Ngôn Tình Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 40: Chương 40


Một đời trước, ba ba hời hợt một câu "Sao lại mẹ con bị sẩy thai", hóa ra trên thực tế lại khó như vậy, vì gom góp tiền cho mẹ, ba phải lạy ba mẹ, còn phải ăn nói khép nép vay tiền đại tẩu.
Nhìn Đồng Thành Quân ăn nói khép nép, Chu Tuyết chỉ nhíu nhíu mày, nói: "Tam đệ, không phải tôi không cho cậu mượn, mà là thật không có.

Gia đình tôi vừa mua nhà vừa trang trí, tiền đã sớm hoa đến thất thất bát bát, tuy nói là có thể kiếm tiền, nhưng kiếm tiền cũng phải cần thời gian đúng không? Cậu khó, tôi cũng khó không kém! Cái bụng còn có đứa bé, còn phải lo đến nhưng khoản cần dùng tiền khi sinh con nữa."
Đồng Thành Quân ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, đại tẩu, là em suy nghĩ không chu toàn, quấy rầy tẩu."
"Không có việc gì, cậu cũng là vì em dâu," Chu Tuyết vuốt v e cái bụng, nói: "Em dâu xảy ra chuyện như vậy, tôi cũng là người sắp làm mẹ, tôi thật tâm khổ sở thay em ấy, chờ nao đại ca cậu xin được ngày nghỉ, hai chúng tôi sẽ cùng nhau đi thăm em ấy, giúp em ấy thư giải một chút tâm tình."
"Vâng," Đồng Thành Quân vừa bất lực vừa bất đắc dĩ gật đầu, "Tẩu tử, em còn phải chạy tới bệnh viện, giờ phải về thu thập đồ đạc, trước không hàn huyên."
Đồng Thành Quân đi vòng vèo trở về trong nhà, từ dưới đáy giường lấy ra một cái rương hành lý, sau đó bắt đầu ba chân bốn thu thập đồ vật vào trên trong rương, thu dọn đại đa số là đồ của bà xã Diệp Tiểu Vân, quần áo thay giặt, hazeline cô thích dùng, dầu gội thơm cố ý mua, còn có khăn lau mặt mới và khăn tắm mới vân vân.
Mà chính hắn, chỉ nhét vào bên trong hai bộ quần áo thay giặt, qua loa xong việc.
Thu thập xong rương hành lý, Đồng Thành Quân không vội vã rời đi, hắn trở về vốn là vì gom góp phí giải phẫu cho vợ.

Hắn để rương hành lý ở trong nhà, cầm lấy đèn pin cầm tay liền đi ra cửa.
"Ba ba," Đồng Hân cũng muốn đi theo, nhưng Đồng Thành Quân đã nhanh chân rời đi, quay đầu lại liếc mắt một cái nói: "Hân Hân con ở nhà xem TV, ba ba đi ra ngoài một lát liền trở về."
Đồng Thành Quân đi tới nhà nhị tỷ Đồng Thành Ngọc, Đồng Thành Ngọc một nhà đang chuẩn bị ngủ, nhìn thấy Đồng Thành Quân tới cửa, hết sức kinh ngạc nói: "Không phải cậu ở bệnh viện sao? Tại sao lại trở về?"
"Nhị tỷ, em -- em về nhà gom góp phí phẫu thuật," Đồng Thành Quân trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói: "Nhị tỷ, chị nhất định phải giúp em một tay, bệnh tình của Tiểu Vân không thể kéo dài được nữa, nhất định phải làm giải phẫu, nếu không sẽ gặp nguy hiểm."

Đồng Thành Ngọc không trực tiếp trả lời thỉnh cầu của Đồng Thành Quân, trái lại hỏi: "Em dâu đến cùng là mắc bệnh gì? Đang yên lành sao lại đau bụng, ngay cả đứa bé đều không gánh nổi, thật đúng là đáng sợ."
"U xơ tử c ung, kỳ thực cũng tính là u lành, trong tình huống bình thường nếu cẩn thận khống chế, cũng không ảnh hưởng đến việc mang thai," Đồng Thành Quân khó chịu nói: "Bác sĩ nói, khối u của Tiểu Vân lớn hơn bình thường, ảnh hưởng đến thai nhi, cho nên mới có dấu hiệu sẩy thai."
"Ai, thực sự là chịu tội! Đang yên lành lại bị bệnh này." Đồng Thành Ngọc thở dài nói: "Chẳng lẽ năm nay cậu chiêu phải tiểu nhân, nao nhàn rỗi, có thể đi miêu thổ địa bái thử xem, hoặc là tìm bà cốt về đuổi tiểu nhân, kêu bà ấy tính toàn thay vợ cậu, nói không chừng có thể đổi vận đấy."
Đồng Thành Quân còn nhớ thương bà xã ở bệnh viện, nào có thời gian ở đây nghe nhị tỷ nói không đâu, lo lắng nói: "Nhị tỷ, cầu xin chị giúp em một chút, phí giải phẫu còn thiếu một ít, chị có thể cho em mượn ba, bốn ngàn không? Chờ em công tác kiếm được tiền, nhất định mau chóng trả cho chị."
"Ai ui, còn kém nhiều vậy sao!" Đồng Thành Ngọc theo bản năng liếc mắt nhìn chồng cô Vọng Đại Điền, nói: "Làm giải phẫu đương nhiên không thể trì hoãn, chỉ là chị thật sự hữu tâm vô lực, ba mẹ cũng biết đến, lúc trước đại ca kết hôn, chị cầm ra hai ngàn khối, nói là mượn, cũng không biết khi nào trả.

Tiệm tạp hóa nhà bọn chị nhìn thì làm ăn khấm khá, kỳ thực cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, trước đó mấy ngày mới nhập một nhóm hàng, đã tiêu hết số tiền trong người rồi."
Đồng Thành Quân há miệng, lời đến yết hầu, không biết nên nói cái gì.
Hắn không nên suy nghĩ nhiều, đều là thân anh chị em, làm sao có đạo lý không giúp, là hắn không gặp may, vừa vặn đụng phải lúc túi tiền của mọi người đang eo ót.
"Vậy, vậy thôi để em lại đi hỏi người khác thử xem," Đồng Thành Quân xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng cô đơn khi rời đi của Đồng Thành Quân, Đồng Thành Ngọc đến cùng là không đành lòng, đuổi theo, "Tam đệ, cậu từ từ."
"Nhị tỷ?" Con mắt của Đồng Thành Quân lập tức sáng lên, tràn ngập hi vọng.
Đồng Thành Ngọc từ trong túi móc ra một xấp tiền, nhét vào tay Đồng Thành Quân, nói: "Nơi này có năm trăm khối, là số tiền riêng cuối cùng của chị.

Thực sự xin lỗi, nhị tỷ thực sự không năng lực giúp cậu."
Đồng Thành Quân nắm chặt tiền trong tay, "Cảm ơn chị, nhị tỷ."

"Nhị tỷ," Đồng Thành Quân liếc mắt nhìn xe máy ba bánh đình ở bên cạnh, tiểu tâm cẩn thận hỏi: "Có thể cho em mượn xe gắn máy nhà chị đi mấy ngày không? Hiện tại đã muộn, khả năng bắt không được xe."
"Có thể, đương nhiên!"
"Đương nhiên không được!"
Lời của Đồng Thành Ngọc còn chưa nói xong, chỉ nghe nhị tỷ phu Vọng Đại Điền đột nhiên nói chen vào, nói: "Cả ngày hai đầu tôi đều phải chuyển hàng, giao hàng, đều phải dùng đến xe ba bánh.

Cậu lái đi rồi, tôi làm thế nào bây giờ?"
"Trong nhà có xe đạp ba bánh thây?" Đồng Thành Ngọc đánh vào cánh tay chồng mình.
"Cái xe đạp ba bánh cùi ấy có thể kéo được cái gì?" Vọng Đại Điền nhìn Đồng Thành Quân nói: "Hiện giờ đâu đâu cũng có xe gắn máy có thể đi nhờ? Cậu cứ phải mượn cái xe ba bánh cùi nhà tôi sao?"
Đồng Thành Quân miễn cưỡng xả ra một nụ cười, "Nếu anh rể cần dùng, vậy em không mượn nữa.

Nhị tỷ, em đi trước, cảm ơn chị."
Đồng Thành Quân xoay người rời đi, phía sau mơ hồ truyền đến tiếng tranh chấp của hai vợ chồng nhị tỷ.
"Cho em tôi mượn xe máy ba bánh thì có làm sao? Sao anh kẹt xỉ vậy?"
"Đã nói là tôi cần dùng rồi, nếu tôi mà kẹt xỉ ấy, lần trước anh cô kết hôn, cô trực tiếp cầm đi hai ngàn khối, cô có cùng tôi thương lượng không?"

"Lại không phải không trả?"
"Ha ha," Vọng Đại Điền cười gằn: "Trả? Đại ca cô có bao giờ trả lại à?"
* * *
Đồng Thành Quân không có tâm tư nghe tiếp, hắn tính toán phí giải phẫu mà mình đã góp được, thêm vào năm trăm nhị tỷ vừa cho, đã có sáu ngàn khối, còn thiếu bốn ngàn khối nữa.
Tất cả người thân, bạn bè có thể cho hắn mượn tiền hắn đều đã hỏi qua, chẳng qua mọi người cũng chẳng giàu có gì, không có bao nhiêu tiền cho hắn mượn.
Trước đó hắn ở trên trấn làm thợ xây, cũng làm được khoảng mười ngày, dựa theo tiền công mỗi ngày là ba mươi khối tới tính toán, mười ngày cũng có ba trăm khối, nếu như đốc công có thể cho hắn ứng trước một ít tiền, như vậy cách góp đủ phí giải phẫu cũng không còn xa nữa.
Đồng Thành Quân cầm đèn pin cầm tay, suốt đêm bôn ba mười mấy dặm đường, tìm tới nhà đốc công.
Hắn đứng trong phòng khách vàng son lộng lẫy nhà đốc công, ăn nói khép nép khẩn cầu đốc công có thể ứng trước tiền công cho hắn.
"Câu đang nói giỡn với tôi đấy à?" Hoàng đốc công ngồi trên ghế sa lon bằng da thật, trong tay cầm điếu thuốc lá, một bên nuốt mây nhả khói một bên cười nói: "Cậu muốn tôi ứng trước cho cậu bốn ngàn khối tiền công? Tôi nhìn rất giống nhà từ thiện?"
Đồng Thành Quân rủ xuống vai, cúi đầu nói: "Hoàng ca, cầu ngài giúp tôi một chút, vợ tôi sinh bệnh nằm viện cần làm giải phẫu, tôi thực sự không có cách nào."
"Đừng nói với tôi những lời này, lại không phải vợ của tôi, mắc mớ gì đến tôi?" Hoàng đốc công khịt mũi con thường nói: "Lúc trước khi cậu làm việc với tôi, tôi đã nói rồi, nếu muốn kết tiền công thì phải đem công trình làm xong.

Kết quả cậu thì hay rồi, làm đến một nửa người không thấy, làm hại công trình của tôi không đuổi kịp tiến độ, lại không tìm được người thay thế cậu, còn muốn dự chi tiền công? Tôi nói cho cậu biết, đừng nghĩ lấy được một xu từ trong tay tôi, bởi vì cậu, lão tử một ngày tổn thất mất bao nhiêu tiền, không tìm cậu đền số tiền này, đã là đủ nể mặt cậu."
Đốc công vừa nói vừa đưa cái tay cầm thuốc lá chỉ vào mặt Đồng Thành Quân, tàn thuốc mang theo đốm lửa hồng hồng suýt chút nữa chọc đến trên mặt Đồng Thành Quân.
Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, so với tôn nghiêm, Đồng Thành Quân càng muốn gom góp đủ phí phẫu thuật cho vợ.
"Hoàng ca, hôm nay không tới công trường, là tôi không đúng, nhưng vợ tôi bị đưa đi bệnh viện, tôi cũng là bất đắc dĩ,"
Gương mặt tuấn tú của Đồng Thành Quân siết chặt, trầm giọng nói: "Ngài không ứng tiền công cho tôi cũng không sao, nhưng tiền công mười ngày này của tôi, ngài nhất định phải kết cho tôi."
"Cứ không kết cho cậu ấy, rồi sao?"

Con mắt đang rũ xuống của Đồng Thành Quân đột nhiên ngước lên, trong đôi mắt ôn hòa ấy xẹt qua một tia âm lệ, hắn chậm rãi nói: "Hoàng ca, ngài cũng có vợ con đúng không, anh hẳn phải biết người nhà đối một người đàn ông tới nói quan trọng như thế nào, tôi mà không dễ chịu, như vậy người làm tôi không dễ chịu, cũng không thể dễ chịu!"
"Cậu đang uy h**p tôi?" Hoàng ca hít mạnh một hơi thuốc lá, sau đó tàn nhẫn ấn vào trong cái gạt tàn thuốc, xắn tay áo đứng lên nói: "Nhãi ranh cậu không muốn sống nữa đúng không?"
Đồng Thành Quân mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu đen, ngón tay thon dài chậm rãi kéo ống tay áo lên, lộ ra cánh tay nổi dầy gân xanh, hơi híp mắt liếc xéo qua, lạnh lùng nói: "Có câu nói thế này, vua cũng thua thằng liều, Hoàng ca ngày tốt của ngài còn dài lắm, cần gi phải tìm không thoải mái cho mình mà?"
Hoàng ca đứng dậy, lúc này mới phát hiện thằng oắt trước mặt này thế nhưng cao hơn anh ta cả cái đầu, thân hình nhìn đơn bạc, nhưng cái củi chỏ kia, chính là loại có thể đánh bạo đầu ngài khác chỉ bằng một quyền.
"Hắc hắc," Hoàng ca đưa tay muốn nắm bả vai Đồng Thành Quân, phát hiện chiều cao không đủ, chỉ có thể đổi thành vỗ vỗ bả vai của hắn, nói: "Tôi đùa thôi! Cậu nghiêm túc như vậy làm gì! Công trình này tôi cũng là trước làm cho người ta, sau đó người ta mới kết tiền cho tôi, trong tay tôi thực sự không có tiền ứng cho cậu, như vậy đi, tôi sẽ kết tiền lương mười ngày này cho cậu."
Hoàng ca vừa nói vừa móc ví tiền từ trong túi quần ra, chỉ thấy túi tiền rất dày, bên trong đều là tờ tiền một trăm đồng, hắn rút ra ba tờ, nói: "Này, cầm đi!"
Hiển nhiên đốc công nói không có tiền ứng cho hắn là lời nói dối.

Nhưng dẫu sao chả có tình cảm gì, người ta không cho dự chi, cũng chẳng thể làm gì.
"Cảm ơn Hoàng ca," Đồng Thành Quân đưa tay tiếp nhận ba trăm đồng tiền, "Sau này nếu có việc làm, mong anh chiếu cố nhiều hơn."
"Ừ, đi thôi! Đi thôi!" Đốc công giả cười, phất tay tiễn đi vị tôn Đại Phật Đồng Thành Quân này.
Còn thiếu hơn ba ngàn.
Đồng Thành Quân nhớ tới trong nhà nuôi heo, hiện tại heo trong nhà đã lớn lên, bình thường cuối năm một con heo có thể bán ba, bốn trăm.
Hiện tại ấn theo ba trăm đồng tiền một con lợn, như vậy mười mấy con heo trong nhà, cũng có thể bán được hơn ba ngàn khối.
Phí phẫu thuật có hi vọng góp đủ!
Trong bóng đêm, Đồng Thành Quân nắm chặt đèn pin trong tay, dọc theo con đường phủ đầy ánh trăng, lao nhanh về nhà.
Sau khi về đến nhà, Đồng Thành Quân đem tất cả tiền bỏ vào rương hành lý, liền đi nhà cũ tìm ba mẹ hắn thương lượng chuyện bán heo..
 
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 41: Chương 41


"Ba, mẹ, ba mẹ đã ngủ chưa?"
Đồng Thành Quân về đến nhà, cửa lớn nhà cũ đã đóng lại, hắn tiến lên dùng sức gõ cửa, muốn cùng Đồng Kiến Nghiệp và Quách Xuân Hoa thương lượng chuyện bán heo.

Trong phòng truyền đến tiếng mở đèn, hai vợ chồng Đồng Kiến Nghiệp xỏ tạm dép trong nhà ra mở cửa, hai người đều còn ngái ngủ, hiển nhiên là đã sớm đi ngủ.

Đồng Kiến Nghiệp xoa nhẹ con mắt, nói: "Lão tam, con vẫn chưa đi bệnh viện à?"
Quách Xuân Hoa: "Nửa đêm nửa hôm, con đây là muốn làm gì? Chuyện tiền nong, chờ sáng sớm ngày mai, ba mẹ lại thay con nghĩ biện pháp.

"
"Ba, mẹ, con muốn thương lượng chuyện bán heo với ba mẹ, con tính toán qua, nếu bán toàn bộ số heo nhà chúng ta đi, dư dả bán được ba ngàn khối.

"
"Này đâu được?" Quách Xuân Hoa lập tức phủ quyết, nói: "Heo trong nhà là phải nuôi đến cuối năm, phải làm heo tết bán, cuối năm giá thịt heo nó đắt, bán đi được nhiều tiền, hiện tại mà bán thế chẳng phải bán tháo?"
Đồng Kiến Nghiệp không tỏ thái độ, tựa hồ đem quyền quyết định của chuyện này giao cho Quách Xuân Hoa.

"Mẹ.

.

"
Mẹ ruột Quách Xuân Hoa phản ứng như vậy, là Đồng Thành Quân không ngờ tới, lẽ nào ở thời khắc nguy cấp như này, việc heo bán được bao nhiêu tiền càng trọng yếu sao?
"Nói chung ngày mai mẹ lại nghĩ biện pháp cho con," Quách Xuân Hoa nói: "Heo là tuyệt đối không thể bán, nếu hiện tại bán đi, như vậy cuối năm người một nhà chúng ta làm sao qua được một năm mới sung túc?"
"Con có thể kiếm tiền," Đồng Thành Quân tâm lạnh như băng, cổ họng phát khô nói: "Trước khi tết đến con nhất định sẽ đem tiền kiếm đủ.

"
"Ai nha, dù sao nói sau đi," Quách Xuân Hoa nói: "Ngày mai cho dù có phải ném cái mặt già này, mẹ cũng sẽ đi hỏi các thân thích mượn tiền giúp con.

"
Không hiểu, Đồng Thành Quân thật sự không hiểu, tại sao mẹ vẫn không đồng ý cho hắn bán heo.

Hắn đứng dậy, "Tiểu Vân một người ở bệnh viện, con còn phải chạy trở về.

"
Không đợi cha mẹ hắn nói gì, hắn nhấc chân liền đi, trở về phòng của mình, nhìn thấy con gái Đồng Hân đang ngủ say trên giường của bọn họ bèn đi qua đắp chăn thay con gái, chợt cầm lấy hành lý, ôm TV màu, thừa dịp trăng cao chiếu sáng đường tối, tiến thẳng đến bệnh viện thị trấn.

Hắn cũng coi như may mắn, đi tới đường cái dẫn lên thị trấn liền đụng phải một chiếc ô tô vận tải, tài xế tâm địa thiện lương, chủ động cho hắn đi nhờ xe.

Trời sắp sáng, Đồng Thành Quân rốt cục ngồi xuống cái ghế ở trước giường bệnh bà xã, mắt liếc nhìn cái chén uống nước đặt ở đầu giường, còn có bánh quy cùng đồ ăn vặt chẩn bị cho bà xã, đều chưa bị động qua, hẳn là sau khi tiêm thuốc gây mê bà xã vẫn chưa có tỉnh lại quá.

Dằn vặt hơn nửa buổi tối, hắn vừa mệt vừa đói, nhẹ nhàng xé ra bịch bánh bích quy, bắt đầu như hùm như sói mà ăn lên, bánh bích quy quá khô chỉ cần ăn đến quá nhanh liền lập tức bị nghẹn, khó chịu đến hắn vội vàng bưng lên chén nước trên bàn, rầm rầm uống từng hớp lớn, lúc này mới đem ngụm bánh bích quy nghẹn ở cổ họng nuốt xuống.

"Thành Quân!" Diệp Tiểu Vân đang ngủ trên giường giật giật, dường như muốn tỉnh lại.

"Đánh thức em sao?" Đồng Thành Quân ngưng lại động tác trên tay, tận lực nhỏ giọng nói chuyện.

Phòng bọn họ ở là phòng nhiều người, trong phòng bệnh còn có những người bệnh khác, họ đều đã ngủ, không tiện đánh thức bọn họ.

"Không có," Diệp Tiểu Vân lắc lắc đầu, âm thanh nghe có chút suy yếu, "Hân Hân thế nào? Có khóc không?"
"Con bé rất hiểu chuyện, cũng rất kiên cường, không có khóc.

" Đồng Thành Quân cười nói: "Con bé còn nói con bé sẽ tự chăm sóc chính mình, kêu chúng ta đừng lo lắng cho con bé.

"
"Con bé vẫn luôn là đứa bé hiểu chuyện," Động tác của Diệp Tiểu Vân mềm nhẹ sờ sờ bụng, vừa nghĩ tới đứa bé này lập tức liền phải rời mình mà đi, trong lòng không khỏi bi thống, nước mắt chảy xuôi ra ngoài, "Đáng tiếc đứa bé này không có duyên phận với chúng ta, là em không có bảo vệ tốt đứa bé.

"
Đồng Thành Quân nắm chặt tay vợ, viền mắt cũng đỏ, mang theo nghẹn ngào nói: "Chuyện sinh bệnh ai cũng không thể đoán trước, em không cần đem hết trách nhiệm lãnh đến trên người mình, hiện tại quan trọng nhất chính là thân thể của em.

Không nên suy nghĩ bậy bạ, dưỡng cho tốt tinh thần chuẩn bị làm giải phẫu.

"
"Làm giải phẫu không phải cần rất nhiều tiền sao? Nhà chúng ta nào có nhiều tiền như vậy?"
"Đã góp đủ, mọi người cùng nhau góp một chút," Đồng Thành Quân không muốn để bà xã buồn rầu, nói dối là đã góp đủ.

"Nhiều tiền như thế, nào có dễ dàng gom góp như vậy?"
"Anh đem TV màu bán, ba mẹ mọi người góp một ít, lại mượn bằng hữu một ít, thế là đủ rồi.

"
Lời nói tới nơi này, nét buồn rầu trên mặt Diệp Tiểu Vân càng sâu, "Đều do em liên lụy anh, đầu tiên là chuyện của anh em, sau lại là chính em.

"
"Phu thê với nhau nói cái gì liên lụy với không liên lụy, tiền không còn còn có thể lại kiếm," Đồng Thành Quân thay bà xã rót chén nước, đưa tới nói: "Em đấy, cái gì cũng không cần lo.

Đến, uống nước nhuận giọng.

"
"Vâng," Diệp Tiểu Vân nở nụ cười yên lặng gật gật đầu, đưa tay muốn tiếp nhận chén nước trong tay Đồng Thành Quân, bỗng nhiên bụng dưới một trận quặn đau, đau đến cô ứa ra mồ hôi lạnh, "Đau bụng --"
"Bác sỹ, bác sỹ.

" Đồng Thành Quân vội vã đi gọi bác sỹ.

Sáng sớm bệnh viện tức khắc náo động lên, bác sỹ cùng y tá bước nhanh đi tới, vây quanh trước giường bệnh Diệp Tiểu Vân, ở dưới ánh nhìn căng thẳng của Đồng Thành Quân kỹ càng chẩn đoán bệnh.

"Đi lấy một mũi giảm đau lại đây.

"
Bác sỹ tiêm thuốc giảm đau cho Diệp Tiểu Vân, sau một trận đau quằn quại như vậy, người không còn tinh thần, mệt mỏi nằm ở trên giường bệnh.

Bác sỹ gọi Đồng Thành Quân ra ngoài phòng bệnh, nói: "Tình trạng của bệnh nhân không thể lại trì hoãn được nữa, phải mau chóng giải phẫu.

"
"Bác sỹ, chúng tôi vẫn chưa góp đủ phí giải phẫu, ngài xem có thể cho chúng tôi trước giao một phần phí giải phẫu, lúc sau lại bù vào được không?" Đáy mắt Đồng Thành Quân tồn một tia hi vọng.

Khuôn mặt bác sỹ nghiêm túc, lắc đầu nói: "Bệnh viện có quy định của bệnh viện, không phải mình tôi có thể định đoạt, cậu vẫn là nhanh chóng nghĩ biện pháp góp đủ phí phẫu thuật đi.

"
Trời đã sáng choang, Đồng Thành Quân mua phân bữa sáng trở về phòng bệnh, bà xã Diệp Tiểu Vân đã ngủ, hắn ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh giường bệnh một hồi lâu, nhìn gương mặt bởi vì ốm đau mà tái nhợt của bà xã, ngực hắn đau đến không thở nổi, càng nghĩ tâm cũng càng kiên quyết, không lo được nhiều như vậy.

Hắn mượn bác sỹ giấy bút, để lại một tờ giấy nhắn cho bà xã, liền vội vội vàng vàng rời đi bệnh viện.

* * *
Ầm ầm ầm --
Một chiếc ô tô vận tải ngừng lại ở bãi đất trống bên cạnh Đồng gia, từ trên xe bước xuống hai người, một người trong đó là Đồng Thành Quân, hắn dẫn theo một nam nhân cao tráng đi về phía chuồng heo phía sau nhà mình.

Đồng Thành Quân: "Tổng cộng có mười hai con heo, có nặng có nhẹ, nhà chúng tôi vẫn luôn cho heo ăn rau, cơm thừa đồ ăn thừa, còn có cám khoai lang này đó, không giống người khác nuôi bằng thuốc, giá cả không thể quá thấp.

"
Đi theo Đồng Thành Quân, là đồ tể hắn tìm đến, đồ tể nói: "Nếu phẩm chất thịt heo tốt, tôi chắc chắn sẽ không cho cậu giá quá thấp.

Hiện tại rất ít nhà tinh tế nuôi heo như nhà cậu, hầu như toàn cho ăn thuốc cho tiện thôi, heo ăn thuốc tuy lớn lên béo, nhưng mùi vị không sánh được với heo ăn rau, cơm thừa đồ ăn thừa.

"
Vừa đi đến gần chuồng heo, Đồng Thành Quân liền cảm giác không đúng, rất yên tĩnh, một chút tiếng động đều không có, bình thường khi hắn đến cho heo ăn, những con heo đó nghe được một chút động tĩnh liền gấp không chờ nổi nằm nhoài ở trên phướn ăn, chờ cho ăn.

Đúng như dự đoán, chờ đến gần, chỉ thấy chuồng heo to rộng, trong chuồng heo không thấy một con heo nào.

"Heo đâu?" Đồ tể kinh ngạc hỏi.

Phản ứng đầu tiên trong đầu Đồng Thành Quân chính là người trong nhà đem heo đuổi ra ngoài để chúng nó tự mình tìm thức ăn, vì vậy hắn quay về nhà, chuẩn bị đi tìm ba mẹ hắn hỏi một chút.

Tuy nói ngày hôm qua bị mẹ ruột Quách Xuân Hoa phản đối bán heo trong nhà, nhưng hắn không lo được nhiều như vậy, góp đủ phí giải phẫu cho vợ quan trọng hơn bất kỳ cái gì.

"Ba -- mẹ --" Đồng Thành Quân đi vào trong nhà tìm người, chỉ có ba hắn Đồng Kiến Nghiệp ở nhà, hắn liền hỏi: "Ba, heo trong chuồng đâu?"
Đồng Kiến Nghiệp đang ngồi ở cửa nhà chính hút thuốc lào, nghe tiếng quay đầu lại nhìn, chậm rãi nói: "Không phải ở chuồng heo sao?"
"Không có, một con cũng không có.

"
"Vậy thì kỳ quái," Đồng Kiến Nghiệp thả xuống cái tẩu, một mặt kinh ngạc, "Đang yên lành, sao lại không thấy? Hôm nay trời vừa sáng ta liền ra ngoài, vừa mới trở về.

"
"Thế mẹ đâu ba?" Đồng Thành Quân hỏi.

"Không biết, trở về liền không thấy bà ấy.

"
Thấy Đồng phụ vừa hỏi tam không biết, Đồng Thành Quân không thể làm gì hơn là đi hỏi đại tẩu Chu Tuyết.

Chu Tuyết mở cửa, một mặt việc không liên quan tới mình nói: "Này tôi cũng không biết, mấy ngày nay đều là mẹ cho heo ăn.

Còn bà ấy đi nơi nào, mẹ cũng không nói với tôi.

"
Liên tục dò hỏi hai người đều không có đáp án, Đồng Thành Quân chỉ có thể tự mình đi những nơi bình thường thả heo một chuyến, vẫn như cũ không thấy được một cái bóng heo nào, hắn không muốn từ bỏ, liền đem tất cả những nơi có thể thả heo ở Ngân Hạnh thôn đều tìm một lần, nhưng vẫn không thể tìm thấy, cuối cùng chỉ có thể phẫn nộ đi về nhà.

"Này thanh niên," Đồ tể làm khó dễ nói: "Tôi còn rất nhiều việc chờ tôi đi làm đấy, cậu đến cùng có bán heo không vậy, cho cái chính xác coi, tôi cũng không thể vẫn luôn ở đây lãng phí thời gian!"
"Xin lỗi anh, heo bị đuổi ra ngoài, tôi cũng không biết là bị đuổi đi nơi nào nữa.

" Đồng Thành Quân bất lực nói.

"Vậy thế này đi," Đồ tể thấy Đồng Thành Quân cũng không giống như là cố ý vui đùa mình, liền để lại phương thức liên lạc, nói: "Đây là số điện thoại bàn nhà tôi, chờ ngày nào cậu lại muốn bán, thì gọi điện thoại liên hệ tôi.

"
"Vậy, phiền phức ngài.

" Đồng Thành Quân trong lòng vô cùng áy náy.

Tiễn đi đồ tể, Đồng Thành Quân đi vòng vèo về nhà, nghĩ dẫu sao cũng đã về nhà, không bằng về nhà nhìn xem có còn vật gì hữu dụng không cầm đi bệnh viện.

"Này lão tam, vợ con thế nào rồi?" Đồng Kiến Nghiệp cầm cái tẩu thuốc gõ vào vách tường, đem khói bụi cùng cặn bã ở bên trong đều gõ ra ngoài, ông ta vừa gõ vừa hỏi: "Hôm nay trời vừa sáng, ta liền ra ngoài đi nhà các thân thích vay tiền.

"
"Ai.

.

" Ông ta một bên nhét thuốc lào một bên thở dài, "Thời đại này a, hoàn cảnh nhà ai cũng khó khăn, có thể lo cho sinh hoạt bình thường ăn, mặc, ở, đi lại đã là tốt lắm rồi, trong tay nơi nào còn có tiền? Cả buổi sáng ta một phân tiền đều không mượn được, cũng không thể buộc người ta đem tiền lập thân an mệnh ra cho mình mượn đúng không.

"
"Ba, ở trong lòng ngài, tiền còn quan trọng hơn mạng người sao?"
Đồng Kiến Nghiệp sững sờ, chợt phủ nhận, "Đương nhiên không phải, ngươi đứa nhỏ này tại sao lại nghĩ như vậy?"
Đồng Thành Quân cái gì cũng chưa nói, trở về phòng mình, nhanh nhẹn thu thập một vài thứ liền rời đi.

"Này, lão tam," Đồng Kiến Nghiệp ở phía sau hô, "Con chờ một chút, ta đi cùng con đi bệnh viện xem Tiểu Vân.

.

"
Đồng Thành Quân đi được nhanh chóng, cũng không hề quay đầu lại dù chỉ một lần, cũng không biết là nghe thấy vẫn là không nghe thấy.

Thấy con thứ ba không có dừng lại, Đồng Kiến Nghiệp cũng không lại đuổi theo, xoay người đi trở về.

Mới vừa đi tới cửa nhà, liền nhìn thấy Quách Xuân Hoa trốn ở sau một chỗ đại thụ, thò đầu ra dáo dác nhin vào trong nhà, Đồng Kiến Nghiệp thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu một cái, nói: "Đừng nhìn, lão tam không ở nhà.

"
"Vậy thì tốt," Quách Xuân Hoa thở phào nhẹ nhõm tự mình vỗ vỗ ngực, đi ra hỏi: "Có phải lão tam vừa trở về không?"
"Ừ," Đồng Kiến Nghiệp hút thuốc, khàn khàn đáp lại.

"May mà tôi cơ linh, đoán được lão tam vẫn còn ý định bán heo góp tiền giải phẫu, trước đó liền đem heo lùa tới nhà dì cả tôi ở thôn bên cạnh.

" Quách Xuân Hoa có chút đắc chí nói.

Đồng Kiến Nghiệp liếc bà ta một cái: "Nhìn chuyện tốt bà làm ra kìa, nếu như lúc này rét lạnh tâm lão tam, bà xem về sau hắn còn phản ứng chúng ta không.

"
"Hắn là đứa con trai tôi mang thai mười tháng sinh ra, tương lai hắn không quản tôi thì ai quản!" Quách Xuân Hoa chép miệng, nói: "Huống hồ việc này đi, cũng không phải tôi cố ý, ai có thể nghĩ tới sẽ trùng hợp như vậy đâu, vợ lão tam lại bị bệnh cần tiền, nhưng heo này đã sớm đính cho người ta, nếu hiện tại để lão tam bán đi, dựa theo khế ước, bồi thường tiền thôi cũng đủ chúng ta bồi ốm.

"
"Tiền bán heo, thực sự không dư lại một chút?"
Quách Xuân Hoa trợn tròn mắt, nói: "Ông đây là ý gì? Chẳng lẽ tôi còn giấu làm của riêng? Tiền vừa đến tay, tôi liền đưa hết cho con dâu cả cầm đi trang trí biệt thự, không chỉ một phân tiền cũng không lưu, ngay cả tiền riêng của tôi, cũng toàn bộ đưa hết cho con bé rồi.

"
Đồng Kiến Nghiệp nhíu nhíu mày, "Có câu nói một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán, phí giải phẫu lớn như thế, nhưng chớ đem Thành Quân bức tới tuyệt lộ, bà lại đi hỏi Tiểu Tuyết xem, xem nó có thể cầm ra một ít tiền không.

"
"Đã hỏi qua, giờ hỏi lại con bé lại không cao hứng!" Quách Xuân Hoa bị Đồng Kiến Nghiệp trừng một cái, tức khắc mất thanh, thay đổi nói: "Được rồi, tôi lại đi hỏi một chút.

".
 
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 42: Chương 42


Quách Xuân Hoa thấp thỏm gõ vang lên cửa phòng con dâu cả Chu Tuyết, bà thật sự có chút sợ người con dâu này, chỉ cần con dâu cả trợn mắt, bà lại giống như bị mắc cám trong họng, cái gì đều nói không ra.
Cửa phòng theo tiếng mở ra, Chu Tuyết hất lên mí mắt nhìn sang, "Chuyện gì vậy mẹ?"
Quách Xuân Hoa bồi khuôn mặt tươi cười nói: "Tiểu Tuyết a, có chuyện này, mẹ muốn hỏi con một chút."
Chu Tuyết mắt lạnh quét tới, nhìn đến da đầu Quách Xuân Hoa có chút tê dại, nhưng bạn già bảo bà đến, bà kiểu gì cũng phải hỏi ra kết quả, liền nói: "Trước mẹ đưa cho con số tiền kia, con có còn dư lại một đồng nào không?"
Con dâu cả Chu Tuyết nhìn bà không lên tiếng.
Bà cẩn thận từng li từng tí nói tiếp: "Con xem lão tam thay vợ nó gom góp phí phẫu thuật, cũng thật khó khăn, mạng người quan trọng, nếu như con còn dư lại một ít tiền, liền cầm một ít ra giúp đỡ hai vợ chồng chúng nó."
Chu Tuyết cười lạnh, "Nếu là còn dư tiền, con còn có thể không lấy ra?"
"Nhiều tiền như vậy, liền không dư lại một đồng nào?"
"Mẹ, mẹ coi con là thành loại người gì?"
Quách Xuân Hoa vội vàng phủ nhận,
"Không phải, mẹ không phải ý đó."
Chu Tuyết hòa hoãn lại sắc mặt, nói: "Tiền mẹ đưa cho con, con đã sớm cầm đi trang hoàng biệt thự rồi."
"Đắt thế cơ à?" Quách Xuân Hoa nói:
"Trang trí biệt thự không phải ba mẹ con nói bao sao? Chúng ta chỉ xuất một ít tiền mua đồ nội thất."
Chu Tuyết vén tóc mai ra sau gáy, hơi nghiêng nghiêng đầu, thật nhanh phiên cái bạch nhãn, trên mặt ngay lập tức chất lên giả cười, nói: "Đúng là ba mẹ con bao trang trí, cả mấy đồ nội thất lớn cũng cùng nhau bao luôn, tiền ngài đưa chỉ dùng để thêm mấy đồ nhỏ nhỏ thôi.
Nhưng ngài ngẫm lại, biệt thự lớn như vậy, coi như là thêm mấy món nhỏ, thì cũng phải thêm không ít.

Lại nói, ba mẹ con mua đồ nội thất đều là hàng nhập khẩu, thêm món nhỏ cũng phải thêm cái cùng đẳng cáp đúng không?"
Quách Xuân Hoa vừa nghe, cảm thấy cũng có đạo lý.
Chu Tuyết thân thiết kéo lại cánh tay Quách Xuân Hoa, cười nói: "Tam đệ hắn giao thiệp rộng, kết bạn nhiều người, ngần ấy phí giải phẫu làm sao sẽ góp không nổi?
Ngài nha, cứ an tâm đi! Chờ biệt thự trùng tu xong, ngài cùng ba theo chúng con chuyển tới trong thành thị, cùng nhau ở biệt thự lớn.

Con lại mời cho ngài một người bảo mẫu hầu hạ, đến lúc đó ngài liền trực tiếp về hưu dưỡng lão.
Con cũng cùng ba mẹ con nói rồi, bảo bọn họ để cho ngài cùng ba một gian phòng, đồ nội thất đều dùng tốt nhất, còn lắp cả điều hòa, sau này mùa hè chúng ta thổi điều hòa, vô cùng thoải mái."
Quách Xuân Hoa cứ vậy bị rót một bát thuốc mê, lúc này cười đến không khép được miệng, chần chừ một lúc lại hỏi: "Vậy ba mẹ con đâu? Bọn họ cũng ở trong biệt thự à?"
"Đương nhiên là không rồi," Chu Tuyết nói: "Nhà ba mẹ con đang ở rất khá, là đơn vị phân cho, rất rộng rãi.

Không cần phải đến biệt thự chúng ta ở, sau này ở biệt thự, mụ mụ ngài đương gia."
"Được được," Quách Xuân Hoa tươi cười như hoa, "Mẹ cùng ba con thật đúng là nhờ phúc của con, đời này mới có thể đi trong thành thị sinh hoạt, còn có biệt thự lớn để ở.

Đúng rồi, Tiểu Tuyết con có ăn bánh trôi rượu nếp không (酒酿汤圆) Khoảng thời gian trước mẹ làm rượu gạo giờ đã lên men rồi, trong nhà có bánh trôi, vừa vặn có thể làm."
"Cảm ơn mẹ, ngài đối với con thật tốt."
Quách Xuân Hoa vỗ vỗ tay Chu Tuyết, "Đó là đương nhiên, mẹ coi con như con gái ruột của mẹ mà."
* * *
Ăn xong bánh trôi mẹ chồng Quách Xuân Hoa làm, Chu Tuyết cũng chẳng buồn ăn bữa trưa, trực tiếp lên giường đi ngủ trưa, vẫn luôn ngủ đến chạng vạng.
Hiện giờ đang là thời gian dạy học, người chồng Đồng Thành Hoành ở tại ký túc xá tiểu học lại vào lúc này trở về nhà, vào nhà liền cầm cái túi thu thập giáo án cùng một ít đồ dùng lặt vặt.
Sau khi thu thập xong, lại mở ra tủ quần áo thu thập một ít quần áo, mấy ngày nữa trời liền phải chuyển lạnh, cần phải chuẩn bị quần áo trước.
"Về nhà, anh cũng không biết chút đồ ăn cho em?" Chu Tuyết đầy mặt oán khí sờ sờ cái bụng, nói: "Con trai anh suốt ngày làm ầm ĩ trong bụng em, là thằng bé muốn ăn đồ ăn trường thân thể, chứ có phải em muốn ăn đâu."
Đồng Thành Hoành không đình chỉ động tác, nói: "Anh cũng là thừa dịp tiết cuối cùng là khóa tổng vệ sinh mới có thời gian trở về, vẫn là đi nhờ xe của người khác, đợi lát nữa còn phải chạy về trấn trên.

Không phải lần trước mới mua một ít đồ ăn sao? Đã hết rồi?"
"Làm sao? Anh còn ghét bỏ con trai anh ăn được nhiều?"

"Không phải, ý anh không phải như vậy, để lần sau có được hay không?" Đồng Thành Hoành nói: "Trong tay anh thật sự không có tiền, chờ cuối tháng trường học phát tiền lương, anh nhất định sẽ mua quả vải, quả đào những thứ em thích ăn cho em ăn."
"Thế còn tạm được." Chu Tuyết hài lòng nhướng mày.
Đồng Thành Hoành tìm kiếm quần áo trong tủ đựng quần áo, lật lên lật xuống, đột nhiên phát hiện một cái túi màu đen, kinh ngạc lấy ra nhìn một cái, chỉ thấy bên trong là một xấp một trăm đồng tiền giấy.
"Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?" Đồng Thhành Hoành cũng là sợ hết hồn.
Chu Tuyết thấy thế, lập tức đứng dậy đoạt lấy cái túi trong tay Đồng Thành Hoành, bảo hộ ở trong lồ ng ngực nói: "Ba mẹ em cho em tiền tiêu vặt, không được sao?"
"Ba mẹ em đưa?" Hiển nhiên Đồng Thành Hoành không tin, tiền của hắn toàn bộ bị Chu Tuyết lấy đi, cầm đi trang trí biệt thự trong thành thị, khoảng thời gian này ba mẹ cô không có tới Ngân Hạnh thôn, cô cũng không có đi ra ngoài, làm sao có thể từ chỗ ba mẹ cô lấy được nhiều tiền như vậy.
"Anh chớ xía vào, dù sao số tiền này đều là của em."
Đồng Thành Hoành nghiêm mặt: "Anh hỏi lại em một lần, số tiền này là từ đâu tới."
"Mẹ anh đưa, là bà ấy chủ động cho, nói là cho cháu trai trong bụng em."
"Mẹ anh sao có thể có nhiều tiền như vậy?" Đồng Thành Hoành căn cứ độ dày của tiền giấy, qua loa tính toán, một túi tiền dày như vậy, ít nhất cũng phải 20 ngàn khối.
Chu Tuyết làm bộ cái gì cũng không biết, nói: "Em nào biết, dù sao bà ấy đã cho rồi, là cho con của chúng ta.

Anh đừng nghĩ đem ra sính thể diện, đem tiền đi cho tam đệ anh."
Đồng Thành Hoành còn chưa nói cái gì, Chu Tuyết liền bùm bùm nói: "Ba mẹ em vì để cho chúng ta ở đến thoải mái chút, lại vì cho anh chuyển việc, khắp nơi chuẩn bị, tiền trong nhà sắp hoa tới đáy, chẳng lẽ tôi hoa một chút tiền nhà các anh cũng không được?"
"Lại nói, số tiền này em cũng không phải là cho chính mình dùng, là chuẩn bị cho đứa con chưa sinh ra của chúng ta."
"Cũng không thể đem con sinh ra, rồi không có tiền nuôi nó đi?"
"Anh cũng đừng nói có ăn có mặc là được, con của em làm sao có thể lấy tiêu chuẩn thấp như vậy bồi dưỡng? Em nhất định phải cho thằng bé tốt nhất giáo dục cùng vật chất."
"Người không vì mình trời tru đất diệt, em cùng anh, còn có con của chúng ta, chúng ta mới là người một nhà."
* * *
Đồng Thành Hoành không nói gì, hắn tự mình thu thập đồ đạc, "Anh đi trường học, em an tâm ở nhà dưỡng thai, chăm sóc tốt đứa nhỏ là được."
Đồng Thành Hoành đi rồi, Chu Tuyết vẫn còn ôm túi tiền, hồi lâu mới hoãn lại thần, còn tưởng rằng bị ông xã Đồng Thành Hoành phát hiện, kiểu gì cũng bị mắng một trận, lại kéo đến trước mặt mọi người thị chúng, không nghĩ tới Đồng Thành Hoành cũng không nói gì, hắn ý này là ngầm đồng ý cách làm của mình?

Chu Tuyết cảm thấy có chút buồn cười lại có chút sởn cả tóc gáy, cô là nàng dâu gả từ ngoài vào, không cố tình huynh đệ cũng còn nói được, thế nhưng Đồng Thành Hoành cái này đại ca, đối mặt anh em ruột của mình gặp nạn, có năng lực cũng không giúp, cũng thật có chút --
Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, quản những cái đó thế tục đạo đức làm cái gì, dù sao gia đình nhỏ này của bọn họ nhật tử trải qua thoải mái là được!
Chu Tuyết sờ sờ tiền trong túi, bắt đầu nghĩ nên tiêu xái số tiền này như thế nào, cô mang thai khổ cực như vậy, tự thưởng cho mình một cái vòng tay vàng, cũng không quá đáng nhỉ?
Lần trước đưa mẹ chồng Quách Xuân Hoa khuyên tai vàng là vàng mỹ kí, nhìn mẹ chồng cao hứng như vậy, quả nhiên người nhà quê chính là không biết hàng.
Đợi nao cô mua kim vòng tay, nhất định phải mua vàng ròng, cô mang thai khổ cực như vậy, lẽ ra nên được thưởng.
* * *
Đồng Thành Quân từ trong nhà rời đi, trực tiếp đi tới trường học của con gái, ngày mai là thứ bảy, không phải đi học, để con gái ở nhà sợ là không ai quản, không bằng dẫn theo con bé đến bệnh viện.
Tâm tình Tiểu Vân không tốt lắm, mang con gái đi theo, hy vọng có thể điều tiết tâm tình của cô ấy.
"Ba ba!" Đồng Hân đeo cặp sách, một đường chạy chậm tới, "Mẹ thế nào rồi?"
Trong đôi mắt to tròn của con gái tất cả đều là đối với mẹ lo lắng.
"Mẹ con không có việc gì," Đồng Thành Quân xoa xoa đầu nhỏ của con gái, "Đi, ba dẫn con đi bệnh viện thăm mẹ."
Nam nhân cao lớn đẹp trai nắm bé gái xinh xắn đáng yêu, đưa tới các bạn nhỏ trong phòng học nhìn chăm chú.
"Đều ngồi xuống, chúng ta tiếp tục hát nhạc thiếu nhi." Nữ giáo viên không khỏi đỏ hai gò má, xem trong lớp tiểu Đồng Hân lớn lên đáng yêu như vậy, còn cho rằng là xinh đẹp giống mẹ, không nghĩ tới lại là giống ba, ba ba tiểu Đồng Hân lớn lên thật đẹp.
Từ khi trọng sinh tới nay, mẹ trong trí nhớ của cô luôn luôn tràn đầy sinh cơ, nhưng chờ tới khi cô đến bệnh viện, lại nhìn thấy mẹ trắng xám yếu đuối, giống một khối bọt biển trong suốt dễ nát, gió vừa thổi liền phá tan.
"Mẹ," Đồng Hân nhào tới ôm lấy Diệp Tiểu Vân, đầu nhỏ cọ cọ, "Con ôm mẹ một cái, mẹ liền sẽ không cảm thấy khó chịu nữa."
Một đứa trẻ như cô, cũng chỉ có thể nói một ít lời hay, để cho người lớn vui lòng.

Cái khác, cũng là lực bất tòng tâm.
Diệp Tiểu Vân "Xì" cười ra tiếng, đưa tay ôm lấy con gái, gò má dán vào đầu con gái, ôn nhu nói: "Thật sự hiệu quả nè! Không khó chịu chút nào luôn."
"Vậy mẹ ôm nhiều mấy lần." Đồng Hân dính sát vào mặt mẹ mình, tay nhỏ càng ôm chặt hơn.
Diệp Tiểu Vân trong lòng mềm nhũn, nước mắt suýt chút nữa thì rơi ra, may là cô còn có con gái Hân Hân, may là..
Nhìn nỗi tích tụ trong lòng bà xã trong giây lát tiêu tan, tảng đá trong lòng Đồng Thành Quân cũng đi theo nhẹ mấy phần, hiện tại quan trọng nhất chính là góp đủ phí phẫu thuật cho vợ.
Hắn đem cặp sách của con gái Hân Hân thả lên trên tủ đầu giường, cười nói: "Hân Hân, vậy mẹ liền tạm thời giao cho con chăm sóc, ba ba đi mua cơm tối cho hai mẹ con."
"Vâng," Đồng Hân trịnh trọng gật đầu, ánh mắt kiên định nói: "Ba ba, con sẽ chăm sóc tốt cho mẹ, ba yên tâm đi!"
A di nằm ở giường bên bên cạnh nhìn thấy, cười ha ha nói: "Con gái nhà hai người, lớn lên thật xinh đẹp!"

"Con chào a di," Đồng Hân lập tức chào hỏi, làm một bảo bảo ngoan ngoãn hiểu chuyện, để ba mẹ mặt dài.
"Cũng rất lễ phép!" A di tiếp tục vui cười hớn hở khen nói: "Hai vợ chồng cô thật là biết sinh, bao lớn rồi?"
"Năm tuổi."
* * *
Thấy mẹ con hai người nói chuyện với đại tỷ giường bệnh bên cạnh, Đồng Thành Quân cầm lấy hộp cơm, xoay người đi căng tin bệnh viện mua cơm.

Khi đi tới trên hành lang, phía trước bỗng nhiên có một nam nhân trung niên đi tới đi tới liền đỡ vách tường, cả người xụi lơ xuống.
Đồng Thành Quân chạy nhanh tới đỡ lấy nam nhân trung niên, "Đại ca, anh không sao chứ?"
Sắc mặt nam nhân trung niên tái nhợt, như là bị một căn bệnh nặng nào đó, anh ta một tay đỡ vách tường, lại dựa vào lực nâng của Đồng Thành Quân, mới miễn cưỡng đứng thẳng người.
"Tôi không có việc gì, chỉ là có chút choáng váng đầu." Nam nhân trung niên đưa tay chỉ phòng bệnh phía trước nói: "Con trai của tôi nằm ở phòng bệnh phía trước, có thể làm phiền anh dìu tôi qua đó không?"
"Ai, được."
Đồng Thành Quân nhiệt tình đỡ nam nhân trung niên đến phòng bệnh phía trước, chờ nam nhân ngồi xuống, hắn mới quan tâm hỏi: "Có cần gọi bác sĩ đến khám chút không?"
"Không cần, chỉ là gần nhất không nghỉ ngơi tốt." Nam nhân trung niên khoát tay áo một cái, cười nói: "Tôi nghỉ ngơi một chút liền không sao."
Đồng Thành Quân giương mắt nhìn, chỉ thấy trên gường bệnh bên cạnh nằm một thanh niên hơn hai mươi tuổi, trên lỗ mũi c*m v** dưỡng khí quản, đang trong trạng thái ngủ sâu, hắn nhanh chóng nhìn lướt qua bệnh lịch, thanh niên họ Chung, chỉ thấy trên bệnh lịch của cậu ta viết bệnh bạch cầu, trong lòng không khỏi run lên, thực sự là các nhà có các nhà khó.
"Ông đi đâu đấy? Cả ngày không thấy bóng người." Một người phụ nữ trung niên đi vào phòng bệnh, không kịp thả hộp cơm trong tay xuống, liền hướng về phía nam nhân quở trách một trận, "Đi nơi nào cũng không nói một tiếng, ông có biết tôi tìm ông khắp nơi không hả --"
Tiếng quở trách im bặt đi, phụ nữ cúi đầu nhìn kỹ sắc mặt ông chồng, thấy sắc mặt ông trắng bệch, không khỏi khóc lóc đau khổ nói: "Ông lại đi tới --" bà liếc mắt nhìn con trai đang ngủ trên giường bệnh, nhỏ giọng, làm như đang phát run nói: "Đã kêu ông đừng tiếp tục đi nữa, nếu như thân thể ông đổ, ông kêu tôi làm sao bây giờ? Kêu tôi làm sao bây giờ!"
"Bà nhỏ giọng chút, đừng ầm ĩ tới thằng bé." Chung tiên sinh hữu khí vô lực nói.
"Ông đáp ứng tôi, không được đi nữa!" Chung phu nhân có vẻ hơi cuồng loạn.
"Sau này không đi nữa," Chung tiên sinh từ trong túi tiền cấp tốc móc ra một xấp tiền, nhét vào trong tay vợ, nói: "Đây là ngày hôm nay, sau này tôi sẽ không đi bán nữa, bà yên tâm đi."
Chung phu nhân khóc lóc tiếp nhận: "Muốn đi bán - huyết, cũng nên là tôi đi.

Ông lại đi nữa, người đều phải bị rút khô.."
Đồng Thành Quân nghe được trong lòng không khỏi xao động, sau đó nói cái gì hắn đều nghe không thấy, chỉ biết có hi vọng góp đủ phí phẫu thuật cho vợ..
 
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 43: Chương 43


Trong phòng bệnh, Đồng Hân cùng mẹ mỗi người bưng một suất cơm hộp bình thường, trợn mắt hốc mồm nhìn Đồng Thành Quân bưng cái bát to bằng bồn rửa mặt ăn cơm.
"Ba ba, ba rất đói sao?" Đồng Hân hỏi.
"Ừm," Đồng Thành Quân gật đầu, không dễ dàng đem đồ ăn trong miệng nuốt xuống, nói: "Đột nhiên cảm thấy rất đói, muốn ăn nhiều một chút."
"Anh ăn từ từ thôi, đừng để bị nghẹn,"
Diệp Tiểu Vân nơi nào gặp qua Đồng Thành Quân ăn lượng cơm lớn như vậy, nghĩ có lẽ là do mấy ngày nay bôn ba chạy đi chạy lại, cô suy nghĩ một chút liền đau lòng đem cơm của mình phân cho Đồng Thành Quân một ít, "Em cũng không có gì khẩu vị, phân một ít cho anh."
Đồng Thành Quân đưa chậu rửa mặt ra đón, lúc này Diệp Tiểu Vân mới nhìn rõ món ăn trong bát hắn, "Không phải anh không thích ăn tiết heo sao? Làm sao lại mua nhiều tiết heo như vậy?"
"Nhìn liền thấy khá ngon, nên muốn nếm thử, kết quả đúng thật là ăn rất ngon." Đồng Thành Quân cười nói: "Chờ bữa sau anh cũng muốn ăn cái này."
Diệp Tiểu Vân cười dịu dàng, nói: "Anh cũng phải ăn nhiều rau xanh, như vậy mới tốt cho cơ thể."
"Mẹ nói đúng," Đồng Hân giơ cơm hộp về phía trước, "Ba ba, cà rốt là rau xanh, con đem cà rốt phân cho ba."
Đồng Thành Quân cười híp mắt, "Tiểu nha đầu, đừng nghĩ cớ không ăn cà rốt, bé ngoan thì phải ăn hết."
Đồng Hân quyết miệng, "Hứ!"
Hai vợ chồng thấy vậy đều cười rộ lên, trẻ con thực sự là càng lớn càng thú vị.
Đêm khuya, nhìn thấy vợ cùng con gái đều ngủ rồi, Đồng Thành Quân rón ra rón rén lui ra phòng bệnh, đi về phía phòng bệnh Chung tiên sinh hắn vừa gặp trước đó.
"Muộn như vậy rồi, cậu gọi tôi ra đây làm gì?" Chung tiên sinh đang buồn ngủ thì bị đánh thức, trên mặt còn mang theo ủ rũ.
Đồng Thành Quân khẩn cầu nói: "Chung đại ca, hôm nay em nghe được anh cùng với vợ anh nói chuyện, anh có thể nói cho em biện pháp nhanh chóng kiếm tiền sao? Vợ em cầm lập tức giải phẫu, nhưng em vẫn chưa góp đủ phí giải phẫu, cầu anh thương xót em đi, nói cho em nên làm sao mới có thể làm việc đó."
Chung tiên sinh liên tục nói: "Tôi không muốn hại cậu, làm loại chuyện đó không tốt."
"Nếu không phải giống Chung đại ca ngài cần tiền gấp, em cũng sẽ không muốn đi con đường này," Đồng Thành Quân nói: "Xin anh thông cảm, thông cảm em với!"
Chung tiên sinh chết sống không hé miệng, xoay người liền muốn đi, "Cậu thanh niên, thực sự không thể đi làm việc này, đối thân thể thương tổn quá lớn."
"Chung đại ca, em van cầu anh!"
Chỉ thấy Đồng Thành Quân phù phù một tiếng, quỳ đến thẳng tắp, quỳ đến quật cường.
Chung tiên sinh kinh ngạc nhảy một cái, chạy nhanh dìu hắn lên, "Cậu đừng như vậy."
"Chung đại ca, vợ em chính là mạng sống của em, vì cô ấy, cái gì em đều nguyện ý làm."

"Hày..

cậu muốn biết, tôi nói cho cậu là
Được."
Chung tiên sinh đem địa chỉ mà mình biết nói cho Đồng Thành Quân, còn không quên dặn dò: "Việc này chung quy là không được khuyến khích, cậu vượt qua cửa ải lần này, sau này nhưng chớ có lại nổi lên ý nghĩ như này, bằng không hại mình, cũng hại cả gia đình."
* * *
Ngày thứ hai ăn cơm sáng, bữa sáng của ba ba là cháo tiết, vẫn là một chậu rửa mặt, miệng lớn ăn đến phi thường hài lòng.
Diệp Tiểu Vân cái miệng nhỏ uống cháo cá, thấy chồng ăn đến vui vẻ như vậy, không khỏi nhoẻn miệng cười, thực sự là giống hệt trẻ con, thích ăn liền muốn ăn thật nhiều.
"Hân Hân này, ba ba giao cho con một cái nhiệm vụ."
"Ba ba, ba nói đi, con nhất định sẽ tận lực hoàn thành."
"Đợi lát nữa ba ba đi ra ngoài có việc, mẹ liền giao cho con chăm sóc."
Đồng Hân dùng sức gật đầu, "Ba yên tâm, con bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."
"Chuyện gì thế?" Diệp Tiểu Vân hỏi.
"À, chính là Dương ca bên kia gọi anh qua đó hỗ trợ, nói là có cái tủ lạnh làm sao đều sửa không được, kêu anh qua đó xem thử," Đồng Thành Quân nói: "Bình thường Dương ca giúp anh không ít, anh thực sự không tiện cự tuyệt.

Anh chỉ đi một lát, rất nhanh liền trở về."
Diệp Tiểu Vân không có bất luận cái gì hoài nghi, cười nói: "Vậy anh mau đi đi, nhớ thay em nói tiếng cảm ơn với Dương ca."
Mẹ sinh bệnh, không tiện xuống giường đi lại, Đồng Hân chủ động nhận nhiệm vụ rót nước uống.
"Đến chỗ rót nước, con nhờ cô chú đi rót nước rót hộ con, nhớ chưa!" Đưa bình nước cho Đồng Hân, Diệp Tiểu Vân luôn mãi dặn dò.
"Vâng," Đồng Hân dùng sức gật đầu, "Con biết rồi."
Cô ôm bình nước, đi theo hướng mà mẹ chỉ, cô thuận lợi đi tới phòng nước sôi, lúc này trong phòng nước sôi chỉ có một phụ nữ trung niên đang rót nước.
Đồng Hân ôm chiếc bình đi tới, ngọt ngào nói: "Cô ơi, cô có thể rót hộ con một bình nước sôi được không?"

Chung phu nhân nghe tiếng thấy là một cô bé, cười nói: "Có thể nha, chờ cô rót xong, liền rót cho con."
Sau khi Chung phu nhân rót đầy bình nước của mình, vặn chặt nắp để sang một bên, đang muốn tiếp nhận bình nước trong tay Đồng Hân, thì chợt nhìn thấy Chung tiên sinh đi tới, động tác trên tay không khỏi dừng lại, nói: "Sao ông đã đến rồi? Không phải nói tôi đến là được sao?"
"Ngủ một mạch đến trưa, nên giờ đi ra ngoài hoạt động đi đứng, vừa vặn đi tới bên này." Chung tiên sinh cười nhấc lên bình nước vợ để gọn ở một bên.
Chung phu nhân tức giận liếc ông ta một cái, lập tức tiếp nhận bình nước trong tay Đồng Hân, vừa giúp Đồng Hân rót nước, vừa nói: "Ông vẫn là đặt đấy đi, ông nhìn sắc mặt ông đi, trắng như vôi ấy, đừng đến lúc đó đi đường không vững, té một cái làm vỡ cái bình, lại bị bỏng nước sôi."
"Tôi nào có mảnh mai như vậy?" Chung tiên sinh cười ha hả nói.
"Ông còn cười?" Vừa mới người vợ còn quan tâm ông ta, lúc này trong giọng nói lại mang theo chút phẫn nộ, "Tôi đang nói thật lòng với ông, ông còn tưởng tôi đang nói giỡn đấy à? Ông bị rút nhiều máu như vậy, coi như là thân thể làm bằng sắt cũng không chịu được, huống chi ông đều già đầu rồi, ông còn tưởng rằng mình là thanh niên trai tráng chắc!"
Đồng Hân kinh ngạc nhìn nam nhân trung niên, chẳng trách đầu tiên nhìn đến sắc mặt có chút tái nhợt, hóa ra là như vậy.
"Tôi ăn nhiều đồ ăn bổ máu chút là được," Chung tiên sinh vẫn như cũ cười hì hì nói: "Mấy ngày nay căng tin có tiết heo xào rau hẹ, còn có tiết vịt những cái đó món ăn bổ máu, ăn nhiều một đoạn thời gian, không phải liền bù lại."
"Không đàng hoàng." Bà vặn chặt bình nước, nhét vào trong ngực Đồng Hân, cười nói: "Cháu gái, này, bình nước của cháu."
"Con cảm ơn cô," Đồng Hân chớp hai lần lông mi, ngọt ngào nói.
Hai vợ chồng coi Đồng Hân là trẻ con, nghe không hiểu người lớn nói, lại tiếp tục nói đề tài vừa rồi, Chung phu nhân nói: "Ông nói ông, tự mình gieo vạ cho mình cũng thôi đi, ông còn đem người khác kéo xuống nước, nếu như ra cái gì bất ngờ, ông kêu người nhà cậu ta làm sao bây giờ?"
Chung tiên sinh gãi đầu một cái, nói: "Vợ cậu ấy bệnh tình nguy cấp, cần phí giải phẫu để làm giải phẫu, vì việc này, cậu ấy đều cho tôi quỳ xuống, tôi còn có thể không nói? Người nhà gặp nạn, làm sao có thể trơ mắt đứng nhìn? Tự nhiên là nghĩ tất cả biện pháp, mặc kệ trả giá hi sinh bao nhiêu."
"Cũng đúng." Chung phu nhân cũng thở dài theo.
Đồng Hân giống như bị gõ một gậy vào đầu, người bọn họ nói sẽ không phải là ba ba Đồng Thành Quân của cô đi?
Cô mang theo đầy bụng tâm sự trở lại phòng bệnh, đem bình nước giao cho mẹ, "Mẹ, con lấy nước nóng về rồi."
"Ngoan quá," Diệp Tiểu Vân sờ s0ạng khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, thuận tay cầm lên một cái kẹo que, lột vỏ kẹo đưa cho con gái, "Đến, ăn cái kẹo que, đây là vừa rồi chị y tá cho."
"Cảm ơn mẹ," Đồng Hân tiếp nhận kẹo
Que, vừa ăn vừa nghĩ lại lời nói của đôi vợ chồng vừa rồi.
Mất máu thì mới bổ máu, vì vậy vị thúc thúc kia cuồng ăn tiết heo.

Như vậy ba ba đâu, cô nhớ tới tối hôm qua ba ba ăn rất nhiều tiết heo, sáng sớm hôm nay còn ăn cháo tiết heo.

Rõ ràng mẹ đã nói, lúc trước ba không thích ăn tiết heo.
Đôi vợ chồng kia còn nói, là vì kiếm phí giải phẫu cho người vợ bị bệnh.
Ba ba..
Mũi Đồng Hân đau xót, nháy mắt nước mắt đã thấm ướt viền mắt.
"Sao con lại khóc? Là kẹo ăn không ngon sao?" Diệp Tiểu Vân kinh ngạc hỏi.
Âm thanh của mẹ vẫn là như vậy ôn nhu, trong nháy mắt vuốt phẳng nỗi khổ sở trong lòng Đồng Hân, cô lắc đầu một cái, nụ cười long lanh nói: "Bởi vì kẹo ăn ngon quá, ăn ngon đến con đều muốn khóc."
"Ha ha.." Diệp Tiểu Vân bị lời của con gái nhỏ chọc cho bật cười, gắt giọng: "Con cái tiểu nha đầu này!"
Nắng vàng trải lên hành lang khu nội trú, đem tất cả đều nhiễm một màu mật ong ôn như, bao gồm cả tiểu thiên sứ đang dựa vào cửa ngủ trên băng ghế, ở trong mắt người cha Đồng Thành Quân con gái chính là tiểu thiên sứ, hắn xách theo hộp cơm mua từ quán bên ngoài, sãi bước dài tới gần.
"Hân Hân, mau tỉnh lại," Hắn ngồi xổm xuống, tay rảnh đỡ lấy con gái đang lung lay sắp đổ, tiếng nói ôn hòa, "Bữa trưa, ba mua cho con móng heo kho con thích ăn nhất."
Đồng Hân ngủ đến mơ mơ màng màng, mơ hồ nghe được tiếng của ba ba, mơ màng một lúc, chợt nhớ tới mình là đang đợi ba ba, đầu óc tức khắc thanh tỉnh, mở mắt ra quả nhiên nhìn thấy ba ba Đồng Thành Quân trở về, lập tức vươn tay nắm lấy tay áo ba, "Ba ba, ba đã về rồi!"
"Ừm," Đồng Thành Quân cười, ra hiệu hộp cơm trong tay, nói: "Đói rồi đi, mau vào ăn cơm trưa."
Đồng Hân nhảy xuống ghế, rập khuôn từng bước theo sát ở sau gót chân ba ba, giả vờ ngây thơ hồn nhiên nói bóng nói gió, "Ba ba, cửa hàng thiết bị điện của Dương thúc cách nơi này xa không?"
Đồng Thành Quân một bên mở ra đóng gói hộp cơm cho bà xã Diệp Tiểu Vân, một bên kiên nhẫn trả lời vấn đề của con gái, nói: "Có chút xa."
"Vậy ba là đi bộ, vẫn là ngồi xe đi?"
"Ngồi xe, trong thị trấn có xe buýt công cộng, ngồi tới trạm xe buýt gần cửa hàng Dương thúc thúc, lại đi một đoạn liền đến."
"Ồ," Đồng Hân gật gù, còn nói: "Vậy ba có còn đi nữa không? Con cũng muốn đi nhà Dương thúc thúc chơi."
Đồng Thành Quân cười nói: "Con không phải đã đáp ứng ba ba, muốn chăm sóc mẹ sao?"
Đồng Hân nghẹn lời, phồng má lên nói: "Người ta cũng muốn nghỉ ngơi một chút mà."
"Xì!" Diệp Tiểu Vân bị vẻ mặt đáng yêu của Đồng Hân chọc cười, nói: "Nó một đứa bé vẫn luôn ở tại bệnh viện cũng tẻ nhạt, lần tới anh qua đó, anh dẫn con bé đi chơi luôn."
Đồng Thành Quân nói: "Vậy vẫn là lần sau đi, chờ em khỏi bệnh, cả nhà chúng ta đi một chuyến.

Lại nói anh là qua đó làm việc, vừa làm việc liền phân không ra tinh lực, vạn nhất lạc mất con bé thì làm sao bây giờ."
"Con mới không lạc đâu." Đồng Hân đếm trên đầu ngón tay nói: "Con biết ba tên Đồng Thành Quân, mẹ tên Diệp Tiểu Vân, nhà ở số 8 xóm 01 thôn Ngân Hạnh Thanh hồ huyện Kỳ ().

"
Diệp Tiểu Vân cùng Đồng Thành Quân kinh ngạc liếc mắt nhau, Diệp Tiểu Vân mừng rỡ nói: "Em cũng mới nói cho con bé một lần, không nghĩ tới con bé đã nhớ kỹ."

Đồng Thành Quân ngữ khí kiêu ngạo mà nói: "Con gái của anh, đương nhiên thông minh."
"Vâng vâng vâng, giống anh," Diệp Tiểu Vân mắt đầy ôn nhu, trong giọng nói không tự chủ mang theo một chút cưng chiều.
Đồng Hân chưa quên chính sự, vừa ăn cơm vừa đánh giá tình huống của ba ba, so với lúc trước, gần đây ba ba thon gầy chút, lại không có thời gian xử lí chính mình bởi vậy râu ria xồm xàm, có chút lôi thôi lếch thếch giống nghệ sĩ khí chất.
Sắc mặt vẫn tính là hồng hào, tuyệt không có vẻ trắng xám, tinh thần tốt, khẩu vị cũng rất tốt, ăn được rất nhiều, bên trong món bữa trưa có nguyên liệu tiết heo bổ huyết.
Có lẽ là đột nhiên thay đổi khẩu vị, thích
Ăn tiết heo đi!
Ăn cơm xong, Đồng Hân bị mẹ ôm ở trên giường bệnh ngủ trưa, ba ba Đồng Thành Quân dọn một cái giường nằm ở bên cạnh giường bệnh, cùng nằm cạnh nhau.
Đồng Hân đưa tay ra bắt đầu đếm hoa tay trên đầu ngón tay, nói lẩm bẩm, "Một bông hoa, hai bông hoa, ba hoa bốn hoa bán đậu hũ.."
Hai vợ chồng mặt mang mỉm cười nhìn con gái đếm hoa tay, Diệp Tiểu Vân cười hỏi: "Hân Hân nhà chúng ta có mấy cái hoa tay?"
"Sáu cái."
"Sáu cái," Đồng Hân giơ tay nhỏ nói: "Năm hoa sáu hoa mở hiệu cầm đồ, chờ sau này con lớn, sẽ làm đại lão bản."
"Ha ha.." Đồng Thành Quân tiếng cười sảng khoái.
Đồng Hân thuận thế nắm lấy tay ba ba Đồng Thành Quân, nói: "Ba ba, để con đếm xem ba có mấy cái hoa tay."
"Được," Đồng Thành Quân chủ động đưa tay ra phía trước.
Bàn tay Đồng Thành Quân rộng lớn, tuy rằng bởi vì làm việc nhà nông mà dài ra thô kén, nhưng ngón tay dài nhỏ, khớp xương rõ ràng, vẫn như cũ là một đôi tay rất ưa nhìn.
"Tay áo đi lên một chút," Đồng Hân lôi ống tay áo của ba ba lên phía trên.
"Làm sao? Ống tay áo của ba còn chặn con đếm?"
"Ai nha, cứ kéo lên đi mà!" Đồng Hân lấy ra làm nũng tư thế.
Tư duy logic của trẻ con, người lớn vĩnh viễn không thể nào đoán trước cùng lý giải, Đồng Thành Quân nghe lời xắn lên phía trên, mẹ Diệp Tiểu Vân còn đưa tay hỗ trợ.
"Phải kéo cao lên một chút!" Đồng Hân cường điệu nói.
Ống tay áo hai bên cánh tay đều bị kéo lên, gân xanh nổi lên trên cánh tay hữu lực, Đồng Hân cầm lấy cánh tay ba ba, từng tấc từng tấc trái phải lật xem, đều không nhìn thấy bất kỳ lỗ - kim nào.
"Không phải xem hoa tay sao?"
"Cánh tay ba ba thật lớn!" Đồng Hân thán phục lấy cánh tay nhỏ của mình đi so với ba ba, trên cánh tay không lưu lại lỗ kim sau khi rút máu, nói như vậy người mà đôi vợ chồng kia nói, không phải ba ba của mình.
"Ha ha.." Đồng Thành Quân cười lắc lắc đầu, suy nghĩ của trẻ con hay thay đổi, mới vừa còn mấy cái vân tay, bây giờ lại so cánh tay to nhỏ..
 
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 44: Chương 44


Đồng Hân cho rằng đôi vợ chồng kia nói không phải ba ba, nhưng cô lại nhìn thấy ba ba đứng ở hành lang nói chuyện cùng đôi vợ chồng kia, nghe vẻ còn rất quen thuộc.

Cô đến gần, nghe thấy cô kia nói: "Vợ cậu thế nào rồi?"
Ba ba Đồng Thành Quân nói: "Cũng nhờ phúc của Chung đại ca, hai ngày nữa là có thể giải phẫu.

"
"Thật sao? Vậy chúc mừng cậu nha!" Chung phu nhân cười nói.

Từ đó, Đồng Hân lưu lại cái tâm nhãn, ngày thứ hai ba ba nói đi Dương thúc thúc chỗ đó sửa thiết bị điện, cô cũng không có đòi đi theo, mà là chờ lúc ba ba Đồng Thành Quân rời đi, cô cũng kiếm cớ đi phòng bệnh khác tìm các tiểu bằng hữu chơi, lén lút đi theo sau ba ba Đồng Thành Quân.

Ba ba không có đi trạm xe buýt ở gần đó, mà là vòng vèo tiến vào cái hẻm nhỏ ở gần bệnh viện, vẫn luôn đi đến khi đứng ở trước một tòa nhà phi thường bí mật.

Hắn đứng tại chỗ ngẩng đầu nhìn lên trên một hồi, chợt nhấc chân đi vào trong hành lang, dọc theo cầu thang đi lên trên.

Đây là một tòa nhà cao tầng, bên trong có người thuê, có người làm ăn buôn bán,
Ngư long hỗn tạp.

Đồng Hân chật vật bước cái chân ngắn nhỏ ở phía sau đuổi theo, trong hành lang tối tăm mùi vị cũng vô cùng mê người, trên tường trắng hoặc là dán tờ quảng cáo, hoặc là dùng sơn đỏ viết "Phòng cháy phòng trộm, chú ý an toàn".

Đồng Thành Quân đi cầu thang đi tới lầu bốn, quẹo vào, ngừng lại ở trước cửa một hộ nhà.

Đồng Hân đuổi theo, mắt thấy ba ba muốn đẩy cửa đi vào, cô vội vã lao ra hô: "Ba ba!"
Đồng Thành Quân dừng lại, theo tiếng nhìn lại, thấy là con gái Đồng Hân, kinh ngạc nói: "Sao con lại chạy tới đây?"
Đồng Hân không lo được nhiều như vậy, một đường chạy chậm tới, nắm được góc áo ba ba liền hướng ra bên ngoài kéo, "Ba ba, ba theo con trở về, trở về!"
"Ba ba có việc," Đồng Thành Quân nhíu mày nói: "Ba phải kiếm phí giải phẫu cho mẹ.

"
"Vậy cũng không được, có rất nhiều biện pháp kiếm tiền, tại sao phải bán - máu, rất nguy hiểm!" Đồng Hân đã từng xem qua rất nhiều sự kiện bi thảm phát sinh liên quan tới bán - máu, thậm chí có đạo diễn nổi tiếng đem loại sự kiện này chụp thành phim, dùng để cảnh báo dân chúng.

Đồng Thành Quân sửng sốt, "Ai nói với con những thứ này?"
Đồng Hân lúc này mới kinh ngạc phát hiện chính mình nói lỡ miệng, chạy nhanh bù nói: "Con nghe hai cô chú kia nói, họ nói ba muốn đi bán - máu, cô kia còn nói này rất nguy hiểm, đặc biệt là loại trạm máu chui như này, dùng công cụ không tiêu độc, còn sử dụng nhiều lần, vạn nhất đụng với người có bệnh, truyền nhiễm cho ba ba làm sao bây giờ?"
"Sao có thể trùng hợp như vậy?" Đồng Thành Quân chỉ coi là lúc hai vợ chồng Chung đại ca nói chuyện, bị Đồng Hân nghe thấy, hắn nói: "Lại nói, bên trong có bạn của ba, chú ấy nhất định sẽ chăm sóc ba ba.

"
"Không được không được," Hai tay Đồng Hân ôm chân Đồng Thành Quân, không cho hắn tiến lên một bước, nói: "Cái chú kia còn nói, mất máu quá nhiều, sẽ đối thân thể không tốt, con không cho ba đi.

"

Đồng Thành Quân ngồi xổm xuống, kiên nhẫn giải thích với con gái, "Sẽ không gặp nguy hiểm, nếu như thật sự có nguy hiểm, thế tại sao chú kia lại không có việc gì?" Môi mỏng của hắn nhấp lại, thở dài một tiếng, "Con cũng thấy đấy, mẹ ở bệnh viện có bao nhiêu khó chịu, ba nhất định phải lập tức góp đủ phí giải phẫu để mẹ con làm giải phẫu.

Hân Hân, con cũng không muốn nhìn thấy mẹ tiếp tục đau nữa, đúng không?"
"Ba ba, chúng ta đi hỏi Dương thúc thúc vay tiền đi?"
"Dương thúc thúc đã cho ba mượn một ngàn khối, thúc ấy lập tức liền muốn kết hôn, cũng không thể đem toàn bộ tiền cho ba mượn.

"
Đồng Hân: "Con nói không phải Dương thúc thúc mở tiệm sửa đồ, mà là Dương thúc thúc làm đạo diễn.

Chỉ cần ba liên hệ thúc ấy, thúc ấy nhất định sẽ cho mượn.

"
Đồng Thành Quân cười khổ, nói: "Hân Hân, chuyện của người lớn, con không hiểu, có một số việc không phải đơn giản như vậy.

"
Đối với Dương đạo tới nói, mình không quen không biết, ông ấy có ý dẫn dắt, mình còn từ chối, qua lâu như vậy, đột nhiên lại liên hệ, liên hệ chuyện thứ nhất chính là vay tiền, đổi làm mình, khẳng định cũng sẽ không cho mượn.

Huống hồ, bệnh của Tiểu Vân không thể lại kéo, biện pháp trước mắt mới là nhanh nhất, hữu hiệu nhất.

"Nhưng mà!"
Đối với Đồng Hân tới nói, ba mẹ giống như thịt lòng bàn tay cùng mu bàn tay vậy, đều không muốn bọn họ có việc.

"Nghe lời, con trước ở bên ngoài chờ ba, ba rất nhanh sẽ đi ra!"
Lời của Đồng Thành Quân còn chưa nói hết, liền nhìn đến một đội cảnh sát ăn mặc cảnh phục lặng lẽ mò tới, trong đó một người ra dấu tay ra hiệu cho hai cha con Đồng Thành Quân lui về phía sau, trong tay mỗi người đều cầm theo vũ khí.

Đồng Thành Quân một mặt mông, nhanh chóng ôm lấy con gái, lùi tới mặt sau, chỉ thấy đội cảnh sát này trực tiếp đi tới trước cửa trạm máu hắn muốn đi, sau đó phá cửa mà vào, la lớn: "Cảnh sát! Đều ôm đầu ngồi xổm xuống! Dựa vào tường!"
Chỉ nghe bên trong lung tung hỗn loạn, không một lát sau, một đống người mang theo còng tay, bị cảnh sát áp giải đi ra khỏi nhà, xếp hàng đi xuống lầu.

Đồng Thành Quân thấy tình hình không ổn, ôm con gái muốn rời khỏi.

"Đứng lại!" Đột nhiên bị cảnh sát gọi lại, hắn bất đắc dĩ dừng bước, "Cảnh sát, có chuyện gì thế?"
"Cha con anh tới nơi này làm gì?" Cảnh sát làm theo phép dò hỏi.

"Tôi!" Đồng Thành Quân quá sốt sắng, đầu nhất thời trống không, không biết nên trả lời như thế nào.

"Ba ba, nhanh một chút!" Đồng Hân tay nhỏ ôm bụng, ồn ào nói: "Ba ba, nhanh tìm WC cho con, con sắp đi trong quần rồi! Cái bụng đau quá.

"
Đồng Thành Quân phản ứng lại, nói: "Tôi mang con gái tôi đi tìm WC, chỗ này lớn quá, lạc đường.

"
Cảnh sát bị dáng vẻ kìm nén của Đồng Hân chọc bật cười, chỉ tay một cái nói: "Tòa nhà này chỉ có nhà vệ sinh công cộng, đi hết hành lang phía trước liền tới.

"
"Cảm ơn, cảm ơn," Đồng Thành Quân ôm con gái nhanh chân hướng về phía nhà vệ sinh công cộng chạy đi, ba cùng con gái ở WC ngốc một hồi lâu, lúc này mới từ WC đi ra.

Khi đi ra, chỉ thấy trong hành lang vây quanh một đống lớn người, nhìn cảnh sát ra ra vào vào xử lý hiện trường, mỗi người mồm năm miệng mười bắt đầu nghị luận.

"Đã sớm nên đem nơi này bưng, quả thực nghiệp chướng a!" Một người trong đó nói: "Cũng không biết hại bao nhiêu người.

"
"Đúng đấy, kiếm toàn là tiền dơ bẩn.

"
"Tình huống thế nào vậy?" Người vừa qua đây vây xem không rõ tình huống, tò mò hỏi.

Một phụ nữ tri kỉ trả lời: "Làm chuyện táng tận lương tâm, kiếm tiền bẩn thỉu! Rút máu của người ta, vừa không tiêu độc cho đầu kim, lại không thay mới, này không phải có người nhiễm phải loại kia bệnh, báo cảnh sát.

"
"Ôi trời, thế chẳng phải nguy to, mỗi lần tôi đều nhìn thấy rất nhiều người đi vào, này không tiêu độc, sợ là thật nhiều người nhiễm phải.

.

"
Đồng Thành Quân ôm con gái đang muốn rời đi, nghe thấy lời này, phía sau lưng phát lạnh, dọa ra một mảng mồ hôi lạnh, hắn cùng con gái Đồng Hân mắt to nhìn mắt nhỏ, trong đầu dâng lên loại cảm giác trở về từ cõi chết.

"Ba ba, chúng ta đi thôi.

" Đồng Hân tựa ở trên đầu vai ba ba, trong lòng cũng là một trận nghĩ đến mà sợ hãi, nếu như thật nhiễm phải, sợ là đời này người một nhà trải qua so với đời trước còn muốn thê thảm.

Đồng Thành Quân ôm con gái, rời khỏi tòa nhà trong sợ hãi, bước chân dưới chân đi được nhanh chóng.

Con đường này đi không thông, Đồng Thành Quân muốn thử một chút con gái nói, liên hệ Dương đạo diễn, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của ông ấy.

Một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán, nói chính là hắn bây giờ đi!
Đồng Thành Quân đuổi con gái về bệnh viện, lúc này mới chạy về trong nhà, ở nhà lục tung tùng phèo nửa ngày mới tìm được tấm danh thiếp kia.

Hắn đút danh thiếp vào trong túi, lại thu thập một vài thứ, liền đi ra ngoài, muốn đi tiệm tạp hóa chỗ nhị tỷ gọi điện thoại.

Không nghĩ tới, vừa ra tới cửa, liền đụng phải mẹ của hắn Quách Xuân Hoa.

"Ấy? Lão tam, con khi nào trở về?" Quách Xuân Hoa đầy mặt kinh ngạc, trên mặt lập tức chồng lên nụ cười lúng túng, nói: "Thế nào rồi? Tiểu Vân đã khỏi bệnh chưa?"
Đồng Thành Quân chỉ nhìn mẹ ruột, cái gì cũng chưa nói, nhấc chân trực tiếp từ trong nhà rời đi.

"Này, lão tam!" Quách Xuân Hoa sốt ruột hô: "Con có nghe thấy mẹ nói không vậy? Sao con lại phất lờ người khác?"
Đồng Thành Quân không có dừng lại bước chân, càng không có tinh lực suy nghĩ những thứ ngổn ngang kia, hắn một lòng chạy vội tới tiệm tạp hóa ở cửa thôn của nhị tỷ, cầm lấy ống nghe của điện thoại công cộng, quay số điện thoại trên danh thiếp gọi đi ra ngoài.

Sau một hồi chuông báo, điện thoại bị tiếp nghe, "Alo, chào ngài, đây là Công Ty TNHH Truyền Thông Văn Hóa Điện Ảnh Ánh Sao, xin hỏi ngài muốn tìm ai?"
"Xin chào, tôi tìm Dương Xương Dương đạo diễn," Đồng Thành Quân vội vàng nói.

"Xin hỏi ngài là?"
"Tôi tên Đồng Thành Quân, là ông ấy cho tôi tấm danh thiếp này, nói nếu tôi có việc thì tìm ông ấy.

"
"Vậy xin đợi một lát, tôi gọi điện thoại hỏi nhân viên trong văn phòng Dương đạo.

"
Một lát sau, trong ống nghe điện thoại truyền đến âm thanh, nói: "Đồng tiên sinh, vừa tôi đã liên hệ với nhân viên trong văn phòng Dương đạo, họ nói Dương đạo lĩnh tổ làm phim đi điện ảnh thành đóng phim rồi, bên kia tín hiệu không tốt, liên lạc không được.

Ngài xem nếu ngài có việc gấp, có thể lưu lại lời nhắn, đến lúc đó tôi liên lạc được với ông ấy, tôi sẽ truyền đạt giúp ngài?"
"Có thể cho tôi phương thức liên hệ cá nhân của Dương đạo sao?"
"Há, này không thể, chúng tôi bên này không thể tùy tiện tiết lộ.

"
"Nhưng tôi có việc gấp tìm ông ấy.

"
"Vậy cũng không được đâu, đây là quy định của công ty.

"
Đồng Thành Quân chính mình lại không có cá nhân phương thức liên lạc, hắn chỉ có thể nói: "Vậy nao cô liên lạc được với Dương đạo, cô có thể hỏi ông ấy là có thể đem cá nhân phương thức liên lạc cho tôi được không, đến lúc đó tôi lại gọi điện thoại cho cô.

"
"Vậy cũng được.

" Người ở đầu bên kia điện thoại lại bỏ thêm một câu, nói: "Chẳng qua tôi không thể bảo đảm, nhất định có thể liên lạc với Dương đạo nga, ông ấy đi vị trí vắng vẻ ngoài điện ảnh thành quay phim, tín hiệu không tốt, mười ngày nửa tháng liên lạc không được, đều là chuyện thường.

"
"Được rồi, tôi biết rồi.

Làm phiền cô hỗ trợ liên lạc giúp tôi, tôi sẽ lại gọi điện thoại tới.

"
Cắt đứt điện thoại, một tia tuyệt vọng xông lên đầu, hắn từ trong túi tiền móc ra một khối tiền, đặt ở trên quầy, cầm lấy đồ vật quay người rời đi.

"Thành Quân, tiền cậu lấy đi, người trong nhà gọi điện thoại đưa tiền gì?" Đồng Thành Ngọc đi ra nhìn thấy cảnh này, nhanh chóng đưa tay đẩy trở về.

Đồng Thành Quân tựa hồ rơi vào một loại nào đó tâm tình, cái gì đều giống như không nghe thấy, cúi đầu đi về phía trước, làm sao gọi đều không có phản ứng.

Bệnh viện.

Đồng Thành Quân đi dọc theo cầu thang hướng về tầng nội trú, dưới chân nặng tựa ngàn cân, cố gắng muốn hòa hoãn sắc mặt, nhưng làm thế nào mặt đều căng cứng, làm sao đều dãn không ra.

Mới vừa đi tới hành lang, liền nghe thấy náo nhiệt tiếng cười từ trong phòng bệnh bà xã nằm truyền ra, hắn bước nhanh hơn, đi tới cạnh cửa, chỉ thấy là Đinh Ngân Hải cùng Đinh Khả Lan hai đường huynh muội đến thăm bệnh.

"Hai người khi nào trở về?" Đồng Thành Quân vừa mừng vừa sợ, trước hắn cũng đi tìm qua Đinh Ngân Hải bọn họ, nhưng biết được bọn họ đi tới Thâm Quyến, điện thoại còn liên lạc không được.

Đinh Ngân Hải nói: "Đi Thâm Quyến làm một chút chuyện, vừa vặn về nhà một chuyến, liền biết Tiểu Vân xảy ra chuyện, vì thế vội vàng đến bệnh viện thăm.

"
Còn chưa kịp hàn huyên, lúc này bác sĩ chủ trì đi vào, nhìn thấy Đồng Thành Quân liền nói: "Đồng tiên sinh, cậu tới phòng làm việc của tôi một chuyến, có mấy tờ đồng ý cần cậu ký tên.

"
"Ký tên?" Đồng Thành Quân có chút mơ hồ, hỏi: "Đồng ý cái gì?"
"Giấy đồng ý giải phẫu!" Bác sĩ chủ trì nói: "Nửa giờ trước, không phải cậu nộp phí giải phẫu sao? Còn nói nên tiến hành giải phẫu càng nhanh càng tốt.

"
"Tôi vẫn chưa giao mà, bác sĩ, có phải là nhầm rồi?"
Lúc này, Đinh Ngân Hải đứng dậy, "Không sai, không nhầm, là tôi đi giao phí giải phẫu.

" Hắn ta đưa tay vỗ vỗ bả vai Đồng Thành Quân, nói: "Này không phải tình huống khẩn cấp sao? Trên người tôi vừa vặn mang theo nhiêu ấy tiền mặt, liền giúp cậu giao đủ.

"
Đinh Ngân Hải đánh giá sắc mặt Đồng Thành Quân, thăm dò nói: "Thành Quân, cậu sẽ không tức giận chứ?" Không đợi Đồng Thành Quân nói chuyện, hắn ta lại nói tiếp tục: "Tôi là thật sự cảm thấy tiền là chuyện nhỏ, thân thể của Tiểu Vân vẫn là quan trọng hơn.

".
 
Thập Niên 90 Cha Ta Bạo Hồng Giới Giải Trí
Chương 45: Chương 45


Đồng Thành Quân kích động nắm chặt tay Đinh Ngân Hải, bên trong viền mắt còn ngậm lấy giọt lệ cảm kích, nói: "Không tức giận, tôi như thế nào sẽ tức giận chứ? Ngân Hải, cảm ơn anh! Cảm ơn anh đã giúp tôi một chuyện lớn như vậy, anh chính là đại ân nhân của Đồng Thành Quân tôi.

"
Hắn nói xong đi đến trước tủ chuyên dụng ở bên cạnh giường bệnh, kéo ra ngăn tủ lấy ra một cái bao, từ trong bao lại lấy ra một cái túi máu đỏ nhét vào tay Đinh Ngân Hải, nói: "Đây là tất cả số tiến tôi có, tổng cộng là 6, 300 khối, còn lại 3, 700, sau này tôi nhất định sẽ mau chóng còn cho anh.

"
"Không cần khách khí như vậy," Đinh Ngân Hải đẩy trở về, nói: "Tôi với Tiểu Vân là loại quan hệ gì chứ? Cũng là bằng hữu nhiều năm rồi, bằng hữu gặp nạn, tôi nào có đạo lý không giúp?
Lại nói, chờ Tiểu Vân giải phẫu xong, còn phải bồi bổ thân thể, không có tiền không thể được.

"
"Anh có thể giúp tôi ứng trước tiền thuốc men, tôi đã vô cùng cảm kích, sao có thể lại để anh bỏ ra số tiền này," Đồng Thành Quân lại nhét trở lại.

"Đúng đấy, Đinh đại ca, anh cầm đi," Diệp Tiểu Vân nói: "Nào có đạo lý để anh ra tiền thuốc men.

"
"Được rồi, vậy anh thu," Đinh Ngân Hải xa xỉ nói: "Bất quá nếu hai người có khó khăn, cứ việc tới tìm anh hỗ trợ, không cần khách khí.

"
Dù sao mục đích đã đạt đến, có thể không tốn tiền, liền không tiêu tiền bái.

Hắn chính là muốn cho Tiểu Vân nhìn thấy, thời khắc mấu chốt, hắn đáng tin cậy hơn Đồng Thành Quân nhiều!
Đồng Hân cái này tiểu nhân tinh, làm sao sẽ không nhìn ra dụng ý của Đinh Ngân Hải, bất quá có thể giao đủ tiền thuốc men cho mẹ, cô cũng không thèm quan tâm hắn có cái gì dụng ý.

Cứ việc đả kích lòng tự tôn của ba cô đi, đả kích đến càng ngoan, ba ba mới có thể quyết chí tự cường.

Ca giải phẫu của mẹ tiến hành rất thuận lợi, ở bệnh viện ở ba ngày, sau đó xuất viện về nhà tĩnh dưỡng.

Có lẽ là xuất phát từ chột dạ, từ ba chồng Đồng Kiến Nghiệp, mẹ chồng Quách Xuân Hoa, đến đại ca đại tẩu bọn họ không một ai tới thăm bệnh, thời điểm về nhà, bởi vì ngồi Santana của Đinh Ngân Hải trở lại, dẫn tới đại tẩu Chu Tuyết lại đây xem.

Chu Tuyết còn âm dương quái khí nói: "Tam em dâu, làm xong giải phẫu rồi à? Xem khí sắc của em rất tốt nha, chắc không có gì đáng ngại đâu nhỉ?" Lại che miệng cười khẽ, nhìn Đồng Thành Quân nói: "Tam đệ, cậu cũng quá khiêm tốn.

Này không phải rất có tiền sao? Thời gian ngắn như vậy liền góp đủ tiền, còn tới hỏi tôi vay tiền làm gì? Tôi mới là chân chân chính chính một nghèo hai trắng a.

"
Trong phòng mùi canh gà phảng phất
Khắp nơi, tựa hồ là đang hầm canh gà.

Quách Xuân Hoa bưng một bát canh gà lớn đi ra ngoài, cao giọng nói: "Tiểu Tuyết, canh gà hầm được rồi, con mau thừa dịp còn nóng --" Đi ra nhìn thấy con thứ ba cùng tam con dâu về nhà, lập tức sững sờ tại chỗ, theo bản năng liếc mắt nhìn canh gà trong tay, xoay người lại đem canh gà để xuống, lúc này mới đi ra, đối với Diệp Tiểu Vân hỏi han ân cần, "Ai ui, đứa nhỏ đáng thương, ở bệnh viện chịu không ít tội đi!"
Quách Xuân Hoa vô cùng săn sóc mà đem Diệp Tiểu Vân nâng vào trong nhà, còn nói: "Những ngày qua nhưng bận chết mẹ rồi, trong nhà lợn a, gà vịt a, còn phải vội vàng trồng rau, lại còn muốn chăm sóc đại tẩu con, con bé lần đầu mang thai không có kinh nghiệm, không thể rời người, cho nên mới không thể đi bệnh viện thăm con.

"
Bà đánh giá Diệp Tiểu Vân nói: "Con hiện tại còn trẻ, một thai này không còn, không quan trọng, sau này còn có thể lại sinh, trọng yếu nhất chính là đem thân thể điều dưỡng tốt.

Mẹ xem con mấy ngày qua gầy không ít, đợi lát nữa làm cơm tối, mẹ nhiều làm vài món con thích ăn.

"
"Mẹ, mẹ khách khí, con không sao.

" Diệp Tiểu Vân khách khí nói.

Tuy rằng ông xã Đồng Thành Quân không nói, nhưng cha mẹ chồng một lần cũng không tới thăm, những ngày qua tuy rằng Thành Quân che giấu rất tốt, nhưng cô vẫn như cũ có thể nhìn ra, ông xã phi thường sốt ruột thượng hỏa.

Cô gả vào cái nhà này năm năm, năm năm này, hai vợ chồng đều ở vì cái gia đình lớn này vất vả, coi như cây nông nghiệp không kiếm tiền, nhưng nuôi heo, gà vịt cũng kiếm được không ít, hơn nữa tiền mỗi lần Thành Quân đi ra ngoài làm công nộp lên, 1 vạn tệ gom góp một chút, chẳng lẽ cần phải dây dưa nhiều ngày như vậy?
Nếu cô không đoán sai, cha mẹ chồng sợ là không muốn lấy ra tiền.

Này một hồi, coi như tính tình cô lại mềm, cũng sẽ cảm thấy oan ức, cảm thấy không đáng.

Bữa tối rất phong phú, có cá có thịt, Quách Xuân Hoa còn ân cần tự mình múc cho Diệp Tiểu Vân tràn đầy một bát canh gà, "Tiểu Vân, uống nhiều chút canh gà, canh gà bồi bổ thân thể.

"
Chu Tuyết bưng bát, thong thả ung dung gắp thức ăn ăn, đảo cũng không thèm để ý Quách Xuân Hoa đối Diệp Tiểu Vân mười phần hỏi han ân cần, càng sẽ không để ý canh gà vốn là hầm cho mình lại bị đem đi cho Diệp Tiểu Vân.

Một bát canh gà mà thôi, có thể hơn được vòng tay vàng cô mới mua sao?
Chu Tuyết mặc áo tay rộng ăn cơm, khi bưng chén lên, tay áo lớn tự động trượt xuống, lộ ra vòng tay vàng kim quang lấp lánh ở trên cổ tay cô ta.

"Đại tẩu, chị mới mua vòng tay vàng à?" Đồng Thành Quân phát hiện, vẻ mặt hắn nghiêm túc nhìn đại tẩu Chu Tuyết hỏi.

Chu Tuyết đem tay áo kéo xuống, giả cười nói: "Là trước khi cưới đặt, hai ngày trước làm xong đưa tới cho tôi.

"
"Ồ, khá đẹp đó," Đồng Thành Quân bưng bát lên ăn cơm, miệng lớn bắt đầu và cơm, khẩu vị rất tốt, còn không quên gắp thức ăn cho bà xã cùng con gái.

Diệp Tiểu Vân cảm thấy trong lòng ông xã có chuyện gì đó, anh ấy xưa nay sẽ không quan tâm người khác mang cái gì trang sức, làm sao hôm nay trên bàn cơm lại đột nhiên chú ý tới vòng tay vàng của đại tẩu.

Nhưng mà mặc kệ cô hỏi thế nào, Đồng Thành Quân đều nói không có việc gì, chính là nhìn thấy hỏi một chút.

Mấy ngày gần đây, Đồng Thành Quân không ở nhà, việc nhà nông mùa thu trong nhà bị tụt lại rất nhiều, đất trong ruộng rau mới chỉ cuốc một nửa, ngay cả phân cũng chưa kịp bón.

Ba ba cũng không cần người bảo, chính mình liền cầm lên cái cuốc đi trong ruộng rau cuốc đất, mỗi ngày sau khi cuốc xong đất, liền trở về nhà cho gà vịt ăn, ngay cả heo cũng cùng nhau cho ăn, lại về tới lúc trước, đối với những gì ông nội bà nội gây ra đều không có một tia oán giận.

Đồng Hân nâng khuôn mặt nhỏ than thở, ba ba sợ là làm bằng bùn đất, tùy tiện xoa nắm thế nào cũng sẽ không có nửa phần tính khí, phải dùng biện pháp gì mới có thể để ba ba rõ ràng cái gia đình lớn này không đáng để ông ấy toàn tâm toàn ý trả giá, ba ba nên chăm chú tăng lên tự thân, đặt sự chú ý vào cái gia đình nhỏ này mới đúng.

"Nhóc con, ba con có nhà không?" Đột nhiên, Đinh Ngân Hải nhấc theo bao lớn bao nhỏ tới cửa, cười híp mắt nhìn Đồng Hân hỏi.

Đồng Hân cảnh giác nhìn Đinh Ngân Hải, lắc đầu một cái: "Không ở.

"
Cô vừa dứt lời, nụ cười của Đinh Ngân Hải càng thêm sâu, cũng không hỏi Đồng Thành Quân đi nơi nào, nhấc theo quà tặng trực tiếp đi vào trong nhà, hô: "Tiểu Vân, em có nhà không?"
Diệp Tiểu Vân chính đang trong thời gian tĩnh dưỡng, làm sao có khả năng không ở nhà.

Đồng Hân đứng lên, lập tức hướng về phía đất trồng rau chạy, đi đem ba ba Đồng Thành Quân gọi trở về, Đinh Ngân Hải vào lúc này đến, có thể có ý đồ tốt gì? Nhưng không thể để hắn thừa lúc vắng mà vào, thuận tiện cũng để cho ba ba bị đả kích, đả kích, Đinh Ngân Hải nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này nhục nhã ba ba.

Nhìn thấy Đinh Ngân Hải đến, trong tay còn cầm theo nhiều đồ như vậy, Diệp Tiểu Vân cũng rất kinh ngạc: "Đinh đại ca, sao anh lại đến đây?"
Diệp Tiểu Vân chính đang dựa ở trên giường nghỉ ngơi, TV màu trong nhà đã bán thành tiền, cô cũng chỉ có thể lật lật mấy quyển truyện giết thời gian.

Đinh Ngân Hải xách lễ vật trong tay, nghiêm giọng nói: "Anh này không phải nghĩ tới em mới làm giải phẫu, thân thể bị thiếu hụt, vì thế cố ý mua ít đồ bổ tới thăm em.

"
"Anh có tâm," Diệp Tiểu Vân thấy nhiều lễ vật như vậy, không khỏi nói: "Bất quá cũng quá tiêu pha rồi, tùy tiện mua một chút là được.

"
"Đưa cho em bồi bổ thân thể, làm sao có thể tùy tiện mua?" Đinh Ngân Hải còn giới thiệu nói: "Anh mua cho em tổ yến, nhân sâm, còn có cao da lừa vân vân, đều là một ít đồ đại bổ, nhưng tốn của anh không ít tiền.

"
"Anh quá khách khí rồi, em không thể nhận.

" Nghe được tốn không ít tiền, Diệp Tiểu Vân nhanh chóng từ chối.

"Cứ thu đi," Đinh Ngân Hải đặt tới khay trà ở bên cạnh, cười nói: "Chuyên môn mua cho em, nào có đạo lý không nhận?"
Hắn đi tới bên giường, đặt mông ở trên
Giường ngồi xuống, còn đưa tay đi nắm tay Diệp Tiểu Vân, Diệp Tiểu Vân không phản ứng lại, bị hắn tóm gọm, chỉ thấy hắn ta lấy một cái tay khác nhẹ nhàng vỗ vỗ, ánh mắt thương tiếc nói: "Em xem em kìa, bất quá mới hơn một tháng không gặp, em liền tiều tụy nhiều như vậy, phải ăn nhiều chút đồ bổ, cẩn thận bù trở về.

"
Diệp Tiểu Vân giật mình rút về tay, thân thể theo bản năng hướng về phía trong giường hơi di chuyển, đối với hành động trực tiếp ngồi lên giường của bọn họ này của Đinh Ngân Hải, phi thường chống cự, chắc qua người ta cũng là có ý tốt tới cửa viếng thăm, cô nỗ lực xả ra ý cười, nói: "Cảm ơn anh quan tâm, Khả Lan đâu? Sao cậu ấy không tới?"
"Con bé có việc, nên không tới.

"
"Há, như vậy sao.

" Diệp Tiểu Vân giãy giụa đứng dậy, nói: "Để em đổ cho anh chén nước nóng.

"
"Không cần, chính anh đến.

" Đinh Ngân Hải đưa tay đè lại bả vai Diệp Tiểu Vân, Diệp Tiểu Vân cả kinh nháy mắt ngồi xuống, cô có chút tay chân không biết đặt ở chỗ nào nói: "Vậy chính anh rót đi.

"
Đinh Ngân Hải ý tứ sâu xa cười cười, lập tức đứng dậy đi tự mình rót nước.

Chính đang rót nước, cửa đột nhiên loảng xoảng một tiếng bị đẩy ra, Đồng Thành Quân đầy người bụi bẩn chạy trở về, hắn hít sâu hoãn hoãn hơi thở dồn dập, cười nói: "Ngân Hải anh tới đấy à!"
"Đúng đấy, Đinh đại ca tới chơi," Diệp Tiểu
Vân không quá quen ở một mình cùng Đinh Ngân Hải, hiện tại nhìn thấy Đồng Thành Quân, liền giống như nhìn thấy cứu tinh, vội vàng nói: "Ông xã, anh mau đổ cho Đinh đại ca chén nước nóng, lại bỏ thêm một ít đường vào đi, đường ở trong ngăn kéo.

"
"Ai," Đồng Thành Quân đáp lời, xe nhẹ đường quen tiếp nhận chén nước nóng trong tay Đinh Ngân Hải, rót cho Đinh Ngân Hải chén nước nóng, còn thêm đường, xoay người nhìn thấy trên khay trà một đống quà tặng, hắn cười nói: "Ngân Hải ca, anh cũng quá khách khí rồi! Giúp tôi ứng ra phí giải phẫu, lại đưa nhiều đồ bổ như vậy tới cửa, tôi cũng không biết nên như thế nào cảm ơn anh mới tốt.

"
"Không cần khách khí," Đinh Ngân Hải bị đột nhiên trở về Đồng Thành Quân quấy rầy hứng thú, trong lòng có chút không cao hứng, nhưng trên mặt vẫn là mang theo ý cười, nói: "Một chút đồ bổ, đáng không mấy đồng tiền.

"
Đồng Thành Quân đưa nước đường cho Đinh Ngân Hải, mời hắn ngồi ở trên ghế salông, ngay sau đó còn không quên đem mành ngăn cách phòng ngủ kéo ra, nói: "Bà xã, em lại ngủ thêm một lát đi, bác sỹ nói em cần nhiều nghỉ ngơi, anh đến nói chuyện với Ngân Hải ca là được.

"
"Vâng.

" Diệp Tiểu Vân thở phào nhẹ nhõm nằm xuống.

Đinh Ngân Hải khẽ cười, "Cậu cùng Tiểu Vân đều là bằng hữu của tôi, tôi tới xem một chút cũng là chuyện nên làm, những cái đó đồ bổ cũng hoa không được mấy đồng tiền, cũng chỉ tầm trên dưới ba ngàn thôi ấy mà.

"
Đồng Thành Quân cười cười, đưa cho Đinh Ngân Hải một đ ĩa trái cây, nói: "Ngân Hải ca, cảm ơn anh đã chiếu cố tôi, sau này trong nhà của anh có việc gì cần người làm, cứ việc tìm tôi.

"
Đồng Hân thở hồng hộc đỡ khung cửa, cô là một đường chạy trở về.

Thời điểm cô chạy đến đất trồng rau nói cho ba ba Đinh Ngân Hải đến, ba ba không nói hai lời bỏ lại cái cuốc liền hướng trong nhà chạy, chạy trốn vô cùng mau, như một làn khói liền không còn bóng.

Nhìn thấy mành phòng ngủ bị kéo lên, ba ba cùng Đinh Ngân Hải ngồi ở trên ghế salông nói chuyện, trong lòng tức khắc yên tâm.

Đồng Hân chuyển cái băng ghế, ngồi ở
Cửa, vểnh tai lên nghe bọn họ nói chuyện.

Đinh Ngân Hải dùng dư quang liếc mắt một cái mành bị kéo căng, nói: "Nhà tôi nào có cái gì cho cậu làm, giống cái gì trồng trọt, xây nhà, tôi cũng đã mời người làm rồi! Người anh em, không phải tôi nói cậu, cậu dù sao cũng nên vì cái nhà này tính toán một chút, chẳng lẽ thật sự muốn ở nông thôn trồng trọt cả đời sao?".
 
Back
Top Bottom