Ngôn Tình Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,297,590
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-80-xuyen-khong-thanh-con-ghe.jpg

Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Tác giả: Nguyệt Bán Tường Vi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Dị Năng, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nguyệt Bán Tường Vi

Thể loại: Dị Năng, Truyện Nữ Cường, Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Truyện Khác, Xuyên Không, Truyện Sủng, Huyền huyễn

Giới thiệu:

Từ nhỏ Cát Tường đã được gia tộc bồi dưỡng thành quân cờ, tương lai sẽ trèo lên cành cao làm phượng hoàng, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng tinh thông, 14 tuổi đã trở thành tài nữ kiêm mỹ nữ đệ nhất kinh thành, khiến cho vô số công tử thế gia theo đuổi.
Chỉ có điều nàng giống mẹ, ngoài mềm trong cứng, nội tâm phản nghịch, mặc dù xuất thân nhà quan lại, nhưng vẫn luôn một lòng muốn cùng mẹ rời xa người cha cặn bã "Trần Thế Mỹ".
Cố gắng hơn mười năm, vào năm Cát Tường sắp được gả đi, mẹ trở thành đại sư thêu thùa, lại vinh hạnh được thái hậu nương nương yêu quý, bà đứng ra làm chủ cho mẹ ly hôn, sau đó hai mẹ con đi du lịch sông núi.
Không ngờ biến cố tới quá nhanh, năm thứ hai đi du ngoạn, Cát Tường gặp chuyện mất mạng.
Sau khi tỉnh lại, đã xuyên không vào một đôi mẹ con kỳ lạ năm 1986.
Đây đúng là một thế giới thần kỳ.
Mà Cát Tường lúc này là con của chồng trước, theo mẹ cùng đến nhà cha dượng.
Cát Tường...
Mẹ Phó Khuê mất sớm, cha lại cưới vợ hai, không muốn nhìn người nhà ân ân ái ái, anh bèn đến sống với chú.
Năm anh 18 tuổi, chú lại giống hệt cha, sau khi cứu người thì bị một vị cực phẩm nương nhờ, dắt mũi kéo đi, cuối cùng cưới một quả phụ mang theo con ghẻ.
Phó Khuê nghĩ, tính cách chú chính trực khoan dung, không tiện làm điều gì, nhưng anh nhất định phải đuổi hai mẹ con ăn bám kia ra ngoài.
Sau đó... bị vả mặt!​
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 1: 1: Không Đẻ Được Con Trai


Tháng năm đầu mùa hè, trăm hoa đua nở.

Kể từ khi người kia của nhà họ Cát bị người ta bỏ rơi - Cát Tuyết lấy chồng lần thứ hai đã được hơn hai tháng rồi.

Vốn dĩ là một mối hôn nhân bị lừa, đợi đến lúc tân lang xui xẻo đến đón người, lại một lần nữa nhà họ Cát không thể tránh khỏi việc trở thành trò cười của những người dân trong thôn vào những lúc trà dư tửu hậu.

Tại sao lại nói là lại một lần nữa, thực ra nhà họ Cát là một đại diện kỳ lạ ở trong thôn.

Ông cụ nhà họ Cát được gọi là ông Cát khờ, cũng không biết là phần mộ tổ tiên có vấn đề gì hay là bị làm sao mà ông Cát khờ phấn đấu cả đời, sinh được tất cả tám con vịt giời, một đứa bé trai cũng không có.

Ở thời đại đó, người dân có cái nhìn về việc kế thừa hương hỏa rất quan trọng, ông Cát khờ sinh được mười bốn đứa bé, tám đứa còn sống, tất cả lại còn là món hàng phải bù thêm tiền(*), thậm chí ông Cát khờ còn có ý định chết luôn cho rồi.

(*) Ý chỉ người con gái lấy chồng thì bố mẹ phải cho thêm tiền làm của hồi môn.

Không những cảm thấy phải xin lỗi tổ tiên ông bà, mà ngay cả cái lưng vì càng ngày càng nhiều con gái nên càng cong không ra dáng gì.

Mà sinh ra trong một gia đình muốn con trai đến phát điên như thế, tám chị em nhà họ Cát phải sống như thế nào cũng không cần phải nghĩ nữa.

==Lúc ông Cát khờ được bốn mươi tuổi, sau khi sinh được con gái út Cát Thúy Phương, vợ ông lại không mang thai nữa, ông cụ chỉ có thể dập tắt đi suy nghĩ muốn có con trai.

Sầu khổ mấy tháng, ông Cát khờ tự xưng là người thông minh lại có một chủ ý, nghĩ đến việc để con gái tuyển con rể đến cho con gái làm chủ gia đình, sinh ra đứa bé sẽ lấy họ Cát, như thế cũng giống nhau cả thôi.

Ông cụ nghĩ rất hay, nhưng mà tám con vịt giời lớn lên trong một gia đình muốn con trai đến phát điên, cho nên tính tình phần lớn là bảo sao nghe vậy, đừng nói đến làm chủ gia đình, mà ngay cả giọng nói lúc nói chuyện cũng xấp xỉ như con muỗi vo ve.

Sự k1ch thích này quá lớn, suýt chút nữa thì ông Cát khờ không đỡ được, đương nhiên ông cụ sẽ không thừa nhận nguyên nhân là do chính mình, ông chỉ đổ thừa vợ mình dạy dỗ bọn nhỏ sai lệch thôi.

Cũng may con gái út Cát Thúy Phương vẫn còn nhỏ, chỉ mới ba tuổi, tính tình vẫn có thể uốn nắn được.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 2: 2: Ở Rể


Khó khăn lắm ông Cát khờ mới chờ được một sự hy vọng, đương nhiên là không dám khinh thường, lập tức mang theo con gái út bên người tự mình dạy bảo, đồng thời còn thay đổi thái độ coi thường trước đó, tỏ ra thương yêu tiến hành tẩy não bảy cô con gái khác…Nói rằng em út vì hương hỏa của gia đình mà hy sinh lớn, các cô là chị gái, tương lai cho dù có lấy chồng thì cũng phải báo đáp gia đình, v.

v….

Đối với những đứa trẻ bị bố mẹ ruột ghét bỏ từ nhỏ, sự quan tâm hiếm có này của bố mẹ khiến bảy cô con gái mừng rỡ như điên, càng coi lời bọn họ nói như là thánh chỉ.

Bây giờ đã qua mấy chục năm, vợ chồng ông Cát khờ đã qua đời từ lâu, bảy cô con gái nhà họ Cát đã lấy chồng nhưng mà vẫn tuân theo phẩm chất ‘tốt đẹp’, có đồ tốt gì thì đưa về nhà mẹ đẻ.

Em gái út cả đời không thể ‘gả cho người ta’ thật sự là quá đáng thương.

=Lại nói đến Cát Thúy Phương, người này ở thôn Lý Nguyên tuyệt đối là nổi tiếng lừng lẫy.

Lúc còn trẻ là mỹ nhân hiếm có khắp mười tám dặm, đến tuổi kết hôn, cửa nhà suýt thì bị bà mối đạp hỏng, người muốn đến làm con rể ở rể không đếm hết được.

Không hề khoa trương chút nào, những chàng trai lớn nhỏ xếp hàng từ đầu thôn đến cuối thôn… đều muốn đến nhà làm con rể ở rể.

Về sau, người làm bố như ông Cát khờ chọn tới chọn lui, cuối cùng đã chọn Lý Bát Trụ - một chàng trai trẻ đẹp ở thôn bên cạnh làm con rể ở rể của mình.

Sở dĩ chọn Lý Bát Trụ, nguyên nhân cũng rất đơn giản thô bạo…Nhà họ Lý và nhà họ Cát hoàn toàn trái ngược, nhà họ Cát càng nhiều con gái thì càng có tiền, nhà họ Lý con trai càng nhiều thì càng túng quẫn.

Mặc dù nhà họ Lý nghèo rớt mồng tơi, nhưng mà không chịu nổi ưu thế lớn của Lý Bát Trụ, trên đó còn bảy anh trai, ở dưới còn hai người em trai, tổng cộng mười người con trai.

Nhìn thì có vẻ làm cho người ta ghen tỵ, nhưng mà nghèo cũng quá nghèo, nghèo đến nỗi trong nhà trừ anh cả, anh hai thì những người con trai còn lại đều không lấy vợ mà đều chủ động đi làm con rể ở rể cho nhà người ta.

=Sau khi cưới cũng không biết có phải là có được gen của nhà họ Lý hay không mà tám năm trôi qua, Cát Thúy Phương liên tục sinh được năm đứa con trai.

Ông cụ Cát buồn bực nửa đời người cuối cùng cũng có thể mỉm cười nơi chín suối rồi.

Cát Tuyết là ngoài ý muốn.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 3: 3: Nuông Chiều


Mãi cho đến năm Cát Thúy Phương ba mươi tư tuổi, thời gian trôi qua tám năm không mang thai, nay lại sinh được một cô con gái xinh xắn đáng yêu, chính là người bị người ta nghị luận - Cát Tuyết.

Có lẽ con người đều là thiếu cái gì thì muốn cái đó, người mạnh mẽ cả đời như Cát Thúy Phương lại có trái tim nổi loạn, so với con trai thì bà lại thương yêu đứa con gái này tận xương tủy.

Một mình Cát Thúy Phương yêu chiều con gái vẫn chưa tính, bà còn tẩy não cả nhà già trẻ cũng cùng nhau nuông chiều con gái.

Bình thương thì cả nhà cũng coi như bình thường, nhưng mà vừa gặp phải chuyên của Cát Tuyết thì cả nhà này đều không nói đạo lý, bao che cho con một cái mù quáng.

Nhà họ Cát không có người xấu xí, Cát Tuyết càng xuất sắc, di truyền gen tốt của bố mẹ, thậm chí còn vượt trội hơn không ít, sự xinh đẹp đó làm người ta chói mắt.

Từ nhỏ đã có vẻ bề ngoài xinh đẹp, lại được nuông chiều lớn lên, chưa kể bố mẹ và các anh trai trong nhà, mà ngay cả bảy người dì cũng như vậy, có đồ tốt gì cũng đưa đến tay Cát Tuyết.

Một cô gái vừa xinh đẹp vừa kiêu kỳ như vậy, nói cô xấu xa thì cũng chưa đến, nhưng mà chắc chắn là thanh cao, lại quen được nuông chiều nên có chút không biết trời cao đất dày là gì, muốn cái gì thì nhất định phải có được.

Nhưng không, vào năm bảy mươi mốt, Cát Tuyết mười chín tuổi cũng đến độ tuổi lấy chồng, chọn đến chọn đi, coi trọng thanh niên trí thức đến từ Thượng Hải - Thẩm Văn Húc đẹp trai, nhà họ Cát vừa lừa gạt vừa uy h**p, ép buộc thanh niên trí thức xa quê vào tình thế trở thành con rể đến ở rể.

Không đề cập đến Cát Tuyết rất xinh đẹp, đẹp đến mức kinh người, trong nhà lại có tiền…=Khi đó nhà họ Thẩm có rất nhiều người bị đày đi nông trường cải tạo lao động, Thẩm Văn Húc có thể đi đến thôn Lý Nguyên làm thanh niên trí thức là vì dùng thân phận giả, coi như là cả đời Thẩm Văn Húc cũng không có hy vọng quay lại thành phố được, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt từ trên trời rơi xuống này, ỡm ờ rồi thuận theo.

Sau khi cưới hai năm thì sinh được một bé gái, đặt tên là Cát Tường.

Hai vợ chồng son cũng sống với nhau mấy năm ngọt ngào yên bình, mãi đến năm bảy mươi sáu, gia đình Thẩm Văn Húc được xử lại án sai, ông ta cũng không nói cho nhà họ Cát, nói dối là trở về thăm người thân, một đi thì không trở lại nữa.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 4: 4: Ân Nhân Cứu Mạng


Đến khi người nhà họ Cát đợi mãi mà không đợi được con rể, dựa theo địa chỉ đi tìm ngàn dặm thì mới biết là Thẩm Văn Húc đã có ý đồ vứt bỏ vợ con từ lâu, ngay cả địa chỉ để lại cũng là giả.

Lần này những người dân trong thôn vốn không ưa gì nhà họ Cát vì nuôi dạy con gái như báu vật bắt đầu cười nhạo sau lưng họ.

Có một số người thối mồm còn nói Cát Tuyết một số lời rất khó nghe, tuy rằng sau đó bị Cát Thúy Phương mang theo năm người con trai hoặc là bảy người chị gái đến tận nhà đánh cho máu chảy đầy đầu…Nhưng mà cũng không biết có phải là do bị k1ch thích hay không mà mấy lần trôi qua, Cát Tuyết trở nên rất cực đoan, trừ phi có chuyện gì bắt buộc, nếu không thì cơ bản đều là ở nhà trông con, hoặc là đi theo bà nội học thêu thùa cũng không muốn đi ra ngoài.

Cứ như vậy thời gian thấm thoắt thoi đưa, mười mấy năm trôi qua, tất cả mọi người đã coi Cát Tuyết như là một bà nội trợ im hơi lặng tiếng, nay Cát Tuyết lại làm ra một chuyện lớn chấn động toàn thôn.

Sau khi rơi xuống nước được cứu, bà ỷ lại vào ân nhân cứu mạng.

==Cửa thôn Lý Nguyên có một dòng sông dài.

Thời tiết tháng năm, ve kêu chim hót, tơ liễu phất phơ.

Tôn Lai Đệ ngồi xổm ở bờ sông giặt quần áo, ‘phì phì’ hai tiếng, nhổ tơ liễu bay vào trong miệng ra, nói bằng giọng nói lớn, sự thô ráp và đen đúa trên mặt không che được vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác:“Ha ha! Các bà nói con rể mới của nhà họ Cát có giống người lần trước không, chạy đi là không trở lại nữa?”Lời này vừa nói ra, các bà các cô đang vui đầu bận rộn lại nhao nhao ngẩng đầu lên.

Giải trí ở nông thôn thiếu thốn, có một chút việc nhỏ, chưa cần đến nửa ngày thì có thể truyền đến toàn bộ mọi người trong thôn đều biết, huống hồ vấn đề này của nhà họ Cát vẫn đang ầm ĩ.

Một bà cô trung niên béo, nhìn khoảng chừng năm mươi tuổi quay đầu lại nhìn Tôn Lai Đệ, nhắc nhở:“Lai Đệ, nếu tôi là cô thì tôi sẽ bớt nói chuyện về nhà họ Cát vài câu, cẩn thận Cát Thúy Phương dạy dỗ cô đó.

”Nhắc đến sức chiến đấu của người đàn bà đanh đá Cát Thúy Phương, da đầu của Tôn Lai Đệ co lại theo bản năng, nhưng mà không muốn tỏ ra rụt rè trước mặt người khác, cố chấp ngoài mạnh trong yếu nói:“Các cô sợ người đàn bà đanh đá đó nhưng mà tôi không sợ.

”Một nàng dâu khác vừa định lên tiếng giảng hòa thì vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Cát Thúy Phương không biết xuất hiện từ lúc nào rồi.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 5: 5: Đáng Đời


Chỉ thấy mặt bà tối sầm xuống, âm trầm đứng sau lưng Tôn Lai Đệ, nhìn chòng chọc vào bà ta, vô cùng kinh khủng.

Dọa cho nàng dâu trẻ lập tức như con chim cút, rụt cổ lại ấp a ấp úng giặt quần áo, không dám lên tiếng nói một câu nào nữa.

Ngược lại bà cô trung niên béo có quan hệ không tệ với Cát Thúy Phương, cũng không sợ bà, chỉ là bà ta đã có thể có quan hệ với Cát Thúy Phương thì đương nhiên cũng không phải là dạng vừa.

=Chỉ thấy bà ta đảo tròng mắt, hóng hớt không sợ lớn chuyện, nói: “Lai Đệ, cô hơi mạnh miệng rồi đó, tôi không tin cô dám nói gì về Cát Tuyết trước mặt Thúy Phương đâu.

”Bị người ta xem thường, như vậy sao được, huống chi nhân vật trong câu chuyện đó còn có người bà ta ghét nhất - tiện nhân Cát Tuyết, nghĩ đến dáng vẻ si mê của chồng mình lúc nhắc đến Cát Tuyết, đầu óc Tôn Lai Đệ nóng lên, không quan tâm nữa mở miệng thốt lên:“Ngay trước mặt người đàn bà đanh đá Cát Thúy Phương kia tôi cũng không sợ nhé, cái quái gì chứ, tôi nói đó, người nhà họ Cát đều có bệnh, năm đứa con trai thì xem không ra gì, ngược lại lại coi con tiện nhân Cát Tuyết kia như báu vật, hồ ly tinh lẳng lơ! Đáng đời cô ta bị đàn ông vứt bỏ, tôi nói đó….

á!”Ngay lúc Tôn Lai Đệ đang phát ngôn bừa bãi, chợt cảm thấy phía sau truyền đến một dòng sức mạnh khổng lồ, bà ta còn chưa kịp cảm nhận thì đã bị đạp một phát rơi xuống sông rồi.

Trong nháy mắt, mười bà cô đang giặt quần áo cười vang lên.

Sống ven sông thời gian dâu lài, người dân trong thôn không dám nói đều là kiện tướng bơi lội, nhưng mà rơi xuống sông thì cơ bản vẫn tự mình cứu mình được.

Tôn Lai Đệ hùng hùng hổ hổ ngoi đầu lên từ trong nước, vội vội vàng vàng vuốt mặt vuốt tóc, vừa muốn mắng chửi thì nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của Cát Thúy Phương, lập tức chuyển sang ho khan hỗn loạn.

Bà Cát đanh đá hung dữ cả một đời, dù là lúc còn trẻ có đẹp đến mấy thì bây giờ khuôn mặt đã chùng xuống và có nếp nhăn, vốn dĩ đã không dễ gần rồi, khi nhìn trừng mắt như thế này trông còn hung dữ hơn nữa.

=Cát Thúy Phương đá người rơi xuống sông nhưng mà vẫn chưa hết giận, chống nạnh lên bật hết hỏa lực với Tôn Lai Đệ đang ngấp ngói ở dưới sông, hỏi thăm tổ tiên mười tám đời nhà bà ta, số lượng từ ngữ kinh người, hoàn toàn không có từ nào lặp lại.

Lại nhìn Tôn Lai Đệ, bà ta đang nổi trong nước, nghe mấy lời ô ngôn uế ngữ này bà ta hận không thể ngất xỉu luôn.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 6: 6: Một Lời Khó Nói Hết


Mắng chửi hơn nửa tiếng đồng hồ, bà mới hơi hả giận, uy h**p nói:“Nếu còn để cho bà đây nghe được mày nói xấu Tuyết Tuyết nhà bà thì cũng không nhẹ nhàng xong xuôi như vậy đâu, cẩn thận bà đây xé cái mồm thối của mày ra, phì! Cái quái gì chứ!”Nói xong, đôi mắt sắc lạnh lướt qua nhìn nhóm bà cô đứng hóng hớt, mãi đến khi bọn họ tránh ánh mắt của bà, bà mới hài lòng hừ lạnh một tiếng, bưng chậu quần áo vẫn chưa giặt lên, đi về phía nhà mình.

Những bà cô còn lại cũng tăng nhanh tốc độ động tác trên tay, ai cũng không thèm quan tâm đến Tôn Lai Đệ đang ngâm mình thảm thương trong nước, nhao nhao túm tụm đi về.

Cuối cùng, bà cô béo còn lạnh lùng mỉa mai Tôn Lai Đệ vài câu: “Hừ… bảo cô bớt lắm mồm đi, không phải là vừa rồi ghê gớm lắm sao, sao thế, bây giờ câm rồi à? Hừ!”Vứt lại những lời này, bà cô béo đó cũng lắc mông đi thẳng, không quay đầu lại nữa.

=Để lại một mình Tôn Lai Đệ với khuôn mặt đỏ bừng bừng, tức đến nỗi cả người run lên, nhưng mà không dám nói lời gì nữa, chỉ sợ bà già đanh đá kia đột ngột xông ra từ trong góc nào đó…Muốn nói là không cần thiết phải sợ một bà già hơn sáu mươi tuổi như thế, chỉ là nhà họ Cát không chỉ có một bà già…Thật sự là đánh nhau quen rồi, không chỉ có trẻ mà già hơn cũng có nữa.

Trước kia cũng không phải là chưa từng có người phản kháng lại, nhưng mà năm người con trai của nhà họ Cát người này còn hung dữ hơn người kia, đánh lại thì hoàn toàn là không muốn sống nữa.

Lại nói đến bảy người chị của Cát Thúy Phương, nếu như có nhà ai đối đầu với Cát Thúy Phương thì mấy người đó hoàn toàn không biết xấu hổ.

Các bà ấy cũng không mắng chửi người, chỉ ở lì nhà người ta khóc lóc, ít nhất có thể khóc một tháng, có đôi khi bảy chị em còn không phân chia sớm tối lặn lội đến, quả thực có thể ép người ta phát điên.

Đánh! Đánh không lại! Mắng! Mắng không lại! Quang trọng là khóc cũng khóc không lại.

Mười mấy năm nay, cả thôn nhắc đến nhà họ Cát, ngoại trừ việc có tiền thì còn lại một lời khó mà nói hết.

Nhưng mà nếu nói là nhà họ Cát xấu xa thì cũng không đến nỗi đó, chỉ cần không chủ động chọc vào, thì ngoại trừ việc quá nuông chiều con gái thì còn lại cũng được coi là người bình thường…=Cát Thúy Phương nghẹn đầy bụng tức giận bước nhanh chân về nhà mình, lúc đi đến cửa ra vào thì dừng lại hít sâu mấy hơi, cố gắng nở một nụ cười trên mặt rồi mới đi vào sân nhà mình.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 7: 7: Bị Tẩy Não


Vừa mới đi vào sân, thì đã đụng phải con dâu cả Lý Hồng Mai đang cho heo ăn, không thấy con gái út Cát Tuyết.

Khuôn mặt vừa mang nụ cười của Cát Thúy Phương lập tức xìu xuống, bà hỏi con dâu cả đang vùi đầu làm việc: “Tuyết Tuyết vẫn chưa dậy à?”Nhà mẹ đẻ Lý Hồng Mai ở ngay thôn Lý Nguyên, tính cách thật thà, nghe thấy mẹ chồng hỏi, lúc này mới ngẩng đầu lên, trông thấy trong tay mẹ chồng bưng quần áo, bà nhíu mày nói:“Mẹ, sao mẹ lại đi giặt quần áo thế, loại chuyện này đâu cần đến tay mẹ, chờ ăn sáng xong rồi con đi là được.

”Nói xong lời này mới phản ứng được mẹ chồng hỏi cái gì, nhớ đến cô em chồng xinh đẹp nhà mình, Lý Hồng Mai cười nói:“Em gái đã dậy rồi, chỉ là quá hiểu chuyện, con đau lòng quá, vừa rồi còn nhất định phải giúp con cho gà ăn, cái việc nặng như vậy sao có thể để em gái làm được, con bảo em ấy về phòng… Em gái muốn làm những việc nặng nhọc này, dĩ nhiên là có người nói gì đó không dễ nghe bên tai em gái, nếu như con biết người đó là ai thì xem con có xé xác cô ta ra hay không…”Vừa nói, Lý Hồng Mai vừa nghĩ đến cô em chồng càng ngày càng hiểu chuyện, lại càng đau lòng hơn, ngoài miệng cũng bắt đầu hùng hùng hổ hổ, đụng phải vảy ngược thì người thật thà cũng nổi giận thôi.

Đấy! Lại là một người bị tẩy não nghiêm trọng.

Cát Thúy Phương rất hài lòng với sự bảo vệ của con dâu cả cho con gái út, nhưng mà… nghĩ đến mấy lời nói xấu sau lưng của mụ Tôn Lai Đệ đáng chém ngàn đao kia, đôi mắt sắc bén của bà nhiễm lên vẻ lo lắng, chẳng lẽ thật sự Tuyết Tuyết nghe được lời đàm tiếu gì đó sao?Không được… Cát Thúy Phương tùy tiện để chậu gỗ trong tay xuống chuồng gà, hấp tấp đi về phía phòng của con gái.

=“Mẹ, sao vậy ạ?” Nhìn dáng vẻ vô cùng lo lắng của Cát Thúy Phương, Cát Tuyết đang cúi đầu trên bàn tô lại hoa văn ngẩng đầu nhìn lên.

Hai mẹ con Cát Tuyết ở phòng ngủ chính trên tầng hai, từ nhỏ chị đã thích thêu thùa.

Vì suy nghĩ cho đôi mắt của chị mà mấy năm trước, lúc nhà họ Cát xây thêm tầng hai, vì lấy ánh sáng tốt mà bỏ ra một số tiền rất lớn, lắp đặt cửa kính thủy tinh to trong phòng ngủ chính.

Lúc này nắng sớm xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu vào làn da trắng muốt như mỡ đông của Cát Tuyết, phản chiếu trên hàng mi dày như lông vũ và đôi đồng tử lung linh như nước của chị, tăng thêm mấy phần mông lung và huyền ảo cho dung mạo vốn không giống nhan sắc trần gian của chị.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 8: 8: Ăn Bám Mẹ Cả Đời


Nhan sắc đẹp như vậy, đừng nói là người ngoài mà ngay cả người đã nhìn mấy chục năm như Cát Thúy Phương cũng trì trệ bước chân, trực giác nói cho bà biết, hai tháng nay con gái càng ngày càng đẹp hơn.

Trước kia cũng đẹp, nhưng mà bởi vì nguyên nhân Thẩm Văn Húc, cả người con gái trông có vẻ ủ rũ, thậm chí có đôi khi còn chua ngoa…Từ hai tháng trước, sau khi con gái rơi xuống sông được con rể mới cứu được, bà cảm thấy con gái buông xuống chuyện đã qua, muốn bắt đầu cuộc sống mới, cho nên người mới có thể càng ngày càng xinh đẹp…Xác định không nhìn thấy trong mắt con gái có cảm xúc tủi thân, mặt già của Cát Thúy Phương mới nặn ra một nụ cười hiền lành, nói:“Không có việc gì đâu, mẹ chỉ hỏi Tuyết Tuyết nhà chúng ta một chút là buổi sáng con muốn ăn gì nào?”Nghe câu hỏi dỗ dành con của Cát Thúy Phương, làm cho chị nhớ đến người mẹ đã mất ở kiếp trước, ánh mắt Cát Tuyết dịu đi.

Chị đặt cây bút lông trong tay để sang một bên, đi đến bên cạnh mẹ mình, bát lấy tay bà, học theo giọng điệu của nguyên thân: “Mẹ, con muốn ăn bánh ngọt trứng gà, còn cả sữa bò nữa.

”Thấy tâm trạng con gái tốt hơn, lúc này Cát Thúy Phương mới hoàn toàn yên tâm lại, nhấc chân lên chuẩn bị đi ra ngoài, dự định tự mình đi chuẩn bị bữa sáng cho con gái.

Lúc đi đến cửa, nhớ đến chuyện bực mình lúc nãy, bà thu lại đôi chân vừa bước ra khỏi phòng.

Quay lại nhìn con gái cưng với vẻ do dự: “Tuyết à, nếu như… con rể… cậu ta…”Mặc dù cuối cùng bà cũng không nói thêm gì nữa, nhưng mà đương nhiên là Cát Tuyết đã hiểu ý của mẹ mình.

Nghĩ đến người đàn ông không may kia, khuôn mặt xinh đẹp của chị nở một nụ cười hờ hững: “Mẹ, không sao đâu, không đến thì không đến vậy, vừa hay con sẽ ăn bám mẹ cả đời.

”Con gái cưng ỷ lại vào mình, đương nhiên bà cụ rất vui mừng, mặt mày chợt vui hớn ha hớn hở, trên khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn không thấy sự hung dữ nữa! Vui mừng khấp khởi đi ra ngoài chuẩn bị bữa sáng cho con gái.

Sau khi thấy bà cụ đi ra khỏi đây, Cát Tuyết lại chầm chậm quay lại bàn, nhấc chiếc bút lông lên, muốn miêu tả tiếp theo dòng suy nghĩ trước đó, nhưng mà cuối cùng tâm trạng lại loạn lên, không thể lại đề bút xuống nữa.

Chị khẽ thở dài, gác lại bút, đi đến trước cửa sổ, đẩy một cánh cửa sổ ra rồi yên lặng nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Cửa sổ thủy tinh đối diện với cây hoa quế trong vườn nhà, thoạt nhìn thì cây này đã cao hơn mười mét.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 9: 9: Thân Phận


Từ khi Cát Tuyết có ký ức đến nay thì cái cây này đã tồn tại ở đây rồi, không biết rõ là đã sống được bao nhiêu năm rồi.

Lúc này, trên cây nở đầy hoa màu vàng nhạt, gió nhẹ thổi qua, một mùi thơm thấm vào ruột gan thuận theo gió tản đến.

Nhưng mà, Cát Tuyết lại không có lòng dạ nào mà thưởng thức cảnh đẹp như vậy, suy nghĩ của chị chẳng biết đã bắt đầu phát tán từ lúc nào nữa.

=Nàng không phải là Cát Tuyết.

Nàng là Cát Ánh Tuyết, đích trưởng nữ của nhà huyện lệnh thất phẩm, đến từ vương triều Khang Tuấn.

Trước năm bảy tuổi, nàng lớn lên dưới gối mẫu thân, mẫu thân nàng xuất thân từ một gia đình thương nhân giàu có ở Giang Nam, ông bà ngoại yêu thương con gái, hứa cho số lượng lớn hồi môn, gả con gái cho phụ thân lúc đó vừa trở thành cử nhân.

Sau khi cưới năm thứ hai, phụ thân xếp cuối bảng tiến sĩ, mẫu thân lấy ra một số tiền lớn từ trong của hồi môn, tìm cho phụ thân một chức vị tốt ở Giang Nam giàu có, làm một quan huyện.

Lúc Cát Ánh Tuyết được sinh ra, phụ mẫu rất yêu thương nhau, nàng là đứa con đầu lòng nên cho dù là con gái thì cũng sống rất tùy ý tự do tự tại.

Chỉ là tiệc vui chóng tàn, mấy năm sau, mẫu thân mang thai lần hai, lúc sinh con thì một xác hai mạng, bỏ lại nàng khi đó vừa tròn bảy tuổi.

Cát Ánh Tuyết cho rằng phụ thân mình sẽ đau lòng lắm, không ngờ rằng mẫu thân vừa qua đời được bảy ngày thì phụ thân đã cưới tiếp mẹ kế rồi.

=Mẹ kế là thứ tiểu thư nhà quận trưởng ngũ phẩm, ngoài mặt thì ngọt ngào nhưng mà sau lưng thì xấu xa.

Cát Ánh Tuyết nho nhỏ chịu không ít đau khổ vì bà ta.

Trông thấy cháu gái càng ngày càng khúm núm, ông ngoại thương nàng, nhờ vả không ít quan hệ mới dùng một số tiền lớn xin cho nàng một vị ma ma từ trong cung ra, lúc này cuộc sống của nàng mới tốt hơn một chút.

Sau đó nữa, Cát Ánh Tuyết vì không làm ngứa mắt mẹ kế, ngoại trừ một số ít lần thỉnh an thì dường như nàng đều ở trong viện của mình, không bước chân ra khỏi cửa.

Ma ma là một người chưa từng gả cho người ta, không có con cái, ở chung lâu dần dần bà đau lòng cho cô gái nhỏ, bắt đầu dạy nàng cầm kỳ thi họa, dạy nàng quản lý tiền bạc, dạy nàng hiểu chuyện.

Giống như một người mẫu thân, tận tâm tận sức.

Cũng chính bởi vì có ma ma tận tâm cẩn thận dạy bảo, mới tạo ra được một Cát Ánh Tuyết làm ngứa mắt mẹ kế, khi nàng đến độ tuổi kết hôn, vì ngại mất mặt, và chuyện hôn nhân tương lai của muội muội nên cũng không làm quá tuyệt tình, nhưng mà cũng không được tốt hơn bao nhiêu, bà ta hứa gả nàng cho người xuất thân nhà nghèo - Trần Lương Tài.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 10: 10: Dã Tâm


Tuy rằng nhà ông ngoại vô cùng tức giận, nhưng mà từ xưa dân không đấu lại quan, ngoại trừ việc ông ngoại cho cháu gái số lượng lớn của hồi môn thì không còn cách nào khác nữa.

Cát Ánh Tuyết làm người trong cuộc lại rất bình tĩnh tiếp nhận chuyện này.

Nàng đã biết từ lâu là chuyện hôn nhân của nàng nằm trong tay mẹ kế, người đàn bà đó sẽ không tìm một nhà tốt lành gì cho nàng.

Cũng không phải là nàng nhu nhược không dám chống cự, mà là từ phụ thân mình, nàng biết được đàn ông rất ích kỷ, sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, gả cho ai thì cũng giống vậy thôi.

Nàng có tiền, sống ở đâu cũng sống được, lập gia đình còn có thể thoát ra khỏi nhà, cớ sao mà nàng không làm.

Huống hồ Trần Lương Tài trẻ tuổi, tuấn tú lại chịu tiến lên, hơi nghèo một chút cũng không sao cả.

Sau khi cưới, quả thực nàng đã trải qua mấy năm tốt đẹp, cho đến khi người đàn ông đó thi đậu tiến sĩ, trở thành Thám hoa lang, bị đích ấu nữ của nhà quan lớn nhìn trúng, tất cả cũng thay đổi.

Trượng phu muốn biếm nàng từ thê thành thiếp, để nhường vị trí cho đích ấu nữ nhà quan nhị phẩm.

Cát Ánh Tuyết không cảm thấy có gì kỳ lạ cả, có lẽ là vì nàng không chờ mong, nên không có thất vọng quá lớn.

Nàng buồn một ngày rồi muốn hòa ly với trượng phu, mang con gái đi.

Lại không ngờ rằng, nàng còn chưa nói rõ dự định của mình với Trần Lương Tài thì phụ thân nàng lấy được lợi từ nhà quan nhị phẩm kia, cố ý gửi tin đến, bảo mình chủ động nhường vị trí cho người mới.

Dù là đã không còn chờ mong gì với phụ thân, nhưng mà một khác này, trái tim của Cát Ánh Tuyết vẫn thấy rất lạnh lẽo.

Con người nàng trời sinh nổi loạn, từ trước đến giờ tính tình không phải là kiểu làm theo khuôn phép, càng không phải là kiểu tiểu thư khuê các gò bó theo các quy củ, trực tiếp nói thẳng là nếu không hòa ly thì lúc đó sẽ làm ầm lên, cá chết lưới rách, đến lúc đó tất cả mọi người đều mất mặt.

Quả nhiên, sau khi người rất coi trọng mặt mũi như Trần Lương Tài suy nghĩ mấy ngày thì vẫn đồng ý hòa ly, điều đau lòng duy nhất là không cho nàng mang con gái đi.

Làm vợ chồng tám năm, Cát Ánh Tuyết biết rõ Trần Lương Tài là một người đàn ông cực kỳ có dã tâm, vì con đường công danh của mình, cái gì hắn cũng có thể hy sinh, ngoại trừ bản thân thì hắn không yêu bất luận kẻ nào.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 11: 11: Đoàn Tụ


Hắn khăng khăng muốn giữ con gái lại, chẳng qua chỉ là vì con gái mới bảy tuổi nhưng đã có dung mạo xuất sắc, chẳng qua chỉ là vì… kiếm lợi lộc thôi.

Nàng rất rõ ràng, Trần Lương Tài muốn giữ lại con gái để bồi dưỡng cẩn thận, chỉ là vì tương lai muốn leo cao hơn người ta, thậm chí lợi dụng sắc đẹp của con gái, đưa nó vào hoàng cung, trở thành phi tần của hoàng đế cũng không phải là không thể.

Trần Lương Tài suy nghĩ bẩn thỉu, đương nhiên người làm mẹ như Cát Ánh Tuyết sẽ không đồng ý.

Trong lòng biết nhất thời không thể đưa con gái đi được, Cát Ánh Tuyết chỉ có thể tạm thời nhẫn nại, sau khi phân tích lợi và hại cho con gái thì mang theo số lớn hồi môn rồi một mình rời đi.

Con gái thuở nhỏ rất thông minh, nhìn có vẻ yếu đuối mềm mại, thực ra rất hiểu chuyện.

=Nàng đã hứa với con gái rồi, trước khi con gái cập kê thì chắc chắn nàng sẽ đón con bé đi một cách quang minh chính đại.

Cát Ánh Tuyết cũng thành công làm được điều đó.

Trải qua năm năm, vào lúc con gái mười hai tuổi, nàng dựa vào tay nghề thêu thùa thủ công tinh xảo của mình, được tuyển chọn vào hoàng cung, chuyên môn chế tác quần áo cho các quý nhân.

Lại tốn thêm hai năm nữa, nàng lấy lòng thái hậu, xin lão nhân gia hạ thánh chỉ, cho phép nàng nuôi dưỡng đứa con gái lớn đã thành danh ở kinh thành.

Thái hậu cũng là người hòa ly rồi lấy chồng lần hai, sau khi hiểu rõ hoàn cảnh của nàng, đã đồng ý với lời cầu xin của nàng.

Đến bây giờ Cát Ánh Tuyết vẫn còn nhớ kỹ dáng vẻ tức muốn hộc máu của Trần Lương Tài - người lúc đó đã trở thành quan ngũ phẩm.

Thái hậu nương nương là một vị lão nhân gia hiền từ, không chỉ có tự mình đổi tên cho con gái thành ‘Cát Tường’, ngụ ý là tương lai cả đời như ý cát tường, thậm chí bà còn phái người hộ tống mẹ con các nàng ra khỏi kinh thành nữa.

Mẹ con xa cách bảy năm, tuy rằng có lén lút thư từ qua lại, nhưng mà cũng không thể làm vơi bớt nỗi khổ cốt nhục tách rời mấy năm nay.

Cho nên khó khăn lắm mới đoàn tụ với nhau, bản chất hai người họ cũng không phải là người có tích cách ‘an phận’.

Thay đổi hình dạng, mang theo hai hầu gái có võ công cao cường mà mình đã tìm kiếm mấy năm nay, đi du ngoạn khắp nơi, không quan tâm những thế tục của trần gian này nữa.

Kết hôn hay không thì hai mẹ con nàng cũng không quan trọng lắm.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 12: 12: Sự Đời Khó Đoán


Phóng khoáng thì đúng thật là phóng khoáng.

Nhưng mà… sự đời khó đoán.

Ở cuối năm thứ hai đi du ngoạn, bốn người các nàng bị bão tuyết chặn trong một thôn làng.

Không thể ngờ tới, trên đường đi không gặp phải tai họa từ con người, nhưng mà lại gặp phải thiên tai.

Vào buổi tối ngày thứ hai khi các nàng vừa đặt chân vào trong thôn, một trận tuyết lở đã lấy đi sinh mạng của hai mẹ con nàng.

=Vốn cho rằng sau khi chết sẽ đi đến âm tào địa phủ, lại không ngờ rằng sau khi mở mắt ra một lần nữa, nàng và con gái đã cùng nhau đi đến một thế giới lạ lẫm.

Nàng lớn hơn hai tuổi, thành một người phụ nữ ba mươi tư tuổi tên là Cát Tuyết vừa lấy chồng lần hai.

Còn con gái nàng thì nhỏ hơn một tuổi, thành cô bé lớp tám - Cát Tường mười lăm tuổi.

May mắn là nàng có ký ức của nguyên thân, không đến nỗi không biết gì về hoàn cảnh xung quanh.

Bây giờ thời gian đã trôi qua hai tháng, nàng và con gái cũng đã quen thuộc với mọi thứ ở thế giới này.

Cũng thuận theo tất cả ký ức của Cát Tuyết, biết được vì sao sau khi chết mình lại nhập vào người phụ nữ tên là Cát Tuyết này.

=Đối với người khác thì có vẻ Cát Tuyết là một bông hoa ngang ngược, nhưng mà dưới cái nhìn của Cát Ánh Tuyết thì Cát Tuyết cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi.

Hơn hai tháng trước, sau khi nguyên thân rơi xuống nước thì khôi phục lại trí nhớ của kiếp trước, biết con gái mình sẽ bị người ta bắt cóc vào năm mười sáu tuổi.

Nguyên thân ở lì trong nhà, cũng không phải là vì làm đại tiểu thư được rất nhiều người nuông chiều mà là trước đó bởi vì ngoại hình mà có không ít phiền phức, cho nên vì để không đem lại nhiều phiền phức cho người nhà nữa nên đã nhốt mình trong nhà, cả ngày làm bạn với đồ thêu.

Khó có khi ra ngoài thông gió một chút, cũng là phải che mặt tìm chỗ khuất có ít người.

Lại không để ý đến, con gái mười sáu tuổi càng ngày càng đẹp ra, cũng không kém hơn mình bao nhiêu.

Đợi đến khi chị phản ứng kịp thì con gái như hoa như ngọc đã không thấy đâu nữa.

Chuyện này đối với người làm mẹ mà nói đúng là đau đớn như đang sống sờ sờ mà bị lột da vậy.

Thậm chí chị tự thù hận ngoại hình của bản thân mình, sau khi tự tay hủy mặt mình thì đi khắp nơi tìm kiếm con gái như bà điên.

Trong thời gian đó chị từng lục thùng rác, từng uống nước bẩn dưới rãnh, từng ở dưới gầm cầu… chịu đựng khổ cực như thế vài chục năm.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 13: 13: Sống Lại


Năm chị hơn bốn mươi tuổi, lúc đã già nua như một bà già, lại thấy được con gái mình trên báo chí, lúc đó Cát Tường của chị đã trở thành tội phạm giết người bị người ta đòi mắng đòi đánh.

Chị tìm đến đồn cảnh sát, điên cuồng dập đầu cầu xin người ta khắp nơi, sau đó nhờ lòng tốt của cảnh sát, khó khăn lắm mới gặp lại được con gái đã tách rời vài chục năm trước một tuần khi con gái bị hành quyết.

Có lẽ là do mẹ con liền tâm, ánh mắt lạnh lùng của con gái chỉ liếc một cái đã nhận ra chị.

Sau đó hai mẹ con khóc không thành tiếng qua tấm cửa thủy tinh.

Cát Tuyết đã biết được sự thật từ cảnh sát, chị biết những người bị con gái giết là những người cặn bã lừa bán nó, còn ép nó… bán thân.

Nhưng mà, pháp luật lớn hơn trời, giết người thì phải đền mạng, huống chi con gái chị còn giết mười mấy người.

Hơn nữa Cát Tuyết cũng nhìn ra là con gái không muốn sống nữa.

Chị là một người vô dụng, không bảo vệ được con gái, cũng không cứu được con gái.

Khi đó chị cầm ống nghe cách một tấm kính thủy tinh, nhìn con gái bằng vẻ mặt hiền từ, từ từ ấm giọng an ủi: “Đừng sợ! Mẹ vẫn luôn ở đây.

”Đúng, chị vẫn luôn ở đây.

Chị viết một bức di thư đặt trên người, để mấy ngàn tệ đã để dành được mấy năm nay vào trong túi, đặt cùng chỗ với di thư, hy vọng những cảnh sát có lòng tốt dùng số tiền này mai táng cho chị và con gái cùng một chỗ.

Sau đó, vào ngày con gái bị xử bắn, Cát Tuyết đứng ngoài cổng pháp trường, dùng một cây dao găm đâm vào trái tim kết thúc mạng sống! Đi cùng con gái mình.

Đi đến đâu cũng được….

=Lại không ngờ rằng một lần nữa mở mắt ra sau khi chết, chị lại trở về năm 1986, năm mà con gái mới mười lăm tuổi này.

Lúc chị được mấy thím cắt cỏ cứu lên thì đã không còn hô hấp nữa, là do một quân nhân đi ngang qua làm xoa bóp tim ngoài lồ ng ngực và hô hấp nhân tạo thì chị mới sống lại.

Người dân trong thôn không hiểu tại sao lại gọi là hô hấp nhân tạo, chỉ biết là con gái nhà họ Cát bị người ta khinh bạc rồi.

Có rất nhiều người không muốn nhìn thấy nhà họ Cát yên ổn.

Đương nhiên việc này không giấu được! Chỉ chốc lát đã lan truyền đến toàn bộ người dân trong thôn đều biết.

Lúc đó Cát Tuyết bị hôn mê, khó khăn lắm mới hiểu rõ được tình cảnh, phản ứng đầu tiên của chị là bắt chặt ân nhân cứu mạng đó.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 14: 14: Hận Thế Giới


Quân nhân đều là người đáng tin cậy, chị biết người làm quan trong bộ đội đều là người có bốn túi áo, chức vị cụ thể thì chị không biết, nhưng mà cũng không ngăn cản việc Cát Tuyết bắt lấy cây cỏ cứu mạng được.

Chị không để ý được nhiều như vậy, chỉ cảm thấy người đàn ông này trông có vẻ khí thế kinh người, cực đoan nhận định quân nhân là người tốt, nhất định có thể bảo vệ được con gái mình, chị không muốn con gái lại phải trải qua đau khổ một lần nữa.

=Cát Tuyết cho rằng tất cả mọi người chuyện sẽ tốt thôi, chỉ là sau khi trở về nhà, đối diện với ánh mắt tĩnh mịch kia của con gái, cả người chị đều không chịu được, không để ý người quân nhân bị chị ỷ lại vẫn đang ở đây mà ôm lấy con gái gào khóc.

Chị hiểu, con gái và chị đều mang theo ký ức để trùng sinh.

Trong nháy mắt đó, chị rất hận thế giới này.

Để một mình chị nhớ lại là được rồi, tại sao phải cho con gái chị cũng phải nhớ lại cái quá khứ tồi tệ đó nữa chứ.

Chị biết kiếp trước con gái có bệnh trầm cảm rất nghiêm trọng, cho nên sau khi sống lại vẫn luôn bầu bạn bên cạnh con gái mình.

Về phần chuyện kết hôn, sau khi biết người ân nhân cứu mạng mình vẫn độc thân, chị không thèm quan tâm nữa, bởi vì chị biết người nhà chị sẽ vì chị mà làm chủ mối hôn sự này.

Chị cũng biết là mình làm như vậy rất ích kỷ.

Nhưng mà chị không còn cách nào nữa, cả đời chị không có kiến thức, cách thời điểm con gái mười sáu tuổi còn một năm nữa, người đàn ông này là cứu rỗi duy nhất của mẹ con chị lúc này.

Thậm chí dù cho có mang mẹ con chị rời khỏi đây rồi ly hôn với chị cũng được, chỉ chị gấp gáp muốn tìm một bến đỗ che chở hai mẹ con chị, chỉ nhớ rằng phải thoát khỏi nơi bắt đầu bi kịch này.

Chỉ là có một điều chị không ngờ đến là, sau khi con gái xác định chị và người đàn ông đó đã đăng ký kết hôn rồi, yên tâm vì nửa đời còn lại chị đã có người chăm sóc, uống thuốc ngủ tự sát.

=Chị cũng không muốn sống thêm một lần nữa.

Khoảnh khắc lúc sờ thấy con gái không còn hơi thở nữa, Cát Tuyết vô cùng chắc chắn điều đó.

Ý nghĩ duy nhất chính là đút hết chỗ thuốc ngủ còn lại vào miệng, sau đó nằm ngủ bên cạnh con gái, ở bên cạnh nó.

Chỉ là vào lúc hơi thở yếu ớt, trong lòng chị thẹn với người nhà thẹn với bố mẹ, nghĩ đến nếu có người thay mẹ con chị sống sót thì tốt biết bao.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 15: 15: Ngày Càng Xinh Đẹp


Chuyện này trở thành chấp niệm trong khoảnh khắc cuối cùng của sinh mạng Cát Tuyết.

Có lẽ là bởi vì chấp niệm này, mẹ con Cát Ánh Tuyết ở vương triều Khang Tuấn mới có thể sống lại lần nữa.

Đều là người làm mẹ, Cát Ánh Tuyết vô cùng hiểu được cách làm của Cát Tuyết.

Mẹ con chị sống lại một lần nữa, sống ở một niên đại rất khoan dung với phụ nữ, ở đây tốt hơn gấp biết bao nhiêu lần so với vương triều Khang Tuấn, đương nhiên là chị và con gái rất cảm ơn.

Không những muốn phụng dưỡng bố mẹ của Cát Tuyết, mà còn phải tìm cho ra tên cặn bã đã hải mẹ con Cát Tuyết thê thảm như vậy, để báo đáp mối ân mạng sống.

Chỉ là… thời gian đã qua hai tháng rồi, không biết con gái có tìm được người không nữa…Tháng năm không khí trong lành, thoải mái dễ chịu.

Trường học ở thị trấn Doãn Hồng vừa đánh chuông tan học, trong lớp ba của khối tám, tiếng nói tuyên bố tan học của giáo viên vừa dứt thì các học sinh phía dưới không chịu yên nổi, đã vội vàng cho sách vở vào túi đóng lại, gọi nhau í ới rồi chạy ra ngoài.

“Cát Tường! Đợi lát nữa chúng ta đến quầy bán đồ ăn vặt mua kẹo cao su đi, mẹ tớ cho tớ năm xu, có thể mua được mấy cái.

Đến lúc đó cậu…”Sau khi Cố Hiểu Linh nhét sách giáo khoa vào một cách lộn xộn, quay đầu về phía người ngồi cùng bàn với mình, khi đối mặt với khuôn mặt trắng trẻo và thanh tú của cô, cô ấy lại cảm thán bạn cùng bàn của mình càng ngày càng xinh đẹp…Nhất là dáng vẻ cô chầm chậm thu dọn đồ đạc, Cố Hiểu Linh luôn cảm thấy có một kiểu ý vị không nói rõ được.

Cô ấy cũng không biết hình dung như thế nào, nhưng mà lại thường xuyên nhìn bạn tốt rồi ngẩn người ra, giống như giờ phút này…Cát Tường bỏ hộp bút chì vào trong túi xách, kéo khóa lại rồi đứng dậy đeo cặp sách lên lưng, sau đó mới nói với giọng điệu ngọt ngào: “Được rồi!”Cố Hiểu Linh nghe vậy mới hoàn hồn lại, vội vội vàng vàng xách theo cặp sách của mình, đi theo bước chân của bạn cùng bàn với mình, nhảy chân sáo đi về phía quầy bán quà vặt ngoài cổng trường.

=Giữa những năm tám mươi, đa số các địa phương đã bỏ hình thức mua sắm bằng phiếu, các quầy kinh doanh nhỏ lẻ trở thành một xu thế mới.

Trong mấy năm ngắn ngủi, có thể nhìn thấy được đủ loại các bảng hiệu cửa hàng mọc lên trên các con phố đã từng rất tiêu điều, ngay cả trong trường học cũng quang minh chính đại mở quầy bán quà vặt.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 16: 16: Kẹo Cao Su


Thời gian tan học chính là thời điểm quầy bán quà vặt bận rộn nhất, trong một cửa hàng nho nhỏ đầy người nhốn nháo chen nhau, chen chen chúc chúc.

Cát Tường dừng bước chân cách chỗ đó mấy mét, kiên quyết tỏ ra mình sẽ không đi vào đó.

Cũng không phải là trên người cô không có tiền, bà nội yêu thương mẹ cô, yêu ai yêu cả đường đi, bà nội cùng rất yêu thương đứa cháu gái từ nhỏ đã không có bố này, trong tất cả cháu chắt thì cô là người được chiều chuộng nhất, trên người quả thật có hẳn mấy đồng tiền.

Đừng thấy mấy đồng tiền là ít mà nhầm, ở thời đại này đã đủ để mua không ít đồ rồi, không thấy bạn cũng bàn của cô có năm xu mà đã vui sướng như thế sao.

Chỉ là cô không quen với hoàn cảnh chen chúc quá mức như vậy, thấy người chen chúc nhau càng ngày càng đông, sắp tràn ra cả phía cô đang đứng rồi.

Cát Tường lại xê dịch qua một bên, mãi đến khi đến dưới một cây bách cao lớn thẳng tắp mới dừng bước chân lại.

Bỗng nhiên, một con chim sẻ bạc má đuôi dài bay đến từ chỗ không xa lắm, lúc Cát Tường nhìn qua thì nó không hề khách sáo mà đậu trên vai cô.

Thấy thế, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh như trẻ con của Cát Tường nở một nụ cười ngọt ngào, cô nâng một ngón tay trắng muốn lên trước mặt.

Con chim sẻ bạc má đuôi dài đó giống như đã từng làm một nghìn tám trăm lần, nó đập đập đôi cánh rồi nhẹ nhàng đậu xuống trên ngón tay nhỏ xinh đó.

Chỉ thấy con chim sẻ bạc má đuôi dài đó cọ cọ vào lòng bàn tay nhỏ bé của cô gái, rồi hót lên hai tiếng líu lo.

Các nam học sinh đứng cách đó không xa nhìn cảnh tượng cô gái xinh đẹp nhất trường đang tương tác với chú chim…Người đáng yêu làm cho tim gan người ta không nhịn được mà tan chảy!Thật sự là có chút không biết được rốt cục là cái nào đáng yêu hơn.

=“Tớ mua được rồi, đi thôi!” Lúc này Cố Hiểu Linh đã chen được ra ngoài từ trong đám người đông đúc đó một cách gian nan.

Cũng may mà cô ấy dậy thì sớm, người cao chân dài, nếu không thì thật đúng là không thể mua được đồ nhanh như vậy được.

Cố Hiểu Linh bước nhanh đến bên cạnh Cát Tường, đưa hai viên kẹo cao su trong tay mình cho Cát Tường.

Cát Tường cũng không khách sáo, dù sao thì hai tháng nay cô đã tập thành thói quen với hành động chia sẻ đồ ăn với bạn cùng bàn.

Nhưng mà cô cũng không hứng thú lắm với loại đồ ăn này, dùng cái khăn sạch bọc lấy hai viên kẹo cao su đó, dự định mang về nhà cho em trai nhà bác cả ăn.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 17: 17: Thành Tâm Báo Đáp


Năm đó Thẩm Văn Húc là con rể đến ở rể, cho nên vốn dĩ nên gọi là cậu cả thì đổi thành bác cả.

Nhà Cố Hiểu Linh ở ngay trên thị trấn, đi bộ về nhà mất tầm mười phút.

Nhà Cát Tường thì ở trong thôn, nhưng mà cũng coi như là cách trường học khá gần, mất nửa tiếng đi bộ.

Hai người đi cùng nhau đến ngã ba, sau đó vẫy tay chào nhau, Cát Tường đeo cặp sách trên lưng, trên vai thì có một con chim sẻ bạc má đuôi dài đang đậu, cô đi trên con đường đất, đi về hướng nhà mình.

=Thực ra thời gian trôi qua rất nhanh.

Chớp mắt mà cô và mẹ đã đến thế giới này được hai tháng rồi.

So với mẹ tiếp nhận được tất cả ký ức của dì Cát Tuyết thì ngược lại cô không có một chút xíu ký ức nào của em gái trùng tên trung họ Cát Tường này.

Hai tháng trước, lúc vừa đến thế giới này, hiểu biết của cô về thế giới này là trống rỗng.

Nếu không phải có mẫu thân giúp cô che chắn, giải thích với cô thì chưa chắc cô đã có thể che giấu thân phận của mình một cách hoàn mỹ.

Bây giờ đã hai tháng trôi qua, nhờ vào đầu óc cũng được coi là thông minh, nàng dần dần dung nhập vào hoàn cảnh hiện tạo, cùng dần dần thích cái thế giới mà nam nữ cũng đều có thể đến trường học này! Chỉ là đối với một số chuyện, cô và mẹ đều nhất trí.

Nhận mối ân mạng sống của dì Cát Tuyết, đương nhiên phải thành tâm báo đáp.

=Cát Tường đưa tay vuốt lông cho Đoàn Tử, sau khi xác định xung quanh không có ai thì mới nhỏ giọng hỏi: “Vẫn chưa có tin tức gì sao?”Từ khi xác định được năng lực của Đoàn Tử, Cát Tường đã nhờ nó giúp đỡ tìm kiếm bọn buôn người đã lừa bán nguyên thân năm đó.

Bây giờ thời gian đã trôi qua hơn hai tháng, cô thật sự có chút vội, theo mẹ cô nói thì bố dượng đang bận đi làm nhiệm vụ, sau khi đăng ký kết hôn xong đã vội vàng đi rồi, hứa hẹn là muộn nhất ba tháng sẽ đến đón mẹ con chị đi.

Bây giờ thời gian đã trôi qua hơn một nửa nhưng mà tin tức của đám cặn bã đó vẫn chưa điều tra được chút nào.

Đoàn Tử lông trắng vỗ vỗ cánh, chiêm chiếp vài tiếng : “Ý Ý, cô đừng cuống, tôi đã nhờ tất cả các bạn chim sẻ ở gần đây tìm giúp rồi!”Ý Ý là nhũ danh của Cát Tường, năm đó thái hậu ban cho cô tên là Cát Tường, ngụ ý là như ý cát tường, về sau mẹ cô thấy con gái đã lớn rồi, không thể cứ gọi là Niếp Niếp mãi được, thế nên đã lấy cho cô nhũ danh là Ý Ý, Ý trong như ý.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 18: 18: Yêu Tinh


Cát Tường nghe được Đoàn Tử trả lời, nói không thất vọng là không thể nào.

Nhưng mà Cát Tường cũng biết, đồng bọn nhỏ đã tận tâm tận sức rồi, không thấy là cái bụng tròn vo đã nhỏ đi một vòng rồi sao.

Cô đưa tay vòng ra sau lưng, sau đó tìm cái túi nhỏ bên cạnh cặp sách, từ trong đó lấy ra một miếng bánh ngọt trứng gà, tách ra một miếng nhỏ đặt vào lòng bàn tay, để nó tùy ý mổ trong lòng bàn tay.

Đoàn Tử là một con chim sẻ bạc má đuôi dài thành tinh, sau khi cô đi vào thế giới này, Đoàn Tử đã nói cho cô biết.

Vào đêm cô và mẹ bị chôn vùi trong trận lở tuyết kiếp trước, cô đã nhạt được Đoàn Tử dường như đã sắp đông cứng lại ở trong sân của ngôi nhà mà cô ở nhờ.

Lúc đó cô cũng không biết chú chim này thuộc loài gì, chỉ cảm thấy nhóc con này trắng trắng tròn tròn, trông rất đáng yêu.

Lúc đó toàn bộ thôn làng bị tuyết phủ trắng xóa, căn bản là không ra được khỏi đó.

Cô và mẹ cũng hoàn toàn không có kiến thức về việc cứu một chú chim nhỏ, chỉ là nghĩ nếu như động vật bị lạnh thì sưởi ấm cho nó là được rồi.

Vì để sưởi ấm cho nó, sau khi làm cho nhóc con đó sạch sẽ hơn thì cô ôm nó vào lòng, dùng nhiệt độ cơ thể mình để giúp nó ấm lên.

Nhưng mà không ngờ đến, một trận thiên tai đã thay đổi thân phận của cô và mẹ, đi vào một thế giới khoan dung thần kỳ như thế.

Càng lạ hơn chính là, Đoàn Tử được cô cứu đó cũng đi vào thế giới này cùng hai mẹ con cô luôn.

Theo điện thoại nói thì thời điểm tuyết lở, các cô đã vô ý định ra một khế ước, nó đã trở thành sứ đồ của cô.

Cũng là lúc đó, Cát Tường mới biết được thì ra ở vương triều Khang Tuấn thật sự có yêu tinh, Đoàn Tử chính là một yêu tinh sống đã hơn ba trăm năm.

Lúc đầu cô còn tưởng rằng, có lẽ là ở thế giới này càng có nhiều yêu tinh hơn, lại không ngờ rằng thế giới hiện tại đã không cho phép thành tinh kể từ sau khi giải phóng rồi, chắc Đoàn Tử là con yêu tinh duy nhất còn lại trên thế giới này.

Đương nhiên, không phải vì nó là yêu tinh mà nó hô mưa gọi gió với cô, hoặc là ảo tưởng hóa thành hình người.

Ngoại trừ việc có thể giao tiếp với những con chim khác, thỉnh thoảng phun ra một tia lửa nhỏ, điều duy nhất tương đối đặc biệt còn lại là có thể ăn, đồng thời đã đột phá bản năng, trở thành một Đoàn Tử ăn tạp.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 19: 19: Canh Đậu Đỏ


Nghĩ đến đây, cô lại không nhịn được đưa tay ra chọc chọc vào thân thể tròn vo của Đoàn Tử.

Lúc nó ngại phiền quay mông lại đối mặt với cô, Cát Tuyết còn bật cười ra tiếng.

Thôi được rồi! Nó đáng yêu như thế, có thể ăn thì cứ ăn đi…=Một người một chim đi trên đường trò chuyện rất vui vẻ.

Nửa tiếng đồng hồ đi bộ trôi qua rất nhanh.

Sau khi Cát Tường về đến nhà, hai đứa em họ của cô học tiểu học ở trong thôn đã về nhà rồi, đang ngồi ngay ngắn trên bàn đá trong sân nhà làm bài tập.

Hái đứa nhóc nhìn thấy cô trở về, cũng không dám nói chuyện, chỉ lén lút nháy mắt ra hiệu với Cát Tường.

Vì sao không dám lên tiếng, nguyên nhân rất đơn giản, bà nội Cát Thúy Phương như thần giữ cửa, đang ngồi bên cạnh giám sát mà.

Nhìn thấy cháu gái về đến nhà, từ đầu Cát Thúy Phương đang xị mặt nay nở một nụ cười: “Ôi, cháu gái cưng của bà đã về rồi! Nhanh đến phòng bếp đi, bà đã bảo bác gái con nấu canh đậu đỏ cho con rồi đó, con gái uống cái này tốt lắm.

”Nghe vậy, Cát Tường đặt cặp sách trên chiếc ghế cạnh bàn đá, nhìn về phía bà cụ cong cong đôi mắt hạnh, ngoan ngoãn đáp lại một tiếng: “Vâng ạ!”Sau đó lấy hai viên kẹo cao su trong túi ra chia cho hai em trai rồi cô mới đi vào phòng bếp.

=Trong phòng bếp, bác gái Lý Hồng Mai đang bận rộn luôn chân luôn tay, bà nhìn thấy Cát Tường đi vào thì vội vội vàng vàng lấy một bát canh đậu đỏ đang giữ ấm trên bếp lò bưng ra bàn cho cô.

Trên tay bà hơi ẩm ướt, bà lau lau lên tạp dề, sau khi xác định không dính nước rồi mới xoa xoa lên dầu Cát Tường, nói: “Nhanh ăn đi, bác đã tính thời gian rồi đó, lúc này nhiệt độ vừa phải, không bỏng miệng đâu.

”Lý Hồng Mai sinh được tất cả năm đứa con, đứa lớn nhất đã lên đại học, nhưng mà không có một đứa con gái nào cả.

May mà con gái của cô em chồng cũng lớn lên dưới mắt bà, ít nhiều gì thì cũng đỡ thèm.

Ngoại hình của Cát Tường rất giống mẹ Cát Tuyết, chỉ là vì tuổi vẫn còn nhỏ nên khuôn mặt vẫn có nét bụ bẫm của trẻ con.

Nhìn rất ngọt ngào mềm mại, nhất là khi cô ngoan ngoãn cười với người ta một cái, thật sự hận không thể moi hết tim gan ra đặt trước mắt cô…=Cát Tường ở một bên vừa ăn canh đậu đỏ, vừa dõi mắt theo bác gái đang bận rộn.

Sau khi năm người con trai của nhà họ Cát kết hôn, Cát Thúy Phương đã làm chủ chia ra cho ở riêng.

.
 
Back
Top Bottom