Ngôn Tình [Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất

[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 140: Lục Tư Đình Chỉ Quấn Khăn Tắm Đi Ra (2)


Sáng nay Lục Tư Đình cũng đi làm muộn hơn bình thường nửa tiếng, nhưng mà sáng nay anh cũng không có việc gì, cho dù có ngủ thêm một lúc thì cũng không sao.

Vừa làm cơm xong, còn chưa kịp lên lầu gọi thì Bạch Vi đã tự dậy rồi.

Nhìn thấy bộ dáng có chút yếu ớt của cô thì Lục Tư Đình vội vàng đi đến đỡ, sau đó bàn tay đặt xuống bên hông, xoa bóp đều đặn.

Cuối cùng Bạch Vi cũng nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó chỉ thấy Lục Tư Đình lấy ra một chiếc túi chườm nóng không lớn không nhỏ, cũng không biết là từ đâu ra, đặt lên trên lưng của Bạch Vi.

Cô có chút không hiểu hỏi: "Anh làm gì vậy?"

"Anh nghe nói, khi bụng của phụ nữ không thoải mái thì đều phải dùng túi nước nóng chườm một chút, như vậy thì sẽ đỡ hơn."

Bạch Vi lập tức đen mặt.

Bụng không thoải mái, đó là do bà dì tới cho nên mới cần làm ấm bụng có được không?

Mặc dù chườm túi nước nóng ở trong thời tiết có chút lạnh này thì sẽ khá thoải mái, nhưng mà, tại sao Lục Tư Đình lại không nghĩ xem, tại ai mà cô mới bị như vậy! Bạch Vi càng nghĩ càng giận, nói: "Còn không phải do tối qua anh quá đáng sao!"

Lục Tư Đình lúng túng gãi gãi đầu, gương mặt cũng đỏ lên.

Vào giờ phút này, không ai có thể nhìn ra anh là tiểu đoàn trưởng trẻ tuổi nhất trong quân đội, mà lại thấy anh giống như cậu nhóc mới biết yêu đương.

"Thật ra, chuyện này cũng không phải lỗi của anh."

Lục Tư Đình nghiêm túc nói: "Chuyện này phải trách em, ai bảo vợ của anh mê người như vậy, lại còn vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, khiến cho anh không kiềm chế được cho nên mới làm ra chuyện này, quá bình thường mà."

"Cho nên, vợ à, em thấy nên trách ai trong chuyện này?"

Rõ ràng là Lục Tư Đình nói rất nghiêm chỉnh, nhưng lại khiến cho Bạch Vi đỏ mặt.

Thấy Lục Tư Đình biết nói chuyện như vậy cho nên cô quyết định tha thứ cho anh lần này.

Anh là một thẳng nam lạnh lùng, vậy mà anh có thể nói ra nhiều lời khen như vậy, chắc chắn là trong lòng anh thực sự cảm thấy cô đẹp cho nên mới có thể tự nhiên nói ra nhiều lời như vậy.

Nếu đã như vậy thì lần này cô không tính toán với anh. Sắc mặt của Bạch Vi hoà hoãn lại, Lục Tư Đình cũng thấy rõ ràng, cho nên càng dụng tâm xoa bóp phần eo cho Bạch Vĩ.

Sau một lát, Bạch Vi đã cảm thấy khá nhiều, thế là hai người đi ăn sáng.

Bữa sáng hôm nay có hai ly sữa đậu nành, hai quả trứng gà, một khay bánh bao hấp, bốn cái quẩy, 4 cái màn thầu, còn có hai đĩa dưa muối.

Sau khi hai người ăn xong, Lục Tư Đình lau miệng, hỏi: "Vi Vi, bây giờ buổi tối em cũng về nhà sớm, em có muốn đi chạy bộ rèn luyện với anh không?"

Trước đó, ngày nào Lục Tư Đình cũng chạy bộ vào buổi sáng và tối, bây giờ buổi sáng phải nấu bữa sáng nên không có thời gian.

Còn buổi tối, nếu như Bạch Vi muốn đi tản bộ thì chắc chắn là Lục Tư Đình sẽ đi cùng, cho nên mỗi tuần chỉ có thể đi chạy bộ ba đến bốn buổi.

Bây giờ thời tiết trở lạnh, Bạch Vi cũng tan làm sớm, buổi tối hai người cũng không có việc gì làm, không bằng đi chạy bộ cùng nhau.

Một là có thể rèn luyện tố chất thân thể, hai là hai người chạy bộ chắc chắn sẽ vui hơn một mình anh chạy bộ.

Lục Tư Đình trơ mắt nhìn Bạch Vi, nào biết sắc mặt của Bạch Vi đột nhiên đỏ lên.

"Không cần!" Bạch Vi trừng mắt liếc Lục Tư Đình, nói: "Em không rèn luyện đâu!"

Lục Tư Đình thật là, có lời gì mà không thể nói thẳng, còn muốn vòng vol

Chê thể lực của cô kém thì nói thẳng đi, còn muốn cô đi chạy bộ cùng.

Mặc dù lần nào làm chuyện này, Bạch Vi cũng là người đầu tiên không chịu được, nhưng mà lần nào cũng không thấy Lục Tư Đình thật sự dừng lại, nếu không giày vò hơn một giờ thì căn bản là anh không thể dừng lại được.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 141: Một Con Muỗi Họ Lục Cắn (1)


Cũng giống như tối hôm qua, tuy nói là ban đầu Bạch Vi muốn đền bù cho Lục Tư Đình, nhưng đến cuối cùng Lục Tư Đình lại lôi kéo cô không ngừng, dù Bạch Vi cầu xin tha thứ thì cũng không được.

Hôm nay Lục Tư Đình lại nói như vậy, chắc chắn là chê thể lực của cô kém, buổi tối không thể kiên trì quá lâu cho nên mới vòng vo bảo cô rèn luyện cơ thểi

Hừi

Cho là cô không biết sao?

Bạch Vi tự cho là mình nhìn thấu tâm tư của Lục Tư Đình, nhưng mà từ đầu tới đuôi cũng chỉ có cô nghĩ như vậy.

Lục Tư Đình bị trừng mắt thì có chút không hiểu, không biết là mình đã nói sai câu nào.

Chỉ muốn bảo vợ đi chạy bộ rèn luyện cơ thể cùng mình cũng sai sao, hay là vợ không muốn chạy?

Theo bản năng, Lục Tư Đình cảm thấy không phải là lý do này.

Anh vừa cẩn thận hồi tưởng xem tại sao Bạch Vi lại tức giận, tại sao đột nhiên lại đỏ mặt, chẳng lẽ, cô là cho rằng...

Lục Tư Đình bỗng nhiên hiểu ra vì sao Bạch Vi lai do mat roitrung mat nhin anh.

Thật ra lúc đầu anh cũng không có ý định này, nhưng mà sau khi được Bạch Vi nhắc nhở thì Lục Tư Đình phát hiện lại có thêm một nguyên nhân để rèn luyện cơ thể.

Thể lực của anh rất tốt, nếu giày vò đến nửa đêm thì anh cũng không cảm thấy mệt, nhưng mà Bạch Vi thì không được, bình thường vừa quá 12h đêm thì sẽ buồn ngủ.

Nhưng mà nếu như tố chất thân thể Bạch Vi tốt hơn một chút, thể lực cũng tăng lên thì không phải thời gian buổi tối của bọn họ sẽ kéo dài hơn sao?

Tai của Lục Tư Đình hơi hơi phiếm hồng, có chút không dám nhìn Bạch Vi.

Thật ra ban đầu anh cũng chỉ cảm thấy nhàm chán sau khi ăn cơm xong, sợ Bạch Vi ở nhà một mình cũng chán, cho nên mới muốn kéo Bạch Vi cùng đi chạy bộ.

Hai người chạy bộ cùng nhau thì còn có thể tâm sự, nếu chạy mệt thì có thể cùng nhau tản bộ, cảm thấy cảnh tượng đó cũng rất đẹp.

Bạch Vi cũng không quan tâm đến suy nghĩ của Lục Tư Đình, sau khi cơm nước xong thì cầm túi xách nhỏ của mình lên, lái xe đạp rời đi.

Quả thật là đàn ông vừa mới ăn mặn thì ăn bao nhiêu cũng thấy không đủ.

Lục Tư Đình cũng vậy, còn vòng vo bảo cô rèn luyện cơ thể, cô cũng lười vạch trần suy nghĩ này của anh.

Bạch Vi ngạo kiều suy nghĩ.

Mặc dù ngoài miệng cô từ chối nhưng cơ thể lại rất thành thật, khi đi làm, cô còn đặc biệt đi thêm một đoạn đường.

Không phải đi xe đạp cũng có thể rèn luyện thể lực sao?

Bình thường đi với tốc độ đều đặn thì sẽ mất 15 phút, Bạch Vi lượn quanh một đoạn đường nên mất ba mươi phút, tốc độ còn nhanh hơn bình thường.

Lúc đến cửa hàng thì đã là 9h20.

Bạch Vi khóa kỹ xe đạp, bình tĩnh lại hơi thở, sau đó mới đi mở cửa.

Sáng nào đến mở cửa thì Bạch Vi cũng quét dọn lại cửa hàng một lần, mặc dù buổi tối lúc đóng cửa cô cũng quét dọn, nhưng mà Bạch Vi luôn cảm thấy cửa hàng sẽ có bụi sau một đêm.

Dù sao thì cửa hàng cũng không lớn, quét dọn xong hết cửa hàng cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

Sáng nay có không ít khách hàng, ít nhất là đông hơn bình thường.

Thỉnh thoảng cũng sẽ có khoảng hai đến ba người vào xem, có đôi khi còn có đàn ông đi vào hỏi Bạch Vi xem món đồ nào bán chạy, có vẻ như là muốn mua cho bạn gái hoặc vợ.

Một buổi sáng, Bạch Vi bán được tám đến chín đơn, đúng là khá khẩm hơn bình thường một chút.

Gần tới trưa, Thẩm Quyên tới đưa cơm, vừa mở hộp giữ nhiệt ra, cả phòng đều có mùi thơm của thức ăn.

Bạch Vi thèm ăn nhỏ dãi, lại bởi vì bận rộn cho tới trưa nên cảm thay có chút nóng, chắc chắn là không tiện ăn cơm cho nên cô cởi áo khoác ra.

Hôm nay Bạch Vi mặc một chiếc áo len cổ thấp có màu trắng sữa, nhìn rất đẹp, khiến Bạch Vi giống như một cô gái mười mấy tuổi.

Chiếc áo khoác vừa bị cởi ra được đặt ở trên ghế nhỏ.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 142: Một Con Muỗi Họ Lục Cắn (2)


Thẩm Quyên nhìn thấy chiếc áo bị ném như thế thì lại cảm thấy đau đầu cho nên xếp gọi lại rồi nói: "Con cũng là người lập gia đình rồi, sau khi cởi áo ra thì không thể cuộn tròn như vậy, phải gấp gọn đặt sang một bên, như vậy thì lúc mặc mới không bị nhăn."

"Vâng, cảm tạ mẹ."

Bạch Vi nghe từ tai phải sang tai trái, bây giờ cô sẽ nhớ, nhưng sau một đoạn thời gian thì se quên đi.

Ở nhà có Lục Tư Đình dọn dẹp, lúc trước thì có Thẩm Quyên dọn dẹp.

Sau khi cất quần áo gọn lại, Thẩm Quyên lại rót nước cho Bạch Vi, bà lườm một cái, chợt phát hiện ra có øì không đúng.

"Cổ của con bị sao vậy, đã vào thu rồi mà vẫn còn nhiều muỗi như vậy sao?"

"Hả?"

Bạch Vi ngẩng đầu, không hiểu nhìn về phía Thẩm Quyên.

Thẩm Quyên nhìn vào cổ của con gái rồi nói: "Nếu trong phòng các con có muỗi thì phải châm nhang muỗi lên, nếu không thì buổi tối nó sẽ đốt không ngủ được." Cổ...

Bạch Vi bỗng nhiên hiểu ra.

Nếu là một con muỗi đốt thì đó chính là một con muỗi họ Lục, hơn nữa đúng là đốt khiến cô không ngủ ngon.

Nhớ lại chuyện tối hôm qua xảy ra thì Bạch Vi cảm thấy bắp chân run lên.

Vậy mà bây giờ mẹ của cô còn thấy được.

Bạch Vi có chút lúng túng, gương mặt từ từ đỏ lên.

Cô chỉ có thể làm như chưa có chuyện gì xảy ra, có tật giật mình mà lôi kéo cổ áo, sau đó bắt đầu cúi đầu ăn cơm.

Thẩm Quyên còn muốn dặn dò hai câu, nhìn thấy bộ dáng này của con gái thì đột nhiên nhớ tới điều gì đó.

Cái này, không phải, không phải do con muỗi đốt sao?

Thẩm Quyên lại nhìn qua, rõ ràng là một vết đỏ, không có vết phồng của mỗi đốt, hơn nữa nhìn màu sắc cũng không giống, chẳng lẽ...

Lại nhìn bộ dáng đỏ mặt lúng túng này của con gái, thân là người từng trải, Thẩm Quyên nhanh chóng hiểu ra.

Đây là muỗi gì chứ, chỉ sợ con muỗi mà bà nói đến là Lục Tư Đình.

Nhớ tới cảnh tượng vừa rồi mình mới lớn tiếng bảo con gái đốt nhang muỗi thì Thẩm Quyên liền lúng túng đến tột đỉnh, hận không thể tìm khe hở dưới mặt đất để chui vào.

"Ôi trời, sao biển treo ở cửa ra vào lại bẩn như vậy, để mẹ đi lau chút."

Thẩm Quyên giả vờ như không biết øì, nhìn thấy biển hiệu ở ngoài cửa ra vào, không hiểu tại sao lại dính lá cây thì vội vàng lấy khăn đi lau.

Bạch Vi thoáng ngẩng đầu, nhìn thấy mẹ mình thật sự ra ngoài lau biển hiệu, lau kính thì cô vội vàng lấy áo khoác mặc vào.

Lục Tư Đình, tên cầm thú này, vậy mà dám để lại vết tích ở trên cổ cô.

Lần trước bị chị Lan phát hiện, vẫn là cô ngắt lời nên mới tránh thoát, không nghĩ tới lần này lại bị Thẩm Quyên phát hiện.

Một người là người mình quen khi làm việc, một người là mẹ của mình, ngay cả cách lúng túng cũng khác nhau.

Bạch Vi tức giận chọc chọc vào cơm, nếu như bây giờ Lục Tư Đình đứng ở trước mặt của cô thì anh nhất định sẽ bị Bạch Vi đánh.

Lần trước quên nói cho Lục Tư Đình biết, không nên để lại vết ở mấy chỗ dễ thấy, buổi tối hôm nay trở về, cô nhất định phải nói cho Lục Tư Đình!

Sau khi Thẩm Quyên phát hiện ra chuyện này thì bầu không khí buổi trưa có chút là lạ, nhưng mà cũng may là hôm nay tương đối bận rộn, có rất ít thời gian hai người rảnh rỗi.

Buổi tối, Thẩm Quyên về nhà như thường lệ, Bạch Vi ở lại quét dọn quét dọn cửa hàng, cất biển hiệu sau đó mới đóng của về nhà.

Lục Tư Đình còn đang làm cơm tối, Bạch Vi nhìn sang phòng bếp một chút, trực tiếp lên trên lầu, bắt đầu làm đồ trang sức.

Đợi buổi tối sau khi cơm nước xong, Bạch Vi hỗ trợ dọn đồ vào phòng bếp.

"Vị Vi, em đi ra ngoài đi, một mình anh có thể làm được."

Lục Tư Đình bắt đầu rửa chén, tốc độ của anh rất nhanh, anh đã làm chuyện này nhiều cho nên làm vừa nhanh vừa sạch.

Bạch Vi cầm quả đào mà Lục Tư Đình vừa rửa cho cô, nói: "Lục Tư Đình, hôm nay ở trong cửa hàng, anh đoán xem mẹ em đã nói gì."
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 143: Mặc Dù Bây Giờ Nhận Sai Nhưng Mà Sau Này Sẽ Tiếp Tục Vi Phạm (1)


"Ừ, nói cái gì?" Lục Tư Đình phối hợp nói.

"Mẹ em nói, buổi tối chúng ta nên đốt nhang muỗi ở trong phòng, nếu không thì muỗi ở trong phòng sẽ đốt không ngủ được, anh nhìn cổ em xem, có phải có rất nhiều vết đỏ không?"

Bạch Vi nói xong, răng rắc một tiếng, cắn một miếng lớn vào quả đảo.

Lục Tư Đình ngẩng đầu nhìn lại theo bản năng, liền nhìn sang bên cổ của Bạch Vi có mấy vết tích màu đỏ sậm.

Trải qua cả ngày, những vết tích kia đã không còn nổi bật như buổi sáng, nhưng vẫn có thể khiến cho Lục Tư Đình vừa liếc mắt liên thấy.

Cái này... Là con muỗi cắn sao?

Lại nhìn bộ dáng Bạch Vi giống như cười mà không phải cười, Lục Tư Đình liền hiểu ra trong nháy mắt.

Vậy mà lại bị mẹ vợ bắt quả tang loại chuyện này, đúng thực sự là... Quá lúng túng.

Lục Tư Đình trầm mặc xuống, tốc độ càng nhanh, nhanh chóng rửa xong đống bát.

Sau khi ăn đào xong thì Bạch Vi rửa tay, bắt đầu giáo dục nói: "Anh không thể làm như vậy được, đây còn là mẹ em thấy được, nếu để cho người ngoài nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ?"

"Buổi sáng không có mấy khách hàng, vốn là em mở cửa hàng muộn hơn những người khác một chút, nếu như để bọn họ nhìn thấy thì sẽ không biết bọn họ nói gì."

Gương mặt nhỏ của Bạch Vi ủ rũ nói: "Hơn nữa cho dù đó là mẹ em nhìn thấy thì em cũng sẽ cảm thấy lúng túng, anh cũng không biết, buổi chiều em vô cùng sợ mẹ sẽ hỏi gì đó, nếu như mẹ thật sự hỏi thì em phải làm sao?"

Lục Tư Đình rửa bát xong, anh giống như một học sinh tiểu học phạm sai lầm, đứng ở một bên ngoan ngoãn nghe dạy dỗ.

Chờ Bạch Vi nói xong thì anh mới thân thiết đề nghị: "Nếu không thì như vậy đi, sau này chúng ta mua thêm hai chiếc áo len cao cổ, sau này em sẽ mặc áo len cao cổ ra ngoài."

"Bà xã à, em nhìn xem, bây giờ trời cũng lạnh, áo len cao cổ có thể bảo vệ cổ, giữ ấm lại còn đẹp mắt, như vậy thật tốt."

Lục Tư Đình nói xong thì còn mang nét mặt muốn được khen ngợi, Bạch Vi nghe vậy thì càng tức giận hơn.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Anh có ý tứ gì, mua thêm hai cái áo len cao cổ?

Không phải ý của anh là, mặc dù bây giờ nhận sai, nhưng mà sau này sẽ tiếp tục vi phạm, vì không muốn để người ngoài thấy cho nên hôm nào cũng phải mặc áo len cao cổ sao.

Nếu không thì Lục Tư Đình sẽ nói là sau này mình sẽ không làm vậy chứ không phải bảo cô mặc áo len cao cổ.

Lục Tư Đình lại không để lời nói của cô ở trong lòng.

"Anh, Lục Tư Đình!"

Bạch Vi càng nghĩ càng tức giận, trực tiếp liền đưa tay muốn cào anh.

Lục Tư Đình nhanh chóng ném khăn tay vào bồn, sau đó xoay người chạy.

Anh tránh được rất nhanh, nhưng Bạch Vi lại không buông tha, đuổi theo Lục Tư Đình, giống như nếu không đuổi theo anh để cào một trận thì thề sẽ không bỏ qua.

Phòng bếp lại lớn như vậy, Bạch Vi thật sự đuổi kịp Lục Tư Đình, sau khi bắt được hai đến ba lần thì hai người lại chạy đến phòng khách.

Nhưng mà trong phòng khách có tương đối nhiều đồ gia dụng, Lục Tư Đình gặp rất nhiều chướng ngại vật, cuối cùng anh thực sự không biết phải chạy đi đâu, dứt khoát quay người bắt lấy hai tay của Bạch VI.

Ghế sô pha ở ngay sau lưng Bạch Vi, Lục Tư Đình trực tiếp đè lên Bạch Vi hai người cùng nhau ngã xuống sô pha. Bạch Vi vẫn còn chưa hết giận, bị Lục Tư Đình đè lên thì không ngừng động chân động tay, có ý đồ lật đổ Lục Tư Đình.

Không nói đến chuyện Lục Tư Đình là quân nhân, dù sao thì anh cũng là người đàn ông cao 1m8, dáng người gầy gò, vậy mà anh lại dùng cơ thể cao lớn của mình trực tiếp đè lên người Bạch Vi cho nên Bạch Vi không thể nào tránh đi được.

Lần này đến phiên Lục Tư Đình chiếm thế thượng phong, anh trực tiếp đè lên Bạch Vi, sau đó bắt đầu cù cô.

Nách, bên eo, bàn tay lớn di chuyển khắp nơi khiến Bạch Vi không nhịn được cười.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 144: Mặc Dù Bây Giờ Nhận Sai Nhưng Mà Sau Này Sẽ Tiếp Tục Vi Phạm (2)


Cả người đều cảm thấy ngứa ngáy, Bạch Vi cười không ngừng, cô cũng dùng sức để đẩy Lục Tư Đình ra, nhưng có thể tưởng tượng được là cô không thể đẩy được anh.

"Còn đám cào anh không?”

"Dám!"

Ngoài miệng Bạch Vi mạnh miệng cho nên đôi tay lớn bắt đầu tàn sát bừa bãi, Bạch Vi cười đến mức gương mặt hồng hồng, trên trán cũng có một lớp mồ hôi mỏng.

Mỹ nhân trong ngực có gương mặt đào hoa như vậy, còn đang cười không ngừng ở trong lòng anh, cho dù có là Liễu Hạ Huệ thì cũng không nhịn được.

Ánh mắt của Lục Tư Đình thay đổi, đôi tay dời đến bên hông của cô, vốn định cù lét, nhưng lại bỗng biến thành nhẹ nhàng nhào nặn.

Đồng thời, Lục Tư Đình cúi đầu xuống, vốn định nhắm vào đôi môi đỏ mọng kia, nhưng mà Bạch Vi lại nghiêng đầu cho nên nụ hôn này rơi vào gương mặt của cô.

"Không được, đã nói là một tuần hai lần mà! Bây giờ còn chưa đến thời gian."

Bạch Vi muốn từ chối, cô cũng dùng sức đẩy Lục Tư Đình ra.

Nhưng mà cô quên, một tuần hai lần là do mình nói, Lục Tư Đình cũng chưa từng đồng ý, hơn nữa hai người cũng ở với nhau trong khoảng thời gian dài, Lục Tư Đình hiểu rất rõ ve cơ thể của cô, hiểu rõ như lòng bàn tay.

Cũng không nghe lời của Bạch Vi nói, Lục Tư Đình đè thấp cơ thể xuống, dính chặt người mình với Bạch Vi, nhưng mà lại không đè hết trọng lượng cơ thể xuống khiến cô không chịu được.

Ngay cả bản thân Bạch Vi cũng không biết, Lục Tư Đình lại có thể dễ dàng khiến cô hắng hái như vậy.

"Vị Vị...

"Vị Vị...

"Còn muốn anh dừng lại sao?"

Giọng nói của Lục Tư Đình khàn khàn, động tác chợt dừng lại, nhất định phải ép Bạch Vi trả lời.

Bạch Vi ngẩng đầu, sắc mặt ửng hồng, hơi thở đồn dập, nhưng tên đã trên dây không thể không phát, chỉ có thể cắn răng nói: "Đi lên lầu!"

Một tiếng cười khẽ, Lục Tư Đình trực tiếp ôm Bạch Vĩ lên lầu.

Bây giờ, mặc dù đèn ở dưới lầu vẫn chưa được tắt nhưng mà cũng không có ai để ý đến.

Hơn ba tiếng sau, 12h30 sáng, cuối cùng thì trên lầu cũng yên tĩnh lại. Bạch Vi vừa buồn ngủ vừa mệt, sau khi được Lục Tư Đình ôm đi tắm rửa sạch sẽ thì lập tức tiến vào trạng thái ngủ.

Lục Tư Đình thỏa mãn ôm Bạch Vi ngủ, tỉnh thần vô cùng phấn chấn, thậm chí còn có tinh thần hơn lúc trước khi vận động.

Lúc trước Bạch Vi nói, một tuần chỉ được hai lần, anh còn có chút bận tâm, sợ Bạch Vi quá kiên định.

Nhưng mà hôm nay, bọn họ không dựa theo thời gian thứ tư hay thứ bảy đã định sẵn, Bạch Vi cũng ỡm ờ, có phải tức là sau này chỉ cần anh chủ động một chút khiến Bạch Vi cũng cảm thấy khoái hoạt thì ngày nào cũng sẽ nhận được chuyện tốt như vậy không?

Lục Tư Đình lập tức có chút rục rịch, quyết định ngày mai cũng muốn thử một lần.

Trong lúc ngủ mơ màng, Bạch Vi không biết một lần dung túng của mình lại biến Lục Tư Đình thành một người khác.

Buổi tối ngày hôm sau, Bạch Vi vẫn tan làm sớm.

Về nhà, sau khi ăn cơm xong, cô đi rửa mặt như thường lệ, nhưng mà đến khi rửa mặt xong, Bạch Vi còn chưa phản ứng kịp, không biết tại sao mình đã bị kéo lên giường.

"Lục Tư Đình, anh..."

Cô còn chưa nói xong thì tiếng nói đã bị nuốt vào bụng.

Rất nhanh, trong phòng cũng chỉ còn tiếng th* d*c khiến người ta đỏ mặt tới mang tai.

". Đã là ngày thứ ba... Lục Tư Đình!"

Tối của mấy ngày kế tiếp, Bạch Vi đã thử qua rất nhiều phương pháp.

Ví dụ như lại tan làm vào lúc 8h tối mới về nhà ăn cơm, hoặc giả vờ cơ thể không thoải mái muốn đi nghỉ sớm một chút.

Nhưng mà, lần nào Lục Tư Đình cũng có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của cô, cuối cùng cũng không biết tại sao mà hai người lại lăn lên trên giường.

Hình như Lục Tư Đình có chút thay đổi, tối nào anh cũng kéo Bạch Vi đi, nếu Bạch Vi từ chối thì anh sẽ bắt đầu giả vờ làm bộ làm tịch, một khi Bạch Vi thể hiện cảm xúc không đành lòng thì sẽ bị anh kéo theo, cuối cùng lại bị kéo lên trên giường.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 145: Nếu Anh Có Nhiều Sức Như Vậy Thì Lập Tức Chạy 5 Vòng Xung Quanh Đại Viện (1)


Liên tục ròng rã một tuần sau, dưới mí mắt Bạch Vi bắt đầu xuất hiện quầng thâm.

Hôm nay, Thẩm Quyên đến đưa cơm cho Bạch Vi thì còn thấy kỳ lạ, nhìn con gái mấy lần, hỏi: "Vi Vị, hai ngày sao vậy, sao mẹ cảm thấy con không ổn lắm."

Hình như là con gái thức đêm?

Dưới mí mắt có chút xanh, nhưng mà nhìn trạng thái của làn da vẫn còn rất tốt, mềm mại, còn có thể bóp ra nước, thực sự là quá kỳ lạ.

Bạch Vi không biết nên giải thích như thế nào, chỉ nói: "Hai ngày nay con ở nhà làm đồ trang sức, không cẩn thận cho nên thức đêm."

Thẩm Quyên hiểu ra, nói: "Lúc nào làm mấy món đồ kia cũng được, con đừng thức đêm, cố gắng thức đêm thì sẽ có quầng thâm mắt."

Cho dù Thẩm Quyên không nói thì Bạch Vi cũng biết là ngày nào cũng cũng tỏa ra oán khí.

Không quan tâm cô về nhà vào lúc mấy giờ, tìm cớ gì thì Lục Tư Đình vẫn có thể nhìn ra, cuối cùng còn lừa gạt cô lên trên giường.

Vậy mà hết lần này tới lần khác Bạch Vi không thể từ chối, cuối cùng chỉ có thể mặc cho Lục Tư Đình hạ thủ.

Điều này dẫn đến việc Bạch Vi không thể ngủ ngon mấy ngày nay, cũng khiến tâm tình không tốt, nhìn cái gì cũng không thuận mắt.

Tối hôm đó, Bạch Vi về nhà lúc 5:30, Lục Tư Đình cũng đã nấu cơm xong.

Thịt kho tàu, cà tím kho tộ, gà hầm, ba món ngon, tôm kho tộ, hai bát cơm, bày đầy một bàn.

Nhìn thấy bàn đồ ăn phong phú như vậy thì lửa giận trong lòng Bạch Vi cũng tiêu tan một chút, nhưng mà sắc mặt của cô vẫn không tốt.

Lục Tư Đình coi như không thấy, giúp Bạch Vi xới cơm múc canh, lột tôm, gắp thức ăn.

"Nếm thử ba món này đi, đây là món anh học được từ đầu bếp trong căn tin, có rất nhiều người thích ăn món ăn này."

"Còn có món tôm này nữa, vô cùng mới mẻ, em ăn đi, anh đã lột vỏ rồi."

Lục Tư Đình cũng biết mấy ngày nay mình tương đối quá phận cho nên bữa tối hôm nào cũng mới mẻ, nhưng mà tất nhiên là phải ăn ngon.

Cũng vì tối nào cũng được ăn đồ ăn ngon cho nên Bạch Vi mới chiều theo nhiều lần.

Nhưng mà đêm nay, Bạch Vi đã quyết định, nếu như Lục Tư Đình còn dám làm loại chuyện đó thì cô nhất định sẽ không thủ hạ lưu tình!

Thức ăn thơm phức đặt ở trước mắt, bây giờ Bạch Vi cũng không để ý chuyện gì khác, bắt đầu ăn cơm.

Sau khi cơm nước xong, hai người cùng nhau đi ra ngoài tiêu thực, lúc gần đến 10 giờ thì hai người mới về nhà chuẩn bị đi ngủ.

Cả tối nay Lục Tư Đình cũng không có biểu hiện øì, Bạch Vi còn cho rằng cuối cùng anh đã yên tĩnh lại.

"Vị Vị...

Tiếng nói mang theo ma lực vang lên, giống như ở ngay bên tai, đồng thời còn có một bàn tay chạm ở bên hông.

Bạch Vi không thể quen thuộc động tác này hơn nữa.

Cô khẽ cắn môi, khi Lục Tư Đình muốn dính sát lại thì cô lập tức quay người, đạp Lục Tư Đình một cái.

Không nói những chuyện khác, một cú đá này chính là oán khí của cô, trực tiếp khiến cho Lục Tư Đình ngơ ngác.

"Gọi gọi gọi, đừng gọi tên em lúc ngủ!"

Hai tay Bạch Vi chống nạnh, trừng mắt nhìn Lục Tư Đình nói: "Không phải anh thích chạy bộ sao, nếu anh đã có nhiều sức như vậy, lại không ngủ được thì em thấy anh nên chạy 5 vòng quay đại viện!"

Nét mặt Lục Tư Đình rũ xuống, tủi thân nói: "Vi VỊ...

"Ngậm miệng! Đừng gọi em, em sắp mệt chết rồi!"

Bạch Vi cực kỳ tức giận, trực tiếp nằm xuống cuốn chăn lại, quay mặt vào bên trong, bộ dáng như muốn đi ngủ.

Lục Tư Đình quá tủi thân, đứng ở bên giường, bàn tay nắm thật chặt, sau đó lại buông ra, thấy Bạch Vi giống như thật sự tức giận thì anh cũng không dám đùa cô.

Sau khi tắt đèn thì Lục Tư Đình cẩn thận lên giường, sau đó từ từ ôm Bạch Vi vào trong ngực.

Lần này, cuối cùng anh cũng an phận lại, cuối cùng Bạch Vi cũng có thể ngủ ngon giấc.

Chỉ có điều, mặc dù buổi tối không có làm gì nhưng mà ngày hôm sau khi tỉnh lại, Bạch Vi vẫn cảm thấy eo bủn rủn.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 146: Nếu Anh Có Nhiều Sức Như Vậy Thì Lập Tức Chạy 5 Vòng Xung Quanh Đại Viện (2)


Cô sợ hết hồn, vội vàng nhìn về phía cơ thể, lúc này mới nhớ là tối hôm qua thực sự không làm gì.

Vậy thì tại sao cơ thể của cô lại không thoải mái chứ?

Vẫn là hai chỗ bên hông và bụng dưới.

Có phải là... Trong lòng Bạch Vi có chút dự cảm không tốt.

Cô vội vàng xem lịch, sau đó vội vàng đi vào nhà vệ sinh.

Sau 5 phút, Bạch Vi từ trong nhà vệ sinh đi ra, sau khi lấy q**n l*t ở trong tủ thì cô quay lại nhà vệ sinh.

Bạch Vi không nghĩ tới, đột nhiên bà dì lại đến.

Ngồi ở trên bồn cầu, cô đếm trên đầu ngón tay, đúng là nên đến rồi.

Chỉ có điều bởi vì mấy ngày nay Lục Tư Đình không tiết chế cho nên xương sống thắt lưng và bụng dưới của cô đều bị đau, cũng chỉ vì tối nào cũng làm loạn.

Đầu óc quay cuồng cho nên Bạch Vi quên mất thời gian hành kinh của mình.

Lại là cảm giác đau từng cơn quen thuộc, sắc mặt Bạch Vi trắng bech ôm bụng di xuống lầu.

Lục Tư Đình làm đồ ăn sáng, đang muốn gọi Bạch Vi xuống dùng cơm thì nhìn thấy sắc mặt bà xã nhà mình trắng bệch, giống như đã bị bệnh.

"Vị Vi, em sao vậy?"

Tối hôm qua trước khi ngủ vẫn còn rất tốt, tại sao vừa mới dậy lại bị như vậy?

Vẻ mặt Lục Tư Đình nghiêm túc, đưa tay đặt lên trên trán của Bạch Vi để thử nhiệt độ.

Cũng không nóng mà.

Lục Tư Đình hơi nghi hoặc một chút, sau đó lại đưa tay ra.

Cuối cùng Bạch Vi cũng không thể nhịn được nữa, trực tiếp đẩy tay của Lục Tư Đình ra, nhìn anh chằm chằm nói: "Bây giờ tâm trạng của em không tốt, bụng không thoải mái, anh đừng gọi em."

Bụng không thoải mái?

Lục Tư Đình nhăn mày, chẳng lẽ là do mấy ngày nay làm loạn quá mức cho nên Bạch Vi mới suy yếu như thế sao?

Nghĩ nghĩ, anh lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, Lục Tư Đình tính toán ở trong lòng, sau đó hỏi: "Thân thích của em đến sao?"

Lần này đến lượt Bạch Vi ngây ngẩn cả người.

Không nghĩ tới anh lại đoán ra.

Nhưng mà sắc mặt của Bạch Vi vẫn không chuyển biến tốt đẹp được bao nhiêu, nghe nói là trước sau khi bà dì đến vài ngày thì không được làm chuyện phòng the, không thể ăn lạnh ăn cay.

Bạch Vi nghĩ đến đây thì nhớ ra là mình đã làm hết, chẳng trách ngày đầu tiên lại đau như vậy.

Bạch Vi nhìn kẻ đầu sỏ Lục Tư Đình trước mặt, sắc mặt không được tốt lắm.

Lục Tư Đình cũng hiểu, vì vậy anh đối xử với Bạch Vi cẩn thận hơn.

Lục Tư Đình đã biết khi các cô gái đến tháng nên ăn gì để giảm đau, không được động vào cái gì, không thể làm cái gì.

Lần đầu tiên thấy Bạch Vi đau bụng kinh, cô lăn qua lăn lại trên giường không ngủ được, lẩm bẩm và toát mồ hôi lạnh, Lục Tư Đình đã bị hù dọa.

Sau đó, anh về hỏi mẹ mình mới biết, mỗi tháng con gái đều đau như vậy một lần.

"Lấy đường đỏ nấu với gừng, lúc này uống cái đó là tốt nhất. Nhớ kĩ là tuyệt đối không được để con bé mệt mỏi, cũng không được để bị lạnh, tối đến lúc đi ngủ, xoa bụng sẽ đỡ hơn nhiều."

Những lời của Hoàng Nguyệt Nha lại vang lên trong đầu anh một lần nữa, Lục Tư Đình làm những việc này gần như đã thành thói quen.

Buổi tối, khi Bạch Vi đi làm về, cô được chào đón bằng một túi chườm nóng và nước gừng nấu với đường đỏ. Bữa tối có cháo lúa mạch thơm ngon tốt cho sức khỏe, trứng hấp, kẹo khoai lang, cà tím chiên, nầm bò hầm khoai tây củ cải.

Nghe nói khi cơ thể phụ nữ không được thoải mái, ăn đồ ngọt sẽ thấy dễ chịu hơn, Lục Tư Đình không biết có phải là thật hay không nhưng anh đã thử.

Thức ăn vẫn ngon như mọi khi, nhưng Bạch Vi ăn ít hơn bình thường một nửa.

Ngoại trừ bát cháo đã ăn xong, canh trứng và kẹo khoai lang ăn qua một ít, những món khác gần như đều không đụng đến, toàn là Lục Tư Đình ăn.

Cơm nước xong xuôi, Bạch Vi không muốn nhúc nhích, rửa mặt xong thì nằm xuống giường.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 147: Lục Tu Đình: Cảm Ơn Vợ Đại Nhân Ban Ơn


Lục Tư Đình đã quen với hành động này của Bạch Vi, vì vậy sau khi hoàn thành công việc, anh cũng nhanh chóng nằm xuống giường.

Lục Tư Đình đặt bàn tay ấm áp lên bụng, cẩn thận xoa nhẹ, hỏi: "Lực như này đã vừa chưa?"

Bạch Vi uể oải trả lời: "Tạm được, cứ như vậy đi"

Làm việc cả ngày, mặc dù phần lớn thời gian cô đều ngồi trên ghế, Thẩm Quyên không cho cô làm việc, nhưng cô cũng không thoải mái lắm.

Sau khi về đến nhà, thấy Lục Tư Đình bận lên bận xuống làm đồ bồi bổ cơ thể và bổ máu, còn chuẩn bị túi chườm nóng cho cô, lúc này tâm trạng cô mới tốt hơn chút.

"Còn đau không?”

Bạch Vi gật đầu, nhưng so với ban ngày, quả thật đã tốt hơn nhiều.

Lục Tư Đình yên tâm hơn, nếu cơ thể Bạch Vi không thoải mái, anh sẽ không làm bậy nữa.

Mấy ngày nay bởi vì Bạch Vi đến tháng, Lục Tư Đình nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, không cho cô làm bất kì việc gì, buổi sáng đưa cô đi làm, tối lại đón cô vê.

Tần Lan Lan - chủ cửa hàng quần áo bên cạnh nhìn thấy thì trêu ghẹo: "Ôi, đôi vợ chồng son này cưới nhau phải được nửa năm rồi mà vẫn dính nhau như vậy à?"

Bạch Vi cười nói: "Đâu có đâu chị Lan, là do hai ngày nay em không được khỏe nên anh ấy mới không cho em đi xe đạp."

Dù sao có người đưa đi đón về, Bạch Vi không cần phải dậy sớm, đạp xe trong gió rét mà miệng vẫn cười nữa.

Bốn năm ngày sau, Bạch Vi hết đến tháng, Lục Tư Đình bắt đầu nghiên cứu làm một số món ăn bổ máu cho Bạch Vì.

Bạch Vi không thích uống canh bổ, cô cảm thấy món đó không được ngon lắm, cho nên Lục Tư Đình sẽ làm một vài món tráng miệng, hoặc thay đổi cách làm, bỏ vào món ăn yêu thích của Bạch Vi.

Cao da lừa, kỷ tử, táo đỏ, mật ong, những thứ này gần như không bao giờ đứt đoạn.

"Đây rồi, cẩn thận nóng đấy."

Lục Tư Đình bưng một bát canh táo đỏ, kỷ tử, ngân nhĩ, hạt sen lên, đặt lên tủ đầu giường, bên cạnh còn có mấy món ăn mang từ căng tin về.

Bây giờ trời lạnh, sau khi đón Bạch Vi về, Lục Tư Đình để Bạch Vi ngồi trên giường, còn mình thì đi nấu cháo. Anh biết Bạch Vi muốn ăn đồ ăn ở căng tin phía bắc nên đã cố tình chạy ra đó một chuyến.

Lúc Bạch Vi ăn cơm, Lục Tư Đình ngồi bên cạnh tro mắt nhìn, sau khi Bạch Vi ăn xong, anh mới thu dọn bát đĩa, xuống tầng ăn cơm.

Bạch Vi tắm nước nóng, thay đồ ngủ, nằm trên giường dùng túi chườm nóng đặt lên bụng, khỏi phải nói cũng biết là thoải mái như thế nào.

Khi Lục Tư Đình thu dọn xong và quay trở về, anh tìm một vị trí thích hợp trên giường, cẩn thận ôm Bạch Vi vào trong lòng.

Hiện tại tâm trạng của Bạch Vi rất tốt, vì vậy cô nói: "Biểu hiện của anh hai ngày nay khá ổn, sau này em cho phép anh làm việc đó ba lần một tuần, nhưng nếu như tối nào cũng vậy giống tuần trước, vậy thì anh xuống tâng mà ngủ."

Chỉ nói đến việc bây giờ Bạch Vi đã hết giận, còn cho anh ba lần một tuần, Lục Tư Đình tất nhiên không dám đòi hỏi, chỉ khẽ cười: "Cảm ơn vợ đại nhân đã ban ơn."

Lỗ tai Bạch Vi hơi tê, cô vươn tay ra xoa.

Đầu tháng 12, trên đường càng lạnh hơn, học sinh chuẩn bị được nghỉ.

Buổi sáng Bạch Vi đạp xe, trời có gió nên cô mặc một chiếc áo bông mỏng.

Trong cửa hàng có áo khoác của cô, cô thường thay áo khoác sau khi đến cửa hàng. Buổi tối lúc về nhà, cô mặc thêm áo bông mỏng vào.

Vài ngày sau, đường phố trở nên náo nhiệt hơn, hình như chỉ còn nửa tháng nữa là đến lễ Giáng Sinh. Hay là tranh thủ dịp lễ này làm tiếp một số hoạt động?

Bạch Vi đang ngồi trong cửa hàng suy nghĩ, tiếng chuông gió vang lên, một khách hàng vào trong cửa hàng.

Bạch Vi vội vàng đứng dậy, lúc ngẩng đầu nhìn khách hàng này, cô không khỏi sửng sốt một lúc.

Khách hàng nữ này ăn mặc rất thời trang, xem ra là người theo đuổi trào lưu.
 
[Thập Niên 80] Xem Mắt Nhầm, Tôi Đã Kết Hôn Với Sĩ Quan Mạnh Nhất
Chương 148: Khéo Một Thời Gian Ngắn Nữa Sẽ Có Con (1)


Sau khi người phụ nữ đi vào, cô ấy quan sát cửa hàng một vòng, sau đó nhìn Bạch Vi và nói: "Xin hỏi ở đây có làm đồ trang sức theo yêu cầu không?"

Trên cổ, cổ tay, eo và chân cô ấy đeo rất nhiều phụ kiện trang sức, khi đi phát ra tiếng leng keng.

Nhìn chiếc kẹp tóc đính kim cương lấp lánh trên tóc, cộng thêm người phụ nữ này ăn mặc rất sành điệu, nhìn không có vẻ gì là thiếu tiền.

Bạch Vi gật đầu nói: "Vâng, cửa hàng chúng tôi có nhận làm đồ trang sức theo yêu cầu."

Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng tìm được, vậy cô làm giúp tôi một bộ trang sức đi."

Bạch Vi cảm thấy giọng điệu của người phụ nữ này hơi kỳ quái, hình như là cố ý đến đây tìm cô. Nhớ tới buổi tiệc khiêu vũ mà Tần Tuyết Minh nói, cô thầm tính thời gian trong lòng."

Bây giờ vừa hay là lúc diễn ra buổi tiệc khiêu vũ mà Tần Tuyết Minh nói là còn một tháng nữa.

Chẳng lẽ người này cũng tới dự buổi khiêu vũ, thấy đồ trang sức của Tần Tuyết Minh đẹp, cho nên hỏi địa chỉ để đặt làm theo yêu cầu?

Người tham gia buổi tiệc khiêu vũ mà Tần Tuyết Minh nói, chắc chắn là không đơn giản, hoặc là hai người họ đã biết nhau từ trước cho nên mới thông qua cô ay để tìm tới đây.

Bạch Vi mỉm cười, nói: "Tất nhiên là có thể làm đồ trang sức theo yêu cầu, nhưng tôi cần phải biết trước nhu cầu của cô, nếu như để phối với quần áo thì cần phải xem trước quần áo, tôi mới có thể thiết kế trang sức phù hợp với cô."

Quả nhiên là rất chuyên nghiệp, Lý Phượng Diêu xác định.

Bạch Vi đoán không sai, Lý Phượng Diêu quả thật có quen Tần Tuyết Minh. Lúc tham gia buổi tiệc khiêu vũ, hầu hết tất cả những người phụ nữ đều chú ý đến bộ trang sức mà Tần Tuyết Minh đang đeo.

Nó mới lạ, đẹp, tỉnh xảo và rất hợp với quần áo, như thể đồ trang sức và quần áo đều được tạo ra bởi cùng một nhà thiết kế, trông không hề rẻ tiền chút nào.

Nhưng mọi người đều biết bộ quần áo mà Tần Tuyết Minh mặc trên người được thiết kế bởi một nhà thiết kế nổi tiếng, và nhà thiết kế đó chỉ thiết kế quần áo, không làm trang sức.

Lý Phượng Diêu và Tần Tuyết Minh cũng coi như là bạn bè, lúc tiệc khiêu vũ kết thúc, Lý Phượng Diêu vội vàng tới hỏi, lúc này mới biết bộ trang sức ấy được đặt thiết kế riêng bởi một cửa hàng trang sức tư nhân nhỏ.

Ban đầu Lý Phượng Diêu không tin, một cửa hàng trang sức nhỏ, mà có thể làm ra đồ trang sức như vậy?

Nhưng hôm nay, dựa theo địa chỉ mà Tần Tuyết Minh đưa, Lý Phượng Diêu tìm tới. Cô ấy nhìn vào trong cửa hàng đồ trang sức, đa số các mẫu cô ấy đều chưa từng thấy qua, vừa mới lạ lại đẹp mắt, lúc đó cô ấy lập tức đoán được chính là cửa hàng trang SỨc này.

Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, đôi mắt trong veo, phong thái nhẹ nhàng, lúc nói tới việc làm trang sức, trên người dường như toát ra một luồng ánh sáng.

Lý Phượng Diêu chưa tới đây bao giờ, mãi mới tìm được một thiên tài, lúc này cô ấy cũng không vội lắm, cô ấy nói: "Không cần phiền phức như vậy, tôi định đeo đón năm mới, cho nên cô có rất nhiều thời gian để chuẩn bị. Hơn nữa tôi không muốn trang sức trùng khớp, cô có thể làm nhiều mẫu khác nhau để tôi chọn."

Hóa ra là như vậy, không quá giống với yêu cầu của Tần Tuyết Minh.

Có điều cũng không có gì khác biệt, hơn nữa Bạch Vi vốn định tranh thủ thời gian cuối năm để tung ra một số sản phẩm mới. Bây giờ hầu hết đồ trang sức được bán trong cửa hàng đều được khách hàng xung quanh từng mua.

Bạch Vi đáp: "Được, lần này làm đồ trang sức sẽ mất một tháng, tầm này tháng sau cô tới chọn thành phẩm nhé." Lý Phượng Diêu cũng không nói nhiều, nhanh chóng rời đi.

Những người có địa vị như các cô ấy, coi thường đồ trang sức bình thường cũng là điều hết sức dễ hiểu.

Thời gian sau đó, Bạch Vi bắt đầu vẽ bản thảo thiết kế.
 
Back
Top Dưới