Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1320: Chương 1320


Cơ bắp trên mặt Mục Văn Hạo hơi run rẩy, dùng một loại bình tĩnh đến dữ tợn nói: “Chẳng lẽ cô muốn tôi m.ó.c t.i.m của mình ra cho cô thì cô mới chịu tin là tôi thật sự thích cô sao?”

Diệp Ninh muốn nói cho dù anh ta có móc trái tim ra dâng đến trước mặt cô thì cô cũng sẽ không lựa chọn anh ta.

Nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ của Mục Văn Hạo hiện tại, cô quyết định im lặng không k*ch th*ch đến anh ta nữa.

Nhưng mà cô không ngờ rằng cho dù cô im lặng thì đối với Mục Văn Hạo mà nói, đây cũng là một loại tra tấn khác.

“Được rồi! Vậy tôi lập tức m.ó.c t.i.m của tôi ra, để cô nhìn cho rõ ràng!” Cảm xúc Mục Văn Hạo kích động gầm nhẹ.

Diệp Ninh nhíu chặt mày, không đợi cô phản ứng lại thì Mục Văn Hạo đã thật sự móc một con d.a.o găm đeo bên hông ra.

Anh ta không chút do dự rút chủy thủ ra, lưỡi d.a.o ánh lên ánh sáng sắc bén mang theo cảm giác lạnh lẽo làm người ta cảm thấy ngạt thở.

Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh chính là muốn kéo dãn khoảng cách với anh ta.

Cô cũng không tin rằng loại người như Mục Văn Hạo sẽ tự mình hại mình, theo bản năng cho rằng người đàn ông này lại muốn tổn thương cô.

TBC

Giây tiếp theo, Mục Văn Hạo lại chĩa thẳng mũi d.a.o vào lồng n.g.ự.c của anh ta.

Diệp Ninh ngơ ngẩn.

Toàn thân Mục Văn Hạo đều bị cảm xúc âm u bao phủ, trông có vẻ cực kỳ đáng sợ.

“Diệp Ninh, tôi có thể làm tất cả mọi chuyện vì cô, thậm chí là đi tìm chết! Hiện tại tôi lập tức móc trái tim của mình ra cho cô xem!”

Trong lòng Diệp Ninh căng thẳng, một luồng ý lạnh từ lỏng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu.

Lý trí nói cho cô biết, Mục Văn Hạo chỉ là muốn dùng cách này để buộc cô thỏa hiệp mà thôi.

Nhưng mà trong lòng cô cũng thật sự sợ hãi.

“Anh đừng có nổi điên! Tôi không thích anh, không có liên quan gì đến trái tim của anh cả!”

Cô muốn ngăn cản anh ta, giọng nói xen lẫn một chút run rẩy.

Mục Văn Hạo nhìn thấy vẻ sốt ruột trên mặt cô, chưa bao giờ thỏa mãn như bây giờ.

Cuối cùng thì cũng có lúc cô để ý đến anh ta!

“Tôi có nổi điên hay không thì cô sẽ biết được ngay thôi.”

Anh ta lại còn cười nói ra những lời này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1322.html.]

Trong lòng Diệp Ninh dâng lên dự cảm chẳng lành: “Đừng...”

Cô muốn ngăn cản, nhưng vẫn đã muộn rồi.

Mục Văn Hạo không hề do dự, trực tiếp đ.â.m mũi đao vào n.g.ự.c của mình.

Máu tươi đỏ thẫm thấm ướt quần áo.

Con ngươi Diệp Ninh kịch liệt co rút lại, đầu óc trống rỗng.

Mục Văn Hạo đau đớn k** r*n, nhưng mà khóe môi vẫn cứ mỉm cười.

Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt của Diệp Ninh, không muốn bỏ lỡ bất cứ cảm xúc nhỏ nhặt nhất nào hiện ra tên mặt của Diệp Ninh.

Sắc mặt của Diệp Ninh thậm chí còn tái nhợt hơn cả anh ta, sau khi hoàn hồn lại, cô lập tức xông đến trước mặt anh ta.

“Mục Văn Hạo! Anh thật sự chán sống rồi đúng không?!”

Cô tức giận hò hét.

Con d.a.o găm kia đã đ.â.m hơn phân nửa vào lòng n.g.ự.c của anh ta, anh ta thật sự muốn chế!

“A... khụ khụ khụ...” Mục Văn Hạo thật sự rất vui, tiếng cười lại bị tiếng ho khan sù sụ thay thế, m.á.u tươi theo khóe miệng của anh ta chảy xuống, nhưng anh ta lại không thèm để ý đến.

Chết, cũng không hề đáng sợ như thế.

Có thể được cô nhìn chăm chú vào, được cô quan tâm, thấy cô sợ hãi, cho dù phải trả giá bằng tính mạng thì cũng rất xứng đáng.

Diệp Ninh luống cuống, cô không biết dưới loại tình huống này thì rốt cuộc nên rút chủy thủy này ra cầm m.á.u hay là phải làm như thế nào nữa?!

Mục Văn Hạo cảm thấy trời đất quay cuồng, toàn thân ngã về phía cô.

“Hiện tại cô đã chịu tin... tôi thật sự yêu cô sao?”

Giờ phút này hơi thở của anh ta vô cùng mỏng manh, chỉ có thể dựa vào Diệp Ninh đỡ mới đứng thẳng được.

Đây cũng là lần duy nhất anh ta có thể quang minh chính đại đến gần cô mà cô lại không đẩy anh ta ra ngoài.

Diệp Ninh khống chế không được, cơ thể run lên, mùi m.á.u tươi k*ch th*ch mỗi một sợi dây thần kinh căng thẳng của cô.

“Tôi, tôi lập tức đưa anh đến bệnh viện ngay...”

Cô không thể làm Mục Văn Hạo c.h.ế.t đi như thế này được!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1321: Chương 1321


Ngô Hàm Nhu đứng ở trong con hẻm nhỏ ở đối diện tiệm trà Phúc Vận, vẫn luôn để ý đến động tĩnh ở bên kia.

Mục Văn Hạo lợi dụng cô ta, hẹn Diệp Ninh đi đến nơi này.

Cô ta cũng không biết lần này Mục Văn Hạo đi gặp Diệp Ninh là muốn làm cái gì?

Tuy rằng cô ta đã quyết định hợp tác với Mục Văn Hạo, nhưng cũng phải bảo đảm sự an toàn của Diệp Ninh.

Mục đích của cô ta chỉ là chia rẽ Diệp Ninh và Cố Phong, sáng tạo cơ hội cho Giang Húc Đông mà thôi.

Cho nên cô ta mới đứng canh ở nơi này, tính toán thời gian Mục Văn Hạo đi vào, một khi có chuyện gì đó không ổn thì cô ta có thể trực tiếp xông vào đầu tiên.

Mà hiện tại Mục Văn Hạo đã đi vào trong tiệm trà được mười phút rồi.

Ngay lúc cô ta đang suy nghĩ xem có nên đi vào đó kiểm tra tình hình hay không thì tiệm trà đột nhiên trở nên lộn xộn.

Có không ít người tụ tập trước cửa, sau đó hình như là có người bị nâng ra ngoài.

Ngô Hàm Nhu cố gắng muốn xem cho rõ là đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà những người vây xem lại chặn hết tầm nhìn của cô ta.

Một lúc sau, chiếc xe đậu bên ngoài tiệm trà của Mục Văn Hạo cũng được khởi động.

Tất cả mọi người người đứng ở nơi đó, nhìn chằm chằm vào hướng chiếc xe rời đi, khe khẽ nói nhỏ.

Cuối cùng Ngô Hàm Nhu cũng mất kiên nhẫn, bước nhanh qua đó.

“Ông chỉ, đã xảy ra chuyện gì thế?”

Cô ta có mục tiêu rõ ràng, đi thẳng đến ông chủ tiệm trà.

Sắc mặt của ông chủ tiệm trà cực kỳ khó coi, nhìn thấy cô ta thì cảm xúc lại càng thêm kích động.

“Cô Ngô, tại sao đến bây giờ cô mới đến? Bạn của cô xảy ra chuyện rồi!”

Ngô Hàm Nhu rõ ràng “bạn của cô” mà ông chủ nhắc đến chính là Mục Văn Hạo.

Nhưng mà cô ta nghe nói người xảy ra chuyện là Mục Văn Hạo chứ không phải Diệp Ninh thì ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.

“Anh ta bị làm sao thế?”

“Anh bị bị d.a.o đâm, vết thương rất nghiêm trọng!” Ông chủ tiệm trà đè thấp giọng, vừa hoảng loạn lại vừa cảm thấy rất khó tin.

Căn phòng kia chỉ có hai người là Diệp Ninh và người đàn ông kia, khi ông ta nghe được tiếng hét to của Diệp Ninh, chạy đi vào trong phòng, nhìn thấy người đàn ông bị d.a.o găm đ.â.m vào ngực, còn ngã ở bên trong vũng máu, thật sự cảm thấy sợ hãi đến mức hồn vía lên mây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1323.html.]

Tình cảnh như thế này chỉ có một loại khả năng duy nhất, nhưng nếu thật sự là do Diệp Ninh làm, vì sao cô lại sốt ruột muốn đưa người đàn ông kia đến bệnh viện chứ?!

Cho dù như thế nào thì sự việc cũng phát sinh trong tiệm trà của ông ta, nếu người đàn ông kia thật sự có bất trắc gì thì ông ta khỏi cần làm ăn buôn bán nữa!

“Cái gì? Ông lặp lại lần nữa?” Ngô Hàm Nhu mở to mắt, cũng cực kỳ khó tin.

Mục Văn Hạo bị đâm?!

Ông chủ tiệm trà chỉ thiếu điều dùng tay bịt miệng cô ta lại, hiện tại cũng không thể để người ngoài biết được chuyện này.

Ngô Hàm Nhu thật sự không thể nào hiểu nổi, vì sao Mục Văn Hạo lại bị đ.â.m chứ?

Không lẽ anh ta muốn cưỡng h.i.ế.p Diệp Ninh, Diệp Ninh phản khác làm anh ta bị thương?

Cô ta càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng là như thế.

“Hiện tại bọn họ đi đâu rồi?”

TBC

Cô ta sốt ruột hỏi.

“Bệnh viện! Đến bệnh viện rồi!”

Ngô Hàm Nhu thậm chí không đợi đối phương nói hết câu đã xoay người rời đi.

Cô ta nhất định phải nhanh chóng đi đến bệnh viện tìm hiểu rõ ràng xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Bệnh viện.

Mục Văn Hạo bị nhân viên y tế đẩy về phía phòng phẫu thuật.

Mặc dù ý thức của anh ta đã dần trở nên mơ hồ, nhưng vẫn cứ túm chặt lấy cổ tay của Diệp Ninh, cho dù làm thế nào cũng không chịu buông ra.

Mãi đến khi đi đến cửa phòng phẫu thuật mới bị bác sĩ bạo lực bẻ tay ra.

Diệp Ninh đứng im ngoài cửa không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng chặt kia.

Sự điên cuồng của Mục Văn Hạo làm cô không rét mà run.

Lần này anh ta nổi điên tự tổn thương chính mình.

Vậy thì lần thứ hai thì sao? Người bị thương có phải sẽ thành cô hay không?

Có phải sẽ đến lượt Cố Phong hay không?

Cô thật sự không biết nên đối mặt với kẻ điên này như thế nào!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1322: Chương 1322


Ngô Hàm Nhu thở hồng hộc chạy đến, lúc nhìn thấy Diệp Ninh toàn thân dính đầy máu, trái tim lập tức nhảy lên đến cổ họng.

“Cô có ổn không?”

Cô ta vừa hỏi vừa quan sát cô từ trên xuống dưới, xem xem cô có bị thương hay không?

Ánh mắt đờ đẫn của Diệp Ninh cuối cùng cũng có chút d.a.o động, khi cô nhìn thấy Ngô Hàm Nhu, đáy mắt chợt hiện lên vẻ âm u.

“Vì sao cô lại giúp Mục Văn Hạo?”

Cô cũng không nổi giận, chỉ là trầm giọng chất vấn.

Đến tận lúc này cô vẫn vì Giang Húc Đông mà tin tưởng rằng Ngô Hàm Nhu bị Mục Văn Hạo nắm thóp điểm yếu nào đó.

Hơi thở của Ngô Hàm Nhu có phần gián đoạn, có chút chột dạ dời mắt đi, không dám đối diện với cô.

“Tôi không có...”

Chuyện đã đến nước này, cô ta biết cãi chày cãi cối cũng không có tác dụng gì.

Đối mặt với ánh mắt sắc bén của Diệp Ninh, vài giây sau cô ta lại mở miệng nói chuyện.

“Tôi muốn cô và Cố Phong chia tay.”

Lần này cô ta không hề chần chờ chút nào, ngược lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh.

Sắc mặt Diệp Ninh trở nên vô cùng lạnh lùng: “Vì sao chứ? Cô đừng có nói với tôi là cô thật sự thích Cố Phong!”

Cô tuyệt đối sẽ không tin cái lý do vớ vẩn này.

“Hay là, cô là vì Giang...”

Ngô Hàm Nhu đột nhiên kích động ngắt ngang lời nói dang dở của cô: “Người tôi không thích là cô! Tại sao người như cô lại vừa có thể có được sự nghiệp và tình yêu chứ? Tôi thấy ngứa mắt cô, muốn phá hư chuyện của cô đó! Không phải cô thích Cố Phong sao, vậy thì tôi muốn nhìn thấy cô yêu nhưng không thể đạt được!”

Cô ta thà là để Diệp Ninh cho rằng cô ta ghen tị cô đến mức sinh hận cũng không muốn để lộ tình cảm của cô ta với Giang Húc Đông.

Bầu không khí giữa hai người nặng nề đến mức ngạt thở.

Ngô Hàm Nhu nhìn không thấu bên trong đôi mắt sâu thẳm của Diệp Ninh đang cất chứa cảm xúc gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1324.html.]

Lúc này Diệp Ninh trông có vẻ khá bình tĩnh.

“Tôi đã biết.”

Trong lòng Ngô Hàm Nhu vô cùng rầu rĩ, rõ ràng cô cô ta làm Diệp Ninh tổn thương, nhưng mà cô ta cũng chẳng cảm thấy dễ chịu gì.

Cô ta yên lặng tự giễu: Có lẽ là chút lương tâm cuối cùng còn sót lại của cô ta đang khó chịu đây mà.

Nhưng mà cô ta cũng không biết cái câu “Tôi đã biết” mà Diệp Ninh nói lúc nãy là có ý gì?

Cô sẽ chia tay với Cố Phong sao?

Hay là cô đã tin tưởng lý do của cô ta?

“Có lẽ cô biết rõ hơn tôi Mục Văn Hạo đáng sợ đến cỡ nào, cho dù là vì chính cô hay là vì Cố Phong thì cô cũng nên quyết định chia tay với Cố Phong!”

Tuy rằng không biết Diệp Ninh và Mục Văn Hạo đã xảy ra chuyện gì ở bên trong tiệm trà, nhưng mà cô ta nhất định phải tận dụng cơ hội lần này.

“Tôi sẽ không chia tay với Cố Phong.” Đây là câu trả lời mà Diệp Ninh đưa cho cô ta.

Ngô Hàm Nhu hoàn toàn không khống chế được cảm xúc bực bội trong lòng, tất cả đều biểu hiện ở trên mặt, còn muốn tiếp tục thuyết phục thì vài cảnh sát đã xuất hiện ở ngã rẽ đằng kia hành lang.

Bọn họ rõ ràng là đến đây vì Diệp Ninh, vài giây sau đã đi đến trước mặt Diệp Ninh, ánh mắt khóa chặt trên người cô.

TBC

“Chúng tôi nhận được báo án của bệnh viện, nói là có người bị d.a.o găm đ.â.m bị thương.”

Tình hình của Mục Văn Hạo, bất cứ người nào nhìn vào cũng đều sẽ cảm thấy là bị người khác đâm, cho nên bệnh viện mới quyết định đi báo công an ngay.

Diệp Ninh cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào, đối mặt với các câu trả lời của công an, thành thật nói: “Là anh ta tự đ.â.m mình.”

Mấy công an ngơ ngác nhìn nhau, đều cảm thấy câu trả lời này rất hoang đường.

Dựa theo lời báo án của bệnh viện, tình hình của người bị thương rất nghiêm trọng, nơi d.a.o găm đ.â.m vào chính là vị trí trái tim, trừ phi anh ta cố ý tự sát, nếu không tuyệt đối sẽ không có khả năng phát sinh tình hình như thế.

Không chỉ có bọn họ cảm thấy như thế mà đến cả Ngô Hàm Nhu cũng lộ ra biểu cảm kinh ngạc, cảm thấy Diệp Ninh rất có khả năng là nói dối để tự bảo vệ mình.

Mục Văn Hạo là người sẽ đi tự sát sao?

Câu trả lời đương nhiên là không thể rồi!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1323: Chương 1323


“Vì sao anh ta lại muốn tự đ.â.m mình bị thương chứ?”

Công an hỏi câu này vừa là hỏi theo quy trình cũng vừa tỏ vẻ nghi ngờ Diệp Ninh.

Toàn bộ đường nét trên mặt Diệp Ninh đều căng chặt, dưới ánh nhìn sắc bén của mấy người kia, cô quyết định không trả lời.

“Chờ anh ta tỉnh lại, các anh có thể hỏi anh ta.”

Câu trả lời như thế này rõ ràng là càng tự tăng thêm mức độ hiềm nghi của cô.

TBC

Thái độ của mấy tên công an này càng thêm nghiêm túc.

“Chúng tôi đương nhiên sẽ hỏi anh ta, nhưng mà hiện tại tôi cần cô phối hợp điều tra.”

Dù sao thì người kia bị thương nặng như thế, không ai có thể bảo đảm được rốt cuộc có thể cứu chữa người kia thành công hay không.

Lỡ như người kia không cứu chữa được mà c.h.ế.t đi, như vậy cô hoàn toàn có hiềm nghi là kẻ g.i.ế.c người.

“Đồng chí Diệp Ninh, phiền cô phối hợp với chúng tôi.”

Bọn họ rõ ràng là cũng quen biết Diệp Ninh, cho nên cũng đồng ý tin tưởng khẩu cung của cô.

Diệp Ninh biết rõ tình cảnh hiện tại của mình nhưng mà cô thật sự không thể nào nói với mọi người là Mục Văn Hạo tự hại mình như thế là vì muốn bày tỏ tình yêu với cô được.

“Tôi thật sự không biết vì sao anh ta lại muốn làm như thế.”

Công an phụ trách hỏi khẩu cung hơi nhíu mày nói: “Vậy phiền cô kể lại kỹ càng tỉ mỉ tình hình lúc đó.

Diệp Ninh im lặng không trả lời.

Bầu không khó dần dần trở nên căng thẳng.

“Đồng chí Diệp Ninh, cô từ chối không phối hợp với chúng tôi như thế thì cuối cùng cũng chỉ có cô là người bị ảnh hưởng nhiều nhất mà thôi!”

Đây là lời nhắc nhở, cũng là lời cảnh cáo.

Lúc này Ngô Hàm Nhu chủ động biện hộ giúp Diệp Ninh: “Đồng chí công na, xảy ra chuyện thế này Diệp Ninh cũng rất hoảng sợ, hơn nữa cô ấy đã nói không phải là cô ấy đ.â.m Mục Văn Hạo bị thương, vậy chắc canh là không phải. Các anh có thể cho cô ấy một chút thời gian, để cô ấy bình tĩnh lại hay không?”

Cô ta biết rất rõ Diệp Ninh không nói chắc chắn là vì tình hình lúc đó không thể nói.

Hiện tại chỉ có thể kéo dài thời gian chờ Mục Văn Hạo ra khỏi phòng phẫu thuật, để anh ta chính miệng thừa nhận.

Các công an âm thầm dùng ánh mắt giao lưu với nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1325.html.]

Nhìn dáng vẻ hiện tại của Diệp Ninh trông không giống như là bị sợ hãi chút nào.

Nhưng cô lại không chịu nói gì hết, nếu cứ tiếp tục hỏi nữa, chỉ e là mọi chuyện đều sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát mất.

Trong lòng bọn họ đều biết rất rõ thân phận của Diệp Ninh, đương nhiên là vô cùng thận trọng đối với vụ án lần này.

“Được rồi, vậy chờ lát nữa chúng tôi lại hỏi lại.”

Dù sao thì Diệp Ninh cũng đang ở nơi này, có thể khống chế cô bất cứ lúc nào.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thần kinh của mọi người đều dần dần trở nên căng thẳng.

Một tiếng đồng hồ sau, Ngô Hàm Nhu là người mất kiên nhẫn đầu tiên, ánh mắt dần dần trở nên d.a.o động.

Cô ta thật sự không thể nào tưởng tượng được nếu Mục Văn Hạo thật sự cứ như thế mà c.h.ế.t đi, vậy Diệp Ninh sẽ phải đối mặt với cục diện như thế nào?

Cô ta đột nhiên cảm thấy hối hận, cô ta không nên giúp tên điên Mục Văn Hạo kia!

“Diệp Ninh, cô có muốn thay quần áo khác trước không?”

Cô ta muốn dẫn Diệp Ninh rời khỏi nơi này.

“Không cần.” Diệp Ninh trực tiếp từ chối.

Trong mắt Ngô Hàm Nhu lộ ra chút sốt ruột, sao cô không hiểu được ý đồ của cô ta chứ?

Mấy công an đang đứng ở bên cạnh không xa, vẫn luôn để ý đến chỗ bọn họ, tạo cảm giác áp lực rất lớn.

Ngay lúc Ngô Hàm Nhu còn muốn ám chỉ thêm gì đó thì ngã rẽ hành lang bên kia đột nhiên vang lên tiếng bước chân vội vã.

Chúng nó vang vọng trong hành lang yên tĩnh này, lập tức làm cho tất cả mọi người đều chú ý.

Ngoại trừ Diệp Ninh ra, tất cả mọi người đều nhìn sang bên đó.

“Cố Phong!”

Ngô Hàm Nhu phát ra tiếng kêu đầy kinh ngạc, làm cho gương mặt vốn dĩ đang rất lạnh nhạt của Diệp Ninh xuất hiện vết nứt.

Ngay khoảnh khắc Diệp Ninh nhìn thấy bóng dáng của Cố Phong, mắt lập tức hơi đỏ lên.

Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác vô cùng tủi thân.

Nhưng mà cô lại nhanh chóng ổn định cảm xúc, không muốn để Cố Phong nhìn thấy dáng vẻ này của mình.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1324: Chương 1324


Cố Phong đi rất nhanh, vài giây sau lập tức đi đến trước mặt cô.

Anh đảo mắt nhìn thấy vết m.á.u trên người cô, lập tức trở nên hoảng loạn.

“Em bị thương ở đâu thế?”

Giọng nói trầm thấp của anh mang theo áp lực giống như mưa rền gió dữ.

Diệp Ninh lắc đầu: “Em không bị thương, m.á.u là của người khác.”

Cố Phong nghe cô nói không bị thương, vẻ đáng sợ trên mặt mới dần dần thu hồi đi một chút.

Anh vẫn liên tục quan sát vẻ mặt của cô, xác nhận lần nữa.

Diệp Ninh cố đè nén cảm giác run rẩy trong giọng nói của mình: “Sao anh lại biết em đang ở nơi này?”

Cố Phong trả lời: “Anh đến tiệm trà.”

Anh làm việc xong quay về viện gia thuộc trước, phát hiện cô còn chưa về đến nhà, ý thức được chuyện không ổn, lập tức lái xe đến tiệm trà Phúc Vận.

Ông chủ tiệm trà nói cho anh là nơi này đã xảy ra chuyện.

Trên đường đến bệnh viện, anh suýt chút nữa đã đạp nát chân ga.

Diệp Ninh không ngờ rằng anh sẽ đến nhanh như thế, trên thực tế cô cũng không muốn để cho anh biết được gút mắt giữa cô và Mục Văn Hạo.

Cố Phong tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

“Không có gì.”

Anh dịu dàng an ủi, giống như đã nhận ra được vẻ lạnh nhạt và kiên cường mà cô đang giả vờ từ lâu rồi.

Mũi Diệp Ninh cay xè, có anh ở đây, giống như là cô thật sự không cần phải lo lắng gì nữa.

Ngô Hàm Nhu lộ ra vẻ mặt phức tạp nhìn hai người đang ôm lấy nhau, sự xuất hiện của Cố Phong hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta.

Nhưng mà cô ta cũng đột nhiên có thể hiểu được vì sao Diệp Ninh sẽ yêu Cố Phong.

TBC

Người đàn ông này đúng là rất tốt.

Một lúc sau, Cố Phong cảm nhận được cảm xúc của Diệp Ninh đã ổn định lại, sau đó mới chậm rãi buông cô ra.

Đầu tiên anh quay đầu nhìn về phía công an đang đứng ở bên cạnh, sau đó lại thu hồi tầm mắt nhìn về phía Diệp Ninh: “Tại sao Mục Văn Hạo lại bị thương?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1326.html.]

Diệp Ninh không hề giấu diếm anh điều gì: “Tự mình hại mình.”

Đáy mắt Cố Phong lộ ra chút vẻ âm u, lập tức hiểu được lý do.

“Tên kia dùng chiêu này để uy h.i.ế.p em?”

Diệp Ninh cứng đờ cổ gật đầu, tuy rằng rất khó chịu nhưng vẫn thành thật nói cho anh biết.

Có lẽ trêu chọc Mục Văn Hạo chính là chuyện sai lầm nhất đời này của cô.

Cố Phong hít một hơi thật sâu, đè nén lửa giận đối với Mục Văn Hạo xuống, dịu dàng an ủi: “Chuyện này cứ giao cho anh xử lý.”

Nói xong anh lập tức đi về phía mấy tên công an kia.

Diệp Ninh hoàn toàn tin tưởng anh, đến cả thần kinh đang căng thẳng cũng hoàn toàn thả lỏng lại.

Chỉ cần có anh ở đây, cho dù trời sập xuống thì cô cũng không cần lo lắng.

Cố Phong đi qua đó, nhỏ giọng nói chuyện gì đó với mấy công an, vài phút sau lại quay về lần nữa.

“Bọn họ sẽ đi tìm Mục Văn Hạo xác minh tình huống.”

Không đợi Diệp Ninh trả lời, Ngô Hàm Nhu giành trước một bước nói: “Nếu Mục Văn Hạo c.h.ế.t thì sao?”

Cô ta chỉ là muốn nhắc nhở Cố Phong, anh nên chuẩn bị và tính toán trước cho loại tình huống này.

Lúc này Cố Phong mới phát hiện ra sự tồn tại của cô ta, anh cũng biết hôm nay là do cô ta hẹn gặp mặt Diệp Ninh, tại sao đến cuối cùng lại dính líu đến Mục Văn Hạo rồi?!

Ngô Hàm Nhu cảm nhận được bản thân đã bị ánh mắt hung ác của anh khóa chặt, một luồng áp lực vô hình làm cho hô hấp của cô ta trở nên khó khăn hơn một chút.

Cô ta cắn răng, hạ thấp giọng tiếp tục nhắc nhở: “Mục Văn Hạo bị thương rất nặng, nếu đã c.h.ế.t rồi, lời Diệp Ninh nói sẽ không có bằng chứng.”

Ánh mắt của Cố Phong sâu không thấy đáy, đã hiểu được ý của cô ta.

Anh tin tưởng mỗi một lời mà Diệp Ninh nói, tuyệt đối sẽ không làm chuyện này phát sinh!

Diệp Ninh nhìn về phía phòng phẫu thuật, giọng nói đè nén lại vang lên lần nữa: “Anh ta sẽ không chết.”

Dựa theo những hiểu biết của cô về Mục Văn Hạo, anh ta sẽ không c.h.ế.t vì một người phụ nữ.

Ngô Hàm Nhu không rõ vì sao cô lại có thể khẳng định chắc chắn rằng Mục Văn Hạo sẽ không chết?

Cố Phong thì lại nhìn theo tầm mắt của cô, cũng nhìn về phía phòng phẫu thuật.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1325: Chương 1325


Hai tiếng sau, cuối cùng Mục Văn Hạo cũng bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Mặt mày anh ta tái nhợt không còn chút mày, vẫn còn đang hôn mê.

Nhưng mà bác sĩ đã xác định phẫu thuật rất thành công, đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa rồi.

Lúc nghe được câu nói này, cho dù là Diệp Ninh, Ngô Hàm Nhu hay là những công an ở đây cũng đều thở phào nhẹ nhõm.

Mục Văn Hạo được đưa vào phòng bệnh.

Hiện tại cũng không thể xác định đến bao giờ anh ta mới có thể tỉnh lại.

“Tiểu Ninh, em về nhà trước đi, tối nay để anh ở lại gác đêm.”

Cố Phong nhìn thấy cô tiều tụy, đau lòng.

Diệp Ninh lại kiên quyết muốn ở lại với anh.

Lỡ như nếu Mục Văn Hạo tỉnh lại, nhìn thấy anh ở đó, rất có khả năng sẽ bị k*ch th*ch, ăn nói lung tung trước mặt công an.

Cô buộc phải đề phòng một kẻ điên như thế này.

Cố Phong biết cô lo lắng, cho nên cũng không quá kiên trì.

Hai người ngồi trên ghế dài bên ngoài phòng bệnh.

Diệp Ninh yên lặng dựa vào bờ vai của anh, chờ thời gian trôi đi.

Cố Phong vẫn luôn nắm chặt lấy tay cô, ở bên cạnh cô không rời đi dù chỉ một tấc.

Ngô Hàm Nhu cũng không biết đi về từ lúc này, mấy người công an kia thì vẫn tận tâm cương vị công tác của mình, đứng ở cách đó không xa chờ đợi.

Đại khái lại nửa tiếng đồng hồ trôi qua, lại có người đến.

“Sở trưởng Lữ, sao anh lại đến đây?”

Mấy công an nhìn thấy người đến lập tức lên tinh thần.

Cố Phong cũng nhìn thấy Lữ Đình, khẽ nói gì đó với Diệp Ninh.

Sau đó hai người cùng nhau đứng lên.

“Tình hình thế nào rồi?” Sắc mặt Lữ Đình vô cùng âm u, trực tiếp hỏi.”

Anh ta đã thoát ly nguy hiểm tính mạng, nhưng vẫn còn chưa tỉnh lại. Tình hình hiện tại chúng tôi nhận được chính là người bị hại tự mình hại mình.”

Lữ Đình nghe được nguyên nhân tự mình hại mình cũng không có gì bất ngờ, mà là lập tức đi đến trước mặt Cố Phong và Diệp Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1327.html.]

Nhìn thấy vết m.á.u trên người Diệp Ninh, anh ấy cũng có chút hoảng sợ.

“Đồng chí Diệp Ninh, cô có sao không?”

Lúc trước bởi vì vụ án của Smith, cho nên Diệp Ninh cũng quen biết Lữ Đình.

Hơn nữa cô cũng biết Lữ Đình khá thân thiết với Cố Phong.

“Tôi không có việc gì.

Lữ Đình âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới nhìn về phía Cố Phong nói: “Tôi vừa mới nghe được chuyện bên này là lập tức chạy đến ngay, đang yên đang lành sao Mục Văn Hạo lại tự mình hại mình thế?”

“Chắc là anh ta bị điên rồi.” Trong giọng nói lạnh lùng của Cố Phong xen lẫn thêm chút lửa giận.

Lữ Đình ngầm hiểu.

Trong một năm qua, anh ấy và Cố Phong vẫn luôn tìm kiếm chứng cứ phạm tội của Mục Văn Hạo.

Đến tận lúc này cũng chỉ mới tìm được một ít manh mối.

Người đàn ông này giấu rất kỹ, cho dù làm chuyện gì cũng có kế hoạch và sắp xếp vô cùng chu đáo và chặt chẽ.

Chỉ e là lần này anh ta lại muốn lợi dụng chuyện tự mình hại mình để đạt được mục đích không ai biết gì đó.

TBC

“Hay là anh và đồng chí Diệp Ninh đi về nghỉ ngơi trước đi, tôi ở lại đây canh chừng là được.”

Cố Phong đương nhiên cũng tin tưởng Lữ Đình, hơn nữa hiện tại Diệp Ninh thật sự cần phải nghỉ ngơi.

“Được rồi, nếu có vấn đề gì thì gọi điện thoại lại cho chúng tôi.”

Lữ Đình gật đầu, trong lòng hai người đều ngầm hiểu lẫn nhau.

Chờ Cố Phong và Diệp Ninh quay về viện gia thuộc của quân khu thì cũng đã là rạng sáng.

Diệp Ninh về nhà, chuyện đầu tiên cô làm chính là tắm rửa thay quần áo.

Mãi đến giờ phút này trong đầu cô vẫn cứ toàn là hình ảnh Mục Văn Hạo tự mình hại mình.

Cốc cốc cốc.

“Tiểu Ninh, em có ổn không?”

Giọng nói lo lắng của Cố Phong từ bên ngoài cửa truyền đến, lúc này cô mới ý thức được mình đã đứng trong phòng vệ sinh một lúc lâu rồi.

Cô nhanh chóng mặc quần áo xong, đi ra ngoài.

Gương mặt Cố Phong đầy vẻ lo lắng, xác nhận lại tình hình của cô.

Cô cố gắng mỉm cười nói: “Xin lỗi, em tắm hơi lâu một chút.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1326: Chương 1326


Cố Phong biết chuyện của Mục Văn Hạo k*ch th*ch rất lớn đến cô, cũng không hỏi tiếp nữa, mà lại vô cùng chu đáo lau khô mái tóc cho cô.

“Anh nấu mì cho em.”

Từ lúc tan ca đến bây giờ, cô chắc chắn vẫn chưa từng ăn cơm.

Diệp Ninh đang chuẩn bị nói cô không muốn ăn, nhưng lại không muốn lãng phí lòng tốt của anh.

Hai người cùng nhau ngồi ở trước bàn cơm.

Mì sợi vị rất nhạt, bên trên có chút rau xanh và trứng gà.

“Của anh đâu?”

Diệp Ninh nhìn thấy trên bàn chỉ có một chén mì.

Cố Phong nói: “Anh không đói bụng.”

“Vậy chúng ta ăn chung với nhau đi.” Diệp Ninh vừa nói vừa cầm một đôi đũa đặt ở trước mặt anh.

Cố Phong cũng không từ chối cô, hai người cùng nhau ăn một chén mì.

Chờ đến khi mì sợi nóng hổi chui vào bụng, Diệp Ninh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, đồng thời cũng cảm thấy có chút mỏi mệt.

“Tối nay anh còn đi về không?”

Cô nhìn anh, ánh mắt tràn ngập mong đợi.

Cố Phong lại hỏi: “Em có muốn anh ở lại không?”

Diệp Ninh không chút do dự nói: “Muốn.”

Đây cũng chính là câu trả lời Cố Phong mong muốn: “Vậy anh ở lại.”

Nói xong anh đứng dậy đứng ở trước mặt cô.

Diệp Ninh đang định hỏi anh có chuyện gì thế, đã bị anh ôm ngang lên.

Ngay khoảnh khắc dán lên lồng n.g.ự.c của Cố Phong, mọi cảm xúc tối tăm của cô đều biến mất hoàn toàn.

Cố Phong vô cùng cẩn thận đặt cô lên giường sau đó tùy tay cởi áo khoác của mình ra.

Diệp Ninh nhìn hành vi của anh, gương mặt xinh đẹp đỏ lên.

“Anh, làm cái gì?”

Giây tiếp theo Cố Phong cũng lên giường, hơn nữa lại ôm cô vào trong lòng n.g.ự.c lần nữa.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động đối với chuyện trên giường như thế.

Nhưng mà đêm nay Diệp Ninh thật sự không có tâm trạng và hơi sức đi làm mấy chuyện này.

“Yên tâm, anh không làm gì hết, cứ nằm như thế ngủ với em thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1328.html.]

Giọng nói khàn khàn của Cố Phong vang lên ở bên tai cô.

Diệp Ninh hiểu ý của anh, cũng cảm động trước sự chu đáo của anh.

“Ừm.”

Cô nhẹ nhàng lên tiếng, cảm nhận được tiếng tim đập mạnh mẽ và dứt khoát của anh.

“Hôm nay em sợ lắm đúng không?” Cố Phong không dám ôm quá chặt, sợ sẽ làm đau cô.

Nhưng mà lại không dám không ôm, sợ cô không cảm nhận được sự tồn tại của anh.

“Ừm.”

Diệp Ninh không có phủ nhận.

Trước kia cô cũng gặp qua cảnh càng m.á.u me hơn, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mục Văn Hạo thật sự đ.â.m con d.a.o găm kia vào trong ngực, cô cũng cảm thấy sợ hãi và sởn tóc gáy từ xưa đến nay chưa từng có.

“Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ không làm anh ta làm em bị thương.”

Cố Phong đang hứa hẹn với cô, lại càng là tự nhắc nhở chính anh!

Là do anh sơ suất, tại sao anh lại không nghĩ đến chuyện Mục Văn Hạo sẽ đi quấy rầy cô chứ!

Trong lòng Diệp Ninh khẽ run lên, cũng ôm chặt lấy anh.

“Em không sợ anh ta làm em bị thương, em sợ anh ta sẽ hại anh.”

Cơ thể Cố Phong đột nhiên cứng đờ, khiếp sợ nghe thấy lời nỉ non của cô.

Anh thậm chí không biết nên miêu tả tâm trạng hiện tại của mình như thế nào nữa.

“Sao em lại ngốc như thế, sao anh ta có thể làm anh bị thương được chứ?”

Thì ra bọn họ vẫn luôn để ý đến đối phương.

Diệp Ninh không cảm thấy mình ngốc, bởi vì Mục Văn Hạo thật sự quá kh*ng b*, thật sự có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Nhưng mà hiện tại ngoại trừ việc tránh xa anh ta ra, cô không còn có cách nào với anh ta nữa.

Chẳng lẽ giữa cô và Mục Văn Hạo thật sự phải đến c.h.ế.t mới có thể dừng lại sao.

Cố Phong cũng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn đối với Mục Văn Hạo.

Người đàn ông này hết lần này đến lần khác trêu chọc Diệp Ninh, chạm đến giới hạn cuối cùng của anh, anh nhất định phải nhanh chóng giải quyết người đàn ông này!

“Cố Phong, anh hứa với em đi, không cần vì em mà làm ra bất cứ chuyện gì không nên làm.”

TBC

Diệp Ninh giống như đã đoán được anh đang nghĩ gì, run giọng cầu xin.

Đó chính là chuyện cô sợ hãi nhất.

Vẻ âm u trong đáy mắt Cố Phong biến mất, trịnh trọng hứa hẹn: “Anh sẽ không làm thế.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1327: Chương 1327


Diệp Ninh chìm đắm bên trong cơn ác mộng

Trong giấc mơ kia, người cầm d.a.o găm tự đ.â.m vào người đã đổi từ Mục Văn Hạo thành chính Cố Phong.

Cố Phong ngã ở bên trong vũng máu.

Mà Mục Văn Hạo cầm d.a.o găm cười đáng sợ...

“Tiểu Ninh?!”

Tiếng kêu gọi ầm ĩ của Cố Phong liên tục vang lên bên tai cô.

Diệp Ninh cố gắng muốn mở to mắt, nhưng vẫn không thể làm được gì.

Mãi đến khi tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên.

Reng reng reng!

Reng reng reng!

Diệp Ninh bỗng nhiên bừng tỉnh, há to miệng thở hổn hển.

“Tiểu Ninh, em nằm mơ thấy ác mộng, anh ở ngay bên cạnh em đây.”

Gương mặt lo lắng của Cố Phong rơi vào trong ánh mắt vẫn còn chưa hoàn toàn mất đi vẻ sợ hãi của cô.

Ngay giây phút nhận ra anh, mắt Diệp Ninh đỏ lên.

Là mơ.

Anh không có việc gì.

Cố Phong ôm cô, muốn giảm bớt nỗi sợ hãi của cô.

Trong lúc ngủ mơ cô cứ liên tục gọi tên của anh, giống như đã trải qua chuyện gì đó vô cùng đáng sợ.

Điện thoại bàn trong phòng khách cứ vang lên liên tục.

Cố Phong nghĩ có lẽ người gọi điện thoại đến chính là Lữ Đình, anh đành phải nhanh chóng buông cô ra.

“Không có gì. Anh đi nghe điện thoại trước đã, em ở một mình có được không?”

Lý trí của Diệp Ninh đã quay về trong đầu óc, cô gật đầu.

Chờ Cố Phong ra khỏi phòng ngủ, cô sờ trán của mình.

Trán cô đã toát đầy mồ hôi.

Khung cảnh trong giấc mơ có vẻ vô cùng chân thật, chân thật đến mức sau khi cô tỉnh lại rồi vẫn cứ cảm thấy ngạt thở.

Cô tự nhận bản thân mình không phải là loại phụ nữ có tâm lý yếu ớt, nhưng không ngờ rằng lúc này cô hoàn toàn không thể nào thoát khỏi chuyện này.

Nghĩ đến cảnh Cố Phong sốt ruột như thế, rõ ràng cũng có chút sợ hãi trước trạng thái của cô.

Mười mấy giây sau, Cố Phong đã nghe điện thoại xong quay về.

Ánh mắt của anh khi nhìn về phía Diệp Ninh trở nên vô cùng nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1329.html.]

“Sao thế?”

Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh chính là có phải Mục Văn Hạo lại xảy ra chuyện gì hay không?”

“Mục Văn Hạo tỉnh, nhưng anh ta không chịu nói gì hết, kiên quyết muốn gặp em.”

Cố Phong cực kỳ không muốn để Diệp Ninh đi gặp mặt Mục Văn Hạo, nhưng mà hiện tại dựa theo quy trình phá án thì bọn họ nhất định phải đi qua đó.

Diệp Ninh nghe được là chuyện này, ngược lại giống như trút được gánh nặng.

“Được rồi, em đi đây.”

“Nhưng mà...”

“Em không có vấn đề gì” Diệp Ninh biết Cố Phong lo lắng điều gì.

Nhưng mà cô cũng không muốn làm anh và Lữ Đình khó xử.

Hơn nữa cho dù hiện tại cô không đi thì Mục Văn Hạo vẫn luôn có cách buộc cô đi qua đó.

Bệnh viện.

Lữ Đình không ngờ rằng thái độ của Mục Văn Hạo lại cứng đầu đến thế.

Cho dù bọn họ hỏi cái gì, anh ta đều ngậm miệng không hề đáp lại.

Hiện tại anh ta còn trực tiếp nhắm chặt mắt, không thèm nhúc nhích nữa.

“Các cậu ở lại đây đi.”

Anh ấy đã gọi điện thoại cho Cố Phong rồi, tính thời gian thì chắc là cũng sắp đến rồi.

Quả nhiên chờ anh ấy ra khỏi phòng bệnh một lúc thì Cố Phong và Diệp Ninh đã đến rồi.

“Anh ta đã tỉnh, cảm xúc cũng coi như khá ổn định. Nhưng anh ta lại không phối hợp điều tra với chúng tôi, đòi gặp đồng chí Diệp Ninh thì mới chịu nói.” Lữ Đình lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

Gương mặt Cố Phong trở nên âm u thấy rõ: “Tôi đi vào xem thử.”

“Cố Phong!”

Diệp Ninh và Lữ Đình đồng thanh gọi anh ại.

“Anh cứ ở bên ngoài đi, để tôi đi vào trong với đồng chí Diệp Ninh.” Lữ Đình tăng thêm âm lượng nói.

Hiện tại cảm xúc của Mục Văn Hạo ổn định nhưng không có nghĩa là nhìn thấy Cố Phong rồi vẫn cứ ổn định.

Hiện tại k*ch th*ch anh ta cũng không có bất cứ lợi ích gì.

Hiển nhiên Diệp Ninh cũng nghĩ như thế.

Cố Phong nhíu chặt mày lại.

Lữ Đình trịnh trọng cam đoan: “Có tôi ở đây, anh cứ yên tâm!”

Diệp Ninh nắm tay anh, cho anh một ánh mắt “yên tâm”.

Cố Phong cũng biết rõ tình hình hiện tại.

TBC

Anh không nói gì, nhưng cũng không ngăn cản.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1328: Chương 1328


Lữ Đình cho Diệp Ninh một ánh mắt, hai người cùng nhau đi vào phòng bệnh.

Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức không có một tiếng động.

Diệp Ninh thong thả đến gần giường bệnh.

Nếu nói lúc trước cô chỉ đề phòng và căm ghét Mục Văn Hạo thì hiện tại cô lại còn sợ hãi anh ta nữa.

Cô bình tĩnh lại, lạnh như băng nói: “Tôi đến rồi.”

Mục Văn Hạo vốn dĩ đang nhắm mắt lại, gần như là lập tức mở bừng mắt ra.

Nhìn thấy Diệp Ninh, gương mặt tái nhợt của anh ta lộ ra một chút thần thái.

“Tôi còn cho rằng sau khi tôi tỉnh lại, người đầu tiên tôi nhìn thấy sẽ là cô.”

Giọng nói suy yếu khàn khàn giống như đang lên án việc cô không có mặt ở nơi này.

“Nhưng mà hiện tại cũng tốt lắm rồi. Chắc cô cũng hiểu được tình cảm của tôi dành cho cô rồi đúng không?”

Anh ta thậm chí không thèm quan tâm đến việc còn có những người khác ở đây, không chút kiêng dè bày tỏ tình cảm của mình.

Sắc mặt của Diệp Ninh lại càng thêm khó coi.

Lữ Đình cố ý ho khan hai tiếng, ngắt ngang vẻ kích động của Mục Văn Hạo.

“Hiện tại đồng chí Diệp Ninh đã đến, anh đã có thể trình bày tình huống bị thương của mình rồi đúng không?”

Bọn họ cần phải hỏi rõ ràng xem rốt cuộc có phải Mục Văn Hạo tự mình hại mình hay không, sau đó mới có thể kết thúc vụ án này.

Mục Văn Hạo không vui nhướng mày lên, vô cùng khó chịu vì sự tồn tại của bọn họ.

“Tại sao mấy người còn ở nơi này? Tôi chỉ muốn nói chuyện với Diệp Ninh mà thôi!”

Thái độ của anh ta vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không thèm để mắt đến mấy người bọn họ.

Lữ Đình cũng không biểu hiện ra vẻ tức giận, mà lại thuận thế nói: “Chúng tôi chỉ đang làm theo quy định mà thôi. Anh muốn chúng tôi đi thì chỉ cần thành thật trả lời vấn đề của tôi là được.”

Mục Văn Hạo không chỉ không phối hợp mà thái độ lại càng thêm ngang ngược hơn.

“Cái gì mà làm theo quy định chứ? Ở đâu ra chuyện công? Đây là chuyện riêng giữa tôi và Diệp Ninh, mời mấy người lập tức đi ra ngoài ngay!”

“Cho nên vết thương này của anh là do anh tự mình hại mình hay là có nguyên nhân khác?” Lữ Đình vẫn cứ tiếp tục truy vấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1330.html.]

Mục Văn Hạo đương nhiên biết bọn họ muốn hỏi cái gì, mất kiên nhẫn đáp: “Không có liên quan gì đến Diệp Ninh, mấy người biến đi được chưa?”

Lữ Đình nhìn về phía hai công an đứng ở bên cạnh.

Bọn họ cũng đang chờ đợi những lời này của Mục Văn Hạo.

“Vậy còn những người khác...”

“Cái gì mà người khác, làm gì còn người khác nào? Mấy tên công an mấy người rảnh rỗi không có chuyện gì làm đúng không?” Gương mặt Mục Văn Hạo vô cùng âm u.

Bởi vì mất m.á.u quá nhiều, thể lực của anh ta vốn dĩ cũng không còn lại bao nhiêu, hiện tại đương nhiên không có tâm trạng đi ứng phó những người không liên quan này.

Tuy rằng anh ta cũng không hề nói rõ là tự mình hại mình, nhưng mà hai câu nói này cũng đã đủ làm Lữ Đình đưa ra kết luận rồi.

Nhưng mà Lữ Đình sẽ không thật sự để Diệp Ninh ở lại nơi này một mình. “Diệp Ninh?” Anh ấy dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đi ra ngoài với anh ấy.

Nhưng anh ấy lại không ngờ rằng Diệp Ninh lại từ chối.

“Sở trưởng Lữ, để tôi nói chuyện riêng với anh ta vài câu.”

Diệp Ninh rất rõ ràng, nếu hiện tại cô cứ thế mà rời đi, Mục Văn Hạo chắc chắn sẽ lại tiếp tục nổi điên nữa.

Lữ Đình lộ ra vẻ mặt khó xử.

Diệp Ninh tiếp tục nói: “Các anh đều ở bên ngoài, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Lữ Đình đảo mắt nhìn tới nhìn lui giữa cô và Mục Văn Hạo vài giây, cuối cùng ngầm đồng ý với quyết định của cô.

Không bao lâu sau, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Diệp Ninh và Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo trông có vẻ hiền hòa hơn rất nhiều, giống như trở thành một người hoàn toàn khác với lúc nãy.

“Mau đến gần tôi.”

TBC

Anh ta gian nan nâng tay lên, vẫy tay với Diệp Ninh.

Anh ta cực kỳ khó chịu vì khoảng cách giữa hai người bọn họ hiện tại.

Quá xa, anh ta không nhìn thấy rõ biểu cảm hiện tại của cô.

Diệp Ninh chần chờ vài giây, thật sự nghe lời bước về phía trước.

Cuối cùng cô dừng lại ở khoảng cách cách giường bệnh chừng hai bước chân.

Khóe môi Mục Văn Hạo điên cuồng giơ lên, nhìn thấy cô nghe lời như thế, cảm thấy anh ta đã làm ra một việc chính xác nhất trong đời.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1329: Chương 1329


“Hiện tại cô đã tin tưởng tình cảm của tôi dành cho cô chưa?”

Mục Văn Hạo vẫn cứ chấp nhất lặp lại vấn đề này.

Anh ta vô cùng ngây thơ mà cho rằng chỉ cần Diệp Ninh tin tưởng tình yêu của anh ta là thật thì sẽ bị anh ta làm cho cảm động.

Diệp Ninh dùng sự im lặng để thay cho sự trả lời.

Đối với Mục Văn Hạo mà nói, không phủ nhận thì chẳng khác nào khẳng định.

Anh ta sung sướng bật cười, giây lát sau lại kịch liệt ho khan.

Cơn đau đớn trong trái tim lập tức làm sắc mặt của anh ta càng thêm trắng bệch.

Diệp Ninh đứng thẳng tại chỗ, mặt lạnh tanh nhìn chằm chằm vào vẻ chật vật hiện tại của anh ta.

Mục Văn Hạo cố gắng làm cảm xúc của mình đừng quá kích động: “Hôm nay là ngày tôi vui vẻ nhất. Chỉ cần cô đồng ý ở lại bên cạnh tôi, cô muốn cái gì tôi cũng đều có thể cho cô hết!”

Anh ta vô cùng khí phách hứa hẹn, muốn chứng minh cho Diệp Ninh biết anh ta mới là người đàn ông thích hợp với cô nhất!

Diệp Ninh chờ anh ta nói xong rồi, sau đó mới lạnh nhạt mở miệng.

“Tôi không muốn.”

Toàn bộ biểu cảm trên mặt Mục Văn Hạo đều lập tức cứng đờ lại.

Một giây trước anh ta còn phấn khởi, kích động, một giây sau đã hoàn toàn ngã xuống đáy cốc.

“Cô nói cái gì?”

Diệp Ninh thả chậm tốc độ nói chuyện, lặp lại lần nữa: “Tôi không muốn ở bên cạnh anh.”

Hơi thở của Mục Văn Hạo trở nên dồn dập, rõ ràng là không thể nào chấp nhận được lời từ chối của cô.

“Vì sao chứ? Tôi có thể vì cô mà không cần mạng của mình!”

“Anh không phải vì tôi, anh chỉ vì chính anh thôi!” Diệp Ninh vô tình vạch trần suy nghĩ của anh ta: “Loại người như anh, trong lòng vĩnh viễn chỉ có chính anh mà thôi.”

Mục Văn Hạo đột nhiên siết chặt nắm tay, muốn ngồi dậy, nhưng anh ta vừa mới đụng đến miệng vết thương thì đã đau đến mức phát run, lập tức r*n r*.

“Tôi có thể cho cô trái tim của mình...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1331.html.]

“Anh hòa toàn không biết cách yêu người khác, tình yêu của anh chỉ làm tôi cảm thấy sợ hãi!” Diệp Ninh trần thuật sự thật này.

Sắc mặt của Mục Văn Hạo dần dần trở nên dữ tợn: “Cô có thể dạy tôi!”

Anh ta đã có thể buông bỏ lòng tự cao vì cô, thậm chí đến cả mạng sống của mình cũng không cần, vì sao cô vẫn không thỏa mãn chứ?

Diệp Ninh dùng giọng điệu vô cùng chắc chắn phủ định nói: “Anh không học được.”

“Cô còn chưa từng dạy, tại sao lại biết tôi không học được chứ?” Mục Văn Hạo gầm nhẹ.

Còn chưa từng bắt đầu mà đã muốn phủ nhận anh ta rồi sao?

Diệp Ninh lại bật cười, nụ cười kia tràn ngập vẻ châm chọc đối với anh ta.

“Nếu anh thật sự yêu một người thì anh sẽ không muốn có được người đó, mà chỉ hi vọng người đó có thể hạnh phúc. Rõ ràng anh đã biết người kia không yêu anh, anh lại còn nghĩ đủ trăm phương nghìn kế buộc người đó ở lại bên cạnh anh, đây không phải là yêu, mà là ích kỷ.”

Mục Văn Hạo nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô.

Ý của cô là anh ta phải hào phóng buông tay bỏ cuộc sao?

Tuyệt đối không có cửa đâu!

“Đó là tình yêu của cô, không phải tôi. Tôi yêu một người thì phải có được! Vì sao tôi lại phải nhường người tôi yêu cho người khác chứ?!”

Anh ta cũng hùng hồn phản bác lại một cách đương nhiên.

Bảo anh ta nhìn cô và người đàn ông khác hạnh phúc chung sống với nhau sao?

Anh ta làm không được!

Loại người đàn ông giống như Cố Phong mới là kẻ hèn nhát, bởi vì bị anh ta uy h.i.ế.p mà thật sự đi ly hôn với cô, đó mà là tình yêu gì chứ!

Đáy mắt Diệp Ninh lộ ra vẻ âm u, hoàn toàn không cho anh ta bất cứ cơ hội ảo tưởng nào, nói ra lời nói càng tuyệt tình hơn: “Cho dù tôi c.h.ế.t đi thì cũng sẽ không yêu anh!”

TBC

Mục Văn Hạo nín thở, toàn thân bị lửa giận thiêu rụi.

Những lời này của Diệp Ninh rõ ràng là đã k*ch th*ch rất lớn đối với anh ta, làm anh ta điên cuồng!

Anh ta giãy dụa đứng lên, vết thương vừa mới khâu lại lập tức nứt ra, m.á.u tươi thấm ướt băng gạc.

Nhưng anh ta lại hoàn toàn không để ý, suy nghĩ duy nhất chính là muốn đến gần Diệp Ninh.

Sao Diệp Ninh có thể cho anh ta cơ hội này chứ, nhanh chóng lui ra sau một bước.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1330: Chương 1330


Cơn đau đớn kịch liệt làm Mục Văn Hạo lập tức mất đi quyền khống chế cơ thể, ngã phịch xuống đất.

Diệp Ninh miễn cưỡng khống chế xúc động muốn đi qua đỡ của mình, đứng yên tại chỗ, khinh thường sự đau đớn của anh ta.

“Mục Văn Hạo, không lẽ anh còn chưa rõ sao? Tôi không yêu anh thì chính là không yêu anh, cho dù hiện tại anh đang đau đớn như thế thì tôi cũng không đau lòng chút nào. Cho dù anh thật sự c.h.ế.t trước mặt tôi thì tôi cũng sẽ không rơi giọt nước mắt nào.”

Cô nhất định phải làm người đàn ông này hoàn toàn hết hi vọng với cô mới được!

Đầu óc của Mục Văn Hạo đã gần như muốn ngất đi, cơn đau đớn trên miệng vết thương lập tức bị hận ý trong lòng bao phủ.

Nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người, hiện tại Diệp Ninh đã bị anh ta bầm thây vạn đoạn rồi.

Người phụ nữ này dám ngó lơ tình cảm chân thành của anh ta, làm anh ta tổn thương như thế!!

Ngay sau đó, Diệp Ninh không hề dừng lại nữa, xoay người đi ra cửa.

“Quay về! Cô... Quay về ngay cho tôi!!” Mục Văn Hạo khàn giọng gầm nhẹ, muốn cản cô lại!

Nhưng mà Diệp Ninh lại không thèm quay đầu lại.

Cửa phòng bệnh mở ra, ngoài cửa, bóng dáng của Cố Phong xuất hiện trong ánh mắt dữ tợn của Mục Văn Hạo.

Tuy rằng chỉ có một giây ngắn ngủi, nhưng Mục Văn Hạo vẫn nhìn thấy rất rõ ràng.

Trong lòng anh ta dâng lên sát ý ngập trời!

Y tá nhanh chóng chạy vào, thấy anh ta lại đang quỳ rạp dưới đất, vết thương chảy m.á.u đầm đìa, vội vàng la to gọi bác sĩ đến.

Một lúc sau, bác sĩ chạy đến,

Mà Mục Văn Hạo cũng hoàn toàn mất đi ý thức, trong miệng vẫn cứ nỉ non cái tên anh ta cực hận.

Diệp Ninh đứng bên cạnh Cố Phong, nhìn thấy được cảnh bác sĩ cấp cứu cho Mục Văn Hạo trong phòng bệnh mặt mày cũng trắng bệch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1332.html.]

Cô không biết lần này cô k*ch th*ch Mục Văn Hạo như thế là đúng hay sai nữa?

Bởi vì đối với người đàn ông này, cho dù cô làm cái gì thì cũng đều là sai.

Cố Phong rõ ràng cũng cảm nhận được sự thấp thỏm và bất an của cô, dùng sức đỡ lấy cô.

“Cố Phong, anh dẫn đồng chí Diệp Ninh về nhà trước đi.” Lữ Đình ở bên cạnh nhắc nhở, anh ấy cũng nhận ra trạng thái của Diệp Ninh không được ổn cho lắm.

Lúc nãy Mục Văn Hạo đã thừa nhận vết thương của anh ta không liên quan đến Diệp Ninh, cho nên bọn họ cũng không cần tiết phải ở lại nữa.

“Tiểu Ninh, chúng ta đi về thôi.” Cố Phong vừa nói vừa ôm vai cô đi ra ngoài.

TBC

Chờ đến khi hai người ra khỏi bệnh viện, đứng dưới ánh nắng mặt trời, Diệp Ninh mới cảm thấy cảm giác lạnh lẽo dưới đáy lòng bị xua tan đi một chút.

Cố Phong ngồi ở trong xe, trấn an cảm xúc của cô.

“Em đã nói chuyện rõ ràng với anh ta, cho nên anh ta mới bị k*ch th*ch đến mức chịu không nổi.” Diệp Ninh muốn nói cho anh chuyện này, nhưng giọng nói lại ngập ngừng không quyết đoán.

Cố Phong lập tức khen ngợi: “Em làm đúng lắm.”

Trong lòng Diệp Ninh vẫn cứ bất an, nhìn chằm chằm vào anh xác nhận: “Có thật không, em sợ anh ta lại làm ra chuyện đáng sợ hơn nữa.”

Hơn nữa nỗi lo lắng này của cô chắc chắn không phải là lo lắng không đâu.

Cố Phong đương nhiên cũng hiểu, mặt mày nghiêm túc nói: “Cho nên tiếp theo đó chúng ta nhất định phải bảo vệ tốt sự an toàn của bản thân.”

Anh biết rõ Mục Văn Hạo không có năng lực làm gì anh, mục tiêu của người đàn ông kia chỉ có thể là Diệp Ninh.

Anh dịu dàng nâng mặt cô lên, làm ánh mắt hoảng loạn của cô nhìn thẳng vào mắt mình.

“Tiểu Ninh, em nghe anh nói. Cho dù không phải ngày hôm nay thì sớm muộn gì em cũng sẽ trở mặt cắt đứt hoàn toàn với anh ta. Binh tới tướng đỡ, chúng ta cứ yên lặng xem tình hình thế nào.”

Cố Phong nói như thế đúng là cũng làm Diệp Ninh bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh nói đúng, giữa cô và Mục Văn Hạo đã hoàn toàn không có cơ hội cứu vãn gì nữa, thay vì cứ tiếp tục lá mặt lá trái với nhau, còn không bằng hoàn toàn phân rõ giới hạn như bây giờ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1331: Chương 1331


Diệp Ninh không về nhà mà lại bảo Cố Phong lái xe đưa cô đến đoàn văn công.

Thay vì nằm trong nhà suy nghĩ lung tung thì còn không bằng đi làm như mọi hôm.

“Tối nay tan ca anh đến đón em.” Trước khi đi, Cố Phong còn cố ý dặn dò với cô.

Diệp Ninh gật đầu.

Cố Phong cúi người hôn lên trán của cô.

“Em đừng suy nghĩ quá nhiều, tối nay gặp lại.”

“Tối nay gặp lại.”

Diệp Ninh nhìn theo Cố Phong rời đi, sau đó mới đi vào đại sảnh của đoàn văn công.

Nhưng mà không bao lâu sau cô đã dừng chân lại.

Cô do dự vài giây, quyết định gọi điện thoại cho Mộng Kiều Nhụy.

Hiện tại Mục Văn Hạo đang ở trong bệnh viện cấp cứu, đang là thời điểm anh ta yếu ớt nhất, nếu Mộng Kiều Nhụy có thể nắm bắt được cơ hội này đương nhiên là tốt nhất.

Lúc Mộng Kiều Nhụy nhận được điện thoại của cô cũng rất kinh ngạc bất ngờ, nghe được chuyện Mục Văn Hạo lại còn tự mình hại mình, đang bị thương nặng cấp cứu ở trong bệnh viện lại càng khiếp sợ đến không dám tin.

“Tôi sẽ đi qua đó. Nhưng mà Diệp Ninh à, cô thật sự nên chuẩn bị sẵn tâm lý, anh ta vì cô, thật sự đã điên rồi.”

TBC

Mộng Kiều Nhụy nhắc nhở làm cho cảm xúc vốn dĩ đang cực kỳ bất an của Diệp Ninh càng thêm căng thẳng hơn nữa.

“Anh ta còn làm cái gì nữa?”

Nếu không thì cô ta tuyệt đối sẽ không nói như thế.

“Trong mấy tháng cô không ở nơi này, anh ta đi khắp nơi vơ vét tìm phụ nữ có gương mặt tương tự như cô, huấn luyện cho mấy người bọn bắt chước theo tiếng nói cử động của cô. Đến cả Phùng Ninh Ninh mà Hồng Hải đang dùng toàn lực lăng xê cũng là thế thân của cô do anh ta đào tạo ra được!”

Diệp Ninh chỉ cảm thấy vô cùng khó thở, vậy mà lại còn có chuyện này nữa hả?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1333.html.]

Lại liên tưởng đến chuyện Mục Văn Hạo tự mình hại mình, cô thật sự tin tưởng lời Mộng Kiều Nhụy nói, Mục Văn Hạo đã điên rồi!

Chờ cô cúp điện thoại, mới phát hiện ra lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Từ trước đến nay cô còn chưa bao giờ sợ hãi một người đến mức như thế.

Cố Phong nói rất đúng, chuyện quan trọng nhất sau này chính là bảo đảm vấn đề an toàn khi ra vào mỗi ngày, để đề phòng những hành vi càng thêm điên cuồng của Mục Văn Hạo…

Kinh thành, xưởng sản xuất điện ảnh.

Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ đang tiến hành chế tác hậu kỳ cho bộ điện ảnh này.

Triệu Chí Viễn của bộ phận tuyên truyền sốt ruột chạy đến.

“Đạo diễn Ngô, đã xảy ra chuyện rồi!”

Hai người đồng thời dừng công việc trong tay lại.

“Chuyện gì thế này?”

“Ngày hôm qua bên Đan Thăng tổ chức tiệc chúc mừng, trong bữa tiệc đó, Lý Hiểu đã nhắc đến điện ảnh của chúng ta. Nói là điện ảnh của chúng ta sao chép phim của bọn họ. Bắt đầu từ sáng sớm ngày hôm nay, điện thoại của tôi đã bị các truyền thông gọi đến phát nổ luôn rồi, tất cả mọi người đều đang hỏi thăm chuyện này.”

Tuy rằng Triệu Chí Viễn vô cùng kiên định giải thích với những người đó, điện ảnh hoàn toàn không có chuyện sao chép, nhưng mà hiệu quả lại cực nhỏ.

Thật ra từ mấy tháng trước, loại đồn đãi vớ vẩn này vẫn luôn có, nhưng cho dù là Ngô Thu Á hay Trương Quốc Trụ thì đều không để trong lòng.

Nhưng mà lần này Lý Hiểu lại công khai nói những lời này ra bên ngoài, mức độ đáng tin lập tức bay lên vèo vèo.

“Tôi nghe một người bạn ở rạp chiếu phim nói số người xem điện ảnh của Đan Thăng ngày hôm nay tăng cao rất nhiều, mức độ nổi tiếng đã tăng cao chót vót.”

Rất rõ ràng, Lý Hiểu đang lợi dụng dư luận của chuyện này để gia tăng thêm mức độ nổi tiếng của điện ảnh.

Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ liếc nhìn nhau, không ngờ rằng Lý Hiểu lại có thể làm việc này đến mức cực đoan như thế.

“Vậy cô ta có nói biên kịch của điện ảnh chúng ta là Diệp Ninh không?” Đây là vấn đề đầu tiên mà Ngô Thu Á quan tâm.

Triệu Chí Viễn lắc đầu: “Chuyện này thì không nói đến.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1332: Chương 1332


Ngô Thu Á cười khẩy nói: “Cô ta khá thông minh đấy, biết rõ nếu mình nói ra sẽ tạo ra chấn động lớn đến mức nào.”

“Đạo diễn Ngô, ông cũng đừng lo khen cô ta nữa. Hiện tại chúng ta phải xử lý như thế nào đây?” Triệu Chí Viễn cảm thấy điện ảnh còn chưa chiếu đã gặp phải hiềm nghi sao chép, nếu nói chuyện này không tạo ra ảnh hưởng gì thì đương nhiên là không có khả năng rồi.

Ngô Thu Á suy nghĩ một chút: “Tạm thời công bố ca khúc chủ đề trước đi.”

Điện ảnh sắp công chiếu, cũng nên quảng cáo tạo thế trước rồi.

Triệu Chí Viễn đầu tiên là hơi sửng sốt một chút, sau đó lập tức suy nghĩ cẩn thận đoán ra được ý đồ của Ngô Thu Á, gương mặt u sầu lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ hưng phấn.

“Được rồi, tôi lập tức đi làm ngay!”

TBC

Triệu Chí Viễn hưng phấn đi ra ngoài, Trương Quốc Trụ nhịn không được trêu chọc với Ngô Thu Á: “Xem ra lần này Đan Thăng quyết tâm muốn đối đầu với chúng ta rồi.”

“Tôi cảm thấy đây không phải là ý kiến của ông ta.” Ngô Thu Á hơi mất tập trung nói, trong lòng lại đang suy nghĩ đến một chuyện khác.

“Ý của ông là Lý Hiểu và Xà Hoành Minh sao?” Trương Quốc Trụ nhắc đến hai người kia, trong giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

Ngô Thu Á gật đầu nói: “Bọn họ đang không cam lòng.”

Trương Quốc Trụ khinh thường hừ lạnh: “Đáng tiếc, bọn họ cũng coi như là có tài hoa, không ngờ lại lòng dạ hẹp hòi như tế. Chỉ bởi vì ông từ chối kịch bản của bọn họ mà bọn họ đã muốn bôi nhọ điện ảnh của chúng ta như thế.”

“Tài hoa và lòng dạ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.” Ngô Thu Á xem sự việc rất thông thấu.

“Ông định làm sao đây? Cứ tiếp tục tùy ý cho bọn họ bịa đặt kiếm chuyện như thế à?” Trương Quốc Trụ vẫn khá hiểu biết về Ngô Thu Á.

Tuy rằng Ngô Thu Á luôn khá hờ hững với đại đa số mọi chuyện, nhưng chắc canh sẽ không tùy ý để cho người ta khinh nhục.

Lúc trước ông ấy vẫn luôn không làm gì đối với những việc này là bởi vì bọn họ đều tập trung toàn bộ lực chú ý vào điện ảnh của mình.

Hiện tại hoàn toàn có thể rảnh tay, ông ấy cũng không đến mức sẽ tiếp tục nhịn xuống nữa đúng không?

Ngô Thu Á không giận ngược lại bật cười, nụ cười mang theo một chút lạnh nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1334.html.]

“Cứ để bọn họ tiếp tục nhảy nhót thêm mấy ngày nữa đi.”

Trò hay vẫn còn ở phía sau!

Trương Quốc Trụ nhìn dáng vẻ không thèm để ý của ông ấy, biết ông ấy đã có tính toán riêng rồi.

...

“Đúng vậy. Nếu không phải có chứng cứ rõ ràng và bảo đảm thì sao tôi có thể dùng danh dự của mình nói ra những lời này chứ? Mấy người hoàn toàn có thể đưa tin theo sự thật mà tôi vừa nói!” Tâm trạng Lý Hiểu vô cùng sung sướng đến đây trò chuyện với phóng viên.

Cô ta nói năng chắc nịch, làm cho các phóng viên ngồi ở đối diện hoàn toàn không nghi ngờ chút nào.

Cô ta là biên kịch nổi tiếng trong giới phim ảnh, đương nhiên không có chuyện vô duyên vô cớ đi bôi nhọ người khác.

Huống chi đối phương còn là đạo diễn nổi tiếng Ngô Thu Á vô cùng có thân phận và danh tiếng trong giới.

“Vậy cô có biết biên kịch điện ảnh của đạo diễn Ngô là ai hay không?”

Nếu như là sao chép phim nhựa, vậy ngoại trừ đạo diễn ra, biên kịch sao chép kịch bản đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm càng lớn hơn.

Nói đến cũng lạ, đoàn phim của Ngô Thu Á bảo vệ biên kịch kia vô cùng nghiêm ngặt, đến tận lúc này cũng không hề tiết lộ bất cứ tin tức gì về người kia.

Lý Hiểu cũng không đưa ra câu trả lời chính xác, chỉ là vô cùng có thâm ý mà nói: “Tôi đương nhiên biết người sao chép kịch bản của bản của tôi là ai, nhưng mà hiện tại tôi còn không thể nói. Chỉ có thể nói cho mọi người biết, người này là người mà tất cả mọi người đều không ngờ đến, chắc canh sẽ làm mọi người đều khiếp sợ. Mọi người có thể chờ mong một chút, chờ đến khi tên của người này được công khai ra, chắc canh sẽ là một tin tức cực kỳ chấn động!”

Những lời này của cô ta đã khơi gợi lòng hiếu kỳ của phóng viên, không khỏi liên tục hỏi dò.

Nhưng Lý Hiểu kiên quyết không chịu tiết lộ ra ngoài.

“Sốt ruột sẽ hỏng việc, mọi người phải kiên nhẫn một chút. Không phải điện ảnh của Ngô Thu Á sắp sửa công chiếu rồi sao, đến lúc đó tất cả các câu trả lời đều sẽ được công bố! Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ông ta còn dám công chiếu điện ảnh ra ngoài!”

Nói đến lời cuối cùng, Lý Hiểu có chút hả hê mỉm cười, ý tứ mà cô ta muốn biểu đạt đã vô cùng rõ ràng rồi.

Phóng viên nghe cô ta nói như thế, cũng chỉ có thể lựa chọn tiếp tục chờ đợi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1333: Chương 1333


Chờ phóng viên rời khỏi rồi, Đan Thăng và Xà Hoành Mnh mới từ bên cạnh đi ra.

Lúc nãy hai người bọn họ cũng nghe được rõ ràng buổi phỏng vấn của Lý Hiểu.

Ở trong mắt hai người bọn họ, trạng thái hiện tại của Lý Hiểu đã hoàn toàn trở nên điên cuồng.

Trước kia khi nhắc đến việc phim nhựa của Ngô Thu Á sao chép, ở trước mặt người ngoài Lý Hiểu còn sẽ cẩn thận lựa lời, nhưng mà hiện tại cô ta đã không còn kiêng dè gì nữa.

Đến cả Đan Thăng nghe xong cũng cảm thấy sợ hãi muốn chết, không dám tưởng tượng nếu như chuyện này xảy ra vấn đề gì thì bọn họ phải giải quyết như thế nào?

“Biên kịch Lý, mấy ngày nay chúng ta làm nhiều chuyện như thế, bên phía đạo diễn Ngô đương nhiên sẽ có hành động gì đó.”

Ông ta không quá yên tâm nhắc nhở.

Thật ra hôm nay Lý Hiểu có hành vi như thế, đại đa số nguyên nhân là bởi vì từ trước đến nay Ngô Thu Á đều luôn im lặng.

Nếu Ngô Thu Á có hành động gì đó thì cô ta cũng không đến mức sẽ tự tin như hôm nay.

Hiện tại cô ta đã hoàn toàn khẳng định rằng Ngô Thu Á chột dạ vì chuyện sao chép cho nên mới không dám ra mặt.

Quả nhiên Lý Hiểu không thèm để ý mỉm cười nói: “Toàn thế giới đều biết phim nhựa của ông ta là sao chép, ông ta muốn làm cái gì thì làm.”

Đan Thăng nhíu mày, ông ta thật lòng không muốn làm quan hệ giữa mình và Ngô Thu Á trở nên quá căng thẳng.

Là đạo diễn mới trong giới điện ảnh, ông ta còn không đắc tội nổi một người giống như Ngô Thu Á.

Cho nên ông ta mới né tránh buổi phỏng vấn của các phóng viên nhiều đến thế.

“Biên kịch Lý, hiện tại cô đang đánh cược tương lai nghề nghiệp của chính mình đó.”

Ông ta vốn dĩ cũng không muốn nói chuyện này cho lắm.

Nụ cười đắc ý trên mặt Lý Hiểu hơi cứng lại, bực bội nhìn về phía ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1335.html.]

“Đạo diễn Đan, ông cảm thấy tôi là một đứa ngốc sao? Nếu không bảo đảm thì tôi sẽ ăn nói lung tung sao?”

Đan Thăng đảo mắt nhìn về phía Xà Hoành Minh.

Ông ta đã xác nhận với Xà Hoành Minh rồi, bọn họ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy kịch bản quay chụp của Ngô Thu Á.

Cái gọi là sao chép, cũng gần như là chỉ dựa vào đề tài võ thuật của hai bộ phim và phỏng đoán của bọn họ mà thôi.

“Ý của tôi thì chúng ta nên chờ đến khi điện ảnh của đạo diễn Ngô công chiếu thì lại áp dụng hành động.”

Thật ra ở điểm này, ý kiến của Đan Thăng và Xà Hoành Minh lại hoàn toàn giống nhau.

Lý Hiểu cảm thấy hai người bọn họ đã được lợi lại còn đứng nói mát, dùng giọng nói sắc bén chỉ trích: “Số lượng vé bán đi trong ngày hôm nay đã gấp hai mấy ngày trước, đây không phải đều là mức độ nổi tiếng do tôi mang đến sao? Tôi chỉ là vì phòng bán vé, mấy người không ủng hộ tôi thì cũng thôi, đừng có đến đây nghi ngờ tôi!”

Cô ta thật sự không ngờ bọn họ sẽ nhát gan như thế, làm việc cứ sợ trước sợ sau, thậm chí còn không bằng một người phụ nữ như bọn họ!

Đan Thăng bị cô ta chặn họng á khẩu không trả lời được, hiện tại chỉ có thể chờ xem bên phía Ngô Thu Á sẽ có hành động gì.

Đoàn văn công.

Hôm nay trong đoàn có biểu diễn, Diệp Ninh lại không được sắp xếp lên sân khấu, mà chỉ ở lại hậu trường làm nhân viên dự bị.

Sau khi buổi biểu diễn bắt đầu, cô đứng ở lối ra vào hậu trường, nhìn về phía biểu diễn hợp xướng trên sân khấu.

Người hát chính hiện tại là Tôn Manh Manh.

TBC

Hiện tại phong thái của Tôn Manh Manh đã vô cùng vững vàng, đã có thể tự đảm đương một phía rồi.

“Cảm thấy thế nào.” Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa một trái một phải đi đến bên cạnh Diệp Ninh, cùng nhau quan sát buổi biểu diễn trên sân khấu.

“Khá tốt.” Diệp Ninh cho một lời khen, sau đó lại nhìn về phía bốn thành viên mới trong đội nhạc khí.

Viên Băng ngồi ở trước đàn dương cầm cũng rất tốt, còn có Lưu Mộc Lan thay thế vị trí của Trịnh Thư Vân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1334: Chương 1334


Trong nháy mắt Diệp Ninh cảm thấy có chút hoảng hốt, giống như lại quay về những ngày tháng đi chơi cùng với Trịnh Thư Vân.

Trong nháy mắt Trịnh Thư Vân cũng đã đi ra nước ngoài được hơn nửa năm, trong nửa năm này cũng đã xảy ra quá nhiều việc, cũng không biết cô ấy sống ở nước ngoài có tốt không nữa?

“Có phải cô nhớ Thư Vân không?” Không ngờ rằng Từ Minh Vũ lại đoán được suy nghĩ của cô.

Diệp Ninh khẽ “ừ” một tiếng.

Nhắc đến Trịnh Thư Vân, Từ Minh Vũ cũng lộ ra vẻ mặt tiếc nuối.

“Thư Vân là tướng tài của tôi, Vương Hinh Tuyết là tướng tài của đội trưởng Lý, chỉ có điều không ngờ rằng hai người bọn họ..”

Câu nói tiếp theo đó bị anh ta thay thế bằng tiếng thở dài.

Lâu lắm rồi Diệp Ninh không nghe được tên của Vương Hinh Tuyết, cô thu hồi tầm mắt nhìn về phía Lý Kiến Hoa.

“Đội trưởng Lý có tin tức gì của Vương Hinh Tuyết không?”

Từ sau khi cô dọn ra khỏi viện gia thuộc bên kia thì cũng không còn cố ý đi để ý bên đó.

Quả nhiên Lý Kiến Hoa cho cô một câu trả lời khẳng định: “Tháng trước Vương Hinh Tuyết đã xuất viện rồi, tôi có đi thăm cô ấy, trạng thái tinh thần của cô ấy cũng coi như khôi phục không tệ lắm.”

Nhưng mà cho dù khôi phục không tệ lắm thì cũng không thể thay đổi được sự thật rằng cô ta đã trở thành một bệnh nhân tâm thần. Bác sĩ nói cô ta tuyệt đối không thể chịu thêm bất cứ k*ch th*ch gì đó, nếu không có khả năng sẽ tái phát bất cứ lúc nào.

Cô gái kia vốn dĩ nên có được một tương lai xán lạn, cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế.

Sắc mặt của Diệp Ninh vẫn không hề thay đổi gì, mọi khúc mắc giữa cô và Vương Hinh Tuyết đều đã vẽ dấu chấm hết.

Ra khỏi phòng biểu diễn, Diệp Ninh quay về văn phòng.

Vì muốn làm cô có thể làm việc tốt hơn, trong đoàn còn cố ý sắp xếp cho cô một văn phòng riêng.

Cô mới vừa ngồi xuống đã nhận được điện thoại do Trương Quốc Trụ gọi đến.

“Thời gian công chiếu phim đã quyết định vào cuối tháng sau, tôi đã chào hỏi trước với đoàn trưởng rồi, lần đầu tiên điện ảnh công chiếu cô có thể lại đây.” Giọng của Trương Quốc Trụ rất nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo chút sốt ruột.

“Được rồi.” Diệp Ninh đồng ý vô cùng dứt khoát.

Bộ điện ảnh này cũng có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1336.html.]

“Mấy ngày nay cô có đọc báo không?”

Câu hỏi của Trương Quốc Trụ làm Diệp Ninh có chút khó hiểu.

Huống chi mấy ngày nay cô lại đặt toàn bộ lực chú ý vào chuyện của Mục Văn Hạo, hoàn toàn không có tâm trạng quan tâm mấy chuyện khác.

“Không có, làm sao thế?

“Có lẽ sẽ có không ít lời nghị luận không hay, nhưng mà cô cũng đừng để trong lòng.”

“Lời nghị luận không hay?” Diệp Ninh không rõ Trương Quốc Trụ muốn chỉ phương diện nào.

“Vẫn cứ là Lý Hiểu chưa chịu bỏ cuộc, cứ nằng nặc cho rằng kịch bản của chúng ta sao chép nội dung của cô ta, nhưng mà Thu Á đã chuẩn bị ứng phó rồi.” Trương Quốc Trụ biết sớm muộn gì cô cũng sẽ nhìn thấy, cho nên chủ động nói sớm hơn, làm cô có thể chuẩn bị tâm lý trước.

Diệp Ninh lập tức hiểu được, người phụ nữ này đúng là âm hồn không tan mà.

Trương Quốc Trụ lại dặn dò lần nữa, sau đó mới cúp máy.

Diệp Ninh cũng không thèm để tâm đến chuyện của Lý Hiểu, bởi vì hiện tại cô ta càng làm lớn chuyện, chờ đến khi điện ảnh công chiếu thì sẽ bị vả mặt càng đau hơn.

Đến lúc đó thậm chí không cần đến lượt cô ra tay, Lý Hiểu cũng sẽ tự ngã vào phần mộ do chính cô ta tự đào ra.

Cô hơi chỉnh sửa lại một chút suy nghĩ, cầm lấy giấy và bút, bắt đầu chuẩn bị ca khúc tham gia tuyển chọn.

Bệnh viện.

Chờ đến khi Mục Văn Hạo tỉnh lại lần nữa, nhìn thấy người ngồi trước giường bệnh là Mộng Kiều Nhụy thì toàn thân lại càng âm trầm hơn.

Ở trước mặt anh ta, Mộng Kiều Nhụy thậm chí không dám thở mạnh tí nào, đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng rồi.

“Kêu Hà Bân lại đây.” Câu đầu tiên Mục Văn Hạo mở miệng nói lại không phải là lời phát tiết gì đó.

TBC

Hà Bân là tâm phúc của anh ta, Mộng Kiều Nhụy không biết hiện tại anh ta muốn gặp Hà Bân làm gì, nhưng mà lại không dám cãi lời.

Hai mươi phút sau, Hà Bân xuất hiện trong phòng bệnh.

Mục Văn Hạo trực tiếp ra lệnh với Mộng Kiều Nhụy: “Cô đi ra ngoài!”

Hiển nhiên anh ta cũng không coi Mộng Kiều Nhụy là người phe mình, đề phòng cô ta rất nhiều.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1335: Chương 1335


Chiều tối tan ca, Diệp Ninh đi vào bãi đậu xe, nhìn thoáng qua đã lập tức nhìn thấy bóng dáng của Cố Phong.

Cô cong môi lên mỉm cười, bước nhanh đi qua đó.

Tâm trạng của Cố Phong hình như cũng khá tốt, khóe mắt đuôi mày đều mang theo chút ý cười.

“Hôm nay anh gặp chuyện vui gì sao?” Diệp Ninh nhịn không được trêu chọc.

Cố Phong cũng không trực tiếp trả lời, mà lại ra hiệu cho cô mau nhìn vào bên trong xe.

Diệp Ninh khó hiểu mở cửa xe ra.

“Hello! Diệp Ninh, đã lâu không gặp!”

Một gương mặt bụ bẫm đang cười tươi rói ngồi trên ghế phụ xuất hiện bên trong tầm mắt của cô.

Diệp Ninh đầu tiên là sửng sốt một giây, sau đó lập tức lộ ra vẻ mặt hưng phấn.

“Anh Vương! Sao anh lại ở chỗ này?!”

Cô vừa bất ngờ lại vừa vui vẻ.

Vương Kim cố ý xụ mặt nói: “Thứ nhất, tôi thích cô gọi tôi là Vương mập hơn. Thứ hai, tôi là tài xế của cô, đương nhiên phải đến tìm cô báo danh, đi làm rồi.

Diệp Ninh vui vẻ muốn chết: “Cơ thể của anh đã khỏi hẳn chưa?”

Anh ấy bị thương nặng hơn cô rất nhiều.

Vương Kim cố ý ôm n.g.ự.c ho khan vài tiếng, rõ ràng là muốn phối hợp cô làm ra dáng vẻ suy yếu, nhưng mà tư thế anh ấy bày ra lại trông có vẻ vô cùng buồn cười.

“Vào sinh ra tử đương nhiên là không được, lái xe thì vẫn không thành vấn đề.”

Diệp Ninh hoàn toàn thả lỏng lại, có Vương Kim ở đây, cô cũng yên tâm hơn rất nhiều.

TBC

“Chúng ta lên xe lại nói chuyện tiếp.” Cố Phong nhắc nhở.

Diệp Ninh ngồi ở đằng sau, Cố Phong phụ trách lái xe, Vương Kim phụ trách trêu chọc pha trò.

Bầu không khí nhẹ nhàng lại vui sướng.

“Thật ra trước khi anh về quê đón em thì Vương mập đã liên lạc với anh rồi. Anh muốn tạo bất ngờ cho em, nên mới không nói cho em biết trước.” Cố Phong giải thích.

Diệp Ninh gật đầu lia lịa, nhìn thấy Vương Kim tung tăng nhảy nhót như thế, năng lực khôi phục đúng là quá mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1337.html.]

“Bắt đầu từ ngày mai, anh ấy sẽ tiếp tục đi theo bên cạnh em giống như lúc trước.” Cố Phong không nói thêm gì, nhưng trong lòng Diệp Ninh và Vương Kim đều ngầm hiểu.

Vương Kim lại kiên định bày tỏ thái độ: “Lần trước là do tôi không bảo vệ tốt Diệp Ninh, tôi nhất định sẽ lấy công chuộc tội, sẽ biểu hiện thật tốt!”

Tuy rằng anh ấy nói như thế, nhưng mà từ trước đến nay Cố Phong và Diệp Ninh đều chưa từng cảm thấy như thế.

Diệp Ninh sung sướng đề nghị: “Chúng ta đi ra ngoài ăn cơm thôi, coi như là tiệc chào đón Vương mập.”

Cố Phong vô cùng dứt khoát đồng ý ngay: “Được rồi.”

Hiếm khi thấy cô có hứng thú và tâm trạng như thế, không còn lo lắng vì chuyện của Mục Văn Hạo nữa.

Mười phút sau, ba người ngồi trong phòng bao của tiệm cơm.

Diệp Ninh cố ý hỏi khẩu vị của Vương Kim, gọi một bàn món ăn anh ấy và Cố Phong thích.

Vương Kim ăn đến hăng say, không hề rụt rè và kiêng dè gì cả.

“Tôi đề nghị chúng ta nên uống một ly, chúc mừng cả ba chúng ta đều đại nạn không chết!”

Bọn họ còn có thể ở nơi này vui vui vẻ vẻ ăn cơm, cũng là một chuyện rất đáng chúc mừng.

Cố Phong lái xe nên không thể uống rượu, cho nên cầm ly trà lên, lấy trà thay rượu.

Diệp Ninh khá là có hứng thú, cố ý rót cho mình một ly bia.

Cố Phong biết rõ tửu lượng của cô, nhưng lại không muốn ảnh hưởng đến hứng thú của cô, cho nên đành để cô uống tùy ý vậy.

Ba cái ly chạm vào nhau, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Không ngờ Diệp Ninh lại uống cạn sạch ly bia kia, không còn một giọt.

Vương Kim cười không khép miệng lại được, cũng uống cạn cùng cô.

Diệp Ninh lại rót đầy ly thứ hai cho cô và Vương Kim.

Lúc này thì Cố Phong không bình tĩnh nổi nữa: “Tiểu Ninh, tửu lượng của em không quá cao, đừng uống quá nhiều.

Diệp Ninh cho anh một ánh mắt “yên tâm”, cô nhất định phải uống ly rượu này.

“Vương mập, ly rượu thứ hai tôi mời anh. Cảm ơn anh đã liều mạng chiến đấu vì tôi!”

Cô vừa nói hết câu, Cố Phong cũng nuốt lời khuyên nhủ vào trong bụng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1336: Chương 1336


Vương Kim nói một cách đương nhiên: “Không cần cảm ơn tôi, cô là người yêu của Cố Phong, Cố Phong là anh em của tôi, cô chính là chị em của tôi, vượt lửa qua sông vì chị em là chuyện đương nhiên mà.”

Ặc.

Khóe miệng của Diệp Ninh hơi co giật.

Cô hiểu ý mà anh ấy muốn nói, nhưng mà sao nghe cứ cảm thấy câu này nó là lạ thế nhỉ?

Nhưng mà cô cũng không rối rắm mấy vấn đề này, lại cụng ly với Vương Kim lần nữa.

Vương Kim uống xong ly rượu thứ hai, đảo mắt nhìn tới nhìn lui giữa Diệp Ninh và Cố Phong.

Lúc nãy anh ấy cố ý nhắc đến người yêu, vậy mà Diệp Ninh lại không hề phản bác đó.

“Diệp Ninh, thật ra lần này người cô nên cảm ơn nhất không phải là tôi, mà là Cố Phong. Vì cứu cô, Cố Phong đến cả tính mạng của mình cũng không cần luôn đi.”

Diệp Ninh quay đầu nhìn về phía vết sẹo nhạt trên mặt Cố Phong, đến cả giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn.

“Tôi biết.”

Trong ánh mắt Cố Phong cũng tràn ngập vẻ cưng chiều: “Tôi không cần Tiểu Ninh cảm ơn tôi.”

Vương Kim cảm thấy anh đúng là một tên ngốc, đến lúc này nên thuận thế mà tiếp tục tấn công mới được.

Anh em không được việc, chỉ có thể để anh ấy giới đỡ.

“Tôi thấy hai người cũng yêu thích lẫn nhau, sống c.h.ế.t không rời. Cho nên đến lúc nào thì tôi mới có thể uống rượu mừng của hai người đây??”

Mau mau phục hôn đi, đây mới là chuyện quan trọng nhất, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Diệp Ninh cũng mong đợi nhìn về phía Cố Phong.

Trước kia bọn họ đã hẹn với nhau, chờ đến khi quay về sẽ lập tức phục hôn ngay.

Cũng không biết anh có còn nhớ chuyện này hay không nữa?

TBC

Dưới ánh nhìn chăm chú của hai người, Cố Phong khẽ tằng hắng nói: “Đoàn trưởng đã phê duyệt đơn xin phục hôn của tôi và Tiểu Ninh rồi, sau đó còn cần vài ngày để thẩm tra chinh trị. Chờ thẩm tra chính trị xong chúng tôi sẽ làm vài bàn tiệc, đến lúc đó chắc chắn sẽ mời anh đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1338.html.]

Anh vốn dĩ cũng muốn nhanh chóng báo cho Diệp Ninh biết tin vui này, vừa lúc tranh thủ cơ hội này nói ra luôn.

Còn chuyện thẩm tra chính trị, bởi vì bọn họ là phục hôn, cho nên cũng chỉ cần đi lưu trình cho có mà thôi, sẽ không có bất cứ vấn đề.

Hai mắt Diệp Ninh lập tức sáng rực, hạnh phúc đến quá đột ngột, làm cô cảm thấy chuyện này không chân thật tí nào.

“Thật sao?”

Cô cẩn thận xác nhận lại.

“Thật. Ngày hôm qua anh đã định nói với em rồi.” Giọng nói của Cố Phong dịu dàng đến mức muốn ch** n**c.

Tim Diệp Ninh đập lên điên cuồng, giờ phút này thật sự chẳng có cái gì quan trọng nữa!

Phản ứng của Vương Kim lại càng kích động hơn nữa, anh ấy vỗ mạnh lên vai Cố Phong, phát tiết tâm trạng kích động của mình, thật lòng mừng thay cho anh em.

“Anh em, lần này cậu thật sự là chờ đến lúc mây tan thấy trăng sáng, cuối cùng cũng ôm được người đẹp về nhà!”

Quá khó khăn, thật đúng là quá khó khăn!

Cố Phong cười gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Anh đã chờ mong ngày này từ rất lâu rồi.

Diệp Ninh ước gì có thể nói cho tất cả mọi người biết, cô và Cố Phong thật sự sắp kết hôn rồi.

Tin vui như thế này lại chỉ có thể chia sẻ với một mình Vương Kim.

“Tối nay chúng ta không say không về!”

Vương Kim lập tức gân cổ lên phụ họa: “Đúng vậy, không say không về!”

Dù sao thì hôm nay anh ấy cũng chưa tính là đi làm, cho dù uống đến mức xụi lơ thành một vũng bùn thì cũng có Cố Phong làm tài xế đưa anh ấy về nhà.

Cố Phong dở khóc dở cười nhìn hai người đã hoàn toàn mất đi năng lực khống chế cảm xúc, anh vốn dĩ cũng không muốn để bọn họ uống say, nhưng hiện tại có vẻ là chuyện này này không thể thực hiện được rồi.

Gặp được chuyện vui vẻ thì cần phải ăn mừng mới được!

“Người phục vụ, thêm năm chai bia nữa!” Diệp Ninh hào khí kêu to, hoàn toàn không quan tâm nhiều rượu như thế thì cô và Vương Kim có uống hết được hay không.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1337: Chương 1337


Quân khu, viện gia thuộc.

Cố Phong ôm Diệp Ninh ra khỏi xe, cõng cô đi lên cầu thang yên lặng.

Hơi thở nóng rực của Diệp Ninh phất quá bên lỗ tai của anh, làm nửa bên lỗ tai của anh đỏ lên.

Anh lấy chìa khóa đặt dưới chậu hoa trước cửa ra, mở cửa phòng đi vào.

Anh cũng không bật đèn, mà là nương ánh trăng, trực tiếp đi vào phòng ngủ, đặt Diệp Ninh lên giường.

Chờ làm xong hết chuyện này rồi, anh lại yên lặng ngồi xuống bên cạnh Diệp Ninh.

Hình như Diệp Ninh ngủ rất ngon lành, dưới sự chiếu sáng của ánh trăng, trông cô giống hệt như con búp bê xinh đẹp.

Anh không làm gì hết, chỉ vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm cô, ngắm cô.

Không biết đi qua bao lâu, anh chậm rãi đứng dậy, muốn đi đến phòng bên cạnh nghỉ ngơi.

Nhưng mà anh vừa hỏi nhúc nhích, Diệp Ninh còn đang ngủ say đã nắm chặt lấy cổ tay của anh.

“Tiểu Ninh?”

Anh thậm chí hoài nghi có phải cô tỉnh lại rồi?

Nhưng Diệp Ninh cũng không mở mắt ra, giống như chỉ là trong lúc vô thức trùng hợp làm ra hành động này mà thôi.

Anh đành phải ngồi xuống mép giường lần nữa.

Diệp Ninh đột nhiên mở mắt.

Cố Phong lập tức dịu dàng hỏi: “Có phải anh đánh thức em rồi không?”

Giây tiếp theo thứ trả lời anh lại là tiếng nôn khan đầu khó chịu của Diệp Ninh.

“Ọe! Mắc... ói quá...”

Cố Phong lập tức phản ứng lại nói: “Em chờ chút, anh đi lấy...”

Hai chữ thùng rác đã đến bên miệng, nhưng Diệp Ninh đã không khống chế được mà nôn thốc nôn náo.

Mùi rượu gay mũi xộc vào mặt.

Cố Phong hoàn toàn không rảnh lo mấy thứ này, thấy cô khó chịu như thế, vội nhanh chóng vỗ lưng cho cô

Lăn lộn một lúc lâu sau, cuối cùng Diệp Ninh cũng không nôn nữa, lại ngã vào trên giường.

Nhưng mà mặt đất và quần áo của cô đều dính đầy bãi nôn lúc nãy.

Cố Phong cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất dọn dẹp, lại mở cửa sổ ra thông gió.

Tuy rằng anh đã dọn dẹp sạch sẽ vết bẩn trên mặt đất, nhưng trên người Diệp Ninh lại toàn là mùi rượu.

Cố Phong suy nghĩ một lúc, vẫn cảm thấy không thể để cô ngủ như vậy được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1339.html.]

“Tiểu Ninh, dậy nào, anh dẫn em vào phòng vệ sinh tắm rửa.”

Diệp Ninh cố mở hé mí mắt ra, hình như là bị anh đánh thức, nhưng lại giống như chỉ là phản xạ có điều kiện.

Cố Phong nửa kéo nửa ôm kéo cô vào phòng vệ sinh, lại còn mở vòi hoa sen ra.

Anh đều đã cởi áo ngoài và quần ngoài của cô ra, nhưng mà con áo lót thì anh lại thật sự sợ chính mình không khống chế được.

May mà anh lăn lộn từ nãy đến giờ, Diệp Ninh lại mở mắt ra.

“Em... Đây là chỗ nào thế?”

Cô lảo đảo đứng trước gương, không nhận ra được hoàn cảnh ở xung quanh.

“Tiểu Ninh, nghe lời. Em đứng xích qua bên này một chút, anh ở bên ngoài chờ em...” Cố Phong ở bên cạnh không yên tâm dặn dò.

Diệp Ninh lắc lư đầu, nhìn về phía ánh, ánh mắt đã không có tiêu cụ, vài giây sau mới giơ tay lên tát cho anh một bạt tay.

Bốp.

Tiếng tát tai không nặng, nhưng lại cực kỳ vang.

Cố Phong bị đánh mà ngơ ngác, khóc không ra nước mắt.

“Đồ d* x*m!” Diệp Ninh dùng tay ôm chặt ngực, làm cho cô đang mặc áo lót trông lại càng quyến rũ hơn nữa

“Khụ khụ.” Cố Phong nhanh chóng rời tầm mắt đi, biết cô hoàn toàn còn chưa khôi phục lại ý thức , càng không nhận ra anh: “Anh đi ra ngoài trước!”

Anh còn chưa kịp nói xong, cửa phòng vệ sinh đã từ bên ngoài đóng lại.

“Phù!”

Anh dựa vào cửa thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, bình phục cảm xúc đã bắt đầu mênh mông.

Thật đúng là hành người c.h.ế.t đi được mà!

Năm phút.

Mười phút.

Diệp Ninh vốn dĩ không bao lâu sau sẽ đi ra, nhưng mãi vẫn không thấy cô đi ra ngoài.

Cố Phong gióng lỗ tai lên nghe ngóng động tĩnh ở bên trong.

TBC

“Tiểu Ninh, em đã tắm xong chưa?”

Anh lại không nhận được bất cứ câu trả lời nào.

Anh có chút lo lắng, lại tăng thêm âm lương.

“Tiểu Ninh, em đã tắm xong chưa?”

Anh vẫn chỉ nghe được tiếng nước chảy ào ào.

Lần này thì anh hoàng toàn mất kiên nhẫn, sợ cô xảy ra chuyện, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1338: Chương 1338


Lúc này trong phòng vệ sinh, Diệp Ninh đang đứng ở vòi hoa sen, dòng nước ấm áp làm xung quanh bốc lên một lớp hơi nước mờ ảo, bên trong hơi nước là cơ thể thướt tha của cô...

Chỉ mới nhìn thoáng qua, Cố Phong đã hoàn toàn trầm luân.

Lý trí nói cho anh, phi lễ chớ coi, phải nhanh chóng đi ra ngoài.

Nhưng mà hai chân của anh giống như là mọc rễ nảy mầm, hoàn toàn hoạt động không được chút nào.

Diệp Ninh cũng phát hiện ra anh anh, trong nháy mắt có chút hoảng loạn, sau khi nhận ra đó là anh thì cô ngược lại hoàn toàn bình tĩnh xuống.

Trong hai người bọn họ, cũng không biết ai là người hành động trước, chờ đến Cố Phong phản ứng lại thì anh và Diệp Ninh đã cùng nhau đứng ở dòng nước, đôi bên đã hoàn toàn trần như nhộng.

Sáng sớm.

Diệp Ninh nằm trong khuỷu tay của Cố Phong tỉnh lại.

Đầu óc của cô vẫn cứ hoa mắt chóng mặt.

Vài giây sau, cuối cùng cô cũng ý thức được không thích hợp, nhẹ nhàng xoay người.

Sau khi nhìn thấy gương mặt đang ngủ say của Cố Phong, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.

Cho dù không nhìn xuống bên dưới thì cô cũng có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, cơ thể dưới chăn của hai người bọn họ đều... trần như nhộng!

Cho nên tối hôm qua bọn họ đã làm rồi hả?!!

Cô cố gắng nhớ lại, nhưng mà ký ức trong đầu lại hoàn toàn trống trơn, không có bất cứ hình ảnh nào hết!

Bình tĩnh.

Ai cung nói là sau khi làm lần đầu tiên xong, thân thể chắc chắn sẽ có khác thường.

Cô nín thở cảm nhận cái “khác thường” kia.

Hình như là có hơi khó chịu thật?!

Cô đột nhiên hối hận vì sao tối hôm qua mình lại uống nhiều rượu như thế, cho nên đến cả lần đầu tiên của bọn họ đều không nhớ rõ.

Nếu ông trời lại cho cô có cơ hội làm lại từ đầu lần nữa, cô nhất định phải giữ lại ba phần tỉnh táo mới được.

Tuy rằng không nhớ rõ quá trình, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Không ngờ tốn nhiều thời gian như thế, bọn họ mới đi đến một bước này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1340.html.]

Cô chậm rãi bò dậy, muốn lén hôn gương mặt Cố Phong một chút, cho anh một nụ hôn chào buổi sáng.

Cánh môi vừa mới chạm vào làn da của Cố Phong, Cố Phong lập tức mở bừng mắt.

TBC

Gương mặt xinh đẹp của cô hỏi đỏ lên, giống như làm chuyện gì xấu bị bắt quả tang tại trận vậy.

Cô đang định nói “chào buổi sáng” thì Cố Phong vừa mới tỉnh lại ánh mắt đã tối sầm, trực tiếp hôn lên môi của cô.

Diệp Ninh không ngờ rằng mới sáng sớm đã nhận được một nụ hôn chào buổi sáng nhiệt tình lại nóng bỏng như thế.

Đầu óc cô lại càng mơ mơ màng màng hơn.

Mãi đến khi tiếng hô hấp của Cố Phong càng thêm dồn dập, cuối cùng mới chịu dừng lại.

Nhưng cho dù là thế, anh cũng không buông cô ra mà vẫn cứ ôm chặt lấy cô vào trong lòng ngực.

Toàn thân Diệp Ninh giống muốn bốc cháy, không dám nhúc nhích tí nào.

“Anh không đi bộ đội sao?”

Cô nỉ non hỏi Cố Phong.

Hôm nay cô cũng có công việc ở đoàn văn công.

Cố Phong vẫn cứ không nỡ buông tay ra: “Chúng ta nằm thêm một lúc nữa đi.”

Cơ thể mềm mại thơm tho ở trong ngực, muốn bò khỏi giường thật sự cần phải có lực tự chủ rất lớn.

“Ừ.” Diệp Ninh nhẹ nhàng đồng ý.

Lại vài phút trôi qua, Cố Phong buộc phải bò dậy.

Đây là lần đầu tiên Diệp Ninh nhìn thấy trực diện cơ thể của anh vào ban ngày ban mặt như thế này.

Cô vừa xấu hổ, lại vừa không khống chế được hai mắt của mình.

Cố Phong thì lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, thong thả ung dung mặc quần áo vào, sau đó không chút hoang mang đi vào phòng vệ sinh.

Diệp Ninh nhìn cửa phòng vệ sinh đóng lại, vỗ nhẹ lên gương mặt đỏ rực của mình, cực lực đè lại trái tim đang đập điên cuồng của mình.

Đúng là muốn c.h.ế.t thật mà, tại sao cô lại si mê anh như thế chứ?!

Định lực của cô còn không bằng một người đàn ông như Cố Phong nữa!

Mà cô lại không biết rằng, ngay khoảnh khắc cửa phòng vệ sinh đóng lại, Cố Phong trông có vẻ vô cùng bình tĩnh lập tức đầu hàng ngay, không chỉ mặt đỏ bừng mà đến cả lỗ tai và cổ cũng đỏ rực không kém.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1339: Chương 1339


Diệp Ninh mặc quần áo, rời giường, nhìn thấy khăn trải giường còn sạch sẽ, thoáng sửng sốt.

Lúc này Cố Phong đã rửa mặt xong đi đến, thấy cô nhìn chằm chằm giường đệm sững sờ, hỏi: “Làm sao vậy?”

Diệp Ninh vô cùng khó hiểu, hơi mở miệng ra

Lời nói đều đã tới rồi bên miệng, nhưng cô vẫn không thể nói nên lời.

“Anh tranh thủ dọn đồ đạc của anh đến đây đi, ít nhất cũng phải có vài bộ quần áo tắm rửa.”

Tình hình hiện tại của bọn họ cũng không khác gì đã phục hôn.

Cố Phong nghe hiểu lời nói của cô, cúi đầu nhìn về phía mình.

Áo sơ mi trắng tinh đúng là đã nhăn nheo bèo nhèo.

“Được rồi.”

Anh đồng ý vô cùng dứt khoát.

Phản ứng này của anh làm trong lòng Diệp Ninh cũng giảm bớt rất nhiều thắc mắc.

“Em đói bụng.

Bụng của cô trống trơn

Cố Phong cười nói: “Em muốn ăn cái gì? Anh đi mua.”

“Bánh bao, bánh quẩy, mì trộn tương, tào phớ.” Diệp Ninh liệt kê một lèo tên các món ăn

Cố Phong cưng chiều nhéo mũi của cô, “Mua nhiều như vậy em có ăn hết không?”

Diệp Ninh thập phần khẳng định gật gật đầu: “Hiện tại em có thể ăn hết một con trâu đó.”

“Được rồi, anh đi mua. Em đi rửa mặt đi.” Cố Phong ngoan ngoãn nghe theo yêu cầu của cô.

Diệp Ninh lười biếng đi vào phòng vệ sinh

Đó là cô cùng Cố Phong cùng nhau…… Tắm rửa?!!

Rầm!

Cô theo bản năng nuốt nước miếng, lập tức không bình tĩnh nổi nữa.

Ngay sau đó

Những khiêu khích to gan lại lộ liễu, tuyệt đối không phải là do cô lẩm……

“A!!”

Diệp Ninh cảm giác mình sắp điên rồi.

Quả nhiên sau khi uống say, cô sẽ hoàn toàn buông thả bản thân

Rõ ràng trước đó cô cũng đã thề là sẽ không bao giờ uống say nữa, cô đúng là đáng c.h.ế.t mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-vo-a-li-hon-nao-co-de/chuong-1341.html.]

Cũng không biết Cố Phong cảm nhận thế nào về cô, có khi nào anh sẽ cảm thấy cô quá phóng khoáng hay không?

Cô tiếp tục cố gắng nhớ lại tình huống sau khi rời khỏi phòng vệ sinh, chính là những hình ảnh ngắn ngủi kia lại đột nhiên biến mất sạch sẽ.

Chẳng lẽ cô đốt lửa xong, lại nhắm mắt đi ngủ thẳng cẳng hả?

Nếu thật sự là như vậy, sau đó Cố Phong muốn bóp c.h.ế.t cô không nhỉ?

Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy rất có loại khả năng này, nhưng mà chuyện này cô lại thật sự tiện mở miệng ra hỏi được.

Hai mươi phút sau, Diệp Ninh mới lề mà lề mề từ trong phòng vệ sinh đi ra.

Cố Phong còn không chưa về, cô dọn dẹp sơ phòng trước.

Khoảng nửa tiến sau, tiếng mở cửa vang lên, Cố Phong xách theo một đống đồ ăn sáng trở lại.

Diệp Ninh vui vẻ cầm lấy bữa sáng trong tay anh, cầm vào trong phòng bếp bày ra.

Quả nhiên những món mà cô nói Cố Phong đều mua trở về, hai người cùng nhau ngồi ở trước bàn cơm.

Diệp Ninh thật sự đói bụng, ăn một hơi hai cái bánh bao thịt.

Cố Phong săn sóc múc một chén sữa đậu nành cho cô nói: “Em ăn chậm thôi, đừng nghẹn.”

Diệp Ninh lại uống nửa ly sữa đậu nành, sau đó cầm lấy một cây bánh quẩy.

Nhưng mà cô chỉ ăn hơn một nửa bánh quẩy đã đưa đến trước mặt Cố Phong.

Bởi vì phía trước từng mập mạp, cho nên cũng vẫn luôn hạn chế cố gắng ăn ít đồ ăn quá nhiều dầu mỡ.

Cô vốn dĩ còn muốn ăn mì trộn tương, nhưng mà lại phát hiện mình đã ăn không vô nữa rồi.

“Anh ăn nhiều một chút.”

Cô cười hì hì tiếp mời Cố Phong, hơn nữa xê dịch tất cả đồ ăn còn thừa về phía của anh.

Cố Phong quá hiểu sức ăn của ô, đã lường trước được tình huống hiện tại.

TBC

Dưới ánh nhìn chăm chú của Diệp Ninh, anh bắt đầu ăn uống ngồm ngoàm.

Đồ ăn cũng giảm bớt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

“May mà em có dự đoán trước, bảo anh mua nhiều đồ ăn như thế.” Diệp Ninh nâng má, nhìn anh ăn ngon như thế cũng rất vui vẻ

Cố Phong cưng chiều nhìn cô, mãi đến khi cái bánh bao cuối cùng chui vào trong bụng.

Đây chắc chắn là bữa sáng no căng nhất mà anh từng ăn.

“Anh đừng nhúc nhích, để em dọn dẹp cho!” Diệp Ninh xung phong nhận việc, hơn nữa kiên quyết bảo anh ngồi yên ở bên cạnh nghỉ ngơi.

Cố Phong nhìn bóng dáng ra ra vào vào của cô, vẻ dịu dàng trong ánh mắt dần dần lộ ra một chút vẻ nghiêm túc rất khó phát hiện.

Anh thật sự hi vọng cô sẽ không bị chuyện phát sinh ngày hôm nay ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.

Thời gian này là lúc mọi người đều đi ra ngoài đi làm, viện gia thuộc bình thường đều khá yên tĩnh cũng hiếm khi lộ ra một chút nhộn nhịp.
 
Back
Top Dưới