Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1040: Chương 1040


Cho dù công an đã cố ý phong tỏa tin tức, Cố Phong cũng sẽ biết toàn bộ.

Cố Phong không nói một lời, xoay người chuẩn bị đi về.

Nhưng mà Mục Văn Hạo chỉ mới nói một câu, đã lập tức làm anh quay đầu lại lần nữa.

“Không lẽ anh không muốn nhanh chóng cứu Diệp Ninh ra sao?”

Mục Văn Hạo siết chặt nắm tay: “Công an điều tra không được, không có nghĩa là tôi sẽ không điều tra được. Anh cũng biết mà, tôi có được năng lực như thế.”

Con đường thu hoạch tin tức của anh ta không trong sạch, nhưng chắc chắn có tác dụng, nhất là đối với chuyện này.

Tuy rằng biểu cảm trên mặt Cố Phong không thay đổi quá nhiều, nhưng trong lòng đã bắt đầu rối rắm rồi.

Hiện tại chỉ cần có bất cứ cơ hội gì, anh cũng đều sẽ không bỏ cuộc.

Mục Văn Hạo trừng mắt nhìn thẳng vào anh, biết anh sẽ làm ra sự lựa chọn chính xác nhất.

Quả nhiên một lúc sau, một cái tên từ trong miệng Cố Phong nói ra.

TBC

“Trịnh Toàn Cường.”

Mục Văn Hạo nhìn bóng dáng đi xa của Cố Phong, đã biết được thứ mà anh ta muốn biết.

Lần này anh ta nhất định phải tìm được Diệp Ninh, cứu được Diệp Ninh trước Cố Phong!

Cố Phong bị thương, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn rất nhiều. Sau khi về văn phòng, anh không chỉ chủ động ăn uống mà còn tắm rửa đơn giản.

Anh quá hiểu biết tính cách của Trịnh Toàn Cường, gã chắc chắn sẽ tìm đến anh, hiện tại tất cả những gì anh cần làm chính là hoàn toàn bình tĩnh lại, chờ đên.

Diệp Ninh bị bắt cóc ngày thứ sáu, cuối cùng Cố Phong cũng nhận được điện thoại của Trịnh Toàn Cường.

Hơn nữa cú điện thoại này quả nhiên được gọi thẳng đến văn phòng doanh bộ của Cố Phong, vô cùng kiêu ngạo.

Cố Phong nghe được tiếng nói của Trịnh Toàn Cường, trong nháy mắt đó, suýt chút nữa anh đã bóp nát ống nghe.

“Anh bắt cóc Diệp Ninh.”

Cố Phong cố gắng làm giọng nói của mình nghe có vẻ thật bình tĩnh.

Bởi vì anh biết Trịnh Toàn Cường cũng đang thử, anh càng để ý Diệp Ninh thì Trịnh Toàn Cường sẽ càng tra tấn cô, dùng việc này để trả thù anh.

“Sở Mục, mày không ngờ được là sẽ còn có một ngày này đúng không. Không đúng, hiện tại tao phải gọi mày là Cố Phong mới đúng.”

Cuối cùng Trịnh Toàn Cường cũng nói ra tên của anh, giọng nói âm u mang theo hận ý thấu xương.

Cố Phong cắn chặt răng, im lặng ba giây mới có thể mở miệng.

“Người anh hận là tôi, nếu có giỏi thì cứ đến tìm tôi báo thù, bắt cóc một người con gái thì có gì hay chứ.”

Anh khinh thường châm chọc.

Trịnh Toàn Cường cười mỉa: “Thú vị đó. Mày cũng biết mà, tao thích nhất mấy chuyện thú vị. Để mày phải tận mắt nhìn người phụ nữ mày yêu vì mày mà c.h.ế.t thì sẽ thú vị hơn trực tiếp tìm mày báo thù rất nhiều.”

Sắc mặt Cố Phong bình tĩnh đến mức làm người ta sợ hãi, giọng nói lại càng thêm bình tĩnh: “Anh lầm rồi, tôi và Diệp Ninh chẳng có bao nhiêu tình cảm cả, nếu không thì chúng tôi cũng đã không ly hôn với nhau. Nhưng mà tôi cũng không muốn tranh luận chuyện này với anh, nói đi, anh muốn tôi làm cái gì?”

“Chậc chậc, mày nói vậy là tao không đồng ý rồi đó, nếu mày thật sự không thèm để ý đến sự sống c.h.ế.t của con nhỏ kia, vậy tao cũng không cần thiết phải giữ lại mạng cho nó nữa.” Trịnh Toàn Cường biết Cố Phong đang muốn giũ sạch toàn bộ quan hệ với Diệp Ninh, nhưng mà gã cứ không muốn cho anh làm được đó.

“Nếu anh g.i.ế.c cô ấy, vậy cả đời này cũng đừng mong đến cơ hội tìm tôi báo thù. Nếu anh không tin thì có thể thử xem.”

Cố Phong cắn chặt răng, anh cũng đang đánh cược.

Cược rằng Trịnh Toàn Cường sẽ không từ bỏ chấm dứt cuộc báo thù với anh dễ dàng như thế!

Anh uy h.i.ế.p xong, đầu dây bên kia yên lặng đến mức người nói chuyện điện thoại đã chết.

Cố Phong nín thở, trải qua thời khắc đáng sợ nhất.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1041: Chương 1041


Khi âm thanh của Trịnh Toàn Cường lại từ trong ống nghe vang lên thì Cố Phong biết, anh đã đặt cược chính xác rồi.

“Cố Phong, không thể không nói, mày thật sự là một người rất hiểu tao.”

Cố Phong quyết định im lặng.

Trịnh Toàn Cường cũng không hề vòng vo nữa, nói ra một địa chỉ.

“Tao cho mày năm tiếng đồng hồ để đến nơi này, nhớ kỹ, không được dẫn theo bất cứ người nào đến, nếu không thì mày sẽ chỉ nhìn thấy xác của Diệp Ninh. Nếu như mày không tin thì có thể thử xem.”

Điện thoại bị cúp máy.

Lòng bàn tay của Cố Phong đã đổ đầy mồ hôi, dùng một giây đồng hồ để ổn định lại suy nghĩ lộn xộn, nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

TBC

Anh mới vừa đi đến bãi đậu xe thì cảnh vệ viên của Trịnh Hồng Xương đã lập tức xuất hiện.

Hiển nhiên Trịnh Hồng Xương cũng đã đoán được việc một khi anh nhận được điện thoại của Trịnh Toàn Cường thì chắc chắn sẽ đi đến đó một mình.

Trong lòng Cố Phong sốt ruột như lửa đốt, nhưng vẫn phải đi theo cảnh vệ viên đến văn phòng của Trịnh Hồng Xương.

Trịnh Hồng Xương biết Trịnh Toàn Cường uy h.i.ế.p yêu cầu Cố Phong đi qua đó một mình thì sắc mặt cực kỳ âm u, lập tức gọi điện thoại cho đội hành động đặc biệt được thành lập riêng cho vụ án này.

Ông ấy nhanh chóng bàn bạc thương lượng xong, đều thống nhất ý kiến quyết định để Cố Phong làm theo lời của Trịnh Toàn Cường, mà các thành viên của đội hành động đặc biệt sẽ âm thầm đi theo, hành động tùy theo hoàn cảnh.

Lúc này đội hành động đặc biệt cũng đã xác định được vị trí đại khái của Trịnh Toàn Cường rồi.

Sau khi bắt cóc được Diệp Ninh, Trịnh Toàn Cường đầu tiên là bỏ chạy ra khỏi kinh thành, di chuyển về phía tây bắc.

Trải qua mấy ngày liên tục truy kích, tuy rằng còn chưa tìm được vị trí cụ thể của Trịnh Toàn Cường, nhưng mà phương hướng truy kích cũng chính là hướng mà Trịnh Toàn Cường bảo Cố Phong đi đến.

Hai bên xác nhận đối chiếu không có sai sót, Cố Phong lập tức xuất phát ngay.

Trước khi rời đi, Trịnh Hồng Xương đích thân tiễn anh.

“Cậu nhất định phải dẫn theo Diệp Ninh sống sót quay về.”

Nói đến hai chữ “sống sót”, giọng của Trịnh Hồng Xương rất nặng nề.

“Đây là mệnh lệnh!”

“Vâng, đoàn trưởng.”

Cố Phong dùng âm thanh vang dội hùng hồn đáp lời, kiên quyết lên xe.

Trịnh Hồng Xương đứng thẳng tại chỗ, tâm trạng vô cùng nặng nề.

Ông ấy biết rõ tình hình lần này nguy hiểm đến mức nào, chỉ hi vọng Cố Phong và Diệp Ninh đều có thể sống sót!

Cùng lúc đó, Mục Văn Hạo cũng đã lên đường chạy lên tây bắc...

Trong nhà xưởng tối tăm lại trống trải, Diệp Ninh suy yếu tê liệt nằm ngã trên mặt đất, đến cả hơi thở cũng như có như không.

Cô không biết rốt cuộc đã bao nhiêu lâu trôi qua, trong lúc này Trịnh Toàn Cường chưa từng xuất hiện, mà trong mấy ngày nay cô cũng chỉ được cho uống nước hai lần.

Đây chỉ là vì Trịnh Toàn Cường không muốn làm cô bị c.h.ế.t đói mà thôi.

Tay chân của cô đã c.h.ế.t lặng đến mức không còn tri giác gì nữa, thậm chí đến cả cảm giác đói khát cũng đã hoàn toàn biến mất.

Cô nghĩ, có lẽ như thế cũng tốt, chỉ cần thời gian trôi qua nhanh một chút, cô c.h.ế.t đi cũng tốt hơn làm Trịnh Toàn Cường thực hiện được kế hoạch rất nhiều nhiều.

Trong một ngày ngày này, đầu óc cô cũng luôn mơ mơ màng màng, thời gian ý thức mơ hồ càng ngày càng dài.

Cho nên khi nghe được tiếng cửa chính rỉ sắt bị mở ra, chỉ coi như là cô nghe thấy ảo giác.

Trịnh Toàn Cường chậm rãi đi đến, nhìn thấy Diệp Ninh đang thở ra thì ít mà hít vào thì nhiều trên mặt đất, nháy mắt ra hiệu với người bên cạnh.

Người đàn ông kia lập tức ngầm hiểu, lập tức đi đến trước mặt Diệp Ninh, bạo lực kéo cô từ trên mặt đất lên.

Cảm giác lôi kéo xé rách cực mạnh làm gương mặt vốn dĩ không còn chút m.á.u của Diệp Ninh càng thêm tồi tệ hơn.

Giây tiếp theo, miệng của cô bị đối phương ngang ngược cạy ra, sau đó một chén nước đổ vào trong miệng của cô.

Diệp Ninh theo bản năng muốn từ chối, nhưng hiện tại cô đã không có bất cứ sức lực gì để phản kháng nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1042: Chương 1042


“Khụ khụ khụ...”

Cô bị nước làm sặc, ho khan kịch liệt.

Đối phương hoàn toàn không cho cô có cơ hội nghỉ ngơi lấy sức, lại bắt đầu nhét một cái màn thầu vào trong miệng của cô.

Diệp Ninh liếc tục lắc đầu, muốn né tránh.

Cho dù là thế, cô vẫn là bị ép buộc đến mức nuốt vào gần một nửa cái màn thầu.

“Đủ rồi.” Mệnh lệnh lạnh lùng của Trịnh Toàn Cường vang lên, quá trình tra tấn Diệp Ninh mới coi như kết thúc.

Diệp Ninh há to miệng thở hổn hển, cô đã mấy ngày không ăn không uống, hiện tại chỉ cảm thấy dạ dày quay cuồng đau đớn.

Mồ hôi to như hạt đầu từ trên mặt cô rơi xuống, cô cố nén đau ngẩng mặt lên về phía âm thanh Trịnh Toàn Cường phát ra lúc nãy.

“Có giỏi thì... để tôi c.h.ế.t đói đi...”

Vốn dĩ cô sắp sửa c.h.ế.t được rồi, nhưng hiện tại lại bị bạo lực đổ nước và nhét thức ăn vào, hiện tại cô biết người đàn ông này đang chuẩn bị bước hành động tiếp theo.

Thậm chí rất có khả năng gã đã liên lạc với Cố Phong rồi.

Trịnh Toàn Cường đã sớm biết Diệp Ninh không sợ chết, mặt lạnh tanh nói: “Yên tâm đi, không bao lâu sau cô và Cố Phong sẽ cùng nhau đi xuống địa ngục.”

Diệp Ninh thật sự không còn bao nhiêu sức để nói chuyện nữa rồi: “Anh sẽ không... thành công...”

Trịnh Toàn Cường thật sự không thích nhìn dáng vẻ cô tự tin tuyệt đối vào Cố Phong như thế, bước về phía trước hai bước, đi đến trước mặt cô, đạp lên mắt cá chân bên trái của cô.

Cơn đau đớn kịch liệt làm trên mặt Diệp Ninh nổi đầy gân xanh dữ tợn, cơ bắp liên tục run rẩy không ngừng.

Nhưng mà cho dù là thế, cô lại vẫn cứ cắn chặt răng, không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.

Sắc mặt Trịnh Toàn Cường vặn vẹo, tiếp tục đạp mạnh xuống, muốn làm cô cầu xin.

“Chờ xuống địa ngục rồi, cô phải nhớ cho kỹ, người hại cô chính là Cố Phong. Nếu không phải tại Cố Phong thì cô cũng không cần phải chịu đau khổ và tra tấn như thế.”

Giờ phút này, Trịnh Toàn Cường chính là ma quỷ.

Diệp Ninh cắn rách đầu lưỡi, nếm được mùi m.á.u tươi.

Nếu thật sự có địa ngục thì chắc nó cũng chỉ như thế này thôi nhỉ?

Ngay lúc cô sắp sửa đau đến c.h.ế.t ngất đi, cuối cùng Trịnh Toàn Cường cũng dừng lại.

Nhìn tơ m.á.u chảy ra từ khóe miệng của Diệp Ninh và cơ thể liên tục run rẩy vì đau đớn của cô, tâm trạng của gã cũng tốt hơn rất nhiều.

“Một người xinh đẹp như cô, tôi thật sự không nỡ làm cô c.h.ế.t đi chút nào cả, đúng không? Hay là chúng ta đổi phương pháp khác được không? Chỉ cần cô đồng ý làm theo những gì tôi nói, tôi có thể bảo đảm cô có thể sống sót quay về.”

TBC

Trịnh Toàn Cường dụ dỗ, ở trước mặt sự sống và cái chết, sẽ rất dễ lựa chọn đúng không?

“Cô còn trẻ như thế, còn có tương lai rất tốt, cần gì phải vì một người đàn ông như Cố Phong mà từ bỏ bản thân chứ? Cho nên chỉ cần cô gật đầu, mọi chuyện đều sẽ kết thúc.”

Diệp Ninh khẽ nhếch khóe môi, miễn cưỡng phát ra âm thanh: “Đừng... Đừng có mà mơ...”

Ánh mắt Trịnh Toàn Cường trở nên hung ác nham hiểm, tiếp tục dụ dỗ.

“Cô phải suy nghĩ cho kỹ càng, nhất định muốn dính líu đến thù hận giữa tôi và Cố Phong sao? Cô giúp tôi, vậy sẽ chỉ một mình Cố Phong c.h.ế.t đi. Nhưng nếu cô vẫn cứ chấp mê bất ngộ, vậy thì cả hai người đều chết. Cô là người thông minh, cần gì phải hi sinh vô ích như thế chứ?”

Gã hiếm khi mà kiên nhẫn được một lần.

Bởi vì gã muốn làm Cố Phong c.h.ế.t trong sự phản bội của người phụ nữ mà anh thích nhất, đó sẽ là chuyện tuyệt vọng như thế nào chứ.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, m.á.u của gã đã sôi trào lên rồi.

“Thật ra tôi cũng không phải là một người thích đánh đánh g.i.ế.c giết, chỉ là không chấp nhận được chuyện bị phản bội mà thôi. Là Cố Phong phản bội tôi trước, lúc trước khi anh ta đưa ra quyết định này thì cũng nên nghĩ đến chuyện phải đối mặt với sự trả thù của tôi, nhưng mà anh ta vẫn cứ làm như thế.”

Gã muốn làm cho Diệp Ninh hoàn toàn hết hi vọng với Cố Phong, chỉ cần đánh thẳng vào tâm lý của cô là được rồi.

Trịnh Toàn Cường đi đến gần bên tai cô, nói chậm lại: “Điều này có nghĩa là, anh ta hoàn toàn không để ý đến sự sống c.h.ế.t của cô.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1043: Chương 1043


Mỗi một câu một chữ của Trịnh Toàn Cường đều có thể xé rách chút lý trí và quyết tâm cuối cùng của Diệp Ninh.

“Nếu không phải bởi vì anh ta, cô sẽ không bị tôi bắt cóc. Nếu không phải bởi vì anh ta, cô cũng sẽ không sống không bằng c.h.ế.t như bây giờ. Nếu không phải bởi vì anh ta, hiện tại cô vẫn cứ là ngôi sao ca nhạc lớn nổi tiếng rần rần.”

TBC

Ý thức của Diệp Ninh đã lâng lâng như muốn hôn mê, âm thanh mà cô phát ra thậm chí gần như không thể nào nghe thấy được: “Không, không phải...”

Hình như cô muốn nói gì đó, làm Trịnh Toàn Cường đành phải cong lưng xuống, dựng thẳng lỗ tai lên nghe.

“Không phải...” Diệp Ninh đang nỉ non.

Trịnh Toàn Cường biết với trạng thái hiện tại của cô đã không thể duy trì được bao lâu, nhưng nếu cô đồng ý, gã vẫn có thể giúp cô khôi phục lại một ít.

“Không phải cái gì?” Gã âm u hỏi ngược lại.

Diệp Ninh chỉ cảm thấy đất trời xung quanh đều tối đen, toàn bộ cảm giác đau đớn đều đã biến mất gần như không còn nữa.

“Không phải... phản bội...”

Trịnh Toàn Cường nhíu mày, hoàn toàn không biểu cô muốn nói cái gì.

“Không phải phản bội, vậy thì đó là cái gì?”

Chẳng lẽ gã còn có thể thu hoạch được chút ngoài ý muốn gì đó từ trên người người phụ nữ này sao?

Diệp Ninh đã không ý thức được mình đang nói cái gì: “Đây là sứ mệnh của anh ấy... là vì... quốc gia và nhân dân...”

Sao cô có thể oán hận được chứ, cho dù cô thật sự c.h.ế.t ở chỗ này thì cũng sẽ không bao giờ phản bội.

Sắc mặt của Trịnh Toàn Cường vô cùng đáng sợ, lại bóp chặt lấy cổ của Diệp Ninh lần nữa, gương mặt dữ tợn đến cùng cực.

Con nhỏ c.h.ế.t tiệt này cũng đáng ghét giống như Cố Phong, đáng ghét!

Giờ phút này Diệp Ninh đã hoàn toàn chìm vào trong hôn mê, cuối cùng cũng không cần cảm nhận sự tra tấn đầy đau khổ này nữa.

Diệp Ninh không biết giãy dụa và phản kháng, cũng làm Trịnh Toàn Cường không còn hứng thú, buông lỏng ra bàn tay to như kìm sắt.

“Đánh thức cô ta dậy, tiếp tục đánh, mãi đến khi cô ta đồng ý mới thôi.”

Gã âm u nói ra những lời này, nghênh ngang rời đi.

...

Cố Phong đạp chân ga đến mức muốn đạp hư nó, cuối cùng trong thời gian Trịnh Toàn Cường quy định, đã đến nơi.

Nơi này là con đường trong một huyện thành nhỏ, người đi đường xung quanh đều nhẹ nhàng thoải mái, hoàn toàn không nhận thấy bất cứ khác thường nào.

Cố Phong xuống xe, quan sát tình huống ở xung quanh.

Trịnh Toàn Cường chắc chắn không có khả năng sẽ không trắng trợn táo bạo xuất hiện ở một nơi như thế này.

Anh nhìn thoáng qua đồng hồ, còn bốn phút nữa mới hết năm tiếng.

Lúc này, một nhân viên trong nhà sách cách đó không xa đi ra ngoài.

Cô ta nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn về phía Cố Phong.

“Anh ở bên kia ơi.”

Ngay từ lúc mới bắt đầu, Cố Phong cũng không biết đối phương đang gọi anh, mãi đến khi nhân viên cửa hàng lại gọi thêm một tiếng nữa, sau đó còn vẫy tay với anh.

Cố Phong không hề do dự, nhanh chóng bước qua đó.

“Anh tên Cố Phong sao?” Nhân viên cửa hàng xác định thân phận của anh.

Cố Phong gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Nhân viên cửa hàng tiếp tục nói: “Lúc nãy có người gọi điện thoại cho nhà sách, nói là bảo chúng tôi truyền lời cho anh.”

Ánh mắt Cố Phong trở nên sắc bén hơn một chút: “Người trong điện thoại nói cái gì?”

Nhân viên cửa hàng đưa địa chỉ mà mình vừa mới ghi lại đến trước mặt Cố Phong nói: “Anh ta nói anh đi đến chỗ này.”

Tuy rằng nhân viên cửa hàng không biết làm sao đối phương có thể gọi điện thoại đến nhà sách, nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ chẳng tốn công sức gì, cho nên cũng lập tức giúp đỡ.

Cố Phong nói một câu “Cảm ơn”, cầm địa chỉ nhanh chóng quay về trong xe.

Anh đã sớm biết Trịnh Toàn Cường gian xảo nhiều kế, chắc chắn sẽ không trực tiếp nói cho anh biết địa chỉ chính xác ngay lập tức được.

Nói không chừng trên con đường này còn có đàn em của Trịnh Toàn Cường đang lẩn trốn, quan sát xem có phải anh đến đây một mình hay không.

Anh lại khởi động xe lần nữa, chạy về phía địa điểm mới...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1044: Chương 1044


Màn đêm buông xuống.

Diệp Ninh không biết bị nước xối tỉnh bao nhiêu lần, hiện tại trên người cô đã tràn đầy vết thương, có khả năng sẽ c.h.ế.t đi bất cứ lúc nào.

Xương cốt trên người cũng không biết đã nát bao nhiêu chỗ, không thể phát ra bất cứ âm thanh gì nữa.

Lần này những người đó không làm gì cô nữa, bởi vì nếu đánh nữa thì cô sẽ c.h.ế.t ngay.

Thấy cho dù có làm cái gì cô cũng không chịu thua, bọn họ giống như là đang bỏ cuộc, tụm lại một chỗ xì xào bàn tán gì đó.

Một lúc sau cô lại cảm giác đối phương cột thứ gì đó lên trên người cô.

Cho dù đó là cái gì thì cô cũng đã không thèm quan tâm nữa.

Lại một lúc sau, cô bị hai người kéo lê trên mặt đất, da thịt cọ xát với nền đất, m.á.u tươi chảy ròng.

Cô bị nhét vào trong xe, mà xe thì lại đang dùng tốc độ cao rời đi.

Hình như bên ngoài trời đang mưa, giọt mưa điên cuồng va đập vào thân xe.

Ý thức của cô khi thì tỉnh táo, lúc lại hôn mê, đã hoàn toàn mất đi khái niệm về thời gian.

Lạnh, lạnh quá.

Hơi lạnh thấu xương bao vây lấy cô, nhưng mà cô nhớ rõ hiện tại đang là tháng tám nóng bức.

Cứ di chuyển như thế không biết qua bao lâu, cô mơ mơ màng màng nghe được có người đang nói: “Đừng để cô ta chết.”

Ngay sau đó có thứ gì đó sắc nhọn đ.â.m vào làn da trên cánh tay của cô.

Chờ đến khi xe dừng lại, cuối cùng thì ý thức của cô cũng khôi phục lại đôi chút.

Miếng vải đen bịt mắt cô không biết đã bị tháo xuống từ lúc nào, miễn cưỡng hé mở một khe hở nhỏ, mới phát hiện bọn họ đang ở trong núi rừng, mà mưa thì đã tạnh.

Trịnh Toàn Cường đi ở tuốt đằng trước, hình như đang vội vã đi về phía trước.

Cô vẫn cứ bị lôi đi, hai chân đã m.á.u me bê bết, dính đầy bùn đất.

Mãi đến khi Trịnh Toàn Cường dừng lại, nhìn xung quanh một lúc, sau đó hài lòng nói: “Phong cảnh đẹp đó, nơi này đi.”

Gã nói xong, người đang lôi Diệp Ninh lập tức hành động.

Động tác của hai người kia đều khá nhanh nhẹn, trực tiếp buộc Diệp Ninh lên một gốc cây bên cạnh.

Chờ làm xong hết tất cả mọi thứ, Trịnh Toàn Cường mới chậm rãi đứng ở trước mặt Diệp Ninh.

“Nếu cô không chịu đồng ý, vậy tôi cũng chỉ có thể đưa cả hai người cùng nhau xuống địa ngục.”

Nhìn Diệp Ninh đã giống như một con búp bê rách nát, gã thật sự cũng có chút bội phục người phụ nữ này.

Không ngờ có thể chịu đựng được loại tra tấn này, chẳng qua đáng tiếc là quá không biết điều.

Nụ cười hung ác nham hiểm của Trịnh Toàn Cường rơi vào trong mi mắt của Diệp Ninh, chỉ thế mà thôi.

Thậm chí hiện tại cô còn không có sức để đi chết.

Trịnh Toàn Cường nhìn thoáng qua đồng hồ, Cố Phong đã bị gã điều khiển một ngày một đêm, cũng đã đến lúc nên gặp mặt rồi.

Lúc này Cố Phong cũng đang nhận lấy tờ giấy viết địa chỉ thứ tư từ trong tay của một bé gái.

Mặt mày anh vô cùng âm u, hốc mắt hãm sâu, xương đốt ngón tay khi cầm tờ giấy đều biến thành màu trắng.

Suốt một ngày một đêm, anh đều đang liều mạng chạy đến địa chỉ mà Trịnh Toàn Cường yêu cầu, nhưng mà mỗi một lần đều chỉ chờ đợi được một cái địa chỉ tiếp theo.

Anh biết đây là Trịnh Toàn Cường cố ý chơi anh, cũng muốn làm kiên nhẫn và tinh lực của anh cạn kiệt, càng giống như muốn tra tấn tinh thần của anh hơn.

Nhưng mà anh không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể nghe theo.

Hiện tại anh lại lấy được địa chỉ mới, khi nhìn thấy địa chỉ lần này, hơi thở của anh đều trở nên dồn dập hơn, bởi vì anh biết lần này rất có khả năng là sự thật.

Bởi vì khoảng cách nơi này chỉ cách đường biên giới xuất cảnh không đến trăm dặm, là con đường tốt nhất để Trịnh Toàn Cường bỏ trốn sau khi trả thù anh xong.

Anh lên tinh thần, đạp mạnh chân ga, thầm nói trong lòng: “Tiểu Ninh, em đợi anh, nhất định phải đợi anh đó...”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1045: Chương 1045


Thôn Đại Liễu Thụ.

Hai cha con Diệp Quốc Sinh và Diệp Đống đang ở đại đội gọi điện thoại cho Diệp Ninh.

Nghe tiếng tút tút phát ra từ trong ống nghe, Diệp Đống bất đắc dĩ nhìn Diệp Quốc Sinh lắc đầu.

“Không có ai nghe máy hết.”

Bọn họ đã gọi điện thoại cho Diệp Ninh ba ngày liên tục rồi, nhưng vẫn không liên lạc được.

Thôn trưởng thấy sắc mặt của hai cha con đều không được đẹp cho lắm, an ủi nói: “Chắc là bận công việc gì đó, hai người còn có số điện thoại nào khác không? Chẳng hạn như đơn vị làm việc của Diệp Ninh hay là bộ đội chỗ Cố Phong đó?”

Hai cha con đều đồng loạt lắc đầu, bọn họ vẫn luôn gọi điện thoại đến nhà của Diệp Ninh, viết thư cũng chỉ gửi đến đại viện của quân khu.

Thôn trưởng cũng hết cách: “Vậy thì lại chờ đến tối mai lại đến đây gọi lại thử xem sao, Diệp Ninh bận đi làm thì buổi tối cũng phải về nhà thôi, đúng không?”

Diệp Quốc Sinh hít một hơi thật sâu, cũng chỉ có thể như thế mà thôi.

TBC

Chờ hai cha con về đến nhà, Triệu Thu Phân và Khổng Giai đang cùng nhau dỗ con.

“Tiểu Đống, đã liên lạc được với chị của con chưa?”

Triệu Thu Phân hồi hộp hỏi.

“Chưa.” Diệp Đống ủ rũ cụp đuôi nói.

Sắc mặt của Triệu Thu Phân lại càng tệ hơn, lúc trước Diệp Ninh đã hứa là chờ bé con đầy tháng sẽ quay về, hiện tại không chỉ không về mà lại còn đột nhiên mất liên lạc.

Diệp Quốc Sinh rầu rĩ nói: “Chắc nó đi công tác rồi, không phải lúc trước Tiểu Đống đã nói là Tiểu Ninh lại đến kinh thành sao.”

Lời này cũng chỉ coi như là tự mình an ủi mình mà thôi.

Nói xong lại bắt đầu oán trách Triệu Thu Phân: “Đều tại bà đó, tự nhiên cứ nằng nặc nói cái gì mà trong lòng không yên tâm, bây giờ thì hay rồi, làm cho ai cũng cảm thấy bất an hoảng sợ.”

Trong lòng của Triệu Thu Phân cũng thấy rất phiền, mắt lập tức càng đỏ hơn: “Chuyện này cũng trách tôi sao?”

Cũng không biết là có chuyện gì, mấy buổi tối ngày hôm nay gần như đêm nào bà cũng nằm mơ thấy ác mộng, trong mộng đều là cảnh Diệp Ninh gặp chuyện không may.

Một là từ trên vách núi ngã xuống, hai là bị xe tông, bà làm mẹ, làm sao có thể yên tâm được chứ.

Diệp Đống còn cố tình thêm dầu vào lửa bổ sung thêm một câu: “Người ta đều nói là mẹ con liền tâm, có phải chị của con đã xảy ra chuyện gì đó rồi hay không?”

Cậu vừa mới nói ra lời này, Triệu Thu Phân trực tiếp bật khóc.

Khổng Giai tức giận trừng mắt nhìn cậu, ý bảo cậu ngậm miệng lại, sau đó mới an ủi: “Cha, mẹ, cha mẹ tạm thời đừng có sốt ruột. Chị bận rộn công việc, có lẽ đã đi công tác rồi. Với lại anh rể cũng ở bên đó, sao chị có thể xảy ra chuyện gì được chứ.”

Diệp Quốc Sinh cũng đồng ý với suy nghĩ của Khổng Giai, bên kia còn có Cố Phong, con gái lại đi làm việc ở đoàn văn công, sao có thể gặp được nguy hiểm gì chứ.

“Còn chưa có biết cái gì đâu, chỉ biết khóc, cũng không thấy xấu hổ với con cái.”

Tuy rằng ngoài miệng quát mắng, nhưng vẫn cầm khăn tay trên giường đất đưa cho Triệu Thu Phân.

Bên này Triệu Thu Phân vừa mới lau nước mắt xong, mẹ của Lý Cẩu Tử ở sau nhà đã vội vã chạy vào phòng.

“Quốc Sinh, Triệu Thu Phân, có phải Diệp Ninh nhà hai người gặp chuyện không hay rồi không?”

Mẹ của Lý Cẩu Tử chỉ nói một câu, lập tức làm cho bốn người nhà họ Diệp đều lập tức căng thẳng hồi hộp.

“Mẹ Cẩu Tử, chị nói thế là có ý gì hả?”

Diệp Quốc Sinh lạnh mặt, còn tưởng là bà ta cố ý đến kiếm chuyện.

Mẹ của Lý Cẩu Tử biết ông hiểu lầm, lập tức giải thích: “Tôi không có ý kia, hôm nay Cẩu Tử nhà tôi đi vào thành, sau đó nghe mấy người thành phố đều đang nói có người tên là Diệp Ninh bị bắt cóc.”

“Chị nói cái gì?!” Giọng của Diệp Quốc Sinh suýt chút nữa đã xốc bay nóc nhà.

Triệu Thu Phân c**ng c*ng ngồi trên giường đất, toàn thân đều không thể nhúc nhích.

“Thì, thì là, người thành phố đều đang đồn thổi. Nói là có một tin, tin tức lớn, Diệp Ninh bị bắt cóc, mấy ngày rồi.” Đây là lần đầu tiên mẹ của Lý Cẩu Tử nhìn thấy Diệp Quốc Sinh đáng sợ như thế, nói năng cũng không còn trôi chảy nữa.

Diệp Đống túm chặt lấy cánh tay của mẹ Lý Cẩu Tử: “Thím, mấy chuyện này không nói bậy được đâu!”

Mẹ của Lý Cẩu Tử đau đến hét to: “Ui cha cha, đau đau đau.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1046: Chương 1046


Cả nhà cũng chỉ còn Khổng Giai giữ được bình tĩnh: “Diệp Đống, anh đứng sang một bên cho em!”

Mắng xong, cô ấy lại chạy đến hỏi thăm mẹ của Lý Cẩu Tử: “Thím, thím nói kỹ càng tỉ mỉ chút đi. Diệp Ninh bị bắt cóc mà bọn họ nói là chị của con sao?”

Dù sao thì không phải chỉ có một người tên Diệp Ninh, lỡ như là người trùng tên thì sao?

Mẹ của Lý Cẩu Tử đương nhiên không dám giấu diếm: “Bọn họ nói, hình như là một ca sĩ rất nổi tiếng. Đúng rồi, là một ngôi sao ca nhạc.”

Khổng Giai nghe đến đó, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm, nói với Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đang rất kích động nói: “Chắc không phải chị của con đâu, chỉ là trùng tên với chị ấy thôi.”

Diệp Ninh chẳng có chút dính líu gì đến ngôi sao ca nhạc cả.

Cuối cùng thì Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng bình tĩnh lại một chút.

Diệp Đống lại càng trực tiếp khẳng định: “Chị của con giỏi thật đó, nhưng chị ấy cũng không biết hát đâu. Con đã nói mà, chị của con lợi hại như thế, sao có thể bị người ta bắt cóc được.”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nghe cả gia đình bọn họ nói chuyện, liên tục phủ định, cũng cảm thấy không có khả năng là Diệp Ninh.

“Nhưng mà Cẩu Tử nói chuyện này còn đang bảo, bên trên còn có ảnh chụp, nhìn giống Diệp Ninh lắm.”

“Phụt! Vậy thì lại càng không thể, cho dù chị của con có lợi hại như thế nào thì cũng không đến mức lên báo được. Cẩu Tử cũng không phải là chưa gặp chị của con lần nào, nếu thật sự là chị của con thì cũng không thể dùng từ giống được.” Diệp Đống phân tích vô cùng rõ ràng có trật tự.

Cậu nghĩ như thế cũng đương nhiên thôi.

Thứ nhất Diệp Ninh là một người ngũ âm không được đầy đủ, tiếng hát chẳng khác nào tiếng heo bị chọc tiết, hiện tại cho dù có người nói thẳng với bọn họ là Diệp Ninh đã trở thành ngôi sao ca nhạc thì người nhà họ Diệp đương nhiên cũng sẽ không tin.

Thứ hai lần trước Diệp Ninh quay về người của toàn thôn cũng đều nhìn thấy, lúc đó Diệp Ninh đã gầy đi không ít, cho nên Diệp Đống cảm thấy không có chuyện người trong thôn không nhận ra Diệp Ninh. Bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Diệp Ninh tiếp tục giảm cân, gương mặt đã có chút khác với lần trước khi quay về.

Khổng Giai cho cậu một ánh mắt khen ngợi, cuối cùng cũng biết nói vài câu đứng đắn rồi.

Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng cảm thấy xấu hổ, chào hỏi xong rồi rời đi.

Trong nhà ngoài nhà đều lại yên tĩnh lại, tuy rằng lúc nãy nói rất chắc chắn, nhưng mà trong lòng Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn còn có chút lo lắng.

“Tiểu Đống, con đi vào trong thành hỏi thăm xem có chuyện gì đi.” Diệp Quốc Sinh nói, có phải hay không thì phải đi tìm hiểu cho rõ ràng mới được.

Diệp Đống dong dong dài dài: “Có cần thiết phải làm thế không?”

Diệp Quốc Sinh trừng mắt nhìn cậu: “Bảo con đi thì mau đi đi!”

TBC

Diệp Đống không dám nói gì nữa, đạp xe đạp vào thành phố.

Cậu vừa mới rời đi, Diệp Quốc Sinh cũng chuẩn bị đi ra ngoài.

Triệu Thu Phân nhanh chóng hỏi: “Ông đi đâu đó?”

“Tôi đi qua nhà anh chị sui hỏi thăm, hỏi số điện thoại bộ đội của Cố Phong.” Cuối cùng thì Diệp Quốc Sinh cũng không yên tâm nổi.

...

Xe của Cố Phong đi xuyên qua vô số thôn trang, đường nhỏ quanh co bụi bay mù mịt, tình hình giao thông ở phía trước càng lúc càng khó đi, nhưng mà anh lại không hề có ý định giảm tốc độ chút nào.

Mãi đến khi đi vào núi rừng, hoàn toàn không còn đường để đi, cho nên mới đành phải dừng xe lại.

Nơi này hoang tàn vắng vẻ, cũng là địa chỉ cuối cùng mà Trịnh Toàn Cường đưa cho anh.

Ở nơi này, trừ phi mai phục từ trước, nếu không thì chỉ cần xuất hiện một chiếc xe thứ hai, người thứ hai ngoại trừ anh ra thì chắc chắn sẽ bị Trịnh Toàn Cường phát hiện ngay.

Cố Phong biết Trịnh Toàn Cường đã chuẩn bị đầy đủ vẹn toàn mọi thứ để trả thù anh.

Chỉ cần bước vào mảnh núi rừng này, một là anh thành công cứu được Diệp Ninh ra, hai chính là bọn họ cùng nhau c.h.ế.t ở chỗ này!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1047: Chương 1047


Cố Phong lẻ loi một mình đi vào núi rừng.

Địa chỉ trên tờ giấy chỉ viết đến nơi này, đoạn đường còn lại chỉ có thể dựa vào chính anh đi tìm kiếm.

Anh kiên định không chút thay đổi đi về hướng nam.

Bởi vì nơi đó là hướng để xuất cảnh.

Trịnh Toàn Cường từng bị anh bắt vào lúc chuẩn bị xuất cảnh, cho nên hiện tại mới lựa chọn nơi này để kết thúc.

Núi rừng đã không còn đường để đi, lúc nãy vừa mới mưa xong, lại càng khó đi hơn.

Tốc độ của Cố Phong vẫn rất nhanh, mãi đến khi nhìn thấy dấu chân hỗn độn trên bùn đất lầy lội, tim lập tức nhảy lên điên cuồng.

Trong những dấu chân này còn có một dấu vết lôi kéo vô cùng rõ ràng, càng làm cho anh ngạt thở hơn.

“Trịnh Toàn Cường, tôi biết anh ở chỗ này, tôi đã đến rồi!”

Mỗi khi đi được một đoạn, anh đều sẽ hô to, dùng để phát tiết lửa giận và bất an trong lòng mình.

Mãi đến khi anh hô lên những lời này lần thứ mười ba thì mới dừng chân lại.

Quân nhân bẩm sinh nhạy bén với nguy hiểm, anh lập tức cảm nhận được xung quanh có người đang mai phục.

Quả nhiên, một lúc sau bóng dáng của Trịnh Toàn Cường chậm rãi từ phía sau một thân cây thô tráng bước ra.

Cố Phong vừa nhìn thấy gã, toàn thân lập tức như bị bóng tối bao phủ.

Trịnh Toàn Cường cũng đang quan sát anh, như cười như không, ánh mắt dữ tợn.

“Sở Mục, lại gặp nhau rồi.”

“Diệp Ninh đâu?”

Cố Phong cực lực áp chế cảm xúc, hoàn toàn không có ý định lãng phí thời gian với gã.

Trịnh Toàn Cường cười ha hả: “Lâu như vậy không gặp, mày không có gì muốn nói với tao sao, doanh trưởng Cố!”

Lúc nói đến ba chữ cuối cùng, gã gần như là gằn giọng rặn ra từ trong cổ họng, toàn thân cực kỳ âm u.

“Trịnh Toàn Cường tao có tài đức gì, không ngờ còn có thể làm doanh trưởng Cố đích thân đi nằm vùng.”

Ánh mắt tràn ngập hận ý như muốn bầm thây vạn đoạn Cố Phong.

Cố Phong lạnh lùng nói: “Người anh muốn trả thù là tôi, thả Diệp Ninh ra, anh muốn làm gì tôi cũng được.”

Tiếng cười của Trịnh Toàn Cường lại càng thêm ngông cuồng, thậm chí còn cười ra nước mắt.

“Đừng có nói là đến nước này rồi mà mày còn cho rằng mày có quyền đàm phán với tao đó nha?”

Gã nói xong, mười mấy người đàn ông hung thần ác sát rối rít từ trong rừng đi ra.

Mặt mày Cố Phong vô cùng lạnh nhạt, không hề sợ hãi chút nào.

TBC

“Anh bắt Diệp Ninh đơn giản chỉ là muốn lợi dụng cô ấy để dụ tôi ra. Hiện tại anh đã đạt được mục đích rồi.”

“Chậc chậc. Xem ra mày còn rất để ý đến con nhỏ kia nhỉ.” Trịnh Toàn Cường vô cùng hài lòng, bởi vì Cố Phong càng để ý đến Diệp Ninh thì lát nữa mới càng hấp dẫn.

“Cho dù đổi thành bất kỳ ai thì tôi cũng sẽ đến đây.” Cố Phong trả lời vô cùng hùng hồn dứt khoát.

Trịnh Toàn Cường cũng không nghi ngờ, vô cùng nhẹ nhàng nói: “Ngay từ đâu tao đã tính tha cho nó rồi, nhưng mà nó thật sự không biết điều gì cả. Tao chỉ là bảo nó g.i.ế.c mày, nó lại không chịu, cho nên tao chỉ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t nó thôi.”

Trái tim Cố Phong run lên, sắc mặt làm cho người ta sợ hãi, rút ra cây s.ú.n.g lục đeo bên hông, nhắm thẳng vào Trịnh Toàn Cường.

Giờ phút này, trong lòng anh chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, Diệp Ninh chết, những người này đều phải chôn cùng cô!

“Vậy thì bọn mày đều phải chết!!”

Trịnh Toàn Cường không hề xem thường Cố Phong, cho nên không đợi Cố Phong có bất cứ động tác gì, họng s.ú.n.g mười mấy người đều nhắm thẳng vào anh.

“Vậy thì mày cứ thử xem, rốt cuộc thì một mình mày nhanh, hay là mười mấy cây s.ú.n.g của tao nhanh.”

Cố Phong tức giận đến mức tận cùng, ngược lại trở nên bình tĩnh: “Đúng là tôi không thể nhanh bằng nhiều viên đạn như thế, nhưng tôi có thể g.i.ế.c anh! Nói được thì làm được!”

Ánh mắt Trịnh Toàn Cường hơi khựng lại, nhưng mà sau đó lại ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Sao tao có thể để mày c.h.ế.t dễ dàng như thế chứ? Tao phải để cho tất cả mọi người biết, kẻ dám phản bội tao sẽ có kết cục như thế nào!”

Nói xong lập tức quay đầu rời đi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1048: Chương 1048


Cố Phong gần như không hề do dự một giây, trực tiếp đuổi kịp bước chân của gã.

Những người còn lại thì càng không dám thả lỏng hay lơ là chút nào, chỉ còn chờ Trịnh Toàn Cường ra lệnh là sẽ lập tức b.ắ.n Cố Phong thành cái sàng ngay.

Khoảng hai ba phút sau, Trịnh Toàn Cường ngừng lại, ra hiệu với Cố Phong: “Người mà mày muốn tìm không phải đang ở đằng kia sao.”

Hơi thở của Cố Phong hơi khựng lại, nhìn theo tầm mắt của gã.

Khi nhìn thấy Diệp Ninh đang bị cột chặt trên cây, bị tra tấn thê thảm toàn thân đều là vết thương, tay chân của anh lạnh căm căm, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích chút nào.

Có một nỗi sợ hãi cực lớn không thể miêu tả thành lời làm anh đánh mất lý trí, không thể tự hỏi.

Trịnh Toàn Cường nhìn thấy rõ toàn bộ phản ứng của anh, vui sướng đến mức cơ bắp trên mặt đang run rẩy kịch liệt.

Xem ra kế hoạch của gã là đúng rồi.

Tuy rằng không thể làm Cố Phong cảm nhận được nỗi đau của việc bị phản bội, nhưng mà tận mắt nhìn thấy người mình yêu thương c.h.ế.t ở trước mặt mình, chắc cũng đau đớn muốn c.h.ế.t nhỉ!

TBC

Vài giây sau, Cố Phong thở hổn hển, muốn bước về phía Diệp Ninh.

Nhưng mà đúng lúc này, bên cạnh có một khẩu s.ú.n.g chĩa vào đầu Diệp Ninh.

Cố Phong không thể không dừng chân lại, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì đối phương đã c.h.ế.t mấy trăm lần rồi.

“Tiểu Ninh!”

Anh cực lực khống chế giọng nói run rẩy, muốn xác định Diệp Ninh có còn sống không.

“Yên tâm, cô ta chưa c.h.ế.t đâu.” Trịnh Toàn Cường vô cùng có lòng tốt mà đưa ra câu trả lời khẳng định: “Nhưng mà cũng chỉ còn sót lại hơi thở cuối cùng mà thôi.”

“Trịnh Toàn Cường!!” Cố Phong nổi giận, tán, cổ, cánh tay nổi đầy gân xanh vô cùng đáng sợ.

“Mới nhiêu đây thôi mà đã chịu không nổi rồi sao? Lúc đó khi mày đối phó với tao, mày cũng nên nghĩ đến sẽ có kết quả như thế.” Trịnh Toàn Cường cũng đang phát tiết hận ý, sự vặn vẹo và âm u của gã.

Cố Phong cắn chặt khớp hàm: “Rốt cuộc mày muốn làm cái gì?”

Nói nhiều như thế, cũng nên vào chủ đề chính rồi!

“Đơn giản thôi. Một là mày chết, hai là nó chết, mày chọn một cái đi.” Trịnh Toàn Cường chỉ đứng xem trò hay.

“Tôi chết!” Cố Phong thậm chí không hề do dự, trực tiếp chỉ thẳng họng s.ú.n.g vào đầu mình: “Thả em ấy ra!”

Hình như Trịnh Toàn Cường đã dự kiến được kết quả này, nhưng mà hiện tại thật sự xảy ra, gã ngược lại cảm thấy không quá hài lòng.

Nếu thật sự để bọn họ cùng nhau đi xuống địa ngục, vậy chẳng phải là đang giúp bọn họ được như nguyện sao?

Gã không thích hoàn thành điều ước thay cho người khác.

“Haizz, xem ra vẫn phải làm như thế rồi.”

Gã giống như chỉ đang lầm bầm lầu bầu.

Gã nháy mắt ra hiệu cho người đàn ông ở bên cạnh Diệp Ninh, vài giây sau tất cả mọi người đều nhanh chóng rút lui về đến bên cạnh gã.

“Cố Phong, tao cũng rất nhớ tình cũ, cho mày một cơ hội cuối cùng.

Lời nói của Trịnh Toàn Cường có ẩn ý gì đó, nói xong, được mười mấy tên cấp dưới bảo vệ xoay người rời đi.

Cố Phong biết Trịnh Toàn Cường không có chuyện sẽ thật sự tha cho anh, nhưng hiện tại anh đã không rảnh lo đến những chuyện khác, trực tiếp xông đến trước mặt Diệp Ninh.

“Tiểu Ninh...”

Nhìn quần áo dính đầy m.á.u tươi, hai chân đẫm m.á.u của Diệp Ninh, hai mắt anh đỏ đậm.

Anh muốn tháo sợi dây thừng đang trói Diệp Ninh ra, nhưng hai tay lại run rẩy kịch liệt.

“Tiểu Ninh, xin lỗi, anh đến chậm rồi...”

Nếu có thể, Cố Phong ước gì mình có thể thay thế được Diệp Ninh.

Ngay khoảnh khắc dây thừng được tháo gỡ, Diệp Ninh mềm như bông ngã xuống.

Cố Phong ôm chặt cô vào lòng, giây tiếp theo sắc mặt đột nhiên thay đổi kịch liệt, cuối cùng anh cũng biết Trịnh Toàn Cường đã làm cái gì!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1049: Chương 1049


Trong lúc mơ mơ màng màng, hình như Diệp Ninh nghe được tiếng của Cố Phong.

Cô cảm thấy cô chắc chắn đã nghe lầm rồi, hoặc là trước khi c.h.ế.t xuất hiện ảo giác.

Nhưng mà âm thanh kia vẫn cứ luôn quanh quẩn bên tai cô, kéo ý thức đã biến mất từ lâu của cô quay về.

Cô cố gắng nhếch mí mắt lên, không ngờ lại thật sự nhìn thấy Cố Phong.

Vẻ mặt của anh đầy vẻ bi thương và sốt ruột, liên tục kêu gọi.

“Tiểu Ninh, em tỉnh sao? Tiểu Ninh?”

Cố Phong thấy cô mở mắt, trong đôi mắt đỏ ngầu của anh xuất hiện nước mắt trong suốt.

Diệp Ninh chậm rãi nhếch tay lên, muốn chạm vào anh xem rốt cuộc có phải là chân thận hay không.

Nhưng mà cánh tay của cô giống như nặng ngàn cân, dùng hết sức lực cũng không thể nâng lên.

“Tiểu Ninh, anh là Cố Phong đây!”

Giây tiếp theo, Cố Phong nắm chặt lấy tay cô, dán lên gương mặt anh, nghẹn ngào nói.

Xúc cảm chân thật làm Diệp Ninh xác định được đây không phải là cảnh trong mơ, cũng không phải ảo giác trước khi chết, giống như hồi quang phản chiếu, cô đột nhiên có sức lực, giãy dụa muốn đẩy anh ra.

“Đi... đi mau đi...”

Trịnh Toàn Cường cột b.o.m vào trên người cô, gã muốn nổ c.h.ế.t hai người bọn họ.

Cố Phong sao có thể không hiểu ý của cô được chứ, không chỉ không rời đi mà ngược lại còn ôm chặt cô hơn.

Nhưng mà làm như thế lại đụng trúng vết thương của cô, làm cô đau đến mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển.

Cố Phong hoảng sợ, lại nhanh chóng buông cô ra, toàn bộ tình cảm đều biến thành tín niệm vô cùng kiên định.

TBC

“Tin anh! Anh sẽ cứu được em!”

Bọn họ thật sự không còn quá nhiều thời gian, trên b.o.m có trang bị trang bị đếm ngược giản dị, hiện tại thời gian bên trên chỉ còn lại hai phút ba mươi giây.

“Anh đi đi...” Diệp Ninh ước gì anh có thể ích kỷ một chút, vứt bỏ cô rời đi.

Cố Phong đã bắt đầu hành động: “Đừng nhúc nhích! Tin anh!”

Anh có thể! Nhất định có thể làm được.

Diệp Ninh đột nhiên yên lặng lại, b.o.m bị cột ở phía sau người của cô, cho nên hiện tại cô không thể nhìn thấy ánh mắt cả Cố Phong.

Nhưng mà cô đã biết sự lựa chọn của Cố Phong.

“Đúng là một tên ngốc...”

Cô không khuyên được anh, tương tự, anh cũng không khuyên được cô.

Bọn họ vĩnh viễn giữ vững chủ kiến của mình.

Nhưng mà như thế cũng tốt, nếu anh không thành công, bọn họ còn có thể cùng nhau đi đến suối vàng.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thần kinh căng thẳng của Diệp Ninh dần dần thả lỏng lại.

“Cố Phong, có một câu em muốn nói với anh.”

Trước kia cô cứ cho rằng bọn họ còn có rất nhiều thời gian và cơ hội, cũng còn có rất nhiều sự lựa chọn, nhưng mà hiện tại ở trước mặt cái chết, những thứ đó hình như cũng không còn quan trọng nữa.

“Khoan đã, chờ một chút nữa là tốt rồi.” Giọng nói của Cố Phong trầm thấp lại áp lực, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác yên ổn không nói nên lời.

Diệp Ninh nhẹ giọng nỉ non: “Em không muốn mang theo tiếc nuối c.h.ế.t đi.”

Từ khi đi vào thế giới này, mỗi một ngày trở thành Diệp Ninh, mỗi một sự việc mà cô đã làm, cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

Tuy rằng chỉ có hơn một năm ngắn ngủi, nhưng nó lại xuất sắc hơn cuộc đời trước kia của cô quá nhiều.

“Em sẽ không chết!” Cố Phong kiên định lặp lại lần nữa.

Diệp Ninh muốn cười, nhưng đau đến mức cười không ra.

Cố Phong đã đến bước tháo gỡ cuối cùng, thời gian cũng chỉ còn lại một phút.

“Còn bao nhiêu lâu nữa?” Diệp Ninh hỏi, trước kia cô chỉ nhìn thấy cảnh này trong ti vi mà thôi, không ngờ có một ngày cô sẽ dùng cách này để c.h.ế.t đi.

“Một phút.” Trán Cố Phong đã phủ đầy mồ hôi, mỗi khi đồng hồ đếm ngược nhảy lên một lần, thần kinh của anh sẽ căng thẳng thêm một chút, nhưng mà cho dù như thế, động tác của anh vẫn rất ổn định.

Diệp Ninh thầm đếm trong lòng, khi chỉ còn lại khoảng bốn mươi giây, cô biết mọi thứ đã không còn kịp nữa rồi.

Nhưng mà cố tình lúc này thứ bị trói chặt trên người cô lại buông lỏng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1050: Chương 1050


Không ngờ trong giây phút cuối cùng này, Cố Phong thật sự thành công. Còn không đợi Diệp Ninh thật sự vui vẻ thì cô lại ý thức được quả b.o.m vẫn cứ tiếp tục đếm ngược.

Cho nên Cố Phong cũng không phải đã chặn được quá trình đếm ngược của quả bom, mà anh vẫn luôn cố gỡ b.o.m xuống khỏi người cô.

Hai mắt Diệp Ninh co rụt lại, giây tiếp theo lại nhìn thấy Cố Phong ôm quả b.o.m vừa mới tháo xuống lên, nhanh chóng bỏ chạy.

“Không! Cố Phong, đừng mà!”

Cô như tan nát cõi lòng mà kêu khóc.

Cố Phong lại không thèm quay đầu lại, dùng hết toàn lực kéo dãn khoảng cách với cô.

Xa một chút.

Lại đi xa thêm một chút.

Nước mắt Diệp Ninh rơi như mưa, thầm hận chính mình không thể nào ngăn cản được, càng không có sức để đuổi theo.

Ầm!!

Tiếng nổ mạnh vang lên từ trong núi rừng, chim và thú trong rừng hoảng sợ chạy tứ tán.

Trái tim Diệp Ninh kịch liệt co rút đau đớn, cảm giác này còn đau hơn gấp trăm lần lúc cô bị tra tấn nữa.

Tầm nhìn đã hoàn toàn bị nước mắt làm nhòe đi, cô thậm chí còn không nhìn thấy được bóng dáng của Cố Phong.

“Em còn chưa có nói với anh... Chúng ta lại bắt đầu lại lần nữa...”

Cơ thể và tâm trạng song song bị tra tấn, cuối cùng làm cô không thể nào chịu đựng được nữa, mang theo cơn hối hận cực lớn rơi vào trong bóng đêm.

Trịnh Toàn Cường đã đi rất xa nghe được tiếng nổ mạnh, cảm thấy đây thật sự là âm thanh êm tai nhất trên đời.

Mặc kệ người c.h.ế.t là Cố Phong, hay là Diệp Ninh, người còn sống đều sẽ sống trong cơn đau khổ vĩnh viễn, thật sự không còn sự trả thù nào càng tốt hơn.

Mà tiếp theo đây, chuyện gã cần làm chính là rời khỏi nơi này, đi ra nước ngoài làm lại từ đầu!

Pằng!

“Anh Cường, có mai phục!”

Tiếng s.ú.n.g đột nhiên vang lên phá nát toàn bộ kế hoạch tốt đẹp của Trịnh Toàn Cường, sắc mặt của gã đột nhiên thay đổi, phản ứng đầu tiên chính là kéo tên đàn em gần nhất lên chắn đạn.

Rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề?!

Rõ ràng kế hoạch của gã không có bất cứ sai sót nào, toàn bộ hành trình Cố Phong đều chỉ có một mình, sao lại có thể mật báo cho những người này?

Trịnh Toàn Cường được cấp dưới yểm hộ liên tục lui ra sau, nhưng mà tốc độ này thật sự thua xa tốc độ đàn em bị đánh gục.

TBC

Gã trơ mắt nhìn người bên cạnh càng lúc càng ít, cuối cùng cũng chỉ còn dư lại một mình gã.

Người quân đội từ bốn phương tám hướng đi ra, mục tiêu của toàn bộ họng s.ú.n.g đều là gã!

Tình hình này, đã là lần thứ hai.

Gã không muốn chạy thoát, cũng hoàn toàn không có cách chạy thoát, cất tiếng cười to.

Cuối cùng thì gã vẫn thua trong tay Cố Phong, nhưng mà Cố Phong cũng phải chôn cùng với gã.

Đáng lắm!

Ánh mắt hung ác nham hiểm của gã nhìn xung quanh, sau đó giơ s.ú.n.g trong tay lên.

Thắng làm vua, thua làm giặc.

Không đợi gã làm ra hành vi tiếp theo, tất cả mọi người đều không chút do dự bóp cò súng.

Pằng pằng pằng pằng!

Từng tiếng s.ú.n.g điếc tai vang lên, mỗi một viên đạn đều b.ắ.n chính xác lên trên người Trịnh Toàn Cường.

Vài giây sau, núi rừng lại yên tĩnh trở lại...

...

Diệp Đống đi dạo trong trấn một lúc, cũng không nghe thấy ai nói chuyện có ngôi sao ca nhạc gì đó bị bắt cóc.

Cậu cảm thấy là Diệp Quốc Sinh suy nghĩ nhiều rồi, chắc chắn chỉ là người trùng tên trùng họ mà thôi.

Nhưng mà nếu cứ như thế quay về, cha mẹ chắc chắn sẽ lo lắng, dứt khoát đi tìm một nơi nhiều người để hỏi thăm.

Vừa lúc cậu đi ngang qua một cửa hàng bán băng từ duy nhất trong trấn, mà biểu ngữ đỏ thẫm treo bên trên lập tức hấp dẫn ánh mắt của cậu.

Lúc nhìn thấy hai chữ “Diệp Ninh”, cậu thật sự là có chút kinh ngạc, nhấc chân đi vào.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1051: Chương 1051


“Chào đồng chí, tôi muốn mua băng từ của Diệp Ninh.”

Trong nhà Diệp Đống không có radio, nhưng vẫn cứ vì tò mò mà muốn tìm mua băng từ của Diệp Ninh.

Sau khi thanh toán xong, cậu cũng không trực tiếp rời đi mà bắt đầu đứng đó trò chuyện không đâu với người bán hàng.

“Đồng chí, băng từ này có hay không?”

“Hay lắm đó, hiện tại chỗ chúng tôi bán đắt nhất chính là nó đó.” Người bán hàng đưa ra câu trả lời khẳng định.

Diệp Đống càng thêm chắc chắn người này không có khả năng là mình được, bắt đầu lộ ra vẻ mặt nhiều chuyện hỏi thăm.

“Tôi nghe nói ca sĩ Diệp Ninh này bị bắt cóc rồi đúng không?”

Nụ cười của người bán hàng bị vẻ nghiêm túc thay thế, hiện tại chuyện này đã không còn là bí mật gì nữa.

TBC

“Đúng vậy. Hình như đến bây giờ còn chưa được cứu ra nữa. Đáng tiếc, Diệp Ninh vừa mới bộc lộ tài năng, nếu thật sự bị người xấu hãm hại, sau này sẽ không thể nào nghe được ca khúc hay như thế nữa.”

Diệp Đống cũng phụ họa theo: “Vậy thì đúng là tiếc thật. Cái cô Diệp Ninh kia là ai thế? Mấy tuổi rồi? Cô ấy nổi tiếng như thế, tôi cũng rất muốn làm quen.”

Người bán hàng thấy cậu nói chuyện thành khẩn như thế, trực tiếp lấy một tờ báo đặt dưới kệ để hàng ra.

“Mấy ngày trước đi đâu cũng thấy bài báo về Diệp Ninh, bên trên có ảnh chụp của cô ấy.”

Diệp Đống nghe được có ảnh chụp thì hai mắt đều sáng lên, nhanh chóng mở báo chí ra.

Khi cậu nhìn thấy ảnh chụp của Diệp Ninh trong buổi gặp mặt thì lập tức ngẩn người.

“Đây... Đây là... Đây là...”

Gương mặt này, gương mặt này rõ ràng là chị của cậu mà!

Nhưng mà nhìn kỹ thì hình như lại có chút không giống.

Người trong ảnh chụp gầy hơn lúc Diệp Ninh đi về quê hồi năm ngoái rất nhiều, hơn nữa hình như chị của cậu cũng không có khí chất như thế.

Nhưng nếu nói phải phải thì cũng không đúng.

Cuối cùng Diệp Đống cũng biết vì sao mẹ của Lý Cẩu Tử nói Lý Cẩu Tử cũng không dám chắc, đến cả em trai ruột là cậu đây còn không dám chắc nữa là.

Thật sự là bởi vì cậu tiếp xúc với Diệp Ninh đã giảm cân quá ít, hiện tại lại đã là một năm trôi qua.

Nhưng mà khi cậu nhìn thấy giới thiệu về Diệp Ninh ghi ở bên trên thì chút cảm giác không xác định kia cũng đã biến mất hoàn toàn.

Trình độ văn hóa của cậu không quá cao, nhưng cậu vẫn biết ba chữ đoàn văn công viết như thế nào.

Người bán hàng không ngờ cậu lại có phản ứng kích động như thế, vừa định hỏi cho rõ ràng thì Diệp Đống đã kích động la to.

“Đây là chị của tôi! Chị của tôi! Chị ruột của tôi! Thật sự là chị ruột của tôi! Tôi là em trai ruột của chị ấy, tôi tên là Diệp Đống!”

Lúc này Diệp Đống giống như người điên, la hét với người bán hàng.

Người bán hàng thấy trạng thái điên cuồng của cậu cũng hoảng sợ, phản ứng đầu tiên chính là muốn đuổi cậu đi ra ngoài.

Còn chuyện chị gái em trai gì đó mà cậu nói, cô ta cũng không tin.

Diệp Đống cũng chỉ có thể phấn khởi vài chục giây, sau đó đã sốt ruột vội vàng truy vấn: “Chị của tôi bị người ta bắt cóc thật sao? Chuyện lúc nào thế? Đã báo công an chưa? Hiện tại chị của tôi ở dây?”

Kêu đến câu cuối cùng, tiếng nói đã khàn đặc.

“Đồng chí, xin anh bình tĩnh lại, nơi này là nơi công cộng!” Người bán hàng cắn răng cảnh cáo.

Cũng may hiện tại thời gian này trong cửa hàng không có khách hàng nào khác, nếu không chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Diệp Đống làm gì còn có thể nghe lọt tai chứ, cậu biết có hỏi thăm người bán hàng thì cũng sẽ không có tin tức hữu dụng gì, đầu óc đột nhiên trở nên thông minh, chạy thẳng đến đồn công an.

Một bên khác, Diệp Quốc Sinh cũng đã đến nhà họ Cố, cũng không dám nói với Cố Kiến Quốc chuyện bị bắt cóc gì đó, chỉ nói là dạo gần đây không liên lạc được với Diệp Ninh, muốn xin số điện thoại bộ đội của Cố Phong.

Cố Kiến Quốc cũng không nghĩ nhiều, không chỉ đưa số điện thoại cho Diệp Quốc Sinh mà còn kiên quyết muốn cùng Diệp Quốc Sinh đi đến đại đội của thôn ông ấy để gọi điện thoại.

Cũng lâu rồi ông ấy không liên lạc với Cố Phong, lần này vừa lúc có thể trò chuyện với con trai.

Hai ông sui cùng nhau đi vào đại đội, cố ý chào hỏi với thôn trưởng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1052: Chương 1052


Thôn trưởng nghe được bọn họ muốn liên lạc với Cố Phong, đương nhiên sẽ không cản trở.

Cố Kiến Quốc gọi điện thoại cho doanh bộ của Cố Phong, đối phương nghe được thân phận của ông ấy, vội vàng cung kính nói cho ông ấy biết, hiện tại Cố Phong không ở trong doanh bộ.

Còn chuyện đi đâu, chừng nào về thì đối phương đều không nói gì.

TBC

Cố Kiến Quốc thất vọng buông ống nghe xuống, Diệp Quốc Sinh cũng không ngờ hiện tại đến cả Cố Phong cũng không liên lạc được luôn rồi.

...

Đoàn bộ, văn phòng đoàn trưởng.

Tịnh Hồng Xương nhận được điện thoại của đội hành động gọi đến.

Trịnh Toàn Cường và các đàn em đều đã bị đánh gục.

Cố Phong và Diệp Ninh bị thương năng, chưa rõ sống chết.

“Mặc kệ dùng bất cứ biện pháp gì, nhất định phải cứu được bọn họ!”

Lúc Trịnh Hồng Xương nói ra những lời này, giọng nói cũng đang phát run

Sau khi cúp máy, ông ấy vẫn cứ đứng ngồi không yên, suy nghĩ vài giây rồi nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng.

Đoàn văn công, Lâm Thanh biết được tin tức này, ly nước trong tay trực tiếp rơi xuống đất.

Chuyện chị ấy lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Lập tức chạy đi tìm Từ Minh Vũ, thậm chí còn không kịp bàn giao công việc hiện tại đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bệnh viện thành phố đang chữa trị cho Cố Phong và Diệp Ninh.

Cùng lúc đó, bên phía nhà xuất bản và Ngô Á Thu cũng nhận được tin tức.

Phản ứng của hai bên gần như đều giống nhau, tất cả đều đang lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của Diệp Ninh và Cố Phong.

Lý Tử Hằng, Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ cũng lập tức quyết định đi gặp Diệp Ninh và Cố Phong ngay.

An Thành, bệnh viện.

Phòng cấp cứu đứng đầy người, đến cả viện trưởng cũng đích thân đến tham dự giải phẫu, các y tá bận rộn ra ra vào vào liên tục.

Cố Phong và Diệp Ninh lần lượt nằm trên hai giường mổ khác nhau, được cấp cứu cùng một lúc.

Đội trưởng đội hành động Ngụy Lâm là người phối hợp với Cố Phong trong hành động lần này, liên tục đi tới đi lui trước cửa phòng cấp cứu.

Hiện tại không chỉ có áp lực đến từ phía công an mà còn có quân đội, ngoại trừ đoàn trưởng Trịnh Hồng Xương của Cố Phong ra, đến cả đại thủ trưởng quân khu cũng gọi điện thoại đến.

Nhất định phải dùng hết toàn lực cứu chữa Cố Phong và Diệp Ninh.

Anh ta thậm chí không dám tưởng tượng nếu một trong hai người Cố Phong và Diệp Ninh không thể cứu được thì mình sẽ phải đối mặt với tình cảnh gì.

Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng...

Thời gian còn dài hơn những gì Ngụy Lâm tưởng tượng rất nhiều.

Hơn nữa trong lòng anh ta cũng biết rất rõ, thời gian cấp cứu càng dài thì tình hình sẽ càng xấu.

Gần bốn tiếng đồng hồ, Lâm Thanh và Từ Minh Vũ chạy đến đầu tiên.

Dưới sự thúc giục của hai người, tài xế suýt chút nữa đã làm chiếc xe báo hỏng luôn rồi.

“Đồng chí Ngụy, Diệp Ninh và Cố Phong thế nào rồi?”

Sắc mặt hai người vô cùng căng thẳng, nhất là khi nhìn thấy cửa phòng cấp cứu vẫn cứ đóng chặt, càng có dự cảm chẳng lành hơn.

Vẻ mặt Ngụy Lâm vô cùng nghiêm túc lắc đầu: “Vẫn còn chưa ra nữa.”

Lâm Thanh và Từ Minh Vũ liếc nhìn nhau, cho dù có lo lắng và sốt ruột đến mức nào thì cũng chỉ có thể chờ đợi giống như Ngụy Lâm mà thôi.

Khoảng bốn tiếng rưỡi sau, cuối cùng cửa phòng cấp cứu cũng mở ra, viện trưởng từ bên trong đi ra.

“Viện trưởng, sao rồi?” Ngụy Lâm lên tiếng đầu tiên.

“Tình hình của đồng chí Diệp Ninh tạm thời đã ổn định, nhưng đồng chí Cố Phong lại bị thương quá nặng, hơn nữa trình độ chữa bệnh của thành phố nhỏ chúng tôi cũng có hạn, hiện tại chỉ có thể tạm thời tranh thủ một chút thời gian, tôi kiến nghị mọi người nên tranh thủ thời gian đưa bọn họ đến bệnh viện lớn hơn đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1053: Chương 1053


Ngụy Lâm liên lạc với lãnh đạo cấp cao để báo cáo tình hình của Cố Phong và kiến nghị của viện trưởng. Ba thế lực quân đội, công an, bệnh viện đề xuất động, dùng tốc độ nhanh nhất đưa Cố Phong đi đến bệnh viện tổng hợp của quân khu kinh thành.

Lâm Thanh và Từ Minh Vũ liên tục kiên trì, yêu cầu muốn chuyển Diệp Ninh đã ổn định lại đi cùng với Cố Phong luôn.

Thứ nhất, trình độ chữa bệnh của bệnh viện tổng hợp quân khu kinh thành là đứng đầu cả nước.

Thứ hai, bọn họ cảm thấy sau khi Diệp Ninh tỉnh lại thì chắc chắn cũng muốn gặp được Cố Phong đầu tiên.

Chiếc xe vận chuyển bệnh nhân dùng tốc độ nhanh nhất chạy trong màn đêm...

Thôn Đại Liễu Thụ.

Khổng Giai mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện Diệp Đống vốn dĩ đang nằm trên giường đất ngủ lại lén lút đứng trước tủ quần áo.

“Sao anh không ngủ đi, làm gì đó?”

“Suỵt!”

Diệp Đống không ngờ Khổng Giai lại đột nhiên tỉnh lại, nhanh chóng ra hiệu cô ấy đừng nói chuyện, để tránh đánh thức con và cha mẹ đang ngủ ở phòng bên cạnh.

Khổng Giai đã cảm nhận được sự khác thường của cậu từ lâu, buổi chiều từ lúc cậu từ trấn trên quay về thì đã bắt đầu như hồn vía lên mây.

Hiện tại nương bóng đêm, cô ấy cũng nhìn thấy rõ thứ Diệp Đống đang cầm chính là túi hành lý.

Diệp Đống rón ra rón rén đi đến bên cạnh giường đất, hạ thấp giọng nói: “Anh phải đi ra ngoài một chuyến.”

Khổng Giai nhíu chặt mày lại, không rõ cậu lại định làm chuyện gì nữa.

“Đi đâu?”

Diệp Đống trả lời: “Đi đến chỗ anh rể.”

Khổng Giai vừa định hỏi đi làm gì, nhưng mà ngay sau đó lại nghĩ đến gì đó, sắc mặt hơi thay đổi.

Chiều nay cậu đã đến trấn hỏi thăm tin tức của Diệp Ninh, sau khi quay về thì nói là lầm rồi, ngôi sao ca nhạc Diệp Ninh bị bắt cóc thật sự chỉ là người trùng tên trùng họ với Diệp Ninh mà thôi.

Diệp Quốc Sinh đến nhà họ Cố, gọi điện thoại đến bộ đội của Cố Phong. Bên kia nói Cố Phong đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, cũng không liên lạc được.

Nhưng mà nếu Diệp Đống đã xác nhận người bị bắt cóc không phải là Diệp Ninh thì Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng coi như yên tâm rồi.

Hiện tại đêm hôm khuya khoắt, Diệp Đống lại nói muốn đi qua bên đó, chắc chắn là có chuyện gì khác thường rồi.

“Anh nói thật cho em biết đi, có phải chị có chuyện gì rồi không?” Trong lòng Khổng Giai căng thẳng.

Diệp Đống lộ ra vẻ mặt đưa đám gật đầu: “Người bị bắt cóc thật sự là chị của anh.”

Cậu đi đến đồn công an, nói rõ thân phận với Diệp Ninh, sở trưởng đồn công an đích thân đi ra ngoài, còn cố ý gọi điện thoại cho bên kinh thành để hỏi thăm tình huống, sau đó lại nói với cậu, đến tận lúc này vẫn chưa biết tung tích của Diệp Ninh, không rõ sống chết.

Cậu ra khỏi đồn công an, cảm thấy vô cùng hốt hoảng, suy nghĩ suốt dọc đường về, cuối cùng vẫn cảm thấy không thể nói chuyện này cho cha mẹ biết.

Nếu không bọn họ chắc chắn sẽ chịu không nổi.

Cho nên cậu nói dối, nói là người trùng tên trùng họ.

Khổng Giai không dám tin, trong lòng cũng vừa sốt ruột vừa khó chịu.

Cô ấy lập tức đứng lên, xốc giường chiếu bên cạnh giường lên, lấy ra một ít tiền để bên dưới đưa cho Diệp Đống.

“Anh mau đi đi, nếu tìm được chị thì phải nhanh chóng gọi điện thoại về cho trong nhà đó.”

“Được rồi. Chờ sáng mai em nói dối với cha mẹ, đừng có nói cho cha mẹ biết chuyện của chị.” Diệp Đống không yên tâm dặn dò.

“Em có chừng mực mà, trên đường đi anh cũng nhớ cẩn thận một chút.” Khổng Giai cũng không yên tâm cho lắm.

Trước khi Diệp Đống rời đi, lại nhìn thoáng qua đứa con trai đang nằm ngủ bên cạnh Khổng Giai, sau đó rón ra rón rén đi ra khỏi cửa.

Ba ngày sau.

Diệp Ninh mơ mơ màng màng tỉnh lại.

TBC

Ý thức của cô vẫn còn chưa hoàn toàn quay về, đập vào mắt là gương mặt của một người đàn ông.

Đối phương nhìn chằm chằm cô, cẩn thận quan sát, sau đó quơ quơ tay ở trước mặt cô.

“Chị? Chị tỉnh rồi hả?”

Diệp Đống thấy Diệp Ninh mở to mắt, kích động kêu gọi.

Nhưng mà ánh mắt của Diệp Ninh lại yếu ớt và đờ đẫn.

“Chị, chị đừng làm em sợ mà!”

Diệp Đống cảm thấy hình như trạng thái của cô không bình thường cho lắm, sốt ruột đến đỏ mắt.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1054: Chương 1054


Lúc trước cậu đã nghe người ta nói nếu có người bị thương đầu, cuối cùng sẽ trở nên si ngốc, cũng có khả năng sẽ bị mất trí nhớ.

Tình hình hiện tại cậu nhìn cảm thấy rất giống!

“Chị, chị nói cái gì đi, chị có nhớ em không vậy?”

Cuối cùng ánh mắt của Diệp Ninh cũng hơi d.a.o động, ánh mắt dừng lại trên mặt của cậu, hình như là đang cố gắng phân biệt.

Một giây.

Hai giây.

Năm giây.

Mặt Diệp Đống méo xẹo, đứng dậy chạy ra khỏi phòng bệnh.

“Bác sĩ, y tá, mấy người mau tới đây, chị của tôi tỉnh rồi, chị của tôi mất trí nhớ...”

Đến cả cậu cũng không nhớ ra, vậy chẳng phải là đã bị mất trí nhớ rồi sao.

Diệp Ninh: “...”

Diệp Đống gân cổ lên kêu to, nhanh chóng kêu gọi bác sĩ và y tá đến.

Một lúc sau, trong phòng bệnh của cô đã kín đầy người.

Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra cho Diệp Ninh, Diệp Đống đứng bên cạnh khóc nước mắt nước mũi tèm lem.

“Bác sĩ, ông nhất định phải cứ chị của tôi đó, đừng có để chị tôi biến thành một con ngốc... hu hu hu...”

Hai mắt Diệp Ninh tối sâm, suýt chút nữa đã bị tên l* m*ng này chọc cho tức chết.

TBC

Bác sĩ cố nén khóe miệng run rẩy, vẫn duy trì vẻ mặt nghiêm túc.

“Dựa theo những gì kiểm tra được hiện tại thì đã không còn vấn đề gì nữa rồi.”

Tiếng khóc của Diệp Đống đột nhiên im bặt: “Vậy sao chị ấy không nhận ra tôi?”

Bác sĩ tiếp tục nói: “Cậu đừng có sốt ruột, lúc nãy cô ấy mới tỉnh lại, cần phải có thời gian từ từ làm quen mới được.”

Diệp Đống nghe được bác sĩ nói như thế, lập tức lại nhìn về phía Diệp Ninh.

“Chị, chị nhìn kỹ lại em xem, em chính là em trai của chị đó.”

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, cố gắng hơi há miệng, cuối cùng cũng đã có thể phát ra âm thanh.

“Cố... Cố Phong...”

Giọng nói của cô khàn đặc, toàn thân không có nơi nào là không đau, hơn nữa hình như đùi của cô còn được ván kẹp cố định.

Nhưng mà cho dù là thế thì chờ đến khi ý thức của cô khôi phục lại, suy nghĩ đầu tiên chính là Cố Phong.

Thậm chí cô đã chuẩn sẵn tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Diệp Đống gióng lỗ tai lên nghe, sau đó đột nhiên bật khóc.

“Chị, anh rể vì cứu chị, anh ấy... anh ấy... anh ấy... hu hu hu...”

Nói đến khúc quan trọng nhất, cậu lại còn bụm mặt khóc nấc lên.

Hiện tại nếu Diệp Ninh còn có sức để di chuyển thì đã giơ tay tát cho cậu một phát từ lâu rồi.

Nhưng mà dựa theo phản ứng hiện tại của Diệp Đống, cũng làm trái tim của cô hoàn toàn trầm xuống.

Kết cục cuối cùng vấn là như thế sao?

Cố Phong vì muốn cứu cô mà hi sinh chính mình!

Bác sĩ ý thức được cảm xúc của cô không ổn định, không đợi Diệp Đống nói tiếp đã nhanh chóng bổ sung thông tin quan trọng nhất: “Doanh trưởng Cố chưa chết.”

Trái tim Diệp Ninh run rẩy, ngơ ngẩn.

Vài giây sau, cô kích động nhìn về phía bác sĩ.

Bác sĩ lại khẳng định lần nữa: “Doanh trưởng Cố chưa chết.”

Chẳng qua chỉ là mãi vẫn chưa thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm mà thôi.

Để ổn định cảm xúc của Diệp Ninh, ông ấy không nói ra những lời này.

Diệp Đống cũng khóc sướt mướt nói: “Chị, đúng là hiện tại anh rể còn chưa chết...”

Nhưng nếu không thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm thì sẽ c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

Đây là lần đầu tiên bác sĩ gặp được người có EQ thấp và không biết cách ăn nói như Diệp Đống, trực tiếp đổi đề tài.

“Đồng chí Diệp Ninh vừa mới tỉnh lại, có thể uống một ít nước, anh đi lấy ít nước đến đi.”

Diệp Đống còn định nói là cậu muốn ở lại bên cạnh Diệp Ninh, y tá ở bên cạnh đã hiểu ý đồ của bác sĩ, kéo cậu đi lấy ấm nước.

Chờ đến khi Diệp Đống rời đi, bác sĩ mới cam đoan với Diệp Ninh lần nữa: “Cô cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dùng toàn lực để cứu sống doanh trưởng Cố.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1055: Chương 1055


Tin tức Diệp Ninh tỉnh lại nhanh chóng được lan truyền.

Buổi chiều, mấy người Lâm Thanh, Từ Minh Vũ, Tiền Siêu, Lý Tử Hằng, Ngô Á Thu, Trương Quốc Trụ đều chạy đến thăm cô.

Diệp Ninh vẫn không thể mở miệng nói chuyện trôi chảy, thời gian tỉnh lại cũng không quá dài, nhưng mà cũng đủ để làm mọi người yên tâm rồi.

Cô bị thương rất nặng, xương sườn bị gãy hai cây, xương mắt cá chân cũng bị đánh nát, đầu bị thương nặng còn tích tụ m.á.u bầm. Cơ thể suy yếu rất nhiều, tình hình mất nước cũng vô cùng nghiêm trọng.

Bác sĩ phỏng đoán cho rằng muốn cơ năng của cơ thể hồi phục thì ít nhất cần đến một tháng, còn xương cốt, muốn lành hẳn thì ít nhất phải nghỉ dưỡng nửa năm.

Mọi người đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, Diệp Ninh có thể sống sót cũng đã cảm ơn trời đất.

Cứ như thế lại hai ngày trôi qua, thời gian Diệp Ninh tỉnh lại càng ngày càng dài, tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều, cuối cùng cũng có sức đi nói chuyện với Diệp Đống.

“Chị, lần này chị hù c.h.ế.t em luôn rồi đó, em còn tưởng là sẽ không còn cơ hội gặp lại chị nữa.”

Diệp Đống vừa ngồi lột quả quýt cho Diệp Ninh, vừa lầm bầm nói chuyện.

“Cha mẹ, đã biết chuyện này chưa?” Diệp Ninh đã có thể mở miệng nói chuyện, nhưng cũng rất vất vả khó khăn.

Diệp Đống lắc đầu: “Em không dám nói cho bọn họ, Khổng Giai nói em đi chơi với bạn, bây giờ ngày nào bọn họ cũng ở nhà mắng em đó.”

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, tình hình như bây giờ thật sự không thể để cha mẹ biết.

“Em đến đây bằng cách nào?”

“Chuyện này thì có nhiều chuyện để nói lắm, sau khi em biết chị gặp nạn thì đã mua vé xe chạy đến quân khu ngay trong đêm. Sau khi đến đó rồi bọn họ lại nói với em, anh rể đã cứu được chị rồi, xong họ chuẩn bị xe đưa em đến kinh thành.”

Diệp Đống lãng phí suốt hai ngày để di chuyển, cuối cùng xác định Cố Phong và Diệp Ninh đang trị liệu ở bệnh viện quân khu kinh thành.

TBC

Thật ra không chỉ có cậu, mấy người Ngô Á Thu và Lý Tử Hằng cũng là đi qua đó, sau đó lại vòng ngược trở về.

Diệp Ninh nghe nói đến Cố Phong, sâu trong đáy mắt đều tràn ngập lo lắng và bất an.

“Anh ấy thế nào rồi?”

Diệp Đống có chút bất an dời mắt đi, không dám đối diện với ánh mắt của cô.

“Anh rể còn đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, bác sĩ không cho phép người ngoài vào thăm.”

Diệp Ninh siết chặt nắm đấm, theo lời Diệp Đống nói thì cô đã biết Cố Phong vẫn còn chưa thoát ly khỏi tình huống nguy hiểm.

“Chị, chị đừng kích động. Bác sĩ nói hiện tại chị cần phải bình tĩnh thoải mái dưỡng thương mới được.” Diệp Đống nhanh chóng khuyên nhủ.

Diệp Ninh đè thấp giọng nói: “Chị muốn đi gặp anh ấy.”

Diệp Đống lắc đầu như trống bỏi: “Tạm thời không bàn đến chuyện chị như bây giờ rõ ràng là không xuống giường được, hơn nữa trong phòng chăm sóc đặc biệt ngoại trừ bác sĩ và y tá ra, những người khác thật sự không vào được.”

Diệp Ninh đương nhiên biết, nhưng cô nghĩ cho dù cô đứng ở bên ngoài nhìn cũng được rồi.

Cô theo bản năng thử nhúc nhích cơ thể, lại đụng trúng miệng vết thương, đau đến hít ngược một ngụm khí lạnh.

“Thấy chưa, sao chị không chịu nghe lời của em chứ? Nếu chị cứ như thế thì em phải gọi bác sĩ đến đó.”

Trán Diệp Ninh toát đầy mồ hôi, đành phải chấp nhận tình trạng cơ thể của mình.

Diệp Đống vừa lèm bèm oán trách, vừa lấy khăn lông lau mồ hôi cho cô.

“Nếu anh rể tỉnh lại, chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy chị như thế, cho nên chị cứ lo cho mình trước đi.”

Diệp Ninh thở dài thườn thượt, rõ ràng cô và Cố Phong gần trong gang tấc, lại không có cách nào gặp nhau.

Diệp Đống đưa quả quýt đã lột ra đưa đến bên miệng Diệp Ninh, sau đó cố ý đổi sang đề tài khác.

“Chị, chị thật sự là ngôi sao ca nhạc lớn mà bọn họ nói đó hả?”

Trong hai ngày ở kinh thành này, cậu thật sự đã vô cùng khiếp sợ.

Mỗi ngày đều có vô số người đến đây thăm hỏi Diệp Ninh.

Có giám đốc và chủ nhiệm của nhà xuất bản, còn có đạo diễn lớn đang quay phim điện ảnh, còn có một ít người cậu không biết tên nhưng chắc chắn đều là người thành công có thân phận rất cao.

Càng miễn bàn đến người của quân đội và đoàn văn công.

Nếu không phải đến nơi này, có lẽ cả đời này cậu cũng không có cơ hội gặp được những người có chức có quyền cao như thế.

Nhưng mà càng là như thế thì cậu lại càng cảm thấy hốt hoảng và không chân thật.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1056: Chương 1056


Diệp Ninh không có tâm trạng trả lời câu hỏi này của cậu, nhưng mà đối với Diệp Đống, cô im lặng chính là không tiếng động thừa nhận.

“Chị, sao tự nhiên chị giỏi dữ vậy?” Ánh mắt của Diệp Đống khi nhìn về phía cô đều mang theo một chút cuồng nhiệt.

Một năm trước khi Diệp Ninh quay về, bọn họ cũng đều đã biết cô gia nhập đoàn văn công.

Nhưng mà tất cả mọi người đều cảm thấy đó là vì Cố Phong.

Lúc này mới một năm trôi qua, Diệp Ninh lại đột nhiên thay đổi trở thành ngôi sao ca nhạc lớn, cho dù Diệp Đống có nằm mơ thì cũng không dám nghĩ đến chuyện này.

Diệp Ninh vẫn cứ im lặng.

Diệp Đống hưng phấn muốn chết, nói mãi không ngừng.

“Trước kia lúc chị ở nhà ca hát, ngũ âm không được đầy đủ, mấy đứa nhỏ nghe được tiếng chị hát đều sợ đến khóc ré lên, chó nghe thấy cũng dí theo chị đòi cắn suốt hai dặm.”

Trên trán Diệp Ninh chảy xuống ba sọc đen, cậu đang cố ý nói móc cô đúng không?

“Sao tự nhiên bây giờ chị lại trở nên lợi hại như thế chứ? Em cũng nghe chị hát rồi, chẳng giống chị chút nào.” Thứ Diệp Đống muốn biểu đạt chính là Diệp Ninh đã trở nên quá lợi hại, nhưng mà những lời này lọt vào lỗ tai của Diệp Ninh, làm vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Tiểu Đống, sau này em đừng nói mấy lời như thế nữa.”

Cô đang nhắc nhở, cũng đang báo cho cậu biết.

Diệp Đống lập tức ngậm miệng, từ trước đến nay cậu luôn phục tùng Diệp Ninh vô điều kiện.

Cậu cảm thấy hiện tại chị gái đã trở thành người nổi tiếng, đương nhiên không muốn để cho những người khác biết được những chuyện xấu hổ trong quá khứ.

Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, Lâm Thanh và Từ Minh Vũ đi vào.

Diệp Ninh nhìn thấy hai người, sắc mặt thả lỏng rất nhiều.

“Tiểu Đống, đi ra ngoài mua ít trái cây đi.”

Diệp Đống ở lại nơi này cũng thấy xấu hổ, nghe thấy Diệp Ninh bảo như thế, lập tức đi ra ngoài.

“Diệp Ninh, hôm nay cô cảm thấy thế nào?”

Không đợi Diệp Ninh mở miệng, Từ Minh Vũ đã nhanh chóng đi đến trước giường bệnh quan tâm hỏi thăm.

Hai ngày nay, gần như ngày nào bọn họ cũng đều phải đến nơi này hỏi thăm một lần, nhưng mà tình huống của cô vẫn luôn rất yếu, hôm nay trông thì có vẻ đã đỡ hơn rất nhiều.

“Không có gì. Đoàn trưởng Lâm, đội trưởng Từ, làm hai người lo lắng nhiều rồi.” Diệp Ninh hoàn toàn không thể nhúc nhích, cho nên cũng chỉ có thể nằm đó nói chuyện.

“Chúng tôi lo lắng một chút thì cũng không có gì, quan trọng nhất là cô phải chịu khổ.” Lâm Thanh cũng lên tiếng nói, trong giọng nói tràn ngập vẻ đau lòng đối với Diệp Ninh.

Chị ấy đã hiểu được đầu đuôi của vụ bắt cóc này rồi.

Lần này Diệp Ninh hoàn toàn là bị liên lụy.

Tuy rằng hiện tại cô đã được cứu, nhưng chỉ là nhìn đống vết thương trên người cô thì cũng có thể đoán được mấy ngày nay cô gặp phải tra tấn tàn khốc đến mức nào.

“Đoàn trưởng, tôi muốn biết...” Diệp Ninh nói đến đây thì tạm dừng, hình như là đang cực lực đè nén cảm xúc gì đó.

Lâm Thanh và Từ Minh Vũ không biết cô muốn hỏi cái gì, chỉ có thể kiên nhẫn chờ cô nói xong.

Diệp Ninh hít thở thật sâu vài lần, sau đó mới gian nan phát ra âm thanh: “Đã tìm được... Vương Kim chưa?”

Cô đã bị Trịnh Toàn Cường bắt đi sáu bảy ngày, mà tình hình lúc đó của Vương Kim chỉ sợ là một đêm cũng chịu không nổi, càng miễn bàn đến việc chịu đựng nhiều ngày như thế.

Cho nên cô hoàn toàn không dám đi nghĩ, hiện tại hỏi ra thành lời cũng cảm thấy cực kỳ ngạt thở.

Cô và Vương Kim chỉ mới tiếp xúc với nhau bốn ngày mà thôi, nhưng Vương Kim lại trả giá cả tính mạng vì cô.

Phần ân tình này, có lẽ cả đời này cô cũng không trả lại hết được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1057: Chương 1057


Nhắc đến Vương Kim, sắc mặt của Lâm Thanh và Từ Minh Vũ càng nghiêm túc hơn.

“Công an đã dùng toàn lực tìm kiếm con đường Trịnh Toàn Cường bắt cóc cô và anh ấy, tìm được t.h.i t.h.ể của hai tên bắt cóc, cũng tìm được chiếc xe kia, nhưng mà lại không tìm được Vương Kim. Rốt cuộc thì ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

Bọn họ đã nhìn thấy ảnh chụp chiếc xe kia rồi, bên trong toàn là máu, có thể tưởng tượng ra được tình cảnh lúc đó kịch liệt như thế nào.

Nhưng mà Diệp Ninh bị Trịnh Toàn Cường bắt cóc, Vương Kim lại mất tích, chuyện này thật sự làm người ta không thể nào giải thích được.

Diệp Ninh nghe không tìm được Vương Kim, hơi thở lập tức trở nên dồn dập, cảm xúc lại càng thêm kích động.

“Không tìm thấy anh ấy trong xe sao?”

Có lẽ sẽ có kỳ tích phát sinh thì sao?

Lâm Thanh và Từ Minh Vũ liếc nhìn nhau, nhìn thấy Diệp Ninh như thế, lại khẳng định thêm lần nữa.

Diệp Ninh run giọng nói: “Nhất định phải tìm được Vương Kim, anh ấy vì cứu tôi mà bị trúng đạn.”

Nếu không có Vương Kim, chỉ e là cô đã bị cầm chân c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn kia rồi.

“Diệp Ninh, cô đừng kích động. Công an vẫn luôn tìm kiếm. Tôi sẽ dặn dò với bọn họ.” Lâm Thanh trấn an cảm xúc của cô.

Từ Minh Vũ cũng hoàn toàn thay đổi thái độ với Vương Kim, anh ta vốn dĩ cho rằng Vương Kim cà lơ phất phơ, không thể trông cậy vào, không ngờ đến thời khắc quan trọng Vương Kim lại có thể hi sinh chính mình để bảo vệ Diệp Ninh.

Sau này thật sự không thể trông mặt mà bắt hình dong nữa.

Sao tâm trạng Diệp Ninh có thể ổn định lại được chứ, chỉ cần một ngày không tìm được t.h.i t.h.ể của Vương Kim thì Vương Kim vẫn còn có khả năng còn sống!

“Diệp Ninh, tình hình hiện tại của cô cũng đã ổn định, ngày mai chúng tôi phải đi về rồi.” Lâm Thanh chủ động báo cho Diệp Ninh biết.

Bọn họ đã ở lại kinh thành năm ngày, công việc ở đoàn văn công cũng cần có người quản lý.

“Cô cứ yên tâm ở lại đây tĩnh dưỡng, không cần phải lo lắng đến những chuyện khác.”

Diệp Ninh gật đầu, cô biết cơ thể của cô muốn khôi phục thì không phải chuyện một sớm một chiều, muốn sốt ruột cũng không được.

Lúc này Diệp Đống bị Diệp Ninh tống cổ đi ra ngoài mua trái cây đang đứng ở trước cửa hàng trái cây nghe người ta nói chuyện.

“Cũng không biết tình hình hiện tại của Diệp Ninh như thế nào rồi nữa? Tôi thật sự rất thích ca khúc của Diệp Ninh, cô ấy vừa mới nổi tiếng, lỡ như có bất trắc gì đó, sau này sẽ không bao giờ có thể nghe được ca khúc hay như thế nữa rồi.”

“Hiện tại cô ấy đang ở bệnh viện đó, người bình thường không vào được, nhưng mà nghe nói hình như đã thoát khỏi nguy hiểm rồi.”

“Tôi cũng nghe nói như thế, hình như mấy người bắt cóc Diệp Ninh đều là tội phạm bị truy nã. Bọn họ bắt cóc cô ấy là vì muốn trả thù cho quân đội.”

“Trả thù quân đội thì tại sao muốn bắt cóc Diệp Ninh chứ?”

“Bởi vì Diệp Ninh là thành viên của đoàn văn công, còn có biên chế bộ đội, là người của quân đội.”

“Mấy tên tội phạm truy nã này đáng ghét thật mà, phải thiên đao vạn quả bọn họ mới được. Diệp Ninh thảm quá, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này.”

...

Diệp Đống gióng lỗ tai lên nghe, đến cuối cùng mấy người kia đều đang khen ngợi Diệp Ninh, sống lưng của cậu cũng thẳng lên rất nhiều, sau đó chủ động tiếp cận nói: “Các cô cứ yên tâm đi, hiện tại Diệp Ninh đã không có chuyện gì nữa rồi.”

Mấy người kia ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ra sao mà nhìn Diệp Đống đột nhiên chui ra.

“Sao anh biết Diệp Ninh không có chuyện gì chứ?”

Diệp Đống ra vẻ thâm trầm ho khan, hơn nữa còn chắp tay sau lưng, ra vẻ vô cùng nghiêm túc: “Bởi vì tôi chính là em trai ruột của Diệp Ninh!”

Chị gái nổi tiếng như thế, cậu làm em trai cũng đã đến lúc bộc lộ tài năng rồi.

Cậu vừa nói xong, xung quanh đều trở nên yên tĩnh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1058: Chương 1058


Diệp Đống ngẩng đầu ưỡn ngực, đã tưởng tượng ra cảnh tiếp theo đó mấy người này sẽ nịnh bợ cậu như thế này.

“Phụt!” Không biết ai là cười cười trước.

Ngay sau đó những người khác cũng đều cười “ha ha”.

Vẻ mặt Diệp Đống cứng lại trong tích tắc, sao lại không giống như trong tưởng tượng thế?

“Nếu cậu là em trai của Diệp Ninh, vậy tôi sẽ là anh trai của Diệp Ninh đó!” Một người đàn ông trong đó trêu chọc nói, hoàn toàn không thèm để ý đến Diệp Đống.

Ặc.

Khóe miệng Diệp Đống co giật, biết bọn họ tin.

“Tôi thật sự là em trai của Diệp Ninh, tôi tên Diệp Đống, đến cả họ cũng giống nhau nè!”

“Họ Diệp thì sẽ là em trai của Diệp Ninh hả? Biến đi đâu được thì biến đi!” Mấy người đàn ông kia đều lười đi cãi nhau với cậu.

Thời buổi này thật là càng ngày càng có nhiều người lừa gạt người khác.

Diệp Đống vốn dĩ định giả ngầu một chút, hiện tại ngược lại bị chọc tức đển nổi trận lôi đình.

Cố tình cho dù cậu có nói thế nào thì những người này cũng đều không tin.

Ngay lúc cậu cảm thấy vô cùng bực bội thì vừa lúc nhìn thấy Lý Tử Hằng từ trên một chiếc xe đi xuống, lập tức nảy ra một ý.

“Mấy người chờ đó, tôi đi tìm người chứng minh thân phận cho mấy người coi!”

Cậu gân cổ lên kêu to, sau đó chạy đến bên chỗ Lý Tử Hằng.

“Chủ nhiệm Lý!” Diệp Đống vừa chạy về phía cửa bệnh viện vừa kêu to, sợ Lý Tử Hằng đi vào.

Ngay từ đầu Lý Tử Hằng còn chưa phản ứng kịp, mãi đến khi Mục Văn Hạo cũng xuống xe cùng với anh nhìn về phía phát ra tiếng gọi.

“Tìm cậu đó hả?”

Một lúc sau Diệp Đống thở hổn hển đi đến trước mặt hai người, lúc này cậu mới để ý thấy bên cạnh Lý Tử Hằng còn có một người đàn ông khác.

Hơn nữa trên mặt người đàn ông này còn có một vết sẹo thật dài, trông có vẻ cực kỳ kh*ng b*.

Đáy mắt Mục Văn Hạo lộ ra một chút mất kiên nhẫn, anh ta đến đây để gặp Diệp Ninh, không muốn chậm trễ thêm một giây nào nữa.

Nhưng mà nếu không có Lý Tử Hằng dẫn theo thì anh ta không thể nào đi vào nơi này được.

“Diệp Đống, sao cậu lại chạy ra đây?”

Nghe thấy Lý Tử Hằng gọi tên Diệp Đống, Mục Văn Hạo lập tức ý thức được gì đó, ánh mắt bực bội nhìn về phía Diệp Đống bắt đầu quan sát.

“Đoàn trưởng Lâm đang ở trong phòng bệnh, chị của tôi bảo tôi đi mua trái cây.” Diệp Đống vừa nói vừa chỉ vào túi đang xách trong tay.

Lý Tử Hằng và Mục Văn Hạo liếc nhìn nhau, hai người đều không sốt ruột.

TBC

Anh ta còn chủ động giới thiệu cho Mục Văn Hạo: “Văn Hạo, đây là em trai của Diệp Ninh, Diệp Đống.”

Mục Văn Hạo đương nhiên biết Diệp Ninh có một thằng em trai không nên thân, hiện tại gặp mặt ngoài đời, cũng không khác lắm với trong tưởng tượng.

“Nếu cậu là em trai của Diệp Ninh thì cũng là em trai của tôi, sau này cho dù có chuyện gì thì cũng có thể đi tìm tôi.”

Anh ta nói xong vô cùng khí phách thò tay vào túi lấy một tờ danh thiếp màu vàng đưa qua.

Đây là lần đầu tiên Diệp Đống nhìn thấy danh thiếp kiểu này, càng tò mò về thân phận của Mục Văn Hạo hơn, đây lại là người có chức có quyền cao cấp gì nữa đây?

Khi cậu nhìn thấy một chuỗi danh hiệu dài trên danh thiếp, kinh ngạc vài giây vẫn chưa hoàn hồn.

Nhưng mà cậu càng tò mò một chuyện khác hơn, người đàn ông này có mối quan hệ gì với chị của cậu?

Cái gì gọi là cậu là em trai của Diệp Ninh, cũng là em trai của anh ta chứ?

“Cho tôi hỏi một chút, anh và chị của tôi là?”

“Chị của cậu là...” Mục Văn Hạo vừa mới mở miệng, Lý Tử Hằng lập tức nhanh chóng túm lấy anh ta, sợ anh ta nói ra lời nói không thích hợp gì đó.

“Bạn của tôi.”

Sau khi Mục Văn Hạo nói ra từ bạn này, Lý Tử Hằng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Đống vẫn cảm thấy rất không bình thường, nhưng cậu nghĩ tới chuyện càng quan trọng hơn.

“Chủ nhiệm Lý, tôi có thể làm phiền anh một chút không?”

Lý Tử Hằng đồng ý vô cùng dứt khoát: “Cậu nói đi.”

“Anh đi qua bên đó chứng minh cho mấy người kia là tôi chính là em trai của chị tôi đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1059: Chương 1059


Lý Tử Hằng cảm thấy cực kỳ khó hiểu.

Diệp Đống sợ anh ta sẽ từ chối, nhanh chóng giải thích nói: “Tôi nói với bọn họ chị của tôi là chị của tôi, nhưng mà bọn họ không tin.”

Lý Tử Hằng hơi động não một chút đã hiểu được ý của cậu.

Không ngờ một người bình tĩnh ổn định như Diệp Ninh lại có một người em trai thích khoe khoang như thế.

Nhưng mà chuyện này cũng đã quá ngây thơ rồi, anh ta là chủ nhiệm của nhà xuất bản, thật sự không muốn hạ thấp giá trị bản thân.

“Chỉ là một vài người không liên quan mà thôi, không cần thiết phải để ý đến.”

Diệp Đống có chút sốt ruột, việc này liên quan đến tôn nghiêm của cậu.

Không ngờ Mục Văn Hạo lại mở miệng nói: “Tôi đi qua đó với cậu.”

Diệp Đống lập tức hưng phấn.

Lý Tử Hằng nhíu mày, không rõ vì sao Mục Văn Hạo lại muốn đi làm bậy với Diệp Đống.

Anh ta thấy Mục Văn Hạo và Diệp Đống đi đến tiệm bán trái cây lúc nãy, sau đó nói gì đó với mấy người ở bên trong, sau đó lại thấy Diệp Đống quơ tay múa chân, hiển nhiên là đã đạt được mục đích của mình.

Anh ta bất đắc dĩ lắc đầu, thu hồi tầm mắt, vừa lúc nhìn thấy Lâm Thanh và Từ Minh Vũ từ bên trong đi ra.

Lý Tử Hằng chủ động tiến lên chào hỏi hai người bọn họ, khóe mắt lại vẫn luôn để ý đến Mục Văn Hạo cách đó không xa.

Hiện tại bọn họ không nên gặp mặt Mục Văn Hạo thì tốt hơn.

Trò chuyện vài câu đơn giản với Lâm Thanh xong lại vội vàng chào tạm biệt.

Lâm Thanh và Từ Minh Vũ cũng không để ý đến sự tồn tại của Mục Văn Hạo, nhanh chóng rời đi.

Mục Văn Hạo và Diệp Đống cũng đã quay về.

Cảm xúc của Diệp Đống vô cùng kích động, liên tục khen ngợi Mục Văn Hạo.

“Anh Mục, anh thật sự quá lợi hại! Anh vừa lên tiếng là bọn họ không dám nghi ngờ tôi nữa!”

Mục Văn Hạo nói một cách khẳng định: “Cậu vốn dĩ chính là em trai của Diệp Ninh, không thể nghi ngờ.”

Diệp Đống cảm thấy vô cùng thoải mái, lòng tự tin dâng trào.

Lý Tử Hằng rất hiếm khi nhìn thấy Mục Văn Hạo thân thiện tiếp xúc với một người mới quen như thế, biết Mục Văn Hạo đã có ý đồ gì đó với thằng nhóc này.

Ba người vừa nói chuyện vừa đi vào trong bệnh viện.

Có Diệp Đống dẫn đường, Lý Tử Hằng và Mục Văn Hạo đăng ký xong, vô cùng thuận lợi đi đến trước cửa phòng bệnh của Diệp Ninh.

Mục Văn Hạo dừng chân lại, toàn bộ biểu cảm trên mặt đều biến mất không thấy đâu.

Từ sau khi biết Diệp Ninh bị bắt cóc, anh ta bắt đầu giống như phát điên mà tìm cô.

Nhưng mà không ngờ đến cuối cùng lại vẫn cứ chậm một bước.

Bỏ lỡ lần giải cứu Diệp Ninh trong rừng cây, lại bỏ lỡ lần Diệp Ninh cấp cứu ở bệnh viện, chờ đến khi anh ta chạy đến nơi thì Diệp Ninh đã được chuyển đến bệnh viện quân khu kinh thành rồi.

Mà nơi này anh ta cũng không thể ra vào một cách dễ dàng, cho nên vẫn luôn chờ đợi.

Chỉ có thể thông qua Lý Tử Hằng để tìm hiểu tất cả tình huống của Diệp Ninh.

Mãi đến ngày hôm nay, anh ta thật sự không chờ nổi nữa, nhất quyết muốn đến đây gặp Diệp Ninh.

Lý Tử Hằng có thể cảm nhận được tâm trạng hiện tại của Mục Văn Hạo, chủ động nói: “Để tôi đi vào trước, chờ lát nữa cậu lại vào sau.”

Ít nhất chờ anh ta ổn định cảm xúc lại trước đã.

Mục Văn Hạo gật đầu.

TBC

Diệp Đống càng ngày càng cảm thấy không thích hợp, nhưng cũng không biết nên hỏi từ chỗ nào.

Trong phòng bệnh, suy nghĩ của Diệp Ninh vẫn cứ dừng lại trên người Vương Kim, nhìn thấy Lý Tử Hằng đi vào mới hoàn hồn lại.

Chào hỏi xong, Lý Tử Hằng bắt đầu vào thẳng chủ đề chính.

“Lần này xảy ra sự việc nghiêm trọng như thế, nhà xuất bản cũng đang điều tra nội bộ.”

Có phải là bên phía nhà xuất bản tiết lộ hành trình của Diệp Ninh hay không, chuyện này nhất định phải điều tra cho rõ ràng.

Diệp Ninh gật đầu, nhưng mà cũng biết muốn xác định người kia có phải bị Trịnh Toàn Cường mua chuộc hay không thì cũng không phải chuyện dễ dàng gì.

Lý Tử Hằng tiếp tục nói: “Mấy chuyện khác cô không cần phải lo, lãnh đạo đã lên tiếng, từ chối toàn bộ công việc trong vòng nửa năm của cô, ưu tiên cơ thể của cô lên hàng đầu.”

Nếu không phát sinh chuyện này, thậm chí bọn họ đã bắt đầu chuẩn bị phát hành ca khúc mới cho Diệp Ninh.

Hiện tại đương nhiên không có thứ gì quan trọng hơn cơ thể của cô.
 
Back
Top Dưới