Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1020: Chương 1020


Bầu không khí trên bàn ăn vốn dĩ còn đang rất náo nhiệt hiện tại đã lập tức yên tĩnh lại, tiếng gảy bàn tính của Hạ Linh Vân cho dù có cách hai dặm mọi người cũng đều nghe thấy rõ ràng.

Lý Tử Hằng nhức đầu, rõ ràng lúc trước anh ta đã nói với Hạ Linh Vân rồi, không ngờ cô ta lại mất kiên nhẫn nhanh như thế.

Cố tình Hạ Linh Vân nói xong cũng không chờ đợi câu trả lời của đương sự là Diệp Ninh, mà lại nhìn về phía Tiền Siêu và Lý Tử Hằng.

“Giám đốc Tiền, chủ nhiệm Lý, tôi và Đường Ca cũng là ca sĩ ký hợp đồng với nhà xuất bản, hai người cảm thấy cách này của tôi có được không?”

Cô ta cảm thấy chỉ cần hai người bọn họ gật đầu, Diệp Ninh sẽ không có quyền lợi từ chối.

Dù sao thì nói trắng ra là cô và hai người bọn họ cũng giống nhau thôi, đều là vì tạo ích lợi cho nhà xuất bản.

Nhưng mà lần này cô ta chắc chắn phải thất vọng rồi, Tiền Siêu từ nãy đến giờ vẫn không nói gì cuối cùng cũng mở miệng nói.

“Chuyện này thì còn phải hỏi ý kiến của Diệp Ninh nữa.”

Diệp Ninh cũng là ca sĩ, ca khúc do cô sáng tác ra vốn dĩ có thể để bản thân tự đi biểu diễn, không cần thiết phải làm điều thừa.

Tình hình hiện tại chính là Diệp Ninh có muốn cho Hạ Linh Vân chiếm của hời cực to này hay không?

TBC

Nụ cười trên mặt Hạ Linh Vân hơi cứng lại, nhưng mà không bao lâu sau lại ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Chuyện nhỏ này giám đốc Tiền cũng có thể tự quyết định được mà.”

Giữa Hạ Linh Vân và Diệp Ninh, Tiền Siêu không chút do dự lựa chọn Diệp Ninh.

“Người sáng tác ca khúc chính là Diệp Ninh, sao tôi có thể quyết định được chứ.”

Một câu nói vô cùng nhẹ nhàng đã vả thẳng vào mặt Hạ Linh Vân, làm cô ta vô cùng bất ngờ.

“Được rồi, vậy hỏi ý kiến của Diệp Ninh.”

Mọi người lại nhìn về phía Diệp Ninh, chờ đợi câu trả lời của cô.

Lý Tử Hằng cũng không nói tiếng nào, nếu Diệp Ninh đồng ý thì mọi người đều vui vẻ.

Nếu cô từ chối, vậy cũng có thể làm Hạ Linh Vân dẹp ý định này đi.

Hạ Linh Vân đã chắc chắn là sẽ thành công, tình huống như thế cũng đã đủ để tạo áp lực cho Diệp Ninh.

Diệp Ninh đang chuẩn bị mở miệng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân hỗn độn, sau đó một tiếng la làm mọi người hoảng loạn cũng vọng vào.

“Cháy!”

Tất cả mọi người trong phòng gần như đều đứng bật dậy cùng một lúc, sắc mặt mọi người đều vô cùng hoảng loạn.

Một người đứng gần cửa nhất nhanh chóng mở cửa phòng ra, quả nhiên bên ngoài đã tràn ngập khói sặc người.

“Mau đi ra ngoài!” Lý Tử Hằng nhanh chóng quyết định.

Không đợi anh ta nói xong, mỗi một người đều chạy ra cửa.

Mà Vương Kim vốn dĩ đang đứng thẳng ở cửa lại sải bước dài đi đến bên cạnh Diệp Ninh, bảo vệ cô đi ra ngoài.

Hành lang bên ngoài đã rối loạn, tất cả mọi người đều chen chúc, muốn bỏ trốn.

Tốc độ khói đen khuếch tán càng lúc càng nhanh, xung quanh toàn là tiếng ho khan kịch liệt.

Diệp Ninh bị chen chúc trong đám đông, nhưng m Vương Kim vẫn luôn giúp cô mở rộng không gian đi lại.

Trong hỗn loạn, bọn họ đã hoàn toàn mất đi phương hướng, đột nhiên có một bàn tay từ đâu chui ra kéo lại cánh tay của Diệp Ninh.

Đối phương rất khỏe, Diệp Ninh lại chưa từng đề phòng, bị đối phương lôi kéo về hướng bên đó.

Nhưng mà gần như chỉ một hai giây sau, Vương Kim đang đứng ở một bên khác lập tức ra tay.

Anh ấy nghiêng người đã vòng về phía Diệp Ninh đang bị lôi đi, sau đó giơ chân đá.

Động tác cực nhanh, sức đá cực lớn, thật sự là thay đổi tam quan của Diệp Ninh.

Diệp Ninh chỉ nghe được một tiếng ầm nặng nề, hiển nhiên đối phương đã bị Vương Kim đạp ra ngoài.

“Đi thôi!”

Lần này đổi thành Vương Kim nắm chặt lấy cổ tay của cô, bước nhanh về phía trước.

Vương Kim vốn dĩ luôn cà lơ phất phơ, nhưng mà vào giờ phút này lại giống như thay đổi thành một người khác, ánh mắt sắc bén, khí thế làm người ta sợ hãi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1021: Chương 1021


Diệp Ninh ý thức được không thích hợp, cháy, tất cả mọi người nên vội vã trốn đi mới đúng, nhưng mà hình như người lúc nãy là muốn cản cô lại đúng không?

Không bao lâu sau, suy nghĩ này của cô đã được chứng thực.

Con đường đi ra bên ngoài bị mấy người đột nhiên từ đâu xông ra chặn kín, sau đó không khí trong sương khói càng ngày càng thêm dày đặc.

Vương Kim thậm chí không hề dừng lại một giây nào, lôi kéo Diệp Ninh xông thẳng về phía những người đó.

Hai bên trực tiếp đánh nhau.

Vương Kim giống như biến thành một người khác, mỗi một chiêu đều vô cùng tàn nhẫn, mỗi một lần ra tay đều sẽ có một người ngã xuống.

Mà Diệp Ninh thì lại được anh ấy bảo vệ kín kẽ ở phía sau.

Tuy rằng anh ấy chỉ có một người, đối diện có mười mấy người cầm d.a.o nhọn lao đến, nhưng đều không có biện pháp đến gần Diệp Ninh.

Đây là lần đầu tiên Diệp Ninh nhìn thấy Vương Kim đánh nhau, nếu nói không chấn động thì là giả.

Cuối cùng cô cũng biết vì sao Cố Phong sẽ lựa chọn để Vương Kim đi theo bên cạnh cô rồi.

Người đàn ông trông thì có vẻ thành thật và vô hại lại cà lơ phất phơ, hoàn toàn trở thành người bảo vệ cao cấp nhất.

“Đi theo kịp tôi, tiếp tục tiến về phía trước!”

Vương Kim dặn dò Diệp Ninh, hai người đang nhanh chóng di chuyển về phía cửa.

Diệp Ninh cũng không hàm hồ, đuổi kịp theo bước chân của Vương Kim.

Sương khói dày đặc sắp sửa bao phủ mấy người bọn họ, sương khói bọn họ hít phải càng lúc càng nhiều, không khí càng lúc càng ít.

Bọn họ thật sự không còn lại quá nhiều quá nhiều thời gian.

Mười mấy người đang ngăn cản bọn họ trong chớp mắt đã có bảy tám người ngã xuống.

Diệp Ninh thậm chí còn không kịp nhìn thấy rõ gương mặt của những người này.

Đối phương hình như cũng không ngờ rằng Vương Kim lại lợi hại như thế, thấy kế hoạch sắp sửa thất bại, người đứng ở trước nhất đã móc s.ú.n.g ra...

Nhà bếp của khách sạn kinh thành bị cháy, lửa rất lớn.

Mấy người Lưu Vĩ và Thường Ngôn luôn đứng canh giữ ở bên ngoài ý thức được khác thường, lập tức xông vào trong.

Nhưng mà tất cả mọi người ở bên trong gần như đều đang lao ra bên ngoài chạy trốn, lại làm cho hành động của bọn họ bị ảnh hưởng cực lớn, hơn nữa bọn họ cũng không quá xác nhận vị trí phòng của Diệp Ninh, cho nên muốn nhanh chóng tìm được Diệp Ninh trong làn khói dày đặc này gần như là chuyện không tưởng.

“Khụ khụ khụ... Đội trưởng Lưu, không được rồi, vào không được!”

Toàn bộ khách sạn toàn khói với khói, hiện tại đừng nói là tìm người, cho dù đi vào thì cũng chỉ là đang tự sát.

Sắc mặt Lưu Vĩ cực kỳ âm u, tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng biết bọn họ không thể đi vào nữa.

“Mọi người, lui ra ngoài!”

Nhóm người này nhanh chóng rút lui khỏi khách sạn.

Bên ngoài đã cực kỳ rối loạn.

Tiền Siêu và Lý Tử Hằng đều đứng ở trong đám đông, há to miệng hít thở bầu không khí trong lòng, tuy rằng đã sống sót sau tai nạn, nhưng trong lòng vẫn tràn ngập sợ hãi.

Lý Tử Hằng là người ổn định lại đầu tiên, phản ứng đầu tiên chính là tìm kiếm xem có phải tất cả những người khác đều đã an toàn chạy ra ngoài rồi hay không?

Chờ anh ta nhìn xung quanh một lượt, phát hiện chỉ thiếu mỗi một mình Diệp Ninh, lập tức hoảng hốt.

“Hạ Linh Vân, cô có nhìn thấy Diệp Ninh không?”

Mặt mày Hạ Linh Vân trắng bệch, hiển nhiên cũng rất hoảng sợ, nghe Lý Tử Hằng hỏi, theo bản năng nhìn xung quanh chính mình, sau đó lắc đầu.

Lý Tử Hằng bất an bắt đầu dò hỏi mấy người bên cạnh, nhưng phản ứng của mọi người đều giống nhau, đều nói chưa từng nhìn thấy Diệp Ninh.

Lý Tử Hằng sốt ruột, Diệp Ninh chạy ra ngoài cùng với bọn họ, tại sao cố tình chỉ có một mình cô là chưa chạy ra chứ?

Không đúng, không phải chỉ có một mình cô, còn có tài xế Vương Kim của cô nữa.

Tiền Siêu cũng đã ổn định lại, xác định Diệp Ninh chưa đi ra ngoài, phản ứng đầu tiên chính là nhanh chóng liên lạc với nhân viên phòng cháy chữa cháy và công an.

Ông ta dùng tốc độ nhanh nhất tìm được người phụ trách khách sạn, người phụ trách nói với ông ta là đã gọi điện thoại đến trạm cứu hỏa rồi, mới nói được một nửa thì Lưu Vĩ đã chạy đến công khai thân phận.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1022: Chương 1022


Tiền Siêu và Lý Tử Hằng nghe được anh ấy nói mình là công an, sốt ruột nói: “Còn có người bị nhốt bên trong! Đồng chí công an, các anh mau đi vào cứu người đi!”

Ngọn lửa ở khu vực phía sau của khách sạn đã lao lên đến nóc nhà, vô cùng đáng sợ.

Lưu Vĩ lập tức hỏi: “Bọn họ bị nhốt ở vị trí nào? Mấy người?”

“Hai người, một nam một nữ, lúc đi ra ngoài thì bọn họ bị tách ra khỏi chúng tôi.” Lý Tử Hằng nhanh chóng khai báo.

Gương mặt Lưu Vĩ vô cùng nghiêm túc, anh ấy đã bảo Thường Ngôn liên lạc với trong đồn đưa trang bị đến, hiện tại cháy lớn như thế, không có trang bị thật sự không thể đi vào cứu người được.

Tiền Siêu liên tục thúc giục: “Đồng chí công an, các cậu mau đi vào cứu hộ đi, nếu còn chờ nữa chỉ sợ sẽ không kịp rồi.”

Lưu Vĩ còn sốt ruột hơn hai người bọn họ, hơn nữa anh ấy có dự cảm, ngọn lửa lớn này chắc chắn có dính líu đến Trịnh Toàn Cường.

Ngàn phòng vạn phòng, lại không thể nào ngờ được rằng Trịnh Toàn Cường sẽ phóng hỏa!

Hiện tại anh ấy cũng không biết nên hi vọng Diệp Ninh vẫn còn ở bên trong khách sạn hay là nên bị Trịnh Toàn Cường bắt đi nữa.

“Pằng!”

Đột nhiên trong khách sạn vang lên tiếng súng, là tất cả mọi người đều khiếp sợ mở to mắt.

Bọn họ nghe lầm rồi sao?

TBC

Tại sao trong khách sạn lại vang lên tiếng s.ú.n.g chứ?

Lưu Vĩ đột nhiên ý thức được gì đó, con ngươi kịch liệt co rút lại.

Trong lúc những người khác còn chưa kịp phản ứng lại, một mình anh ấy đã xông vào bên trong căn nhà gần như đã bị ngọn lửa nuốt chửng.

“Đội trưởng Lưu!” Các công an khác đang ở tại chỗ ổn định trật tự đều sốt ruột, nhìn Lưu Vĩ nhanh chóng biến mất trong làn khói, ngoại trừ sốt ruột ra thì cũng không còn cách nào khác.

Khi tất cả mọi người đang nghi ngờ đó có phải là tiếng s.ú.n.g không thì ngay sau đó tiếng s.ú.n.g thứ hai đã vang lên.

Xung quanh lại trở nên hỗn loạn.

Ngay từ đầu chỉ là khách sạn cháy, mấy người chạy ra ngoài còn có thể đứng lại ở nơi đó, nhưng mà hiện tại rõ ràng đã không phải như thế.

Người nhát gan lập tức dùng tốc độ nhanh nhất rời đi.

Mặt của Tiền Siêu và Lý Tử Hằng đều tái nhợt, lòng nóng như lửa đốt. Tuy rằng bọn họ không rõ rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đã ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Có người lo lắng, đương nhiên cũng có người âm thầm vui sướng.

Chẳng hạn như Hạ Linh Vân, cô ta vừa mới khôi phục lại, nghe được Diệp Ninh còn chưa chạy ra, thật sự là không thể khống chế được mà có chút hả hê sung sướng.

Nếu tối nay Diệp Ninh thật sự c.h.ế.t trong cơn hỏa hoạn này, huy hoàng vừa mới bắt đầu cũng đã là kết thúc.

Hiện tại còn nghe được bên trong có tiếng súng, cơ hội sống sót của Diệp Ninh đã cực kỳ bé nhỏ.

Mười phút sau, lính cứu hỏa và công an đã chạy đến nơi, bắt đầu căng dây cách ly.

Lính cứu hỏa và công an lần lượt đi vào.

Lửa cháy quá lớn, tình hình bên trong lại không rõ, để bảo đảm sự an toàn của những người khác, mọi người đều phải rút lui cách xa khách sạn mấy chục mét.

Khách sạn kinh thành cũng là một trong những khách sạn lớn nhất kinh thành, nó cháy lại càng khiến cho càng nhiều người chú ý.

Trong lúc nhất thời, các dân chúng cũng tụ tập đến xem.

Hai mươi phút sau cuối cùng cũng dập tắt được lửa.

Thần kinh của Tiền Siêu và Lý Tử Hằng vẫn luôn căng chặt, nhìn lính cứu hỏa liên tục ra ra vào vào, nhưng mãi vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Ninh và Vương Kim đâu.

Hai người đều không nói gì, trong lòng đã có dự cảm chẳng lành.

Mãi đến khi Lưu Vĩ dính đầy khói bụi từ bên trong đi ra, bọn họ thật sự cảm thấy sắp thở không nỗi rồi.

Chỉ có một mình Lưu Vĩ đi ra ngoài, điều này có nghĩa là gì, không cần nói cũng biết.

Ngực Lưu Vĩ phập phồng kịch liệt, cánh tay có vết bỏng, nhưng so với mấy thứ này thì sắc mặt của anh ấy mới là thứ đáng sợ nhất.

Không đợi anh ấy nói gì, đã có lính cứu hỏa nâng mấy cái xác đi ra.

Vô cùng đáng sợ...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1023: Chương 1023


Sâu bên trong núi rừng, Cố Phong đang hành quân đột nhiên dừng chân lại.

“Doanh trưởng, làm sao thế?”

Lôi Vĩnh Minh khó hiểu nhìn anh, bọn họ sắp sửa đến địa điểm nhiệm vụ cuối cùng, hiện tại đang là lúc phải giành giật từng giây.

Núi rừng cành lá rậm rạp, chỉ có ánh trăng thưa thớt xuyên thấu qua khe hở chiếu xuống bên dưới.

Gương mặt Cố Phong vô cùng căng thẳng nâng tay lên, mu bàn tay phải của anh đột nhiên xuất hiện một vết thương, m.á.u tươi đang chảy từ trong vết thương ra.

TBC

Anh rũ mắt nhìn về phía cành lá nhô ra của một bụi cây ở bên cạnh, nó trông rất bình thường, nhưng mà phần rìa lại sắc bén giống như lưỡi dao.

“Bị cắt trúng à?” Lôi Vĩnh Minh cũng cảm thấy rất kinh ngạc, tuy rằng vào núi rừng sẽ phát sinh rất nhiều tình huống ngoài ý muốn, nhưng lại rất hiếm khi bị cành lá cắt bị thương.

Anh ta vừa nói vừa chuẩn bị lấy thuốc cầm m.á.u và băng gạc ra cho anh.

Cố Phong cản anh ta lại nói: “Không cần, tiếp tục di chuyển.”

Anh tiện tay lau sạch vết m.á.u trên vết thương, vết thương không quá sâu, anh không cần thiết phải băng bó.

So với vết thương trên mu bàn tay thì thứ khiến anh thật sự để ý chính là ngay khoảnh khắc lúc anh anh có hơi hoảng hốt, giống như có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra vậy.

Lôi Vĩnh Minh phát hiện sắc mặt của anh không được đẹp cho lắm, hạ giọng hỏi: “Cậu có sao không?”

Cố Phong lắc đầu: “Chỉ là tự nhiên có hơi hốt hoảng.”

“Sao tự nhiên lại hoảng?” Lôi Vĩnh Minh nhíu chặt mày.

Tình huống này một là phản ứng sinh lý, hai là phản ứng tâm lý.

Cố Phong không muốn làm anh ta lo lắng, thúc giục nói: “Không có gì, đi thôi, đừng chậm trễ hành trình.”

Bên ngoài cửa chính của khách sạn kinh thành.

Tiền Siêu và Lý Tử Hằng được công an dẫn dắt, đến xác nhận thân phận của thi thể.

Hai người bọn họ đều nín thở, cưỡng ép đè xuống cảm xúc bất an.

Mãi đến khi xác nhận những t.h.i t.h.ể nào không có Diệp Ninh, cũng không có Vương Kim, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm một chút.

Sắc mặt Lưu Vĩ âm u như nước. Anh ấy đương nhiên biết những người này không phải Diệp Ninh, thậm chí không phải khách hàng của khách sạn này.

Những người này đều có vết thương, rõ ràng đã đã đánh nhau với người khác, mất đi năng lực hành động sau đó bị c.h.ế.t ngạt ở bên trong.

Những người này trên chín mươi phần trăm là người do Trịnh Toàn Cường sắp xếp đên.

Không tìm được t.h.i t.h.ể của Diệp Ninh ở bên trong, điều này có nghĩa là có lẽ cô đã rời đi khách sạn, có khả năng cao là bị Trịnh Toàn Cường bắt đi rồi.

Anh ấy dùng tốc độ nhanh nhất dặn dò vài câu với công an phụ trách hiện trường, sau đó rời đi.

Bọn họ đã sắp xếp cẩn thận như thế, không ngờ vậy mà vẫn cứ bị Trịnh Toàn Cường ra tay thành công, hơn nữa đến cả bóng dáng của đối phương cũng không nhìn thấy đâu, việc này rõ ràng là cực kỳ nhục nhã.

Lại vài phút trôi qua, khi Tiền Siêu và Lý Tử Hằng nghe lính cứu hỏa cuối cùng từ bên trong đi ra ngoài, nói: “Bên trong đã không còn ai”, bọn họ vừa thở phào nhẹ nhõm vừa cảm thấy khó hiểu.

Nhưng mà không tìm được Diệp Ninh, chứng minh Diệp Ninh đã chạy ra rồi, chắc là sẽ nhanh chóng đến tập hợp với bọn họ thôi.

Bọn họ lại không biết rằng hiện tại Diệp Ninh và Vương Kim đang bị thương đã bị trói chặt ở trong xe, mà xe đã chạy ra khỏi vùng ngoại thành ở kinh thành.

“Vương mập, anh phải cố lên.” Diệp Ninh không tránh thoát được, nhìn về phía Vương Kim mặt mày tái nhợt.

Anh ấy bị b.ắ.n trúng, m.á.u tươi thấm ướt một bên quần áo, trông rất đáng sợ.

“Yên tâm, tôi còn sống...”

Vẫn cứ là giọng điệu không nặng không nhẹ, nhưng mà bởi vì quá đau đớn, cơ bắp trên mặt anh ấy đều đang run rẩy.

Mũi Diệp Ninh cay xè, cố nén không làm nước mắt rơi xuống.

Vết thương bị trúng đạn trên người Vương Kim liên tục chảy máu, nếu cứ tiếp tục như thế mãi, anh ấy chắc chắn sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.

Cho nên hiện tại bọn họ nhất định phải tự cứu!

Lúc ở khách sạn, mười mấy người hoặc c.h.ế.t hoặc bị thương, cuối cùng chỉ còn lại hai người đang lái xe.

Mà trong tay bọn họ đều có súng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1024: Chương 1024


“Rốt cuộc các anh là ai? Vì sao lại muốn bắt cóc chúng tôi?” Diệp Ninh lạnh giọng chất vấn.

Ít nhất phải biết được mục đích của đối phương trước đã, bọn họ muốn trả thù, hay là muốn tiền?!

“Câm miệng!” Người đàn ông ngồi trên ghế phụ giống như hung thần ác sát, s.ú.n.g nhắm thẳng vào đầu của Diệp Ninh.

Lần này bọn họ thiệt thòi to, mười mấy anh em cùng nhau đi ra ngoài, cuối cùng không ngờ chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nếu không phải dựa vào cái thứ đồ chơi trong tay, chỉ e là bọn họ cũng tiêu đời rồi.

Tên kia dùng ánh mắt âm u nhìn về phía Vương Kim.

Chính cái tên mập trông vô cùng bình thường này làm bọn họ tổn thất nặng nề.

Diệp Ninh cảm nhận được sát ý của đối phương, trực tiếp cản ở trước người Vương Kim.

“Mục tiêu của mấy người là tôi, nếu anh ấy chết, tôi cũng không sống một mình!”

Cô hoàn toàn không xác định hai người bọn họ có để ý đến sự sống c.h.ế.t của cô hay không, nhưng mà cô cũng không thể trơ mắt nhìn Vương Kim vì cô mà c.h.ế.t được.

Lúc này Vương Kim lại lên tiếng châm chọc: “Diệp Ninh, đừng sợ đám vô dụng kia... Nếu không phải tôi bị trúng đạn, tôi xử bọn họ... dễ như ăn bánh...”

Diệp Ninh không biết vì sao anh ấy còn muốn chọc giận bọn họ, cho nên quyết định im lặng.

Quả nhiên, đối phương bị Vương Kim k*ch th*ch, đẩy Diệp Ninh ra, để họng s.ú.n.g lên đầu của Vương Kim.

“Tìm chết! Chỉ cần tao nhúc nhích đầu ngón tay một cái là có thể tiễn mày đi gặp Diêm Vương ngay!”

“A, ha hả... Khụ khụ khụ!” Vương Kim vừa cười vừa ho, rõ ràng là hơi thở đã cực kỳ suy yếu nhưng vẫn chưa chịu thôi: “Tôi biết ai là người phái mấy người đến, cũng biết mục đích của mấy người.”

Một câu nói lập tức làm cho người đàn ông kia ngẩn người, ánh mắt của Vương Kim cứng lại, không biết từ khi nào anh ấy đã tránh thoát khỏi sợi dây thừng kia.

Không đợi đối phương phản ứng lại, anh ấy đã dùng khí thế cực nhanh cực mãnh cướp được cây s.ú.n.g trong tay người đàn ông kia.

Tình hình lập tức bị đảo ngược, lần này đến lượt Vương Kim chĩa họng s.ú.n.g vào hai người trước mặt.

“Đừng nhúc nhích! Dừng xe!”

Người đàn ông bị cướp s.ú.n.g còn muốn phản kháng, Vương Kim trực tiếp bóp cò.

Gần như là cùng lúc đó, anh ấy dùng cơ thể của mình để cản tầm nhìn của Diệp Ninh, tránh cho cô nhìn thấy cảnh m.á.u me đầm đìa này.

Người lái xe còn chưa kịp phản ứng thì đầu của đồng bọn đã nở hoa.

Cửa sổ xe bị viên đạn bay vụt đi đánh nát, tiếng gió rít gào chui vào.

Mùi m.á.u tanh nồng ập đến, làm Diệp Ninh nhịn không được buồn nôn.

Cô cực lực đè ép xuống cảm xúc khó chịu này, không dám nhìn về phía hình ảnh trước mắt.

TBC

Mà người đàn ông đang lái xe bởi vì quá kích động, lập tức mất bình tĩnh, tay lái đảo trái đảo phải, thân xe cũng bắt đầu lắc lư kịch liệt.

Sự việc phát triển quá nhanh chóng, từ lúc đồng bọn uy h.i.ế.p Diệp Ninh đến bị g.i.ế.c chết, mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng hai phút mà thôi.

Hơn nữa Vương Kim cũng không cho bọn họ bất cứ cơ hội nào để do dự và phản kháng, thật sự nói g.i.ế.c là g.i.ế.c ngay!

Đến cả Diệp Ninh cũng hoảng sợ, cô đã biết Vương Kim rất lợi hại, nhưng không ngờ anh ấy g.i.ế.c người cũng quyết đoán như thế.

Giọng nói trầm thấp của Vương Kim lại vang lên lần nữa: “Dừng xe.”

Lần này anh chĩa họng s.ú.n.g vào thẳng người đàn ông đang lái xe.

Phát s.ú.n.g lúc nãy rõ ràng là đã làm người đàn ông kia hoảng sợ, hiện tại gã hoàn toàn không dám chậm trễ thêm một giây nào nữa, xe bắt đầu nhanh chóng hạ tốc độ.

Vì ổn định thân xe, gã ta còn dùng hết toàn lực.

Tiếng thắng xe chói tai vang lên, dấu vết bánh xe phanh lại kéo dài gần hai trăm mét, cuối cùng xe cũng dừng lại.

“Đưa s.ú.n.g ra đây!”

Vương Kim biết người đàn ông này cũng có một cây súng, dùng hết toàn bộ sức lực cuối cùng, nhất định cũng phải xử lý luôn mối nguy hiểm này mới được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1025: Chương 1025


Người đàn ông kia biết Vương Kim tàn nhẫn độc ác, chỉ e là gã ta còn chưa kịp ra tay thì đầu cũng đã nở hoa giống như đồng bọn.

Gã ta thật sự không thể nào hiểu nỗi, rõ ràng tên mập này đã trúng đạn rồi, vì sao trông lại giống như không có vấn đề gì thế?

Không lẽ là bởi vì không b.ắ.n trúng vị trí nguy hiểm sao?

Nhưng mà nhìn quần áo đã ướt đẫm m.á.u và gương mặt không còn chút m.á.u của Vương Kim, rõ ràng anh ấy phải bị thương nặng rồi mới đúng.

Gã ta không dám đánh cược.

Dưới ánh nhìn kiên định lại lạnh lùng của Vương Kim, gã quăng s.ú.n.g ra ngoài.

Vương Kim quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh.

Trạng thái của Diệp Ninh cũng không tốt lắm, nhưng mà cô cũng lập tức hiểu ý của Vương Kim, cầm lấy khẩu s.ú.n.g từ trong tay của người đàn ông.

Nhìn thấy Diệp Ninh có súng, thần kinh đang căng chặt của Vương Kim rõ ràng thả lỏng lại.

Diệp Ninh để ý thấy cơ thể của anh ấy vẫn còn run nhẹ.

Cho nên anh ấy vẫn đang cố chống cự!

“Xuống xe!”

Vương Kim cố gắng làm giọng nói của mình nghe vẫn có vẻ rất hùng hồn.

Người đàn ông kia ước gì có thể nhanh chóng chạy xuống, vội mở cửa xe ra đi ra ngoài.

Diệp Ninh nhìn thấy Vương Kim lại giơ s.ú.n.g lên, nhắm thẳng vào bóng dáng người đàn ông ở bên ngoài.

Anh ấy hoàn toàn không có ý định tha cho người kia!

Diệp Ninh nín thở, không làm bản thân phát ra bất cứ âm thanh gì.

Một giây.

Hai giây.

Tay Vương Kim bắt đầu nhịn không được run rẩy, mà người đàn ông kia hình như ý thức được Vương Kim sẽ không bỏ qua cho gã, liều mạng bỏ chạy, kéo dãn khoảng cách.

Pằng!

Tiếng s.ú.n.g vang lên, người đàn ông ngã xuống ở khoảng cách cách bọn họ chừng trăm mét!

“Cô... Đừng nhúc nhích!” Vương Kim dặn dò, cố đi về phía người đàn ông kia.

Mỗi khi anh ấy bước một bước, đều sẽ có m.á.u chảy xuống.

Diệp Ninh đã đoán được anh ấy muốn làm gì, nhưng hiện tại cô càng để ý đến vết thương của Vương Kim hơn.

Pằng pằng!

Tiếng s.ú.n.g điếc tay trong đêm đen tối om, cực kỳ kh*ng b*.

Vương Kim b.ắ.n thêm hai phát, xác định đối phương đã c.h.ế.t thật rồi.

Cơ thể của anh ấy cũng đã đến cực hạn, muốn quay về trong xe, nhưng mà hai mắt đã tối sầm.

“Vương mập!”

Diệp Ninh không rảnh lo sợ hãi xác chết, chạy như bay đến bên cạnh anh ấy.

Cô hoảng loạn xé làn váy, muốn tạm thời buộc chặt miệng vết thương cho anh ấy, cản không cho m.á.u chảy ra ngoài.

“Anh nhất định phải cố lên...”

TBC

Vương Kim há to miệng thở hổn hển, một khi thả lỏng lại thì đã không thể nào đứng dậy nổi nữa.

“Nghe lời tôi, mau lái xe về... nhanh lên...”

Hiện tại bọn họ đang ở ngoại ô thành phố, mà nơi này vẫn rất nguy hiểm, chỉ có nhanh chóng quay về trong thành, mới coi như thật sự an toàn.

Nhưng anh ấy cũng biết muốn quay về thành sẽ khó khăn đến mức nào, trên ghế phụ còn có một người vừa mới bị anh ấy b.ắ.n nát đầu, hơn nữa anh ấy cũng không xác định được Diệp Ninh có biết lái xe hay không?!

Nhưng anh ấy thật sự chịu không nổi nữa, nói xong câu đó thì đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Diệp Ninh lại hoảng loạn, nhưng cô lại càng rõ ràng, hành động tiếp theo đó của cô sẽ quyết định sự sống c.h.ế.t của Vương Kim.

Cô đầu tiên là nhanh chóng băng bó vết thương cho Vương Kim, sau đó lại kéo anh về lại bên cạnh xe.

Khi cô nhìn thấy xác c.h.ế.t trên ghế phụ, cuối cùng cũng nhịn không được nữa mà nôn khan.

Hai tay cô phát run kéo xác c.h.ế.t xuống xe, chờ làm xong những chuyện này, toàn bộ mọi mùi hương cô ngửi được đều biến thành mùi m.á.u tanh nồng.

Làm xong tất cả mọi chuyện, đầu óc của cô đã trống rỗng.

Xe khởi động, hình như cuối cùng cũng có hi vọng, nhưng mà giây tiếp theo khi cô nhìn thấy đồng hồ đo bình xăng liên tục cảnh báo thì trong lòng lại trầm xuống.

Xăng trong bình đã không còn bao nhiêu, chắc chắn không đủ để chạy về thành.

Từ trước đến nay chưa bao giờ Diệp Ninh cảm thấy tuyệt vọng như bây giờ, nếu đi bộ về, ít nhất cũng mất khoảng hai ba tiếng đồng hồ, nhưng tình hình hiện tại của Vương Kim, đừng nói là hai tiếng, đến cả một tiếng cũng chịu không nổi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1026: Chương 1026


Hai mắt cô đỏ ngầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không biết có phải cô bị ảo giác hay không, không ngờ lại nhìn thấy cách đó không xa có một loạt phòng ốc như ẩn như hiện.

Cô đã không còn sự lựa chọn khác, đạp mạnh chân ga chạy về phía bên kia...

Đêm khuya, hơn nửa cái kinh thành đều đèn đuốc sáng trưng.

Không chỉ công an được xuất động mà còn có cả quân đội.

Dưới tình huống bọn họ biết rõ Trịnh Toàn Cường sẽ muốn hại Diệp Ninh, vậy mà vẫn cứ để gã cướp mất Diệp Ninh ngay trước mặt, lãnh đạo hai bên biết được đều giận tím mặt.

Vừa lên án mạnh mẽ sự vô năng của công an, lại tức giận trước sự kiêu ngạo và khiêu khích của Trịnh Toàn Cường.

Trịnh Toàn Cường vượt ngục xong cũng không chạy trốn mà lại lẩn trốn lâu như thế, muốn trả thù Cố Phong, hành vi như thế cũng đã đủ để chứng minh sự điên cuồng của gã.

Hơn nữa chuyện này còn phát sinh ở kinh thành, tạo thành ảnh hưởng cực kỳ ác liệt trong xã hội.

“Tìm! Dùng hết toàn bộ lực lượng, nhất định phải cứu Diệp Ninh về!”

Đại lãnh đạo tức giận phát ra mệnh lệnh.

Đêm hôm nay toàn thành đều bị giới nghiêm, lòng người hoảng sợ, ai nấy đều bàn tán xôn xao.

Lúc mới bắt đầu chỉ lục soát khắp toàn thành, sau đó dần mở rộng phạm vi, tất cả các lực lượng có thể xuất động đều đã được xuất động.

Trịnh Hồng Xương đang ngủ ngon thì bị cuộc điện thoại từ kinh thành gọi đến làm bừng tỉnh.

Nghe được tin tức khách sạn kinh thành cháy to, Diệp Ninh mất tích xong, ông ấy suýt chút nữa đã chửi ầm lên.

Quả nhiên chuyện ông ấy lo lắng nhất đã xảy ra!

Trịnh Hồng Xương cúp máy, lập tức liên lạc với bộ chỉ huy quân khu, làm bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất tìm được vị trí của Cố Phong, hơn nữa mang tin tức Diệp Ninh đã xảy ra chuyện cho Cố Phong biết.

Bộ chỉ huy nhận được mệnh lệnh, lập tức chấp hành.

Lúc này, Diệp Ninh chỉ còn cách mấy căn nhà mà cô nhìn thấy khoảng vài trăm mét.

Dưới ánh trăng bao phủ, đó là một thôn trang.

Chỉ có một con đường nhỏ uốn lượn dẫn đến thôn trang, mà xăng trong xe cũng gần như cạn sạch, dừng lại.

Diệp Ninh nhìn về phía Vương Kim đang hơi thở thoi thóp, mở cửa xe ra, đi về phía thôn trang.

Hiện tại đang là nửa đêm, chỉ cần đến thôn trang kêu la là có thể làm người dân trong thôn giật mình tỉnh lại, đến lúc đó Vương Kim mới có thể có được cơ hội cứu sống.

Thể lực của cô đã bị tiêu hao cạn sạch từ lâu, toàn là nhờ chấp niệm muốn cứu Vương Kim chống đỡ.

Khi sắp sửa đi đến cửa thôn thì đột nhiên có một bóng người từ trong bụi cỏ lộn xộn bên đường đứng lên.

Trên con đường nhỏ trống trải như ruộng hoang, hơn nữa còn là đêm khuya tĩnh lặng, lại có một bóng người đột nhiên xuất hiện, chẳng khác nào yêu ma quỷ quái xuất hiện.

Diệp Ninh sợ hết hồn, gương mặt phủ đầy mồ hôi lộ ra vẻ hoảng sợ.

Nhưng mà giây tiếp theo, cô gần như là phản xạ có điều kiện mà nhắm thẳng s.ú.n.g vào đối phương.

“Ai ở đằng kia?”

Cô dùng giọng nói sắc bén chất vấn, thứ nhất là vì muốn hù dọa đối phương, thứ hai là vì muốn tiếp thêm can đảm cho mình.

Giọng của người đàn ông kia có hơi trầm thấp: “Tôi là thôn dân, là người tốt.”

Bởi vì còn cách một đoạn, cho nên Diệp Ninh không nhìn thấy rõ gương mặt và biểu cảm của người kia.

Nhưng cho dù không nhìn thấy thì cô cũng biết người này rất khác thường.

“Vì sao anh lại ở chỗ này?”

“Tôi...” Người đàn ông kia lắp bắp.

“Mau nói!” Diệp Ninh không có thời gian dây dưa với người này.

Người đàn ông lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Tôi hẹn người yêu ra đây hẹn hò, nhưng mà cô ấy còn chưa đến.”

Diệp Ninh không ngờ sẽ nhận được câu trả lời này, nhưng mà ngoại trừ nguyên nhân này ra thì đúng là cũng không còn lý do nào khác.

Diệp Ninh muốn đi vào thôn thì nhất định phải đi ngang qua người đàn ông này, cô chỉ có thể lựa chọn tin tưởng.

Khi Diệp Ninh càng đến gần, co cũng nhìn thấy rõ gương mặt của người đàn ông kia.

Hơn bốn mươi tuổi, gương mặt khá bình thường, nhưng mà đôi mắt kia lại mang đến cho người ta cảm giác cực kỳ áp lực và khó chịu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1027: Chương 1027


“Em gái, cô có thể cất cái thứ trong tay cô đi không? Lỡ như nó bất cẩn cướp cò thì tôi phiền mà cô cũng phiền luôn đó.”

Trong lúc Diệp Ninh đang quan sát người đàn ông kia thì người đàn ông kia cũng đang nhìn cô, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía cây s.ú.n.g trong tay cô.

“Chỉ cần anh ngoan ngoãn ở chỗ này thì nó sẽ không cướp cò.”

Sắc mặt Diệp Ninh vẫn vô cùng nghiêm túc, không hề giảm bớt đề phòng với đối phương.

Người đàn ông kia thấy cô không chịu buông, cũng không rối rắm, ngược lại hỏi: “Em gái, cô là ai thế? Đêm hôm khuya khoắt lại đến trong thôn là vì muốn làm cái gì?”

“Bạn của tôi bị thương, tôi muốn vào thôn tìm người.”

Người đàn ông kia hiểu ra, lập tức nói: “Để tôi dẫn cô vào thôn.”

“Được, anh đi ở phía trước đi.” Diệp Ninh nhanh chóng quyết định, như vậy là ổn thỏa nhất.

Dưới tình huống không thể hoàn toàn xác định người này có phải là thôn dân hay không, thay vì để người này đi ở phía sau cô thì không an toàn bằng việc đi ở phía trước.

Người đàn ông kia không nói thêm gì, lập tức đi ngay.

Diệp Ninh thúc giục: “Anh đi nhanh lên.”

Người đàn ông kia quả nhiên đã đi nhanh hơn.

Vài phút sau, hai người một trước một sau đi vào thôn.

“Bây giờ đã vào thôn rồi, chắc cô cũng tin tôi rồi nhỉ? Cô có thể để tôi về nhà trước không, nếu không để người trong thôn nhìn thấy tôi, bọn họ chắc chắn sẽ nghi ngờ.” Người đàn ông này thương lượng với Diệp Ninh.

Đầu óc Diệp Ninh nhanh chóng vận chuyển.

Hiện tại tuy rằng bọn họ chỉ vừa mới bước vào thôn, nhưng mà xung quanh đều có hộ gia đình, tính ra vẫn khá an toàn rồi.

Tuy rằng cô biết thân phận của người đàn ông này không được rõ ràng cho lắm, nhưng mà cô còn không có lấy một sợi dây thừng để trói người, b.ắ.n c.h.ế.t luôn là biện pháp đơn giản nhất.

Nhưng nếu người này là thôn dân thật, vậy cô sẽ phạm tội g.i.ế.c người.

Ngay lúc cô đang do dự thì người đàn ông kia lại nói: “Không phải cô muốn đi cứu người gấp sao? Cô có thể nhìn tôi rời đi.”

Diệp Ninh cũng không có cách nào hay hơn: “Cho anh hai phút.”

Người đàn ông kia nhấc chân bỏ chạy, không hề do dự chút nào, không bao lâu sau bóng dáng đã biến mất trong bóng đêm.

Diệp Ninh xác nhận người kia đã đi xa, cảm thấy có lẽ cô đã quá đa nghi rồi.

Cô tập trung tinh thần đi đến trước cửa một gia đình, giơ tay gõ cửa thật mạnh.

“Bên trong có ai không?”

Cô la rất lớn, đủ để đánh thức một người đang ngủ say.

Một lúc sau, quả nhiên trong nhà vang lên tiếng dò hỏi.

“Ai vậy?”

Diệp Ninh vô cùng kích động, tiếp tục gõ cửa rầm rầm.

“Ai vậy, đêm hôm không chịu đi ngủ đi, đừng gõ nữa!”

Một phút sau, cửa chính từ từ mở ra.

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác còn buồn ngủ xuất hiện trước mặt Diệp Ninh.

TBC

“Cô là ai thế?”

Người đàn ông này nghi ngờ nhìn chằm người xa lạ là cô, khi nhìn thấy vết m.á.u dính trên quần áo và cây s.ú.n.g trong tay cô thì lại càng hoảng sợ hơn

“Cô là ai?”

Ông ta gân cổ lên hỏi, giống như là muốn tiếp thêm can đảm cho chính mình.

Diệp Ninh biết dáng vẻ hiện tại của cô đã dọa sợ đối phương, để tránh làm đối phương sợ hãi, cô chủ động dời họng s.ú.n.g xuống.

“Anh trai, đừng sợ, tôi không phải người xấu. Tôi và bạn tôi đi dọc đường gặp được kẻ bắt cóc, bị thương, hiện tại đang ở ngoài cửa thôn, không biết có thể phiền anh lái xe đưa chúng tôi một đoạn được không? Đương nhiên nếu trong thôn có điện thoại thì cũng được, tôi gọi điện thoại cho công an đến đây đón chúng tôi.”

Cô nhanh chóng nói rõ mục đích của mình.

Người đàn ông kia nghe xong, lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh: “Thì ra là như thế, trong nhà của thôn trưởng có điện thoại đó, để tôi dẫn cô qua đó.”

Diệp Ninh không hề nghi ngờ gì, trong thôn thật sự không có bao nhiêu gia đình có điện thoại.

Chỉ cần có thể liên lạc được với kinh thành, cô và Vương Kim mới có thể được cứu vớt.

Giờ phút này, cô đặt toàn bộ lực chú ý lên người Vương Kim, hoàn toàn không để ý đến chuyện cô vừa xoay người lại thì một họng s.ú.n.g tối đen như mực đã yên lặng kề sát lên người cô.

“Không được nhúc nhích.”

Cho dù không quay đầu lại thì Diệp Ninh cũng biết đã xảy ra chuyện gì, trong lòng trầm xuống.

Cô đã rất cẩn thận rồi, không ngờ vẫn cứ rơi vào cạm bẫy sao?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1028: Chương 1028


Lúc này người đàn ông vừa mới rời đi lúc nãy đã không chút hoang mang từ cổng lớn đi đến.

Nhìn người đàn ông đã đi lại quay về, Diệp Ninh siết chặt cây s.ú.n.g trong tay.

“Anh Cường.”

Người đứng ở phía sau cô cung kính chào hỏi với người đàn ông.

TBC

Sau đó lại uy h.i.ế.p với Diệp Ninh: “Mày nhúc nhích thử xem, tao b.ắ.n c.h.ế.t mày!”

Người đàn ông lập tức đi đến trước mặt Diệp Ninh, như cười như không nhìn cô.

“Cô rất thông minh, cũng rất cẩn thận, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới có thể bắt được cô đó.”

Sắc mặt Diệp Ninh vô cùng lạnh lẽo: “Rốt cuộc thì anh là ai?”

Cô thật sự không quen biết những người này, cũng không biết vì sao bọn họ lại trăm phương ngàn kế muốn bắt cô.

“Xin tự giới thiệu, tôi tên Trịnh Toàn Cường.” Trịnh Toàn Cường thu hồi ý cười, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Diệp Ninh, giống như muốn cắt muốn xẻo Diệp Ninh ra thành ngàn miếng.

“Tôi và anh không oán không thù, vì sao anh lại muốn g.i.ế.c tôi?” Diệp Ninh tràn ngập hận ý.

Nếu không phải Vương Kim liều mạng bảo vệ, chỉ sợ cô đã c.h.ế.t trong tay mấy người này từ lâu rồi.

“Không oán không thù? Ha ha ha.” Trịnh Toàn Cường nghe cô nói những lời này, bị chọc cười to, sát ý dưới đáy mắt càng thêm dày đặc: “Nói như thế thì đúng là cũng không sai. Nhưng mà có một câu rất hay, gọi là ta không g.i.ế.c bá nhân, bá nhân lại vì ta mà chết?”

Diệp Ninh hoàn toàn không hiểu ý của gã ta, điều duy nhất có thể xác định chính là người đối diện muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô!

Trịnh Toàn Cường cũng không sốt ruột, kế hoạch của gã ta chu toàn như thế, cho dù công an hay là quân đội thì cũng không thể nào nhanh chóng tìm được nơi này.

Tiếp theo đó, gã ta lại nói ra một cái tên.

Mà cái này cuối cùng cũng làm Diệp Ninh biết được thân phận của gã ta.

“Lưu Hạt Tử vì cô, cho nên mới bị Sở Mục diệt khẩu đúng không?”

Trịnh Toàn Cường thì đã hiểu được vì sao Lưu Hạt Tử rõ ràng biết được người phụ nữ này có nguy hiểm nhưng vẫn nhất định muốn có được.

Gương mặt này thật sự đủ để làm cho một tên chúa mê gái như si như say, cam nguyện điên cuồng.

Trái tim Diệp Ninh run lên, ánh mắt nhìn về phía Trịnh Toàn Cường liên tục d.a.o động, trong nháy mắt giống như đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện.

Trịnh Toàn Cường nhìn thấy rõ toàn bộ mỗi phản ứng của cô, đến gần hơn, dùng giọng điệu giống như ma quỷ nói: “Hoặc là tôi nên gọi thằng đó là Cố Phong.”

Sắc mặt Diệp Ninh tái nhợt không còn chút máu, cho nên người này muốn trả thù Cố Phong, cho nên mới nhắm đến cô!

Nếu nói không sợ hãi và hoảng loạn thì là nói dối, nhưng mà đầu óc của cô lại càng thêm tỉnh táo.

“Tôi không biết Sở Mục là ai cả...”

“Được rồi, cô đừng có giả vờ nữa. Sở Mục chính là Cố Phong, mà Cố Phong lại là người nằm vùng mà quân đội cài vào bên cạnh tôi. Tôi coi nó như tâm phúc, không ngờ nó lại đưa tôi vào trong tù.” Trịnh Toàn Cường không đợi cô nói hết lời đã hung dữ ngắt lời, toàn thân đều bị bao phủ trong vẻ âm u vặn vẹo.

Lăn lộn nhiều năm như thế, Cố Phong là người duy nhất gã nhìn lầm.

Gã vượt ngục cũng không phải là vì muốn chạy trốn, mà là vì muốn làm Cố Phong sống không bằng chết, để anh biết phản bội gã sẽ có hậu quả kh*ng b* như thế nào.

Gã mất hơn một tháng, dùng hết toàn bộ mối quan hệ và số tiền khổng lồ, cuối cùng mới điều tra ra được thân phận chân chính và tất cả tin tức của Cố Phong!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1029: Chương 1029


Diệp Ninh cực lực làm bản thân giữ bình tĩnh, hiện tại người cô đang đối mặt chính là dân liều mạng cực kỳ hung dữ, coi mạng người như cỏ rác, có thể bị đối phương b.ắ.n c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

“Buồn cười. Nếu Cố Phong hại anh thì sao anh không đi tìm Cố Phong đi? Chắc anh cũng biết tôi và Cố Phong đã ly hôn, cho dù tôi c.h.ế.t thì cũng sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến anh ây cả.”

Cô cực lực phủi sạch tất cả các mối quan hệ với Cố Phong, muốn giành lấy cơ hội sống sót cho bản thân.

Ánh mắt Trịnh Toàn Cường lóe lên, nếu như không phải gã đã điều tra rõ ràng, có lẽ thật sự sẽ bị những lời này của cô lừa gạt.

“Tuy rằng hai người đã ly hôn rồi, nhưng mà nó chưa từng buông bỏ cô. Nếu cô chết, nó sẽ áy náy, đau khổ cả đời.”

Lúc này Trịnh Toàn Cường đang chơi trò chơi mèo vờn chuột, gã là mèo, mà Cố Phong và Diệp Ninh chính là hai con chuột bị gã tùy ý chơi đùa.

Diệp Ninh nghe đến đó lập tức biết được người đàn ông này đã chuẩn bị đầy đủ để trả thù.

Cô vẫn luôn muốn phân tán lực chú ý của Trịnh Toàn Cường, muốn tìm được cơ hội để chạy thoát, nhưng mà người đàn ông ở phía sau lại chưa từng thả lỏng lại, họng s.ú.n.g vẫn cứ luôn chĩa thẳng vào người co.

“Anh cũng tốn công tốn sức để tính toán làm những chuyện này ghê chứ!”

“Đương nhiên rồi. Vì đêm nay, tôi đã lên kế hoạch rất lâu, chẳng qua cô đúng là thông minh hơn những gì tôi đã tưởng tượng rất nhiều. Nếu không phải lúc trước tôi đã sắp xếp chỉ đổ đủ xăng cho một chuyến đi thì chắc là còn không bắt được cô.”

Mấy ngày nay Trịnh Toàn Cường hoàn toàn là sống trong cơn hận thù với Cố Phong, hiện tại đương nhiên càng là không nhịn được khoe khoang tác phẩm tỉ mỉ của mình.

Diệp Ninh lại càng kiêng dè người đàn ông trước mặt hơn, trong xe không còn xăng, lại ở vùng ngoại thành xa xôi, cô đương nhiên chỉ có thể đến thôn trang gần nhất để cầu cứu.

Mà nơi này chỉ có một con đường nhỏ, Trịnh Toàn Cường đã đoán chắc cho dù cô có may mắn chạy thoát khỏi những người đó thì chắc chắn cũng sẽ đến trong thôn cầu cứu, cho nên vẫn luôn ở chỗ này chờ đợi.

“Sao anh có thể xác định tôi sẽ đi đến hộ gia đình này chứ?”

Không lẽ tất cả mọi người trong thôn đều đã bị gã mua chuộc hết rồi sao?

Trịnh Toàn Cường “chậc chậc” vài tiếng, đắc ý nói: “Không chỉ nơi này, mười mấy hộ gia đình xung quanh đều là người của tôi. Cho dù cô có mọc cánh cũng khó thoát.”

Từ trước đến nay Trịnh Toàn Cường đều sẽ không làm chuyện gì mà mình không nắm chắc.

Tuy rằng Diệp Ninh không cam lòng, nhưng cũng không còn lời nào để nói.

Đối phương đã giăng thiên la địa võng cho cô, chỉ cần cô bị những người kia bắt ra khỏi khách sạn kinh thành thì cũng đã không còn đường để đi.

“Cho nên anh định g.i.ế.c tôi sao? Anh nói đúng lắm, nếu tôi chết, Cố Phong đúng là sẽ áy náy và đau khổ, nhưng anh ấy chắc chắn sẽ bắt anh lại, báo thù cho tôi!”

Giọng điệu của cô vô cùng khẳng định, nếu tối hôm nay cô nhất định phải c.h.ế.t ở đây, cô sẽ không oán hận bất cứ người nào, chỉ cảm thấy rất có lỗi với Vương Kim, cuối cùng thì cô vẫn không thể cứu được anh ấy.

TBC

Trịnh Toàn Cường cũng không phủ định cách nói của cô, nhưng mà cuối cùng thì cô vẫn đã đoán sai rồi.

“Yên tâm, tôi sẽ không làm cô c.h.ế.t ngay đâu.”

Trái tim Diệp Ninh run lên, cô hiểu được ý của Trịnh Toàn Cường, đây cũng là chuyện mà cô không muốn xảy ra nhất.

“Tôi sẽ không để anh được như mong muốn đâu!”

Cô giơ s.ú.n.g trong tay lên.

Cho dù cô có c.h.ế.t ở nơi này thì cũng không muốn trở thành con tin để Trịnh Toàn Cường uy h.i.ế.p Cố Phong.

Trịnh Toàn Cường thật sự không ngờ rằng cô không sợ chết, nhưng mà sao gã có thể không đề phòng được chứ.

Thân là người sống cuộc sống l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao, thân thủ tàn nhẫn của gã không phải người bình thường có thể sánh bằng, huống chi trạng thái hiện tại của Diệp Ninh đã là nỏ mạnh hết đà.

Thậm chí cô còn chưa có cơ hội nổ s.ú.n.g thì đã bị Trịnh Toàn Cường cướp s.ú.n.g đi mất.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1030: Chương 1030


Mặt mày Diệp Ninh trắng bệch, nhưng cô cũng không ham chiến, chạy ra ngoài cửa.

Cô đang đánh cược, cược xem Trịnh Toàn Cường có nổ s.ú.n.g hay không.

Trịnh Toàn Cường không có bất cứ động tác gì, đứng thẳng tại chỗ không nhúc nhích.

Vài giây sau, Diệp Ninh đã chạy đến cửa lại bị bạo lực đẩy lùi trở về.

Lúc này ngoài cửa toàn là người của Trịnh Toàn Cường.

Diệp Ninh sắp thở không nổi, cô biết mình thật sự không chạy nổi nữa rồi...

Sáng sớm.

Tin tức Diệp Ninh mất tích đã lan truyền khắp toàn bộ kinh thành.

Một lượng lớn fans hâm mộ kích động đứng trước cửa nhà xuất bản đòi một lời giải thích.

Hốc mắt cả Tiền Siêu và Lý Tử Hằng đều hãm sâu xuống, mặt mày tiều tụy.

Suốt một buổi tối, Diệp Ninh vẫn cứ là sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác.

Bọn họ không rõ vì sao sẽ phát sinh chuyện như thế?

Mà hiện tại hai người bọn họ cũng đang tách ra bị công an dò hỏi.

“Ai là người quyết định liên hoan ở khách sạn kinh thành.”

Sắc mặt Tiền Siêu trở nên cực kỳ khó coi: “Địa điểm là do tôi chọn, bởi vì muốn làm tiệc chúc mừng cho nên mới cố ý chọn nơi đây.”

“Ông chọn địa điểm từ lúc nào? Còn có ai biết trước?”

Người của Trịnh Toàn Cường có thể ra tay ở khách sạn kinh thành, chứng tỏ bọn họ đã sớm biết tối nay Diệp Ninh sẽ đi đến nơi đó, đây là hoạt động của nhà xuất bản, chắc chắn là có người đã để lộ hành trình này ra ngoài.

“Sau khi xác định địa điểm, chủ nhiệm Lý lập tức thông báo cho tất cả người phụ trách của các bộ phận quan trọng.”

Cho nên những người này đều đã biết trước hết, ngoài ra còn có những người bên khách sạn cũng biết rõ.

Công an lại hỏi chi tiết về quá trình Diệp Ninh và bọn họ tách ra.

Tiền Siêu ăn ngay nói thật, lúc đó tình hình quá hỗn loạn, khắp nơi đều là khói, lúc đó ông ta thật sự không để ý Diệp Ninh và Vương Kim biến mất từ lúc nào.

Công an ghi khẩu cung xong, lập tức chuẩn bị rời đi.

Tiền Siêu gọi bọn họ lại: “Đồng chí công an, có phải có người bắt cóc Diệp Ninh không?”

Tuy rằng công an ngậm miệng không nói tiếng nào, nhưng ông ta cũng không phải đồ ngốc, đã sớm nhận ra điểm khác thường từ lâu rồi.

Công an trả lời một cách máy móc: “Hiện tại còn chưa thể xác định, sau này có tiến triển gì khác tôi sẽ lại liên lạc với các ông.”

“Được rồi, các cậu nhất định phải tìm được Diệp Ninh đó.” Hiện tại Tiền Siêu chỉ hi vọng Diệp Ninh có thể bình an quay về.

Mà bên kia, Lý Tử Hằng và những người khác của nhà xuất bản cũng trả lời giống y như thế.

Xảy ra chuyện như vậy, tất cả mọi người đều không ngờ đến

Chờ đến khi công an rời đi, Tiền Siêu miễn cưỡng lên tinh thần, tiếp theo đó còn có rất nhiều công việc cần phải xử lý.

Nhất là khi nhìn thấy rất nhiều fans mê ca nhạc đang đứng ở bên ngoài, nếu những người này náo loạn, tình hình chắc chắn sẽ bị mất khống chế.

...

“Cái gì, ông xác định sao?” Mới sáng sớm Lý Hiểu đã nhận được điện thoại do Đan Thăng gọi đến.

Khi cô ta nghe được tối hôm qua Diệp Ninh gặp chuyện không may, hiện tại còn chưa rõ sống c.h.ế.t thì đã hưng phấn đến mức giọng nói phát run.

“Lực lượng công an của toàn kinh thành đều đã xuất động, vẫn không tìm được bất cứ tin tức gì của Diệp Ninh, chỉ e là lành ít dữ nhiều.” Lúc Đan Thăng nghe được sự kiện này, cũng rất kinh ngạc.

Hiện tại bên ngoài có đủ mọi lời đồn, trong đó lời đồn được lan truyền nhiều nhất chính là Diệp Ninh bị người ta bắt cóc.

“Trời xanh có mắt! Đến cả ông trời cũng không chịu nổi sự kiêu ngạo của cô ta! Ha ha ha! Thật tốt quá!” Lý Hiểu kích động cười trên nỗi đau của người khác, ước gì có thể làm Diệp Ninh c.h.ế.t ngay lập tức.

Đan Thăng ở đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát.

Dù sao thì đó cũng là một cái mạng người, cho dù thật sự có một ít xung đột về mặt ích lợi và thù riêng với bọn họ thì cũng không nên biểu hiện ra cảm xúc điên cuồng như thế vào lúc này.

Lý Hiểu phát tiết xong, cũng ý thức được mình mất kiểm soát, ho khan.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1031: Chương 1031


Lý Hiểu thay đổi phong cách nói chuyện: “Chỉ là mất tích thôi, còn có thể tìm trở về. Nhưng mà cô ta cũng giỏi thật đó, không ngờ còn có thể làm cho lực lượng công an của cả kinh thành cùng nhau xuất động.”

Tuy là nói như thế, nhưng mà cô ta ước gì càng ít người tìm kiếm Diệp Ninh càng tốt.

Lúc này ống nghe mới truyền đến tiếng nói của Đan Thăng nói: “Hình như chuyện Diệp Ninh mất tích còn dính líu đến chuyện gì khác, tôi nghe nói không chỉ có công an mà đến cả quân đội cũng đều được xuất động. Đương nhiên cụ thể là chuyện thế nào thì người bên ngoài cũng không quá rõ ràng.”

Lý Hiểu nhướng mày, nghĩ đến Diệp Ninh là người của đoàn văn công, có lẽ bên phía quân đội cũng chỉ làm dáng cho có mà thôi.

Chờ cúp điện thoại rồi, Lý Hiểu cảm thấy toàn bộ thể xác và tinh thần đều thoải mái, bóng ma đọng lại dưới đáy lòng từ lâu cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn.

Ngoại trừ cô ta ra, trong giới cũng đều đã nghe được tin tức Diệp Ninh gặp chuyện không may.

Tất cả mọi người đều khiếp sợ.

Các đồng nghiệp đều là ca sĩ thì vô cùng chú ý đến tình hình phát triển tiếp theo đó.

Trong hai tháng trở lại đây, hào quang của Diệp Ninh thật sự là quá chói mắt, cô không chỉ ảnh hưởng đến một hai ca sĩ mà là toàn bộ giới ca hát, cho nên hiện tại cô đột nhiên xảy ra chuyện, có chút người thật sự đều không khống chế được mà có chút hả hê.

Nghiêm Hân chính là một trong số đó, ông ta liên tục xác nhận tin tức này là sự thật, sau đó sáng nay ăn nhiều thêm hai chén cơm.

Mà sau khi Ngô Á Thu và Trương Quốc Trụ biết được tin tức Diệp Ninh mất tích, tâm trạng vừa sốt ruột lại nặng nề, đoàn phim đề bị dừng quay một ngày.

Ngô Á Thu gọi mười mấy cuộc điện thoại liên tục, dùng hết toàn bộ mối quan hệ mà mình có thể dùng, nhờ bọn họ nhất định phải nhanh chóng tìm được Diệp Ninh.

Hơn nữa còn tỏ vẻ nếu Diệp Ninh thật sự bị bắt cóc thì nhất định phải liên lạc với ông ấy ngay, bất chấp tất cả mọi thứ, nhất định phải chuộc lại Diệp Ninh.

Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện có thể làm, ông ấy cũng chỉ có thể yên lặng cầu nguyện ở trong lòng.

Diệp Ninh nhất định đừng xảy ra chuyện gì đó.

So với bên phía kinh thành đang vô cùng hỗn loạn thì ở huyện thành, ngoại trừ Trịnh Hồng Xương ra, cũng chỉ có đoàn trưởng Lâm Thanh nhận được điện thoại từ kinh thành gọi đến.

Khi Lâm Thanh nghe nói Diệp Ninh đã gặp chuyện không may, lập tức trở nên vô cùng âm u.

Tin tức này bị chị ấy giấu xuống, hiện tại chuyện khẩn cấp nhất chính là tìm được Diệp Ninh chứ không phải tạo ra hỗn loạn.

Núi rừng, Cố Phong đang chỉ huy nhiệm vụ sắp sửa tiến hành.

Lúc này, một bóng người vội vã chạy đến.

“Sao người của bộ chỉ huy lại đến đây thế? Có nhiệm vụ gì mới sao?” Lôi Vĩnh Minh nhìn thấy người đang chạy đến, khó hiểu hỏi.

Cố Phong cũng đang nhìn về phía người kia.

Bọn họ biết người này, là Thạch Bảo Bân của bộ chỉ huy.

“Doanh trưởng Cố, cuối cùng cũng tìm được các anh rồi.”

Anh ta thở hồng hộc, mồ hôi đầy đầu, hiển nhiên là vừa mới lặn lội đường xa.

Vì muốn nhanh chóng tìm được Cố Phong, anh ta lái xe chạy thẳng vào rừng, mãi đến khi không thể nào chạy xe được nữa mới đi bộ đến.

Cho dù là thế thì cũng phải mất hết cả một buổi tối, mà hiện tại đã gần trưa rồi.

Cố Phong hỏi: “Có nhiệm vụ gì sao?”

Thạch Bảo Bân vội vàng lắc đầu: “Đoàn trưởng Trịnh đưa ra thông báo khẩn cấp, bảo doanh trưởng Cố quay về cùng tôi.”

Cố Phong và Lôi Vĩnh Minh liếc nhìn nhau, ngơ ngác.

Đi về?

Hiện tại toàn bộ doanh đều đang ở chỗ này, chỉ bảo một mình doanh trưởng là anh rời đi sao?

Cố Phong lộ ra vẻ mặt nghiêm túc: “Là mệnh lệnh sao?”

“Đúng vậy. Anh nhanh chóng đi theo tôi đi.” Thạch Bảo Bân sốt ruột thúc giục, không muốn chờ thêm một giây nào nữa.

Cố Phong và Lôi Vĩnh Minh liếc nhìn nhau, nếu không phải đã xác định Thạch Bảo Bân là người của bộ chỉ huy thì bọn họ chắc chắn sẽ nghi ngờ động cơ của anh ta.

Nói là mệnh lệnh của Trịnh Hồng Xương, nhưng mệnh lệnh này rõ ràng rất không bình thường.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1032: Chương 1032


Cố Phong hỏi: “Chỉ còn mấy ngày nữa là nhiệm vụ sẽ kết thúc, không thể chờ đến kết thúc sao?”

“Thật sự không thể chờ nữa, doanh trưởng Cố, anh đừng chậm trễ thời gian nữa.”

Thái độ của Thạch Bảo Bân vô cùng kiên định, làm Cố Phong ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

“Anh chờ một chút, tôi đi bàn giao công việc tiếp theo đã.”

Nói xong, anh quay đầu nhìn về phía Lôi Vĩnh Minh.

Lần này Thạch Bảo Bân không thúc giục nữa, cũng biết đột nhiên bảo doanh trưởng rời đi, chắc chắn phải để anh bàn giao dặn dò nhiệm vụ sau đó cho người khác.

Cố Phong và Lôi Vĩnh Minh nói chuyện với nhau khoảng mười phút, sau đó ra hiệu có thể đi rồi.

Hiện tại bọn họ đang ở sâu trong núi rừng, muốn đi ra ngoài cũng cần không ít thời gian.

Thạch Bảo Bân rõ ràng đã rất mệt, nhưng cũng không dám dừng lại chút nào.

Chờ đến khi hoàn toàn rời khỏi phạm vi doanh bộ rồi, Cố Phong mới mở miệng nói: “Hiện tại có phải đã có thể nói cho tôi biết vì sao trong đoàn lại vội vã triệu tôi về như thế rồi không?”

Anh thật sự nghĩ không ra rốt cuộc còn có chuyện đột xuất gì có thể quan trọng hơn cả nhiệm vụ hiện tại chứ?

Thạch Bảo Bân vẫn cứ lắc đầu: “Doanh trưởng Cố, tôi thật sự không biết. Nhưng mà nguyên văn của chỉ huy chính là nhất định phải dùng tốc độ nhanh nhất dẫn anh về.”

Anh ta thật sự không nói dối, sở chỉ huy cũng không có đưa ra quyết định bảo anh ta trực tiếp báo cho Cố Phong biết chuyện Diệp Ninh đã gặp chuyện, chủ yếu là vì sợ Cố Phong biết được chuyện này rồi sẽ rối loạn.

Cho nên cứ bảo anh đi về trước, chờ nhìn thấy anh rồi mới có thể tiến hành công tác cứu hộ Diệp Ninh sau đó.

Cố Phong nhíu mày, đây là lần đầu tiên anh gặp được chuyện này.

Anh cũng không dong dài nữa, tăng tốc độ lên.

...

Xốc nảy kịch liệt làm Diệp Ninh tỉnh lại từ trong cơn đau như muốn nứt ra, hai mắt tối om, hiển nhiên cô đã bị người bịt kín mắt.

Phần đầu và hai chân bị mấy người kia đánh trúng vẫn còn đau muốn chết, vì muốn bắt được cô, mấy người này cũng chơi ác thật đó.

Người cô bị buộc chặt, không thể giãy dụa chút nào.

Hiện tại cô đang ở trong xe, hơn nữa còn đang di chuyển với tốc độ rất nhanh.

Xác định chuyện này xong, cô quyết định không nhúc nhích nữa, giống như vẫn còn trong trạng thái hôn mê.

TBC

Mắt không thể nhìn thấy, cho nên cô cũng không nhìn được hiện tại đã đi đến chỗ nào, lại muốn chạy đến đây?

Điều duy nhất có thể khẳng định chính là Trịnh Toàn Cường sẽ dùng cô để uy h.i.ế.p Cố Phong, nhưng hiện tại cô thật sự không có cách nào hết.

Không biết cô hôn mê bao lâu, có phải Vương Kim đã c.h.ế.t rồi không?

Tâm trạng của cô cực kỳ nặng nề.

Trong xe yên lặng đến mức không có bất cứ âm thanh gì, cô không thể xác định được rốt cuộc nơi đây có bao nhiêu người, có phải Trịnh Toàn Cường cũng đang ở đây hay không?

Cô chỉ có thể âm thầm tính thời gian ở trong lòng, khoảng hơn nửa tiếng trôi qua, cuối cùng cũng có người mở miệng.

“Quẹo trái.”

Giọng nói này là của Trịnh Toàn Cường.

“Nếu cô đã tỉnh thì cũng đừng giả vờ ngủ nữa.”

Giọng nói lạnh nhạt của Trịnh Toàn Cường làm thần kinh của Diệp Ninh trở nên căng chặt.

Cô không thể xác định rằng Trịnh Toàn Cường thật sự nhận ra cô đã tỉnh hay là còn đang thử, cho nên vẫn cứ giữ nguyên tư thế như vậy.

“Anh Cường. Cô ta bị thương nặng như thế, không thể tỉnh lại nhanh thế đâu.”

Người đàn ông đang lái xe ở bên cạnh nói một cách đương nhiên.

Trịnh Toàn Cường lạnh lùng liếc nhìn Diệp Ninh đang bị quăng ở hàng ghế sau, sau đó cười khẩy nói: “Lôi Tử, mắt nhìn phụ nữ của mày còn non lắm. Thứ phụ nữ am hiểm nhất chính là lừa gạt, thằng Lưu Hạt Tử cũng vì thế mà c.h.ế.t đó.”

Trong lòng Diệp Ninh căng thẳng, đã có thể khẳng định Trịnh Toàn Cường thật sự biết cô đã tỉnh lại.

Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ!

Giây tiếp theo, Trịnh Toàn Cường không chút hoang mang từ hàng ghế trước thò người ra sau, không chút lưu tình nắm lấy cổ của cô...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1033: Chương 1033


Cảm giác ngạt thở làm Diệp Ninh phải cố gắng hết sức để hít thở.

Hiển nhiên Trịnh Toàn Cường cũng không có ý định dễ dàng tha cho cô, vẫn tiếp tục bóp mạnh hơn nữa.

TBC

Toàn bộ gương mặt của Diệp Ninh đều đỏ lên, trán nổi đầy gân xanh đầy dữ tợn.

Khi chút không khí cuối cùng trong lòng n.g.ự.c của cô biến mất, ý thức mơ màng biến mất.

Trịnh Toàn Cường quá rõ ràng cực hạn của một người ở nơi nào, lúc này mới khinh thường buông lỏng tay ra.

Diệp Ninh còn có tác dụng quan trọng với gã, đương nhiên không thể làm cô c.h.ế.t ngay bây giờ.

“Khụ khụ khụ...”

Diệp Ninh ho khan kịch liệt, không khí mới mẻ tiến vào phổi, bình ổn lại.

Lúc nãy cô thật sự vừa mới tiếp cận đến cái chết.

“Khụ khụ... Sao lại không, tiếp tục.. Có giỏi thì g.i.ế.c c.h.ế.t tôi...”

Cô biết rõ mình trốn không thoát, Trịnh Toàn Cường sẽ dùng cô để uy h.i.ế.p Cố Phong, cuối cùng rất có khả năng là cô và Cố Phong đều sẽ chết. Nếu đã như thế, vậy cô thà là để mình c.h.ế.t ngay bây giờ, còn tốt hơn là bị lợi dụng.

Ánh mắt hung ác nham hiểm của Trịnh Toàn Cường đảo tới đảo lui, gã rất hiếm khi nhìn thấy người phụ nữ nào không sợ c.h.ế.t như thế.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để cô c.h.ế.t đi một cách dễ dàng như thế.”

“Tôi thấy anh là... Không dám!” Diệp Ninh cắn chặt khớp hàm, mặc dù bị bịt mắt, nhưng vẫn hoàn toàn biểu lộ ra vẻ châm chọc và tức giận với Trịnh Toàn Cường.

Trịnh Toàn Cường cười lạnh nói: “Cô không cần phải chọc giận tôi, không ai có thể ảnh hưởng đến quyết định của tôi.”

Diệp Ninh còn muốn nói cái gì nữa, nhưng mà giây tiếp theo đã bị Trịnh Toàn Cường dùng vải vụn bịt miệng lại.

Lần này thì cho dù cô muốn lên tiếng cũng không được.

“Tôi ghét nhất loại đàn bà ồn ào.” Trịnh Toàn Cường âm u nói, trong xe lại yên lặng trở lại.

Cứ duy trì như thế di chuyển thêm một tiếng đồng hồ, cuối cùng xe cũng dừng lại.

Diệp Ninh bị xô đẩy xuống xe.

Hai mắt bị bịt kín, các giác quan khác trở nên cực kỳ nhạy bén.

Mặt đất dưới chân gập ghềnh không bằng phẳng, trong không khí thoang thoảng mùi nguyên liệu hóa chất.

“Đi về phía trước.”

Người đàn ông kia lạnh lùng thúc giục, thô lỗ xô đẩy, làm cho Diệp Ninh đành phải nhấc chân bước đi.

Vài phút sau, cô bị quăng đến một nơi, sau đó nghe được tiếng động chói tai khi cửa sắt đã bị rỉ sét đóng lại.

Sau đó xung quanh đã hoàn toàn chìm vào trong yên tĩnh.

Hai mắt cô nhìn không thấy, tay cũng bị trói chặt lại, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng khi ở trong một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ.

Một giây.

Hai giây.

Mỗi một giây đều có vẻ cực kỳ dài lâu.

Giống như một trăm năm trôi qua, xung quanh vẫn cứ không có bất cứ động tĩnh gì, Diệp Ninh cũng xác định nơi này chỉ có một mình cô, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng lại đôi chút.

Cô giãy dụa kịch liệt muốn cởi trói, dây thừng thô ráp cọ xát da thịt, cơn đau đớn xuyên tim truyền đến.

Đồn công an kinh thành.

Diệp Ninh đã mất tích một ngày hai đêm, công an thậm chí đã lục soát hết tất ả các khu vực chính trong thành, nhưng vẫn không có kết quả gì.

“Cục trưởng Triệu, có lẽ bọn họ đã ra khỏi thành rồi.”

Cục trưởng Triệu Thiệu Quân đích thân tọa trấn, nghe được cấp dưới báo cáo, mặt mày âm u như nước.

Tình hình hiện tại chính là tình huống xấu nhất, nếu Diệp Ninh thật sự đã bị bắt cóc ra khỏi thành, như vậy việc tìm kiếm sẽ càng khó khăn hơn nữa.

“Tiếp tục tăng thêm công an ở các khu vực biên giới vùng ngoại thành, ga tàu hỏa, bến xe, tất cả các đường ra vào. Cho dù có phải đào ba thước đất thì cũng phải tìm được người cho tôi!”

Quân khu Đông Bắc.

Trịnh Hồng Xương mới ra khỏi khu văn phòng của công bộ.

Chuyện Diệp Ninh mất tích đã kinh động đến đại lãnh đạo của quân khu, đại lãnh đạo đích thân liên lạc với bên kinh thành, hơn nữa còn ra lệnh bất chấp tất cả mọi thứ, nhất định phải bắt lấy Trịnh Toàn Cường, bất luận sống chết.

Dù thế, tâm trạng của Trịnh Hồng Xương vẫn cứ vô cùng nghiêm túc.

Trịnh Toàn Cường là loại người như thế nào, trong lòng bọn họ đều biết rất rõ ràng.

Nếu mục đích của gã là vì muốn trả đũa, sao có thể cho Diệp Ninh có cơ hội sống sót được chứ?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1034: Chương 1034


Hiện tại đã là ngày thứ ba từ khi Diệp Ninh mất tích, chỉ e là đã lành ít dữ nhiều.

“Đoàn trưởng, có về đoàn bộ không?”

Trịnh Hồng Xương lên xe, tài xế hỏi.

“Đi sở chỉ huy 201.”

Tính thời gian thì Cố Phong cũng nên về rồi.

Xe khởi động, chạy thẳng đến sở chỉ huy.

Cố Phong và Thạch Bảo Bân mất một ngày một đêm mới về đến sở chỉ huy.

Trên mặt hai người đều mang theo vẻ mỏi mệt, bọn họ gần như là không ngủ không nghỉ chạy vội về. Nhất là Thạch Bảo Bân phải chạy đi chạy về liên tục, thể lực đã tiêu hao cực kỳ nghiêm trọng.

Cố Phong xuống xe, lập tức chạy đến sở chỉ huy.

Chờ đến khi anh đi vào sở chỉ huy, Trịnh Hồng Xương đã ở bên trong.

Thạch Bảo Bân nói việc kêu anh rút về là mệnh lệnh của Trịnh Hồng Xương, cho nên Cố Phong lập tức nhìn về phía Trịnh Hồng Xương.

“Doanh trưởng doanh số ba Cố Phong trở về đưa tin.”

Sắc mặt của Trịnh Hồng Xương tràn ngập vẻ nghiêm túc và nặng nề, từ trước đến nay Cố Phong chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của ông ấy.

“Cố Phong, có một chuyện, cậu phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.” Trước khi nói ra, Trịnh Hồng Xương vẫn không quên nhắc nhở trước.

Trên đường quay về thì Cố Phong cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, hiện tại lại càng nghiêm túc hơn.

Trịnh Hồng Xương có chút gian nan mở miệng nói: “Trịnh Toàn Cường đã xuất hiện.”

Ánh mắt Cố Phong hơi khựng lại, tuy rằng việc này nằm ngoài dự kiến của anh, nhưng cẩn thận ngẫm lại thì anh cũng nhanh chóng chấp nhận chuyện này.

Từ lúc Trịnh Toàn Cường vượt ngục đến bây giờ cũng đã hơn hai tháng, cũng nên có tin tức rồi.

Anh vừa định hỏi có phải cần anh đi phối hợp việc bắt giữ hay không thì câu nói tiếp theo đó của Trịnh Hồng Xương làm anh giống như lập tức ngã vào vực sâu.

“Diệp Ninh bị Trịnh Toàn Cường bắt cóc.”

“Cái gì?!” Cố Phong đột nhiên tăng cao âm lượng, sắc mặt dữ tợn, không thể nào chấp nhận được sự thật này.

Giọng nói của Trịnh Hồng Xương vô cùng nặng nề: “Buổi tối ba ngày trước, Diệp Ninh tham dự tiệc chúc mừng của nhà xuất bản, khách sạn cháy, Diệp Ninh và tài xế Vương Kim của cô ấy đều bị mất tích. Trải qua sự điều tra và tìm kiếm của quân đội và công an, đã có thể xác định đây là hành vi của Trịnh Toàn Cường.”

Đầu óc Cố Phong đã trống rỗng từ lâu, chỉ nghe được tên của Diệp Ninh, Vương Kim và Trịnh Toàn Cường.

Anh nên nghĩ đến từ trước mới đúng!

Trịnh Toàn Cường vượt ngục, anh cũng nên nghĩ đến!

Loại người nhỏ nhen thích trả thù như Trịnh Toàn Cường sao có thể bỏ qua cho anh được chứ!

Là anh quá sơ sót, cảm thấy anh không bại lộ thân phận, cảm thấy cho dù Trịnh Toàn Cường có trả thù thì cũng chỉ nhằm vào anh, cảm thấy Diệp Ninh có Vương Kim chăm sóc sẽ không có việc gì, cảm thấy...

Giờ phút này, anh ước gì có thể trực tiếp đ.â.m cho mình vài đao.

Trịnh Hồng Xương nhìn biểu cảm liên tục thay đổi của Cố Phong, hoàn toàn thông cảm cho tâm trạng của anh, nhưng hiện tại cũng không phải là lúc để tức giận và mất kiểm soát.

“Cố Phong, cậu bình tĩnh lại trước đi. Hiện tại chúng tôi phỏng đoán Trịnh Toàn Cường bắt cóc Diệp Ninh rất có khả năng là vì muốn dùng Diệp Ninh để uy h.i.ế.p cậu, cho nên hiện tại chuyện chúng ta cần phải làm là chờ đợi, chờ Trịnh Toàn Cường chủ động liên lạc với cậu.”

Đây cũng là cơ hội cuối cùng của bọn họ.

Cố Phong siết chặt nắm tay, dùng hết toàn lực mới làm bản thân hơi bình tĩnh lại một chút, đầu óc lại khôi phục lại năng lực tự hỏi.

Đoàn trưởng nói rất đúng, hiện tại anh nhất định không được rối loạn, nhất định không được rối loạn.

Muốn cứu Diệp Ninh thì đầu tiên là phải làm bản thân ổn định lại.

Trịnh Hồng Xương biết năng lực thừa nhận tâm lý của anh mạnh đến cỡ nào, cũng tin chắc rằng anh có thể bình tĩnh trở lại để đối mặt với chuyện này.

“Hiện tại tôi sẽ nói hết cho cậu biết những tin tức mà chúng ta đã nắm giữ được.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1035: Chương 1035


Ngày thứ tư, tin tức Diệp Ninh bị bắt cóc cuối cùng cũng không giấu được nữa.

Tin tức che trời lấp đất, gần như tất cả đều đang tranh nhau đưa tin.

Lúc trước trong buổi gặp mặt mới tổ chức kia, có rất nhiều tòa soạn đều đã chụp được hình của Diệp Ninh.

Vốn dĩ bọn họ dự định đăng tin tức về buổi gặp mặt, hiện tại đã bị tin bắt cóc thay thế, ảnh chụp của Diệp Ninh lại càng được đăng lên dưới hình thức như thế.

Trong một đêm, gần như toàn bộ nhân dân cả nước đều biết được Diệp Ninh trông như thế nào, cùng với tin tức cô bị bắt cóc.

Không có người biết kẻ bắt cóc Diệp Ninh rốt cuộc mang theo mục đích gì?

Trong khoảng thời gian ngắn, vô số lời đồn lan truyền, đều đang suy đoán rốt cuộc là vì tiền hay là bị người khác trả thù?

Bị dư luận và các fans mê ca nhạc điên cuồng tạo áp lực, công an và quân đội cũng thừa nhận áp lực từ trước đến nay chưa từng có.

Mà lúc này, Mục Văn Hạo vừa mới hoàn thành xong một vụ làm ăn.

“Ông chủ Bạch, hi vọng sau này chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

TBC

Mục Văn Hạo mỉm cười vui vẻ, vụ làm ăn này có thể mang đến lợi nhuận vô cùng phong phú cho anh ta.

“Hợp tác vui vẻ.”

Bạch Cương cũng rất vui vẻ, cầm ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Chuyện quan trọng đã nói xong rồi, ông ta nhịn không được bắt đầu nhiều chuyện.

“Nghe nói dạo gần đây Hồng Hải của ông chủ Mục muốn cho ra mắt một ca khúc mới do Diệp Ninh sáng tác sao?”

Thật ra dựa theo thân phận hiện tại của Bạch Cương thì không nên tò mò những chuyện này, nhưng mà dạo gần đây các tin tức về Diệp Ninh thật sự là quá nhiều, làm ông ta cũng có chút hứng thú.

“Đúng là tôi có kế hoạch như thế.” Mục Văn Hạo đưa ra câu trả lời khẳng định, thật ra trước đó anh ta đã bắt đầu tuyên truyền chuyện này rồi, chẳng qua anh ta đột nhiên thay đổi ý kiến cho Mao Tuyết Nam biểu diễn, cho nên mới kéo dài đến hiện tại.

Nhưng mà anh ta cũng không ngờ rằng Bạch Cương lại sẽ cảm thấy hứng thú với chuyện này.

“Có thể nhanh chóng lấy được ca khúc mới do Diệp Ninh sáng tác như thế, xem ra ông chủ Mục cũng rất thân thiết với Diệp Ninh nhỉ.” Bạch Cương không hề kiêng dè vị hôn thê Mộng Kiều Nhụy đang ngồi ở bên cạnh Mục Văn Hạo cùng anh ta tiếp khách.

Mục Văn Hạo cười nói: “Thật ra chúng tôi đã quen biết với nhau từ trước rồi, là bạn bè rất thân.”

Hiện tại số người muốn lấy được ca khúc do Diệp Ninh sáng tác đều nhiều không đếm xuể, mà anh ta là người đầu tiên, tất cả mọi người đều sẽ cho rằng mối quan hệ của bọn họ rất thân thiết.

Mà đây cũng chính là điều mà anh ta muốn.

Bạch Cương vừa nghe được Mục Văn Hạo nói như thế, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

“Nếu đã là bạn, tại sao tôi lại không thấy ông chủ Mục lo lắng nhỉ?”

Một câu nói làm Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy đều lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

Mục Văn Hạo hỏi: “Ông chủ Bạch nói thế là có ý gì? Tôi phải lo lắng gì sao?”

Bạch Cương nhíu mày: “Không lẽ ông chủ Mục còn chưa biết sao?”

Mục Văn Hạo đã nhận ra gì đó, tiếp tục truy vấn: “Biết cái gì?”

Bạch Cương xác định anh ta thật sự không biết chuyện Diệp Ninh bị bắt cóc,

“Diệp Ninh bị người ta bắt cóc ở kinh thành, tính thời gian thì hiện tại đã là ngày thứ tư rồi.”

Nếu thật sự là bạn thân, Diệp Ninh xảy ra chuyện lớn như thế, vậy mà anh ta lại không nhận được bất cứ tin tức gì sao?

Chuyện này cũng rất kỳ lạ.

Mục Văn Hạo đột nhiên trừng to mắt, từ trên ghế đứng bật dậy, gần như là rống giận chất vấn: “Cái gì? Ông lặp lại lần nữa? Diệp Ninh bị bắt cóc?”

Anh ta thật sự không biết, bởi vì mấy ngày nay tâm trạng của anh ta không được tốt cho lắm, thậm chí còn không thèm đến Hồng Hải.

Bạch Cương không ngờ anh ta sẽ có phản ứng kịch liệt như thế, đáp: “Đúng vậy. Hiện tại trên báo toàn đăng chuyện này đó...”

Mục Văn Hạo thậm chí không đợi ông ta nói xong đã chạy như bay ra ngoài.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1036: Chương 1036


Lúc này thì Bạch Cương đã tin tưởng rằng Mục Văn Hạo thật sự khá thân thiết với Diệp Ninh.

Mộng Kiều Nhụy cũng khiếp sợ, tại sao lại xảy ra chuyện này chứ?

Nhưng mà Bạch Cương nói một cách rất khẳng định, không giống như đang nói dối.

Cô ta miễn cưỡng ổn định lại biểu cảm trên mặt, giải thích với Bạch Cương: “Ông Bạch đừng trách, Văn Hạo quá lo lắng cho cô Diệp cho nên mới không lễ phép như thế.”

Bạch Cương cười lắc đầu, đương nhiên sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà đi so đo với đối tác hợp tác của mình.

“Ông Bạch, không biết ông có thể nói rõ ràng cho tôi biết rốt cuộc là có chuyện gì?” Mộng Kiều Nhụy không thể rời đi, nhưng cũng rất lo lắng cho Diệp Ninh, cho nên chỉ có thể hỏi thăm Bạch Cương.

“Đương nhiên là được rồi.” Bạch Cương đồng ý rất dứt khoát, sau đó nói hết những gì ông ta biết.

Mục Văn Hạo gần như chạy một mạch đến bên kia đường, tìm được trạm bán báo gần nhất.

Quả nhiên, anh ta tiện tay cầm lấy một tờ báo là lập tức nhìn thấy tin tức Diệp Ninh bị bắt cóc.

Anh ta siết chặt tờ báo, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên vô cùng kh*ng b*.

Không ngờ Diệp Ninh lại bị bắt cóc, mà đến bây giờ anh ta mới biết được!

Cơn tức giận thổi quét khắp toàn thân.

Giờ phút này trong lòng anh ta chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, đó chính là muốn bầm thây vạn đoạn người dám bắt cóc Diệp Ninh!

Viên gia thuộc quân khu.

Giang Húc Đông chống nạng tập đi trong sân.

Ngô Hàm Nhu đi theo bên cạnh anh ấy, không rời nửa bước.

Tình hình khôi phục dạo gần đây của anh ấy đã càng lúc càng tốt, đến cả bác sĩ phụ trách việc trị liệu khang phục cũng đã nói, nếu cứ dựa theo tốc độ này, chỉ cần không đến hai tháng nữa là anh ấy có thể hoàn toàn đi đứng bình thường mà không cần dùng nạng.

“Anh, anh nghỉ ngơi một chút đi.”

Thấy Giang Húc Đông đổ mồ hôi đầy đầu, Ngô Hàm Nhu chủ động lau mồ hôi cho anh ấy, không hề cảm thấy hành vi quá mức thân mật này có cái gì không đúng.

“Để anh tự lau được rồi.”

Giang Húc Đông cầm lấy khăn tay của cô ta, sau đó ngồi xuống ghế dài ở bên cạnh.

Ngô Hàm Nhu lập tức đưa ly nước qua mói: “Anh, uống miếng nước đi.”

“Được rồi.” Giang Húc Đông uống nước xong, cảm giác mỏi mệt đã giảm đi rất nhiều: “Tiểu Nhu, anh cũng quên chưa hỏi em, sao dạo gần đây anh không thấy em đến đoàn văn công đi làm thế?”

Mấy ngày nay gần như ngày nào Ngô Hàm Nhu cũng đều sẽ đến đây rèn luyện với anh ấy, như thế chắc chắn sẽ trễ nãi công việc.

Ngô Hàm Nhu tùy tiện tìm đại một cái cớ: “Trong đoàn cũng không quá bận rộng, cho nên em mới muốn ở đây với anh nhiều thêm một chút.”

Giang Húc Đông không quá đồng ý với suy nghĩ và cách làm của cô: “Em đã là thành viên của đoàn văn công, cho dù không bận thì cũng phải nghiêm túc với công việc. Hơn nữa anh cũng không cần em đến đây chăm sóc mỗi ngày như thế.”

Cô ta cũng nên có cuộc sống của riêng mình mới đúng, chứ không phải dồn hết toàn bị tinh thần và sức lực lên người một người anh như anh ấy.

Đáy mắt Ngô Hàm Nhu chợt lóe ra một chút cảm xúc bi thương: “Anh, em biết em đang làm cái gì mà.”

TBC

“Em đã trưởng thành, anh cũng không thể nhúng tay vào chuyện của em được, nhưng mà thái độ làm việc của em cũng nên nghiêm túc một chút, đừng có suy nghĩ đủ thứ chuyện như thế. Ở phương diện này thì Diệp Ninh làm rất tốt, em có thể tiếp xúc với Diệp Ninh nhiều hơn để học tập.”

Giang Húc Đông gần như là theo bản năng nghĩ đến Diệp Ninh, anh ấy thật lòng hi vọng Ngô Hàm Nhu có thể làm bạn với Diệp Ninh.

Nhắc đến Diệp Ninh, Ngô Hàm Nhu lại nhanh chóng cúi đầu, che giấu đi cảm xúc phức tạp.

Chờ đến khi Giang Húc Đông nói xong, cô ta vô cùng cẩn thận thử hỏi: “Anh, nếu, em nói là nếu. Nếu Diệp Ninh không còn nữa, có phải anh sẽ rất đau lòng không?”

Lúc trước cô ta đã hạ quyết tâm muốn giúp Giang Húc Đông theo đuổi được Diệp Ninh, hơn nữa cô ta cũng đã triển khai kế hoạch và hành động rồi.”

Nhưng mà cô ta lại không ngờ rằng Diệp Ninh lại đột nhiên gặp chuyện không may, rất có khả năng sẽ lành ít dữ nhiều, tâm trạng của cô ta cũng rất phức tạp.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1037: Chương 1037


Ngô Hàm Nhu vừa nghĩ đến chuyện nếu Diệp Ninh thật sự c.h.ế.t đi, tuy rằng Giang Húc Đông sẽ rất đau lòng, nhưng chắc chắn sớm muộn gì cũng sẽ quên. Như vậy có phải cô ta sẽ có cơ hội thành đôi với anh trai hay không?

Sau đó cô ta lại nghĩ thật ra Diệp Ninh vẫn khá tốt, ngoại trừ vì Giang Húc Đông ra, cô ta cũng hi vọng Diệp Ninh có thể bình yên vô sự mà quay về.

Mang theo rối rắm như thế, cô ta quyết định tạm thời không nói chuyện này cho Giang Húc Đông biết.

“Cái gì mà không còn nữa? Diệp Ninh định rời đi sao?” Giang Húc Đông lập tức bắt được trọng điểm.

Anh ấy biết sự nghiệp của Diệp Ninh phát triển rất tốt, cũng có khả năng sẽ xin nghỉ việc ở đoàn văn công để đi ra ngoài phát triển.

Ngô Hàm Nhu có chút hồi hộp giải thích nói: “Đây chỉ là một giả thiết mà thôi.”

Giang Húc Đông cũng không nói cho bất cứ người nào biết chuyện anh ấy và Diệp Ninh đã quyết định làm bạn với nhau, Ngô Hàm Nhu đương nhiên cũng không biết.

“Nếu Diệp Ninh thật sự muốn đi ra ngoài phát triển thì anh cũng ủng hộ ấy.”

Ngô Hàm Nhu biết anh ấy đã hiểu lầm, lại thay đổi một cách nói khác: “Vậy nếu anh vĩnh viễn cũng không thể gặp được cô ấy thì sao? Anh có buồn không?”

Giang Húc Đông ngẩn người, mắt đen chợt hiện lên chút đau thương.

“Buồn chứ. Nhưng mà chỉ cần là tốt cho cô ấy thì anh thế nào cũng được.”

Mặc dù bọn họ không thể trở thành người yêu, anh ấy cũng sẽ chôn tình cảm này ở nơi sâu nhất dưới đáy lòng.

Ngô Hàm Nhu thật sự không muốn nghe được câu trả lời như thế, cũng không thể nào tưởng tượng ra được nếu Giang Húc Đông nghe được tin tức Diệp Ninh gặp chuyện không may thì anh sẽ có phản ứng kịch liệt như thế nào.

“Nhưng mà sao em tự nhiên lại hỏi vấn đề kỳ lạ này chứ? Có phải Diệp Ninh đã nói cái gì với em rồi không?” Giang Húc Đông vẫn cảm thấy cô ta rất khác thường.

Ngô Hàm Nhu lắc đầu, lộ ra dáng vẻ không quá thoải mái nói: “Anh quên à, Diệp Ninh đi kinh thành từ lâu rồi, sao có thể nói cái gì với em được chứ.”

Giang Húc Đông thật sự quên mất chuyện này, không hỏi tiếp nữa.

Toàn bộ đoàn văn công đều bị bao phủ trong bầu không khí nặng nề.

Tất cả mọi người trong đoàn đều đã biết chuyện Diệp Ninh bị bắt cóc, phần lớn người đều lo lắng cho sự an toàn của Diệp Ninh, yên lặng cầu nguyện cho Diệp Ninh.

Nhưng cũng có một ít người hoàn toàn không thể khống chế được tâm trạng vui sướng, hả hê cười trên nổi đau của người khác.

Lý Mỹ Linh chính là người biểu hiện rõ ràng nhất.

Bắt đầu từ sáng sớm đến giờ tâm trạng của cô ta đều luôn rất vui vẻ, thậm chí còn ngâm nga hát gì đó.

Sau khi luyện tập xong, cô ta còn chủ động đi tám chuyện cùng với các đồng nghiệp.

“Diệp Ninh đã bị bắt cóc suốt bốn ngày, đối phương còn chưa từng gọi điện thoại đòi tiền chuộc, tôi cảm thấy đã lành ít dữ nhiều rồi.”

Cô ta cố ý gân cổ lên nói, sợ Chu Giai Bội ở cách đó không xa không nghe thấy.

Chu Giai Bội đang dọn dẹp đạo cụ nghe thế tay hơi khựng lại, theo bản năng siết chặt bàn tay.

“Mỹ Linh, sao cô biết là không có điện thoại đòi tiền chuộc chứ?” Mấy cô gái đứng ở bên cạnh Lý Mỹ Linh hỏi.

Hiện tại đến cả công an cũng không công bố tin tức chính xác, sao cô ta lại có thể nói ra một cách chắc chắn như thế.

Lý Mỹ Linh bắt đầu phân tích một cách đương nhiên: “Đương nhiên là không có rồi, nếu không thì công an đã có hành động từ lâu. Cho nên đám bắt cóc kia có lẽ không phải vì tiền, mà là vì có xích mích với Diệp Ninh.”

“Không thể nào? Phải xích mích thù hằn lớn đến cỡ nào mới có thể làm ra loại chuyện này chứ?”

Lý Mỹ Linh trợn trắng mắt: “Tục ngữ nói hay lắm, biết người biết mặt sao biết lòng, ai mà biết trong lúc âm thầm Diệp Ninh đã làm cái gì, vì sao lại rơi vào nông nỗi bị người ta bắt cóc chứ.”

Mọi người nghe mà nhíu mày, không có ai muốn đám lời cả.

Biết Lý Mỹ Linh và Diệp Ninh có ân oán, nhưng hiện tại dù sao cũng là chuyện sống chết, cô ta lại cứ chửi bới người khác vô căn cứ như vậy thì vẫn cứ không ổn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1038: Chương 1038


Lý Mỹ Linh cảm nhận được sự “yên lặng” ở xung quanh và những ánh mắt khác thường khi nhìn về phía cô ta, trong lòng lại càng hận Diệp Ninh hơn nữa.

“Thật ra theo tôi thấy thì thay vì cứu Diệp Ninh về, còn không bằng để cô ta c.h.ế.t luôn cho rồi. Dù sao thì cô ta đã bị bọn bắt cóc ác độc tàn nhẫn kia bắt đi nhiều ngày như thế, chắc chắn là đã bị chà đạp...”

Ầm!

Cô ta còn chưa nói xong mấy lời nói cho hả giận này thì đã bị tiếng vang cực lớn ở phía sau ngắt ngang.

Tất cả mọi người ở đây đều hoảng sợ, nhìn thấy là Chu Giai Bội quăng đạo cụ đang dọn dẹp xuống.

Giây tiếp theo Chu Giai Bội sải bước đi đến trước mặt Lý Mỹ Linh, vẻ mặt làm cho người ta sợ hãi.

“Ngậm cái miệng thối tha của cô lại ngay!”

Cô ấy lên tiếng nói, mọi người đều hít một ngụm khí lạnh.

Trong ấn tượng của mọi người, Chu Giai Bội là người có tính cách mềm yếu, dễ bị ăn h**p, cho dù lúc trước bị ăn h.i.ế.p thì cũng đều sẽ nhẫn nhịn, cuối cùng còn dựa vào Diệp Ninh ra mặt thay cho cô ấy. Nhưng mà hiện tại Chu Giai Bội lại giống như thay đổi thành một người khác, không chỉ có khí thế làm người ta sợ hãi, đến cả ánh mắt cũng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Lý Mỹ Linh thấy Chu Giai Bội như biến thành một người khác, trong lòng lại càng thêm ghen tị hơn.

Con nhỏ đê tiện c.h.ế.t tiệt này chỉ là ỷ vào việc được đóng phim của đạo diễn Ngô Á Thu cho nên mới dám có thái độ kiêu ngạo như thế với cô ta.

“Chu Giai Bội, cô chán sống rồi đúng không?”

Ánh mắt Chu Giai Bội vô cùng lạnh lùng, đối diện thẳng với Lý Mỹ Linh.

“Nếu cô còn dám ăn nói lung tung nữa, tôi xé nát miệng cô ra!”

Lý Mỹ Linh giống như nghe được chuyện gì đó cực kỳ nực cười, cô ấy mà cũng dám uy h.i.ế.p cô ta sao?

“Tôi cứ nói đó, Diệp Ninh bị bắt cóc là đáng đời...”

Cô ta chỉ hung dữ khiêu khích được một giây, Chu Giai Bội đã lập tức nhào lên.

Lý Mỹ Linh hoàn toàn không chuẩn bị cho cú va chạm này, lập tức ngã bệt xuống đất, Chu Giai Bội giống như phát điên, ngồi trên người cô ta, hai tay trái phải trực tiếp xé rách miệng của cô ta.

“A!!!”

Khóe miệng Lý Mỹ Linh lập tức bị xé rách, phát ra tiếng kêu đau đớn thảm thiết.

Tất cả mọi người cũng hoảng sợ trước sự hung ác của Chu Giai Bội.

Cô ấy nói muốn xé nát miệng của Lý Mỹ Linh, không ngờ thật sự làm được sao?!

Nhìn khóe miệng trào m.á.u tươi của Lý Mỹ Linh, mỗi người đều lộ ra vẻ mặt giống như mình cũng bị giống thế.

Thật sự quá độc ác!

Nhưng mà lần này thật sự là lỗi của Lý Mỹ Linh, cho nên tạm thời không có ai bước lên cản trở cả.

Mãi đến khi tiếng la của Lý Mỹ Linh càng ngày càng thảm, mọi người mới tượng trưng lôi kéo Chu Giai Bội vài cái, làm cô ấy bình tĩnh lại một chút.

Chu Giai Bội bị mọi người kéo lên, nhưng vẫn cảm thấy chưa hả giận, đạp Lý Mỹ Linh thêm vài phát nữa.

Lý Mỹ Linh đau đến r*n r* la hét, bò dậy muốn đánh trả, cũng bị người bên cạnh ngăn cản.

“Dừng tay lại hết cho tôi!”

Lâm Thanh cũng hay tin mà đến, quát to, cuối cùng mới làm cho khung cảnh hỗn loạn này yên tĩnh trở lại...

“Doanh trưởng Cố, anh đi nghỉ ngơi một chút đi, chỗ này có chúng tôi canh chừng là được rồi.

TBC

Cố Phong đã ở trong văn phòng doanh bộ chờ đợi hai ngày hai đêm, anh đang đợi Trịnh Toàn Cường gọi điện thoại đến.

Đồn công an của huyện thành và kinh thành cũng đều đang chờ đợi, bọn họ cũng không thể xác định rốt cuộc Trịnh Toàn Cường đã bắt cóc Diệp Ninh xong, sẽ dùng phương thức gì để liên lạc với Cố Phong.

Cho nên hiện tại bọn họ chỉ có thể vừa lùng bắt vừa ôm cây đợi thỏ.

Cố Phong nói chuyện với đồn công an xong, cuối cùng vẫn quyết định để anh ở lại doanh bộ.

Nếu Trịnh Toàn Cường đã biết được thân phận thật sự của anh, vậy chắc chắn sẽ có cách tìm được phương pháp liên lạc với anh.

Trong hai ngày này, Cố Phong thậm chí cũng không biết anh làm cách nào để vượt qua, thần kinh của anh chưa từng thả lỏng lấy một giây, tinh thần cũng dần theo thời gian trôi đi mà dần dần trở nên nóng nảy muốn sụp đổ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1039: Chương 1039


Cố Phong giống như hoàn toàn không nghe được lời đối phương nói, vẫn cứ canh giữ bên cạnh điện thoại bàn, không hề nhúc nhích.

Không biết lại bao nhiêu lâu sau, lại có người lên tiếng khuyên nhủ.

“Doanh trưởng Cố, đoàn trưởng mệnh lệnh cho anh đi về nghỉ ngơi, nơi này sẽ do chúng tôi canh gác.”

Hai ngày nay anh không chỉ không ngủ mà gần như còn không hề ăn cái gì, dưới tình huống như thế, còn chưa chờ được điện thoại thì anh cũng đã đổ bệnh rồi.

Lần này cuối cùng Cố Phong cũng đã có phản ứng: “Nghỉ ngơi cũng được, tôi ở ngay chỗ này.”

Giọng nói của anh khàn đặc.

Điện thoại bàn trên bàn làm việc đột nhiên vang lên.

Reng reng reng.

Hơi thở của Cố Phong trở nên dồn dập, người đang đứng ở bên cạnh cũng như thế.

“Alo, tôi là Cố Phong!”

Bởi vì quá căng thẳng, giọng của anh đều đang phát run.

Anh chưa bao giờ muốn nghe thấy tiếng nói của Trịnh Toàn Cường như bây giờ.

“Doanh trưởng Cố, có người tìm anh, đang ở trước cổng quân khu.”

Điện thoại là do đình canh gác gọi đến, hi vọng trong lòng Cố Phong vừa mới bốc cháy lên đã lập tức tan biến thành mây khói.

“Là ai?”

“Anh ta không nói tên, chỉ nói muốn gặp anh.”

Cố Phong nghe thấy câu trả lời này, lập tức nói một tiếng với người bên cạnh, bảo anh ấy canh chừng điện thoại, còn anh thì bước nhanh đi ra ngoài.

Anh không xác định được thân phận của đối phương, có lẽ đó là người mà Trịnh Toàn Cường cử đến.

Vài phút sau, khi Cố Phong nhìn thấy người tìm anh là Mục Văn Hạo thì toàn thân đều trở nên vô cùng âm u.

Mục Văn Hạo lộ ra vẻ mặt dữ tợn đi về phía anh.

Cố Phong đã đứng yên tại chỗ.

Mục Văn Hạo không nói một lời, trực tiếp giơ nắm đ.ấ.m đấm qua, hơn nữa còn đánh rất mạnh.

Không biết Cố Phong không kịp né tránh, hay là cố ý không né tránh, cú đ.ấ.m này rơi thẳng vào trên mặt của anh.

Máu tươi chảy dọc theo khóe miệng.

Mục Văn Hạo tràn ngập lửa giận, đánh xong một đ.ấ.m còn chưa cảm thấy hả giận, túm lấy cổ áo của anh.

“Anh chăm sóc Diệp Ninh như thế đó hả?”

Tiếng chất vấn vặn vẹo, làm Cố Phong tử bỏ ý định tránh đi.

Ngay sau đó lại là một cú đ.ấ.m rơi xuống.

Vẻ mặt Mục Văn Hạo càng thêm hung dữ, ước gì có thể g.i.ế.c c.h.ế.t anh.

Nhưng Cố Phong không phản kháng, không có nghĩa là người ở đình canh gác cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn.

Thấy Mục Văn Hạo đánh Cố Phong, lập tức có hai binh nhì chạy ra.

Mục Văn Hạo còn định đánh tiếp, trực tiếp bị bọn họ cản lại.

“Không được nhúc nhích!”

Dám đánh quân nhân ngay trước cửa quân khu, hành vi này cũng đã đủ làm anh ta ngồi tù đến sông cạn đá mòn!

“Buông tôi ra!”

Mục Văn Hạo giãy dụa kịch liệt, muốn phản kháng, mãi đến khi một binh nhì giơ s.ú.n.g chĩa thẳng vào đầu anh ta, cuối cùng mới làm anh ta dừng lại không nổi điên nữa.

“Cố Phong, anh có giỏi thì đừng trốn ở sau lưng người khác!”

Không đánh nhau được thì dùng ngôn ngữ khiêu khích.

Hai binh nhì xác định tình trạng vết thương của Cố Phong.

Chỉ cần hiện tại Cố Phong lên tiếng, bọn họ lập tức bắt người đàn ông kiêu ngạo ở trước mặt lại ngay.

TBC

“Tôi không có gì, các anh quay về trước đi.” Cố Phong đè thấp giọng nói.

Đây là ân oán giữa anh và Mục Văn Hạo, anh có thể tự giải quyết được.

Hai binh nhì do dự, mãi đến khi Cố Phong lặp lại lần nữa, bọn họ mới quay về đình canh gác.

Mục Văn Hạo hoàn toàn không hề sợ hãi, cho dù thật sự bị bắt thì anh ta cũng sẽ làm như thế.

Đôi mắt lạnh lùng của Cố Phong không mang theo bất cứ cảm xúc gì: “Đánh đủ chưa? Đánh đủ rồi thì biến đi!”

Tuy rằng bị đánh, nhưng anh cũng không muốn dây dưa với Mục Văn Hạo chút nào.

Hơn nữa lúc nãy anh không đánh trả, không có nghĩa là sẽ mãi không đánh trả.

Mục Văn Hạo đương nhiên sẽ không quay về một cách dễ dàng như thế, chất vấn: “Rốt cuộc Diệp Ninh gặp chuyện gì thế? Là ai bắt cóc cô ấy?”

Anh ta đã sử dụng hết tất cả các mối quan hệ, nhưng mà hoàn toàn không tìm hiểu được bao nhiêu tin tức có tác dụng, muốn tìm được tung tích của Diệp Ninh thì anh ta nhất định phải biết được nhiều hơn, cho nên chỉ có thể đi tìm Cố Phong.
 
Back
Top Dưới