Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 960: Chương 960


“Đó là ai thế? Là người trong đoàn của chúng tôi sao? Hay là ai đó trong số chúng tôi?”

Tất cả mọi người đều đang ồn ào hỏi.

Giang Húc Đông vừa định tiếp tục trả lời, Diệp Ninh đã giành trước kết thúc đề tài: “Đây là chuyện riêng của anh Giang, mọi người đừng tò mò quá nhiều.”

Trịnh Thư Vân lập tức hiểu ý của cô, lớn tiếng mời: “Đúng đó, chuyện này có gì hay mà tò mò chứ, uống rượu mới là vui vẻ nhất. Nào, mọi người cùng nhau cạn ly đi!”

Tất cả mọi người đều phối hợp cầm ly rượu lên, đặt toàn bộ lực chú ý vào chuyện ăn ăn uống uống.

Lúc này Cố Phong thì đang trên đường đưa Ngô Hàm Nhu về nhà.

Anh chỉ biết Ngô Hàm Nhu là con gái nuôi của nhà họ Giang, ngoài ra thì không biết gì hết.

“Doanh trưởng Cố, thật ra tôi vẫn luôn có một vấn đề muốn hỏi anh.”

Ngô Hàm Nhu chủ động tìm đề tài nói chuyện với anh.

Cố Phong đang nghiêm túc lái xe có chút kinh ngạc, trước đó bọn họ chưa bao giờ tiếp xúc với nhau, không biết cô ta sẽ có vấn đề gì chứ.

“Cô hỏi đi.”

Tuy rằng anh đang nói chuyện với Ngô Hàm Nhu, nhưng trong đầu của anh lại luôn suy nghĩ về tình hình bên phía Diệp Ninh.

Anh gọi điện thoại về nhà thì không có người nghe áy, đoàn văn công thì nói lúc tan ca cô đã đi về cùng với mọi người.

Cho nên anh cũng không thể nào xác định Diệp Ninh không về nhà là đã đi nơi nào, đi làm chuyện gì.

“Là vấn đề khá tư nhân, hỏi ra sẽ có hơi vô lễ một chút.” Ngô Hàm Nhu cố ý nhắc nhở trước, sau đó lại bổ sung: “Đương nhiên anh cũng có thể không trả lời.”

Cố Phong tạm thời thu hồi suy nghĩ lại, nhịn không được liếc nhìn cô ta một cái.

“Tôi muốn biết Diệp Ninh là cô gái thứ mấy mà anh thích?” Ngô Hàm Nhu lộ ra vẻ mặt tò mò.

Cố Phong cảm thấy câu hỏi này của cô ta đúng là quá đường đột và vô lễ.

Cố Phong không biết rõ mục đích của Ngô Hàm Nhu là gì, quyết định im lặng không trả lời.

Ngô Hàm Nhu nhẹ nhàng giải thích: “Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ đơn thuần tò mò mà thôi. Nhưng mà câu trả lời này khó trả lời lắm sao?”

Cuối cùng Cố Phong cũng chịu mở miệng, giọng điệu bình thản nói: “Không có gì khó trả lời cả. Cô ấy là người con gái đầu tiên tôi thích.”

“Hả?” Ngô Hàm Nhu lộ ra vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc, rõ ràng là không ngờ đến, sau khi hoàn hồn lại thậm chí cực kỳ nghi ngờ về câu trả lời này, cảm thấy Cố Phong là bởi vì đề phòng cô ta cho nên mới cố ý nói như thế.

“Tôi không tin.”

Cố Phong cũng không có ý định giải thích, không thèm quan tâm người ngoài có tin hay không.

Sự yên lặng trong phút chốc này làm Ngô Hàm Nhu lập tức ý thức được phản ứng của mình không được phù hợp cho lắm.

“Ý của tôi là doanh trưởng Cố là người ưu tú như thế, hơn nữa còn lớn tuổi hơn Diệp Ninh rất nhiều, trước khi anh quen biết Diệp Ninh, sao có thể chưa từng yêu đương với cô gái nào khác chứ.”

Cho dù là anh trai của cô thì trước kia cũng từng có bạn gái.

Cố Phong vô cùng tùy ý nói: “Có lẽ là do tôi không có duyên trong chuyện này.”

“Chắc chắn là có rất nhiều cô gái yêu thầm doanh trưởng Cố, chỉ là doanh trưởng Cố không biết mà thôi.” Ngô Hàm Nhu nửa đùa nửa thật trêu chọc.

Cố Phong theo bản năng tăng tốc độ lên, anh cũng không muốn nói mấy chuyện này với người mình không quen biết.

TBC

“Tôi nghe nói doanh trưởng Cố và Diệp Ninh là ép duyên, hiện tại có thể ở chung với nhau hòa thuận như thế, đúng là không tệ.”

Ngô Hàm Nhu không được Cố Phong trả lời lại cứ tiếp tục nói chuyện một mình, vừa nói vừa để ý đến từng biểu tình nhỏ nhất trên mặt của Cố Phong.

“Chạy đến phía trước rồi rẽ trái đúng không?”

Cố Phong cảm nhận được ánh mắt của cô ta, hỏi một câu khác để ngắt ngang đề tài này.

“Đúng vậy, rẽ trái.” Ngô Hàm Nhu thông qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi này, lập tức ý thức được Cố Phong cũng không dễ tiếp cận như những gì cô ta đã tưởng tượng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 961: Chương 961


“Đến rồi, ở ngay đằng trước.” Ngô Hàm Nhu nói.

Cố Phong dựa theo lời cô ta nói, dừng xe trước cổng một nhà.

Ngô Hàm Nhu chờ Cố Phong đi mở cửa xe ra cho cô ta.

Lúc xuống xe thì đụng trúng miệng vết thương, cô ta đau đến suýt xoa, toàn thân ngã nhào vào trong lòng Cố Phong.

“Cẩn thận.” Cố Phong vừa nhắc nhở vừa nâng đỡ, cùng lúc đó còn kéo dãn khoảng cách với cô ta.

“Cảm ơn doanh trưởng Cố.” Ngô Hàm Nhu lễ phép cảm ơn, sau đó gọi với vào trong nhà: “Mẹ ơi.”

Không bao lâu sau, mẹ Ngô hơn bốn mươi tuổi nghe được tiếng gọi của con gái đi ra, thấy Ngô Hàm Nhu bị thường thì lập tức hoảng sợ.

“Tiểu Nhu, con bị làm sao thế?”

Bà ta sốt ruột hỏi.

“Mẹ, con không có việc gì, chỉ là bất cẩn bị ngã, bị thương ngoài da à thôi.”

Ngô Hàm Nhu cũng không nói cho bà ta biết chuyện cô ta bị Cố Phong đúng trúng.

Mẹ Ngô đau lòng oán trách: “Cái con bé này, con bao lớn rồi hả, đi thôi mà cũng té được.”

“Mẹ, bạn con còn ở đây đó.” Ngô Hàm Nhu đỏ mặt nhắc nhở.

Lúc này mẹ Ngô mới để ý đến Cố Phong đứng ở bên cạnh, nhìn thấy Cố Phong cao lớn to con, đẹp trai sáng sủa, hai mắt lập tức sáng rực.

“Tiểu Nhu, cậu ấy là ai thế? Tên là gì?”

Ngô Hàm Nhu đương nhiên hiểu ý của mẹ minh, cố ý giới thiệu: “Anh ấy tên là Cố Phong, là doanh trưởng Cố đưa con về.”

Mẹ Ngô nghe được xưng hô doanh trưởng Cố thì mặt mày lại càng thêm hưng phấn.

Cố Phong lễ phép chào hỏi với mẹ Ngô.

Mẹ Ngô nhiệt tình mời: “Mau vào trong nhà ngồi chơi.”

Cố Phong từ chối: “Bác gái, tôi còn có chuyện khác. Đây là thuốc của đồng chí Ngô Hàm Nhu, cách sử dụng và điều cần lưu ý đều đã viết trong túi rồi.

Anh đưa túi thuốc cho mẹ Ngô, không đợi mẹ Ngô giữ lại đã nhanh chóng rời đi.

Mẹ Ngô đỡ Ngô Hàm Nhu, ánh mắt lại dính chặt trên người Cố Phong. Mãi đến khi xe của Cố Phong biến mất trong màn đêm, bà ta mới thu tầm mắt lại.

“Tiểu Nhu, doanh trưởng Cố lúc nãy bao nhiêu tuổi rồi? Đã kết hôn chưa?”

Ngô Hàm Nhu không còn hiền hòa như khi ở trước mặt Cố Phong nữa, có chút mất kiên nhẫn nói: “Người ta chỉ là tiện đường nên đưa con về thôi, hơn nữa anh ta là người đã ly hôn.”

Mẹ Ngo nghe nói Cố Phong từng ly hôn thì ngẩn người, hiếm lắm mới thấy con gái dẫn theo con trai về nhà.

“Vì sao lại ly hôn thế? Nếu là vấn đề của nhà gái thì cũng không sao hết...”

Ngô Hàm Nhu không nói một lời, cứng đầu tránh khỏi tay bà ta không cho bà ta đỡ nữa, khập khiễng đi vào phòng.

Cố Phong đưa Ngô Hàm Nhu về nhà rồi cũng không về ký túc xá của bộ đội, mà lại lái xe đến viện gia thuộc quân khu.

Chờ đến khi anh đi đến dưới lầu nhà Diệp Ninh, ngẩng đầu nhìn thấy bên trên vẫn tối đen như mực thì biết ngay Diệp Ninh còn chưa về.

Anh nhíu chặt mày, trong lòng lo lắng đủ thứ.

Lúc này Diệp Ninh cũng đang chào tạm biệt mấy người bạn đồng nghiệp.

“Diệp Ninh, Thư Vân, hai cô lên xe của tôi, chúng ta cùng nhau đi về đi.” Giang Húc Đông nói một cách đương nhiên.

Với tình hình hiện tại thì Diệp Ninh không thể ở bên ngoài quá lâu, mà tối nay Trịnh Thư Vân đã uống không ít rượu, trông đã say chếnh choáng rồi.

Trịnh Thư Vân xua tay nói: “Hai người đi về trước đi, tôi tự đi bộ về được.”

Cô ấy nói là tự đi về, nhưng thật ra trong lòng lại đang dự định sẽ đến Hồng Hải tìm Mục Văn Hạo.

Mấy ngày nay ngoại trừ buổi sáng phải đến đoàn văn công đi là ra, cô ấy và Mục Văn Hạo gần như là như bóng với hình. Hiện tại đã một ngày không gặp được Mục Văn Hạo, cô cũng đã hơi nhớ anh ta rồi.

“Cô tự về có được không?” Giang Húc Đông không quá yên tâm.

Trịnh Thư Vân sợ Diệp Ninh sẽ giận, tùy tiện nói: “Đương nhiên là được rồi.”

Cô ấy tiện tay gọi một chiếc xe kéo ba bánh đang đậu ở cách đó không xa.

Giang Húc Đông lộ ra vẻ ra mặt khó hiểu, không phải cô ấy nói muốn tự đi bộ về sao? Sao bây giờ lại gọi xe ba bánh làm gì?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 962: Chương 962


Trịnh Thư Vân cố ý ngó lơ ánh mắt của Diệp Ninh, lảo đảo leo lên xe ngồi.

“Hồng Hải.”

TBC

Tuy rằng cô ấy đã hạ giọng nói nhỏ với người kéo xe rồi, nhưng Giang Húc Đông vẫn nghe được rõ ràng.

Giang Húc Đông khó hiểu hỏi Diệp Ninh: “Hồng Hải là chỗ nào thế?”

Nghe có vẻ giống như tên một địa danh.

Sắc mặt Diệp Ninh đã âm u đến mức nhỏ ra nước, Trịnh Thư Vân hoàn toàn không còn kiêng dè gì về mối quan hệ với Mục Văn Hạo, nhưng mà Mục Văn Hạo rõ ràng là đang lợi dụng Trịnh Thư Vân.

“Chúng ta đi thôi.”

Giang Húc Đông nhìn gương mặt căng thẳng của cô, ý thức được có lẽ Hồng Hải cũng không phải chỗ tốt lành gì.

Nhưng vì sao cô lại không cản Trịnh Thư Vân lại chứ.

Trong xe, cảm xúc của Diệp Ninh rõ ràng đã bị ảnh hưởng, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

Giang Húc Đông không muốn nhìn thấy cô không vui, mượn cơ hội lấy món quà mà anh ấy đã chuẩn bị sẵn từ trước ra.

“Tặng cho cô.”

Diệp Ninh khó hiểu nhìn anh ấy.

“Cô mở ra xem thử đi.” Giang Húc Đông ra hiệu, có chút căng thẳng, không biết cô có thích hay không.

Dưới ánh nhìn chăm chú của cô, Diệp Ninh mở cái hộp được đóng gói xinh đẹp kia ra, bên trong là một cái vòng tay sáng lấp lánh.

Giữa vòng tay là một viên đá quý màu hồng nhạt, bên cạnh còn được khảm một dãy vụn kim cương.

Một cái vòng tay vô cùng xinh đẹp.

Cho dù Diệp Ninh không hiểu biết gì về đá quý thì cũng có thể đoán được cái vòng tay này rất đắt.

“Cô thích không?” Giang Húc Đông lộ ra nụ cười dịu dàng.

Lúc anh ấy vừa nhìn thấy cái vòng tay thì lập tức nghĩ đến Diệp Ninh, cho nên không chút do dự mua nó về ngay.

Diệp Ninh hỏi: “Anh tặng cho tôi?”

Giang Húc Đông cười nói: “Đây là quà chúc mừng băng từ của cô bán chạy.”

Diệp Ninh nhận được câu trả lời khẳng định của anh ấy, ngược lại còn giơ tay đóng nắp hộp lại.

“Anh Giang, tấm lòng của anh tôi xin nhận, nhưng mà món quà này lại quá đắt đỏ, tôi không thể nhận lấy được.”

Nói xong mới trả vòng tay lại cho anh ấy.

Giang Húc Đông không ngờ cô sẽ từ chối, nghiêm túc lại lo lắng sốt ruột nói: “Lúc chọn mua quà, tôi chưa từng để ý đến giá cả, chỉ cảm thấy nó rất hợp với cô mà thôi. Với lại tôi cũng không phải thường hay tặng quà, đây chỉ là một ít tấm lòng của tôi mà thôi.”

“Cho dù là thế thì tôi cũng không thể nhận lấy được.” Diệp Ninh vẫn cứ từ chối, hơn nữa thái độ rất kiên quyết: “Anh Giang, tôi luôn xem anh là bạn bè, chúng ta không cần thiết phải tặng quà tới lui như thế này.”

Nếu Giang Húc Đông không có tình yêu nam nữ với cô thì còn đỡ, nếu có, vậy cô cũng không muốn anh ấy tiếp tục như thế nữa.

Lúc Giang Húc Đông nghe được xưng hô bạn bè, vẻ mặt rõ ràng đã hơi thay đổi.

Anh ấy cũng không phải muốn như thế, có lẽ nên nói rõ ràng với cô thì hơn.

“Diệp Ninh, có lẽ cô cũng biết tôi có tình cảm gì với cô mà, đúng không?”

Dù sao thì cô cũng là một người phụ nữ thông minh như thế.

“Anh Giang, anh xác định muốn nói rõ ràng ra sao?” Diệp Ninh tăng thêm âm lượng nhắc nhở.

Thật ra có một số việc có thể ngầm hiểu là được, nhưng mà một khi nói ra, có lẽ bọn họ sẽ không thể làm bạn bè với nhau được nữa.

Ánh mắt Giang Húc Đông vô cùng phức tạp, có lẽ anh ấy đã hiểu ý của Diệp Ninh, nhưng lòng kiêu ngạo của anh ấy không cho phép bản thân không chiến đã thua.

“Anh xác định. Diệp Ninh, anh thích em. Từ lần đầu tiên chúng ta gặp được nhau ở bờ sông thì anh đã bị vẻ đặc biệt của e hấp dẫn. Trước kia em là vợ của người ta, cho nên anh chỉ có thể đè nén phần tình cảm này xuống. Nhưng hiện tại em chỉ là chính em, anh nhất định phải vâng theo tình cảm của chính mình.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 963: Chương 963


Mỗi một câu, mỗi một chữ Giang Húc Đông nói ra đều phát ra từ tận đáy lòng.

Ngay từ đầu anh ấy muốn cho Diệp Ninh thời gian để từ từ chấp nhận tình cảm của anh ấy, nhưng hình như không được rồi.

Diệp Ninh không chỉ không vui vẻ, ngược lại vẻ mặt càng thêm nghiêm túc.

Cho nên lúc trước anh ấy nói anh ấy đã có người trong lòng, thì ra thật sự là cô!

Cô hít sâu một hơi, giọng nói vô cùng nghiêm túc nói: “Anh Giang, cảm ơn tình cảm của anh, nhưng mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ có tình cảm vượt qua tình bạn với anh.”

Cô nói rõ ràng rành mạch, không để lại bất cứ cơ hội nào cho hai người.

Mặc dù Giang Húc Đông đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng giờ phút này nghe chính miệng của cô nói ra, trái tim vẫn cứ cảm thấy đau nhói như bị ai đó cầm búa gõ mạnh vào.

“Cho nên anh vẫn cứ chậm một bước rồi đúng không?”

Diệp Ninh nhìn thấy dáng vẻ đau buồn của anh ấy, tâm trạng cũng rất áp lực, nhưng mà cô cũng không rõ anh ấy nói chậm là có ý gì?

“Anh Giang, anh là một người rất tốt, sẽ có cô gái càng tốt hơn xứng đôi với anh.”

Giang Húc Đông lắc đầu cười khổ nói: “Sẽ không có ai tốt hơn em.”

Đối với anh ấy mà nói, Diệp Ninh chính là tia sáng trong cuộc đời u tối của anh ấy. Nếu không có sự xuất hiện của Diệp Ninh, hiện tại anh ấy vẫn cứ là người bị liệt ngồi trên xe lăn.

Diệp Ninh lại không cho rằng như thế: “Anh Giang, sau này anh sẽ hiểu lời của tôi. Có lẽ duyên phận của anh đã ở ngay bên cạnh anh rồi, chỉ là anh chưa từng phát hiện ra mà thôi.”

Ngô Hàm Nhu cũng là một cô gái rất tốt, hơn nữa cô ta cũng rất thích Giang Húc Đông.

Nhưng mà hiện tại Giang Húc Đông đã không thể nghe lọt tai được nữa.

“Không thể cho anh một cơ hội sao? Cho dù chỉ một lần thôi cũng được.”

Đây là lần đầu tiên anh ấy cầu khẩn tình cảm của một cô gái như thế.

Trên thực tế anh ấy hoàn toàn có thể chọn cách tiếp tục theo đuổi, dùng tình cảm chân thành làm Diệp Ninh xiêu lòng, nhưng anh ấy lại không muốn mang đến bối rối cho Diệp Ninh.

“Anh Giang, chuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng được. Hơn nữa hiện tại tôi cũng không có ý định yêu đương.” Diệp Ninh trả lời khá dứt khoát.

Trái tim của Giang Húc Đông hoàn tìm trầm xuống, đã biết nên làm như thế nào.

Bầu không khí trong xe trở nên vô cùng áp lực.

Không biết bao lâu sau, Giang Húc Đông mới gian nan nói: “Vậy sau này chúng ta còn có thể... làm bạn bè sao?”

Diệp Ninh ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Nếu anh Giang đồng ý, chúng ta có thể làm bạn với nhau cả đời.”

Tâm trạng đau khổ của Giang Húc Đông bị những lời này của cô trấn an một chút.

Không thể làm người yêu, vợ chồng, cho dù chỉ có thể làm bạn bảo vệ cô cũng đã đủ làm anh ấy vui vẻ chịu đựng rồi.

“Vậy chúng ta sẽ làm bạn cả đời.”

Diệp Ninh rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, một người ưu tú như Giang Húc Đông xứng đáng có được tình yêu tốt nhất.

Lúc này xe đã chậm rãi dừng lại ở vị trí cách tòa nhà nơi Diệp Ninh ở không xa.

Giang Húc Đông nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Cố Phong, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận.

Anh ấy thua.

Còn chưa bắt đầu cũng đã thua.

Thua hoàn toàn.

Diệp Ninh cũng đang nhìn chằm chằm bóng dáng cô đơn của Cố Phong dưới ánh trăng, không biết anh đã đứng đợi ở đây bao lâu rồi.

“Anh Giang, chào tạm biệt.”

Cô nói xong rồi nhanh chóng mở cửa xe ra.

Ánh mắt Giang Húc Đông hơi d.a.o động, đột nhiên hỏi: “Diệp Ninh, nếu người đó là Cố Phong thì sao?”

TBC

Diệp Ninh dừng động tác lại, không hiểu rõ ý của anh lắm.

Giang Húc Đông tiếp tục nói: “Cô đã nói là không có ý định yêu đương, nhưng nếu người kia là Cố Phong thì sao? Cô còn có thể từ chối dứt khoát như thế không?”

Diệp Ninh rõ ràng hơi ngẩn ra.

Một giây.

Hai giây.

Năm giây.

Cố Phong ở cách đó không xa rõ ràng cũng đã nhìn thấy bọn họ, nhanh chóng bước đến.

Giang Húc Đông nhìn thấy Cố Phong đang càng lúc càng gần, lại cười khổ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 964: Chương 964


Sự do dự của Diệp Ninh đã là đáp án chính xác nhất.

“Doanh trưởng Cố đến rồi, cô mau đi đi, anh ấy đã chờ lâu lắm rồi.

Anh ấy lên tiếng nhắc nhở ngắt ngang suy nghĩ của Diệp Ninh.

Diệp Ninh ngước mắt lên, quả nhiên Cố Phong đã đi đến gần.

Giang Húc Đông không xuống xe, thậm chí không thèm chào hỏi Cố Phong, trực tiếp bảo tài xế lái xe đi.

Tuy rằng hành vi này rất ngây thơ lại bất lịch sự, nhưng hiện tại anh ấy thật sự không muốn “mỉm cười chào hỏi” người đã đánh bại mình.

Giờ phút này, ánh mắt của Diệp Ninh khi nhìn về phía Cố Phong tràn ngập phức tạp, suy nghĩ của cô vẫn cứ dừng lại ở câu hỏi mà Giang Húc Đông mới vừa nhắc đến.

Cố Phong nhìn thấy người ngồi trong xe là Giang Húc Đông, lập tức biết tối nay cô đi chung với anh ấy.

Anh không tức giận, cũng thôi không lo lắng nữa.

Chẳng qua anh không thể hiểu được tại sao hiện tại Diệp Ninh lại nhìn anh với ánh mắt như thế cứ?

“Em uống rượu hả?”

Nói xong lại đến gần cô hơn.

Trên người cô không có mùi rượu gì cả.

Diệp Ninh hoàn hồn, lại hơi đỏ mặt.

“Tôi không uống. Anh đến đây lúc nào thế?”

Ánh trăng quá mờ, Cố Phong cũng không phát hiện ra sự khác thường của cô.

“Chờ được một lúc rồi, em đi ăn cơm với Giang Húc Đông sao?”

Anh miễn cưỡng tỏ ra không thèm để ý.

“Hôm nay Tiểu Đống gọi điện thoại cho tôi, nói là Khổng Giai sinh rồi, sinh được một bé trai, tôi rất vui nên đã mời mấy đồng nghiệp cùng nhau đi ăn cơm. Vừa lúc anh Giang cũng đến, cho nên ăn cùng nhau luôn. Chúng tôi ăn cơm xong, Thư Vân còn muốn đến nơi khác, cho nên tôi đi nhờ xe của anh Giang quay về.”

TBC

Diệp Ninh giải thích cực kỳ rõ ràng tỉ mỉ, tỉ mỉ đến mức Cố Phong thấy kinh ngạc.

Nhưng mà lực chú ý của anh lại đặt vào chuyện Khổng Giai sinh được bé trai, cười chúc mừng: “Chúc mừng em, được làm cô rồi!”

Diệp Ninh không giấu được vui vẻ nói: “Tôi không ngờ Diệp Đống lại lên chức cha nhanh như thế, hi vọng sau này nó có thể có trách nhiệm nhiều hơn, làm một người cha đủ tư cách.”

“Chắc chắn sẽ như thế.” Tuy rằng Cố Phong chỉ mới tiếp xúc vài lần với Diệp Đống, nhưng lần trước khi anh quay về cũng đã cảm nhận được sự thay đổi của cậu ấy.

“Trước khi tôi tan ca có gọi điện thoại đến cho anh, phó doanh trưởng Lôi nói anh đã đi từ sớm rồi, dọc đường đi anh gặp phải chuyện gì sao?” Diệp Ninh đột nhiên quan tâm chuyện của anh.

“Trên đường đến đoàn văn công thì không cẩn thận đụng trúng một người, anh đưa cô ấy đến bệnh viện....”

“Có nghiêm trọng lắm không?” Diệp Ninh không khống chế được mà căng thẳng, quan sát anh từ trên xuống dưới một lượt.

“Đối phương không bị thương quá nặng, chỉ là bị trầy da, đã xử lý tốt rồi. Anh cũng không bị gì.” Cố Phong cũng không cố ý nhắc đến tên của Ngô Hàm Nhu, dù sao thì anh cũng đã hứa với Ngô Hàm Nhu là sẽ không nói cho Diệp Ninh biết rồi.

Diệp Ninh đương nhiên cũng sẽ không nghĩ đến chuyện anh đụng trúng người quen, cho nên càng sẽ không hỏi.

“Tôi biết kỹ thuật lái xe của anh rất giỏi, nhưng bình thường cũng phải để ý thêm mới được.

Tục ngữ nói đúng lắm, người c.h.ế.t đuối toàn là người biết bơi, thường đi ở bờ sông, sao có thể không bị ướt giày.

Cố Phong nghiêm túc nghe cô dặn dò, không biết có phải anh bị ảo giác hay không, nhưng anh cứ có cảm giác thái độ tối hôm nay của Diệp Ninh đối với anh hình như hơi khác với lúc bình thường thì phải?

“Anh nhớ rồi. Còn có một việc anh muốn nói với em, doanh bộ của anh nhận được nhiệm vụ huấn luyện, hai ngày sau sẽ phải xuất phát, anh không thể đưa đón em nữa rồi.”

Nếu là trước đây, Diệp Ninh sẽ không thèm để ý đến chuyện này, bởi vì thân phận của Cố Phong vốn dĩ cũng đã làm anh không thể luôn rảnh rỗi như thế. Nhưng hiện tại nghe anh đột nhiên nói như thế, trong lòng lại cứ buồn rầu khó chịu, có cảm giác gì đó rất khó miêu tả thành lời.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 965: Chương 965


“Anh nói Diệp Ninh đã đồng ý là sẽ sáng tác ca khúc cho Hồng hải?” Lúc Trịnh Thư Vân nghe Mục Văn Hạo nói những lời này thì cực kỳ kinh ngạc.

Cô ấy biết rõ Diệp Ninh có thái độ như thế nào với Mục Văn Hạo hơn bất cứ người nào.

Cô ước gì có thể phủi sạch toàn bộ quan hệ với Mục Văn Hạo, sao tự nhiên lại đồng ý hợp tác chứ?

Mục Văn Hạo cũng không thèm để ý Trịnh Thư Vân có phản ứng như thế nào, nếu anh ta đoán không sai thì trong vòng mấy ngày tới Diệp Ninh sẽ đưa ca khúc mới đến.

Cuối cùng Trịnh Thư Vân cũng ý thức được gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Không đúng. Anh và cô ấy gặp nhau lúc nào?”

Diệp Ninh chưa từng nói cho cô ấy biết chuyện này.

Trên thực tế từ sau khi cô ấy nói với Diệp Ninh rằng mình sẽ không chia tay với Mục Văn Hạo, hình như Diệp Ninh đã không còn hỏi thăm đến chuyện của bọn họ nữa.

Cô ấy biết rõ, ở việc này, Diệp Ninh đã hoàn toàn thất vọng với cô ấy rồi.

“Đây là chuyện giữa anh và cô ấy, em không cần phải hỏi đến.”

Câu trả lời của Mục Văn Hạo lập tức phân chia cô ấy thành người ngoài.

Trịnh Thư Vân không vui, đang định hỏi tiếp thì Mộng Kiều Nhụy từ bên ngoài đi vào.

Mộng Kiều Nhụy thấy Trịnh Thư Vân cũng có mặt trong văn phòng, lại không hề kinh ngạc chút nào.

Mấy ngày nay Trịnh Thư Vân rõ ràng đã trở thành “tân sủng” của Mục Văn Hạo, là khách quen của nơi này.

“Văn Hạo, em đã liên lạc với bên tòa soạn bắt đầu quảng bá tạo thế rồi, hiện tại chỉ còn chờ ca khúc mới của Diệp Ninh đến nữa thôi.”

Mục Văn Hạo mỉm cười nhìn Mộng Kiều Nhụy nói: “Tốt lắm, em làm việc anh luôn rất yên tâm.”

Từ sau khi Mộng Kiều Nhụy trở thành con gái nuôi của Lư Chí Vĩ thì tính cách đã thay đổi hoàn toàn.

Trước kia cô ta đặt toàn bộ lực chú ý lên trên người Mục Văn Hạo, chỉ nghĩ xem làm thế nào để lấy lòng anh ta, hoàn toàn không sống cuộc sống cho riêng mình.

Nhưng hiện tại thì đã khác, cô ta đã có được điều kiện để có thể độc lập và làm Mục Văn Hạo nể trọng mình, bắt đầu thử trở thành phụ tá đắc lực thật sự của Mục Văn Hạo.

TBC

Mà cô ta cũng trưởng thành lên rất nhanh chóng, đến cả Mục Văn Hạo cũng phải bắt đầu nhìn cô ta với ánh mắt khác.

Sau đó hai người lại thương lượng thêm một ít chuyện tiếp theo đó, làm Trịnh Thư Vân hoàn toàn trở thành người ngoài đứng xem.

Trịnh Thư Vân nhìn Mục Văn Hạo chậm rãi nói chuyện với Mộng Kiều Nhụy, tuy rằng hiện tại Mộng Kiều Nhụy đã không thể tiếp tục đứng trên sân khấu, nhưng mà cô ta trông lại càng tỏa sáng hơn trước kia rất nhiều.

Có rất nhiều lần cô ấy muốn xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ, nhưng lại không tìm được cơ hội.

Mãi đến khi cô ấy nghe Mục Văn Hạo nói muốn đưa ca khúc Diệp Ninh sáng tác cho Mao Tuyết Nam biểu diễn thì lập tức mất bình tĩnh.

“Sao có thể đưa ca khúc mà Diệp Ninh sáng tác cho Mao Tuyết Nam biểu diễn được chứ? Em không đồng ý, Diệp Ninh cũng sẽ không đồng ý!”

Cô ấy ngắt ngang cuộc nói chuyện của Mục Văn Hạo một cách vô cùng đương nhiên.

Trịnh Thư Vân biết rõ hiện tại Diệp Ninh đang nổi tiếng và được yêu thích đến mức nào, nhất là ca khúc do chính cô tự sáng tác kia, nó lại càng chứng minh rằng Diệp Ninh có được năng lực sáng tác hơn xa người thường, đến cả nhà soạn nhạc nổi tiếng như Nghiêm Hân cũng bị cướp đi hào quang.

Vậy mà vào lúc này Diệp Ninh lại đồng ý sáng tác ca khúc mới, đây chẳng khác nào một đống tiền từ trên trời rơi xuống.

Nếu viết cho Hồng Hải, cô ấy đương nhiên không có ý kiến gì. Nhưng mà mắc gì phải đưa cho con nhỏ Mao Tuyết Nam kia chứ?

Mục Văn Hạo nhướng mày, hiển nhiên là không thích bị người khác ngắt lời và cãi lại.

“Cho anh một lý do, vì sao lại không thể làm Mao Tuyết Nam biểu diễn?”

Ánh mắt lạnh như băng của anh ta vô hình trung đã gia tăng thêm rất nhiều áp lực cho Trịnh Thư Vân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 966: Chương 966


Mộng Kiều Nhụy lập tức dừng nói chuyện, làm bản thân đứng ngoài cuộc.

Trịnh Thư Vân xụ mặt nói: “Em không thích Mao Tuyết Nam.”

“Ha hả.” Vẻ mặt của Mục Văn Hạo giống như anh ta vừa mới nghe được chuyện gì đó cực kỳ nực cười.

Trịnh Thư Vân nhìn chằm chằm vào anh ta, nếu anh ta coi trọng lời cô ấy nói thì không nên có phản ứng này.

Mục Văn Hạo cười xong, trên mặt chỉ còn lại vẻ lạnh nhạt đến cùng cực.

“Anh là người làm ăn, chỉ biết suy xét đến việc làm gì thì sẽ đạt được ích lợi lớn nhất. Tính tới thời điểm hiện tại thì Mao Tuyết Nam chính là ứng cử viên thích hợp nhất, hơn nữa anh cũng đã uyết định rồi.

Câu nói kia đã bộc lộ rõ ràng khí thế lạnh lùng lại ngang ngược của anh ta.

Không ai có thể thay đổi quyết định của anh ta.

Trịnh Thư Vân tức giận buột miệng thốt lên: “Em là bạn gái của anh, không lẽ anh không thèm để ý đến cảm nhận của em sao?”

TBC

Ngay từ đầu cô ấy cũng không phải cứ nhất quyết phải cứng rắn như thế, nhưng mà những lời nói của Mục Văn Hạo đã k*ch th*ch và xúc phạm đến cô ấy.

Cô ấy vừa nói xong, bầu không khí xung quanh lập tức thay đổi ngay.

Toàn bộ biểu tình trên mặt Mục Văn Hạo dần biến mất, cuối cùng chỉ còn lại vẻ lạnh nhạt.

Anh ta hơi nheo mắt lại, ánh mắt lạnh lùng không thèm để ý nhìn lướt qua Trịnh Thư Vân đang hùng hổ, hình như đang suy nghĩ gì đó.

Trò chơi này cũng nên kết thúc rồi!

Trịnh Thư Vân đột nhiên cảm thấy vô cùng ngạt thở.

Ánh mắt của Mục Văn Hạo khi nhìn về phía cô ấy thật sự quá lạnh nhạt, giống như quay trở về lúc hai người bọn họ vừa mới quen biết nhau.

Nhưng mà hiện tại hai người bọn họ đang hẹn hò với nhau mà.

Cô ấy có chút hối hận, có phải mình nói chuyện quá hung dữ, chọc anh ta bực bội rồi hay không?

Mộng Kiều Nhụy vốn định đứng ngoài cuộc lại nhận được ánh mắt sắc lạnh của Mục Văn Hạo, cô ta gần như hiểu được ý của Mục Văn Hạo ngay lập tức.

Cô ta thầm cảm thấy tiếc hận thay cho Trịnh Thư Vân.

Giây tiếp theo, Mộng Kiều Nhụy đã mở miệng thay cho Mục Văn Hạo.

“Cô Trịnh, tôi không biết giữa cô và Văn Hạo có chuyện gì, nhưng mà hiện tại cô đang đứng trước vị hôn thê của anh ấy, có phải là cô cũng nên chú ý ngôn từ của mình một chút không?”

Cô ta đã cố gắng kiểm soát giọng điệu nói chuyện của mình lắm rồi, không muốn làm Trịnh Thư Vân chịu quá nhiều đả kích và nhục nhã.

Mặt Trịnh Thư Vân lập tức đỏ bừng lên, cô ấy quá để ý tình cảm giữa cô ấy và Mục Văn Hạo, cho nên mới quên mất chuyện mình danh không chính ngôn không thuận.

Cô ấy có thể tức giận, cãi nhau với Mục Văn Hạo, nhưng tuyệt đối sẽ không phát sinh bất cứ xung đột gì với Mộng Kiều Nhụy.

“Tôi không phải có ý đó...”

Mộng Kiều Nhụy đương nhiên biết cô ấy không có ý đó, cũng sẽ không thèm để ý, nhưng có một số việc cô ta không thể quyết định, theo bản năng nhìn về phía Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo nhàn nhã bưng ly rượu trước mặt lên.

Mộng Kiều Nhụy tiếp tục thở dài, đành phải kiếm chuyện với Trịnh Thư Vân trước.

“Cô Trịnh là người được giáo dục kỹ càng, chắc là cũng biết cho dù là cố ý hay vô tình thì cô cũng không nên dùng thân phận bạn gái để miêu tả mối quan hệ giữa cô và Văn Hạo lúc này chứ.”

Hơi thở của Trịnh Thư Vân có chút gián đoạn, bị những lời này của Mộng Kiều Nhụy tát thẳng vào mặt.

Cô ấy nhìn Mục Văn Hạo với ánh mắt cầu cứu, cô ấy chưa bao giờ hi vọng Mục Văn Hạo có thể cho mình một danh phận rõ ràng như bây giờ.

Mục Văn Hạo hoàn toàn ngó lơ sự xấu hổ của cô ấy.

Lòng tự trọng của Trịnh Thư Vân làm cô ấy cố chịu đựng chủ động hỏi: “Mục Văn Hạo, rốt cuộc thì em là gì của anh?”

Ở trước mặt Mộng Kiều Nhụy, cũng đã đến lúc làm rõ ràng mối quan hệ giữa ba người bọn họ.

Mục Văn Hạo không thèm để ý buông ly rượu xuống, dưới ánh mắt tủi thân lại hồi hộp của Trịnh Thư Vân, bình tĩnh mở miệng nói.

“Cô là người phụ nữ của tôi.”

Đây không phải là câu trả lời mà Trịnh Thư Vân muốn.

Mà Mục Văn Hạo vẫn còn tiếp tục nói: “Kiều Nhụy là vị hôn thê của tôi.”

Trịnh Thư Vân hoàn toàn ngẩn người, gương mặt vốn còn hồng hào lập tức tái nhợt, cơ thể không khống chế được mà run rẩy kịch liệt.

Mục Văn Hạo nói những lời này là có ý gì?!

Mộng Kiều Nhụy là vị hôn thê, vậy cô ấy lại là cái gì?

Người phụ nữ của anh, kẻ thứ ba, hay là bồ nhí?!!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 967: Chương 967


Máu toàn thân của Trịnh Thư Vân đều dồn hết l*n đ*nh đầu, làm cô ấy cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

“Anh đã nói là anh thích em, muốn em làm bạn gái của anh...”

TBC

“Đương nhiên. Tôi sẽ không lên giường với người phụ nữ mà tôi không thích. Còn chuyện là bạn gái hay là cái gì, đối với tôi mà nói, đó chỉ là một cái xưng hô nhàm chán mà thôi.”

Mục Văn Hạo ngả ngớn nói ra những lời này.

Trái tim Trịnh Thư Vân giống như bị xé rách thủng một lỗ, gió thổi qua.

Đau thấu tâm can chắc cũng là như thế này.

Mặc dù đã đến mức này, nhưng cô ấy vẫn cứ không muốn tin rằng nửa tháng ngọt ngào vừa qua đều chỉ là giả.

“Anh đã nói là sẽ rời khỏi Mộng Kiều Nhụy, cho em một danh phận.”

Mục Văn Hạo chậc lưỡi, giống như muốn nhắc nhở cô ấy, hỏi ngược lại: “Cô xác định tôi từng nói như thế sao?”

Trịnh Thư Vân cảm thấy mình sắp thở không nổi nữa rồi, tuy rằng anh ta không nói rõ, nhưng mà mấy ngày qua thứ anh ta đang ám chỉ không phải là chuyện này sao.

Mộng Kiều Nhụy nhìn Trịnh Thư Vân lảo đảo muốn ngã, có chút đau lòng.

Cô gái ngốc này thật sự bất chấp tất cả mà lao đầu vào, thật sự quá đáng thương.

Nhìn thấy Trịnh Thư Vân của hiện tại, cô ta cũng vô cùng may mắn vì mình không đặt chân đi lên con đường tương tụ.

“Cô Trịnh, cô đã hiểu ý của Văn Hạo chưa? Anh ấy sẽ không rời khỏi tôi, cho dù anh ấy có bao nhiêu người phụ nữ ở bên ngoài thì tôi đều sẽ là vị hôn thê duy nhất của anh ấy.”

Cô ta có thể không nói, nhưng mà lại thấy Trịnh Thư Vân thật sự quá đáng thương, dứt khoát lại k*ch th*ch cô ấy thêm chút nữa, làm Trịnh Thư Vân hoàn toàn tỉnh táo lại, rời khỏi Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân rơi nước mắt, cố chấp chất vấn Mục Văn Hạo: “Là như thế sao? Từ trước đến nay anh đều chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn với em sao?”

Mục Văn Hạo cười mỉa nói: “Nếu tất cả các cô gái tôi lên giường đều bắt tôi phải cưới, vậy chẳng phải tôi đã có được tam cung lục viện rồi sao? Huống chi cô vẫn luôn biết tôi có vị hôn thê mà.”

Tia hi vọng cuối cùng của Trịnh Thư Vân tan biến, giơ tay muốn tát Mục Văn Hạo một bạt tai.

Nhưng mà đến cả cơ hội này Mục Văn Hạo cũng không cho cô ấy, chỉ lạnh nhạt nắm lấy cổ tay của cô ấy.

“Mục Văn Hạo, tôi hận anh! Sao anh lại có thể làm tổn thương tình cảm của tôi như thế chứ!”

Trịnh Thư Vân khàn giọng khóc lóc kể lể.

Cô ấy thật sự không rõ, vì sao thích mà anh ta nói lại biến thành tổn thương như vậy chứ?!

Ánh mắt Mục Văn Hạo giống như ma quỷ: “Tôi cho rằng cô là một người phụ nữ thông minh, không ngờ thì ra cô còn ngu xuẩn hơn những người khác. Cô thật sự không biết vì sao tôi muốn hẹn hò yêu đương với cô sao?”

Trịnh Thư Vân lộ ra vẻ mặt sợ hãi, giãy dụa kịch liệt, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất chính là trốn tránh.

“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe...”

Sao Mục Văn Hạo có thể dừng lại được chứ: “Để tôi nói rõ cho cô biết, tôi hẹn hò yêu đương với cô đều là vì muốn trả thù Diệp Ninh. Không phải cô là bạn thân nhất của cô ấy sao? Tôi muốn làm cô ấy trơ mắt nhìn bạn thân nhất của cô ấy bị tôi chơi đùa trong lòng bàn tay lại bất lực không thể làm gì.”

Trịnh Thư Vân sắp không thở nổi nữa rồi.

Cô ấy hối hận, thật sự quá hối hận.

Lúc trước cô ấy không nên không nghe theo lời khuyên của Diệp Ninh, không nên cho rằng mình đặc biệt đến mức có thể thay đổi một tên ác ma.

Mục Văn Hạo nhìn gương mặt đầy nước mắt của cô ấy, chỉ cảm thấy vô cùng sung sướng, toàn thân trở nên vặn vẹo.

“Cho nên người cô nên hận là Diệp Ninh mới đúng. Nếu không phải cô ấy thì cô sẽ không cần phải đau khổ như bây giờ!”

“Ma quỷ, anh chính là một tên ma quỷ!” Trịnh Thư Vân điên cuồng kêu to, ước gì có thể chọc điếc lỗ tai mình.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 968: Chương 968


Mục Văn Hạo đúng là ma quỷ, anh ta đang rất muốn nhìn đến cảnh Trịnh Thư Vân và Diệp Ninh trở mặt, nhìn thấy Diệp Ninh đau khổ và hối hận.

Anh ta phải dùng thủ đoạn này để làm Diệp Ninh biết, dám làm trái ý của anh ta thì sẽ có hậu quả như thế nào...

Viện gia thuộc quân khu.

Cố Phong và Diệp Ninh vẫn đang tiếp tục nói chuyện.

TBC

“Anh đã liên lạc với một người bạn cũ, nếu em đồng ý thì có thể để anh ấy phụ trách việc đưa đón em mỗi ngày.”

Cố Phong nói rất uyển chuyển, anh biết hiện tại Diệp Ninh cần một người thay thế anh, cho nên mấy ngày trước cũng đã bắt đầu tìm kiếm rồi.

“Đương nhiên người ta cũng không phải giúp đỡ không công, em có thể trả lương cho anh ấy bằng với lương của tài xế. Anh ấy rất đáng tin cậy, em có thể tin tưởng anh ấy.”

Anh biết dựa theo tính cách của Diệp Ninh thì xác suất cô từ chối là rất lớn, cho nên mới cố ý giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ một chút, sau đó mới dừng lại chờ Diệp Ninh đưa ra quyết định.

“Tôi thì không có vấn đề gì hết, anh ấy có xe không?”

Diệp Ninh không có xe, hiện tại đi đâu một là Cố Phong đưa, hai là đoàn văn công sẽ phụ trách.

Với thân phận hiện tại của cô thì xin dùng xe trong đoàn cũng không có vấn đề gì, nhưng mà làm thế thì có lẽ trong đoàn cũng sẽ sắp xếp tài xế riêng của cô.

Nhưng mà như vậy thì cũng không tiện lắm, dù sao thì sau này cô cũng sẽ có rất nhiều hành trình cho hoạt động cá nhân.

Cho nên cô suy xét có lẽ cô nên nhanh chóng mua xe, hơn nữa cô cũng biết lái xe,

Mà cô hỏi như thế, cũng có nghĩa là đã đồng ý để người mà Cố Phong nhắc đến thay ca cho anh.

Cố Phong rất vui vẻ, lập tức trả lời: “Anh ấy có xe, nhưng mà xe hơi cũ, sử dụng không có vấn đề gì.”

“Được. Vậy chiều mai anh dẫn anh ấy đến đoàn văn công, để hai chúng tôi làm quen trước đi.” Diệp Ninh hoàn toàn tin tưởng sự sắp xếp của anh.

Cuối cùng trái tim của Cố Phong cũng hoàn toàn thả lỏng lại.

Nói xong chuyện công việc, hai người lại yên lặng trong chốc lát.

Diệp Ninh ho khan nói: “Anh ăn cơm chiều chưa? Có muốn đi lên ăn chén mì rồi về không?”

Cố Phong rất có chừng mực mà từ chối: “Không cần, cũng khuya rồi, em cũng cần phải nghỉ ngơi nữa.”

Diệp Ninh không mời tiếp: “Vậy tôi đi về nhà?”

“Ừ, anh nhìn em đi vào trong.” Cố Phong đáp.

Diệp Ninh đi vài bước quay đầu một lần, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Cố Phong, bước lên cầu thang.

Đối với cô, đêm hôm nay thật sự quá dài.

Ngay từ đầu cô cho rằng chờ minh về đến nhà sẽ kết thúc, nhưng mà mới về đến nhà thì điện thoại bàn trong nhà đã vang lên.

Cô bị tiếng vang bất chợt này làm giật mình hết hồn, sau đó mới mở đèn ra nhanh chóng bước qua đó.

“A lô, tôi là Diệp Ninh.”

Giây tiếp theo, giọng nói có phần sốt ruột của Mộng Kiều Nhụy đã truyền đến.

“Diệp Ninh, cô có thể đến Hồng Hải không?”

“Có chuyện gì sao?” Lời từ chối đã đến bên miệng của Diệp Ninh.

“Trịnh Thư Vân và Mục Văn Hạo trở mặt rồi, trạng thái tinh thần của cô ấy không được ổn định cho lắm, đi ra ngoài một mình. Tôi sợ cô ấy sẽ xảy ra chuyện gì, cho nên mới gọi điện thoại đến cho cô.” Hoàn cảnh bên phía Mộng Kiều Nhụy rất ồn ào, hiển nhiên cô ta cũng không gọi điện thoại cho Diệp Ninh ở trong văn phòng của Mục Văn Hạo.

Trong lòng Diệp Ninh căng thẳng, lập tức thay đổi sắc mặt nói: “Tôi sẽ qua đó ngay, cô cố gắng cản Thư Vân lại giúp tôi!”

Quả nhiên chuyện cô lo lắng nhất vẫn cứ xảy ra, hơn nữa còn nhanh hơn trong dự đoán rất nhiều.

“Được rồi, hiện tại tôi lập tức đi ra ngoài tìm cô ấy. Nhưng mà cô cũng phải nhanh lên đó, tôi sợ cô ấy không nghe lời tôi.” Mộng Kiều Nhụy cũng coi như là nể mặt Diệp Ninh, cho nên mới đi để ý đến tình huống của Trịnh Thư Vân.

Diệp Ninh cúp điện thoại, dùng tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 969: Chương 969


Cố Phong vừa mới thắt xong dây an toàn thì đã nhìn thấy Diệp Ninh lại vội vàng đi ra, hơn nữa sắc mặt còn rất vội vàng.

Thấy anh còn chưa đi, Diệp Ninh chạy đến.

“Cố Phong, chở tôi đến Hồng Hải đi, Thư Vân có chuyện rồi!”

“Lên xe!”

Cố Phong nghe nói Trịnh Thư Vân xảy ra chuyện, cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Một lúc sau xe đã chạy ra khỏi viện gia thuộc.

“Chuyện gì thế? Trịnh Thư Vân ở Hồng Hải sao?”

Lúc nhắc đến Hồng Hải, giọng nói của Cố Phong cũng trở nên trầm đi rất nhiều.

“Chắc bây giờ vẫn ở đó, tình hình cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.” Mặt Diệp Ninh âm u đen tối.

Mấy ngày nay Trịnh Thư Vân vẫn luôn đắm chìm trong tình cảm với Mục Văn Hạo, sao tự nhiên lại trở mặt rồi?!

Cố Phong biết cô không muốn nhắc đến chuyện liên quan đến Hồng Hải, cho nên cũng không hỏi tiếp nữa, chỉ liên tục tăng tốc độ chạy qua từng dãy phố.

Bên kia, Mộng Kiều Nhụy đã tìm được Trịnh Thư Vân, cô ấy đang ở cách Hồng Hải không xa.

Cô ấy vẫn còn liên tục khóc, trạng thái cực kỳ tệ.

“Cô Trịnh, cô đứng đây chờ chút đi, Diệp Ninh sẽ đến đây ngay.”

Mộng Kiều Nhụy nắm lấy cánh tay cô ấy, muốn thử an ủi.

Nhưng Trịnh Thư Vân lại giống như không nghe được lời cô ta nói, tiếp tục ngơ ngẩn như mất hồn vừa đi vừa khóc.

Mộng Kiều Nhụy đã hứa với Diệp Ninh, cho nên chỉ có thể đi sát theo bên cạnh cô ấy.

Trịnh Thư Vân đi đi một lúc, đột nhiên dừng lại, cứng đờ cổ quay đầu, nước mắt rưng rưng nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy.

“Cô đến đây xem trò hề của tôi sao?”

“Bây giờ đã khuya rồi, cô đi một mình không an toàn.”

Mộng Kiều Nhụy nói thật, mấy chỗ khác trong huyện thành thì còn đỡ, nhưng mà con phố chỗ có Hồng Hải này thường xuyên có người uống say, thật sự không an toàn chút nào.

Trịnh Thư Vân khóc xong lại cười, nụ cười tràn ngập thê lương.

“Tôi chỉ là một con ngốc bị người ta xoay vòng vòng như dế thôi! Cô nói cho tôi biết, có phải từ trước đến giờ Mục Văn Hạo chưa bao giờ thích tôi đúng không?”

Mộng Kiều Nhụy thở dài, đã đến nước này rồi mà cô ấy vẫn còn để ý đến chuyện này: “Cô đừng suy nghĩ quá nhiều, mọi chuyện đều sẽ qua thôi.”

“Sẽ không qua được, suốt đời này cũng không qua được. Đây là lần đầu tiên tôi thích một người đến thế, cho dù anh ấy nói cái gì tôi cũng không chút do dự mà lựa chọn tin tưởng, vì sao anh ấy lại đối xử với tôi như thế chứ?”

Cảm xúc của Trịnh Thư Vân càng lúc càng kích động, siết chặt lấy bả vai của Mộng Kiều Nhụy, giống như người c.h.ế.t đuối túm được cọng rơm rạ cứu mạng cuối cùng.

Mộng Kiều Nhụy không biết phải trả lời như thế nào.

Mục Văn Hạo không phải không biết yêu, chỉ là anh ta sẽ không yêu bọn họ mà thôi.

“Cô có thân phận và điều kiện như thế, sau này chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn.”

Trịnh Thư Vân như muốn sụp đổ càng làm cô ta nhận rõ một sự việc, đó chính là nhất định không được yêu Mục Văn Hạo.

“Tôi sẽ không yêu bất cứ người nào nữa...” Trịnh Thư Vân vô lực rũ hai tay, che mặt khóc rống.

Lúc này, xe của Cố Phong dừng lại ở lề đường cách hai người không xa.

Diệp Ninh sốt ruột chạy đến: “Thư Vân.”

Trịnh Thư Vân nghe được tiếng nói của Diệp Ninh, không chỉ không thả lỏng, ngược lại còn càng thêm kích động.

“Cô đừng đến đây!”

Cô ấy run giọng ngăn cản.

Diệp Ninh ngơ ngẩn dừng lại, nhìn Trịnh Thư Vân khóc sướt mướt, tâm trạng vô cùng nặng nề.

Tình hình còn nghiêm trọng hơn những gì cô tưởng tượng nữa.

“Cô đừng đến đây, hiện tại tôi không muốn nhìn thấy cô!” Trịnh Thư Vân gần như là cầu xin nói.

Tuy rằng lý trí nói cho cô ấy, chuyện này không liên quan gì đến Diệp Ninh cả, nhưng về phương diện tình cảm thì cô ấy thật sự không thể nào chấp nhận được chuyện này.

Cô ấy thừa nhận Mục Văn Hạo đã thành công, thủ đoạn lợi dụng cô ấy để làm Diệp Ninh khổ sở của anh ta đã thành công rồi.

“Thư Vân, cô bình tĩnh lại chút đi, cho dù xảy ra chuyện gì thì chúng ta cũng đều có thể bàn bạc kỹ càng hơn.” Diệp Ninh đại khái đã đoán ra được, cố đè hận ý đối với Mục Văn Hạo xuống.

Trịnh Thư Vân liên tục lắc đầu kháng cự: “Xin lỗi, tôi làm không được...”

Diệp Ninh siết chặt bàn tay.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 970: Chương 970


Giọng của Cố Phong từ bên cạnh vang lên: “Tiểu Ninh, em cũng bình tĩnh chút đi, để anh đi qua đó xem sao.”

Trịnh Thư Vân không cho Diệp Ninh đến gần, vậy có thể để anh đi thử xem sao.

Quả nhiên lần này Trịnh Thư Vân không có phản ứng gì.

Cố Phong cẩn thận mở miệng: “Trịnh Thư Vân, bây giờ đã khuya lắm rồi, cô cũng không muốn làm đoàn trưởng lo lắng đúng không? Chúng tôi đưa cô về nhà trước, có chuyện gì thì chờ về đến nhà lại nói sau, có được không?”

Trịnh Thư Vân nghẹn ngào nói: “Tôi không còn mặt mũi nào mà về nhà nữa.”

“Sao lại thế được chứ? Trên đời này không có ai yêu con hơn cha mẹ cô, cho dù cô đã xảy ra chuyện gì thì bọn họ chắc chắn cũng đều sẽ đứng về phía cô vô điều kiện.” Cố Phong cố gắng dùng giọng điều mềm nhẹ nhất để nói, tránh cho lại k*ch th*ch đến cảm xúc của cô ấy lần nữa.

Trịnh Thư Vân dùng tay ôm chặt ngực, mặt mày trắng bệch: “Nhưng mà tôi thật sự quá đau, có phải chỉ cần tôi c.h.ế.t đi thì tất cả sự đau khổ này đều sẽ biến mất không?”

Diệp Ninh nghe thấy cô ấy có ý định tự sát, theo bản năng nhấc chân bước về phía trước.

Cảm xúc của Trịnh Thư Vân lại mất khống chế lần nữa, chỉ muốn trốn đi cách Diệp Ninh thật xa.

Cố Phong chỉ có thể giơ tay cản cô ấy lại, để tránh cho cô ấy thật sự làm ra chuyện gì đó làm bản thân bị thương.

Cô ấy điên cuồng giãy dụa, gào rống, giống như đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Trạng thái hiện tại của Trịnh Thư Vân đã không chỉ đơn giản là vì Diệp Ninh đến gần nữa.

Trong lúc ba người lôi kéo nhau, móng tay của Trịnh Thư Vân cào xước mu bàn tay của Diệp Ninh, để lại hai vết trầy rướm máu.

Cố Phong nhìn thấy Diệp Ninh bị thương, tay làm thành đao c.h.é.m xuống, Trịnh Thư Vân ngã xuống trong lòng n.g.ự.c anh.

Sắc mặt Diệp Ninh cực kỳ xấu, thở hổn hển hỏi: “Anh có làm cô ấy bị thương không?”

Cố Phong nhanh chóng trả lời: “Không có, tay của em...”

“Chỉ là bị thương ngoài da thôi, không có việc gì, đỡ cô ấy lên xe trước đi.”

Diệp Ninh biết rất rõ, Cố Phong làm thế là đúng.

Cố Phong dồn hết lực chú ý lên cánh tay bị thương của Diệp Ninh, nhưng cũng biết cô rất quan tâm Trịnh Thư Vân, lên tiếng đồng ý rồi bế Trịnh Thư Vân lên đi lại chỗ đậu xe.

Diệp Ninh xoay người nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy, mặt mày âm u đến muốn nhỏ nước.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mộng Kiều Nhụy nhìn thấy tình cảnh lúc nãy cũng sợ hết hồn.

Cô ta không ngờ rằng một cô gái có thân phận như Trịnh Thư Vân, khi nổi điên sẽ đáng sợ đến thế.

“Mục Văn Hạo nói với Trịnh Thư Vân là anh ta hẹn hò với cô ấy đều là vì để trả thù cô.”

TBC

Chỉ một câu nói ngắn ngủi lại làm cho Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng sợ.

Cái tên điên Mục Văn Hạo này!

Lửa giận trong lòng cô bốc lên ngùn ngụt, suy nghĩ duy nhất chính là đi tìm Mục Văn Hạo tính sổ.

“Cô muốn làm gì đó?” Mộng Kiều Nhụy nhanh tay lẹ mắt giữ chặt cô lại.

Sắc mặt của Diệp Ninh vô cùng đáng sợ: “Tôi muốn đi tìm Mục Văn Hạo!”

Mộng Kiều Nhụy sợ đến mức hồn vía lên mây, nếu để Mục Văn Hạo biết là cô ta giúp đỡ bọn họ, người có kết quả thê thảm tiếp theo sẽ chính là cô ta.

Cô ta run giọng ngăn cản: “Diệp Ninh, cô phải bình tĩnh. Cho dù cô đi qua đó thì có thể làm gì chứ? Huống chi cô muốn làm cho tất cả mọi người biết Trịnh Thư Vân từng yêu đương với Mục Văn Hạo sao?”

Những lời này giống như một chậu nước lạnh xối thẳng vào đầu Diệp Ninh, làm cho lý trí đã bị lửa giận nuốt chửng lập tức quay về.

Đúng vậy, cô gặp được Mục Văn Hạo, ngoài trừ chất vấn, nổi giận ra thì còn có thể làm được gì nữa?

Chỉ e là hiện tại Mục Văn Hạo cũng đang chờ cô đi qua đó, muốn nhìn thấy vẻ phẫn nộ và bất lực của cô.

Mục Văn Hạo muốn làm cô cảm thấy áy náy, tự trách, anh ta đúng là đã làm được rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 971: Chương 971


Diệp Ninh và Cố Phong đưa Trịnh Thư Vân về nhà.

Khi bị hai vợ chồng Trịnh Hồng Xương dò hỏi, Diệp Ninh chỉ có thể nói dối.

Nói là công việc của Trịnh Thư Vân không quá suôn sẻ, cho nên mới đi ra ngoài uống rượu.

Từ đầu đến cuối Trịnh Hồng Xương đều nghiêm mặt, cũng may ông ấy không nghi ngờ lời giải thích của Diệp Ninh.

Chờ hai người rời khỏi nhà họ Trịnh thì đã là nửa đêm.

Diệp Ninh lộ ra vẻ cực kỳ mỏi mệt, thật sự là thể xác và tinh thần đều mệt.

Xe của Cố Phong đậu lại ở dưới lầu.

TBC

Diệp Ninh cũng không lặp tức xuống xe.

Cô biết Cố Phong cần cô giải thích, cô đang do dự không biết có nên nói cho anh biết chuyện của Trịnh Thư Vân và Mục Văn Hạo hay không?

Tối nay Cố Phong đã giúp đỡ cô rất nhiều, cũng đã sớm ý thức được sự khác thường của Trịnh Thư Vân. Nhất là khi Diệp Ninh nói dối với Trịnh Hồng Xương thì anh lại càng nhận rõ tính nghiêm trọng của sự việc.

“Anh đưa em lên lầu.”

Đúng là Cố Phong rất muốn biết, nhưng anh lại càng không muốn làm Diệp Ninh khó xử.

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nói: “Thư Vân yêu đương.”

Cố Phong hơi nhíu mày, thật ra cũng không quá kinh ngạc, anh đã đoán được từ trước rồi.

Hơn nữa chuyện anh để ý cũng không phải cái này.

Vì sao sau khi Trịnh Thư Vân nhìn thấy Diệp Ninh thì lại có phản ứng kích động như thế, đây mới là chuyện anh để ý đến nhất.

Không bao lâu sau, câu nói tiếp theo của Diệp Ninh đã đưa ra câu trả lời, hơn nữa cũng làm gương mặt của anh trở nên lạnh nhạt.

“Đối tượng là Mục Văn Hạo.”

Diệp Ninh thật sự không muốn nhắc đến cái tên này trước mặt Cố Phong, nhưng hiện tại không nói cũng không được.

Cô nói xong, trong xe cũng rơi vào khoảng lặng như mọi thứ đều đã chết.

Cuối cùng Cố Phong cũng hiểu, bàn tay cầm tay lái càng lúc càng siết chặt.

Chết tiệt!

Diệp Ninh cảm nhận được áp suất thấp tỏa ra từ trên người cô.

Cô thậm chí còn nảy ra một ý tưởng vô cùng đáng sợ, hình như Cố Phong đã biết chuyện giữa cô và Mục Văn Hạo.

Nếu không thì tại sao anh lại sẽ có phản ứng như thế chứ?

“Cố Phong, anh đang suy nghĩ gì thế?”

Cô cẩn thận hỏi, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi, nhìn chằm chằm vào hai mắt Cố Phong để xác định suy đoán trong lòng mình.

“Sao lại là Mục Văn Hạo? Không phải anh ta đã có vị hôn thê rồi sao?”

“Sao anh biết anh ta đã có vị hôn thê?”

Phản ứng của Cố Phong bình thường rồi lại không bình thường, Diệp Ninh lập tức bắt được trọng điểm.

Trong nhận tri của cô, Cố Phong và Mục Văn Hạo không tiếp xúc quá nhiều với nhau, cho dù trước đó tin tức Mục Văn Hạo đính hôn lan truyền khắp toàn thành, nhưng người trong bộ đội chắc chắn sẽ không đi để ý những chuyện này.

Cố Phong thấy Diệp Ninh căng thẳng như thế, cũng biết rõ cô đang lo lắng cái gì.

“Lần trước chúng ta cùng nhau từ kinh thành về, em và anh ta đã từng nói.”

“Tôi có nói sao?” Diệp Ninh cố gắng nhớ lại, hoàn toàn không nhớ ra mình từng nhắc đến chuyện này.

Cố Phong gật đầu khẳng định: “Hơn nữa cho dù Mục Văn Hạo không có vị hôn thê thì hình như bên cạnh anh ta cũng có không ít phụ nữ, sao Trịnh Thư Vân lại thích anh ta chứ?”

Diệp Ninh cảm thấy Cố Phong hiểu biết về Mục Văn Hạo nhiều hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng thật ra mấy chuyện này cũng coi như là chuyện mọi người đều biết, chỉ cần Cố Phong hỏi thăm vài người là biết được ngay, cũng không thể chứng minh cái gì.

“Có lẽ đây chính là một loại nghiệt duyên đi.”

Cố Phong nhìn về phía Diệp Ninh, trong mắt mang theo chút đau lòng: “Tuy rằng em và cô ấy là bạn thân, nhưng chuyện tình cảm này bạn bè không thể nào nhúng tay vào được, em đã làm rất tốt rồi.”

Mũi Diệp Ninh cay xè, những lời này làm cô hoàn toàn phát tiết ra sự áy náy và tủi thân của cô đối với Trịnh Thư Vân, cô thật sự muốn khóc to một trận.

Nhưng mà cuối cùng cô vẫn cố kiềm chế nước mắt.

Nước mắt không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì.

“Tối nay may mà có anh, nếu không một mình tôi cũng không biết phải làm như thế nào.”

Giống như chỉ cần có anh ở đó thì cô không cần phải lo lắng gì nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 972: Chương 972


Cố Phong cho cô một nụ cười trấn an: “Khuya lắm rồi, em đừng nghĩ mấy chuyện này. Ngày mai em còn phải đi làm, mau đi về ngủ đi.”

“Được.” Vẻ mặt của Diệp Ninh có vẻ như đã khôi phục lại bình thường.

Cố Phong cùng cô đi lên lầu, nhìn cô mở cửa phòng ra đi vào.

“Tạm biệt.”

“Hẹn gặp lại.”

Diệp Ninh đóng cửa lại, bóng dáng biến mất trong tầm mắt của Cố Phong.

Sắc mặt dịu dàng của Cố Phong lập tức bị vẻ nặng nề lạnh như băng thay thế.

Anh đã tốn gần một năm để tìm kiếm chứng cứ phạm tội của Mục Văn Hạo, không ngờ vẫn cứ chậm một bước...

Ngày hôm sau.

Trịnh Thư Vân xin nghỉ, không đến đi làm.

Ngô Hàm Nhu cũng xin nghỉ, không đến đi làm.

Các thành viên của đội nhạc khí đều rất khó hiểu, tối hôm qua lúc bọn họ đi ăn cơm cùng nhau, Trịnh Thư Vân vẫn còn bình thường khỏe mạnh, sao hôm nay tự nhiên lại xin nghỉ bệnh rồi?

Diệp Ninh vẫn rất bận rộn, chỉ là buổi trưa gọi điện thoại về cho nhà họ Trịnh.

Mẹ Trịnh nói cho cô, Trịnh Thư Vân đã tỉnh lại, trạng thái vẫn cứ tốt lắm, luôn nhốt mình trong phòng.

Diệp Ninh có thể hiểu được tâm trạng của Trịnh Thư Vân, có lẽ hiện tại nên cho cô ấy một chút thời gian, làm cô ấy có thể bình tĩnh lại, như vậy đã là tốt nhất rồi.

Chiều tối tan ca, Diệp Ninh gặp được Cố Phong và tài xế mà anh giới thiệu.

Người đàn ông ở trước mặt cũng trạc tuổi của Cố Phong, chiều cao khoảng một mét bảy mươi lăm, hình thể đã không thể dùng từ cường tráng để miêu tả nữa rồi, gương mặt bụ bẫm, hai mắt bị thịt chen chúc chỉ còn lại một khe hở bé xíu.

Cố Phong đứng kế bên anh ấy, nếu chỉ nhìn về mặt chiều ngang thì người này rộng gấp đôi Cố Phong.

“Diệp Ninh, đây là người bạn mà tối hôm qua anh nói với em đó, anh ấy tên Vương Kim. Em có thể gọi anh ấy là anh Vương.”

Diệp Ninh nghiêm túc nghe Cố Phong giới thiệu.

Tuy rằng người ở đối diện khác một trời một vực với tưởng tượng của cô, nhưng cô lại không hề nghi ngờ năng lực tuyển người của Cố Phong.

Cô đang định chào hỏi với Vương Kim thì Vương Kim đã cười thân thiên giành trước.

“Đừng gọi như thế, cứ gọi tôi là Tiểu Vương là được rồi!”

Khóe miệng Diệp Ninh co giật, suýt chút nữa đã không khống chế được vẻ mặt.

Cố Phong cũng hơi mất tự nhiên ho khan nói: “Gọi vậy không ổn lắm.”

Vương Kim hoàn toàn không thấy có cái gì không ổn, chỉ cảm thấy Cố Phong quá để ý đến lễ nghĩa rồi.

“Nếu không thì gọi tôi là Vương Mập cũng được, dù sao mọi người đều gọi tôi như thế. Dù sao đừng gọi tôi là anh, tôi nghe không quen.”

Diệp Ninh cảm thấy xưng hô Vương Mập này cũng không ổn lắm, nhìn về phía Cố Phong hỏi ý.

Cố Phong hiểu biết tính cách Vương Kim, cũng biết anh ấy không thèm để ý mấy cái xưng hô này, sau đó nói với Diệp Ninh: “Vậy em cứ gọi anh ấy là Vương Mập đi, như vậy cũng có vẻ thân thiết hơn.”

Diệp Ninh nghe Cố Phong nói như thế thì cũng không từ chối nữa.

“Sau này phải làm phiền anh rồi.”

Vương Kim xua tay nói: “Là tôi phải cảm ơn cô mới đúng, sau này cô chính là cơm cha áo mẹ của tôi.”

Anh ấy có tính cách phóng khoáng rộng rãi, dễ dàng làm quen với Diệp Ninh.

Cố Phong cười cười, ra hiệu cho Diệp Ninh nhanh lên xe.

Hôm nay là ngày cuối cùng anh đưa đón cô, đồng thời cũng làm Vương Kim làm quen với con đường đưa đón.

Vương Kim rất thích nói chuyện, dọc theo đường đi đều sẽ nói chuyện phiếm với Cố Phong, thỉnh thoảng cũng sẽ quan tâm đến Diệp Ninh ngồi ở phía sau.

TBC

Diệp Ninh thông qua cuộc trò chuyện của hai người, ý thức được có lẽ Cố Phong rất thân thiết với Vương Kim.

“Cố Phong, cậu giao cô Diệp cho tôi thì cứ việc yên tâm đi. Tôi bảo đảm mỗi ngày cô ấy đều sẽ vui vẻ đi làm, sao đó an toàn tan ca về nhà!”

Vương Kim vỗ n.g.ự.c cam đoan với Cố Phong.

Cố Phong thông qua kính chiếu hậu nhìn về phía Diệp Ninh, anh đương nhiên rất tin tưởng Vương Kim, nhưng mà anh lại càng muốn đích thân mình ở bên cạnh Diệp Ninh hơn, nhưng việc này chắc chắn không thể nào thực hiện được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 973: Chương 973


Viện gia thuộc quân khu.

Diệp Ninh và Cố Phong cùng nhau đến nhà họ Trịnh để thăm hỏi Trịnh Thư Vân.

“Diệp Ninh, cô nói thật cho tôi biết, rốt cuộc Thư Vân gặp chuyện gì thế?”

Trong lúc chờ đợi, Trịnh Hồng Xương nghiêm mặt hỏi Diệp Ninh.

Cả ngày hôm nay Trịnh Thư Vân không chỉ không ăn không uống mà thậm chí còn chưa từng bước chân ra khỏi phòng.

Mẹ Trịnh cố ý gọi điện thoại đến cho Lâm Thanh, Lâm Thanh lại nói với bọn họ là chị ấy cũng không nghe nói Trịnh Thư Vân gặp khó khăn gì trong công việc hay là có mâu thuẫn gì với đồng nghiệp cả.

Diệp Ninh bị Trịnh Hồng Xương nhìn chăm chú, theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y lại.

Muốn chịu đựng áp lực của đoàn trưởng để che giấu sự thật cũng không phải là chuyện đơn giản gì.

Lúc này Cố Phong ngồi ở bên cạnh nói: “Đoàn trưởng, việc này là chuyện riêng của Thư Vân, tôi cảm thấy nên để cô ấy tự nói với ông thì tốt hơn.”

Diệp Ninh cho Cố Phong một ánh mắt cảm ơn.

Trịnh Hồng Xương nhíu mày, trong đầu đại khái cũng đã đoán được gì đó.

Ông ấy hít một hơi thật sâu, nếu là chuyện trắc trở trong tình yêu thì đúng là ông ấy nên nghe chính miệng con gái nói cho ông biết sẽ tốt hơn.

Mẹ Trịnh từ trong phòng Trịnh Thư Vân đi ra, vô cùng áy náy nói: “Thư Vân nói hiện tại con bé không muốn gặp bất cứ ai.”

Bất cứ ai đương nhiên cũng bao gồm cả Diệp Ninh và Cố Phong.

Tâm trạng Diệp Ninh vô cùng nặng nề, cô biết cuối cùng thì Trịnh Thư Vân vẫn trách cô.

“Nếu là như thế, vậy phiền dì chăm sóc tốt cho Thư Vân, bọn con đi về trước.”

Thật ra mẹ Trịnh cũng muốn làm cho Diệp Ninh khuyên nhủ Trịnh Thư Vân, nhưng không ngờ sẽ lại là tình huống này.

TBC

Sắc mặt Trịnh Hồng Xương vô cùng nghiêm túc, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên con gái ông ấy mất kiểm soát đến thế.

Diệp Ninh và Cố Phong ra khỏi nhà họ Trịnh, tâm sự nặng nề.

“Có lẽ như thế cũng tốt. Lần này Trịnh Thư Vân có thể nhìn thấy rõ gương mặt thật của Mục Văn Hạo, như vậy là có thể đi ra đoạn tình cảm này.” Cố Phong chủ động an ủi.

Thật ra hiện tại chuyện anh lo lắng nhất chính là Diệp Ninh sẽ vì chuyện của Trịnh Thư Vân mà mất đi bình tĩnh, chủ động đi tìm Mục Văn Hạo tính sổ.

Mà ngày mai anh đã phải đi thực hiện nhiệm vụ huấn luyện rồi, muốn giúp cũng không được.

Diệp Ninh thở dài: “Hi vọng Thư Vân thật sự có thể dứt được.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không bao lâu sau đã đến dưới lầu của Diệp Ninh.

Vương Kim vẫn còn ở trong xe chờ đợi.

Suy nghĩ của Diệp Ninh quay về trên người Cố Phong.

“Lần này anh phải đi bao lâu?”

Cố Phong nói: “Ít nhất phải một tháng.”

Diệp Ninh lạnh nhạt “ừm” một tiếng, trước kia khi bọn họ còn chưa ly hôn, anh cũng thường xuyên có nhiệm vụ huấn luyện, cô đã quá quen rồi.

Nhưng mà lần này hình như cô lại cảm thấy một tháng trong tương lai sẽ rất dài dòng.

Hai người bọn họ cứ đứng yên như thế, giống như có rất nhiều điều còn chưa nói, nhưng lại giống như không cần thiết phải nói thêm gì nữa.

“Vậy anh đi đây.” Cố Phong phá vỡ yên lặng.

“Được rồi.” Diệp Ninh lạnh nhạt nói.

Cố Phong xoay người, lên xe, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, không thèm quay đầu lại.

Mãi đến khi xe khởi động, ánh mắt của anh vẫn chưa từng rời khỏi kính chiếu hậu.

Diệp Ninh cứ đứng yên tại chỗ như thế, nhìn chăm chú về phía của anh.

Vương Kim ngồi ở ghế phụ lái cũng nhìn thấy cảnh này, tùy tiện trêu choc nói: “Cô ấy không nỡ để cậu đi đó.”

Hơi thở của Cố Phong hơi gián đoạn, bàn tay đang cầm tay lái siết chặt lại.

“Không có chuyện đó đâu.”

Anh theo bản năng phủ nhận.”

Vương Kim mỉm cười nói: “Lúc nãy ở trong xe tôi đã nhận ra rồi, hai người các cậu rất không bình thường.”

Lúc này bóng dáng của Diệp Ninh đã hoàn toàn biến mất trong kính chiếu hậu, Cố Phong mới chịu thu hồi tầm mắt lại.

“Hiện tại chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

Những lời này giống như là đang nói cho chính anh nghe.

Vương Kim nhìn chằm chằm vào anh, đây chẳng phải là tự lừa mình dối người sao?

“Được rồi, tôi không tranh luận chuyện này với cậu nữa, chờ sau này sẽ có kết quả thôi.”

Cố Phong miễn cưỡng đè nén cảm xúc rung động trong lòng xuống: “Sau này tôi giao sự an toàn của cô ấy cho anh.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 974: Chương 974


Cuối cùng Vương Kim cũng thu hồi vẻ cười đùa: “Yên tâm, chỉ cần tôi còn sống, cô ấy sẽ không có chuyện gì!”

Cố Phong cho anh ấy một ánh mắt biết ơn, đạp mạnh vào chân ga...

Một tuần sau.

Diệp Ninh nhận được điện thoại do Lý Tử Hằng gọi đến.

“Diệp Ninh, bên cô đã xác định hành trình chưa vậy? Ngày nào lãnh đạo cũng chạy đến hỏi tôi xe chừng nào thì cô mới có thể đến đây?”

Lúc trước nhà xuất bản cũng đã có ý định sẽ tổ chức buổi gặp mặt cho Diệp Ninh.

Gần như tất cả các tòa soạn nổi tiếng trong cả nước đều đã nằm trong danh sách mời của bọn họ, chỉ còn chờ Diệp Ninh xác định thời gian nữa thôi.

“Tôi cũng đã xác nhận với đoàn trưởng rồi, từ thứ tư tuần sau đến chủ nhật đều có thể để trống cho các anh.” Diệp Ninh biết rõ tầm quan trọng của buổi gặp mặt này, cho nên lần này cũng rất để ý.

“Được rồi, mọi chuyện đều sẽ ưu tiên thời gian của cô là chính.”

Hiện tại đối với Lý Tử Hằng và toàn bộ nhà xuất bản ảnh âm kinh thành mà nói, Diệp Ninh chính là người quan trọng nhất.

“Tôi còn có một tin tức tốt nữa muốn báo cho cô biết.”

Lý Tử Hằng nhắc đến tin tức tốt này thì đã không còn kích động như lúc trước nữa, chỉ vô cùng nhẹ nhàng nói.

Diệp Ninh cũng rất bình tĩnh nói: “Tin tức tốt gì thế?”

“Tính đến hết ngày hôm qua, doanh số băng từ đã vượt qua con số hai mươi vạn rồi.”

Lúc nói đến hai mươi vạn, âm lượng của Lý Tử Hằng không khống chế được mà lớn hơn một chút.

Còn mấy ngày nữa mới tròn một tháng, có lẽ trong mấy năm, thậm chí là mười mấy năm tới cũng đều sẽ không có ai có thể vượt kỷ lục doanh số này.

Hơn nữa khác với những ca sĩ khác, từ số liệu doanh số cực khủng này, Diệp Ninh không chỉ có được mức độ nổi tiếng từ trước đến nay chưa từng có, mà còn có được tiền phân chia lợi nhuận cực khủng.

Hiện tại cuối cùng Lý Tử Hằng cũng biết vì sao Diệp Ninh lại nhất định nằng nặc đòi ký hợp đồng chia lợi nhuận rồi. Có lẽ chỉ dựa vào hộp băng từ này, cô cũng đã có được lượng tiền bạc mà cả đời người khác cũng không thể nào kiếm được.

Lý Tử Hằng là một nhân viên chỉ lãnh tiền lương theo đúng chức vụ, đương nhiên cũng rất hâm mộ.

Thậm chí có đôi lúc anh ta sẽ nghĩ, có phải Diệp Ninh đã đoán trước được rằng băng từ sẽ thành công rực rỡ hay không!?

Diệp Ninh đương nhiên rất vui, dù sao thì cũng vừa có được tiền vừa có được tiếng.

Hai người trò chuyện với nhau một lúc lâu, Diệp Ninh mới cúp điện thoại.

Hành trình đi kinh thành đã được sắp xếp, cô thật sự là càng ngày càng bận.

Nhưng mà bận rộn như thế cũng tốt, thời gian giống như cũng trôi qua nhanh hơn.

Chờ đến khi cô quay về đội nhạc khí, mới nghe được tiếng nói chuyện ríu rít từ bên trong truyền ra.

“Thư Vân, mới mấy ngày không gặp, sao cô lại gầy đi nhiều thế?”

“Thư Vân, chừng nào cô mới về đi làm lại vậy?”

...

Tất cả mọi người đều xúm lại bên cạnh Trịnh Thư Vân, liên tục quan tâm hỏi han, mãi đến khi Diệp Ninh đi đến.

Mọi người đều lập tức nhường đường.

Diệp Ninh bước nhanh đến trước mặt Trịnh Thư Vân.

TBC

Từ sau cái lần cô và Cố Phong cùng nhau đến nhà họ Trịnh đến bây giờ, cũng đã bảy ngày trôi qua.

Trong bảy ngày ngày, cô lại đến đó hai lần, nhưng mà lần này Trịnh Thư Vân cũng đều tránh không muốn gặp cô.

Hơn nữa Trịnh Thư Vân mãi vẫn không chịu đi làm, chỉ giải thích là bị bệnh.

Không ngờ hôm nay cô ấy lại đột nhiên đến đây.

Mới có một tuần ngắn ngủi, nhưng Trịnh Thư Vân đã gầy đi rất nhiều, quần áo vừa người lúc trước trở nên rộng rãi hơn rất nhiều.

Hình như cô ấy đã trang điểm nhẹ, cho nên sắc mặt trông không quá tiều tụy.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 975: Chương 975


Diệp Ninh nhìn Trịnh Thư Vân, cùng lúc đó, Trịnh Thư Vân cũng đang nhìn ngược lại cô.

Người trước thì vẻ mặt rất phức tạp và đau lòng.

Mà người sau thì lại rất bình tĩnh, bình tĩnh giống như đêm trước khi cơn giông bão ập đến.

“Cô có ổn không?” Diệp Ninh lên tiếng mở lời trước.

Trịnh Thư Vân gật đầu nói: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tất cả các thành viên trong đội nhạc khí đều ngơ ngác nhìn nhau, đã nhận ra bầu không khí khác thường giữa hai người bọn họ.

Trịnh Thư Vân bước đi trước, Diệp Ninh đuổi sát theo sau.

Chờ hai người rời khỏi đại sảnh rồi, đại sảnh lập tức vang lên tiếng bàn tán xôn xao.

Tất cả mọi người đều biết Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân chơi rất thân với nhau, nhưng mà lúc nãy rõ ràng là đã có chuyện.

Rốt cuộc thì có chuyện gì thì không phải là chuyện bọn họ nên biết.

Một lúc sau, hai người đi đến phòng tiếp khách.

Trịnh Thư Vân đóng cửa lại.

Diệp Ninh để ý đến mỗi một hành động nhỏ nhất của cô ấy, biết cô ấy có chuyện muốn nói.

Quả nhiên không đợi Diệp Ninh dò hỏi, Trịnh Thư Vân đã chủ động mở miệng.

“Tôi và Mục Văn Hạo đã cắt đứt rồi.”

Giọng của cô ấy cũng rất trầm, cũng không dùng từ chia tay, bởi vì từ trước đến nay bọn họ cũng chưa bao giờ thật sự ở bên nhau.

“Thật ra từ đầu đến cuối đều chỉ là một mình tôi đơn phương tình nguyện mà thôi, từ trước đến giờ người đàn ông kia cũng chưa từng thích tôi.”

Trịnh Thư Vân tự giễu cười cười.

Mọi đường nét trên mặt Diệp Ninh đều căng chặt, sắc mặt càng thêm nghiêm túc.

Trịnh Thư Vân chỉ lo tự nói chuyện tiếp: “Cô không cần phải an ủi tôi, tôi đã biết trước kia tôi ngu ngốc và không biết tự lượng sức mình đến cỡ nào. Những gì cô nhắc nhở tôi lúc trước đều đúng, là tôi bị tình yêu làm cho mù quáng, không ngờ lại vọng tưởng rằng mình có thể thay đổi một người.”

Diệp Ninh nhìn thấy vẻ mặt thất bại của cô ấy, trong lòng đau đớn muốn chết.

Trịnh Thư Vân vốn dĩ là một cô gái vô cùng tự tin và rộng rãi.

“Thư Vân, cô thật sự rất tốt, là tên kia không xứng với cô!”

Đối xử với Mục Văn Hạo thì nhất định phải thật tàn nhẫn mới được!

Trịnh Thư Vân cười nhạo: “Nói thật, hiện tại tôi cảm thấy rất rối rắm.”

Diệp Ninh nhíu chặt mày lại: “Rối rắm gì chứ?”

Trịnh Thư Vân nhìn chằm chằm vào cô: “Tôi ghen tị cô, cũng oán hận cô, nhưng tôi lại biết những thứ này không phải là lỗi của cô, cho nên tôi lại càng thêm oán hận chính mình.”

Trái tim Diệp Ninh trầm xuống, Mục Văn Hạo đã đạt được mục đích của anh ta rồi.

“Cô có thể hận tôi, nhưng đừng tự làm tổn thương chính mình.”

Cho dù sao này bọn họ không thể làm bạn với nhau nữa cũng được.

Hiện tại Trịnh Thư Vân mang theo một chút cảm giác suy sút đau khổ không nói nên lời, đây là lần duy nhất cô ấy dốc hết toàn bộ tình cảm của mình, cũng là lần làm cô ấy bị thương nhiều nhất.

Ánh mắt của cô ấy khi nhìn về phía Diệp Ninh tràn ngập đau thương.

“Tôi không biết tôi có thể làm được hay không, cho nên tôi chuẩn bị rời đi.”

Trái tim Diệp Ninh run rẩy, không rõ cô ấy nói rời đi là có ý gì.

“Rời đi?”

Trịnh Thư Vân gật đầu nói: “Tôi đã nộp đơn xin từ chức với trong đoàn, dự định sẽ ra nước ngoài sống một đoạn thời gian.”

Trong bảy ngày qua, mỗi ngày cô ấy đều sống trong sự dày vò đau đớn.

Cô ấy thừa nhận mình là một người nhu nhược, cách duy nhất mà cô ấy nghĩ đến chính là rời khỏi nơi làm cô ấy đau lòng này, có lẽ không gặp được bọn họ thì cô ấy mới có thể thật sự buông bỏ.

TBC

“Cô muốn đi nước ngoài?” Diệp Ninh lập tức kích động, hoàn toàn không biết vì sao cô ấy lại đưa ra quyết định này.

Đây rõ ràng là đang trốn tránh.

“Đúng vậy. Tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới.” Lúc Trịnh Thư Vân nói ra những lời này, giống như là đang tự trấn an bản thân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 976: Chương 976


Diệp Ninh không thể nào bình tĩnh nổi: “Vì một người đàn ông mà phải bỏ công việc, đi xa tha hương, cô thấy đáng sao?

Vứt bỏ hết toàn bộ cuộc sống trước đó của mình, đáng sao?

Trịnh Thư Vân cố nén chua xót nói: “Tôi đã hết cách rồi...”

Diệp Ninh thật sự đau lòng thay cho cô ấy, cô có thể hiểu được tâm trạng của Trịnh Thư Vân, cũng biết cô ấy phải hạ quyết tâm lớn đến mức nào mới có thể đưa ra quyết định như thế.

TBC

“Cô sẽ đi bao lâu?”

Trịnh Thư Vân lắc đầu, có lẽ là mười ngày tám ngày, có lẽ là mấy tháng, thậm chí có thể sẽ càng dài hơn.

Diệp Ninh hoàn toàn im lặng.

Không biết bao lâu sau, cô tiến lên ôm lấy Trịnh Thư Vân.

“Cô muốn làm cái gì thì cứ việc đi là, cho dù cuối cùng như thế nào, tôi cũng đều sẽ ủng hộ cô.”

Cuối cùng Trịnh Thư Vân cũng không khống chế được nước mắt, bắt đầu nghẹn ngào.

“Diệp Ninh... tôi thật sự... rất đau...”

Buổi tối, phòng ca múa Hồng Hải.

Trên sân khấu, Mao Tuyết Nam đang biểu diễn ca khúc cực cháy.

Dưới sàn nhảy, các khách hàng cũng điên cuồng vặn vẹo cơ thể.

Ánh đèn đủ loại màu sắc, đám đông vô cùng hưng phấn vui vẻ, ở chỗ này không có phiền não, chỉ có phóng túng.

Mộng Kiều Nhụy ngồi ở bên cạnh Mục Văn Hạo, hai người nhàn nhã hưởng thụ khung cảnh xa hoa trụy lạc, ca vũ thăng bình này.

Diệp Ninh bước từng bước một đi vào, Vương Kim đi theo phía sau cô, không rời nửa bước.

Nhân viên phục vụ lập tức nhìn thấy được cô, dùng tốc độ nhanh nhất chạy lên đón.

Nhưng mà khi anh ta nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của Diệp Ninh, lời nói đã đến bên miệng lại bị dọa sợ nuốt ngược vào trong.

Diệp Ninh cũng không bởi vì anh ta xuất hiện mà dừng lại, lập tức đi xuyên qua đám đông.

“Cô ấy có phải là Diệp Ninh không?”

Không bao lâu sau, có người thông qua ánh đèn xanh đỏ nhận ra cô.

Tuy rằng gương mặt của Diệp Ninh còn chưa được lan truyền ra khắp cả nước, nhưng mà ở huyện thành này, tất cả mọi người đều đã biết được danh tiếng của cô.

Cho nên cô vừa mới xuất hiện đã nhanh chóng bị người khác nhận ra ngay.

Người nói chuyện cũng không cố ý hạ giọng, tất cả khách hàng ở bên cạnh cũng đều đồng loạt nhìn về phía Diệp Ninh.

“Là Diệp Ninh!”

Không biết ai là người hưng phấn kêu to.

Hiện tại Diệp Ninh là người cực kỳ nổi tiếng, bao nhiêu người muốn nhìn thấy cô ở ngoài đời nhưng lại không có cơ hội.

Nhưng mà hiện tại cô lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này, sao có thể làm mọi người không kích động được chứ!

Tiếng nói chuyện xôn xao làm cho càng lúc có càng nhiều người trong phòng ca múa chú ý đến tình hình bên này.

Diệp Ninh không thèm để ý đến ánh mắt nóng bỏng kia, mục tiêu chỉ có một!

Đó chính là Mục Văn Hạo!

Lúc này Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy cũng đã phát hiện ra khác thường, nhìn về phía phát sinh rối loạn.

Khi nhìn thấy Diệp Ninh, gương mặt lạnh nhạt của Mục Văn Hạo lập tức xuất hiện cảm xúc d.a.o động.

Khóe miệng của anh ta điên cuồng cong lên.

Không đợi Diệp Ninh đến gần, anh ta cũng đã đứng lên.

Mộng Kiều Nhụy cũng nhanh chóng đứng dậy theo, nhưng cô ta lại căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Mấy ngày trước Diệp Ninh đi đón Trịnh Thư Vân xong cũng đã muốn đến đây tìm Mục Văn Hạo tính sổ rồi, may mà lúc đó cô ta đã thuyết phục được cô.

Cô ta còn cho rằng đã nhiều ngày trôi qua, cảm xúc của Diệp Ninh cũng nên ổn định lại, không ngờ rằng cô vẫn cứ đến đây, hơn nữa còn trực tiếp đi vào phòng ca múa.

Trên sân khấu, tiếng hát của Mao Tuyết Nam vẫn còn đang tiếp tục, chỉ là lực chú ý của tất cả mọi người bên dưới đều đã tập trung lên người của Diệp Ninh.

Đến tận lúc này, mỗi một người nhìn thấy Diệp Ninh đều sẽ nhịn không được phát ra tiếng cảm thán đầy kinh ngạc, Diệp Ninh còn xinh đẹp hơn trong lời đồn và trong tưởng tượng của bọn họ rất nhiều.

Cảm thán xong, tất cả mọi người đều không khỏi khó hiểu, sao cô lại đến đây chứ? Không lẽ cô cũng đến đây chơi, thả lỏng sao?

Ngay lúc tất cả mọi người đều đang kích động, Diệp Ninh cũng đã đi đến trước mặt Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo đang cười, cười đắc ý, cười vì đã chiến thắng.

Nhưng mà giây tiếp theo, Diệp Ninh đã giơ tay tát thẳng lên mặt của anh ta...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 977: Chương 977


Bốp!

Tiếng vang đinh tai nhức óc này thậm chí còn át qua cả tiếng hát của Mao Tuyết Nam.

Tiếng tát tai này vang lên, không chỉ làm Mao Tuyết Nam dừng hát mà đến cả tiếng nhạc đệm cũng dừng lại.

“Shh...”

Không biết ai là người suýt xoa thành tiếng.

Tất cả mọi người trong phòng ca múa vừa lộ ra vẻ khiếp sợ, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Nhưng mà giây tiếp theo, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt vừa hưng phấn lại nhiều chuyện.

Tất cả mọi người đến nơi này chơi đều biết Mục Văn Hạo là loại người gì.

Trong huyện thành này, không có ai dám đắc tội anh ta, hơn nữa còn dám tát anh ta ngay trước mặt bao người như thế.

Nếu đổi thành người bình thường, tất cả mọi người đều sẽ chờ xem đối phương sẽ c.h.ế.t như thế nào.

Nhưng mà hiện tại người này lại là Diệp Ninh, cũng là người đang đứng trước đầu sóng ngọn gió.

Gần như trong nháy mắt ngắn ngủ này, mọi người nơi đây đều đã tự tưởng tượng ra vô số loại phiên bản yêu hận tình thù giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo.

Mộng Kiều Nhụy sợ đến mức hồn vía lên mây, trái tim sắp nhảy lên đến cổ họng.

Trong mắt cô ta, Diệp Ninh là một cô gái cực kỳ thông minh, làm việc gì cũng đều tính toán rất kỹ càng, tại sao hôm nay lại làm việc xúc động, bất chấp hậu quả như thế chứ?!

Hiện tại cho dù cô ta có muốn âm thầm giảng hòa thì cũng không có can đảm làm thế, run run rẩy rẩy nhìn Mục Văn Hạo mới vừa bị đánh xong.

Hậu quả thật sự không dám tưởng tượng!

Phần gương mặt bị đánh của Mục Văn Hạo lập tức xuất hiện một dấu bàn tay sưng đỏ, anh ta đầu tiên là hơi nhíu mày, giống như đang đè nén cảm xúc kinh khủng gì đó.

Nhưng mà chỉ vài giây sau, toàn bộ khí thế đáng sợ của anh chậm rãi biến mất.

Anh ta cũng không có trực tiếp vặn gãy cô Diệp Ninh như mọi người tưởng tượng, mà lại cười “ha hả” vài tiếng.

Tiếng cười hình như có vẻ như khá... Sung sướng?!!

Đối với Diệp Ninh mà nói, nếu có thể, cô ước gì có thể g.i.ế.c c.h.ế.t tên đàn ông đáng c.h.ế.t này.

Từ lúc bắt đầu nhìn thấy Trịnh Thư Vân, cô cũng đã không thể khống chế được lửa giận trong lòng mình nữa.

Những tổn thương mà anh ta mang đến cho Trịnh Thư Vân, không phải chỉ một cái tát tai này là có thể đền bù lại được.

Cô quăng ba phần nhạc phổ và lời bài hát lên trên người anh ta.

“Đây là ca khúc mà anh muốn, sau này hai chúng ta không liên quan gì đến nhau nữa!”

Mục Văn Hạo cười đủ rồi, hơi híp mắt lại, tùy ý để lời bài hát và khúc phổ rơi xuống đất.

Anh ta đương nhiên biết những gì anh ta làm với Trịnh Thư Vân sẽ tổn thương Diệp Ninh như thế nào.

Nhưng mà cho dù là thế thì cô cũng không thể nào thoát khỏi anh ta được đâu.

Nhìn Diệp Ninh đã chuẩn bị xoay người rời đi, anh ta lạnh lùng lên tiếng: “Cô cả thấy tôi sẽ để cô rời đi một cách dễ dàng như thế sao?”

Anh ta nói xong, vệ sĩ đứng ở bên cạnh anh ta gần như lập tức bước lên, định cản đường Diệp Ninh lại.

Lúc này Vương Kim đột nhiên bước về phía trước hai bước, đứng cản giữa Diệp Ninh và mấy tên vệ sinh kia.

Vương Kim không thèm để ý nhìn Mục Văn Hạo: “Người anh em, anh quá không có tố chất rồi đó? Cũng chỉ là bị con gái tát cho một cái thôi mà, với lại người ta đánh anh chắc chắn cũng là có nguyên nhân, không cần thiết phải cản đường không cho người ta đi đúng không?”

Thái độ của anh ấy cực kỳ cà lơ phất phơ, lại làm cho đáy mắt của Mục Văn Hạo lộ ra vẻ âm u.

“Anh là cái thứ gì?”

Lúc này anh ta mới để ý đến sự tồn tại của Vương Kim.

Người đàn ông mập mạp này ăn mặc khá tùy ý, thậm chí còn có chút lôi thôi, đứng ở trong đám đông chắc chắn sẽ bị ngó lơ bỏ qua.

Hiện tại anh ấy lại còn dám đứng ra nhúng tay vào chuyện của anh ta và Diệp Ninh, đúng là chán sống rồi!

Vương Kim cười ha hả, không hề sợ hãi nói: “Không ngờ mắt ông anh lại kém đến thế đó, tôi không phải là cái thứ gì hết.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 978: Chương 978


Bầu không khí vốn dĩ đang giương cung bạt kiếm, bởi vì câu nói của anh ấy mà lập tức trở nên kỳ lạ.

Không ít người đứng hóng chuyện ở xung quanh đều run rẩy khóe miệng.

TBC

Ánh mắt của bọn họ khi nhìn về phía Vương Kim giống như đang nhìn một người ngốc.

Đến cả trán của Diệp Ninh cũng chảy xuống ba sọc đen.

Hình như đến lúc này Vương Kim mới ý thức được nói như thế không đúng, nghiêm túc sửa lại nói: “Tôi là người.”

Mục Văn Hạo xác định anh ấy chính là một tên ngốc, dùng ánh mắt u ám nhìn anh ấy, lại nhìn về phía Diệp Ninh uy h**p: “Cô muốn kết thúc thì cũng phải xem xem tôi có đồng ý hay không.”

“Anh làm thế thì hơi bậy rồi đó nha? Người ta rõ ràng là không thèm để ý đến anh mà.” Vương Kim bực bội nhắc nhở cho Mục Văn Hạo sự thật này, sau đó lại quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh: “Cô Diệp, cô đi vào xe chờ tôi trước đi.”

Diệp Ninh vẫn cứ đứng yên tại chỗ, cô cũng không muốn liên lụy đến người khác.

Hơn nữa nếu bọn họ không cùng nhau rời khỏi nơi này thì chỉ e là Mục Văn Hạo sẽ không tha cho anh ấy một cách dễ dàng.

Hình như Vương Kim đã nhận ra sự do dự của cô, nửa đùa nửa thật nói: “Cô ở nơi này sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của tôi.”

Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào mặt anh ấy, vài giây sau mới để lại một câu: “Anh phải cẩn thận.” Sau đó lập tức rời đi.

Vệ sĩ muốn đuổi theo, nhưng Vương Kim lại vô cùng khí phách cản trước mặt mấy người này.

“Các anh định làm gì đó? Hiện tại là xã hội pháp trị, không có chuyện cưỡng ép không cho người ta rời đi.”

Vệ sĩ nhìn về phía Mục Văn Hạo, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của Mục Văn Hạo.

Vương Kim cũng không sốt ruột hay hốt hoảng gì, tiếp tục bình tĩnh nhắc nhở Mục Văn Hạo: “Tôi cảm thấy nơi này rất náo nhiệt, nếu anh không sợ đánh nhau sẽ quậy nát địa bàn của mình thì cứ việc nhào lên!”

Nói xong anh ấy còn rất ra dáng ra hình mà hoạt động tay chân, không hề sợ hãi chút nào.

Toàn thân Mục Văn Hạo giống như đều bị bóng ma bao phủ, nhìn dáng vẻ tràn ngập tự tin của Vương Kim, giống như hoàn toàn không thèm để anh ta vào mắt.

Không chỉ có mình anh ta nghĩ như thế, tất cả mọi người đang hóng chuyện cũng bắt đầu bàn tán xôn xa.

Cho dù Vương Kim có gương mặt bình thường đến cỡ nào thì hiện tại đại đa số mọi người đều tin chắc rằng anh ấy cũng có một chút bản lĩnh.

Nhưng mà có một câu anh ấy nói rất đúng, đây là địa bàn của Mục Văn Hạo, nếu đánh nhau thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chuyện làm ăn tiếp theo đó. Nhưng nếu cứ để anh ấy rời đi như thế, hình như cũng sẽ ảnh hưởng xấu đến mặt mũi của Mục Văn Hạo.

Mỗi người đều đang âm thầm phỏng đoán, không biết cuối cùng Mục Văn Hạo sẽ đưa ra sự lựa chọn như thế nào?

Sắc mặt của Mục Văn Hạo vô cùng đáng sợ, nếu như người đàn ông ở trước mặt không phải là người của Diệp Ninh thì anh ta đã vặn đầu anh ấy xuống từ lâu rồi.

Ánh mắt Mộng Kiều Nhụy bất an đảo tới đảo lui, vài giây sau cố gom hết can đảm nói: “Văn Hạo, em cảm thấy cô Diệp cũng không phải cố ý muốn làm thế, chắc chắn là có hiểu lầm gì đó. Có chuyện gì thì chúng ta đều có thể lén giải quyết à.”

Giọng nói của cô ta rất to, mục đích là vì muốn cho Mục Văn Hạo một bậc thang lùi bước trước mặt tất cả mọi người.

Vương Kim nhìn Mục Văn Hạo đang xụ mặt âm u nói: “Không đánh nhau thì tôi đi về đó nha.”

Quả nhiên, Mục Văn Hạo không mở miệng cản lại nữa.

Đợi đến khi Vương Kim đi được vài bước rồi, Mục Văn Hạo cũng lạnh nhạt xoay người rời đi.

“Phù!”

Mộng Kiều Nhụy thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra hiệu cho vệ sĩ nhặt nhạc phổ và lời bài hát dưới đất lên, sau đó nhanh chóng đuổi theo bước chân của Mục Văn Hạo.

Một cơn sóng gió kết thúc trong bầu không khí vô cùng áp lực.

Tất cả mọi người trong phòng ca múa đều không ngờ được rằng cuối cùng sẽ có kết quả như thế này, mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau, đồng thời lại càng thêm tò mò về mối quan hệ giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo.

Rõ ràng là hai người không liên quan gì đến nhau, đột nhiên lại giống như có rất nhiều mối quan hệ rắc rối phức tạp, đây rõ ràng là một chuyện lớn rất đáng để tò mò đó!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 979: Chương 979


Diệp Ninh đứng ở trước cửa xe, nhìn chằm chằm cửa Hồng Hải không chớp mắt.

Mãi đến khi Vương Kim bình an từ bên trong đi ra.

“Anh có sao không?”

“Cô xem xem, không phải tôi vẫn bình an không bị thương gì hay sao?” Vương Kim vừa nói vừa giang rộng hai tay ra hiệu.

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm.

Vương Kim gọi: “Đi lên xe rồi nói tiếp.”

Lỡ như nếu người đàn ông kia đổi ý, hoặc là bị người đi đường bên ngoài nhận ra Diệp Ninh, cũng rất phiền phức.

Diệp Ninh biết hiện tại cô cần phải nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này mới được.

“Cô Diệp...”

“Anh cứ gọi tôi là Diệp Ninh đi.”

Anh ấy là bạn của Cố Phong, Diệp Ninh cũng xem anh ấy là bạn.

“Được, vậy tôi gọi cô là Diệp Ninh, cô gọi tôi là Vương Mập.”

Diệp Ninh không ngờ Vương Kim lại chấp nhất như thế, đành phải gật đầu đồng ý.

Vương Kim biết cô muốn hỏi cái gì, cũng không úp úp mở mở gì nữa.

“Cô đi rồi, cái tên đàn ông bị cô đánh cho dù muốn phát tác thì cũng không tìm được đối tượng phát tiết. Với lại đó là địa bàn của anh ta, nếu thật sự đánh nhau thì người bị tổn thất vẫn cứ là anh ta.”

Đạo lý này Diệp Ninh đều hiểu, nhưng mà Mục Văn Hạo lại quyết định chọn cách nhường nhịn, đây là chuyện mà cô chưa bao giờ ngờ đến.

Nhìn thấy hiện tại Vương Kim nhẹ nhàng thoải mái như thế, còn cả lúc ở bên trong Hồng Hải anh ấy cũng không biểu hiện ra bất cứ vẻ sợ hãi gì, Diệp Ninh thử hỏi: “Có phải anh cũng biết võ không?”

Chỉ nhìn riêng dáng vẻ lười nhác bình thường của Vương Kim và hình thể của anh ấy, có lẽ chỉ cần vận động hơi nhiều một chút thì cũng sẽ rất vất vả.

Cho nên cô cũng không quá xác nhận.

Dù sao thì lúc trước cô cũng từng rất mạnh, hình thể thật sự sẽ ảnh hưởng đến độ linh hoạt của cơ thể.

Tuy rằng Vương Kim gầy hơn cô lúc trước một ít, nhưng mà chênh lệch cũng không quá nhiều.

Vương Kim lắc đầu như trống bỏi: “Tôi làm gì biết võ chứ.”

“Vậy nếu mấy người ở bên trong đánh anh...” Diệp Ninh không khỏi có chút sợ hãi.

Cô cũng không hối hận vì mình đã đến tìm Mục Văn Hạo tính sổ, chỉ cảm thấy cô thật sự không nên để Vương Kim ở lại trong đó một mình.

Vương Kim cười hắc hắc: “Không phải là không đánh nhau sao.”

Trong khoảng thời gian ngắn Diệp Ninh cũng không biết nên nói cái gì nữa.

“Lúc nãy cô tát anh ta một bạt tai, thật sự là quá hả giận, tôi thấy mặt tên đó tái mét luôn. Rốt cuộc thì cô và anh ta có thù hằn gì với nhau thế?” Vương Kim hưng phấn thông qua kính chiếu hậu nhìn về phía Diệp Ninh.

Ngay từ đầu anh ấy còn cho rằng cô là một cô gái ngoan ngoãn xinh đẹp, thì ra anh ấy đã nhìn lầm rồi.

Diệp Ninh hoàn toàn ổn định lại cảm xúc, Trịnh Thư Vân rời khỏi, cô cũng đã đưa ba ca khúc cho Mục Văn Hạo, bọn họ sẽ không có bất cứ liên quan gì với nhau nữa.

Cô lạnh lùng nói: “Cho dù có xích mích gì thì tối hôm nay cũng đều đã kết thúc.”

“Tôi thấy cái này thì chưa chắc, người đàn ông kia đã tức điên rồi, có lẽ sẽ không dễ dàng bỏ qua như thế đâu.” Tuy rằng Vương Kim dùng giọng điệu trêu đùa nói ra những lời này, nhưng mà cũng thật sự đang cảnh cáo Diệp Ninh.

Hiện tại Diệp Ninh hận Mục Văn Hạo hơn là sợ anh ta, cho dù như thế nào thì binh đến thì đánh, nước đến nâng nền thôi.

Chớp mắt lại hai ngày trôi qua.

Diệp Ninh ở trong viện gia thuộc tiễn Trịnh Thư Vân đi.

Mẹ Trịnh đỏ mắt, liên tục dặn dò mấy chuyện vặt vãnh trong sinh hoạt, mỗi một câu nói đều tràn ngập vẻ lưu luyến và lo lắng đối với con gái.

Tuy rằng từ đầu đến cuối Trịnh Thư Vân luôn mỉm cười, nhưng hai mắt cũng đã rưng rưng.

Chờ hai vợ chồng Trịnh Hồng Xương đều đã nói xong, Trịnh Thư Vân mới nhìn về phía Diệp Ninh.

Trong lòng Diệp Ninh vẫn luôn cảm thấy áy náy, nếu không phải vì cô thì cô ấy cũng sẽ không bị tình yêu tra tấn, đi xa tha hương.

“Đi qua đó rồi nhất định phải sống cho tốt, thỉnh thoảng lại viết thư về.”

Trịnh Thư Vân gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”

Cô ấy không nói ngày về, Diệp Ninh cũng không hỏi.

Nhưng mà Diệp Ninh biết, chờ đến ngày Trịnh Thư Vân trở về, cô ấy chắc chắn sẽ có được một “cuộc sống mới”.

Cô chờ mong lần gặp mặt tốt đẹp hơn sau khi ly biệt.
 
Back
Top Dưới