Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 580: Chương 580


Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ở đoạn thời gian này, vẫn không nên ảnh hưởng đến khí thế của mọi người.

Ra khỏi đoàn văn công, Diệp Ninh theo thường lệ chào hỏi mấy người Trịnh Thư Vân, sau đó tách ra.

Trời dần dần sập tối, cô mới vừa đi đến cửa sau của phòng ca múa Hồng Hải.

Lúc cô định mở cửa sau đi vào thì Trịnh Thư Vân đột nhiên từ bên cạnh nhảy ra.

“Diệp Ninh, sao cô lại ở chỗ này thế?”

Diệp Ninh không ngờ có thể gặp được Trịnh Thư Vân ở cửa sau, cũng sợ hết hồn, thậm chí còn may mắn vì cô còn chưa kịp mở cửa sau đi vào, nếu không để Trịnh Thư Vân nhìn thấy, cô cũng không thể giải thích rõ ràng được.

“Tôi...”

“Cô cũng đến Hồng Hải thả lỏng hả?”

Không đợi Diệp Ninh trả lời, Trịnh Thư Vân cũng đã tự đưa ra câu trả lời của mình rồi.

Diệp Ninh hơi giật nhẹ khóe miệng, cười gượng.

Hiện tại cô nói đi ngang qua thì cũng không thể thuyết phục được cô ấy, nhưng mà cô rõ ràng đã cố gắng tránh đi những người quen, không ngờ vẫn bị bắt được.

“Sao cô không rủ tôi đi chung thế?” Trịnh Thư Vân vui vẻ oán trách, hai người bọn họ quả nhiên là tâm ý tương thông, đều nghĩ đến cùng một nơi.

Diệp Ninh không còn gì để nói.

“Nhưng mà không phải cô không thích đến mấy chỗ này sao?” Lúc nãy Trịnh Thư Vân mới muộn màng phát hiện ra điểm khác thường.

Hơn nữa có vẻ như mối quan hệ giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo không được tốt cho lắm, lần trước trong tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo, cô thậm chí còn không chờ bữa tiệc bắt đầu đã trực tiếp rời đi rồi.

“Tôi chỉ tùy tiện đi dạo, sau đó đến nơi này.” Diệp Ninh bình tĩnh nói.

Trịnh Thư Vân nghe cô nói như thế thì cũng không suy nghĩ nhiều, kéo thẳng cô đến cửa chính của phòng ca múa.

Diệp Ninh mếu máo, tối nay cô còn phải lên sân khấu, bây giờ phải làm sao mới thoát thân được đây?

“Diệp Ninh, tôi nói cho cô biết nha, tối nay có Diệp Tử lên sân khấu biểu diễn đó.” Trịnh Thư Vân còn biết rõ lịch biểu diễn của Diệp Tử hơn cả Diệp Ninh nữa.

Diệp Ninh cười “ha hả” vài tiếng, đầu óc nhanh chóng nghĩ cách.

Nhưng mà cô hoàn toàn không cần phải suy nghĩ chi cho mất công, bởi vì Mục Văn Hạo đã nhanh chóng xuất hiện.

“Mấy ngày nay hai người đẹp không đến, tôi còn tưởng rằng là vì Hồng Hải có chỗ nào tiếp đãi không chu đáo nữa chứ?” Mục Văn Hạo cố ý trêu ghẹo.

Phản ứng đầu tiên của Trịnh Thư Vân chính là nhìn ra phía sau anh ta, hình như đang tìm kiếm ai đó.

“Dạo gần đây trong đoàn của chúng tôi rất bận rộn, ngày mai phải tiếp đón đoàn quan sát nước ngoài, cho nên mới không có thời gian rảnh đến đây. Cô Diệp Tử đâu rồi?”

Mục Văn Hạo đương nhiên cũng biết ngày mai đoàn quan sát nước ngoài sẽ đến, anh ta đang cực kỳ chờ mong ngày này đó.

Ánh mắt mang theo ý cười của anh ta dừng lại trên mặt Diệp Ninh, nhưng lại trả lời câu hỏi của Trịnh Thư Vân.

“Diệp Tử đang ở hậu trưởng trang điểm chuẩn bị lên sân khấu.”

Trịnh Thư Vân hiểu ra: “Vậy chúng ta ngồi đây chờ mong phần biểu diễn sau đó của Diệp Tử vậy.”

TBC

Mục Văn Hạo gật đầu, mời mấy người bọn họ đến phòng bao riêng của anh ta.

Trịnh Thư Vân có chút kinh ngạc và vui sướng, hình như mỗi lần bọn họ đến đây, Mục Văn Hạo đều sẽ chăm sóc cho bọn họ rất nhiều.

Diệp Ninh chỉ đứng yên tại chỗ, nói với Trịnh Thư Vân: “Thư Vân, tôi đi vệ sinh chút.”

“Có cần tôi đi chung với cô không?”

“Không cần.” Diệp Ninh nói xong, lập tức xoay người rời đi.

Mục Văn Hạo cố nhịn cười, anh ta đương nhiên biết Diệp Ninh đi làm chuyện gì, chủ động hấp dẫn lực chú ý của Trịnh Thư Vân.

“Cô Trịnh cứ yên tâm, ở trên địa bàn của tôi, không có ai dám làm bậy gì.”

Trịnh Thư Vân đột nhiên có chút bội phục thủ đoạn của Mục Văn Hạo, rõ ràng đây là một nơi xa hoa trụy lạc, nhưng mà lại không có ai dám đến nơi này kiếm chuyện, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để chứng minh nhân phẩm và thủ đoạn của Mục Văn Hạo.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 581: Chương 581


Bởi vì Trịnh Thư Vân cũng có mặt cho nên Diệp Ninh cũng không định trực tiếp đi thẳng vào hậu trường, mà lại định từ phòng vệ sinh bên trái đi vòng vào.

Nhưng mà cô vừa mới quẹo vào hành lang, đã bị một người đàn ông từ đối diện đi đến đụng trúng.

TBC

Cũng may Diệp Ninh tránh nhanh, lập tức né tránh người đàn ông này.

Ngay lúc Diệp Ninh đang định lại tiếp tục bước đi, người đàn ông kia đột nhiên ngăn cản đường đi của cô.

Hành lang nghiêng bên này khá hẹp, người đàn ông kia đứng ở chính giữa, muốn đi ngang qua thì phải dán sát vách tường mới được.

Diệp Ninh biết đối phương cố ý, hơi nhướng mày lên.

Cô cũng không ngửi được mùi rượu quá nồng nặc, cho nên người đàn ông ở trước mặt chưa từng uống say.

“Làm phiền anh nhường đường một chút.”

Sắp sửa đến giờ cô phải lên sân khấu rồi, cô không rảnh đứng ở đây lãng phí thời gian.

Đôi mắt tỏa sáng của người đàn ông kia nhìn chằm chằm vào mặt của Diệp Ninh, rõ ràng là đã để ý đến cô rồi.

“Cô em, đừng căng thẳng, tôi chỉ là muốn làm quen với cô em mà thôi, mời cô em uống ly rượu, có được không?”

Tuy rằng hành vi và cử chỉ của người đàn ông kia cũng còn coi như bình thường, nhưng ánh mắt đảo tới đảo lui kia lại liên tục nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt chán ghét và mất kiên nhẫn.

“Tôi nhắc lại lần nữa, tránh ra!”

Người đàn ông kia không ngờ tính cách của Diệp Ninh sẽ táo bạo như thế, nhưng mà trên đầu chữ sắc có một cây đao, làm gã ta mụ mị đầu óc, không ngờ lại còn bắt đầu đùa giỡn Diệp Ninh.

“Nếu không cô em ra giá đi? Bao nhiêu tiền thì cô em chịu đi chơi với anh đây một đêm?”

Ánh mắt của Diệp Ninh khi nhìn về phía gã ta đã cực kỳ lạnh nhạt.

Dám ở đây đùa giỡn cô, người này đúng là chán sống rồi.

Người đàn ông kia thấy cô im lặng, đang định tiếp tục cố gắng thêm, lại nhìn thấy một bóng dáng xuất hiện ở phía cuối hành lang phía sau lưng Diệp Ninh.

Tuy rằng gã không cam lòng, nhưng mà có người đến, gã cũng không thể nói tiếp nữa.

Gã yên lặng nghiêng người nhường đường.

Diệp Ninh thậm chí không thèm liếc nhìn gã cái nào, lập tức đi lướt qua bên người gã.

Người đàn ông kia lưu luyến nhìn chằm chằm vào bóng dáng đang đi xa của Diệp Ninh, trong lòng thầm tính toán chờ lát nữa quay về vũ trường nhất định phải lại tìm được cô em xinh đẹp này mới được.

Không bao lâu sau, bóng dáng của Diệp Ninh đã biến mất khỏi tầm mắt của gã, cùng lúc đó, người đàn ông ở bên kia cũng đã đi đến gần.

Lúc này người đàn ông kia mới thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía Diệp Ninh, không thèm ngẩng đầu lên chuẩn bị rời đi.

Nhưng mà gã không ngờ đến một chuyện, không đợi gã kịp làm gì, bụng đã bị đ.ấ.m mạnh một đấm.

Nắm đ.ấ.m của đối phương giống như một cây búa sắt, toàn bộ nội tạng giống như đều bị nứt ra, đau đến mức gã muốn k** r*n cũng rên không nổi.

Gã dùng hết toàn lực ngẩng đầu lên, muốn nhìn thấy rõ gương mặt của đối phương, nhưng lại chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen tối đến mức làm lòng người run sợ.

“Anh… Anh trai à, có phải anh đánh lầm người rồi không?”

Thậm chí gã cũng không dám phản kháng hay la hét gì cả.

Chỉ hi vọng người này đừng đánh gã nữa.

Giọng nói âm u từ trên đầu gã vọng xuống.

“Đánh mày đó.”

Người đàn ông này đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, nhanh chóng suy nghĩ xem dạo gần đây mình lại đắc tội người nào?!

Vài giây sau, con ngươi của gã kịch liệt co rút lại trong tích tắc, nghĩ đến chuyện mình vừa đùa giỡn với Diệp Ninh lúc nãy.

Chẳng lẽ là bởi vì cô gái xinh đẹp lúc nãy sao?

“Anh trai à, tôi sai rồi, tôi không dám, thật sự không dám nữa…”

Gã liên tục cầu xin, biết bản thân đã chọc phải người không nên chọc rồi.

Quả nhiên đối phương lạnh như băng phun ra một câu: “Cút đi.”

Người đàn ông này cố nhịn cơn đau ngay bụng, không dám ở lại đây thêm một giây nào nữa, chật vật bỏ trốn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 582: Chương 582


Trong phòng bao.

Trịnh Thư Vân thỉnh thoảng lại nhìn về phía Diệp Ninh vừa mới rời đi.

Diệp Ninh nói là đi vệ sinh, nhưng mà đã hơn mười phút rồi vẫn chưa về.

“Cô Trịnh không cần lo lắng cho Diệp Ninh, cô ấy rất quen thuộc nơi này, chắc là gặp được người quen hoặc là bạn gì đó, đứng lại nói chuyện một chút thôi.”

TBC

Mục Văn Hạo an ủi làm Trịnh Thư Vân có chút kinh ngạc, người đàn ông này trông rất lạnh lùng, độc ác, nhưng thật ra lại cực kỳ cẩn thận.

Nhưng mà anh ta nói thế cũng đúng, nếu Diệp Ninh thật sự có chuyện gì thì chỉ cần la to là sẽ làm mọi người chú ý đến ngay.

“Chừng nào thì ông chủ Mục sẽ tổ chức hôn lễ với Diệp Tử vậy?”

Nếu bọn họ đã đính hôn thì ngày kết hôn chắc chắn sẽ gần trong gang tấc ngay.

Mục Văn Hạo vắt chéo đôi chân dài, lười biếng dựa vào trên ghế sofa nói: “ Chuyện này thì không cần phải quá vội vàng.”

Người phụ nữ duy nhất có thể xuất hiện trong tiệc kết hôn, chỉ có thể là Diệp Ninh.

Trịnh Thư Vân cười nói: “Tôi nghĩ chắc chắn là ông chủ Mục cảm thấy không cần phải gấp.”

Mục Văn Hạo thuận miệng đáp lại cho có lệ: “Sao cô lại nói như thế?”

“Nếu tôi là Diệp Tử, chắc chắn sẽ cực kỳ sốt ruột muốn trở thành bà Mục danh chính ngôn thuận đó.”

Ở trước mặt Mục Văn Hạo, Trịnh Thư Vân hoàn toàn không hề có chút đề phòng nào, chờ đến khi cô ấy nói ra lời này mới ý thức được gì đó, gương mặt xinh đẹp hơi đỏ lên, đột nhiên có chút xấu hổ và ngượng ngùng.

“Ý của tôi là ông chủ Mục và Diệp Tử yêu thích lẫn nhau, đương nhiên là hi vọng có thể nhanh chóng kết hôn rồi.”

Lời giải thích này có chút hoảng loạn, làm cô ấy thậm chí không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo lại giống như không nhận ra sự khác thường của cô ấy, cực kỳ bình tĩnh tự nhiên đáp lại: “Thật ra nếu hai người thật lòng yêu nhau thì cũng không cần hôn ước trói buộc. Hơn nữa con người của tôi từ trước đến nay đều luôn đa tình, có lẽ một ngày nào đó sẽ thích một cô gái khác cũng không chừng.”

Trịnh Thư Vân ngơ ngẩn, hoàn toàn không ngờ anh ta sẽ nói như thế.

“Nhưng anh đã đính hôn với Diệp Tử rồi mà.”

“Đúng vậy. Chính là bởi vì hiện tại tôi thích cô ấy, đương nhiên phải cho cô ấy một cái danh phận rồi. Nhưng mà đời người rất dài, tôi tuyệt đối không thể bảo đảm nửa đời sau của tôi sẽ chỉ thích một mình cô ấy.” Mục Văn Hạo giống như đang nói đùa, nhưng lại mang theo chút chân thật.

Vẻ mặt Trịnh Thư Vân vô cùng phức tạp, không biết nên nói cái gì mới tốt.

“Cô Trịnh, có phải cô cảm thấy tôi quá trăng hoa rồi không?” Mục Văn Hạo như cười như không nhìn cô ấy.

Trịnh Thư Vân cũng không trực tiếp trả lời, mà lại bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.

Phản ứng của cô ấy như thế, thật ra cũng làm Mục Văn Hạo cảm thấy có chút thú vị.

Vài giây sau, trong lòng Trịnh Thư Vân đã có câu trả lời: “Tôi không cảm thấy như thế.”

“Ồ?” Hiển nhiên câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân tiếp tục nói: “Chính ông chủ Mục cũng đã nói rồi,bởi vì hiện tại anh thích Diệp Tử, cho nên lập tức cho Diệp Tử danh phận, điều này cũng chứng minh ông chủ Mục cũng không phải một người đàn ông không có trách nhiệm.”

Ý cười trên khoé môi của Mục Văn Hạo cứng lại trong chớp mắt, dần dần biến mất.

“Còn chuyện ông chủ Mục nói sau này có lẽ anh sẽ thích một cô gái khác thì tôi cũng hoàn toàn có thể thông cảm được. Đời người rất dài, chúng ta sẽ gặp được rất nhiều người, ai có thể bảo đảm trong tương lai những người này có thể trở thành người mình thích hay không chứ. Tương lai không thể nào đoán trước được, chúng ta chỉ có thể sống tốt ở hiện tại, nắm chắc được hiện tại.” Gương mặt của Trịnh Thư Vân vô cùng nghiêm túc, không phải vì lấy lòng Mục Văn Hạo, mà đây chính là suy nghĩ chân chính trong lòng cô ấy.

Mục Văn Hạo nhìn chằm chằm vào cô ấy vài giây, sau đó bật cười sung sướng.

“Nếu tôi có thể gặp được cô Trịnh sớm hơn thì tốt rồi, có lẽ chúng ta có thể trở thành tri kỷ cùng nhau uống rượu tâm sự suốt đêm đó.”

Mặt Trịnh Thư Vân lại đỏ lên nói: “Thật ra hiện tại cũng không muộn.”

Cô ấy thích một người như Mục Văn Hạo, cô ấy rất sẵn lòng làm bạn, làm tri kỷ với anh ta.

Mục Văn Hạo nhìn thấy rõ vẻ ngượng ngùng của cô ấy, bên dưới ý cười kia lại che giấu đầy vẻ khôn khéo và toan tính.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 583: Chương 583


Diệp Tử lên sân khấu, lực chú ý của Mục Văn Hạo lập tức bị hấp dẫn đi.

Trịnh Thư Vân vốn dĩ còn đang định tiếp tục nói chuyện với anh ta, nhưng khi nhìn thấy trong mắt của anh ta chỉ có Diệp Tử, lời nói đã đến bên miệng lại nuốt ngược trở về.

Cho dù lúc nãy người đàn ông này có nói cái gì, nhưng tình yêu của anh ta dành cho Diệp Tử chỉ cần nhìn vào là biết ngay, đến cả ánh mắt của anh ta khi nhìn về phía Diệp Tử cũng khác hẳn ánh mắt khi nhìn về phía người khác.

Trịnh Thư Vân nhìn Mục Văn Hạo như thế, đột nhiên trong lòng cũng dâng lên xúc động muốn yêu đương.

Đến bao giờ cô ấy mới có thể tìm được một người đàn ông trong mắt chỉ có một mình cô đây?!

Diệp Tử biểu diễn xong, Trịnh Thư Vân vỗ tay nhiệt liệt.

Tiếng hát như thế này, cho dù có nghe bao nhiêu lần thì vẫn cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Hiển nhiên những người khác cũng có cảm giác giống như cô ấy.

Nhưng mà Diệp Tử cũng đã hát xong rồi, Diệp Ninh đi vệ sinh vẫn còn chưa về, lần này Trịnh Thư Vân lập tức cảm nhận được khác thường.

“Ông chủ Mục, tôi vẫn nên đi tìm Diệp Ninh mới được.”

Trịnh Thư Vân đang định đứng lên, Mục Văn Hạo lại túm lấy cổ tay của cô ấy.

Tay người đàn ông này rất lạnh, rất cứng rắn, lại làm Trịnh Thư Vân đột nhiên run lên, toàn thân giống như bị điện giật.

“Cô là khách hàng của Hồng Hải, làm sao có thể để khách hàng đi tìm người được chứ.”

Mục Văn Hạo nói một cách đương nhiên, sau đó buông lỏng tay cô ấy ra, dùng ánh mắt ra hiệu với vệ sĩ đứng ở phía sau.

Vệ sĩ lập tức ngầm hiểu, xoay người rời đi.

Trịnh Thư Vân đảo mắt nhìn về phía cổ tay vừa mới bị Mục Văn Hạo nắm, hơi ngẩng người.

Từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ có cảm giác như thế.

“Cô Trịnh, cô làm sao thế?”

Mục Văn Hạo thấy cô ấy đang ngẩn người, quan tâm dò hỏi.

Trịnh Thư Vân cứng còng người gật đầu, khoé môi không khống chế được hơi cong lên mỉm cười.

“Không, không có gì.”

Mặt cô ấy nóng rát, cầu mong nơi này ánh đèn lờ mờ, sẽ không bị Mục Văn Hạo phát hiện ra khác thường.

Vệ sĩ nhanh chóng quay về, nói cho Mục Văn Hạo và Trịnh Thư Vân biết, Diệp Ninh đang ở trong hậu trường nói chuyện với người khác.

Trái tim Trịnh Thư Vân đập thình thịch không ngừng, đầu óc cũng không còn nghĩ về Diệp Ninh nữa.

Đúng là Diệp Ninh đang nói chuyện với người ta, nhưng mà không phải ở trong hậu trường, mà là trong phòng trang điểm của cô.

TBC

Mộng Kiều Nhụy đứng trước mặt cô, dùng hết toàn bộ sức lực trong cơ thể để nói ra quyết định kia.

“Tôi đồng ý hợp tác với cô, nhưng mà cô thật sự có thể bảo đảm sẽ làm ông chủ Mục thích tôi sao?”

Diệp Ninh không kinh ngạc trước quyết định của cô ta, bởi vì nếu không thể chiếm được Mục Văn Hạo thì sớm muộn gì cũng sẽ bị Mục Văn Hạo vứt bỏ.

“Tôi sẽ làm Mục Văn Hạo không thể rời khỏi cô.”

Mộng Kiều Nhụy nín thở, câu trả lời này không phải thứ cô ta muốn, nhưng cô ta lại hiểu được ý của nó.

Ngay sau đó, lại là một khoảng lặng kéo dài vài giây.

“Được. Tôi đồng ý!”

Vì nửa đời sau vinh hoa phú quý, cô ta rất sẵn lòng liều mạng đặt cược một lần!

Diệp Ninh cười, vươn tay về phía Mộng Kiều Nhụy.

“Hợp tác vui vẻ.”

Mộng Kiều Nhụy run run rẩy rẩy nắm lấy tay cô: “Hợp tác vui vẻ.”

Giờ phút này trong lòng Mộng Kiều Nhụy vô cùng hồi hộp, chờ mong, bất an, tất cả cảm xúc đều dâng lên đến đỉnh điểm.

Một lúc sau, Mộng Kiều Nhụy và Diệp Ninh cùng nhau từ hậu trường đi ra ngoài.

“Diệp Ninh, tôi còn đang nói sao cô đi lâu quá còn chưa về, thì ra là đang ở chung với cô Diệp Tử.” Trịnh Thư Vân cười ha ha trêu chọc.

Diệp Ninh không bày tỏ ý kiến: “Cũng đã trễ rồi, chúng ta đi về thôi.”

“Về sớm thế à?” Trịnh Thư Vân có chút lưu luyến nhìn về phía Mục Văn Hạo.

Chuông cảnh báo trong lòng Diệp Ninh reo lên, nhắc nhở cô ấy: “Ngày mai chúng ta còn có công việc nữa đó.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 584: Chương 584


Lúc này Trịnh Thư Vân mới chậm rãi đứng lên, chủ động chào tạm biệt Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy.

“Hoan nghênh hai cô thường xuyên đến đây chơi.”

Mục Văn Hạo cười, nụ cười chứa đầy hàm ý.

Trịnh Thư Vân ngượng ngùng gật đầu, bị Diệp Ninh thúc giục mãi mới chịu đi ra ngoài.

Mục Văn Hạo nhìn bóng dáng hai người rời đi, tâm trạng rất tốt.

Mộng Kiều Nhụy thử hỏi: “Ông chủ, hình như cô Trịnh kia thích anh.”

Biểu hiện lúc nãy của Trịnh Thư Vân thật sự đã quá rõ ràng, chỉ e là không chỉ có cô ta nhìn ra, Diệp Ninh chắc chắn cũng đã biết được rồi.

Trịnh Thư Vân là bạn cực thân của Diệp Ninh, nếu Trịnh Thư Vân thật sự thích Mục Văn Hạo, vậy Diệp Ninh chắc chắn sẽ cực kỳ để ý.

Mục Văn Hạo lại mỉm cười.

Phản ứng của anh ta càng làm cho Mộng Kiều Nhụy hoảng sợ hết hồn.

“Ông chủ, anh cũng biết hả?”

“Có một người phụ nữ thích tôi không phải là chuyện rất bình thường sao?” Mục Văn Hạo bưng lên ly rượu vang đỏ trước mặt, thảnh thơi thưởng thức.

“Nhưng mà cô ấy là bạn của Diệp Ninh.” Mộng Kiều Nhụy run giọng nhắc nhở: “Diệp Ninh sẽ không vui.”

Vẻ mặt của Mục Văn Hạo cứng đờ lại trong tích tắc, nhưng mà lại nhanh chóng khôi phục lại như bình thường.

“Tất cả những gì tôi làm đều là vì tương lai của tôi và cô ấy.”

Mộng Kiều Nhụy đã hiểu được ý mà Mục Văn Hạo muốn ám chỉ, đồng thời cũng có chút thương hại Trịnh Thư Vân.

Nhưng mà không bao lâu sau, cảm giác đồng tình này đã chuyển dời tự dành cho chính bản thân cô ta.

Bởi vì cô ta cũng giống như Trịnh Thư Vân, đều chỉ là quân cờ bị Mục Văn Hạo lợi dụng mà thôi.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân ra khỏi phòng ca múa, gương mặt của Diệp Ninh vẫn luôn nghiêm chặt lại.

“Sao cô không nói tiếng nào hết vậy?”

Trịnh Thư Vân lên tiếng hỏi làm Diệp Ninh dừng chân lại.

“Cô thích Mục Văn Hạo?”

Giọng điệu của Diệp Ninh vô cùng khẳng định, giọng nói cũng rất áp lực.

Lần này Trịnh Thư Vân lại không lập tức phủ nhận ngay, vài giây sau mới ấp úng nói: “Ông chủ Mục đã đính hôn với cô Mộng rồi, hơn nữa anh ấy cũng rất thích cô Mộng.”

Trong lòng Diệp Ninh cực kỳ nặng nề: “Cô thật sự thích Mục Văn Hạo hả?!”

Không phải là người khác, cứ nhất định phải là Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân dùng nụ cười để che giấu đi sự chột dạ: “Cô cứ yên tâm, tôi sẽ không phá hoại tình cảm của người khác...”

“Anh ta đang lợi dụng cô.” Diệp Ninh ngắt lời câu nói giữa chừng của cô ấy, tuy rằng mặt ngoài vẫn còn rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thì lửa giận đã bốc lên cuồn cuộn.

TBC

Cô thật sự không hiểu, một cô gái kiêu ngạo như Trịnh Thư Vân, tại sao lại có thể dễ dàng thật lòng với Mục Văn Hạo như thế chứ?!

Trịnh Thư Vân từng nghĩ có lẽ Diệp Ninh sẽ nổi giận, dù sao thì cô ấy thích một người đàn ông đã có vị hôn thê, cho nên cô ấy cũng có thể chịu đựng được lửa giận của Diệp Ninh.

Nhưng mà cô ấy lại không ngờ Diệp Ninh sẽ nói ra một câu như thế, mà đây lại chính là thứ cô ấy không thể nào chấp nhận được.

“Vì sao lại nói như thế chứ?”

Đây là lần đầu tiên Trịnh Thư Vân xụ mặt với Diệp Ninh.

“Mục Văn Hạo đang cố ý tiếp cận cô, làm cô động lòng với anh ta, muốn lợi dụng cô để đạt được mục đích.” Diệp Ninh biết chuyện này rất tàn khốc, nhưng mà cô hi vọng Trịnh Thư Vân có thể tin tưởng cô.

Nhưng lần này thì Diệp Ninh chắc chắn phải thất vọng rồi, ánh mắt của Trịnh Thư Vân khi nhìn về phía cô dần trở nên lạnh như băng.

“Tôi có cái gì để lợi dụng chứ? Hơn nữa từ đầu đến cuối đều là do tôi chủ động tiếp cận Mục Văn Hạo, Mục Văn Hạo không hề làm gì hết.”

Cô ấy có thể cực kỳ khẳng định chuyện này.

Diệp Ninh biết càng nhắc đến loại chuyện này thì lại phải càng bình tĩnh, nếu phản bác quá nhiều sẽ chỉ là Trịnh Thư Vân sinh ra tâm lý muốn phản kháng, càng tiếp cận Mục Văn Hạo nhiều hơn thôi.

Cô hít một hơi thật sâu, làm giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn.

“Thư Vân, chúng ta là bạn, tôi sẽ không hại cô. Hiện tại có một số việc tôi không thể nói quá nhiều với cô, nếu cô tin tôi thì xin cô nhất định phải rời xa Mục Văn Hạo, kiểm soát phần tình cảm không nên có này lại.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 585: Chương 585


Cảm xúc của Trịnh Thư Vân cực kỳ kích động.

Bởi vì bối cảnh gia đình, từ nhỏ đến lớn có rất nhiều người mang theo vô số ý đồ để tiếp cận cô ấy, lợi dụng cô ấy.

Cho nên có một đoạn thời gian rất dài, cô ấy hoàn toàn phong bế toàn bộ bản thân, không đi tiếp xúc với con người và chuyện ở bên ngoài.

Khi đối mặt với tình cảm, cô ấy cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối sẽ không dễ dàng mở rộng cửa lòng.

Cho nên khi Diệp Ninh nói Mục Văn Hạo là cố ý tiếp cận cô ấy, là muốn lợi dụng cô ấy, thật sự làm cô ấy như muốn sụp đổ, tức giận.

Nhưng mà hiện tại vẻ mặt của Diệp Ninh lại cực kỳ nghiêm túc nặng nề, cuối cùng cũng làm đầu óc của cô ấy tỉnh táo lại đôi chút.

Cô ấy là bạn thân của Diệp Ninh, đương nhiên tin tưởng Diệp Ninh, Diệp Ninh thật sự không có lý do gì để nói ra những lời như thế.

“Vậy cô nói cho tôi biết đi, rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?”

Giờ phút này, cô ấy gần như có thể khẳng định giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo chắc chắn có bí mật gì đó.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đều đang thăm dò, nghiên cứu lẫn nhau, nhưng cuối cùng vẫn là Diệp Ninh thu hồi tầm mắt lại đầu tiên.

Làm thế nào cô có thể nói cho Trịnh Thư Vân biết thật ra người mà Mục Văn Hạo muốn có được chính là cô, mà Mộng Kiều Nhụy cũng chỉ là một quân cờ bị Mục Văn Hạo lợi dụng mà thôi.

“Cũng trễ lắm rồi, để tôi đưa cô về.” Diệp Ninh thật sự quá đau đầu.

Ánh mắt của Trịnh Thư Vân càng thêm sâu thẳm hơn, cũng không tiếp tục truy vấn, bởi vì cô ấy cũng rất hiểu biết về Diệp Ninh.

Nếu có thể nói thì Diệp Ninh chắc chắn sẽ không giấu diếm.

“Được rồi, tôi đồng ý, sau này tôi sẽ cố hạn chế không đến Hồng Hải nữa.”

Ít nhất ở thời điểm hiện tại, giữa Mục Văn Hạo và Diệp Ninh, cán cân trong lòng của cô ấy vẫn nghiêng về phía Diệp Ninh nhiều hơn.

Diệp Ninh thấy cô ấy cũng không phải đang trả lời cho có lệ, gương mặt đang căng cứng cũng dần mỉm cười.

“Ừ.”

Bầu không khí cứng đờ giữa hai người cũng theo đó mà trở nên dịu lại.

“Cô không cần đưa tôi về đâu, tôi tự đi về là được.” Trịnh Thư Vân từ chối không để Diệp Ninh đưa cô ấy về, dù sao thì Diệp Ninh cũng phải về nhà.

“Cô đi về một mình có được không đó?” Diệp Ninh nhìn đường phố ở xung quanh, hôm nay cô lên sân khấu biểu diễn khá sớm, cho nên hiện tại mới hơn chín giờ, trên đường còn có không ít người đi tới đi lui.

Trịnh Thư Vân cười nói: “Cô đi được, sao tôi lại không đi được chứ.”

Diệp Ninh ngẫm lại cảm thấy cũng đúng, dặn dò vài câu, sau đó hai người đi về hai hướng khác nhau.

Tâm trạng của Diệp Ninh không được tốt lắm, tốc độ đi đường cũng rất chậm.

Đi đi được một lúc, cô đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn ra sau.

Trên con đường ở phía sau còn có một vài người linh tinh đang trên đường đi về nhà, ai nấy đều đi lại vội vàng.

Cô nhìn một lúc, cũng không phát hiện có cái gì khác lạ, lúc này mới lại bước đi lần nữa.

Chẳng qua lần này tốc độ của cô lại nhanh hơn rất nhiều.

TBC

Con đường từ Hồng Hải quay về viện gia thuộc cũng không ngắn, nhưng nói dài thì cũng không tính dài, đi bộ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Trong vòng nửa tiếng này, Diệp Ninh tổng cộng dừng lại ba lần, mỗi một lần cô đều có cảm giác giống như phía sau đang có người đi theo sau lưng cô, nhưng mỗi một lần đều không phát hiện ra có gì khác thường.

Mãi đến khi đi đến cửa đại viện, cô nhanh chóng đi đến chỗ cảnh vệ viên đứng gác cổng, nói nhỏ gì đó.

Cảnh vệ viên chờ cô nói xong, lập tức đi về phía con đường mà cô vừa mới đi qua.

Diệp Ninh cũng không trực tiếp đi vào mà đứng ở phòng cảnh vệ chờ đợi. Cô muốn xác định xem rốt cuộc là cô cảm giác sai, hay là thật sự có người nào đó đang theo dõi cô.

Khoảng hơn mười phút sau, cảnh vệ viên đi ra ngoài dạo một vòng quay về.

“Tôi không phát hiện ra người khả nghi nào hết.”

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, xem ra là do cô nghi thần nghi quỷ rồi.

“Làm phiền anh rồi, cảm ơn.”

“Không phiền, đây là trách nhiệm của chúng tôi. Nếu sau này cô phát hiện ra nguy hiểm gì, có thể chạy đến báo cho chúng tôi biết.” Cảnh vệ viên khá nhiệt tình với Diệp Ninh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 586: Chương 586


Chờ Diệp Ninh về đến nhà thì cũng đã gần mười giờ đêm.

Cô bận rộn suốt một ngày, cảm thấy có chút mệt mỏi, lại nghĩ đến ngày mai còn phải đi biểu diễn để tiếp đãi đoàn quan sát nước ngoài, cô nhanh chóng đi rửa mặt đơn giản rồi trực tiếp đi ngủ.

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm đoàn văn công đã rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng.

Tất cả các thành viên trong đội nhạc khí đều tập họp ở phòng luyện tập chờ thông báo của cấp trên.

Khoảng hơn chín giờ, Từ Minh Vũ nhận được điện thoại của lãnh đạo, gọi bọn họ đi ra phòng biểu diễn.

Chờ đến khi bọn họ đi ra ngoài, đội ca hát, bộ phận diễn kịch và những người thuộc các bộ môn khác cũng đều đã có mặt đông đủ.

“Nửa tiếng sau, chính thức bắt đầu biểu diễn tiết mục.”

Hà Khôn thông báo thời gian xong, sau đó lại nhìn về phía Trịnh Thư Vân đang đứng bên trong đội nhạc khí.

“Thư Vân, đoàn trưởng có chỉ thị, chờ cô biểu diễn xong thì cùng với trong đoàn phụ trách nhiệm vụ tiếp đón đoàn quan sát.”

Bọn họ sắp xếp như thế không chỉ là vì đánh giá cao thân phận của Trịnh Thư Vân mà còn coi như một lời khẳng định cho thực lực của cô ấy.

Nếu như là bình thường thì Trịnh Thư Vân chắc chắn sẽ vô cùng tích cực đồng ý, nhưng mà trạng thái ngày hôm nay của cô ấy rõ ràng không được tốt lắm, cho dù là đã trang điểm rất đậm, nhưng vẫn không thể che giấu được quầng thâm mắt đen thùi kia.

“Chủ nhiệm, anh có thể đổi người khác không?”

Cô ấy chủ động thương lượng với Hà Khôn.

Hà Khôn không ngờ cô ấy sẽ từ chối, sau đó lại nhìn xung quanh cô ấy hỏi.

“Nơi này ngoại trừ cô ra, còn có ai biết ngoại ngữ không?”

Tiếp đãi đoàn quan sát nước ngoài không phải là chuyện nhỏ, ngoại trừ việc phải hiểu biết các lễ nghi ra, đến lúc cần thiết thì còn cần phải giao tiếp với người ta nữa.

Tuy rằng bên đoàn quan sát cũng có phiên dịch, nhưng mà bên phía đoàn văn công cũng phải ưu tiên suy xét đến phương diện này.

Phản ứng đầu tiên của Trịnh Thư Vân chính là nhìn về phía Ngô Hàm Nhu ở trong đội ca hát.

Ngô Hàm Nhu từng có kinh nghiệm đi du học, còn biết hát ca khúc nước ngoài, đương nhiên cũng sẽ biết ngoại ngữ.

Nhưng mà nghĩ đến tính cách kiêu ngạo của Ngô Hàm Nhu, chỉ sợ là không thể nào làm được việc này.

Cuối cùng, cô ấy cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

“Được rồi, tôi đi vậy.”

Hà Khôn thấy cô ấy đồng ý, lộ ra vẻ mặt hài lòng.

“Thư Vân, hôm qua cô bị mất ngủ hả?” Lý Mạn Mạn quan tâm hỏi.

Trịnh Thư Vân khẽ xoa bóp phần cổ mỏi nhừ nói: “Mất ngủ nguyên một đêm.”

“Cô đừng quá hồi hộp, bình thường chúng ta luyện tập cũng đã rất tốt rồi.” Hiển nhiên Lý Mạn Mạn đã hiểu lầm nguyên nhân khiến cô ấy mất ngủ.

Trịnh Thư Vân cười gượng vài tiếng, sau đó mới nhìn thoáng qua Diệp Ninh.

Vẻ mặt Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc, không ngờ cô ấy lại bị ảnh hưởng lớn như thế: “Cô có ổn không đó?”

Không đợi Trịnh Thư Vân trả lời, giọng nói đầy khinh thường của Ngô Hàm Nhu đã từ bên cạnh vang lên.

“Nếu như ai đó nhắm mình làm không được thì nhất định đừng có cố quá, bây giờ lập tức xin nghỉ rút lui đi, một mình mình bị mất mặt dù sao cũng tốt hơn làm cả tập thể mất mặt.”

Trịnh Thư Vân lập tức bị mấy lời này của cô ta khơi gợi ý chí chiến đấu, toàn thân giống như một con gà chiến đấu xù lông, lập tức phản bác trở về.

“Hừ! Có rảnh đi nói này nói kia người khác thì không bằng tự lo cho bản thân cho tốt đi, đừng có đến giây phút quan trọng lại xuất hiện vấn đề!”

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đều không ngờ đến lúc này rồi mà hai người bọn họ còn có thể cãi nhau được, đều vội vàng đi ra giảng hòa.

“Bớt cãi nhau lại đi, sắp sửa bắt đầu biểu diễn rồi đó.”

Đúng là sắp sửa phải biểu diễn rồi, Lâm Thanh, Hà Khôn dẫn dắt mấy người thuộc đoàn quan sát nước ngoài đi vào sảnh biểu diễn.

Mới vừa đi vào, Smith dẫn đầu đoàn quan sát đã bắt đầu nói nhỏ với Enoch ở bên cạnh.

TBC

Lâm Thanh đi theo bên cạnh hai người, không hiểu hai người bọn họ nói cái gì, nhưng lại nhìn thấy vẻ mặt khinh thường lộ ra trên mặt bọn họ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 587: Chương 587


“Đoàn trưởng Lâm, ngài Smith nói cảm ơn mọi người đã nhiệt tình tiếp đãi. Bọn họ đều cực kỳ thích và có hứng thú với tiết mục ca múa, văn hóa hí kịch của nước chúng ta, hi vọng ngày hôm nay đến đây có thể xem được tiết mục xuất sắc và bất ngờ.”

Khương Văn là phiên dịch của đoàn quan sát, cũng là phiên dịch viên duy nhất, toàn bộ quá trình giao lưu của đôi bên đều do anh ta đến hoàn thành.

Việc tiếp đãi đoàn quan sát nước ngoài liên quan đến mối quan hệ thân thiết giữa hai nước, cho nên Lâm Thanh cũng cực kỳ cẩn thận và coi trọng.

“Có thể tiếp đón các vị cũng là vinh hạnh của đoàn văn công chúng tôi, hi vọng có thể mang đến cho mọi người một hành trình và trải nghiệm tốt đẹp.” Lâm Thanh vừa nói, vừa ra hiệu cho mọi người ngồi xuống vị trí.

Mấy người Smith đương nhiên là ngồi ở vị trí chính giữa.

Sau khi sắp xếp xong xuôi mọi việc rồi, biểu diễn cũng chính thức bắt đầu.

Tiết mục đầu tiên trình diễn trên sân khấu chính là tiết mục của bộ phận diễn kịch.

Hiển nhiên Trương Quốc Trụ cũng đã suy xét đến vấn đề khác biệt ngôn ngữ, cho nên ngay từ khi bắt đầu thiết kế tiết mục cũng đã quyết định lấy biểu diễn là chủ, cố gắn hạn chế lời kịch rất nhiều.

Cho nên cho dù mấy người của đoàn quan sát nghe không hiểu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc bọn họ hiểu được nội dung của cả tiết mục.

Mấy người Smith cũng coi như xem say sưa, nhất là vào khoảnh khắc khẩu kỹ của Chu Giai Bội xuất hiện, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Lâm Thanh nhìn thấy rõ tất cả phản ứng của mọi người, sau đó nhìn về phía Trương Quốc Trụ ở cách đó không xa, gật đầu khen ngợi.

Toàn thân Trương Quốc Trụ cũng thả lỏng lại.

Smith vừa quan sát tiết mục, vừa nhỏ giọng bàn tán gì đó với người bên cạnh.

Tiết mục thứ hai là tiết mục vũ đạo, bình thường, đoàn quan sát không có phản ứng gì quá lớn.

Tiết mục thứ ba thì đến lượt Ngô Hàm Nhu hát đơn ca, ngay giây phút Ngô Hàm Nhu bước lên sân khấu, bầu không khí bên phía đoàn quan sát lập tức dâng cao lên

Không vì lý do gì khác, chỉ là vì gương mặt của Ngô Hàm Nhu quá xinh đẹp, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Lần này thì đến lượt trái tim của Lý Kiến Hoa nhảy lên đến cổ họng, tuy rằng anh ấy cũng rất tin tưởng thực lực của Ngô Hàm Nhu, nhưng chỉ cần chưa hoàn thành biểu diễn thì anh ấy vẫn cứ không thể nào yên tâm hoàn toàn được.

Đội nhạc khí nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng, tiếng nhạc vang lên.

Ngay khoảnh khắc Ngô Hàm Nhu mở miệng, tất cả mọi người trong đoàn văn công đều giống như trút được gánh nặng.

Ổn rồi!

Smith lộ ra vẻ mặt kinh diễm, lập tức quay đầu nói gì đó với Khương Văn.

Khương Văn nghe được, sau đó lại đi hỏi thăm Lâm Thanh: “Đoàn trưởng Lâm, người đang hát trên sân khấu tên gì thế?”

Lâm Thanh trả lời: “Ngô Hàm Nhu.”

Khương Văn cảm thán: “Không ngờ trong đoàn của chúng ta còn có ca sĩ ưu tú như thế. Ngài Smith rất đánh giá cao cô ấy.”

Thật ra không cần anh ta phải nói, Lâm Thanh cũng đã nhận ra mấy người Smith rất có hứng thú với Ngô Hàm Nhu.

Lâm Thanh cũng không phỏng đoán quá nhiều, chỉ coi phần thưởng thức này trở thành sự yêu thích và khen ngợi đối với tiết mục vô cùng bình thường mà thôi.

TBC

Tuy rằng đây là lần đầu tiên Ngô Hàm Nhu lên sân khấu của đoàn văn công để biểu diễn, nhưng mà phong cách trình diễn trên sân khấu của cô ta lại vô cùng phóng khoáng, trầm ổn, hát một ca khúc nước ngoài cũng vô cùng thành thạo, điêu luyện.

Thông qua vẻ mặt của mấy người trong đoàn quan sát là có thể đoán được ca khúc này đã thành công.

Diệp Ninh đứng ở trước cửa ra vào sân khấu, đến cả cô cũng không thể phủ nhận được thực lực mà Ngô Hàm Nhu bày ra trên sân khấu.

Ca khúc kết thúc trong tiếng vỗ tay của mọi người, Ngô Hàm Nhu ngẩng đầu ưỡn ngực, bước từng bước chân kiêu ngạo đi xuống sân khấu, thậm chí không thèm nhìn tới nhìn lui cái nào.

Khương Văn lại lặp lại lần nữa với Lâm Thanh: “Đồng chí Ngô Hàm Nhu này thật sự rất tài giỏi, ngài Smith rất hài lòng với phần trình diễn của cô ấy.”

“Cảm ơn lời khen của ngài Smith.”

Khương Văn nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lâm Thanh, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ một chút.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 588: Chương 588


Mấy tiết mục tiếp theo rõ ràng không thể khơi gợi được hứng thú của mấy người trong đoàn quan sát, bầu không khí cũng có vẻ rất ỉu xìu.

Mãi đến khi đội nhạc khí lại lên sân khấu diễn tấu lần nữa, giai điệu tuyệt đẹp làm lòng người sung sướng.

Smith híp mắt, cảm xúc cũng dần đắm chìm vào bên trong.

Ngay khoảnh khắc tiếng đàn dương cầm du dương gia nhập vào, bầu không khí trong cả đại sảnh lập tức nóng lên.

Smith mở bừng mắt ngay, tìm kiếm nơi phát ra tiếng đàn dương cầm.

Khi ông ta nhìn thấy Diệp Ninh đang ngồi trước đàn dương cầm, đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Ông ta nhanh chóng quay sang nói chuyện với Enoch ở bên cạnh, ánh mắt của hai người lập tức khóa chặt trên người Diệp Ninh.

Sau đó lại là một kịch bản giống y hệt như lúc Ngô Hàm Nhu biểu diễn.

Khương Văn cũng nhanh chóng hỏi Lâm Thanh vấn đề y như thế.

Gương mặt của Lâm Thanh hơi nghiêm lại, nhưng vẫn nói ra tên của cô: “Diệp Ninh.”

“Đồng chí Diệp Ninh này đàn dương cầm hay thật, ngài Smith cũng rất thích.”

TBC

Lần này Lâm Thanh lại cười gương “ha hả” hai tiếng, thậm chí không thèm đáp lại Khương Văn nữa.

Nhưng mà thái độ này cũng không hề ngăn cản sự hứng thú của mấy người Smith dành cho Diệp Ninh.

Tiếp theo đó Khương Văn lại hỏi tuổi tác và quá trình học đàn dương cầm của Diệp Ninh.

Lâm Thanh dùng ngôn từ đơn giản nhất để trả lời.

Tuy rằng có lẽ chỉ là trùng hợp thôi, nhưng Lâm Thanh lại thật sự cảm thấy hình như mấy người trong đoàn quan sát này có hứng thú với người biểu diễn hơn là tiết mục mà bọn họ trình diễn.

Hơn nữa rất rõ ràng cảm giác hứng thú này cũng không phải được xuất phát từ thực lực của người biểu diễn.

Buổi biểu diễn kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, tất cả đều hoàn thành một cách thuận lợi.

Smith mỉm cười tươi rói nói với Lâm Thanh: “Tiết mục trình diễn rất xuất sắc, chúng tôi vô cùng hài lòng. Nhất là có một vài vị đội viên vô cùng ưu tú, làm chúng tôi có ấn tượng rất sâu sắc. Đồng thời cũng chính minh được thực lực của quý đoán cũng rất mạnh.”

Cuối cùng hình như ông ta còn lo lắng rằng Khương Văn phiên dịch không đúng, trực tiếp giơ ngón cái.

Lâm Thanh lễ phép lại bình tĩnh trả lời: “Cảm ơn ngài Smith và mọi người đã khen ngợi. Chúng tôi đã sắp xếp thức ăn đặc sản ở địa phương cho mọi người, mời mọi người dời bước, cùng chúng tôi đi ăn cơm thôi.”

Hiện tại đã là buổi trưa, ăn cơm đương nhiên là một phân đoạn không thể thiếu.

Smith nghe Khương Văn phiên dịch xong, gật đầu.

Lâm Thanh cũng ra hiệu với Hà Khôn đứng bên cạnh, sau đó mọi người cùng nhau ra khỏi phòng biểu diễn.

Bầu không khí trong hậu trường rất nhẹ nhàng, biểu diễn xong, nhiệm vụ lần này cũng coi như kết thúc viên mãn.

“Mọi người biểu diễn rất tốt, đoàn trưởng đã thông báo với nhà ăn, trưa nay sẽ thêm đồ ăn ngon khao mọi người!” Lý Kiến Hoa hưng phấn nói.

Xung quanh lập tức vang lên tiếng hoan hô.

“Thư Vân, cô cũng sửa soạn một chút rồi đi lại đằng kia tập hợp với mấy người đoàn trưởng đi.

“Được.” Trịnh Thư Vân nhanh chóng đồng ý.

Ở một bên khác, mấy người Smith đã ngồi ở trong phòng chuyên dùng tiếp khách của nhà ăn.

Khương Văn nhìn thấy mọi người đều đã ngồi xuống, sau đó mới chủ động nói với Lâm Thanh: “Đoàn trưởng Lâm, chúng ta đi nói chuyện riêng một chút.”

Lâm Thanh không biết anh ta muốn nói cái gì, nhưng vẫn đứng lên đi ra ngoài.

Khương Văn theo sát phía sau, chờ đi ra khỏi phòng rồi, anh ta mới hạ giọng nói: “Đoàn trưởng Lâm, cô có thể mời đồng chí Ngô Hàm Nhu và đồng chí Diệp Ninh đến đây ăn cơm cùng chúng tôi không?”

Lâm Thanh lập tức thay đổi sắc mặt ngay: “Không cần thiết phải làm như thế mà?”

Khương Văn thấy chị ấy vẫn chưa chịu hiểu, đành phải nhắc nhở rõ ràng hơn: “Mấy người ngài Smith rất thưởng thúc đồng chí Diệp Ninh và đồng chí Ngô Hàm Nhu, nếu có hai cô ấy phụ trách tiếp đón thì chắc chắn sẽ làm mọi người càng vui vẻ hơn.”

“Bọn họ là đội viên của đoàn văn công, nội dung công việc chỉ có lên sân khấu biểu diễn, không có nghĩa vụ phải tiếp khách.” Lâm Thanh cảm thấy Khương Văn vẫn còn chưa hiểu, lại tăng lớn âm lượng thêm một chút.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 589: Chương 589


Khương Văn nhíu mày, rõ ràng là cực kỳ không hài lòng trước thái độ của Lâm Thanh.

“Đoàn trưởng Lâm, có phải cô hiểu lầm gì không? Mấy người Smith là bạn bè nước ngoài, đến đây là vì muốn xúc tiến sự giao lưu tốt đẹp của hai nước, sao cô có thể đánh đồng những người khách tôn quý này với những người khách bình thường khác chứ? Hơn nữa tôi bảo hai đồng chí Ngô Hàm Nhu và Diệp Ninh đến cũng không phải là để tiếp khách theo cái kiểu cô nghĩ, chỉ là bởi vì hai người bọn họ có được thực lực rất nổi bật, có tư cách trở thành người chiêu đãi đoàn quan sát mà thôi.”

Khương Văn nghiêm giọng, lúc nói năng đều rất ra dáng đứng đắn, giống như thật sự là Lâm Thanh đã lấy bụng ta suy ra bụng người.

Nhưng cho dù là thế thì Lâm Thanh vẫn cực kỳ kiên quyết từ chối: “Nếu tôi nói sai, vậy tôi xin lỗi anh Khương. Nhưng đoàn văn công thật sự không có quy định nào như thế cả.”

Ánh mắt Khương Văn trở nên sắc bén, không ngờ Lâm Thanh lại khó chơi đến thế.

“Đoàn trưởng Lâm, cô muốn phá hủy hoạt động quan sát lần này sao?”

Anh ta lập tức đổ tội lên đầu Lâm Thanh.

Đáy mắt Lâm Thanh lộ ra vẻ âm u, vừa định phản bác gì đó, Hà Khôn đã từ bên trong đi ra.

Anh ta nhìn thấy bầu không khí giữa hai người không được bình thường lắm, vội vàng hỏi thăm.

Khương Văn lặp lại những lời mới nói lần nữa, Hà Khôn cũng lập tức hiểu được.

“Đây chỉ là việc nhỏ, để tôi sắp xếp.”

Hà Khôn không đợi Lâm Thanh nổi giận đã lập tức tỏ rõ thái độ.

Nếu mấy người trong đoàn quan sát có hứng thú với Ngô Hàm Nhu và Diệp Ninh, vậy cứ gọi hai người bọn họ đến là được, thật sự không cần thiết vì chuyện này mà tạo ra mâu thuẫn không vui gì.

Lâm Thanh lạnh lùng nhìn anh ta, bầu không khí cứng đờ lại căng thẳng.

Lúc này, bóng dáng của Trịnh Thư Vân xuất hiện ở trong tầm mắt của ba người.

Hà Khôn nhìn thấy Trịnh Thư Vân, giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng, đồng thời cũng đã tìm được lý do để thuyết phục Lâm Thanh.

TBC

“Ngay từ đầu chúng ta cũng đã sắp xếp cho đồng chí Trịnh Thư Vân cùng chúng ta phụ trách việc tiếp đón rồi, lại thêm Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu cũng bình thường mà.”

Nhưng lời này anh ta chỉ là nói cho Lâm Thanh nghe, làm Lâm Thanh đừng suy nghĩ quá nhiều.

Trịnh Thư Vân cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô ấy nghe nói muốn Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu cũng đến, vẫn rất vui vẻ.

Dù sao thì nếu Diệp Ninh đến, cô ấy cũng sẽ có người giúp đỡ một chút.

“Đoàn trưởng, chủ nhiệm, cần hai cô ấy đến đây sao? Để tôi đi gọi.”

Gương mặt Lâm Thanh nghiê lại, Hà Khôn thì lại nháy mắt ra hiệu.

Nếu Trịnh Thư Vân đã có thể phụ trách việc tiếp đón, vậy thì Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu cũng được.

Khương Văn thấy Trịnh Thư Vân đã đi gọi người, cuối cùng cũng lộ ra vẻ hài lòng, xoay người đi vào.

Bên ngoài hành lang chỉ còn lại hai người Hà Khôn và Lâm Thanh.

“Đoàn trưởng, có phải cô suy nghĩ nhiều quá rồi không? Người của đoàn quan sát thích ấy người Diệp Ninh, muốn tiếp xúc với bọn họ một chút, việc này cũng bình thường à.” Hà Khôn chủ động khuyên nhủ.

Hơn nữa đây còn là ngay trước mặt công chúng, đoàn quan sát đều là người có thân phận, chắc chắn sẽ không có chuyện xảy ra chuyện không hay gì đó.

Cho nên anh thật sự cảm thấy Lâm Thanh nghĩ quá nhiều, con người cũng quá cứng nhắc, không linh hoạt.

Lâm Thanh lại không nói gì.

Hà Khôn hạ giọng nói ra câu cuối cùng: “Đoàn trưởng, phải lấy đại cục làm trọng.”

Trịnh Thư Vân nhanh chóng tìm được mấy người Diệp Ninh đang trên đường đi đến nhà ăn.

“Diệp Ninh, đoàn trưởng bảo cô và Ngô Hàm Nhu đi qua đó chúng với tôi luôn.”

Tuy rằng cô ấy không quá thích Ngô Hàm Nhu, nhưng dù sao thì đây cũng là chuyện quan trọng.

Không chỉ Diệp Ninh kinh ngạc mà những người khác cũng đều như thế.

Nhưng mà chờ mọi người phản ứng lại, đều cực kỳ hâm mộ ba người Diệp Ninh, Trịnh Thư Vân và Ngô Hàm Nhu.

Cũng không phải ai cũng có thể được cử đi tiếp đãi khách nước ngoài.

“Tôi không đi.” Ngô Hàm Nhu lạnh nhạt nói một câu.

Xung quanh đang vô cùng ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều dồn về phía cô ta.

Cơ hội tốt như thế, vậy mà cô ta còn không biết bắt lấy sao?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 590: Chương 590


Trịnh Thư Vân đang ước gì cô ta đừng đi, thân mật ôm lấy cánh tay của Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, cô đi với tôi đi.”

Thật ra Diệp Ninh cũng rất muốn từ chối, nhưng à thấy Trịnh Thư Vân như thế, lời nói đã đến bên miệng vẫn nuốt ngược vào trong.

Lý Kiến Hoa khuyên nhủ Ngô Hàm Nhu: “Hàm Nhuu, hay là cô cứ nghe theo lời trong đoàn, đi đi.”

Ngô Hàm Nhu khá tốt, nhưng mà lại quá kiêu căng và kỳ cục, tính cách này cũng không có lợi cho việc cô ta dung nhập vào tập thể.

Ngô Hàm Nhu lạnh nhạt liếc nhìn anh ấy.

Lý Kiến Hoa xấu hổ muốn chết.

“Đội trưởng Lý, nếu người ta không muốn, vậy cũng đừng miễn cưỡng nữa, tôi và Diệp Ninh đi là được!” Trịnh Thư Vân nói xong lập tức kéo Diệp Ninh đi ra ngoài.

Ngô Hàm Nhu nhìn thấy Diệp Ninh không hề từ chối, nhíu mày.

“Hai cô đứng lại đó!”

Cô ta nói ra câu nói này là tất cả mọi người đều khó hiểu.

TBC

Ngô Hàm Nhu đi về phía Diệp Ninh nói: “Cô đi thì tôi cũng đi.”

Mọi người: “...”

Ngô Hàm Nhu không thèm để ý đến ánh mắt của người khác.

Cô ta là như thế, tất cả mọi người đều cho rằng cô ta đang cố ý nịnh bợ Diệp Ninh.

Đến cả Diệp Ninh cũng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ.

Trịnh Thư Vân rõ ràng là còn ôm tay cô càng thêm thân mật hơn, giống như là cô ấy đang tranh giành tình cảm với Ngô Hàm Nhu vậy.

Khi ba người cùng nhau đi vào trong nhà ăn, bầu không khí vốn dĩ còn có chút buồn tẻ lập tức trở nên sung sướng hơn rất nhiều.

Mấy người Smith và Enoch đều mỉm cười, hơn nữa còn chủ động đứng lên chào hỏi mấy người Diệp Ninh.

Khương Văn thì lại cười càng thêm khoa trương, khóe mắt toàn là nếp nhăn.

Đoàn quan sát có tổng cộng mười hai người, Khương Văn cũng không thể nào giới thiệu từng người một được, chỉ giới thiệu một vài nhân vật quan trọng như Smith, Enoch, Maynard mà thôi.

Trịnh Thư Vân tự nhiên hào phóng dùng tiếng nước ngoài chào hỏi mấy người bọn họ.

Hai mắt Smith lập tức sáng lên: “Cô biết ngôn ngữ của chúng tôi sao?”

Trịnh Thư Vân khiêm tốn nói: “Có học được một ít, nói chuyện không tốt lắm, hi vọng ngài Smith sẽ không chê cười.”

“Không, cô phát âm rất chuẩn. Có thể là quen với một cô gái xinh đẹp như cô Trịnh, là vinh hạnh của chúng tôi.”

Smith vừa nói vừa nâng lấy tay Trịnh Thư Vân, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của cô ấy.

Trịnh Thư Vân rõ ràng là hơi sửng sốt vài giây, xấu hổ mỉm cười.

Cô ấy biết Smith làm thế cũng không phải quấy rối t*nh d*c, chỉ là lễ tiết của quốc gia bọn họ mà thôi.

Diệp Ninh đương nhiên cũng hiểu, đồng thời cũng nhận ra Trịnh Thư Vân rất không quen với việc này.

Lúc này, giọng nói của Lâm Thanh vang lên: “Mọi người đều đã đến đông đủ rồi, chúng ta ăn cơm thôi.”

Trịnh Thư Vân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô ấy và Diệp Ninh, Ngô Hàm Nhu cùng nhau ngồi xuống vị trí đã được để trống từ trước.

Bầu không khí trên bàn cơm cũng coi như khá nhẹ nhàng, mấy người trong đoàn quan sát chủ động nhắc đến rất nhiều đề tài trò chuyện, cũng đưa ra đánh giá rất tốt về buổi biểu diễn ngày hôm nay.

Nửa giai đoạn trước có thể nói là được hoàn thành vô cùng thuận lợi.

Mãi đến khi Enoch dời mắt nhìn về phía Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu, hơn nữa còn bưng ly rượu lên.

“Không biết tôi có vinh hạnh mời hai cô gái xinh đẹp uống một ly hay không?”

Tuy rằng Diệp Ninh không thích uống rượu, nhưng mà nếu cô đã ngồi xuống nơi này, hơn nữa nhiệm vụ chính là tiếp đón những người khách nước ngoài kia, đương nhiên không thể thất lễ được.

“Đương nhiên rồi.”

Cô nói xong, lập tức bưng ly rượu lên.

Ngô Hàm Nhu tạm dừng vài giây, cũng nâng ly rượu lê giống như cô.

Enoch uống cạn sạch ly rượu trước.

Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu liếc nhìn nhau, cũng uống hết rượu trong ly.

Hai người bọn họ uống xong, bầu không khí trên bàn cơm cũng trở nên sinh động hơn rất nhiều.

Ánh mắt của Smith khi nhìn về phía hai người trở nên vô cùng nóng bỏng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 591: Chương 591


Enoch mời xong lại đến Maynard.

Anh ta gần như cũng dùng cái cớ giống hệt như Enoch.

Tuy rằng Lâm Thanh vẫn còn đang mỉm cười, nhưng nụ cười cũng chỉ dần dần trở nên có lệ.

Đoàn quan sát này nếu cộng luôn cả phiên dịch Khương Văn thì có tổng cộng mười ba người, nếu mỗi người đều phải mời một ly, vậy cho dù Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu có tửu lượng tốt cách mấy thì cũng sẽ chịu không nổi.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi lóe lên, đương nhiên cũng biết rõ điều này.

Nhưng mà cô cũng không sốt ruột, chờ đến khi Maynard nói xong, lập tức bưng chén rượu đứng lên.

“Ly rượu này phải nên để đoàn văn công chúng tôi kính các vị bạn bè từ xa mà đến mới đúng, chúc cho tình bạn giữa hai quốc gia mãi mãi trường tồn.”

Nếu bọn họ muốn uống rượu, vậy uống chung một lượt đi.

Hơn nữa cô nói ra câu nói này, làm mấy người bên đoàn quan sát muốn từ chối cùng không từ chối được.

Khương Văn đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó phiên dịch lại cho mọi người của đoàn quan sát nghe.

Smith cười ha ha, ra hiệu cho mọi người cùng nâng ly lên.

“Chúc tình bạn giữa hai quốc gia mãi mãi trường tồn.”

Đến lúc này, chuyện mời rượu cũng coi như kết thúc.

Lâm Thanh khen ngợi nhìn Diệp Ninh.

Cách xử lý của cô rất thông minh.

Smith nháy mắt ra hiệu với Khương Văn, Khương Văn lập tức thò tay vào túi móc ra ba tờ danh thiếp, lần lượt đưa cho Diệp Ninh, Trịnh Thư Vân và Ngô Hàm Nhu.

“Đây là phương thức liên lạc của ngài Smith ở nước ngoài.”

Lúc Khương Văn nói ra những lời này, còn mang theo một chút cảm giác cao cao tại thượng.

Trịnh Thư Vân cầm lấy quan sát, Diệp Ninh chỉ đảo mắt nhìn lướt qua, mà Ngô Hàm Nhu thì thậm chí không thèm liếc nhìn cái nào, trực tiếp quăng danh thiếp sang một bên.

Bữa tiệc đến lúc nãy cũng sắp sửa kết thúc rồi.

Ngô Hàm Nhu đứng lên đi vào nhà vệ sinh.

Vài giây sau, Khương Văn cũng đi vào nhà vệ sinh.

Smith chủ yếu vẫn đang nói chuyện phiếm với Lâm Thanh và Hà Khôn, chẳng qua khóe mắt lại thỉnh thoảng nhìn về phía Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân.

Diệp Ninh thì chỉ khi nào có người của đoàn quan sát chủ động đến tìm cô nói chuyện thì cô mới trả lời lại một hai câu.

TBC

Hiện tại Khương Văn là phiên dịch viên cũng đã đi ra ngoài, đương nhiên sẽ càng không thể nào giao tiếp với nhau được.

“Không biết cô Trịnh có hứng thú ra nước ngoài phát triển hay không?” Smith đột nhiên dùng ngoại ngữ mở miệng nói với Trịnh Thư Vân.

Trong khoảng thời gian ngắn Trịnh Thư Vân còn không kịp phản ứng lại.

“Thật ra dựa vào thực lực và hình tượng của cô Trịnh, cô Diệp và cô Ngô, ở lại nơi này thật sự quá đáng tiếc. Có lẽ cô Trịnh đã nghe nói đến nhà hát lớn Thánh ca rồi đúng không, tôi có thể giới thiệu cho ba cô đến nơi đó. Tôi nghĩ dựa vào thực lực của ba cô, chắc chắn sẽ nhanh chóng trở thành siêu sao toàn cầu!”

Lời Smith nói ra tràn ngập sức hấp dẫn.

Hơi thở của Trịnh Thư Vân dồn dập hơn một chút, nhà hát lớn Thánh ca chính là nhà hát nổi tiếng nhất nước M, là giấc mơ mà biết bao nhiêu người có tài năng dùng cả đời cũng không thể chạm vào được.

Hiện tại Smith nói có thể giới thiệu cho mấy người bọn họ vào đó, nếu nói không động lòng thì đương nhiên là chuyện không thể nào.

“Ngài Smith biết cách nói đùa thật, tuy rằng chúng tôi cũng có một ít thực lực, nhưng vẫn tự biết mình biết ta.”

Trịnh Thư Vân cũng không bị dụ hoặc cực lớn này làm đầu óc choáng váng.

Smith tiếp tục khẳng định nói: “Nếu chỉ dựa vào các cô thì đương nhiên là không được, cần phải có tôi đề cử nữa. Cho nên cô Trịnh có đồng ý cho tôi cơ hội này không?”

Ánh mắt Trịnh Thư Vân d.a.o động, cô ấy đương nhiên sẽ không nghi ngờ năng lực của Smith.

“Thư Vân, lúc nãy cô đã ăn rất nhiều thứ, uống miếng nước đi.” Giọng nói của Diệp Ninh cắt ngang cơn kích động của Trịnh Thư Vân.

Nét hưng phấn trên mặt Trịnh Thư Vân vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất.

Diệp Ninh lập tức đẩy ly nước đến trước mặt cô ấy.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 592: Chương 592


Lâm Thanh và Hà Khôn liếc nhìn nhau, bọn họ cũng không biết Smith nói cái gì với Trịnh Thư Vân, nhưng mà Trịnh Thư Vân không phiên dịch lại, chắc cũng chỉ là nói chuyện riêng thôi.

Nhưng vẻ mặt của Trịnh Thư Vân lại không được bình tĩnh cho lắm.

Cô ấy đang định nói mình không khát, nhưng mà khi mà khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệp Ninh, cô ấy vẫn cứ nghe lời bưng ly nước lên.

Cô ấy uống hơn phân nửa ly nước, cảm xúc cũng ổn định lại không ít.

Diệp Ninh thấp giọng, dùng âm lượng chỉ có cô và Trịnh Thư Vân nghe được nói: “Bình tĩnh chút nào.”

Trịnh Thư Vân đột nhiên chấn động, thậm chí hiện tại cô ấy còn nghi ngờ có phải Diệp Ninh cũng nghe hiểu được cuộc nói chuyện của cô ấy và Smith hay không?

Nhưng mà hiện tại cũng không phải lúc tìm tòi nghiên cứu mấy thứ này, Smith đang chờ cô trả lời.

“Cảm ơn ngài Smith đánh giá cao chúng tôi như thế, tôi cần phải suy xét lại một chút.”

Nụ cười của Smith cũng không biến mất:” Đương nhiên rồi. Nhưng mà chúng tôi cũng sẽ không ở lại đây quá lâu, cô Trịnh nhất định phải suy nghĩ nhanh lên đó. Là, phiền cô Trịnh cũng nói lại cho cô Diệp và cô Trịnh, các cô là bạn của nhau, nếu có thể cùng nhau đi ra nước ngoài đương nhiên là tốt nhất.”

TBC

Trịnh Thư Vân liên tục gật đầu.

Cửa phòng mở ra, Ngô Hàm Nhu từ bên ngoài đi vào, Khương Văn theo sát phía sau, nhưng mà gương mặt của anh ta không được đẹp cho lắm.

Ánh mắt của Diệp Ninh nhìn tới nhìn lui giữa hai người, sau đó hỏi Ngô Hàm Nhu: “Có chuyện gì không?”

Chỉ có những lúc đối mặt với cô,Ngô Hàm Nhu mới hiền hòa thân thiện một chút: “Không có việc gì.”

Bữa tiệc kết thúc, Lâm Thanh cho Hà Khôn đi đưa mấy người trong đoàn quan sát về nhà nghỉ.

“Làm phiền ba cô rồi, các cô về nghỉ ngơi đi.”

Lâm Thanh vẫn khá hài lòng với sự biểu hiện của ba người Diệp Ninh, Trịnh Thư Vân và Ngô Hàm Nhu.

Hơn nữa cũng không xảy ra chuyện không tốt gìm hiện tại cũng chỉ chờ mấy người trong đoàn quan sát kết thúc hành trình trong thành phố, rời đi.

“Phù!”

Chờ đến khi mấy người Lâm Thanh rời đi, Trịnh Thư Vân cũng thở phào nhẹ nhõm.

Rõ ràng cũng chỉ là ăn ăn uống uống với người ta mà thôi, nhưng lại làm cô ấy cảm thấy còn mệt hơn là đi biểu diễn suốt một ngày.

Cô ấy nhìn về phía Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu, do dự vài giây rồi vẫn mở miệng nói: “Tôi có chuyện muốn nói với hai người.”

Smith mời cả ba người bọn họ, Trịnh Thư Vân đương nhiên sẽ không quyết định thay bọn họ.

“Ngài Smith đánh giá cao thực lực của ba người chúng ta, nói có thể đề cử chúng ta cho nhà hát lớn Thánh ca.”

Nói xong cô ấy lập tức chờ phản ứng của hai người.

Nhưng mà phản ứng của mấy người chính là không có phản ứng.

“Nhà hát lớn Thành ca chính là nhà hát nổi tiếng nhất nước M, là điện phủ nghệ thuật mà biết bao nhiêu người chen bể đầu đều muốn đi vào.” Trịnh Thư Vân cảm thấy có lẽ là bởi vì bọn họ không biết đến danh tiếng của Thánh ca, cho nên mới bình tĩnh như thế, cố ý giải thích.

Nhưng mà cho dù cô ấy nói xong, Diệp Ninh và Ngô Hàm Nhu vẫn cứ lộ ra vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.

“Diệp Ninh, cô cảm thấy như thế nào?” Trịnh Thư Vân mất kiên nhẫn.

Diệp Ninh lắc đầu.

Tạm thời không bàn đến chuyện con người của Smith có đáng tin hay không, cho dù là Thánh ca hay là cái gì thì cô cũng đều không muốn.

Trịnh Thư Vân lại theo bản năng nhìn về phía Ngô Hàm Nhu.

Ngô Hàm Nhu vô cùng bình tĩnh nói: “Cái tên Khương Văn kia cũng nói với tôi như thế.”

Diệp Ninh cũng lập tức nghĩ đến chuyện lúc nãy khi Ngô Hàm Nhu đi về sinh xong đã cùng Khương Văn quay trở về, thì ra Khương Văn cũng là vì chuyện này.

“Vậy cô trả lời như thế nào?” Trịnh Thư Vân rõ ràng cũng đã nghĩ đến chuyện này, nhịn không được hỏi.

“Tiền từ trên trời rơi xuống, không phải bẫy thì cũng là hố. Tôi đâu phải đồ ngu.” Ngô Hàm Nhu lạnh nhạt nói ra những lời này.

Khóe miệng của Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đồng loạt run rẩy, chẳng trách lúc nãy sắc mặt của Khương Văn lại khó coi như thế, thật sự rất phù hợp với tính cách của cô ta.

“Nếu đó thật sự là bẫy thì bọn họ muốn gì ở chúng ta chứ?” Trịnh Thư Vân đột nhiên khó hiểu nói, làm gương mặt của Diệp Ninh dần dần trở nên căng thẳng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 593: Chương 593


“Doanh trưởng, mặt của cậu không được đẹp cho lắm, hay là đến phòng y tế khám thử đi được không?”

Chờ cuộc họp trong doanh bộ kết thúc, Lôi Vĩnh Minh nghiêm túc kiến nghị Cố Phong.

Trên thực tế mấy ngày nay trạng thái của Cố Phong rất kém, toàn thân đều dần gầy đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, tất cả đều chỉ dựa vào tinh thần để chống đỡ.

“Tôi không có việc gì. Hôm nay là ngày mấy.”

Giọng của Cố Phong khàn khàn, hỏi một câu hỏi làm Lôi Vĩnh Minh kinh ngạc.

Trong cuộc họp lúc nãy, Cố Phong vừa mới thông báo thời gian, nhưng mà anh ta vẫn cứ phối hợp trả lời: “Ngày mười ba.”

TBC

“Ngày mười ba.” Cố Phong liên tục nỉ non, khớp xương của bàn tay đang cầm bút máy đều lộ ra màu trắng.

Lôi Vĩnh Minh không hiểu ngày mười ba thì có vấn đề gì chứ?

Lúc này một binh lính đi đến trước cửa phòng họp.

“Báo cáo! Doanh trưởng, có thư của anh.”

Không đợi Cố Phong làm gì, Lôi Vĩnh Minh đã bước lên cầm lấy bức thư kia.

Đây chỉ là một bức thư bình thường, nhưng bên trên đó lại không ghi bất cứ tin tức gì của người viết, chỉ viết ba chữ gửi Cố Phong.

“Bức thư này có hơi lạ nha.”

Trông không giống như thông qua bưu điện gửi đến.

Anh ta vừa nói vừa đưa đến trước mặt Cố Phong.

Cố Phong chỉ nhìn thoáng qua lá thư kia, đáy mắt trực tiếp lộ ra vẻ âm u.

Anh không mở thư ra ngay, chỉ nhìn về phía Lôi Vĩnh Minh.

Lôi Vĩnh Minh lập tức ngầm hiểu: “Tôi đi ra ngoài trước, có chuyện gì thì gọi tôi.”

Một lúc sau, trong toàn bộ phòng họp chỉ còn lại một mình Cố Phong.

Cố Phong mở thử ra, một bức ảnh chụp từ bên trong rơi xuống.

Trên ảnh chụp là hình Diệp Ninh mặc trang phục biểu diễn hoa lệ, đứng ở phía sau sân khấu màn lụa của Hồng Hải.

Hơi thở của Cố Phong lập tức trở nên dồn dập, toàn thân giống như bị bóng ma bao phủ, âm u kh*ng b*.

Mặt trái ảnh chụp còn có một hàng chữ nhỏ.

“Tôi đã chờ lâu lắm rồi.”

Tuy rằng không hề có chữ ký gì cả, nhưng Cố Phong vẫn có thể xác định được ảnh chụp này từ đâu mà đến.

Hôm nay là ngày đoàn văn công tiếp đón đoàn quan sát, cũng là kỳ hạn cuối cùng mà Mục Văn Hạo cho anh, bức ảnh chụp này chính là lời uy h.i.ế.p của Mục Văn Hạo dành cho anh!

Ảnh chụp bị anh xé rách thành mảnh vụn.

Lôi Vĩnh Minh không quá yên tâm Cố Phong, cũng không rời đi, chỉ đứng chờ trước cửa văn phòng.

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng ly bị đập vỡ.

Phản ứng đầu tiên của Lôi Vĩnh Minh chính là muốn lập tức mở cửa đi vào, nhưng mà sau khi tiếng vang đó vang lên, bên trong đã không còn bất cứ âm thanh gì hết.

Anh ta đành phải tạm dừng động tác của mình lại, Cố Phong không có lên tiếng kêu người vào, chứng tỏ ở thời điểm này Cố Phong không cần có người ở đây.

Hôm nay đoàn văn công được tan ca đúng giờ.

Đã hoàn thành buổi biểu diễn tiếp đón đoàn quan sát, tiếp theo đây đoàn văn công có thể thảnh thơi một đoạn thời gian, cho nên sau khi tan ca, rất nhiều người đều thương lượng muốn đi thả lỏng nghỉ ngơi.

Trịnh Thư Vân đã hứa với Diệp Ninh là sẽ cố gắng hạn chế đến Hồng Hải, lập tức hẹn mấy người bọn họ đi dạo phố.

Hôm nay Diệp Ninh cũng không cần phải đến Hồng Hải biểu diễn, nhưng cô cũng không đi chung với mấy người Trịnh Thư Vân, mà lại quyết định trực tiếp đi về nhà.

Đã lâu lắm rồi cô không viết thư về cho người nhà, cô định về nhà viết thư.

“Diệp Ninh, tan ca rồi hả?”

“Diệp Ninh, đây là hạnh khô dưới quê tôi mới gửi đến, cô nếm thử đi.”

“Diệp Ninh, nghe nói dạo gần đây có người nước ngoài đến đoàn văn công, chuyện này có thật không?”

Đi từ cổng đến dưới lầu, rất nhiều người đều chủ động chào hỏi Diệp Ninh, trò chuyện.

Diệp Ninh đều đáp lại hết, rõ ràng là đã hoàn toàn hòa nhập vào tập thể này.

Đến dưới lầu, Lý Kim Phương đang ngồi trên ghế nhỏ lặt rau cười ha hả nói với cô: “Diệp Ninh, lúc nãy tôi mới thấy doanh trưởng Cố về nhà đó.”

Diệp Ninh có chút kinh ngạc, từ sau lần cô đi ra ngoài dạo phố với Cố Phong đến bây giờ cũng đã sáu bảy ngày, anh đều không về nhà.

Vừa lúc tối hôm nay cô không phải đến Hồng Hải, đúng là trùng hợp thật.

Cô bước nhanh hơn một chút, lập tức quay về nhà.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 594: Chương 594


Cửa phòng mở ra, quả nhiên Cố Phong đang ngồi trên bàn sách, đang viết gì đó.

Anh ngồi đưa lưng về phía cửa, chờ Diệp Ninh đi vào, lưng cũng căng chặt hơn rất nhiều.

Diệp Ninh cười nói: “Sao hôm nay anh lại về rồi? Trong doanh không còn bận nữa sao?”

Dù sao thì nơi này cũng là nhà của anh, anh quay về cũng là bình thường.

Cố Phong cúi đầu khẽ “Ừ” một tiếng, cũng không xoay người lại.

TBC

Diệp Ninh treo áo khoác lên giá áo, vừa định bàn với anh xem tối nay anh ăn cái gì thì lại nhìn thấy túi hành lý anh đặt ở mép giường.

“Anh lại phải đi chấp hành nhiệm vụ hả?”

Nghĩ đến tình huống lần trước, vẻ mặt của Diệp Ninh cứng lại.

Nhưng mà câu trả lời tiếp theo đó của Cố Phong làm Diệp Ninh cảm thấy vô cùng khó hiểu.

“Không có.” Trong giọng nói trầm thấp của Cố Phong giống như đang đè nén mưa rền gió dữ.

Cuối cùng Diệp Ninh cũng phát hiện ra sự bất thường của anh, nhấc chân đi về phía của anh.

“Nếu không chấp hành nhiệm vụ thì anh thu dọn hành lý làm gì?”

Cố Phong ngẩng đầu, xoay người, đối diện với cô.

Diệp Ninh ngơ ngẩn, lúc này cô còn cách Cố Phong chừng ba bước chân.

Sắc mặt của Cố Phong cực kỳ tồi tệ, ánh mắt khi nhìn về phía cô cực kỳ phức tạp.

“Anh bị là sao thế?” Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh chính là đã xảy ra chuyện gì rồi: “Có phải trong nhà có chuyện gì rồi không?”

Nhưng mà mấy ngày trước cô còn gọi điện thoại nói chuyện với Ngô Tú Nga, xác nhận cơ thể của Cố Kiến Quốc đã khỏe hơn rất nhiều.

“Anh có chuyện muốn nói với em.”

“Được rồi, anh nói đi, tôi nghe đây.”

Diệp Ninh thậm chí không đợi Cố Phong nói hết câu đã lập tức đáp lời, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng mà tiếp theo đó Cố Phong lại im lặng.

Một phút.

Hai phút.

Năm phút.

Thời gian dần trôi đi, Diệp Ninh không chỉ không thúc giục, ngược lại càng thêm ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

Sự yên lặng giống như c.h.ế.t chóc kéo dài chừng mười phút, tiếng nói của Cố Phong mới lại vang lên lần nữa.

“Công việc ngày hôm nay như thế nào?”

“...”

Diệp Ninh ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn không ngờ rằng anh sẽ hỏi chuyện này.

“Hôm nay không phải là ngày biểu diễn cho đoàn quan sát nước ngoài sao?” Hình như Cố Phong đang quan tâm công việc của cô.

Diệp Ninh mở miệng đáp: “Biểu diễn rất thành công.”

“Vậy là tốt rồi.” Cố Phong nhẹ giọng nỉ non, không phải được giải thoát mà lại càng thêm áp lực: “Hiện tại em tài giỏi như thế, đương nhiên là có thể giải quyết được hết mọi công việc, không cần người khác phải lo lắng nữa.”

Diệp Ninh càng nghe càng cảm thấy không bình thường: “Không phải anh nói anh có việc muốn nói với tôi sao?”

Cho nên không lẽ chuyện anh muốn nói có liên quan đến công việc của cô sao?

Nếu là như thế thì cô thật sự không thể nghĩ ra được là chuyện gì cả.

“Đúng vậy, anh có chuyện muốn nói với em.” Cố Phong giống như chỉ đang tự nói chuyện một mình.

Diệp Ninh lại nghiêm túc chờ đợi.

Ánh mắt của Cố Phong khi nhìn về phía cô liên tục d.a.o động, bàn tay cũng bất giác siết chặt lại thành nắm đấm.

“Chúng ta...”

Chỉ hai chữ vô cùng đơn giản nhưng lại làm anh dùng hết toàn bộ sức lực trong cơ thể.

Diệp Ninh nín thở, chờ anh tiếp tục nói chuyện.

Cô đã sinh sống cùng anh được một năm, đây là lần đầu tiên cô thấy anh khó xử như thế.

“Chúng ta...”

Cố Phong vẫn cứ bị nghẹn lại ở hai chữ này.

Diệp Ninh đã không nỡ nhìn anh rối rắm như thế nói: “Nếu như anh chưa muốn nói, vậy không cần...”

“Chúng ta ly hôn đi.”

Giọng nói áp lực của Cố Phong giống như một tia sét, ngắt ngang lời trấn an của Diệp Ninh.

Diệp Ninh kinh ngạc trừng to mắt, có trong nháy mắt nào đó, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, bên tai chỉ liên tục quanh quẩn năm chữ kia.

“Chúng ta ly hôn đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 595: Chương 595


Không biết qua bao lâu sau, lý trí của Diệp Ninh quay trở về đại não.

Nhìn thấy Cố Phong thậm chí không dám nhìn thẳng vào, cô lập tức nghĩ chuyện này chắc chắn có nguyên nhân gì đó.

“Anh lặp lại những lời anh vừa nói lần nữa.”

Hiện tại ngược lại cô có vẻ cực kỳ bình tĩnh, cô cần phải xác định rốt cuộc là Cố Phong muốn ly hôn với cô hay chỉ là bất đắc dĩ.

Dù sao thì ở ấy ngày trước, thái độ của Cố Phong đối với cuộc hôn nhân này vẫn còn rất rõ ràng.

Bàn tay đang siết chặt của Cố Phong thả lỏng, giống như sau khi nói ra rồi, mọi thứ sẽ không quá khó khăn như thế nữa.

“Chúng ta ly hôn đi.”

“Anh thật lòng muốn ly hôn với tôi sao?” Diệp Ninh cũng không biết phải dùng từ ngữ nào để miêu tả tâm trạng hiện tại của cô nữa.

Cô tự hỏi tình cảm giữa cô và Cố Phong thay vì nói là tình cảm vợ chồng thì còn không bằng nói là tri kỷ nâng đỡ lẫn nhau.

Tuy rằng cô đã từng nói với Cố Phong rất nhiều lần rằng chừng nào anh không cần cuộc hôn nhân này nữa, hoặc là thích một cô gái nào khác, bọn họ sẽ có thể kết thúc ngay lập tức.

Nếu thật sự là như thế, cô chắc chắn cũng sẽ dứt khoát buông tay ngay.

Nhưng mà hiện tại Cố Phong rõ ràng không được bình thường.

Cố Phong cắn chặt răng nói: “Đúng vậy.”

“Tôi không tin.” Diệp Ninh trả lời rất kiên quyết: “Anh muốn ly hôn thì cũng được thôi, nhưng tôi cần phải biết được nguyên nhân thật sự.”

Hình như Cố Phong đã sớm đoán được cô sẽ có phản ứng như thế, mà anh cũng đã chuẩn bị sẵn lý do để ứng phó rồi.

“Anh thích em, muốn làm vợ chồng chân chính với em, nhưng em đã từ chối anh. Anh cũng không thể cứ có tiếng mà không có miếng với e cả đời được. Anh cũng muốn có một cô vợ thật sự, muốn có con cái.”

Diệp Ninh nhướng mày, trong mắt vẫn tràn ngập nghi ngờ.

“Chỉ như thế thôi?”

“Không lẽ như thế còn chưa đủ sao? Ở dưới quê, mấy người bằng tuổi anh, con của họ đều đã đi mua nước tương được rồi. Hơn nữa sức khỏe cha của anh không được tốt cho lắm, ông ấy luôn rất muốn được ôm cháu nội.” Cố Phong tiếp tục miễn cưỡng tăng thêm sức thuyết phục cho lời giải thích này.

“Sau khi anh ly hôn với tôi xong thì anh sẽ tìm được một người phụ nữ khác sinh con cho anh ngay sao?” Diệp Ninh bình tĩnh hỏi lại.

Cố Phong mím chặt khóe môi, anh biết Diệp Ninh thông minh đến mức nào, cho nên mỗi một câu nói ra đều yêu cầu không thể có bất cứ lỗ hổng nào mới được.

“Tuy rằng anh không thể tìm được ngay, nhưng có lẽ cũng sẽ không quá lâu.”

Diệp Ninh đột nhiên rất muốn cười, cô nhớ đến lời Lý Kim Phượng từng nói lúc trước.

Loại người đàn ông có thân phận và điều kiện như Cố Phong, sau khi ly hôn rồi, đúng là sẽ có vô số cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nhào lên.

Cô không hề nghi ngờ gì về chuyện này, nhưng cô vẫn cứ không tin, Cố Phong thật sự vì nguyên nhân này mà đòi ly hôn với cô.

“Cố Phong, dù sao chúng ta cũng làm vợ chồng với nhau được một năm, cho dù anh muốn viện cớ thì cũng nên nghĩ ra một lý do gì đó có thể thuyết phục được tôi chứ.”

Trong lòng Cố Phong đã muốn ngã quỵ, trên mặt lại càng thêm lạnh nhạt.

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu: “Có phải anh lại sắp sửa đi chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm gì đó, lo lắng cho sự an toàn của bản thân cho nên mới muốn ly hôn với tôi không? Hay là anh bị bệnh, không muốn liên lụy tôi?”

Hai lý do này có xác suất lớn nhất, tuy rằng cô cũng không muốn chuyện này xảy ra.

TBC

“Em nhìn anh xem, có giống người bị bệnh không?” Cố Phong hỏi ngược lại: “Hơn nữa, nếu như đúng như những gì em nói, anh đi chấp hành nhiệm vụ gì đó, anh muốn tốt cho em nên mới muốn ly hôn thì lại càng không có chuyện đó. Nếu anh thật sự hi sinh, em sẽ là người nhà của liệt sĩ, chúng ta có ly hôn hay không thì cũng có khác gì nhau đâu?”

Diệp Ninh hơi thay đổi sắc mặt, không thể nào cãi lại được.

Hơn nữa cô cũng đã nhận ra, Cố Phong không hề nói dối.

“Vậy thì lý do là gì chứ?”

Chắc chắn là cô đã bỏ sót thứ gì đó rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 596: Chương 596


“Em không tin thì anh cũng không còn cách nào, anh đã quyết định muốn ly hôn với em, chuyện này không ai có thể thay đổi được.” Trái tim của Cố Phong như đang nhỏ máu.

Cuối cùng Diệp Ninh cũng im lặng.

Cô đương nhiên sẽ không đánh giá thấp quyết tâm muốn ly hôn của một người đàn ông.

Cho dù rốt cuộc nguyên nhân là cái gì thì hình như anh đã quyết định rồi.

“Vậy nếu tôi đồng ý làm vợ chồng bình thường với anh thì sao?”

Đây cũng là lần thử cuối cùng của cô.

Cố Phong ngơ ngẩn, đáy lòng muốn hò hét, khát vọng muốn ôm cô dâng lên đến đỉnh điểm.

Nhưng mà anh lại không thể.

“Em không làm được. Cuộc hôn nhân mà em muốn được xây dựng trên cơ sở tình yêu, nhưng cuộc hôn nhân mà anh muốn lại giống như vô số cuộc hôn nhân bình thường khác. Chung sống bình bình thường thường, có vợ giúp chồng dạy con, cẩn thận quản lý gia đình. Không nhất định phải là tình yêu, cũng có thể là tình thân.”

Cố Phong thật sự rất hiểu biết Diệp Ninh, câu nói này đã hoàn toàn bóp tắt hết tất cả cơ hội hiện tại của bọn họ.

Diệp Ninh hơi mấp máy khóe miệng nói: “Cũng rất công bằng.”

Cô đột nhiên nỉ non bốn chữ làm Cố Phong nhìn chằm chằm vào cô.

Vẻ mặt của cô vẫn cứ bình tĩnh như cũ, hoàn toàn không có bất cứ cảm xúc mà một người phụ nữ nào cũng sẽ có khi cuộc hôn nhân kết thúc.

Cô cảm nhận được tầm nhìn chăm chú của Cố Phong, tiếp tục nói: “Cuộc hôn nhân này là do tôi buộc anh phải cưới tôi, hiện tại đổi thành anh kiên quyết muốn ly hôn, đúng là rất không bằng.”

Cố Phong sắp sửa không thở nổi nữa rồi, anh biết rõ chuyện ly hôn này là không thể nào thay đổi được, cũng hi vọng Diệp Ninh có thể thoải mái buông tay. Nhưng mà hiện tại khi Diệp Ninh thật sự đồng ý, anh lại vẫn không thể nào chấp nhận được.”

“Thật ra làm như thế này sẽ tốt cho cả em lẫn anh.”

Anh gian nan nói ra những lời trái lương tâm này.

Cuộc hôn nhân này từ lúc bắt đầu đã là sai lầm, có lẽ nó đã được định sẵn, một ngày nào đó sẽ đi đến kết thúc.

Diệp Ninh quyết định im lặng.

Cố Phong cầm lấy tờ giấy trên bàn, không cho bản thân có bất cứ cơ hội hối hận nào.

“Đây là đơn ly hôn, em xem xem còn có điều kiện gì nữa không, cứ việc nói thẳng.

Diệp Ninh duỗi tay cầm lấy, sau đó cười nhạo: “Thì ra lúc nãy anh viết cái này à.”

“Số tiền em gửi về cho cha anh chữa bệnh anh cũng đã viết vào đó rồi, sau này sẽ trả lại cho em. Sau này mỗi tháng anh sẽ chi trả cho em một phần tiền dùng để sinh hoạt.

Cố Phong đã vắt hết óc, nhưng đến cuối cùng anh mới phát hiện, những gì anh có thể đưa cho cô thật sự là quá ít.

“Còn có tất cả mọi thứ trong nhà...”

“Không cần.”

Diệp Ninh buông đơn ly hôn xuống, ngắt lời của Cố Phong.

“Nếu trước kia tôi là con dâu của nhà họ Cố, đưa tiền cho nhà họ Cố sử dụng cũng là chuyện đương nhiên. Còn chi phí sinh hoạt thì lại càng không cần, tôi có công việc, có thể tự nuôi bản thân.”

Nếu đã quyết định ly hôn thì phải cắt đứt cho sạch sẽ, không cần thiết có quá nhiều liên quan đến nhau.

TBC

Cố Phong đương nhiên là cô không thiếu tiền, anh chỉ là muốn cho cô những thứ trong khả năng của anh thôi.

Nhưng hiển nhiên đến cả mấy thứ này cũng là hi vọng xa vời.

“Trình tự ly hôn như thế nào?” Mặt Diệp Ninh lạnh tanh hỏi.

Cô chưa từng ly hôn, huống chi còn là quân hôn nữa.

“Em chỉ cần ký tên vào đây, chuyện còn lại anh sẽ đi giải quyết.” Cố Phong đảo mắt nhìn về phía tờ đơn ly hôn kia.

“Thì ra lại đơn giản như thế.” Diệp Ninh nhịn không được tự giễu. Ngay từ lúc mới bắt đầu, cô đã nghĩ đủ mọi cách để ly hôn, nhưng lại không thể nào thành công, thật ra lại chỉ cần ký tên vào tờ giấy này là được.

Quân hôn, bảo vệ ích lợi của quân nhân ở mức độ lớn nhất.

Nhưng mà trải nghiệm làm quân tẩu một năm này cũng làm cô có thể hiểu được và chấp nhận nó.

“Được rồi.”

Nếu anh đã chuẩn bị xong xuôi mọi việc, vậy cô cũng không cần phải quá rối rắm, cô bước nhanh về phía bàn, cầm bút máy đặt trên bàn sách, ký tên của mình vào.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 597: Chương 597


Cố Phong nhìn chữ ký của Diệp Ninh trên đơn ly hôn, cánh tay thoáng hiện lên gân xanh.

Bầu không khí trong phòng áp lực đến mức làm người ta ngạt thở.

“Như vậy là được đúng không?” Giọng của Diệp Ninh có hơi trầm thấp.

Cô cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác gì.

Cố Phong cứng đờ người gật đầu, cất đơn ly hôn đi.

“Tuy rằng chúng ta đã ly hôn, nhưng cho dù sau này em có chuyện gì thì cũng đều có thể đến tìm anh.”

Có trời mới biết để nói ra câu nói này, anh đã phải vất vả như thế nào.

Diệp Ninh quyết định im lặng.

Đã đến nước đường này rồi, hiện tại cần gì phải nói những lời này chứ.

Cố Phong buộc bản thân phải đứng lên, đi lấy hành lý.

“Sau này anh sẽ ở lại ký túc xá của doanh bộ...”

Cố Phong còn chưa kịp nói mấy câu kiểu như sau này cô cứ yên tâm ở lại nơi này thì đã bị Diệp Ninh lạnh nhạt ngắt lời.

“Nếu chúng ta đã ly hôn, vậy tôi cũng không còn thân phận gì để tiếp tục ở lại nơi này. Tôi sẽ nhanh chóng dọn ra khỏi đại viện.”

“Em có thể ở lại chỗ này!” Cố Phong có chút sốt ruột.

Ít nhất ở nơi này, cô sẽ an toàn.

Diệp Ninh cười cười: “Anh cũng hiểu tôi mà.”

Sắc mặt của Cố Phong xám xịt như tro tàn, anh đương nhiên là hiểu, cô kiêu ngạo như thế, sao có thể tiếp tục ở lại nơi này chứ.

“Vậy em có thể tạm thời đừng sốt ruột tìm nhà được không? Sau này anh sẽ không quay về nữa.”

Diệp Ninh nhìn thấy anh lộ ra dáng vẻ quan tâm như thế, âm thầm thở dài trong lòng.

Lần này cô đã không từ chối dứt khoát như thế nữa.

“Cho dù tôi muốn đi tìm ngay thì cũng tìm không được mà.”

Cô nói xong những lời này, giữa hai người lại rơi vào yên tĩnh giống như c.h.ế.t chóc.

Không biết bao lâu sau, giọng nói áp lực của Cố Phong lại vang lên: “Anh đi đây.”

“Được rồi.” Diệp Ninh đồng ý, không liếc nhìn anh thêm lần nào.

Cố Phong xách theo hành lý, bước ra khỏi cửa, tay đã đặt lên then cửa, lại dừng lại.

Anh đột nhiên rất muốn hỏi Diệp Ninh, chẳng lẽ cô thật sự không hề có chút lưu luyến gì đối với cuộc hôn nhân của bọn họ sao?

Nhưng ly hôn là do anh đưa ra, sao anh có thể hỏi ra câu hỏi khốn nạn này chứ?

Hơn nữa từ năm ngoái cô cũng đã bày tỏ rõ thái độ muốn ly hôn rồi.

Lúc đó là bởi vì gia đình, còn có chuyện sự nghiệp của anh, cho nên cô mới lựa chọn tiếp tục chịu đựng cuộc hôn nhân này.

Hiện tại anh trả lại sự tự do cho cô, cũng đã tự cắt đứt cơ hội lớn nhất giữa hai người bọn họ.

Diệp Ninh nhìn thấy bóng dáng của Cố Phong vẫn cứ đứng yên không nhúc nhích, cho dù đã đến nông nỗi này rồi, nhưng cô vẫn hi vọng Cố Phong có thể nói cho cô biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?

Nhưng mà cô chắc chắn sẽ phải thất vọng, vài giây sau, Cố Phong mở cửa phòng, không thèm quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.

Căn phòng chỉ còn lại một mình cô im phăng phắc, không có một tiếng động.

Diệp Ninh không đau lòng, không có hành động gì, trong đầu liên tục xuất hiện tất cả mọi chuyện đã diễn ra từ khi cô sống lại đến bây giờ.

Một năm nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài.

Nơi này là nơi mà cô đã sinh sống được một năm, ngay từ đầu còn có chút xa lạ, mới mẻ, mọi người đều muốn né xa cô, hiện tại cô đã hòa nhập được với mọi người, nếu nói không lưu luyến thì đương nhiên là không thể.

TBC

Nơi này có mồ hôi của cô, sự cố gắng của cô, quá trình trưởng thành của cô.

Nhưng mà như thế cũng tốt, ngay từ lúc bắt đầu cuộc hôn nhân này cũng đã là một sự sai lầm, hiện tại mọi thứ cũng về đúng với vị trí của nó.

Chỉ hi vọng sau này cô và Cố Phong đều sẽ mạnh khỏe, đều sẽ có được tương lai mà mình mong muốn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 598: Chương 598


Ngày hôm sau.

Đoàn bộ.

“Cố Phong, cậu có biết cậu đang làm cái gì không hả?” Trịnh Hồng Xương trừng to mắt, trực tiếp quăng đơn ly hôn lên người Cố Phong.

Cố Phong đứng nghiêm thẳng tắp, không hề nhúc nhích.

Trịnh Hồng Xương mất vài giây mới ổn định lại cảm xúc, đôi mắt sắc bén giống như muốn nhìn thấu lòng của anh.

“Lý do! Nếu không có lý do thì tôi sẽ không phê chuẩn.”

Hiện tại Diệp Ninh đã không còn là Diệp Ninh của quá khứ nữa, cho dù là về phương diện công việc hay cách đối xử với mọi người thì cô đều xử lý rất thỏa đáng.

Quan trọng nhất là tính cách của cô cũng đã thay đổi rất nhiều, nửa năm qua Trịnh Thư Vân liên tục rù rì liệt kê một đống ưu điểm của Diệp Ninh cho ông ấy nghe.

TBC

Nhưng mà vào lúc này, anh lại nói là anh muốn ly hôn?!

Đúng là vớ vẩn!

Cố Phong đã sớm đoán được Trịnh Hồng Xương sẽ có phản ứng như thế, vô cùng bình tĩnh nói ra bốn chữ.

“Tính cách không hợp.”

“Tính cách không hợp cái con khỉ khô. Nếu tính cách không hợp nhau thì sao cậu không ly hôn từ sớm đi?”

Trịnh Hồng Xương tức giận đến mức nói tục.

Nhưng mà ông ấy nhìn gương mặt tiều tụy của Cố Phong, lại không nhịn được thở dài thườn thượt.

“Hôm nay cậu có soi gương chưa?”

Phản ứng đầu tiên của Cố Phong chính là có phải quân dung của anh có vấn đề không?

Anh lập tức chỉnh sửa lại quân trang, quân mỹ.

“Tôi không có nói đến quân dung của cậu, tôi nói cái mặt của cậu đó. Nhìn cái mặt âm u như người c.h.ế.t của cậu mà xem, rõ ràng là cậu không có muốn ly hôn với người ta.” Trịnh Hồng Xương nói một câu trúng ngay tim đen của anh.

Gương mặt của Cố Phong lại càng thêm lạnh nhạt, khom lưng nhặt đơn ly hôn lên, lại đưa đến trước mặt Trịnh Hồng Xương.

Đoàn trưởng đã nhìn thấu anh rồi.

“Đoàn trưởng, ông phê duyệt cho tôi đi.”

Bất đắc dĩ, áp lực, lại có một chút khẩn cầu.

Đây là lần đầu tiên Trịnh Hồng Xương nhìn thấy một Cố Phong như thế này, nghiêm mặt im lặng.

Trên đơn ly hôn không chỉ có chữ ký của Cố Phong, mà còn có cả Diệp Ninh.

Điều này cũng có nghĩa, Diệp Ninh cũng đồng ý chuyện này.

“Cậu cứ để ở đây đi.”

Nếu thằng nhóc này kiên quyết không chịu nói nguyên nhân, vậy ông ấy làm lãnh đạo cũng muốn điều tra cho rõ ràng, như thế mới sẽ không đưa ra quyết định sai lầm gì.

“Đoàn trưởng...”

“Cậu không có việc gì nữa thì đi ra ngoài đi.”

Đây không phải thương lượng, mà là mệnh lệnh.

Im lặng chừng vài giây, Cố Phong cũng chỉ có thể xoay người rời đi.

Mà anh vừa mới rời đi, Trịnh Hồng Xương lập tức gọi điện thoại đến văn phòng của đoàn trưởng đoàn văn công Lâm Thanh.

Đoàn văn công.

Không có nhiệm vụ biểu diễn đặc biệt gì, tiết tấu trong đoàn cũng trở nên thư thả hơn rất nhiều.

Bên phía đội nhạc khí, Từ Minh Vũ cố ý không lên kế hoạch cho mấy người bọn họ luyện tập ca khúc mới.

Cho nên khi bóng dáng của Ngô Hàm Nhu xuất hiện ở trước cửa đội nhạc khí, đại sảnh đang ồn ào lập tức trở nên lặng ngắt như tờ.

Nếu như là trước đây, khi nhìn thấy Ngô Hàm Nhu xuất hiện, các thành viên trong đội nhạc khí chắc chắn sẽ cực kỳ khinh thường.

Nhưng mà thực lực trình diễn mà Ngô Hàm Nhu bày ra trên sân khấu ngày hôm qua đã hoàn toàn làm người ta không thể khinh thường nữa.

Nhưng mà Từ Minh Vũ nhìn thấy cô ta, lập tức nhức đầu.

“Sao cô lại đến đáy?”

Ngô Hàm Nhu vẫn lộ ra dáng vẻ kiêu căng không thèm để ai vào mắt như ngày xưa.

“Tôi chỉ đồng ý với Diệp Ninh là đến đội ca hát giúp đỡ, hiện tại đã giúp xong rồi, tôi đương nhiên là phải quay về.”

Giọng điệu đương nhiên kia làm Từ Minh Vũ không biết nên nói cái gì.

Cô ta nói thế cũng không sai, nhưng mà cô ta ở đội nhạc khí cũng chẳng có chút tác dụng gì cả.

Anh ta lập tức cầu cứu nhìn Diệp Ninh.

Hôm nay Diệp Ninh có vẻ vô cùng âm u, không thèm nói câu nào.

Cô cũng đã dự đoán được Ngô Hàm Nhu sẽ xuất hiện ở nơi này.

“Diệp Ninh, đoàn trưởng bảo cô lập tức đi đến văn phòng của cô ấy.”

Không đợi Diệp Ninh mở miệng, đã có người đứng trước cửa hô to.

Lực chú ý của mọi người đều chuyển dời từ trên người Ngô Hàm Nhu sang phía Diệp Ninh, đến cả Từ Minh Vũ cũng khó hiểu, không biết Lâm Thanh đột nhiên gọi Diệp Ninh đi qua đó là để làm gì.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 599: Chương 599


Trong văn phòng, Lâm Thanh ngồi yên không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.

Trên thực tế, đến tận bây giờ chị ấy vẫn không thể nào tiếp thu được chuyện Diệp Ninh muốn ly hôn.

Nhưng mà Trịnh Hồng Xương lại đích thân gọi điện thoại đến, chắc chắn là sẽ không thể nào sai được.

“Diệp Ninh, cô và doanh trưởng Cố có mâu thuẫn gì thì đều có thể trình bày với tổ chức. Có vấn đề thì giải quyết vấn đề, hôn nhân là chuyện lớn, sao có thể nói ly hôn là ly hôn ngay chứ?”

Diệp Ninh không ngờ lãnh đạo lại có thể biết được chuyện này nhanh như thế, xem ra Cố Phong thật sự muốn nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân của bọn họ.

Nếu đã như thế, cô đương nhiên là sẽ chiều theo ý của anh.

“Đoàn trưởng, cô cũng biết rõ cuộc hôn nhân của tôi và Cố Phong vốn dĩ cũng không được thành lập trên cơ sở tình cảm mà. Thông qua một năm chung sống, chúng tôi phát hiện chúng tôi thật sự không tìm được tiếng nói chung, thói quen sinh hoạt cũng không thể nào dung hoà lẫn nhau, cho nên sau khi hoà bình giao lưu với nhau xong, chúng tôi quyết định ly hôn.”

Lâm Thanh nghe xong nhíu chặt mày lại, nếu như để chị ấy nói thì chị ấy cảm thấy thật ra đây cũng không phải vấn đề quá lớn gì.

“Từ trước đến nay, quân hôn đều là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, theo tôi được biết, trong vòng một năm qua thời gian doanh trưởng Cố ở nhà cũng không nhiều lắm đúng không? Tiếp xúc với nhau ít, đương nhiên cũng sẽ có ít tiếng nói chung. Còn thói quen sinh hoạt mà cô vừa mới nói, mấy thứ này cũng phải từ từ. Giống như tôi đây, tôi cũng kết hôn 4,5 năm nhưng vẫn không thể nào quen được với thói quen của nhà chồng, nhưng bây giờ chẳng phải cũng đã sống chung với nhau mười mấy năm rồi sao.”

“Nhân phẩm của doanh trưởng Cố thật sự không có gì để chê, hơn nữa tuổi còn trẻ mà cũng đã đạt được vị trí như ngày hôm nay, tương lai sau này đương nhiên cũng sẽ vô cùng xán lạn. Nếu giữa hai người các cô không có vấn đề về mặt nguyên tắc nào, hơn nữa còn không có xung đột và mâu thuẫn quá lớn, thì vẫn không nên đi đến bước đường này.”

Lâm Thanh tận tình khuyên nhủ, không chỉ là bởi vì nghe theo ý kiến của Trịnh Hồng Xương mà còn là vì quan tâm Diệp Ninh.

TBC

Diệp Ninh nghiêm túc lắng nghe, mãi đến khi chị ấy nói xong rồi, mới nghiêm túc nói: “Đoàn trưởng, tôi hiểu ý của cô, nhưng mà cuộc sống của hai vợ chồng giống như người ta uống nước, ấm lạnh chỉ có tự mình biết.”

Lâm Thanh không ngờ thái độ của cô lại kiên quyết như thế, đứng lên, liên tục đi tới đi lui.

Diệp Ninh cũng không hề nói gì nữa.

Cứ như thế năm sáu phút qua đi, Lâm Thanh lại tạm dừng lại trước mặt cô.

“Diệp Ninh, cô nói thật cho tôi biết, cô là người đưa ra yêu cầu ly hôn sao?”

Thật ra cũng không thể trách Lâm Thanh sẽ suy nghĩ như thế, hiện tại ở đoàn văn công này, Diệp Ninh là người cực kỳ nổi tiếng, số người hâm mộ ở bên ngoài thì lại càng đếm không xuể.

Một khi một người đã thay đổi hoàn toàn rồi, thật sự rất khó có thể giữ được tấm lòng son sắt, không bị mê hoặc.

Nhưng mà ngay sau đó, câu trả lời của Diệp Ninh làm Lâm Thanh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Không phải.”

Diệp Ninh vô cùng thản nhiên trả lời, không có xấu hổ, cũng không tự ti.

Sắc mặt Lâm Thanh lập tức thay đổi, từ nghiêm túc thay đổi thành hiền hòa.

Xem ra là chị ấy hiểu lầm rồi.

“Rốt cuộc cái cậu Cố Phong đang làm cái gì thế? Một cô vợ tốt như thế này lại không cần, cậu ta còn muốn cái gì nữa đây?”

Giờ phút này, thái độ của chị ấy đã hoàn toàn thay đổi, cực kỳ khó chịu với Cố Phong.

Diệp Ninh có chút dở khóc dở cười, cô cảm thấy cô cũng nên giải thích thay Cố Phong một chút: “Đoàn trưởng, đúng là Cố Phong là người đưa ra lời đề nghị ly hôn trước, nhưng mà tôi cũng đã có ý định này từ lâu rồi, coi như là đôi bên đều hiểu ý nhau.”
 
Back
Top Dưới