Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 540: Chương 540


“Nếu như thế, không biết hiện tại cô Trịnh có rảnh không? Tôi mời cô Trịnh đi uống trà, sẵn tiện kể lại quá trình tôi và Diệp Ninh quen biết nhau.”

Lúc Mục Văn Hạo nói ra những lời này, ánh mắt chợt lóe lên ánh sáng.

“Tôi bảo đảm cô Trịnh nghe xong sẽ cảm thấy vô cùng xuất sắc.”

Anh ta cố ý bổ sung thêm những lời này, bảo đảm có thể khơi gợi lên lòng hiếu kỳ của Trịnh Thư Vân.

“Chuyện này có làm mất thời gian của ông chủ Mục không?” Ngoại trừ tò mò về chuyện này ra, thật ra Trịnh Thư Vân cũng rất tò mò về con người của Mục Văn Hạo.

Bởi vì cô ấy thường xuyên đến Hồng Hải, cho nên cũng thường hay nhìn thấy bóng dáng của Mục Văn Hạo, cũng từng nghe không ít truyền thuyết về Mục Văn Hạo.

Người đàn ông này khác hẳn với tất cả những người mà cô từng tiếp xúc trước đây, tràn ngập sắc thái thần bí.

Mục Văn Hạo cố ý nhìn thoáng qua đồng hồ đeo trên cổ tay, sau đó mới nho nhã lễ độ nói với cô ấy: “Vừa lúc tôi còn rảnh một tiếng đồng hồ, cũng không biết cô Trịnh có chịu nể mặt tôi hay không?”

Trịnh Thư Vân nghe anh ta nói như thế, toàn bộ băn khoăn đều biến mất sạch sẽ.

“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.”

Mục Văn Hạo vô cùng lịch thiệp mở cửa xe cho cô, làm ra thế “mời”.

Trịnh Thư Vân lại lần nữa phát hiện anh ta khác hoàn toàn với trong lời đồn, được anh ta mời ngồi vào xe.

Ngay khoảnh khắc cửa xe đóng lại, khóe miệng Mục Văn Hạo cong lên nở một nụ cười đầy toan tính.

Ở bên kia, Diệp Ninh chỉ lo dẫn Cố Phong rời xa phạm vi có Mục Văn Hạo, hoàn toàn không nhìn thấy ở phía sau Trịnh Thư Vân và Mục Văn Hạo đã cùng nhau rời đi.

Chờ hai người đi thật xa rồi, Diệp Ninh mới buông cánh tay đang kéo Cố Phong ra.

“Sao này anh cách xa ông chủ Mục ra, không nên tiếp xúc quá nhiều với anh ta.”

Cô nghiêm túc dặn dò Cố Phong.

Bắt đầu từ giây đầu tiên cô xuất hiện, Cố Phong đã bắt đầu phối hợp toàn bộ hành động với cô, đến bây giờ lại nghe cô nói như thế, vẻ lạnh nhạt trên mặt cũng tiêu tán đi một ít.

“Nếu không nên tiếp xúc quá nhiều thì tại sao em vẫn cứ làm bạn với anh ta chứ?”

Anh đang chất vấn, nhưng rồi lại không phải.

Giọng điệu của anh cũng không sắc bén, giống như chỉ đang trần thuật lại vấn đề này.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Ngay từ đầu cô quyết định hợp tác với Mục Văn Hạo chỉ đơn thuần là vì cô cần tiền, cần thoát khỏi khốn cảnh của bản thân và cuộc sống.

Lúc đầu cô cho rằng đây là là một mối quan hệ hợp tác đôi bên đều cùng có lợi đơn thuần, nhưng không ngờ hiện tại lại biến thành như thế.

Tuy rằng Cố Phong không biết giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo đã có chuyện gì, nhưng anh cũng có thể nhận ra cảm xúc hiện tại của Diệp Ninh.

Lần này đổi thành anh cầm lấy tay Diệp Ninh: “Đừng làm bạn với anh ta, cũng đừng tiếp xúc với anh ta nữa.”

Mục Văn Hạo đã có ý đồ quá rõ ràng với Diệp Ninh rồi, Cố Phong thật sự rất lo lắng.

Lúc nãy khi anh giằng co với Mục Văn Hạo, trong lòng anh đã bắt đầu dâng lên cảm giác nguy hiểm từ trước đến giờ chưa từng có.

Hiện tại Diệp Ninh không thể nào hứa hẹn với anh điều này, cũng không muốn lừa dối anh.

“Tôi còn thiếu anh ta một nhân tình, chờ trả xong rồi tính.”

Cô sẽ nghĩ cách làm Mục Văn Hạo hoàn toàn hết hi vọng, thoát khỏi khốn cảnh hiện tại.

Cố Phong nhíu mày, từ xưa đến nay nhân tình chính là thứ khó trả lại nhất, hơn nữa thứ Mục Văn Hạo muốn cũng không chỉ đơn giản là trả lại nhân tình.

“Vậy em có thể cố gắng hạn chế tiếp xúc với anh ta một chút không?”

Anh cẩn thận thử thăm dò.

“Có phải anh ta nói cái gì với anh không?” Diệp Ninh lập tức ý thức được Cố Phong rất để ý chuyện này, sắc mặt lại trở nên căng thẳng lần nữa.

Mục Văn Hạo đang ước gì có thể phá hủy hôn nhân của bọn họ, hiện tại gặp được Cố Phong, anh ta mà không nói cái gì hết thì mới là không bình thường.

TBC

“Không có, chúng tôi chỉ tùy tiện nói chuyện phiếm vài câu mà thôi.”

Cố Phong biết rõ hiện tại giữa anh và Diệp Ninh vẫn là một cuộn chỉ rối, không muốn người khác xen vào trong, làm vấn đề càng thêm phức tạp.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 541: Chương 541


“Thật sự không có sao?” Diệp Ninh nghi ngờ câu trả lời này của Cố Phong.

Cố Phong nghiêm túc khẳng định lại lần nữa: “Thật sự không có.”

Cho dù là không có thật hay là anh đang cố ý giấu diếm, nếu anh đã quyết định không nói thì Diệp Ninh cũng không thể tiếp tục hỏi nữa.

“Em còn chưa có hứa với anh đâu, sau này em có thể hạn chế tiếp xúc với anh ta không?” Cố Phong cực kỳ để ý chuyện này.

Diệp Ninh do dự vài giây, nhẹ nhàng gật đầu.

Thật ra không cần Cố Phong dặn do, dạo gần đây cô cũng đã cực lực né tránh Mục Văn Hạo.

Hiện tại cô chỉ hi vọng cho Mục Văn Hạo đính hôn xong, Mộng Kiều Nhụy có thể làm anh ta bớt bớt lại một chút.

“Về nhà thôi.”

Cố Phong dịu dàng ngắt mạch suy nghĩ của Diệp Ninh, làm Diệp Ninh cảm thấy rất không quen.

Hơn nữa cô phát hiện Cố Phong vẫn còn đang nắm tay cô.

Cô theo bản năng muốn rút tay về, nhưng mà vừa mới có động tác thì Cố Phong đã bá đạo càng nắm chặt hơn.

TBC

Diệp Ninh nhận ra ý đồ của anh, cũng không muốn đứng giữa đường phố nói chuyện này với anh, dứt khoát kệ anh luôn.

Cố Phong cảm nhận được cô thỏa hiệp, đáy mắt hiện ra chút ý cười nhè nhẹ.

Hai người cứ như thế nắm tay trên đường lớn chậm rãi đi đến, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của mấy người qua đường.

Không chỉ vì vẻ ngoài vô cùng xứng đôi của hai người mà còn là vì trạng thái ân ái của bọn họ.

Ở thời đại này người dân cũng không phóng khoáng như thế, không có quá nhiều nam nữ nắm tay đi đường, hơn nữa Cố Phong còn mặc quân trang, lại càng hấp dẫn ánh mắt của mọi người hơn.

Diệp Ninh thì lại không thèm để ý đến mấy ánh nhìn chăm chú kia, khóe mắt nhìn thoáng qua Cố Phong ở bên cạnh.

Cố Phong không chỉ không lộ ra chút ngượng ngùng nào, khóe miệng ngược lại còn luôn treo lên ý cười.

Trạng thái ở chung như thế này thật sự rất tốt, có trong nháy mắt nào đó, Diệp Ninh thậm chí cảm nhận được cảm giác ngọt ngào như đang yêu đương.

Nhưng mà cô lại nhanh chóng lắc đầu, tỉnh táo.

Sở dĩ hiện tại cô có thể đứng ở bên cạnh người đàn ông này là bởi vì cô đủ ưu tú.

Nếu như là cô của quá khứ, chỉ sợ cả đời Cố Phong cũng sẽ không thèm nhìn cô cái nào.

Nói đến cùng thì vẫn chỉ là vì bề ngoài của cô mà thôi.

Cố Phong đương nhiên không biết dọc theo đường đi này, trong lòng Diệp Ninh đã thay đổi bao nhiêu suy nghĩ, anh chỉ muốn cứ đi mãi như thế, không bao giờ chia lìa.

Đi vào đại viện quân khu, Cố Phong cũng không nỡ buông tay Diệp Ninh ra.

Người trong đại viện nhìn thấy bọn họ như thế, tất cả đều lộ ra nụ cười thấu hiểu.

Chờ hai người đi đến cửa nhà, Diệp Ninh muốn lấy chìa khóa để mở cửa, lúc này Cố Phong mới lưu luyến buông tay cô ra.

Toàn bộ bàn tay của Diệp Ninh đã vô cùng ấm áp.

Cô không nói gì, chỉ lo mở cửa, Cố Phong cũng không mở miệng.

Chờ đến khi hai người đi vào phòng, đến cả bầu không khí cũng trở nên hồi hộp lại đầy mập mờ.

Diệp Ninh nhìn Cố Phong nói: “Anh đi thay quần áo, tắm rửa trước đi.”

Cố Phong xử lý công việc xong lập tức từ doanh bộ chạy vội về, đường xa vất vả, thậm chí trên cằm còn lún phún ít râu ngắn. Vừa nhìn là biết ngay mấy ngày nay anh bận đến mức nào.”

“Được rồi.”

Cố Phong đồng ý vô cùng dứt khoát, mở tủ quần áo tìm một bộ đồ sạch sẽ.

Diệp Ninh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, dự định nói cho rõ ràng với anh.

Chẳng qua cô còn chưa suy nghĩ kỹ xem phải mở miệng như thế nào.

Hai mươi phút sau, Cố Phong rửa mặt xong, toàn thân có vẻ sáng sủa sạch sẽ hẳn ra.

“Tối nay em ăn cái gì? Anh đi nấu cho em.”

Cố Phong vừa hỏi thăm ý kiến của Diệp Ninh, vừa tìm kiếm xem trong nhà còn có cái gì để ăn không.

Diệp Ninh biết anh chắc chắn cũng đã rất mệt: “Trong tủ có mì, anh nấu mì đơn giản là được rồi.”

“Được, để anh nấu.” Cố Phong không hề do dự, tìm được mì, cầm thêm trứng và một ít rau xanh xuống lầu nấu cơm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 542: Chương 542


Mặt mày Diệp Ninh vô cùng phức tạp, cô biết Cố Phong thật sự là một người chồng tốt, mặc kệ ở bộ đội mệt đến cỡ nào, anh về nhà đều sẽ gánh vác việc nấu cơm và các việc nhà khác, chỉ riêng việc này thôi, không phải mỗi người đều có thể làm được.

Hơn nữa Cố Phong cũng là một người đàn ông có thể mang đến cảm giác an toàn cho phụ nữ, sống cùng với anh, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra.

Đối với quốc gia, anh tinh trung báo quốc.

Đối với người nhà, anh toàn tâm toàn ý.

Người đàn ông tốt như thế, thật sự là đốt đèn lồng cũng khó mà tìm được.

Những thứ này cũng không phải không có chút trọng lượng nào trong lòng Diệp Ninh, nhưng thứ khiến Diệp Ninh càng để ý hơn chính là cuộc hôn nhân của bọn họ ngay từ lúc bắt đầu đã tràn ngập sự toan tính.

Thái độ trước đó của Cố Phong quá kiên quyết, cô cũng không có ý định sẽ yêu anh, cho nên một cuộc hôn nhân như thế, sao có thể trở thành một cuộc hôn nhân thật sự được chứ?

Không bao lâu sau, Cố Phong đã bưng hai chén mì nóng hổi quay về.

Trên mỗi chén mì đều có một quả trứng chiên, cải thìa xanh mượt đã chín nằm bên cạnh lại điểm xuyến vừa khéo, mì sợi dùng mỡ heo để tạo hương tỏa ra mùi thơm đặc biệt, cuối cùng còn thêm một ít dầu mè và hành ở bên trên, làm người ta nhìn thôi đã thèm ăn.

Diệp Ninh vốn dĩ mang theo tâm sự nặng nề nhìn thôi cũng bắt đầu thấy thèm.

“Tay nghề nấu cơm của anh cũng chẳng hề thua kém đầu bếp trong tiệm cơm.” Diệp Ninh vừa ăn vừa khen ngợi.

Cố Phong được khen, tâm trạng của rất tốt: “Nếu em thích ăn, sau này mỗi ngày anh đều nấu cho em ăn.”

“Mỗi ngày thì thôi khỏi, anh bận rộn như thế, vất vả như thế, đi về cần nghỉ ngơi nhiều hơn.” Diệp Ninh nói một cách đương nhiên.

Khóe mắt Cố Phong mỉm cười nói: “Không mệt.”

Chăm sóc cho người mình thích, sao sẽ mệt được chứ.

“Trong đoàn đã phân phối chỉ tiêu rồi, dựa theo chức vụ hiện tại của anh, chúng ta có thể xin một căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách.”

Đây cũng coi như một tin tức tốt, căn phòng bọn họ ở hiện tại chỉ có hai mươi mấy mét vuông.

Chỉ có một căn phòng duy nhất, vừa là phòng ngủ, cũng là phòng khác, chẳng có tính riêng tư gì cả.

Nếu đối thành nhà hai phòng ngủ một phòng khách, điều kiện sống sẽ thay đổi cực lớn

Tuy rằng Diệp Ninh không có yêu cầu quá lớn về chỗ ở, nhưng mà nếu nhà lớn hơn một chút, sau này cô và Cố Phong cũng không cần phải “chen chúc” với nhau.

Một người ngủ một phòng, vậy thì sẽ tiện hơn rất nhiều.

“Có thể xin được sao?”

Nhìn dáng vẻ chờ mong của cô, Cố Phong cười gật gật đầu.

“Chắc là không có vấn đề gì.”

“Tốt quá rồi.” Diệp Ninh không hề che giấu niềm vui của mình.

Thật ra dựa vào thực lực hiện tại của cô thì hoàn toàn có thể đi ra ngoài mua căn nhà mà cô thích, nhưng nếu lúc trước cô đã hứa với Cố Phong là sẽ không ly hôn trong giai đoạn sự nghiệp của anh phát triển, vậy thì cô phải làm được.

Cố Phong nhìn phản ứng hiện tại của cô, cảm giác căng thẳng và bất an trong phòng cũng giảm bớt một ít.

Chờ ăn mì xong, dọn dẹp sạch sẽ, anh lại ngồi xuống trước mặt Diệp Ninh.

“Tiểu Ninh, những gì anh nói lúc trước, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Có thể cho anh câu trả lời sao?”

Giọng nói của anh vừa nghiêm túc lại thành kính, chờ đợi câu trả lời cuối cùng của cô.

Nếu nói không căng thẳng thì là nói dối, hiện tại Cố Phong cảm giác giống như lúc anh đang chờ đợi kết quả của cuộc tuyển chọn nhập ngũ vậy.

Lúc đó, mục tiêu quan trọng nhất trong đời của anh ta chính là trở thành một người quân nhân có thể bảo vệ quốc gia.

Hiện tại anh cũng có tâm trạng như thế, chẳng qua lúc này anh lại muốn theo đuổi hạnh phúc của quãng đời còn lại trong tương lai.

Diệp Ninh nghiêm túc lại chăm chú nhìn anh, cô cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời kia rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 543: Chương 543


“Ừ, suy nghĩ kỹ rồi.”

Năm chữ vô cùng đơn giản của Diệp Ninh lại làm cho tim của Cố Phong nhảy lên đến cuống họng.

“Chúng ta...” Diệp Ninh nói rất chậm: “Vẫn cứ giống như trước kia đi.”

“...”

Cố Phong ngơ ngẩn.

Không phải anh chưa từng nghĩ đến chuyện Diệp Ninh sẽ từ chối, nhưng mà khi nghe cô chính miệng nói ra, anh vẫn cảm thấy vô cùng ngạt thở, rất khó nói nên lời.

Em không thích anh?

Những lời này đã đến bên miệng, nhưng lại bị anh nuốt ngược vào trong.

Bởi vì anh biết rõ, nếu Diệp Ninh đưa ra câu trả lời khẳng định, vậy hai người bọn họ sẽ không còn khả năng gì nữa.

Anh hít sâu một hơi, làm bản thân hoàn toàn bình tĩnh lại, sau đó mới chậm rãi mở miệng nói: “Anh biết anh tỏ tình có hơi đột ngột, cũng biết trạng thái hiện tại của chúng ta cũng đã rất tốt. Anh thích em là suy nghĩ của riêng anh, em không cần phải xem đây như một gánh nặng.”

Diệp Ninh từng nghĩ Cố Phong bị từ chối thì chắc chắn sẽ tức giận, sẽ lạnh nhạt, có lẽ còn sẽ chất vấn cô vì sao lại sẽ từ chối.

Nhưng Cố Phong lại không có làm thế, cô đã nhìn thấy được vẻ thất vọng và buồn bã trên mặt anh, nhưng anh lại chỉ bình tĩnh nói cho cô, thích cô là suy nghĩ của anh, cô không cần phải xem nó là một gánh nặng.”

Anh trả lời như thế ngược lại làm Diệp Ninh không biết phải đối mặt như thế nào, thậm chí cảm thấy cô giống như một “người xấu.”

“Cố Phong, anh rất tốt, nhưng mà...”

“Nhưng mà thật ra anh cũng không đối xử tốt với em, những chuyện trước kia anh đều còn nhớ rõ.”

Tất cả mọi người đều đang nhắc nhở anh, ngay từ đầu cuộc hôn nhân của bọn họ chính là một lần chê cười. Hiện tại anh thích Diệp Ninh, chỉ là bởi vì Diệp Ninh trở nên xinh đẹp.

Tất cả mọi người đều cho rằng như thế, vì sao Diệp Ninh không thể cũng suy nghĩ như thế chứ?

Cố Phong biết khá rõ ràng những chuyện này, nếu ngay từ lúc bắt đầu đã sai rồi, vậy anh sửa lại là được.

Anh có thể bắt đầu theo đuổi cô lại lần nữa, đi làm từng bước một, làm một ngày nào đó trong tương lai cô sẽ thật sự yêu anh.

Diệp Ninh cũng không đoán ra được trong lòng Cố Phong rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

“Chuyện trước kia đều đã qua, tôi cũng không để trong lòng.”

Đây thật sự là lời thật lòng của cô, hơn nữa “cô” của quá khứ thật sự cũng không đáng để bất cứ ai trả giá tấm lòng chân thành.

Cố Phong tin tưởng lời cô nói, ánh mắt dịu dàng giống như muốn nhỏ ra nước.

“Sau này chúng ta vẫn cứ sống như bây giờ, em không cần quá để tâm đến tình cảm của anh, chỉ cần sống dựa theo tiết tấu và suy nghĩ của mình là được rồi.”

Tiếp theo đây, đổi thành anh đi phối hợp cô, làm quen với tất cả mọi thứ của tôi.

Diệp Ninh thật sự là càng ngày càng không hiểu Cố Phong.

Cái gì gọi là không cần quá để tâm đến tình cảm của anh chứ?!

Anh đã nói ra rồi, sao còn có thể coi như không có gì xảy ra chứ?

“Thật ra anh cũng không cần lãng phí tâm tư trên người tôi, nếu như anh gặp được cô gái nào khác mà anh thích, tôi đều có thể ly hôn với anh bất cứ lúc nào.”

Nếu đã quyết định không tiếp thu tình cảm của Cố Phong, vậy không cần phải níu giữ người đàn ông này.

Cố Phong ngẩn người vài giây, vài giây sau anh mới cười khổ.

“Vậy quyết định thế đi, nếu anh không gặp được cô gái nào mà anh thích, vậy cuộc hôn nhân của chúng ta cứ tiếp tục kéo dài mãi.”

Ý mà Diệp Ninh muốn biểu đạt cũng không phải như thế, cô hơi há miệng rồi lại không biết phải phản bác như thế nào.

Nếu cứ dựa theo những gì cô vừa nói để giải thích thì hình như anh nói như thế cũng không có vấn đề gì cả.

“Có lẽ sau này cho dù tôi không muốn kết thúc thì anh cũng sẽ ước gì có thể phân rõ quan hệ với tôi.”

Tuy rằng cô đang trêu chọc, nhưng trong lòng cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý về chuyện này rồi.

Nếu có một ngày nào đó cô thật sự trở mặt với Mục Văn Hạo, dựa theo tính cách tàn bạo của Mục Văn Hạo, anh ta hoàn toàn có thể làm cô thân bại danh liệt.

Đến lúc đó rất có khả năng anh mới là người sốt ruột muốn ly hôn với cô đó.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 544: Chương 544


Cố Phong không biết vì sao cô sẽ có suy nghĩ như thế, chỉ khẽ nỉ non nói: “Vĩnh viễn đều sẽ không có ngày đó.”

Diệp Ninh nghe không rõ lắm nói: “Anh nói gì thế?”

“Không có gì, cũng đã trễ lắm rồi, em đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Cuộc nói chuyện đến đây thì kết thúc.

Diệp Ninh hơi đảo mắt, nhìn thấy hình như Cố Phong đã không còn để bụng chuyện này nữa, sau đó nhanh chóng đưa ra một kết luận.

TBC

Cố Phong nói thích cô, có lẽ là bởi vì cô đã trở nên tốt hơn, cuộc sống của bọn họ cũng trông giống như hai vợ chồng bình thường, trông có vẻ rất hòa thuận.

Đương nhiên cũng sẽ có một chút thích.

Nhưng chút yêu thích này tuyệt đối sẽ không có quá nhiều, cho nên dù là bị cô từ chối thì anh cũng không có cảm giác quá sâu sắc, phản ứng mới có thể lạnh nhạt như thế.

Hiện tại sau khi nhận được câu trả lời của cô, càng có khả năng là anh sẽ trực tiếp từ bỏ.

Diệp Ninh cũng không rõ tâm trạng hiện tại của cô như thế nào, có cảm giác như trút được gánh nặng, cũng có chút không quá hài lòng.

Nhưng mà không hài lòng ở chỗ nào thì cô lại không nói nên lời.

Nhìn thấy Cố Phong đã thu hồi cảm xúc, đi sửa soạn lại giường đệm nói: “Tối nay anh lên giường nằm đi, tôi nằm ở dưới là được.”

Cô nghĩ Cố Phong vừa mới hoàn thành nhiệm vụ trở về, chắc chắn là rất mệt, dứt khoát cho anh lên nằm giường ngủ, cô ngủ giường gấp một đêm cũng được.

Nhưng những lời này của cô lại làm Cố Phong trực tiếp dừng động tác, đến cả vẻ mặt cũng trở nên vô cùng kỳ lạ.

“Không cần, anh ngủ giường gấp cũng đã quen rồi.”

Giọng của Cố Phong có hơi trầm xuống.

Diệp Ninh thấy anh từ chối, cũng không nói gì nữa.

Trong phòng im ắng, Diệp Ninh đưa lưng về phía Cố Phong nằm xuống.

Cố Phong nghiêng người, vẫn không nhúc nhích nhìn bóng dáng của cô, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Không biết bao lâu sau, tiếng hít thở của Cố Phong dần dần trở nên vững vàng, Diệp Ninh lại chậm rãi xoay người lại.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ xuyên thấu qua bức màn hơi mỏng chiếu vào nhà, làm cho toàn bộ căn phòng đều được bao phủ dưới lớp ánh sáng nhàn nhạt.

Diệp Ninh nhìn gương mặt ngủ say của Cố Phong, nhớ lại từng chuyện nhỏ nhặt đã diễn ra với hai người bọn họ trong một năm nay.

Ngoại trừ người nhà ra, người đàn ông này chính là người có quan hệ sâu nhất với cô.

Hôm sau

Diệp Ninh và Cố Phong cùng nhau ra khỏi đại viện, Cố Phong cứ nằng nặc đòi đưa cô đến đoàn văn công, sau đó mới chịu đi đến bộ đội.

Hình như mối quan hệ giữa hai người bọn họ không có gì thay đổi, nhưng lại giống như có chút gì đó không quá giống.

Diệp Ninh cũng không quá rối rắm về mấy thứ này, hiện tại coi như cô đã xử lý xong chuyện của Cố Phong, toàn thân đều vô cùng nhẹ nhàng.

Cô vừa mới đi đến hành lang của đội nhạc khí, lập tức gặp được Trịnh Thư Vân cũng mặt mày sáng sủa tinh thần phấn chấn.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy cô, trực tiếp ôm lấy cổ của cô.

“Chào buổi sáng.”

Mới sáng sớm tinh mơ, Diệp Ninh đã bị sự nhiệt tình mà cô ấy bộc lộ ra ngoài làm giật mình, nhìn gương mặt như muốn phát sáng lên của cô ấy, cô không cần hỏi cũng biết chắc chắn cô ấy đã gặp được chuyện gì đó cực kỳ vui vẻ.

“Có chuyện vui gì thế, kể tôi nghe nào.”

Trịnh Thư Vân chớp chớp mắt, sau đó cố ý giả ngu nói: “Làm gì có chuyện vui gì chứ, là cô có chuyện vui gì thì có, lúc nãy tôi đã thấy rồi, là doanh trưởng Cố đưa cô đến. Tình cảm hai vợ chồng của cô thật sự là càng ngày càng tốt.

Tuy rằng từ đầu đến cuối Diệp Ninh đều đang lảng tránh và phủ nhận, nhưng Trịnh Thư Vân đã sớm khẳng định tình cảm của Diệp Ninh và Cố Phong vô cùng sâu đậm.

Diệp Ninh cũng không muốn bàn tán về vấn đề tình cảm với cô ta: “Đừng có đánh trống lảng, sao hôm nay cô lại vui đến thế?

Mặt cười tươi như nở hoa, bình thường rất hiếm khi nhìn thấy Trịnh Thư Vân như thế này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 545: Chương 545


Trịnh Thư Vân sờ mặt mình, đúng là cô ấy khá vui vẻ, nhưng mà thật sự rõ ràng đến sao?

“Cũng không có gì, chỉ là ngày hôm qua vừa mới làm quen được với một người bạn.”

Cô ấy nghĩ đến chuyện ngày hôm qua mình đã trò chuyện vui vẻ với Mục Văn Hạo, khóe miệng cô ấy lại nhịn không được điên cuồng cong lên.

Cô ấy hoàn toàn bị cách ăn nói, phong độ và quá khứ xuất sắc của Mục Văn Hạo hấp dẫn.

Ngoại từ lúc mới bắt đầu Mục Văn Hạo kể lại quá trình anh ta quen biết với Diệp Ninh ra, sau đó đều đang nói chuyện trời đất với cô ấy.

Kiến thức và những trải nghiệm của người đàn ông này hoàn toàn khác với tất cả mọi người mà cô ấy từng tiếp xúc, làm cô ấy kiến thức được một loại cuộc sống khác.

TBC

Bọn họ không chỉ ngồi chung với nhau nói chuyện phiếm, uống rượu, sau đó Mục Văn Hạo còn dẫn theo cô ấy đến ngọn núi ở vùng ngoại ô để ngắm cảnh đêm.

Tuy rằng khi cô ấy về nhà, bởi vì về trễ nên bị mẹ mắng, nhưng cô ấy vẫn cứ cảm thấy vô cùng xứng đáng.

Ánh mắt Diệp Ninh lộ ra vẻ tìm tòi nghiên cứu, sau đó như mang theo hàm ý gì đó mà lặp lại tiếng “bạn” mà cô ấy vừa mới nói.

Trịnh Thư Vân biết cô hiểu lầm, nhanh chóng giải thích nói: “Không phải là loại bạn mà cô tưởng đâu, chỉ là bạn bè bình thường thôi. Với lại người ta đã có vị hôn thê rồi.”

Nói xong lời cuối cùng, đến chính Trịnh Thư Vân cũng không phát hiện, trong giọng nói của cô ấy còn mang theo một chút thất vọng nhè nhẹ.

Vẻ trêu đùa và nhẹ nhàng trong mắt Diệp Ninh đã bị sự nghiêm túc thay thế, cô nghiêm túc nói: “Tôi hiểu lầm rồi, nếu người ta đã có vị hôn thê, vậy tốt nhất cô cũng nên giữ khoảng cách với người ta.”

Bởi vì cô nhận ra Trịnh Thư Vân có chút hảo cảm với người bạn này.

Cô đột nhiên có chút tò mò, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà cho dù đã có vị hôn thê rồi vẫn có thể làm một cô gái như Trịnh Thư Vân động tâm chứ?

“Tôi tự có chừng mực mà.” Trịnh Thư Vân nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ vui tươi, cho dù Mục Văn Hạo có vị hôn thê hay không thì cũng không ảnh hưởng đến việc bọn họ trở thành bằng hữu.

“Cho nên người bạn này của cô tên là gì thế? Là người trong quân đội đúng không?” Diệp Ninh hiếm khi mà có lúc tò mò như thế.

Tên của Mục Văn Hạo đã đến bên miệng của Trịnh Thư Vân rồi, nhưng vẫn cứ bị cô ấy nuốt trở vào trong.

Bởi vì ngày hôm qua cô ấy đã hứa với Mục Văn Hạo rồi, sẽ không nói cho Diệp Ninh biết chuyện tối hôm qua, đây coi như là bí mật nhỏ của hai người bọn họ.

“Hiện tại tôi chỉ có thể nói cho cô biết, anh ấy tuyệt đối không phải là người trong bộ đội, cũng không phải người ở chỗ chúng ta.”

Diệp Ninh cũng không ngờ rằng cô ấy còn sẽ úp úp mở mở: “Vậy là người trong xã hội hả? Cô phải đề phòng cẩn thận chút đó.”

Cô coi như dặn dò, nhưng mà dựa vào thân phận của Trịnh Thư Vân thì cho dù những người này có ý đồ xấu muốn tiếp cận cô ấy thì cũng không dám làm gì cô ấy.

Hơn nữa dựa theo tâm tính của Trịnh Thư Vân, biết đối phương đã có vị hôn thê, thì tuyệt đối sẽ không cho phép chính mình trở thành kẻ thứ ba phá hủy tình cảm của người khác. Về chuyện này thì Diệp Ninh lại vô cùng yên tâm.

Trịnh Thư Vân cười hắc hắc, tùy tiện nói: “Tôi có phải con nít đâu. Đi thôi, lát nữa đến trễ đội trưởng Từ sẽ lại nổi giận nữa đó.

Diệp Ninh gật đầu, tùy ý để cho Trịnh Thư Vân kéo tay mình, cùng nhau đi vào đội nhạc khí.

Càng ngày càng đến gần ngày đoàn quan sát nước ngoài đến, nhiệm vụ luyện tập cũng càng ngày càng khẩn trương hơn.

Tất cả các bộ phận, ngoại trừ một tiếng rưỡi nghỉ ngơi ăn trưa ra, toàn bộ thời gian còn lại đều đang bận rộn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 546: Chương 546


Buổi trưa lúc Diệp Ninh ở trong nhà ăn ăn cơm thì có nhìn thấy người của bộ phận diễn kịch đều cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm, nhưng lại không thấy bóng dáng Chu Giai Bội đâu cả.

Bởi vì cô không quá quen thuộc với các thành viên trong bộ phận diễn kịch, cho nên cũng không tiện trực tiếp dò hỏi, vẫn luôn chờ đến khi Trương Quốc Trụ xuất hiện trong nhà ăn, cô mới báo cho Trịnh Thư Vân ngồi ở bên cạnh một tiếng, sau đó một mình đi đến trước bàn cơm của Trương Quốc Trụ.

“Đạo diễn Trương, sao anh đến ăn cơm trễ thế?”

Diệp Ninh nửa đùa nửa nghiêm túc nói.

Hiện tại trong nhà ăn không còn lại bao nhiêu người, cô cũng đã ăn no rồi.

Trương Quốc Trụ nhìn thấy cô, gương mặt vốn luôn nghiêm túc lập tức xuất hiện nụ cười, nhiệt tình gọi: “Diệp Ninh, mau ngồi đi.”

Diệp Ninh nhìn thấy kịch bản đặt trên bàn cơm, lập tức biết Trương Quốc Trụ chắc chắn là bởi vì chỉnh sửa kịch bản cho nên mới đi ăn cơm trễ như thế.

Chắc tìm khắp cả cái đoàn văn công này cũng không tìm ra được người thứ hai luôn mất ăn mất ngủ vì công việc như anh ta.

“Đây là kịch bản tôi vừa mới viết, cô mau xem giúp tôi đi.”

Trương Quốc Trụ gặp được Diệp Ninh, giống như nhìn thấy cứu tinh, lập tức đưa bản thảo mà bình thường anh ta sẽ không cho người khác chạm vào đưa đến trước mặt Diệp Ninh.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, cô chỉ là muốn đến hỏi thăm tình hình của Chu Giai Bội ở bộ diễn kịch thôi, không hề có ý định rước thêm việc vào người.

“Đạo diễn Trương, thời gian nghỉ trưa của tôi có hạn.”

Cô đang nói sự thật, chờ lát nữa cô sẽ lại phải bắt đầu tập luyện, tuyệt đối không có đủ thời gian để xem xong kịch bản.

Trương Quốc Trụ còn muốn tiếp tục thuyết phục, Diệp Ninh lại lập tức dời đề tài đi: “Đạo diễn Trương, Chu Giai Bội ở bộ phận diễn kịch có quen chưa?”

“Chu Giai Bội?” Trương Quốc Trụ nghe thấy cái tên này, hơi khó hiểu trong tích tắc, vài giây sau mới phản ứng lại: “Cô nói thành viên mới vừa mới gia nhập mấy ngày trước đúng không? Cô gái đó cũng khá tốt đó, lại cồn rất nghe lời.”

Tuy rằng ngoài miệng Trương Quốc Trụ nói như thế, nhưng Diệp Ninh cũng nhận ra Chu Giai Bội ở bộ phận diễn kịch có lẽ cũng không được quá coi trọng, nếu không thì lúc nãy Trương Quốc Trụ cũng không đến mức không nhớ ra nỗi tên của cô ấy.

“Cô có quen cô gái kia hả?”

Trương Quốc Trụ phản ứng lại, không khỏi cẩn thận hỏi thăm.

Thật ra cũng không thể trách anh ta không nhớ rõ Trương Quốc Trụ, bởi vì chuyện nghênh đón đoàn quan sát nước ngoài, mấy ngày nay toàn bộ bộ phận diễn kịch đều cực kỳ bận rộn, anh ta đương nhiên không có thời gian đi để ý một thành viên mới gia nhập, còn những lời đồn về Diệp Ninh và Chu Giai Bội thì anh ta lại càng chưa từng nghe nói qua.

“Ừ, cô ấy là em gái của chiến hữu Cố Phong.” Diệp Ninh thành thật nói, hơn nữa cô cũng muốn cho Trương Quốc Trụ biết mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

TBC

Trương Quốc Trụ bừng tỉnh hiểu ra: “Từ trước đến nay cô ấy chưa từng nói với tôi về chuyện này, cô cứ yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy.”

Diệp Ninh cười nói: “Cũng không cần anh phải cực kỳ chăm sóc gì đâu, chỉ cần đừng để người khác ăn h.i.ế.p em ấy là được rồi.”

Dựa theo tính cách ngây thơ của Chu Giai Bội, có đôi khi đắc tội với người ta mà cô ấy còn không biết, hơn nữa loại chuyện này chắc chắn là sẽ xảy ra, cho nên cô mới để tâm đến một ít thay Chu Giai Bội.

Các thành viên trong bộ phận diễn kịch đều sợ Trương Quốc Trụ, có Trương Quốc Trụ để ý Chu Giai Bội, cho dù những người khác có không thích hay ghen tị gì đó với Chu Giai Bội thì cũng sẽ kiêng dè đôi chút.

Trương Quốc Trụ đương nhiên là đã hiểu ý của cô: “Được, tôi hiểu rồi.”

Diệp Ninh cũng chỉ nói đến đó rồi dừng, sau đó mới lại nhìn về phía kịch bản trên bàn.

“Buổi trưa tôi thật sự không có thời gian rảnh, nếu đạo diễn Trương không ngại thì tôi có thể cầm kịch bản mang về trước, tối xem xong rồi ngày mai lại trình bày ý kiến với đạo diễn Trương sau.”

Diệp Ninh hiểu rất rõ đạo lý trên đời này không có bữa cơm nào là miễn phí.

Trương Quốc Trụ lại mỉm cười, hơn nữa còn có chút kích động nói: “Đương nhiên là không ngại rồi, cô mang đi đi!”

Hiện tại không có chuyện gì có thể quan trọng hơn việc cho anh ta ý kiến sửa chữa kịch bản.

Một lúc sau, Diệp Ninh cầm kịch bản về đội nhạc khí, lợi dụng một ít thời gian nghỉ ngơi còn lại, trực tiếp mở ra xem.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 547: Chương 547


Buổi chiều lúc tan ca, Trịnh Thư Vân hưng phấn cản đường của Diệp Ninh.

“Đi, đi Hồng Hải đi!”

Diệp Ninh nhìn cô ấy, ánh mắt như đang nhìn một con “quái vật”.

Mấy ngày nay cường độ huấn luyện trong đoàn dày đặc như thế, mọi người đều ước gì tan ca nhanh để quay về nhà nghỉ ngơi, vậy mà cô gái này còn có tinh thần đi ra ngoài chơi nữa hả.

Nhưng mà tối hôm nay cô phải lên sân khấu ca hát ở Hồng Hải, cho nên chắc chắn không thể đi chung với Trịnh Thư Vân rồi.

“Cô không mệt à?”

“Tại vì mệt cho nên mới muốn đi thả lỏng đó. Tôi bao!”

Hiện tại Trịnh Thư Vân đang rất nôn nóng muốn gặp lại Mục Văn Hạo lần nữa, có lẽ còn có cơ hội nghe anh ta kể lại mấy câu chuyện xưa hấp dẫn xuất sắc khác nữa.

“Tôi không đi, tôi cũng khuyên cô đi về nhà nghỉ ngơi đi.”

TBC

Diệp Ninh biết Trịnh Thư Vân thích chơi, nhưng mà cứ luôn đến nơi xa hoa trụy lạc kia, uống say khướt về nhà mãi cũng không tốt lắm.

“Nếu cô không đi thì tôi tự đi một mình.”

Rõ ràng là Trịnh Thư Vân đã hạ quyết tâm muốn đi rồi.

Trước kia cô ấy còn có thể dẫn Lý Mạn Mạn đi cùng, hiện tại mỗi ngày tan ca Lý Mạn Mạn đều phải đến bệnh viện chăm sóc cho Vương Hải Quân, cho nên cô ấy cũng chỉ có thể đi một mình.

Diệp Ninh thấy khuyên không được, nên cũng không nói gì nữa.

Hai người nhanh chóng chia ra đường ai nấy đi.

Diệp Ninh cố ý đến Hồng Hải trễ nửa tiếng.

Lúc lên sân khấu, quả nhiên nhìn thấy Trịnh Thư Vân đang ngồi trong phòng ca múa.

Trông cô ấy có vẻ rất hưng phấn, một mình ngồi trong phòng bao với một chai rượu vang đỏ, thoải mái tự do.

Diệp Ninh hát xong, cố ý dặn dò chị Dung chăm sóc cho Trịnh Thư Vân, đừng để mấy người khách hàng khác quấy rầy đến cô ấy.

Hôm nay cô không nhìn thấy Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy, nghĩ đến cũng sắp đến ngày đính hôn của bọn họ rồi, hai người đó không đến Hồng Hải cũng là bình thường thôi.

Ngày hôm sau, Diệp Ninh mới vừa đến đoàn văn công đã nhìn thấy Trương Quốc Trụ đứng canh trước cửa.

Trương Quốc Trụ mong đợi nhìn cô, có chút sốt ruột muốn nghe ý kiến của cô.

Diệp Ninh trực tiếp đưa kịch bản và ý kiến sửa chữa mà cô đã tổng hợp được, đưa cho Trương Quốc Trụ.

Trương Quốc Trụ cười không ngậm miệng lại được, quả nhiên cô sẽ không bao giờ làm người ta thất vọng mà.

Anh ta đái khái nhìn sơ qua, liên tục khen ngợi Diệp Ninh, sau đó tranh thủ thời gian nhanh chóng chạy đến bộ phận diễn kịch.

Diệp Ninh nhìn dáng vẻ hấp tấp của Trương Quốc Trụ, mỉm cười.

Hôm nay, ở bộ phận diễn kịch, Trương Quốc Trụ đột nhiên sửa chữa tiết mục, thêm một đoạn biểu diễn khẩu kỹ vào bên trong.

Trong kịch bản gốc thì không có đoạn này, cũng là chuyện anh ta chưa từng nghĩ đến, sau khi xem xong ý kiến của Diệp Ninh, Trương Quốc Trụ lập tức bừng tỉnh, đúng là nếu thêm phần biểu diễn khẩu kỹ vào, nội dung của cả tiết mục sẽ trở nên phong phú hơn rất nhiều.

Cả bộ phận diễn kịch cũng chỉ có một mình Chu Giai Bội biết khẩu kỹ, cho nên cô ấy từ một người vốn dĩ chỉ có thể ngồi dưới sân khấu cho có, trực tiếp giành được cơ hội lên sân khấu biểu diễn.

Đối với sự kiện bất ngờ này, Chu Giai Bội cực kỳ vui vẻ.

Tuy rằng Trương Quốc Trụ biết trong sự việc này Diệp Ninh cũng có phần cố ý làm thế, nhưng mà chỉ cần tốt cho tiết mục thì anh ta cũng hoàn toàn không thèm để ý để ai lên sân khấu.

Buổi trưa lúc ở nhà ăn, Chu Giai Bội lập tức tung ta tung tăng tìm được Diệp Ninh, cố ý báo cho Diệp Ninh tin tức tốt là cô ấy có thể lên sân khấu biểu diễn.

Diệp Ninh nhìn dáng vẻ vừa kích động lại vừa hưng phấn của cô ấy, cũng không vạch trần, chỉ dặn dò cô ấy nhất định phải nắm chắc lấy cơ hội lần này, biểu diễn cho tốt vào.

Cô còn tưởng rằng giải quyết chuyện của Chu Giai Bội xong thì tiếp theo đó mọi việc có thể sóng êm gió lặng chờ đợi đến ngày tiếp đón đoàn quan sát nước ngoài đến, nhưng mà cô lại không ngờ rằng trong mấy ngày tiếp theo, gần như tối ngày nào Trịnh Thư Vân cũng sẽ chạy đến Hồng Hải, điều này làm Diệp Ninh cuối cùng cũng ý thức được không bình thường.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 548: Chương 548


Tuy rằng trước kia Trịnh Thư Vân cũng rất thích chơi, nhưng tần suất đến Hồng Hải tuyệt đối sẽ không thường xuyên như bây giờ.

Mãi đến ngày hôm nay đi làm về, Trịnh Thư Vân vẫn cứ lập tức muốn chạy đến Hồng Hải, lại bị Diệp Ninh cản đường.

“Thư Vân, có phải cô có chuyện gì giấu tôi không?”

Sắc mặt của Diệp Ninh rất nghiêm túc, nếu Trịnh Thư Vân chỉ đơn thuần là thích chơi thì đương nhiên là không sao hết. Nhưng nếu như cô ấy có dính líu gì đến Hồng Hải, vậy chắc chắn sẽ là vì cô.

Trịnh Thư Vân khó hiểu, không rõ vì sao cô đột nhiên lại hỏi như thế?

“Không có mà.”

“Có phải mấy ngày nay tối nào cô cũng đến Hồng Hải chơi không?” Diệp Ninh trực tiếp hỏi thẳng.

Trịnh Thư Vân lại chẳng cảm thấy việc này có vấn đề gì: “Thì ra cô nói chuyện này hả. Đúng vậy, mấy ngày nay ngày nào tôi cũng đi, tối nay cô có muốn đi chung với tôi không?”

Diệp Ninh nhìn gương mặt vui tươi ngây thơ hồn nhiên của cô ấy, hoàn toàn không giống như là đã biết cái gì, chỉ e là cho dù cô có hỏi tiếp thì cũng không nhận được câu trả lời.

“Tôi đi cùng cô.”

Hôm nay cô không cần lên sân khấu, chỉ có đi theo bên cạnh Trịnh Thư Vân thì mới có thể xác định rõ, rốt cuộc là thứ gì đã hấp dẫn làm Trịnh Thư Vân phải đi qua đó.

Trịnh Thư Vân không ngờ lần này Diệp Ninh lại đồng ý dứt khoát như thế, vui vẻ muốn chết.

TBC

Trước khi Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đi đến Hồng hải thì cô còn cố ý gọi điện thoại về báo trước cho Cố Phong biết, làm anh yên tâm.

Cố Phong cũng không hỏi quá nhiều, chỉ dặn dò cô đừng về quá muộn.

Diệp Ninh cực kỳ hài lòng với trạng thái chung sống của cô và Cố Phong hiện tại, quan tâm nhau, nhưng lại không nhúng tay quá nhiều vào chuyện của nhau.

Nửa tiếng sau, Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân cùng nhau đi vào phòng ca múa Hồng Hải.

Hai người vừa mới đi vào thì lập tức có nhân viên phục vụ đi ra đón, khi anh ta nhìn thấy Diệp Ninh, lập tức trở nên vô cùng cung kính.

Diệp Ninh chỉ nhìn anh ta một cái, nhân viên phục vụ lập tức biết được thân phận hiện tại của cô, nhưng mà anh ra cũng không hề hỏi thăm gì cả, lập tức dẫn hai người đến phòng bao tốt thứ hai, chỉ xếp hàng sau phòng bao của Mục Văn Hạo trong phòng ca múa này.

Trịnh Thư Vân cực kỳ kinh ngạc, cố ý hạ giọng nói với Diệp Ninh: “Diệp Ninh, cô không biết bình thường cái ghế lô này bị bao nhiêu người đặt trước đâu, người bình thường muốn ngồi cũng ngồi không được. Không ngờ hôm nay chúng ta lại may mắn như thế.”

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh nói: “Cho dù có tốt đến cỡ nào thì cũng chỉ là một cái chỗ ngồi mà thôi.”

Trịnh Thư Vân biết cô sẽ không để ý mấy thứ này, gọi rượu và một đĩa trái cây với nhân viên phục vụ.

Diệp Ninh biết rõ giá cả ở chỗ này đắt đỏ đến cỡ nào, nếu như chỉ dựa vào tiền lương của đoàn văn công thì hoàn toàn không đủ để Trịnh Thư Vân tiêu xài như thế.

Tiết mục biểu diễn trên sân khấu vẫn vô cùng náo nhiệt, nóng bỏng. Bởi vì hôm nay Diệp Tử không lên sân khấu, cho nên khách hàng ít hơn bình thường rất nhiều.

Ánh mắt của Diệp Ninh trực tiếp nhìn thẳng về phía vị trí dành riêng cho Mục Văn Hạo, chỗ ngồi trống rỗng làm cô cảm thấy thả lỏng rất nhiều.

Sau khi xác nhận Mục Văn Hạo không có ở đây, cô lập tức tập trung lực chú ý lên người Trịnh Thư Vân, hơn nữa cũng nhanh chóng nhận ra sự khác thường của Trịnh Thư Vân.

Trịnh Thư Vân rõ ràng cũng không đặt lực chú ý lên trên sân khấu, mà thỉnh thoảng lại nhìn về một hướng.

Mà hướng kia lại vừa lúc chính là phòng bao của Mục Văn Hạo.

Trong lòng Diệp Ninh dâng lên một dự cảm chẳng lành, cô ước gì cô đã cảm giác sai rồi.

“Thư Vân, cô đang nhìn cái gì thế?”

“Không, không có nhìn gì hết.” Trịnh Thư Vân rõ ràng là đang chột dạ.

Diệp Ninh trực tiếp vạch trần cô: “Cô cứ luôn nhìn sang bên đó, cô có quen ai ở bên đó hả?”

Trịnh Thư Vân biết cô ấy không thể giấu được hai mắt của Diệp Ninh, dứt khoát thừa nhận.

“Diệp Ninh, cô và ông chủ Mục là bạn bè đúng không?”

Tuy rằng cô ấy đang hỏi, nhưng giọng điệu nói chuyện lại vô cùng khẳng định.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 549: Chương 549


Đáy mắt Diệp Ninh lộ ra chút âm u, quả nhiên là có liên quan đến Mục Văn Hạo mà.

“Không phải.”

Cô phủ định làm Trịnh Thư Vân nhíu mày, nhưng mà sau đó Trịnh Thư Vân nhanh chóng hiểu ra gì đó, lại nở nụ cười.

“Chuyện này thì có gì mà ngại không muốn thừa nhận chứ, ông chủ Mục đã kể cho tôi nghe chuyện của hai người hết rồi.”

Trong lòng Diệp Ninh trầm xuống, toàn thân đều có vẻ vô cùng tối tăm.

“Anh ta nói cho cô cái gì? Nói cho cô lúc nào?”

Cô vô cùng xác định trước đó Trịnh Thư Vân cũng không quen Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân nhìn vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc của cô, cũng thu liễm ý cười trên mặt lại.

“Diệp Ninh, sao tự nhiên cô lại nghiêm túc thế?”

Diệp Ninh như thế này giống như biến thành một người hoàn toàn khác, làm cô ấy cảm thấy rất xa lạ và xa cách.

“Mục Văn Hạo nói với cô cái gì?” Diệp Ninh lại truy vấn lần nữa.

Cô biết chuyện mà cô lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.

Trịnh Thư Vân không biết vì sao Diệp Ninh sẽ như thế, nhưng mà cô ấy cũng ý thức được hình như mọi chuyện cũng không quá đơn giản?!

“Ông chủ Mục nói cô và anh ấy đã quen biết nhau từ lâu rồi, lúc đó cô thiếu tiền, cho nên đến Hồng Hải làm việc. Lúc đó anh ấy cảm thấy cô rất đáng thương, cho nên mới để cô ở hậu đài giúp đỡ một đoạn thời gian.”

Trịnh Thư Vân đương nhiên sẽ không giấu diếm gì với Diệp Ninh, lặp lại nguyên văn những lời Mục Văn Hạo từng nói.

Diệp Ninh nhíu mày, câu chuyện mà Mục Văn Hạo bịa đặt ra càng ngày càng thái quá.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó cô tìm được công việc ở đoàn văn công, cho nên từ chức ở nơi này, nhưng ông chủ Mục vẫn rất thưởng thức cô, kết bạn với cô.” Lúc đó Trịnh Thư Vân nghe Mục Văn Hạo kể lại mấy chuyện này, thật sự là vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ Diệp Ninh và Mục Văn Hạo còn từng có mối quan hệ như thế.

Tuy rằng từ trước đến nay Diệp Ninh đều chưa từng nhắc đến, hơn nữa lúc trước khi bọn họ đến Hồng hải cũng có vẻ rất lạ lẫm, nhưng Trịnh Thư Vân lại hoàn toàn có thể thông cảm cho cô.

Dù sao thì đi làm ở mấy chỗ như Hồng Hải cũng không phải chuyện tốt lành gì, cho nên Diệp Ninh không muốn để người khác biết thì cũng không có gì đáng trách cả.

Diệp Ninh có thể nhận ra Trịnh Thư Vân thật sự tin tưởng những lời bịa đặt nói dối với Mục Văn Hạo bịa ra, nhưng cô lại càng không thể phủ định.

“Diệp Ninh, cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói cho bất cứ người nào biết chuyện này.” Trịnh Thư Vân vô cùng nghiêm túc bảo đảm.

Diệp Ninh cầm tay cô nói: “Thư Vân, chuyện tôi để ý không phải là người khác có biết tôi và Mục Văn Hạo quen biết nhau hay không, mà là làm sao cô quen biết với anh ta?”

Trịnh Thư Vân cũng không hiểu ý của Diệp Ninh cho lắm: “Thì lần trước lúc anh ấy đến đoàn văn công đó, cô và doanh trưởng Cố đi trước, tôi đi chào anh ấy, sau đó thì quen biết nhau thôi.”

Cô ấy ngại không dám nói thẳng, thật ra là cô ấy cố ý tiếp cận Mục Văn Hạo.

“Thì ra là ngày hôm đó sao?” Diệp Ninh trầm giọng nỉ non, ngàn phòng vạn phòng, nhưng mà vẫn không thể nào đề phòng được Mục Văn Hạo chỗ nào cũng có thể chui lọt.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy vẻ mặt càng ngày càng nặng nề của cô, nhanh chóng ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Tôi và ông chủ Mục chỉ là tùy tiện nói chuyện với nhau mà thôi, không có gì, cô thật sự không cần phải căng thẳng như thế.”

Hơn nữa cho dù cô ấy thật sự làm bạn với Mục Văn Hạo thì cũng có chuyện gì đâu chứ.

Diệp Ninh thật lòng khuyên nhủ: “Cô không hiểu biết về con người của Mục Văn Hạo, sau này đừng tiếp xúc với anh ta nữa.”

Thứ nguy hiểm nhất chính là thái độ của hiện tại của Trịnh Thư Vân đối với Mục Văn Hạo, tuy rằng cô ấy nói có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng mà mỗi ngày cô ấy đều chạy đến Hồng Hải, nhiêu đây cũng đã thuyết minh rất nhiều vấn đề.

“Vì sao chứ? Không phải cô cũng là bạn của ông chủ Mục sao?” Trịnh Thư Vân khó hiểu.

“Tôi và anh ta không phải là bạn.” Diệp Ninh trả lời dứt khoát, và quyết đoán.

Trịnh Thư Vân kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 550: Chương 550


Thái độ của Diệp Ninh đối với Mục Văn Hạo hoàn toàn khác biệt với thái độ của Mục Văn Hạo dành cho Diệp Ninh, chuyện này thật sự rất không bình thường.

Trong tiềm thức cô ấy đương nhiên tin tưởng Diệp Ninh, nhưng mà cảm giác hiếu kỳ đối với Mục Văn Hạo cũng bắt đầu ngo ngoe rục rịch.

“Thư Vân, nghe lời, sau này cô đừng đến Hồng Hải nữa.” Diệp Ninh không thể nào nói nhiều hơn, chỉ hi vọng Trịnh Thư Vân có thể tin tưởng cô ấy.

Trịnh Thư Vân hơi há to miệng, vừa định nói gì đó, giọng của Mục Văn Hạo đã từ bên cạnh truyền đến.

“Hai cô gái xinh đẹp đại giá quang lâm, đúng là làm Hồng Hải vô cùng vinh hạnh!”

Diệp Ninh chỉ cần nghe được giọng nói của anh ta, trong lòng lập tức trầm xuống.

Lại nhìn thấy hai mắt lập tức tỏa sáng của Trịnh Thư Vân, vẻ tối tăm trên mặt cô càng nhiều hơn.

“Ông chủ Mục!”

Trịnh Thư Vân vui vẻ đứng lên, nhưng mà khi nhìn thấy ngoại trừ Mục Văn Hạo ra còn có Mộng Kiều Nhụy cũng đi đến cùng, nụ cười trên mặt cô ấy lập tức cứng lại rồi.

Nhưng cũng chỉ mất khoảng vài giây, cô ấy đã quăng cảm xúc khác thường trong lòng xuống, lại nở một nụ cười tươi rói.

“Ông chủ Mục, Diệp Tử, xin chào.”

Bởi vì lúc trước Vương Hinh Tuyết từng đến Hồng Hải kiếm chuyện, cho nên mấy người trong đoàn văn công đều biết được gương mặt thật của Diệp Tử.

Trong mắt Trịnh Thư Vân, Mộng Kiều Nhụy chính là Diệp Tử.

Ánh mắt của Mục Văn Hạo đầu tiên là dừng lại trên người Diệp Ninh trong tích tắc, sau đó lập tức mỉm cười nhìn về phía Trịnh Thư Vân.

“Cô Trịnh, đã lâu không gặp.”

Anh ta nói đã lâu không gặp, nhưng thật ra cũng chỉ mới vài ngày mà thôi.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy Diệp Ninh vẫn cứ xụ mặt, không hề có ý định chào hỏi Mục Văn Hạo, cảm thấy làm như thế thật sự rất không lễ phép, lập tức kéo Diệp Ninh từ trên chỗ ngồi đứng lên.

“Tôi và Diệp Ninh cùng nhau đến đây chơi, nhưng đáng tiếc hôn nay cô Diệp Tử không ca hát.”

Từ trước đến giờ Trịnh Thư Vân đều cực kỳ yêu thích Diệp Tử, cho nên hiện tại ánh mắt khi nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy tràn ngập thân thiện.

Mộng Kiều Nhụy đối mặt với trường hợp như thế, lựa chọn duy nhất chính là ít nói ít làm, nhiều quan sát sắc mặt của Mục Văn Hạo và Diệp Ninh.

Quả nhiên không cần cô ta trả lời, Mục Văn Hạo lập tức nói: “Diệp Tử là cục cưng của Hồng Hải, cũng là cục cưng của tôi, tôi cũng không nỡ để cô ấy mệt.”

Lời nói đầy mập mờ này làm trong lòng Trịnh Thư Vân chua lòm, cố ý nhìn thoáng qua cánh tay Mộng Kiều Nhụy đang ôm tay Mục Văn Hạo.

“Có được một ông chủ tốt như ông chủ Mục, đúng là tốt thật.”

Mục Văn Hạo đầu tiên là nhìn thoáng qua Diệp Ninh, sau đó cố ý sờ nhẹ vào tay Mộng Kiều Nhụy.

Diệp Ninh suýt chút nữa đã ghê tởm đến mức buồn nôn, nhưng mà cô cũng không chen vào lời nói của Mục Văn Hạo, bởi vì chỉ có làm như thế mới có thể làm Trịnh Thư Vân hoàn toàn xóa sạch những suy nghĩ không nên có với Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo chỉ cười mà không nói, cao thâm khó đoán.

Trịnh Thư Vân nhìn cảnh Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy thân mật, lại nhìn đến chiếc nhẫn cực to trên tay Mộng Kiều Nhụy, nghĩ đến vị hôn thê mà Mục Văn Hạo từng nói, đột nhiên ý thức được gì đó.

Cô ấy rất kinh ngạc, nhưng mà hình như cũng hợp tình hợp lý.

Cô ấy muốn hỏi cho rõ ràng, lại lo lắng không biết làm thế có phải là hơi quá đường đột rồi không?

Ngay lúc cô ấy phân vân rối rắm, Mục Văn Hạo chủ động lên tiếng hỏi không biết có thể ngồi xuống chơi chung với bọn họ hay không.

Trịnh Thư Vân nhìn về phía Diệp Ninh.

Nếu Diệp Ninh không muốn, cô ấy cũng không thể đồng ý.

“Được thôi.” Diệp Ninh cũng không từ chối.

Trên mặt Trịnh Thư Vân giấu không được niềm vui sướng, cô ấy thích nhất là náo nhiệt, hơn nữa lại luôn muốn tiếp tục hiểu biết thêm về Mục Văn Hạo.

Tuy rằng lúc nãy Diệp Ninh đã phủ nhận chuyện cô và Mục Văn Hạo là bạn, nhưng hiện tại lại đồng ý tiếp xúc với Mục Văn Hạo, cho nên cho dù không phải bạn thì cũng nên là người có mối quan hệ không tệ lắm.

“Như vậy mới đúng chứ, mọi người đều là bạn, vui vẻ chơi chung với nhau là được rồi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 551: Chương 551


Bốn người ngồi trong phòng bao, cho dù bên ngoài sân khấu ca hát vui vẻ thì cũng không thể che giấu được bầu không khí cứng đờ và xấu hổ giữa bọn họ.

Diệp Ninh hoàn toàn không có ý định lên tiếng nói chuyện, từ sau khi Mục Văn Hạo xuất hiện, ánh mắt của cô cũng trở nên lạnh nhạt.

Mộng Kiều Nhụy thì từ nãy đến giờ vẫn cứ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Mục Văn Hạo, khác biệt hoàn toàn với một ngôi sao ca nhạc sáng rọi bắt mắt trên sân khấu.

Mục Văn Hạo thì là người nhẹ nhàng thoải mái nhất trong bốn người, cơ thể lười biếng dựa vào ghế sofa, vừa uống rượu vừa ngắm nhìn trai xinh gái đẹp bên dưới sân nhảy.

“Diệp Tử, tôi mời cô một ly.” Trịnh Thư Vân vừa nói vừa bưng ly rượu lên.

Hiếm khi cô ấy mới có được cơ hội có thể uống rượu chung với Diệp Tử.

Mộng Kiều Nhụy cũng vội vàng cầm lấy chén rượu, cùng Trịnh Thư Vân uống một hơi cạn sạch.

Uống xong, Mộng Kiều Nhụy có chút căng thẳng nhìn thoáng qua Diệp Ninh, sau đó nói với Trịnh Thư Vân: “Hiện tại tôi không có ở trên sân khấu, cô có thể gọi tôi bằng tên thật, tôi tên Mộng Kiều Nhụy.”

Có bản tôn là Diệp Ninh đang ngồi ở đây, Mộng Kiều Nhụy thật sự không gánh nổi cái tên Diệp Tử.

Sau khi nói xong, cô ta lại căng thẳng đi để ý phản ứng của Diệp Ninh và Mục Văn Hạo, quả nhiên hai người bọn họ cũng không lộ ra chút bực bội khó chịu gì.

Trịnh Thư Vân cũng không ngờ rằng cô ấy lại còn có thể biết được tên thật của Diệp Tử, còn có một chút kinh ngạc và sợ hãi.

“Được, cô Mộng.”

Lúc này Mộng Kiều Nhụy mới cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Cô Mộng, tôi đã nghe hết toàn bộ các ca khúc của cô, bài nào tôi cũng cực kỳ thích.” Trịnh Thư Vân bắt đầu mở máy hát, làm sinh động bầu không khí.

Mộng Kiều Nhụy trả lời: “Cảm ơn cô thích.”

“Còn có bài hát cô sáng tác cho đoàn văn công chúng tôi lần trước nữa, thật sự rất tuyệt vời. Cô có thể nói cho tôi biết linh cảm sáng tác của ca khúc đó là gì không?” Trịnh Thư Vân đã muốn tâm sự với người như Diệp Tử từ lâu, hiện tại cuối cùng cũng được như mong muốn.

Vẻ mặt của Mộng Kiều Nhụy cứng lại, cô ta không phải là Diệp Tử thật, sao biết được mấy thứ này chứ?

Nhưng mà Trịnh Thư Vân đã hỏi, cô ta lại không thể không trả lời, chỉ đành nhìn Diệp Ninh với ánh mắt cầu cứu.

Diệp Ninh đã mở miệng nói: “Thư Vân, hiện tại là ngày nghỉ của người ta, cô đừng bàn đến vấn đề này được không?”

“Hả?” Trịnh Thư Vân nghe Diệp Ninh nhắc nhở xong, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra: “Coi cái tật xấu này của tôi nè. Vậy đổi sang đề tài khác, lúc trước ông chủ Mục nói đã có vị hôn thê, đó có phải là...”

Tuy rằng cô ấy không nói thẳng ra tên của Mộng Kiều Nhụy, nhưng lại mỉm cười trực tiếp nhìn thẳng về phía Mộng Kiều Nhụy.

Mục Văn Hạo cong môi cười nói: “Đúng vậy.”

Thật ra trong lòng Trịnh Thư Vân cũng đã đoán trước được, nhưng hiện tại nghe Mục Văn Hạo thừa nhận một cách dứt khoát như thế, trong lòng vẫn cứ có chút bực bội.

Nhưng mà cô ấy bực bội xong thì lại cười càng tươi hơn.

“Ông chủ Mục và cô Mộng đúng là trai tài gái sắc, chúc mừng ông chủ Mục, cũng chúc mừng cô Mộng.”

Mộng Kiều Nhụy xấu hổ mỉm cười.

Diệp Ninh nghĩ đến câu trai tài gái sắc, đúng là rất xứng đôi.

TBC

Mục Văn Hạo thuận thế nói: “Cuối tuần này chính là ngày đính hôn của chúng tôi, nếu hôm đó cô có rảnh thì có thể đến đó tham dự chung vui.”

“Cuối tuần? Vậy chẳng phải chỉ còn lại ba ngày sao? Tôi có rảnh!” Trịnh Thư Vân đồng ý rất nhanh, Diệp Ninh muốn cản cũng không có cơ hội.

Mục Văn Hạo cười khẽ ra tiếng, sau đó lại nhìn về phía Diệp Ninh, cố ý nói: “Vậy tôi rất chờ mong sự hiện diện của hai người.”

Tâm trạng của Diệp Ninh cực kỳ áp lực, cô cứ có cảm giác buổi tiệc đính hôn này của Mục Văn Hạo rất không đơn giản, hiện tại còn mời cả Trịnh Thư Vân đến, thật sự không biết anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì?

Trịnh Thư Vân không hề phát hiện ra sóng gió mãnh liệt giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo, vui vẻ xem tiết mục, trò chuyện.

Uống không ít rượu, Diệp Ninh mới ra hiệu với Trịnh Thư Vân, hai người cùng nhau ra khỏi Hồng Hải.

Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy chủ động đưa hai người ra đến cửa.

Mục Văn Hạo vẫy tay gọi xe của anh ta đến.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 552: Chương 552


Trịnh Thư Vân cũng đã hơi say, Mộng Kiều Nhụy cảm thấy hình như Diệp Ninh muốn nói chuyện với Mục Văn Hạo, lập tức chủ động đỡ Trịnh Thư Vân lên xe trước.

“Vì sao anh muốn tiếp cận Thư Vân hả?”

Diệp Ninh đè thấp giọng chất vấn Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo lộ ra vẻ mặt vô tội: “Trời đất chứng giám, tôi hoàn toàn không hề cố ý tiếp cận cô ta, là cô ta chủ động tò mò về chuyện của hai chúng ta.

Khi nói đến chữ “chúng ta”, anh ta còn cố ý nhấn mạnh thêm.

Diệp Ninh hận anh ta đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Anh biết rõ thân phận của cô ấy, cô ấy không phải người anh có thể trêu chọc được!”

Người đàn ông này thật đúng là vô pháp vô thiên, nhưng cho dù anh ta có giỏi đến mức nào thì cũng không có chuyện đến cả bộ đội cũng không sợ.

Mục Văn Hạo sờ mũi, vẫn cứ là dáng vẻ cà lơ phất phơ kia.

TBC

“Cô cứ yên tâm, tôi sẽ không trêu chọc cô ta. Người tôi muốn trêu chọc chỉ có…”

“Sau này anh cách xa cô ấy ra!” Diệp Ninh lạnh lùng cảnh cáo, hoàn toàn không cho anh ta có cơ hội nói tiếp.

Mục Văn Hạo nhìn theo Diệp Ninh lên xe, đáy mắt lộ ra một nụ cười đầy nghiền ngẫm.

Không bao lâu sau, tất cả mọi người trong thiên hạ này đều sẽ biết, ai mới là người phụ nữ của anh ta!

Mộng Kiều Nhụy đứng ở bên cạnh anh ta, cùng anh ta cùng nhau dõi mắt nhìn theo xe rời đi.

“Cô ấy nói bảo tôi không được trêu chọc Trịnh Thư Vân, có phải cô ấy đang ghen tị không?” Mục Văn Hạo giống như đang lầm bầm lầu bầu, lại giống như đang dò hỏi.

Toàn thân Mộng Kiều Nhụy đều cứng đờ, Diệp Ninh ghen? Làm gì có chuyện đó chứ.

Người ta rõ ràng là đang lo lắng cho bạn của mình thôi.

Nhưng cô ta tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này làm Mục Văn Hạo mất hứng, chỉ có thể nói theo anh ta: “Chắc là thế, không phải con gái nào cũng đều như thế sao. Nếu cô ấy không thích, vậy ông chủ cũng đừng tiếp xúc với Trịnh Thư Vân nữa, có được không?”

Mộng Kiều Nhụy thử nói, cô ta cũng chỉ là vì muốn làm Diệp Ninh và Mục Văn Hạo có thể hoà bình ở chung với nhau mà thôi.

Mục Văn Hạo hài lòng bật cười thành tiếng, không trả lời câu hỏi của Mộng Kiều Nhụy, tâm trạng cực kỳ sung sướng.

Trong xe, Trịnh Thư Vân cũng đang cười nói: “Diệp Ninh, hôm nay tôi vui lắm đó. Không chỉ gặp được ông chủ Mục mà còn có thể uống rượu với Diệp Tử nữa, cuối cùng thì ước mơ của tôi cũng thành hiện thực rồi!”

Diệp Ninh tràn ngập tâm sự nặng nề: “Nếu ước mơ của cô đã thành hiện thực rồi, vậy sau này cô cũng hạn chế đến Hồng Hải lại đi.”

“Được rồi, nghe lời cô.” Cho dù Trịnh Thư Vân có không đi thật hay không, dù sao thì trả lời rất dứt khoát, nhưng mà câu nói tiếp theo của cô ấy lập tức làm Diệp Ninh trực tiếp thu hồi suy nghĩ lại.

“Diệp Ninh, cô có cảm thấy cô Mộng rất khác với Diệp Tử lúc trên sân khấu không?”

“Khác chỗ nào chứ?” Trong giọng nói của Diệp Ninh có chút căng thẳng.

Trịnh Thư Vân nghiêm túc cẩn thận lựa lời, không biết nên diễn đạt như thế nào mới đúng: “Tôi cứ có cảm giác, cảm thấy Diệp Tử trên sân khấu và trong hiện thực giống như hai người khác nhau hoàn toàn vậy.”

Diệp Tử trên sân khấu giống như một vị nữ vương, nhưng mà Mộng Kiều Nhụy đêm nay lại giống như một con cừu con dán sát bên người Mục Văn Hạo, hoàn toàn không còn nhìn thấy vẻ chủ kiến và ánh sáng của riêng cô nữa.

“Cô suy nghĩ nhiều quá rồi.” Diệp Ninh không thể không bội phục giác quan thứ sáu siêu nhạy bén của Trịnh Thư Vân.

“Cũng đúng. Tôi cũng không thể yêu cầu mỗi người trên sân khấu và dưới sân khấu đều giống nhau y như đúc được.” Trịnh Thư Vân ngáp dài, trực tiếp dựa vào trên người Diệp Ninh, nhắm mắt lại nói: “Tôi ngủ trước ha, chờ chừng nào về đến nhà thì gọi tôi dậy.”

Diệp Ninh hơi nghiêng người để cô ấy dựa vào người cô càng thoải mái hơn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 553: Chương 553


Ba ngày nhanh chóng trôi qua.

Sáng sớm cuối tuần, Diệp Ninh đã nhận được cuộc điện thoại do Trịnh Thư Vân gọi đến

Cô ấy hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt trước, hai người cùng nhau đi tham dự tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo.

Diệp Ninh cúp máy xong lại thở dài, cô khuyên suốt ba ngày cũng không thể làm Trịnh Thư Vân dẹp cái ý định này đi.

Máy bàn lại vang lên lần nữa, lúc này ống nghe lại truyền đến âm thanh sung sướng của Mục Văn Hạo.

“Chừng nào cô đến đây?”

Anh ta cứ thế mà trực tiếp gọi điện thoại đến đây, hoàn toàn không thèm suy xét đến vấn đề Cố Phong có ở nhà hay không, đối với Diệp Ninh mà nói, đây đã là sự khiêu khích cực lớn.

“Nếu cô nói cô không đến, tôi cũng không ngại trực tiếp cho xe đến đó đón cô.”

Giọng của Mục Văn Hạo rất nhẹ nhàng, nhưng lời anh ta nói ra lại làm trong lòng Diệp Ninh cực kỳ khó chịu.

Diệp Ninh xụ mặt xuống, bàn tay cầm lấy ống nghe siết lại thật chặt.

“Tôi sẽ đi.”

“Vậy tôi ở đây chờ cô.”

Mục Văn Hạo nói xong lập tức cúp máy.

Diệp Ninh mím chặt khoé môi, mặc kệ Mục Văn Hạo có ý đồ xấu xa gì, cô cũng chỉ có thể giặc đến thì đánh,nước lên nâng nền thôi.

Hôm nay mới sáng sớm Cố Phong đã đi ra ngoài rồi, hôm nay ở bộ đội vốn dĩ là được nghỉ ngơi, nhưng anh lại nói là có việc rồi lập tức rời đi. Bởi vì ngày hôm nay cô cũng sẽ tham dự tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo, cho nên cô cũng không hỏi Cố Phong đi đâu làm gì.

Cô tùy tiện mở tủ quần áo ra chọn đại một bộ quần áo, thay quần áo xong đi ra ngoài.

Trên đường đi đến nơi hẹn gặp với Trịnh Thư Vân, mí mắt của cô giật liên hồi, giật đến mức làm cô phát phiền.

“Diệp Ninh, chỗ này nè!”

Trịnh Thư Vân ngồi trong chiếc xe đậu ở ven đường, kêu to với Diệp Ninh đang đi đến gần.

Diệp Ninh lên xe, sau đó nhìn Trịnh Thư Vân, trực tiếp lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Hôm nay Trịnh Thư Vân không chỉ trang điểm vô cùng hoa hoè lộng lẫy, đến cả kiểu tóc cũng được tạo kiểu vô cùng tỉ mỉ. Khoa trương nhất chính là cô ấy còn mặc lễ phục váy dài, chẳng hề thua kém mấy bộ đồ biểu diễn mà cô mặc lúc lên sân khấu ở Hồng Hải biểu diễn.

Nếu người ngoài không biết nhìn vào, có lẽ còn cho rằng hôm nay là tiệc đính hôn của Trịnh Thư Vân nữa.

“Diệp Ninh, sao cô ăn mặc quần áo đơn giản quá vậy?”

Trịnh Thư Vân hoàn toàn không ý thức được là cô ấy có vấn đề, không ngờ còn cảm thấy Diệp Ninh ăn mặc bình thường như thế là có vấn đề.

“Chúng ta chỉ là đi tham dự tiệc đính hôn thôi, tôi có phải nhân vật chính đâu, ăn mặc thế này là được rồi.”

Diệp Ninh nói một cách đương nhiên, thuận tiện ám chỉ là cô ấy ăn mặc hơi bị lố.

Nhưng mà Trịnh Thư Vân cũng có lập luận của riêng mình: “Chúng ta tham dự tiệc đính hôn của ông chủ Mục đó, chắc chắn sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng ở các ngành nghề đến tham dự, dù sao cũng phải ăn mặc long trọng một chút mới coi như thể hiện ra thành ý của mình được chứ.”

Diệp Ninh cười gượng ha hả hai tiếng, cô chính là muốn không thèm để ý đến đó.

“Nhưng mà cũng không sao hết, cô có gương mặt như thế này, cho dù mặc cái bao tải thì chắc cũng đều đẹp hết.” Trịnh Thư Vân trực tiếp bắt đầu khen ngợi Diệp Ninh.

TBC

Diệp Ninh giảm cân gầy xuống thành công xong thật sự có được một gương mặt nghiêng nước nghiêng thành, đây chính là thứ mà cho dù có dùng vàng bạc châu báu hay là quần áo xinh đẹp quý giá cũng không thể nào đắp nặn ra được.

Lần này Diệp Ninh thật sự bị cô ấy chọc cho bật cười: “Chờ lát nữa đến bữa tiệc rồi, cô phải theo sát tôi đó.”

Cô thật sự không muốn làm Trịnh Thư Vân tiếp xúc đến thế giới của Mục Văn Hạo, bởi vì nơi đó chắc chắn là một nơi còn muốn hắc ám, kh*ng b* hơn trong tưởng tượng của mấy người bọn họ rất nhiều.

“Tuân mệnh! Tôi bảo đảm sẽ không chạy lung tung!” Trịnh Thư Vân vỗ n.g.ự.c bảo đảm.

Diệp Ninh không chỉ không thả lỏng lại, ngược lại nhà hàng kia, trong lòng cô lại càng thêm căng thẳng hơn nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 554: Chương 554


Tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo làm hơn nửa cái thành phố đều oanh động, thậm chí còn chặn luôn cả một con phố phía trước nhà hàng.

Trận trượng như thế làm cho toàn bộ người dân trong thành phố đều bàn tán sôi nổi, mọi người đều biết.

Xe đậu vào vị trí được chỉ định, Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân từ trong xe bước xuống.

Trịnh Thư Vân đi trên con đường được trải kín thảm đỏ, nghẹn họng nhìn trân trối.

Cô ấy đương nhiên biết Mục Văn Hạo có tiền, nhưng lại không ngờ rằng sẽ ghê gớm đến thế.

Tình cảnh như thế này thật sự quá rêu rao, hơn nữa đây cũng chỉ là một cái tiệc đính hôn thôi đó.

Nếu là tiệc kết hôn, chỉ sợ là Mục Văn Hạo sẽ bao hết nguyên cái huyện thành.

“Chắc ông chủ Mục thích cô Mộng lắm nhỉ.”

Cho nên anh ta mới coi trọng tiệc đính hôn như thế.

Diệp Ninh lộ ra nụ cười châm chọc, trong mắt cô, giá trị thương mại của bữa tiệc đính hôn này cao hơn ý nghĩa chính của bữa tiệc đính hôn này.

Hai người được người hướng dẫn, nhanh chóng đi đến cổng lớn của bữa tiệc đính hôn, cánh cổng lớn đã được tô son trát phấn thay đổi hoàn toàn, trang trí vàng son lộng lẫy.

Khi Diệp Ninh nhìn thấy biểu ngữ cực lớn treo ở trên cửa, toàn thân giống như bị bóng tối bao phủ, âm u kh*ng b*.

Cô cứng đờ tại chỗ, ánh mắt đảo tới đảo lui nhìn chằm chằm trên biểu ngữ, đến cả đôi tay đang rũ ở bên người cũng dần siết chặt thành nắm đấm.

Trịnh Thư Vân vừa định cảm thán một câu, lại đã nhận ra Diệp Ninh không được bình thường.

Giờ phút này toàn thân Diệp Ninh đề toát ra vẻ lạnh lẽo, làm người ta không rét mà run.

“Diệp Ninh, cô bị làm sao thế?”

Cô vừa hỏi vừa theo ánh mắt của Diệp Ninh nhìn về phía đó, cũng không cảm thấy biểu ngữ kia có vấn đề gì.

Hiện tại có một vài người có của cải, khi cưới vợ gả chồng đều sẽ đặt làm một cái biểu ngữ tạo bầu không khí vui mừng, bên trên chỉ viết tên nhà trai và nhà gái đơn giản, sau đó lại thêm một ít câu nói chúc phúc.

Chẳng hạn như tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc gì đó.

Cái biểu ngữ này cũng giống thế, viết tên của Mục Văn Hạo và tên Diệp Tử.

“Diệp Ninh?”

Ngay khoảnh khắc này Diệp Ninh thật sự muốn g.i.ế.c người, cô không ngờ Mục Văn Hạo sẽ làm ra loại chuyện mặt dày vô sỉ như thế này.

Hôm nay là tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy, nhưng mà bên trên biểu ngữ lại viết tên của Diệp Tử.

Tất cả mọi người đều tham dự yến hội, không, người toàn bộ huyện thành đều biết, Mục Văn Hạo và Diệp Tử đính hôn với nhau.

Nhưng mà Mộng Kiều Nhụy lại không phải Diệp Tử chân chính, nếu có một ngày nào đó Mục Văn Hạo vạch trần cô mới là Diệp Tử, vậy cô phải làm như thế nào đây?!

Anh ta rõ ràng là muốn chặt đứt toàn bộ đường lui của cô, nắm lấy điểm yếu của cô, làm cô muốn bỏ qua thân phận Diệp Tử này cũng không được!

“Mục Văn Hạo đâu? Anh ta ở chỗ nào?”

Trong giọng nói áp lực của Diệp Ninh xen lẫn mưa rền gió dữ.

Người phụ trách tiếp đón đứng ở bên cạnh nghe được Diệp Ninh gọi thẳng tên của Mục Văn Hạo, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó có chút không biết phải làm thế nào.

Trịnh Thư Vân lại càng thêm khó hiểu.

Cô ấy hoàn toàn không biết vì sao Diệp Ninh sẽ đột nhiên trở nên đáng sợ như thế?

“Diệp Ninh, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Cô đừng làm tôi sợ!”

“Thư Vân, chuyện này không liên quan gì đến cô.” Diệp Ninh dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể đè xuống lửa giận cuồn cuộn trong lòng, sau đó lại lạnh lùng âm u nhìn về phía người tiếp đón: “Rốt cuộc Mục Văn Hạo ở chỗ nào? Hiện tại tôi muốn gặp anh ta ngay lập tức!”

Đối phương còn chưa nói gì, Mộng Kiều Nhụy là nữ chủ nhân đã từ bên trong đi đến.

TBC

Hôm nay Mộng Kiều Nhụy cũng ăn diện lộng lẫy, trên người đeo đầy châu báu chói mắt.

Ngay khoảnh khắc cô ta nhìn thấy Diệp Ninh, Mộng Kiều Nhụy xấu hổ khẽ giật khóe môi: “Diệp Ninh, hai cô đến rồi à, mau vào đi.”

Cô ta thậm chí không dám nhìn biểu ngữ treo ở trên cao cái nào, trên thực tế, hôm nay khi cô ta đến hiện trường rồi mới biết được thì ra Mục Văn Hạo còn làm chuyện này nữa.

Cô ta thật sự đồng tình và hâm mộ Diệp Ninh.

Thương hại vì Diệp Ninh đã trêu chọc trúng một người không từ thủ đoạn giống như Mục Văn Hạo.

Hâm mộ là vì cho dù Diệp Ninh đã vô tình từ chối nhưng Mục Văn Hạo vẫn cứ điên cuồng cố chấp, cho dù chỉ là một cái tên thì cũng muốn có được cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 555: Chương 555


Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đi theo Mộng Kiều Nhụy bước vào đại sảnh tổ chức bữa tiệc.

Bên trong đã đông kín người.

Sắc mặt của Diệp Ninh cũng trở nên khó coi đến cùng cực.

Cô cũng không tìm được bóng dáng của Mục Văn Hạo ở trong đám đông.

“Mục Văn Hạo đâu rồi?”

Cũng chỉ có một mình cô dám gọi thẳng tên của anh ta như thế.

Mộng Kiều Nhụy đương nhiên biết cô đang giận chuyện gì, nói ngay: “Tôi dẫn cô đi tìm anh ta.”

Nói xong cô ta lập tức nhìn về phía Trịnh Thư Vân ở bên cạnh nói: “Cô Trịnh cũng đừng ngại, cứ tùy ý thưởng thức trà bánh đi.”

Ngụ ý chính là hai người bọn họ đi gặp Mục Văn Hạo, mà cô ấy phải ở lại chỗ này.

Trịnh Thư Vân lo sợ bất an nhìn Diệp Ninh.

Diệp Ninh cho cô ấy một ánh mắt trấn an, sau đó ra hiệu cho Mộng Kiều Nhụy dẫn đường.

Chờ hai người rời khỏi đại sảnh náo nhiệt, Mộng Kiều Nhụy cẩn thận nói với Diệp Ninh: “Diệp Ninh, tôi biết hiện tại cô đang rất tức giận, nhưng việc đã đến nước này đã không thể nào thay đổi được. Huống chi hôm nay là ngày chúng ta đính hôn, tôi cầu xin cô đừng chọc giận ông chủ mà.”

Mộng Kiều Nhụy thật sự rất sợ hãi, hiện tại gần như tất cả mọi người có uy tín và danh dự trong tỉnh thành đều đã đến đây, cô ta sợ hãi Mục Văn Hạo sẽ vì Diệp Ninh mà nổi điên.

Diệp Ninh lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô cũng biết hôm nay là tiệc đính hôn của hai người, vậy mà cô vẫn cứ để mặc cho anh ta làm bậy như thế sao?”

Diệp Ninh đương nhiên là đang chỉ cái tên trên biểu ngữ.

Hiện tại tất cả mọi người đều biết người đính hôn với Mục Văn Hạo là Diệp Tử, chứ không phải Mộng Kiều Nhụy, không lẽ cô ta là đương sự cũng cảm thấy việc này chẳng quan trọng gì sao?

Mộng Kiều Nhụy cười khổ, bữa tiệc đính hôn này rõ ràng không phải thứ cô ta có thể quyết định. Mà cô ta cũng chỉ là gắn cái mác vị hôn thê cho có mà thôi.

“Cô đừng giận, hiện tại người bên ngoài đều coi tôi là Diệp Tử, người đính hôn cùng với ông chủ ngày hôm nay cũng là tôi, sẽ không liên lụy gì đến cô cả. Chắc là ông chủ cũng không có ý xấu gì khác, chỉ là muốn mượn cái tên Diệp Tử này để gia tăng mức độ nổi tiếng mà thôi.”

Cô ta chỉ có thể cật lực trấn an cảm xúc của Diệp Ninh, tuy rằng chính cô ta cũng biết những lời giải thích này của cô ta miễn cưỡng đến cỡ nào.

Diệp Ninh không thèm nghe, cô chỉ biết nếu Mộng Kiều Nhụy thật sự để ý Mục Văn Hạo thì sẽ không bao giờ có chuyện không để ý chuyện này.

Hai người nhanh chóng đi đến trước cửa của một cái phòng bao.

“Ông chủ ở bên trong, cô tự đi vào đi, tôi còn phải đi ra ngoài sảnh đón khách.” Mộng Kiều Nhụy cho chính mình một lý do hợp lý để không đi vào trong.

Diệp Ninh không chút do dự đẩy cửa đi vào.

Ngay khoảnh khắc cửa phòng đóng lại, lòng bàn tay Mộng Kiều Nhụy đã đổ đầy mồ hôi lạnh.

Hiện tại cô ta thậm chí còn không biết rốt cuộc tiệc đính hôn ngày hôm nay có thể tiến hành một cách thuận lợi hay không nữa?

Mục Văn Hạo lười biếng ngồi trên ghế sofa, hình như đã sớm đoán được Diệp Ninh sẽ đến, cho nên khi nhìn thấy Diệp Ninh, khóe môi trực tiếp cong lên mỉm cười.

Anh ta không hề để ý đến vẻ mặt tràn ngập phẫn nộ của Diệp Ninh.

“Sao cô đến đây trễ thế?”

Giọng điệu dịu dàng mang theo một chút oán trách, nghe giống như là đang làm nũng.

Diệp Ninh không có tâm trạng nói nhảm với anh ta, cực lực đè nén giọng nói chất vấn: “Biểu ngữ treo ở bên ngoài là có chuyện gì hả?”

“Cô thấy được rồi?” Mục Văn Hạo biết rõ còn cố hỏi, rất hài lòng.

Một cái biểu ngữ lớn như thế, trừ phi Diệp Ninh là người mù, nếu không sao có thể nhìn không thấy chứ.

“Mục Văn Hạo, anh đừng có giả ngu với tôi! Vì sao trên biểu ngữ không viết tên của Mộng Kiều Nhụy mà lại viết tên Diệp Tử hả?” Diệp Ninh cực lực đè nén lửa giận.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 556: Chương 556


Mục Văn Hạo cười ha hả trả lời: “Chuyện này thì có liên quan gì đến nhau chứ? Hiện tại người bên ngoài đều cho rằng Mộng Kiều Nhụy chính là Diệp Tử, cho nên viết Diệp Tử cũng rất bình thường.”

“Bình thường cái con khỉ!” Diệp Ninh bị nổi giận đến mức chửi thề: “Hiện tại chúng ta lập tức giải trừ hợp đồng ngay thì tôi đồng ý những lời anh mới nói là bình thường.”

Diệp Tử chỉ là nghệ danh của cô, cô không để bụng, nếu anh ta thích tên này như thế, vậy cứ tặng cho anh ta là được rồi.

Mục Văn Hạo biết Diệp Ninh thật sự nổi giận, chậm rãi thu hồi nụ cười trên mặt đi.

“Không được.”

Câu trả lời này vô cùng kiên quyết, không có bất cứ cơ hội thương lượng nào.

Diệp Ninh hung dữ trừng mắt nhìn anh ta, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì Mục Văn Hạo đã bị bầm thây vạn đoạn từ lâu rồi.

“Anh làm như thế sẽ chỉ làm tôi càng hận anh hơn thôi.”

Ánh mắt sâu thẳm của Mục Văn Hạo hơi d.a.o động trong tích tắc, ngay sau đó trả lời: “Yêu cũng được, hận cũng thế, dù sao cũng tốt hơn là không có cái gì. Trên thực tế tôi cũng không làm gì cô cả, chỉ muốn sau này cô vĩnh viễn đều ở lại Hồng Hải mà thôi.”

“Anh đang nằm mơ!” Diệp Ninh lạnh nhạt đến cực hạn, thậm chí giờ phút này cô còn nảy ra ý định muốn kéo Mục Văn Hạo đi c.h.ế.t chùm.

“Diệp Ninh, đừng như thế. Không lẽ một năm qua tôi đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Hôm nay tất cả những gì tôi làm cũng hoàn toàn không phải là vì muốn hại cô, tôi có thể thề, chỉ cần cô tiếp tục ở lại Hồng hải thì sẽ không có ai biết cô mới là Diệp Tử chân chính.” Mục Văn Hạo thề thốt cam đoan.

Từ sau khi anh ta nổi tiếng đến bây giờ, còn chưa từng có người phụ nữ nào làm anh ta nhọc lòng như thế.

TBC

Thật ra tất cả những thứ này đều là vì bị Diệp Ninh bức bách, Diệp Ninh thật sự là một người phụ nữ rất thông minh, chỉ cần anh ta hơi vô ý một chút thì sẽ bị Diệp Ninh chạy thoát, đến lúc đó mọi sự ràng buộc của bọn họ đều sẽ biến thành hư vô.

Cho nên hiện tại anh ta muốn cho tất cả mọi người biết, Diệp Tử chính là vị hôn thê của Mục Văn Hạo – ông chủ Hồng Hải.

Chỉ cần anh ta công khai Diệp Ninh mới là Diệp Tử chân chính, đến lúc đó ai rảnh đi để ý người phụ nữ xuất hiện trong tiệc đính hôn ngày hôm nay là ai chứ.

Đến lúc đó, Diệp Ninh sẽ hoàn toàn bị đẩy đến trung tâm của dư luận, cô không chỉ sẽ thân bại danh liệt mà còn sẽ không thể nào xoay người được nữa.

Diệp Ninh hối hận vì cô đã đánh giá quá thấp sự điên cuồng của Mục Văn Hạo, càng sai lầm khi tin tưởng anh ta thật sự muốn kết hôn với Mộng Kiều Nhụy.

Từ đầu đến cuối mục đích của người đàn ông này đều là vì cô!

“Tôi biết cô rất giận, nhưng cô không để ý đến cô, không lẽ cũng không để ý đến danh dự của đoàn văn công sao? Nếu để người bên ngoài biết người mà đoàn văn công đánh giá cao nhất lại là trụ cột của phòng ca múa Hồng Hải, cô cảm thấy đoàn văn công sẽ rơi vào sóng gió như thế nào? Còn có Cố Phong nữa, hiện tại cô và anh ta là một cá thể cùng chung danh dự và tổn hại.”

Mục Văn Hạo vô cùng bình tĩnh nhắc nhở Diệp Ninh những hiện thực này.

Cô đã không còn đường để đi nữa rồi.

Cảm xúc tức giận của Diệp Ninh đạt đến đỉnh điểm, ngược lại dần bình tĩnh lại, toàn bộ cảm xúc đều bị sự lạnh nhạt thay thế.

“Không phải ai cũng có thể để mặc cho anh bày bố.”

Cô biết có tiếp tục tranh luận nữa thì cũng không có bất cứ ý nghĩa gì, mà những chuyện lợi và hại Mục Văn Hạo vừa mới liệt kê ra, cô cũng đều biết được rất rõ ràng.

Mặc dù hiện tại cô chỉ có thể bị người đàn ông này nắm thóp khống chế, nhưng cô sẽ không cứ chịu như thế mãi, một ngày nào đó cô sẽ nghĩ được cách hoàn toàn thoát khỏi anh ta!

Mục Văn Hạo nhìn bóng dáng Diệp Ninh xoay người rời đi, trong lòng cũng không hề cảm thấy vui sướng như trong tưởng tượng.

Thứ anh ta muốn không chỉ có cơ thể của Diệp Ninh mà còn cả trái tim của cô nữa, nhưng hiện tại hình như mối quan hệ giữa hai người bọn họ đã càng ngày càng xa hơn rồi.

Nhưng mà cũng chỉ vài giây sau, anh ta đã quăng mớ cảm xúc không nên có này ra sau đầu, không chút hoang mang đứng lên, đi đến cửa hông ở bên cạnh.

Trước khi anh ta mở cánh cửa kia ra, trên mặt đã lộ ra nụ cười vừa vặn vẹo lại dữ tợn.

Cuộc đối đầu chân chính, tại giây phút này, mới thật sự bắt đầu.

Cửa phòng bị lực tay của anh ta đẩy ra, gương mặt âm u của Cố Phong rơi vào trong tầm mắt của anh ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 557: Chương 557


Diệp Ninh không biết cô quay về đại sảnh yến hội như thế nào.

Từ trước đến nay, chưa bao giờ cô cảm thấy mình giận như bây giờ.

Xung quanh toàn là tiếng nói cười vui vẻ, những phần trình diễn nhộn nhịp, tất cả đều làm cô cảm thấy vô cùng buồn nôn.

Mộng Kiều Nhụy đang đi tới đi lui giữa đám đông giao tiếp với mọi người, gần như chỉ cần nhìn thoáng qua là lập tức nhìn thấy cô, hơn nữa còn lập tức chạy lên đón.

Sắc mặt của Diệp Ninh còn lạnh nhạt hơn cả lúc mới đi vào.

Mộng Kiều Nhụy biết cô và Mục Văn Hạo nói chuyện với nhau chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.

“Cô, có ổn không?”

Diệp Ninh thậm chí không thèm nhìn cô ta cái nào, lập tức đi lướt qua người cô ta.

Mộng Kiều Nhụy luống cuống tay chân nhìn cô, không biết có nên tiếp tục đi lên nói chuyện nữa hay không?

Lúc này Trịnh Thư Vân cũng đã đi đến bên cạnh Diệp Ninh, đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy sắc mặt của Diệp Ninh xấu như thế, cảm xúc nhẹ nhàng vui sướng lập tức bị vẻ lo lắng thay thế.

“Diệp Ninh, cô bị làm sao thế?”

Không phải cô đi gặp ông chủ Mục sao? Sao bây giờ lại thành ra thế này?

Cuối cùng ánh mắt của Diệp Ninh cũng hơi d.a.o động, lạnh nhạt nhìn Trịnh Thư Vân.

“Tôi phải đi về.”

Cô thật sự không muốn ở lại trong cái tiệc đính hôn làm cô cảm thấy buồn nôn này thêm một giây nào nữa.

Trịnh Thư Vân kinh ngạc nhìn cô: “Nhưng mà...”

Tiệc đính hôn còn chưa chính thức bắt đầu mà.

Diệp Ninh hoàn toàn không nghe cô ấy nói chuyện, cũng trực tiếp đi lướt qua bên người cô ấy.

Trịnh Thư Vân ngơ ngác, đảo mắt nhìn tới nhìn lui giữa Diệp Ninh đang mất hồn mất vía và đám đông đang náo nhiệt, do dự vài giây sau đó nhanh chóng đuổi theo Diệp Ninh.

“Tôi đi về chúng với cô.”

Trong phòng bao, đến cả không khí cũng giống như muốn đọng lại thành thực chất.

Mục Văn Hạo và Cố Phong đứng đối diện nhau, “chiến hỏa” vừa chạm vào lập tức bùng nổ.

“Doanh trưởng Cố, anh đều nghe rõ, hiểu rõ chưa? Có lẽ có một số việc anh còn chưa biết, tôi cũng không ngại kể lại kỹ càng cho anh biết.”

Giờ phút này, Mục Văn Hạo vô cùng đắc ý, chắc chắn bản thân đã thắng rồi.

“Lần đầu tiên tôi gặp được Diệp Ninh thì là vào một năm trước, lúc đó cô ấy còn là cô vợ bị anh xem như giày rách. Đến cả tiền ăn cơm cũng không có, cùng đường mới phải đi đến Hồng Hải. Là tôi nhận ra tài năng của cô ấy, ký hợp đồng hợp tác với cô ấy, hoàn toàn thay đổi hoàn cảnh túng quẫn của cô ấy. Lúc đó, anh thậm chí còn không thèm bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của cô ấy nữa đó.”

Mục Văn Hạo cười lạnh, mỗi một câu một chữ nói ra đều đ.â.m mạnh vào trái tim của Cố Phong.

Bàn tay của Cố Phong đã siết chặt lại, khớp xương lộ ra màu trắng.

“Trong một năm qua, cô ấy thông qua sự cố gắng của bản thân để trở thành trụ cột của Hồng Hải, anh chỉ nhìn thấy sự ngăn nắp hiện tại của cô ấy, lại hoàn toàn không biết gì về quá khứ và sự cố gắng của cô ấy. Anh có tư cách gì mà nói là thích cô ấy, muốn bám lấy cô ấy cả đời chứ?” Mục Văn Hạo khiêu khích chất vấn.

Đây là kế hoạch mà anh ta đã tỉ mỉ thiết kế ra, mục đích thật sự cũng không phải là muốn buộc Diệp Ninh, mà là Cố Phong!

Còn chuyện lời thề vĩnh viễn đều sẽ không để người khác biết mà anh ta nói với Diệp Ninh lúc nãy, đã bị anh ta vứt ra sau đầu từ lâu rồi.

Cố Phong hoàn toàn không thể nào phản bác được, cũng không muốn phản bác.

Từ trước đến nay anh chưa bao giờ ảo não, tức giận bản thân mình đến thế.

Thì ra Diệp Ninh đã gặp được nhiều chuyện như thế, nhưng mà anh lại hoàn toàn không biết gì hết.

Chẳng trách Diệp Ninh sẽ từ chối lời tỏ tình của anh, tình yêu của anh dành cho cô thật sự chẳng đáng một đồng.

“Sao lại không nói câu nào hết vậy? Anh cũng cảm thấy tôi nói đúng, có đúng không?” Tâm trạng Mục Văn Hạo cực kỳ vui vẻ.

“Anh như thế này cũng không xứng đáng được Tiểu Ninh thích.” Cố Phong gằn từng chữ một nói.

Cho dù người kia không phải là anh thì cũng chắc chắn không phải là loại đàn ông vô sỉ như Mục Văn Hạo.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 558: Chương 558


Mục Văn Hạo bật cười thành tiếng: “Chỉ cần anh và cô ấy ly hôn, có xứng đáng hay không thì cũng là chuyện của tôi.”

Cố Phong dùng hết sức lực của toàn thân, mỗi một câu mỗi một chữ sau đó đều tràn ngập sự kiên quyết.

“Tôi và Tiểu Ninh sẽ không ly hôn!”

Trước kia đúng là anh đã làm không tốt, nhưng anh cũng đã biết tiếp theo đó anh nên làm cái gì.

Mục Văn Hạo nghe được Cố Phong nói như thế, ngược lại cũng hơi đánh giá cao anh.

Anh cũng đã biết Diệp Ninh đến Hồng Hải ca hát, nhưng mà hình như cũng không thèm để ý đến chuyện này, càng không quan tâm đến những ảnh hưởng xấu có khả năng sẽ đến với anh, phản ứng này làm Mục Văn Hạo cực kỳ không hài lòng.

“Doanh trưởng Cố, anh cần gì phải làm thế chứ. Làm mọi chuyện trở nên phức tạp thì tôi và anh đều không được lợi lộc gì. Diệp Ninh chính là Diệp Tử, là trụ cột của Hồng Hải, đây là sự thật không thể nào thay đổi được. Nếu như để người bên ngoài biết được vợ của một doanh trưởng như anh lại đến một nơi xa hoa trụy lạc để ca hát cho khách hàng nghe, chuyện này cũng sẽ ảnh hưởng không tốt đến anh, đúng không?”

Nếu anh biết điều thì nên chủ động quay về đưa ra yêu cầu ly hôn với Diệp Ninh, dù sao Mục Văn Hạo cũng không muốn “làm khó người khác”.

Mặt Cố Phong lạnh như băng sương: “Tiểu Ninh chỉ là biểu diễn bình thường, sẽ không có ảnh hưởng xấu gì cả, tôi tin tưởng em ấy.”

Cơ bắp trên mặt Mục Văn Hạo hơi run rẩy: “Ha hả, không ngờ doanh trưởng Cố lại là một người si tình như thế đó? Anh tin cô ấy thì có tác dụng gì chứ, tất cả mọi người đều có thể tin cô ấy sao?”

“Những người khác thì có liên quan gì đến chúng tôi chứ, tôi sẽ không rời khỏi Tiểu Ninh.” Cố Phong không chút do dự trả lời.

Lúc nãy anh nghe được rõ ràng cuộc nói chuyện của Diệp Ninh và Mục Văn Hạo, nhưng càng rõ ràng chính là cho dù Mục Văn Hạo đã buộc cô như thế nhưng Diệp Ninh vẫn chưa từng muốn rời đi anh.

Cho nên anh càng sẽ không vì lời đồn đãi vớ vẩn này mà đi kết thúc cuộc hôn nhân của bọn họ.

Cuối cùng Mục Văn Hạo cũng mất kiên nhẫn, xem ra Cố Phong khó chơi hơn trong tưởng tượng của anh ta rất nhiều, cho dù anh ta có muốn để lại một chút mặt mũi cho đôi bên cũng đều không được.

“Ngại quá, doanh trưởng Cố, cho dù anh có đồng ý hay không thì anh cũng nhất định phải ly hôn với Diệp Ninh!”

Đây rõ ràng là uy h.i.ế.p trắng trợn.

Có lẽ người khác sẽ sợ Mục Văn Hạo, nhưng mà Cố Phong thì chắc chắn sẽ không sợ.

“Chúng ta không có cái gì để nói cả.”

Hành vi của Mục Văn Hạo chính là đang phá hoại quân hôn.

“Doanh trưởng Cố không cần phải vội vã rời đi như thế đâu. Đúng là anh có thể không thèm quan tâm, nhưng mà đến cả Diệp Ninh anh cũng không thèm quan tâm sao? Nếu hiện tại tôi lập tức đi ra ngoài nói cho mọi người biết Diệp Ninh chính là Diệp Tử, cô đoán xem Diệp Ninh còn có thể ở lại đoàn văn công nữa hay không? Anh đoán xem có khi nào Diệp Ninh sẽ trở thành đề tài nói chuyện lớn nhất của toàn thành này hay không? Anh đoán xem Diệp Ninh có còn cơ hội xoay người hay không?”

Liên tục ba cái anh đoán xem giống như ba tia sấm sét, lại làm Cố Phong dừng chân lại lần nữa, đáy mắt dâng lên lệ khí cuồn cuộn.

“Anh đang muốn tìm đường chết?”

Ánh mắt đầy lạnh lùng của Cố Phong khóa c.h.ế.t trên người Mục Văn Hạo, làm lòng người run sợ.

TBC

Đúng là anh có thể không thèm để ý đến việc bản thân anh sẽ bị ảnh hưởng thế nào, nhưng lại không thể không để ý đến Diệp Ninh.

Mục Văn Hạo khoa trương ôm ngực, làm ra vẻ mặt sợ hãi.

“Doanh trưởng Cố muốn g.i.ế.c người à? Nếu doanh trưởng Cố muốn g.i.ế.c người thì loại dân thường như chúng tôi đương nhiên không thể nào chống cụ được. Nhưng mà nếu doanh trưởng Cố muốn g.i.ế.c tôi thì cũng sẽ chôn chung với tôi luôn đó, ngẫm lại thì hình như tôi cũng không lỗ nhỉ?”

Nói xong lời cuối cùng, anh ta còn ngông cuồng mỉm cười.

Tục ngữ nói rất đúng, đầu trọc thì không sợ bị nắm tóc.

Người của bộ đội càng lợi hại thì càng không thể tùy tiện quyết định sự sống c.h.ế.t của một người, đây cũng chính là sự tự tin khiến anh ta dám đối đầu trực diện với Cố Phong.

Giờ phút này, Cố Phong thật sự muốn anh ta chết!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 559: Chương 559


Mục Văn Hạo nhanh chóng thu hồi ý cười lại, ánh mắt hung ác nham hiểm, tăng thêm âm lượng uy h.i.ế.p nói: “Tôi chính là một tên điên, chuyện gì cũng dám làm. Nếu anh thật sự thích Diệp Ninh, không muốn làm Diệp Ninh gặp phải tình cảnh như tôi vừa mới nói, vậy thì đi ly hôn với cô ấy đi. Nếu anh muốn lựa chọn, vậy Diệp Ninh sẽ không có sự lựa chọn.”

Tuy rằng hành vi của anh ta rất đê tiện vô sỉ, nhưng tuyệt đối có thể đạt được mục đích mà mình muốn, nhiêu đó là đủ rồi.

Quả nhiên Cố Phong cố kìm chế im lặng lại, chỉ có cơ n.g.ự.c phập phồng dưới lớp quần áo và bàn tay đang siết chặt biểu hiện ra hiện tại anh đang nổi giận đến mức nào!

Mục Văn Hạo vô cùng thoải mái nhìn thoáng qua đồng hồ: “Sắp sửa đến giờ lễ đính hôn bắt đầu rồi, nếu doanh trưởng Cố có hứng thú thì cũng có thể ở lại uống một ly rượu mừng. Rượu mừng của tôi và Diệp Tử.”

Anh ta cố ý nhận mạnh, đồng thời cũng đang khiêu khích Cố Phong, rằng anh không thể nào thay đổi được bất cứ chuyện gì.

Hiện tại bên ngoài khách khứa bạn bè đã đến đầy, tất cả mọi người đều biết Diệp Tử chính là vị hôn thê của Mục Văn Hạo.

Cố Phong dùng hết toàn bộ khả năng khống chế của mình mới làm bản thân bình tĩnh bước chân đi ra ngoài chứ không phải nhào lên trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t thằng khốn trước mặt.

Tiếng cười sung sướng của Mục Văn Hạo từ phía sau Cố Phong vang lên, xuyên tim chói tai.

Ván bài này, anh ta thắng.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân ra khỏi nhà hàng, lập tức tách ra.

Tuy rằng Trịnh Thư Vân vẫn rất lo lắng cho trạng thái của Diệp Ninh, nhưng Diệp Ninh vẫn cứ kiên quyết muốn tự đi về nhà.

Trịnh Thư Vân đứng một mình trước cửa, suy nghĩ nửa ngày trời lại quay về nhà hàng lần nữa.

Tuy rằng bởi vì Diệp Ninh nên cô ấy không còn cảm thấy vui vẻ gì nữa, nhưng cô ấy vẫn cứ muốn biết rốt cuộc thì Diệp Ninh và Mục Văn Hạo đã xảy ra chuyện gì, mà lại có thể Diệp Ninh biến thành như thế.

Cô ấy loáng thoáng nhận ra hình như mối quan hệ giữa Diệp Ninh và Mục Văn Hạo cũng không đơn giản như thế.

Cô ấy mới vừa đi vào đã nhìn thấy Cố Phong trưng một gương mặt cực kỳ lạnh lùng từ bên trong đi ra, kinh ngạc đến mức đứng đờ tại chỗ.

Cô ấy không rõ vì sao Cố Phong cũng ở chỗ này chứ?

Cho dù anh cũng đến tham dự tiệc đính hôn của Mục Văn Hạo thì vì sao anh không đi chung với hai người bọn họ chứ?

Hơn nữa trạng thái hiện tại của Cố Phong trông có vẻ vô cùng đáng sợ.

“Doanh trưởng Cố?” Cô chủ động chào hỏi.

Cố Phong cũng không ngờ sẽ gặp được cô ấy ở chỗ này, thậm chí còn chưa kịp thu hồi vẻ âm u trên mặt đi.

“Doanh trưởng Cố, anh có nhìn thấy Diệp Ninh không? Chúng tôi đi chung với nhau đến đây.” Trịnh Thư Vân cẩn thận dò hỏi.

Lúc trước Diệp Ninh có trạng thái như thế cũng đã rất không bình thường rồi, hiện tại Cố Phong lại càng thái quá hơn nữa.

Không lẽ là bởi vì hai vợ chồng bọn họ cãi nhau sao?

“Chúng ta có thể nói chuyện riêng với nhau một chút không?” Cố Phong khàn giọng hỏi lại Trịnh Thư Vân.

Trịnh Thư Vân vội vàng gật đầu nói: “Đương nhiên là được rồi.”

Cố Phong dẫn dắt hai người đi đến một góc khá yên lặng.

Mà câu đầu tiên Cố Phong mở miệng ra nói chính là: “Cô đừng nói cho Tiểu Ninh biết chuyện hôm nay cô gặp tôi ở đây.”

Trịnh Thư Vân ngơ ngẩn, hoàn toàn không hiểu được.

“Vì sao chứ?”

Không phải chỉ là đến tham dự hôn lễ thôi sao.

Khoan đã...

“Cho nên Diệp Ninh cũng không biết anh đến đây sao?”

Chuyện này không phải rất kỳ lạ sao?

Sắc mặt Cố Phong rất lạnh lùng, khẳng định suy đoán này của cô.

TBC

“Coi như tôi cầu xin cô, cô đừng nói cho Tiểu Ninh biết là hôm nay cô gặp được tôi.” Anh lại lặp lại lần nữa.

Trịnh Thư Vân đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, phản ứng đầu tiên chính là muốn hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

“Doanh trưởng Cố, anh đừng làm tôi sợ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Cố Phong cười khổ nói: “Không có chuyện gì hết, cô có thể hứa với tôi không?”

Ánh mắt của anh thật sự rất nghiêm túc, làm Trịnh Thư Vân không thể nào từ chối được.

“Tôi có thể không nói cho Diệp Ninh biết, nhưng mà thật sự không có chuyện gì sao?”

“Tôi có thể tin cô không?” Cố Phong cũng không giải đáp băn khoăn của Trịnh Thư Vân, chỉ xác nhận lại chuyện này.
 
Back
Top Dưới