Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 480: Chương 480


Mọi người đều không ngờ rằng Cố Phong sẽ đến nơi này, dù sao thì anh cũng vừa mới đến doanh bộ, chắc chắn là rất bận rộn.

Lý Mạn Mạn kéo chú rể đến giới thiệu cho bạn thân của mình.

Đại đa số mọi người ở đây ngoại trừ người của đoàn văn công ra thì chính là quân nhân, cho nên cho dù có quen biết nhau hay không thì cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ.

Cố Phong vẫn luôn đi theo bên cạnh Diệp Ninh, không rời nửa bước.

“Cô gái kia chính là Diệp Ninh của đoàn văn công đó!”

“Cô ấy là Diệp Ninh à, đúng là đẹp giống y như trong lời đồn.”

“Đúng vậy, Diệp Ninh còn là người có tài nhất trong đoàn văn công đó, nghe nói cô ấy còn biết hát nữa, hát hay lắm!”

“Nếu cô gái như thế có thể gả cho tôi thì đúng là quá hạnh phúc rồi!”

“Cậu cũng chỉ có thể nằm mơ thôi, có thấy người đứng bên cạnh cô ấy không? Anh ấy là chồng của Diệp Ninh, Cố Phong, doanh trưởng Cố.”

...

Lúc Diệp Ninh đùa giỡn với mấy người bạn thì Cố Phong lại nghe rõ ràng được tiếng nói chuyện phiếm của mấy người cách đó không xa.

Hơn nữa không chỉ có những người này, thật ra lúc anh và Diệp Ninh đến nơi này cũng đã để ý được một việc, chỉ cần là nơi Diệp Ninh đi qua, luôn sẽ có ánh mắt nóng rực dõi mắt nhìn theo.

Anh nhìn theo những tầm mắt đó, nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh chỉ đứng trong đám đông trò chuyện vui vẻ thôi, cũng đã trở thành một người vô cùng bắt mắt.

Vẻ bề ngoài và khí chất của cô thật sự quá độc đáo, quá xuất chúng, tuyệt đối có thể hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

Đây là lần đầu tiên Cố Phong cảm nhận được một cách trực quan mị lực của Diệp Ninh.

Chu Thế Thành nói rất đúng, nếu không phải bọn họ đã kết hôn từ trước, chỉ e là anh không thể nào cưới được Diệp Ninh của hiện tại.

Trong lòng Cố Phong đột nhiên dâng lên cảm giác nguy hiểm mà trước nay chưa từng có, làm gương mặt anh căng thẳng, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng.

“Mạn Mạn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc, bạc đầu đến già, sớm sinh quý tử!” Diệp Ninh cười ha ha nhìn Lý Mạn Mạn mặc đồ đỏ, đưa ra lời chúc phúc chân thành nhất.

Ai cũng nói con gái sẽ trở nên xinh đẹp nhất vào ngày này, câu nói này không sai chút nào.

Hôm nay Lý Mạn Mạn thật sự là đẹp lung linh.

Lý Mạn Mạn mỉm cười xấu hổ, nhất là khi nghe được câu sớm sinh quý tử, trong đầu lập tức liên tưởng đến những hình ảnh không phù hợp với trẻ em, gương mặt trắng nõn trở nên đỏ bừng.

“Diệp Ninh, vậy tôi cũng chúc cô sớm sinh quý tử ha.”

Diệp Ninh cười ha ha, cô thì thôi khỏi, bát tự còn chưa tính xong nữa là.

“Diệp Ninh, cô thấy tôi hôm nay thế nào? Có phải rất có khí chất của phụ dâu không?” Trịnh Thư Vân đứng trước mặt cô xoay trái xoay phải, khoe khoang.

Đây là lần đầu tiên cô ấy làm phù dâu, còn cố ý mặc đồ dành riêng cho phù dâu, cho nên khó tránh khỏi có chút hưng phấn.

Diệp Ninh trực tiếp nói hai chữ: “Xinh đẹp!”

Mấy cô gái đều cười ầm lên, bầu không khí trở nên vô cùng vui sướng.

Chờ đến khi Diệp Ninh trêu chọc với mấy người bọn họ xong, quay đầu lại mới phát hiện Cố Phong mất tiêu rồi.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy Cố Phong đang đứng cách đó không xa, hình như gặp được người quen, đang nói chuyện phiếm.

Cô không có ý định qua đó quấy rầy, đang định thu hồi tầm mắt thì lại nhìn thấy một bóng hình quen thuộc ở trong góc, hơi sững sờ.

Là anh ấy!

Diệp Ninh có chút bất ngờ, hoàn toàn không ngờ rằng cô có thể gặp được Giang Húc Đông ở nơi này.

Lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ là cách đây bảy tám tháng trước.

Người đàn ông này để lại cho cô ấn tượng rất tốt, cũng rất sâu sắc, cho nên cô gần như không hề do dự, lập tức đi về phía Giang Húc Đông vẫn còn đang ngồi trên xe lăn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 481: Chương 481


So với hôn lên náo nhiệt và đám đông vui vẻ kia thì Giang Húc Đông ngồi một mình trong góc có vẻ cô đơn hơn rất nhiều.

Anh ấy đại diện cha đến tham dự hôn lễ lần này, đương nhiên không đến cũng được, nhưng mà mẹ đã giục anh ấy cả một buổi sáng, chủ yếu là muốn để anh ấy đi ra ngoài cho đỡ buồn, tốt nhất là có thể làm quen với một vài người bạn.

Nhưng mà anh ấy cũng biết rất rõ, lần này chắc chắn lại làm mẹ thất vọng rồi.

Trong khung cảnh như thế này, anh ấy lại càng giống như dị loại hơn.

Mỗi giây mỗi phút đều đang nhắc nhở anh ấy, anh ấy khác biệt với những người.

Cảm xúc bi quan lại hậm hực cứ lan tràn, mãi đến khi phía sau vang lên một giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nó bị mới đánh vỡ.

“Anh Giang.”

Giang Húc Đông ngơ ngẩn, bàn tay nắm xe lăn cũng theo bản năng siết chặt lại.

Giây tiếp theo, Diệp Ninh đã xuất hiện trước mặt anh ấy.

“Anh Giang, anh cũng đến tham dự hôn lễ hả? Lâu rồi không gặp, anh có khỏe không?”

Gương mặt mỉm cười nhẹ nhàng của Diệp Ninh rơi vào trong tầm mắt của Giang Húc Đông, làm con ngươi của anh ấy kịch liệt co rút lại trong tích tắc, sau đó lại lộ ra vẻ mặt khó hiểu, sau đó lại là khiếp sợ.

“Cô là...”

Giọng nói này rõ ràng là của người trong trí nhớ của anh ấy, nhưng mà gương mặt xinh đẹp này thì lại không phải.

Diệp Ninh không ngờ Giang Húc Đông sẽ không nhận ra cô, nhưng mà đúng là lâu lắm rồi bọn họ không gặp nhau, lần gặp mặt trước thì cô còn nặng đến một trăm sáu bảy chục cân, cũng không trách anh ấy được.

Nụ cười của cô lại càng thêm xán lạn.

“Tôi là Diệp Ninh nè.”

Giang Húc Đông kinh ngạc trừng to mắt, đến cả hơi thở cũng không còn ổn định nữa.

Anh ấy cố gắng muốn liên hệ Diệp Ninh trong trí nhớ và cô gái xinh đẹp đến khác thường ở trước mặt lại với nhau.

“Cô, thật sự là Diệp Ninh?”

Giọng nói sẽ không thể làm giả, còn có cảm giác thân thiết này cũng tuyệt đối không hề thay đổi, chỉ có Diệp Ninh mới có thể làm anh ấy có cảm giác như thế.

Diệp Ninh gật đầu: “Bảo đảm không giả.”

Giang Húc Đông dùng toàn bộ lực khống chế lớn nhất đời này mới làm cho bản thân mình không quá mất kiểm soát.

“Cô xinh đẹp hơn rồi.”

Anh ấy cảm thấy giọng nói của mình cũng hơi run rẩy, căng thẳng để ý xem Diệp Ninh có nhận ra sự khác thường của mình hay không.

“Tôi chỉ giảm cân xuống thôi mà.” Diệp Ninh đã nghe được rất nhiều lời ca ngợi như thế, cho nên cho dù Giang Húc Đông nói ra thì cô cũng không có quá nhiều cảm giác, nhẹ nhàng nhất mạnh thật ra đây mới là dáng vẻ vốn có của cô.

Giang Húc Đông xác định Diệp Ninh không phát hiện ra anh ấy đang căng thẳng, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Anh ấy đảo mắt nhìn về phía Diệp Ninh, đáy mắt lộ ra vẻ kinh diễm không ngôn từ nào có thể hình dung được.

Anh ấy đương nhiên biết Diệp Ninh vẫn luôn cố gắng giảm cân, từ lần đầu tiên gặp mặt cô ở bờ sông thì anh ấy đã cảm thấy Diệp Ninh chắc chắn sẽ thành công.

Bởi vì cô có được sự quyết tâm và sức chịu đựng hơn xa người bình thường.

Quả nhiên, cô đã thoát thai hoán cốt, tìm được bản thân hoàn mỹ nhát.

Hiện tại Diệp Ninh không bao giờ còn là người một cô gái béo ú tự ti, chỉ có thể ngồi trong góc sân khấu nữa.

Thậm chí Diệp Ninh của hiện tại còn làm anh ấy có chút không dám nhìn thẳng, giống như chỉ cần nhìn thêm lần nữa thì sẽ đánh mất trái tim.

Diệp Ninh nhìn Giang Húc Đông đột nhiên ngẩn người, khó hiểu hỏi: “Anh Giang, anh bị làm sao thế?”

Giang Húc Đông cười khổ, rũ mắt nhìn về phía đôi chân không thể nhúc nhích của mình.

TBC

Tuy rằng anh ấy đã từng trải qua rất nhiều lúc tự ti, nhưng mà giờ phút này cảm xúc đó lại dâng lên đến đỉnh điểm.

“Anh Giang, anh có sao không? Có phải khó chịu chỗ nào không?”

Gương mặt Giang Húc Đông có hơi tái nhợt, làm Diệp Ninh không khỏi lo lắng cho tình trạng của anh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 482: Chương 482


Nhưng mà Giang Húc Đông lại nhanh chóng nhìn về phía cô, hơn nữa còn mỉm cười.

“Tôi không có việc gì, chỉ là đang mừng thay cho cô, cuối cùng cô cũng đạt được điều cô mong ước rồi.”

Diệp Ninh lập tức nhận ra vẻ suy sút trong lời nói của anh ấy, lại nghĩ đến lần đầu tiên bọn họ gặp nhau ở bờ sông, lúc đó trạng thái của anh ấy cũng đã rất tệ rồi, hiện tại chỉ sợ lại bởi vì cô giảm béo thành công mà lại chịu k*ch th*ch.

TBC

“Anh Giang, anh cũng có thể mà.”

“Tôi sao?” Trong lòng Giang Húc Đông ngoại trừ chua xót ra thì không còn cảm xúc gì khác.

Diệp Ninh gật đầu thật mạnh nói: “Đúng vậy, chỉ cần anh cố gắng sống sót, rồi sẽ có hi vọng thôi.”

Cô không biết tình huống cụ thể của Giang Húc Đông như thế nào, nói ra lời này chỉ là vì muốn khuyên anh ấy nhất định đừng nảy sinh ra suy nghĩ tự phí hoài bản thân mình.

Giang Húc Đông mất hồn mất vía nỉ non: “Cố gắng sống sót... Thật ra tôi đã bỏ cuộc từ lâu rồi.”

Diệp Ninh nhíu chặt mày lại, để ý thấy anh ấy vừa mới nói “bỏ cuộc”.

“Anh đừng bỏ cuộc, khi anh sắp sửa không chịu đựng được nữa thì có thể nhìn xem tôi. Một năm trước tôi còn là một người mập người gặp người ghét, ai cũng muốn né xa, lúc đó tôi cũng chẳng có tương lai, không có hi vọng gì cả. Nhưng tôi chưa từng bỏ cuộc, tôi chọn cách thay đổi, tuy rằng con đường này rất vất vả, nhưng mà tôi đã chịu đựng được.”

Để an ủi Giang Húc Đông, cô thản nhiên nhắc đến quá khứ của mình.

Con người đều là như thế, nhất định phải có một ai đó để so sánh thì mới có thể dễ dàng tiếp nhận được.

Quả nhiên, vẻ mặt của Giang Húc Đông liên tục thay đổi, đến cả ánh mắt cũng bắt đầu d.a.o động kịch liệt, giống như đang cực lực kềm nén cảm xúc gì đó.

“Tôi là một đứa con gái mà còn có thể thay đổi được vận mệnh của mình, vì sao anh Giang lại không làm được chứ?” Nói đến lời cuối cùng, Diệp Ninh còn tăng thêm âm lượng.

Trong thời khắc cô khó khăn nhất, anh ấy là người duy nhất chưa từng ghét bỏ cô.

Cô hi vọng anh ấy cũng có thể tỉnh lại.

Lời Diệp Ninh nói ra đ.â.m mạnh vào trong lòng Giang Húc Đông, làm toàn thân anh không khống chế được mà run rẩy.

“Tôi còn có cơ hội sao?”

Anh ấy giống như một người c.h.ế.t đuối, mà Diệp Ninh lại là cọng rơm cứu mạng, là cứu rỗi cuối cùng của anh ấy.

“Có, chỉ cần anh sống tốt, cố gắng mà sống thì sẽ có hi vọng và kỳ tích!”

Diệp Ninh nhận ra được sự bàng hoàng và bất an của Giang Húc Đông, trực tiếp ngồi xổm xuống trước mặt anh ấy, cầm chặt lấy tay của anh ấy.

Không có bất cứ tình yêu nam nữ nào, chỉ là lời cỗ vũ giữa hai người bạn, chỉ là muốn cho anh ấy có thêm sức mạnh để tiếp tục sống tiếp.

Trong mắt Giang Húc Đông là ánh mắt chân thành và tràn ngập tin tưởng của Diệp Ninh, trong lòng n.g.ự.c lập tức có một ngọn lửa bùng lên.

Đúng vậy, mấy năm qua anh ấy chỉ mơ màng hồ đồ sống cho qua ngày, hoàn toàn từ bỏ bản thân. Anh ấy không cho bản thân bất cứ hi vọng gì, chỉ là bởi vì sợ hãi hi vọng trôi qua, thất vọng sẽ đến.

Thì ra anh ấy mới là kẻ nhát gan, người nhu nhược!

“Diệp Ninh, cảm ơn cô, tôi biết bản thân phải làm gì rồi.”

Giờ phút này, toàn bộ sợ hãi, tự ti, bất an trong lòng anh ấy đều biến mất sạch sẽ, cuối cùng anh ấy cũng tìm về được con người khí phách hăng hái, thấy c.h.ế.t không sờn của mình.

Diệp Ninh nhìn thấy một Giang Húc Đông như thế, khiếp sợ.

Lời an ủi của cô thật sự có hiệu quả.

Cho nên đây mới là con người thật của anh ấy đúng không?!

Tràn ngập mũi nhọn.

“Anh Giang, chúng ta đều phải sống thật tốt!”

Tuy rằng Diệp Ninh không biết Giang Húc Đông sẽ có tính toán gì tiếp theo, nhưng mà cô biết Giang Húc Đông của hiện tại sẽ không còn bất cứ suy nghĩ cực đoan nào nữa.

Giang Húc Đông trịnh trọng gật đầu, đưa ra lời hứa hẹn đầu tiên, cũng là hứa hẹn duy nhất trong đời anh ất.

“Được, chúng ta đều phải sống tốt!”

Diệp Ninh giống như trút được gánh nặng, lại mỉm cười.

Giang Húc Đông cũng mỉm cười, nụ cười tràn ngập tự tin và kiên định.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 483: Chương 483


“Xin chào đồng chí Giang Húc Đông, không ngờ chúng ta lại gặp nhau.”

Cố Phong đi đến trước mặt Diệp Ninh và Giang Húc Đông, chủ động chào hỏi đối phương.

Giang Húc Đông nhìn Cố Phong khí phách hăng hái, trạng thái tinh thần và suy nghĩ của anh ấy đã khác biệt hoàn toàn với trước kia, đã dám nhìn thẳng vào anh.

“Chào doanh trưởng Cố.”

Ánh mắt Cố Phong hơi lóe lên, anh và Giang Húc Đông không hề tiếp xúc gì với nhau, chỉ có thể coi như người xa lạ biết tên. Nhưng mà Giang Húc Đông lại biết rất rõ chức vụ hiện tại của anh, rõ ràng là có để ý đến anh.

Cái loại để ý này đơn thuần là vì chính anh hay là vì nguyên nhân nào khác, hiện tại anh thật sự không thể nào kết luận được.

Diệp Ninh lại rất hào phóng, trực tiếp hỏi: “Sao anh Giang biết hiện tại Cố Phong đã là doanh trưởng thế?”

Giang Húc Đông cười giải thích: “Doanh trưởng Cố tuổi còn trẻ đã rất có tài, cha của tôi cũng đã từng nhắc đến anh ấy.”

Diệp Ninh cực kỳ kinh ngạc, tuy rằng cô không biết thân phận thật của Giang Húc Đông là gì, nhưng rõ ràng cũng là quân nhân.

“Xem ra anh cũng nổi tiếng ghê đó.”

Cô quay đầu trêu chọc Cố Phong.

Cố Phong bất đắc dĩ lắc đầu, cô gái này cũng quá ngây thơ rồi.

“Diệp Ninh, mau lại đây, tôi giới thiệu bạn của tôi cho cô biết nè.” Trịnh Thư Vân cách đó không xa gọi với về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh chào tạm biệt Giang Húc Đông, lại ra hiệu cho Cố Phong có thể ở lại nói chuyện với anh ấy thêm lát nữa.

Cô chỉ là cảm thấy Giang Húc Đông ở một mình sẽ rất nhàm chán, có lẽ tính cách của anh ấy sẽ rất hợp để nói chuyện với Cố Phong.

Cố Phong nhìn thấy Diệp Ninh chạy về phía Trịnh Thư Vân, mặt mày dịu dàng.

“Anh yêu cô ấy lắm đúng không?” Giang Húc Đông đột nhiên nói một câu, ngắt ngang mạch suy nghĩ của Cố Phong.

Cố Phong nhìn Giang Húc Đông, nhưng lời này thật sự có hơi quá giới hạn.

Giang Húc Đông lại không thèm để ý chút nào, chỉ là có chút ghen tị vì anh có được một người vợ tốt như Diệp Ninh mà thôi.

“Cô ấy xứng đáng được anh yêu.”

Anh ấy lại lặp lại lần nữa.

Cố Phong đã nhận ra cảm xúc của Giang Húc Đông dành cho Diệp Ninh, có lẽ mối quan hệ giữa hai người bọn họ còn phức tạp hơn những gì anh tưởng tượng một chút.

“Tôi biết.”

“Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Hình như Giang Húc Đông không quá hài lòng với phản ứng của anh ấy, đến cả giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều.

Cố Phong nhíu mày hỏi: “Vấn đề gì chứ?”

Anh cũng không nghe thấy anh ấy hỏi cái gì.

Giang Húc Đông hỏi lại lần thứ ba: “Anh rất yêu cô ấy đúng không?”

Cũng cùng một câu nói, nhưng hiện tại lại biến thành một câu hỏi.

Cố Phong ngẩn người, không phải anh không muốn trả lời, mà là không biết phải trả lời như thế nào.

Anh yêu Diệp Ninh sao?

Bắt đầu từ ngày hai người bọn họ kết hôn, anh đã kháng cự, bất đắc dĩ trước cuộc hôn nhân này. Anh cũng rất chán ghét, lạnh nhạt với Diệp Ninh của thời điểm đó.

Thậm chí anh còn chẳng ôm chút hi vọng gì về cuộc hôn nhân này.

Nhưng mà không biết bắt đầu từ khi nào, Diệp Ninh đã bắt đầu thay đổi. Anh hoàn toàn không thể đuổi kịp tốc độ thay đổi của cô, chờ đến khi anh ý thức được gì đó thì Diệp Ninh cũng đã lột xác trở nên bắt mắt như bây giờ.

Hai người bọn họ ngay từ lúc bắt đầu là lôi kéo, sau đó đôi bên đều kháng cự nhau, lại đến bây giờ chung sống hòa bình, từ trước đến nay đều chưa bao giờ nói đến đề tài yêu hay không yêu này.

Cố Phong đảo mắt nhìn về phía Diệp Ninh, nhìn gương mặt cười vui vẻ của cô, cảm thấy như thế cũng đã đủ rồi.

“Vấn đề này khó trả lời lắm sao?” Giang Húc Đông đã tìm được câu trả lời trong sự im lặng của anh.

“Đúng vậy, rất khó trả lời.” Ít nhất ở hiện tại, Cố Phong vẫn chưa thể nào khẳng định nói rằng anh yêu Diệp Ninh.

Anh chỉ biết Diệp Ninh là vợ của anh, đây là sự thật mà bất cứ ai đều không thể thay đổi.

TBC

Mà bọn họ còn có thời gian rất dài để sống chung, để tìm hiểu, cùng nhau chung sống.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 484: Chương 484


Giang Húc Đông lộ ra vẻ thất vọng, đồng thời lại càng thêm ghen tị với Cố Phong.

“Thời cơ anh xuất hiện thật sự rất quan trọng, có một vài người cho dù có cố gắng thế nào cũng không thể chiếm được thứ mình muốn, nhưng mà có một ít người vừa mới bắt đầu cũng đã chạy đến vạch đích rồi.”

Mà Cố Phong chính là người đang đứng ở vạch đích đó.

Giang Húc Đông biểu hiện ra quá nhiều cảm xúc không nên biểu hiện, sao Cố Phong có thể không nhận ra được chứ.

“Tuy rằng hiện tại tôi tạm thời chưa thể trả lời câu hỏi của anh, nhưng tôi sẽ không nhường cô ấy cho bất cứ người nào.”

Đây là câu trả lời của anh.

Giang Húc Đông nhìn vẻ mặt kiên định của Cố Phong, nhịn không được mỉm cười.

Có lẽ có vài thứ đến cả chính anh cũng chưa nhận ra được nhỉ.

TBC

“Vậy phải xem xem anh có thể giữ cô ấy lại được không.”

Giang Húc Đông cố ý nói như thế, có một vài người cần phải có người khác buộc thì mới có thể thấy rõ được trái tim của mình.

Đáy mắt của Cố Phong hiện lên chút âm u, khí thế quanh người cũng trở nên âm u hơn rất nhiều.

Anh không thể ngăn cản bất cứ ai yêu thích và quý mến Diệp Ninh, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng được việc có người muốn phá hư hôn nhân của bọn họ.

“Tôi sẽ giữ cô ấy lại.”

Đây là đáp trả lại lời Giang Húc Đông, cũng đang nhắc nhở chình anh.

“Được. Nếu anh có thể làm cô ấy hạnh phúc, tôi sẽ thật lòng chúc phúc hai người. Nhưng nếu anh không làm được, vậy tôi sẽ cướp đi cô ấy.”

Nếu như là vài phút trước, Giang Húc Đông tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này.

Nhưng hiện tại thì đã khác hoàn toàn rồi, anh ấy sẽ hoàn thành lời hứa hẹn với Diệp Ninh, làm bản thân khỏe lên, cũng có thể mang cho Diệp Ninh một cuộc sống hạnh phúc.

Đây rõ ràng là một lời tuyên chiến tr*n tr**, ánh mắt sắc bén của Cố Phong đối diện với ánh mắt kiên định của Giang Húc Đông, đôi bên đều không hề lùi bước.

“Diệp Ninh, doanh trưởng Cố có quen biết với Giang Húc Đông hả?”

Ở một bên khác, Trịnh Thư Vân nhìn thấy Cố Phong đang nói chuyện với Giang Húc Đông, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

“Cô cũng biết anh Giang hả?” Diệp Ninh cũng kinh ngạc không kém.

Trịnh Thư Vân lộ ra vẻ mặt không dám tin hỏi: “Cô gọi anh ấy là anh Giang? Cô cũng quen anh ất à?”

Hơn nữa nghe cái cách xưng hô này, bọn họ không chỉ quen biết mà mối quan hệ còn có vẻ khá thân thiết nữa.

Diệp Ninh gật đầu.

“Sao hai người lại quen biết nhau thế?” Trịnh Thư Vân tò mò muốn chết.

“Chỉ là có một lần vô tình quen biết nhau, sau đó lại gặp qua vài lần, rồi thành bạn luôn.” Diệp Ninh giải thích đơn giản, cô đương nhiên sẽ không nói cho Trịnh Thư Vân biết chuyện một năm trước Giang Húc Đông muốn đến bờ sông tự tử.

Vẻ mặt Trịnh Thư Vân trở nên vô cùng quái lạ.

Diệp Ninh càng khó hiểu hơn: “Sao thế?”

Không lẽ trở thành bạn với Giang Húc Đông thì có cái gì không đúng hả?

“Cô có biết anh ấy là ai không?” Trịnh Thư Vân cố ý hạ giọng, nói nhỏ bên tai Diệp Ninh.

“Không biết.” Diệp Ninh trả lời rất dứt khoát.

Kết bạn thì chính vì làm bạn với người đó chứ không phải vì thân phận bối cảnh.

“Anh ấy chính là con trai của đại thủ trưởng quân khu chúng ta.” Trịnh Thư Vân thậm chí sợ Diệp Ninh còn không rõ, lại bổ sung thêm một câu: “Con trai duy nhất!”

Mặc dù Diệp Ninh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng vẫn hoảng sợ trước thân phận của Giang Húc Đông.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy phản ứng của Diệp Ninh, đây mới là chuyện bình thường.

“Ba năm trước Giang Húc Đông còn không phải như thế, khi đó anh ấy còn chưa từng bị thương, là quan quân ưu tú nhất của toàn bộ quân khu, tương lai vô cùng xán lạn.” Hiện tại Trịnh Thư Vân nhắc đến quá khứ huy hoàng trước kia của Giang Húc Đông, đều cảm thấy vô cùng chấn động và tiếc hận.

“Vậy chân của anh ấy?” Diệp Ninh hỏi ra vấn đề mà cô quan tâm, bắt đầu từ lúc gặp được Giang Húc Đông, anh ấy cũng đã ngồi trên xe lăn rồi.

“Nghe nói là bởi vì anh ấy tham dự một lần nhiệm vụ nguy hiểm, bị thương chân, từ nay về sau không thể đứng lên được nữa.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 485: Chương 485


Diệp Ninh không ngờ mọi chuyện sẽ là như thế này, cho nên Giang Húc Đông cũng không phải bị tàn tật bẩm sinh.

Trịnh Thư Vân tiếp tục nói: “Từ sau khi anh ấy bị thương thì lập tức rút lui khỏi vị trí của mình, hơn nữa còn từ chối toàn bộ sự sắp xếp và chăm sóc của tổ chức. Lúc đó cha của tôi từng nhắc đến rất nhiều lần, rất tiếc nuối thay cho anh ấy.”

Diệp Ninh cũng không cảm thấy kinh ngạc.

Tuy rằng cô và Giang Húc Đông chỉ tiếp xúc vài lần ít ỏi có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được Giang Húc Đông là một người cực kỳ kiêu ngạo.

Người như thế đương nhiên sẽ không tiếp nhận sự thương hại của tổ chức.

“Tính cách của anh ấy càng ngày càng trở nên quái gở, đến sau này, anh ấy thậm chí không còn một người bạn nào nữa.” Trịnh Thư Vân nói đến đây, cũng tràn ngập đồng tình với Giang Húc Đông.

TBC

Giang Húc Đông là một đứa con cưng của ông trời, nếu không bị thương, không biết tương lai của anh ấy sẽ tốt đẹp đến mức nào.

Cho nên khi cô ấy nhìn thấy Diệp Ninh trở thành bạn với Giang Húc Đông, mới sẽ giật mình đến thế.

Đầu tiên, Diệp Ninh cũng không phải là loại người ai cũng có thể làm bạn.

Tiếp theo, tại sao Giang Húc Đông lại mở rộng cửa lòng với Diệp Ninh chứ?

Tâm trạng của Diệp Ninh vô cùng phức tạp, đột nhiên có chút hiểu được vì sao lúc trước Giang Húc Đông lại lẩn quẩn trong lòng muốn kết thúc tính mạng của mình.

“Những gì tôi biết tôi đều nói cho cô nghe hết rồi, tôi cũng không phản đối cô làm bạn với anh ấy, những việc này cô biết là được rồi.” Trịnh Thư Vân cảm thấy thân phận của Giang Húc Đông rất nhạy cảm, nếu muốn kết bạn thì cũng phải để ý một chút.

Diệp Ninh gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”

Lúc này Cố Phong cũng đã đi về phía mấy người bọn họ.

Diệp Ninh nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.

“Anh ấy muốn đi về.” Không đợi Diệp Ninh hỏi, Cố Phong đã chủ động nói.

Diệp Ninh lại nhìn về phía Giang Húc Đông, Giang Húc Đông đang giơ tay chào tạm biệt cô, cô cũng phất tay đáp lại.

Sau đó Giang Húc Đông tự di chuyển bánh xe lăn, rời khỏi đại sảnh nhộn nhịp.

Diệp Ninh nhìn bóng dáng anh ấy đi xa, sau khi hiểu rõ được quá khứ của người đàn ông này, cô lại càng hi vọng anh ấy có thể tỉnh lại.

Mãi đến khi Giang Húc Đông hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, cô mới thu hồi ánh mắt lại.

Mà Cố Phong thì lại quan sát được rõ ràng từ đầu đến cuối.

Trịnh Thư Vân nhận ra Cố Phong đang nhìn Diệp Ninh, lập tức biết điều nhường không gian lại cho hai người bọn họ: “Diệp Ninh, tôi đi qua chỗ Mạn Mạn nha.”

Nói xong, cô dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi hai người.

“Anh và anh Giang nói cái gì thế?” Thật ra Diệp Ninh cũng khá tò mò, không biết khi hai người như bọn họ ở cùng nhau, có phải đều chỉ nói về đề tài quân sự hay không?

Ánh mắt của Cố Phong có hơi sâu nói: “Không nói gì hết, anh ấy nói cô rất tốt.”

Diệp Ninh hơi sửng sốt, rõ ràng là không ngờ bọn họ sẽ nhắc đến cô.

“Anh Giang cũng rất tốt.”

Cố Phong nhìn thấy cô hoàn hồn rồi lập tức mỉm cười, trong lòng đột nhiên chua lòm.

“Vậy thì tôi tốt, hay là anh ấy tốt?”

Đầu óc của anh đột nhiên bị ngu, hỏi ra vấn đề này.

Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy có chút khó hiểu.

Cố Phong biết thời cơ không đúng, vấn đề cũng không thích hợp, nhưng mà anh vẫn cứ muốn biết.

“Nếu so giữa tôi và anh ấy, cô cảm thấy ai sẽ tốt hơn?”

Anh lại lặp lại lần nữa, cũng làm Diệp Ninh ý thức được anh không phải đang nói đùa.

“Cái này sao mà so được?”

“Cô muốn so kiểu gì thì so kiểu đó.” Không ngờ Cố Phong lại vẫn cứ kiên quyết muốn biết.

Diệp Ninh không ngờ anh sẽ nghiêm túc như thế, chỉ có thể tùy tiện nói: “Anh tốt hơn.”

Dù sao mỗi ngày bọn họ đều phải gặp nhau, đương nhiên phải chọn một câu trả lời làm anh hài lòng rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 486: Chương 486


Cố Phong nhìn dáng vẻ không thèm để ý của cô, cũng biết cô chỉ là thuận miệng nói thôi chứ không hề suy nghĩ cẩn thận, bất đắc dĩ mỉm cười.

Ngay từ đầu anh đã không nên hỏi rồi.

Lúc này Diệp Ninh đều dồn toàn bộ lực chú ý về phía Lý Mạn Mạn và chú rể chuẩn bị bái thiên địa, nắm lấy cổ tay Cố Phong kéo anh đi về phía đám đông nhộn nhịp kia.

Cố Phong bị cưỡng chế ngắt ngang mạch suy nghĩ, hoàn toàn phối hợp với cô.

“Húc Đông, sao em đi ra nhanh thế?”

Giang Phong Lâm đang ngồi trong xe chờ thấy Giang Húc Đông di chuyển xe lăn từ bên trong đi ra, nhanh chong xuống xe đi đón.

Giờ này chắc điển lễ kết hôn cũng chỉ mới vừa bắt đầu thôi?

Chắc là anh ấy không thích hoàn cảnh ở bên trong, cho nên mới đi ra sớm như thế.

“Phong Lâm, em suy nghĩ kỹ rồi.”

Giang Húc Đông nói một câu không đầu không đuôi làm Giang Phong Lâm không hiểu ra sao.

“Nghĩ kỹ cái gì?”

Anh ta vừa hỏi vừa đẩy anh ấy đến xe.

Sắc mặt Giang Húc Đông bình tĩnh như nước: “Em đồng ý ra nước ngoài trị liệu.”

TBC

Bước chân của Giang Phong Lâm đột nhiên tạm dừng, toàn thân lập tức trở nên vô cùng kích động.

Giây tiếp theo, anh ta nhanh chóng chạy đến trước mặt Giang Húc Đông, nhìn thẳng vào mặt Giang Húc Đông.

“Em nói cái gì, em lặp lại lần nữa?!”

Khóe miệng Giang Húc Đông hơi cong lên lộ ra chút ý cười: “Em nói em đồng ý đi ra nước ngoài trị liệu.”

Lần này Giang Phong Lâm nghe được rành mạch, muốn cười, lại bắt đầu đi tới đi lui không dừng lại được, vài giây sau, cuối cùng mới bật cười thành tiếng.

“Em suy nghĩ thông suốt rồi? Em đồng ý rồi? Thật là tốt quá!”

Anh ta hưng phấn giống như có chuyện cực kỳ tốt gì vậy.

Đúng là chuyện tốt thật.

Thật ra một năm trước, cha của Giang Húc Đông cũng đã liên lạc được với chuyên gia ở nước ngoài, chỉ cần Giang Húc Đông đồng ý là có thể ra nước ngoài bắt đầu giải phẫu trị liệu ngay lập tức.

Tuy rằng tỉ lệ thành công chỉ có hai mươi phần trăm, nhưng người nhà họ Giang đều hi vọng Giang Húc Đông có thể thử một lần.

Nhưng mà trong một năm qua, Giang Húc Đông đều không đồng ý, thậm chí trạng thái càng lúc càng tiêu cực, hoàn toàn từ bỏ bản thân.

Không ngờ hôm nay anh ấy lại đột nhiên nói đồng ý, sao Giang Phong Lâm có thể không vui vẻ được chứ.

“Hiện tại chúng ta lập tức đi về nhà ngay!”

Cảm xúc của Giang Phong Lâm hoàn toàn mất kiểm soát, sợ đi chậm một giây là Giang Húc Đông lại đổi ý.

Giang Húc Đông đương nhiên biết trong lòng anh ta nghĩ gì, nhưng lần này anh ấy chắc chắn sẽ không lùi bước.

“Không cần sốt ruột, đã chờ lâu như thế rồi, chờ thêm chút nữa cũng không sao.”

Những lời này anh ấy nói cho Giang Phong Lâm nghe, cũng đang nói cho chính anh ấy.

Giang Phong Lâm lại không thèm nghe, dùng tốc độ nhanh nhất bế Giang Húc Đông lên xe, bỏ xe lăn vào cốp xe.

“Húc Đông, sao em tự nhiên lại suy nghĩ thông suốt thế?”

Trên đường về nhà, Giang Phong Lâm mới miễn cưỡng khôi phục lại lí trí từ trong cơn vui sướng, hỏi ra vấn đề quan trọng nhất, cũng là vấn đề làm anh ta khó hiểu nhất.

Không lẽ anh ấy đi coi hôn lễ của người ta, bị xúc động?!

Vậy chuyến đi lần này thật sự quá xứng đáng.

Giang Húc Đông nhìn phong cảnh liên tục lùi lại ngoài cửa sổ xe, bên tai quanh quẩn lời hứa với Diệp Ninh, sắc mặt càng thêm dịu dàng.

“Bởi vì em đã hứa với cô ấy rồi.”

“Cô ấy? Ai thế? Em hứa với người ta cái gì?” Giang Phong Lâm tò mò muốn chết.

Giang Húc Đông thả lỏng thần kinh, vươn vai, dưới ánh nhìn chăm chú đầy sốt ruột của Giang Phong Lâm, nở nụ cười.

“Có một người, người này anh không quen biết.

“Em đừng có nói chuyện úp úp mở mở như thế được không, là người kia thuyết phục em, làm em đồng ý đi phẫu thuật hả?” Giang Phong Lâm ý thức được người kia không bình thường, càng muốn biết hơn.

Nhưng Giang Húc Đông lại không chịu nói gì nữa, bởi vì đó là người mà bây giờ anh ấy chỉ có thể đặt ở trong lòng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 487: Chương 487


“Doanh trưởng Cố?”

Trong văn phòng, Lôi Vĩnh Minh nhìn Cố Phong đang ngồi trước bàn làm việc ngẩng người, gọi thử.

Lúc này Cố Phong mới phát hiện ra anh ta đã đến.

“Phó doanh trưởng Lôi, có chuyện gì sao?”

Lôi Vĩnh Minh là phó doanh trưởng của doanh bộ bọn họ, đã làm việc ở nơi này được hai năm rồi.

Cố Phong mới đến, có rất nhiều công việc đều cần Lôi Vĩnh Minh giúp đỡ.

Lôi Vĩnh Minh lớn hơn Cố Phong vài tuổi, cũng coi như một người anh trai.

“Chuyện lớn thì không có, chỉ là sắp xếp lại ghi chép cuộc họp lần trước đưa đến cho cậu thôi.” Lôi Vĩnh Minh nói, đưa sổ ghi chép cuộc họp đến trước mặt Cố Phong.

Cố Phong lên tiếng đáp: “Cảm ơn.”

Lôi Vĩnh Minh cũng không lập tức đi ngay, mà tiếp tục nói: “Doanh trưởng Cố, tôi thấy hình như anh đang có tâm sự gì đúng không?”

Cố Phong cười nói: “Rõ ràng đến thế sao?”

Đúng là lúc nãy anh có đang ngẩn người.

“Cũng rõ lắm đó. Có chuyện gì cần tôi giúp đỡ không?” Lôi Vĩnh Minh là một người tốt bụng, tuy rằng là phó doanh trưởng nhưng tính cách lại thân thiện có thể làm bạn với tất cả mọi người trong doanh bộ.

“Không phải chuyện trong doanh.” Cố Phong đáp, lập tức định mở sổ ghi chép cuộc họp ra để sắp xếp lại hồ sơ.

“Vậy là chuyện trong nhà hả?” Lôi Vĩnh Minh lại lập tức tiếp lời.

Cố Phong hơi sửng sốt, không kịp phản ứng lại.

“Xem ra đã bị tôi đoán trúng rồi.”

Lôi Vĩnh Minh nhìn vẻ mặt của Cố Phong, giọng điệu lại càng thêm chắc chắn.

Cố Phong dở khóc dở cười: “Thật ra cũng không có gì.”

Anh cũng không phải là một người thích kể chuyện riêng của mình cho người khác nghe, huống chi anh và Lôi Vĩnh Minh còn chưa tiếp xúc với nhau quá lâu.

“Có phải anh cãi nhau với vợ không?”

Lôi Vĩnh Minh lại tự phỏng đoán.

Cố Phong gần như theo bản năng tiếp lời: “Nếu như là cãi nhau thì cũng tốt rồi.”

Từ sau ngày anh và Diệp Ninh cùng nhau tham dự hôn lễ của Lý Mạn Mạn đến bây giờ cũng đã bốn năm ngày, mấy ngày nay, trong đầu anh cũng chỉ có một câu hỏi.

Đó chính là, rốt cuộc thì anh có thích Diệp Ninh hay không?

Còn có Diệp Ninh có tình cảm như thế này với anh hay không?

Thắc mắc này vô cùng mãnh liệt, hơn nữa nó lại xuất hiện một cách cực kỳ khó hiểu, cho nên chỉ cần anh nhìn thấy Diệp Ninh, đều sẽ có một loại cảm giác không nói nên lời.

Anh cứ luôn muốn nhìn cô thêm vài lần, nghe cô nói thêm mấy câu.

Cho dù chỉ là một vài câu nói vớ vẩn vô bổ cũng được.

Anh biết bản thân mình như bây giờ đã cực kỳ không bình thường rồi.

“Doanh trưởng Cố, rốt cuộc cậu có tâm sự gì thế, cứ nói cho tôi nghe đi, thêm một người phân tích sự việc cho cậu cũng tốt hơn mà.” Lôi Vĩnh Minh hoàn toàn không xem bản thân như người ngoài, chủ động kéo ghế dựa đến ngồi xuống trước mặt Cố Phong.

Cố Phong là doanh trưởng của bọn họ, hơn nữa lại sắp sửa đến ngày diễn tập diễu hành lớn tổ chức mỗi năm một lần, anh không thể bị bất cứ sự việc gì ảnh hưởng đến trạng thái được.

Đây là lần đầu tiên Cố Phong gặp được một người nhiệt tình như Lôi Vĩnh Minh, nghĩ tới nghĩ lui, thật đúng là hơi mất bình tĩnh.

Quan trọng nhất là anh cũng không muốn làm phụ lòng nhiệt tình của chiến hữu.

TBC

“Chỉ là tôi không rõ...”

Lôi Vĩnh Minh kiên nhẫn chờ anh nói cho hết lời.

Cả đời Cố Phong chưa bao giờ cảm thấy nói ra một câu lại khó khăn đến thế: “Không rõ phải như thế nào mới tính là thích một người!”

Cuối cùng anh cũng đã nói ra, đồng thời sức lực toàn thân cũng gần như cạn kiệt.

Vấn đề này rất buồn cười, dù sao anh đã là người đã kết hôn, thậm chí anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị Lôi Vĩnh Minh trêu chọc.

Nhưng mà anh không ngờ rằng Lôi Vĩnh Minh không chỉ không trêu chọc anh mà còn vô cùng nghiêm túc nói: “Cái này dễ mà. Thích một người thì sẽ muốn nhìn thấy người đó, muốn đến gần người đó. Người đó vui thì cậu cũng vui, người đó buồn thì cậu cũng sẽ cảm thấy khó chịu.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 488: Chương 488


Cố Phong nhìn chằm chằm vào Lôi Vĩnh Minh, không ngờ người đàn ông trông có vẻ cao lớn tục tằng này lại có thể giải thích rõ ràng cặn kẽ về đề tài tình cảm đến thế?!

Cố tình những gì Lôi Vĩnh Minh vừa nói, hình như anh đều có cảm giác như thế với Diệp Ninh.

“Nếu chỉ cần như thế là đã có thể xác định mình thích một người sao?”

Lôi Vĩnh Minh suy nghĩ nói: “Mấy điểm tôi nói lúc nãy có lẽ còn chưa thể hoàn toàn xác định, nhưng mà có một cách bảo đảm có thể xác minh được có thích hay không.”

Cố Phong nín thở hỏi: “Cách gì?”

“Ghen.” Lôi Vĩnh Minh tăng thêm âm lượng nói.

Cố Phong nhíu mày hỏi lại: “Ghen?”

“Đúng. Nếu như khi cậu nhìn thấy đối phương tiếp xúc với người khác phái khác mà cảm thấy ghen, vậy chứng minh cậu thích cô ấy. Ngược lại cũng giống thế, cô ấy cũng sẽ ghen không muốn cho cậu tiếp xúc với người phụ nữ khác. Nếu không ghen thì không tính là thích thật sự.” Lôi Vĩnh Minh giải thích vô cùng rành rọt.

Cố Phong vô cùng nghiêm túc lắng nghe, hơn nữa còn lặp lại lần nữa ở trong lòng.

Lôi Vĩnh Minh đầy thâm ý tiếp tục nói: “Doanh trưởng Cố, thật ra tôi cũng có thể thông cảm cho cậu. Hiện tại vợ của cậu giống như trở thành một người hoàn toàn khác so với trước kia, cậu cảm thấy hoảng hốt cũng rất bình thường.”

“...”

Khóe miệng Cố Phong hơi run rẩy, đột nhiên có một dự cảm chẳng lành.

“Anh biết... cô ấy?”

Quả nhiên, dưới ánh nhìn chăm chú của anh, Lôi Vĩnh Minh gật đầu nói: “Đồng chí Diệp Ninh không chỉ là người nổi tiếng trong đoàn văn công mà còn vô cùng có tiếng trong cả quân khu. Không chỉ tôi biết được sự tích lột xác của cô ấy mà cả doanh chúng ta đều biết.”

Cố Phong suýt chút nữa đã phun máu.

Biết chuyện hiện tại là được rồi, “sự tích lột xác” còn không phải là đang chỉ những chuyện hoang đường mà Diệp Ninh từng làm lúc trước sao?

“Doanh trưởng Cố, cậu đừng thấy hiện tại đồng chí Diệp Ninh được hoan nghênh như thế, nhưng mà tất cả mọi người trong doanh chúng ta đều đứng về phe của cậu. Đồng chí Diệp Ninh chắc chắn là đã được cậu ảnh hưởng và đôn đốc dạy bảo cho nên mới trở nên tốt như thế. Cậu tuyệt đối rất xứng đôi với cô ấy!”

Lôi Vĩnh Minh vẫn cứ tiếp tục lải nhải, hoàn toàn không hề để ý đến vẻ mặt liên tục thay đổi của Cố Phong.

“Khụ khụ, đồng chí Vĩnh Minh, cảm ơn anh đã giải đáp thắc mắc cho tôi, nhưng mà vợ của tôi thật sự không giống như những gì các anh nghĩ đâu.”

Cố Phong cảm thấy anh nhất định phải giải thích rõ ràng với Lôi Vĩnh Minh, ít nhất sự thay đổi của Diệp Ninh đều xuất phát từ ý muốn cá nhân của cô, không liên quan gì đến anh hết.

Lôi Vĩnh Minh không hề cho anh có cơ hội này, vỗ n.g.ự.c bảo đảm nói: “Doanh trưởng Cố, cậu không cần giải thích, tôi hiểu mà. Cậu là một người chồng tốt, sau này tôi cũng sẽ nhắc nhở mọi người trong doanh, tuyệt đối không được nhắc lại chuyện quá khứ của em dâu.”

Trong mắt anh ấy, Cố Phong muốn giải thích hoàn toàn là vì muốn giữ mặt mũi cho vợ, thật ra chuyện này cũng không cần thiết.

Chuyện xưa không thể nhắc lại, quá khứ cứ để nó đi qua, mọi người đều chỉ để ý đến hiện tại.

Cố Phong vô cùng bất đắc dĩ, cố ý tăng thêm âm lượng: “Không cần! Anh không cần phải làm cái gì hết!”

Nếu anh ấy thật sự cố tình đi dặn dò mọi người trong doanh thì chỉ sợ “mọi người đều sẽ biết” chuyện riêng của nhà anh hết.

Đến bây giờ anh lại “hiểu biết” càng nhiều hơn về phó doanh trưởng của mình, có đôi khi quá nhiệt tình cũng không phải chuyện tốt lành gì.

Lôi Vĩnh Minh bị cảm xúc của anh làm cho hoảng sợ, không ngờ anh sẽ có phản ứng lớn như thế.

“Doanh trưởng, cậu đừng kích động, nếu cậu đã nói không cần thì tôi sẽ không đi dặn dò mọi người nữa.”

TBC

Cố Phong nhìn vẻ mặt chân thành của anh ấy, xác định anh ấy đã thật sự bỏ ý định này đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 489: Chương 489


Chiều tối, Diệp Ninh đi vào phòng ca múa Hồng Hải.

Cô vừa mới từ cửa sau đi vào thì đã bị chị Dung cản đường.

“Diệp Tử, ông chủ đến.”

Chị Dung có vẻ vô cùng căng thẳng.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi cứng lại, gương mặt cũng lộ ra chút căng thẳng.

Sớm muộn gì bọn họ cũng phải đối mặt.

“Anh ta có nói là muốn gặp tôi không?”

“Không.”

Cũng chính là vì thế cho nên mới càng làm cho trong lòng mọi người thêm sợ hãi.

Trước kia chỉ cần Mục Văn Hạo đến thì chắc chắn sẽ đòi gặp cô.

“Tôi biết rồi.” Mặt Diệp Ninh lạnh tanh lên tiếng.

Nếu Mục Văn Hạo không chủ động yêu cầu muốn gặp cô thì cô cũng không cần thiết phải vội vàng chạy đến rước bực vào người.

Cô vẫn cứ vào phòng trang điểm thay trang phục biểu diễn, chờ đến lúc lên sân khấu như mọi hôm.

Trên sân khấu vẫn cứ treo màn lụa, tuy rằng trước kia Mộng Kiều Nhụy đã lộ mặt thay cô một lần rồi, nhưng cô ta lại không thể thật sự thay cô lên sân khấu biểu diễn, cho nên hiện tại thân phận của cô lại càng cần phải giữ bí mật hơn nữa.

Trên sân nhảy toàn là tiếng người ồn ào, từ ngày đó về sau, các khách hàng đến cổ vũ càng thêm điên cuồng. Bởi vì cô đã nói công khai là sẽ không nhận bất cứ quà tặng gì, chỉ nên chỉ cần là ngày cô lên sân khấu, toàn bộ hậu trường đều sẽ bị biển hoa vây quanh.

Diệp Ninh xuyên thấu qua màn lụa nhìn thấy được Mục Văn Hạo đang ngồi trong phòng bao, tuy rằng đã mấy ngày không gặp, nhưng trông anh ta vẫn cứ như bình thường.

Hai bên trái phải của anh ta đều có một cô gái xinh đẹp ăn mặc hở hang.

Hai cô gái kia đều thân mật dựa vào trên người anh ta, có vẻ vô cùng nịnh nọt.

Mục Văn Hạo ngồi trong phòng bao hình như đã nhận ra tầm mắt của Diệp Ninh ở trên sân khấu, lại càng ôm chặt hai người phụ nữ kia hơn, làm cho bọn họ liên tục cười duyên.

Diệp Ninh nhìn thấy cảnh này, không chỉ không cảm thấy khó chịu bực bội mà tâm trạng còn thả lỏng lại.

Quả nhiên đúng như những gì cô dự đoán, sao Mục Văn Hạo có thể chịu đựng được nỗi cô đơn chứ.

Diệp Ninh hát xong một bài hát, chuẩn bị xuống sân khấu, nhưng mà lúc này MC lại nhanh chóng đi đến bên cạnh cô, thấp giọng nói: “Diệp Tử, ông chủ bảo cô lại hát thêm một bài nữa.”

MC vô cùng cẩn thận nói.

Từ trước đến giờ Diệp Tử lên sân khấu chỉ hát một bài duy nhất, chưa bao giờ có chuyện hát thêm.

TBC

Diệp Ninh hơi nhướng mày, Mục Văn Hạo ra lệnh như thế rõ ràng là có chuyện khác thường mà.

MC nhìn sắc mặt thay đổi khó đoán của cô, sợ cô sẽ lập tức bỏ đi.

Nhưng mà lại không có ai dám làm trái lệnh của ông chủ, anh ta chỉ có thể tiếp tục lặp lại câu nói tiếp theo của Mục Văn Hạo.

“Ông chủ nói, hai bài hát này lần lượt tặng cho hai bạn nữ ngồi bên cạnh anh ta.”

Toàn bộ Hồng Hải đều biết dạo gần đây Mục Văn Hạo đã cãi nhau với Diệp Tử, hiện tại Mục Văn Hạo làm thế, rõ ràng là đang cố ý khiêu khích Diệp Tử.

MC nói xong, không dám thở mạnh tiếng nào.

Diệp Ninh lại cong môi cười, đồng ý một cách vô cùng dứt khoát: “Được thôi, không thành vấn đề.”

Nếu Mục Văn Hạo muốn như thế, cô đương nhiên sẽ không từ chối, cô vẫn có đủ thời gian hát thêm một bài nữa.

MC như trút được gánh nặng, dùng tốc độ nhanh nhất chạy xuống sân khấu.

Các khách hàng trong phòng ca múa nghe nói Diệp Tử muốn hát thêm một bài nữa, tất cả đều hưng phấn đến phát điên, bầu không khí lại càng thêm bùng nổ.

Diệp Ninh nhanh chóng biểu diễn ca khúc thứ hai trong đêm hôm nay, hơn nữa từ đầu đến cuối trạng thái đều luôn rất tốt.

Cô chào cảm ơn, sau đó chậm rãi đi xuống sân khấu.

Mục Văn Hạo ngồi ở trong ghế lô, dùng ánh mắt hung ác nham hiểu nhìn theo bóng dáng rời đi của cô, anh ta còn cho rằng anh ta bắt cô hát thêm, cô chắc chắn sẽ từ chối, không ngờ cô lại hoàn toàn phối hợp với anh ta như thế.

Nhưng hiện tại trong lòng anh ta chẳng vui vẻ chút nào, ngược lại còn cảm thấy càng thêm bực bội.

“Ông chủ Mục, uống rượu đi.”

Hai người phụ nữ kia bưng ly rượu đưa đến bên miệng của Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo sa sầm mặt, đẩy hai người ra, đứng lên đi ra sau hậu trưởng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 490: Chương 490


Hai người phụ nữ bị bỏ lại trong phòng bao ngơ ngác nhìn nhau, không có lệnh của Mục Văn Hạo, hai người bọn họ thậm chí còn không dám đi theo sau.

“Diệp Tử, ông chủ bảo cô đến văn phòng của anh ta.”

Diệp Ninh vừa mới thay quần áo xong, chị Dung đã đến gọi cô.

“Diệp Tử, tuy rằng chị Dung không biết giữa cô và ông chủ đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà từ trước đến nay ông chủ đều là loại người thích mềm không thích cứng, cô nghe lời chị Dung, nhận thua với ông chủ trước đi.”

Chị Dung tận tình khuyên nhủ, đây cũng là vì tất cả mọi người trong Hồng Hải.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi lóe lên, thật lòng chẳng muốn đi qua đó chút nào, nhưng cô cũng biết cô trốn không được.

Nhưng mà chịu thua với Mục Văn Hạo đó hả?

TBC

Đó là chuyện không thể nào!

Chờ Diệp Ninh đi vào văn phòng, Mục Văn Hạo đang ngồi trên ghế sofa uống rượu.

“Ông chủ Mục, anh tìm tôi làm gì?”

Diệp Ninh bày ra thái độ xử lý việc công.

Mục Văn Hạo ngước mắt nhìn về phía cô, trên mặt lại càng thêm tối tăm.

Mấy ngày nay anh ta vì cô mà không muốn ăn không muốn uống, thậm chí bỏ công đi ra ngoài tìm gái khác, chỉ là vì muốn quên cô đi.

Nhưng mà hôm nay, khi anh ta vừa nhìn thấy cô thì trong lòng anh ta đã không còn có thể nhét thêm ai vào được nữa.

Nhưng mà cô lại sống rất tốt, mặt mày cũng hồng hào hơn trước kia rất nhiều, thật sự làm anh ta sắp tức c.h.ế.t rồi.

“Cô xem cái này đi.”

Nói xong, anh ta trực tiếp quăng một túi hồ sơ lên bàn.

Diệp Ninh nhíu mày, tràn ngập đề phòng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Cô sợ tôi nhét b.o.m trong đó à?” Mục Văn Hạo cực kỳ khó chịu hỏi lại.

Diệp Ninh đương nhiên biết anh ta sẽ không làm như thế, rơi vào đường cùng đành phải mở túi hồ sơ ra, sau đó lấy ra mấy tấm ảnh chụp.

Mục Văn Hạo muốn giả vờ như không thèm để ý, nhưng khóe mắt lại luôn để ý đến tất cả phản ứng của Diệp Ninh.

Lúc Diệp Ninh nhìn thấy người trong ảnh chụp, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó hàng mày vốn đã hơi nhíu lại càng nhíu chặt hơn.

Tốt lắm.

Khóe miệng Mục Văn Hạo đã bắt đầu điên cuồng giơ lên, anh ta muốn cô có phản ứng như thế.

Trong tay Diệp Ninh có năm bức ảnh, nhân vật trong ảnh đều là Cố Phong.

Ngoại trừ Cố Phong ra, đương nhiên còn có một người khác, một cô gái trẻ khá xinh đẹp.

Trong đó còn có một bức ảnh chụp Cố Phong đang nói gì đó với đối phương, trên mặt hai người đều mang theo ý cười.

Còn có một tấm lại là cảnh Cố Phong nghiêng người, hình như là đang “hôn” cô gái kia!

Diệp Ninh siết chặt lấy ảnh chụp, cô không ngờ rằng cô sẽ nhìn thấy hình ảnh này.

Mục Văn Hạo “không chút hoang mang” buông ly rượu xuống: “Đây là tên chồng tốt của cô đó, trước mặt cô là một người tốt, sau lưng cô lại đi bao nuôi một người khác.”

Anh ta vô cùng sung sướng nói ra những lời này.

Ngay từ đầu anh ta chỉ muốn thử xem có thể làm gì đó với Cố Phong hay không, không ngờ Cố Phong lại chủ động tặng cho anh ta một “món quà lớn” đến thế.

Dựa theo tính cách cứng cỏi lại nóng tính của Diệp Ninh, cô chắc chắn sẽ không chấp nhận được chuyện này, cho nên chắc chắn cô sẽ ly hôn.

Quả nhiên giây tiếp theo Diệp Ninh đã nổi giận, ánh mắt khi nhìn về phía Mục Văn Hạo trở nên vô cùng sắc bén.

Thậm chí Mục Văn Hạo đã có chút sốt ruột muốn cô nhanh chóng nổi giận.

“Tôi đã nói ngay từ đầu rồi, chỉ có tôi mới có thể bảo vệ cô.”

Diệp Ninh cầm chặt lấy mấy bức ảnh đó, bởi vì quá tức giận, trong giọng nói đều kèm theo cảm giác lạnh lùng không nói nên lời.

“Mục Văn Hạo, anh còn dám theo dõi Cố Phong nữa hả?!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 491: Chương 491


Vẻ mặt của Mục Văn Hạo hoàn toàn cứng đờ, không thể nào hiểu nổi nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.

Không đúng!

Rõ ràng cô nên chất vấn hỏi người phụ nữ trong ảnh chụp là ai mới đúng chứ?

Chụp được ở chỗ nào?

Mà không phải tức giận vì chuyện anh ta theo dõi Cố Phong.

Hoặc là cô quá sĩ diện, tạm thời không thể chấp nhận được chuyện này, cho nên mới nổi giận với anh ta trước?

“Tôi biết cô giận, nhưng mà tôi làm thế cũng là vì cô...”

“Đừng có nói là vì tôi, anh chỉ vì chính anh thôi! Cố Phong không có liên quan gì đến anh hết, sao anh có thể cho người đi theo dõi anh ấy chứ hả?!” Diệp Ninh thật sự nổi giận.

Cố Phong có thân phận rất nhạy cảm, hành vi của Mục Văn Hạo rõ ràng là đang phạm tội.

Đáy mắt Mục Văn Hạo lộ ra vẻ âm u: “Nếu tôi không theo dõi tên đó thì hiện tại cô vẫn còn đang bị thằng khốn đó lừa gạt.”

Diệp Ninh thật sự muốn cho anh ta hai bạt tay.

Mục Văn Hạo cảm nhận được cô đang thật sự tức giận vì chuyện anh ta theo dõi Cố Phong, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm xúc ghen tị.

Cái tên Cố Phong kia rõ ràng đã phản bội hôn nhân, vậy mà cô vẫn muốn bảo vệ tên đó sao?!

“Rốt cuộc cô bị cái gì thế? Chẳng lẽ bây giờ không phải Cố Phong mới là người phải bị truy cứu và chất vấn sao? Hiện tại chỉ cần cô nói một tiếng, tôi lập tức cho người bắt con nhỏ trong ảnh chụp đưa đến trước mặt cô ngay!”

Anh ta muốn làm Diệp Ninh đối mặt với hiện thực, hoàn toàn trở mặt với Cố Phong.

Diệp Ninh quăng ảnh chụp lên bàn, dáng vẻ chẳng thèm quan tâm kia giống như cô đang quăng một mớ rác rưởi.

“Không cần, tôi tin tưởng anh ấy.”

Mấy chữ ngắn ngủi làm Mục Văn Hạo cảm thấy vô cùng đau đớn và bực bội, giống như nghe được chuyện gì nực cười lắm.

“Cô tin tưởng anh ta? Đã đến nước này rồi mà cô còn tin tưởng tên đó? Đầu óc cô bị vấn đề gì rồi hả?”

Anh ta còn chưa nói hết lời, đã sắp sửa tức đến muốn nổi điên rồi.

Rốt cuộc thì cô thích người đàn ông kia đến mức nào chứ, chứng cứ đã rành rành ra đó rồi, vậy mà còn nói là sẽ tin tưởng anh?!

Diệp Ninh lạnh lùng liếc nhìn anh ta, không hề có ý định muốn giải thích gì với anh ta cả.

“Đưa phim chụp cho tôi.”

Có ảnh thì chắc chắn sẽ có phim chụp.

Mớ ảnh chụp này rất dễ tạo ra hỗn loạn, cho nên cô nhất định phải tiêu hủy, không thể để Mục Văn Hạo có bất cứ cơ hội giở trò gì.

Ngực Mục Văn Hạo phập phồng kịch liệt, ngũ quan vốn dĩ đã trông rất hung dữ lại càng thêm đáng sợ hơn.

“Diệp Ninh, có phải cô bị điên rồi không? Còn muốn giúp anh ta nữa hả?”

“Không phải tôi điên, là anh điên mới đúng. Anh tưởng anh làm thế là có thể phá hủy hôn nhân của tôi sao? Anh ngây thơ quá rồi.” Diệp Ninh đương nhiên biết rõ mục đích anh ta làm thế là gì, dứt khoát nói thẳng ra.

Đôi mắt Mục Văn Hạo trở nên vô cùng đáng sợ, còn chưa có ai dám ăn nói kiểu này với anh ta đâu.

“Cô tưởng tôi không nỡ làm gì cô đúng không?”

Toàn thân anh ta phát ra khí thế âm u đáng sợ, hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Ninh, giống như có thể đánh Diệp Ninh bất cứ lúc nào.

Nếu như là trước đây, có lẽ Diệp Ninh còn sẽ kiêng dè anh ta mà hơi khống chế một chút cảm xúc, nhưng mà hành vi lần này của anh ta thật sự đã chạm đến điểm giới hạn của cô, cho nên cô cũng không nhường một bước.

“Vậy thì anh cứ làm thử xem.”

Ánh mắt lạnh nhạt trực tiếp đối diện với sự tàn bạo của Mục Văn Hạo, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ trở mặt với Mục Văn Hạo.

Đầu Mục Văn Hạo kêu ong ong, nắm tay nắm chặt nổi lên gân xanh vặn vẹo.

Anh ta thật sự hận đến ngứa răng, muốn hủy thiên diệt địa.

Một giây.

Hai giây.

Mười giây.

Giống như một thế kỷ dài dòng trôi qua, Mục Văn Hạo vẫn cứ đứng thẳng tại chỗ, giữ nguyên tư thế ban đầu, không có bất cứ động tác nào.

Cuối cùng anh ta vẫn cứ không nỡ.

“Tôi sẽ không đưa cuộn phim cho cô.”

Chỉ cần có thứ này thì Cố Phong sẽ nằm trong sự khống chế của anh ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 492: Chương 492


Diệp Ninh thật sự biết rất rõ tầm quan trọng của cuộn phim kia đối với Cố Phong, thái độ lại càng thêm kiên quyết.

“Nếu anh không đưa cho tôi, vậy Diệp Tử sẽ biến mất khỏi Hồng Hải.

“Cô đang uy hiểm tôi?” Mục Văn Hạo lại tăng thêm âm lượng, vô cùng đáng sợ.

“Là anh đang uy h.i.ế.p tôi.” Diệp Ninh cũng không nhường một tấc.

Mục Văn Hạo biết cô là người nói được làm được, nhưng mà từ trước đến giờ chưa bao giờ có ai có thể uy h.i.ế.p được anh ta.

Cho dù là Đường Uyển Như từng được anh ta yêu thương nhất muốn dùng chính cô ta để uy h.i.ế.p anh, cho nên cuối cùng mới rơi vào kết cục như thế.

Chỉ là Diệp Tử mà thôi, Hồng Hải mất cũng chẳng sao!

TBC

Diệp Ninh hoàn toàn là đang được ăn cả ngã về không, cô không bảo đảm mình có thể thành công, cho nên cũng đã tính toán trước, nếu thật sự không có cách nào ngăn cản Mục Văn Hạo, vậy cô chỉ có thể nói cho Cố Phong biết chuyện này, dùng lực lượng của quân đội để giải quyết.

Cô nhất định không thể để Cố Phong bị chuyện này ảnh hưởng đến.

Ánh mắt âm u của Mục Văn Hạo liên tục đảo tới đảo lui, hai người yên lặng giằng co, đối đầu nhau.

Cuối cùng anh ta xoay người đi về phía bàn làm việc.

Lòng bàn tay của Diệp Ninh đã ướt đẫm mồ hôi, thậm chí không dám quay đầu lại.

Cô biết Mục Văn Hạo vui buồn thất thường, một chút cảm xúc không nên có với cô lúc trước chắc cũng đã vì chuyện này mà biến mất sạch sẽ rồi.

Một lúc sau, gương mặt bực bội của Mục Văn Hạo lại xuất hiện ở trước mặt cô, mà trong tay anh ta lại đang cầm cuộn phim.

Tim của Diệp Ninh đã nhảy lên đến cổ họng, dưới ánh mắt nhìn chăm chú của cô, Mục Văn Hạo mở túi lấy cuộn phim ra, lần lượt phát hủy chúng nó.

“Hiện tại cô đã hài lòng chưa?”

Giọng nói áp lực miễn cưỡng từ trong cổ họng của anh ta chui ra.

Cô là người phụ nữ đầu tiên làm anh chịu thua!

Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuộn phim đã bị phá hủy, cô mới có thể hoàn toàn yên tâm.

“Sau này anh không được làm loại chuyện này nữa, tôi và Cố Phong sẽ không bao giờ ly hôn.”

Cô vô cùng kiên quyết để lại một câu, sau đó cầm lấy mấy bức ảnh còn sót lại trên bàn, không thèm quay đầu lại đi thẳng ra khỏi văn phòng.

Ở đằng sau cô, đôi mắt giống như dã thú của Mục Văn Hạo cứ nhìn chằm chằm vào bóng dáng của cô, cuối cùng cũng không nói thêm câu nào.

Mãi đến khi cửa văn phòng đóng lại, toàn thân Diệp Ninh giống như mất đi rất nhiều sức lực, đổ mồ hôi ròng ròng.

Đây là lần đầu tiên cô đối mặt trực diện với Mục Văn Hạo, cũng thật sự không ngờ rằng cô có thể an toàn rút lui.

Nói không sợ hãi là giả, bởi vì từ trước đến nay cô chưa bao giờ cảm thấy cô chính là một người đặc biệt đối với Mục Văn Hạo.

Xem ra đối với Mục Văn Hạo mà nói, thân phận Diệp Tử vẫn còn có giá trị lợi dụng, đây là vốn liếng đặt cược duy nhất của cô.

Cô siết chặt mấy tấm ảnh chụp trong tay, phải nhanh chóng xử lý thứ này mới được.

Diệp Ninh vừa mới rời khỏi văn phòng, bên trong lập tức truyền ra tiếng Mục Văn Hạo nổi điên đập phá đồ đạc.

Mấy người vệ sĩ đứng canh gác ở bên ngoài đều cảm thấy vô cùng bất an, không dám bước vào trong.

Trên đường quay về viện gia thuộc, tâm trạng của Diệp Ninh rất nặng nề.

Cô đã sớm biết thủ đoạn của Mục Văn Hạo, chuyện cô lo lắng nhất vẫn đã xảy ra, không ngờ anh ta còn cho người đi theo dõi Cố Phong. Tuy rằng kế hoạch lần này của anh ta không thành công, nhưng chắc chắn vẫn sẽ có lần thứ hai.

Cho nên cách tốt nhất chính là nhắc nhở Cố Phong, đừng để Mục Văn Hạo có bất cứ cơ hội nào mới được.

Nhưng mà cô phải nhắc nhở thế nào đây?

Cô cũng không thể nói thẳng là Mục Văn Hạo thích cô, muốn phá hư hôn nhân của bọn họ được đúng không.

Nếu nói như thế, chỉ sợ cô cũng sẽ không thể giữa được bí mật của mình nữa.

Lần này Diệp Ninh thật sự cảm thấy rất đau đầu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 493: Chương 493


Sau khi Diệp Ninh về nhà mới phát hiện Cố Phong vẫn chưa về, mà hiện tại cũng đã gần mười một giờ rồi.

Buổi sáng lúc Cố Phong đi ra ngoài cũng không có nói là hôm nay anh sẽ về trễ.

Nhưng mà cô nghĩ bộ đội có chuyện đột xuất cũng rất bình thường, cho nên cũng không để ý lắm.

Nếu trễ thế này rồi mà anh còn chưa về, vậy chắc đêm nay anh sẽ không về.

Sau khi xác nhận chuyện này, Diệp Ninh lập tức lấy ảnh chụp ra.

Tuy rằng cô chưa từng gặp cô gái trong ảnh, nhưng cũng có thể đoán được đối phương là ai.

Vài ngày trước đó Cố Phong luôn bận rộn xử lý chuyện em gái nhà họ Chu, cho nên người này chắc chắn là Chu Giai Bội rồi.

Những bức ảnh trông có vẻ thân mật này, chẳng qua chỉ là hình ảnh tiếp xúc bình thường mà thôi.

Còn bức ảnh trông rất giống như đang hôn môi kia, Diệp Ninh chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay, đây là ảnh chụp lợi dụng góc máy.

Cô cũng không vạch trần chuyện này với Mục Văn Hạo, cũng không cần thiết.

Cô không chút do dự quăng ảnh chụp vào trong bếp lò, nhìn ảnh chụp bị thiêu rụi.

Cô vì chuyện này mà trở mặt với Mục Văn Hạo, chỉ là bởi vì cô không muốn mang đến bất cứ phiền phức gì cho Cố Phong, còn chuyện ảnh chụp này, cô đương nhiên sẽ không để ý.

Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng sột soạt, không đợi Diệp Ninh phản ứng lại, Cố Phong đã đẩy cửa đi vào.

Diệp Ninh theo bản năng nhìn về phía bếp lò, ảnh chụp đã bị đốt cháy sạch sẽ.

“Sao anh về trễ thế?”

Diệp Ninh chủ động hỏi, trông không có gì bất thường cả.

Không biết có phải vì mới từ bên ngoài về hay không, sắc mặt của Cố Phong có hơi lạnh nhạt.

“Mùi gì thế?”

Trong không khí tràn ngập mùi khói khi đốt cháy ảnh chụp.

Diệp Ninh không chút hoang mang giải thích: “Lúc nãy vô tình làm rơi vở vào trong bếp lò, cháy rồi.”

Cố Phong quan tâm hỏi: “Cô có bị sao không?”

Diệp Ninh cười lắc đầu, dời đề tài đi.

“Sao hôm nay anh về trễ thế?”

“Tôi... Bộ đội có chuyện đột xuất, cho nên về hơi muộn.” Lúc Cố Phong trả lời có hơi chần chờ.

Diệp Ninh cũng không nhận ra có cái gì không thích hợp hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.” Cố Phong cởi áo khoác treo lên giá áo trên cửa, sau đó lại giống như tùy ý hỏi: “Hôm nay cô lại đến cửa hàng bán đàn luyện tập sao?”

Diệp Ninh hơi sửng sốt, sau đó đáp: “Ừ.”

Vẻ mặt Cố Phong hơi cứng lại vài giây, nhưng vài giây sau lại nhanh chóng khôi phục lại như lúc ban đầu.

“Hiện tại cô đã có vị trí ổn định trong đoàn văn công rồi, không cần thiết làm bản thân quá vất vả.”

“Được, tôi biết rồi.” Ngoài miệng Diệp Ninh đồng ý, nhưng trong lòng lại thở dài.

Nếu cô không lấy cửa hàng bán đàn ra để viện cớ thì chuyện cô đến Hồng Hải ca hát chắc chắn sẽ không giấu được anh.

“Đúng rồi, ngày mai là ngày đoàn văn công phỏng vấn, anh có nói với em Chu chưa?”

Cô thu hồi suy nghĩ, âm thầm chuyển đề tài lên người Chu Giai Bội.

“Hôm trước tôi có gặp em ấy, đã nói hết với em ấy rồi. Con bé cũng khá tự tin, còn nhờ tôi cảm ơn cô nữa.” Trong việc Chu Giai Bội, Cố Phong hoàn toàn không hề che giấu cô điều gì.

“Tôi cũng có làm cái gì đâu.” Diệp Ninh vừa nói theo vừa suy nghĩ xem phải nói bóng nói gió thế nào để nhắc nhở Cố Phong: “Em Chu ở đó có quen không?”

“Cũng còn tạm được, năng lực thích ứng của em ấy khá tốt, hai ông bà cụ già cũng rất thích em ấy. Chỉ cần ngày mai có thể phỏng vấn đậu thì coi như em ấy đã có thể dừng chân yên ổn ở nơi này rồi.”

Nhắc đến Chu Giai Bội, Cố Phong vẫn luôn rất quan tâm.

“Cô ấy ở chỗ này cũng không có người thân gì, chắc là cần các anh chăm sóc rất nhiều. Nhưng mà hiện tại anh vừa mới đến doanh bộ, chắc là cũng có rất nhiều việc. Không bằng anh nói cho cô ấy biết cách liên lạc với tôi đi, sau này nếu cô ấy có việc gì thì có thể đến tìm tôi giúp, như vậy anh cũng không cần phải thường xuyên lo lắng nữa.”

Diệp Ninh cố ra vẻ nhẹ nhàng nói.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 494: Chương 494


Cô nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có làm như thế mới có thể giảm bớt việc Cố Phong và em Chu tiếp xúc với nhau.

Ngay từ đầu Cố Phong cho rằng Diệp Ninh chỉ là thuận miệng quan tâm, nhưng mà nghe cô nói nhiều như thế, đột nhiên ý thức được gì đó.

Dựa theo sự hiểu biết của anh về Diệp Ninh thì Diệp Ninh cũng không phải loại người thích lo chuyện bao đồng, hơn nữa còn là em gái của chiến hữu anh.

Nhưng mà hiện tại cô lại chủ động nói muốn hỗ trợ chăm sóc Chu Giai Bội?

Trong đầu anh lập tức xuất hiện những lời Lôi Vĩnh Minh vừa mới nói với anh, nếu thích một người thì khi nhìn thấy đối phương tiếp cận với người khác phái khác, sẽ ghen tị.

Không lẽ hiện tại cô đang để ý chuyện anh và Chu Giai Bội tiếp xúc với nhau?

Tuy rằng suy nghĩ này nghe có vẻ rất hoang đường, nhưng lại làm anh trở nên vô cùng hưng phấn.

Trong lòng dâng lên một cảm xúc vui sướng không thể nào miêu tả được, từ trước đến nay anh chưa bao giờ cảm nhận được niềm vui này.

Diệp Ninh không chờ được câu trả lời của Cố Phong, lại nhìn thấy vẻ mặt của anh bắt đầu dần dần thay đổi, hơn nữa còn thay đổi liên tục.

Những lời cô vừa mới nói có vấn đề gì hay sao mà lại làm anh có phản ứng như thế?

“Cố Phong?”

Cố Phong ý thức được bản thân hơi mất kiểm soát, ho khan để che giấu cảm xúc của mình.

“Tôi đang nghe đây, tôi đồng ý với đề nghị của cô, nhưng mà làm thế thì có phiền cô quá không?”

Diệp Ninh nghe anh đồng ý, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Phiền tôi dù sao cũng dễ hơn phiền anh, với lại chắc em gái nhà họ Chu cũng sẽ không có quá nhiều chuyện phiền phức đâu đúng không?”

Tuy rằng cô đồng ý ôm chuyện này, nhưng nếu Chu Giai Bội là chúa kiếm chuyện, mỗi ngày đều đi gây sự khắp nơi thì cô cũng không chấp nhận được.

Đối với chuyện này thì Cố Phong lại đưa ra câu trả lời khẳng định: “Không có nhiều chuyện đầu. Con bé rất độc lập, nếu không cũng không thể ở lại chỗ này phát triển một mình được.”

“Vậy là được rồi.” Diệp Ninh nỉ non, ít nhất tạm thời vượt qua khoảng thời gian này trước đã.

“Thật ra tôi chỉ xem em Chu giống như em gái thôi, trước kia tôi, Chu Sơn và Giả Hạo vào sinh ra tử cùng nhau, là chiến hữu có thể phó thác tính mạng cho nhau. Lần đầu tiên tôi gặp được em Chu thì em ấy mới mười lăm tuổi. Tuy rằng hiện tại em ấy đã trưởng thành, nhưng đối với tôi mà nói, em ấy vẫn cứ là đứa bé của ba năm trước.”

Cố Phong vô cùng trịnh trọng giải thích, chủ yếu là vì muốn làm Diệp Ninh yên tâm, không cần đi ghen tị với Chu Giai Bội.

Diệp Ninh nghe mà không hiểu ra sao, không biết vì sao anh lại nói mấy chuyện này với cô?

“Anh yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc cô ấy như em gái.”

Đây là lời hứa lớn nhất mà cô có thể đưa ra.

Cố Phong cảm thấy chắc là cô đã hiểu rồi, tâm trạng vốn có phần âm u, bởi vì cuộc nói chuyện của hai người lúc nãy mà trở nên sáng sủa trở lại.

Hôm sau.

Diệp Ninh nhận được thông báo của Từ Minh Vũ, bảo cô và Trịnh Thư Vân cùng nhau làm giám khảo phỏng vấn, tham gia cuộc phỏng vấn của đoàn văn công ngày hôm nay.

Trong sảnh phỏng vấn, không chỉ có các đội trưởng đều có mặt mà đến cả Lâm Thanh và Viên Học Trí cũng đến đây.

Rầm rộ như thế, có thể thấy lần này trong đoàn rất để ý lần tuyển dụng này.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân ngồi ở hàng thứ hai, nhìn một xấp hồ sơ báo danh dày cộm, số người đến phỏng vấn năm nay còn nhiều hơn năm ngoái hơn gấp đôi.

Diệp Ninh lật xem hồ sơ của mấy người này, đồng thời cũng nhìn thấy tên của Chu Giai Bội ở trong đó.

So với hồ sơ của những người khác thì hồ sơ của Chu Giai Bội đơn giản hơn rất nhiều.

Cạnh tranh kịch liệt như thế, chỉ sợ cô ấy chưa chắc sẽ được tuyển chọn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 495: Chương 495


“Năm nay đội của chúng ta định tuyển thêm bao nhiêu thành viên vậy?”

Diệp Ninh hạ giọng nói chuyện với Trịnh Thư Vân.

“Nghe ý của đội trưởng thì nhiều nhất là ba người, thành viên trong đội nhạc khí của chúng ta đã ổn định, là đội không thiếu thành viên nhất.” Câu trả lời của Trịnh Thư Vân còn xen lẫn thêm một chút khoe khoang.

“Bên phía đội ca hát thì đang dự định lựa chọn thật nhiều hạt giống tốt trong lần tuyển dụng này. Còn có đạo diễn Trương cũng đang cần bổ sung gấp diễn viên, còn có nhân viên khác. Lại thêm một số vị trí lung tung vặt vãnh, nhưng mà nếu cộng lại luôn hết thì số người được tuyển dụng sẽ không quá ba mươi người.”

Trịnh Thư Vân vừa nói vừa nhìn vào danh sách báo danh kia.

Số lượng người đến phỏng vấn chắc là hơn một trăm người, cho nên xác suất trúng tuyển sẽ chỉ nằm ở khoảng ba mươi phần trăm.

Diệp Ninh nói: “Lần này đúng là mỗi người đều phải tự dựa vào bản lĩnh của mình để vượt qua thử thách rồi.”

“Tôi cảm thấy đợt tuyển dụng lần này chắc chắn sẽ rất náo nhiệt.” Trịnh Thư Vân đã sắp không nhịn được, muốn bắt đầu nhanh lên.

Người phỏng vấn đầu tiên nhanh chóng bước lên.

Đầu tiên là tự giới thiệu bản thân, sau đó bắt đầu biểu diễn tài năng.

Tài năng của cô ta là vũ đạo, tuy rằng nhảy không quá đẹp, nhưng cũng không xấu, bình thường không có gì nổi bật.

Những người phỏng vấn tiếp theo hoặc là nhảy múa, hoặc là ca hát, thỉnh thoảng lại có một hai người biểu diễn nhạc cụ.

TBC

Mấy người Lâm Thanh và Viên Học Trí đều nghiêm mặt trong suốt quá trình, rõ ràng những phần biểu diễn này chưa thể thuyết phục được bọn họ.

Diệp Ninh thì lại ngồi xem vô cùng thả lỏng, thậm chí còn nhớ đến năm ngoái bản thân cô cũng từng đứng ở chỗ này.

Quả nhiên vị trí đứng khác nhau, tâm thái cũng sẽ khác nhau.

Trịnh Thư Vân thỉnh thoảng lại châu đầu ghé tai với cô, phát biểu cảm nghĩ của bản thân.

Cái gì mà giọng của người này quá cứng, tỉ lệ cơ thể của người kia xấu quá, rồi biểu diễn quá căng thẳng, dù sao đều bị cô ấy bắt bẻ.

“Hình như cũng không có phần trình diễn nào xuất sắc hết.” Trịnh Thư Vân nhỏ giọng cảm thán.

Đã có hơn hai mươi người phỏng vấn xong, trông có vẻ đều xấp xỉ như nhau.

Nhưng mà cô ấy còn chưa nói hết lời, ngay sau đó, cô gái lên sân khấu tiếp theo lập tức làm cô ấy trố mắt.

Cô gái kia trông chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi, dáng người cao gầy, tứ chi thon dài, nhất là đôi mắt ngây thơ không trải sự đời kia, giống như là tinh linh đột nhiên rơi xuống nhân gian vậy.

Cô gái xinh đẹp như thế vừa xuất hiện, lập tức làm cho mắt tất cả mọi người đều sáng ngời.

“Chào các vị ban giám khảo, tôi tên là Ngô Hàm Nhu, năm nay mười chín tuổi, tốt nghiệp học viện âm nhạc nước M.”

“Giỏi dữ vậy sao? Cô gái này đẹp thì cũng thôi đi, đến cả giọng nói cũng rất êm tai, lại còn là tốt nghiệp nước ngoài về nữa!” Trịnh Thư Vân lộ ra vẻ mặt khoa trưởng, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt hâm mộ với một cô gái cùng tuổi mình.

Thật ra cũng không thể trách cô ấy có suy nghĩ như thế, đến cả Diệp Ninh cũng nhịn không được nhìn chằm chằm vào Ngô Hàm Nhu một lúc lâu.

Người có biểu hiện kích động nhất đương nhiên là Lý Kiến Hoa rồi, nhất là sau khi nghe được Ngô Hàm Nhu là sinh viên tốt nghiệp của học viện âm nhạc nước ngoài, anh ấy chỉ thiếu điều viết hai chữ tôi muốn lên đầu nữa thôi.

Dù sao thì người có tài năng từ nước ngoài về như cô ta gần như sẽ không bao giờ xuất hiện ở đoàn văn công có quy mô như bọn họ.

“Mời cô biểu diễn tài năng của mình.” Lâm Thanh nói.

“Vâng, tiết mục tôi muốn biểu diễn là một ca khúc.”

Ngô Hàm Nhu tự nhiên hào phóng nói, trên mặt không có chút căng thẳng nào hết.

Trước đó đã có không ít người biểu diễn ca hát rồi, nhưng mà mọi người vẫn vô cùng chờ mong cô ta bắt đầu.

Ngô Hàm Nhu biểu diễn một ca khúc nước ngoài, hơn nữa còn hát chay.

Khi cô ta vừa mới mở miệng ra, tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Diệp Ninh cúi đầu nhìn về phía bảng báo danh của Ngô Hàm Nhu, bên trên có viết hồ sơ của cô ta, người này đúng là rất giỏi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 496: Chương 496


Lý Kiến Hoa nghe được như si như say, chờ Ngô Hàm Nhu biểu diễn xong, thậm chí còn trực tiếp vỗ tay.

Tuy rằng những người khác bình tĩnh hơn anh ấy một chút, nhưng cũng đều cảm thấy tiếng hát này rất xứng đáng nhận được một tràng pháo tay.

TBC

Năng lực chuyên nghiệp của Ngô Hàm Nhu hoàn toàn có thể đảm nhiệm vị trí hát chính trong đội ca hát, hơn nữa tất cả các phương diện đều mạnh hơn Tôn Manh Manh rất nhiều.

“Cô trúng tuyển! Ngày mai cô có thể đến đội ca hát báo danh!”

Lý Kiến Hoa trực tiếp thông báo kết quả, giống như sợ anh ấy nói chậm một giây thì người ta sẽ chạy mấy vậy.

Tuy rằng hành vi này của anh ấy là trái với quy trình phỏng vấn, nhưng tất cả mọi người đều đồng ý và thông cảm.

Thứ nhất, Ngô Hàm Nhu đúng là có thực lực như thế.

Thứ hai, trạng thái hiện tại của đội ca hát có thể nói là uể oải không phấn chấn, thiếu mất người hát chính là Vương Hinh Tuyết, tuy rằng cổ họng của Tôn Manh Manh đã khôi phục, nhưng cô ấy cần phải được bồi dưỡng thêm một đoạn thời gian nữa mới có thể trưởng thành đủ để làm trụ cột được.

Cho nên hiện tại đội ca hát thật sự cần gấp một ca sĩ có thực lực thật giỏi.

“Lần này coi như đội trưởng Lý vớ được bảo bối rồi.” Trịnh Thư Vân nói thầm với Diệp Ninh, cũng mừng thay cho đội ca hát.

Diệp Ninh cũng đồng ý gật đầu.

Nhưng mà làm tất cả mọi người kinh ngạc là Ngô Hàm Nhu lại từ chối Lý Kiến Hoa.

“Xin lỗi, tôi không muốn đến đội ca hát.”

Một câu nói làm mọi người đều ồ lên.

Sắc mặt của Lý Kiến Hoa thay đổi liên tục, cảm giác giống như vịt đã đến bên miệng lại đột nhiên tự vỗ cánh phành phạch bay mất vậy.

“Cô có ý gì, không phải cô đến đây phỏng vấn sao?”

Lúc nãy cô ta biểu diễn ca hát, vì sao lại muốn từ chối?

Đến cả Lâm Thanh cũng lộ ra vẻ nghiêm túc, chờ Ngô Hàm Nhu giải thích.

Giây tiếp theo, ánh mắt của Ngô Hàm Nhu lại xuyên qua mấy người Lâm Thanh và Lý Kiến Hoa, nhìn về phía Diệp Ninh.

Phản ứng của cô ta làm mọi người rất khó hiểu, Diệp Ninh lại càng không hiểu ra sao hơn.

Ngô Hàm Nhu đột nhiên nhìn Diệp Ninh mỉm cười, sau đó nói: “Tôi muốn đến đội nhạc khí.”

“...”

Mọi người đều lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, khó tin.

Cô ta học âm nhạc, hiện tại lại muốn vào đội nhạc khí, cái này phải giải thích thế nào đây?

Cằm của Lý Kiến Hoa suýt chút nữa đã rơi xuống đất, đồng thời còn “oán hận” nhìn về phía Từ Minh Vũ.

Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, trong số hơn hai mươi người đến phỏng vấn, có hơn tám mươi phần trăm đều bày tỏ ý muốn muốn gia nhập đội nhạc khí, còn không phải là bởi vì đội nhạc khí có hai người vô cùng nổi tiếng là Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân, tất cả mọi người chen đến bể đầu cũng muốn đi vào đó.

Từ Minh Vũ dở khóc dở cười, chuyện này thì có liên quan gì đến anh ta chứ.

Nếu như là người đến phỏng vấn khác thì anh ta cũng chỉ cười cho qua, nhưng mà cái cô Ngô Hàm Nhu này chắc chắn sẽ được trong đoàn tuyển dụng, cho nên anh ta cần phải hỏi cho rõ ràng.

“Đồng chí Ngô Hàm Nhu, cô nói cô muốn đến đội nhạc khí, vậy cô biết sử dụng loại nhạc cụ gì sao?”

Ngô Hàm Nhu vô cùng bình tĩnh nói: “Không biết, nhưng mà tôi có thể học.”

Cơ bắp trên mặt Từ Minh Vũ hơi run rẩy, không biết sử dụng nhạc cụ thì đến đội nhạc khí là cái quái gì chứ.

“Tôi cảm thấy cô nên đến đội ca hát, ở nơi đó, chuyên nghiệp và tài năng của cô sẽ được phát triển càng tốt hơn.”

Anh ta cũng coi như là rầu thúi ruột vì Lý Kiến Hoa rồi, chắc là Lý Kiến Hoa sẽ không trừng anh ta nữa nhỉ?

Ai ngờ Ngô Hàm Nhu lại lắc đầu thái độ vô cùng kiên định nói: “Tôi đến nơi này là vì Diệp Ninh, tôi nhất định phải vào đội nhạc khí.”

“Gì?” Từ Minh Vũ sợ ngây người, sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh.

Những người khác cũng có hành động như thế.

Diệp Ninh lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người, nhưng mà đến chính cô cũng không biết đây là chuyện gì mà.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 497: Chương 497


“Cô quen Diệp Ninh hả?”

Lâm Thanh mở miệng hỏi, những người khác đều yên lặng lại.

“Quen.”

Câu trả lời khẳng định của Ngô Hàm Nhu làm cho đương sự là Diệp Ninh càng thêm ngơ ngác.

Sao cô lại không biết cô quen với cô gái này từ lúc nào thế?

“Diệp Ninh, cô quen biết cô ấy hả?” Trịnh Thư Vân lập tức mất kiên nhẫn, nghĩ đến mấy ngày trước đúng là Diệp Ninh có hỏi thăm đến chuyện tuyển dụng lần này, không lẽ là vì cái cô Ngô Hàm Nhu này?

“Không quen.” Diệp Ninh phủ định, làm cho bầu không khí lập tức trở nên quái lạ.

Câu trả lời của hai người hoàn toàn trái ngược nhau, cho nên rốt cuộc bọn họ có quen nhau hay không?”

Ngô Hàm Nhu không chút hoang mang giải thích: “Diệp Ninh thật sự không biết tôi, nhưng tôi lại biết cô ấy.”

“Ui cha, cô em à, sau này cô cũng không thể nói như thế, rất dễ làm người khác hiểu lầm đó.” Trịnh Thư Vân đã hiểu, có hơi cạn lời nhắc nhở.

Nếu như dựa theo cách nói này của cô ta thì có lẽ người trong cả cái quân khu này đều quen Diệp Ninh.

Ngô Hàm Nhu lại không cảm thấy như thế, lại nhấn mạnh lại lần nữa: “Tôi đến đây là vì Diệp Ninh, nếu không thể vào đội nhạc khí thì tôi sẽ không gia nhập đoàn văn công.”

Cô ta kiêu ngạo như thế hoàn toàn là bởi vì điều kiện và thực lực của cô ta.

Lâm Thanh nhíu mày, dựa vào năng lực của cô ta, muốn đi vào đoàn văn công thì hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng mà cố tình cô ta lại đòi vào đội nhạc khí, nhưng rồi lại không biết sử dụng bất cứ loại nhạc cụ gì, như vậy cô ta sẽ không có bất cứ ưu thế gì ở đội nhạc khí, thậm chí còn có thể trực tiếp đánh rớt.

“Đoàn trưởng.” Lý Kiến Hoa ở bên cạnh cầu xin.

Nếu bây giờ thật sự từ chối Ngô Hàm Nhu, vậy đội ca hát sẽ không còn hi vọng gì nữa.

Lâm Thanh đương nhiên cũng hiểu được nỗi khó xử của Lý Kiến Hoa, hít thở sâu.

“Cô nói cô đến đây là vì Diệp Ninh, câu nói này có ý nghĩa gì?”

Diệp Ninh cũng gióng lỗ tai lên, muốn nghe cho rõ.

“Là nghĩa đen đó, Diệp Ninh ở chỗ nào thì tôi đi theo đó.” Câu trả lời của Ngô Hàm Nhu hoàn toàn giống như suy đoán.

Lâm Thanh nhìn thoáng qua Diệp Ninh.

Diệp Ninh chỉ lắc đầu, mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Lâm Thanh hiểu rõ, lại nhìn về phía Ngô Hàm Nhu: “Chúng tôi đã biết yêu cầu của cô, cô quay về chờ thông báo đi.”

Chuyện có tuyển dụng cô ta hay không thì còn cần phải suy nghĩ cẩn thận.

Ngô Hàm Nhu cũng không cảm thấy bất ngờ, lễ phép chào tạm biệt, sau đó đi ra ngoài.

Lâm Thanh tạm dừng buổi phỏng vấn trong chốc lát.

“Diệp Ninh, đây rốt cuộc là có chuyện gì thế này?” Trịnh Thư Vân thay mặt mọi người hỏi.

“Tôi thật sự không biết Ngô Hàm Nhu là ai?” Trong lòng Diệp Ninh còn muốn làm rõ chuyện này hơn mấy người bọn họ nữa.

“Không lẽ Ngô Hàm Nhu là người sùng bái cô?” Trịnh Thư Vân suy nghĩ một chút, sau đó lập tức đưa ra kết luận này.

Diệp Ninh lại không tự đánh giá cao bản thân đến thế, huống chi thực lực của Ngô Hàm Nhu cũng chẳng thua kém gì cô.

Cho nên việc này chắc chắn có vấn đề, chẳng qua hiện tại cô còn chưa xác định rõ rốt cuộc thì Ngô Hàm Nhu là địch hay là bạn.

“Tạm thời mặc kệ là nguyên nhân gì đi, cái cô Ngô Hàm Nhu này nhất định phải gia nhập đội ca hát!” Lý Kiến Hoa kích động bày tỏ thái độ: “Đoàn trưởng, chủ nhiệm, hai người cũng nhìn thấy thực lực của cô ấy rồi đó. Nếu cô ấy gia nhập đội ca hát, đoàn văn công của chúng ta cũng có thể tiến bộ vượt bậc.”

Lâm Thanh và Viên Học Trí liếc nhìn nhau, bọn họ đương nhiên cũng muốn như thế.

Từ Minh Vũ không khỏi xen lời vào: “Nhưng mà cô ấy lại cứ nhất quyết đòi đến đội nhạc khí.”

Loại người như thế này sẽ rất khó quản lý.

“Chuyện này cũng dễ xử lý thôi. Không phải cô ấy nhất quyết phải gia nhập đội nhạc khí mà là vì Diệp Ninh đang ở trong đội nhạc khí, chỉ cần làm Diệp Ninh cũng đến đội ca hát của tôi là được rồi, vậy chẳng phải là đẹp cả đôi đàng sao?” Lý Kiến Hoa nói một cách đương nhiên, thậm chí còn lộ ra vẻ mặt hưng phấn.

Anh ấy đã nhớ thương Diệp Ninh lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có hội để biến chuyện tốt này thành sự thật.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 498: Chương 498


Từ Minh Vũ lập tức xụ mặt xuống, cũng vô cùng kích động nói: “Đừng có mơ! Không có cửa đâu! Diệp Ninh là thành viên trong đội nhạc khí của tôi, không đi đâu hết! Anh đừng có nghĩ đến chuyện này nữa!”

Điên rồi à?

Cho dù có mất đi một trăm Ngô Hàm Nhu thì anh ta cũng sẽ không để Diệp Ninh rời khỏi đội nhạc khí.

Lý Kiến Hoa lại cố gắng thuyết phục: “Cho dù là Diệp Ninh hay là Ngô Hàm Nhu thì bọn họ đều là thành viên của đoàn. Cho dù ở cương vị nào thì chỉ cần có thể làm cống hiến tỏa sáng cho đoàn văn công là được rồi. Với lại Diệp Ninh cũng không có ký khế ước bán thân với anh, sao không thể đến đội ca hát của tôi được chứ.”

Từ Minh Vũ nổi giận đỏ mặt tía tai, đang yên đang lành tự nhiên bị “trộm”?

TBC

“Diệp Ninh là thành viên của đội nhạc khí, c.h.ế.t cũng là ma của đội nhạc khí!”

“Anh bớt nói khùng nói điên đi, anh hỏi ý kiến của Diệp Ninh chưa hả?”

Những lời này của Lý Kiến Hoa suýt chút nữa làm Từ Minh Vũ giận đến muốn hộc máu, hai người sắp sửa cãi nhau đến nơi rồi.

Cơ bắp khóe miệng Diệp Ninh co giật kịch liệt, thật sự không nỡ đi quan sát hành vi ấu trĩ của hai người này.

“Hai người đừng cãi nhau nữa.” Cuối cùng Lâm Thanh lên tiếng mới làm cho hai người yên lặng lại: “Chuyện của Ngô Hàm Nhu chờ chuyện nơi này xong lại bàn bạc tiếp, tiếp tục phỏng vấn.”

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đều bực bội ngậm miệng lại, hai người bọn họ vốn đang ngồi kế bên nhau, bây giờ một người vặn mặt sang trái, một người quay đầu qua phải, không ai thèm nhìn ai cái nào.

Mấy người phỏng vấn tiếp theo đó cũng có vài người có điều kiện khá tốt, mấy người Lâm Thanh đều ghi chép lại.

Nhưng mà trước đó có Ngô Hàm Nhu vô cùng tỏa sáng xuất hiện, cho dù là những người khá tốt kia cũng trở nên có chút bình thường.

Chờ đến khi Chu Giai Bội đi vào, Diệp Ninh cố ý nhìn thoáng qua hồ sơ trong tay, sau đó bắt đầu quan sát cô ấy.

Cô gái này có gương mặt cũng khá xinh đẹp, khí chất cũng ổn, trẻ trung hoạt bát.

Lúc tự giới thiệu cô ấy trông cũng có vẻ quá căng thẳng, tổng thể mang đến cho người ta cảm giác khá thoải mái.

Đầu tiên cô ấy hát một bài ca vùng núi, có thể nghe ra được cô ấy hoàn toàn không trải qua bất cứ trường lớp đào tạo chính quy nào cả, chỉ được cái giọng hát rất sạch sẽ, trong trẻo.

Diệp Ninh nghĩ đến sự quan tâm mà Cố Phong giành cho Chu Giai Bội, chỉ sợ lần này anh phải thất vọng rồi.

“Được rồi, cô quay về chờ thông báo đi.” Phần phỏng vấn của Chu Giai Bội nhanh chóng kết thúc.

Cô ấy nhìn phản ứng của mấy người Lâm Thanh, hình như cũng nhận ra cô ấy ca hát cũng không thể thu hút được sự chú ý của bọn họ.

“Xin chờ đã, tôi còn có một tài nghệ khác.”

Hành vi của cô ấy nằm ngoài dự đoán mọi người.

Lâm Thanh nhìn thoáng qua đồng hồ, vẫn quyết định lại cho cô ấy thêm một cơ hội nữa.

“Cô bắt đầu đi.”

Thậm chí chị ấy cũng không hỏi tài nghệ của cô ấy là gì.

Diệp Ninh cho rằng ngoại trừ ca hát ra, Chu Giai Bội có có tài nghệ khác như nhảy múa gì đó, nhưng mà không ngờ giây tiếp theo, trong miệng Chu Giai Bội lại phát ra tiếng chim hót.

Trong trẻo êm tai, giống tiếng kêu của chim thật đến chín mươi phần trăm.

Không chỉ có hai mắt Diệp Ninh sáng ngời mà những người khác cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Sau tiếng chim hót thì lại là tiếng gà gáy, sau đó là tiếng chó sủa, tiếng gió thổi, toàn bộ đều được Chu Giai Bội bắt chước, giống y như thật.

Trương Quốc Trụ vẫn luôn ngồi ở bên cạnh dần dần trở nên hưng phấn, rõ ràng là cũng rất thích khẩu kỹ của Chu Giai Bội.

Diệp Ninh vẫn luôn để ý đến phản ứng của mọi người, khóe miệng cong lên nở một nụ cười thả lỏng.

Cô gái này đúng là đã mang đến một bất ngờ.

Chắc là sẽ được tuyển thôi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 499: Chương 499


Đoàn văn công phỏng vấn suốt một ngày, chờ đến khi kết thúc, tren mặt mọi người đều lộ ra vẻ mỏi mệt.

Viên Học Trí chỉnh sửa tập hợp lại bảng ý kiến của mọi người, dùng nó làm căn cứ xác định người được chọn cuối cùng.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân cùng với các đồng nghiệp khác cùng nhau tan ca, Trịnh Thư Vân vừa đi vừa cảm thán.

“Không ngờ làm giám khảo phỏng vấn còn mệt hơn là đi tập luyện nữa.”

“Cô cả thấy mấy người đi phỏng vấn ngày hôm nay như thế nào? Có ai cực kỳ giỏi không?”

Mấy người Lý Mạn Mạn đều tò mò hỏi.

“Đúng là có, nhưng mà...”

Trịnh Thư Vân nghĩ đến Ngô Hàm Nhu, cô gái kia đúng ra rất giỏi, nhưng mục đích lại không quá rõ ràng.

“Nhưng mà cái gì, mau nói đi!”

Những người khác nghe cô ấy nói thế lại càng thêm tò mò.

“Các cô đừng hỏi tôi, hỏi Diệp Ninh đi, chuyện này có liên quan đến cô ấy đó.” Trịnh Thư Vân cũng không biết nên nói như thế nào, dứt khoát đẩy chuyện này cho Diệp Ninh.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, bị mọi người vây quanh hỏi thăm.

Cố Phong đứng cách của đoàn văn công không xa, nhìn thấy Diệp Ninh và các đồng nghiệp vừa nói vừa cười đi về phía này.

Nụ cười của cô hiền hòa lại thân thiết, đẹp đến mức làm người ta không rời mắt được.

Gần như cùng thời khắc đó, anh lập tức cảm giác được tim mình đập nhanh hơn rất nhiều.

Anh càng ngày càng tiếp cận đến “chân tướng” mà anh muốn xác nhận.

Nếu anh ghen tị, vậy có thể hoàn toàn khẳng định anh thích Diệp Ninh.

Anh đảo mắt nhìn về phía mấy đồng nghiệp nam đi bên cạnh Diệp Ninh, bầu không khí giữa bọn họ và Diệp Ninh vô cùng hòa hợp.

Anh nghiêm túc nhìn chằm chằm vài giây, muốn cảm nhận được cảm xúc thay đổi.

Nhưng lần này lại làm anh kinh ngạc, anh nhìn thấy Diệp Ninh tiếp xúc với các đồng nghiệp nam kia, nhưng lại không hề cảm thấy ghen ghét hay có cảm xúc gì khác cả.

Hình như kết quả này nằm ngoài dự đoán của Cố Phong.

Thật ra cũng không thể trách anh ngu ngốc được, thật sự là vì anh chẳng có kinh nghiệm yêu đương gì cả.

Bắt đầu từ năm mười tám tuổi gia nhập quân đội đến bên giờ, bên cạnh anh toàn là con trai đực rựa. Không chút nào khoa trương mà nói, ngoại trừ người nhà ra, số lần anh tiếp xúc với nữ tính có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Yêu đương vốn dĩ đã không nằm trong kế hoạch cuộc đời của anh, huống chi anh còn nhảy vọt qua giai đoạn quan trọng nhất này, trực tiếp nhảy vào hôn nhân luôn.

Hiện tại anh cẩn thận như thế cũng là bởi vì không muốn vì sự không chắc chắn của bản thân mà cuối cùng sẽ làm Diệp Ninh bị tổn thương.

Nếu thích thì phải đối xử nghiêm túc, sẽ theo đuổi, yêu nhau, chung sống cùng nhau.

Nếu như không có tình cảm thì cứ dựa theo những gì Diệp Ninh nói, mạnh người nào người nấy sống.

“Diệp Ninh, có phải đó là doanh trưởng Cố không? Anh ấy đến đón cô tan ca kìa.” Trịnh Thư Vân tinh ắt là người đầu tiên phát hiện ra Cố Phong đứng trước xe jeep.

Cố Phong mặc quân trang lại hơi dựa vào trước đầu xe, bớt đi một ít góc cạnh cứng rắn, thêm một chút vẻ ôn hòa điển tra.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy Cố Phong như thế, trong lòng bắt đầu cảm thán.

Người đàn ông này thật sự quá ưu tú.

Diệp Ninh nhìn về phía Cố Phong, có hơi kinh ngạc, có lẽ anh sẽ không tự nhiên vô cớ đến đón cô. Ngay sau đó cô lại nghĩ đến hôm nay là ngày Chu Giai Bội đến phỏng vấn, trong đầu lập tức có đáp án.

Chỉ trong chốc lát, mấy người bọn họ đã đi đến trước mặt Cố Phong.

“Doanh trưởng Cố, anh đến đón Diệp Ninh hả?”

Người dám không chút kiêng dè trêu chọc Cố Phong như thế, cũng chỉ có Trịnh Thư Vân thôi.

Cố Phong khẽ “ừm” một tiếng, sau đó lại nhìn về phía Diệp Ninh.

“Ui cha, tình cảm của hai người tốt ghê.” Trịnh Thư Vân phát ra tiếng cảm thán vô cùng khoa trương, làm những người khác cũng đều mỉm cười theo.

Nhưng mà ở đoàn văn công, chuyện tình cảm của Cố Phong và Diệp Ninh rất tốt cũng không coi là bí mật gì.

Dù sao mấy ngày trước Cố Phong còn cùng Diệp Ninh đến tham dự hôn lễ của Lý Mạn Mạn mà.

Diệp Ninh cũng không phản bác, chỉ cười mà không nói gì.

Đã có Cố Phong đến đón, mấy người khác đều biết điều, chào hỏi xong lập tức rời đi.

Diệp Ninh nhìn chiếc xe jeep phía sau anh hỏi: “Sao anh còn lái xe đến nữa?”

TBC

Cố Phong trả lời: “Tôi đi ra ngoài làm việc, sẵn tiện đến giờ này nên đến đón cô về luôn.”
 
Back
Top Dưới