Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 400: Chương 400


Trịnh Toàn Cường thức giận nhìn Lưu Hạt Tử, nếu không phải Lưu Hạt Tử là em họ ruột của anh ta, hơn nữa còn đã đi theo anh ta nhiều năm như thế, làm việc cũng rất tận tâm tận lực, anh ta đã muốn rút s.ú.n.g ra b.ắ.n c.h.ế.t gã luôn cho rồi!”

“Nếu mày không khống chế được cái thứ dưới đ*ng q**n thì tao cắt nó đi cho mày, nếu không sớm muộn gì mày cũng c.h.ế.t vì nó!”

Trịnh Toàn Cường thật sự bắt đầu có ý định muốn làm như thế, từ trước đến nay anh ta chưa bao muốn nhúng tay vào chuyện ăn nhậu chơi gác bài bạc của mấy tên đàn em.

Bởi vì con người đều có d*c v*ng, có d*c v*ng thì mới có thể dễ dàng khống chế. Nhưng mà một khi d*c v*ng quá lớn thì sẽ biến thành phiền phức vô cùng vô tận.

Mà nhược điểm lớn nhất của Lưu Hạt Tử chính là quá mê gái!

Quả nhiên anh ta vừa mới nói như thế, Lưu Hạt Tử lập tức quỳ phịch xuống trước mặt anh ta, ôm lấy chân anh ta.

TBC

“Đại ca, em thật sự biết sai rồi, lần sau sẽ không dám làm thế nữa! Anh cũng biết mà, em cũng chỉ có chút thú vui này thôi, nếu như không chơi được nữa, vậy không bằng để em c.h.ế.t đi cho rồi.”

Nói xong lời cuối cùng, gã còn khoa trường gào khan, trông có vẻ rất quen với việc này rồi.

Trịnh Toàn Cường bị gã phiền muốn chết, giơ chân đạp mạnh.

Cú đá này cũng rất mạnh, Lưu Hạt Tử đau đến hít hà, hậm hực ngậm miệng lại.

“Biến ra ngoài cho tao, đừng để tao nhìn thấy mày nữa!”

Giọng điệu Trịnh Toàn Cường vô cùng hung ác, nhưng mà đối với Lưu Hạt Tử mà nói, đây giống như tiếng trời.

Trịnh Toàn Cường nói thế cũng có nghĩa là sẽ không vì chuyện ngày hôm nay mà cho gã một hình phạt kh*ng b* nào đó.

Lưu Hạt Tử vừa lăn vừa bò rời khỏi, cuối cùng trong phòng khách cũng đã yên lặng lại.

Bên cạnh có một tên đàn em khác cẩn thận hỏi: “Đại ca, vậy bây giờ phải làm sao đây?”

Bên ngoài toàn là công an, lỡ như điều tra ra được chỗ của bọn họ, vậy hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.

Trịnh Toàn Cường thở mạnh ra một hơi, gương mặt âm u như muốn vắt ra nước.

Dựa theo kế hoặc của anh ta thì còn cần phải chờ thêm một đoạn thời gian nữa mới có thể rời khỏi kinh thành, nhưng mà hiện tại lại cần phải chuẩn bị sẵn sàng trước mọi thứ mới được.

Lần này số lượng hàng hóa bán ra không nhỏ, chỉ cần thành công thì anh ta có thể kê cao gối mà ngủ, sống an nhàn suốt nửa đời sau.

Nhưng mà anh ta đương nhiên sẽ không nói những chuyện này cho đám đàn em nghe.

“Mấy ngày nay không có lệnh của tao, không ai được phép bước ra khỏi cánh cửa này một bước! Tụi bây cũng đi ra hết đi, Sở Mục ở lại!”

Từ đầu đến cuối Sở Mục luôn đứng thẳng ở một góc bên cạnh, không hề nói tiếng nào.

Trịnh Toàn Cường nhìn về phía anh: “Cậu có biết chuyện của Hạt Tử không?”

“Biết.” Sở Mục trả lời không chút do dự, ăn ngay nói thật.

Trịnh Toàn Cường hình như cũng đã đoán được từ trước: “Vậy mà cậu cũng để mặc cho nó đi quậy.”

Sở Mục trả lời: “Tôi đã khuyên rồi, nhưng lại không có tác dụng gì.”

“Đương nhiên là không có tác dụng rồi, Hạt Tử nhìn thấy gái đẹp là như chó thấy xương, không ăn được là sẽ không bỏ qua. Lần này nó lại nhắm tới con nào thế?”

Trịnh Toàn Cường đốt một điếu thuốc, trông có vẻ không quá để ý nói.

Nhưng mà câu hỏi này lại làm Sở Mục cảm thấy bất ngờ, thậm chí còn hơi khựng lại một chút sau đó mới trả lời: “Tôi cũng không rõ lắm. Nhưng mà có lẽ đối với anh ta thì cô gái nào cũng như nhau thôi, chắc không được bao lâu là sẽ lại đổi mục tiêu khác.”

Đối với Sở Mục bình thường luôn kiệm lời mà nói, đây đã là câu nói dài nhất mà anh từng nói.

Trịnh Toàn Cường giống như cũng không suy nghĩ quá nhiều, không tiếp tục hỏi nữa.

Nghĩ đến trạng thái hiện tại của Lưu Hạt Tử, anh ta đã không thể trông cậy vào nữa, ánh mắt khi nhìn về phía Sở Mục trở nên thâm thúy hơn một chút.

“Cậu chuẩn bị đi, ngày mai đi ra ngoài với tôi.”

“Được.”

Sở Mục rũ mắt, có cảm xúc gì đó chợt lóe rồi biến mất.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 401: Chương 401


Lưu Hạt Tử trốn ở trong phòng, mượn rượu giải sầu, thuận tiện ngẫm lại tất cả những chuyện phát sinh trong hai ngày nay.

Càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, càng nghĩ càng giận.

Mãi đến khi Trịnh Toàn Cường chủ động đến đây, gã mới hoảng loạn đứng lên.

“Anh họ.”

Trước mặt người khác Lưu Hạt Tử luôn gọi Trịnh Toàn Cường là đại ca, nhưng mà khi không có người khác, gã sẽ thay đổi cách xưng hô càng thêm thân mật.

TBC

Trịnh Toàn Cường tiến vào, đầu tiên là nhìn thoáng qua gương mặt vẫn còn dấu bàn tay của Lưu Hạt Tử, sau đó nhìn bình rượu đã vơi đi hơn phân nửa trên bàn.

“Ngồi xuống đi.”

Lưu Hạt Tử thật sự rất sợ hãi Trịnh Toàn Cường, xem lời anh ta nói giống như thánh chỉ, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh.

“Còn đau không?” Trịnh Toàn Cường quan tâm hỏi làm Lưu Hạt Tử có chút sợ hãi và vui sướng.

“Không đau từ lâu rồi.”

Lưu Hạt Tử rặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc.

“Em cũng đừng trách anh, lần này em gây ra họa lớn như thế, nếu anh không đánh em thì không thể nào cho mấy anh em khác một lời giải thích được.” Trịnh Toàn Cường hiếm khi mà kiên nhẫn chủ động giải thích.

“Anh họ, em biết mà, lần này là em gây thêm phiền phức đến cho anh.” Lưu Hạt Tử lộ ra vẻ mặt cảm động, ước gì có thể đào tim móc phổi cho Trịnh Toàn Cường.

Trịnh Toàn Cường vỗ vai của gã nói: “Chờ chuyện lần này qua đi rồi, anh họ dẫn em đi ra nước ngoài chơi. Mấy ngày nay em cứ tạm thời chịu đựng một chút, đừng đi ra ngoài kiếm chuyện.”

Trịnh Toàn Cường thật sự quá hiểu biết con người Lưu Hạt Tử, có anh ta ở đây thì còn có thể khống chế Lưu Hạt Tử. Nhưng nếu anh ta không có ở đây, Lưu Hạt Tử sẽ muốn làm gì thì làm, cho nên anh ta tuyệt đối không thể làm Lưu Hạt Tử gây ra chuyện gì nữa.

Lưu Hạt Tử đảo mắt liên tục, đột nhiên lộ ra vẻ mặt ấm ức.

“Anh họ, anh tưởng em đi tìm con nhỏ kia đều là vì em hay sao?”

Trịnh Toàn Cường lập tức nhận ra gã có chuyện muốn nói: “Em có ý gì hả?”

Lưu Hạt Tử lại không lập tức nói ra những gì gã nghi ngờ về Sở Mục mà lại cố ý ấp úng lập lờ.

“Hiện tại em còn chưa thể xác định hoàn toàn, nếu anh họ tin em thì cứ để em bắt con nhỏ kia về, đến lúc đó em chắc chắn sẽ cho anh họ một bất ngờ cực lớn.”

Lưu Hạt Tử là một người thông minh, cũng biết nếu chỉ dựa vào suy đoán của một mình gã thì sẽ không thể nào thật sự d.a.o động vị trí của Sở Mục trong lòng Trịnh Toàn Cường, nhưng mà nếu như có thể bắt cô gái kia đến đây thì mọi chuyện sẽ dễ hơn rất nhiều.

Cho dù Sở Mục thật sự không có vấn đề gì thì cũng có thể làm một vài thứ trên người cô gái kia, làm Sở Mục thành người có vấn đề.

Trịnh Toàn Cường cũng không thích loại cảm giác bị che giấu này: “Muốn nói thì nói ngay bây giờ.”

Lưu Hạt Tử lập tức nịnh nọt nói: “Anh họ, anh cho em cơ hội cuối cùng này đi, em bảo đảm sẽ không làm anh thất vọng.”

Trên mặt Trịnh Toàn Cường lộ ra chút không vui, Lưu Hạt Tử còn che che giấu giấu như thế, chắc cũng chỉ là vì muốn kiếm cớ thôi, mục đích chỉ là vì muốn bắt cô gái kia về.

Cho nên rốt cuộc đó là loại phụ nữ như thế nào mới có thể làm cho thằng em họ chúa mê gái của anh ta c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt như thế chứ?

“Hiện tại mấy công an ở bên ngoài đều là vì bắt em đúng không? Em muốn c.h.ế.t thì đừng có liên lụy đến anh.”

Toàn thân anh ta vô cùng âm u, cảm thấy Lưu Hạt Tử thật đúng là bùn nhão không trét lên tường được.

“Anh họ, em có thể bảo đảm em sẽ không làm công an phát hiện, anh cũng biết em sợ c.h.ế.t nhất mà. Nhưng mà nếu bắt được con nhỏ kia là em sẽ tìm ra được gián điệp lẩn trốn bên trong chúng ta!” Lưu Hạt Tử biết nhất định phải để lộ ra một chút tin tức, nếu không Trịnh Toàn Cường chắc chắn sẽ không đồng ý.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 402: Chương 402


Quả nhiên, lúc Trịnh Toàn Cường nghe gã nói có gián điệp thì sắc mặt lập tức thay đổi ngay.

“Em đang nghi ngờ ai?”

Toàn thân anh ta giống như bị bóng ma bao phủ, âm trầm kh*ng b*.

Tên của Sở Mục đã đến bên miệng của Lưu Hạt Tử, nhưng lại bị gã nuốt ngược vào trong.

“Hiện tại em còn chưa thể xác định chắc chắn.”

Trịnh Toàn Cường nhìn chằm chằm mặt gã, xác định gã không phải đang nói đùa, im lặng vài giây rồi mới từ ghế sofa đứng lên.

Lưu Hạt Tử trông mong nhìn chờ anh ta đưa ra quyết định.

“Được rồi. Nếu em bị công an bắt thì em cũng tự biết sẽ có hậu quả như thế nào.” Trịnh Toàn Cường lạnh lùng nói một câu, sau đó đi ra ngoài.

Đối với Trịnh Toàn Cường mà nói, không có chuyện gì quan trọng hơn việc bắt gián điệp ở bên người.

Lưu Hạt Tử vui mừng muốn chết, gã không sợ bị công an bắt, bởi vì đây là chuyện không thể nào xảy ra.

Hiện tại được đại ca cho phép, cuối cùng thì người đẹp kia cũng đã không thể thoát khỏi lòng bàn tay của gã.

Gã lại tự rót cho mình một ly rượu đầu, vừa uống vừa đắc ý nỉ non.

“Sở Mục à Sở Mục, mày tưởng mày làm việc kín đáo lắm à? Không thể trốn khỏi con mắt Hạt Tử tao đâu, hai lần hành động liên tiếp đều thất bại, hơn nữa tao vừa mới định bắt con nhỏ kia là nó lập tức muốn đi ngay, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ.”

Nói xong lời cuối cùng, gã bưng ly rượu lên uống cạn, cảm thấy gã đã nắm giữ được bí mật của Sở Mục rồi.

Mà chuyện gã phải làm chính là tranh thủ lúc Sở Mục chưa biết được tin tức, bắt cô gái kia về, “hưởng thụ” cho sướng xong, sau đó quăng đến trước mặt Sở Mục và đại ca, làm Sở Mục không còn đường xoay sở nữa.

Reng reng reng.

Đêm hôm khuya khoắt, Diệp Ninh đang ngủ sau lại đột nhiên bị tiếng chuông điện thoại vang lên đánh thức.

Cô gần như là lập tức tỉnh táo lại, nhưng không sốt ruột cầm ống nghe lên, mà là chờ tiếng chuông vang lên đến giây cuối cùng rồi mới đi nghe máy.

“Alo, ai đó?”

“Người đẹp, em không cần phải biết anh là ai đâu, chỉ cần trả lời câu hỏi của anh là được rồi.”

Giọng nam đáng khinh từ trong ống nghe truyền đến làm Diệp Ninh lập tức cảm thấy vô cùng khó chịu.

Giọng điệu nói chuyện này lập tức làm cô nhớ đến người đàn ông cô gặp được ở hành lang trong tiệm cơm. Ngoại trừ người kia ra thì không còn có người thứ hai nào có thể làm cô cảm thấy buồn nôn đến thế.

“Tôi biết anh là ai rồi, anh tên Lưu Hạt Tử đúng không? Những người muốn bắt cóc tôi ngày hôm nay là do anh sai khiến đúng chứ?” Diệp Ninh chủ động xuất kích.

Lưu Hạt Tử không chỉ không sợ hãi, ngược lại càng cười thêm ngông cuồng.

TBC

“Không hổ là người đẹp mà anh đây vừa ý, không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh nữa. Nhưng mà mấy chuyện này rốt cuộc là do cô em tự nghĩ ra, hay là do Sở Mục âm thầm nói cho cô em biết thế?”

Cho dù cách điện thoại, Diệp Ninh cũng có thể cảm nhận được vẻ âm hiểm và đáng khinh của Lưu Hạt Tử.

“Sở Mục là ai? Rốt cuộc các anh muốn cái gì?”

Hôm nay cô cố ý không hỏi Cố Phong tên hiện tại của anh là gì. Bởi vì cô rất rõ ràng, cô biết càng ít thì cô và Cố Phong mới càng thêm an toàn.

Tuy rằng cô thật sự không biết, nhưng Lưu Hạt Tử hỏi như thế, cô cũng có thể đoán ra được Sở Mục chính là tên giả hiện tại của Cố Phong.

“Ha ha, người đẹp à, cô em cũng đừng giả ngu với tôi nữa, cô cứ nhất quyết muốn tôi nói rõ ràng ra luôn sao? Sở Mục còn chẳng phải là tên Cố Phong mà cô gọi hôm trước à. Có phải là tên đó gọi điện thoại báo cho cô, bảo cô nhanh chóng chạy khỏi kinh thành không?”

Tuy rằng Lưu Hạt Tử đang thử, nhưng giọng điệu lại vô cùng tự tin và khẳng định.

Đầu óc Diệp Ninh nhanh chóng vận chuyện, không chỉ vô cùng căng thẳng mà còn rất ảo não.

Nếu bởi vì sự xuất hiện của cô mà làm Cố Phong bại lộ thân phận, chỉ sợ không chỉ làm anh không thể hoàn thành nhiệm vụ mà còn có thể sẽ dẫn đến mối họa nguy hiểm đến tính mạng của anh nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 403: Chương 403


“Tôi không hiểu anh đang nói cái gì hết. Nhưng mà anh cũng đừng quá kiêu ngạo, tôi đã báo công an rồi, hiện tại công an cả thành phố đều đang truy nã các anh!” Giọng điệu Diệp Ninh rất cứng rắn cảnh cáo.

“Ha ha ha! Người đẹp à, cô em ngây thơ quá rồi đó, nhưng mà tôi thích. Nếu đám công an vô dụng kia thật sự có tác dụng thì làm sao bây giờ tôi còn có thể gọi điện thoại cho cô nữa chứ?”

Lưu Hạt Tử đã thể hiện rõ ràng cho cô biết cái gì gọi là không thèm sợ hãi thứ gì.

Bàn tay cầm ống nghe của Diệp Ninh siết chặt lại, những người này đến cả công an cũng không sợ, rõ ràng không phải là loại lưu manh bình thường, có lẽ thân phận của bọn họ còn đáng sợ hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều!

“Sao lại không nói gì nữa, bị anh đây dọa sợ rồi à?” Lưu Hạt Tử giống như rất hài lòng với khí thế của bản thân, hơn nữa cũng không hề sốt ruột muốn cúp máy.

Diệp Ninh lại càng thêm bình tĩnh: “Rốt cuộc thì anh muốn cái gì?”

“Đơn giản thôi. Chỉ cần cô thừa nhận Sở Mục chính là người cô quen là được rồi.” Lưu Hạt Tử cố ý nói như thế, gã muốn xác định Sở Mục chính là gián điệp, cũng muốn có được cô gái này.

Diệp Ninh hít sâu một hơi, cô biết rõ cô càng phủ nhận thì chỉ sợ sẽ càng làm đối phương thêm nghi ngờ.

“Được rồi, tôi thừa nhận, vậy bây giờ các anh đã có thể buông tha tôi chưa.”

Cô trả lời vô cùng dứt khoát, dứt khoát đến mức vẻ mặt của Lưu Hạt Tử ở đầu dây bên kia hoàn toàn c**ng c*ng lại.

Lưu Hạt Tử rất không vui, phản ứng của cô gái này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của gã.

Nếu Sở Mục thật sự có vấn đề thì sao đối phương lại thừa nhận dễ dàng như thế chứ?

Nếu thái độ của cô là thế này, cho dù cuối cùng cô và Sở Mục đối chất với nhau thì đại ca cũng sẽ không tin.

“Vậy cô nói cho tôi biết Sở Mục làm nghề gì, tiếp cận chúng tôi là có mục đích gì?”

Diệp Ninh lại mở miệng, trong giọng nói tràn ngập vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi đã nói là tôi nhận lầm người, là chính anh không tin, cứ nhất quyết bắt tôi phải thừa nhận. Sao tôi biết được anh ta làm nghề gì, có mục đích gì chứ!”

Sắc mặt Lưu Hạt Tử vô cùng âm u, không lẽ là gã lầm rồi sao?!

“Cô đừng tưởng rằng cô nói như thế thì tôi sẽ tin tưởng cô.”

“Anh muốn tin hay không thì tuy! Hơn nữa tôi cảnh cáo các anh, công an sẽ bảo vệ an toàn cho tôi, nếu các anh còn dám đến quấy rầy tôi, vậy chỉ có một con đường chết!”

Diệp Ninh hung dữ uy h**p, nói xong lập tức chuẩn bị dập máy.

“Được thôi, nếu cô vẫn không chịu nhận rằng cô quen Sở Mục, vậy bây giờ tôi lập tức g.i.ế.c tên này, cô cứ chờ nhặt xác đi ha.”

Lời nói mang theo sát ý của Lưu Hạt Tử lại truyền đến lần nữa.

Trong lòng Diệp Ninh căng thẳng, sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng trong giọng nói lại không biểu hiện ra chút nào.

“Anh muốn g.i.ế.c ai thì cứ g.i.ế.c đi, không liên quan gì đến tôi! Loại người khốn nạn như mấy người c.h.ế.t sạch hết mới tốt!”

Cô tức giận bất bình mắng chửi, dùng súc dập ống nghe xuống thật mạnh.

Khoảnh khắc điện thoại bị ngắt kết nối, trán của cô cũng toàn là mồ hôi, những lời Lưu Hạt Tử nói vẫn làm trong lòng cô không được yên tâm.

Tuy rằng cô tin tưởng Cố Phong sẽ không vô dụng như thế, nhưng hiện tại cô cũng có thể khẳng định, Lưu Hạt Tử rõ ràng là đã bắt đầu nghi ngờ Cố Phong rất nhiều rồi.

Cô không biết rốt cuộc Lưu Hạt Tử là ai, có thân phận và địa vị như thế nào, nhưng Cố Phong chắc chắn đang có nguy hiểm.

Mà tất cả những chuyện này đều là vì sự xuất hiện của cô, có lẽ cô nên nghĩ cách để hoàn toàn đánh nát lòng nghi ngờ của Lưu Hạt Tử với Cố Phong mới được.

Diệp Ninh suy nghĩ rất nhiều, ở đầu dây bên kia của điện thoại, Lưu Hạt Tử cũng bực bội đập bể bình rượu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 404: Chương 404


Ngay từ đầu gã còn cho rằng có thể thông qua lần thử thăm dò này để lấy được tin tức hữu dụng, nhưng không ngờ rằng cô gái này lại hoàn toàn không thèm để ý đến sự sống c.h.ế.t của Sở Mục.

Nếu không phải gã nghi ngờ sai, vậy thì chính là cô gái này quá biết cách diễn kịch.

Gã vẫn phải nhanh chóng bắt cô gái kia về, để cô đối chất với Sở Mục, đến lúc đó hai người bọn họ chắc chắn sẽ để lộ dấu vết.

Ngày hôm sau.

Diệp Ninh gần như thức trắng cả đêm, cũng không nghĩ ra cách nào hay cả.

Bởi vì cô hoàn toàn không biết nhiệm vụ của Cố Phong là gì, tình cảnh hiện tại như thế nào, cho nên bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào của cô ngay lúc này cũng có khả năng lại sẽ mang thêm phiền phức mới đến cho Cố Phong.

Giữa rời đi và ở lại, cô quyết định chọn cách ở lại.

Cô lại nghĩ đến cú điện thoại bảo cô nhanh chóng rời khỏi kinh thành đêm hôm đó, có lẽ là do Cố Phong gọi cho cô.

Hôm qua Lưu Hạt Tử cũng đã thể hiện rất rõ gã đang nghi ngờ Cố Phong, Cố Phong âm thầm báo cho cô biết việc này, nếu cô cứ thế mà đi, tình huống của Cố Phong sẽ càng thêm bất lợi.

Cho nên cô ở lại thì mới có thể làm cho Lưu Hạt Tử cảm thấy mọi chuyện cũng không phải giống như gã đã đoán.

Cũng may hiện tại đã báo công an, sự an toàn của cô cũng có thể được bảo đảm.

Chỉ hi vọng công an có thể phát huy tác dụng, nhanh chóng bắt Lưu Hạt Tử lại bỏ tù đi.

Mà sự thật chứng minh sự lựa chọn của cô là đúng, hai ngày sau cô vẫn bình an ở lại trong nhà nghỉ, hơn nữa đến ngày thứ ba thì đã nhận được thông báo của đồn công an.

Bọn họ đã bắt được mấy tên bắt cóc định bắt cóc cô ở ga tàu hỏa hôm trước, bảo cô đi qua đó xác nhận.

Diệp Ninh nghe được tin tức này, đầu tiên là kinh ngạc và bất ngờ, sau đó lại căng thẳng và thấp thỏm.

Cô biết rõ hiện tại Cố Phong đang ở cùng một chỗ với mấy người này, nếu mấy người này bị bắt, vậy Cố Phong thì sao? Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành chưa?

Khi cô ôm theo tâm trạng thấp thỏm đi đến đồn công an, nhìn thấy mấy người đó cũng không có Cố Phong, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Có đúng là bọn họ không?”

Công an phụ trách vụ án này chủ động bảo Diệp Ninh đi ra xác minh.

Diệp Ninh gật đầu, nhưng mà sắc mặt lại rất nghiêm túc: “Là bọn họ, nhưng mà còn có những người khác nữa.”

Nơi này ngoại trừ không có Cố Phong ra, cũng không có tên Lưu Hạt Tử kia, với lại cũng thiếu mất người đàn ông bị cô đ.â.m bị thương để tra hỏi.

“Bọn họ đã khai khẩu cung rồi, mấy người này cũng là người có tiền án cướp bóc. Hôm đó bọn họ thấy cô là cô gái xinh đẹp, còn mang theo hành lý đi ra ngoài một mình, cho nên mới nảy ra ý đồ muốn cướp tiền cướp sắc.”

Khẩu cung lấy được khi thẩm vấn những người này trên cơ bản đều giống với những gì Diệp Ninh đã cung cấp.

Diệp Ninh nhíu mày: “Hôm đó tôi có nghe bọn họ nói là có người sai khiến bọn họ làm như thế, người kia tên là Lưu Hạt Tử.”

“Lưu Hạt Tử?” Công an lộ ra vẻ mặt khó hiểu, trong khẩu cung của mấy người kia cũng không có cái tên này.

Diệp Ninh gật đầu nói: “Đúng vậy.”

Cô không thể nói thêm quá nhiều, nếu không sẽ dính đến Cố Phong.

Công an thấy cô khẳng định như thế, lập tức bảo cô chờ một lúc, bọn họ tiếp tục tiến hành thẩm vấn đột kích.

Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, công an kia lại đi ra.

“Bọn họ đều nói là không quen ai tên Lưu Hạt Tử hết, có khi nào là cô nghe lần không?”

Những người này đều bị tách ra thẩm vấn riêng, trả lời đều giống như nhau, không tìm ra bất cứ điểm khả nghi nào.

Lúc đó một mình cô đối mặt với tình cảnh nguy hiểm như thế, có khả năng là đã nghe lầm.

Diệp Ninh đương nhiên là không nghe lầm, nhưng cô cũng biết chuyện này có vấn đề, nói không chừng những người này bị bắt cũng là chuyện đã dự mưu trước nữa.

Nếu là như thế này thì muốn bắt được Lưu Hạt Tử là chuyện không tưởng.

“Tôi cảm thấy tôi không có nghe lầm.”

Tuy rằng cô còn nhấn mạnh, nhưng mà lại không tra hỏi được gì từ trong miệng của mấy kẻ bắt cóc kia, cho nên cũng không thay đổi được gì.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 405: Chương 405


“Đồng chí công an, nếu mấy kẻ bắt cóc này đã bị bắt, vậy có phải tôi đã có thể rời khỏi kinh thành, quay về nhà rồi không?”

Diệp Ninh đứng trước cửa đồn công an, nói chuyện với công an tiễn cô về.

Cô cố ý ở lại kinh thành thêm ba ngày, trong ba ngày này cũng đã cho Cố Phong đủ thời gian để chứng minh anh không có thầm báo tin cho biết.

Đây cũng là chuyện duy nhất cô có thể làm cho Cố Phong.

“Được, nếu tiếp theo còn có vấn đề gì thì chúng tôi sẽ dùng điện thoại liên lạc với cô sau.”

Công an đích thân nhìn Diệp Ninh rời đi.

Diệp Ninh quay về nhà nghỉ, lập tức cầm lấy túi hành lý mà cô vẫn chưa từng mở ra mấy ngày nay.

Ngày hôm qua cô cũng đã nhờ người trong nhà nghỉ đặt lại vé xe cho cô rồi, hiện tại chuyện cô phải làm chính là nhanh chóng rời khỏi nơi này.

TBC

Nhưng mà trước khi đi cô cũng không quên đi đến tiệm thuốc Đông Y đã mở cửa kinh doanh, bỏ một đống tiền ra mua dược liệu để kéo dài tính mạng cho Cố Kiến Quốc.

Vừa mua được dược liệu xong, Diệp Ninh cũng coi như thở phào nhẹ nhõm.

Xảy ra một đống chuyện như thế, tất cả đều là vì thứ này.

Diệp Ninh từ trong cửa hàng bán dược liệu đi ra, tiện tay cản một chiếc xe taxi ở ven đường ngồi vào.

“Làm phiền đi đến ga xe lửa.”

Tài xế taxi thông qua kính chiếu hậu nhìn về phía Diệp Ninh, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, khởi động xe...

Sở Mục mới từ phòng sách của Trịnh Toàn Cường đi ra, đi vào sân thì đã bị Lưu Hạt Tử cười ha hả cản đừng lại.

“Sở Mục, mấy ngày nay anh luôn đi theo đại ca, vất vả rồi!”

Gã nói lời quan tâm đầy mỉa mai.

Tuy rằng Lưu Hạt Tử không biết mấy ngày nay Trịnh Toàn Cường đi gặp những người quan trọng gì, nhưng mà trước kia nếu phải đi làm loại chuyện này thì người duy nhất Trịnh Toàn Cường tin tưởng chính là gã.

Sở Mục lạnh nhạt liếc nhìn gã, không có ý định muốn nói nhảm thêm gì với gã cả.

Lưu Hạt Tử bị Sở Mục ngó lơ, lộ ra chút không vui, nhưng mà ngay sau đó lại nở một nụ cười âm u.

“Tôi đã bắt được cô gái kia rồi.”

Một câu nói vô cùng nhẹ nhàng lại thành công làm Sở Mục dừng chân lại.

Lưu Hạt Tử vô cùng hài lòng với phản ứng hiện tại của anh.

Sở Mục hỏi: “Cô gái nào?” Giọng nói vốn dĩ đã rất lạnh lùng hiện tại lại càng thêm áp lực.

Gương mặt đáng khinh của Lưu Hạt Tử nở một nụ cười tươi như hoa: “Có thể làm tôi nhớ mãi không quên như thế, còn có thể là cô gái nào nữa chứ. Chính là cô gái gọi anh là Cố Phong đó!”

Gã cố ý nhắc lại cái tên Cố Phong này, lãng phí nhiều công sức như thế, cuối cùng gã cũng đã thành công rồi.

Sở Mục đè nén vẻ âm u trong mắt xuống: “Vậy thì chúc mừng anh.”

Lưu Hạt Tử nghe anh khẩu thị tâm phi, chờ đợi phản ứng tiếp theo của Sở Mục, nhưng mà làm gã bất ngờ chính là sau khi Sở Mục nói xong, anh cũng không thèm tò mò hay hỏi thêm gì nữa, trực tiếp đi lướt qua người gã.

Trong vòng ba ngày này Lưu Hạt Tử vốn dĩ cũng đã có chút nghi ngờ có lẽ gã đã hiểu lầm rồi, phản ứng hiện tại của Sở Mục lại càng làm gã cảm thấy càng khó chịu hơn.

Cho nên gã thật sự lầm rồi sao, Sở Mục không phải là gián điệp?!

“Khoan đã.”

Đầu óc gã còn chưa phản ứng lại, cơ thể đã bắt đầu nhanh chóng hành động, lại cản đường của Sở Mục.

Sở Mục mất kiên nhẫn nhìn gã: “Còn có chuyện gì nữa?”

Ánh mắt Lưu Hạt Tử nhìn chằm chằm vào mặt anh, sợ bỏ lỡ bất cứ biểu tình nhỏ nhặt nhất của anh.

“Anh không muốn đi gặp cô gái kia sao?”

“Không muốn.” Vẻ mặt của Sở Mục ngoại trừ trông lạnh nhạt hơn bình thường ra thì đã không còn cái gì khác nữa.

Cuối cùng Lưu Hạt Tử vẫn mất kiên nhẫn: “Nhưng mà nếu tôi muốn anh đi gặp thì sao?”

Gã ta còn chưa từ bỏ ý định, còn muốn thử thêm lần cuối cùng.

Sở Mục khó chịu nhướng mày: “Anh đã đủ chưa đó?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 406: Chương 406


Lưu Hạt Tử vẫn còn có chút kiêng dè anh, lập tức thay đổi thành vẻ mặt thân thiết.

“Anh là người mà đại ca tin tưởng, thật ra cũng không phải tôi không muốn tin anh, nếu không thì tôi cũng đã không giữ bí mật không nói chuyện ở hành lang tiệm cơm cho đại ca nghe lâu như thế rồi. Hiện tại cô gái kia đang nằm trong tay tôi, chỉ cần anh đi qua đó gặp mặt cô ta một lần, ba mặt một lời trực diện. Sau này chúng ta sẽ là anh em sống c.h.ế.t có nhau, như thế không phải tốt lắm sao?”

“Tôi không cần thiết phải đi chứng minh với bất cứ ai cả.”

“Đúng, anh không cần, nhưng mà tôi và các anh em khác lại cần, đây là lần cuối cùng, thật sự là lần cuối cùng.”

Lưu Hạt Tử vừa nói cho có lệ, vừa cố ý ôm lấy vai Sở Mục, ôm anh đi ra ngoài.

Sở Mục lạnh nhạt hất văng tay gã ra nói: “Tôi tự đi được.”

Lưu Hạt Tử cố gắng khống chế vẻ đắc ý khi đã đạt được mục đích, chủ động đi ở đằng trước dẫn đường.

Bởi vì gã có ý đồ với Diệp Ninh, cho nên cũng không trực tiếp dẫn Diệp Ninh về, mà lại sắp xếp cô ở trong một nơi hẻo lánh khác.

“Tôi phải tốn rất nhiều công sức mới bắt cô gái này về được đó, đến cả mấy người Vương Ngũ cũng đã bị công an bắt đi hết rồi, như thế mới làm cô ta thả lỏng cảnh giác, đây là lần đầu tiên có một con đàn bà có thể làm tôi hi sinh nhiều như thế đó.”

TBC

Lưu Hạt Tử cố ý nói cho Sở Mục nghe, chính là vì làm Sở Mục biết chỉ cần là người phụ nữ mà gã muốn thì không có ai là không chiếm được.

Ánh mắt Sở Mục tối tăm.

Con người Lưu Hạt Tử trông thì có vẻ là một người rất mê gái, nhưng gã có thể đi theo bên người Trịnh Toàn Cường nhiều năm như thế, chắc chắn cũng không phải loại người đơn giản gì.

Cách gã làm thì mặt ngoài trông có vẻ là vì muốn có được một người phụ nữ, trên thực tế hi sinh năm người Vương Ngũ đi thì vụ án ở ga tàu hỏa mới có thể kết thúc, công an cũng sẽ không tiếp tục lùng bắt, làm liên lụy đến bọn họ nữa.

Chỉ e là đây mới thật sự là mục đích chân chính của gã.

Mà ba ngày nay Sở Mục luôn đi theo bên cạnh Trịnh Toàn Cường, không rảnh để ý đến hành động của Lưu Hạt Tử.

Trong lòng Sở Mục biết rất rõ, Lưu Hạt Tử dám làm chuyện lớn như thế, Trịnh Toàn Cường không thể nào không biết được.

Trong tiếng kể chuyện đầy hưng phấn của Lưu Hạt Tử, hai người nhanh chóng đi đến trước một căn nhà.

Nơi này cách cứ điểm của bọn họ không quá xa, hơn nữa hai bên trái phải đều có gia đình, hoàn toàn không nhìn ra có bất cứ vấn đề gì.

Lưu Hạt Tử trực tiếp đẩy cửa đi vào, hai tên đàn em của gã đang ngồi trong phòng khách uống rượu.

Những lúc không có hành động thì chuyện mấy người bọn họ thích làm nhất chính là uống rượu và đánh bài, hiện tại đương nhiên cũng là như thế.

Lưu Hạt Tử vừa đi vào, đầu tiên là nhìn thoáng qua căn phòng ngủ bị khóa lại ở bên cạnh, sau đó mới nhìn về phía hai tên đàn em đã say khướt.

“Cô ta có vấn đề gì không?”

Hai tên đàn em cười nịnh nọt, không chỉ đối với Lưu Hạt Tử mà còn với cả Sở Mục ở bên cạnh Lưu Hạt Tử nữa.

“Vẫn bình thường, chắc là còn chưa tỉnh lại nữa.”

Lưu Hạt Tử vô cùng hài lòng, thò tay vào túi lấy chìa khóa ra.

Thật ra hơn hai mươi phút trước Diệp Ninh trong phòng ngủ cũng đã tỉnh lại rồi, hoàn cảnh xa lạ và sợi dây thừng buộc trên người làm cô lập tức biết rõ tình cảnh hiện tại của mình.

Cô đề phòng rất cẩn thận rồi, không ngờ cuối cùng vẫn cứ bị bắt lại đây.

Xe taxi có để thuốc làm người ta ngất đi, cho nên cô vừa mới lên xa không được bao lâu thì đã mất đi tri giác.

Chuyện duy nhất đáng để ăn mừng chính là đối phương còn chưa làm gì cô, mà cái người tên Lưu Hạt Tử kia vẫn còn chưa xuất hiện.

Cô không kêu khóc la hét mà lập tức bắt đầu tự cứu.

Tuy rằng cô đã bị trói c.h.ặ.t t.a.y chân, nhưng cô vẫn gian nan lấy ra lưỡi d.a.o mà cô giấu sẵn trong cổ tay áo bông từ trước.

Về phương diện này thì từ trước đến nay cô vẫn chưa từng thả lỏng đề phòng.

Lấy được lưỡi d.a.o ra rồi, bắt đầu cắt đứt dây thừng trói tay.

Năm phút trước, cô đã thành công, cũng biết bên ngoài có người canh gác, cửa phòng cũng bị khóa từ bên ngoài rồi, cô không thể nào đi ra ngoài được, cô lại giả vờ tự trói mình lại, tìm cơ hội thoát đi.

Hiện tại nghe được bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện, cô biết cơ hội đến rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 407: Chương 407


Diệp Ninh siết chặt lưỡi d.a.o trong tay, mà dây thừng đang trói tay cô thì chỉ cần cô hơi dùng sức giãy dụa là có thể thoát ra ngay.

Thậm chí cô cũng đã tính toán trước rồi, nếu người đến thật sự là Lưu Hạt Tử, cô sẽ khống chế người đó trước, sau đó dùng Lưu Hạt Tử làm con tin để thoát khỏi nơi này.

Bên ngoài vang lên tiếng mở khóa, ngay sau đó, cửa phòng phát ra tiếng vang kẽo kẹt.

Diệp Ninh đang do dự không biết có nên tiếp tục giả vờ hôn mê hay không thì bóng dáng của Lưu Hạt Tử và Sở Mục đã lọt vào trong tầm mắt của cô.

Cô hơi nín thở, đầu óc đột nhiên trống rỗng trong chốc lát.

Cô đã nghĩ đến chuyện cô gặp được Lưu Hạt Tử, nhưng mà chưa bao giờ ngờ rằng Cố Phong cũng sẽ xuất hiện.

Đúng rồi, hiện tại anh không phải Cố Phong, anh tên là Sở Mục!

Cô nhìn thấy Sở Mục, cùng lúc đó, ánh mắt lạnh nhạt của Sở Mục cũng khóa chặt lên người cô.

Chỉ trong chốc lát, Diệp Ninh lập tức ý thức được gì đó, đảo mắt nhìn về phía Lưu Hạt Tử.

Quả nhiên chính là tên đàn ông đáng khinh từng trêu chọc cô ở trên hành lang tiệm cơm mấy ngày trước.

Lưu Hạt Tử lại nhìn về phía Diệp Ninh, không chỉ có hai mắt lập tức lộ ra vẻ d*m d*c mà còn liên tục nuốt nước bọt.

Dáng vẻ đáng khinh này còn lố lăng và làm cho người ta buồn nôn hơn lúc trước rất nhiều.

“Anh là Lưu Hạt Tử?”

Diệp Ninh cố ý bỏ qua sự tồn tại của Sở Mục, chất vấn Lưu Hạt Tử.

Lưu Hạt Tử đã sốt ruột đi đến trước mặt Diệp Ninh, hai mắt dính chặt lên trên người của cô.

“Đúng vậy, tôi chính là Lưu Hạt Tử. Người đẹp, cuối cùng chúng ta cũng gặp lại nhau rồi!”

Nhìn gương mặt xinh đẹp như hoa như ngọc của Diệp Ninh, trong đầu gã đã tự động liên tưởng đến chuyện tiếp theo sẽ sung sướng đến mức nào rồi.

Nếu không phải còn có Sở Mục đứng bên cạnh trở ngại thì gã đã muốn lập tức nhào lên rồi.

Diệp Ninh nhìn d*c v*ng không thèm che giấu trong mắt Lưu Hạt Tử, bàn tay nắm lưỡi đao giấu ở sau lưng lại siết chặt.

Nhưng cô biết hiện tại còn chưa phải lúc ra tay, hơn nữa có Sở Mục ở đây, Sở Mục chắc chắn sẽ không làm Lưu Hạt Tử tổn thương cô, hơn nữa anh chắc chắn sẽ tìm cơ hội cứu cô ra ngoài.

Cho nên hiện tại chuyện cô cần suy xét chính là để Sở Mục ra tay, hay là cô tự mình cứu mình sẽ tốt hơn?!

Lưu Hạt Tử khôn khéo ý thức được hình như Diệp Ninh đang tính toán gì đó.

Chuyện đã đến nước này rồi, vậy mà cô vẫn có thể giữ được dáng vẻ bình tĩnh, cô không sợ hãi gì sao?!

Gã tạm thời thu hồi mới suy nghĩ dâm loạn của mình, ra lệnh với hai tên đàn em: “Tụi mày đi ra ngoài trước đi, không có lệnh của tao thì không được đi vào quấy rầy.”

Hai tên đàn em đầu tiên là sửng sốt, nhìn Lưu Hạt Tử, lại nhìn Sở Mục, cuối cùng còn nhìn về phía người đẹp bị trói chặt quăng trên giường, đều lộ ra vẻ mặt đã hiểu.

Anh Hạt Tử và Sở Mục biết chơi ghê!

Hai người nghe lời đi ra ngoài, hơn nữa còn vô cùng biết điều mà đóng cửa phòng lại.

TBC

Lưu Hạt Tử vẫn còn đang cười, nhưng đôi mắt lại cố ý nhìn về phía Sở Mục.

“Sở Mục, anh thật sự không quen biết cô gái này à?”

Gã ta lên tiếng hỏi, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề hơn rất nhiều.

Gã cũng coi như đã nể mặt Sở Mục lắm rồi, cho đàn em đi hết, chỉ có chính gã mới biết được bí mật của Sở Mục.

Sở Mục vô cùng bình tĩnh liếc nhìn Diệp Ninh: “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi không quen biết cô ta.”

Hình như Lưu Hạt Tử đã sớm đoán được anh sẽ nói như thế, không hề kinh ngạc chút nào, sau đó lại có chút si mê nhìn về phía Diệp Ninh nằm trên giường.

“Người đẹp, cô em nghe thấy chưa? Sở Mục nói không quen biết cô kìa. Nếu cô cũng không quen biết anh ta, vậy tiếp theo đây cô phải trở thành người của tôi rồi!”

Gã cười âm u, toàn thân đều toát ra vẻ làm người ta buồn nôn.

Gương mặt Sở Mục căng chặt, đôi mắt tối đen lóe lên vẻ nguy hiểm.

“Anh đang uy h.i.ế.p cô ta.”

“Sao nào, anh đau lòng à?” Lưu Hạt Tử đang ước gì Sở Mục cản gã lại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 408: Chương 408


Diệp Ninh vẫn không nhúc nhích, nghe hai người nói chuyện, sau đó tự đưa ra phán đoán cho riêng mình.

Sở Mục cười lạnh: “Anh uy hiểp cô ta như thế, nếu cô ta vì muốn sống mà hãm hại tôi thì thế nào đây? Hay là nói cho dù cô ta có nói cái gì thì anh cũng đều sẽ khẳng định rằng tôi chính là gián điệp?”

Nói xong lời cuối cùng, trong giọng nói của anh đã xen lẫn chút kh*ng b* như mưa gió sắp đến.

Lưu Hạt Tử bị Sở Mục vạch trần ý đồ có hơi chột dạ, nhưng mà gã nhanh chóng điều chỉnh lại.

“Sao anh lại nghĩ như thế chứ, tôi chỉ là muốn biết sự thật thôi mà. Được rồi, nếu anh và cô ta thật sự không quen biết nhau, vậy tôi cũng không khách sáo với cô gái này nữa!”

Hiện tại gã đang là người nắm giữ quyền chủ động, Sở Mục không cho gã hỏi, vậy gã làm là được rồi.

“Người đẹp, em nghe thấy rồi đúng không, không phải anh không cho em cơ hội, mà là Sở Mục không muốn cứu em!”

Trong tình huống này thì châm ngòi ly gián mối quan hệ của hai người sẽ là cách làm có hiệu quả nhất.

Quả nhiên, gương mặt trắng nõn của Diệp Ninh dần dần có chút một thay đổi.

Cô nhìn chằm chằm vào Sở Mục, sau đó run giọng nói: “Tôi cầu xin anh, cứu tôi đi, tôi có tiền, tôi có thể cho anh rất nhiều tiền...”

Từ đầu đến cuối Sở Mục đều không cho cô bất cứ câu trả lời nào.

Giờ phút này đến cả Lưu Hạt Tử cũng đều nhịn không được đánh mất lòng nghi ngờ đối với Sở Mục.

TBC

Cho nên hai người bọn họ thật sự không quen biết nhau sao?!

“Bây giờ anh hài lòng chưa?”Sở Mục mất kiên nhẫn hỏi, có vẻ như rất muốn rời đi ngay lập tức.

Diệp Ninh nhìn thấy vô cùng rõ ràng vẻ lạnh nhạt và xa cách của anh.

Anh chắc chắn hiểu rõ hơn ai hết, nếu anh rời khỏi nơi này thì tiếp theo đây cô sẽ phải đối mặt với sự tra tấn gì, vậy mà anh vẫn có thể thờ ơ như thế được sao?!

Diệp Ninh có thể hiểu Cố Phong nằm vùng rất nguy hiểm, cũng biết đối với một người đàn ông mà nói, hoàn thành nhiệm vụ quan trọng hơn bất cứ thứ gì, cho nên sau khi cô nhận ra anh rồi mới luôn cố gắng phối hợp anh hết sức có thể.

Nhưng mà nếu người này thật sự không phải Cố Phong thì sao?

Như vậy chỉ sợ cơ hội cô có thể chạy thoát sẽ cực kỳ nhỏ.

Nếu anh là Cố Phong, lại quyết định hi sinh cô vì nhiệm vụ thì sao?

Hai loại khả năng này đột nhiên xuất hiện trong đầu Diệp Ninh, làm cô cảm thấy vô cùng nghẹt thở.

“Đi cái gì mà đi, không phải lúc trước tôi đã nói rồi sao. Tôi là người đầu tiên, anh là người thứ hai, anh đây cũng sẽ không bạc đãi anh.” Lưu Hạt Tử nói ra mấy lời nói vô cùng dơ bẩn.

“Tôi không có hứng thú.” Sở Mục có thể nhìn thấy gương mặt âm u đen kịt của Diệp Ninh, nói xong thật sự bước về phía cửa định đi ra.

Giờ phút này, trong lòng Diệp Ninh hoàn toàn trầm xuống.

Đúng là nực cười, vậy mà cô lại cho rằng Cố Phong sẽ đặt sự an toàn của cô lên hàng đầu, đầu óc của cô không được tỉnh táo như thế từ lúc nào vậy?!

Trong vài giây ngắn ngủi, trong lòng cô cũng đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Hiện tại người đàn ông trước mặt có phải Cố Phong hay không đã không còn quan trọng nữa, cô nhất định phải tự cứu lấy mình!

Cho dù là kéo mấy người này c.h.ế.t chung cũng được!

“Sở Mục, nếu anh muốn chứng minh bản thân thì nhất định phải ở lại.” Lưu Hạt Tử không còn cà lơ phất phơ nữa, mà lại giống như một con sói đói: “Nếu không tôi sẽ lập tức đi nói cho đại ca, có lẽ anh chính là gián điệp.”

Đây chính là bước cuối cùng, gã muốn làm Sở Mục tận mắt nhìn thấy gã lên giường với cô gái này.

Nếu Sở Mục vẫn còn có thể thờ ơ, như vậy từ nay về sau gã cũng sẽ không hề nghi ngờ anh nữa.

Sở Mục dừng chân lại, toàn thân giống như đều bị băng giá bao phủ...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 409: Chương 409


Thình thịch! Thình thịch!

Diệp Ninh thậm chí còn nghe được tiếng nhịp tim đập kịch liệt của mình, nếu Sở Mục thật sự là Cố Phong, vậy anh có thể thờ ơ nhìn chuyện này sao?

Nhưng mà một giây sau, cô lại càng thêm tức giận.

Lưu Hạt Tử thật đúng là một tên súc sinh!

Không đúng, gã còn không bằng súc sinh nữa!

Lưu Hạt Tử thấy Sở Mục dừng chân lại, khóe môi cong lên nở một nụ cười dữ tợn.

“Anh em, cũng đừng trách anh đây làm khó dễ anh. Anh cũng biết nếu đại ca nghi ngờ anh thì anh sẽ không thể chứng minh bản thân một cách dễ dàng như thế đâu.”

Gã ta đang nói thật, tên gián điệp lần trước đã bị Trịnh Toàn Cường chặt làm tám khúc, đút cho chó ăn.

Ánh mắt Diệp Ninh d.a.o động kịch liệt, nhìn về phía Sở Mục.

TBC

Không ngờ Sở Mục lại thật sự chậm rãi buông lỏng cánh tay đã nắm lấy then cửa, dùng giọng điệu vô cùng âm u nói với Lưu Hạt Tử: “Anh muốn làm cái gì thì làm nhanh lên!”

Một câu nói vô cùng đơn giản lại lại Diệp Ninh giống như rơi vào vực sau không đáy.

Người này không thể nào là Cố Phong được!

Cơ bắp trên mặt Lưu Hạt Tử bắt đầu run rẩy, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ninh trở nên hung ác vặn vẹo lại tràn ngập tham lam.

Giây tiếp theo, gã dùng tốc độ nhanh nhất cởi áo khoác ra, để trần thân trên, bước từng bước một đến mép giường.

Giờ phút này, toàn thân Diệp Ninh đều bị bóng ma dày đặc bao phủ, cô không bao giờ trông cậy vào việc người đàn ông cực giống Cố Phong này sẽ giúp cô nữa.

Cô đã thoát khỏi sợi dây thừng trói phía sau, cũng đã nắm chặt lưỡi d.a.o sắc bén ở trong tay.

Cô chưa từng g.i.ế.c người, nhưng hiện tại cô cũng không ngại đi g.i.ế.c người!

“Người đẹp, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh bảo đảm sẽ không làm em đau.” Lưu Hạt Tử cười d*m đ*ng, nghĩ đến Sở Mục sẽ ở bên cạnh thưởng thức toàn bộ quá trình hung mãnh của gã, cuối cùng cũng không khống chế được nữa, nhào về phía Diệp Ninh giống như một con dã thú.

Diệp Ninh chỉ cảm thấy trong không khí tràn ngập mùi làm cô cảm thấy buồn nôn, Lưu Hạt Tử đã cách cô rất gần, che hết toàn bộ tầm mắt của cô.

Thần kinh của cô cũng đã căng chặt đến cùng cực, cho dù biết rõ ngoại trừ Sở Mục ra thì bên ngoài còn có hai người khác, nhưng cô thà là kéo bọn họ cùng nhau đi c.h.ế.t cũng không muốn phải chịu nhục!

Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, đôi tay thối của Lưu Hạt Tử gần như đã sắp chạm đến n.g.ự.c của cô, cô bắt được cơ hội này.

Là ngay lúc này!

Ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị ra tay, Lưu Hạt Tử lại đột nhiên cứng lại, vẻ mặt cũng bị giữ nguyên, trừng to mắt không hề nhúc nhích.

Thời gian yên lặng.

Mùi m.á.u tươi nhanh chóng làn tràn ra trong không khí, Diệp Ninh đã bị Lưu Hạt Tử che đậy toàn bộ tấm mắt hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nhìn thấy rõ ràng trong con ngươi kịch liệt co rút lại của Lưu Hạt Tử tràn ngập đau đớn và hoảng sợ.

Mấy giây sau, Lưu Hạt Tử gian nan xoay người lại.

Mà giờ phút này, Diệp Ninh cuối cùng cũng nhìn thấy Sở Mục đang đứng phía sau Lưu Hạt Tử.

Sắc mặt Sở Mục trở nên vô cùng âm u độc ác, con d.a.o găm anh cầm trong tay lại đ.â.m chính xác vào trái tim của Lưu Hạt Tử.

Đầu có Diệp Ninh trống rỗng.

“Nhắm mắt!”

Giọng nói trầm thấp của Sở Mục vang lên.

Diệp Ninh gần như theo bản năng nhắm chặt hai mắt lại.

Lưu Hạt Tử nhìn chằm chằm vào Sở Mục, mặt mày dữ tợn, vươn tay túm chặt lấy vai Sở Mục, giống như muốn bóp nát vai của anh.

“Quả nhiên mày là...”

Mấy chữ kế tiếp còn chưa ra khỏi miệng thì Sở Mục đã giơ tay c.h.é.m xuống lần nữa.

Anh hoàn toàn không cho Lưu Hạt Tử có cơ hội th* d*c, lập tức tiễn gã đi gặp diêm vương.

Hai tay Lưu Hạt Tử vô lực rũ xuống, mở to đôi mắt không cam lòng, ngã vào bên trong vũng máu.

Thật sự là đến chế gã cũng không ngờ được rằng Sở Mục sẽ thật sự vì một cô gái mà g.i.ế.c c.h.ế.t gã!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 410: Chương 410


Diệp Ninh vẫn không dám mở mắt, nhưng mà những âm thanh liên tục vang lên bên tai làm cô biết được rõ ràng đã có chuyện gì xảy ra.

Cô nhanh chóng nghe được tiếng bước chân Sở Mục đi ra ngoài, sau đó lại là vài tiếng đánh nhau ngắn ngủi, rồi lại có hai tiếng k** r*n thê thảm vang lên.

Một lúc sau, toàn bộ thế giới giống như đều yên lặng lại.

Sở Mục lại quay về trước mặt Diệp Ninh, chuyện đầu tiên anh làm chính là cởi bỏ mớ dây thừng đang cột trên người cô ra.

Diệp Ninh cảm nhận được động tác của anh, cuối cùng cũng mở bừng mắt.

Gương mặt lạnh nhạt của người đàn ông ở ngay trước mặt, chỉ cần cô duỗi tay là có thể chạm đến.

Có trong chớp mắt nào đó, cô đột nhiên vừa muốn khóc lại vừa muốn cười.

Sở Mục nhìn thấy mắt cô đỏ lên, giọng nói theo bản năng cũng dịu đi.

“Không sao rồi.”

Trải qua chuyện như thế này, cô có sợ hãi, mất khống chế cũng rất bình thường.

“Ừm, tôi biết rồi.” Trong giọng nói của Diệp Ninh mang theo chút nghẹn ngào.

Cô có rất nhiều thứ muốn nói, nhưng cũng biết hiện tại không phải lúc nói chuyện.

Cô đảo mắt nhìn lướt qua Sở Mục, nhìn thấy Lưu Hạt Tử đang nằm trong vũng máu, cảm giác có chút nghẹt thở.

“Anh g.i.ế.c bọn họ như thế, thật sự không có việc gì sao?”

Có ảnh hưởng đến nhiệm vụ không? Sau đó phải xử lý như thế nào?

Sở Mục lại không thèm liếc nhìn Lưu Hạt Tử cái nào, khom lưng ôm Diệp Ninh rời khỏi giường.

“Tôi dẫn cô rời khỏi nơi này trước đã.”

Diệp Ninh bị anh ôm chặt trong lòng, toàn bộ sợ hãi bất an đều biến mất sạch sẽ.

“Được.”

Từ trước đến nay cô không phải loại con gái thích dây dưa dài dòng.

Sở Mục đi vừa ổn lại vừa nhìn, lúc đi ra phòng khách bên ngoài, quả nhiên hai tên đàn em kia cũng đều đã c.h.ế.t hết rồi.

Anh cố ý tránh đi tầm nhìn của Diệp Ninh, không làm cô nhìn thấy cảnh tượng m.á.u me kia.

Đi ra khỏi hẻm nhỏ, Sở Mục cản lại một chiếc xe taxi trên đường, cẩn thận bỏ Diệp Ninh vào trong, hơn nữa còn nói cho tài xế biết địa chỉ của nhà nghỉ.

Ánh mắt của Diệp Ninh chưa từng rời khỏi người anh.

Thì ra anh thật sự biết được tất cả mọi chuyện.

“Nghe tôi nói đây.” Sở Mục nhích lại gần cô hơn, hai tay ôm lấy mặt cô, nhìn chằm chằm vào hai mắt cô, sợ cô nghe không rõ những gì anh sắp nói: “Sau khi quay về cô lập tức gọi điện thoại cho đồn công an, bảo bọn họ cho người bảo vệ cô an toàn. Sau đó lập tức liên lạc với Từ Minh Vũ, nói cho anh ấy biết tình hình hiện tại của cô, bảo anh ấy đến đón cô về. Những chuyện còn lại cứ giao hết cho tôi, cô đã hiểu chữ?”

Giọng nói của anh rất nặng, trong ánh mắt sâu thẳm kia đè nén quá nhiều cảm xúc.

Diệp Ninh gật đầu thật mạnh nói: “Được, tôi đã nhớ hết rồi.”

Hình như Sở Mục đã thở phào nhẹ nhõm, đồng thời buông lỏng cánh tay đang nâng má của cô ra, chuẩn bị đóng cửa xe lại cho cô.

Anh cần phải lập tức quay về xử lý Lưu Hạt Tử, không thể để Trịnh Toàn Cường phát hiện ra bất cứ điểm khác thường nào.

Diệp Ninh đột nhiên kéo tay anh lại.

Tay của anh lạnh đến thấu xương.

Sở Mục ngơ ngẩn, trong ánh mắt chạm nhau của hai người tràn đầy điều muốn nói.

Nhưng mà giờ phút này thì lại không cần phải nói gì nữa.

Cuối cùng, Diệp Ninh áp sức vô số lời muốn nói thành một câu.

“Anh phải bình an.”

Bốn chữ này chịu tải tất cả nỗi bất an, chờ mong và lời cầu nguyện của cô.

Cuối cùng Sở Mục vẫn gật đầu, rút tay về, đóng cửa xe, nhanh chóng rời đi.

Diệp Ninh nhìn bóng dáng ra đi dứt khoát không hề quay đầu lại của anh, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm xúc chua xót.

Anh nói cứ giao hết tất cả mọi chuyện nơi này cho anh xử lý, cho nên nhiệm vụ của anh cũng sẽ không vì cái c.h.ế.t của Lưu Hạt Tử mà dừng lại, tiếp theo đây chỉ e là anh sẽ phải đối mặt với tình hình càng thêm nguy hiểm

Mọi chuyện sẽ thành ra như thế này, tất cả đều là vì cô.

Từ trước đến nay, chưa bao giờ tâm trạng của Diệp Ninh hỗn loạn như bây giờ.

Xe nhanh chóng khởi động, nhưng mà ánh mắt của cô vẫn cứ nhìn về phía hẻm nhỏ kia, mãi đến khi nó hoàn toàn biến mất không nhìn thấy được nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 411: Chương 411


Xe taxi dừng lại trước cửa nhà nghỉ, cuối cùng Diệp Ninh cũng hoàn hồn lại.

Vừa xuống xe, cô mới phát hiện tay chân của cô đều đã c.h.ế.t lặng.

Cô còn nhớ rõ những gì Cố Phong vừa mới dặn dò cô, hơn nữa trải qua sự kiện ngày hôm nay, cô lại càng thêm ý thức được sự đáng sợ của mấy người Lưu Hạt Tử.

Cô đề phòng đủ điều, cuối cùng vẫn bị Lưu Hạt Tử bắt được.

Hiện tại Lưu Hạt Tử đã chết, nếu đám người kia biết được mối quan hệ giữa cô và Cố Phong thì...

Cô thậm chí không dám tiếp tục nghĩ nữa, gọi điện thoại về chính là cách an toàn nhất cho cô và cả Cố Phong!

Diệp Ninh mới vừa đi vào sảnh nhà nghỉ đã đột nhiên bị một bóng người cản đường.

Thần kinh của cô vốn dĩ đang ở trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, hiện tại lại có người chặn đường, lập tức đều phòng.

Cô dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía đối phương.

“Cô đi đâu thế, sao đến bây giờ mới chịu về?”

Mục Văn Hạo có chút khó chịu chất vấn, đồng thời cũng lập tức phát hiện vẻ mặt của Diệp Ninh không được đúng lắm.

“Cô làm sao thế?”

“Sao anh lại ở chỗ này?”

Hai người gần như đồng thanh nói.

Diệp Ninh thật sự không ngờ Mục Văn Hạo sẽ xuất hiện ở nơi này, ngoại trừ kinh ngạc và sợ hãi ra, cô không có chút vui vẻ nào cả.

Mục Văn Hạo híp mắt nhìn chằm chằm mặt cô: “Cô trả lời câu hỏi của tôi trước đã, tại sao sắc mặt lại xấu như thế?”

TBC

Diệp Ninh làm việc ở phòng ca múa lâu như thế, anh ta đã hiểu biết rất rõ tính cách của cô, cô tuyệt đối không nên có dáng vẻ như thế này.

Tuy rằng Diệp Ninh không muốn nhìn thấy Mục Văn Hạo, nhưng nơi này tuyệt đối không phải là nơi để nói chuyện.

“Đi theo tôi.”

Nói xong cô lập tức đi vào phòng của mình.

Mục Văn Hạo sải bước đuổi kịp.

Chờ vào phòng, Mục Văn Hạo bắt đầu quan sát từ trong ra ngoài, sau đó bắt đầu chê tới chê lui.

“Đoàn văn công cũng chỉ có một chút đãi ngộ thế này thôi hả, chỗ ở cũng keo kiệt quá rồi đó.”

Diệp Ninh lười không muốn đi nói nhảm với anh ta, chủ động rót một ly nước ấm.

Mục Văn Hạo vô cùng đương nhiên ngồi xuống trên ghế sofa, chờ cô đưa nước ấm cho mình.

Nhưng giây sau đó anh ta đã phải thất vọng rồi, ly nước kia là Diệp Ninh tự rót cho cô, trực tiếp cầm ly chậm rãi uống.

Diệp Ninh uống xong nửa ly nước ấm, Diệp Ninh cảm thấy cơ thể cô đã ấm áp hơn một chút, sau đó mới lại nhìn về phía Mục Văn Hạo.

“Ông chủ Mục, anh đến kinh thành lúc nào thế? Đến đây bàn chuyện làm ăn sao?”

Hôm nay là mùng tám tết, cũng là lúc việc làm ăn ở phòng ca múa vô cùng bận rộn, vậy mà Mục Văn Hạo lại buông chuyện ở phòng ca múa đi đến kinh thành, chắc chắn là có chuyện quan trọng gì đó.

Mục Văn Hạo nhìn gương mặt có phần tái nhợt của Diệp Ninh, mới mấy ngày không gặp, hình như cô lại gầy đi nhiều rồi.

Ai cũng nói phong thủy ở kinh thành dưỡng người, xem ra cũng chỉ là ăn nói bậy bạ.

“Sáng nay tôi vừa mới đến, ở đây chờ cô nửa ngày trời.”

Vốn dĩ anh ta đã muốn lại đây từ sớm rồi, nhưng mà lại có chuyện đột xuất, cho nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

Anh ta còn tưởng là đến đây sẽ gặp được cô, không ngờ lại phải chờ lâu như thế.

Anh ta cố ý nói cho Diệp Ninh nghe, có thể làm anh ta chờ đợi lâu như thế, cô cũng nên cảm thấy vinh hạnh.

“Hiện tại có thể trả lời câu hỏi của tôi chưa? Cô bị làm sao thế?”

Cô như thế này chắc chắn là chẳng mấy vui vẻ, đã không vui lại không chịu về.

Diệp Ninh đã điều chỉnh lại cảm xúc, biết nếu cô không nói gì thì chắc chắn sẽ không thỏa mãn được lòng hiếu kỳ của Mục Văn Hạo.

“Cũng không có chuyện gì lớn, mấy ngày hôm trước gặp phải ăn cướp, nhưng mà hiện tại mấy người đó đã bị bắt rồi, tôi đang chuẩn bị đi về.”

Mục Văn Hạo nghe nói đến bọn cướp, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

“Chuyện lúc nào? Sao cô không nói cho tôi?”

Diệp Ninh nhíu mày, vì sao phải nói chuyện này cho anh chứ?

“Có bị thương không?” Mục Văn Hạo quan sát cô từ trên xuống dưới.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 412: Chương 412


Đột nhiên được anh ta quan tâm, Diệp Ninh lại càng thêm không quen.

“Không bị thương, chỉ tổn thất một ít tiền tài thôi, cũng may mấy người đó đều bị bắt được rồi.”

Cô lại lặp lại lần nữa.

Giọng nói của Mục Văn Hạo trở nên khó chịu cực kỳ: “Xem ra trị an ở kinh thành cũng chẳng ra gì, ở trước công chúng mà cũng bị ăn cướp được.”

Diệp Ninh lựa chọn im lặng.

Mục Văn Hạo mắng một lúc, nhìn thấy rương hành lý đặt ở một góc.

“Cô định đi về hả?”

Diệp Ninh gật đầu, càng nhanh càng tốt.

Mục Văn Hạo nhìn thoáng qua đồng hồ, hai giờ ba mươi phút, tuy rằng thời gian có hơi vội, nhưng cũng sẽ không quá chậm.

“Vậy đi thôi.”

Anh ta nói xong trực tiếp đứng lên.

“...”

Diệp Ninh ngơ ngẩn nhìn anh ta, hoàn toàn không hiểu được anh ta có ý gì.

Mục Văn Hạo thấy cô không nhúc nhích, thúc giục nói: “Không phải cô muốn đi về sao? Tôi lái xe đến, nếu bây giờ đi về, chắc là cũng sẽ trễ giờ ăn cơm chiều.”

Lần này thì Diệp Ninh đã hiểu rồi: “Anh định đưa tôi về?”

Đoạn lộ trình này nói xa thì không tính là quá xa, nhưng tuyệt đối cũng không tính là gần.

Nếu lái xe đi thì ít nhất cần tốn bốn năm tiếng đồng hồ, nhưng mà so với ngồi xe lửa thì đi ô tô đúng là sẽ nhanh và an toàn hơn.

Mục Văn Hạo thấy Diệp Ninh kinh ngạc như thế, không ngờ lại mỉm cười.

Vết sẹo trên mặt cũng phập phồng theo nụ cười, người ngoài không cảm nhận được chút cảm giác hiền lành gì hết.

“Nói chính xác ra thì tôi đến đây là để đón cô về.”

Tuy rằng chỉ khác chữ đưa và đón, nhưng mà ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau.

Sắc mặt Diệp Ninh vô cùng phức tạp.

Nếu cô không hiểu sai thì ý của Mục Văn Hạo chính là anh ta đến kinh thành cũng không phải là vì bàn chuyện làm ăn gì, cũng không có chuyện quan trọng gì hết, chỉ là vì đến đón cô thôi?!

Từ trước đến nay người đàn ông này đều là không có lợi sẽ không dậy sớm, chỉ sợ là bên phía phòng ca múa cần cô lên sân khấu sớm, cho nên anh ta mới phải ngàn dặm xa xôi chạy đến một chuyến.

Nếu như là bình thường thì có lẽ Diệp Ninh sẽ từ chối, nhưng hiện tại cô lại biết rất rõ, chỉ khi cô rời khỏi cái nơi kinh thành thị phi này sớm một chút thì Cố Phong mới có thể càng thêm an toàn, anh không cần phải lo lắng bận tậm cho cô nữa.

Quan trọng nhất là đi theo Mục Văn Hạo về sẽ là an toàn nhất.

“Được, đi ngay bây giờ đi!”

Cô hạ quyết tâm, đồng ý vô cùng dứt khoát, dùng tốc độ nhanh nhất xách rương hành lý lên.

Mục Văn Hạo nhạy cảm ý thức được cô không đúng lắm, nhưng mà cũng không hỏi nhiều thêm câu nào, cô chịu quay về với anh ta, anh ta cũng đã đạt được mục đích rồi.

Hai mươi phút sau, Mục Văn Hạo lái xe nhanh chóng rời khỏi kinh thành.

Diệp Ninh nhìn phong cảnh đang liên tục lùi lại ở bên ngoài, nhớ lại tất cả những gì phát sinh trong hành trình đến kinh thành lần này, rõ ràng chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, lại giống như đã trôi qua rất lâu rồi.

Nhìn kinh thành càng ngày càng xa, nghĩ đến Cố Phong còn ở lại chỗ đó, trong lòng cô vẫn không thể nào yên tâm được.

Mà giờ phút này Cố Phong cũng đã xử lý xong t.h.i t.h.ể của Lưu Hạt Tử và hai tên đàn em, lại quay về nhà của Trịnh Toàn Cường.

“Sở Mục, cuối cùng anh cũng về rồi, lúc nãy đại ca đang tìm anh đó.”

Nghe nói Trịnh Toàn Cường đang tìm anh, Cố Phong lại càng thêm lạnh nhạt và bình tĩnh, không có bất cứ chần chờ gì, nhấc chân bước vào.

Quả nhiên Trịnh Toàn Cường đang ngồi ở giữa phòng khách, sắc mặt của anh ta có chút khó coi, đến cả bầu không khí ở xung quanh cũng đều đọng lại, làm người ta cảm thấy nghẹt thở.

“Đại ca, anh tìm tôi?”

Cố Phong đi đến trước mặt Trịnh Toàn Cường.

“Cậu đi đâu?” Đôi mắt khôn khéo của Trịnh Toàn Cường nhìn về phía anh, tràn ngập lực áp bách.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 413: Chương 413


Hiện tại tình huống rất căng thẳng, không có mệnh lệnh của Trịnh Toàn Cường, không có ai được phép rời khỏi căn nhà này, nhưng mà Cố Phong lại biến mất suốt một hai tiếng đồng hồ, đương nhiên sẽ làm cho Trịnh Toàn Cường đề phòng.

Cố Phong bình tĩnh trả lời: “Tôi đi tìm Lưu Hạt Tử.”

Trịnh Toàn Cường không chỉ không thả lỏng vẻ mặt, ngược lại trên mặt càng thêm tối tăm hơn nữa.

“Nó đâu rồi?”

Đằng sau Cố Phong hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Lưu Hạt Tử đâu.

“Không tìm được.”

“Không tìm được là thế nào?”

Trịnh Toàn Cường đột nhiên tăng cao âm lượng, rõ ràng là cực kỳ khó chịu với câu trả lời này của Cố Phong.

Đối mắt với ánh mắt quan sát của Trịnh Toàn Cường, Cố Phong vẫn cứ trưng vẻ mặt lạnh nhạt kia ra.

“Tôi đã đi tìm hết các ngõ nhỏ xung quanh và mấy nơi anh ta hay đến, đều không nhìn thấy.”

Anh có thể xác định lúc trước khi Lưu Hạt Tử gọi anh ra ngoài thì không có ai nhìn thấy, cho nên hiện tại mới có thể trả lời một cách kiên quyết như thế.

TBC

Sau đó lại tiếp tục giải thích: “Đại ca đã ra lệnh mấy ngày nay không cho phép Lưu Hạt Tử đi ra ngoài, sau khi tôi quay về để ý thấy anh ta không có ở trong phòng, cho nên mới muốn đi tìm anh ta về.”

Trịnh Toàn Cường hít thở sâu, anh ta không thể nào nói cho anh biết rằng anh ta đồng ý cho Lưu Hạt Tử đi ra ngoài, cũng đại khái có thể đoán được Lưu Hạt Tử đi ra ngoài làm gì.

Anh ta lại nhìn về phía Cố Phong, không nhìn thấy trên mặt anh có bất cứ chứng cứ nào tỏ vẻ anh đang nói dối cả.

“Lưu Hạt Tử đi theo bên cạnh tôi rất lâu, làm việc vẫn có chừng mực.”

Những lời này là nói cho Cố Phong nghe, cũng nói cho các anh em ở bên cạnh nghe.

Cố Phong xin chỉ thị hỏi: “Vậy còn tìm nữa không?”

“Không cần tìm, nó xử lý xong chuyện của mình sẽ tự đi về.”

Lưu Hạt Tử nói với Trịnh Toàn Cường là trong mấy người bọn họ có gián điệp, hiện tại Trịnh Toàn Cường đều trong trạng thái đề phòng và nghi ngờ tất cả mọi người.

Ngay cả Cố Phong cũng không ngoại lệ.

Trịnh Toàn Cường biết Lưu Hạt Tử đi bắt cô gái kia về, nếu anh ta không đoán sai thì cô gái đó có liên quan đến gián điệp, hiện tại cũng chỉ chờ Lưu Hạt Tử quay về.

Cố Phong không nói nữa, chỉ là để ý vẻ mặt liên tục thay đổi của Trịnh Toàn Cường.

Anh không xác định rốt cuộc Trịnh Toàn Cường biết được bao nhiêu về chuyện của Diệp Ninh, nhưng mà dựa theo những gì Lưu Hạt Tử nói với anh lúc trước thì có lẽ gã còn chưa kịp nói chuyện gã nghi ngờ anh với anh ta.

Hiện tại Lưu Hạt Tử đã chết, anh cũng đã xử lý tốt thi thể, Trịnh Toàn Cường thiếu đi phụ tá đắc lực là Lưu Hạt Tử, người duy nhất có thể trọng dụng cũng chỉ có thể làm anh.

Màn đêm buông xuống, cuối cùng xe của Mục Văn Hạo cũng chạy đến Phong Thành, hơn nữa còn chạy thẳng đến phòng ca múa.

Diệp Ninh nhìn đường phố quen thuộc và phòng ca múa xa hoa trụy lạc, không ngờ lại có cảm giác xa lạ như cách mấy đời.

“Hôm nay tôi có hơi mệt, có thể nghỉ ngơi thêm một ngày, ngày mai lại lên sân khấu không?”

Cô không nhúc nhích, thương lượng với Mục Văn Hạo.

Đối với cô mà nói, ngày hôm nay thật sự quá kinh tâm động phách, lại còn lặn lội đường xa, cô thật sự cảm thấy mỏi mệt đến nói không nên lời.

Mục Văn Hạo chỉ lạnh nhạt nhìn cô.

“Xuống xe.”

Diệp Ninh vô cùng bất đắc dĩ.

Không ngờ cô còn trông cậy vào Mục Văn Hạo sẽ biết săn sóc cho người khác, Mục Văn Hạo từ ngàn dặm xa xôi chạy đến tìm cô về, còn không phải là vì làm cô nhanh chóng lên sân khấu kiếm tiền cho anh ta sao.

Cô chấp nhận số phận thở dài, kéo cơ thể mệt mỏi đi xuống xe.

“Đi qua bên đó làm gì?”

Ngay lúc cô chuẩn bị đi về phía cửa sau thì giọng của Mục Văn Hạo lại vang lên.

Diệp Ninh dừng chân, khó hiểu nhìn anh ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 414: Chương 414


Mục Văn Hạo như cười như không ra lệnh nói: “Đi cửa chính.”

Diệp Ninh hơi nín thở, ánh mắt lập tức trở nên đề phòng.

Cô biết rất rõ với dáng vẻ hiện tại của cô đúng là đã không ảnh hưởng đến hiệu quả biểu diễn trên sân khấu, thậm chí nếu cô lộ mặt sẽ còn làm tăng thêm độ nổi tiếng của phòng ca múa.

Nhưng mà cô che giấu thân phận ngoại trừ một phần nguyên nhân là bởi vì hình tượng bên ngoài ra, còn có bởi vì cô là quân tẩu nữa.

Nếu để người khác biết cô chính là Diệp Tử trụ cột của phòng ca múa Hồng Hải, chỉ sợ không chỉ công việc ở đoàn văn công bị ảnh hưởng, rất có khả năng còn sẽ liên lụy đến càng nhiều vấn đề khác.

Cho nên cô tuyệt đối không thể bại lộ thân phận được.

Mục Văn Hạo nhìn thấy ánh mắt đề phòng lại nghiêm túc của cô, cũng đã biết trong lòng cô suy nghĩ cái gì.

“Tôi sẽ không hại cô, đi thôi.”

Nói xong, không cho phép cô từ chối giơ tay túm lấy cổ tay của cô.

TBC

Diệp Ninh cảm thấy rất khó chịu, nhanh chóng rút cánh tay về.

“Tôi có thể tự đi được.”

Mục Văn Hạo nhìn bàn tay cứng đờ ở giữa không trung của mình, cùng với dáng vẻ kháng cự xa xách của Diệp Ninh, ánh mắt hơi d.a.o động một chút.

Nhưng mà anh ta lại nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, bước nhanh đi ý bảo Diệp Ninh cũng đi vào cùng.

Giờ này chính là lúc phòng ca múa nhộn nhịp và bận rộn nhất, sân nhảy đã kín người hết chỗ từ lâu, trên sân khấu cũng có biểu diễn vũ đạo vô cùng xinh đẹp.

Dưới ánh đèn tối tăm, Diệp Ninh đi theo phía sau Mục Văn Hạo, hai người nhanh chóng đi đến phòng bao riêng của Mục Văn Hạo.

Phòng bao được vây quanh một nửa, vị trí và tầm nhìn đều rất tốt, hơn nữa xung quanh còn có rất nhiều vệ sĩ đứng thẳng, hoàn toàn có thể bảo đảm được tính riêng tư cho phòng bao này.

Mục Văn Hạo thoải mái ngồi xuống, sau đó búng tay.

Nhân viên phục vụ lập tức ngầm hiểu.

Diệp Ninh đoán không ra rốt cuộc Mục Văn Hạo muốn làm cái gì.

“Nếu cô không muốn làm người khác chú ý đến thì nhanh chóng ngồi xuống đi.” Mục Văn Hạo không chút hoang mang nhắc nhở.

Anh ta và bạn, hoặc là cô gái khác ngồi ở chỗ này, là một chuyện vô cùng bình thường.

Diệp Ninh không còn cách nào khác, chỉ có thể đành phải ngồi xuống.

Cũng may phòng bao này cũng rất rộng rãi, cô ngồi cách Mục Văn Hạo rất xa.

“Ha ha.” Mục Văn Hạo lại sung sướng bật cười, đây là lần đầu tiên có phụ nữ không thèm dán lên người anh ta đó.

Diệp Ninh liếc nhìn anh ta: “Ông chủ Mục, anh muốn làm cái gì?”

“Ăn cơm đó. Chúng ta cũng coi như là lặn lội đường xa, hơn nữa từ sáng sớm tôi xuất phát đến giờ còn chưa ăn cơm, đói bụng rồi. Chắc cô cũng đói bụng rồi đúng không?”

Tuy là đang hỏi, nhưng giọng điệu của Mục Văn Hạo lại hoàn toàn là khẳng định.

Cơ bắp khóe miệng hơi run rẩy, ở chỗ này ăn cơm với anh ta hả? Anh ta sợ người khác không biết bọn họ quen biết nhau sao?

“Nếu không có chuyện gì khác thì tôi đi về trước đây.”

“Tôi chở cô từ kinh thành về, cô cảm ơn tôi như thế hả?”

Mục Văn Hạo hỏi lại, làm động tác của Diệp Ninh dừng lại.

“Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?”

Diệp Ninh tăng thêm âm lượng, hiện tại Mục Văn Hạo thật sự quá không bình thường.

Ánh mắt Mục Văn Hạo sáng quắc đối diện với tầm mắt của cô, giống như muốn cuốn cô vào bên trong.

Đây là lần đầu tiên Diệp Ninh nhìn thấy người đàn ông này lộ ra vẻ mặt như thế.

Đây rõ ràng là dáng vẻ đàn ông muốn chiếm hữu một người phụ nữ.

Suy nghĩ khiến cô cảm thấy vô cùng hoang đường và kinh ngạc này làm cô cảm giác mình chắc chắn đã điên rồi.

“Phúc lợi năm mới. Mời công nhân của tôi ăn cơm, trước giờ cô toàn đứng ở trên đó, hôm nay làm khách hàng thưởng thức tiết mục, không lẽ không tốt sao?” Mục Văn Hạo lại thay đổi thành dáng vẻ cao cao tại thượng như bình thường, nửa đùa nửa nghiêm túc nói.

Diệp Ninh vẫn cứ nhíu chặt mày lại.

Mục Văn Hạo thu hồi tầm mắt, nói một cách đương nhiên: “Hiện tại cô chính là trụ cột của tôi, đây là đãi ngộ mà cô nên có.”

Diệp Ninh nhìn dáng vẻ cao ngạo không coi ai ra gì của anh ta, suy nghĩ vừa mới hiện lên lúc nãy lập tức biến mất sạch sẽ.

Một người làm ăn chỉ biết đến lợi ích như Mục Văn Hạo, cho dù là cô hay là Đường Uyển Như thì cũng chỉ là công cụ kiếm tiền của anh ta mà thôi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 415: Chương 415


Trên bàn trong phòng bao có đủ rượu, trà bánh, ngoại trừ mấy thứ này ra, lại còn có d.a.o nĩa và bò bít tết.

Tâm trạng Diệp Ninh vô cùng phức tạp.

Cô đương nhiên biết Hồng Hải sẽ không cung cấp mấy món ăn như bò bít tết.

Hơn nữa lúc nãy Mục Văn Hạo vừa mới ra hiệu, mấy thức ăn này đã lập tức được bưng lên, rõ ràng là đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi.

Mục Văn Hạo thấy Diệp Ninh cứ nhìn chằm chằm rượu champagne, bò bít tết trên bàn, còn tưởng cô không biết đây là thứ gì, chủ động giải thích nói: “Cơm Tây, không cần dùng đũa, dùng d.a.o nĩa, tôi dạy cô.”

Nói xong anh ta chủ động cầm lấy d.a.o nĩa triển lãm.

Diệp Ninh là một người từ tương lai sống lại, sao có thể không biết bò bít tết chứ.

Nhưng mà cô cũng không cản Mục Văn Hạo, chỉ tùy ý nhìn anh ta biểu diễn.

Điều khiến Diệp Ninh cảm thấy sợ hãi chính là Mục Văn Hạo cắt nhỏ bò bít tết ra rồi, không ngờ lại chủ động đổi với phần ăn cô chưa từng đụng đến.

Mục Văn Hạo cười nói với cô: “Nếm thử đi, cũng khá ngon đấy.”

Diệp Ninh do dự vài giây, dưới ánh nhìn chăm chú của Mục Văn Hạo, cô nếm thử một miếng bò bít tết.

Vừa vào miệng đã cảm nhận được nước sốt và mùi vị đặc trưng của thịt bò, đúng là rất ngon.

Tiếp theo đó, Mục Văn Hạo lại chủ động rót champagne cho cô.

“Tuy rằng hôm nay đã là mùng tám tết, nhưng cũng là bữa cơm đầu năm chúng ta ăn cùng nhau, uống một ly đi.”

Cánh tay Diệp Ninh lại nổi một lớp da gà.

Không lẽ anh ta không cảm thấy những lời anh ta nói ra rất là lạ sao?

“Tôi không biết uống rượu.”

“Rượu sâm banh này có nồng độ cồn rất thấp, chẳng khác gì nước trái cây.” Mục Văn Hạo cũng không để ý đến lời từ chối của Diệp Ninh, vẫn kiên nhẫn giải thích.

Thái độ của anh ta hiền lành như thế, ngược lại làm Diệp Ninh không biết làm sao.

Mục Văn Hạo tiếp tục nâng ly nói ra lời chúc mừng: “Chúc chúng ta sau này sẽ hợp tác càng thêm vui vẻ.”

Diệp Ninh không muốn uống cùng phải uống.

Hai ly chạm nhẹ vào nhau, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Tuy rằng Diệp Ninh không hiểu về rượu, nhưng cũng có thể nếm ra được rượu này có mùi rất thơm, giá cả xa xỉ.

Trên sân khấu, tiếng ca du dương, trên sàn nhảy bóng người đan chéo, bầu không khí nhẹ nhàng sung sướng.

Tâm trạng của Mục Văn Hạo rất tốt, phần lớn thời gian ánh mắt đều nhìn về phía Diệp Ninh.

Ánh đèn trên đỉnh đầu liên tục thay đổi màu sắc, để lại một vầng sáng nhàn nhạt trên mặt cô, làm cô trông có vẻ càng thêm xinh đẹp, thần bí.

TBC

Trước kia cũng từng có rất nhiều người phụ nữ ngồi ở nói này, nhưng mà lại chưa từng có người nào có thể làm anh ta có cảm giác động lòng khó có thể miêu tả thành lời như thế này.

Loại cảm giác này rất tốt, thật sự rất tốt.

Tuy rằng Diệp Ninh không ngẩng đầu lên, nhưng cũng có thể cảm nhận được rõ ràng Mục Văn Hạo đang nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

Loại ánh mắt đầy tính toán này làm cô như đứng đống lửa như ngồi đống than, cứ có cảm giác mình là miếng thịt bị đặt trên thớt, hoàn toàn không có bất cứ cơ hội phán kháng hay xoay người nào...

Kinh thành.

“Hạt Tử còn chưa về sao?”

Đã đến rạng sáng, trong sân lại đèn đuốc sáng trưng.

Trịnh Toàn Cường liên tục đi tới đi lui, trên mặt càng lộ rõ vẻ bực bội.

Bên cạnh đứng đầy đàn em, Cố Phong cũng ở trong số đó.

Không có ai trả lời câu hỏi của Trịnh Toàn Cường.

“Sở Mục, cậu phát hiện Hạt Tử không ở đây vào lúc nào?”

Giọng nói của Trịnh Toàn Cường âm u như sắp nhỏ nước.

Anh ta có dự cảm không tốt cho lắm, cho dù Lưu Hạt Tử có thành công hay không thì cũng không thể đi ra ngoài lâu thế không về được.

Cố Phong trả lời: “Tôi thương lượng công việc với đại ca xong đi ra ngoài thì đã phát hiện anh ta không ở trong phòng.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 416: Chương 416


Trịnh Toàn Cường không hề nghi ngờ gì về câu trả lời này, bởi vì phòng của Cố Phong ở ngay kế bên phòng Lưu Hạt Tử, cho nên đi ngang qua nhìn thấy bên trong không có ai cũng rất hợp tình hợp lý.

Nhưng mà như thế cũng chứng minh rằng Lưu Hạt Tử đã đi ra ngoài từ sớm.

“Đại ca, có cần tôi đi đến bên đồn công an hỏi thăm thử không?” Cố Phong chủ động xin chỉ thị.

Bọn họ đều biết hiện tại công an còn đang lùng bắt Lưu Hạt Tử, cho nên Cố Phong giả vờ lo lắng không biết có phải Lưu Hạt Tử đã bị công an bắt hay không thì cũng rất bình thường.

Ánh mắt Trịnh Toàn Cường có hơi d.a.o động: “Được, cậu dẫn theo hai anh em đi qua đó, nhất định phải hành động cẩn thận đó.

Cố Phong gật đầu, tùy tiện ra hiệu với hai người đứng bên cạnh, bảo bọn họ đi ra ngoài với anh.

Cố Phong vừa rời đi, trong phòng khách lại rơi vào sự im lặng giống như c.h.ế.t chóc.

“Thủy Sinh, mày đi vào đây với tao.”

Trịnh Toàn Cường nhìn thoáng qua người đàn ông có dáng vẻ thành thật đứng ở góc trong cùng, đi vào trong phòng sách.

“Thủy Sinh, mày lập tức đuổi theo Sở Mục, xem xem cậu ta có chỗ nào khả nghi hay không, nhớ kỹ, nhất định không được để Sở Mục phát hiện.

Trịnh Toàn Cường nhỏ giọng nói với Vương Thủy Sinh.

Bắt đầu từ ngày đầu tiên anh ta đi ra ngoài lăn lộn, Vương Thủy Sinh đã đi theo anh ta, mấy năm nay sống c.h.ế.t vì anh ta, anh ta tin tưởng Vương Thủy Sinh vô điều kiện.

Tuy rằng con người Vương Thủy Sinh rất dũng mãnh, vô cùng tàn nhẫn, nhưng đầu óc lại không được thông minh cho lắm, không thể giao nhiệm vụ quan trọng được.

Cho nên anh ta mới huấn luyện Vương Thủy Sinh thành một cây đao của mình, chuyên môn xử lý những người không nghe lời.

“Đại ca, anh đang nghi ngờ Sở Mục hả?”

Trịnh Toàn Cường đưa ra mệnh lệnh như thế, mục đích đã quá rõ ràng, Vương Thủy Sinh khờ khạo hỏi.

“Tao có dự cảm Hạt tử gặp chuyện rồi, trước đó nó có nói với tao là chỗ chúng ta có gián điệp, tao sợ Hạt Tử không xử lý tốt, đã làm tên gián điệp kia phát hiện.”

Thứ Trịnh Toàn Cường để ý không phải là sự sống c.h.ế.t của Lưu Hạt Tử, nhưng nếu Lưu Hạt Tử thật sự đã chết, vậy cũng chứng minh chuyện gã nói có gián điệp là thật.

Trong giai đoạn quan trọng này, người duy nhất Trịnh Toàn Cường có thể sử dụng chính là Sở Mục, cho nên anh ta có thể tạm thời bỏ qua không điều tra những người khác, nhưng nhất định phải xác nhận được thân phận của Sở Mục.

“Vậy có cần em g.i.ế.c Sở Mục luôn không?” Suy nghĩ của Vương Thủy Sinh rất đơn giản, nếu đại ca đã nghi ngờ, vậy đều đáng chết.

Trịnh Toàn Cường cũng không giải thích với Vương Thủy Sinh, chỉ lập tức phủ định: “Không, không có mệnh lệnh của tao thì mày không được phép làm gì. Hiện tại cứ đi theo Sở Mục trước, xác định cậu ta có phải gián điệp hay không trước.”

Tuy rằng Vương Thủy Sinh không hiểu được Trịnh Toàn Cường suy nghĩ gì, nhưng vẫn đồng ý ngay lập tức.

“Đi đi.” Trịnh Toàn Cường thúc giục.

Vương Thủy Sinh rời đi, sắc mặt của anh ta vẫn không dịu lại, mà dùng giọng nói vô cùng tàn bạo nỉ non: “Sở Mục à Sở Mục, cậu đừng làm tôi thất vọng đất.”

Cố Phong hành động rất nhanh, chỉ mất hơn mười phút đã đi đến trước cửa đồn công an.

Hai người đàn ông đi theo bên cạnh anh chỉ mới nhìn thấy cửa đồn công an đã chột dạ không dám đến gần nữa.

Bọn họ nói là đến đây tìm hiểu tin tức của Lưu Hạt Tử, nhưng bọn họ cũng không thể trực tiếp đi vào hỏi thăm công an ở bên trong được đúng không?

“Sở Mục, tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”

TBC

Sở Mục là người được đại ca trọng dụng, đương nhiên cũng là người dẫn đầu của bọn họ.

Cố Phong không chút hoang mang nhìn về phía hai người: “Hai anh đánh nhau đi.”

Hai người đều ngơ ngác khó hiểu.

Không đợi bọn họ phản ứng lại, Cố Phong đã giơ nắm đ.ấ.m đấm vào mũi của bọn họ.

Hai người gần như là đồng loạt chảy m.á.u mũi.

Cố Phong đột nhiên tấn công như thế làm hai người đàn ông đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Nhưng mà không đợi bọn họ nói chuyện, Cố Phong lại đã lạnh nhạt ra lệnh.

“Hiện tại hai anh có thể đánh nhau rồi, nhớ kỹ, đánh càng ác càng tốt.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 417: Chương 417


“Đồng chí công an, là tên này đánh tôi trước thật mà!”

“Nhảm nhí, rõ ràng là mày đánh tao trước!”

Trong đồn công an, hai người đàn ông liên tục mắng chửi, túm quần áo của đối phương, không ai chịu buông ra trước.

Công an ngửi được mùi rượu tỏa ra từ trên người bọn họ, lập tức hiểu được là hai tên bợm rượu đánh nhau.

Mà Cố Phong thì đi theo bên cạnh, làm người khuyên nhủ.

“Im lặng lại hết cho tôi! Nơi này là đồn công an, không phải chỗ mấy người la lối, nếu còn dám đánh nhau nữa, tôi sẽ nhốt cả hai anh lại!”

Công an quát to, cuối cùng cũng làm cho hai người đàn ông mặt mũi bầm dập dừng lại.

“Hai người các anh ngồi ở đây tỉnh táo đầu óc lại trước đi. Anh đi vào đây ghi chép lời khai với tôi!”

Công an chỉ Cố Phong, bảo anh đi vào với minh.

Cố Phong vội vàng gật đầu, sau đó nháy mắt với hai người đàn ông kia.

Bọn họ cũng lập tức ngầm hiểu.

Đêm khuya, đồn công an vốn dĩ rất yên tĩnh, hiện tại bên ngoài lại không có công an nào, có vẻ rất quạnh quẽ.

Hai người đàn ông nhìn đông nhìn tây, tranh thủ lúc không có ai canh chừng, không ngờ còn chui vào chỗ phòng giam giữ ở bên trong.

Nhưng mà hai người còn chưa đi đến phòng giam giữ thì đã bị mấy công an đột nhiên đi ra cản đường.

“Mấy người làm gì đó?”

Hai người lập tức bày ra dáng vẻ vui đùa tí tửng: “Đồng chí công an, chúng tôi muốn đi tiểu, tìm nhà vệ sinh.”

“Nhà vệ sinh ở bên ngoài, đi vào trong này làm gì, không biết đây là chỗ nào à?” Công an sắc bén nhìn chằm chằm, làm hai người đành phải ngoan ngoãn quay về trên ghế bên ngoài ngồi.

Hai người thất bại, chỉ có thể đặt hi vọng lên người Cố Phong.

Ngay lúc hai người bọn họ đã bỏ cuộc thì mấy công an vừa mới đi ra lại bắt đầu nói chuyện với nhau.

“Ba người mới bị bắt về miệng cứng thật đó, hỏi lâu như thế rồi mà vẫn chưa chịu nói gì.”

“Đúng đó, nhất là cái thằng tên Lưu Hạt Tử kia, đúng là một thằng lưu mạnh, khó chơi muốn chết.”

Hai người đàn ông kia lập tức lên tinh thần, gióng lỗ tai lên.

“Lưu Hạt Tử dám bắt cóc phụ nữ ngay trước công chúng, lại còn có nhân chứng, tên đó có muốn chống chế cũng không được.”

“Đúng đó, loại người làm bại hoại bầu không khí xã hội, khiêu khích pháp luật như thế này, đúng là nên cho ngồi tù đến sông cạn đá mòn!”

Nói xong lời cuối cùng, thậm chí một công an còn cố ý nói lớn tiếng hơn.

Lúc này công an phụ trách thẩm vấn Cố Phong cũng đi ra, cắt đứt cuộc nói chuyện này.

Hai người đàn ông ngồi trên ghế quay sang nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra vẻ căng thẳng lại lo lắng.

Thì ra Lưu Hạt Tử bị công an bắt thật rồi!

Tiếp theo đó công an còn giáo dục bọn họ một phen, sau đó mới cho bọn họ rời đi.

Hai người bọn họ vừa mới ra khỏi cổng chính đồn công an là lập tức mất kiên nhẫn.

“Sở Mục, lúc nãy chúng tôi nghe công an nói anh Hạt Tử bị bắt rồi.”

TBC

Vẻ mặt Cố Phong vô cùng nghiêm túc: “Quả nhiên là thế, chúng ta mau đi về nói cho đại ca biết đi.”

“Được.” Hai người đồng thanh, không hề phát hiện ra có cái gì không đúng.

Trịnh Toàn Cường luôn đợi tin tức nghe được tin Lưu Hạt Tử bị công an bắt thì lập tức nổi trận lôi đình, anh ta túm lấy cái ly đặt trước mặt quăng xuống đất, vỡ toang.

“Cái thứ vô tích sự này!”

Anh ta tức giận mắng.

Rõ ràng anh ta đã nhắc nhở Lưu Hạt Tử làm việc nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không thể để công an phát hiện.

Nhưng mà không ngờ ở ngay thời khắc như thế này, gã lại làm ra chuyện lớn như thế.

“Đại ca, bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Có cần nghĩ cách cứu anh Hạt Tử ra không?”

Người nói chuyện chính là một tên đàn em đã đi theo Trịnh Toàn Cường rất lâu, gã ta cũng biết Lưu Hạt Tử và Trịnh Toàn Cường có quan hệ bà con, hơn nữa Lưu Hạt Tử còn biết tất cả mọi chuyện của bọn họ, nếu như ở trong đó chịu đựng không nổi khai ra gì đó, như vậy tình cảnh của bọn họ sẽ rất nguy hiểm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 418: Chương 418


“Cứu cái con khỉ khô! Đều là nó tự làm tự chịu!” Trịnh Toàn Cường trực tiếp chửi thề.

Anh ta đã sớm nói qua rồi, sớm muộn gì cũng có một ngày Lưu Hạt Tử thua trong tay phụ nữ, hiện tại quả nhiên đã nói trúng rồi.

Hơn nữa anh ta cũng không quá lo lắng về chuyện Lưu Hạt Tử sẽ khai bọn họ ra, bởi vì Lưu Hạt Tử không phải kẻ ngốc, chắc cũng biết bắt cóc phụ nữ có lẽ sẽ chỉ ngồi tù mấy năm, nhưng mà một khi gã nói ra những chuyện bọn họ đang làm, vậy sẽ mang tội danh làm gã c.h.ế.t không toàn thây.

Trịnh Toàn Cường phát tiết lửa giận, mọi người đều không dám thở mạnh.

Trịnh Toàn Cường thở hắt ra một hơi thật dài, chờ đến khi cảm xúc hoàn toàn ổn định xuống mới nói: “Sửa soạn đồ đạc đi, ngày mai rời khỏi kinh thành!”

Nếu Lưu Hạt Tử đã bị công an bắt đi, vậy có nghĩa là việc gã mất tích cũng không phải là vì bị nội gián phát hiện. Mấy ngày nay Sở Mục luôn đi theo bên cạnh anh ta, cho nên hiềm nghi của Sở Mục cũng đã có thể loại trừ.

Chuyện buôn bán lần này không thể tiếp tục kéo dài nữa, nếu không sẽ chỉ biết đêm dài lắm mộng.

Cố Phong nhận ra trong ánh mắt Trịnh Toàn Cường nhìn về phía anh đã có thêm một chút tin tưởng, sợi dây cung căng chặt trong lòng cuối cùng cũng thả lỏng lại một ít.

Hiển nhiên kế hoạch tối hôm nay đã vô cùng thành công, Trịnh Toàn Cường hoàn toàn không rảnh lo đến sự sống c.h.ế.t của Lưu Hạt Tử, cho nên cho dù là anh hay là Diệp Ninh thì cũng đều đã an toàn rồi.

Anh nằm vùng lâu như thế, cuối cùng cũng đến thời khắc quan trọng rồi.

Sáng sớm, viện gia thuộc trong quân khu.

Diệp Ninh hiếm khi ngủ nướng một lần, ánh nắng mặt trời rực rỡ xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, xua tan một ít cảm giác lạnh lẽo.

Rửa mặt xong, cô đi xuống phòng bếp dưới lầu chuẩn bị nấu gì đó để ăn.

Lúc cô đi ra ngoài thì vừa khéo gặp được hai vợ chồng Chu Thế Thành và Lý Kim Phượng cũng vừa mới đi ra, hai người còn dẫn theo đứa con trai bốn tuổi, hình như là muốn đi ra ngoài.

Nhìn thấy Diệp Ninh, Lý Kim Phượng cười ha hả chào hỏi. Chu Thế Thành thì lại giật mình đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh, giống như là chưa bao giờ nhìn thấy cô vậy.

“Diệp Ninh, cô từ kinh thành về lúc nào thế?”

Ngay từ đầu Lý Kim Phượng còn chưa nhận ra chồng của mình mất khống chế.

Rất nhiều người trong đại viện đều biết chuyện đoàn văn công đến kinh thành biểu diễn, hơn nữa còn rất hâm mộ.

Lý Kim Phượng cũng nghe nói biểu diễn xong rồi, Diệp Ninh cũng không đi theo đoàn văn công đi về, mà ở lại kinh thành ăn tết.

Hôm nay đột nhiên nhìn thấy Diệp Ninh, cô ta đương nhiên là kinh ngạc rồi.

Đã trải qua chuyện ở kinh thành, Diệp Ninh nhìn thấy Lý Kim Phượng cũng cảm thấy có chút thân thiết.

“Hôm qua muốn về.”

Lý Kim Phượng nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn càng thêm xinh đẹp của Diệp Ninh, thỉnh thoảng lại phải bị sắc đẹp của cô mê hoặc một chút.

“Liên trưởng Cố vẫn chưa có tin tức gì sao?”

Hôm nay đã là mùng chín tháng một rồi, chớp mắt cái đã hết tân xuân, vậy mà Cố Phong vẫn chưa quay về.

Vẻ mặt của Diệp Ninh lập tức trở nên vô cùng phức tạp, lắc đầu.

Lý Kim Phượng theo bản năng nhìn về phía Chu Thế Thành, cô ta vốn định giúp Diệp Ninh hỏi thăm Chu Thế Thành xem anh ấy có biết tin tức gì của Cố Phong hay không, nhưng mà vừa nhìn thoáng qua, lại phát hiện chồng mình đang nhìn chằm chằm Diệp Ninh không chớp mắt.

Ánh mắt kia rõ ràng đã bị Diệp Ninh hấp dẫn.

“Khụ khụ!”

Lý Kim Phượng ho khan hai tiếng thật to, nhắc nhở Chu Thế Thành.

Lúc này Chu Thế Thành mới hoàn hồn, nhưng mà trên mặt vẫn cứ lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Nhìn gì đó, anh không quen Diệp Ninh à?”

Trong giọng nói của Lý Kim Phượng tràn ngập ghen tuông.

Quả nhiên, đàn ông thì chẳng có ai là không mê gái.

Sau khi Diệp Ninh giảm cân không phải đẹp bình thường thôi đâu, loại phụ nữ già cả như mấy người bọn họ đương nhiên không thể sánh bằng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 419: Chương 419


Đúng là suýt chút nữa Chu Thế Thành đã nhận không ra Diệp Ninh.

Tuy rằng bọn họ đều ở chung trong một viện gia thuộc, thậm chí còn ở cùng một tòa nhà, nhưng mà mỗi ngày Chu Thế Thành đều đi sớm về trễ, rất hiếm khi gặp được Diệp Ninh.

Trong trí nhớ của anh ấy, vẻ bề ngoài của Diệp Ninh vẫn còn trong hình tượng lúc cô một trăm rưỡi đến một trăm sáu mươi cân, hiện tại nhìn thấy một người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp, dáng người thướt tha, anh ấy thật sự có chút bất ngờ.

Ý thức được bản thân mất khống chế, anh ấy nhanh chóng thu hồi ánh mắt quan sát lại.

“Ừm, em dâu, mấy ngày không gặp, cô gầy đi nhiều quá.”

Anh ấy thật sự đang nói thật, cái này mà giảm cân gì chứ, rõ ràng là đổi thành một người khác luôn rồi.

Lần đầu tiên anh ấy cảm thấy Cố Phong đúng là quá tốt số.

Không đợi Diệp Ninh nói chuyện, Lý Kim Phượng đã trực tiếp nhéo lưng Chu Thế Thành một cái.

“Mỗi ngày Diệp Ninh đều đang giảm cân, gầy xuống không phải rất bình thường sao?”

“Bình thường, bình thường.”

Ngoài miệng Chu Thế Thành nói bình thường, đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng trong lòng lại la hét, bình thường cái con khỉ, cả đời này đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy một người phụ nữ giảm cân sẽ biến thành mỹ nhân xinh đẹp như thế đó.

“Anh không nghe thấy em và Diệp Ninh nói chuyện à? Sao đến bây giờ liên trưởng Cố vẫn chưa có tin tức gì thế?” Lý Kim Phượng cố ý dời lực chú ý của anh ấy đi.

Vẻ mặt Chu Thế Thành lập tức trở nên nghiêm túc một chút, ánh mắt khi nhìn về phía Diệp Ninh cũng trở nên nặng nề hơn.

“Tôi nghe nói Cố Phong đi chấp hành nhiệm vụ đặc biệt, nhưng nhiệm vụ cụ thể là gì thì không có ai biết. Nhưng mà cô cũng không cần quá lo lắng, nếu Cố Phong thật sự xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ thông báo cho cô đầu tiên.”

Lý Kim Phượng vốn dĩ muốn để Chu Thế Thành an ủi Diệp Ninh, nhưng mà không ngờ lời anh ấy nói ra lại càng làm người ta khó chịu hơn.

Quả nhiên, gương mặt Diệp Ninh lại căng thẳng hơn một chút.

Lý Kim Phượng vội vàng giảng hòa: “Anh không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại đi, cái gì mà xảy ra chuyện, rồi thông báo nữa, anh không trông mong cho liên trưởng Cố gặp chuyện tốt à?”

Chu Thế Thành cũng biết lời anh ấy nói ra có chút tàn nhẫn, nhưng đây lại là sự thật.

Không có tin tức chính là tin tức tốt nhất, nếu thật sự có tin tức, chỉ sợ cũng đã xảy ra chuyện.

“Cố Phong là liên trưởng, chắc chắn sẽ không rời khỏi liên đội quá lâu, cho nên Diệp Ninh cô cũng không cần lo lắng.”

Thủ trưởng sẽ không làm cho một liên đội không có người phụ trách trong thời gian quá dài, đây là chuyện không thể nào.

Diệp Ninh gật đầu, giả vờ như đã được Chu Thế Thành an ủi.

Hai vợ chồng Lý Kim Phượng và Chu Thế Thành lại nói thêm vài câu, sau đó mới chào tạm biệt Diệp Ninh rời đi.

Diệp Ninh điều chỉnh lại suy nghĩ, tiếp tục nấu cơm.

Chu Thế Thành đi ra thật xa rồi nhưng vẫn quay đầu lại nhìn về phía phòng bếp.

“Được rồi, không thấy gì nữa rồi.” Lý Kim Phượng khó chịu trừng mắt: “Có phải anh bị Diệp Ninh mê hoặc rồi không hả?”

Chu Thế Thành lập tức nghiêm túc phản bác: “Đương nhiên là không rồi, anh chỉ là cảm thấy sao Diệp Ninh lại có thể thay đổi thành thế này, cho nên mới không nhịn được nhìn thêm vài lần thôi.”

Lý Kim Phượng hừ lạnh, hiện tại là tết nhất, cô ta không muốn chấp nhặt với anh ấy.

Chu Thế Thành nhìn cái áo bông xám xịt mà vợ mình đang mặc, từ trên xuống dưới suông đuột không nhìn thấy vòng eo nằm ở chỗ nào, đột nhiên nói: “Hay là em cũng tranh thủ thời gian đi giảm cân thử đi?”

Thật ra năm nay Lý Kim Phượng cũng chỉ mới hai mươi chín tuổi, không lớn hơn Diệp Ninh bao nhiêu.

TBC

Đến cả một người thô bỉ xấu xí như Diệp Ninh cũng có thể thông qua việc giảm cân để thay đổi lớn như thế, có lẽ vợ của anh ấy cũng làm được như thế thì sao?

Lý Kim Phượng giơ tay đánh, giống như nổi giận nói: “Anh chê em thật à?”

Chu Thế Thành cười “ha hả” hai tiếng, không dám tiếp tục mơ mộng nữa.

“Làm gì có chứ, cho dù em thế nào thì cũng là vợ yêu của nhà họ Chu anh!”

Anh ấy vừa nói vừa bế đứa con trai bốn tuổi lên, hôn chụt một cái.
 
Back
Top Dưới