Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 900: Chương 900


Mộng Kiều Nhụy cười cười, dịu dàng nói với Mục Văn Hạo: “Văn Hạo, đưa băng từ cho em đi.”

Mục Văn Hạo chậm rãi đặt băng từ vào trong tay của Mộng Kiều Nhụy.

Không biết có phải Trịnh Thư Vân ảo giác hay không, cô ấy lại có cảm giác Mục Văn Hạo rất để ý hộp băng từ này.

Mộng Kiều Nhụy cầm băng từ đi về phía bàn làm việc, lúc này Trịnh Thư Vân mới phát hiện nơi đó còn có đặt một cái máy radio.

Giống như là vì muốn phát cuộn băng từ này cho nên nó mới được bày biện ở vị trí bắt mắt này nhất.

Theo động tác của Mộng Kiều Nhụy, âm nhạc của ca khúc nhanh chóng vang vọng khắp văn phòng.

Trịnh Thư Vân làm gì còn có tâm trạng nghe ca nhạc chứ, nhưng mà lại nhìn thấy Mục Văn Hạo bưng lên ly rượu nghe âm nhạc, trông có vẻ vô cùng chờ mong và thích ý.

Cô ấy đột nhiên cũng có chút tò mò về ca khúc đang phát.

Không lẽ người như Mục Văn Hạo mà cũng thích ca sĩ nào đó sao?

Trịnh Thư Vân cảm thấy nhạc dạo của ca khúc này rất xa lạ, nhưng mà cô ấy vốn dĩ cũng không nghe qua bao nhiêu ca khúc.

Nhưng mà chỉ mới nghe nhạc dạo cũng đã cảm thấy rất êm tai rồi.

Vài giây sau, tiếng hát vang lên.

Trên mặt của Mục Văn Hạo đồng thời cũng lộ ra vẻ si mê.

Mộng Kiều Nhụy đã ngồi xuống bên cạnh anh ta lần nữa, hoàn toàn không thời để ý đến sắc mặt này của anh ta, đồng thời cũng đang cảm thán trước tiếng hát êm tai này.

So với hai người đang hoàn toàn hưởng thụ tiếng hát này thì Trịnh Thư Vân lại ngơ ngẩn.

Cô ấy đã quá quen với tiếng hát này, đây chẳng phải là giọng hát của Diệp Tử sao?

Cho nên đây là ca khúc mới của Diệp Tử hả?!!

Sau khi ý thức được điểm này, cô ấy cứng đờ ngước mắt lên, nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy ở bên cạnh.

Quả nhiên Mộng Kiều Nhụy đang rất vui vẻ.

Cho nên mấy ngày nay cô ta không lên sân khấu biểu diễn, thật ra là để đi thu băng từ sao?

Hình như giải thích như thế cũng rất có lý.

Nhìn Mục Văn Hạo đang hoàn toàn say mê, trong lòng Trịnh Thư Vân cực kỳ chua xót.

Ngay từ đầu cô ấy cho rằng Mục Văn Hạo chỉ thích Diệp Ninh, nhưng hình như cô ấy đã sai rồi. Có lẽ Mục Văn Hạo cũng có tình cảm với Mộng Kiều Nhụy, nếu không thì cũng đã không để ý đến thế.

Nhìn hai người đang ngồi cạnh nhau, đúng là rất xứng đôi.

Trịnh Thư Vân bắt đầu d.a.o động, tuy rằng cô ấy cũng rất muốn kiên trì theo đuổi tình cảm của mình, nhưng cũng có giới hạn cuối cùng. Nếu Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy đều yêu nhau, cô ấy chắc chắn sẽ không chen chân vào tình cảm của bọn họ.

Tiếp theo đó, cô ấy đã trải qua khoảng thời gian dài dòng dày vò nhất cuộc đời này, băng từ phát hết ca khúc này đến ca khúc khác, nhưng cô ấy đã không còn nghe lọt được nữa.

Trong mắt cô ấy chỉ có gương mặt càng ngày càng phấn khởi của Mục Văn Hạo, hiển nhiên anh ta cũng rất hài lòng với những ca khúc mới này của Mộng Kiều Nhụy.

Đến cuối cùng, thậm chí anh ta còn không khống chế được cảm xúc kích động, vỗ tay khen ngợi.

TBC

Nghe ca khúc do băng từ phát ra mà vỗ tay, hành vi này giống hệt như người bị bệnh thần kinh, Trịnh Thư Vân biết thật ra những tiếng vỗ tay này là đưa cho Mộng Kiều Nhụy.

“Quả nhiên từ trước đến nay cô ấy đều không bao giờ làm người thất vọng.”

Băng từ đã phát xong tất cả các ca khúc, Mục Văn Hạo bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Hiện tại trong lòng, trên mặt của anh ta đều lộ ra vẻ vui sướng và khen ngợi.

Mộng Kiều Nhụy cũng rất bất ngờ, cô ta làm thế thân lâu như thế, cũng đã biết thực lực ca hát của Diệp Ninh mạnh đến cỡ nào, nhưng mà hiện tại vẫn còn cảm nhận được bất ngờ.

Nhất là ca khúc cuối cùng do chính Diệp Ninh sáng tác lại còn hay đến mức làm cô ta muốn vỗ tay khen ngợi, hình như bài hát này còn là do chính Diệp Ninh sáng tác.

Cô ta có dự cảm, ngày mai sau khi băng từ phát hành, chắc chắn sẽ bán rất đắt!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 901: Chương 901


“Cô Trịnh?”

Mộng Kiều Nhụy gọi tên Trịnh Thư Vân ba lần, cuối cùng cô ấy cũng hoàn hồn lại.

Lúc cô ấy ngước mắt lên, Mộng Kiều Nhụy nhìn thấy nước mắt quanh quẩn trong hốc mắt đỏ bừng của cô ấy.

Không hổ là bạn thân nhất của Diệp Ninh, không ngờ lại kích động đến phát khóc.

“Cô Trịnh, có phải cô cũng cảm thấy mấy ca khúc này rất hay không?”

Trịnh Thư Vân cố gắng chịu đựng, cứng đờ gật đầu nói: “Thu âm lúc nào thế? Chuẩn bị bán ra bên ngoài sao?”

Giọng nói của cô ấy có chút run rẩy, cực kỳ hâm mộ Mộng Kiều Nhụy.

Quả nhiên Mộng Kiều Nhụy gật đầu, dứt khoát nói: “Ngày mai sẽ chính thức phát hành. Hộp băng từ này là do bạn của Văn Hạo cố ý gửi đến, cho nên có lẽ chúng ta chính là người đầu tiên nghe được ca khúc mới.”

“Đây là vinh hạnh của tôi.” Trịnh Thư Vân vẫn không cảm thấy có gì khác thường, rưng rưng nước mắt nhìn về phía Mục Văn Hạo: “Chắc ông chủ Mục cũng vui lắm nhỉ?”

Mục Văn Hạo thật sự rất vui vẻ: “Tôi chuẩn bị tổ chức tiệc chúc mừng ở Hồng Hảo, cô và cô ấy cùng nhau đến đây đi.”

Lúc trước anh ta cũng từng đề nghị, nhưng mà Diệp Ninh lại dứt khoát từ chối.

Nhưng nếu như là Trịnh Thư Vân mời thì chắc chắn sẽ được.

TBC

“Tôi và cô ấy?” Trịnh Thư Vân ngơ ngác, không hiểu “cô ấy” là đang chỉ ai.

Mục Văn Hạo gật đầu một cách đương nhiên nói: “Đúng vậy. Tôi muốn tặng cho cô ấy một bất ngờ, cô là bạn thân nhất của cô ấy, chuyện vui lớn thế này, chắc cô cũng muốn chúc mừng cô ấy mà đúng không?”

Đối với anh ta mà nói, thuyết phục Trịnh Thư Vân cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Trịnh Thư Vân vẫn không hiểu: “Anh nói vậy là có ý gì? Em là bạn của ai chứ?”

Không phải Mộng Kiều Nhụy đang ở chỗ này sao?

Vẻ mặt của Mục Văn Hạo hơi cứng lại: “Cô đang giả ngu với tôi sao?”

Trịnh Thư Vân muốn giải thích, nhưng cô ấy thật sự không biết anh ta đang nói cái gì.

Mộng Kiều Nhụy đã nhận ra sự khác thường của cô ấy: “Không phải cô vừa mới nghe xong các ca khúc mới của Diệp Ninh sao?”

Đầu óc Trịnh Thư Vân “ong” lên, lập tức không thể tự hỏi được nữa.

“Cô nói người hát lúc này là... Diệp Ninh?!!”

Mộng Kiều Nhụy vô cùng nghiêm túc gật đầu, nếu không thì còn là ai nữa?

Đừng có nói là đến cả giọng của Diệp Ninh mà cô ấy cũng không nhận ra đó nha?

Trịnh Thư Vân lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Đó không, không phải là cô hát sao?”

Mộng Kiều Nhụy và Mục Văn Hạo liếc nhìn nhau, lập tức hiểu rõ.

Trong nhận tri của Trịnh Thư Vân, Mộng Kiều Nhụy chính là Diệp Tử, mà cô ấy cũng thường xuyên đến nghe Diệp Tử ca hát, cho nên nói là Diệp Tử ca hát cũng không có vấn đề gì.

Nhưng mà Diệp Ninh sẽ không sử dụng nghệ danh Diệp Tử nữa.

Mộng Kiều Nhụy cười nói: “Cô nghe nhầm rồi, là Diệp Ninh. Dạo gần đây cổ họng của tôi xuất hiện một ít vấn đề, không thể ca hát được nữa, không phải cô cũng đã sớm biết tôi không thể lên sân khấu ca hát nữa rồi sao?”

Trịnh Thư Vân nghe cô ta giải thích, có chút rối loạn.

Cẩn thận ngẫm lại, đúng là giọng hát của Diệp Ninh và Diệp Tử cực kỳ giống nhau. Nếu nói những ca khúc kia do Diệp Ninh hát thì cũng có khả năng, hơn nữa Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy sẽ dùng loại chuyện này để lừa gạt cô ấy.

“Em thật sự không biết, thì ra là hiểu lầm.”

Cảm xúc ghen tuông và khổ sở trong lòng giảm đi rất nhiều, lại nghĩ lại xem rốt cuộc Diệp Ninh đã đi thu băng từ vào lúc nào.

Vì sao không nói cho cô ấy biết, làm hiện tại cô ấy bị mất mặt.

Nhưng mà mấy chuyện này không quan trọng, Mục Văn Hạo để ý đến Diệp Ninh sẽ làm cô ấy dễ chấp nhận hơn việc anh ta để ý Mộng Kiều Nhụy.

“Tôi còn tưởng rằng cô biết được Văn Hạo có được ca khúc mới của Diệp Ninh trước, cho nên mới đến đây nữa.”

Lời nói của Mộng Kiều Nhụy làm mặt Trịnh Thư Vân đỏ lên, sợ cô ta sẽ tiếp tục hỏi, Trịnh Thư Vân lập tức chuyển sang đề tài khác.

“Diệp Ninh thu âm ca khúc mới lúc nào vậy?”

Mục Văn Hạo vô cùng đắc ý trả lời: “Tháng trước cô ấy đi kinh thành là để làm chuyện này đó.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 902: Chương 902


Trịnh Thư Vân bừng tỉnh hiểu ra, nhớ lại mấy ngày trước khi Diệp Ninh rời đi, hai người bọn họ lại đang cãi nhau vì chuyện của Mục Văn Hạo, cô ấy luôn cố ý không thèm đi để ý Diệp Ninh.

Chỉ sợ cũng là vì nguyên nhân này cho nên Diệp Ninh mới không có cơ hội nói cho cô ấy biết.

“Diệp Ninh thật sự quá lợi hại!”

Sau khi suy nghĩ lại bình thường, cô ấy bắt đầu mừng thay cho Diệp Ninh.

Những lời này cũng lấy lòng Mục Văn Hạo, làm Mục Văn Hạo mỉm cười.

“Cho nên ngày mai cô dẫn cô ấy đến Hồng Hải đi.”

Trịnh Thư Vân đã hiểu được ý đồ của Mục Văn Hạo, theo bản năng nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy.

Vốn dĩ cô ấy cho rằng Mộng Kiều Nhụy chắc chắn sẽ bực bội hoặc ghen tị, nhưng mà cô ấy lại không nhìn thấy bất cứ cảm xúc nào kể trên trên mặt của cô ta.

Thân là vị hôn thê, lại không để ý đến chuyện vị hôn phu đi lấy lòng một người phụ nữ khác sao?

“Ngày mai trong đoàn của tụi em rất bận rộn, hay là để sau này lại tính đi được không?”

Cô ấy biết rõ Diệp Ninh sẽ không muốn đến đây, tuy rằng cô ấy rất thích Mục Văn Hạo, nhưng cũng rất quan tâm đến bạn thân.

Mục Văn Hạo cũng không quá hài lòng với câu trả lời này, lạnh lùng uy h**p: “Nếu cô không dẫn cô ấy đến, vậy tôi sẽ đích thân đến đoàn văn công mời cô ấy.”

Trịnh Thư Vân nhíu mày, nhưng vẫn không đồng ý.

Mộng Kiều Nhụy ở bên cạnh thấy bầu không khí không đúng lắm, vội vàng đứng ra khuyên nhủ.

“Văn Hạo không có ý gì khác, chỉ đơn thuần muốn chúc mừng cho Diệp Ninh thôi. Huống chi còn có cô làm bạn thân đi cùng, cô ấy chắc chắn sẽ rất vui.”

Trịnh Thư Vân là một cô gái rất thông minh, cô ấy đương nhiên biết Mộng Kiều Nhụy đang cho cô ấy một cơ hội để lùi bước. Dựa theo tính cách của Mục Văn Hạo, cho dù cô ấy không đồng ý thì anh ta chắc chắn cũng sẽ dùng mọi cách để gọi Diệp Ninh đến Hồng hải.

“Được rồi, em sẽ thử. Nhưng mà nếu Diệp Ninh vẫn cứ kiên quyết không muốn đến thì em cũng sẽ không ép buộc cô ấy.”

Đây là điểm giới hạn cuối cùng của cô ấy.

Mộng Kiều Nhụy âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo đã bình tĩnh trở lại, vô cùng khẳng định nói: “Cô ấy sẽ đồng ý.”

Trịnh Thư Vân mím chặt khóe môi, cảm thấy có lẽ cô ấy đã đánh giá quá thấp sự chấp nhất của Mục Văn Hạo đối với Diệp Ninh.

Nhưng mà Mục Văn Hạo càng như thế thì cô ấy lại càng không muốn bỏ cuộc.

Cho dù là vì làm Diệp Ninh an bình thì cô ấy cũng phải cố gắng làm Mục Văn Hạo yêu mình.

“Cô Mộng, cô có thể phát băng từ lại thêm lần nữa không, lúc nãy tôi còn chưa nghe rõ lắm.”

Lúc nãy cô ấy hoàn toàn không nghe rõ mấy ca khúc kia, hơn nữa cô ấy cũng muốn tranh thủ ở lại nơi này thêm một chút, cho dù Mộng Kiều Nhụy cũng đang ở đây.

Nếu là chuyện khác thì có lẽ Mộng Kiều Nhụy còn sẽ trưng cầu ý kiến của Mục Văn Hạo, nhưng mà chuyện này thì cô ta không chút nghĩ ngợi, nhanh chóng đi về phía máy radio ở bên kia.

TBC

Trịnh Thư Vân hơi thả lỏng lại, dùng khóe mắt quan sát Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo cũng đột nhiên quay đầu nhìn cô ấy, lập tức làm tim cô ấy đập hẫng đi một nhịp.

Ngay lúc Trịnh Thư Vân đang suy nghĩ xem nên nói gì với anh ta thì Mục Văn Hạo đã hỏi: “Nói cho tôi, bình thường cô ấy thích và không thích cái gì.”

Nếu muốn tạo bất ngờ cho cô thì đương nhiên phải biết rõ sở thích của cô rồi.

“Không biết.” Trịnh Thư Vân trả lời khá dứt khoát.

Cho nên làm cho Mộng Kiều Nhụy vừa mới quay về phải thay đổi cái nhìn về cô ấy.

Trịnh Thư Vân là một cô gái hoàn toàn không cần thiết phải để ý đến sắc mặt của bất cứ người nào, cho nên cô ấy mới không hề sợ hãi mà trực tiếp từ chối Mục Văn Hạo.

Thật sự là làm người hâm mộ mà.

Đúng là cho dù Trịnh Thư Vân không nói gì thì Mục Văn Hạo cũng sẽ không bực bội hoặc trút giận lên người cô ấy.

Trịnh Thư Vân làm bản thân hoàn toàn đắm chìm trong tiếng hát của Diệp Ninh, không để ý đến ánh mắt của Mục Văn Hạo.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 903: Chương 903


Mộng Kiều Nhụy và Trịnh Thư Vân từ cửa sau Hồng Hải đi ra ngoài.

Trịnh Thư Vân hơi thu hồi vẻ mặt kích động, ậm ừ do dự nhìn Mộng Kiều Nhụy.

TBC

“Cô Trịnh có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi.”

Trịnh Thư Vân hít một hơi thật sâu, thử hỏi: “Chắc cô cũng biết tình cảm của ông chủ Mục đối với Diệp Ninh đúng không? Cô không ghen tị và đau lòng à?”

Ít nhất thì cô ấy hoàn toàn không nhận thấy Mộng Kiều Nhụy có những cảm xúc đó.

Không ngờ Mộng Kiều Nhụy lại bật cười: “Số phụ nữ bên cạnh anh ấy nhiều như lông trâu, nếu mỗi ngày tôi đều đau khổ thì chẳng khác nào tự rước bực vào người. Huống chi cho dù anh ấy có thích Diệp Ninh thì cũng không có khả năng. Cô nói đúng không?”

Trịnh Thư Vân không ngờ cô ta sẽ có suy nghĩ như thế này, chắc chắn nói: “Diệp Ninh sẽ không chấp nhận anh ấy.”

“Cho nên, nếu đã biết anh ấy chỉ yêu đơn phương, vậy vì sao không để cho anh ấy vui vẻ một chút chứ, làm thế còn sẽ nhận được cái danh hiền huệ nữa.”

Mộng Kiều Nhụy sẽ coi bất cứ người phụ nữ nào muốn tiếp cận Mục Văn Hạo là kẻ thù, nhưng chỉ riêng với Diệp Ninh thì không.

Nếu Diệp Ninh muốn Mục Văn Hạo, vậy thì không có ai có thể giành lại được cô.

Trịnh Thư Vân lại không quá tán thành suy nghĩ của cô ta: “Cô thật sự thích anh ấy sao?”

Nếu thích thì sao lại có thể không thèm để ý đến chứ?

Ánh mắt của Mộng Kiều Nhụy khi nhìn về phía cô ấy giống như cô ấy vừa mới hỏi ra vấn đề gì đó ngu ngốc lắm.

Đối với loại người như bọn họ mà nói, thích thật sự là thứ quá xa xỉ.

Cô ta chưa bao giờ chờ mong mấy thứ này, thứ cô ta muốn chỉ có tiền tài và thân phận làm tất cả mọi người đều tôn kính.

Nhưng mà đối mặt với câu hỏi của Trịnh Thư Vân, cô ta vẫn quyết định chọn đáp án khẳng định.

“Đương nhiên là thích rồi.”

Chỉ là thích tất cả mọi thứ ngoại trừ anh ta ra.

“Cô nói dối. Từ trong ánh mắt của cô, tôi hoàn toàn không nhìn ra bất cứ sự yêu thích nào.” Trịnh Thư Vân vạch trần lời nói dối của cô ta.

Mộng Kiều Nhụy cũng không cảm thấy xấu hổ, bình tĩnh nói: “Chỉ có cô Trịnh mới có thể mở miệng ngậm miệng đều là thích.”

Trái tim Trịnh Thư Vân hơi run lên: “Cô nói thế là có ý gì?”

“Cô Trịnh cũng thích Văn Hạo, đúng không?” Lúc Mộng Kiều Nhụy nói ra những lời này, vẫn không hề có chút địch ý, không có chút tức giận nào, chỉ đơn giản là trần thuật lại một sự thật.

Mặt Trịnh Thư Vân lập tức đỏ lên, không ngờ rằng cô ấy sẽ bị Mộng Kiều Nhụy phát hiện ra nhanh như thế.

Lúng túng, lo sợ.

“Cô Trịnh không cần phải căng thẳng như thế, tôi không làm gì cô đâu. Lúc nãy tôi đã nói rồi, có rất nhiều phụ nữ thích Văn Hạo, càng có nhiều phụ nữ muốn bò lên giường anh ấy, tôi sẽ không để ý mấy thứ này.” Mộng Kiều Nhụy còn an ủi ngược lại cô ấy.

Trịnh Thư Vân là bạn của Diệp Ninh, cô ta cũng biết phân rõ nặng nhẹ.

Trịnh Thư Vân quá kinh ngạc, cô ấy có thể nhận ra Mộng Kiều Nhụy thật sự không có bất cứ ý muốn châm chọc gì cả, cho dù là sau khi biết được tình cảm của cô ấy đối với Mục Văn Hạo.

“Cô không sợ tôi sẽ cướp mất anh ấy sao?”

Ánh mắt của Mộng Kiều Nhụy khi nhìn về phía cô ấy lại mang theo một chút thương hại, cảm xúc này vốn dĩ không nên xuất hiện trong mắt cô ta.

Một cô công chúa nhỏ nhắn như thế lại đi yêu Mục Văn Hạo, đây rõ ràng chính là một bi kịch.

“Tôi sẽ không để anh ấy rời khỏi tôi.”

Trịnh Thư Vân là vì tình yêu, mà cô ta thì lại là vì cuộc đời của mình.

Trịnh Thư Vân nhìn vẻ mặt kiên định của Mộng Kiều Nhụy, trong nháy mắt không biết phải làm gì.

Đôi tay rũ ở bên người siết chặt lại, cô ấy cố gắng ngẩng cao cằm.

“Tôi sẽ không bỏ cuộc.”

Mộng Kiều Nhụy lạnh nhạt nói: “Vậy chúng ta cứ rửa mắt mong chờ đi.”

Cô ta biết rõ muốn giành lấy tình yêu của Mục Văn Hạo sẽ khó khăn đến cỡ nào hơn bất cứ ai, cho nên cô ta vẫn khá bội phục sự ngây thơ và lòng can đảm của Trịnh Thư Vân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 904: Chương 904


Tiễn Trịnh Thư Vân rời đi, Mộng Kiều Nhụy lại quay về văn phòng.

Lúc này Mục Văn Hạo đang ngồi ở trước bàn làm việc nghiêm túc viết gì đó.

Cô ta lập tức đi đến bên cạnh Mục Văn Hạo, nhìn tờ giấy đã viết kín chữ kia.

Trên giấy liệt kê ra các vật phẩm mà Mục Văn Hạo muốn chuẩn bị cho ngày mai và kế hoạch tổ chức sau khi Diệp Ninh đến vào tối ngày mai.

“Cô lại đây xem cho tôi, còn có kế hoạch gì càng tốt hơn không.”

Lúc Mục Văn Hạo nói những lời này thậm chí còn không thèm ngẩng đầu lên.

Mộng Kiều Nhụy hoàn toàn phối hợp với anh ta, càng nhìn lại càng kinh ngạc.

Thì ra người đàn ông này không phải không có tâm, chỉ là từ trước đến nay chưa từng gặp được người có thể làm anh ta chịu tốn công thôi.

Vậy mà Trịnh Thư Vân lại còn ảo tưởng rằng có thể làm Mục Văn Hạo buông bỏ Diệp Ninh, chuyện này rõ ràng là chuyện không thể nào thực hiện được.

“Rất tốt, Diệp Ninh chắc chắn sẽ rất thích.”

Mục Văn Hạo lộ ra vẻ mặt hưng phấn: “Cô thật sự cảm thấy thế sao?”

Bọn họ đều là con gái, có lẽ sẽ hiểu được tâm lý con gái hơn anh ta.

Dưới ánh nhìn chăm chú đầy phấn khởi của Mục Văn Hạo, Mộng Kiều Nhụy gật đầu khẳng định.

Viện gia thuộc quân khu.

Cốc cốc cốc.

Diệp Ninh đã ngủ lại bị tiếng gõ cửa đánh thức.

Cô nhìn thoáng qua đồng hồ, đã hơn mười giờ tối rồi.

Lúc này mà còn có người đến gõ cửa, chắc chắn là có việc.

Cô nhanh chóng mặc thêm áo khoác, đi đến cửa.

“Ai thế?”

Tuy rằng ở nơi này hoàn toàn không cần lo lắng đến vấn đề an toàn, nhưng mà trước khi mở cửa ra cô vẫn cứ cẩn thận dò hỏi.

Giọng của Trịnh Thư Vân từ bên ngoài vọng vào: “Là tôi.”

Diệp Ninh lập tức mở cửa ra.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là đi xem xem hiện tại Trịnh Thư Vân đang tỉnh táo hay đang say rượu.

Dù sao thì hôm nay cô ấy vừa tan ca đã rời đi, không cần hỏi cũng biết cô ấy chắc chắn đã đến Hồng Hải.

Cũng may Trịnh Thư Vân hấp tấp tiến vào, trên người không có chút mùi rượu nào.

“Cô thật sự không có nghĩa khí gì cả, làm ra chuyện lớn như thế mà lại không chịu nói cho tôi biết gì hết!”

Không đợi Diệp Ninh mở miệng, Trịnh Thư Vân đã giành trước mở miệng oán trách.

Nhưng mà trên mặt cô ấy lại mang theo chút ý cười.

Diệp Ninh không xác định lắm hỏi: “Cô đang nói chuyện gì thế?”

Trịnh Thư Vân sốt ruột vội vàng nói: “Đương nhiên là chuyện cô ca hát rồi, hơn nữa còn hợp tác với nhà xuất bản ghi âm và ghi hình ở kinh thành, ngày mai ca khúc mới đã phải phát hành rồi, cô định hù c.h.ế.t chúng tôi à?”

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi rót nước cho Trịnh Thư Vân.

“Tôi đã nghe ca khúc của cô rồi, cực kỳ hay luôn. Nhất là bài hát cuối cùng kia, ai sáng tác thế? Siêu lợi hại!”

Trịnh Thư Vân hưng phấn đến mức hai mắt phát sáng, tuy rằng cô ấy đã sớm biết Diệp Ninh hát rất hay, nhưng hình như từ trước đến nay cô đều chưa bao giờ có ý định phát triển theo hướng ca sĩ.

Không ngờ cô vừa mới bắt đầu đã chơi lớn như thế!

“Cô nghe ca khúc của tôi rồi hả?” Diệp Ninh bắt được trọng điểm, ngày mai băng từ mới phát hành, đến cả cô cũng không có.

Trịnh Thư Vân ý thức được gì đó, ấp úng gật đầu.

“Đúng vậy, tôi đến chỗ Mục Văn Hạo nghe được.”

Diệp Ninh cảm thấy cô nên nghĩ đến mới đúng, dựa theo mối quan hệ giữa Mục Văn Hạo và Lý Tử Hằng, anh ta có được băng từ ca khúc của cô cũng chẳng có gì lạ cả.

Trịnh Thư Vân nghĩ đến lời dặn dò của Mục Văn Hạo, cẩn thận hỏi thử: “Anh ấy nói ngày mai muốn chúc mừng cho cô, tôi đã hứa là sẽ dẫn cô qua đó, có được không?”

Đáy mắt Diệp Ninh xuất hiện một chút âm u, không phải giận vì Trịnh Thư Vân đã tự chủ trương, mà chán ghét sự lợi dụng của Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân cũng cảm thấy không ổn, cho nên lại lập tức bổ sung: “Nếu cô thật sự không muốn đến thì không đi cũng chẳng sao.”

Giờ phút này cô ấy rất rối rắm, vừa muốn Diệp Ninh đồng ý, lại không muốn cô vì cô ấy mà làm bản thân phải nhượng bộ.

Diệp Ninh chỉ chần chờ vài giây, lập tức đưa ra câu trả lời.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 905: Chương 905


Buổi sáng, bảy giờ năm mươi phút.

Nhà xuất bản ảnh âm kinh thành.

Lý Tử Hằng ngồi ở trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào kim đồng hồ trên đồng hồ.

Cả văn phòng đều im lặng không một tiếng động.

Bảy giờ năm mươi tám phút, anh ta sốt ruột cầm ống nghe lên.

Bảy giờ năm mươi chín phút, ấn nhanh một dãy số.

Ngay khoảnh khắc điện thoại được kết nối, vừa lúc là tám giờ đúng.

“Mở bán!”

Anh ta chỉ nói hai chữ.

Trong giọng nói tràn ngập căng thẳng, lại có chờ mong.

Lúc buông ống nghe xuống, trái tim của anh ta cũng nhảy lên đến cổ họng.

Hôm nay là ngày đầu tiên băng từ phát hành, tuy rằng phản hồi của thị trường trong ngày đầu tiên không thể quyết định được hướng phát triển của sau này, nhưng đương nhiên vẫn là càng cao càng tốt.

Hôm nay chắc chắn là một ngày anh ta không thể nào bình tĩnh được.

TBC

Sáng sớm, đường phố tiểu huyện thành dần dần trở nên náo nhiệt.

Người đi làm, người đi học, người làm ăn buôn bán bận bận rộn rộn, đều đi làm việc của mình.

Cửa hàng ở hai bên đường lần lượt mở ra.

Trong tiệm bán các sản phẩm ghi âm và ghi hình, người bán hàng đã đặt băng từ của Diệp Ninh lên vị trí dễ thấy nhất của kệ trưng bày, băng rôn mở bán màu đỏ rực càng hấp dẫn lực chú ý của người khác.

Lúc này Diệp Ninh vẫn cứ đi vào đoàn văn công giống như bình thường, trông chẳng có chút khác thường nào cả.

Trịnh Thư Vân còn căng thẳng hơn đương sự là cô, thỉnh thoảng lại nhích tới nhích lui.

Ngày hôm nay bọn họ còn có nhiệm vụ biểu diễn, cho nên hoàn toàn không biết tình huống bên ngoài như thế nào?

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Diệp Ninh, Trịnh Thư Vân thật sự là bội phục cô sát đất.

“Cô thật sự không hề căng thẳng chút nào sao?”

Cô ấy hạ thấp giọng khe khẽ nói nhỏ với cô.

Diệp Ninh hỏi ngược lại: “Căng thẳng gì chứ?”

Trịnh Thư Vân dở khóc dở cười: “Đương nhiên là lo không biết băng từ có bán được hay không đó.”

Tuy rằng cô có thực lực, ca khúc cũng rất hay, nhưng lỡ như thị trường lại không ưa chuộng gì sao đây?

Đây chính là hộp băng từ đầu tiên của cô, nếu bán không tốt, chỉ sợ về sau sẽ không còn có cơ hội nữa đúng không?

“Chuyện nên làm tôi đều đã làm, những chuyện còn lại không phải người ngoài có thể khống chế, cho nên cứ thuận theo tự nhiên đi.” Diệp Ninh thật sự nghĩ như thế, nhưng thật ra trong lòng cũng khá chắc chắn.

Các ca khúc khác trong băng từ đều có chất lượng khá tốt, nhưng mà bài hát mà cô bỏ thêm vào chính là bài hát từng khiến cho giới ca hát oanh động, hiện tại không có lý do gì mà mọi người không thích cả.

Đương nhiên cô chắc chắn sẽ không nói những lời này cho bất cứ người nào.

Trịnh Thư Vân cảm thán nói: “Trạng thái của cô cũng tốt thật đó. Nếu tôi là cô, chắc hôm nay không đi làm được luôn.”

Diệp Ninh cười cười: “Thật sự không đến mức đó.”

Trịnh Thư Vân nhìn những thành viên khác trong đội ca hát, hình như cũng không có ai biết chuyện Diệp Ninh thu ca khúc, hôm nay sẽ phát hành băng từ.

Tình hình nơi này của bọn họ chỉ sợ cũng chính là tình hình chung của đại đa số mọi nơi, đây cũng không phải dấu hiệu tốt lành gì.

Đến gần trưa, điện thoại trên bàn làm việc của Lý Tử Hằng vang lên.

Anh ta cũng không lập tức cầm ống nghe lên ngay mà lại hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, sau đó mới nghe máy.

“Chủ nhiệm Lý, chúng tôi vừa mới xác nhận với các điểm bán hàng, hiện tại doanh số băng từ Diệp Ninh khoảng năm trăm.”

Gương mặt Lý Tử Hằng đều trở nên căng chặt, im lặng suốt ba giây mới nói một câu: “Tôi biết rồi.”

Anh ta buông ống nghe xuống, có chút suy sút ngồi trên ghế.

Một buổi sáng, mười mấy thành phố, mấy chục điểm bán hàng lớn nhỏ khác nhau, vậy mà doanh số chỉ mới năm trăm hộp. Con số này nếu đặt ở các ca sĩ mới vừa xuất đạo khác thì cũng coi như còn có thể nghe được.

Nhưng mà còn thua xa những gì bọn họ đang kỳ vọng.

Anh ta chỉ có thể tự an ủi mình, dù sao thì cũng chỉ mới một buổi sáng, thị trường còn chưa bắt đầu nóng lên.

Không đến mười phút sau, bên phía Chân Hồng Phỉ cũng nhận được tin tức.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 906: Chương 906


Khi Chân Hồng Phỉ nghe được con số năm trăm này, trực tiếp bật cười thành tiếng.

Cười nhạo.

Xem ra cô ta thật sự đã đánh giá quá cao cái cô Diệp Ninh kia, bên phía nhà xuất bản ảnh âm kia làm hoành trắng như thế, kết quả chỉ bán được năm trăm.

Nếu cứ dựa theo số liệu này, chỉ e là doanh số bán hàng đợt đầu tiên trong khoảng thời gian này có thể đạt đến ba năm nghìn cũng đã là tối cao rồi.

Cô ta còn tưởng rằng Diệp Ninh sẽ trở thành đối thủ của cô ta, thì ra cô cũng chỉ là một cái gối thêu hoa chỉ đẹp chứ không xài được.

Cô ta còn cố ý tạm thời lùi thời gian phát hành ca khúc mới, xem ra cô ta hoàn toàn không cần thiết phải làm như thế!

...

“Năm trăm? Cậu xác định chỉ có năm trăm thôi sao?” Bên Nghiêm Hân cũng nhận được tin tức này, trên mặt lộ ra vẻ tối tăm không thể nào hòa tan được.

Chuyện ông ta lo lắng nhất quả nhiên đã trở thành sự thật.

Nơi đó có ca khúc mà ông ta đã tỉ mỉ sáng tác, kết quả tiêu thụ chỉ mới có năm trăm, đây thật sự là lần thất bại nhất trong mấy năm gần đây.

“Cái tên Lý Tử Hằng này không biết đang làm cái quái gì! Lúc trước còn nói nhà xuất bản coi trong lần phát hành băng từ này đến cỡ nào, kết quả lại chỉ có được thành tích tệ hại như thế này, đúng là trò cười trong ngành mà!”

Nghiêm Hân tức giận mắng, nổi giận thật lâu không thể nào bình tĩnh lại được.

...

“Chị Ngọc Lan, may mà lần này người hợp tác với nhà xuất bản không phải cô. Hiện tại trong vòng đều đã đồn thổi rần rần, nhà xuất bản kinh thành tỉ mỉ kế hoạch hơn nửa năm, kết quả bọn họ lựa chọn một người mới đi quan hệ. Bọn họ muốn nâng đỡ làm người mới kia nổi tiếng, kết quả ngày đầu tiên băng từ phát hành, suốt một buổi sáng chỉ tiêu thụ được năm trăm, chắc là còn không kiếm lại đủ chi phí chế tác nữa đó.

Trợ lý của Nhậm Ngọc Lan đang hưng phấn kể lể với Nhậm Ngọc Lan.

Nhậm Ngọc Lan đang trang điểm, nhìn bản thân trong gương, đương nhiên là cực kỳ hả hê rồi.

“Cậu nói thế là không đúng rồi, nếu ca khúc lần này mà để tôi hát thì chắc chắn sẽ không gặp phải trình trạng như bây giờ. Đáng tiếc cho ca khúc hay của Nghiêm Hân.”

Trợ lý lấy lòng cười nói: “Đúng vậy, muốn trách thì trách những người đó có mắt không tròng đi, cứ thích ôm cục đá coi như báu vật.”

Nhậm Ngọc Lan cong môi mỉm cười, vốn là còn đang tiếc nuối vì không bắt được lần hợp tác này, hiện tại đã đến lượt cô ta xem trò hề.

...

Lúc này những người phụ trách của các nhà xuất bản ảnh âm khác cũng đang tập hợp lai với nhau, ai nấy đều cười không khép miệng lại được.

“Tôi dám cam đoan, doanh số lần phát hành băng từ này sẽ đổi mới kỷ lục thấp nhất của nhà xuất bản ghi âm và ghi hình kinh thành. Lúc trước khi tôi gọi điện thoại nói chuyện với Lý Tử Hằng, anh ta còn cam đoan chắc nịch là lần này sẽ thành công lớn.”

“Mọi người phải bình tĩnh, hiện tại đúng là còn chưa phải lúc vui vẻ. Lỡ như ba ngày sau mà doanh số vẫn cứ bình thường không có gì đặc sắc như bây giờ thì chúng ta vui mừng vẫn còn kịp.”

Mấy năm nay bọn họ bị nhà xuất bản ảnh âm kinh thành đè đầu cưỡi cổ quá nhiều, thậm chí sắp không còn đường thở, cho nên hiện tại đương nhiên phải muốn phát tiết ra ngoài.

“Đừng nói là ba ngày, cho dù cho bọn họ ba mươi ngày thì cũng không thể nào vực dậy nổi. Mấy ông ngẫm lại xem, trong mấy năm gần đây, có lần tiêu thụ thành công nào mà không nổi bật mạnh mẽ ngay từ lúc bắt đầu không? Cho dù lần này bọn họ chế tác thật sự rất tốt, nhưng thị trường không ưa chuộng thì cũng tốn công thôi. Muốn vực dậy, trừ phi có kỳ tích phát sinh.”

TBC

Nhưng mà trên đời này làm gì có nhiều kỳ tích đến thế chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 907: Chương 907


“Được. Tôi biết rồi.”

...

“Tôi không sốt ruột, anh cũng đã nói là mới phát hành, còn phải xem tình hình tiếp theo mà.”

...

“Có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”

Diệp Ninh lạnh nhạt buông ống nghe xuống.

Trịnh Thư Vân vẫn luôn đi theo bên cạnh Diệp Ninh lập tức hồi hộp nói: “Sao rồi?”

“Chủ nhiệm Lý nói doanh số bán hàng buổi sáng là năm trăm, bình thường.”

“Gì? Sao chỉ có năm trăm thế?”

Không đợi Diệp Ninh nói xong, Trịnh Thư Vân đã lộ ra vẻ mặt đưa đám nói.

Nhưng mà sau đó cô ấy cũng lập tức ý thức được mình nói sai rồi, vội vàng xin lỗi với Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, tôi không phải nói bán ế, tôi chỉ là cảm thấy doanh số không nên chỉ có nhiêu đó mới đúng.”

Diệp Ninh không chỉ không tức giận, ngược lại còn an ủi cô ấy: “Dù sao thì trong giới ca hát tôi còn là một người mới toanh, băng từ cũng chỉ mới phát hành, thành tích không quá lý tưởng cũng là bình thường.”

Trịnh Thư Vân gật đầu như giã gạo: “Đúng vậy, chờ mọi người nghe được ca khúc của cô rồi, chắc chắn tất cả mọi người đều sẽ đi mua băng từ của cô.”

Hiện tại cuối cùng cô ấy cũng biết vì sao Mao Tuyết Nam lại kiêu ngạo như thế, doanh số có thể vượt quá vạn, thật sự là một số liệu rất lợi hại.

Bên phía Mục Văn Hạo còn đang thu xếp làm tiệc chúc mừng cho Diệp Ninh, nếu tình hình buổi chiều vẫn cứ không lý tưởng như thế thì bữa tiệc chúc mừng này có vẻ khá dư thừa.

“Đi thôi, ăn cơm thôi.” Diệp Ninh nghĩ rất thoáng, cắt đứt suy nghĩ của Trịnh Thư Vân.

Nhưng bên phía kinh thành, Lý Tử Hằng lại đang đứng ngồi không yên.

Đừng nói là ăn cơm, hiện tại anh ta còn không có tâm trạng đi ra khỏi văn phòng.

Bên phía lãnh đạo thì tạm thời còn có thể kéo dài thời gian một chút, ít nhất chờ đến số liệu tiêu thụ một ngày được tổng kết rồi lại đi báo cáo cũng được.

Nếu thật sự không được thì chắc chỉ có thể tiến hành tuyên truyền quảng cáo trên đài quảng bá sớm hơn thôi.

Đại học kinh thành.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Các sinh viên tốp năm tốp ba ra phòng học.

“Hôm nay tôi không muốn ăn cơm trong nhà ăn, chúng ta đi ra tiệm cơm bên ngoài ăn được không?”

“Được đó. Chúng ta đi ăn mì trộn tương đi.”

Mấy cô gái tụm lại với nhau thương lượng, sau đó lập tức đi ra cổng trường.

Dọc theo đường đi bọn họ đều trò chuyện rôm rả không ngừng, nhưng khi đi ngang qua một cửa hàng bán và cho thuê băng đĩa thì đột nhiên dừng lại.

“Sao trước giờ tôi chưa từng nghe bài hát này nhỉ?”

Ngày nào bọn họ đều sẽ đi ngang qua nơi này, lần nào nơi này cũng chỉ phát đi phát lại mấy ca khúc, lỗ tai của bọn họ cũng sắp đóng kén luôn rồi.

Nhưng mà ca khúc đang phát hiện tại thì mấy người bọn họ lại chưa từng nghe qua.

Không chỉ có giọng hát của ca sĩ rất êm tai mà đến cả lời bài hát cũng rất hay.

“Đi, đi vào đó xem thử đi.”

Mấy cô gái đều tò mò hứng thú, đứng ở cửa nghe không đã, trực tiếp đi vào trong.

Hiện tại là giữa trưa, trong cửa hàng băng đĩa không có khách hàng gì.

Tiếng hát là từ trong máy ghi âm phát ra.

TBC

Mà lúc này, ca khúc cũng vừa lúc đến đoạn cao trào, tất cả các cô gái đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn.

“Hay ghê đó!”

Thật sự rất hay.

Bọn họ còn chưa từng nghe ca khúc lưu hành nào hay đến thế này.

“Chị ơi, bài này tên gì thế? Ca sĩ là ai?”

Các cô gái sốt ruột hỏi nhân viên bán hàng trong cửa hàng băng đĩa.

“Các cô hỏi cuộn băng từ đang phát đúng không? Đây là một ca sĩ mới tên Diệp Ninh, hôm nay là ngày đầu tiên ca khúc mới của cô ấy phát hành...” Nhân viên bán hàng vô cùng có kiên nhẫn trả lời câu hỏi của các nữ sinh viên.

Không chỉ giới thiệu tên Diệp Ninh mà còn liệt kê tên các bài hát trong băng từ một lần.

“Ca khúc vừa mới mở là ca khúc do chính Diệp Ninh sáng tác đó. Chúng tôi cũng cảm thấy rất hay, nghe cả buổi sáng rồi vẫn còn chưa thấy chán.”

Nhân viên bán hàng mỉm cười tươi rói, tuyệt đối không phải vì muốn bán hàng mà là vì thật lòng thích nó.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 908: Chương 908


Một cô gái trong số đó lập tức nói: “Tôi muốn một hộp băng từ của Diệp Ninh.”

“Tôi cũng muốn. Ca khúc hay như thế, mua về cho mấy bạn học nghe chung luôn.”

Một lúc sau, mấy cô gái đều hài lòng ra khỏi cửa hàng bán băng đĩa.

TBC

Phòng ca múa Hồng Hải.

Ngoài cửa, bảng thông báo tạm dừng kinh doanh một ngày cực kỳ chói mắt.

Mới sáng sớm Mục Văn Hạo đã đến đây, tuy rằng ngày hôm nay không buôn bán, nhưng mà ở phía trước vẫn còn đang vô cùng bận rộn.

Anh ta tốn hết cả một buổi tối để thiết kế kế hoạch, tối nay anh ta phải tổ chức một bữa tiệc chúc mừng và tỏ tình với Diệp Ninh tại Hồng Hải thật hoành tráng mới được.

Anh ta ngồi trong văn phòng lên kế hoạch tính toán, công việc bố trí ở phía trước thì giao cho Mộng Kiều Nhụy và chị Dung phụ trách.

Bọn họ đều là người hiểu biết anh ta nhất, cho nên ở sự kiện này thì không dám chậm trễ chút nào.

“Hoa trưng ở chỗ này màu không đẹp, đổi thành màu sáng hơn đi.”

“Mớ hoa hồng này bị cái gì thế? Sao héo rồi? Đổi hoa hồng tươi khác đến ngay!”

“Còn có bàn ghế chỗ này nữa, cất đi hết, nhất định phải mở rộng không gian ra!”

...

Mộng Kiều Nhụy đứng ở chính giữa liên tục chỉ huy.

Cho dù cuối cùng hiệu quả như thế nào, nhưng mà nhất định phải dựa theo đúng những gì Mục Văn Hạo viết trong kế hoạch.

“Mấy người đang làm cái gì đó?” Tiếng hỏi đầy kinh ngạc của Mao Tuyết Nam từ ngoài cửa truyền đến.

Cô ta nhìn thấy ngoài cửa treo biển thông báo không tiếp tục kinh doanh, nhưng mà lại không có ai thông báo cho cô ta cả.

Chờ đến khi đi vào đại sảnh của phòng ca múa, không chỉ nhìn thấy bàn ghế bên trong đã thay đổi vị trí mà khắp nơi còn bày đầy hoa tươi và rượu ngon.

Mộng Kiều Nhụy thậm chí không thèm nhìn cô ta cái nào, tiếp tục bận rộn.

Nhưng mà chị Dung lại chạy đến nghênh đón: “Cô Mao, cô đến rồi à. Tối nay ông chủ muốn tổ chức tiệc chúc mừng cho bạn, cho nên tạm thời ngừng buôn bán một ngày.”

Mao Tuyết Nam lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Bạn gì thế?”

Không ngờ lại làm Mục Văn Hạo chơi lớn như thế, toàn bộ phòng ca múa đều tạm dừng kinh doanh một ngày?!

Tiệc chúc mừng thì cô ta có thể hiểu, nhưng mà nhìn phong cách bày trí này, hình như càng giống với thẩm mỹ của con gái hơn.

Chị Dung phát huy ưu thế về thân phận của mình: “Chúng tôi cũng không biết ông chủ muốn tổ chức tiệc chúc mừng cho người bạn nào.”

Mao Tuyết Nam nhíu mày, đi về phía Mộng Kiều Nhụy.

“Vì sao hôm nay không buôn bán nhưng lại không có ai báo cho tôi biết?”

Cô ta vừa mở miệng đã bực bội chất vấn, làm cô ta uổng công đi đến đây một chuyện, rõ ràng là không thèm để tâm đến cô ta đúng không?

Mộng Kiều Nhụy lạnh nhạt nói: “Bởi vì cô không cần nghỉ ngơi, cứ lên sân khấu ca hát như bình thường là được, đây là danh mục ca khúc tối nay cô sẽ hát.”

Nói xong rút ra một tờ giấy ở dưới cùng, đưa đến trước mặt Mao Tuyết Nam.

Mao Tuyết Nam nhận được mặt chữ của Mục Văn Hạo, tên của ba bài hát trên đó đều là do Mục Văn Hạo đích thân viết xuống.

Tất cả đều là tình cà?!

Đây rốt cuộc là tiệc chúc mừng hay là tiệc cầu hôn vậy?

Hơn nữa cô ta chỉ biểu diễn cho các khách hàng chứ không phải biểu diễn để lấy lòng một người nào đó.

“Đây là có ý gì hả?”

Cô ta lạnh mặt truy vấn.

Mộng Kiều Nhụy cảm thấy cô ta đã nói quá rõ ràng rồi: “Là ý mà cô nghe được đó. Trong tiệc chúc mừng tối nay, Văn Hạo muốn náo nhiệt một chút, cho nên mới tỉ mỉ lựa chọn ba ca khúc này.”

Mao Tuyết Nam bị chọc giận, dùng giọng nói vô cùng chói tai nói: “Mấy người coi tôi thành thứ gì hả?”

Hình như Mộng Kiều Nhụy cũng không kinh ngạc khi thấy cô ta có phản ứng như thế, nhắc nhở: “Đây đều là ý của Văn Hạo, nếu cô có ý kiến thì đi mà nói với Văn Hạo.”

“Cô tưởng tôi không dám đi hả?” Mao Tuyết Nam nổi giận đùng đùng, đi lướt qua người Mộng Kiều Nhụy.

Lúc đi ngang qua người Mộng Kiều Nhụy, còn cố ý đụng mạnh vào vai cô ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 909: Chương 909


“Ông chủ Mục, tôi cần một lời giải thích!”

Mao Tuyết Nam xụ mặt, đứng trước bàn làm việc của Mục Văn Hạo, tức giận quăng danh mục ca khúc trong tay xuống trước mặt anh ta.

Mặt Mục Văn Hạo lạnh tanh nhìn cô ta, rõ ràng không biết vì sao cô ta lại nổi giận?

“Bầu không khí tối hôm nay rất quan trọng, tôi hi vọng cô có thể lấy ra thái độ chuyên nghiệp và sân khấu hoàn mỹ nhất.”

Anh ta không muốn tiếp tục chờ đợi nữa, đêm nay sẽ là bước ngoặt lớn nhất của anh ta và Diệp Ninh.

Mao Tuyết Nam kinh ngạc trừng mắt nhìn anh ta

Anh ta không nghe rõ lời cô ta nói sao?

“Trong hợp đồng của tôi không có điều khoản phải biểu diễn tư nhân, cho nên tối hôm nay tôi sẽ không lên sân khấu!”

Mục Văn Hạo chống tay lên cằm, ánh mắt dần dần trở nên lạnh nhạt.

Tối nay anh ta không cho phép bất cứ phân đoạn nào xảy ra vấn đề!

Mao Tuyết Nam đột nhiên cảm nhận được bản thân bị thứ gì đó âm u bao phủ nhắm vào, cố tình Mục Văn Hạo không nói một lời.

Thật ra cô ta cũng chỉ là cảm thấy mình bị khinh thường, lẽ ra anh ta nên hỏi ý kiến của cô ta về chuyện này từ trước mới đúng.

Còn chuyện người cô ta biểu diễn cho khách hàng hay là cho bạn của Mục Văn Hạo xem thì cũng chẳng có gì khác nhau cả.

“Tôi chỉ dựa theo hợp đồng…”

“Trên hợp đồng không viết cô có quyền lợi lựa chọn người xem.”

Mục Văn Hạo lạnh nhạt nhắc nhở cô ta sự thật này.

Mao Tuyết Nam cứng lại, dưới khí thế áp lực của Mục Văn Hạo, lửa giận trong lòng cô ta không thể nào phát tiết ra được.

TBC

Giọng nói trầm thấp của Mục Văn Hạo lại vang lên lần nữa: “Đừng quên, nếu không có tôi thì hiện tại cô sẽ gặp được tình cảnh gì.”

Không phải uy h**p, nhưng lại còn hơn cả uy h**p.

Mao Tuyết Nam đột nhiên khẽ run lên, lý trí quay về lại đại não.

Cô ta sẽ rơi vào nông nỗi phải đến phòng ca múa ở loại huyện thành nhỏ xíu này ca hát chính là bởi vì cô ta sa đọa.

Huy hoàng ở quá khứ làm cô ta bị mê mắt, một đoạn thời gian dài sau đó đều cực kỳ ngông nghênh, cho nên sau này càng ngày càng có ít công ty muốn hợp tác với cô ta.

Hơn nữa hai ca khúc mà cô ta phát hành sau đó đều không được như mong muốn, cho nên một năm gần đây cô ta đã hoàn toàn rơi vào trạng thái thất nghiệp.

Chênh lệch to lớn như thế, cô ta bắt đầu mê đánh bài.

Lúc Mục Văn Hạo tìm được cô ta, cô ta đang bị chủ nợ chặn lại trong nhà.

Là Mục Văn Hạo thay cô ta trả món nợ cờ b.ạ.c xa xỉ kia, sau đó lại ký hợp đồng với cô ta.

Cho nên nếu không có Mục Văn Hạo, chỉ e là hiện tại cô ta đã không thể nào sống tiếp được nữa.

Cơ bắp trên mặt Mao Tuyết Nam hơi run rẩy, vài giây sau mới rặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc.

“Ông chủ Mục, anh hiểu lầm ý của tôi rồi. Tôi chỉ là muốn hỏi thăm tình hình cụ thể của tiệc chúc mừng, như thế mới có thể mang đến bầu không khí khiến mọi người càng vui thích hơn.”

Cô ta thu hồi toàn bộ sự kiêu ngạo và lửa giận, lại khôi phục thành dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu như cũ.

Mục Văn Hạo đã quá quen với việc phụ nữ có hai mặt, lập tức nói: “Tôi muốn lấy lòng một cô gái.”

Mao Tuyết Nam nghi ngờ không biết có phải lỗ tai của cô ta xuất hiện vấn đề rồi hay không nữa?

Người đàn ông này mới nói là muốn lấy lòng một cô gái hả?

“Không phải là tiệc chúc mừng sao?”

“Là tiệc chúc mừng. Chúc mừng cho cô ấy, làm cô ấy vui vẻ.” Mục Văn Hạo không hề giấu diếm.

Mao Tuyết Nam đảo mắt, nghĩ đến Mộng Kiều Nhụy đang bận rộn ở bên ngoài, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

“Ông chủ Mục, tôi to gan đoán thử, cô gái mà anh muốn lấy lòng có phải là Diệp Ninh không?”

Quả nhiên, Mục Văn Hạo cho cô ta một ánh mắt khẳng định: “Cô cảm thấy tôi bày trí ở bên ngoài như thế, cô ấy sẽ thích sao?”

Mao Tuyết Nam thật sự không ngờ rằng một người đàn ông giống như Mục Văn Hạo cũng sẽ chịu bỏ nhiều công sức vì một người như thế.

“Sẽ thích. Anh trang trí như thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là tấm lòng của ông chủ Mục!”

Cô ta đang rất sốt ruột muốn nhìn thấy vị hôn thê danh chính ngôn thuận là Mộng Kiều Nhụy sẽ có trạng thái như thế nào.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 910: Chương 910


Gương mặt đang căng chặt của Mục Văn Hạo lộ ra chút ý cười sung sướng, nếu Diệp Ninh cũng có suy nghĩ như thế này thì thật sự là quá tốt rồi.

“Diệp Ninh là một cô gái xinh đẹp như thế, đến cả tôi nhìn còn thích, ông chủ Mục tinh mắt thật đó.” Mao Tuyết Nam hoàn toàn đoán được yêu thích của anh ta, đương nhiên là cực lực lấy lòng.

Mục Văn Hạo dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Tôi thích cô ấy cũng không phải là vì cô ấy xinh đẹp.”

Nếu cô ta gặp được dáng vẻ trước kia của Diệp Ninh thì chắc chắn sẽ không nói ra những lời này.

Nhưng mà mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, đều chẳng sao cả.

Mao Tuyết Nam cảm thấy anh ta chỉ đang ra vẻ thanh cao thôi: “Vậy tiệc chúc mừng lần này là muốn chúc mừng gì thế?”

Cô ta thật sự quá tò mò, không biết rốt cuộc là chuyện gì mà đáng để anh ta làm rầm rộ như thế chứ?

“Chúc mừng ca khúc của cô ấy phát hành thành công.” Mục Văn Hạo ước gì cho cả thế giới biết đến sự lợi hại của Diệp Ninh.

Mao Tuyết Nam ngơ ngẩn nhìn chằm chằm anh ta, trong khoảng thời gian ngắn không kịp hoàn hồn lại.

“Diệp Ninh phát hành ca khúc? Là băng từ sao?”

Mục Văn Hạo gật đầu, cực kỳ đắc ý.

Dù sao cũng là anh ta giới thiệu Diệp Ninh cho Lý Tử Hằng.

“Không phải Diệp Ninh đang làm việc ở đoàn văn công sao? Cô ấy cũng là ca sĩ?” Mao Tuyết Nam không thể nào chấp nhận được sự thật này.

Hai hôm trước cô ta còn đang lèm bèm nói rằng loại người như mấy người Diệp Ninh, cả đời này cũng không thể phát hành ca khúc riêng được.

Kết quả hiện tại lại có người nói cho cô ta, Diệp Ninh phát hành băng từ rồi?!

Hiện tại ngạch cửa của giới ca hát đã thấp như thế rồi sao?

“Cô ấy là thành viên của đoàn văn công, nhưng mà đoàn văn công cũng không có đủ năng lực để ước thú cô ấy.” Mục Văn Hạo chỉ mới nhắc đến Diệp Ninh, hai mắt đều sáng lên.

“Thì, thì ra là như thế. Vậy doanh số như thế nào? Có tốt không?”

Mao Tuyết Nam đột nhiên rất để ý đến chuyện này.

Cho dù là phát hành ca khúc thì chắc chắn sẽ không thể nào vượt qua doanh số mà cô ta đã từng sáng tạo được.

Lời cô ta nói ra cũng nhắc nhở Mục Văn Hạo, anh ta đặt toàn bộ lực chú ý vào tiệc chúc mừng tối hôm nay, không ngờ lại quên mất đi quan tâm chuyện quan trọng này.

TBC

“Chắc chắn sẽ bán rất đắt!”

Mục Văn Hạo vô cùng tự tin nói, sau đó không chút hoang mang cầm lấy ống nghe gọi điện thoại cho Lý Tử Hằng.

“Tử Hằng, tình hình hiện tại như thế nào?”

Tuy rằng Mao Tuyết Nam không nghe được tiếng nói chuyện trong ống nghe, nhưng vẫn nhịn không được gióng lỗ tai lên.

Gương mặt Mục Văn Hạo xuất hiện vết nứt: “Cậu chắc chứ?”

Mao Tuyết Nam thấy anh ta trở mặt lập tức hoảng sợ, nhưng mà trong tích tắc sau, trong lòng vui như mở cờ trong bụng.

Xem ra doanh số có lẽ không được tốt cho lắm nhỉ?

Không bao lâu sau, Mục Văn Hạo cúp máy, mặt mày âm u.

“Đi vào đây.”

Anh ta nói xong, vệ sĩ ở ngoài cửa nhanh chóng đi vào.

“Lập tức đi đến các cửa hàng băng đĩa trong thành, mua hết toàn bộ băng từ của Diệp Ninh. Huyện thành kế bên cũng đi mua luôn!”

“Vâng, ông chủ.”

Vệ sĩ nghe lệnh của Mục Văn Hạo, lập tức đi làm ngay.

Mục Văn Hạo suy nghĩ vài giây, lập tức cầm lấy ống nghe.

“Alo, tổng giám đốc Lý, tôi là Mục Văn Hạo, phiền anh giúp tôi một việc...”

Tiếp theo đó Mục Văn Hạo gọi bảy tám cuộc điện thoại tương tự, làm cho tất cả các bạn bè trên khắp cả nước của anh ta đi mua băng từ ở nơi bọn họ sinh sống.

Trên đầu Mao Tuyết Nam chảy xuống ba sọc đen, cuối cùng cũng cảm nhận được cái gì gọi là xài tiền như rác, nhưng mà trong lòng lại vô cùng hâm mộ.

Cho dù Diệp Ninh không có bất cứ người nghe yêu thích chân chính nào cả, nhưng chỉ dựa vào hành vi lần này của Mục Văn Hạo, cũng có thể nhẹ nhàng đạt được doanh số vô cùng xa xỉ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 911: Chương 911


Lý Tử Hằng vượt qua một ngày dài dòng nhất trong cuộc đời của mình.

Khi anh ta lại nhận được điện thoại của bộ phận thị trường gọi đến, trái tim lại nhảy lên đến cổ họng.

“Đến bây giờ, doanh số băng từ đã lên đến một nghìn sáu trăm hộp.”

Doanh số như thế cũng coi như không tệ, nhưng mà tiếp theo đó khi anh ta nghe bộ phận thị trường báo mấy cái doanh số thì trong lòng hơi căng thẳng, lập tức nghĩ đến cái gì đó.

Trên cơ bản nhưng nơi đó đều là các khu vực xung quanh huyện thành của Mục Văn Hạo.

Mà chiều nay Mục Văn Hạo còn gọi điện thoại cho anh ta để hỏi thăm tình huống tiêu thụ, cho nên dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng chắc chắn biết được là Mục Văn Hạo giở trò.

Đối mặt với hành vi này của Mục Văn Hạo, Lý Tử Hằng không chỉ không hề vui vẻ, ngược lại còn sốt ruột gọi điện thoại đến cho Mục Văn Hạo.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nghe máy.

“Cậu mua băng từ của Diệp Ninh hả?”

Anh ta vừa mở miệng đã vào thẳng chủ đề.

“Đúng vậy. Không chỉ có chỗ của tôi mà các điểm buôn bán ở xung quanh đều đã hết hàng rồi.” Mục Văn Hạo tài đại khí thô nói, còn có chút dạt dào đắc ý.

TBC

Tối nay anh ta muốn tổ chức tiệc chúc mừng cho Diệp Ninh, nếu không có số liệu tiêu thụ tốt, sao có thể làm Diệp Ninh vui vẻ được chứ.

Lý Tử Hằng ước gì có thể bò theo đường dây điện thoại qua đó vả cho anh ta vài bạt tai: “Cậu mua bao nhiêu?”

“Sao tôi biết được? Huống chi tôi còn nhờ bạn bè ở các thành phố khác đi mua, sao nào, doanh số còn chưa đủ hả? Tôi có thể tiếp tục suy nghĩ cách khác.” Mục Văn Hạo vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Cậu, cậu, cậu, cậu nói coi tôi phải làm gì với cậu đây hả! Cậu tưởng rằng cậu mua hết toàn bộ băng từ về là đang giúp Diệp Ninh sao?” Lý Tử Hằng thật sự giận đến mức ăn nói không lưu loát.

Mục Văn Hạo không thể hiểu được thái độ hiện tại của anh ta: “Không lẽ không đúng sao?”

“Ngu ngốc! Hôm nay là ngày đầu tiên phát hành băng từ, Diệp Ninh là một người mới chưa có mức độ nổi tiếng, doanh số tạm thời không cao cũng hoàn toàn là chuyện bình thường. Chuyện chúng ta cần làm chính là tăng lớn phạm vi quảng cáo, làm cho càng nhiều người nghe được ca khúc của Diệp Ninh, như thế mới có thể dần dần mở rộng mức độ nổi tiếng của Diệp Ninh, doanh số cũng theo đó mà tăng cao. Hiện tại cậu mua hết băng từ rồi, vậy người thật sự muốn mua băng từ để nghe ca khúc phải làm sao đây hả?”

Lý Tử Hằng nói xong lời cuối cùng, lửa giận sôi trào. Tục ngữ nói đúng lắm, khác nghề như cách núi, Mục Văn Hạo làm như thế rõ ràng là đang làm bậy.

Vẻ nhẹ nhàng trên mặt Mục Văn Hạo bị thay thế bằng sự nghiêm túc, anh ta hoàn toàn không suy xét đến mấy chuyện này, chỉ là không muốn làm doanh số của băng từ không tốt mà thôi.

“Người khác mua không được thì thôi. Dựa vào thực lực của tôi, cho nên bên các cậu có phát hành bao nhiêu thì tôi cũng đều có thể mua về hết!” Anh ta nói ra những lời nói sặc mùi tiền.

“Tôi biết cậu có tiền, nhưng mà tiền có thể mua được danh lợi cho Diệp Ninh sao? Nhà xuất bản chúng tôi làm nhiều như thế cũng không phải để chơi trò chơi nhàm chán này với cậu.” Lý Tử Hằng thật sự tức giận, trong mắt Mục Văn Hạo, tiền là tất cả, nhưng đó không phải thứ bọn họ muốn.

“Vậy cậu muốn tôi làm thế nào đây? Trả hết toàn bộ số băng từ đã mua được lại, hay là tặng miễn phí cho người ta?”

Đầu óc Mục Văn Hạo nhanh chóng vận chuyển, nếu muốn làm cho càng nhiều người nghe được ca khúc của Diệp Ninh, việc này cũng không khó.

Anh ta đã có bản lĩnh mua hết toàn bộ băng từ của Diệp Ninh, đương nhiên cũng có bản lĩnh làm cho cô trở nên nổi tiếng dưới tình huống thị không có băng từ,

Lý Tử Hằng ở đầu dây bên kia hình như đã đoán được trong lòng anh ta đang suy nghĩ cái gì, lập tức lớn tiếng nói: “Tôi cầu xin cậu, hiện tại cậu đừng làm cái gì hết, cứ giao mấy chuyện chuyên nghiệp này cho người chuyện nghiệp làm đi, được không?”

Anh ta sợ tên này lại làm ra chuyện bậy bạ gì đó nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 912: Chương 912


Mục Văn Hạo như có thâm ý nói: “Được rồi, nhưng mà tôi cảnh cáo trước, tôi có thể cho các cậu một ít thời gian làm băng từ dần dần nổi tiếng. Nhưng nếu đến lúc đó doanh số vẫn cứ không tốt thì tôi vẫn sẽ ra tay.”

Chuyện này thì không cần phải thương lượng, anh ta tuyệt đối sẽ không để cho ca khúc đầu tiên mà Diệp Ninh phát hành gặp thất bại.

Lý Tử Hằng biết hiện tại dù có nói gì cũng không có tác dụng, chỉ có thể tạm thời làm anh ta bình tĩnh lại.

“Được rồi, tới lúc đó lại nói.”

Lý Tử Hằng cúp điện thoại, thở dài thườn thượt.

Một lúc sau bộ phận thị trường lại gọi điện thoại đến, hỏi anh ta số lượng phát hành băng từ lần thứ hai.

“Vẫn cứ là ba nghìn đi.”

Lý Tử Hằng bảo thủ nói, chờ xử lý xong tất cả mọi chuyện, anh ta mới đứng lên đi báo cáo cho lãnh đạo biết tình hình ngày hôm nay.

Giờ tan tầm, tài xế của Mục Văn Hạo đã đứng chờ trước cửa đoàn văn công từ sớm.

Chờ đến khi Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đi ra, lập tức đi lên đón.

“Cô Diệp, cô Trịnh, ông chủ bảo tôi đến đón hai người.”

Trịnh Thư Vân đảo mắt nhìn về phía Diệp Ninh, tối hôm qua Diệp Ninh đã cho cô ấy câu trả lời rồi, nhưng mà hiện tại cô ấy vẫn muốn xác nhận lại lần nữa với cô.

Lỡ như cô thay đổi ý kiến thì sao.

Diệp Ninh bình tĩnh nói: “Tôi khuyên cô cũng đừng đi qua đó.”

Trịnh Thư Vân nhịn không được thở dài, biết Diệp Ninh đã quyết tâm sẽ không đi qua đó.

“Mục Văn Hạo chắc chắn đã chuẩn bị tiết mục rồi, cô không đi, nếu tôi cũng không xuất hiện, tôi sợ anh ấy sẽ làm ra chuyện khác người gì đó.”

Diệp Ninh vừa nghiêm túc lại bình tĩnh nói: “Nếu anh ta thật sự muốn làm cái gì thì cho dù cô có ở đó thì cũng sẽ không thay đổi được gì.

Diệp Ninh hiểu biết về Mục Văn Hạo hơn Trịnh Thư Vân rất nhiều.

Trịnh Thư Vân vẫn cứ lắc đầu, thật ra cô ấy cũng không nỡ nhìn thấy dáng vẻ thất vọng của Mục Văn Hạo, cô ấy đi qua đó thì có thể ở bên cạnh anh ta.

Diệp Ninh nhìn vẻ mặt kiên quyết của cô ấy, biết có khuyên cũng không có tác dụng gì.

“Vậy cô nhất định phải để ý đó, nếu thấy có gì đó không ổn thì phải lập tức chạy đi.”

Trịnh Thư Vân cố ý cười nói: “Yên tâm đi, cho dù anh ấy nổi giận thì cũng không dám làm gì tôi đâu.”

Diệp Ninh cũng biết, chỉ cần Mục Văn Hạo không điên thì chắc chắn sẽ không dám làm gì Trịnh Thư Vân.

Bối cảnh của nhà họ Trình là thứ mà Mục Văn Hạo không dám trêu vào, nhưng mà cho dù là thế thì cô vẫn không muốn để Trịnh Thư Vân qua đó.

Cô bất đắc dĩ nhìn Trịnh Thư Vân lên xe, mãi đến khi chiếc xe đó hoàn toàn biến mất trong tầm mắt của cô...

Mục Văn Hạo mặc đồ vest đứng ở biển hoa ngay lối vào, đến cả sợi tóc cũng đã được xử lý tỉ mỉ.

Hôm nay anh ta giống như một chàng hoàng tử đang chờ đợi công chúa đến.

Mỗi một giây chờ đợi đến tràn ngập kích động lại dài dòng, từ trước đến nay anh ta chưa bao giờ có cảm giác như thế.

Lúc này Mộng Kiều Nhụy đã đi đến bên cạnh anh ta nói: “Văn Hạo, đã chuẩn bị xong hết rồi. Cha nuôi hẹn em tối nay đi ăn cơm, có lẽ em phải đi trước rồi.”

Mục Văn Hạo không thèm để ý cô ta đi đâu nói: “Được.”

Mộng Kiều Nhụy vô cùng hào phóng nói: “Vậy em chúc các anh chơi vui vẻ trước.”

Cô ta thật sự muốn rời khỏi nơi này thật nhanh, bởi vì cô ta biết rất rõ cho dù Trịnh Thư Vân có thật sự dẫn được Diệp Ninh đến đây thì chắc chắn cũng sẽ không làm Mục Văn Hạo được như mong muốn, cho nên ở lại nơi này, có khả năng cuối cùng sẽ phải đối mặt với cơn lửa giận kh*ng b* của Mục Văn Hạo.

Mà cô ta không phải loại phụ nữ ngu ngốc đó.

TBC

Trong màn đêm, xe hơi chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của Mục Văn Hạo.

Đáy mắt anh ta lộ ra chút nụ cười hưng phấn, hơi chỉnh sửa lại quần áo trên nhanh, nhẹ nhàng vui vẻ bước nhanh ra đón...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 913: Chương 913


Xe hơi dừng lại trước cửa Hồng Hải.

Trịnh Thư Vân cũng không vội vã xuống xe ngay, mà lại có chút căng thẳng nhìn xuyên qua cửa sổ, quan sát bên ngoài.

Ngoài cửa vốn dĩ nên rất ầm ĩ, hiện tại không không thấy bất cứ khách hàng nào, kiến trúc kim bích huy hoàng đã bị hoa hồng rực rỡ bao phủ.

Mục Văn Hạo đang từ trong những đóa hoa xinh đẹp kia đi ra.

Trong nháy mắt này, Trịnh Thư Vân có chút hoảng hốt.

Nếu tất cả mọi thứ đêm nay đều thuộc về cô ấy, vậy cô ấy sẽ hạnh phúc đến mức nào chứ.

TBC

Nhưng mà chờ kích động xong thì trong lòng chỉ còn lại nỗi bất an vô tận.

Tuy rằng cô ấy đã nghĩ đến chuyện Mục Văn Hạo chắc chắn sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng cho tối đêm nay, nhưng lại không ngờ rằng anh ta lại làm đến mức này.

Anh ta không gặp được Diệp Ninh, không biết sẽ thất vọng đến cỡ nào?

Mà lúc này, Mục Văn Hạo đã đi đến trước cửa xe, tối hôm nay anh ta giống như một người đàn ông lịch thiệp, hơi khom lưng chủ động mở cửa xe ra.

Theo cửa xe mở ra, trái tim của Trịnh Thư Vân cũng nhảy lên đến cổ họng.

Trên mặt Mục Văn Hạo mang theo ý cười nhẹ nhàng, muốn triển lãm một mặt khác của bản thân cho Diệp Ninh nhìn thấy.

Sau đó anh ta nhìn thấy Trịnh Thư Vân đang ngồi trong xe.

Hơn nữa cũng chỉ có Trịnh Thư Vân.

Nụ cười dịu dàng trên mặt lập tức cứng lại, đảo mắt nhìn vào trong xe.

Trịnh Thư Vân có thể cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi cảm xúc của anh ta, trong lòng bị cảm xúc bất an bao phủ, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.

“Sao chỉ có một mình cô, Diệp Ninh đâu?”

Mục Văn Hạo mở miệng nói, giọng nói trầm thấp giống như đang đè nén mưa rền gió dữ.

Trịnh Thư Vân hít một hơi thật sâu, dưới ánh mắt đầy áp lực này, bước xuống xe.

“Diệp Ninh không đến.”

Khí thế của Mục Văn Hạo thay đổi, lạnh lùng đến đáng sợ.

Trịnh Thư Vân đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, không đợi anh ta nổi giận đã tiếp tục nói: “Không phải tối hôm qua anh đã nói là sẽ không ép buộc cô ấy sao? Em đã hỏi Diệp Ninh rồi, cô ấy thật sự không muốn đến.”

“Không muốn đến.” Mục Văn Hạo lặp lại ba chữ này, sắc mặt càng thêm đáng sợ.

Trịnh Thư Vân nghĩ đến chuyện anh ta sẽ thất vọng, sẽ đau buồn, nhưng lại không ngờ rằng anh ta sẽ lộ ra vẻ mặt đáng sợ như thế.

Nhưng mà cô ấy vẫn không lùi bước, chỉ muốn làm anh ta cảm thấy tốt hơn một chút thôi.

“Nhưng mà Diệp Ninh cũng có nói, cô ấy nhận lấy tấm lòng của anh, để em thay cô ấy...”

“Cô dựa vào cái gì mà đòi thay thế cô ấy?”

Mục Văn Hạo âm trầm ngắt ngang lời nói của Trịnh Thư Vân, ánh mắt khi nhìn về phía cô ấy chỉ có căm ghét, không có thứ gì khác.

Trịnh Thư Vân bị câu nói này và sắc mặt của anh ta làm tổn thương.

Đau đến mức thở không nổi.

“Em không thể thay thế cô ấy, nhưng em thật sự không muốn làm anh thất vọng.”

Hiện tại Mục Văn Hạo đã không còn lý trí gì nữa, gầm nhẹ: “Nếu cô biết tôi sẽ thất vọng, vì sao không đưa cô ấy đến đây chứ!”

Mắt Trịnh Thư Vân đỏ lên, từ trước đến nay cô ấy chưa bao giờ chịu ấm ức và nhục nhã nào như thế này.

“Em không phải anh, em sẽ không buộc bạn của em là chuyện mà cô ấy không muốn!”

Mặt Mục Văn Hạo vô cùng dữ tợn, cổ loáng thoáng nổi lên gân xanh.

Nếu người đứng trước mặt anh ta không phải là Trịnh Thư Vân thì anh ta đã đánh người từ lâu rồi.

Giây tiếp theo, anh ta vô tình túm chặt cổ tay của Trịnh Thư Vân, không đợi cô ấy phản ứng lại đã ngang ngược kéo cô ấy vào bên trong.

“Mục Văn Hạo, anh muốn làm gì?”

Trịnh Thư Vân cố gắng phản kháng, đ.ấ.m đánh cánh tay Mục Văn Hạo, nhưng mà cho dù cô ấy có giãy dụa như thế nào thì vẫn bị kéo vào bên trong.

Khi nhìn thấy cách bày trí ở bên trong, cô ấy lại hoảng sợ lần nữa.

Nơi ăn chơi nhậu nhẹt lại biến thành khu vực hẹn hò đầy lãng mạn, khắp nơi đều trang trí theo đúng sở thích của con gái.

Cho nên người đàn ông này vì Diệp Ninh mà có thể làm đến mức này sao?!

Lần đầu tiên trong đời Trịnh Thư Vân cảm thấy rất thất bại, cô ấy thật sự có thể thay đổi được tình cảm mà Mục Văn Hạo dành cho Diệp Ninh sao?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 914: Chương 914


Một lúc sau, cô ấy bị Mục Văn Hạo vung tay quăng mạnh lên trên bàn pha chế rượu.

Cô ấy cho rằng Mục Văn Hạo đã mất đi lý trí sẽ làm gì đó với cô ấy, nhưng mà giây tiếp theo, Mục Văn Hạo đã dùng giọng điệu hung ác nham hiểm vang lên.

“Gọi điện thoại cho cô ấy, bảo cô ấy lập tức đến đây ngay!”

Trịnh Thư Vân kinh ngạc nhìn chằm chằm vào gương mặt vặn vẹo của anh ta.

Mục Văn Hạo đã mất kiên nhẫn, không đợi cô ấy làm gì thì đã tự cầm lấy ống nghe, nhấn dãy số điện thoại nhà của Diệp Ninh.

Trịnh Thư Vân thở dồn dập, không đợi điện thoại kết nối đã tức giận cúp máy.

Cô ấy tuyệt đối không cho phép Mục Văn Hạo gọi điện thoại.

“Cô đang làm cái gì?” Mục Văn Hạo lại càng thêm đáng sợ, chưa từng có người nào dám làm trái ý anh ta như thế!

Trịnh Thư Vân tức giận trừng to mắt, không hề sợ hãi lửa giận của anh ta: “Em đã nói rồi, em sẽ không bắt Diệp Ninh phải làm bất cứ chuyện gì mà cô ấy không thích vì em!”

Mục Văn Hạo tức điên, bàn tay to giống như một cái xẻng nắm chặt lấy cần cổ trắng nõn của cô ấy.

“Tìm chết!”

Hai mắt Trịnh Thư Vân kịch liệt co rút lại, cảm giác nghẹt thở cực kỳ khó chịu lại không thể sánh bằng cơn đau đớn như bị đao cắt ở trái tim.

Người đàn ông này thật sự không có chút tình cảm nào với cô ấy, ý thức được chuyện này rồi, cô ấy không giãy dụa nữa, chậm rãi nhắm mắt lại.

Mục Văn Hạo giống như một con ác ma, chỉ muốn phát tiết lửa giận trong lòng,

Mãi đến khi có một hàng nước mắt từ khóe mắt đang nắm chặt của Trịnh Thư Vân chảy xuống, anh ta mới dần dần tìm lại lý trí.

Nhìn gương mặt đỏ ngầu vì nghẹt thở của Trịnh Thư Vân, rõ ràng là đã sắp chịu đựng không nổi.

Tuy rằng anh ta không cam lòng, nhưng vẫn buông lỏng tay ra.

“Khụ khụ khụ...”

Trịnh Thư Vân ho khan kịch liệt, há to miệng hít thở không khí mới mẻ.

Cô ấy biết Mục Văn Hạo chắc chắn sẽ không g.i.ế.c c.h.ế.t cô ấy, nhưng trong lòng cô ấy thật sự rất đau!

Mục Văn Hạo mím chặt khóe miệng, đầu tiên là đi tới đi lui tại chỗ, sau đó giơ chân đá vào bàn ghế ở bên cạnh.

Giống như cuối cùng đã tìm được cách phát tiết, anh ta bắt đầu điên cuồng đập phá mọi thứ.

Trịnh Thư Vân trốn ở một góc, cảm nhận được vẻ dữ tợn và kh*ng b* của anh ta, không dám nhúc nhích tí nào.

Mao Tuyết Nam và chị Dung ở cách đó k xa cũng đều sợ mất mật, nhất là Mao Tuyết Nam, cô ta vốn dĩ còn đang muốn xem trò hề của Mộng Kiều Nhụy và Trịnh Thư Vân, hiện tại thì mặt mày tái nhợt, không dám thở mạnh...

Ầm ầm ầm.

Một tia sét xuất hiện ở chân trời, Diệp Ninh ở trong nhà đứng ngồi không yên.

Tuy rằng cô không đi tham dự tiệc chúc mừng của Mục Văn Hạo, nhưng trong lòng vẫn cứ lo lắng cho Trịnh Thư Vân.

Không biết tình huống bên Trịnh Thư Vân là như thế nào?

Đã về nhà hay chưa?

Tiếng mưa tí tách rơi xuống cửa sổ pha lên, làm tâm trạng của cô càng thêm bực bội.

Ngày hôm sau.

Diệp Ninh thức dậy sớm rửa mặt xong, trực tiếp đi tìm Trịnh Thư Vân.

Tối hôm qua cô mơ thấy ác mộng.

Trong mơ Trịnh Thư Vân và Mục Văn Hạo đã xảy ra quan hệ.

TBC

Trong lòng cô cực kỳ bất an, thậm chí không kịp chờ đến lúc vào đoàn văn công để gặp cô ấy.

Cổng chính nhà họ Trịnh đang mở rộng, Trịnh Hồng Xương mặc trang phục ở nhà, đang ở trong sân tỉa hoa cỏ, nhìn thấy Diệp Ninh đến đây, lập tức đi ra đón.

Lần cuối cùng ông ấy nhìn thấy Diệp Ninh đã là chuyện của vài tháng trước, Trịnh Hồng Xương quan sát dáng vẻ hiện tại của Diệp Ninh, vẫn có chút kinh ngạc cảm thán.

Cô gái này thật sự đã giảm cân thành công.

Cô càng xinh đẹp hơn trước đó, khí chất cũng trở nên cực tốt.

“Chào buổi sáng, chú Trịnh, Thư Vân đã dậy chưa ạ? Con đến tìm cô ấy cùng nhau đi làm.”

Diệp Ninh cũng không chủ động hỏi thăm tình huống của Trịnh Thư Vân, chỉ tùy tiện tìm đại một cái cớ.

Trịnh Hồng Xương cũng không khách sáo với cô ta, nói thẳng: “Con bé còn chưa dậy nữa, đi vào trong tìm nó đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 915: Chương 915


Trong phòng, Trịnh Thư Vân rúc toàn thân vào giường, lấy chăn bịt kín cơ thể, đến cả đầu cũng không lộ ra ngoài.

Trước khi đi vào, cô đã gõ cửa trước, Trịnh Thư Vân vũng không nói là không cho cô đi vào.

“Thư Vân?”

Cô đứng ở trước giường, khẽ gọi.

Giọng nói rầu rĩ của Trịnh Thư Vân từ trong chăn truyền ra: “Tôi không sao.”

Diệp Ninh nhận ra sự khác thường của Diệp Ninh: “Cô khóc à?”

“Không có.”

Tuy rằng Trịnh Thư Vân nói không có, nhưng mà giọng của cô ấy đã cực kỳ khàn khàn.

Diệp Ninh trực tiếp xốc chăn của cô ấy lên, làm cô ấy lộ mặt ra.

Phản ứng đầu tiên của Trịnh Thư Vân chính là né tránh tầm mắt của cô.

Nhưng mà Diệp Ninh vẫn nhìn thấy, sắc mặt của cô ấy cực kỳ tiều tụy, hai mắt đỏ bừng, sưng to.

“Mục Văn Hạo ăn h.i.ế.p cô đúng không?”

Tuy rằng Diệp Ninh đang hỏi, nhưng giọng điệu lại cực kỳ khẳng định, trong lòng đã tràn ngập lửa giận.

Đừng có nói là cô ấy khóc suốt một đêm đó nha?

Trịnh Thư Vân mới vừa ổn định lại cảm xúc, hiện tai vì những lời này mà lại tan vỡ, đứng lên nhào vào trong lòng Diệp Ninh, khúc to.

Diệp Ninh đau lòng ôm lấy cô.

Thật ra ngày hôm qua lúc Trịnh Thư Vân lên xe, cô cũng đã đoán được sẽ có kết cục như thế.

“Diệp Ninh, tôi thật sự... không thể chấp nhận được...” Trịnh Thư Vân khóc không thành tiếng, lần đầu tiên cảm nhận được sự chua xót của tình yêu.

Diệp Ninh cũng không lập tức đi hỏi cô ấy xem tối hôm qua xảy ra chuyện gì, chỉ liên tục an ủi.

Cứ như thế vài phút trôi qua, Trịnh Thư Vân mới miễn cưỡng dừng lại tiếng khóc.

Hai mắt cô ấy đẫm lên nỉ non: “Tôi... Tôi thật sự rất thích Mục Văn Hạo...”

“Anh ta không xứng có được tình yêu của cô.” Diệp Ninh ước gì Trịnh Thư Vân đừng quen biết với Mục Văn Hạo: “Buông bỏ anh ta đi, sau này cô sẽ gặp được người càng tốt hơn.”

Thời gian sẽ chữa lành mọi thứ.

Trịnh Thư Vân lắc đầu: “Tôi làm không được, tôi đã thử rồi, thật sự làm không được...”

Trên mặt Diệp Ninh lộ ra chút bực bội, cô không thể nào khuyên nhủ được một người chấp mê bất ngộ.

Trịnh Thư Vân lau sạch nước mắt trên mặt, miễn cưỡng làm ra vẻ kiên cường.

“Tôi không có việc gì, khóc ra là thoải mái hơn nhiều rồi.”

“Hôm nay tôi xin nghỉ một ngày cho cô, cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Diệp Ninh biết rõ khuyên nhủ cũng không có tác dụng gì, cho nên cũng không nói nhiều lời.

Trịnh Thư Vân vẫn cứ lắc đầu nói: “Tôi không nghỉ ngơi, tôi đi đến đoàn cùng với cô.”

Cô ấy ở lại trong nhà, cha mẹ chắc chắn sẽ nghi ngờ hỏi thăm, hơn nữa cô ấy ở một mình chắc chắn sẽ suy nghĩ miên man, còn không bằng kiếm chuyện gì đó để làm.

Diệp Ninh hiểu rõ suy nghĩ của cô ấy: “Được rồi. Vậy chờ thêm lát nữa lại đi ra ngoài.”

Hiện tại cô ấy như thế này, nhìn là biết ngay vừa mới khóc xong.

Trịnh Thư Vân lên tiếng “Ừm”, trong đầu lại hiện lên cảnh Mục Văn Hạo nổi điên tối hôm qua, không biết vì sao, trong lòng lại dâng lên cảm giác cực kỳ bất an.

“Tôi hôm qua cô không đến, Mục Văn Hạo thật sự rất thất vọng, cũng rất tức giận, tôi có chút sợ hãi...”

Câu nói tiếp theo cô ấy không nói nữa, sợ sẽ làm Diệp Ninh bối rối.

Cho dù Diệp Ninh không biết rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà thông qua những biểu hiện lúc nãy của Trịnh Thư Vân, cô cũng có thể đoán được đại khái.

Lần này cô không đi qua đó, thật sự đã k*ch th*ch Mục Văn Hạo.

Nhưng mà cho dù cho cô lựa chọn lại lần nữa, cô vẫn sẽ làm như thế.

“Đừng sợ, tôi sẽ đề phòng anh ta.”

Nghe Diệp Ninh nói như thế, Trịnh Thư Vân mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

TBC

Cô ấy cảm thấy có lẽ mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, Mục Văn Hạo thích Diệp Ninh như thế, sao có thể làm ra chuyện thương tổn Diệp Ninh chứ.

Sáng sớm, cửa hàng bán băng đĩa kinh thành vừa mới mở cửa, một đám sinh viên chạy rần rần vào trong.

Cửa hàng vắng tanh lập tức bị vây chật như nêm cối.

Hai nhân viên bán hàng bị hoảng sợ, còn tưởng rằng mới sáng sớm đã bị ăn cướp.

“Tôi muốn mua băng từ của Diệp Ninh!”

“Tôi cũng muốn mua băng từ của Diệp Ninh!”

“Tôi nữa!”

...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 916: Chương 916


Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ cửa hàng đều là tên của Diệp Ninh.

Nhân viên bán hàng nhanh chóng phản ứng lại, băng từ ngày hôm qua còn không có bất cứ danh tiếng gì, hôm nay lại có nhiều sinh viên chủ động tìm đến mua như thế.

“Đừng có gấp, hàng hóa có rất nhiều, ai cũng mua được. Mọi người nhanh chóng xếp hàng đi, từ từ tới!”

TBC

Bọn họ vừa tiếp khách, vừa vui như mở cờ trong bụng.

Một hộp lại một hộp bán đi, không chỉ có băng từ bày trên kệ nhanh chóng bán xong, đến cả băng từ còn chưa kịp bỏ vào hộp cũng đã bị “cướp hết sạch sẽ” trong vòng mười phút.

Mà tình hình này không chỉ diễn ra tại một cửa hàng trong kinh thành, tất cả các cửa hàng bán băng đĩa khác trong kinh thành cũng đều xuất hiện tình trạng có người xếp hàng mua sắm.

Thậm chí có một số người chỉ là người đi đường đi ngang qua, nhìn thấy cảnh này tò mò đến hỏi thăm, sau đó cũng nổi hứng gia nhập vào đội ngũ xếp hàng.

Nhà xuất bản ảnh âm kinh thành.

Sắc mặt Lý Tử Hằng vô cùng nặng nề ra khỏi văn phòng quản lý.

Lúc nãy Tiền Siêu đã báo với anh ta, tính đến thời điểm hiện tại băng từ của Diệp Ninh đã thu trước một vạn hộp, bảo anh ta cho dù dùng bất cứ cách gì cũng đều phải bán hết một vạn hộp này.

Nhưng mà dựa theo tình hình tiêu thụ ngày hôm qua thì có lẽ sẽ rất khó có thể đặt đến lượng tiêu thụ một vạn hộp, hiện tại anh ta thật sự cảm thấy vô cùng áp lực.

Mà tình hình tiêu thụ ngày hôm nay chính là ngày quan trọng nhất, cuối cùng thì sẽ bay lên hay sẽ rơi xuống, thật sự phải xem ý trời rồi.

Reng reng reng.

Anh ta vừa mới đi đến trước cửa văn phòng mình thì đã nghe được tiếng chuông điện thoại từ bên trong truyền ra.

Anh ta bước nhanh vài bước, đi đến trước bàn làm việc.

Một giây trước khi cầm lấy ông nghe, anh ta hoàn toàn không biết sẽ là chuyện gì.

“Chủ nhiệm Lý, có tin tức tốt! Lúc nãy mấy người phụ trách của cửa hàng băng đĩa kinh thành đều đồng loạt gọi điện thoại đến, nói là muốn thêm hàng.”

Vẻ tối tăm trên mặt Lý Tử Hằng lập tức biến mất sạch sẽ: “Anh lặp lại lần nữa?”

Người của bộ phận thị trường cũng đang rất hưng phấn: “Bọn họ nói bắt đầu từ sáng sớm hôm nay đột nhiên có rất nhiều người đến mua băng từ của Diệp Ninh.”

Trái tim của Lý Tử Hằng cũng đập nhanh hơn vài phần, chuyện anh ta chờ mong cuối cùng cũng đã xảy ra sao?

Nhưng mà trước khi anh ta chuẩn bị vui mừng thì vẫn cứ phải xác định lại: “Không phải bị một người mua sạch sao?”

Anh ta thật sự là bị hành vi ngày hôm qua của Mục Văn Hạo dọa sợ, sợ Mục Văn Hạo lại tìm bạn bè ở kinh thành đi mua băng từ.

“Không phải. Hiện tại khách hàng bên ngoài cửa hàng bán băng đĩa còn nối liền không dứt, đã bắt đầu xếp hàng rồi.”

Nghe được câu trả lời này, cảm xúc áp lực của Lý Tử Hằng cuối cùng cũng có thể bùng nổ ra.

“Tốt tốt tốt! Đi giao hàng ngay đi, số lượng thì bên các anh tự đi nói chuyện với người phụ trách của cửa hàng bán băng đĩa!”

“Biết rồi, chủ nhiệm.”

Điện thoại cúp máy, Lý Tử Hằng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng lại không khống chế được mà điên cuồng cong lên.

“Thành công!”

Anh ta kích động hô to.

Mức độ nổi tiếng cuối cùng cũng bắt đầu lên men, điều này có nghĩa là các ca khúc trong băng từ phù hợp thị trường, đáp ứng được sở thích của đại đa số dân chúng.

Chỉ cần xác định được điểm này, vậy thì những chuyện sau đó không cần thiết phải lo lắng nữa.

Một khi ca khúc và danh tiếng của Diệp Ninh lan truyền khắp kinh thành, sẽ dần dần lan truyền ra khắp các thành thị xung quanh. Dựa theo tốc độ của trước kia, nhiều nhất một tuần sau, thị trường của các thành phố cấp một trong nước sẽ hoàn toàn được đả thông.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 917: Chương 917


Xưởng sản xuất điện ảnh.

“Cắt! Qua! Mọi người nghỉ ngơi một chút!”

Tiếng của Ngô Thu Á vang lên, tất cả nhân viên công tác và các diễn viên đều hoàn toàn thả lỏng lại.

Tiêu Tùng và Lâm Nhiên cùng nhau đi sang một bên thảo luận cốt truyện tiếp theo.

Thủy Du Vi nhàn nhã ngồi trên ghế uống nước, nghỉ ngơi.

Các diễn viên khác cũng tốp năm tốp ba tụm lại với nhau.

Chu Giai Bội cũng tập trung một chỗ với mấy người này, nói chuyện phiếm với mọi người.

“Chu Giai Bội, nghe nói cô thân với biên kịch Diệp lắm đúng không?”

Trải qua hơn một tháng ở chung, mọi người đều tiếp xúc khá vui vẻ với nhau, cũng đã hiểu biết không ít về “đơn vị liên quan” Chu Giai Bội này.

Tuy rằng bọn họ biết cô ấy dựa vào quan hệ mới có thể gia nhập vào đoàn phim, nhưng mà bọn họ cũng không bài xích gì với cô ấy.

Thứ nhất là bởi vì nhân vật mà cô ấy sắm vai, người bình thường đều sẽ không dám nhận.

Thứ hai, cô ấy cực kỳ giỏi chịu khổ, đối xử với mọi người cũng rất thân thiện, không hề ỷ vào mối quan hệ với đạo diễn và biên kịch mà có hành động hay cách ăn nói kiêu ngạo gì.

Xưng hô “chị dâu” đã đến bên miệng Chu Giai Bội, cuối cùng vẫn bị cô ấy cẩn thận nuốt vào.

Diệp Ninh và Cố Phong đã ly hôn, hơn nữa hiện tại cô ấy cũng không còn là cô gái nhỏ không có chút tâm cơ nào. Tuy rằng tất cả mọi người trong đoàn phim trông rất hòa thuận, nhưng chưa chắc là không có ai âm thầm ghen tị cô ấy ở trong lòng.

Sau khi xảy ra tranh chấp với Lý Mỹ Linh xong, cô ấy đã biết lúc nào thì nên khiêm tốn.

“Biên kịch Diệp rất tốt, đều rất quan tâm chăm sóc cho tất cả mọi người trong đoàn.”

Mọi người nghe cô ấy nói như thế, cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Lúc này Trương Quốc Trụ đã xách theo một cái máy ghi âm đi đến bên cạnh Ngô Thu Á, chào hỏi.

“Nếu như đang nghỉ ngơi, vậy tôi mở một bài hát cho mọi người nghe nha?”

Ngô Thu Á khó hiểu nhìn anh, sao ông ấy không biết anh ta còn có sở thích này thế?

“Muốn mở thì mở đi.”

Phó đạo diễn của mình, đương nhiên là phải cưng chiều rồi.

Trương Quốc Trụ cười ha hả nhấn xuống nút phát, hơn nữa còn chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất.

Tiếng nhạc đột nhiên xuất hiện làm tất cả mọi người dừng nói chuyện, chờ đến khi tiếng hát vang lên, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đến cả Ngô Thu Á đang không hề để ý đến cũng nhanh chóng bị tiếng hát vang vọng lại uyển chuyển này hấp dẫn.

“Hay đó. Ai hát vậy?”

Tuy rằng ông ấy là đạo diễn điện ảnh, nhưng cũng quen biết không ít người trong giới ca hát, nhưng từ trước đến nay ông ấy cũng chưa từng nghe thấy bài hát này, cũng không nhận ra được đây là tiếng hát của người nào.

Trương Quốc Trụ cười nói: “Ông đoán xem.”

Ngô Thu Á ý thức được có lẽ người hát bài này chính là người mà ông ấy quen biết, nếu không thì anh ta sẽ không nói như thế.

Ông ấy bắt đầu nghĩ đến tất cả các ca sĩ mà mình quen biết, nhưng hình như tất cả đều không ăn khớp.

“Không đoán được, cậu đừng có úp úp mở mở nữa.”

“Cứ nghe trước đi, nghe xong tôi lại nói cho ông biết.” Trương Quốc Trụ nhìn thấy phản ứng của Ngô Thu Á và những người khác, vô cùng vui vẻ.

Anh ta biết ngay Diệp Ninh vừa ra tay chắc chắn sẽ không tệ được mà.

Chờ đến khi ca khúc này hát xong, Trương Quốc Trụ mới tắt máy ghi âm đi.

Thời gian một bài hát, cũng đủ để mọi người nghĩ ngơi rồi.

“Đạo diễn Trương, bài hát này hay ghê, ai hát vậy, bài này tên gì thế?”

Thủy Du Vi lên tiếng hỏi thăm Trương Quốc Trụ đầu tiên, bình thường cô ta cũng có thói quen nghe nhạc, nhưng bao giờ nghe được bài hát nào có chất lượng hay như thế.

Cho dù là giai điệu, lời bài hát hay là ca sĩ biểu diễn, tất cả đều hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ.

TBC

Dạo gần đây cô ta cũng không có nghe nói có ca sĩ nổi tiếng nào phát hành ca khúc mới mà?

Hơn nữa cô ta có thể khẳng định, bài hát này chắc chắn sẽ cực kỳ nổi tiếng.

“Đạo diễn Trương, không ngờ trình độ nghe nhạc của anh cũng cao cấp như thế, băng từ hay thế này, còn không mau đề cử cho chúng tôi đi.”

Những người khác cũng đều phụ họa theo.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 918: Chương 918


Trương Quốc Trụ cười không khép miệng lại được.

Ngô Thu Á hơi đảo mắt, phát hiện ra sự khác thường của anh ta.

Anh ta làm như thế, giống như là cố ý làm cho bọn họ nghe bài hát này vậy.

“Người hát bài này, tất cả mọi người đều biết đó!”

Trương Quốc Trụ chỉ nói một câu, đã khơi gợi lòng hiếu kỳ của tất cả mọi người.

“Tất cả chúng ta đều quen biết sao? Không thể nào?”

Mọi người trong phim trường bàn tán xôn xao.

Nơi này có nhân viên công tác, có diễn viên, sao có thể có người nào mà tất cả mọi người đều quen biết chứ?

TBC

“Trừ phi là người trong đoàn phim của chúng ta!”

Không biết ai đột nhiên nói một câu như thế, mọi người đều ngơ ngẩn, quay sang nhìn nhau.

Sắc mặt Chu Giai Bội liên tục thay đổi, lúc nãy cô ấy đã nghe ra được, nhưng mà thật sự quá kinh ngạc và bất ngờ, thật sự không dám tin.

Hiện tại nghe Trương Quốc Trụ nói như thế, cô ấy mới cẩn thận nói: “Tôi nghe tiếng hát này rất giống như tiếng của chị... biên kịch Diệp...”

“...”

Toàn bộ phim trường đều chìm vào trong yên lặng như c.h.ế.t chóc.

Chỉ có Trương Quốc Trụ cười to nói: “Cô nói đúng đó! Chính là Diệp Ninh, biên kịch Diệp của chúng ta!”

Ngày hôm qua anh ta đã mua được băng từ của Diệp Ninh, nhưng mà hôm qua còn chưa kịp tìm được máy ghi âm, cho nên mới phải chờ đến ngày hôm nay mới phát cho mọi người nghe được.

Cũng coi như là anh ta quảng cáo cho Diệp Ninh, đồng thời cũng làm cho cả đoàn phim hưng phấn một chút.

Ngô Thu Á ngây ra như phỗng, mặc dù Trương Quốc Trụ đã chính miệng xác nhận, nhưng ông ấy vẫn không thể nào liên hệ tiếng hát lúc nãy và Diệp Ninh lại với nhau.

Ông ấy đương nhiên biết rõ thực lực của Diệp Ninh, cô chỉ mất vài ngày ngắn ngủi đã có thể viết ra được một kịch bản xuất sắc như thế, đây không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được.

Ông ấy cũng biết Diệp Ninh đang làm việc ở đội nhạc khí, có kỹ thuật diễn tấu dương cầm vô cùng xuất sắc.

Nhưng hiện tại Trương Quốc Trụ lại nói cho ông ấy rằng, Diệp Ninh còn biết hát?

Không chỉ biết hát, mà còn hát hay đến như thế?!!

“Bài hát này không chỉ do Diệp Ninh hát, mà còn là do chính cô ấy sáng tác nữa đó!” Trương Quốc Trụ quá thích nhìn cái vẻ mặt khiếp sợ này của Ngô Thu Á.

“Đạo diễn Trương, có phải anh đang lừa chúng tôi không? Biên kịch Diệp không phải là biên kịch sao? Sao cô ấy tự nhiên lại đi ca hát rồi? Mà sao cô ấy lại còn hát hay đến thế chứ?”

Không thể giải thích được.

Thật sự không thể giải thích được.

Trương Quốc Trụ vô cùng bình tĩnh trả lời: “Biên kịch Diệp là biên kịch, cũng không ảnh hưởng gì đến việc cô ấy làm ca sĩ mà đúng không. Biên kịch Diệp của chúng ta chính là nhân tài toàn năng, cô ấy còn có rất nhiều bản lĩnh mà mọi người không biết đó!”

Chu Giai Bội lộ ra vẻ mặt vô cùng kích động, gật đầu như giã gạo.

“Tôi có thể làm chứng cho đạo diễn Trương. Cô ấy chính là người giỏi nhất trên đời này!”

Trước mắt Tiêu Tùng hiện ra bóng dáng của Diệp Ninh, hảo cảm đối với Diệp Ninh lại càng tăng thêm.

Lâm Nhiên cũng không khỏi thầm cảm thán trong lòng, Diệp Ninh chắc chắn là con cưng của ông trời, giống như ông trời đã trao hết toàn bộ hào quang cho cô.

Phản ứng của Thủy Du Vi còn lớn hơn cả mấy người bọn họ, hai mắt trừng to, cõi lòng không thể nào bình tĩnh lại được.

Cô ta nghĩ đến gương mặt xinh đẹp của Diệp Ninh, lại nghĩ bài hát lúc nãy, chỉ e là không bao lâu sau danh tiếng của Diệp Ninh sẽ vượt qua tất cả mọi người ở đây.

Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi trực tiếp bị kéo dài, Ngô Thu Á cười ha hả kéo Trương Quốc Trụ đến một góc không người.

“Sao có chuyện lớn thế này mà cậu không chịu nói trước cho tôi biết một tiếng hả?”

Tuy rằng ông ấy đang oán trách, nhưng trên mặt lại không giấu được vẻ hưng phấn.

Mấy ngày gần đây điện ảnh của bọn họ bị quảng cáo của Đan Thăng đè đầu, ông ấy còn đang rầu không biết làm sao mới có thể phá vỡ cục diện bế tắc này, hiện tại vấn đề khó khăn không nhỏ này coi như có thể giải quyết một cách dễ dàng rồi!

Diệp Ninh thật sự đã tặng cho đoàn phim bọn họ một món quà lớn!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 919: Chương 919


“Ai? Anh nói ai?”

Trong phim trường của Đan Thăng, Lý Hiểu và Xà Hoành Minh đang chỉ đạo diễn viên biểu diễn, sau đó lập tức nghe được nhân viên công tác ở bên cạnh bàn tán ca khúc mới gì đó.

Mãi đến khi hai người bọn họ nghe được tên của Diệp Ninh, lập tức bị hấp dẫn lực chú ý.

Lý Hiểu còn lập tức đi đến trước mặt hai nhân viên công tác kia, hỏi thẳng.

Nhân viên công tác nhìn thấy cô ta đột nhiên xụ mặt xuống, hoàn toàn không hiểu gì hết.

“Đúng là biên kịch Diệp Ninh của bộ điện ảnh đạo diễn Ngô.”

Cho dù là Đan Thăng hay là Lý Hiểu và Xà Hoành Minh thì đều để ý đến mỗi một cử động nhỏ bên phía Ngô Thu Á, cho nên nhân viên công tác bên đoàn phim cũng đều luôn để ý rất kỹ.

Ngày hôm qua sau khi ca khúc mới của Diệp Ninh phát hành, bọn họ đã lập tức cố ý đi tìm hiểu, sau đó xác định cái cô Diệp Ninh này chính là biên kịch Diệp Ninh của điện ảnh Ngô Thu Á.

“Anh nói Diệp Ninh phát hành băng từ ca khúc?!” Lý Hiểu trừng mắt, lại lặp lại lần nữa.

Nhân viên công tác gật đầu, nhìn gương mặt kinh ngạc không dám tin của cô ta, xác định Lý Hiểu và Diệp Ninh chắc chắn có thù oán gì đó.

Lúc này Đan Thăng đang nghỉ ngơi nghe được động tĩnh cũng đi đến hỏi thăm.

Nhân viên công tác lại nói lại những lời lúc nãy cho ông ta nghe.

Đan Thăng nghẹn họng há hốc mồm, phản ứng giống hệt Lý Hiểu và Xà Hoành Minh.

“Cô ta không phải là biên kịch sao? Tại sao lại thành ca sĩ rồi?”

Thật sự là làm người ta không dám tin mà.

Hơn nữa toàn bộ mọi hiểu biết của ông ta về Diệp Ninh đều thông qua lời kể lại của mấy người Lý Hiểu, trong lời nói của hai người, Diệp Ninh là người phụ nữ rắn rết độc ác chỉ có được sắc đẹp, toàn chơi chiêu trò lấy lòng người, hơn nữa còn bán đứng nhan sắc để đạt được ích lợi.

Lý Hiểu và Xà Hoành Minh liếc nhìn nhau, sắc mặt đều cực kỳ khó coi.

Đối mặt với câu hỏi của Đan Thăng, Lý Hiểu lập tức tự tìm được một lời giải thích hợp lý.

“Diệp Ninh làm việc ở đoàn văn công, nhưng mà chỉ ở trong đội nhạc khí. Trước khi quen biết với Ngô Thu Á, chưa từng nghe nói cô ta biết ca hát.”

Lời cô ta nói đã ám chỉ quá nhiều thứ.

Đan Thăng lập tức hiểu ý của cô ta: “Rốt cuộc người phụ nữ này có bản lĩnh gì mà lại có thể làm đạo diễn Ngô mê mệt đến mức này chứ?”

Dựa theo thân phận và độ nổi tiếng của Ngô Thu Á, muốn nâng đỡ một người trở nên nổi tiếng đều là một việc rất dễ dàng, huống chi chỉ là tuyên bố một ca khúc.

Chẳng qua trước đó danh tiếng của Ngô Thu Á quá tốt, chưa từng phát sinh ra bất cứ lời đồn đãi không tốt nào.

Lý Hiểu khinh miệt châm chọc nói: “Còn không phải là dựa vào gương mặt xinh đẹp kia sao.”

“Có khi nào đây cũng là thủ đoạn của đạo diễn Ngô không? Ông ấy làm thế là vì chế tạo đề tài?” Suy nghĩ của Xà Hoành Minh có chút khác biệt với Lý Hiểu.

Lý Hiểu chỉ đơn thuần là ghen tị với Diệp Ninh thôi, Xà Hoành Minh thì suy nghĩ nhiều hơn một chút.

“Dù sao thì biên kịch kịch bản lại là ca sĩ nổi tiếng, đề tài này thật sự khá hấp dẫn.”

Đan Thăng nhíu chặt mày, sao ông ta lại không nghĩ đến phương diện này chứ?

Nếu thật sự là như thế, vậy thì thủ đoạn của Ngô Thu Á thật sự quá cao tay rồi.

Chẳng trách mấy ngày nay cho dù bọn họ có tuyên truyền như thế nào thì bên kia đều không có bất cứ động tĩnh gì, thì ra là đang ở chỗ này chờ!

Lý Hiểu khinh thường cười lạnh: “Ca sĩ nổi tiếng? Cô ta xứng à? Tôi cảm thấy chúng ta không cần thiết phải để ý đến chuyện này, cho dù cô gái kia có phát hành ca khúc thì cũng chỉ là lòe thiên hạ mà thôi. Đến lúc đó mấy ca khúc này không ai thèm ngó đến, đó sẽ là trò hề cực lớn.”

TBC

Lý Hiểu thậm chí còn chưa từng nghe qua ca khúc, cũng đã chắc chắn rằng Diệp Ninh sẽ thất bại.

Tuy rằng Đan Thăng và Xà Hoành Minh không phản bác, nhưng mà vẻ mặt cũng đã càng ngày càng nghiêm túc.

Nếu mọi chuyện thật sự đơn giản như cô ta nói thì tốt rồi, nhưng Ngô Thu Á chắc chắn không phải loại người có thể tùy tiện để người chế giễu như thế!
 
Back
Top Dưới