Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1460: Chương 1460


Một lúc sau bọn họ tốp năm tốp ba ra khỏi rạp chiếu phim.

Không ít người vẫn còn đang thảo luận về bộ điện ảnh và quá trình phỏng vấn lúc nãy.

Ngoại trừ bộ điện ảnh ra, Diệp Ninh cũng tỏa sáng rực rỡ!

Đến cả Lý Hiểu và Xà Hoành Minh đứng ở cách đó không xa cũng đã nhận ra có lẽ lễ chiếu phim đầu tiên đã kết thúc rồi.

Hai tiếng đồng hồ.

Bọn họ đứng ở bên ngoài chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ.

Lý Hiểu đảo mắt nhìn quanh đám đông đang đi ra ngoài, tìm kiếm bóng dáng của Đan Thăng.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Đan Thăng, cô ta lập tức xông đến.

“Đạo diễn Đan…”

Đan Thăng nghe được tiếng nói của cô ta, trái tim run lên, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Tại sao hai người bọn họ lại đến nơi này, cảm thấy mình chưa đủ mặt đúng không?

“Cô mau đi đi!”

Hiện tại xung quanh toàn là phóng viên, nếu bị bọn họ chú ý đến, vậy sẽ phiền phức rất nhiều.

Xà Hoành Minh cũng phát hiện ra sắc mặt của ông ta không được bình thường cho lắm, nhưng mà không đợi anh ta phản ứng lại, Lý Hiểu cũng đã chạy đến trước mặt Đan Thăng.

“Đạo diễn Đan, sao lễ chiếu phim đầu tiên lại diễn ra lâu như thế, bọn họ làm cái gì vậy?”

Lý Hiểu sốt ruột hỏi, cô ta chỉ muốn biết rằng Ngô Thu Á có công khai thân phận biên kịch của Diệp Ninh hay không?

Mồ hôi lạnh chảy dọc theo trán của Đan Thăng, ông ta ước gì có thể làm Lý Hiểu biến mất ngay tại chỗ lập tức.

“Cô mau rời khỏi nơi này đi, đây không phải là nơi để nói chuyện!”

Ông ta thật sự quá sốt ruột.

Lý Hiểu không thể nào hiểu được suy nghĩ và lý do vì sao ông ta lại nóng nảy như thế, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

“Đạo diễn Đan, Ngô Thu Á có ăn h.i.ế.p ông hay không? Tôi đã nói với ông ngay từ đầu rồi, không nên đến đây tham dự lễ chiếu phim đầu tiên gì hết, Ngô Thu Á rõ ràng là muốn đạp lên ông để…”

“Câm miệng! Nếu cô còn không chịu đi thì sẽ xảy ra chuyện thật đó!” Đan Thăng tức muốn hộc m.á.u la to.

Cũng chính vì tiếng quát này của ông ta, lập tức làm cho phóng viên ở bên cạnh chú ý đến.

Lý Hiểu và Xà Hoành Minh lập tức bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào.

Trong lòng Xà Hoành Minh dâng lên dự cảm chẳng lành, theo bản năng muốn kéo Lý Hiểu rời đi, nhưng cũng đã chậm một bước rồi.

Các phóng viên ở xung quanh rối rít xúm lại gần, hơn nữa càng ngày càng nhiều.

Cuối cùng Lý Hiểu cũng ý thức được tình huống không đúng lắm, khó hiểu nhìn mấy gương mặt không có ý tốt kia.

“Đạo diễn Đan, đây là chuyện gì thế này? Bọn họ muốn làm cái gì?”

Đan Thăng bỏ cuộc thở dài, xem ra cho dù có làm gì thì cũng không thể nào tránh khỏi.

“Biên kịch Lý, biên kịch Xà, hai người tự giải quyết chuyện này đi.”

Tuy rằng lúc nãy ở bên trong ông ta đã công khai xin lỗi rồi, nhưng cô ta là người khởi xướng sự kiện sao chép kia, các phóng viên này chắc chắn sẽ không buông tha Lý Hiểu một cách dễ dàng.

Lý Hiểu rõ ràng là ngẩng người, không rõ ông ta nói những lời này là có ý gì?

Nhưng cũng không cần cô ta hỏi cho rõ ràng, bởi vì các vấn đề sắc bén của phóng viên tiếp theo đó đã nói cho cô ta biết rõ có chuyện gì xảy ra.

“Biên kịch Lý, xin hỏi vì sao cô lại muốn bịa đặt, phỉ báng Diệp Ninh là sao chép?”

“Biên kịch Lý, xin hỏi trước kia cô có từng xem qua kịch bản do Diệp Ninh sáng tác hay không, cô căn cứ vào phương diện nào mà phán đoán rằng Diệp Ninh sao chép kịch bản của cô?”

“Biên kịch Lý, lúc trước cô đã nói qua cô sẽ chịu trách nhiệm vì lời nói và việc làm của mình, xin hỏi hiện tại cô định dùng cách nào để chịu trách nhiệm đây?”

“Biên kịch Lý, cô phỉ báng Diệp Ninh như thế là bởi vì cô ấy đặt chân vào lĩnh vực biên kịch, đã uy h.i.ế.p đến ích lợi của cô sao?”

Vô số vấn đề sắc bén liên tục xuất hiện, làm Lý Hiểu giật mình đứng yên tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

Bọn họ… vì sao bọn họ lại hỏi như thế?

Quả nhiên bọn họ đã biết chuyện Diệp Ninh là biên kịch của bộ điện ảnh này, nhưng bọn họ căn cứ vào cái gì mà dám nói kết luận sao chép của cô ta là lời phỉ báng chứ?!

“A, ha ha, ha ha.”

Cô ta đột nhiên mỉm cười.

Lại bị cô ta đoán đúng rồi sao?!

Quả nhiên Ngô Thu Á và Diệp Ninh đã nói gì đó, hoặc là làm gì đó trong lễ chiếu phim đầu tiên, tẩy não đám phóng viên này hết rồi.

Cô ta thật sự quá hận cảm giác vô lực này!

Sắc mặt của Đan Thăng vô cùng nghiêm túc, ông ta cũng không hiểu được chuyện đã đến nước này rồi, tại sao cô ta còn có thể cười được chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1461: Chương 1461


“Mấy phóng viên mấy người chính là cỏ đầu tường, nghe Ngô Thu Á nói vài câu đã bị tẩy não mất. Hiện tại tôi nói thẳng cho mấy người biết, Diệp Ninh sao chép kịch bản của tôi! Kịch bản bộ phim này là do tôi và Xà Hoành Minh tốn suốt hai năm trời tỉ mỉ mài giũa ra được. Mà Diệp Ninh thì sau khi cô ta xem xong kịch bản của chúng tôi rồi, ba ngày sau đã sáng tác ra kịch bản mới với đề tài giống y hệt như đề tài của tôi. Cái này không phải là sao chép thì là cái gì?”

Lý Hiểu cười đủ rồi, vẫn cứ tràn ngập tự tin nói.

Cô ta cảm thấy trong số các phóng viên này kiểu gì cũng có được một hai người có đầu óc, chỉ cần nghe xong lời phân tích của cô ta thì chắc chắn có thể suy nghĩ cẩn thận ra chân tướng thật sự.

TBC

Lúc này mặt của Đan Thăng đã đen kịt, trước đó ông ta cũng bị những lý do mà Lý Hiểu thề thốt nói ra tẩy não, cho nên mới tin tưởng chuyện sao chép mà cô ta nói ra.

Nhưng mà hiện tại rõ ràng là cô ta không thể thực hiện được.

“Biên kịch Lý, kịch bản của Diệp Ninh cũng không sao chép, người phải xin lỗi là chúng ta mới đúng!”

Để tránh cho Lý Hiểu vẫn tiếp tục không hiểu được tình huống, ông ta sốt ruột nhắc nhở.

Xà Hoành Minh nhìn thấy sắc mặt của Đan Thăng, trong lòng trầm xuống, cũng đã ý thức được cái gì.

Xem ra đã bị anh ta đoán trúng thật rồi.

Lý Hiểu đã hoàn toàn mất đi lý trí, hoàn toàn nghe không lọt tai lời khuyên của những người khác.

Hiện tại cô ta giống như một con gà trống xù lông, chỉ cần có người không đồng ý với ý kiến của cô ta thì chính là kẻ địch bị cô ta nhằm vào.

“Tôi nói thật!”

Đan Thăng mặt xám như tro tàn, vừa tức vừa giận lại vừa cạn lời với cô ta.

Mà các phóng viên lại để ý đến câu nói kia của Lý Hiểu, Diệp Ninh chỉ mất ba ngày đã sáng tác ra kịch bản hiện tại, lại càng làm cho mọi người chấn động hơn nữa.

“Cô Diệp thật sự chỉ mất ba ngày đã sáng tác ra được một bộ kịch bản rồi sao?”

Lý Hiểu không thèm để ý đến vẻ kích động của mọi người, thậm chí còn cho rằng bọn họ đã bị cô ta thuyết phục.

“Đúng vậy! Sáng tác kịch bản không phải là chuyện đơn giản như thế, thiết lập nhân vật cho mỗi một nhân vật, xây dựng bối cảnh, cùng với mở màn kịch bản, lại phát triển mỗi một tình tiết, đều yêu cầu phải kiên nhẫn chau chuốt. Tuyệt đối không có ai chỉ dùng ba ngày đã sáng tác ra một bộ kịch bản!”

Cô ta nói xong lời cuối cùng, thậm chí còn cố ý tăng thêm âm lượng, khiến cho tất cả mọi người ở trong lẫn ngoài đều có thể nghe được rõ ràng.

Đan Thăng thầm thở dài trong lòng, ánh mắt khi nhìn về phía cô ta lại giống như đang nhìn một trò hề.

Cô ta muốn làm cho Diệp Ninh thân bại danh liệt, nhưng mà hiện tại mỗi một câu, mỗi một lời cô ta nói ra đều đang tự dệt hoa trên gấm cho Diệp Ninh.

Thật sự không có chuyện gì càng châm chọc hơn chuyện này nữa.

Biểu tình của các phóng viên càng ngày càng thêm hưng phấn, một chuyện hấp dẫn như thế, vậy mà bọn họ lại nghe được từ trong miệng của đối thử Diệp Ninh.

“Biên kịch Lý, cho nên cô căn cứ vào chuyện này để khẳng định rằng cô Diệp sao chép cô sao?”

Lý Hiểu không hề do dự, tiếp tục tăng thêm âm lượng nói: “Đúng vậy! Chỉ nhiêu đó thôi cũng đã đủ rồi!”

Trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ mặt trào phúng, nhưng mà bọn họ lại không vạch trần ra ngay, sau đó lại dời lực chú ý sang Xà Hoành Minh ở bên cạnh.

Mọi người đều đã biết, hiện tại Lý Hiểu và Xà Hoành Minh là một tập thể.

Lúc ở trong phòng chiếu phim, Đan Thăng cũng đã biểu lộ rõ thái độ rồi, tiếp theo đây đương nhiên còn phải xem xét thái độ của Xà Hoành Minh như thế nào.

“Biên kịch Xà, anh cũng có suy nghĩ giống như biên kịch Lý sao?”

Phóng viên vừa mới nói xong, chuông cảnh báo trong lòng Xà Hoành Minh lập tức reo vang.

Anh ta biết rất rõ Đan Thăng muốn ám chỉ cái gì, hiện tại bọn họ đã không thể cản được Lý Hiểu nổi điên, nhưng lại có thể tự quản lý cái miệng của mình.

Nhưng nếu như vậy thì chẳng khác nào ở sự kiện này bọn họ hoàn toàn vứt bỏ Lý Hiểu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1462: Chương 1462


Lý Hiểu nhìn thấy anh ta lại do dự, hai hàng lông mày nhíu lại thành một.

Vào thời khắc này, không phải anh ta nên kiên định thống nhất mặt trận với cô ta sao?

“Biên kịch Xà, phiền anh trả lời thẳng câu hỏi của chúng tôi.” Các phóng viên sợ mọi chuyện chưa đủ rối loạn, tiếp tục thúc giục.

Xà Hoành Minh đảo mắt nhìn gương mặt căng thẳng của Lý Hiểu vài giây, sau đó lộ ra một chút áy náy.

Anh ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Nếu chỉ dựa vào việc này thì đúng là không thể chứng minh rằng cô Diệp có hiềm nghi sao chép, dù sao thì nếu cô Diệp cực kỳ có tài năng ở phương diện này, như vậy cô ấy cũng có thể sáng tạo kỳ tích.”

Các phóng viên nghe được anh ta phủ nhận lời Lý Hiểu, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ vốn dĩ định đôi co cùng một lúc với cả hai người.

Hiện tại trông thì có vẻ như chỉ có một mình Lý Hiểu là vì ghen tỵ nên mới cố ý phỉ báng.

Đan Thăng thở phào nhẹ nhõm, đưa cho một Xà Hoành Minh một ánh mắt khen ngợi.

Cũng không đến mức hai biên kịch đều bị xử lý hết.

Lý Hiểu thì lại không dám tin trừng mắt nhìn Xà Hoành Minh, cho dù như thế nào thì cô ta cũng không ngờ rằng anh ta sẽ phản bội vào thời khắc quan trọng này?!

“Xà Hoành Minh, anh điên rồi đúng không? Kịch bản kia là tâm huyết của cả hai chúng ta, anh có biết mình đang nói cái gì không vậy?”

Mặt Xà Hoành Minh lộ ra vẻ cực kỳ xấu hổ: “Biên kịch Lý, cô chấp nhận hiện thực đi, Diệp Ninh không sao chép chúng ta.”

TBC

Anh ta vô cùng gian nan nói ra câu nói cuối cùng.

Hiện tại mọi dấu hiệu đều đang tiết lộ tin tức này.

Lý Hiểu giống như là ống pháo bị đốt lửa, đang định nổi giận thì phóng viên ở trước mặt đã mở miệng.

“Đúng vậy. Cô Diệp không hề sao chép. Chúng ta đã xem xong điện ảnh của đạo diễn Ngô rồi, bên trong không có bất cứ đoạn nội dung hoặc chi tiết nào giống trong kịch bản của cô cả.”

Những lời người này nói ra giống như một tiếng sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng vào người Lý Hiểu, làm đầu óc cô ta trống rỗng.

“Không thể nào có chuyện đó!”

Tất cả các phóng viên đều lộ ra ánh mắt khinh bỉ: “Lễ chiếu phim đầu tiên, nghe tên là biết, đây chính là lần đầu tiên điện ảnh công chiếu, truyền thông và các khán giả được mời đến đây, tổng cộng hơn trăm người, xem toàn bộ bộ phim đó từ đầu đến cuối. Nếu biên kịch Lý không tin thì có thể tự hỏi đạo diễn Đan.”

Lý Hiểu chỉ cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa rồi, cứng đờ đảo mắt nhìn về phía Đan Thăng.

Đan Thăng thở dài gật đầu: “Đúng là chúng tôi đã xem điện ảnh rồi.”

Lưng Xà Hoành Minh lập tức toát đầy mồ hôi lạnh, may mà lúc nãy anh ta đã đưa ra sự lựa chọn đúng đắn, nếu không thì hiện tại anh ta sẽ cũng bị truyền thông phê phán giống như Lý Hiểu.

“Hồng hộc! Hồng hộc!”

Ngực Lý Hiểu phập phồng kịch liệt.

“Mấy người... Mấy người đều là người ngoài nghề, không phát hiện ra những nội dung sao chép, cũng không có nghĩa là mọi người đều không...”

Cô ta miễn cưỡng tìm lại tự tôn cho chính mình.

“Chúng tôi có phát hiện ra nội dung sao chép hay không thì không thể dựa vào lời cô nói, ánh mắt của mọi người đều sáng như tuyết. Nhưng mà biên kịch Lý lại chửi bới cô Diệp và đạo diễn Ngô suốt mấy tháng trời, không biết hiện tại cô có đồng ý chịu trách nhiệm vì chuyện này hay không?”

Vô số ánh mắt sắc bén khóa chặt trên người Lý Hiểu, nhất định phải nhận được câu trả lời của cô ta.

Lý Hiểu hoàn toàn luống cuống, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Xà Hoành Minh và Đan Thăng ở bên cạnh.

Sao lại không sao chép được chứ?

Sao Diệp Ninh lại tài giỏi đến mức đó chứ?

“Biên kịch Xà, đạo diễn Đan, mấy người nói một câu đi chứ! Lúc trước không phải hai người cũng tin tưởng tôi sao?”

Cô ta run giọng nói, hi vọng có thể kéo lại “đồng minh” của mình.

Xà Hoành Minh nhìn dáng vẻ hoảng loạn bất an của cô ta, nghĩ đến một tiếng trước cô ta còn đang kêu gào khẳng định mình có thể chịu trách nhiệm vì lời nói và việc làm của mình, thật đúng là người đáng thương chắc chắn cũng có chỗ đáng giận.

“Biên kịch Lý, chuyện đã đến nước này, cô cũng nên cho Diệp Ninh và đạo diễn Ngô một câu trả lời rõ ràng rồi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1463: Chương 1463


“Đạo diễn Ngô, đạo diễn Trương, bên ngoài đã xảy ra chuyện rồi.”

Nhân viên công tác thở hổn hển chạy vào phòng nghỉ ngơi tạm thời của đạo diễn.

“Cứ từ từ mà nói.”

Lễ chiếu phim đầu tiên đã kết thúc một cách hoàn mỹ, đối với Ngô Thu Á mà nói, chuyện gì cũng đều không quan trọng nữa.

“Sau khi kết thúc buổi lễ, các phóng viên gặp được Lý Hiểu và Xà Hoành Minh ở bên ngoài, hiện tại cửa rạp chiếu phim đã bị bọn họ vây quanh rồi.”

Không chỉ Ngô Thu Á không ngờ đến mà đến cả Trương Quốc Trụ và Diệp Ninh cũng giống như vậy.

“Sao Lý Hiểu và Xà Hoành Minh lại ở bên ngoài?” Ngô Thu Á thuận miệng hỏi, càng không thèm để chuyện này ở trong lòng.

Lúc này nhân viên công tác mới bắt đầu giải thích: “Lúc trước khi lễ chiếu phim đầu tiên bắt đầu thì biên kịch Lý và biên kịch Xà đã đến rồi, bọn họ muốn tham dự lễ chiếu phim đầu tiên, nhưng mà lại không đưa ra thư mời, cho nên bị chúng tôi cản lại ở bên ngoài. Chúng tôi còn tưởng rằng bọn họ đã đi rồi, nhưng mà lại không ngờ rằng...”

Bọn lại đứng chờ ở bên ngoài hơn hai tiếng đồng hồ.

Ngô Thu Á nhìn về phía Trương Quốc Trụ và Diệp Ninh, biểu cảm của ba người gần như không hề khác nhau mấy, thật sự rất khó mà không lộ ra vẻ mặt hả hê.

“Cái cô Lý Hiểu này đúng là chưa chịu bỏ cuộc à, nhưng mà như vậy mới tốt, cũng nên làm cô ta trải nghiệm một chút đau khổ.”

Trong giọng nói của Trương Quốc Trụ cũng mang theo một chút vui vẻ khó có thể che giấu được.

Nhân viên công tác không ngờ rằng bọn họ sẽ có phản ứng như thế này, thần kinh căng chặt cũng dần dần thả lỏng lại.

“Vậy có cần cho người đi qua đó xử lý không?”

Trương Quốc Trụ lên tiếng đầu tiên: “Đây là chuyện của người khác, chúng ta cũng không thể gặp chuyện gì cũng xía vào được.”

Hơn nữa còn là ngay trước cửa rạp chiếu phim, lát nữa bọn họ cũng sẽ đi về, chỉ có điều là sẽ đi từ cửa sau.

Nhân viên công tác nhận được chỉ thị của đạo diễn, yên tâm đi ra ngoài.

“Nếu như có thể thì tôi thật sự rất muốn đi ra xem thử hiện tại cái cô Lý Hiểu kia đang chật vật như thế nào.” Trương Quốc Trụ nhịn không được trêu chọc nói.

Trong mấy tháng qua, bọn họ luôn bị Lý Hiểu chửi bới và phỉ báng.

Ngô Thu Á tràn ngập thâm ý nói: “Đây cũng chỉ là mới bắt đầu mà thôi.”

Diệp Ninh lập tức bắt giữ được hàm ý trong lời nói của ông ấy, nhưng mà cô cũng vô cùng thông minh mà không hiểu quá nhiều.

Lúc này ngoài cửa rạp chiếu phim đã bị các phóng viên và người qua đường vây chật như nêm cối, các phóng viên muốn Lý Hiểu đưa ra câu trả lời, mấy người dân bình thường xung quanh thì lại đứng hóng chuyện, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Sắc mặt Lý Hiểu trắng bệch, cho dù thế nào thì cũng không nói nên lời câu xin lỗi, trông có vẻ như có thể suy sụp bất cứ lúc nào.

Đan Thăng và Xà Hoành Minh cũng đã nhận ra sự khác thường của cô ta, liên tục ra hiệu với các phóng viên, bạo lực kéo Lý Hiểu chen chúc đi ra bên ngoài.

Bọn họ mất hơn mười phút mới chen vào được một chiếc xe taxi đậu ở ven đường.

Giày của Đan Thăng đã bị đạp rơi mất một con không biết từ lúc nào, nút trên người Xà Hoành Minh cũng bị giật đứt hai cái, vô cùng chật vật.

“Bác tài, mau lái xe!”

Đan Thăng cũng không rảnh lo đến chuyện hình tượng, sốt ruột thúc giục tài xế.

Chờ đến khi xe taxi kéo dãn khoảng cách với các phóng viên ở bên ngoài, anh ta mới nằm liệt ở trên ghế, thở hổn hển.

“Vì sao hai người lại kéo tôi đi? Vì sao không cho tôi nói chuyện rõ ràng với đám phóng viên kia!”

Lý Hiểu đột nhiên rít gào, làm Đan Thăng và Xà Hoành Minh đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, sau đó mặt của hai người bọn họ đều đen kịt lại.

Lúc nãy là ai năn nỉ bọn họ, bảo bọn họ nhanh chóng dẫn cô ta rời đi?

Lý Hiểu túm chặt cổ áo của Xà Hoành Minh, trong mắt tràn ngập tức giận nói: “Còn có anh nữa, tại sao anh lại phản bội tôi? Không phải chúng ta là đồng đội hợp tác tốt nhất với nhau sao? Anh đ.â.m sau lưng tôi như thế hả?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1464: Chương 1464


Xà Hoành Minh nhìn gương mặt dữ tợn của cô ta, chỉ cảm thấy cô ta không thể nào nói lý, mọi cảm xúc đều bị sự thất vọng thay thế.

“Cô suy nghĩ kỹ lại đi, đây không phải là tôi phản bội cô, mà là cô phán đoán sai lần, Diệp Ninh hoàn toàn không hề sao chép. Nếu cô đã biết lỗi, vậy cứ nhận lỗi là được, chẳng lẽ cứ nhất định phải làm bản thân thân bại danh liệt mới chịu thôi sao?”

Anh ta lạnh lùng phản bác.

TBC

Lý Hiểu giận tím mặt, rõ ràng là anh ta làm sai, hiện tại lại trả đũa cô ta?

“Anh đang trách tôi hả? Đừng quên, lúc trước chính anh cũng cho rằng Diệp Ninh sao chép!”

Rõ ràng trước đây cả hai người bọn họ đều cho rằng như thế, bây giờ lại quăng trách nhiệm cho một mình cô ta gánh lấy sao?

Cảm xúc của Xà Hoành Minh cũng trở nên kích động, không khỏi tăng thêm âm lương: “Đúng là lúc trước tôi cũng từng suy nghĩ như thế, nhưng mà từ trước đến nay tôi chưa từng công khai phát biểu loại ngôn luận này, tôi cũng luôn nhắc nhở cô, ít nhất phải đợi đến khi xem xong bộ điện ảnh đó rồi thì mới quyết định. Là cô mất kiên nhẫn, nói bậy nói bạ với các phóng viên sớm hơn!”

“Anh.. Ý của anh là tất cả đều là lỗi của tôi sao?” Ánh mắt hung dữ của Lý Hiểu giống như là muốn g.i.ế.c người.

Xà Hoành Minh miễn cưỡng buộc bản thân bình tĩnh lại: “Hiện tại truy cứu những chuyện này đã không có bất cứ ý nghĩa gì nữa, cô nên suy nghĩ lại xem tiếp theo mình nên làm cái gì mới đúng.”

Trải qua chuyện này, chỉ e là danh tiếng của bọn họ cũng sẽ tuột dốc không phanh.

Đan Thăng ngồi ở ghế phụ đằng trước, tuy rằng từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời, nhưng sắc mặt lại trở nên cực kỳ khó coi.

Chỉ cần báo chí ngày mai đưa tin, vậy thì người bị ảnh hưởng sẽ không chỉ là Lý Hiểu và Xà Hoành Minh mà còn liên lụy đến phòng bán vé của điện ảnh.

Tuy rằng bộ điện ảnh này không tính là hoàn mỹ, nhưng thành tích cũng đã rất bắt mắt, ông ta thật sự không muốn nhìn thấy tâm huyết của mình cứ như thế mà hóa thành tro.

“Tôi đã dự định sẽ xin lỗi công khai.”

“Tuyệt đối không được phép xin lỗi!” Không đợi ông ta nói xong, Lý Hiểu đã vội vàng lên tiếng: “Nếu xin lỗi chẳng khác nào thừa nhận chúng ta đã sai, là chúng ta phỉ báng cô ta, vậy chính là tự đào mộ chôn mình!”

Đan Thăng và Xà Hoành Minh liếc nhìn nhau, đã hoàn toàn không muốn nghe cô ta nói chuyện nữa.

Lý Hiểu cảm nhận được sự thay đổi thái độ của hai người, trong lòng càng bực bội hơn: “Tôi đã có kinh nghiệm trong chuyện này rồi, chúng ta không được làm gì hết, chờ đến khi mọi chuyện lắng xuống rồi, mọi chuyện cũng coi như là khỏi cần phải giải quyết gì nữa.”

Cho dù là phóng viên hay là quần chúng thì cũng đều sẽ không chú ý quá lâu với loại tin tức này, thời gian dài rồi, mọi chuyện chắc chắn sẽ đi vào bên lãng.

Cô ta suy nghĩ rất đơn giản, nhưng mà Đan Thăng lại chỉ dùng một câu đã phá nát giấc mộng đẹp của cô ta.

“Cô cảm thấy đạo diễn Ngô và Diệp Ninh sẽ làm cho chuyện này im lặng lắng xuống sao?”

Ngày hôm nay bọn họ nổi giận ngay tại chỗ chính là bởi vì thái độ xin lỗi và để mặc cho bọn họ xử lý của ông ta.

Nhưng nếu bọn họ thật sự không làm gì hết, vậy sự việc sẽ chỉ phát triển theo hướng càng thêm tồi tệ hơn mà thôi.

Lý Hiểu đầu tiên là thoáng sửng sốt, sau đó lại ra vẻ khí phách nói: “Bọn họ có giỏi thì cứ phong sát tôi đi!”

Dựa vào mối quan hệ và thực lực suốt bao năm qua của cô ta trong giới phim ảnh, kiểu gì cũng sẽ có người vội vàng chạy đến tìm cô ta hợp tác mà thôi.

Đan Thăng thật sự không nói nên lời bất cứ câu nào nữa, thì ra một người lại có thể cố chấp và đáng ghét đến mức độ này.

Cho dù Lý Hiểu lựa chọn làm thế nào thì ông ta đều đã có quyết định của riêng mình.

Mà đúng lúc này Xà Hoành Minh cũng cho ông ta một ánh mắt khẳng định, trong lúc im lặng, hai người đã thống nhất đứng cùng một mặt trận.

Lý Hiểu xụ mặt, nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, mãi đến giờ phút này, trong lòng cô ta vẫn chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Đó chính là cô ta không hề sai!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1465: Chương 1465


Diệp Ninh ngồi trong xe, nhìn theo tầm mắt của Vương Kim, nhìn ra bên ngoài xe.

Chu Giai Bội thì đang chào tạm biệt với mấy người Tiêu Tùng, Lâm Nhiên, vừa nói vừa cười.

Diệp Ninh quan sát gương mặt căng thẳng của Vương Kim, ánh mắt trở nên tìm tòi nghiên cứu.

“Vương mập, anh cảm thấy bộ điện ảnh lúc nãy có hay không?”

“Hay.” Vương Kim thuận miệng có lệ đáp, hai mắt vẫn chưa từng rời khỏi người Chu Giai Bội.

Không biết vì sao, nhìn thấy cô ấy mỉm cười nói chuyện với người đàn ông khác, trong lòng anh ấy lại cảm thấy rầu rĩ khó chịu.

Diệp Ninh như cười như không, tiếp tục hỏi: “Vậy anh cảm thấy biểu hiện của Giai Bội trong điện ảnh như thế nào?”

“Khá tốt.” Vương Kim trả lời ngay không chút chần chừ.

Mãi đến khi Diệp Ninh hỏi lại lần nữa: “Cụ thể là tốt thế nào?”

Lúc này Vương Kim mới buộc phải thu hồi tầm mắt lại, quay đầu nhìn về phía cô hỏi: “Cô mới vừa hỏi cái gì thế?”

Diệp Ninh suýt chút nữa đã không nhịn được bật cười thành tiếng: “Tôi hỏi anh cảm thấy biểu hiện của Giai Bội trong điện ảnh như thế nào?”

Vương Kim bừng tỉnh hiểu ra: “Cô ấy đó hả, cũng tạm được đi. Với lại trong phim cô ấy ăn mặc hở hang quá, còn có cái cảnh ám sát kia nữa, nhìn là biết ngay cô ấy chỉ múa may làm dáng mà thôi, chẳng thực dụng tí nào cả.”

TBC

Diệp Ninh tin chắc rằng đây chính là suy nghĩ thật lòng của anh ấy: “Dù sao thì điện ảnh cũng phải có chút khác biệt với ngoài đời thực chứ. Tôi lại cảm thấy Giai Bội là người rất dẻo dai, biểu diễn nhân vật vô cùng xuất sắc.”

“Cô đừng có nói những lời này trước mặt cô ấy, nếu không còn không biết cô ấy sẽ kiêu ngạo đến mức nào nữa.” Vương Kim trông có vẻ cực kỳ không vui.

Diệp Ninh cãi lại lời anh ấy: “Thật ra Giai Bội là một cô gái rất dễ thỏa mãn, cũng rất kiên định, em ấy không có quá nhiều d*c v*ng với tiền tài và danh vọng, em ấy cũng có điểm nổi bật của riêng em ấy. Hiện tại cũng đã đến lúc em ấy tỏa sáng rực rỡ rồi.”

Vương Kim hơi há miệng định phủ nhận, nhưng mà không biết vì sao, lời trêu chọc đã đến bên miệng lại không thể nào nói ra thành lời được.

Anh ấy không thể phủ nhận một điều, tuy rằng hiện tại Chu Giai Bội đứng giữa đám đông không phải là người xinh đẹp nhất, nhưng nụ cười xán lạn kia lại là ngọt ngào nhất.

Anh ấy đột nhiên cảm thấy trong lòng rất phiền, trực tiếp ấn còi ô tô.

Âm thanh chói tai cuối cùng cũng ngắt ngang cuộc nói chuyện bên phía Chu Giai Bội, vô số ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía bên này.

Diệp Ninh nhìn hành vi ngây thơ của Vương Kim, càng đánh giá cao chuyện của anh ấy và Chu Giai Bội hơn nữa.

Chu Giai Bội chạy chậm lên xe.

Vương Kim lập tức bực bội càu nhàu: “Có một vài người hiện tại đúng là ghê gớm thật, không phải chỉ là diễn vai phụ nho nhỏ thôi sao, vậy mà còn bắt người khác phải chờ mình.

Chu Giai Bội biết anh ấy đang mỉa mai mình, nhưng mà vẫn cứ lập tức quan sát phản ứng của Diệp Ninh.

“Chị dâu, xin lỗi, em nói chuyện với bọn họ vài câu.”

Diệp Ninh cố ý hỏi: “Chị thấy hình như em thân với Tiêu Tùng lắm nhỉ?”

Chu Giai Bội còn tưởng là cô đang quan tâm mình, hưng phấn gật đầu nói: “Anh Tiêu tốt lắm, lúc trước ở phim trường, anh ấy đã chăm sóc cho em rất nhiều.”

Nhưng mà trong lòng cô ấy cũng biết rõ mình là hưởng ké phúc của Diệp Ninh, mọi người đều biết cô ấy là người của Diệp Ninh, đương nhiên là đối xử cực tốt với cô ấy.

Diệp Ninh nhìn vào gương, quan sát phản ứng của Vương Kim, gương mặt anh ấy đã âm u giống như trời sắp mưa.

Sau đó cô lại tiếp tục xát muối lên miệng vết thương của Vương Kim, cô dặn dò Chu Giai Bội: “Nếu em cảm thấy anh ấy tốt thì sau này có thể tiếp xúc nhiều hơn.”

“Dạ em biết rồi, chị dâu.” Chu Giai Bội ngoan ngoãn đồng ý, hoàn toàn không hề nghi ngờ gì về lời Diệp Ninh nói.

Vương Kim đạp chân ga hết mức, xe đột nhiên xông ra ngoài.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1466: Chương 1466


Chu Giai Bội chưa hề chuẩn bị gì hết, trực tiếp đ.â.m đầu vào ghế dựa đằng trước, đau đến nhíu mày: “Anh lái xe ổn định một chút được không?”

Vương Kim không nói một lời, giống như hoàn toàn không nghe được lời cô ấy nói.

Diệp Ninh cố nhịn cười, dạt dào hứng thú nhìn cảnh Vương Kim ghen tuông lồng lộn...

Ngày hôm sau.

Bài viết về lễ chiếu phim đầu tiên đều lên trang đầu của các số báo.

Các phóng viên thậm chí còn cố ý viết cảm nhận sau khi xem phim của mình vào bên trong, đưa ra lời khen ngợi cực cao.

Ngoại trừ ca ngợi về bộ điện ảnh kia, còn có tin tức chấn động khác, Diệp Ninh chính là là biên kịch của bộ điện ảnh này.

Trong nửa ngày ngắn ngủi, tên của Diệp Ninh lại trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người lần nữa.

Fan mê ca nhạc vui đến điên cuồng.

Lúc trước Diệp Ninh cũng đã đủ ưu tú rồi, hiện tại lại càng làm người khác chấn động hơn, cũng đủ để làm bọn họ điên cuồng truy đuổi.

Mà nơi chấn động nhất chính là giới vui chơi giải trí.

Mọi người nhìn thấy tin tức này, đều có phản ứng khác nhau.

Nhưng trong lòng mọi người gần như đều có cùng một thắc mắc.

Không phải Diệp Ninh là ca sĩ sao? Sao tự nhiên cô lại thành biên kịch rồi? Hơn nữa còn vừa ra tay đã giành được sự ưu ái của Ngô Thu Á thế?

Cho dù nghĩ như thế nào thì hai người bọn họ vốn dĩ không nên có bất cứ mối liên hệ gì với nhau mới đúng.

Hay là thế giới này vốn dĩ đã trở nên huyền huyễn đến thế rồi?!

Đường dây điện thoại của nhà xuất bản ảnh âm đã bị tê liệt hoàn toàn.

Diệp Ninh là ca sĩ ký hợp đồng với nhà xuất bản, đây cũng là con đường chính quy duy nhất để liên lạc được với cô.

Từ sáng đến giờ, khóe môi của Tiền Siêu chưa bao giờ rơi xuống, cuối cùng cơ bắp trên mặt đều đã mỏi nhừ.

Ông ta thậm chí còn gọi Lý Tử Hằng đến, hỏi anh ta có phải đã biết trước chuyện này, nhưng lại cố ý giấu giếm muốn cho nhà xuất bản một bất ngờ lớn hay không?

Lý Tử Hằng ước gì là như thế thật, sự thật thì anh ta cũng chỉ biết được tin tức này cùng thời điểm với bọn họ.

Chuyện lớn thế này, vậy mà từ trước đến nay Diệp Ninh chưa từng nói với anh ta tiếng nào.

Nhưng mà đây đúng là chuyện tốt, chuyện cực kỳ tốt!

Hiện tại ở trong mắt Tiền Siêu và Lý Tử Hằng, Diệp Ninh đã hoàn toàn trở thành cây rụng tiền.

Chỉ cần có Diệp Ninh, nhà xuất bản sẽ chỉ càng ngày càng trở nên rực rỡ.

Có người vui mừng, đương nhiên cũng sẽ có người càng thêm ghen tị và tức giận.

Lúc nhìn thấy tin tức này, Nghiêm Hân thậm chí còn cảm giác hai mắt của mình xuất hiện ảo giác.

Mãi đến khi ông ta đi mua mười mấy tờ báo chí của các tòa soạn khác nhau, tất cả đều đăng bài viết về Diệp Ninh, ông ta mới buộc phải chấp nhận hiện thực này.

Biên kịch?!

Diệp Ninh đã vô cùng nổi bật ở giới ca hát, hiện tại vậy mà lại còn chạy đến giới phim ảnh sao?!

Sao cô ta lại giỏi đến thế chứ?

Nghĩ đến chuyện Lý Hiểu hận thù Diệp Ninh, giờ phút này ông ta hoàn toàn hiểu được, lập tức mất kiên nhẫn gọi điện thoại cho Lý Hiểu.

TBC

Ông ta cũng muốn hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc Diệp Ninh đã dùng thủ đoạn gì để thu phục Ngô Thu Á!

Điện thoại vang lên một lúc lâu, giọng nói âm u của Lý Hiểu mới từ trong ống nghe điện thoại truyền đến.

“Biên kịch Lý, cô đã đọc báo ngày hôm nay chưa? Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?”

Trong mấy tờ báo kia, ngoại trừ việc ca ngợi điện ảnh và Diệp Ninh ra, còn có bài viết Đan Thăng xin lỗi công khai nữa.

Trước ngày hôm nay, loại chuyện này thật sự là chưa từng có, cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.

“Ông tin lời tôi nói sao?” Lý Hiểu sâu kín hỏi.

Nghiêm Hân nhận ra giọng nói của cô ta đã khàn đặc và tràn ngập mỏi mệt, biết hiện tại cô ta chắc chắn còn khó chịu hơn cả ông ta rất nhiều.

“Tôi đương nhiên là tin tưởng cô rồi, nếu không thì tôi cũng sẽ không gọi điện thoại cho cô.”

“Được rồi. Nếu ông tin tưởng tôi, vậy thì Diệp Ninh chính là đã sao chép ý tưởng của tôi, cho nên mới có được thành công như ngày hôm nay.” Lý Hiểu chưa từng từ bỏ ý định, không cam lòng tiếp tục phỉ báng cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1467: Chương 1467


Nghiêm Hân nghe được lời Lý Hiểu nói, trong tiềm thức cũng đã biết chuyện sao chép chắc chắn là giả, nhưng mà không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Tôi đã nói mà, dựa theo năng lực của Diệp Ninh, nhiều nhất cũng chỉ có thể là một tên lưu manh trong giới ca hát, sao có thể lập tức xông vào giới phim ảnh được, thì ra là cô ta dùng thủ đoạn xấu xa đê tiện này.”

Sự nhận định của ông ta cũng làm cho Lý Hiểu ở đầu dây bên kia lộ ra vẻ mặt hưng phấn.

Từ ngày hôm qua đến bây giờ, Lý Hiểu vẫn luôn đắm chìm trong cảm xúc tức giận và ghen tị không thể nào khống chế được, hiện tại chỉ cần có người chịu tin tưởng cô ta, cô ta sẽ lập tức cảm thấy mình vẫn chưa thua.

“Đúng vậy. Cô ta vô cùng khôn khéo lợi dụng danh tiếng của Ngô Thu Á, cho nên mới có thể làm những phóng viên này tin tưởng cô ta đến mức này, con người như cô ta sớm muộn gì cũng sẽ có báo ứng!”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa.

Nghiêm Hân hùa theo nói: “Thật ra tôi đã sớm biết nhân phẩm của Diệp Ninh có vấn đề từ lâu rồi, lúc trước khi tôi tiếp xúc với cô ta, cô ta đã cực kỳ kiêu ngạo, không thèm để mắt đến những tiền bối như chúng tôi. Tôi cũng lười đi chấp nhặt với cô ta, nếu không thì sao cô ta có thể nổi tiếng được lâu như thế chứ.”

“Nhà soạn nhạc Nghiêm đúng là người lớn rộng lượng, nhưng mà tôi lại không được. Cho dù hiện tại tôi bị bọn họ bịt miệng, nhưng mà sau này tôi chắc chắn sẽ lấy lại công bằng cho chính mình!” Trong lòng Lý Hiểu tràn ngập tức giận, hoàn toàn đặt bản thân vào vị trí người bị hại.

“Tôi ủng hộ cô!” Nghiêm Hân chỉ sợ chuyện này còn chưa đủ lớn.

TBC

Lý Hiểu còn đang định nói tiếp, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

“Nhà soạn nhạc Nghiêm, ông chờ một lúc.”

Cô ta rõ ràng là còn không muốn kết thúc cuộc trò chuyện với Nghiêm Hân nhanh như thế, bởi vì hiện tại cũng chỉ có một mình Nghiêm Hân đồng ý với suy nghĩ của cô ta.

Nghiêm Hân cũng nghe được tiếng gõ cửa trong điện thoại truyền đến, biết bên chỗ cô ta chắc là có người đến tìm.

Nhưng mà Lý Hiểu bảo ông ta chờ, ông ta cũng không cúp máy.

Lý Hiểu mất kiên nhẫn mở cửa phòng ra, khi cô ta nhìn thấy công an đứng ở bên ngoài thì có hơi sửng sốt.

“Các anh có chuyện gì sao?”

“Cô là Lý Hiểu đúng không?” Công an dẫn đầu xác minh thân phận của cô ta.

Lý Hiểu cứng đờ gật đầu: “Là tôi. Có chuyện gì sao?”

“Chúng tôi nhận được người báo an, cô bị nghi ngờ liên quan đến việc phỉ báng, sỉ nhục người khác, mời cô đi theo chúng tôi điều tra.”

Lời công an nói ra làm đầu óc Lý Hiểu kêu lên ong ong, không còn nghĩ được cái gì nữa.

“Có phải các anh bị nhầm lẫn gì rồi không? Tôi không hề phỉ báng sỉ nhục ai cả!”

Cô ta kích động tự biện minh cho mình, cơ thể lập tức toát đầy mồ hôi lạnh.

Công an nói thẳng: “Lúc trước cô đã từng công khai tuyên bố ngôn luận sao chép kịch bản, hơn nữa còn tiến hành bịa đặt trong thời gian dài.”

Lý Hiểu cảm thấy khó thở, da đầu tê rần, theo bản năng muốn phủ nhận.

“Tôi không có... Tôi nói đều là...”

Thật, chữ cuối cùng đã đến bên miệng, nhưng mà nhìn thấy công an uy nghiêm đứng ở trước mặt, lần đầu tiên cô ta cảm thấy chột dạ đến mức không nói nên lời.

“Mấy người vu oan cho tôi, tôi không có phỉ báng...”

Giọng nói của cô ta không còn the thé như lúc đầu mà lại mang theo một chút run rẩy.

“Chúng tôi sẽ không vu oan cho bất cứ người tốt nào, công an phá án đều chỉ xem chứng cứ!”

Mà người báo án đã đưa ra rất nhiều chứng cứ, cũng đủ để chứng minh chuyện phỉ báng kia là sự thật.

Lý Hiểu nghe xong câu trả lời của công an cũng không cảm thấy yên tâm chút nào, ngược lại còn càng kháng cự hơn: “Tôi không đi với mấy người! Tôi không làm chuyện gì vi phạm pháp luật cả!”

“Nếu cô thật sự không vi phạm pháp luật, vậy cô đi theo chúng tôi điều tra rõ ràng, sau đó sẽ được quay về.”

Công an cố kiên nhẫn khuyên nhủ, hi vọng cô ta có thể phối hợp.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1468: Chương 1468


Vào giờ phút này, mọi sự tự tin của Lý Hiểu đều biến mất hoàn toàn, mặt mũi tràn ngập vẻ hoảng sợ.

“Là ai? Ai là người báo án? Có phải là Diệp Ninh không? Hiện tại tôi lập tức gọi điện thoại cho cô ta, để cô ta hủy bỏ đơn tố cáo ngay!”

Đúng vậy, chỉ cần không có người tố cao thì công an sẽ không thể bắt cô ta nữa!

Cô ta hoảng loạn chạy đến máy bàn, muốn dùng tốc độ nhanh nhất liên lạc với Diệp Ninh.

TBC

Nhưng mà giây tiếp theo, câu trả lời của công an đã đánh cô ta rơi vào địa ngục.

“Người báo án không phải Diệp Ninh, nếu cô thật sự muốn biết thì hiện tại đi theo chúng tôi về đồn đi.”

“Không phải Diệp Ninh sao?” Lý Hiểu kêu lên the thé.

Không phải Diệp Ninh thì còn có thể là ai?

Ai lại ghét cô ta như thế?

“Lý Hiểu, xin cô lập tức phối hợp với chúng tôi!” Công an tăng thêm âm lượng, hiển nhiên là đã không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian với cô ta nữa.

Mặt mày Lý Hiểu trắng bệch, ánh mắt khi nhìn về phía mấy người kia giống như là nhìn thấy hồng thủy mãnh thú gì vậy.

“Không! Tôi sẽ không phối hợp! Mấy người không thể bắt tôi!”

Nhìn thấy cô ta kháng cự không chịu phối hợp, hai công an lập tức đi đến bên cạnh cô ta, từ hai bên trái phải khống chế cánh tay của cô ta.

Thật ra vốn dĩ cũng không nên làm đến mức như thế.

Lý Hiểu vùng vẫy muốn tránh thoát: “Mấy người buông tôi ra! Cứu mạng! Ai đến cứu tôi với...”

Cho dù cô ta có la hét đến thế nào thì cuối cùng vẫn bị công an bạo lực lôi ra khỏi phòng.

Lúc này Nghiêm Hân ở đầu dây bên kia đã không biết nên dùng ngôn từ gì để biểu đạt tâm trạng hiện tại của mình.

Trán và lòng bàn tay của ông ta toát đầy mồ hôi.

Ông ta vô cùng hoảng loạn buông điện thoại xuống, sốt ruột đi tới đi lui.

Lý Hiểu bị công an bắt đi.

Lý do là vì phỉ báng và sỉ nhục người khác.

Có người báo án.

Công an lại nói không phải Diệp Ninh, nhưng sao có thể không phải Diệp Ninh chứ!

Diệp Ninh chơi ác như thế sao?

Nghiêm Hân mất gần mười phút mới dần dần hết sợ hãi, hoàn hồn lại.

Ông ta càng cảm thấy vô cùng may mắn vì người xảy ra chuyện không phải là ông ta, đồng thời chuyện này cũng gõ lên một hồi chuông cảnh báo cho ông ta.

Sau này cho dù ông ta có căm ghét Diệp Ninh như thế nào thì cũng không thể biểu hiện ra ngoài ở trường hợp công khai, không thể để đối phương lấy được bất cứ điểm yếu nào.

Diệp Ninh ra tay thật sự quá tàn nhẫn.

Cho dù cuối cùng Lý Hiểu có bị thả ra ngoài hay không thì sự nghiệp của cô ta trong giới điện ảnh đã hoàn toàn bị phá hủy!

Reng reng reng!

Lúc Đan Thăng nhận được điện thoại thì ông ta đang bàn bạc với Xà Hoành Minh xem tiếp theo nên làm như thế nào mới có thể cứu vãn danh tiếng cho điện ảnh.

Ông ta đã đăng báo xin lỗi công khai rồi, Ngô Thu Á và Diệp Ninh cũng sẽ không truy cứu tiếp nữa, hơn nữa tốc độ phản ứng của ông ta cũng rất nhanh, có lẽ sẽ nhận được một chút thông cảm của công chúng.

Cho nên ông ta và Xà Hoành Minh đều cảm thấy có lẽ sự việc lần này còn sẽ có cơ hội cứu vãn.

Điện thoại ngắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

“Alo, xin chào, tôi là Đan Thăng.”

...

“Anh nói cái gì?”

Đan Thăng nghe được lời đối phương nói xong, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Xà Hoành Minh ngồi ở bên cạnh hoảng sợ, không biết có phải lại đã xảy ra chuyện xấu gì nữa hay không?

“Được rồi, tôi biết rồi.”

Đan Thăng nhanh chóng cúp máy, sau đó giống như là mất hồn mất vía, nằm liệt trên ghế không nhúc nhích.

“Đạo diễn Đan, đã xảy ra chuyện gì thế?”

Xà Hoành Minh căng thẳng hỏi thăm.

Đan Thăng giống như không nghe được tiếng gọi của anh ta, không có bất cứ phản ứng gì hết.

Điều này cũng càng làm cho Xà Hoành Minh ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.

“Đạo diễn Đan?”

“Biên kịch Lý bị công an bắt đi rồi.” Đan Thăng nỉ non thành tiếng, trong lời nói xen lẫn chút nghiêm túc và sợ hãi.

Xà Hoành Minh ngơ ngẩn, vài giây sau mới phản ứng lại, vội vàng truy vấn: “Vì sao công an lại bắt biên kịch Lý đi chứ?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1469: Chương 1469


“Có người kiện cô ta tội phỉ báng và sỉ nhục.” Đan Thăng gian nan nói.

Xà Hoành Minh hít hà một hơi, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.

Cho dù không cần hỏi thì bọn họ cũng biết đây là chuyện như thế nào.

TBC

“Tôi đã liên tục nhắc nhở biên kịch Lý không chỉ một lần, bảo cô ta bình tĩnh, đừng nói nhiều, đừng nói nhiều, nhưng mà cô ta giống như nổi điên, không chừa cho mình bất cứ đường lui nào. Cô ta đã cho rằng bên kia sẽ không làm gì cô ta, nhưng mà người ta lại hoàn toàn không có ý định buông tha cho cô ta.”

Nghĩ đến ngày hôm qua lúc mọi người tách ra, Lý Hiểu còn đang kêu gào, đúng là cực kỳ châm chọc mà.

Đan Thăng cũng miễn cưỡng ổn định lại thái độ của mình, tự rót cho mình một ly nước ấm để đỡ sợ.

Đây là chuyện của nửa tiếng trước, có lẽ chỉ nhằm vào một mình Lý Hiểu, nếu không thì công an cũng đã đi đến trước mặt bọn họ từ lâu rồi.

“Lần này biên kịch Lý gây ra họa, hi vọng cô ta sẽ có được một bài học, sau này sẽ càng thêm cẩn trọng từ lời nói đến việc làm hơn.”

Bọn họ đều biết rất rõ, cho dù cuối cùng thật sự kết tội Lý Hiểu tội phỉ báng và sỉ nhục, nhưng cũng sẽ không chịu phạt quá nặng, chỉ có điều chuyện này sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với bản thân của Lý Hiểu.

Còn chuyện giúp Lý Hiểu rửa tội, hai người bọn họ thật sự không hề có chút ý định này.

Xà Hoành Minh hoàn toàn đồng ý với lời Đan Thăng nói, hiện tại anh ta chẳng thương hại Lý Hiểu chút nào cả.

“Đạo diễn Đan, không phải lúc nãy chúng ta đang thảo luận xem làm cách nào để cứu vãn danh tiếng của điện ảnh sao? Tôi đã nghĩ ra phương pháp rồi.”

Lúc nói ra câu nói này, trong giọng nói của anh ta có chút nặng nề, nhưng mà vẫn vô cùng kiên định.

Đan Thăng nhanh chóng thu hồi suy nghĩ của mình lại: “Các gì thế?”

Xà Hoành Minh hạ thấp giọng nói: “Nếu hiện tại tất cả mọi người đều đã biết người bịa đặt chuyện sao chép là biên kịch Lý, vậy chúng ta cứ dứt khoát đổ hết mọi lỗi lầm lên trên người biên kịch Lý đi.”

Tuy rằng hành vi này là đang bỏ đá xuống giếng, nhưng Lý Hiểu đã không còn có cơ hội xoay người, còn không bằng lợi dụng chút giá trị cuối cùng của cô ta.

Đan Thăng lập tức hiểu ý của cô ta, ánh mắt nhìn về phía anh ta có hơi d.a.o động.

Xà Hoành Minh và Lý Hiểu chính là đồng bọn hợp tác thân thiết nhất, không ngờ cuối cùng người đ.â.m nhát đao cuối cho Lý Hiểu cũng lại là anh ta.

Nhưng mà ông ta cũng không cảm thấy ý tưởng của Xà Hoành Minh là sai.

Từ trước đến này, trong giới này có vẻ vô cùng khốc liệt.

Vì lợi mà đến, lại vì lợi mà đi.

“Được rồi. Tôi đã biết phải làm cái gì rồi!”

Nhà xuất bản ảnh âm.

Diệp Ninh đứng ở trong văn phòng lựa chọn ca khúc chuẩn bị phát hành, Lý Tử Hằng đã hưng phấn đi đến.

“Cô chọn lựa thế nào rồi? Có ca khúc nào làm cô vừa ý hay không?”

Dựa theo thực lực của cô, mấy ca khúc này có vẻ vẫn còn quá bình thường.

Nhưng Lý Tử Hằng lại không ngờ rằng, Diệp Ninh lại gật đầu.

“Có hai bài hát tôi cảm thấy khá tốt đó.”

Nói xong đưa ca khúc mà cô đã chọn được đưa cho Lý Tử Hằng.

Lý Tử Hằng lập tức nhìn, sau đó có chút kinh ngạc.

Hai bài hát này toàn là do người mới sáng tác, tuy rằng cũng có chỗ đáng khen, nhưng cũng không tính là quá xuất sắc.

“Cô thật sự cảm thấy hai ca khúc này hay à?”

Lần tuyên bố ca khúc này cũng cực kỳ quan trọng, anh ta biết Diệp Ninh sẽ không qua loa ở chuyện này.

Diệp Ninh lại gật đầu khẳng định.

Lý Tử Hằng cũng không do dự nữa: “Được rồi, tôi sẽ liên lạc với nhà soạn nhạc sáng tác hai ca khúc này, cho vào danh sách ca khúc tuyển chọn. Nhưng mà cô tạm thời đừng quá sốt ruột, mấy ngày nay trong nhà xuất bản sẽ tiếp tục thu mua ca khúc mới, đến lúc đó cô cứ tuyển chọn tiếp đi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1470: Chương 1470


Không bao lâu sau, tác giả sáng tác hai ca khúc này sẽ vì Diệp Ninh mà một bước lên trời, nhà xuất bản đương nhiên phải sắp xếp hết toàn bộ mọi chuyện chu đáo mới được.

Diệp Ninh cười nói: “Là các anh đừng quá sốt ruột mới đúng.”

“Ha ha ha, hiện tại thì đúng là chúng tôi càng sốt ruột hơn.” Lý Tử Hằng cũng không hề phủ nhận chuyện này: “Đúng rồi, lúc nãy tôi vừa nhận được một tin tức, tôi cảm thấy cũng nên hỏi ý kiến của cô một chút.”

“Tin tức gì thế?”

“Sáng hôm nay cái cô Lý Hiểu kia đã bị công an bắt đi rồi, đúng là cũng cần phải quản lý cái miệng của cô ta mới được.” Lý Tử Hằng đương nhiên là đứng về phe Diệp Ninh vô điều kiện.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Cô ta bị công an bắt đi rồi?”

Lý Tử Hằng khó hiểu nhìn cô: “Không phải do cô làm hả?”

Anh ta vừa nghe được tin tức này thì lập tức cho rằng người báo công an là Diệp Ninh.

Diệp Ninh dở khóc dở cười: “Không phải.”

“Không phải cô thì còn có thể là ai?” Lý Tử Hằng ngơ ngác, biết cô đương nhiên sẽ không lừa anh ta.

Ánh mắt Diệp Ninh trở nên sâu thẳm hơn rất nhiều: “Đến cả anh cũng cho rằng như thế, xem ra người bên ngoài chắc cũng đều cho rằng đây là do tôi làm.”

Lý Tử Hằng cũng không thể nào phủ nhận, dù sao thì cô là người bị hại nhiều nhât, hơn nữa mấy tháng qua Lý Hiểu vẫn cứ bình an không có chuyện gì, cố tình cô vừa mới vào kinh thành, Lý Hiểu đã bị công an tìm đến tận cửa.

“Vậy có cần giải thích với người bên ngoài không?”

“Không cần.” Diệp Ninh đã nghĩ đến một người, hơn nữa cô còn cảm thấy có lẽ cô đoán không sai: “Cho dù là ai làm thì đây đều là kết cục Lý Hiểu nên chịu.”

Cô đột nhiên cảm thấy những gì mà cô hiểu biết về người kia vẫn còn quá nông cạn.

Lúc này ở một bên khác, Trương Quốc Trụ cũng đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Ngô Thu Á đang sửa soạn hồ sơ.

“Cậu nhìn tôi như thế làm gì? Tôi có phải gái đẹp đâu.”

Ngô Thu Á không thèm ngẩng đầu lên trêu chọc.

“Chuyện Lý Hiểu, là do ông làm đúng không?” Tuy rằng đang hỏi, nhưng giọng điệu của Trương Quốc Trụ lại vô cùng khẳng định.

Động tác của Ngô Thu Á hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía anh ấy.

Trương Quốc Trụ tiếp tục nói: “Chắc chắn là ông. Sao ông lại chọn vào lúc này chứ?”

“Thời điểm này thì có cái gì không ổn sao?” Ngô Thu Á như cười như không nói.

Ông ấy cảm thấy thời gian này rất tốt.

Hơn nữa ông ta cũng đã cho Lý Hiểu quá nhiều thời gian để sửa sai rồi.

Nếu Lý Hiểu có thể nhận thức được lỗi lầm của mình giống như Đan Thăng và Xà Hoành Minh, chủ động xin lỗi thì cũng không đến mức phát sinh sự việc giống như ngày hôm nay.

“Hiện tại bên ngoài đã nổ tung rồi.” Trương Quốc Trụ thật sự quá hiểu biết con người của Ngô Thu Á .

Mặt ngoài trông có vẻ ôn tồn lễ độ, không thèm tranh giành với người đời, bao dung lại rộng lượng, nhưng trên thực tế lại không chịu đựng được mình bị người khác ăn h**p.

Lúc trước ông ấy để Lý Hiểu nhảy nhót lung tung như thế, thứ nhất là bởi vì bọn họ bận rộn quay chụp điện ảnh, không có hơi sức đi xử lý cô ta.

Thứ hai chắc cũng có lẽ là vì muốn thu thập được càng nhiều chứng cứ nói lỡ của cô ta.

Đây là Ngô Thu Á, ông ta đã ra tay thì chắc chắn sẽ không để lại cho đối phương bất cứ cơ hội cứu vãn nào.

Ngô Thu Á lại không đồng ý nói: “Khá tốt. Như thế mới có thể làm cho mấy người có ý đồ xấu xa khác biết cái gì gọi là họa từ trong miệng mà ra.”

TBC

Trương Quốc Trụ rớt vài giọt nước mắt thương hại cho Lý Hiểu, lần này cô ta thật sự đã đá trúng ván sắt rồi.

“Nhưng mà người bên ngoài đều cho rằng đây là do Diệp Ninh, chuyện này có phải sẽ ảnh hưởng xấu đến cô ấy hay không?”

Dù sao thì cô cũng gánh tội thay cho ông ấy.

“Có lẽ Diệp Ninh sẽ không để ý đến chút chuyện nhỏ này đâu, hơn nữa tôi cũng không thể nhảy ra ngoài nói với mọi người là tôi mới là người báo công an bắt Lý Hiểu được đúng không?” Ngô Thu Á cảm thấy làm như thế mới là chuyện bé xé ra to.

Trương Quốc Trụ dở khóc dở cười, ông ấy nói như thế cũng rất có lý.

“Vậy ông định xử lý Lý Hiểu như thế nào?”

“Xử lý như thế nào? Đương nhiên là xử lý theo quy định của pháp luật rồi.” Ngô Thu Á nói vô cùng bằng phẳng.

Mấy ngày nay ông ta đã sưu tầm tất cả ngôn luận phỉ báng của Lý Hiểu, giao chứng cứ cho công an, tiếp theo đây, ông ta cũng chỉ cần công bằng mà thôi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1471: Chương 1471


Những ngày sau đó, quá trình quảng cáo điện ảnh diễn ra hừng hực đầy khí thế.

Mà Diệp Ninh lại bận rộn chạy tới chạy lui giữa hai bên.

Cô không chỉ phải tham gia các loại hoạt động quảng cáo mà còn phải làm các công việc để chuẩn bị phát hành ca khúc mới.

Trong vòng một tuần ngắn ngủi này, chỉ riêng việc tiếp nhận phỏng vấn của tòa soạn, cô cũng đã phải đi năm lần rồi.

Cho dù là thế thì cô không chỉ không cảm thấy mỏi mệt mà ngược lại mỗi ngày còn cảm thấy tràn đầy sức sống, mặt mày tỏa sáng.

Sáng sớm.

Hôm nay cô cố ý từ chối hết toàn bộ công việc, quyết định ở lại trong nhà.

Bởi vì sáng nay, cha mẹ cô và cha mẹ chồng đều sẽ đến kinh thành.

Ngày hôm qua bọn họ đã nói chuyện điện thoại rồi, dự kiến sẽ đến nơi này vào lúc mười giờ.

Hiện tại còn ba tiếng nữa mới đến mười giờ, nhưng mà cô đã rất sốt ruột chờ đợi bọn họ đến.

Cô ngồi ở trên ghế sofa một lúc, sau đó đã nhận ra có gì đó không đúng lắm.

Hình như trong nhà của cô yên lặng thái quá rồi?!

Bởi vì Vương Kim và Chu Giai Bội ở cùng một nhà, gần như mỗi ngày đều sẽ đấu võ mồm với nhau, cho nên trông cũng có vẻ cực kỳ náo nhiệt.

Nhưng mà hiện tại lại không nhìn thấy bóng người nào.

Giờ này hai người bọn họ cũng nên thức dậy rồi chứ.

Cô đứng từ trên ghế sofa, lập tức đi vào phòng Chu Giai Bội.

Trong phòng trống rỗng, quả nhiên không nhìn thấy bóng dáng của cô nhóc kia đâu.

Diệp Ninh hơi nhíu mày, tuy rằng biết rõ bọn họ ở trong nhà sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn không quá yên tâm.

Cô lại đi về phía căn phòng phụ ở phía tây.

Cô mới vừa vào cửa đã nghe được bên trong truyền ra tiếng động khác thường.

Cô theo bản năng đi chậm lại.

Cửa phòng của Vương Kim chỉ khép hờ, cho nên không cần phải đẩy quá mạnh, chỉ cần nhẹ nhàng đẩy nhẹ là cửa đã mở ra một khe hở.

Cho dù cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà nhìn thấy tình hình ở bên trong, Diệp Ninh vẫn cứ nghẹn họng nhìn trân trối, c**ng c*ng đứng tại chỗ.

Trong phòng, Vương Kim và Chu Giai Bội đang hôn nhau vô cùng nồng cháy.

Thậm chí bọn họ còn không phát hiện ra Diệp Ninh đang đứng ở ngoài cửa.

Diệp Ninh không biết nên dùng từ ngữ nào để miêu tả tâm trạng của mình, rõ ràng tối hôm qua hai người kia còn cãi nhau chí chóe vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi.

Nhưng mà chờ đến khi phản ứng lại, khóe môi của cô không khống chế được cong lên.

Nhìn Vương Kim đang nắm giữ vị trí chủ đạo, rõ ràng là anh ấy cũng đã đ*ng t*nh với Chu Giai Bội rồi.

Ngay từ đầu cô còn cho rằng con đường theo đuổi tình yêu của Chu Giai Bội sẽ còn rất dài, không ngờ bọn họ lại tiến triển nhanh như thế.

Cô cũng không phá hư chuyện tốt của hai người, nhẹ nhàng xoay người rời đi.

Lại vài phút trôi qua, Chu Giai Bội đỏ mặt quay về phòng khách đầu tiên.

“Chị dâu, chị dậy rồi hả. Sáng nay chị muốn ăn gì, em nấu cơm cho chị.”

Diệp Ninh nhìn thấy cô ấy thẹn thùng xấu hổ như thế, thật sự là không biết che giấu cảm xúc gì cả.

Không đợi cô mở miệng, Vương Kim cũng đã cà lơ phất phơ đi vào.

“Diệp Ninh, hôm nay người nhà của cô sẽ đến đây đúng không? Có cần tôi đi đón bọn họ không?”

“Vừa lúc tôi đang định nói chuyện này với anh đây. Bọn họ thuê xe ở dưới quê rồi, nhưng mà chắc đây cũng là lần đầu tiên tài xế đến kinh thành, hôm qua tôi đã nói chuyện với ông ấy rồi, lát nữa phiền anh đi qua bên Đông Giao chờ bọn họ một chút.”

Diệp Ninh vốn định thuê xe ở kinh thành quay về quê, nhưng mà người trong nhà đều nói như thế sẽ phiền lắm, hơn nữa còn có rất nhiều đồ muốn mang đến nơi này, cho nên bọn họ dứt khoát thuê xe ở dưới quê luôn.”

“Chuyện này thì có gì mà phiền chứ, tôi đi ngay!” Vương Kim tinh thần phơi phới, trên người tràn ngập sức lực dùng mãi không hết.

“Không cần sốt ruột như thế...”

TBC

“Anh Kim, ăn sáng xong lại đi.”

Tiếng của Diệp Ninh và Chu Giai Bội gần như là vang lên cùng một lúc.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1472: Chương 1472


Một tiếng anh Kim, đã hoàn toàn để lộ mối quan hệ của hai người bọn họ.

Ngay từ đầu Diệp Ninh còn dự định cứ giả vờ không biết trước, nhưng mà cách xưng hô thân mật khác hẳn với người thường làm cô không thể không mở miệng hỏi.

“Anh Kim?”

Toàn thân Chu Giai Bội đã đỏ rực.

Đến cả người có da mặt dày như Vương Kim, vào giờ phút này cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Ánh mắt Diệp Ninh đảo tới đảo lui trên người hai người, cũng không định nói chuyện vòng vo nữa.

“Hai người đã hẹn hò rồi?”

Chu Giai Bội vô cùng cẩn thận nhìn thoáng qua Vương Kim.

Cô ấy cũng không biết hiện tại bọn họ có tính là đang hẹn hò với nhau hay không, nhưng mà lúc nãy là Vương Kim chủ động hôn cô ấy.

Nếu anh ấy không thừa nhận thì...

Vương Kim ho khan một tiếng: “Đúng vậy, chúng tôi hẹn hò. Không phải cô và Cố Phong đều nói em ấy là cô gái tốt sao, tôi cũng một đống tuổi rồi, cũng muốn có vợ con làm ấm giường.”

Anh ấy không chút do dự đưa ra câu trả lời khẳng định.

Diệp Ninh mỉm cười, thật lòng mừng thay cho Chu Giai Bội.

Nhưng mà cô vẫn muốn hỏi tiếp cho rõ ràng.

“Cho nên anh là vì tôi và Cố Phong đều khen Giai Bội tốt, cho nên mới đồng ý hẹn hò với cô ấy sao?”

Chu Giai Bội cũng trông mong nhìn về phía Vương Kim, có chút căng thẳng chờ đợi câu trả lời của anh ấy.

Vương Kim đột nhiên không còn cà lơ phất phơ nữa, sắc mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Đó chỉ là một trong số các nguyên nhân mà thôi, nếu tôi không thích em ấy thì cho dù em ấy có tốt hơn nữa, vậy cũng chẳng liên quan gi đến tôi.”

Diệp Ninh thật sự rất hài lòng với câu trả lời của anh ấy, sau đó nhìn về phía Chu Giai Bội.

Chu Giai Bội đã cảm động đến mức mắt đỏ lên: “Anh Kim, sau này em nhất định sẽ đối xử thật tốt với anh.”

“Đây không phải là chuyện vui sao? Sao em lại khóc? Không được khóc, đừng làm Diệp Ninh chê cười.” Vương Kim cố ý xụ mặt, rõ ràng là một người cao lớn thô kệch, lại làm người ta cảm nhận được sự cưng chiều của anh ấy đối với Chu Giai Bội.

Chu Giai Bội thật sự nén nước mặt lại, đổi thành nụ cười tươi rói.

“Được rồi, nếu anh không thích thì sau này em không khóc nữa! Em lập tức đi nấu cơm cho hai người ngay!”

Nói xong, cô ấy cũng không đợi Diệp Ninh và Vương Kim phản ứng lại, đã chạy chậm đi vào phòng bếp.

Trong phòng khách lập tức yên lặng lại, để lại Diệp Ninh và Vương Kim mắt to trừng mắt nhỏ.

“Được rồi. Cô thích cười thì cứ cười đi, đừng có nhịn nữa.” Vương Kim hiếm khi lộ ra chút xấu hổ.

Diệp Ninh thật sự không muốn cười anh ấy: “Nói đi, sao anh lại đột nhiên nghĩ thông suốt thế?”

Vương Kim ra vẻ thâm trầm giải thích: “Cô nói đúng lắm, Giai Bội thật sự là một cô gái rất tốt, tôi cảm thấy có lẽ sau này tôi không thể gặp được người nào tốt hơn em ấy, cho nên cứ chắp vá hẹn hò vậy.”

Diệp Ninh nhìn thấy dáng vẻ khoe khoang của anh ấy, nếu sau m.ô.n.g anh ấy có đuôi, chỉ e là đã vểnh lên đến tận trời rồi.

“Chứ không phải là bởi vì mấy ngày nay Giai Bội càng ngày càng thân thiết với mấy người đàn ông khác, làm anh cảm giác được nguy hiểm, cho nên mới biết trân trọng em ấy sao?”

Cô không chút lưu tình vạch trần anh ấy.

Có đôi khi d*c v*ng chiếm hữu của một người đàn ông là rất lớn.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Vương Kim cũng có hảo cảm với Chu Giai Bội từ trước mới được.

Cơ bắp trên mặt Vương Kim hơi run rẩy, cô cũng lợi hại thật đó, chỉ cần nhìn thoáng qua là nhìn thấy anh ấy ngay.

“Còn không phải là bởi vì ngày nào cô cũng dạy cho cô nhóc ngốc kia là đàn ông khác rất tốt sao? Em ấy vốn dĩ đãng rất ngốc trong chuyện tình cảm rồi, tôi sợ em ấy mắc mưu bị lừa, cho nên miễn cưỡng nhận lấy em ấy đi.”

TBC

Anh ấy vẫn cứ vịt c.h.ế.t mà mỏ vẫn còn cứng.

“Ha ha.” Diệp Ninh thật sự nhịn không được, bật cười thành tiếng.

Vương Kim bỏ cuộc, cảm thấy có lẽ anh ấy đã bị hai người Cố Phong và Diệp Ninh nắm thóp hết rồi.

“Cười đi, cứ cười đi, dù sao thì từ nay về sau tôi cũng là người có bạn gái rồi!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1473: Chương 1473


Diệp Ninh đứng ở trước cửa nhà, duỗi dài cổ nhìn xung quanh, hơn nữa cứ liên tục nhìn đồng hồ xem giờ.

Rõ ràng bọn họ đã nói là khoảng mười giờ sẽ đến, nhưng mà hiện tại mặt trời đã lên cao, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của người và xe đâu cả.

Vương Kim đã xuất phát đi đến Đông Giao đón người từ lâu, nhưng vẫn không gọi điện thoại về báo tin.

“Chị dâu, chị đừng có gấp, chắc là dọc đường gặp phải chuyện gì chậm trễ chút thời gian thôi.” Chu Giai Bội cũng nhận ra cô đang sốt ruột và lo lắng, an ủi cô.

Diệp Ninh biết sốt ruột cũng không có tác dụng gì, hiện tại thông tin không phát triển, gặp phải loại tình huống này trên cơ bản là mất liên lạc, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Đến gần trưa, Chu Giai Bội đi vào phòng bếp nấu cơm trưa, chờ đến khi đón bọn họ về thì vừa lúc có thể ăn cơm luôn.

Gần một giờ chiều, bên ngoài cuối cùng cũng có tiếng động.

Diệp Ninh xông ra ngoài đầu tiên.

Vương Kim lái xe xuất hiện trong tầm nhìn của cô đầu tiên, sau đó đằng sau chính là một chiếc xe tải chứa đầy đồ đạc và người.

“Diệp Ninh, đón được người rồi!”

Vương Kim xuống xe, đầu tiên là la to một miếng với Diệp Ninh, sau đó đi về phía thùng hàng phía sau xe tải.

Diệp Đống là người đầu tiên nhảy xuống thùng đựng hàng, nhìn thấy Diệp Ninh, hai mắt cười tít lại chỉ còn một cái khe nhỏ.

“Chị!”

TBC

Diệp Ninh nhìn thấy cậu, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.

“Sao cả nhà lại thuê chiếc xe này đến đây thế?”

Cô vừa hỏi vừa nhìn vào bên trong xe,

“Xe này mới tiện, không chỉ có thể chở người mà còn có thể chở theo đồ đạc, em tốn nhiều công sức lắm mới có thể tìm được đó!” Diệp Đống hưng phấn nói.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, thật ra dựa theo ý của cô thì bọn họ chỉ cần đến đó là được rồi, đồ đạc có thể chuyển đến đây lại mua sau.

Trong xe, Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân, Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga đều có mặt đầy đủ.

Bốn người lớn đều lộ ra chút vẻ mỏi mệt, được Diệp Ninh, Diệp Đống và Vương Kim hỗ trợ, vô cùng cẩn thận đi xuống xe.

“Cha mẹ.”

Diệp Ninh chào hỏi với bốn người bọn họ.

“Cha cảm thấy thế nào? Có mệt lắm không?”

Cô quan tâm hỏi Cố Kiến Quốc, sức khỏe của ông ấy là yếu nhất, lần này coi như là lặn lội đường xa rồi.

Cố Kiến Quốc xua tay nói: “Không có, ngồi xe có gì mệt chứ.”

Tuy rằng ngoài miệng ông ấy nói như thế, nhưng vẫn cần Ngô Tú Nga đứng ở bên cạnh đỡ mới có thể đứng vững được.

Diệp Ninh vội vàng nói: “Chúng ta đi vào thôi.”

“Chị dâu.” Khổng Giai ôm lấy con, chào hỏi Diệp Ninh.

Một khoảng thời gian không gặp, Khổng Giai gầy đi rất nhiều, hiển nhiên mấy ngày nay vẫn ảnh hưởng không nhỏ đối với cô ấy.

Nhưng mà cũng may mà sắc mặt và tinh thần của cô ấy cũng không tệ lắm.

Diệp Ninh cũng mỉm cười đáp lại cô ấy, làm cô ấy cũng nhanh chóng đi vào nhà.

Cuối cùng còn lại Diệp Quốc Sinh,Diệp Đống và Vương Kim ở lại khuân vác đồ đạc trên xe xuống.

Mấy người Cố Kiến Quốc vào sân, đã bị căn nhà xinh đẹp này làm cho sợ hết hồn.

Bọn họ cũng đều biết Diệp Ninh đi ra bên ngoài kiếm tiền, nhưng vẫn không ngờ rằng cô lại có đủ khả năng mua được một căn nhà tốt như thế.

Diệp Ninh vừa đi, vừa giới thiệu bố cục phòng ốc với cha mẹ đôi bên.

“Dãy phòng phụ phía tây có hai căn phòng ngủ, một phòng khách. Dãy phòng phụ phía tây có một phòng ngủ, một phòng khách, phòng bếp và nhà ăn cũng ở bên đó. Ở dãy nhà chính thì hai bên trái phải đều có hai phòng ngủ, diện tích cũng khá rộng.

Phòng ốc đều đã được quét dọn sạch sẽ rồi, giường đệm này nọ đều còn mới tinh, đầy đủ hết cả.

Diệp Ninh nói với Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga nói: “Cha mẹ, cha mẹ thích yên lặng, ở dãy phòng phụ phía đông đi.”

“Được, được.” Ngô Tú Nga gật đầu lia lịa, bà ấy sống hơn nửa đời người, còn chưa từng sống trong căn nhà nào đẹp như thế, thậm chí đứng ở nơi này còn cảm thấy có chút luống cuống tay chân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1474: Chương 1474


Diệp Ninh lại nhìn về phía Triệu Thu Phân và Khổng Giai: “Hiện tại trong nhà còn có Vương Kim và Giai Bội, Vương Kim ở phòng phụ phía tây, dãy nhà chính bên này vừa khéo còn dư lại ba căn phòng ngủ, cha mẹ có thể tự lựa chọn phòng mình thích.”

“Chọn cái gì mà chọn chứ, phòng đẹp như thế, ở căn nào đều được!” Triệu Thu Phân cười không khép miệng lại được.

Khổng Giai cũng gật đầu theo, cô ấy nhìn xem nơi này đến hoa cả mắt.

Diệp Ninh nghe bọn họ nói như thế cũng yên tâm, tuy rằng sống chung với nhau thì có hơi đông người, nhưng cũng còn coi như là đủ chỗ ở.

Hơn nữa chờ khoảng thời gian này cô bận rộn xong rồi, cô và Vương Kim, Chu Giai Bội đều sẽ rời khỏi, bọn họ cũng có thể yên tĩnh hơn một chút.

“Bác trai, bác gái, con đã nấu cơm xong rồi. Hai bác nghỉ ngơi một chút là có thể ăn cơm ngay!”

Chu Giai Bội cười hì hì chạy ra ngoài đón.

Mọi người đều không biết Chu Giai Bội là ai, Diệp Ninh giới thiệu đơn giản cho mọi người làm quen.

Nhìn thấy cô gái trẻ xinh đẹp lại cởi mở như thế, mọi người đều cảm thấy rất thích.

“Chị, đống gạo, bột mì, dầu ăn này để chỗ nào?”

TBC

Diệp Đống đứng ngoài sân la to hỏi.

Chu Giai Bội lập tức chạy ra ngoài nói: “Cứ bỏ trong phòng bếp là được rồi.”

“Diệp Ninh, mới hành lý này phân chia thế nào đây?” Tiếng la của Vương Kim cũng lập tức truyền đến.

Chu Giai Bội lại lập tức xông đến trước mặt anh ấy: “Đương nhiên là bỏ vào phòng ngủ rồi.”

“Tiểu Ninh, cái máy may này để chỗ nào đây?” Diệp Quốc Sinh cũng liên tục hỏi.

Không đợi Diệp Ninh trả lời, Khổng Giai đã giành trước: “Cha, cứ bỏ trong phòng của con và Tiểu Đống đi, con dùng cũng tiện hơn.”

Trong phòng ngoài phòng vô cùng nhộn nhịp.

Diệp Ninh nghe được tiếng nói chuyện vui vẻ lại đầy bận rộn này, khóe miệng vẫn cứ luôn cong lên.

Cố Kiến Quốc không thể giúp đỡ cái gì, chỉ có thể ngồi trên ghế sofa, nhưng mà cũng lâu lắm rồi ông ấy không gặp được tình huống náo nhiệt như thế.

Diệp Ninh pha trà cho ông ấy.

“Tiểu Ninh, căn nhà này là do con mua thật à?”

Tuy rằng Cố Kiến Quốc không hiểu biết quá nhiều về đồ nội thất và trang trí, nhưng cũng biết mỗi một thứ ở nơi này chắc chắn đều có giá trị xa xỉ.

“Dạ, cho nên cha mẹ cứ yên tâm mà ở lại nơi này đi. Hơn nữa nơi này còn cách bệnh viện rất gần, sau này cha đi khám bệnh cũng tiện hơn rất nhiều.” Diệp Ninh nói một cách khẳng định, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cô và Cố Phong muốn đưa bọn họ đến kinh thành sinh sống.

Ngô Tú Nga và Triệu Thu Phân liếc nhìn nhau, cả hai đều mang theo một chút hưng phấn.

“Vậy thì tốt quá rồi, sau này không cần phải rầu vì chuyện đi bệnh viện nữa.”

Diệp Ninh tiếp tục nói: “Ngoại trừ bệnh viện ra, cách nơi này không xa còn có một cái chợ cỡ nhỏ, đi thêm một đoạn nữa là công viên, muốn mua sắm đồ ăn cũng rất tiện.”

Nghe đến đây, mắt của hai người phụ nữ đều sáng rực lên.

Đến cả công viên cũng có, đây chính là thứ mà trước kia bọn họ nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Nửa tiếng sau, đồ đạc trong xe đã được chuyển xuống hết, người một nhà vô cùng náo nhiệt, vui vẻ ngồi xuống bàn cơm cùng nhau ăn trưa.

Tay nghề nấu nướng của Chu Giai Bội rất giỏi, một mình cô ấy làm xong một bàn thức ăn đầy đủ sắc hương vị.

Diệp Ninh cố ý chuẩn bị mấy bình rượu ngon cho Diệp Quốc Sinh và Cố Kiến Quốc.

Tuy rằng cơ thể Cố Kiến Quốc không được khỏe cho lắm, nhưng uống chút rượu vẫn được.

“Nào nào nào, cùng nhau nâng chén, chúc mừng chúng ta chính thức chuyển đến kinh thành sinh sống!” Diệp Đống là người vui vẻ nhất, cũng là người gào to nhất.

Tất cả mọi người đều phối hợp cụng ly vào nhau, phát ra tiếng vang trong trẻo.

Diệp Ninh nhìn thấy cha mẹ và cha mẹ chồng đều cười tươi, càng thêm cảm nhận được ý nghĩa chân chính của việc kiếm tiền.

Ngoại trừ làm chính mình hạnh phúc ra, còn có thể làm cho người nhà có cuộc sống càng sung sướng và phương tiện hơn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1475: Chương 1475


“Ừ. Cha mẹ đều đã đến rồi, mọi chuyện đều tốt cả, bây giờ đều đã đi ngủ hết rồi.”

Cô bận rộn từ sáng đến tối, sắp xếp hết mọi thứ xong xuôi rồi, Diệp Ninh lập tức gọi điện thoại cho Cố Phong ngay.

“Hơn nữa bọn họ còn dọn hết đồ đạc có thể mang đến, sửa soạng cả buổi chiều mới xong.”

“Em vất vả rồi.” Cố Phong luôn cảm thấy anh làm con trai không hiếu thảo, dường như mỗi khi cha mẹ có chuyện gì, anh cũng không thể ở bên cạnh bọn họ giúp đỡ.

Hiện tại cha mẹ đều dọn ở kinh thành, lại sống chung với cha mẹ vợ, cũng coi như là có thể chăm sóc lẫn nhau.

“Cái này thì có cái gì mà vất vả chứ, anh không cần lo lắng cho bên này, cũng nên để Tiểu Đống đi học hỏi kinh nghiệm rồi.”

Diệp Ninh nhắc đến Diệp Đống, giọng điệu vẫn cứ tràn ngập trách cứ hận sắt không thành thép.

Khổng Giai đã quyết định tha thứ, bọn họ cũng đã đến kinh thành, nhưng sau này rốt cuộc Diệp Đống nên đi con đường gì, phát triển trở thành người như thế nào thì người khác không thể nào can thiệp được nữa.

“Vậy em thay anh nói với Tiểu Đống một tiếng, sau này trong nhà phải phiền em ấy rồi.”

Cố Phong cảm thấy kiếp trước anh chắc chắn đã tích đức rất nhiều, cho nên kiếp này mới có thể gặp được một cô gái tốt giống như Diệp Ninh.

Bởi vì có cô, anh mới hoàn toàn không cần phải lo lắng gì nữa.

Diệp Ninh cười nói: “Anh cứ biết ơn em thôi là đủ rồi.”

“Được rồi, em làm gì anh đều nhớ kỹ, sau này sẽ chậm rãi báo đáp cho em.” Giọng điệu của Cố Phong thả lỏng lại.

Diệp Ninh vốn còn định nói chuyện với anh thêm chút nữa, lại nhìn thấy Triệu Thu Phân ra khỏi phòng ngủ, cô lập tức chủ động cúp máy.

“Mẹ, sao mẹ không ngủ? Đổi chỗ mới nên mẹ ngủ không quen hả?”

Cô vừa nói vừa nhường ghế sofa cho bà.

Triệu Thu Phân ngồi xuống bên người cô, cười vui vẻ nói: “Không phải không quen, chắc là còn sớm quá nên mẹ ngủ không được.”

Diệp Ninh theo bản năng nhìn về phía đồng hồ đặt ở cách đó không xa.

Tám giờ bốn mươi phút.

Giờ này bình thường khi ở nhà thì bọn họ chắc chắn đều đã đi ngủ hết rồi.

Triệu Thu Phân nhìn Diệp Ninh, trong mắt toàn là vẻ vui sướng và tự hào.

“Con vừa mới gọi điện thoại cho Cố Phong hả?”

Diệp Ninh gật đầu nói: “Dạ, anh ấy vẫn luôn lo lắng cho cha mẹ, con gọi điện thoại báo bình an cho anh ấy biết.”

“Nhìn thấy hai đứa hạnh phúc như thế, mẹ với cha con cũng yên tâm rồi. Hai đứa đã dự định chừng nào đi phục hôn chưa?”

Triệu Thu Phân nói đến câu sau còn cố ý hạ thấp giọng.

Cố Kiến Quốc và Ngô Tú Nga không biết chuyện bọn họ ly hôn, cũng không có ý định làm cho bọn họ biết.

Biểu cảm trên mặt của Diệp Ninh thoáng khựng lại, nhưng mà sau đó cô lại ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Chờ con xử lý xong công việc sẽ đi xử lý thủ tục ngay.”

Triệu Thu Phân cũng không nghi ngờ chuyện này, dù sao thì nếu bọn họ không có ý định phục hôn thì cũng sẽ không để cho hai gia đình sống chung một nhà như thế này.

“Công việc thì làm mãi cũng sẽ không hết, hơn nữa cũng chỉ là đi lãnh tờ giấy đăng ký kết hôn mà thôi, hai đứa rút chút thời gian rảnh đi làm là xong ngay mà. Như vậy thì mẹ với cha con mới yên tâm được.”

TBC

Trong lòng Diệp Ninh vô cùng bất đắc dĩ, cô cũng muốn lắm chứ.

“Mẹ, con và Cố Phong sẽ tranh thủ thời gian, hơn nữa chuyện phục hôn cũng không đơn giản như những gì cha mẹ nghĩ đâu. Anh ấy còn phải báo cáo với tổ chức, nộp đơn xin, còn phải thẩm tra chính trị, xử lý hết các quy trình cũng rất tốn thời gian.”

“Phiền phức như thế sao? Sao lần trước hai đứa kết hôn lại nhanh như thế?” Triệu Thu Phân khó hiểu hỏi.

“Tình hình hiện tại của con không giống với lúc trước, nhưng mà con và Cố Phong đều suy nghĩ đến việc này mà.” Diệp Ninh biết cho dù cô có giải thích nhiều hơn thì mẹ của cô cũng chưa chắc có thể hiểu được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1476: Chương 1476


Triệu Thu Phân cũng đai khái hiểu được, hiện tại con gái đã là người nổi tiếng rồi, đúng là không giống với lúc trước nữa.

“Hai đứa nhớ rõ chuyện này là được rồi, nhanh chóng phục hôn, sau đó sinh con, đây mới là chuyện quan trọng nhất.”

Cho dù là Triệu Thu Phân hay là Diệp Quốc Sinh, Cố Kiến Quốc, tất cả đều đang rất thèm cháu.

“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con còn trẻ như thế, sau này chắc chắn sẽ sinh vài đứa cho cha mẹ chăm.”

Thật ra hiện tại Diệp Ninh cũng chỉ mới hai mươi ba tuổi, nếu là ở tương lai, cô cũng chỉ vừa mới đạt đến độ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật mà thôi.

Triệu Thu Phân nghe cô nói như thế, cũng không tiện thúc giục tiếp nữa.

Hai mẹ con trò chuyện đơn giản vài câu xong, Triệu Thu Phân lại quay về phòng.

Diệp Ninh vươn vai, đang chuẩn bị đi về phòng nghỉ ngơi thì Ngô Tú Nga lại đi ra.

“Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ nữa?”

Diệp Ninh và Ngô Tú Nga tiếp xúc không quá nhiều, cho nên trông có vẻ còn mang theo chút lễ phép và xa lạ.

Ngô Tú Nga đi đến trước mặt cô: “Tiểu Ninh, con cầm cái này đi.”

Diệp Ninh có chút khó hiểu nhìn thứ mà bà ấy đưa qua: “Đây là gì thế mẹ?”

Ngô Tú Nga thấy cô không nhúc nhích, trực tiếp nhét vào trong tay cô.

Khăn tay rõ ràng có gói thứ gì đó.

Diệp Ninh mở ra nhìn, bên trong lại là một xấp tiền.

Trông thì có vẻ khoảng hai ba trăm đồng.

“Tiểu Ninh, mấy năm nay cha của con bị bệnh thường xuyên, trong nhà tiêu xài khá nhiều, số tiền này là một hai năm qua con và Cố Phong cho cha mẹ, bình thường cha mẹ cũng không sử dụng đến. Sống ở thành phố lớn cũng không thể giống như ở nhà, con cứ cầm số tiền này trước đi.”

Ngô Tú Nga có chút lúng túng rụt rè, bà ấy và Cố Kiến Quốc đều biết rất rõ, bọn họ có thể đến nơi này là hưởng phúc của Diệp Ninh, bọn họ cũng biết cảm ơn, chỉ có điều thật sự không lấy ra được thứ gì để cảm ơn cô cả.

“Còn có cái này nữa.”

Bà ấy vừa nói vừa cẩn thận lấy vòng tay gia truyền ra.

Lúc trước bà ấy đã đưa cho Diệp Ninh một lần rồi, nhưng nói thế nào Diệp Ninh cũng kiên quyết không chịu nhận.

Diệp Ninh nhìn gương mặt hơi đỏ lên của bà ấy, hoàn toàn hiểu được tấm lòng của bà ấy.

“Mẹ, số tiền này mẹ cứ giữ lại đi...”

“Tiểu Ninh, con đừng có chê ít.” Ngô Tú Nga thật lòng muốn biểu đạt lòng biết ơn với cô.

TBC

Diệp Ninh muốn làm cho bà ấy thoải mái một chút, cười giải thích nói: “Con cũng không phải chê ít, vốn dĩ con cũng phải cho cha mẹ tiền tiêu vặt mà. Hiện tại công việc của con và Cố Phong đều rất ổn định, số tiền kiếm được cũng đủ làm cha mẹ sống cuộc sống thoải mái.”

Ngô Tú Nga còn muốn nói tiếp gì đó, ngay sau đó Diệp Ninh lại cầm vòng tay lên.

“Con nhất định sẽ không nhận tiền, nhưng vòng tay thì sẽ nhận.”

Lúc trước cô không nhận là vì cô không có ý định sẽ sống cả đời với Cố Phong.

Nhưng hiện tại lại khác, sớm muộn gì cô cũng sẽ trở thành con dâu nhà họ Cố, đương nhiên có thể nhận lấy đồ gia truyền của bọn họ rồi.

Một giây trước Ngô Tú Nga vẫn còn xoắn xuýt, một giây sau thấy cô đã chịu nhận lấy vòng tay, lập tức lộ ra nụ cười vui sướng, đồng thời trong lòng cũng hoàn toàn yên tâm.

“Được rồi, được rồi, vậy mẹ cất tiên đi vậy.”

Lúc này bà ấy đã hoàn toàn không muốn so đo chuyện này nữa.

Diệp Ninh thấy bà ấy vui vẻ như thế, tiếp tục nói: “Lúc nãy con vừa mới gọi điện thoại cho Cố Phong, chờ anh ấy xử lý công việc xong cũng sẽ đến đây.”

“Tốt, tốt quá rồi.” Ngô Tú Nga vui vẻ chỉ biết nói tốt, cuối cùng vẫn là Diệp Ninh thúc giục bà ấy mau quay về phòng nghỉ ngơi.

Chờ đến khi Ngô Tú Nga cũng rời khỏi, trong phòng khách cuối cùng cũng yên lặng lại.

Diệp Ninh đảo mắt nhìn thoáng qua cửa phòng của cha mẹ, em trai và em dâu, toàn thân có vẻ vô cùng thảnh thơi thoải mái, lười biếng ngồi một lúc mới chậm rãi đứng lên.

Đến giờ đi nghỉ ngơi rồi, ngày mai cô còn có rất nhiều công việc phải hoàn thành.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1477: Chương 1477


Ngày hôm sau.

Diệp Ninh ăn sáng xong, cùng Vương Kim và Chu Giai Bội đi ra ngoài.

Trước khi ra khỏi nhà cô còn cố ý dặn dò bảo Diệp Đống ở yên trong nhà một hai ngày, dẫn người nhà đi dạo khắp nơi, để bọn họ làm quen với hoàn cảnh nơi này, nếu có thiếu thứ gì thì cũng đi mua về luôn.

Diệp Đống đương nhiên là đồng ý ngay, đối với cậu mà nói, được đi ra ngoài chơi là tốt nhất.

Diệp Ninh yên tâm, đi tham gia hoạt động quảng cáo của điện ảnh, sau đó lại đến nhà xuất bản ảnh âm.

Cô còn chưa chọn xong các ca khúc để thu âm băng từ.

“Đã sắp xếp cho người lớn trong nhà hết rồi sao? Chờ có thời gian rảnh tôi lại đến nhà cô thăm bốn người bọn họ.”

Lý Tử Hằng chủ động quan tâm tình hình trong nhà của cô.

Diệp Ninh cười nói: “Bọn họ vừa mới đến, sau này tôi không ở kinh thành, chắc chắn sẽ làm phiền các anh rất nhiều, hiện tại thì không cần.”

“Vậy được rồi, nếu sau này có chuyện gì cần tôi giúp thì cứ liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.” Lý Tử Hằng đồng ý vô cùng dứt khoát.

Nói chuyện xong, hai người hoàn toàn tập trung vào công việc.

Trải qua mấy ngày lựa chọn, Diệp Ninh vừa ý tổng cộng năm ca khúc mới. Cô dự định sẽ thêm vào một ca khúc do chính mình sáng tác giống như lần trước, trực tiếp thu âm sáu ca khúc.

Lý Tử Hằng đương nhiên rất vui vẻ.

Anh ta quá hiểu biết thực lực của Diệp Ninh, ngoại trừ giai đoạn đầu tiên tuyển chọn ca khúc còn lãng phí một chút thời gian, còn chuyện thu âm ca khúc thì chỉ mất gần một tuần đã có thể hoàn thành.

Cộng thêm thời gian xử lý hậu kỳ, đại khái hai mươi ngày sau sẽ có thể phát hành băng từ rồi.

Hơn nữa dựa theo mức độ nổi tiếng hiện tại của Diệp Ninh, trước khi phát hành ca khúc đã không cần quảng cáo quá nhiều nữa.

“Không phải lúc trước cô đã đồng ý là sẽ hợp tác với ca sĩ khác rồi sao, tôi đã cố ý lựa chọn ra được ba người này.” Lý Tử Hằng vừa nói, vừa giao hồ sơ của ba người đưa cho Diệp Ninh.

Hiện tại Diệp Ninh cũng đã hiểu biết không ít với giới ca hát, trong số ba người này, có hai người là ca sĩ rất nổi tiếng và có thức lực, nếu hợp tác với bọn họ thì rõ ràng chính là hai người mạnh hợp tác với nhau.

Nhưng mà còn có một người làm cô cảm thấy có chút xa lạ.

“Thôi Dương này là ai thế?”

Người có thể làm Lý Tử Hằng lựa chọn, đương nhiên không thể là người không có bất cứ danh tiếng nào rồi.

Hình như Lý Tử Hằng đã sớm đoán được cô sẽ hỏi như thế, lập tức giải thích: “Có lẽ cô chưa từng nghe nói đến Thôi Dương, nhưng mà chắc đã nghe đến Giao dịch Mậu thị rồi nhỉ?”

Diệp Ninh đầu tiên là thoáng sửng sốt, sau đó gật đầu.

Không phải cô hiểu biết thâm sâu gì về chuyện này, mà là Giao dịch Mậu thị chính là công ty giao dịch lớn nhất trong nước, rất khó có ai là không biết.

“Thôi Dương là cậu chủ nhỏ của Giao dịch Mậu thị, anh ấy muốn lang bạt giới ca hát.”

“Hả?”

Diệp Ninh thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện này.

“Cho nên anh muốn để tôi hợp tác với một cậu ấm hả?”

Cô nửa đùa nửa nghiêm túc nói.

Lý Tử Hằng cũng không phủ nhận: “Nếu cô nói như thế thì cũng không có gì không đúng, chủ yếu là giá cả mà anh ấy đưa ra thật sự quá hấp dẫn.”

Nói đến lời cuối cùng, sắc mặt của anh ấy cũng nhịn không được trở nên hưng phấn hơn, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của Diệp Ninh, giơ tay giơ ký hiệu số “sáu” lên.

Mặc dù Diệp Ninh đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng vẫn cứ giật nảy mình.

“Sáu số?”

Phải biết rằng ở thời đại này những gia đình có tài sản trên vạn là cực kỳ hiếm có, càng miễn bàn đến chuyện vừa ra tay đã trả giá sáu con số.

Lý Tử Hằng gật đầu, cố ý nói chậm hơn, bổ sung: “Hơn nữa số đứng đầu là số hai.”

Ánh mắt của Diệp Ninh hơi d.a.o động, vậy là hai mươi vạn.

Bỏ ra hai mươi vạn để mua một ca khúc của cô, cho dù tiền rất hấp dẫn, nhưng mà cô vẫn cảm thấy có một chút áp lực.

“Anh ấy có yêu cầu gì về ca khúc hay không?”

Trên đời này không có chuyện tốt từ trên trời rơi xuống.

TBC

“Viết ở trên đó hết rồi. Tôi cũng đã nói chuyện với cậu Thôi kia rồi, anh ấy vẫn khá dễ tiếp xúc. Hơn nữa mục tiêu của anh ấy cũng rất rõ ràng, chủ yếu là muốn mượn mức độ nổi tiếng của cô, để anh ấy có thể ra mắt với vạch xuất phát cao hơn. Cô cũng biết mà, đối với mấy người như bọn họ mà nói, tiền tài thua xa danh tiếng.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1478: Chương 1478


Lý Tử Hằng cũng xác nhận đi xác nhận lại với Thôi Dương rất nhiều lần, dù sao thì hiện tại Diệp Ninh chính là cục cưng của nhà xuất bản, tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ ngoài ý muốn và sơ sót nào.

Diệp Ninh nhìn thoáng qua mấy yêu cầu về ca khúc ghi trên giấy, đúng là tất cả đều nằm trong phạm vi bình thường.

Tạm thời thì trông không có vấn đề gì lớn.

“Tôi hỏi nhiều thêm một câu, trình độ ca hát của anh ấy như thế nào?”

Nếu anh ấy là một người không phân biệt được ngũ âm, vậy cho dù ca khúc có hay đến mức nào cũng là lãng phí.

Chuyện cô có thể nghĩ đến, Lý Tử Hằng đương nhiên cũng đã hỏi thăm kỹ càng rồi.

“Chuyện này thì cô càng có thể yên tâm, tôi đã nghe anh ấy ca hát rồi, trình độ không đến mức là cao siêu, nhưng chắc chắn cũng đã đạt tiêu chuẩn.”

“Nếu là như thế, vậy không có vấn đề gì nữa.” Diệp Ninh cũng không rối rắm quá nhiều, nếu Thần Tài đã muốn đến cửa, vậy cô đương nhiên là phải đón nhận rồi.

“Vậy để tôi đi sắp xếp, nhưng mà cô hợp tác với cả ba người cùng một lúc thì có được hay không?”

Phải biết rằng sáng tác cũng cần có linh cảm, hơn nữa cô còn phải sáng tác ca khúc dành cho riêng mình nữa.

TBC

Diệp Ninh suy nghĩ nói: “Anh hẹn hai tháng sau đi, chờ tôi xử lý xong chuyện hiện tại trước đã.”

“Được rồi!” Lý Tử Hằng biết cô nói như thế, vậy chắc chắn là không có vấn đề gì nữa.

Tuy rằng hai người còn lại đưa ra giá cả không cao bằng Thôi Dương, nhưng cũng lên đến năm con số.

Đây là số tiền mà biết bao nhiêu người kiếm cả đời cũng không được.

Diệp Ninh ở nhà xuất bản bận rộn đến tận chiều tối, vẫn là chờ đến khi Lý Tử Hằng nhắc nhở, cô mới kết thúc công việc.

Lúc cô đi ra ngoài thì Vương Kim đang đứng nói chuyện cười đùa với các nhân viên khác.

“Tan ca rồi, đi thôi.”

Diệp Ninh gọi anh ấy, sau đó cố ý nhìn thoáng qua đồng hồ.

Lúc bọn họ và Chu Giai Bội tách ra, đã nghe được Vương Kim nói nếu cô kết thúc công việc sớm thì sẽ đến đoàn phim bên kia đón cô ấy.

Cũng không biết hiện tại có kịp hay không.

“Chị dâu! Anh Kim!”

Hai người mới đi ra khỏi cửa, lập tức nghe được tiếng gọi của Chu Giai Bội.

Bọn họ nhìn về phía phát ra âm thanh, sau đó nhìn thấy cô ấy từ trên một chiếc xe hơi màu đen đi xuống.

Mà chiếc xe kia rõ ràng không phải là xe taxi.

Cô ấy vừa mới xuống xe, cửa xe ở ghế điều khiển cũng mở ra.

Khi Diệp Ninh và Vương Kim nhìn thấy người đàn ông bước ra từ chiếc xe kia, gần như đều lộ ra gương mặt vừa nghiêm túc lại tràn ngập đề phòng cùng một lúc.

Chu Giai Bội tung tăng đi đến trước mặt bọn họ: “Em còn sợ là hai người đi về rồi nữa.”

Cô ấy cố ý muốn chạy đến, muốn tạo bất ngờ cho Vương Kim.

Nhưng mà trên mặt Vương Kim lại không có chút vui vẻ nào, anh mắt sắc bén lập tức khóa chặt trên người của người đàn ông kia.

“Sao em lại đi chung với anh ta?”

Mà đây cũng là điều Diệp Ninh muốn hỏi.

Lúc này Chu Giai Bội vẫn còn chưa ý thức được sự khác thường của hai người, vui vẻ giải thích: “Chiều nay đoàn phim có hoạt động quảng cáo, vừa khéo anh Quý cũng ở đó. Sau khi hoạt động kết thúc, anh Quý có lòng tốt đưa em đến đây.”

Diệp Ninh lạnh nhạt nhìn về phía Quý Tang không nên xuất hiện ở nơi này, đã hoàn toàn có thể khẳng định người đàn ông này rõ ràng là đang cố ý muốn tiếp cận bọn họ!

Vương Kim nhìn dáng vẻ tùy tiện của Chu Giai Bội, trực tiếp kéo cô ấy đến bên cạnh mình, sau đó mới mỉa mai nói với Quý Tang: “Anh Quý đúng là nhàn nhã và thảnh thơi thật đó, không ngờ anh cũng đến kinh thành.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1479: Chương 1479


Quý Tang cười nói: “Tôi vừa khéo có công việc cần đến đây, không ngờ lại trùng hợp gặp được, xem ra tôi và mọi người rất có duyên với nhau.”

Anh ta trưng gương mặt đẹp trai đến mức cả người lẫn thần đều ghen tị, cho dù anh ta thật sự có tiếp cận vì mục đích gì đó thì người ta cũng không muốn so đo.

TBC

Vương Kim lạnh lùng nói: “Vậy thì tôi cũng muốn hỏi thêm, không biết anh Quý làm công việc gì đó? Sao có thể lại trùng hợp như vậy?”

Nụ cười của Quý Tang không hề thay đổi, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Diệp Ninh.

“Nếu cô Diệp và cô Chu muốn biết, không bằng chúng ta tìm một nơi thoải mái yên lặng, ngồi xuống nói chuyện một chút được không?”

Anh ta trực tiếp đưa ra lời mời.

“Không cần. Tôi không có hứng thú.” Diệp Ninh gần như không hề do dự một giây nào, quyết đoán từ chối ngay.

Biểu cảm trên mặt Quý Tang thoáng c**ng c*ng, anh ta rất hiếm khi gặp được phụ nữ sẽ từ chối lời mời của anh ta.

“Hiếm khi chúng ta mới có thể gặp nhau ở kinh thành, tôi mời khách, hai cô gái xinh đẹp có thể nể mặt tôi không?”

Thật ra Chu Giai Bội rất muốn đi, nhưng mà chuyện này cũng không đến lượt cô ấy quyết định.

“Lỗ tai của anh Quý có vấn đề đúng không? Anh không nghe thấy Diệp Ninh nói không có hứng thú sao?” Vương Kim không hề có ý định chừa mặt mũi cho đối phương.

Chu Giai Bội theo bản năng kéo ống tay áo của anh ấy nói: “Anh Kim, anh Quý cũng chỉ là có lòng tốt thôi, anh nói vậy không được lễ phép cho lắm.”

Vương Kim vốn dĩ đã có lửa giận, nghe thấy cô ấy lại còn bảo vệ Quý Tang, lại càng nổi trận lôi đình hơn nữa.

“Em đúng là đồ ngu, bị người ta bán rồi còn đếm tiền phụ người ta!”

Anh ấy hoàn toàn không để ý đến chuyện mình đang đứng trước mặt Quý Tang, nói thẳng với Chu Giai Bội là Quý Tang có vấn đề.

Chu Giai Bội ngẩn người, ý của anh ấy là...

“Vương mập, chúng ta đi thôi.” Diệp Ninh cũng không có ý định tiếp tục dây dưa với Quý Tang nữa, chào một tiếng rồi đi lên xe.

Vương Kim và Chu Giai Bội theo sát phía sau.

Chỉ để lại một mình Quý Tang đứng thẳng tại chỗ, xấu hổ muốn chết.

Chờ đến khi Vương Kim lái xe rời khỏi phạm vi tầm nhìn của anh ta rồi, một người đàn ông khác từ một chiếc xe khác đi xuống, lập tức đi đến bên cạnh anh ta.

“Sao nào, nếm được mùi thất bại rồi đúng không? Tôi đã nói rồi, Diệp Ninh không dễ tiếp cận đến thế đâu.”

Người đàn ông kia có chút cười trên nỗi đau của người khác, trêu ghẹo.

Lúc này Quý Tang mới thu hồi tầm mắt đang nhìn về nơi xa nói: “Hiện tại chỉ mới là bắt đầu mà thôi, cậu sốt ruột cái gì chứ.”

Anh ta luôn nhất định phải giành lấy bất cứ người phụ nữ nào mà anh ta muốn.

Người đàn ông không ngờ rằng anh ta lại vẫn còn chưa từ bỏ ý định, hạ thấp giọng nói: “Thật ra cậu cần gì phải làm thế chứ, tôi cảm thấy chúng ta hoàn toàn không cần thiết đi tìm kiếm tin tức gièm pha gì đó của Diệp Ninh.”

Anh ta thật sự là càng ngày càng không hiểu nỗi Quý Tang, tuy rằng thân phận của bọn họ là phóng viên, chuyện quan trọng nhất đúng là cần tìm kiếm sự kiện và tin nóng, nhưng mà nếu muốn đào được tin tức chấn động gì đó từ trên người Diệp Ninh thì hiển nhiên là xác suất thành công không quá cao.

Tuy rằng Diệp Ninh là siêu sao vô cùng nổi tiếng, nhưng mà cô còn có thân phận là người của đoàn văn công, là người có biên chế bộ đội thật sự, về phương diện tác phong chắc chắn sẽ bị gò bó, theo dõi sát sao rất nhiều.

Quý Tang lạnh nhạt liếc mắt nhìn người đàn ông kia: “Nếu cậu cảm thấy không cần thiết thì không cần đi theo. Nhưng nếu tôi tìm kiếm được tin tức quan trọng gì, cậu cũng đừng thèm là được.”
 
Back
Top Bottom