Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 280: Chương 280


Cuối cùng Diệp Ninh cũng biết được vì sao Trịnh Thư Vân sẽ biết được nhiều chuyện về liên đội của Cố Phong đến thế, thì ra là như thế này.

“Con cũng không hiểu biết quá nhiều về chuyện trong bộ đội của Cố Phong, Thư Vân cũng không có nói với con, con thật sự không biết.”

TBC

Trịnh Thư Vân lập tức nói: “Bây giờ biết cũng không muộn mà.”

Diệp Ninh dở khóc dở cười, cho nên cô vẫn luôn mơ mơ màng màng không biết gì hết sao?!

“Con thật sự rất khác với trong lời đồn.” Những lời này do Thu Thanh nói ra, ngoại trừ xấu hổ thì Diệp Ninh vẫn cứ cảm thấy xấu hổ.

Không ngờ người ta cũng đã biết cô “trong lời đồn” như thế nào luôn rồi.

“Trước kia con đã làm ra không ít chuyện hoang đường.”

Diệp Ninh nói mang theo một chút tự giễu, nhưng lại không phải đối với cô, mà là đối với nguyên chủ trước kia của thân thể này.

Cố tình Trịnh Thư Vân lại còn đổ thêm dầu vào lửa: “Chứ còn gì nữa, chắc cả cái quân khu này không có ai là không biết được sự tích của cô.”

Trán Diệp Ninh chảy xuống ba sọc đen, đây là sự thật không thể nào cãi lại được, đến cả người nhà của đoàn trưởng cũng đã biết.

“Cho nên ngày đầu tiên tôi đến đoàn văn công đi làm thì cô cũng đã biết tôi rồi hả?”

Quả nhiên Trịnh Thư Vân gật đầu nói: “Tôi nghe được tên của cô, sau đó vừa nhìn thấy cô là biết ngay cô chính là cái người trong truyền thuyết kia. Lúc đó tôi thấy cô gia nhập đội nhạc khí, suy nghĩ đầu tiên chính là cô chắc chắn đã nhờ quan hệ, đến đội nhạc khí kiếm cơm, cho nên mới cố ý làm khó dễ cô.”

Cô ấy nhắc đến những chuyện này cũng không hề kiêng dè gì, hoàn toàn ăn ngay nói thật.

“Nhưng mà sau đó cô đã dùng thực lực của cô để chứng minh bản thân, làm tất cả mấy người chúng tôi đều phải nhìn cô với con mắt khác, hơn nữa tôi phát hiện cô cũng không phải là người điêu ngoa vô lý như thế. Diệp Ninh, rốt cuộc thì lúc trước khi cô làm ra mấy chuyện mất mặt kia, trong đầu cô đã suy nghĩ cái gì thế?”

Thật ra Trịnh Thư Vân đã muốn hỏi vấn đề này từ lâu rồi.

Đi bộ đội la hét đòi thắt cổ, đây là chuyện mà không có người bình thường nào có thể làm được, đúng không?

Diệp Ninh cười gượng, ngoại trừ xấu hổ thì vẫn cứ là xấu hổ.

Cô cũng rất muốn biết rốt cuộc lúc đó trong đầu nguyên chủ đã nghĩ cái gì.

“Có lẽ là đầu óc tôi bị úng nước.”

“Tôi cũng cảm thấy lúc đó đầu óc của cô chắc chắn là có vấn đề, nhưng mà hiện tại cô rất bình thường, sẽ không quay về giống như quá khứ nữa đúng không?” Trịnh Thư Vân hoàn toàn xem cô là bạn thân, cho nên nghĩ cái gì nói cái đó.

“Không như thế nữa.” Diệp Ninh đưa ra câu trả lời khẳng định.

Nhưng mà cô vẫn đoán không ra rốt cuộc vì sao cha của Trịnh Thư Vân lại muốn mời cô đến nhà chơi.

Lúc này, một bóng dáng cao lớn xuất hiện ở cửa cầu thang lầu hai.

Diệp Ninh thuận thế nhìn sang.

Người đàn ông kia trông chừng bốn năm chục tuổi, dáng người cao thẳng. Rõ ràng trên mặt không có bất cứ biểu tình dư thừa nào, nhưng mà mỗi khi giơ tay nhấc chân đều tạo cho người ta có cảm giác áp bách khó nói nên lời.

“Diệp Ninh, để tôi giới thiệu cho cô. Đây là cha của tôi.”

“Cha, cô ấy là Diệp Ninh, là vợ của liên trưởng Cố Phong đó.”

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đồng loạt từ trên ghế sofa đứng lên, Trịnh Hồng Xương đi đến trước mặt hai người bọn họ, ánh mắt sắc bén đánh giá Diệp Ninh từ trên xuống dưới.

Toàn thân Diệp Ninh đều căng cứng lại, đối mặt với khí thế mạnh mẽ như thế này, cô vẫn mất vài giây để nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, không kiêu ngạo cũng không rụt rè đối diện với ánh mắt của Trịnh Hồng Xương.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 281: Chương 281


Ngay giây phút Diệp Ninh ngước mắt lên, trên mặt Trịnh Hồng Xương xuất hiện một ít biểu tình cực nhỏ.

Chỉ thoáng chốc rồi biến mất.

“Mời ngồi.”

Trịnh Hồng Xương ra hiệu.

Nhưng mà cho dù như thế thì Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân đều chờ Trịnh Hồng Xương ngồi xuống rồi, bọn họ mới ngồi xuống.

Bởi vì Trịnh Hồng Xương xuất hiện, làm cho bầu không khí trở nên áp lực hơn rất nhiều.

“Dạo gần đây sức khỏe của Cố Phong như thế nào?”

Trịnh Hồng Xương thậm chí không cần chờ Diệp Ninh mở miệng đã chủ động hỏi thăm.

Diệp Ninh trả lời: “Cũng còn tạm được.”

TBC

“Tạm được là khỏe hay là không khỏe?” Giọng của Trịnh Hồng Xương rất nặng, vô hình chung đã tạo nên áp lực rất lớn cho người khác.

Diệp Ninh thuận miệng nói: “Nửa tháng nay phần lớn thời gian anh ấy đều ở bộ đội huấn luyện, cũng đã có một đoạn thời gian tôi không nhìn thấy anh ấy rồi.”

Nếu thủ trưởng đã muốn một câu trả lời khẳng định, vậy cô cứ thành thật trả lời thôi.

“Cô đang trách bộ đội huấn luyện quá nhiều, không cho bọn họ có thời gian về nhà sao?” Trịnh Hồng Xương chỉ nói một câu làm bầu không khí vốn dĩ rất áp lực lại càng thêm căng thẳng hơn.

“Cha...” Trịnh Thư Vân muốn làm dịu bầu không khí, nhưng mà mới mở miệng đã bị ánh mắt sắc bén của Trịnh Hồng Xương dọa ngậm miệng lại.

“Cha đang hỏi cô ấy, không có hỏi con.”

Ánh mắt của Trịnh Hồng Xương vẫn cứ nhìn chằm chằm vào trên người Diệp Ninh.

Trịnh Thư Vân cũng không hiểu nổi, nếu cha đã mời người ta về nhà rồi, vì sao còn phải nghiêm túc như thế?

Diệp Ninh không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể trả lời.

“Nhiệm vụ của quân nhân là bảo vệ quốc gia, huấn luyện càng nghiêm khắc thì thực lực của bản thân mới càng thêm mạnh, cho nên không có chuyện huấn luyện nhiều hay ít, chỉ có vấn đề bọn họ có thể chịu nổi hay không thôi.”

Cô nói dứt lời, ngay sau đó là vài giây im lặng.

Trịnh Thư Vân hoàn toàn không đoán được cha muốn làm gì, hồi hộp thay cho Diệp Ninh.

“Cô trả lời rất hay.” Giọng của Trịnh Hồng Xương to lớn vang dội, đưa ra lời khen ngợi.

Diệp Ninh không có phản ứng quá lớn, Trịnh Thư Vân lại thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy vừa định tách ra đề tài, không ngờ câu hỏi tiếp theo của Trịnh Hồng Xương lại càng thêm sắc bén.

“Nghe nói lúc trước tình cảm của cô và Cố Phong không được tốt cho lắm đúng không?”

Diệp Ninh hơi nhíu mày, đây tuyệt đối không phải là vấn đề nghe nói, mà là sự thật có thể khẳng định một cách rõ ràng.”

Nếu cô thừa nhận với Trịnh Hồng Xương, vậy cô có thể thúc đẩy việc ly hôn với Cố Phong hay không?

Giờ phút này, Diệp Ninh thật sự cũng có chút muốn làm như thế.

“Chúng tôi...”

Ngoại trừ Trịnh Hồng Xương nhìn chằm chằm cô không chớp mắt ra, đến cả Thu Thanh và Trịnh Thư Vân cũng đều đang chờ đợi câu trả lời của cô.

“Chúng tôi đề là lần đầu tiên kết hôn, không có kinh nghiệm gì, về chung sống với nhau đương nhiên cần có rất nhiều điểm cần phải làm quen. Nhưng mà hiện tại tôi và Cố Phong cũng coi như đã hiểu biết tính cách lẫn nhau, đã yên ổn hơn trước kia rất nhiều rồi.”

Diệp Ninh vẫn là dẹp ý định bày tỏ suy nghĩ muốn ly hôn với Trịnh Hồng Xương, dù sao hiện tại cô còn chưa xác định mục đích Trịnh Hồng Xương muốn gặp cô là gì.

Lần này Thu Thanh lại nhịn không được mỉm cười.

Cô gái này nói chuyện thật sự rất thú vị, lần đầu tiên kết hôn không có kinh nghiệm gì, ha hả.

“Lão Trịnh, anh hỏi xong hết chưa? Đồ ăn đã nấu xong rồi, ăn cơm trước đi.”

“Đúng đó cha, cha nghiêm túc như thế làm Diệp Ninh sợ đó.” Trịnh Thư Vân thật sự rất muốn giải thích với Diệp Ninh, bình thường cha của cô ấy là một người vô cùng hiền từ.

Trịnh Hồng Xương nhìn vợ và con gái, sau đó gật đầu.

“Ăn cơm đi.”

Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đi theo bên cạnh Trịnh Thư Vân ngồi vào bàn cơm.

Đồ ăn chuẩn bị rất phong phủ, đầy đủ sắc hương vị.

Diệp Ninh vẫn còn đang giảm cân, cho nên mỗi một món cô đều chỉ nếm một miếng tượng trưng, sau đó đều chỉ ăn rau.

Trong lúc này, Trịnh Hồng Xương và Thu Thanh vẫn luôn quan sát đến lễ nghi ăn uống của cô.

Không chép miệng, không có lựa đồ ăn, cũng không có bày tỏ ra vẻ cực kỳ yêu thích với loại thức ăn nào đó.

Nói tóm lại, mỗi một hành vi cử chỉ trên bàn cơm của Diệp Ninh đều làm người ta không thể bắt bẻ được bất cứ lỗi lầm gì.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 282: Chương 282


“Nghe nói cuối năm nay đoàn văn công của hai đứa sẽ tiến hành buổi biểu diễn đúng không?”

Trịnh Hồng Xương thu hồi tầm mắt, chủ động quan tâm tình hình công việc của con gái.

“Dạ. Dạo gần đây mỗi ngày đội nhạc khí của tụi con đều rất bận rộn, luyện tập tới luyện tập lui.”

Nhắc đến chuyện này, Trịnh Thư Vân tuyệt đối là có một bụng lửa giận, nếu như mà luyện tập ca khúc mới thì cũng thôi, vấn đề là hai đội trưởng muốn dùng tiết mục mới để biểu diễn, nhưng mãi vẫn chưa xác định ra ca khúc mới là gì, mỗi ngày còn liên tục tăng thời gian luyện tập của bọn họ, thật đúng là mệt muốn chết.

“Cha, nếu buổi biểu diễn là này có hiệu quả không tốt thì thật sự sẽ ảnh hưởng đến đoàn trưởng Lâm của tụi con hả?”

Trịnh Thư Vân thật sự không xem Diệp Ninh là người ngoài, không ngờ lại trực tiếp hỏi thăm Trịnh Hồng Xương.

“Cái này còn phải xem hiệu quả không tốt mà con nói là không tốt đến mức độ này, đạo lý khôn sống mống c.h.ế.t có thể áp dụng ở bất cứ nơi đâu.”

Trịnh Thư Vân trực tiếp nhìn về phía Diệp Ninh, hai người đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

“Chuyện này quá bất công.” Trịnh Thư Vân nhịn không được lèm bèm nói: “Đoàn văn công Tây Nam giỏi như thế, lại bảo tụi con đi biểu diễn chung với bọn họ, chuyện này vốn dĩ đã không công bằng rồi.”

Chuyện này cũng không phải do Trịnh Hồng Xương quyết định, nhưng cũng không ảnh hưởng đến chuyện Trịnh Thư Vân càu nhàu với ông ấy.

“Cái gì là công bằng, cái gì là bất công hả? Nếu thật sự lên chiến trường, gặp được kẻ địch mạnh hơn con, vậy người c.h.ế.t sẽ chỉ là con, không lẽ lúc đó con còn muốn nói chuyện công bằng với ông trời sao?”

Trịnh Hồng Xương nói một câu trúng ngay trọng tâm.

Trịnh Thư Vân bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, chỉ có thể thở dài.

Lúc này Diệp Ninh lại mở miệng nói: “Không phải hai đội trưởng đã nói là sẽ tìm người soạn nhạc ở bên ngoài để sáng tác một ca khúc mới rồi sao?”

Trịnh Hồng Xương nghe cô nói xong cũng không lộ ra vẻ không vui gì, những nỗi băn khoăn trong lòng Diệp Ninh cũng đã biến mất sạch sẽ.

Trịnh Thư Vân bất đắc dĩ nói: “Đúng là mấy ngày nay bọn họ đã đi liên lạc với những người soạn nhạc mà bọn họ quen biết, nhưng mà thời gian quá gấp rút nhiệm vụ lại quan trọng, tạm thời còn chưa có ai nhận việc này cả.”

Đáy mắt Diệp Ninh chợt lóe lên một chút tinh quang, mấy ngày trước khi cô đưa ra lời đề nghị này thì cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi.

Ăn cơm trưa xong, Thu Thanh lại sắp xếp trà nước và bánh kẹo.

Trịnh Hồng Xương uống trà xong, lại quay sang nhìn về phía Diệp Ninh: “Trong cuộc thi đấu võ thuật lần trước, Cố Phong có biểu hiện rất ưu tú, thái độ của tổ chức dành cho cậu ta chính là sẽ trọng điểm bồi dưỡng.”

“Cảm ơn lãnh đạo và tổ chức đã tin tưởng.”

Diệp Ninh nín thở, đợi lâu như thế cuối cùng cũng đã vào đến chủ đề chính.

“Cô là gia đình quân nhân, cần phải luôn nhớ kỹ thân phận của mình, tuy rằng cô và Cố Phong là hai cá thể độc lập, nhưng mà tất cả mọi thứ của hai người đều liên quan mật thiết với nhau. Tôi hi vọng cho dù sao này Cố Phong đi đến nơi nào, cô cũng đều có thể không màng hơn thua, trở thành một người quân tẩu đủ tư cách.”

Lúc Trịnh Hồng Xương nói ra những lời này thì sắc mặt vừa nghiêm túc lại nghiêm khắc, đang nhắc nhở cũng đang mong đợi.

Dưới ánh nhìn chăm chú của ông ây, Diệp Ninh gật đầu nói: “Tôi sẽ cố gắng.”

Ánh mắt của Trịnh Hồng Xương cũng không còn đầy vẻ đánh giá và sắc bén như lúc đầu, dần dần trở nên hiền hòa hơn.

“Cô là bạn của Thư Vân, nếu sau này có khó khăn gì có thể nói với Thư Vân, hoặc là cũng có thể trực tiếp đến tìm tôi.”

Không biết vì sao, lúc Trịnh Hồng Xương nói ra những lời này, Diệp Ninh lại cảm nhận được một cảm giác áp lực từ trước đến nay chưa từng có.

TBC

Giống như sau này thật sự sẽ có khó khăn gì đó xảy ra, loại cảm giác này làm trong lòng cô rất hoảng loạn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 283: Chương 283


Phòng ca múa Hồng Hải.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ đứng trước cửa do dự không biết có nên vào hay không.

“Đội trưởng Từ, hay là chúng ta đi về đi?”

Lý Kiến Hoa nhìn cửa phòng ca múa vô cùng hoa lệ, trên mặt đầy vẻ kháng cự.

Vẻ mặt củ Từ Minh Vũ bình tĩnh hơn anh ấy rất nhiều: “Tôi đã hỏi thăm rồi, ngoại trừ nơi này ra, không còn cách nào để liên lạc với Diệp Tử nữa.”

Hai ngày nay bọn họ đã đi gặp bốn năm người soạn nhạc mà bọn họ quen biết, nhưng mà mỗi lần đến đều thất vọng ra về.

Sáng tác ca khúc cho đoàn văn công không chỉ có yêu cầu cao, khó khăn lớn mà giá cả của ca khúc cũng sẽ thấp hơn giá thị trường rất nhiều, đương nhiên sẽ không có người đồng ý.

Cho nên đến cuối cùng bọn họ mới buộc phải nghĩ đến người được chọn cuối cùng, Diệp Tử.

Nghe nói trình độ sáng tác của Diệp Tử rất cao, tần suất sáng tác ca khúc mới cũng rất nhanh.

Trong mấy tháng cô đến phòng ca múa Hồng Hải, số ca khúc mới mà Diệp Tử tự biểu diễn và sáng tác cho Đường Uyển Như đã lên đến bốn năm bài.

Quan trọng nhất chính là mỗi một bài hát đều vô cùng nổi tiếng, một khi biểu diễn là có thể tạo thành một loại phong trào.

Nhưng mà con người Diệp Tử lại vô cùng thần bí, đến tận bây giờ vẫn không có ai biết được thân phận thật sự và cách liên lạc với cô, muốn tìm được cô thì biện pháp duy nhất chính là đến phòng ca múa Hồng Hải.

Hiện tại vừa mới là đầu giờ chiều, phòng ca múa Hồng Hải còn chưa đến giờ mở cửa làm buôn bán, so với khung cảnh ầm ĩ vào ban đêm, thật sự khác nhau như hai thế giới.

“Vào đi thôi.”

Từ Minh Vũ biết Lý Kiến Hoa rất khó xử, nhưng bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác.

“Nếu để cho người ta biết chúng ta mua ca khúc của người trong phòng ca múa, vậy mặt mũi đoàn văn công coi như mất sạch rồi.”

Lý Kiến Hoa thật sự rất rối rắm.

Từ Minh Vũ thì lại nghĩ khá thoáng: “Khi đối mặt với hai phương án xấu, chúng ta phải chọn lựa phương án tạo thành hậu quả xấu ít hơn, huống chi cho dù là phòng ca múa hay là nơi nào, chỉ cần ca khúc đủ tích cực hướng về phía trước, vậy thì không có vấn đề gì nữa.”

Ánh mắt Lý Kiến Hoa hơi d.a.o động, hiển nhiên cũng đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

Từ Minh Vũ thấy anh ấy cứ do dự mãi như thế, dứt khoát kéo cánh tay túm anh ấy đi vào trong.

“Thật ngại quá quý khách, hiện tại còn chưa đến giờ làm việc của chúng tôi.”

Hai người vừa mới đi vào thì đã bị người phục vụ cản đường ngay lập tức.

Từ Minh Vũ nói: “Chúng tôi đến tìm cô Diệp Tử.”

Người phục vụ nghe anh ta nói thế, không khỏi quan sát cẩn thận anh ta.

TBC

“Xin lỗi, hiện tại cô Diệp Tử không có ở đây, với lại cô Diệp Tử cũng sẽ không đi gặp khách hàng.”

Anh ta đã xem Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ trở thành những người hâm mộ Diệp Tử cố ý đến tìm cô.

Mà loại người này, mỗi ngày không có một trăm thì cũng có vài chục.

“Không phải như anh nghĩ đâu, chúng tôi đến tìm cô Diệp Tử là vì có chuyện muốn nói. Hoặc là anh có thể cho tôi biết cách liên lạc với cô Diệp Tử, chúng tôi tự đi nói chuyện với cô ấy cũng được.” Từ Minh Vũ biết đối phương hiểu lầm, vội vàng giải thích.

Người phục vụ vẫn cứ dứt khoát lắc đầu từ chối: “Phòng ca múa có quy định, không cho phép bất cứ ai tiết lộ tin tức cá nhân của cô Diệp Tử với người ngoài.”

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa liếc nhìn nhau, hai người bọn họ đều không ngờ rằng muốn gặp Diệp Tử lại khó khăn như thế.

Nhưng mà đến cũng đã đến rồi, nếu cứ thế mà đi, bọn họ cũng không cam lòng.

Lý Kiến Hoa thở sâu, lộ ra khí thế hỏi: “Chúng tôi có thể gặp ông chủ nơi này không?”

Gặp được ông chủ nơi này thì chẳng khác nào gặp được Diệp Tử.

Người phục vụ: “Ông chủ không có ở đây.”

“...”

Cơ bắp trên mặt Lý Kiến Hoa hơi run rẩy, không ngờ vừa mới đi vào đã gặp phải vấn đề bị cản trở rồi.

“Vậy chỗ của anh cũng sẽ có người quản lý đúng không?”

Người phục vụ bị bọn họ dây dưa, trên mặt lộ ra chút mất kiên nhẫn.

“Nếu như không còn chuyện gì khác thì phiền hai vị đi ra ngoài trước đi.”

Lý Kiến Hoa là người nóng tính, sắc mặt lập tức thay đổi: “Anh không hiểu lời chúng tôi đang nói sao? Chúng tôi muốn gặp người phụ trách ở chỗ này!”

Người phục vụ nhìn thấy dáng vẻ này của anh ấy, theo bản năng muốn đi kêu người.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 284: Chương 284


Từ Minh Vũ thấy tình thế không đúng, vội vàng giữa chặt Lý Kiến Hoa, sau đó xin lỗi người phục vụ: “Xin lỗi, chúng tôi đến đây thật sự không phải muốn kiếm chuyện...”

“Có chuyện gì thế?”

Không đợi anh ta nói hết câu, đằng sau ba người đã vang lên tiếng hỏi thăm.

Từ Minh Vũ liên tục nháy mắt với Lý Kiến Hoa, lúc này Lý Kiến Hoa mới thu hồi vẻ mặt hùng hổ của mình.

Chị Dung bước nhanh đến trước mặt ba người, không đợi chị ta lại hỏi lại lần nữa, người phục vụ đã lập tức nói: “Chị Dung, hai người bọn họ đòi muốn gặp cô Diệp Tử, tôi đã nói cho bọn họ là cô Diệp Tử không có ở đây, nhưng bọn họ lại không chịu đi.”

Chị Dung nghe xong quay đầu nhìn về phía Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ.

Từ Minh Vũ giải thích nói: “Chúng tôi muốn đến tìm cô Diệp Tử để nhờ cô ấy sáng tác ca khúc.”

Trong lúc chị Dung quan sát bọn họ, bọn họ cũng đang quan sát ngược lại chị Dung.

Từ cách ăn mặc của người phụ nữ này, có lẽ là nhân viên quản lý ở nơi đây.

“Không biết hai anh tên là gì?”

Chị ta cũng không có trực tiếp đuổi hai người rời đi giống như người phục vụ.

“Tôi họ Từ, Từ Minh Vũ. Anh ấy tên là Lý Kiến Hoa.”

Từ Minh Vũ giới thiệu xong, sắc mặt chị Dung lập tức có một ít thay đổi, toàn thân có vẻ hiền hòa hơn rất nhiều.

“Mời hai anh đi theo tôi.”

Chị Dung dẫn bọn họ đến phòng khách phía sau, hơn nữa còn chủ động pha trà rót nước cho hai người bọn họ.

“Cô là chị Dung đúng không, không biết chúng tôi có thể gặp cô Diệp Tử một lần không?”

Lúc nãy Từ Minh Vũ nghe người phục vụ gọi chị ta như thế.

Chị Dung cười nói: “Diệp Tử là người trụ cột của phòng ca múa chúng tôi, cũng không phải bất cứ người tùy tiện nào cũng có thể gặp được. Chuyện này cũng không phải cố ý làm khó dễ hai anh, mà là Diệp Tử cần phải giữ được cảm giác thần bí như bây giờ.”

TBC

Từ Minh Vũ khá tin tưởng lời giải thích này, dù sao thì tính đến thời điểm hiện tại, chỉ e là ngoại trừ người của phòng ca múa ra, hoàn toàn không có người ngoài nào nhìn thấy gương mặt thật của Diệp Tử.

“Chúng tôi có thể bảo đảm tuyệt đối sẽ không để lộ ra bất cứ thông tin gì về cô ấy.” Thái độ của Từ Minh Vũ vô cùng chân thành.

“Chuyện này tôi thật sự không thể quyết định được, nhưng mà chuyện các anh nói muốn tìm cô ấy để sáng tác ca khúc thì tôi có thể chuyển lời giúp hai anh.”

Nghe chị Dung nói thế, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đều lộ ra vẻ mặt khó xử.

Làm người khác truyền lời đương nhiên sẽ không có hiệu suất bằng việc gặp mặt trực tiếp Diệp Tử, bọn họ thật sự không có quá nhiều thời gian.

Hình như chị Dung nhận ra bọn họ đang băn khoăn, nói: “Các anh có yêu cầu như thế nào về ca khúc thì bây giờ có thể nói ra, tôi có thể chuyển lời lại đầy đủ cho cô Diệp Tử, hơn nữa sẽ nhanh chóng cho hai anh một câu trả lời.”

Từ Minh Vũ suy nghĩ vài giây, cũng chỉ có thể làm như thế: “Được rồi, vậy làm phiền chị Dung vậy.”

Tiếp theo đó anh ta và Lý Kiến Hoa lần lượt đưa ra yêu cầu và ý kiến về ca khúc.

“Về thời gian sáng tác thì đương nhiên là càng nhanh càng tốt, chúng tôi nhiều nhất chỉ có thể cho cô Diệp Tử thời gian một tuần.”

Từ Minh Vũ cũng biết muốn sáng tác một ca khúc có chất lượng cao trong thời gian một tuần thì sẽ khó khăn đến mức nào, nhưng bọn họ thật sự không còn cách nào khác.

“Được rồi, tôi đã nhớ kỹ hết rồi, hai anh cứ về chờ tin tức đi.” Chị Dung đồng ý rất dứt khoát, dứt khoát đến mức làm cho bọn họ cảm thấy không quá chân thật.

Chờ đến khi hai người bọn họ ra khỏi phòng ca múa Hồng Hải rồi, Lý Kiến Hoa lập tức nghi ngờ: “Sao tôi cứ có cảm giác chị Dung đang có lệ chúng ta vậy?”

Tuy rằng Từ Minh Vũ cũng có cảm giác như thế, nhưng vẫn không nói thẳng ra.

“Có lệ hay không thì cứ chờ xem chị ta có tin tức gì không là biết thôi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 285: Chương 285


Chiều tối, một bóng người được quần áo che kín mít từ cửa sau của phòng ca múa đi vào.

Chị Dung gần như là lập tức chạy lên đón.

Diệp Ninh chậm rãi cởi nón, khăn quàng cổ và áo bông dày cộm ra.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, lại thêm mấy ngày trước vừa mới xảy ra sự kiện kia, Diệp Ninh càng thêm bảo vệ thân phận bản thân cẩn thận hơn nữa.

“Diệp Tử, hai người mà cô nói đã đến rồi.”

Hai ngày trước Diệp Ninh cố ý dặn dò chị Dung, nếu mấy ngày nay có ai tên Từ Minh Vũ hoặc là Lý Kiến Hoa đến tìm cô thì chị Dung nhất định phải tiếp đãi và đồng ý.

Cho nên hôm nay chị Dung mới có thái độ như thế.

Ánh mắt Diệp Ninh sáng lên, xem ra tốc độ của hai đội trưởng cũng không quá chậm.

“Bọn họ nói như thế nào?”

Chị Dung lặp lại những lời mà hai người bọn họ nói cho Diệp Ninh nghe.

“Lúc rời đi bọn họ đã nói chỉ cần cô có thể viết ra ca khúc mà bọn họ yêu cầu thì chuyện giá cả có thể thương lượng lại.”

Diệp Ninh cố nén cười, hiển nhiên hai đội trưởng đã chuẩn bị sẵn tinh thần đoàn văn công sẽ phải bỏ ra bộn tiền rồi.

Nhưng mà cô cũng đã đi hỏi thăm rồi, số tiền mà đoàn văn công có thể bỏ ra để mua sắm một ca khúc là có mức giới hạn cao nhất, mà giá cao nhất kia cũng chỉ bằng một phần ba giá cả mà Mục Văn Hạo cho cô mà thôi.

Đương nhiên cô cũng sẽ không để ý số tiền kia.

“Được rồi. Vậy làm phiền chị Dung nói với bọn họ là tôi đã đồng ý, năm ngày sau bọn họ lại đến đây để lấy ca khúc.

Cô cũng chỉ có thể dùng cách này để giúp đoàn văn công vượt qua cửa ải khó khăn lần này.

Hơn nữa nếu đoàn văn công thật sự sử dụng ca khúc do cô sáng tác, vậy cũng sẽ rất có lợi cho việc phát triển sau này của cô, cho nên đây cũng coi như là một cơ hội hợp tác cộng thắng.

Chị Dung gật đầu lia lịa.

Chị ta biết mối quan hệ của Diệp Ninh và đoàn văn công, cho nên khi thấy Diệp Ninh đồng ý sáng tác ca khúc cho đoàn văn công, chị ta cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào.

“Chị Dung, chị không hỏi thăm thân phận của hai người kia sao?”

Diệp Ninh đột nhiên hỏi một câu.

Chị Dung chột dạ dời tầm mắt đi, cười xấu hổ nói: “Diệp Tử, tôi cũng không giấu cô, chuyện này tôi cũng đã báo cáo với ông chủ rồi.”

Có người bên ngoài đến tìm Diệp Ninh để mua ca khúc mới, chị ta cũng không dám không báo cáo cho Mục Văn Hạo biết.

TBC

Mục Văn Hạo lập tức cho người đi điều tra Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa ngay, hơn nữa cũng nhanh chóng biết được thân phận của hai người đó.

Chị Dung nói xong còn cẩn thận quan sát vẻ mặt của Diệp Ninh, sợ cô sẽ vì chuyện này mà tức giận.

Thật ra Diệp Ninh cũng đã nghĩ đến chuyện này từ trước rồi, làm việc ở địa bàn của Mục Văn Hạo, đương nhiên không thể giấu được hai mắt của anh ta.

“Ông chủ Mục nói thế nào?”

“Ông chủ nói cô muốn sáng tác ca khúc cho ai thì đều là quyền tự do của cô, bảo tôi cứ nghe theo lệnh của cô là được.” Chị Dung ăn ngay nói thật, nếu không được Mục Văn Hạo cho phép thì chị ta cũng không dám trực tiếp đi làm việc thay Diệp Ninh.

Diệp Ninh lại không ngờ rằng Mục Văn Hạo lại có thái độ như thế này, thật ra cho dù Mục Văn Hạo không cho phép thì cô cũng sẽ nghĩ cách khác.

Chị Dung thấy cô không tức giận cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy tôi đi liên hệ với hai người anh Từ, giá cả thì nói bao nhiêu là được?”

Chị Dung rất thông minh, biết nếu Diệp Ninh đã dùng thân phận Diệp Tử để sáng tác ca khúc cho đoàn văn công thì chắc chắn sẽ muốn thu tiền.

“Chị cứ hỏi bọn họ có thể ra giá cao nhất là bao nhiêu, còn lại chị cứ tự nhìn rồi làm là được.”

Hiển nhiên Diệp Ninh dự định giao toàn quyền xử lý chuyện này cho chị Dung.

“Được rồi.” chị Dung đã hiểu ý của Diệp Ninh, xoay người đi ra ngoài.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 286: Chương 286


Còn một chút thời gian nữa mới đến giờ cô lên sân khấu biểu diễn, Diệp Ninh lấy giấy bút ra, nhanh chóng viết lời bài hát trên giấy.

Khi Từ Minh Vũ nhận được điện thoại của chị Dung thì anh ta đang ở trong nhà ăn cơm, nghe chị Dung nói Diệp Tử đã đồng ý, trong vòng một tuần sẽ sáng tác ra ca khúc mới theo đúng yêu cầu của bọn họ, kích động đến mức cơm cũng ăn không vô, trực tiếp đạp xe đạp chạy đến nhà của Lý Kiến Hoa.

Hôm sau, mới sáng sớm Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa cũng đã xuất hiện trong văn phòng của Lâm Thanh.

Trước kia cũng từng có trường hợp mua sắm ca khúc mới của người soạn nhạc bên ngoài để biểu diễn, nhưng mà lần này rõ ràng bọn họ là tiền trảm hậu tấu.

Lâm Thanh nghe bọn họ trình bày suy nghĩ xong, biết đây cũng chỉ là hành vi bất đắc dĩ để ứng phó với buổi biểu diễn liên hợp mà thôi.

“Các anh có thể xác định đồng chí Diệp Tử kia có thể sáng tác ra tác phẩm tốt sao?”

Không thể phủ nhận, biện pháp này cũng rất có tính khả thi.

“Nếu cô ấy đã đồng ý thì chắc là cũng có nắm chắc, nhưng mà tiền công sáng tác của đối phương sẽ không quá thấp.”

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đã thương lượng xong rồi, nếu giá cả mà đoàn đưa ra không thể làm Diệp Tử hài lòng, bọn họ thậm chí có thể tự bỏ tiền túi ra thêm.

Vì danh dự của đoàn văn công, bọn họ cũng bất chấp tất cả.

Lâm Thanh hỏi: “Đối phương có biết là sẽ sáng tác ca khúc cho đoàn văn công của chúng ta không?”

“Chúng tôi không có nói rõ thân phận của mình, nhưng mà có nói lên yêu cầu về ca khúc, có lẽ cô ấy sẽ đoán được.”

Lâm Thanh nghe Từ Minh Vũ trả lời, ánh mắt hơi lóe lên, suy nghĩ một lúc mới nói: “Cứ xem ca khúc như thế nào trước đã.”

Xem xem có phải thật sự đạt được hiệu quả như bọn họ muốn hay không, sau đó lại nói đến giá cả, như vậy là công bằng nhất.

TBC

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đồng thanh đáp: “Được.”

Trong buổi tập luyện ngày hôm nay, tâm trạng của hai đội trưởng rõ ràng đều rất tốt, đều đã thả lỏng hơn rất nhiều.

Mọi người thấy thế cũng đã biết chuyện ca khúc mới đã được xác định.

Cho nên tập luyện xong, mọi người lập tức nhiều chuyện xúm lại gần.

“Đội trưởng Lý, chúng ta đã tìm được ca khúc mới chưa?”

Trên mặt mỗi người gần như đều treo lên vẻ sốt ruột nôn nóng.

“Cũng coi như là ổn rồi.” Câu trả lời của Lý Kiến Hoa vẫn còn khá bảo thủ, dù sao hiện tại vẫn còn chưa thế xác định chắc chắn được cuối cùng Diệp Tử có thể sáng tác ra một ca khúc hay hay không.

“Đội trưởng, cho nên ca khúc mới lần này của chúng ta là tác phẩm của người soạn nhạc nào thế?”

Từ trước đến nay Trịnh Thư Vân luôn rất giỏi trong việc tìm được trọng điểm, cô ấy đưa ra một vấn đề vô cùng đơn giản, lập tức làm xung quanh đều yên lặng lại.

Tất cả mọi người đều gióng lỗ tai lên lắng nghe.

Lý Kiến Hoa đầu tiên là liếc nhìn Từ Minh Vũ, sau đó mới ho khan.

“Là Diệp Tử.”

Ngay giây phút anh ấy nói ra cái tên Diệp Tử, toàn bộ sảnh luyện tập đều nổ tung.

Người nơi này không có ai không biết đến Diệp Tử, nhưng mà bọn họ lại hoàn toàn không ngờ rằng hai đội trưởng sẽ đi tìm được Diệp Tử.

“Không phải Diệp Tử là thành viên trụ cột của phòng ca múa Hồng Hải sao?”

“Đúng vậy, nhưng mà cô ấy còn biết sáng tác nữa, với lại mấy bài cô ấy sáng tác đều rất hay.”

“Nhưng cho dù nói thế nào thì cô ấy cũng là người của phòng ca múa, đoàn văn công chúng ta tìm một người như thế để sáng tác ca khúc hình như không được tốt cho lắm thì phải?”

Trong đám đông lập tức phát ra tiếng nghi ngờ.

Tuy rằng xã hội hiện tại khắp nơi đều đang đề xướng mỗi người bình đẳng, nhưng mà chức nghiệp vẫn còn phân chia đắt rẻ sang hèn như cũ.

Trong mắt rất nhiều người, phòng ca múa Hồng Hải là một nơi để người giàu có tiêu khiển mua vui. Người đi làm ở nơi đó, cho dù có nổi tiếng như Đường Uyển Như hay là Diệp Tử, ở trong mắt bọn họ cũng đều chẳng vẻ vang gì.

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh lắng nghe tiếng nghị luận của những người này.

Cô đã sớm đoán được sẽ có những lời bàn tán này, với lại đây cũng là một trong những nguyên nhân làm cô muốn hợp tác với đoàn văn công.

Cô muốn dùng thực lực để xóa tan tất cả những âm thanh nghi ngờ và tiếng xấu, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ rời khỏi phòng ca múa Hồng Hải, nhưng cũng có lẽ cô sẽ có thể quang minh chính đại đứng ở trên sân khấu, nói cho mọi người biết Diệp Ninh chính là Diệp Tử!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 287: Chương 287


“Mấy cô đừng có coi thường người ta, Diệp Tử đứng trên sân khấu ca hát đường đường chính chính, với lại từ trước đến nay cũng không có tai tiếng bậy bạ gì, tại sao lại không thể tìm cô ấy để sáng tác ca khúc chứ? Nếu như các cô có giỏi thì bây giờ lập tức sáng tác một ca khúc thật hay đi?”

Trịnh Thư Vân sùng bái mù quáng với Diệp Tử, hoàn toàn không thể chịu nổi chuyện có người nói xấu Diệp Tử, hơn nữa lời cô ấy nói ra cũng rất có lý.

Phòng luyện tập ồn ào lập tức yên lặng đi rất nhiều, vô số ánh mắt nhìn về phía Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa.

Vốn dĩ trong lòng Lý Kiến Hoa cũng có khúc mắc về vấn đề này, nhưng mà lúc bọn họ báo cáo việc này với Lâm Thanh, hình như Lâm Thanh hoàn toàn không thèm để ý đến thân phận làm việc ở phòng ca múa của Diệp Tử.

Nếu đoàn trưởng cũng không có ý kiến gì, vậy có nghĩa là không có vấn đề gì.

“Buổi biểu diễn liên hợp với đoàn văn công Tây Nam càng quan trọng hơn, nhưng mà nếu ai trong số mọi người có thể sáng tác ra ca khúc hay thì cũng có thể đến tìm chúng tôi.” Lý Kiến Hoa nói xong, coi như cho mọi người một cơ hội.

Tất cả những người nghi ngờ thân phận của Diệp Tử đều hậm hực ngậm miệng lại.

Nhưng mà chờ Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa rời khỏi rồi, bọn họ lại tiếp tục thảo luận về Diệp Tử.

“Tôi nghe nói không có ai biết được thân phận thật sự của Diệp Tử, cô ấy thần bí đến thế à?”

“Tôi thì có nghe đồn, thật sự Diệp Tử chính là con gái của người làm ăn giàu có nào đó trong huyện thành của chúng ta. Gia đình cô ấy cũng không thiếu tiền, cô ấy đến phòng ca múa Hồng Hải ca hát chỉ là vì thích hát mà thôi.”

“Cha mẹ Diệp Tử không phải đều là thành phần trí thức sao? Mẹ của cô ấy dạy học ở đại học kinh thành, cô ấy có xuất thân con nhà gia giáo, cho nên mới có thể sáng tác ra ca khúc hay đến thế.”

“Mấy cô nói sai hết rồi, Diệp Tử là tình nhân của đại ca xã hội đen, cực kỳ nổi tiếng ở trong đó, không có ai dám trêu chọc cô ấy hết.”

Diệp Ninh nghe mấy lời “phỏng đoán” càng ngày càng thái quá, cơ bắp khóe miệng đều hôi run rẩy.

“Diệp Ninh, sao cô không nói tiếng nào thế?”

Trịnh Thư Vân phát hiện ra cô không được đúng cho lắm, quan tâm hỏi.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Tôi không biết phải nói cái gì hết.”

Trịnh Thư Vân thở dài: “Cô cũng cảm thấy bọn họ nói rất hoang đường đúng không? Sao Diệp Tử có thể là loại người đó được chứ.”

Diệp Ninh vô cùng trịnh trọng gật đầu, có được một người bạn, tri kỷ như Trịnh Thư Vân, đây cũng coi như là một chuyện may mắn của cô.

Trịnh Thư Vân hạ giọng xuống, bảo đảm chỉ có cô ấy và Diệp Ninh nghe được, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.

“Thật ra tôi có một ít phương pháp, Diệp Tử là một người rất trẻ, còn đang đi học, cho nên ông chủ của tiệm ca múa Hồng Hải mới không cho cô ấy lộ mặt. Với lại cha mẹ của Diệp Tử cũng không phải thành phần tri thức gì hết, cha của cô ấy làm việc ở chính phủ.”

“...”

Mặt Diệp Ninh đã hoàn toàn đen kịt.

Trịnh Thư Vân nói xong, sợ cô không tin, còn cố ý cho cô một ánh mắt vô cùng khẳng định.

“Chuyện này tôi chỉ nói cho cô thôi đó, cô nhất định phải giữ bí mật.”

Giờ phút này, Diệp Ninh cũng không biết nên dùng vẻ mặt như thế nào để đối mặt với Trịnh Thư Vân.

“Tôi chắc chắn sẽ giữ bí mật.”

Cô gần như là cố rặn ra những lời này.

TBC

Quân khu.

“Liên trưởng Cố, đoàn trưởng bảo anh đi qua đó.”

Cố Phong đang họp thì bị người đến ngắt ngang.

Giả Hạo và những người khác lập tức dùng ánh mắt vô cùng hưng phấn nhìn về phía anh.

Hiện tại toàn bộ liên đội đều biết Cố Phong sắp sửa lên chức, cũng chỉ còn thiếu một tờ giấy điều lệnh mà thôi.

Đoàn trưởng bảo anh đi qua đó chắc chắn là vì chuyện này.

“Anh mau đi qua đó đi.” Giả Hạo thúc giục.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 288: Chương 288


Quân lệnh như núi, đương nhiên không thể chậm trễ.

Cố Phong nói với Giả Hạo: “Phần còn lại của cuộc họp do anh chủ trì đi.”

Anh dặn dò xong, lập tức đi ra ngoài dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.

Chuyện Cố Phong sắp sửa thăng chức rõ ràng là chuyện tốt, nhưng mà điều này cũng có nghĩa là anh sắp sửa phải rời khỏi liên đội, cho nên sau khi tất cả mọi người vui vẻ một chút xong, ai nấy đều lộ ra vẻ không nỡ.

Nhất là Giả Hạo đã cộng sự với Cố Phong rất nhiều năm, tuy rằng anh ấy đã sớm nghĩ đến sẽ có một ngày như thế, nhưng trong lòng vẫn cứ buồn bực khó chịu.

Cố Phong nhanh chóng đi đến cửa văn phòng đoàn trưởng, sửa sang lại quân trang, sau đó hô to: “Báo cáo.”

“Mời vào.”

Anh mở cửa phòng ra, nhanh chóng đi vào.

“Đoàn trưởng, ông tìm tôi?”

Anh hành quân lễ xong mới mở miệng hỏi.

“Cậu ngồi đi.” Trịnh Hồng Xương nhìn về phía Cố Phong, trong ánh mắt tràn ngập khen ngợi.

Cố Phong nhìn thoáng qua ghế dựa ở bên cạnh, sau đó đi qua đó ngồi xuống.

Trước kia khi đến văn phòng đoàn trưởng anh đều nhận nhiệm vụ xong rồi lập tức rời đi, rất hiếm khi ngồi lại ở chỗ này.

Trịnh Hồng Xương không chỉ bảo anh ngồi xuống mà còn đích thân rót cho anh một ly nước.

Điều này cũng là Cố Phong ý thức được có chuyện không bình thường.

“Cơ thể đã khôi phục thế nào rồi?” Trịnh Hồng Xương quan tâm hỏi.

“Báo cáo đoàn trưởng, mọi thứ đều tốt.”

“Thoải mái đi.” Thái độ của Trịnh Hồng Xương đều có vẻ rất hiền hòa.

Dáng ngồi thẳng tắp cửa Cố Phong hơi thả lỏng lại một chút.

“Hai ngày trước tôi có mời đồng chí Diệp Ninh đến nhà làm khách, cô ấy có nói với cậu không?” Trịnh Hồng Xương đột nhiên bắt đầu trò chuyện phiếm với anh.

Cố Phong im lặng vài giây nói: “Báo cáo đoàn trưởng, mấy ngày nay trong liên đội có nhiệm vụ huấn luyện, tôi còn chưa về nhà.”

Trịnh Hồng Xương nghe anh trả lời như thế cũng không cảm thấy bất ngiờ gì nói: “Huấn luyện là huấn luyện, cho dù có thế nào thì cũng có thời gian cho cậu ăn cơm ngủ nghỉ. Cậu cứ không chịu về nhà mãi như thế, sẽ làm người ta cho rằng đoàn đội của chúng ta chỉ cần thành tích huấn luyện mà không thèm để ý đến vấn đề sức khỏe của các chiến sĩ.”

Trong khoảng thời gian ngắn Cố Phong cũng không có lời gì để nói, anh biết rõ đoàn trưởng sẽ không tự nhiên vô duyên vô cớ nói ra những lời này.

“Diệp Ninh không có nói gì với tôi hết, là tự tôi muốn nói với cậu.” Trịnh Hồng Xương thậm chí không đợi anh nghĩ nhiều đã tự đưa ra câu trả lời.

“Cô vợ này của cậu đã thay đổi rất lớn, cũng rất ủng hộ công việc của cậu.”

Những lời này thật sự chính là lời khẳng định lớn nhất đối với Diệp Ninh.

Cố Phong đang lo lắng cũng thả lỏng lại nói: “Cô ấy thật sự đã thay đổi rất nhiều.”

“Đại trượng phu tề gia trị quốc bình thiên hạ, chỉ có gia đình yên ổn thì mới có thể làm việc tốt được.” Trịnh Hồng Xương nói xong câu đó, vẻ hiền hòa trên mặt dần dần được thay bằng sự nghiêm túc.

“Cha mẹ cậu ở dưới quê có khỏe không?”

“Cảm ơn đoàn trưởng đã quan tâm, bọn họ cũng đều mạnh khỏe.” Cố Phong trả lời không chút do dự.

TBC

Trịnh Hồng Xương gật đầu, giống như là đang muốn xác định gì đó, sau đó lại tăng thêm âm lượng.

“Cố Phong, tổ chức có một nhiệm vụ muốn giao cho cậu.”

Cố Phong lập tức tập trung tinh thần, gần như theo bản năng mà đưa ra lời hứa hẹn: “Bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Trịnh Hồng Xương nhìn thoáng qua anh, đứng dậy đi đến trước bàn làm việc, lấy một phần hồ sơ được phong kín.

Cố Phong cũng đứng dậy theo, được Trịnh Hồng Xương ra hiệu, giơ tay cầm lấy hồ sơ mở ra xem.

Toàn bộ văn phòng lặng ngắt như tờ, đến cả bầu không khí giống như cũng muốn đọng lại.

Lúc Cố Phong nhìn thấy nội dung trên hồ sơ, ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc.

Vài phút sau, giọng của Trịnh Hồng Xương lại vang lên lần nữa: “Đương nhiên, cậu cũng có thể từ chối.”

Nhiệm vụ lần này vô cùng nghiêm túc, trình độ nguy hiểm càng là từ trước đến nay chưa từng có.

Hiện tại điều lệnh của Cố Phong đã nằm trên bàn làm việc của ông ấy, nếu không có nhiệm vụ bất ngờ này, vậy thì hiện tại thứ ông ấy đưa cho Cố Phong sẽ là điều lệnh thăng chức.

Đương nhiên, cho dù Cố Phong không đồng ý đi chấp hành nhiệm vụ này thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc thăng chức của anh.

Nhưng mà nếu Cố Phong đồng ý, như vậy tiếp theo đây anh sắp sửa phải đối mặt với bài kiểm tra sống chết.

Trịnh Hồng Xương nhìn chằm chằm Cố Phong không chớp mắt, chờ đợi sự lựa chọn của anh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 289: Chương 289


Tối nay Diệp Ninh không có buổi biểu diễn, cho nên đoàn văn công tan ca xong là trực tiếp đi thẳng về nhà.

Khi cô đi đến cửa nhà thì đã ngửi được mùi thức ăn thơm phức.

Cửa phòng khép hờ, mà mùi hương kia là từ trong nhà bay ra.

Là Cố Phong đã về.

Cô nhanh chóng nghĩ đến điểm này.

Cô mở cửa phòng ra, quả nhiên nhìn thấy được bóng dáng của Cố Phong.

“Cô về vừa lúc, tôi vừa mới nấu cơm chiều xong. Đi rửa ta ăn cơm đi.” Cố Phong chủ động gọi cô.

Diệp Ninh có hơi sững sờ.

Từ lúc bọn họ từ quê về đến bây giờ cũng chỉ mới ăn cơm cùng nhau được hai lần.

“Các anh huấn luyện xong rồi hả?”

Dù sao thì lúc trước Cố Phong nói với cô là sẽ tập huấn chừng một tuần, tính thời gian thì hình như là còn chưa đến ngày.

Cố Phong khẽ “Ừ” một tiếng, cúi đầu bày chén đũa.

“Sao anh biết hôm nay tôi sẽ về sớm thế?” Diệp Ninh đầu tiên là nhìn thấy bốn món mặn một món canh trên bàn, sau đó lại nhìn túi hành lý đặt ở trong góc, hơi nhíu mày lại.

“Mỗi tuần có hai ba ngày cô sẽ về đúng giờ.” Cố Phong nói một cách chắc chắn, sau đó ngồi xuống bàn cơm, ngẩng đầu nhìn cô.

Diệp Ninh không ngờ đến cả chuyện này mà anh cũng chú ý đến, nhưng mà cũng không sao hết.

“Anh định đi ra ngoài à?”

Tuy rằng cô đang dò hỏi, nhưng trong lòng đã có đáp án.

Cố Phong nhìn theo tầm mắt của cô, biết cô nhìn thấy được túi hành lý mà anh đã sửa soạn trước.

“Ăn cơm đi.”

Không nhận được câu trả lời của anh, trong lòng Diệp Ninh đột nhiên có một loại cảm giác không nói nên lời.

Cô đi rửa tay trước, sau đó ngồi xuống trước bàn cơm.

Cố Phong chủ động múc canh cho cô.

Diệp Ninh càng thêm cảm thấy không đúng, chỉ nhìn chằm chằm vào anh.

Cố Phong hình như chỉ là đang nghiêm túc ăn cơm, nhưng mà hai phút sau, anh vẫn phải dừng động tác lại.

“Chỉ là trong liên đội có nhiệm vụ khẩn cấp, cần phải đi ra ngoài một đoạn thời gian mà thôi.”

“Một đoạn thời gian là bao lâu?” Diệp Ninh lập tức bắt được trọng điểm.

Dù sao thì lúc trước Cố Phong cũng thường xuyên không về nhà, nhưng mà đều chưa từng cố ý sửa soạn hành lý đi ra ngoài như thế này bao giờ.

Điều này có nghĩa là anh muốn đi đến nơi rất xa.

Hơn nữa quân trang thường phục của anh đều ở ký xá trong bộ đội, trong nhà chỉ có quần áo bình thường.

“Không thể xác định được, nhưng mà thời gian lần này sẽ không quá ngắn, có lẽ sẽ khoảng một hai tháng.” Cố Phong vô cùng tùy ý nói.

Thời gian này cũng làm Diệp Ninh giật mình: “Một hai tháng cũng không quay về sao?”

Cố Phong gật đầu, thật ra anh cũng không có nói thật với Diệp Ninh, một hai tháng chỉ là phỏng chừng lạc quan nhất, thời gian sẽ chỉ dài chứ không thể ngắn hơn.

Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào mặt của Cố Phong: “Nếu tôi hỏi là nhiệm vụ gì thì chắc anh cũng sẽ không nói đúng không?”

Cố Phong cười nói: “Không nói.”

“Vậy có nguy hiểm hay không?” Nếu như là trước đây thì Diệp Ninh sẽ không hỏi nhiều như thế, nhưng mà lần này cô lại không quá yên tâm.

Nhất là hai ngày trước Trịnh Hồng Xương còn cố ý đến gặp cô, nói những lời như thế.

Cũng không thể vô duyên vô cớ được.

Ánh mắt Cố Phong đối diện với cô có chút d.a.o động: “Cô đột nhiên quan tâm tôi như thế, tôi lại có chút không quen cho lắm.”

TBC

Bầu không khí nặng nề lại vì câu nói đùa này của anh mà trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Diệp Ninh nhịn không được trợn trắng mắt nói: “Tôi chỉ là lo lắng anh bị thương, đến lúc đó tôi còn phải chăm sóc cho anh nữa. Còn chuyện anh có về được hay không thì tôi không thèm quan tâm.”

“Nếu tôi thật sự không về được thì sao?” Cố Phong như cười như không mà nói tiếp lời cô.

Không hiểu sao mắt của Diệp Ninh lại nhảy lên: “Vậy thì tôi tự do rồi.”

Không ngờ Cố Phong cũng vô cùng tán thành mà gật đầu nói: “Nếu như tôi không thể quay về thì đúng là cô sẽ tự do. Nhưng mà đến lúc đó hi vọng cô có thể chăm sóc cho cha mẹ tôi một ít.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 290: Chương 290


Tuy rằng Cố Phong biết nói như thế rất ích kỷ, nhưng anh cũng không còn người nào khác có thể nhờ cậy.

Vẻ mặt Diệp Ninh dần dần trở nên nghiêm túc hỏi: “Cho nên nhiệm vụ lần này thật sự có nguy hiểm sao?”

Nếu không thì anh chắc chắn sẽ không nói như thế.

Hai người xuất hiện một khoảng lặng ngắn ngủi.

Tâm trạng của Diệp Ninh vô cùng phức tạp, tuy rằng cô cũng không quá thích trạng thái hôn nhân với Cố Phong, nhưng cô cũng không hề muốn anh sẽ xảy ra chuyện gì.

Dưới ánh mắt căng thẳng của cô, Cố Phong bật cười thành tiếng.

“Tôi đùa với cô thôi, cô tưởng thật à?”

Diệp Ninh nhướng mày, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu giống như muốn nhìn thấu nội tâm của anh.

Cô cũng không cảm thấy đây chỉ là một lời nói đùa.

Cố Phong lại cầm đũa lên nói: “Mau ăn đi, lát nữa đồ ăn sẽ nguội hết.”

Diệp Ninh không nhúc nhích, vẫn cứ nhìn chằm chằm chăm chú vào anh.

Cố Phong chỉ có thể tiếp tục giải thích nói: “Nhiệm vụ của bộ đội nếu không phải huấn luyện thì cũng là diễn tập, đúng là sẽ có một ít nguy hiểm, nhưng cũng không nghiêm trọng như những gì cô tưởng tượng, lúc nãy tôi nói như thế cũng chỉ là muốn xem thử thái độ của cô đối với người nhà tôi như thế nào mà thôi.”

Diệp Ninh chờ anh nói xong rồi, vẫn cứ lại im lặng bốn năm giây sau mới hỏi: “Thật sao?”

Cố Phong nghiêm túc gật đầu.

Hình như cuối cùng Diệp Ninh cũng đã tin tưởng: “Chỉ cần chúng ta vẫn cứ là vợ chồng, vậy người nhà của anh sẽ là người nhà của tôi.”

Rõ ràng cô không cần phải trả lời, nhưng cô vẫn cứ đưa ra đáp án mà Cố Phong mong muốn.

Ánh mắt Cố Phong dịu dàng, đến cả ý cười trên mặt cũng mang theo vẻ biết ơn và thỏa mãn, chẳng qua cảm giác áp lực và nặng nề giấu ở dưới đáy lòng cũng càng ngày càng nặng.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Diệp Ninh ở trên giường lăn qua lộn lại, làm thế nào cũng không ngủ được.

Mà Cố Phong nằm trên cái giường gấp giản dị kia, giống như đã ngủ từ lâu rồi.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ sáng tỏ, Diệp Ninh xoay người quay mặt về phía Cố Phong.

Từ khi cô đi vào thế giới này trở thành Diệp Ninh đến bây giờ cũng đã được gần nửa năm rồi.

Người đầu tiên cô gặp được chính là người đàn ông này, ấn tượng sâu nhất trong trí nhớ vẫn cứ là người đàn ông này.

Tuy rằng bọn họ không tính là vợ chồng ân ái, nhưng vẫn đã trải qua một vài chuyện.

Nếu không phải vừa mở màng đã bết bát như thế, có lẽ bọn họ còn có thể trở thành hai người bạn có mối quan hệ không tệ.

Cô biết nhiệm vụ lần này của Cố Phong chắc chắn sẽ không đơn giản như những gì anh nói, chỉ có thể yên lặng thầm cầu nguyện trong lòng, chúc anh mọi chuyện suôn sẻ, an toàn quay về.

Sáng sớm.

Diệp Ninh thức dậy rất sớm, nhưng mà còn chưa mở mắt ra thì cũng đã ý thức được trong phòng không được đúng cho lắm.

Quả nhiên, vị trí mà Cố Phong nằm ngủ đã được dọn dẹp gọn gàng, giường gấp giản dị đã được nhét vào góc, mà hành lý đặt nơi đó cũng đã không thấy đâu.

Cô không ngủ quá sâu giấc, bình thường chỉ cần có chút tiếng động là cũng đã giật mình, nhưng mà lần này cô lại hoàn toàn không cảm nhận được Cố Phong đã rời đi lúc nào.

Cô đã quá quen với việc trong nhà chỉ có một mình mình, chỉ riêng giờ phút này trong lòng lại có một chút lo lắng không miêu tả thành lời.

Buổi sáng Diệp Ninh đi ra ngoài chạy bộ quay về, tất cả mọi người trong phòng bếp chung đều đang bận rộn nấu bữa sáng.

Lý Kim Phượng nhìn thấy cô, chủ động mỉm cười chào hỏi: “Diệp Ninh, cô lại đi ra ngoài tập thể dục hả? Cô thật đúng là gió mặc gió, mưa mặc mưa mà.”

Ngay từ đầu khi mọi người biết tin Diệp Ninh muốn giảm cân, ai nấy đều cho rằng cô chỉ kiên trì được ba phút, chỉ là vì muốn lấy lòng Cố Phong mà thôi, nhưng mà không ngờ rằng cô lại thật sự có thể kiên trì lâu như thế.

Những người trong đại viện đều nhìn thấy rõ ràng, cô từ một người hơn hai trăm cân giảm cân xuống chỉ còn hơn một trăm bốn mươi cân như bây giờ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 291: Chương 291


Hiện tại Diệp Ninh đã không tính là quá mập, tuy rằng trên người vẫn còn có thịt, nhưng nhiều nhất chỉ có thể nói là béo hơn người bình thường một chút mà thôi, hơn nữa khí chất tổng thể của nàng cũng đã thay đổi đi không ít.

Làm cho người ta kinh ngạc chính là Diệp Ninh khi gầy đi, ngũ quan trên mặt cũng đã có thay đổi không nhỏ.

Cái mũi vốn dĩ bị thịt mỡ đè bẹp dần dần trở nên cao hơn, đôi mắt còn lớn hơn quá khứ hơn gấp đôi, cẩn thận ngắm nghía sẽ làm người ta cảm thấy ngũ quan của cô gái này cũng không đến mức xấu như thế.

Lý Kim Phượng thậm chí còn cảm thấy nếu Diệp Ninh thật sự hoàn toàn giảm cân, có lẽ còn sẽ là một người khá xinh đẹp nữa đó?

Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, cho dù là chính cô ta cũng phải hoảng sợ.

Đầu óc của cô ta phải có vấn đề dữ lắm mới có thể cảm thấy Diệp Ninh xinh đẹp

Diệp Ninh nhìn sắc mặt liên tục thay đổi của cô ta, cũng lười đi đoán xem cô ta đang suy nghĩ cái gì.

“Chị dâu, dạo gần đây anh Chu có nói là bộ đội có nhiệm vụ huấn luyện hay diễn tập gấp gì không?”

“Không nghe nói. Sao thế?” Lý Kim Phượng nhiều chuyện nhìn chằm chằm cô.

Tuy nói mấy tháng này Diệp Ninh đúng là đã trở nên bình thường, nhưng mà số lần Cố Phong về nhà vẫn không quá nhiều, cuộc sống của bọn họ nhìn kiểu gì cũng không giống như là hạnh phúc.

Hiện tại Diệp Ninh lại chủ động hỏi như thế, chắc chắn là có vấn đề.

Diệp Ninh nghe được câu trả lời của Lý Kim Phượng, tâm trạng càng thêm nặng nề.

Cho nên nhiệm vụ mà Cố Phong nói cũng không phải là huấn luyện hay diễn tập toàn đoàn gì hết.

“Diệp Ninh, có phải Cố Phong đã nói cái gì với cô không?” Lý Kim Phượng nhịn không được thử hỏi.

Diệp Ninh hoàn hồn lại lắc đầu nói: “Không có, tôi chỉ thuận miệng hỏi thăm thôi.”

Nói xong cô chuẩn bị đi về.

Lúc này Vương Hinh Tuyết từ trên lầu đi xuống.

Tuy rằng hiện tại mỗi ngày người của đội ca hát và đội nhạc khí đều luyện tập cùng nhau, nhưng Diệp Ninh và Vương Hinh Tuyết lại không hề nói chuyện với nhau câu nào.

Toàn thân Vương Hinh Tuyết đều có vẻ ủ rũ, nhìn thấy Diệp Ninh thì hơi sửng sốt, sau đó coi như không thấy mà đi ngang qua.

Lý Kim Phượng chậc lưỡi vài tiếng, danh tiếng của Vương Hinh Tuyết ở đại viện đã hoàn toàn trở nên thối nát.

Trước kia còn có không ít thanh niên chưa lập gia đình cùng tuổi với Vương Hinh Tuyết đều sốt sắng muốn làm người yêu của cô ta, nhưng từ sau khi sự kiện kia diễn ra thì không còn ai muốn đến gần cô ta nữa.

“Diệp Ninh, cô đi làm chung một chỗ với Vương Hinh Tuyết, có phát hiện ra dạo gần đây cô ta có cái gì không ổn không?”

“Có cái gì không ổn chứ?” Diệp Ninh ra vẻ khó hiểu.

Lý Kim Phượng cẩn thận nhìn bóng dáng Vương Hinh Tuyết rời đi nói: “Tôi cũng không biết phải nói thế nào, chỉ là có cảm giác con nhỏ này khác khác lạ lạ chỗ nào đó.”

Diệp Ninh nghĩ đến chuyện Vương Hinh Tuyết nôn khan trong phòng ăn hôm trước, nếu cô đoán không sai thì không thể không nói, ánh mắt của Lý Kim Phượng đúng là “độc” thật.

Vương Hinh Tuyết đón gió lạnh đi đến cổng chính của quân khu, lúc nãy đã có người liên lạc với Lý Trường Đông, cô ta phải đứng ở đây chờ anh ta đi ra.

Cô ta cố ý chờ trời vừa sáng đã đến đây, chính là vì không muốn ảnh hưởng đến công việc của Lý Trường Đông.

Cô ta vốn dĩ còn cho rằng Lý Trường Đông sẽ nhanh chóng đi ra, nhưng mà không ngờ là cô phải chờ suốt nửa tiếng đồng hồ.

Hai chân lạnh buốt, chỉ có thể liên tục đi tới đi lui.

Nửa tiếng sau, Lý Trường Đông không chút hoang mang từ bên trong đi ra.

Vương Hinh Tuyết nhìn thấy người đàn ông này, tâm trạng rất phức tạp, từ trước đến nay cô ta chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày cô ta sẽ chủ động đi tìm anh ta.

“Sao cô lại đến đây?”

Lý Trường Đông đứng lại, câu nói đầu tiên đã mang theo một chút lạnh nhạt, lập tức làm trong lòng Vương Hinh Tuyết lạnh như băng.

TBC

Lý Trường Đông của hiện tại và quá khứ thật sự khác nhau như hai người.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 292: Chương 292


Nếu như là Vương Hinh Tuyết của quá khứ, cô ta chắc chắn cũng sẽ bỏ đi không thèm quay đầu lại, nhưng mà hiện tại cô ta chỉ có thể giả vờ bình tĩnh nói: “Chuyện anh nói với tôi lúc trước có còn tính không?”

Lý Trường Đông biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Tôi nói cái gì chứ?”

Vương Hinh Tuyết mím chặt khóe môi, im lặng hai giây sau đó vô cùng nhục nhã trả lời: “Anh nói anh sẽ cưới tôi đó.”

Anh ta nói là vừa gặp cô ta đã yêu, chỉ cần cô ta đồng ý gật đầu, anh ta sẽ lập tức dùng kiệu tám người nâng cưới cô ta về, tuyệt đối sẽ không để cô ta phải chịu bất cứ ấm ức tủi thân gì.

“Hả? A, ha ha.”

Không ngờ Lý Trường Đông lại bật cười.

Gương mặt Vương Hinh Tuyết vốn dĩ đã tái nhợt hiện tại lại càng khó coi hơn: “Anh cười cái gì chứ?”

Không lẽ lời cô ta nói ra buồn cười lắm sao?

“Xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn cười. Chỉ là cảm thấy...” Lý Trường Đông nói đến đây cố ý tạm dừng lại, ánh mắt khi nhìn về phía Vương Hinh Tuyết lại mang theo chút đắc ý.

Trước kia đều là anh ta đi theo sau m.ô.n.g cô ta, hiện tại thì mọi chuyện đã trái ngược hoàn toàn.

Vương Hinh Tuyết siết chặt nắm tay: “Cảm thấy cái gì?”

Lý Trường Đông khó khăn lắm mới thu hồi ý cười lại: “Không phải trước kia cô vẫn luôn không muốn đồng ý sao? Sao bây giờ tự nhiên lại suy nghĩ thông suốt rồi?”

Vương Hinh Tuyết cảm thấy vô cùng tức n.g.ự.c khó chịu, anh ta rõ ràng là đang cố ý. Cô ta cố đè nén lửa giận muốn bùng nổ, đè thấp giọng nói.

“Tôi đã là người của anh rồi, không gả cho anh thì còn có thể gả cho ai nữa?”

Sắc mặt Lý Trường Đông hơi thay đổi, ho khan.

“Tối hôm đó là cô cam tâm tình nguyện.”

Anh ta cố ý nhấn mạnh lại lần nữa.

Vương Hinh Tuyết giận đến phát run, tối hôm đó rõ ràng cô ta đã uống say, hoàn toàn không hề hay biết gì hết.

“Cho nên rốt cuộc anh có cưới tôi không hay không?”

Cô ta theo bản năng sờ bụng của mình.

Hiện tại tháng còn nhỏ còn chưa thể nhìn ra cái gì, nhưng mà lại chờ thêm mấy tháng nữa, cho dù có muốn giấu cũng giấu không được.

Gương mặt Lý Trường Đông dần dần trở nên căng chặt, đến cả ánh mắt cũng đều trở nên lạnh nhạt.

“Con người của tôi không thích miễn cưỡng người khác, nếu trước kia cô đã chướng mắt tôi, vậy chúng ta cũng không cần tiếp tục dây dưa với nhau nữa.”

Vương Hinh Tuyết hơi nín thở, trong lòng giống như đang nhỏ máu.

Từ việc mấy ngày nay Lý Trường Đông giống như bốc hơi khỏi cõi đời này, chưa từng đến tìm cô ta lần nào thì cô ta cũng đã ý thức được gì đó. Nhưng mà hiện tại nghe Lý Trường Đông chính miệng nói ra, cô ta vẫn không thể nào chấp nhận được.

“Anh đã muốn cơ thể của tôi, lại không cưới tôi, vậy tôi làm sao làm người được nữa?”

Bởi vì cô ta quá tức giận, đến cả giọng nói cũng bắt đầu phát run.

Lý Trường Đông cười nhạo nói: “Hiện tại cô cũng đã không làm người được nữa rồi mà?”

Những lời này đối với Vương Hinh Tuyết mà nói tuyệt đối có thể coi như là k*ch th*ch cực lớn, cuối cùng Vương Hinh Tuyết cũng không thể khống chế cảm xúc được nữa, vung tay lên tát thẳng lên mặt Lý Trường Đông.

Bốp.

Tiếng vang chói tai.

Bởi vì hiện tại bọn họ đang ở cửa quân khu, cho nên hành vi nổi điên của Vương Hinh Tuyết lập tức làm chiến sĩ đứng canh gác quay sang nhìn.

Lý Trường Đông bị đánh, mặt nóng rát, giận quá hóa cười.

“Được, được lắm.”

Đầu óc Vương Hinh Tuyết trống rỗng, thậm chí còn có chút không dám tin là cô ta vừa mới đánh Lý Trường Đông xong.

TBC

Tuy rằng bọn họ đã xảy ra quan hệ, nhưng mà cô ta và Lý Trường Đông cũng chẳng quen thuộc gì nhau, hiện tại Lý Trường Đông lộ ra vẻ mặt hung dữ độc ác như thế, làm cô ta cảm thấy lạnh căm căm, gần như theo bản năng mà xin lỗi.

“Tôi, tôi không có...”

“Cô đánh cũng đã đánh rồi, chúng ta coi như là thanh toán nợ nần xong, sau này cô đừng quấn lấy tôi nữa!”

Lý Trường Đông không thèm để ý nói ra những lời này, sau đó dưới ánh mắt chằm chú đầy nước mắt của Vương Hinh Tuyết, anh ta xoay người rời đi.

Vương Hinh Tuyết cảm thấy bầu trời như muốn sụp xuống, người đàn ông này không cưới cô ta, vậy đứa bé trong bụng cô ta phải làm sao đây?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 293: Chương 293


Năm ngày sau.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ lại đến phòng ca múa Hồng Hải lần nữa, hơn nữa còn nhanh chóng gặp được chị Dung.

Chị Dung không hề vòng vo, trực tiếp lấy lời bài hát và nhạc phổ ra đưa cho hai người bọn họ.

Bọn họ vừa cầm được ca khúc mới, trong lòng vừa vui sướng lại vừa có chút hồi hộp.

Vui sướng chính là không ngờ Diệp Tử thật sự có thể sáng tác ra một ca khúc mới trong vòng năm ngày, mà hồi hộp thì lại là vì không biết ca khúc mới này có phù hợp với yêu cầu của bọn họ hay không?

Cho nên khi bọn họ nhận lấy ca khúc, chuyện đầu tiên chính là lập tức đi xem lời bài hát.

Mới vừa nhìn thấy câu đầu tiên của bài hát, hai người đều đồng thời nín thở.

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

Chị Dung không chút hoang mang nhìn bọn họ.

Tuy rằng chị ta xem không hiểu khúc phổ lắm, nhưng mà chị ta lại vô cùng tự tin vào lời bài hát này.

Huống chi người sáng tác ca khúc này chính là Diệp Tử, sao có thể không được chứ.

TBC

Vài giây sau, hô hấp của Lý Kiến Hoa bắt đầu trở nên dồn dập, ngay cả hai mắt cũng trợn to hơn rất nhiều.

Mà bàn tay đang cầm lời bài hát của Từ Minh Vũ cũng đang run nhẹ.

Lời bài hát này hoàn toàn dựa theo yêu cầu của bọn họ, không, đã hoàn toàn vượt qua yêu cầu của bọn họ rồi.

Khung cảnh đại khí hào hùng mà lời bài hát vẽ ra thậm chí làm bọn họ kích động đến mức không thể nào miêu tả thành lời.

Hơn nữa ca khúc này hoàn toàn tích cực tiến về phía trước, làm lòng người chấn động.

Cho dù bọn họ có vắt hết óc ra để suy nghĩ cũng không thể nào viết ra lời bài hát nào có thể so sánh với lời bài hát này.

Thắng!

Thậm chí trong đầu Lý Kiến Hoa đã bắt đầu hiện ra ý tưởng điên cuồng này.

Trong buổi biểu diễn liên hợp với đoàn văn công Tây Nam, cho dù thực lực của đối phương có mạnh đến mức nào thì bài hát này chắc chắn cũng sẽ không thua đối phương được.

Chắc chắn, chắc chắn sẽ không thua!!

Phản ứng của Từ Minh Vũ cũng giống hệt anh ấy, hoàn toàn không thể khống chế được cảm xúc kích động.

Trước ngày hôm nay, anh ta vẫn còn đang lo lắng Diệp Tử viết tình ca rất hay, nhưng chưa chắc có thể sáng tác ra được một ca khúc đúng với yêu cầu của bọn họ.

Nhưng mà hiện tại Diệp Tử đã dùng bài hát này hoàn toàn chinh phục bọn họ.

Hiện tại hai người bọn họ đều vô cùng sốt ruột muốn biết rốt cuộc là giai điệu như thế nào mới có thể xứng đôi với lời bài hát làm người ta choáng ngợp như thế.

“Chị Dung, chúng tôi muốn mua bài hát này.”

Lý Kiến Hoa cố gắng khống chế cảm xúc mênh m.ô.n.g trong lòng, ôm lấy lời bài hát và khúc phổ giống như đang cầm thứ bảo bối gì đó.

“Vốn dĩ là sáng tác cho hai anh mà.” Chị Dung nói một cách đương nhiên.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ liếc nhìn nhau, sau đó hồi hộp hỏi giá.

Một ca khúc như thế này, giá cả chắc chắn sẽ rất đắt.

Nhưng mà đoàn văn công lại có giá quy định cao nhất, cho nên bọn họ cũng không biết cuối cùng có thể thuận lợi mua được bài hát này hay không nữa.

Chị Dung nhìn bọn họ căng thẳng như thế, mỉm cười.

“Diệp Tử nói cô ấy đã ngưỡng mộ đoàn văn công từ lâu, cho nên mới đồng ý hợp tác, còn giá cả thì đối với cô Diệp Tử mà nói chẳng là gì cả. Dựa vào mức độ nổi tiếng hiện tại của cô ấy, tùy tiện viết một bài hát cũng sẽ kiếm được mấy trăm đồng.”

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ nghe được mấy trăm đồng thì đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Bọn họ đương nhiên từng nghe nói ca khúc do Diệp Tử sáng tác không rẻ, nhưng mà không ngờ lại đắt đến mức này.

Đoàn văn công chắc chắn không thể bỏ ra mấy trăm đồng được, phần tiền còn lại chỉ có thể do hai người bọn họ gánh vác.

Lại còn có một việc làm bọn họ đoán đúng, đó chính là Diệp Tử biết bọn họ đại biểu cho đoàn văn công.

Không đợi hai người lấy lại tinh thần, lời nói tiếp theo đó của chị Dung cũng trực tiếp làm bọn họ ngẩn người.

“Nhưng mà cô Diệp Tử nói cô ấy không để ý những thứ này, cho nên giá cả của bài hát này đương nhiên là do hai anh ra giá rồi.”

“Chị Dung, ý của chị là giá cả bao nhiêu sẽ do chúng tôi quyết định sao?” Từ Minh Vũ lại xác định lần nữa với chị Dung.

Chị Dung gật đầu vô cùng sảng khoái: “Đúng vậy, là ý này đó.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 294: Chương 294


Nếu nói không kinh ngạc và bất ngờ thì là giả, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa cũng hiểu được vì sao cô Diệp Tử mà bọn họ chưa từng gặp mặt lại sẽ nể mặt mũi của bọn họ như thế?

Có lẽ cô thật sự muốn thành lập mối quan hệ tốt đẹp với đoàn văn công?!

Nếu đối phương đã nói như thế, bọn họ đương nhiên sẽ nhận lấy.

“Chị Dung, nếu như chị tin tưởng chúng tôi, vậy chúng tôi mang lời bài hát và khúc phổ về cho lãnh đạo xem trước, tranh thủ làm lãnh đạo cung cấp một cái giá cao.”

Từ Minh Vũ đã lấy ra một trăm phần trăm thành ý.

“Không thành vấn đề, tôi đương nhiên là tin tưởng hai anh rồi.” Chị Dung vẫn cứ đồng ý rất nhanh.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ hoàn toàn không ngờ rằng mọi chuyện lại tiến triển thuận lợi như thế, cho nên khi hai người đi ra khỏi phòng ca múa, vẫn cứ cảm thấy không quá chân thật.

Lý Kiến Hoa thò tay vào túi áo cẩn thận lấy lời bài hát và khúc phổ ra, hai mắt đã tỏa sáng.

“Đội trưởng Từ, chúng ta thật sự tìm đúng người rồi!”

Đến tận lúc này anh ấy vẫn không thể nào bình ổn cảm xúc kích động của bản thân.

Từ Minh Vũ cũng gật đầu lia lịa nói: “Lần này Diệp Tử giúp chúng ta một chuyện lớn như thế, hi vọng sau này sẽ có cơ hội làm quen với cô ấy, trả lại phần ân tình này cho cô ấy.”

Anh ta thật sự đã vô cùng tò mò về Diệp Tử.

Chẳng qua từ đầu đến cuối người ta đều không chịu gặp bọn họ.

“Đi thôi,mau đi về!” Lý Kiến Hoa hưng phấn thúc giục, thật sự không muốn chờ đợi thêm một giây nào nữa.

Giờ phút này, Diệp Ninh đang ở trong phòng luyện tập đột nhiên hắt xì.

Vừa mới tập luyện xong, cô xoa mũi, đứng dậy xoay eo.

Hôm nay Vương Hinh Tuyết rõ ràng không có trạng thái, cho nên sáng sớm nay Lý Kiến Hoa đã sắp xếp cho Tôn Manh Manh làm người hát chính.

Trước kia nếu gặp phải tình huống này Vương Hinh Tuyết chắc chắn sẽ dây dưa cố tranh thủ, nhưng mà lần này cô ta lại không nói tiếng nào, toàn thân trông có vẻ vô cùng sa sút.

Người khác đều đang thả lỏng nghỉ ngơi, Vương Hinh Tuyết lại bước nhanh đi ra ngoài.

Diệp Ninh không thèm để ý thu hồi tầm mắt, vừa lúc đối diện với Sầm Lan đang ở trong đội ca hát.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt của hai người đối diện nhau, Sầm Lan trực tiếp run lên, phản ứng đầu tiên chính là nhanh chóng cúi đầu xuống.

Hiện tại ở trong mắt Sầm Lan, Diệp Ninh là một người vô cùng khủng khiếp, nếu không phải người trong nhà không cho phép cô ta rời khỏi đoàn văn công thì cô ta đã trốn đi thật xa từ lâu rồi.

Diệp Ninh nhìn Sầm Lan đã sợ đến bể mật, thầm cười mỉa.

“Thư Vân, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”

Cô hoàn hồn lại, cố ý gọi riêng Trịnh Thư Vân đến một chỗ ngoặt không người ở bên ngoài phòng luyện tập.

Đây là lần đầu tiên Trịnh Thư Vân thấy cô nghiêm túc trịnh trọng như thế, không khỏi căng thẳng.

“Làm sao thế?”

“Cô có biết Cố Phong đi chấp hành nhiệm vụ gì không?” Diệp Ninh trực tiếp hỏi.

Trịnh Thư Vân đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó dở khóc dở cười.

“Sao tôi biết được chứ.”

“Cha của cô không có tiết lộ gì sao?” Trong lòng Diệp Ninh vẫn không quá yên ổn.

Trịnh Thư Vân đã nhận ra cô không đúng lắm, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn.

“Cha tôi chưa bao giờ nói mấy chuyện này ở nhà, xảy ra chuyện gì sao?”

Nếu không thì cô chắc chắn sẽ không cố ý đi hỏi thăm cô ấy như thế.

Diệp Ninh có chút thất vọng: “Cố Phong đi chấp hành nhiệm vụ rồi.”

“Vậy chẳng phải rất bình thường sao?”

“Đúng vậy, nhưng mà trước khi anh ấy chuẩn bị đi đã nói với tôi mấy câu rất kỳ lạ.”

Chẳng hạn như chăm sóc người nhà giúp anh.

Đây cũng là điểm khiến Diệp Ninh cảm thấy bất an nhất.

TBC

Trịnh Thư Vân lập tức hỏi: “Mấy câu kỳ lạ gì thế?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 295: Chương 295


Ánh mắt Diệp Ninh hơi d.a.o động, im lặng vài giây sau đó lắc đầu.

“Có lẽ là tôi quá nhạy cảm thôi.”

“Cô chỉ là quá lo lắng cho liên trưởng Cố thôi, nhưng mà tôi cũng có thể thông cảm. Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi cha tôi muốn đi ra ngoài, mẹ tôi cũng như thế này, lo đủ thứ chuyện, có đôi khi còn ngủ không ngon.” Nhắc đến mấy chuyện xưa này, trong giọng nói của Trịnh Thư Vân đều không nhịn được càng thêm nặng nề.

TBC

Cũng chính là bởi vì cô ấy nhìn thấy mẹ ngày ngày đêm đêm quan tâm, lo lắng cho cha, cho nên cô ấy mới bài xích hôn nhân như thế.

Người chồng tương lai mà cô ấy muốn tìm không đặt nặng về những phương diện khác, quan trọng nhất chính là phải bình an ở bên cạnh cô ấy.

Diệp Ninh cũng chỉ có thể tự an ủi bản thân, có lẽ là như thế.

Trịnh Thư Vân vỗ vai cô: “Cô như thế là không được, đừng có nghĩ đến mấy chuyện không vui mãi thế, cố gắng dời lực chú ý về những chuyện khác đi.”

“Được, cảm ơn cô.” Diệp Ninh thu hồi suy nghĩ, Cố Phong đã đi năm ngày rồi, đúng là cô cũng không nên suy nghĩ lung tung nữa.

Trịnh Thư Vân cười nói: “Cái này thì có gì mà phải cảm ơn chứ, nhưng mà cô vẫn rất quan tâm đến liên trưởng Cố đó nha.”

Trước đó cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy Diệp Ninh chủ động nhắc đến Cố Phong.

Diệp Ninh biết cô ấy đã hiểu lầm, nhưng cũng không có ý định giải thích.

Lúc này bóng dáng của Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

Vẻ mặt hai người vô cùng sốt ruột, nhìn thấy Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân thì lập tức chạy nhanh đến.

“Đội trưởng Từ, đội trưởng Lý, hai anh làm sao thế?” Trịnh Thư Vân chủ động chào hỏi.

Sáng nay hai đội trưởng phân công chuyện luyện tập xong thì lập tức rời đi.

Hiện tại thấy vẻ mặt của hai người vừa hưng phấn lại kích động nhưng còn cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn rất kỳ cục.

“Gọi mọi người tập hợp ngay!” Giọng nói của Lý Kiến Hoa vô cùng to rõ.

Trịnh Thư Vân ngẩn ra một giây, lúc nãy bọn họ vừa mới tập luyện xong, huống chi sắp sửa đến giờ nghỉ trưa ăn cơm rồi.

Cô ấy nhìn về phía Từ Minh Vũ hỏi thăm.

Từ Minh Vũ cười nói: “Đi thông báo cho mọi người đi, đã có ca khúc mới rồi.”

Trịnh Thư Vân hơi nín thở, sau khi phản ứng lại cũng không giữ được bình tĩnh nữa.

“Ca khúc mới của Diệp Tử?”

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đồng loạt gật đầu.

Trịnh Thư Vân lập tức hưng phấn: “Được, tôi lập tức kêu mọi người tập hợp ngay!”

Ca khúc mới mà bọn họ luôn ngóng trông cuối cùng cũng có rồi, hơn nữa còn là do Diệp Tử sáng tác, chuyện này sao có thể không làm người ta kích động, không làm người ta chờ mong được chứ!

Diệp Ninh nhìn Trịnh Thư Vân chạy như bay, sợ cô ấy bất cẩn té ngã.

“Diệp Ninh, tôi dám cam đoan chờ mấy cô nhìn thấy bài hát mới này rồi, chắc chắn sẽ bị chấn động!”

Trên mặt Từ Minh Vũ cũng mang theo cảm xúc phấn khởi khó có thể che giấu được.

“Bài hát kia thật sự tốt đến thế sao?” Diệp Ninh vẫn cứ giữ bình tĩnh, nhưng mà trong lòng đã cười muốn ngất đi luôn rồi.

Cô đương nhiên biết rõ hơn ai hết bài hát kia hay đến cỡ nào.

Từ Minh Vũ gật đầu như giã gạo nói: “Tuyệt đối tốt đến mức cô không thể nào tưởng tượng nổi! Hiện tại tôi và đội trưởng Lý lập tức đi chỉnh lý lại khúc phổ, chờ lát nữa bắt đầu luyện tập ngay!”

Diệp Ninh cũng cười, một lời hai nghĩa nói: “Chỉ cần hai anh cảm thấy hài lòng là tốt rồi.”

Mười phút sau, không chỉ có các thành viên của đội ca hát và đội nhạc khí tập hợp đầy đủ, mà đến cả Lâm Thanh và các vị lãnh đạo khác trong đoàn cũng đều đã có mặt.

Chuyện này liên quan đến buổi biểu diễn liên hợp một tháng sau, trong đoàn cực kỳ coi trọng.

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa đi ra bên ngoài tìm được một ca khúc mới để biểu diễn, trong buổi biểu diễn lần này mọi người có thể ngăn cản cơn sóng dữ hay không, tất cả đều trông cậy vào bài hát mới này.

Trên sân khấu, Từ Minh Vũ đang nhanh chóng giải thích khúc phổ với mỗi một thành viên.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên diễn tấu, cho dù có một ít sai lầm thì cũng có thể hiểu được, nhưng mà nhất định phải cố gắng diễn tấu cho hoàn chỉnh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 296: Chương 296


Diệp Ninh nhìn những gương mặt vừa hồi hộp lại chờ mong ở xung quanh, cố gắng khống chế ý cười trên khóe miệng.

Cô đã làm hết những chuyện có thể làm, chuyện còn lại phải trông cậy vào sự cố gắng của bọn họ.

Bên phía Lý Kiến Hoa cũng có tình huống tương tự, mỗi một thành viên trong đội ca hát cũng đều đang nhanh chóng làm quen với nội dung lời bài hát.

Nhưng mà ngoại trừ những chuyện này ra, việc lựa chọn người hát chính cho bài hát này cũng làm Lý Kiến Hoa khó xử.

Bởi vì là bài hát mới, anh ấy cũng không thể xác định rốt cuộc thì giọng của Vương Hinh Tuyết hay là của Tôn Manh Manh sẽ càng thích hợp với ca khúc này hơn.

Nếu vì muốn ổn định thì đương nhiên là nên để Vương Hinh Tuyết đi hát chính, nhưng mà mấy ngày hôm nay trạng thái của Vương Hinh Tuyết đều không được tốt cho lắm.

“Đội trưởng, tôi thật sự có thể làm được!”

Vương Hinh Tuyết biết rõ tầm quan trọng của việc hát chính bài hát này, lập tức lên tinh thần, chủ động giành lấy cơ hội.

Nhưng mà cô ta vừa mới nói xong, Tôn Manh Manh cũng lập tức tỏ thái độ nói: “Đội trưởng, tôi cũng muốn thử.”

Cô ấy vừa mở miệng, lập tức hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người trên sân khấu.

Vương Hinh Tuyết nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Tôn Manh Manh, rất muốn nhào lên may miệng của cô ấy lại.

“Tôn Manh Manh, tôi có thể hiểu tâm trạng của cô, nhưng mà cô là người mới, cho dù cô có thực lực thì vẫn còn thiếu kinh nghiệm biểu diễn trên sân khấu.”

“Chị Hinh Tuyết, cô cũng là từ người mới tiến bộ như bây giờ, cũng chính vì tôi là người mới cho nên mới càng cần phải rèn luyện nhiều hơn.” Tôn Manh Manh mỉm cười nói, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên quyết.

TBC

Đây là lần đầu tiên Tôn Manh Manh trực tiếp đối đầu với Vương Hinh Tuyết trên sân khấu, bình thường đại đa số thời gian cô ấy đều ở trong trạng thái gặp sao yên vậy.

Lý Kiến Hoa không ngờ hai người bọn họ sẽ tranh giành nhau vào lúc này, có hơi đau đầu.

Hiện tại các lãnh đạo trong đoàn đều đang ngồi ở bên dưới, chuyện quan trọng nhất chính là có thể thuần thực biểu đạt được lời bài hát.

Cho dù thế nào thì anh ấy cũng cần phải chọn một trong số hai người.

Ánh mắt đảo tới đảo lui giữa hai người, cuối cùng vẫn dừng lại trên người Vương Hinh Tuyết.

“Vương Hinh Tuyết hát chính.”

Thật ra Vương Hinh Tuyết càng cần cơ hội lần này hơn Tôn Manh Manh rất nhiều.

Vương Hinh Tuyết thở phào nhẹ nhõm, vô cùng biết ơn Lý Kiến Hoa, đồng thời còn quăng cho Tôn Manh Manh một ánh mắt khiêu khích.

Tôn Manh Manh cũng không buồn bực, ngược lại thẳng lưng tiếp tục nói với Lý Kiến Hoa: “Đội trưởng, tôi đã nhớ hết toàn bộ lời bài hát rồi!”

Một câu nói vô cùng đơn giản lại làm cô ấy trở thành tâm điểm của sự chú ý lần nữa.

“Nhanh vậy sao?”

Lý Kiến Hoa kinh ngạc, đây cũng là suy nghĩ trong lòng mọi người.

Mặt Vương Hinh Tuyết lập tức xuất hiện vết nứt, thất thanh phản bác nói: “Không thể nào có chuyện đó được!”

Giây tiếp theo, Tôn Manh Manh đã không chút hoang mang đọc thuộc lòng toàn bộ lời bài hát.

Lần này đến cả Diệp Ninh cũng phải lau mắt mà nhìn cô ấy.

Từ khi bọn họ nhận được lời bài hát đến bây giờ cũng chỉ mới khoảng năm sáu phút mà thôi, vậy mà Tôn Manh Manh đã nhớ hết toàn bộ, đây cũng không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

Cô gái này cũng đang giấu nghề đây mà.

Tất cả mọi người trong đội ca hát đều bội phục nhìn Tôn Manh Manh, sắc mặt của Vương Hinh Tuyết đã trở nên cực kỳ khó coi.

Cho dù Lý Kiến Hoa có lòng muốn giúp đỡ Vương Hinh Tuyết thì cũng không được, anh ấy thầm thở dài, sau đó lại nhìn về phía Tôn Manh Manh.

“Vậy để Tôn Manh Manh hát chính trước đi.”

“Vâng, đội trưởng.”

Giọng nói của Tôn Manh Manh tràn ngập tự tin, lập tức đi đến vị trí chính giữa sân khấu.

Vị trí kia chỉ thuộc về người hát chính.

Vương Hinh Tuyết siết chặt nắm tay, ngón tay đã c*m v** lòng bàn tay, hận ý của cô ta đối với Tôn Manh Manh cũng lên đến đỉnh điểm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 297: Chương 297


Lâm Thanh rất có kiên nhẫn chờ đợi.

Nhưng mà Hà Khôn và Viên Học Trí ngồi bên cạnh chị ấy lại đang khe khẽ nói nhỏ với nhau.

“Nghe nói bài hát này là do hai người Lý Kiến Hoa mua lại từ trong tay một ca nữ.”

“Tôi cũng nghe nói thế, ca nữ này rất nổi tiếng. Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ cũng đã hết cách rồi, không ngờ lại đến nông nỗi phải đi tìm loại người kia để mua ca khúc.”

“Dù sao tôi cũng không tin một ca nữ có thể sáng tác ra được ca khúc gì hay ho.”

Hai người vừa lắc đầu vừa quan sát Lâm Thanh.

Bọn họ đều cảm thấy chuyện mua ca khúc của Diệp Tử tuyệt đối là không ổn, nhưng hình như Lâm Thanh lại không phản đối. Cho nên bọn họ mới cố ý nói như thế, chủ yếu là muốn để Lâm Thanh biết rõ thái độ của bọn họ.

Nhưng mà Lâm Thanh vẫn không hề có phản ứng gì.

Hai người lại nhìn về phía Trương Quốc Trụ cũng đang ngồi ở bên cạnh.

“Đạo diễn Trương, chuyện này anh cảm thấy thế nào?”

Trương Quốc Trụ làm đạo diễn, mấy ngày nay cũng sứt đầu mẻ trán, bộ phận diễn kịch của bọn họ cũng đang cố gắng luyện tập tiết mục mới, nhưng mà mỗi một lần sáng tác ra kịch bản mới đều không làm bọn họ quá hài lòng, làm gì còn có tâm trạng đi quan tâm những bộ phận khác chứ.

TBC

“Chờ lát nữa đi, ca khúc hay đương nhiên là tốt nhất, nếu không hay thì không cần là được rồi.”

Anh ta vẫn khá có thể thông cảm cho Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ, dưới tình huống thực lực cách xa với đoàn văn công Tây Nam như thế, biện pháp duy nhất để tăng lên thực lực trong thời gian ngắn chính là sáng tác ra một ca khúc mới thật hay.

Mà tổ diễn kịch của bọn họ lại khác, kỹ thuật diễn của diễn viên là một phương diện, quan trọng nhất cũng là kịch bản.

Lần này tổ diễn kịch cũng cần đưa một tiết mục cùng nhau tham dự hội diễn, đã bảy tám ngày qua anh ta không ngủ ngon rồi.

Hà Khôn mới nói chuyện cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Nhưng mà anh ta và Viên Học Trí lại vô cùng khẳng định rằng ca khúc mới sắp sửa luyện tập này chắc chắn sẽ không làm bọn họ hài lòng.

“Đội trưởng Lý, bên anh thế nào rồi?”

Từ Minh Vũ xác nhận với Lý Kiến Hoa.

“Được rồi.”

“Bên tôi cũng được rồi.”

Từ Minh Vũ nói xong thở hắt ra, thật ra bọn họ là đội trưởng, còn căng thẳng hồi hộp hơn các đội viên rất nhiều.

“Bắt đầu đi thôi.”

Lý Kiến Hoa ra lệnh, anh ấy và Từ Minh Vũ cùng nhau đi xuống sân khấu.

Bầu không khí trong đại sảnh lập tức trở nên vô cùng căng thẳng.

Hà Khôn và Viên Học Trí đều đang chờ xem trò hề của đội ca hát và dàn nhạc.

Nhưng mà khi âm nhạc vừa mới vang lên, biểu tình của hai người gần như đều đồng loạt cứng lại.

Bắt đầu từ nốt nhạc đầu tiên cũng đã làm trái tim của mọi người như bị bóp chặt, gần như chỉ mới là một khúc nhạc dạo cũng đã đủ làm mọi người bất ngờ.

Tiếng hát của Tôn Manh Manh vang lên.

Giọng hát của cô ấy rất trong trẻo, bởi vì lời bài hát, cô ấy thậm chí còn cố ý làm giọng của mình trở nên dày hơn, dưới sự dẫn dắt của cô ấy, khí thế của cả bài hát cũng hoàn toàn được bùng nổ.

Lâm Thanh ngồi ở vị trí chính giữa nhất thính phòng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, sau đó khóe miệng bắt đầu nhịn không được cong lên.

Hà Khôn và Viên Học Trí một giây trước còn đang thề thốt khẳng định, hiện tại lại đều ngơ ngẩn.

Cảm xúc của bọn họ bởi vì ca khúc lên xuống phập phồng mà nhiệt huyết sôi trào theo.

Sao lại có thể có một ca khúc làm lòng người phấn chấn như thế này chứ?

Hà Khôn há to miệng, đột nhiên vô cùng hối hận vì lúc trước đã nói ra những lời lúc nãy.

Lần này không ngờ thật sự đã làm đội ca hát và ban nhạc đào được một báu vật, nếu bọn họ trình diễn bài hát này trong buổi biểu diễn liên hợp, chắc chắn có thể thu hẹp lại khoảng cách chênh lệch thực lực với đối phương.

Người kích động nhất vẫn là Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ, bọn họ đã sớm biết ca khúc này sẽ thành công đến mức nào, nhưng mà khi nó thật sự được biểu diễn, bọn họ vẫn cứ bị bất ngờ.

Chỉ có bọn họ biết, Diệp Tử chỉ tốn năm ngày để sáng tác ra một ca khúc như thế.

Năm ngày đó!

Rốt cuộc Diệp Tử là một người tài giỏi có học thức đến thế nào mới có thể có được thực lực mạnh đến thế chứ?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 298: Chương 298


Diệp Ninh ở trên sân khấu đàn dương cầm, cô đương nhiên đã quá quen thuộc với bài hát này, cho nên vừa đàn tấu vừa để ý đến phản ứng của mọi người.

Nhất là mấy người Lâm Thanh ngồi ở thính phòng.

Khi nhìn thấy Lâm Thanh lộ ra sắc mặt hài lòng, trong lòng Diệp Ninh cũng rất vui vẻ.

Bài hát kết thúc, cảm xúc của mọi người vẫn cứ đắm chìm bên trong ca khúc này.

Thành viên trong đội ca hát và dàn nhạc là người biểu diễn, lại càng chấn động hơn nữa.

Bốp.

Bốp bốp.

Mãi đến khi tiếng vỗ tay của một người vang lên.

Lâm Thanh đứng lên vỗ tay, đây đã là lời khen ngợi lớn nhất cho ca khúc này.

Trương Quốc Trụ cũng theo sát phía sau, ngay cả Hà Khôn và Viên Học Trí cũng đều đứng dậy.

Bọn họ buộc phải thừa nhận ra, cho dù bài hát này là do một ca nữ trong phòng ca múa sáng tác thì cũng đủ để bọn họ chọn dùng rồi.

“Tốt lắm!” Lâm Thanh đầu tiên là lên tiếng khen ngợi, sau đó tiếp tục nói: “Tôi đồng ý cho ca khúc này được biểu diễn trong buổi biểu diễn liên hợp cuối năm nay, khoảng thời gian tiếp theo, mọi người cần phải vất vả luyện tập thêm rồi.”

Quyết định của Lâm Thanh làm cho tất cả mọi người trên sân khấu đều vô cùng phấn chấn.

“Đội trưởng Lý, đội trưởng Từ, hai anh đi theo tôi.”

Lý Kiến Hoa lập tức nói với mấy người đang kích động ở trên sân khấu: “Mọi người đi ăn cơm trước đi, chiều nay lại tiếp tục luyện tập.”

Anh ấy nói xong rồi mới đi theo Từ Minh Vũ, đuổi kịp bước chân của Lâm Thanh.

Bầu không khí lập tức thả lỏng lại, vô số tiếng kêu gọi vang lên.

“Trong buổi biểu diễn liên hợp với đoàn văn công Tây Nam lần này, chắc chúng ta sẽ không thua đâu nhỉ?”

Bởi vì một bài hát, mọi người dường như cũng có thêm tự tin.

Bầu không khí áp lực kéo dài rất nhiều ngày, hôm nay cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.

Diệp Ninh ngược lại đã hoàn toàn bình tĩnh, bởi vì cô biết rất rõ ở trước mặt thực lực chênh lệch cực lớn, thứ bọn họ nghĩ không phải là làm thế nào để chiến thắng, mà là thua làm sao cho có mặt mũi.

Vương Hinh Tuyết đứng giữa mấy thành viên trong đội ca hát đang có cảm xúc trào dâng, mặt mày lộ ra vẻ dữ tợn.

Cô ta đương nhiên biết bài hát này quan trọng đến cỡ nào, nhưng cơ hội này lại cứ bị cướp đi ngay trước mặt cô ta.

TBC

Không cam lòng!

Cô ta thật sự không cam lòng!

Ba người Lâm Thanh, Từ Minh Vũ, Lý Kiến Hoa đi vào văn phòng của đoàn trưởng.

“Bài hát này rất tốt, các anh đã nói giá cả chưa?”

Lâm Thanh đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

“Bên phía Diệp Tử nói giá cả sẽ do chúng ta đưa ra.”

Câu trả lời của Từ Minh Vũ làm Lâm Thanh rất kinh ngạc.

Nhưng mà chị ấy lại nhanh chóng hiểu ra gì đó.

“Xem ra người ta muốn bán cho chúng ta ân tình này.”

Hơn nữa bọn họ còn không thể nào từ chối ân tình này được.

Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa không đoán ra được chị ấy đang nghĩ gì, không dám tùy tiện phát biểu ý kiến.

Nhưng mà Lâm Thanh lại nhanh chóng lộ ra vẻ mặt hiền hòa nói: “Nếu đã như thế, vậy cứ dựa theo giá cả cao nhất trong đoàn cho cô ấy đi.”

Hai người không hề ngạc nhiên chút nào, bởi vì bài hát này xứng đáng.

Ra khỏi văn phòng, Từ Minh Vũ cầm biên lai được Lâm Thanh phê duyệt, trực tiếp đi đến phòng tài vụ.

Nhưng mà trên đường đi đến đó, anh ta lại gặp được Trương Quốc Trụ từ trong phòng biểu diễn đi ra.

“Đội trưởng Từ, chúc mừng anh, cuối cùng anh cũng tìm được cách giải quyết vấn đề rồi.”

Trương Quốc Trụ thật lòng mừng thay cho bọn họ, đồng thời cũng rất hâm mộ.

Từ Minh Vũ không khống chế được nụ cười trên mặt: “Chuyện khó khăn nhất cuối cùng cũng đã giải quyết, bên tổ diễn kịch của anh đã chuẩn bị thế nào rồi?”

Trương Quốc Trụ thở dài nói: “Đã sáng tác được vài kịch bản rồi, nhưng đều có cảm giác không hoàn mỹ cho lắm.”

Từ Minh Vũ cũng rất hiểu cảm giác hiện tại của anh ta, tình hình bên đội diễn kịch còn nghiêm túc hơn bọn họ rất nhiều, kịch bản cũng phải tự viết.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 299: Chương 299


Từ Minh Vũ trò chuyện vài câu với Trương Quốc Trụ xong, sau đó lập tức tách ra.

Chờ đến khi anh ra khỏi phòng kế toán, trên tay đã cầm thêm một phong thư dày cộm.

“Đội trưởng Từ, chúng tôi chuẩn bị đến nhà ăn ăn cơm, anh đi chung không?”

Trịnh Thư Vân và Diệp Ninh đi đến, gặp được anh ta thì chủ động mời.

Hiện tại người của đội ca hát và đội nhạc khí đều vô cùng vui vẻ, thật sự là khác một trời một vực mới mấy ngày trước.

“Thôi, tôi còn phải đi ra ngoài nữa.”

“Có chuyện gì còn quan trọng hơn chuyện ăn cơm chứ?” Trịnh Thư Vân nhịn không được trêu chọc.

Từ Minh Vũ cười nói: “Chúng ta lấy ca khúc của người ta về, nhưng mà còn chưa có trả tiền cho người ta đâu.”

Diệp Ninh nghe anh ta nói như thế, lập tức để ý đến phong thư mà anh ta đang cầm trong tay, cũng đoán được anh ta muốn đi làm việc gì.

Lần này không đợi Trịnh Thư Vân mở miệng, cô đã lên tiếng trước.

TBC

“Cũng không cần phải sốt ruột đến thế.”

Từ Minh Vũ vẫn cứ kiên quyết: “Lần này đoàn văn công thật sự thiếu Diệp Tử một ân tình rất lớn, lúc nãy tôi vừa mới gặp được đạo diễn Trương, bên phía tổ diễn kịch của bọn họ mãi vẫn chưa xác định được kịch bản, nếu không phải nhờ có Diệp Tử, hiện tại chúng ta cũng sẽ giống như thế. Người ta sáng tác cho cô một ca khúc tốt như thế, đương nhiên phải nhanh chóng trả tiền cho người ta.”

Diệp Ninh nhìn thấy anh ta hưng phấn như thế, cũng không khuyên nhủ nữa.

“Diệp Tử cũng rất sảng khoái, không ngờ còn có thể đưa ca khúc trước sau đó trả tiền sau nữa.” Trịnh Thư Vân nhìn theo bóng dáng Từ Minh Vũ rời đi, cảm thán nói: “Nhưng mà không ngờ đến cả đạo diễn Trương cũng bị khó xử.”

Diệp Ninh không quá quen thuộc với Trương Quốc Trụ, nhưng mà cô từng cùng Trịnh Thư Vân đến tổ diễn kịch vài lần, bầu không khí ở bên kia cũng rất tốt.

Trịnh Thư Vân nhìn thấy Diệp Ninh không có phản ứng gì, tiếp tục nói: “Cô không biết đâu, đạo diễn Trương chính là người có bằng cấp cao cấp nhất trong đoàn văn công của chúng ta, kinh nghiệm làm việc chỉ đứng sau đoàn trưởng. Hơn nữa đạo diễn Trương đến tổ diễn kịch của đoàn văn công chúng ta cũng coi như là nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, dựa theo kinh nghiệm của anh ấy thì hoàn toàn có thể đến nơi càng tốt hơn.”

Diệp Ninh rất hiếm khi nghe Trịnh Thư Vân khen người khác như thế, xem ra trước kia cô thật sự là đã đánh giá thấp vị đạo diễn Trương này.

Chiều tối, Diệp Ninh đúng giờ đi vào phòng ca múa Hồng Hải.

Quả nhiên chị Dung lập tức đưa tiền mà buổi trưa Từ Minh Vũ mới đưa đến, bỏ vào trong tay cô.

Diệp Ninh tiện tay đặt tiền trong ngăn kéo của bàn trang điểm, sau đó nhìn về phía chị Dung.

“Chị Dung, còn có chuyện gì sao?”

Hôm nay chị Dung trông rất khác với bình thường, mặt mày căng thẳng, lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Chị Dung muốn nói lại thôi.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Diệp Ninh, chị ta cẩn thận đóng cửa phòng trang điểm lại, sau đó hạ giọng nói: “Mấy ngày nay chỉ sợ bầu không khí trong phòng ca múa sẽ không tốt lắm, cô cũng để ý nhiều một chút, nhất định đừng trêu chọc ông chủ.”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Nếu không phải chuyện này rất nghiêm trọng thì chị Dung sẽ không trịnh trọng nhắc nhở cô như thế.

Chị Dung suy nghĩ một chút, cảm thấy nói cho Diệp Ninh nghe cũng không có gì, lúc này mới bổ sung thêm: “Là cô Đường gây sự muốn rời khỏi ông chủ.”

Diệp Ninh hơi sửng sốt, rõ ràng là không ngờ sẽ là chuyện này.

Nhưng mà dựa vào mối quan hệ giữa Mục Văn Hạo và Đường Uyển Như mà nói, có lẽ Đường Uyển Như chỉ là tùy ý cáu kỉnh kiếm chuyện, tuyệt đối sẽ không rời khỏi Mục Văn Hạo.

“Tình hình lần này hơi khác.” Hình như chị Dung đã nhận ra suy nghĩ của cô, đành phải nói kỹ càng hơn: “Cô có biết phòng ca múa Lam Phong không?”

Diệp Ninh gật đầu.

Từ sau khi cô đến Hồng Hải ca hát, cũng đã có một ít hiểu biết về mấy cái phòng ca múa này.

Phòng ca múa Lam Phong là phòng ca múa lớn nhất trong thành phố kế bên, quy mô còn có chút lớn hơn Hồng Hải.

“Tuy rằng chúng ta và Lam Phong không ở trong cùng một thành phố, nhưng mà hai bên vẫn luôn âm thầm hoặc công khai so kè chuyện làm ăn với nhau. Cũng không biết rốt cuộc cô Đường làm cách nào mà lại có thể nói chuyện được với bên Lam Phong, không chỉ liên tục cướp đi mấy vụ làm ăn của ông chủ, ngày hôm qua lại còn trực tiếp trở mặt với ông chủ, nói là muốn rời khỏi Hồng Hải, đi qua Lam Phong.”
 
Back
Top Bottom