Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 240: Chương 240


Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân và Diệp Đống đều đang chờ đợi câu trả lời của Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhìn Diệp Đống cười cười: “Vợ đương nhiên là phải cưới, nhưng không phải cưới Lưu Tĩnh Tĩnh, mà là Khổng Giai.”

Vẻ hưng phấn trên mặt Diệp Đống lập tức cứng đờ.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân quay sang liếc nhìn nhau, lúc nãy Diệp Ninh cũng đã nói là cô muốn Khổng Giai.

Bọn họ chắc chắn không thể thuyết phục được Diệp Đống, cho nên chỉ có thể nghe xem Diệp Ninh thuyết phục nhóc con này như thế nào.

“Không được! Em sẽ không bao giờ cưới con cọp cái kia!” Diệp Đống phản ứng lại, cảm xúc vô cùng kích động, gân cổ lên dùng hết sức lực toàn thân để từ chối.

“Chi, chị nghĩ như thế nào thế? Con nhỏ Khổng Giai kia chẳng có chút nào giống con gái, với lại chị không thấy hôm nay cô ta coi thường em như thế nào sao? Cho dù em độc thân cả đời thì cũng sẽ không cưới cô ta!”

Diệp Đống nghiến răng nghiến lợi nói, chê Khổng Giai thậm tệ.

Diệp Ninh cũng không sốt ruột, chờ cậu phát tiết ra hết toàn bộ bất mãn.

“Em cảm thấy Khổng Giai không giống con gái, thích người dịu dàng xinh đẹp như Lưu Tĩnh Tĩnh đúng không?”

“Đương nhiên rồi! Chỉ cần không phải người mù với người ngu thì đều sẽ cho Lưu Tĩnh Tĩnh.” Diệp Đống cảm thấy đầu óc của Diệp Ninh chắc chắn là không được tỉnh táo, nếu không sao lại có thể ưng Khổng Giai được chứ?

“Được. Vậy ngoại trừ xinh đẹp ra, những điều kiện khác thì sao? Em có nghĩ đến chứ?” Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nhìn cậu.

Diệp Đống nhíu chặt mày: “Chị, có phải là bởi vì chuyện gia đình Lưu Tĩnh Tĩnh đòi tiền lễ hỏi quá cao không?”

Thật sự không thể trách cậu suy nghĩ như thế, bởi vì ngoại trừ nguyên nhân này ra, cậu thật sự không nghĩ ra được lý do nào khác.

Nếu như bị những người khác hiểu lầm như thế, nói không chừng Diệp Ninh sẽ tức giận, nhưng mà bị Diệp Đống hiểu lầm thì cô ngược lại cảm thấy rất bình thường, bởi vì chỉ số thông minh của thằng nhóc này thật sự cũng chỉ có một chút xíu như thế.

“Số tiền mấy ngày này chị cho em xài, có ngày nào mà không nhiều hơn tiền lễ hỏi không?”

Chỉ một câu hỏi lập tức làm Diệp Đống á khẩu không trả lời được, cùng lúc đó cảm xúc kích động cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, bắt đầu suy nghĩ.

“Vậy thì vì sao chứ?”

Diệp Ninh thả chậm tốc độ nói: “Điều kiện gia đình của Lưu Tĩnh Tĩnh rất kém, cô ta còn có thêm ba đứa em trai, hơn nữa cả ba đứa em trai đều chưa lập gia đình, em có từng nghĩ đến gánh nặng này hay không? Hiện tại nhà cô ta đã ra giá trên trời muốn tiền lễ hỏi gấp hai, chờ sau này khi hai đứa thật sự kết hôn rồi, cô ta có thể bỏ mặc chuyện nhà mẹ ruột sao?”

Tuy rằng rất hiện thực, nhưng đây là là chuyện khách quan thực tế.

Diệp Đống cãi lại: “Chuyện này còn chưa xảy ra, lỡ như sau này sẽ không như thế thì sao?”

“Hiện tại cô ta đến đây cũng chỉ vì tiền của nhà chúng ta, nếu một ngày nào đó trong nhà không có tiền, em cảm thấy cô ta có thể cùng em gánh vác, chống đỡ gia đình này sao?” Diệp Ninh hỏi lại cậu, đồng thời còn bày tỏ thái độ chắc chắn về chuyện này.

“Nhưng mà em thích cô ấy, sau này em có thể kiếm tiền cho cô ấy xài.” Diệp Đống lẩm bẩm nói thầm.

TBC

“Nếu em thật sự có thể làm được, chị dùng kiệu tám người nâng cưới Lưu Tĩnh Tĩnh về cho em. Nhưng nếu em không làm được thì sao?” Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào mặt cậu, sau đó bắt đầu nói nặng: “Lần này chị giúp em giải quyết chuyện hai anh em Lý Bưu tống tiền, cũng có thể giúp em cưới vợ, đó là bởi vì chúng ta là cùng một mẹ đẻ ra, em là em trai ruột của chị. Nhưng em đừng cảm thấy mấy chuyện này là đương nhiên, chị cũng sẽ không mãi mãi giúp đỡ em không ngừng.”

“Chị có thể phụng dưỡng cha mẹ, nhưng sẽ không phụng dưỡng em trai. Sau này cho dù chị có gia tài bạc triệu thì cũng không liên quan gì đến em hết. Nếu em chỉ nghĩ muốn dựa dẫm vào chị, cảm thấy sẽ không có chuyện mà chị nói xảy ra, vậy chị khuyên em nên bỏ cái suy nghĩ này đi sớm thì tốt hơn.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 241: Chương 241


Diệp Ninh biết rất rõ lần này sau khi cô về nhà đã mang đến những ảnh hưởng gì cho Diệp Đống.

Cô lựa chọn chăm sóc người nhà, đây là bổn phận của cô, nhưng cô không phải là một người chuyên giúp đỡ em trai, sau này cuộc sống của Diệp Đống sẽ như thế nào, cô cũng không nhúng tay vào.

Cho nên hiện tại cô cũng mượn cơ hội này để nói cho rõ ràng, cũng là vì chặt đứt toàn bộ những ý tưởng không làm mà hưởng, làm lý sinh trùng của Diệp Đống.

Diệp Đống thật sự không ngờ đến, thậm chí có một giây nào đó, cậu còn cảm thấy Diệp Ninh rất vô tình.

Bọn họ chính là chị em ruột, hiện tại cô lại có thể kiếm được nhiều tiền như thế, cho gia đình một ít thì lại làm sao chứ?

“Chị biết trong lòng em đang nghĩ cái gì, nhưng em phải hiểu rằng chị là chị, mà em là em, chị chỉ có thể làm cho em bao nhiêu đây chuyện mà thôi.” Diệp Ninh tiếp tục khẳng định lại lần nữa.

Diệp Đống siết chặt nắm tay, rõ ràng có rất nhiều khó chịu, nhưng mà lời đến bên miệng lại không nói nên lời dù chỉ một câu.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng không ngờ rằng Diệp Ninh sẽ có thái độ như thế này, nhưng mà so với Diệp Đống, bọn họ là cha mẹ, có thể thông cảm và hiểu được nhiều hơn.

Dù sao thì con gái cũng có cuộc sống của riêng mình, nếu cứ giúp đỡ cho nhà mẹ để mãi, bên phía nhà chồng biết được chắc chắn sẽ có ý kiến.

“Chị vì buộc em phải cưới Khổng Giai, cho nên mới cố ý uy h.i.ế.p em!” Cuối cùng Diệp Đống cũng rặn ra được một câu nói không nói đạo lý.

“Tiểu Đống, chị của con chỉ là muốn tốt cho con mà thôi.” Diệp Quốc Sinh không thể không mở miệng, ông không muốn nhìn hai chị em bọn họ bởi vì chuyện này mà xảy ra ngăn cách.

“Muốn tốt cho con lại không muốn cho con cưới cô gái con thích. Lúc trước chị ấy muốn gả cho Cố Phong, đòi c.h.ế.t đòi sống, sao đến lượt con thì lại không được chứ?” Diệp Đống cảm thấy vô cùng tủi thân.

Trong lòng Diệp Quốc Sinh căng thẳng, cảm thấy chuyện ông lo lắng nhất cũng đã xảy ra.

“Tiểu Ninh...”

“Cha, cha đừng lo.” Diệp Ninh vẫn cứ bình tĩnh như cũ, sau đó lại nhìn về phía Diệp Đống đang bực bội và bất mãn nói: “Biểu hiện hiện tại của em cũng coi như là một câu trả lời, nếu em có lòng tin em thật sự có thể cho Lưu Tĩnh Tĩnh một cuộc sống mà cô ta muốn, gánh vác được cái nhà này thì em sẽ không để ý đến những lời chị vừa mới nói.”

Chính là bởi vì cậu làm không được, cho nên mới bất mãn và thất vọng về cô.

TBC

Hô hấp Diệp Đống trở nên dồn dập, Diệp Ninh thật sự đã nhìn thấu cậu.

“Tiểu Đống, những lời chị nói em cứ về suy nghĩ cho cẩn thận một chút đi. Chị cũng không nhất quyết bắt em cưới Khổng Giai, cũng sẽ không kiên quyết phản đối không cho em cưới Lưu Tĩnh Tĩnh. Em đã hai mươi tuổi, có rất nhiều đạo lý có lẽ em đều đã hiểu hết rồi. Kết hôn là chuyện quan trọng cả đời, chị hi vọng sau này em sẽ không hối hận vì sự lựa chọn ngày hôm nay.”

Diệp Ninh cũng không cưỡng ép tiếp tục tạo áp lực cho Diệp Đống, mà lại cho cậu có cơ hội lựa chọn.

Diệp Đống cúi đầu ủ rũ, dưới ánh nhìn chăm chú của ba người Diệp Ninh, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân, đi ra ngoài.

“Tiểu Ninh, có khi nào Tiểu Đống sẽ lẩn quẩn trong lòng không?”

Đây là lần đầu tiên Triệu Thu Phân nhìn thấy con trai như thế này, trong lòng có chút lo lắng.

“Không có chuyện đó đâu, nó không phải con nít.” Diệp Ninh vẫn khá hiểu biết về Diệp Đống.

“Tiểu Ninh, những chuyện con nói là thật sao? Sau này con thật sự bỏ mặc Tiểu Đống?”

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Triệu Thu Phân cuối cùng vẫn là không giữ được bình tĩnh.

Diệp Ninh biết câu trả lời mà cha mẹ muốn nghe là gì, nhưng mà cô vẫn cứ trả lời một cách khẳng định.

“Đúng vậy. Con cũng không thể cõng theo em trai sống cả đời được, đó không phải là cuộc đời của con, cũng không nên là cuộc đời của Tiểu Đống.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 242: Chương 242


Hai vợ chồng đều lộ ra vẻ mặt phức tạp, muốn nói lại thôi.

Cả ngày hôm nay, gia đình đều ở trong bầu không khí vô cùng áp lực, Diệp Đống trực tiếp nhốt mình trong phòng, đến cả cơm tối cũng không đi ra ngoài ăn.

Diệp Ninh thì lại vẫn cứ như bình thường, cảm xúc không có bất cứ thay đổi khác thường nào cả.

Cứ như vậy mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều không giữ được bình tĩnh nữa, định đi xem xem rốt cuộc Diệp Đống như thế nào thì Diệp Đống lại từ trong phòng đi ra.

Toàn thân cậu âm u tràn ngập tử khí, hơn nữa còn có quầng thâm mắt vô cùng rõ ràng.

“Tiểu Đống, con có sao không?” Triệu Thu Phân có chút đau lòng và lo lắng.

Diệp Đống ai oán nhìn bà nói: “Mẹ, có phải mẹ cũng không muốn cho con cưới Lưu Tĩnh Tĩnh không?”

Triệu Thu Phân lộ ra vẻ mặt xấu hổ, nói đúng thì giống như cả gia đình bọn họ đều không đứng ở phe cậu. Nhưng nếu nói không phải thì bọn họ lại không đứng về phe con gái, thật sự rất khó xử.

“Không phải chị của con đã nói rồi sao, nó không ép con. Nếu con thật sự không thích Khổng Giai thì sau này chúng ta lại đi coi mắt cô gái khác.

“Chị của con đã khác với khi xưa rất nhiều rồi.” Diệp Đống vẫn cứ oán trách Diệp Ninh.

“Lần này chị con về đúng là đã thay đổi rất nhiều, nhưng mà nó nói có lý. Chị của con còn có thể từ như thế biến thành như bây giờ, chẳng lẽ con cũng không muốn thay đổi trở thành người như chị của con bây giờ sao?” Triệu Thu Phân suýt chút nữa cũng không biết mình nói cái gì.

Nhưng mà bà cũng đã nói lên ý kiến của mình.

“Con cũng không có giỏi như chị ấy.” Diệp Đống vẫn có chút tự hiểu lấy bản thân.

“Con cũng cảm thấy chị con giỏi, vậy nó chọn Khổng Giai chắc chắn là vì muốn tốt cho con.” Triệu Thu Phân giải thích thay cho Diệp Ninh.

Hơn nữa bà và Diệp Quốc Sinh đều tin chắc rằng Diệp Ninh tuyệt đối sẽ không hại Diệp Đống.

Diệp Đống mím chặt khóe môi, giống như một trái cà tím héo úa.

Rất nhiều chuyện chính cậu cũng biết rõ, cho nên muốn oán hận cũng oán hận không nổi.

Lúc này Diệp Ninh cũng đã ra khỏi phòng, nhìn thấy cậu, thái độ của cô vẫn như trước kia.

“Sao nào, nghĩ kỹ chưa?”

Diệp Đống chu môi lên thật cao nói: “Em có thể cưới Khổng Giai, nhưng mà em có một yêu cầu.”

Trên mặt Diệp Ninh lộ ra chút ý cười, cô biết ngay là thằng nhóc này sẽ suy nghĩ cẩn thận mà.

“Em nói đi.”

“Em muốn tiếp xúc thêm với Khổng Giai, nếu thật sự không thể chấp nhận nổi cô ấy, vậy cũng chỉ có thể thôi. Nhưng mà chuyện cưới vợ này, chị không thể bỏ mặc em đó.” Diệp Đống còn cố ý bổ sung thêm một câu.

Sau này mặc kệ cậu thì cũng thôi, nhưng nhất định phải chờ cậu cưới được vợ mới được, đây cũng là lời ngày hôm qua cô chính miệng nói.

Diệp Ninh bật cười thành tiếng vui vẻ nói: “Được thôi.”

Cô đã sáng tạo cơ hội cho Khổng Giai rồi, hơn nữa cô cũng biết dựa vào sự thông minh của Khổng Giai, chắc chắn cô ấy sẽ bắt được cơ hội.

Tuy rằng Diệp Đống vẫn không quá cam lòng, nhưng trong lòng cũng kiên định hơn rất nhiều.

Triệu Thu Phân vui mừng khôn xiết, vội vàng sốt ruột đi báo tin tức tốt này cho Diệp Quốc Sinh nghe.

Chỉ còn lại hai chị em bọn họ, Diệp Đống vẫn cứ nhịn không được lẩm bẩm nói: “Chị, chị cũng nhẫn tâm thật đó. Sau này nếu như em giàu lên rồi, em chắc chắn sẽ không giống như chị.”

Diệp Ninh không thèm để ý đến suy nghĩ hiện tại của cậu, bởi vì sau này cậu sẽ biết, tất cả những gì cô làm đều chỉ là vì muốn tốt cho cậu thôi.

Huyện thành, sòng bạc chợ đen.

“Đại ca Quách, tôi, tôi, tôi có tiền! Anh cho tôi ba ngày, không, hai ngày, tôi bảo đảm sẽ trả hết toàn bộ tiền bạc, cả vốn lẫn lời cho anh luôn!”

Lý Bưu bị người sòng bạc đè dưới đất, mặt mũi lộ ra vẻ hoảng sợ, liên tục hò hét.

TBC

Một người đàn ông có dáng người thấp bé đứng thẳng ở trước mặt gã ta, tuy rằng người đàn ông này chỉ cao chừng một mét sáu, nhưng ở trong mắt Lý Bưu, anh ta lại giống như hồng thủy mãnh thú.

Quách Sơn ngắm nghĩa lưỡi d.a.o sắc bén trong tay, hoàn toàn không thèm để ý đến lời cầu xin của Lý Bưu, trực tiếp rạch một đao thật mạnh lên mặt của gã ta.

Lý Bưu đau đến kêu gào ầm ĩ, m.á.u tươi nhuộm đỏ cả mắt.

“Đại ca Quách, xin tha mạng!”

Quách Sơn cũng không tiếp tục nói: “Hai ngày? Được thôi, hai ngày sau trả lại cả vốn lẫn lời, nếu trả không nổi thì dùng một cánh tay của mày và em gái của mày ra để gán nợ!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 243: Chương 243


“Anh Bưu, chúng ta mau chạy đến bệnh viện đi?”

Lý Bưu ra khỏi sòng bạc, ba tên đàn em nhìn thấy vết thương trên mặt gã ta và một đống m.á.u dính trên mặt, cả đám đều hoảng sợ.

“Đi bệnh viện cái con khỉ khô, về nhà trước!”

Lý Bưu giống như chó nhà có tang, kẹp chặt đuôi chạy ra khỏi phạm vi chợ đen.

Bốn người về đến nhà, Lý Lan nhìn thấy Lý Bưu ra như thế này, lập tức thay đổi sắc mặt.

“Anh, ai đánh anh ra nông nỗi này thế?”

Lý Bưu đặt m.ô.n.g ngồi xuống ghế nói: “Em mau đi ra ngoài mua nước sát trùng và thuốc bột cầm m.á.u về, xử lý miệng vết thương cho anh đi.”

“Hay là anh đi bệnh viện đi?” Lý Lan cũng có suy nghĩ giống như ba tên đàn em kia.

Lý Bưu sốt ruột nói: “Bảo em đi thì em đi đi, mẹ nó đừng có nói nhảm nhiều.”

Hiện tại hai túi gã ta trống rỗng, làm gì còn tiền đến bệnh viện chữa thương chứ.

TBC

Lý Lan không dám nói thêm gì nữa, dùng tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài.

Thật ra Lý Bưu cũng cố ý muốn đuổi cô ta đi, sau đó nhìn về phía ba tên đàn em phía sau.

“Quách Sơn chỉ cho ta hai ngày, nếu hai ngày sau mà trả không nổi tiền thì sẽ chặt một cánh tay của tao.”

Ba tên đàn em không dám thở mạnh chút nào, tuy rằng bọn họ cũng là lưu manh, nhưng nếu so với Quách Sơn thì chẳng khác nào là kiến với voi.”

Không đắc tội nổi.

“Anh Bưu, hay là chúng ta báo, báo công an đi?”

Đắc tội Quách Sơn, nếu làm không khéo thì thật sự sẽ mất mạng.

Lý Bưu giơ tay quăng cho tên đó một bạt tay, bốp, tiếng vang cực lớn.

“Tụi mày cảm thấy mình sống đủ lâu rồi đúng không? Chờ mấy thằng công an đó đến, tụi nó bắt Quách Sơn hay là bắt tụi mình hả?”

Tên đàn em bị đánh mắt đầy sao xẹt, biết bản thân đã nói sai rồi.

Nhưng mà bọn họ cũng không còn cách nào khác.

Ba ngày trước bọn họ vừa mới tống tiền nhà họ Diệp được năm trăm đồng, vốn dĩ có thể cầm số tiền này sống sung sướng một đoạn thời gian, nhưng mà Lý Bưu lại trực tiếp chạy thẳng vào sòng bạc.

Kết quả mới hai ba ngày trôi qua, không chỉ thua sạch số tiền kia mà còn thiếu ngược lại sòng bạc hơn một nghìn đồng.

Hiện tại lại chỉ có hai ngày, cho dù là đánh c.h.ế.t bọn họ, bọn họ cũng không kiếm ra tiền.

“Anh Bưu, vậy anh nói coi phải làm sao đây?”

Mấy tên đàn em cũng không dám lắm lời, chỉ có thể chờ Lý Bưu đưa ra quyết định.

Hai mắt Lý Bưu lộ ra vẻ dữ tợn nói: “Ba đứa tụi bây chia ra, đi đến nhà họ Diệp, nhà họ tôn với nhà họ mã. Nói cho bọn họ, mỗi gia đình đều chuẩn bị ba trăm đồng, nếu không đưa tiền thì lập tức báo công an kiện bọn họ cưỡng gian!”

Ba gia đình mà gã ta liệt kê, ngoại trừ Diệp Đống ra, còn có người của hai gia đình khác cũng bị hại.

Mấy năm nay chỉ cần gã ta không có tiền thì sẽ cùng Lý Lan bày ra cái bẫy này, hơn nữa mỗi lần đều có thể tống tiền thành công.

Ba tên đàn em đều đồng loạt ngẩng người, người của ba gia đình này đều đã đưa tiền rồi, sao còn đi đòi nữa?

“Anh Bưu, nhà họ Tôn và nhà họ mã đã qua đi lâu như thế rồi, với lại ba ngày trước người nhà họ Diệp vừa mới đưa tiền cho chúng ta xong, chúng ta còn viết giấy xác nhận cho người ta nữa, bây giờ lại đi qua đó tìm, chỉ sợ là sẽ không được đó.”

Chuyện đã đến nước này, đến cả mạng mình Lý Bưu cũng sắp giữa không nổi, làm gì còn rảnh đi để ý mấy thứ này chứ.

“Bảo tụi mày đi thì tụi mày cứ đi đi! Thái độ nhất định phải ngang ngược vào, bọn họ sẽ không thật sự để con trai mình đi ngồi tù đây! Với lại tụi mày cũng đừng có đi một mình, dẫn theo người đi qua đó. Nếu cần thiết thì cứ trực tiếp đánh người luôn cũng được.”

Hiện tại Lý Bưu đã nhất quyết muốn làm, gã ta đã là chó cùng rứt giậu rồi.

Ba tên đàn em ngơ ngác nhìn nhau, cuối cùng dưới sự áp bách của Lý Bưu, chỉ có thể gật đầu.

“Chờ chút đã. Chuyện nhà họ Diệp tao sẽ đích thân đi giải quyết.”

Lý Bưu biết nhà họ Diệp chính là gia đình có tiền nhất trong ba gia đình, cho nên cũng là người dễ tống tiền đòi tiền nhất, gã ta đương nhiên phải đích thân đi đòi rồi!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 244: Chương 244


Đuổi ba tên đàn em đi, Lý Lan cũng đã mua thuốc và băng gạc về.

Cô ta xử lý đơn giản miệng vết thương giúp Lý Bưu.

“Anh, có phải anh lại đi đánh bài nữa không? Anh đã hứa với em là sau này sẽ không đến mấy chỗ đó nữa rồi mà.”

Lý Lan nhịn không được bắt đầu oán trách Lý Bưu, hiển nhiên chuyện này cũng không phải mới xảy ra lần đầu tiên.

Lý Bưu cưỡng ép cảm xúc trong lòng xuống nói: “Anh thề, đây sẽ là lần cuối cùng.”

Lý Lan đã không tin tưởng lời gã ta nói từ lâu rồi: “Anh, lúc trước anh đã nói là chờ nhà họ Diệp đưa tiền đến thì anh sẽ tìm gia đình tốt gả em đi.”

Cô ta thật sự không muốn làm loại chuyện này nữa.

Lý Bưu cảm thấy rất phiền, chỉ trả lời cho có lệ: “Anh còn nhớ kỹ mà. Nhưng mà thôn trang xung quanh có không ít người đều quen biết chúng ta, em muốn gả chồng thì phải chọn lựa kỹ vào.”

Lý Lan đã rất sốt ruột nói: “Em đã tìm được người trong sạch rồi. Trong thôn Tiểu Phong có một thanh niên khá tốt, tuổi cũng trạc tuổi em, người nhà cũng rất thành thật. Đến lúc đó chúng ta còn có thể làm giống như lúc trước, em giả vờ bị thương để anh ta cứu, sau đó em sẽ ở lại đó luôn.”

Trước kia mấy người kia chỉ đều là vì diễn kịch, vì muốn lừa tiền của đối phương, lần này cô ta muốn tìm một người thành thật có thể sống cả đời, hạnh hạnh phúc phúc sống hết nửa đời sau.

Lý Bưu nghĩ đến những lời uy h.i.ế.p của Quách Sơn, nếu như kiếm không ra tiền, hai anh em bọn họ, ai cũng đừng hòng an toàn rút lui.

“Được, chờ mấy ngày nay anh xử lý chuyện này xong đã.”

Tạm thời ổn định Lý Lan trước, tùy tiện tìm cớ để đi ra ngoài.

Suy nghĩ của Lý Bưu cũng rất đơn giản và dứt khoát, chính là dẫn theo một ít người trực tiếp đi đến thôn Đại Liễu Thụ, nếu người nhà họ Diệp dám nói không trả tiền, vậy gã ta sẽ trực tiếp phá phách cướp bóc sẵn tiện đe dọa uy h.i.ế.p luôn.

Hơn nữ mấy ngày nay gã ta cũng vẫn luôn để ý đến tình hình của nhà họ Diệp, gã ta biết mấy ngày nay Diệp Ninh quay về, không chỉ cho Diệp Đống số tiền kia mà còn liên tục mua mua mua khắp nơi, thật sự là xài tiền như nước.

Cho nên gã ta đã từng rất hối hận vì lúc trước đòi quá ít tiền, nếu biết trước Diệp Ninh giàu có như thế, lúc đó gã ta đã nên tống tiền một nghìn đồng.

Cho dù lần này không có chuyện sòng bạc thì gã ta cũng đã lên kế hoạch chờ tiêu hết số tiền này rồi sẽ lại đi tìm Diệp Đống tống tiền thêm lần nữa.

Hiện tại chỉ là buộc phải đẩy thời gian lên sớm hơn mà thôi.

Chờ đến khi Lý Bưu triệu tập bảy tám người, đang chuẩn bị đi đến thôn Đại Liễu Thụ thì kết quả lại gặp được Diệp Ninh ở trên huyện thành.

TBC

Mà Diệp Ninh xuất hiện lại đúng lúc như thế.

Máy người bọn họ đang đi về phía trước, bóng dáng của Diệp Ninh và Diệp Đống cứ thế xuất hiện bên trong tầm mắt của Lý Bưu.

Lý Bưu suýt chút nữa đã hô to một tiếng, ý trời!

“Diệp Ninh, Diệp Đống! Hai người đứng lại đó!”

Gã ta gân cổ lên kêu to, không chỉ làm hai chị em cách đó không xa nghe được mà đến cả mấy người đi bộ xung quanh cũng đều bị hoảng sợ.

Diệp Ninh thậm chí không cần ngẩng đầu lên cũng biết người gọi hai chị em bọn họ chính là Lý Bưu.

Cô hơi cong khóe miệng lên một chút, trong tích tắc sau đó lại căng chặt gương mặt.

Diệp Đống vừa nhìn thấy Lý Bưu, sắc mặt lập tức thay đổi ngay.

Cậu thật sự sợ hãi Lý Bưu từ tận trong đáy lòng, mặc dù hiện tại đối phương đã không còn điểm yếu gì để đối phó với cậu nữa.

Không đợi bọn họ kịp làm gì thì Lý Bưu cũng đã bước nhanh đến, giống như hung thần ác sát đi đến gần.

“Anh, anh kêu chúng tôi làm gì?”

Diệp Đống không đủ tự tin nói, gần như theo bản năng, cậu muốn kéo Diệp Ninh rời đi.

Bọn họ vốn dĩ đang ở trong nhà yên ổn, Diệp Ninh lại đột nhiên nói muốn dẫn cậu đi dạo phố, kết quá bây giờ lại gặp được tên ác ôn này.

Đôi mắt Lý Bưu nhìn chằm chằm đảo tới đảo lui trên người Diệp Ninh, lúc này ở trong mắt gã ta, Diệp Ninh không còn là người mà đã biến thành một tờ tiền di động.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 245: Chương 245


“Cho hai người hai ngày, không, ngày mai, giờ này, hai người lại mang năm trăm đồng đến, nếu không em gái của tôi sẽ lập tức đi báo công an!”

Lý Bưu đột nhiên thay đổi số lượng tiền, vẻ mặt hung dữ đe dọa.

Tim Diệp Đống run rẩy, lộ ra vẻ mặt khó tin.

“Anh có ý gì đây hả? Chúng tôi đã đã đưa tiền rồi, với lại anh cũng đã viết giấy xác nhận...”

“Giấy xác nhận cái con khỉ khô! Mày cưỡng h.i.ế.p em gái tao, định dùng chút tiền đó để đuổi tụi tao đi à?” Lý Bưu vô cùng ngang ngược ngắt lời Diệp Đống.

Diệp Đống giận đến phát run, hai tay rũ ở bên người nắm chặt lại, gân xanh trên mu bàn tay bắt đầu nổi lên, nhảy thình thịch.

Thằng chó khốn nạn này thật sự đã đổi ý!

“Muốn tiền không có, muốn mạng có một cái!”

Cậu cũng bất chấp tất cả, ai sợ ai chứ!

Lý Bưu chậc lưỡi, không ngờ cái gối thêu hoa này cũng có lúc trở nên kiên cường như thế.

Nhưng mà chuyện này lời cậu nói không tính.

“Tao không cần mạng củ mày, nếu mày không trả tiền thì cứ đi ngồi tù. Tao hỏi thăm rồi, loại người phạm tội cưỡng h.i.ế.p như mày ít nhất phải đi tù hai mươi năm, đợi mày ra tù, vừa lúc bốn mươi tuổi.”

Gã ta vừa đe dọa vừa để ý đến phản ứng của Diệp Ninh.

Diệp Ninh vẫn cứ luôn nhìn chằm chằm vào gã ta, từ đầu đến cuối đều không nói một câu nào.

Ngực Diệp Đống phập phồng kịch liệt, đối với cậu mà nói, ngồi tù thật sự chính là sống không bằng chết.

“Mấy người thật sự quá đê tiện, tôi vốn dĩ không hề cưỡng h.i.ế.p cô ta!”

Cậu gần như là tức giận rống lên, làm cho người qua đường ở xung quanh đều rối rít nhìn sang.

Lý Bưu muốn cậu có cảm xúc như thế, chuyện này chỉ cần Lý Lan cứ khăng khăng là như thế, không phải cũng thành phải.

“Được rồi, thằng ranh mày đừng có la làng nữa, hiện tại tao chỉ muốn tiền, chỉ cần mày đưa cho tao số tiền này, sau này tao chắc chắn sẽ không lại đi tìm tụi mày nữa.”

Những lời này gã ta đã quay sang nói với Diệp Ninh.

Diệp Đống ngoại trừ tức giận ra thì không làm được gì nữa, cầu cứu nhìn về phía Diệp Ninh.

“Chị...”

Bọn họ thật sự đã sai rồi, lúc trước không nên đưa tiền dứt khoát như thế. Nhưng mà hiện tại hối hận cũng đã muộn rồi, cậu thật sự không muốn ngồi tù. Chỉ cần làm cậu đừng ngồi tù, bảo cậu cưới Khổng Giai ngay lập tức cậu cũng đồng ý.

Diệp Ninh chờ Lý Bưu nói hết những lời nên nói rồi, mới không chút hoang mang mở miệng.

“Anh cứ đòi tiền hết lần này đến lần khác như thế, giấy cam đoan đã viết cũng có thể không tính, làm sao chúng tôi có thể tin anh đây?”

Khi cô nói ra những lời này, không có chút cảm xúc nào, thật sự giống như phải nói vì cần nói thôi.

Lý Bưu cười nhạo nói: “Cô phải nhận rõ một việc, hiện tại chuyện này là do tôi làm chủ, cô có tin hay không thì cũng không thể thiếu một đồng, nếu không cô cứ nhìn đứa em trai duy nhất của mình đi ngồi tù đi!”

Mấy đứa ngu dốt này chính là bởi vì không nỡ bỏ mặc, cho nên mới có thể làm cho hai anh em bọn họ tống tiền thành công hết lần này đến lần khác.

Diệp Ninh thở dài, nhấn mạnh nói: “Được rồi, tôi cho anh tiền, nhưng nhất định phải là lần cuối cùng!”

“Ngày mai giờ này tôi ở đây chờ hai người, hai người tốt nhất là đừng có giở trò gì, nếu không tự gánh lấy hậu quả!” Lý Bưu không ngờ mọi chuyện sẽ thuận lợi như thế, còn không quên uy h**p.

TBC

Diệp Ninh không nói thêm câu nào nữa, kéo Diệp Đống xoay người rời đi.

Lý Bưu rất vui vẻ, đến cả vết thương trên mặt cũng cảm thấy không còn quá đau nữa.

Chỉ cần trả số tiền này lại cho Quách Sơn, sau này gã ta sẽ còn có rất nhiều cơ hội

Nhà họ Diệp thật sự là một cái cây rụng tiền của gã ta!

“Chị, sao chị lại đồng ý chứ?”

Rời khỏi phạm vi tầm nhìn của Lý Bưu rồi, Diệp Đống cuối cùng cũng không chịu nổi cảm xúc áp lực này nữa, mắt đỏ lên.

“Biết trước như thế thì lần trước em đánh c.h.ế.t tên đó cho rồi!”

Cậu nghiến răng ken két, giờ phút này, cậu thật sự muốn g.i.ế.c người!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 246: Chương 246


Diệp Ninh nhìn lướt qua xung quanh một lượt, xác định không có người của Lý Bưu theo phía sau, sau đó mới nói với Diệp Đống: “Loại người như Lý Bưu có lòng tham không đáy, lúc trước chị đã nói rồi, có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba.”

“Vậy không lẽ cả đời này chúng ta đều không thể thoát khỏi gã ta sao?” Tim Diệp Đống bắt đầu run rẩy, thậm chí cảm giác cuộc đời cũng trở nên u ám.”

Diệp Ninh đột nhiên cười, nụ cười mang theo một chút châm chọc.

“Cho nên khi đối mặt với loại người này, em cứ ngoan ngoãn nghe theo mãi là không được, phải giải quyết vấn đề từ nguồn gốc.”

Diệp Đống đột nhiên ngẩng ra, nhìn chằm chằm vào cô.

Cậu không hiểu ý cô muốn nói là gì.

“Làm thế nào mới có thể giải quyết từ nguồn gốc chứ? Không phải chị đã đồng ý đưa tiền cho gã rồi sao?”

Thật ra lúc Diệp Ninh đồng ý với Lý Bưu, trong lòng Diệp Đống vẫn rất biết ơn, dù sao thì Diệp Ninh vừa mới nói là sau này sẽ không nhúng tay vào chuyện của cậu nữa, nhưng mà lần này cô vẫn cứ ra mặt.

Diệp Ninh nhìn thấy dáng vẻ vừa căng thẳng lại khó hiểu cộng thêm chờ mong và lo lắng, vỗ nhẹ vai cậu nói.

“Chị của em không phải máy ATM, đào đâu ra nhiều tiền như thế.”

Diệp Đống nhíu mày, máy ATM là cái gì?

Nhưng mà cậu vẫn nghe hiểu ý của câu nói này, cô cũng không có nhiều tiền như thế.

Thật ra chuyện này cũng dễ hiểu thôi, tính luôn lần đầu tiên bị Lý Bưu tống tiền và số tiền mấy ngày nay cô tiêu xài cho gia đình, đã là một con số khổng lồ rồi.

Cô hết tiền mới là bình thường.

“Vậy, vậy tên Lý Bưu đó phải làm thế nào đây?”

Nếu ngày mai bọn họ không đưa tiền đến đây, cậu vẫn sẽ không thoát được vận mệnh phải đi ngồi tù!

Diệp Ninh cũng không trực tiếp trả lời cậu, mà là đổi sang một câu hỏi khác: “Em có biết vì sao chị dẫn em đi ra ngoài không?”

Diệp Đống cứng đờ gật đầu, nếu hôm nay bọn họ không đi ra ngoài là tốt rồi, như thế cũng sẽ không gặp được Lý Bưu, không bị tống tiền lần thứ hai.

Diệp Ninh nói lời thấm thía: “Tiểu Đống, em còn có nhiều chuyện cần phải học.”

Diệp Đống ngơ ngẩng nhìn cô.

“Đi thôi.” Diệp Ninh thúc giục câu.

“Đi chỗ nào?” Diệp Đống thấy Diệp Ninh hoàn toàn không hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy có phải cô còn có tính toán gì khác nữa không?

Nhưng mà cậu không thể đoán ra được cô đang suy nghĩ gì.

Diệp Ninh dõi mắt nhìn về phía trước: “Đi đến chỗ em sợ hãi nhất.”

“Chỗ em sợ hãi nhất?” Diệp Đống hoàn toàn ngơ ngác.

Chiều tối, ba tên đàn em của Lý Bưu cũng đã quay về.

Hơn nữa ba người đều mang về tin tức tốt, người nhà họ Tôn và người nhà họ Mã đều chịu uy h**p, đã hứa ngày mai sẽ gom góp đưa tiền đến.

Lý Bưu hoàn toàn yên tâm thả lỏng lại, thậm chí còn mang theo một chút đắc ý.

Vẫn là Lý Bưu gã có bản lĩnh, một số tiền lớn như thế nhưng chỉ mất một ngày đã gom đủ rồi.

“Anh, sao anh lại đi tìm mấy người kia đòi tiền nữa? Không phải anh đã hứa với em là sau này sẽ không tiếp xúc gì với bọn họ nữa sao?” Lý Lan nổi giận đùng đùng từ trong phòng đi ra, hiển nhiên đã nghe được cuộc nói chuyện lúc nãy của mấy người Lý Bưu.

Lý Bưu đã từng hứa với cô ta, làm xong lần Diệp Đống là sẽ dừng tay lại. Dù sao thì trên người hai anh em bọn họ đều không sạch sẽ, nếu như thật sự buộc bọn họ nóng nảy, chó cùng rứt giậu, bọn họ cũng sẽ có phiền phức lớn.

Lý Bưu nghe Lý Lan chất vấn, hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì nói: “Không phải em nói muốn hoàn lương, gả cho người tốt sao, không làm cái này thì lấy đâu ra của hồi môn cho em đây hả?”

Lý Lan lập tức ngơ ngẩn, cho nên vẫn là vì cô ta sao?”

Trong lòng cô ta lập tức d.a.o động, cô ta đương nhiên hi vọng sẽ mang theo của hồi môn phong phú, nửa đời sau cơm áo vô ưu.

TBC

“Lần này thật sự là lần cuối cùng sao?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 247: Chương 247


Diệp Đống mất ngủ, suốt một buổi tối mí mắt đều chưa từng khép lại.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nhìn thấy quầng thâm mắt vô cùng rõ ràng của cậu, hai người đều hoảng sợ.

“Tiểu Đống à, nếu con thật sự không thích Khổng Giai thì cũng đừng quá tự khó xử bản thân. Sau này chúng ta lại từ từ tìm người khác.” Triệu Thu Phân nhanh chóng khuyên nhủ.

“Mẹ, con không phải là vì chuyện này.” Trong giọng nói của Diệp Đống còn mang theo chút khàn khàn, rõ ràng là còn bắt đầu nóng trong người.

Triệu Thu Phân lộ ra vẻ mặt khó hiểu, không phải vì Khổng Giai thì còn có thể vì chuyện gì?

Đang lúc bà chuẩn bị tiếp tục truy vấn tiếp thì Diệp Ninh đã ngáp dài từ trong phòng đi ra.

“Cha mẹ, chào buổi sáng.”

Diệp Ninh chủ động chào hỏi với bọn họ.

Diệp Đống nhìn thấy cô, vẻ mặt lập tức có thay đổi.

Tất cả tiều tụy và buồn ngủ đều biến mất sạch sẽ, thay vào đó là hai mắt tỏa sáng, mặt đầy vẻ nịnh nọt lấy lòng.

TBC

“Chị, tối hôm qua chị ngủ có ngon không?”

Cậu vừa nói còn vừa chân chó chạy đến phía sau Diệp Ninh, xoa vai cho cô.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nhìn đăm đăm.

Mới sáng sớm mà thằng nhóc này đã uống lộn thuốc rồi hả? Rõ ràng ngày hôm qua cậu còn rất có ý kiến với chị của cậu mà.

“Cũng còn tạm được, chị đi rửa mặt trước.”

Diệp Ninh vừa mới nói xong, Diệp Đống đã lập tức chạy ra ngoài sân.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân thấy Diệp Đống múc một chậu nước trong, hơn nữa còn treo khăn lông của Diệp Ninh lên giá.

Ặc.

Cơ bắp trên mặt hai vợ chồng liên tục run rẩy.

“Con gái, con cho nó cưới Lưu Tĩnh Tĩnh rồi hả?”

Nếu không thì tại sao Diệp Đống lại lấy lòng cô đến thế?

Diệp Ninh cười nói: “Không có.”

“Vậy nó bị chập mạch dây thần kinh nào thế?” Diệp Quốc Sinh cũng nhíu mày.

Diệp Ninh cười mang theo hàm ý khác nói: “Cha mẹ đừng lo, có lẽ nó chỉ là đang bái phục đầu óc của con thôi.”

“...”

Hai vợ chồng già nhìn hai chị em “hòa thuận” ở trong sân, cảm thấy Diệp Ninh cũng có chút không được bình thường.

Buổi chiều, Lý Bưu dẫn theo người đi đến địa điểm đã hẹn trước với Diệp Ninh vào ngày hôm qua.

Chỉ cần lấy được tiền là gã ta có thể lập tức đi đến sòng bạc trả lời.

“Anh Bưu, có khi nào hai chị em kia sẽ không đến không?”

Mọi người đứng đợi hơn hai mươi phút nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Ninh đâu, đã có chút mất kiên nhẫn.

Lý Bưu lại vô cùng bình tĩnh nói: “Hòa thượng chạy được miếu đứng yên.”

Nếu cô không đến, vậy gã ta trực tiếp chạy đến thôn Đại Liễu Thụ tìm.

Gã ta vừa mới nói xong, hai ba phút sau, bóng dáng của Diệp Ninh đã xuất hiện.

Lý Bưu cong môi lộ ra một nụ cười.

Một lúc sau Diệp Ninh đi đến trước mặt bọn họ.

“Đã mang tiền đến đây chưa?”

Lý Bưu có chút sốt ruột hỏi.

“Nếu tôi nói không có thì mấy người định làm thế nào?” Mặt Diệp Ninh lạnh tanh nhìn gã ta.

Lý Bưu lập tức lộ ra vẻ mặt hung dữ: “Trò đùa này không vui chút nào, mau đưa tiền đây! Nếu không đừng trách tôi trở mặt!”

Hình như Diệp Ninh đã sợ hãi, chậm rãi thò tay vào túi lấy ra một phong thư.

“Đây là lần thứ hai anh tống tiền chúng tôi, trong mắt của mấy người thật sự không có pháp luật hay sao?”

Giờ phút này trong mắt của Lý Bưu thật sự chỉ còn lại phong thư trong tay cô, gã ta cười nhạo.

“Pháp luật không thể quyết định được chuyện của em trai cô, nó có ngòi tù hay không là do tôi quyết định.”

Lý Bưu vô cùng đắc ý nói một câu, sau đó cướp lấy phong thư trong tay của Diệp Ninh.

Lá thư kia vừa vào tay, gã ta đã cực kỳ hưng phấn, lập tức mở ra.

Giây tiếp theo, vẻ mặt gã ta lập tức thay đổi.

Diệp Ninh lạnh lùng nhìn, đã biết tiếp theo đây sẽ xảy ra chuyện gì.

“Mẹ nó, đây là tiền âm phủ!”

Sắc mặt Lý Bưu vô cùng kh*ng b*, trực tiếp quăng mấy thứ trong phong thư xuống đất.

Từng tờ tiền âm phủ rơi xuống đất như từng cánh hoa, k*ch th*ch hai mắt của mọi người.

Lý Bưu ý thức được mình bị chơi, nổi giận, trên trán nổi đầy gân xanh.

“Mẹ bà nó, mày dám chơi tao à!”

Nếu không phải cần tiền, Lý Bưu sẽ lập tức đánh nhau với Diệp Ninh.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 248: Chương 248


Diệp Ninh cũng không hề sợ hãi, ngược lại còn cong môi cười mỉa.

“Đừng có nói là anh thật sự cho rằng tôi sẽ ngu ngốc đến mức để anh tống tiền lần thứ hai đó nha?”

“Không đưa tiền, vậy mày cứ chờ em trai mày...”

“Ngồi tù đúng không? Tôi nói thay anh cho. Nhưng mà người phải đi ngồi tù không phải là em tôi.”

Diệp Ninh khí phách ngắt ngang lời uy h.i.ế.p của Lý Bưu.

Những lời này gã ta nói chưa chán, nhưng cô nghe chán rồi.

Lý Bưu hoàn toàn bị chọc giận, gầm lên giận dữ: “Đánh c.h.ế.t con đàn bà thối tha này cho tao!”

Mấy người bên phe gã ta vừa chuẩn bị ra tay thì bên cạnh đã có mười mấy công an lao nhanh ra ngoài, khí thế mạnh mẽ đến mức làm người ta nhìn thôi cũng đã thấy sợ.

“Không được nhúc nhích! Tất cả không được nhúc nhích!”

Tình hình lập tức bị đảo ngược.

Một giây trước Lý Bưu còn như sói như hổ, một giây sau đã hoàn toàn giật mình đứng đờ tại chỗ, hoàn toàn không phản ứng kịp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Tất cả đều ôm đầu ngồi xổm xuống!”

Công an dẫn đầu lạnh lùng quát lớn.

Tất cả người của Lý Bưu đều ngơ ngác, thậm chí không dám phản kháng gì, thành thạo ngồi xổm xuống.

“ Chị, chị có sao không?” Diệp Đống từ đằng sau cảnh sát chạy ra, đi đến trước mặt Diệp Ninh, quan sát cô từ trên xuống dưới, hỏi thăm.

Diệp Ninh cho cậu một ánh mắt cứ yên tâm: “Em tới đúng lúc lắm.”

Lý Bưu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, đầu óc lại bắt đầu nhanh chóng vận chuyển.

“Đồng chí công an, hiểu lầm, tất cả đều chỉ là hiểu lầm!”

Gã ta cố rặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, muốn thử giải thích.

“Chúng tôi không có làm chuyện xấu gì hết. Với lại tôi muốn tố cáo người kia, chính là tên đó, tên đó đã cưỡng h.i.ế.p em gái của tôi!”

Lý Bưu tức giận chỉ về phía Diệp Đống, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, gã ta cũng đã làm ra phản ứng nhanh nhạy nhất.

Diệp Ninh không khỏi nhìn gã ta thêm vài lần.

Đầu óc của tên ác ôn này cũng rất thông minh, có thể nhận rõ cục diện nhanh như thế, lôi Diệp Đống ra ngoài để đỡ đạn.

Nhưng mà suy nghĩ ác độc này của gã ta chắc chắn sẽ không thể thành công.

Diệp Đống đứng ở bên cạnh Diệp Ninh, đã không còn sợ hãi giống như trước kia, càng vô cùng tự tin mà đối diện với ánh mắt của Lý Bưu.

Hiện tại đã khác với quá khứ.

Lý Bưu đột nhiên ý thức được có gì đó không thích hợp, không đợi gã ta tiếp tục nói gì đó, còng tay lạnh như băng đã gắn vào hai tay của gã ta.

“Mấy anh thật sự bắt sai người rồi, là tên kia cưỡng h.i.ế.p em gái của tôi! Tôi chỉ là dẫn theo bạn bè đến đây đòi lại công bằng mà thôi, tên kia mới là kẻ phạm tội cưỡng h**p!”

Lý Bưu giãy dụa kịch liệt, lên án, nhưng mà cho dù hắn ta có điên cuồng như thế nào thì cũng đều không thoát khỏi vận mệnh bị bắt.

Người đi đường đều nhao nhao nhìn xem, đoán xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Ninh lạnh nhạt nhìn cảnh này, tự làm bậy không thể sống.

Hai phút sau, mười mấy người bao gồm luôn cả Lý Bưu, đều bị bắt đi.

Đội trưởng đội hành động lần này, Mạnh Văn, đi đến trước mặt Diệp Ninh và Diệp Đống, ý bảo bọn họ cũng cùng nhau quay về đồn công an.

Trong phòng thẩm vấn.

Lý Bưu phản ứng vô cùng kịch liệt.

“Các đồng chí công an, mấy anh bắt tôi làm gì chứ? Tôi chính là người nhà của người bị hại! Nếu các anh không tin thì có thể đi hỏi em gái của tôi, nửa tháng trước thằng ranh Diệp Đống kia đã cưỡng h.i.ế.p em tôi!”

Gã ta liên tục lặp đi lặp lại những lời này, muốn dời đi lực chú ý của công an, làm cho bọn họ thương hại mình.

Mãi đến khi Mạnh Văn phụ trách thẩm vẫn gã ta giơ tay vỗ mạnh lên mặt bàn, phát ra tiếng chói tai, cuối cùng mới làm gã ta ngậm miệng lại.

TBC

“Lý Bưu, thẳng thắn sẽ được khoan hồn, nếu ngoan cố kháng cự sẽ bị nghiêm trị!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 249: Chương 249


Toàn thân Lý Bưu run lên, đối mặt với khí thế áp bách của Mạnh Văn, miễn cưỡng lắm mới ổn định lại tinh thần.

Gã ta không dám lại ồn ào, cứ có cảm giác chuyện này thật sự rất khác thường.

Sắc mặt Mạnh Văn vô cùng nghiêm túc, không giận cũng đã rất uy nghiêm.

“Anh bị nghi ngờ có liên quan đến vụ án tống tiền đe dọa cướp đoạt tài sản của người khác, hơn nữa số tiền cực lớn, hiện tại khai báo tất cả vẫn còn chưa muộn.”

“Oan uổng! Thanh thiên đại lão già à, tôi bị oan? Có phải là con nhỏ Diệp Ninh kia nói không? Nó đang bôi nhọ tôi! Đúng là mấy ngày hôm trước tôi có nhận lấy tiền của cô ta, nhưng số tiền kia là do cô ta kiên quyết bắt tôi phải nhận lấy. Bởi vì em trai của cô ta cưỡng h.i.ế.p em gái tôi, bọn họ muốn dùng số tiền đó để bịt miệng hai anh em chúng tôi!”

Lý Bưu rất rõ ràng gã nhất định phải cắn c.h.ế.t chuyện này, dù sao cũng không có chứng cứ, đến lúc đó cho dù gã phải ngồi tù thì thằng ranh Diệp Đống kia cũng đừng hòng sống yên ổn!

Mạnh Văn không ngờ gã lại có thể giảo biện đến mức này, trực tiếp lấy giấy cam đoan mà gã ta đã từng viết trước đó ra.

“Trên đây có dấu tay của anh, anh còn không muốn thừa nhận sao?”

“Đồng chí công an à, trên này đúng là dấu tay của tôi đó, nhưng cũng không thể chứng minh được số tiền này là do tôi tống tiền đúng không? Đây rõ ràng là âm mưu quỷ kế của hai chị em kia, các anh tuyệt đối không được nghe lời nói phiến diện từ một phía như thế.”

Lý Bưu ra vẻ như người bị hại, hoàn toàn không có ý định sẽ nhận tội.

Nhưng mà những kỹ xảo này của gã ta đã bị Mạnh Văn nhìn thấu từ lâu.

“Lý Bưu, anh nên biết rõ một chuyện, nếu chúng tôi không có chứng cứ thì sẽ không tùy ý bắt người. Hiện tại chúng tôi đang cho anh một cơ hội, cho dù anh không khai thì chúng tôi vẫn có thể định tội của anh như thường.”

Chuông cảnh báo trong lòng Lý Bưu vang to, lập tức nghĩ đến mấy người bị bắt chung với gã ta.

Nhưng mà những người đó đều là do gã ta mới vừa tìm được, hoàn toàn không biết rõ chi tiết trong chuyện này.

Ngoại trừ cái này ra thì đã không còn chứng cứ nào khác.

Cho nên mấy tên cớm này chỉ là đang dụ gã ta khai ra mà thôi!

Sau khi cho rằng mọi chuyện chính là như thế, gã ta vẫn cứ tiếp tục nói chuyện y như lúc nãy.

“Đồng chí công an, các anh cũng không thể vu oan cho người tốt được, em gái của tôi có thể làm chứng cho tôi...”

“Hiện tại em gái của anh đang ở trong phòng thẩm vấn bên cạnh.”

Mạnh Văn vô tình phá nát hi vọng của Lý Bưu.

Sắc mặt của Lý Bưu lại thay đổi, lòng bàn tay lập tức toát ra một đống mồ hôi lạnh.

“Em gái tôi là người bị hại, mấy anh lấy đâu ra quyền bắt em tôi chứ? Tôi biết rồi, các anh chắc chắn là đã nhận hối lộ của người nhà họ Diệp! Tôi không phục, tôi muốn gặp cấp trên của các anh!”

Gã ta tức muốn hộc m.á.u rống giận, giãy dụa.

Mạnh Văn đã quá quen thuộc với dáng vẻ thẹn quá hóa giận này của gã ta.

Mấy khối u ác tính trong xã hội như bọn họ luôn luôn là thế, chưa thấy quan tài sẽ chưa đổ lệ.

“Lý Bưu, anh thật sự không muốn khai thật đúng không?”

Bầu không khí trong phòng thẩm vấn đã trở nên vô cùng áp lực.

Lý Bưu hít thở dồn dập, một dự cảm chẳng lành xông thẳng vào lòng.

“Tôi bị oan!”

Mạnh Văn đã không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian với gã ta, trực tiếp hỏi: “Anh nói Diệp Đống cưỡng h.i.ế.p em gái anh, vậy Mã Lượng, Tôn Khánh cũng cưỡng h.i.ế.p em gái của anh sao?”

Khi Lý Bưu nghe được hai cái tên này, đồng tử kịch liệt co rút lại, trong đầu cũng giống như có một tia sét đánh thẳng xuống.

Sao bọn họ có thể biết được Mã Lượng và Tôn Khánh?

Giờ phút này, gã ta rõ ràng là bắt đầu trở nên luống cuống.

Mạnh Văn nhìn thấy phản ứng của gã ta cũng đã biết được toàn bộ sự thật, giọng nói lại càng hùng hồn đanh thép hơn.

“Tôi cũng không ngại nói cho anh biết, ngoại trừ em gái của anh đang ở phòng thẩm vấn bên cạnh ra, người mà anh sắp xếp đi ra ngoài tống tiền nhà họ Mã và nhà họ Tôn cũng đều đã bị chúng tôi bắt về quy án rồi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 250: Chương 250


Mồ hôi từ trên trán Lý Bưu rơi lộp bộp xuống, gã ta cảm thấy nghẹt thở, thậm chí cần phải há to miệng để làm dịu đi cảm giác này.

“Tôi... Tôi...”

Gã ta tiêu đời rồi.

Gã ta đã nghĩ đến vô số khả năng có thể phát sinh, nhưng mà chưa bao giờ ngờ đến sẽ lại là tình huống xấu nhất.

Nhưng mà rốt cuộc thì làm sao bọn họ biết được Mã Lượng và Tôn Khánh thế?

Lại làm sao biết được gã ta sẽ cho người đi tống tiền nhà họ Mã và nhà họ Tôn cùng một lúc?

Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở chỗ nào?!

Diệp Ninh và Diệp Đống ngồi trong phòng nghỉ của đồn công an, bọn họ đã cung cấp xong khẩu cung của mình rồi, nhưng mà người của nhà họ Mã và người nhà họ Tôn vẫn còn chưa đi ra.

Diệp Ninh ngồi trên ghế nhàn nhã uống nước trà ở trước mặt, chờ đợi mọi chuyện kết thúc.

Từ khi nhìn thấy Lý Bưu và Lý Lan bị bắt đi, vẻ hưng phấn trên mặt Diệp Đống chưa hề biến mất.

Hiện tại ở trong mắt cậu, Diệp Ninh thật sự chẳng khác nào một vị thần.

Ngày hôm qua bọn họ lên phố gặp được Lý Bưu xong, sau đó Diệp Ninh lại dẫn theo cậu đi vào đồn công an báo án, lại sau nữa hôm nay công an bắt hết đám đàn em của Lý Bưu. Đối với Diệp Đống mà nói, tất cả những chuyện này cứ như là một giấc mơ.

“Chị, sao chị biết ngoại trừ tống tiền chúng ta thì Lý Bưu còn sẽ đi tìm những người bị hại khác thế?”

TBC

Diệp Đống suy nghĩ suốt một buổi tối cũng đều không suy nghĩ cẩn thận được.

Diệp Ninh nhìn thấy dáng vẻ vô cùng tò mò của cậu, cuối cùng cũng ráng nhẫn nại giải thích cho cậu nghe.

“Từ sau khi em cứu Lý Lan về thôn, đến khi phát sinh quan hệ với Lý Lan, lại sau đó Lý Bưu đến tống tiền, rõ ràng đây chính là một cái bẫy. Nếu đã là bẫy thì đương nhiên không phải là lần đầu tiên, ngoại trừ em ra đương nhiên còn sẽ có những người bị hại khác.”

Diệp Đống vô cùng kính nể.

Bọn họ đều là từ một bụng mẹ chui ra, sao đầu óc lại chênh lệch nhau đến thế?

“Chị, chị thật sự quá thông minh! Nhưng mà sao chị biết đến hai gia đình còn lại thế? Làm sao mà công an lại có thể bắt được toàn bộ mấy người kia đúng lúc như thế?”

Một thắc mắc được giải đáp, ngay sau đó lại có một thắc mắc khác xuất hiện.

Diệp Ninh cười cười, cười đến vô cùng cao thâm: “Lý Bưu cần tiền, người đầu tiên gã nghĩ đến đương nhiên là mấy người bị gã lừa rồi.”

“Sao chị biết Lý Bưu đang cần tiền thế?” Diệp Đống cảm thấy chỉ số thông minh của cậu không đủ xài.

Vì sao mọi chuyện lại diễn ra một cách trùng hợp như thế chứ?

Mà chị của cậu thì giống như đã biết trước mọi chuyện.

Diệp Ninh cũng không trả lời câu hỏi này của cậu: “Em suy nghĩ cẩn thận lại xem mấy ngày nay chị dẫn em đi làm cái gì. Chờ đến khi em có thể nghĩ thông suốt tất cả mọi chuyện rồi, sau này em sẽ không sợ bị người khác tính kế nữa.”

Diệp Ninh đương nhiên là biết Lý Bưu cần tiền rồi, bởi vì tất cả mọi chuyện vốn dĩ đều là do chính tay cô sắp đặt mà.

Đầu tiên là cô đưa cho Lý Bưu số tiền đầu tiên, hơn nữa còn bắt Lý Bưu phải viết giấy cam đoan, làm chứng cứ gã ta đã tống tiền.

Sau đó cô lại đi tìm đại ca sòng bạc Quách Sơn, cô bàn bạc xong điều kiện với Quách Sơn, Quách Sơn dùng ba ngày để làm cho Lý Bưu không chỉ thua sạch tiền tài mà còn thiếu ngược lại một số nợ bài bạc khổng lồ.

Mà đây cũng chính là mục đích mà Diệp Ninh mong muốn.

Lý Bưu bị buộc đến không còn đường nào để đi, vậy thì sẽ tiếp tục tống tiền bọn họ và những người bị hại khác.

Diệp Ninh đã sớm tìm người âm thầm đi theo Lý Bưu và ba tên đàn em kia của gã, bọn họ vừa đến nhà họ Mã và nhà họ Tôn thì đó cũng chính là lúc cô tìm được nhà của hai người bị hại khác.

Ngày hôm qua đầu tiên là cô dẫn theo Diệp Đống đến đây báo công an, sau đó cũng không đi về nhà với Diệp Đống, mà là một mình đi gặp người nhà họ Mã và người nhà họ Tôn.

Bọn họ đều đang lòng nóng như lửa đốt vì bị Lý Bưu tống tiền lần thứ hai, thấy Diệp Ninh đến, hơn nữa biết cuối cùng cũng có cơ hội thoát khỏi sự áp chế của Lý Bưu, tất cả mọi người đều không chút do dự mà quyết định đến đồn công an báo án.

Lý Bưu có nằm mơ cũng không ngờ được rằng, dưới sự sắp đặt tỉ mỉ của Diệp Ninh, chỉ trong vòng bốn ngày ngắn ngủi, gã ta, Lý Lan và mấy tên đồng lõa kia đều đã bị bắt vào tù hết!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 251: Chương 251


Diệp Đống gặp được những người bị hại khác giống như cậu.

Người nhà của Mã Lượng và Tôn Khánh.

Bọn họ cùng nhau ra khỏi đồn công an, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ nhẹ nhàng giống như trút được gánh nặng.

Mã Lượng là người bị hạ đầu tiên, bị Lý Bưu quấy rầy suốt hai năm.

Mấy năm nay anh ta từ một thanh niên rất tốt biến thành một người uể oải nản chí, không chỉ tinh thần và thể xác bị tra tấn đến cùng cực, mà đến cả chuyện hôn nhân đại sự cũng bị trễ nải.

Hiện tại trên mặt anh ta tràn ngập tươi cười, đối mặt với Diệp Ninh lại vô cùng kích động.

“Đồng chí Diệp Ninh, cảm ơn cô. Nếu không có cô thì chúng tôi còn không biết sẽ bị Lý Bưu tiếp tục uy h.i.ế.p đến lúc nào nữa.”

Diệp Ninh cười nói: “Không có gì, nhà tôi cũng là người bị hại, sau này nhất định đều phải sống thật tốt.”

Mã Lượng gật đầu thật mạnh, luôn cảm ơn Diệp Ninh mãi sau đó mới rời đi.

Tuy rằng Diệp Đống không xen lời vào được, nhưng cậu lại nghe được rành mạch cuộc đối thoại của hai người bọn họ.

Cậu hình như đã loáng thoáng chạm đến toàn bộ câu chuyện.

Mã Lượng đi rồi, người nhà của Tôn Khánh lại vẫn đứng ở đó.

Người đến đồn công an chính là chị cả và anh rể cả của Tôn Khánh, anh ta không đích thân xuất hiện, đây cũng là chuyện Diệp Đống không ngờ đến.

Đương sự có thể không xuất hiện sao?

Chị cả của Tôn Khánh khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, nhưng gương mặt lại đầy vẻ tang thương, đến cả bên mái cũng đã xuất hiện tóc bạc.

Giờ phút này, ánh mắt khi cô ta nhìn về phía Diệp Ninh tràn ngập phức tạp và kiên định.

“Diệp Ninh, cảm ơn cô.”

Nói xong, cô ta và chồng lại cùng nhau cúi người chào Diệp Ninh một cái thật sâu.

Diệp Ninh thu hồi ý cười, vô cùng nghiêm túc đỡ Tôn Hồng lên.

Đôi bên hoàn toàn không cần nói thêm gì nữa, Diệp Ninh nhìn theo bọn họ rời đi.

“Chị, sao Tôn Khánh lại không đến đây thế?”

Diệp Đống nhìn thấy thái độ của chị cả và anh rể Tôn Khánh đối với Diệp Ninh, trong lòng xuất hiện một suy nghĩ không hay lắm.

“Anh ta c.h.ế.t rồi.” Giọng nói của Diệp Ninh trầm thấp lại đầy áp lực.

Trái tim Diệp Đống run rẩy, cậu đã đoán trúng rồi sao?!

“Sao, sao lại chết?”

Diệp Ninh không trả lời.

Diệp Đống chỉ cảm thấy vô cùng nghẹt thở, Lý Bưu đúng là một thằng ch.ó khốn nạn, Tôn Khánh đã c.h.ế.t rồi, vậy mà gã ta còn cho người đi tống tiền nhà bọn họ sao?

Diệp Ninh giống như đã đoán được trong lòng cậu nghĩ gì: “Lý Bưu không biết Tôn Khánh đã chết.”

Tôn Khánh thật sự rất đáng buồn, sau khi anh ta cứu Lý Lan lên, thật sự đã yêu Lý Lan. Mãi đến sau này khi Lý Lan phát sinh quan hệ với anh ta, lập tức khôi phục bộ mặt thật, Lý Bưu lại còn lập tức đến cửa tống tiền uy h**p.

Tôn Khánh không thể nào chấp nhận được hiện thực như thế này, bệnh không xuống nổi giường.

Người nhà họ Tôn dùng đủ mọi cách muốn làm anh ta quên mất Lý Lan, nhưng anh ta đã hoàn toàn lún sâu vào trong, không thể nào thoát ra được.

Hai tháng trước, Tôn Khánh ốm yếu đột nhiên mất tích.

Người nhà họ Tôn tìm được một lá di thư dưới gối của anh ta.

Tôn Khánh tự sát, nhảy vào dòng sông lạnh như băng.

Chờ đến khi người nhà họ Tôn chạy đến nơi thì chỉ tìm được đôi giày Tôn Khánh để lại bên bờ sông.

TBC

Chuyện đáng buồn nhất chính là, lúc Tôn Khánh c.h.ế.t đi, Lý Lan còn đang tính kế mục tiêu thứ ba của cô ta, cũng chính là Diệp Đống.

Mẹ Tôn khóc đến hai mắt bị mù, cha Tôn lại giận đến phát bệnh, đột phát bệnh đột quỵ.

Người nhà họ Tôn không có phát tang cho Tôn Khánh, cho nên ngoại trừ người nhà ra, không có ai biết Tôn Khánh đã chết.

Diệp Đống ngơ ngẩn, có một loại cảm xúc khó có thể diễn tả thành lời làm cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Ngồi tù thì quá hời cho tên đó rồi, Lý Bưu đúng là rất đáng chết!”

Cậu nắm chặt nắm tay, nhịn không được mắng.

Lúc cậu đi ra ngoài đã cố ý hỏi thăm, với hành vi phạm tội của Lý Bưu và Lý Lan, hình phạt đại khái sẽ là mười lăm năm tù có thời hạn.

Đến nỗi mấy tên đàn em của Lý Bưu thì có lẽ thời gian sẽ càng ngắn hơn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 252: Chương 252


Đáy mắt sâu thẳm của Diệp Ninh chợt lóe lên một chút lệ khí, thay vào đó chính là vẻ cười nhạo đối với Lý Bưu.

Từ trước đến nay con người của cô đã có thù thì nhất định sẽ trả, hơn nữa còn sẽ trả gấp mười lần.

Uy h.i.ế.p tống tiền đúng là sẽ chỉ đứng trước mức án ngồi tù có thời hạn, nhưng nếu g.i.ế.c người thì sao?!

Lần này, cô muốn làm cho hai anh em Lý Bưu không còn có cơ hội xoay người!

“Được rồi, cũng trễ rồi, chúng ta phải về nhà thôi.”

Diệp Ninh thu hồi suy nghĩ, giơ tay vươn vai, nhìn mặt trời dần dần chạy về phía tây, cong môi mỉm cười.

Mọi chuyện đều đã kết thúc.

Phòng thẩm vấn.

“Giết người?! Không, tôi không có! Đồng chí công an, tôi có thể thề, tôi tuyệt đối không hề g.i.ế.c người! Uy h.i.ế.p tống tiền tôi đều nhận, nhưng mà tôi thật sự không có g.i.ế.c người!”

Lý Bưu nghe được Mạnh Văn lên án, bắt đầu luống cuống, rối loạn.

Tuy rằng gã ta là một người xấu không chuyện ác nào mà không làm, nhưng tuyệt đối không có can đảm đi g.i.ế.c người.

Thấy Lý Bưu thề thốt phủ nhận, Mạnh Văn nói thẳng ra tên của Tôn Khánh.

“Anh tống tiền Tôn Khánh không thành công, cho nên đã g.i.ế.c anh ta.”

Đầu óc Lý Bưu ong ong, huyết áp lập tức tăng cao.

Gã ta không roc vì sao mình lại dính phải cái tội này?!

“Tôi không có! Ngoại trừ nửa năm trước tôi có gặp Tôn Khánh một lần ra, sau đó thì không còn gặp lại anh ta nữa!”

Gã ta gân cổ lên biện giải, giống như chỉ cần làm như thế là có thể rửa sạch hiềm nghi của chính mình.

Mặt Mạnh Văn âm u như nước, vỗ mạnh vào bàn làm Lý Bưu hoảng sợ.

“Hai tháng trước anh còn từng gặp mặt Tôn Khánh một lần. Từ sau lần gặp mặt đó, Tôn Khánh đã không còn thấy tăm hơi, anh còn không mau thành thật khai báo sao?”

Quần áo trên người Lý Bưu đã ướt đẫm mồ hôi, lúc này mới nhớ ra đúng là hai tháng trước Tôn Khánh đã từng đến tìm gã ta.

Nhưng mà chuyện này đã rất lâu rồi, đến cả gã ta cũng nhớ không rõ, sao mấy tên công an này lại biết rõ như thế?

Mạnh Văn cũng chỉ vừa mới nhận được manh mối do các đồng nghiệp điều tra được.

Hôm qua bọn họ nhận được Diệp Ninh, Mã Lượng và chị của Tôn Khánh đến báo công an, nói là bị Lý Bưu tống tiền.

Sau đó chị của Tôn Khánh còn báo công an nói Tôn Khánh đã mất tích hai tháng, sống không thấy người, c.h.ế.t không thấy xác, bọn họ nghi ngờ rằng Tôn Khánh đã bị Lý Bưu hãm hại.

TBC

Trong sở rất coi trọng vụ án lần này, lập tức thành lập tiểu tổ chuyên án.

Hôm nay bọn họ còn chia binh ra làm hai đường, một nhóm phụ trách bắt mấy người Lý Bưu, một nhóm còn lại thì đi điều tra sự mất tích của Tôn Khánh.

Quả nhiên bọn họ đã tìm được nhân chứng, người đó nói trước khi Tôn Khánh mất tích đã thấy Tôn Khánh đến tìm Lý Bưu.

Lý Bưu vốn dĩ cũng đã là người có hiềm nghi, hiện tại chứng cứ lại càng thêm đầy đủ.

“Đồng chí công an, tôi, tôi nhớ ra rồi. Lúc đó Tôn Khánh đúng là có đến tìm tôi, anh ta nói muốn gặp em gái của tôi, lúc đó tôi đã từ chối, sau đó anh ta đi về...”

Lý Bưu run run rẩy rẩy giải thích, lúc đó gã ta không chỉ từ chối yêu cầu của Tôn Khánh mà còn sỉ nhục anh ta nữa.

Đương nhiên, những chuyện này thì gã ta chắc chắn là không dám nói ra.

“Vậy vì sao chúng tôi lại tìm được một đôi giày của Tôn Khánh ở phía sau tường viện nhà anh?”

Đôi mắt sắc bén của Mạnh Văn giống như có thể nhìn thấu nội tâm của Lý Bưu.

Anh ta đã mang đôi giày đó đến cho chị của Tôn Khánh nhận diện, đó là đôi giày Tôn Khánh mang lúc bị mất tích.

Hiện tại nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ, Lý Bưu hoàn toàn không thể nào phủ nhận được.

Lý Bưu vô cùng kinh ngạc, vài giây sau, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.

“Có người vu oan hãm hại tôi! Tôi không có g.i.ế.c người, tôi thật sự không có g.i.ế.c người! Nếu là tôi g.i.ế.c Tôn Khánh, vậy vì sao tôi còn phải đến tống tiền nhà của anh ta chứ?”

Mạnh Văn thấy gã ta vẫn cứ còn hấp hối giãy dụa, đã không muốn cho gã ta thêm cơ hội nào nữa.

“Đúng vậy, anh đã g.i.ế.c c.h.ế.t Tôn Khánh rồi, vậy mà còn muốn tống tiền người nhà anh ta, lương tâm của anh không thấy đau sao? Nói, t.h.i t.h.ể của Tôn Khánh đang ở chỗ nào?!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 253: Chương 253


Đêm khuya tĩnh lặng.

Chị của Tôn Khánh, Tôn Hồng, mặc đồ tang đi đến bên cạnh bờ sông.

Dưới bóng đêm, mặt sông phẳng lặng càng làm thêm đen tối, sâu thẳm.

Nước mắt chảy dọc theo gương mặt của Tôn Hồng.

Cô ta quỳ xuống, nhìn mặt sông khóc không thành tiếng.

TBC

“Em trai, em cứ yên tâm đi đi. Ông trời có mắt, cuối cùng chị cũng báo thù được cho em rồi, những người hại c.h.ế.t em đều phải trả giá đắt! Em trai, nếu như em trên trời có linh thiêng thì đã có thể yên giấc rồi.

Ò ó o o.

Tiếng gà gáy lảnh lót đánh thức thôn trang nhỏ đang ngủ sau.

Tối hôm qua Diệp Ninh ngủ cực kỳ ngon.

Diệp Đống cũng dậy sớm, cậu đã nhờ bà Vương chuyển lời cho Khổng Giai, hôm nay cậu sẽ đến nhà họ Khổng chào hỏi, thuận tiện dẫn Khổng Giai đi ra ngoài dạo chơi.

Triệu Thu Phân còn chuẩn bị bánh kẹo trái cây, còn có một miếng thịt heo to, làm Diệp Đống cũng cầm sang bên đó.

Cho dù sau này Diệp Đống và Khổng Giai có thể thành đôi hay không, nhưng cũng đều không thể mất lễ nghĩa.

Diệp Đống ăn sáng xong, xách theo đồ đi ra khỏi cửa.

Diệp Quốc Sinh cũng không rảnh rỗi, tuy rằng trên đầu ông vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, nhưng vẫn không màng Triệu Thu Phân và Diệp Ninh cản trở, khiêng cuốc đi ra ruộng làm cỏ.

Triệu Thu Phân lấy vải và bông mà Diệp Ninh đã mua lúc trước ra, hai mẹ con ngồi trên giường đất cùng nhau làm đêm chăn.

“Vải này mềm ghê đó, chờ làm xong con mang hai cái về, con và Cố Phong cùng nhau đắp.”

Triệu Thu Phân vui tươi hớn hở nói.

Lúc trước tuy rằng lúc Diệp Ninh xuất giá bọn họ cũng đã tận tâm chuẩn bị của hồi môn, nhưng dù sao thì lúc đó điều kiện có hạn, đệm chăn hồi môn thật sự không thể nào sánh bằng với bây giờ.

“Mẹ, không cần đâu, con và Cố Phong sắp sửa phải đi về rồi, không cần thiết phải làm để ở đây.”

Diệp Ninh từ chối, thời tiết càng ngày càng lạnh, mấy cái chăn mới này may xong cho cha mẹ đắp là vừa lúc.

Nhắc đến chuyện đi về thì Triệu Thu Phân không cười nổi nữa, tính thời gian thì Diệp Ninh cũng đã về được năm ngày rồi, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì ngày mai đã phải đi, còn không biết đến bao giờ mới lại quay về.

“Hai đứa đi làm nếu như không quá bận, ăn tết về được thì nhớ về. Chuyện em trai con và Khổng Giai nếu thuận lợi thì cuối năm nay cũng có thể làm tiệc luôn.”

“Dạ, con sẽ cố gắng.”

Ngoài miệng Diệp Ninh trả lời như thế, nhưng trong lòng cũng không dám chắc lắm.

Dù sao thì càng đến cuối năm, công việc bên đoàn văn công sẽ càng bận rộn, lại còn có bên phía phòng ca múa Hồng Hải nữa, muốn xin nghỉ cũng không quá dễ dàng.

“Mẹ, Tiểu Đống không còn là con nít nữa, sau này mẹ và cha phải thử để nó gánh vác chuyện trong nhà.”

Người cô không yên tâm nhất vẫn cứ là Diệp Đống.

Nếu lần này không có co, chỉ sợ Diệp Đống sẽ gây ra chuyện làm nhà họ Diệp rơi vào vực sâu vô tận.

Triệu Thu Phân vừa thở dài vừa gật đầu: “Mẹ với cha của con cũng đang ngóng trông em trai con kết hôn xong sẽ thay đổi, nếu có thể giống như con thì cha mẹ có c.h.ế.t cũng có thể yên tâm rồi.”

Lần này Diệp Ninh quay về đã mang đến quá nhiều bất ngờ cho bọn họ, đến cả nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.

Bọn họ đều cho rằng Diệp Ninh thay đổi như thế, tất cả đều là nhờ Cố Phong.

Bởi vì Diệp Ninh thích Cố Phong, Cố Phong là một người quá ưu tú, cho nên anh mới có thể dẫn theo Diệp Ninh, làm cô thay đổi những thói xấu kia.

Nếu Diệp Ninh biết được suy nghĩ của Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân là như thế, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu.

“Cái gì mà c.h.ế.t với không c.h.ế.t chứ, mẹ và cha con còn phải sống lâu trăm tuổi, sau này hưởng phúc của con và Tiểu Đống.”

Diệp Ninh thật sự đã chấp nhận những người nhà là bọn họ, toàn bộ những lo lắng và băn khoăn trước đó cũng đã biến mất sạch sẽ.

“Được, được.” Triệu Thu Phân cũng nhịn không được đỏ mắt, nhưng mà lần này lại khóc vì quá vui vẻ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 254: Chương 254


Đến gần chiều tối Diệp Đống mới quay về.

Cho dù là Diệp Quốc Sinh hay là Triệu Thu Phân, Diệp Ninh, tất cả đều cố tình chú ý đến cảm xúc của cậu.

Dù sao thì cậu cũng không có quá nhiều hảo cảm với Khổng Giai, rất có khả năng hôm nay đi qua đó xong còn sẽ tiếp tục từ chối.

Nhưng làm bọn họ kinh ngạc chính là tâm trạng của Diệp Đống lại có vẻ cũng không tệ lắm, hơn nữa cũng không lại nói là không muốn nữa.

“Cha mẹ của Khổng Giai rất coi trọng con, biết hôm nay con đến còn cố ý làm một bàn tiệc lớn. Còn có anh của cô ấy nữa, không ngờ còn có một cây s.ú.n.g săn rất xin, dẫn con và Khổng Giai vào núi đi săn. Đây chính là con gà rừng mà tụi con săn được, vốn dĩ con nói là không mang về, nhưng mà Khổng Giai lại cứ nhất quyết bắt con mang về cho cha mẹ với chị nếm thử.”

Diệp Đống vừa nói vừa hứng phấn thò tay vào giỏ móc gà rừng ra, như hiến vật quý mà đưa cho bọn họ.

Diệp Ninh và cha mẹ liếc nhìn nhau, đều có thể thấy được ý cười trên mặt người con lại.

TBC

Trông có vẻ như mọi lo lắng của bọn họ đều là dư thừa, hôm nay Diệp Đống ở nhà họ Khổng chơi rất vui vẻ.

“Khổng Giai cũng rất biết điều đấy chứ.” Diệp Ninh cố ý nói như thế.

Đây là lần đầu tiên Diệp Đống không có phản bác lại lời khen dành cho Khổng Giai.

Trong lòng Diệp Ninh đã có tính toán: “Nếu em cảm thấy còn có thể tiếp xúc, vậy thì bồi dưỡng tình cảm thêm đi. Nhưng mà chờ chị đi rồi, em cũng không thể gây chuyện cho gia đình đó.”

“Chị, chị cứ yên tâm đi, hiện tại em đã hiểu được rất nhiều đạo lý. Em trai của chị cũng không phải là loại người vô dụng!”

Lúc Diệp Đống nói ra những lời này, sống lưng cũng thẳng hơn nhiều, mà loại cảm giác tự tin này sẽ không tự nhiên mà sinh ra, không cần phải hỏi cũng biết nó có được từ chỗ của Khổng Giai.

Diệp Ninh cười, cũng không biết hai ngày trước ai là người chê bai thậm tệ con gái nhà người ta.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng rất vui vẻ, người một nhà vừa nói vừa cười ăn cơm chiều.

Buổi tối, Triệu Thu Phân ôm đêm chăn đi vào phòng của Diệp Ninh.

Diệp Ninh biết là bởi vì ngày mai cô phải đến nhà họ Cố, mẹ không nỡ để cô đi.

Hai mẹ con nằm trên cùng một cái giường đất, nói chuyện.

Triệu Thu Phân nghe Diệp Ninh miêu tả dáng vẻ của đại viện gia thuộc trong quân khu, nói về công việc ở đoàn văn công, những điều này đều là một thế giới mà Triệu Thu Phân không thể tưởng tượng ra được.

Ánh trăng dịu nhẹ xuyên thấu qua bức màn chiếu vào trong, Triệu Thu Phân nắm bàn tay bụ bẫm của Diệp Ninh, trên mặt toàn là niềm vui.

“Trước kia chuyện mẹ với cha con lo lắng nhất chính là con đi ra bên ngoài không quen, không thể sinh sống hòa thuận với Cố Phong, hiện tại cha mẹ đều yên tâm rồi. Sau này con ở bên ngoài cứ sống cho tốt, đừng có nhớ thương chuyện trong nhà quá nhiều.”

“Còn nữa, tính cách của con không tốt, nếu như có cãi nhau với Cố Phong thì nên xin lỗi phải xin lỗi, nên nhịn thì phải nhịn, nhất định đừng có khóc lóc la hét như lúc còn trong nhà đó.”

Triệu Thu Phân liên tục dặn dò.

“Mẹ, nếu con và Cố Phong ly hôn thì cha mẹ sẽ cảm thấy như thế nào?” Diệp Ninh đột nhiên thốt ra một câu hỏi.

Triệu Thu Phân từ trong ổ chăn ngồi bật dậy: “Con muốn ly hôn với Cố Phong?!”

Bởi vì quá kích động, âm lượng của bà lớn hơn rất nhiều, trong đêm đen yên lặng này nghe có vẻ vô cùng chói tai.

Diệp Ninh không ngờ bà lại có phản ứng mạnh như thế, sợ bà sẽ đánh thức Diệp Quốc Sinh ngủ ở phòng hướng đông.

“Mẹ, con chỉ thuận miệng hỏi chơi thôi...”

“Thuận miệng nói chơi cũng không được! Lúc trước con vì muốn gả cho Cố Phong còn dùng mạng uy h.i.ế.p cha mẹ, hơn nữa trước khi kết hôn con đã thề với cha mẹ rồi, đời này con sẽ chung sống hoà thuận với Cố Phong, nếu trái lời thề thì sẽ không có kết cục tốt, con đã quên hết mấy chuyện này rồi sao?”

Triệu Thu Phân thật sự rất sợ Diệp Ninh sẽ lật lòng, từ khi còn nhỏ Diệp Ninh cũng đã như thế, thích thứ gì cũng tuyệt đối không thích quá nửa tháng, người cũng đều là như thế.

Cho nên lúc trước khi Diệp Ninh nằng nặc muốn gả cho Cố Phong, bọn họ ngoại trừ lo lắng Diệp Ninh sẽ không xứng với Cố Phong ra, cũng lo lắng Diệp Ninh kết hôn xong sẽ thay đổi ý kiến.

Vậy chẳng khác nào hại Cố Phong người ta hai lần!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 255: Chương 255


Ặc.

Mặt Diệp Ninh còn đen hơn cả bóng đêm ngoài kia.

Thề?

Hình như trong trí nhớ thật sự có một đoạn như thế.

“Nếu sau này con ly hôn với Cố Phong, vậy con đi ra ngoài sẽ bị xe tông chết, uống nước bị sặc chết, ăn cơm bị mắc nghẹn chết, không tìm được người đàn ông tốt nào khác buồn bực mà chết.”

Lời thề độc này từ trong đầu Diệp Ninh chui ra, làm Diệp Ninh cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Tn, con có nghe mẹ nói chuyện không đó?”

Triệu Thu Phân căng thẳng nhìn chằm chằm vào cô.

Diệp Ninh mạnh mẽ hoàn hồn lại nói: “Mẹ, con thật sự chỉ là thuận miệng nói thôi. Con và Cố Phong là quân hôn, trừ phi Cố Phong muốn ly hôn với con, nếu không cho dù con muốn ly hôn cũng không được.”

Triệu Thu Phân nghe được cô nói như thế, hình như cuối cùng cũng hơi yên tâm lại.

“Con gái, con khai thật với mẹ đi, con có suy nghĩ này có phải là bởi vì phương diện kia của Cố Phong hơi bị yếu không?”

Diệp Ninh ngẩng người, phương diện nào?

“Mẹ là mẹ của con, con với mẹ thì có cái gì xấu hổ chứ. Con cứ yên tâm, mẹ với cha con đã nghĩ cách cho con rồi.” Triệu Thu Phân thần thần bí bí nói, mấy ngày nay bà và Diệp Quốc Sinh cũng không có rảnh rỗi.

“Cách gì thế?” Trong lòng Diệp Ninh có dự cảm chẳng lành.

“Chờ đến ngày mai con sẽ biết.” Triệu Thu Phân lại không chịu trả lời cho cô biết ngay.

Diệp Ninh cảm thấy cô nhất định phải nói chuyện cẩn thận với mẹ mình mới được.

“Được rồi, cũng trễ lắm rồi, sáng mai Cố Phong còn sẽ đến đây nữa, con đi ngủ sớm đi.”

Triệu Thu Phân vừa nói vừa chui lại vào trong chăn, thật ra trong lòng bà cũng có chút sự.

Lỡ như con gái không phải thuận miệng nói chơi thì sao?

Nếu cô thật sự đòi sống đòi c.h.ế.t muốn ly hôn, nói không chừng Cố Phong sẽ thuận nước đẩy thuyền đồng ý luôn thì sao.

“Mẹ, rốt cuộc thì mẹ với cha đã làm cái gì đó?” Diệp Ninh vẫn chưa từ bỏ ý định truy vấn.

Triệu Thu Phân lại trực tiếp nhắm mắt lại, ngủ mất.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm Cố Phong đã đến.

Anh cắt tóc, còn thay một bộ quần áo khác với lần trước, trông có vẻ rất có sức sống.

Triệu Thu Phân nhìn thấy Cố Phong xong, miệng chưa từng khép lại, tuy rằng là mẹ vợ xem con rể, càng xem càng thích, nhưng mà nghĩ đến Cố Phong có lý do khó nói, vẫn cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhưng mà người nhà bọn họ chắc chắn sẽ không vì loại chuyện này mà làm con gái ly hôn.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều thúc giục Diệp Ninh, giống như ước gì Diệp Ninh nhanh chóng chạy đi.

Lần này thì Diệp Ninh không muốn đi cũng phải đi.

Lúc sắp đi ra ngoài, Triệu Thu Phân xách theo một cái túi căng phồng đi đến trước mặt hai người, trực tiếp đưa cho Cố Phong.

Cố Phong không biết bên trong là cái gì, nhận lấy rồi mới mở ra xem.

Diệp Ninh cũng duỗi dài cổ nhìn.

Bên trong là mấy túi đồ nhỏ, loáng thoáng còn có mùi thuốc đông y.

Diệp Ninh lập tức nghĩ đến mấy lời mà Triệu Thu Phân nói vào tối ngày hôm qua, trong đầu đột nhiên chợt lóe lên một ý tưởng.

“Mẹ, đây là gì thế?” Cố Phong khó hiểu hỏi.

Diệp Ninh thay đổi sắc mặt, theo bản năng muốn cản không cho Triệu Thu Phân nói nữa.

Nhưng mà cô chỉ lo cho Triệu Thu Phân, lại hoàn toàn không để ý đến Diệp Đống đứng bên cạnh Cố Phong.

TBC

Diệp Đống cười hì hì trả lời: “Anh rể, mấy thứ này đều là thứ tốt đó, là cha mẹ em cố ý tìm thầy thuốc già đời kê đơn cho anh. Chỉ cần anh uống xong, bảo đảm...”

“Diệp Đống! Có mình em có miệng thôi đúng không? Chị bảo em sửa soạn hành lý, em đã làm xong chưa?” Diệp Ninh đột nhiên kích động hô to một tiếng, làm tất cả mọi người, kể cả Cố Phong đều giật mình hoảng sợ.

Diệp Đống hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh: “Không phải chị không cho em đụng vào hành lý của chị sao?”

Diệp Ninh còn chưa bao giờ chột dạ như bây giờ: “Chị bảo em xách hành lý của chị đi ra ngoài!”

“Hành lý của chị không phải anh rể đang cầm rồi sao?” Diệp Đống lộ ra vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa mê mang nhìn cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 256: Chương 256


Lúc này Diệp Ninh mới phản ứng lại, Cố Phong thật sự đang cầm hành lý của cô.

Bầu không khí trở nên cực kỳ xấu hổ.

Diệp Ninh căn cứ theo nguyên tắc chỉ cần cô không xấu hổ, vậy xấu hổ sẽ là người khác, vô cùng “săn sóc” mà cầm túi thuốc đông y trong tay Cố Phong.

“Cái này để tôi cầm cho.”

Cô tuyệt đối không thể để Cố Phong biết người trong nhà hiểu lầm anh, ngay từ đầu cô còn cho rằng bọn họ cũng chỉ nói chơi thôi, không ngờ cha mẹ lại thật sự lén giấu cô đi mua thuốc cho Cố Phong?

Nếu để Cố Phong biết anh bị dán lên cái mác “bị yếu”, không biết anh có g.i.ế.c c.h.ế.t cô không nhỉ?

“Tiểu Ninh, mớ thuốc đông y này là chuyên môn bốc thuốc cho đàn ông, con không uống được.” Triệu Thu Phân cảm thấy bà cần phải nhắc nhở con gái một chút, đừng có vì tò mò mà uống phải thứ không nên uống.

TBC

Diệp Ninh rõ ràng đã nhìn thấy Cố Phong hơi nhướng mày lên và ánh mắt có phần tìm tòi nghiên cứu của anh.

“Mẹ, chuyện này thì cha mẹ cứ yên tâm đi, cũng trễ rồi, tụi con đi nha.”

Cô không muốn ở lại trong cái nhà này thêm một giây nào nữa.

“Nhưng mà mẹ còn chưa có chỉ cho con cách nấu thuốc đông y mà.” Triệu Thu Phân vô cùng bất đắc dĩ.

“Không cần, tụi con đi đây!” Diệp Ninh túm lấy cánh tay của Cố Phong, quay đầu đi ngay, không dám quay đầu lại lần nào nữa.

“Chị của con đúng là trọng sắc khinh bạn, anh rể con vừa đến là chị ấy không thèm nhìn chúng ta nữa.”

Diệp Đống nhìn bóng dáng của Diệp Ninh càng lúc càng xa, nhịn không được phát ra tiếng cảm thán.

“Vậy chẳng phải rất tốt sao?” Trên mặt Diệp Quốc Sinh tràn ngập ý cười vui mừng.

Triệu Thu Phân đột nhiên nghĩ đến gì đó, từ trong túi móc ra một lá thư.

“Lúc nãy con gái mới đưa cho tôi, cũng không biết trong đây có cái gì, nó nói là chờ tụi nó đi rồi mới được mở ra xem.”

Diệp Đống nhìn thấy lá thư kia hai mắt lập tức sáng lên, cậu nhớ rất rõ lá thư này, lúc trước khi Diệp Ninh đưa tiền cho Lý Bưu cũng đã nhét tiền vào phong thư thế này.

“Cho con xem!”

Cậu sốt ruột cướp lấy lá thư từ trong tay Triệu Thu Phân, mở ra.

Quả nhiên, bên trong có một đống tiền.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều sợ ngây người.

Lần này Diệp Ninh quay về đã tiêu xài rất nhiều tiền cho gia đình, không ngờ trước khi cô đi lại còn để lại một số tiền khác cho gia đình.

“Tổng cộng hai trăm đồng!”

Trong lúc hai vợ chồng ngây người, Diệp Đống đã đếm tiền xong rồi.

“Còn có một tờ giấy nữa.”

Cậu lấy tờ giấy ra, bên trên có một hàng chữ nhỏ xinh đẹp.

“Số tiền này cho Diệp Đống cưới vợ.”

Tám chữ vô cùng đơn giản nhưng Diệp Đống lại cứ nhìn tới nhìn lui mấy lần.

Cuối cùng, hốc mắt của nhóc con này đỏ lên.

“Trong lòng của chị vẫn còn có con.”

Đây là lần đầu tiên Diệp Quốc Sinh nhìn thấy con trai cảm động đến mức này, lời nói thấm thía dặn dò nói: “Trong lòng chị con đương nhiên là có con rồi, sau này con phải làm người tốt, không thể phụ lòng của chị con được.”

Diệp Đống gật đầu thật mạnh, sau này cậu thật sự muốn thay đổi triệt để, làm người tốt!”

Diệp Ninh kéo Cố Phong đi một lèo ra khỏi thôn Đại Liễu Thụ, chờ ra đến cửa thôn rồi, cô mới khoa trương thở phào nhẹ nhõm.

“Bây giờ có thể buông tôi ra được chưa?”

Giọng nói trầm thấp của Cố Phong từ bên cạnh cô vang lên.

Lúc này Diệp Ninh mới phát hiện ra cô vẫn còn đang nắm chặt lấy cổ tay của Cố Phong.

Giây tiếp theo cô nhanh chóng buông lỏng tay ra, sau đó nở nụ cười cứng đờ với Cố Phong.

“Xin lỗi, tôi cũng không phải cố ý muốn sờ mó gì anh.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 257: Chương 257


“Tôi biết.” Cố Phong trả lời rất bình tĩnh: “Cho nên hiện tại cô đã có thể nói cho tôi biết mớ thuốc đông y kia là chuyện như thế nào không?”

Hành vi lúc nãy của cô cũng không phải vì muốn chiếm tiện nghi của anh, mà là vị chột dạ muốn dẫn anh nhanh chóng rời đi.

Diệp Ninh cười gượng “ha hả” vài tiếng, ánh mắt tự do nhìn nơi khác.

“Cô không nói? Vậy tôi có thể đi hỏi tiệm bán thuốc.” Đây là lần đầu tiên Cố Phong thấy cô chột dạ như thế, trong lòng loáng thoáng đoán được đại khái.

Diệp Ninh lập tức lộ ra vẻ mặt khóc tang, người đàn ông này thật sự quá khôn khéo.

“Chuyện này thật sự không thể trách tôi. Là cha mẹ cứ liên tục giục tôi phải sinh con, tôi chỉ nói là không cần gấp, ai biết bọn họ tự nhiên lại hiểu lầm, sau đó đi tìm mớ thuốc đông y này về.”

Nói xong lời cuối cùng, giọng của cô cũng càng ngày càng nhỏ, thậm chí có thể coi như không nói.

Nhưng mà Cố Phong lại nghe rất rõ ràng, càng biết được tác dụng của mớ thuốc đông y này.

“Nếu anh thật sự không thích thì chúng ta quay về giải thích với cha mẹ ha?” Diệp Ninh vẻ mặt thay đổi liên tục của anh, cố ý nói như thế.

Bởi vì cô biết dựa theo tính cách của Cố Phong, anh tuyệt đối sẽ không chạy đi giải thích loại chuyện này.

Hơn nữa một khi giải thích, vậy tất cả mọi người đều sẽ biết chuyện bọn họ kết hôn nửa năm nhưng vẫn chưa động phòng, đến lúc đó sẽ chỉ càng phiền phức hơn mà thôi.

Quả nhiên, ánh mắt Cố Phong nhìn về phía cô hơi d.a.o động, cuối cùng thở hắt ra.

“Không cần.”

Diệp Ninh cố khống chế khóe miệng đang liên tục muốn cong lên nói: “Được rồi, vậy mớ thuốc đông y này chúng ta cứ trực tiếp quăng nó đi.”

Dù sao thì bọn họ chắc chắn là xài không được.

Cố Phong nhìn một túi đầy ụ, tạm không nói đến chuyện mấy thứ này đều bỏ tiền mua về, chỉ nói riêng chuyện dược liệu cũng là thứ có giá trị, vứt đi chính là đang lãng phí.

“Đi hỏi thử xem tiệm bán thuốc có thu về không?”

Diệp Ninh thật sự quá bội phục đức tính tiết kiệm của anh.

“Vậy anh không giận đúng không?”

Dù sao thì cô cũng sắp sửa đến nhà anh, bọn họ chung sống hòa bình với nhau được thì vẫn tốt hơn.

Cố Phong vô cùng bất đắc dĩ nhìn cô, nửa năm qua số chuyện khác người mà cô từng làm còn ít sao?

Nếu mỗi một chuyện anh đều phải giận, vậy anh đã bị tức c.h.ế.t từ lâu rồi.

Diệp Ninh không đợi anh trả lời cũng đã hiểu câu trả lời ngầm của anh rồi.

TBC

“Được, tôi không nói nữa. Chúng ta về nhà đi.”

Tuy rằng cô cũng khá xa lạ với cha mẹ của Cố Phong, nhưng xuất phát từ lễ phép, cô vẫn phải đi chào hỏi.

Cố Phong nghe được hai chữ về nhà, ánh mắt nhìn về phía cô trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Diệp Ninh đề nghị đi đến huyện thành trước, cô muốn mua ít quà về cho cha mẹ chồng, nhưng lại bị Cố Phong cản lại.

“Chỉ cần cô về là bọn họ đã rất vui vẻ rồi.”

Đây là nguyên văn lời Cố Phong nói, nhưng mà Diệp Ninh lại không quá tin tưởng.

Cô có thể gả vào nhà họ Cố, tất cả đều là nhờ vào ân cứu mạng mà cha cô đã cứu cha Cố, trước kia cô có đức hạnh như thế, chỉ sợ không có nhà chồng nào có thể thật sự chấp nhận cô.

Hiện tại bọn họ có thể đồng ý cho cô quay về, phần lớn nguyên nhân cũng là vì số tiền cứu mạng cha Cố mà cô gửi về hồi mấy tháng trước.

Cha Cố vì ân cứu mạng là có thể làm Cố Phong cưới cô, có thể nghĩ cha Cố là một người rất trọng tình trọng nghĩa, cho nên nói trắng ra nhà họ Cố hoan nghênh cô cũng chỉ là vì ân tình mf thôi.

Nhưng mà nếu Cố Phong đã nói như thế, Diệp Ninh cũng không tính mua thêm cái gì, trực tiếp đi tay không về.

Thôn Hạnh Hoa.

Lúc Diệp Ninh và Cố Phong đi vào thôn vừa đúng lúc đã gần giữa trưa, từng nhà đều lượn lờ khói bếp.

Ấn tượng duy nhất của Diệp Ninh đối với cái thôn này chính là vào ngày kết hôn, bắt đầu từ cửa thôn đã có đầy bà con chòm xóm đi ra đứng hóng chuyện.

Lúc đó cái cảnh bọn họ nhìn cô khe khẽ nói nhỏ, chỉ chỉ trỏ trỏ, đến bây giờ trong trí nhớ của cô vẫn còn nhớ rõ như mới xảy ra.

Lúc đó cô vẫn còn là nguyên chủ, hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui có thể gả cho Cố Phong, thấy phản ứng của các thôn dân cũng chỉ cho rằng bọn họ đang hâm mộ ghen tị ao ước thôi.

Hiện tại lại đổi thành cô về, đã không còn những thôn dân kia xúm đến, cuối cùng cô cũng có thể ngắm nhìn kỹ thôn trang này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 258: Chương 258


Thôn Hạnh Hoa nếu so ra thì lớn hơn thôn Địa Liễu Thụ không ít, ngoài trừ phần lớn nhà gạch mộc ra, cô còn có thể nhìn thấy một vài căn nhà mái ngói.

Căn nhà của gia đình kia xây cao hơn những căn nhà khác hơn nửa thước, đứng giữa một đám nhà gạch mộc, trông có vẻ vô cùng có khí thế.

Mà vừa lúc muốn đến nhà họ Cố thì phải đi ngang qua nhà này.

Hai người Cố Phong và Diệp Ninh vừa mới đi ngang qua cửa thì lập tức có một cô gái đi ra.

Tay cô ta còn bưng theo một chậu nước bẩn, hình như là muốn bưng ra ngoài đổ.

Nhìn thấy Cố Phong và Diệp Ninh rồi, cô ta lập tức dừng động tác lại.

“Cố Phong, sao lại là anh. May mà tôi nhanh tay lẹ mắt, nếu không đã hất chậu nước bẩn này lên người anh rồi.” Cô gái kia như cười như không nói.

Diệp Ninh quan sát cô gái kia, cùng lúc đó, nụ cười trên mặt cô gái kia cũng chậm rãi cứng lại.

“Cô ta là?”

“Diệp Ninh. Cô không biết cô ấy sao?” Cố Phong trả lời câu hỏi của cô gái kia.

Dù sao hôm kết hôn cô ta cũng có đi tham gia, chắc chắn là đã từng gặp Diệp Ninh rồi.

Hách Đông Ni không thèm suy nghĩ mà lắc đầu ngay: “Tôi cần gì phải đi nhớ mấy người không liên quan chứ.”

TBC

Những lời này tràn ngập địch ý.

Cố Phong nhíu mày, rõ ràng là không ngờ cô ta sẽ nói như thế, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh lại giống như hoàn toàn không cảm nhận được địch ý của Hách Đông Ni hỏi: “Cố Phong, chị gái này là ai thế? Anh không giới thiệu cho chúng tôi làm quen một chút sao?”

“Hách Đông Ni.” Cố Phong nói ra tên của co ta.

Hách Đông Ni lập tức bổ sung thêm: “Tôi và Cố Phong là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.”

“...”

Diệp Ninh lập tức hiểu ra.

Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi, lúc trước Cố Phong chính là thanh niên có tiền đồ nhất ở làng trên xóm dưới, đương nhiên là có không ít cô gái sẽ nhớ thương anh.

Cố Phong nhìn thoáng qua sân nhà họ Hách, sau đó nói: “Cô đang nấu cơm đúng không, chúng tôi cũng phải nhanh chóng về nhà.”

Anh nói là chúng ta, trực tiếp kéo Diệp Ninh vào trong phạm vi người nhà.

Bàn tay đang nắm chậu nước của Hách Đông Ni siết chặt lại, cưỡng chế cảm xúc không cam lòng trong lòng xuống.

“Cố Phong, anh cũng thật là, lần trước anh quay về rõ ràng nói là muốn mời tôi ăn cơm, sao bây giờ cưới vợ rồi là quên luôn lời hứa hẹn với bạn bè thế?”

Cố Phong không thể không dừng chân lại lần nữa.

Trên thực tế anh cũng không nhớ rõ là anh từng nói như thế, nhưng anh đã hiểu Hách Đông Ni có ý đồ gì.

Hiện tại chuyện duy nhất anh cần làm chính là phân rõ giới hạn với Hách Đông Ni.

Diệp Ninh lập tức tỏ vẻ rất hiểu chuyện nói: “Hay là để tôi đi về trước, anh ăn cơm chung với bạn của anh đi ha?”

Cố Phong không nhìn thấy bất cứ cảm xúc ghen tị hay khó chịu nào trên mặt cô, nhưng mà cho dù là thế thì anh cũng sẽ không tiếp xúc riêng với Hách Đông Ni.

“Đông Ni, xin lỗi. Hôm nay tôi vừa mới đón Diệp Ninh vè, thật sự không có thời gian. Với lại ngày mai chúng tôi đã phải về bộ đội, chuyện ăn cơm thì thôi bỏ đi.”

Anh vô cùng nghiêm trang và nghiêm túc nói.

Thậm chí anh còn trực tiếp cắt đứt ý định chờ cơ hội lần sau của cô ta.

Hách Đông Ni thấy Cố Phong vô tình như thế, thật sự bị tổn thương, nhưng mà chuyện làm cô ta càng để ý hơn chính là hình như Cố Phong có vẻ đã thật sự chấp nhận người phụ nữ mập như heo này rồi.

Rõ ràng anh là bị người trong nhà ép buộc cho nên mới phải cưới, hiện tại mới nửa năm ngắn ngủi trôi qua, sao anh đã đột nhiên thay đổi thái độ rồi?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 259: Chương 259


Tim Hách Đông Ni như bị đao cắt, từ khi còn nhỏ cô ta đã thích Cố Phong. Trước kia người của hai gia đình gần như đều đã cam chịu, cô ta chỉ còn chờ Cố Phong chủ động đến cầu hôn cô ta, nhưng mà không ngờ đến cuối cùng nửa đường lại bị Diệp Ninh nhảy ra giành trước.

Cô ta vì Cố Phong đã chậm trễ những năm tháng tốt đẹp nhất, tình cảm này sao có thể dễ dàng buông bỏ được chứ.

Nhìn dáng vẻ không nhanh không chậm, gương mặt tràn ngập đắc ý của Diệp Ninh, trong lòng cô ta lại càng thêm tức giận và ghen ghét đến cùng cực.

Đầu óc cô ta nóng lên, giơ chậu nước định tạt về phía Diệp Ninh,

Diệp Ninh thật sự không ngờ cảm xúc của Hách Đông Ni lại dễ dàng mất khống chế như thế, chờ đến khi cô phản ứng lại thì cũng đã chậm rồi.

Nước bẩn mang theo mùi hôi khó chịu ập thẳng về phía cô.

Cũng đúng trong giây phút này, Cố Phong đột nhiên chạy đến cản ở trước mặt cô.

Ào ào!

TBC

Nguyên một chậu nước bẩn đều tạt vào trên người Cố Phong.

Không chỉ có Hách Đông Ni choáng váng, đến cả Diệp Ninh cũng đều ngơ ngẩn.

Quần áo của Cố Phong đã ướt đẫm, nước bẩn nhỏ giọt xuống, có vẻ vô cùng chật vật.

“Cố... Cố Phong, tôi không, không có cố ý...” Hách Đông Ni hoảng sợ, phản ứng đầu tiên chính là xông đến trước mặt Cố Phong, muốn lau cho anh.

Cố Phong không đợi cô ta chạm đến góc áo của mình, đã lập tức lui ra sau hai bước, lại kéo dãn khoảng cách giữa hai người.

Hơi thở của Hách Đông Ni hơi cứng lại, đầu óc vốn đang hoảng loạn lập tức tỉnh táo lại đôi chút.

Anh thật sự chán ghét cô ta đến thế sao?

“Không có gì.” Mặt Cố Phong lạnh nhạt nói, sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Ninh được anh che chở nói: “Cô có sao không?”

Diệp Ninh cứng đờ lắc đầu.

“Đi thôi.” Cố Phong không nhìn Hách Đông Ni thêm lần nào nữa, nắm lấy cổ tay Diệp Ninh nhanh chóng rời đi.

Hách Đông Ni nhìn bóng dáng hai người rời đi, mắt lập tức đỏ lên.

Cho nên cô ta thật sự không có cơ hội nào nữa sao?

Ánh mắt Diệp Ninh vô cùng phức tạp nhìn Cố Phong, hiện tại quần áo của anh đều đã ướt đẫm, hơn nữa đây rõ ràng là nước đồ ăn thừa, tỏa ra từng luồng mùi hôi thối gay mũi.

Tuy rằng cô không có thói ở sạch, nhưng mà nếu như cô bị tạt nước trúng, chắc chắn sẽ nổi điên.

“Anh buông tôi ra trước đi, tôi tự đi được.”

Tay của Cố Phong giống như kìm sắt, siết đau cô.

Lúc này Cố Phong mới buông tay ra: “Chuyện lúc nãy cô đừng để ý, Đông Ni không phải muốn nhằm vào cô, mà là nhằm vào tôi. Tôi thay mặt cô ta xin lỗi cô.”

Diệp Ninh chớp mắt, sau đó tự động lui ra sau hai bước.

Hành động này càng làm Cố Phong cho rằng cô đang tức giận.

“Tôi và cô ta không có...”

“Tôi biết, anh không cần giải thích với tôi, hơn nữa cũng không cần phải xin lỗi thay cô ta.” Diệp Ninh ngắt lời anh.

Chuyện lúc nãy Diệp Ninh nhìn thấy rất rõ ràng, thật sự không cần phải giải thích.

Cố Phong nhíu mày: “Vậy cô...” Cửa nhà đã gần trong gang tấc, nếu cô bởi vì chuyện này mà bực bội, cha mẹ nhìn thấy sẽ chỉ lo lắng.

Diệp Ninh cũng không giả vở nữa, khoa trương giơ tay bịt mũi lại nói: “Là vì người của anh hôi quá! Ọe.”

Nói xong lời cuối cùng, cô thật sự không nhịn nổi nữa, bắt đầu nôn khan.

Cố Phong đương nhiên biết hiện tại anh trông chật vật đến mức nào, nhưng mà cô cũng không cần thiết làm lố đến thế chứ?

Cố tình đúng lúc này Ngô Tú Nga lại đi ra, bà ấy chờ đến sốt ruột nên mới đi ra ngoài xem thử, kết quả vừa lúc nhìn thấy Diệp Ninh bịt miệng “đau khổ” nôn khan.

Ngô Tú Nga đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó cố gắng quan sát bóng dáng của Diệp Ninh.

Hiện tại Diệp Ninh đã gầy hơn hai mươi cân so với nửa năm trước, đột nhiên nhìn thấy thì sẽ cảm thấy thay đổi rất lớn, cho nên tạm thời Ngô Tú Nga cũng không dám nhận.

Chờ đến khi nhìn thấy rõ ràng gương mặt của Diệp Ninh rồi, bà ấy mới xác định mình không nhận sai, lập tức trở nên hưng phấn.

“Tiểu Ninh, con, con, con mang thai hả?!”

Bởi vì bà ấy quá kích động, đến cả giọng nói cũng mang theo một chút run rẩy.
 
Back
Top Bottom