Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 220: Chương 220


Diệp Đống giống như một con dã thú phát cuồng, càng đánh càng mạnh tay.

“Tao cho mày ăn nói bậy bạ nè! Tao cho mày khỏi làm người nè!”

Tôn Nhị Khuê kêu cha gọi mẹ: “Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, đừng đánh... hu hu hu, Diệp Đống, cậu là ông nội của tôi, được chưa....”

Diệp Ninh nhìn Tôn Nhị Khuê bị đánh giống như một cái bao cát, thật đúng là một người nhìn không được xài cũng không được luôn.

“Tiểu Đống, dừng tay đi.”

Nếu lại đánh nữa, tên này bị thương nặng hay c.h.ế.t luôn thì cũng phiền lắm.

Diệp Đống vẫn chưa hết giận, lại đ.ấ.m thêm vài đấm, sau đó trong tiếng cầu xin của Tôn Nhị Khuê, dừng tay lại.

“Nếu sau này tao mà còn nghe mày ăn nói lung tung, tao gặp mày lần nào sẽ đánh mày lần nó! Xùy!”

Tôn Nhị Khuê làm gì còn dám hó hé tiếng nào, cho dù là có mê gái đến cỡ nào nữa thì cũng không dám có ý đồ gì với Diệp Ninh.

TBC

“Chị, chị đừng giận, thằng ch.ó kia chỉ là một con cóc ghẻ thôi.”

Trên đường về, Diệp Đống liên tục an ủi Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhìn khóe miệng bị đánh chảy m.á.u và vẻ mặt quan tâm của cậu, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

Cái thằng em trai này, cuối cùng cũng không lãng phí tấm lòng của cô mà.

Nhưng mà chuyện này rõ ràng là không đơn giản như những gì cậu tưởng tượng, Tôn Nhị Khuê dám trắng trợn táo bạo cản cô lại như thế, có nghĩa là lời đồn đãi trong thôn đã đến mức không thể khống chế nữa.

Nhưng mà những người này cũng thật sự rất thú vị, nếu giàu có vượt qua khỏi tầm nhận tri của bọn họ, chỉ sẽ bị bọn họ dùng ác ý lớn nhất để xuyên tạc.

“Có đau không?”

Diệp Đống lắc đầu: “Chút vết thương này không tính là cái gì, nếu lúc nãy chị không cản em, em chắc chắn sẽ đánh c.h.ế.t Tôn Nhị Khuê!”

Cậu nghiến răng nghiến lời, dám bôi nhọ thanh danh của chị cậu, đúng là đáng chết.

“Đánh c.h.ế.t tên đó, em còn phải đền mạng, không đáng.” Diệp Ninh nửa nói đùa nửa nghiêm túc nói.

“Nhưng em vẫn giận.”

“Giận cũng phải suy xét đến hậu quả, tuyệt đối không thể tự đả thương địch một trăm tự tổn hại tám nghìn được.” Diệp Ninh ngược lại còn dặn dò Diệp Đống: “Sau này chị không có ở nhà, em gặp được chuyện gì nhất định phải suy nghĩ cho kỹ vào. Với lại không phải chuyện gì cũng cần dựa vào nắm đ.ấ.m để giải quyết.”

Diệp Đống lèm bèm nói gì đó trong miệng, hiển nhiên sẽ không bởi vì những lời này của Diệp Ninh mà thật sự thay đổi tính tình.

Diệp Ninh cũng hiểu đạo lý này, cho nên sau khi nói xong câu này rồi cũng không tiếp tục nữa.

Hai chị em đã thống nhất khẩu cung, không có ý định nói cho cha mẹ biết chuyện bọn họ đã đánh nhau với Tôn Nhị Khuê.

Nhưng mà khi hai người về đến nhà, nhìn thấy Cố Phong cũng có mặt ở nơi này, Diệp Đống lập tức thay đổi thái độ ngay.

“Anh rể, anh đến đây hồi nào thế?”

Lúc trước xảy ra chuyện Lý Bưu, Diệp Ninh hoàn toàn không có ý định tìm Cố Phong, chuyện này làm cho người nhà họ Diệp đều cảm thấy có khi nào là Diệp Ninh và Cố Phong cãi nhau hay không?

Không ngờ hiện tại Cố Phong lại xuất hiện, Diệp Đống đương nhiên là rất vui vẻ và bất ngờ.

Không chỉ là Diệp Đống, trên mặt Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng đều treo lên nụ cười xán lạn.

Chỉ có Diệp Ninh là căng chặt gương mặt, hoàn toàn không hề chào mừng Cố Phong.

Trước kia cô đã nói với anh là ai về nhà nấy rồi, anh lại không hề báo trước tiếng nào đã xuất hiện?

“Sao anh lại đến đây?”

Cho nên Diệp Đống hỏi xong, cô cũng lập tức hỏi tiếp một câu, hơn nữa thái độ cũng không tính là quá tốt.

“Tiểu Ninh, sao con có thể ăn nói như thế hả, Cố Phong là con rể nhà ta, nó lại đây không phải là bổn phận sao?”

Không đợi Cố Phong trả lời, Triệu Thu Phân lập tức đã nhanh chóng quát lớn Diệp Ninh, sau đó thuận tiện quan sát phản ứng của Cố Phong, sợ Cố Phong sẽ bởi vì Diệp Ninh không hiểu chuyện mà tức giận.

Cố Phong đã sớm đoán được Diệp Ninh có lẽ sẽ có phản ứng như thế, cho nên thấy cô bài xích anh cũng không hề để ý, thuận tiện trả lời: “Tôi lại đây thăm cha mẹ, thuận tiện đón cô về.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 221: Chương 221


“Tôi không về!”

Diệp Ninh trực tiếp buột miệng thốt ra lời từ chối.

Trong phòng lập tức lặng ngắt như tờ.

Diệp Ninh thật sự không thể về, bởi vì cô biết rõ hơn ai hết, chuyện của Lý Bưu vẫn còn chưa giải quyết xong, nếu cô đi rồi, nhà họ Diệp sẽ rơi vào hoàn cảnh càng nghiêm trọng hơn trước kia nữa.

“Tiểu Ninh, con làm sao thế?”

Cô có phản ứng kích động như thế, trực tiếp làm Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nảy lên lòng nghi ngờ.

Dù sao trước kia cô vì muốn gả cho Cố Phong, đòi c.h.ế.t đòi sống quậy ầm lên đến mọi người đều biết, tại sao bây giờ lại thay đổi thành thái độ này rồi?

Diệp Ninh cũng ý thức được phản ứng của mình có hơi thái quá, chỉ đành phải mềm giọng lại.

“Ý của con con là khó khăn lắm con mới về nhà một lần, con còn chưa có ở đủ đây. Với lại con ở nhà Cố Phong không quen, con không đi!”

Dù sao cô vốn dĩ là một người có tính cách ngang ngược vô lý, quậy lên cũng không có gì đáng trách cả.

“Vậy sao được chứ, lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó. Hiện tại con đã là con dâu nhà họ Cố, cũng nên đi thăm cha mẹ chồng.” Diệp Quốc Sinh lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hai ngày nay ông vừa mới cảm thấy con gái ngoan ngoãn, kết quả Cố Phong vừa đến là lại khôi phục nguyên dạng.

Diệp Ninh không thể thuyết phục được cha mẹ, lại nhìn về phía Cố Phong.

Cố Phong ho khan một tiếng, ngay sau đó nói: “Cha mẹ, dù sao con còn sẽ ở lại đây thêm mấy ngày, chờ thêm mấy ngày nữa lại về cũng được.”

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn cảm thấy làm thế không ổn lắm, nhưng Diệp Ninh lại giải quyết nhanh gọn lẹ.

“Ngày cuối cùng con về đó thăm hỏi bọn họ là được rồi.”

“Cái con bé này.” Diệp Quốc Sinh nói không lại Diệp Ninh, thấy Cố Phong cũng không tức giận, lúc này mới mặc kệ cô.

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, may mà cô và Cố Phong còn có được một chút xíu ăn ý.

Cố Phong nhìn thấy toàn bộ phản ứng của cô, càng thêm xác định suy đoán dưới đáy lòng.

“Tiểu Đống, mặt của con bị làm sao thế?” Lúc này Triệu Thu Phân mới phát hiện con trai bị thương.

Nếu dựa theo những gì Diệp Ninh và Diệp Đống đã thương lượng trên đường về về thì lúc này Diệp Đống sẽ nói là cậu không cẩn thận bị vấp té.

“Đừng nói nữa, con mới đánh một trận với tên Tôn Nhị Khuê ngoài đầu cửa thôn, cái tên kia miệng chỉ biết phun phân, còn dám chửi bới chị của con.”

Diệp Đống sợ Cố Phong nghe không rõ, trực tiếp nhìn thẳng vào anh nói.

Ặc.

Diệp Ninh lập tức đen mặt, ước gì có thể giơ chân sút bay Diệp Đống đi ra ngoài.

Quả nhiên Cố Phong lập tức nhướng mày.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân lại càng lộ ra vẻ sốt ruột.

“Chuyện gì thế hả? Nó dựa vào cái gì mà chửi bới chị của con? Nó chửi chị con cái gì?”

Diệp Quốc Sinh tức giận trừng to mắt, bày ra tư thế chuẩn bị đi tìm Tôn Nhị Khuê liều mạng.

Diệp Đống vừa định kể lại tỉ mỉ thì đã bị Diệp Ninh dùng ánh mắt đe dọa ngậm miệng lại.

Diệp Ninh giải thích nói: “Cha mẹ đừng có nghe Tiểu Đống nói bậy. Cái tên Tôn Nhị Khuê kia vốn dĩ là một tên lưu mạnh rảnh rỗi, ăn nói th* t*c. Tụi con đi ngang qua cửa thôn gặp được anh ta, nói vài câu không hợp là nhào vào đánh luôn.”

Diệp Đống gật đầu như giã gạo, liên tục hít thở sâu, rõ ràng là đang tìm cơ hội để nhảy vào bổ sung thêm vài câu.

Nhưng mà Diệp Ninh lại hoàn toàn không cho cậu có cơ hội này.

“Tiểu Đống chỉ bị đánh trầy khóe miệng, còn Tôn Nhị Khuê bị nó đánh thành đầu heo, chuyện này coi như bỏ qua đi.” Diệp Ninh nhanh chóng kết thúc đề tài này.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nghe được là chuyện như thế, mới coi như thở phào nhẹ nhõm.

“Tôn Nhị Khuê không học vấn cũng không nghề nghiệp, lần này Tiểu Đống làm tốt lắm!”

Đây là lần đầu tiên Diệp Quốc Sinh khen ngợi cách làm của Diệp Đống.

Diệp Đống cười hắc hắc, vừa định nói chuyện thì Diệp Ninh đã lại mở miệng.

“Mẹ nấu cơm chiều xong chưa? Tụi con ở trong thành đi dạo cả ngày, đói meo rồi.”

TBC

“Đã nấu xong từ lâu rồi, chỉ chờ hai đứa về thôi đó.” Triệu Thu Phân lại mỉm cười lần nữa, chiều nay Cố Phong đã đến, con rể đến cửa, hai vợ chồng bọn họ đã chuẩn bị đồ ăn từ lâu rồi.

“Tiểu Đống, em đi dọn bàn ăn với chị.” Diệp Ninh thậm chí không thèm nhìn Cố Phong cái nào, trực tiếp gọi Diệp Đống đi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 222: Chương 222


Cố Phong nhìn theo Diệp Ninh và Diệp Đống một trước một sau đi vào nhà bếp, ánh mắt càng thêm thâm thúy.

Trên bàn cơm có cá có thịt, còn có rượu.

Mấy ngày nay Diệp Ninh mua rất nhiều thức ăn về nhà, hiện tại bày đầy một bàn.

Trước khi chuẩn bị động đũa, Diệp Quốc Sinh cuối cùng cũng căng thẳng lại cẩn thận hỏi ra vấn đề kia.

“Cố Phong, con có biết chuyện Tiểu Ninh đi ra ngoài đàn dương cầm kiếm tiền không?”

Diệp Ninh tiêu tiền như nước, nếu số tiền kia có lai lịch bất chính, ông cụ chắc chắn sẽ bị tức chết.

“Con biết.” Cố Phong đưa ra câu trả lời khẳng định.

Bầu không khí đang căng chặt trên bàn lập tức trở nên hưng phấn.

Không chỉ có Diệp Quốc Sinh hoàn toàn thả lỏng mà đến cả Diệp Đống cũng sợ Diệp Ninh sẽ có vấn đề gì.

“Con đã nói là chị của con lợi hại lắm mà!”

Diệp Đống kích động khoa tay múa chân.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng mỉm cười theo.

Tuy rằng Cố Phong không biết chuyện của Diệp Đống, nhưng cũng có thể hiểu được vì sao bọn họ lại vui vẻ như thế.

Diệp Quốc Sinh đích thân rót cho ông và Cố Phong một ly rượu đầy.

“Cố Phong, hôm nay con uống với cha một bữa nào.”

Diệp Quốc Sinh vô cùng hài lòng về cậu con rể Cố Phong này, hơn nữa trong sự hài lòng này còn mang theo một chút nịnh nọt.

Dù sao thì cũng là con gái nhà ông trèo cao người ta, ông làm cha đương nhiên hi vọng con gái có thể sống tốt.

“Dạ được.” Cố Phong đồng ý vô cùng dứt khoát.

Diệp Ninh không biết tửu lượng của Cố Phong như thế nào, tuy rằng đầu Diệp Quốc Sinh còn có vết thương, nhưng trong trí nhớ rất hiếm có hình ảnh ông vui vẻ như thế, cho nên cứ mặc bọn họ đi thôi.

Với lại hôm nay Triệu Thu Phân cũng không cản, chỉ liên tục gắp đồ ăn cho Cố Phong.

Diệp Ninh nhìn thấy cha mẹ nhiệt tình với Cố Phong như thế, không chỉ không có chút vui vẻ nào, ngược lại chỉ cảm thấy rất đáng buồn.

Đúng là đáng thương thay cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ.

Diệp Quốc Sinh uống quá nhiều, nắm tay Cố Phong gọi anh em, cuối cùng vẫn là Triệu Thu Phân thật sự không nhìn nổi nữa, cùng Diệp Đống mạnh mẽ lôi ông vào trong phòng đi ngủ.

“Anh, có sao không đó?” Diệp Ninh cũng đang quan sát Cố Phong toàn thân toàn là mùi rượu.

Tuy rằng hiện tại anh trông có vẻ vô cùng bình thường, nhưng cô lại cảm thấy anh có gì đó không được ổn lắm.

“Đương nhiên là không có việc gì.” Cố Phong trả lời vô cùng dứt khoát.

Diệp Ninh hơi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy có lẽ là cô đã quá nhạy cảm rồi.

“Cô không muốn tôi đến đây như thế sao?” Cố Phong đột nhiên hỏi một câu như thế.

Hơi thở của Diệp Ninh hơi khựng lại, nhịp tim cũng hẫng đi nửa nhịp.

Vấn đề này nghe kiểu gì cũng đều làm người ta cảm thấy có chút mập mờ.

Hơn nữa ánh mắt của Cố Phong còn sâu không thấy đáy, đang nhìn chằm chằm vào cô.

“Ha.”

Không chờ được câu trả lời của Diệp Ninh, Cố Phong bật cười.

Diệp Ninh nhíu mày, không rõ tại sao anh lại cười?

“Tôi vốn dĩ thật sự không muốn đến quấy rầy cô, cha mẹ tôi lại cứ nhất quyết bắt tôi phải lại đây đón cô về.” Cố Phong giống như là đang giải thích cho cô nghe lý do vì sao anh lại đến đây.

Không phải anh muốn đến, mà là cha mẹ bắt anh đến.

Diệp Ninh lại nhíu chặt mày thêm chút nữa, rõ ràng như thế mới là bình thường.

“Nhưng mà nếu cô không muốn về thì tôi cũng sẽ không miễn cưỡng cô. Bọn họ đều rất biết ơn vì cô đã gửi về nhà số tiền kia, nếu không có cô, chỉ sợ hiện tại cha của tôi đã dữ nhiều lành ít rồi.” Cố Phong tiếp tục tự nói chuyện một mình.

Mãi đến lúc này Diệp Ninh mới có thể xác định, anh say thật rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 223: Chương 223


“Chuyện đã qua đi lâu lắm rồi, với lại mỗi tháng anh đều đưa tiền trợ cấp cho tôi, coi như là huề nhau đi.”

Thái độ của Diệp Ninh rất bình tĩnh, cô không rõ sau khi Cố Phong uống say sẽ có trạng thái như thế nào, cho nên hiện tại cố ý thuận theo ý của anh, để đề phòng lát nữa sẽ phát sinh tình huống gì đó cô không thể khống chế được.

“Thật ra tôi vẫn luôn có một thắc mắc.” Từ nãy đến giờ Cố Phong vẫn luôn nhìn chằm chằm cô.

Diệp Ninh nhìn thoáng qua ngoài cửa, muốn xác định Triệu Thu Phân và Diệp Đống có đột ngột đi vào hay không?

“Có cái gì thắc mắc chứ?” Cô thuận miệng hỏi.

“Lúc đó cô lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”

Thật ra Cố Phong có rất nhiều nghi ngờ với Diệp Ninh, chỉ là không nói ra mà thôi.

Diệp Ninh không thể không thu hồi lực chú ý nói: “Đã trễ lắm rồi, anh như thế này có còn về nhà được không?”

Cô cũng không trả lời câu hỏi của Cố Phong, cũng không thể nào trả lời, cho nên chỉ có thể chọn cách chuyển sang đề tài khác.

Từ thôn Đại Liễu Thụ đến thôn Hạnh Hoa nói xa thì không xa, nhưng nói gần cũng không gần.

Đi bộ thì cần mất khoảng một tiếng đồng hồ, anh đi bộ về chắc chắn phải đi đến nửa đêm.

“Không thể.”

Cố Phong trả lời ngay, không hề do dự một giây nào.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, xem ra anh còn chưa say mèm.

“Vậy tối nay anh ngủ chỗ nào?”

Cố Phong im lặng vài giây, sau đó lại cười.

“Ngủ trên đường, ngủ trên đồng ruộng, ngủ ngoài cửa thôn.”

Diệp Ninh cạn lời: “Anh đang nói đùa với tôi đó hả?”

Cô đang hỏi anh rất nghiêm túc đó.

“Không có nói đùa, trước kia tôi còn từng dẫn liên đội đến nghĩa trang ngủ nữa, sẽ không làm phiền cô.” Cố Phong rõ ràng có thể không cần thiết nói ra câu nói kia, nhưng anh cố tình lại vô cùng nghiêm túc nói ra.

Tuy rằng Diệp Ninh không nghi ngờ lời anh nói, nhưng mà cũng biết tối nay là phải cho anh ở lại trong nhà.

“Nếu anh cảm thấy làm phiền tôi thì hôm nay anh đã không đến rồi.”

Cố Phong vậy mà còn lộ ra vẻ mặt tủi thân, nhấn mạnh lại lần nữa: “Lúc nãy tôi đã nói rồi, là cha mẹ tôi bảo tôi lại đây đón cô về.”

Đây là lần đầu tiên Diệp Ninh nhìn thấy anh còn có một mặt như thế này, gương mặt lạnh nhạt cứng rắn kia đột nhiên lại có thêm một chút... Đáng yêu không nói nên lời?!

Ặc.

Người Diệp Ninh hơi run nhẹ, trên cánh tay đã nổi đầy da gà.

Lúc này rèm cửa vén lên, Diệp Đống đi vào.

“Chị, cha ngủ rồi, mẹ đang chăm sóc cho cha. Có cần em lại làm vài ly với anh rể không?”

Nhóc con này rõ ràng là uống còn chưa đã thèm.

“Không cần, anh rể của em cũng phải nghỉ ngơi.”

Thái độ của Diệp Ninh vô cùng dứt khoát.

Diệp Ninh nhìn cô như thế này, lại nhìn Cố Phong đã có vài phần men say, lập tức nghĩ đến gì đó, lộ ra vẻ mặt em đã hiểu rồi.

Diệp Ninh nhìn cậu cười xấu xa như thế, không cần hỏi cũng biết trong đầu cậu đã có mấy suy nghĩ màu vàng phế liệu.

“Tối nay anh rể của em ngủ chung với em.”

Mặt Diệp Đống lập tức xuất hiện khe nứt: “Không được! Em không quen ngủ chung với người ngoài, em sẽ mất ngủ!”

Có phải đầu óc của chị cậu bị ngu rồi không, sao có thể nghĩ ra chuyện để cậu và anh rể ngủ chung với nhau thế?

Diệp Ninh nhíu chặt mày, vừa định tiếp tục thuyết phục thì Cố Phong lại đã mở miệng nói.

“Cô không cần khó xử, tôi đi về là được.”

Nói xong anh giơ tay chống bàn đứng lên.

“Khó xử gì chứ? Anh rể, anh nói thế là có ý gì?” Diệp Đống đột nhiên trở nên thông minh, lập tức bắt được trọng điểm trong lời nói của Cố Phong.

“Em không biết thôi, thật ra anh và chị của em cũng không có...”

“Không có khó xử gì hết, anh rể của em đang nói đùa với em đó.”

Thấy Cố Phong sắp sửa nói ra chân tướng, Diệp Ninh cũng sốt ruột, vội vàng ngắt lời của anh.

Hơn nữa cô nói xong rồi còn chủ động ôm lấy cánh tay Cố Phong, giống như đang rất quan tâm mà đỡ anh.

Cố Phong lập tức ngậm miệng lại.

Diệp Đống nghi ngờ nhìn tới nhìn lui hai người bọn họ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 224: Chương 224


“Chị, đừng có nói là hai người...”

Tim Diệp Ninh muốn rớt ra ngoài, sợ Diệp Đống đoán được gì đó.

“Đừng có nói là đang xấu hổ đó nha? Chuyện này thì có cái gì mà xấu hổ chứ, hai người đã kết hôn lâu thế rồi, ngủ chung một phòng là chuyện bình thường mà, không ngủ chung với nhau mới là không bình thường đó!” Diệp Đống cảm thấy cậu thật sự quá thông minh.

Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa thật sự rất bội phục cái chỉ số thông minh thấp lè tè của Diệp Đống.

“Không nói nhảm với em nữa, tụi chị đi về phòng trước đây.

Diệp Ninh sợ Cố Phong lại nói ra lời gì đó không nên nói, vội vừa kéo vừa lôi, túm anh quay về phòng của cô.

Bước chân của Cố Phong có hơi lảo đảo, sau khi đi vào thì trực tiếp ngồi trên giường đất.

Anh cúi đầu, hình như có hơi khó chịu.

Diệp Ninh nhìn thấy anh như thế thì chủ động rót cho anh một ly nước, đưa sang.

“Cảm ơn.” Cố Phong lễ phép nói cảm ơn, sau đó uống một hơi cạn sạch.

Diệp Ninh quan sát sắc mặt của anh, trông cũng không khác gì mấy với lúc bình thường.

Năng lực tự khống chế vẫn rất cao.

“Sao lúc nãy cô không cho tôi nói ra? Không phải cô muốn ly hôn với tôi sao? Nếu bọn họ biết được chúng ta căn bản chẳng có gì, chắc chắn sẽ ủng hộ cô.” Cố Phong khó hiểu hỏi.

Tuy rằng Diệp Ninh biết anh đã say, nhưng vẫn nhịn không được nói: “Cho dù bọn họ biết được thì lại có thể làm gì chứ? Cha mẹ tôi chỉ biết đau lòng và áy náy, cho rằng là do tôi làm không tốt, đồng thời còn sẽ đau lòng tôi, sau đó lại tự trách vì bọn họ đã dạy dỗ tôi không đủ tốt.”

Ngoại trừ những chuyện này ra thì sẽ không còn cái gì khác nữa, cho nên cô mới cản không cho anh nói ra.

Cố Phong nghe xong nhíu chặt mày, muốn cãi lại nhưng không nói được câu nào.

“Chúng ta là quân hôn, ở trong cuộc hôn nhân này, tôi vĩnh viễn luôn là bên yếu thế, trừ phi anh đồng ý ly hôn, nếu không thì tôi không làm được gì hết.” Diệp Ninh tự giễu, đồng thời còn mang theo một chút tức giận bất đắc dĩ đè nén.

Đây không phải là lần đầu tiên cô nói như thế.

“Nhưng lúc trước là cô nằng nặc đòi gả cho tôi, lại còn dùng cái c.h.ế.t để uy h**p.” Cố Phong trần thuật sự thật này.

Mới chỉ có nửa năm ngắn ngủi trôi qua, vậy mà cô đã thay đổi suy nghĩ rồi sao?!

Diệp Ninh không thể phản bác lại, cuối cùng chỉ có thể thở dài nói: “Đúng vậy. Cho nên hiện tại tôi đang trả giá cho hành vi lúc trước của mình. Nhưng mà còn anh, anh thật sự muốn buộc chặt tôi và anh lại, làm chúng ta chung sống với nhau cả đời sao?”

Nếu hiện tại anh đã say, có lẽ có thể nói ra suy nghĩ trong lòng, như vậy trong cuộc sống sau này cô cũng có thể nắm giữ một ít quyền chủ động.

Quả nhiên, Cố Phong do dự.

Diệp Ninh đại khái cũng có thể đoán được suy nghĩ hiện tại của anh, cảm xúc rất áp lực. Đang lúc cô chuẩn bị lại nói thêm gì đó, Cố Phong đột nhiên lại đến gần cô.

“Có phải chỉ cần chúng ta trở thành vợ chồng thật sự thì cô sẽ không nghĩ như thế nữa không?”

TBC

Trong giọng nói của anh mang theo chút khàn khàn, cố gắng điều chỉnh tiêu điểm nhìn thẳng vào tầm mắt của cô, giống như đang xác định gì đó.

Đầu Diệp Ninh kêu ong ong, đầu óc trống rỗng.

Anh nói thế là có ý gì?

Cố Phong đang chờ đợi cô trả lời.

Một giây.

Hai giây.

Theo thời gian trôi đi, nhiệt độ trong phòng giống như cũng chậm rãi trở nên nóng lên.

Diệp Ninh hơi giật giật khóe miệng, muốn nói anh thật sự uống say rồi để hóa giải cảm giác xấu hổ và căng thẳng đột ngột xuất hiện này.

Nhưng mà Cố Phong lại giống như mất kiên nhẫn, trực tiếp cúi người hôn cô...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 225: Chương 225


Diệp Ninh bị tiếng nói chuyện của Diệp Đống trong sân đánh thức.

Cô mở to mắt, phản ứng đầu tiên là đi nhìn quần áo trên người mình.

Phát hiện quần áo vẫn còn nguyên vẹn không mất thứ gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô đứng lên, xuyên thấu qua khe cửa sổ nhìn ra ngoài.

Trong sân, ngoại trừ Diệp Đống ra còn có Cố Phong.

Hình như Cố Phong đang dạy Diệp Đống học võ, hai người đứng đó khoa tay múa chân.

Lúc này anh chỉ mặc một cái áo ba lỗ màu trắng, lộ ra đường cong cân xứng, cơ bắp trên cánh tay rất chắc chắn, cùng với một mảng lớn da thịt màu vàng nâu.

TBC

Trong đầu Diệp Ninh hiện lên hình ảnh tối hôm qua, mặt lập tức đỏ bừng.

Cuối cùng cô cũng biết Cố Phong say rượu xong sẽ trông như thế nào, anh như lang như hổ mà g*m c*n môi của cô, đến cả việc phản kháng của cô cũng không có ý nghĩa gì.

Mở đầu kịch liệt bao nhiêu thì khúc sau sẽ chật vật bấy nhiêu.

Ngay lúc Cố Phong chuẩn bị đi đến bước tiếp theo thì anh đột nhiên không khống chế được mà bắt đầu nôn mửa.

Cũng may lúc đó Diệp Ninh trốn nhanh, nếu không chắc chắn sẽ là tai nạn.

Cố Phong nôn xong cuối cùng cũng không quậy nữa, ngủ say sưa, để lại Diệp Ninh sống không còn gì luyến tiếc mà dọn dẹp bãi nôn của anh.

Lúc đó trong lòng cô cũng chỉ còn sót lại một câu duy nhất.

Không phải không báo, mà là chưa tới lúc báo.

Lúc trước cô ở trên xe từng nôn lên người Cố Phong, hơn nữa còn là Cố Phong dọn dẹp giúp cô, hiện tại quả nhiên đã đến lượt cô trả lại.

Một lúc sau, Diệp Ninh thu hồi suy nghĩ.

Cô biết rõ tuy rằng tối hôm qua Cố Phong chủ động hôn cô nhưng cũng không có bất cứ ý nghĩa gì cả.

Cũng không phải bởi vì anh thích cô cho nên mới làm như thế, chỉ là bởi vì cô nhắc đến ly hôn, anh muốn giữ lại cuộc hôn nhân này mà thôi, đương nhiên trong lúc này còn không thiếu được bị tác dụng của cồn quấy phá nữa.

“Anh rể, như thế này có đúng không?”

Diệp Đống mở miệng ngậm miệng đều là anh rể, kêu vô cùng thân mật.

Cố Phong chỉ đạo động tác cho cậu gật đầu, không thể phủ nhận ra thằng nhóc này cũng có chút tài năng ở phương diện quyền cước này.

Lúc này Diệp Ninh từ trong phòng đi ra, đã không còn nhìn bất cứ khác thường gì nữa.

Cô cảm thấy chỉ là một nụ hôn không có ý nghĩa gì mà thôi, cũng không cần thiết quan trọng hóa vấn đề nhớ mãi trong lòng, với lại nói không chừng Cố Phong cũng chẳng nhớ.

“Chị, anh rể mới dạy em học võ... Chị, miệng chị bị làm sao thế?”

Diệp Đống hưng phấn mới nói được một nửa đã nhìn thấy khóe miệng Diệp Ninh bị trầy da, kêu la oai oái hỏi thăm.

Diệp Ninh ho khan, theo bản năng nhìn thoáng về phía Cố Phong. Sau đó cô nhìn thấy mặt Cố Phong vẫn không hề thay đổi chút nào, càng thêm xác định anh không hề nhớ chuyện đã xảy ra tối hôm qua.

“Không có gì, nóng nên loét miệng thôi.”

Cô thuận miệng tìm đại cái cớ lấy lệ.

Diệp Đống híp mắt nhìn chằm chằm vào khóe miệng của cô.

Sao cậu cảm thấy không giống như là bị loét miệng, càng giống như bị hôn hơn ta?!

“Anh rể em vừa đến là chị lập tức bị nóng trong người loét miệng à?”

Cậu trêu chọc, ra vẻ như đã nhìn thấu tất cả mọi chuyện rồi.

Diệp Ninh giật giật khóe miệng: “Không biết nói thì im đi. Cha mẹ đâu rồi?”

Cô thức dậy đã đi đến căn phòng phía đông, cũng không nhìn thấy bóng dáng cha mẹ đâu, bây giờ ngoài sân cũng không có.

Diệp Đống trả lời: “Bọn họ đi ra ngoài đi dạo rồi, nói chờ chị dậy ăn cơm.”

Diệp Ninh “ồ” một tiếng, sau đó đi rửa mặt.

Lúc này có một người từ bên ngoài thở hồng hộc chạy vào, gân cổ lên la to với trong sân: “Diệp Ninh, Diệp Đống, hai người mau đi lại đây, cha của hai người đánh nhau với người ta rồi kia!”

Diệp Ninh mới rửa mặt được một nửa, dùng tốc độ nhanh nhất lau mặt, nhìn về phía người vừa mới chạy đến.

Diệp Đống và Cố Phong cũng đồng loạt thay đổi sắc mặt.

“Cha của tôi đánh nhau với ai? Đang ở đây?”

Diệp Đống sốt ruột hỏi.

“Ở ngay cửa đại đội đó, một hai câu khó mà giải thích rõ được, hai người mau đi xem đi!”

Không đợi đối phương nói cho hết câu, Diệp Đống cũng đã xông ra ngoài.

Tốc độ của Diệp Ninh cũng không chậm, chạy lên theo.

Cố Phong đuổi sát theo phía sau.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 226: Chương 226


“Mấy người ăn nói bậy bạ! Con gái tôi đi ra bên ngoài đàn dương cầm kiếm tiền, không có làm mấy chuyện bậy bạ kia!” Diệp Quốc Sinh rống giận, gân xanh trên mặt lồi hết cả ra, trông vô cùng đáng sợ.

Triệu Thu Phân đứng chung một chỗ với ông, cũng lộ ra vẻ mặt vô cùng tức giận.

Xung quanh hai người toàn là bà con chòm xóm, đến cả thôn trưởng cũng đều đã bị gọi đến, vô cùng lo lắng chạy đến chỗ này.

“Quốc Sinh, ông buông thằng này ra trước đi, có chuyện gì cứ bình tĩnh nói chuyện không được sao?”

Giờ phút này Diệp Quốc Sinh đang túm lấy cổ áo của Cẩu Thặng, nói kiểu gì cũng không chịu buông tay.

Thôn trưởng thấy thế vội vàng khuyên nhủ, khó khăn lắm mới bẻ tay Diệp Quốc Sinh ra được.

Cẩu Thặng cũng không cam lòng chịu thua: “Mấy chuyện này cũng không phải do tôi nói, toàn bộ bà con chòm xóm trong thôn đều biết. Ông có giỏi thì đánh hết bọn họ luôn đi!”

TBC

Đầu Diệp Quốc Sinh kêu ong ong, huyết áp tăng lên đến một trăm tám.

Sáng sớm hôm nay ông và Triệu Thu Phân dậy sớm, hai vợ chồng vui vẻ cho nên muốn đi dạo một vòng quanh thôn.

Nhưng mà lại không ngờ rằng vừa lúc gặp được Cẩu Thặng Tử đang nói xấu Diệp Ninh với một người khác.

Nội dung của cuộc nói chuyện rất khó nghe, đại khái chính là tiền mà Diệp Ninh kiếm được không sạch sẽ.

Diệp Quốc Sinh lập tức nổi giận, sau đó mọi chuyện đã thành như thế này.

Ông nghe Cẩu Thặng Tử nói người toàn thôn đều biết thì trước mắt lại càng cảm thấy chóng mặt choáng váng.

Ông muốn xác minh lại, xung quanh toàn là những gương mặt hoặc châm chọc hoặc đồng tình, cũng đã coi như là một loại trả lời rồi.

“Mấy người... Mấy người biết cái gì chứ? Tiền con gái tôi kiếm được đều là tiền trong sạch, sao mấy người lại có thể vu oan lên đầu con tôi hả?”

Bởi vì ông thật sự quá tức giận, toàn thân đều đang run rẩy kịch liệt.

Triệu Thu Phân sợ ông giận rồi ảnh hưởng đến sức khỏe, lập tức nhìn về phía thôn trưởng.

“Thôn trưởng, ông phải làm chủ cho nhà của chúng tôi đó!”

Giữa mày thôn trưởng đã xuất hiện một chữ xuyên, mấy ngày nay ông ấy đương nhiên cũng nghe được mấy lời ra tiếng vào trong thôn.

Vốn dĩ ông ấy cho rằng mấy người này chỉ dám nói xấu sau lưng cho nên cũng bỏ qua, nhưng mà không ngờ hiện tại lại lôi chuyện này ra đến trước mặt hai vợ chồng Diệp Quốc Sinh.

Chuyện này, thật sự có chút quá đáng.

“Cẩu Thặng Tử, mau xin lỗi chú Diệp đi.”

Dù sao cũng là do Cẩu Thặng Tử gây ra chuyện này, để anh ta xin lỗi cũng không có gì đáng trách cả.

Nhưng mà thôn trưởng lại không ngờ rằng Cẩu Thặng Tử không cảm thấy anh ta làm gì sai cả, ngược lại còn nhìn Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân khiêu khích.

“Tôi có nói sai đâu, hơn nữa tôi không phải là người đầu tiên nói ra những lời này. Tại sao mọi người đều nói mà chỉ bắt một mình tôi xin lỗi chứ?”

Anh ta nói một cách hùng hồn, kiên quyết như thế, giống như đã có thể khẳng định Diệp Ninh ở bên ngoài làm chuyện xấu hổ không dám gặp người gì thật rồi.

Thôn trưởng muốn nhào lên tát cho anh ta một bạt tai, thằng ranh này đang cố ý kiếm chuyện.

“Rốt cuộc là ai vu oan nói xấu con gái của tôi hả?!”

Diệp Quốc Sinh tức giận siết chặt nắm đấm, người cần mặt cây cần vỏ, hôm nay ông nhất định phải làm người trong thôn trả cho nhà họ Diệp một câu trả lời đàng quàng.

Thôn trưởng hít một hơi thật sâu, ông ấy quá hiểu biết tính cách của Diệp Quốc Sinh, từ trước đến nay đều thích bao che cho con, nếu không thì hai đứa con trai con gái của ông cũng sẽ không được nuôi dưỡng thành dáng vẻ kia.

“Quốc Sinh, ông bình tĩnh lại chút đi. Chỉ là một vài người ba hoa khua môi múa mép thôi, sao ông có thể coi là thật được chứ?”

Trong mắt Diệp Quốc Sinh như muốn phun lửa: “Hôm nay tôi cứ muốn làm đến cùng đó!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 227: Chương 227


Thôn trưởng nhìn Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đang nổi giận đùng đùng, lại nhìn mấy bà con láng giềng càng tụ tập càng nhiều ở xung quanh, vô cùng bất đắc dĩ.

Lúc này một người đàn ông trạc tuổi Diệp Quốc Sinh từ trong đám đông đi ra, ông ta nhìn Diệp Quốc Sinh, trong mắt tràn ngập đồng tình.

“Diệp Quốc Sinh, ông muốn một câu trả lời, vậy chúng tôi nói với ông. Diệp Ninh của ông là loại người như thế nào, hai vợ chồng ông không tự biết sao? Nó mới đi ra ngoài được nửa năm đã nói đàn dương cầm kiếm tiền, vậy mà hai người cũng tin à? Dù sao chúng tôi đều không tin.”

“Đúng đó. Nhà tôi cũng có bà con biết chơi nhạc cụ, tôi đã hỏi con bé rồi, không thể nào kiếm được nhiều tiền như thế!”

Người đàn ông kia đã mở lời, những người khác cũng không nhịn được nữa, rối rít đứng ra phát biểu cái nhìn của mình.

“Với lại mọi người đều nhìn Diệp Ninh từ nhỏ đến lớn, nếu ông nói nó biết ăn cắp, biết chửi đổng như mụ đàn bà đanh đá thì chúng tôi đều tin. Nhưng mà ông nói nó biết đàn dương cầm? Cái thứ đó không học vài ba năm thì sẽ đàn được sao?”

“Diệp Ninh nó đang lừa ông đó, chuyện của nó cũng chẳng khác con nhỏ Lý Mỹ ở thôn kế bên là bao. Con nhỏ kia đi ra ngoài mấy tháng, khi về cũng giống như biến thành một người khác, tự nhiên trở nên giàu có, cũng nói là đi ra ngoài tìm được công việc tốt. Nhưng cuối cùng lại bị người trong thôn phát hiện nó đi ra ngoài b*n d*m, mất mặt muốn chết!”

...

Mọi người mỗi người một câu, càng nói càng náo nhiệt, thậm chí đến cuối cùng hoàn toàn đã không còn kiêng dè đến sự tồn tại của Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nữa.

Sắc mặt của hai vợ chồng trở nên vô cùng khó coi, muốn cãi lại nhưng không biết phải nói từ đâu.

Cơ thể Diệp Quốc Sinh vốn dĩ còn chưa khỏe lại hoàn toàn, nghe mấy lời nói sắc bén kia lại càng lắc lư như ngất xỉu.

Triệu Thu Phân bất an đỡ lấy ông, không biết phải làm thế nào.

“Tôi thật sự không ngờ mấy người quan tâm tôi đến thế luôn đó!”

Giọng nói âm trầm của Diệp Ninh đột nhiên từ bên ngoài đám đông vang lên.

Toàn bộ tiếng châm chọc và cười nhạo đều đột nhiên im bặt.

Diệp Đống dẫn đầu chen vào trong đám đông, đi đến trước mặt Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân, mặt mày hung dữ.

“Cha, mẹ, ai đánh cha mẹ vậy? Con không để yên cho tên đó!”

Câu nói cuối cùng, cậu đã gân cổ rống lên.

Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân nhìn thấy bọn họ đều đến, hai người đỏ mắt. Nhưng mà giây tiếp theo, tầm mắt lại nhìn về phía Cố Phong, lo sợ bất an.

Con gái có chuyện gièm pha lớn như thế, bây giờ lại bị con rể thấy được, vậy phải làm sao đây.

Diệp Ninh nhanh chóng đi đến trước mặt hai người, đầu tiên là xác định hai người bọn họ có bị thương hay không.

Diệp Đống nhìn Cẩu Thặng Tử đang đứng ở bên ngoài đám đông, ánh mắt tàn nhẫn trực tiếp khóa chặt lên người Cẩu Thặng Tử.

“Là anh đánh cha của tôi?”

Một giây trước Cẩu Thặng Tử còn diễu võ dương oai, bây giờ nhìn thấy Diệp Đống, Diệp Ninh và Cố Phong đều đến, nhịn không được rụt cổ lại.

Người toàn thôn đều nói gì thế, vì sao anh ta lại phải làm chim đầu đàn?!

“Tôi không có.”

Thôn trưởng thấy Diệp Đống như thế, cũng lập tức giải thích: “Không ai đánh cha của con hết, chỉ là cãi nhau vài câu mà thôi.”

Diệp Đống muốn kiếm chuyện nhưng tạm thời cũng không tìm được đối tượng.

Trên đường đi đến đây cậu đã suy nghĩ kỹ rồi, vừa lúc Cố Phong cũng có mặt, hôm nay cậu chắc chắn phải chơi lớn một lần.

TBC

“Cha mẹ, cha mẹ có bị làm sao không?” Diệp Ninh lại xác nhận lại lần nữa với bọn họ.

Diệp Quốc Sinh cứng đờ lắc đầu nói: “Con gái, chỗ này không có chuyện của con, con và Cố Phong đi về trước đi.”

Ông tuyệt đối không muốn để Cố Phong ở lại nơi này.

Diệp Ninh biết trong lòng ông cụ nghĩ gì, lúc nãy cô cũng nghe rõ tất cả những lời bọn họ nói.

Tối hôm qua cô còn đang suy nghĩ chuyện này, không ngờ cô còn chưa kịp giải quyết thì hôm nay đã bị cha mẹ biết được rồi.

“Cha, để con xử lý.”

Nói xong cô quay đầu nhìn bà con láng giềng ở xung quanh, nhìn từng gương mặt lộ ra vẻ đương nhiên kia, đáy mắt phủ lên một chút đen tối.

Thôn trưởng cũng không hẳn là quá kiêng dè Diệp Ninh, chỉ để ý đến vẻ mặt của Cố Phong.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 228: Chương 228


Lúc này gương mặt Cố Phong vô cùng nghiêm túc, tuy rằng không nói một lời, nhưng toàn thân lại giống như tỏa ra khí thế lạnh như băng.

Diệp Ninh nhanh chóng mở miệng hỏi: “Là ai nói tôi đi ra ngoài làm chuyện mất mặt xấu hổ không thể gặp người?”

Hiện tại cô đang đứng ở chỗ này, đương nhiên là phải ba mặt một lời cho rõ ràng.

Các bà con trong thôn tôi nhìn bà, bà nhìn tôi, tạm thời không có ai dám tích cực như lúc nãy.

Tuy rằng Diệp Ninh đã đi được nửa năm, nhưng bản thân cô chính là một cơn ác mộng với người trong thôn.

Thôn trưởng thấy không có ai nói chuyện, đang định nương cơ hội này để làm vấn đề dịu lại.

“Diệp Ninh, mấy bà con làm gì biết con đi ra bên ngoài làm cái gì kiếm tiền chứ, chẳng qua chỉ là tùy tiện nói chơi mà thôi. Vừa lúc con cũng có thể làm sáng tỏ, giải quyết hiểu lầm này.”

Bậc thang đã dựng sẵn rồi, chỉ chờ Diệp Ninh đi xuống.

Nhưng hiển nhiên thôn trưởng đã xem thường tính cách có thù nhất định phải báo của Diệp Ninh.

“Làm sáng tỏ gì chứ? Rõ ràng con không có làm chuyện này, lại bắt con phải làm sáng tỏ, nực cười thật đó?”

Cô châm chọc lập tức làm xung quanh đều ồ lên.

Quả nhiên cô vẫn cứ là con ôn thần không biết xấu hổ kia, đến cả thôn trưởng mà cũng dám nói móc.

Thôn trưởng nhíu mày, ông ấy đang giúp cô xử lý vấn đề đó.

Ông ấy hít một hơi thật sâu, vẫn quyết định không chấp nhặt với con bé này.

“Mọi người cũng nghe được rồi đó, chính miệng Diệp Ninh nói nó không có làm chuyện đó, sau này mọi người cũng đừng nói lung tung nữa.”

Thật ra thôn trưởng cũng không tin những lời nói vô căn cứ này, dù sao chỉ cần là người có đầu óc đều có thể biết Diệp Ninh không thể nào đi làm chuyện này được.

Tạm thời không nói đến chuyện Cố Phong là một người tham gia quân ngũ, cô là quân tẩu. Chỉ nói với cái vóc dáng nặng hai trăm cân của cô, làm gì có điều kiện để làm nghề này chứ.

TBC

Đương nhiên thôn trưởng tuyệt đối sẽ không nói ra những lời này.

“Cô ta nói không có là không có thật sao? Nếu cô ta thật sự làm chuyện này thì phải bị đuổi ra khỏi thôn, ai dám nhận chứ?”

Trong đám đông đột nhiên vang lên tiếng nghi ngờ.

Diệp Ninh không chỉ không giận, ngược lại suýt chút nữa còn phải cảm ơn mười tám đời tổ tông của người nói ra những lời này.

“Anh nói một cách chắc chắn như thế, vậy anh đã tận mắt nhìn thấy tôi làm rồi hả?”

Cô nhẹ nhàng hỏi lại một câu, lập tức làm người nói chuyện á khẩu không trả lời được.

Nhưng mà ngay sau đó lại có một người khác lẩm bẩm nói: “Vậy thì cũng không có khả năng là cô đi đàn dương cầm kiếm tiền được.”

Lần này Diệp Đống phản ứng còn nhanh hơn cả Diệp Ninh: “Sao lại không phải chứ? Mấy người không tin thì có thể hỏi anh rể của tôi, anh rể của tôi là quân nhân, anh ấy chắc chắn sẽ không nói dối!”

Cậu vừa mới nói dứt lời, mọi người đều tập trung tầm mắt nhìn về phía Cố Phong.

Bọn họ đương nhiên biết Cố Phong, Cố Phong chính là người thanh niên nổi tiếng nhất làng trên xóm dưới, không có ai dám đi nghi ngờ nhân phẩm của anh cả.

Nếu nói Diệp Ninh là nước bùn dơ bẩn nhất trong hồ sen, vậy Cố Phong chính là một đóa hoa cao quý lạnh lùng mà người thường không dám trèo cao.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều đang chờ Cố Phong trả lời.

Đồng thời trong lòng mọi người cũng rõ ràng, Cố Phong cũng không hề tự nguyện muốn cưới Diệp Ninh, mà là bị Diệp Ninh và nhà họ Diệp buộc cho không còn cách nào khác.

Cho nên hiện tại chỉ cần anh nói một câu không phải, như vậy Diệp Ninh sẽ vạn kiếp bất phục, cũng sẽ không thể nào tiếp tục quấn lấy anh nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 229: Chương 229


Diệp Ninh cũng đang nhìn về phía Cố Phong.

Sắc mặt của Cố Phong rất lạnh nhạt, làm người khác đoán không ra rốt cuộc hiện tại trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì?

Anh cũng không lập tức trả lời ngay, chỉ dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn lướt qua mỗi người, nhìn rõ phản ứng của bọn họ.

Cũng chính vì vài giây im lặng này của anh càng làm cho các bà con hàng xóm cảm thấy phỏng đoán của bọn họ là chính xác.

Thậm chí có chút sốt ruột hi vọng anh nhanh chóng nói ra.

Bởi vì chỉ cần anh nói một câu không phải là bọn họ có thể đuổi con ôn thần Diệp Ninh này ra khỏi thôn Đại Liễu Thụ.

Diệp Ninh ý thức được bầu không khí không đúng lắm, nhưng mà trong lòng cô đã có tính toán khác.

Nếu Cố Phong thật sự phủ định cô, vậy thì vừa lúc có thể mượn cơ hội lần này để trực tiếp ly hôn. Đến nỗi mấy lời đồn đãi vớ vẩn trong thôn vốn dĩ chính là giả, cô càng không cần phải sợ.

Cho nên mặc kệ cuối cùng Cố Phong lựa chọn cái gì thì người được lợi cuối cùng vẫn sẽ là cô!

Dưới bầu không khí căng thẳng này, Cố Phong cuối cùng cũng đã mở miệng.

“Diệp Ninh thật sự đang đi làm ở đội nhạc khí của đoàn văn công, cũng là người đàn dương cầm. Hiện tại cô ấy là đoàn viên chính thức của đoàn văn công, có biên chế. Nếu mọi người vẫn không tin thì tôi có thể cho mọi người cách liên lạc với đoàn văn công, mọi người có thể tự đi kiểm chứng.

Từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng, rơi xuống đất có âm thanh.

Xung quanh lập tức nổ tung.

Mỗi một chữ Cố Phong nói ra bọn họ đều có thể nghe được rõ ràng, nhưng mà sau khi nối chúng lại với nhau, tất cả đều cảm thấy rất khó tin.

Diệp Ninh thật sự biết đàn dương cầm?!

Diệp Ninh lại còn gia nhập đoàn văn công làm người đàn dương cầm?!

Diệp Ninh lại còn trở thành nhân viên chính thức của đoàn văn công, có biên chế?!

Diệp Ninh?!!

Là con nhỏ Diệp Ninh ôn thần không học vấn không nghề nghiệp, điêu ngoa tùy hứng, chỉ biết la lối khóc lóc om sòm lăn lộn của thôn Đại Liễu Thụ bọn họ đó hả?

Giả!

Chắc chắn là giả!

Nhưng người nói ra những lời này lại là Cố Phong.

Hơn nữa Cố Phong còn nói là sẽ cho số điện thoại của đoàn văn công, để bọn họ tự đi kiểm tra.

Sao có thể giả được chứ?

Cho nên chân tướng chính là tất cả mấy người bọn họ đều lầm rồi, Diệp Ninh đi ra ngoài nửa năm thật sự đã trở nên tài giỏi!

Đối với bọn họ mà nói, chuyện Diệp Ninh có bản lĩnh tài giỏi chẳng khác nào chuyện mặt trời mọc lên từ hướng tây, không thể nào xảy ra được.

Đến cả sắc mặt của thôn trưởng cũng đang liên tục thay đổi, cần có đủ thời gian để tiêu hóa và chấp nhận chuyện này.

Nhưng mà Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân, còn có Diệp Đống thì lại vui vẻ cực kỳ.

Nhìn một đống gương mặt khiếp sợ này, tất cả bực bội lúc nãy đều đã bị cảm giác sung sướng thay thế.

Sống lưng của Diệp Quốc Sinh thẳng lên, đầu cũng không cảm thấy chóng mặt, mắt cũng không mờ, chỉ thiếu điều khắc hai chữ kiêu ngạo lên đầu mà thôi.

Diệp Ninh vốn dĩ cho rằng Cố Phong nhiều nhất cũng chỉ sẽ xác nhận một câu mà thôi, không ngờ anh lại giải thích kỹ càng tỉ mỉ đến như thế.

Hơn nữa trông có vẻ Cố Phong chỉ mới một câu đã có tác dụng hơn co nói một trăm một nghìn âu.

Đây là sự chênh lệch giữa người với người!

“Bây giờ mọi người đều tin hết rồi chứ? Nếu hiểu lầm đã giải thích rõ ràng, vậy giải tán hết đi, sau này không ai được phép nhắc lại chuyện này nữa.” Mặt mày thôn trưởng thả lỏng lại, không có việc gì thì đương nhiên là tốt nhất.

“Chờ chút đã.”

Khiến mọi người kinh ngạc chính là Diệp Ninh lại lên tiếng.

Tuy rằng đã giải thích rõ ràng hiểu lầm, nhưng chuyện này còn chưa có xong đâu.

Thôn trưởng khó hiểu nhìn cô.

Diệp Ninh nói: “Thôn trưởng, trong thôn bôi nhọ thanh danh của con như thế, làm trong lòng con và người nhà con đều bị tổn thương sâu sắc, có phải bọn họ nên xin lỗi nhà con không?”

Thôn trưởng: “...”

Mọi người: “...”

Nếu như bắt một hai người xin lỗi thì cũng thôi, hiện tại Diệp Ninh lại yêu cầu tất cả bọn họ phải xin lỗi?

Mặt thôn trưởng cứng đờ lại, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 230: Chương 230


Diệp Quốc Sinh ngẩng đầu lên, hoàn toàn không thèm để ý đến.

Thôn trưởng thở dài, xin lỗi cũng là chuyện đương nhiên.

“Quốc Sinh, Thu Phân, còn có Diệp Ninh, tôi thay mặt các bà con nói một tiếng thật xin lỗi với cả gia đình ông, sau này tôi cũng sẽ ngăn cản không cho loại chuyện này xảy ra nữa.”

Ông ấy nói thật lòng.

Được thôn trưởng đích thân xin lỗi, trong lòng Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều rất thỏa mãn.

Mọi người cũng cho rằng Diệp Ninh cũng nên hài lòng rồi.

Nhưng mà không ngờ lời Diệp Ninh nói tiếp theo đó lại làm cho bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng lần nữa.

“Bác thôn trưởng, thật ra việc này cũng chẳng liên quan gì đến bác cả, con đang nói bọn họ. Lúc nãy khi bọn họ bôi nhọ con thì nói rất là khẳng định, vô cùng tự tin. Nếu như bọn họ đã làm sai, đương nhiên là phải để bọn họ tự đứng ra xin lỗi.”

Bọn họ mà Diệp Ninh nói chính là chỉ tất cả mọi người đang ở đây.

Những người này không chỉ có những người trẻ tuổi trạc tuổi của cô, còn có các bậc cha chú tuổi bằng Diệp Quốc Sinh, thậm chí còn có một số người lớn tuổi có bối phận ông bà.

Làm tất cả những người này đều xin lỗi, rõ ràng là đang làm khó người khác, cũng là chuyện không thể nào diễn ra được.

TBC

“Diệp Ninh, cô đừng có mà có lý không tha người, các bà con đúng là không biết được chuyện của cô, sau này không nói nữa là được rồi.”

Một ông cụ hơn bảy mươi tuổi chống gậy, run run rẩy rẩy từ trong đám người đi ra.

Ông ta cũng coi như có quan hệ họ hàng với nhà họ Diệp, Diệp Quốc Sinh nhìn thấy ông ta còn phải kêu một tiếng chú.

Diệp Ninh nhướng mày nhìn về phía ông cụ: “Không biết chuyện là có thể tùy tiện ăn nói vô căn cứ sao? Vậy có phải tôi đi ra ngoài, thích bôi nhọ ai thì cứ việc bôi nhọ người đó không?”

“Diệp Ninh! Không lẽ trước kia cô còn chọc ít chuyện phiền phức cho trong thôn sao? Đừng tưởng rằng hiện tại cô có chút tài năng là có thể diễu võ dương oai ở trong thôn!” Ông già quát lớn, bày ra tư thế của bậc ông cha.

Diệp Ninh nhìn ông già này ra vẻ vô cùng chính nghĩa, đây là định cậy già lên mặt đúng không?

“Quốc Sinh, lúc nãy thôn trưởng cũng đã xin lỗi rồi, tụi bây còn muốn thế nào nữa hả?” Ông già cũng là người khôn khéo, biết Diệp Ninh rất khó nói chuyện cho nên trực tiếp quăng vấn đề cho Diệp Quốc Sinh.

Quả nhiên, Diệp Quốc Sinh lại lộ ra vẻ mặt khó xử.

Dựa theo ý của ông, chuyện đã đến nước này, đúng là đã có thể bỏ qua được rồi.

Hơn nữa thôn trưởng và người già đều đã lên tiếng, nếu lại tiếp tục kiên quyết bắt xin lỗi thì chẳng khác nào đắc tội với người của cả thôn.

“Tiểu Ninh, cũng nên tìm chỗ có thể khoan dung mà độ lương, nếu không thì thôi cứ bỏ đi.”

Cuối cùng Diệp Quốc Sinh vẫn cứ quyết định một sự nhịn chín sự lành.

Triệu Thu Phân cũng gật đầu theo, đứng ở phe chồng.

Ánh mắt Diệp Ninh không chút thay đổi, đang định nói chuyện thì lại bị Cố Phong cản lại.

Cô không vui nhíu chặt mày, không lẽ anh cũng muốn nhúng tay vào chuyện của cô?

“Có thể để tôi nói vài lời không?”

Giọng của Cố Phong có hơi trầm.

“Đương nhiên là được. Cố Phong, con khuyên Diệp Ninh đi.” Thôn trưởng biết Cố Phong biết lý lẽ, chỉ cần anh nói chuyện thì Diệp Ninh chắc chắn sẽ nghe.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng cho Cố Phong một ánh mắt khẳng định.

Dưới ánh nhìn chăm chú của vô số người nơi đây, Cố Phong chậm rãi nói: “Chuyện ngày hôm nay thật sự là lỗi của người trong thôn, tuy rằng hiện tại đều đang đề xướng tự do ngôn luận, nhưng Diệp Ninh là gia đình quân nhân, tuyệt đối không cho phép bị bôi nhọ như thế. Cho dù Diệp Ninh không phải gia đình quân nhân mà chỉ là một người bình thường, dưới tình huống mọi người không có bất cứ chứng cứ gì mà lại đi lan truyền khắp nơi rằng cô ấy làm chuyện không tốt thì cũng ảnh hưởng rất lớn đến danh dự của đối phương.”

Anh cố ý nói rất chậm, tăng lớn âm lượng, làm mỗi một người ở nơi này đều có thể nghe được rành mạch rõ ràng.

Không chỉ có thôn trưởng và các thôn dân giật mình, mà đến cả vẻ mặt của Diệp Ninh cũng hơi thay đổi, ánh mắt hơi d.a.o động.

Cô hoàn toàn không ngờ rằng Cố Phong lại lựa chọn đứng về phe của cô?!

Tuy rằng cô cũng không sợ phải đối mặt một mình, nhưng mà có người ở bên cạnh, cảm giác cũng không tệ lắm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 231: Chương 231


Xung quanh rơi vào yên lặng như tất cả mọi người đều đã chết.

Các thôn dân hi vọng Cố Phong khuyên nhủ Diệp Ninh một sự nhịn chín sự lành, mà vốn cũng nên là thế.

Nhưng làm tất cả mọi người không ngờ được là Cố Phong lại có thái độ giống như Diệp Ninh, đều cho rằng bọn họ đã sai.

Sai, đương nhiên là có sai.

Nhưng mà bôi nhọ danh dự của Diệp Ninh, tất cả mọi người đều khịt mũi coi thường.

Nếu là những người khác thì có lẽ sẽ như thế thật, nhưng cố tình đây lại không phải là người khác, mà là Diệp Ninh.

Diệp Ninh thì làm gì có danh dự chứ?

Những chuyện cô từng làm ở thôn Đại Liễu Thụ trước đó, có chuyện nào mà không nghiêm trọng hơn ngày hôm nay chứ?

“Cố Phong, sao con cũng nổi điên quậy theo nó thế hả?” Ông cụ nhíu chặt mày thành hình bánh quai chèo, cái thằng nhóc này cũng không giống như trong lời đồn.

“Ông cụ, tôi không hề nổi điên quậy phá, mà là việc nào ra việc đó. Huống chi hiện tại Diệp Ninh chỉ yêu cầu mọi người xin lỗi, tôi cảm thấy việc này cũng không có gì quá đáng cả.”

Cố Phong tiếp tục tỏ rõ thái độ, hơn nữa anh nói câu này ra càng tỏ rõ lập trường của anh hơn.

Ông già này bị chọc giận muốn chết: “Nếu chúng tôi cứ không xin lỗi thì cậu làm được cái gì nào? Không lẽ còn sẽ báo công an bắt các bà con chòm xóm lại sao?”

Ông tay nắm chặt gậy dậm dậm xuống mặt đất, trông vô cùng uy nghiêm.

Ông ta đương nhiên chỉ là giận quá nói bừa, nhưng lời này lại làm Cố Phong hơi nhướng mày.

Tất cả các thôn dân cũng vô cùng tức giận, hiện tại đã không còn là vấn đề xin lỗi hay không, mà là tuyệt đối không thể để Diệp Ninh đạt được mục đích của mình.

Muốn đối đầu với người của toàn thôn?

Chắc chắn sẽ không có kết quả tốt lành gì!

Diệp Ninh đã hoàn toàn hết kiên nhẫn, vừa định mở miệng nhưng vẫn cứ bị Cố Phong ngăn cản.

Những lời nói tiếp theo đó vẫn cứ do Cố Phong nói ra.

Thấy Cố Phong mở miệng ra, mọi người cũng đều đã nhận định Cố Phong và Diệp Ninh chỉ có thể thỏa hiệp.

“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nói vậy chắc mọi người cũng đã biết, trong pháp luật có quy định chính xác, bôi nhọ bịa đặt quân nhân và gia đình quân nhân, nếu tình tiết nghiêm trọng thì có thể lập án thụ lí.”

Ánh mắt Cố Phong lạnh lùng, nhắc nhở tất cả mọi người có mặt ở đây.

Lời anh nói ra chẳng khác nào đang khiêu khích và cảnh cáo mọi người, tình hình lập tức mất khống chế.

“Cậu có ý gì đây hả? Cậu muốn bắt hết tất cả mọi người lại sao?”

“Cố Phong, đừng tưởng là anh tham gia quân ngũ là ghê gớm lắm, đồn công an là do nhà anh mở à?”

“Cố Phong, anh bị điên rồi đúng không? Mắc gì đi bảo vệ con ôn thần Diệp Ninh như thế chứ?”

...

Từng câu chất vấn đầy kích động vang lên, tất cả đều là tức giận và phê phán Cố Phong.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đã không biết phải làm thế nào, hiện tại Cố Phong đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Diệp Ninh cũng đang nhìn anh.

Thật ra anh vốn không cần phải ra mặt như bây giờ, nhưng nếu không phải là Cố Phong, vậy hiện tại người bị các thôn dân công kích sẽ là cô.

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận rằng, người đàn ông này đang muốn bảo vệ cô.

Cố Phong cũng không sốt ruột, thậm chí còn cho Diệp Ninh một ánh mắt cứ yên tâm.

Quả nhiên một lúc sau thôn trưởng lên tức gân cổ la lên: “Mọi người đều bình tĩnh lại, yên lặng! Yên lặng hết cho tôi!”

Chuyện đã phát triển đến nông nỗi như thế này, ông ấy cũng hoàn toàn không ngờ được.

Tiếng mắng đầy tức giận và tiếng chất vấn dần nhỏ đi.

Thôn trưởng lau mồ hôi trên trán, vô cùng bất đắc dĩ nhìn Cố Phong và Diệp Ninh.

“Cố Phong, con nói thế thì nặng quá rồi, thật sự không đến mức đó.”

Cố Phong vô cùng bình tĩnh nói: “Thôn trưởng, con chỉ đang trần thuật sự thật mà thôi. Còn chuyện có đến nông nỗi đó hay không thì còn phụ thược vào việc tiếp theo đây thôn trưởng sẽ chủ trì công đạo như thế nào.”

Anh biết rõ thân phận ở mình, anh chỉ là con rể của thôn Đại Liễu Thụ, nếu muốn giải quyết hoàn mỹ chuyện này thì cuối cùng vẫn cần thôn trưởng đích thân ra mặt.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 232: Chương 232


Sắc mặt thôn trưởng thay đổi, đã hiểu được ý của Cố Phong.

Nếu như các bà con trong thôn không xin lỗi, nói không chừng thằng nhóc này sẽ thật sự báo công an xử lý cho Diệp Ninh.

“Haizz.”

Ông thở dài thườn thượt, sau đó lại nhìn về phía các thôn dân.

“Mấy người đừng có la hét ầm ĩ nữa, mọi chuyện thành ra bây giờ còn không phải là do mấy người tự làm sao? Thấy Diệp Ninh nhà người ta kiếm được tiền, mấy người ghen tị, cảm thấy khó chịu không cam tâm, cho nên bắt đầu bịa đặt nói xấu người ta!”

Thôn trưởng vốn dĩ cũng không muốn nói khó nghe như thế, nhưng mà chuyện đã đến nước này, thật sự cần phải làm cho các thôn dân ý thức được lỗi lầm của mình.

“Thôn trưởng, chúng tôi không có...”

“Sao lại không có hả? Cho dù ngay từ mới bắt đầu không có, nhưng mà mấy người có đi theo người ta lan truyền mấy chuyện vớ vẩn này đi không? Suy bụng ta ra bụng người, nếu chuyện này xảy ra trên người con cháu của mấy người, mấy người có chịu nổi không?”

Thôn trưởng liên tục chất vấn, cuối cùng cũng làm cho mấy người còn muốn cãi chày cãi cối ngậm miệng lại.

Mà những lời này hoàn toàn nói trúng tim đen của Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân, hai vợ chồng lại đỏ mắt lần nữa.

“Hiện tại Diệp Ninh chỉ muốn một câu xin lỗi, mấy người cũng nên nói lời xin lỗi.” Thôn trưởng nói ra những lời này, chuyện xin lỗi coi như là nhất định phải làm rồi.

Tất cả mọi người đều lựa chọn im lặng.

“Tôi biết mọi người đều không có mặt mũi đi xin lỗi, chuyện ngày hôm nay coi như là cho mọi người một bài học, sau này phải quản lý cái miệng mình cho cẩn thận vào. Với lại tôi là thôn trưởng cũng đã xin lỗi rồi, không lẽ mặt mũi của mấy người còn bự hơn cả mặt tôi sao?” Thôn trưởng lên giọng nói.

Nói xong, ông ấy nhìn thấy vẫn không có ai nói chuyện, lập tức nhìn về phía Cẩu Thặng Tử đứng ở bên cạnh.

“Cẩu Thặng Tử, đi ra xin lỗi trước.”

Luôn cần phải có người đánh vỡ cục diện bế tắc, mà Cẩu Thặng Tử xứng đáng làm cái tên oan loại này.

Hơn nữa thôn trưởng không phải thương lượng với anh ta mà trực tiếp đưa ra mệnh lệnh.

Mặt Cẩu Thặng Tử lúc xanh lúc đó, còn muốn rề rà chậm chạp, lại bị ánh mắt sắc bén của thôn trưởng dọa sợ run lên.

TBC

“Xin lỗi, tôi không nên ăn nói bậy bạ.”

Tuy rằng anh ta không quá tình nguyện, nhưng vẫn cứ nói ra.

Có Cẩu Thặng Tử mở đầu, thôn trưởng lại nhìn về phía những người khác.

Việc đã đến nước này, tất cả mọi người cùng nhau xin lỗi thì cũng không đến mức quá xấu hổ.

Đạo lý này những người khác đương nhiên cũng hiểu.

“Xin lỗi.”

m thanh không quá lớn, thái độ cũng chẳng tốt được bao nhiêu.

Diệp Ninh thắng.

Lần này thậm chí không cần thôn trưởng giải tán, mọi người đều vội vàng rời đi, hoàn toàn không muốn nhìn người nhà họ Diệp thêm cái nào nữa.

Ông già đứng ở giữa bị chọc giận đến mức râu muốn vểnh lên: “Diệp Ninh, cô đúng là ghê gớm uy phong ghê đó!”

Nói xong hai chân cũng lảo đảo, nghênh ngang rời đi.

Diệp Ninh cười lạnh, không thèm để ý đến cái nhìn của những người này, cô chỉ muốn kết quả.

Mấy người này tản đi, ai cũng không ngờ rằng cuối cùng trò hề này lại kết thúc bằng phương thức này.

Cuối cùng chỉ còn lại thôn trưởng và người nhà họ Diệp đứng lại tại chỗ.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân vẫn khá bất an, dù sao lần này bọn họ đã đắc tội với toàn bộ mọi người trong thôn.

Nhưng mà thôn trưởng lại nói một câu làm hai vợ chồng bọn họ lập tức bình thường trở lại.

“Diệp Ninh làm không sai, lần này là bọn họ làm quá đáng.”

Thái độ của thôn trưởng làm Diệp Quốc Sinh vô cùng cảm động.

Trước khi rời đi, thôn trưởng lại nhìn về phía Cố Phong và Diệp Ninh, sau đó trên mặt lộ ra chút ý cười.

“Con gả đúng người rồi đó, sau này ráng mà sống với người ta cho tốt.”

Lời này đương nhiên là nói với Diệp Ninh, cũng là lời khen ngợi dành cho Cố Phong.

Diệp Ninh không nói gì, giờ phút này tâm trạng của cô rất phức tạp.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 233: Chương 233


“Anh rể, lúc nãy anh lợi hại thật đó, đến cả thôn trưởng cũng đứng về phe của anh!”

Trên đường trở về nhà, Diệp Đống hưng phấn đến mức miệng không dừng lại được.

Cậu đã sống trong thôn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên thấy sung sướng như thế.

Người của cả thôn xin lỗi, chuyện này chỉ sợ mấy chục năm nay đều chưa từng có.

TBC

Hôm nay nhà họ Diệp bọn họ coi như là quá nổi bật.

Cố Phong lại không cảm thấy như thế: “Không phải thôn trưởng đứng về phe của anh, ông ấy chỉ đứng về phe có đạo lý.”

Thôn trưởng vẫn rất biết phân biệt lý lẽ, nếu không thì chuyện ngày hôm nay cũng sẽ không thể giải quyết hoàn mỹ như thế.

Diệp Đống gật đầu như giã gạo, cho dù nói thế nào thì cậu đều cảm thấy đây là công cao của Cố Phong.

Hai vợ chồng Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng rất vui mừng, bọn họ vốn dĩ vẫn lo lắng cuộc hôn nhân của con gái không tốt, nhưng mà hôm nay nhìn thấy Cố Phong bảo vệ con gái như thế, bọn họ thật sự đã yên tâm.

Quan trọng nhất chính là hôm nay Cố Phong là người ra mặt chứ không phải Diệp Ninh hoặc là Diệp Đống, cho nên cuối cùng cho dù người trong thôn có trách thì cũng sẽ phát tiết phần lớn lửa giận lên người Cố Phong, hạ thấp tối đa mức độ mâu thuẫn của gia đình bọn họ với người trong thôn.

Về đến nhà, đồ ăn trong nồi đã nguội lạnh, Triệu Thu Phân vốn định đi hâm nóng lại, nhưng lại bị Diệp Ninh cản.

Đợi chút nữa là đã đến trưa, bây giờ ăn đại một ít là được rồi.

Cố Phong đương nhiên cũng không có ý kiến gì.

Chờ ăn sáng xong, Diệp Ninh lập tức nhìn đồng hồ.

“Cố Phong, không phải anh nói là phải đi về sao? Tôi đưa anh về.”

Cố Phong rõ ràng có hơi sửng sốt, hiển nhiên là rất ngạc nhiên.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nghe Diệp Ninh nói như thế, lập tức nhìn về phía anh, giữ anh lại nói: “Sao con đi về nhanh thế? Ở lại đây thêm vài ngày đi.”

Hai vợ chồng già thật sự là càng ngày càng thích cậu con rể Cố Phong này.

Cố Phong nhìn Diệp Ninh một cái thật sâu, sau đó giải thích với Diệp Quốc Sinh: “Trong nhà con còn có chút việc ngoài ruộng, với lại con còn chưa gặp mặt mấy người chị nữa, cho nên phải đi về trước.”

Diệp Quốc Sinh nghe xong chỉ có thể gật đầu, ông cũng biết tình hình nhà họ Cố.

Với lại thời gian Cố Phong về thăm nhà là có hạn, đúng là nên ở cùng với cha mẹ.

“Được rồi, vậy con đi về trước đi, chờ vài ngày nữa Tiểu Ninh lại về thăm hỏi bọn họ. Chào cha mẹ của con thay cho cha mẹ luôn, sau này nếu có cơ hội sui gia chúng ta lại gặp nhau nói chuyện sau.”

Cố Phong cười cười nói: “Dạ được.”

“Anh rể, em còn tưởng là anh có thể ở lại đây vài ngày, dạy em học võ nữa chứ.” Diệp Đống lộ ra vẻ mặt lưu luyến.

Cố Phong nói: “Để lần sau đi.”

Anh nói lần sau, lại không thể xác định là mấy tháng sau hoặc là càng lâu hơn nữa.

“Em với chị của em cùng nhau tiễn anh.” Diệp Đống vô cùng nịnh bợ Cố Phong.

Nhưng mà cậu còn chưa nói xong thì đã đổi lấy một ánh mắt g.i.ế.c người của Diệp Ninh.

“Em ngoan ngoãn ở yên trong nhà cho chị.”

Diệp Ninh trực tiếp ra lệnh.

Diệp Đống đương nhiên là không dám cãi lại.

Một lúc sau Cố Phong và Diệp Ninh đã ra khỏi nhà họ Diệp.

Hiện tại hẻm nhỏ có vẻ cực kỳ yên lặng, đã không còn bất cứ ai nói chuyện phiếm nữa.

“Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn.”

Diệp Ninh chủ động nói lời cảm ơn.

Tuy rằng cho dù không có anh thì cô cũng có thể giải quyết một cách hoàn mỹ, nhưng mà ở giây phút quan trọng đó anh quyết định chọn cô, cô cũng nên cảm ơn.

Cố Phong lại không có quá nhiều cảm xúc nói: “Tôi chỉ làm chuyện tôi nên làm.”

Vợ có việc, chồng ra mặt, đây là chuyện vô cùng hợp tình hợp lý.

Nói xong, tầm mắt của anh lại nhìn về phía vết thương trên khóe miệng của Diệp Ninh.

“Tối hôm qua...”

Hơi thở của Diệp Ninh hơi cứng lại, đừng có nói là anh còn nhớ rõ chuyện tối hôm qua đó nha?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 234: Chương 234


“Tôi hôm qua anh uống say.”

Nếu anh thật sự nhớ rõ, chỉ sợ hiện tại cũng đang vô cùng hối hận nhỉ?

TBC

Cố Phong nhìn sắc mặt cô thay đổi liên tục, thở dài.

“Ừ, tối hôm qua tôi đúng là đã uống say.”

“Cho nên,” Diệp Ninh hơi chần chờ, vẫn thử nói: “Anh còn nhớ rõ anh đã làm cái gì sao?”

Cố Phong im lặng vài giây, sau đó lắc đầu.

“Có phải tôi làm gì mất khống chế không?”

Diệp Ninh nghe anh trả lời như thế, thật sự giống như trút được gánh nặng.

“Anh nôn, tôi dọn dẹp cho anh.”

Cô làm chuyện gì cho anh, đương nhiên phải nói cho anh biết.

“Xin lỗi.” Cố Phong thuận thế xin lỗi: “Ngoại trừ chuyện này ra, tôi không có làm chuyện gì quá đáng khác chứ?”

Hơi thở Diệp Ninh hơi cứng lại, chỉ cảm thấy khóe miệng có hơi đau.

“Không lẽ sau khi anh uống say tính cách sẽ kém đến thế sao? Uống say thì sẽ làm chuyện quá đáng?”

Cô ra vẻ nhẹ nhàng hỏi ngược lại.

“Nếu không thì tại sao hôm nay cô lại vội vã đuổi tôi về như thế chứ?” Cuối cùng Cố Phong cũng nói đến chủ đề chính.

Anh chưa từng nói là anh muốn đi về.

Diệp Ninh chớp chớp mắt, đột nhiên cảm thấy nói chuyện với người đàn ông này là một chuyện có chút đáng sợ.

Cô không muốn để anh tiếp tục ở lại chỗ này là bởi vì cô còn chưa giải quyết chuyện của Lý Bưu, anh rời đi thì cô mới có thể không cần phải lo lắng thêm bất cứ chuyện gì nữa.

Hơn nữa nếu anh không chịu đi, vậy chẳng phải tối nay lại phải ngủ trong phòng của cô sao?

“Tôi bảo anh về là vì Tiểu Đống.”

Cố Phong nhướng mày, không nói gì, chờ cô tiếp tục nói.

Diệp Ninh ho khan: “Chiều này bác Vương sẽ dẫn người đến coi mắt, anh ở đây, sao mấy cô gái kia có thể vừa mắt Tiểu Đống được chứ.”

Cô thật sự quá lợi hại, không ngờ lại có thể nghĩ ra một lý do hoàn mỹ nhanh như thế.

“Ý của cô là tôi ở lại sẽ ảnh hưởng đến việc xem mắt của Tiểu Đống?” Cố Phong cảm thấy có chút khó tin.

Diệp Ninh gật đầu nói một cách đương nhiên: “Đúng vậy. Anh ở đây thì sẽ làm Tiểu Đống trở nên rất kém cỏi.”

Tục ngữ nói rất đúng, người so với người muốn chết, hàng so với hàng muốn quăng.

Nếu lấy Cố Phong và Diệp Đống ra so sánh, Diệp Đống chính là người phải chết, phải quăng đi chỗ khác.

Cuối cùng Cố Phong cũng hiểu được ý mà cô muốn nói, nhịn không được bật cười.

“Ha ha.”

Diệp Ninh ngược lại khó hiểu.

“Thì ra ở trong mắt cô, tôi lại tốt đến thế.” Cố Phong đưa ra kết luận này.

Ặc.

Đầu Diệp Ninh bắt đầu nhức, tuy rằng cô đúng là có ý này thật, nhưng mà anh cũng không cần thiết phải nói ra đúng không?

Tâm trạng của Cố Phong đột nhiên tốt hơn, đến cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Vậy tôi về nhà trước, chờ ba ngày sau lại đến đây đón cô.”

Thời gian bọn họ về quê là một tuần, ba ngày sau vừa lúc là ngày cuối cùng bọn họ ở lại nơi này.

“Được.” Diệp Ninh đồng ý khá dứt khoát, dù sao thì chỉ cần tiễn anh đi về trước là được, những chuyện khác đều không quan trọng.

Hai người nhanh chóng đi đến cửa thôn, trước khi đi Cố Phong có nói một câu làm cô trực tiếp cứng đờ tại chỗ, mãi vẫn chưa hoàn hồn lại.

“Cô nên đến sở vệ sinh khám vết thương trên miệng đi, có thể mua chút thuốc mỡ về bôi, đừng để lại sẹo.”

Diệp Ninh nhìn chằm chằm vào bóng dáng đi xa của Cố Phong, hơi thở bắt đầu mất ổn định.

Cố Phong nói là vết thương ở khóe miệng, nhưng mà sáng nay rõ ràng cô đã giải thích với Diệp Đống là cô nóng trong người cho nên mới bị loét miệng.

Cho nên Cố Phong biết đó là vết thương chứ không phải vết loét do nóng trong người.

Cũng có nghĩa là anh hoàn toàn nhớ rõ những chuyện diễn ra vào tối ngày hôm qua!

Nếu anh đều nhớ rõ, nhưng lại không có bất cứ hành vi giải thích gì, không phủ nhận hành vi này, không phải việc này rất kỳ lạ sao?

Ánh mắt Diệp Ninh d.a.o động kịch liệt, phát hiện cô càng ngày càng không hiểu nỗi con người của Cố Phong.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 235: Chương 235


Diệp Đống thay quần áo mới, không chỉ thắt dây nịt mà chân còn mang giày da.

Phải biết rằng ở thời đại này trong thôn không có bao nhiêu người có thể mang nổi giày da.

Cậu liên tục đi dạo tới dạo lui trong sân, khoe khoang muốn chết.

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nhìn con trai giả vờ giả vịt, cũng ngóng trông hôm nay có thể coi mắt thành công.

Cứ như vậy, hai vợ chồng bọn họ mới coi như có thể yên tâm lại được.

“Tiểu Đống, lại đây.”

Diệp Ninh chờ Diệp Đống khoe khoang được một lúc rồi, mới gọi cậu đến trước mặt mình.

Hôm nay bà Vương sẽ dẫn hai cô gái đến, hai cô gái này có một người nhỏ hơn Diệp Đống một tuổi, một người lớn hơn Diệp Đống hai tuổi.

Bọn họ không phải người ở thôn xung quanh, cả hai đều là ở bên kia ngọn núi.

Lần này bà Vương cũng tốn rất nhiều công sức, biết Diệp Đống có danh tiếng không tốt, cố ý chạy đến chỗ xa để tìm kiếm người thích hợp.

“Chờ lát nữa người ta đến đây, em nói chuyện phải chững chạc vào, cố gắng hạn chế đừng có nói chuyện khoác lác.”

Diệp Ninh cố gắng dặn dò Diệp Đống.

“Chị, chị cứ yên tâm đi, em biết phải tiếp xúc với con gái như thế nào mà.”

Diệp Đống lộ ra vẻ vô cùng tin tưởng tự tin.

Diệp Ninh bất đắc dĩ liếc nhìn cha mẹ.

Lúc này, giọng của bà Vương ở trong sân vang lên.

Tới rồi!

Bên cạnh bà Vương có một cô gái, cô gái này cao khoảng một mét năm, có chút nhỏ gầy, nhưng được cái làn da trắng nõn. Tuy không tính là quá xinh đẹp, nhưng lại có cảm giác nũng nịu làm người ta nhìn thấy đã thương.

Diệp Đống vừa nhìn thấy cô gái này là ánh mắt đã không thể dời đi được nữa.

Diệp Ninh nhìn thấy rõ ràng toàn bộ phản ứng của cậu.

Triệu Thu Phân đón bà Vương và cô gái này vào phòng.

“Cô gái này tên Lưu Tĩnh Tĩnh, năm nay mười chín tuổi. Trong nhà còn có ba đứa em trai, cha mẹ khỏe mạnh, chỉ có một đứa con gái là cô ấy thôi.”

Bà Vương chủ động giới thiệu tình hình trong nhà của cô gái này, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân cũng nghiêm túc lắng nghe.

“Chào bác trai, chào bác gái, chào chị.”

Bà Vương ra hiệu cho Lưu Tĩnh Tĩnh, cô ta lập tức ngoan ngoãn chào hỏi bọn họ.

Lúc sau khi đối mặt với Diệp Đống thì lại xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.

Bà Vương đã quá quen với tình cảnh như thế này, giục Diệp Đống dẫn theo Lưu Tĩnh Tĩnh đến phòng bên cạnh tiếp xúc riêng với nhau.

Diệp Đống cười cong cả mắt, đã có chút sốt ruột rồi.

Chờ đến khi hai người đi ra ngoài. Bà Vương lại nói với Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân: “Nhà gái cũng đã biết tính cách của Diệp Đống rồi, bọn họ không có ý kiến gì, nhưng mà lại có yêu cầu về mặt lễ hỏi.”

Nói xong lời cuối cùng, bà Vương còn cố ý nhìn về phía Diệp Ninh.

Có một số việc trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, đương nhiên không cần phải giấu.

Diệp Ninh nói: “Bác Vương, bác cứ việc nói đi, chúng tôi đều đang nghe đây.”

“Nhà gái nói muốn một trăm đồng tiền lễ hỏi, còn muốn ba mươi cân thịt heo và năm mươi cân bột mì.”

Bà Vương nói ra điều kiện làm Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều hơi kinh ngạc.

Trong thôn cưới vợ đều có “giá thị trường”, lễ hỏi bình thường đều là sáu mươi sáu đồng, cô gái có điều kiện tốt thì nhiều nhất cũng chỉ tám mươi tám đồng. Nhưng mà nhà Lưu Tĩnh Tĩnh vừa mới mở miệng đã đòi một trăm, lại còn có mấy thứ kia, cộng thêm vào ít nhất cũng phải thêm mười đồng nữa.

“Có phải hơi nhiều rồi không?” Quả nhiên Diệp Quốc Sinh lập tức đưa ra nghi vấn.

Bà Vương cũng không ngại, thậm chí còn phụ họa nói: “Đúng là có hơi nhiều thật, nhưng mà ai làm Diệp Đống nhà chúng ta lại có điều kiện như thế chứ.”

Bọn họ cũng nên hiểu rằng nếu không phải vì tiền, làm gì có nhà ai đồng ý gả con gái cho một thanh niên chuyên đi gây chuyện thị phi như Diệp Đống chứ?

Diệp Quốc Sinh lập tức á khẩu không trả lời được.

Chỉ có thể tự trách con trai ông không biết cố gắng.

Từ nãy đến giờ bà Vương vẫn luôn để ý đến sắc mặt của Diệp Ninh, biết hiện này chuyện này là do cô quyết định.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 236: Chương 236


Quả nhiên Diệp Ninh cũng không có quá nhiều ý kiến, chỉ lạnh nhạt nói: “Tạm thời để Tiểu Đống tiếp xúc trước đi, xem xem hai người bọn họ có duyên phận hay không.”

Lời cô nói ra chẳng khác nào cho bà Vương một viên thuốc an thần, làm nụ cười của bà Vương chưa từng biến mất.

Diệp Đống và Lưu Tĩnh Tĩnh trò chuyện riêng khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, sau đó mới chưa quá thỏa mãn đi ra.

Ngay cả Diệp Ninh cũng đã nhận ra Diệp Đống rất vừa lòng Lưu Tĩnh Tĩnh.

Nhưng mà lát nữa còn có một người khác, cho nên Diệp Ninh cũng không lập tức hỏi ý kiến của Diệp Đống.

Bà Vương tiến Lưu Tĩnh Tĩnh đi, nhanh chóng đến cửa thôn đón cô gái đến xem mắt thứ hai.

Chờ cô gái này được dẫn đến nhà họ Diệp, người nhà họ Diệp vừa nhìn đến cô ấy thì tất cả đều sợ ngây người.

Khác hoàn toàn với Lưu Tĩnh Tĩnh, cô gái trước mặt cao ít nhất một mét bảy, tuy rằng không tính là mập, nhưng trông cũng rất khỏe khoắn.

Cô gái mỉm cười, làn da màu tiểu mạch do quanh năm xuống ruộng bị đen. Hơn nữa bởi vì cô lớn tuổi hơn Diệp Đống cho nên khi đứng chung với Diệp Đống, trông giống hệt như một người chị đại.

Diệp Đống không còn mỉm cười như lúc đối mặt với Lưu Tĩnh Tĩnh, cái mặt ốm nhom căng chặt, chỉ thiếu điều viết ba chữ tôi không thích lên mặt.

“Con tên là Khổng Giai, chào bác trai bác gái.”

Bà Vương thậm chí còn chưa mở miệng, Khổng Giai cũng đã thoải mái hào phóng tự giới thiệu.

Nhưng mà cô ấy nhìn thấy Diệp Đống gầy như cây gậy trực thì lập tức nhíu mày.

“Cậu là Diệp Đống đó hả?”

“Đúng vậy, thế nào?” Diệp Đống trả lời với giọng điệu khó chịu, đã hoàn toàn không có ý định biểu hiện tốt ở trước mặt đối phương.

Dù sao hiện tại cậu đã có Lưu Tĩnh Tĩnh rồi.

Thái độ của anh cũng làm tất cả mọi người đều hiểu, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đều lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Thật ra nếu so với Lưu Tĩnh Tĩnh gầy yêu thì bọn họ ngược lại cảm thấy Khổng Giai càng thích hợp để cưới về nhà hơn.

Nhưng mà con trai lại không thích, bọn họ cũng không còn cách nào.

Ngay lúc bà Vương muốn mở miệng để giảm bớt xấu hổ thì Khổng Giai lại tiếp tục nói: “Cậu gầy thế này, có gánh nổi đòn gánh không đó?”

Ánh mắt cô ấy khi nhìn về phía Diệp Đống tràn ngập nghi ngờ.

“Cô xem thường ai đó? Tôi là đàn ông!” Diệp Đống cảm thấy cậu bị khiêu khích, lớn tiếng phản bác.

Khổng Giai khịt mũi coi thường: “Ai mà không biết khoác lác chứ? Tôi không tin!”

Diệp Đống bị cô ấy k*ch th*ch, không ngờ thật sự xoa tay, xắn ống tay áo, cầm đòn gánh chuẩn bị đi múc nước.

Cảnh này đừng nói là bà Vương không ngờ đến, đến cả Diệp Ninh cũng cảm thấy bất ngờ.

Nhưng mà Khổng Giai lại cứ thích kiếm chuyện với cậu: “Để tôi đi chung với cậu. Nhưng mà cậu cũng đừng sợ, nếu đi được nửa đường rồi hết sức thì tôi có thể gánh về phụ cậu.”

Mặt Diệp Đống đổ lên, trong lòng chỉ còn lại một suy nghĩ, đó chính là tuyệt đối không thể làm một đứa con gái khinh thường cậu được.

Cứ như thế, cậu cầm đòn gánh, Khổng Giai đi theo phía sau, hai người cùng nhau đi ra ngoài.

“A ha ha.” Bà Vương cười gượng, bà ta làm bà mối nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên gặp được tình huống như thế này.

Diệp Ninh nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, đáy mắt lại hiện ra một chút ý cười.

“Bác Vương, gia đình Khổng Giai có điều kiện thế nào?”

Bà Vương, Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân đồng loạt nhìn về phía cô.

TBC

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được người Diệp Đống vừa ý chính là Lưu Tĩnh Tĩnh, hoàn toàn không cần phải hỏi đến bên Khổng Giai.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 237: Chương 237


Diệp Đống hỏi, bà Vương vẫn phải trả lời.

“Tình hình trong nhà Khổng Giai thì đơn giản hơn một ít. Cô ấy còn có một người anh trai, anh trai đã kết hôn từ lâu rồi, Nhà cô ấy muốn sáu mươi sáu đồng tiền lễ hỏi, ngoài ra không có yêu cầu gì khác.”

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nghe được số lượng lễ hỏi xong, cảm thấy như thế này mới thích hợp.

Nhưng mà sau đó bà Vương còn nói thêm: “Nhưng mà bác thấy Diệp Đống thích Lưu Tĩnh Tĩnh, với lại tuổi của Khổng Giai cũng lớn hơn Diệp Đống một chút.”

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân liên tục gật đầu, cũng đều cảm thấy là Lưu Tĩnh Tĩnh.

Nhưng mà lời Diệp Ninh nói ra ngay sau đó lại làm cho cả ba người đều ngơ ngẩn.

“Làm phiền bác Vương nói một tiếng với cha mẹ của Khổng Giai, bên chúng con không có ý kiến gì về chuyện hôn nhân này nữa.”

Diệp Ninh nói là Khổng Giai chứ không phải Lưu Tĩnh Tĩnh?!

Bà Vương mất vài giây mới phản ứng lại: “Diệp Ninh, con cũng không thể chỉ vì mấy đồng tiền lễ hỏi kia mà ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của em trai con được!”

Trong mắt bà, lý do khiến Diệp Ninh lựa chọn Khổng Giai rất đơn giản, chỉ là vì tiền lễ hỏi rẻ hơn.

Diệp Ninh hỏi mỉm cười: “Con là chị ruột của Tiểu Đống, sao có thể trễ nải nó được chứ.”

Bà Vương nhíu mày, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân.

Phản ứng của bọn họ cũng giống như bà Vương, cũng cảm thấy quyết định lần này của Diệp Ninh có hơi qua loa.

“Tiểu Ninh, hay là con chờ Tiểu Đổng về, hỏi ý kiến của nó xong rồi lại quyết định được không?”

Diệp Quốc Sinh thương lượng với Diệp Ninh.

Dù sao thì chuyện này cũng liên quan đến chuyện lớn cả đời của Diệp Đống, lỡ như nếu cậu không thích, không chỉ chậm trễ chính cậu mà còn chậm trễ cả con gái nhà người ta nữa.

Hơn nữa dựa theo tính cách của Diệp Đống, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ không bao giờ được yên bình.

Diệp Ninh cũng không phản bác: “Được, vậy thì chờ thương lượng với Tiểu Đống xong lại đến nhà họ Khổng quyết định chuyện này cũng được.”

Ngụ ý cuối cùng vẫn sẽ cứ chọn Khổng Giai.

Mấy người Diệp Quốc Sinh đều không rõ vì sao Diệp Ninh lại chắc chắn như thế?

Hơn mười phút sau, Diệp Đống lại thật sự gánh hai xô nước quay về.

Vì tiện hoạt động nên cậu đã cởi áo khoác ra, đi không quá nhanh nhưng mà vẫn cứ thở hồng hộc.

Chờ đến trong sân, buông đòn gánh ra, cậu thậm chí còn không thèm thở lấy hơi đã trực tiếp dùng ánh mắt thắng lợi nhìn về phía Khổng Giai.

“Thế nào? Tôi có gánh nổi đòn gánh không hả?”

Khổng Giai lại chỉ lạnh nhạt liếc nhìn cậu nói: “Tuy là cậu gánh nổi đó, nhưng mà thấy cậu mệt thế này, rõ ràng người yếu xìu. Nếu tôi đoán không sai thì bình thường cậu đều không thèm xuống ruộng, không thèm làm việc nhà nông đúng không?”

Diệp Đống trừng to mắt, hơi thở dồn dập đột nhiên trở nên vững vàng.

“Ai nói tôi yếu hả? Tôi nói cho cô biết, tuy rằng nhìn tôi gầy, nhưng toàn thân tôi toàn là cơ bắp!”

“Vậy cậu có đi xuống ruộng làm việc nhà nông không?” Khổng Giai nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt.

Diệp Đống một giây trước còn hùng hổ, bây giờ đột nhiên cứng họng.

Cậu thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào hai mắt Khổng Giai.

Cậu đúng là rất hiếm khi xuống ruộng, lúc trước khi Diệp Ninh chưa gả chồng, mỗi ngày hai chị em bọn họ đều chạy trong thôn kiếm chuyện chơi.

Khổng Giai rõ ràng đã biết được chuyện này, lộ ra vẻ khinh thường.

TBC

“Cậu một đống tuổi rồi mà mỗi ngày chỉ biết kiếm chuyện chơi cho vui, việc đồng áng trong nhà lại không biết phụ giúp, việc gì cũng đều trông cậy vào cha mẹ. Cậu như thế này, nếu ở trong thôn của tôi thì sẽ bị các bà con láng giềng chọc cột sống trách mắng.”

Diệp Đống nghiến răng nghiến lợi, rốt cuộc thì cô ấy đến đây để coi mắt hay là đến đây để dạy dỗ cậu?”

“Tôi thế nào cũng không cần cô lo!”

“Cậu giận à? Có phải cậu cũng cảm thấy trước kia cậu đã làm sai rồi không?” Khổng Giai nghiêm túc nhìn cậu.

Diệp Đống lại không phản bác được, chỉ cảm thấy mặt mày nóng rát.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 238: Chương 238


Diệp Quốc Sinh, Triệu Thu Phân và bà Vương nghe cuộc nói chuyện của hai người, đều có chút giật mình hoảng sợ trước tính cách thoải mái rộng rãi của Khổng Giai.

Diệp Đống ý thức được cậu không thể nói lại Khổng Giai, xoay người quay về phòng.

Bầu không khí trở nên vô cùng xấu hổ.

Bà Vương nói thầm trong lòng, tuyệt.

Cô gái giống như Khổng Giai thật sự quá tuyệt vời.

Triệu Thu Phân vội vàng giảng hòa thay cho con trai: “Khổng Giai, con đừng để ý, Tiểu Đống nó không phải loại người nóng tính như thế.”

Tuy rằng Khổng Giai cũng có chút lúng túng, nhưng vẫn vô cùng lễ phép nói: “Bác gái, con không để ý.”

Triệu Thu Phân nhịn không được lại nhìn cô ấy thêm vài lần, là một đứa con gái rất tốt, chỉ tiếc là không có duyên với nhà họ Diệp bọn họ.

Bà Vương cũng thuận thế chào tạm biệt cùng bọn họ, dẫn theo Khổng Giai rời đi.

TBC

“Cha mẹ, hai người đi vào xem Tiểu Đống đi, con đi tiễn hai người bác Vương.”

Diệp Ninh chào hỏi với cha mẹ xong, sau đó đuổi theo.

“Con bé này con cũng thật là, trước khi đi bác đã nhắc nhở con rồi, tới nhà người ta nhất định phải rụt rè. Con thì làm ngược lại, đi qua đó trực tiếp cãi nhau với người ta. Có đứa con trai nào sẽ thích người có tính cách mạnh mẽ như con chứ?” Bà Vương vừa đi vừa oán trách Khổng Giai.

Khổng Giai cũng không nói tiếng nào, mặc cho bà ta quở trách.

Mãi đến khi Diệp Ninh đuổi theo.

“Diệp Ninh, còn có chuyện gì sao?” Bà Vương nhìn thấy Diệp Ninh, lập tức đổi thành gương mặt mỉm cười.

“Bác Vương, con muốn nói chuyện riêng với Khổng Giai vài câu, có được không?” Diệp Ninh cũng coi như khá lễ phép với bà Vương.

“Đương nhiên là được chứ.” Bà Vương cũng là người biết điều, lập tức đi về phía trước vài bước, kéo dãn khoảng cách với hai người bọn họ.

Khổng Giai không ngờ Diệp Ninh sẽ muốn nói chuyện riêng với cô ấy, có hơi lo sợ.

“Xin lỗi, tôi không nên chê em trai của cô như thế.”

Nếu bàn về tuổi tác thì Khổng Giai còn lớn hơn Diệp Ninh một tuổi, hiện tại cô ấy rõ ràng đã không có cơ hội với Diệp Đống, cho nên cũng không hề xưng hô Diệp Ninh là chị.

Diệp Ninh cười cười: “Cô nói cũng không sai, Tiểu Đống thật sự là người như thế.”

Khổng Giai ngẩn người, cô ấy còn cho rằng Diệp Ninh đến đây để hỏi tội.

“Khổng Giai, tôi có thể hỏi cô một câu không, vì sao cô lại muốn làm như thế?”

Diệp Ninh đã để ý hết tất cả phản ứng của cô ấy.

Cô ấy đến đây để xem mắt, vốn dĩ có thể yên lặng nói chuyện phiếm với Diệp Đống giống như Lưu Tĩnh Tĩnh, nhưng mà cô ấy lại không làm như thế.

Ánh mắt Khổng Giai có hơi d.a.o động, cảm giác cô ấy đã bị Diệp Ninh nhìn thấu.

“Thật ra lúc tôi đến đây thì đã gặp được cô gái đến trước.”

Khi thật sự mở miệng nói ra, trong giọng nói của cô ấy tràn ngập bất đắc dĩ.

Cô ấy đã đến đúng theo giờ mà bà Vương đã hẹn, lúc đến thì vừa lúc nhìn thấy Lưu Tĩnh Tĩnh đang chào tạm biệt bà Vương.

Lúc đi ngang qua Lưu Tĩnh Tĩnh, cô ấy cũng nhìn thấy được Lưu Tĩnh Tĩnh trông như thế nào.

Năm nay cô ấy đã hai mươi hai tuổi, đặt ở trong thôn cũng coi như là gái lỡ thì, trước kia cũng từng đi coi mắt không ít lần, nhưng mà mỗi lần đều không thành công. Những người đó đều chê cô ấy không đủ xinh đẹp, không giống con gái.

Cho nên khi cô ấy nhìn thấy Lưu Tĩnh Tĩnh thì lập tức cảm thấy cuộc xem mắt với Diệp Đống đã không có quá nhiều hi vọng, thay vì cứ làm như bình thường rồi bị người khác bắt bẻ, còn không bằng làm gì đó để đối phương có ấn tượng sâu sắc.

Nhưng mà có vẻ như cô ấy lại làm hỏng chuyện rồi.

Câu trả lời này hoàn toàn nằm trong dự kiến của Diệp Ninh, nụ cười trên mặt Diệp Ninh lại càng thêm xán lạn.

Cô quan sát không sai mà, cô gái Khổng Giai này không chỉ chịu được khổ mà còn rất thông minh, một cô gái như thế này vừa lúc rất thích hợp để dạy dỗ Diệp Đống hư đốn.

“Vậy tôi lại hỏi cô một vấn đề, cô có thể trả lời thật lòng với tôi sao?”

Khổng Giai gật đầu.

Diệp Ninh cũng không dây dưa dài dòng, trực tiếp hỏi: “Cô cảm thấy em trai của tôi thế nào? Cô có thích nó không?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 239: Chương 239


Khổng Giai lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ rằng Diệp Ninh sẽ hỏi vấn đề này.

Diệp Ninh cũng không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ cô ấy trả lời.

Vài giây sau, trên mặt Khổng Giai lộ ra một chút ngượng ngùng.

Một cô gái tùy tiện cũng sẽ có lúc ngượng ngùng.

“Tôi và cậu ấy chỉ mới gặp nhau lần đầu tiên.”

Diệp Ninh lập tức bắt được trọng điểm trong câu trả lời của cô ấy: “Vậy tôi đổi câu hỏi khác, cô có đồng ý gả cho Diệp Đống không?”

Hai tay Khổng Giai xoắn lại với nhau, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt của Diệp Ninh.

Thật ra không nên hỏi cô ấy vấn đề này.

“Nhưng mà Diệp Đống không thích tôi.”

Tuy rằng có chút tổn thương lòng tự tôn, nhưng đây cũng là sự thật.

Diệp Ninh đã có câu trả lời: “Tuy rằng em trai của tôi tuổi đã không nhỏ, nhưng tâm trí vẫn còn chưa trưởng thành. Việc này cũng trách tôi, là trước kia tôi dạy hư nó, cô cũng nghe bác Vương nói rồi đó, bình thường thằng nhóc này cũng chẳng nghiêm túc chút nào, không thể chịu khổ cũng không muốn làm việc chăm chỉ.”

Nếu sau này muốn sinh sống cùng với nhau, vậy cô phải nói rõ ràng rành mạch toàn bộ khuyết điểm của Diệp Đống.

“Nhưng mà nó cũng không đến mức hoàn toàn hết thuốc chữa, nó rất có hiếu với cha mẹ, hơn nữa rất nghe lời người nhà. Chỉ cần có người chịu dạy dỗ nó cẩn thận, nó sẽ có tiến bộ.”

Diệp Ninh nói xong, bắt đầu quan sát phản ứng của Khổng Giai.

Khổng Giai nghe rất nghiêm túc, đến cuối cùng cũng gật đầu đồng ý: “Cha mẹ tôi nói đàn ông trước khi kết hôn đều là con nít, chỉ có kết hôn rồi mới có ý thức trách nhiệm, có thể gánh vác trách nhiệm.”

Diệp Ninh càng cảm thấy Khổng Giai rất phù hợp với Diệp Đống.

“Nhưng mà nếu cô thật sự muốn gả cho Diệp Đống thì cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý, thằng nhóc đó rất phản nghịch.”

Cũng giống như chuyện ngày hôm nay, Khổng Giai càng nói cậu làm không được thì cậu lại càng muốn biểu hiện cậu làm được.

Khổng Giai mím chặt khóe môi, im lặng vài giây, sau đó lại ngẩng đầu lên, khi nhìn về phía Diệp Ninh, ánh mắt đã có thêm một chút cảm xúc kiên định.

“Tôi không sợ. Tôi rất sẵn sàng sống một cuộc sống có sự khiêu chiến.”

Lần này cô ấy thật sự rất muốn thử cố gắng một chút, tuy rằng danh tiếng của Diệp Đống không được tốt cho lắm, nhưng cuộc sống là hai người cùng nhau chung sống. Hơn nữa cô ấy cũng không muốn tiếp tục kéo dài thêm, làm cha mẹ mỗi ngày đều phải nhọc lòng vì chuyện hôn nhân đại sự của cô ấy mãi.

Diệp Ninh cười, có những lời này của Khổng Giai, cô cũng đã hoàn toàn yên tâm.

“Được, vậy cô cứ đi về chờ tin tức đi, sẽ không quá lâu đâu.”

Khổng Giai đã hiểu ý của Diệp Ninh, mặt mày tỏa sáng.

Bà Vương đứng chờ ở cách đó không xa tuy rằng không nghe được hai người bọn họ đang nói cái gì, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt cuối cùng của Khổng Giai là vẫn có thể đoán ra được một ít.

TBC

Bà Vương nhìn Diệp Ninh, trong lòng thổn thức, xem ra cô đã nhất định phải chọn Khổng Giai rồi.

Nhà họ Diệp.

“Con thích Lưu Tĩnh Tĩnh, con muốn cưới Lưu Tĩnh Tĩnh làm vợ.”

Hai người bà Vương vừa mới rời đi, Diệp Đống đã vội vàng bày tỏ rõ thái độ với cha mẹ.

Chờ đến khi Diệp Ninh từ bên ngoài quay về, cậu cũng đã lặp đi lặp lại lời này mấy chục lần.

Diệp Ninh nhìn thoáng qua Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân.

“Tiểu Ninh, nếu em trai con đã thích Lưu Tĩnh Tĩnh, hay là chúng ta chọn Lưu Tĩnh Tĩnh đi?”

Diệp Quốc Sinh chủ động nói, trước kia là không có cô gái nào đồng ý gả đến đây, hiện tại nếu người ta đã đồng ý, con trai cũng thích, ông làm cha đương nhiên cũng hi vọng có thể nhanh chóng xác định chuyện này.

Chẳng qua lễ hỏi có hơi nhiều một chút, mấy năm nay trong nhà cũng để dành một ít tiền, còn thiếu không ít, chỉ có thể trông cậy vào Diệp Ninh.

Diệp Đống thì trực tiếp nắm cánh tay của Diệp Ninh làm nũng: “Chị, không phải chị cũng hi vọng em nhanh chóng kết hôn sao. Với lại em có thể bảo đảm với chị, chỉ cần em cưới Lưu Tĩnh Tĩnh rồi, sau này chắc chắn sẽ cố sống thật tốt, không bao giờ chơi bời lêu lổng giống như trước kia nữa.”
 
Back
Top Bottom