Ngôn Tình [Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 40: Hăng Hái Đứng Ra (4)


Hôm nay, Chung Oánh đi phương tiện công cộng về nhà. Khác với những bạn học đang học từ đơn hoặc thảo luận đề thi, cô nhắm mắt nghỉ ngơi như thường lệ.

Chung Oánh tính toán làm thế nào để thừa dịp lễ tết bắt chẹt ông Chung một khoản, sau đó đặt mua cho bản thân một bộ ra dáng trang phục mùa đông.

Vậy cô sẽ không cần ngày nào cũng mặc áo bông cũ của Chung Tĩnh, đi đôi giày bông cũ và choàng cái khăn quàng cổ quê mùa đến mức tụt hậu nữa.

Các bạn học lên xuống, tới lui. Lúc trong xe im ắng trở lại, Chung Oánh nghe thấy có người nói chuyện: “Xin nhường chỗ một chút.”

Học sinh nam bên cạnh nói: “Cậu muốn ngồi ở đây hả?”

“Đúng vậy.”

“Không phải bên kia có rất nhiều chỗ trống à?”

Đã sắp đến ga nên trong xe thật sự có rất nhiều ghế trống. Bởi vậy, cuộc nói chuyện này rất không bình thường. Chung Oánh hé mắt, nghiêng đầu nhìn thử. Tiếp theo đó, cô bỗng chốc ngồi thẳng dậy: “Anh… Yến Vũ?”

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Yến Vũ mặc áo jacket rách màu đen bằng vải bông, vài sợi tóc rũ trên trán, một tay giữ chiếc vòng vịn trên xe. Anh từ trên cao nhìn xuống hai người đang ngồi chung ghế, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Anh nói: “Ừm. Tránh ra.”

Học sinh nam kia nghe tiếng của Chung Oánh là biết hai người họ có quen nhau. Trông thấy ánh mắt nặng nề của Yến Vũ, cậu ta lộ ra một ít ý chính là ông đây không bằng lòng đứng lên: “Đằng trước có chỗ, đã quen biết mà còn phải ngồi chung cho bằng được à?”

Cậu ta nói tới nói lui, lại dong dài cho lắm nhưng vẫn không muốn di chuyển. Bỗng nhiên, Yến Vũ kéo cậu ta, giọng điệu lạnh lẽo: “Đây là em gái tôi. Tốt hơn hết cậu nên cút đi nhanh lên!”

Cậu học sinh nam không cao bằng anh. Cậu ta bị anh kéo nên lảo đảo, suýt té ngã, vội vàng vịn chỗ tựa lưng. Sau đó, cậu ta quay đầu, chỉ vào chóp mũi anh: “Cậu đánh người hả?”

Yến Vũ bắt lấy cổ tay cậu ta: “Còn không chịu cút nữa thì tôi đánh cậu thật đấy!”

Mặt của cậu học sinh nam nhăn nhó. Xem ra, lực tác dụng lên tay cậu ta không hề nhỏ. Hai người đối mặt một lát rồi cậu ta hừ một tiếng, giãy giụa thoát ra. Sau đấy, cậu ta đeo cặp, đi về phía đầu xe ở xa.

Trong xe lặng ngắt như tờ, tài xế không hề nói chuyện, chỉ quan sát tình hình từ kính chiếu hậu. Chung Oánh bị sốc. Chuyện gì xảy ra thế? Sao dáng vẻ của Yến Vũ cứ như ăn thuốc súng vậy?

Anh ngồi xuống, xong, Chung Oánh lắp bắp: “Anh Yến… Vũ, sao… Sao vậy?”

Yến Vũ không nhìn cô, anh vẫn nhìn chằm chằm cậu học sinh nam lúc nãy, nói nhỏ: “Sao chú Chung không đến đón em vậy? Một đứa con gái như em đi xe một mình vào ban đêm không an toàn đâu.”

Chung Oánh càng thêm đần độn. Cô thường xuyên đi chuyến xe này, xe đầy học sinh, có gì mà không an toàn chứ?

“Đêm nay ba em trực ca. Em quen rồi, có chuyện gì đâu. Toàn là bạn học cả, vừa đến trạm là tới cửa nhà ngay.”

Yến Vũ trầm mặc một lát, nói: “Ngồi xe thì đừng ngủ. Tên học sinh nam lúc nãy luôn sờ mặt em, em không cảm nhận được sao?”

Chung Oánh cực kỳ sợ hãi: “Có ư? Không có mà?”

Cô vốn không ngủ, chỉ là nhắm mắt dưỡng thần mà thôi. Nếu có kẻ to gan, dám sờ mặt cô, cô sẽ không thể không nhận ra.

Tuy nhiên, Yến Vũ rất chắc chắn: “Có! Anh có thấy.”

Yến Vũ lên xe ở trạm thư viện, anh liếc mắt một cái là thấy Chung Oánh. Bởi vì giữa những học sinh hoặc đang châu đầu ghé tai, hoặc lẩm nhẩm học bài thì cô càng nổi bật. Cô ngồi ở hàng ghế sau, khoanh tay, nhắm mắt. Dáng vẻ của Chung Oánh lười nhác. Cô dựa người, cằm hơi thu lại, cái đầu không hề nghiêng, lệch, dường như đang ngủ ngon lành. Ngủ cũng chẳng sao, vấn đề là hành vi của tên học sinh ngồi cạnh cô cực kỳ không đúng mực.

Nhìn từ góc độ của Yến Vũ, cậu ta cứ dùng mu bàn tay cọ mặt Chung Oánh mãi. Một lúc sau, cậu ta lại duỗi tay ra sau lưng Chung Oánh, vuốt tóc cô.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 41: Hăng Hái Đứng Ra (5)


Loại hành động này quá mức thân mật. Yến Vũ vốn tưởng rằng hai người có quen biết nhưng sau khi quan sát một hồi, anh phát hiện ra là không đúng. Động tác của tên học sinh kia rất cẩn thận.

Chỉ cần Chung Oánh hơi cử động một chút thì cậu ta sẽ thu tay, sờ đầu mình một cách giấu đầu hở đuôi. Rất rõ ràng, cậu ta không hề có ý tốt.

“Trên Nhật báo Bắc Thành đã từng đăng kiểu tin này rồi. Có kẻ chuyên môn ức h**p những học sinh nữ trên xe buýt đấy. Sau này em phải cẩn thận.”

Bạn bè và bạn học của anh đều ở Bắc Thành. Số người anh quen ở Chu Châu không nhiều lắm, Chung Oánh được tính là một trong số đó.

Hơn nữa, họ còn cùng là những đứa trẻ trong khu tập thể, sao anh có thể thấy cô bị ức h**p mà không thèm để ý tới chứ?

Nghe anh nói xong, Chung Oánh đã hiểu ra được một chút. Vào mùa đông, ăn mặc dày nên khi có sự đụng chạm, độ mẫn cảm sẽ không cao. Đồng thời, đã ngồi cạnh nhau lâu như thế, mức cảnh giác cũng giảm xuống. Tên học sinh nam cứ ngỡ là cô ngủ thành ra tay không còn đứng đắn nữa. Tuy không có hành vi nào mang tính dâm ô nào, song cậu ta đã làm những hành động không đúng mực, bị Yến Vũ bắt ngay tại trận.

Không ngờ, lúc anh còn trẻ cũng có tinh thần chính nghĩa như vậy. Chung Oánh thấy ấm áp trong lòng, cảm thấy bản thân không nên phụ sự hăng hái đứng ra của Yến Vũ. Cô đột nhiên đứng lên, chỉ vào tên học sinh trước cửa: “Này, tên háo sắc kia, cậu thuộc lớp nào thế? Cậu có hành vi quấy rối trên xe buýt, vậy tôi sẽ tố cáo với giáo viên chủ nhiệm lớp cậu, méc phụ huynh cậu, kiện tới đồn công an luôn!”

Đúng lúc này, chiếc xe dừng lại. Người tài xế nhìn tên học sinh nam giả bộ như không có việc gì kia, do dự một chút, hỏi: “Có mở cửa không?”

Tên học sinh nam không lên tiếng. Cậu ta đứng thẳng tắp tại cửa xe, cắn chặt quai hàm. Cửa xe không mở, cậu ta cũng chẳng dám quay đầu lại.

Những hành khách còn lại rơi vào trạng thái im lặng một lần nữa. Chung Oánh nhìn Yến Vũ. Khó có thể giải thích được vẻ mặt của anh, dường như anh hơi kinh ngạc trước sự bộc phát bất thình lình của cô.

Đằng nào cũng không sờ tới thật, không mở cửa là thực sự đưa cậu ta tới đồn công an à? Nhận ra giọng mình có hơi lớn, biểu hiện cũng quá trớn, Chung Oánh lập tức vén tóc hai bên tai, ngồi xuống. Cô dịu giọng lại, nói nhỏ: “Em chỉ dọa cậu ta thôi.”

Tài xế đợi mãi mà phía sau vẫn không lên tiếng cho nên mở cửa xe. Tên học sinh nam chạy như bị chó rượt, thoắt cái đã biến mất trong màn đêm.

Yến Vũ cười: “Sau này, gặp chuyện như vậy thì nên la lớn lên. Loại người này chả dám ức h**p mấy học sinh nữ đanh đá đâu.”

Đanh đá? Chung Oánh cười ngượng. Khác xa với hình tượng cô muốn xây dựng nên rồi.

Tối hôm ấy sau khi xuống khỏi xe, Yến Vũ đưa cô về khu nhà của Cục Hậu cần. Trên đường tán gẫu dăm ba câu chuyện, chủ yếu vẫn xoay quanh chủ đề về an toàn cho con gái đi đêm. Nhìn cô vào cổng, anh vẫy tay chào tạm biệt rồi mới ra về.

Chung Oánh không hề cảm thấy mừng thầm vì mối quan hệ của cả hai dần tiến tới thân quen. Cô biết rõ Yến Vũ bảo vệ cô trên xe buýt xuất phát từ lòng chính nghĩa, đưa cô về nhà xuất phát từ phép lịch sự. Từ trong ánh mắt có thể nhận ra anh hoàn toàn không có hứng thú với cô - một người quen, không hơn.

Không biết lúc ở riêng với Quan Linh, ánh mắt có cảm xúc gì khác không?

Nhớ lại ánh mắt điềm tĩnh, u tối, vững vàng của anh năm lên bốn mươi năm mươi tuổi, ngay cả lúc nước sôi lửa bỏng trên giường cũng chưa từng thấy anh mất kiểm soát. Đôi mắt đen kịt ấy nhìn cô chằm chằm, như một người ngoài cuộc quan sát mọi phản ứng của cô, bình tĩnh đến độ khiến người ta ớn lạnh.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 42: Hai Trăm Sáu Mươi Sáu (1)


Có lẽ sự mất kiểm soát của anh chỉ dành cho một người, trong một khoảng thời gian. Tình cảm sâu nặng bị giày vò, đầy rẫy những vết thương đã khiến từ đó, đôi mắt dựng lên một lớp phòng ngự vững chắc.

Chung Oánh cảm thấy tiếc nuối. Cô không biết liệu có còn cơ hội chứng kiến khoảnh khắc Yến Vũ mất kiểm soát hay không. Nếu loại bỏ tất cả chướng ngại vật, chiếm cứ tâm hồn lẫn thể xác của anh suôn sẻ theo đúng kế hoạch, chẳng phải chuyện tình cảm sâu nặng bị giày vò đầy những vết thương sẽ không còn tồn tại hay sao?

Vì khối tài sản kếch xù trong tương lai, cô không dám hành hạ Yến Vũ, nhưng lại chẳng thể đè nén nổi sự tò mò trong thâm tâm. Một người vững vàng tựa núi Thái Sơn là thế sẽ ra sao khi mất kiểm soát, sẽ ra sao khi đau đớn lòng, sẽ ra sao khi tinh thần suy sụp và sẽ ra sao khi tức giận điên cuồng?

Ôi! Gã yêu râu xanh trên xe buýt quá thiếu nghị lực, mới giằng co một lúc đã chùn bước, cứng đầu cứng cổ nhây thêm chút nữa có phải là cô được thưởng thức màn ra tay của Yến Vũ rồi không? Thứ vô tích sự!

Tình cờ gặp gỡ trên xe buýt chỉ một lần, không có lần thứ hai. Thời gian khối mười và mười một tan học không giống nhau, anh em nhà họ Yến đều ở lại trường. Nếu hôm đó không do Yến Vũ về nhà lấy đồ thì hai người đã chẳng chạm mặt.

Thỉnh thoảng Chung Oánh vẫn lên chuyến xe cuối cùng, vẫn ngủ một mạch đến tận nhà. Cô đã quên bẵng mất gã yêu râu xanh trông như thế nào, tinh thần cảnh giác cũng chẳng nâng cao được là bao.

Đương nhiên có người bảo vệ là tốt, nhưng cô đâu phải cô bé gặp chuyện là hốt hoảng không dám lên tiếng. Ai dám đụng tới một đầu ngón tay cô xem, cô sẽ cho kẻ đó biết vì sao hoa lại đỏ như vậy.

Kết thúc kỳ thi học kỳ cuối tháng là được nghỉ đông, lúc này không có họp phụ huynh, phải tự đến trường lấy bảng điểm. Khoảng thời gian một tuần ở giữa, rất nhiều học sinh thấp thỏm không yên, sợ kết quả thi kém thì mất Tết.

Chỉ có mình Chung Oánh là tâm bất biến giữa đời vạn biến, ngày ngày ngủ nướng đến lúc mặt trời lên tít ngọn tre, thức dậy tập một bài yoga trước, rồi vẽ mấy bài tập nghỉ đông, chuyện phiếm vài câu với Lý Chu Kiều đã hoạt bát trở lại, vẫn từ chối lời đề nghị đội gió tuyết ra ngoài chơi như mọi bận, dành phần lớn thời gian tự chế mặt nạ dưỡng da. Ngày ngày cứ thế trôi qua.

Một ngày trước khi lấy bảng điểm, Yến Thần cùng Lý Chu Kiều đến tìm cô, đứng dưới cửa sổ phía sau thì thầm một lúc rất lâu.

Chung Oánh nghe thấy tiếng họ, không lên tiếng gọi cô thì cô cũng phớt lờ, tiếp tục làm bài về nhà.

Đến khi tiếng gõ kính vang lên, Chung Oánh mở cửa sổ, thấy một người thì mặt buồn rười rượi, một người thì tươi cười hớn hở, mở đầu câu chuyện không lấy gì làm bất ngờ: “Phố Tân Hoa đang diễn xiếc khỉ đấy, cùng đi xem nhé?”

“Không đi.”

Lý Chu Kiều cười hí hửng: “Xem ra cậu cũng biết sẽ không thoát được một trận mắng xối xả, tâm trạng không tốt, không muốn đi chơi hả?”

Chung Oánh băn khoăn, từ chối cậu ta không biết đã bao lần rồi, liên quan gì đến tâm trạng không tốt đâu?

“Tâm trạng của mình tốt lắm, chỉ không muốn ra ngoài thôi. Còn nữa, không thoát được một trận mắng xối xả là sao?”

Yến Thần nhìn cô mặt buồn thiu: “Oánh Oánh, mình ghé qua trường, có bảng điểm rồi. Cậu có biết cậu thi được bao nhiêu điểm không?”

“Bao nhiêu?”

“Năm trăm linh chín.”

Nghe thấy số điểm này, Chung Oánh ngẩn ra một lúc, thấp hơn cả dự đoán của cô, nhưng cũng không thấp hơn là bao, khoảng hai mươi điểm.

“Các môn tự nhiên của cậu cộng lại được bốn trăm sáu mươi mốt, cả năm xếp thứ hai trăm sáu mươi sáu. Chủ nhiệm lớp cậu nói là cậu bị ba môn không đạt yêu cầu, chính trị chỉ được ba mươi tư điểm, ba mươi tư điểm thôi đấy! Mình nhớ là giữa kỳ cậu thi môn chính trị khá tốt mà.”
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 43: Hai Trăm Sáu Mươi Sáu (2)


Yến Thần đau lòng nhức óc: “Cậu bảo mình đừng đến gây ảnh hưởng đến việc học của cậu cơ mà? Sao lại ngày càng học kém đi thế? Rốt cuộc cậu có còn ý định thi vào Bắc Thành nữa hai không?”

Lý Chu Kiều ngoác miệng cười ha hả: “Cậu ấy giống tôi, không phải mẫu người học hành. Đã bảo từ đầu là lấy tạm cái bằng tốt nghiệp cấp ba rồi đi nghĩa vụ có hơn bao nhiêu không? Thi đại học làm gì cho rước nhục vào thân.”

Năm lớp mười chưa chia ban xã hội và ban tự nhiên, tổng các môn được chín trăm linh một điểm, tổng điểm các môn tự nhiên là bảy trăm linh một. Điểm số của Chung Oánh thực sự khiến người ta không được vui vẻ gì cho cam. Cô không sợ ông Chung giận, chỉ sợ gây trở ngại cho điểm trung bình của lớp, sẽ bị giáo viên chủ nhiệm lắm lời lôi cổ ra làm tấm gương.

Thông thường, giáo viên không mấy để tâm đến học sinh rất kém, chỉ mê hành đám học sinh trung bình khá, có thể vơ vét được cảm giác thành công lớn.

Không biết đây là ông trời thực hiện lời hứa hay bị nghiệp quật. Lần trước ở nhà bà ngoại nói bừa một câu thế mà điểm thi đứng thứ hai trăm sáu mươi sáu thật. Nếu như Tết nhất họ hàng hỏi về thành tích, kiểu gì Chung Tĩnh cũng lại đòi cắt đứt quan hệ với cô lần nữa.

Nhìn gương mặt cô biến sắc liên hồi, Yến Thần vội nói: “Lớp mười không nắm vững căn bản thì lên lớp mười một càng mệt hơn. Hay là nghỉ đông, mình phụ đạo cho cậu nhé?”

“Khỏi cần. Mình tính cả rồi.”

“Cậu thì tính toán gì? Cậu…”

Chung Oánh sập cửa sổ đánh “rầm”, hai người bên ngoài quay ra nhìn nhau.

“Giờ thì tâm trạng tồi tệ thật rồi. Liệu chú Chung có đánh cậu ấy không?” Yến Thần hỏi.

“Không đâu. Chú Chung hiền lắm, chẳng đánh con bao giờ. Nếu cô Trương còn sống thì chưa biết chừng.” Lý Chu Kiều đáp.

“Cậu có cảm thấy Oánh Oánh đã thay đổi rất nhiều không?”

“Thay đổi rồi. Trở nên đỏng đảnh rồi. Rủ rát lưỡi không chịu đi chơi. Mình đoán chắc vẫn do cú ngã lần trước để lại di chứng…”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Chung Oánh ngồi ngây ra nhìn bài tập nghỉ đông. Vừa rồi mau miệng từ chối lời đề nghị dạy bù của Yến Thần là vì cô hoàn toàn không coi chương trình lớp mười ra gì. Còn về ba môn không đạt yêu cầu, cô cũng biết là chính trị, địa lý, lịch sử, chưa bao giờ chú tâm học thuộc thì điểm thi dĩ nhiên là không tốt.

Chung Oánh biết trình độ thực sự của bản thân. Dù gì cô cũng là người từng thi vào trường trọng điểm bằng chính thực lực của mình. Không dám nói là có thể thi đỗ những trường đỉnh như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh, chứ trường thấp hơn một chút ở tuyến đầu như Bắc Thành thì không vấn đề gì.

Phải biết rằng thời điểm ấy chưa có nguyện vọng song song, không đỗ nguyện vọng một thì đủ điểm nguyện vọng hai cũng có khả năng không được nhận. Hơn nữa, áp dụng phương pháp điền vào điểm dự tính, đâu đâu cũng có người tính sai hoặc đánh giá quá cao.

Trường top đầu tỷ lệ chọi căng thẳng, thi tuyển phải hết sức cẩn thận, mức độ lựa chọn hoàn toàn không lỏng lẻo như các thế hệ sau. Chỉ sơ sẩy một chút mà đã có quá nhiều người khốn khổ khi biến từ khóa này thành khóa trước. Cho nên mô tả kỳ thi tuyển sinh đại học thập niên tám mươi, chín mươi như thiên quân vạn mã vượt qua cây cầu độc mộc là hoàn toàn phù hợp.

Có thể học cùng thành phố với Yến Vũ là đủ. Cô không cần phải học đến mức hói đầu để chen chân vào đại học Thanh Hoa, có chen cũng chưa chắc đã chen vào được.

Ba mươi năm sau, Học viện Ngoại ngữ Bắc Kinh, Học viện Lâm nghiệp Bắc kinh, Đại học Địa chất, Đại học Nông nghiệp đều nằm gần đại học Thanh Hoa, muốn học thì đến trường là được, việc gì phải đặt mình vào môi trường học tập căng thẳng, chịu thêm một lần khổ sở vì lo học lại như thế nữa.

Mục tiêu của cô là Yến Vũ, học hành chỉ là một trong những thủ đoạn để hiện thực hóa mục tiêu.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 44: Hai Trăm Sáu Mươi Sáu (3)


Ban đầu định đến học kỳ hai năm lớp mười một sẽ bắt đầu tăng tốc, nhưng vừa rồi, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, tháng chín năm sau Yến Vũ sẽ rời khỏi Chu Châu, còn cô vẫn phải ở lại đây thêm hai năm.

Nếu trước kỳ thi đại học không thể kéo mối quan hệ của hai người lại gần nhau hơn, gần đến mức khiến anh có ấn tượng sâu sắc về cô thì chưa chắc hai năm sau, vẫn có thể tiếp cận cuộc sống của anh dễ dàng.

Huống chi anh đã trưởng thành, có thể yêu đương chính thức, lại có mối tình đầu đang ẩn nấp trong ngõ ngách nào đó có thể chiếm trước trái tim anh bất cứ lúc nào. Dù không phải Quan Linh thì cũng còn đó những cô nàng khác. Đến lúc độ khó của việc phá hoại tăng lên, nếu không xử lý đúng cách, có thể bị buộc tội là con giáp thứ mười ba.

Chung Oánh rất mâu thuẫn. Cô đang ở độ tuổi khó xử, vẫn chưa dậy thì thành công thì phải làm thế nào mới có thể thắt được một nút trong tim Yến Vũ, nhưng lại không khiến anh cảm thấy mình lớn trước tuổi, yêu sớm, có ý đồ khác?

Cuộc họp phụ huynh diễn ra vào ngày nhận bảng điểm. Bao nhiêu niềm hãnh diện ông Chung có được từ cô con gái lớn đã mất sạch ở chỗ Chung Oánh. Đúng như dự đoán, cô đã trở thành một trong những mục tiêu chính của giáo viên chủ nhiệm, bị nêu tên, bị phê bình, bị hành quyết công khai cùng với một số bạn học "thực sự đáng thất vọng, nhưng vẫn có khả năng cứu vãn" khác.

Suốt quãng đường, hai ba con cúi gằm mặt, cùng với những lời châm chọc, khuyên bảo tận tình, cổ vũ khích lệ của giáo viên chủ nhiệm, Chung Oánh liếc nhìn giọt mồ hôi lạnh đọng trên gò má ông Chung mãi chưa khô.

Rồi đến sau khi ra khỏi cổng trường, ông Chung chẳng mắng mỏ gì cô mà lẳng lặng đạp xe đạp, lúc lâu sau mới nói: “Oánh Oánh, ba chưa tốt nghiệp cấp hai đã đi lính. Vì không có học thức nên lăn lộn mười năm mới được tăng cấp nhờ vào kỹ thuật. Hiện giờ muốn tiến lên một bước cũng phải lao đầu vào học. Con với chị đều được sinh ra trong thời đại tốt, có cơ hội hưởng nền giáo dục cao, đừng bao giờ để lãng phí. Còn hai năm rưỡi nữa, con cố gắng lên, không đỗ chính quy thì mình đỗ cao đẳng cũng được. Nhất định phải học đại học. Ra ngoài xã hội rồi con sẽ hiểu, được chọn và bị chọn, cảm giác nó khác hẳn nhau đấy.”

Chung Oánh không ngờ ông Chung có thể nói những lời cảm tính như vậy. Có vẻ như thực sự đã bị tổn thương vì điểm số không đạt cả tiêu chuẩn vào cao đẳng của cô. Cô không đưa ra câu trả lời khẳng định, chỉ vỗ lưng ông Chung.

Từ độ vào đông đến nay, Chu Châu đã có ba trận mưa kèm theo tuyết. Thời tiết âm u lạnh lẽo. Ngoại trừ đám học sinh cấp ba vẫn phải đến trường ra, đại đa số học sinh đều trốn trong nhà tránh rét, đợi năm mới tới.

Ngày hai lăm tháng Chạp, Chung Tĩnh về nhà chuyển lời của bà ngoại, bảo hai ba con sang bên bà ăn Tết. Ông Chung vui lắm. Ngay chiều hôm ấy đã đưa hai chị em vào thành phố sắm quần áo mới, giải quyết dự định ăn vận cho ra vẻ mất mặt vì học kém của Chung Oánh một cách hoàn hảo.

Ngày Tết của ba mươi ba năm trước rất đặc sắc. Thành phố không cấm đốt pháo, đi bộ trên phố lớn ngõ nhỏ có thể nghe thấy tiếng pháo kép rú lên tận trời. Đến ba mươi tháng Chạp, tiếng pháo nổ suốt từ sau bữa cơm trưa đến chập tối không ngừng.

Người lớn chuẩn bị bữa cơm Tất niên, trẻ con nô nức chơi đùa, mưa tuyết và cái lạnh không ngăn nổi hương vị Tết lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong thành phố.

Chung Oánh ở nhà bà ngoại hai ngày, uống nước ngọt căng bụng, tiền mừng tuổi nhét đầy túi. Tối đến, hai chị em ngủ chung một giường, Chung Oánh đến đi đếm lại xấp tiền giấy như một đứa mê tiền, Chung Tĩnh lặng lẽ ở bên cạnh quanh sát, nói: “Nếu mẹ còn sống, mẹ sẽ giữ tiền mừng tuổi cho chị em mình.”
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 45: Hai Trăm Sáu Mươi Sáu (4)


Chung Oánh bừng tỉnh ra: “Tiền mừng tuổi của em ngày xưa cất đâu cả rồi? Hay là hỏi ba nhỉ?”

Chung Tĩnh hậm hực, quay người đi ngủ. Chung Oánh mỉm cười. Làm gì còn tiền mừng tuổi ngày xưa nữa, chẳng qua là cái cớ mà người lớn gạt trẻ con. Bây giờ có đòi ông Chung thì chắc ông cũng không phân biệt được trong sổ tiết kiệm gia đình có bao nhiêu tiền là của các con nữa.

Chiều mùng ba Tết, Chung Oánh mặc chiếc áo phao màu đỏ rực, chân xỏ đôi bốt đi tuyết màu đen mới tinh, đeo ba lô đến ấn chuông cửa nhà họ Yến. Lính cần vụ cho cô vào trong đã nghe thấy tiếng cười nói rôm rả trong nhà.

Chung Oánh thay xong giày ngoài cửa, đi đến bên ngoài phòng khách, tươi cười hớn hở cúi chào bốn người lớn đang ngồi trên ghế sofa: “Con chúc bác, chúc chú, chúc cô năm mới vui vẻ.”

“Chúc Oánh Oánh năm mới vui vẻ. Nào, lại đây, bác mừng tuổi cho.” Khúc Hồng Tố vẫy tay gọi cô, ngay lập tức luồn vào trong túi áo.

Chung Oánh rối rít lắc đầu: “Không cần đâu, không cần đâu. Con lớn rồi không cần tiền mừng tuổi nữa đâu. Con đến tìm Yến Thần làm bài tập ạ. Con cảm ơn bác.”

Cô nói rồi quay lưng bỏ chạy, hai bím tóc tết hoa đung đưa trên mái tóc đen dài thẳng mượt..

“Con bé này…”

Có hai gia đình đang ngồi trên ghế sofa, ba người nhà họ Yến, ba người nhà họ Quan. Trước khi Chung Oánh đến, Tham mưu trưởng Yến đang uống trà, đánh cờ với ba Quan, mẹ Quan ngồi xem ti vi với Khúc Hồng Tố, tán gẫu chuyện gia đình, còn ngồi bên cạnh Yến Vũ không bất ngờ gì chính là cô bạn thanh mai Quan Linh, đang để cuốn album trên đùi, chụm đầu vào nhau lật giờ những tấm ảnh cũ.

Tết nhất mà người nhà họ Quan không trở về Bắc Thành, định ăn và ở nhà họ Yến à?

Chỉ một lời chào hỏi ngắn ngủi mà tâm trạng của Chung Oánh đã lượn lờ một trăm tám mươi vòng. Nhác thấy cô xuất hiện, sắc mặt Quan Linh cũng cứng đờ, đợi sau khi cô đi rồi mới thì thầm với Yến Vũ: “Sao con bé lại đến đây?”

Yến Vũ hờ hững: “Đều là bọn trẻ trong khu, chơi ở nhà anh từ bé.”

Quan Linh không biết thấy khó chịu ở đâu, tóm lại là khó chịu, khịt mũi lạnh lùng: “Con bé chẳng ra gì đâu, đừng để Yến Thần chơi với nó.”

Yến Vũ nhớ lại chuyện Quan Linh tranh cãi với mình mấy ngày trước, chau mày nói nhỏ: “Sao cậu không chịu thôi đi? Lần trước Yến Thần đã nói với cậu rồi. Chung Oánh chưa học nhạc bao giờ, kéo đàn vi ô lông ra được thành tiếng là tình cờ. Cậu cứ bắt chẹt không chịu buông là ý làm sao?”

“Không phải con bé kéo đàn ra tiếng không thôi mà ra cả khúc nhạc.”

Yến Vũ nhìn cặp ba mẹ kế bên, không muốn cãi vã với Quan Linh, bèn cầm album đứng dậy: “Cậu ngồi đây đi. Mình lên tầng xem hai đứa nó làm bài tập.”

“Yến Vũ.” Quan Linh tức tối bĩu môi quay người lại, đánh mạnh lên ghế sofa.

Phòng của Yến Thần trên tầng hai. Chung Oánh mở một tập đề thi thử chép tay ra, chỉ vào một bài dài ở cuối cùng: “Mình không làm được bài này.”

Yến Thần nghiên cứu kỹ càng mấy phút: “Bài gì mà khó thế này? Có cảm giác không nằm trong phạm vi học của bọn mình.”

Vi tích phân mà cậu lại biết thì quỷ tha ma bắt mất. Chung Oánh khẽ cong môi: “Hay là nhờ anh cậu lên giải thử xem? Học sinh đi thi giải thì chắc chắn sẽ biết.”

Ý định ban đầu của Chung Oánh không phải muốn lợi dụng Yến Thần, nhất là sau khi ông anh đã biết bí mật bé nhỏ của em trai, hai người họ càng đến gần nhau, sau này càng khó hạ gục Yến Vũ. Nhưng không tiếp xúc với Yến Thần thì cô cũng không tài nào tiếp xúc được Yến Vũ. Không đời nào cô mặt dày mày dạn, rảnh rỗi sinh nông nổi đến nhà trai gây chú ý.

Các cụ dạy ‘của rẻ là của ôi’, chẳng ai trân trọng những thứ có được dễ dàng. Chung Oánh luôn cho rằng ‘bám dai như đỉa’ là hạ hạ sách trong các kế cưa giai. Cô muốn đi đến hôn nhân với Yến Vũ, muốn chiếm vững danh phận bà Yến, muốn khiến Yến Vũ cam tâm tình nguyện tặng cô một nửa tài sản khi ly hôn thì tuyệt đối không được thể hiện sự phù phiếm, tùy tiện.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 46: Đồng Loại Nguy Hiểm (1)


Cô muốn anh nhớ cô nằm lòng, bất cứ lúc nào nhớ đến cũng cảm thấy Chung Oánh là một nhân vật phản diện đáng yêu và hám tiền. À không, là một cô bé ngoan.

Trong khoảng thời gian nửa năm, vừa phải tìm một lý do chính đáng để tiếp cận anh, vừa phải gieo một hạt giống tình yêu vào anh, còn phải làm sao cho không để lại dấu vết, không liên quan gì đến mình, giữ hình tượng cô thiếu nữ ngây thơ, hồn nhiên. Độ khó tương đối cao.

Nghĩ đi nghĩ lại, Chung Oánh quyết định chấp nhận lời đề nghị dạy kèm của Yến Thần, xếp hạng hai trăm sáu mươi sáu chính là lý do tốt nhất, không có gì chính đáng hơn chuyện học hành. Một học sinh ngoan có lòng cầu tiến, tiếp cận anh một cách vô cùng chính đáng, không ai có thể móc tim gan của cô ra để xem nó đỏ hay đen.

Cái lần Lão Chung đưa cô đi mua quần áo Tết đã tiện thể rẽ vào cửa hàng sách Tân Hoa, Chung Oánh mua một lèo bảy tám quyển sách hướng dẫn, mấy bài thi viết cũng là những câu mà cô tìm được trong đống sách này. Cô không chỉ chuẩn bị mỗi một trang mà có đủ thể loại đề khó đề lạ, rườm rà rắc rối, tất cả chỉ vì muốn được Yến Vũ giảng bài cho.

Số sách này đều được xuất bản vào những năm 85 - 88, hầu hết đều là bài tập so sánh, các thầy cô dạy toán có tiếng, nội dung có khó có dễ, dạng đề hạn hẹp, phân tích cứng nhắc, không biến tấu một chút chỉ sợ là không xứng với bậc đại thần như Yến Vũ.

Vi tích phân cũng là một vấn đề nan giải đối với cô, vắt óc nghĩ ra mấy câu đã là chuyện không dễ dàng gì. Thật ra 30 năm sau có rất nhiều người đã bắt đầu tiếp xúc với vi tích phân. Theo như quan sát ở trường, cô cho rằng học sinh cấp ba hiện giờ vẫn ở trong giai đoạn chỉ học những thứ thiếu thực tế, rất ít người chịu khó nghiên cứu kiến thức ngoài phạm vi kỳ thi tuyển sinh đại học.

Liệu Yến Vũ có như vậy không thì khó nói, nhưng mục đích của cô cũng không phải nhờ anh giải bài tập.

Yến Thần chưa kịp xuống gọi, Yến Vũ đã tự lên. Đối diện với ánh mắt khát khao tri thức của hai học sinh lớp mười, anh quay sang nhìn bài tập được coi là khó kia.

“Tìm đạo hàm riêng cấp hai?” Anh ngước nhìn Chung Oánh: “Em tìm đâu ra bài này vậy?”

“Trong một quyển sách ạ.”

“Sách nào thế?”

“Sách hướng dẫn toán học.” Chung Oánh bình tĩnh đáp: “Ba em mua cho em nhiều quyển lắm, nhiều bài tập như thế, chắc chắn em không làm hết được nên đã chép ra một số bài mà em nghĩ là khá khó, đem sang nghiên cứu với Yến Thần, để cùng nhau tiến bộ."

Yến Vũ mím môi, chỉ vào bài tập kia và hỏi Yến Thần: “Em có hiểu đề bài không?”

Yến Thần lắc đầu. Anh lại quay sang nhìn Chung Oánh, cũng nhận được một cái lắc đầu nguầy nguậy.

Yến Vũ không nhịn được cười: “Quá cao siêu so với các em. Giờ có giảng ra, các em cũng không hiểu. Việc học nên làm từng bước, phải nắm vững trọng điểm của lớp mười trước đã. Có gì không biết các em có thể hỏi anh.”

Chung Oánh được nước lấn tới, chỉ ngay vào bộ đề: “Em đã làm hết những bài biết làm trong này rồi, chỉ không biết đúng hay sai thôi. Anh Yến Vũ xem giúp em được không? Anh xem bài hàm số lượng giác này..."

Yến Vũ giảng bài, Yến Thần trợ giảng, Chung Oánh nghe rất chăm chú, thi thoảng còn đưa ra câu hỏi và tổng kết lại, chứng minh rằng cô thật sự lắng nghe. Sau nửa tiếng đồng hồ, anh em Yến Thần cảm thấy Chung Oánh tiến bộ thần tốc, học một hiểu mười, chỉ đâu hiểu đấy.

“Oánh Oánh giỏi quá nhỉ!” Yến Thần rất vui mừng: “Biết hết cả rồi còn gì. Thật sự không hiểu sao cậu thi toán chỉ được tám mươi lăm điểm. Lên lớp không tập trung nghe giảng hả?”

Chung Oánh thở dài: “Trên lớp, mình có tập trung nghe rồi. Tiếc là giáo viên toán lớp mình không biết nói giọng miền nào mà cứ giảng nhanh là mình chỉ nghe được bập bõm, đâu có nói rành mạch được như anh Yến Vũ.”
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 47: Đồng Loại Nguy Hiểm (2)


Yến Vũ mỉm cười: “Cấp ba là thế đấy. Chương trình học căng, thông thường các giáo viên sẽ không giảng giải sâu, phải dựa nhiều vào ôn lại bài, luyện tập sau giờ học nữa."

Lúc này, Chung Oánh mới sực nhớ ra điều gì đó, vội nói: “Mất thời gian của anh Yến Vũ quá. Thời gian của anh còn eo hẹp hơn. Anh mau đi ôn bài đi ạ. Chỗ nào không hiểu em hỏi Yến Thần là được.”

Yến Vũ đang định trả lời thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra: “Yến Vũ, cậu làm gì thế? Sao vẫn chưa xuống?”

Quan Linh ngó vào trong cửa, thấy ba người đang vây quanh bàn học, mỗi người cầm một cây bút, trên bàn có rất nhiều tập vở đang giở ra. Cô ta nở nụ cười gượng: “Đang làm bài à? Thôi tôi đi nhé?”

Yến Thần đáp: “Tạm biệt chị Quan Linh.”

Chung Oánh nói: “Tạm biệt chị.”

Yến Vũ đứng dậy đi ra, Quan Linh quắc mắt nhìn Chung Oánh, không muốn đếm xỉa đến cô, chỉ bảo: “Mai gặp lại nhé, Yến Thần.”

Lúc Yến Vũ chuẩn bị đi ra ngoài, Chung Oánh gọi anh lại, lấy trong túi áo ra hai chiếc kẹo sữa, đưa một chiếc cho Yến Thần trước, chiếc còn lại thì nhét vào tay Yến Vũ: “Cảm ơn anh Yến Vũ đã giảng bài cho em. Mời anh ăn kẹo ạ. "

Nói rồi cô lại sờ vào túi, ngượng ngùng nói với Quan Linh: "Em xin lỗi chị, em chỉ mang có hai viên kẹo thôi. Ngày mai chị có đến nữa không? Mai em sẽ mang cho chị ăn nhé."

Quan Linh nhếch mép cười: "Chị không thích ăn kẹo."

Ai chưa từng ăn kẹo sữa Thỏ Trắng mà cần mày phải mang cho? Hễ nhìn thấy Chung Oánh là Quan Linh lại cảm thấy khó chịu, không chỉ bởi vì lần trước cô trêu chọc mà nhìn thấy cô gái này đang cười hồn nhiên với Yến Vũ, cô ta bất giác cảm nhận được mối nguy hiểm.

Cô ta chẳng lạ gì loại nguy hiểm này. Ngay từ khi ở Bắc Thành, Yến Vũ đã là nhân vật tiếng tăm. Anh học giỏi, đẹp trai, là con của quan chức cấp cao, ông nội và ba anh đều là những quân nhân máu lửa từng trải trên chiến trường, bản thân anh cũng từng tham gia các cuộc thi và nhiều lần đem vinh quang về cho nhà trường, trong trường có rất nhiều người hâm mộ anh, đa số là các cô gái. Hàng ngày có người thì mang cơm, người thì đưa nước, người thì bắt chuyện rồi viết thư.

Có thể vì con trai trưởng thành muộn hơn con gái, nên Quan Linh nhìn thấu ý đồ của những cô gái kia sớm hơn Yến Vũ. Kể từ năm lớp mười, cô ta đã sắm vai "thần giữ cửa" cho Yến Vũ một cách vừa vô tình vừa cố ý. Ai mang cơm cho thì cô ta ăn, gửi thư thì cô ta đọc, đọc xong là xé. Đằng nào thì anh cũng chẳng bận tâm.

Một số bạn học bàn tán sau lưng, nói rằng cô ta coi Yến Vũ làm tài sản riêng, bám riết lấy, Quan Linh chỉ xem như bọn họ đang ghen tị với mình. Hai người là bạn của nhau suốt mười hai năm từ cấp một đến cấp ba, người bình thường sao có thể phá hoại được? Yến Vũ có rất nhiều bạn nam, ngoài cô ta ra thì cô gái duy nhất thân thiết với anh là Doãn Phần. Đó là người đầu tiên thực sự khiến Quan Linh cảm thấy nguy hiểm.

Doãn Phần thanh tú, dễ thương, thành tích của cô ấy ngang ngửa với Yến Vũ, nhưng cô ấy không phải kiểu mọt sách, thích giả vờ trên thông thiên văn dưới tường địa lý để tiếp cận Yến Vũ với danh nghĩa thảo luận. Cả hai đã cùng nhau tham gia một số cuộc thi, mối quan hệ trở nên thân thiết thấy rõ. Yến Vũ từng kể với cô ta rằng Doãn Phần xuất sắc thế nào đâu chỉ một lần và không hề giấu diếm vẻ khen ngợi.

Trước đây, điểm của Quan Linh ở mức trung bình. Sau khi nghe Doãn Phần nói rằng ngôi trường lý tưởng của cô ấy là Đại học Thanh Hoa mới bắt đầu cố gắng. Cô ta không biết liệu mình có thể thi đỗ vào Đại học Thanh hoa hay không, nhưng ngồi nhìn Doãn Phần và Yến Vũ thành bạn cùng trường, trong khi mình bị cho ra rìa thì dù thế nào cô ta cũng không chấp nhận được.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 48: Đồng Loại Nguy Hiểm (3)


Cho đến lúc thi cuối học kỳ hai lớp mười một, Yến Vũ sẽ về quê, Quan Linh bình tĩnh đánh giá điểm, miễn cưỡng thừa nhận rằng mặc dù điều kiện của cô ở Bắc Thành rất tốt, nhưng không có sức cạnh tranh trong một môi trường mà các thiên tài cũng được tạo ra. Dù có nỗ lực thêm một năm nữa, cô ta vẫn còn cách xa điểm chuẩn.

Ai cũng nói cô ta chuyển trường vì bốc đồng, nhưng thực tế chẳng ai lấy chuyện tương lai ra để đùa. Đến Chu Châu thi đại học là kết quả của việc bàn bạc và cân nhắc kỹ lưỡng của cả gia đình.

Tuy ở tỉnh S mật ít ruồi nhiều, nhưng chất lượng giảng dạy cũng kém xa so với Bắc Thành, điểm số của học sinh thấp lẹt đẹt. Ở trường Trung học phụ thuộc, cô ta không được coi là xuất sắc thế mà đến trường Trung học số một Chu Châu lại thành dẫn đầu. Đương nhiên, đỉnh cao vẫn là đỉnh cao, cô ta vẫn không thể sánh bằng, nhưng dù gì thì đỉnh cao cũng hiếm thấy, cô ta đứng trên một lượng bia đỡ đạn lớn, có hy vọng làm nên chuyện.

Ngoài ra, có một lý do bí mật hơn, đó là vì Yến Vũ.

Mặc kệ Yến Vũ có nhận ra hay không, Quan Linh đã xác nhận được lòng mình. Cô ta thích anh, từ nhỏ đã thích anh. Gia thế nhà họ Quan thấp hơn nhà họ Yến một chút, nhưng sau khi chuyển sang làm cho Văn phòng Chính phủ, ba cô cũng như cá gặp nước, thăng tiến ổn định, mẹ kinh doanh ngoại thương, của cải không kém gì nhà họ Yến. Bà nội Yến quý mến cô ta, bác Khúc cũng quý mến cô ta, cộng thêm tình cảm thanh mai trúc mã của hai người từ bé, Quan Linh không nghĩ ra được còn ai xứng đứng đứng bên cạnh Yến Vũ hơn mình.

Ba mẹ biết ý cô ta, nếu không đã chẳng mạo hiểm chuyển hộ khẩu, cố ý kết thân với nhà họ Yến, chỉ để sắp đặt mọi chuyện trong một năm mấu chốt này.

Quan Linh hiểu Yến Vũ, tin tưởng nhân phẩm của anh. Một khi cả hai bày tỏ lòng mình, ngay cả khi cô ta không thi đỗ đại học Thanh Hoa, anh cũng sẽ không bị những cô gái khác cám dỗ, mối nguy hiểm đến từ Doãn Phần sẽ tự khắc biến mất.

Còn đám quê mùa ở trường Trung học số một Chu Châu, Quan Linh không hề lo lắng chút nào. Chưa kể thời gian làm bạn học ngắn ngủi, không tạo ra được sóng gió, có muôn kiểu con gái nổi bật ở thủ đô để so sánh, Yến Vũ có mù mới để mắt đến họ.

Giống như con bé Chung Oánh kia, học giỏi thì có ích gì? Ngoại hình trung bình, cả người bốc mùi phèn... Tim Quan Linh loạn nhịp. Sao tên của hai cô gái mà cô ta nhớ được đều họ Chung nhỉ?

Hai học sinh trong phòng lại lao vào cuộc thảo luận bài. Yến Vũ và Quan Linh cùng nhau đi xuống cầu thang. Nhìn chiếc kẹo sữa trong tay, anh mỉm cười, bóc giấy gói kẹo. Còn chưa kịp nhét vào miệng thì Quan Linh đã đưa tay ra cướp lấy.

Yến Vũ kinh ngạc: “Làm gì vậy?”

“Không cho phép cậu ăn kẹo của nó.”

“Cậu muốn ăn à?”

“Mình thèm vào. Bẩn!” Quan Linh chạy tung tăng xuống cầu thang, ném chiếc kẹo sữa vào thùng rác cạnh cửa, ngoái đầu lại tức tối trừng mắt: “Bình thường có thấy cậu giảng bài cho Yến Thần bao giờ đâu. Nó đến thì cậu lại giảng bài cho nó. Nó cho kẹo cậu cũng ăn. Tại sao?”

Yến Cũ đứng ngây ra trên bậc cầu thang giây lát, ánh mắt hiền hòa dần trở nên lạnh tanh: “Đây là nhà mình. Mình muốn làm gì thì làm.”

“Yến Thần muốn làm bài tập với nó, sao không sang nhà nó? Tôi thấy nó có ý đồ xấu thì có.”

“Đồ điên.” Yến Vũ cảm thấy hết sức vô lý, không muốn nói nhiều thêm, bèn xuống cầu thang vào phòng khách.

Cách nói chuyện của anh là vậy. Lúc không vui thì cứng nhắc, móc mỉa không nể mặt ai. Quan Linh thừa biết mình mềm mỏng một chút sẽ không cãi nhau được, nhưng cô ta đang ôm một bụng tức, hễ nghĩ đến dáng vẻ nghiêng đầu cố tình làm ra vẻ ngây thơ của Chung Oánh vừa rồi lúc cho Yến Vũ kẹo là giận tím người.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 49: Đồng Loại Nguy Hiểm (4)


Quái lạ thật! Chỉ là một con bé quê mùa lớp mười, chưa thành niên mà không hiểu sao cô ta lại cảm nhận được mối nguy hiểm mãnh liệt, hoang mang hơn cả Doãn Phần.

Có lẽ đây chính là bản năng ấp náu trong cơ thể nữ giới. Cô ta đánh hơi thấy mùi của đồng loại, cũng che giấu khát khao chiếm hữu dưới lớp mặt nạ thông thường, để rồi âm thầm rình rập cậu thiếu niên này.

Chung Oánh không biết chuyện sóng gió mà chiếc kẹo sữa gây ra, nhưng cô cũng nhạy bén cảm nhận được sự khó chịu và phòng bị mà Quan Linh dành cho cô. Vốn dĩ định học một ngày, nghỉ một ngày, vẫn phải tiến hành sự nghiệp làm đẹp, không thể lãng phí toàn bộ thời gian vào làm đề, nhưng nghe nói ngày hôm sau Quan Linh vẫn đến, cô lập tức thay đổi ý định. Đây đích thị là thời cơ tốt để phá hoại, càng gây phiền phức cho cô càng tốt, đến mức bôi nhọ, vu khống cô trước mặt Yến Vũ càng tuyệt vời.

Nhìn xem cô trưởng thành sớm ra nông nỗi nào rồi? Con gái con lứa đang lúc trẻ trung mơn mởn, yêu đương chưa thành mà đã bắt đầu sợ bóng sợ gió, ghen tuông lồng lộn, tác oai tác quái. Sau này người yêu cô còn đường sống hay không?

Lớp mười hai được nghỉ muộn và đi học sớm. Trong hơn mười ngày Yến Vũ ở nhà, Chung Oánh đã ghé bảy lần, đụng độ Quan Linh sáu lần, được đích thân Yến Vũ phụ đạo bốn lần. Một ngày trước khi vào học, anh ra mười câu hỏi trắc nghiệm, Chung Oánh và Yến Thần cùng làm được điểm tuyệt đối.

Yến Thần đã quên bẵng đi thất bại trong chuyện tình cảm với Chung Oánh, lòng tràn ngập vui sướng khi khai thông được cho một cái đầu đất. Cậu ta tự nhận mình có công lao to lớn, nói rất hào hùng: “Thi cuối tháng nhập học, cậu mà không lọt top 100 thì tôi trồng cây chuối tiêu chảy.”

Chung Oánh: “... Thế thì cậu chuẩn bị sẵn bã đậu đi.”

Hiển nhiên Yến Vũ cũng vui lây, nhưng trong niềm vui còn pha lẫn đôi chút buồn rầu. Anh khích lệ hai đứa mấy câu rồi đi.

Yến Thần đóng cửa phòng lại, nói nhỏ với Chung Oánh: “Hôm qua, anh mình cãi nhau với chị Quan Linh. Chị Quan Linh khóc thút thít chạy đi.”

Bảo sao đến bảy lần mà gặp cô ta có sáu lần. Hôm nay không đến. Cãi nhau à? A ha ha!

Bản thân Chung Oánh biết rõ lý do tại sao Quan Linh và Yến Vũ cãi nhau.

“Tất cả khổ đau của con người đều là sự phẫn nộ với những bất lực của bản thân”, không rõ những lời này có phải do Vương Tiểu Ba nói không, thế nhưng, Chung Oánh từng được tự mình trải nghiệm nên cảm thấy vô cùng thấm thía.

Không phải cứ muốn là được, không thể bắt thế giới xoay quanh mình, vậy nên, đành phải thỏa hiệp với sự thật. Phải thỏa hiệp mà không chút cam tâm nên sinh ra phẫn nộ khổ đau.

Không biết mấy ngày nay, Quan Linh đã nghĩ những gì mà sự thù ghét của cô ta với Chung Oánh đã khó có thể kiềm chế. Mỗi lần gặp nhau, mặt mũi cô ta đều sa sầm xuống. Vì còn nhỏ tuổi nên cô ta không giỏi che giấu cảm xúc lắm, Chung Oánh đố rằng khi cô quay lưng, Quan Linh sẽ nhịn không nổi mà nói xấu cô với Yến Vũ, chỉ hận một nỗi không thể đuổi cô ra khỏi cửa.

Đáng tiếc, Quan Linh đã quên mất chính mình cũng chỉ là khách, còn Chung Oánh cũng không hề làm sai chuyện gì.

Cô tìm Yến Thần học bù là vì ông Chung gọi điện và được ông bà Yến đồng ý. Việc trực của bộ đội trong dịp lễ năm mới nặng nề hơn so với bình thường. Ngày mùng hai đầu năm, ông Chung sẽ vào vị trí chờ lệnh, trực nửa ngày, nghỉ nửa ngày. Nhà họ Chung đến buổi chiều không có người, không thích hợp để con trai hay con gái trong thời kỳ trưởng thành ở nhà. Buổi sáng thì Chung Oánh lại không dậy nổi, Khúc Hồng Tố thấy vậy liền đề nghị để cô tới nhà họ Yến.

Mặc dù cấp hàm của Tham mưu trưởng Yến và ông Chung chênh lệch nhau không ít, thế nhưng, vì đám trẻ là bạn học nên hai bên lấy tư cách phụ huynh qua lại, quan hệ cá nhân cũng không tệ.
 
[Thập Niên 80] Thời Niên Thiếu Của Yến Yến
Chương 50: Đồng Loại Nguy Hiểm (5)


Kể từ khi Chung Oánh không có mẹ, mỗi lần Khúc Hồng Tố thấy cô đều sinh lòng thương tiếc. Tết nhất thì ba đi làm, chị gái không về nhà, một cô gái nhỏ tội nghiệp, đừng nói là làm bài tập ở trong nhà, dù là rủ Yến Thần đi ra ngoài chơi như trước đây thì bà cũng sẽ đồng ý.

Mà Chung Oánh thật sự đến là để học, học xong là đi. Không ăn cơm, không đi lung tung, cũng không nói chuyện gì không liên quan tới học tập với người nhà họ Yến, hành xử đều chừng mực. Yến Vũ gặp cô cũng chỉ để giảng bài, mà cũng mới có bốn lần, đều là do anh chủ động hỏi han. Cho tới tận giờ, Chung Oánh chưa từng mượn chuyện làm quà, Khúc Hồng Tố đã khen cô trưởng thành và hiểu chuyện không chỉ một lần.

Vậy nên sự thù ghét của Quan Linh không có nghĩa lý gì, ghét vì cái gì vậy? Cô gái bé bỏng làm gì cô chứ?

Dù sao thì cô ta cũng là một nữ sinh mười tám tuổi, thiếu kiên nhẫn. Thấy nói vài lần mà Yến Vũ chẳng những không bất hòa với Chung Oánh mà còn thường xuyên chú ý tình hình học tập của cô, ngọn lửa đố kị bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Mãi cho đến ngày hôm trước khi Yến Vũ đột nhiên cảm thán rằng Chung Oánh vô cùng thông minh, nếu được chỉ dẫn hợp lý thì thành tích không thể kém hơn em trai thì cô ta bùng nổ.

Pha nghe lén của Yến Thần kết thúc ở đoạn Quan Linh giận dữ hét lên sau khi anh trai cậu khen ngợi Chung Oánh. Sau đó, hai người liền ra khỏi nhà để cãi nhau. Sau nửa giờ, hai người họ về nhà, Quan Linh đã khóc đến đỏ cả mắt, kéo mẹ mình ra về, lần đầu tiên không ở lại nhà họ Yến ăn cơm chiều.

Sau chuyện đó, dù Khúc Hồng Tố gặng hỏi thế nào, Yến Vũ cũng đều bảo không có vấn đề gì. Chi tiết cuộc cãi nhau thì không biết được, vậy nên ba mẹ cũng coi như là bọn trẻ con cãi lộn.

Khối mười hai vào học, Yến Vũ quay về trường. Lúc gần đi, anh tặng cho Chung Oánh một món quà – một bộ mười quyển vở bài tập luyện tập nội bộ của trường cấp ba Bắc Thành đóng trong hộp giấy. Anh cũng bảo cô nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ tìm anh để hỏi.

Đương nhiên, quà của Yến Vũ còn lớn hơn, đến hai hộp giấy liền.

Chung Oánh về đến nhà, cầm quyển vở vui vẻ cả buổi, chẳng tốn mấy công sức đã khiến Quan Linh tức phát điên, thế mà còn phải hẹn đi chơi trước mắt Yến Vũ, đều là nhờ quyết định vô cùng sáng suốt của cô ta.

Trong khoảng thời gian phụ đạo một kèm một ngắn ngủi, biểu hiện của cô khi nghe giảng rất chuyên tâm, khi tranh luận cùng Yến Thần rất nỗ lực, khi giải được đề khó rất hưng phấn, để giáo viên cùng trợ giảng được nhấm nháp hương vị vui sướng của việc “dạy người thành tài” trong khi làm phụ đạo.

Cô không phải thiên tài mà là một đứa trẻ dễ dạy, các giáo viên thích nhất học sinh như vậy.

Tương phản với sự nỗ lực hết mình trong học tập và tiến bộ rõ rệt của cô, lời nói của Quan Linh chắc chắn là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử.

Đây mới chỉ là bắt đầu. Từ nay về sau, cô còn có thể tiếp tục giương cao lá cờ học tập, Quan Linh – “âm hồn bất tán” trong cuộc sống của Yến Vũ – sẽ tiếp tục nổi điên.

Sau khi trở thành Chung Oánh, cô cũng không phản cảm với Quan Linh như với Lâm Đạt Quan đời sau. Mà ngược lại, cô thấy thông cảm cho tất cả các thiếu nữ đang thích hoặc sắp thích Yến Vũ. Thích một người không sai, thế nhưng, chữ lợi đứng trước hết, ai cũng đừng mong chiếm được tài sản chung của vợ chồng cô. Vậy nên, cô đành phải xin lỗi trước rồi.

Sau khi Yến Vũ khai giảng, Chung Oánh lại học cùng Yến Thần nhiều ngày, mãi đến Tết Nguyên Tiêu mới chấm dứt việc học bù. Trong khoảng thời gian đó, Lý Chu Kiều cũng đã tới rất nhiều lần, tỏ vẻ không hiểu được tại sao họ lại đam mê học tập, rất nhiều lần rủ Yến Thần đi chơi.
 
Back
Top Bottom