Ngôn Tình Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 40: 40: Dám Nói Anh Ấy Là Bình Hư


Khương Ninh giờ mới biết không gian này có nhiều chỗ tốt như thế, cái này đời trước gọi là đường tắt, hơn nữa đường tắt này còn rất sáng sủa.Khương Ninh trò chuyện với Tiểu Bạch xong, xác định đó là nhân sâm, mới vẫy tay gọi anh, "Anh Thiêm Hành, nhanh...Anh đến xem đây là cái gì? Hình như là nhân sâm đó."Nhân sâm?Cố Thiêm Hành nghe xong, trong lòng không ngăn được nghi hoặc, anh ở trong núi này ngốc biết bao nhiêu năm, cơ hội thấy tuyết liên còn rất ít chứ nói gì đến nhân sâm?Anh cho rằng cô vợ ngốc của anh căn bản nhìn nhầm cây gì thành nhân sâm.

Anh bước đến gần đã thấy Khương Ninh cầm lưỡi hái bắt đầu đào, cô đào rất cẩn thận rồi nhẹ nhàng dùng ngón tay bới đất, bộ dáng thật là đáng yêu."Đồng chí Khương Ninh, em xác định đây là nhân sâm?""Xác định."Khương Ninh nói rất chắc chắn, chỉ vào đầu nhân sâm đã lộ ra ngoài, "Anh Thiêm Hành, anh nhìn kỹ xem đây có phải nhân sâm không?"Cố Thiêm Hành cúi sát người, vừa nhìn thấy liền cau mày, "Thật đúng là nhân sâm, để anh đào cho, em đừng dùng móng tay cào hư,""Dạ, vậy anh phải nhẹ nhàng, cẩn thận nhé, bộ rễ của nó rất yếu ớt.""Anh đã biết."Cố Thiêm Hành tay chân nhanh nhẹn, chắc do thói quen sinh tồn nơi hoang dã nên anh rất nhanh đào từ trong đất ra một cây nhân sâm hoàn chỉnh đưa đến trước mặt Khương Ninh.Khương Ninh vui mừng nói, "Có thứ này, cơ thể anh sẽ phục hồi rất nhanh."Cố Thiêm Hành ngẩn ngơ nhìn Khương Ninh, "Em tìm những thảo dược này đều là vì anh sao?""Đúng vậy, vì anh cũng là vì em, bởi vì em không muốn làm quả phụ.""Đồng chí Khương Ninh.""Dạ?""Em có thể nói cho anh biết vì cái gì muốn gả cho anh không?"Cố Thiêm Hành vẫn luôn tò mò, cô thích ai, muốn gả cho người nào đều tùy ý có lệ sao?Tuy rằng anh thừa nhận, anh luôn mơ thấy cô, trong giấc mơ cô rất ngọt ngào, lúc gặp bên ngoài cô vẫn luôn thu hút ánh mắt anh vì vậy trong lòng anh có một chút chờ mong.Nhưng anh càng tò mò đó là cô vì sao muốn gả cho anh? Lấy điều kiện của nhà cô, có thể chọn được rất nhiều thanh niên đẹp trai tài giỏi.Khương Ninh sớm biết anh sẽ hỏi vấn đề này nên đã soạn sẵn câu trả lời, "Bởi vì em mơ một giấc mơ, mơ thấy em gả cho anh, sau đó sinh thật nhiều con...Cuộc sống rất hạnh phúc,""Hồ nháo, một giấc mơ sao thành sự thật được?""Em nghĩ sẽ thành sự thật, em cũng tin tưởng đem bản thân mình giao cho quân nhân Cố Thiêm Hành, cưới em sẽ đối tốt với em, đúng không anh?" Khương Ninh ánh mắt nghiêm túc nhìn anh, trong mắt không chứa chút tạp chất nào.

Giống muôn vàn ngôi sao có chút lóa mắt.Cố Thiêm Hành tránh ánh mắt cô, cảm thấy cô thật hoang đường nhưng anh cũng hoang đường không kém, không phải anh cũng vì nằm mơ mà đồng ý cưới cô à.Giờ phút này, Cố Thiêm Hành càng thêm kiên định bản thân anh không thể làm cô yêu anh được, bởi vì anh không biết mình có thể sống thêm được bao lâu.Sức khỏe của anh nên anh rõ ràng nhất, vì anh là quân nhân luôn hành quân đánh giặc nên bị thương đã thành thói quen, không khỏe một chút anh cũng có thể chịu đựng.

Nhưng tất cả chỉ do anh giả vờ thôi.Khương Ninh thấy Cố Thiêm Hành không lên tiếng, cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ đem nhân sâm của mình về nhà.

Mặc kệ trong lòng anh rối rắm cái gì, cô đã nhận định anh rồi thì dù anh cố ý làm gì cô cũng không rời bỏ anh.Về nhà, lúc cô chuẩn bị hầm nhân sâm thì Tào Kiêu đến, cậu muốn châm cứu cho Cố Thiêm Hành, Khương Ninh đứng bên cạnh làm trở thủ, cô vừa thấy Tào Kiêu châm sai so với sơ đồ huyệt vị trong không gian.Cô nghi ngờ hỏi, "Đồng chí Tào Kiêu, cậu mới học châm cứu à?""Dạ? Em học tây y, châm cứu em mới học, dùng anh ấy làm chuột bạch thử nghiệm chị đau lòng sao?" Lúc Tào Kiêu quay đầu mới thấy rõ Khương Ninh, lúc này mới qua mấy ngày mà cô giống như gầy đi rất nhiều, lại còn rất xinh đẹp nữa.Tân hôn thoải mái vui vẻ như vậy sao?Tào Kiêu không ngăn được liếc nhìn cô nhiều thêm một chút, chỉ là cảm giác có ánh mắt nào đó muốn ăn tươi nuốt sống cậu làm cậu lập tức thu hồi ánh mắt, tập trung vào việc châm cứu cho anh.Khương Ninh liếc mắt nhìn sơ đồ trong tay cậu, cảm thấy không có tỉ mỉ chi tiết bằng sơ đồ của cô.Cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, "Cho chị thử được không?""Chị...!có thể châm cứu à?" Tào Kiêu chấn kinh rồi."Đúng, chị biết một chút." Nói xong, cô lấy ngân châm trên tay Tào Kiêu.Cố Thiêm Hành nằm trên giường có chút bất an, nói với Khương Ninh, "Đồng chí Khương Ninh, em ra ngoài đồng xem mẹ làm xong việc chưa, thuận tiện lấy cho mẹ chút nước với thức ăn nhé.""Lúc mẹ đi đã mang theo nước với thức ăn rồi, không cần em đi đưa nữa.

Bác sĩ Tào cũng mới học châm cứu, sao anh tin tưởng cậu ấy mà không tin tưởng em ?" Khương Ninh vừa hỏi vừa không do dự, lấy ngân châm bắt đầu châm cứu.Cố Thiêm Hành suy nghĩ cũng chỉ có thể nhịn đau.

Cô vợ nhỏ muốn xem anh như chuột bạch thử nghiệm cũng rất vinh hạnh.Tào Kiêu ngây ngẩn cả người, khiếp sợ nhìn Khương Ninh, "Chị tìm huyệt vị rất tuyệt diệu đó, vì sao chị không châm ở huyệt vị này?""Thật ra hai huyệt vị này châm cùng nhau thì tác dụng sẽ tốt hơn nhiều, còn giúp đả thông mạch máu trong người anh ấy." Khương Ninh vừa nói vừa tiếp tục châm cứu, theo như sơ đồ trong đầu cô, còn có kiến thức cô học gần đây.Lúc sau, Tào Kiêu thấy cô không cần dùng đến sơ đồ nữa, trực tiếp châm lên lưng cho Cố Thiêm Hành.Từ lúc đầu nghi ngờ sau đó khiếp sợ cuối cùng tin tưởng nể phục, cô gái này đúng là cao nhân sống ẩn dật nha.Châm cứu xong, chuyện tiếp theo sẽ do Tào Kiêu xử lý, Khương Ninh đi lấy nhân sâm với các thảo dược đã đào hôm nay cùng nhau sắc lên.Tào Kiêu cũng vì gần đây không có cách nào chữa lành cho Cố Thiêm Hành nên mới thử học trung y, kỳ thật anh không hiểu rõ lắm, chỉ là ba đã giao anh cho cậu nên cậu chỉ có thể tìm cách chữa ngựa chết biến thành ngựa sống cho anh ấy thôi.Trước đó còn cảm thấy Cố Thiêm Hành chịu thiệt, cưới một cô gái không xinh đẹp làm vợ, nhưng hiện tại sao cậu lại cảm thấy anh ấy kiếm lời lớn nhỉ.Tào Kiêu xử lý xong, thời điểm muốn trò chuyện cùng anh lại phát hiện anh ấy đã ngủ rồi hơn nữa còn ngủ rất ngon.Cậu cầm ống nghe kiểm tra phổi cho anh, hơi thở này rõ ràng không nặng nề với khò khè như trước kia.Thật thần kỳ.Nếu cậu không phải chính mắt nhìn thấy thì cậu nào dám tin tưởng, một cô gái mềm yếu vừa ly hôn lại học tập không giỏi sao có thể đột nhiên biến thành thầy thuốc giỏi như vậy.Tào Kiêu đi vào phòng bếp, Khương Ninh đang sắc thuốc.

Cậu nghe mùi thơm trong không khí, lại thấy nhân sâm lớn nằm trên bệ bếp, ánh mắt kinh ngạc không thể tưởng tượng được, "Khương Ninh...Chị....Nhân sâm chị đi đâu tìm được thế? Sao còn tươi mới như vậy?""Hôm nay chị đi lên núi đào được.""Đây là nhân sâm trên trăm năm, chị đào ở đâu? còn nhiều dược liệu tốt này nữa." Tào Kiêu rất kinh ngạc cùng khiếp sợ.Cô gái thật là một bảo tàng."Chắc do vận khí tốt nên tìm được nhân sâm, chị cùng anh Thiêm Hành tự mình đào về." Khương Ninh tỏ ra rất bình thường.Tào Kiêu nhìn cây nhân sâm nửa ngày, "Hiếm khi tìm được nhân sâm trên trăm năm, chị có thể bán cho em không?""Không bán, chị muốn dùng để bồi bổ cơ thể cho anh Thiêm Hành.""Bình hư như anh ấy dùng cây nhân sâm này quá đạp hư đồ vật, em sẽ lấy cây nhân sâm bình thường thay đổi cho chị không được sao?" Tào Kiêu cảm thấy chủ ý của cậu rất hay.Cậu nói xong chờ lâu vẫn không nghe Khương Ninh trả lời, ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt cô như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.Ánh mắt phảng phất như đang nói, "Sao cậu dám nói người đàn ông của tôi là bình hư, câu chán sống rồi sao?..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 41: 41: Thi Đại Học Y Khoa


Tào Kiêu cười hề hề, "Chị dâu ơi, chị dâu à, em nói sai, em nói sai! Thân thể anh ấy trước đây vẫn luôn do em chăm sóc, anh ấy là anh trai tốt của em, sao em có thể nói anh ấy như vậy, không đúng, thật sự em không có ý này."Khương Ninh trừng mắt liếc cậu một cái, mở nắp nồi ra, đảo đảo gà xào trong nồi nói, "Đồng chí Tào Kiêu, trời không còn sớm, cậu nên về nhà đi,""Cái gì? Đã trễ thế này mà chị không mời em ở lại ăn cơm à?" Tào Kiêu nhìn đăm đăm vào gà xào trong nồi.Chị Khương Ninh sao có thể nướng gà thơm như thế nhỉ? Mùi thơm làm cậu ch** n**c miếng."Nhà chị khó có dịp ăn được chút thịt, cậu ở lại ăn sao mà được? Đồng chí Tào Kiêu, cậu về đi." Khương Ninh thật sự hạ lệnh đuổi khách.Tào Kiêu thấy rất tủi thân, "Em lái xe đến thật không dễ dàng, xe cũng rất tốn nhiều xăng, lúc trước nếu em đến sẽ ngủ lại qua đêm.""Nhà nhỏ, không có chỗ ngủ,"Khương Ninh đem cải trắng, khoai tây đã cắt sẵn cùng một ít nấm cô hái, tất cả bỏ vào nồi gà xào, mùi hương bay đầy nhà.

Nước miếng Tào Kiêu chạy ròng ròng.Khương Ninh đã nói như vậy, cậu cũng chỉ có khổ sợ chịu đựng cơn đói bụng mà đi về, ai bảo miệng cậu tiện, thật là xứng đáng.Đột nhiên Khương Ninh nghĩ ra chuyện gì đó, "Bác sĩ Tào""Dạ? Chị dâu gọi em?""Chị không có ngân châm, nếu không cậu cho chị bộ ngân châm kia đi." Khương Ninh nhìn chằm chằm đồ vật trên tay cậu."Chuyện này....""Gà này chị đã nấu tốt, em ở lại ăn cơm nhé." Nếu không phải vì bộ ngân châm, sao cô có thể mời cậu ta ở lại ăn cơm? Không cho uống nước rửa chén đã tốt lắm rồi.Tào Kiêu lập tức cười hề hề, "Chị dâu, em với chị thẳng thắn nhé, bộ ngân châm của em vô cùng hiếm lạ, tuy rằng không giá trị nhiều nhưng nó là vật lão thầy thuốc dùng lâu năm rất quý, em phí nhiều cách cùng tâm huyết mới lấy được tới tay đó."Khương Ninh ồ lên một tiếng, "Nếu bác sĩ Tào đã không muốn vậy chị không muốn làm khó cậu.""Em đồng ý, em đồng ý, bữa cơm này em sẽ lưu lại, rốt cuộc chịu đói bụng về nhà thật khó chịu nha." Sao Tào Kiêu cảm thấy mình giống như đang diễn vai hề, đặc biệt là ở trước mặt Khương Ninh.Khương Ninh người này nhìn ngây ngốc nhưng sao thông minh như vậy, chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết giả heo ăn cọp.Khương Ninh nhìn vào trong phòng, hỏi, "Anh Thiêm Hành ngủ rồi sao?""Đúng vậy, nhắc mới nhớ, chị học cách châm ở đâu vậy?" Lúc Tào Kiêu nói chuyện có chút kích động nên dựa vào gần người cô.Khương Ninh lạnh lùng nhìn chằm chằm Tào Kiêu, "Lùi về phía sau."Lúc này Tào Kiêu mới phát hiện mình có chút thất lễ, rốt cuộc thì con gái Trung Quốc rất truyền thống.

Cậu mới từ nước ngoài trở về nên quên mất cách giao tiếp ở đây khác với bên kia.Cậu xấu hổ cười trừ, "Thật xin lỗi chị dâu, em không có ý khác.

Em ở nước ngoài ngốc mấy năm cho nên theo thói quen giao tiếp như vậy."Đương nhiên Khương Ninh biết điều này, đối với cô thì bình thường nhưng cửa này mở, nếu bị người ngoài nhìn thấy sẽ nói như thế nào, truyền lời ra sao?"Ông bà nói, cây muốn da, người muốn mặt.

Có khi lời đồn vớ vẫn có thể hại chết người, huống chi cô và anh Thiêm Hành mới cưới nhau, còn có chuyện trước kia với Lý Đại Quải nữa.Khương Ninh không nói chuyện, nhìn thuốc vừa mới sắc xong, cô đổ ra bát trước, lúc anh thức dậy vừa vặn có thể uống.Tào Kiêu không biết làm gì đành vào phòng canh Cố Thiêm Hành ngủ, cậu rất khó khi nhìn thấy anh ấy ngủ ngon như vậy.

Sau khi bị thương, mấy năm nay anh ấy luôn không có một giấc ngủ ngon, buổi tối tỉnh giấc vô số lần.Cậu đều nhìn ở trong mắt, sầu trong lòng, nhà họ Tào nhà cậu nợ anh ấy một mạng nha, cha cậu cho cậu áp lực rất lớn, cho nên cậu mới đi học trung y, một môn học mà cậu không am hiểu.

Nhưng hiện tại cậu bắt đầu thay anh cao hứng, bởi vì anh ấy đã nhặt được kho báu.Khương Ninh người này lúc đầu rất béo, ngây thơ ngu ngốc, kết quả một lần lại một lần làm cậu kinh ngạc mở to mắt, còn có y thuật cao siêu, quả thực rất giống cao nhân lánh đời rời núi.

Giờ xem anh ngủ ngon như vậy, cậu không nỡ gọi anh tỉnh dậy.Một lúc sau Nghiêm Chi trở về, nhìn Khương Ninh vội vàng trong phòng bếp, cau mày, "Tiểu Thiêm đâu con? Sao con lại nấu cơm thế này?""Bác sĩ Tào đến cho anh ấy châm cứu, vừa lúc chúng con ở trên núi tìm được một ít đồ ăn hoang dã nên con lấy nửa con gà lần trước cùng nhau nấu." Khương Ninh vừa trả lời vừa tiếp nhận đồ vật trong tay Nghiêm Chi.Nghiêm Chi ngửi được mùi thơm trong không khí, "Con xào gà sao mà thơm vậy, mẹ ở ngoài cổng nhà vẫn ngửi được.""Con bỏ vào một ít gia vị thiên nhiên hái được trên núi nên thơm ạ." Người nhà nông đâu có chú ý nhiều như thế, đầu bếp trong thành mới cần những gia vị này để chế biến món ăn.Cô lên núi vừa lúc thấy nên hái về một ít, Nghiêm Chi nhìn Khương Ninh, càng xem càng vui mừng, "Ninh Ninh, con thật là cô gái tài giỏi, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, mùi thơm này có thể so với đầu bếp."Đời trước, vì lấy lòng người đàn ông kia cho nên cô học cắm hoa, học nấu ăn, tất cả mọi việc đều học xong nhưng cục đá thì trước sau vẫn là cục đá, làm ấm không được.

Đời này thật ra lại có tác dụng.Tào Kiêu nghe thấy tiếng của Nghiêm Chi, từ phòng đi ra làm một tư thế im lặng, "Thím ơi, ngài nói nhỏ một chút, anh Thiêm Hành vừa mới ngủ được rất ngon, chúng ta đừng làm ồn anh ấy.""Thằng bé ngủ rồi sao?"Nghiêm Chi ở cửa lắng nghe, "Bây giờ cháu châm cứu có phải tốt hơn trước không? Lần trước lúc kết hôn thím thấy thằng bé rất mệt, làm thím lo lắng hỏng rồi."Tào Kiêu cũng không nhận công lao, "Đây đều nhờ công lao của chị dâu đó thím, thì ra chị ấy biết châm cứu."Nghiêm Chi ồ một tiếng, ngạc nhiên khi nghe Khương Ninh châm cứu, "Ninh Ninh, con biết châm cứu sao?""Con biết một ít, lúc trước nghĩ muốn châm thử cho anh Thiêm Hành, con nghĩ kỹ thuật của mình không đủ thành thục, lại không có công cụ.

Vừa lúc hôm nay bác sĩ Tào đến, con liền thử xem." Khương Ninh khiêm tốn nói.Ở trong mắt Nghiêm Chi, Khương Ninh chỗ nào cũng tốt, chỗ nào cũng lợi hại, bà nhìn Tào Kiêu đầy đắc ý nói, "Con bé nhà Đại Nha cách vách vốn dĩ khó sinh may nhờ Khương Ninh nhà chúng ta chỉnh vị trí thai, đem thai nhi thuận lợi sinh ra, là thai long phượng đó, nghĩ lại lúc ấy tình huống thật là nguy cấp."Tào Kiêu nhìn về phía Khương Ninh, "Chị dâu, có phải chị muốn đi thi đại học y khoa không?""Đúng vậy, hai ngày trước thím nghe tiểu Thiêm nói chuyện trong nhà tận lực không cho Ninh Ninh làm, cho con bé tập trung học tập mà thi đại học.

Công việc này rất tốt, về sau không ăn uống."Khương Ninh nghe xong mới biết Cố Thiêm Hành đã sớm nghĩ đến chuyện này, "Mẹ ơi, thi đại học rất tốn thời gian, lão đại phu chữa bệnh cho mẹ con đã đồng ý thu con làm đồ đệ cho nên con không cần thi đại học cũng có thể có công việc tốt." Cô nghĩ không muốn lãng phí mấy năm bởi vì cô còn quá nhiều chuyện muốn làm.Lúc này Tào Kiêu không nhịn được chen vào nói, "Tuy rằng lão đại phu có khả năng kiến thức sâu rộng nhưng kiến thức trong trường dạy thì ở bên ngoài sẽ không có.

Chị dâu, chị mới 20 tuổi phải không? học xong đại học chị cũng không sai biệt lắm mới 23, 24 tuổi.

Chị xem thím đều đã đồng ý...Chị có thể thử một lần mà.""Chuyện này, về sau lại nói nhé.""Được...Vậy tùy chị." Tào Kiêu là người ngoài, xác thật không nên nhiều lời, chỉ là cậu cảm thấy cô không phải người thường..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 42: 42: Nên Gọi Là Vợ


Hiểu châm cứu, chuyện sinh sản, thay đổi vị trí thai đều biết, bị khó sinh Khương Ninh cũng có thể xoay chuyển thuận lợi giúp thai nhi bình an ra đời.Lúc Cố Thiêm Hành thức dậy, Tào Kiêu lải nhải ở bên tai anh, "Anh, em cảm thấy anh nhặt được bảo bối rồi.""Sao cậu lại nói như vậy?""Em vừa kiểm tra phổi cho anh, hơn nữa anh cũng cảm giác được cơ thể của anh thoải mái hơn nhiều đúng không? Vợ anh không phải chỉ hiểu một chút về châm cứu mà là rất rất hiểu.

Chuyện chị ấy giúp sản phụ cách vách khó sinh đỡ đẻ, anh cũng biết phải không? Thay đổi vị trí thai là thủ pháp đã thất truyền từ lâu đời, nhiều bà đỡ còn không biết, ở giới Tây y càng không biết cách này.

Chị ấy đúng là một bảo tàng! Anh, có phải anh đã sớm nhìn ra không?"Cố Thiêm Hành nghe trong miệng Tào Kiêu kể về Khương Ninh, lại nhớ đến một Khương Ninh trước mặt anh, trong đầu thậm chí luôn chứa đầy tâm tư thiếu nữ, sao có thể là cao thủ gì được? Anh rất khó nhập hai người đó làm thành một người.Cố Thiêm Hành chưa nghĩ thông suốt thì đột nhiên thấy Tào Kiêu nhìn anh bằng ánh mắt kính nể, cậu ta còn kích động nói, "Chị ấy không muốn y đại học y khoa, anh hãy khuyên chị ấy đi, nhân tài như vậy nói không chừng về sau có thể giúp đất nước chế tạo ra nhiều chuyện tốt, hạt giống tốt tuyệt đối không thể mai một như thế được.""Cho nên..?"Tào Kiêu nhìn Cố Thiêm Hành phản ứng chậm một nhịp, suốt ruột vỗ đùi, "Cho nên anh phải khuyên chị ấy, thuyết phục chị ấy đi thi đại học y khoa đi, anh chính là người giao phó bản thân mình cho đất nước, vậy anh khẳng định không muốn đất nước mất đi một nhân tài phải không?""À, đó cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng anh, cậu làm gì phải quan tâm như vậy? Hơn nữa anh xem cậu không giống người thích xen vào chuyện của người khác.""Ai da, anh, anh nói vậy có ý gì?""Không có ý gì." Sắc mặt Cố Thiêm Hành có chút kỳ quái, Tào Kiêu vẻ mặt không hiểu, ngây ngốc ngồi đó.Sau đó cậu muốn chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, hình như đến giờ sắp được ăn gà xào thơm ngon rồi, kết quả Cố Thiêm Hành kéo cậu lại, "Trời sắp tối rồi, cậu đi về nhanh đi đừng ở lại ăn cơm nữa.""Anh nói cái gì? Cơm đều không cho ăn mà bắt em đi về à?" Tào Kiều tức giận bất bình trừng mắt nhìn Cố Thiêm Hành."Đúng vậy, nhà cậu lại không thiếu một miếng ăn, nhà chúng ta thật vất vả mới ăn được chút thịt gà, cậu đừng ở lại cọ cơm, hãy cho chị dâu cậu với thím cậu bồi bổ đi." Nói xong, Cố Thiêm trực tiếp đẩy cậu lên xe."Không có lý như vậy! Em tốt xấu thật vất vả đến đây một chuyến, Cố Thiêm Hành, sao anh vô tình như vậy.""Hẹn gặp lại."Đem cậu ta tiễn xong, Cố Thiêm Hành vội vã vào nhà, còn đem bát cơm của Tào Kiêu cất đi.Khương Ninh bưng gà xào ra, kỳ quái hỏi, "Ôi, bác sĩ Tào đâu rồi anh?""Cậu ấy có việc gấp nên về trước."Cố Thiêm Hành ngửi mùi gà xào không ngăn được nước miếng chạy dài ba thước, "Món này em nấu à đồng chí Khương Ninh?."Nghiêm Chi nghe lời này cười nói, "Con nên gọi vợ đi, sao con lại gọi là đồng chí Khương Ninh.

Còn có con nằm ngủ trên giường, không phải con bé nấu chẳng lẽ Tào Kiêu nấu hả?"Cố Thiêm Hành gật đầu nhìn về Khương Ninh, trong mắt chứa tia vui mừng, "Đúng vậy, tay nghề vợ anh thật tốt."Khương Ninh đột nhiên nghe mấy chữ này không ngăn được cơ thể nổi da gà, người này sao tự nhiên gọi cô là vợ nhỉ? Cô có chút ngại ngùng.Nghiêm Chi nhìn Khương Ninh mặt đầy ngại ngùng, lại nhìn con trai bà, tâm tình bà thật sự rất tốt.Cố Thiêm Hành nếm một miếng gà Khương Ninh nấu, thật là thơm, so với tay nghề đầu bếp tiệm cơm quốc doanh không phân cao thấp.

Cô vợ nhỏ này xác thật có quá nhiều sở trường.Sau bữa cơm chiều, Khương Ninh vốn muốn cùng Nghiêm Chi ra ngoài đi dạo, kết quả Cố Thiêm Hành nói cũng muốn đi.

Nghiêm Chi khẳng định sẽ không đi làm bóng đèn, liền nói muốn đến nhà thím Vương cách vách thăm hai bé con, nói xong không chờ hai người phản ứng chạy nhanh qua nhà thím Vương.Khương Ninh nhìn Cố Thiêm Hành, "anh Thiêm Hành, anh nhớ mặc nhiều áo quần vào, ban đêm rất lạnh, nếu em đi nhanh, anh không theo kịp thì có thể nói với em.""Không theo kịp?"Khương Ninh nhìn cặp chân dài của anh, cô cười cứng đờ, "Em nói sai rồi."Hai người vừa cười đùa vừa đi ra cửa, mới đi đến dưới tàng cây bên cạnh giếng cổ thì gặp hai người, một là bác Dương, một là bác Liễu, hai người họ đều khẩn trương đi nhanh về phía trước, "Ai ui, thật là trùng hợp, vừa lúc đụng phải hai cháu."Bác Dương kéo tay Khương Ninh, "Ninh Ninh, thím nghe nói cháu học qua sách y, cái gì cũng biết.

Hai đứa bé nhà Đại Nha ít nhiều nhờ có cháu mới thuận lợi được sinh ra."Mà bác Liễu bên này cũng nói, "Tiểu Thiêm, cháu cũng biết hôm nay là thứ bảy, cháu trai bác được nghỉ về nhà, còn cầm theo bài thi trở về, thi được trứng vịt.

Trước kia bác đã nói với mẹ cháu, mẹ cháu đã đồng ý cho cháu giúp cháu trai bác giảng bài, sửa bài thi bằng không sau này đi học lại không biết trả lời như thế nào."Khương Ninh cười cứng đờ, thật là trùng hợp nha, bác Dương này thường này rất hung dữ, khó được hôm nay có vẻ mặt ôn hòa, cảm giác rất kỳ quái."Bác nơi nào không thoải mái? Lý do vì sao ạ? Cháu sẽ không chữa bệnh vì cháu không có thuốc.""Không phải bác không thoải mái mà là cháu trai bác không thoải mái, đây không phải do ngày hôm qua bác đi mua rượu, đem về một ít men rượu ngọt bỏ lạnh, đứa nhóc này ăn vụng không ít men rượu, bây giờ đau đến lăn lộn trên giường, Ninh Ninh à, cháu qua giúp bác nhìn xem với."Khương Ninh vừa nghe đứa bé đau đến lăn lộn, còn nghe nói ăn men rượu lạnh.

Trẻ con dạ dày rất yếu, ăn nhiều gạo nếp khó tiêu hóa lại bỏ thêm không ít đường, còn lạnh...Càng làm bệnh thêm nghiêm trọng.Cố Thiêm Hành cũng là người rất thích trẻ con, "Khoảng cách từ đây đến nhà bác Dương không xa lắm, em xem xong cho đứa bé rồi lại đây tìm anh, anh ở nhà bác Liễu chờ em.""Dạ được."Khương Ninh với Cố Thiêm Hành liền tách ra, Khương Ninh buồn bực hỏi, "Tiểu Bạch, đây là nhiệm vụ sao?""Không phải ạ."Trong lòng Khương Ninh cảm thấy kỳ quái, đây không phải là nhiệm vụ à?Chỉ là cô lại nghĩ, cô học y vốn dĩ không phải chỉ để hoàn thành nhiệm vụ.

Có nhiệm vụ hay không có gì quan trọng đâu?Bác Dương ở nhà một mình nuôi cháu trai, ba mẹ đứa bé đều làm việc ở công trường trong thành, kiếm tiền rất vất vả.Bà ấy rất thương cháu là điều mọi người đều biết.

Bây giờ nhìn cháu trai đau đến lăn lộn trên giường, bác Dương rất đau lòng.Cháu trai vừa thấy bác Dương trở về, rất kích động, "Bà...!cháu muốn chết...!đau quá...bà..

làm sao bây giờ?"Cháu ngoan nha, lại đây cho thím xem bệnh, thím ấy tới bắt giun cho cháu, bắt xong lập tức hết đau." Bác Dương một mặt hống cháu trai, một mặt nhìn Khương Ninh.Khương Ninh nhanh chóng tiến lên, "Bác gái, lấy dầu em bé đưa cho cháu, sau đó cho đứa bé nằm yên.""Cháu lấy dầu em bé làm gì?""Cứ theo lời cháu mà làm""Được, được."Bác Dương lập tức đi lấy dầu em bé, Khương Ninh kéo quần áo đứa bé lên, vỗ nhẹ nhẹ bụng, quả nhiên là đồ ăn chưa tiêu hóa.

Nhận lấy dầu em bé trên tay bác Dương, cô lấy một chút xoa xung quanh rốn đứa bé, sau đó bắt đầu mát xa quanh rốn theo kim đồng hồ.Vốn dĩ khuôn mặt bé con đau đến không nói nên lời, nhăn thành một đoàn cũng giãn ra..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 43: 43: Có Mỹ Nhân Đang Đợi Anh


Mặt bác Dương hiện ra một chút vui mừng, "Ninh Ninh, cháu thật lợi hại! Thật sự rất lợi hại, bây giờ cháu trai của thím đã hết đau....""Đây mới giảm bớt, chỉ tạm dừng cơn đau một chút sau đó tiếp tục bị đau lại cho nên cháu mới nói bác lấy dầu em bé, nếu không có dầu em bé bôi trơn, da bụng sẽ bị xát đỏ gây đau đớn."Bác Dương nghe vậy thì nóng nảy, "Vậy phải làm sao bây giờ hả cháu?"Khương Ninh cười, "Bác đừng gấp, bây giờ cháu sẽ làm cho bé thoải mái ngủ trước đã.""Được, được." Khương Ninh xoa một trăm vòng quanh rốn, quả nhiên đứa bé đã ngủ rồi.Bác Dương thấy cháu ngủ, nhanh chóng đưa một ly nước cho Khương Ninh, "Nhanh, nhanh, Ninh Ninh uống miếng nước đi, chắc cháu mệt lắm phải không? Cháu trai bác bây giờ đã tốt chưa cháu?""Chưa ạ, cháu mới xoa bụng giúp bé đẩy nhanh tiêu hóa thôi, hiện tại ngừng đau, nhưng chỉ được một chút, chủ yếu men rượu còn ở trong dạ dày cậu bé không tiêu hóa được.

Cháu sẽ kê cho bác một đơn thuốc, bác đi mua về sắc cho bé uống sẽ không có việc gì nữa.

Nếu sau đó, bé lại bị đau, bác liền theo cách cháu nói mà matxa là được."Khương Ninh nhớ đời trước có một loại thuốc, gọi là probiotics rất tốt đối với dạ dày của bé nhưng hiện tại chắc là không có.

Cho nên phương thuốc Khương Ninh viết là một ít thảo dược sắc lên uống, tuy rằng hiệu quả không so được với thuốc Tây y nhưng với đứa bé vẫn có tác dụng.Khương Ninh lại dặn dò, "Về sau bác không được cho đứa bé ăn men rượu lạnh nữa nhé, nếu thật sự dạ dày bị thương hoặc ói nhiều quá thì bác nên đưa bé đi bệnh viện trấn trên mà khám.

Cháu đây chỉ giảm đau cho bé thôi.""Bác biết, bác biết." Bác Dương gật đầu như giã tỏi.Khương Ninh lại lần nữa dạy bác ấy matxa, thấy bác ấy có thể làm, lúc này mới đi về.Cùng lúc đó, trên đường đến nhà bác Liễu, Cố Thiêm Hành thấy sắc mặt bác Liễu rất vội vàng, kỳ lạ hỏi, "Bác đi gấp như vậy làm cái gì?""Không...Bác không có việc gì..."Bác Liễu chột dạ không dám nhìn Cố Thiêm Hành, trong lòng bà sợ muốn chết, ai cũng nói trong nhà Cố Thiêm Hành có súng, còn là súng đã từng ở trên chiến trường bắn chết người.Dưới cơn giận dữ, không biết thằng bé có bắn chết bà không nữa.

Đừng nhìn thằng bé bây giờ bị bệnh, nhưng người vẫn rất cao lớn, ánh mắt sắc lạnh có thể đông chết người.

Bà sống hơn nửa đời, nhìn ánh mắt kiên nghị của tiểu Thiêm vẫn có chút sợ hãi.

Trong lòng bà sợ hãi không che giấu được.Cố Thiêm Hành tất nhiên nhìn ra được điểm không thích hợp, cau mày lại, "Không có việc gì? vậy sao bác lại nói lắp, bác nhanh nói cho rõ ràng." Anh quát to.Cơ thể bác Liễu run rẩy, "Thật...thật không có việc gì."Cố Thiêm Hành dừng bước, "Bác Liễu, cháu nể bác là trưởng bối nên mới có thể nhẫn nhịn cùng bác nói tốt, nếu bác còn không nói rõ mọi chuyện thì đừng trách cháu không tôn trọng với trưởng bối."Lời anh vừa nói xong, bác Liễu hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, "Tiểu Thiêm à, cháu không nên trách bác, đều do con bé Lý Tiểu Nguyệt muốn hạ mình câu dẫn cháu, bác chỉ giúp đỡ chuyển lời và cho con bé đó mượn phòng trong nhà mà thôi.""Bác nói cái gì?"Sắc mặt Cố Thiêm Hành đại biến, nháy mắt tức giân sôi trào, "Bác nói Lý Tiểu Nguyệt cố ý dặn bác lừa tôi đến nhà bác sao?""Đúng vậy, đúng vậy.""Vậy chuyện cháu trai bác Dương xảy ra chuyện là có chuyện gì?""À...Thì Lý Tiểu Nguyệt cố ý cho cháu trai bác Dương ăn men rượu lạnh, làm đứa bé bị đau bụng, lại nói chuyện Khương Ninh biết chữa bệnh cho bác Dương nghe...!Sau đó bà ấy sẽ nhờ Khương Ninh đi chữa trị cho cháu bà ấy, chữa xong Khương Ninh sẽ đến nhà bác tìm cháu...sẽ thấy cháu và Lý Tiểu Nguyệt ôm nhau ở chung một chỗ...!sau đó lại gọi mọi người trong thôn đến...Bác..

Bác cũng không còn cách nào khác.

Tiểu Thiêm, cháu đừng trách bác nhé, đầu bác ngu ngốc nên mới bị con bé kia mê hoặc! xin lỗi...Tiểu Thiêm, cháu đừng lấy súng bắn bác..."Cố Thiêm Hành tay nắm chặt lộ gân xanh, "Cô ta ở nhà bác làm gì chờ tôi?""Con bé...Con bé cởi hết quần áo...!ở nơi đó chờ cháu, cháu vừa vào nhà, dù không làm gì cũng không giải thích rõ được.

Con bé...con bé thật bỉ ổi..

Bác không có cách nào, bác khuyên con bé nhưng vô dụng, bác thật sự khuyên không được.

Trong lòng bác rất sợ hãi cho nên mới nói cho cháu, Tiểu Thiêm à, cháu đừng trách lên người bác đó."Bác Liễu cảm giác được Cố Thiêm Hành người này không hảo lừa dối, giống như thằng bé nhìn bà tùy lúc có thể nhìn rõ trong lòng bà nghĩ gì.Chủ yếu là bà lừa thằng bé còn cung cấp chỗ phạm tội nữa, xong việc Cố Thiêm Hành muốn truy cứu, chính bà chắc chắn chịu tội thay.

Cho nên bác Liễu luôn tự hỏi, cảm thấy chuyện này không tốt.Cố Thiêm Hành nhìn nhà ở xa kia nói, "Đi thôi."Bác Liễu a lên một tiếng, "Cháu còn đến đó sao?"Cố Thiêm Hành không để ý đến bác Liễu.

Anh nhìn rất bình tĩnh làm bác Liễu không hiểu được anh suy nghĩ cái gì, chỉ có thể nghi hoặc đi theo.Chỉ là Cố Thiêm Hành đi rất chậm, còn cố ý đi đường vòng một vòng lớn, giống như cố ý kéo dài thời gian.Mà Khương Ninh bên này đã đến trước nhà bác Liễu, cô không nghe được tiếng của Cố Thiêm Hành, cũng không nghe được tiếng cháu trai của bác Liễu.

Khương Ninh buồn bực vào nhà, liếc mắt nhìn thấy cửa phòng ngủ khép hờ, giống có người bên trong.Cô theo bản năng đẩy cửa đi vào, người bên trong nghe được tiếng mở cửa, nhẹ nhàng nói, "Thiêm Hành ca, anh đã đến rồi..."Cô ta xoay người, Khương Ninh đến gần liền thấy Lý Tiểu Nguyệt người trần như nhộng, đầu óc cô ong lên, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ.Lý Tiểu Nguyệt cũng không hoảng sợ, chậm rãi kéo áo quần trên người mình lại, "Sao cô lại đến đây, như thế nào? Cô muốn nhìn anh Thiêm Hành cùng tôi cá nước thân mật sao?"Bốp...Cô ta không kịp phòng bị, bị một cái tát đánh qua.

Đánh đến cơ thể Lý Tiểu Nguyệt lảo đảo nghiêng ngả, bất quá cô ta vẫn như cũ cười yêu mị, "Cô nhìn cô xem, người béo như lợn, anh tôi nhìn đều không muốn ăn, Thiêm Hành ca chắc chắn nhìn cô cũng sẽ rất chán ghét.

Cô nhìn dáng người của tôi xem rồi nhìn dáng người của cô đi, dù cô có tức giận cũng không trốn được sự thật này đâu, anh Thiêm Hành thích tôi trẻ tuổi, xinh đẹp, dáng người lại tốt."Khương Ninh châm biếm nói, "Cô một người suy nghĩ dâm tà thật giỏi, cô cảm thấy Cố Thiêm Hành sẽ thật sự liếc mắt nhìn cô một cái sao? Chuyện bị ổi như vậy cũng làm, cô thật ngu xuẩn đến cực điểm."Cô ta cho rằng mình dùng cách này có thể thoát khỏi gia đình đã sinh ra cô ta, thoát khỏi bà mẹ ác độc Đặng Lan, nên muốn đắm mình trụy lạc.Lý Tiểu Nguyệt cười trầm thấp ra tiếng, "Tôi bỉ ổi? Cô chưa từng làm qua sao? Cô không phải cũng dùng cách này câu dẫn anh Thiêm Hành cưới cô à.

Nếu không dựa vào cái gì cô là phụ nữ đã từng ly hôn, vừa xấu vừa béo lại có thể gả cho anh ấy mà tôi không thể được."Khương Ninh trợn trắng mắt không biết nói gì, cảm giác như đàn gãy tai trâu.

Thôi cô ta muốn làm gì thì mặc kệ cô ta đi, dù sao cô ta không cứu được nữa rồi.Khương Ninh nhặt khăn trải giường trên mặt đất ném lên người cô ta, "Cô nếu không có lòng tự trọng thì sẽ không có ai tôn trọng cô, yêu cô đâu."Đây là đúc kết cô dùng giáo huấn cả đời đổi lấy, chỉ mong nói cho cô ta, cô ta có thể nghe lọt.Kết quả....Cô làm hết thảy đều là dư thừa, "Khương Ninh, tôi không sống tốt thì cô đừng mong sống tốt, các ngươi đừng nghĩ sẽ sống bình an.".
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 44: 44: Lỗ Tai Anh Thật Mềm


Nhìn trạng thái điên khùng hiện tại của Lý Tiểu Nguyệt, cô thấy cô ta có khả thể sẽ đi theo con đường cũ đời trước.Khương Ninh một chữ cũng không muốn nói với cô ta, đẩy cửa bước ra ngoài.

Kết quả thấy Cố Thiêm Hành đang đứng trong sân, anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, giống như vẫn luôn đứng đó đợi cô.Cô nhìn anh, khóe miệng nhếch lên nhẹ nhàng cười.

Trong sân có ánh nắng nhẹ chiếu vào người cô như được mạ một tầng ánh sáng,.Khương Ninh nhìn Lý Tiểu Nguyệt trong phòng, bỗng nhiên đùa Cố Thiêm Hành, "Bên trong có người đẹp chờ anh đó, anh không vào xem à?""Người đẹp đang đứng ở trước mặt anh đây.""Ồ, thật không nhìn ra miệng anh cũng có thể nói ngọt ngào như vậy."Cố Thiêm Hành ngại ngùng không nói thêm, Khương Ninh chủ động nắm tay anh đi ra ngoài.Bác Liễu vừa thấy hai người đi ra thì co đầu sợ hãi, nhỏ giọng nói, "Tiểu Thiêm à, cháu đừng trách bác nhé."Cố Thiêm Hành quét mắt nhìn bà ta một cái không trả lời.

Anh lúc không nói chuyện rất dọa người.Khương Ninh nhìn bác Liễu trên mặt sợ hãi, tò mò hỏi, "Anh không phải từ biểu tình của bác Liễu mà nhìn ra manh mối chứ?""Bà ấy cũng không muốn làm chuyện này.""Vì sao?"Đầu óc anh thật thông minh, quan sát tỉ mỉ, "Vì bà ấy sợ súng của anh.""Súng? Anh thật sự có súng à?""Đúng vậy, anh dùng để săn lợn rừng, bên trong có bỏ chút hỏa dược, không phải của bộ đội."Khương Ninh giơ ngón tay cái lên, bỗng nhiên rầu rĩ nói, "Lý Tiểu Nguyệt trẻ tuổi, xinh đẹp, vóc dáng cũng rất tốt, anh sao không suy xét chọn cô ta mà lại chọn em, em đã từng ly hôn, còn vừa xấu vừa béo nữa."Cố Thiêm Hành hắng hắng giọng, nghiêm túc nói, "Đồng chí Khương Ninh, anh không cho phép em tự xem nhẹ mình như vậy, cái gì mà vừa xấu vừa béo? còn từng ly hôn? Đời người ai mà không có lúc nhìn nhầm người.

Cũng may em sớm dừng cương nơi bờ vực, kịp thời quay đầu lại.""Vậy vì sao anh lại chọn em?""Bởi vì..." Anh không thể cùng cô nói vì những giấc mơ mà anh chọn cô cho nên anh im lặng không trả lời.Khương Ninh bắt đầu đoán mò, "Nhất định là do em ôm anh, sau đó anh ăn vạ em, muốn em phụ trách với anh.

Rốt cuộc anh vẫn là một chàng trai ngây thơ mà.""Khụ...khụ.."Cố Thiêm Hành thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết.Khương Ninh đột nhiên cười khanh khách ra tiếng, "Không đúng sao? Anh không phải chàng trai ngây thơ chẳng lẽ anh là cao thủ tình trường lão luyện? Trước kia anh đã yêu đương với ai rồi sao?" Theo như cô biết thì anh chưa từng kết giao bạn gái.Cố Thiêm Hành lắc đầu, "Vậy anh chính là chàng trai ngây thơ rồi, cho nên anh trai nhỏ, anh cứ yên tâm, em sẽ phụ trách với anh." Khương Ninh vừa nói vừa cố ý sờ sờ lỗ tai anh.Sờ một lần chưa đã nghiền lại sờ thêm lần nữa....Cố Thiêm Hành như bị điện giật, toàn thân gắt gao căng cứng, tư thế đi đường đều thay đổi.Ôi, chẳng lẽ đây là điểm mẫn cảm của anh à? Hơn nữa lỗ tai anh thật mềm, còn trắng giống bột men nữa, chắc nguyên nhân do anh ít ra ngoài phơi nắng.Mấy năm bị bệnh nhưng da anh vẫn không trắng lên nhiều, rốt cuộc thì anh ở bộ đội dãi nắng dầm mưa nhiều năm như vậy, toàn bộ gương mặt và cổ đều màu đồng, chỉ có lỗ tai là trắng có thể véo ra nước, khiến cho Khương Ninh cứ thích v**t v* mãi.Tuy cô không thấp nhưng anh lại rất cao, cô nhón gót chân, sau đó dựa vào người anh mới có thể sờ đến lỗ tai anh, s* s**ng một lần, hai lần....Bây giờ dù Khương Ninh gầy hơn trước nhiều nhưng chỗ cần mập vẫn có, cô dựa đầu vào vai anh, xúc cảm kỳ lạ kia làm tinh thần lẫn thể xác của anh nhộn nhạo, nóng bừng, không chịu nổi trêu đùa này nên anh đành đẩy người cô ra, sau đó đi nhanh về phía trước.Khương Ninh đứng đó cười ngây ngô khi nhìn thấy lỗ tai đỏ của anh, trong lòng suy nghĩ, "Cố Thiêm Hành, anh đợi đấy, một ngày nào đó em sẽ bắt được anh,"Hai người một trước một sau đi về nhà, thời điểm họ về đến nhà thì Lý Tiểu Nguyệt cùng vừa về đến.Hai người đứng trước cửa nhà thì nghe được tiếng Đặng Lan mắng chửi Lý Tiểu Nguyệt, "Cô cái đồ bồi tiền hóa, nửa đêm rồi mà còn chạy đi đâu thế! Nếu cô đã muốn gả chồng như vậy thì ngày mai tôi sẽ tìm người cho cô gả.""Tôi không gả, tôi không gả, bà đừng nghĩ đem tôi đi đổi tiền, tôi sẽ không theo ý của bà đâu." Lý Tiểu Nguyệt gào rống trong tuyệt vọng cùng phản nghịch.Đặng Lan cũng hét lên, "Tôi nói cô gả thì cô phải gả, bồi tiền hóa, tôi tốn tiền nuôi cô, cô nên giúp tôi đổi tiền về không phải đúng rồi sao?""Bà đừng có mơ."Khương Ninh cũng là con gái nên cô cảm thấy bi ai cho cô ta khi gặp phải người mẹ như Đặng Lan.

Nghĩ nếu mình là cô ta chắc cảm thấy rất tủi nhục.Cô nhìn Cố Thiêm Hành, anh giống cái gì cũng không nghe, vẻ mặt giống chuyện không liên quan đến mình.

Nhưng mà Nghiêm Chi tâm địa thiên lương vẫn luôn rầu rĩ, "Một cô gái tốt sao bây giờ thành ra như vậy.""Mẹ ơi vào nhà đi, bên ngoài trời lạnh."Sau đó nghe nói, Lý Tiểu Nguyệt nửa đêm muốn trốn nhưng bị mẹ cô ta bắt được, nhốt trong nhà.

Lý Tiểu Nguyệt ở trong nhà gào rống khóc lóc, ban ngày hay ban đêm đều nghe tiếng khóc của cô ta.Dù bên cạnh nháo thế nào, ồn ào ra sao, Khương Ninh đều không quan tâm, bởi vì gần đây cô bị Cố Thiêm Hành lạnh lùng vô tình áp lực."Nếu em dám đi ngủ, anh đành phải lấy thước đánh em." Cố Thiêm Hành nghiêm túc giơ giơ cái thước trong tay lên.Khương Ninh khóc không ra nước mắt, cô sao có thể nói với anh là cô đi ngủ mới có thể đem những quyển sách này đọc xong."Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, em có cách nào giúp đỡ chị đọc xong mấy quyển sách này không?""Có nha, không phải chỉ cần chị ngủ là được à?""Có cách nào không cần ngủ mà học được không?""Cái này...hình như không có.

Nếu chủ nhân tích cực làm nhiệm vụ có lẽ có được chức năng nhớ nhanh, chức năng này giống như nhiệm vụ hệ thống tùy lúc giao cho chị, sau khi có chức năng này, chị có thể đọc sách như gió hơn nữa còn nhanh chóng ghi nhớ trong đầu." Tiểu Bạch kiên nhẫn giải thích."Đúng rồi, hiện tại chị đã hoàn thành ba lần kiểm tra, có thể tiếp nhận nhiệm vụ rồi." Chắc do Cố Thiêm Hành áp bức mỗi ngày nên cô quên chuyện mình có thể bắt đầu nhận nhiệm vụ.Khương Ninh vừa nói với Tiểu Bạch xong thì Cố Thiêm Hành đi vào, anh vừa bước vào thì nhìn thấy vòng tay hơi sáng lên của Khương Ninh, theo bản năng Khương Ninh giấu đi nhưng anh vẫn thấy được, "Đồng chí Khương Ninh, cho anh nhìn xem vòng tay của em.""Anh gọi vợ đi..." Khương Ninh cười tươi như hoa ra điều kiện.Cố Thiêm Hành hắng hắng giọng, "Con gái phải rụt rè.""Em là vợ của anh, anh gọi em là vợ không đúng à? Sao em phải rụt rè?" Khương Ninh muốn dời đề tài không cho anh chú ý vòng vừa sáng lên trên tay cô nữa.Anh đầu óc rất thông minh, thực nhanh đã nhìn ra vấn đề, lần trước anh nửa ngày cũng không gỡ vòng ra được.

Cố Thiêm Hành vốn dĩ không phải người hay nói chuyện, cái miệng nhỏ của Khương Ninh lại rất lợi hại, anh không muốn tranh chấp với cô, rối rắm một lúc lâu lại nói về đề tài ban đầu.

"Vòng tay của em đâu, đưa cho anh nhìn xem."Khương Ninh thấy chuyển đề tài thất bại nên chỉ có thể đưa vòng tay cho anh xem.Cố Thiêm Hành nhìn vòng tay nữa ngày, nghĩ chẳng lẽ lúc nãy anh bị hoa mắt.

Anh nghĩ nghĩ, muốn cầm vòng tay gỡ xuống..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 45: Chương 45


Khương Ninh lập tức rút tay lại, "Anh Thiêm Hành, anh muốn làm cái gì? vì sao muốn lấy vòng tay của em? Đây là quà mẹ cho em, hiện tại nó là của em.

"Cố Thiêm Hành nhìn Khương Ninh nói, "Vòng tay này không được sáng lắm, anh muốn làm sáng lại cho em.

""Nói dối, anh Thiêm Hành, lúc anh nói dối tròng mắt anh sẽ luôn nhìn loạn.

" Khương Ninh trực tiếp vạch trần anh, hành động của anh rất khả nghi.

Cố Thiêm Hành bị vạch trần nói dối, không tự nhiên sờ sờ mũi, "Em đeo vòng tay này có cảm giác gì khác thường không?""Khác thường? Khác thường cái gì?""Giống như phát sáng?""Không có, sao vòng tay có thể phát sáng được, nó là vật chết sao mà?" Nói xong Khương Ninh nhanh chóng dùng suy nghĩ của mình nói với Tiểu Bạch: "Em không phải vật chết, em là vật sống, em là bảo bối đáng yêu của chị, Tiểu Bạch không thể tức giận chị nha.

"Tiểu Bạch truyền đến âm thanh vui sướng, "Tiểu Bạch sẽ không giận chủ nhân đâu, vốn dĩ trên đời có nhiều chuyện hư ảo, rất nhiều người không tin tưởng chuyện này, chủ nhân cũng vì chết qua một lần, sống lại nên mới tin tưởng mà đúng không?.

""Đúng vậy, đúng vậy.

"Khương Ninh chú ý mỗi biểu tình nhỏ trên mặt của Cố Thiêm Hành, thấy mặt anh vẫn còn nghi hoặc nên Khương Ninh đành phải cầm tay anh lên, "Anh Thiêm Hành, anh sờ sờ xem, nó có phải vật chết hay không?"Cố Thiêm Hành chăm chú quan sát vòng tay nửa ngày, vòng tay này là đồ tốt, hoa văn trên vòng mờ ảo giống con phương hoàng ẩn nấp bên trong, chắc là vì thế nên vòng tay này mới được gọi là vòng ngọc phượng hoàng.

Khương Ninh nhìn anh xem đến thất thần, chậm rãi nói, "Anh Thiêm Hành, anh không phải người theo chủ nghĩa duy vật, chẳng lẽ anh còn tin tưởng truyền thuyết ngọc dưỡng lâu năm sẽ nhận chủ nhân và có linh tính sao?"Cố Thiêm Hành mất tự nhiên đem ánh mắt nhìn vòng ngọc chuyện hướng đi nơi khác, "Anh tất nhiên là không tin rồi.

"Anh không tin nhưng bây giờ anh và Khương Ninh thành đôi, anh lại có chút tin.

Giữa anh và cô có duyên phận rất vi diệu, đặc biệt là những giấc mơ kia, lúc anh xác định cưới cô, anh mơ về nó ít hơn trước.

Dù có mơ thì sẽ mơ anh cùng cô ân ái, gắn bó keo sơn, thậm chí là hạnh phúc mỹ mãn.

Anh một người chỉ còn hơi tàn sao có thể được hạnh phúc mỹ mãn? Chuyện này làm anh rất rối loạn.

Khương Ninh thấy anh không còn nghi ngờ lời nói dối của cô nữa, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục đọc sách trên tay.

Cố Thiêm Hành cũng đọc sách trên tay, nhưng đôi mắt anh không nhìn trên sách, Khương Ninh hiếm khi nhìn thấy anh thất thần, "Lúc trước anh đi gặp sư trưởng Tào, ông ấy nói như thế nào? Có an bài công việc cho anh không?""Lúc đầu an bài cho anh làm tại Cục Thuế Đất, anh không đi,""Cục Thuế Đất?"Việc này giống như làm nhân viên văn phòng, là bát sắt thời đại này nhưng anh lại là người không thích ngồi yên một chỗ, chắc chắn anh sẽ không chọn làm nhân viên văn phòng an tĩnh.

Cố Thiêm Hành ừ một tiếng, "Anh đã cự tuyệt, anh muốn đến làm bảo vệ tại xưởng sắt thép.

""Bảo vệ?"Khương Ninh nghe xong nghĩ đến đời trước, hình như anh cũng làm bảo vệ rất lâu, sau đó mới tới làm tài xế cho cô.

Cố Thiêm Hành nhìn Khương Ninh, "Ừ, em cảm thấy anh làm được không?""Được nha, sao lại không được? Dù sao có em ở đây, bệnh tình của anh sẽ tốt lên thôi.

" Vừa nói cô vừa nghiêm túc lật xem sách vở trên tay.

"Phương pháp châm cứu thật sự do em học trong sách sao?" Cố Thiêm Hành thuần túy chỉ tò mò.

Vì Tào Kiêu người này trước kia không để ai vào mắt đột nhiên khen ngợi cô như vậy làm anh sinh ra tò mò, chủ yếu là lĩnh vực này anh không hiểu lắm.

.
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 46: Chương 46


Khương Ninh nặng nề gật đầu, Cố Thiêm Hành không hỏi thêm nữa, rốt cuộc tính cách của cô anh cũng chỉ nghe nói, anh không nên mang thành kiến mà mặc định cho cô.Khương Ninh suy nghĩ cô hẳn nên nghiêm túc đọc sách hơn một chút, như vậy khi cô chữa bệnh mọi người cũng không quá bất ngờ.Cố Thiêm Hành bỗng nhiên nói thêm, "Lúc trước em không phải nói muốn làm đồ đệ của lão đại phu sao, vậy em đi đi, sức khỏe anh đã tốt hơn rồi."Khương Ninh suy tư mãi mới quyết định việc này, cô cho rằng mẹ chồng cô sẽ có chút không tình nguyện, kết quả cô vừa nói, bà đã đồng ý luôn rồi."Lúc trước mẹ đã nói tốt với mẹ con, các con sẽ ở nhà chúng ta một tháng, một tháng sẽ ở nhà con.

Vừa lúc hôm nay trời lạnh, nhà ở nông thôn không ấm áp lắm, nếu không các con vào trong thành ở đi, so với nhà rách của chúng ta chắc chắn ấm hơn nhiều, con thấy được không tiểu Thiêm?"Cố Thiêm Hành nhìn Khương Ninh, "Em muốn đi học phải không?""Dạ, nhưng mà một mặt em muốn đi học, một mặt em muốn đi chăm sóc anh.""Vậy chúng ta không ở nhà em mà ở ký túc xá xưởng sắt thép được không?""Dạ? Vì sao phải ở ký túc xá xưởng sắt thép?" Khương Ninh hình như xem nhẹ đàn ông thời đại này đều không thích ở rể cho lắm.Nếu ở nhà cô, xác thật có chút giống ở rể, sao lòng anh có thể chấp nhận chuyện này?Cô hình như cũng có thể hiểu được, Cố Thiêm Hành chậm rãi giải thích, "Anh luôn muốn làm bảo vệ, sư trưởng Tào cũng đã đồng ý rồi, suy nghĩ nếu anh đi làm, tất nhiên phải mang theo người nhà cho nên cấp cho anh một căn ký túc xá.""Vậy thì thật tốt, chúng ta sẽ ở ký túc xá."Nghiêm Chi nghe thế liền hỏi cô, "Thế giải thích sao với ba mẹ con đây?""Con sẽ đi giải thích ạ, mẹ yên tâm, xưởng sắt thép cách nhà con không xa, con cũng có thể tùy lúc đi thăm ba mẹ cho nên nhất định ba mẹ con sẽ chấp nhận thôi." Khương NInh thật sự rất vui vẻ.Kỳ thật bản thân đã có gia đình nhỏ rồi, không tốt ở chung một chỗ với ba mẹ nữa, cũng không thuận tiện cho lắm.Cố Thiêm Hành muốn nói lại thôi, "Có một chuyện em có khả năng sẽ chịu một chút ủy khuất.""Dạ? Sao em lại chịu ủy khuất?"Cố Thiêm Hành nhìn cô vợ đơn thuần của mình, anh sợ cô bị ủy khuất và bị khi dễ, nhưng hình như anh nghĩ nhiều rồi, có thể dùng một cân đá Đặng Lan xuống ruộng nước, cô sao có thể bị khi dễ được chứ."Chuyện em và Lý Đại Quải ở xưởng sắt thép đã bị lan truyền ra.""Em người minh bạch không sợ bóng tà, làm sai trước là Lý Đại Quải mà." Khương Ninh cười tươi như hoa nói có lý hợp tình.Nghiêm Chi phụ họa, "Còn không đúng sao, ai dám nghị luận Ninh Ninh nhà chúng ta, mẹ sẽ xé miệng người đó."Cố Thiêm Hành gật đầu, "Vậy được, mẹ ơi, mẹ giúp con thu xếp đồ đạc nhé.

Ngày mai con sẽ đưa Ninh Ninh về nhà mẹ đẻ sau đó đến chào hỏi xưởng sắt thép rồi chọn ngày vào ở luôn."Khương Ninh nghĩ mẹ chồng cô một mình ở quê, không yên tâm, chuẩn bị mời bà cùng sống chung với vợ chồng cô.Kết quả mẹ chồng cô nói, "Ninh Ninh, mẹ không đi đâu, có con chăm sóc tiểu Thiêm là mẹ đã yên tâm rồi.

Sinh hoạt riêng của vợ chồng con, mẹ ở chung xem náo nhiệt làm gì.

Mẹ sẽ thường xuyên vào thành cho các con một chút thức ăn hoặc trứng gà gì đấy.""Dạ được, mẹ ở quê muốn nuôi gà vịt gì đó cũng thuận tiện hơn." Nghiêm Chi thật đúng là mẹ chồng tốt, không muốn sống chung với vợ chồng cô để làm bóng đèn 2000V.Đột nhiên Nghiêm Chi nghĩ đến chuyện gì đó, kéo tay Khương Ninh lại một góc, nghiêm túc hỏi, "Có phải các con chưa động phòng không?"Khương Ninh lắc đầu lại gật đầu."Thân thể tiểu Thiêm không được hả con?""Cũng không phải...!Mẹ à, anh ấy chắc có ý nghĩ của riêng mình."Khương Ninh cũng không tốt nói nhiều, sợ Cố Thiêm Hành cho rằng trong đầu cô suốt ngày chứa những ý tưởng xấu, rồi đi tìm mẹ chồng kể lệ, vậy sẽ rất mất mặt đó..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 47: Chương 47


Cố Thiêm Hành nhìn hai mẹ con thầm thì trong góc, lại thấy bộ dáng muốn nói lại thôi của Khương Ninh, anh liền biết mẹ anh đang hỏi chuyện gì.Anh trực tiếp đứng dậy nói, "Mẹ ơi, vấn đề không phải do Ninh Ninh mà là do con ạ.

Do con không muốn động phòng cùng cô ấy, con cảm thấy chúng con còn chưa có nhiều tình cảm mà loại chuyện này không phải muốn làm là được.

Nhưng con hứa sẽ có một ngày con phụ trách với cô ấy."Trời ạ! Chuyện riêng tư của hai vợ chồng sao qua lời nói của Cố Thiêm Hành lại giống như đang báo cáo quân sự vậy.

Anh còn nói rất tự nhiên, tim không đập, mặt không đỏ, giống như chuyện này không phải chuyện rất khó nói ra vậy.Bà thím Khương Ninh hẳn sẽ không ngại ngùng nhưng sao mặt cô bây giờ nóng bừng như thế Đặc biệt lúc vô tình cô nhớ đến cái gì đó @@Nghe lời anh giải thích nhưng Nghiêm Chi không bỏ qua, tàn nhẫn đánh mạnh vào tay Cố Thiêm Hành, "Trong đầu con nghĩ cái gì thế? Sao con có những ý nghĩ như vậy, con xem Ninh Ninh thành người gì hả? Vạn nhất hai đứa mãi không bồi ra được nhiều cảm tình, chẳng lẽ con vẫn luôn không động phòng cùng con bé sao? Cố Thiêm Hành, mẹ xem con chính là muốn đánh đòn." Vừa nói bà vừa giơ tay lên muốn đánh anh, kết quả Cố Thiêm Hành cũng không tránh né, chuẩn bị tinh thần bị đánh một trận.Chuyện này nhưng lại làm Khương Ninh lo lắng, cô lôi kéo tay mẹ chồng, "Mẹ ơi, chuyện này không phải như mẹ nghĩ đâu, con không bị ủy khuất, con biết anh Thiêm Hành vì muốn tốt cho con, con không có việc gì đâu..."Nghiêm Chi thu tay lại nhìn Khương Ninh, "Ninh Ninh, con đừng sợ, mẹ sẽ làm chủ cho con."Cố Thiêm Hành cố chấp nhìn Nghiêm Chi, "Mẹ à, con không cảm thấy ý nghĩ của con có vấn đề, chuyện con nên phụ trách với Ninh Ninh, con sẽ làm.""Con đừng có ngụy biện, con muốn nhà họ Cố chúng ta đoạn tử tuyệt tôn à? Con khiến Ninh Ninh sống như quả phụ vậy." Nghiêm Chi có chút kích động.Cố Thiêm Hành chậm rãi giải thích, "Mẹ à, sao mẹ động một chút lại lấy chuyện đoạn tử tuyệt tôn ra nói thế? Mẹ muốn làm ầm ĩ cho mọi người đều biết mới vừa lòng sao?"Nghe được bốn chữ mọi người đều biết, Nghiêm Chi nhanh chóng rút tay lại, đè giọng nói thấp xuống, "Con ơi là con, mẹ thật sự muốn đánh con một trận."Khương Ninh lập tức kéo Cố Thiêm Hành vào phòng, "Anh Thiêm Hành, anh nhanh..nhanh vào phòng đi."Vừa đem Cố Thiêm Hành đuổi đi, cô lại chạy đến an ủi mẹ chồng, "Mẹ ơi mẹ, mẹ đừng tức giận, con gả đến nhà mẹ rồi thì con đã là người trong nhà.

Anh Thiêm Hành sớm muộn gì cũng thành người của con thôi, hihi, rồi sẽ có một ngày mẹ được ôm cháu thôi, mẹ tin con nhé."Nghiêm Chi nhìn trái lại Ninh Ninh còn lo an ủi bà, bà vỗ vỗ trái tim mình, "Ninh Ninh à, mẹ cảm thấy rất có lỗi với con, kết hôn đã nhiều ngày như vậy mà thằng bé không..."Chuyện này nhất định không thể bỏ qua như thế được, bà phải nghĩ ra cách, "Ninh Ninh à, con không phải biết y thuật sao? Con nhất định biết có loại thuốc giúp hai đứa mà...^^"Nghiêm Chi là người hiểu lẽ phải, tâm địa cũng rất thiện lương, so sánh với Đặng Lan đanh đá, khắc nghiệt thì bà rất dịu dàng, văn nhã.

Nhưng mà mỗi người đều có một chấp niệm khác nhau.Chấp niệm của Nghiêm Chi có lẽ là sức khỏe của Cố Thiêm Hành.

Bà gấp gáp muốn hai vợ chồng động phòng chính là muốn Khương Ninh sớm mang thai sau đó có người nối dõi tông đường.

Bà sợ hãi một ngày nào đó, Tiểu Thiêm xoay người mất đi thì còn có một đứa con, không đến nỗi chặt đứt hương khói, cũng cho bà một chút tượng niệm.Mà Cố Thiêm Hành cũng nghĩ đến một ngày anh không còn nữa, Khương Ninh vẫn trong trắng, muốn tái giá cũng làm người khác tôn trọng cô.Cố Thiêm Hành thì có ý nghĩ của riêng mình, còn Nghiêm Chi lại có chấp nhất của bà..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 48: Chương 48


Khương Ninh nhìn Nghiêm Chi nghiêm túc nói, "Mẹ ơi, anh Thiêm Hành nói rất đúng, chuyện nam nữ vốn là muốn nam nữ vui sướng, hạnh phúc mới làm được chuyện đó.

Anh Thiêm Hành tôn trọng con, con tất nhiên cũng tôn trọng anh ấy.

Mẹ đừng lo lắng sức khỏe của anh ấy, anh ấy sẽ tốt lên thôi, thật đó."Nghiêm Chi vốn dĩ rất nôn nóng nhưng vừa nghe Khương Ninh nói như vậy, nôn nóng trong lòng ít đi vài phần, sâu kín thở dài một hơi, "Hazz...Thôi tùy hai đứa, mẹ biết chuyện này gấp không được."Khương Ninh nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm, Nghiêm Chi buồn bực từ trong nhà đi ra ngoài, Khương Ninh thấy bà đi xa, lúc này mới trở về phòng.

Cố Thiêm Hành rất gấp, vừa thấy cô vào đã khẩn trưởng hỏi, "Mẹ anh vẫn rất giận sao?"Khương Ninh gật gật đầu nhìn Cố Thiêm Hành, "Mẹ còn dặn em kê thuốc cho anh uống.""Kê thuốc gì?"Lão thẳng nam lúc đầu còn không hiểu, đến lúc anh hỏi xong mới bỗng nhiên nghĩ đến, có chút xấu hổ nói, "Mẹ anh chính là người như vậy, bình thường rất hiểu lý lẽ, lúc không thích nói đạo lý thực làm người khác đau đầu.

Mẹ anh có thể đi dạo xung quanh đây thôi, chúng ta nhanh chóng dọn đến xưởng sắt thép sống đi em."Khương Ninh dạ một tiếng rồi ngồi xuống máy may, tiếp tục may q**n l*t.

Nhìn anh đã mặc cái quần kia mấy ngày rồi mà vẫn không muốn thay đổi thì cô lại nghĩ đến trước kia anh đối với q**n l*t cô may không có hứng thú.Cố Thiêm Hành thấy Khương Ninh không nói thêm chuyện gì thì hỏi, "Đồng chí Khương Ninh...!anh làm em chịu ủy khuất rồi."Khương Ninh cười, "Em không chịu ủy khuất đâu, anh cũng vì muốn tốt cho em thôi.

Dù toàn thôn chê cười em cũng không quan hệ." Cô nói lời này có chút âm dương quái khí."Em làm q**n l*t cho anh ba em mặc có được không?"Cố Thiêm Hành nghe vậy hỏi lại, "Cái gì? Em muốn may q**n l*t cho anh ba em à?"Khương Ninh không cho là đúng ừ một tiếng, "Không thể sao? Đó là anh trai em mà."Cố Thiêm Hành nhìn Khương Ninh có chút mất tự nhiên xoay đầu, "Chỉ sợ không tốt cho lắm.""Có gì mà không tốt chứ.""Không tốt.""Em cảm thấy rất tốt." Khương Ninh mới không quan tâm đến lời anh nói.Cố Thiêm Hành hắng hắng giọng, nhanh chóng dịch ghế ngồi vào bên cạnh cô rồi cực kỳ nghiêm túc nói, "Đồng chí Khương Ninh, thứ nhất em là phụ nữ đã kết hôn, các anh trai của em cũng lớn hết rồi.

Nếu như đó là em trai ba tuổi thì không có vấn đề gì nhưng anh ấy đã là thanh niên, nếu truyền ra ngoài thì không ổn lắm."Ai bảo anh nhạt nhẽo, ít nói chứ.

Thật sự anh nói rất nhiều, còn thao thao bất tuyệt nữa.Khương Ninh lại bộ dáng dầu muối không ăn vào, " Em thấy không có gì, dù sao chuyện này cũng không phải chuyện đánh trống khua chiêng mà nói ra.""Vậy...vậy...Em sao biết anh ấy kích cỡ lớn nhỏ thế nào, anh thấy cái này cần phải biết kích cỡ mới làm được." Cố Thiêm Hành hoàn toàn không phát hiện mình quá để ý chuyện này, hơn nữa lời nói còn có chút chua."Đến lúc đó em may thêm một cái dây chun co dãn, lớn nhỏ cũng có thể mặc.

Anh Thiêm Hành, anh đừng nói chuyện với em nữa, em sợ không để ý sẽ bị đâm vào tay, rất đau đó.." Trong mắt Khương Ninh xẹt qua tia giảo hoạt.Cố Thiêm Hành nghe vậy im lặng không nói chuyện nữa nhưng bộ dáng lại có chút đứng ngồi không yên.Khương Ninh làm lơ, tiếp tục may, còn may rất nghiêm túc.

Nhìn tới nhìn lui cô làm đến bốn cái quần.Buổi trưa.Khương Ninh ăn xong cơm trưa, chuẩn bị lấy quần đã may xong đi giặt sạch.

Kết quả tìm nửa ngày cũng tìm không thấy, cô buồn bực hỏi anh, "Anh Thiêm Hành, anh có nhìn thấy mấy cái quần em may lúc sáng không?""Anh không thấy."Cố Thiêm Hành lật sách trong tay, đôi mắt nhìn sách nhưng ngoài miệng nói dối..
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 49: Chương 49


Khương Ninh hơi cau mày, "Anh Thiêm Hành, không phải là anh giấu đi chứ?""Anh không có.""Vậy sao em lại không thấy mấy cái quần đâu?"Cố Thiêm Hành im lặng, Khương Ninh đến ngồi đối diện anh, "Cố Thiêm Hành, trả lại cho em.""==.....""Cố Thiêm Hành, anh mà không trả là em tức giận đó." Hừ, trong lòng anh rõ ràng rất muốn lại không dám nói thẳng, một hai phải long vòng quanh co, không biết làm vậy có được gì không.Cố Thiêm Hành bỏ sách trên tay xuống, "Anh cất đi không phải do anh muốn trộm mà vì anh không muốn em đưa cho anh ba.

Đồ vật này là đồ riêng tư, em với anh ba dù sao cũng có nam nữ khác biệt.""Chẳng lẽ anh còn không nhìn ra những cái quần đó có cùng kích cỡ với cái anh đang mặc sao?""......""Đồng chí Khương Ninh, do em nói chuyện như thế mới làm anh hiểu lầm, em đừng nóng giận, q**n l*t này anh rất thích, cảm ơn em."Hazz, Thật là một người đàn ông khô khan, không thú vị.

Anh độc thân nhiều năm như vậy chắc chắn là do bản lĩnh.Khương Ninh đem quần cướp về, "Em đi giặt sạch nhé.""Anh tự mình giặt cũng được.""Anh uống thuốc này xong rồi nằm xuống nghỉ ngơi đi, em giặt xong sẽ vào châm cứu cho anh." Khương Ninh bày ra bộ dáng hung dữ.Hôm nay do chọc vợ tức giận nên Cố Thiêm Hành chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, uống thuốc rồi nằm xuống giường nghỉ.

Khương Ninh rất nhanh đã giặt xong, thấy anh ngoan ngoãn nằm yên trên giường, cô bưng bếp lò đã thiêu tốt đi vào, mở bao ngân châm ra nói với anh, "Anh Thiêm Hành, anh c** q**n áo ra đi."Lúc Tào Kiêu thi châm cũng bắt anh c** q**n áo cho nên anh thành thật cởi ra, nhưng chỉ cởi phía trên, phía dưới anh không cởi."Anh Thiêm Hành, còn quần dài nữa.""Anh phải cởi hết sao?""Đúng vậy."Cố Thiêm Hành nghĩ nghĩ rồi hỏi, "Nếu không...!để hôm khác cởi hết được không?""Anh đừng ngại ngùng, em là bác sĩ, ở trong mắt em, cơ thể mọi người trên thế giới này đều giống nhau, không có gì khác cả."Nghe Khương Ninh nói những lời này, làm cho Cố Thiêm Hành cảm giác không thể cự tuyệt được.Cố Thiêm Hành nhanh chóng đứng dậy, chậm rãi c** q**n dài của mình, đồng thời nhìn trộm Khương Ninh, kết quả người ta không thèm liếc nhìn anh một cái.Khương Ninh nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của anh giống như sợ cô đem anh ăn vào bụng vậy.Cô là hạng người như thế à? một bà thím như cô không có nhu cầu nha.Người có nhu cầu chính là anh, là thanh niên tuổi trẻ khí huyết dương cương đó.Đầu tiên Khương Ninh lấy chăn che nửa người dưới cho anh để tránh anh bị cảm lạnh, sau đó mới bắt đầu châm cứu phía trên người anh."Anh không tiếp tục nghi ngờ à? Không phải lần trước em muốn châm cứu cho anh nhưng anh không cho sao."Cố Thiêm Hành ngẩng đầu lên nhìn Khương Ninh, do dự một chút rồi mới chậm rãi trả lời, "Bác sĩ Khương, lúc trước anh dùng thành kiến đánh giá em, hiện tại anh trịnh trọng xin lỗi em, thật sự xin lỗi..."Ai da, Cố Thiêm Hành thật sự rất trung thực nhưng sao cô cứ cảm thấy lạ lạ thế nào ấy.Ở đời trước, anh một hơi cho nổ sơn trang Tiêu Dao, làm cho Lý tra nam banh xác, hơn nữa lúc cô gặp nhiều chuyện nguy hiểm, anh đều hóa giải dễ dàng.

Suy đoán của cô nhất định không sai, đời trước anh khẳng định là một siêu cấp lão đại.Cô nghĩ đến đây thì bỗng nhiên tiếng Tiểu Bạch vang lên, "Chủ nhân, chị suy đoán không sai đâu, ở đời trước Cố Thiêm Hành chính là siêu cấp lão đại.

Mặt ngoài là tài xế của chị, kỳ thật anh ấy là đội trưởng của quân đội thần bí quốc gia.

Lúc ẩn lúc hiện, nói như vậy không sai biệt lắm.""Cái gì? Còn có quân đội thần bí quốc gia nữa sao? Nhưng sức khỏe của anh ấy như vậy thì còn khả năng làm công việc đó nữa không?" Sự tò mò của Khương Ninh nâng cấp tăng lên.Tiểu Bạch cười vang nói, "Chủ nhân, chị không cần nghĩ mình là người già, chỉ cần nghĩ mình sống lâu hơn người khác một đời, lấy đầu óc còn có tầm mắt của chị nhất định sẽ nghĩ ra được thôi.".
 
Thập Niên 80 Tái Giá Ma Ốm Mẹ Chồng Cho Ta 10 Tỷ
Chương 50: Chương 50


"Muốn chị tự mình nghĩ ra sao?""Đúng vậy."Khương Ninh suy tư gì đó rồi a một tiếng, quân đội thần bí sao? Cô nghĩ đến bây giờ quốc gia đang quật khởi, những quốc gia xung quanh nhìn nước cô chằm chằm như hổ rình mồi, bề ngoài tuy tĩnh lặng nhưng bên trong sóng ngầm mạnh liệt.Có người dùng sức mạnh súng thật đạn thật bảo vệ quốc gia, còn có người dùng chỉ số thông minh của mình, cho nên khả năng anh Thiêm Hành dùng chính là đầu óc mà không phải dùng sức mạnh?Hình như lúc ấy, anh Thiêm Hành thường xuyên biến mất vài ngày, cô tìm thế nào cũng không thấy.Chẳng lẽ khi đó anh đang làm nhiêm vụ cơ mật cho quốc gia sao? Có lẽ đúng như vậy.

Ai có thể nghĩ một tài xế nhỏ nhỏ lại là...Khương Ninh chăm chú thi châm, Cố Thiêm Hành lặng lẽ quan sát cô, thấy mắt cô nhìn thẳng, bộ dạng hết sức chăm chú, trong lòng anh không ngăn được tràn ngập kính nể.

Cô không phải như anh đã từng suy nghĩ không chí tiến thủ, chẳng làm ra trò trống gì.

Giờ phút này, trong lòng anh hiếm lạ cô, vô cùng hiếm lạ.Khương Ninh chăm chú tìm huyệt vị, thi châm, đầu óc không rảnh chú ý ánh mắt của Cố Thiêm Hành.

Phía trên châm xong rồi giờ đến châm phía dưới, Khương Ninh chậm rãi kéo chăn lên, mắt nhìn thẳng tiếp tục thi châm.Châm phần dưới cho anh vì giúp anh khí huyết lưu thông, chỉ có máu lưu thông thì cơ thể anh mới có sức đề kháng, có thể chống lại các tác nhân có hại bên ngoài được.Ngón tay lạnh băng của Khương Ninh nhẹ nhàng chạm vào da thịt ấm áp của anh, khoảnh khắc da thịt tiếp xúc, tâm hai người không nhịn được gợn một vòng sóng.Châm cứu xong, Khương Ninh lại thêm than vào bếp lò cho phòng ấm áp thêm một chút.

Nhà mái ngói xác thật không ấm áp lắm, cho nên Khương Ninh nghiêm túc khống chế thời gian nhanh chóng kết thúc châm cứu.Có lẽ trong lòng cô có chút gấp gáp, thời điểm lấy châm tay lơ đãng chạm vào cái đó@@Ôi, hình ảnh không thể miêu tả.Cố Thiêm Hành không ngăn được có chút cau mày, hầu kết lăn lộn.

Khương Ninh xấu hổ kéo chăn đắp lên cho anh, sau đó bắt mạch, không xem còn tốt, xem rồi mới biết cô vừa gây chuyện gì...!Cô làm anh đ*ng t*nh rồi.!Khương Ninh chậm rãi rút tay về, "Anh nghỉ ngơi một chút đi, em...!em đi ra ngoài sắc thuốc cho anh."Trong phút chốc, Cố Thiêm Hành nắm lấy tay nhỏ mềm mại không xương của cô kéo lại, cô bị bất ngờ xoay người mất trọng tâm bổ nhào lên người anh.

Hai ánh mắt trùng hợp chạm vào nhau, dưới thân anh chỉ mặc một quần đùi mỏng, tuy rằng đã đắp chăn nhưng hình ảnh lúc này rất ái muội, không khí có chút ngưng trọng.Cố Thiêm Hành yết hầu lăn lộn, anh dùng sức nắm chặt tay cô, phảng phất như muốn khảm cô vào xương cốt.

Khương Ninh là người trưởng thành, đối mặt với ánh mắt nóng rực của Cố Thiêm Hành, cô tự nhiên hiểu được...Cô nuốt nước miếng nhắc nhở anh, "Em đi sắc thuốc cho anh."Kết quả anh không những không buông cô ra mà ôm chặt cô thật lâu, trong lồng ngực cảm xúc cuồn cuộn dâng trào, trong đầu giãy giụa nhiều suy nghĩ xấu.

Khương Ninh cố gắng kéo kéo tay ra..

Nhưng ngược lại Cố Thiêm Hành càng ôm cô chặt hơn, giây phút này Khương Ninh muốn động cũng không thể động.Anh vừa mới châm cứu xong, hơn nữa muốn làm chuyện xấu nên khí huyết trong người rất kích động.Nếu giờ khắc này cô lại lộn xộn, cô sợ hai vợ chồng cô sẽ lau súng cướp cò mất.Tất nhiên cô không sợ lau súng cướp cò mà là bây giờ không thể được.

Khương Ninh cứ như vậy nhìn Cố Thiêm Hành, chờ anh bình tĩnh rồi buông cô ra.

Anh là người truyền thống như vậy, chắc chắn sẽ khắc chế được bản thân mình..
 
Back
Top Bottom