Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu

Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 40: Đáng Thương


Kế tiếp lại đi đến quầy thịt, nhưng Hoa Dạng lại chậm chân hơn những người khác, thịt ngon đã sớm bị dành mua hết sạch, cô chỉ lấy được một khối thịt nạc nhỏ.

Đến lúc Hoa Dạng đi tới chỗ bưu cục, con trai thứ nhà họ Vương đã sớm chờ ở đây.

Vừa nhìn thấy cô tay xách nách mang, cậu ta liền hoảng sợ: ”Trời ơi, sao cháu mua cả đống đồ vậy?”Hoa Dạng tuỳ tiện tìm một cái cớ cho qua chuyện: ”Là do mẹ cháu dặn mua đấy ạ, bà ấy bận quá không thể phân thân ra được, cho nên cháu đành phải đi mua dùm.

”Cậu ta nghe xong liền khó hiểu hỏi lại: ”Ủa, không phải nhà cháu mở tiệm tạp hoá à? Cứ trực tiếp lấy đồ trong tiệm ra xài là được rồi, mất công lên tận đây mua làm gì cho cực.

”“Chắc chú nhầm rồi, ông bà cháu sớm đã chia nhà, không phải nhà cháu mở tiệm mà là nhà bác hai.

” Hoa Dạng nói xong lại lộ ra biểu tình khó xử: ” Chắc chú cũng biết tình tính của vợ bác hai cháu, vì để tránh phiền phức, cháu tình nguyện mất công đi xa một chút cho êm chuyện.

”Cậu vốn là người biết nhiều chuyện trong thôn, đương nhiên bao gồm cả việc Canh Thục Phương thích chiếm tiện nghi lại keo kiệt.

Thời điểm người nhà họ Hoa chia nhà, chính bà ta là người ầm ĩ náo loạn nhất.

Sau khi chia nhà, bọn họ mới bắt đầu mở tiệm tạp hoá, cuộc sống từ từ có biến đổi trở nên rực rỡ hơn trước.

Nhưng trong lòng ai cũng thầm hiểu, vợ chồng con thứ nhà họ Hoa là người có tâm nhãn, chuyện gì cũng tính toán thiệt hơn.

Nhà của người con thứ ba thì ngược lại, không tranh không dành, bởi vậy lúc chia gia sản mới bị thiệt.

Nghĩ nghĩ một hồi, cậu cảm thấy nhà của Hoa Dạng thật đáng thương, liền giúp đỡ cô chất toàn bộ đồ đạc lên xe.

Hoa Dạng về đến nhà đã là giữa trưa, cô bắt tay vào giặt giũ rồi dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài, sau đó lại đi rửa nồi cháo hồi sáng, chuẩn bị bắc lên bếp nấu món mới.

Cô múc mấy chén bột mì thả vào một cái tô lớn, đập thêm hai quả trứng gà, cho vào chút muối, dùng sức nhào bột cho đều, đến khi cục bột dẻo cầm lên không bị ướt dính là vừa tay.

Sau đó Hoa Dạng bỏ cục bột vào một ch* k*n, ủ khoảng nửa tiếng mới lấy ra làm.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 41: Siêu Cấp Mỹ Thực


Trong lúc chờ, cô chạy ra vườn hái mấy cái củ cải, rửa sạch sẽ rồi đem đi cắt nhỏ, rắc vào chút muối xong quấy đều chờ cho củ cải thấm.Động tác của cô cực kì nhanh lẹ, đôi tay thoăn thoắt như bay, trên trán đọng lại những giọt mồ hôi nhỏ bằng hạt đậu.Thời tiết ngày hôm nay khá nóng, Hoa Dạng vừa hoạt động một chút mà mồ hôi đã túa ra như mưa, cả người cô đều bết dính khó chịu.Lúc này củ cải đã thấm đều, Hoa Dạng dùng sức bóp cạn nước, cứ lặp đi lặp lại cho đến khi khô hẳn, bây giờ số củ cải này có thể lập tức đem ra làm nhân.Cô lại lấy tay chọc chọc vào cục bột ban nãy, thấy bột đã lên men tốt, Hoa Dạng liền hí hửng xắn tay áo.

Cô dùng cán chuyên cán bột để ép mỏng, bỏ vào bên trong chút nhân làm thành bánh bao.

Từng cái đều lớn nhỏ bằng nhau, nếp gấp cực kì xinh đẹp, giống hệt như một tác phẩm nghệ thuật điêu luyện.Hoa Dạng đổ nước lạnh vào nồi để hấp bánh bao, nồi bên cạnh cũng toả ra mùi thơm ngào ngạt, vừa mở nắp ra đã thấy cháo được nấu tốt, cô nhanh nhẹn bỏ thịt băm và trứng bắc thảo vào đảo đều.

Theo từng động tác quấy của Hoa Dạng, hương vị đồ ăn ngày càng thơm nồng, nhanh chóng lan toả ra bốn phía.

Cô thả thêm vào nồi một chút hành lá và muối, nồi cháo thịt nạc trứng bắc thảo cuối cùng cũng ra đời.

Hoa Dạng nhịn không được mà múc cho mình một chén, vừa ăn vào một ngụm, lông mày cô liền nhếch lên vì thoả mãn, vị đặc biệt thanh mát, cháo cũng được ninh nhừ, vừa vào miệng đã lập tức tan ngay.

Trứng bắc thảo cũng không có chút mùi tanh nào, ăn cùng với thịt nạc là số dách, phải gọi là siêu cấp mỹ thực.Chợt cánh cửa đang khép hờ bị đẩy ra, chỉ thấy một nam sinh mặt tròn xông vào phòng, lập tức bị mê hoặc bởi mùi thơm của đồ ăn, cậu ta điên cuồng hít lấy hít để, hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô, vội vàng lên tiếng hỏi tới tấp: “Tiểu Dạng, có mình em ở nhà thôi hả? Em nấu cái gì mà thơm quá vậy?”.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 42: Người Dưng Nước Lã


Đằng sau cậu ta còn có một người đi theo, Hoa Dạng vừa đảo mắt nhìn qua thì thấy là một thiếu niên cao gầy, dáng vẻ trầm tĩnh như nước.

Đây là hai anh em con nhà bác cả, tên gọi lần lượt là Hoa Chí Hồng và Hoa Chí Vĩ.

Bọn họ vừa được nghỉ hè, đi đường cả nửa ngày trời mới về đến nhà, ai ngờ vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thơm phát ra từ đây nên mới bon chen hỏi thăm.

Hoa Dạng hơi nhíu mày không vui, hình như người ở đây đều có thói quen không gõ cửa trước khi vào, cứ muốn xông vào lúc nào cũng được.

Tuổi của cô nhỏ hơn hai người này rất nhiều, vì vậy cũng không mấy thân thuộc, cho nên Hoa Dạng chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, thuận miệng nói câu chào hỏi cho có, lại cúi đầu tiếp tục uống cháo của mình.

Ánh mắt của Hoa Chí Vĩ như muốn nuốt luôn chén cháo của người trước mặt.

Trong bụng cậu ta không ngừng kêu gào, vừa trông mong vừa ch** n**c miếng thèm thuồng.

Cuối cùng không nhịn được nữa đành phải mặt dày lên tiếng: ”Này, Tiểu Dạng, múc cho anh một chén với.

”Hoa Chí Vĩ cũng không biết cháo này là cháo gì, chỉ cảm giác ăn vào chắc chắn rất ngon.

Từ trước đến giờ Hoa Dạng là một người rất tiết kiệm, huống hồ hiện tại nhà cô nghèo rớt mồng tơi, càng phải tiết kiệm hơn nữa, nấu cái gì đều phải tính toán đủ lượng không được dư ra xíu nào.

Vì vậy không hề bất ngờ khi Hoa Dạng buông lời từ chối ngay lập tức: ”Anh họ, quan hệ của chúng ta cũng không tốt đến mức em phải chia sẻ đồ ăn của mình cho anh.

”Với lại từ đó đến nay, hai người trước mặt chưa từng cho cô đồ ăn gì, cũng không hề quan tâm đến cô, nói trắng ra ở trong mắt của Hoa Dạng, bọn họ chả khác gì người dưng nước lã, tự nhiên bây giờ lại giữa đường nhảy ra xin ăn, thật chả ra thể thống gì.

Hoa Chí Vĩ vừa nghe liền sửng sốt một chút, theo bản năng liền quay đầu nhìn anh cả nhà mình, Hoa Chí Hồng cũng đang nhìn chằm chằm vào Hoa Dạng, đây là lần đầu tiên cậu ta quan sát kĩ người em họ này.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 43: Dành Giật Đồ Ăn


Hoa Dạng thấy vậy cũng không hề chột dạ, muốn xem muốn nhìn gì thì tuỳ, cô cũng không thèm quan tâm, mắc gì phải sợ bọn họ? Cô đang đứng ở trong nhà của mình kia mà.

Cái nồi trên bếp bỗng phát ra thanh âm sôi sùng sục, Hoa Dạng chạy lại dở cái nắp ra, một lồng bánh bao trắng trẻo mập mạp hiện ngay trước mắt, nhìn đáng yêu cực kì, thậm chí cô còn có cảm giác không nỡ ăn chúng.

Dưới cái nhìn chăm chú của hai anh em nhà kia, Hoa Dạng từ từ gắp ra một cái bánh bao nhỏ để nếm thử, vị nhân củ cải tươi mềm lại ngọt bùi, không hề thua bánh bao nhân thịt ở hiện đại chút nào.

Vẻ mặt cô lúc ăn cực kì hạnh phúc, mi mắt cũng cong cong như lưỡi liềm.

“Ùng ục.

” Tiếng nuốt nước miếng bỗng vang lên ở trong căn phòng, Hoa Dạng vừa nhìn qua, chỉ thấy Hoa Chí Vĩ mặt đỏ tai hồng có vẻ đang rất xấu hổ.

Cho dù rất thèm nhưng bọn họ đã sớm chia nhà từ lâu, cậu ta cũng không có mặt mũi để đi lên dành giật đồ ăn nhà em họ, cứ cảm thấy nếu mình thật sự làm vậy thì cũng quá vô duyên đi?Hai bên đang giương cung bạt kiếm vì đồ ăn, Hoa Chí Hồng bỗng lôi từ trong cặp ra một cuốn sổ ghi chú bằng da màu đen đưa cho Hoa Dạng.

Hai mắt của thiếu niên hàm chứa ý cười, khẽ cất giọng nói: ”Đây là sổ ghi chú anh mới mua, chưa xài lần nào đâu, tặng cho em đó.

”Hoa Dạng nhướng mày, cảm thấy ngoài ý muốn nhưng vẫn đưa tay ra nhận, xem ra người anh họ này cũng rất biết điều.

Nhận xong cô hào phóng đi lấy hai chén cháo trứng thịt nạc đem qua cho hai người bọn họ ăn.

Hoa Chí Vĩ chờ không nổi, liền múc một muỗng lớn bỏ vào miệng, đôi mắt lập tức trừng to, cứ như vừa ăn được đan dược của thần tiên chế tạo ra, trời ơi! sao lại ngon như vậy?Ngay sau đó, cậu ta trực tiếp quăng luôn cái muỗng sang một bên, cầm cả chén cháo lên tu ừng ực, chỉ thấy yết hầu ở cổ Hoa Chí Vĩ chuyển động lên xuống không ngừng.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 44: Trắng Trợn Cọ Cơm


So với người bên cạnh thì tướng ăn của Hoa Chí Hồng nhìn lịch sự hơn hẳn, mặc dù tốc độ húp cháo của cậu ta không hề chậm chút nào.

Đôi mắt của Hoa Chí Hồng híp lại thành một đường, vẻ mặt cực kì hưởng thụ.

Hoa Chí Vĩ nhanh chóng ăn hết chén cháo, còn cẩn thận húp đến giọt cuối cùng thì mới chịu buông tha.

Cậu ta cảm thấy đây là chén cháo ngon nhất trên đời mà mình từng được ăn, thậm chí ngon đến nỗi muốn nuốt luôn cả cái lưỡi vào.

Cháo vừa mềm vữa nhuyễn, cũng chả biết Hoa Dạng bỏ cái gì vào bên trong, hương vị rất đặc biệt, thơm mà không ngấy, làm cho cậu ta chỉ muốn ăn nữa ăn mãi.

Một chén cháo vừa ăn xong, dạ dày cũng trở nên ấm áp dễ chịu, thoải mái đến mức nói không nên lời.

Hoa Chí Vĩ nhanh chóng đưa tay lên quệt miệng, lên tiếng thông báo một tin động trời: “Tôi, Hoa Chí Vĩ, xin tuyên bố từ nay trở đi sẽ là con nuôi của chú thím ba, là anh trai của Tiểu Dạng.

Cho dù không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện ăn chung cùng tháng cùng ngày.

”Hoa Dạng đang ngồi ở bên cạnh uống nước trà mà xém xíu phun hết ra ngoài, anh họ thân yêu của tôi ơi, ba mẹ anh có biết anh là người dễ dãi như vậy không?Hoa Chí Vĩ không thèm uống nước súc miệng, cậu nhanh chóng sấn lại gần Hoa Dạng, cười nịnh nọt nói: ”Em gái à, cho anh thêm một chén cháo và hai cái bánh bao nữa đi!”Cô cảm thấy bất lực trước sự mặt dày của người này, ngay cả tiếng em gái cũng kêu ra khỏi miệng, ai không biết còn tưởng quan hệ giữa bọn họ thân thiết lắm vậy.

Hoa Dạng còn muốn chắp tay bái phục Hoa Chí Vĩ, đây hẳn là trắng trợn cọ cơm trong truyền thuyết rồi, chả trách người ta mới có câu miếng ăn là miếng nhục!Trước ánh mắt mong đợi của hai anh em bọn họ, Hoa Dạng dẩu môi đáp: ”Bánh bao em chỉ làm có hai mươi cái thôi chứ không có nhiều, đây là toàn bộ đồ ăn tối của cả nhà em, với lại ba mẹ từ sáng tới giờ vẫn chưa có gì bỏ bụng cả.

”.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 45: Trại Từ Thiện


Cháo và bánh bao đều giữ được rất lâu mà không bị hư, cô muốn tiết kiệm đồ ăn nên không có ý định cho bọn họ thêm.

Đang miên man suy nghĩ, ai ngờ vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Hoa Quốc Khánh và Trương Tuệ đã trở về.

Ba người đồng loạt nhìn qua, thấy cả hai vợ chồng người dơ hầy, tay còn chưa có rửa, lúc này đang dính đầy bùn đất, nhìn qua có phần nhếch nhác tội nghiệp.

Hoa Quốc Khánh thấy hai cháu trai của mình nghỉ hè về nhà thì mừng như trúng số, ông vội chùi bùn đất rồi lấy bàn tay sạch vỗ nhẹ lên bả vai của hai người kia.

Vẻ trìu mến hiện đầy trên mặt, tình cảm có khi còn tốt hơn so với đứa con ruột của mình.

Hoa Dạng nhìn ở trong mắt, thầm hừ lạnh một tiếng, cảm thấy không vui vì mình bị xem nhẹ.

Đừng nhìn Hoa Chí Hồng trầm mặc yên tĩnh mà lầm to, thật ra cậu ta là người rất biết ý và mẫn cảm, vừa thấy vẻ mất mát trên mặt Hoa Dạng, cậu liền kéo em trai đứng sang một bên rồi nói: ”Chú thím ba, hai người nhanh rửa tay ăn cơm đi, tay nghề của Tiểu Dạng thật sự rất tốt, ban nãy bọn cháu đã nếm thử rồi, đặc biệt ngon luôn!”Đầu óc của Hoa Quốc Khánh tương đối chậm hiểu, ông không hề phát hiện hành vi của mình có gì khiến con gái không vừa ý, vì vậy liền đáp: ”Các cháu ăn rồi à? Không được, ăn rồi thì giờ cũng ngồi xuống ăn tiếp với chú cho vui…”Một đạo thanh âm lạnh lùng vang lên cắt đứt lời của Hoa Quốc Khánh: ”Thật ngại quá, nhưng mà không có nhiều.

”“Hả, sao lại không, cha thấy cũng nhiều mà, chừng này chắc tầm hai chục cái nhỉ?” Hoa Quốc Khánh vừa nói vừa chỉ tay vào bánh bao ở trong nồi hấp, cảm thấy chừng này dư sức cho mấy miệng ăn.

Bản tính của ông vốn thành thật, cộng thêm việc có tư tưởng cố chấp với mấy cháu trai, cho nên ông thà tự mình đói bụng chứ không để cháu trai phải thất vọng.

Hoa Dạng thấy cái tính thích lo bao đồng của Hoa Quốc Khánh cực kì phiền, cô muốn thay đổi quan niệm của ông, đồng thời lập ra quy củ cho mấy người này noi theo, không thể để cho bọn họ được đằng chân lấn lên đằng đầu được, nhà của cô cũng không phải cái trại từ thiện, ai thích gì thì đến lấy.

.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 46: Kế Sách Đối Phó


Hoa Dạng cảm thấy, nếu cha cô cứ giữ khư khư cái tính này, vậy ngày tháng sau này sẽ rắc rối to, cô có kiếm về được nhiều tiền thì ông cũng sẽ vung tay đem đi cho hết.

Không được, phải nghĩ ra kế sách khác để đối phó!“Ở đây có tổng cộng hai mươi cái bánh bao, cha và mẹ mỗi người tám cái, con bốn cái, không còn dư cái nào để cho hai bọn họ cả.

Đương nhiên nếu cha thích thì có thể ăn ít lại rồi lấy phần của mình chia cho hai người kia.

Nhưng nếu buổi tối cha mà đói thì con sẽ mặc kệ, chính cha tự suy nghĩ đi.”Hoa Dạng nói chuyện đầy cứng rắn, đồ gì thuộc sở hữu của cô người khác đừng hòng mơ tưởng, trừ khi cô tự vui vẻ cho thì được.Cô cũng không dư hơi để đi quản người không có đầu óc, nói hết nước hết cái mà ông ấy vẫn mù quáng thì cũng đành chịu thôi.Nói xong lại chạy qua bếp lấy ra mười cái bánh bao, lại đưa cho Trương Tuệ, ý bảo bà mau ăn nhanh lên không là hết phần.

Ban nãy cô đã ăn một cái bánh bao và một chén cháo, cho nên bây giờ cũng không cảm thấy đói bụng cho lắm.Còn phần bánh bao của Hoa Quốc Khánh, Hoa Dạng cũng mặc kệ ông muốn chia sao thì chia, ông thích tự mình chịu đói cũng được, không thành vấn đề, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc người nhà phải đi theo ông phụng hiến.Hoa Quốc Khánh thấy thái độ lồi lõm của Hoa Dạng thì không hài lòng, vội lên tiếng răn dạy:”Con cái đứa nhỏ này sao lại nhỏ mọn như vậy? Đều là người một nhà với nhau cả, bọn họ là anh họ của con, sau này sẽ là chỗ dựa để che mưa chắn gió cho cả nhà ta.

Tương lai con phải gả chồng, nếu nó có dám ăn h**p con thì anh họ của con cũng sẽ ra mặt thay con lấy lại công bằng.

Bây giờ con chỉ vì mấy cái bánh bao mà nói nặng nói nhẹ rồi tính toán chi li, thật chẳng ra làm sao cả.”Người ở thôn quê phần lớn đều mang cái tư tưởng này để sống, tuy là chả có mấy ai làm được như vậy, bởi vì nói dễ khó làm.

Nhưng cô có thể đảm bảo, riêng khoản giữ vững tư tưởng thì chả có ai qua được ông.

Hoa Quốc Khánh mà là số hai thì không ai số một!.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 47: Phiền Toái


Từ trước đến nay, Hoa Dạng chưa bao giờ có ý định sẽ sống bằng cách phụ thuộc vào người khác.

Dựa núi núi sập, dựa người người đi, cứ dựa vào bản thân mình là chắc ăn nhất.

Đem hi vọng gửi gắm ở trên người kẻ khác là một sai lầm trầm trọng, cô thà tự mình phấn đấu để trở thành người có bản lĩnh còn hơn.

Hoa Dạng chạy lon ton vào bếp xách ra một cây dao phay, sau đó cắm mạnh xuống bàn một tiếng”phập”, lời lẽ oai phong lẫm liệt nói:”Cha, cha nghĩ như vậy là nhầm to rồi, ai ức h**p con, con sẽ trực tiếp lấy dao băm hắn chết tươi, không cần ai phải ra mặt dùm hết.

”Đối mặt với khí thế mạnh mẽ của con gái, Hoa Quốc Khánh không chút tự chủ, khẽ lùi vài bước ra đằng sau, nhưng sau khi bình tĩnh lại thì ông cảm thấy rất tức giận:”Sao tự nhiên con lại trở thành đứa không hiểu chuyện như vậy? Con gái con đứa mà hung dữ như bà la sát thế thì ai mà chịu cho được.

”Hoa Dạng cười lạnh một tiếng, cứng rắn đáp trả:”Chịu thôi, đâu còn cách nào khác nữa, ai bảo con không có một người cha đáng tin cậy để dựa vào? Đành phải tự lực cánh sinh vậy, cha không thích con, con cũng chẳng thương cha, hai chúng ta đều sòng phẳng.

”Từ nhỏ đến lớn, trong lúc nguyên chủ phải chịu uỷ khuất, bị người người xa lánh, tuyệt đối không có ai ra tay để giúp đỡ cô.

Ngay cả cha mẹ, người đáng lẽ phải đứng ra bảo vệ cô thì cũng mặc kệ.

Bọn họ chỉ chăm chăm vào làm việc để lo kiếm tiền dưỡng lão, cho dù con gái có mách lại, hai người cũng chỉ cảm thấy cô chuyện bé xé ra to, nghĩ con nít còn nhỏ nên hay ầm ĩ vui đùa.

Phần lớn trẻ con ở nông thôn đều được nuôi thả, không được cha mẹ quan tâm nhiều, nhưng đây cũng là nguyên nhân mà nguyên chủ trở nên ngày càng rụt rè và tự ti.

Hoa Quốc Khánh:”! ” Ông không thể tin vào tai mình, cảm thấy nuôi con gái đúng là phiền toái.

Hoa Dạng cũng mặc kệ ông nghĩ gì về mình, cô chạy vô bếp múc cho mình một chén cháo, lại ra bàn ngồi ăn một cách vui vẻ như chưa hề có cuộc cãi vã.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 48: Chừa Đường Lui


Hoa Chí Hồng thấy chỉ vì sự xuất hiện của anh em bọn họ mà gián tiếp khiến cho cả nhà chú ba không vui, cậu ta nhanh chóng rơi vào xấu hổ, vội lôi kéo em trai ra về.

Trong lòng của Hoa Quốc Khánh không rõ tư vị gì, chua ngọt cay đắng đều đủ cả, sao ông có thể không thích cô được, đây là đứa con duy nhất của ông mà? Chỉ là! ông muốn chừa một đường lui cho cả nhà mình, chẳng lẽ làm vậy là sai rồi sao?Trong thôn nhà ai chả giáo dục con cái như vậy? Ông cho cô cái ăn cái mặc, lại cho cô đi học như bao người, cũng chưa từng đánh chửi cô lấy một lần, rốt cuộc thì ông có chỗ nào hổ thẹn với cô đâu?“Trương Tuệ, bà làm mẹ mà dạy con gái thế này sao? Con hư tại mẹ cháu hư tại bà, câu này nói không sai chút nào.

”Người phía đối diện yên lặng không một tiếng động, Hoa Quốc Khánh cảm thấy rất bất mãn vì mình không có đồng minh, lập tức tiến lại gần cái bàn để tiếp tục tranh luận.

Hoa Quốc Khánh hùng hổ bước tới để nói chuyện với vợ mình, ai ngờ vừa đến nơi, ông liền sợ ngây người.

Trương Tuệ đang ngồi ở bàn ăn mải mê húp cháo, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống như ăn được mỹ vị tuyệt đỉnh, vẻ mặt của bà say mê chăm chú, cơ bản không nghe được mấy lời ban nãy của ông.

Thôi được rồi, tạm gác chuyện đó qua một bên, ăn trước đã rồi tính tiếp.

Hoa Quốc Khánh trong lòng tự nhủ như vậy, sau đó lại theo bản năng cầm chén cháo lên húp một ngụm, nháy mắt như bị thôi miên.

Cãi nhau gì tầm này, uống cháo mới là chuyện quan trọng nhất!!!.

Ăn cơm xong, Hoa Dạng lại trở về phòng nằm ngủ một giấc đến chiều.

Lúc dậy cô đem tóc tai buộc gọn gàng, chuẩn bị bắt tay vào làm việc.

Một tiếng sau, Hoa Dạng nhìn nhìn sắc trời ở bên ngoài, khoé miệng khẽ nhếch lên một độ cong, giây phút kiểm tra khả năng diễn xuất tới rồi.

Chỉ thấy cô đi thẳng một đường ra ruộng nhà mình, khuôn mặt thì trắng bệch, bước đi nghiêng ngả lảo đảo, vừa đi vừa lấy tay đập đập lên ngực, dáng vẻ như sắp té xỉu tới nơi.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 49: Giả Vờ Bị Bệnh


“Mẹ, con cảm thấy không thoải mái, hoa mắt chóng mặt, còn muốn ói nữa.

”Hai vợ chồng Hoa Quốc Khánh vừa nghe liền hốt hoảng, nhanh chóng vây xung quanh Hoa Dạng, mỗi người cầm một bàn tay để hỏi han.

Trương Tuệ sờ sờ đầu con gái, không thấy nóng, chắc chắn không phải bị sốt:”Đây là bị cảm nắng rồi, mau về nhà nằm nghỉ đi, mẹ sẽ lấy dầu cạo gió cho con.

”Trên mặt Hoa Dạng đổ đầy mồ hôi, cái miệng nhỏ đóng mở không ngừng, hơi thở thoi thóp:”Hu hu, cha mẹ, con không thở nổi, thật sự rất khó chịu, có phải con sắp chết rồi không?”Hoa Quốc Khánh vừa nghe thì sợ đến nỗi xém trượt chân té ngã ra đằng sau.

Trương Tuệ đau lòng không thôi, nước mắt chảy dàn dụa khắp mặt:”Đừng nói bậy, chết gì chứ, Quốc Khánh, mau đưa con đến bệnh viện đi.

”Hoa Dạng ngã vào trong ngực của bà, thều thào khóc nói:”Con không cần cha đưa đi, ông ấy không thích con! Cứ để cha quan tâm con nhà người ta là được rồi, con chỉ cần mẹ thôi.

”Hoa Quốc Khánh nhìn con gái thở hổn hển thì vừa đau lòng vừa ảo não:”Con đừng náo loạn nữa, không thể tuỳ hứng như vậy! ”Lại là mấy lời này, Hoa Dạng nghe muốn thuộc luôn rồi, vì vậy liền gào óc ầm ĩ:”Hu oaaa, cha mắng con, cha còn muốn ra tay đánh con nữa có phải không? Muốn con mau chết để có thể chuyên tâm nuôi cháu trai là được rồi chứ gì?”Hoa Quốc Khánh hết đường chối cãi, vừa giận vừa gấp, mặt cũng đỏ bừng vì xấu hổ, nói không nên lời.

Trương Tuệ tức giận lấy tay đẩy chồng một cái thật mạnh, hung hăng trừng mắt liếc về phía ông:”Trời ơi là trời, đã đến lúc nào rồi mà còn mở miệng la con.

Ông cứ tiếp tục làm việc đi, tôi sẽ đưa con lên bệnh viện.

”Hoa Quốc Khánh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai mẹ con rời đi.

Ông có chút hoài nghi, mình thật sự tệ bạc đến vậy sao?Trương Tuệ nửa ôm nửa dìu Hoa Dạng về nhà, trong lòng nóng như lửa đốt, vội lên tiếng trấn an:”Tiểu Dạng, con đừng sợ, sẽ nhanh chóng đỡ hơn thôi, con sẽ không có việc gì đâu! ”Ai ngờ vừa về tới nhà, cái người ban nãy dáng vẻ yếu xìu lại nhanh chóng đứng dậy, cười tươi như hoa:”Mẹ, con không sao hết, mẹ xem đây là cái gì nè?”Trương Tuệ chả hiểu mô tê gì, đầu óc đang trống rỗng, có chút phản ứng không kịp, ngơ ngác nhìn theo hướng con gái chỉ tay, chỉ thấy bên trong mấy chậu rửa mặt đựng đầy mì sợi chưa nấu chín?.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 50: Thuyết Phục Bán Hàng


Ủa, sao lại nhiều như vậy? Cả nhà ba người bọn họ cũng ăn không hết chừng này, Trương Tuệ lập tức hỏi:”Chuyện là như thế nào?”Hoa Dạng cười lấy lòng,”Con không cẩn thận, lỡ tay làm nhiều quá, sợ buổi tối cha trở về sẽ mắng con, nên con đành phải giả bộ bệnh! ”Hoa Dạng đã tính hết rồi, cha cô là một người thành thật lại cố chấp, rất khó để thuyết phục được ông ấy.

Nếu có ngày Hoa Quốc Khánh chịu buôn bán thì chắc hôm đó trời đổ mưa to, cho nên cô mới phải ra tay từ vị trí của Trương Tuệ.

Nói rồi liền lắc lắc cánh tay của bà, cười hồn nhiên:”Mẹ, mẹ mau nghĩ cách giúp con đi.

”Trương Tuệ tức không chịu nổi, con bé này thật phá phách, chừng này mà nói là lỡ làm nhiều, bà mới không tin đâu? Đã vậy nó còn giả bộ bệnh hù bà một phen!!!Thời tiết càng ngày càng nóng, đồ ăn chỉ cần để qua một buổi chiều là có thể hỏng ngay.

Nhưng lương thực đối với người nông dân quý giá như mạng sống của họ, đây đều là mồ hôi nước mắt đổi thành.

Trương Tuệ lấy tay đỡ trán, cảm thấy rất bất lực:”Mẹ làm gì có cách nào?” Nói rồi liền bắt đầu kêu loạn:”Hay là đem chia cho nhà bác cả và bác hai con đi, không thể để uổng phí được, cha con mà biết! ”Hoa Dạng bày ra vẻ không tình nguyện, cố nén đau lòng nói:”Không được, con không đồng ý, bác hai gái và Hoa Vũ quá đáng ghét, một ngụm cũng không cho bọn họ ăn!” Nói xong cô liền vỗ tay một cái thật mạnh lên đùi, hưng phấn reo lên:”A, con nghĩ ra rồi, chúng ta nấu mì lạnh xong rồi đem ra xưởng thép bán đi, buổi sáng con đi ngang qua đó xem thử rồi, trước cổng còn có mấy nhà bán đồ ăn, buôn bán cũng không tệ đâu.

”Hahaha, cuối cùng cũng nói vào vấn đề chính rồi, việc còn lại là thuyết phục Trương Tuệ đồng ý thôi!Hoa Dạng đang hí hửng tươi cười, dáng vẻ đầy mong chờ, Trương Tuệ bỗng hét lớn: ”Không được, đây là đầu cơ trục lợi, có khi còn bị bắt nữa đấy! ” Bà nhớ lại chuyện cách đây mười năm, chính bà chứng kiến kết cục của những người trục lợi có bao nhiêu thảm.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 51: Thuyết Phúc Bán Hàng 2


Khuôn mặt nhỏ của Hoa Dạng lập tức suy sụp: "Chán thật, vậy đành phải chịu lãng phí thôi, chỗ đó có khoảng mười mấy kí mì sợi, nếu không để con lặng lẽ cho gà ăn hết đi."

Trương Tuệ đau đầu muốn chết, bà cảm thấy chủ ý này ngu như heo, chỉ muốn lao vào xách cổ áo con mình để dạy dỗ một trận cho nên người.

Nhưng nhớ lại cảnh Hoa Dạng khóc đến nỗi nước mắt lưng tròng, bà lại khó khăn nhịn xuống.

Sắc mặt của cô đổi tới đổi lui, dáng vẻ rất quẫn bách: "Này không được, kia cũng không được, rốt cuộc bây giờ phải làm sao thì mẹ mới chịu đây?" Hoa Dạng như phải chịu uỷ khuất, cái miệng nhỏ chau lại, tiếp tục thuyết phục Trương Tuệ: "Mẹ à, hay chúng ta đi thử một chút thôi, không được thì lập tức rút quân về. Từ giờ đến lúc xưởng thép tan tâm chỉ còn có hai tiếng nữa, nếu mẹ mà chần chừ thì không kịp đâu."

Hoa Dạng nói xong lén liếc mắt nhìn sắc mặt của mẹ mình, Trương Tuệ bình thường cũng không quyết định nhiều chuyện lớn nên vốn không có chủ ý, bây giờ vừa nghe liền có chút dao động, cảm thấy hình như thử một chút cũng không sao.

Cô cười thầm trong lòng, lại tiếp tục nói thêm: "Mẹ đừng lo, không phải trên đường cũng đầy người bán hàng rong đó sao, sẽ không bị bắt đâu yên tâm đi mà. Giờ chúng ta nhanh chóng chuẩn bị rồi đi thôi, nếu không sẽ không kịp, đến lúc đó chả bán được cho ai thì rách việc."

Hoa Dạng dựa vào kĩ năng thuyết phục đỉnh cao đã lung lạc được Trương Tuệ, bà ngập ngừng hỏi: "Được rồi, vậy giờ chúng ta đi lên đó bằng cách nào?"

Cô đã sớm tính toán đâu vào đó xong xuôi, liền cười hì hì đáp: "Nhà bác cả có xe đạp đấy thây, cháu gái mình bị cảm nắng cần đi bệnh viện gấp, chả lẽ bác ấy lại không cho?"

Thiếu niên đứng ở ngoài cửa từ nãy đến giờ: "..."

Cách đây ít phút, Hoa Chí Hồng nghe được tiếng động ở bên này, nghĩ định đi qua hỏi thăm coi có chuyện gì không, ai ngờ chưa vào đã nghe mấy lời không nên nghe, tâm tình cậu ta có chút phức tạp.

Cuối cùng Hoa Chí Hồng quyết tâm đối diện, chỉ thấy cậu bước đến đẩy cánh cửa ra: "Tiểu Dạng bị cảm nắng à?”

Trương Tuệ bị sự xuất hiện của cậu ta làm cho sợ hãi, theo bản năng lắc đầu không ngừng: "... Không... không phải."

Hoa Dạng nhanh chóng nhập vai, lấy hai tay vỗ ngực, giả bộ đứng không vững, đánh gãy lời mẹ mình: "Đúng vậy, em cảm thấy chóng mặt buồn nôn, trước mắt cũng toàn một màu đen, thật sự rất khó chịu, sắp không được nữa rồi, anh họ, cho em mượn xe đạp nhà anh nhai"

Sắp không được nữa rồi ư? Khoé miệng của Hoa Chí Hồng khẽ giật giật vài cái, cậu chưa bao giờ biết bộ mặt thật của người em họ này... không ngờ lại mưu mô đến vậy: "Chờ xíu."

Hoa Chí Hồng ném xuống hai chữ liền xoay người bỏ đi.

Trương Tuệ lại chột dạ bất an, vội túm tay áo của Hoa Dạng hỏi: "Tiểu Dạng, con nói anh họ con có tin hay không? Sao mẹ thấy mặt nó cứ là lạ làm sao ý?"

Hoa Dạng lấy tay áo lau mồ hôi trên trán, bây giờ trong lòng cô chỉ mải nhớ thương cái máy lạnh ở hiện đại.

Nghe mấy lời sốt ruột của Trương Tuệ đành phải trấn an bà: "Không tin thì sao, có thể làm gì được chúng ta? Con nói mấy cái triệu chứng này, bác sĩ cũng nhìn không ra, mẹ yên tâm đi. Bác cả của con là đại đội trưởng, có nghĩa vụ phải quan tâm đến người dân, đã vậy con còn là cháu gái của bác ấy, nếu lỡ con có xảy ra chuyện gì, bác ấy sẽ bị mọi người chỉ trỏ trách mắng cả đời”" Hoa Dạng biết thừa tính tình của hai vợ chồng bác cả, họ đều là người ưa sĩ diện, thích nhất là mĩ danh. Bình thường hai vợ chồng không ít lần đóng vai gia đình hạnh phúc ở trước mặt mọi người, nhưng sau lưng tính tình lại lạnh bạc đến không tưởng.

Trương Tuệ nhấp nhấp môi, chột dạ khai báo: "Ờ thì là... thật ra... mẹ không biết chạy xe đạp..."

Hoa Dạng như bị sét đánh giữa trời quang, nghẹn họng nhìn trân trối, dáng vẻ vừa nghe được một tin động trời, cái gì? Mẹ cô không biết chạy xe đạp?Thôi rồi Lượm ơi luôn...

Đúng là người tính không bằng trời tính, đã cẩn thận như vậy rồi, cuối cùng vẫn sảy ra sai sót, ai mà ngờ kế hoạch tỉ mỉ như vậy giữa đường lại bị thất bại bởi chỉ tiết nhỏ này?

Thật ra Hoa Dạng cũng biết chạy xe đạp, chỉ là... lúc nhìn xuống hai chân ngắn ngủn lại nhỏ gầy của mình, cô có chút bất lực, vội đưa tay lên vỗ ngực mấy cái rôi nhẹ nhàng thở dài một hơi.

Cô còn chưa có trưởng thành, cơ thể của một đứa con nít thì làm ăn được gì chứ?

"Vậy thì... Đầu óc của Hoa Dạng khẽ xoay chuyển, rất nhanh cô đã nghĩ ra được một biện pháp: "Hay là bảo anh họ chở con đi trước, đợi lát nữa lại chạy vê đón mẹ sau?"
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 52: Mặt Dày Mày Dạn


Trương Tuệ vừa nghe con gái nói vậy thì có chút do dự, vội lên tiếng hỏi lại:"Hình như làm vậy không được hay cho lắm? Chưa kể đến việc lỡ anh họ của con không đồng ý thì sao?"

"Vậy chả lẽ giờ mẹ muốn toàn bộ đồ ăn đem đi cho gà hết à? Lãng phí đồ ăn sẽ bị thiên lôi đánh trúng rồi đẩy xuống mười tám tầng địa ngục đấy! Thôi mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, cứ yên tâm đi, đã có con ở đây lo liệu hết thảy rồi."

Nói rồi Hoa Dạng liền gạt tay của Trương Tuệ ra, hí hửng chạy đi tìm Hoa Chí Hồng để nhờ vả, hoàn toàn bỏ qua chuyện ban nãy cô bị cậu ta bắt bài, dáng vẻ như điếc không sợ súng.

Vừa bước ra cửa Hoa Dạng đã thấy một chiếc xe kéo đậu sẵn ở ngoài, thiếu niên ngồi trên xe vẫy vây tay về phía cô:"Mau lên xe đi, anh sẽ chở hai người đi luôn.”

Hai mắt của Hoa Dạng nhanh chóng toả sáng, máy kéo còn tiện lợi hơn cả xe đạp, cô cười hí hửng đáp lời:"Cảm ơn anh họ nhiều."

Ba người cùng nhau ra sức, đem đồ ăn và chén đũa khiêng hết lên xe. Vì để đề phòng, Hoa Dạng còn đắp một mảnh vải mỏng che lên chậu rửa mặt.

Vừa chuẩn bị xong xuôi hết thảy, cô lại leo lên xe kéo rồi nằm tựa vào ngực Trương Tuệ, một lần nữa bày ra dáng vẻ hết sức yếu ớt. Đôi mắt khép hờ, bờ môi run run, cứ như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Hoa Chí Hồng ở bên cạnh chứng kiến, khoé miệng khẽ mím lại thành một đường thẳng, cô em họ này của cậu đúng là một nhân tài, có thể diễn kịch bất cứ lúc nào, có khi mặt còn dày mày dạn hơn cả em trai cậu ta cũng nên.

Dọc đường đi, hàng xóm láng giềng thấy vậy thì không hề nghi ngờ chút nào, cả đám sôi nổi tỏ vẻ lo lắng. Tốc độ của máy kéo nhanh hơn so với xe đạp nhiều, chưa được hai mươi phút mà bọn họ đã đến trước cổng xưởng thép.

Phía trước đã bày ra mấy quầy hàng, bọn họ cũng đang nhìn về hướng của ba người Hoa Dạng, vẻ mặt lập tức ngạc nhiên.

Bởi vì đây là lần đầu tiên bọn họ thấy có người chạy máy kéo để đi bán hàng.

Tay chân của Trương Tuệ cứng ngắc như đá, lòng bồn chồn không yên.

Hoa Dạng đã không ít lần phát sóng trực tiếp kênh mỹ thực của mình, vì vậy công đoạn tiếp theo cũng diễn ra thuận buồm xuôi gió.

Vừa đến nơi, cô liền tự nhiên hào phóng sai sử hai người Hoa Chí Hồng và Trương Tuệ đi làm việc. Đem một cái bàn nhỏ bày ra, đặt chén đũa và nguyên liệu đồ ăn lên trên. Cô còn mang theo một cây dù cỡ lớn để che mưa che nắng, nhìn qua chuyên nghiệp hơn cả mấy quây hàng bên cạnh gấp mấy lần.

Đợi công đoạn chuẩn bị xong xuôi, Hoa Dạng liền bắt tay vào soạn món ăn, củ cải kho với ớt xanh, vừa thơm vừa cay nồng, màu sắc cũng cực kì rực rỡ.

Bên cạnh lại có thêm đậu hũ kho thịt, cô đợi chảo nóng lên liền bỏ khoai tây vào xào, thêm chút nước tương, rượu vàng và ớt cay cùng các loại gia vị, một món mới lại nhanh chóng hoàn thành.

Qua một lúc, xưởng thép cũng đến giờ tan tâm, nhóm công nhân lục tục đi ra từ bên trong.

Hôm nay là ngày lĩnh tiền lương, bọn họ định sẽ bỏ tiền để ăn ngon một bữa cho thoả thích.

Quâầy hàng nhà Hoa Dạng bán mì lạnh, mọi người nhìn thấy thì không tha thiết cho lắm, cảm thấy món này tự về nhà bắc nước sôi rồi trụng mì nấu cũng được.

Ai nguyện ý tiêu hai mao tiền để mua một chén mì lạnh bình thường đâu. Nhìn sang bên cạnh thấy có hàng bán bánh bao cũng khá ngon, trời bây giờ càng lúc càng nóng, bọn họ cũng làm biếng vào bếp, mua đại vài cái bánh bao cho nhanh gọn lẹ, coi như giải quyết xong một bữa tối.

Mắt thấy không có ai lại gần hỏi thăm, Trương Tuệ gấp như kiến bò trên chảo nóng, trong lòng mất mát cực kì, tinh thân thoáng cái suy sụp hơn cả lúc mới tới.

Hoa Dạng không chút hoảng hốt, vội lấy ra hai cái chén inox đặt lên bàn, động tác nhanh nhẹn làm ra hai chén mì lạnh, cô còn đặc biệt xịt thêm ít bơ lạc cùng dấm và dầu mè vào.

"Anh họ, anh muốn ăn kèm với gì nữa không?”

Hoa Chí Hồng có chút tò mò, thấy cô bình tĩnh như vậy, lại ngoài ý muốn chả biết cô đang tính toán gì trong đầu?

"Thêm gì cũng được, em bỏ đại đi:

Hoa Dạng nhanh chân đem mì lạnh đã trộn đưa cho Hoa Chí Hồng, cô quay đầu nhìn về phía mẹ mình cười nói:"Mẹ, còn mẹ thì sao?"

Trương Tuệ chau mày, mặt thấp thỏm không yên:"Tiểu Dạng à, bây giờ không phải là lúc để ăn đâu, chúng ta phải mau nghĩ ra cách gì đi..."

Hoa Dạng không đợi bà nói hết câu, liền tự động quyết định thay bà:"Được rồi, vậy con thêm tương ớt cho mẹ nhé?”

Trương Tuệ vốn định từ chối, nhưng đến lúc cầm được cái chén trên tay thì lại phân vân. Bà không tự giác nhớ lại mỹ vị lần trước mà mình được ăn, nhịn không nổi đành đưa đũa lên gắp mì bỏ vào miệng, một ngụm vừa ăn vào, nháy mắt như bị kinh diễm. Trời ơi, không ngờ bỏ thêm bơ đậu phộng vào lại ngon tới như vậy? Còn ngon hơn lần trước gấp một trăm lần, không, phải là một ngàn lần mới đúng!
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 53: Chào Mời Chuyên Nghiệp


Hoa Chí Hồng ở bên cạnh cũng ăn không ngừng nghỉ, đến nỗi cậu ta còn chẳng thèm ngẩng đầu lên nói câu nào, bởi vì thật sự ăn quá ngon đi!

Vừa thơm vừa dai, đây là lần đầu tiên Hoa Chí Hồng được ăn món mì ngon như thế này, bình thường trong nhà nếu có nấu mì thì sợi mì cũng bở chứ không hề dai ngon như của Hoa Dạng làm. Cậu ta càng ăn càng cảm thấy sảng khoái, nghĩ thầm chuyến này đi đúng là không uổng công.

Toàn bộ số mì sợi này đều do Hoa Dạng làm thủ công, đương nhiên sẽ không giống với mấy loại bán sẵn ở ngoài chợ.

Cô nhàn nhạt liếc mắt với bọn họ một cái rồi hô to:"Sao, ngon lắm phải không? Đây là bí kíp ngự trù của thời xưa đấy. Ngay cả thái hậu còn có lời khen nữa là! Mọi người đi ngang không nên bỏ lỡ món ngon này nha, chỉ có hai mao tiền là có thể nếm thử món mà quý nhân trong cung ăn rồi, cơ hội này có một không hai, ai chưa kịp ăn thì mai ghé lại ăn tiếp."

Giọng của cô vừa trong trẻo, nội dung lại mới lạ độc đáo, ngay lập tức hấp dẫn được không ít ánh mắt của mọi người hướng vê bên này.

Một người đàn ông trẻ tuổi dáng vẻ tò mò, vội cất giọng hỏi:"Tổ tiên nhà cháu là đầu bếp trong cung hả?"

Hoa Dạng cười tủm tỉm gật đầu, một chút không có dáng vẻ gì là chột dạ vì nói láo:"Đúng vậy nha, chú đừng thấy món mì lạnh này nhìn bình thường mà lầm, thật ra ăn rồi mới biết, bảo đảm hương vị ngon tuyệt, cháu lấy danh dự của mình ra để thề luôn, chú tin chưa? Giờ chú muốn kêu mấy chén?"

Người đàn ông bị lung lạc bởi sự chào mời chuyên nghiệp của cô, lại nhìn sang hai người ngôi chồm hổm ở bên cạnh đang ăn ngấu nghiến, thậm chí không màng đến hình tượng của mình, hắn bỗng có cảm giác chắc món này sẽ ngon lắm đây! Nghĩ nghĩ, lại nhanh chóng đưa ra hộp cơm của mình nói:"Vậy cho chú một phần trước đi"

"Có ngay có ngay."Hoa Dạng lập tức thao tác nhanh nhẹn làm cho hắn một phần, bàn tay thêm gia vị như nước chảy mây trôi, miệng cười nói không ngừng:"Chú là khách hàng đầu tiên của cháu, cho nên cháu sẽ cho chú nhiều thêm một ít, coi như cảm ơn chú vì đã mở hàng, chúc chú mọi chuyện như ý, gia đình hạnh phúc."

Người đàn ông trẻ tuổi cười hài lòng, cảm thấy rất phấn khởi:"Đứa nhỏ này thật khéo nói chuyện."

Nhờ lời hay ý đẹp của Hoa Dạng, hắn cảm thấy cho dù món mì này ăn không ngon thì cũng không bị lỗ chút nào.

Sau khi nhận mì người đàn ông định sẽ xách về nhà ăn, nhưng bụng đói kêu vang không ngừng, nhìn sang bên cạnh thấy hai người Trương Tuệ ăn ngon quá, cuối cùng hắn quyết tâm ngồi xổm ăn luôn. Vừa bỏ một ngụm đầu tiên vào, chỉ cảm thấy cả khoang miệng ngập tràn mùi thơm, lông mày cũng muốn rớt ra bên ngoài, đây là lần đầu tiên hắn được nếm thử đồ ăn có bơ lạc. Trước đây chỉ cảm thấy thứ này vô dụng, chỉ tổ tốn kém mắc tiền, ai ngờ ăn vào béo béo bùi bùi, k*ch th*ch toàn bộ giác quan trong miệng.

Sợi mì càng xuất sắc hơn, trong mềm có dai, tỉ lệ hoàn hảo đến không tưởng, nước chấm cũng được điều chế vừa miệng, ngọt ngọt lại có chút chua chua cay cay. Người đàn ông ăn một cách đầy hưởng thụ, trong đầu bây giờ hoàn toàn trống rỗng, trong mắt cũng chỉ thấy mỗi chén mì lạnh, vội vùi đầu ăn không ngừng nghỉ.

Một nhân viên tạp vụ đứng hóng ở bên cạnh từ nãy tới giờ, thấy dáng vẻ của hắn thì tò mò sấn tới hỏi:"Này, Tiểu Trương, hương vị thế nào? Mau nói để tôi còn biết đường tham khảo có nên mua hay không? Ơ kìa, sao không nói gì hết, đừng ăn nữa... nói một câu thôi!"

Món ngon ở ngay trước mắt, ai rảnh đâu mà đi nói chuyện tám nhảm? Trong miệng Tiểu Trương nhét đầy mì sợi, cảm giác cả người đều thăng hoa sảng khoái.

Có người nhanh trí hiểu ra vấn đề, liền chạy nhanh tới bỏ tiền ra mua một phần, nhận mì xong chờ không nổi trực tiếp ăn luôn, ai mà ngờ ăn một lần liền xong đời, cứ như bị bỏ bùa mê thuốc lú. Cả tay và miệng hoạt động hết công suất, hoàn toàn không ngơi nghỉ một giây phút nào.

Cuối cùng từ cảnh ế đến đìu hiu, trực tiếp biến đổi thành cảnh một đám người ngồi ở ven đường điên cuồng ăn mì lạnh. Ai nhìn vào cũng thấy chả khác gì Trư Bát Giới nhặt được nhân sâm.

Một màn này nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhóm công nhân, bọn họ ăn ngon như vậy ai mà cưỡng lại được? Cả đám có sẵn máu tham ăn ở trong người, lập tức đập tiền lên bàn nói muốn mua, chỉ một lát sau thau đựng mì đã thấy đáy. Toàn bộ đều bị bọn họ tranh dành mua hết.

Hoa Dạng từ tốn thu tiên từng người, sau đó mới đi làm đồ ăn, động tác liền mạch lưu loát, nhìn rất chuyên nghiệp.

Tiểu Trương rất nhanh đã ăn xong phần của mình, hắn còn định sẽ mua thêm về cho người nhà ăn, kết quả vừa chen vô sạp hàng, trơ mắt nhìn mì lạnh bị cướp hết sạch, tức đến nỗi hai mắt trợn trắng.

Hoa Dạng thu dọn chậu rửa mặt đem cất vào một góc, lại bảo mẹ mình xách ra một cái thùng cơm, cười tươi như hoa mở cái nắp ra:"Mọi người đừng tranh, ở đây còn có cháo thịt nạc trứng bắc thảo, cũng là món gia truyền của nhà chúng cháu, ai ăn qua cũng đều khen ngon, giá trị dinh dưỡng thì khỏi phải bàn cãi, vừa giải nhiệt lại điều trị các bệnh về dạ dày, bồi bồi cơ thể..."
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 54: Cuộc Chiến Săn Cháo


Hoa Dạng chưa kịp nói hết câu, Tiểu Trương đã chờ không nổi, dáng vẻ gấp gáp đưa tiền cho Trương Tuệ, rồi lại nhanh chóng dúi hộp cơm vào tay cô:"Cho chú một phần đi, nhanh nhanh!"

Ban nãy do còn bỡ ngỡ nên chưa biết, bây giờ hắn ta hoàn toàn tin tưởng cái quầy hàng này rồi!

Tiểu Trương nhìn hộp cháo thơm ngào ngạt ở trong tay, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng không ngừng, cuối cùng hạ quyết tâm nếm thử một ngụm coi sao. Thử một chút rồi sẽ cất ngay không ăn nữa, trong đầu Tiểu Trương khẽ nhẩm đi nhẩm lại câu này như tự thôi miên bản thân.

Nhưng rồi điều gì đến thì sẽ đến, cho dù ý định ban đầu là mua về cho người nhà, nhưng giờ thì đành hết cách, bởi vì hắn ta vốn không có năng lực chống cự trước đồ ngon.

Vừa ăn xong, hai mắt Tiểu Trương vội tỏa sáng, nhanh chóng móc ra cái chén sứ ở trong giỏ để đưa cho Hoa Dạng, miệng la hét ầm ĩ:"Mau bán cho chú thêm phần nữa, không không, hai phần mới đủ."Cảm thấy chừng này có khi còn không đủ để chia cho cha mẹ và anh em trong nhà đâu.

Mấy năm nay đời sống kinh tế đã khá hơn, mọi người cũng dần thoải mái trong việc chỉ tiêu, có chút tiền dư liền vui vẻ đi mua đồ ăn ngon để tự thưởng cho mình.

Có người chưa từng ăn thử cháo thịt nạc trứng bắc thảo lần nào, vì vậy có chút tò mò tiến tới hỏi:"Tiểu Trương, tôi cũng định mua, nhưng mà ăn ngon hay dở, có ngon bằng mì lạnh không?”

Người nọ hỏi xong chưa kịp nhận được câu trả lời, lại cảm thấy mình hỏi thừa, vội lắc đầu xua tay, nhanh chóng quay lại quầy để tranh mua vì sợ hết. Tiểu Trương cũng không thèm ngẩng đầu nên không hề biết người vừa hỏi đã rời đi, hắn ta nói không ngừng nghỉ, cảm thấy món cháo này rất ngon:" Ngon tuyệt cú mèo luôn, quá tuyệt vời là khác, đúng là không hổ danh đầu bếp trong cung, ăn vào khác bọt hẳn, này cháu bé, ngày mai cháu còn tới đây bán nữa không? Chú còn muốn mua mì lạnh để ăn cho đã thèm."

Hôm nay thật xui xẻo, chỉ ăn được có một phần, còn chưa đủ để dính răng! Tiểu Trương cảm thấy chắc cả đời hắn sẽ nhớ mãi không quên dư vị kia.

"Được ạ, ngày mai cháu còn tới nữa, chú cứ yên tâm chuẩn bị tiền sẵn đi: Hoa Dạng tươi cười ngọt ngào, lời nói lại dí dỏm dễ nghe, khiến cho tâm tình bọn họ thoải mái không thôi.

Dưới sự khen ngợi của Tiểu Trương, đám đông quần chúng nhanh chóng lao vào cuộc chiến "săn cháo", cảnh tượng lại ôn ào náo nhiệt hơn cả vừa rồi.

Miệng của Hoa Dạng nói không ngừng nghỉ, tay cũng thoăn thoắt đóng gói đồ ăn, cho dù khung cảnh hỗn loạn vì tranh đoạt, động tác của cô vẫn đâu vào đấy, không hề chậm một chút nào. Cứ tiền trao thì cháo múc, mới đó mà đã bận rộn xong xuôi, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm giác có tiền trong tay thật là tuyệt!

Trương Tuệ đứng ngốc lăng ở bên cạnh, nhìn chằm chằm vào Hoa Dạng không rời mắt, đây có phải là con gái của bà không? Chả hiểu sao thoáng cái nó đã thay đổi như vậy, trở nên thông minh nhạy bén hơn hẳn trước đây?

Nghĩ nghĩ một hồi, bà lại nhìn thoáng qua cái thùng nhỏ đựng tiền, đôi mắt loé lên những tia sáng, trời ơi, thật là nhiều tiền!!! Chút nghi ngờ ban nãy đã nhanh chóng không cánh mà bay.

Hoa Chí Hồng ở bên cạnh lúc này đã ăn uống no nê, tâm trạng cũng tự giác tốt lên, cả tinh thần và thể xác đều thoả mãn cực độ, nhìn cái gì cũng thấy thuận mắt.

Đặc biệt là Hoa Dạng, cậu ta cảm thấy trừ bỏ khuyết điểm là mặt dày và hơi mưu mô, thì với tay nghề nấu ăn tuyệt đỉnh như vậy, cô rất đáng để mình qua lại gần gũi.

Ừm, vấn đề là từ trước đến giờ, Hoa Chí Hồng cậu chưa từng nghe nói đến chuyện cô có tài nấu ăn ngon, vậy từ đâu mà Hoa Dạng học được?

Vừa nghĩ đến đây, cậu ta đã lên tiếng hỏi ngay, ý định nghe được câu trả lời hợp lí từ cô.

"Là do em có thiên phú bẩm sinh, anh cứ hiểu đơn giản là có vài người từ nhỏ đầu óc đã thông minh, không cần cố gắng đọc sách cũng có thể tài giỏi hơn người, nhưng có người lại vùi đầu khổ học vẫn luôn thua kém, mà em thì khác, từ bé vị giác đã nhanh nhạy, chỉ cân nếm thử đã biết vị gì, thậm chí còn biết căn chỉnh liều lượng để nấu ra món ngon."

Nghe được câu trả lời của Hoa Dạng, Hoa Chí Hồng cảm thấy cũng rất hợp lí.

Cậu còn cố ý kéo gần quan hệ với cô, lên tiếng trêu ghẹo nói:"Thôi thôi, anh thấy em giỏi nhất là diễn kịch mới đúng."

Nói rồi, Hoa Chí Hồng nghĩ lại, hình như đúng là như vậy thật, nếu em ấy không diễn kịch giỏi, vậy cậu ta cũng sẽ không bị qua mặt suốt mười mấy năm nay.

Hoa Dạng nghiêm túc gật gật đầu, không hề lên tiếng phủ nhận:"Chuẩn không cần chỉnh, em nghĩ đây là tài năng mà tổ tiên nhà họ Hoa truyền lại, bác cả, Hoa Vũ, anh họ, cả em và mọi người, ai cũng đều biết hết."

Hừ, trước mặt người khác bác cả thích ra vẻ chí công vô tư, chuyên ra tay giúp đỡ mọi người, làm cho ai cũng khen lấy khen để, nhưng sự thật thì sao... còn không phải là diễn kịch xuất sắc thì là gì?

Hoa Chí Hồng:"..." Cậu ta cứ cảm thấy sai sai ở chỗ nào! Cho nên mình mới chọc em ấy có một câu mà cả nhà đều bị mắng vốn rồi sao? Thật là oan cho cậu ta quái!
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 55: Lôi Kéo Nhân Lực


Chưa đầy một tiếng đồng hồ, toàn bộ chỗ đồ ăn mà Hoa Dạng đem đến đều bị mọi người dành mua hết sạch. Người mua được thì hả hê đắc ý, người chậm chân thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Hoa Dạng đem thùng tiên nhỏ đưa cho Trương Tuệ rồi nói:"Mẹ, mẹ thử đếm xem chỗ này có bao nhiêu tiền."

Trương Tuệ bị cô dúi tiền vào tay thì có chút hoảng hốt, đôi tay run rẩy không ngừng, cả đời bà chưa từng được cầm nhiều tiền như vậy, cứ cảm thấy không quen thế nào.

Mì lạnh hai mao tiên một phần, tổng cộng bán được 150 phần, thu vào 30 khối, cháo thịt nạc trứng bắc thảo thì một mao rưỡi một phần, bán được 113 chén, tổng cộng được 16,95, làm tròn cỡ 50 khối. Trừ đi toàn bộ phí tổn tiền nguyên liệu, gôm có bột mì, gạo tẻ, thịt heo, các loại gia vị linh tinh, cuối cùng lời được ba mươi mấy khối.

Trương Tuệ vừa đếm xong thì sợ ngây người, chỉ chưa đầy hai tiếng mà bọn họ đã kiếm được tận ba mươi mấy khối? Xưởng thép có quy mô lớn như vậy, lương chính thức của công nhân trong này cũng chỉ được khoảng 60 nguyên. So ra thì bán hàng ăn còn kiếm được nhiều hơn cả nhóm công nhân chính thức.

Tiền dễ kiếm như vậy sao? Trương Tuệ tự hỏi trong đầu, lại quay sang nói với Hoa Dạng:"Tiểu Dạng à, con định ngày mai lại tới đây bán tiếp hả, lỡ không được như hôm nay thì sao?"

Hoa Dạng bày ra vẻ mặt thản nhiên, cảm thấy chả có vấn đề gì:"Thì có sao đâu mẹ, hôm nay chúng ta cũng kiếm được cả đống tiền lời rồi còn gì, buôn bán là phải mạo hiểm, cứ coi như là một vụ đầu tư đi"

Trương Tuệ nghe xong nghĩ lại cũng thấy rất có lí, dù có thua lỗ thì cũng còn dư được mười mấy khối tiền lời, thôi cứ làm liêu thêm một ngày nữa đi. Lúc này bà không hề ý thức được một vấn đề, có ngày thứ hai thì sẽ có những ngày kế tiếp, cứ lặp đi lặp lại như một tần số, cuối cùng bà cũng sẽ rơi vào tiếc nuối mà không nỡ kết thúc. Bởi vậy mới nói, sức hút của đồng tiền không ai có thể cưỡng lại được.

Hai người trốn vào một góc yên tĩnh và vắng vẻ để ngồi đếm tiền, Hoa Chí Hồng ngồi ở đằng xa đưa lưng về phía bên này, dù không tới gần nhưng lâu lâu vẫn quay lại để quan sát đề phòng có kẻ gian.

Hoa Dạng mới bé tí, vẫn còn là một cô nhóc 12 13 tuổi, bình thường chỉ biết lên lớp đi học, không có khả năng mỗi ngày đều vội vàng kiếm tiền.

Cô có ý định bồi dưỡng cha mẹ mình, để bọn họ xông pha làm việc ở phía trước, còn mình chỉ cần núp ở phía sau bày mưu tính kế là được rồi.

Trước mắt cô đã thu phục được Trương Tuệ, chuẩn bị mượn thêm sức của Hoa Quốc Khánh, những chuyện tiếp theo thì đi đến đâu tính đến đó.

Chỉ là nhìn tình hình hiện giờ, đôi mắt của Hoa Dạng khẽ híp lại, một kế hoạch mới nảy ra ở trong đầu cô:"Anh họ, anh có muốn kiếm tiền không?"

Năm sau Hoa Chí Hồng sẽ lên lớp 11, phía dưới cậu còn có một đứa em trai là Hoa Chí Vĩ, học phí và tiền sinh hoạt của cả hai anh em đều rất tốn kém. Cả nhà bác cả cũng không dễ dàng gì, lúc nào cũng như đang đeo một tấn chì ở trên vai.

Cho dù điều kiện của nhà bác cả Hoa Dạng đứng số một số hai ở trong làng, nhưng cũng xem như vừa đủ ăn. Đời đời đều là nông dân, dựa vào làm ruộng để trang trải, làm gì có ai làm ruộng mà trở thành đại gia được?

Hoa Quốc Lập là đại đội trưởng, nhưng chỉ được hưởng vài quyên lợi nhỏ, thật ra cũng chả có thực quyền gì, dưới sự nghèo đói của những người xung quanh, ông có ý đồ vớt vát để làm lớn cũng không có khả năng.

Đến cả việc tu sửa phòng ở cũng là nhờ đào vét được toàn bộ tiền dành dụm của ông bà Hoa để làm.

Thành tích của Hoa Chí Hồng ở sơ trung khá tốt, nhưng kể từ khi lên cao trung thì bị chững lại hẳn. Ở nơi nhân tài tụ hội thế này, chênh lệch trình độ lập tức lộ ra, có thể nói việc cả nhà họ Hoa mong chờ Hoa Chí Hồng thi đậu đại học là chuyện xa ngoài tâm với.

Chỉ là Hoa Dạng cảm thấy, nếu cậu ta thật sự quyết tâm thì chưa biết chừng có thể thi đậu cũng nên.

"Đương nhiên là anh muốn, em có ý tưởng gì hả?"

Hoa Chí Hồng mừng còn không kịp, cậu ta rất muốn tích cóp tiên phí sinh hoạt để sau này tương lai vào đại học đỡ vất vả. Bây giờ vừa nghe Hoa Dạng mở lời, trong lòng nhanh chóng nhen nhóm lên một tia hi vọng.

Mi mắt của Hoa Dạng cong cong, cô nhìn cậu ta rồi cười đáp:"Ngày mai anh cùng với anh Chí Vĩ đi sang chỗ khác bán đồ ăn như hôm nay, lợi nhuận kiếm được sẽ chia đôi, thấy thế nào, có muốn làm không?"

Thời tiết nắng nóng của mùa hè rất phù hợp để bán mì lạnh, cửa làm ăn này chắc chắn sẽ mang đến lợi nhuận rất cao.

Cô lôi kéo thêm Hoa Chí Hồng là vì hai lí do, thứ nhất là làm một mình quá vất vả, thứ hai là có cậu ta ra mặt chạy đôn chạy đáo khắp nơi cũng tiện hơn nhiều.

Đã vậy điều quan trọng nhất là cậu ta còn biết chạy xe đạp nữa!

Hoa Dạng thầm đánh giá trong lòng, như vậy xem ra việc lôi kéo cậu ta vào chỉ có lợi chứ không có hại.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 56: Tiếc Tiền Không Thôi


Trương Tuệ đứng bên cạnh vừa nghe liền sợ xanh mặt, Hoa Chí Hồng là cháu đích tôn của nhà họ Hoa, cả nhà trên dưới đều coi trọng cậu, ông bà Hoa thậm chí còn xem cậu như quả trứng mà nâng niu trong lòng bàn tay.

Bọn họ một lòng chỉ mong ngóng Hoa Chí Hồng thi đậu đại học, thay đổi địa vị của cả nhà rồi vào thành, làm một người thành phố danh xứng với thực, được người người hâm mộ.

Cũng vì vậy cho nên dù anh em bọn họ nghỉ hè vê nhà, lại chưa từng bị kêu ra ruộng làm việc lấy một ngày.

Cả nhà đều nhất chí cho hai người ở nhà nghỉ ngơi, tới bữa thì ăn cơm rồi đọc sách, chỉ cần như vậy là đủ, không cần phải làm gì thêm.

Trương Tuệ nghĩ thầm, nếu để cho cả nhà họ Hoa biết Hoa Dạng lôi kéo Hoa Chí Hồng đi bán hàng rong, bà không dám tưởng tượng đến hậu quả kia...

"Tiểu Dạng, con nói linh tinh gì vậy, Chí Hồng, cháu đừng nghe nó, em họ cháu còn nhỏ nên không hiểu chuyện, nó vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi."

Trương Tuệ nói thì nói vậy, nhưng làm gì có đứa con nít nào có thể thoáng cái kiếm được mấy chục khối tiền đâu?

Hoa Chí Hồng sớm đã bị thuyết phục, cơ hội kiếm tiền ngay trước mắt thì chỉ có kẻ ngu mới bỏ lỡ, vì vậy cậu ta vội đáp:"Thím ba, cháu cảm thấy đề nghị này không tồi chút nào, Tiểu Dạng, em nói xem, nếu anh làm thì phải đi đâu để bán hàng bây giờ?"

Hoa Chí Hồng nghĩ thâm, cô em họ này của cậu đầu óc rất nhanh nhạy, chắc chắn sẽ có nhiều ý tưởng hay.

Hoa Dạng thấy Hoa Chí Hồng đồng ý thì cũng không bất ngờ, bởi vì cô giúp cậu kiếm thêm tiên để dành chứ không phải đi làm chuyện xấu, cần gì phải sợ bóng sợ gió như Trương Tuệ.

"Chỗ này chỉ có một xưởng thép, nhưng trấn bên cạnh thì khác, chỗ đó dân cư đông đúc, mức độ tiêu xài cũng sẽ tăng cao, trước hết cứ đến đó tìm hiểu tình hình, nếu thích hợp thì chúng ta sẽ đến đó bày quán."

Hai mắt Hoa Chí Hồng sáng rỡ, nhìn Hoa Dạng cười nói:"Được, đều nghe em hết."

Lần này có máy kéo và sức lao động miễn phí, cho nên lúc lên trấn trên Hoa Dạng thẳng tay mua một đống đồ vật. Cô mua năm túi bột mì, lại thêm một ít dầu muối tương dấm, sau đó ghé chỗ ông chủ mập để mua thêm hai lọ bơ đậu phộng.

Từ cung tiêu xã đến chợ cũng không xa, chỉ cách có 200 mét, từ xa đã có thể trông thấy.

Bây giờ là chạng vạng nên không khí trong chợ rất náo nhiệt, dòng người chen chúc xô đẩy lẫn nhau, tất cả mọi người đều đi mua đồ ăn cho kịp bữa tối.

Hoa Dạng lôi kéo mẹ và Hoa Chí Hồng đi dạo quanh chợ, thấy thứ gì hữu ích là mua ngay, vì vậy trong chợ nhanh chóng xuất hiện khung cảnh, cô gái nhỏ đi trước mua đồ, hai người lớn phía sau phụ trách xách đồ, nhìn qua có chút kì quái.

Trương Tuệ cũng rất muốn lên tiếng ngăn cản, chỉ là bà mới nói có nửa câu, cô liền hai mắt rưng rưng nhìn bà, cuối cùng Trương Tuệ đành phải từ bỏ ý định...

Được một lúc, bà trực tiếp bất lực chả buồn nói chuyện, cứ im lặng đi ở phía sau để làm công cụ xách đồ cho Hoa Dạng, một lời cũng không hé ra.

Hôm nay bọn họ thật sự gặp may, Hoa Dạng tình cờ nhìn qua đã thấy có một nhà vừa đem thịt heo mới mổ bày ra sạp. Ánh mắt của cô loé sáng, vội chạy lại nói với chủ sạp:"Chú à, phiền chú lấy cho cháu hai mươi kí thịt ba chỉ, một phiến sương xườn, cả đầu heo và tai heo các loại cháu đều lấy hết.

Đầu heo dùng để hầm canh rất bổ, Hoa Dạng định bụng buổi tối sẽ nấu canh khoai tây hầm đầu heo, nghĩ đến là muốn ăn ngay lập tức!

Hoa Dạng còn đặc biệt thích ăn mấy món kho, chỉ là ngại đồ ăn mua ở ngoài không được sạch sẽ, vì vậy lúc nào cô tự mình nghiên cứu rồi thực hành để làm ở nhà.

Bây giờ có chỗ thịt này, ngày mai cô sẽ nấu thử vài món kho xem sao. Đang miên man suy nghĩ, giọng của Trương Tuệ khẽ vang lên ở bên cạnh.

"Tiểu Dạng, đừng mua nhiều như vậy, cả nhà chúng ta ăn không hết đâu..." Trương Tuệ thật sự bị sốc trước độ chịu chi của Hoa Dạng, mua một đống thế này chả biết tốn bao nhiêu tiền, có khi còn không đủ để trả nữa?

"Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ không để lãng phí đâu." Hoa Dạng cảm thấy mua chừng này thịt không thành vấn đề, hiện tại cô quá gầy, cha mẹ cũng làm lụng vất vả, tất cả đều phải được bồi bổ đàng hoàng thì mới tốt lên được, bởi vì Hoa Dạng quan niệm sức khoẻ mới là tiền vốn.

Cô còn ước gì mình có thể mua được toàn bộ sạp hàng, chỉ tiếc là không có đủ tiền để trả nên đành mua đỡ chừng này.

Đầu năm này nếu muốn mua thịt ở cung tiêu xã thì cần phải có phiếu thịt, giá thì một kí một khối, đã vậy còn không phải muốn mua bao nhiêu thì mua, toàn bộ đều được quy định theo chỉ tiêu, mỗi người thỉnh thoảng mới được mua một lần.

Còn thịt mà Hoa Dạng vừa mua là do tư nhân tự mổ rồi đem bán, không cần phải tốn phiếu thịt, chỉ là giá có phần nhỉnh hơn một chút, nhưng không phải ngày nào cũng có. Bởi vậy cho nên trước sự phản đổi của Trương Tuệ, Hoa Dạng vẫn kiên quyết mua cho bằng được.

Trong lòng Trương Tuệ tiếc tiền không thôi, nhưng bà không có cách nói lại Hoa Dạng, cuối cùng đành trơ mắt nhìn cô trả tiền cho người ta.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 57: Trương Tuệ Chột Dạ


Hoa Dạng mất một lúc để mua xong toàn bộ đồ đạc, cô khẽ thở phào một hơi, đúng là có người đi theo xách đồ thì nhẹ nhàng hơn hẳn. Lại quay qua nhìn Hoa Chí Hồng hỏi:"Anh họ, nãy giờ anh quan sát thế nào rồi?"

Hoa Chí Hồng vẫn luôn đứng ở ven đường để quan sát tình huống, vừa nghe cô hỏi liền nhíu mày đáp:"Nãy giờ nửa tiếng trôi qua, anh thấy có tổng cộng 98 người qua lại, trong đó có 66 phụ nữ đi mua đồ ăn cho nhà mình”

Hoa Dạng hơi hơi mỉm cười, cảm thấy rất hài lòng với biểu hiện của cậu, vừa trưởng thành lại nhạy bén, thật sự không tồi chút nào. Sau này có khi hai người bọn họ lại hợp tác lâu dài cũng nên, trước mắt cứ quan sát thêm một thời gian đã rồi coi sao.

Lúc ba người về tới thôn đã là chiều tối, hoàng hôn cũng đổ xuống chân núi từ lâu.

Các thôn dân lại nhìn thấy Hoa Dạng ốm yếu nằm trong ngực Trương Tuệ, ai nấy đều tiến lên quan tâm hỏi han vài câu.

Trương Tuệ ngồi ở trong xe cực kì khẩn trương, giọng khô cằn đáp:"À thì... bác sĩ nói là cháu nó bị cảm nắng, cần phải tái khám thêm ba lần nữa, ngày mai còn phải đi tiếp..."

Bà Lý vừa nghe thì kinh ngạc không thôi:"Gì, nghiêm trọng vậy á? Đang êm đẹp tự nhiên lại xảy ra chuyện, không phải hai vợ chồng cháu không bắt nó xuống ruộng làm việc à, sao bỗng dưng lại đổ bệnh rồi?"

".. Chắc là do mấy hôm nay trời nóng quá, đứa nhỏ này thân thể vốn đã không tốt nên mới...

Trương Tuệ ấp úng đáp lại lời của bà Lý, dù trước đó đã được soạn qua kịch bản nhưng bây giờ vẫn có chút chột dạ và sốt ruột. Lúc này trên trán bà cũng không ngừng đổ mồ hôi.

Hoa Dạng khẽ thở dài ngán ngẩm, mẹ cô quá thành thật, còn nói thêm một lúc nữa chắc bị lòi đuôi chuột ra mất.

Vì vậy cô lén đưa tay kéo kéo áo Trương Tuệ, hé khuôn mặt trắng bệch ra rồi thêu thào nói:"Mẹ, con cảm thấy rất khó chịu, chúng ta về nhà đi, con muốn nằm nghỉ một lúc."

"ÀI! Được được." Trương Tuệ như nắm được cọng rơm cứu mạng, vội lên tiếng đồng ý rồi chào tạm biệt mấy người kia.

Hoa Dạng vừa về nhà đã nằm vật lên giường, trên trán chườm một cái khăn lông nhúng nước lạnh để hạ nhiệt, cả ngày nay bận rộn đúng là mệt nhừ, bởi vậy mới nói kiếm tiền chưa bao giờ là dễ dàng.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập:"Tiểu Dạng đâu, thế nào rồi, bác sĩ nói nó bị gì vậy?”

"... Tôi... Tiểu Dạng không..." Từ trước đến giờ Trương Tuệ chưa bao giờ dám nói dối chồng mình, bà chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt của Hoa Quốc Khánh, cũng không biết phải trả lời như thế nào, vì vậy cả buổi cứ ngồi ấp úng như bị mắc xương cá.

"Trời ơi, rốt cuộc là bị làm sao, mau nói đi, bà làm tôi sốt hết cả ruột." Hoa Quốc Khánh thấy vợ mình cứ lắp bắp không ngừng, nghĩ là bệnh của Hoa Dạng trở nặng, vội đẩy bà qua một bên rồi lao vào phòng tìm Hoa Dạng.

Vừa chạy vào đã thấy hai mắt của cô nhắm nghiền, nằm im không hề nhúc nhích, nhìn qua dáng vẻ cực kì suy yếu.

Thấy con gái ốm yếu đáng thương, trong lòng Hoa Quốc Khánh vội kích động, hai mắt cũng đỏ bừng:"Tiểu Dạng, mau nói cho cha nghe, con có chỗ nào không thoải mái? Có phải rất khó chịu hay không? Con muốn ăn gì thì nói cho cha để cha đi mua, đừng làm cha lo lắng có được không?" Hoa Dạng nghe vậy thì hơi giật mình, vội hé đôi mắt ra nhìn người trước mặt, chỉ thấy vẻ mặt của ông ngập tràn quan tâm và lo lắng.

Ồ, không ngờ người cha này cũng không tệ cho lắm, trừ bỏ cái tính thích lo bao đồng ra thì ông có thể trở thành một người cha tốt, xem ra vẫn còn cứu giúp được.

Cô mềm mại mở miệng đáp:"Cha, con chỉ muốn ăn kem thôi."

"Được được, kem phải không, cha sẽ đi mua cho con ngay." Nói rồi Hoa Quốc Khánh vội lao ra khỏi nhà để đi đến tiệp tạp hoá.

Trương Tuệ vẫn luôn thấp thỏm không yên, vội chạy lại hỏi Hoa Dạng:"Tiểu Dạng à, chúng ta lừa cha con như vậy có được không, lỡ ông ấy mà biết được thì nguy to...

Trước đó dọc đường đi cô đã chỉ sẵn cách ứng phó cho Trương Tuệ, bà cũng đã đồng ý nghe theo, bây giờ mới đó mà đã..."Mẹ, bây giờ chúng ta mà nói thật cho cha nghe, chắc chắn ông ấy sẽ phản đối cho coi, từ nay về sau mẹ và con cũng đừng hòng ra khỏi cửa, vậy tiền lời cũng sẽ không cánh mà bay rồi."

Hoa Dạng thầm tính toán trong đầu, chờ sau này cô kiếm được một số tiền lớn, lúc đó sẽ ngả bài với Hoa Quốc Khánh ngay, trên đời này làm gì có ai không yêu tiền, chỉ là phải xem có đủ tiên để thuyết phục được người khác hay không thôi?

Cô cũng không tin cha cô sẽ không động lòng khi thấy cả đống tiền ở trước mắt!

Trương Tuệ là người vốn không có chủ ý, luôn quan niệm chồng là nhất:"Không được, mẹ vẫn lo lắm, đến lúc đó cha con mà tức giận thì phải làm sao bây giờ?”

"Nếu vậy..." Tròng mắt của Hoa Dạng khẽ xoay chuyển, nở nụ cười tỉnh quái đáp lời bà:"Mua nhiều đường cho cha ăn, dỗ cho cha vui vẻ là được rồi" Trương Tuệ đang căng thẳng lại bị con gái chọc cười:"Cha con cũng không phải con nít mà mua đường dỗ là xong."
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 58: Hoa Vũ Đến Thăm


Tiếng bước chân dồn dập vang lên trong sân, Hoa Dạng liền hạ giọng nói nhỏ:"Nếu mẹ không dám nói dối, vậy cứ giữ im lặng là được rồi, không được nữa thì khóc lóc ỉ ôi, mẹ nhớ đấy, tuyệt đối phải giữ bí mật"

Trương Tuệ lo lắng gật đầu, cảm giác như mình đang gánh một trọng trách trên vai.

Hoa Quốc Khánh chạy vội vào nhà, trên trán lấm tấm mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng, đưa kem tới cho Hoa Dạng:"Tiểu Dạng, mau ăn đi, cha mua cho con một cây kem bơ ngon lắm đó."

Cô ăn vào thấy kem có vị ngọt béo lại lành lạnh, nhanh chóng xua tan cái nóng ngày hè. Tất cả đều nông đậm mùi thơm, kem ở thời này ăn ngon hơn so với hiện đại, bởi vì càng ngày người ta càng bỏ nhiều chất đường hoá học và hương liệu để tạo màu, không được nguyên chất như cây kem mà Hoa Dạng đang ăn.

Ăn xong que kem, tâm tình của Hoa Dạng rất tốt, hí hửng lên tiếng:"Con cảm ơn cha, cha và mẹ cũng nếm thử một ngụm đi, kem này thật sự rất ngon."

Hoa Dạng ngoan ngoãn như một thiên sứ nhỏ, tươi cười ngọt ngào nhìn hai vợ chồng, lần đầu tiên Hoa Quốc Khánh cảm thấy con gái mình thật đáng yêu, không tự giác cũng cười theo cô.

Cha con hai người hiếm lắm mới có lúc hoà thuận như bây giờ, Trương Tuệ đứng bên cạnh nhìn mà vui mừng cực kì.

Bỗng nhiên, Hoa Vũ từ bên ngoài xông vào, nói cười rộn rã:"Em họ, nghe nói là em ngã bệnh rồi hả? Chị cố ý tới đây thăm em nè."

Ngoài miệng thì nói lời quan tâm, nhưng dáng vẻ ngược lại hoàn toàn, vừa nhìn đã biết là không có ý tốt. Hoa Dạng nhàn nhạt liếc mắt một cái, hoàn toàn không thèm đặt cô ta ở trong lòng, cô nghĩ quan tâm mấy chuyện tào lao thì thà chuyên chú ăn kem còn hơn.

Hoa Vũ nghe được tin Hoa Dạng bị bệnh từ trong miệng Hoa Quốc Khánh, liền mừng thầm trong lòng rồi chạy tới đây. Ý đồ đến xem náo nhiệt, nhân tiện quan sát Hoa Dạng thêm một chút.

Nhưng bây giờ cô ta bị Hoa Dạng phớt lờ, tròng mắt chuyển động, trong đầu nảy ra một ý nghĩ:"Chú thím ba, hai người ra ruộng làm việc đi, ở đây có cháu chăm sóc cho Tiểu Dạng là được rồi."

Hoa Quốc Khánh đã phải bỏ dở việc đang làm để chạy vội về đây, trong lòng ông vẫn luôn nhớ thương công việc ngoài ruộng, vừa nghe Hoa Vũ nói vậy thì vui mừng hỏi lại:"Như vậy hình như không tiện cho lắm, tiệm tạp hoá của cháu có ai trông coi không?”

"Không sao đâu ạ, trước khi đi cháu đã dặn Tiểu Cường trông cửa tiệm rồi, chú thím cứ yên tâm đi làm đi." Hoa Vũ dịu dàng cười nói, kiên quyết tiễn cho bằng được hai người kia ra cửa, thoáng cái quay đầu lại liền thay đổi sắc mặt, thu lại toàn bộ tươi cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoa Dạng.

Để xem cô thu thập con ranh này như thế nào!

Hoa Vũ bắt đầu tung chiêu giễu cợt:"Hoa Dạng, mày lớn lên vừa gầy vừa xấu, không thử soi gương lần nào sao? Đến quỷ còn sợ hãi không muốn tiếp xúc với mày!"

Hoa Vũ không ngừng tuôn lời công kích, trước đây mỗi lần cô ta nói mấy câu này, đều thành công nhìn dáng vẻ Hoa Dạng tự ti cúi đầu, yên lặng rơi nước mắt, cô ta tin chắc lần này cũng như vậy.

Thủ đoạn mềm dẻo giết người không thấy máu, Hoa Vũ đã nắm chắc trong lòng bàn tay. Cô ta cảm thấy chiêu này dùng rất tuyệt, đối phó với một con nhóc chưa trưởng thành thì chừng này là quá đủ. Hoa Dạng đứng ở phía đối diện, vừa nghe mấy lời này liền đưa tay sờ lên mặt mình, ừm, vừa đen vừa gầy, đúng là xấu thật, nhưng vậy thì liên quan gì đến chị ta?

Cô bày ra vẻ mặt không thèm quan tâm, từ tốn đáp trả:"Hoa Vũ, chị tưởng chị tốt lành lắm chắc? Tâm tư xấu xí dơ bẩn, cả người bốc đầy mùi tanh của dân chợ búa, chị không tự mình ngửi được hả?"

Hoa Dạng nghĩ thầm, đối với loại người ỷ mạnh h**p yếu như Hoa Vũ thì phải mạnh tay vả mặt, nếu không chị ta sẽ càng phách lối.

Hoa Vũ trợn mắt há hốc mồm, như bị ăn phải đả kích rất lớn, con ranh chết tiệt này lại dám phản bác cô? Ai cho nó cái lá gan này?

Ánh mắt của Hoa Vũ càng thêm rét lạnh, lớn giọng chèn ép:"Mày nói thử xem, nếu bây giờ tao đánh mày thành đầu heo thì có ai nghi ngờ tao không? Chắc chắn là không rồi, bởi vì tao là một đứa trẻ ngoan, ai gặp cũng khen rồi quý mấn, cho dù mày có đi mách lại, cũng chả có ai tin mày đâu."

Hừ, chẳng qua là giả bộ mạnh miệng để hù cô, chứ thật ra nó chỉ là quả hồng mềm tuỳ ý mình n*n b*p.

Hoa Vũ đắc ý mừng thầm, ai ngờ Hoa Dạng lại xoay người sấn tới, chỉ thấy cô buộc tóc tai gọn gàng rồi cất giọng lạnh lùng nói:"Gì, chị dám đòi đánh tôi á? Tôi nói đúng chứ có sai đâu mà tỏ ra tức giận. Con người chị cơ bản không đấu lại tôi đâu, đừng phí công vô ích."

Hoa Dạng không phải là người ngoan độc, nhưng Hoa Vũ quá trơ trẽn, cô cũng không thể để chị ta một tay che trời.

Hơn nữa cô tự thấy mình và Hoa Vũ không cùng một đẳng cấp. Kiếp trước Hoa Vũ là sinh viên đại học, còn tốt nghiệp được bằng thạc sĩ của ngành luật, bạn bè xung quanh đều là người thành đạt tài giỏi.
 
Thập Niên 80 Ta Dựa Vào Mỹ Thực Để Làm Giàu
Chương 59: Bắt Quả Tang


Sau này Hoa Dạng vì một vài lí do mà đổi qua làm nghề mỹ thực, cũng như cũ gặt hái được thành công. Tóm lại tâm nhìn và suy nghĩ của Hoa Dạng, những người khác vốn không thể so được.

Nhưng Hoa Vũ thì ngược lại hoàn toàn, trước khi trọng sinh cô ta chỉ là một người bình thường, còn chưa kịp tốt nghiệp sơ trung đã đi làm công cho người ta, vừa kém cỏi lại không có đầu óc. Hai người cứ như cách biệt cả thế giới, người ở trên cao người ở tận đáy xã hội.

Hoa Vũ nghe mấy lời của Hoa Dạng vừa nói thì tức sôi máu, hung hăng giơ bàn tay lên, hướng khuôn mặt của Hoa Dạng để đánh tới.

Bỗng nhiên, một bàn tay to nhanh chóng chen ngang rồi chụp lấy tay của Hoa Vũ:"Em làm khùng làm điên đủ chưa?"

Người cất giọng là Hoa Chí Hồng, giờ phút này sắc mặt của cậu ta khó coi đến cực điểm.

Hoa Chí Hồng không ngờ, người luôn mang bộ dạng ngoan ngoãn dịu dàng như Hoa Vũ lại độc ác như vậy, ngay cả em họ nhỏ tuổi hơn mình mà cô cũng không buông tha.

Cậu ta nhớ lại lời mà Hoa Dạng nói lúc trước, cảm thấy không sai một chút nào, Hoa Vũ cũng diễn kịch xuất sắc không kém, thậm chí còn giỏi hơn cả Hoa Dạng.

Hoa Chí Hồng chưa kịp vượt qua cú sốc thứ nhất thì đã gặp phải đả kích thứ hai, cậu cảm thấy mình như một thằng ngốc bị hai cô em họ đóng kịch qua mặt suốt bao nhiêu năm trời.

Hoa Vũ thấy người đến là Hoa Chí Hồng, hai chân không nhịn được mà run lẩy bẩy, vội cất giọng giải thích:"Anh họ, anh đừng hiểu lầm, là do Tiểu Dạng cố tình nói khích để chọc em ra tay, em cũng chỉ định hù doạ em ấy một chút mà thôi, chỉ tại em lo lắng sau này em ấy sẽ sinh hư rồi trở nên ngõ nghịch, thật ra em rất yêu thương và quý mến em ấy, thậm chí còn quan tâm em ấy như em ruột của mình..."

Hoa Chí Hồng là cháu đích tôn của nhà họ Hoa, lại là người nắm quyền của cả gia tộc trong lương lai, trước khi trọng sinh cô vẫn luôn kính sợ không dám tới gân cậu ta, sau khi trọng sinh rồi thì cố ý lấy lòng để đạt được sự tín nhiệm, mất gần mấy năm trời mối quan hệ mới trở nên khá khẩm hơn chút, ai ngờ...

Hoa Vũ càng nghĩ càng cảm thấy bất công cho bản thân, dù cô ta có ra sức học tập để đứng hạng nhất, hay ngoan ngoãn hiểu chuyện được mọi người yên mấn, trong lòng người nhà họ Hoa, cô vẫn không sánh bằng một góc của Hoa Chí Hồng.

Có thể nói là thái độ của Hoa Chí Hồng sẽ quyết định địa vị của Hoa Vũ ở nhà họ Hoa.

Từ nãy tới giờ Hoa Chí Hồng vẫn luôn im lặng, hai mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào Hoa Vũ như muốn nhìn thấu bộ mặt thật của cô, thâm nghĩ nếu không phải lần này có việc qua kiếm Hoa Dạng vậy cậu cũng không thể bắt quả tang tận mặt cô em họ này.

Lát sau Hoa Chí Hồng mới nhẹ nhàng phun hai chữ ra khỏi miệng:"Phải không?”

Trong lòng Hoa Vũ ngập tràn căng thẳng, giọng điệu cũng trở nên gấp gáp hơn vài phần:"Anh họ, em là người như thế nào anh còn không hiểu hay sao? Từ nhỏ em đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, luôn kính già yêu trẻ, chưa bao giờ cùng ai to tiếng một câu nào, chỉ có người khác thấy em mềm yếu nên mới ức h**p..."

Hoa Vũ chưa kịp nói hết câu, Hoa Dạng nhịn không được cười ha hả:"Buồn cười chết đi được, đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa, anh họ, anh thấy mấy lời lúc trước em nói có đúng hay không, hahaha." Hoa Chí Hồng vẻ mặt đờ đẫn, khẽ thờ dài một hơi, cả hai người đều ghê gớm như nhau, người sau còn giỏi hơn người trước, chả hiểu sao trước kia cậu ta không nhìn ra được.

Hai mắt của Hoa Vũ đỏ bừng, có vẻ như sắp khóc đến nơi:"Hai người đang nói gì vậy? Sao em nghe không hiểu gì cả? Anh họ, anh là người mà em kính trọng và yêu thương nhất, nếu anh hiểu lâm em, em thật sự sẽ buồn và khổ sở nhiều lắm."

Hoa Chí Hồng trừng mắt nhìn Hoa Vũ một cái, hừ, quả nhiên, cả hai đều có tuyệt kĩ giả bộ đáng thương. Chả hiểu tại sao mà cậu ta bỗng cảm thấy Hoa Vũ còn đáng ghét hơn cả Hoa Dạng, ít ra Hoa Dạng vì muốn kiếm tiền phụ giúp gia đình nên mới đóng kịch, còn Hoa Vũ thì ngược lại hoàn toàn.

Vì vậy Hoa Chí Hồng nghiêm túc nói:" Tiểu Dạng là con của chú thím ba, em ấy còn có cha mẹ dạy dỗ, những người khác không cần phải phí sức, em chẳng qua chỉ là một người chị họ, ở đây động tay động chân hình như không thích hợp cho lắm”

Hoa Vũ vừa nghe thì lập tức sượng cứng cả người, lát sau tức giận dậm chân một cái thật mạnh rồi chạy ra khỏi cửa.

Hoa Chí Hồng khẽ lắc đầu, cậu mới nói có mấy câu mà nó đã khó chịu, thậm chí còn chả thèm giả bộ? Nghĩ nghĩ lại bỏ chuyện này qua một bên:"Tiểu Dạng, em định xử lí chỗ thịt heo mua về như thế nào?"

Đồ mà lúc trước đem về đều đặt toàn bộ ở trong phòng của hai anh em, bởi vì chỗ đó là an toàn nhất, sẽ không có người nào tuỳ tiện xông vào lục lọi.

Vừa nghe đến kiếm tiền, tinh thần của Hoa Dạng lập tức tỉnh táo hẳn:"Được rồi, anh mang đến đây hết đi, bây giờ em sẽ bắt tay vào xử lí luôn”
 
Back
Top Bottom