Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc

Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 200: Con đường gây dựng sự nghiệp (4)


Sáng hôm sau, Lưu Đại Ngân đến nhà Trương Thủy Sinh.

Hiện tại chỉ có mình anh ta sống ở nhà họ Trương. Ông Trương đã đến nhà con gái rồi. Trương Thủy Sinh mải lo cho xưởng quần áo của mình, luôn đi sớm về trễ, còn thường xuyên không về nhà, bọn họ không yên tâm để ông Trươngở nhà một mình.

“Dì Lưu, đợi cháu rửa mặt xong chúng ta cùng đi.”

Lưu Đại Ngân kéo một chiếc ghế dựa qua, ngồi xuống hỏi: “Cháu ăn sáng chưa?”

Trương Thủy Sinh đang đánh răng rửa mặt, không trả lời được. Đợi rửa mặt xong, anh ta mới nói: “Vẫn chưa, đợi lát nữa lên phố cháu mua hai cái bánh bao là được.”

“Sáng mùa đông lạnh lẽo thế này, vừa đi vừa ăn hơi lạnh sẽ theo bánh bao chui vào bụng, sau này sẽ thường xuyên đau bụng đấy. Cháu ăn sáng trước, đợi ăn xong chúng ta lại đi.”

Trương Thủy Sinh mặc áo bông vào: “Vậy cũng được, đợi chút nữa cháu ăn sáng xong chúng ta lại đi, cũng không chậm trễ quá nhiều.”

Sau đó Trương Thủy Sinh dẫn Lưu Đại Ngân tới một nhà máy chuyên sản xuất bao bì.

Anh ta giới thiệu: “Dì Lưu, nhà máy này chuyên sản xuất các loại túi đóng gói thực phẩm, là nhà máy quốc doanh, danh tiếng không tệ, sau này dì muốn sản xuất túi đóng gói gì cứ đến nhà máy này là được.”

Đến gần nhà máy, Lưu Đại Ngân hỏi Trương Thủy Sinh: “Chúng ta là hộ kinh doanh cá thể, bọn họ là nhà máy quốc doanh, liệu bọn họ có để ý đến chúng ta không?”

Trương Thủy Sinh giải thích cho Lưu Đại Ngân: “Dì Lưu, quá nửa đơn đặt hàng của nhà máy này đều đến từ hộ kinh doanh cá thể đấy. Nửa năm trước, nhà máy này không còn quá nhiều việc, cứ làm nửa năm lại nghỉ nửa năm, công nhân chỉ có thể dựa vào tiền lương của nhà nước. Sau đó xưởng trưởng nhà máy này ftimf ra con đường mới, bắt đầu nhận việc từ hộ kinh doanh cá thể, hiện tại lương thưởng của công nhân đã gấp đôi trước kia rồi.”

“Phải không?” Lưu Đại Ngân cảm thán: “Xem ra quốc gia thật sự đã thay đổi rồi. Nếu vào một năm trước, làm gì có nhà máy quốc doanh nào chịu liếc mắt nhìn hộ kinh doanh cá thể.”

Trương Thủy Sinh cũng nói: “Đúng là đã thay đổi rồi. Trước kia đi bán đồ lặt vặt cũng phải vụng trộm, bây giờ có thể quang minh chính đại đi bán.”

Trương Thủy Sinh dẫn Lưu Đại Ngân đến gặp xưởng trưởng, nghe xong yêu cầu của Lưu Đại Ngân, xưởng trưởng đồng ý ngay, nói ba ngày nữa Lưu Đại Ngân đến lấy hàng mẫu rồi, nếu thấy được thì có thể bắt tay vào sản xuất hàng looạt.

Giải quyết xong chuyện bao bì đóng gói, giấy phép buôn bán gì đó cũng đợc phê duyệt, chỉ còn chờ ngày bắt tay vào sản xuất.

Chưa đầy hai tháng nữa là tới mùa xuân rồi, Lưu Đại Ngân định tranh thủ dịp tết Âm Lịch làm một vụ lớn.

Gà nướng đóng gói chân không bảo quản được tương đối lâu, Lưu Đại Ngân định mỗi ngày làm thêm một chút, đợi đến tết thì mang ra bán.

Giải quyết xong gà nướng đóng gói, chân gà đóng gói cũng phải giải quyết.

Ngoài chân gà ra, Lưu Đại Ngân còn định làm cả trứng kho đem bán. Món trứng kho này cũng là món tủ của Lý Tam Thuận, dùng ngay nước hầm gà để nấu, hương vị cũng không tệ.

Khi vừa khai trương cửa hàng gà nướng, Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân đã làm trứng kho đem bán, nhưng bán không được đắt hàng lắm, có khi cả ngày không bán được quả nào.

Chỉ nghĩ một lát Lưu Đại Ngân đã hiểu được nguyên do. Gà nướng là thứ hiếm có, quanh năm suốt tháng chưa chắc đã được ăn một lần, muốn đến Cung Tiêu Xã mua thì phải có phiếu thịt đặc biệt, muốn làm ở nhà lại không biết cách, gà nướng nhà họ Lý không hề đắt, đương nhiên là được hoan nghênh rồi.

Trứng kho thì khác, trên tỉnh thành thường xuyên có người ở các thôn xóm quanh vác rổ tới bán trứng gà, có tiền là mua được. Tuy rằng trứng kho nhà bọn họ nấu không ngon như trứng kho Lý Tam Thuận nấu, nhưng bọn họ có thể đổi sang trứng luộc nước trà, hương vị cũng không kém quá nhiều. Trứng kho nhà họ Lý bán đắt hơn bọn họ tự mua trứng về nấu, tất nhiên người mua sẽ ít rồi.

Bây giờ có máy đóng gói chân không, Lưu Đại Ngân định đóng gói trứng kho mang đến ga tàu hỏa bán. Lần trước khi đến đặc khu kinh tế với Trương Thủy Sinh, Lưu Đại Ngân từng oán giận đồ ăn trên tàu quá đắt còn không ngon, nhưng không mua lại không có cách nào khác. Đi từ nhà còn dễ, có thể mang theo đồ ăn từ nhà lên tàu hỏa ăn. Nếu là trên đường về nhà thì chịu chết, đành phải mua đồ ăn trên tàu. Mua đồ ăn bên ngoài mang theo cũng khó, mùa đông quá lạnh, đồ ăn sẽ đông cứng, mùa hè nóng bức đồ ăn dễ ôi thiu.

Trứng kho nhà Lưu Đại Ngân chỉ đắt hơn trứng gà bình thường một chút, có đóng gói chân không, mùa hè để mấy ngày cũng sẽ không hỏng, mùa đông để cũng khng đông cứng, mang theo ăn trên đường rất tiện.

Câu cuối cùng, Lưu Đại Ngân tự nhủ trong lòng.

Nói làm là làm ngay, Lưu Đại Ngân tới nhà máy bao bì xác định kích thước, sau đó lại đi tìm Tưởng Bác, nhờ cậu thiết kế bao bì đóng gói trứng kho và chân gà nướng cho mình.

Bản thiết kế vẫn là một trăm đồng một bản, hai bản chính là hai trăm đồng. Tưởng Bác lập tức vui vẻ nhận lời.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 201: Con đường gây dựng sự nghiệp (5)


Vừa lấy được bao bì đóng gói gà nướng, Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân lập tức bắt tay vào làm.

Chỉ cần một người là có thể thao tác máy đóng gói rồi, ban đầu khi chưa quen mỗi tiếng Lưu Đại Ngân chỉ đóng gói được mười con gà nướng, sau này quen rồi tốc độ cũng nhanh hơn, một tiếng có thể đóng gói ra hai mươi con gà nướng.

Đóng gói xong, Lưu Đại Ngây bày bán ngay trong cửa hàng, ngày đầu tiên đã bán được hai con.

Tuy rằng bán được không nhiều lắm, nhưng Lưu Đại Ngân rất có lòng tin với gà nướng nhà mình. Một phần cũng vì đa số khách mua hàng đều là mua về nhà ăn ngay, đương nhiên sẽ mua gà nóng hổi tại quầy rồi.

Đợi đến tết khi phải đi thăm họ hàng, bạn bè, gà nướng đóng gói chân không sẽ bán chạy hơn, bởi vì hạn sử dụng của gà nướng sau đóng gói chân không dài hơn, mang tặng sẽ tiện hơn.

Giá bán gà nướng đóng gói chân không và gà nướng tại quầy đều như nhau, vẫn là bảy đồng một con.

Đây là giá cả Lưu Đại Ngân đã thương lượng với Lý Tam Thuận, tuy rằng làm gà nướng đóng gói chân không phiền phức hơn một chút, chi phí cũng cao hơn một chút, nhưng vợ chồng bọn họ hướng tới mục tiêu lãi ít tiêu thụ nhiều, gà nướng đóng gói chân không này đi con đường số lượng.

Sau hai ngày làm gà nướng tại nhà, Lưu Đại Ngân mang gà nướng đến nhà ga để đẩy mạnh tiêu thụ.

Bất kỳ thời gian nào, ga tàu hỏa đều rất đông người. Hiện tại đang là tháng mười một, vài người đã chuẩn bị về nhà ăn tết rồi.

Lưu Đại Ngân vác một bao tải lớn, đi xuyên qua đám đông: “Gà nướng, gà nướng đóng gói chân không hạn sử dụng một năm đây.”

Giọng Lưu Đại Ngân rất lớn, nên dù trong phòng chờ ồn ào tiếng rao hàng vẫn rất rõ ràng.

Lưu Đại Ngân vừa rao hai câu đã có người chạy tới, hỏi: “Chị bán gà nướng à? Gà nướng này để được tận một năm thật sao? Lấy ra cho tôi xem nào.”

Lưu Đại Ngân lấy gà nướng nhà mình ra, nói: “Gà nướng nhà tôi là gà nướng đóng gói chân không, dùng máy đóng gói nhập khẩu từ Đức, đã qua kiểm tra của trung tâm vệ sinh an toàn thực phẩm của tỉnh, ở nhiệt độ bình thường hạn sử dụng có thể lên đến mười bốn tháng. Mọi người xem đi, đây là đóng gói chân không, bên trong không có một chút không khí nào cho nên mới bảo quản được thời gian dài như vậy.”

Lưu Đại Ngân đặt tải gà nướng xuống đất, lấy một túi gà nướng ra để người xung quanh xem cho rõ ràng.

Có người cầm một túi gà nướng lên, xem kỹ rồi hỏi: “Gà nướng này bao nhiêu tiền?”

Lưu Đại Ngân trả lời: “Bảy đồng, bằng giá gà nướng chúng tôi bán trong cửa hàng.”

Có người vẫn chưa tin: “Gà nướng này thật sự bảo quản được một năm? Không phải lừa gạt chứ?”

“Nếu như chưa đến một năm đã bị mốc hay hư hỏng, anh có thể mang tới trả hàng.” Lưu Đại Ngân chỉ vào dòng chữ trên bao bì, nói: “Đây là địa chỉ cửa hàng nhà tôi, nếu anh không tin thì cứ qua xem thử một lần. Còn chuyện gà nướng có thể bảo quản một năm là nói dối, vậy đào vàng đóng hộp có thể bảo quản một năm thì sao? Chẳng lẽ cũng là lừa gạt? Lãnh đạo nói, khoa học có thể thúc đẩy sản xuất, bây giờ khoa học phát triển rồi, gà nướng có thể bảo quản một năm có gì lạ đâu?”

Có người nhìn Lưu Đại Ngân, nói: “Tôi nhận ra chị, chị là bà chủ của cửa hàng gà nướng nhà họ L ý đúng không?”

Lưu Đại Ngân cười hì hì: “Bà chủ gì đâu, chỉ dựa vào tay nghề tổ tiên để lại kiếm miếng cơm ăn thi.”

“Bán cho tôi một con, đúng lúc tôi đang định về quê ăn tết.”

“Tôi mua hai con, một con giữ lại nhà mình ăn, một con để đến tết mang đi thăm người thân.”

Có người mở đầu, lập tức có người theo sau, đến khi đám đông tản ra, hai mươi con gà nướng Lưu Đại Ngân mang đến đã bán đi đựoc một nửa.

Lưu Đại Ngân vác số gà nướng còn lại lên vai, định đổi sang chỗ khác để bán tiếp.

“Thím, sao thím lại ở đây thế?”

Nghe thấy có người gọi mình, Lưu Đại Ngân quay đầu lại theo bản năng thì trông thấy Trần Kiến Quốc, người từng thu mua gà cho nhà bà ấy.

Trần Kiến Quốc cõng theo một cái tải sau lưng, trên mặt râu ria xồm xoàm, dáng vẻ phong trần mệt mỏi vừa nhìn đã biết là vừa đi xa v.

Trước kia là một chàng trai rất có tinh thần, sao bây giờ lại biến thành dáng vẻ này rồi? Chắc là đã phải chịu rất nhiều khổ cực bên ngoài.

“Là gà nướng nhà tôi mới làm, tôi mang ra ngoài bán.” Nói xong, Lưu Đại Ngân lại hỏi: “Tưởng cậu xuống phía nam làm ăn rồi? Nghỉ về nhà ăn tết à?”

Trần Kiến Quốc đổi túi xác rắn từ vai trái qua vai phải, trả lời: “Vâng, cháu về ăn tết, ăn tết xong lại đi làm.”

“Vậy cậu mau về nhà đi, lúc nào có thời gian rảnh thì đến nhà tôi chơi.”

Trần Kiến Quốc cười, vẫy tay với Lưu Đại Ngân: “Thím, cháu về đây.”

Ngày hôm sau Trần Kiến Quốc đã tới nhà họ Lý, nhìn qua đã sáng sủa hơn hôm qua rất nhiều, râu đã cạo, quần áo trên người cũng sửa sang tử tế, căn bản không giống người hôm qua Lưu Đại Ngân gặp.

Sau khi hàn huyên vài câu, Trần Kiến Quốc nói ra ý đồ mình đến: “Chú thím, gà nướng chân không nhà chú thím có bán sỉ ra ngoài không?”

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận liếc nhau, nói: “Có chứ, năm đồng rưỡi một con.”

“Vậy mua sỉ gà nướng này…” Trần Kiến Quốc hơi ấp úng: “Có mua nợ được không?”

Vân Chi

Hỏi xong câu đó, cậu ta lại vội vàng bổ sung: “Đợi bán hết gà nướng, cháu lập tức đưa tiền tới cho chú thím.”

Không nói điều khác, chỉ riêng số tền Trần Kiến Quốc kiếm được từ việc đưa gà cho nhà Lưu Đại Ngân thôi tính ra cũng không ít rồi, sao đến tiền nhập gà nướng cũng không có nhỉ?

Trần Kiến Quốc nói: “Chú, thím, lần này xuôi nam cháu bị người ta lừa, không chỉ mất hết tiền tiết kiệm, còn nợ bên ngoài không ít. Nhưng mà chú thím yên tâm, tiền gà nướng này cháu sẽ không khất nợ quá lâu, bán gà nướng xong cháu lập tức mang tiền về trả cho chú thím.”

Khi nói ra lời này chính Trần Kiến Quốc cũng cảm thấy xấu hổ. Cậu ta cúi đầu không dám nhìn Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận.

“Kiến Quốc, vốn dĩ chúng tôi không bán chịu cho người khác đâu…” Khóe miệng Lưu Đại Ngân mang theo ý cười, nói: “Nhưng mà chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy rồi, cậu cũng là người trung hậu, nên tôi phá lệ cho cậu mua nợ đấy, chỉ là cậu không thể nhập quá nhiều một lần, nhiều nhất chỉ có thể mua năm mươi túi gà nướng.”

Trần Kiến Quốc không ngờ Lưu Đại Ngân lại đồng ý với yêu cầu của mình một cách sảng khoái như vậy, vốn dĩ cậu ta cho rằng mình còn phải cầu xin một lúc lâu.

“Được vậy thì cám ơn thím Lưu nhiều lắm, thím với chú Lý cứ yên tâm, bán hết gà nướng cháu lập tức mang tiền về trả cho chú thím.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 202: Con đường gây dựng sự nghiệp (6)


Gà nướng đóng túi dễ bảo quản, cũng tiện mang theo, dùng làm quà cáp đi thăm bạn bè người thân đều được, chỉ là bây giờ vẫn chưa đến tết, người mua sẽ không nhiều lắm, cho nên sau khi suy nghĩ một phen, Trần Kiến Quốc quyết định vẫn đến bán ở gà tàu hỏa, bến xe trước.

Giá nhập một con gà nướng là năm đồng rưỡi, bán ra bảy đồng, lợi nhuận là một ồng rưỡi, mỗi ngày chỉ cần bán được ba con thôi là mỗi tháng có hơn một trăm đồng tiền rồi.

Trần Kiến Quốc bán ở ga tàu hỏa hai ngày, ngày thứ ba cậu ta mua một vé tàu hỏa đi nơi khác, mang theo ba mươi tám con gà nướng còn lại lên tàu hỏa, định bán gà nướng trên tàu.

Chỉ một ngày một đêm, ba mươi tám con gà nướng đã bán sạch sẽ.

Năm mươi con gà nướng kiếm được bảy mươi lăm đồng, trừ tiền vé tàu vẫn còn dư lại năm mươi mốt đồng.

Có hy vọng trả hết nợ rồi.

Sở dĩ Trần Kiến Quốc nợ nhiều như vậy là do cậu ta bị bạn học lừa. Người bạn kia nói anh ta phát hiện ra một hạng mục rất có triển vọng ở phía nam, Trần Kiến Quốc cũng đi theo đối phương khảo sát hai ba lần, cảm thấy hạng mục đó rất không tồi nên mới mang theo tất cả tiền bạc trong nhà, còn vay mượn một ngàn đồng làm tiền vốn, ai ngờ người bạn học cùng nhau lớn lên từ nhỏ kia lại lừa cậu ta, cảnh tượng nhà máy nhộn nhịp mấy lần trước cậu ta nhìn thấy đều do đối phương thuê người đóng kịch.

Cậu ta mang tiền đến đó, sau một bữa cơm thì ngủ mê man, đến khi cậu ta tỉnh lại tất cả đồ đạc trên người đều biến mất rồi.

Ban đầu Trần Kiến Quốc còn không chịu tin người bạn kia sẽ đối xử với mình như vậy, nhưng sau hai ngày đói bụng tìm kiếm, cuối cùng cậu ta mới nhận rõ sự thật. Người bạn hơn hai mươi năm kia thật sự đã tính kế Trần Kiến Quốc để cướp đi tất cả tiền tài trên người cậu ta, ngay cả tiền vé tàu về quê cũng không để lại.

Trần Kiến Quốc đến đồn công an báo án, đăng ký một tờ giấy chứng minh thân phận lâm thời, đi làm thuê mười ngày mới có tiền gửi điện báo về nhà, sau đó vợ cậu ta gửi cho cậu ta hai mươi đồng, cậu ta mới có tiền mua vé tàu về quê.

Khi vừa xuống tàu lại đụng phải Lưu Đại Ngân đang bán gà nướng.

Trần Kiến Quốc rất có đầu óc kinh tế, cậu ta đi theo Lưu Đại Ngân xem bà ấy bán hàng một lát, phát hiện ra đây là một biện pháp kiếm tiền rất tốt.

Chỉ là hiện tại trên người cậu ta không có một đồng nào, trong nhà cũng không có tiền, muốn bán gà nướng thì phải mua chịu.

Cậu ta đã tính toán trước, nếu như Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân không đồng ý, cậu ta sẽ về nhà bán xe đạp đi lấy tiền nhập gà nướng.

Chỉ là không có xe đạp, sau này cậu ta sẽ phải đi bộ lên tỉnh thành.

Lần đầu tiên, gà nướng bán không tệ, Trần Kiến Quốc về nhà nghỉ ngơi một buổi sáng, ăn cơm trưa xong lập tức đạp xe đến cửa hàng gà nướng nhà Lưu Đại Ngân.

“Chú, thím, đây là tiền gà nướng lần trước.” Trần Kiến Quốc để tiền lên bàn, đẩy tới trước mặt Lưu Đại Ngân.

Lưu Đại Ngân cầm tiền lên đếm, rồi gạch sổ ghi nợ lần trước cho Trần Kiến Quốc: “Kiến Quốc, lần này cậu còn nhập gà nướng nữa không?”

Nghe Lưu Đại Ngân hỏi, Trần Kiến Quốc hơi ngượng ngùng: “Thím, lần này cháu vẫn phải mua nợ năm mươi con gà nướng, đợi sau vài lần kiếm đủ vốn rồi cháu sẽ không mua nợ nữa.”

“Tôi không có ý đó.” Lưu Đại Ngân bỏ tiền vào ngăn kéo, nói: “Tôi tin tưởng nhân phẩm của cậu, cậu mua nợ không thành vấn đề.”

Sau đó Trần Kiến Quốc lại vác theo năm mươi con gà nướng mua nợ từ chỗ Lưu Đại Ngân, chọn một chuyến tàu sắp xuất phát, mua vé, lên tàu.

Lúc này Tưởng Bác cũng đã thiết kế xong bao bì đóng gói trứng gà kho và chân gà nướng, Lưu Đại Ngân lại gấp rút chạy tới xưởng in ấn bao bì, bảo bọn họ mau chóng in hàng mẫu.

Nói hết lời hay cuối cùng xưởng trưởng mới đồng ý in gấp rút cho Lưu Đại Ngân, bảo bà ấy chiều mai đến lấy hàng.

Đợi có bao bì đóng gói rồi, Lưu Đại Ngân lại mau chóng làm chân gà nướng và trứng kho, sau khi đóng gói chân không, hương vị cũng không tệ lắm.

Chân gà nướng có thể sản xuất đem bán ngay, còn trứng kho thì phải đưa đến trung tâm kiểm tra an toàn thực phẩm của tỉnh để kiểm tra trước, nếu kết quả đủ tiêu chuẩn bọn họ mới có thể bắt đầu sản xuất.

Hàng ngày con trai phải đưa cháu trai đến bệnh viện trị liệu, Lý Tam Thuận phải ở nhà làm gà nướng, chân gà nướng và trứng kho, Lưu Đại Ngân phải trông cửa hàng, căn bản không có nhiều thời gian để đóng gói gà nướng và chân gà nướng.

Phải thuê thêm người.

Lưu Đại Ngân nhìn trúng người câm ở cùng con phố.

Người câm này không lớn tuổi lắm, vì hồi nhỏ bị sốt cao không được chữa trị kịp thời nên từ đó không thể nói chuyện nữa. Cha cậu ấy mất sớm, mẹ cũng tái giá rồi, từ nhỏ vẫn luôn sống với ông bà nội, là một cậu bé đáng thương.

Nhưng cậu ấy không hề suy sụp mà luôn vui vẻ giúp đỡ ông nội cậu ấy sửa chữa xe đạp, tay rất khéo léo, hàng xóm láng giềng trong khu phố có nhà nào bị hỏng xe đều thích nhờ cậu ấy sửa.

Vân Chi

Ông nội cậu ấy muốn mở cho cậu ấy một cửa hàng sửa chữa xe đạp, coi như có cái nghề để kiếm sống, nhưng trên con phố này đã có một cửa hàng sửa xe rồi, quản lý khu phố không cho phép.

Lưu Đại Ngân rất thích tính tình cậu nhóc bị câm này, muốn tìm một con đường cho cậu ấy.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 203: Con đường gây dựng sự nghiệp (7)


Cậu nhóc bị câm kia họ Vương, tên là Vương Nhất Tường, năm nay mười chín tuổi, làn da rất trắng, đôi mắt to tròn, không cao cũng không thấp, không mập cũng không gầy, là một cậu nhóc đẹp trai.

Nhưng số phận trêu ngươi lại khiến cậu ấy không thể nói chuyện.

Tuy Lưu Đại Ngân thường xuyên gặp mặt, cũng như nói chuyện với ông bà nội nhà họ Vương, nhưng chưa đến nhà cậu ấy lần nào.

Thấy Lưu Đại Ngân đến nhà mình, Vương Nhất Tường lộ ra vẻ mặt nghi hoặc. Cậu ấy khoa tay múa chân hỏi: “Thím Lý, thím tìm ông nội cháu à?”

Tuy không hiểu ngôn ngữ của người câm điếc, nhưng Lưu Đại Ngân đoán được đại khái cậu ấy muốn nói gì. Bà ấy cười, bảo: “Thím không tìm ông nội cháu, mà tới tìm cháu.”

Vương Nhất Tường chỉ vào người mình: “Tìm cháu?”

Dáng vẻ ấy kết hợp với biểu cảm nghi hoặc, nhìn càng đáng yêu.

Lưu Đại Ngân gật đầu, nói: “Đúng, đến tìm cháu. Nhưng mà việc này phải thương lượng với ông bà nội cháu trước đã.”

Trong khu nhà Vương Nhất Tường sống còn có vài hộ gia đình khác, lúc này có năm sáu đứa trẻ đang chơi trong sân, còn có hai người phụ nữ đang giặt đồ.

Lưu Đại Ngân cười chào hỏi từng người một.

Vương Nhất Tường khoa tay múa chân: “Thím Lý, có phải xe đạp nhà thím bị sao không? Đẩy qua đây cháu xem cho.”

Xe đạp nhà hàng xóm láng giềng bị hỏng đều thích nhờ cậu sửa, bởi vì không được phép mở cửa hàng ngoài phố nên Vương Nhất Tường chỉ có thể sửa xe trong nhà. Hàng xóm nếu ai có xe đạp hỏng đều trực tiếp đẩy xe đến nhà tìm cậu ấy.

Vân Chi

Như vậy người khác không quản được.

Lưu Đại Ngân lắc đầu: “Xe đạp nhà thím không hỏng, hôm nay tới tìm cháu vì việc khác.”

Vương Nhất Tường gãi đầu, hơi khó hiểu, nhưng vẫn dẫn Lưu Đại Ngân về nhà mình.

Nhà cậu ấy chỉ có hai gian, ba người chen chúc nhau. Tuy hơi chật chội, nhưng nhà cửa được thu dọn rất sạch sẽ.

Trông thấy Lưu Đại Ngân, ông bà Vương cũng nghi hoặc: “Chị Lý, chị tới tìm Nhất Tường sửa xe đạp à?”

Thấy nhà bọn họ đều hỏi như vậy, Lưu Đại Ngân cũng buồn cười.

“Chú thím Vương, cháu có dắt xe đạp tới đâu mà sửa xe đạp. Là thế này, cháu tới để thương lượng với chú thím một việc, không phải nhà cháu mở cửa hàng gà nướng sao, bây giờ cháu không lo liệu được hết việc nên muốn tìm một người giúp đỡ. Cháu nhìn trúng đứa nhỏ Nhất Tường này, vừa hiền hòa vừa thành thật, cho nên mới tới để hỏi một câu xem chú thím có đồng ý cho Nhất Tường qua nhà cháu làm việc không.”

Ông Vương rất kinh ngạc, cháu trai nhà ông ấy bị câm thì giúp đỡ thế nào được? Cửa hàng nhà họ Lý là cửa hàng bán gà nướng, chẳng lẽ bọn họ định tìm người học việc, nhưng nhà bọn họ có con có cháu, không sợ Nhất Tường học mất tay nghề tổ truyền của nhà bọn họ sao?

“Chị Lý, Nhất Tường nhà tôi thế nào chị cũng biết rồi đấy. Nó không thể nói chuyện, sao có thể bán gà nướng giúp chị? Chị định để nó làm học đồ sao?”

Lưu Đại Ngân xua tay, nói: “Không phải bán gà nướng, cũng không phải làm học đồ, cháu mới mua được một chiếc máy, chuyên đóng gói gà nướng. Con trai cháu bận đưa Khai Lâm đến bệnh viện, Tam Thuận bận làm gà nướng, cháu thì phải trông cửa hàng, thật sự không phân thân được nên muốn tìm người giúp đỡ, cho nên mới nghĩ tới Nhất Tường.”

Vương Nhất Tường còn kích động hơn ông bà nội, cậu ấy vỗ ngực, tỏ vẻ mình sẽ làm được.

Sửa xe đạp căn bản không kiếm được nhiều tiền, cũng chỉ đủ ăn tiêu trong nhà, ông bà nội cậu lại lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng không tốt, sau này còn rất nhiều việc cần dùng đến tiền, hiện tại có công việc tìm đến tận cửa, đương nhiên là Vương Nhất Tường rất vui mừng rồi.

Bà Vương vẫn hơi băn khoăn: “Nhất Tường thật sự có thể làm được việc kia sao?”

“Thím, cháu làm được đương nhiên Nhất Tường cũng làm được rồi. Công việc kia không mệt, chỉ cần ngồi một chỗ bỏ gà nướng vào túi bóng, cho vào máy nhấn một cái là xong. Mỗi ngày làm việc tám giờ, mỗi tuần nghỉ một ngày, ba tháng đầu cháu trả hai mươi lăm đồng một tháng, sau ba tháng tăng lên ba mươi đồng, nếu phải tăng ca, tiền lương tăng ca sẽ tính riêng, chú thím thấy th nào?”

Mỗi tháng hai mươi lăm đồng, dựa theo tình huống của cháu trai, số tiền này tuyệt đối không thấp.

Hai vợ chồng già nhìn nhau, đều cảm thấy chuyện này rất khó tin.

Trước kia Vương Nhất Tường từng làm việc cho khu phố mấy tháng, nhiều nhất cũng chỉ nhận được hai mươi đồng một tháng, bây giờ người nhà họ Lý lại trả hẳn hai mươi lăm đồng, sau đó còn tăng lên ba mươi, tiền lương này không hề thấp, sắp đuổi kịp tiền lương của công nhân chính thức trong nhà máy quốc doanh rồi.

Chuyện tốt như vậy, thật sự có thể rơi trúng đầu nhà bọn họ sao?

Ngoài vui mừng ra, hai vợ chồng già còn không dám tin tưởng.

Lưu Đại Ngân nói tiếp: “Chú thím Vương, nhà cháu làm về đồ ăn, nên trước khi vào làm việc phải đến bệnh viện khám sức khỏe trước đã, không có bệnh truyền nhiễm gì mới có thể đi làm. Nhất Tường, cậu có đồng ý đi làm không?”

Vương Nhất Tường vội vàng gật đầu, tỏ vẻ mình muốn đi.

Ông Vương cũng đã lấy lại tinh thần từ niềm vui ngoài ý muốn, ông ấy gật đầu, nói: “Được, mai tôi sẽ dẫn Nhất Tường đến bệnh viện kiểm tra.”

Khó khăn lắm mới có người sẵn lòng cho Nhất Tường một cơ hội, bọn họ phải nắm bắt, nếu không chỉ sợ sẽ không còn cơ hội.

Lưu Đại Ngân vội vàng nói: “Chú Lý, Nhất Tường đến cửa hàng nhà cháu làm việc, chi phí khám sức khoe do cháu bỏ ra, sáng mai chúng ta cùng nhau đến bệnh viện được chứ? Cửa hàng nhà cháu cần người gấp, đi làm sớm ngày nào cháu thoải mái sớm ngày đó.”

Ông Vương nghe xong đã hiểu được ý của Lưu Đại Ngân: “Cũng được, vậy bảy giờ sáng mai chúng ta gặp nhau ở cửa hàng gà nướng nhà chị nhé.”

Nói xong chuyện cần nói, Lưu Đại Ngân đứng dậy: “Vâng, bảy giờ sáng mai gặp nhau ở cửa hàng gà nướng. Có vài mục kiểm tra cần nhịn đói, sáng mai Nhất Tường đừng ăn sáng nhé.”

Vương Nhất Tường gật đầu, sau đó lại khoa tay múa chân nói: “Cháu biết rồi, cảm ơn thím Lý.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 204: Con đường gây dựng sự nghiệp (8)


Người nhà họ Vương tiễn Lưu Đại Ngân ra tận cửa, đợi Lưu Đại Ngân vào cửa hàng nhà bà ấy rồi bọn họ mới quay về.

Hàng xóm làm việc trong sân hỏi: “Bác Vương, có chuyện gì mà chị Lý đến nhà bác thế?”

Ông Vương cười nói: “Không có chuyện gì.”

Việc này vẫn chưa chắc chắn trăm phần trăm, tạm thời không nên nói cho người ngoài thì tốt hơn.

Về nhà đóng cửa lại rồi, bà Vương gấp không chờ nổi hỏi ngay: “Ông nó này, ông thấy việc này liệu có phải thật không? Họ Lý kia không lừa gạt chúng ta chứ? Với mức tiền lương này bọn họ thuê ai chẳng được. Không phải tôi xem thường cháu trai nhà mình, mà thật sự là… Ai!”

Ông Vương ngồi trên ghế, không trả lời mà hỏi lại: “Bà thấy việc làm ăn của cửa hàng gà nướng nhà họ Ly thế nào?”

Bà Vương nói: “Buôn bán rất đắt hàng, có người nói một năm nhà bọn họ có thể kiếm vài ngàn, thậm chí cả vạn đồng đó.”

“Vậy không phải được rồi sao.”

Ông Vương nói: “Một năm nhà bọn họ kiếm được nhiều tiền như vậy, ần gì chạy tới lừa nhà chúng ta? Nhà chúng ta có gì để bọn họ lừa? Nếu nhà bọn họ thật sự lừa chúng ta, liệu bọn họ còn buôn bán được ở con phố này không? Bọn họ ăn no rửng mỡ, vứt tiền đấy không kiếm đi lừa chúng ta cho vui à?”

Ông Vương nói rất có lý, bà Vương cũng hiểu được, trừ khi người nhà họ Lý bị điên, nếu không ai lại đi vứt bỏ việc làm ăn tốt đẹp của nhà mình, chạy tới lừa người khác.

Vân Chi

Có lẽ nhà bọn họ thật sự muốn giúp cháu trai nhà mình có được một công việc để nuôi sống bản thân.

Nghĩ vậy, bà Vương lại quay sang hỏi cháu trai mình: “Nhất Tường, trước kia cháu từng tiếp xúc với người nhà họ Lý kia bao giờ chưa?”

Ngẫm nghĩ một lát, Vương Nhất Tường lại khoa tay múa chân đáp: “Có, nhưng mà từ lâu rồi, xe đạp của thím Lý hỏng giữa đường đúng lúc cháu đi ngang qua nên đã sửa giúp thím ấy. Thím ấy muốn trả cháu tiền, nhưng cháu không nhận.”

Ông Vương: “Có lẽ chị Lý kia nhìn trúng cái tính tốt bụng của Nhất Tường nhà chúng ta. Được rồi, bà đi chuẩn bị đi, tối nay chúng ta ăn no chút, nếu ngày mai kết quả kiểm tra của Nhất tường không thành vấn đề, có thể thuận lợi đến nhà họ Lý làm việc, thì chúng ta gói sủi cảo nhân thịt heo cải trắng liên hoan.”

Về đến nhà, uống xong cốc nước Lưu Đại Ngân lại vội vàng bắt tay vào làm việc.

Hiện tại là buổi chiều, cháu trai không cần đến bệnh viện, Lưu Trụ bận làm gà nướng, ông Lý trông cửa hàng, bà ấy phải tranh thủ thời gian đóng gói gà nướng.

Báo cáo kiểm tra sức khỏe của Vương Nhất Tường không vấn đề gì, không có bệnh truyền nhiễm, Lưu Đại Ngân hẹn với cậu ấy, ngày mai bắt đầu đi làm.

Ông Vương và Vương Nhất Tường vui sướng quay về, bà Vương trông cửa hàng sửa xe, thấy bạn già và cháu trai vui vẻ ra mặt cũng đoán được việc đã thành công.

“Bà nội, bà nội, mai là cháu có thể đi làm rồi.” Vương Nhất Tường khoa tay múa chân nói.

Khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà Vương cười vui vẻ như một đóa hoa: “Tốt, tốt, tốt, sau này Nhất Tường nhà ta cũng là người có công ăn việc làm, đợi tích cóp hai năm là có thể cưới vợ rồi.”

Mặt Vương Nhất Tường đỏ bừng, vội chạy vào trong nhà.

Bà Vương thương lượng với bạn già: “Ngày mai là ngày đầu tiên Nhất Tường đi làm, hay là ông đi theo xem thế nào nhé?”

Ông Vương lắc đầu, nói: “Như vậy sợ là không hay, cứ như chúng ta không tin tưởng người nhà họ Lý vậy. Cửa hàng gà nướng nhà họ Lý không xa, để Nhất Tường đi một mình là được rồi.”

Bà Vương hơi buồn rầu: “Đứa nhỏ đi làm là chuyện tốt, nhưng mà không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy hơi vắng vẻ.”

“Bà đó, như chim mẹ không xa nổi đàn con. Đứa nhỏ đã lớn, phải để nó tự học cách bay. Chúng ta cũng nhiều tuổi rồi, chẳng biết còn có thể ở bên Nhất Tường bao lâu nữa. Nó có việc làm, chúng ta mới dễ tìm vợ cho nó. Có vợ, có gia đình rồi, chúng ta c.h.ế.t cũng không phải lo lắng cho Nhất Tường.”

“Ông đừng nói nữa, ông càng nói tôi càng muốn khóc.”

“Bà đừng khóc, không lát nữa Nhất Tường qua đây sẽ nhìn thấy đó. Bà nên vui mới đúng, Nhất Tường có việc làm, chúng ta phải vui mừng cho nó.”

Máy đóng gói chân không đặt ngay gian bên cạnh của cửa hàng gà nướng, khi chưa mua máy về Lưu Đại Ngân đã thu dọn căn phòng sạch sẽ rồi.

Có nhân viên mới, cuối cùng Lưu Đại Ngân mới có thể thả lỏng.

Hiện tại gà nướng đóng gói chân không bán rất đắt hàng, một m*nh tr*n Kiến Quốc thôi, một ngày cũng bán được từ hai mươi đến ba mươi con rồi, ngoài ra còn có hai người khác nghe danh mà đến, mỗi lần đều lấy hơn một trăm con gà nướng, khiến hàng tồn kho trong nhà Lưu Đại Ngân cũng không còn nhiều nữa.

Trứng kho cũng bán rất đắt hàng, giá mua trứng là hơn ba xu chưa đến bốn xu, Lưu Đại Ngân bán năm xu một quả, Trần Kiến Quốc bảo vợ bày sạp hàng ở ga tàu chuyên bán trứng kho, nghe nói bán sáu xu một quả, bán hàng không tệ, mỗi ngày đều bán được hơn trăm quả, có khi buôn bán đắt hàng một ngày còn bán được gần hai trăm.

Vợ Trần Kiến Quốc nói, người mua trứng kho đa phần là người đi công tác hoặc đi xa nhà. Hạn sử dụng trứng kho dài, còn dễ mang theo, ra ngoài mang theo nó có thể dùng như món chính, nên bán rất đắt hàng.

Trong ba thứ nhà Lưu Đại Ngân bán, chân gà là bán kém nhất.

Tuy rằng bán không chạy, nhưng một ngày cũng bán ra được mấy cân, nên Lưu Đại Ngân quyết định một ngày chỉ đóng gói chân gà ba tiếng, thời gian còn lại đều dùng để đóng gói gà nướng và trứng kho.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 205: Con đường gây dựng sự nghiệp (9)


Doanh số bán gà nướng chân không tăng lên ổn định, đến tết âm lịch chắc chắn sẽ còn tăng tiếp.

Chỉ mình Vương Nhất Tường làm việc đã không đáp ứng được nhu cầu, nên Lưu Đại Ngân quyết định lại thuê thêm một người nữa.

Đúng lúc hai người con trai của em chồng tới tỉnh thành chơi, Lưu Đại Ngân giữ hai người lại, mời bọn họ làm việc cho mình luôn.

Vừa bao ăn bao ở, tiền lương mỗi tháng còn cao hơn Vương Nhất Tường năm đồng, bởi vì hai người bọn họ phải làm việc ca đêm.

Sau khi Vương Nhất Tường tan làm, hai người bọn họ chia ra làm việc đến sáng, một người làm nửa đêm đầu, một người làm nửa sau.

Lưu Đại Ngân gửi điện báo cho em cô, nói ra ý định của mình, hai hôm sau cô em chồng đã gửi điện báo đến, đồng ý cho bọn họ ở lại làm việc, còn nói nếu bọn họ làm không tốt Lưu Đại Ngân cứ lấy roi đánh bọn họ, đừng khách sáo.

Quả nhiên, gần tết âm lịch doanh số bán gà nướng chân không tăng lên chóng mặt, ngày nào cũng bán được hai ba trăm con.

Người mua đều nói gà nướng này dễ bảo quản, nên mua về để dành ăn tết và đi thăm người thân.

Vân Chi

Máy đóng gói chân không không ngừng nghỉ chút nào, làm việc hết công suất để đóng gói gà nướng, trứng kho và chân gà.

May mà bọn họ có trại chăn nuôi gia đình, Lưu Đại Ngân đã chuẩn bị

May mắn trong nhà có chính mình trại nuôi gà, Lưu Đại Ngân trước tiên chuẩn bị rất nhiều gà trống, bằng không hiện tại đi đâu mà tìm gà nướng, đều là một nan đề.

Qua tết năm đó, cửa hàng gà nướng nhà họ Lý càng nổi tiếng hơn, có người nhìn thấy cơ hội kinh doanh đã chạy tới chỗ Lưu Đại Ngân mua gà nướng chân không và trứng kho mang đến nơi khác bán.

Lưu Đại Ngân suy nghĩ vài lần, cuối cùng hạ quyết tâm, lại mua thêm một chiếc máy đóng gói chân không nữa.

Nếu chỉ làm gà nướng, một chiếc máy đóng gói là đủ rồi, nhưng làm thêm cả trứng kho và chân gà, chỉ một chiếc máy là không đủ dùng.

Chuyện nhập khẩu máy móc vẫn phải nhờ đến lãnh đạo tỉnh.

Lưu Đại Ngân mặc bộ quần áo mới nhất của mình, lại lần nữa đến tìm phòng ban liên quan của tỉnh ủy.

Người tiếp đãi bà ấy vẫn là người quen cũ, chính là một trong những người lần trước đến nhà Lưu Đại Ngân khảo sát.

Nhìn thấy Lưu Đại Ngân, người nọ hỏi: “Đồng chí, chị có phải là bà chủ của cửa hàng gà nướng nhà họ Lý kia không?”

“Vâng. Tôi họ Lưu, đồng chí cứ gọi tôi một tiếng đồng chí Lưu là được.” Tay Lưu Đại Ngân nắm chặt túi xách của mình, nói: “Đồng chí, lần này tôi tới đây là muốn nhờ anh giúp tôi việc này, tôi lại muốn nhập khẩu thêm một chiếc máy đóng gói chân không nữa.”

“Chị lại muốn nhập khẩu thêm một chiếc máy đóng gói chân không nữa?” Đồng chí tiếp đãi bà ấy hơi kinh ngạc: “Không phải chiếc máy đóng gói kia của chị vừa mới mua chưa lâu sao?”

Lưu Đại Ngân giải thích: “Đồng chí, là thế này, gà nướng nhà tôi bán quá đắt hàng nên một chiếc máy đóng gói thì hơi không đủ dùng, cho nên tôi muốn nhập khẩu thêm một chiếc nữa, hai chiếc máy cùng sản xuất, có thể tạo ra nhiều giá trị hơn cho quốc gia.”

Đồng chí tiếp đãi Lưu Đại Ngân âm thầm líu lưỡi: Một chiếc máy hơn một vạn rồi, bây giờ mới bao lâu chứ, vậy mà nữ đồng chí này đã muốn nhập khẩu thêm một chiếc nữa rồi.

Hai chiếc máy là hơn hai vạn đồng, đồng nghệp trong phòng bọn họ đều không lấy ra được số tiền lớn như vậy.

Trong lòng suy nghĩ rất nhiều, nhưng ngoài mặt nhân viên tiếp đãi Lưu Đại Ngân vẫn luôn nở nụ cười chuyên nghiệp: “Đồng chí Lưu, yêu cầu này tôi không tự quyết định được, phải báo cáo lên cấp trên trước đã, sau đó mới trả lời được cho chị, ngày kia đồng chí lại đến một chuyến nhé.”

Lưu Đại Ngân cảm ơn rối rít: “Vậy thì cảm ơn đồng chí, ngày kia tôi lại đến.”

Lúc ra khỏi văn phòng tỉnh ủy, Lưu Đại Ngân lại chạm mặt một người quen khác, chính là Giang An Ni.

Trên mặt cô ta đầy nước mắt, cũng ra ngoài từ văn phòng tỉnh ủy. Hai người nhìn thấy đối phương, đều dừng lại nhìn qua.

Lưu Đại Ngân làm như không nhìn thấy Giang An Ni, thản nhiên ngồi lên xe đạp định đạp xe về.

Thấy vậy, Giang An Ni gọi Lưu Đại Ngân lại, như có chuyện muốn nói: “Bà chờ chút.”

Một chân Lưu Đại Ngân đã đặt lên bàn đạp rồi, nghe cô ta gọi đành xuống xe, mặt vô cảm hỏi: “Cô gọi tôi có chuyện gì sao?”

Giang An Ni đã lau khô nước mắt trên mặt, cô ta cúi đầu hỏi: “Sức khỏe của Khai Lâm thế nào rồi? Năm trước Khai Nguyên học hành có khá không? Ở trường học có bị bạn bè bắt nạt không?”

Lưu Đại Ngân rất muốn khinh bỉ một phen, tỉnh thành này nhỏ như vậy, nếu cô ta thật sự muốn biết hai đứa nhỏ sống thế nào, sao cô ta không tự mình tới thăm?

Nhưng mà cuối cùng Lưu Đại Ngân vẫn không khinh bỉ, chỉ lạnh lùng nói: “Khai Lâm sắp khỏi hẳn rồi, điều trị thêm vài tháng là bình phục hoàn toàn. Khai Lâm học giỏi lắm, có thêm rất nhiều bạn bè mới trong trường học.”

Giang An Ni gật đầu: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Lưu Đại Ngân đã hơi kiên nhẫn, Giang An Ni này uống lộn thuốc à, bao nhiêu năm chẳng quan tâm gì đến con cái, sao hôm nay lại nhắc đến bọn nhỏ nhỉ?

“Vậy... Sau này tôi có thể đến thăm bọn nhỏ không?” Giọng Giang An Ni hi thiếu tự tin.

Nghe thấy câu này, cuối cùng Lưu Đại Ngân không nhịn được nữa. Bà ấy cười mỉa: “Từ trước đến nay nhà chúng tôi chưa bao giờ cấm cô đến thăm bọn nhỏ. Giang An Ni, cô còn chuyện gì khác không? Không thì tôi đi trước đây.”

Giang An Ni chưa kịp trả lời, Lưu Đại Ngân đã đạp xe đi xa rồi. Cô ta ngẩng đầu lên, nước mắt lại rơi xuống, sau đó cũng ngồi lên xe đạp của mình, đạp xe ra về.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 206: Con đường gây dựng sự nghiệp (10)


Hôm nay Giang An Ni tới tỉnh ủy để tìm cha Hàn.

Giang Văn Chung vẫn chưa bị phán xử, Hàn Đông Thanh đã đưa ra yêu cầu ly hôn với Giang An Ni.

Lần trước, sau khi cha Hàn nói muốn đưa mẹ Giang về quê, mẹ Giang không tới nhà họ Trương làm ầm ĩ nữa, nhưng bà ta còn làm ra một chuyện mất não hơn.

Bà ta đã trộm hết tiền tiết kiệm của Hàn Đông Thanh và Giang An Ni, cầm đi hối hộ chủ thẩm xử lý vụ án Giang Văn Chung.

Người thẩm phán kia quen biết cha Hàn, thấy mẹ Giang đưa tiền, ông ấy lập tức gọi điện thoại cho cha Hàn, bảo nhà bọn họ đến đưa mẹ Giang về.

Cũng vì việc này, không biết cha mẹ Hàn và Hàn Đông Thanh đã phải muối mặt xin lỗi đối phương bao lâu, mới khiến người ta không tức giận nữa.

Sau khi về nhà, cha Hàn thẳng tay tát Hàn Đông Thanh một cái ngay trước mặt mọi người, sau đó đi luôn không nói câu nào.

Giang An Ni muốn giải thích, Hàn Đông Thanh lại không muốn nghe, chỉ hỏi cô ta hai câu: “An Ni, không phải phần lớn tiền tiết kiệm của nhà chúng ta đều ở trong ngân hàng sao? Mẹ cô lấy ra thế nào vậy? Sao bà ấy biết cả việc thẩm phán Dương đang ở đâu?’

Vân Chi

Sắc mặt Giang An Ni trắng bệch, không biết nên giải thích thế nào.

Hỏi xong, Hàn Đông Thanh không nói gì thêm, quần áo cũng không lấy đã đi thẳng ra ngoài.

Từ sau hôm đó, Hàn Đông Thanh không còn về nhà nữa, mà chuyển sang sống ở nhà cha mẹ.

Chưa đến một tháng, Hàn Đông Thanh đã nói với Giang An Ni chuyện ly hôn.

Đương nhiên là Giang An Ni không đồng ý rồi, hiện tại cô ta vẫn đang trong thời kỳ cho con bú, trừ khi bản thân cô ta muốn ly hôn, nếu không Hàn Đông Thanh không có cách nào ly hôn được.

Hàn Đông Thanh đã đoán trước được thái độ của Giang An Ni rồi, anh ta không nói gì cả, chỉ để lại một câu: “Cuộc hôn nhân này chắc chắn phải ly, Giang An Ni, cô cứ xem rồi làm đi.”

Giang An Ni muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này, nhưng cho dù cô ta dùng biện pháp nào, Hàn Đông Thanh vẫn không d.a.o động, vẫn kiên quyết muốn ly hôn.

Hai đứa nhỏ là vũ khí cuối cùng của Giang An Ni, cô ta đưa ra yêu cầu, nếu muốn ly hôn, hai đứa nhỏ đều phải đi theo cô ta, Hàn Đông Thanh không được quyền nuôi nấng đứa nào.

Giang An Ni nghĩ, vì con cái chắc chắn Hàn Đông Thanh sẽ thỏa hiệp, bởi vì Hàn Đông Thanh vô cùng yêu con mình, vì con anh ta sẽ không nỡ ly hôn.

Nhưng Giang An Ni nghĩ sai rồi.

Hàn Đông Thanh đồng ý yêu cầu cô ta đưa ra, giao hết quyền nuôi nấng hai đứa nhỏ cho Giang An Ni.

Đến lúc này Giang An Ni đã không còn cách nào khác, cho nên mới bắt đầu đi cầu xin cha mẹ Hàn, hy vọng bọn họ có thể nể mặt hai đứa nhỏ, khuyên nhủ Hàn Đông Thanh, để anh ta bỏ đi ý định ly hôn.

Nhưng điều cô ta không ngờ tới là, dù cô ta đã lôi hai đứa nhỏ ra, mẹ Hàn bình thường vẫn luôn yêu cháu hơn mạng sống cũng không chịu giúp cô ta, huống chi là cha Hàn.

Giang An Ni chạy đến nơi cha Hàn làm việc tìm ông ấy vài lần, chỉ có hôm nay là gặp được cha Hàn, nhưng cha Hàn chỉ nói một câu: “Ly hôn là chuyện của cô ta và Đông Thanh, ông ấy sẽ không nhúng tay vào.” Nói xong thì khách sáo mời Giang An Ni ra ngoài.

Giang An Ni khóc lóc ra khỏi văn phòng tỉnh ủy, đúng lúc gặp Lưu Đại Ngân đến xin nhập khẩu máy móc.

Nhìn thấy Lưu Đại Ngân, hình như Giang An Ni mới nhớ ra mình còn hai đứa nhỏ nữa, cho dù hai đứa nhỏ ấy cũng sống ở tỉnh thành nhưng cô ta chưa hề đi thăm bọn nó lần nào.

Thật ra trong lòng cô ta rất nhớ Khai Nguyên với Khai Lâm, nhưng vì sao cô ta lại chưa đi thăm hai đứa nhỏ lần nào nhỉ?

Gặp Giang An Ni, tâm trạng tốt đẹp của Lưu Đại Ngân bị phá hoại hoàn toàn, nhưng mà bà ấy là người lạc quan, về đến cửa nhà đã ném chuyện Giang An Ni ra sau đầu rồi, cuộc sống này tốt đẹp như vậy, cần gì phung phí đầu óc vì một người không liên quan chứ.

Hai đứa cháu nhà cô em chồng làm việc ở chỗ Lưu Đại Ngân hơn một tháng, qua tết không làm nữa mà mua sỉ gà nướng nhà Lưu Đại Ngân đem đi nơi khác bán. Lưu Đại Ngân lại thuê thêm hai người khác, tiền lương cũng giống lương của Vương Nhất Tường.

Gà nướng bán chạy, Lưu Đại Ngân cân nhắc định ba tháng nữa sẽ tăng lương cho bọn họ.

Hai hôm sau khi đến văn phòng tỉnh ủy, đồng chí tiếp đãi bà ấy trả lời, cấp trên đã đồng ý yêu cầu của Lưu Đại Ngân, sẽ nhập khẩu giúp bà ấy một chiếc máy đóng gói chân không nữa.

Đây đúng là một tin tức tốt.

Gà nướng bán được nhiều, gà trống cũng cần nhiều hơn. Lưu Đại Ngân thương lượng với Lý Tam Thuận, lại mở rộng quy mô của trại nuôi gà, cũng thuê thêm một người nữa. Còn chuyện sau này cửa hàng gà nướng phát triển theo phương hướng nào, Lưu Đại Ngân hoàn toàn mờ mịt, giống như con đường phía trước bị sương mù bao phủ vậy, chỉ có thể s* s**ng đi từng bước, chỉ cần hơi vô ý là sẽ té ngã, có khi là ngã đau, thậm chí sẽ không đứng dậy nổi.

Bản thân bà ấy là một người phụ nữ nông thôn ít học, quốc gia mới cải cách chưa lâu, như lời báo chí nói “Chỉ trong chớp mắt đã thay đổi chóng mặt”, bà ấy phải làm sao mới tránh được việc đi nhầm đường nhỉ?

Ngoài làm việc ra, thời gian còn lại Lưu Đại Ngân đều suy nghĩ về việc này.

Hiện tại cửa hàng gà nướng không coi là lớn, nhân viên cũng chỉ có ba người, Lưu Đại Ngân còn quản lý được, nhưng mà sau này quy mô lớn hơn, nhân viên nhiều thêm, lên đến ba mươi, thậm chí ba trăm người, liệu bà ấy còn quản lý được không?

Điều khác không nói, chỉ riêng sổ sách thôi bà ấy cũng thấy đau đầu rồi. Với quy mô như hiện tại, đến cuối tháng khi tính toán sổ sách Lưu Đại Ngân cũng phải bận rộn cả ngày mới xong rồi, nếu quy mô lớn hơn chút nữa, bà ấy còn tính toán sổ sách nổi sao?

Đường ra ở nơi nào, Lưu Đại Ngân rất mê mang.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 207: Con đường gây dựng sự nghiệp (11)


Tính Lưu Đại Ngân lạc quan bẩm sinh, nếu không làm được, vậy thì đi học là biết thôi.

Bà ấy nhờ rất nhiều người, mới hỏi thăm được một vị giảng viên đại học.

Giảng viên kia chuyên dạy ngành quản lý, ban đầu Lưu Đại Ngân cũng không biết ngành quản lý là ngành học gì, bà ấy chỉ nói muốn tìm một người c thể dạy bà ấy cách quản lý nhà máy lớn, sau đó được đề cử vị giảng viên này.

Giáo viên đều là người làm công tác văn hóa, đặc biệt là giảng viên đại học, đối với Lưu Đại Ngân mà nói, chính là người cần nhìn lên.

Lần đầu tiên đi gặp vị giảng viên kia, Lưu Đại Ngân mang theo rất nhiều quà cáp, thật sự rất khiêm tốn.

Vị giảng viên kia nói với Lưu Đại Ngân, mỗi chiều thứ bảy sẽ dạy bà ấy hai tiếng, học phí là năm mươi đồng một buổi.

Ngày đầu đi học, vị giảng viên kia đưa cho Lưu Đại Ngân hai quyển sách rất dày, nói: “Chị đọc hiểu hai quyển sách này trước di.”

Mỗi quyển sách đều dày hai mươi centimet, hai quyển chồng lên nhau còn dày hơn một viên gạch, rơi vào đầu có thể đập c.h.ế.t người.

Lưu Đại Ngân nhìn hai quyển sách trước mặt, hiếm khi thấy sợ như vậy.

Trời ạ, phải đọc bao lâu mới đọc hết được hai quyển sách này? Trong vòng một năm có thể đọc hết không?

Tuy rằng Lưu Đại Ngân đã học được rất nhiều chữ từ chỗ con trai, nhưng đều là những chữ bình thường, trong quyển sách vị giảng viên kia đưa cho, có rất nhiều chữ bà ấy không quen biết, bà ấy đành phải mặt dày mượn ông ta một quyển từ điển, vừa tra vừa đọc.

Đọc được chữ rồi, những chữ ấy ghép lại với nhau có ý nghĩa thế nào lại là vấn đề khác, Lưu Đại Ngân không hiểu chút nào vì thế lại đi hỏi giảng viên.

Hỏi một hai lần còn được, hỏi nhiều lần, vị giảng viên kia cũng mất kiên nhẫn.

“Không phải tôi đã nói với chị rồi à, chị tự học đi. Chị gái, sách viết rõ như vậy chị còn không hiểu thì tôi cũng không biết nên dạy chị thế nào nữa.”

Lưu Đại Ngân là người nóng tính, ban đầu thấy thái độ của giảng viên với mình không tốt lắm bà ấy còn nhẫn nhịn, nhưng ông ta nói vậy thì quá vô trách nhiệm rồi. Bà ấy đọc hiểu được ý trong sách, thì bà ấy còn thuê ông ta dạy làm gì?

“Này, tôi ở nhà ông ngây người hơn một tiếng, ông đã dạy tôi được một phút nào chưa? Chỉ ném cho tôi hai quyển sách rồi bảo tôi tự đọc. Nếu muốn đọc sách thì tôi đến tìm ông làm gì, đi thẳng đến thư viện chẳng phải tốt hơn sao? Tôi tới để học tập tri thức không phải tới để nhìn ông xưng xỉa mặt mày. Nếu ông thật sự dạy tôi tri thức, thì đừng nói là mặt mày xưng xỉa, dù đánh tôi, mắng tôi, tôi cũng nhịn. Nhưng từ đầu đến cuối ông nói với tôi đươc mấy câu rồi? Còn nhăn mặt với tôi nữa, ông dựa vào đâu chứ? Nếu hiểu được ý trong sách, tôi còn tới tìm ông làm gì, ăn no rỗi việc à? Thôi, tôi không học nữa, tiền học phí tôi cho ông đấy!”

Lần này là lần thứ ba Lưu Đại Ngân tới nhà ông ta học tập, nhưng chưa học được gì cả, coi như tự dưng lãng phí một trăm đồng.

Vân Chi

Vì thân phận của mình, rất ít người dám ăn nói như vậy trước mặt vị giảng viên đại học kia, thấy Lưu Đại Ngân không nể tình, ông ta cũng chỉ thẳng vào mặt Lưu Đại Ngân, nói: “Nhà quê có mấy đồng tiền dơ bẩn thì ghê gớm lắm à? Chị về đi, tôi không dạy người như chị.”

Xét về cãi nhau, từ xưa đến nay Lưu Đại Ngân chưa thua bao giờ: “Nhà quê thì làm sao? Những thứ ông ăn đều do người nhà quê chúng tôi vất vả trồng ra đấy, có bản lĩnh thì ông đừng ăn nữa. Giảng viên đại học mà tư tưởng giác ngộ còn không bằng thôn phụ nhà quê! Chê tiền bẩn à? Chê tiền bẩn thì ng đừng lấy tiền của tôi nữa. Ông dạy tôi chẳng phải vì mấy đồng tiền dơ bẩn ấy sao? Lúc trước sao không chê đi, bây giờ lại chê tiền bẩn, có bản lĩnh thì ông từ thiện hết số tiền ấy cho tôi xem nào, đã giữ khư khư trong tay còn chê tiền bẩn.”

“Tôi không cần ông trả lại cho tôi, tôi là người thành thật, nói đưa bao nhiêu sẽ đưa bấy nhiêu, không giống người văn minh ông, nói trước sẽ dạy tôi tri thức, tôi đến chỗ ông lại không học được cái lông gì, chỉ ngồi trên ghế tra từ điển.”

“Cái ghế này nhà ông quý giá quá, ngồi một tiếng mất hẳn hai mươi lăm đồng/ Bái bai ông, tôi không ngồi nổi nữa.”

Lưu Đại Ngân cầm đồ của mình lên ra khỏi nhà, không quan tâm đến vị giảng viên kia đang tức giận dậm chân.

“Con mẹ nó,” Lưu Đại Ngân lại mắng một câu, rồi bước ra ngoài.

Vị giảng viên này không đáng tin, vậy phải đi đâu học tập tri thức bây giờ? Lưu Đại Ngân không lên xe buýt mà vừa đi bộ vừa nghĩ.

Đột nhiên, Lưu Đại Ngân nghĩ tới, bà ấy có thể dự thính ở trường đại học mý thuật, sao lại không đi dự thính nghe giáo viên giảng bài ở khoa quản lý nhỉ?

Nói làm là làm ngay, Lưu Đại Ngân lập tức đi đến đại học tổng hợp của tỉnh.

Hôm nay là thứ bảy, trường học được nghỉ, nhưng chuyện này không làm khó được Lưu Đại Ngân. Bà ấy chặn một bạn học đi ngang qua lại, hỏi: “Bạn học, cho tôi hỏi thăm chút.”

Người bà ấy gọi lại là hai nữ sinh, trông thấy Lưu Đại Ngân đã lớn tuổi, thái độ của bọn họ rất tốt: “Có chuyện gì không thím?”

Lưu Đại Ngân xoa xoa tay, hơi ngượng ngùng, hỏi: “Trường học này có cho người ngoài trường dự thính không?”

Hai nữ sinh nhìn nhau, một trong số đó nói: “Việc này phải xem giáo viên giảng bài là ai, có người cho dự tính, có người không cho.”

Hóa ra là như vậy. Lưu Đại Ngân hỏi tiếp: “Vậy cho tôi hỏi, khoa quản lý thường học ở phòng nào?”

“Khoa quản lý à?” Hai nữ sinh hỏi: “Thím muốn hỏi khóa nào?”

“Khóa nào…” Ngẫm nghĩ một lát, Lưu Đại Ngân nói: “Năm nhất.”

“Chúng cháu là sinh viên năm hai, năm nhất khoa quản lý học ở đâu chúng cháu cũng không rõ lắm, thím thử đi hỏi người khác xem.”

Lưu Đại Ngân vội vàng cảm ơn, sau đó định đi nơi khác hỏi thăm.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 208: Con đường gây dựng sự nghiệp (12)


Trường đại học này rất rộng, Lưu Đại Ngân hỏi vài người, mới hỏi được địa điểm học của năm nhất khoa quản lý.

Bạn học mà bà ấy hỏi thăm chính là sinh viên năm nhất khoa quản lý, khoa quản lý là khoa mới mở thêm năm trước, bọn họ là lứa sinh viên đầu tiên.

Lưu Đại Ngân vội vàng hỏi: “Giáo viên của các cậu có cho người ngoài dự thính không?”

“Dự thính? Có, chỉ cần sinh viên dự thính tuân thủ kỷ luật, yên tĩnh ngồi hàng cuối nghe giáo viên giảng bài, giáo viên sẽ không để ý.”

Cho dự thính!

Lưu Đại Ngân vui mừng không thôi: “Ngày nào các cậu cũng có lớp à? Mấy giờ vào học?”

“Dì, dì muốn dự thính ạ?” Sinh viên kia hỏi.

Vân Chi

Đừng trách cậu ta dùng giọng kinh ngạc như vậy, đều do Lưu Đại Ngân thật sự quá lớn tuổi rồi. Trước kia cũng có người tới dự thính, nhưng đều là nam nữ thanh niên trẻ tuổi, tuyệt đối chưa từng có ai lớn tuổi như Lưu Đại Ngân.

“Ừ, tôi muốn đi dự thính. Học, học nữa, học mãi mà. Tuy rằng tôi đã nhiều tuổi rồi, nhưng vẫn hy vọng có thể học thêm được chút kiến thức mới.”

“Vâng, mỗi sáng tám giờ chúng cháu đều có lớp, ngoài môn chuyên ngành quản lý ra, còn có cả tiếng Anh, toán học gì đó, dì có học không?”

“Mấy môn đó thì tôi không học, chỉ đi nghe giáo viên khoa quản lý giảng bài thôi.”

“Môn chuyên ngành thì sáng thứ hai có hai tiết, chiều thứ ba có một tiếng, sáng thức năm và chiều thứ năm có một tiết, chiều thứ sáu có hai tiết, dì cứ tới lớp đúng giờ đó là được.”

Bạn học này nói rất kỹ càng, Lưu Đại Ngân vội vàng cảm ơn cậu ấy.

Sáng thứ hai, Lưu Đại Ngân dậy rất sớm, sau khi sửa soạn xong, bảy rưỡi sáng đã ra ngoài.

Lý Tam Thuận hơi nghi hoặc: “Đại Ngân, mới sáng sớm bà đã đi đâu thế?”

Lưu Đại Ngân cầm theo một chiếc bút chì và một quyển vở, nói: “Không phải đã nói với ông là hôm nay có tiết học à, đương nhiên phải đi sớm một chút rồi.”

Thứ bảy về nhà lƯu Đại Ngân đã nói chuyện với chồng mình rồi, nói vị giảng viên bà ấy tìm không đáng tin, nên bà ấy định đến trường đại học dự thính.

Lý Tam Thuận đang bắt đầu thu dọn cửa hàng, chuẩn bị mở cửa: “Đợi hôm nào rảnh, tôi cũng đi dự thính với bà. Đời này có thể ngồi trong trường đại học nghe giảng một tiết, cũng coi như không sống uổng phí.”

Lưu Đại Ngân lườm ông ấy: “Mới sáng ra đã sống c.h.ế.t cái gì, nếu ông muốn nghe thì đi cùng tôi.”

Lý Tam Thuận: “Còn cửa hàng thì phải làm sao?”

“Đóng cửa để đấy. Đóng cửa nửa ngày có sao đâu.”

“Không được, lỡ như có khách tới mua gà nướng, thấy chúng ta đóng cửa như vậy, sau này không tới nữa thì sao? Bà mau đi đi, không lại muộn đấy. Dự thính cũng là nghe giáo viên giảng bài, chín bỏ làm mười, bà cũng coi như là sinh viên rồi.”

Lưu Đại Ngân bị câu này của Lý Tam Thuận chọc cười ha ha, hiếm khi thấy ông ấy vui đùa như vậy. Lưu Đại Ngân đã sống với Lý Tam Thuận hơn nửa đời người rồi, số lần ông ấy nói đùa có thể đềm được trên đầu ngón tay.

“Vậy sinh viên này đi học đây, ông ở nhà trôn cửa hàng nhé.”

Sống đến ngần này tuổi đây vẫn là lần đầu tiên Lưu Đại Ngân đi học, trong lòng không nhịn được hồi hộp, suốt quãng đường đi đều mơ màng.

May mà đường phố ở tỉnh thành ít ô tô, đa phần đều là xe đạp, Lưu Đại Ngân chỉ cần đạp xe theo dòng người là được.

Lần trước bà ấy đến dự thính ở lớp mỹ thuật đơn giản chỉ vì tìm người, giáo viên giảng thứ gì bà ấy đều không nghiêm túc nghe, căn bản nghe cũng không hiểu, nhưng lần này thì khác, bà ấy đi để học tập tri thức, là “Sinh viên” học hành nghiêm túc.

Lưu Đại Ngân đến lớp không tính là sớm cũng không tính là muộn, trong phòng học đã có quá nửa sinh viên đến rồi.

Lưu Đại Ngân vào lớp từ cửa sau, trực tiếp ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.

Hàng ghế cuối cùng này có già có trẻ, nhưng mà nhìn người lớn tuổi nhất cũng chỉ hơn ba mươi tuổi, không ai lớn tuổi như Lưu Đại Ngân.

Trông thấy bà ấy vào lớp, người trong phòng học đều sửng sốt, lớn tuổi như vậy rồi còn tới trường đại học nghe giảng bài, đúng là quá tiến bộ.

Sau khi Lưu Đại Ngân ngồi xuống, người ngồi bên cạnh cũng chính là người hơn ba mươi tuổi kia, hỏi: “Chị gái, chị cũng tới nghe giảng à?”

Lưu Đại Ngân để bút và vở lên bàn, cười nói: “Ừ, tới nghe giảng.”

Người đàn ông kia lại hỏi: “Chị gái, chị có nghị lực thật đấy, nhìn chị chắc cũng không ít tuổi nhỉ?”

“Hơn năm mươi rồi, đúng là không ít.”

Người đàn ông kia lập tức vươn ngón cái lên với Lưu Đại Ngân: “Chị gái, hôm nay chị mới tới học chắc là chưa có sách nhỉ? Lát nữa hết giờ chị tìm sinh viên mượn sách của bọn họ, rồi bỏ ra mấy đồng đến phòng hậu cần của nhà trường phô tô một bản. Phải có sách mới học được.”

Lưu Đại Ngân vội vàng cảm ơn: “Hôm nay là lần đầu tiên tôi tới nghe giảng, căn bản không biết có thể làm như vậy. Cảm ơn đồng chí.”

“Không cần cảm ơn, chúng ta cũng coi như là bạn học.”

Trong lòng đã có quyết định, đợi đến khi tan học, Lưu Đại Ngân sẽ đi tìm sinh viên ngồi phía trước mượn sách rồi mang đến phòng hậu cần phô tô.

Có sách mới học được.

Đến giờ học, giáo viên khoan thai tới muộn.

Người nọ vừa bước chân vào lớp, trong lòng Lưu Đại Ngân lập tức kêu lên không ổn rồi, không biết tiết học hôm nay còn học tiếp được không đây.

Giáo viên kia chính là vị giảng viên đại học mà Lưu Đại Ngân theo học hai buổi chiều, nhận của Lưu Đại Ngân một trăm đồng, sau đó cãi nhau, còn bị Lưu Đại Ngân mắng một trận.

Vừa vào phòng học, ánh mắt đầu tiên ông ta đã trông thấy Lưu Đại Ngân ở hàng cuối cùng đứng dậy chào mình.

Ông ta lạnh lùng nói: “Lớp học này là nơi học tập, không phải ai cũng đến được. Tôi không chỉ mặt gọi tên người đó là ai, mong người đó tự giác ra ngoài đi. Không phải chướng mắt tôi sao? Chướng mắt còn tới lớp tôi làm gì? Lập tức thu dọn đồ đạc ra ngoài ngay.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 209: Con đường gây dựng sự nghiệp (13)


Lưu Đại Ngân biết người này đang nói mình, bà ấy lặng lẽ thu dọn đồ đạc, ra ngoài từ cửa sau của lớp học.

Trong lúc Lưu Đại Ngân thu dọn đ đạc ra ngoài, vị giảng viên họ Nhậm kia vẫn đang nói: “Bây gờ đúng là người nào cũng có thể tới nghe giảng rồi, không biết bùn dính dưới chân đã rửa sạch chưa nữa, nếu sau này còn đến tiếp, tôi sẽ không khách sáo đâu.”

Cho dù ông ta nói chuyện khó nghe đến đâu, Lưu Đại Ngân vẫn không rên một tiếng.

Nơi này là lớp học, bên dưới còn có nhiều sinh viên khao khát tri thức như vậy, nếu như cãi nhau, bị ảnh hưởng nhất chỉ có thể là bọn họ, Lưu Đại Ngân không muốn nhiều bạn trẻ như vậy không thể học tập chỉ vì mình.

Ra khỏi lớp, Lưu Đại Ngân dựa vào vách tường, thở dài thật sâu, sau này không biết có thể đi dự thính tiếp hay không đây.

Hiếm khi thấy bà ấy hơi ủ rũ như vậy.

Nhưng Lưu Đại Ngân chỉ suy sút một lát, không lâu sau đã lấy lại tinh thần. Chắc chắn khoa quản lý này không chỉ có mình giáo viên họ Nhậm kia, cùng lắm thì không nghe lớp ông ta, đi nghe lớp của các giáo viên khác.

Không thể ngồi trong phòng học, cũng không biết đi đâu, Lưu Đại Ngân đành lang thang đi dạo trong khuôn viên trường đại học.

Vân Chi

“Đồng chí Lưu, sao đồng chí lại ở chỗ này?”

Nghe thấy có người gọi mình, Lưu Đại Ngân quay đầu nhìn lại. Hóa ra là người quen cũ, chính là thầy Trịnh từng thiết kế áo khoác da và tây trang cho Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh.

Lưu Đại Ngân lập tức cười nói: “Tôi tới đại học tỉnh dự thính.”

Thầy Trịnh vẫn ăn mặc rất thời thượng như cũ, ông ấy hơi ngạc nhiên: “Chị tới đây nghe giảng bài? Dự thính à?”

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Ừ, dự thính. Không phải nhà tôi mở xưởng gà nướng sao, nghe nói năm trước đại học tỉnh vừa mở thêm khoa quản lý nên tôi tới dự thính.”

“Chị mở xưởng gà nớng nên tới lớp quản lý dự thính?” Thầy Trịnh càng kinh ngạc, lỡ miệng hỏi ra suy nghĩ trong lòng mình.

Hỏi xong ông ấy lập tức cảm thấy không ổn, người ta mở xưởng gà nướng sao không thể tới dự thính? Ham học hỏi đâu phải chuyện gì xấu.

“Đồng chí Lưu, tôi không có ý gì đâu.” Thầy Trịnh vội xua tay: “Tôi chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ thôi. Có người làm ăn buôn bán còn lớn lơn chị, nhưng không hề nghĩ đến chuyện đi học. chị Lưu bằng này tuổi rồi còn có ánh mắt nhìn xa trông rộng như vậy, thật sư khiến người ta ngạc nhiên và bội phục.”

Một người giảng viên đại học nói bội phục mình, Lưu Đại Ngân cảm thấy rất ngượng ngùng, da mặt bà ấy chưa dày như vậy.

“Vì tôi cảm thấy bản thân quản lý xưởng nhỏ chỉ hai ba người thì không vấn đề gì, nhưng nếu sau này mở rộng quy mô, tôi sẽ không quản lý nổi, nên mới tới để học tập.”

“Tôi nhớ khoa quản lý có cho dự thính mà, sao đồng chí Lưu không đến phòng học nghe giảng bài thế?”

Lưu Đại Ngân trả lời hàm hồ: “Tôi có chút khúc mắc với vị giảng viên kia, không muốn học lớp ông ta.”

Thầy Trịnh không hỏi nữa, sau khi hàn huyên thêm vài câu với Lưu Đại Ngân thì chào tạm biệt.

Vì đi học, Lưu Đại Ngân cố ý mang theo một chiếc đồng hồ.

Lúc ngồi nói chuyện phiếm với người khác trong phòng học, bà ấy đã nghe được tiết học này đến chín giờ là tan học.

Lưu Đại Ngân định chờ đến khi tan học lại đi hỏi thăm, nếu tiết sau vẫn là tiết của giảng viên Nhậm thì bà ấy sẽ về nhà.

Kim đồng hồ vừa nhích ến chín giờ, Lưu Đại Ngân lập tức đứng dậy đi về phía phòng học kia.

Lúc bà ấy đi đến hành lang thì chạm mặt giảng viên Nhậm đi ra từ phòng học.

Lưu Đại Ngân không muốn nói chuyện với ông ta, nên tiếp tục đi qua, giả vờ không nhìn thấy. Nhưng họ Nhậm kia lại không muốn cho bà ấy sống yên ổn. ông ta gọi gật lại: “Chị đứng lại, chị là sinh viên đại học tỉnh à? Sao lại tới nơi này?”

Lưu Đại Ngân quay đầu nhìn ông ta một cái, sau đó quay đầu lại tiếp tục đi về phía trước.

Hành động này khiến Nhậm Thiên Hành tức giận không nhẹ, ông ta là giảng viên đại học từng du học nước ngoài, trong trường này không ai dám không nể mặt ông ta như vậy.

“Tôi bảo chị đứng lại, chị có nghe thấy không Lưu Đại Ngân?”

Lúc này Lưu Đại Ngân mới quay đầu lại, bà ấy chậm rãi nói: “Vừa rồi ông gọi tôi à? Hành lang nhiều người như vậy, ông lại không gọi rõ tên họ, sao tôi biết ông đang gọi tôi hay là gọi ai.”

Nhậm Thiên Hành lại bị chọc tức. ông ta nhìn Lưu Đại Ngân, kiêu ngạo nói: “Sau này chị không phải đến nữa, lớp tôi dạy không hoan nghênh chị.”

Lưu Đại Ngân đáp lại không khách sáo chút nào: “Lớp ông dạy tôi cũng không thèm học. Vào học lớp ông, thà tôi đến thư viện đọc sách còn hơn, ít nhất đến thư viện đọc sách thì không mất tiền.”

Lưu Đại Ngân đi vòng trở lại, đến gần Nhậm Thiên Hành, nói: “Con người tôi không sợ trời không sợ đất, không sợ nhất là cãi nhau với người khác. Thầy Nhậm, thầy chắc chắn mình muốn cãi nhau với tôi ở chỗ này chứ? Thầy cãi thắng được tôi sao? Người nhà quê như tôi không để bụng thanh danh gì đó, thầy Nhậm đây là người làm công tác văn hóa, chẳng lẽ cũng không cần thanh danh sao?”

Nhớ tới những lời Lưu Đại Ngân nói hôm rời đi, đến tận bây giờ, ông ta vẫn tức không chịu nổi.

Bản lĩnh mồm mép của người phụ nữ này ra sao, ông ta từng lĩnh giáo rồi, chính là một người đàn bà đanh đá, nếu thật sự cãi nhau ở chỗ này, đúng là ông ta không thể cãi thắng đối phương.

Lưu Đại Ngân không quen ai ở đây, nhưng người trong trường này đều quen biết ông ta, cãi nhau thật thì người mất mặt chẳng phải chính là ông ta sao?

Nhậm Thiên Hành lườm Lưu Đại Ngân một cái, rồi xoay người rời đi.

Thích lườm thì lườm đi, lườm một cái cũng không mất miếng thịt nào.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 210: Con đường gây dựng sự nghiệp (14)


Lưu Đại Ngân vào phòng học, trong phòng vẫn còn hơn một nửa sinh viên.

Lưu Đại Ngân xách túi vải của mình lên, tìm một bạn học, hỏi: “Bạn học cho tôi hỏi chút, tiết sau vẫn là tiết học của giáo viên vừa rồi à?”

Vân Chi

Bạn học kia đang nói chuyện với bạn mình, trông thấy Lưu Đại Ngân cậu ấy không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: “Thím vẫn muốn dự thính tiếp à?”

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Đương nhiên rồi, chỉ cần không phải tiết học của Nhậm Thiên Hành, tiết khác tôi đều dự thính.”

Sinh viên kia cho Lưu Đại Ngân một ánh mắt bội phục, nếu như cậu ấy bị giáo viên nói như vậy, chỉ sợ sau này sẽ không bao gi tới nghe giảng nữa. Thím này lại thản nhiên như không có gì, đúng là lợi hại thật.”

“Thầy Nhậm chỉ dạy tiết angs này và tiết chiều thứ năm thôi, thời gian khác không có lớp của thầy ấy.”

“Tôi biết rồi, cám ơn cậu.”

Lưu Đại Ngân đang định đi, thì một sinh viên đeo mắt kính lại hỏi: “Thím, thím quen Nhậm Thiên Hành à?”

“Chúng tôi có chút xích mích nhỏ.” Nhìn sinh viên thu dọn sách vở của mình, Lưu Đại Ngân rất hâm mộ, nếu như bà ấy cũng được học đại học đàng hoàng thì tốt biết mấy.”

“Bạn học, cho tôi mượn sách của các cậu đi phô tô được không?”

Đám sinh viên đều không nói gì.

Không trách được bọn họ, bởi vì bọn họ với Lưu Đại Ngân không thân cũng chẳng quen, sao bọn họ có thể cho người xa lạ mượn sách đi phô tô chứ.

Sách là tài sản quý giá của sinh vin, nếu Lưu Đại Ngân cầm sách của bọn họ chạy mất, bọn họ phải làm sao?

Hơn nữa, sau khi phô tô trên sách sẽ dính lại vết mực, ảnh hưởng đến việc học của bọn họ.

Lưu Đại Ngân đang định nói mình có thể trả tền thì nam sinh đeo mắt kính nói với bà ấy: “Thím, hay là thế này nhé, đợi đến trưa sau khi tan học cháu sẽ đi cùng thím đến phòng hậu cần để phô tô.”

Lưu Đại Ngân vội vàng cười nói với nam sinh đeo mắt kính kia: “Vậy thì cảm ơn bạn học trước nhé.”

Lúc đi học, Lưu Đại Ngân vẫn ngồi ở hàng cuối cùng, vẫn ngồi cạnh người đàn ông hơn ba mươi tuổi kia.

“Chị gái, tôi còn cho rằng chị sẽ không quay về nữa.”

“Tôi tới để học tập, sao có thể từ bỏ vì vài câu nói kh nghe của một người nào đó.”

Đây cũng không phải tính của Lưu Đại Ngân.

Giảng viên giảng bài trên bục giảng, Lưu Đại Ngân nghe không hiểu gì nhưng không bà ấy vẫn ghi chép lại đầy đủ, chỉ cần giáo viên viết gì lên bảng đen là bà ấy sẽ ghi chép lại ngay ngắn vào vở.

Lưu Đại Ngân hẹn với bạn học đeo mắt kính kia, mười một giờ bốn mươi gặp nhau ở phòng hậu cần. Học hết tiết học này mới mười giờ, còn một tiếng rưỡi nữa, cho nên Lưu Đại Ngân ạp xe về nhà trước.

Con trai không ở nhà, Lưu Đại Ngân cũng không ở nhà, Lý Tam Thuận không làm gà nướng mà ngồi trông cửa hàng.

Thấy Lưu Đại Ng về, Lý Tam Thuận cười nói: “Sinh viên nhà chúng ta về rồi đấy à?”

Lưu Đại Ngân mặt dày nói: “Ừ, sinh viên về rồi đây, ông còn không mau đứng dậy nghênh đón.”

Nói xong câu này, Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân cùng nhau cười ha ha.

Cười xong, Lưu Đại Ngân nói: “Tam Thuận, sinh viên đúng là sinh viên. Hai ta sống trong thời đại thiếu thốn, khi đó thiên tai loạn lạc không ngừng, muốn đi học cũng không đi được. Mấy đứa nhỏ trong nhà đều học không tốt, chỉ có con ba là thi đỗ trung cấp. Hiện tại quốc gia đã khôi phục thi đại học nhiều năm, đại học tốt hơn trung cấp nhiều, chúng ta phải bồi dưỡng cháu trai tử tế, để bọn nó đều thi đỗ đại học mới được.”

Lý Tam Thuận cũng khát khao: “Nếu như cháu trai nhà mình thi đỗ được đại học thì đúng là tổ tiên phù hộ. Ở thời đại trước, sinh viên chính là trạng nguyên đó.”

“Không chỉ cháu trai, cháu ngoại cũng phải học hành tử tế.” Lưu Đại Ngân vỗ tay nói: “Đợi hôm nào rảnh tôi phải viết thư cho ba đứa con gái, để bọn nó quan tâm đến việc học hành của bọn nhỏ mới được. Nếu bọn nó không đủ tiền, chúng ta sẽ tài trợ, dù là cháu nội hay là cháu ngoại, tôi đều đối xử bình đẳng, chỉ cần thi đỗ đại học thì đều được khen thưởng.”

Lý Tam Thuận cười bà ấy: “Mới làm sinh viên một ngày đã biết ăn nói hoa mỹ rồi. Bọn nhỏ thi đỗ đại học, bà định thưởng gì cho bọn nó? Nói tôi nghe thử coi.”

Lưu Đại Ngân lườm ông ấy: “Được rồi, đừng cười nữa. Khen thưởng gì thì đến lúc đó ông sẽ biết.”

Cửa hàng gà nướng của gia đình kiếm được không ít tiền, ở thời đại này gia đình Lưu Đại Ngân cũng được coi là gia đình giàu có.

Lưu Đại Ngân nhớ rõ quyển sách Giang Văn Chung kia viết, sau này giá nhà sẽ tăng chóng mặt, là tiêu chuẩn để đánh giá một gia đình có giàu có hay không.

Nếu bọn nhỏ thi đỗ đại học, Lưu Đại Ngân định sẽ tặng mỗi đứa một căn nhà ở thành phố.

Còn chuyện đến lúc ấy bản thân có đủ tiền hay không, Lưu Đại Ngân chưa từng suy xét, chắc chắn bà ấy sẽ có tiền. Bà ấy có lòng tin vào bản thân.

Lưu Đại Ngân ở nhà chưa đến một tiếng, lại lên xe đạp, đạp xe đến trường đại học tỉnh.

Khi bà ấy đến nơi, mới hơn mười giờ một chút. Lưu Đại Ngân đến điểm hẹn với bạn học kia trước, đợi cậu ấy tan học.

Mười một giờ ba mươi sáu, bạn học kia ra khỏi phòng học.

“Thím, thím đợi cháu lâu chưa?”

“Tôi cũng vừa đến thôi. Bạn học, cậu tên gì? Không biết tôi nên xưng hô với cậu thế nào?”

“Thím, tên cháu là ĐớiVĩnh, thím gọi cháu Tiểu Đới là được.”

“Tôi họ Lưu, cậu gọi tôi dì Lưu là được. Tiểu Đới, phòng hậu cần trường các cậu ở đâu?”

Tiểu Đới chỉ về một hướng: “Dì Lưu, đi bên này.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 211: Con đường gây dựng sự nghiệp (15)


Dạo gần đây Lưu Đại Ngân chính là người gặp việc vui thì tâm trạng sảng khoái, người của tỉnh cố ý đến nhà bà ấy, mang cho bà ấy tin tức tốt, bọn họ đã mua xong máy đóng gói chân không từ Đức rồi, một khoảng thời gian nữa máy sẽ được chuyển về.

Lần này nhanh như vậy, cũng nhờ chủ tịch tỉnh. Khi biết Lưu Đại Ngân muốn nhập khẩu thêm một chiếc máy đóng gói nữa, ông ấy lập tức gọi điện thoại cho đoàn khảo sát đang ở bên Đức, nhờ bên đó mua máy móc giúp Lưu Đại Ngân rồi chuyển về cùng máy móc thiết bị của nhà máy quốc doanh.

Máy đóng gói đã có tin tức, Lưu Đại Ngân bèn tìm vài người, thu dọn lại căn nhà mới mua bên cạnh, trát vôi ve lại, sau này sẽ làm gà nướng ở bên đó.

Có thêm một chiếc máy, chắc chắn phải thuê thêm người, chuyện thuê người cũng phải bắt tay vào luôn.

Còn gà trống nữa, trại chăn nuôi cũng phải nuôi thêm một ám nữa, trứng gà làm trứng kho cũng phải tìm dần, cứ mua rải rác như bây giờ căn bản không đủ dùng.

Chồng và con trai bà ấy làm việc chân tay còn được, bảo nghĩ cách thì bọn h chịu chết, tất cả đều phải do Lưu Đại Ngân sắp xếp trước, bọn họ chỉ việc làm theo.

Ngoài việc này ra, Lưu Đại Ngân còn phải đi học, buổi tối phải ôn tập lại một lần, căn bản không có thời gian rảnh rỗi.

Đúng lúc này, Trương Thủy Sinh lại mang đến cho bà ấy một tin tức tốt, phía nam có bán ruộng đất.

Đây là chuyện quan trọng nhất Lưu Đại Ngân muốn làm, bà ấy lập tức vứt hết công việc trong tay, đi cùng Trương Thủy Sinh đến Hải Thị.

Trương Thủy Sinh rất khó hiểu về ý đồ này của Lưu Đại Ngân: “Dì Lưu, dì muốn mua đất xây nhà xưởng, thì đến đặc khu kinh tế còn hơn, bên đó đông người, phát triển cũng tốt hơn. Tuy rằng Hải Thị là thành phố lâu đời, nhưng hiện tại đặc khu kinh tế mới là nơi cải cách đầu tiên.

Lưu Đại Ngân: “Mấy điều cháu nói, dì đều biết. Nhưng mà tiền của dì chỉ đủ mua một miếng đất, mua ở đặc khu kinh tế rồi thì không thể mua đất ở Hải Thị. Khi dì bằng tuổi cháu, Hải Thị chính là thành phố phồn hoa nhất cả nước, bây giờ cả nước đều bắt đầu cải cách mở cửa rồi, tuy rằng hiện tại Hải Thị không bằng đặc khu kinh tế, nhưng chắc chắn nó sẽ không tụt hậu. Thủy Sinh, dì hỏi cháu câu này nhé. Hải Thị và đặc khu kinh tế, nơi nào phồn hoa hơn? Nơi nào giàu có hơn?”

“Đương nhiên là Hải Thị rồi.” Trương Thủy Sinh buột miệng thốt ra: “Hiện tại đặc khu kinh tế mới bắt đầu cất bước, Hải Thị đã phát triển trước nhiều năm rồi, trước giải phóng nó chính là trung tâm kinh tế của nước ta.”

“Như vậy không phải được rồi sao, đặc khu kinh tế phát triển nhanh như vậy, cháu nghĩ lãnh đạo Hải Thị sẽ không nhìn thấy à? Cháu cũng nói rồi đấy, Hải Thị là trung tâm kinh tế của nước ta, nếu con đường đặc khu kinh tế đi là con đường đúng đắn, chắc chắn Hải Thị cũng sẽ đi theo, hơn nữa còn đi sau mà vượt lên trước.”

Những lời này do chính Lưu Đại Ngân đúc kết ra từ quyển sách Giang Văn Chung kia, trong sách viết, mấy chục năm sau giá đất tăng chóng mặt, ngành địa ốc là một trong những ngành kiếm tiền nhiều nhất.

Giá nhà Hải Thị và giá nhà Kinh Thị là cao nhất, một căn bình thường cũng phải hơn trăm vạn.

Thương nhân buôn bán đất đai ai cũng kiếm được đầy bồn đầy gáo.

Lưu Đại Ngân không có bản lĩnh lớn như vậy, với bà ấy mà nói, mở công ty địa ốc giống như nói chuyện trên trời, như người si nói mộng, bà ấy chỉ muốn mua một miếng đất để sau này bán lại cho công ty địa ốc kiếm chút tiền thôi.

Còn chuyện vì sao không lựa chọn đặc khu kinh tế trước, là vì trong lòng Lưu Đại Ngân có cảm giác, Hải Thị cũng sắp cải cách rồi. Chỉ cần nó cải cách, thì hạng tép riu như Lưu Đại Ngân tuyệt đối không thể mua được đất đai ở đó.

Đến Hải Thị, Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh đi tìm nhà khách trước, sau đó lại mau chóng đến nơi bán đất đai mà Trương Thủy Sinh nói.

“Nơi này thế nào, dì Lưu? Bên kia sông chính là Hải Thị, vị trí địa lý tốt, tầm nhìn rộng mở, giao thông thuận tiện, sau này chắc chắn sẽ là khu vực có tiềm năng phát triển.”

Trương Thủy Sinh nói rất êm tai, thật ra hiện tại nơi bọn họ đứng vẫn đang là một cánh đồng hoang mọc đầy cỏ dại.

Ngoài bọn họ ra, có mấy người nữa cũng đang xem xét.

Trương Thủy Sinh nói: “Dì Lưu, mấy người kia là người Hải Thị, muốn mở xưởng quần áo ở nơi này. Giá thuê đất ở Hải Thị quá đắt, nhân công cũng đắt, nên bọn họ mới nghĩ đến chuyện mở nhà máy ở bên này. Tự xây nhà máy sẽ đỡ được tiền thuê nhà, muốn làm gì cũng tiện hơn, cho nên sau khi chính phủ thả ra tin tức, đã có không ít người tới xem.”

Lưu Đại Ngân nhỏ giọng hỏi: “Người xem không ít, đã có ai mua chưa?”

Trương Thủy Sinh lắc đầu: “Vẫn chưa thấy ai mua, bọn họ cũng lo lắng.”

Lưu Đại Ngân biết mọi người lo lắng điều gì.

Trước kia, chủ nhà xưởng tư nhân đều bị gắn mác nhà tư bản, hiện tại chính sách thay đổi cho phép tư nhân mở nhà máy, làm ăn buôn bán, không phải lại giống trước khi giải phóng sao?

Thuê nhà người khác còn dễ nói, nếu tự bỏ tiền ra xây nhà mở nhà máy, lỡ như chính sách lại thay đổi, bọn họ phải làm sao?

Nếu không mơ thấy quyển sách kia, đã biết đại khái về tương lai, Lưu Đại Ngân cũng không dám mua đất xây nhà máy.

Mở cửa hàng gà nướng nho nhỏ thì không đáng gì, còn mở nhà máy thì đúng là giai cấp tư sản thật.

Đến lúc đó có mười cái miệng cũng không giải thích được.

Trương Thủy Sinh cũng hơi do dự, rốt cuộc mình có nên xây nhà máy không.

Xưởng quần áo của anh ta đã có chút quy mô rồi, anh ta muốn chuyển nhà xưởng xuống phía nam, đặt tại đặc khu kinh tế hoặc Hải Thị.

Vân Chi

Vốn dĩ anh ta định thuê nhà, đúng lúc Lưu Đại Ngân nhờ anh ta hỏi thăm đó mảnh đất nào thích hợp không, nên anh ta cũng nghĩ hay là tiện thể mua luôn.

Lưu Đại Ngân hỏi: “Thủy Sinh, giá cả thế nào?”

“Một vạn một mẫu.”

Một vạn một mẫu, không đắt lắm.

Hiện tại trong nhà Lưu Đại Ngân đang sẵn tiền, bà ấy nói với Trương Thủy Sinh: “Nhân viên chính phủ phụ trách ở đâu, dì muốn mua.”

Trương Thủy Sinh hỏi: “Dì Lưu, dì thật sự muốn mua đất ở Đông Phổ này à?”

Lưu Đại Ngân nói chắc như đinh đóng cột: “Mua.”

“Vậy dì đi theo cháu, cháu dẫn dì đi tìm nhân viên phụ trách.”

Sau đó Trương Thủy Sinh dẫn Lưu Đại Ngân tới ủy ban huyện Đông Phổ, tìm nhân viên phụ trách.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 212: Con đường gây dựng sự nghiệp (16)


Trong văn phòng chỉ có một nhân viên đang ngủ gà ngủ gật, sau khi nghe Lưu Đại Ngân nói ra ý đồ đến, nhân viên lập tức tỉnh ngủ, hỏi: “Chị muốn mua mảnh đất hoang phía đông thành phố à?”

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Vâng.”

“Chị biết giá đất chưa?”

“Tôi nghe nói rồi, một vạn một mẫu đúng không?”

Lần này đến lượt nhân viên gật đầu: “Vâng, một vạn một mẫu.”

“Được, tôi mua hai mươi mẫu.”

“Hai mươi mẫu, chị suy nghĩ kỹ chưa?”

“Suy nghĩ kỹ rồi, khi nào thanh toán tiền? Khi nào làm thủ tục?”

Hình như nhân viên kia hơi choáng váng. Bọn họ mới thả ra tin tức cho thuê đất hơn mười ngày, người tới xem không ít, người muốn mua lại khkoong có một ai.

Mảnh đất hoang kia cách huyện thành rất xa, xung quanh đều là đồng ruộng, nếu nơi đó không phải là đất kiềm mặn, không thể trồng hoa màu thì bọn họ sẽ không mang ra bán.

Một mẫu đất một vạn đồng, cái giá này thật sự hơi cao, người có số tiền này nếu không mua nhà ở Hải Thị, thì đã đi mua đất ở đặc khu kinh tế rồi, ai lại quay về nơi này mua đất.

Vậy mà có người tới mua thật, còn mua liền một lúc hai mươi mẫu. Bao nhiêu tiền mới đủ chứ?

Một mẫu một vạn đồng, hai mươi mẫu chính là hai mươi vạn. Trời ạ, là hai mươi vạn đấy.

Nhân viên không quyết định được việc này, nên nói khéo: “Hai đồng chí chờ tôi một chút, tôi đi mời lãnh đạo đến tiếp đãi hai người, sẽ quay về nhanh thôi.”

Lưu Đại Ngân nói muốn mua hai mươi mẫu đất, Trương Thủy Sinh cũng bị kinh sợ.

“Dì Lưu, dì định mua thật, còn mua nhiều như vậy?”

Lưu Đại Ngân cười ha hả: “Ừ, mua thật.”

Trương Thủy Sinh sợ Lưu Đại Ngân nhất thời nổi hứng, mua xong lại hối hận: “Dì Lưu, để cháu nói cho dì nghe. Đất đai của nước ta đều thu về tập thể, tư nhân không được phép sở hữu. Bây giờ nói là bán, nhưng thật ra là thuê, chỉ được thuê quyền sử dụng đất đai, không giống như mua bán nhà đất hay muốn bán đồng ruộng ở quê chúng ta, sau này có thể truyền lại cho con trai, con trai có thể truyền cho cháu trai. Về mặt pháp luật, mảnh đất này vẫn thuộc về nhà nước, dì chỉ đang thuê, cùng lắm chỉ được thuê năm mươi năm, sau năm mươi năm ấy, mảnh đất này sẽ không phải của dì, mà vẫn là của nhà nước.”

Lưu Đại Ngân chỉ nghĩ đến chuyện mua đất, không nghĩ tới bên trong còn có chuyện như vậy.

Mua đất lại không thuộc về mình, vẫn thuộc về quốc gia, mình chỉ có quyền sử dụng, còn chỉ có thể sử dụng tối đa là năm mươi năm.

Điều này không giống trong quyển sách “Giang Văn Chung” kia vi.

Lưu Đại Ngân cẩn thận nghĩ lại, phải rồi trong quyển sách “Giang Văn Chung” kia cũng chưa nói rõ vấn đề quyền sở hữu đất đai.

Lưu Đại Ngân đang tràn đầy tự tin lại bị hiện thực hắt cho một chậu nước lạnh.

Rốt cuộc có nên mua mảnh đất này không… Không đúng, là nên thuê hay không nên thuê nhỉ?

Lưu Đại Ngân ngồi trên ghế, cẩn thận nhớ lại nội dung trong quyển sách “Giang Văn Chung”.

Trong quyển sách viết khoảng mười mấy năm sau, ngành địa ốc mới phát triển toàn diện, là ngành nghề kiếm tiền nhiều nhất.

Nếu kiếm được tiền, những thương nhân lớn kia không thể nào không suy xét đến vấn đề này.

Có nên đánh cuộc một phen không nhỉ? Lưu Đại Ngân suy nghĩ rất lâu vẫn không biết nên quyết định thế nào.

Vừa rồi bà ấy đã nói chắc như đinh đóng cột, nhân viên cũng đi tìm lãnh đạo của anh ta rồi, bây giờ bà ấy muốn đổi ý cũng phải tìm một lý do tử tế.

Nhân viên đã trở lại, còn dẫn theo lãnh đao của anh ta.

“Hai đồng chí, đây là phó huyện trưởng quản lý kinh tế của huyện chúng tôi.”

Về chuyện cho thuê đất lần này, lãnh đạo huyện bọn họ rất coi trọng, vốn dĩ việc tiếp đón Lưu Đại Ngân chỉ cần một vị trưởng phòng là đủ, nhưng Lưu Đại Ngân là người đầu tiên nói muốn thuê đất, cho nên phó huyện trưởng quản lý việc này mới trực tiếp đến tiếp đón Lưu Đại Ngân.

“Đồng chí, chị chính là người muốn thuê đất của huyện chúng tôi à?” Phó huyện trưởng nở nụ cười hòa ái.

Hiện tại Lưu Đại Ngân đang rơi vào tình thế “Cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống”, không biết nên trả lời đối phương thế nào. Cuối cùng bà ấy đành căng da đầu hỏi: “Nhà chúng tôi làm gà nướng, nếu thuê đất trong huyện, huyện các anh có chính sách ưu đãi gì không?”

Phó huyện trưởng nói: “Làm giấy phép buôn bán, điện nước gì đó, huyện chúng tôi đều giúp đỡ hết sức mình.”

Nói đến điện nước, đột nhiên Lưu Đại Ngân nhớ tới mảnh đất hoang kia vẫn chưa có điện, cũng chưa có nước, như vậy sao xây được nhà máy.

Huyện này định bán cho bọn họ một mảnh đất hoang không điện không nước, để bọn họ phải tự mình giải quyết mọi khó khăn sao?

Có lẽ bà ấy có thể dùng lý do này để suy xét lại.

“Nói đến điện nước, khi nào huyện có thể giải quyết?”

“Đồng chí yên tâm, chỉ trong năm nay thôi, muộn nhất là sang năm chắc chắn sẽ giải quyết vấn đề điện nước cho đồng chí. Chị xem, huyện Đông Phổ chúng ti rất gần Hải Thị, Hải Thị là thành phố phồn hoa nhất nhì trong cả nước, là trung tâm kinh tế của quốc gia, hiện tại cả nước đã bắt đầu cải cách, đương nhiên Hải Thị sẽ không lạc hậu, thành phố Hải Thị chỉ lớn như vậy, nếu phát triển lên thật, chắc chắn sẽ mở rộng sang chỗ chúng tôi.”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân: “Vậy để tôi suy nghĩ lại, ngày mai sẽ cho anh câu trả lời chính xác.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 213: Con đường gây dựng sự nghiệp (17)


Lưu Đại Ngân đi khỏi, phó huyện trưởng châm một điếu thuốc, hỏi: “Tiểu Chu, không phải cậu nói nữ đồng chí kia đã chắc chắn mua, còn mua hai mươi mẫu đất à? Sao lại thay đổi rồi?”

Chuyện này cháu cũng không rõ nữa, vừa rồi rõ ràng bà ấy nói đã quyết định sẽ mua hai mươi mẫu đất, không biết sao bây giờ lại thay đổi.”

Ra khỏi cửa ủy ban huyện, Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh đến điểm chờ xe buýt.

Trong huyện này chỉ có một chuyến xe buýt lui tới Hải Thị, nếu tới muộn sẽ không có chỗ ngồi.

Hiện tại lòng Lưu Đại Ngân đang rối bời, ôm đầy hy vọng đi đến nơi này, đột nhiên lại bị hắt cho một chậu nước lạnh.

Rốt cuộc có nên thuê mảnh đất này hay không đây.

Lưu Đại Ngân không biết phải làm sao.

Trương Thủy Sinh quen biết Lưu Đại Ngân lâu như vậy, rất hiếm khi nhìn thấy Lưu Đại Ngân trầm mặc như lúc này.

Anh ta hơi lo lắng: “Dì Lưu, dì không sao chứ?”

Lưu Đại Ngân lắc đầu: “Thủy Sinh, dì không sao, chúng ta quay về nhà khách rồi nói sau.”

Đến nhà khách, Trương Thủy Sinh đi sau đóng cửa lại, rồi hỏi: “Dì Lưu, dì vẫn ổn chứ?”

“Dì không sao, chỉ đang suy nghĩ rốt cuộc có nên mua mảnh đất này hay không, à, là nên thuê hay không thuê.”

Trương Thủy Sinh ngồi xuống ghế: “Chuyện này à. Dì Lưu, chuyện thuê hay không thê, muốn thuê bao nhiêu, dì phải tự đưa ra quyết định.”

“Dì Lưu, khó lắm mới tới Hải Thị một chuyến, dì không ra ngoài đi dạo à? Nếu so với Hải Thị, tỉnh thành chúng ta chỉ như một thị trấn thôi, Hải Thị này mới thật sự là thành phố. Cháu từng đi qua Kinh Thị rồi, nói thật, cháu thấy Hải Thị này còn phồn hoa hơn Kinh Thị nhiều.”

Lưu Đại Ngân đang mê mang, nghe thấy Trương Thủy Sinh nói như vậy, bà ấy cũng nảy sinh hứng thú: “Đi, chúng ta đi dạo một lát nhé. Hải Thị này là thành phố biển nổi tiếng nhiều năm, trước giải phóng tôi còn nghe người ta gọi nó là “thành phố không ngủ”, khó lắm mới tới được một chuyến, chúng ta cũng ra ngoài thưởng thức một phen để tăng thêm kiến thức đi.”

Hiện tại trong túi có tiền, Lưu Đại Ngân cũng tự tin hơn hẳn, muốn mua gì thì mua cái đó, không cần nghĩ ngợi nhiều như trước kia.

Hải Thị này đúng là phồn hoa thật, có rất nhiều thứ căn bản không thể nhìn thấy ở tỉnh thành. Người qua lại trên đường đều ăn mặc rất tây, nhìn cũng rất có tinh thần.

Lưu Đại Ngân nghĩ trăm lần cũng không ra: “Thủy Sinh, cậu nói xem, đều là con người như nhau, sao nhìn người Hải Thị này lại có tinh thần hơn người ở tỉnh thành chúng ta thế nhỉ?”

“Cũng dễ hiểu thôi mà.” Trương Thủy Sinh nói: “Người đẹp vì lụa, hơn nữa thành phố này phát triển như vậy, mức sống cũng cao hơn ở tỉnh chúng ta, đương nhiên con người ở đây cũng có tinh thần hơn rồi, giống như trẻ con nhà giàu được nuôi trắng trẻo mập mạp thì cực kỳ có tinh thần, còn con nhà nghèo gầy gò xám xịt thì tinh thần sẽ không được như vậy rồi.”

Lưu Đại Ngân nhìn Hải Thị phồn hoa, trong lòng đã có quyết định.

Đất này, vẫn sẽ thuê.

Trong tương lai, Hải Thị sẽ trở thành trung tâm kinh tế của đất nước, sẽ như lời phó huyện trưởng kia nói, cả nước đều đang cải cách sao Hải Thị có thể tụt hậu, chắc chắn sau này sẽ phát triển càng tốt hơn.

Đất đai ở Hải Thị chỉ có bấy nhiêu, sau này lượng người đổ xô đến Hải Thị sẽ càng ngày càng nhiều, đương nhiên Hải Thị sẽ không chứa nổi rồi. Vậy phải làm sao? Đương nhiên phải mở rộng ra các vùng lân cận rồi.

Đông Phổ chỉ cách Hải Thị một con sông, sau này có lẽ chính là trung tâm thứ hai của Hải Thị.

Còn về niên hạn thuê chỉ có năm mươi năm, cũng không sao. Mười mấy năm sau ngành địa ốc bắt đầu phát triển rồi, lúc ấy quyền sử dụng đất vẫn nằm trong tay mình, bản thân không làm được ngành khai phá bất động sản thì cho người khác thuê lại vẫn được mà.

Đến lúc đó, chi phí thuê lại sẽ không phải là một vạn một mẫu đất nữa.

Nghĩ vậy, Lưu Đại Ngân lại hơi sốt ruột rồi. Bà ấy định lập tức đi đến ủy ban huyện Đông Phổ ký hợp đồng, nhưng mà nhớ lại mình đã hẹn phó huyện trưởng ngày mai, nên đành kiềm chế tâm trạng kích động, quay về nhà khách trước.

Ngày hôm sau Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh đến ủy ban huyện Đông Phổ từ sáng sớm, đợi nhân viên ủy ban đến làm.

Trương Thủy Sinh không biết nghĩ gì, cũng muốn thuê hai mươi mẫu đất.

Hơn tám giờ, Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh bước chân vào ủy ban huyện, đi tới cửa văn phòng hôm qua mình tới.

Thấy cửa đang đóng kín, Trương Thủy Sinh nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào đi.”

Nhân viên tiếp đón bọn họ hôm qua đang lau dọn bàn ghế, ngẩng đầu lên trông thấy Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh, anh ta vội vàng buông giẻ lau xuống, cười nói: “Hai đồng chí tới sớm thế, mau ngồi đi, tôi tới ngay đây.”

Trương Thủy Sinh cười nói: “Tại chúng tôi kích động quá không ngủ nổi, nên tới hơi sớm.”

Lưu Đại Ngân cũng nói: “Hôm qua chúng tôi gây phiền phức cho đồng chí rồi, nên hôm nay chúng tôi tới sớm để giải quyết cho xong việc này đây.”

“Hai đồng chí đã nghĩ kỹ chưa? Đừng đợi tôi dẫn lãnh đạo đến hai người lại hối hận đấy nhé.”

“Không hối hận, không hối hận nữa.”

Vân Chi

“Vậy hai người định thuê bao nhiêu?”

“Đồng chí, tôi vẫn thuê hai mươi mẫu.” Lưu Đại Ngân nói: “Đồng chí bên cạnh tôi cũng muốn thuê hai mươi mẫu, hai chúng tôi cộng lại là bốn mươi mẫu.”

“Thật? Hai người sẽ không đổi ý nữa chứ?” Giọng nhân viên kia hơi kích động.

Hôm qua sau khi hai người này đi khỏi, anh ta còn tưởng rằng việc này hết hy vọng rồi, không ngờ chỉ sau một đêm, bọn họ không chỉ đã quay lại, còn nói sẽ thuê bốn mươi mẫu đất, số lượng còn tăng gấp đôi ngày hôm qua.

“Không thay đổi nữa, đồng chí, nếu anh không yên tâm thì hôm nay chúng ta đi xem đất rồi ký hợp đồng luôn.”

“Vậy hai người chờ ở đây, tôi đi gọi lãnh đạo tới.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 214: Con đường gây dựng sự nghiệp (18)


Người hôm nay tới gặp Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh không phải phó huyện trưởng như hôm qua, mà là một ông lão có dáng người thấp bé.

Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh muốn mau chóng thuê được đất, chính phủ huyện thì muốn mau chóng cho thuê đất, hai bên đều muốn giải quyết nhanh gọn lẹ, bởi vậy chưa đến hai ngày đã xử lý xong tất cả các thủ tục.

Lưu Đại Ngân không mang quá nhiều tiền nên thanh toán trước năm ngàn đồng làm tiền thế chấp, hẹn năm ngày nữa sẽ quay lại thanh toán nốt số tiền còn lại, lúc này hai mươi mẫu đất gần ven đường đã thuộc về Lưu Đại Ngân rồi.

Ra khỏi ủy ban huyện, Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh quay lại nhà khách thu dọn đồ đạc đến ga tàu hỏa.

Mua vé lên tàu rồi, Trương Thủy Sinh mới tự véo mình một cái.

“Dì Lưu, như vậy là tiêu hết tiền rồi sao?”

Lưu Đại Ngân lấy trứng kho nhà mình làm ra, đặt lên bàn nhỏ, nói: “Nếu không muốn tiêu nữa thì đừng trả nốt phần còn lại, coi như mất số tiền đặt cọc kia.”

Trương Thủy Sinh xé vỏ một quả trứng kho, nói: “Dì Lưu, thật ra cháu biết được tin tức Đông Phổ có bán đất là do bác trai cháu gọi điện thoại cho cháu. Bác trai cháu ủng hộ cháu mua đất, nói quốc gia cải cách rồi, sau này chắc chắn đất sẽ tăng giá. Vốn dĩ trong lòng cháu còn đang phân vân, nhưng thấy dì muốn mua cháu mới hạ quyết tâm, có trong tay quyền sử dụng mảnh đất này năm mươi năm, coi như cháu cũng không lỗ.”

Lưu Đại Ngân lẩm bẩm một câu: “Đương nhiên không lỗ rồi.”

Sau này đất đai sẽ cực kỳ đắt giá.

Người trong nhà vẫn chưa biết Lưu Đại Ngân đã bỏ ra hai mươi vạn mua đất ở Đông Phổ đâu.

Lý Tam Thuận chỉ biết bà ấy xuống phía nam để tìm kiếm cơ hội kinh doanh, không biết bà ấy ra tay rộng rãi bỏ ra hai mươi vạn mua một mảnh đất hoang. Chỉ riêng việc phải nói với người nhà thế nào thôi, Lưu Đại Ngân cũng buồn rầu rồi.

Nói thẳng ư? Nói tôi biết sau này chắc chắn giá đất sẽ tăng, nên tôi đã bỏ ra hai mươi vạn để mua một miếng đất, a, không, là thuê quyền sử dụng mảnh đất đó năm mươi năm..

Nếu nói như vậy, Tam Thuận và Lưu Trụ sẽ tin sao? Đặc biệt là Tam Thuận, chắc chắn sẽ cãi nhau to.

Vậy thì nói dối, nói tôi thấy mảnh đất kia rất tốt, nên đã mua nó? Như vậy càng khó nói hơn.

Trương Thủy Sinh ngồi bên cạnh đã bắt đầu ăn trứng kho, còn vừa ăn vừa nói: “Dì Lưu, trứng kho nhà dì nấu kiểu gì mà ăn ngon thế, cháu đã ăn ba quả rồi mà vẫn muốn ăn thêm ba quả nữa. Dì Lưu, bác trai cháu rất thích ăn trứng kho, nếu bác ấy ở trong nước, chắc chắn sẽ thường xuyên mua trứng kho nhà dì.”

Bác trai Thủy Sinh chính là nhân vật lớn kia, người có tiền như vậy cũng thích ăn trứng kho sao?

Lưu Đại Ngân suy nghĩ vẩn vơ, ơ, có sẵn lý do đây rồi.

Lưu Đại Ngân dùng giọng điệu hiền từ, hỏi: “Thủy Sinh này, cháu gọi điện cho bác trai cháu, bác trai cháu cũng ủng hộ cháu mua đất đúng không?”

Thấy Lưu Đại Ngân ăn nói dịu dàng như vậy, Trương Thủy Sinh hơi bất ngờ, miếng trứng trong miệng cũng nghẹn ngay cổ họng.

Lưu Đại Ngân vặn ấm nước ra, đưa cho anh ta, còn thuận tay vỗ lưng giúp: “Thủy Sinh, cháu ăn từ từ thôi, trứng kho này nhà thím có rất nhiều, cháu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, lớn như vậy rồi sao còn không cẩn thận thế.”

Trương Thủy Sinh uống ừng ực vài ngụm nước, cuối cùng lau miệng, nói: “Dì Lưu, dì nói giọng dịu dàng như vậy, cháu thật sự không quen lắm.”

Lưu Đại Ngân lườm anh ta một cái: “Vậy dì đổi sang mắng cháu cho cháu quen nhé?”

“Dì Lưu, dì vẫn nên nói chuyện với cháu bằng giọng điệu này đi.” Trương Thủy Sinh vặn nắp bình nước, rồi thu dọn rác rưởi trên bàn: “Bác trai cháu ủng hộ. Bác ấy nói, hiện tại nước ta phát triển nhanh như vậy, chắc chắn sau này đất đai sẽ trở thành nhu cầu giá trị cao, miếng đất kia lại gần Hải Thị như vậy, nhất định sẽ tăng giá.”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân: “Bác trai cháu là ông chủ lớn có khác, nhu cầu giá trị cao gì đó tóm lại là sau này đất đai sẽ rất đắt tiền đúng không?”

Trương Thủy Sinh đặt lại trứng kho còn thừa lên bàn: “Vâng, ý bác trai cháu là như vậy, hai tháng nữa bác ấy sẽ bay về từ nước M, bác ấy cũng định xây nhà máy ở đặc khu kinh tế và Hải Thị.”

“Để lại trứng kho làm gì, cháu ăn hết đi.”

Trương Thủy Sinh cười khà khà: “Cháu ăn mấy quả rồi, còn uống nhiều nước nữa, thật sự ăn không nổi nữa.”

Lưu Đại Ngân cũng cười, trong đầu đã nghĩ ra lý do.

Bác trai Trương Thủy Sinh cũng xem trọng đất đai như vậy, đương nhiên bà ấy phải mua rồi, bỏ lỡ lần này sợ là về sau không còn cơ hội nữa.

Tiền tiết kiệm trong nhà còn hơn bốn mươi vạn, mua đất hết hai mươi vạn, vẫn còn hơn hai mươi vạn nữa. Hay là lại mua thêm vài mẫu nữa nhỉ? Lưu Đại Ngân tính nhẩm trong lòng.

Về đến nhà, thấy Lưu Đại Ngân mang theo dáng vẻ mệt mỏi phong trần, Lý Tam Thuận đau lòng không thôi: “Lần này đâu phải lần đầu tiên bà xa nhà, sao sắc mặt kém thế?”

Lưu Đại Ngân nhận chiếc khăn mặt ấm ông ấy đưa qua, lau mặt, lau tay, sau đó cất gọn đi, rồi mới chậm rãi nói: “Tam Thuận, lần này tôi tiêu không ít tiền.”

Lý Tam Thuận cất chậu rửa mặt lên giá, nói: “Tiêu rồi thì thôi, định báo cáo với tôi à?”

“Tam Thuận, lần này tôi tiêu nhiều lắm.” Lưu Đại Ngân vươn hai ngón tay lên.

“Hai ngàn, cũng không nhiều lắm.”

Lưu Đại Ngân lắc đầu. Lý Tam Thuận lại đoán: “Hai vạn?”

Lưu Đại Ngân lại lắc đầu. Thấy vậy Lý Tam Thuận ngồi không yên nữa: “Không thể là hai trăm, nếu chỉ hai trăm bà sẽ không nói với tôi. Vậy… Vậy chẳng lẽ là hai mươi vạn?”

Lưu Đại Ngân khẽ gật đầu.

Lý Tam Thuận trợn tròn mắt, ngồi không vững ngã từ trên ghế xuống đất.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 215: Con đường gây dựng sự nghiệp (19)


Trông thấy Lý Tam Thuận trượt xuống khỏi ghế, Lưu Đại Ngân vội vàng đỡ ông ấy lên: “Ông cẩn thận chút, không khéo lại trệch khớp hông thì phiền phức lắm.”

Lý Tam Thuận vịn tay Lưu Đại Ngân để bà ấy đỡ dậy, ngồi lên giường: “Đại Ngân này, bà thật sự đã tiêu nhiều tiền như vậy à?”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân không nói gì.

“Đại Ngân, bà đã mua gì thế? Mua thứ gì mà tốn tận hai mươi vạn?”

Lòng dạ Lý Tam Thuận rối bời. Hai mươi vạn, là hai mươi vạn đấy, rốt cuộc là thứ gì mà giá tận hai mươi vạn?

Lưu Đại Ngân nói cho ông ấy câu trả lời: “Tôi mua đất, mua hai mươi mẫu đất ở huyện Đông Phổ cách Hải Thị không xa.”

“Hai mươi vạn hai mươi mẫu đất?” Lý Tam Thuận vẫn là không dám tin tưởng: “Cái giá này không phải ăn cướp giữa ban ngày sao? Đất gì mà đắt như vậy, tận một vạn đồng một mẫu. Ở quê chúng ta, một mẫu đất chỉ mấy chục đồng, cùng lắm là một trăm thôi. Đại Ngân này, có phải bà bị người ta lừa không?”

“Đất ở quê quán chúng ta sao so được với đất ở Đông Phổ. Miếng đất kia nằm ngay bên cạnh Hải Thị đấy. Ông xem, chúng ta mua nhà ở tỉnh thành, căn nhà nhỏ con con cũng hơn một vạn rồi, ở quê căn nhà thế này mới bao nhiêu tiền? Cùng lắm là một ngàn đúng không? Ở nơi khác nhau, đưng nhiên giá cả cũng sẽ khác rồi. Hơn nữa…”

Bà ấy hạ giọng: “Ông biết bác trai của Trương Thủy Sinh chứ?”

“Đương nhiên là biết rồi.” Lý Tam Thuận có ấn tượng rất sâu về Trương Thu Sơn, biết đối phương là nhân vật có chức có quyền, người nước ngoài còn đi làm vệ sĩ cho ông ấy.

“Thủy Sinh cũng mua đất ở nơi đó, bác trai cậu ấy cố ý tiết lộ, nói sau này đất sẽ càng ngày càng đáng giá, nhất định phải mua về.”

“Thật?” Lý Tam Thuận nửa tin nửa ngờ.

“Thật, không tin ông đi hỏi Thủy Sinh đi, xem có phải cậu ấy cũng mua đất không.” Lưu Đại Ngân nói.

“Đại Ngân, bà để tôi nghĩ lại đã, hai mươi vạn không phải số tiền nhỏ.”

Buổi tối, hai vợ chồng Lưu Đại Ngân nằm trên giường, Lý Tam Thuận hỏi: “Đại Ngân, miếng đất kia rất gần Hải Thị à?”

“Ừ, đứng ở đó có thể nhìn thấy nhà cao tầng ở Hải Thị.”

“Bà nói nơi đó tên là gì ấy nhỉ?”

“Là Đông Phổ.”

“Có phải nơi đó rất gần Phổ Giang không?”

“Ngay bên bờ Phổ Giang.”

“Bác trai Thủy Sinh thật sự nói mảnh đất kia đáng giá à?”

“Ừ.”

“Vậy hay là, hay là chúng ta mua đi.”

“Ông đồng ý rồi à?”

“Thì bà đã nộp tiền cọc rồi, tôi không đồng ý còn thay đổi được sao?”

“Vậy không mua nữa.”

“Thôi, cứ mua đi.”

Lưu Đại Ngân xoay người ra ngoài, không nhìn Lý Tam Thuận: “Thật? Ông đừng hối hận đấy nhé, là hai mươi vạn đó.”

“Không hối hận, chẳng phải sau này mảnh đất ấy sẽ tăng giá à?”

“Vậy nếu không tăng th sao?” Lưu Đại Ngân hỏi ông ấy.

Lý Tam Thuận ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Nếu không tăng thì chúng ta xây nhà trên đó, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì qua đó ở, ra sông Phổ Giang câu cá.”

Đã quyết định xong, sáng sớm hôm sau Lưu Đại Ngân lập tức mang sổ tiết kiệm của nhà mình tới ngân hàng làm việc.

Ở thời đại này, muốn rút tiền ở nơi khác, thủ tục rất phiền phức. Còn trực tiếp mang theo hai mươi vạn lên tàu hỏa đến đó, Lưu Đại Ngân lại không yên tâm. Trên tàu nhiều người, nếu bị trộm hết tiền, bà ấy sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.

Chỉ xử lý mấy thủ tục này thôi Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh đã phải chạy đi chạy lại hai ngày rồi.

Tối hôm làm xong thủ tục, Lưu Đại Ngân lập tức lên tàu đi xuống phía nam.

Lần này Lý Tam Thuận cũng đi cùng bà ấy. Lưu Đại Ngân hỏi: “Ông không sợ mình đóng cửa hàng, khách quen sẽ chạy mất à?”

“Chuyện lớn như vậy, tôi không yên tâm để bà đi một mình, tôi cũng muốn đi xem xem, rốt cuộc đất của chúng ta nằm ở chỗ nào.”

“Đợi xong việc này, chúng ta qua Hải Thị đi dạo một vòng nhé. Tôi nói ông nghe, Hải Thị phồn hoa lắm, còn phồn hoa hơn Kinh Thị đấy. Nơi đó có đầy đủ mọi thứ, cả trai lẫn gái đều ăn mặc thời thượng, có sức sống hơn nơi khác vài phần.”

Nghe Lưu Đại Ngân nói như vậy, Lý Tam Thuận cũng hơi tò mò: “Thành phố ven biển mà, trước kia chính là nơi giàu có nhất trên cả nước.”

Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh đến trước lịch hẹn một hôm, bọn họ cũng không tìm nhà khách mà đi thẳng từ ga tàu hỏa đến ủy ban huyện Đông Phổ.

Cán sự Chu không ngờ bọn họ lại đến sớm như vậy: “Hai đồng chí tới rồi à, mau ngồi đi.”

Sau khi ngồi xuống, Lưu Đại Ngân hỏi: “Đồng chí Chu, chúng tôi tới trước một hôm không biết có thể giải quyết trước chuyện hợp đồng không?”

Cán sự Chu lộ vẻ ngượng ngùng: “Ngại quá, lãnh đạo huyện đều lên Hải Thị họp rồi, chiều nay mới về. Lãnh đạo không có nhà, tôi không tự quyết được chuyện hợp đồng.”

Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân liếc nhau, Trương Thủy Sinh nói: “Nếu lãnh đạo không có nhà, vậy sáng mai chúng tôi lại đến.”

Cán sự Chu cười nói: “Chẳng phải chúng ta đã hẹn vào sáng mai sao. Chúng tôi đã chuẩn bị xong cả rồi, không ngờ hai đồng ch lại tới trước một ngày, các lãnh đạo đều đi họp không ở nhà.”

Trương Thủy Sinh: “Chúng tôi cũng nóng vội, nên muốn làm xong việc này sớm chút, để sớm ngày xây dựng nhà máy, ai ngờ hấp tấp cũng không giải quyết được việc gì. Nếu lãnh đạo đều không có nhà, vậy ngày mai chúng tôi lại đến. Dì Lưu, chú Lý, hay là chúng ta về trước nhé.”

“Vậy chúng tôi về trước đây. Tạm biệt đồng chí Chu.”

Ra khỏi ủy ban huyện Đông Phổ, Trương Thủy Sinh hỏi: “Dì Lưu, chúng ta tới nhà khách ở huyện Đông Phổ, hay đi xe buýt đến nhà khách ở Hải Thị?”

“Đi Hải Thị,” Lưu Đại Ngân nói: “Chúng ta nghỉ ngơi hết buổi sáng, buổi chiều đi dạo ở Hải Thị.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 216: Con đường gây dựng sự nghiệp (20)


Bọn họ vừa nói vừa đi đến trạm xe buýt, Trương Thủy Sinh trêu ghẹo: “Dì Lưu, lần trước đi dạo cả một ngày rồi dì vẫn chưa dạo đủ à?”

Lưu Đại Ngân: “Mới một ngày sao đủ được. Dù đi dạo ba ngày ba đêm, chưa chắc chúng ta đã đi dạo hết được Hải Thị.”

Đi dạo phố thì phải làm gì, đương nhiên là phải tiêu tiền rồi.

Vân Chi

Nhìn Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cầm một đống túi trên tay, Trương Thủy Sinh nở nụ cười bất đắc dĩ: “Dì Lưu, hôm nay dì khác thế, không phải từ trước đến nay dì luôn tiết kiệm sao?”

Lưu Đại Ngân lại mua một món đồ nhỏ nữa, tự mình cầm, nói: “Ai không thích tiêu tiền chứ, chẳng qua là có tiền hay không có tiền mà thôi. Trước kia không có tiền đương nhiên phải tiết kiệm rồi, hiện tại đã có tiền thì ăn xài phung phí một lần cũng không sao.”

Đang xách theo một đống đồ đi về phía trước, đột nhiên Trương Thủy Sinh dừng bước, ghé vào một cửa hàng.

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cũng nhanh chân vào theo. Chẳng lẽ Thủy Sinh cũng định mua gì đó.

Cửa hàng này nằm trong một con ngõ nhỏ, biển hiệu rất lớn, Lưu Đại Ngân đọc mấy chữ trên tấm biển: “Văn phòng luật sư Sùng Đức.”

Nơi này không bán thứ gì, bên trong ngoài hai chiếc bàn ra thì không còn gì nữa.

“Thủy Sinh, đây là nơi nào thế?” Lý Tam Thuận hỏi.

Trương Thủy Sinh để đống đồ trong tay lên chiếc bàn tiếp khách đặt sát tường, nói: “Nơi này là văn phòng luật sư, có luật sư làm việc bên trong.”

“Luật sư là người thưa kiện giúp người khác đúng không? Thủy Sinh, cháu định kiện ai à?” Lý Tam Thuận lại hỏi.

“Chú Lý, cháu không kiện ai cả. Không phải ngày mai chúng ta sẽ đi ký hợp đồng sao? Cháu định dẫn một luật sư đi cùng, để đối phương xem hợp đồng giúp chúng ta. Chính sách pháp luật nước ta thế nào cháu đều không biết, lỡ như có lỗ hổng nào đó trong hợp đồng thì phải làm sao?”

Lúc bọn họ nói chuyện, người trẻ tuổi ngồi sau bàn vẫn luôn lắng nghe, không hề lên tiếng.

Đợi bọn họ nói xong, người trẻ tuổi kia mới hỏi: “Ba đồng chí, có việc gì cần giúp đỡ sao?”

Trương Thủy Sinh: “Ngày mai chúng tôi phải ký một bản hợp đồng, cậu có thể xem giúp chúng tôi không?”

“Đương nhiên rồi, tôi họ Chung, không biết nên xưng hô với ba cái đồng chí thế nào nhỉ?”

“Tôi họ Trương, đây là dì Lưu, còn chú ấy là chú Lý.”

“Đồng chí Trương, chú Lý, dì Lưu, chúng ta ngồi xuống rồi nói.”

Trương Thủy Sinh nói ra yêu cầu của mình, Chung Hướng Tiền cẩn thận lắng nghe, thi thoảng sẽ hỏi xen vào một hai câu.

“Đồng chí Trương, yêu cầu của anh là, ngày mai tôi đi theo các anh đến ủy ban huyện Đông Phổ, xem xét kỹ càng hợp đồng giúp các anh, tránh xuất hiện lỗ hổng, đúng không?”

Trương Thủy Sinh gật đầu: “Đúng thế, trước kia chúng tôi chưa từng ký hợp đồng, cũng không quen thuộc phương diện này, nên muốn tìm một người chuyên nghiệp giúp đỡ. Hôm nay đi dạo trông thấy tấm biển bên ngoài, chúng tôi mới vào đây.”

“Được, vậy tôi sẽ xem xét hợp đồng giúp ba vị, chuyện thù lao thì sao nhỉ?”

Trương Thủy Sinh chỉ vào một tờ giấy dán trên tường, nói: “Trên này cậu không viết rõ giá cả xem giúp hợp đồng là bao nhiêu, vậy chúng tôi dựa theo giá cả giải quyết tranh chấp là hai mươi đồng một lần, được chứ?”

Giải quyết tranh chấp rất phiền toái, ít nhất phải điều giải mâu thuẫn giữa hai bên. Còn việc xem giúp hợp đồng xem có lỗ hổng nào không này thì không phiền phức như vậy.

Chung Hướng Tiền vội gật đầu: “Được, hai mươi đồng một lần.”

Lúc Trương Thủy Sinh nói chuyện với Chung Hướng Tiền, Lưu Đại Ngân không hề xen miệng vào, bà ấy cũng không hiểu biết về phương diện này, cứ giao cho Thủy Sinh làm là được.

Ra khỏi văn phòng luật sư, Lưu Đại Ngân mới hỏi: “Thủy Sinh này, sao cháu lại nghĩ đến chuyện đi tìm luật sư? Không đi thưa kiện, ai lại muốn giao thiệp với luật sư chứ?”

“Dì Lưu, dì không biết đấy thôi, cháu nghe bác trai cháu nói, buôn b*n n**c M, dù là ký hợp đồng, hay xây nhà máy, tất cả đều cần luật sư tham sự bên trong. Bác trai cháu còn có luật sư riêng, chỉ phục vụ cho bác ấy và công ty của bác ấy.”

“Chúng ta đều không biết gì về hợp đồng, nếu chỉ dựa vào kiến thức nửa vời đi ký hợp đồng, lỡ như trên hợp đồng có lỗ hổng, chúng ta chịu thiệt thòi thì phải làm sao? Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

Lý Tam Thuận rất thành thật: “Nhưng chúng ta ký hợp đồng với chính phủ mà, có chuyện gì được chứ?”

Lưu Đại Ngân rất tán đồng cách làm của Trương Thủy Sinh: “Thủy Sinh, cháu nói đúng lắm, cẩn thận một chút không phải chuyện xấu, hai mươi đồng cũng không nhiều, coi như mua lòng tin để chúng ta yên tâm hơn.”

Tiễn ba người Lưu Đại Ngân xong, Chung Hướng Tiền vui vẻ xoay vài vòng trong văn phòng luật.

Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta từ chối công việc nhà nước phân phối, rẽ sang con đường luật sư.

Quốc gia vừa khôi phục thể chế pháp luật vài năm, ấn tượng của mọi người về luật sư vẫn dừng lại ở những năm trong quá khứ, vẫn cho rằng luật sư đều là chó săn giúp đỡ kẻ có tiền thưa kiện, ức h.i.ế.p người nghèo.

Chung Hướng Tiền vứt bỏ công việc nhà nước, khăng khăng đi mở văn phòng luật, người nhà đều không ủng hộ quyết định này của anh ta, thậm chí cha mẹ anh ta còn tuyên bố sẽ cắt đứt quan hệ.

Nhưng Chung Hướng Tiền lại cảm thấy, hiện tại quốc gia đã cải cách mở cửa rồi, sau này chắc chắn nhu cầu luật sư sẽ tăng lên. Công việc được nh nước phân phối thì quá gò bó, không có tương lai, anh ta không thích.

Nhưng anh ta mở văn phòng luật này đã hơn hai tháng, mà vẫn không có một người khách nào. Anh ta sắp không kiên trì nổi nữa rồi.

Đúng vào lúc ấy, lại có ba người khách tới tận cửa.

Chỉ là xem giúp hợp đồng thôi đã nhận được hai mươi đồng rồi, có thể chống đỡ văn phòng luật sư của anh ta hơn một tháng.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 217: Con đường gây dựng sự nghiệp (21)


Tuy rằng việc mua bán này hai bên đều không có ý kiến gì, nhưng mua đất không phải việc nhỏ, còn rất nhiều vấn đề cần thương thảo.

Ngày hôm sau, ba người Trương Thủy Sinh vừa đến ủy ban huyện Đông Phổ, phó huyện trưởng quản lý việc này lập tức dẫn bọn họ và vài nhân viên khác trong huyện, thêm cả luật sư Chung đi thẳng đến mảnh đất hoang kia.

Đây là lần đầu tiên Lý Tam Thuận tới nơi này, ông ấy đi sau Lưu Đại Ngân nói: “Đây đúng là đất hoang thật.”

Lưu Đại Ngân bật cười, nhỏ giọng nói với ông ấy: “Nếu không phải đất hoang, ông nghĩ bọn họ sẽ bán cho chúng ta sao?”

Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh là nhóm khách hàng đầu tiên, phó huyện trưởng cho bọn họ một đặc quyền, để bọn họ tự mình đóng cọc phân lô.

Đo đất xong, bọn họ đóng mấy cây gậy sắt xuống đất, xem như cột mốc.

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận vung vẩy cây búa, gõ từng nhát một vào gậy sắt, vụ mua bán đất đai đầu tiên của huyện Đông Phổ đã chính thức bắt đầu một cách đơn giản như vậy.

Trở lại ủy ban huyện, cán sự Chu đưa hợp đồng qua. Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân nhận lấy hợp đồng, sau đó đưa cho Chung Hướng Tiền ngồi bên cạnh xem trước.

Hôm nay Chung Hướng Tiền ăn mặc rất nghiêm chỉnh, trên người mặc tây trang, dưới chân đeo giày da, còn mang đồng hồ, mắt kính, trên tóc bôi thứ gì đó bóng loáng, nhìn qua cực kỳ có sức sống.

Chung Hướng Tiền cầm lấy hợp đồng, cẩn thận đọc từng điều một.

Sau khi đọc xong, anh ta thì thầm bên tai Trương Thủy Sinh vài câu.

Trương Thủy Sinh lại nói gì đó với Lưu Đại Ngân, lãnh đạo huyện Đông Phổ quay sang nhìn nhau, rất muốn nghe được bọn họ đang nói chuyện gì.

Không lâu sau, Lưu Đại Ngân đã mở miệng nói: “Các đồng chí lãnh đạo, tôi thấy điều khoản tranh cãi trong tương lai này chưa viết rõ ràng. Tôi hy vọng có thể viết rõ những điều sau: Hai mươi vạn này là tiền thuê quyền sử dụng hai mươi mẫu đất này trong năm mươi năm, trong khoảng thời gian đó sẽ không tăng giá. Sau này nếu mảnh đất đó nằm trong khu quy hoạch, hoặc khai phá, tôi và Thủy Sinh có toàn quyền quyết định, bất kỳ ai cũng không được nhúng tay vào.”

Yêu cầu Lưu Đại Ngân đưa ra rất hợp lý, hai mươi vạn này chính là tiền bọn họ mua đứt một lần, đương nhiên sau này sẽ không tăng thêm nữa. Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh mua đất, năm mươi năm tới mảnh đất này sẽ thuộc về bọn họ, tương đương đất đai thuộc quyền sở hữu cá nhân, bất kể sau này muốn làm gì, đương nhiên đều do bọn họ quyết định rồi.

Vân Chi

“Được, chúng tôi sẽ thêm vào những điều chị nói, tiểu Chu, cậu đi in lại hợp đồng đi.” Phó huyện trưởng dặn dò cấp dưới.

Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn đồng chí huyện trưởng.”

In lại hợp đồng không mất quá nhiều thời gian, hợp đồng vừa đưa tới, Chung Hướng Tiền lại xem lần nữa, sau khi xác định không thành vấn đề thì gật đầu với Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh.

“Vậy chúng ta ký hợp đồng đi.”

Ký hợp đồng xong, phó huyện trưởng dẫn nhân viên phòng kế toán của huyện đi cùng ba người Lưu Đại Ngân đến ngân hàng ở Hải Thị để lấy tiền.

Bốn mươi vạn, không chỉ Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân không yên tâm, nhân viên chính phủ huyện Đông Phổ cũng không yên tâm.

Phó huyện trưởng đưa ra quyết định, đợi Lưu Đại Ngân v Trương Thủy Sinh rút tiền thanh toán xong, bọn họ sẽ trực tiếp gửi tiền vào tài khoản của chính phủ huyện.

Ở ngân hàng, Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân rút tiền ra đưa cho nhân viên kế toán của huyện Đông Phổ, nhân viên kiểm tiền xong lại nộp vào tài khoản của chính phủ. Đến đây, giao dịch mới tính là đã hoàn thành.

Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh nhận lấy hợp đồng từ tay phó huyện trưởng, hai bên bắt tay nhau một cái.

“Ngày mai, hai người mang hợp đồng này tới tìm tôi, tôi sẽ làm thủ tục chứng minh quyền sử dụng đất cho hai người.”

Trương Thủy Sinh và Lưu Đại Ngân vội vàng nói lời cảm ơn: “Vâng, vâng.”

Thật ra vừa rồi khi thanh toán tiền cho ủy ban huyện Đông Phổ, bọn họ nên giao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh luôn rồi, nhưng vì đây là lần đầu tiên chính phủ huyện Đông Phổ bán đất, hai bên đều nóng lòng giao dịch, muốn mau chóng hoàn thành vụ mua bán này nên Lưu Đại Ngân và Trương Thủy Sinh phải chờ đến ngày mai mới lấy được hết giấy tờ. Hai người cũng thoải mái chờ đợi, dù sao cũng không sợ nhân viên chính phủ lừa bọn họ.

Đặc biệt là người ở độ tuổi như Lưu Đại Ngân, đều có lòng tín nhiệm rất sâu với đảng và chính phủ.

Ngày mai là lấy được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất rồi, Lưu Đại Ngân hỏi Trương Thủy Sinh: “Thủy Sinh, lấy giấy chứng nhận xong dì định về tỉnh thành luôn, cháu thì sao? Cháu ở lại đây hay về tỉnh thành?”

Trương Thủy Sinh nói: “Về tỉnh thành trước đi, đợi cháu sắp xếp xong chuyện ở xưởng quần áo cháu lại qua đây tìm người xây nhà xưởng. Dì Lưu, chú Lý, chú dì thì sao ạ? Ở lại hay về?”

“Chú dì cũng về, chú Lý phải bán gà nướng, dì phải đi học.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 218: Con đường gây dựng sự nghiệp (22)


Trương Thủy Sinh hơi ngạc nhiên, hỏi: “Dì Lưu, dì đi học ạ? Dì học gì thế?”

Hiện tại chỉ có ba người bọn họ, Lý Tam Thuận cũng nói nhiều hơn: “Dì cháu đi dự thính ở đại học tỉnh, học còn rất nghiêm túc đó.”

Trương Thủy Sinh càng kinh ngạc hơn: “Dì Lưu, dì dự thính ở đại học tỉnh? Dì nghe hiểu được?”

Cảm thấy lời này của mình không xuôi tai lắm, anh ta vội vàng lắc đầu xua tay: “Dì Lưu, xem mồm miệng cháu này, cháu không có ý đó. Ý của cháu là, tuổi tác dì không còn nhỏ nữa, sao lại nghĩ đến chuyện đi học?”

“Lớn tuổi thì không thể đi học sao? Học, học nữa, học mãi mà.” Lưu Đại Ngân nói.

“Khi mới bắt tay vào làm ăn buôn bán dì đã có một mộng tưởng, muốn bán gà nướng hoặc thứ khác của nhà mình ra tận nước ngoài, để người nước ngoài cũng được nếm thử. Chú Lý và con trai thím là người thế nào cháu cũng biết rồi đấy, bảo làm việc tay chân còn được, chứ bảo quản lý nhà máy thì bọn họ chịu chết, lỡ như tương lai xưởng làm gà nướng nhà thím thật sự mở rộng, thuê thêm rất nhiều công nhân, công việc phát sinh cũng nhiều thêm thì sao? Dì cảm thấy mình sẽ không quản lý nổi, cho nên bây giờ mới phải tranh thủ thời gian để học tập thêm.”

Trương Thủy Sinh vươn ngón tay cái lên với Lưu Đại Ngân: “Dì Lưu, dì lợi hại thật đấy.”

Lưu Đại Ngân nhận lấy lời khen ấy không chột dạ chút nào: “Đương nhiên rồi, dì là Lưu Đại Ngân mà, còn không lợi hại sao! Thủy Sinh, rảnh rỗi không có việc gì cháu cũng đọc thêm mấy quyển sách đi, sẽ không có hại đâu.”

Trương Thủy Sinh xua tay liên tục: “Dì Lưu, dì buông tha cho cháu đi, vừa nhìn thấy sách vở là cháu ngủ gà ngủ gật rồi. Sách đại học thế nào cháu cũng nhìn thấy từ chỗ anh trai cháu rồi, có quyển còn dày hơn viên gạch, nhìn thôi cũng choáng váng đầu óc rồi, nếu bắt cháu học tập, thà trực tiếp dùng nó đập cháu hôn mê còn hơn.”

Trương Thủy Sinh làm động tác dùng tay gõ đầu mình rồi lăn ra té xỉu, chọc Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cười ha hả không ngừng.

Hôm qua đã đi dạo cả buổi sáng ở Hải Thị, Lưu Đại Ngân lại cảm thấy vẫn chưa đi dạo đủ, vẫn muốn ra ngoài đi dạo tiếp.

Trương Thủy Sinh ra vẻ thần bí nói: “Dì Lưu, dì có muốn mua thứ tốt không?”

“Thứ tốt gì mà làm ra vẻ thần bí thế?”

Trương Thủy Sinh cười nói: “Dì Lưu, chú Lý, Hải Thị này là thành phố phồn hoa nhất cả nước, người dân đều có tiền, những thứ không mua được ở nơi khác nơi này đều có, ví dụ như tivi, máy giặt, tủ lạnh, xe đạp… Nơi khác phải có phiếu mới mua được, nơi này thì khác, chỉ cần có tiền muốn mua gì cũng được.

khác đến có phiếu mới có thể mua, nơi này nhưng không giống nhau, chỉ cần có tiền, cái gì đều có thể mua được đến.”

Nghe Trương Thủy Sinh nói đến mấy thứ này, Lưu Đại Ngân cũng giật mình. Bà ấy vội hỏi: “Mua được tivi không?”

Trương Thủy Sinh gật đầu nói: “Mua được, chỉ là đắt hơn ở Cung Tiêu Xã một chút.”

“Vậy cháu mau dẫn dì với chú Lý đi đi.” Nói xong, Lưu Đại Ngân còn quay sang bảo Lý Tam Thuận: “Tôi định mua tivi cho mấy đứa con gái từ lâu rồi, nhưng mà kiếm mãi vẫn không kiếm được phiếu. Nếu ở Hải Thị này mua được tivi mà không cần phiếu, thì chúng ta phải mua vài chiếc mang về đi.”

“Được, vậy chúng ta đi xem đi.”

Sau đó Trương Thủy Sinh dẫn Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận lên xe buýt, xuống ở con phố nọ, rồi rẽ trái rẽ phải vào con hẻm nhỏ, đi đến một quảng trường nhỏ.

“Dì Lưu, người ở nơi này có biện pháp chuyển đồ từ nơi khác đến đây. Chú dì định mua tivi đúng không? Đi theo cháu.” Nói xong anh ta dẫn Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận tới trước một quầy hàng bày một đống dây đồng, hỏi: “Có tivi không?”

Chủ quán là một người trẻ tuổi, đang ngồi dưới bóng râm. Anh ta lười biếng, mở mắt ra hỏi: “Có, mua kích cỡ thế nào?”

Lưu Đại Ngân vội nói: “Mười bảy inche, đen trắng.”

“Tivi đen trắng mười bảy inche, bảy trăm rưỡi một chiếc.”

“Đắt vậy” Lưu Đại Ngân kinh hô: “Ở Cung Tiêu Xã một chiếc mới sáu trăm mốt.”

“Giá chung rồi, đồng ý mua thì mua, không mua thì thôi.”

Lưu Đại Ngân lại hỏi: “Mua ba chiếc, tổng cộng bao nhiêu tiền?”

Người trẻ tuổi lập tức tỉnh táo, mở to mắt hỏi lại: “Ba chiếc? Vậy mỗi chiếc bớt cho chị ba mươi đồng, đây là giá thấp nhất rồi. Chị gái, chị còn muốn mua thứ gì không? Chỗ tôi còn nhiều thứ lắm.”

“Có quạt điện không?”

“Có, Hải Thị chúng tôi có xưởng sản xuất quạt điện mà, hai trăm đồng một chiếc.”

Khó lắm mới tới được một lần, đã tới rồi vậy thì dứt khoát mua luôn. Lưu Đại Ngân nói: “Mua thêm ba chiếc quạt điện nữa.”

Người trẻ tuổi cười rất vui vẻ, không ngờ lại có khách sộp: “Vậy mai tôi giao hàng cho chị nhé, chị muốn giao hàng đến đâu?”

Địa chỉ Lưu Đại Ngân nói là địa chỉ văn phòng luật của Chung Hướng Tiền.

“Có địa chỉ rồi, còn thời gian thì sao?”

“Mười hai giờ trưa mai đi, chúng ta không gặp không về.”

“Được, không gặp không về.”

Trên đường ra về, Lý Tam Thuận vẫn chưa phản ứng lại: “Như vậy là xong rồi? Có phải hơi quá đơn giản không?”

Bọn họ từng gặp người đến Cung Tiêu Xã mua đồ điện rồi, có ai là không kiểm tra kỹ càng đâu, toàn đồ đắt tiền, nếu có vấn đề gì thì phải làm sao? Bọn họ còn không quen biết người kia, lỡ đối phương lừa bọn họ, bọn họ phải làm tế nào?

Lý Tam Thuận hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Lưu Đại Ngân: “Tôi đã nghĩ tới việc này rồi, hôm trước khi đến văn phòng luật tôi đã để ý thấy trong phòng cậu ấy có một chiếc tivi. Đợi giao hàng đến đó chúng ta thử trước đã, nếu tivi không lên hình, quạt điện không quay, thì chúng ta không trả tiền nữa.”

Trương Thủy Sinh ở bên cạnh nói: “Dì Lưu, đúng là dì có khác, đầu óc xoay chuyển nhanh quá, cháu còn định nhắc dì một câu, ai ngờ dì đã nghĩ đến chuyện này rồi..”

Vân Chi

“Nếu luật sư Chung không đồng ý cho chúng ta thử tivi với quạt điện ở chỗ cậu ấy thì sao? Chúng ta với cậu ấy chỉ là bèo nước gặp nhau, cậu ấy xem hợp đồng giúp chúng ta, chúng ta trả tiền cho cậu ấy.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Tôi nghĩ luật sư Chung sẽ đồng ý.”

Lý Tam Thuận: “Vì sao?”

Lưu Đại Ngân không muốn giải thích cho chồng mình, Trương Thủy Sinh nói: “Chú Lý, chúng ta là khách hàng của luật sư Chung, thử quạt điện, thử tivi một chút cậu ấy cũng không tổn thất gì, còn giữ được mối quan hệ với chúng ta, sau này nếu chúng ta lại cần tư vấn về pháp luật chắc chắn sẽ tìm đến cậu ấy. Bác trai cháu từng nói, khách hàng là thượng đế, thượng đế mốn nhờ giúp một việc nho nhỏ, đương nhiên cậu ấy sẽ không phản đối rồi.”

Lý Tam Thuận vẫn rất mờ mịt: “Thủy Sinh, sao lại nói đến thượng đế rồi? Thượng đế là thế nào?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 219: Con đường gây dựng sự nghiệp (23)


Trương Thủy Sinh buồn cười không thôi, nhưng vẫn giải thích cho Lý Tam Thuận hiểu “Thượng đế” nghĩa là gì.

Ông ấy giật mình hiểu ra: “Còn dùng từ thượng đế, cứ nói thẳng chúng ta là khách hàng của cậu ấy là được. Giống như khách hàng mua gà nướng thôi, nếu bọn họ đưa ra yêu cầu nhỏ bé không đáng kể, đương nhiên chú cũng không phản đối.”

Sau đó ba người lại dạo thêm một vòng ở Hải Thị, Lưu Đại Ngân biết thêm một chuyện khiến bà ấy rất kinh ngạc.

Ở Hải Thị này có công ty xuất nhập khẩu, muốn mua thứ gì ở nước ngoài, công ty này đều giúp được.

Lưu Đại Ngân vào công ty hỏi thăm, bọn họ nói dù là máy móc thiết bị, bọn họ cũng mua được.

Giám đốc công ty giới thiệu với Lưu Đại Ngân: “Ông chủ của chúng tôi có người thân làm việc trong nhà máy quốc doanh lớn, nếu chị muốn nhập khẩu thiết bị gì, chúng tôi có thể cho thêm vào danh sách nhập khẩu của xưởng quốc doanh giúp chị. Chúng tôi từng nhập khẩu máy móc giúp vài hộ kinh doanh cá thể rồi, nếu cần, chị có thể gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào, đây là số điện thoại của công ty chúng tôi.”

Lưu Đại Ngân nhận danh thiếp anh ta đưa qua, xem xong thì tiện tay bỏ vào túi.

“Dì Lưu, dì thấy công ty này thế nào?” Trương Thủy Sinh hỏi.

Lưu Đại Ngân nhíu mày: “Tôi cảm thấy công ty này không đáng tin lắm.”

Trương Thủy Sinh nói: “Dì Lưu, dạo gần đây có rất nhiều công ty “Cặp da” xuất hiện, chính là công ty không có vốn đầu tư, chỉ có nhân viên xách theo cặp da chạy khắp nơi tìm mối làm ăn về cho công ty thôi. Cháu vừa xem cng ty này rồi, không hề có giấy phép buôn bán, tuy rằng văn phòng trang trí rất xinh đẹp, nhưng một tờ giấy chứng minh nó là công ty hợp pháp cũng không có.”

Lưu Đại Ngân vừa đi vừa nói với Trương Thủy Sinh: “Bây giờ đã cải cách mở cửa, sau này chắc chắn hộ kinh doanh cá thể chúng ta sẽ có nhu cầu lớn về nhập khẩu máy móc, thiết bị. Dì cảm thấy không lâu nữa quốc gia sẽ có chính sách mới về phương diện này.”

“Dì Lưu, dì nhìn đủ xa đó nha. Bác trai cháu cũng nói, tuy rằng hiện tại nước ta vẫn chưa giàu có, vẫn chưa mở cửa hoàn toàn, mới chỉ mở ra một kẽ hở nhỏ thôi, nhưng đã có rất nhiều tập đoàn lớn ở nước ngoài theo dõi “miếng bánh kem” này rồi.”

Lưu Đại Ngân nói: “Rốt cuộc ai là bánh kem của ai vẫn chưa chắc chắn đâu.”

Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, Lý Tam Thuận không xen miệng vào, lẳng lặng xách đồ mới mua được đi phía sau.

Đúng vậy, Lưu Đại Ngân lại mua đồ.

Đến phòng làm việc của Chung Hướng Tiền, bọn họ nói ra ý đồ mình đến. Chung Hướng Tiền đồng ý rất sảng khoái.

“Đồng chí Trương, đồng chí Lưu, tôi còn tưởng là chuyện lớn gì nữa chứ. Hai người cứ việc thử tivi, thử quạt điện.”

“Vậy thì cảm ơn đồng chí Chung trước nhé.” Lưu Đại Ngân nói: “Hôm nay đồng chí Chung vừa giúp chúng tôi một việc lớn, nếu không có cậu, chúng tôi sẽ không phát hiện ra được lỗ hổng trong hợp đồng. Đồng chí Chung là luật sư giỏi. Tôi có thể xin cậu một tấm danh thiếp, để sau này có việc gì còn tiện liên lạc không?”

Chung Hướng Tiền vỗ đầu: “Sao tôi lại quên mất chuyện này nhỉ. Hai đồng chí, đây là danh thiếp của tôi, có bất kỳ vấn đề gì về pháp luật hai người đều có thể tìm tôi.”

Sau đó anh ta hơi ngượng ngùng nói tiếp: “Nếu bạn bè gặp phải vấn đề gì về pháp luật, nhớ gọi điện giới thiệu văn phòng luật của tôi nhé.”

Vân Chi

“Đương nhiên rồi, tôi sẽ giữ kỹ danh thiếp của đồng chí Chung, sau này có việc gì tôi sẽ liên lạc.”

Trên đường về nhà khách, Lưu Đại Ngân đã suy nghĩ rất nhiều.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong bọn họ lập tức lên xe buýt đi đến ủy ban huyện Đông Phổ.

Người tiếp đón bọn họ vẫn là cán sự Chung: “Ba người tới đúng lúc lắm, chủ tịch huyện vừa dặn dò tôi xong, bảo nếu các anh chị đến thì mời các anh chị đến phòng làm việc của ông ấy.”

Khi ba người Lưu Đại Ngân vào phòng, trong phòng làm việc đã có không ít người. Lưu Đại Ngân nhìn thoáng qua, trông thấy một người ngồi chính giữa, ngay cả phó huyện trưởng cũng ngồi bên cạnh ông ấy.

Lưu Đại Ngân nghĩ thầm trong lòng, người này không phải chủ tịch huyện thì cũng là bí thư huyện ủy.

Phó chủ tịch huyện giới thiệu cho ba người Lưu Đại Ngân: “Đây là chủ tịch Hoàng, đây là đồng chí trưởng phòng địa chính, đây là đồng chí chủ biên của tờ nhật báo Đông Phổ.”

Lý Tam Thuận hơi luống cuống, Lưu Đại Ngân thì tự nhiên hào phóng bắt tay cùng các đồng chí lãnh đạo trong phòng.

Bà ấy là người từng gặp mặt Tổng bí thư đó.

Chủ tịch huyện nhận giấy chứng nhận quyền sử dụng đất từ tay đồng chí trưởng phòng địa chính, giao cho Lưu Đại Ngân, Lưu Đại Ngân lại bắt tay với chủ tịch huyện.

Máy ảnh chợt lóe lên, ghi lại khoảnh khắc này.

Điều Lưu Đại Ngân không nghĩ tới là, sau đó còn được phỏng vấn.

“Đồng chí Lưu, đồng chí Trương, xin hỏi vì sao hai người lại từ bỏ đặc khu kinh tế, đổi sang m nhà xưởng ở Đông Phổ này?”

Trương Thủy Sinh cũng coi như người đã gặp qua việc lớn trong đời, nhưng bị hai phóng viên vây quanh, anh ta vẫn hơi căng thẳng, nói năng cũng lắp bắp.

“Tôi... Tôi thích Đông Phổ... Cảm thấy... Nơi này là vùng đất tốt.”

“Dì Lưu, hay là dì nói đi, cháu không ổn rồi, phóng viên cứ nhìn cháu, cháu sợ.”

Chủ tịch huyện ở bên cạnh, cười nói: “Đồng chí Trương, đừng căng thẳng, muốn nói gì thì nói đó.”

Trương Thủy Sinh gượng cười, lộ ra ánh mắt cầu cứu với Lưu Đại Ngân.
 
Back
Top Bottom