Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc

Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 120: Ngựa giống pháo hôi (98)


Ăn được mấy cái sủi cảo, đột nhiên Lưu Đại Ngân thở dài, quay sang bảo con trai: “Lưu Trụ, con mang bình rượu trên ban thờ tổ tiên xuống đây cho mẹ.”

“Mẹ, mẹ không biết uống rượu, lấy xuống làm gì?”

“Bảo con lấy thì con lấy đi, mau lên.”

Thấy cảm xúc của Lưu Đại Ngân khác thường, Lý Lưu Trụ ra phòng khách lấy bình rượu tới. Lưu Đại Ngân thì mở tủ lấy ra một cái chén, tự rót cho mình một chén rượu đầy.

Bưng chén lên, Lưu Đại Ngân uống như uống nước, chỉ một hơi đã uống cạn sạch chén rượu.

“Mẹ, mẹ uống chậm thôi. Rượu không phải uống như vậy, uống rượu như vậy ảnh hưởng đến sức khỏe.” Lý Lưu Trụ cướp lấy chén rượu từ tay Lưu Đại Ngân, kéo cả bình rượu về phía mình, không cho bà ấy chạm vào nữa.

Rượu trắng chảy vào cuống họng, đầu tiên là cay, sau đó là đắng, sau khi vào đến dạ dày thì nóng như lửa đốt.

Con mẹ nó khó uống thật đấy.

Sao Lý Tam Thuận lại thích uống thứ này thế nhỉ? Chẳng lẽ thích tự tìm đau khổ sao?

Nhớ tới người chồng chỉ đến dịp tết mới nỡ uống hai chén rượu kia của mình, hốc mắt Lưu Đại Ngân lại ướt át.

“Mẹ, mẹ không sao chứ?” Lý Lưu Trụ ở bên cạnh lo lắng hỏi.

Lưu Đại Ngân xua tay: “Mẹ không sao, Lưu Trụ, chúng ta ăn cơm đi.”

Bữa cơm tất niên này không có mùi vị gì, Lưu Đại Ngân cũng không biết vì sao mình ngồi được đến tận lúc bình minh.

Bầu trời trong veo, sâu thăm thẳm, đã bắt đầu có tiếng pháo vang lên hết đợt này đến đợt khác trong thôn.

Ngày mùng một đầu năm, các gia đình qua nhà nhau chúc tết. Lưu Đại Ngân đã mở cửa nhà từ sáng sớm, nhưng ngoài chú Thường Hữu và mấy nhà anh em cùng họ ra, không một nhà nào khác tới chúc tết.

Hiện tại nhà họ Lý là nhà tư bản, ngoài những gia đình vô cùng thân thiết ra, còn ai dám giao lưu với nhà bà ấy.

Lưu Đại Ngân bỏ hai bao lì xì xuống dưới gối đầu của hai đứa nhỏ, đây là tục lệ của nhà họ Lý, chỉ cần là người chưa kết hôn, mùng một đầu năm đều được Lưu Đại Ngân phát lì xì.

Dù năm nay không được như ý, nhưng mùng một đầu năm vẫn phải cho bọn nhỏ một niềm vui bất ngờ.

Khai Nguyên tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là sờ dưới gối đầu. Sờ thấy bao lì xì, cậu lập tức lôi ra, mở bao xem thử, bên trong là một đồng tiền mừng tuổi.

Cậu cầm bao lì xì, đưa tới trước mặt Lưu Đại Ngân, trịnh trọng nói: “Bà nội, cháu không cần tiền mừng tuổi, tiền này cho bà, bà mang cho người ta đổi ông nội về đi.”

Lưu Đại Ngân cảm động xoa đầu Khai Nguyên: “Ông nội cháu không cần mang tiền đi đổi, đợi thêm mấy ngày nữa là ông nội về thôi. Được rồi, Khai Nguyên tự mặc quần áo đi, bà nội đi nấu sủi cảo.”

Lúc ăn sủi cảo, Lý Khai Nguyên hỏi: “Bà nội, cháu muốn ước một điều được không?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Được thôi, Khai Nguyên muốn ước điều gì.”

Lý Khai Nguyên buông đũa, chắp tay trước ngực, nghiêm túc nói: “Cháu hy vọng bữa cơm tất niên sau, ông nội có thể quay về.”

Lưu Đại Ngân cười: “Được, đợi đến bữa cơm tất niên sau, chắc chắn ông nội sẽ quay về.”

Mùng một đầu năm, Lưu Đại Ngân giữ hai đứa nhỏ ở nhà, không cho bọn nhỏ đi chúc tết nhà người kh.

Hiện tại bọn họ là nhà tư bản, đi đến nhà ai người đó cũng sẽ không vui, đang tết nhất, cần gì chọc người khác không cao hứng.

Tết năm nay Giang Văn Chung lại cao hứng khác thường, tuy rằng người anh ta hận nhất không bị anh ta đưa vào tù, nhưng chồng bà ấy vào tù cũng thế cả.

Hiện tại không giống đời sau, chỉ cần bị chụp cái mũ nhà tư bản, chỉ riêng tiếng chỉ trỏ xem thường của người khác thôi cũng đủ ép c.h.ế.t nhà họ Lý rồi.

Qua câu chuyện phiếm của người trong thôn, Giang Văn Chung biết vợ chồng Lý Tam Thuận kết phường làm ăn buôn bán với người khác, anh ta hiểu ngay, cơ hội mình vẫn luôn chờ đợi đến rồi.

Anh ta thuê người lén lút theo dõi vợ chồng Lý Tam Thuận, tìm được nơi bọn họ kết phường buôn bán với người khác.

Sau đó Giang Văn Chung tự mình đến thôn ông Quách hỏi thăm, hóa ra Lý Tam Thuận với Lưu Đại Ngân làm về áo da.

Lý Tam Thuận với Lưu Đại Ngân đều không hiểu về da lông, sao người ta lại kết phường làm ăn với vợ chồng bọn họ nhỉ?

Không ra được sức, vậy chỉ có thể ra tiền.

Hiện tại, chính sách viết rõ. Chỉ cho phép người một nhà chùng nhau làm n buôn bán, thuê người làm việc là hành vi trái pháp luật.

Nhà họ Lý bỏ tiền ra không phải là trái pháp luật sao?

Sau đó Giang Văn Chung lên tỉnh thành ngay trong đêm, viết thư tố cáo Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân mướn người làm việc, là nhà tư bản.

Về từ tỉnh thành, Giang Văn Chung lại viết thư nặc danh tố cáo Lý Tam Thuận và Lý Đại Ngân, gửi cho công an huyện.

Trong thư tố cáo Giang Văn Chung viết rõ ràng tình hình của Lưu Đại Ngân và địa chỉ nhà ông Quách.

Vân Chi

Để tránh bị điều tra ra, Giang Văn Chung còn dùng tay trái viết thư.

Quả nhiên không lâu sau, Giang Văn Chung ã nghe được tin tức Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân bị bắt lại.

“Tư bản chủ nghĩa” chính là kẻ địch của quốc gia, chỉ cần vợ chồng Lý Tam Thuận bị chụp mũ nhà tư bản, vậy thì trong một hai năm tới bọn họ sẽ không thể lật lại tình hình.

Phải biết rằng, ở kiếp trước hai năm sau mới có chủ xưởng tư nhân thuê người làm bị bắt, chủ xưởng kia bị giam hơn nửa năm mới được thả ra.

Nếu như Lý Tam Thuận bị giam hai năm, không biết nhà họ Lý này sẽ thay đổi thế nào đâu.

Lý Lưu Trụ là anh nông dân trung thực, căn bản không thể làm nên việc lớn. Lưu Đại Ngân làm việc nhanh nhẹn, mồm mép lợi hại thật đấy, nhưng dù sao vẫn là phụ nữ, chồng bà ấy bị bắt, bà ấy có thể bình tĩnh được sao? Mong ra ngoài buôn bán kiếm đồng tiền lớn ư, đừng mơ tưởng.

Đợi hai năm sau Lý Tam Thuận được thả ra, khi đó tình hình đã không giống hiện tại, Lưu Đại Ngân còn theo kịp được thời đại không?

Gần như Giang Văn Chung đã có thể đoán ra tương lai bi thảm của nhà họ Lý.

Không, như vậy còn lâu mới đủ. Giang Văn Chung quyết định sẽ thêm một chút lửa nữa.

Một năm qua, hai đứa cháu ngoại kia ăn mặc tốt lên không ít, nhìn qua là biết Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân buôn bán kiếm được kha khá. Lý Tam Thuận bị bắt vào tù, chắc chắn Lưu Đại Ngân sẽ lấy tiền ra, chuẩn bị chạy vạy khắp nơi.

Tiền của nhà tư bản, không lấy thì lãng phí.

Giang Văn Chung tìm mấy tên côn đồ quen biết ở huyện thành, bảo bọn họ theo dõi sát sao hai mẹ con Lưu Đại Ngân, chỉ cần hai người này đến ngân hàng hoặc quỹ tín dụng, thì lập tức trùm bao tải cướp sạch tiền của bọn họ.

Dù bị cướp sạch tiền, khả năng nhà họ Lý cũng không dám báo cảnh sát. Dù sao hiện tại trên đầu bọn họ vẫn mang cái mũ nhà tư bản, phải biết rằng ở niên đại này tất cả tài sản của nhà tư bản đều thuộc về quốc gia, phải sung công đó.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 121: Ngựa giống pháo hôi (99)


Cửa nhà Lưu Đại Ngân mở rộng, nhưng chỉ có vài người ít ỏi tới chúc tết nhà bà ấy.

Lưu Đại Ngân không cho con trai ra ngoài chúc tết người ta, cũng không cho cháu trai ra đường xem náo nhiệt, giữ hai đứa nhỏ ở nhà.

Lý Khai Nguyên đã lớn, biết gia đình xảy ra chuyện không tốt, không chỉ không đòi ra ngoài, còn ngoan ngoãn kéo em trai lên giường đất chơi.

Hai mẹ con Lưu Đại Ngân và Lý Lưu Trụ cũng ngồi trên giường đất, xem hai đứa nhỏ chơi đùa.

Thi thoảng lại có tiếng đùa giỡn của trẻ con truyền đến từ bên ngoài, Lý Khai Nguyên ngẩng đầu hâm mộ nhìn ra cửa sổ, nhưng rất nhanh lại cúi đầu chơi với em trai.

Đột nhiên có tiếng bước chân hỗn loạn truyền đến, nghe tiếng động chắc chắn có không ít người.

Lưu Đại Ngân và con trai liếc nhau, đều hoảng loạn đứng dậy.

Ngay cả chúc tết cũng không ai tới nhà, bây giờ lại có nhiều người kéo đến nhà bà ấy như vậy, chắc không phải chuyện tốt lành gì.

Hiện tại nhà bà ấy là nhà tư bản, nhiều người kéo tới như vậy… Hay là muốn kéo bọn họ đi phê đấu? Phải nhanh chóng tìm chỗ giấu hai đứa nhỏ đi mới được.

Lưu Đại Ngân nhìn quanh phòng một lượt, tìm mãi vẫn không tìm ra nơi nào có thể giấu được người.

Trong căn phòng này không có thứ gì, chỉ có một chiếc tủ bát thiếu một chân, còn không có cửa, căn bản không thể giấu được người.

Tiếng bước chân bên ngoài đã sắp vào sân rồi, Lưu Đại Ngân không nhịn được vén tấm vải nhựa màu trắng mình vừa dính chắc lên nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài có rất nhiều bóng người lờ mờ đang đi vào phòng.

Lưu Đại Ngân chỉ kịp dặn dò một câu: “Khai Nguyên, trông em trai cẩn thận, dù bên ngoài có xảy ra chuyện gì cũng không được ra ngoài.”

Sau đó Lưu Đại Ngân và Lý Lưu Trụ nhanh chân bước ra phòng khách, đóng kín cửa phòng ngủ lại.

Bọn họ ngồi trên ghế dài, tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, vẻ mặt nặng nề bi thương giống nhau như đúc, giống như bọn họ là tội phạm đang đứng trước tòa, chờ đợi kết quả của thẩm phán vậy.

Không nói điều khác, chỉ riêng đứng dậy ra ngoài cửa xem xét tình hình thôi, Lưu Đại Ngân và Lý Lưu Trụ cũng không đủ dũng khí.

Vân Chi

Vậy mà người đầu tiên bước vào lại là trưởng thôn, vừa vào nhà anh ta đã hô to: “Thím Tam Thuận, thím mau ra đây nghênh đón lãnh đạo đi, còn ngồi ở đó làm gì?”

“Lãnh đạo, lãnh đạo gì cơ?”

“Lãnh đạo lớn đó, thím Tam Thuận, thím mau ra đây đi.”

Lưu Đại Ngân ngồi yên không hề nhúc nhích: “Chúng tôi không đi đâu, ngồi đây chờ là được rồi. Trưởng thôn, nể tình đều là người họ Lý, lát nữa đừng làm gì hai đứa cháu nhỏ của tôi nhé, dù sao bọn nó vẫn là trẻ con, vẫn chưa biết gì cả.”

Trưởng thôn thấy Lưu Đại Ngân hiểu sai ý, vội giải thích: “Thím Tam Thuận, thím nói gì thế? Lãnh đạo lớn tới, nói không chừng chú Tam Thuận nhà chúng ta sắp được thả ra rồi. Thím mau ra ngoài xem đi.”

Người đến là lãnh đạo lớn của quốc gia, là nhân vật bình thường chỉ có thể nhìn thấy trên báo chí thôi đấy.

Vốn dĩ trưởng thôn đang ở nhà nói chuyện phiếm với khách khứa tới chơi, không ngờ đột nhiên cán sự huyện lại tới, nói lãnh đạo tỉnh và lãnh đạo trung ương muốn tới thăm nhà Lý Tam Thuận thôn bọn họ, bảo anh ta mau đi thông báo cho nhà Lý Tam Thuận chuẩn bị trước.

Ban đầu trưởng thôn còn không dám tin, phải xác nhận lại với cán sự vài lần, sau khi biết tin này là thật, anh ta lập tức chạy tới căn nhà rách nát hiện tại Lưu Đại Ngân đang ở.

Anh ta vừa bước vào cửa nhà Lưu Đại Ngân, lãnh đạo đã đến đầu ngõ.

Lưu Đại Ngân vẫn đang ngồi trên ghế, lãnh đạo lớn trong miệng trưởng thôn đã vào nhà.

Đột nhiên có một đám người bước vào, đi chính giữa là một người đàn ông thân hình cao lớn. Ông ấy ặc một bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn đã giặt tẩy trắng bệch, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác quân đội đã cũ, trên mặt mang theo nụ cười hòa ái dễ gần.

Lưu Đại Ngân nhận ra người sau lưng ông ấy, chính là chủ tịch tỉnh Giản Ái Hoa mà bà từng gặp mặt một lần.

Người đến chủ tịch tỉnh cũng phải đi sau, vậy chức vụ của ông ấy phải lớn thế nào nhỉ?

Lưu Đại Ngân ngơ ngác đứng dậy, trận thế lớn như vậy chỉ vì phê đấu người nhà “Nhà tư bản” bà ấy?

Lưu Đại Ngân nhìn thoáng qua, cảm thấy người này rất quen mắt, nhưng mà lại không nghĩ ra được đã từng gặp ở nơi nào.

Giản Ái Hoa bước lên trước một bước, cười nói: “Chị gái, đây là tổng bí thư.”

Tổng bí thư…

Cuối cùng Lưu Đại Ngân đã biết vì sao lại cảm thấy người này quen mắt rồi. Lưu Đại Ngân thường xuyên trông thấy ảnh đối phương trên báo, không quen mắt sao được.

Tổng bí thư vươn tay ra với Lưu Đại Ngân, cười chào hỏi bà ấy: “Chào chị, đồng chí Lưu.”

Lưu Đại Ngân thật sự sợ ngây người, tổng bí thư đến nhà bà ấy???

Không phải bà ấy đang nằm mơ chứ?
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 122: Ngựa giống pháo hôi (100)


Tổng bí thư đưa tay ra trước mặt Lưu Đại Ngân, Lưu Đại Ngân vội vàng lau tay lên quần áo vài lần, mới bắt tay với tổng bí thư.

“Chào… Chào đồng chí tổng bí thư, chào đồng chí tổng bí thư.”

Mấy chiếc máy ảnh chớp nháy không ngừng, ghi lại hành ảnh này.

Tổng bí thư bắt tay Lưu Đại Ngân xong, lại vươn tay ra bắt tay Lý Lưu Trụ. Nhìn Lý Lưu Trụ còn hoảng sợ hơn Lu Đại Ngân, khi bắt tay một câu cũng không nói nên lời, hai mắt cũng không dám nhìn tổng bí thư, chỉ nhìn chằm chằm xuống đất.

Đúng lúc ấy Khai Lâm mở cửa chạy ra khỏi phòng, Khai Nguyên chạy theo sau: “Cha, bà nội, con không giữ được Khai Lâm, nó cứ đòi ra ngoài.”

Thấy trong phòng có nhiều người như vậy, Khai Lâm cũng bị dọa sợ, vội vàng trốn vào lòng Lưu Đại Ngân theo bản năng. Khai Nguyên nhìn thấy tổng bí thư thì ngơ ngác hỏi: “Bà ơi, sao người trong báo chí lại chạy ra thế này?”

Lưu Đại Ngân vội vàng quát Khai Nguyên: “Khai Nguyên, cháu nói linh tinh gì thế?”

Tổng bí thư bị lời Khai Nguyên nói chọc cười ha ha: “Ông không chỉ chạy ra từ báo chí, ông còn mang quà cho cháu đây.”

Tổng bí thư vẫy tay, nhân viên công tác bên cạnh ông ấy lập tức đưa một cái túi giấy qua. Tổng bí thư mở túi giấy, lấy ra hai viên kẹo, cho Khai Nguyên Khai Lâm mỗi đứa một viên: “Đây là kẹo, ông tặng cho cháu với em trai nhân dịp năm mới.”

Ngày thường Khai Nguyên luôn khéo miệng, gặp người lớn trong thôn đều chào ông, chào bà không ngừng, bây giờ nhận được kẹo, cậu càng vui mừng hơn, lại vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn ông ạ.”

Tổng bí thư cười hòa ái: “Không cần cảm ơn.”

Trưởng thôn thông báo cho Lưu Đại Ngân xong, đợi tổng bí thư vào nhà, anh ta mới quay về.

Căn nhà cũ mà Lưu Đại Ngân đang ở tạm không có đồ đc gì, hiện tại tổng bí thư tới, ngay cả ghế ngồi cũng không có đủ, anh ta phải mau chóng về nhà mang bàn ghế tới.

Trưởng thôn cầm hai chiếc ghế dựa, hai đứa con anh ta vác bàn và hai chiếc ghế dài theo sau, vợ trưởng thôn cũng tới, chị ta cầm khay trà, bên trong có ấm chén và lá trà khô.

Thím Tam Thuận phải nói chuyện với các lãnh đạo, bọn họ phải nấu nước pha trà giúp mới được.

Khi trưởng thôn mang bàn ghế đến, tổng bí thư vừa bắt tay với Lý Tam Thuận xong. Trưởng thôn tới quá kịp thời, nếu anh ta không mang mấy thứ này đến, khả năng ngay cả chỗ ngồi tổng bí thư cũng không có.

Nhà Lưu Đại Ngân bị dán giấy niêm phong rồi, căn bản không thể lấy ra đồ dùng cơ bản hàng ngày. Hiện tại, cái bàn ăn nhỏ là mười từ nhà chú Thường Hữu, bình thường ăn cơm, bọn họ đều xếp mấy viên gạch để ngồi lên.

Chẳng lẽ bây giờ bắt tổng bí thư và chủ tịch tỉnh cũng ngồi lên gạch?

Trưởng thôn mang bàn ghế tới, Lưu Đại Ngân xếp bàn ghế ra giúp bọn họ, còn lấy hạt dưa bánh kẹo trong nhà bày lên bàn.

Lưu Đại Ngân luôn không sợ trời không sợ đất, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy lãnh đạo lớn như vậy, bà ấy vẫn không tránh khỏi luống cuống.

Tổng bí thư ngồi xuống, lại bảo Lưu Đại Ngân cũng ngồi đi, rồi thân thiết hỏi: “Đồng chí Lưu, trong nhà có mấy người? Tết này có sủi cảo ăn không? Ăn sủi cảo nhân gì thế?”

Lưu Đại Ngân ngẩng đầu, mí mắt hơi rũ xuống không dám nhìn người trong phòng: “Ăn sủi cảo, có sủi cảo nhân cái trắng thịt heo. Nhà tôi có năm người, tôi với bạn già, con trai và hai đứa cháu trai.”

Nói đến tình hình gia đình, vành mắt Lưu Đại Ngân đỏ lên: “Tổng bí thư, bạn già Lý Tam Thuận của tôi hiện tại đang bị nhốt trên tỉnh thành vì thuê người làm công. Thật ra chúng tôi không phải nhà tư bản, tổ tiên ba đời đều là bần nông và trung nông.”

Tổng bí thư nghiêm túc lắng nghe Lưu Đại Ngân nói, đợi bà ấy nói xong, tổng bí thư mới cười, đáp: “Đồng chí Lưu, chị đừng lo lắng, Lý Tam Thuận chồng chị đã được thả ra rồi, hiện tại chắc đang trên đường trở về, khả năng đến tối là anh ấy sẽ về đến nhà rồi.”

Lưu Đại Ngân nghe xong, lập tức định quỳ xuống cảm ơn tổng bí thư, nhưng nghĩ lại bây giờ không phải xã hội cũ, không thịnh hành quỳ lạy, bà ấy lại thôi. Không biết nên cảm ơn đồng chí tổng bí thư thế nào, cuối cùng Lưu Đại Ngân đành chắp tay nói lời cảm tạ.

Tổng bí thư lại hỏi: “Đồng chí Lưu, vì sao chị lại phải đi buôn bán?”

Câu hỏi này không dễ trả lời, Lưu Đại Ngân cúi đầu suy nghĩ một lát, cuối cùng lấy đủ dũng khí, ngẩng đầu nói: “Tôi muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Nghe câu trả lời của Lưu Đại Ngân, tổng bí thư lại hỏi tiếp: “Buôn bán là có thể có cuộc sống tốt hơn sao?”

“Điều này thì tôi cũng không biết nữa.” Tổng bí thư rất gần gũi, khiến Lưu Đại Ngân bớt căng thẳng, nói chuyện cũng lưu loát hơn rất nhiều: “Tôi làm ăn buôn bán đã hơn một năm rồi, không chỉ tích cóp đủ tiền phí phẫu thuật cho cháu trai, mà mỗi tháng gia đình cũng có thể ăn vài bữa có thịt, mỗi quý đều có thể may một bộ quần áo mới cho người trong nhà. Tổng bí thư, hiện tại nhà tôi đã là “Gia đình triệu phú” rồi, đây là điều trước kia có mơ tôi cũng không dám mơ tới.”

“Hơn một năm đã thành “Triệu phú”, chứng tỏ chị làm ăn buôn bán rất khá. Đồng chí Lưu, nhà chị thuê người về làm công, chị có cảm tưởng thế nào?”

Lưu Đại Ngân nói ngay không cần suy nghĩ: “Tôi thuê người về làm công, trả công rất cao, cho ăn cũng rất ngon, người làm thuê đều rất vui vẻ.”

Tổng bí thư cười nói: “Vậy là đúng rồi. Nhà tư bản trước kia đều bóc lột công nhân. Hiện tại nước ta là quốc gia xã hội chủ nghĩa, giữa chủ thuê người và người làm thuê là quan hệ bình đẳng, không giống trước kia, tư bản chủ nghĩa kẻ địch của giai cấp vô sản.

“Vậy sau này nhà tôi có thể tiếp tục làm ăn buôn bán không?” Lưu Đại Ngân lấy hết can đảm hỏi vấn đề hiện giờ bà ấy quan tâm nhất.

“Đương nhiên là được buôn bán rồi. Hiện tại cả nước đều đang tiến hành cải cách, quốc gia đẩy mạnh phát triển kinh tế, đương nhiên chị có thể tiếp tục buôn bán rồi.”

Nghe vậy Lưu Đại Ngân mới yên tâm. Bà ấy hứa hẹn với tổng bí thư: “Dưới sự lãnh đạo của đảng và nhà nước, tôi tin mình có thể làm tốt nhiệm vụ, để cuộc sống càng ngày càng tốt hơn. Khi vừa buôn bán, tôi đã tự lập chí hướng, chính là phải bán được gà nướng nhà mình làm ra tận nước ngoài, để người trên toàn thế giới đều ăn gà nướng nhà tôi. Tôi tin nhất định mình sẽ thực hiện được nguyện vọng này.”

Tổng bí thư khen ngợi Lưu Đại Ngân: “Chí hướng này của chị rộng lớn như trời cao, tôi tin chắc chắn sẽ có ngày này.”

Khi tan cuộc người nhà Lưu Đại Ngân đưa đoàn người tổng bí thư ra tận đầu ngõ. Người trong thôn biết tổng bí thư tới thôn mình, đều chạy ra xem tổng bí thư.

Thôn dân đứng chật đầu ngõ, tổng bí thư phát biểu một bài diễn thuyết tạm thời: “Hiện tại quốc gia chúng ta đang đi trên con đường hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa, nhà nước chủ trương phát triển mạnh về kinh tế, chắc chắn tương lai sẽ có nhiều gia đình triệu phú, gia đình tỷ phú, cuộc sống của chúng ta sẽ càng ngày càng tốt lên.”

Thôn dân vây xem vỗ tay ầm ầm, có người còn vỗ đỏ cả hai tay.

Vân Chi

Giang Văn Chung đứng bên ngoài ám đông, hai mắt nhìn chằm chằm vào Lưu Đại Ngân đang đứng sau lưng tổng bí thư, hận đến mức đỏ cả mắt.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 123: Ngựa giống pháo hôi (101)


Vì sao? Vì sao mỗi lần nhà họ Lý bị anh ta dẫm xuống bùn rồi, bọn họ luôn có thể bò ra như vậy?

Lần này bọn họ đã bị chụp cái mũ “Nhà tư bản” rồi, thế mà lãnh đạo quốc gia không chỉ tháo cái mũ ấy cho bọn họ, còn tuyên dương nhà bọn họ là hộ cá thể điển hình.

Vân Chi

Sao Giang Văn Chung có thể không hận chứ, người nhà họ Lý hại anh ta thảm như vậy, khó khăn lắm anh ta mới tìm được sai lầm của nhà bọn họ, ai ngờ người nhà họ Lý lại gặp dữ hóa lành, tìm được đường sống trong chỗ chết.

Giang Văn Chung nhìn Lưu Đại Ngân đang đi sau tổng bí thư, gần như sắp nghiến nát cả răng mình.

Tiễn tổng bí thư ra về xong, Lưu Đại Ngân dẫn con cháu quay về nhà mình. Giấy niêm phong vẫn còn trên cửa lớn, Lưu Đại Ngân đi đến trước cửa, vươn tay xé giấy niêm phong đi.

Chuyện xé giấy niêm phong kiểu này không phải lần đầu Lưu Đại Ngân làm, chỉ hy vọng sẽ không có lần thứ ba.

Đẩy cửa vào sân, thứ đầu tiên Lưu Đại Ngân nhìn thấy chính là vại dưa muối bị đánh nghiêng ở chân tường góc sân.

Dưa năm nay vừa muối vương vãi đầy đất, nước dưa đen thùi lùi chảy ra, để lại một vũng đen như than.

Lưu Đại Ngân dạo qua một vòng trong sân, rồi lại dạo qua một vòng từng căn phòng ở.

Tất cả tủ gỗ trong nhà đều bị mở ra, dưới nền đất là một đống đồ vật, một nơi để đặt chân vào cũng không có.

Lý Lưu Trụ nhìn cũng khó chịu, còn sợ Lưu Đại Ngân càng khó chịu hơn: “Mẹ, hay là chúng ta về bên kia trước đi, đợi cha trở lại chúng ta dọn dẹp sau.”

Lưu Đại Ngân không nói gì mà tìm một cái ghế dựa, ngồi xuống giữa nhà chính, gào khóc.

Lý Lưu Trụ, Khai Nguyên và Khai Lâm đều sợ hãi, vội vàng bước đến an ủi Lưu Đại Ngân.

Nhưng vừa an ủi được vài câu, Lý Lưu Trụ với Khai Nguyên lại cũng rớt nước mắt theo.

Lưu Đại Ngân muốn trút ra tất cả ấm ức, tất cả đen đủi, như vậy sau này con đường tương lai của nhà bọn họ mới có thể thuận lợi.

Phải mất một lúc lâu, Lưu Đại Ngân mới ngừng khóc. Bà ấy khóc đủ rồi, ngược lại Lý Lưu Trụ và Lý Khai Nguyên vẫn không kìm được nước mắt.

Lưu Đại Ngân dùng tay áo lau khô nước mắt cho cháu trai, nói: “Khai Nguyên, được rồi, đừng khóc nữa, chúng ta về bên kia trước đi. Hôm nay mùng một tết, chúng ta không thu dọn, để mai chúng ta dọn dẹp sau.”

Về đến nhà, Lưu Đại Ngân lấy kẹo thư ký Lý tặng đưa cho hai đứa cháu trai mỗi đứa một chiếc, con trai cũng đưa một chiếc, bà ấy cũng cầm một chiếc.

Kẹo này ngọt quá, ngọt hơn tất cả các loại kẹo từ trước đến nay bà ấy từng ăn.



Vẫn chưa tới chạng vạng, Lý Tam Thuận đã về đến gia.

Người đưa ông ấy về, ngoài cảnh sát ra còn có các đồng chí trong tỉnh, trong huyện.

Đầu tiên, bọn họ xin lỗi vợ chồng Lý Tam Thuận, sau đó hứa hẹn nhất định sẽ đưa trả lại đồ đạc, tài sản bọn họ đã kê biên.

Đợi bọn họ đi khỏi, hai vợ chồng già Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận lại ôm nhau khóc rống lên một lúc.

“Tam Thuận, đều tại tôi, lần buôn bán này là chủ kiến của tôi, nhưng lúc phải ngồi tù, ông lại nhận tội thay. Xin lỗi ông, Tam Thuận.”

Lưu Đại Ngân khóc lóc xin lỗi Lý Tam Thuận.

Nếu không phải tại bà ấy muốn làm, Lý Tam Thuận sẽ không bị bắt, cũng sẽ không chịu khổ nhiều như vậy.

Lý Tam Thuận gầy đi rất nhiều. Ông ấy dùng mu bàn tay thô ráp lau nước mắt giúp Lưu Đại Ngân, còn cười an ủi bà ấy: “Đại Ngân, bà nói lời ngốc nghếch gì đấy, sao lại là lỗi của bà đươc. Bà buôn bán vì ai? Còn không phải vì cả cái gia đình này sao? Nếu không nhờ có bà làm ăn buôn bán, liệu nhà chúng ta có thể có cuộc sống như hiện tại, được ăn ngon mặc đẹp, còn tích đủ tiền phí phẫu thuật cho Khai Lâm không? Bà làm ăn buôn bán, tôi cũng thơm lây. Làm gì có chuyện khi hưởng thụ tôi chạy đến, lúc gánh hậu quả thì tôi chạy đi rất xa. Hơn nữa, tôi là đàn ông, là chủ hộ trong sổ hộ khẩu, có chuyện xảy ra tôi không gánh thì ai gánh? Ai bảo tôi là chồng bà chứ, chồng đứng ra chắn tai tránh họa cho vợ không phải chuyện đương nhiên sao?”

Cả đời này Lý Tam Thuận chưa bao giờ nói chuyện buồn nôn như vậy, nhưng bây giờ vì dỗ dành Lưu Đại Ngân, sĩ diện gì đó đều bỏ hết.

Cui cùng Lưu Đại Ngân cũng nín khóc. Bà ấy khẽ vỗ Lý Tam Thuận một cái: “Cái ông già này, con trai, cháu trai đều ở đây, ông nói lung tung gì thế, không sợ bọn nó chê cười à?”

Lý Tam Thuận đã về, Lưu Đại Ngân lại xuống bếp nấu thêm vài món. Mấy hôm ông ấy không ở nhà, Lưu Đại Ngân không có tâm trạng nào để nấu ăn, cơm tối ba mươi tết và cơm sáng mùng một đều thay bằng hai bữa sủi cảo. Hiện tại chồng đã về rồi, làm gì có chuyện không nấu một bữa ăn ngon.

Chắc chắn mấy hôm ở trong tù Lý Tam Thuận không được ăn món nào tử tế, càng khỏi nói đến sủi cảo, nhưng ăn tết mà thiếu sủi cảo sao gọi là ăn tết.

Người một nhà đều có mặt đầy đủ, như vậy mới gọi là tết chứ. Tiếng d.a.o băm nhân lách cách của Lưu Đại Ngân cũng có tinh thần hơn hẳn hôm qua.

Ăn cơm chiều xong, người một nhà ngồi trên giường đất, nói về tương lai sau này: “Tam Thuận, chúng ta phải tiếp tục là vụ mua bán này.”

Lý Tam Thuận gật đầu tỏ vẻ đồng ý: “Đồng chí tổng bí thư đã tới rồi, còn khen ngợi chúng ta, như vậy chứng tỏ chúng ta không hề sai, sau này chúng ta có thể tiếp tục mướn người về làm việc.”

Lý Lưu Trụ ở bên cạnh nói: “Con cảm thấy nghề bán gà nướng cũng phải tiếp tục, mỗi tháng cũng kiếm được không ít đâu.”

Lưu Đại Ngân bóc một viên đậu phộng, đưa hai hạt nhân đậu phộng cho hai đứa cháu: “Lưu Trụ, sau này chuyện làm gà nướng đem bán giao cả cho con, mẹ với cha con chuyên tâm làm áo da.”

Lý Tam Thuận nói: “Nếu có thể thuê người, vậy chúng ta làm một tờ giấy phép buôn bán áo da trước đã. Theo tôi thấy, lần này chúng ta đừng làm ở nhà họ Quách nữa, mở xưởng da ngay tại nhà mình là được rồi.”

“Ông nói đúng, chúng ta vẫn nợ nhà họ Quách, nhà họ Chu một tháng tiền lương cuối cùng đó, đợi đến mùng mười chúng ta đến nhà họ Quách thanh toán tiền công, lúc đó lại thương lượng chuyện làm áo da nhé.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 124: Ngựa giống pháo hôi (102)


Mùng hai tết, người lớn nhà họ Lý dẫn hai đứa nhỏ về nhà quét tước.

Căn nhà bị lục lọi không còn chỗ nào nguyên vẹn, muốn sắp xếp lại tất cả như lúc ban đầu cũng không phải một chuyện dễ dàng.

Lưu Đại Ngân chậm rãi sắp xếp lại từng món đồ, nên đặt vào tủ thì đặt vào tủ, nên treo trên tường thì treo trên tường.

Lý Tam Thuận vừa thu dọn vừa kể về ngày tháng trong phòng giam của mình, Lưu Đại Ngân nghe xong lại muốn rơi lệ.

Lý Tam Thuận thấy vậy, vội vàng buông bỏ công việc trong tay chạy tới an ủi bà ấy: “Bà xem tôi này, tự dưng nói ra chuyện trong tù làm gì. Đều là lỗi của tôi, bà đừng khó chịu, không phải tất cả đều đã qua rồi sao? Sau này cả nhà chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, chắc chắn cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt đẹp hơn.”

Lưu Đại Ngân vừa lau nước mắt vừa làm việc: “Ông cũng thu dọn mau đi, nếu không không biết bao giờ mới có thể thu dọn xong đâu.”

Hiện tại Lý Tam Thuận đang tràn đầy nhiệt huyết, căn bản không đợi được đến mùng mười, mới mùng ba đã muốn tới nhà họ Quách rồi.

Lưu Đại Ngân khuyên ông ấy: “Hôm nay mới mùng ba, người ta không phải đi thăm người thân, không phải tiếp đón bạn bè tới chơi sao? Ông đừng hấp tấp như vậy. Lỡ khi đến nhà người ta, người ta lại đang có khách, ông định mở miệng nói thế nào? Hơn nữa, hôm nay ông không định dẫn Lưu Trụ tới nhà cô nó chúc tết à?”

Sau khi Lý Tam Thuận bị bắt lên tỉnh thành, em chồng của Lưu Đại Ngân từng tới thăm bọn họ vài lần, còn tặng Lưu Đại Ngân chút đồ ăn đồ dùng, bây giờ Lý Tam THuận về rồi, còn về đúng dịp tết, dù thế nào cũng phải tới nhà bọn họ một chuyến.

Lý Tam Thuận: “Tôi chỉ mải cao hứng, suýt nữa đã quên mất chuyện này. Tôi thấy, hay là cả nhà chúng ta đều đến nhà Tứ Hỉ đi, tôi với Lưu Trụ đi, trong nhà chỉ còn bà với hai đứa nhỏ, bà vẫn phải nhóm lửa nấu cơm. Cả nhà chúng ta cùng đến nhà Tứ Hỉ, mang thêm chút đồ nữa, có thể cùng nhau trải qua một ngày náo nhiệt.”

Lưu Đại Ngân cảm thấy Lý Tam Thuận nói đúng: “Cũng được, cả nhà chúng ta cùng đi, mang theo nửa chỗ kẹo thư ký Lý mang đến để Tứ Hỉ cũng nếm thử. Loại kẹo kia tôi từng thấy bán ở Cung Tiêu Xã tỉnh thành, nghe bảo là sô cô la, nhập khẩu từ nước ngoài đấy, đắt muốn chết, hôm nay cho Tứ Hỉ cũng nếm thử chút đồ ngoại quốc.”

“Bà nói đúng, mang cái cô la gì kia đi. Chẳng hiểu người nước ngoài ăn uống kiểu gì, kẹo không thích kẹo ngọt lại ưa cái sô cô la đắng muốn chết, còn đắt đỏ kia, không ngon miệng chút nào.”

“Bởi vậy người xưa mới có câu “trăm loại gạo nuôi trăm người”, như ở nước ta thôi, có vùng thích ăn chua, có vùng thích ăn cay, chẳng phải khẩu vị cũng không giống nhau à, nói chi là người nước ngoài, biết đâu bọn họ thích ăn vị đắng thì sao? Tôi thì cảm thấy, sô cô la kia đắng thật đấy, nhưng cũng khá là ngon.”

Lưu Đại Ngân thay quần áo cho hai đứa nhỏ, mang theo một đống quà cáp, cùng đi đến nhà em gái của Lý Tam Thuận.

Lý Tứ Hỉ em gái của Lý Tam Thuận nhỏ hơn ông ấy hai tuổi, gả không xa lắm. Lý Tam Thuận vừa vào nhà, đúng lúc em gái ông ấy đang cho gà ăn trong sân.

Vừa trông thấy Lý Tam Thuận, Lý Tứ Hỉ không rảnh cho gà ăn nữa, vội ném chậu cho gà ăn xuống đất, nhanh chân bước đến: “Anh, anh về từ khi nào thế? Ở trong đó không chịu tội gì chứ? Có bị bắt nạt không? Xem anh này, gầy đi rồi.”

Lý Tam Thuận cười ha hả: “Bây giờ là Trung Quốc mới, đâu phải xã hội cũ, làm gì có ai bắt nạt trong đấy nữa. Anh gầy không phải vì bị đói gầy, mà gầy vì nhớ nhà thôi.”

Lý Tứ Hỉ càm ràm với Lưu Đại Ngân: “Chị dâu, chị xem anh ấy kìa, bị chụp cho cái mũ tư bản, bị bắt đi nhiều ngày như vậy, thế mà anh ấy vẫn cười được.”

Lưu Đại Ngân cũng cười: “Tứ Hỉ, vào nhà rồi chị nói với em. Lần này nhà chúng ta gặp được chuyện tốt vô cùng rồi.”

Chồng Lý Tứ Hỉ hỏi: “Chuyện tốt gì thế? Có phải anh trai được xóa tội rồi không?”

Anh vợ đã được thả, vậy biết đâu cũng được xóa bỏ cái mũ nhà tư bản rồi? Nếu có thể gỡ bỏ cái mũ nhà tư bản, vậy thì đúng là chuyện tốt vô cùng.

Lý Tam Thuận cười trả lời: “Đâu chỉ được xóa tội, Đại Ngân với Lưu Trụ còn được gặp tổng bí thư đó.”

“Tổng bí thư? Tổng bí thư nào? Làng trên xóm dưới chúng ta có ai là tổng bí thư sao?”

“Không phải tổng bí thư đó, là tổng bí thư của nước chúng ta, chính là lãnh đạo lớn của quốc gia.”

Hôm nay bác trai tới, con trai con gái nhà Lý Tứ Hỉ đều đến chúc tết Lý Tam Thuận với Lưu Đại Ngân. Người trẻ tuổi đầu óc nhanh nhẹn, cháu trai của Lý Tam Thuận không dám tin hỏi lại: “Tổng bí thư? Là tổng bí thư kia của quốc gia sao? Bác Tam Thuận, bác nói thật chứ? Bá với anh Lưu Trụ thật sự gặp được tổng bí thư ạ? Tổng bí thư luôn trăm công ngàn việc, đừng nói trưởng thôn, chủ tịch huyện, ngay cả chủ tịch tỉnh cũng chưa chắc đã gặp được đâu. Bá với anh họ chỉ là nông dân bình thường, sao có thể gặp được tổng bí thư?”

Một đứa cháu khác cũng hỏi: “Bác Tam Thuận, không phải bác đang nói đùa chứ? Bá với anh Lưu Trụ thật sự gặp được tổng bí thư?”

Lý Tứ Hỉ đã mang đậu phộng rang lên, để Khai Nguyên với Khai Lâm ra sân chơi với đám trẻ, trong phòng đều là người lớn.

Lưu Đại Ngân bảo Lý Lưu Trụ: “Con trai, lấy sô cô la ra, đề cô chú con nếm thử đi.”

Vân Chi

Lý Lưu Trụ lấy sô cô la trong túi ra, đặt lên bàn, giọng nói không giấu được kiêu ngạo: “Cô chú, đây là kẹo tổng bí thư tặng cho nhà cháu đấy, gọi là sô cô la, là hàng nhập khẩu từ nước ngoài, không hề có bán trong huyện chúng ta đâu.”

Lưu Đại Ngân: “Tứ Hỉ, chuyện tổng bí thư đến nhà chị, cả thôn cả xóm đều biết. Tổng bí thư còn nói, muốn phát triển mạnh kinh tế, để nhân dân có cuộc sống tốt đẹp hơn. Nếu em vẫn chưa tin, vậy đợi khi về nhà mẹ đẻ tìm người nào đó hỏi xem, vừa hỏi là biết ngay.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 125: Ngựa giống pháo hôi (103)


Sô cô la kia bày trên bàn, nhìn qua rất mê người.

Trong niên đại này, cả năm chưa chắc một gia đình đã mua kẹo được một lần kẹo, bởi vì kẹo không chỉ đắt, mà muốn mua còn phải có phiếu đường. Phiếu đường là thứ khó có được, cho nên gia đình bình thường rất hiếm khi mua kẹo, mua đường trắng, đường đỏ.

Nhìn cách đóng gói sô cô la này là biết, chắc chắn nó vô cùng đắt đỏ. Lý Tứ Hỉ từng đi Cung Tiêu Xã trên huyện vô số lần, quầy hàng bên trong bán những gì, nhắm mắt lại bà ấy cũng kể tên được. Đúng là chưa từng nhìn thấy sô cô la này ở Cung Tiêu Xã huyện thành thật.

Lại nghĩ đến anh trai được thả rất nhanh, bà ấy đoán được chắc chắn có “Quý nhân” tương trợ sau lưng.

Chẳng lẽ, tổng bí thư thật sự tới nhà anh chị ấy?

“Chị dâu, chị nói… Thật à? tổng bí thư thật sự tới nhà anh chị?”

Giọng Lý Tứ Hỉ kích động không thôi.

Lý Lưu Trụ gật đầu: “Cô Tứ Hỉ, là thật đó. Tổng bí thư thật sự tới nhà chúng cháu, chủ tịch tỉnh với chủ tịch huyện cũng đi cùng.”

Người trong phòng đều kích động, mồm năm miệng mười hỏi: “Chị dâu, tổng bí thư kia trông thế nào?”

“Bá, anh họ, tổng bí thư đã nói gì vậy?”

“Tổng bí thư nói muốn đẩy mạnh phát triển kinh tế, có phải sau này đều có thể buôn bán không? Bác Tam Thuận về rồi, có phải chứng tỏ sau này có thể mướn người làm thuê rồi không?”

“Bá Đại Ngân, bá mau nói đi, tổng bí thư đã nói những gì vậy?”

Lưu Đại Ngân nhìn mấy đôi mắt đầy tò mò, đầu tiên là cười, sau đó mới nói: “Được rồi, để bá nói. Lưu Trụ, con chia kẹo sô cô la trướ đi, mấy đứa cũng nếm thử kẹo nước ngoài xem thế nào.”

Lưu Đại Ngân kể lại rõ ràng từ trước khi thư ký Lý tới, sau khi tới đã nói những gì, đã hỏi những gì, khi bọn họ ra về đã nói gì với thôn dân trong thôn cho nhà cô em chồng nghe.

Nghe Lưu Đại Ngân kể lại xong, ý tưởng trong đầu mỗi người lại khác nhau.

Lý Tứ Hỉ cười nói: “Chị dâu, theo lời chị nói thì sau này dù chị với anh Tam Thuận có thuê người về làm cũng sẽ không bị chụp mũ nhà tư bản nữa, đúng không?”

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Ý của tổng bí thư chính là như vậy. Tổng bí thư cũng nói là không phạm pháp rồi. Chị với anh trai em đã thương lượng, sau này sẽ mở xưởng áo da ngay tại nhà mình.

Vương Thiên Văn chồng của Lý Tứ Hỉ nghĩ đi nghĩ lại một lát rồi hỏi: “Anh trai chị dâu, anh chị thấy buôn bán với trồng trọt, cái nào kiếm được nhiều tiền hơn?”

Lưu Đại Ngân nói: “Trồng trọt kiếm ít hơn, nhưng nó ổn định. Còn buôn bán có lời có lỗ, khó mà nói được. Nhưng nếu buôn bán may mắn, thì chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn trồng trọt.”

Vương Thiên Văn không hỏi thêm, trong lòng bắt đầu âm thầm tính toán gì đó.

Nói chuyện xong, Lý Tứ Hỉ đi thu xếp cơm canh. Hôm nay anh trai chị dâu tới chơi, chắc chắn phải giữ lại ăn một bữa, cơm canh cũng không được quá sơ sài.



Mùng bốn, ba cô con gái và con rể đều về nhà chơi. Lưu Đại Ngân kể cho bọn họ chuyện thư ký Lý tới, bọn họ đều vui mừng khôn xiết, đến con gái cả vẫn luôn xem nhẹ việc làm ăn buôn bán cũng ngỏ ý muốn học buôn bán.

Lúc này trong nhà ông Quách cũng đã nghe nói chuyện tổng bí thư đến nhà Lưu Đại Ngân, tin tức do con dâu ông ấy mang về từ nhà mẹ đẻ, không chỉ có vậy, Lý Tam Thuận cũng được thả ra rồi.

Vốn dĩ ông Quách định sau này sẽ không bao giờ làm nghề thủ công nữa, mà thành thật quay về trồng trọt theo đại đội kiếm công điểm, nhưng khi nghe được tin tức này, trong lòng ông ấy lại bắt đầu d.a.o động.

Làm nghề thủ công kiếm được nhiều hơn trồng trọt kiếm công điểm. Số tiền cha con bọn họ kiếm được trong năm qua có thể so với nhà bọn họ trồng trọt mười năm.

Một năm qua làm thuê cho Lưu Đại Ngân, phương diện ăn mặc của người lớn trẻ con trong nhà đều tốt hơn rất nhiều, cũng tích cóp được một chút của cải. Nếu như không làm thuê nữa, cuộc sống của bọn họ sẽ quay trở về như trước kia.

Nghĩ đến cuộc sống tốt đẹp hiện tại, ông Quách thật sự hơi luyến tiếc.

Thương lượng với bạn già đến nửa đêm, cuối cùng ông Quách quyết định, vẫn đi làm thuê cho Lưu Đại Ngân.

Đã từng sống cuộc sống lâu lâu lại có thịt ăn, ai còn muốn quay về cuộc sống ăn cỏ ăn trấu trước đây.

Thương lượng xong, ông Quách gửi cho ông bạn già Chu Phúc Quý một phong điện báo thật dài, nói rõ ràng tình huống hiện tại. Có muốn tiếp tục làm thuê cho Lưu Đại Ngân nữa không, đối phương tự mình quyết định.

Cho nên mùng mười khi Lưu Đại Ngân mang quà cáp đến nhà ông Quách, bà ấy vừa nói ra dự định của mình, ông Quách đã đồng ý ngay không cần nghĩ ngợi nhiều, thuận lợi vượt xa dự kiến của Lưu Đại Ngân.



Bởi vì ăn tết, cha Hàn ở nhà thêm mấy ngày. Sau khi tan tầm, Hàn Đông Thanh hưng phấn tới chỗ cha mẹ mình, vừa vào nhà đã nói: “Cha mẹ, con có tin vui cho hai người đây.”

Anh ta định khơi gợi trí tò mò, đợi cha mẹ hỏi tin vui gì thế, anh ta mới nói cho hai người tin vui cực lớn kia.

Cha mẹ Hàn ngồi trên ghế sô pha, nghe thấy Hàn Đông Thanh nói “có tin vui”, trên mặt vẫn không lộ ra chút ý cười nào.

“Đông Thanh, cha cũng có chuyện muốn nói với con.” Ở nhà cha Hàn luôn luôn nghiêm túc, lần này sắc mặt ông ấy không chỉ nghiêm túc, còn rất khó coi: “Đông Thanh, con ngồi xuống trước đi, rồi nghe cha nói.”

Hàn Đông Thanh không hiểu ra sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sô pha: “Cha mẹ, có chuyện gì thế?”

Ngay cả mẹ Hàn luôn cưng chiều Hàn Đông Thanh cũng không cho anh ta sắc mặt tốt: “Con đừng hỏi, nghe cha con nói đi.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 126: Ngựa giống pháo hôi (104)


“Đông Thanh, con kể lại rõ ràng chuyện ngày đó con đi dạo phố với Giang An Ni cho cha, hai đứa đi vào ngõ nhỏ kia thế nào? Sao lại bị người ta phát hiện?”

“Cha, việc này đã qua rồi cha còn hỏi lại làm gì?” Hàn Đông Thanh hơi mất hứng. Việc đã qua lâu như vậy rồi, sao bây giờ cha mẹ vẫn hỏi lại: “Cha mẹ, An Ni… Cô ấy…”

“Cha bảo con nói th con nói đi.” Cha Hàn vỗ mạnh lên bàn, sắc mặt đen sì như có thể nhỏ ra mực.

Tuy rằng trong cái nhà này cha Hàn luôn nghiêm túc, nhưng rất ít khi ông ấy nổi giận lớn như vậy, chỉ khi còn nhỏ Hàn Đông Thanh gây họa cho ông ấy, ông ấy mới tức giận. Sau này con cái lớn lên, cha Hàn không nổi giận lớn như vậy lần nào.

Hàn Đông Thanh vẫn luôn sợ cha mình, cha Hàn vừa nổi giận, anh ta lập tức rụt cổ, không dám nói ra “Tin vui” nữa mà nghe theo ý cha Hàn, kể lại một lượt chuyện xảy ra ngày hôm đó.

Đợi Hàn Đông Thanh nói xong, cha Hàn hỏi: “Là Giang An Ni đề nghị vào con ngõ nhỏ kia trước à?”

Hàn Đông Thanh cảm thấy thái độ của cha mẹ Hàn rất kỳ lạ, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Là con đề nghị.”

Mẹ Hàn ngồi trên sô pha, rất bình tĩnh hỏi: “Là con muốn đi trước, nhưng không phải vì Giang An Ni nhắc tới ngõ nhỏ kia trước sao? Lúc ấy trái tim con đều treo trên người Giang An Ni, nghe cô ta vô cùng hoài niệm ngõ nhỏ kia, còn không vội theo ý cô ta, đương nhiên sẽ chủ động đưa ra ý kiến vào ngõ nhỏ kia xem thử rồi.”

Hàn Đông Thanh lấy làm lạ: “Cha mẹ, nhưng mà cha mẹ hỏi vấn đề này làm gì? Để con nói cho cha mẹ nghe tin vui này, An Ni…”

Cha Hàn lại cắt ngang lời Hàn Đông Thanh: “Con còn bảo hỏi chuyện này để làm gì à? Bị người ta tính kế cũng không biết, sau này khéo bị người nhà họ Giang bán cũng không biết, còn vui vẻ đếm tiền thay người ta đấy!”

“Cha, bị tính kế gì cơ? Cha nói gì sao con nghe không hiểu nhỉ?” Hàn Đông Thanh không ngốc, nhìn thái độ này của cha mẹ, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó liên quan đến An Ni.

Cuối cùng mẹ Hàn không nhịn được, nói: “Đông Thanh, sau khi xảy ra chuyện kia, mẹ với cha con đều cảm thấy không đúng. Cha con đã tím mấy kẻ đi tố cáo kia, lúc ấy bọn chúng còn cãi bướng, cha con vừa đe dọa vừa dụ dỗ bọn họ vẫn không chịu nói thật. Lâu dần, cha con cũng từ bỏ rồi, ai ngờ một người trong số đó gây chuyện bị bắt vào trại tạm giam ở tỉnh thành, lúc nói chuyện phiếm với bạn tù hắn ta lỡ miệng nói ra chuyện này. Trùng hợp, trại tạm giam kia do cha con quản lý, hôm đó lại đúng lúc cha con đi kiểm tra, nghe bọn họ nhắc đến tên con, cha con mới mang đi thẩm vấn một phen, thế mới biết trước kia hắn được người khác nhờ vả, cố ý chờ ở ngoài ngõ nhỏ, đợi khi con với Giang An Ni ôm nhau sẽ xông ra cắt ngang, sau đó đi tố cáo.”

Cha Hàn ở bên cạnh nói tiếp: “Người nhờ vả bọn họ tên là Giang Văn Chung. Đông Thanh, con bị chị em nhà họ Giang tính kế rồi.”

Vân Chi

Hàn Đông Thanh không chịu tin, lập tức đứng dậy, sắc mặt xanh trắng, sải bước định chạy ra ngoài: “Cha, con không tin An Ni lại làm ra chuyện như vậy. Con phải đi hỏi rõ ràng.”

“Quay lại.” Cha Hàn hô to: “Con đi hỏi, cô ta sẽ nhận sao? Cô ta đã gả vào nhà chúng ta rồi, dù đã làm chuyện đó thật chắc chắn cũng sẽ không thừa nhận. Cha khôn khéo cả đời, không ngờ già rồi còn bị hai đứa trẻ ranh tính kế, đúng là đã coi thường người nhà họ Giang rồi.”

Từng cảnh tượng ngày hôm đó hiện lên trước mắt Hàn Đông Thanh, đầu tiên là An Ni nói hoài niệm con ngõ nhỏ kia, đương nhiên bản thân muốn mang cô ấy đi thăm lại chốn cũ một lát. Đợi vào trong ngõ nhỏ, An Ni thương tâm rơi lệ, mình an ủi cô ấy, cô ấy thuện thế dựa vào n.g.ự.c mình, đợi đám côn đồ kia vào ngõ nhỏ, cô ấy sợ hãi túm chặt quần áo mình không chịu đứng lên…

Đúng lúc bị ba người kia đụng phải…

Lúc ấy mình chỉ tưởng là trùng hợp, chẳng lẽ tất cả chuyện này đều do An Ni tính kế từ trước?

An Ni trở thành người có tâm cơ như vậy từ khi nào? Chẳng lẽ dáng vẻ dịu dàng hào phóng trước mặt mình luôn là giả sao?

Đầu óc Hàn Đông Thanh cực kỳ rối loạn, ngồi xuống ghế sô pha, ôm đầu, ngón tay luồn vào mái tóc, thống khổ nhíu mày.

“Đông Thanh, Giang An Ni này thật sự quá có tâm cơ, con không được sống chung với con bé nữa, hai đứa phải ly hôn.” Mẹ Hàn nói nghiêm khắc không cho chối từ.

Cha Hàn ở bên cạnh cũng nói: “Đông Thanh, chị em Giang An Ni, Giang Văn Chung này thật sự quá tâm cơ, nếu con sống với Giang An Ni cả đời, không biết sau này còn thế nào đâu. Làm gì có đạo lý ngày ngày đề phòng người bên gối. Cha ủng hộ mẹ con, hai đứa bắt buộc phải ly hôn. Con không phải sợ điều tiếng bên ngoài, để người khác biết rõ ngọn nguồn, bị mắng chắc chắn là người nhà họ Giang.”

Hàn Đông Thanh ôm đầu, rặn ra mấy chữ qua kẽ răng: “Cha, mẹ, Giang An Ni có thai...”

Cha mẹ Hàn nhìn nhau, đúng lúc này Giang An Ni lại mang thai, rốt cuộc cuộc hôn nhân này có ly nữa hay không đây?

Cha Hàn thở dài một tiếng: “Đông Thanh, dù sao đây cũng là chuyện của con, rốt cuộc làm thế nào, con tự mình quyết định đi.”

Tuy rằng mẹ Hàn không thích Giang An Ni, nhưng bây giờ cô ta đang mang thai, bà ấy cũng không biết nên nói gì.

Hàn Đông Thanh ngồi lại nhà cha mẹ đến khi trời tối hẳn mới đứng dậy ra về. Suốt cả buổi, anh ta không nói câu nào, cứ ngồi thất thần trên ghế sô pha.

Mẹ Hàn muốn khuyên nhủ con trai, lại bị cha Hàn ngăn cản: “Hiện tại nó cần yên tĩnh, chúng ta đừng quan tâm.”

Vừa tan làm Hàn Đông Thanh đã đi đến nhà cha mẹ, đến khi trời tối om vẫn chưa thấy quay về, Giang An Ni ở nhà hơi lo lắng.

Mẹ Giang an ủi cô ta: “Nó là đàn ông, còn về nhà cha mẹ mình, không có chuyện gì đâu. Nói không chừng là cha mẹ chồng biết con mang thai, cao hứng làm đồ ăn ngon cho con, bảo Đông Thanh chờ làm xong mang về cho con đó.”

Mẹ Giang vừa nói vậy, Giang An Ni cũng yên lòng: “Mẹ, mẹ nói đứa trẻ trong bụng con là nam hay nữ?”

Mẹ Giang nói: “Đương nhiên là nam rồi, trong nhà Đông Thanh chỉ có mình nó là con nối dõi, nếu con sinh được một đứa con trai, sau này coi như đã củng cố được địa vị ở nhà họ Hàn.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 127: Ngựa giống pháo hôi (105)


Mãi đến giờ cơm chiều, Hàn Đông Thanh mới quay về từ nhà cha mẹ.

Đợi anh ta vào phòng, Giang An Ni cố ý nhìn hai tay anh ta vài lần, trong tay lại không cầm thứ gì cả.

Mẹ Giang cười nói: “Đông Thanh về rồi à, chúng ta ăn cơm đi.”

Nói xong liền đi bê cơm.

Trên bàn cơm, Giang An Ni với mẹ Giang liếc nhau, mẹ Giang hỏi: “Đông Thanh, con nói tin tức An Ni mang thai cho cha mẹ con chưa? Đây là chuyện vui lớn đó, để ông bà bên ấy cũng vui mừng. Cứ nghĩ đến An Ni có thai, mẹ sắp làm bà ngoại rồi, là mẹ lại vui mừng không ngủ được. Người lớn tuổi rồi, thích nhất còn không phải là cháu trai cháu gái đầy nhà sao. Văn Chung biết chuyện chị nó mang thai, cũng vui mừng không thôi. Nó mua rất nhiều đồ ở tỉnh thành gửi về đó, còn nói đợi khi nào rảnh sẽ về thăm con với An Ni.”

Hàn Đông Thanh gắp một miếng cải trắng, chậm rãi nhai nuốt,

“Mẹ, mẹ thích cháu ngoại như vậy, sao không thấy mẹ nhắc câu nào đến hai đứa nhỏ An Ni bỏ lại nhà họ Lý thế? Còn Văn Chung nữa, trước kia nhà họ Lý nuôi nó ăn mặc, nuôi nó vào đại học, cũng không nghe nó nói lời hay nào về nhà họ Lý, sao đổi lại thành con, nó lại nhiệt tình như vậy?”

Ở nhà cha mẹ, Hàn Đông Thanh đã suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ càng cảm thấy trước kia mình bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi.

Một tên tiểu nhân vong ân phụ nghĩa như Giang Văn Chung, sao mình lại cảm thấy cậu ta có nỗi khổ riêng nhỉ?

Nhà họ Lý nuôi cậu ta và mẹ cậu ta ăn mặc, còn nuôi cậu ta học cấp hai cấp ba, nhưng cuối cùng kết quả ra sao? Chẳng những không được một lời hay nào từ miệng cậu ta và mẹ Giang, thậm chí vì hư vinh, bọn họ còn lén lút lấy tiền cứu mạng của cháu ngoại.

Trước đây mẹ nói đúng, chẳng lẽ cậu ta không biết cháu trai út nhà họ Lý bị bệnh, không biết vì chữa bệnh cho cháu trai nhà họ Lý phải đến từng nhà dập đầu vay tiền, không biết nếu không có tiền phẫu thuật cháu trai nhà họ Lý sẽ nguy hiểm đến tính mạng hay sao?

Vân Chi

Đương nhiên cậu ta biết hết, chẳng qua lòng hư vinh chiến thắng tất cả, khiến cậu ta vứt bỏ điểm mấu chốt làm người mà thôi.

Còn Giang An Ni nữa, cô ta chính là kẻ đồng lõa.

Vì sao trước đây mình lại cảm thấy cô ta đã phải chịu quá nhiều đau khổ ở nhà họ Lý nhỉ?

Nếu nhà họ Lý thật sự xấu xa như thế, bọn họ còn nuôi mẹ và em trai cô ta, cho em trai cô ta đi học sao?

Trong mắt Hàn Đông Thanh, hình tượng của Giang An Ni đã sụp đổ hoàn toàn.

Trước đây Hàn Đông Thanh vẫn luôn khách sáo với mẹ Giang, cũng rất tôn kính, nhưng hôm nay không biết vì sao lại như ăn phải thuốc s.ú.n.g vậy, câu nào nói ra cũng đầy châm chọc.

Hàn Đông Thanh nói chuyện không lưu tình như vậy, sắc mặt mẹ Giang cũng trở nên khó coi.

Giang An Ni buông bát, trách cứ anh ta: “Đông Thanh, anh nói gì thế? Đang yên đang lành nhắc tới người nhà kia làm gì?”

“Không phải hai người nhắc tới trước sao? Mẹ, mấy năm đó là người nhà họ Lý cung cấp nuôi dưỡng nhà mình nhỉ? Bây giờ con kết hôn với An Ni rồi, có phải con cũng nên tiếp tục nuôi dưỡng Văn Chung không?”

Lần này mẹ Giang nghe hiểu rồi, hóa ra thằng con rể này đang muốn bới lông tìm vết.

Bà ta buông bát xuống, giọng điệu kiêu ngạo nói: “Hiện tại Văn Chung là sinh viên rồi, đâu cần cậu nuôi.”

Hàn Đông Thanh: “Ồ, vậy là không cần con nuôi nữa. Nhà họ Lý nuôi nó nhiều năm như vậy còn không được nó nói tốt một câu. Con không nuôi nó ngày nào, nó sẽ không chơi xấu sau lưng chỉnh con đâu nhỉ?”

Lúc này ngay cả Giang An Ni cũng đã nhìn ra thái độ của Hàn Đông Thanh không đúng.

Tuy rằng Hàn Đông Thanh luôn chướng mắt em trai cô ta, nhưng chưa bao giờ tỏ thái độ ra mặt. Hôm nay làm sao vậy nhỉ? Sao lại tỏ rõ không thích em ấy như vậy?

“Đông Thanh, anh làm sao vậy. Có phải có ai nói gì đó lung tung trước mặt anh không?” Giang An Ni lo lắng hỏi.

Rõ ràng trước khi ra ngoài Đông Thanh vẫn bình thường, sao vừa tới nhà cha mẹ anh ta một chuyến, khi về lại đổi sang giọng điệu châm chọc rồi?

Hay là cha mẹ chồng đã nói gì đó với Đông Thanh?

Mẹ Giang cũng nghĩ đến điểm này, trong lòng không nhịn được thầm trách cha mẹ Hàn. An Ni với Đông Thanh đã kết hôn rồi, sao bọn họ còn khua môi múa mép lung tung như vậy?

“Không ai nói gì cả, chỉ là cùng tâm sự với đồng nghiệp về chuyện tổng bí thư tới lần này, thuận miệng nói tới người nhà họ Lý. Trước đây chuyện của Văn Chung ồn ào huyên náo khắp thôn, có ai không biết. Mẹ, mẹ không biết bọn họ nói cậu em vợ trước đây của nhà họ Lý vô ơn thế nào đâu, con nghe xong sao có th dễ chịu. Văn Chung cũng thật là, trước đây toàn làm chuyện gì vậy.”

Mẹ Giang ghét nhất là người khác nói con trai bà ta không phải, lập tức nhảy dựng lên, hỏi: “Đông Thanh, là ai nói xấu Văn Chung, để mẹ xé nát miệng bọn nó ra. Nhân phẩm của Văn Chung tốt như vậy, bọn nó ngứa miệng à?”

Hàn Đông Thanh buông bát, nhìn Mẹ Giang, thản nhiên nói: “Mẹ muốn đi xé nát miệng bọn họ à? Bọn họ đều là đồng nghiệp của con đó. Nếu mẹ đi thật, sau này đồng nghiệp sẽ nhìn con thế nào? Con còn làm việc thế nào? Nếu bọn họ biết cậu em vợ hiện tại của con chính là cậu em vợ trước kia của nhà họ Lý, không biết còn nghị luận sau lưng con thế nào đâu.”

Giang An Ni thấy bầu không khí không đúng, vội vàng nói vun vào: “Mẹ, mẹ mau ngồi xuống ăn cơm đi. Bọn họ thích nói thì cứ để bọn họ nói. Cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, chúng ta không sợ bọn họ nói này nói nọ.”

Nghe Hàn Đông Thanh nói như vậy, mẹ Giagn cũng biết không thể đi tìm đám người nói xấu con trai bà ta kia, nếu đi thật, chẳng phải khiến con rể bẽ mặt, khả năng còn khiến anh ta mất việc sao?

Giang An Ni tạo bậc thang giúp bà ta xuống nước, bà ta thuận thế ngồi xuống, bắt đầu ăn cơm, không nói chuyện nữa.

Hàn Đông Thanh gắp cho Giang An Ni một miếng đậu phụ: “Ăn đậu tốt cho đứa nhỏ. Cha mẹ cho anh năm lạng phiếu thịt và phiếu xương, mai anh tới Cung Tiêu Xã mua thịt với xương về hầm canh xương bồi bổ cho em.”

Cha mẹ chồng cho đồ, xem ra là chưa nói gì. Nghĩ vậy Giang An Ni cũng yên tâm, bắt đầu ăn cơm.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 128: Ngựa giống pháo hôi (106)


Ăn xong, Giang An Ni nằm trên giường, lấy tập thơ ra đọc.

Văn Chung nói, đây là thai giáo, làm vậy đứa trẻ sinh ra sẽ thông minh hơn trẻ con bình thường.

Hàn Đông Thanh rửa mặt xong cũng lên giường. Anh ta dựa vào đầu giường: “An Ni, anh nói với em chuyện này.”

Đang đọc sách bị cắt ngang, cộng thêm chuyện xảy ra trong bữa cơm tối nay, cô ta hơi bực mình: “Chuyện gì?”

“Khi nào mẹ em về?”

“Mẹ em tới để chăm sóc em, sao bà ấy phải về? Bàấy là mẹ em, dựa vào đâu anh đòi đuổi bà ấy?” Giọng điệu của Giang An Ni không tốt lắm, cô ta giận thật rồi.

Hàn Đông Thanh: “Sắp tới ngày mùa rồi mà, mẹ em không cần ra đồng làm việc kiếm công điểm sao?

“Mẹ em không được khỏe, không làm được vêc đồng áng.”

“Nếu sức khỏe mẹ em không tốt, vậy chúng ta là con, sao còn không biết xấu hổ để bà ấy chăm sóc. Biết rõ sức khỏe mẹ mình không tốt, còn để bà ấy nấu ăn, làm việc nhà, vậy chẳng phải là bất hiếu sao?”

Giang An Ni bị chặn họng không nói được câu nào, một lúc lâu sau mới nói: “Mấy hôm trước lúc mẹ em tới đã nói, bà ấy ở hai ngày sẽ về.”

“An Ni, sách anh tìm cho em, em nhất định phải đọc đó. Đợi có cơ hội sẽ cho em vào đại họ truyền hình, có bằng cấp mới dễ tìm việc.”

Hàn Đông Thanh đã suy nghĩ rất nhiều, tuy rằng Giang An Ni tính kế hắn là không đúng, nhưng Giang An Ni mang thai rồi, nếu như ly hôn, anh ta thật sự không nỡ bỏ con mình.

Cuối cùng có ly hôn hay không, phải xem biểu hiện của Giang An Ni sau này.

“Em đang mang thai, vẫn có thể ra ngoài làm việc sao?”

“Em cứ học tập trước đi, tốt nhất là kiếm được một cái bằng, có bằng cấp mới dễ tìm được việc tốt.”

Vốn dĩ trong lòng Giang An Ni đang mất hứng, nghe được Hàn Đông Thanh tính toán vì mình như vậy, tâm trạng lập tức chuyển âm thành dương.

Đông Thanh tính toán vì cô ta như vậy, chứng tỏ trong lòng vẫn có cô ta. Lúc trên bàn ăn anh ta nói vậy, chắc chỉ vì bị đồng nghiệp ảnh hưởng mà thôi.

Tâm trạng tốt lên, tiếng đọc sách của Giang An Ni cũng trong trẻo hơn. Khi tới giờ đi ngủ, cô ta mau chóng chìm vào mộng đẹp.

Hàn Đông Thanh lại trằn trọc cả đêm không ngủ.



Bên này, Lưu Đại Ngân với ông Quách đã thương lượng xong, sau này xưởng da sẽ đặt ở nhà bà ấy.

Vân Chi

Chu Phúc Quý gửi điện báo tới nói ông ấy không định làm thuê cho Lưu Đại Ngân nữa, còn nguyên nhân vì sao thì ông ấy không nói rõ trên điện báo.

Có bằng lòng làm việc tiếp hay không là do ông ấy, Lưu Đại Ngân cũng không nói gì thêm. Bà ấy tính toán tiền lương, rồi gửi qua cho Chu Phúc Quý. Ngoài tiền lưng, Lưu Đại Ngân còn gửi thêm hai mươi đồng. Nói thế nào thì cha con Chu Phúc Quý cũng phải ngây người ở tỉnh thành mấy ngày, cũng lo lắng hãi hùng vì bà ấy, hai mươi đồng này coi như tiền an ủi.

Thu dọn thỏa đáng xong tất cả, Lưu Đại Ngân lại nhờ người xem ngày giúp, mười tám tháng hai là ngày lành, có thể động thổ khai trương, khi đó cũng nhận được giấy phép rồi, ngày khởi công xưởng áo da cũng định vào ngày đó.

Hôm nay, Khai Nguyên Khai Lâm đang chơi trong sân, đột nhiên Khai Lâm ngã ra đất, hai tay ôm ngực.

Lưu Đại Ngân đang tẽ bắp trong nhà, thấy sắc mặt cháu trai không đúng, bà ấy vội vàng buông cái nia xuống chạy tới bên cạnh cháu trai.

“Khai Lâm, cháu sao thế? Có chỗ nào khó chịu à?”

Khai Lâm ôm n.g.ự.c không nói câu nào, Lưu Đại Ngân sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng hô to: “Tam Thuận, Lưu Trụ, hai cha con mau ra đây, Khai Lâm không thoải mái.”

Lý Tam Thuận với con trai đang mổ gà trong phòng, nghe thấy Lưu Đại Ngân gọi, đều vội vàng bỏ con gà đang vặt lông dở trong tay xuống, chạy ra ngoài.

“Khai Lâm, cháu sao thế?”

“Khai Lâm, con đừng làm cha sợ.”

“Lưu Trụ, con mau vào phòng lấy cốc nước ra đây, để thằng bé uống chút nước.”

Lý Lưu Trụ chạy vào nhà, rất nhanh đã bưng nửa cốc nước ra ngoài.

Lưu Đại Ngân để cốc bên miệng cậu bé, Khai Lâm cố gắng mở miệng uống mấy ngụm nước.

Một lúc lâu sau, sắc mặt Khai Lâm mới khá lên, cuối cùng không còn trắng bệch như ban nãy nữa.

Lưu Đại Ngân quỳ trên mặt đất ôm cháu trai: “Khai Lâm, nói cho cha cháu với ông bà nội cháu khó chịu chỗ nào?”

Khai Lâm chỉ vào ngực, hai mắt rưng rưng: “Chỗ này đau.”

Nghe ba chữ cậu bé nói, sắc mặt người nhà họ Lý đều thay đổi.

Khai Lâm bị bệnh tim, vừa phẫu thuật hai năm trước. Năm ngoái đi khám lại bác sĩ nói không vấn đề gì, sao bây giờ đột nhiên lại đau n.g.ự.c nhỉ?

Lý Lưu Trụ hỏi cậu bé: “Khai Lâm, trước kia chỗ này có đau không?”

“Ngày nào cũng đau, hôm nay đau nhất.”

Lưu Đại Ngân lại hỏi: “Chỗ này của Khai Lâm bắt đầu đau từ khi nào thế?”

Khai Lâm lắc đầu: “Cháu quên rồi.”

Lưu Đại Ngân đưa Khai Lâm sang cho Lý Tam Thuận bế, đứng dậy nói: “Tôi đi dọn đồ, đêm nay chúng ta ngồi tàu hỏa lên tỉnh thành. Bệnh của Khai Lâm không thể chậm trễ.”

Lý Lưu Trụ đứng dậy: “Mẹ, mẹ thu dọn đồ trước đi, con đưa Khai Nguyên đến nhà chị cả.”

Lưu Đại Ngân gật đầu, nói vơi cháu trai cả: “Khai Nguyên, cháu đến nhà cô cả ở vài ngày nhé. Ông bà nội với cha cháu đưa Khai Lâm lên tỉnh thành khám bệnh.”

Lý Khai Nguyên hiểu chuyện gật đầu: “Bà nội, ông bà cứ đi đi, cháu lớn rồi, ông bà không cần lo lắng cho cháu đâu.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 129: Ngựa giống pháo hôi (107)


Lưu Đại Ngân, Lý Tam Thuận và Lý Lưu Trụ đi suốt đêm đưa Lý Khai Lâm lên tỉnh thành.

Đợi nhận được kết quả kiểm tra đã là sáng hôm sau.

Bác sĩ cầm báo cáo kiểm tra lên xem, mày hơi nhăn lại, sắc mặt không tốt lắm.

“Báo cáo kểm tra này cho thấy, tim cậu bé lại xuất hiện một vài vấn đề mới. Có phải dạo gần đây hay sảy ra chuyện ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu bé, ví dụ như bị dọa sợ gì đó hay không?”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân ngẫm nghĩ, dạo gần đây trong nhà xảy ra không ít chuyện, chẳng lẽ đã dọa sợ thằng bé rồi sao?

Lý Lưu Trụ trả lời bác sĩ: “Trong nhà xảy ra chút chuyện, đúng là thằng bé hơi sợ.”

Bác sĩ nói: “Bệnh tim này kỵ nhất là cảm xúc kích động, vốn dĩ cậu bé phẫu thuật rất thành công, nhưng mà bị kích động quá mạnh, nên xuất hiện biến chứng khác.”

“Bác sĩ, vậy phải làm sao bây giờ?” Lưu Đại Ngân nôn nóng hỏi.

Bác sĩ buông báo cáo kiểm tra xuống, nói: “Nhà chị chuyển cậu bé tới thủ đô đi.”

“Tới thủ đô?”

“Ừ, hiện tại bệnh tình của cháu chị tương đối phức tạp, nên đi thủ đô thì tố hơn.”

Chẳng lẽ bệnh tình của thằng bé đã nghiêm trọng đến mức này rồi, phải lên thủ đô mới chữa khỏi được?

Lưu Đại Ngân vội vàng hỏi tiếp: “Bác sĩ, bệnh viện nào ở thủ đô khám bệnh này tốt nhất?”

“Tới bệnh viện Hài Hòa đi, đó là bệnh viện tim mạch tốt nhất cả nước.”

“Cảm ơn bác sĩ.” Lý Lưu Trụ bế con trai, Lý Tam Thuận xác hành lý, Lưu Đại Ngân thì đi bên cạnh an ủi cháu mình: “Khai Lâm, chúng ta tới thủ đô chơi, được không?”

Lý Khai Lâm còn nhỏ tuổi, căn bản không biết thủ đô là nơi nào, nhưng mà nghe thấy hỏi đi chơi không, cậu bé vẫn rất cao hứng: “Được ạ, đi thủ đô chơi.”

Khi đi từ nhà, để phòng ngừa vạn nhất, Lưu Đại Ngân đã mang theo khng ít tiền, Bây giờ phải tới thủ đô khám bệnh, may mà bà ấy mang đủ tiền rồi.

Đến bệnh viện thủ đô, sau khi đăng ký, kiểm tra, hoàn thành các thủ tục xong cũng đã qua hai ngày.

Bệnh tình của Khai Lâm rất nghiêm trọng, bác sĩ kiến nghị lập tức nằm viện.

Đương nhiên người nhà họ Lý sẽ nghe theo lời bác sĩ rồi, bọn họ vội vàng làm thủ tục nằm viện cho cậu bé.

Bác sĩ thủ đô nói không khác bác sĩ tỉnh thành lắm, vốn dĩ thằng bé phẫu thuật rất thành không, đợi hai tháng sau tiến hành phẫu thuật lần hai là khỏi hẳn, nhưng không biết vì nguyên nhân gì cậu bé bị kinh hách quá lớn, dẫn tới bến chứng, tốt nhất là phẫu thuật ngay lập tức.

Tiền phí phẫu thuật lần này tương đối nhiều, ít nhất cũng phải năm ngàn tệ, rốt cuộc só phẫu thuật cho thằng bé hay không, vẫn phải nghe quyết định từ phía gia đình trước đã.

Lúc ấy bác sĩ nhấn mạnh rất nhiều lần, cậu bé bắt buộc phải phẫu thuật, hy vọng nhà bọn họ nghiêm túc suy xét.

Lưu Đại Ngân lập tức nói: “Bác sĩ, chúng tôi không cần suy xét, phẫu thuật cho thằng bé đi. Tiền không thành vấn đề, mong bác sĩ dùng thuốc tốt nhất cho thằng bé.”

Bác sĩ kê đơn thuốc trước, sau khi nộp tiền xong thì có thể chuẩn bị phẫu thuật luôn.

Trước khi ra khỏi nhà bọn họ mang theo mấy trăm đồng, tuy nhiều thật đấy nhưng còn lâu mới đủ tiền làm phẫu thuật.

Bốn người nhà họ Lý tìm một chỗ vắng người ngồi xuống, Lưu Đại Ngân nói: “Lưu Trụ, con về nhà lấy tiền ngay đi, sổ tiết kiệm nhà chúng ta để ở dưới viên gạch thứ ba, chân bàn bên phải trong phòng cha mẹ. Con đi rút tiền đi, rút một vạn, rút tiền xong lập tức mang về, trên đường đi nhớ phải cất tiền thật cẩn thận.”

Lý Lưu Trụ gật đầu đồng ý.

Lý Tam Thuận ở bên cạnh, nói: “Đại Ngân, bà về lấy tiền với Lưu Trụ đi, Lưu Trụ cầm nhiều tiền như vậy đi một mình, tôi không yên tâm. Khai Lâm ở trong bệnh viện không thể ra ngoài, mình tôi chăm thằng bé là được rồi.”

Nói thật, để con trai cầm nhiều tiền như vậy đi một mình, Lưu Đại Ngân cũng không yên tâm, không phải không yên tâm con trai, mà vì số tiền đó thật sự quá nhiều.

“Mình ông ở đây được không?”

“Sao lại không được? Tôi với Khai Lâm sẽ ở trong bệnh viện, không đi đâu cả, bà cứ yên tâm.”

Nghĩ đi nghĩ lại Lưu Đại Ngân vẫn lắc đầu: “Không được, mình ông ở bệnh viện chăm thằng bé tôi không yên tâm. Còn lúc ăn cơm, hay đi vệ sinh gì đó, một mình ông sao chăm nổi. Bệnh viện này người đến ngời đi, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Cứ để Lưu Trụ về lấy tiền một mình đi, hai chúng ta ở lại bệnh viện trông cháu. Lưu Trụ là người lớn rồi, có gì không yên tâm nữa.”

Lý Lưu Trụ cũng nói xen vào: “Cha mẹ, mình con về lấy tiền là được rồi.”

Ba người thương lượng một phen, cuối cùng quyết định để Lưu Trụ tự mình về nhà lấy tiền, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận ở lại bệnh viện chăm cháu.

Trong bệnh viện, không lúc nào là không kín người, bệnh viện ở thủ đô lại càng đông bệnh nhân hơn.

Khai Lâm ở cùng phòng với một người bị bệnh nặng, mười mấy bệnh nhân trong phòng đều là người bị bệnh tim mạch.

Từ bác sĩ y tá đến người nhà bệnh nhà bệnh nhân, ai nấy đều thật cẩn thận, đi lại cũng cố gắng nhẹ nhàng hết mức, chỉ sợ phát ra tiếng động lớn ảnh hưởng đến người bệnh.

Thủ đô phồn hoa hơn tỉnh thành nhiều, người bán đồ cũng nhiều hơn, trước cửa bệnh viện có không ít quầy bán đồ ăn vặt, tuy rằng hơi đắt, nhưng mà không cần phiếu gạo.

Khi đi, Lưu Đại Ngân có mang theo phiếu gạo, nhưng mà Khai Lâm phải phẫu thuật, không biết bọn họ còn phải ở lại thủ đô bao nhiêu ngày nữa, số phiếu gạo kia còn lâu mới đủ.

Mấy quầy bán đồ ăn nhỏ này không cần phiếu gạo, thực ra lại giúp người nhà họ Lý rất nhiều.

Nên kiểm tra đều kiểm tra xong rồi, chỉ chờ Lý Lưu Trụ tới nộp tiền, là có thể làm phẫu thuật cho Khai Lâm.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 130: Ngựa giống pháo hôi (108)


Lý Lưu Trụ không tới một mình mà đi cùng chị cả Lý Hà Hoa.

Vừa gặp mặt

Mới vừa gặp mặt, Lý Hà Hoa đã sốt ruột hỏi: “Cha, nương, Khai Lâm thế nào rồi?”

Lưu Đại Ngân hỏi: “Sao con lại tới đây? Nhà con còn một đống việc đấy. Khai Lâm không sao, bác sĩ nói, chỉ cần phẫu thuật sẽ không thành vấn đề.”

Lý Hà Hoa ôm Khai Lâm, nói: “Lưu Trụ đưa Khai Nguyên tới chỗ con, hỏi nó có chuyện gì nó không nói một câu, đúng là tức c.h.ế.t con mà. Hôm qua con lên huyện thành tới chỗ Liên Hoa, Liên Hoa nói nhìn thấy Lưu Trụ về rồi, hai chị em con truy vấn mãi mới biết Khai Lâm đang nằm viện. Ngẫu Hoa đang mang thai không tiện đi, Liên Hoa còn phải trông cửa hàng với Khai Nguyên, nên con mới theo Lưu Trụ tới đây.”

Lý Tam Thuận và Lý Lưu Trụ đi nộp viện phí, nộp xong Lý Lưu Trụ đi tìm bác sĩ, Lý Tam Thuận thì quay về phòng bệnh. Vừa về phòng đã nghe thấy hai mẹ con đang nói chuyện với nhau.

“Không phải vì sợ mấy đứa lo lắng sao, nên mới không nói với các con. Con tới ây, trẻ con trong nhà ai trông?”

“Có Tam Lâm mà, bọn trẻ cũng lớn rồi, con không ở nhà cũng không sao.”

Nộp tiền xong, Lý Lưu Trụ với bác sĩ trao đổi với nhau, xác định thời gian phẫu thuật cho Khai Lâm vào ngày mai.

Đèn phòng phẫu thuật sáng lên, người nhà họ Lý nôn nóng chờ đợi bên ngoài.

Lý Hà Hoa an ủi Lưu Đại Ngân: “Mẹ, không sao đâu. Bác sĩ thủ đô là bác sĩ tốt nhất cả nước, chắc chắn rất có năng lực, chắc chắn Khai Lâm nhà chúng ta sẽ không sao đâu.”

Phẫu thuật rất thành công, khôi phục sau phẫu thuật cũng không tệ, cuối cùng tảng đá đè nặng trong lòng người nhà họ Lý mới rơi xuống.

Nhưng lời sau đó của bác sĩ lại khiến người nhà họ Lý lo lắng: “Tuy rằng phẫu thuật rất thành công, nhưng sau phẫu thuật người bệnh vẫn phải điều trị thêm một khoảng thời gian.”

Lưu Đại Ngân không nhịn được hỏi: “Bác sĩ, điều trị thế nào? Truyền dịch à?”

Bác sĩ nói phương pháp điều trị không phải truyền dịch, mà dùng một loại máy móc tiến hành trị liệu.

Người nhà họ Lý đều trầm mặc một lát, không biết bệnh viện trong huyện có loại máy móc này không.

Lưu Đại Ngân cảm ơn bác sĩ trước, sau đó ôm tâm trạng nặng nề ra khỏi phòng làm việc của bác sĩ.

“Cha, mẹ, cha mẹ đừng lo quá, nói không chừng bệnh viện huyện cũng có loại máy móc ấy thì sao.” Lý Lưu Trụ an ủi bọn họ.

Lưu Đại Ngân chậm rãi quay về phòng bệnh, vừa đi vừa nói chuyện: “Nếu huyện thành không có loại máy đó, thì chúng ta lên tỉnh thành hỏi, tỉnh thành không có chúng ta lên thủ đô chữa trị cho thằng bé. Chúng ta đã đi được chín mươi chín bước rồi, không thể ngã ở bước cuối cùng này.”

Sau khi phẫu thuật một tháng phải tới khám lại, nếu không vấn đề gì thì có thể bắt đầu trị li.

Người nhà họ Lý thu dọn đồ đạc về nhà, chuyện đầu tiên sau khi v đến nhà là tới bệnh viện huyện hỏi thăm, đúng là bệnh viện trong huyện không có loại máy móc này thật.

Bệnh của Khai Lâm không thể trì hoãn, Lý Lưu Trụ lại mua vé tàu, lập tức tới bệnh viện tỉnh hỏi thăm.

Lần này anh ta mang theo tin tốt quay về, bệnh viện tỉnh có loại máy móc đó, Khai Lâm có thể trị liệu ở tỉnh thành.

Bác sĩ thủ đô nói, Cách một ngày Khai Lâm phải dùng máy trị liệu một lần, thời gian trị liệu ít nhất cũng phải nửa năm.

Hai ngày trị liệu một lần, một tháng phải đi tới đi lui mười mấy lần, cứ đi đi lại lại như vậy, đừng nói Khai Lâm, bọn họ cũng không chịu nổi.

“Tam Thuận, Lưu Trụ, hay là chúng ta lên tỉnh thành buôn bán đi?” Lưu Đại Ngân nghĩ đi nghĩ lại, biện pháp này là tốt nhất.

“Lên tỉnh thành buôn bán? Tôi cũng nghĩ vậy. Huyện chúng ta chỉ có một chuyến tàu hỏa tới tỉnh thành, đều xuất phát vào buổi tối, rạng sáng đến tỉnh thành. Nếu ngày nào cũng chạy lên tỉnh thành như vậy, sức khỏe của Khai Lâm cũng không chịu nổi.”

Lý Lưu Trụ hỏi: “Cha, mẹ, chúng ta buôn bán thứ gì? Bán gà nướng hay vẫn bán áo da?”

“Đương nhiên là làm áo da rồi, làm áo da kiếm được nhiều tiền hơn.” Lưu Đại Ngân nói: “Vốn dĩ áo da này chúng ta làm rồi bán cho Trương Thủy Sinh ở tỉnh thành. Bây giờ nhà chúng ta chuyển lên đó, còn đỡ mất công vận chuyển áo da.”

Lý Tam Thuận tỏ vẻ đồng ý với quyết định của Lưu Đại Ngân: “Cũng không biết ông Quách có đồng ý lên tỉnh thành với chúng ta hay không thôi.”

Lưu Đại Ngân: “Đợi qua ngày mai chúng ta đi hỏi một câu. Nếu bọn họ đồng ý lên tỉnh thành với chúng ta, vậy thì thêm cho bọn họ chút tiền. Nếu bọn họ không muốn theo chúng ta lên tỉnh thành, thì chúng ta làm gà nướng.”

“Bà nói đúng, chúng ta chuẩn bị cả hai đầu.”

Khi ông Quách biết Lưu Đại Ngân muốn lên tỉnh thành làm áo da thì hơi khó xử: “Vợ Tam Thuận, tôi lớn tuổi rồi không muốn xa nhà, tỉnh thành quá xa.”

Lưu Đại Ngân khuyên nhủ thêm vài câu, ông Quách vẫn không đồng ý, con cháu ông ấy cũng không muốn lên tỉnh thành.

Nếu người nhà họ Quách đã không muốn, Lưu Đại Ngân cũng không cưỡng ép.

Lý Tam Thuận hơi khó hiểu: “Đại Ngân, tỉnh thành này không xa, hơn nữa bây giờ còn có tàu hỏa, vì sao người nhà họ Quách lại không muốn đi nhỉ? Ông Quách lớn tuổi rồi thì thôi, nhưng con cháu ông ấy đều còn trẻ, sao cũng không muốn lên tỉnh thành, chúng ta còn tăng lương cho bọn họ mà?”

Lưu Đại Ngân ngồi yên sau xe nói: “Tam Thuận, khả năng nhà họ Quách định tự mình đứng ra làm riêng.”

“Tự mình làm riêng?”

“Tuy rằng làm thuê cho người khác cũng kiếm được tiền, nhưng dù sao cũng không nhiều bằng tự mình buôn bán. Tôi thấy trong sân nhà họ Quách có phơi da thỏ, khả năng nhà họ Quách định làm áo da thỏ đen bán.”

“Hóa ra là thế, vậy thì khó trách. Tuy rằng tiền lương chúng ta trả cũng cao, nhưng nếu so với tự làm áo da thỏ đem bán, chắc chắn không thể bằng.”

Lý Tam Thuận lại nghĩ tới Chu Phúc Quý: “Đại Ngân, bà nói xem có phải nhà họ Chu cũng định làm riêng, cho nên chúng ta mời bọn họ mới không tới không?”

“Tôi cảm thấy làm như thế cũng không có gì sai, ai không muốn kiếm nhiều tiền chứ?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 131: Ngựa giống pháo hôi (109)


Nếu không làm được áo da, vậy thì chỉ có thể làm gà nướng đem bán.

Bảo con trai ở nhà chăm sóc hai đứa cháu nhỏ, Lưu Đại Ngân với Lý Lưu Trụ lên tỉnh thành. Trước khi tới bà ấy đã gửi điện báo cho Trương Thủy Sinh, nói có việc cần anh ta giúp đỡ.

Nhận được điện báo, Trương Thủy Sinh gạt hết công việc sang một bên, chờ Lưu Đại Ngân tới.

“Dì Lưu, trên báo viết đều là sự thật à? Dì thật sự đã gặp tổng bí thư? Tổng bí thư tới nhà dì thật?” Vừa gặp mặt, Trương Thủy Sinh đã gấp không chờ nổi hỏi.

“Tiểu Trương, đây là chồng tôi - Lý Tam Thuận, Tam Thuận, đây là Tiểu Trương mà tôi thường xuyên nhắc với ông đó.” Lưu Đại Ngân giới thiệu Lý Tam Thuận với Trương Thủy Sinh trước.

Đây là lần đầu tiên Lý Tam Thuận đi cùng Lưu Đại Ngân tới tỉnh thành, cũng là lần đầu tiên gặp Trương Thủy Sinh.

Trương Thủy Sinh vội vàng chào hỏi: “Chú Lý.”

Lý Tam Thuận cười khờ khạo: “Tiểu Trương.”

Giới thiệu hai người với nhau xong, Lưu Đại Ngân mới trả lời Trương Thủy Sinh: “Tiểu Trương, sao cậu biết chuyện tổng bí thư tới nhà tôi thế? Đăng trên báo à?”

Trương Thủy Sinh nói: “Dì Lưu, dì không biết đấy thôi, ảnh chụp di bắt tay với tổng bí thư được đăng trên nhật báo Trung Ương đó, đăng cả một trang lớn. Nhìn thấy ảnh dì trên báo, cháu còn không dám tin. Phải đọc lại bài đăng, nhìn tên tuổi địa chỉ cháu mới dám tin tưởng.”

“Dì Lưu, trên báo còn nói ngoài tổng bí thư, chủ tịch tỉnh tỉnh chúng ta cũng đến thăm. Cháu sinh sống ở tỉnh thành nhiều năm như vậy rồi, thế mà vẫn chưa gặp được chủ tịch tỉnh lần nào đâu. Dì may mắn thật đấy, trong ba năm đã gặp chủ tịch tỉnh hai lần liền.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Trùng hợp thôi, trùng hợp thôi.”

“Tiểu Trương, lần này tôi muốn nhờ cậu giúp tôi chút chuyện.”

Trương Thủy Sinh vội nói: “Dì Lưu, muốn cháu giúp gì cứ việc nói thẳng, chỉ cần giúp được cháu sẽ giúp hết mình.”

Lưu Đại Ngân kể ra tình hình của cháu trai nhỏ, nói bà ấy muốn thuê một chỗ để bán gà nướng ở tỉnh thành, áo da sợ là không thể làm tiếp.

Trong lòng Trương Thủy Sinh hơi tiếc nuối, Lưu Đại Ngân này làm áo da bán đang kiếm được tiền, sao lại không làm nữa nhỉ?

Nhưng mà trong nhà có người bệnh, tất cả phải vì người bệnh trước, Trương Thủy Sinh cũng hiểu được. Nếu ông nội anh ta bị bệnh không thể không ai chăm sóc, chắc chắn anh ta cũng bỏ hết tất cả công việc về chăm sóc ông nội mình.

Tuy rằng kiếm tiền quan trọng, nhưng người thân mới là quan trọng nhất.

Trương Thủy Sinh hỏi: “Dì Lưu, dì định thuê căn nhà thế nào? Có yêu cầu gì không?”

“Tốt nhất là gần mặt đường, có sân vườn càng tốt, tốt nhất là gần bệnh viện Nhân Dân tỉnh, nếu như tìm được nhà ở thích hợp, mua lại cũng được.”

Trương Thủy Sinh nói: “Được, việc này cứ giao cho cháu. Dì Lưu, dì còn cần cháu giúp đỡ viêc gì nữa không?”

“Tiểu Trương này, trên tỉnh thành muốn làm giấy phép buôn bán thì làmở đâu?”

Trương Thủy Sinh: “Làm ngay ở sở Công Thương tỉnh.”

Có Trương Thủy Sinh tìm nhà giúp rồi, Lưu Đại Ngân đỡ được rất nhiều việc. Anh ta sinh ra và lớn lên ở tỉnh thành, quen thuộc nơi này, làm gì cũng dễ hơn nhiều. Nếu để Lưu Đại Ngân vừa tìm ngời vừa tìm nhà ở tỉnh thành, đúng là bà ấy không biết đi đâu tìm.

Trương Thủy Sinh hẹn với bà ấy, khi nào tìm được phòng ở thích hợp sẽ gửi điện báo, đến lúc đó bà ấy hẵng lên xem.

Trương Thủy Sinh làm việc rất nhanh nhẹn, vài ngày sau đã gửi điện báo tới, nói có mấy căn phòng thích hợp, bảo Lưu Đại Ngân lên xem.

Dù sao trong nhà cũng không có việc gì, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận lại lên tàu hỏa đi tới tỉnh thành.

Trên tàu, Lưu Đại Ngân nói đùa với Lý Tam Thuận: “Ông có biết tiền vé tàu hỏa một năm qua của nhà chúng ta là bao nhiêu không? Ít nhất cũng phải mấy trăm đồng đó, trước kia có nghĩ cũng không dám nghĩ.”

“Tiêu hai ba trăm tiền vé tàu chúng ta kiếm lại ược bao nhiêu? Đây mới là chuyện trước kia có nghĩ cũng không dám nghĩ.”

Chỗ ngồi của Lý Tam Thuận sát với cửa sổ xe, ông ấy dựa vào cửa sổ, hứng thú ngó ra ngoài dù bên ngoài trời tối om, không nhìn thấy gì cả.

“Đại Ngân, tôi nghĩ thế này. Sau khi tới tỉnh thành, việc đầu tiên là chữa bệnh cho Khai Lâm, thứ hai là tìm trường học cho Khai Nguyên để thằng bé đi học. Tôi nghe nói trẻ con thành phố không giống trẻ con nông thôn chúng ta, hai ba tuổi đã gửi tới nhà giữ trẻ gì đó rồi. Khai Nguyên nhà chúng ta không có hộ khẩu thành phố, không biết có xin vào nhà giữ trẻ được không, mùa thu năm nay thằng bé cũng đến tuổi học tiểu học rồi.”

Giọng Lý Tam Thuận hơi u sầu, hiện tại chính sách hộ khẩu của quốc gia rất nghiêm khắc, hộ khẩu của cháu trai lớn ở nông thôn, không biết có thể xin họcở thành phố hay không.

Lưu Đại Ngân cũng buồn rầu. Trên tường nhà văn hóa thôn cũng vết, nghèo gì thì nghèo không được nghèo giáo dục, vấn đề giáo dục của đám trẻ là vấn đề quan trọng trong nhà, nếu Khai Lâm không thể đi học ở tình thành, bọn họ phải làm sao bây giờ? Đâu thể để mình Khai Nguyên ở lại quê quán đi học, cả nhà bọn họ lại chuyển tới tỉnh thành, đúng không?

Chưa nói đến trong lòng Khai Nguyên nghĩ thế nào, bản thân Lưu Đại Ngân đã không nỡ rồi.

Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, xe đến trước núi ắt có đường. Hiện tại vẫn còn vài tháng nữa mới đến ngày khai giảng, chắc sẽ có biện pháp thôi.

Gặp vợ chồng Lưu Đại Ngân, Trương Thủy Sinh không nói lời khách sáo nào mà đi thẳng vào vấn đề: “Dì Lưu, cháu tìm được hai căn phòng thích hợp, một nơi đồng cho thuê, một nơi muốn bán. Cháu đã hẹn bọn họ rồi, bây giờ chúng ta đi xem luôn nhé?”

Lưu Đại Ngân: “Được, chúng ta đi luôn đi, tình trạng hai căn nhà này thế nào?”

Trương Thủy Sinh nói: “Dì Lưu, một căn nhà cách chỗ này không xa, chúng ta vừa đi vừa nói.”

Lưu Đại Ngân đứng dậy, nói: “Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta đi thôi.”

Trương Thủy Sinh vừa đi vừa nói: “Hai căn nhà này đều cách đây không xa, một căn sát đường, mặt tiền rộng ba gian, đằng sau có sân vườn nhỏ, nhà này đồng ý cho thu. Căn nhà thứ hai thì có bốn gian mặt đường, sân sau rộng hơn chút, nhà này chỉ có một cậu con trai, đã liên lạc được với người thân đang ở nước ngoài, định cho con trai bọn họ xuất ngoại. Nhà bọn họ còn một căn nh khác, nên định bán căn nh này lấy tiền cho con trai ra nước ngoài.”

Lúc này vẫn chưa tận mắt xem nhà, Lưu Đại Ngân cũng không tiện đưa ra phán đoán: “Đợi xem nhà trước rồi nói sau.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 132: Ngựa giống pháo hôi (110)


Bọn họ đến căn nhà định cho thuê kia trước, nhà giáp đường cái, dòng người qua lại cũng không ít, ba gian phòng đều có người ở, nhìn cũng không tệ lắm.

Sau nhà ở có một sân vườn nhỏ, còn có hai gian phòng hướng bắc, ba gian phòng hướng tây, đều có người ở.

Nhà này định cho thuê ba phòng giáp mặt đường, tiền thuê hai mươi đồng một tháng, xem nhà xong, Lưu Đại Ngân không hai lòng lắm, ba căn phòng này hơi nhỏ.

Thương lượng giá cả với chủ nhà một lúc, Lưu Đại Ngân tỏ vẻ phải về suy nghĩ đã, hẹn chủ nhà ba ngày sau sẽ trả lời.

Căn nhà tiếp theo chủ nhà định bán, cũng nằm trên cùng một con đường với căn nhà trước, hai nhà cách nhau không xa.

Khi Lưu Đại Ngân đến, chủ nhà đã đứng chờ ở đó rồi.

Vân Chi

So với căn nhà trước, căn nhà này lụp xụp hơn nhiều.

Nhìn qua có vẻ căn nhà đã được xây lâu năm, vẫn là kiểu nhà mái cong cũ trước kia.

Ngói trên mái hiên bị tróc rất nhiều, cửa sổ cũng rách tung toé, cánh cửa không còn một miếng kính nào, sơn trên tường cũng bong tróc lộ ra lớp gạch xanh bên trong rồi.

Nhưng vừa nhìn qua Lưu Đại Ngân đã thích ăn nhà này. Tuy rằng căn nhà này hơi cũ, nhưng sửa sang lại xong chắc chắn đẹp.

Nhà này có năm gian mặt đường, bốn gian phía bắc, bốn gian phía tây, tất cả đều rách tung tóe, trong sân có hai cây đại thụ gì đó Lưu Đại Ngân không nhận ra, hiện tại cũng trụi lủi.

Nhà này rách như vậy, chủ nhà cũng hơi xấu hổ: “Căn nhà này trước đây bị quốc gia tịch thu, sau này mới trả lại cho chúng tôi. Chúng tôi không ở bên này, nên cũng không quét dọn.”

Sau khi xem xong, Lưu Đại Ngân làm như thuận miệng hỏi: “Căn nhà này anh định bán bao nhiêu?”

Trong giọng nói mang theo chút ghét bỏ.

Chủ nhà cũng cảm thấy căn nhà này của mình quá rách nát, ngượng ngùng nói: “Căn nhà này tôi bán một vạn.”

“Một vạn?” Lưu Đại Ngân cất cao giọng: “Sao anh không đi ăn cướp đi, nhà này cũng đáng giá một vạn?”

Chủ nhà hơi mất tự tin: “Tuy rằng căn nhà này của tôi hơi rách nát, nhưng vị trí tốt, chị mở cửa hàng ở đây chắc chắn sẽ đông khách.”

“Tuy rằng vị trí căn nhà này của anh tốt, nhưng mà cũ quá rồi.” Lưu Đại Ngân phân tích cho đối phương: “Người muốn mua căn nhà này của anh chắc chắn đều là người buôn bán. Nhưng căn nhà này của anh thật sự quá cũ nát, mua về phải sửa lại rất nhiều, cũng phải tốn một khoản tiền lớn, còn mất không ít thời gian công sức. Hơn nữa, người lấy ra được một vạn đồng chắc chắn là người có tiền. Nếu đã có tiền, người ta còn mua căn nhà rách này của anh làm gì, mua một căn biệt thự kiểu tây đang mốt hiện nay chẳng phải tốt hơn sao. Hiện tại người trẻ tuổi có ai là không thích tới cửa hàng kiểu tây có cửa kính lớn mua đồ, ai thèm tới căn nhà cũ cửa sổ nhỏ kiểu này chứ.”

Lời Lưu Đại Ngân nói chính là sự thật, hiện tại người tỉnh thành đang ưa chuộng kiểu nhà hai tầng kiểu tây, còn tứ hợp viện kiểu cũ này, người trẻ tuổi đều khinh thường không thèm nhìn một cái.

Buôn bán bình thường khách hàng chủ yếu là người trẻ tuổi, người trẻ tuổi mới dám bỏ tiền ra ăn tiêu, người lớn tuổi hơn chút đa số đều dìu già dắt trẻ, mua thứ gì đó một hào cũng tính tới tính lui, làm gì có chuyện dứt khoát mua đồ.

Trong lòng chủ nhà cũng hiểu cái giá ông ta đưa ra quá cao, trước đó định giá cao như vậy vì ông ấy nghĩ biết đâu có thể gặp được một kẻ tiêu tiền như rác, nhưng đã vài người tới xem nhà rồi, ai cũng chê nhà quá cũ nát không muốn mua.

Có số tiền này, tới khu dân cư mới ở tỉnh thành mua một căn biệt thự một hai trăm mét vuông chẳng phải tốt hơn nơi này sao? Ở nơi đó cứ đến cuối tuần là chật cứng người, không thể chen nổi.

Hôm nay khó lắm mới gặp được người có vẻ thích căn nhà này, ông ấy khng muốn bỏ lỡ.

Tuy rằng ngoài miệng Lưu Đại Ngân chê bai liên tục, nhưng chủ nhà nhìn ra được, trong mắt người phụ nữ trung niên này mang theo ý cười, chắc chắn đã nhìn trúng căn nhà này rồi.

“Chị gái, nếu chị đã nhìn trúng căn nhà này rồi, giá cả chúng ta có thể thương lượng lại.”

Hôm đó Lưu Đại Ngân không về, vợ chồng bà ấy ngủ lại tỉnh thành.

Rửa chân xong, Lý Tam Thuận hỏi vợ mình: “Bà nhìn trúng căn nhà một vạn đồng kia rồi.”

Ông ấy dùng ngữ điệu khẳng định

Lưu Đại Ngân đã rửa chân xong, đang ngồi trên giường: “Ông nhìn ra rồi à?”

“Chúng ta sống chung nhiều năm như vậy, bà nghĩ thế nào còn giấu được tôi sao? Vừa liếc qua tôi đã biết bà nhìn trúng căn nhà kia rồi.”

Lưu Đại Ngân: “Ừ, tôi thích căn nhà đó. Ông xem, căn nhà có ba gian mặt đường kia thì mặt tiền hơi nhỏ, nhà chúng ta có năm người còn định bán thêm gà nướng, đúng là hơi nhỏ chút. Còn căn lớn hơn kia, tuy rằng cũ nát thật, nhưng sửa sang lại chắc chắn không thành vấn đề. Hơn nữa, tôi còn nghe nói chỉ cần có nhà cửa ở tỉnh thành, là có thể xin cho con cháu đi học. Mua căn nhà này cũng giải quyết được chuyện học hành của Khai Nguyên.”

Thật ra còn một nguyên nhân nữa quan trọng hơn mà bà ấy chưa nói. Trong quyển sách Giang Văn Chung kia có nói, sau này giá nhà cửa sẽ tăng chóng mặt, giá của một căn nhà mặt đất ở tình thành có khi lên đến vài triệu, thậm chí cả tỷ đồng.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 133: Ngựa giống pháo hôi (111)


Mua nhà không phải việc nhỏ, phải suy xét cẩn thận mới được.

Lưu Đại Ngân chưa nói sẽ mua hay không mua. Bà ấy còn đi xem lại căn nhà kia hai lần, đồng thời nhờ Trương Thủy Sinh tìm căn nhà khác.

Chủ nhà còn sốt ruột hơn bà ấy, con trai sắp xuất ngoại rồi, nếu không bán được căn nhà này bọn họ sẽ gom không đủ tiền.

Chủ nhà chủ động nói sẽ giảm giá, Lưu Đại Ngân càng động lòng.

Bà ấy và Lý Tam Thuận ở lại tỉnh thành hơn hai mươi ngày, cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện này. Lưu Đại Ngân bỏ ra chín nghìn không trăm tám mươi tám đồng mua căn nhà đó.

Khi tới thủ đô chữa bệnh, Lý Lưu Trụ rút một vạn, chữa bệnh cho Khai Lâm hết hơn sáu nghìn, còn lại hơn ba nghìn đồng, bây giờ đi rút thêm sáu nghìn nữa là đủ rồi.

Mua nhà là chuyện lớn, sau khi bàn giao thủ tục xong xuôi, Lưu Đại Ngân mời chủ nhà cũ và Trương Thủy Sinh ăn một bữa cơm. Nơi mời cơm là tiệm cơm lớn nhất tỉnh thành, một bữa cơm ăn hết hơn sáu mươi đồng.

Đã có nhà riêng ở tỉnh thành rồi, sau này bắt tay vào làm buôn bán cũng kiên định hơn.

Trương Thủy Sinh giới thiệu cho Lưu Đại Ngân vài người, trước kia bọn họ đều là thợ sửa chữa trùng tu kiến trúc cổ, tay nghề rất khá. Lưu Đại Ngân bàn bạc với bọn họ, sau đó quyết định giao khoán, tất cả hết một ngàn năm trăm đồng.

Vân Chi

Lần này nhờ có Trương Thủy Sinh chạy ngược chạy xuôi giúp đỡ, Lưu Đại Ngân định tặng anh ta chút đồ, nhưng lại không nghĩ ra được thứ gì thích hợp.

Lý Tam Thuận ở bên cạnh nói: “Khi làm áo da, chẳng phải chúng ta tiện tay làm thêm hai chiếc nệm giường bằng da dê sao? Bà tặng cho Tiểu Trương một chiếc đi. Chẳng phải cậu ta có ông nội sao, người già rồi chân cẳng thường khó chịu, nệm giường da dê này có thể trải ra làm đệm hoặc mang đi đắp, vừa giữ ấm vừa thông thoáng hơn hẳn chăn bông.

Lưu Đại Ngân lập tức vỗ trán: “Sao tôi không nghĩ ra nhỉ. Ông nói đúng, chúng ta tặng cậu ấy một tấm nệm giường da dê đi, coi như tấm lòng của chúng ta, đợi khi nào khai trương cửa hàng gà nướng ở tỉnh thành rồi, chúng ta lại tặng cậu ấy thêm mấy con gà nướng nữa.”

Căn nhà mới mua cần sửa sang lại, tạm thời chưa thể chuyển vào ở, Lưu Đại Ngân lại thuê hai căn phòng khác để ở trọ tạm thời.

Rất nhanh đã được một tháng, phải đưa Khai Lâm lên bệnh viện thủ đô khám lại rồi.

Sau khi thương lượng một phen, người nhà họ Lý quyết định lần này để Lưu Đại Ngân ở nhà.

Sau khi quay về từ thủ đô, Khai Lâm phải bắt đầu trị liệu ở tỉnh thành rồi, Lưu Đại Ngân chờ ở nhà trọ trên tỉnh thành là được.

Lúc ở tỉnh thành cũng rảnh rỗi, Lưu Đại Ngân bèn dẫn Khai Lâm đi dạo xung quanh khu phòng trọ của mình, xem có nhà trẻ nào gần đó hay không.

Đúng là có một nhà trẻ ở cách đó không xa thật, Lưu Đại Ngân vào trong hỏi thăm, nhân viên nhà trẻ nói nhà trẻ này do tổ dân phố lập nên, chỉ nhận trẻ con có hộ khẩu ở tỉnh thành.

Cháu trai không thể tới nhà trẻ, chẳng lẽ để thằng bé chơi trong nhà cả ngày sao? Lúc ở quê thì không vấn đề gì, ởi trẻ con cả thôn đều như vậy, nhưng trẻ con ở tỉnh thành lại khác, đa số đều tới nhà trẻ, không mấy người cho con ở nhà chơi như Khai Nguyên.

Chuyện đi học của Khai Nguyên đành tạm thời gác lại.



Cha con Lý Tam Thuận đưa Khai Lâm lên thủ đô khám lại hôm sau mới quay về, tuy rằng sắc mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vui mừng.

“Khai Lâm khôi phục rất tốt, bác sĩ nói, trị liệu ở tỉnh thành nửa năm lại tới kiểm tra lần nữa, nếu không xuất hiện vấn đề gì, thì bệnh tình của Khai Lâm coi như đã khỏi hẳn.”

“Cám ơn trời đất, nghe bác sĩ nói như vậy tôi cũng yên tâm rồi. A di đà phật, ông trời phù hộ. Sau này cứ mùng một hôm rằm tôi sẽ thắp hương cảm tạ ông trời.”

Lý Tam Thuận cười nói: “Được rồi, hôm nay nghỉ ngơi trước đi, ngày mai chúng ta lại tới bệnh viện tỉnh làm thủ tục trị liệu cho Khai Lâm.”

Lưu Đại Ngân gật đầu, nói: “Tam Thuận, sau này Lưu Trụ đưa Khai Lâm đến bệnh viện trị liệu, tôi ở nhà nấu cơm giặt giũ, trông Khai Nguyên, ông qua nhà mới của chúng ta giám sát thợ sửa nhà làm việc, tranh thủ sớm ngày sửa chữa xong, chúng ta cũng được chuyển vào sớm hơn.”

“Ừ, mà còn bao lâu nữa chúng ta mới nhận được giấy phép buôn bán thế?”

“Chắc phải hơn mười ngày nữa. Tam Thuận, ông bớt chút thời gian đi cùng Lưu Trụ đến các thôn xóm quanh tỉnh thành này một chuyến, xem có nhiều gà trống thích hợp không, nếu không có nhiều, chúng ta phải nghĩ cách khác.”

Lý Tam Thuận: “Đợi qua đợt bận này đã.”

Tất cả mọi chuyện đều tiến hành đâu vào đấy rồi, chỉ cần chờ thêm một chút thôi. Rảnh rỗi, Lưu Đại Ngân thay quần áo mới cho cháu trai lớn, sau đó mua rất nhiều quà cáp, dẫn Khai Nguyên đến nhà bác sĩ Tiền.

Năm trước làm áo da, Lưu Đại Ngân không bán gà nướng nữa, bác sĩ Tiền gửi điện báo hai lần, bà ấy đều tranh thủ khi đi bán áo da tiện thể mang tới cho ông ấy luôn.

Chuyện học hành của Khai Nguyên vẫn chưa có tin tức, Lưu Đại Ngân nghĩ tới nghĩ lui, mới nhớ ra vợ của bác sĩ Tiền cũng là giáo viên, nói không chừng có thể giúp đỡ bà cũng nên.

Vì thế Lưu Đại Ngân chọn ngày thứ bảy, dẫn Khai Nguyên và mang theo quà cáp đến nhà bác sĩ Tiền.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 134: Ngựa giống pháo hôi (112)


Trên đường đi Lưu Đại Ngân cẩn thận dặn dò Khai Nguyên, lát nữa nhìn thấy bác sĩ Tiền và bà Tiền cháu nhớ phải lễ phép đấy nhé. Nếu bà Tiền có hỏi gì, nhất định phải trả lời cẩn thận. Khai Nguyên ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.

Người mở cửa là một phụ nữ trẻ tuổi, nhìn thấy Lưu Đại Ngân, cô ấy nghi hoặc hỏi: “Hai người tìm ai?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Bác sĩ Tiền với bà Tiền có nhà không?”

“Có nhà, mời hai người vào.”

Bác sĩ Tiền và bà Tiền đều ở trong nhà, đang ngồi trên sô pha chơi với cháu.

Nhìn thấy Lưu Đại Ngân, bác sĩ Tiền và bà Tiền đều kinh ngạc. Bà Tiền bế cháu đứng lên: “Chị Lưu, sao chị lại tới đây thế này, mau ngồi đi.”

Hôm nay bọn họ không đặt gà nướng, chị Lưu này lại xách theo túi lớn túi nhỏ, còn dẫn một đứa trẻ đi cùng, không biết có chuyện gì nhỉ?

Bác sĩ Tiền và vợ mình liếc nhau, đều hơi nghi hoặc.

Lưu Đại Ngân khen cháu gái trong lòng bà Tiền một phen trước, sau đó mới nói ra ý đồ của mình.

“Chị Tiền, cả nhà chúng tôi đều chuyển lên tỉnh thành rồi, định mở quán bán gà nướng ở tỉnh thành. Cháu trai tôi năm nay đã bảy tuổi, muốn tìm nhà trẻ ở tỉnh thành trước, đợi đến mùa thu thì xin học tiểu học ở tỉnh thành luôn. Tôi đến nhà trẻ hỏi rồi, nhưng người ta nói không nhận trẻ không có hộ khẩu ở tỉnh thành. Tôi nhớ ra chị Tiền cũng là giáo viên nên tới hỏi thăm một chút, không biết ở tình thành này có nhà trẻ và trường tiểu học nào chịu nhận cháu trai nhà tôi không?”

Lưu Đại Ngân vừa nói ra, bà Tiền đã hiểu ý, đối phương định nhờ mình giúp đỡ.

Lưu Đại Ngân nói xong thì dùng khuỷu tay huých nhẹ vào Khai Nguyên một cái, Khai Nguyên lập tức ngọt ngào hô: “Chào ông Tiền, chào bà Tiền.”

Bà Tiền nghe cậu bé chào trong lòng vui mừng, nói: “Chị Lưu, trường tôi đang dạy có nhà trẻ luôn, nhưng phải có hộ khẩu ở tỉnh thành, hoặc là có nhà cửa, chỉ cần một trong hai là có thể nhận vào nhà trẻ và trường tiểu học rồi.”

Lưu Đại Ngân vội vàng nói ra địa chỉ căn nhà mình mới mua, bà Tiền cười nói: “Chị Lưu, đợi đến thứ hai chị mang sổ hộ khẩu và chứng minh quyền sử dụng đất đến trường tiểu học số 2 tìm tôi. Tôi dẫn chị đi gặp chủ nhiệm trường học, chắc là có thể giải quyết được chuyện học hành của đứa nhỏ này rồi.”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân cảm ơn bà Tiền không dứt miệng. Bà Tiền vội vàng nói: “Chị Lưu, chị đừng cảm ơn tôi nữa, cảm ơn nữa tôi cũng ngượng ngùng. Nói ra thì tôi cũng không giúp đỡ được nhiều lắm, dù không có tôi, chỉ cần chị mang đầy đủ tài liệu đến đứa trẻ vẫn có thể nhập học.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Chị Tiền, tôi vừa ở nông thôn lên tỉnh thành, lạ nước lạ cái, gì cũng không biết. Nếu không nhờ chị nói có giấy tờ chứng minh quyền sử dụng đất là có thể nhập học, tôi biết đi đâu hỏi thăm tin tức này. Nói ra chị đừng chê cười, tôi đã hỏi thăm mấy nhà trẻ ở tỉnh thành rồi, bọn họ nói chỉ nhận các bé trong khu vực này không nhận người ngoài, nên tôi tưởng nhà trẻ và trường học trên tỉnh thành này đều không nhận trẻ em từ nơi khác đến. Tôi buồn rầu mấy ngày, ăn không ngon ngủ không yên, thật sự không còn cách nào khác tôi mới đến tìm chị, may mà chị chỉ cho tôi cách giải quyết, tôi không cảm kích chị thì cảm kích ai?”

Lưu Đại Ngân biết ăn nói, chỉ qua vài câu đã khiến mặt mày bà Tiền hớn hở: “Chị Lưu, chị đừng như thế. Tính ra thì tôi còn nhỏ tuổi hơn chị đấy, chị đừng gọi tôi là chị Tiền nữa, tên tôi là Tô Hồng Diễm, chị cứ gọi tên tôi là được rồi.”

“Vậy từ nay về sau tôi gọi chị là Hồng Diễm nhé. Lần này tới tôi chẳng có thứ gì tốt, chỉ có mấy thứ ăn vặt mua bên ngoài, coi như tấm lòng của tôi, chị nhất định phải nhận đấy.”

Việc khó khăn cuối cùng cũng đã giải quyết, trong lòng Lưu Đại Ngân cũng thoải mái hơn nhiều.

Trong quyển sách “Giang Văn Chung” kia nói, Khai Nguyên đi học trong thôn còn thi đỗ trường đại học tốt, lần này cháu trai học ở tỉnh thành, chắc chắn có th thi đỗ trường đại học tốt nhất cả nước.

Khi Khai Lâm không phải đến bệnh viện, Lý Tam Thuận và Lý Lưu Trụ đi dạo một vòng các thôn xóm quanh tỉnh thành, nhìn xem có gà trống thích hợp không.

Có thì có thật, nhưng đa số các nhà đều nuôi thả, bọn họ cũng không thể ngày nào cũng chạy xuống nông thôn mua gà.

Lý Tam Thuận nghĩ thế này, đợi sửa sang nhà cửa xong, đầu tiên mua khoảng một trăm con gà trống trước, nhìn xem gà nướng ở tỉnh thành bán thế nào, nếu như bán chạy, ông ấy sẽ tìm lái buôn mua gà.

Ông ấy nói ra ý tưởng này với Lưu Đại Ngân, Lưu Đại Ngân cũng nghĩ như vậy. Dù sao nơi này vẫn còn xa lạ với bọn họ, tạm thời cứ như vậy trước đã.

Sửa sang lại nhà cửa xong, Lưu Đại Ngân chọn một ngày đẹp trên lịch ngày, làm lễ chuyển nhà.

Căn nhà mới sửa xong đã khác hoàn toàn dáng vẻ rách nát trước kia.

Lúc trước khi sửa sang lại nhà, Lưu Đại Ngân đã nói với thợ sửa chữa, cứ sửa lại nhà theo kiểu dáng ban đầu là được, đừng biến nó thành kiểu nước ngoài đang được ưa chuộng hiện nay.

Sửa nhà xong là có thể dọn vào ở, nhưng muốn mở cửa hàng thì vẫn còn rất nhiều công việc vụn vặt phải hoàn thành trước ã.

Đầu tiên là đèn điện, đường dây. Mấy gian giáp mặt đường cũng phải đặt thêm tủ, thêm quầy gì đó. Phòng ở cũng phải mua thêm gia cụ, nếu muốn sống ở nơi này, thứ cần mua không phải là ít đâu.

Trước kia ở nhà thuê, cái gì tạm bợ được thì chấp nhận tạm bợ, nhưng ở nhà mình thì khác, sau này bọn họ phải thường trú ở nơi này, vậy thì không thể tạm chấp nhận.

Ở tỉnh thành này, có cái gì mua là không cần phiếu? Nhưng thứ nhà Lưu Đại Ngân thiếu nhất chính là phiếu.

Ngẫm nghĩ một lát, Lưu Đại Ngân đành phải làm phiền Trương Thủy Sinh. Anh ta quen biết nhiều người, có lẽ sẽ quen người bán đồ dùng sinh hoạt thường ngày.

Trương Thủy Sinh giới thiệu cho Lưu Đại Ngân một người bạn của anh ta, chính là người chuyên mua bán đồ dùng hàng ngày. Thứ Lưu Đại Ngân muốn mua, anh ta đ kiếm được, chỉ là giá cả hơi đắt.

Lưu Đại Ngân n: “Tiền không thành vấn đề, chỉ cần đồ tốt, dùng bền, tôi sẽ mua.”

Đợi sau khi làm xong mọi chuyện, cũng đã tới tháng tư âm lịch.

Cả nhà Lưu Đại Ngân vây quanh quyển lịch vạn niên, xem xét rất lâu, cuối cùng chọn ra một ngày lành, là ngày mười tám tháng tư.

Cửa hàng gà nướng nhà bọn họ khai trương ở tỉnh thành, lấy tên là “Gà nướng nhà họ Lý”.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 135: Ngựa giống pháo hôi (113)


Ngày khai trương cửa hàng gà nướng, Lưu Đại Ngân thuê bốn cô gái trẻ tuổi đi phát tờ rơi.

Cách làm này bà ấy học được trong quyển sách Giang Văn Chung kia, trong đó có một đoạn tả Giang Văn Chung đi dạo phố với một bé tiểu tam gặp một cửa hàng bánh kem khai trương, bé tiểu tam kia xem tờ rơi xong rất thích, nũng nịu đòi ăn bánh kém, Giang Văn Chung lắm tiền nhiều của lập tức bao cả cửa hàng bánh kem, lấy lòng người đẹp.

Sau đó chuyện này còn được mọi người ca tụng.

Chuyện như vậy Giang Văn Chung làm không ít, ban đầu Lưu Đại Ngân còn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, sau này chế độ thoáng vậy sao, đàn ông có thể ba vợ bốn nàng hầu?

Xem được nửa quyển sách, Lưu Đại Ngân không mắng Giang Văn Chung nữa, bởi loại người như anh ta, ngay cả chuyện phạm pháp còn làm được, thì với anh ta mà nói mấy chuyện đồi phong bại tục này đáng gì.

Lưu Đại Ngân bỏ qua mấy chuyện dơ bẩn Giang Văn Chung làm, nhưng lại nhớ rõ mấy kỹ xảo trong buôn bán.

Cửa hàng gà nướng nhà mình sắp khai trương, đúng lúc thử dùng tờ rơi xem sao. Trên tỉnh thành này chưa từng có nhà nào phát tờ rơi, cửa hàng nhà bọn họ là cửa hàng đầu tiên, nhất định có thể tạo cho người ta ấn tượng sâu sắc.

Tờ rơi phải tìm xưởng in in ấn, ban đầu người ta còn không chịu nhận, Lưu Đại Ngân phải tăng giá vải lần, cuối cùng xưởng in mới đồng ý.

Xưởng in Lưu Đại Ngân tìm là một xưởng in nhỏ ở tỉnh thành, cả công nhân lẫn xưởng trưởng chỉ có năm người, cũng chính vì ít người, bọn họ mới dám nhận việc bên ngoài, nếu là nhà máy lớn, chỉ sợ ngay cả cổng xưởng Lưu Đại Ngân cũng không vào được.

Ban đầu Lưu Đại Ngân tìm con gái chủ nhà, thuê cô ấy đi phát tờ rơi cho mình, mỗi ngày ba đồng. Cô gái nhỏ biết bà ấy vẫn cần người, vội gọi ba người bạn thân của mình tới.

Bọn họ đều không lớn lắm, đã học xong rồi, nhưng tạm thời vẫn chưa được quốc gia sắp xếp công việc, hàng ngày đều ở nhà giúp đỡ gia đình, Lưu Đại Ngân trả ba đồng thuê bọn họ làm việc một ngày, bọn họ cầu còn không được đây.

Công việc phát tờ rơi này cũng không mệt, chỉ là hơi ngượng nếu gặp phải người quen, nhưng kiếm được tiền ai để ý đến ngượng hay không ngượng nữa.

Tờ rơi nhà Lưu Đại Ngân cũng không đẹp, là một tờ giấy đỏ thẫm in chữ màu đen, không có chút mỹ cảm nào.

Nhưng vì là nhà đầu tiên phát tờ rơi ở tỉnh thành, cho nên mới hơn một tiếng đồng hồ bốn cô gái trẻ đã phát hết hơn một ngàn tờ rơi rồi.

Tờ rơi đã phát xong, chỉ còn chờ đến ngày mai để khai trương cửa hàng gà nướng.

Ba người nhà họ Lý đã thương lượng với nhau từ trước, ngày đầu tiên tạm thời làm một trăm con gà nướng, mỗi con gà nướng bán sáu đồng rưỡi. Đây chỉ là giá bán ba ngày đầu khai trương, qua ba ngày đó, mỗi con gà nướng sẽ bán bảy đồng.

Ngày đầu khai trương, cả nhà dậy từ sáng sớm. Đúng tám giờ, Lý Tam Thuận đốt hai tràng pháo ngoài cửa, cửa hàng gà nướng nhà họ Lý chính thức bắt đầu buôn bán.

Cửa vừa mở ra, người chờ bên ngoài lập tức ùa vào.

Vừa vào nhà, mọi người đã bắt đầu quan sát cách bài trí trong cửa hàng theo thói quen.

Trong tiệm không nhiều đồ đạc lắm, hai chiếc bàn vuông ghép lại thành quầy hàng, trên quầy đặt một chiếc tủ bằng thủy tinh, bên trong là gà và chân gà đã nướng chín.

Trên quầy còn treo một tấm ảnh chụp rất lớn, trong ảnh là cảnh một người phụ nữ trung niên đang bắt tay tổng bí thư.

Tiệm gà nướng này treo ảnh chụp tổng bí thư làm gì nhỉ?

Đợi đến khi Lưu Đại Ngân xuất hiện từ buống trong, những người đang ôm nghi vấn trong lòng kia mới giật mình hiểu ra. Đây chẳng phải người phụ nữ bắt tay tổng bí thư sao?

Bà ta là ai nhỉ? Sao lại có thể bắt tay tổng bí thư?

Mọi người đều nói thầm trong lòng nhưng không ai hỏi ra, dù sao mục đích chính bọn họ tới hôm nay là để mua gà nướng.

“Gà nướng nhà chị bao nhiêu tiền một con thế?”

Lưu Đại Ngân cười trả lời: “Ba ngày đầu khai trương ưu đãi bán hạ giá chỉ sáu đồng rưỡi một con gà nướng. Gà nớng nhà tôi làm theo công thức tổ truyền, từ đời ông nội của ông nội chồng tôi đã bắt đầu làm gà nướng, tính đến nay cũng hơn một trăm năm rồi.”

Có người nói: “Gà nướng ở Cung Tiêu Xã mới bốn đồng rưỡi, chị bán sáu đồng rưỡi hình như quá đắt rồi.”

Lưu Đại Ngân tươi cười hớn hở cầm cái kẹp trúc kẹp một con gà nướng lên cho mọi người xem: “Các chị xem gà nướng nhà tôi lớn thế nào, gà nướng của Cung Tiêu Xã lớn thế nào? Hơn nữa, có tiền không có phiếu có mua được gà nướng ở Cung Tiêu Xã không? Gà nướng nhà tôi chỉ cần tiền, không cần phiếu.”

“Chân gà này bán bao nhiêu?”

“Hai đồng một cân, chân gà này cũng được kho theo công thức bí mật của nhà tôi, rất thích hợp để nhắm rượu.”

“Tôi mua một cân chân gà, một con gà nướng. Hơn một tháng không được ăn thức ăn mặn rồi, mua một con mang về người lớn trẻ con đều đỡ thèm.”

“Tôi cũng mua một con. Lần trước ông cụ nhà tôi muốn ăn gà nướng, nhưng xếp hàng ở Cung Tiêu Xã mấy ngày vẫn chưa mua được.”

Vân Chi

“Tôi cũng mua một con, mấy người đằng sau đừng chen nữa.”

Lưu Đại Ngân thu tiền, Lý Tam Thuận gói gà nướng, chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủn, đã bán được hơn bốn mươi con gà nướng.

Đến giữa trưa, khi khách hàng cuối cùng ra về rồi, Lý Đại Ngân với Lý Tam Thuận mới có thể nghỉ ngơi một lát.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 136: Ngựa giống pháo hôi (114)


Lý Lưu Trụ đưa Khai Lâm đến bệnh viện quay về, thấy cha mẹ đều mệt không chịu nổi, anh ta nói: “Cha mẹ, cha mẹ nghỉ ngơi một lát đi, để con nấu cơm.”

Lý Tam Thuận ngồi trên ghế, hỏi cháu trai nhỏ trị liệu có đau không? Có khó chịu không? Cháu trai nhỏ nhà bà ấy đã trị liệu ở tỉnh thành hơn hai tháng rồi, mỗi lần trị liệu về, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận đều không ngại phiền toái hỏi thăm một lượt.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của cháu trai là không đau cũng không khó chịu, Lưu Đại Ngân mới nói với con trai: “Được rồi, hôm nay không cần nấu cơm, đợi lát nữa Khai Nguyên về, chúng ta ra ngoài mua hoành thánh ăn.”

Trường bà Tiền đang dạy cách cửa hàng gà nướng nhà họ Lý không xa. Lưu Đại Ngân với Lý Lưu Trụ làm theo lời dặn của bà Tiền, thứ hai mang sổ hộ khẩu, giấy tờ nhà đất đến trường học, cuối cùng đã giải quyết được chuyện đi học của Khai Nguyên.

Lưu Đại Ngân cảm ơn bà Tiền không ngớt, nhà bác sĩ Tiền đúng là phúc tinh của nhà bà ấy mà.

Hôm qua Lưu Đại Ngân lại mang cho nhà bác sĩ Tiên hai con gà nướng với hai cân chân gà, nhưng nói thế nào bác sĩ Tiền cũng không chịu nhận, Lưu Đại Ngân đành phải nhân lúc bọn họ không chú ý, bỏ đồ lên bàn rồi chạy về.

Đến buổi chiều lại bán được hơn hai mươi con gà nướng nữa, ngày hôm đó bọn họ bán được chưa đến bảy mươi con gà nướng.

Vân Chi

Trừ đi tất cả chi phí, mỗi con gà nướng kiếm được khoảng hai đồng rưỡi, bảy mươi con gà nướng chính là hơn một trăm bảy mươi đồng.

Tiền lương một tháng của công nhân bình thường cũng chỉ hơn hai mươi đồng, tiền bọn họ bán gà nướng một ngày có thể so với tiền lương nửa năm của một công nhân.

Lưu Đại Ngân là người từng đếm tiền to, nhưng vẫn kinh ngạc vì con số này. Một ngày một trăm bảy mươi đồng, vậy một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày sẽ là bao nhiêu?

Lưu Đại Ngân đếm đầu ngón tay tính toán, ba trăm ngày chính là năm vạn mốt, sáu mươi ngày là hơn một vạn nữa, cộng lại chính là hơn sáu mươi vạn đồng.

Trời ạ, cái nhà này sắp phát đạt rồi!

Hôm nay bán đắt hàng, sau khi đóng cửa Lý Tam Thuận và con trai lại mổ thêm hai mươi con gà nữa, đêm nay nấu một đêm, ngày mai có thể mang ra bán rồi.

Chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi, cửa hàng gà nướng nhà họ Lý đã có danh tiếng ở tỉnh thành rồi.

Khi người ngoài nhắc đến cửa hàng gà nướng nhà họ Lý, câu đầu tiên luôn là: “Cậu có biết tỉnh thành chúng ta mới có thêm một cửa hàng gà nướng không? Chính là cửa hàng của người từng bắt tay tổng bí thư mở đó.”

Gà nướng bán chạy, cần nhiều gà trống hơn, xuống nông thôn mua gà cũng trở thành vấn đề.

Mỗi ngày mua hai ba mươi con, mỗi tháng chính là mấy trăm con, mấy ngày lại phải đi một lần, quá tốn thời gian và công sức.

Hôm đó sau khi đi xuống nông thôn mua gà về, Lý Tam Thuận thương lượng với Lưu Đại Ngân: “Đại Ngân, khi đi mua gà ở thôn Tây, tôi gặp được một cậu thanh niên. Cậu ta nói với tôi, cậu ta muốn đi mua gà giúp chúng ta.”

Lưu Đại Ngân hỏi: “Cậu ta là người ở đâu? Nhân phẩm thế nào? Nếu để cậu ta mua gà rồi mang tới cho chúng ta, chúng ta có thể tiết kiệm được không ít thời gian công sức, nhưng chỉ sợ giá cả sẽ đắt hơn một chút.”

Lý Tam Thuận gật đầu, nói: “Tôi mua gà từ hai đồng sáu đến hai đồng tám một con, cậu thanh niên kia nói, nếu để cậu ta mua rồi đem đến tận nhà cho chúng ta thì mỗi con là ba đồng, nhưng như vậy chúng ta không cần ngày nào cũng chạy xuống nông thôn nữa. Ngoài ra, năm trước cùng lắm mỗi nhà chỉ nuôi hai ba con gà trống, chúng ta mua hai ba tháng nữa là các thôn xóm quanh tỉnh thành này sẽ hết sạch gà trống rồi.”

“Vậy lần sau khi đi mua gà, ông lại tìm người hỏi thăm nhân phẩm của cậu thanh niên kia nhé. Nếu nhân phẩm không tồi, chúng ta để cậu ta giao gà cho nhà mình, nhưng có một điều ông phải nói rõ với cậu ta, chúng ta chỉ cần gà trống đã nuôi hai năm, nếu cậu ta đưa gà trống không tốt, chúng ta sẽ không mua gà của cậu ta.”

Lưu Đại Ngân nói, Lý Tam Thuận gật đầu, Lưu Đại Ngân nói xong, ông ấy cũng vặt lông xong một con gà bỏ sang bên cạnh, rồi lại cầm con gà khác lên bắt đầu vặt lông.

“Những điều bà nói tôi đều biết, cậu thanh niên kia nhìn rất ngay thẳng, nghe người trong thôn bọn họ nói, con người cậu ta cũng không tệ. Đợi khi tới thôn gần đó mua gà, tôi lại hỏi thăm về cậu ta. Nếu thật sự muốn cậu ta đưa gà, chúng ta cứ bảo cậu ta đưa mười mấy con tới trước, nếu gà trống thật sự không tệ, sau này chúng ta sẽ để cậu ta đưa gà cho chúng ta.”

Lưu Đại Ngân: “Vậy cứ làm theo lời ông đi.”

Hôm nay thời tiết không tệ, trong cửa hàng cũng không có khách, rảnh rỗi không có việc gì làm Lưu Đại Ngân ngồi trong cửa hàng đọc báo.

Sau khi khai trương cửa hàng gà nướng, Lưu Đại Ngân đã đến bưu điện tỉnh đặt vài tờ báo.

Mỗi ngày đều có người đưa báo mới tới, khi không có việc gì làm Lưu Đại Ngân sẽ đọc báo, thấy từ nào không biết bà ấy sẽ dùng bút chì khoanh lại, đợi con trai về, rảnh rỗi sẽ bảo con trai đọc lại cho mình nghe.

“Họ Lưu kia, nhà bà đúng là bám dai như đỉa đói, con gái tôi đi đến đâu nhà bà sẽ theo đến đó có phải không?”

Đúng lúc ấy một người phụ nữ hùng hùng hổ hổ chạy vào cửa hàng, vừa mở miệng đã mắng chửi.

Nhưng mà lúc mắng chửi lại cố ý hạ giọng, như sợ bị người khác nhận ra bà ta vậy.

Lưu Đại Ngân ngẩng đầu. Ô, người quen cũ đây mà.

Lưu Đại Ngân chậm rãi gấp tờ báo lại đặt lên quầy, ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, cười như không cười, nói: “Ui da, ai đây nhỉ? Nói thật, nhà chúng tôi chỉ chạy theo nhân dân tệ thôi, bà nói nhà tôi chạy theo con gái bà, chẳng lẽ con gái bà chính là nhân dân tệ thành tinh?”

“Bà…” Mẹ Giang tức giận khó thở, chỉ thẳng ngón tay vào Lưu Đại Ngân, lại không nói nên lời.

“Cửa ở bên kia, cút đi không tiễn. Nếu bà lại đến của hàng gà nướng nhà tôi gây rối, tôi sẽ đi tìm con trai bà đấy. Con trai bà học lớp nào, khoa nào, tôi đều biết, nếu bà muốn tôi hủy hoại thanh danh của cậu ta, thì cứ việc làm loạn ở đây đi.”

Lưu Đại Ngân cất cao giọng, Giang An Ni ở bên ngoài nghe không rõ bàấy nói gì, nhưng có thể cảm nhận đươc mẹ Giang chịu thiệt, vì thế cô ta đẩy cửa xông vào, vẻ mặt có chút suy sụp: “Tôi gả đến huyện thành, thì nhà họ Lý bà mở cửa hàng ở huyện thành. Tôi theo chồng mình tới tỉnh thành rồi, nhà họ Lý bà lại theo tới tỉnh thành. Tôi và Lý Lưu Trụ đã ly hôn rồi, sao nhà bà vẫn không chịu buông tha cho tôi?”

Bụng Giang An Ni hơi nhô lên, nhìn qua là biết cô ta đang mang thai.

Lưu Đại Ngân nhìn cô ta, gằn từng chữ: “Chúng tôi tới tỉnh thành, là vì Khai Lâm phải phẫu thuật thêm lần nữa ở Kinh Thị, sau khi phẫu thuật phải trị liệu ở tỉnh thành.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 137: Ngựa giống pháo hôi (115)


Giang An Ni lui về phía sau hai bước, mặt trắng bệch, giải thích: “Tôi không biết, Khai Lâm sao rồi? Thằng bé đang ở đâu, tôi đi thăm thằng bé.”

Lưu Đại Ngân ngoài cười nhưng trong không cười: “Giang An Ni, con gái tôi bán quần áo ở huyện thành không liên quan gì đến cô, chúng ta mở cửa hàng gà nướng ở tỉnh thành cũng không liên quan gì đến cô. Cô đừng tự mình đa tình nữa, sau này cô đừng tới chỗ chúng tôi thì hơn, tâm trạng tốt đẹp đều bị cô phá hỏng rồi.”

Mẹ Giang tức giận c.h.ế.t khi, Lưu Đại Ngân này đúng là khắc tinh của bà ta mà, chỉ cần nhìn thấy đối phương là không có chuyện gì tốt lành.

Vân Chi

“An Ni, chúng ta đi.”

Mẹ Giang kéo Giang An Ni mất hồn mất vía đi thẳng.

“Mẹ, Khai Lâm lại bị bệnh rồi, con phải đi thăm thằng bé.”

Mẹ Giang đỡ Giang An Ni, nói: “Đứa nhỏ này, hiện tại con đã gả cho Đông Thanh, đã không còn quan hệ gì với nhà họ Lý rồi. Lưu Đại Ngân có thể đứng đây bán gà nướng, chứng minh Khai Lâm không sao hết. Vốn dĩ cha mẹ Đông Thanh đã không thích con rồi, nếu con còn tiếp tục qua lại với người nhà họ Lý, bọn họ càng không vui.”

Giang An Ni vẫn muốn đi thăm Khai Lâm, dù sao thằng bé cũng là con trai cô ta.

“Mẹ, hay là mai chúng ta lén đi gặp Khai Lâm, không để cha mẹ chồng con biết là được rồi.”

Ở nơi Giang An Ni không nhìn thấy, mẹ Giang thầm trợn mắt khinh bỉ. Đã ly hôn rồi, hai thằng nhãi con nhà họ Lý kia còn liên quan gì với nhà họ Giang bọn họ.

Đặc biệt là Lý Khai Nguyên, mỗi lần gặp cậu bé, Mẹ Giang đều cảm thấy sợ hãi, ánh mắt thằng nhãi kia giống hệt mắt chó sói, lạnh lùng nhìn thẳng vào bà ta.

Khi Giang An Ni về đến nhà, Hàn Đông Thanh đã về rồi, Giang An Ni thay dép lê, hỏi: “Sao hôm nay anh về sớm thế?”

Hàn Đông Thanh cầm thứ gì đó trong tay, nói: “Về lấy chút đồ.”

Mẹ Giang cười hỏi: “Đông Thanh, trưa nay muốn ăn gì, để mẹ nấu cho con.”

Trên mặt Hàn Đông Thanh không có chút vui mừng nào, anh ta nói với Giang An Ni: “An Ni, em ra đây một chút, anh có lời này muốn nói với em.”

“Có gì muốn nói thì nói luôn ở đây đi.”

Hàn Đông Thanh hỏi cô ta: “Em thật sự muốn anh nói ngay tại đây?”

Thấy thái độ của Hàn Đông Thanh không đúng, Giang An Ni liếc qua phòng bếp, không biểu sao lại có dự cảm khả năng lời Hàn Đông Thanh muốn nói không phải lời hay ho gì.

“Vậy chúng ta ra ngooài rồi nói.”

Hàn Đông Thanh ra ngoài ngõ, đứng dưới một cây ngô đồng cao lớn, vừa mở miệng đã hỏi: “An Ni, sao em không nói trước với anh một tiếng chuyện mẹ em tới?”

“Mẹ em tới để chăm sóc em, em nghĩ đây không phải chuyện lớn gì, nên quên mất chưa nói với anh.”

Sắc mặt Hàn Đông Thanh không vui lắm, khi ánh mắt nhìn xuống bụng Giang An Ni, lại cố gắng nở nụ cười: “An Ni, hai ngày nữa mẹ anh cũng qua đây, anh nói trước với em một tiếng để em chuẩn bị.”

“Không phải nhà anh có nhà trên tỉnh thành này à? Mẹ anh không ở chỗ bố anh sao?”

Hàn Đông Thanh bình tĩnh nói: “An Ni, em không muốn ở chung với mẹ anh, anh có thể hiểu được. Cho nên khi tới tỉnh thành anh đã nhờ người nọ ngời kia, đ nhà xưởng bố trí ký túc xá cho chúng ta. Vậy sao em lại không chịu hiểu, anh không muốn ở chung với mẹ em? Phòng chúng ta chỉ có hai gian, một gian phòng khách một gian phòng ngủ, hai gian đều không lớn, mẹ em tới anh lại phải ra phòng khách ngủ, mẹ em định ở lại bao lâu, chẳng lẽ cứ để anh ngủ phòng khách mãi như vậy?”

Giang An Ni nghẹn lời: “Em không suy xét không kỹ, Đông Thanh, em…”

Hàn Đông Thanh: “An Ni, em cứ suy nghĩ kỹ lại đi, anh đi trước đây.”

Giang An Ni ôm tâm sự nặng nề quay về, mẹ Giang cũng đã ra khỏi phòng bếp: “Com chín rồi, An Ni, con cho mẹ chút tiền với phiếu thịt, để mẹ đi mua chút thịt.”

Giang An Ni đi vào phòng ngủ, rất nhanh đã quay lại, trên tay cầm một đồng tiền và một tờ phiếu ba lạng thịt. Mẹ Giang nhận lấy, xem xong thì oán giận: “Sao chỉ có một chút thế này? Lát nữa em trai con sẽ tới ăn cơm, bằng này sao đủ được?”

Giang An Ni nhắm mắt lại, nói: “Chỉ có bấy nhiêu thôi, nếu mẹ chê ít thì đừng mua nữa.”



Bên này, Lưu Đại Ngân không định nói cho chồng và con trai chuyện Giang An Ni và mẹ Giang tới, nói cho bọn họ cũng không tác dụng gì, chỉ khiến bọn họ phiền lòng thôi.

Lý Tam Thuận đi mua gà về, ngoài hơn hai mươi con gà trống ra, còn dẫn theo một cậu thanh niên nữa.

Cậu thanh niên kia có khuôn mặt chữ điền, mày rậm mắt to, nhìn qua rất có thiện cảm.

Lý Tam Thuận dẫn người vào nhà, giới thiệu cho Lưu Đại Ngân: “Cậu ấy là Trần Kiến Quốc, sau này sẽ đưa gà cho chúng ta.”

Lưu Đại Ngân vội vàng mời người ta ngồi xuống, rồi rót nước cho đối phương.

Đầu tiên Trần Kiến Quốc cảm ơn bà ấy, sau đó hứa hẹn: “Chú, thím, sau này cứ giao chuyện mua gà trống cho cháu, cháu hứa sẽ làm việc thỏa đáng.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Nhưng mà tôi vẫn phải nói trước, gà trống phải là gà trống đã nuôi hai năm, phải trên dưới ba cân, thời gian nuôi quá ngắn hoặc quá dài gà nướng làm ra sẽ không ngon, chú Tam Thuận đã nói với cậu về giá cả chưa?”

Lý Tam Thuận uống nước xong, buông chén nói: “Nói rồi, hai ngày đưa gà một lần, mỗi lần đưa bốn mươi con, mỗi con ba đồng, tháng đầu tiên sẽ tính tiền theo ngày.”

Vấn đề gà trống đã được giải quyết, sau n ày Lý Tam Thuận có thể yên tâm ở nhà làm gà nướng rồi.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 138: Ngựa giống pháo hôi (116)


Giang An Ni trái lo phải nghĩ, cuối cùng quyết định bảo mẹ Giang về quê, lý do là phòng chật hẹp không đủ chỗ ở.

Khi tới mẹ Giang đã dự định ở lại tỉnh thành đến khi con gái bà ta sinh, như vậy còn có thể nhân tiện chăm sóc con trai luôn. Bây giờ Giang An Ni lại bảo bà ta quay về, mẹ Giang không được vui lắm.

“Đông Thanh là đàn ông con trai, ở phòng khách thì đã làm sao? Có phải nó chê mẹ phiền không?”

Giang An Ni đành phải lấy cớ: “Mẹ, Đông Thanh vừa được chuyển đến tỉnh thành làm việc, chính là thời gian thể hiện bản thân, ngày nào cũng ngủ phòng khách sao anh ấy chịu nổi? Mấy hôm nay vì nghỉ ngơi không tốt, ban ngày đi làm không có tinh thần, anh ấy đã bị lãnh đạo phê bình rất nhiều lần rồi. Mẹ, đợi Đông Thanh công tác ở trên này lâu dần, được nhà xưởng phân cho căn phòng lớn hơn, khi đó bọn con lại đón mẹ lên ở cùng.”

Đã nhắc đến vấn đề công việc rồi, mẹ Giang cũng không tiện nói gì thêm, đành phải gật đầu: “Ừ, vậy mẹ ở thêm mấy hôm nữa, cũng sắp mùng năm tháng năm rồi, đợi hết lễ mẹ sẽ về.”

Tỉnh thành thay đổi mỗi ngày mỗi khác, đặc biệt là trong vấn đề ăn mặc của mọi người, có rất nhiều sắc màu hoa mỹ mới.

Giá cả vải dệt cũng giảm đi rất nhiều, đặc biệt là sợi tổng hợp, giảm không chỉ một nửa.

Khi rảnh rỗi không có việc gì làm, Lưu Đại Ngân bèn đi dạo xung quanh mấy xưởng dệt ở tỉnh thành, mấy xưởng dệt này đều tồn kho không ít hàng,

Lưu Đại Ngân nói chuyện phiếm với người bày quán ngoài cửa xưởng, nghe người ta nói trước đây khi xuất hàng nhiều, có khi một ngày bảy tám chiếc xe ra vào, bây giờ à, thi thoảng mới có một hai chiếc, có đôi khi cả ngày còn không có chiếc nào ra vào.

Xưởng dệt bán hàng đã không cần phiếu vải nữa, đúng như Trương Thủy Sinh nói, dần dần quốc gia sẽ hủy bỏ phiếu vải.

Khi con gái Lý Liên Hoa lên tỉnh thành nhập hàng, Lưu Đại Ngân ói cho cô ấy tin tức này. Cô ấy nghe xong thì oán giận với Lưu Đại Ngân: “Mẹ, dạo này lại có hai cửa hàng bán quần áo mới mở ở huyện, buôn bán càng ngày càng ế ẩm.”

Lưu Đại Ngân ngẫm nghĩ rồi cho ý kiến: “Hay là con nhập thêm một ít mẫu quần áo đang mốt hiện nay?”

“Mẹ, con nghĩ thế này. Nghe mẹ nói chuyện xưởng dệt, chắc chắn vải dệt sẽ không đắt, con định mua vải dệt rồi thuê người may thành quần áo, sau đó tự mình đem bán, mẹ thấy như vậy đươc không?”

Lưu Đại Ngân đồng ý: “Ý kiến này không ệ, nhưng mà cắt may… Con có quen thợ may lành nghề nào không?”

“Không phải trong huyện chúng ta có rất nhiều thợ may sao? Mẹ, mai mẹ dẫn con đến xưởng dệt kia xem thử đi, để con xem xem bọn họ có những loại vải dệt nào, nếu thật sự tốt con sẽ ề nhà tìm người may quần áo.”

Lưu Đại Ngân thường xuyên đi dạo quanh mấy xưởng dệt, cũng quen với bảo vệ của xưởng dệt rồi.

Bà ấy cười nói: “Lần này tôi không hỏi thăm, mà đến để mua vải.”

Bảo vệ quan sát Lưu Đại Ngân từ trên xuống dưới vài lần, dùng giọng điệu nghi ngờ hỏi lại: “Chị muốn mua vải dệt?”

Lưu Đại Ngân: “Không phải tôi, là con gái tôi. Con bé mở một cửa hàng quần áo, muốn mua vải về nhà tự mình may quần áo đem bán.”

“Vậy hai người đứng đây chờ một lát, tôi đi nói với lãnh đạo một tiếng.”

Bảo vệ đi một lúc lâu mới quay trở lại, nói: “Hai người đi theo tôi.”

Lưu Đại Ngân lắc lư quanh xưởng dệt này rất nhiều lần rồi, nhưng hôm nay là lần đầu tiên vào trong xưởng. Bà ấy không nhịn được quan sát sắp nơi.

Xưởng dệt này thuộc loại xí nghiệp tầm trung của tỉnh thành, hiện tại đang là thời gian đi làm, nhưng vẫn có vài công nhân đang đi lại bên ngoài.

Xem ra tình hình của nhà máy này thật sự không tốt lắm, nếu không, trong thời gian làm việc sao công nhân có thể đi lại tự do như vậy.

Dọc đường đi Lưu Đại Ngân và Lý Liên Hoa nhận được rất nhiều ánh mắt tò mò từ người khác.

Bà ấy không thèm để ý, nên đi thế nào vẫn đi như thế. Lý Liên Hoa còn trẻ tuổi, vẫn hơi ngượng ngùng, cúi đầu xuống.

Bảo vệ dẫn hai người đến trước cửa một phòng làm việc nhỏ: “Đây là phòng của Chủ nhiệm Thẩm, hai người muốn mua vải cứ tìm ông ấy là được.”

Chủ nhiệm Thẩm đeo một cặp kính cận, mái tóc hoa râm, ông ấy ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, hỏi: “Hai người muốn mua vải à?”

Lý Liên Hoa nói: “Cháu nghe nói xưởng dệt chúng ta bán vải không cần phiếu, nên muốn xem thử xem sao. Cháu mở một cửa hàng quần áo, muốn mua vải về tự mình may thành quần áo đem bán.”

Chủ nhiệm Thẩm cầm cốc thủy tinh đứng dậy: “Hai người đi theo tôi.”

Kho hàng của nhà xưởng này rất lớn, bên trong chất đầy vải dệt, đa số đều là đen, trắng, xám.

Liếc qua một cái Lý Liên Hoa đã coi trọng vải dệt màu đen, cô ấy hỏi: “Vải này bán th nào?”

Chủ nhiệm Thẩm nói ra giá cả như đang đọc sách, nói mua càng nhiều, giá càng rẻ.

Suy xét một lát, Lý Liên Hoa hỏi: “Cháu mua trước một trăm mét được không?”

“Nếu mua một trăm mét, tôi chỉ có thể tính giá cao nhất cho cô.”

Lý Liên Hoa gật đầu liên tục: “Được ạ, cháu mua trước một trăm mét.”

Lưu Đại Ngân đi dạo một vòng trong kho hàng, rồi chỉ vào một đống vải dệt màu đen trong góc nhà kho, hỏi: “Vải dệt này các anh bán thế nào?”

Chủ nhiệm Thẩm ngó qua xem thử: “Đó là vải dệt đã tồn kho mấy năm rồi, nếu chị mua thì cả đống như vậy một trăm đồng.”

Lý Liên Hoa đi tới, sờ thử chất vải, hỏi: “Mẹ, mẹ mua loại vải này làm gì? Vải này dày như vậy, còn cứng nữa, có thể may thứ gì? May áo sơ mi thì vải quá dày, may áo bông thì chắc chắn sẽ lòi bông. Mẹ hỏi cái này làm gì?”

Lưu Đại Ngân: “Mẹ xem thử thôi. Chủ nhiệm Thẩm, xưởng chúng ta chỉ có bằng này thôi à?”

Chủ nhiệm Thẩm cầm cốc thủy tinh lên uống một ngụm nước: “Vải dệt này được sản xuất từ ba năm trước, định mang đi chi viện biên cương, nhưng biên cương không cần nhiều như vậy nên tồn lại từ đó đến bây giờ. Ở xưởng dệt số ba vẫn còn nửa kho đấy, xử lý hai ba năm rồi cũng chẳng bán được bao nhiêu, nếu chị muốn mua, có thể qua nơi đó hỏi thăm.”

Lưu Đại Ngân cảm ơn Chủ nhiệm Thẩm, trong lòng đã hạ quyết tâm, đợi đến ngày mai sẽ qua xưởng dệt số ba xem thử.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 139: Ngựa giống pháo hôi (117)


Lý Liên Hoa muốn mua vải dệt cũng mua xong rồi, nên chỉ ở lại chỗ Lưu Đại Ngân một ngày rồi quay về.

Lưu Đại Ngân mua rất nhiều đồ, vốn định để Lý Liên Hoa mang về, nhưng một mình Lý Liên Hoa không mang được nhiều đồ như vậy. Lưu Đại Ngân đành thương lượng với Lý Tam Thuận một tiếng, hiện tại cửa hàng gà nướng không bận lắm, Lưu Đại Ngân cũng muốn về thăm nhà một chuyến.

Con gái út vừa sinh con hơn ba tháng, Lưu Đại Ngân rất muốn về thăm, nên dứt khoát quay về.

Trường học cho nghỉ sinh, Lý Ngẫu Hoa ở nhà trông con. Lưu Đại Ngân xách theo túi lớn túi nhỏ vào nhà. Trông thấy bà ấy, Lý Ngẫu Hoa kinh ngạc, sau đó vui mừng hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Lưu Đại Ngân buông đồ xuống, tự rót cho mình một cốc nước sôi để nguội, đi đường xa như vậy bà ấy sắp c.h.ế.t khát rồi.

Bà ấy uống nước trước, sau đó mới nói: “Nghe ý của con, có vẻ không muốn mẹ tới nhỉ?”

Lý Ngẫu Hoa vội vàng nói: “Mẹ, sao có thể không muốn mẹ tới, tại con vui mừng quá thôi.”

Đứa trẻ đang nằm trên giường, Lưu Đại Ngân bế cháu ngoại lên: “Xuân Sinh, để bà ngoại bế một cái nào, đã hai tháng bà không được gặp em bé của bà rồi…”

Lưu Đại Ngân bế đứa bé một lát mới đặt xuống, rồi lấy ra đồ mình mua cho con gái và cháu ngoài từ trong túi xách: “Đây là bình sữa cho trẻ con mẹ mua ở Cung Tiêu Xã tỉnh thành, đây là đồ chơi cho thằng bé, đây là mấy bộ đồ trẻ con, còn đây là quần áo cho con, đây là quần áo cho Ngọc Lai.”

Lưu Đại Ngân lấy ra lần lượt từng thứ một, chỉ trong chốc lát đồ đã chất đầy nửa chiếc giường.”

Lý Ngẫu Hoa hơi cảm động: “Mẹ, mẹ tới chơi là quý lắm rồi, sao lại mang cho chúng con nhiều đồ như vậy. Con với Ngọc Lai đều có lương, không thiếu đồ ăn cái mặc.”

Lưu Đại Ngân cầm quạt hương bồ quạt cho cháu ngoại: “Tiền lương của hai đứa vừa nuôi già vừa dưỡng trẻ, còn lo ăn mặc cho bản thân, thì dư được bao nhiêu. Mua đồ cho con thì con cứ nhận đi, đợi sau này mẹ với cha con già rồi, đến lúc đó con lại cho cha mẹ tiền tiêu vặt. Mấy thứ này không chỉ mình con có phần, hai chị gái con cũng có.”

Lưu Đại Ngân ngủ lại nhà con gái út một đêm, hôm sau lại tới nhà con gái cả một chuyến, đưa đồ mình mua cho con gái cả.

Năm trước con gái cả và con rể đi thu mua nông sản, lương thực phụ trong mấy thôn xóm xung quanh mang lên huyện thành bán, cũng kiếm được mấy trăm đồng.



Xưởng dệt số ba là nhà máy lớn. Lưu Đại Ngân từng tới nơi này một lần, thấy nhà máy này thật sự quá lớn, nên không đi xung quanh tìm hiểu nữa, bởi vì nhà máy càng lớn, bảo vệ sẽ càng chặt chẽ, nhân viên trong xưởng cũng kiêu ngạo. Người làm ăn buôn bán nhỏ lẻ như Lưu Đại Ngân căn bản không tiếp xúc được với lãnh đạo trong xưởng.

Quả nhiên, bảo vệ nhà máy này không biết khách sáo là gì: “Chị tìm ai? Nếu không có việc gì thì đừng lắc lư quanh chỗ này.”

Lưu Đại Ngân cười nịnh: “Anh bảo vệ, tôi tới để mua vải dệt, anh có thể thông báo với lãnh đạo nhà máy một tiếng giúp tôi được không?”

Bảo vệ nhìn Lưu Đại Ngân vài lần: “Chị tới để mua vải dệt, một mình chị?”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Đúng, chỉ mình tôi, chủ nhiệm Thẩm của xưởng dệt Hồng Thuận giới thiệu tôi qua đây.”

Nghe bà ấy nói năng dứt khoát, còn nhắc tới cả chủ nhiệm Thẩm của xưởng dệt Hồng Thuận, bảo vệ mới đồng ý đi thông báo cho lãnh đạo.

Loại vải dệt Lưu Đại Ngân muốn xem chính là loại vải Lý Liên Hoa chướng mắt kia, đúng như lời cô ấy nói, loại vài này vừa dày vừa kín gió, làm áo sơ mi thì quá dày, làm áo bông thì dễ tuột bông, nhưng mà có thể dùng nó làm kiểu quần áo khác.

Nhìn thấy lãnh đạo của xưởng dệt số ba, Lưu Đại Ngân lắp bắp kinh hãi. Người phụ trách tiếp đãi bà ấy thế mà lại là Hàn Đông Thanh.

Hàn Đông Thanh không quen biết Lưu Đại Ngân, Lưu Đại Ngân lại biết anh ta.

Lưu Đại Ngân giả vờ không quen biết, hỏi: “Quản lý Hàn, tôi được xưởng dệt Hồng Thuận giới thiệu, nghe nói xưởng dệt số ba chúng ta có một lô vải dệt sản xuất từ ba năm trước để chi viện biên cương đang muốn thanh lý giá thấp có phải không?”

Hàn Đông Thanh đã chuyển tới nhà máy này làm việc một khoảng thời gian rồi, nên hiểu rất rõ tình hình trong xưởng.

Lưu Đại Ngân vừa nhắc đến lô vải dệt chi viện biên cương, anh ta lập tức biết lô vải kia là lô vải nào.

Lô vải kia đã nằm trong kho hàng nhà máy hơn ba năm rồi, cũng đã giảm giá nhiều lần, nhưng mà vẫn không ai hỏi đến.

Dạo gần đây tình hình trong xưởng không tốt lắm, sản xuất ra sản phẩm nhiều, bán ra lại chẳng bao nhiêu, kho hàng sắp không đủ dùng đến nơi, lãnh đạo trong xưởng đã có dự định bán lô vải dệt kia như hàng phế phẩm, bây giờ đột nhiên lại có người nói muốn mua lô vải dệt đó, chuyện này khiến Hàn Đông Thanh vui mừng không thôi.

Nếu thật sự bán được lô vải dệt kia, anh ta sẽ lập công lớn, bản thân cũng có thể đứng vững gót chân ở xưởng dệt số ba.
 
Back
Top Bottom