Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc

Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 380: Pháo Hôi trong truyện luân lý gia đình (16)


Vốn dĩ Hoằng Quốc Nguyên đang tức giận, nhưng thấy bạn gái nhận lỗi dứt khoát như vậy, anh ta cũng hết giận phần nào.

Đúng vậy, trong mắt Hoằng Quốc Nguyên, Chu Xuân Yến gật đầu tán đồng chính là đang nhận lỗi với mẹ mình.

Bà Hoằng coi như vừa lòng với thái độ của Chu Xuân Yến, xem ra cô con dâu tương lai này vẫn còn thuốc chữa, sau khi kết hôn dạy bảo cẩn thận vẫn có thể trở thành một cô con dâu tốt.

Nghĩ vậy bà Hoằng lại bắt đầu truyền thụ cho Chu Xuân Yến những “Phẩm tính” cần thiết của một cô con dâu tốt như cần cù tiết kiệm, hiếu thảo với cha mẹ, thương yêu người nhà gì đó… Tất cả bà ta đều nói một lần.

Bà Hoằng nói, Chu Xuân Yến mỉm cười lắng nghe, thi thoảng còn gật đầu.

Đợi đến khi bà Hoằng truyền thụ xong, Chu Xuân Yến còn săn sóc bảo bà ấy: “Bác gái, bác nói nhiều như vậy, uống chút nước trái cây trước để giải khát đi.”

Vân Chi

Đợi bà Hoằng uống cạn ly nước trái cây, Chu Xuân Yến lại vẫy tay với nhân viên phục vụ, gọi cho bà Hoằng thêm một ly nữa.

“Xuân Yến, đừng gọi nữa, thứ này đắt như vậy, không được tiêu tiền lung tung.” Thật ra bà Hoằng vẫn chưa đã thèm, nước trái cây này thật sự quá ngon, còn ngon hơn nước có ga vị quýt nhiều, nhưng mà thứ này đắt như vậy, gọi thêm ly nữa lại lãng phí tiền.

Chu Xuân Yến cười nói: “Bác gái, một ly nước trái cây thôi mà, hiếm khi bác tới tỉnh thành, cháu phải chiêu đãi bác chu đáo chứ.”

Nhân viên phục vụ mang một ly nước trái cây mới lên, ly cà phê của Chu Xuân Yến vẫn chưa vơi đi nhiều lắm: “Quốc Nguyên, anh đã ghi nhớ kỹ những lời bác gái vừa nói chưa? Đều là lời bác gái dạy bảo đó, nếu chúng ta kết hôn thật, anh phải làm theo hết đấy nhé.”

Câu nói này giống một tiếng sấm vang trời nổ ầm ầm trong lỗ tai bà Hoằng, rõ ràng bà ta vừa nói về bổn phận của con dâu, liên quan gì tới con trai nhà mình chứ?

Hôm nay Xuân Yến làm sao vậy, sao cứ liên tục chèn ép mình thế nhỉ?

Đến lúc này cuối cùng Hoằng Quốc Nguyên không nhịn nổi nữa. Anh ta hỏi: “Xuân Yến, em nói vậy là có ý gì?”

Chu Xuân Yến tỏ vẻ kinh ngạc, biểu cảm trên mặt rất ngây ngô khó hiểu: “Có ý gì là sao?”

Hoằng Quốc Nguyên chưa nói lời nói, bà Hoằng đã không nhịn được, nói trước: “Xuân Yến, lời bác vừa nói là bổn phận của người làm vợ, làm con dâu, liên quan gì tới Quốc Nguyên?”

Chu Xuân Yến nghiêng đầu, trợn tròn mắt: “Bác gái, hiếu thảo với cha mẹ đâu phải chỉ là bổn phận của phái nữ, đàn ông cũng phải hiếu thảo đúng không? Đàn ông cũng phải chăm chỉ cần cù chứ, như nhà cháu dù nam hay nữ đều phải làm việc nhà. Bác gái, đến lãnh đạo quốc gia còn nói nam nữ bình đẳng cơ mà, chẳng lẽ những việc này chỉ phụ nữ mới làm được, còn đàn không thì không sao? Nếu cháu kết hôn, thì chồng cháu chắc chắn cũng phải làm việc nhà. Cháu hiếu thảo với cha mẹ chồng thế nào, thì chồng cháu phải hiếu thảo với cha mẹ vợ như vậy. Còn về thân thích hai bên, tất cả đều đối xử bình đẳng. Quốc Nguyên, anh thấy em nói có đúng không?”

Hoằng Quốc Nguyên không nói gì.

Lúc này bà Hoằng cũng hiểu rồi, rõ ràng là Chu Xuân Yến này đang muốn bà ta không thoải mái đây mà.

Bà ta vỗ mạnh xuống bàn, giọng nói kích động: “Nhà họ Hoằng chúng tôi không có chuyện đàn ông làm việc nhà, đó đều là việc của phụ nữ. Tôi nuôi con trai tôi học hành tử tế, để nó có được tiền đồ rộng mở, nó còn phải làm việc lớn, việc nhà không phải phận sự của nó.”

Giọng Chu Xuân Yến rất thờ ơ: “Không làm việc nhà cũng được ạ, đợi Quốc Nguyên có tiền đồ rồi, anh ấy thuê hai người giúp việc là được, như vậy chúng cháu đều không cần làm vệc nhà.”

Lời Chu Xuân Yến hoàn toàn không có tính công kích, nhưng lại như mũi kim đ.â.m vào lòng bà Hoằng không nể tình chút nào.

Bà Hoằng có hai cô con dâu, chưa đứa nào dám ăn nói với bà ta như vậy, Chu Xuân Yến này là người đầu tiên.

“Xuân Yến, theo quy củ của nhà họ Hoằng chúng tôi, đàn ông phải phấn đấu bên ngoài, không phải làm việc nhà, phụ nữ ở nhà làm việc, chăm con.”

Chu Xuân Yến cười nhạt: “Bác gái, cháu sinh ra dưới ngọn cờ cách mạng, lớn lên trong cải cách, tiếp thu nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, trong thời đại nam nữ bình đẳng, phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời. Trung Quốc mới đã thành lập nhiều năm như vậy rồi, hiến pháp còn viết rõ nam nữ bình đẳng, sao bác gái vẫn mang tư tưởng cổ hủ như vậy?”

Khi nói ra lời này, trên mặt Chu Xuân Yến vẫn luôn cười tủm tỉm, không giống đang tranh cãi lời bà Hoằng mà giống như đang tâm sự với bà ta vậy.

“Quốc Nguyên, anh nói đi, có phải trong hiến pháp nước ta viết rõ nam nữ bình đẳng không? Vậy thì vì sao phụ nữ phải làm việc nhà, còn đàn ông thì không phải làm?”

Hoằng Quốc Nguyên trừng mắt với Chu Xuân Yến: “Xuân Yến, sao em lại biến thành người thế này?”

“Người thế nào? Chẳng lẽ anh định sau khi kết hôn với tôi, anh sẽ không làm việc nhà, tất cả việc nhà đều nhường hết cho tôi sao? Tôi không ngờ con người anh lại mang tư tưởng phong kiến như vậy đấy, thế có phải anh còn định bắt tôi phải sinh được con trai không?”

Cuối cùng cuộc gặp mặt này tan rã trong không vui, Chu Xuân Yến trở lại ký túc xá, thu dọn vài bộ quần áo, rồi xách túi hành lý về nhà Lưu Đại Ngân.

Lần này coi như hoàn toàn vạch mặt với Hoằng Quốc Nguyên rồi, chỉ còn chờ nói ra hai chữ “Chia tay” thôi.

Hoằng Quốc Nguyên không tới tìm Chu Xuân Yến, để cô ấy bình tĩnh vài ngày.

Nhưng mà, nên tới vẫn sẽ ới.

Hôm nay Chu Xuân Yến vừa ra khỏi cơ quan đã trông thấy Hoằng Quốc Nguyên đang đứng trước cửa. Dưới chân anh ta đã có vài cái đầu mẩu thuốc lá, xem ra đã đợi một lúc rồi.

Cơ quan của Hoằng Quốc Nguyên thường tan làm muộn hơn Chu Xuân Yến, chắc là anh ta xin nghỉ để tới đây.

Câu đầu tiên Hoằng Quốc Nguyên nói khi gặp Chu Xuân Yến chính là: “Mẹ anh về rồi.”

“Ừ.”

“Hôm đó mẹ anh rất khó chịu, bà ấy không ngờ…”

Chu Xuân Yến ngắt lời anh ta: “Em cũng rất khó chịu, em vẫn luôn cho rằng chúng ta tâm đầu ý hợp, nhưng không ngờ, tam quan của chúng ta lại khác nhau như vậy. Hoá ra trong lòng anh, làm việc nhà, hiếu thảo với cha mẹ đều là việc của phụ nữ. Em vẫn luôn cho rằng tam quan của chúng ta giống nhau, hoá ra lại khác xa nhau như vậy.”

“Quốc Nguyên, chúng ta chia tay đi.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 381: Pháo Hôi trong truyện luân lý gia đình (17)


Nói ra hai chữ này xong, đột nhiên Chu Xuân Yến cảm thấy trái tim mình như thiếu đi một mảnh lớn.

Nước mắt chảy xuống, cô ấy giơ tay lau khô nước mắt, đẩy xe đạp của mình đi ra đường cái.

Điều không ngờ là, Hoằng Quốc Nguyên lại túm lấy xe đạp của cô ấy, vẻ mặt nặng nề, hỏi lại: “Xuân Yến, em muốn chia tay anh?”

Sắc mặt của anh ta thật sự không tốt lắm, giống như vừa nghe thấy điều gì đó rất khó tin, vừa trắng vừa xen chút màu xám giống như cây cối bị mất nước vậy.

“Xuân Yến, em… muốn chia tay anh sao?”

Anh ta hỏi lại lần nữa.

“Hoằng Quốc Nguyên, tuổi của em không còn nhỏ nữa, em không chờ nổi. Trước đây anh nói anh sẽ cưới em, em ngu ngốc em chờ đợi, nhưng kết quả chờ đợi được gì? Em hỏi anh nhé Hoằng Quốc Nguyên, ngoài miệng anh luôn nói anh muốn cưới em, nhưng hành động thì sao? Anh đã làm được gì? Anh nói đi, anh đã làm được gì?”

Vân Chi

Nước mắt Chu Xuân Yến rơi xuống từng dòng: “Chúng ta đều là sinh viên có học vấn cao, em vẫn luôn cho rằng tư tưởng của anh cũng giống của em, nhưng kết quả thì sao? Anh cho rằng phụ nữ nên làm việc nhà, phụ nữ nên hiếu thảo với cha mẹ chồng, sau khi kết hôn tất cả tiền lương của phụ nữ đều thuộc về người nhà chồng, không liên quan gì với nhà mẹ đẻ. Đàn ông kiếm được tiền có thể giao cho mẹ mình quản lý, phụ nữ thì không thể. Có phải trong mắt anh, phụ nữ bẩm sinh đã thấp hèn hơn đàn ông hay không?”

“Em không muốn thấp hèn, cũng không muốn chờ anh nữa, Quốc Nguyên, chúng ta chia tay đi!”

Nói xong những lời này, Chu Xuân Yến lập tức lên xe, đạp ra đường cái.

“Không phải thế, Xuân Yến, anh thật lòng muốn cưới em, chỉ là… Chỉ là…”

Chỉ là sao, Hoằng Quốc Nguyên không nói ra, Chu Xuân Yến cũng không nghe được.

Bên này, Lưu Đại Ngân đang ngồi trong phòng khách nói chuyện với con gái út, thì Chu Xuân Yến thất thểu vào nhà.

Thấy cảm xúc của cháu gái không ổn, Lưu Đại Ngân vội vàng hỏi: “Xuân Yến, cháu làm sao vậy?”

Vành mắt Chu Xuân Yến đỏ bừng: “Bà ngoại, cháu chia tay rồi.”

Chia tay? Cháu gái đã chia tay Hoằng Quốc Nguyên?

Nếu thật thì đúng là chuyện tốt.

Theo Lưu Đại Ngân thấy thì người trong nhà họ Hoằng kia đều là người quái đản. Trong mắt người ngoài, con trai cả nhà họ Hoằng là “Người tốt”, là “Người đáng tin cậy”, nhưng đối với vợ con anh ta mà nói, anh ta thật sự không phải người chồng tốt, người cha tốt.

Xuân Yến đã chia tay Hoằng Quốc Nguyên rồi, Lưu Đại Ngân không cần lo lắng cô ấy gả vào nhà họ Hoằng sẽ bị bà Hoằng bắt nạt nữa.

Nhưng mà hiện tại chưa thể vui mừng quá sớm, lỡ như hai người lại quay về với nhau thì sao? Trong quyển sách kia có viết, sau khi kết hôn rất nhiều lần Xuân Yến và Hoằng Quốc Nguyên cãi nhau đến mức sắp ly hôn, nhưng cuối cùng đều làm lành với nhau.

Phải nghĩ cách ngăn cản Xuân Yến quay lại với Hoằng Quốc Nguyên mới được, Lưu Đại Ngân nghĩ.

Hiện tại có một cơ hội đang ở ngay trước mắt, bà ấy hỏi: “Xuân Yến, dạo này công việc của cháu có bận không? Có xin nghỉ được mấy ngày không?”

Chu Xuân Yến ngồi xuống ghế sô pha, hỏi: “Bà ngoại, có việc gì ạ?”

Lưu Đại Ngân nói: “Bà định sang Mỹ một chuyện, chẳng phải cháu vừa chia tay à, hay là đi giải sầu với bà nhé?”

Chu Xuân Yến cúi đầu ngẫm nghĩ, cô ấy vẫn còn không ít ngày phép, lần này dùng cũng được. Giống như bà ngoại nói, ra ngoài giải sầu cũng tốt.

“Bà ngoại, bà định khi nào sẽ đi Mỹ?”

Lưu Đại Ngân nói ngày dự tính, Chu Xuân Yến nói: “Hộ chiếu gì đó, cháu đều chưa có.”

Lý Ngẫu Hoa ở bên cạnh, bảo cô ấy: “Vậy cháu mau làm đi, hơn nửa tháng là nhận được thôi, thời gian vẫn còn kịp.”

“Được ạ, vậy ngày mai cháu sẽ đi làm hộ chiếu.”

Chu Xuân Yến ở lại chỗ Lưu Đại Ngân mấy ngày, hôm nay khi tan làm cô ấy vừa dắt xe đạp ra ngoài đã trông thấy Hoằng Quốc Nguyên đang đứng trước cửa đơn vị.

Đã chia tay rồi, thì chính là người xa lạ không có quan hệ gì với mình, Xuân Yến dắt xe ra bằng cửa khác.

“Xuân Yến.” Thấy cô ấy ra ngoài lại dắt xe đi bằng cửa khác, Hoằng Quốc Nguyên vội gọi cô ấy lại: “Xuân Yến, anh đứng đây chờ em lâu lắm rồi.”

Chu Xuân Yến đành phải dừng bước, hỏi: “Anh có chuyện gì sao?”

“Xuân Yến, chúng ta không chia tay được không? Anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi. Nếu em đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn luôn, anh thề, anh sẽ…”

Chu Xuân Yến ngắt lời anh ta: “Chúng ta kết hôn bây giờ sao? Hoằng Quốc Nguyên, chúng ta lấy gì ra để kết hôn? Em trai anh kết hôn có sính lễ, có nhà riêng. Tôi kết hôn thì có gì?”

“Hoằng Quốc Nguyên, anh biết không, vì tích cóp tiền để kết hôn với anh mà đồ trang điểm của tôi chỉ có mỗi thỏi son môi, mỹ phẩm dưỡng da chỉ có kem chống nắng, không nỡ bỏ tiền ra mua thứ gì chỉ vì tương lai của chúng ta, nhưng anh thì sao?”

“Nhà tôi nuôi tôi ăn học đàng hoàng không phải để tôi đi làm việc nhà cho anh! Anh không phản bác lại lời mẹ anh nói câu nào, có phải trong lòng anh cũng nghĩ như vậy không? Anh cũng nghĩ việc nhà là công việc của phụ nữ, chăm con là việc của phụ nữ, sau khi kết hôn phải phân rõ giới hạn với nhà mẹ đẻ, nhưng phải toàn tâm toàn ý phụng hiến cho nhà chồng?”

“Hoằng Quốc Nguyên, kết hôn không có nhà riêng có lẽ tôi còn chịu đựng được, nhưng tôi không chịu đựng được tư tưởng của anh và người nhà anh, tôi không phải nàng dâu nhỏ tam tòng tứ đức trong xã hội phong kiến.”

“Xuân Yến, em nghe anh nói đã, không phải như vậy đâu, anh không hề nghĩ như vậy. Vì mẹ anh là người lớn, anh mới không phản bác, thật ra anh…”

Ánh sáng trong mắt Chu Xuân Yến đã biến mất hoàn toàn: “Hoằng Quốc Nguyên, mẹ anh là người lớn trong nhà nên anh không thể phản bác, vậy sau này chúng ta kết hôn rồi, mẹ anh không phải người lớn trong nhà nữa sao? Lời bà ấy nói anh không thể phản bác, việc bà ấy làm anh cũng giơ tay tán thành, không quan tâm là đúng hay sai phải không? Hoằng Quốc Nguyên, tôi không muốn sau này phải sống cuộc sống như vợ ông Chu.”

“Chúng ta chia tay rồi, sau này đừng gặp lại vẫn tốt hơn.”

Chu Xuân Yến dắt xe đạp đi thẳng, để lại Hoằng Quốc Nguyên đứng một mình tại chỗ, anh ta còn muốn nói gì đó, nhưng mà người anh ta muốn nói cho nghe đã đi xa rồi.

Sau đó Hoằng Quốc Nguyên không tới tìm Chu Xuân Yến nữa, bọn họ chấm dứt hoàn toàn.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 382: Pháo Hôi trong truyện luân lý gia đình (18)


Sau khi nhận được hộ chiếu, Chu Xuân Yến xin đơn vị cho nghỉ, rồi lên máy bay bay đến nước Mỹ.

Lần này Lưu Đại Ngân qua đây vì tham gia một buổi hội nghị thương nghiệp.

Ngoài đi họp ra, bà ấy còn muốn gặp cháu trai Khai Nguyên của mình. Từ khi Khai Nguyên sang Mỹ du học, đã sáu bảy năm rồi bọn họ không gặp nhau. Không biết hiện tại trông Khai Nguyên thế nào nhỉ? Chắc chắn là trưởng thành hơn nhiều rồi.

Lý Khai Nguyên đã tới sân bay từ sớm, chờ bà nội và chị họ.

Lưu Đại Ngân xuống máy bay, ngoài cháu gái ra còn có các nhân viên khác đi cùng bọn họ. Vừa ra tới cửa, bà ấy đã trông thấy Khai Nguyên đang đứng giữa đám người.

So với mấy năm trước, hình như Khai Nguyên không thay đổi nhiều lắm, chỉ bớt đi vài phần ngây ngô trên mặt, thay vào đó là dáng vẻ trưởng thành và tinh thần phấn chấn.

Khai Nguyên đang giơ tấm biển lớn trong tay lên, cùng lúc đó cậu ấy cũng trông thấy bà nội mình, tay không ngừng múa may vì hưng phấn.

“Bà nội, chị họ, cháu ở đây.”

Trong tay Lưu Đại Ngân không cầm theo thứ gì, bà ấy vội chạy tới trước m Khai Nguyên, không sốt ruột ôm lấy cậu ấy mà cẩn thận quan sát cậu ấy vài lần trước đã: “Khai Nguyên của bà trưởng thành rồi.”

Nói xong, bọn họ ôm nhau thật chặt qua hàng rào chắn.

Hai mắt Khai Nguyên đã ươn ướt, cậu ấy ôm chặt lấy bà nội của mình: “Bà nội.”

Lưu Đại Ngân vỗ về tấm lưng của cháu trai: “Ơi, bà nội đây.”

Thời gian xa cách mấy năm qua dường như bị một tiếng “Bà nội” này của Khai Nguyên xua đi hết, giống như bọn họ mới chia tay hôm qua, hôm nay đã gặp mặt vậy.

Lần này Khai Nguyên có thể bớt ra chút thời gian tới đón Lưu Đại Ngân, là vì cậu ấy đã cố gắng vất vả rất nhiều trước đó.

Đến khách sạn Lưu Đại Ngân ở, Khai Nguyên ăn với bọn họ một bữa cơm rồi lại vội vàng quay về trường học.

Lưu Đại Ngân sửa sang lại quần áo cho cháu trai, cười nói: “Được rồi, cháu về đi, đợi bà nội làm xong việc sẽ rủ Xuân Yến qua đó thăm cháu.”

Chu Xuân Yến ở bên cạnh cũng cười nói: “Khai Nguyên, đi đường cẩn thận nhé, đợi bà ngoại bận việc xong, bà với chị sẽ tới thăm em. Trường em học là trường đại học top đầu thế giới, chị phải thăm quan một vòng mới được.”

“Vâng, đợi chị với bà nội tới, em sẽ dẫn hai người đi dạo một vòng.”

Lưu Đại Ngân phải tham gia hội nghị, phải đi khảo sát, không có nhiều thời gian rảnh rỗi, Chu Xuân Yến thuê một bạn du học sinh, để đối phương dẫn cô ấy đi thăm quan xung quanh.

Trường Khai Nguyên học cách nơi này mấy trăm cây số, sau khi giải quyết xong công việc, Lưu Đại Ngân mới có thời gian đi gặp Khai Nguyên.

Biết Lưu Đại Ngân sắp tới, Khai Nguyên cố bớt ra một ngày, để dẫn bà nội với chị họ đi dạo xung quanh.

Nơi cậu ấy đang học là một làng đại học, mấy trường đại học nổi tiếng nhất nước Mỹ đều ở nơi này.

Thời gian ở bên nhau luôn ngắn ngủi, mới đoàn tụ với Khai Nguyên một ngày, bọn họ đã phải ra về rồi.

Trước khi chia tay, Khai Nguyên ôm Lưu Đại Ngân, lại ôm Chu Xuân Yến, nói: “Bà nội, bà chờ cháu nhé, chờ tốt nghiệp xong cháu sẽ về nước.”

Khi vừa ra nước ngoài, cậu ấy đã nghĩ kỹ rồi, sau khi tốt nghiệp cậu ấy sẽ về nước.

Vừa gặp nhau một ngày đã phải chia xa, Lưu Đại Ngân không nhịn được lại rơi nước mắt: “Khai Nguyên, cháu muốn về nước hay muốn ở lại, bà nội đều ủng hộ cháu.”

Khai Nguyên lại ôm Lưu Đại Ngân: “Bà nội, cảm ơn bà.” Vì được bà thấu hiểu và ủng hộ, cháu mới yên tâm theo đuổi ước mơ của mình. Bà nội, cảm ơn bà!

Trên máy bay, Lưu Đại Ngân hỏi cháu gái: “Xuân Yến, ở nước Mỹ có vui không?”

Vân Chi

Chu Xuân Yến gật đầu: “Rất vui ạ.”

“Vậy cháu hết buồn chưa?”

“Bà ngoại, hết buồn hay chưa cháu cũng không biết nữa.” Chu Xuân Yến cúi đầu v**t v* ngón tay cái: “Nhưng mà hiện tại thời gian cháu nghĩ đến Hoằng Quốc Nguyên đã bớt đi rất nhiều rồi, sau này thời gian lâu dần cháu sẽ không nghĩ đến anh ta nữa.”

Lưu Đại Ngân vỗ về cháu gái: “Tất cả đều sẽ là quá khứ. Xuân Yến, cháu sẽ gặp được người tốt hơn.”

Chu Xuân Yến cười nói: “Vậy cháu nhận lời chúc phúc của bà.”

Máy bay cất cánh, bỏ lại nước Mỹ ở phía sau, cũng giống như cuộc đời vậy, trong quá trình tiến về phía trước, luôn có thứ phải bỏ lại phía sau.

Sau khi trở về từ nước Mỹ, Chu Xuân Yến lại quay về cuộc sống trước kia, ban ngày đi làm, buổi tối quay về ký túc xá. Hoằng Quốc Nguyên tường tới tìm cô ấy một lần, nhưng hai người đã chia tay, còn chuyện gì để nói với nhau nữa đâu.

Trong đơn vị của Chu Xuân Yến có không ít người biết cô ấy với Hoằng Quốc Nguyên yêu nhau, bây giờ cô ấy đã chia tay, có không ít chị gái nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho cô ấy.

Nhưng mà vừa kết thúc một mối tình, cô ấy vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để bước vào mối tình tiếp theo, tạm thời cứ độc thân thế này cũng không tệ. Cô ấy có thể tranh thủ khoảng thời gian này để học thêm vài thứ.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 383: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (1)


Lúc này, trên máy bay trở về từ nước Mỹ, Lưu Đại Ngân lại mơ một giấc mơ.

Vẫn là khung cảnh quen thuộc kia, vẫn là quyển “Sách” quen thuộc.

Trên bìa quyển sách này có vẽ một người đàn ông anh tuấn, có tên là “Thành thần nhờ hệ thống”, nhưng mà quyển sách này không giống bất kỳ quyển sách nào trước kia, Lưu Đại Ngân xem mà mờ mịt, một lúc lâu sau mới tiêu hoá được nội dung cốt truyện.

Nhân vật chính trong quyển sách này không phải người cùng thế giới với Lưu Đại Ngân mà xuyên tới từ thế giới khác.

Nhưng mà điểm giống với mấy quyển sách trước chính là, vẫn có người trong nhà họ Lý là pháo hôi.

Nhân vật chính trong quyển sách tên là Lý Quân Nhạc, là người c.h.ế.t đi sống lại, nhưng mà không phải c.h.ế.t đi sống lại giống như Giang Văn Chung, Lưu Văn Nhân, Doãn Đinh, mà anh ta sống lại trên cơ thể người khác chứ không phải trên cơ thể mình.

Trong thế giới ban đầu, Lý Quân Nhạc là chủ tịch một công ty niêm yết, chỉ trong một đêm, công ty do anh ta một tay sáng lập nên bị tuồn ra tin tức xấu, sau đó tài chính quay vòng không đủ dẫn đến phá sản.

Mãi cho đến khi sắp chết, anh ta mới biết người đứng sau tấm màn làm ra tất cả chuyện này chính là người bạn thân nhất của mình, đối phương làm vậy để thâu tóm công ty của anh ta, cướp tài sản của anh ta.

Người cấu kết với bạn thân nhất của anh ta cùng nhau làm việc xấu chính là cô bạn gái đã ở bên anh ta sáu năm, hai người kia đã lén lút ngoại tình sau lưng anh ta từ lâu, đã lên giường vô số lần rồi.

Bạn thân phá đổ công ty, quyến rũ bạn gái anh ta còn chưa đủ, cuối cùng còn lái xe đ.â.m anh ta rơi xuống vách núi, khiến anh ta táng thân trong chiếc ô tô bị nổ mạnh, xương cốt cũng không còn.

Sau khi chết, hồn phách của Lý Quân Nhạc không tiêu tán, cũng không đi đến địa phủ, ngược lại đi tới một không gian thuần trắng. Trong không gian này, anh ta gặp được hệ thống.

“Hệ thống” là thứ do Chủ Thần phát minh ra, sẽ bám vào cơ thể người làm nhiệm vụ, đi qua nhiều thế gới, cướp đoạt lực lượng căn nguyên của những thế giới đó, cho Chủ Thần kia sử dụng.

Hệ thống nói với anh ta, chỉ cần anh ta hoàn thành nhiệm vụ, là hệ thống có thể thăng cấp, chỉ khi hệ thống thăng cấp anh ta mới có nhiều nhiệm vụ hơn, mới kiếm được nhiều điểm tích luỹ hơn.

Nếu như tích cóp đủ điểm tích luỹ, là anh ta có thể trở lại thế giới ban đầu của mình, thay đổi kết cục của mình.

Ai không muốn có thể sống lại, có thể trả thù người thương tổn mình chứ, cho nên Lý Quân Nhạc đã lựa chọn ký kết khế ước với hệ thống. Thật ra viêc này cũng không có gì, nhưng mà những việc anh ta làm sau đó, Lưu Đại Ngân thật sự không dám khen ngợi.

Vân Chi

Lý Quân Nhạc không thể trực tiếp xuyên đến thế giới khác, mà phải bám vào người ở thế giới khác.

Người anh ta bám vào đều là người đã chết, sau khi bám vào, anh ta sẽ lợi dụng “Hệ thống” thăng cấp nghịch tập, đi l*n đ*nh cao của cuộc đời.

Nhiệm vụ của Lý Quân Nhạc ở thế giới này là: Vua đầu bếp.

Trong thế giới Lưu Đại Ngân đang sống, người Lý Quân Nhạc bám vào tên là Tề Gia Nhạc, nhà bọn họ cũng làm về gà nướng.

Tề Gia Nhạc bị bệnh tim từ nhỏ, năm mười chín tuổi vì bệnh tim tái phát đã qua đời khi đang ngủ. Lý Quân Nhạc tiếp nhận thân thể của Tề Gia Nhạc, đầu tiên là theo người nhà làm gà nướng, sau đó lộ ra tài năng khi tham gia cuộc thi đầu bếp, trải qua đủ loại khúc chiết, cuối cùng trở thành vua đầu bếp thế hệ mới.

Mà con trai Lý Lưu Trụ của Lưu Đại Ngân, chính là pháo hôi đầu tiên trên con đường trở thành vua đầu bếp của Lý Quân Nhạc.

Nhà họ Tề làm về gà nướng, nhà họ Lý cũng lập nghiệp từ gà nướng, cửa hàng gà nướng Lý Lưu Trụ kinh doanh ở tỉnh thành cũng có chút danh tiếng, hai nhà coi như đối thủ cạnh tranh với nhau.

Cửa hàng gà nướng của nhà họ Tề tương đối nhỏ, không quá nổi tiếng ở tỉnh thành, nếu muốn phát triển, khiến nó trở nên tốt hơn, đa phần người bình thường sẽ ngh biện pháp cải thiện hương vị của gà nướng nhà mình, dựa vào đó để hấp dẫn thêm nhiều khách hàng hơn.

Nhưng mà biện pháp Lý Quân Nhạc dùng lại là trực tiếp vu oan hãm hại đa số các cửa hàng gà nướng khác ở tỉnh thành, hại bọn họ mất hết danh dự, để bản thân làm ngư ông đắc lợi.

Đây là nhiệm vụ đầu tiên hệ thống giao cho anh ta, muốn anh ta phá đổ đa số cửa hàng gà nướng ở tỉnh thành, như vậy cửa hàng gà nướng nhà họ Tề sẽ có được danh tiếng nhất định ở tình thành, cuối cùng “Giá trị danh tiếng” này sẽ biến thành điểm tích luỹ, giúp hệ thống của Lý Quân Nhạc thăng cấp lần đầu.

Sau khi giải quyết xong đa số cửa hàng gà nướng ở tỉnh thành, Lý Quân Nhạc lại tham gia cuộc thi đầu bếp, lấy được giải nhất, có được danh tiếng ở tỉnh thành, lấy được nhiều “Giá trị danh tiếng” hơn.

Tiếp đó, anh ta lại tới Kinh Thị, dùng một món ăn tự mình nghĩ ra đã kinh động đến đầu bếp nổi tiếng nhất Kinh Thị, được đối phương thu làm đệ tử cuối cùng.

Con đường của Lý Quân Nhạc càng ngày càng thuận lợi, điểm tích luỹ càng ngày càng nhiều. Sau khi anh ta trở thành thần bếp, hệ thống của anh ta đã thăng vài ấp, chuẩn bị cho anh ta đi đến thế giới tiếp theo…
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 384: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (2)


Có sẵn nền móng ở thế giới đầu tiên, thế giới võ hiệp, thế giới mạt thế, thế giới kh*ng b*, thế giới huyền huyễn, thế giới vô hạn… Sau đó, Lý Quân Nhạc đều bình yên vượt qua, cuối cùng đi tới trước mặt Chủ Thần.

Trải qua một phen đấu trí đấu dũng, Lý Quân Nhạc đánh bại Chủ Thần, trở thành Chủ Thần mới, không chỉ báo thù xong ở thế giới ban đầu, anh ta còn bất tử bất diệt, hưởng thụ sinh mệnh vô hạn và lực lượng vô tận.

Còn cửa hàng gà nướng nhà họ Lý thì bị anh ta hãm hại phải đóng cửa. Con trai Lý Lưu Trụ tự trách bản thân làm hỏng danh tiếng của nhà họ Lý, suốt ngày buồn bực không vui, cuối cùng còn qua đời sớm hơn Lưu Đại Ngân.

Còn vì tại sao Lưu Đại Ngân không tìm Lý Quân Nhạc báo thù, là vì bọn họ không hề biết cửa hàng gà nướng nhà mình xảy ra vấn đề là do có người hãm hại.

Trước mặt bao nhiêu người, một miếng giẻ lau bẩn thỉu rơi ra từ trong bụng con gà nướng của nhà bọn họ, sau lần đó, thanh danh của cửa hàng gà nướng nhà họ Lý bị phá hoại hoàn toàn, không còn khách hàng nào tới mua gà nướng nhà bọn họ nữa.

Lý Lưu Trụ vẫn luôn cho rằng vì mình không để ý, mới xảy ra chuyện như vậy. Anh chưa bao giờ nghĩ đến là do Lý Quân Nhạc và hê thống giở trò quỷ.

Giai đoạn ban đầu, hệ thống có một ít điểm tích luỹ cơ bản, Lý Quân Nhạc dùng nó mua thẻ “Giấu giếm tai mắt”, lén bỏ giẻ lau bẩn thỉu vào trong con gà nướng nhà họ Lý, đợi khi có người mua, Lý Lưu Trụ chặt gà nướng ra, miếng giẻ lau bẩn thỉu tự nhiên sẽ rơi ra ngoài.

Xảy ra chuyện như vậy, làm gì còn ai thèm đến mua gà nướng của nhà họ Lý nữa chứ, cửa hàng gà nướng của nhà họ Lý đành phải đóng cửa.

Còn có mấy cửa hàng gà nướng nữa ở tỉnh thành cũng gặp phải tình trạng tương tự như cửa hàng gà nướng nhà họ Lý, gà nướng nhà bọn họ đều xảy ra vấn đề như vậy, cuối cùng phải đóng cửa.

Cửa hàng gà nướng nhà họ Tề là một trong ba cửa hàng duy nhất còn sót lại ở tỉnh thành, có được danh tiếng nhất định ở nơi này.

Không phải vì sợ chỉ còn một mình cửa hàng gà nướng nhà họ Tề sẽ khiến người ta chú ý, sợ là Lý Quân Nhạc đã khiến tất cả các cửa hàng gà nướng ở tỉnh thành đều đóng cửa rồi.

Thật ra muốn đối phó với Lý Quân Nhạc cũng không khó lắm, khó đối phó là “Hệ thống” đứng sau anh ta kia.

Người nhà Lưu Đại Ngân làm kiếp pháo hôi trong sách nhiều lần như vậy, nhưng nói thế nào thì nhân vật chính cũng chỉ là con người bình thường, còn “Hệ thống” này đã không phải người rồi.

Chỉ cần có điểm tích luỹ là “Hệ thống” có thể làm được rất nhiều chuyện thần không biết quỷ không hay, thậm chí tới giai đoạn cuối lực lượng của “Hệ thống” còn có thể huỷ diệt cả một tinh cầu với chỉ một cái nhấc tay.

Lực lượng này không phải người bình thường như Lưu Đại Ngân có thể đối phó được.

May mắn đây là thế giới đầu tiên Lý Quân Nhạc và hệ thống làm nhiệm vụ, hệ thống vẫn chỉ là hệ thống cấp thấp nhất, bản lĩnh của nó vẫn chưa nhiều lắm, lực lượng của nó cũng chưa mạnh lắm.

Hơn nữa thế giới này chỉ là thế giới bình thường nhất, hệ thống bị áp chế bởi ý thức của thế giới, sẽ không có lực lượng quá mạnh mẽ, ban đầu chỉ có thể “Giấu giếm tai mắt” chứ chưa thể hủy thiên diệt địa.

Theo quyển sách kia viết “Giấu giếm tai mắt” chẳng qua chỉ khiến người ta không nhìn thấy, nhưng camera vẫn có thể ghi lại tất cả hành động của Lý Quân Nhạc. Bởi vậy trước mỗi lần làm chuyện xấu, Lý Quân Nhạc đều khảo sát hiện trường trước một phen, xem xung quanh có camera hay không.

Giá của một chiếc camera không thấp, cửa hàng gà nướng không phải cửa hàng gì lớn, cơ bản đều không trang bị cameras.

Tới cuối cùng, dù là nơi có trang bị cameras, hệ thống vẫn phá hoại được. Đều này là do khoa học kỹ thuật của thế giới này vẫn chưa phát triển, nếu có thứ gì đó vượt qua sản phẩm khoa học kỹ thuật ở thế giới này quá nhiều, nó sẽ bị ý thức của thế giới này áp chế.

Vân Chi

Bởi vậy, Lưu Đại Ngân có thể lợi dụng sơ hở này để đối phó với hệ thống và Lý Quân Nhạc, cũng có lỗ hổng để chui vào trong cuộc thi đầu bếp anh ta tham dự sau này.

Vừa xuống máy bay, Lưu Đại Ngân đã bảo thư ký đi mua cho mình một chiếc máy quay phim cầm tay có công năng tốt nhất, hình dáng nhỏ nhất, tiền không thành vấn đề.

Tuy rằng thư ký rất nghi hoặc không biết xưởng trưởng định mua thứ này làm gì, nhưng sếp lớn đã yêu cầu, anh ta cũng không hỏi nhiều. Ra khỏi sân bay, anh ta tách sang đường khác, đi mua thứ Lưu Đại Ngân muốn mua.

Dựa theo thời gian trong sách, hiện tại Tề Gia Nhạc vẫn chưa phải Lý Quân Nhạc, Lưu Đại Ngân vẫn còn thời gian chuẩn bị.

Mua máy quay phim mini là bước đầu tiên, bước tiếp theo Lưu Đại Ngân muốn làm là huỷ diệt hoàn toàn Lý Quân Nhạc.

Trong sách nói, thế giới đầu tiên là thế giới quan trọng nhất cũng là thế giới an toàn nhất, nếu như không hoàn thành nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên, thì Lý Quân Nhạc và hệ thống sẽ bị phá huỷ, hoàn toàn tan thành mây khói, một sợi tóc cũng không để lại. (Tuy rằng hệ thống cũng không có tóc.)

Sắp xếp xong tất cả, Lưu Đại Ngân mới thả lỏng đôi chút, nhưng quay về tỉnh thành rồi sẽ còn một trận ác chiến đang chờ bà ấy.

Lý Quân Nhạc có hệ thống giúp đỡ, cho dù Lưu Đại Ngân bây giờ có rất nhiều tiền, nhưng bản lĩnh lớn đến đâu cũng không phải là đối thủ của hệ thống, bà ấy chỉ có thể âm thầm ngủ đông, chờ đợi cơ hội ra tay, một lưới bắt hết cả Lý Quân Nhạc và hệ thống.

Bản lĩnh khác thì Lưu Đại Ngân không có, nhưng bà ấy có lòng kiên nhẫn, có lòng tinh nhất định mình sẽ đánh bại được Lý Quân Nhạc và hệ thống.

Trong đầu Lưu Đại Ngân âm thầm suy nghĩ rất nhiều, nhưng không hề để lộ ra mặt, vẫn duy trì dáng vẻ thong dong bình tĩnh thường ngày.

Tuổi của Lưu Đại Ngân không còn nhỏ nữa, ngồi trên máy bay lâu như vậy đã mệt không chịu nổi từ lâu rồi, sau khi về đến nhà bà ấy không làm gì cả đã lăn ra ngủ.

Đợi sau khi bà ấy tỉnh ngủ, trời đã tối rồi.

Lý Tam Thuận đang dọn cơm bên ngoài, trông thấy Lưu Đại Ngân ra ngoài, ông ấy vội buông cái muôi xới cơm trong tay, kéo ghế dựa cho bà ấy để bà ấy ngồi xuống.

“Đại Ngân, tôi nghĩ bà ở bên ngoài ăn không được ngon nên đã bảo chị Triệu đừng nấu quá phức tạp, xào mấy món thanh đạm, nấu một nồi canh, hầm thêm chút cháo thôi. Bà uống bát canh trước đi, làm ấm dạ dày.”

“Ngẫu Hoa với Xuân Yến đâu rồi? Sao hai đứa vẫn chưa xuống thế?”

Lý Tam Thuận cũng múc cho mình một bát canh, nói: “Bọn nó vẫn ở trên lầu, chắc lát nữa mới xuống.”

Ông ấy vừa nói xong câu này thì Lý Ngẫu Hoa và Chu Xuân Yến một trước một sau xuống lầu.

Lý Ngẫu Hoa ngồi xuống, cầm đôi đũa lên: “Cha, mẹ, con có chuyện này muốn nói với cha mẹ.”

“Có chuyện gì thế? Con cứ nói đi.”

“Con quen một anh bạn trai, cả hai đều vừa lòng về nhau, nên muốn tiến thêm bước nữa. Khi nào cha mẹ có thời gian rảnh để con dẫn anh ấy về gặp mặt cha mẹ?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 385: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (3)


Học xong đại học liên thông, Ngẫu Hoa đã tìm được việc làm ở một trường học, vẫn tiếp tục làm giáo viên.

Bạn trai cô ấy là bác sĩ, họ Trần, hai người quen biết nhau qua người khác giới thiệu.

Vợ bác sĩ Trần đã qua đời mấy năm trước, vì con cái anh ta vẫn luôn ở một mình, không tái hôn, đợi con cái trưởng thành, vào đại học rồi, anh ta mới muốn tìm một người bầu bạn. Hai người gặp mặt vài lần, đều vừa lòng về đối phương, nên đã quyết định tìm hiểu nhau, tới hôm nay bọn họ đã ở bên nhau hơn một năm rồi.

Năm nay Xuân Sinh cũng đã thi vào đại học, Lý Ngẫu Hoa không có nỗi lo nào nữa, nên quyết định giải quyết chuyện của mình với bác sĩ Trần.

Dù sao bọn họ đều không còn trẻ nữa, khó khăn lắm mới gặp được người thích hợp, con cái cũng ủng hộ, đương nhiên phải mau chóng định ra chuyện hôn sự rồi.

Lưu Đại Ngân không can thiệp vào quyết định của con gái, chỉ hỏi: “Nhân phẩm của bác sĩ Trần thế nào, hoàn cảnh gia đình ra sao, con của cậu ta có đồng ý chuyện của hai đứa không?”

“Con với anh ấy đã ở bên nhau hơn một năm rồi, ấn tượng về nhau đều rất tốt. Người nhà anh ấy đa số đều là bác sĩ, con đã gặp mặt con anh ấy, Xuân Sinh cũng gặp anh ấy rồi, hai đứa nhỏ đều ủng hộ bọn con tái hôn.”

“Vậy là tốt rồi,” Lưu Đại Ngân nói: “Tái hôn quan trọng nhất là ý kiến của con cái, nếu bọn trẻ không đồng ý, thì sau này mới vất vả. Bây giờ con cậu ta và Xuân Sinh đều đều ủng hộ các con, như vậy thì rất tốt. Hai đứa con đã quyết sẽ ở bên nhau, vậy hai đứa sắp xếp thời gian đi để mẹ với cha con gặp mặt người nhà bác sĩ Trần kia một lần.”

“Vâng, mẹ, để chúng con sắp xếp thời gian.”

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận gặp bác sĩ Trần, cũng coi như vừa lòng về anh ta.

Bác sĩ Trần hơn Lý Ngẫu Hoa hai tuổi, đang công tác ở bệnh viện nhân dân tỉnh, vẻ ngoài hào hoa phong nhã, theo Lý Tam Thuận nói, thì vừa nhìn đã biết chính là người làm công tác văn hoá.

Lý Ngẫu Hoa cũng gặp người nhà họ Trần rồi, phụ huynh hai bên đều rất vừa lòng về con dâu/ con rể con mình tìm. Sau đó hai nhà gặp mặt thêm lần nữa, định ra hôn kỳ của Lý Ngẫu Hoa với Trần Khai, chính thức hợp thành một gia đình mới.

Bên này Lý Ngẫu Hoa bận rộn chuyện hôn sự, bên kia Lý Quân Nhạc cũng đã đi tới thế giới này.

Trong căn phòng tối tăm, một cậu thanh niên ngồi dậy khỏi giường, đi chân trần đến trước cửa sổ, vươn tay kéo tấm rèm ra.

Người đàn ông này chính là Lý Quân Nhạc.

Cảm giác còn sống tốt thật đấy!

Nhất định anh ta sẽ hoàn thành được tất cả các nhiệm vụ, để quay trở lại thế giới của mình trả thù đôi nam nữ kia.

“Tiểu Thất, ký ức của cơ thể chúng ta bám vào đâu?”

Một âm thanh máy móc không hề có cảm tình vang lên trong đầu Lý Quân Nhạc: “Ký ức của cơ thể bám vào, ba điểm tích luỹ, ký chủ xác nhận mua chứ?”

Vân Chi

Khoé miệng Lý Quân Nhạc cong lên, lộ ra nụ cười vô cảm: “Xác nhận mua.”

Ban đầu hệ thống chỉ có năm mươi điểm tích luỹ, chỉ mua sắm ký ức của thân thể này thôi đã mất ba điểm tích luỹ rồi, đúng là không rẻ.

Nhưng nếu không có ký ức, sao anh ta có thể giấu giếm được cha mẹ, bạn bè thân thích của thân thể này?

Anh ta vừa tới thế giới này, trời xa đất lạ, thứ gì cũng không biết thì sao có thể hoàn thành nhiệm vụ để kiếm được điểm tích luỹ.

Lý Quân Nhạc nói “Xác định mua sắm” xong, cơ thể khẽ lắc lư một cái.

Ký ức cả đời của người tên Tề Gia Nhạc lập tức mở ra trước mắt Lý Quân Nhạc giống như một bộ phim.

Bởi vì lượng thông tin quá khổng lồ, Lý Quân Nhạc suýt không chịu nổi, cơ thể mới lắc lư một cái.

Nhưng mà cái lắc lư ấy gần như chỉ trong nháy mắt, đợi khi đứng vững lại, anh ta cũng đã tiếp thu xong toàn bộ ký ức của Tề Gia Nhạc.

Khác với Lý Quân Nhạc cha không thương mẹ không yêu, tuy sức khoẻ của Tề Gia Nhạc không được tốt, nhưng cậu ấy lại là báu vật trong lòng người nhà, từ cha mẹ đến các anh chị em đều vô cùng yêu thương cậu ấy.

“Cậu yên tâm đi đi, tôi sẽ hiếu thảo với cha mẹ thay cậu.” Lý Quân Nhạc nói với cửa sổ.

Đã dùng cơ thể của Tề Gia Nhạc, thì mình nợ cậu ấy một phần nhân quả, chăm sóc cha mẹ thay cậu ta, nuôi dưỡng cha mẹ cậu ta khi về già là việc mình phải làm.

Đứng trước cửa sổ thêm một lát, Lý Quân Nhạc lại nằm lên giường, hai tay đan vào nhau định đi ngủ một giấc.

Nhưng mà hơn một tiếng đã trôi qua, Lý Quân Nhạc vẫn chưa ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại là anh ta lại trông thấy người đã từng là bạn thân nhất của mình đứng trước mặt, biểu cảm dữ tợn, nói: “Mày c.h.ế.t đi!”

Để có thể ngủ một giấc, Lý Quân Nhạc tiêu một điểm tích luỹ, đổi mười viên thuốc ngủ.

Vật hệ thống lấy ra, tất nhiên đều tinh phẩm.

Lý Quân Nhạc uống một thuốc ngủ, lập tức tiến vào giấc ngủ sâu, ngủ đến tận hừng đông mới tỉnh lại.

Nhà họ Tề không tính là giàu có, ông bà Tề ở chung với con trai, con dâu Cả trong một căn nhà nhỏ, phòng của Tề Gia Nhạc là căn phòng tốt nhất trong ngôi nhà này.

“Gia Nhạc, dậy chưa?” Chị dâu Tề đang bận nhặt rau trong phòng bếp, hôm nay là thứ bảy, chị ấy không phải đi làm: “Cơm sáng đang để trong nồi cho em đó, chẳng phải mấy hôm trước em nói muốn ăn sủi cảo à? Hôm nay chúng ta làm sủi cảo ăn.”

Lý Quân Nhạc chào hỏi chị dâu Tề giống Tề Gia Nhạc: “Vâng, vậy em phải ăn thêm mấy cái mới được.”

Sức khoẻ của Tề Gia Nhạc không được tốt, đi vài bước lại phải nghỉ một lát, tuy rằng khi vừa bám vào thân thể này hệ thống đã chữa trị hết bệnh tật rồi, nhưng để tránh phiền phức không cần thiết, Lý Quân Nhạc vẫn vừa đi vừa nghỉ.

“Chỉ cần Tiểu Nhạc ăn thêm mấy miếng, là chị dâu vui hơn bất cứ điều gì rồi.”

Trong mắt Lý Quân Nhạc sủi cảo nhân thịt heo cải trắng này không phải món ngon gì, nhưng bầu không khí trong nhà họ Tề quá ấm áp, khiến anh ta cảm nhận được không khí gia đình. Nên hương vị sủi cảo thế nào đều không quan trọng.

Mấy ngày tiếp theo, Lý Quân Nhạc vẫn ở rịt trong nhà họ Tề, thi thoảng ra ngoài đi dạo xung quanh một vòng để quen với “Ký ức” trong đầu.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 386: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (4)


Vì lý do sức khoẻ, nên ngoài nhà mình ra, Tề Gia Nhạc chỉ tới bệnh viện và trường học, gần như chưa từng đi đến nơi nào khác, kiến thức của cậu ấy về thế giới này đa phần đều từ trong sách vở và xem được trên tivi.

Sau mấy ngày tĩnh dưỡng, sắc mặt của “Tề Gia Nhạc” đã tốt hơn trước rất nhiều.

“Mẹ, mẹ xem có phải sắc mặt của Tiểu Nhạc hồng hào hơn trước kia rất nhiều không?” Chị dâu Tề hỏi.

Mẹ Tề gật đầu: “Mẹ cũng thấy vậy. Hay là mai mẹ dẫn Tiểu Nhạc đến bệnh viện kiểm tra nhé. Bác sĩ từng nói, Tiểu Nhạc không sống được quá… Bây giờ sắc mặt thằng bé tốt lên như vậy, biết đâu lại có kỳ tích thì sao.”

Chị dâu Tề vội vàng an ủi mẹ chồng: “Mẹ, chắc là kỳ tích thật đó. Trước kia mỗi lần Tiểu Nhạc ra ngoài quay về đều phải nghỉ ngơi một lúc rất lâu, sắc mặt còn trắng bệch ra nữa, nhưng mấy ngày nay thằng bé ra ngoài về còn nhặt được rau giúp chúng ta, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhều, nói không chừng bệnh tình của Tiểu Nhạc thật sự không thành vấn đề rồi.”

Mẹ Tề: “Nếu như Tiểu Nhạc khỏi được bệnh, mẹ tình nguyện giảm thọ mười năm.”

“Mẹ, mẹ nói gì vậy, giảm thọ gì chứ. Tiểu Nhạc khỏi bệnh thật, nhất đình là do nhà chúng ta đã khiến trời cao cảm động.”

Lúc Lý Quân Nhạc đi dạo bên ngoài về nhà, cơm chiều đã chín rồi. Mẹ Tề hỏi anh ta: “Tiểu Nhạc, mấy ngày nay con cảm thấy thế nào? Đi lại nhiều có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”

Lý Quân Nhạc ngồi xuống, uống một chén nước: “Mẹ, con không cảm thấy khó chịu ở đâu cả. Trước kia mỗi lần ra ngoài về đều phải nghỉ ngơi một lúc lâu, bây giờ con đi bộ từ nhà mình đến ngã ba đường rồi quay lại, trừ hơi mỏi chân ra thì không cảm thấy có gì không thoải mái.”

“Tiểu Nhạc, con nói thật chứ?” Mẹ Tề vội bỏ bát đũa trong tay xuống, chạy tới hỏi lại.

Khoảng cách từ nhà bọn họ đến ngã ba đường không hề gần, phải đến hai dặm, đi qua đi lại chính là bốn dặm đường, bằng vào tình trạng sức khoẻ của Tiểu Nhạc, chắc chắn không thể đi bộ xa như vậy.

Hiện tại con trai đi bộ được như vậy còn không xảy ra vấn đề, điều này chứng minh…

Mẹ Tề thật sự không dám tin tưởng. Bà ấy đi đến trước mặt con trai út, quan sát từ trên xuống dưới vài lần, xác định con trai thật sự không vấn đề gì, cũng không mang dáng vẻ không thoải mái, bà ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Chị dâu nhà họ Tề cũng chạy tới, nói: “Mẹ, cha với chồng con sắp về rồi, lát nữa chúng ta thương lượng với nhau rồi ngày mai đưa Tiểu Nhạc đến bệnh viện kiểm tra nhé, nói không chừng… nói không chừng lại có kỳ tích thật thì sao?”

“Đúng đúng, ngày mai chúng ta đưa Tiểu Nhạc đến bệnh viện kiểm tra.”

Sau khi cha Tề và anh cả về, mẹ Tề lập tức nói cho bọn họ chuyện vừa rồi. Ban đầu bọn họ còn không dám tin, bởi vì bệnh tình của Tề Gia Nhạc là bệnh từ trong bụng mẹ, bác sĩ ở Kinh Thị cũng đã nói, cậu ấy sẽ không sống được quá hai mươi tuổi.

Nhưng hiện tại, Tiểu Nhạc đi bộ bốn dặm đều không vấn đề gì, điều này thậm chí còn lợi hại hơn người bình thường, có phải chứng minh sức khoẻ của cậu ấy thật sự đã tốt lên rồi không?

Nghĩ đến kết quả này, cha Tề và anh Tề lập tức kích động không biết nên nói gì mới tốt, đặc biệt là cha Tề - người đàn ông ngày thường luôn cực kỳ nghiêm túc, lúc này lại rơi nước mắt trên bàn ăn.

Sáng hôm sau, người trong nhà họ Tề đều dậy sớm, ngoài chị dâu Tề phải đưa con đi học, sau đó đi làm ra, cha Tề, mẹ Tề và anh Tề đều đi cùng Lý Quân Nhạc đến bệnh viện.

Bọn họ đi bệnh viện, tất nhiên của hàng gà nướng nhà bọn họ cũng phải đóng cửa.

Sau khi nhận được kết quả kiểm tra của Tề Gia Nhạc, chính bác sĩ cũng kinh ngạc không thôi.

Tề Gia Nhạc là bệnh nhân lâu năm của ông ấy, vừa sinh ra không lâu đã kiểm tra ra bị mắc bệnh tim, đã trải qua vài lần phẫu thuật lớn nhỏ, nhưng tình trạng khôi phục lại không được tốt cho lắm.

Một năm gần đây, sức khoẻ của Tề Gia Nhạc lại lần nữa chuyển biến xấu, tất cả các bác sĩ đều kết luận cậu ấy không thể sống quá hai mươi tuổi. Nhưng bây giờ thì sao? Thế mà Tề Gia Nhạc lại khỏi hẳn, trải tim cũng khoẻ mạnh bình thường.

Chuyện này là thế nào? Bác sĩ nghĩ cả trăm lần cũng không nghĩ ra.

Nhưng mà dù nghĩ không ra, người bệnh khỏi hẳn, ông ấy cũng chúc mừng chứ không nói câu nào khác.

Vân Chi

Biết Tề Gia Nhạc đã khỏi bệnh thật, người nhà họ Tề đều bật khóc ngay trong bệnh viện, may mà bọn họ vẫn để ý đến nơi này là nơi công cộng, nếu không bọn họ đã nhảy cẫng lên để biểu đạt niềm vui sướng trong lòng mình rồi.

Mẹ Tề khóc từ bệnh viện đến khi về nhà.

Trên đường về, Lý Quân Nhạc an ủi mẹ Tề hết lời, nhưng mà anh ta có nói gì thì mẹ Tề vẫn khóc lóc không ngừng.

“Tiểu Nhạc này, con đã khỏi bệnh hoàn toàn rồi, sau này có dự định gì không?” Cha Tề hỏi.

Lý Quân Nhạc tới thế giới này để làm Vua đầu bếp, còn chuyện làm thế nào, anh ta đã có dự tính rồi.

“Cha, mẹ, anh Cả, bằng tốt nghiệp trung học con còn không có, sợ là không dễ tìm được việc làm, cho nên con muốn học nấu ăn, tương lai trở thành đầu bếp. Con định ban đầu sẽ làm việc vặt ở tiệm gà nướng nhà chúng ta trước, chờ con khoẻ mạnh hoàn toàn rồi, con sẽ đi bái sư học nghệ.”

Lý Quân Nhạc vừa dứt lời, hệ thống đã tuyên bố nhiệm vụ đầu tiên trong đầu anh ta: “Giúp đỡ cửa hàng gà nướng nhà họ Tề nâng cao danh tiếng ở tỉnh thành, khi giá trị danh tiếng đạt tới bảy mươi, coi như hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng là năm mươi điểm tích luỹ.”

Lý Quân Nhạc vừa nói chuyện với người nhà họ Tề, vừa âm thầm hỏi thăm hệ thống: “Tiểu Thất, khi nào mới tính là giá trị danh tiếng đạt tới bảy mươi?”

Hệ thống dùng giọng nói máy móc trả lời: “Tất nhiên là hệ thống sẽ có cách tính toán của mình rồi.”

Lưu Đại Ngân vẫn luôn chú ý đến tình hình của nhà họ Tề, khi nghe được con trai út bị bệnh tim bẩm sinh của nhà họ Tề tự dưng khỏi hẳn, bà ấy biết, Lý Quân Nhạc đã tới rồi.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 387: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (5)


Sau khi mơ thấy quyển sách này, về đến nhà Lưu Đại Ngân đã kể cho Lý Tam Thuận chồng mình nghe.

Lý Tam Thuận nghe xong, một lúc lâu sau mới mở miệng hỏi: “Đại Ngân, rốt cuộc hệ thống này là thứ gì vậy, nó thật sự có bản lĩnh lớn như vậy sao?”

Thật ra Lưu Đại Ngân cũng rất sợ, nếu như bảo bà ấy đấu với người khác, bà ấy sẽ không sợ chút nào. Nhưng hệ thống lại nhìn không thấy sờ không được, không chỉ lấy được đồ từ trong không gian, còn mê hoặc được tâm trí của người khác. Sao người bình thường như bà ấy có thể không sợ hãi?

Nhưng mà sợ hãi thì sợ hãi, bà ấy vẫn phải chiến đấu một trận ngươi c.h.ế.t ta sống với nó, bởi vì chỉ cần hệ thống còn ở đây, con trai bà ấy sẽ không thoát được số mệnh pháo hôi.

Vân Chi

“Tôi cũng không biết hệ thống là thứ gì, nhưng đúng là bản lĩnh của nó rất lớn.”

Lưu Đại Ngân ngồi trên ghế, cẩn thận nghĩ lại nội dung quyển sách kia: “Thế giới chúng ta đang sống chỉ là thế giới cơ bn nhất, nên bản lĩnh của hệ thống vẫn chưa lớn lắm. Đợi khi Lý Quân Nhạc hoàn thành nhiệm vụ kiếm được điểm tích luỹ, hệ thống thăng cấp rồi, có chỉ cần giơ tay là có thể huỷ diệt cả một tinh cầu.”

“Chỗ chúng ta chỉ là thế giới bình thường nhất?” Lý Tam Thuận hỏi: “Đại Ngân, chẳng lẽ vẫn còn thế giới khác?”

Lưu Đại Ngân chỉ nới với Lý Tam Thuận về Lý Quân Nhạc và hệ thống, chưa nói đến thế giới khác.

“Vẫn còn thế giới khác như thế giới tinh tế, thế giới võ hiệp, thế giới tu tiên gì đó, tóm lại còn rất nhiều thế giới khác. Thế giới chúng ta đang sống là thế giới đầu tiên, cũng là thế giới bình thường nhất, phải kiếm đủ điểm tích luỹ ở thế giới này, Lý Quân Nhạc và hệ thống mới thăng cấp được. May mà thế giới này có hạn chế, rất nhiều công năng của hệ thống đều không phát huy được, hơn nữa Lý Quân Nhạc vẫn chưa có nhiều điểm tích luỹ, cũng chỉ lợi hại hơn người bình thường một chút thôi, chúng ta vẫn đối phó được.”

Lý Tam Thuận cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu, rồi hỏi: “Đại Ngân, hay là chúng ta bảo con trai đóng cửa hàng gà nướng lại, không liên quan đến Lý Quân Nhạc kia nữa có được không? Hệ thống này, tôi cảm thấy nó thật sự rất lợi hại, người bình thường như chúng ta biết lấy gì ra để chống lại hệ thống nhìn không thấy sờ không được kia?”

Nếu như chỉ có một mình, Lý Tam Thuận sẽ không sợ, dù sao ông ấy cũng chỉ có một cái mạng. Nhưng ông ấy còn con trai con gái, cháu nội cháu ngoại, cộng tất cả lại là bao nhiêu chứ? Lý Tam Thuận thật sự không muốn đối đầu với hệ thống kia.

“Tam Thuận, cho dù chúng ta trốn tránh hệ thống kia kiểu gì, chỉ cần nó vẫn còn ở đây, gia đình chúng ta sẽ không đươc yên bình. Ông còn nhớ lần hai tên côn đồ vào nhà chúng ta trộm cướp không? Trốn tránh không có tác dụng. Tôi có dự cảm, dù chúng ta có nghỉ kinh doanh cửa hàng gà nướng, không đối đầu với hệ thống kia, tạm thời tránh được tai hoạ lần này, thì tương lai chắc chắn vẫn phải đối đầu với Lý Quân Nhạc. Đợi tới lúc đó, Lý Quân Nhạc đã hoàn thành nhiệm vụ, đã kiếm được nhiều điểm tích luỹ rồi, sẽ càng khó đối phó hơn.”

Giống như nghĩ tới điều gì đó, Lý Tam Thuận cắn răng nói: “Đại Ngân, bà nói xem…. Nếu tôi… Tôi xử cái tên Lý Quân Nhạc kia, như vậy có được không?”

Lưu Đại Ngân đã sống với Lý Tam Thuận nhiều năm như vậy, đương nhiên nghe ra được ý của Lý Tam Thuận.

Ông ấy định giải quyết Lý Quân Nhạc trước.

“Dù hệ thống kia có lợi hại hơn nữa, nó cũng phải bám vào cơ thể con người, đúng không? Nếu Lý Quân Nhạc c.h.ế.t rồi, vậy chẳng phải hệ thống kia sẽ không gây chuyện được nữa sao?”

Lý Tam Thuận tuân thủ pháp luật cả đời, nhưng đến khi già rồi, lại nghĩ ra biện pháp tiêu cực như vậy.

“Tam Thuận, làm thế sao được, chúng ta không thể g.i.ế.c người.”

Giết người là phạm pháp, huống chi hiện tại Lý Quân Nhạc vẫn chưa làm gì hết, nếu bọn họ làm như vậy thật, thì bọn họ có khác gì “Vai chính” thương tổn người khác vì lợi ích của mình trong những quyển sách kia.

“Ai, Đại Ngân, vừa rồi do tôi sốt ruột quá.” Lý Tam Thuận giơ tay lau mồ hôi một phen: “Đại Ngân, bà kể lại kỹ càng giấc mơ lần này cho tôi nghe lần nữa đi, để xem còn bỏ sót điều gì không, rồi chúng ta cùng nhau nghĩ cách đối phó với hệ thống và Lý Quân Nhạc.”

Lưu Đại Ngân kể lại kỹ càng giấc mơ của mình cho Lý Tam Thuận nghe, sau đó hai vợ chồng bắt đầu thuảo lận xem làm thế nào mới đánh bại được Lý Quân Nhạc đang khoác lớp vỏ bọc Tề Gia Nhạc kia.

“Tam Thuận, tôi nghĩ thế này, chúng ta tạm ngừng kinh doanh cửa hàng gà nướng của Lưu Trụ, để tránh đầu sóng ngọn gió trước đã. Còn máy quay phim tôi đã nhờ người đi mua rồi, đợi khi Lý Quân Nhạc tới gây sự, chúng ta sẽ quay lại tất cả việc này.”

“Quay lại? Không phải bà nói tạm ngừng kinh doanh của hàng gà nướng của Lưu Trụ à? Sao còn quay lại được?” Vừa hỏi xong, Lý Tam Thuận đã sửa lời: “Ý của bà là, khi Lý Quân Nhạc gây sự ở cửa hàng gà nướng khác, chúng ta quay lại tất cả?”

“Ừ, tôi nghĩ như vậy đấy.” Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết, phải chủ động xuất kích. Còn cuộc thi đầu bếp mà Lý Quân Nhạc nhất định phải tham gia kia nữa, tôi muốn tài trợ cho cuộc thi ấy.”

“Chúng ta tài trợ sao? Vậy cũng được. Đại Ngân, bà nói xem chúng ta làm như vậy liệu có ổn không?”

Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân cúi đầu thương lượng với nhau, thỉnh thoảng cả hai lại gật đầu.

Bọn họ thương lượng xong đã là nửa đêm, tạm thời đã nghĩ ra được biện pháp đối phó với Lý Quân Nhạc và hệ thống rồi, hai vợ chồng cũng có lòng tin nhất định.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 388: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (6)


Khi biết Tề Gia Nhạc đã đổi thành Lý Quân Nhạc, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cũng lập tức bắt tay vào hành động.

Bước đầu tiên chính là: Lý Tam Thuận giả vờ bị ốm, giữ con trai ở bên chăm sóc, tạm thời ngừng kinh doanh cửa hàng gà nướng.

Ban đầu Lý Lưu Trụ không muốn tạm nghỉ, định thuê người trông cửa hàng gà nướng thay mình, nhưng thấy Lý Tam Thuận thở ngắn than dài cả ngày, Lý Lưu Trụ đành phải tạm thời đóng cửa.

Bước thứ hai, Lưu Đại Ngân tạm bỏ xuống tất cả công việc ở nhà máy, ngày nào cũng lái xe đi dạo quanh cửa hàng gà nướng nọ ở tỉnh thành.

Cửa hàng gà nướng này chính là cửa hàng gà nướng đầu tiên Lý Quân Nhạc ra tay, cửa hàng này bán gà nướng hoa quế, trong cửa hàng có một cái vại lớn, ai đến mua gà nướng chủ tiệm sẽ vớt ra một con từ trong vại, rồi chặt nhỏ, đóng gói, đưa cho khách hàng.

Lý Quân Nhạc dùng “Giấu giếm tai mắt” đổi được từ hệ thống, tranh thủ lúc chủ tiệm vớt gà nướng ra, đã ném một con chuột c.h.ế.t vào trong cái muôi vớt. Đợi khi nước hầm chảy hết, gà nướng và chuột c.h.ế.t lập tức lộ ra cùng với nhau. Lý Quân Nhạc lựa chọn thời gian đông khách hàng nhất, khi con chuột c.h.ế.t kia vừa lộ ra, tất cả khách hàng định mua gà nướng đều lui về phía sau một bước, thậm chí có người còn bịt mũi muốn nôn mửa. Danh dự của cửa hàng gà nướng này bị phá huỷ hoàn toàn, không lâu sau đã phải đóng cửa.

Lưu Đại Ngân từng nghĩ hay là trực tiếp bắt lấy Lý Quân Nhạc ngay tại chỗ? Nhưng mà sau khi bắt được thì ăn nói thế nào đây? Phải biết rằng, Lý Quân Nhạc đứng rất xa cái vại đựng gà nướng, căn bản không có khả năng bỏ con chuột c.h.ế.t vào trong cái muôi vớt gà.

Nếu nói là anh ta ném qua, vậy nhiều khách hàng như thế sao không ai nhìn thấy?

Cuối cùng bà ấy quyết định cứ quay lại cảnh này trước đã, sau này coi như chứng cứ để vặn ngã Lý Quân Nhạc.

Đi canh chừng vài hôm, cuối cùng Lưu Đại Ngân cũng nhìn thấy Lý Quân Nhạc đi từ bên kia tới, sau đó bước vào tiệm gà nướng.

Nhìn thấy Lý Quân Nhạc đã vào trong, Lưu Đại Ngân vội lái xe đến trước cửa tiệm, bật máy quay phim hướng về phía cửa hàng gà nướng. Sau đó Lưu Đại Ngân lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Lý Tam Thuận.

Hai vợ chồng bọn họ đã thương lượng trước với nhau việc này rồi, Lưu Đại Ngân sẽ mở máy quay phim lên đặt trong xe, giả vờ như quên tắt đi, ngẫu nhiên quay được Lý Quân Nhạc làm chuyện xấu. Sau này Lưu Đại Ngân sẽ giả vờ nhớ tới mình có một chiếc máy quay phim, lúc mở ra xem những gì mình từng quay mới phát hiện ra cảnh tượng quỷ dị này.

Tiệm gà nướng hoa quế kia không lớn lắm, nhưng vị trí địa lý rất tốt, nằm trên một con đường rất phồn hoa, hơn nữa hiện tại còn là thời điểm lượng người qua lại đông đảo nhất, trong tiệm đã có bảy, tám khách hàng rồi.

Có khách tới mua gà nướng, chủ tiệm đang dùng muôi vớt gà nướng ra, Lý Quân Nhạc đứng bên ngoài đám đông, tay khẽ cử động, giống như vừa ném ra thứ gì đó.

Chắc chắn anh ta vừa ném ra con chuột c.h.ế.t kia! Lưu Đại Ngân thầm nghĩ. Nhưng mà trong mắt Lưu Đại Ngân lại chỉ nhìn thấy tay anh ta khẽ động một cái, trong tay không hề có bất cứ thứ gì.

Máy quay phim đặt trong ô tô của Lưu Đại Ngân chĩa thẳng về phía Lý Quân Nhạc, quay lại tất cả hành vi anh ta đã làm.

Rất nhanh, đã có tiếng xôn xao truyền đến từ trong tiệm gà nướng. Có người hô to: “Sao trong gà nướng nhà chị lại có một con chuột c.h.ế.t thế này? Oẹ!”

Hai cô gái định mua gà nướng lập tức chạy ra khỏi cửa tiệm, vịn vào cây ngô đồng bên đường bắt đầu nôn khan.

“Không… Không… Gà nướng nhà tôi thật sự rất sạch sẽ, tôi cũng không biết vì sao lại có con chuột c.h.ế.t bên trong…” Chủ tiệm tưởng giải thích.

“Mọi người nghe tôi nói đã, tôi…”

Có người cất cao giọng, hô: “Chị không biết vì sao lại có con chuột c.h.ế.t trong này ư? Vậy nó chui vào bằng cách nào? Trước kia tôi từng mua gà nướng của nhà chị rất nhiều lần rồi, bây giờ nghĩ lại… Oẹ!”

Lúc này có rất nhiều người qua lại trên đường phố, thấy tiệm gà nướng ầm ĩ như vậy, rất nhiều người đều vây tới xem náo nhiệt.

Qua tiếng nói chuyện của người xung quanh, rất nhanh tất cả đều đã biết chuyện trong cái vại hầm gà nướng của nhà này có một con chuột chết.

Lưu Đại Ngân cũng giả vờ xuống khỏi xe xem náo nhiệt, lúc bà ấy chen vào bên trong, chủ tiệm đã ném con chuột c.h.ế.t kia đi rồi.

Có hai khách hàng vừa mua gà nướng xong thì xảy ra chuyện như vậy, lúc này đang cãi nhau với chủ tiệm đòi trả lại tiền.

Mặt chủ tiệm như đưa đám, không biết vì tức giận hay vì hoảng sợ mà sắc mặt rất trắng: “Tôi thật sự không biết vì sao lại có con chuột bên trong.”

“Chị có biết hay không, không quan trọng. Nói chung tôi muốn trả lại tiền. Trong cái vại đựng gà nướng nhà chị có một con chuột c.h.ế.t như vậy, ai dám ăn gà nướng nhà chị nữa chứ? Chỉ nghĩ đến thôi, tôi đã buồn nôn ròi. Mau trả lại tiền cho tôi.”

“Đúng đấy, mau trả lại tiền đi! Trước kia tôi từng mua gà nướng nhà chị rất nhiều lần, nghĩ lại thôi cũng buồn nôn rồi! Mau trả lại tiền đi.”

Lúc này Lưu Đại Ngân đã chen vào hàng trong cùng, bà ấy nói: “Có thể nào là do ai đó vừa ném con chuột c.h.ế.t này vào không?”

Người vây xem lập tức mồm năm miệng mười nói: “Sao có thể, chúng tôi đứng ngay đây, không hề nhìn thấy có ai ném con chuột c.h.ế.t này vào.”

“Đúng đấy, nhiều người ở đây như vậy, nhiều đôi mắt đang nhìn như vậy, nếu có ai ném con chuột c.h.ế.t này vào trong vại đựng gà nướng, thì sao chúng tôi lại không nhìn thấy?”

“Chắc chắn là do cửa hàng này không đủ tiêu chuẩn về vệ sinh an toàn thực phẩm, mới có chuột chạy vào, rồi rơi vào vại gà nướng…”

Người kia chưa nói hết câu đã che miệng nôn mửa.

“Không đúng.” Lưu Đại Ngân nói: “Nếu thật sự có con chuột chui vào khi gà nướng chưa hầm xong thì sao con chuột kia không bị hầm nát ra? Mọi người còn nhớ con chuột c.h.ế.t vừa rồi trông thế nào không? Vẫn hoàn chỉnh chứ?”

“Chị gái, chị đừng nói nữa, chị càng nói tôi càng cảm thấy ghê tởm.” Một người phụ nữ trung niên đang xách giỏ đồ ăn nói: “Không quan tâm nguyên do vì sao, tóm lại là có chuột c.h.ế.t trong vại gà nướng của cửa hàng này, về sau ai còn dám mua gà nướng ở đây nữa chứ.”

Đối phương nói rất đúng, sau lần này thanh danh của cửa hàng gà nướng hoa quế coi như hỏng hẳn rồi. không quan tâm con chuột kia tự mình chạy vào hay bị người khác ném vào, tóm lại về sau sẽ không còn ai tới cửa hàng này mua gà nướng nữa.

Vân Chi

Lưu Đại Ngân quay đầu lại theo bản năng, đã không còn bóng dáng Lý Quân Nhạc đâu nữa.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 389: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (7)


Lưu Đại Ngân cầm máy quay phim về nhà, vừa vào cửa Lý Tam Thuận đã sốt sắng chạy tới: “Đại Ngân?”

Lưu Đại Ngân gật đầu với ông ấy, chỉ vào máy quay phim trong tay nói: “Xong cả rồi.

Lý Tam Thuận thở dài: “Hy vọng tất cả đều thuận lợi.”

Lưu Đại Ngân đỡ lấy ông ấy, hiện tại ông ấy đang là bệnh nhân đó: “Chắc chắn sẽ thuận thợi. Chắc chắn chúng ta sẽ đánh bại được hệ thống và Lý Quân Nhạc.”

Lý Lưu Trụ đang ở trong bếp hầm canh cho Lý Tam Thuận, thấy mẹ mình đã về, anh ta vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, tố cáo: “Mẹ, mẹ về rồi à? Mẹ quản cha con đi, bác sĩ đã dặn cha phải ăn ít dầu, ít muối, ít đường rồi, thế mà cha con còn đòi ăn dưa muối, con muốn ngăn cản cũng không ngăn cản được. Khi mẹ ở nhà, cha con nghe lời mẹ. Khi mẹ không ở nhà, cha con lại quên hết lời bác sĩ dặn.”

Bị con trai tố cáo trước mặt vợ mình, Lý Tam Thuận vội chuyển chủ đề: “Lưu Trụ, canh hầm xong chưa? Mau múc cho cha một bát, nhớ múc nhiều chút nhé. Canh kia cha ăn như uống nước vậy, coi như đồ giải khát.”

Lý Lưu Trụ đi múc canh, Lưu Đại Ngân đỡ Lý Tam Thuận ngồi xuống ghế sô pha. Ông ấy cúi đầu, nhỏ giọng nói với vợ mình: “Đại Ngân, tôi giả vờ ốm, cái này không được ăn, cái kia không được ăn, còn không được làm gì, xương cốt trên người tôi sắp rỉ sét cả rồi.”

Lưu Đại Ngân lén lút véo chồng mình một cái: “Ông còn không biết xấu hổ mà nói, bác sĩ đã dặn rồi, ông bị cao huyết áp, nên ăn ít gia vị thôi, thế mà ông còn lén ăn vụng dưa muối sau lưng tôi. Ông sợ sức khoẻ của mình quá tốt đúng không? Tôi nói cho ông biết, ông còn dám lén lút ăn vụng sau lưng tôi, tôi sẽ không tha cho ông đâu.”

Lý Tam Thuận vội vàng xua tay, nói: “Tôi không dám nữa, thật sự không dám nữa. Sau này bác sĩ nói gì, tôi sẽ nghe hết, không dám làm trái ý bà, làm trái ý bác sĩ nữa.”

“Làm trái ý tôi là sao hả? Làm trái ý bác sĩ là tự hại sức khoẻ của ông đó!” Lưu Đại Ngân lườm chồng mình một cái, hỏi lại: “Sau này ông còn dám không nghe lời bác sĩ không?”

“Không dám, không dám.”

Chuyện ăn vụng đã bị Lưu Đại Ngân phát hiện, sau này sao ông ấy dám chứ.

Lý Lưu Trụ bưng một bát canh đi tới. Mắt, mũi, miệng Lý Tam Thuận đều nhăn tít lại, ông ấy lầm bầm: “Canh này khó uống quá, không biết sao lắm người thích hầm canh này như vậy nhỉ?”

“Vừa rồi ai nói, ăn canh này như uống nước? Sao bây giờ lại chê nó khó ăn rồi?” Lưu Đại Ngân cười ông ấy.

“Vừa rồi tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi, chứ canh này thật sự không ngon chút nào, không ngọt không mặn cũng không thớm, chẳng ngon gì hết.”

Tuy nói thầm như thế, cuối cùng Lý Tam Thuận vẫn ăn hết sạch bát canh kia.

“Cha, đây là canh bồi bổ sức khoẻ bác sĩ chỉ cách nấu, nói là mấy loại canh này tốt cho sức khoẻ của cha, cha ăn nhiều chút còn tốt hơn uống thuốc đấy.”

“Vậy cha uống thuốc còn hơn.” Lý Tam Thuận oán giận: “Thuốc viên bỏ vào miệng thêm ngụm nước nữa là xong rồi, canh này tận một bát đầy như vậy.”

Người già tính tình như trẻ con, lần này Lý Tam Thuận giả vờ ốm, thế mà cũng có vài phần “Tính trẻ con” thật.

Lưu Đại Ngân vỗ ông ấy một cái: “Nói gì thế? Thuốc đều có ba phần độc, huống chi là thuốc tây, bớt được bao nhiêu thì bớt bấy nhiêu đi. Ông không đọc tờ hướng dẫn sử dụng trong mấy hộp thuốc, tờ nào cũng viết uống thuốc lâu ngày sẽ ảnh hưởng đến chức năng gan thận đấy, ăn mấy thứ canh bổ này vẫn tốt hơn mà, hơn nữa, tôi thấy mùi hương cũng rất thơm, sao lại khó ăn chứ?”

Lý Tam Thuận lẩm bẩm: “Sao lại không khó ăn? Ngày nào bà cũng ăn nó là biết nó có khó ăn hay không...”

Lý Lưu Trụ ngồi bên cạnh nghe cha mẹ đấu võ mồm, trong lòng có chút hâm mộ mơ hồ. Cha mẹ anh ta đã sống với nhau cả đời rồi, trong ấn tượng của anh ta, hai người vẫn luôn yêu thương nhau, rất ít khi tranh cãi. Khi mình già rồi, sợ là… Anh ta không dám nghĩ tiếp nữa.

Vân Chi

“Cha, mẹ, con muốn mở lại cửa hàng gà nướng.”

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận liếc nhau, Lý Tam Thuận vội vàng nói: “Lưu Trụ, mẹ con bận nhiều việc, thường xuyên không ở nhà, sức khoẻ của cha không được tốt nên muốn có người ở nhà trò chuyện với cha, con ở nhà với cha đi.”

Nghe những lời tình ý chân thành này, cộng thêm đôi mắt đã rưng rưng của Lý Tam Thuận, sao Lý Lưu Trụ từ chối nổi. Anh ta vội vàng nói: “Cha, con không mở lại cửa hàng nữa, con ở nhà với cha, cha đừng khó chịu.”

“Lưu Trụ, thế này nhé, đợi cha con khoẻ lại rồi, cửa hàng gà nướng của con tổn thất bao nhiêu, mẹ bù lại hết.” Lưu Đại Ngân nói.

“Mẹ, không cần đâu.” Lý Lưu Trụ vội vàng xua tay: “Làm gì có chuyện con trai chăm sóc cha mẹ còn đòi tiền, con mà lấy tiền thì con khác nào súc vật. Cha mẹ nghỉ ngơi đi, con đi rửa bát.”

Con trai đi khỏi, Lý Tam Thuận vội nói: “Đại Ngân, chúng ta lên lầu đi.”

Lưu Đại Ngân “ừ” một tiếng, cầm theo máy quay phim đi lên lầu.

Sau khi khoá kỹ cửa, hai người mới bật máy quay phim lên, chiếu lại hình ảnh mình quay được.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 390: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (8)


Lưu Đại Ngân đặt máy quay phim ở cửa sổ trước xe, ống kính đối diện với cửa hàng gà nướng kia.

Lưu Đại Ngân điều chỉnh tốc độ, đến khi Lý Quân Nhạc xuất hiện trong màn ảnh, hai vợ chồng ngồi xuống ghế, mắt nhìn chăm chú vào máy quay phim, không nháy mắt một cái nào.

Vân Chi

Dáng người Lý Quân Nhạc khá cao, khả năng là do bị bệnh năng vừa mới khỏi, nên dù đã mặc quần áo mùa đông rất dày, trông anh ta vẫn gầy gò yếu ớt.

Anh ta chậm rãi đi tới, đeo một cái túi trên vai. Sau khi vào trong cửa hàng gà nướng, anh ta đi đến chỗ tương đối gần cái vại lớn, rồi đứng lại. Vị trí anh ta đứng khá khuất tầm mắt, gần như người bình thường tới cửa hàng mua gà đều không để ý tới anh ta.

Một lát sau, có người muốn mua gà nướng, chủ tiệm gà nướng cầm cái muôi lớn đang gác trên nắp vại lên, định vớt một con cho khách hàng.

Đúng lúc ấy, Lý Quân Nhạc lấy ra một con chuột c.h.ế.t từ trong túi xách, ném vào trong cái muôi đang múc gà nướng kia.

Không lâu sau, người trong tiệm gà nướng đã xôn xao, rồi chạy ra ngoài, còn có người la to. Xem đến đây Lưu Đại Ngân vươn tay tắt máy quay phim đi, nói: “Con chuột c.h.ế.t kia là do Lý Quân Nhạc ném vào.”

“Đại Ngân, trong tiệm gà nướng có nhiều người như vậy, tất cả đều không nhìn thấy Lý Quân Nhạc ném con chuột c.h.ế.t vào sao?”

“Không.” Giọng Lưu Đại Ngân hơi run rẩy: “Tam Thuận, khi gọi điện thoại cho ông tôi vẫn luôn chú ý đến động tĩnh trong cửa hàng gà nướng, tôi chỉ nhìn thấy Lý Quân Nhạc giơ tay lên thôi, không hề nhìn thấy trong tay cậu ta có thứ gì. Nếu như không xem đoạn phim vừa rồi, tôi cũng không dám tin là con chuột c.h.ế.t kia do chính Lý Quân Nhạc ném vào, bởi vì trong mắt tôi, tay anh ta không cầm thứ gì cả, sao có thể ném con chuột c.h.ế.t đó vào trong.”

Lý Tam Thuận an ủi Lưu Đại Ngân, ông ấy vỗ lưng vợ mình, nói: “Đại Ngân, bà đừng sợ, có tôi ở đây mà. Máy quay phim có thể quay được toàn bộ quá trình Lý Quân Nhạc ném con chuột c.h.ế.t vào nồi, chứng minh hệ thống không phải vạn năng, đối đầu với Lý Quân Nhạc, phần thắng của chúng ta vẫn rất lớn. Chúng ta đã biết chi tiết về Lý Quân Nhạc và hệ thống rồi, biết bọn họ sẽ làm gì tiếp theo, chúng ta không phải sợ.”

Được chồng an ủi Lưu Đại Ngân đã bình tĩnh lại. Bà ấy hít sâu một hơi, nói: “Tam Thuận, chuyện cuộc thi đầu bếp, chúng ta phải nắm chắc. Tôi đã dặn thư ký liên hệ với ban tổ chức rồi, đợi chuẩn bị xong tất cả là chúng ta có thể bắt được nhược điểm của Lý Quân Nhạc, để quốc gia đối phó với cậu ta.”

Lưu Đại Ngân đã thương lượng trước với Lý Tam Thuận rồi. Lý Quân Nhạc có hệ thống, chỉ dựa vào lực lượng của Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận thì không thể nào đối phó được anh ta, cứ giao Lý Quân Nhạc cho quốc gia, để quốc gia dùng lực lượng của mình đối phó với Lý Quân Nhạc và hệ thống sau lưng anh ta thì hơn.

Ban đầu điểm tích luỹ của hệ thống không nhiều lắm, hiện tại Lý Quân Nhạc vẫn chưa có bản lĩnh quá lớn, Lưu Đại Ngân tin quốc gia vẫn đối phó được cái ệ thống nho nhỏ này.

Còn chuyện Lý Quân Nhạc sẽ bị đối xử thế nào, không cần Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận phải nhọc lòng.

Lý Tam Thuận gật đầu, nói: “Đại Ngân, đến hôm tổ chức cuộc thi đầu bếp, tôi đi cùng bà nhé. Đoạn phim này chúng ta xử lý thế nào đây? Huỷ nó đi hay nộp cho quốc gia?”

Lưu Đại Ngân nói ngay không hề nghĩ ngợi: “Đợi Lý Quân Nhạc bị quốc gia mang đi rồi, chúng ta sẽ phá huỷ cái máy quay phim này, không thể cho người khác biết.”

Ngẫm nghĩ một lát, Lý Tam Thuận hỏi: “Đại Ngân, có phải bà sợ…”

Lưu Đại Ngân gật đầu: “Không sai, tôi sợ lỡ như quốc gia phái người tới hỏi chúng ta, tại sao chúng ta lại có một đoạn ghi hình như vậy. Tuy rằng chúng ta có thể trả lời bằng lý do chúng ta nghĩ ra trước đó, nhưng người làm việc cho quốc gia đều là người có tài, tôi làm ăn buôn bán bao nhiêu năm qua, biết lực lượng quốc gia lớn vô cùng, thủ đoạn cũng nhiều vô kể. Lỡ như hai ta để lộ ra sơ hở, hậu quả thế nào tôi thật sự không dám tưởng tượng.”

“Đại Ngân, bà nói đúng.” Lý Tam Thuận tiếp lời vợ mình: “Nếu như quốc gia biết bà có thể mơ thấy trước tương lai, chắc chắn bà sẽ bị mang đi. Chúng ta không thể mạo hiểm.”

Sống bao nhiêu năm trên đời rồi, không còn là người trẻ tuổi chưa trải sự đời nữa, Lý Tam Thuận biết một “Nhà tiên tri” có thể biết trước tương lai, sẽ được quan tâm thế nào.

Người ngồi trên địa vị cao đều không phải người ngốc, nếu bị những người đó biết Đại Ngân có thể mơ thấy trước tương lai, sợ là gia đình bọn họ sẽ không được sống yên ổn nữa.

Bí mật này bắt buộc phải giấu kỹ, trừ hai người bọn họ ra, không thể cho bất kỳ người nào biết, không được để lại một chút tai hoạ ngầm nào.

Nếu bọn họ nộp đoạn phim này lên cho quốc gia, khi quốc gia phái người tới hỏi, bọn họ lại lộ ra sơ hở, thì không biết kết cục sẽ thế nào đâu!

Tuyệt đối không thể mạo hiểm!

Hai vợ chồng thương lượng xong, Lưu Đại Ngân cất máy quay phim vào ngăn tủ, khoá kỹ lại. Sau khi Lý Quân Nhạc bị quốc gia mang đi, bọn họ sẽ phá huỷ cái máy quay phim này.



Làm xong việc mình muốn làm rồi, Lý Quân Nhạc đút tay vào túi quần, chậm rãi đi về nhà mình.

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên trong đầu anh ta, so với trước kia lần này giọng nói ấy mang theo chút nghi hoặc: “Ký chủ, sao cậu lại làm chuyện này?”

“Vì giá trị danh tiếng đó!” Lý Quân Nhạc chậm rãi nói: “Dựa hương vị để chiến thắng, từ đó chậm rãi tích luỹ danh tiếng, như vậy thì quá chậm. Nhưng nếu như đa số các cửa hàng gà nướng trong tỉnh thành này đều đóng cửa, không thể tiếp tục kinh doanh, chỉ còn vài cửa hàng có thể mở cửa, vậy thì cửa hàng gà nướng nhà họ Tề sẽ có được danh tiếng thôi.”

Hệ thống không nói gì, Lý Quân Nhạc tiếp tục lầm bầm trong đầu: “Người làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, tôi làm vậy cũng vì hoàn thành nhiệm vụ thôi. Còn những cửa hàng gà nướng bị hại đóng cửa kia, đợi sau này khi lớn mạnh rồi tôi sẽ bồi thường cho bọn họ.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 391: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (9)


Lưu Đại Ngân đã liên hệ xong với ban tổ chức cuộc thi đầu bếp, nói mình muốn làm nhà tài trợ.

Cuộc thi đầu bếp này có tên “Cuộc thi đầu bếp lần thứ 3 của tỉnh B”, nó không hề nổi tiếng ở tỉnh thành, đài truyền hình với báo chí ở tỉnh đều không đưa tin về nó.

Sở dĩ Lý Quân Nhạc sẽ tham gia cuộc thi này là vì anh ta đã có tính toán từ trước. Vì cuộc thi này không có danh tiếng, không có ai đưa tin, nên sẽ không có camera ghi hình gì đó, anh ta có thể gian lận.

Đợi khi lấy được giải nhất ở cuộc thi đầu bếp này, kiểm đủ điểm tích luỹ rồi, hệ thống và kỹ năng “Giấu giếm tai mắt” sẽ được thăng cấp, sau này khi anh ta sử dụng kỹ năng ấy, dù có máy quay cũng sẽ không quay lại được. Cuộc thi này là cơ hội cuối cùng để Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận đối phó với hệ thống và Lý Quân Nhạc.

Biết được Lưu Đại Ngân muốn tài trợ cho cuộc thi này, ban tổ chức vô cùng mừng rỡ, bởi vì có nhà tài trợ là có tiền, ai lại chê tiền chứ.

Lưu Đại Ngân không có yêu cầu gì, chỉ cần khi tổ chức thi đấu, bọn họ giăng biểu ngữ quảng cáo cho Mì ăn liền Lý Sư Phụ là được.

Yêu cầu này rất hợp lý, ban tổ chức đồng ý ngay lập tức, còn hỏi Lưu Đại Ngân có yêu cầu nào khác khng?

Lưu Đại Ngân lại nói bà ấy muốn tài trợ địa điểm thi đấu, ban tổ chức cũng đồng ý ngay không hề nghĩ ngợi.

Có người muốn đứng ra tài trợ, bọn họ có thể tiết kiệm được một khoản tiền đó, ngu gì không nhận.

Địa điểm thi đấu ở đâu, Lưu Đại Ngân cũng thương lượng trước với Lý Tam Thuận rồi. Phải hiểu rõ về địa điểm thi đấu bọn họ mới dễ bề gian lận.

Lưu Đại Ngân trực tiếp mua một toà nhà hai tầng ở khu vực ngoại ô, tầng một nơi tổ chức thi đấu có gắn hai chiếc cameras giám sát. Hai chiếc cameras này được giấu rất kỹ, người bình thường sẽ không nhìn ra được.

Đến khi bắt đầu thi đấu bọn họ mới bật hai cái camera này lên. Làm như vậy, là để đối phó với hệ thống ở phía sau Lý Quân Nhạc.

Lý Quân Nhạc làm xong nhiệm vụ “Tăng danh tiếng cửa hàng gà nướng, hệ thống đã tăng một bậc, có thể tra ra tất cả thiết bị camera ghi hình đang bật xung quanh rồi.

Trong quyển sách kia viết, sau khi bước vào sân thi đấu để tham gia cuộc thi đầu bếp, việc đầu tiên Lý Quân Nhạc làm là bảo hệ thống kiểm tra một phen, xác định không có camera ghi hình nào đang bật, anh ta mới yên tâm sử dụng kỹ năng “Giấu giếm tai mắt”.

Trong quyển sách kia còn viết, hiện tại hệ thống vẫn tương đối yếu, mỗi ngày chỉ kiểm tra được một lần, như vậy Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận mới lợi dụng được kẽ hở để canh chừng lúc bật camera lên.

Lưu Đại Ngân còn thương lượng trước với Lý Tam Thuận, khi bắt đầu thi đấu, Lý Tam Thuận sẽ lấy lý do cơ thể không thoải mái rời khỏi sân thi đấu trước, sau đó bật camera theo dõi lên để xem cuộc thi đấu từ xa, từ đó mới phát hiện ra điểm khác thường của Lý Quân Nhạc.

Ngoài Lưu Đại Ngân ra, bọn họ còn phải tìm thêm hai người nữa làm nhân chứng.

Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lưu Đại Ngân quyết định chọn thư ký của mình và nhân viên trong ban tổ chức cuộc thi đầu bếp.

Đợi sau khi phát hiện ra tất cả, Lưu Đại Ngân sẽ gọi ba vị giám khảo của cuộc thi đầu bếp vào, mở lại camera ghi hình, hỏi bọn họ khi các đầu bếp đang thi đấu bọn họ có phát hiện ra điểm nào không thích hợp không.

Sau khi thảo luận xong, bọn họ sẽ báo cảnh sát.

Lưu Đại Ngân đã sống ở tỉnh thành này rất nhiều năm rồi, cũng quen biết một vài nhân vật lớn. Bà ấy gọi điện thoại thẳng cho một vị cảnh sát có cấp bậc tương đối cao, nói cho đối phương phát hiện của mình, thông qua anh ta báo cáo cho quốc gia tất cả.

Để quốc gia coi trọng chuyện này hơn, Lưu Đại Ngân còn giả vờ không cẩn thận nói ra kỳ tích Lý Quân Nhạc bị bệnh tim bẩm sinh đột nhiên khỏi hẳn….

Tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ đến ngày diễn ra cuộc thi đầu bếp.

Ngày diễn ra cuộc thi càng ngày càng gần, Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận cũng càng ngày càng căng thẳng, bởi có thể đánh bại được hệ thống và Lý Quân Nhạc không, đều phải xem lần này.

Lý Lưu Trụ cũng cảm nhận được thái độ của cha mẹ mình hơi khác thường, anh ta cũng hỏi vài lần, nhưng đều bị Lưu Đại Ngân lấy lý do công việc quá bận rộn để lảng sang chuyện khác.

Cuối cùng ngày thi đấu cũng đến, Lưu Đại Ngân không thể tĩnh tâm được, sau khi về nhà Lý Tam Thuận vẫn luôn ở bên cạnh bà ấy, hai vợ chồng già cổ vũ cho nhau.

Cuộc thi đầu bếp chính thức bắt đầu vào lúc chín giờ sáng, Đại Ngân và Lý Tam Thuận xuất phát từ nhà lúc tám rưỡi, đi đến nơi tổ chức cuộc thi.

Trên đường đi, hai người nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, cho nhau thêm sức mạnh.

Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận đến không sớm lắm, không ít thí sinh dự thi đã tới rồi, nhân viên của ban tổ chức đang ổn định trật tự.

Xe của Lưu Đại Ngân vừa đến, một nhân viên đã chạy ra nghênh đón, rồi đưa Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận tới phòng nghỉ.

Vân Chi

Là nhà tài trợ cho cả cuộc thi, Lưu Đại Ngân rất quan tâm tới cuộc thi này, thứ cần thiết trong sân thi đấu đều có đầy đủ. Phòng nghỉ trên lầu có thiết bị kết nối thẳng với hai cái camera ghi hình kia, có thể xem trực tếp toàn bộ cuộc thi.

Tất cả đều do Lưu Đại Ngân cố ý chuẩn bị để đối phó với Lý Quân Nhạc và hệ thống trên ngời anh ta

Ngồi trong phòng nghỉ một lát, có nhân viên tới mời bọn họ ra ngoài, cuộc thi đầu bếp sắp bắt đầu rồi.

Lúc này Lý Quân Nhạc đang đứng trước một chiếc bếp gas, khuôn mặt vô cảm.

“Tiểu Thất, kiểm tra một chút xem nơi này có thiết bị theo dõi gì đó không.” Anh ta âm thầm ra lệnh cho hệ thống.

“Vâng, ký chủ.”

Rất nhanh, hệ thống đã trả lời anh ta: “Ký chủ, trong căn phòng này không có bất kỳ thiết bị ghi hình nào.”

“Được, vậy lát nữa tôi sẽ sử dụng giấu giếm tai mắt, nhất định tôi sẽ vào được vòng thi tiếp theo trong lần thi đấu này.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 392: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (10)


Lý Quân Nhạc thầm hạ quyết tâm, lần thi đấu này chỉ cần tiến vào vòng trong là được, không cần thiết phải đứng đầu. Vòng này mới là vòng loại thôi, vòng tiếp theo mới là vòng quan trọng nhất.

Sau vòng này, chỉ cần tiến được vào vòng trong, là anh ta sẽ được thêm một chút giá trị danh tiếng, có thể lấy được một số điểm tích luỹ nhất định. Đến vòng thi sau anh ta sẽ dùng số điểm tích luỹ này đổi một chút gia vị tăng độ thơm ngon sẽ dùng đến khi thi đấu bán kết, như vậy đạt giải nhất chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay sao.

Tại bây giờ chưa có đủ điểm tích luỹ, chưa đổi được gia vị tăng độ thơm ngon, nếu không sao anh ta phải dùng đến mấy thủ đoạn nho nhỏ kia chứ.

Anh ta chỉ còn thiếu hai điểm tích luỹ nữa thôi là mua được gia vị tăng độ thơm ngon rồi, nhưng chỉ vì hai điểm ấy mà anh ta lại phải dùng “Giấu giếm tai mắt” thêm lần nữa.

Lý Quân Nhạc buồn bực nghĩ: Nếu không mua ký ức của cơ thể này thì tốt rồi. Nhưng nếu không mua ký ức, anh ta sẽ không biết người thân và các mối quan hệ xã hội của chủ nhân cơ thể này, chẳng sớm thì muộn cũng bị lộ tẩy.

Anh ta không tin dùng lý do “Mất trí nhớ” có thể lừa gạt được người thân của nguyên chủ như trong tiểu thuyết viết. Con người có thể mất trí nhớ, nhưng tính tình, thói quen sẽ không thay đổi quá nhiều.

Ngay cả khẩu vị cũng thay đổi, cử chỉ, cách ăn nói đều thay đổi, cha mẹ của nguyên chủ không nghi ngờ mới là lạ. Đổi lại thành anh ta, nếu người thân của anh ta bị mất trí nhớ nhưng tính tình thay đổi rất lớn, chắc chắn anh ta sẽ nghi ngờ.

Nghĩ vu vơ xong, Lý Quân Nhạc nhàm chán ngẩng đầu nhìn ban giám khảo. Có một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi nói chuyện với bọn họ, bà ấy là nhà tài trợ cho cuộc thi lần này, đã nói chuyện mười mấy phút rồi vẫn chưa nói hết chuyện.

Xem ra cho dù ở thế giới nào thì người lãnh đạo đều thích nói nhiều.

Khi anh ta làm lãnh đạo, anh ta cũng từng nói chuyện thao thao bất tuyệt như vậy sao? Lý Quân Nhạc tự hỏi bản thân, hình như không thì phải. Khi đi họp, anh ta đều nói chuyện công việc, chưa bao giờ giống người phụ nữ này, toàn nói lời vô nghĩa không có giá trị gì.

Đợi Lưu Đại Ngân nói xong hết lời vô nghĩa, một giám khảo tuyên bố: “Cuộc thi bắt đầu.”

Tiếng lửa cháy, tiếng thái rau… Lập tức vang lên.

Vòng thi đấu này, tất cả thí sinh đều nấu các món giống nhau, một món dưa góp, một món thịt bát bảo, một món thịt chua ngọt, đều là đồ ăn thường ngày ở nhà.

Cơm nhà vừa dễ nấu nhất vừa khó nấu nhất, dễ nấu vì nó đơn giản, khó nấu vì rất khó khiến người ta ăn một lần sẽ nhớ mãi không quên.

Khi cuộc thi bắt đầu, Lý Tam Thuận nói thầm bên tai Lưu Đại Ngân hai câu, rồi rời khỏi khu vực thi đấu trước.

Ông ấy đi để bật camera lên.

Một lát sau, Lưu Đại Ngân cũng nói với một giám khảo: “Tôi có việc phải ra ngoài một lát.”

Giám khảo cười gật đầu: “Ngài cứ đi đi, chỗ này có chúng tôi rồi, ngài cứ yên tâm.”

Lưu Đại Ngân đứng dậy, thư ký ngồi sau bà ấy cũng đứng lên theo, rồi cùng đi ra ngoài với bà ấy.

Trên đường đi, Lưu Đại Ngân gọi một nhân viên lại, nói: “Nhờ cậu mang mấy cốc nước lên phòng nghỉ trên lầu giúp tôi nhé. Cám ơn.”

Nhân viên biết người phụ nữ này là nhà tài trợ cho cuộc thi, phải chăm sóc chu đáo, nên vội vàng gật đầu, cười nói: “Vâng, ngài chờ một lát, tôi lập tức đi lấy nước mang đến phòng nghỉ cho ngài.”

Lưu Đại Ngân lên lầu, đẩy cửa ra, Lý Tam Thuận đang ngồi trong phòng xem cuộc thi đấu thông qua máy tính.

Trông thấy Lưu Đại Ngân tới, ông ấy nói: “Tôi hơi váng đầu nên lên đây nghỉ, bà lên đây làm gì, sao không ngồi dưới đó xem thi đấu?”

Lưu Đại Ngân ngồi xuống ghế: “Tôi lo cho ông, nên mới lên đây.”

“Tôi không sao, tại dưới lầu quá ồn ào, ngồi một lát đã váng hết cả đầu rồi.”

Đây cũng là lý do Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận thương lượng từ trước. Lý Tam Thuận lấy lý do không được khoẻ để lên lầu nghỉ ngơi, nhưng lại rất muốn xem cuộc thi nấu ăn bên dưới, nên mới mở camera lên để theo dõi cuộc thi từ xa, ai ngờ lại trông thấy cảnh tượng không thể tin nổi như vậy.

Còn việc vì sao Lưu Đại Ngân cũng lên trên này, đương nhiên là vì bà ấy lo cho chồng mình, nên lên với ông ấy rồi.

Vân Chi

Không lâu sau, nhân viên đưa nước ấm tới cho bọn họ. Lưu Đại Ngân nói với nhân viên vài câu, biết cậu ấy cũng là đầu bếp, còn là đệ tử cuối cùng của một trong số các vị giám khảo bên dưới, Lưu Đại Ngân bèn giữ cậu ấy lại, để cậu ấy giảng giải cho mình và Lý Tam Thuận những điều cần chú ý khi nấu mấy món này, thi thoảng còn bình luận vài câu về tài nấu nướng của các thí sinh.

Trên sân thi đấu đang tiến hành được một nửa, đột nhiên Lý Tam Thuận kêu lên một tiếng, chỉ vào màn hình tivi, nói: “Mọi người xem, thí sinh này đang làm gì thế nhỉ?”

Ông ấy vừa lên tiếng, ánh mắt của người trong phòng đều tập trung vào màn hình tivi. Bọn họ trông thấy đột nhiên có một đám bình thuỷ tinh nho nhỏ đang trôi nổi trước mặt một thí sinh tham gia thi đấu, không biết trong ấy cái bình thuỷ tinh đó đựng thứ gì, sau đó đám bình thuỷ tinh ấy bay về các hướng khác nhau.

Đúng là tự bay qua, không phải kiểu bị ai dùng tay ném qua. Nếu như không phải đang xem trực tiếp qua camera giám sát, khả năng tất cả mọi người trong phòng đều cho rằng mình đang xem phim viễn tưởng rồi.

Đám người trong phòng đều trợn tròn mắt, nhân viên của ban tổ chức lắp bắp: “Chuyện… Chuyện gì thế này?”

Lý Tam Thuận giải thích cho cậu ấy: “Ban nãy tôi nhìn thấy thí sinh này móc ra mấy cái bình thuỷ tinh từ túi xách dưới chân cậu ta, không biết trong bình đựng thứ gì. Sau đó cậu ta vung tay lên, một cái bình thuỷ tinh nh lập tức bay ra ngoài. Bình thuỷ tinh kia bay tới trước mặt một thí sinh khác, rất nhanh trong cái nồi thí sinh kia đang nấu đã toả ra khói trắng, không biết cậu ta đã đổ thứ gì vào nồi của thí sinh kia.”

Hình ảnh xem được sau đó đã đổi mới nhận thức của tất cả người có mặt trong phòng. Đám bình thuỷ tinh nho nhỏ kia bay đến trước mặt không ít thí sinh, không biết đã đổ thứ gì vào trong nồi của những thí sinh ấy, tiếp đó, đám bình thuỷ tinh ấy lại tự bay trở về, bị người kia cất lại vào trong túi xách.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 393: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (11)


Đám người xem hình ảnh qua màn hình đều trợn mắt há hốc mồm.

Lưu Đại Ngân hỏi: “Các cậu tổ chức cuộc thi đầu bếp hay cuộc thi ảo thuật thế? Sao lại có người biết ảo thuật như vậy?”

Vân Chi

Nhân viên kia nghèo vốn từ, chỉ biết nói: “Chuyện này… Chuyện này cũng không giống ảo thuật.”

Đúng vậy, dù nhà ảo thuật có xuất sắc đến đâu, thì người xem vẫn biết bọn họ đang lừa gạt. Nhưng người này lấy ra nhiều chai lọ quấy rối các thí sinh khác như vậy, thế mà không ai bên dưới khán đài lên tiếng, chẳng lẽ khán giả bên dưới đều không nhìn thấy sao?

Nhân viên nói thầm trong lòng: Nhiều chai thuỷ tinh như vậy, sao không ai nhìn thấy nhỉ?

Nhưng nếu nhìn thấy, thì sao không ai ngăn cản đối phương?

Không quan tâm bọn họ nghĩ thế nào, cuộc thi bên dưới vẫn tiến hành như bình thường.

Đến cuối cùng, giám khảo chọn ra mười đầu bếp tiến vào vòng chung kết, vòng thi đấu này cũng kết thúc.

Bốn người trong phòng xem xong toàn bộ vòng thi đấu qua màn hình đều không nói một lời.

Cuối cùng, Lưu Đại Ngân mở miệng nói với Tiểu Trịnh: “Cậu đi gọi ba vị giám khảo lên đây, phải bí mật.”

Nhân viên kia cũng bị cảnh tượng trong màn hình doạ choáng váng, nếu Lưu Đại Ngân không nói lời nào, cậu ấy cũng không biết nên làm gì lúc này.

Kết thúc vòng thi đấu loại, ba vị giám khảo vẫn ngồi tại ch, nghe Tiểu Trịnh nói Lưu Đại Ngân muốn tìm bọn họ, ba người không dám trì hoãn, vội chạy lên lầu.

Bọn họ vừa vào phòng, Lưu Đại Ngân đã dặn dò: “Tiểu Trịnh, cậu khoá cửa phòng lại đi.”

Ba vị giám khảo quay sang nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì, sao còn phải khoá trái cửa phòng, vì có chuyện quan trọng muốn thương lượng với bọn họ sao?

Một vị giám khảo trong ba người hỏi: “Tổng giám đốc Lưu, có chuyện gì à?”

Lưu Đại Ngân bấm vài cái trên máy tính, nói: “Các anh xem cái này đi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Tiểu Trịnh lấy cho bọn họ ba cái ghế dựa: “Thầy ngồi xuống xem đi, xem cẩn thận xem có chỗ nào không đúng không.”

Ba người không hiểu ra sao, bắt đầu theo dõi hình ảnh trên màn hình.

Khi vòng thi diễn ra, bọn họ ngồi ngay dưới lầu mà, rõ ràng không hề xảy ra chuyện gì, sao Lưu Đại Ngân muốn bọn họ xem lại lần nữa nhỉ?

Nhưng mà, rất nhanh bọn họ đã nói không ra lời.

Một chiếc bình thuỷ tinh nhỏ bay giữa không trung, hướng về phía một thí sinh, không biết đổ thứ gì vào nồi của thí sinh kia, khiến món ăn trong nồi toát ra khói trắng.

Lúc ở hiện trường, bọn họ không hề trông thấy chiếc bình thuỷ tinh này mà, sao nó lại xuất hiện trong camera giám sát nhỉ?

Lẽ nào camera giám sát có vấn đề?

Thầy của Tiểu Trịnh nói: “Tôi nhớ rõ, thí sinh có món ăn bị bốc khói kia là thí sinh số mười ba, bởi vì khi bỏ nguyên liệu nấu ăn vào nồi, nguyên liệu chưa để ráo nước, nên mới toát ra khói trắng như vậy. Lúc ấy tôi còn nói thầm với ông Trương và ông Triệu, nói thí sinh không được rồi, sợ là không thể tiến vào vòng chung kết. Tôi còn rất buồn bực, nghĩ trình độ nấu nướng của người này không bằng cả người thường, sao lại đi thi đầu bếp nhỉ? Chẳng lẽ là… Chẳng lẽ là bị chơi xấu?”

Thầy của Tiểu Trịnh vừa nói hết câu, ông Trương đã tiếp lời: “Nhưng chúng tôi ngồi ngay dưới sân thi đấu, lại không hề nhìn thấy cái bình thuỷ tinh nào. Có phải máy tính này bị lỗi không?”

Thật ra ông Trương băn khoăn như vậy cũng không sai, rất nhiều người ngồi dưới sân thi đấu đều không nhìn thấy, sao trong camera lại xuất hiện hình ảnh này nhỉ?

Lưu Đại Ngân nói: “Chiếc camera này do tôi thuê người lắp đặt, hội trường thi đấu cũng do tôi tài trợ, đợi cuộc thi của các anh kết thúc tôi còn phải dùng vào việc khác, nên mới bỏ tiền ra lắp đặt thiết bị theo dõi tiên tiến nhất, bình thường sẽ không bị lỗi đâu. Huống chi ban nãy chúng tôi còn theo dõi trực tiếp, Tiểu Trịnh cũng nhìn thấy mấy cái bình thuỷ tinh này.”

Tiểu Trịnh gật đầu nói: “Vâng, em xem thấy mà sợ, đám bình thuỷ tinh này cứ bay vèo vèo ra ngoài, khiến em ngỡ như đang xem phim viễn tưởng. Thầy ơi, sao các thầy ngồi ở hiện trường đều không nhìn thấy, mà qua camera lại trông thấy số bình thuỷ tinh này nhỉ? Bình thuỷ tinh còn tự bay được, chẳng lẽ có yêu ma quỷ quái?”

Cậu ấy miêu tả rất đúng, đám bình thuỷ tinh kia không phải bị ném ra, mà tự bay ra, còn dừng lại đúng trước mặt các thí sinh dự thi, ngoài phim viễn tưởng ra, ai có thể tạo ra được cảnh tượng như vậy?

Lý Tam Thuận ngồi bên cạnh, nói: “Sức khoẻ của tôi không được tốt, cảm thấy sân thi đấu quá ồn ào, nên mới lên phòng trên lầu nghỉ ngơi. Vào phòng tôi mới nhớ ra dưới sân thi đấu có trang bị camera giám sát, có thể theo dõi cuộc thi qua máy tính, nên mới mở máy tính lên xem. Ai ngờ… Ai ngờ lại xem được cảnh tượng như vậy. Ban đầu chúng tôi đều khiếp sợ, khi thấy các anh đều giống như không nhìn thấy chúng tôi mới phát hiện ra điểm bất thường.”

Thư ký cũng bị doạ sợ. Anh ta là sinh viên tốt nghiệp đại học, luôn kiên định với thuyết vô thần, nhưng cảnh tượng hôm nay đã phá tan tất cả nhận thức của anh ta rồi.

Tạm thời không nói đến những người ở dưới lầu không hề nhìn thấy đống bình thuỷ tinh nho nhỏ kia, chỉ riêng đống bình thuỷ tinh ấy tự mình bay lơ lửng thôi đã trái với định luật vật lý rồi.

Khoa học không giải thích được, vậy thì không phải chuyện nằm trong phạm vi khoa học, mà là chuyện thần quái.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 394: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (12)


Thư ký nói: “Tạm thời chưa nói tới việc người ở dưới sân thi đầu đều không nhìn thấy, chỉ nói riêng đám bình thuỷ tinh kia tự bay đi rồi tự bay về thôi, khoa học cũng không giải thích được rồi. Chỉ có thể xem xét từ góc độ quỷ thần.”

Thư ký vừa nói xong, dường như nhiệt độ trong phòng nghỉ lập tức giảm xuống vài độ. Đám người không hẹn mà cùng rùng mình một cái.

Một lúc lâu sau, ông Triệu nói: “Tôi nhớ ra rồi, nơi những chiếc bình thủy tinh nhỏ kia dừng lại, tất cả đầu bếp ở vị trí đó đều không vào được vòng chung kết.”

Ông Triệu vừa nói xong, ông Chu với ông Trương cũng nghĩ đến điều này. Đúng vậy, hễ thí sinh nào đứng ở vị trí cái bình thuỷ tinh kia dừng lại, thì không một ai vào được vòng chung kết.

Chuyện này chứng minh điều gì?

Ông Chu cũng vỗ đầu, nói: “Tôi nhớ ra rồi, tôi có biết một thí sinh trong số đó, là đầu bếp đã dày dặn kinh nghiệm, nhưng hôm nay món gà Cung Bảo mà ông ấy nấu lại hơi mặn, tôi vừa nếm là biết ngay bị cho quá nhiều muối. Nhưng một đầu bếp dày dặn kinh nghiệm sao lại mắc phải sai lầm cơ bản như vậy chứ.”

“Tôi cũng quen một đầu bếp trong số đó, tài năng của cậu ấy không tệ, nhưng hôm nay hương vị món ăn cậu ấy nấu ra lại không ổn lắm, kém ra trình độ ngày thờng của cậu ấy. Tôi còn tưởng rằng vì cậu ấy căng thẳng, nên khi nấu ăn bị run tay mới cho quá nhiều dấm nữa. Bây giờ thì tôi biết rồi, chắc là do mấy cái bình thuỷ tinh nhỏ này giở trò.”

Vân Chi

Lưu Đại Ngân cũng nói: “Các anh nói xem, có phải trong mấy cái bình thuỷ tinh này đều đặt gia vị không? Mấy thí sinh kia bị đổ thêm gia vị vào món ăn, hương vị của món ăn mới không ổn.”

“Nhưng mà cũng lạ, người có bản lĩnh như vậy thì tham gia cuộc thi đầu bếp nho nhỏ này làm gì nhỉ? Mọi người nói xem, có bản lĩnh này rồi, cậu ta có g.i.ế.c người thì cũng không ai biết, tham gia cuộc thi đầu bếp này làm gì chứ?” Lý Tam Thuận nhìn máy tính nói.

Lý Tam Thuận vừa nói xong, người trong phòng lại cảm thấy đáng sợ hơn.

Đúng vậy, người kia có bản lĩnh như vậy, có thể khiến người khác không biết anh ta đã làm gì, cho dù anh ta có g.i.ế.c người trong đám đông thì cũng không ai nhìn thấy, không ai nghi ngờ…

Giọng ông Triệu hơi run: “Tuy rằng mùa thi này đã là mùa thứ ba rồi, nhưng cuộc thi của chúng tôi không tính là cuộc thi lớn, cũng không có danh tiếng ở tỉnh thành. Người kia có bản lĩnh như vậy, thì sao lại tới chỗ chúng ta nhỉ? Chúng ta đều là người bình thường, có gì để cậu ta mưu cầu chứ?”

Ông Chu, ông Trương và Tiểu Trịnh đều run lẩy bẩy, rõ ràng thể hình của ba người đều không nhỏ, lúc này lại hết sức đáng thương.

Tiểu Trịnh vô cùng sốt ruột, nói: “Thầy ơi, chúng ta phải làm sao bây giờ? Hay là coi như chưa xảy ra chuyện gì hết?”

“Chúng ta coi như chưa xảy ra chuyện gì có được không? Nếu như người kia biết chúng ta đã phát hiện ra bí mật của anh ta, liệu anh ta có… Liệu anh ta có g.i.ế.c chúng ta diệt khẩu không nhỉ? Anh ta có bản lĩnh như vậy, dù g.i.ế.c chúng ta diệt khẩu cảnh sát cũng không phát hiện ra…” Lý Tam Thuận nói.

Lời ông ấy nói vô cùng có lý, nếu bọn họ bị người kia diệt khẩu thật, sợ là cảnh sát cũng không phát hiện ra được, cuối cùng chỉ có thể tính là chuyện ngoài ý muốn.

Căn phòng lại lần nữa rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng, Lưu Đại Ngân nói: “Nước ta là quốc gia xã hội chủ nghĩa, tôi không tin có yêu ma quỷ quái. Đã xảy ra chuyện như vậy rồi, chúng ta báo cảnh sát đi.”

“Báo cảnh sát?”

Người trong phòng đều nhìn Lưu Đại Ngân.

Báo cảnh sát chuyện kiểu này, cảnh sát có quan tâm không?

Trong căn phòng này, Lưu Đại Ngân có địa vị cao nhất, nghe bà ấy nói báo cảnh sát, người còn lại đều bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về khả năng này.

“Người kia có bản lĩnh lớn như vậy, vừa nhìn đã biết là không phải người bình thường rồi. Nếu anh ta dùng bản lĩnh của mình vào việc đúng đắn thì không có gì, nhưng nếu bản lĩnh ấy dùng sai đường, vậy thì sẽ khiến xã hội này hỗn loạn. Dân chúng bình thường như chúng ta không giải quyết được người như vậy, chúng ta cứ báo cảnh sát để quốc gia tới giải quyết chuyện này đi.” Lưu Đại Ngân nói.

Lưu Đại Ngân nói có lý, chuyện như vậy cứ giao cho quốc gia xử lý thì hơn, lực lượng quốc gia mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ có biện pháp đối phó với người kia.

Thầy của Tiểu Trịnh vẫn không yên tâm: “Cảnh sát sẽ để ý đến chuyện như vậy sao? Hơn nữa, chuyện này cảnh sát bình thường cũng không giải quyết được.”

“Việc này cứ giao cho tôi.” Lưu Đại Ngân nói: “Tôi quen một vị cảnh sát, cấp bậc của đối phương rất cao, còn quen biết lực lượng bảo vệ an toàn quốc gia, chúng ta có thể gọi cho anh ấy.”

“Có quen biết lực lượng bảo vệ an toàn quốc gia sao? Vậy thì tốt quá rồi. Tổng giám đốc Lưu, chị mau gọi điện thoại cho đối phương đi.”

Lưu Đại Ngân cầm điện thoại lên, bấm một dãy số. Chuông điện thoại vừa kêu hai tiếng đã có người nghe máy.

“Alo, cảnh sát Từ phải không? Chỗ chúng tôi xảy ra chút chuyện không giống bình thường, anh có thể tới nơi này một chuyến không? Vâng, vâng, là chuyện rất không bình thường, không tiện báo cảnh sát… Vâng, chúng tôi ở…” Lưu Đại Ngân nói ra địa chỉ, còn nói thêm: “Cảnh sát Từ, chúng tôi cũng không biết nói sao về việc này, anh cứ tới là biết… Tạm thời anh đừng nói cho người khác nhé, chuyện này rất quỷ dị. Vâng, chúng tôi chờ anh tới.”

Buông điện thoại, Lưu Đại Ngân mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng bầu không khí trong phòng nghỉ đã tốt hơn một chút. Tiểu Trịnh rót cho mỗi người trong phòng một chén nước, lại hỏi: “Tổng giám đốc Lưu, thầy, chúng ta vẫn tiếp tục khoá trái cửa ạ?”

Lưu Đại Ngân uống một ngụm nước ấm, nói: “Mở cửa ra đi, cảnh sát Từ sắp tới rồi.”

Lý Tam Thuận bấm vài cái trên máy tính, xem lại đoạn phim vừa rồi một lần nữa, sau đó nói: “Sao tôi có cảm giác người này quen mắt thế nhỉ?’
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 395: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (13)


“Người nào cơ?” Lưu Đại Ngân hỏi: “Trong này có nhiều người như vậy, sao tôi biết ông đang nói đến người nào?”

“Chính là người biết ma pháp, có thể khiến bình thuỷ tinh tự bay lên kia kìa.” Lý Tam Thuận chỉ vào màn hình máy tính, nói: “Tôi cảm thấy người này rất quen mắt, nhưng mà không nhớ được đã từng gặp ở đâu.”

“Tiểu Trịnh, các cậu có danh sách thí sinh tham gia cuộc thi đầu bếp không?” Lưu Đại Ngân hỏi.

Tiểu Trịnh gật đầu nói: “Có, để cháu đi lấy.”

Bây giờ là ban ngày, lầu trên lầu dưới đều có người, hơn nữa người kia đã đi rồi, Tiểu Trịnh mới dám ra ngoài.

Đừng chê cười cậu ấy nhát gan, đàn ông thì không được nhát gan sao?

Danh sách ở ngay trong phòng làm việc tầng trên, không lâu sau Tiểu Trịnh đã quay lại.

Cậu ấy đưa danh sách qua cho Lưu Đại Ngân, còn nhìn lướt qua màn hình máy tính, nói: “Tổng giám đốc Lưu, người này là thí sinh số 9, ngài có thể kiểm tra tên của anh ta trên danh sách.”

Rất nhanh Lưu Đại Ngân đã tìm thấy tên của thí sinh số 9, chính là Tề Gia Nhạc.

“Tên của người này là Tề Gia Nhạc, là một cái tên rất bình mà.”

Nghe vậy, Lý Tam Thuận lập tức vỗ đầu, nói: “Thảo nào tôi lại cảm thấy người này quen mắt như vậy, đây chẳng phải là con trai út nhà ông Tề sao? Nhà bọn họ cũng mở cửa hàng gà nướng, ông Tề có hai người con trai, con trai cả cùng làm gà nướng với ông ấy. Tôi vẫn nhớ con út của ông ấy tên là Tiểu Nhạc. Nhưng mà tôi nhớ con út của ông Tề bị bệnh tim bẩm sinh, mắc bệnh từ trong bụng mẹ rồi, đã chạy chữa rất nhiều năm vẫn chưa chữa khỏi, sao cậu ta còn tới tham gia cuộc thi đầu bếp được nhỉ? Nấu ăn không phải công việc thoải mái gì, cậu ta bị bệnh tim sao nấu ăn được?”

Vốn dĩ bầu không khí đã buông lỏng không ít, nhưng Lý Tam Thuận vừa nói như vậy, bầu không khí lại lập tức trở nên quỷ dị.

Tiểu Trịnh tuổi nhỏ nhất, cũng sợ hãi nhất, cậu ấy run rẩy ngồi trên ghế dựa, nói: “Ngài càng nói, cháu càng thấy sợ.”

Lưu Đại Ngân vỗ mạnh xuống bàn, hào khí ngút trời, nói: “Sợ cái gì, tất cả yêu ma quỷ quái đều là phái phản động, đều là hổ giấy trước mặt đảng và nhn dân, nước ta là quốc gia xã hội chủ nghĩa, sợ gì mấy thứ đó, còn có đảng và quốc gia đang đứng trước bảo vệ chúng ta mà.”

“Đúng đấy, còn có cảnh sát mà, chúng ta sợ gì chứ.”

“Ừ, có quốc gia bảo vệ, chúng ta không cần sợ gì hết.”

“Ừ, tất cả yêu ma quỷ quái đều là phản động, đều là hổ giấy, chúng ta không việc gì phải sợ.”

Dưới sự cổ vũ của Lưu Đại Ngân, lòng yêu nước yêu đảng của tất cả mọi người có mặt trong phòng dâng cao trước nay chưa từng có. Cuối cùng cảnh sát Từ mà bọn họ trông ngóng cũng khoan thai tới, bầu không khí trong phòng lại thả lỏng hơn nhiều.

Lưu Đại Ngân vội vàng đứng dậy, chào hỏi: “Cảnh sát Từ, anh tới rồi à, mau ngồi đi.”

Thư ký lập tức pha trà rót nước cho cảnh sát Từ, người trong phòng đều ngồi vây lại.

“Tổng giám đốc Lưu, chị nói đã xảy ra chuyện rất quỷ dị, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Cảnh sát Từ buồn bực hỏi.

“Có chuyện gì xảy ra, chị cứ báo cảnh sát là được, cảnh sát sẽ giải quyết vấn đề cho chị.”

Lý Tam Thuận ngồi bên cạnh nói: “Cảnh sát Từ, việc này báo cảnh sát, cảnh sát cũng không giải quyết được, anh xem đoạn phim này trước đi.”

“Đúng đấy, cảnh sát Từ, người kia không trộm không cướp, nhưng mà chuyện cậu ta làm ra lại khiến người nhìn sợ hãi, chúng tôi thật sự không biết nên làm gì bây giờ.”

“Việc này cảnh sát bình thường không xử lý được, nước ta có phòng ban chuyên về an ninh quốc gia không? Giống kiểu CIA của Mỹ ấy. Chỉ những cơ quan như vậy mới giải quyết được việc này.”

“Cảnh sát Từ, anh cứ xem đi thì biết, đang giữa ban ngày mà tôi cũng bị doạ đổ đầy mồ hôi rồi, chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có quỷ thần?”

“Sao trên thế giới này lại có quỷ thần được chứ!” Cảnh sát Từ nghiêm mặt, nói: “Chúng ta phải tin vào khoa học, tin vào chủ nghĩa duy vật, không được tin tưởng mấy tứ quỷ thần duy tâm đó.”

“Vâng, phải tin vào khoa học. Cảnh sát Từ, tại tôi sợ quá nên nói lung tung thôi, anh đừng để trong lòng nhé.”

Thư ký bước đến mở máy tính, Lưu Đại Ngân nói: “Cảnh sát Từ, chúng tôi đang tổ chức cuộc thi đầu bếp ở dưới lầu, đây là video khi thi đấu. Anh xem kỹ đi, bên trong có sự việc không thể tưởng tượng nổi, là người này, cậu ta có thể khiến đồ vật tự bay ra ngoài.”

Máy tính vẫn chưa chiếu đến hình ảnh Lý Quân Nhạc giở trò, cảnh sát Từ thuận miệng nói: “Muốn đồ vậy bay ra ngoài cứ ném ra là được, không phải rất đơn giản sao?”

Vân Chi

“Nhưng mà thứ này còn tự mình bay về được.” Ông Chu nói với vẻ mặt đau khổ: “Ai có thể ném được đồ vật bay đến nơi mình muốn, cuối cùng đồ vật còn tự bay trở lại? Hơn nữa…”

Ông ấy không nói tiếp, bởi vì màn hình máy tính đã chiếu tới đoạn bình thuỷ tinh nhỏ tự bay ra ngoài rồi.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 396: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (14)


Lưu Đại Ngân nhìn lén cảnh sát Từ, thấy lông mày của anh ta càng ngày càng nhăn chặt, khuôn mặt cùng gần với máy tính hơn một chút.

Thời gian tiếp theo, tất cả mọi người trong phòng đều không nói gì, đều hết sức chăm chú theo dõi video trên máy tính.

Xem xong một lần, cảnh sát Từ ngồi thẳng người dậy, nói: “Phát lại lần nữa.”

Mấy người này nói không sai, đám bình thuỷ tinh nho nhỏ kia rất quỷ dị, không chỉ tự bay ra ngoài, còn tự bay về được.

Vô cùng trái với quy luật vật lý.

Điều quỷ dị hơn nữa là, mấy cái bình thuỷ tinh này bay tới bay lui trong thời gian thi đấu, thế mà trong hội trường đông đúc lại không có ai ngẩng đầu lên nhìn lấy một lần, giống như số bình thuỷ tinh nhỏ đó đều không tồn tại vậy.

Vân Chi

Đây mới là điều quỷ dị nhất.

Sao trên camera giám sát có thể nhìn thấy rõ ràng, mà ở hiện trường lại không một ai trông thấy nhỉ?

Cảnh sát Từ xem đi xem lại ba lần, mới bảo thư ký tắt máy tính đi. Anh ta hỏi: “Chuyện này là thế nào?”

Anh ta là cảnh sát dày dặn kinh nghiệm, điều đám người Lưu Đại Ngân có thể nghĩ ra sao anh ta có thể không nghĩ ra chứ. Người này quỷ dị như vậy, có bản lĩnh như vậy, nếu là người thành thật còn tốt, nếu như không thành thật, làm ra chuyện gì đó trái pháp luật, thì cảnh sát không thể tra ra được, chắc chắn sẽ gây ra tổn thất và ảnh hưởng nặng nề cho xã hội.

“Từng người nói một, Tổng giám đốc Lưu, chị nói trước đi.”

Lưu Đại Ngân kể lại từ việc mình tài trợ cho cuộc thi đầu bếp, lắp đặt camera giám sát trong toà nhà này, đến Lý Tam Thuận không được khoẻ lên lầu nghỉ ngơi, Lưu Đại Ngân không yên tâm nên cũng lên lầu theo, sau đó bọn họ trông thấy cảnh tượng quỷ dị này trong màn hình máy tính, cả hai đều bị doạ sợ…

Thầy của Tiểu Trịnh và ông Trương, ông Triệu đều kể lại những gì mình nhìn thấy, nghe thấy, đương nhiên cũng nói luôn hậu quả do mấy cái bình thuỷ tinh nhỏ kia gây ra.

“Các anh nói là, không ai trong số các anh nhỉn thấy mấy cái bình thuỷ tinh này ở hiện trường thi đấu?”

Ba người vội gật đầu: “Vâng, không chỉ chúng tôi, tất cả người trong hội trường đều như vậy, không ai thốt lên tiếng nào, chắc chắn bọn họ đều không nhìn thấy. Nếu như có người trông thấy mấy thứ này bay lượn trên không trung, sao có thể không hô to chứ, chúng tôi chỉ đang thi nấu ăn chứ không phải đang thi đấu ảo thuật.”

“Các anh nói, hễ người nào bị mấy cái bình thuỷ tinh nhỏ này dừng trước mặt, tất cả đều không vào được trận chung kết, hương vị đồ ăn nấu ra cũng không được ngon miệng?”

“Vâng, vừa rồi tôi đã xem lại danh sách một lần, hễ bình thuỷ tinh nhỏ dừng trước mặt người nào là người đó không thể tiến vào vòng chung kết.”

“Tôi quen một đầu bếp đã có kinh nghiệm nhiều năm, nhưng lần này ông ấy lại phạm phải một sai lầm cấp thấp, món ăn nấu ra quá mặn. Nhưng người làm đầu bếp nhiều năm sao có thể phạm phải sai lầm cơ bản như vậy?”

“Tôi quen một đầu bếp trẻ tuổi tới tham gia thi đấu, trước kia tôi từng ăn món ăn cậu ấy nấu rồi, tay nghề cũng khá ổn, nhưng mà không biết vì sao hôm nay nấu ăn cậu ấy lại cho quá nhiều dấm, cũng không được vào vòng chung kết.”

Sắc mặt cảnh sát Từ trở nên nghiêm túc hơn, qua màn hình máy tính có thể nhìn thấy đám bình thuỷ tinh kia bay tới bay lui, nhưng mà không thể nhìn rõ trong mấy cái bình thuỷ tinh đó đang đựng thứ gì.

Thấy thời cơ thích hợp, Lý Tam Thuận lại châm thêm chút lửa: “Cảnh sát Từ, tôi biết người có thể khiến đám bình thuỷ tinh tự bay lên kia, cậu ta tên là Tề Gia Nhạc. Nhưng mà điều khiến người ta khó hiểu là, từ nhỏ sức khoẻ của cậu Tề Gia Nhạc kia đã không được tốt, cậu ta mắc bệnh tim bẩm sinh, ngày thường rất ít khi ra ngoài, sao hôm nay lại tới tham gia cuộc thi đầu bếp được nhỉ? Phải biết rằng nấu ăn là công việc tốn sức, không có sức khoẻ sao cậu ta chịu đựng được?”

“Anh quen biết cậu ta?”

Lý Tam Thuận ngoan ngoãn trả lời, giống học sinh tiểu học bị cô giáo hỏi bài: “Vâng, nhà cậu ta cũng mở cửa hàng gà nướng, cảnh sát Từ, anh cũng biết đấy, tôi cũng từng mở cửa hàng gà nướng, hiện tại con trai tôi vẫn đang kinh doanh. Đều là người cùng ngành cả, quen biết nhau cũng không có gì là lạ. Chuyện con trai út nhà ông ấy, tôi cũng chỉ nghe người khác nói thôi. Vì con trai út, nhà họ Tề còn tốn không ít tâm sức, mấy năm trước tôi còn gặp cha của Tề Gia Nhạc ở bệnh viện.”

Vốn dĩ bị mắc bệnh tim bẩm sinh, nay đột nhiên lại khoẻ mạnh, không chỉ có sức khoẻ tham gia cuộc thi đầu bếp, còn có bản lĩnh quỷ dị như vậy, nhìn từ góc độ nào cũng cảm thấy không bình thường.

Cảnh sát Từ đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng vài bước, nói: “Mọi người đều ở lại đây, đừng ai về nhà, tôi ra ngoài một chuyến, chờ tôi quay lại.”

Cảnh sát Từ vừa đi khỏi, căn phòng lại lần nữa rơi vào trầm lặng.

Vẫn là Lưu Đại Ngân phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong phòng: “Cảnh sát Từ bảo chúng ta tạm thời đừng về nhà, hay là mọi người dùng điện thoại của tôi gọi điện về cho người nhà đi. Dù sao cũng không biết khi nào mới xong việc, cũng không biết khi nào chúng ta mới được ra về.”

“Ừ, vậy tôi mượn gọi điện thoại về nhà trước, để bà nhà tôi khỏi lo lắng cho tôi.”

Cuộc thi đấu đã kết thúc từ lúc mười một giờ, bọn họ còn tốn nhiều thời gian như vậy, giờ ăn trưa cũng đã qua rồi.

“Hay là tôi gọi điện thoại bảo người ta mang cơm tới cho chúng ta nhé?’

Ông Triệu vội nói: “Tổng giám đốc Lưu, chúng tôi đều là đầu bếp, sao có thể để ngài gọi người mang cơm tới? Dưới lầu vẫn còn nguyên liệu nấu ăn, tôi đi bảo người ta mang lên đây, chúng tôi nấu vài món đơn giản cho ngài nếm thử.”

“Được đó, xem ra hôm nay tôi có lộc ăn rồi, được nếm thử tay nghề nấu ăn của ban giám khảo.”

Tiểu Trịnh nói: “Để cháu làm phụ bếp cho.”

Thầy của cậu ấy và ông Trương cũng đứng dậy, nói: “Chúng ta cùng nhau làm, như vậy sẽ nhanh hơn chút.”

Ba vị đầu bếp cùng nấu ăn, quả nhiên tốc độ rất nhanh, hơn mười phút sau đã có tám món ăn được mang lên bàn rồi.

“Ở đây không có gạo, tôi bảo Tiểu Trịnh ra ngoài mua màn thầu rồi, chúng ta ăn tạm nhé. Đợi giải quyết xong chuyện này, tôi lại mời Tổng giám đốc Lưu và chồng ngài nếm thử tay nghề của ba người chúng tôi.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Hứa rồi đấy nhé, chúng tôi chờ ba vị giám khảo bộc lộ tài năng.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 397: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (15)


Bọn họ vẫn chưa ăn xong, cảnh sát Từ đã dẫn ba người nữa đến.

Người đi theo cảnh sát Từ vào phòng đều mặc thường phục, bọn họ không có dáng người cao lớn, vẻ mặt chính khí, vừa nhìn đã biết không phải quân nhân cũng là cảnh sát như cảnh sát Từ, mà là kiểu ném vào trong đám đông sẽ không dễ dàng ghi nhớ diện mạo.

Nói cách khác, đều là người nhìn rất bình thường.

Đám người Lưu Đại Ngân vội vàng đứng dậy, cảnh sát Từ chỉ vào ba người phía sau, nói: “Ba đồng chí này là người cấp trên phái tới xử lý chuyện xảy ra hôm nay, các anh chị kể lại hết những điều mình bếp cho bọn họ thêm lần nữa đi.”

Cảnh sát Từ chưa giới thiệu ba người này tên là gì, đám người Lưu Đại Ngân cũng không hỏi, cứ theo lời cảnh sát Từ nói, kể lại từ đầu đến cuối những gì mình biết một lần.

Khi cảnh sát Từ nghe bọn họ nói, lông mày càng nhăn càng chặt, nhưng ba người này nghe thấy câu chuyện ly kỳ như vậy, sắc mặt lại không thay đổi chút nào.

Lưu Đại Ngân không nhịn được thầm nghĩ, có lẽ trước kia ba người này cũng từng gặp phải chuyện quỷ dị rồi, cho nên hôm nay nghe thấy chuyện như vậy mới không cảm thấy kinh ngạc.

Đợi người trong phòng đều nói xong những gì mình nhìn thấy, mình suy đoán, một người chỉ vào máy tính, nói: “Bật máy tính lên, để chúng tôi xem video ghi hình.”

Thư ký bước đến bật máy tính lên, sau đó không nói câu nào, yên lặng lui ra sau lưng Lưu Đại Ngân.

Tuy rằng dung mạo của ba người này rất bình thờng, nhưng khi bọn họ nhìn thẳng vào mình, thư ký lại cảm thấy rất áp lực.

Thư ký nói thầm, mình cũng coi như người từng trải qua sóng to gió lớn, rất nhiều lần từng diễn thuyết trước đám đông, được mấy ngàn đôi mắt nhìn chăm chú rồi, sao áp lực còn không lớn bằng áp lực ba người này gây ra thế nhỉ?

Vừa rồi khi đi qua ba người, thư ký đã cảm thấy chân mình nhũn ra rồi. Khí tràng của ba người kia mạnh mẽ thật đấy, bao nhiêu năm qua, anh ta chỉ thấy khí trạng như vậy trên người một lão chiến binh từng lên chiến trường g.i.ế.c giặc ở thôn mình.

Lẽ nào ba người này cũng từng g.i.ế.c người?

Nghĩ đến điều này, thư ký cảm thấy hình như chân mình lại nhũn hơn rồi.

Người trong phòng đều nhìn về phía màn hình máy tính không lớn lắm kia, không ai lên tiếng, giống như sợ ảnh hưởng đến người đang ngồi trước màn hình.

Xem xong toàn bộ video theo dõi, người đàn ông lớn tuổi nhất trong ba người, nói: “Chúng tôi mang hết số video theo dõi này đi được chứ?”

Lưu Đại Ngân gật đầu nói: “Đương nhiên là được rồi.”

“Khi chuyện này phát sinh, có ai trong số các anh chị có mặt ở hiện trường không?”

Thầy của Tiểu Trịnh, ông Trương và ông Triệu đều nói: “Ba người chúng tôi ở hiện trường.”

“Lúc ấy các anh có thấy mấy thứ này bay tới bay lui không?”

Ông Trương nói: “Không thấy, không chỉ chúng tôi, sợ là tất cả mọi người ở hiện trường đều không nhìn thấy. Bởi nếu có ai trông thấy mấy cái bình này bay tới bay lui giữa không trung chắc chắn đã kinh ngạc thốt lên thành tiếng rồi. Dù sao cuộc thi của chúng tôi cũng là cuộc thi đầu bếp chứ không phải thi ảo thuật.”

“Chúng tôi sẽ mang cả chiếc máy tính này về. Tiểu Trần, cậu lấy hiệp nghị bảo mật ra đây, để bọn họ xem rồi ký tên vào.”

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận đã nghĩ tới từ trước, khả năng sẽ phải ký hiệp nghị bảo mật, dù sao chuyện hôm nay cũng quá quỷ dị, truyền ra ngoài sẽ không tốt.

“Đã ký hiệp nghị bảo mật rồi, các anh chị nhớ phải tuân thủ điều lệ quy định trên đó, không đợc nói cho bất kỳ ai chuyện hôm nay, bao gồm cả cha mẹ, vợ con của mình. Nếu chuyện hôm nay bị lan truyền ra ngoài, các anh chị sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Ra khỏi cánh cửa này rồi, các anh chị hãy quên hết chuyện hôm nay đi, coi như nó chưa từng xảy ra.”

Đám người Lưu Đại Ngân vội gật đầu, chuyện này không phải nói chơi, quốc gia không cho phép nói ra ngoài, nếu không nghe theo thì cứ chờ bị bắt lại đi.

“Chúng tôi hiểu rồi, nhất định sẽ không nói ra ngoài.”

“Đồng chí cảnh sát, các anh cứ yên tâm, trong lòng chúng tôi đều hiểu.”

“Tôi thề, tôi sẽ không nói ra ngoài đâu, ngay cả người nhà thân thiết nhất tôi cũng không nói.”

“Tôi cũng thế, dù nằm mơ tôi cũng sẽ ngậm chặt miệng, sẽ không nói ra ngoài đâu.”

“Vậy thì tốt.” Cảnh sát Từ nói: “Chúng tôi đi trước đây, nếu có việc gì cần, tôi sẽ liên hệ với mọi người sau.”

Đám người Lưu Đại Ngân lo lắng bất an tễn đám người cảnh sát Từ ra về. Lưu Đại Ngân nói: “Chúng ta cũng về nh đi, coi như chưa từng phát sinh chuyện này, nhất định phải giữ bí mật.”

Không cần Lưu Đại Ngân nói, bọn họ đều biết nên làm thế nào rồi.

Vân Chi

“Tổng giám đốc Lưu, ngài cứ yên tâm, chúng tôi đều không ngốc, biết nên làm thế nào. Chuyện xảy ra hôm nay quá quỷ dị, chúng ta đừng nhắc đến nữa, từ giờ trở đi coi như chưa từng có chuyện này.”

“Ừ, cứ quên hết đi thì hơn, nói chung trời có sập xuống thì có quốc gia gánh vác rồi, chúng ta cứ làm tốt bổn phận của mình là được.”

“Tôi sẽ giấu kín chuyện xảy ra hôm nay trong tận đáy lòng, Tổng giám đốc Lưu, chúng tôi về trước nhé.”

Ông Trương hỏi thêm: “Tổng giám đốc Lưu, ngài xem cuộc thi đầu bếp của chúng ta có nên tiếp tục không?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Đương nhiên phải thi tiếp chứ, có xảy ra chuyện gì đâu, sao lại dừng lại?”

“Ừ nhỉ.” Ông Triệu nói: “Cuộc thi đầu bếp của chúng ta không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, sao lại không tiếp tục.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 398: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (16)


Thương lượng xong, Tiểu Trịnh và thầy của cậu ấy rời khỏi phòng nghỉ cùng ông Trương và ông Triệu.

Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận cũng đứng dậy, nói: “Thư ký Hạ, tôi cho cậu nghỉ nửa ngày, chiều nay không cần tới công ty, cứ về nhà nghỉ ngơi đi. Hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, chắc cậu cũng mệt mỏi lắm rồi.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Lưu.”

Về đến nhà, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận khóa trái cửa phòng lại, lấy máy quay phim ra khỏi két sắt, Lý Tam Thuận cầm bản hướng dẫn sử dụng lên xem trước, sau đó bắt đầu xoá bỏ đoạn phim đã quay.

Lưu Đại Ngân mang một cái búa đến, nói: “Cần gì phải phiền toái như vậy, trực tiếp đập hỏng cái máy quay này đi chẳng phải được rồi sao.”

Lý Tam Thuận hơi tiếc tiền: “Cái máy này tận mấy vạn đấy, đập đi thì phí quá.”

Vân Chi

“Cứ đập đi, lỡ xoá không sạch thì sao?” Lý Tam Thuận lấy thẻ nhớ ra, bẻ vài cái nát chiếc thẻ nhớ. Lưu Đại Ngân vung cái búa lên đập mạnh xuống chiếc máy quay phim trên mặt đất.

Chỉ sau vài phút, chiếc máy quay phim đã không còn hình dạng ban đầu rồi, sợ chưa hỏng hẳn, Lý Tam Thuận còn bỏ chiếc thẻ nhớ đã vỡ thành mấy mảnh vào bồn cầu.

“Xong rồi, làm sạch sẽ như vậy, sẽ không ai biết bên trong từng có thứ gì.”

Lâu rồi không làm việc thể lực, vừa vung cái búa kia mấy cái Lý Tam Thuận đã thấy hơi mệt rồi: “Đại Ngân, bà nghĩ quốc gia có xử lý tên Lý Quân Nhạc kia không?”

Lưu Đại Ngân ngồi xuống cạnh ông ấy, nắm tay ông ấy để tiếp thêm sức mạnh cho nhau: “Đương nhiên sẽ giải quyết rồi. Ông thấy ba người cảnh sát Từ mang đến không, vừa nhìn đã biết bọn họ không phải cảnh sát bình thường rồi. Bọn họ còn mang cả máy tính đi, chứng minh bọn họ để ý đến chuyện này. Chỉ cần không phải kẻ ngốc, chắc chắn có thể nhìn ra sự nguy hiểm của Lý Quân Nhạc, sao quốc gia có thể để cậu ta nhởn nhơ làm xằng làm bậy bên ngoài.”

“Ừ, lãnh đạo quốc gia đều không phải kẻ ngốc, sao có thể không quan tâm tới Lý Quân Nhạc.” Lý Tam Thuận nắm lấy tay Lưu Đại Ngân: “Đại Ngân, đợi giải quyết xong chuyện này rồi, chúng ta lên chùa thắp hương đi. Bà xem, nhà chúng ta gặp hạn g vậy, sao lúc nào cũng xảy ra chuyện thế? Còn lần nào cũng là pháo hôi, có phải dính phải thứ gì không tốt rồi không?”

“Tôi lại không nghĩ như vậy.” Lưu Đại Ngân nói: “Ông xem, tôi có thể mơ thấy trước chuyện sẽ xảy ra, đây chẳng phải chuyện tốt à? Nếu chúng ta không biết gì cả, chẳng phải thứ chờ đợi chúng ta sẽ là vận mệnh pháo hôi sao?”

“Tuy rằng mơ thấy trước như vậy là chuyện tốt, nhưng mà… Nhưng mà quá thường xuyên. Người trong nhà chúng ta sắp thành pháo hôi một lượt rồi.”

Từ “Pháo hôi” này Lý Tam Thuận học từ Lưu Đại Ngân, nhà bọn họ bị nhiều “Nhân vật chính” xử lý như vậy, chẳng phải pháo hôi thì là gì.

“Vận mệnh pháo hôi không có gì đáng sợ, chẳng phải vẫn còn chúng ta sao? Chỉ cần chúng ta còn sống ngày nào, chúng ta sẽ bảo vệ tốt bọn nhỏ đến ngày đó.”

“Đại Ngân, bà nói đúng, tôi nghĩ vớ vẩn rồi. Bà có thể mơ thấy trước chuyện sẽ xảy ra là phúc của chúng ta, chúng ta cầu thần bái phật còn không bằng tự cầu chính mình, chỉ cần hai chúng ta còn sống, chúng ta có thể bảo vệ bọn nhỏ chu toàn.”

“Tam Thuận, chúng ta đã lo lắng cả buổi sáng rồi, tôi đi nằm một lát đây, ông có muốn nghỉ ngơi một lát không?”

“Ừ, tôi cũng đi nằm một lát, đúng là mệt muốn c.h.ế.t rồi.”



Bên này, Lý Quân Nhạc thi đấu đang chậm rãi đi trên đường.

Hệ thống không nhịn được, hỏi: “Cậu động tay động chân như vậy, không sợ bị người ta phát hiện ra sao?”

“Bị người ta phát hiện ra? Tiểu Thất, chẳng phải cậu đã kiểm tra hiện trường rồi à, không hề có thiết bị theo dõi nào.” Lý Quân Nhạc cất giọng lười nhác: “Cuộc thi đấu đầu bếp này có quy mô rất nhỏ, cậu xem ngoài mấy thí sinh dự thi ra cũngchir có ba vị giám khảo và một nhà tài trợ, đến người quan sát cũng không có, chúng ta sợ cái gì? Xã hội này điện thoại di động còn chưa phổ biến, người có điện thoại di động thì không thích chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, có gì phải sợ chứ?”

“Cậu vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.” Hệ thống lại khôi phục âm thanh máy móc không hề có cảm tình.

Lý Quân Nhạc cười nói: “Hôm nay tôi tiến vào vòng chung kết, đã có chút giá trị danh tiếng, đổi được gia vị thơm ngon rồi. Đến vòng thi đấu lần sau, tôi không cần dùng tới chiêu này nữa, cứ trực tiếp dùng gia vị thơm ngon là được.”

Hệ thống không đáp lại.

Lý Quân Nhạc hỏi tiếp: “Tiểu Thất, nếu như tôi bị bắt thật, cậu sẽ thế nào? Chúng ta sẽ bị huỷ diệt sao?”

Hệ thống: “Sẽ không, nếu bị người khác biết sự tồn tại của hê thống, hệ thống sẽ tự tách ra khỏi người ký chủ.”

“Tách ra từ người tôi? Vậy thân thể cậu chữa trị giúp tôi này còn duy trì được dáng vẻ hiện tại không?”

“Sẽ duy trì, trước khi ký chủ bám vào thân thể này đã được chữa trị hoàn hảo rồi.”



“Cục trưởng, đây là tài liệu chúng tôi mang về, ngài xem qua đi. Tôi cảm thấy chuyện này rất quỷ dị.” Người nói chuyện là một trong ba người cảnh sát Từ dẫn theo.

Cục trưởng là một người đàn ông đầu tóc hoa râm, ánh mắt kiên nghị: “Có thể khiến cậu nói ra từ quỷ dị, vậy chắc chắn là không giống bình thường. Mở lên cho tôi xem đi.”

Xem xong đoạn phim, cục trưởng hỏi ra câu hỏi tương tự: “Khi chuyện này phát sinh, không một ai ở hiện trường thi đấu trông thấy sao?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 399: Pháo Hôi trong truyện hệ thống (17)


“Không, chúng tôi đã hỏi thăm ba vị giám khảo ở hiện trường rồi, không ai trông thấy những cái bình thuỷ tinh đó. Hiện trường chỉ có thí sinh thi đấu, giám khảo và nhân viên của ban tổ chức, chắc là bọn họ cũng không nhìn thấy mấy th này, nếu có ai nhìn thấy, chắc đã hô lên từ lâu rồi.”

Cục trưởng cầm cốc thuỷ tinh của mình lên, uống một ngụm nước: “Liệu có phải camera giám sát xảy ra vấn đề không?”

“Cục trưởng, chúng tôi cũng từng nghi ngờ vấn đề này rồi, nhưng trùng hợp là, hễ mấy cái chai này dừng trước mặt thí sinh nào, thì món ăn của thí sinh đó đều gặp vấn đề, không phải quá nhiều muối thì quá nhiều dấm, đều không vào được trận chung kết. Trong đó có hai thí sinh là đầu bếp dày dặn kinh nghiệm, lẽ ra sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.”

Nghe báo cáo xong, cục trưởng trầm tư một lát, sau đó hỏi: “Cậu có ý kiến gì về chuyện này không?”

‘Chúng ta chưa biết rõ chi tiết về người này, nếu đối phương thật sự có bản lĩnh như vậy… Thì, thì thật sự quá hoang đường.”

Anh ta dùng hai chữ hoang đường, bởi vì chuyện này quá khó tin. Nếu đối phương thật sự có được bản lĩnh như vậy, thì tại sao anh ta lại dùng nó trong cuộc thi đầu bếp nho nhỏ này, không phải hoang đường thì là gì.

“Hoang đường? Sao lại hoang đường chứ? Nếu người này thật sự có bản lĩnh giấu diếm được tất cả mọi người, thì không phải hoang đường mà là lợi hại.” Cục trưởng nói.

“Cục trưởng, ý tôi là chuyện anh ta làm quá hoang đường. Ngài xem, nếu anh ta thật sự lợi hại như vậy, sao anh ta lại dùng vào việc này? Người có năng lực giấu diếm được đồ vật, nếu không dùng vào con đường đúng đắn, thì sẽ gây ra nguy hại rất lớn cho xã hội.”

“Tạm thời đừng vội hành động thiếu suy nghĩ, lén theo dõi Tề Gia Nhạc này trước đã.”

“Vâng, cục trưởng.”

Cục trưởng lại cầm cốc thuỷ tinh lên, uống một ngụm nước cẩu kỷ, thầm nghĩ: Rốt cuộc Tề Gia Nhạc này là ai? Ngoài năng lực có thể khiến vật phẩm ẩn thân ra, đối phương còn năng lực nào khác không?

Vì bọn họ vẫn chưa biết rõ những đều này, nên bắt giữ tuỳ tiện sẽ chỉ gây ra phiền toái không cần thiết, cứ âm thầm giám thị trước thì tốt hơn. Đợi tìm được thêm manh mối rồi, mới tiện bốc thuốc đúng bệnh, mới dễ tìm ra biện pháp đối phó với Tề Gia Nhạc.

Ông ấy cũng là người từng lăn lội mấy chục năm, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải người có năng lực quỷ dị đến mức đáng sợ như vậy.

Vệ Dương đã đi theo ông ấy nhiều năm, làm việc đáng tin cậy, nếu không có chứng cứ xác thực, anh ta sẽ không báo cáo chuyện này với ông ấy.

Một người có thể khiến tất cả mọi người không nhìn thấy hành động của mình, thậm chí có thể khiến đồ vật tự lơ lửng trái với quy luật vạn vật hấp dẫn, năng lực này lớn đến mức nào chứ?

Nhận được mệnh lệnh, Vệ Dương tự mình dẫn đội đi giám thị Tề Gia Nhạc.

Không lâu sau, bọn họ phát hiện ra, trong đống rác nhà họ Tề vứt đi buổi tối có rất nhiều bình thủy tinh nhỏ.

Nhìn cấp dưới lấy ra mấy cái bình thuỷ tinh từ trong thùng rác, trong lòng Vệ Dương đã kết luận đây chính là mấy cái bình thuỷ tinh từng xuất hiện trong đoạn băng ghi hình.

Vệ Dương đeo bao tay vào, cẩn thận bỏ mấy cái bình thuỷ tinh nhỏ vào túi đựng vật chứng: “Các cậu ở đây canh chừng, tôi mang theo thứ này về đồn trước.”

Rất nhanh, mấy cái bình thuỷ tinh nhỏ đã được đưa tới phòng xét nghiệm. Vệ Dương nghiêm túc nói với đồng nghiệp: “Các cậu mau chóng làm xét nghiệm, xem mấy cái bình thuỷ tinh này từng đựng thứ gì, có phải các loại gia vị như dầu, muối, tương, dấm không, cục trưởng Nhiễm đang chờ kết quả.”

Tổ của bọn họ thuộc về tổ bảo vệ an ninh quốc gia, ngày thường đều xử lý các vụ án lớn, ảnh hưởng đến toàn xã hội. Thứ bọn họ xét nghiệm cũng là những thứ có thể tạo ra gió tanh mưa máu, không ngờ hôm nay Vệ Dương lại mang tới cho bọn họ mấy cái chai thuỷ tinh nhỏ rất bình thường, bên trong còn là mấy loại gia vị như dầu, muối, tương, dấm…

“Lão Vệ, cậu có nhầm không thế? Trong này chỉ đựng mấy loại gia vị dầu, muối, tương dấm bình thường thật sao?”

Vân Chi

Vệ Dương nghiêm túc, nói: “Không lầm đâu, cậu xét nghiệm đi, cục trưởng Nhiễm vẫn đang chờ đó.”

“Được rồi, kiểm nghiệm mấy thứ này không tốn bao nhiêu thời gian, cho tôi một tiếng đồng hồ là có kết quả rồi.”

Bận từ sáng đến bây giờ, Vệ Dương vẫn chưa ăn cơm chiều đâu, may mà gần nơi anh ta làm việc có một sạp hàng nhỏ, chuyên bán bánh rán. Hương vị không thể nói là ngon, nhưng anh ta không kỹ tính trong chuyện ăn uống, chỉ cần lấp đầy bụng là được.

Vệ Dương làm việc trong một toà nhà ba tầng không hề bắt mắt, bên ngoài treo biển hiệu một công ty bán sỉ, chính là một cứ điểm của cục bảo vệ an ninh quốc gia ở tỉnh, dưới bề ngoài không bắt mắt còn có “càn khôn” khác.

Ra khỏi cổng chính, đi theo đường cái khoảng một trăm mét rồi rẽ phải là trông thấy một quán bán bánh rán, cháo quẩy nhỏ ở ngã tư đường. Vệ Dương móc một đồng năm hào ra, nói: “Cho cháu mấy cái bánh rán.”

Bác gái vừa nhanh tay lấy cho anh ta mấy cái, vừa nói chuyện phiếm với Vệ Dương: “Vẫn chưa tan làm à?”

Vệ Dương thường xuyên giải quyết bữa sáng, bữa tối của mình ở chỗ này, nên cũng coi như người quen của bác gái.

“Vẫn chưa ạ, đang tăng ca.”

Dù lợi hại hơn nữa thì Vệ Dương vẫn chỉ là người bình thường, bận việc lâu như vậy, anh ta đã đói đến mức n.g.ự.c dán vào lưng từ lâu rồi.

Vừa nhận được bánh rán, anh ta đã gấp không chờ nổi nhét vào miệng mình. Đói bụng đã lâu, chỉ cần là đồ ăn nóng, thì món gì cũng là món ngon.
 
Back
Top Bottom