Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc

Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 300: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (58)


Lưu Đại Ngân mở nhà máy đã nhiều năm, quen biết không ít người trong xã hội, người lần này bà ấy muốn tìm là anh Tiền.

Anh Tiền có vóc người cao lớn, không ít đàn em, nhận làm một số việc không thể lộ ra ánh sáng.

Trông thấy Lưu Đại Ngân tới, anh Tiền vội vàng buông bài Poker trong tay xuống, đứng dậy chào hỏi: “Xưởng trưởng Lưu, ngọn gió nào thổi chị tới đây thê này. Tôi đã bảo mà, sáng nay hỉ thước gáy không ngừng, hoá ra là chị sắp tới.”

Nói xong, anh Tiền phất tay đuổi đàn em: “Không thấy xưởng trưởng Lưu tới chơi à, còn không mau mang trà lên đây.”

Trong phòng sương khói lượn lờ, Lưu Đại Ngân tìm một cái ghế ngồi xuống, nói: “Anh Tiền, hôm nay tôi tới tìm anh để nhờ anh giúp đỡ.”

Anh Tiền cười nói: “Xưởng trưởng Lưu, có chuyện gì chị cứ việc sai bảo, tôi hứa sẽ làm thật xinh đẹp cho chị.”

Lưu Đại Ngân móc ra một tờ giấy từ trong túi áo, đưa tới trước mặt anh Tiền: “Anh Tiền, anh tìm hai người theo dõi gia đình này giúp tôi, xem vợ chồng bọn họ đi những đâu, gặp những ai, ngoài người trong thôn ra, tất cả đều ghi lại hết cho tôi. Bọn họ gặp ai, người ấy sống ở đâu đều ghi lại hết, đặc biệt là người không có quan hệ họ hàng với bọn họ, nhất định phải nhớ kỹ.”

“Còn nữa, ai tới nhà bọn họ cũng phải ghi lại, nhưng mà không cần ghi hết, chỉ cần ghi những người không thường xuyên tiếp xúc với bọn họ là được.”

Ngẫm nghĩ một lát, Lưu Đại Ngân còn nói thêm: “Thôi, ai tới nhà bọn họ các anh không cần ghi lại nữa.”

Mấy năm qua người trong thôn còn không biết rốt cuộc cha mẹ ruột của Tiểu Lệ là ai, chứng minh bọn họ chưng từng đi đến nhà cha mẹ nuôi của Tiểu Lệ.

Anh Tiền cầm tờ giấy lên xem thử, bên trên ghi địa chỉ một thôn xóm ở huyện gần tỉnh thành, tên người viết trên tờ giấy cũng rất bình thường, không có gì đặc biệt.

Vân Chi

“Chuyện này…” Anh Tiền khó xử: “Người kia là ai vậy? Tôi và đàn em của tôi đa phần đều hoạt động ở tỉnh thành, vùng nông thôn này không phải địa bàn của tôi.”

Khi tới đây Lưu Đại Ngân đã chuẩn bị trước sẽ nghe thấy anh Tiền nói như vậy rồi, bà ấy rút ra một sấp tiền từ trong túi xách: “Đây là một ngàn đồng, sau khi xong việc tôi sẽ cho thêm một ngàn rưỡi nữa.”

Một sấp tiền thật dày đặt trên bàn, anh Tiền khẽ nuốt nước miếng.

Thật ra ở tỉnh thành này thế lực của anh ta không tính là lớn, thu phí bảo hộ ở các phòng ca hát, khiêu vũ gì đó căn bản không đến lượt anh ta. Khả năng đám xã hội đen kia sẽ chướng mắt một ngàn đồng này, nhưng anh Tiền lại rất thèm thuồng.

Nhưng dù trong lòng rất muốn, anh Tiền vẫn cố gắng rời mắt khỏi sấp tiền kia, hỏi: “Xưởng trưởng Lưu, việc theo dõi này cũng phải có thời gian chứ? Nếu như theo dõi một hai năm, thì số tiền này không đủ đâu.”

Lưu Đại Ngân nói: “Một tháng rưỡi, nếu không phát hiện ra điều gì, tôi cũng không lấy lại tiền.”

“Được, việc này cứ giao cho tôi đi, đảm bảo sẽ làm thoả đáng cho chị.”

Sau đó Lưu Đại Ngân không lái xe quay về nhà máy, ngược lại đi đến trung tâm mua sắm lớn nhất tỉnh thành. Bà ấy mua một vài bộ quần áo cho bé gái, và mấy món đồ chơi nhỏ, bỏ vào trong xe.

Mấy hôm sau, Lưu Đại Ngân mang theo số đồ mình đã mua tới nhà con trai, bà ấy định đưa mấy thứ này cho Lưu Hồng Mai.

“Mẹ, mẹ đến đấy à, mau vào phòng đi, bên ngoài thật sự quá nóng.”

Lưu Đại Ngân nhận lấy Khai Ngọc từ tay con dâu, thơm thằng bé một cái: “Khai Ngọc, có nhớ bà nội không?”

Bây giờ đang nghỉ hè, nhưng mà ba đứa trẻ đều không hề nhàn rỗi. Sang năm Khai Nguyên phải thi đại học rồi, Lưu Đại Ngân mời cho cậu hai người gia sư, bởi vì nhà máy có điều hoà, nên Khai Nguyên đã chuyển qua bên đó sống với Lưu Đại Ngân.

Khai Lâm và Văn Nhân thì tới lớp năng khiếu, con trai bận rộn với quán ăn, cho nên lúc này trong nhà chỉ có con dâu và Khai Ngọc.

Lưu Đại Ngân đặt đồ mình mang đến lên bàn trà, Khai Ngọc cũng trượt xuống tự mình cầm lấy mấy món đồ chơi.

“Mẹ, mẹ uống nước đi.”

“Hồng Mai, con đừng bận việc nữa, mau ngồi xuống đây.” Lưu Đại Ngân kéo cô ta ngồi xuống, chỉ vào mấy cái túi mình đặt trên bàn trà, nói: “Đây toàn là đồ người khác tặng mẹ, nói là cho Khai Ngọc, nhưng chắc là đoán nhầm giới tính của Khai Ngọc, bên trong toàn là đồ cho con gái, mẹ cũng không biết nên để ở đâu. Chẳng phải bạn con có con gái cùng tuổi với Khai Ngọc sao, con mang tặng cho bạn con đi.”

“Mẹ, ai tặng quà thế ạ? Tặng quà mà cũng tặng sai được.” Lưu Hồng Mai hỏi.

Có ai tặng lễ mà không hỏi thăm kỹ càng trước, tặng sai thế này đúng là quá kỳ lạ.

Lưu Đại Ngân cười nói: “Là bạn bè cũ mấy chục năm rồi mới gặp nhau, bao nhiêu năm rồi không hề liên lạc, bây giờ có việc cần nhờ vả mới tới hỏi thăm. Khả nằng vì tên Khai Ngọc quá giống con gái, nên người ta mới nhầm.”

Lưu Hồng Mai cũng cười nói: “Tên Khai Ngọc hơi nữ tính thật, thằng bé cũng môi hồng răng trắng, chắc chắn sau này sẽ rất đẹp trai.”

“Ừ, chắc chắn sẽ rất đẹp trai.”

Lưu Đại Ngân đưa đồ cho cô ta rồi, chỉ còn chờ xem mấy thứ này có được đưa đến tay cô bé tên Tiểu Lệ kia hay không.

Cách mấy ngày Lưu Đại Ngân lại tới chỗ anh Tiền kia nghe anh ta báo cáo tình hình. Xem xong quyển sổ anh Tiền đưa qua, Lưu Đại Ngân hơi thất vọng, bên trên không hề có tên bà ngoại Lưu.

Bà ấy thầm nghĩ, nếu thật sự tráo đổi con, vậy thì người biết càng ít càng tốt. Bà ngoại Lưu là mẹ ruột của Lưu Hồng Mai, còn đỡ đẻ cho cô ta, nếu giữa cô ta và Tiểu Lệ có gì đó, vậy thì bà ngoại Lưu chính là người liên lạc tốt nhất.

Nhưng trong quyển sổ không hề có tên của bà ngoại Lưu, hay là mình nghĩ sai rồi, chẳng lẽ Tiểu Lệ thật sự không có quan hệ gì với nhà mình?

Tiền cũng đã trả rồi, thôi cứ chờ thêm vài ngày nữa rồi tính sau.

Nhưng mà Lưu Đại Ngân không phải chờ quá lâu, lần sau tới chỗ anh Tiền, Lưu Đại Ngân đã trông thấy được tên và địa chỉ của bà thông gia nhà mình.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 301: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (59)


Lưu Đại Ngân cầm quyển sổ ghi chép, tay run rẩy không cầm chắc, chẳng lẽ suy đoán trong lòng mình đều là thật sao?

Bà ấy đẩy quyển sổ tới trước mặt anh Tiền, chỉ vào một hàng chữ trên quyển sổ, hỏi: “Người này có phải người tặng đồ cho người nhà kia không?”

“Xưởng trưởng Lưu, chị chờ chút, để tôi gọi người tới cho chị hỏi.”

Đàn em của anh Tiền theo dõi đôi vợ chồng kia theo từng nhóm, ngày bà ngoại Lưu gặp mặt cha mẹ nuôi của Tiểu Lệ, là một đàn em tên Hổ Tử theo dõi.

Đúng lúc Hổ Tử cũng đang ở đây, anh Tiền gọi cậu ta tới, hỏi cậu ta: “Người này có phải là người đưa cho vợ của tên Đại Hữu kia rất nhiều đồ không?”

Hổ Tử cầm quyển sổ ghi chép lên, xem xong thì khẳng định: “Vâng, là người cho người phụ nữ kia một túi đồ rất lớn, đối phương còn lấy đồ ra xem, đều là quần áo cho bé gái mặc.”

Lưu Đại Ngân nhắm mắt lại, lại mở ra, nói: “Anh Tiền, các anh lại theo dõi thêm nửa tháng nữa là đươc.”



Lưu Đại Ngân không biết mình về nhà thế nào, chẳng lẽ những gì mình nghĩ đều là sự thật, Tiểu Lệ mới là cháu gái ruột của mình, Khai Ngọc thì không phải?

Trở lại văn phòng, Lưu Đại Ngân gấp gáp ngồi vào bàn làm việc, cầm điện thoại lên, bấm một dãy số.

Một tháng sau, chính là thời điểm nóng nhất trong năm, Lưu Đại Ngân lại đi công tác.

Hiện tại Hải Thị đã bắt đầu cải cách trên diện rộng, bắt đầu lấy lại vị thế trung tâm kinh tế của mình, “cơn sóng” ùa đến đặc khu kinh tế để làm giàu cũng bắt đầu đổi hướng chuyển sang Hải Thị.

Lưu Đại Ngân có một trăm mẫu đất ở Đông Phổ, ban đầu bà ấy chỉ mua hai mươi mẫu, sau đó với lục tục mua thêm tám mươi mẫu nữa.

Hải Thị bắt đầu phát triển, sức hút của đặc khu kinh tế hơi giảm xuống, hiện tại trong tay Lưu Đại Ngân có không ít tiền, nên bà ấy định đến đặc khu kinh tế để mua đất.

Lần này bà ấy nhắm trúng vùng ngoại thành cách đặc khu kinh tế khá xa, nơi đó không có nổi một con đường xi măng thông với đặc khu kinh tế, tất cả đều là đồi núi hoang sơ.

Lưu Đại Ngân nhớ rõ trên “Sách” từng nói, sau này rất nhiều người không mua được nhà ở đặc khu kinh tế phải chuyển sang mua ở thành phố kế bên hoặc các vùng lân cận, giá nhà còn cao đến mức hai ba vạn một mét vuông.

Nơi này tốt xấu gì cũng nằm trong phạm vi đặc khu kinh tế, tương lai nếu ngành địa ốc phát triển, chắc chắn sẽ kiếm được tiền.

Về chuyện mua đất, Lưu Đại Ngân đã phái người đi thương lượng từ trước, lần này bà ấy chỉ việc tới để ký hợp đồng.

Nhưng mà bà ấy còn có một việc vô cùng quan trọng muốn làm.



Xác định xong lịch trình đến đặc khu kinh tế, Lưu Đại Ngân gọi điện thoại cho con trai con dâu.

“Lưu Trụ, mẹ sắp đi đặc khu kinh tế, con hỏi vợ con xem nó có muốn đi cùng không, mẹ dẫn nó qua Cảng Đảo chơi.”

Trong mắt người đại lục, Cảng Đảo chính là thiên đường, hiện tại người giàu có đều thích qua Cảng Đảo mua sắm.

Lưu Đại Ngân có giấy thông hành, con trai, con dâu bà ấy cũng có, nhưng mà ngoài Lưu Đại Ngân ra, những người khác đều chưa từng đến Cảng Đảo.

Lần này Lưu Đại Ngân sắp tới đặc khu kinh tế, nên muốn dẫn con dâu qua Cảng Đảo mua sắm luôn. Lưu Hồng Mai muốn đi, nhưng lại do dự, sợ không ai chăm con.

Lưu Đại Ngân cười nói: “Chuyện này dễ thôi mà, con dẫn cả thằng bé theo chẳng phải được rồi sao?”

“Dẫn thằng bé theo? Mẹ, như vậy có được không?”

“Sao lại không được?” Giọng Lưu Đại Ngân mang theo ý cười: “Mẹ qua Cảng Đảo, Tiểu Quan với Tiểu Đới cũng đi cùng, chẳng lẽ bốn người lớn chúng ta còn không trông được một đứa trẻ?”

Lưu Hồng Mai đã muốn đi Cảng Đảo mua sắm từ lâu rồi, bây giờ mẹ chồng rủ cô ta đi, đương nhiên cô ta còn cầu mà chẳng được. Mẹ chồng đã rủ đi, vậy có phải tiền mua đồ cũng do bàấy bỏ ra không nhỉ?

Lưu Hồng Mai thầm vui mừng, lập tức đồng ý, đợi hôm Lưu Đại Ngân đi đặc khu kinh tế, cô ta sẽ đi cùng.

Buông điện thoại, Lưu Đại Ngân ngồi yên không nhúc nhích rất lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Thời gian trôi qua rất nhanh, không lâu sau đã tới ngày xuôi nam. Lưu Đại Ngân dẫn theo Quan Tiếu San, Đới Vĩnh. Lưu Hồng Mai bế Lý Khai Ngọc, cùng nhau lên tàu hoả đi về phía nam.

Chuyện mua đất đã thương lượng xong từ trước, lần này Lưu Đại Ngân tới, chỉ để ký hợp đồng rồi thanh toán tiền, nên hai ngày đã làm xong tất cả.

Sau khi xong việc, bọn họ đi theo một đoàn du lịch ở đặc khu kinh tế tới Cảng Đảo chơi. Đoàn du lịch này là Lưu Đại Ngân cố ý tìm, bởi vì đoàn du lịch này sẽ chơi ở Cảng Đảo ba ngày, trong đó có nửa ngày hoạt động tự do.

Trước khi tới đặc khu kinh tế, bà ấy đã sắp xếp xong cả rồi.

Trong nửa ngày hoạt động tự do cuối cùng, Lưu Đại Ngân bảo con dâu cứ đi dạo phố với người trong đoàn du lịch, bà ấy ở lại khách sạn trông Khai Ngọc cho.

Lưu Hồng Mai rất muốn đi, lại băn khoăn Lưu Đại Ngân trông Khai Ngọc một mình sẽ không vui: “Mẹ, một mình mẹ trông thằng bé có được không?”

“Sao lại không được? Tiểu Đới cũng không ra ngoài, có hai người mà.”

Nghe vậy Lưu Hồng Mai mới yên tâm, cô ta vẫn chưa chơi chán ở Cảng Đảo đâu, mẹ chồng chủ động đề nghị trông con giúp, đúng là cầu còn chẳng được.

Vân Chi

Đợi con dâu ra ngoài rồi, Lưu Đại Ngân bế đứa trẻ lên, nói với Đới Vĩnh: “Tiểu Đới, cháu ra ngoài với dì một lát.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 302: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (60)


Đới Vĩnh là người Quảng Đông, biết nói tiếng Quảng Đông, chính vì phải dùng đến cậu ấy, nên lần này đi công tác Lưu Đại Ngân mới mang cậu ấy theo.

Điểm đến của Lưu Đại Ngân là một bệnh viện tư nhân, bà ấy bế Khai Ngọc vào, thơm lên khuôn mặt cậu bé: “Khai Ngọc, lát nữa bác sĩ phải lấy máu, Khai Ngọc đừng sợ nhé.”

Đới Vĩnh nhìn thấy tất cả, nhưng cậu ấy không nói câu nào, cũng không hỏi thăm gì.

Bệnh viện này không đông bệnh nhân lắm, Lưu Đại Ngân còn đặt lịch hẹn từ trước, nên rất nhanh đã lấy m.á.u xong.

Bế Khai Ngọc ra khỏi bệnh viện, Lưu Đại Ngân dặn dò Đới Vĩnh: “Tiểu Đới, chuyện này cháu đừng nói cho ai đấy, biết chưa?”

Đới Vĩnh khẽ gật đầu, bệnh viện này là bệnh viện tư nhân, chi phí rất đắt đỏ, xưởng trưởng bế đứa trẻ đến nơi này chẳng lẽ chỉ vì lấy m.á.u xét nghiệm? Huống chi xưởng trưởng còn đặt lịch từ trước, hay là Khai Ngọc bị bệnh gì? Nhưng mà nếu Khai Ngọc bị bệnh gì đó, sao con trai con dâu của xưởng trưởng lại không biết nhỉ?

Nhưng xưởng trưởng không cho nói ra ngoài, vậy thì khả năng là chuyện bí mật. Nếu đã là bí mật, thì không nên tìm hiểu vẫn tốt hơn.

Khi Lưu Đại Ngân và Đới Vĩnh bế đứa trẻ quay về khách sạn, con dâu với Quan Tiếu San vẫn chưa quay về. Phụ nữ mà, một khi đi dạo phố thì không thể nào quay trở về trong một chốc một lát.

Hơn mười ngày sau mới có kết quả kiểm tra của Khai Ngọc, trong hơn mười ngày này, Lưu Đại Ngân đã hiểu được cảm giác thế nào là một ngày còn dài hơn một năm rồi.

Bà ấy vừa hy vọng sớm có kết quả kiểm tra, vừa sợ hãi kết quả.

Nhưng mà chuyện nên tới vẫn phải tới.

Mấy hôm sau, Lưu Đại Ngân lại lấy cớ đi công tác, dẫn Đới Vĩnh tới Cảng Đảo thêm lần nữa.

Khoảnh khắc nhận được kết quả kiểm tra, bà ấy cực kỳ bình tĩnh. Chữ viết trên báo cáo kiểm tra là chữ phồn thể, Lưu Đại Ngân không đọc được, bà ấy bỏ nó vào ngực, gọi xe đi tới cửa khẩu. Qua cửa khẩu chính là đặc khu kinh tế, Lưu Đại Ngân đã mua trước vé xe chiều về rồi. Bà ấy muốn trở lại tỉnh thành cùng xem báo cáo kiểm tra này với Lý Tam Thuận, nhưng mà bà ấy đã quên mất sự thật, Lý Tam Thuận cũng không biết quá nhiều chữ.

Ngồi trên tàu hoả một ngày một đêm, cuối cùng Lưu Đại Ngân cũng về tới tỉnh thành, Lý Tam Thuận đang ăn cơm sáng, thấy Lưu Đại Ngân về sớm như vậy, ông ấy còn kinh ngạc: “Đại Ngân, sao lần này bà đi công tác về sớm thế? Làm xong hết chưa?”

“Làm xong rồi.” Lưu Đại Ngân tiện tay bỏ túi xách xuống, cũng bắt đầu ăn cơm.

Bữa sáng không phong phú lắm, có cháo, bánh bao và dưa muối. Lưu Đại Ngân không ở nhà, Lý Tam Thuận cũng không nấu cơm mà đi mua đồ ăn sáng ở căng tin.

“Bà nội, có phải bà có chuyện gì không?” Lý Khai Nguyên hỏi.

Từ khi nghỉ hè, Lý Khai Nguyên đã chuyển đến nhà máy sống với Lý Tam Thuận và Lưu Đại Ngân rồi, chiều nào cũng phải học thêm.

Lưu Đại Ngân cố gắng nuốt hết cái bánh bao, nói: “Có chuyện gì đâu, bà nội không có việc gì, ăn cơm xong Khai Nguyên định đi đâu không?”

“Cháu hẹn bạn đi chơi bóng rổ.”

“Ừ, vậy ăn xong Khai Nguyên đi chơi đi.”

Lưu Đại Ngân ăn không nhiều lắm, rất nhanh đã buông đũa: “Tam Thuận, tôi ngồi tàu hoả hơi mệt, đi ngủ một lát đây, nếu không có việc gì quan trọng thì đừng gọi tôi nhé.”

“Ừ, bà đi nghỉ ngơi đi.”

Hiện tại Lưu Đại Ngân đã học được rất nhiều chữ, tuy chữ viết trên tờ báo cáo giám định này là chữ phồn thể, nhưng Lưu Đại Ngân xem qua cũng đoán được nội dung đại khái.

Buông báo cáo giám định xuống, Lưu Đại Ngân đứng tại chỗ sững sờ một lúc lâu, mãi cho đến khi Lý Tam Thuận vào phòng, bà ấy mới giật mình tỉnh lại.

Lý Tam Thuận làm vợ chồng với Lưu Đại Ngân mấy chục năm, đã hiểu nhau vô cùng rồi, nhìn thấy sắc mặt của Lưu Đại Ngân lúc này, ông ấy biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng.

Lý Tam Thuận buông cái chổi trong tay xuống, vội bước đến trước mặt Lưu Đại Ngân, đỡ lấy bà ấy, hỏi: “Đại Ngân, đã sảy ra chuyện gì à?”

Lưu Đại Ngân không đáp. Hành động này đã doạ sợ Lý Tam Thuận. Ông ấy đỡ vợ mình ngồi xuống ghế sô pha, lại rót một cốc nước nhét vào tay bà ấy, hỏi: “Đại Ngân, đã xảy ra chuyện gì thế? Bà đừng làm tôi sợ, hay là tôi gọi điện thoại cho bọn nhỏ nhé.”

“Đừng gọi điện thoại. Tam Thuận, tôi có chuyện này cần nói với ông.”

Tay chân Lưu Đại Ngân đều lạnh lẽo, thậm chí còn khẽ run lên.

“Đại Ngân, có việc gì bà cứ nói đi, có tôi ở đây, cửa ải khó khăn thế nào chúng ta cũng có thể cùng nhau vượt qua được.”

Lưu Đại Ngân chậm rãi uống hết chén nước, rồi nói cho ông ấy tin tức lớn như một trái bom: “Tam Thuận, Khai Ngọc không phải cháu trai ruột của chúng ta.”

Nhất thời Lý Tam Thuận vẫn chưa tiêu hoá được nội dung tin tức Lưu Đại Ngân nói, ông ấy hỏi lại: “Đại Ngân, bà nói gì cơ? Khai Ngọc không phải cháu trai ruột của chúng ta, vậy nó là cháu trai của ai?”

Lưu Đại Ngân lấy báo cáo giám định ra, nhét vào tay Lý Tam Thuận: “Trên báo cáo giám định viết rõ, Khai Ngọc không có quan hệ huyết thống với chúng ta, đương nhiên là không phải cháu trai của chúng ta rồi.”

Lý Tam Thuận không biết quá nhiều chữ, càng không hiểu được báo cáo bằng chữ phồn thể. Ông ấy buông tờ giấy, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Đại Ngân, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Lưu Đại Ngân chậm rãi kể lại đầu đuôi cho Lý Tam Thuận nghe.

Vân Chi

Đầu tiên là hôm mua dưa hấu, nhìn thấy cô bé mặc chiếc váy giống chiếc váy Lưu Hồng Mai mua, bà ấy tò mò hỏi ông lão bán dưa vài câu, không ngờ cô bé kia lại sinh cùng ngày với cháu trai mình, còn bị bế về lúc nửa đêm.

Người nông dân trồng dưa kia còn nói đùa, trông cô bé kia rất giống bà ấy. Bà ấy cảm thấy không đúng, kết hợp với những hành động không thích hợp của con dâu Lưu Hồng Mai thời gian vừa qua, nên đã bỏ tiền ra thuê người theo dõi cha mẹ nuôi của cô bé, còn mua một đống đồ dành cho bé gái để thử Lưu Hồng Mai. Quả nhiên không lâu sau, mấy thứ Lưu Đại Ngân mua đã tới tay của cha mẹ nuôi cô bé thông qua bà ngoại Lưu.

Chuyện đã đến nước này, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, Lưu Đại Ngân mới dẫn Lưu Hồng Mai và Khai Ngọc tới Cảng Đảo chơi, rồi nhân lúc Lưu Hồng Mai ra ngoài dạo phố, bà ấy đã mang Khai Ngọc tới bệnh viện xét nghiệm ADN…
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 303: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (61)


“Ý của bà là, Khai Ngọc không phải… Không phải cháu trai của chúng ta, cô bé… Cô bé kia mới phải?” Lý Tam Thuận căng thẳng đến mức ăn nói lắp bắp: “Nhưng mà sao có thể? Tại sao lại như vậy? Ý của bà là, khi con dâu sinh con đã tráo đổi hai đứa trẻ, không nuôi dưỡng con ruột của mình mà đi nuôi con của người khác? Sao Hồng Mai phải làm thế? Làm thế được gì chứ? Đại Ngân, bà nói xem chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Để làm gì ư? Tôi cũng không biết mẹ con bọn họ làm thế để làm gì. Tam Thuận, chuyện đổi con này chắc chắn Hồng Mai đã tính toán kỹ càng từ trước, nếu không, không có khả năng trùng hợp gặp được Khai Ngọc vừa mới sinh. Tam Thuận, ông nói xem chúng ta nên làm gì bây giờ? Cứ để như vậy, hay là đổi lại cháu mình?”

“Đương nhiên phải đón cháu gái ruột của chúng ta về rồi, nhà cha mẹ nuôi con bé không hề giàu có, đứa trẻ sống với bọn họ, sẽ chịu khổ thế nào chứ. Nhưng mà Khai Ngọc… Bà nói xem phải làm sao bây giờ? Thằng bé đã sống ở nhà chúng ta hai, ba năm rồi, cũng không biết cha mẹ ruột của thằng bé đang ở đâu, nếu cha mẹ ruột đáng tin cậy, chắc chắn đã không tặng thằng bé cho người khác, chúng ta phải đưa nó về bên cha mẹ ruột nó sao?”

Đối với chuyện Khai Ngọc phải làm sao, Lưu Đại Ngân cũng đau đầu. Thằng bé bé còn nhỏ như vậy, còn bị cha mẹ ruột tặng cho người khác, chắc chắn bọn họ cũng không thích thằng bé. Nếu đón Tiểu Lệ về, chẳng lẽ phải tiễn Khai Ngọc đi? Không biết cha mẹ ruột của thằng bé có đồng ý đón nó về không…

Đến lúc đó xem tình hình tồi tính sau đi. Nếu cha mẹ thằng bé không đáng tin, vậy thì nuôi cả Khai Ngọc, dù sao nhà họ Lý bọn họ cũng nuôi nổi.

Việc Tiểu Lệ, Khai Ngọc phải làm cho nhanh mới được, bà ấy vẫn chưa biết vì sao Lưu Hồng Mai lại tráo đổi con đâu, ngày nào còn chưa làm xong việc này, ngày ấy trong lòng Lưu Đại Ngân vẫn chưa được yên ổn.

Đã có báo cáo xét nghiệm ADN rồi, Lưu Đại Ngân cũng không dây dưa lằng nhằng nữa, hôm sau lập tức lái xe đi cùng Lý Tam Thuận đến nhà cha mẹ nuôi của Tiểu Lệ.

Hiện tại đang ngày mùa, ngoài đồng không ít việc, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cố ý đi từ rất sớm, sợ cha mẹ nuôi của Tiểu Lệ đã ra đồng làm việc rồi.

Buổi sáng, nông dân đều dậy từ rất sớm, Lưu Đại Ngân lái ô tô vào thôn, rước lấy không ít ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

Lưu Đại Ngân dừng xe, Lý Tam Thuận xuống dưới chặn một người thôn dân, hỏi: “Người anh em, cho tôi hỏi thăm một chút, nhà Đại Hữu là nhà nào vậy?”

Người Lý Tam Thuận cản lại là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi. Người này liếc mắt quan sát Lý Tam Thuận, rồi hỏi lại: “Chú tìm Đại Hữu nào? Trong thôn chúng tôi có hai người tên Đại Hữu.”

Lý Tam Thuận cười nói: “Anh ta có một cô con gái tên là Tiểu Lệ, chúng tôi là người quen cũ của anh ta, lần này tới tỉnh thành làm việc tiện thể đến nhà bọn họ chơi luôn. Rất nhiều năm rồi không qua lại, trong thôn thay đổi nhiều quá, nên không nhận ra nữa.”

“Hoá ra chú tìm Chu Đại Hữu à? Nhà anh ấy ở ngay bên kia. Chú nhìn thấy quán bán quà vặt kia không? Phía đông của quán quà vặt có một con ngõ nhỏ, nhà thứ ba tính tư đầu ngõ, cửa hướng về phía tây chính là nhà Chu Đại Hữu.”

“Cảm ơn người anh em nhé.”



Hai vợ chồng đi khỏi, thôn dân bàn tán sôi nổi.

Vân Chi

“Này, bọn họ tìm ai thế?”

“Tìm Chu Đại Hữu, nói là người quen cũ của anh ấy. Thím nhìn thấy không, người lái xe là phụ nữ đó, nhìn qua còn rất lớn tuổi.”

“Phụ nữ lái xe thì làm sao? Phụ nữ thì không được lái xe à?”

“Phụ nữ cũng lái được, chỉ là không ngờ có người phụ nữ lớn tuổi như vậy rồi vẫn lái xe được thôi. Nhà Chu Đại Hữu còn có thân thích lắm tiền như vậy à?”

Đương nhiên Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận không nghe thấy thôn dân nói chuyện với nhau rồi, bọn họ đã lái xe đi đến đầu con ngõ kia.

Hai vợ chồng liếc nhau, chậm rãi đến gần ngõ nhỏ.

Tới trước cửa nhà Chu Đại Hữu, Lý Tam Thuận kéo tay vợ mình: “Đại Ngân, để tôi gõ cửa.”

Người mở cửa là một bà cụ hơn bảy mươi tuổi, mái tóc trắng phơ. Trông thấy Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận đứng bên ngoài, bà ấy hỏi: “Hai người tìm ai?”

“Tìm Chu Đại Hữu.”

“Hai người là ai, tìm Đại Hữu làm gì?”

Lưu Đại Ngân đứng trước mặt bà ấy, nói: “Có việc cần tìm cậu ấy, nhà chúng cháu ở tỉnh thành.”

“Con trai tôi ra đồng rồi, hay là đến trưa anh chị quay lại nhé.”

Lưu Đại Ngân đã quyết tâm, bằng bất cứ giá nào sáng nay cũng phải gặp được vợ chồng Chu Đại Hũu: “Chúng cháu có việc cần tìm cậu ấy, bà cho chúng cháu vào nhà nhé.”

Lý Tam Thuận đi sau xách theo vài cái túi, còn cố ý mở ra để bà cụ xem: “Bà ơi, chúng cháu mang tới nhiều đồ như vậy, thật sự không phải kẻ lừa đảo đâu.”

Bà cụ nhìn đống đồ Lý Tam Thuận xách theo, cũng nghĩ chắc không phải tới để lừa đảo, nếu thật sự là kẻ lừa đảo, trong thôn này cũng không có gì cho bọn họ lừa.

“Anh chị vào đi.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 304: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (62)


Chu Đại Hữu đã ra đồng, nhưng vợ anh ta vẫn ở nhà. Sau khi vào phòng ngồi xuống, Lưu Đại Ngân trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Lệ không phải con ruột của cô nhỉ?”

Nghe vậy, vợ Chu Đại Hữu lập tức cảnh giác: “Ông bà là ai? Tiểu Lệ chính là con gái ruột của tôi, ông bà nghe tin đồn vớ vẩn ở đâu mà tới chỗ tôi nói hươu nói vượn thế.”

Lưu Đại Ngân: “Cô không cần để ý sao chúng tôi biết được chuyện này. Trong thôn có rất nhiều người, cô không mang thai đột nhiên lại có Tiểu Lệ, sao con bé có thể là con gái ruột của cô? Nếu cô không muốn nói vậy thì chúng tôi sẽ đến đồn công an báo án. Lừa bán trẻ con là tội nặng, đến lúc đó sẽ bị phán mười mấy năm tù đó.”

Trên mặt vợ Chu Đại Hữu xuất hiện vẻ hoảng loạn, nhưng mà không lâu sau cô ấy đã lấy lại bình tĩnh: “Ông bà đừng lừa tôi, tôi cũng từng đi học cũng hiểu tri thức. Chỉ có bọn buôn người mới bị bắt vào tù, tôi không phải kẻ buôn người, sao cảnh sát có thể bắt tôi?”

Trong hiểu biết của vợ Chu Đại Hữu, bọn buôn người là kẻ lừa bán con cái nhà người khác. Còn Tiểu Lệ, do nhà cha mẹ con bé không muốn nuôi mới tặng cho vợ chồng bọn họ, sao vợ chồng bọn họ có thể là kẻ buôn người.

Lưu Đại Ngân không hoang mang chút nào, lại hỏi tiếp: “Cô không phải kẻ buôn người, vậy Tiểu Lệ từ đâu tới, con bé nở ra từ cục đá sao? Tôi nói thật cho cô biết, chúng tôi chính là ông bà nội của Tiểu Lệ, cháu gái nhà tôi vừa sinh ra đã bị bọn buôn người bắt cóc, chúng tôi đã báo án ở đồn công an rồi. Nếu cô không tin, hiện tại chúng ta đến đồn công an hỏi thử xem. Tiểu Lệ sống ở nhà các cô lâu như vậy, vợ Đại Hữu, cô nói xem, Tiểu Lệ có giống tôi không?”

Vợ Chu Đại Hữu cẩn thận quan sát Lưu Đại Ngân, thầm so sánh bà ấy với Tiểu Lệ, đúng là hơi giống thật, đặc biệt là khi cười rộ lên lại càng giống hơn.

Người này đã nói bà ấy sẵn sàng đến đồn công an, chẳng lẽ Tiểu Lệ thật sự bị trộm? Nhưng mà nếu người nhà này đã biết Tiểu Lệ đang ở nhà mình, sao không thấy cha mẹ ruột của Tiểu Lệ đến, chỉ có ông bà nội con bé tới nhỉ?

Lưu Đại Ngân nói tiếp: “Hôm nay tôi tới đây vì muốn biết ai đưa con bé cho nhà cô, oan có đầu nợ có chủ, vợ chồng cô cũng bị lừa, chúng tôi sẽ không truy cứu.”

Vợ Chu Đại Hữu gọi con trai lớn nhà mình tới: “Cường Tử, con ra ruộng gọi cha con về đây, nói trong nhà có việc.”

Vợ Chu Đại Hữu không nói câu nào, ngồi yên tại chỗ không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cũng không nói gì, hôm nay bọn họ đã tới đây, nhất định phải hỏi ra kết quả.

Chu Đại Hữu là một anh nông dân cao lớn thô kệch, trông thấy trong nhà mình có thêm hai người không quen biết thì hơi sửng sốt.

“Anh đang bận việc ngoài đồng thì Cường Tử tới nói trong nhà có việc, có việc gì thế?”

Vợ anh ta đứng dậy, nói: “Anh vào buồng trong với em, em có chuyện này cần nói với anh.”

Chu Đại Hữu với vợ anh ta vào buồng trong một lúc, không biết nói chuyện gì với nhau.

Cường Tử là cậu bé mười mấy tuổi, ánh mắt không khống chế được nhìn vào đống đồ ăn vặt trên bàn. Lưu Đại Ngân lấy ra mấy viên kẹo, đưa qua: “Cường Tử, cho cháu này.”

Cường Tử đứng tại chỗ, lắc đầu. Lưu Đại Ngân cười nói: “Mấy thứ này là mua cho anh em các cháu, cầm lấy ăn đi.”

Một lúc sau, Chu Đại Hữu và vợ anh ta cũng ra khỏi buồng trong. Bọn họ ngồi đối diện Lưu Đại Ngân, chưa nói câu nào, Lưu Đại Ngân đã đánh đòn phủ đầu trước: “Thật ra tôi đã biết ai đưa con bé cho vợ chồng hai người rồi, chồng bà ta họ Lưu, con trai lớn tên là Lưu Hồng Quân.”

“Bà biết hết rồi còn tới nơi này tìm chúng tôi làm gì?” Chu Đại Hữu hỏi.

“Tôi muốn biết rốt cuộc chuyện là thế nào, sao cháu gái tôi lại tới nhà vợ chồng cô cậu?”

Hai vợ chồng Chu Đại Hữu liếc nhau, vợ Chu Đại Hữu thở dài, nói: “Nhà chúng tôi có hai đứa con trai, nên muốn có thêm một cô con gái nữa. Nhưng tôi đã thắt ống dẫn trứng rồi không thể sinh thêm, nên muốn nhận nuôi một cô con gái. Đúng lúc có người họ hàng xa nói với tôi, chính là mẹ của Lưu Hồng Quân, bà ta nói bà ta quen bết một người đang mang thai, nhưng biết cái thai là con gái nên không muốn nuôi, định đem cho người khác, tôi với cha bọn trẻ thưng lượng với nhau, cảm thấy chúng tôi cũng nuôi nổi nên mới nhận con bé về nuôi. Ai ngờ Tiểu Lệ lại là cháu gái của ông bà, còn bị trộm ra ngoài.”

“Sau khi tôi đồng , mẹ của Lưu Hồng Quân đã sắp xếp cho chúng tôiở lại tỉnh thành, nói đợi đứa trẻ sinh ra sẽ bế tới cho chúng tôi. Đêm hôm đó bà ta ôm con bé tới, chúng tôi sợ cha mẹ Tiểu Lệ đổi ý nên đã đi suốt đêm mang con bé về nhà.”

“Có phải khi bị bế tới, Tiểu Lệ vừa mới sinh ra không?” Lưu Đại Ngân hỏi.

“Ừ, vừa sinh ra, trên cuống rốn vẫn còn vết máu.”

“Cảm ơn cô đã nuôi dưỡng Tiểu Lệ mấy năm qua, tôi với ông nội con bé muốn đón con bé về, hai ngày nữa chúng tôi lại đến.”

Trước kia Lưu Đại Ngân chỉ nắm chắc tám mươi phần trăm Tiểu Lệ là cháu gái ruột của mình, bây giờ bà ấy đã nắm chắc chín mươi chín phần trăm rồi.

Việc này phải nói cho con trai biết trước, dù sao Lưu Trụ mới là cha ruột của Tiểu Lệ.



“Lưu Trụ, đây là xét nghiệm AND mẹ làm cho Khai Ngọc khi tới Cảng Đảo, thằng bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào với nhà chúng ta.”

Lý Lưu Trụ mờ mịt, không biết lời Lưu Đại Ngân nói có ý gì: “Mẹ, xét nghiệm ADN là gì? Sao Khai Ngọc lại không có quan hệ huyết thống với nhà chúng ta? Nó là cháu trai ruột của mẹ mà.”

“Thằng bé không phải cháu trai của mẹ, cũng không phải con trai của con. Đứa trẻ Lưu Hồng Mai sinh ra là con gái, sau khi sinh cô ta đã đổi con gái cho người khác lấy con trai.” Trên mặt Lưu Đại Ngân không có bất kỳ biểu cảm nào.

“Mẹ, mẹ nói gì con không hiểu? Mẹ nói Hồng Mai sinh con gái rồi đổi thành con trai? Mẹ, mẹ không nói đùa chứ? Đùa thế này không vui đâu.” Lý Lưu Trụ vẫn không tin.

Vân Chi

Lý Tam Thuận ra hiệu cho Lưu Đại Ngân đừng gấp, cứ nói từ từ là được.

“Lưu Trụ, cha với mẹ con đã tìm được cháu gái ruột nhà mình rồi. Cha mẹ nuôi của con bé nói, đêm hôm vợ con sinh, bọn họ nhận đứa trẻ từ tay mẹ vợ con. Lúc ấy đứa trẻ vừa được sinh ra, trên cuống rốn vẫn còn vết máu. Con nghĩ xem, nửa đêm hôm đó vợ con sinh em bé, sao mẹ cô ta còn rảnh rỗi đi giao con cho người khác lúc nửa đêm? Có phải chuyện này rất có vấn đề không?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 305: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (63)


Với Lý Lưu Trụ mà nói, tin tức này chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, con trai út mình dành tất cả tình yêu thương thế mà không phải con ruột, con gái ruột lại bị mẹ vợ của mình tặng cho người khác, nuôi ở nhà người khác, gọi người khác là cha mẹ.

Tại sao vợ mình lại làm như vậy nhỉ? Rốt cuộc cô ta muốn gì chứ?

Đột nhiên Lý Lưu Trụ nhớ tới thái độ khác thường của vợ anh ta mấy ngày trước khi sinh, động một chút là lại cãi nhau với anh ta, khi ấy anh ta còn tưởng rằng, bởi vì sắp sinh nên tâm trạng của vợ anh ta không được tốt, bây giờ nghĩ lại, có lẽ vì cố ý muốn cãi nhau với mình để có thể về nhà mẹ đẻ…

Nếu muốn đổi con, vậy chắc chắn không thể sinh ở bệnh viện, chỉ có thể sinh trong nhà, cho nên Lưu Hồng Mai mới lấy lý do cãi nhau với anh ta để về nhà mẹ đẻ, khi sinh con cũng chỉ có mẹ con cô ta ở đó, sinh nam hay sinh nữ chẳng phải đều do mẹ con cô ta quyết định sao?

Lý Lưu Trụ cảm thấy cả người lạnh lẽo. Rốt cuộc người cùng chung chăn gối mấy năm qua với mình là người thế nào? Cô ta thật tâm cơ…

Nếu muốn đổi con, phải tìm được người để tráo đổi từ trước, con gái cũng phải tìm được nhà nhận nuôi, việc này không thể làm được trong một hai ngày. Chắc chắn Lưu Hồng Mai đã lập sẵn kế hoạch từ trước rồi nhỉ? Nhưng vì sao chứ? Vì sao không cần con gái ruột của mình lại đi nuôi một đứa trẻ không hề có quan hệ huyết thống?

Cô ta không nghĩ cho con mình sao? Cô ta không sợ đứa trẻ sẽ phải chịu khổ chịu tội ở nhà người khác sao?

“Mẹ,” Vành mắt Lý Lưu Trụ hơi đỏ: “Mẹ để con tiêu hoá tin tức này đã, nhất thời con vẫn chưa tiếp thu được.”

Lưu Đại Ngân vỗ lưng con trai, an ủi: “Lưu Trụ, mẹ biết con không thể tiếp thu được tin tức này trong một chốc một lát, khi mới biết tin, mẹ cũng phải mất một khoảng thời gian rất dài mới tiếp thu đợc. Hay là tối nay con cứ ở lại nhà máy một đêm đi, ngày mai rồi về nhà.”

“Vâng, mẹ để con suy nghĩ đã, xem rốt cuộc phải làm sao bây giờ?”

Lý Lưu Trụ thức trắng cả đêm không thể nào chợp mắt, vừa nhắm mắt là lại nghĩ đến Khai Ngọc và cô con gái chưa từng thấy mặt kia.

Con gái mình trông thế nào nhỉ? Là giống mình hay gống Lưu Hồng Mai? Con bé sống có tốt không? Còn Khai Ngọc, thằng bé phải làm sao bây giờ?

Đầu óc Lý Lưu Trụ hỗn loạn như một bãi hồ nhão, khi trời sắp sáng mới chợp mắt được một lát.

Lúc ăn sáng, Lý Lưu Trụ vẫn chưa dậy, Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận cũng không gọi anh ta. Gặp phải tình huống này, chắc chắn con trai sẽ không ngủ nổi, cứ để nó nằm thêm một lát đi.

“Ông nội, bà nội, có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì không?” Lý Khai Nguyên hỏi.

“Không có chuyện gì, cháu ăn cơm xong rồi thì đi học bài đi.”

“Bà nội, sao tối qua cha cháu lại ngủ ở nhà máy? Cha cháu chưa từng ngủ lại nhà máy lần nào. Còn nữa, ngoài bị ốm ra, chưa bao giờ cha cháu dậy muộn như vậy. Nhìn biểu cảm của ông bà, cũng không giống cha cháu bị ốm. Có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì không?”

Lưu Đại Ngân liếc mắt nhìn Khai Nguyên một cái, rồi buông đũa thở dài, kể lại rõ đầu đuôi ngọn ngành chuyện Lưu Hồng Mai đổi con cho Lý Khai Nguyên.

Cuối cùng, Lưu Đại Ngân nói một câu: “Cháu nói xem, rốt cuộc Lưu Hồng Mai với mẹ cô ta làm vậy để làm gì chứ? Sao bọn họ có thể làm ra chuyện như vậy.”

“Bà nội, vì sao dì Lưu làm như vậy cũng dễ hiểu thôi mà.” Khai Nguyên buông đũa, nghiêm túc nói: “Hiện tại bà có tiền như vậy, dì ta sinh con gái đổi thành con trai, còn có thể vì điều gì.”

Một câu của Lý Khai Nguyên đã chọc thẳng vào vấn đề, Lưu Đại Ngân cũng nghĩ ra gì đó: “Bà có bạc đãi cô ta đâu, sinh nam hay sinh nữ chẳng phải cũng như nhau à?”

“Bà nghĩ vậy, nhưng trong lòng dì Lưu lại không nghĩ như vậy.”

Bữa cơm vẫn chưa xong, Lý Lưu Trụ đã ủ rũ ra khỏi phòng, dưới mí mắt anh ta thâm quầng, vừa nhìn đã biết là không ngủ ngon giấc.

“Lưu Trụ, con mau ngồi xuống ăn cơm đi.”

“Mẹ, con không nuốt nổi, hôm nay cha mẹ có rảnh không? Cha mẹ dẫn con đi thăm con bé được chứ?”

“Cha mẹ rảnh, đợi cơm nước xong chúng ta đi luôn.”

Hôm nay bọn họ tới không sớm lắm, Chu Đại Hữu và vợ anh ta đã ra đồng làm việc rồi, trong nhà chỉ có bà cụ và đám trẻ. Lý Lưu Trụ mua một đống đồ mang tới, anh ta vẫn luôn muốn có một cô con gái, khó khăn lắm mới đạt được mong ước, không ngờ lại bị vợ anh ta tặng cho người khác.

Tiểu Lệ đang ở nhà chơi với hai người anh trai, trông thấy người lạ đến, cô bé hơi sợ hãi trốn ra sau lưng bà nội.

“Anh chị tới rồi à.” Mẹ Chu Đại Hữu không vui lắm, cháu gái nhỏ nhà mình nuôi hơn hai năm lại sắp bị nang đi, đương nhiên bà ấy không vui nổi rồi.

“Chị gái, chúng tôi đưa con trai đến đây thăm Tiểu Lệ.”

Vừa vào nhà Lý Lưu Trụ đã trông thấy Tiểu Lệ rồi, khả năng là có cảm ứng giữa cha con, vừa nhìn Tiểu Lệ, anh ta đã cảm thấy rất thân thiết, rất thích cô bé.

Lý Lưu Trụ lấy ra một viên kẹo sô cô la, đặt trong lòng bàn tay, nở nụ cười dỗ Tiểu Lệ: “Tiểu Lệ, đây là kẹo sô cô la, ăn ngon lắm, con muốn ăn không?”

Tiểu Lệ nhìn Lý Lưu Trụ, cắn ngón tay không nói lời nào.

Gặp được Tiểu Lệ, Lý Lưu Trụ càng kiên định mong muốn đón con gái về nhà. Con gái của anh ta sao có thể nuôi trong nhà người khác.

“Thím ơi.” Lý Lưu Trụ nói: “Chiều nay nhà cháu lại tới, thím nói với anh chị một tiếng, để bọn họ đừng đi ra ngoài.”

“Mẹ, chiều nay chúng ta đưa cả Hồng Mai tới.” Ý anh ta là muốn ngả bài với Lưu Hồng Mai.

Vân Chi

Lưu Đại Ngân khẽ gật đầu: “Được, nếu con đã quyết thì chiều nay dẫn cả bọn họ tới.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 306: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (64)


Trên đường về, Lưu Đại Ngân thương lượng với chồng và con trai rốt cuộc nên giải quyết việc này thế nào.

Tiểu Lệ phải đón về nhà, Khai Ngọc phải làm sao?

Bây giờ còn tìm được người nhà của thằng bé không? Do dù tìm được, chỉ sợ cũng không phải người tốt đẹp gì. Chẳng lẽ phải tiễn Khai Ngọc đi như vậy?

Nếu là hai nhà ôm nhầm con, vậy thì có thể nhân lúc bọn trẻ còn nhỏ, đổi lại đúng vụ trí. Nhưng Tiểu Lệ với Khai Ngọc không phải bị ôm nhầm, mà vì Lưu Hồng Mai ham phú ý cố ý tráo đổi.

Việc này không dễ làm!

Lưu Hồng Mai có thể đổi con ruột, chứng minh cô ta không phải một người mẹ đủ tư cách. Nhưng Tiểu Lệ vẫn còn ông bà nội và cha ruột.

Còn Khai Ngọc, thằng bé bị người ta đưa cho Lưu Hồng Mai, chứng minh mẹ thằng bé cũng không phải một người mẹ đủ tư cách. Không biết thằng bé còn thân thích nào khác có thể nhận nuôi thằng bé không nhỉ?

Cuối cùng Lý Lưu Trụ nói: “Đợi hỏi Lưu Hồng Mai rõ ràng đã, xem rốt cuộc người nhà Khai Ngọc là người thế nào, nếu người nhà thằng bé không đáng tin thì chúng ta nuôi cả Khai Ngọc, dù sao nhà chúng ta cũng nuôi nổi.”

Lý Tam Thuận nói: “Cha với mẹ con cũng nghĩ như vậy.”

Thật ra Lý Tam Thuận còn muốn hỏi thêm, rốt cuộc con trai định giải quyết Lưu Hồng Mai thế nào, là tha thứ rồi tiếp tục sống chung, hay là ly hôn.

Ai, hiện tại con trai đang nóng giận, cứ chờ làm rõ chuyện đổi con này rồi tính sau đi.

Buổi chiều Lý Lưu Trụ gọi điện thoại về nhà cho Lưu Hồng Mai và bà ngoại Lưu tới, nói Lưu Đại Ngân có việc gọi bọn họ đến. Hai người kia không nghi ngờ gì, nhanh chóng tới nhà máy.

Khai Lâm và Lý Văn Nhân cũng tới theo.

Sắc mặt Lưu Đại Ngân rất hờ hững: “Khai Nguyên, cháu ở nhà trông các em nhé, ông bà ra ngoài một lát.”

Bà ngoại Lưu vẫn chưa biết người nhà họ Lý đã biết Khai Ngọc không phải cháu ruột, nghe Lưu Đại Ngân nói muốn dẫn bọn họ ra ngoài, bà ta hỏi: “Bà thông gia, bà định dẫn chúng tôi đi đâu thế?”

“Tới nơi rồi biết.”

Lưu Đại Ngân lái ô tô chở hai mẹ con Lưu Hồng Mai ra khỏi thành phố, đi tới vùng ngoại ô.

“Bà thông gia, chúng ta đi đâu vậy?” Bà ngoại Lưu lại hỏi.

“Lát nữa tới nơi rồi bà sẽ biết thôi.”

Ô tô chạy đến thôn của Chu Đại Hữu, sắc mặt của Lưu Hồng Mai và bà ngoại Lưu đều thay đổi.

Mặt Lưu Hồng Mai trắng bệch: “Mẹ, chúng ta tới đây làm gì, trong thôn này có gì hay để xem đâu, chúng ta quay về đi.”

“Quay về làm gì? Mất công tới rồi sao có thể chưa làm gì đã ra về. Hồng Mai, chúng ta xuống xe đi.”

Ô tô dừng ở đầu con ngõ vào nhà họ Chu. Lưu Hồng Mai và bà ngoại Lưu không chịu xuống xe, cứ khăng khăng đòi quay về.

Lưu Đại Ngân cười, nói: “Ok, chúng ta quay về cũng được, nhưng chuyện đứa nhỏ phải làm sao bây giờ, chúng ta về rồi thương lượng. Lưu Trụ, con tới nhà họ Chu đón vợ chồng Chu Đại Hữu và Tiểu Lệ tới tỉnh thành, chúng ta về nhà rồi nói.”

“Vâng, mẹ, con đi ngay đây.”

Sắc mặt Lưu Hồng Mai càng trắng hơn, môi run rẩy: “Mẹ, con… Con hơi chóng mặt, chúng ta về nhà đi… Khai Ngọc không thể xa con quá lâu.”

“Cô đã nhắc tới Khai Ngọc thì tôi cũng hỏi luôn, rốt cuộc cha mẹ ruột của Khai Ngọc là ai?” Lưu Đại Ngân đứng trước cửa xe, hỏi.

“Cha mẹ của Khai Ngọc chính là con với Lưu Trụ mà, mẹ, mẹ hỏi vậy là có ý gì?”

Lưu Đại Ngân khoanh tay đứng dưới chân tường, nói: “Nếu tôi đã hỏi, thì chắc chắn đã có chứng cứ, đợi lát nữa Lưu Trụ đưa Tiểu Lệ với cha mẹ nuôi của con bé tới, chúng ta tìm nơi yên tĩnh chậm rãi nói chuyện.”

Vốn dĩ Lưu Đại Ngân định trực tiếp đưa Tiểu Lệ về nhà, nhưng nghĩ lại th con bé đã sống với cha mẹ nuôi từ nhỏ, khả năng Lưu Hồng Mai cũng sẽ phủ nhận chuyện mình đã làm, vậy thì cứ ngồi xuống làm rõ mọi chuyện trước thì hơn, sau đó lại quyết định chuyện hai đứa nhỏ.

Vân Chi

Không lâu sau, vợ chồng Chu Đại Hữu đã dẫn Tiểu Lệ tới, nhìn thấy ô tô, Tiểu Lệ rất hưng phấn.

Có lẽ là vì đây là lần đầu tiên được ngồi ô tô, nên từ khi lên xe cô bé cứ tò mò nhìn ngó kắp nơi, còn nói chuyện với mẹ nuôi không ngừng, nhìn qua rất vui vẻ.

Lưu Hồng Mai với bà ngoại Lưu ngồi ở hàng ghế cuối cùng, hai mẹ con đều cúi đầu. Thỉnh thoảng Lưu Hồng Mai lại nhìn lén Tiểu Lệ một cái, đột nhiên ch** n**c mắt.

Lưu Đại Ngân lái xe đến quán trà mà bà ấy thường xuyên tới ở gần đó, nhìn thấy Lưu Đại Ngân nhân viên phục vụ vội vàng chạy ra đón: “Xưởng trưởng Lưu, ngài tới đấy à, mời đi bên này.”

Lưu Đại Ngân tới nhiều lần, nhân viên phục vụ cũng hiểu rõ tính của bà ấy, nên đưa đoàn người tới một căn phòng yên tĩnh.

Vào phòng, Lưu Đại Ngân dặn người phục vụ: “Mang một ấm Bích Loa Xuân với mấy món đồ ăn vặt trẻ con thích ăn lên.”

“Vâng, xưởng trưởng Lưu.”

Nước trà và đồ ăn vặt được mang lên rất nhanh, nhân viên phục vụ rót cho mỗi người một chén trà, ngoài tiếng nước chảy ra, suốt cả quá trình đều không có một âm thanh nào khác.

Từ khi bước lên ô tô của Lưu Đại Ngân, vợ chồng Chu Đại Hữu đã căng thẳng rồi. Trong niên đại này, gia đình có ô tô riêng đều là gia đình vô cùng giàu có. Quán trà này trang hoàng rất đẹp, vừa nhìn đã biết là nơi chỉ những người có tiền mới tới, vừa rồi nhân viên phục vụ còn gọi bà nội của Tiểu Lệ là xưởng trưởng Lưu, người có thể làm xưởng trưởng chắc chắn là người rất lợi hại.

Khi ra ngoài nhân viên phục vụ còn tri kỷ đóng cửa giúp. Lưu Đại Ngân đẩy đĩa bánh ngọt đến trước mặt Tiểu Lệ, cười nói: “Tiểu Lệ, bà nội mời cháu ăn bánh ngọt.”

Nhiều đồ ăn ngon bày ra trước mặt như vậy, Tiểu Lệ thèm không chịu nổi, nhưng cô bé vẫn không nhận. Vợ Chu Đại Hữu cầm một miếng bánh ngọt lên, đặt vào tay Tiểu Lệ nói: “Tiểu Lệ, ăn bánh ngọt đi.”

Thấy mẹ mình đưa, Tiểu Lệ mới dám cầm miếng bánh lên bỏ vào miệng, vui vẻ nhấm nuốt.

“Hồng Mai, bà ngoại Lưu, Tiểu Lệ mới là cháu gái tôi nhỉ? Đứa trẻ trước đây Hồng Mai sinh là con gái, nhưng cô ta đã tìm sẵn một đứa bé trai, Tiểu Lệ vừa sinh ra đã tráo đổi hai đứa, rồi tiễn Tiểu Lệ đi, có phải không?”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 307: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (65)


Vợ chồng Chu Đại Hữu nghe thấy, quay sang nhìn nhau, Chu Đại Hữu vội nói: “Chúng tôi không hề biết chuyện đổi con, mẹ của Lưu Hồng Quân tìm chúng tôi nói, nghe tin chúng tôi đang muốn nhận nuôi một cô con gái, trùng hợp bà ta biết một cô gái chưa kết hôn đã có thai sắp sinh rồi, hỏi chúng tôi nếu cô ấy sinh con gái chúng tôi có muốn nuôi không. Tôi với vợ mình thương lượng với nhau, sau đó mới quyết định nhận nuôi Tiểu Lệ. Chúng tôi không hề biết đứa nhỏ này bị tráo đổi.”

“Tôi tin tưởng cô cậu, Tiểu Lệ được nhà cô cậu chăm sóc rất tốt, nhìn ra được cô cậu rất thương con bé.”

Lời Lưu Đại Ngân nói chính là sự thật, tuy nhà họ Chu không giàu có gì, vợ chồng Chu Đại Hữu đều là nông dân, nhưng Lưu Đại Ngân với Lý Tam Thuận cũng xuất thân từ nông dân, biết trẻ con trong thôn được nuôi dạy thế nào. Lần đầu tiên bọn họ gặp Tiểu Lệ, nụ cười trên mặt cô bé rất xán lạn, vừa nhìn đã biết là được người nhà cưng chiều.

Lưu Hồng Mai lộ ra nụ cười miễn cưỡng, nói: “Mẹ, mẹ nói gì vậy, Khai Ngọc mới là đứa trẻ con sinh ra, lúc ấy con sinh là con trai.”

Lưu Đại Ngân mỉm cười không nói gì, thong thả lấy ra báo cáo xét nghiệm ADN từ trong túi xách, ném tới trước mặt Lưu Hồng Mai: “Hôm ở Cảng Đảo, tôi đã dẫn Khai Ngọc đi làm giám định DNA rồi, kết quả giám định viết rõ, thằng bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống vào với tôi. Nếu thằng bé thật sự do cô sinh ra, vậy cha ruột của thằng bé là ai?”

Mặt Lưu Hồng Mai càng trắng hơn, cô ta không ngờ, mẹ chồng đã chuẩn bị trước tất cả rồi. Cô ta đã từng nhìn thấy giám định DNA ở trên tivi, là dùng biện pháp khoa học để kiểm tra xem hai người có quan hệ huyết thống với nhau hay không, mức độ chính xác lên đến 99.99%.

“Bà thông gia, bà không cần hỏi nữa, đứa trẻ là do tôi tráo đổi.” Bà ngoại Lưu đẩy tờ báo cáo xét nghiệm ADN ra khỏi chỗ của con gái, nhận lỗi về mình: “Hồng Mai, sự nghiệp của cha mẹ chồng con quá lớn, mẹ thèm thuồng gia nghiệp của bọn họ, con với Lưu Trụ chỉ là vợ chồng cưới lần hai, Lưu Trụ còn có hai đứa con trai rồi, mẹ sợ đứa trẻ con sinh ra là con gái, sau này gia sản của cha mẹ chồng con sẽ không tới lượt con, lúc ấy mẹ hồ đồ nên mới tráo đổi hai đứa trẻ.”

Bà ngoại Lưu là ngời khá thông minh, lập tức nhận hết trách nhiệm về mình, để con gái Lưu Hồng Mai được trong sạch.

Lưu Hồng Mai gục đầu vào vai mẹ cô ta, khóc lớn: “Mẹ, sao mẹ có thể làm ra chuyện như vậy? Đứa trẻ là m.á.u thịt trên người con, con không cần gia sản gì hết, con chỉ cần con của mình thôi.”

Nghe bà ngoại Lưu nói như vậy, Lưu Hồng Mai khóc như vậy, người không biết chuyện sẽ nói bà ngoại Lưu vô tình vô nghĩa, Lưu Hồng Mai là người mẹ tốt.

Đúng lúc ấy, người ngày thường ít nói ít cười Lý Tam Thuận lại hỏi: “Bà thông gia, đứa trẻ là do mình bà tráo đổi thật sao? Chẳng lẽ bản thân Hồng Mai không biết đứa trẻ cô ta sinh ra là trai hay gái?”

“Con bé không biết, nó vừa sinh xong tôi đã ôm đứa trẻ ra ngoài, rồi lừa con bé nói nó sinh con trai. Trẻ con vừa sinh ra đều giống nhau, tôi lừa con bé là con trai, con bé tin ngay.”

Lưu Đại Ngân chậm rãi uống một ngụm trà, hỏi: “Vậy bà giao đứa trẻ cho vợ chồng Chu Đại Hữu thế nào? Hồng Mai không biết sao?”

Vân Chi

“Con bé cũng không biết. Khi ấy Hồng Mai ngủ rồi, tôi lén lút bế đứa bé ra ngoài giao cho Chu Đại Hữu, rồi bế Khai Ngọc trở lại. Cả quá trình Hồng Mai đều không biết gì, đều do tôi làm.”

Lưu Đại Ngân rất muốn vỗ tay cho bà ngoại Lưu, nhìn xem, đúng là gừng càng già càng cay có khác, so với Lưu Hồng Mai đang hoảng loạn không biết phải làm sao, bà ngoại Lưu trấn định hơn nhiều, còn nghĩ ra được biện pháp tốt như vậy trong thời gian ngắn.

Nói như vậy thì Lưu Hồng Mai cũng là người bị hại, Lưu Đại Ngân sẽ không tiện trách mắng Lưu Hồng Mai.

Tiểu Lệ ăn hết bánh ngọt, Lưu Đại Ngân lại đưa cho cô bé một chiếc nữa. Thấy Tiểu Lệ cười với mình, trái tim Lưu Đại Ngân cũng mềm nhũn ra.

“Bà thông gia, bà đúng là một người mẹ tốt, vì con gái mà tội danh này cũng dám ôm lên người mình.” Lưu Đại Ngân tựa lưng vào ghế, thản nhiên nói: “Dựa theo pháp luật nước ta, lừa bán trẻ con chính là tội nặng, vì con gái bà sẵn lòng đi ngồi tù mười mấy năm sao?”

“Mẹ, mẹ con chỉ nhất thời hồ đồ thôi. Hơn nữa, mẹ con không lừa bán trẻ con, sao có thể chịu tội như bọn buôn người?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Mẹ cô có phạm tội hay không, tôi nói không tính, cô nói cũng không tính, phải do pháp luật định đoạt. Hay là chúng ta đến đồn công an luôn nhé, tôi có quen hai người luật sư nổi tiếng, đến lúc đó mời bọn họ xem giúp tôi xem rốt cuộc mẹ cô có phạm tội không.”

Lưu Hồng Mai không nói gì, mẹ chồng kinh doanh ở tỉnh thành nhiều năm như vậy, mạng lưới quan hệ vô cùng rộng rãi, nếu hôm nay bà ấy đã quyết định làm rõ chuyện này, vậy thì chắc chắn đã chuẩn bị kỹ càng cả rồi. Mẹ chồng thật sự định đưa mẹ mình vào tù sao?

Lưu Đại Ngân cười, nói: “Bà thông gia, bà xem, bà ôm tất cả tội danh lên người mình, đúng là yêu con gái quá mà. Hồng Mai, cô thật sự không định nói ra chân tướng sao?”

Môi Lưu Hồng Mai giật giật, cuối cùng vẫn không nói gì.

Nếu thừa nhận ý định tráo đổi con là của cô ta, vậy thì chắc chắn cha mẹ chồng sẽ không tha thứ cô ta, sẽ đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Lý.

Một bên là mẹ ruột của mình, một bên là cuộc sống giàu sang, Lưu Hồng Mai thật sự không biết nên chọn bên nào.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 308: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (66)


Bà ngoại Lưu lén lút kéo tay con gái ở dưới bàn, nói: “Đứa trẻ là do tôi tráo đổi.”

“Tất cả đừng nói nữa.” Lý Lưu Trụ nhìn về phía Lưu Hồng Mai, hỏi: “Hồng Mai, tôi hỏi lại cô một lần cuối cùng, rốt cuộc đứa trẻ có phải do cô tráo đổi không?”

Lưu Hồng Mai ngẩng đầu nhìn chồng mình, rồi khẽ lắc đầu.

Lý Lưu Trụ nhắm mắt lại, chán nản nói: “Hồng Mai, vậy tôi hỏi cô. Rất nhiều lần cô mua đồ dùng cho bé gái, tất cả đều tặng cho ai rồi? Cô nói cô tặng cho bạn mình, là người bạn nào, cô nói thử xem.”

Lưu Hồng Mai trợn trừng mắt, lo lắng không yên nhìn Lý Lưu Trụ, một câu cũng không nói nên lời.

“Đều cho Tiểu Lệ đúng không?” Lý Tam Thuận cũng nói chuyện: “Vì thử cô, Đại Ngân đã cố ý mua rất nhiều đồ dùng cho bé gái, nói với cô là người khác tặng quà nhầm, để cô tặng lại cho bạn mình, mấy thứ kia đều bị mẹ cô đưa cho mẹ nuôi của Tiểu Lệ rồi nhỉ?”

“Nếu lời mẹ cô nói là sự thật, cô hoàn toàn không biết tình hình, vậy thì vì sao mấy thứ kia lại được đưa tới tay vợ chồng nhà họ Chu?”

Lý Tam Thuận nói xong, Lưu Hồng Mai hoàn toàn suy sụp: “Lưu Trụ, là lỗi của em. Em thèm thuồng gia nghiệp của mẹ chồng, sợ sinh con gái cha mẹ anh không thích, sau này sẽ không cho mẹ con em thứ gì, nên mới sinh ra ý nghĩ đổi con. Cha, mẹ, Lưu Trụ, mọi người tha thứ cho con đi, sau này con không dám nữa.”

Cuối cùng đã tra rõ ngọn ngạnh, Lưu Đại Ngân cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Bà ấy gây dựng sự nghiệp vì ai chứ? Còn không phải vì cho người trong nhà có cuộc sống tốt hơn sao? Nhưng không ngờ, có tiền rồi, người trong nhà lại không đồng lòng với nhau.

“Hồng Mai, cô nói sau này ư, cô cho rằng còn có sau này sao?” Lý Lưu Trụ bình tĩnh nói.

Quay về từ quán trà, Lưu Đại Ngân lái xe đưa vợ chồng Chu Đại Hữu về nhà trước, hôm nay vẫn chưa thể đón Tiểu Lệ về, tất cả vẫn chưa chuẩn bị tốt đâu. Hơn nữa, Tiểu Lệ sống với cha mẹ nuôi từ nhỏ đến bây giờ, nếu hiện tại đón Tiểu Lệ về, chắc chắn cô bé sẽ làm ầm ĩ một khoảng thời gian.

“Cha, mẹ, Khai Nguyên, Khai Lâm và Khai Ngọc sẽ đi theo cha mẹ một khoảng thời gian, đợi con với Lưu Hồng Mai ly hôn rồi, con sẽ đón bọn nhỏ về.”

Lưu Đại Ngân lái xe, nói: “Khai Nguyên, Khai Lâm đi theo cha mẹ thì không sao, nhưng mà Khai Ngọc… Lưu Hồng Mai sẽ để Khai Ngọc đi theo chúng ta sao?”

“Nếu cô ta không cho, thì để Khai Ngọc sống với cô ta trước đã. Mẹ, con nghĩ kỹ rồi, cha mẹ ruột của Khai Ngọc có thể tặng thằng bé cho người khác, chứng minh bọn họ cũng không phải người tốt. Nhà chúng ta nuôi được thằng bé, nếu Khai Ngọc đi theo chúng ta, chúng ta coi nó như con cháu ruột thịt trong nhà đi.”

Vân Chi

Lý Tam Thuận nói: “Cha với mẹ con cũng có ý đó. Nếu cha mẹ Khai Ngọc không đáng tin, thì giữ Khai Ngọc lại, nuôi nó như con cháu trong nhà. Lưu Trụ, con nghĩ kỹ chưa, muốn ly hôn thật chứ?”

Lý Lưu Trụ gật đầu nói: “Nghĩ kỹ rồi, lần này Lưu Hồng Mai có thể đổi con vì gia nghiệp nhà chúng ta, về sau vì tiền không biết cô ta còn làm ra chuyện gì đâu, con không thể sống cả đời với ngời như vậy.”

Lưu Đại Ngân thầm thở dài. Sao đường hôn nhân của con trai bà ấy lại nhấp nhô như vậy nhỉ? Với Giang An Ni cũng ly hôn, với Lưu Hồng Mai cũng ly hôn, chẳng lẽ số mệnh của con trai bà ấy là phải cô độc cả đời?

“Nếu con muốn ly hôn, thì đưa bọn trẻ đến nhà máy xong, chúng ta đi tìm luật sư Ngô trước, nghe xem cậu ta nói thế nào.”

Vừa vào nhà Lý Lưu Trụ đã bắt đầu thu dọn đồ đạc cho Khai Nguyên và Khai Lâm, may mà hiện tại đang mùa hè, không cần mang nhiều quần áo lắm.

Lưu Hồng Mai ngồi xe buýt quay về, nhìn thấy Lý Lưu Trụ đang thu dọn đồ đạc thì chạy tới giữ c.h.ặ.t t.a.y Lý Lưu Trụ: “Lưu Trụ, Lưu Trụ, anh cho em thêm một cơ hội nữa được không? Em cầu xin anh đó, Lưu Trụ, em cầu xin anh mà.”

“Lưu Trụ, là lỗi của mẹ, Hồng Mai đổi con là do mẹ xúi giục nó. Con đừng trách con bé, muốn trách thì con trách mẹ này, các con còn trẻ, cuộc sống vẫn còn dài mà.”

Lý Lưu Trụ buông quần áo, rút cánh tay ra khỏi tay Lưu Hồng Mai, chậm rãi nói từng chữ: “Lưu Hồng Mai, tôi và cô không có sau này nữa, chúng ta ly hôn đi.”

Lưu Hồng Mai vừa lắc đầu vừa kêu lớn: “Không, em không ly hôn.”

“Nhưng tôi muốn ly hôn, cô cũng thu dọn đồ đạc của mình đi, hôm nay cô quay về nhà mẹ đẻ cô mà ở. Tôi cho cô thời gian một ngày, tám giờ sáng ngày kia chúng ta gặp mặt ở quán cà phê cũ trao đổi chuyện ly hôn. Nếu cô khăng khăng không tới, tôi chỉ có cách gửi đơn lên toà án.”

Nói xong, Lý Lưu Trụ không để ý tới Lưu Hồng Mai nữa, lại tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Lưu Hồng Mai ngồi bệt dưới đất, khóc oà lên.

Bà ngoại Lưu ôm con gái, cũng khóc cùng cô ta. Chuyện tới nước này rồi, bà ta cũng không còn gì ể nói nữa.

Lúc này Lý Văn Nhân vẫn đang ở nhà máy, Lưu Đại Ngân lái xe đưa cô ta về nhà. Trông thấy Khai Lâm, Khai Ngọc không về cùng mình, Lý Văn Nhân tò mò hỏi: “Bà nội, Khai Lâm với Khai Ngọc không về ạ?”

“Lát nữa bọn nó về sau, bà đưa cháu về nhà trước.”

Lưu Đại Ngân đưa Lý Văn Nhân về nhà, nhìn cô ta đi về phía Lưu Hồng Mai. May mà bà ấy đưa cô ta về sớm, nếu không sợ là Lý Văn Nhân còn tặng cho nhà họ Lý bọn họ một “Món quà lớn”.

“Mẹ, bà ngoại, hai người làm sao vậy? Mẹ vừa khóc à? Sao vành mắt lại đỏ như vậy?”

Trông thấy vành mắt mẹ mình đỏ bừng, sắc mặt cũng uể oải, Lý Văn Nhân lo lắng hỏi han, chẳng lẽ trong nhà đã xảy ra chuyện gì?

Nhìn thấy con gái, Lưu Hồng Mai lại khóc oà lên: “Nhân Nhân, cha con muốn ly hôn với mẹ.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 309: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (67)


“Ly hôn, sao lại muốn ly hôn, mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Nghe thấy Lý Lưu Trụ muốn ly hôn với mẹ mình, Lý Văn Nhân nóng nảy, sao hai người bọn họ có thể ly hôn chứ.

Lưu Hồng Mai chỉ khóc không nói gì, Lý Văn Nhân hỏi vài lần, Lưu Hồng Mai vẫn không trả lời.

“Bà ngoại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao cha cháu lại muốn ly hôn mẹ cháu? Bà mau nói cho cháu biết lý do đi.”

Vân Chi

Bà ngoại Lưu kể lại đơn giản một lần cho Lý Văn Nhân nghe, dù sao sớm muộn gì con bé cũng sẽ biết, thà nói ngay lúc này cho con bé còn hơn.

“Mẹ, mẹ cũng thật là, nếu đã đem đứa trẻ cho người ta, vậy thì đừng nhớ nhung nữa chứ. Bây giờ thì tốt rồi, ông bà nội và cha con đều biết chuyện mẹ đã làm, cha cũng muốn ly hôn mẹ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Bà ngoại Lưu cho rằng mình nói cho cháu ngoại biết, cháu ngoại sẽ an ủi con gái mình, không ngờ Lý Văn Nhân lại thốt ra những lời như vậy.

“Nhân Nhân, dù sao Tiểu Lệ cũng là con gái ruột của mẹ cháu, mẹ cháu không yên tâm cũng là chuyện bình thường, ai ngờ lại bị Lưu Đại Ngân phát hiện chứ. Nhân Nhân, cháu nói xem phải làm sao bây giờ? Nếu mẹ cháu ly hôn thật, sau này mẹ cháu phải sống thế nào?”

Đầu tiên là chồng chết, sau đó vất vả lắm mới tìm được một người chồng hợp ý thì bây giờ lại sắp ly hôn, nếu ly hôn thật, không biết người ngoài sẽ nói con gái bà ta thế nào đâu.

“Mẹ, nếu mẹ thật sự yêu con cái như vậy, sao mẹ lại đem em gái đi cho người khác? Bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, mẹ đừng khóc nữa, mà nên ngẫm lại xem phải làm thế nào đi, rốt cuộc mẹ có muốn ly hôn với cha con không?”

“Đương nhiên là mẹ không muốn rồi, nhưng cha con khăng khăng đòi ly hôn mẹ.”

Từ khi Lý Văn Nhân bước chân vào nhà, Lưu Hồng Mai vẫn luôn khóc lóc, đến bây giờ vẫn chưa dừng lại.

“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Nếu mẹ không muốn ly hôn, vậy thì đi nhận lỗi với bà nội con đi, chỉ cần bà nội con chịu tha thứ cho mẹ, cha con còn đòi ly hôn mẹ sao?”

Bà ngoại Lưu vỗ tay con gái: “Nhân Nhân nói đúng, nhà con do mẹ chồng con làm chủ gia đình, nếu mẹ chồng con đồng ý bỏ qua việc này, chắc chắn Lưu Trụ sẽ tha thứ cho con.”

Nghe bà ngoại Lưu nói như vậy, Lưu Hồng Mai vừa nín khóc, nước mắt lại tuôn rơi: “Mẹ, mẹ không hiểu mẹ chồng con rồi. Con nói cho mẹ biết, dù Lưu Trụ sẵn lòng tha thứ cho con, tiếp tục sống với con, thì mẹ chồng con cũng không coi con là con dâu của bà ấy nữa. Tính bà ấy chính là như vậy, trong mắt không chứa nổi hạt cát nào.”

Rốt cuộc phải làm sao bây giờ, ba người nhà họ Lưu thương lượng một lúc lâu vẫn chưa có kết quả, bọn họ cũng không có tâm trạng nấu ăn, Lý Văn Nhân ăn mấy miếng bánh ngọt thay cho bữa tối.

Trở lại phòng mình, Lý Văn Nhân ngồi trước bàn học, vẻ mặt âm u, độc ác.

Hiện tại mình đang là người nhà họ Lý, chẳng lẽ sau này sẽ phải mất đi thân phận cô chủ nhà họ Lý sao?

Sống trong nhung lụa lâu ngày đã quen, chỉ cần nghĩ đến những ngày tháng ở kiếp trước thôi, Lý Văn Nhân đã cảm thấy cả người rét run rồi, cô ta không bao giờ muốn quay lại những ngày tháng như vậy nữa.

Hiện tại Lý Lưu Trụ muốn ly hôn mẹ cô ta, cô ta phải ngăn cản mới được, nhưng nên dùng biện pháp gì để ngăn cản bây giờ?

Phải rồi, ly hôn là chuyện giữa hai vợ chồng, chỉ cần mẹ cô ta không đồng ý ly hôn là có thể kéo dài trên hai năm, nếu trong hai năm đó mẹ cô ta ăn nói khép nép, khom lưng cúi đầu trước người nhà họ Lý, biết đâu Lý Lưu Trụ sẽ thay đổi ý thì sao?

Đây là biện pháp duy nhất lúc này.

Lý Văn Nhân vội chạy ra khỏi phòng mình, xông vào phòng mẹ cô ta, nói cho Lưu Hồng Mai biện pháp cô ta vừa nghĩ ra.

“Nhân Nhân, mẹ cũng nghĩ đến biện pháp này rồi, có lẽ nó chính là biện pháp duy nhất.”

Lý Lưu Trụ đã quyết định ly hôn, Lưu Đại Ngân và chồng bà ấy bèn dẫn anh ta tới gặp luật sư Ngô.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, luật sư Ngô nói: “Chuyện ly hôn không giống những chuyện khác, nếu như một bên không đồng ý, vậy thì chỉ có thể kháng án. Lần đầu tiên kháng án, toà án sẽ không thụ lý, phải kháng án nửa năm mới được xem xét, nói chung không mất một hai năm căn bản không ly hôn được.”

Lý Lưu Trụ không muốn kéo dài thời gian như vậy, trực tiếp hỏi: “Luật sư Ngô, hiện tại tôi chỉ muốn nhanh chóng ly hôn, anh có biện pháp nào không?”

“Có, hành vi của Lưu Hồng Mai và mẹ cô ta đã có thể quy vào tội lừa bán trẻ em, chúng ta có thể lợi dụng điểm này, để cô ta chủ động ly hôn.”

Luật sư Ngô nói ra suy nghĩ của mình một lần, Lý Lưu Trụ cẩn thận ghi tạc trong lòng. Lưu Hồng Mai đã làm ra được chuyện đổi con, vậy thì đừng trách anh ta không nể tình xưa nghĩa cũ.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 310: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (68)


Tới ngày hẹn, Lý Lưu Trụ đến cửa quán cà phê chờ đợi từ sớm, điều không ngờ là, Lưu Hồng Mai còn tới sớm hơn anh ta.

Thời gian này quán cà phê vẫn chưa mở cửa, Lưu Hồng Mai mặc một chiếc váy sáng màu, sắc mặt hơi tái, hai mắt vẫn sưng, tay cầm túi xách, vẻ mặt cô đơn đứng trước cửa quán, nhìn qua có vẻ yếu ớt đáng thương.

Nếu là trước kia, Lý Lưu Trụ đã chạy đến an ủi Lưu Hồng Mai từ lâu rồi. Nhưng mà hiện tại, anh ta chỉ đứng yên ở nơi cách Lưu Hồng Mai hai bước, không nói gì cả.

Lưu Hồng Mai chủ động bước đến, buồn bã gọi một tiếng: “Lưu Trụ, em...”

“Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cô, lát nữa vào trong quán cà phê rồi chúng ta nói sau.”

Nói xong, Lý Lưu Trụ lại chuyển chỗ, đứng cách Lưu Hồng Mai vài bước.

Quán cà phê mở cửa, Lý Lưu Trụ bước vào quán trước, không để ý đến Lưu Hồng Mai.

Anh ta ngồi xuống một góc khuất, không lâu sau Lưu Hồng Mai cũng ngồi xuống đối diện với anh ta.

“Lưu Trụ, em...”

“Lưu Hồng Mai, tôi muốn nghe cô nói, cô đã tráo đổi hai đứa trẻ thế nào, nói hoàn chỉnh từ đầu đến cuối, tôi không thể làm cha đứa trẻ khác một cách không minh bạch như vậy.”

Lưu Hồng Mai cắn môi: “Lưu Trụ, chẳng phải em đã nói rồi sao, lúc ấy em quá hồ đồ, anh tha thứ cho em đi.”

“Tôi muốn nghe cô kể lại lần nữa.”

Thấy Lý Lưu Trụ kiên quyết, Lưu Hồng Mai đành phải kể lại từ đầu đến cuối chuyện đổi con một lần.

“Chuyện ly hôn, để hôm nào đó chúng ta bàn lại đi, tôi về trước đây.”

“Lưu Trụ, Lưu Trụ,” Lưu Hồng Mai gọi với theo, nhưng Lý Lưu Trụ không hề dừng bước, đã ra khỏi quán cà phê rồi, bỏ lại Lưu Hồng Mai với tâm trạng thấp thỏm bất an. Lưu Trụ vẫn còn chút luyến tiếc mình sao? Hôm nay anh ấy không nói chuyện ly hôn, có phải vì anh ấy không nỡ ly hôn mình không nhỉ?

Điều cô ta không biết là, trong lòng Lý Lưu Trụ đã hạ quyết tâm sẽ ly hôn với cô ta rồi, hôm nay Lý Lưu Trụ tới đây, chỉ vì thu thập chứng cứ.

Vừa rồi Lưu Hồng Mai nói, mẹ Khai Ngọc chưa kết hôn đã có thai, khi Lưu Hồng Mai chưa sinh con đối phương đã ra nước ngoài rồi, một mình cô ta không nuôi nổi thằng bé nên đã bán thằng bé cho Lưu Hồng Mai.

Đúng vậy, là bán, Lưu Hồng Mai bỏ ra năm trăm đồng để mua Khai Ngọc.

Sau khi mua Khai Ngọc, Lưu Hồng Mai không còn gặp mẹ ruột của Khai Ngọc nữa, cũng không biết địa chỉ cụ thể của mẹ Khai Ngọc.

Có ngời mẹ như vậy, nếu rời khỏi nhà họ Lý, Khai Ngọc cũng không có chỗ nào để đi. Lý Lưu Trụ quyết định sẽ giữ Khai Ngọc lại, nuôi nấng thằng bé như con của mình.

Nhất định anh ta phải tranh được quyền nuôi nấng Khai Ngọc và Tiểu Lệ, còn về phương diện tài sản, thứ gì nên là của mình, Lý Lưu Trụ cũng sẽ không nhượng bộ.

Sờ món đồ trong túi, Lý Lưu Trụ vô cùng có lòng tin đối với vụ ly hôn này.

Thái độ hôm nay của Lý Lưu Trụ cũng cho Lưu Hồng Mai niềm tin rất lớn. Chồng cô ta không nhắc đến chuyện ly hôn, có phải vì trong lòng cũng không muốn ly hôn không nhỉ?

Cô ta mơ rất đẹp, nhưng Lý Lưu Trụ đã quyết tâm ly hôn rồi, hôm nay không nói ra do anh ta chưa chuẩn bị kỹ càng mà thôi.

Chiều hôm đó, Lưu Hồng Mai lại gặp được Lý Lưu Trụ, cha mẹ chồng cũng đi cùng anh ta. Ngoài bọn họ ra, còn có thêm một người đàn ông nữa, trước kia Lưu Hồng Mai từng gặp đối phương trong nhà máy rồi, hình như là một vị luật sư.

“Đây là luật sư Ngô, chuyện ly hôn giữa chúng ta sẽ do anh ấy nói.”

“Luật sư? Lưu Trụ, anh thật sự muốn ly hôn với em.”

Lý Lưu Trụ không nói gì, luật sư Ngô lấy ra một chiếc bút ghi âm từ trong cặp sách, bấm nút mở, phát nội dung đoạn ghi âm trước mặt Lưu Hồng Mai.

Vân Chi

Nội dung vậy mà lại là cuộc nói chuyện buổi sáng của Lưu Hồng Mai và Lý Lưu Trụ, bên trong nói rõ Lưu Hồng Mai mua Khai Ngọc, và quá trình tráo đổi hai đứa trẻ.

Nghe cuộc đối thoại phát ra từ bút ghi âm, sắc mặt Lưu Hồng Mai càng ngày càng trắng bệch, vẫn chưa phát xong nội dung, Lưu Hồng Mai đã vươn tay ra định cướp lấy chiếc bút.

Luật sư Ngô đã đề phòng Lưu Hồng Mai sẽ cướp bút ghi âm từ trước, tay cô ta chưa kịp chạm vào chiếc bút, chiếc bút đã bị luật sư Ngô đổi sang tay khác.

“Cô Lưu, tôi đã sao lưu rất nhiều bản ghi âm như vậy rồi, dù hôm nay cô phá hỏng chiếc bút ghi âm này cũng không sao cả.”

Lưu Hồng Mai nhìn về phía Lý Lưu Trụ, đôi mắt gần như sắp nứt ra: “Lưu Trụ, vậy mà anh lại đối xử với tôi như vậy!”

Lý Lưu Trụ bình tĩnh nói: “Do cô tính kế tôi trước.”

“Cô Lưu, hành vi của cô đã dính hiềm nghi lừa bán trẻ em, anh Lưu hy vọng cô có thể suy xét kỹ chuyện ly hôn, chỉ cần cô đồng ý ly hôn, anh ấy sẽ không tố cáo cô với cơ quan công an.”

“Tôi không hề lừa bán trẻ em, sao có thể liên quan đến hành vi vi phạm pháp luật đó?” Cuối cùng Lưu Hồng Mai đã bình tĩnh trở lại, cô ta chỉ đưa con của mình cho người khác nuôi, không hề lấy một xu nào, không giống với bọn buôn người, căn bản không cấu thành tội phạm.

“Cô Lưu, tôi là luật sư, nên đối với các vấn đề về pháp luật tôi hiểu biết hơn cô rất nhiều. Rốt cuộc cô có phạm tội không, pháp luật đã có văn bản quy định rõ ràng từ lâu rồi. Nếu không tin lời tôi nói, cô có thể đi tìm các luật sư khác nhờ tư vấn, tôi tin bọn họ sẽ cho cô câu trả lời rõ ràng.”

Lưu Đại Ngân và Lý Tam Thuận ngồi bên cạnh không nói gì, hôm nay bọn họ tới đây chủ yếu là đi cùng con trai, còn giải quyết chuyện này thế nào đều do con trai tự quyết định.

“Tôi muốn quyền nuôi nấng Khai Ngọc và Tiểu Lệ, gia sản mỗi người một nửa. Nếu cô đồng ý, bây giờ lập tức ký vào đơn ly hôn, nếu không đồng ý…”

Lý Lưu Trụ vẫn chưa nói xong, Lưu Hồng Mai đã nhìn chằm chằm vào anh ta, mở miệng cắt lời: “Nếu tôi không đồng ý, anh sẽ thế nào?”

“Vậy tôi chỉ có thể đi con đường pháp luật.” Lý Lưu Trụ thờ ơ nói: “Mua bán trẻ em là tội nặng, sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật. Cô nói xem, đến lúc đó quyền nuôi nấng bọn trẻ sẽ thuộc về ai?”

“Lý Lưu Trụ, anh tàn nhẫn quá! Một ngày làm vợ chồng, ơn nghĩa trăm năm, thế mà anh lại muốn đưa tôi vào tù! Tôi phục anh rồi.”

Biểu cảm của Lưu Hồng Mai lúc này rất đáng sợ, hai mắt trợn trừng, sắc mặt trắng bệch, giống như quỳ hồn vừa bò ra từ địa ngục vậy.

Lý Lưu Trụ bình tĩnh nói: “Tôi không tàn nhẫn bằng cô, vì tiền cô có thể tặng con gái ruôt của mình cho người khác. Nếu tôi còn tiếp tục sống với cô, sau này không biết vì tiền cô còn làm ra chuyện gì đâu. Tôi không muốn mất mạng trong tay cô.”

Lưu Hồng Mai nhắm mắt lại, hít sâu một hơi: “Ly hôn hay không, ba ngày sau tôi sẽ cho anh câu trả lời.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 311: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (69)


Lý Lưu Trụ đàm phán với Lưu Hồng Mai trong phòng khách, Lý Văn Nhân trốn trong căn phòng bên cạnh, ghé sát tai vào tường để nghe lén.

Xem ra lần này Lý Lưu Trụ đã quyết tâm sẽ ly hôn với mẹ mình rồi, mình phải làm sao bây giờ? Mình có quan hệ cha con với Lý Lưu Trụ, đều dựa vào cuộc hôn nhân giữa mẹ mình và chú ấy, nếu hai người bọn họ ly hôn thì mình không còn dính dáng chút nào với nhà họ Lý bọn họ nữa…

Vân Chi

Phải làm sao bây giờ?

Lý Văn Nhân nghĩ nát óc vẫn không nghĩ ra biện pháp nào có thể khiến Lý Lưu Trụ không ly hôn nữa.

Đều tại mẹ cô ta, nếu đã không cần cô em gái kia, sao không tiễn nó tới nơi khác thật xa vào, sau này không bao giờ gặp mặt nhau nữa, như vậy chẳng phải sẽ không có chuyện gì sao? Đúng là ngu xuẩn mà, không chỉ đưa tới thôn xóm gần tỉnh thành như vậy, lâu lâu còn đưa đồ qua, chẳng khác nào muốn để người ta phát hiện ra. Bây giờ thì hay rồi, đã gà bay trứng võ, không chỉ không lấy được gia sản, còn bị người ta đổi ra khỏi nhà…

Lý Văn Nhân cẩn thận tính toán trong lòng, Lý Lưu Trụ muốn ly hôn, nói là có thể chia một nửa tài sản, đã như vậy, cô ta phải khuyên mẹ mình lấy thêm một chút mới được, rồi tranh thủ dùng số tiền đó mua mấy căn nhà ở tỉnh thành, giảm tổn thất đến mức nhỏ nhất.

Thật ra Lý Văn Nhân rất không cam lòng, mấy căn nhà thì đáng gì chứ, nếu như cô ta vẫn là người nhà họ Lý, vẫn là cháu gái của Lưu Đại Ngân, thì nhà cửa siêu xe gì đó thích gì có nấy.

Nhưng mà không cam lòng thì sao chứ, nếu không ly hôn mẹ cô ta sẽ phải ngồi tù, đến lúc đó một nửa tài sản cũng không lấy được.

Người nhà họ Lý và luật sư Ngô ra về cả rồi, Lưu Hồng Mai vẫn ngồi ngơ ngác trên ghế sô pha, cả người giống như mất hồn vậy.

“Mẹ, mẹ đừng sợ, mẹ còn có con m. Sau này hai mẹ con chúng ta sống nương tựa lẫn nhau. Con đã trưởng thành, có thể chăm sóc cho mẹ rồi.”

Lý Văn Nhân ôm Lưu Hồng Mai vào lòng, Lưu Hồng Mai dựa đầu vào vai con gái, nước mắt rơi xuống như mưa.

Đúng, mình vẫn còn Nhân Nhân, mình không cô đơn.

Lau khô nước mắt, Lưu Hồng Mai nói: “Nhân Nhân, mẹ ra ngoài một lát, con ở nhà chơi đi.”

“Vậy mẹ nhớ về sớm nhé.”

Lưu Hồng Mai thay quần áo, muốn đi tìm luật sư hỏi xem hành vi của mình có thật sự vi phạm pháp luật không. Nếu luật sư Ngô lừa cô ta, còn lâu cô ta mới ly hôn dễ dàng như vậy.

Đáng tiếc kết quả không như cô ta mong muốn, cô ta đã hỏi hai luật sư rồi, cả hai người đều nghiêm túc nói cho cô ta, nếu nhà họ Lý thật sự truy cứu, thì cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.



“Đại Ngân, bà nói xem, khi Lưu Trụ chưa kết hôn với Lưu Hồng Mai, tôi đã hỏi thăm vài người rồi, bọn họ đều nói tính tình cô ta rất thật thà, làm việc trong nhà máy cũng nghiêm túc. Bây giờ mới mấy năm chứ, sao cô ta có thể làm ra chuyện như vậy được nhỉ?”

“Con người đều sẽ thay đổi, bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta không cần nhắc đến cô ta nữa, quan trọng nhất là mau chóng ly hôn thôi.”

“Đúng đúng, phải mau chóng ly hôn thôi. Cô ta như vậy, tôi không dám làm người một nhà với cô ta nữa, lần này cô ta có thể đổi con vì tiền, lần sau không biết vì tiền cô ta còn làm ra chuyện gì đâu.”

Lý Lưu Trụ gật đầu, đây cũng là một trong những nguyên nhân anh ta quyết định ly hôn với Lưu Hồng Mai.

“Cha mẹ, con nghĩ thế này. Chúng ta cứ đón Tiểu Lệ về trước, để con bé ở lại nhà máy. Con bận chuyện ly hôn, còn bận việc ở quán ăn với cửa hàng gà nướng, hay là chúng ta thuê mẹ nuôi của con bé tới nhà máy trông con bé? Đột nhiên phải rời xa gia đình mình từng sống từ nhỏ, chắc chắn Tiểu Lệ sẽ không quen. Nếu mẹ nuôi của con bé có thể tới chăm con bé, chắc là Tiểu Lệ sẽ nhanh chóng thích ứng được.”

Lưu Đại Ngân đang lái xe, khẽ nhìn qua Lý Tam Thuận, rồi nói: “Mẹ với cha con cũng có ý tưởng như vậy. Vợ chồng Chu Đại Hữu là người tốt, người ta cho rằng cha mẹ Tiểu Lệ không cần con bé mới nhận nó về nuôi, ngày thường cũng rất thương yêu Tiểu Lệ, thật sự coi con bé như con gái ruột trong nhà. Ý của mẹ là, cho Tiểu Lệ nhận vợ chồng Chu Đại Hữu làm cha mẹ nuôi. Lưu Trụ, con thấy thê nào?”

“Như vậy cũng được, chúng ta hỏi trước ý kiến của vợ chồng bọn họ, nếu bọn họ đồng ý thì để Tiểu Lệ nhận bọn họ làm cha mẹ nuôi, sau này qua lại như thân thích trong nhà.”

Nhà máy có phòng ở, Lưu Đại Ngân và Lý Lưu Trụ đều có việc phải làm, nên Lý Tam Thuận phải gánh vác trách nhiệm thu dọn phòng cho cháu gái.

Ông ấy mua một chiếc giường trẻ em mới, một chiếc tủ quần áo màu hồng nhạt, một bộ bàn ghế trẻ em, ngoài ra còn mua rất nhiều món đồ chơi cho bé gái.

Lý Khai Nguyên đã biết chuyện xảy ra trong nhà, Lý Khai Lâm vẫn chưa biết, Lưu Đại Ngân bảo Khai Nguyên nói cho Khai Lâm, hai anh em bọn họ rất thân nhau, giữa trẻ con cũng dễ nói chuyện hơn.

“Bà nội,” Lý Khai Lâm chạy vào phòng làm việc của Lưu Đại Ngân: “Bà nội, Khai Ngọc thật sự không phải em trai cháu sao?”

Lý Khai Nguyên đi theo em trai vào phòng, đóng cửa lại: “Bà nội, cháu vừa nói cho Khai Lâm biết chuyện, em ấy lập tức chạy ra ngoài, cháu không giữ được em ấy.”

“Không sao, Khai Nguyên làm tốt lắm.” Lưu Đại Ngân kéo tay Khai Lâm, đi đến ghế sô pha, ngồi xuống: “Khai Lâm thích Khai Ngọc không?”

Lý Khai Lâm trầm mặc, gật đầu.

“Ông bà nội đã thương lượng với cha cháu rồi, chúng ta sẽ đón em gái về, cũng giữ Khai Ngọc lại, sau này Khai Lâm vừa có em trai vừa có em gái, như vậy không tốt sao?”

“Bà nội, bà sẽ không đuổi Khai Ngọc đi chứ?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Đương nhiên là không rồi. Mẹ ruột của Khai Ngọc đã bán em ấy, rời nhà chúng ta em ấy còn đi đâu được. Ông bà đã thương lượng với cha cháu rồi, sẽ nói với người ngoài Khai Ngọc với Tiểu Lệ là anh em sinh đôi, Tiểu Lệ vừa sinh ra đã bị bệnh, thầy bói nói phải nuôi ở nhà khác hai năm. Bây giờ đã qua hai năm rồi, chúng ta mới đón Tiểu Lệ về nhà.”

“Bà nội, em gái cháu tên là Tiểu Lệ ạ? Lý Tiểu Lệ, cái tên này không dễ nghe lắm.”

“Ông bà đã thương lượng rồi, Tiểu Lệ là tên ở nhà, tên chính thức là Lý Khai Duyệt.”

“Lý Khai Duyệt, cái tên này hay. Em gái sắp về nhà rồi, cháu phải đi chuẩn bị quà cho em ấy mới được.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 312: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (70)


Tâm trạng của Lý Khai Lâm đã tốt hơn một chút, nói muốn trang trí phòng cho em gái giúp ông nội, rồi rời khỏi phòng làm việc của Lưu Đại Ngân.

“Bà nội, vừa rồi cháu đã nói cho Khai Lâm chuyện dì Lưu đổi con, hình như… Hình như thằng bé vẫn muốn giữ liên lạc với dì Lưu.”

“Dù sao Lưu Hồng Mai cũng sống với cha cháu nhiều n?m như vậy rồi, Khai Lâm cũng coi cô ta là mẹ rất nhiều năm, có suy nghĩ ấy cũng là bình thường. Nhưng Lưu Hồng Mai này tâm tư bất chính… Khai Nguyên, cháu khuyên nhủ Khai Lâm nhé, sợ người lớn chúng ta đi nói, thằng bé sẽ không chịu nghe. Từ nhỏ Khai Lâm đã thân với cháu nhất, cháu lại là người thông minh có chính kiến, giai đoạn này cháu nhớ chú ý đến Khai Lâm nhiều hơn một chút.”

Lý Khai Nguyên gật đầu nói: “Bà nội, chuyện này cháu biết rồi, cháu sẽ để ý đến Khai Lâm. Chúng ta đón em gái cháu về, như vậy nhà chúng ta có hai đứa trẻ rồi, có phải nên thuê bảo mẫu không bà?”

“Tiểu Lệ vừa về nhà, sợ là sẽ không quen, chúng ta sẽ mời mẹ nuôi của em ấy tới chăm sóc em ấy. Còn Khai Ngọc, chúng ta sẽ thuê thêm một người bảo mẫu nữa, ông nội cháu đã nhờ người hỏi thăm rồi.”

Phòng của Tiểu Lệ đã thu dọn xong, Lưu Đại Ngân lái xe đi đón cô bé.

Người nhà Chu Đại Hữu đều có mặt ở nhà, ngay cả con trai bọn họ cũng biết em gái sắp bị người khác mang đi, đều khóc đỏ vành mắt.

Vợ Chu Đại Hữu ôm Tiểu Lệ, nhìn người nhà họ Lý vào phòng, cất giọng khàn khàn nói: “Tiểu Lệ, con qua chỗ bà nội đi.”

Tiểu Lệ cũng biết mình sắp phải rời xa cha mẹ, nói thế nào cũng không chịu xuống khỏi người mẹ Chu.

Vợ Chu Đại Hữu đành nở nụ cười miễn cưỡng, chỉ vào một cái bao tải lớn, nói: “Trong này là toàn bộ đồ đạc của Tiểu Lệ, tôi biết nhà chú thím có tiền, khả năng sẽ chướng mắt mấy thứ này, nhưng đây đều là tấm lòng của vợ chồng chúng tôi. Sau này… Sau này nếu chú thím rảnh rỗi thì dẫn Tiểu Lệ về đây cho chúng tôi gặp con bé nhé.”

Đợi nói hết câu, cuối cùng vợ Chu Đại Hữu không nhịn được nữa, nghẹn ngào khóc oà lên.

Vân Chi

Lưu Đại Ngân vội nói: “Cô nói gì vậy, cô cậu đối xử với Tiểu Lệ thế nào, nhà chúng tôi đề thấy rõ. Chúng tôi đã thương lượng với nhau rồi, nếu cô cậu đồng ý thì để Tiểu Lệ nhận vợ chồng cô cậu làm cha mẹ nuôi, sau này cô cũng giống như mẹ ruột của Tiểu Lệ.”

Vợ Chu Đại Hữu ngẩng đầu lên, trên mặt dính đầy nước mắt: “Thật chứ? Thím đồng ý cho Tiểu Lệ nhận chúng tôi?”

“Tục ngữ có câu, ơn sinh không bằng ơn dưỡng, cô nuôi Tiểu Lệ mấy namw trời, chính là ân nhân của con bé, sao Tiểu Lệ có thể không nhận cô?”

“Được,c húng tôi đồng ý làm cha mẹ nuôi của Tiểu Lệ.”

Lưu Đại Ngân vươn tay xoa tóc Tiểu Lệ, nói tiếp: “Tôi còn việc này muốn nhờ cô nữa, ông nội con bé đã lớn tuổi rồi không trông được con bé, cô có thể chăm sóc con bé giúp chúng tôi một khoảng thời gian không? Chúng tôi sẽ trả tiền công cho cô.”

Nhà Chu Đại Hữu đồng ý chăm sóc Tiểu Lệ, Lưu Đại Ngân vô cùng cảm kích, tiền lương trả cho bọn họ cũng rất cao.

Khi thu dọn phòng cho Tiểu Lệ, Lưu Đại Ngân đã bảo Lý Tam Thuận mua thêm một chiếc giường nữa, để vợ Chu Đại Hữu có thể ngủ lại.

Vợ Chu Đại Hữu tên là Dương Hà, lần đầu tiên đến nhà máy của Lưu Đại Ngân, cô ấy kinh ngạc không ngớt. Trước đây cô ấy đã đoán được có lẽ cha mẹ ruột của Tiểu Lệ rất giàu có rồi, nhưng không ngờ lại giàu đến mức ấy.

Nhà máy này khang trang biết mấy, còn khí phái hơn nhà máy quốc doanh trong huyện bọn họ nhiều, còn có rất nhiều xe tải ra ra vào vào, có xe trống không, có xe chở đầy hàng hoá…

Gia đình Lưu Đại Ngân sống trong một toà nhà riêng biệt, căn nhà này vừa xây chưa được hai năm, Lưu Đại Ngân cố ý xây nó để người nhà mình ở.

“Đây là phòng chúng tôi thu dọn cho Tiểu Lệ, bây giờ Tiểu Lệ còn nhỏ, cô tạm thời ở với con bé, cô xem có được không?”

Chuyển đến một nơi xa lạ, Tiểu Lệ ôm chặt lấy Dương Hà không chịu xuống dưới, Lý Lưu Trụ cầm món đồ chơi đến, dỗ dành: “Tiểu Lệ, xuống đây chơi đồ chơi được không?”

Cô bé rất thích món đồ chơi trong tay Lý Lưu Trụ, nhưng lại sợ hãi, nhỏ giọng gọi: “Mẹ ơi?”

Dương Hà nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Lệ: “Tiểu Lệ, con ra đó chơi với cha con đi.”

“Chú ấy không phải cha con.”

Dương Hà vội xin lỗi thay Tiểu Lệ: “Con bé còn nhỏ, khả năng chưa thể sửa lại trong một chốc một lát.”

“Không có gì,” Lý Lưu Trụ đưa món đồ chơi cho Tiểu Lệ: “Chúng tôi đã thương lượng với nhau rồi, sau này cứ để Tiểu Lệ gọi anh chị là cha mẹ, như vậy Tiểu Lệ sẽ có hai người cha một người mẹ yêu thương con bé.”



Phía bên này, sau khi nghe luật sư tư vấn, Lưu Hồng Mai suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng quyết định ly hôn.

Thái độ của Lý Lưu Trụ rất kiên quyết, khăng khăng đòi ly hôn, cho dù cô ta ăn vạ không chịu ly hôn thì sao chứ, còn cứu vãn được gì đâu, thà dứt khoát ly hôn ngay bây giờ ít nhất còn lấy được một nửa tài sản trong hôn nhân.

Nhưng mà khi ly hôn, Lưu Hồng Mai lại đưa ra một yêu cầu, cô ta muốn giữ lại quyền thăm hỏi Tiểu Lệ và Khai Ngọc.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 313: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (71)


Lưu Hồng Mai nhìn Lý Lưu Trụ, giọng điệu bất cần: “Nếu anh không đồng ý, vậy tôi cũng không đồng ý ly hôn. Anh muốn đến đồn công an tố cáo tôi thì cứ đi đi, dù tôi bị xử phạt, sau này ra tù rồi tôi vẫn có quyền đi thăm con mình.”

Cuối cùng Lý Lưu Trụ đành đồng ý yêu cầu của Lưu Hồng Mai, nhưng mà mỗi tháng cô ta chỉ có thể đến thăm Tiểu Lệ và Khai Ngọc một lần.

Hai người đều đồng ý ly hôn vậy thì dễ làm rồi, rất nhanh hai người đã hoàn thành xong thủ tục ly hôn, từ nay đường ai nấy đi.

Lưu Đại Ngân và Lý Lưu Trụ dẫn Tiểu Lệ tới Cảng Đảo một chuyến, làm xét nghiệm ADN. Tuy rằng Lưu Hồng Mai và bà ngoại Lưu đã thừa nhận Tiểu Lệ mới là con của Lý Lưu Trụ, vợ chồng Chu Đại Hữu cũng chứng minh bọn họ nhận Tiểu Lệ từ tay bà ngoại Lưu, nhưng không làm xét nghiệm ADN, trong lòng Lưu Đại Ngân luôn không yên tâm.

Xét nghiệm ADN xong, trên đường trở về, Lưu Đại Ngân lại mơ một giấc mơ.

Trong mơ bà ấy lại đi tới không gian quen thuộc kia, lại trông thấy một quyển sách. Tên quyển sách là “Nhật ký trọng sinh của cô chủ”, Lưu Đại Ngân nhận ra nhân vật chính trong sách chính là Lý Văn Nhân kia.

Kiếp trước tên của Lý Văn Nhân là Tiêu Văn Nhân, vì bạn trai ngoại tình, đính hôn với cô chủ nhà giàu, cô ta uống rượu say sau đó trọng sinh về năm cô ta sáu tuổi.

Sau khi trọng sinh, cô ta giúp mẹ mình gả cho Lý Lưu Trụ - con trai độc nhất của nhà giàu nhất tỉnh trong tương lai - Lưu Đại Ngân, cô ta cũng thuận lợi đổi sang họ Lý, trở thành cô chủ của nhà họ Lý.

Sau đó, khi Lưu Hồng Mai mang thai, Lý Văn Nhân thường xuyên nói trước mặt mẹ mình nhà họ Lý giàu có thế nào, gia sản nhiều ra sao, còn kể cho mẹ cô ta nghe chuyện đổi con khiến Lưu Hồng Mai nổi lòng tham, tráo đổi con gái ruột của mình thành con trai.

Bé trai kia tên là Lý Khai Ngọc, từ nhỏ Lý Văn Nhân đã đối xử rất tốt với cậu em này rồi, còn tự tay chăm sóc cậu ấy, Lý Khai Ngọc cũng rất ỷ lại vào Lý Văn Nhân.

Lý Khai Ngọc rất thông minh, anh trai Lý Khai Nguyên của cậu ấy tự mình gây dựng sự nghiệp không về tiếp quản gia sản, nên sau khi Lưu Đại Ngân qua đời, Lý Khai Ngọc đã tiếp nhận tập đoàn Lý Thị.

Lý Văn Nhân lợi dụng cơ hội ấy, dùng bí mật về xuất thân của Lý Khai Ngọc uy h.i.ế.p cậu ấy. Lý Khai Ngọc sợ mất đi cuộc sống hiện tại, sợ sau khi người nhà họ Lý biết rõ chân tướng sẽ không nhận mình, đành phải nghe theo sự sắp đặt của Lý Văn Nhân.

Trải qua đấu tranh một phen, cuối cùng Lý Khai Ngọc quyết định nói rõ chân tướng cho người nhà họ Lý, nhưng đúng lúc ấy, cậu lại bị tai nạn xe cộ.

Sau khi Lý Khai Ngọc chết, đa phần gia sản của nhà họ Lý đã rơi vào tay Lý Văn Nhân, cô ta còn sai người tìm bạn trai kiếp trước, dạy dỗ đối phương một phen, khiến đối phương mất việc, vợ chồng ly tán, cả đời sống trong cảnh khốn cùng thất vọng.

Lưu Đại Ngân từng mơ rất nhiều giấc mơ như vậy rồi, lần này tỉnh lại, bà ấy lại không bất ngờ chút nào. Nhưng mà đối phó với Tiêu Văn Nhân ra sao, lại là chuyện rất phiền phức.

Thứ nhất, hiện tại cô ta vẫn là một đứa trẻ, vẫn chưa trưởng thành. Thứ hai, tất cả những việc cô ta làm đều không có chứng cứ. Chuyện Lưu Hồng Mai đổi con, tuy rằng có một phần nguyên nhân do bị Tiêu Văn Nhân xúi giục, nhưng Tiêu Văn Nhân chỉ kể mấy câu chuyện mà thôi, nếu Lưu Hồng Mai không có ý đồ đó, cũng không xảy ra được chuyện đổi con.

Hơn nữa, chuyện cô ta khống chế Khai Ngọc lấy được gia sản nhà họ Lý phải mười mấy năm sau mới phát sinh, bây giờ cô ta vẫn chưa làm ra những chuyện đó, Lưu Đại Ngân cũng không biết nên trà thù cô ta thế nào.

Vân Chi

Hiện tại cô ta không hề phạm pháp, cũng chưa làm ra chuyện vi phạm đạo đức nào, trong mắt người ngoài, cô ta chỉ là một cô bé thông minh, đáng yêu, ngoài Lưu Đại Ngân ra, không ai biết cô ta đã làm những chuyện gì.

Mấy quyển “Sách” trước đó, Lưu Đại Ngân đều biết nên làm thế nào, nhưng lần này, bà ấy lại băn khoăn.

Đối với Giang An Ni, bà ấy có thể bảo con trai ly hôn. Đối với Giang Văn Chung, bà ấy có thể đưa anh ta vào tù. Với hai tên du côn kia cũng có thể đánh bọn chúng một trận rồi báo cảnh sát, nhưng với Tiêu Văn Nhân này… Rốt cuộc bà ấy phải đối phó thế nào đây?

Hiếm khi có chuyện khiến Lưu Đại Ngân đau đầu.

Sau khi về nhà, Lưu Đại Ngân gọi Lý Lưu Trụ lại: “Lưu Trụ, hộ khẩu của Lưu Hồng Mai với Tiêu Văn Nhân vẫn nằm trong hộ khẩu nhà chúng ta, chưa chuyển đi đúng không?”

“Đang làm thủ tục ạ, mấy hôm nữa là tách ra được rồi.”

“Vậy thì tốt, lần sau Lưu Hồng Mai tới nhà chúng ta tách hộ khẩu, con nói với mẹ một tiếng, mẹ đi cùng con.”

“Mẹ, mẹ tìm Lưu Hồng Mai có việc gì à?”

“Ừ, mẹ tìm cô ta có ch việc.”

Thủ tục với Lưu Hồng Mai đã làm gần xong rồi, chỉ cần đến đồn công an một chuyến là có thể tách hộ khẩu của cô ta ra khỏi hộ khẩu nhà họ Lý, từ đó về sau, cô ta không còn bất cứ quan hệ gì với Lý Lưu Trụ, hay với nhà họ Lý nữa.

Trước kia đều là Lý Lưu Trụ mang sổ hộ khẩu đến làm thủ tục với cô ta, đợi làm xong lại mang sổ hộ khẩu về, không ngờ lần này Lưu Đại Ngân lại đi cùng.

“Sao thế, con trai thím lớn bằng này rồi thím vẫn không yên tâm à?”

Dù sao cũng trở mặt với nhà họ Lý rồi, Lưu Hồng Mai lười duy trì thể diện bên ngoài, vừa gặp mặt đã châm chọc Lý Lưu Trụ.

Lý Lưu Trụ muốn nói gì đó, Lưu Đại Ngân lại giữ chặt con trai, cười đáp: “Ừ, tôi không yên tâm con trai mình. Tục ngữ có câu, nuôi con trăm năm ưu sầu chín chín. Không giống Lưu Hồng Mai cô, vừa sinh con ra đã nhẫn tâm tặng cho người khác. Bây giờ thì hay rồi, đều là giỏ tre múc nước, dã tràng xe cát, gia đình tan vỡ, con cũng không còn. Cho nên mới nói, sống trên đời bớt làm chuyện xấu đi, nếu không sẽ gặp phải báo ứng đó.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 314: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (72)


Luận về cãi nhau, Lưu Hồng Mai tuyệt đối không phải đối thủ của Lưu Đại Ngân, nghe những lời này mặt Lưu Hồng Mai hết đỏ lại trắng, cực kỳ đặc sắc.

Lưu Hồng Mai oán hận liếc mắt nhìn mẹ con bọn họ, hung hăng bước vào đồn công an.

Đợi làm xong thủ tục ra khỏi đồn công an rồi, Lưu Hồng Mai đang định về nhà thì bị Lưu Đại Ngân gọi lại.

“Lưu Hồng Mai, cô đã ly hôn với Lưu Trụ nhà chúng tôi, hộ khẩu cũng tách ra rồi, vậy có phải tên con gái cô cũng nên sửa lại rồi không? Đừng để con bé dính lấy nhà họ Lý chúng tôi nữa, để nó theo họ cô cũng được, theo họ cha ruột nó cũng được, tóm lại đừng theo họ của Lưu Trụ nhà chúng tôi.”

Lưu Hồng Mai siết chặt sổ hộ khẩu mới trong tay: “Bà yên tâm, ngày mai tôi sẽ đi đổi họ cho Nhân Nhân, sẽ không theo nhà họ Lý các bà.”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Vậy thì tốt! Lưu Hồng Mai, con gái cô không lớn, nhưng đầu óc lại đen tối không phải bình thường nhỉ? Tôi nghe nói khi cô mang thai, nó thường xuyên thì thầm bên tai cô, nói tôi lắm tiền thế nào, sau này gia sản của tôi sẽ cho ai, con trai tốt hơn con gái, bởi vì con trai có thể thừa kế gia sản của nhà họ Lý, còn con gái chỉ được một phần của hồi môn rồi gả ra ngoài, thứ gì cũng không chiếm được.”

Lưu Đại Ngân nói một câu, sắc mặt Lưu Hồng Mai lại trắng thêm một ph.

Trước đây khi cô ta mang thai, đúng là Nhân Nhân thường xuyên nói những lời này trước mặt cô ta, nhưng mà lúc ấy cô ta chỉ cho rằng Nhân Nhân đang suy nghĩ cho mình, bây giờ nghe Lưu Đại Ngân nói như vậy, sao cô ta lại cảm thấy không thích hợp nhỉ?

Thấy sắc mặt Lưu Hồng Mai thay đổi liên tục, Lưu Đại Ngân lại châm lửa thêm: “Có phải con gái cô còn kể cho cô nghe chuyện đổi con không? Rốt cuộc nó có ý đồ gì mà kể cho một thai phụ chuyện như vậy chứ? Chẳng lẽ nó cũng muốn cô đổi con?”

Nói xong Lưu Đại Ngân không thèm nhìn Lưu Hồng Mai lấy một lần, lập tức xoay người rời đi.

Hạt giống đã chôn xuống trong lòng Lưu Hồng Mai rồi, còn khi nào sẽ nảy mầm thì ai biết được.

Lưu Hồng Mai như người mất hồn về đến nhà, con gái cô ta đang luyện đàn, thấy sắc mặt cô ta không tốt, Lý Văn Nhân vội chạy đến rót cho Lưu Hồng Mai một cốc nước: “Mẹ, mẹ đừng đau buồn nữa, mẹ còn con mà, con sẽ hiếu thảo với mẹ.”

Con gái ngoan như vậy sao có thể có tâm tư đen tối như lời Lưu Đại Ngân nói chứ. Lưu Hồng Mai đè ép nghi hoặc trong lòng xuống.

“Nhân Nhân, mẹ đã ly hôn Lý Lưu Trụ rồi, con cũng sửa họ đi, theo họ Lưu của mẹ được không?”

“Mẹ, con cũng phải sửa họ sao?”

Lý Văn Nhân thật sự không muốn sửa họ, chỉ cần bản thân vẫn mang họ Lý, vậy thì vẫn còn một tia liên hệ với nhà họ Lý và Lưu Đại Ngân. Nếu như sửa lại, vậy chẳng khác nào đã cắt đứt hoàn toàn quan hệ.

Lưu Hồng Mai uống một hơi cạn sạch cốc nước: “Lưu Đại Ngân cố ý tới tìm mẹ, bảo mẹ sửa họ cho con.”

“Lưu Đại Ngân cố ý tới tìm mẹ chỉ vì muốn con sửa họ?”

Lý Văn Nhân không dám tin. Lưu Đại Ngân với Lý Lưu Trụ đều là người rất trọng tình cảm, lần này Lý Lưu Trụ ly hôn với mẹ cô ta, nhưng chưa từng nhăn mặt với cô ta lần nào, cô ta gọi Lý Lưu Trụ là cha, Lý Lưu Trụ cũng không sửa lại, sao mới có mấy ngày thái độ của nhà họ Lý đã thay đổi rồi nhỉ? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

Vân Chi

Tương lai cô ta còn muốn tiếp xúc nhiều thêm với Khai Nguyên, Khai Lâm, Khai Ngọc và Khai Duyệt, cố gắng duy trì tình cảm đó. Bây giờ Lưu Đại Ngân lại thay đổi thái độ, còn bắt sửa họ, về sau cô ta còn dùng lý do gì để đi tìm mấy đứa trẻ kia chứ?

“Nhân Nhân, con nói cho mẹ nghe, khi mẹ mang thai, có phải con cố ý thường xuyên nói trước mặt mẹ nhà họ Lý có tiền, gia sản của nhà họ Lý chỉ cho con trai, con gái sẽ không chiếm được thứ gì không?”

Cuối cùng Lưu Hồng Mai vẫn hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình. Rốt cuộc Nhân Nhân có cố ý không? Khi ấy rốt cuộc trong lòng con bé nghĩ thế nào?

Sắc mặt Lý Văn Nhân không thay đổi, kinh ngạc nhìn về phía Lưu Hồng Mai: “Mẹ, cố ý cái gì? Lời con nói không phải đều là thật sao? Gia sản vốn dĩ chỉ để lại cho con trai, có nhà nào quanh chúng ta không làm như vậy không?”

“Ừ, do mẹ nghĩ nhiều rồi. Nhân Nhân, mai mẹ dẫn con đến đồn công an sửa họ nhé, con theo họ Lưu của mẹ.”

Lưu Hồng Mai rất mệt rồi, cơ thể mệt mỏi, đầu óc càng mệt hơn, nên chỉ nói chuyện với con gái thêm một lát rồi quay về phòng nghỉ ngơi.

Căn nhà này là căn nhà Lưu Hồng Mai và Lý Lưu Trụ mua trong hôn nhân, khi ly hôn, Lưu Hồng Mai lấy căn hộ này, cho Lý Lưu Trụ nhiều tiền mặt hơn.

May mà còn căn hộ này, nếu không Lưu Hồng Mai chỉ có thể mang con gái về nhà mẹ đẻ.

Sau khi trở lại nhà máy, Lưu Đại Ngân dặn dò bảo vệ, sau này nếu Lý Văn Nhân lại đến thì đừng cho cô ta vào nhà máy, nếu cô ta tìm Khai Nguyên Khai Lâm chơi, thì nói bọn trẻ không có nhà, tóm lại, đừng để cô ta gặp mặt, tiếp xúc với người nhà họ Lý.

Lúc xe dừng lại, dường như Lý Lưu Trụ mới lấy lại tinh thần: “Mẹ, Lý Văn Nhân thật sự từng làm như vậy?”

Lưu Đại Ngân không đáp mà hỏi ngược lại: “Lưu Trụ, con xem phản ứng vừa rồi của Lưu Hồng Mai, con nghĩ Lý Văn Nhân có từng nói qua những câu ấy không?”

Lúc đó Lưu Hồng Mai không hề phản bác, mà cam chịu, chứng minh Lý Văn Nhân thật sự từng nói những lời như vậy.

“Nhưng con bé vẫn là một đứa trẻ, sao lại có tâm tư xấu xa như vậy? Con bé không sợ nói như vậy sẽ ảnh hưởng tới Lưu Hồng Mai sao?” Lý Lưu Trụ lẩm bẩm.

Trước mặt anh ta, Lý Văn Nhân vẫn luôn là một cô con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, anh ta thật sự không dám tin cô bé mà mình nhìn từ nhỏ đến lớn lại là người như vậy sau lưng mình.

“Con bé còn nhiều chiêu trò lắm, bây giờ nghĩ lại, khả năng hai lần con gặp con bé ở thùng rác cũng là do cô ta cố ý đấy. Khi đó nhà chúng ta cũng con như giàu có rồi, khả năng con bé coi trọng gia cảnh nhà chúng ta nên cố ý tiếp cận con để Lưu Hồng Mai gả cho con.”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 315: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (73)


Báo cáo xét nghiệm ADN của Tiểu Lệ đã có rồi, cô bé chính là con gái ruột của Lý Lưu Trụ.

Để chúc mừng Tiểu Lệ về nhà, Lưu Đại Ngân đã đặt bàn ở khách sạn lớn nhất của tỉnh, cả nhà tụ tập ăn với nhau một bữa cơm.

Lý Liên Hoa người tính tình nóng nảy, trong bữa tiệc đã mắng Lưu Hồng Mai một lúc lâu, còn nói: “Mẹ, lúc biết chuyện này còn định đi xé nạt mặt Lưu Hồng Mai kia ra mẹ lại không cho, còn để cô ta yên ổn ly hôn Lưu Trụ, còn mang đi nhiều tài sản như vậy.”

Lưu Đại Ngân gắp cho Tiểu Lệ một miếng thịt: “Dù sao cô ta cũng là mẹ của Tiểu Lệ, nếu làm quá khó coi sẽ không tốt cho con bé. Tóm lại sau này nhà chúng ta không có quan hệ gì với cô ta rồi, hơn nữa, không biếtquán lẩu mà cô ta mang đi kia sẽ duy trì được bao lâu đâu.”

“Ly hôn rồi còn đòi mỗi tháng đến thăm bọn trẻ một lần nữa chứ, sao lúc trước tặng Khai Duyệt cho người khác không thấy cô ta thương con bé như vậy.”

“Liên Hoa, hôm nay đừng nói mầy chuyện này, nói xong lại mất hứng ăn cơm.”

Tuy Lưu Đại Ngân không đưa Lưu Hồng Mai vào tù, còn để Lưu Hồng Mai nhận được không ít tiền, nhưng Lưu Đại Ngân sẽ không nuốt trôi cơn giận này. Hiện tại con trai đã ly hôn Lưu Hồng Mai rồi, đối phó với Lưu Hồng Mai, Lưu Đại Ngân sẽ không nhẹ tay nữa.

Trước kia khi hai người ly hôn, trên thoả thuận ly hôn viết rõ ràng, một quán lẩu thuộc về Lưu Hồng Mai, một quán lẩu khác thuộc về Lý Lưu Trụ. Quán lẩu của Lý Lưu Trụ là quán ở gần cửa hàng gà nướng, mở trong căn nhà kia của mình. Còn quán lẩu của Lưu Hồng Mai là quán đi thuê.

Quán lẩu kia của Lưu Hồng Mai lớn hơn ột chút, vị trí cũng khá tốt, lượng khách cũng nhiều, là quán lẩu số một số hai ở tỉnh thành. Nên khi ly hôn cô ta chỉ lấy quán lẩu kia và một căn nhà, tiền mặt không nhận được nhiều lắm.

Lưu Đại Ngân mời một nhân viên kiểm toán chuyên nghiệp đến, kiểm tra sổ sách của quán lẩu dưới danh nghĩa con trai mình.

Lúc mới mở quán ăn, con trai Lý Lưu Trụ bận rộn với cửa hàng gà nướng, Lưu Hồng Mai thì mang thai rồi sinh con, sau đó bận chăm sóc bọn trẻ, căn bản không còn bao nhiêu tinh lực để quản lý quán lẩu, việc kinh doanh của quán vẫn luôn do chị dâu của Lưu Hồng Mai quản lý.

Lý Lưu Trụ chỉ xem qua sổ sách hàng tháng, còn lại cũng không quản nhiều.

Lưu Đại Ngân mời kiểm toán tới, chính vì muốn biết chị dâu của Lưu Hồng Mai có gian lận trong sổ sách hay không.

Lý Lưu Trụ mang hết sổ sách mấy năm nay ra, giao cho kiểm toán. Mấy hôm sau, kiểm toán giao cho Lý Lưu Trụ bảng đối chiếu sổ sách kỹ càng tỉ mỉ, trong đó có hơn tám vạn đồng không khớp.

Lý Lưu Trụ nhìn bảng đối chiếu một lúc lâu, lại hỏi kiểm toán vài vấn đề, sau đó cầm sổ sách kiểm toán tới đồn công an.

Chị dâu của Lưu Hồng Mai bị tình nghi vi phạm pháp luật, người nhà họ Lưu lại đến trước mặt Lý Lưu Trụ khóc lóc cầu xin, Lưu Hồng Mai cũng khóc sướt mướt. Lý Lưu Trụ đưa ra hai yêu cầu, thứ nhất trả lại tiền, thứ hai là quyền thăm hỏi Khai Ngọc với Khai Duyệt đổi từ một tháng một lần thành nửa năm một lần.

Vân Chi

Lưu Hồng Mai không muốn đồng ý, nhưng bị mẹ với anh trai cô ta buộc, nếu cô ta không đồng ý với yêu cầu của Lý Lưu Trụ, chị dâu cô ta sẽ phải ngồi tù.

Cuối cùng Lưu Hồng Mai đành phải đồng ý, mỗi năm chỉ có thể gặp bọn trẻ hai lần.

Từ đó về sau, Lưu Đại Ngân không để ý đến tin tức về Lưu Hồng Mai nữa, thật ra bà ấy rất muốn trả thù Lưu Hồng Mai, nhưng lại nghĩ đến cô ta là mẹ ruột của Khai Duyệt, nếu cô ta thật sự xảy ra chuyện gì, Khai Duyệt cũng bị ảnh hưởng.

Tuy rằng không thể trả thù Lưu Hồng Mai, nhưng quán lẩu kia của cô ta cũng đừng mong có thể tiếp tục kinh doanh yên ổn.

Cuối năm nay sẽ đến hạn thuê mặt bằng của quán lẩu kia, quán lẩu buôn bán đắt hàng đã bị không ít người nhìn chằm chằm rồi, nhưng trước đây bọn họ lo ngại Lưu Đại Ngân nên không ai dám có ý đồ xấu với quán lẩu đó. Hiện tại, Lưu Hồng Mai và Lý Lưu Trụ đã ly hôn rồi, Lưu Đại Ngân còn đánh tiếng với bên ngoài, Lưu Hồng Mai muốn tiếp tục kinh doanh quán lẩu sợ là khó càng thêm khó.

Lưu Đại Ngân biết, đã có vài người lén tiếp xúc với chủ mặt bằng bên kia rồi, khả năng Lưu Hồng Mai có thể tiếp tục thuê nhà mở quán lẩu là rất rất nhỏ.

Còn Lưu Văn Nhân kia nữa, cô ta từng tới tìm Khai Nguyên, Khai Lâm rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị bảo vệ ngăn cản không cho vào. Sau đó cô ta dùng biện pháp khác, tranh thủ thời gian Khai Lâm đi học, đến tìm cậu bé. Khai Lâm là người tính tình thành thật, không hiểu rõ lòng người, Lưu Văn Nhân tìm cậu, cậu cũng không xua đuổi Lưu Văn Nhân.

Từ khi xem được quyển sách trong giấc mơ kia, Lưu Đại Ngân đã hận Lưu Văn Nhân đến ngứa răng rồi. Đều tại cô ta, nếu không nhà bà ấy sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Nhìn bề ngoài, chuyện Khai Duyệt bị đổi hoàn toàn không liên quan gì với Lưu Văn Nhân, cho nên dù Lưu Đại Ngân muốn dùng chuyện này để gây phiền phức cho Lưu Văn Nhân cũng không thể.

Hơn nữa hiện tại Lưu Văn Nhân vẫn là một đứa trẻ, vẫn chưa thành niên, Lưu Đại Ngân có thể làm gì chứ, chẳng lẽ thuê người đánh cô ta một trận sao?

Cách này không được, cách kia cũng không được, đúng là quá uất ức.

Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, người như Lưu Văn Nhân, Lưu Đại Ngân không tin sau này cô ta sẽ không làm chuyện xấu nữa. Luật pháp quốc gia rất bảo vệ trẻ vị thành niên, nếu bây giờ Lưu Văn Nhân bị bắt thật, thì khả năng hình phạt cũng không lớn lắm.

Lưu Đại Ngân quyết định chờ đợi, chờ sau khi cô ta thành niên sẽ đối phó với cô ta. Hiện tại, việc bà ấy cần làm là phải nghĩ cách ngăn cản Khai Lâm tiếp xúc với cô ta. Thật ra chuyện này cũng không khó lắm, Khai Lâm luôn nghe lời Khai Nguyên, hai đứa trẻ trạc tuổi nhau khuyên bảo nhau cũng dễ hơn.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 316: Pháo hôi trong truyện trọng sinh (74)


Tranh thủ lúc Khai Nguyên về nhà, Lưu Đại Ngân đã Khai Nguyên vào phòng, nói với cậu ấy chuyện Lưu Văn Nhân.

Nghe xong, Khai Nguyên hỏi: “Bà nội, bà nói thật cho cháu, rốt cuộc Lưu Văn Nhân có tham gia vào chuyện đổi con hay không?”

“Cô ta không trực tiếp tham gia, nhưng chuyện Lưu Hồng Mai đổi con đều do cô ta xúi giục. Khi mẹ cô ta mang thai, cô ta thường xuyên nói trước mặt mẹ cô ta nhà chúng ta giàu có thế nào, gia sản nhiều ra sao, sau này gia sản chỉ cho con trai không cho con gái, còn kể cho mẹ cô ta nghe chuyện đổi con. Lưu Hồng Mai đổi con, không thiếu công lao thổi gió bên tai của Lưu Văn Nhân.”

“Bà nội, chuyện Khai Lâm cứ giao cho cháu đi, bà đừng xen vào.”

Sau đó không biết Khai Nguyên đã nói với Khai Lâm điều gì, mà từ đó về sau, Khai Lâm không còn tiếp xúc với Lưu Văn Nhân nữa.



Trong năm nay, tỉnh thành có không ít xí nghiệp quốc doanh tuyên bố phá sản, rất nhiều công nhân mất việc. Trái ngược với xí nghiệp quốc doanh, có không ít xí nghiệp tư nhân phát triển mạnh mẽ, doanh thu tăng trưởng không ngừng.

Cải cách xí nghiệp quốc doanh trở thành vấn đề cấp bách, Lưu Đại Ngân nóng lòng muốn thử, muốn nhận mua hai xưởng thực phẩm quốc doanh, nhưng cuối cùng bà ấy lại từ bỏ ý định này.

Hiện tại nhà nước sẽ cải cách xí nghiệp quốc doanh ra sao, vẫn chưa có ý kiến rõ ràng, lãnh đạo cấp cao chưa tỏ rõ thái độ. Cho nên sau khi suy xét hồi lâu, Lưu Đại Ngân quyết định sẽ không nhúng tay vào công cuộc cải cách nhà xưởng quốc doanh.

Ngoài cải cách xí nghiệp quốc doanh, tư bản nước ngoài cũng bắt đầu ùa vào đại lục, rất nhiều xí nghiệp tư nhân lắc mình biến thành công ty cổ phần.

Chỉ cần mang cái mác cô ty cổ phần, xí nghiệp tư nhân sẽ được hưởng thụ rất nhiều chính sách ưu đãi, từ chính trị cho đến vay vốn…

Cũng có không ít người nước ngoài muốn rót vốn vào nhà máy của Lưu Đại Ngân, nhưng đều bị Lưu Đại Ngân từ chối.

Vân Chi

Mì ăn liền Lý Sư Phụ là nhãn hiệu do một tay Lưu Đại Ngân sáng lập lên, bà ấy không muốn người ngoài nhúng tay vào.

Rất nhiều người đều tới khuyên Lưu Đại Ngân, muốn bà ấy tiếp nhận đầu tư bên ngoài, như vậy nhà máy của bà ấy sẽ có được kỹ thuật tiên tiến hơn, có tài chính hùng hậu hơn, có người quản lý dày dặn kinh nghiệm hơn… Nhưng đối với khách ghé thăm, Lưu Đại Ngân vẫn chỉ nói một câu, nhà máy ở tỉnh thành này sẽ không tiếp nhận nguồn vốn đầu tư bên ngoài.

Từng đám người bất lực quay về, Lưu Đại Ngân cũng có thêm biệt danh “Lưu đầu sắt” trong giới kinh doanh ở tỉnh thành.



Thời tiết nóng bức, ve kêu không ngừng, Lưu Đại Ngân buông sổ sách, đi cùng người nhà đến trước cổng sở giáo dục, chờ đợi điểm thi đại học.

Người tới hôm nay gồm có: Lưu Đại Ngân, Lý Tam Thuận, Lý Lưu Trụ, Lý Liên Hoa và Vương Thành chồng của cô ấy, ngoài ra còn có con trai Vương Toàn của bọn họ, và Khai Lâm, Khai Ngọc, Khai Duyệt. Tóm lại toàn bộ người nhà họ Lý ở tỉnh thành đều tới nơi này.

Muốn mang may mắn tới nên hôm nay Lý Liên Hoa mặc một bộ sườn xám, Vương Thành mặc chiếc sơ mi màu vàng và chiếc quần tây màu xám, trời nóng như vậy còn khoác cả một chiếc áo choàng.

Lưu Đại Ngân bị cách ăn mặc của Vương Thành chọc cười, Lý Liên Hoa giải thích cho bà ấy: “Mẹ, sườn xám mang ngụ ý “Kỳ khai đắc thắng”. Áo vàng quần xám thì mang ngụ ý “Đi tới huy hoàng”, còn áo choàng là mã đáo thành công. Mẹ nhìn xem, có phải hôm nay không ít phụ huynh đều ăn mặc như vậy không?”

Cô ấy nói cũng đúng, có rất nhiều phụ huynh, phụ nữ đều mặc sườn xám

Lý Khai Nguyên mua kem chia cho mọi người: “Bà nội, cháu đã nói bà không cần đến rồi, hôm nay trời nóng như vậy, công việc của bà còn rất bận rộn. Cả Khai Ngọc với Khai Duyệt nữa, hai đứa cứ khăng khăng đòi tới theo.”

Lưu Đại Ngân bỏ que kem vào miệng, cảm giác lạnh căm căm lan truyền từ miệng đến tận bàn chân: “Hôm nay có kết quả thi đại học, nếu như không tới bà sẽ cảm thấy không yên tâm.”

Khai Nguyên theo học trường trung học tốt nhất trên tỉnh thành, hôm nay là ngày có thành tích thi đại học, trước cổng phòng giáo dục đã có một đám người mênh m.ô.n.g đứng chờ đợi, tất cả đều đến để tra điểm thi đại học.

Tám giờ sáng, cổng phòng giáo dục mở ra, mấy người giáo viên ra ngoài duy trì trật tự. Một hàng dài phía trước gần như sắp không duy trì nổi đội hình, ai nấy đều chen về phía trước.

Một giáo viên trong số đó cầm loa, hô to: “Đừng chen chúc nữa, từng người vào một. Không cần chen nữa, từng người vào một.

Trời chưa sáng Lý Tam Thuận đã tới xếp hàng rồi, nên vị trí của người nhà họ Lý cũng thiên về phía trước.

Khai Nguyên bước đến chào hỏi một người giáo viên, giáo viên kia rất vui mừng nói với Khai Nguyên vài câu. Sau khi nghe xong, sắc mặt Khai Nguyên vốn dĩ đang hơi căng thẳng cũng tốt hơn rất nhiều.

“Ông bà nội, cha, cô, dượng, thầy giáo kia là giáo viên địa lý của cháu. Thầy ấy nói kết quả của cháu vô cùng tốt, muốn học trường nào cũng không thành vấn đề. Nhưng mà thầy ấy không nói cho cháu điểm số cụ thể, nói đợi lát nữa nhận điểm sẽ cho cháu niềm vui bất ngờ.

“Thật à? Vậy là tốt rồi, bà biết ngay thành tích của Khai Nguyên sẽ không kém mà.”

“Tốt tốt, Khai Nguyên nhà chúng ta có tương lai. Khai Nguyên, cháu định đăng ký vào trường nào?”

“Các cháu đều phải học anh Khai Nguyên đấy, phải học tập chăm chỉ, tranh thủ thi đỗ trường đại học tốt.”

“Cha, thi đỗ đại học có được mua ô tô nhỏ không?” Dạo gần đây, Khai Ngọc rất thích ô tô đồ chơi, đã mua rất nhiều rồi.

Hiện tại cha muốn cậu học tập chăm chỉ để thi đỗ đại học, cậu vẫn nhớ thương ô tô đồ chơi mới.

“Được, chỉ cần Khai Ngọc thi đỗ vào trường đại học tốt, cha sẽ mua ô tô chân chính cho con.”

“Con thì sao?” Khai Duyệt dùng ánh mắt khát vọng nhìn Lý Lưu Trụ: “Cha, cha mua cho con cái gì?”

Ở chung đã hơn một năm, tình cảm giữa Khai Duyệt và Lý Lưu Trụ đã vô cùng thân thiết, cô bé suốt ngày gọi “Cha ơi cha ơi” không ngừng.

“Khai Duyệt thích thứ gì?” Lý Lưu Trụ xoa mặt con gái, hỏi.

“Con muốn búp bê Tây Dương.”

“Được, chỉ cần Khai Duyệt thi đỗ đại học, cha sẽ mua cho Khai Duyệt thật nhiều búp bê Tây Dương.”

Vị trí của người nhà họ Lý thiên về phía trước, nên rất nhanh đã đến lượt bọn họ vào trong.

Trong phòng khách của phòng giáo dục có đặt mười mấy chiếc bàn, trên mỗi bàn đều viết một con số, bên trên có ghi vài chữ cái lating, chữ cái tiếng Anh đầu tiên trong tên của các thí sinh.

Người nhà họ Lý đi đến trước dãy bàn viết chữ L, Lý Khai Nguyên lấy ra giấy báo thi của mình: “Lý Khai Nguyên – Khoa tự nhiên trường trung học số một của tỉnh.”

Ba giáo viên ngồi sau bàn gần như đồng thời hỏi: “Lý Khai Nguyên, em chính là Lý Khai Nguyên?”

“Vâng, em là Lý Khai Nguyên.”

“Bạn học Lý, lần này em thi vô cùng tốt.” Giáo viên ngồi giữa cười khen ngợi Lý Khai Nguyên vài câu, rồi lấy ra một tờ phiếu điểm màu đỏ đưa qua.

Tờ phiếu điểm kia được đặt riêng trong một chiếc hộp, màu sắc cũng không giống những tờ phiếu điểm khác.

Trong nhà đã có hai đứa nhỏ thi đỗ đại học, Lưu Đại Ngân cũng từng được cầm giấy báo điểm thi đại học rồi, nên cũng coi như đã có hiểu biết. Giấy báo điểm của Khai Nguyên màu đỏ, chẳng lẽ là…
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 317: Pháo Hôi trong truyện cổ xuyên hiện (1)


Giáo viên cầm phiếu điểm trong tay, vẻ mặt vui mừng, nở nụ cười hoà ái dễ gần: “Lý Khai Nguyên, đây là phiếu điểm của em. Tổng điểm khối khoa học tự nhiên là 750 điểm, em thi được 732 điểm, là thủ khoa khối khoa học tự nhiên của tỉnh chúng ta năm nay.”

Từ khi nhìn thấy tờ phiếu điểm màu đỏ kia, Lưu Đại Ngân đã biết cháu trai mình là thủ khoa đại học rồi, nhưng khi nghe được từ miệng giáo viên tin tức này, bà ấy vẫn cảm thấy cực kỳ vinh dự.

Là thủ khoa đại học đó, thủ khoa đó! Đúng là tổ tiên phù hộ mà.

Nhìn thấy tờ phiếu điểm màu đỏ kia Lý Liên Hoa cũng cười không khép nổi miệng, nghe giáo viên nói xong, cô ấy càng vui mừng hơn: “May nhờ có các thầy cô dạy dỗ, các thầy cô vất vả dạy bảo Khai Nguyên nhà chúng tôi mới thi được điểm cao như vậy.”

Lưu Đại Ngân cũng vội vàng cảm ơn giáo viên phát phiếu điểm. Lý Tam Thuận ngày thường không hay nói chuyện, hôm nay cũng cúi người cảm ơn từng giáo viên một.

Phía sau còn không ít học sinh đang đợi lấy phiếu điểm, người nhà họ Lý chỉ nói mấy câu, rồi vội vàng tránh ra nhường đường cho người khác.

Vừa rồi giọng giáo viên phát phiếu điểm không lớn lắm, nhưng cũng không nhỏ, người xung quanh đều nghe thấy rõ ràng.

“Thủ khoa, học sinh kia chính là thủ khoa kỳ thi đại học năm nay sao?”

“Ai, tôi không mong con trai tôi thi được thủ khoa, chỉ cần đủ điểm vào một trường đại học tốt là được rồi.”

“Ước mong của tôi còn nhỏ nhoi hơn, không cần đại học tốt, chỉ cần đỗ đại học là được.”

“Nếu tôi là cha mẹ đứa bé kia, chắc nửa đêm đang ngủ cũng cười tỉnh mất, thằng bé chính là thủ khoa đại học đó.”

Tiếng hâm mộ và tiếng khen ngợi vang lên không ngớt, Lưu Đại Ngân rất hưởng thụ. Khai Nguyên thi được thủ khoa đại học, bà ấy còn vui mừng hơn vừa kiếm được mấy trăm vạn.

“Mẹ, chúng ta đi đâu bây giờ? Khai Nguyên thi được thủ khoa đại học đó, chúng ta phải ăn mừng mới được.” Lý Liên Hoa nói.

Lưu Đại Ngân cầm lấy phiếu điểm của Khai Nguyên, lật qua lật lại xem thật kỹ: “Đương nhiên phải chúc mừng rồi. Khai Nguyên, cháu nói đi, cháu muốn ăn mừng thế nào?”

Lý Khai Nguyên: “Bà nội, chúng ta về nhà trước đã. Trời nóng như vậy, cháu không muốn ngây người bên ngoài thêm một phút nào nữa.”

“Được. Khai Nguyên đã muốn về nhà thì chúng ta về nhà thôi.”

Lưu Đại Ngân và Vương Thành mỗi người lái một chiếc xe tới. Ô tô đỗ dưới nắng một lúc lâu, vừa mở cửa xe ra hơi nóng lập tức ập đến, bên trong xe nóng như trong lồng hấp vậy. Nhưng người nhà họ Lý đang vui mừng đều không cảm thấy nóng.

Trước kia mỗi khi đến mùa hè, nếu phải ra ngoài làm việc, có thể đạp xe đạp thì Lưu Đại Ngân tuyệt đối không lái xe, nhưng mà hôm nay Lưu Đại Ngân lại cảm thấy trong xe không nóng chút nào.

Lái xe về nhà máy, việc đầu tiên Lưu Đại Ngân làm là gọi điện thoại đặt một bàn tiệc ở Kim Mãn Viên.

Kim Mãn Viên là nhà hàng lâu đời ở tỉnh thành, đồ ăn là ra sắc hương vị đều đầy đủ, đương nhiên, giá cả cũng không hề rẻ. Dù hiện tại Lưu Đại Ngân rất giàu có, nhưng cũng không thường xuyên tới Kim Mãn Viên ăn cơm. Hôm nay Lưu Đại Ngân vui, nên đặt một bàn tiệc đắt nhất, mỗi bàn hơn một vạn tệ đó.

Lý Liên Hoa vào nhà cũng đi thẳng đến chỗ điện thoại, gọi điện thoại cho chị em trong nhà: “Chị, em nói cho chị chuyện vui này, Khai Nguyên nhà chúng ta thi đại học được 732 điểm, là thủ khoa đại học của tỉnh chúng ta đó. Thật, đương nhiên là thật rồi. Bọn em vừa đi lấy phiếu điểm về xong, phiếu điểm màu đỏ thẫm, không ngờ em cũng có một ngày được sợ vào phiếu điểm màu đỏ. Vâng, chị, mẹ cũng đang ở đây. Vâng, vâng, em chờ chị ở tỉnh thành.”

Cúp điện thoại, Lý Liên Hoa lại gọi cho em út Lý Ngẫu Hoa, nhưng điện thoại nhà Lý Ngẫu Hoa không có ai nghe máy.

“Mẹ, nhà Ngẫu Hoa không có ai nghe máy.”

Lưu Đại Ngân ngồi trên ghế sô pha, nói: “Không nghe là đúng rồi, con không xem hôm nay là thứ mấy, chắc chắn Ngẫu Hoa đi dạy rồi.”

Vân Chi

Lý Liên Hoa lập tức vỗ trán: “Xem đầu óc con này. Chắc là bây giờ Ngẫu Hoa đang ở trường học, để con gọi điện thoại đến trường học cho em ấy.”

Trong trường học của Lý Ngẫu Hoa có điện thoại, Lý Liên Hoa mở quyển danh bạ bên cạnh điện thoại ra tìm số của phòng trực điện thoại, gọi qua đó.

“Alo, trường tiểu học Lương Hà phải không? Tôi tìm Lý Ngẫu Hoa, vâng vâng, để lát nữa tôi gọi lại.”

Lý Liên Hoa cúp điện thoại, nói với Lưu Đại Ngân: “Mẹ, người ta đi gọi Ngẫu Hoa rồi, lát nữa Ngẫu Hoa sẽ gọi điện thoại lại.”

Một lát sau chuông điện thoại mới vang lên, Lý Liên Hoa cầm ống nghe, nói: “Ngẫu Hoa à, là chị, chị Hai của em đây. Có việc, đương nhiên là có việc rồi. Ngẫu Hoa, chị nói cho em tin vui này, Khai Nguyên nhà chúng ta thi đại học được 732 điểm, là thủ khoa kỳ thi đại học năm nay đó. Đương nhiên là tật rồi, tổng điểm 750, Khai Nguyên thi được 732, phiếu điểm màu đỏ thẫm đó, chị cũng không dám tin. Chị biết rồi, đợi hôm nào nghỉ, em với Ngọc Lai dẫn Xuân Sinh lên tỉnh thành nhé, ừ, ừ…”
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 318: Pháo Hôi trong truyện cổ xuyên hiện (2)


“Mẹ, con đã thông báo cho chị cả với Ngẫu Hoa rồi, còn nhà cô với nhà cậu không có điện thoại, có thông báo cho bọn họ không?”

Lưu Đại Ngân: “Đương nhiên phải thông báo rồi, con đừng bận tâm, để cha mẹ đưa Khai Nguyên về nhà viếng mồ mả rồi thông báo cho bọn họ luôn.”

“Vâng, lần này Khai Nguyên thi được thủ khoa, đúng là phải nói cho tổ tông một tiếng. Nhất Ái nhà con thi đỗ đại học, bọn con cũng về quê đốt vàng mã, viếng mồ mả cho tổ tiên.”

Lý Tam Thuận bổ một quả dưa hấu: “Đợi nhận được thư thông báo trúng tuyển của Khai Nguyên thì chúng ta về nhà.”

“Phải rồi, mẹ, Khai Nguyên định đăng ký vào trường đại học nào thế?” Lý Liên Hoa vừa ăn dưa hấu vừa hỏi.

“Mẹ cũng không biết nữa, Khai Nguyên là người có chính kiến, với thành tích này của nó, đăng ký vào trường đại học nào cũng không thành vấn đề, cha mẹ sẽ không xen vào. Hơn nữa, việc này cha mẹ cũng không hiểu lắm, thằng bé muốn đăng ký vào trường đại học nào thì đăng ký vào trường đó, cha mẹ không quản.”

“Vâng, từ nhỏ Khai Nguyên đã là người có chính kiến rồi, lần này thằng bé thi tốt như vậy, chúng ta nên tặng cho thằng bé thứ gì nhỉ?”

Lưu Đại Ngân cười nói: “Bọn con muốn tặng gì thì tặng, còn mẹ vẫn tặng nhà thôi. Mẹ đã hứa trước rồi mà, con cháu trong nhà ai thi đỗ đại học, mẹ đều tặng cho một căn nhà.”

Lý Liên Hoa nói đùa với Lưu Đại Ngân: “Mẹ, nghe mẹ nói vậy con cũng muốn quay lại thi đại học, nếu con thi đỗ, con cũng được một căn nhà nhỉ?”

Vân Chi

“Thi đi, học học nữa học mãi mà, chỉ cần con thi đỗ đại học, mẹ cũng tặng con một căn nhà.”

Sau đó Lý Liên Hoa lại nói về chuyện làm ăn với Lưu Đại Ngân thêm một lát, hiện tại cô ấy đang làm về thời trang, vừa bán sỉ quần áo vừa mở một nhà xưởng, tuy rằng việc làm ăn không bằng Lưu Đại Ngân, nhưng cũng không tệ lắm.

Nhà con gái cả Lý Hà Hoa thì làm về da lông, mỗi năm cũng kiếm được không ít tiền, cuộc sống cũng rực rỡ.

Con gái út với con rể đều dạy học ở huyê, thi thoảng Lưu Đại Ngân còn trợ cấp cho cô ấy, cuộc sống cũng không tệ lắm.

Sau khi suy nghĩ một phen, cuối cùng Lý Khai Nguyên quyết định đăng ký vào khoa máy tính của đại học Thanh Mộc.

Lưu Đại Ngân rất ủng hộ quyết định của cháu trai. Nhận được thư thông báo trúng tuyển không lâu, Lý Tam Thuận và Lý Lưu Trụ dẫn Khai Nguyên Khai Lâm về quê tế tổ.

Năm nay cháu trai nhà họ Lý bọn họ là thủ khoa đại học, đây là tin tức cực kỳ vẻ vang, nhất định phải thông báo cho tổ tiên biết.

Tin tức Lý Khai Nguyên là thủ khoa đại học lan truyền khắp cả thôn, khiến cả thôn chấn động. Thôn bọn họ không phải thôn xóm giàu có gì, chỉ là một thôn xóm nhỏ rất bình thường, vậy mà bây giờ lại sinh ra một thủ khoa đại học, bọn họ có thể không chấn động sao?

Thủ khoa bây giờ chính là Văn Khúc Tinh hạ phàm trước kia, ai lại không hâm mộ? Hiện tại có ai là không muốn xin vía nhà họ Lý, nhà nào trong thôn có trẻ con cũng được người lớn trong nhà mang đến để Lý Khai Nguyên xoa đầu vài cái, hy vọng có thể dính chút thông minh và may mắn của Lý Khai Nguyên, sau này cũng thi được thành tích tốt, đỗ được trường đại học tốt.

Lần này Lý Tam Thuận định ở lại quê thêm mấy ngày, ông ấy đã thương lượng trước với Lưu Đại Ngân, cháu trai thi tốt như vậy, ông ấy muốn mở tiệc chúc mừng ở quê quán.

Tiệc mừng được đặt trong nhà hàng tốt nhất của huyện, chủ nhà hàng nghe nói là tiệc chúc mừng của thủ khoa đại học còn giảm giá cho bọn họ và xoá bỏ số lẻ.

Ngoài Chu Hữu Lợi, Vương Nhất Ái đã vào đại học, ngay cả Chu Xuân Yến đang học cao đẳng ở tỉnh ngoài cũng về nhà chúc mừng Lý Khai Nguyên.

Sau một ngày vô cùng náo nhiệt, mọi người ai về nhà nấy rồi, Lý Lưu Trụ chỉ huy Khai Nguyên, Khai Lâm và Hữu Lợi thu dọn nhà cửa, Lý Tam Thuận ngồi ngoài sân nói chuyện với Lưu Đại Ngân, lúc khóc lúc cười.

“Đại Ngân, hôm nay tôi vui quá! Khai Nguyên, Khai Nguyên nhà chúng ta thi được điểm cao nhất, là thủ khoa đó, tôi vui mừng đến mức không nói được nên lời. Đại Ngân, bà nói xem, có phải tổ tiên nhà chúng ta đang phù hộ cho chúng ta không? Nếu tổ tiên không phù hộ, sao Khai Nguyên có thể thi đỗ thủ khoa? Đại Ngân, Đại Ngân, mười mấy năm trước chưa bao giờ tôi dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay, tất cả đều nhờ bà, bà là công thần lớn của nhà chúng ta. Chuyện đúng đắn nhất Lý Tam Thuận tôi làm đời này chính là cưới bà, không biết tôi đã phải tích cóp công đức bao nhiêu đời mới có thể cưới được bà…”

Lý Tam Thuận khóc càng dữ hơn, Lý Lưu Trụ ở bên cạnh không nghe nổi nữa: “Mẹ, hay là con đỡ cha về phòng nhé, ông ấy uống say rồi.”

“Mẹ với con cùng nhau đỡ ông ấy vào nhà đi. Hôm nay cha con vui quá, nên uống không ít rượu. Một đống tuổi rồi còn say rượu.”

Bị nói say rượu, Lý Tam Thuận còn không vui: “Đại Ngân, đây đâu phải say rượu, là tôi vui, tôi vui đó, bà biết không? Người ta say rượu còn lâu mới giống tôi, say rượu đều vừa khóc vừa làm ầm ĩ, tôi chỉ nói thêm mấy câu thôi mà, sao có thể là say rượu…”

“Được rồi, được rồi. Ông chưa say rượu. chỉ nói nhiều thôi, được chưa?” Lưu Đại Ngân trả lời có lệ.

“Vậy còn được. Tôi chưa say, chỉ nói nhiều thôi.” .” Lý Tam Thuận lẩm bẩm.

Lý Lưu Trụ đỡ cha anh ta lên giường đất, cởi giày giúp ông ấy: “Mẹ, con đi rót cho cha con cốc nước.”

“Ừ.”

Lý Tam Thuận được đặt lên giường đất rồi vẫn chưa chịu yên, lại tự mình ngồi dậy: “Đại Ngân, hôm nay tôi vui lắm, thật sự rất vui…”

Lưu Đại Ngân cười khổ, đành phải dỗ dành ông ấy như dỗ trẻ con: “Tôi biết ông vui rồi, tôi cũng vui, cả nhà chúng ta đều vui.”

“Ừ, cả nhà chúng ta đều vui.”

Sau hôm mở tiệc mừng, Lưu Đại Ngân phải quay về tỉnh thành, Lý Tam Thuận muốn ở quê thêm mấy ngày nữa, nên Lưu Đại Ngân dẫn con trai và các cháu về tỉnh thành trước.

Trong tiếng tàu hoả loảng xoảng, không hiểu sao đang giữa ban ngày mà Lưu Đại Ngân lại mệt mỏi rã rời. Lần này bọn họ không mua được vé nằm, bà ấy tựa lưng vào ghế, không lâu sau đã ngủ mất.

Không ngờ, trong giấc ngủ bà ấy lại mơ một giấc mơ, trong mơ lại trông thấy một quyển sách tên là “Quý công tử xuyên về hiện đại”.
 
Thập Niên 80 - Nhật Ký Nghịch Tập Của Nữ Phụ Ác Độc
Chương 319: Pháo Hôi trong truyện cổ xuyên hiện (3)


Quyển sách kia viết về một người cổ đại tên là Khương Xuân Triều, sau khi c.h.ế.t không tới địa phủ, ngược lại xuyên đến xã hội hiện đại.

Vân Chi

Khương Xuân Triều sinh ra tại nhà họ Khương ở vương triều Đại Vũ. Nhà họ Khương có truyền thừa mấy trăm năm, còn lâu hơn thời gian thành lập vương triều Đại Vũ.

Mà Khương Xuân Triều này là đích trưởng tôn của nhà họ Khương, từ nhỏ đã được bồi dưỡng tỉ mỉ, sau khi lớn lên dung mạo như Phan An, tài năng như Tống Ngọc, là người đứng đầu trong đám con cháu thế gia.

Đáng tiếc trời cao đố kỵ anh tài, vừa tròn hai mươi tuổi Khương Xuân Triều đã qua đời vì nhiễm phong hàn, sau đó xuyên vào người Khương Xuân Triều ở xã hội hiện đại.

Ở xã hội hiện đại, năm nay Khương Xuân Triều mới bảy tuổi, cũng vì bị cảm mà đi đời nhà ma.

Sau khi Khương Xuân Triều xuyên tới, vừa mở mắt ra đã trông thấy mẹ của Khương Xuân Triều đang khóc sưng cả mắt, thấy con trai tỉnh lại cô ta lập tức ôm chặt lấy con mình, càng khóc to hơn.

Kiếp trước, mẹ của Khương Xuân Triều mất sớm, mẹ kế chỉ đối xử tốt với cậu ta bên ngoài, cho nên khi vừa tới thế giới khác đã cảm nhận được tình thương vô bờ bên của mẹ, Khương Xuân Triều lập tức quyết định, sau này sẽ hiếu thảo với người phụ nữ này như với mẹ ruột của mình.

Sức khoẻ của Khương Xuân Triều khôi phục rất nhanh, hai hôm sau, Khương Xuân Triều đi theo mẹ về nhà. Về nhà rồi, cậu ta mới phát hiện ra, trong nhà này không có nam chủ nhân.

Khương Xuân Triều không phải trẻ con chân chính, cậu ta cũng hỏi mẹ mình mấy lần cha cậu ta đi đâu rồi, nhưng lần nào hỏi đê vấn đề này, mẹ cậu ta đều ôm cậu ta khóc. Sau hai ba lần, cuối cùng Khương Xuân Triều không hỏi nữa, mà toàn tâm toàn ý sống cùng mẹ mình.

Khi Khương Xuân Triều xuyên tới nơi này một tháng, cậu ta mới gặp được người cha kia.

Là một người đàn ông mặc quần áo lịch sự, vừa nhìn đã biết cuộc sống của đối phương không tồi. Anh ta mua cho Khương Xuân Triều rất nhiều đồ chơi và đồ ăn vặt, còn thuê cho mẹ con bọn họ một căn nhà tốt hơn.

Nhưng người cha ấy không ở nhà bao lâu đã đi rồi, sau khi cha đi khỏi, ngày nào mẹ Khương cũng khóc sướt mướt. Khương Xuân Triều hỏi bóng hỏi gió vài lần, mới biết được mẹ mình là tình nhân của cha.

Khương Xuân Triều tức giận bất bình rất lâu, cậu ta không ngờ, bản thân không chỉ không phải con vợ cả, mà đến con vợ lẽ cũng không phải, lại là con của tình nhân bên ngoài không có địa vị gì. Phải biết rằng, ở thời của cậu ta, tình nhân bên ngoài sẽ không được viết tên vào gia phả, căn bản không thể coi là người nhà họ Khương.

Khi sinh con mẹ Khương không được chăm sóc tử tế, cộng thêm nhiều năm không được ăn ngon ngủ yên, còn bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ, dẫn đến tâm trạng buồn bực, vào năm Khương Xuân Triều chín tuổi, mẹ Khương đã qua đời.

Khi cô ta qua đời, cha Khương không hề tới, lễ tang cũng do một mình Khương Xuân Triều xử lý, khi cha Khương tới, mẹ Khương đã hạ táng hơn mười ngày rồi.

Cha Khương đã có vợ con, không thể mang Khương Xuân Triều về nhà, nên thuê một căn phòng, rồi tìm một người bảo mẫu chăm sóc cho Khương Xuân Triều.

Năm Khương Xuân Triều mười lăm tuổi, cuối cùng cậu ta cũng được quay về nhà họ Khương, nhưng mà phải dùng thân phận học sinh mồ côi của cha Khương để bước chân vào nhà. Cậu ta còn sửa lại họ, theo họ Đảng của mẹ cậu ta, gọi là Đảng Xuân Triều. Vợ của cha khương không hề biết Đảng Xuân Triều chính là con ruột của chồng mình, đối xử với cậu ta không tốt cũng không xấu, đặt hết tâm tư lên người con trai ruột của cô ấy.

Đảng Xuân Triều vô cùng bất mãn với chuyện này, cho rằng vợ của cha Khương không được dạy dỗ tử tế, căn bản không phải một người vợ đủ tư cách.

Cha Khương với vợ mình có một cậu con trai, lớn hơn Đảng Xuân Triều bốn tuổi. Người con trai kia học không giỏi bằng cậu ta, cách ứng xử cũng không bằng cậu ta, nhưng mà hưởng thụ tài nguyên tốt hơn cậu ta nhiều. Tuy Đảng Xuân Triều hơi bất mãn với việc này, nhưng dù sao người ta cũng là con vợ cả, cậu ta cũng không dám nói gì.

Điều khiến Đảng Xuân Triều tức giận chính là, người anh trai cùng cha khác mẹ được hưởng thụ tài nguyên của gia đình kia lại không muốn kiến công lập nghiệp, làm vẻ vang gia tộc, mà đi làm một con hát.

Con hát là ai chứ, chính là tiện tịch, làm nghề hạ đẳng. Nhà họ Khương sinh ra một người làm con hát, sao cậu ta dám ngẩng đầu trước mặt người khác.

Trong lòng Đảng Xuân Triều vô cùng bất mãn, nên đã nói xấu anh trai mình rất nhiều trước mặt cha Khương. Cha Khương cảm thấy con trai nhỏ của mình phải chịu thiệt thòi từ bé, nên càng ngày càng xa cách con trai lớn, cuối cùng có một lần, hai cha con cãi nhau to, anh trai cậu ta giận dỗi lái xe về Kinh Thị, đã xảy ra tai nạn trên đường, qua đời ngay tại chỗ.

Vợ cả của cha Khương không chịu nổi đả kích, lập tức bệnh không dậy nổi, cuối cùng cũng qua đời.

Sau khi vợ con qua đời, tất cả tài sản của nhà họ Khương đều rơi vào tay Đảng Xuân Triều, từ đó Đảng Xuân Triều bắt đầu con đường phát đạt của mình.

Xem xong quyển sách, Lưu Đại Ngân không nhịn được mắng to một tiếng: “Thứ gì vậy trời!”
 
Back
Top Bottom