Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 240


“Rõ ràng là em mang đến cho tôi một sự kích động, một niềm vui sướng như vậy, không phải là để nhìn thấy bộ dạng không biết nên làm gì của tôi như bây giờ sao, vậy sao lại còn muốn cười tôi?”

“Tuệ Tuệ!!”

Quý Thần Nham lải nhải nói nhăng nói cuội một hồi lâu, nhưng người trong lồng ngực vẫn cứ yên lặng mà lắng nghe.

Mãi đến khi anh dừng lại không nói nữa, Khương Tuệ Ninh mới đột nhiên ngẩng đầu hôn anh, hôn lên bộ râu mới được cạo của anh, h*n l*n ch*p m**, lên thái dương…

Quý Thần Nham nắm lấy tay cô, đáp lại tình yêu của cô.

Rõ ràng là trước kia Khương Tuệ Ninh đã tích cóp một đống từ để tỏ tình với anh, nhưng đến bây giờ, một khắc này cô không biết nên đáp lại anh như thế nào, chỉ có thể nói: “Quý Thần Nham, em đã đi qua quá khứ, cũng biết rõ tương lai, điều đó làm cho em cảm thấy hoang mang cùng bàng hoàng, em vẫn luôn không biết là vì cái gì, nhưng khi nhìn thấy anh em mới biết rằng, là vì anh cho em cảm giác an toàn.” Nơi an toàn cũng chính là nhà.

Những lời âu yếm của người mình yêu đương nhiên sẽ là những lời êm tai nhất, Quý Thần Nham cũng là người bình thường, đương nhiên cũng thích nghe.

Những lời yêu thương của vợ cũng chính là liều thuốc để xoa dịu những lời nói lộn xộn của anh lúc trước, anh lặng lẽ ôm lấy Khương Tuệ Ninh.

Hết lần này đến lần khác xoa nhẹ lên gò má cô,”Tuệ Tuệ cảm ơn em, tôi yêu em, vô cùng yêu…” Yêu đến mức không biết phải nói thêm lời nào nữa, sẽ phải đối xử với cô thật tốt, thương tiếc cô, bảo vệ cô…

Khương Tuệ Ninh ghé vào trên người anh, nhớ rõ trước kia bản thân đã từng đọc một câu, một người nói yêu mình không nhất định là thực sự yêu mình, nhưng nếu người đó nói lắp, nói năng lộn xộn, không biết mình đang nói gì thì liền biết người đó chính là thực sự yêu mình.

Thật ra tình yêu của Quý Thần Nham chưa từng che giấu, nhưng anh rất ít khi đem tình yêu nói ra thành lời.

Nghe anh nói yêu cũng không nhiều lắm, nhưng anh vẫn luôn nói những lời khác thay thế cho từ yêu đó.

Niềm vui mang thai nhanh chóng làm xua tan đi sự mệt mỏi trong cơ thể, sau khi nghe những lời nói nhẹ nhàng của Quý Thần Nham thì cũng nhanh chóng Khương Tuệ Ninh liền chìm vào giấc ngủ.

Cô mơ về lại lần đầu tiên mình gặp Quý Thần Nham, lúc ấy cô còn đang ở trên bàn ăn cơm nghe ông ngoại và cha mẹ nói chuyện, nói bệnh viện Nam Thành nhận một người bị trọng thương vô cùng nặng, đã hôn mê nửa tháng, trung y và tây y đều đã thử, nhưng chưa hề có dấu hiệu tỉnh lại,

Ông ngoại nói anh là con trai duy nhất của người cựu thủ trưởng của Bắc Kinh, nên bọn họ nhất định phải tìm cách cứu anh.

Khi đó qua một đêm tóc của ông ngoại đã trắng đi rất nhiều, còn có một lần ông bị bất tỉnh trong bệnh viện, Khương Tuệ Ninh thương ông ngoại, nên muốn theo ông đến bệnh viện, cô muốn nhìn xem rốt cuộc là ai mà đáng ghét như vậy, dùng cách nào cũng không chịu tỉnh lại, nhất định phải để ông ngoại cô phải mệt mỏi như vậy.

Cho nên ngày đó cô đã đi theo ông ngoại đến bệnh viện.

Ông ngoại dặn dò cô không được chạy nhảy lung tung, cũng như không được đến phòng bệnh được chăm sóc đặc biệt kia.

Nhưng Khương Tuệ Ninh chính là muốn đến để xem người nằm trong phòng bệnh chăm sóc đặc biệt đó, nên cũng không thể nào ngoan ngoãn nghe lời được.

Vì vậy cô thừa dịp ông ngoại cùng người khác mở cuộc họp thảo luận để trộm chạy vào đó nhìn.

Trên giường có một người đàn ông đang ngủ cực kỳ yên tĩnh, trên người cũng nhìn không ra được vết thương nữa, nhưng chính là không chịu tỉnh dậy.

Cô thật sự rất sốt ruột, vẫn luôn ngồi bên cạnh người anh cùng anh nói chuyện, nhưng anh vẫn luôn không trả lời lại cô.

Cô đem chính kẹo sữa mà mình để dành nhét vào trong lòng bàn tay anh, cũng cho anh con ngựa gỗ mà bản thân mình vô cùng yêu thích.

Cứ như vậy, ba, bốn ngày sau anh vẫn không tỉnh, Khương Tuệ Ninh liền bật khóc.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 241


Cứ như vậy nhìn anh rồi khóc, bởi vì sáng nay ông ngoại lại ngất xỉu, bác sĩ nói ông ngoại cũng bị bệnh, không thể chịu được mệt nhọc như vậy, nếu không ông sẽ ra đi mãi mãi.

Bà ngoại mới vừa ra đi, Khương Tuệ Ninh không muốn ông ngoại của bản thân mình lại đi nữa, vì vậy liền ôm tay người đàn ông không ngừng khóc,”Mẹ không phải đã nói anh là một đại anh hùng của Nam Thành sao? Là đại anh hùng tại sao không thể tỉnh lại luôn được?”

“Cầu xin anh, tỉnh lại có được không, chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn gì em đều cho anh, anh không được mang ông ngoại của em đi…”

Khương Tuệ Ninh nhớ rõ chính xác mình đã khóc được bao lâu, bởi vì khi tỉnh lại thì đã nằm trên giường bệnh của bệnh viện rồi, bác sĩ tới thăm cô nói là cô bị sốt, ngất xỉu ở phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, mà cô thì cứ mơ màng như vậy ngủ hai, ba ngày rồi.”

Cô nhanh chóng bắt tay tay của cô bác sĩ hỏi: “Cô ơi, người kia đã tỉnh chưa?”

“Tỉnh rồi.”

“Vậy ông ngoại của cháu đâu?”

“Ninh Ninh, ông ngoại của cháu đang ở phòng giải phẫu…”

Khương Tuệ Ninh biết cơ thể của ông ngoại không khỏe, bởi vì người này không chịu tỉnh nên ông mới không chịu đi chữa bệnh, anh tỉnh nên ông ngoại mới nhanh chóng bị đẩy vào phòng phẫu thuật.

Khương Tuệ Ninh ngay cả giày cũng chưa đeo, liền chạy nhanh đến phòng phẫu thuật.

Khi đi ngang qua phòng bệnh của anh, Khương Tuệ Ninh chú ý thấy được người ở trên giường hình như không còn nằm nữa, mà là ngồi trên giường, xung quanh có vài người mặc quân trang đứng trước mặt anh.

Lúc mà cô chạy ngang qua cũng vừa đúng anh ngẩng đầu lên, Khương Tuệ Ninh nhìn thấy anh nhìn cô còn không nhịn được mà hung hăng đưa mắt trừng anh một cái.

“Tuệ Tuệ…”

Quý Thần Nham một đêm này không biết mình đã ngủ như thế nào, lúc nửa đêm anh liền sắp xếp cho thư ký Trần sáng mai đến sớm đón anh, vốn dĩ muốn đưa Khương Tuệ Ninh đến bệnh viện trong bộ kiểm tra, bởi vì dù sao anh cũng không biết nên chăm sóc người mang thai như thế nào, lúc đó anh có thể nhờ bác sĩ tư vấn cho mình.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là quyết định đưa cô đến bệnh viện Đông Thành, nơi đó có mợ của cô.

Anh nghe những người đã kết hôn trong bộ nói là, người mang thai thì cảm xúc vô cùng phập phồng lại hay nổi nóng, vậy nên vẫn là cho cô đi gặp người quen thì thích hợp hơn, nó mang lại cho cô cảm giác an toàn.

Sau đó ngủ không được, anh liền ôm lấy Khương Tuệ Ninh, nhìn bộ dạng khi ngủ của cô, nghĩ đến dáng vẻ lúc cô tỉnh lại, nhìn thế nào cũng không đủ.

Mãi đến khi trời sáng.

Lúc anh chuẩn bị dậy rời khỏi giường thì nghe được tiếng khóc nức nở nho nhỏ của Khương Tuệ Ninh, thấy cô ủy khuất như vậy, anh liền nhanh chóng đánh thức người dậy.

Khương Tuệ Ninh mở hai mắt ra, mới phát hiện ra bản thân cô nằm mơ rồi bật khóc, nhưng lại không nhớ nổi chính mình đã mơ thấy gì.

“Mơ thấy ác mộng?”

Khương Tuệ Ninh lắc đầu,”Không nhớ được.”

Quý Thần Nham bị bộ dạng ngây ngốc của cô làm cho nhíu mày,”Hôm nay chúng ta đến bệnh viện một chuyến.”

Khương Tuệ Ninh cũng cảm thấy nên đến bệnh viện xác nhận lại một chút, khỏi cho vui mừng một hồi cuối cùng không phải.

Hôm nay Trần Huy tự mình lái xe đi, bởi vì nửa đêm lãnh đạo còn tìm anh, tuy rằng không biết là chuyện gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện nhỏ, cho nên không có sắp xếp tài xế.

Thời điểm đến bệnh viện Quý Thần Nham đi tìm Từ Ngọc Trần trước, bà ấy vừa nghe liền xác định tám phần là cô đã mang thai nhưng vẫn mời ông ngoại của Khương Tuệ Ninh đến đây.

Sau khi bắt mạch liền xác định đúng là mang thai.

Từ Ngọc Trân vì muốn khẳng định chính xác, liền sắp xếp chuẩn bị dụng cụ kiểm tra lại một lần nữa.

Khương Tuệ Ninh không nghĩ tới thời đại này cũng đã có kiểm tra bằng siêu âm rồi, là được nhập khẩu, nhưng mà máy móc cũng có chút lớn, là màu trắng đen, hình ảnh hiện thị cũng không được rõ như đời sau.

Lúc nằm đợi kiểm tra, vốn là chỉ có Từ Ngọc Trần ở cùng, không nhờ Quý Thần Nham cũng được vào.

Có người ở cạnh Khương Tuệ Ninh cũng không có căng thẳng, nhưng mà người bác sĩ đến kiểm tra lại vô cùng khẩn trương.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 242


Quý Thần Nham cũng không nói chuyện, chỉ yên tĩnh ở cạnh Khương Tuệ Ninh, cũng không quấy rầy bác sĩ.

Đến cuối cùng lúc mà bác sĩ vô cùng khẩn trưởng, liền quan đầu lại gọi Từ Ngọc Trân,”Bác sĩ Từ.”

Người khác đều nói sợ nhất là bác sĩ trầm mặc nhíu mày, bà ấy không chỉ trầm mặc nhíu mày mà còn là mợ của Khương Tuệ Ninh.

Điều này đem những người ở cạnh dọa sợ.

Đặc biệt là người đang được khám Khương Tuệ Ninh không nhịn được muốn ngồi dậy, Quý Thần Nham nhanh chóng nắm lấy tay cô, một tay khác vỗ nhẹ ở trên đầu cô,”Ngoan, không có chuyện gì.”

Tuy những lời trong miệng anh là đang an ủi lại vợ mình, nhưng chính anh cũng không phát hiện ra giọng nói của anh có chút thay đổi.

Từ Ngọc Trân căng thẳng đi tới, cúi đầu cùng bác sĩ kiểm tra nói chuyện với nhau, bác sĩ đang kiểm tra vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc màn hình đen trắng.

Chờ sau khi kiểm tra xong, thấy Khương Tuệ Ninh được Quý Thần Nham nâng người dậy, Từ Ngọc Trân mới nói: “Thần Nham, Ninh Ninh đang mang song thai.”

Lời này hệt như một đợt sấm sét, xé ngang mặt hồ, sắc mặt hai người đều ngưng trọng.

Hai người còn chưa nói gì, Từ Ngọc Trân lại nói: “Bởi vì là song thai, nên hai đứa phải càng thêm chú ý, thời gian đầu và thời gian cuối thai kỳ đều vô cùng nguy hiểm, trước hết mợ đem hai đứa đi gặp bác sĩ Lương bên kia, về phương diện này bà ấy là bác sĩ có kinh nghiệm nhất, về sau cần chú ý những gì, bà ấy sẽ nói cho hai đứa.”

Từ Ngọc Trân chỉ là bác sĩ khoa ngoại, cho nên hiểu biết của bà đối với phương diện này vẫn là có hạn, cháu gái ngoại lại lần đầu mang song thai nên bà cũng không dám qua loa đại khái.

Khương Tuệ Ninh vẫn đang bị hai từ song thai làm cho kinh hãi, tuy rằng mợ đã cố gắng nói vô cùng nhẹ nhàng, nhưng cô vẫn cảm thấy tay của mình vẫn đang run, cô không chỉ có thai mà còn có hai đứa.

Về sau cô sẽ có hai đứa nhỏ đáng yêu giống nhau y đúc, càng nghĩ đến thì lại càng kích động hơn nữa.

Quý Thần Nham đã dùng tốc độ nhanh nhất để co thể khôi phục như bình thường, một đêm hôm qua không ngủ, vừa hoảng loạn vừa nói năng lộn xộn trước mặt Khương Tuệ Ninh đã đủ mất mặt rồi, ở bên ngoài như này anh cũng không thể làm một Quý Thần Nham muốn làm gì thì làm, nói gì thì nói được.

Nhưng khi nghe được song thai thì mày của anh không nhịn được nhíu lại, che giấu không được sự lo lắng, hoài nghi một đứa đã vất vả, giờ chính là hai đứa thì nỗi khổ nhân lên gấp bội.

Trong lúc nhất thời lo lắng, đau lòng cùng với vui vẻ đều trộn lẫn vào nhau, anh trực tiếp đem Khương Tuệ Ninh ôm lên,”Mợ, bây giờ chúng ta đi tìm bác sĩ Lương.”

Khương Tuệ Ninh thấy anh ở bệnh viện lại ôm bản thân cô lên như vậy thì nhanh chóng nói: “Không cần, không cần ôm, tự em có thể đi được.” Chỉ là mang thai thôi mà.

“Tuệ Tuệ ngoan, để tôi ôm em đi, bằng không tôi sẽ không được yên tâm.” Trước khi nghe được kiến nghi của bác sĩ chuyện nghiệp, anh không được yên tâm, cho nên chỉ có thể dùng phương pháp của bản thân mình chăm sóc cô.

Từ Ngọc Trân biết Quý Thần Nham yêu chiều Ninh Ninh, nhưng cũng không nghĩ đến anh lại không kiêng dè như vậy.

Nhưng bà ấy cũng chưa nói gì, nhưng bác sĩ kiểm tra không nhịn được nhìn hai người nhiều thêm một chút, không thể tin được Quý Thần Nham của Tam Bộ lại có thể làm ra chuyện này.

Bác sĩ Lương là bác sĩ uy quyền nhất của khoa phụ sản bệnh viện Đông Thành, vốn dĩ bà ấy ở Bắc Kinh nhưng vì chồng mới chuyển đến Đông Thành.

Lại nói tiếp bà ấy cũng quen biết Quý Thần Nham, bởi vì bà ấy cùng với Nghiêm Bội Lan trước kia cùng là bác sĩ chiến đấu.

Bà ấy là phụ khoa, còn Nghiêm Bội Lan là khoa nhi.

Nhưng là trước kia lúc ấy cũng không phân biệt khoa như bây giờ, bác sĩ ở trên chiến trường chính là cứu mạng.

Cho nên khi nhìn thấy bác sĩ Lương, Quý Thần Nham liền nhận ra bà ấy luôn, sau khi đặt Khương tuệ Ninh lên ghế xong, liền lên tiếng gọi: “Dì Lương.”

Bác sĩ Lương nhìn Quý Thần Nham cười nhẹ nhàng hiền từ, nhưng mà còn lại mang theo chút trêu ghẹo: “Bội Lan thường nói con trai của bà ấy vô tình, không hiểu cách đối nhân xử thế, nhưng mà dì thấy, cháu thực sự rất hiểu biết đấy.”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 243


Hiếm khi Quý Thần Nham không lên tiếng, gật đầu coi như cam chịu.

Bác sĩ Lương lại nhìn thoáng qua Khương Tuệ Ninh,”Nha đầu nhỏ này, chính là cháu gái ngoại của bác sĩ Từ?”

“Đúng vậy, bác sĩ Lương.”

“Đừng gọi là bác sĩ Lương, cứ gọi dì là dì Lương như Thần Nham là được.”

Cách nói của bác sĩ Lương vô cùng chuyên nghiệp, thật ra không khác mấy lời căn dặn của bác sĩ đời sau là mấy, trước kia Khương Tuệ Ninh có đi chung với chị họ đến bệnh viện để khám thai, cũng nhớ rõ những việc cần chú ý.

Bây giờ được nhắc nhở thêm lần nữa, cô cũng đã nhớ rõ.

Ngọc Trân về phòng trước, trong phòng khám bệnh chỉ còn ba người bọn họ, rồi nói những gì cần chú ý trong giai đoạn đầu.

Đột nhiên bác sĩ Lương trở nên nghiêm túc, gọi tên Quý Thần Nham: “Thần Nham, chuyện tiếp theo dì phải nhắc nhở cháu, con bé mang song thai, con bé dễ bị k*ch th*ch hơn người thường, ngàn vạn lần đừng làm ra chuyện gì có thể k*ch th*ch con bé, đến lúc đó t* c*ng không thể chịu được rất dễ bị sinh non.”

Quý Thần Nham giống như một cậu học sinh ngoan ngoãn nghiêm túc nghe lời thầy cô nói, vội vàng gật đầu không ngừng: “Dì Lương, dì yên tâm đi, cháu chắc chắn sẽ không chọc cô ấy tức giận.”

Bác sĩ Lương nhìn anh một cái, nói chậm rãi: “Không phải việc này.” Sau đó nghiêm túc nói một chuyện khác.

Bà nói xong, Khương Tuệ Ninh đã đỏ mặt trước, còn Quý Thần Nham thì không, nhưng ánh mắt cứ liếc liếc.

Nghiêm trang trả lời: “Dì Lương cháu biết rồi.”

Khương Tuệ Ninh xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, lấy cớ muốn đi WC để ra khỏi phòng.

Vốn dĩ Quý Thần Nham định đỡ cô đi, kết quả lại bị Khương Tuệ Ninh đè lại.

Chờ đến khi Khương Tuệ Ninh rời đi thì bác sĩ Lương lại nói: “Bây giờ giai đoạn trước cháu ôm một cái cũng chẳng sao cả, nhưng sau ba tháng thì cố gắng hết sức để con bé hoạt động nhiều hơn một chút, con bé mang song thai đến lúc đó sinh không nổi mới đáng quan ngại.”

Sau khi Khương Tuệ Ninh đi ra ngoài thì cũng không đi vào nữa, dù sao chuyện quan trọng cũng đã sớm nói xong rồi, việc còn lại thì cô không cần phải nghe, trực tiếp đi đến văn phòng của mợ.

Từ Ngọc Trân thấy cháu ngoại đi đến, nhanh chóng đứng dậy giúp cô kéo ghế.

Khương Tuệ Ninh vội nói: “Mợ, không cần phải thế, cháu tự mình làm cũng được.”

“Ba tháng đầu là thời điểm cần phải chú ý nhất, cháu đừng nhúc nhích, vừa rồi Thần Nham ngay cả đi bộ cũng không dám để cháu tự đi, sao lại để cháu dọn ghế được.”

“Mợ, lúc nãy bác sĩ Lương cũng có nói anh ấy làm như thế là không đúng, phải thuận theo tự nhiên một chút, cẩn thận quá mức cũng không tốt.”

Từ Ngọc Trân lại nói: “Thằng bé cẩn thận là đúng, cháu đứa nhỏ này từ bé đã nghịch ngợm, mang thai cũng không thể hành động tùy tiện được.”

Khương Tuệ Ninh: “Mợ, mợ yên tâm đi cháu đã làm mẹ rồi, chắc chắn phải biết cẩn thận.”

“Biết thì tốt.”

Khương Tuệ Ninh nhìn khắp văn phòng mới phát hiện không thấy ông ngoại,”Mợ, ông ngoại đâu?”

“Có việc đột xuất nên đang ở nông thôn, ông ngoại con nói sẽ quay về sớm nhất có thể, đến lúc đó ông bà sẽ đến đây thăm cháu, bây giờ cháu mang thai cũng không dám để cháu lại một mình.”

“Nào đến mức đó.”

“Đương nhiên là có, Ninh ninh bây giờ cháu mang thai hai đứa, làm gì cũng phải chú ý.” Từ Ngọc Trân suy nghĩ một chút hỏi: “Theo lý thuyết sinh song thai có liên quan đến di truyền, nhà chúng ta trên ba đời cũng không xuất hiện hiện tượng sinh song thai, nhà Thần Nham có không?”

Khương Tuệ Ninh lắc đầu,”Không biết.”

Từ Ngọc Trân nhìn chằm chằm liếc mắt nhìn cô một cái: “Cháu đứa nhỏ này thật là… Gì cũng không biết, mất công Thần Nham cưng cháu như thế.”

Hai người nói chuyện, Quý Thần Nham đi đến đây, bác sĩ Lương dặn dò anh rất nhiều chuyện, lúc này mới không luống cuống tay chân như vừa nãy.

Nhưng mà ánh mắt vẫn luôn đặt ở trên người Khương Tuệ Ninh.

Từ Ngọc Trân không giữ bọn họ lại, bà cũng sắp xếp hai ca phẫu thuật, thật ra là dặn hai người vài câu, đặc biệt là Khương Tuệ Ninh, không chỉ từ chuyện ăn đến công việc mà còn từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, lúc này mới yên tâm để hai người rời đi.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 244


Về đến nhà Quý Thần Nham nói với dì Lưu chuyện Khương Tuệ Ninh đang mang thai trước, nhưng mà tạm thời không nói là song thai, dặn dò dì Lưu chú ý chuyện ăn uống nhiều hơn.

Dì Lưu nghe tin Khương Tuệ Ninh mang thai, thì vui đến mức không khép miệng được.

Vội nói: “Đồng chí Quý cháu cứ yên tâm, chăm sóc người mang thai, dì có kinh nghiệm.”

Quý Tử Thư đã bước vào kỳ nghỉ đông, vốn dĩ đang đọc sách ở trên lầu, nghe thấy Khương Tuệ Ninh về thì chuẩn bị đi xuống, vừa mới đến ngang cầu thang đã nghe thấy chuyện mà dì Lưu nói, lập tức kích động chạy xuống.

“Dì… Con thực sự có em gái?”

Quý Thần Nham nhìn tốc độ chạy đến của cậu, trực tiếp dùng thân thế chắn trước người Khương Tuệ Ninh một chút.

Quý Tử Thư nhanh chóng phanh lại, kêu một tiếng: “Ba.”

Dì Lưu nhìn bộ dạng hấp tấp chạy đến vừa nãy của Tử Thư thì cũng nhắc nhở cậu: “Tử Thư, cháu ở nhà cũng hạn chế gây ồn ào lại, đồng chí Tiểu Khương vừa mới mang thai, đừng kinh động đến cô ấy.”

Người mang thai thời gian đầu rất kiều khí.

Quý Tử Thư vội vàng gật đầu nghiêng người nhìn Khương Tuệ Ninh: “Còn bao lâu nữa mới có thể nhìn thấy em gái?”

Khương Tuệ Ninh không biết Quý Tử Thư thích có em gái đến như thế, hận không thể gặp ngay vậy, nói: “Còn sớm lắm.”

Quý Thần Nham không vào bộ, bảo bí thư Trần mang hết những văn kiện cần xử lý đến nhà.

Dì Lưu nhanh chóng đi hầm canh bổ thân thể cho Khương Tuệ Ninh, còn hỏi cô muốn ăn gì.

Khương Tuệ Ninh vốn đang khỏe, vừa nói đến đồ ăn thì cơn buồn nôn lại xuất hiện nên cô nhanh chóng che miệng lại không dám nói lời nào.

Sau khi cơn buồn nôn qua đi thì đột nhiên muốn ăn thịt luộc, thứ vừa tê lại vừa cay này dường như sẽ giảm bớt tình hình buồn nôn của cô.

Bây giờ cô nói cái gì thì trong nhà nhanh chóng chuẩn bị cái đó.

Vốn dĩ Quý Tử Thư muốn về Kinh Thị thăm ông bà nội nhưng rồi lại quyết định không đi, cậu ở lại với Khương Tuệ Ninh và em gái chưa sinh ra.

Khi Quý Thần Nham bận việc xong thì hai vợ chồng lại gọi điện thoại thông báo cho ba mẹ hai bên, biểu hiện của hai bên vô cùng vui vẻ, Tôn Hội Vân cũng không thèm để ý đến tiền điện thoại có đắt hay không, dặn dò rất nhiều việc.

Mẹ chồng Nghiêm Bội Lan cũng thế nếu không phải nhớ đến ở Kinh Thị còn một người chồng đang cần chăm sóc thì bà hận không thể thu dọn đồ đạc bay sang đây ngay lập tức.

“Thần Nham, năm nay tết có về nhà được không?” Nghiêm Bội Lan tính tính thời gian, tết còn khoảng ba tháng nữa, không nên lặn lội đường xa.

Quý Thần Nham nói: “Mẹ, năm nay tạm thời tụi con sẽ không về, đến lúc đó con sắp xếp cho mẹ và ba đến đây.”

Nghiêm Bội Lan cảm thấy như thế cũng được,”Được, đến lúc đó ba mẹ sẽ chuẩn bị một chút, đầu tiên cứ sang đây đi, đúng rồi lúc nãy Ninh Ninh bắt đầu có phản ứng chắc hẳn rất mạnh, con chú ý nhiều hơn, đừng để trong nhà xuất hiện mấy mùi mà con bé không thích, bảo dì Lưu chọn nấu những món mà con bé thích, mang thai ăn uống thay đổi rất lớn, cảm xúc thay đổi cũng mau, con là chồng nhất định phải thông cảm cho con bé nhiều hơn biết chưa?”

“Con biết rồi mẹ.”

Cuối cùng Nghiêm Bội Lan lại nói chuyện với Khương Tuệ Ninh thêm một lúc nữa, toàn là những lời dặn dò cô nhớ phải giữ gìn tâm trạng, dưới tình hình cho phép của cơ thể thì có thể đi ra ngoài làm việc, nhưng không được làm quá sức, đồ cho đứa nhỏ bọn họ sẽ chuẩn bị, bảo cô và Quý Thần Nham đừng nhọc lòng.

Nói chuyện điện thoại xong dì Lưu cũng đã nấu cơm chiều xong, đem nay hầm canh gà.

Khương Tuệ Ninh đang ăn mấy muỗng thức ăn mặn thì đã buồn nôn, dì Lưu cố ý thay đổi cách hầm, vớt bớt váng dầu, bỏ thêm khoai lang táo đỏ.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 245


Táo đỏ là một loại thực phẩm có thể át đi mùi thịt gà, khoai lang được hầm mềm bỏ vào miệng là tan.

“Đồng chí Tiểu Khương húp chút canh đã, bên này dì dùng chút ớt cay mà cháu mang về để làm nước chấm, nếu cháu cảm thấy quá nhạt thì có thể chấm vào đây.”

Khi vừa mới ăn Khương Tuệ Ninh cảm thấy rất mỹ vị, kết quả chưa được một lát lại bắt đầu cảm thấy sai sai.

Vốn dĩ cô định hoàn thành nốt kế hoạch, kết quả vừa ngồi xuống đã buồn nôn.

Nhưng lại nôn không ra, cảm giác này miễn bàn cũng biết khó chịu bao nhiêu.

Người một nhà ai cũng bị trạng thái này của cô làm cho luống cuống tay chân, dù cho dì Lưu không biết nên giải quyết thế nào bây giờ, cuối cùng không biết Quý Tử Thư chạy đi lấy một túi cam ở đâu về.

Kết quả Khương Tuệ Ninh ăn vài múi thì cảm thấy khá ổn, kết quả mới nhai một chút, thì lớp thịt trắng ngoài quả cam lại làm cho cô cảm thấy buồn nôn.

Quý Thần Nham lại bóc hết phần thịt trắng kia đi, chỉ để lại ruột quả, đút từng múi vào miệng cô.

Nhưng mà mấy chuyện nôn nghén này đến từng đợt, qua rồi sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều.

Khương Tuệ Ninh lại nhanh chóng bắt tay vào xử lý công việc của cô.

Quý Thần Nham ngồi bên cạnh cô, cầm văn kiện.

“Tuệ Tuệ để anh viết cho em, em nói anh viết.”

Quý Thần Nham thấy cô vừa mới đỡ một chút đã vội vàng lao đầu vào làm việc mà đau lòng muốn chết, nhưng nhớ đến lời của dì Lương và mẹ nói, nếu không cho cô làm việc thì khả năng cảm xúc của cô sẽ đi theo hướng tiêu cực, vốn dĩ từ nhỏ cô đã không thích viết chữ, viết nhiều như thế, thì tay sẽ đau.

“Anh bận xong rồi sao?”

Nói thật Khương Tuệ Ninh không phải là người thích viết tay, cô nhớ máy tính.

“Bận xong rồi.” Quý Thần Nham cất mấy văn kiện đi, mấy thứ đó thì chờ đến khi cô ngủ anh lại lấy ra làm.

Khương Tuệ Ninh đưa bút cho anh, bắt đầu đọc miệng nội dung, Quý Thần Nham viết chữ rất nhanh, vừa sạch vừa đẹp.

Hơn nữa khi Khương Tuệ Ninh nói thì anh có thể bớt chút thời gian hỏi một số vấn đề, ví dụ như phân tích lợi nhuận thiệt hại, phân tích thị trường.

Mấy việc này là những việc rất thường thấy ở đời sau, nhưng ở thời đại này thì nó vẫn đi trước xu hướng một chút.

Quý Thần Nham có thể thích ứng rất nhanh hơn nữa còn chỉ ra được một số lỗi sai có trong nội dung của cô.

Thậm chí còn phân tích cho cô nên cải thiện như thế nào.

Khương Tuệ Ninh nghe những lời kiến nghị của anh thì phát hiện hình như anh làm gì cũng rất lợi hại.

Rõ ràng là sân nhà cô, nói mấy câu lại thành của anh.

Bởi vì có Quý Thần Nham giúp đỡ nên kế hoạch của Khương Tuệ Ninh hoàn thành rất nhanh, người mang thai bắt đầu thích ngủ, chưa đến 9 giờ là cô đã mệt vô cùng, Quý Thần Nham dỗ cô ngủ rồi bắt đầu bận việc của mình.

Tầm khoảng đêm khuya anh mới lên giường ôm Khương Tuệ Ninh ngủ.

Bởi vì Khương Tuệ Ninh mang thai, nên chị Lưu cũng không sắp xếp nhiều việc cho cô, chủ yếu là tiếp tục mở rộng quy mô nhà kính trồng rau.

Cô chịu trách nhiệm sắp xếp công việc cho văn phòng, còn những việc còn lại thì để người khác đến hiện trường thực thi, Quý Thần Nham cũng điều người từ bộ số 3 đến đây giúp đỡ.

Hơn nữa gần đây chứng nôn nghén của cô ngày càng nghiêm trọng, có đôi khi không thể đi làm.

Cuối năm Quý Thần Nham bận bịu nhiều hơn, ở bộ số ba anh có thể yêu cầu mọi người không được hút thuốc trước mặt anh, có đôi khi đi ra ngoài, thì anh không thể nào khống chế được, cho nên mỗi ngày khi về đến nhà anh sẽ đi vào phòng tắm để rửa mặt rồi thay quần áo sạch sẽ mới đi lên lầu.

Nói thật việc này làm cho Khương Tuệ Ninh cảm thấy rất tự trách, cứ cảm giác như bản thân đang làm kiêu.

Thật vất vả mới làm cho tình hình ổn hơn một chút, cô không dám để anh rửa mặt ở dưới lầu, nhưng Quý Thần Nham vẫn thay quần áo trước khi lên.

Mắt thấy Tết âm sắp đến rồi, Quý Thần Nham cũng bớt bận rộn hơn, nhưng Khương Tuệ Ninh lại bắt đầu bận bịu.

Công việc gần đến cuối năm lại càng xảy ra nhiều vấn đề.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 246


Cũng may cô đã hồi phục sức khỏe, nhưng mà vì mang song thai, dì Lưu lại chăm sóc rất tốt, bụng lớn hơn so với bình thường một chút, không nôn nghén, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Quý Thần Nham cũng nói với người trong nhà cô mang thai đôi, dì Lưu tức khắc trở nên khẩn trương, Quý Tử Thư cũng khẩn trương theo.

“Tuệ Tuệ, ngày mai em đi gặp vài người với anh được không?”

Buổi tối Quý Thần Nham vuốt bụng của vợ, còn chưa đến ba tháng, nhưng bụng lớn hơn người mang thai ba tháng tròn.

Nhưng mà cô chỉ thay đổi phần bụng, còn những chỗ khác vẫn mảnh khảnh như cũ, khuôn mặt nhỏ càng non nớt, không biết vì sao khi mang thai vợ anh lại càng trẻ ra.

“A? Gặp ai, em bụng to như thế này có phải trông rất xấu hay không?” Gần đây Khương Tuệ Ninh rất buồn rầu, cô nhìn dáng người khác lạ trong gương có chút khóc không ra nước mắt.

Cho nên cô cũng không muốn đi gặp người lạ.

“Sao lại thế, Tuệ Tuệ của anh là người đẹp nhất.”

Quý Thần Nham không nói dối, đúng thật Khương Tuệ Ninh càng lúc càng đẹp, cảm giác này anh không thể nói được, nhưng trong lòng anh đã ẩn ẩn nảy sinh tính chiếm hữu âm u, thậm chí anh còn có suy nghĩ không muốn cô đi ra, anh không muốn để ai nhìn thấy bộ dạng này của cô.

“Anh không được gạt em.” Bây giờ Khương Tuệ Ninh rất tự ti, không hỏi nhớ đến Hà Hà ở Nam Thành, chồng của cô ấy đã ngoại tình khi cô ấy đang mang thai.

Người mang thai bởi vì cơ thể mình mà nảy sinh sự k*ch th*ch, cảm xúc hay thay đổi, bây giờ Khương Tuệ Ninh cũng nằm trong tình trạng đó, rõ ràng trước kia đây là một chuyện không cần phải lo, bây giờ lại căng thẳng giống như đi trên dây, cứ cảm giác đã đạt đến cực hạn.

“Tuệ Tuệ, anh có lừa em bao giờ.” Quý Thần Nham không nhịn được hôn cô, nhưng mà không dám làm càn, anh đã hỏi bác sĩ, chưa đến ba tháng, thì anh không thể chạm vào cô, cũng không dám gây chuyện, mỗi ngày ôm cô nhẫn nhịn rất vất vả.

“Chúng ta đi gặp ai?”

“Lãnh đạo của anh, bộ trưởng Hứa bộ công an Đông Thành, thêm vài người đến từ Kinh Thị, ngày đó ba mẹ anh cũng sẽ đến, năm nay chúng ta không về nhà, nhưng anh cũng muốn giới thiệu em với mọi người, yên tâm những người đó không phải là trưởng bối mà là những người anh kính trọng, nói chuyện rất gần gũi.”

Vốn dĩ Quý Thần Nham đang định dẫn Khương Tuệ Ninh về Kinh Thị, kết quả cô lại mang thai, thật sự không dám để cô ngồi đường dài xóc nảy mạo hiểm, vừa khéo mẹ của bọn họ lại đến đây mở họp, nên sẵn tiện giới thiệu cô với mọi người.

Nghe nói đi gặp trưởng bối và lãnh đạo, đương nhiên Khương Tuệ đồng ý, nhớ đến lần trước gặp được Vạn Minh Sâm, nghĩ chắc hẳn những người này cũng rất gần gũi, thân thiện.

Hôm tụ hội định sẵn gặp nhau tại nhà bộ trưởng Hứa.

Gần đây Khương Tuệ Ninh rất tham ngủ, dậy khá trễ, khi Quý Thần Nham dẫn cô đến nơi thì đã đông đủ cả, ngoại trừ ba mẹ chồng chưa đến, thì các lãnh đạo đã có mặt.

Vạn Minh Sâm nhìn thấy Khương Tuệ Ninh thì rất vui vẻ, còn chưa đợi cô xuống xe thì đã tiến lên trước vẫy tay với cô,”Nhóc con.”

Khương Tuệ Ninh cũng hướng về ông vẫy tay, kết quả vừa mới xuống xe đứng vững một chút thì lập tức nhìn thấy một cô gái xấp xỉ tuổi mình chạy sang.

“Anh Thần Nham.”

Quý Thần Nham không thèm để tâm đến cô ta mà lại nhanh chóng bảo vệ Khương Tuệ Ninh ở trong lòng ngực mình, sau đó cau mày lạnh nhạt người xông lên.

“Anh Thần Nham.” Bộ dạng của cô gái nhỏ giống như đã bị anh dọa sợ nên có chút tủi thân, nhìn dáng vẻ giống như sắp khóc.

Lúc này từ trong đám người có một người phụ nữ trung niên bước ra, nhanh chóng cười tiến lên, thân thiết gọi một tiếng: “Thần Nham.” Sau đó lại giải thích: “Hân Hân nghe nói con có đến, rất vui, không tông vào người các con đấy chứ.”

“Hân Hân, còn không mau gọi một tiếng.”

Có mẹ hòa giải, cô gái nhỏ vừa nhút nhát vừa sợ sệt gọi một tiếng,”Anh Thần Nham.” Dừng lại nhìn lướt qua Khương Tuệ Ninh vô cùng vô tội nhìn Quý Thần Nham,”Anh Thần Nham, em có thể gọi chị ấy là chị được không?”

Một tiếng chị này làm cho Quý Thần Nham lập tức trở mặt,”Quách Hân, cô không biết gọi cô ấy một tiếng chị dâu sao, hoặc đừng gọi tôi thế, cô mấy tuổi rồi mà không biết? Cô ấy nhỏ hơn cô, huống hồ cô và cô ấy có liên quan gì, mà cô gọi là chị?”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 247


“Hu hu…”

Quách Hân không ngờ Quý Thần Nham lại không chừa chút thể diện nào cho mình trước mặt nhiều người như thế, cô ta bụm mặt khóc lóc bỏ chạy.

Người đàn bà nhìn thoáng qua Quý Thần Nham, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Khương Tuệ Ninh mang theo sự khinh thường rõ ràng, sau đó xoay người đuổi theo Quách Hân.

Khương Tuệ Ninh sợ ngây người với hành động của hai mẹ con này, không phải chưa từng thấy ai trà xanh, nhưng làm được đến mức này thì đúng là hiếm thấy ngoài đường.

Nói thật là một mình cô cũng có thể tay không xé nát mười người có đẳng cấp như thế, nhưng hôm nay vẫn là một ngày cô không cần ra tay.

Bởi vì Quý Thần Nham đã giải quyết toàn bộ rồi, thậm chí anh còn lợi hại hơn cô nữa.

Người đứng ở cửa cũng nhiều, Vạn Minh Sâm, Bộ trưởng Hứa, còn có những người tới từ thủ đô, gần như đều ở đây.

Nhìn thấy Quách Hân rời đi, biểu cảm trên mặt mọi người đều là cạn lời, ai ở đây cũng tinh ranh, sao mà nhìn không thấu được.

Một người đàn ông trạc tuổi Vạn Minh Sâm đi ra từ trong đám người, trên mặt mang theo vẻ xin lỗi,”Thần Nham, chú ba thay họ xin lỗi cháu và Ninh Ninh, chúng ta vào trước đi, cha mẹ cháu nói Ninh Ninh đang mang thai, bên ngoài lạnh thế này, đừng để bị lạnh.”

Bộ trưởng Hứa cũng nhanh chóng nói: “Đúng đúng, mau vào thôi, bên ngoài lạnh quá, đứng thêm lát nữa là tuyết lại rơi đấy.”

Vạn Minh Sâm lại vẫy tay với Khương Tuệ Ninh: “Lại đây nào cô bé.”

Khương Tuệ Ninh nhanh chân đi tới cạnh ông ấy, nhân viên đi theo Vạn Minh Sâm hôm nay là một đồng chí nữ cũng nhanh chóng tới đỡ cô.

Có ông ấy dẫn đầu, mọi người cũng vội vàng đuổi theo.

“Nhà ấm trồng rau kia của nhóc con nhà cháu vô cùng tốt đấy, hôm nay tới đây ta còn cố ý ghé xem thử, khu vực thử nghiệm đó làm rất tốt, không chỉ có thể giải quyết tình hình thiếu thốn rau dưa vào mùa đông ở phương Bắc, mà còn giúp thôn trấn xung quanh phát triển nghề phụ, ta nghe Tiểu Hứa nói cháu còn tính làm tổ chức trẻ em gì đó nữa à? Nó là sao thế?”

Bởi vì lần gặp trước Khương Tuệ Ninh đã rất quen với Vạn Minh Sâm nên hai người nói chuyện cũng không còn quá khách sáo.

“Chú Vạn à, là thế này, cháu có xuống nông thôn cùng đồng chí ở Hội phụ nữ thì phát hiện, thật ra trong thôn có rất nhiều trẻ em tới tuổi nhưng vẫn không được đi học, hơn nữa với những thôn vùng sâu vùng xa thì muốn đi học lại càng khó hơn, không có trường học không có giáo viên, ý của cháu là từ Hội phụ nữ bên này liên kết với các đơn vị tổ chức khác để phát triển chặt chẽ hơn, mục tiêu hàng đầu là giải quyết vấn đề đi học của lũ trẻ.”

“Cháu nghĩ không phải mấy năm trước đề xướng việc sinh con vì phải được nuôi dạy trong môi trường tốt sao? Thế thì chắc chắn giáo dục cũng phải đề cập tới, hơn nữa cháu nghe Thần Nham nói mỗi năm ba Bộ đều chi ngân sách cho Bộ giáo dục, anh ấy nói nghèo cái gì chứ không thể nghèo giáo dục được, đám nhỏ đều là rường cột của quốc gia trong tương lai, nếu bây giờ chỉ dựa vào sức của ba Bộ thôi thì chắc chắn không đủ, muốn giải quyết càng nhiều vấn đề thì phải để các đơn vị lớn ở Đông Thành đều tham gia vào, cháu không giỏi bằng Thần Nham, nhưng cũng muốn làm vài chuyện trong khả năng vì anh ấy.”

Vạn Minh Sâm nghe xong lời Khương Tuệ Ninh nói thì hài lòng gật đầu,”Chuyện này nói thì đơn giản, nhưng muốn làm lại không dễ đâu. Ta còn nghe con nhóc cháu chạy đi tìm xưởng dệt và xưởng sắt thép, chắc bên đó bắt bẻ đề nghị của cháu rồi đúng không?”

Nói đến chuyện này Khương Tuệ Ninh thấy hơi ngại, thật ra lúc đề xuất chuyện đó là cô đang làm dựa theo các quỹ từ thiện trong tương lai, nhưng lại không nghĩ tới chuyện thời này chỉ toàn doanh nghiệp nhà nước, còn chưa thay đổi chế độ xã hội nên bọn họ hoàn toàn không hứng thú với chuyện này.

Hơn nữa điều kiện hiện tại cũng không được tốt lắm, công đoàn bọn họ chỉ vây quanh trong xưởng nhà mình, còn những chuyện khác thì không quản được.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 248


“Vâng, thế nên cháu lại đổi cách, nếu đã thế thì tự cung tự cấp, kết hợp với những thiếu sót ở địa phương, giải quyết chuyện ngay tại chỗ.” Ví dụ như tập thể ở các thôn các làng đều phát triển nghề phụ, bây giờ đã có rất nhiều địa phương đề xướng lên, còn có các loại khai hoang trồng trọt vân vân.

“Cũng tiện tay giải quyết thay Thần Nham vấn đề ba Bộ không chi nhiều tiền ra ngoài?”

Khương Tuệ Ninh không ngờ chẳng có gì gạt được Vạn Minh Sâm, đúng là ông ấy chỉ cần nhìn thoáng qua đã thấu vấn đề.

“Chú Vạn à, ngài thông minh quá, nếu cháu nói không phải thì ngài cũng không tin.”

Vạn Minh Sâm cười,”Không phải chỉ bên Thần Nham căng thẳng, các Bộ đều có vấn đề này, chỉ là cháu phát hiện vấn đề này đầu tiên, bắt đầu làm người vợ hiền, cô nhóc này không đơn giản chút nào.”

“Chú Vạn khen quá lời rồi.” Khương Tuệ Ninh có hơi có chút ngượng ngùng, nào dám nói là mình chiếm được ưu thế biết trước chứ.

Những chuyện này sẽ tiến hành từng bước vào vài năm sau.

“Bình thường ta cũng không khen ai, cháu hỏi thử Thần Nham mà xem, nhiều năm qua ta khen cậu ấy được mấy lần chứ, chỉ là ta vẫn muốn nhắc nhở cháu, đó là một công trình lớn, có thể làm tiếp được không?” Vạn Minh Sâm hỏi.

Thật ra Khương Tuệ Ninh có sự nhiệt tình, cô biết trong tương lai quốc gia sẽ bỏ nhiều sức người sức của hơn để làm chuyện này, cô là vợ Quý Thần Nham, nếu cô không làm nó trong thì tương lai cũng sẽ đè lên vai Quý Thần Nham thôi.

Nếu cô đã chiếm điều kiện thuận lợi thì tất nhiên hi vọng sẽ giúp được anh.

“Được ạ, phải có người đi mới thành đường, nếu bụi gai trên con đường phía trước đã được chú Vạn các ngài san bằng, thì đoạn đường con lại có thể ngăn cản chúng ta sao?”

“Thật sự muốn vùng lên vì Thần Nham à?”

Khương Tuệ Ninh cười: “Chúng cháu là vợ chồng mà.”

Tình thế bây giờ vẫn chưa cởi mở lắm, rất nhiều lời còn chưa nói rõ được nên Vạn Minh Sâm cũng không nói thêm gì, cúi đầu trầm ngâm một lúc mới nói: “Con nhóc nhà cháu có biết Vân Xương không?”

“Biết ạ.”

“Bên kia mới khai thác được một mỏ quặng mới, thuộc sở hữu bên ta, nhưng bây giờ ta muốn quét sạch tất cả những chuyện bên ngoài, cháu có hứng thú không?”

Quặng? Khương Tuệ Ninh bấm vào lòng bàn tay mình một lúc lâu mới nhịn xuống không để mình thét chói tai, ý trong lời nói này của Vạn Minh Sâm giống như đang nói với sinh viên mới tốt nghiệp rằng, ta đã sắp xếp cho cháu trực tiếp làm tổng giám đốc ở trụ sở của tập đoàn vậy.

“Có phải là chú Vạn tin tưởng cháu quá rồi không?”

“Con nhóc nhà cháu…” Vạn Minh Sâm không nói thẳng tin tưởng cháu là vì những lời này rất nặng, mà cháu thì lại đơn giản hơn cả tờ giấy trắng.

Thật ra Khương Tuệ Ninh cũng biết Vạn Minh Sâm là vì Quý Thần Nham, nhưng nhận được sự tin tưởng như thế là chuyện cô không ngờ tới.

Vạn Minh Sâm thấy cô không nói lời nào thì nói tiếp: “Sao thế cô nhóc, dám nhận không?”

“Chú Vạn à, từ nhỏ tới lớn cháu không chịu được lời nói khích nên chẳng có gì là không dám cả.”

“Ha ha ha…” Vạn Minh Sâm lắc đầu nói: “Được, vậy cô nhóc nhớ cố gắng nhé, ta tin rằng có cái quặng này thì chuyện cháu muốn làm sẽ dễ dàng hơn, chỉ là ta vẫn phải nhắc nhở cháu một câu, chồng cháu là Quý Thần Nham, không thể làm sai bất cứ chuyện gì được.”

“Chú Vạn yên tâm đi, nhất định không để ngài và Thần Nham mất mặt đâu.”

Trở lại phòng, Khương Tuệ Ninh đúng là không nhịn nổi nữa, lén lút kéo Quý Thần Nham tới một góc rồi nói anh nghe chuyện này.

“Quý Thần Nham, sao chú Vạn lại đối xử tốt với em thế?”

“Ừ, ông ấy có tiếng là bênh vực người mình.” Thật ra làm ở địa phương thì mỗi năm đều có quyền lợi được bảo đảm các hạng vấn đề trong khu vực quản lý của mình.

Hồi trước có rất nhiều chuyện do ba Bộ dẫn đầu, nhưng mấy năm nay xưởng sắt thép bên này kiếm được đầy bồn đầy chén, bên trong đã có chuyện tuyển dụng nhân sự không khách quan, lục tục xuất hiện nhiều người muốn thừa nước đục thả câu.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 249


Chuyện này đã ầm ĩ từ hồi đầu năm, cấp trên đã họp và đưa ra nghị quyết, ngân sách các khoản mục năm nay đều do xưởng sắt thép bên này chi ra.

Kết quả có người kiếm được tiền nên muốn qua cầu rút ván, cuối năm giả chết nên cái gì nên xây nên phát triển đều tuột dốc.

Người phụ trách liên hệ cũng thông minh biết Khương Tuệ Ninh là vợ anh, thế nên không hiểu sao đè chuyện này lên đầu Hội phụ nữ.

Đúng lúc Hội phụ nữ tới tìm họ vì muốn liên hợp với địa phương.

Rõ ràng đã hẹn trước thời gian, Khương Tuệ Ninh mang thai cũng có lòng tới, vậy mà chỉ nói một câu không rảnh rồi đuổi người đi, thậm chí còn để cô chờ nửa ngày uổng công, lúc đi bụng đói meo.

Lúc trước Quý Thần Nham xem thường không thèm nhúng tay vào mấy chuyện này, nhưng bây giờ thấy vợ mình qua đó bị ức h**p nên cũng ra tay không ngại ngần.

Nếu bọn họ đều lệ thuộc vào ba Bộ thì anh có lòng tin có thể làm được tốt hơn, cũng giải quyết mọi chuyện ổn thỏa.

Đơn giản chỉ cần mượn chuyện lãnh đạo đến đây, mượn tay ông ấy giao quặng ở Vân Xương vào tay Khương Tuệ Ninh, dù sao không cho cô thì nó cũng vào tay ba Bộ, rồi từ ba Bộ bắt đầu trợ cấp.

Anh không tự tiếp nhận mà đưa thẳng đến tay Khương Tuệ Ninh, anh thật sự muốn xem bọn họ sẽ đến cầu xin Khương Tuệ Ninh thế nào.

“Căm ơn anh, Quý Thần Nham.”

“Cảm ơn anh làm gì?”

Khương Tuệ Ninh không nói gì, chỉ kéo cánh tay anh tới cọ, cô biết nhất định những chuyện này có công lao của Quý Thần Nham trong đó, chỉ là anh không nói thì cô sẽ không hỏi.

“Chỉ là muốn cảm ơn anh thôi.”

Quý Thần Nham vươn tay nhéo gương mặt mũm mĩm của cô, hôm đó cô bị chọc tức đi về mà không kể lại điều gì, đến bây giờ Tuệ Tuệ của anh vẫn chưa oán trách câu nào. Nói đúng ra là cô đi chịu tủi thay anh, Thái Văn Thân không làm gì được anh nên trút hết giận lên người Tuệ Tuệ.

Mấy thứ đó đã từng là sản nghiệp của ba Bộ miền Bắc, sau đó ba Bộ miền Bắc tới đây nên những sản nghiệp đó cũng tự tách ra, bây giờ anh không ngại bắt đầu thu về.

“Ngoan, đi làm quen mọi người trước đã, sau này về thủ đô cũng thường gặp, đợi lát nữa thì cha mẹ sẽ đến.”

Quý Thần Nham nói xong thì đưa Khương Tuệ Ninh tới phòng tiếp khách, mọi người đều biết Khương Tuệ Ninh, chỉ là chưa từng giới thiệu chính thức thôi.

Hôm nay ngoài Bộ trưởng Hứa và Vạn Minh Sâm thì ba người khác cũng xem như bậc cha chú của Quý Thần Nham.

Trong đó có một người ban nãy tự xưng là chú ba, cha ông ấy là anh em ruột với ông nội Quý Thần Nham, là chú họ ruột của Quý Thần Nham, tên Quý Trung Việt.

Hai người khác thì một người là dượng cả Đường Quốc Lương, người còn lại là dượng út Ôn Hướng Tiền.

Khương Tuệ Ninh đi theo nghe Quý Thần Nham giới thiệu, ngoan ngoãn chào hỏi,”Chào chú ba, chào dượng cả, chào dượng út ạ.”

“Được, Ninh Ninh ngoan, lần này chúng ta tới đây là vì có việc ở Đông Thành, lúc đến thì thằng bé Thần Nham này mới nói muốn dắt vợ tới giới thiệu cho bọn ta, vậy nên cũng chưa chuẩn bị cái gì, dượng cả với cô cả cho các cháu bao lì xì nhé.”

Đường Quốc Lương đưa bao lì xì trước rồi lại nói: “Cô cả còn chuẩn bị mấy món khác cho Ninh Ninh, chờ về thủ đô lại cho Ninh Ninh sau nhé.”

Sau đó dượng út Ôn Hướng Tiền cũng nói những không không khác gì dượng cả lắm, chỉ là dượng út thì kiệm lời hơn.

Cuối cùng là Quý Trung Việt, trên mặt ông ấy có vẻ hơi xấu hổ vì vừa rồi vợ con hơi l* m*ng, sau khi đưa bao lì xì xong thì không nói thêm nữa.

Khương Tuệ Ninh không so đo, nhận bao lì xì xong thì ngọt ngào nói cảm ơn.

Ngay cả vợ Bộ trưởng Hứa cũng chuẩn bị bao lì xì cho cô, đồng chí nữ đi theo Vạn Minh Sâm cũng cho một cái

Khương Tuệ Ninh cảm thấy chuyến này mình đi thu hoạch được quá nhiều.

Vợ Bộ trưởng Hứa rất thích Khương Tuệ Ninh, mặc dù hôm nay Quý Thần Nham dẫn Khương Tuệ Ninh tới đây để giới thiệu, nhưng thật ra vẫn còn công việc khác phải làm.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 250


Quách Hân còn đang trốn trong phòng khóc lóc, mẹ cô ta cũng không đi ra.

Mặc dù có hơi không lễ phép, nhưng cũng không có ai nhắc tới chuyện này, tất nhiên Khương Tuệ Ninh cũng không nói gì.

Dù sao chú ba cũng tên Quý Trung Việt, mà con gái lại tên Quách Hân, ít nhiều gì cô cũng nhìn ra được có mùi gì đó trong chuyện này.

Bởi vì bọn họ còn chuyện phải nói nên cô đi theo vợ Bộ trưởng Hứa là Nhạc Anh, ngồi nói chuyện phiếm trong phòng tiếp khách.

Mặc dù có trong phòng có dì chuẩn bị thức ăn, nhưng Nhạc Anh vẫn giúp một tay.

Khương Tuệ Ninh vốn định đi giúp nhưng lại bị Nhạc Anh cản lại,”Ninh Ninh, cháu đừng động vào, cứ ngồi cạnh trò chuyện với chúng ta là được.”

Người bên cạnh cũng biết Quý Thần Nham cưng chiều cô vợ nhỏ này, hơn nữa người ta còn đang mang thai, sao mà dám để người ta làm được chứ.

“Hay để cháu đi hái rau giúp mọi người nhé dì Nhạc, chứ ngồi không cũng chán.”

“Hay là gọt khoai tây có được không?”

Cuối cùng Khương Tuệ Ninh quang vinh nhận lấy nhiệm vụ gọt khoai tây.

Nhạc Anh thấy Khương Tuệ Ninh gọt khoai tây rất chăm chú, lại nhớ đến những chuyện mà Hội phụ nữ làm gần đây, thật sự nhìn không ra người nhỏ tuổi thế này mà làm việc ổn thỏa đáng tin như thế, không hổ là người mà Quý Thần Nham lấy về nhà, đúng là khiến người ta thấy hâm mộ mà.

Không biết khi nào con trai bà ấy mới có thể mang con dâu về nữa.

Ánh mắt Nhạc Anh nhìn Khương Tuệ Ninh không khỏi dời xuống bụng cô, tới gần hỏi với vẻ hiếm lạ,”Cháu mang thai ba tháng rồi đúng không Ninh Ninh, sao ta thấy bụng cháu to quá thế? Không phải là thai đôi đấy chứ?”

Bà ấy cũng là người từng sinh mấy đứa con, mà chưa đứa nào hiện rõ vào tháng thứ ba như của Khương Tuệ Ninh.

Khương Tuệ Ninh không ngờ lại dễ bị nhìn ra như thế, cô cúi đầu nhìn thoáng qua bụng,”Là sinh đôi ạ.”

“Ấy chà, thật ư, ta đã bảo là không giống như chỉ một đứa mà, cháu cũng lợi hại quá Ninh Ninh, một lần hai đứa, chắc là Thần Nham vui lắm đúng không.”

Nhạc Anh nói xong lại nhìn thoáng qua bụng Khương Tuệ Ninh, không khỏi hâm mộ Nghiêm Bội Lan, sao lại tốt số đến thế, có đứa con dâu ngoan ngoãn thế này thì thôi đi, con dâu còn mang thai một lần hai đứa.

Khương Tuệ Ninh gật đầu,”Anh ấy vui lắm ạ.”

Nhạc Anh càng nói càng hăng, thế là dừng luôn việc trong tay, cười tủm tỉm nhìn chằm chằm Khương Tuệ Ninh.

“Ninh Ninh à, cháu cũng biết mang thai thật đấy, hơn nữa ta phát hiện cháu mang thai mà lại không xấu đi, trên mặt không có tàn nhang, cả người trông cứ non nớt thế nào đó, chắc chắn sau khi hai đứa bé này sinh ra cũng sẽ xinh cho xem, nhưng mà nhìn cháu với Thần Nham cũng biết bọn nhỏ không thể xấu được rồi, hạnh phúc quá, một lần hai đứa đấy.”

Khương Tuệ Ninh có hơi dở khóc dở cười, chỉ có thể dùng nụ cười để trả lời tất cả.

“Đúng rồi, cháu còn chị em gì nữa không Ninh Ninh?”

Khương Tuệ Ninh lắc đầu,”Không có ạ, nhà cháu chỉ có cháu là con gái thôi.”

Nhạc Anh thở dài tiếc hận, nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ, hỏi: “Chị em họ nội họ ngoại thì sao?” Bà ấy nói xong thì thấy hơi ngại ngùng vén tóc trên trán ra sau: “Không gạt cháu, dì có ba thằng con trai, đứa nhỏ nhất sắp hai mươi còn thằng lớn nhất cũng sắp ba mươi, chưa đứa nào có tin tức gì nên dì có hơi vội.”

Chuyện này…

Khương Tuệ Ninh không ngờ Nhạc Anh hỏi mình còn chị em nào không là vì có ý định như thế, nhưng bà ấy phải thất vọng rồi, đến anh hai cô còn chưa có tin gì kìa.

“Dì Nhạc, ngại quá, nhà cháu chỉ có anh họ, không có chị em nào.”

Nhạc Anh nghe xong thì thật sự thấy tiếc nuối, nhưng ai bảo người ta không có chị em gì.

Nói chuyện xong thì Quý Thần Nham tới tìm Khương Tuệ Ninh, thấy cô đang gọt vỏ khoai tây thì tính vươn tay nhận rồi làm giúp, nhưng cuối cùng lại bị Khương Tuệ Ninh từ chối.

“Không cần, cũng chỉ có mấy củ, em thấy chán nên mới lấy làm thôi.”

“Để anh làm giúp em, làm xong cho nhanh rồi anh có chuyện nói với em.”

“Chuyện gì?”

“Làm xong rồi anh dắt em ra ngoài nói.” Quý Thần Nham nói xong thì xuống bếp lấy thêm một con dao nhỏ tới, tốc độ gọt khoai tây của anh nhanh hơn Khương Tuệ Ninh nhiều.

Khương Tuệ Ninh nhìn anh, bỗng nhiên nói: “Quý Thần Nham à, sao chuyện gì anh cũng làm giỏi được thế.”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 251


Quý Thần Nham nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, nói: “Tuệ Tuệ, em lại khen anh nữa, anh sẽ thấy kiêu ngạo đó.”

“Em cho anh 10 điểm, chính là muốn anh cảm thấy kiêu ngạo đấy.”

Quý Thần Nham giơ tay xoa xoa mặt của cô, nói: “Tuệ Tuệ tốt nhất.”

Sau gọt khoai tây xong, Khương Tuệ Ninh đứng dậy đi rửa tay, Quý Thần Nham cũng đi theo cô, đun nước nóng trước sau đó pha nước lạnh vào, thử nhiệt độ vừa phải, rồi mới cầm tay cô thả vào trong nước, rửa tay cho cô, sau khi rửa xong thì dùng khăn tay lau khô tay cho cô.

“Anh muốn nói gì với em?” Tay của Khương Tuệ Ninh bị anh nắm lấy, cũng không nói đi đâu, chỉ ngoan ngoãn đi theo sau anh.

Tuệ Ninh bước vào phòng dành cho khách của nhà họ Hứa, sau khi đi vào nhìn đóng cửa lại, căn phòng này cũng không lớn, trong phòng có hai chiếc ghế sofa nhỏ.

Khương Tuệ Ninh đi anh ấn xuống ngồi trên một chiếc sofa, sau đó hai tay anh đặt lên vai của cô, xoay người cô về phía mình, nói: “Kể cho em nghe chuyện về Quách Hân.”

“Quách Hân là con của người vợ thứ hai mà chú ba anh đã cưới về, lúc ấy khi bà ta lấy chú ba của anh, Quách Hân mới chỉ có 2 tuổi.”

“Bởi vì cô ta cũng được coi như là con của chú ba, mấy năm nay về nhà, anh cũng không tránh khỏi gặp cô ta mấy lần, từ trước cho đến tận hôm nay, anh luôn chỉ coi cô ta như là con gái của chú ba, trước đây hành động của cô ta có vẻ rất bình thường, ngoài việc lúc đến chơi Tết ở nhà anh cô ta nói nhiều hơn một chút ra thì anh cũng không nhận ra cô ta có vấn đề gì cả.”

“Hôm nay đây là lần đầu tiên cô ta làm ra chuyện như vậy, vừa rồi chú ba đã kể với anh rằng hồi đầu năm Quách Hân bận rộn liên lạc lại với ông bà nội của cô ta, muốn chuyển hộ khẩu quay lại nhà bên đó, lúc đấy chú ấy cũng không biết cô ta đang muốn làm gì, chú ba hỏi mẹ của cô ta, thì mẹ của cô ta cũng không nói gì.”

“Chỉ là lúc cô ta đang xin chuyển hộ khẩu thì hai chúng ta kết hôn, cho nên cô ta cũng không có ý định tiếp tục chuyển hộ khẩu nữa, chú ba cũng chưa bao giờ để ý đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy, chị cho rằng cô ta đang tội phản nghịch, lúc chú ba đến đây, chú ấy cũng không định dẫn cô ta theo, là do cô ta bám lấy mẹ của mình nằng nặc đòi đi cùng.”

“Kết quả là hành vi của cô ta và mẹ cô ta khiến cho mọi người đoán ra được trong lòng hai người họ có lẽ còn có ý tưởng khác.”

“Trước khi anh đến tìm em, chú Ba cô anh đã đi hỏi, cô ta đúng là có ý nghĩ khác với anh, hơn nữa chuyện này mẹ của cô ta cũng biết, còn rất ủng hộ.”

“Thậm chí trong lòng bà ta đã có suy nghĩ muốn gả Quách Hân cho anh từ lâu rồi, lại không vào được anh sẽ kết hôn trước, hôm nay chuyện xảy ra khi hai người họ xuống xe, có lẽ mẹ con họ muốn ra oai làm bẽ mặt của em.”

Quý Thần Nham nói xong, lập tức ôm lấy Khương Tuệ Ninh, nói: “Tuệ Tuệ, anh xin lỗi, chuyện lần này chú ba cũng vô cùng tức giận, buổi chiều lúc Quách Hân và mẹ cô ta làm ra hành động như vậy, chú ấy mới phát hiện có gì đó không ổn, bởi vì lúc Quách Hân đi theo mẹ cô ta tái giá đã đổi tên thành Quý Hân Hân, chú ấy chưa bao giờ nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện như này, như chú ấy biết chuyện này thì nhất định sẽ không bao giờ dẫn theo hai người họ đến đây.”

Khương Tuệ Ninh cũng không lấy làm ngạc nhiên khi nghe những lời anh nói, dù sao thì hành động của Quách Hân đã rất rõ ràng.

Nhưng mà cô thật sự không thể hiểu được sao mẹ của Quách Hân lại có thể mê muội như vậy? Quách Hân đã đổi tên thành Quý Hân Hân từ lâu, điều này không phải nói rõ với mọi người rằng cô ta là con gái của Quý Trung Việt, là con cháu của nhà họ Quý sao? Nếu cô ta muốn gả, nhà họ Quý có thể đồng ý rước cô ta về sao?

Cho dù chuyển hộ khẩu cũng vô dụng, ai mà không biết cô ta là con cháu của nhà họ Quý chứ?
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 252


Ở thời đại này, hơn nữa lại là gia đình như nhà họ Quý, họ càng chú trọng danh tiếng, hành vi này rất dễ bị mọi người chỉ trích, người nhà họ Quý tuyệt đối không cho phép.

“Anh không cần phải nói xin lỗi với em, chuyện này anh không làm gì sai cả, nhưng thứ ba dự định xử lý chuyện này như thế nào?”

“Chú ba đã sắp xếp người, lập tức đuổi hai người họ về bên kia.”

“Quách Hân đồng ý?”

“Không đồng ý cũng phải đồng ý, vừa rồi lúc mẹ có Quách Hân cãi nhau với chú ba, Quách Hân đã lỡ miệng nói một câu, lần này chú ba quay về có lẽ muốn ly hôn.”

“Hả?” Khương Tuệ Ninh kinh ngạc há hốc miệng, người nhà họ Quý làm việc đều rất dứt khoát.

Nhưng mà coi thật sự rất tò mò, hỏi: “Bà ta đã nói cái gì? Sao chú ba lại quyết định muốn ly hôn?”

“Đứa trẻ mà hai người họ sinh ra chưa chắc là con của chú ba.”

“Phì.” Khương Tuệ Ninh thực sự không thể nhịn được, truyện cẩu huyết như này còn xảy ra ở nhà của họ, trong lòng chú ba lúc này chắc chắn là hận không thể g**t ch*t hai mẹ con này.

Đây đều là những chuyện lung tung rối loạn gì vậy.

“Quý Thần Nham, để em đoán một chút, chẳng lẽ chú ba của anh không thể có con, mà mẹ của Quách Hân bởi vì dẫn theo con gái gả đến đây, trong lòng luôn lo sợ địa vị của mình không ổn định, lại vẫn luôn không mang thai, cho nên nhìn nghĩ ra cách khác, sau đó lại sợ sự việc bị bại lộ, cho nên trong lòng bà ta luôn luôn muốn gả con gái mình cho anh, nếu làm như vậy thì cho dù sau này chuyện có lộ ra thì bà ta vẫn có thể dựa vào quan hệ của con gái, tiếp tục hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp do nhà họ Quý mang lại?”

Quý Thần Nham bóp mũi cô, nói: “Những chuyện này, em so với người khác thông minh hơn rất nhiều đấy.”

“Quý Thần Nham, vậy vợ cũ của chú ba đâu rồi?”

“Thím ấy mất trên chiến trường rồi, thím ba của anh là con gái của thợ săn, lúc đó quân đoàn của chú ba đi qua đó, quân đoàn của họ đóng quân ở ngay cạnh nhà thím ấy, lúc đó đoàn của họ mới vừa bị điều khỏi chiến trường, trong đoàn có rất nhiều người bị thương, lực lượng hậu cần tiếp viện không đủ, lúc nó thím ba rất giỏi, thì mấy đã chạy 30km, từ trong túi sâu bắt đầu một con lợn rừng, tự mình lôi về, để cho mọi người có thể ăn một bữa no nê.”

“Sau đó không lâu thì hai người họ kết hôn, vốn dĩ thím ba vẫn luôn đi theo chú ba, nhưng đêm trước hôm sắp giành thắng lợi thì có hai trận địa đã mất liên lạc, thím ba đã chủ động xin đi đưa tin tức, bởi vì thím ấy biết săn bắt, lại rất quen thuộc với địa hình trong núi, kết quả khi quay về thì lấy gặp mai phục, vì để báo tin cho người trong thôn, thì mấy đã liều mạng, cuối cùng ngay cả thi thể cũng không thể tìm thấy.”

“Sau này, chú ba cũng không muốn bước thêm bước nữa, nhưng người trong nhà khuyên nói rằng ông ấy cũng không thể cô đơn cả đời như vậy được, dưới sự khuyên bảo tận tình của mọi người, lúc chú ấy gần 40 tuổi đã được người giới thiệu mà quen biết với mẹ của Quách Hân…”

Ừm, một câu chuyện thật sự khiến người ta phải thở dài, nếu như thím ba còn sống, hai người họ cho dù không có con, nhưng cảm tình vẫn như vậy, thì với tính cách thẳng thắn của thím ba cũng sẽ không xảy ra chuyện như hôm qua, thà rằng hai người ở bên nhau nâng đỡ nhau cả đời còn tốt hơn là bị người khác tính kế.

“Chú ba thì sao?” Khương Tuệ Ninh cảm thấy chuyện mẹ Quách Hân đã làm thật vô cùng quá đáng, bà ta làm ra chuyện này… Thật sự không có lương tâm mà.

Trong lòng mẹ Quách Hân có lẽ cũng chỉ muốn hưởng thụ cuộc sống sung sướng này thôi.

Bởi vì vẫn luôn không mang thai, trong lòng bà ta còn lo lắng không an toàn, cho nên đã nghĩ cách có một đứa con, thật sự là quá bắt nạt người khác.

“Đợi chú ba tự mình xử lý chuyện này đã, chuyện như vậy, chúng ta cũng không tiện xen vào.”

“Chẳng lẽ cứ để mặc cho hai mẹ con kia lợi dụng nhiều năm như vậy sao?”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 253


Quý Thần Nham nói: “Không đâu, cả đời này của người nhà họ Quý không muốn gây thù chuốc oán với người khác, nhưng cũng không phải là người để mặc cho người khác bắt nạt, chuyện này chú ba sẽ tự biết cách xử lý thế nào.”

Khương Tuệ Ninh thở dài.

May mắn, lúc xảy ra chuyện này thì chỉ có Quý Thần Nham, chú ba và hai mẹ con Quách Hân ở đây.

Nhưng mà chuyện Quý Trung Việt đuổi hai người kia đi cũng khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.

Mọi người đều là người thông minh, chuyện xảy ra lúc chiều mọi người cũng đều nhìn thấy, trong lòng họ cho rằng là do Quách Hân đã chọc tức Quý Thần Nham, nhưng mà họ cũng cảm thấy đuổi đi rồi cũng tốt, vốn dĩ Quý Thần Nham đã kết hôn rồi, Mặc dù hai ngày không có quan hệ huyết thống gì, nhưng cô gái kia làm ra chuyện như vậy dưới danh nghĩa của nhà họ Quý, thật sự là bị điên rồi.

Nhạc Anh nhìn người đã bị đuổi đi, còn quay sang nói thầm với Khương Tuệ Ninh: “Từ trước đến nay Thần Nham làm việc gì cũng vô cùng đáng tin cậy, người nhà họ Quý cũng là những người rất chính trực, sao lại gặp phải loại người không biết tốt xấu như vậy chứ? Đời này con gái của Trung Việt lấy ai không được, sao lại luôn để mắt đến người trong gia đình chứ.”

Khương Tuệ Ninh cũng không đáp lại, chỉ cười nói đúng vậy.

Lúc ăn cơm tối, cha mẹ chồng của Khương Tuệ Ninh đã đến, là do Quý Tử Thư đi đón hai người họ, lúc vừa mới vào nhà, Nghiêm Bội Lan đã vô cùng thân thiết lôi kéo Khương Tuệ Ninh ngắm nghía một chút, khi phát hiện cô vẫn khỏe bà ấy mới hài lòng gật đầu.

Đây là lần đầu tiên Khương Tuệ Ninh gặp bố chồng của mình, ông ấy nhìn trông cũng không nghiêm túc lắm, bởi vì còn có mẹ chồng ở bên cạnh cho nên cô cũng không cảm thấy lo lắng.

Cũng không nói được mấy câu, ông ấy đã bị Vạn Minh Sâm gọi đi chỗ khác, nói rằng tối nay là bữa cơm Đoàn viên, mọi người phải uống cho đã đời.

Quý Trung Việt dường như cũng không bị ảnh hưởng, ngồi vào bàn của đàn ông, nhưng mà Khương Tuệ Ninh thỉnh thoảng liếc nhìn ông ấy một cái, thấy rõ trong mắt của ông ấy thoát ra một chút cô đơn.

Nhạc Anh đã chuẩn bị một bàn khác không uống rượu, tất cả đều là nữ tính, cộng thêm cả Quý Tử Thư.

Quý Tử Thư ngồi bên cạnh Khương Tuệ Ninh, nhìn cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn ông ba của mình.

Cậu kéo ống tay áo của cô, thì thầm nói: “Hôm nay có phải hai mẹ con Quý Hân Hân đã bắt nạt dì không?”

Khương Tuệ Ninh quay đầu nhìn về phía Quý Tử Thư, nói: “Cậu biết à?”

Quý Tử Thư nhỏ giọng nói: “Vừa rồi tôi đã nghe thấy bà cô và bà nội nói, dì không cần phải để ý đến hai người họ, ông ba không phải loại người không biết phân biệt phải trái như vậy, ông ba đều đã đuổi người đi, điều này chứng minh rằng ông ấy sẽ không thiên vị loại người như thế, hơn nữa có bố của tôi ở đây, không ai có thể bắt nạt dì được cả, dì đừng lo lắng.”

Khương Tuệ Ninh nhìn Quý Tử Thư nói chuyện như người lớn, trong lòng âm thầm nghĩ, cái nhóc thối này, tôi mới không sợ đâu.

Nhưng cũng không thể nói rằng là do cô cảm thấy bất bình thay cho chú ba, cho nên đành nói: “Tôi biết rồi, nhóc con ạ.”

“Em gái sao rồi?” Từ sau khi Khương Tuệ Ninh mang thai, Quý Tử Thư cũng không bao giờ phản bác lại lời cô nữa, mặc kệ cô có nói cái gì, Quý Tử Thư đều sẽ dựa theo ý cô nói.

Bây giờ trong lòng thằng nhóc này chỉ có em gái thôi, em gái!!!

Mỗi lần Khương Tuệ Ninh nghe thấy thằng nhóc này hỏi như vậy, liền cảm thấy rất phiền.

“Quý Tử Thư, cậu giống như rất thích em gái? Nếu nhỡ là em trai thì sao?”

Quý Tử Thư suy nghĩ một lát, nói: “Em trai cũng được, nhưng tôi càng thích đó là em gái hơn.”

“Tại sao?” Không phải con trai thường thích có em trai sao?

“Em gái rất ngoan, giống như Thiến Thiến vậy, lúc hai người về Nam Thành, có một ngày sau khi tan học tôi đã gặp Thiến Thiến, dì đoán xem con bé đã tặng tôi cái gì.”

Khương Tuệ Ninh đột nhiên phát hiện ra rằng Quý Tử Thư có lẽ thực sự rất thích có em gái, bởi vì khi nhắc đến Thiến Thiến, hai mắt của thằng nhóc này sáng lên.

“Cái gì?”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 254


Quý Tử Thư lấy từ trong túi quần ra một con ngựa gỗ nhiều màu sắc, nói: “Đây, chính là nó, Thiến Thiến nói rằng con bé rất nhớ chúng ta, hỏi chúng ta bao giờ lại đến nhà nó chơi, tôi nói với con bé rằng tết nhà chúng ta sẽ đến đấy, con bé như vậy liền đưa con ngựa gỗ nhỏ này cho tôi, có nói rằng đến lúc đó để con ngựa này chở chúng ta đến đấy, dì nói xem con bé có dễ thương hay không?”

“Dì nói lần sau đến đó, tôi nên tặng cho Thiến Thiến quà gì nhỉ? Có lẽ con bé sẽ thích những con búp bê trong cửa hàng Hoa Kiều nhỉ?”

“Phố người Hoa còn bán cả búp bê tây dương à?” Lần trước lúc Khương Tuệ Ninh đến đấy đi dạo cũng không chú ý lắm, sau này đã có chỗ để mua đồ chơi cho hai đứa trẻ rồi.

“Có chứ, tôi đã mua cho hai em gái…” Nói đến đây, Quý Tử Thư vội vàng ngậm miệng lại, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện sự chú ý của Khương Tuệ Ninh cũng không ở trên người mình, cậu mới cảm thấy yên tâm trở lại, đồ chơi mà cậu chuẩn bị cho em gái mình tất nhiên là muốn tạo bất ngờ cho hai đứa rồi, bây giờ còn chưa muốn cho người khác biết.

Họ còn chưa ăn cơm xong thì con trai út của Nhạc Anh là Hứa Dực đã trở lại, anh ta đang học đại học ở đại học công nông binh, cũng sắp tốt nghiệp rồi, hôm nay là ngày cưới của bạn học hồi cấp 3 của anh ta, cho nên anh ta đến để chúc mừng bạn mình.

Sau khi uống rượu mừng xong, về đến nhà anh ta liền ôm lấy bố của mình gọi em xưng anh, bị Bộ trưởng Hứa đạp cho một phát, sau đó lại bị mẹ của mình Nhạc Anh lôi ra mắng cho một trận.

Sau đó bị đẩy vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng lúc đi ra vẫn có chút mơ màng, nhưng tốt xấu vẫn nhận ra mọi người.

Quý Tử Thư quên anh ta, lúc đi ngang qua bên người anh ta, liền mở miệng gọi anh ta một tiếng chú Hứa.

“Đã một năm không gặp Tử Thư rồi, Tử Thư, cháu cao lên nhiều rồi đấy, cũng cao gần bằng chú rồi, năm sau cháu sẽ tốt nghiệp cấp 3 đúng không, đã có dự định gì chưa? Cháu định nhập ngũ hay là học đại học công nông binh giống như chú.”

Khương Tuệ Ninh thấy hai mới gọi chỉ cách nhau vài tuổi, vậy mà Quý Tử Thư còn luôn miệng gọi chú ba, lúc hai người nói chuyện giống như là đang chiếm tiện nghi vậy, cô không nhịn được bật cười thành tiếng.

Hứa Dực nhìn thấy Khương Tuệ Ninh, vừa rồi anh ta liền để ý đến bên cạnh Quý Tử Thư có một cô gái trẻ gần bằng tuổi thằng bé, cho nên trêu đùa nói: “Được lắm, còn dẫn theo cả người yêu đến đây à?”

Quý Tử Thư vội vàng bịt miệng anh ta lại, Nhạc Anh cũng nghe thấy, lập tức đánh cho anh ta một cái, nói: “Đã nói con không được uống rượu lại còn uống nhiều như vậy, nói lung tung cái gì đấy, đây là vợ anh Thần Nham của con, nhanh gọi chị dâu.”

Cái đánh này của Nhạc Anh cũng không nhẹ, khiến Hứa Dực đau đến nhe răng trợn mắt, đang định càu nhàu với mẹ mấy câu, nhưng khi nghe thấy đây là vợ của Quý Thần Nham, anh ta vội vàng tỉnh táo lại, liên tục chào hỏi: “Em chào chị dâu, em chào chị dâu.”

Khương Tuệ Ninh cười gật gật đầu.

Hứa Dực lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều, anh ta liếc nhìn Khương Tuệ Ninh một chút, lúc Quý Tử Thư chuẩn bị chạy đến nói chuyện với Khương Tuệ Ninh, nhưng lại bị Hứa Dực túm lấy.

“Chú Hứa, chú làm gì thế?” Quý Tử Thư không để ý liền bị anh ta kéo suýt chút nữa ngã.

Hứa Dực thấy mọi người đang nhìn về phía mình, vội vàng cười hì hì nói: “Con có chuyện muốn nói với Tử Thư.”

Nói xong liền túm Quý Tử Thư ngồi xuống sofa.

Tường chắn của phòng khách và nhà ăn của nhà họ Hứa là một cái kệ rỗng làm bằng gỗ, từ vị trí Khương Tuệ Ninh đang ngồi, có thể nhìn thấy Quý Tử Thư và Hứa Dực.

Lúc đầu, cô còn cho rằng hai người họ thật sự đang ôn lại chuyện cũ, kết quả không biết Hứa Dực đã nói gì với Tử Thư, sắc mặt của Quý Tử Thư lập tức trở lên vô cùng tệ.
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 255


Thằng bé còn nhỏ giọng bảo anh ta đừng nói nữa, Hứa Dực thấy vậy cũng không nói gì nữa.

Một lúc sau, Quý Tử Thư mọi người trở lại bàn ăn, lại còn cùng Khương Tuệ Ninh nói mấy câu.

Nhưng ngồi được một lúc thì thằng bé liền tìm cớ nói muốn đi vệ sinh, Khương Tuệ Ninh cảm thấy hành vi của thằng bé rất kỳ quái, cho nên cũng đứng dậy đi theo, nhưng cô phát hiện thằng bé cũng không đi vệ sinh, mà là mở cửa đi ra ngoài.

Sau khi thằng bé đi ra ngoài cũng không đi xa, chỉ thấy nó đứng ở trước cổng không biết muốn làm gì, chân không ngừng đá hai cái cây ở trước cổng, những lớp tuyết tích tụ trên cành cây không ngừng rơi xuống, toàn bộ rơi vào trên người nó, nhưng thằng bé dường như không cảm thấy lạnh, cứ đứng đấy dùng người mình hứng từng lớp tuyết.

Khương Tuệ Ninh cũng không biết tại sao thằng bé lại đột nhiên làm như vậy, nhưng nếu như để nó cứ như vậy thì cũng không tốt lắm, cô đang muốn đi đến đấy hỏi thằng bé đã xảy ra chuyện gì, kết quả còn chưa kịp nhấc chân thì đã thấy một chiếc ô tô màu đen lái về phía này.

Đúng lúc dừng trước mặt của Quý Tử Thư, đột nhiên có hai người nhảy ra khỏi xe, túm lấy Quý Tử Thư nhét thẳng vào trong xe.

Tốc độ nhanh đến mức khiến thằng bé còn không kịp kêu được tiếng nào.

Nhà của Bộ trưởng Hứa ở trong khu vực không giống như đại viện, các hộ gia đình xung quanh cách nhau khá xa, hơn nữa từ nhà cách lề đường còn xa hơn.

Khương Tuệ Ninh sợ đến mức cảm thấy lo lắng, cảm giác bụng hơi đau, cô vội vàng lấy tay ôm bụng, hết vào trong nhà: “Quý Thần Nham.”

Chỉ mất hai giây, Quý Thần Nham đã chạy ra, nhìn thấy cô đang ôm bụng, vội vàng xông lên ôm lấy cô hỏi: “Tuệ Tuệ, sao thế?”

“Em không sao, em không sao, là Tử Thư, Tử Thư bị người ta bắt cóc mất rồi…”

Lúc này, mọi người ở trong nhà cũng lần lượt chạy ra, Quý Thần Nham ôm Khương Tuệ Ninh vào trong nhà trước, đặt cô ngồi xuống sofa, thấy dáng vẻ cô căng thẳng như vậy, anh ăn ủi nói: “Em đừng vội, từ từ nói.”

“Tử Thư bị người ta bắt cóc, em thấy bọn họ đẩy thằng bé vào trong một chiếc ô tô, sau đó chiếc xe kia liền lái đi.”

Những người trong phòng này đều là những người đã từng trải qua những biến động lớn, nhưng khi nghe thấy Quý Tử Thư bị bắt cóc, trên mặt họ đều lộ ra sự sợ hãi, Nghiêm Bội Lan trực tiếp lảo đảo, được Nhạc Anh và dì giúp việc đỡ lấy.

“Đừng lo lắng, anh đã sắp xếp người bên ngoài rồi, xe của chúng ta cũng ở bên ngoài, trên xe có người, bọn họ sẽ đi theo.”

Quả nhiên, khi anh vừa dứt lời, bên ngoài đã có người chạy đến nói: “Lãnh đạo, hai chiếc xe của chúng ta đã đuổi theo, Tôi đã liên hệ với người ở trong bộ, sẽ phân công nhau đi chặn chiếc xe kia.”

Bộ trưởng Hứa cũng không ngờ được xe con người ở trước nhà của Bộ trưởng Bộ Công an bắt cóc người khác, hơn nữa người bị bắt cóc lại là con trai của thủ trưởng.

Khương Tuệ Ninh cũng không ngờ được những năm 1970 lại có chuyện bắt cóc người như vậy, nhưng mà sau khi nghe được Quý Thần Nham đã sắp xếp xong hết rồi, mặc dù trong lòng vẫn lo lắng, nhưng cũng đã bình tĩnh lại: “Vừa rồi là do Hứa Dực nói chuyện với Tử Thư, sau khi nói xong Tử Thư liền đi ra ngoài, sau khi đi ra ngoài thì bị người ta bắt cóc.”

Cô vừa nói xong những lời này, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Hứa Dực, Hứa Dực đang say rượu cũng bị doạ tỉnh, bộ trưởng Hứa túm lấy một đồ vật sau đó đi về phía Hứa Dực.

Hứa Dực sợ đến mức nhảy dựng lên, nói: “Bố, không phải, bố nghe con giải thích đã…”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 256


Quý Thần Nham kéo bộ trưởng Hứa lại trước nhưng anh ta vẫn trừng mắt, tức giận nhìn con trai: “Nói.”

Hứa Dực lau mặt nói: “Hôm nay, bạn học của con có bà con xa… là họ hàng của Tử Thư… của Phùng gia, cô ấy đi theo người thân đến.”

“Con cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng con không biết cô ấy nhưng cô ấy lại lôi kéo con nói chuyện nên con cũng không tiện từ chối.”

“Nói trọng điểm.” Bộ trưởng Hứa đã nghe đến nửa ngày nhưng Hứa Dực vẫn chưa nói vào trọng điểm, anh ta ném đồ trong tay mình bay thẳng đến chỗ con trai.

Hứa Dực cũng nhanh chóng nghiêng người né đi, mới tránh không bị nện phải. Sau đó cậu mới nói: “Cô ấy nói Phùng Giai sắp chết, con cũng không chú ý nhiều đến nhưng kết quả quay lại thì nhìn thấy Tử Thư, lúc đó con lập tức nhớ đến trước đây, khi Tử Thư còn nhỏ, không phải cậu ấy đã từng nửa đêm đi tìm mẹ mình sao? Con… con không nhịn được nên đã nói với cậu ấy.”

“Nhưng chính Tử Thư cũng đã nói mẹ của cậu ấy đã mất sớm nên con nghĩ sẽ không có chuyện gì, con không biết cậu ấy lại đi ra ngoài, cũng không biết có người muốn trói Tử Thư.”

Mẹ nó! Sao cậu lại không hiểu những chuyện này đều có liên quan như vậy? Hứa Dực cảm thấy đầu óc của mình đúng là không đủ dùng.

Bộ trưởng Hứa chỉ tay vào con trai, há mồm muốn mắng, kết quả lời đã lên đến khóe miệng cũng không biết phải mắng cái gì, chỉ có thể nói: “Ngu! Ngu ngốc! Tôi làm sao có thể sinh ra một đứa con ngu xuẩn thế này?”

“Thần Nham, là Phùng Giai đưa Tử Thư đi sao? Cô ta muốn làm gì? Trước kia còn nhẫn tâm muốn bịt chết Tử Thư, bây giờ còn muốn làm gì?”

Phùng Giai cũng là người Nghiêm Bội Lan nhìn lớn lên, trước kia bà ấy cảm thấy cô gái này xinh đẹp có tiếng trong đại viện, tính cách khoa trương.

Nhưng bà không nghĩ rằng cô gái này sẽ trở thành vợ của con trai mình, cũng không biết vì sao khi đó lão Phùng lại đến cửa nói đến chuyện hai nhà kết thông gia.

Vừa khéo khi đó lão đại đã đến tuổi kết hôn nên Nghiêm Bội Lan cũng hỏi ý của lão đại.

Lão đại không từ chối bởi vì tính tình lão đại rất ôn hòa, chưa bao giờ từ chối bất cứ chuyện gì trong nhà. Từ nhỏ sức khỏe của lão đại không được tốt lắm, tốt nghiệp đại học xong cũng ở lại trong trường làm giáo viên.

Mỗi ngày chuyện thích làm nhất chính là nghiên cứu.

Kết quả chuyện kết hôn còn chưa quyết định xong thì lão đại đã mất tích, sau đó lão nhị trở về chưa được bao lâu đã muốn kết hôn với Phùng Giai.

Lúc ấy trong nhà loạn hết cả lên, Nghiêm Bội Lan không muốn đồng ý nhưng lão nhị lại nói Phùng Giai đã mang thai.

Lúc ấy họ không còn cách nào mới để cho hai người kết hôn, kết quả vừa làm tiệc rượu đãi khách thì Quý Thần Nham đã chuyển từ không quân đến Đông Tam Bộ.

Phùng Giai ở lại Bắc Kinh, sinh Tử Thư chưa được bao lâu thì Quý Thần Nham quay trở về, không biết vì sao lại muốn dẫn Quý Tử Thư đi, Phùng Giai không đồng ý muốn bịt chết Tử Thư.

May mắn lúc đó trong nhà có người nên cô ta mới không làm Tử Thư chết.

“Mẹ, mẹ đừng nóng vội! Con đã nắm được việc này, trước tiên con đưa mọi người trở về, sau đó mới đi đón Tử Thư.”

Quý Thần Nham là người tỉnh táo nhất, tựa như anh biết có người muốn bắt Quý Tử Thư đi.

“Không cần! Thần Nham, con đi đón Tử Thư đi! Mẹ và cha con sẽ đưa Ninh Ninh trở về.”

Bộ trưởng Hứa cũng nói: “Đúng, tôi đích thân đưa họ về.”

Quý Thần Nham lắc đầu: “Không cần. Mấy người chú ba và dượng bên này vẫn cần các người chăm sóc. Con sẽ đưa cha mẹ và Tuệ Tuệ về nhà trước, không chính mắt nhìn thấy Tuệ Tuệ về đến nhà con không yên tâm.” Hơn nữa, người anh chờ vẫn còn chưa đến.

Vạn Minh Sâm ủng hộ cách làm của anh: “Vậy thì sắp xếp xe đi về trước đi! Bên này đã có ta, cháu sắp xếp chuyện trong nhà cho tốt đi!”

Lúc đi ra Vạn Minh Sâm cố ý kéo lấy Quý Thần Nham: “Cũng sắp xé màn đêm thấy ánh sáng rồi, không được để xảy ra sai lầm. Lần trước cháu về thủ đô bị thương đã là một điềm báo trước, mau chóng xử lý cho tốt!”

“Cháu đã biết.”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 257


Về đến nhà, trong nhà không có người, hôm nay dì Lưu phải quay về nhà mình một chuyến, ngày mai mới trở lại.

Nghiêm Bội Lan và chồng mình là Quý Trung Đình nghỉ ngơi ở phòng ngủ lầu một, hai ngày trước dì Lưu đã dọn dẹp sạch sẽ.

Quý Trung Đình biết rõ con trai có chuyện nên không để vợ mình hỏi nhiều, về đến nhà là ông đã kéo vợ mình vào phòng ngủ.

Quý Thần Nham cũng đưa Khương Tuệ Ninh về phòng ngủ: “Tuệ Tuệ, trước giờ ngủ tối nay tôi sẽ trở về.”

Khương Tuệ Ninh kéo tay áo anh, cô cảm thấy rất lo lắng: “Anh có thể bị nguy hiểm không?” Cô biết anh ra ngoài không chỉ đơn giản vì chuyện của Quý Tử Thư, trước đó không lâu đồ cô gửi đi xảy ra sai lầm, lúc đó cô đã biết vị trí này của anh đều có nguy hiểm rình rập mỗi ngày.

Quý Thần Nham nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt của vợ, anh chỉ dùng môi mình cọ qua chóp mũi cô: “Không có gì nguy hiểm cả.” Trước kia anh không quá để ý đến những chuyện này nhưng hiện tại anh đã có vợ, có con, anh biết không được để bản thân mình nằm trong nguy hiểm, nếu không có sự chuẩn bị chu đáo anh không thể lấy tính mạng mình ra thử.

“Vậy em chờ anh.”

“Ngoan, ngủ đi.”

Cuối cùng Khương Tuệ Ninh vẫn phải giả vờ ngủ, nhưng Quý Thần Nham vừa rời đi thì cô lập tức mở mắt, không tài nào ngủ được.

Quý Thần Nham lên xe, từ vị trí này anh căn bản không thể nào nhìn thấy phòng ngủ trên lầu nhưng anh cảm giác người trên lầu đã mở đèn.

Trần Huy hỏi: “Lãnh đạo, chúng ta xuất phát sao?”

“Đi!” Quý Thần Nham nhìn Trần Huy lái xe xuất phát, hỏi: “Tất cả đã sắp xếp xong chưa?”

“Lãnh đạo yên tâm, lần này sẽ không có sai sót gì.” Trần Huy ngẫm nghĩ một lúc lại nói: “Phùng Giai có thể hoàn thành chuyện tối nay, tin tình báo cô ta đưa ra đủ để hốt gọn một mẻ đám người bên này, nhưng sức khỏe cô ta vốn không tốt, bị thương nặng như vậy cũng không thể xoay chuyển được.”

“Điên cả một đời rồi, xem như làm một chuyện tốt duy nhất cho con trai.”

Trần Huy tiếp tục nói: “Còn một việc nữa. Lần trước thức ăn đồng chí Khương gửi đến cho anh xuất hiện đồ bên trong, cô ta cũng đã thừa nhận chuyện đó là do cô ta đã tiết lộ tin tức của anh và đồng chí Khương. Cô ta nắm đúng thời gian đồng chí Khương gửi đồ đến chỗ anh, mượn cơ hội đồng chí Khương khó chịu buồn nôn lập tức tiếp xúc với cô ấy, người kia lợi dụng lúc đó tiếp xúc với hộp cơm, thứ kia cũng được bỏ vào hộp ngay khi đó. Khi đó người của chúng ta cách đó không xa, nhưng bởi vì người đó là phụ nữ nên họ mới buông lỏng cảnh giác.”

“Theo Phùng Giai nói những người kia đã ép buộc cô ta làm vậy, độc kia là chất độc mãn tính, sẽ không lập tức g**t ch*t người mà từ từ ăn sâu vào cơ thể, nhanh là ba tháng, chậm là nửa năm.”

Quý Thần Nham đã biết chuyện này từ trước, Khương Tuệ Ninh còn cẩn thận hơn anh tưởng tượng. Ngày đó khi hộp cơm bị người khác chạm vào thì cô đã không để anh ăn.

Cô còn nói thật ra hai ngày trước đi trên đường cô đều có thể nhìn thấy người phụ nữ kia, mà cô chưa từng nhìn thấy người đó trước kia, một gương mặt rất lạ.

Cho nên ngày hôm đó cô giả vờ khó chịu, quả nhiên người kia đã bước đến tiếp cận và giúp đỡ cô.

Trong lòng cô đã có sự nghi ngờ nên khi cô đến nơi đã lập tức đưa hộp cơm đó đi kiểm tra, quả thực đã có vấn đề.

“Việc này cũng không cần nhắc đến.”

Dù sao Phùng Giai cũng không sống nổi nữa, nếu trên người Phùng Giai phải cõng cái tội mưu hãi lãnh đạo Tam Bộ thì vẫn chưa thỏa tội của cô ta, nhưng Quý Tử Thư sẽ bị ảnh hưởng, mà Quý Thần Nham không muốn trên người Quý Tử Thư có bất kỳ liên lụy không sạch sẽ nào.

Quý Tử Thư không những là con trai của anh cả mà còn là đứa bé của Quý gia, cậu không liên quan đến bất kỳ kẻ nào bên ngoài, cậu phải được bước ra ngoài với danh phận sạch sẽ.

Trần Huy gật đầu: “Vâng, lãnh đạo.”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 258


Thái Văn Thân chờ đợi Quý Thần Nham đã lâu, lâu đến nỗi anh ta đã mất đi tính nhẫn nại, anh ta không ngừng hỏi người bên cạnh: “Sao còn chưa đến?”

Vừa dứt lời thì cửa phòng đóng chặt bị một chân đá văng ra.”

Thái Văn Thân còn chưa kịp phản ứng, anh ta cảm giác có một bóng người xuất hiện trước mặt, ngay sau đó cổ họng mình đã bị siết chặt, một bàn tay siết mạnh vào cổ anh ta, dồn anh ta lên vách tường.

Người đứng cạnh anh ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng, chờ lấy lại tinh thần vừa muốn bước đến hỗ trợ anh ta nhưng đã bị Trần Huy kéo thẳng ra khỏi phòng.

Thái Văn Thân cảm giác mình sắp bị siết chết, bởi vì anh ta chưa kịp phòng bị nên không có lực đánh trả lại, nhưng cho dù anh ta có đề phòng trước đi chăng nữa thì bản thân cũng không phải đối thủ của Quý Thần Nham.

Cũng may Quý Thần Nham vẫn chưa mất hết lý trí nên cuối cùng đã thả người ra.

“Quý Tử Thư đâu?” Quý Tử Thư buông tay ra, anh dùng một chiếc găng tay lau bàn tay mình, lau xong lại ném chiếc khăn tay vào thùng rác bên cạnh.

Rất lâu sau đó Thái Văn Thân mới đỡ đau, nói: “Tôi đưa đến chỗ của Phùng Giai.”

Quý Thần Nham tàn nhẫn theo dõi anh ta: “Đúng là muốn chết, cậu cảm thấy sau lưng mình có Thái gia thì tôi không g**t ch*t cậu?”

Thái Văn Thân thật sự rất sợ Quý Thần Nham, anh ta lùi lại hai bước, kéo dài khoảng cách giữa hai người: “Phùng Giai thật sự không được ổn lắm. Tốt xấu gì cô ấy cũng là mẹ của Quý Tử Thư, cậu cũng không muốn sau này Quý Tử Thư biết chuyện sẽ oán trách cậu.”

“Tử Thư sẽ không nhận người mẹ này.”

“Cậu đang gạt chính mình. Tử Thư có thể bị người của tôi đưa đi, có thể chứng mình trong lòng nó vẫn có người mẹ này.”

Đột nhiên Quý Thần Nham lạnh lùng cười lên: “Xem ra cậu còn chưa nghe tôi khuyên. Phùng Giai đã bị khống chế lại rồi.”

Thái Văn Thân vẫn dùng tay che cổ mình, anh ta sửng sốt trợn trừng mắt: “Cậu có ý gì?”

“Có ý gì? Cậu dù sao cũng là người đi ra từ Bắc Tam Bộ, làm thế nào lại không có chút cảnh giác nào như vậy? Cậu cảm thấy tôi đã đưa Phùng Giai đi, cô ta còn có thể trở lại là ai đã hỗ trợ? Có thể vượt qua người của tôi còn có thể là người nào?”

“Gián điệp?” Thái Văn Thân lắc đầu rất mạnh, anh ta hoàn toàn không chịu tin.

“Không đúng, Thần Nham, cậu…” Gián điệp nào có bản lĩnh lớn như vậy? Còn dám khiêu khích đến Quý Thần Nham?

Họ đều hoạt động trong một nơi bí mật gần đó sao? Nhưng dáng vẻ này của Quý Thần Nham cũng không phải nói dối, anh không cần thiết phải nói dối mấy chuyện thế này.

Đời này Thái Văn Thân chỉ yêu một người là Phùng Giai.

Có lẽ từ thuở thiếu niên đã yêu thích, cả đời đều để cô ta trong lòng mình, biết cô ta đã kết hôn, sau đó anh ta đã suy nghĩ rất nhiều và từ bỏ hoàn toàn. Nhưng với Phùng Giai, anh ta không thể dứt khoát giống như Quý Thần Nham được.

Chỉ cần cô ta cầu xin, anh ta không nhịn được sẽ mềm lòng.

Anh ta vốn chỉ cho rằng Phùng Giai tham hư vinh nhưng cho đến bây giờ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng cô ta sẽ phản bội quốc gia. Ngay lúc này tình yêu trong lòng anh ta lập tức hóa thành tro tàn, loại người như họ cho dù có yêu cũng không cho phép để người có mưu đồ với quốc gia mình.

“Việc này nếu chưa xác nhận sẽ không khống chế cô ta, hai người anh trai và em gái còn lại của Phùng Giai sẽ bị điều tra. Thái Văn Thân, cậu tốt nhất chứng minh mình trong sạch đi.” Quý Thần Nham thu hồi ánh mắt sắc bén, cuộc đối thoại giữa hai người giống như đã quay về thời gian trước.

Thái Văn Thân ngồi bệt xuống ghế: “Không phải ngay từ đầu cô ấy đã được phái đến để phá hủy chúng ta chứ? Bao gồm cả nhà cậu?” Ẩn nấp một thời gian rất dài mới là thủ đoạn của loại người như họ.

Quý Thần Nham nhìn Thái Văn Thân: “Sao cậu lại ngây thơ như thế? Nói ra còn có thể phá hủy từ chỗ của cậu, muốn động thủ đến Quý gia chúng tôi chính là muốn chết rồi.”
 
Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi!
Chương 259


“Nhưng cậu không thể ra tay, anh cả của cậu không giống cậu, nếu không Phùng Giai vì sao lại…”

“Phùng Giai thế nào?” Quý Thần Nham nắm bắt được sơ hở trong lời nói của anh ta.

Thái Văn Thân suy nghĩ một lúc, sau đó nặng nề kể lại nguyên nhân thật sự năm đó Phùng Giai mang thai.

Thật ra Quý Thần Nham đã suy đoán từ trước đó, kiểu người như anh cả làm sao có thể để người ta mang thai trước khi cưới hỏi, quả nhiên là thủ đoạn của Phùng Giai.

“Cậu giúp một tay?”

“Không. Quý Thần Nham, dù tôi có bất trị đi chăng nữa cũng không phải loại người này. Tốt xấu gì tôi cũng từng lớn lên với cô ấy, tôi sẽ làm ra loại chuyện này sao?” Sau này, Phùng Giai bị ép bức, không còn cách nào nên mới chịu nói cho anh ta biết.

Quý Thần Nham lại liếc mắt nhìn Thái Văn Thân.

“Phùng Giai không phản quốc, cả một đời cô ấy cứ điên điên khùng khùng, tham mộ hư vinh, khó có khi tỉnh táo được một lần. Nhưng Phùng Du thì ngược lại, cô ta đã tiếp xúc với người liên hệ Phùng Giai hai lần nên đã bị cách ly thẩm vấn. Nếu cậu có lòng muốn xen vào chuyện trong nhà của tôi thì không bằng quan tâm đến chính mình đi. Một khi có chuyện gì thì cả cậu và toàn bộ Thái gia đều tiêu hết.”

“Quý Thần Nham, cậu đang lừa tôi? Cho nên cậu đá tôi ra khỏi Bắc Tam Bộ là vì cậu đã nghi ngờ tôi?” Thái Văn Thân kịp thời phản ứng. Không biết vì sao anh ta bỗng đứng lên, nhìn chằm chằm Quý Thần Nham không thể tin: “Tuy tôi té ngã nhiều lần vì một người phụ nữ nhưng sau lưng Thái Văn Thân tôi cũng có tín ngưỡng của mình, cha mẹ tôi cũng từng dùng cả sinh mạng để bảo vệ tổ quốc.”

Quý Thần Nham gật đầu: “Có thể biết được là tốt. Nếu đã biết bị một người phụ nữ tính toán nhiều lần như thế thì nên tỉnh táo lại.”

“Quý Thần Nham, cậu còn nói tôi? Còn cậu thì sao? Khương Tuệ Ninh kia, tên là Khương Tuệ Ninh đúng không? Chỉ bởi vì nhà máy không chú ý đến cô ta, cậu đã làm gì? Còn không phải trực tiếp gộp các nhà máy kia lại, tôi còn nghe nói cậu để Vạn Minh Sâm đưa mỏ Vân Xương cho cô ta. Quý Thần Nham cậu cũng vì phụ nữ, cậu cao quý hơn tôi sao?”

“Khương Tuệ Ninh là vợ tôi. Phùng Giai là ai?”

Quý Thần Nham chỉ nói một câu đã khiến Thái Văn Thân không ngóc đầu lên nổi. Đúng vậy, người ta là vợ chồng, còn anh ta và Phùng Giai là gì? Chẳng qua cô ta nhàm chán muốn chơi đùa với anh ta, mục tiêu của cô ta vẫn luôn là người Quý gia.

Thế nhưng anh ta vẫn đần độn bảo vệ cô ta, chỉ cần là yêu cầu của cô ta anh ta sẽ lập tức đồng ý.

“Cho nên hôm nay cậu chịu đến đây là vì sao?”

“Không phải cậu vẫn luôn liều mạng muốn gặp tôi sao? Cậu muốn gặp tôi là vì cái gì?”

Vì cái gì? Thái Văn Thân cũng không biết mình nhất định phải gặp Quý Thần Nham là vì cái gì.

Là vì không cam tâm? Thật ra vẫn còn có một việc, anh ta cảm thấy mình cũng có trách nhiệm trong việc Qúy Thần Tây mất tích, tuy nhiên tất cả đều không liên quan đến anh ta, chính anh ta còn bị người mình yêu vứt bỏ, nhưng tất cả mọi người đều từng lớn lên trong cùng một đại viện. Anh ta luôn tự hỏi có phải Quý Thần Tây nhìn thấy Phùng Giai mang thai lại đến tìm mình nên mới bỏ đi trong cơn tức giận.

Quý Thần Tây và Quý Thần Nham hoàn toàn khác nhau, trước giờ anh luôn là người ôn hòa nhất trong đại viện, với ai cũng ôn hòa, dù có bực tức cũng không nổi giận, chỉ quay người rời đi mà thôi.

Cho nên bởi vì như vậy mà Quý Thần Tây đã bỏ đi sao?

Quý Thần Nham nghe Thái Văn Thân nói, trước kia làm thế nào cũng không chịu mở miệng nói lời nào, hôm nay lại nói hết toàn bộ, chẳng qua mấy chuyện này cũng không còn quan trọng bởi vì anh cả của anh hoàn toàn không phải vì chuyện này mà bỏ đi.

Hôm nay gặp Thái Văn Thân cũng xem như dấu chấm hết cho chuyện này, cũng làm cho Tử Thư có thể gặp người phụ nữ kia lần cuối cùng. Giống như Thái Văn Thân vừa nói, nói thế nào thì Quý Tử Thư cũng là cô ta sinh ra, nếu không được gặp lần cuối, tóm lại chỉ sợ sau này lại hối hận.
 
Back
Top Bottom