Ngôn Tình Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 40: Chương 40


Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Hôm nay em mua 40 cân xương gà, ngày mai liền nấu nhiều chút.” Mấy ngày nay là thời điểm mở ra nguồn tiêu thụ, cần tạo điểm đặc sắc, giữ khách quen thuận tiện tìm khách mới.

Xương gà tuy rằng nhiều xương ít thịt, nhưng thịt càng thơm hơn, gặm ăn, như một món ăn vặt.Giống như chân gà, chân vịt đời sau, nam nữ già trẻ đều thích ăn.

Hiện tại Thẩm Thanh Nguyệt không có nhiều tiền vốn làm này đó, chỉ có thể dùng xương gà làm chút, tuyệt đối cũng ngon.Thẩm Thanh Nguyệt nói với Thẩm Mai: “Chị, nếu không chị ngủ một lát, buổi sáng dậy quá sớm.”Thẩm Mai nói: “Không cần.” Ánh mắt của cô đang tỏa ánh sáng, chẳng những ngủ không yên, cả người còn tràn ngập sức lực.Lúc trước Thẩm Mai lo lắng miệng ăn núi lở, thấy con đường có thể kiếm tiền, nên hưng phấn dị thường.Thẩm Mai nói: “Em mệt sao, em đi ngủ trước đi.

Chị đi dọn dẹp.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Em cũng không mệt, vậy em đi nhà Vân thẩm lấy bình ngâm dưa muối và củ cải.”“Được!”Hai chị em phân công công việc.

Thẩm Mai ở trong nhà dọn rửa, Thẩm Thanh Nguyệt đi ra ngoài mua nguyên liệu nấu ăn.Mới vừa ra tới cửa liền thấy con gái nhà phương đậu hủ đang nhìn ngó ngoài cửa: “Mẹ em kêu em tới hỏi, ngày mai chị muốn mua đậu hũ nữa không?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Có, chị mua hai khay.” Đậu hũ Ma Bà của cô ngon, hôm nay không đủ để bán, nên tăng số lượng.Cô bé vừa nghe, lập tức nói: “Được ạ.” Trả lời thanh thúy.Thẩm Thanh Nguyệt cười cười, cô bé liền chạy đi.Thẩm Thanh Nguyệt đi tới nhà Vân thẩm, nghe nói tổ tiên nhà thẩm bán dưa muối.

Sau lại không làm nữa, nồi niêu chum vại trong nhà dư lại không ít.

Trong thôn ăn dưa muối, rau ngâm đều qua nhà Vân thẩm mua một bình.Thẩm Thanh Nguyệt đi vào, liếc mắt một cái liền nhìn trúng một cái bình lớn cao ngang người.

Nếu mùa đông dùng ngâm chút dưa chua quả thực chính là tuyệt nhất!Bất quá hiện tại cô ở nhà thôn trưởng, đặt mua mấy thứ này cũng không tiện.

Chỉ có thể mua hai cái bình nhỏ.Mong muốn mua nhà của Thẩm Thanh Nguyệt phá lệ mãnh liệt, hiện tại phòng bếp nhỏ tạm thời còn có thể đối phó.

Chờ tương lai buôn bán lớn hơn, khẳng định không đủ dùng.Thẩm Thanh Nguyệt mua một trăm cân củ cải trắng.Vân thẩm vui vẻ nói: “Cháu cầm bình về là được, chờ lát nữa thẩm tìm người mang củ cải trắng qua cho cháu.

Chàu còn muốn mua củ cải không? Nếu muốn, thẩm trồng tiếp.”Nhà cô trồng củ cải trắng để tự ăn.

Lần này bán được nhiều củ cải.

Hiện tại đang trong mùa còn được, nếu Thẩm Thanh Nguyệt còn muốn mua, cô phải chuẩn bị thêm củ cải giống!“Muốn ạ.” Thẩm Thanh Nguyệt không hề nghĩ ngợi đáp ứng.Đời trước cô ngâm củ cải chua ngọt làm đồ ăn kèm, giòn sảng, đã làm doanh thu tăng lên không ít, còn khách át giọng chủ, trở thành món chiêu bài của cô!Hiện tại Thẩm Thanh Nguyệt làm lại nghề cũ, cái khác có thể không có, củ cải nhất định phải có.“A, được rồi.” Vân thẩm vui vẻ sảng khoái nói.Thẩm Thanh Nguyệt lại đi mua một ít đồ ăn khác, mua đồ ăn trong thôn, giá cả thấp như vừa mua vừa được tặng.

Thẩm Thanh Nguyệt nhanh chóng mua được không ít đồ.Cô cũng không tính toán nấu mấy món giống nhau, mà thường xuyên làm thêm món mới mỗi ngày.Thẩm Thanh Nguyệt mới vừa đi ngang qua sân Lý lão thái thái, đã bị Lý lão thái thái gọi lại, nhất định bắt Thẩm Thanh Nguyệt cầm hộp táo đóng hộp.

Hộp táo này bà mua từ trên huyện, vô cùng trân quý.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Bà Lý đang làm gì vậy, thứ này quá quý trọng.”Lý lão thái thái nói: “Mau cầm, đừng để người khác thấy.

Bà thích đứa nhỏ như cháu, hận không thể nhận cháu là cháu gái!”Trước kia Lý lão thái thái chỉ đau lòng cho chị em Thẩm gia bị bắt nạt khi sống ở nhà cũ.

Sau khi tiếp xúc, càng thêm cảm thấy Thẩm Thanh Nguyệt là người có dự tính.Chỉ nói tới chuyện xe bò, Lý lão thái thái nghe con trai nói, trong huyện nhiều người không có xe, muốn khuân vác đồ gì cũng không tiện, hắn xem như mở ra một con đường mới.May Thẩm Thanh Nguyệt thuê xe, mới có chuyện sau này.Trong nhà Lý lão thái thái không nhiều người.

Hiện tại Trang thúc tìm được một con đường làm ăn mới.Đều là nhờ Thẩm Thanh Nguyệt!Lý lão thái thái là lão nhân, cũng không dám đi ra khỏi thôn.Thẩm Thanh Nguyệt là một cô bé, cư nhiên có tính toán như vậy.

Từ Tú Chi vứt bỏ mấy đứa cháu gái đại phòng, thật sự là ném dưa hấu nhặt hạt mè!Lý lão thái thái có tâm muốn tạo quan hệ tốt với Thẩm Thanh Nguyệt, lúc này mới lấy ra táo hộp trân quý.Thẩm Thanh Nguyệt cảm tạ nhận hộp táo, mới đi về nhà.Trên đường trở về, cả đầu óc Thẩm Thanh Nguyệt chỉ suy nghĩ chuyện nhà cửa, đi ngang qua mấy người phụ nữ trong thôn cũng không chào hỏi, mọi người còn tưởng rằng cô đang thất thần!.
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 41: Chương 41


Nhịn không được nói dăm ba câu: “Aiz, thật đáng thương.

Khẳng định bị lỗ.”“Còn không phải sao.

Làm buôn bán chính là như vậy, chúng ta xuất thân nông dân, không có mệnh làm buôn bán đâu.”Lưu Ngọc vừa đi qua, nghe được lời này, lập tức vui vẻ về nhà cũ Thẩm gia hội báo chuyện này với mẹ chồng: “Ai u, Thẩm Thanh Nguyệt chúng nó bi lỗ tiền.”Từ Tú Chi nghe thấy tin tứ này, lập tức cảm thấy mở mày mở mặt: “Ha, ta đã sớm nói mà.

Đáng lắm, ai kêu bọn nó khoe khoang!”……Thẩm Thanh Nguyệt về đến nhà, Đại Hoa thẩm còn chưa trở về, Thẩm Thanh Nguyệt vội kéo Thẩm Mai qua một bên nói: “Chị, em muốn mua nhà.

Chị nói xem chúng ta nên mua đất xây nhà hay mua nhà.”Các cô đều sinh ra ở đây, có tình cảm với cố thổ.

Đặc biệt là tình cảm của chị cả càng sâu.Sau khi phân gia càng muốn sống thật tốt.

Chị em bọn họ đều nghẹn một hơi, muốn cho người trong thôn đặc biệt là ông bà nội nhìn xem, con gái cũng không kém con trai.Lại nói phần mộ của ba mẹ cũng ở bên này.

Ngày lễ ngày tết hoá vàng tế lễ, không thể không có người.Thẩm Mai nói: “Tốt nhất là mua được miếng đất to ngay cạnh nhà thôn trưởng.” Các cô là con gái, ở gần đây, những người đàn ông có ý đồ xấu cũng quy củ hơn một ít!Thẩm Mai nói: “Bất quá chỗ đó hình như thôn trưởng muốn để lại cho con trai.”Miếng đất kia, vị trí rất tốt, lại lớn.

Rất nhiều người đều nhìn trúng, nhưng cũng không dám đoạt địa bàn với thôn trưởng.Thẩm Mai nói: “Trừ bỏ bên này, chính là cửa thôn.

Bất quá sẽ hơi gần nhà cũ.” Miếng đất kia cũng vô chủ.Trước kia không ở riêng thì thôi, hiện tại đã phân gia, mỗi ngày thấy ông bà nội xin mặt già, ngẫm lại cũng không thoải mái.Lại nói chuyện phân gia đã xé rách mặt đối phương.

Ai biết bọn họ sẽ làm chuyện ghê tởm gì không.Những chỗ khác thì cỏ hoang mọc lan tràn, hẻo lánh không an toàn.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chúng ta tích cóp thêm tiền đi.

Nếu thật sự nhìn trúng chỗ đất của thôn trưởng thúc, thì chúng ta trả nhiều tiền hơn xem sao.”Hai người con trai của thôn trưởng đều có công việc chính thức, đều ở bên ngoài phát triển, chưa chắc sẽ về thôn sinh hoạt.

Nhưng muốn ở bên ngoài sinh hoạt thì sẽ cao hơn sống ở nhiều, chắc chắn sẽ có nhiều chỗ vần tiền.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Sau đó chúng ta sẽ xây một căn nhà ngói ba gian khang trang, ba chị em ta mỗi người một phòng, lại xây một cái phòng bếp lớn.”Thẩm Mai bị miêu tả của Thẩm Thanh Nguyệt kích động: “Có thể sao, vậy thật quá tốt.” Đến lúc đó người trong thôn phải nhìn các cô bằng con mắt khác.Thẩm Mai nói: “Vậy phải chuẩn bị bao nhiêu tiền?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chắc hai ngàn đồng là đủ rồi.”Một ngàn đồng tiền mua đất nền, một ngàn đồng tiền xây nhà.Tuy Thẩm Mai đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn phải hít hà một hơi.

Hai ngàn đồng tiền.

Thẩm Thanh Nguyệt cũng thật dám nghĩ, bất quá, hôm nay buôn bán cô thấy được hy vọng.

Nếu mỗi ngày đều có thể bán tốt như vậy, mấy tháng nữa hẳn có khả năng!Hiện tại Thẩm Mai càng có động lực làm việc: “Giờ chị làm gì?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chị sơ chế gà đi.

Rửa sạch máu và nhớt, chặt miếng nhỏ, chờ lát nữa em sẽ ướp, chúng ta chiên hai lần, ngày mai em làm gà chiên chua ngọt.”Tuy Thẩm Mai không biết Thẩm Thanh Nguyệt muốn làm món gì, nhưng nghe thôi cũng thấy ngon.Thẩm Mai xử lý hết chỗ gà này, rửa sạch mấy lần.

Sau khi rửa sạch sẽ thì chặt nhỏ.

Nhanh chóng chặt đầy một bồn lớn.Thẩm Thanh Nguyệt rải gia vị lên ướp.Xương gà có chút bén nhọn, Thẩm Thanh Nguyệt dùng cái xẻng để trộn đều.

Ướp trong chốc lát, Thẩm Thanh Nguyệt liền đun nóng dầu, chiên gà.Thẩm Mai ở bên cạnh nhịn không được nói: “Nếu bà nội thấy món này sẽ ngất xỉu.” Một nồi dầu chiên gà, đủ để bà nấu ăn một năm!Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Bà ấy keo kiệt muốn chết.” Ngẫm lại trước kia ăn mấy món không mùi vị, còn thường thường ăn không đủ no, sống không ra con người.Thẩm Thanh Nguyệt vớt gà khỏi nồi dầu, lại bỏ lượt mới vào.

Mới chiên một lần mà miếng gà đã tỏa ra mùi hương mê người!Chảo dầu nóng lên, tốc độ chiên cũng nhanh hơn.

Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Bà nội không có tiền, phỏng chừng càng keo kiệt.

May mà chúng ta đã ra ở riêng, bằng không phải chịu đói.”.
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 42: Chương 42


Thẩm Thanh Nguyệt chiên hết một lượt.

Hiện tại chỉ chiên sơ, để cho thịt gà hơi săn lại.

Nếu muốn chân chính giòn xốp, còn phải chiên lần nữa.Sau khi chiên lần hai, màu sắc đều trở nên vàng ruộm và giòn.Thẩm Thanh Nguyệt để gà chiên xong vào một cái giá sạch sẽ.

Gà chiên xong đã chín, chờ ngày mai lại ngao một tầng nước đường dấm.

Món gà đường dấm càng ngon miệng.Thẩm Thanh Nguyệt cầm hai cái, chính mình ăn một cái lại đưa cho chị cả một cái, hai người cùng nếm thử.Các cô là con gái Thẩm gia, trước kia làm việc thì làm đầu tiên mà ăn cái gì cũng ăn sau, càng miễn bàn đến món chiên, căn bản là không tới phiên!Xương gà không có quá nhiều thịt, nhưng thịt lại càng thơm ngon.

Hơn nữa có thể tinh tế dùng hàm răng gặm thịt từ xương.

Ăn cũng rất thú vj.Thẩm Mai cũng thích món này: “Ăn quá ngon.” Nhịn không được nhìn Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Sao em lại nghĩ ra món này.”Xương gà rất rẻ, cư nhiên cũng có thể ăn ngon như vậy.

Đặc biệt thịt ở chỗ xương quai xanh rất rắn chắc, ăn rất thơm ngon.Thẩm Thanh Nguyệt cười nói: “Này có là cái gì đâu.” Không bõ công làm, bằng không sao có thể dùng nhiều dầu như vậy.Mở cửa sổ sau bếp ra, mùi khói dầu nhanh chóng tràn ra.Hai chị em lại bắt đầu thu thập đồ ăn, Thẩm Thanh Nguyệt bắt đầu muối củ cải trắng, trước dùng muối ướp để củ cải ra nước.

Sau đó đun sôi nước thêm đường, dấm và ớt rồi mới ngâm.

Củ cải giòn giòn, ngọt cay, ăn ngon ô cùng.Thẩm Mai đều nhịn không được cảm khái: “Em học mấy món này từ khi nào.” Trước kia bà nội sợ phí dầu, chỉ để cô nấu cơm.

Những người khác đừng mong được tới gần bệ bếp một chút.Khi đó cũng không thấy Thẩm Thanh Nguyệt nấu mấy cái này.

Hiện tại Thẩm Thanh Nguyệt làm bếp chính, Thẩm Mai ở bên cạnh làm trợ thủ.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Em đã sớm biết.

Nhưng không muốn làm cho bọn họ ăn.”Thẩm Mai nói: “Cũng may em thể hiện, bằng không em có tay nghề này, bà ấy lại muốn nâng lễ hỏi.”Nói tới chuyện này, Thẩm Thanh Nguyệt trầm mặc, nói: “Chị nói sau khi chúng ta đi, bà nội bọn họ sẽ kiếm tiền từ chỗ nào?”Thẩm Mai ngẩn ra, sau đó nói: “Khẳng định là từ mấy đứa nhà tam thẩm.” Thẩm Chiêu Đệ, Thẩm Dẫn Đệ gì đó.Tuy nói quan hệ của các cô với tam thẩm không tốt, còn đánh lộn, nhưng thấy em họ phải đi vào hố lửa, vẫn có chút không đành lòng.Thẩm Mai có chút không dễ chịu, nhưng thực mau lại nói: “Cũng không nhất định, tốt xấu mấy đứa có cha mẹ.

Nếu cha mẹ bọn họ không đồng ý, còn có thể tránh được một kiếp.” So với các cô không cha không mẹ thì tốt hơn một ít.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Cũng không chắc, em thấy tam thẩm cũng chỉ coi trọng Thẩm Thiên.”Từ cái tên ũng có thể nhìn ra, mấy đứa con của tam thẩm, dựa theo tuổi xếp xuống, Thẩm Chiêu Đệ, Thẩm Lai Đệ, Thẩm Phán Đệ, Thẩm Dẫn Đệ, Thẩm Nữ Đình và Thẩm Thiên.Hai người còn muốn nói nữa cái gì.Đại Hoa thẩm đã trở lại: “Thế nào?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Cũng được ạ, chỉ thừa ít màn thầu.

Tối hôm nay cháu làm thịt kho tàu, kẹp màn thầu ăn.”Lần trước Đại Hoa thẩm ăn thịt kho tàu còn chưa đủ, nói: “Tốt.” Tưởng tượng đến buổi tối có đồ ngon.

Cả ngày cũng vui vẻ.Giúp đỡ Thẩm Thanh Nguyệt làm việc.Cơm chiều, thôn trưởng lại lấy chút rượu, bữa cơm cũng ăn đến vui vẻ.

Vì buổi tối về nhà ăn cơm, còn cố ý từ chối một bữa tiệc, đồ ăn nhà người khác sao có thể so với thức ăn nhà hắn!Ăn xong cơm chiều, thôn trưởng còn vui vẻ bắt chéo chân hừ hừ vài câu kinh kịch.

Trước khi đi ngủ còn cảm khái: “Cũng may khi dẫn Thẩm Thanh Nguyệt và Thẩm Mai về nhà.

Được ăn mấy bữa cơm ngon, vẫn là bà tốt bụng.”Đại Hoa thẩm nói: “Do hai đứa nhỏ cũng quá đáng thương.”Buổi tối, Thẩm Thanh Nguyệt tìm giấy và bút chì, vẽ vẽ viết viết.Thẩm Mai nói: “Em viết gì thế.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Ngày mai chỉ làm cơm ngũ cốc, không chưng màn thầu nữa, tốn công sức mà không bán được nhiều.

Nấu ăn nhiều.

Ngày mai trừ bỏ mua đồ ăn còn phải mua muối và dầu đậu nành.”Rau cô muối cũng sợ không đủ.Thẩm Mai nói: “Đã biết.”Ngày mai hai người đều phải dậy sớm, hôm nay đơn giản thu thập một chút liền đi ngủ sớm.

Xác thật mệt mỏi, đầu vừa dính vào gối, nháy mắt liền lâm vào hôn mê..
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 43: Chương 43


Ngày hôm sau Thẩm Thanh Nguyệt dậy sớm.

Không có đồng hồ, không biết đã mấy giờ rồi, chỉ có mấy tiếng gà gáy.Thẩm Thanh Nguyệt mới vừa động, Thẩm Mai cũng thức dậy.Trải qua ngày hôm qua, hai người làm việc càng nhanh.Lại thái gan xào, khoai tây cuốn bánh, đậu hũ Ma bà, cà tím xào thịt bắm càng ngon, gà rán chua ngọt, cà chua xào trứng, rau cần xào thịt, còn có bánh hành.Số lượng hôm nay gấp đôi ngày hôm qua.

Chảo sắt lớn không nhàn rỗi, một nồi tiếp một nồi.Thẩm Thanh Nguyệt vây quanh bệ bếp suốt một buổi sáng, quần áo trên người đều bị mồ hôi làm ướt đẫm.TRrước khi xuất phát còn cố ý đổi một bộ quần áo.

Cởi ra tùy giặt hai lượt liền treo lên.

Cô chỉ có hai bộ quần áo, nếu không giặt ngay thì cũng không có cái gì mặc tiếp.Chờ hết thảy chuẩn bị xong, Thẩm Thanh Nguyệt lại cầm một hộp cơm ra, múc cơm ngũ cốc, cà tím xào thịt băm, cà chua xào trứng cùng đậu hũ Ma bà, đặt riêng ra một góc: “Cái này, chờ lát nữa đi qua đưa cho Thẩm Tú.”Thẩm Tú là đứa nhỏ cẩn thận, chưa chắc không dám tiêu tiền.

Trừ cái này ra, lại cho con bé ít gà chua ngọt, để con bé ăn vặt!Trang thúc xuất hiện ở cửa nhà từ sáng sớm.Thẩm Thanh Nguyệt dọn xong đồ vật liền xuất phát.Ngồi trên xe bò, thực mau tới trường học của Thẩm Tú, Thẩm Thanh Nguyệt đi vào đưa cơm.

Thẩm Tú thấy Thẩm Thanh Nguyệt tới, trong ánh mắt có chút kinh hỉ: “Chị hai, sao chị tới đây?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Tới đưa cơm cho em, mấy ngày nay chị và chị cả bày quán ở trong huyện, đây đều là nhà mình làm.

Về sau sẽ đưa cơm cho em mỗi ngày.”Thẩm Tú gật đầu thật mạnh, sau khi nhận được hộp cơm, chưa mở ra đã ngửi thấy mùi thơm bên trong.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Mau đi học đi, nếu thi đậu cấp ba, em chính là cô gái đầu tiên của thôn ta thi đậu cấp ba.”Thẩm Tú gật gật đầu.Thẩm Thanh Nguyệt đưa cơm hộp cho Thẩm Tú xong, chạy nhanh trở về, xe bò còn đang chờ cô, một đường đi tới xưởng sắt thép.Quán mì sợi hôm qua không xuất hiện, thay thế chính là một quán cơm hộp khác.

Người bán vẫn là người bán mì sợi kia, thấy Thẩm Thanh Nguyệt, trên mặt tràn đầy ngạo khí.Thẩm Thanh Nguyệt chỉ nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, bày biện đồ của mình.

Thời buổi này bao nilon không rẻ và nhiều như sau này.Hôm qua Thẩm Thanh Nguyệt không dám mua nhiều, chờ đến lúc cần dùng lại có chút luống cuống tay chân, chị cả còn phải chạy đi mua thêm.Hôm nay thừa dịp công nhân xưởng sắt thép còn chưa được nghỉ, chạy nhanh đi mua 30 bao.Lại mua mấy cái hộp cơm sạch sẽ, các cô dùng nước sạch đơn giản rửa sạch.

Nếu muốn đựng trong hộp cơm, có thể mượn, để lại tiền thế chấp là được!Trang thúc còn tính toán đi chuyển nhà cho người ta, dỡ đồ vật xuống xong liền rời đi.

Chỉ có hai chị em.

Tuy nói các cô ít người, nhưng khu này cũng không lớn.Hai cô vẫn khiến mọi người chú ý rất nhiều, hôm qua hai người Thẩm Thanh Nguyệt buôn bán tốt, mọi người đều xem ở trong mắt.Trước kia mọi người đều biết bên trong xưởng sắt thép có nhà ăn, xuất phát từ sự kính sợ với xưởng quốc doanh, căn bản không dám l* m*ng.Ai mà ngờ, hai chị em Thẩm Thanh Nguyệt nghé con mới sinh không sợ cọp, dám bán cơm hộp, buôn bán còn tốt như vậy, mấy tiểu thương đều nhìn tới đỏ mắt, cũng động tâm tư.Nhưng người có hành động thực tế chỉ có bà chủ quán mì sợi.Làm những người khác chưa kịp phản ứng, ở bên cạnh hối hận không thôi.

Sao lại để bản thân chậm hơn một bước chứ?Thực mau, tiếng chuông nghỉ trưa của xưởng sắt thép vang lên, mắt thấy không ít người lao tới.Thẩm Thanh Nguyệt thừa cơ xốc nắp đậy tất cả đồ ăn lên.Mùi hương bay ra rất xa, đặc biệt là món gà chua ngọt kia.

Mùi dấm thật sự quá cuốn hút.

Dẫn tới không ít người lại đây xem: “Bán thế nào?”“Năm hào một phần, cơm ngũ cốc cộng thêm ba món ăn.” Thẩm Thanh Nguyệt nhanh nhẹn nói.“Cho tôi một phần.” Người đi ngang qua người vốn dĩ không định mua, nhưng tới gần ngửi được mùi thơm của đồ ăn cũng đi không nổi.Mặt trên đậu hũ đều nước sốt đo đỏ mê người.

Cà tím xào thịt vừa thấy màu sắc cũng đã thấy ngon.

Gà chua ngọt thì càng không cần nói.Rất nhanh đã mở hàng!Chờ khách cũ hôm qua tới, trước mặt quầy Thẩm Thanh Nguyệt đã vây đầy người..
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 44: Chương 44


Thật vất vả mới đến phiên bọn họ.Hôm nay bọn họ phụng mệnh tới mua đồ ăn.Chưa tới giờ nghỉ ngơi đã thảo luận khí thế ngất trời, làm cho tổ trưởng cũng tò mò, nói hôm nay cũng gia nhập với bọn họ.

Mọi người góp tiền ăn cơm hộp.Là khách quen, vừa thấy đồ ăn, đã có sự khác biệt rất nhiều với ngày hôm qua.Hôm qua ăn được một bữa nhưng gọi món như đã ăn quen rất lâu, nói: “Mỗi món ăn lấy 5 hào, lại thêm ba cái cuốn bánh, cho nhiều tương ớt kia một chút!”“Được ạ.” Thẩm Thanh Nguyệt thống khoái đáp ứng.

Đây chính là khách hàng lớn.

Một người liền mua gần sáu đồng, Thẩm Thanh Nguyệt nhanh nhẹn múc từng món.Khách hàng quen vừa thấy gà chua ngọt, nhịn không được nuốt nước miếng: “Món này bán kiểu gì.” Xương gà đều là nguyên liệu thừa mà người trong huyện không ăn, sao đến trong tay cô liền trở nên ngon như vậy?Người bên cạnh thấy hắn mua đồ vật giống không cần tiền, nói: “Người anh em, đây là làm gì vậy?”Khách hàng quen nói: “Hôm qua tôi mua rồi.

Mua thiếu căn bản không đủ ăn, nói cho cậu một chiêu.

Tôi tới nhà ăn lấy cơm tẻ.

Sau đó liền ra đây mua đồ ăn, vừa được ăn ngon mà tiết kiệm.

Người bình thường tôi không nói cho đâu.”Vừa thấy hắn mua nhiều như vậy, còn ở bên cạnh nhiệt tình truyền kinh nghiệm, người bên cạnh nói: “A, món nào ngon nhất?”Khách hàng quen lại nói: “Yên tâm mua đi, nhà này món nào cũng ngon.”Múc xong các món ăn, Thẩm Thanh Nguyệt lại dùng một cái nilon khác đựng ba miếng gà chua ngọt.Bình thường một phần là hai miếng, nói: “Đây, anh mua nhiều, nên tôi đưa thêm một miếng.

Gà có vị chua ngọt, làm đồ ăn vặt cũng tốt.”Khách hàng quen vừa nghe, trong lòng vui vẻ: “Vậy cảm ơn.”Hắn là chân chạy, không nghĩ tới còn được tặng thêm.

Công nhân làm xưởng ở sắt thép không thiếu tiền, nhưng các cô làm buôn bán, tặng thêm chút cũng làm người ta thoải mái.Hắn vừa đi, lại định mua ít đồ ăn ở quán bên cạnh, nghĩ xem mua cả hai bên.

Xem nhà nào ăn ngon!Ai ngờ hắn xách nhiều đồ ăn như vậy, bà chủ quán mì sợi thấy hắn di tới, lập tức liền đậy đồ ăn lại, thái độ rất kém: “Không mua đừng nhìn.”Ha, một câu làm người đàn ông này tức giận: “Cô buôn bán kiểu gì thế, vốn đang định mua.

Với cái thái độ này của cô, cho tôi cũng không cần.”Tuy rằng bà chủ mì sợi nhanh tay đậy nắp lại, nhưng hắn vẫn thấy rõ.Đồ ăn cũng không biết là không dám cho dầu hay sao, chẳng khác gì canh suông, một chút màu sắc cũng không có, nhìn cũng không muốn ăn.So sánh với quầy hàng của Thẩm Thanh Nguyệt, nơi này căn bản không có vài người xem, xem cũng không muốn mua.Khách hàng quen xách theo đồ ăn trở về.

Hắn gióng trống khua chiêng như vậy, dọc theo đường đi làm không ít người quay đầu lại xem.

Có người gan lớn còn đi lên hỏi: “Mua ở đâu thế?”“Ở ngay bên ngoài, ăn rất ngon, cái quầy đông người đấy.”Bị hắn nhiệt tâm tuyên truyền như vậy, lại có mấy người tò mò, cầm tiền đi mua.Chờ hắn tới nhà ăn, tìm đến bàn của bọn họ, trước mặt mỗi người đều bày một bát cơm lớn, một chút đồ ăn cũng không có!Nhìn người đàn ông xách đồ ăn trở lại, mọi người đồng loạt quay đầu lại, trong ánh mắt đều ứa ra lục quang.Vừa rồi 3000 người trong nhà ăn đều như chê cười nhìn bọn họ.Đi ngang qua đều nhìn một lần.

Ngay cả quản lý thấy cũng hỏi bọn họ xảy ra chuyện gì, hận không thể đưa phiếu cơm cho bọn họ mua đồ ăn.

Còn tưởng rằng biểu hiện không tốt bị chịu phạt.Chờ đặt đồ ăn lên bàn.

Mười món, thoạt nhìn vô cùng phong phú.“Mau ăn, hôm nay có cà tím xào thịt băm.”Bàn bên cạnh nghe vậy đều nhịn không được bật cười.

Ở quốc doanh xưởng có thứ ăn tốt, khối thịt kho tàu cũng thoải mái mà ăn.

Như thế nào còn vì chút thịt vụn mà cao hứng như vậy?Những người khác vừa thấy cũng đều nhịn không được ch** n**c miếng.

Chờ nửa ngày, mọi người nhanh chóng ăn.Cơm tẻ ăn với một ngụm cà tím thịt băm, quá hợp với cơm, chỉ dùng chút ý thức sót lại nói: “Cà tím ngon quá, tôi ăn một tháng cũng không ngán!”Tổ trưởng ngồi gần gà chua ngọt, cầm lấy một miếng gặm, xương gà nồng đậm vị chua ngọt, hơn nữa dầu chiên làm thịt săn lại, thật sự là ăn quá ngon.Tổ trưởng không rảnh lo lắng phong độ hình tượn, nhanh nhẹn thu túi nilong lại, nói: “Cái này tôi cầm về nhắm rượu.”Người bên cạnh vốn đang cặm cụi ăn đậu hũ Ma Bà, vừa nghe hắn nói như vậy ngao ngao tức khắc không chịu: “Anh muốn ăn một mình à.”“Không được.”.
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 45: Chương 45


Mọi người vừa thấy hành động của tổ trưởng, vậy khẳng định món này ngon.

Dù sao tổ trưởng lớn hơn bọn họ năm tuổi, bọn họ không lớn không nhỏ, mọi người nhanh chóng trnah cướp, chờ cướp được thì mỗi người được một miếng.Không ai có thể cự tuyệt được gà chua ngọt.Ngày thường công nhân xưởng quốc doanh có cái gìăn ngon mà chưa ăn.

Hiện tại mọi người quay chung quanh món gà chua ngọt này, tinh tế gặm, tới ít thịt vụn cũng gặm sạch sẽ, mỗi một ngụm đều mang theo vị chua ngọt nồng đậm.Xương gà ít thịt, dù gặm từ từ cũng phải gặm xong, một miếng thì sao đủ, mọi người đều có điểm oán trách người đi mua đồ ăn: “Sao không mua nhiều thêm chút?”“Quá thơm.”……Trong chốc lát, người đi ra ngoài mua đồ ăn, cũng đều lục tục trở lại.Người ăn cơm trong nhà ăn cũng tò mò, thấy người ra ngoài mua đồ ăn, liền đi qua chào hỏi, thuận tiện gắp một đũa.Kết quả ăn được một miếng, ngồi không yên.Đặc biệt là những người ăn được một miếng gà chua ngọt.

Ăn tới đầy mặt say mê.Cũng có người vừa thấy bên kia xếp hàng đông, đi qua quán bà chủ mì sợi mua.

Nhưng mà, mua một lần liền biết khó ăn là gì.Còn không ngon bằng tự nấu ở nhà.

Không màu sắc không nói còn mặn.

Ăn một ngụm, không muốn ăn tiếp.Lại thấy người khác ăn say mê.

Thầm hạ quyết tâm, lần sau nhất định phải ăn được quầy hàng kia xem ngon tới mức nào.Thẩm Thanh Nguyệt rõ ràng so làm gấp đôi hôm qua, nhưng có mấy khách hàng lớn.

Bán cũng rất mau, đặc biệt là gà chua ngọt, rất nhiều người ăn ở nhà ăn xong đi ra mua một ít làm đồ ăn vặt, món này đã sớm bán sạch.Thẩm Thanh Nguyệt bán ba món ăn một suất, nếu chọn gà chua ngọt sẽ cho hai miếng.

Từ đó tính toán, nếu mua 5 hào gà chua ngọt, tổng cộng sẽ có mười miếng, cũng đủ cho một người ăn vặt.Rất nhiều người chưa ăn đủ, khuyên Thẩm Thanh Nguyệt lần sau làm nhiều hơn.Chờđến khi thu quán, Thẩm Thanh Nguyệt mang theo chị cả tới ngân hàng mở tài khoản tiết kiệm, trực tiếp bỏ vào 80 đồng tiền bán được hôm nay, cộng thêm 120 đồng các cô được chia khi phân gia, vừa tròn hai trăm đồng.

Cô cũng đỡ phải mang một bao tiền mỗi ngày!Thẩm Mai có chút kích động, các cô tổng cộng mới có 270 đồng tiền vốn, lsuc này đã thu hồi được.

Còn chưa tính những nguyên liệu và gia vị ở nhà.Hơn nữa trong túi Thẩm Thanh Nguyệt còn có tiền, hôm nay lại mua một trăm cân muối tinh, hai mươi cân dầu đậu nành.Chứ sao đồ ăn của các cô ngon chứ, dùng nhiều đồ ngon như vậy, có thể không ngon sao.

Lại mua ít thịt heo, xương gà, sau đó lại thấy ruột già heo treo trong góc.

Ước chừng có một bồn, đều dùng nước rửa sạc.Thẩm Thanh Nguyệt mua hết, thứ này hơi đắt.

Một cân ruột già có thể mua ba cân xương gà.

Bất quá mấy thứ nội tạng heo này không phải lúc nào cũng có.Hôm nay lúc bán gan heo cô phát hiện, món gan heo không bán chạy bằng những món khác, nên quyết định đổi món.Thẩm Thanh Nguyệt mua mấy thứ này, tiền tiêu không còn một mảnh, chỉ còn lại chút tiền xu!Thẩm Thanh Nguyệt mua xong đồ vật, liền thấy bà chủ quán mì cũ đang thở phì phì đứng trước quầy hàng của mình.Một đám người tới không có ý tốt.Thẩm Mai trời sinh không giỏi cãi nhau với người khác, lúc này mày đều nhăn lại, đây là ở trong huyện trời xa đất lạ, phát sinh xung đột với người địa phương thì không ổn.Thẩm Thanh Nguyệt biết mình buôn bán tốt, tất nhiên sẽ khiến người khác đỏ mắt.

Bất quá cô không thèm để ý, dù sao cũng không phải tới kết bạn, lúc này nói: “Định làm gì?”Bà chủ quán mì nói: “Hôm nay tôi có nhiều đồ ăn như vậy chưa bán hết, cô nói phải làm sao bây giờ.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Thì đi bán đi, cô bán không hết thì quan hệ gì tới tôi?”Bà chủ quán mì nói: “Lời nói không phải nói như vậy, nếu không phải do cô, tôi cũng không đến mức làm cái này.

Hiện tại hơn bốn mươi đồng tiền phí tổn đều phải bỏ đi.

Tôi buôn bán nhỏ không chịu nổi khoản tiền này.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Vậy anh muốn thế nào?”Bà chủ quán mì: “Cô mua hết chỗ này.” Thái độ thật sự là quá đúng lý hợp tình, làm Thẩm Thanh Nguyệt tức tới bật cười.“Như thế nào, trên mặt tôi viết ba chữ coi tiền như rác sao.

Cô bán không được lại đi ép người khác mua, đầu óc cô có vấn đề sau.

Tôi nói cho cô biết, không có khả năng.” Thẩm Thanh Nguyệt nói.Bà chủ quán mì: “Ha hả, nếu như vậy, cô cũng đừng hòng đi.” Nói xong vẫy hai người đàn ông đi tới, bọn họ đều cao lớn to con..
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 46: Chương 46


Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Như thế nào, ban ngày ban mặt, cường mua cường bán? Chị, mau báo cảnh sát, để cảnh sát tới bắt người xấu, tôi lại không biết năm 85 mà vẫn còn côn đồ đấy.”Hai người em trai của bà chủ quán mì vừa nghe vậy, liền có chút sợ hãi.Bọn hắn nghe chị nói, tới hù dọa chút thôi, dù sao đối phương tới từ nông thôn, tốt nhất là chèn ép để cô ta không dám bày quán nữa.

Không nghĩ tới đối phương là một cục đá cứng.Nghiêm đánh năm 83 mới vừa kết thúc, khi đó phạm chút sai lầm nhỏ liền bị kéo đi bắn chết.

Hiện tại thình lình nghe được mấy chữ người xấu này đều run run.“Không phải…… Đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ tới hỏi một chút chuyện gì xảy ra.

Cũng không phải côn đồ.”“Đúng đúng.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chúng tôi là hai cô gái yếu đuối, các anh là hai người đàn ông tiến hành uy h**p tâm lý còn nói không phải dùng vũ lực thị uy sao.”Hai người đàn ông vừa nghe, liên tục nói: “Không có, chúng tôi chỉ đi ngang qua.” “Đúng rồi, tôi còn có việc, đi trước.”Hai người này cũng không dám ở đây lâu, bọn họ có đơn vị đứng đắn, nhỡ lãnh đạo đơn vị nghe tới chuyện này, thì chắc không giữ nổi công việc.Bà chủ quàn mì sắp tức điên.

Vốn tưởng rằng bản thân nắm chắc thắng lợi.

Không nghĩ tới 2 thằng em trai lại vô dụng như vậy, bị người ta nói mấy câu liền bị hù dọa.Lúc này người đi rồi, ưu thế của cô ta cũng biến mất, cô ta càng ngồi không yên: “Cô nói làm sao bây giờ?”Cô ta vì đấu với Thẩm Thanh Nguyệt, tốn hơn bốn mươi đồng mua đồ ăn chưng cơm, kết quả không bán được mấy phân, mấy thứ này không để lâu được.

Mang về nhà cũng hỏng.Cô ta càng nghĩ càng nghẹn khuất.

Cô thật vất vả ra tới một chuyến, không kiếm được tiền, ngược lại lỗ vốn lớn, sao chịu được.Thẩm Thanh Nguyệt vừa thấy chung quanh không ít người đều đang vây xem, cất cao giọng nói: “Tôi muốn hỏi một chút, mọi người bán không tốt, cũng tùy tiện đi tìm người khác ép mua sao?”Những người buôn bán khác ở đây nghe được lời này, cũng có chút hổ thẹn nói: “Chuyện đó khẳng định không thể.”Thẩm Thanh Nguyệt quay đầu nói với bà chủ quán mì đối diện: “Cô nghe một chút, tuổi của cô cũng không nhỏ, làm ra chuyện này cũng không biết xấu hổ.”Mặt bà chủ quán mì lúc hồng lúc trắng, nhưng vẫn nắm lấy quan điểm của bản thân không bỏ: “Vậy tôi làm sao bây giờ? 40 đồng tiền thì sao?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Đừng nói lỗ 40 đồng, cho dù lỗ 80 đồng cũng không liên quan tới người khác, lại không phải tôi bắt cô buôn bán.”Mặt bà chủ quán mì khó chịu, nhưng trước mắt không có ưu thế khác.

Rất nhanh bảo vệ, lão xưởng trưởng lại đây, nói: “Các người gây chuyện gì thế?”Mặt bà chủ quán mì trắng nhợt.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Không có gì.”Lão xưởng trưởng nói: “Nga.”Vừa lúc Trang thúc khua xe bò tới, Thẩm Thanh Nguyệt nhanh chóng xếp đồ lên xe, lần này không bị ngăn trở.

Lưu loát trở về.Trên đường trở về.

Thẩm Mai nói: “Vừa rồi lúc ông ấy hỏi,sao em không nói.” Lời lão xưởng trưởng nói có sức nặng hơn 10 câu của Thẩm Thanh Nguyệt.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “chị cho rằng ông ấy không biết sao, mới vừa phát sinh xung đột, ông ấy đã đứng ở cách đó không xa nhìn rồi.” Người ta tâm sáng như gương, cũng phải chờ Thẩm Thanh Nguyệt giải quyết hết thảy, ông ta mới khoan thai tới muộn.Chặt tài lộ của người khác giống như giết cha mẹ, lần này, cô chừa lại chút mặt mũi cho đối phương, cũng coi như làm trò trước mặt những chủ quán khác.Bà chủ quán mì là người ngoài cứng trong mềm, lần sau còn dám khiêu khích, cô liền không khách khí.Thẩm Mai nghe cái hiểu cái không, mặc kệ thế nào, đều cảm thấy em gái làm đúng! Thẩm Thanh Nguyệt vừa đến nhà, cọ rửa bồn một lượt.Ruột già cũng lấy ra rửa sạch, rửa 5 lượt nước.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chị, chúng ta bỏ món cà chua xào trứng gà, gan heo và khoai tây xào đi.”Thẩm Mai nói: “Vậy bánh cuốn thì sao?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Bánh cũng không làm.” Quá phí công phu, hơn nữa cũng không kiếm được bao nhiêu.Trước mắt danh tiếng tốt nhất là cà tím xào thịt bằm, đậu hũ Ma Bà, còn có gà chua ngọt.

Mấy món còn lại đều cần thay đổi!Thẩm Mai nói: “Chị đi xử lý gà.” Hôm nay mua nhiều hơn, gà phải ướp và chiên hai lần, rất phí công phu.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chị, chị cứ làm trước, em đi tìm Vân thẩm một chuyến.” Thẩm Mai nói: “Đi đi.”Thẩm Thanh Nguyệt đi ra ngoài tìm Vân thẩm, Vân thẩm đang cùng người khác buôn chuyện.Thẩm Thanh Nguyệt mới vừa mua bình và củ cải, Vân thẩm nhìn Thẩm Thanh Nguyệt cũng rất ôn nhu, vội vàng đứng dậy: “Nha, Nguyệt Nguyệt.” Bộ dạng như hai người rất thân thuộc..
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 47: Chương 47


Nhanh chóng Thẩm Thanh Nguyệt qua một bên, nói: “Cháu còn muốn mua gì?” Hôm qua Vân thẩm mới trồng mầm củ cải xuống đất, chờ mấy ngày nữa mới có thể mọc ra.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Vân thẩm, cháu muốn hợp tác với thẩm một chuyện.”Vân thẩm biết, lúc trước phân gia đều là chủ ý của Thẩm Thanh Nguyệt, không quan tâm hiện tại cuộc sống thế nào, nhưng nhìn cô rất giỏi giang có trật tự, không ai coi cô như trẻ con.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Thẩm có thể giúp cháu thu mua một ít trứng gà không, hai xu một quả, thẩm có thể kiếm chút tiền chênh lệch!”Vân thẩm vừa nghe: “Cháu muốn mua nhiều không?”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Mỗi ngày một trăm quả.”Vân thẩm nói: “Được.” Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, lại nói thời buổi này mở cửa, mọi nhà đều nuôi mười mấy con gà, những người phụ nữ biết chăm sóc, trứng gà đều có thể tích cóp được một rổ.Đổi ít trứng gà, căn bản không có gì hại.Thẩm Thanh Nguyệt mua 2 xu 1 quả, Vân thẩm còn có thể ép giá, như vậy một ngày cũng có thể kiếm 5 hào, mười ngày chính là năm đồng, một tháng cũng có mười mấy đồng.Dù sao Vân thẩm không có việc gì cũng thích đi quanh thôn.Tiền này không khác gì nhặt được ngoài đường.Vân thẩm hiện tại nhìn Thẩm Thanh Nguyệt càng ngày càng thuận mắt.Khen Thẩm Thanh Nguyệt từ đầu đến đuôi: “Ai u, thẩm đã sớm nói, trong mấy đứa tiểu bối Thẩm gia có cháu là có tiền đồ nhất, hiện tại xem xem, không phải thẩm nói đúng thì sao.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Cảm ơn thẩm, vậy chuyện đó nhờ thẩm.” Cô đưa hai đồng cho Vân thẩm: “Cái nàt là tiền đặt cọc ạ!”Vân thẩm không nghĩ tới cô đã chuẩn bị cả cái này.Ý cười trên mặt càng thêm chân thành: “Aizz, cháu không cần vội vàng đưa tiền.

Lần này thẩm nhận trước, lần sau không cần khách khí như vậy.

Chúng ta đều ở một thôn, thẩm còn không tin cháu sao.”Vân thẩm nhìn Thẩm Thanh Nguyệt vốn dĩ lớn lên xinh đẹp, lại nhìn bộ dáng giỏi giang của cô, may mắn đã phân gia.Vân thẩm nói: “Có một chuyện, khả năng cháu biết.

Bà nội cháu muốn gả Thẩm Chiêu Đệ cho Lý người què ở thôn Đông, muốn 500 đồng tiền lễ hỏi đấy.”“A?” Thẩm Thanh Nguyệt có chút ngoài ý muốn, Thẩm Chiêu Đệ là con gái cả của tam phòng, nhỏ hơn một tuổi.Ngày thường, những việc nặng của tam phòng thì tam thẩm đêu bắt Thẩm Chiêu Đệ làm, rốt cuộc là con gái ruột, cũng vẫn bỏ được?Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Cái này cháu thật đúng là không biết, Lý người què hình như đã 35.” Thẩm chiêu đệ mới mười chín tuổi, tính ra, người đàn ông kia còn gần bằng tuổi tam thúc rồi.Vân thẩm vốn là người thích buôn chuyện, lập tức chọn một chút chuyện nói: “Còn không phải sao.

Lý người què trước kia còn từng kết hôn lần hôn, nghe nói là đánh vợ, cái chân kia của hắn là bị anh em nhà vợ cũ đánh què.

Chuyện này nháo rất lớn.

Có nhà trong sạch nào lại tìm hắn chứ?”Vân thẩm nói: “Cũng không biết rốt cuộc bà nội cháu nghĩ sao.

Tìm một nhà như vậy, cũng không sợ bị người khác chê cười.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Bà ấy mới mặc kệ chết sống của người khác, dù sao kiếm tiền mới là mục tiêu thật sự.”Nói tới chuyện này, Thẩm Thanh Nguyệt cũng không có hứng thú hàn huyên, đơn giản nói mấy câu, xoay người rời đi.Cô và chị cả đòi ra riêng, đại khái là trước đây từng đối phó với tam phòng, nên cũng không thân cận với mấy cô gái tam phòng, nhưng đều là phận con gái, đừng nói còn có chút quan hệ thân nhân, dù là người xa lạ, cô cũng không đành lòng trơ mắt nhìn đối phương nhảy vào hố lửa!Cũng trùng hợp, trên đường Thẩm Thanh Nguyệt trở về, vừa lúc thấy Thẩm Chiêu Đệ và Thẩm Dẫn Đệ ở bên dòng suối nhỏ, hai người đang hì hục giặt một chồng quần áo cao.Đại khái là tin đính hôn đã truyền ra, cô ấy cố ý chọn một khúc sông vắng người, không nghĩ tới vừa lúc gặp phải Thẩm Thanh Nguyệt.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chiêu Đệ, Dẫn Đệ.”Đây là lần đầu tiên gặp mặt sau khi phân gia, trên mặt Thẩm Chiêu Đệ hiện lên một tia không được tự nhiên, nhỏ giọng nói: “Chị.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Chị nghe nói, em phải làm mai.

Em nghĩ ra sao.”Một câu của Thẩm Thanh Nguyệt làm hai chị em lập tức cảnh giác, nói: “Sao chị biết, chị nghe ai nói?”Thẩm Thanh Nguyệt vừa thấy trạng thái này liền cảm thấy không đúng, nhưng cũng không nghĩ nhiều, nói: “Bà nội đòi lễ hỏi cao, tùy tiện gả em cho ta, em phải suy nghĩ cho kỹ, phụ nữ một khi chọn sai, kết quả cũng chỉ có bản thân phải chịu.”Thẩm Chiêu Đệ lập tức buông chậu trong tay xuống, nói: “Chị họ, hôn sự của tôi có cha mẹ trưởng bối giúp đỡ làm chủ, không phiền chị nhọc lòng.”.
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 48: Chương 48


Thẩm Thanh Nguyệt sửng sốt, sau đó nói: “Em cho rằng ông bà và cha mẹ em sẽ tìm cho em người trong sạch nào? Người vợ đầu tiên của Lý người què kia là bị hắn đánh chạy mất.

Em là một cô gái, vì sao lại muốn ở cùng loại người này chứ?”Cả người Thẩm Chiêu Đệ run lên, Thẩm Dẫn Đệ nói: “Chị họ, chị tới chế giễu à.” Một bộ dạng hoàn toàn bị tẩy não: “Cha mẹ tôi sẽ không hại chị tôi.”Thẩm Thanh Nguyệt vừa thấy hai chị em dầu muối không ăn, nói: “Chị cũng không muốn làm hại các em, thôi, dù sao người kia thế nào chị cũng đã nói với em rồi, em không nghe thì chị cũng không có cách.”Thẩm Thanh Nguyệt đứng dậy liền đi.Thẩm Chiêu Đệ và Thẩm Dẫn Đệ nhìn theo Thẩm Thanh Nguyệt rời đi.

Trong lòng cũng luống cuống, quần áo cũng chưa giặt xong, liền trở về tìm cha mẹ.Lưu Ngọc thấy bọn họ mới đi một hồi đã trả về, liền nói: “Như thế nào còn chưa giặt xong quần áo.

Mày đừng tưởng muốn xuất giá, liền không cần làm việc cho nhà mẹ đẻ, nói cho mày biết, mày luôn mãi là con gái của tao.”Sau khi đại phòng Thẩm gia ra riêng, cuộc sống của Thẩm Chiêu Đệ càng ngày càng không tốt.Thẩm Chiêu Đệ nghe nói trong nhà làm mai, thậm chí có chút chờ mong, tình yêu thiếu nữ, luôn hy vọng có thể có một một người hùng mang theo cô rời khỏi nơi này.Cho nên khi bà nội nói với cô, cô cũng không cự tuyệt.Nhưng lúc này, thấy mẹ, bà nội, những lời muốn hỏi, thế nhưng có chút nói không nên lời.Vẫn là lão tứ Thẩm Dẫn Đệ ở bên cạnh nói: “Bà, mẹ, vừa rồi con với ra ngoài giặt quần áo gặp chị Thanh Nguyệt, chị ấy nói, hai người giới thiệu một người đánh vợ cho chị em.” Cô nói liền một mạch chuyện vừa xảy ra.Cái này chính là thọc vào tổ ong vò vẽ.Bà nội Từ Tú Chi tức khắc nhảy dựng lên nói: “Có mà nó không muốn chúng ta sống tốt thì có.

Cháu ngàn vạn lần không thể bị nó châm ngòi!”Thẩm Chiêu Đệ ngoan ngoãn gật gật đầu.

Từ Tú Chi chán ghét cháu gái nhưng thấy cô nghe lời như vậy, phá lệ khen ngợi một câu: “Lúc này mới đúng.”Lưu Ngọc nói: “Tiền lễ hỏi của con là 500 đồng.

Nếu người không có tiền, sao có thể lấy ra nhiều tiền lễ hỏi như vậy? Con gả qua liền chờ hưởng phúc đi.”Lúc trước tìm đối tượng, bà một lòng muốn áp Thẩm Thanh Nguyệt một đầu, nhưng Thẩm Thanh Nguyệt lại xinh đẹp hơn con gái bà ta.Được 500 đã không tồi rồi.

Những người khác càng kém, tới 500 đồng cũng không được.

Thẩm Chiêu Đệ nói: “Con nghe nói hắn lớn tuổi, chân còn què.”Lưu Ngọc nói: “Đàn ông lớn tuổi sẽ biết chiều vợ.

Què chút thì sợ gì, không phải khuyết điểm lớn.”Thẩm Chiêu Đệ muốn nói lại thôi.Bà nội Từ Tú Chi nheo lại đôi mắt nói: “Có phải cháu bị bị Thẩm Thanh Nguyệt ảnh hưởng hay không.

Bà nói cho cháu biết, cháu và nó không giống nhau”Tính tình Thẩm Chiêu Đệ mềm yếu sợ xung đột, vừa nhìn thấy bà nội nheo mắt, liền có chút sợ hãi, liên tục xin lỗi.Từ Tú Chi nói: “Được rồi.

Đi nấu cơm đi.”Lúc này hai chị em mới đi ra ngoài.Từ Tú Chi nói: “Sao Thẩm Thanh Nguyệt nghe được tiếng gió, nhà ta vừa mới định ra.

Cũng may đứa nhỏ Chiêu Đệ này hiểu chuyện, nếu không cũng không biết bị nó dạy hư thế nào.”Từ Tú Chi càng nghĩ càng cả giận nói: “Thẩm Thanh Nguyệt quả thực giống như khắc ta.”Lưu Ngọc nói: “Chứ sao nữa.

May mắn đã phân gia, nếu không còn không biết biến cả nhà thành cái dạng gì đâu.”Lưu Ngọc ác liệt nghĩ: “Khẳng định là làm buôn bán nhỏ không kiếm được tiền nên muốn tìm cách trở về.”Từ Tú Chi nói: “Nố muốn về, ta cũng không cho nó về.” Sau đó nói: “Nói với Lý người què một tiếng, ngày mai liền qua đi.”Mí mắt bà vẫn luôn nhảy, chỉ sợ đêm dài lắm mộng.Lúc trước một ngàn đồng đã là gà bay trứng vỡ.

500 đồng tiền lễ hỏi này bà ta nhất định sẽ gắt gao nắm ở trong tay.“Ngày mai? Quá vội đi.” Lưu Ngọc không muốn, cũng không phải do bà ta thương Chiêu Đệ, Chiêu Đệ là đứa con gái biết làm việc nhất trong mấy đứa con gái, bà còn định giữ nó lại một thời gian nữa.Từ Tú Chi nói: “Con gái giữ lại cũng là người nhà người khác, con trai mới là người trong nhà.

Nhanh lên đi, ngu ngốc.”Không biết vì sao, Từ Tú Chi giao thủ cùng Thẩm Thanh Nguyệt rất nhiều lần cũng không chiếm được tiện nghi, bà có điểm sợ Thẩm Thanh Nguyệt.

Sợ Thẩm Thanh Nguyệt lại hỏng ‘chuyện tốt’.Lưu Ngọc nghe thấy mẹ chồng nói, cũng không rối rắm, trực tiếp thông tri Lý người què tới đón dâu.Dù sao trong thôn cũng không có nghi thức gì, chỉ cần báo với thôn trưởng báo một chút, hai người đều nguyện ý, để thôn cho giấy chứng minh, chuyện này liền xong.Lưu Ngọc ra tới cửa vừa lúc thấy con gái ba Thẩm Phán Đệ đứng ở cửa, lập tức nói: “Thất thần làm gì, còn không mau đi làm việc, nha đầu lười.

Khi tao tầm tuổi mày, mỗi ngày phải đi cắt cỏ heo, đào rau dại……”Thẩm Phán Đệ chạy đi..
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 49: Chương 49


Ngày xưa Lưu Ngọc thấy cô như vậy, đều đi theo mắng nàng hai câu, nhưng hôm nay còn có việc, lần này không mắng.Thẩm Phán Đệ vào phòng bếp, bên trong có Thẩm Chiêu Đệ và Thẩm Dẫn Đệ.Tuy rằng Thẩm Phán Đệ năm nay mới mười lăm tuổi, nhưng đã hiểu rất nhiều chuyện, lúc này nói: “Em vừa rồi nghe lén bà nội nói, ngày mai sẽ gả chị đi.”Thẩm Chiêu Đệ không nghĩ tới nhanh như vậy, nhưng đối với chuyện kết hôn này, cô đã nhận mệnh.Dù sao từ khi còn nhỏ, cô đã bị mẹ giáo huấn nhà mẹ đẻ không phải là nhà, đối với cuộc sống tương lai còn có điểm sợ hãi cùng chờ mong.Thẩm Phán Đệ đều sắp tức chết rồi: “Chị bị ngốc à, chị Thanh Nguyệt có ý tốt nói cho chị biết người đàn ông kia là dạng người gì, các chị quay đầu liền nói cho bà và mẹ.

Chị Thanh Nguyệt rõ ràng là vì tốt cho chị.

Chị cả ngày không ra khỏi nhà, làm sao biết được loại tin tức này.”lần đầu tiên Thẩm Chiêu Đệ nghe được lời đại nghịch bất đạo từ trong miệng em ba, nói: “Em nói gì vậy.

Kết hôn nghe lời cha mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa!.”Thẩm Phán Đệ nói: “Cha mẹ bảo chị đi chết, chị cũng đi sao.

Vừa rồiem đều nghe thấy, người vợ đầu tien của hắn là bị đánh nên bỏ đi, đó chính là một cái hố lửa.”Thẩm Chiêu Đệ nói: “Ai bảo em vậy, cũng không nhất định.”Thẩm Dẫn Đệ nói: “Chị ba, lời này của chị nếu bị bà nội nghe được thì khẳng định chị sẽ bị lột da.” Lão tứ âm dương quái khí!Thẩm Phán Đệ phục rồi: “Vậy có phải em cũng muốn đi cáo trạng hay không.

Đi đi, chị không sợ.

Chị cả, chị nghĩ lại đi, hiện tại đại phòng đã ra riêng, cuộc sống có tư có vị, làm gì còn muốn đắc tội với người khác mà tới nói cho chị chuyện này, còn không phải vì muốn tốt cho chị sao……”Lão tứ Thẩm Dẫn Đệ nói: “Em thấy chị ba coi người đại phòng nwh chị gái.”Thẩm Phán Đệ nổi giận: “Thẩm Dẫn Đệ em câm miệng.

Em lại hé miệng nói một lời, chị sẽ bẻ răng cửa của em.”Thẩm Phán Đệ từ nhỏ đã được chị cả chăm sóc.Trong lòng cô, tình cảm với chị cả còn sâu hơn với mẹ, ngày thường cô không nói một lời, là loại người bo bo giữ mình.

Lần này thấy chị cả nhảy vào hố lửa mới khống chế không được, chủ động nói ra, ai ngờ lại bị châm chọc.Ngay cả chị cả cũng nói: “Bà nội đã nhận tiền, chị còn biết làm gì.

Lại nói, vợ trước bị đánh, chị không nhất định bị đánh.”Thẩm Phán Đệ:……Thấy chị cả đã chấp nhận, chờ gả chồng, lúc này mới bất đắc dĩ rời khỏi phòng bếp, trước kia sao cô không nhận ra chị cả là người như vậy chứ.Nếu có thể chọn, cô hy vọng Thẩm Thanh Nguyệt là chị gái ruột của mình.

Đại náo một hồi, hoàn toàn rời khỏi cái hố lửa Thẩm gia này.

Bị một đám dùng đổi lễ hỏi để xây nhà.……Thẩm Thanh Nguyệt về đến nhà, nói chuyện vừa rồi cho chị gái.Thẩm Mai trầm mặc một lúc lâu nói: “Thẩm Chiêu Đệ quá nghe lời.” Trước kia cpp cũng rất nghe lời, cho nên rất hiểu suy nghĩ của Chiêu Đệ, luôn muốn dùng sự ngoan ngoãn nghe lời của mình để đổi lấy sự thương tiếc của người khác.Nhưng chỉ khi phân gia mới biết được, sống riêng có bao nhiêu sảng khoái.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “dù sao em đã nói mọi thứ cho em ấy biết.

Số mệnh của bản thân thì phải tự mình nắm giữ đi.” Cô rửa ruột già heo, kho món này rất tốn công phu.Thẩm Mai cũng làm việc.Chiên gà hai lượt, ruột già cũng bắt đầu kho.Thẩm Thanh Nguyệt rửa ruột già sạch sẽ, một chút mùi lạ cũng không có, ngược lại tẩm gia vị rất thơm, ngay cả nước khi cũng là thứ tốt, trộn với cơm ăn rất ngon.Thẩm Thanh Nguyệt cố ý để lại chút nước kho.Buổi tối cắt ít ruột già, lại xào ít rau, cùng thôn trưởng và Đại Hoa thẩm ăn cơm.Thôn trưởng ước chừng xới cơm bốn lần, mãi cho đến khi ăn không vô mới thôi, buổi tối ăn quá nhiều không tiêu, nhưng hắn thật sự khống chế không được.

Món ruột già heo này còn ngon hơn tiệm cơm quốc doanh.Đại Hoa thẩm cũng nói: “Tay nghề của Nguyệt Nguyệt càng ngày càng tốt.” Bà càng ngày càng mập lên là nhờ chị em Thẩm gia, ăn ngon, ngủ ngon, có thể không mập sao!.
 
Thập Niên 80 Hủy Hôn Tôi Mở Tiệm Cơm Cạnh Xưởng Quốc Doanh
Chương 50: Chương 50


Nửa đêm, Vân thẩm liền đem trứng gà tới, ước chừng một trăm quả, Thẩm Mai nói: “Đời này chị chưa thấy nhiều trứng gà như vậy.”Rõ ràng trứng gà cũng không đắt, nhưng trước kia ở nhà cũ Thẩm gia khi ăn trứng gà cũng không có phần của cá cô.Thấy nhiều trứng gà như vậy, trong lòng Thẩm Mai cũng vui vẻ.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “chị, ngày mai chúng ta nấu hai quả ăn sáng.”Thẩm Mai có chút động tâm, nhưng nghĩ nghĩ vẫn cự tuyệt: “Để lại bán đi, không ăn không sao cả.”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Hiện tại đã phân gia, cũng không thể khắt khe bản thân.

Muốn ăn cái gì liền ăn cái đó.

Ăn liền mấy tháng, bảo đảm nhìn thấy trứng gà cũng ngán!”Từ khi phân gia Thẩm Mai đã hoạt bát lên rất nhiều, liếc giận Thẩm Thanh Nguyệt một cái nói: “Nói bậy, sao có thể ăn ngán trứng gà?”Sau đó Thẩm Mai lại cảm khái nói: “Nếu chúng ta mua nhà, chị sẽ nuôi gà ở trong sân, trước kia mấy con gà trong nhà đều là chị nuôi.

Chị nuôi rất khá đấy.”Cô cũng chăm sóc vườn rau nhỏ.Nhìn Thẩm Thanh Nguyệt mua đồ ăn tuy nói không đáng tiền, nhưng mau mới số lượng lớn cô cũng tiếc tiền.

Trồng chút rau không phải việc gì khó, đồ ăn trên mặt đất một lớn lên từng ngày, nhìn thôi cũng thấy thư thái.Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Tiền vốn của chúng ta còn chưa đủ, tích cóp thêm một chút lại nói.”“Ừm.” Thẩm Mai tính tình mềm yếu, nhưng tính phục tùng mạnh, hiện tại trong nhà việc lớn việc nhỏ đều Thẩm Thanh Nguyệt quyết định.

Cô làm theo là được.Tuy Thẩm Mai mệt, nhưng so với quá khứ thì an nhàn hơn nhiều.

Cô thích sinh hoạt như vậy.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thanh Nguyệt thật sự nấu ba quả trứng gà, coi như ăn lót bụng.Trứng gà mang theo một loại màu sắc béo ngậy, đẹp còn thơm, đừng nhìn hiện tại không đáng giá, nhưng qua mười mấy 20 năm, muốn mau cũng không dễ.Đây chính là trứng gà ta chính hiệu.Tất cả chỗ trứng gà còn lại Thẩm Thanh Nguyệt đều đánh nát, chưng canh trứng.

Chưng xong để ở trong bồn lớn.

Chờ tới khi bán thì múc như múc tào phớ!Mùi trứng gà nồng đậm, Thẩm Thanh Nguyệt chỉ thả một chút muối ăn, chờ có khách mua sẽ cho thêm chút nước tương, tư vị càng đậm đà.Củ cải trắng Thẩm Thanh Nguyệt muối hôm trước cũng có thể ăn rồi, cắt thành lát, chua ngọt giòn sảng mang theo một chút vị cay, ngon miệng giải ngấy.Dùng bình cũ, rau ngâm phá lệ nhanh.Lấy củ cải đã chua ra bồn, nhanh chóng cho lượt củ cải khác vào bên trong, không có biện pháp, bình nhỏ, chỉ có thể ngâm như vậy!Các cô xuất phát sớm.Tới huyện, đầu tiên đưa cơm cho Thẩm Tú, thuận tiện cầm hộp cơm ngày hôm qua đi.

Hôm nay đồ ăn là ruột già, canh trứng, cà tím thịt bằm.Thẩm Tú tiếp nhận hộp cơm, nhịn không được nói: “Chị hai,chị nấu cơm cũng quá ngon, cả lớp em đều nhìn.

Mấy bạn học quanh em ăn thử đều khen ngon!”Thẩm Thanh Nguyệt nói: “Em quá gầy, ăn nhiều chút để bổ sung điểm dinh dưỡng, hiện tại hai chị buôn bán không tồi.”Thẩm Tú gật gật đầu.Thẩm Thanh Nguyệt lại móc ra một quả trứng luộc từ trong túi: “Đây, buổi tối đọc sách đói bụng thì ăn.”“Chị, em đủ đồ ăn rồi.” Thẩm Tú hiểu chuyện nói.Thẩm Thanh Nguyệt nhanh chóng nhét trứng vào tay cô, nói: “Cho thì em cứ lấy.

Trong nhà không thiếu miếng ăn này.”Sau đó nói: “Ngày mai chị lại tới đưa cơm cho em.”Thẩm Tú hít hít cái mũi, vành mắt cô bé đều đỏ, nói: “Cảm ơn chị.” Cô có chút áy náy, cảm giác trong nhà bận rộn mà cô không thể giúp, không xứng ăn đồ ăn ngon như vậy.Thẩm Thanh Nguyệt như là có thể nhận thấy được suy nghĩ của Thẩm Tú: “Chúng ta là chị em ruột, còn nói cảm ơn cái gì.

Em thi đậu cấp ba là được, chuyện trong nhà không cần quá nhọc lòng, nói không chừng lần sau em trở về, chúng ta đều đã mua nhà.”Thẩm Tú vừa nghe càng thêm động tâm: “Vậy thật tốt quá.”Thẩm Thanh Nguyệt sờ sờ tóc Thẩm Tú: “Được rồi, trở về học đi.”Chờ Thẩm Tú lưu luyến trở lại phòng học, nữ sinh ngồi cùng bàn lặng lẽ dùng cánh tay chạm chạm Thẩm Tú nói: “Ai, người kia là chị hai của cậu sao.

Lớn lên thật xinh đẹp!”Thẩm Tú nói: “Ừm, chị hai tôi là người đẹp nhất thôn.”“Thật tốt.” Bạn ngồi cùng bàn nói.Bạn ngồi cùng bàn thấy sắp tới giờ nghỉ trưa, cô có chút không yên nói: “Thẩm Tú, tôi mang theo bánh dầu, có thể đổi chút đồ ăn với cậu không.”Hôm qua cô ăn hai miếng đồ ăn của Thẩm Tú liền nhớ mãi không quên.

Đây là bánh dầu cô cố ý mang tới.Thẩm Tú nói: “Được.”Bạn ngồi cùng bàn tức khắc cao hứng.Chờ tới giờ cơm trưa, hai người hưng phấn mở hộp cơm ra, Thẩm Tú liền hối hận.

Tất cả đồ ăn chị gái chuẩn bị đều là thứ cô thích ăn.Mùi hương tỏa ra khắp lớp, không riêng gì bạn ngồi cùng bàn, những người khác trong lớp đều thò qua.Mỗi ngày ăn cơm cũng không ngửi được mùi thơm như vậy.Trong chốc lát, tiếng nuốt nước miếng thay nhau vang lên..
 
Back
Top Bottom