Trọng Sinh Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại

Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 440


Ôn Độ không dám nghĩ đến hình ảnh mình và em gái chơi búp bê.

Thấy vẻ mặt bị đả kích của cậu, Luật Hạo Chi kéo cậu sang bên cạnh nói chuyện phiếm.

Trước khi đi, Luật Hạo Chi còn nháy mắt với em trai một cái.

“Anh giúp em đến đây thôi đó, còn lại phải xem chính em.”

Luật Cảnh Chi chỉ cho anh trai một ánh mắt thản nhiên, lại tiếp tục cùng Ôn Oanh chơi búp bê.

“Cậu định mua vải tự làm hay để tớ nhờ thợ may trong nhà làm giúp cậu?” Luật Cảnh Chỉ có một ngàn cách dụ dỗ Ôn Oanh đến nhà mình.

Ôn Oanh nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói: “Tớ có thể học cách may quần áo với thợ may nhà cậu không?”

“Đương nhiên có thể.”

Khóe môi Luật Cảnh Chi vui vẻ giương lên.

Ôn Oanh nói: “Quần áo có rất nhiều, chuẩn bị nhiều hơn nữa cũng có thể dùng hết trong một ngày. Còn không bằng tự làm, như vậy còn có chút thú vị, tớ cũng có thể học được cách may quần áo.”

Luật Cảnh Chi chớp đôi mắt to xinh đẹp: “Vậy Oanh Oanh học cách làm quần áo, sau này có thể may cho tớ một bộ không?”

Ôn Oanh nhìn Luật Cảnh Chi giống như búp bê thật, sau đó trong đầu cô bé xuất hiện một hình ảnh.

Trong hình, cậu bé môi đỏ răng trắng ngồi trên ghế. Trước mặt cậu bé đặt rất nhiều quần áo.

Loại nào cũng có.

Vô cùng đẹp mắt, cũng đặc biệt hoa lệ.

Ôn Oanh rất muốn thay quần áo cho cậu bé, nhìn xem sau khi cậu bé mặc vào sẽ có hiệu quả như thế nào.

Ôn Oanh cúi đầu, búp bê xinh đẹp trong tay bỗng nhiên không còn thơm nữa.

“Chi Chi, sau này cậu sẽ mặc quần áo tớ làm chứ?”

Ôn Oanh chờ mong nhìn Luật Cảnh Chi, Luật Cảnh Chi không chút nghĩ ngợi đã gật đầu.

Cậu bé cam đoan với Ôn Oanh: “Sau này chỉ cần là quần áo cậu làm cho tớ thì tới sẽ mặc hết.”

Ôn Oanh nhìn anh trai, lại len lén nhìn bà nội, tiến đến bên tai Luật Cảnh Chi nhỏ giọng nói: “Chi Chi! Khi nào cậu đưa tớ đến gặp thợ may nhà cậu? Học quần áo cũng không giống như nấu cơm đâu. Tớ cũng không biết trước khi trở về tớ có thể học được hay không nữa.”

“Lần này không học xong, lần sau có thể tiếp tục đến học mà?"

Luật Cảnh Chi biết mình không giữ được Ôn Oanh, vậy nghĩ biện pháp gặp Ôn Oanh thêm vài lần.

Trẻ con có tính hay quên, hơn nữa bạn bè bên cạnh theo thời gian trôi qua sẽ càng ngày càng nhiều. Cậu bé có thể cam đoan mình chỉ có một người bạn là Ôn Oanh.

Nhưng sau này Ôn Oanh sẽ có bao nhiêu bạn bè, có người nào có thể thay thế vị trí của cậu bé hay không thì không thể nói rõ.

Luật Cảnh Chi nhất định phải giải quyết tai họa ngầm này.

Cậu bé muốn mình trở thành người không thể thay thế trong đám bạn của Ôn Oanh.

Ôn Oanh không ngờ còn có loại giải pháp này.

Cô bé vui vẻ nói: “Vậy sau này tớ có thể đến tìm đầu Bếp nhà cậu học nấu ăn không?”

“Đương nhiên có thể, cậu muốn học lúc nào thì học.”

Trong lòng Luật Cảnh Chi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy khi nào chúng ta đến nhà cậu?” Ôn Oanh không dám nhìn anh trai, cảm thấy có chút chột dạ.

Luật Cảnh Chi nhỏ giọng nói: “Ngày mai tớ đến đón cậu, đi cùng bà nội nhé?”

“Vậy tớ đi hỏi bà nội.”

Ôn Oanh thừa dịp anh trai không chú ý, lén lút lên vào phòng bếp.

Lúc này trong bếp chỉ có một mình bà nội.

Ôn Oanh cũng không lề mề, trực tiếp hỏi bà Ôn: “Bà nội, Chi Chi mời con đến nhà cậu ấy làm khách, con có thể đi không ạ?”

“Đương nhiên có thể. Đến nhà Chi Chi nhất định không được đi lung tung, cũng không được nhìn lung tung. Chơi một lát rồi về ngay.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 441


Bà Ôn không phải là một người bà cay nghiệt, chỉ là mấy năm đó một mình bà nuôi con không dễ dàng, nếu không cay nghiệt hay không hung dữ một chút, thì cuộc sống sẽ không có biện pháp trôi qua.

Ôn Oanh vui vẻ nhảy dựng lên ôm lấy chân bà: “Bà nội, bà thật sự quá tốt.”

“Được rồi, đi ra ngoài chơi đi, đừng ở chỗ này làm vướng chân bà, phải chiêu đãi khách thật tốt. Chi Chi nhà ta hiếm khi mới được đến đây, con ra chơi với thằng bé đi.”

Bà Ôn đuổi cháu gái ra ngoài.

Luật Cảnh Chi cũng không vào bếp nữa.

“Bà nội đồng ý chưa?” Thật ra vừa rồi Luật Cảnh Chi đã nghe thấy, nhưng vẫn muốn nghe cô bé nói một lần.

Ôn Oanh gật đầu như gà con lẩm bẩm: “Bà nội đã đồng ý rồi, bà bảo tớ đến nhà cậu chơi.”

“Vậy sáng mai tớ tới đón cậu, buổi trưa cậu ăn cơm ở nhà tớ, buổi tối tớ đưa cậu về.” Luật Cảnh Chi không dám để Ôn Oanh ở nhà qua đêm.

Không phải cậu bé không muốn, mà là lắng sau khi làm như vậy thì ngày hôm sau sẽ không có biện pháp mang Ôn Oanh ra ngoài chơi.

“Có thể nha, vậy sáng mai tớ ở nhà chờ cậu.”

Ôn Oanh đã bắt đầu nghĩ ngày mai sẽ mặc quần áo gì đến nhà Luật Cảnh làm khách.

Ôn Độ ở bên này còn chưa biết, em gái của mình đã bị bắt cóc chạy mất.

“Vậy ngày mai chúng ta trực tiếp đến công trường của cậu xem thử.” Ôn Độ nói cho Luật Chi một vài phương pháp thích hợp trong buôn bán.

Cậu hy vọng việc làm ăn của Luật Hạo Chi ổn định hơn bất cứ ai.

Chỉ có như vậy hai người bọn họ mới có thể cùng có lợi.

Sáng sớm hôm sau, Ôn Độ ở nhà chờ Luật Hạo Chi.

Lúc này Luật Cảnh Chi không đi theo, Ôn Độ cũng không nghĩ nhiều, còn thuận miệng hỏi một câu.

“Sao Chi Chi không tới đây? Bảo thằng bé tới chơi với Oanh Oanh đi.”

Luật Hạo Chi liếc mắt nhìn Ôn Độ, mặt không đổi tim không đập nhanh đáp: “Lúc tôi ra ngoài có hỏi thằng bé rồi, nhưng nó nói hôm nay có việc, không theo tôi tới đây được.”

“Vậy chúng ta xuất phát sớm một chút, có vấn đề gì thì sớm sửa lại. Những chợ khác còn phải mở rộng, tranh thủ chiếm lĩnh thị trường sớm một chút.”

“Vậy thì đi thôi.”

Ôn Độ chào bà mình một tiếng rồi cùng Luật Hạo Chi rời đi.

Chân trước hai người bọn họ vừa rời đi, chân sau Luật Cảnh Chi đã tới.

“Bà nội, cháu tới đón Oanh Oanh.”

“Được, cháu ngồi đi, để bà đi gọi Oanh Oanh cho.” Bà Ôn gõ cửa phòng Ôn Oanh, “Con còn làm gì vậy? Mau thu dọn đồ đạc đi thôi, Chi Chi người ta đã chờ con ở cửa cả nửa ngày rồi.”

“Tới rồi, con tới ngay.

Trên lưng Ôn Oanh đeo túi nhỏ bà nội làm, bên trong túi nhỏ đựng hai quyển sổ và một cây bút.

Đó là những gì cô bé phải ghi chép trong lớp.

Trong đó có một quyển sổ dùng để ghi thực đơn và bí kíp quá trình chế biến chi tiết. Một số khác thì chuẩn bị ghi chép cách may quần áo.

Ôn Oanh vừa ra khỏi phòng ngủ thì nhìn thấy Luật Cảnh Chi, trong lòng âm thầm thề, cô bé nhất định phải học cách may quần áo, tương lai làm thật nhiều thật nhiều quần áo cho Chi Chi.

Cô bé cũng phải học cách làm các loại đồ ngọt ngon.

Như vậy cửa hàng của bà nội sẽ có nhiều khách hơn, cũng không bị người khác thay thế.

Ôn Oanh cảm thấy mình thật sự là một cô gái nhỏ thông minh.

Cô bé vui vẻ đi đến trước mặt Luật Cảnh Chi vươn bàn tay nhỏ bé cầm lấy tay cậu bé: “Chúng ta nhanh đi thôi.”

Luật Cảnh Chi nhìn Ôn Oanh, khóe môi lộ ra một nụ cười cực nhạt.

“Được.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 442


Đúng lúc này Ôn Thiều Ngọc đi toilet xong, thấy con gái bị người ta dẫn đi, lập tức nói với bà Ôn: “Mẹ, sao mẹ lại để Oanh Oanh đi cùng đứa bé kia? Nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?”

Bà Ôn nhìn thoáng qua, hiếm khi cảm thấy con trai không có mắt nhìn, trực tiếp hỏi hắn: “Con cảm thấy trong nhà Chi Chi có cái gì không an toàn à?”

Ôn Thiều Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói: “Hình như không có.”

Bà Ôn không muốn nói chuyện với hắn nữa, đi ngang qua người hắn, đi đến ban công.

Trên ban công có không ít hoa, lúc đến bà phát hiện rất nhiều hoa còn chưa được cắt tỉa.

Bà cầm lấy kéo và bắt đầu cắt hoa.

Ôn Thiều Ngọc ở bên cạnh nói: “Mẹ, Oanh Oanh đáng yêu thế này, nếu bị người nhà Luật Cảnh Chi giữ lại thì làm sao bây giờ?”

“Giữ lại để làm gì, làm con dâu nuôi từ nhỏ hả?”

Ôn Thiều Ngọc: “Cũng không phải không có khả năng đó.”

“Người ta có điều kiện gì? Nhà chúng ta có điều kiện gì? Con cảm thấy người ta có thể để mắt tới cô nhóc nhà chúng

ta hå?"

Cũng không phải bà Ôn coi thường cháu gái của mình.

Ở trong lòng bà, Ôn Oanh là cô gái nhỏ tốt nhất, dù là ai đi chăng nữa cũng không xứng với cháu gái bảo bối của bà. Nhưng người ngoài lại không nghĩ như vậy.

Lần đầu tiên bà Ôn nhìn thấy ba mẹ Luật Cảnh Chi đã biết người một nhà này không dễ ở chung.

Cũng không biết gen hai vợ chồng kia như thế nào, mà lại sinh ra được hai đứa con trai ưu tú như vậy. Nhưng mà hai đứa nhỏ này không giống hai vợ chồng họ chút nào.

Nếu không phải dáng vẻ có hơi tương tự, bà còn nghi ngờ hai đứa nhỏ này được hai vợ chồng họ ôm về từ nơi khác.

Cha mẹ của Lục Cảnh Chi chỉ quan tâm đến tiền.

Họ không quan tâm đến con cái.

Cách đối nhân xử thế của họ cũng quá tệ.

Hai vợ chồng người này còn giả bộ giỏi hơn người kia.

Rõ ràng sức khỏe không sao, nhưng lại giả vờ yếu ớt hơn bất kỳ ai.

Nhìn xem gương mặt trắng hồng và móng tay hồng hào kia kìa. So với dân quê thì họ còn khỏe mạnh hơn nhiều.

Người như vậy khi gặp con trai mình thì chưa nói gì đã khóc trước rồi.

Cũng không thèm hỏi con mình đã phải chịu đựng bao nhiêu cực khổ.

Rõ ràng đứa nhỏ kia còn sốt cao, cũng không thấy hỏi han lấy một câu.

Bề ngoài có vẻ như rất quan tâm đến con, nhưng thực tế lại chẳng quan tâm chút nào.

Vô cùng lạnh lùng.

Cũng ích kỷ.

Có một điều nữa mà bà Ôn không nói ra là, họ xem thường gia đình bà.

Họ chắc chắn sẽ không cho phép con trai mình cưới cháu gái của bà.

Nếu có thể, họ chắc chắn không muốn Lục Cảnh Chi và gia đình bà tiếp xúc với nhau. Nhưng hai đứa trẻ này rõ ràng là người quyết định, mà hai vợ chồng kia thì không có biện pháp quản chúng.

Cho nên bà Ôn không lo lắng cháu gái của mình sẽ bị người ta lừa đi làm con dâu nuôi từ nhỏ.

Ôn Thiều Ngọc không biết chuyện có nhiều điều phức tạp như vậy.

Chỉ cần có mẹ và con trai bên cạnh, Ôn Thiều Ngọc chẳng cần phải động đến đầu óc.

“Mẹ, mẹ nói vậy có khác gì tăng uy phong cho người khác, diệt uy phong của mình đâu? Điều kiện nhà chúng ta cũng không kém gì.”

Bà Ôn không biết con trai mình lấy đâu ra tự tin.

“Con có biết trong nhà Chi Chi có bao nhiêu tiền không? Nếu con không biết thì ra ngoài hỏi Quang Diệu đi.”

“Hỏi thì hỏi, có thể có bao nhiêu tiền chứ?”

Nói xong, Ôn Thiều Ngọc đi ra ngoài tìm Tư Đồ Quang Diệu.

“Haizz, cậu có biết trong nhà Luật Hạo Chi có bao nhiêu tiền không?” Ôn Thiều Ngọc vừa hỏi xong đã thấy mình hỏi thế thật vô lý, “Mà cậu có biết họ đâu, chắc cậu cũng không biết nhà họ có bao nhiêu tiền.”

“Tôi biết đấy.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 443


Tư Đồ Quang Diệu thầm nghĩ, chỉ sợ toàn bộ người Hương Thành đều biết nhà Luật Hạo Chi có khoảng bao nhiêu tiền.

“Sao cậu biết?” Vẻ mặt Ôn Thiều Ngọc kinh ngạc.

Tư Đồ Quang Diệu nói: “Thật ra cũng không phải bí mật gì, nhà bọn họ là nhà giàu nhất trong thành.”

Ôn Thiều Ngọc: Những thứ khác hắn không hiểu, nhưng hai từ "giàu nhất" thì hắn vẫn hiểu.

Giàu nhất đại biểu cho giàu có.

“Cụ thể bao nhiêu tiền?” Ôn Thiều Ngọc cẩn thận hỏi.

“Chắc khoảng 30 tỷ đô la Mỹ.”

“Đó là bao nhiêu tiền?”

Ôn Thiều Ngọc hiếm khi nói tục một câu, cả người đều ngơ ngác.

Hắn tính toán ở trong lòng nửa ngày.

Sau khi quy đổi tỷ giá xong, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao mẹ lại mắng hắn ngu xuẩn.

Số tiền đó cả đời này hắn cũng không kiếm được.

Trong lòng Ôn Thiều Ngọc thở dài một hơi.

Đứa bé Chi Chi kia thật sự không giống như đứa bé sống trong nhà giàu nhất. Đừng nói Chi Chi, ngay cả anh Chi Chi cũng không giống lắm.

Trên người hai đứa nhỏ không có loại kiêu ngạo hống hách kia.

Ôn Thiều Ngọc có hơi đáng tiếc.

“Anh thở dài cái gì?”

Tư Đồ Quang Diệu không hiểu Ôn Thiều Ngọc nghĩ gì.

Ban đầu anh ấy phát hiện hai đứa nhỏ kia là người nhà họ Luật, rất kinh ngạc. Lúc đó anh ấy còn tưởng rằng hai nhà là thân thích, ai ngờ lại không phải.

Hai đứa nhóc nhà họ Luật kia rất săn sóc người nhà họ Ôn.

Ôn Thiều Ngọc lại thở dài hai hơi mới nói: “Tôi thấy đứa nhỏ Chi Chi kia rất tốt, mà nhân phẩm anh trai nó cũng không tệ, năng lực c*̃ng tạm được. Tôi đang định chờ hai đứa nhỏ lớn lên thì tác hợp chúng nó. Nhưng nhìn tình hình hiện tại, không thể có chuyện đó rồi.”

Nhà bọn họ không trèo cao nổi mà!

Lời này Tư Đồ Quang Diệu không thích nghe.

“Tôi cũng có tiền mà!”

“Sao cậu có nhiều tiền hơn nhà họ Luật được.” Ôn Thiều Ngọc không đợi Tư Đồ Quang Diệu mở miệng đã nói, “Người ta là người giàu nhất, là người giàu nhất đó.”

Tài sản 30 tỷ đó!

Thậm chí hắn còn không dám nghĩ.

“Thực ra anh có thể nghĩ rằng nếu gộp tất cả tài sản của gia tộc tôi lại cũng có số tiền tương đương bọn họ.”

Có khi còn nhiều hơn.

Tư Đồ Quang Diệu thẳng thắn nói ra thân phận của mình, nhưng Ôn Thiều Ngọc không để ở trong lòng, còn tưởng rằng anh ấy đang nói đùa.

“Haizz, vậy thì liên quan gì đến tôi? Dù sao tôi cũng không có tiền.”

Ôn Thiều Ngọc cảm thấy mình thật sự là một người lương thiện, không vạch trần lời nói dối của Tư Đồ Quang Diệu.

“Tôi nói với cậu cái này, những việc làm ăn không chính đáng, cậu nên bỏ trước khi quá muộn thì hơn. Loại tiền đó dễ kiếm, nhưng khi tiêu loại tiền đó trong lòng không yên đâu. Về sau cũng không biết phải trả lại từ đâu.”

Tư Đồ Quang Diệu: “...”

Anh ấy rất muốn giải thích mình là một người làm ăn đứng đắn, nhưng há miệng nửa ngày, cuối cùng vẫn không nói ra.

Anh ấy biết hiện tại mình nói cái gì Ôn Thiều Ngọc cũng không nghe lọt tai.

Ôn Thiều Ngọc giờ phút này trong đầu toàn bộ đều bị 30 tỷ chiếm cứ.

Ở một bên khác.

Ôn Độ và Luật Hạo Chi đến công trường. Mấy trăm công nhân đang làm việc khí thế ngất trời.

Ôn Độ vừa nhìn đã biết bên trong có bảy tám đội công trình.

“Khó trách hiệu suất bên cậu nhanh.”

“Rau củ các loại đã được vận chuyển đến. Ngoài chợ đầu mối ở cảng, thị trường ở đây tôi cũng không thể bỏ qua. Nếu không có đất thì tự xây. Nhưng mà tìm đất hơi tốn thời gian một chút, tiền cũng nhiều hơn tôi tưởng. Nhưng nói chung, kết quả vẫn tốt.”

Luật Hạo Chỉ nói nhẹ nhàng, giống như tất cả mọi chuyện đều là chuyện nhỏ.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 444


Nhưng trong lòng Ôn Độ hiểu rõ, không có nhân mạch cường đại và đủ tài chính, thì không làm được điểm này.

Ít nhất người bình thường không làm được điều này.

“Xem ra nhà cậu còn giàu hơn tôi tưởng tượng.” Ôn Độ nói.

Luật Hạo Chi nhíu mày: “Tôi còn tưởng cậu đã biết từ lâu.”

“Nhưng tôi cũng không ngờ, nhà cậu lại là nhà giàu nhất nha.”

Luật Hạo Chi: “...”

Cậu ấy chỉ biết khi Ôn Độ vừa nói câu kia, đã chẳng có ý tốt gì.

“Người giàu nhất là ông nội tôi, có quan hệ gì với Luật Hạo Chi tôi đâu?”

Ôn Độ: “Cậu không cảm thấy câu này của cậu không có chút lương tâm nào à? Nếu như không phải những người đó nể mặt ông nội cậu, liệu cậu có thể thoải mái lấy mảnh đất này không? Nếu như không phải ông nội cậu tích lũy tài có nhiều tài chính để mua lại mảnh đất này không?”

Ôn Độ không ghen tị chút nào.

Cậu chỉ muốn sau này em gái mình cũng có thể có được sự tự tin như vậy.

“Cậu nói đúng. Nhưng cậu không biết gia đình tôi đông người thế nào đâu. Tôi không muốn sau này phải nuôi những kẻ vô dụng kia. Ông tôi kiếm được nhiều tiền, nhưng tôi cũng muốn chứng minh mình không thua kém gì ông ấy.”

Lần đầu tiên Luật Hạo Chi nói ra dã tâm của mình với người khác.

Trước kia người hiểu rõ cậu ấy nhất chính là em trai.

Ông nội giúp đỡ cậu ấy, cũng chỉ là vì khảo nghiệm, rèn luyện cậu ấy mà thôi, để sau này cậu ấy có thể tiếp quản sản nghiệp gia tộc.

Ông nội lại không ngờ rằng.

Cậu ấy là cháu trai, chứ không phải con trai.

Ông nội muốn bỏ qua con trai mình để trao quyền điều hành gia tộc cho cậu ấy, việc này có nghĩa cậu ấy sẽ gặp phải vô số hiểm nguy. Đến lúc đó có khi còn liên lụy đến em trai.

Cũng không cần đợi đến lúc đó, từ lúc ông nội lộ ra ý nghĩ này, em trai đã xảy ra quá nhiều chuyện.

Đôi khi Luật Hạo Chi cảm thấy ông nội quá độc ác.

Cậu ấy không biết ông nội thật sự muốn bồi dưỡng mình hay Muốn kéo mình ra làm bia ngắm sống nữa.

Mà người ông nội thật sự muốn bồi dưỡng kia lại trốn sau lưng hai anh em bọn họ.

Mỗi lần em trai gặp nguy hiểm, Luật Hạo Chi càng hận ông nội hơn.

“Cậu nhất định có thể.” Ôn Độ không hề bất ngờ.

Hiếm khi Luật Hạo Chi lộ ra nụ cười chân thành: “Sau này có việc làm ăn gì, dù lớn hay nhỏ, nhớ báo với tôi một tiếng.”

“Chắc chắn rồi.”

Hai người đi dạo quanh công trường một lúc.

Đi mấy vòng này không phải chỉ ở một công trường, mà còn đi thăm mấy công trường.

Qua đây Ôn Độ đã chứng kiến khả năng đầu tư mạnh mẽ của Luật Hạo Chi.

“Hiện giờ đất ở Hương Thành vẫn quá đắt.” Vì thế mà Luật Hạo Chi phải bỏ ra nhiều tiền hơn tưởng tượng.

Ôn Độ dường như vô tình nói: “Thật ra cậu có thể đầu tư tiền vào nội địa mà. Tôi biết cậu có mấy mảnh đất ở nội địa. Nhưng cậu c*̃ng thấy đấy, sự phát triển của một năm qua thật đáng kinh ngạc. Ai có thể ngờ rằng trong một năm Sở Thành lại biến thành dáng vẻ như ngày hôm nay?”

Bản thân Luật Hạo Chi cũng rất nhạy bén.

“Cậu nghe được gì à?”

“Không đến nỗi nghe được, chỉ là tôi thấy được một xu hướng phát triển.” Ôn Độ xoay người mỉm cười hỏi Luật Hạo Chi, “Cậu cảm thấy một ngày nào đó trong tương lai, Sở Thành có thể giống Hương Thành không?”

Mi tâm Luật Hạo Chi hung hăng nhíu một cái.

Có!

Trong lòng cậu ấy bỗng nhiên có một âm thanh mạnh mẽ vang lên.

Chắc chắn là có.

Một quốc gia đầu tư toàn bộ nguồn nhân lực để phát triển một thành phố.

Thành phố đó chắc chắn sẽ cất cánh.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 445


Lục Hạo Chi đã nhận ra rằng thành phố này chính là cơ hội của mình.

Ở Hương Thành, cậu ấy không có nhiều chỗ để chen chân.

Nhưng Sở Thành thì hoàn toàn khác.

Hiện giờ ánh mắt những ông lớn kia đều ở bên ngoài, khinh thường không thèm ngó ngàng đến Sở Thành, phần lớn những người đến Sở Thành là những kẻ có chút tiền, muốn làm giàu nhanh chóng.

Mà những người này đều có một loại đặc tính của dân cờ bạc.

Luật Hạo Chi không giống bọn họ.

Cậu ấy tin vào tiềm năng của thành phố này.

Và cũng nhìn thấy tương lai của nó.

Cho nên cậu ấy mới vô cùng kích động.

“Nếu cậu cần giúp thì đừng khách sáo.” Luật Hạo Chi rất cảm kích những lời nói này của Ôn Độ.

Ôn Độ nhìn thấy sự quyết tâm của Lục Hạo Chi, như chuẩn bị làm một vố lớn, cậu không thể nhịn cười nói: “Thời gian vẫn còn nhiều, bây giờ tôi chỉ muốn tích lũy vốn, cậu chỉ cần sớm hoàn thành mấy cái chợ đầu mối này là được.”

Trước mặt Lục Hạo Chi bỗng nhiên xuất hiện một quyển sổ kế toán.

Quyển sổ này ghi lại lợi nhuận trong thời gian qua.

So với những vụ làm ăn lớn của gia tộc thì hình như nó không đáng kể.

Nhưng nếu tính toán kỹ lưỡng, lợi nhuận thu về lại đáng kinh ngạc.

“Cậu cũng thấy đấy, với nhiều công nhân như vậy, chẳng bao lâu nữa, chợ bán sỉ rau quả của chúng ta không lũng đoạn thị trường thì cũng là địa đầu xả.”

Luật Hạo Chi đã cảm nhận được niềm vui khi kiếm thật nhiều tiền.

“Thời gian không còn sớm, chúng ta mang chút đồ ăn về đi.” Ôn Độ cẩn thận quan sát, trong lòng đã có dự tính.

Luật Hạo Chi gật đầu.

Hai người vừa định quay lại thì Ôn Độ đột nhiên dừng bước, khi nhìn thấy một người phụ nữ cách đó không xa, cậu cứ tưởng mình nhìn nhầm.

Người phụ nữ cười khanh khách đi ngang qua người Ôn Độ, ánh mắt khi lướt qua cậu dừng lại một chút.

Sự khiếp sợ trong mắt cô ta nói cho Ôn Độ biết cậu không nhận lầm người.

“Sao vậy?” Luật Hạo Chi không hiểu hỏi.

Ôn Độ cau mày, giọng có chút lạnh lùng nói: “Tôi vừa thấy một người quen mặt.”

Người phụ nữ đó đột nhiên cứng đờ.

“Ở chỗ này cậu còn quen người nào ư, chẳng lẽ là người thân nhà các cậu, có muốn đi lên chào hỏi không?”

Mỗi lần Luật Hạo Chi nói thêm một câu, gương mặt Nhiễm Tú Trân lại khó coi vài phần.

Cô ta rất sợ Ôn Độ tiến lên nhận mình.

Từ sau khi cô ta và Ôn Thiều Ngọc ly hôn thì không còn nghĩ tới hai đứa nhỏ kia nữa.

Cô ta không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.

Hiện giờ cô ta đã có một đứa con, cô ta đã dành tất cả quan tâm và bảo vệ đặt ở trên người đứa bé này. Chồng cô ta đối xử với cô ta rất tốt, cô ta không muốn vì chuyện quá khứ mà hủy hoại cuộc sống hiện tại.

Nhiễm Tú Trân quay đầu lại, cảnh cáo nhìn Ôn Độ.

Trong lòng Ôn Độ cười lạnh.

Dù là kiếp trước hay kiếp này, người phụ nữ này luôn nhẫn tâm như vậy.

Cô ta dường như chưa bao giờ để ý đến hai anh em họ trong lòng.

Cậu còn nhớ rõ kiếp trước lúc mình chật vật xuất hiện ở trước mặt cô ta, những lời nói cảnh cáo của cô ta, và ánh mắt hiện tại của cô ta chẳng có gì khác nhau.

Ôn Độ muốn nói cho cô ta biết em gái đã mất tích.

Nhưng nhìn thấy thái độ của Nhiễm Tú Trân, cậu cảm thấy không cần phải nói với cô ta nữa.

Quảng cáo tìm kiếm em gái được lan truyền rất rộng rãi.

Chỉ cần người có điện thoại di động đều có thể nhìn thấy nó.

Nhưng người phụ nữ kia chưa bao giờ hỏi một câu về em gái.

Sau đó con trai và chồng cô ta xảy ra chuyện, sau khi cô ta biết được thân phận của cậu thì chạy tới cầu xin cậu.

Sao cậu có thể đồng ý chứ?
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 446


Cô ta liền thuê người lên đài truyền hình, làm ầm ĩ trên mạng khiến mọi người đều biết.

Cũng may cô ta chỉ biết cậu là con rể của nhà có tiền, cũng không biết thân phận thật sự của cậu.

Ôn Độ đã đề phòng điều này từ sớm, ngoài bản thân cậu ra, không ai biết đế chế thương mại của cậu lớn đến mức nào.

Ngay cả khi giao tiếp với trợ lý hay thư ký của mình, phần lớn cũng đều qua online.

Cuộc họp cũng vậy.

Ôn Độ chỉ muốn để lại toàn bộ tài sản cho em gái, cậu không muốn bất kỳ kẻ nào biết về thân phận của mình.

“Chẳng phải ai quan trọng. Hoàn toàn không cần thiết.”

Ôn Độ thấy Nhiễm Tú Trân thở phào nhẹ nhõm, trong mắt hiện lên sự chế giễu.

Kiếp này em gái vẫn còn sống rất tốt.

Ba cậu cũng còn sống.

Bà nội cũng khỏe mạnh.

Cậu vẫn sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào lấy được chỗ tốt từ mình.

“Vé đài truyền hình tôi đã lấy được rồi. Đến lúc đó chúng ta gọi bà nội qua sớm một chút, cổ vũ cho chú Ôn!”

Luật Hạo Chi nhớ đến mục đích Ôn Độ tới đây lần này chủ yếu là muốn thăm Ôn Thiều Ngọc.

“Làm phiền cậu rồi.”

“Giữa chúng ta không cần phải nói những chuyện này.” Luật Hạo Chi nhìn thoáng qua ven đường, “Tài xế lái xe tới rồi, chúng ta về thôi. Bà nội đang ở nhà chờ chúng ta đó.”

“Được.”

Một chiếc xe tương đối sang trọng đỗ ở ven đường.

Trong lòng Nhiễm Tú Trân nghĩ rằng loại xe gì mà cần tài xế lái tới, cứ làm như nhà mình giàu lắm vậy.

Cô ta chưa kịp quay lại nhìn thì chồng cô ta đã nói: “Giá chiếc xe này không rẻ đâu! Hương Thành đúng là nơi đầy rẫy người có tiền. Em nhìn hai tiểu thiếu gia trẻ tuổi kia kìa, người vóc dáng cao kia chắc chỉ khoảng 20 tuổi, người còn lại nhỏ tuổi hơn, trông chỉ tầm mười mấy tuổi, nhưng giá trị của người ta tuyệt đối không phải thứ chúng ta có thể tưởng tượng được.”

Nhiễm Tú Trân nghe chồng mình nói, theo bản năng quay đầu lại nhìn, trong đó có một người đàn ông vóc dáng rất cao, không phải ai khác, chính là đứa con trai lớn mà cô ta đã từng vứt bỏ ở quê nhà không muốn nhận ra.

“Có lẽ đó không phải xe của bọn họ.” Nhiễm Tú Trân không tin nhà họ Ôn có thể xoay người.

Tuy mấy năm trước cô ta từng nghe nói, thực ra nhà họ Ôn là địa chủ. Sau đó ba Ôn Thiều Ngọc qua đời, gia đình mới suy sụp.

Bà Ôn dẫn theo một trai một gái, cuộc sống còn khổ hơn những gia đình nghèo nhất trong thôn.

Bên này, chồng của Nhiễm Tú Trân lại nói: “Cho dù những chiếc xe này không phải của họ, nhưng có thể kết giao với người có tiền, cũng tuyệt đối không phải hạng người bình thường.”

“Vậy sao?”

Nhiễm Tú Trân Muốn đuổi theo hỏi một câu, nhưng lại lo lắng quan hệ giữa mình và Ôn Độ bị phơi bày.

Mà điều khiến cô ta sợ hãi hơn đó là Ôn Độ sống tốt hơn mình.

Cô ta không thân với con trai lớn.

Không phải cô ta không muốn không thân với con trai lớn, mà là con trai lớn vừa được sinh ra không bao lâu đã bị bà Ôn mang đi.

Theo lời của bà Ôn mà nói: “Buổi tối con nghỉ ngơi thật tốt, chuyện đứa nhỏ không cần con quản.”

Cô ta không hiểu tại sao bà Ôn lại tàn nhẫn như vậy. Nhưng trong lòng cô ta biết rõ bà Ôn coi thường mình.

Gia đình đó thực sự khiến cô ta cảm thấy ngột ngạt.

Cô ta không thể chờ đợi để thoát khỏi nơi đó.

Sau đó cô ta đã thành công.

Cô ta không muốn có đứa con thứ hai, lúc ấy Ôn Thiều Ngọc nói chỉ cần cô ta sinh đứa bé ra, hắn sẽ đồng ý ly hôn với cô ta.

Cô ta tin, hắn cũng nói được làm được.

Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 447


Không ngờ rằng chỉ trong nháy mắt đã trôi qua nhiều năm như vậy.

Hiện tại cô ta sống rất hạnh phúc, còn có một đứa con trai đáng yêu, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Cô ta không muốn nghĩ lại những chuyện đã xảy ra ở nông trường Hồng Tinh.

Đối với cô ta, nông trường Hồng Tinh như một cơn ác mộng.

Nhưng bây giờ, có người lại lấy nó ra nói trên mặt bàn.

Trong lòng Nhiễm Tú Trân ngoại trừ cảm giác chán ghét ra thì chỉ nghĩ đến việc chạy trốn.

Cô ta không muốn có bất kỳ liên hệ nào với nông trường Hồng Tinh nữa.

“Nếu con của chúng ta có được mối quan hệ như vậy thì tốt biết mấy.”

Gương mặt Nhiễm Hiểu Trân trong nháy mắt trắng bệch.

Chồng cô ta quan tâm hỏi: “Em làm sao vậy? Nhìn sắc mặt em có vẻ không được tốt lắm.”

“Em có chút không thoải mái, chúng ta đi về thôi.” Nhiễm Tú Trân kéo cánh tay chồng, vội vã bước nhanh về phía

trước.

Ôn Độ ngồi trong xe nhìn thấy vẻ mặt lo lắng và bất an của người phụ nữ, trong mắt tràn đầy sự lạnh lùng.

Người phụ nữ đó càng không muốn gặp cậu, cậu càng muốn xuất hiện trước mặt cô ta.

Ha, hù chết cô ta.

Trong khoảnh khắc này, Ôn Độ trở nên vô cùng trẻ con.

“Có phải cậu có chuyện gì không?” Luật Hạo Chi vẫn rất nhạy cảm.

Xe đã bắt đầu chạy trên đường.

Vừa lúc đi ngang qua Nhiễm Tú Trân và chồng của cô ta.

Nhiễm Tú Trân theo bản năng nhìn vào trong xe, vô tình đối diện với đôi mắt lạnh như băng của Ôn Độ.

Cô ta không tự chủ rùng mình một cái.

Cô ta biết đứa trẻ đã nhận ra mình.

“Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là gặp một người trông rất giống người đã chết nên không kìm được mà nhìn thêm vài lần.” Ôn Độ dựa lưng vào ghế, dáng vẻ lười biếng nhưng toàn thân lại toát ra vẻ lạnh lẽo không thể xuyên thủng.

“Thật sao?”

Nhưng Luật Hạo Chi lại cảm thấy không đúng cho lắm.

Ôn Độ thản nhiên nhíu mày: “Tôi lừa cậu làm gì?”

“Tôi chỉ quan tâm cậu thôi, dù sao cậu cũng là đối tác của tôi, nếu như bên cậu xảy ra vấn đề, bên tôi cũng cần có biện pháp phòng ngừa khẩn cấp.”

Luật Hạo Chi dự định đi chinh chiến thị trường nội địa.

Cậu ấy vẫn còn trẻ.

Luật Hạo Chi chưa từng nói với ai, cậu ấy có giác quan thứ sáu rất thần kỳ. Bất kể là làm ăn hay làm việc khác, chỉ cần việc đó mang lại cho cậu ấy cảm giác không tốt, dù lợi nhuận có lớn đến đâu, cậu ấy cũng sẽ không tham gia.

Lần đầu tiên cậu ấy gặp Ôn Độ, là nể mặt em trai mới ra tay giúp cậu.

Nhưng sau này mỗi lần Ôn Độ tìm cậu ấy để hợp tác, cảm giác của cậu ấy luôn mách bảo rằng cậu ấy nhất định phải đồng ý.

Lô hàng da đầu tiên, Luật Hạo Chi sai người làm thành túi da cao cấp và áo da cao cấp.

Cậu ấy đều không lấy đến Hương Thành, mà trực tiếp gửi chúng đến bên kia bờ đại dương.

Giá của những sản phẩm đó đã tăng lên gấp 100 lần.

Vì vậy mà Luật Hạo Chi cũng kiếm lời được một số tiền lớn.

Tiếp theo Ôn Độ cung cấp lông cừu, còn có da khác. Cậu ấy dùng để làm giày da cho phụ nữ, lượng tiêu thụ lại vượt ngưỡng dự tính lần nữa.

Lượng tiêu thụ cao đồng nghĩa với việc kiếm được nhiều tiền.

Nhưng lượng tiêu thụ nhiều kết hợp với giá cả đắt đỏ có nghĩa là cậu ấy đã nắm trong tay một quả trứng vàng.

“Xem ra cậu đang có thứ phải cầu xin tôi.” Ôn Độ thờ ơ nhìn qua.

Trong lòng Luật Hạo Chi xì một tiếng, người này thật đúng là nhạy cảm.

“Tôi không có ý định nâng giá hàng, nhưng giá cả cậu đưa ra vẫn phải cao hơn một chút.” Ôn Độ đã chia sẻ phần kinh doanh của mình, bản thân cậu cũng phải được nhận một phần hoa hồng.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 448


Giá bán ở bên này nhất định sẽ phải tăng thêm.

“Sao tự dưng lại muốn tăng giá?” Luật Hạo Chi híp mắt nhìn cậu, vừa nhìn đã biết trong lòng không thoải mái.

Luật Hạo Chi bắt đầu nghĩ lại.

Có phải gần đây biểu hiện của cậu ấy quá tốt, nói chuyện cũng quá nhiệt tình, cho nên mới khiến Ôn Độ tham lam không?

Giọng Ôn Độ không nhanh không chậm đáp: “Đây không phải là giá khởi điểm. Giá cả này nếu cậu tìm ở nơi khác, chắc chắn không thể rẻ hơn của tôi. Nhưng tôi không thể chịu lỗ được.”

“Cậu nói như vậy mà không đỏ mặt à?” Luật Hạo Chi không muốn trở thành kẻ coi tiền như rác.

Ôn Độ: “Trong kinh doanh không thể để cậu ăn thịt, còn chúng tôi ngay cả một ngụm canh cũng không có.”

“Cậu không thể quá đáng.”

“Chỉ tăng một chút mà thôi, có gì quá đáng đâu, so với số tiền cậu kiếm được chẳng qua là chín trâu mất một sợi lông.”

Trong lúc hai người nói chuyện thì đã về đến nhà.

Lúc về cậu mới phát hiện trong nhà hình như thiếu hai đứa nhỏ.

Ban đầu Ôn Độ cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng hai đứa nhỏ đang ở trong phòng làm bài tập.

Tuy trường học cho nghỉ hè, nhưng còn có bài tập hè.

Lần này ra ngoài chơi, không biết bao lâu mới có thể trở về, Ôn Oanh quyết định mang bài tập hè theo.

Từ hôm qua đến nay, chỉ cần lúc không có việc gì, Ôn Oanh đều sẽ thanh thản ổn định làm bài tập.

Hiện tại, trong lòng Ôn Độ còn có một chuyện qua trọng khác.

Cậu nhìn thoáng qua bà nội, đưa tay kéo ba cậu vào phòng mình.

“Con kéo ba vào làm gì? Thần thần bí bí làm gì thế?” Ôn Thiều Ngọc còn có việc bận, định nói xong liền đi ra ngoài.

Ôn Độ cũng không lòng vòng, nói thẳng: “Hôm nay con nhìn thấy người phụ nữ kia.”

“Ai vậy? Chẳng lẽ là chị Mai lúc trước con đã nói với ba?” Ôn Thiều Ngọc còn tưởng rằng con trai nhìn thấy đại minh tinh.

Ôn Độ đành phải nói một cái tên.

“Con thấy Nhiễm Tú Trân.”

Ôn Độ vẫn luôn quan sát vẻ mặt của ba mình, phát hiện sau khi ba cậu nghe thấy cái tên này chỉ hơi ngạc nhiên, sau đó sắc mặt trở nên khó coi.

Ôn Thiều Ngọc cau mày hỏi: “Vậy cô ta có nhìn thấy con không? Có nói chuyện với con không?”

Ôn Thiều Ngọc biết người phụ nữ kia không thích mình. Nếu không thì lúc trước đã không bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại.

“Bà ta có thể nói gì với con được chứ, bà ta chán ghét con còn không kịp, sao có thể nói chuyện với con đây?”

Giọng điệu Ôn Độ lạnh như băng.

Ôn Thiều Ngọc lo lắng nhìn thoáng qua con trai: “Thật ra cô ta không thích cuộc sống ở nông thôn, dù sao thì cô ta cũng là người thành phố.”

Lời này của Ôn Thiều Ngọc khô khan, như thể đang nói dối.

Ôn Thiều Ngọc rất uể oải.

Hắn còn nói: “Thật ra cô ta sống cũng không dễ dàng. Cho dù cô ta có sai, nhưng cũng là người sinh con ra. Con không nên trách cô ta, cũng không nên oán cô ta. Là ba không có bản lĩnh, không thể giữ mẹ con lại, không cho mẹ cuộc sống mẹ con muốn.”

“Cô ta rời đi cũng do ba quá ngu ngốc, con và em gái con không nên trách cô ta, dù nói thế nào, cô ta cũng là mẹ ruột của các con.”

Gương mặt Ôn Độ càng ngày càng khó coi.

“Ba không cần nói chuyện thay bà ta, bà ta là người như thế nào, trong lòng con rõ ràng hơn ba.”

Giọng điệu Ôn Độ rất lạnh.

Cậu từng tưởng rằng mình không hận, trên thực tế mình vẫn rất hận.

“Cô ta cũng có nỗi khổ riêng của mình.”

“Chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân là nỗi khổ của bà ta ư?”

Ôn Thiều Ngọc nghe câu hỏi của con trai thì á khẩu không trả lời được.

Dù nói thế nào thì người phụ nữ kia cũng là mẹ của cậu.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 449


“Dù cô ta có làm gì đi nữa, thì đó cũng là sự tự do của cô ta."

“Vâng”

Giọng nói Ôn Độ lạnh lẽo, nhưng vô cùng dọa người.

Cho dù là người không thông minh cũng có thể nghe ra được, cậu rất có ý kiến đối với người phụ nữ kia.

Ôn Độ nhìn ba mình, thẳng thắn hỏi: “Ba, nhiều năm như vậy ba không kết hôn, có phải còn đang chờ bà ta không?”

Ôn Thiều Ngọc kinh ngạc nhìn Ôn Độ.

Ôn Thiều Ngọc vội cũng xua tay giải thích: “Trước kia ba rất thích cô ta. Khi đó cô ta sinh cho ba hai đứa con, ba c*̃ng không nghĩ tới cái gì khác. Khi cô ta muốn về thành phố mà đề nghị ly hôn với ba, ngay cả hai đứa con cũng không cần, ba đúng là nghĩ mãi không ra.”

“Sau đó ba mới hiểu được, thì ra cô ta vốn dĩ không thích ba. Cô ta gả cho ba chỉ vì không muốn chịu khổ mà thôi. Hơn nữa vẻ bề ngoài c*̉a ba đẹp trai, nhà chúng ta ăn uống cũng tốt hơn nhà người khác một chút, nên cô ta mới lựa chọn ba trong một đống người.”

“Ba có thể nhìn ra những điều này, thật sự không dễ dàng chút nào đâu.”

Không phải Ôn Độ đang nói móc ba cậu, mà là thật tâm thật ỷ khích lệ.

Chỉ là lời khích lệ này nghe như là nói móc.

Rất không êm tai.

Ôn Thiều Ngọc cười khổ: “Ba cũng không phải kẻ ngốc. Sau khi ly hôn với cô ta, ba cũng không cam lòng cho lắm, mỗi ngày cà lơ phất phơ, còn đi học theo người ta đánh bài.”

“Sau đó ba suy nghĩ cẩn thận. Ở trong lòng cô ta bất cứ chuyện gì cũng không quan trọng bằng việc quay lại thành phố. Cô ta có cuộc sống tốt hơn, điều này không có gì đáng trách, ba không cho cô ta cuộc sống tốt đẹp như tưởng tượng, nếu còn không thả cô ta đi, vậy ba cũng không phải thứ tốt đẹp gì.”

Ôn Độ nghe xong những lời này liền biết trong lòng ba cậu đã hiểu rõ, trong lòng cậu nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thế là đủ rồi.

Cậu còn đang lo lắng sau này ba cậu sẽ mềm lòng.

Nếu ba cậu đã không mềm lòng, vậy có một số việc cũng nên nói với ba cậu một tiếng.

“Hôm nay bà ta nhìn thấy con, còn cảnh cáo con phải làm bộ như không biết bà ta.”

Ôn Độ vừa nói xong, sắc mặt Ôn Thiều Ngọc đã trở nên vô cùng khó coi.

Người phụ nữ chết tiệt kia không muốn có bất cứ liên lụy gì với hắn cũng được, nhưng sao cả con trai mình cũng không quan tâm?

Chẳng lẽ trong lòng người phụ nữ kia, con mình cũng không quan trọng ư?

Chẳng lẽ qua nhiều năm như vậy, cô ta chưa từng nghĩ tới hai đứa nhỏ?

Thật ra trong lòng Ôn Thiều Ngọc đã có đáp án.

Trái tim người phụ nữ kia không phải tàn nhẫn bình thường.

“Sau này gặp lại người phụ nữ kia thì cứ làm bộ như không biết cô ta, nếu sau này cô ta tới tìm con, con phải nói với ba, không nên tiếp xúc một mình với cô ta.”

Ôn Thiều Ngọc không muốn con trai mình phải chịu uất ức, hắn biết con trai cũng có biện pháp giải quyết chuyện này, nhưng dù sao con trai cũng là con, mặc kệ thế nào thì người phụ nữ kia cũng là mẹ ruột của cậu.

Có những lời truyền ra sẽ bất lợi cho con trai.

Hắn không cho phép bất cứ ai làm hại con mình.

“Mặc kệ sau này cô ta tìm con là vì chuyện gì, con cũng không được ra mặt. Nhớ kỹ chưa?”

Lần đầu tiên trong đời Ôn Thiều Ngọc ra dáng người ba uy nghiêm.

Sắc mặt Ôn Độ tốt hơn rất nhiều.

Cậu tức giận không phải vì người phụ nữ kia không nhận cậu.

Cậu chỉ lo ba mình còn nhớ thương người phụ nữ kia mà thôi.

“Ba yên tâm.”

Ôn Thiều Ngọc thấy con trai đồng ý rồi, vì thế gật gật đầu, xoay người đi vào bên trong.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 450


“Chuyện này đừng nói với bà nội con. Bà nội con rất hận cô ta, nếu biết cô ta cũng ở đây, bà con nhất định sẽ cảm thấy xui xẻo.”

“Con biết.”

Hai ba con trò chuyện xong xuôi rồi đi ra khỏi phòng.

Lúc ăn cơm, Ôn Độ mới ý thức được không đúng lắm.

“Bà nội, Oanh Oanh đâu ạ?”

Bà Ôn nói: “Đi theo Chi Chi đến nhà thằng bé chơi rồi, mấy ngày nữa hình như đều ở bên đó. Con tìm Oanh Oanh có việc gì?”

Ôn Độ lắc đầu.

“Con đã không có việc gì thì không cần để ý đến em gái con. Để nó tự chơi, con cứ làm việc của con là được.” Nói xong, bà Ôn Gọt Tư Đồ Quang Diệu, “Quang Diệu, mau tới ăn cơm.”

“Đến đây!”

Mọi người ngồi trước bàn ăn, chỉ có một mình Ôn Độ đứng.

Cậu hít một hơi thật sâu.

Thật ra cậu biết mình nghĩ như vậy không cần thiết, em gái mới là cô gái nhỏ bảy tuổi. Bạn nhỏ bảy tuổi thích chơi với người cùng tuổi, bình thường cậu bề bộn nhiều việc, cũng không có thời gian chơi với em gái, em gái đi tìm Chi Chi c*̃ng là chuyện bình thường.

Chờ ngày mai gặp Luật Hạo Chi rồi nói sau.

Luật Hạo Chi về đến nhà, vừa nhìn thấy Ôn Oanh, cậu ấy lập tức kéo em trai sang bên cạnh.

“Thằng nhóc này, em cứ như vậy đưa người trở về hả?” Luật Hạo Chi không ngờ năng lực hành động của em trai lại mạnh như vậy.

Luật Cảnh Chi nói: “Oanh Oanh muốn học nấu ăn với đầu Bếp, em mới đón người tới. Anh, anh giúp em nhìn chằm chằm bên kia một chút, nhỡ bọn họ tới anh phải giúp em đuổi người đi. Em thật vất vả mới mời Oanh Oanh tới nhà làm khách. Sau này có thể không còn cơ hội mời Oanh Oanh về nữa. Anh nhớ đừng để hai người bọn họ tới quấy rầy bọn em.”

Luật Hạo Chi: “...”

Haizz, em trai thật sự chỉ lo cho cuộc sống của mình, hoàn toàn mặc kệ ý nghĩ trong lòng anh trai mà.

“Vậy em cứ chơi với Oanh Oanh đi.”

Luật Hạo Chi còn có chuyện khác phải đi làm, nhưng trước khi đi cậu ấy vẫn không quên gọi một đám vệ sĩ tới.

“Không cho phép bất kỳ kẻ nào tự ý tiến vào.”

“Vâng.”

Đội trưởng đội vệ sĩ đi ra ngoài.

Dáng vẻ người này hung thần ác sát, trên mặt còn có một vết sẹo. Nghe nói mấy năm trước đã từng ra chiến trường. Sau khi xuất ngũ thì đi làm vệ sĩ cho người ta.

Thân thủ của anh ta cũng rất tốt.

Bởi vì dáng vẻ hung dữ, nên rất nhiều người không muốn mang theo bên người. Để anh ta ở nhà, trẻ em trong nhà nhìn thấy cũng sẽ khóc.

Luật Hạo Chi cũng vô tình gặp người này.

Cậu ấy cảm thấy để người lớn lên hung dữ như vậy ở trong nhà, đó mới là trấn trạch.

Sau khi đội trưởng đội bảo tiêu về nhà, đôi cha mẹ không đáng tin kia rất ít khi tới.

Ôn Độ cũng bề bộn nhiều việc.

Cậu bắt đầu quy hoạch bản đồ thương mại tương lai, trong đầu không ngừng nghĩ đến tin tức Hương Thành.

Đáng tiếc khi đó cậu còn quá nhỏ, những tin tức nghe được đều là nghe người khác nói.

“Cốc cốc cốc.”

“Vào đi.”

Tư Đồ Quang Diệu đẩy cửa đi vào, còn không quên đóng cửa lại.

“Chú định để ba con ký hợp đồng với công ty của chú, con cảm thấy được không?”

Tư Đồ Quang Diệu đã nhìn ra từ lâu, người quản sự trong nhà này chính là Ôn Độ. Chỉ cần Ôn Độ mở miệng, Ôn Thiều Ngọc chắc chắn sẽ làm theo.

Ôn Độ đã sớm biết Tư Đồ Quang Diệu nhất định sẽ làm như vậy.

“Nếu chú cảm thấy không thiệt thòi thì ký hợp đồng với người khác cũng được. Ba con là người thích ca hát, nhưng ông ấy lớn tuổi, muốn nổi tiếng không dễ dàng đâu.”

Ôn Độ nói cho anh ấy biết nhược điểm của Ôn Thừa Ngọc.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 451


Cậu không muốn Ôn Thiều Ngọc chịu bất kỳ uất ức nào.

Tư Đồ Quang Diệu nói: “Đây chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nữa, ai nói ba con không thể nổi tiếng? Hiện tại tuy nghệ sĩ nổi tiếng nhất đều là người trẻ tuổi, nhưng cũng có một số người lớn tuổi nổi tiếng. Không nói gì khác, chỉ nói khuôn mặt của ba con, còn có khí chất mà người bình thường có thể có kia.”

“Có quá nhiều người giàu ở Hương Thành. Nhưng những người có tiền kia có một bệnh chung, chính là thích người đẹp.”

Nếu như nói phụ nữ từ mười tám mười chín đến hai mươi lăm hai mươi sáu là đang trong độ tuổi đẹp nhất tốt nhất.

Thì thời gian nở hoa của đàn ông dài hơn.

Thời điểm đẹp nhất của nhiều người đàn ông là khi họ 30 tuổi.

Có mùi vị.

Và quyến rũ.

“Chú cảm thấy tốt là tốt rồi. Nhưng đừng để ông ấy chịu uất ức là được. Nếu điều kiện cho phép, mỗi năm cho ông ấy ra một album. Tốt nhất là mời giáo viên dạy cho ông ấy.”

“Một ca sĩ sao có thể không hiểu nhạc lý, cũng không hiểu kỹ xảo ca hát được chứ? Nếu công ty cảm thấy có gánh nặng, tiền con sẽ trả.”

Nói xong, trong lòng Ôn Độ than thở.

Mấy chục năm sau, người trẻ tuổi nghĩ nếu con cái mình học âm nhạc, sẽ tốn không ít tiền. Điều kiện gia đình không tốt, sẽ không nuôi nổi đứa nhỏ như vậy.

Ôn Độ lo lắng ba mình vì không có tiền nên không được đi học tri thức nhạc lý, không mời được giáo viên tốt đến dạy.

Cho nên vẫn phải tranh thủ thời gian kiếm tiền, kiếm nhiều tiền hơn.

Tư Đồ Quang Diệu nghe Ôn Độ nói xong, cuối cùng không nhịn được cười ra tiếng.

“Chú luôn cảm thấy thân phận của con và ba con nên trao đổi với nhau thì đúng hơn.

Tư Đồ Quang Diệu nói.

“Tâm lý của con lớn gấp đôi ba con đó.”

“Cho nên mới nói, mạng của ba con tốt.”

“Đúng vậy.”

Sinh được đứa con trai thế này, chẳng phải mệnh Ôn Thiều Ngọc rất tốt à? Lúc này Ôn Thiều Ngọc đang quấn lấy bà Ôn ở bên ngoài: “Mẹ, nếu mẹ không có việc gì, ngày mai cùng con đi xem quán được không? Quán của con buôn bán rất tốt. Người bên này thật sự có tiền, còn nhiều tiền hơn so với nhà chúng ta ở bên kia. Mẹ không biết đâu, con kiếm được không ít tiền đó.”

Bà Ôn thật sự không muốn cắt đứt tính tích cực của con trai.

Nhưng thằng nhóc này nói thật sự rất nhiều.

Nghe khó chịu quá.

“Một ngày ở đây con tiêu bao nhiêu tiền? Một ngày trong nhà tiêu bao nhiêu tiền? Con tính xem trong hai chúng ta ai kiếm được nhiều tiền hơn, ai kiếm được ít tiền hơn?”

Trong lòng Ôn Thiều Ngọc yên lặng tính toán xong, sau đó không lên tiếng.

Bà Ôn nhìn thấy vẻ mặt như bị đả kích của con trai, trong lòng thở dài một hơi, mềm lòng an ủi nó: “Nhưng cuộc sống của con ở đây tốt hơn cuộc sống của nhà chúng ta.”

Ôn Thiều Ngọc nghĩ lại, cũng đúng.

“Mẹ, nếu không mẹ và Oanh Oanh cũng ở lại đây đi, cả nhà chúng ta ở đây kiếm tiền, còn có thể ăn ngon.”

Ôn Thiều Ngọc không nỡ tách khỏi người nhà.

Bà Ôn vẫn còn lo lắng cho em trai, mấy năm nay vẫn luôn tìm em trai. Nhỡ đâu có một ngày em trai trở về, bà lại không ở nhà, bởi vậy mà bị bỏ lỡ, có khi cả đời hai chị em cũng không thể gặp mặt.

“Con còn trẻ, ở bên ngoài xông pha thì được. Chờ con chơi ở ngoài mệt rồi, muốn về nhà thì cứ đi về.”

“Ồ”.

Không khí trong phòng nhất thời có chút nặng nề.

Bà Ôn nhìn khuôn mặt càng lúc càng trẻ của con trai, không nhịn được nói: “Trước kia mẹ không tán thành con tái hôn. Chủ yếu là hai đứa nhỏ còn nhỏ, trong nhà cũng khó khăn. Hiện giờ điều kiện gia đình tốt hơn, hai đứa nhỏ c*̃ng không cần con quản nữa. Con còn trẻ, nếu gặp được người thích hợp thì mang về cho mẹ xem.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 452


Mặt Ôn Thiều Ngọc đỏ như mông khỉ.

“Mẹ, bây giờ con có sự nghiệp, con không muốn nói chuyện tình cảm. Dù gì bây giờ cũng không có cách nào tìm được đối tượng mới. Con gái chưa kết hôn chướng mắt con, phụ nữ đã ly hôn e rằng cũng ghét bỏ con có hai đứa con."

“Dù không ghét bỏ con, có thể con cũng chướng mắt người ta. Hơn nữa cưới người ta về, con phải sinh con với người ta, hay không sinh con với người ta đây? Sau khi sinh con thì Tiểu Độ và Oanh Oanh phải làm sao bây giờ? Mẹ bảo hai đứa nhỏ sẽ nghĩ như thế nào?”

“Con đã suy nghĩ kỹ chưa, sau này thật sự không kết hôn nữa?”

Đừng nhìn bà Ôn cả ngày mắng con trai, trong miệng không có một câu nói hay về con trai. Đó cũng do bà hy vọng con trai không đi sai đường.

Đứa bé bà mang thai mười tháng, sao bà có thể không thích chứ?

Sao bà có thể không thương nó?

Khi con trai bà hơn hai tuổi, từ trong sân chạy ra ngoài sang nhà bên cạnh chơi. Bà mới chỉ không để ý hai phút mà đứa bé đã biến mất. Bà nhanh chóng chạy xung quanh tìm kiếm.

Tâm trạng lúc ấy của bà không có cách nào miêu tả nổi.

Tuy hiện tại đã có cháu trai và cháu gái, nhưng ở trong lòng bà địa vị của con trai vẫn khác.

Dù thế nào bà cũng hy vọng con trai có thể hạnh phúc.

Năm nay con trai mới ngoài ba mươi, cả đời này mới đi được một phần ba.

Phần đời còn lại dài như thế.

Sao hắn có thể sống một mình được?

Ôn Thiều Ngọc thật sự không có dự định kết hôn.

Hắn không hiểu nói: “Mẹ, lấy vợ thì có gì vui? Cưới vào cửa, người ta nhất định phải sinh con với con. Bản thân con đã không nuôi sống được bản thân. Tiền để tiêu còn là tiền của con trai con. Cô ấy đến rồi, cướp tiền của Tiểu Độ với với Oanh Oanh thì làm sao bây giờ?”

“Con của cô ấy con không thể quản sao? Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Kẻ ngốc mới đi làm loại chuyện khiến người ta khó xử này. Con cưới vợ thì còn không bằng bảo con sống với Quang Diệu.”

“Nói hươu nói vượn cái gì vậy?” Bà Ôn vỗ một cái lên lưng con trai, “Bản thân con không muốn sống tốt thì thôi đi, lôi kéo người ta để làm gì? Tuổi người ta còn trẻ, vẫn muốn kết hôn sinh con.”

“Con đã có con trai, nên con thích nói gì thì nói đúng không, ngày nào cũng nói bừa. Mẹ nói cho con biết, nếu con còn nói lung tung, mẹ sẽ khâu miệng con lại.”

Ôn Thiều Ngọc thành thật xin lỗi: “Mẹ, con không nói nữa. Hơn nữa, con chỉ lấy ví dụ thôi mà, con không có ý này.”

“Tốt nhất là con không có ý này.”

Trong lòng bà Ôn rất cảnh giác.

Vốn dĩ bà chỉ định xem hắn một chút rồi trở về, nhưng hiện tại định ở bên này lâu hơn, để cho con trai của mình bớt nói những câu không có đầu óc, làm ra chút chuyện kinh thiên động địa.

“Bà nội, bà có muốn đi đón Oanh Oanh về không ạ?”

Ôn Độ tìm tới, bà Ôn nháy mắt với con trai, ý bảo con trai đừng nói lung tung.

Bà Ôn nói: “Không cần, mấy ngày nay để Oanh Oanh ở bên kia. Đứa nhỏ Chi Chi kia rất thích Oanh Oanh, vừa vặn để Oanh Oanh nhìn nhiều một chút. E rằng cả đời nó cũng chỉ có một lần có thể tiếp xúc gần gũi với cuộc sống của người có tiền.

Trong lòng bà tính toán rất khôn khéo.

Mình không cho cháu gái được, nếu có thể để cháu gái tiếp xúc được, thì để cháu gái tiếp xúc nhiều hơn.

Nuôi con trai theo kiểu nghèo, nuôi con gái theo kiểu giàu.

Cháu gái nhiều kiến thức về phú quý, mới không bị những thằng nhóc bên ngoài lừa gạt.

Ôn Độ không biết tính toán của bà nội, hơi do dự một chút, cũng không nói gì khác. Điều kiện trong nhà Luật Hạo Chi tốt hơn điều kiện ở chỗ bọn họ.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 453


Có một người bạn chơi với em gái, cậu vẫn tương đối yên tâm.

Chỉ là còn phải gọi điện thoại cho em gái.

“Alo, anh trai!”

Trong nhà Luật Cảnh Chi có rất nhiều thứ thú vị, đều là thứ cô bé chưa từng thấy qua. Bánh ngọt do đầu bếp làm rất đẹp mắt, cô bé đã học được không ít. Đợi đến khi về nhà, cô bé có thể dạy bà nội làm.

Đến lúc đó việc làm ăn của cửa hàng nhất định sẽ rất tốt.

Trong đầu Ôn Oanh, tất cả đều là tiền.

Tiền thật sự rất quan trọng.

Cô bé muốn kiếm nhiều tiền hơn, để cho bà nội muốn mở mấy cửa hàng thì mở mấy cửa hàng, để cho anh trai có thể an tâm đọc cũng không cần nghĩ, chỉ làm tiểu thiếu gia nhà có tiền là được rồi! Lại để ba ra đĩa nhạc, muốn hát mấy bài cũng được. Muốn tìm ai viết nhạc, thì tìm người đó viết nhạc.

Một ngày nào đó ba cô bé sẽ nổi tiếng khắp đại giang nam bắc.

Về phần cô bé thì chẳng cần cái gì cả!

Bà nội, anh trai và ba sống hạnh phúc thì cô bé cũng sẽ hạnh phúc.

“Nếu Muốn về thì gọi về nhà. Đến lúc đó anh sẽ qua đón em. Mỗi ngày nhớ gọi điện thoại cho bà, đừng để bà lo lắng.” Ôn Độ dặn dò em gái.

Ôn Oanh dùng sức gật đầu, nghĩ đến việc vài ngày nữa cũng không được gặp anh trai, cô bé ngoan ngoãn trả lời: “Em đã nhớ kỹ rồi!”

“Ngoan, đi ăn cơm đi.”

“Ở nhà người ta ăn cơm, không thể để cho người ta phải mời ra ăn cơm, như vậy rất không tốt.”

“Dạ, anh trai, anh cũng đi ăn cơm đi!”

Ôn Oanh cúp điện thoại, nhìn thấy Luật Cảnh Chi đứng chờ ở bên cạnh, cười tủm tỉm đi tới trước mặt cậu bé, chủ động nắm tay cậu bé, mềm mại nói: “Chi Chi, anh tớ bảo tớ ở lại đây thêm vài ngày. Như vậy tớ có thể học làm rất nhiều rất nhiều bánh ngọt rồi!”

“Thật tốt!”

Luật Cảnh Chi nghĩ đến chuyện Ôn Oanh có thể ở nhà thêm vài ngày, cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Ôn Oanh gật đầu: “Tớ cũng cảm thấy rất tốt.”

Chủ nhân trong nhà chỉ có hai bạn nhỏ, thỉnh thoảng Luật Hạo Chi mới về ăn.

Cậu ấy không cần lo lắng bất cứ ai bắt nạt em trai, bởi vì người bắt nạt em trai không có thời gian để bắt nạt em trai.

Bữa tiệc gia đình một tháng một lần lại bắt đầu.

Luật Hạo Chi không cho em trai đi, tự cậu ấy đi đến đó.

Thẩm Thanh Đường đã đến từ lâu, mặc trang phục màu trắng, cả người như một đóa hoa trắng.

“Em trai con đâu? Sao lại đến một mình? Đứa nhỏ này không nghe lời một chút nào, mỗi lần có bữa tiệc gia đình nó đều cáu kỉnh. Tới đây ăn một bữa cơm mà thôi, có thể lấy mạng nó à?”

Bình thường Thẩm Thanh Đường không nhớ đến con trai út, nhưng trong bữa tiệc không thấy con trai út, gương mặt của cô ta cũng không tốt.

Khóe môi Luật Hạo Chi nhếch lên châm chọc: “Sao mẹ biết sẽ không lấy mạng em trai?”

Em trai bị nhốt trong nhà vệ sinh.

Bị người ta đẩy ngã xuống đất.

Bị ép ăn thức ăn thừa.

Ra khỏi cửa đã bị bắt cóc...

Nhiều lắm, Luật Hạo Chi cũng không nhớ lúc cậu ấy và em trai còn nhỏ đã trải qua những ngày đó như thế nào. Bởi vì từ nhỏ em trai thông minh, thậm chí có thể nói đã gặp qua thì không quên được, mới khiến cho những người đó đố kỵ như vậy.

Tất cả những thứ khác đều là giả, tất cả đều là lấy cớ.

Em trai quá minh khiến cho bọn họ cảm thấy sợ hãi, bọn họ sợ ông nội biết, cho nên mới nhằm vào em trai, ngược lại xem nhẹ cậu ấy.

Cha mẹ không đáng tin, còn làm phiền em trai.

Bọn họ không những không trợ giúp gì cho cậu ấy và em trai, ngược lại còn cản trở cậu ấy.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 454


Để có thể sống sót.

Cậu ấy đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của ông nội khi người khác không chú ý đến mình.

Đó đều là cơ hội mà em trai tạo ra cho cậu ấy.

Ông nội nhìn trúng cậu ấy, cậu ấy mới có thể bảo vệ em trai.

Sau đó cậu ấy và em trai cố ý diễn một vở kịch, cậu ấy để em trai học thuộc một bài thơ cổ, sau đó cố ý để cho người bên ngoài nhìn thấy.

Cậu ấy còn khen em trai: “Tiểu Cảnh thật tuyệt! Tiểu Cảnh thuộc thơ cổ rồi! Đến lúc đó anh sẽ bảo ba hỏi em, em cứ biểu hiện như mình chưa từng được học, sau đó đọc hai lần đã thuộc cho ba nghe. Ba sẽ thích em.”

Những lời này bị người bên ngoài nghe được, họ còn tưởng là thật.

Từ đó em trai cậu ấy không bị bắt nạt nữa.

Em trai học được giấu tài. Nhưng theo đó, còn có phiền toái khác.

Những người đó biết em trai là điểm yếu của cậu ấy, bắt đầu dùng em trai uy h**p cậu ấy.

Vì vậy mà em trai liên tục gặp đủ loại chuyện

Nhưng ba mẹ cậu ấy chưa bao giờ hỏi vì sao em trai lại đến muộn, chỉ trách mắng em trai.

Nhìn bề ngoài trông có vẻ thật sự quan tâm, chẳng qua là vì vệ sĩ bên cạnh bọn họ là ông nội phái tới. Ông nội thích phụ từ tử hiếu, bọn họ liền biểu diễn cho ông nội xem.

Tóm lại, bọn họ ích kỷ lại dối trá, còn vô cùng ngu xuẩn.

Thẩm Thanh Đường có hơi sợ hãi con trai lớn, đặc biệt trong khoảng thời gian con trai lớn ph*t d*c, bỗng nhiên cao lên, khiến cho cô ta không thể không ưỡn cổ lên nhìn con trai, loại cảm giác này trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.

“Mẹ chỉ thuận miệng nói thôi. Hơn nữa, ai dám động đến người nhà chúng ta? Đây có khác gì muốn chết đâu?”

Đôi khi Thẩm Thanh Đường ngu xuẩn đến mức khiến người ta sốt ruột.

Sao người phụ nữ này có thể là mẹ của cậu ấy được nhỉ?

Nếu không phải dáng vẻ bọn họ có hơi giống cô ta, cậu ấy đã nghi ngờ liệu mình có phải con ruột của bọn họ hay không.

Luật Hạo Chi không muốn nói chuyện với cô ta, nói qua loa, “Con đi tìm ông nội.”

Thẩm Thanh Đường bị nghẹn một cục tức ở chỗ con trai lớn, lập tức cầm lấy điện thoại tìm số điện thoại trong nhà rồi gọi.

Nhưng bên kia điện thoại không ai nhận.

Cô ta tiếp tục gọt về nhà, vẫn không ai nghe máy.

Đáng chết, người hầu trong nhà đều chết hết rồi hả? Một người nghe điện thoại cũng không có.

Thẩm Thanh Đường mắng xong, lại tiếp tục gọi. Lần này, cuối cùng cũng có người nghe điện thoại.

“Mấy người làm ăn kiểu gì vậy, nghe điện thoại thôi mà đã chậm như thế, bảo Luật Cảnh Chi nghe điện thoại!” Thẩm Thanh Đường cũng không nghe rõ đối diện nói gì, trực tiếp mở miệng mắng.

Lỗ tai của người nghe bên kia cũng không tốt, không biết Thẩm Thanh Đường mắng cái gì, đối phương lớn tiếng nói: “Trong nhà không có người, cô đừng gọi điện thoại tới nữa!”

Lạch cạch.

Điện thoại đã tắt.

Gì vậy?

Thẩm Thanh Đường trợn mắt há hốc mồm.

Sau đó, cô ta muốn tức nổ phổi.

Vừa nghĩ tới lúc ăn cơm, mình lại bị người ta cười nhạo, Thẩm Thanh Đường hận không thể chưa từng sinh đứa con trai nhỏ ngu xuẩn kia.

Lúc ăn cơm, quả nhiên có người hỏi.

“Sao đứa nhỏ Tiểu Cảnh không tới vậy?” Vừa nghe đã biết người này cố ý nói vậy.

Gương mặt Thẩm Thanh Đường khó coi đáp: “Nó không thoải mái nên nằm ở nhà.”

“Đầu óc Tiểu Cảnh không tốt, thân thể cũng không thoải mái. Cô làm mẹ cũng quá thất trách rồi đấy, về sau nếu đứa nhỏ kia để lại bệnh cũ thì cưới vợ kiểu gì đây?”

Lời nói đầy móc mỉa lại mang theo nguyền rủa này, thật khiến cho người ta khó chịu.

Thẩm Thanh Đường sắp tức chết rồi.

Trong lòng cô ta điên cuồng mắng con trai út, giống như nó không phải con trai của mình, mà là con trai của kẻ thù.

Dù là ai cũng không biết được, bề ngoài người phụ nữ trông rất sang trọng phú phái, nhưng trong lòng lại ác độc tới cỡ nào.

Luật Hạo Chỉ xem đủ rồi, thản nhiên mở miệng: “Ông nội, cháu có một số việc muốn nói với ông.”

“Đi theo ông đến thư phòng.”

Ông nội Luật vừa mở miệng đã thu hút tầm mắt của mọi người.

Thẩm Thanh Đường nhìn thấy con trai lớn đi theo cha chồng đến thư phòng, trong nháy mắt giống như một con gà trống đắc ý, cực kỳ kiêu ngạo.

Những người khác thấy một màn như vậy, hận đến mức nghiến răng, nhưng lại không thể làm gì.

Ai bảo con của bọn họ không ưu tú như Luật Hạo Chi chứ?

Năm đó, bọn họ đều cho rằng thằng nhóc kia mới là thiên tài, ai biết cái đứa lớn này mới là người thông minh nhất.

Họ muốn ngăn chặn nhưng đã quá muộn.

Đứa lớn này đã trưởng thành rồi.

Ông nội Luật tự mang theo bên người dạy dỗ, thân phận sẽ khác hẳn.

Những người khác hận cũng không có cách nào.

Thư phòng.

Ông nội Luật ngồi trên ghế, Luật Hạo Chỉ ngồi trước bàn, bắt đầu pha trà.

“Ông nội, cháu định đặt trọng tâm sự nghiệp vào nội địa.” Luật Hạo Chi muốn chơi lớn, cần có mạng lưới quan hệ.

Ông nội Luật nói: “Lần này ông đã quyên góp mười triệu đô la Mỹ, người bên kia đã biết cháu là cháu ông, chắc chắn

sẽ cho cháu một ít chính sách ưu đãi, sẽ không làm khó cháu đâu. Cháu có thể thoải mái mà làm.”

“Cảm ơn ông nội.”

Luật Hạo Chi lo lắng em trai ở bên này, nhưng em trai muốn đi học.

Cậu ấy đành phải nhờ ông nội chăm sóc em trai nhiều hơn: “Ông nội, ông không cần chú ý Tiểu Cảnh nhiều đâu, nếu Tiểu Cảnh bị bắt nạt, cháu sẽ giúp em ấy đáp trả.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 455


Ông nội Luật nhìn cháu trai nhỏ, không biết mấy tháng qua cháu trai nhỏ đã trải qua những gì mà lại có thể nói ra những lời như vậy.

"Cháu muốn làm gì thì làm, ông nội biết cháu là một đứa bé có chừng mực.

Luật Hạo Chi cười lạnh trong lòng, chừng mực? Đúng vậy, cậu ấy đích xác là người có chừng mực nhất.

Ít nhất mặt ngoài sẽ không khiến ông nội khó coi.

Về phần trong âm thầm...

Ha.

Cậu ấy sẽ khiến cho bọn ngu xuẩn kia chịu đựng nỗi khổ không nói nên lời.

"Ông nội sẽ không can thiệp vào việc làm ăn của cháu ở bên ngoài, cũng sẽ không để người khác can thiệp. Nếu có mắt thì cháu cứ xử lý theo cách của mình, không cần lo cho những người khác. Xảy ra chuyện gì c*̃ng vẫn có ông nội làm chỗ dựa cho cháu."

Ông nội Luật rất yêu thích cháu trai của mình.

Chủ yếu là mấy đứa con trai của ông ấy quá vô dụng.

Luật Hạo Chi ở trong thư phòng thật lâu mới bước ra.

Những người khác trong nhà họ Luật thấy cậu ấy ở lại bên trong lâu như thế, trong lòng ai nấy đều luống cuống, Muốn biết ông nội đã nói gì với cậu ấy. Mọi người đều tôi nhìn anh anh nhìn tôi, không ai dám tiến lên.

Đúng lúc này, Luật Hoài An thế mà lại đứng ra trước, bày ra dáng vẻ của một người ba kiêu ngạo hỏi: "Ông nội lớn tuổi, con còn ở lì trong phòng làm việc lâu như vậy, chẳng biết chừng mực gì cả. Có chuyện muốn hỏi thì hỏi chú bác của con không được sao? Tại sao cứ phải quấy rầy ông nội con chứ?"

Luật Hoài An vừa há miệng là răn dạy.

Luật Hạo Chi nhìn những người đang vui sướng khi người khác gặp họa bên cạnh kia, lại nhìn tên ba giống như tên ngốc, khóe môi khẽ cong lên cười lạnh.

"Hay là ba hỏi ông nội thử xem con ở trong thư phòng lâu như vậy có quấy rầy đến ông ấy không?"

Lúc Luật Hạo Chi mở miệng cũng vô cùng tức giận.

Luật Hoài An rất sợ hãi con trai lớn, nhưng lời này của con trai lớn không hề nể mặt anh ta.

Anh ta đành phải nghiêm mặt lớn tiếng nói: "Ba không quản được con phải không? Nếu lần sau vẫn còn như vậy thì con đừng tới nữa."

"Được, vậy con sẽ không tới."

Dù sao tuần sau là trận chung kết cuộc thi hát mà chú Ôn tham gia, cậu ấy phải đến hiện trường cổ vũ cho chú Ôn, căn bản không có thời gian trở về nhà cũ.

Nói xong những lời này, Luật Hạo Chi cứ như vậy quang minh chính đại rời đi.

Những người khác nhìn thấy cảnh này cũng đều sợ ngây người.

Bọn họ thật không ngờ Luật Hạo Chi lại không biết sợ đến vậy.

Có người nghĩ trong lòng, hy vọng Luật Hạo Chi không phải chỉ nói ngoài miệng, tốt nhất tuần sau cậu ấy thật sự đừng đến.

Mỗi ngày Luật Hạo Chi đều bận rộn cùng Ôn Độ không ngừng chạy tới chạy lui, ngay cả cơm cũng không kịp ăn. Có ông nội ủng hộ, trong tay Luật Hạo Chi đã có đầy đủ tài chính có thể mạnh tay đi làm rất nhiều chuyện.

Hai người bọn họ không ở lại Hương Thành.

Mà là thừa dịp giá cả đất đai vẫn chưa tăng mà nhanh chóng trở về Sở Thành.

"Cậu nói xem mảnh đất này thế nào? Nếu mua mảnh đất này thì dân chúng ở đây đều phải dọn ra ngoài." Luật Hạo Chi đã cẩn thận tính toán sổ sách.

Trước mặt Ôn Độ có bày một tấm bản đồ, nhìn thấy vòng tròn Luật Hạo Chi vẽ mà trong lòng hâm mộ không thôi.

Chỉ cần cậu có vốn liếng, cậu tuyệt đối sẽ không chỉ nhìn mà không ra tay.

"Kích thước của khu đất phụ thuộc vào kích thước của khu thương mại mà cậu xây dựng. Nếu cậu muốn biến nơi này thành khu thương mại phồn hoa nhất, mang tính biểu tượng nhất, vậy thì phải suy tính rõ ràng trên mọi mặt. Xây một tòa nhà bách hóa ở đây, vậy thì gần đó nhất định phải có khách sạn, cũng phải chuẩn bị tốt một bãi đỗ xe. Tuy hiện tại không có xe nhưng không có nghĩa là sau này cũng sẽ không có xe."
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 456


Luật Hạo Chỉ nghe thấy Ôn Độ nói, gật đầu đáp: "Cậu nói có lý."

"Tiếp theo, chỉ một tòa nhà mang tính biểu tượng thì không được. Xung quanh cũng phải biến thành khu thương mại."

Ôn Độ vừa nói vừa viết viết vẽ vẽ trên sổ, một bản phác thảo nhanh chóng xuất hiện.

Mặc dù chỉ là phác thảo nhưng chữ viết trên đó vẫn khiến người khác vừa nhìn một cái là có thể hiểu ra ngay. Người có trình độ văn hóa như Luật Hạo Chi cũng có thể trông thấy rất rõ ràng.

Cậu ấy càng nhìn ánh mắt càng sáng.

"Nhưng phải cần rất nhiều đất như vậy." Luật Hạo Chi cẩn thận tính toán, số tiền đầu tư cũng không ít.

"Một mình cậu chắc chắn không có khả năng ăn một miếng lớn như vậy. Hơn nữa không thể để một mình cậu kiếm tiền lời, có đồ nhiên phải chia sẻ với mọi người, cậu ăn thịt thì ít nhất cũng phải để cho người ta uống canh.”

Ai sẽ cho phép một tên độc quyền chứ?

Lời nói của Ôn Độ đánh thức Luật Hạo Chi, Luật Hạo Chi nhìn bản đồ rồi vẽ mấy vòng tròn lên đó.

"Nơi này là nhà máy của tôi, tương lai bọn họ sẽ có cửa hàng chuyên môn của riêng mình, mà nơi này là một nhà máy khác của tôi. Nhà máy này vẫn chưa xây xong, để tạo ra các sản phẩm điện tử..."

Luật Hạo Chi vẽ một vòng tròn trên đó, Ôn Độ lập tức đỏ mắt.

Đợi đến khi Luật Hạo Chi vẽ xong vòng tròn.

Ôn Độ đã hóa thân thành quả chanh tinh.

"Bây giờ tôi muốn mua một căn nhà gần bờ biển rồi xây dựng một khu thương mại khổng lồ ở đây, mà nơi này cách nhà máy của tôi c*̃ng rất gần. Nếu quả thật giống như cậu nói, sau khi nơi này phát triển là nhà máy của tôi có thể dọn đi nơi khác, cũng có thể lợi dụng mảnh đất này."

Luật Hạo Chi không hổ là ông trùm trong tương lai.

Rất nhiều lời không cần Ôn Độ nói chi tiết, chỉ cần cân nhắc thêm một chút là đối phương có thể thấy rõ tương lai.

Một số người thực sự xứng đáng để kiếm tiền.

"Có thể."

Ôn Độ xem chừng số tiền trong tay mình, muốn mua thêm hai miếng đất nhân lúc giá cả chưa tăng.

Đến cuối năm sau, cũng không biết rốt cuộc cậu có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền.

Ôn Độ rời khỏi nhà Luật Hạo Chi, trở về ăn cơm.

Cậu vừa mới vào nhà thì Thiết Tỏa đã chạy tới, kích động đưa tờ báo trong tay cho Ôn Độ.

"Anh, anh mau nhìn đi!"

Thiết Tỏa không muốn gọi anh, nhưng Gọt lâu như vậy, cậu ta đã thành thói quen rồi, trong lúc nhất thời cũng không sửa miệng được.

Cho nên sau đó cứ dứt khoát Gọi vậy luôn.

Ôn Độ nhận lấy tờ báo, còn chưa thấy rõ nội dung đã nói: "Chuyện gì mà kích động quá vậy?"

"Phán quyết xong rồi."

"Hả?"

Mi tâm Ôn Độ nhảy dựng, trong lòng loáng thoáng có một đáp án.

Thiết Tỏa kích động nói: "Vụ án của Lý Hồng Tinh đã phán xong, phán tử hình."

"Cái gì?"

Ôn Độ lật tờ báo, căn bản không cần tìm kỹ mà chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đã trông thấy cái tiêu đề to lớn.

Lý Hồng Tinh là tội phạm th*m nh*ng vô cùng lớn.

Trên báo có viết chi tiết quá trình th*m nh*ng của bà ta.

Cuối cùng là phán xử tử hình.

"Anh, vừa rồi lúc em trở về còn nghe ngóng một chút. Bên Hoàng Lập Đạt cũng vào, mà không riêng gì gã vào, anh trai và chị dâu gã cũng mất việc. Tuy Hoàng Lập Đạt lại được thả ra rồi nhưng toàn bộ công trình trong tay gã bây giờ đang tìm người bên ngoài."

Thiết Tỏa kích động muốn cầm lấy miếng thịt béo khổng lồ này.

Ôn Độ hắt một chậu nước lạnh lên người cậu ta: "Chúng ta không thể đung vào công trình của Hoàng Lập Đạt."

Miễn cho bọn họ bị người khác hoài nghi.

Thiết Tỏa có chút không cam lòng nhưng vẫn ngoan ngoãn gật nhẹ đầu.

Lý Hồng Tinh bị xử bắn, huyên náo xôn xao.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 457


Không ít người đều đến xem.

Ôn Độ không đi.

Cậu và Luật Hạo Chỉ ngồi thuyền đến Hương Thành.

Bởi vì trận chung kết của cuộc thi hát đã bắt đầu rồi.

Ôn Thiều Ngọc mặc âu phục vừa người nhưng trông vẫn có hơi rộng.

Hắn ngồi sau hậu trường, vô cùng hồi hộp nói: "Cậu nói xem hôm nay Tiểu Độ có thể sẽ không tới không?"

Tư Đồ Quang Diệu đã sớm nhìn ra Ôn Thiều Ngọc căn bản không quan tâm con trai có tới hay không, chỉ là hắn căng thẳng quá nên không có gì để nói mà thôi.

"Anh đang lo lắng sau này không ra đường được nữa à? Anh yên tâm, tôi đã giúp anh liên lạc với công ty rồi." Cách an ủi này của Tư Đồ Quang Diệu thật đúng là có phong cách riêng.

Ôn Thiều Ngọc nhìn anh ấy một cái rồi nói: "Tôi muốn ra mắt nhưng không phải dựa vào cửa sau, mà là muốn dựa vào bản lĩnh thật sự. Nếu không tôi mà vào bằng cửa sau thì chưa chắc đã nổi được."

"Cũng đúng, hình như cũng rất có chí khí. Nhưng nếu ngay cả công ty đĩa nhạc mà anh cũng không đến được, không phát hành được đĩa nhạc thì sao có thể nổi tiếng chứ?"

Ôn Thiều Ngọc: "..."

Tuy bản thân hắn cũng không ôm hy vọng, nhưng đả kích hắn như vậy có phải là không tốt lắm không?

Ôn Thiều Ngọc tức giận, không muốn để ý tới Tư Đồ Quang Diệu nữa.

Hắn còn không nể nang mặt mũi mà mở miệng đuổi người: "Cậu mau đi đi, đừng chờ ở đây nữa, chỗ này của tôi không cần đến cậu đâu."

Tư Đồ Quang Diệu nhìn người nào đó ăn cháo đá bát, tốt bụng nói: "Hôm nay tôi tới làm trợ lý cho anh. Nhỡ đâu có chuyện gì thì tôi còn có thể chạy giúp anh một chút. Nếu tôi đi rồi, chỗ anh xảy ra chút vấn đề, đó mới là kêu trời trời không linh, gọi đất đất không đáp. Anh đừng cho rằng người của đài truyền hình sẽ giúp anh, anh xem những người khác đi.”

Ôn Thiều Ngọc len lén quan sát những người khác, phát hiện bên cạnh những người đó đều có vài người vây quanh.

Xem ra có không ít người đã ký hợp đồng, bên cạnh có người đại diện, còn có trợ lý. Bọn họ vây quanh những ca sĩ tham gia thi đấu kia, chưa nói tới hỏi han ân cần mà còn hầu hạ giống như cậu ấm.

Ôn Thiều Ngọc nhìn lại vị cậu ấm bên cạnh mình, cảm thấy mình có thể là người có số khổ nhất.

Lớn tuổi nhất không nói, còn phải chăm sóc người bên cạnh.

Phỏng chừng hẳn là người không có lực uy h**p nhất ở đây, bởi vì hẳn không có cơ hội ra mắt nhất.

"Lúc trước anh tới diễn tập hai lần có nhìn thấy người khác biểu diễn không?"

Hôm qua Tư Đồ Quang Diệu bề bộn nhiều việc nên không có thời gian tới.

Người đi theo là bà Ôn.

Hôm nay bà Ôn ngồi dưới sân khấu, Tư Đồ Quang Diệu tới giống như làm trợ lý cho hắn.

Ôn Thiều Ngọc không hề có một chút lòng tranh tài háo thắng nào, nghe nói như thế là cả người cũng trở nên ỉu xìu.

"Cậu xem quần áo bọn họ mặc đi, chúng đều lấp la lấp lánh, đứng trên sân khấu chắc chắn là rất đẹp mắt. Hơn nữa người ta còn trẻ, định sẽ rất được khán giả dưới sân khấu yêu thích. Tôi thì khác, ăn mặc bình thường, dáng dấp bình có hát hay cũng chưa chắc người ta sẽ thích tôi."

Ôn Thiều Ngọc không phải là một đứa trẻ ngây thơ.

Hắn biết mình có hát hay hơn nữa cũng chưa chắc có thể ra mắt.

"Không có gì là tuyệt đối. Anh chỉ cần hát thật tốt là được, chỉ cần anh hát hay, được khán giả trước TV thích là anh sẽ có cơ hội ra mắt."

Tư Đồ Quang Diệu động viên Ôn Thiều Ngọc.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 458


Ôn Thiều Ngọc cố lấy dũng khí, kiên định nói: "Dù sao tôi cũng coi đây là cơ hội cuối cùng để lên sân khấu, tôi sẽ cố gắng tranh thủ để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho khán giả. Như vậy cho dù tôi có đi cửa sau thì cũng có thể nổi tiếng hơn một chút. Nhỡ đâu phát hành đĩa nhạc, nói không chừng còn có hai người tới cổ vũ."

"Vậy anh đúng là quá coi thường chính mình rồi, sao chỉ có thể có hai người tới cổ vũ thôi chứ?"

Ôn Thiều Ngọc: "Vậy có thể có mấy người?"

"Tôi, Luật Hạo Chi, con trai anh, con gái anh, còn có mẹ chúng ta, đã năm người rồi."

Ôn Thiều Ngọc: ".."

Cái khỉ gì vậy?

Làm miết rồi đến một fan hâm mộ của mình cũng không có mà chỉ toàn là người trong nhà mình???

Ôn Thiều Ngọc bỗng nhiên không còn căng thẳng nữa.

Hắn trừng mắt nhìn Tư Đồ Quang Diệu, hừ lạnh: "Cậu chờ xem, tôi không tin dưới sân khấu có nhiều người như vậy mà lại không có lấy một ai thích nghe tôi hát."

Tư Đồ Quang Diệu nhìn dáng vẻ tự tin của Ôn Thiều Ngọc, lười biếng tựa vào ghế, trong lòng rất hâm mộ hắn.

Ở thời đại này, Ôn Thiều Ngọc giống như một người sống trong tháp ngà.

Hắn không cần nghĩ ngợi gì cả, không cần làm gì cả, chỉ cần theo đuổi giấc mơ của mình là được. Ông trời dường như rất ưu ái hắn, mặc kệ Ôn Thiều Ngọc làm cái gì hình như cũng đều có thể dễ dàng thành công.

Cho dù Ôn Thiều Ngọc không giành được giải thưởng trong cuộc thi ca hát lần này, không có công ty đĩa nhạc nào chịu ký hợp đồng với hắn thì cũng không sao cả. Con trai hắn đã sớm nghĩ xong đường lui cho hắn rồi.

Thật đúng là một cuộc sống khiến người ta hâm mộ.

Tư Đồ Quang Diệu nghĩ mình đã lớn như vậy rồi nhưng cũng chỉ có bây giờ là được nhẹ nhõm.

Anh ấy rất quý trọng chút thời gian ấy.

Dưới sân khấu.

Bên cạnh Ôn Oanh là Luật Cảnh Chi, bên cạnh Luật Cảnh Chi là Luật Hạo Chi. Ôn Oanh ngồi bên kia của Ôn Độ, bên cạnh Ôn Độ là bà Ôn.

Họ đang ở một vị trí rất tốt, ngay dưới trung tâm của sân khấu.

Vị trí này cũng là nơi tốt nhất để quan sát.

"Sao ba em còn chưa ra nữa?" Ban đầu Ôn Oanh rất kích động nhưng bây giờ sắp buồn ngủ rồi.

Luật Cảnh Chi đã xem qua danh sách tiết mục nên biết kế tiếp sẽ là ai, bèn nói: "Sắp rồi, hai tiết mục nữa là đến chú Ôn."

"Vậy tớ chờ thêm tí nữa vậy."

Ôn Oanh tựa lưng vào ghế, quay đầu nhìn thấy anh trai híp mắt đang ngủ, xem ra cậu đã mệt muốn chết rồi. Cảnh này tựa như trùng lặp với hình ảnh trong giấc mơ.

Anh trai trong mơ thường ngồi trên ghế mà ngủ thiếp đi như vậy.

Anh trai giao đồ ăn bên ngoài, lúc đi lấy thức ăn sẽ ngồi trên ghế trực tiếp ngủ luôn.

Người trong tiệm trông thấy anh trai đều ghét bỏ đi vòng qua anh trai.

Cô bé đau lòng anh trai nhưng không có cách gì cả.

Bây giờ mọi thứ đã khác so với trong mơ, trong nhà cũng giàu có hơn trước nhưng anh trai vẫn mệt mỏi, vất vả như vậy.

"Sao thế?" Luật Cảnh Chi lại gần, quan tâm hỏi.

Ôn Oanh không muốn để cho anh trai nghe thấy bèn đến gần Luật Cảnh Chi, nhỏ giọng nói: "Anh trai mệt mỏi và vất vả quá, tớ không muốn anh ấy phải khổ cực như thế."

Luật Cảnh Chi quay đầu nhìn anh trai mình, cậu ấy cũng tựa vào ghế ngủ, thế là nhỏ giọng nói: "Có thể là bởi vì bọn họ không có hứng thú với cuộc thi ca hát, nhàm chán quá nên ngủ quên mất?"

Ôn Oanh trừng đôi mắt to xinh đẹp, kinh ngạc hỏi: "Hả? Còn có thể như vậy sao?"

Luật Cảnh Chi dựa về phía sau, sau đó chỉ chỉ bên cạnh mình. Ôn Oanh tò mò nhìn sang bèn trông thấy Luật Hạo Chi cũng đang ngủ như anh trai.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 459


Hai má cô bé đỏ bừng, đáy mắt sáng lấp lánh: "Không phải là do mệt sao?"

"Rất có thể là không phải.”

Luật Cảnh Chi nhìn mấy người phía sau mình, đó đều là người đi theo anh trai cậu bé, trông ít hơn so với lúc trước nhiều.

Những người đó đều bận rộn, còn anh trai cậu bé chỉ cần động mềm động miệng là được.

Làm gì mà mệt mỏi đến thế.

Hơn nữa cậu bé biết Ôn Độ đang hợp tác làm ăn với anh trai.

Dưới tay hai người còn có không ít người, rất nhiều chuyện không cần tự mình làm, làm sao có thể mệt mỏi quá mức?

Cũng không phải là không có tiền không có người như trong giai đoạn đầu gây dựng sự nghiệp.

Luật Cảnh Chi thấy Ôn Oanh dường như rất lo lắng cho Ôn Độ bèn nhỏ giọng khuyên nhủ cô bé: “Cậu không cần quá lo lắng. Bây giờ bọn họ có nằm cũng có thể kiếm tiền, sẽ không vất vả quá đâu. Thời gian vất vả nhất đã qua rồi."

"Thì ra là vậy sao?"

Ôn Oanh không hiểu những điều này lắm, nhưng khi nghe Chi Chi nói rằng có thể không phải trai mệt mỏi nên cô bé cũng an tâm hơn.

Ôn Oanh nhỏ giọng nói với Luật Cảnh Chi: "Tớ rất sợ anh trai sẽ mệt mỏi.”

Cô bé không nỡ để anh trai quá vất vả, hận không thể lớn lên ngay trong một giây, trở thành một người lớn có thể chăm sóc anh trai, để anh trai cũng có thể làm một đứa trẻ không buồn không lo.

"Tớ sẽ bảo anh trai tớ để mắt đến anh cậu, nếu anh ấy không thương tiếc cơ thể mình thì đến lúc đó tớ sẽ nói cho cậu biết." Luật Cảnh Chi nói.

Ôn Oanh không ngờ còn có thể như vậy.

"Vậy đến lúc đó tớ sẽ làm bánh ngọt cho cậu và anh Hạo Hạo ăn."

Luật Cảnh Chi không muốn cho anh trai ăn bánh ngọt.

Nhưng cậu bé có thể để lại bánh ngọt cho chính mình.

"Được!"

Hai đứa nhóc đang bí mật ủ mưu.

Đúng lúc này trên sân khấu truyền đến giọng nói kích động của MC: "Bây giờ chúng ta hãy chào đón thí sinh tiếp theo, tên anh Thiều Ngọc. Một bài hát ở vòng loại giúp chúng ta biết đến anh ấy, một bài hát ở vòng bán kết giúp chúng ta biết anh ấy là một chàng hoàng tử thâm tình. Hôm nay là đêm chung kết, hãy chờ đợi màn trình diễn mà anh ấy mang đến cho chúng ta!"

Âm thanh sục sôi kia lập tức đánh thức tất cả mọi người.

Ôn Oanh quay đầu nhìn thấy vẻ sáng trong dưới đáy mắt anh trai, trên mặt không hề mệt mỏi chút nào, cô bé mới phát hiện Luật Cảnh Chi đã nói đúng rồi.

Cô bé căng thẳng nhìn lên sân khấu.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc âu phục đứng dưới một chùm ánh sáng ở giữa sân khấu.

Hẳn không có bạn nhảy giống như những người khác.

Chỉ đứng một mình ở đó vô cùng yên tĩnh.

Nhưng Ôn Oanh lại cảm thấy hắn đang phát sáng.

"Đây là lần đầu tiên tớ nhìn thấy ba mình thế này. Ông ấy giống như trời sinh đã thích hợp đứng ở đây rồi tớ cảm thấy sân khấu là thuộc về ông ấy!"

Ôn Oanh vô cùng kích động, lắc lắc cánh tay Luật Cảnh Chi nói với cậu bé.

Luật Cảnh Chi cũng cảm thấy chú Ôn đứng ở trên sân khấu rất khác với chú Ôn lúc bình thường.

Giống như Ôn Oanh nói, hình như hắn rất thích hợp với sân khấu này.

Ôn Thiều Ngọc ngước mắt nhìn khán giả dưới sân khấu, phía dưới tối đen, hắn không nhìn thấy gì cả.

Nhưng khán giả dưới sân khấu có thể nhìn thấy hắn.

Đôi mắt tràn ngập chuyện xưa kia nhàn nhạt đảo qua dưới sân khấu.

Khán giả dưới sân khấu trong thoáng chốc trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Bọn họ đều không đành lòng làm ầm ĩ đến người đàn ông ôn hòa nho nhã kia.

Nhạc vang lên.

Âm nhạc nhẹ nhàng tựa như lông vũ quét qua nội tâm mọi người.
 
Back
Top Dưới