Trọng Sinh Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại

Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 100


“Ngày mai không đi học nên con không muốn ngủ nữa phải không? Hay là mai bà bảo ba con đến trường hỏi thầy giáo xem con thi được hạng mấy nhé?” Bà Ôn nói, đây là một đòn rất hiệu quả.

Ôn Oanh lập tức nằm xuống.

Bà Ôn đắp chăn cho cô bé rồi tắt đèn.

“Oanh Oanh, sau này con đánh nhau với người khác cũng như hôm nay nhé.” Bà Ôn dõng dạc nói: “Con không cản sợ bà sẽ mắng con vì con đánh nhau. Nếu con bị người khác đánh mà không biết đánh trả lại, bà mới mắng con đấy.”

Ôn Oanh gật đầu lia lịa, giọng nói mềm mại hứa hẹn: “Bà ơi, con nhất định sẽ không đứng yên để người khác đánh con đâu.”

“Ừ, được rồi, ngủ đi.”

Ôn Oanh nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút, lại hỏi: “Bà nội, anh trai đánh nhau rất lợi hại đó, bà biết không?” “Ngủ đi con.”

Bà Ôn thầm nghĩ, làm sao bà lại không biết được tính khí của đứa cháu trai mình chứ?

Vì lo lắng cháu trai bị bắt nạt bên ngoài, bà Ôn đã đặc biệt tìm người dạy võ cho cậu. Sau khi người đàn bà vô lương tâm kia bỏ đi, không ít người đã trêu chọc Tiểu Độ.

Tiểu Độ còn nhỏ, lúc bị bắt nạt không thể đánh lại được.

Bà Ôn đã bỏ ra năm đồng để gửi cậu đến nhà ông Dương ở phía sau, nhờ ông lão nhà họ Dương dạy võ cho. Tiểu Độ mạnh mẽ hơn ba cậu gấp trăm lần, tính cách lại giống hệt ông nội cậu.

Cậu theo ông lão luyện tập vài tháng, đã có thể đánh cho tất cả bọn nhóc trong làng ngã lăn ra đất Gọt ông nội.

Từ đó, Tiểu Độ càng không bao giờ ngắt quãng việc học võ.

Năm ngoái, ông Dương không trụ được, qua đời.

Tiểu Độ mới không đến nhà họ Dương nữa, mỗi sáng cậu dậy sớm, tự mình tập luyện frong sân. Luyện những bài quyền cơ bản mà ông Dương đã dạy.

Nửa đêm về sáng, nhiệt độ đột ngột giảm xuống.

Sở Thành cũng trở nên lạnh lẽo.

Sáng sớm Ôn Độ thức dậy, chạy một vòng rồi về, lấy áo khoác dày mặc vào.

“Anh Đông, hôm nay anh trông chừng công trường nhé, dạo này em không thể qua thường xuyên được.” Cậu muốn vẽ xong bản thiết kế của Cảnh Duy Châu.

Triệu Kiến Đông nghĩ đến chuyện Ôn Độ sắp làm việc lớn, vỗ ngực đảm bảo: “Công trường em cứ yên tâm, có anh ở đây mà. Tuyệt đối...”

“Được rồi, em biết rồi, anh đi đi.”

Ôn Độ vội vàng ngắt lời Triệu Kiến Đông, sợ Triệu Kiến Đông miệng quạ đen lại nói trúng cái gì.

Triệu Kiến Đông cười gượng, gãi đầu rồi đi ra ngoài.

Đại Ni và Nhị Ni đi học, Triệu Hiểu Phi dẫn Uông Bình đi mua thức ăn, trong nhà chỉ còn lại Ôn Độ.

Cậu ngồi trước bàn, dùng bút vẽ nhanh lên trên.

Tất cả các đường nét đều được vẽ liền mạch lưu loát.

Nếu có chuyên gia về lĩnh vực này ở đây, chắc chắn sẽ sáng mắt lên.

Ôn Độ là một người chăm chỉ, làm bất cứ việc gì cũng chỉ có một tiêu chuẩn. Hoặc là không làm, hoặc là làm hết sức mình. Làm ăn, không thể chỉ biết tiêu tiền mà không hiểu chút kiến thức chuyên môn nào.

Bây giờ, Ôn Độ rất mừng vì đã yêu cầu bản thân nghiêm khắc.

Nếu không, bây giờ dù cậu có muốn Đông Sơn tái khởi cũng không có vốn liếng.

Triệu Hiều Phi và Uông Bình mua thức ăn về nhà cũng không tạo ra tiếng động lớn. Hai người bọn họ ngồi trong sân nói chuyện nhỏ nhẹ, sợ làm phiền Ôn Độ.

Đến giờ ăn trưa, Triệu Hiểu Phi mới lên gọi người.

“Tiểu Độ, ăn trưa thôi.”

“Đến ngay.”

Ôn Độ đáp.

Cậu cẩn thận cất bản thảo vào ngăn kéo, rồi mới đi xuống tầng.

Trên bàn chỉ có đồ ăn của mỗi mình cậu.

Triệu Hiểu Phi muốn dẫn Uông Bình đến công trường đưa cơm.

Vừa ăn xong, Hoàng Long Nghị đi từ bên ngoài vào, mặt vàng hoe, sưng vù, trông như biến thành một người khác.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 101


“Tiểu Độ, tối qua anh về nhà bằng cách nào vậy?” Hoàng Long Nghị mặt mày xám xịt ngồi đối diện với Ôn Độ. “Giờ mới dậy hả?” Ôn Độ hỏi anh ấy, tiện tay lấy cho anh ấy một bộ chén đĩa: “Cùng ăn chút đi.”

Hoàng Long Nghị lắc đầu: “Không được, giờ anh không có khẩu vị. Lát nữa ra ngoài tìm chỗ nào đó ăn bát cháo là được.”

“Tối qua bọn em đưa anh về.” Ôn Độ không khuyên anh ấy nữa.

“Cảm ơn em, em trai. Chuyện tối qua, thật xin lỗi, anh không ngờ anh lại không nể mặt như vậy.” Hoàng Long Nghị cảm thấy bản thân vô cùng mất mặt.

Ôn Độ nói: “Không sao, tối qua ở nhà hàng đó em đó nhận được một công việc khác. Cũng nhờ anh đấy.”

“Chú em, em đang đùa anh hả? Hôm qua anh say quắc cần câu, chẳng nhớ gì cả. Làm sao anh có thể tìm việc cho em được chứ?”

Hoàng Long Nghị hoàn toàn không tin.

Lúc này đầu anh ấy đau như búa bổ, ngồi trên ghế, xoa bóp thái dương, hai mắt vô hồn, ánh mắt đờ đẫn.

Ôn Độ hỏi anh ấy: “Lúc đó anh còn cụng chén với người ta cơ mà, đã quên rồi à?”

“Thật sự không nhớ.”

Hoàng Long Nghị cố gắng nhớ lại nhưng không sao nhớ ra được, thậm chí anh ấy còn không nhớ nổi là mình về nhà bằng cách nào.

Hôm nay anh ấy đến đây là để xin lỗi Ôn Độ.

Chuyện hôm qua là do anh ấy không sắp xếp ổn thỏa nên khiến Ôn Độ phải chờ đợi lâu như vậy.

Quan trọng nhất là bữa tối hôm qua Ôn Độ đã thanh toán. Nếu hôm nay anh ấy không đến xin lỗi thì thật sự là thiếu đạo đức. Sau này anh ấy còn có mặt mũi nào để gặp Ôn Độ nữa.

“Hôm nay anh đến đây chủ yếu là để xin lỗi em.”

Hoàng Long Nghị thầm mắng Trần Trác Lâm là đồ khốn kiếp, đã không muốn đến thì đừng có hứa hẹn. Hứa rồi lại không đến làm anh ấy mất mặt.

Ôn Độ không để tâm đến chuyện này.

“Anh Nghị, hôm qua anh gọi em là em trai, hôm nay em gọi anh là anh Nghị, anh em mình không cần khách sáo như vậy. Anh vì muốn tốt cho em mới tổ chức buổi gặp gỡ này. Người ta đến hay không đến không quan trọng, quan trọng là em đã cảm nhận được tấm lòng của anh. Tấm lòng này em sẽ ghi nhớ suốt đời.”

Hoàng Long Nghị nghe Ôn Độ nói xong, trong lòng xúc động không thôi.

Anh ấy cầm chén trà trước mặt lên, nói: “Anh trai lấy trà thay rượu, kính em trai một chén!”

“Nói hay lắm.”

Ôn Độ cầm chén lên, bên trong là nước lọc, cụng ly với Hoàng Long Nghị.

Lúc này tảng đá lớn trong lòng Hoàng Long Nghị mới được đặt xuống.

“Em nói xem, tên khốn Trần Trác Lâm kia lúc trước nói với anh ngon ngọt thế nào. Kết quả cuối cùng không những không đến, mà ngay cả một lá thư cũng không cho người đưa đến. Anh ta đang trêu tức anh đấy à?”

Hoàng Long Nghị vô cùng tức giận.

Anh ấy vô lực vỗ bàn: “Anh kể cho em biết, lúc anh ta bỏ trốn, là anh đưa anh ta lên thuyền. Nếu không anh ta đã bị treo bảng diễu hành. Bây giờ anh ta phát tài rồi, em xem anh ta làm gì kìa? Đó có phải là việc con người làm không?”

“Hoàng Long Nghị anh không có bản lĩnh lớn, chỉ xứng đáng có một cái xưởng nhỏ như vậy. Thì sao chứ? Cái xưởng nhỏ này của anh vẫn có thể phát tài nhé!”

“Vâng, anh Nghị nói đúng.” Ôn Độ gật đầu tán thành, cầm bát cơm lên, nháy mắt ăn hết nửa bát.

“Con người không thể có lòng dạ xấu xa.”

“Đúng vậy.”

“Kẻ có lòng dạ xấu xa không thể thành công được. Anh nói cho em biết, với cái tác phong làm việc này của anh ta, không thể tồn tại lâu dài được. Nếu không phải anh không có tiền, anh cũng không thèm làm cho nhà máy của anh ta. Bây giờ anh mở một cái xưởng nhỏ, kiếm được một khoản tiền, sau đó anh cũng đi mở một nhà máy điện tử.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 102


Hoàng Long Nghị không phải là người thiển cận.

Ngược lại, anh ấy còn rất có tầm nhìn xa.

Ôn Độ rất ngưỡng mộ điểm này của Hoàng Long Nghị.

Cậu đặt bát cơm xuống, uống một ngụm nước, rồi mới nói: “Anh Nghị, anh suy nghĩ như vậy là đúng rồi. Anh mở xưởng may, ban đầu chỉ bán buôn quần áo. Chất lượng tốt, mẫu mã đẹp, nghĩ thêm một thương hiệu hay hơn. Khi nào - đủ vốn, chúng ta sẽ mở thêm các nhà máy khác.”

“Có câu tục ngữ nói rất đúng, không nên bỏ hết trứng vào một giỏ. Sau này nếu anh phát triển cả hai mảng, nhớ đừng quên anh em nhé.”

“Chắc chắn rồi.”

Hoàng Long Nghị nghe Ôn Độ nói mà lòng tràn đầy hy vọng, anh ấy cảm thấy đầu cũng không còn đau nữa. Nghiêng người về phía trước, ghé sát vào Ôn Độ, trên mặt nở nụ cười lấy lòng.

“Cái em nói nãy giờ, có thể nói cụ thể hơn cho anh nghe không?”

Ôn Độ cảm thấy với tính cách nhạy bén của Hoàng Long Nghị, nếu kiếp sau mà không có chỗ đứng thì đúng là uổng phí.

“Xưởng may sản xuất quần áo, nếu muốn tự bán cũng không phải là không được. Anh phải tự đi bán hàng, việc này cần rất nhiều nhân lực, vật lực và thời gian, anh không cần em phải nói chi tiết với anh nữa. Chắc hẳn trước đây anh cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi.”

Hoàng Long Nghị gật đầu: “Ban đầu anh định cho mấy anh em họ đi ra ngoài bán.”

“Đó cũng là một cách. Nhưng chậm quá, không phù hợp với thị trường này. Việc đầu tiên anh cần làm là chọn mẫu mã quần áo cho quý tiếp theo. Quần áo mùa đông chắc chắn là không kịp, quần áo mùa xuân cũng không thể. Anh có thể làm quần áo mùa hè.”

“Có lý.”

Hoàng Long Nghị háo hức chờ Ôn Độ nói tiếp.

“Quần áo không phải cứ may ra là có người mua. Một khi đã quyết định theo ngành này, chắc chắn anh cũng đã tìm hiểu về thị trường. Em không biết anh có nhận ra chưa, từ đầu năm nay, trang phục mọi người mặc trên phố ngày càng thay đổi.”

“Trước đây, toàn là màu xanh lá cây. Vài tháng gần đây, các bạn trẻ trên phố đều ăn mặc rất thời trang. Có chút giống với người ở bờ bên kia.”

Hoàng Long Nghị cũng đã sớm nhận ra điều này.

Nhưng khi Ôn Độ nói vậy, anh ấy lại có cảm giác như được khai sáng.

“Thật ra, mẹ anh là thợ may lâu năm, nên anh mới quyết định mở một xưởng may.” Hoàng Long Nghị thực ra cũng không biết làm gì khác, anh ấy vẫn khá am hiểu về ngành may mặc này.

Ôn Độ ngạc nhiên: “Vậy thì anh nên biết tầm quan trọng của kiểu dáng quần áo. Trước đây, tại sao quần áo nhà anh lại được ưa chuộng, mà nhà khác lại không? Lý do này, dù là hiện tại hay quá khứ, đều giống nhau.”

“Vừa rồi nghe em nói phải chú trọng vào kiểu dáng, anh đã hơi hiểu rồi. Bây giờ em nói vậy, anh đã biết đại khái phải làm gì. Mở xưởng, việc chuẩn bị trước rất quan trọng, sau này quần áo chúng ta làm ra có bán được hay không còn quan trọng hơn.”

“Tốt nhất anh nên tìm người am hiểu thiết kế kiểu dáng quần áo.” Ôn Độ nhắc nhở Hoàng Long Nghị.

Hoàng Long Nghị gật đầu cảm kích: “Chuyện này nhất định phải lập tức tìm người làm ngay. Vậy còn cái kia thì sao? Theo em mô hình hoạt động bán buôn sẽ vận hành thế nào?”

“Nhiều người đến Sở Thành lập xưởng, cũng có nhiều người muốn đến Sở Thành làm giàu. Những người không thể lập xưởng thì nghĩ đến việc buôn bán nhỏ. Bọn họ sẽ lấy hàng mà những nơi khác không có ở Sở Thành, mang đến nơi khác bán. Những người này mới chính là mục tiêu mà các anh phải nắm bắt.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 103


Hoàng Long Nghị vỗ mạnh đùi, mặt lộ vẻ mừng như điên: “Chú em, em thật sự giúp anh một đại ân đó! Không nói gì thêm, tại đây anh hứa với em, sau này anh mà phát tài, tuyệt đối sẽ không quên em đâu! Anh đi tìm người nghiên cứu việc này trước đây, đây là tiền thanh toán cho công trình, anh đã mang hết đến cho em rồi.”

Nói xong, anh ấy đứng dậy, chào tạm biệt Ôn Độ rồi vội vã rời đi.

Ôn Độ nhìn số tiền trên bàn, mở ra kiểm tra một lượt.

Không phải vì cậu có lòng dạ tiểu nhân mà nghi ngờ người quân tử, mà vì khi ra ngoài làm việc, ở đâu cũng phải cẩn thận đề phòng.

Kiểm tra tiền xong, Ôn Độ mới đặt túi xách bên cạnh chân.

Cậu ăn cơm, đặt bát đũa vào Bếp, dọn dẹp sơ sơ bàn ăn rồi lên tầng tiếp tục vẽ bản thảo. Khi cậu động bút, trong đầu vẫn đang nghĩ đến tiến độ thi công xưởng may của Hoàng Long Nghị.

Năm ngoái, nhà xưởng có thể khởi công.

Trước Tết, xưởng may có thể đi vào hoạt động.

Kho hàng sẽ hoàn thiện muộn hơn một chút, nhưng cũng không lâu lắm.

Hiện tại, các công nhân đã rất thành thạo và tiến độ công việc cũng đang được đẩy nhanh. Công nhân dưới tay cậu, so với người khác, nhiều gấp đôi. Bởi vì ở đây bọn họ được bao ăn bao ở và có chế độ ăn uống tốt. Không ít công nhân muốn giới thiệu người thân đến làm việc.

Hiện tại tạm thời không cần thêm người, nhưng sau Tết chắc chắn sẽ cần rất nhiều nhân công.

Gần đây, Ôn Độ đã cao thêm 5 cm, ngón tay cũng trở nên dài hơn, các khớp xương rõ ràng hơn. Kiếp này chưa từng làm việc nặng, ngón tay cậu cũng không bị biến dạng, trông rất đẹp mắt.

Trên thực tế, Ôn Độ chỉ cần một ngày để vẽ bản vẽ thiết kế kiến trúc.

Những thứ này hoàn toàn không kho" đối với cậu.

Vẽ bản vẽ thiết kế thi công cần nhiều thời gian hơn một chút, nhưng cũng chỉ mất ba ngày.

Ôn Độ nhốt mình trong phòng bốn ngày, sau khi vẽ xong lại đến công trường làm việc.

Triệu Kiến Đông nhìn cậu, kinh ngạc hỏi: “Tiểu Độ, sao em lại tới công trường?”

“Em qua đây giám sát một chút.”

Đây là hũ vàng đầu tiên của bọn họ, không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Triệu Kiến Đông đợi những công nhân bên cạnh đi qua mới cúi thấp giọng hỏi cậu: “Vậy còn cái bản vẽ gì đó của em không vẽ à? Năm vạn đó!”

Anh ấy thậm chí không dám nghĩ.

Ôn Độ vẫn nhàn nhã nói: “Vẽ xong rồi.”

“Cái gì? Vẽ xong rồi?”

“Ừ.”

“Vậy sao em nói với người ta là cần một tháng?” Triệu Kiến Đông có chút không hiểu: “Em đưa đồ cho người ta sớm, lấy tiền sớm chẳng phải tốt hơn sao?”

“Anh Đông, anh hãy nhớ một câu nói, có những lúc nhanh không phải là tốt. Anh nhanh quá, người khác còn nghi ngờ năng lực của anh. Vì vậy, có những lúc, thời gian càng lâu, người khác cảng tin rằng anh có thể làm được, là một người có bản lĩnh.”

Ôn Độ lại dạy cho Triệu Kiến Đông một đạo lý.

“Có lý.”

Triệu Kiến Đông cũng không thúc giục Ôn Độ, chỉ khi Ôn Độ định vác gạch thì vội vàng ngăn cậu lại: “Em làm gì vậy? Em nghĩ em có thể làm được việc này à? Đôi tay này của em tùy tiện vẽ vài nét là đã đáng giá năm con số, em tự thấy em hợp với công việc này sao? Thật là không biết điều gì cả. Nếu em muốn theo dõi anh thì anh không ngăn cản, nhưng đừng đụng tay vào.”

Triệu Kiến Đông thật sự rất quý trọng đôi tay của Ôn Độ.

Anh ấy chỉ muốn nâng niu đôi tay này.

Ôn Độ rất muốn nói rằng, thứ quý giá nhất của cậu chính là bộ não.

Nhưng cậu vẫn ghi nhận ý tốt của Triệu Kiến Đông.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 104


Sau này, chuyện ở công trường phần lớn phải dựa vào Triệu Kiến Đông gánh vác. Cậu không thể lúc nào cũng túc trực ở công trường. Hơn nữa, có tiền rồi, cậu còn tính toán làm thêm vài việc khác.

Lúc này, ở nông trường Hồng Tinh.

Lại đang có tuyết lớn.

Nhà trường cho học sinh nghỉ học.

Ôn Oanh nóng lòng muốn đến trường xem điểm nhưng không được, cả người ỉu xìu.

Bà thím cả dắt cháu trai tới, ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào quả lê trong tay Ôn Oanh, mắt đảo lia lịa. Ôn Hồng Bảo nhân lúc người lớn không để ý, giật phắt quả lê frong tay Ôn Oanh.

Ôn Oanh nhíu mày, mím môi không nói gì, cầm sách giáo khoa tiếp tục đọc.

Ôn Hồng Bảo lại giơ tay cướp sách giáo khoa đi.

Ôn Oanh có chút mất hứng, cô bé vươn tay về phía Ôn Hồng Bảo: “Trả sách cho tôi!”

“Không trả không trả không trả.” Ôn Hồng Bảo còn giơ sách lên cao, cực kỳ muốn ăn đòn.

Bà Ôn giơ tay tát lên đầu cậu nhóc: “Còn dám nghịch ngợm nữa thì bà chặt tay cháu đó.”

Phùng Ngọc Mai thấy cháu trai bị đánh, vẻ mặt không vui.

“Từ Quế Anh, sao bà đánh cháu tôi? Đánh hỏng rồi bà có bồi thường nổi không?”

Bà Ôn cười lạnh: “Bà nên cảm ơn tôi đó. Bé tí đã nghịch ngợm như vậy, lớn lên không biết sẽ hư hỏng đến mức nào. Giờ tôi đánh nó để cho nó biết điều, sau này ra ngoài sẽ không bị người ta đánh.”

“Thế thì nó còn có bà nội như tôi quản lý, đâu cần bà ra tay?” Phùng Ngọc Mai cũng là một bà lão chanh chua nổi tiếng.

Bà Ôn cũng không phải người dễ chọc.

“Thế còn chuyện nó cướp lê của cháu gái tôi, cướp sách của cháu gái tôi nữa, bà có quản không? Bé tí đã đi cướp đồ của người khác, lớn lên sẽ bị bắn đó!”

Phùng Ngọc Mai tức giận chửi ầm lên: “Vậy cũng tốt hơn con trai bà. Già thì đoản thọ, nuôi con trai thì hèn nhát, vợ bỏ đi cũng không dám đuổi theo. Cháu trai thì giống mẹ, đều là thứ không an phận. Cháu gái lại còn là một đứa ngốc. Tôi thấy bà đúng là thiếu ân đức tám kiếp mới gặp báo ứng như vậy!”

“Bốp...!”

Bà Ôn vung tay tát mạnh vào má Phùng Ngọc Mai, thanh âm như tiếng dao cắt, lạnh thấu xương.

“Phùng Ngọc Mai, cái miệng của bà chỉ biết phun ra phân thôi à? Bà có thật sự cho rằng người ngoài đều không biết con trai út của bà là con ai à?”

Phùng Ngọc Mai trợn tròn mắt kinh hãi.

Những lời bà ta định nói đến bên miệng, bỗng chốc không dám thốt ra một câu.

Bà ta xám xịt đứng dậy, túm lấy đứa cháu trai kéo xuống đất: “Bà nói bậy bạ gì đấy? Chẳng có chuyện gì cả. Thằng ranh con này, mau đi xuống, nếu không xuống bà sẽ ném mày ra vườn hoa phía tây cho ma quỷ bắt đi.”

Ôn Hồng Bảo vừa khóc vừa bị bà nội kéo đi.

Bà Ôn cười khẩy hai tiếng, đứng im tại chỗ không nhúc nhích.

Bà nhìn theo người đàn bà lẳng lơ Phùng Ngọc Mai kia dắt cháu trai đi khỏi nhà, sau đó mới quay đầu định xem cháu gái có bị Ôn Hồng Bảo đánh hay không. Ai ngờ vừa quay người lại, đã đối diện với ánh mắt lấp lánh của cháu gái.

“Bà nội, bà thật lợi hại! Con nhất định là giống bà, mới có thể lợi hại như vậy.” Ôn Oanh cực kỳ đắc ý.

Bà Ôn ghét bỏ nói: “Con thôi đi được rồi đó! Con giống bà chỗ nào? Con rõ ràng là giống như... cái đồ ngốc chết đi được, bà không ngốc như vậy đâu.”

Cô bé chỉ giống bà thôi mà!

Hơn nữa, cô bé rất thông minh, không hề ngốc.

Cô bé biết nhiều cách kiếm tiền lắm.

“Bà ơi, nhà mình nuôi thêm nhiều gà đi ạ!” Ôn Oanh biết từ năm sau sẽ có người bắt đầu bán đồ ăn.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 105


Không đúng, lẽ ra năm nay đã có người bán đồ ăn rồi.

Bà Ôn liếc nhìn đứa cháu gái nhỏ: “Sao vậy? Con thèm ăn thịt gà à?”

Nhớ lại vào mùa hè năm nay, gà nhà bị dọa chết, bà không nỡ vứt đi, mang gà đi luộc ăn, hương vị khiến Ôn Oanh nhớ mãi đến tận bây giờ. Cô bé ngoan ngoãn gật đầu như một chú chó nhỏ đang âm thầm lắc lắc cái đuôi.

Ôn Oanh dựa vào ý chí mà mạnh mẽ lắc đầu: “Bà ơi, chúng ta nuôi gà để lấy trứng, ấp nhiều gà con, sau đó bán trứng ra ngoài. Con có thể ăn ít cơm hơn một chút, để gà ăn no hơn.”

Bà Ôn nghĩ đến việc cháu gái ăn ít đi một chút cũng không đủ cho hai con gà ăn.

Ngoài miệng bà nói: “Bán trứng gà thì được mấy đồng chứ?”

“Bà ơi, vậy con có thể tự nuôi gà rồi đi bán trứng được không ạ?” Ôn Oanh sợ bà nội sẽ từ chối mình, vội vàng hứa hẹn: “Con sẽ không chậm trễ việc học đâu ạ.”

Bà Ôn phầy tay: “Thôi được rồi, mau đi đọc sách đi. Ngày mai tuyết ngừng rơi, các con phải đi học lại rồi. Đừng để đến lúc thi được điểm thấp nhất trường rồi lại khóc lóc.”

“Sẽ không đâu ạ.

Ôn Oanh nói chuyện rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng ngọt ngào, mềm mại, rất dễ thương.

Mặc dù nhìn không được lanh lợi, nhưng lại rất dễ mến.

Bà Ôn nhìn trời còn sớm, lấy ra số tiền con gái lớn gửi cho. Tháng này con gái lớn gửi về mười đồng.

Nghe nói con rể thăng chức, lương tăng nhiều. Bản thân cô ấy vì cơ thể có tật, cấp trên cũng rất quan tâm, sắp xếp cho cô ấy một công việc rất nhẹ nhàng, cơ bản không mệt mỏi, chỉ cần luôn có người ở đó giám sát là được.

Bây giờ tiền lương nhiều rồi nên cô ấy lập tức gửi về nhà mười đồng.

Bà Ôn cầm mười lăm đồng, bỏ vào túi áo, rồi vào nhà nói với Ôn Oanh: “Oanh Oanh, bà sang nhà bà hai chơi, con ở nhà không được mở cửa cho ai đó.”

“Con biết rồi ạ!”

Ôn Oanh trả lời lớn tiếng.

Bà Ôn yên tâm đi ra ngoài.

Bà cũng có những người bạn tốt trong thôn, đặc biệt là vợ lão Nghiêm, hai người rất hợp nhau và thường xuyên qua lại. Khi không phải ra đồng, bà ấy thường đến nhà chơi.

Bà Ôn thì ít khi đến nhà lão Nghiêm.

Cửa nhà góa phụ thường có nhiều thị phi.

Bà tuyệt đối không bao giờ giao tiếp với người ngoài nếu như không cần thiết.

Bà Ôn đi bộ năm phút rồi đến nhà lão Nghiêm.

“Ngọn gió nào đưa bà đến đây vậy?” Bà cụ Nghiêm ngạc nhiên khi nhìn thấy bà Ôn.

Tuy bà Ôn vẫn cau có nhưng sắc mặt đã dịu đi: “Có chuyện muốn nói với bà.”

“Vậy thì mau vào nhà đi.”

Nhà họ Nghiêm đông người, cũng không chia ra ở riêng.

Ba người con trai đều sống chung. Người con trai cả của bọn họ có có tiền đồ, tham gia quân ngũ, thường xuyên ở ngoài, lập gia đình ở nơi xa, một năm mới về nhà một lần. Người con trai thứ hai và thứ ba đều ở gần ba mẹ.

Hai gia đình đều có hai con và cùng chen chúc trong một cái sân.

Nói chuyện bình thường cũng không dám nói lớn tiếng, dù chỉ là nói một câu bâng quơ, cũng có thể bị người khác nghe thấy.

“Tôi rót cho bà chút nước uống nhé.” Bà cụ Nghiêm cầm cái cốc, rót cho bà một ít trà.

Bà Ôn không muốn uống nên nói: “Không cần đâu, tôi đã uống ở nhà rồi. Hơn nữa, tôi chỉ nói chuyện với bà vài câu thôi, không cần rót nước đâu.”

“Vậy tôi rót cho bà cốc nước”

Bà cụ Nghiêm rất lịch sự, nói cái gì cũng phải bưng một cốc nước lên.

Đợi đến khi bà ấy ngồi xuống, bà Ôn mới nói: “Tôi muốn nhờ bà hỏi giúp, trong thôn mình có nhà ai có trứng gà ngon không. Tôi tính mùa xuân sang năm ấp một đàn gà con.”

“Sao bà lại nghĩ đến chuyện nuôi gà?” Bà cụ Nghiêm có chút tò mò.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 106


“Cháu gái tôi thích ăn thịt gà, còn thích ăn trứng gà nữa. Tôi nghĩ nuôi gà cũng không tốn nhiều công sức. Chờ đến khi trời ấm hơn, Thiều Ngọc làm cho cái ổ gà, rồi nuôi gà trong sân. Đến lúc đó sẽ không cần phải đi mua trứng nữa.”

“Cũng đúng. Bây giờ khác xưa rồi. Đất đai bây giờ đều là chúng ta tự trồng, trong nhà ăn cũng nhiều hơn năm ngoái. Cám lúa mì còn lại từ bột mì đủ để cho gà ăn.”

Bà cụ Nghiêm cảm thấy nhà bà ấy cũng nên nuôi vài con gà nhỏ.

“Đúng vậy, khác xưa rồi. Cuộc sống có hy vọng rồi.” Lại giống như khi chồng bà còn sống, có thể tự mình mở cửa hàng, làm ăn buôn bán.

Cũng có thể đi ra ngoài kiếm việc làm.

Bà Ôn nhớ lại những ngày tháng tuổi trẻ.

“Vậy thì tôi cũng ấp một ít gà con. Để tôi hỏi thăm trong thôn xem nhà ai có trứng, đến lúc đó bảo bọn họ để dành thêm nhiều một chút.” Bà cụ Nghiêm rất được lòng người trong thôn.

Bà Ôn nói: “Bà mua giúp tôi nhiều một chút.”

Bây giờ trứng gà rất kho" mua, bên ngoài vẫn phải dùng phiếu mới có thể mua được.

Thôn bọn họ không có nhiều người nuôi gà, đa phần là rất ít người ở bên này.

Tháng hai tháng ba phải ấp gà con, hai mươi mốt ngày sau gà con sẽ nở, trước đó bà muốn có thêm gà con, không thể không dặn dò người ta chuẩn bị trước.

Xong việc, bà Ôn cũng không nán lại lâu, đi thẳng về nhà.

Về đến nhà, Ôn Oanh vẫn đang đọc sách, bà Ôn bắt đầu loay hoay chuẩn bị bữa tối.

Chẳng mấy chốc, Ôn Thiều Ngọc đi xe đạp về, vừa vào cửa đã hỏi: “Mẹ, hôm nay mẹ đánh nhau với thím à?”

“Đánh nhau? Con coi trọng bà ta quá rồi, là mẹ đánh bà ta đó.” Bà Ôn thái dưa cải muối, con dao vang lên tiếng lạch cạch, vô cùng mạnh tay, nghe đến rợn người.

Ôn Thiều Ngọc lùi lại hai bước một cách lặng lẽ, hỏi: “Vậy thím đến nhà mình chỉ để bị đánh à?”

“Con nghĩ bà ta đến nhà mình để làm gì chứ?”

Bà Ôn rất coi thường Phùng Ngọc Mai, cái gì cũng không làm được, ăn gì cũng không đủ, lại còn không đứng đắn. Cũng chỉ tại ông chồng hèn nhát của bà ta, mẹ chồng lại lười quản, trực tiếp đuổi bà ta đi, để bọn họ tự sinh tự diệt. Lúc bà nội của Ôn Thiều Ngọc còn sống, Phùng Ngọc Mai cũng không dám đến nhà bọn họ.

Ôn Thiều Ngọc cũng biết thím của hắn không ra gì, miệng còn đặc biệt chua ngoa, nhưng lại không dám đánh nhau với ai.

Nếu bà ta điên khùng với người khác thì thôi đi, điên khùng với mẹ hắn, mẹ hắn có thể khiến bà ta hối hận vì đã được sinh ra trên đời này.

“Đến tìm đánh”

Bà Ôn nghiêm mặt, cho một muỗng mỡ lợn nhỏ vào nồi, sau đó cho ba miếng thịt vào nồi, xào qua vài cái rồi cho dưa cải muối vào xào, sau đó đổ nước vào nồi, cho miến vào, đậy nắp nồi và đun lửa.

Ôn Thiều Ngọc đi thẳng vào nhà, hoàn toàn không có ý định ngồi xuống nhóm lửa.

Đây cũng là do chị gái hắn nuông chiều.

Chị gái hắn vì từ nhỏ đã có vấn đề về tay nên rất tự ti, không thường xuyên ra ngoài. Mọi người hay bảo cô ấy rằng: “Sau này nếu con gái lấy chồng, nhất định phải dựa vào anh em nhà mẹ đẻ.”

“Phải giữ mối quan hệ tốt với anh em nhà mẹ đẻ.”

Chỉ vì vậy, chị gái hắn đã dành hết những gì ngon nhất cho hắn, nuông chiều hắn như một cậu ấm vậy.

Bà cũng không bạc đãi con gái lớn, con gái lớn xinh đẹp, tính cách tốt, biết đọc sách viết chữ, chỉ vì cơ thể có khuyết tật nên mới cảm thấy tự ti, không ngẩng cao đầu được.

Bà Ôn nghĩ đến người con gái lớn đã nhiều năm không gặp, lén lau nước mắt nơi khóe mắt, không biết trong đời này còn có thể gặp lại con gái lớn hay không.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 107


Sở Thành.

Mặt trời đã lặn.

Đã đến giờ ăn tối của công nhân.

Thấy Ôn Độ đi tới, Triệu Hiểu Phi vội vàng nói với con gái lớn: “Đại Ni, con đem thư của chú Ôn

Ôn Độ nghe vậy, ngạc nhiên hỏi: “Thư của em đến rồi hả?”

qua đây.”

“Chứ còn sao nữa? Hôm nay đưa đến nhà, chị nghĩ là em nóng lòng muốn đọc lắm, nên bảo Đại Ni mang đến cho em đây. Một phong thư khá dày, nhìn ra là người nhà rất nhớ em, có nhiều điều muốn nói với em lắm đó.”

Trên khuôn mặt Triệu Hiểu Phi nở nụ cười rạng rỡ, trông hoàn toàn khác so với trước đây.

Ngay cả hai cô con gái của chị ấy cũng khác trước. Trước đây, hai cô bé như những đứa con gái nhà địa chủ trong xã hội cũ, đầu cũng không dám ngẩng, lời cũng không dám nói, làm gì cũng cẩn thận dè chừng.

Bây giờ, hai cô bé có ánh sáng trong mắt, con người cũng trở nên cởi mở và vui vẻ hơn rất nhiều.

Nhìn những cô bé như vậy mới thấy ưng mắt.

Ôn Độ nhận lấy thư, quả nhiên là một phong thư dày, bèn cười nói: “Bà nội em ít nói, thường chỉ dặn dò em một số việc. Ba em là một người hay nói, chỉ hận không thể viết hết mọi chuyện lông gà vỏ trứng vào. Em gái em vẫn chưa biết viết thư, có lẽ toàn là do ba em viết.”

Mặt Triệu Hiểu Phi đầy vẻ ghen tị: “Quan hệ của nhà em tốt thật đó.”

Nhà bọn họ tuy không trọng nam khinh nữ, nhưng con gái lấy chồng ở xa, mối quan hệ với chồng đổ vỡ coi như xong, chính bản thân cũng sống chưa tốt.

“Cũng tạm.”

Ôn Độ cầm lá thư, cơm cũng không ăn mà đi về.

Cậu bước nhanh vào phòng, đặt thư lên bàn, tắm rửa xong đi thẳng lên lầu, ngồi vào bàn, trịnh trọng mở lá thư ra.

“Tiểu Độ, bà không mong con kiếm được nhiều tiền, chỉ mong con bình an trở về. Con còn nhỏ, đi ra ngoài học hỏi thế giới là hơn hẳn tất cả mọi người frong thôn. Sau này con cũng thi đỗ đại học, có thể ra ngoài làm người thành phố.

Đây là lời bà nội của cậu nói.

Còn về thư của ba, có chút ngoài dự đoán của Ôn Độ: “Tiểu Độ, con không cần phải gánh vác bất cứ gánh nặng nào, bây giờ ba đã kiếm được tiền rồi. Mặc dù chỉ làm bảo vệ ở cổng Trạm máy móc nông nghiệp, nhưng mỗi tháng có mười đồng. Con về nhà học hành chăm chỉ đi, ba có thể nuôi nổi con.”

Trước mắt cậu bỗng hiện ra hình ảnh một cậu bé thiếu gia kiêu hãnh, mặt đầy vẻ đắc ý nói: “Con trai, mau nhìn xem, ba giỏi không! Con hãnh diện lắm phải không?”

Mắt Ôn Độ trong nháy mắt đỏ hoe.

Ba viết rất ít.

Cộng thêm lời dặn dò của bà nội, mới miễn cưỡng hết một tờ giấy.

Còn lại một chồng giấy dày cộp, tất cả đều là thư em gái viết.

Nhớ đến đôi mắt to tròn ngây thơ của em gái, Ôn Độ đặt trang giấy mà ba và bà viết xuống, lấy bức thư của em gái ra.

Cũng không biết ba đã chịu đựng như thế nào mà lại viết cho em gái nhiều thư đến vậy.

Có chút khó có thể tưởng tượng được ba có thể kiên nhẫn đến thế.

Ôn Độ mở chồng giấy dày cộp đó ra, lúc nhìn thấy chữ viết trên bức thư cậu kinh ngạc một hồi.

Bức thư này hóa ra là do em gái tự viết!!!

Chi là bức thư này trông có vẻ rất khó đọc.

Trước đây, Ôn Độ có thể đọc văn kiện tiếng Anh một cách trôi chảy, nhưng bây giờ phải mất một lúc lâu cậu mới đọc được một dòng thư. Nhìn vào hình thức của bức thư, cậu biết ngay rằng chắc chắn có ba cậu ở bên cạnh hướng dẫn.

Ba cậu xét về một số mặt, là một người rất lãng mạn.

Chi tiếc là sinh nhầm thời đại.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 108


“Anh trai tốt nhất thế giới:

Hi vọng khi anh đọc bức thư này mọi thứ đều đang tốt đẹp!

Anh ở thành phố có khỏe không? Em nhớ anh lắm! Em ở nhà cũng rất khỏe! Ba đã đi làm rồi! Ba làm việc ở Trạm máy móc nông nghiệp. Mỗi ngày, sáng chiều ba đều đưa đón em đi học.

Em cảm thấy rất hạnh phúc. Mỗi khi làm việc gì đó, em đều nghĩ rằng nếu có anh trai ở bên cạnh thì tốt biết bao.

Anh ơi, em sẽ ngoan ngoãn ở nhà, tuyệt đối không đi đến những nơi vắng vẻ.

Anh ở ngoài đó cũng phải cẩn thận. Nếu anh bị người ta bắt nạt, cũng đừng phản kháng. Con người phải nhẫn nhịn một chút.

Bà nội nói, người bên ngoài kia đều là những con hổ giấy. Còn mềm nắn rắn buông, chỉ cần sơ hở một chút, bọn họ sẽ bắt nạt anh không thương tiếc.

Anh đừng không tin những gì em nói nhé! Em có kinh nghiệm rồi.

Cậu bạn mập ú trong lớp em vẫn là một đứa trẻ con, miệng cậu ta cực kỳ đê tiện, thích bắt nạt người khác, em không sợ cậu ta. Em đánh cậu ta. Nhà cậu ta còn đến nhà tìm em!

Anh, em không lừa anh đâu! Ai đánh thì anh phản kháng, anh đừng sợ, cứ đánh bọn họ.”

Ôn Độ đọc thư của em gái, đọc đến hoa cả mắt.

Em gái thật sự là kể đủ thứ chuyện, những chuyện nhỏ nhặt nhất cũng viết hết cho cậu.

Ôn Độ rất thích đọc, chỉ có điều vì sao em gái lại luôn lo sợ cậu bị bắt nạt nhi? Nếu đổi lại là kiếp trước, cậu có thể nhìn thấy lá thư này của em gái, chắc chắn sẽ không cảm thấy những ngày tháng lúc bấy giờ là khổ cực.

Nhất định sẽ cảm thấy tương lai còn nhiều hy vọng.

Ôn Độ tiếp tục đọc thư, em gái kể lại mọi chuyện xảy ra trong nhà cho cậu nghe. Trong đầu cậu hiện lên từng khung cảnh một cách rõ ràng, như thể cậu chưa bao giờ rời xa nhà vậy.

Bà nội thương em gái hơn cả tưởng tượng, ba cũng trưởng thành sớm hơn kiếp trước, có một khởi đầu tốt đẹp hơn.

Cậu không cần lo lắng ba sẽ bị lũ cuốn trôi, cũng không cần lo lắng bà nội sẽ qua đời sớm.

Bọn họ sẽ bảo vệ em gái, đợi cậu trở về.

Ôn Độ có chút nóng lòng muốn về nhà.

Chi là bây giờ vẫn chưa được.

Ôn Độ rất nhẫn nại, thậm chí cậu muốn về nhà ăn Tết cũng không được. Ôn Độ có chút nóng ruột, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh.

Cậu muốn phát triển ở nơi này, rồi đón cả bà nội, ba và em gái tới đây luôn.

Nghĩ như vậy, Ôn Độ lại có hy vọng.

Một lúc lâu sau, cậu mới lưu luyến đặt thư của em gái xuống, cất lại vào phong bì.

Ôn Độ cất thư xong rồi đi xuống tầng, bốn người Triệu Hiểu Phi đã về. Để tiết kiệm điện, hai đứa trẻ làm bài tập cũng không bật đèn. Ôn Độ nhíu mày, bật đèn lên rồi dặn dò Triệu Hiểu Phi.

“Chị Hiểu Phi, buổi tối bọn nhỏ làm bài tập phải bật đèn lên. Không cần lo lắng về tiền điện, đến lúc mắt bọn nhỏ không nhìn rõ nữa, lại chậm trễ việc học, chị sẽ hối hận đó.”

Khó khăn thế nào cũng không thể để con cái chịu khổ.

Triệu Hiểu Phi nghe xong vội vàng gật đầu: “Sau này chị sẽ hai đứa nhỏ làm bài tập ở nhà chính.”

Như vậy, Uông Bình cũng có thể về phòng muộn hơn, và chị ấy cũng có thể chuẩn bị sẵn thức ăn cho sáng mai ở nhà chính.

Ôn Độ không quan tâm bọn họ bật đèn nào, miễn có bật đèn là được.

“Tiểu Độ, chị đi làm cơm cho em ăn nhé.”

Triệu Hiểu Phi nhớ ra Ôn Độ vẫn chưa ăn cơm, lập tức đứng dậy đi nấu cơm cho Ôn Độ. Thức ăn đều đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần thêm củi vào Bếp là có thể xào một món rau.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 109


Chị ấy biết Ôn Độ ăn nhiều, còn thích ăn bánh bao nên đặc biệt hấp cho Ôn Độ một nồi bánh bao, hâm nóng mười mấy chiếc bánh bao, xào một đĩa rau nhỏ, trộn một đĩa bắp cải và nấu một nồi canh trứng.

Ôn Độ nhìn thấy nhiều thức ăn như vậy, rất bình tĩnh ngồi xuống ăn.

Uông Bình đã nhìn thấy điều này nhiều lần, nhưng vẫn không thích ứng được.

Chị ấy thầm nghĩ, một người dù có ăn khỏe đến đâu cũng không thể ăn nhiều như vậy mỗi ngày được.

Nhưng trên thực tế, Ôn Độ còn ăn nhiều hơn thế nữa. Cậu ăn nhiều hơn số lượng thức ăn trên bàn rất nhiều. Và điều này diễn ra mỗi bữa ăn.

Ăn xong, Ôn Độ không lên tầng ngay mà tự dọn dẹp bàn ăn và chuẩn bị rửa bát. Lúc cậu đang định rửa bát, Triệu Hiểu Phi từ trong phòng đi ra, lập tức đuổi cậu đi.

“Đôi tay này của em là để làm việc này sao?”

Triệu Hiểu Phi nghe nói đôi tay này của Ôn Độ chỉ cần vẽ vài nét đơn giản là có thể bán được năm vạn. Người ta còn đồng ý mua mà không hề do dự.

Triệu Hiểu Phi cảm thấy cậu có tài năng và hiểu biết nhiều. Cũng vì vậy, chị ấy càng thêm quyết tâm cho hai con gái học đại học.

Nếu không thi đậu, chị ấy sẽ cho con ôn thi lại, miễn là con chịu học, chị ấy sẵn sàng làm việc ở công trường xây dựng cả đời để kiếm tiền cho con ăn học.

Bị đuổi ra ngoài, Ôn Độ suy nghĩ một hồi rồi ra ngoài đi dạo một vòng.

Nơi bọn họ đang ở hiện nay sẽ trở thành khu vực sầm uất nhất trong tương lai. Nhưng hiện tại, thậm chí không thể nhìn ra được chút hình hài nào. Đi dạo một vòng bỗng nhiên cậu nhìn thấy một nhóm người vây quanh một ông lão.

Ông lão ngồi dưới gốc cây thở dài than vãn: “Các người nói gì vậy? Lại không mua mảnh đất đó à!”

Ôn Độ tiến đến đứng bên cạnh nghe. Nghe một lúc, cậu mới hiểu ra. Hóa ra ông lão này Muốn bán một mảnh đất, nhưng giá cao quá nên không ai muốn mua.

“Chú ơi, mảnh đất của chú nhỏ xíu như vậy, mua về cũng không trồng được gì. Chú còn muốn bán năm trăm đồng, có khác gì cướp giật không? Chắc chỉ có lừa người nơi khác đến mua thôi.”

Người đàn ông trung niên đang nói chuyện thấy lời đề nghị của ông chủ thật hoang đường.

Ông lão nói: “Nếu người ngoài địa phương muốn mua, tôi cũng bán! Hôm nay tôi nói ở đây, ai đến mua thì cùng nhau vào thôn làm thủ tục sang tên. Chỉ cần ai có thể đưa ra năm trăm đồng ngay bây giờ là được!”

Để mua được mảnh đất bên cạnh, ông ấy chỉ còn cách bán mảnh đất cũ mà ông ấy đã mua trước đó.

Ôn Độ cảm thấy việc mua một mảnh đất ở đây, bất kể lớn nhỏ, đều sẽ có lợi nhuận trong tương lai. Cậu suy nghĩ một lát rồi nói: “Ông ơi, ông xác định muốn bán một mảnh đất hả?”

“Tất nhiên rồi! Bà con trong thôn đều có thể làm chứng.” Ông lão vừa nói vừa đánh giá Ôn Độ từ trên xuống dưới.

Ông ấy nghĩ rằng tên nhóc này chắc chắn không thể có đủ tiền.

Người đàn ông trung niên đã nói chuyện trước đó nói với Ôn Độ: “Chàng trai à, nghe tôi khuyên này, mảnh đất của ông chú tôi mua về cũng chỉ để trồng rau. Cậu trồng nhiều rau như vậy cũng ăn không hết. Mua mảnh đất này là vô ích. Năm trăm đồng, cậu làm gì không tốt?”

“Anh trai, cảm ơn ý tốt của anh. Chỉ là tôi muốn mua một mảnh đất để trồng rau. Gia đình tôi đông người, mỗi bữa mua thức ăn tốn không ít tiền. Mua một mảnh đất trồng rau có thể tiết kiệm được kha khá tiền. Hai ba năm nữa, số tiền năm trăm đồng này sẽ được hoàn lại. Đối với tôi, điều đó rất hợp lý.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 110


Ôn Độ nói một cách giản dị, rồi hỏi ông lão: “Ông ơi, nếu ông thực sự muốn bán thì ngồi ở đây đợi tôi một chút. Tôi về nhà lấy tiền, sau đó chúng ta cùng đi xem đất. Nếu được thì chúng ta chốt chuyện này. Sáng mai nhà tôi có thể trồng một số loại rau, sau một thời gian nữa là có thể ăn được.”

Ông lão nói: “Được thôi, vậy cậu đi nhanh lên, tôi chỉ chờ cậu tối đa nửa tiếng thôi. Nếu qua nửa tiếng mà cậu không đến, tôi sẽ bán cho người khác.”

Mặc dù không có ai để bán, nhưng ông lão vẫn phải nói vậy để thể hiện rằng mảnh đất của ông ấy rất đắt khách.

Ông lão tuy có vẻ xấu xa nhưng lại có chút đáng yêu.

Ôn Độ không hề nghĩ rằng ông lão có ý xấu, cậu đoán rằng ông lão chỉ nói vậy vì lo cậu không đến mua nên mới cố tình nói thế.

“Sẽ không lâu đâu.”

Ôn Độ có đôi chân dài và bước đi nhanh.

Chỉ vài phút sau, cậu đã quay trở lại sân nhà, lên tầng lấy một ngàn đồng nhét vào túi quần rồi đi tìm ông lão.

Chưa đầy mười lăm phút, cậu đã quay lại.

Nhìn thấy Ôn Độ, ông lão mừng rỡ vô cùng.

“Cháu trai này có vẻ thành tâm đấy. Thôi được rồi, chúng ta đi thôi.”

Ông lão đứng dậy dẫn đường, những người khác cũng ồ ạt đi theo, ai cũng tò mò muốn xem Ôn Độ có thực sự Muốn mua đất không.

Ôn Độ đi theo bên cạnh ông lão, thấy ông lão sức khỏe tốt, nên chậm rãi đi theo ông ấy.

“Ông ơi, ông chắc chắn muốn bán đất ạ?” Ôn Độ nghĩ rằng nên nói trước một số điều thì tốt hơn.

Ông lão cảnh giác hỏi: “Cậu có ý gì? Cậu không định mua nữa à?”

Ôn Độ thật thà nói: “Không phải vậy. Tôi chỉ lo là sau này mảnh đất này có giá trị cao, ông lại hối hận.”

Mọi người xung quanh ồ lên cười.

Ôn Độ không hiểu bọn họ cười cái gì.

Đến nơi, Ôn Độ mới hiểu ra.

Nơi đây cách chỗ Ôn Độ thuê nhà khá xa, không thể nói là đẹp, chỉ có thể nói là tạm được để làm đất trồng rau. So với những mảnh đất bên cạnh, mảnh đất này thực sự rất nhỏ.

Chỉ khoảng một mẫu rưỡi.

Nhưng cũng không phải là nhỏ.

Theo quan điểm của Ôn Độ, mảnh đất này có thể xây được hai ba toà nhà văn phòng. Đây là trường hợp quy hoạch tốt. Nếu không thể xây ba tầng, vẫn có thể xây hai toà nhà mang tính biểu tượng.

Cậu hoàn toàn không cảm thấy mua mảnh đất này là thiệt thòi.

“Chú nghĩ ai sẽ mua mảnh đất này chứ?” Người đàn ông trung niên chế giễu hỏi.

“Tôi mua.

Vừa dứt lời Ôn Độ, mọi người xung quanh đều cho rằng Ôn Độ là một tên ngốc.

Ông lão vô cùng vui mừng: “Vậy thì chúng ta đi làm thủ tục ngay thôi.”

Thủ tục rất đơn giản, chỉ cần đến thôn để làm là được.

Ông lão sốt ruột muốn mua khu vườn lớn bên cạnh. Nhà ông lão có một ao cá, một nửa ao nằm trước sân nhà hàng xóm. Nếu tiếp tục nuôi cá trong ao thì không sao cả. Nếu ông ấy lấp ao, một nửa diện tích lấp sẽ không thuộc về nhà ông ấy nữa.

Vì chuyện này, hàng năm ông lão vẫn phải đổ nước vào ao.

Bây giờ mua khu vườn bên cạnh, đồng nghĩa với việc khu vườn nhà ông ấy sẽ to hơn, ao cá phía trước san lấp cũng sẽ thuộc về nhà ông ấy.

Chẳng phải tốt hơn nhiều sao?

Ông lão muốn đi làm thủ tục còn gấp hơn cả Ôn Độ.

Ông ấy thúc giục Ôn Độ: “Sao cậu thanh niên mà đi chậm vậy?”

Ôn Độ: “...”

Đây không phải cậu chiếm lợi của người khác, mà là người ta nhất quyết muốn bán đất cho cậu.

Ông lão trong thôn có uy tín rất cao, người quản lý toàn bộ mọi việc trong thôn hiện giờ, được gọi là thúc công.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 111


Thủ tục được xử lý nhanh chóng chưa từng thấy.

Nhanh đến mức khiến Ôn Độ có chút không kịp thích nghi.

Mọi người nghe nói cậu mua đất trồng rau, còn vỗ vai cậu nói: “Chàng trai trẻ, lòng tốt sẽ được đền đáp!”

Ôn Độ không hề cảm thấy cậu tốt bụng.

Cậu chỉ muốn một mảnh đất, và mảnh đất này chắc chắn sẽ kiếm được tiền. Không rõ cụ thể khi nào sẽ kiếm được tiền, hiện tại mọi người đều cho rằng cậu là một tên ngốc.

Ôn Độ không giải thích, cậu cầm tất cả các thủ tục, sau khi xác nhận không có sai sót, định quay trở về. Cậu chưa ra khỏi cửa thì đã nghe thấy ông lão Gọi tên con trai.

Ông lão bảo con trai gọi người hàng xóm bên cạnh đến, đưa cho bọn họ ba trăm đồng ngay tại chỗ, mua nhà của bọn

họ.

Ông ấy còn nhân cơ hội vỗ vỗ vai Ôn Độ: “Chàng trai trẻ, hahaha, cảm ơn cậu nha!”

Ôn Độ: “...”

Lúc này, cậu mới hiểu tại sao ông lão lại dễ dàng bán cho cậu mảnh đất xa xôi đó.

Trước đó ông lão nói rằng cần phải bỏ ra năm trăm để mua nhà của người hàng xóm bên cạnh, đó là để nói cho người ngoài nghe.

Thực tế là ngôi nhà đó chỉ cần ba trăm, ông lão mua nhà, ao cá trước mặt cũng hoàn toàn thuộc về nhà ông ấy. Sau này san lấp lại, muốn làm gì cũng được.

Bản thân ông lão còn giữ lại hai trăm đồng.

Dù sao đi nữa, việc kinh doanh của ông lão này cũng không tệ, không hề lỗ vốn.

Trước đó, những người cùng đi xem náo nhiệt nói: “Chàng trai trẻ, tôi đã nói với cậu rồi, chú tôi là người rất xảo quyệt, thích lừa những thanh niên trẻ và người ngoại tỉnh không biết gì.”

Ôn Độ: “...”

Cậu rất muốn nói, bây giờ cậu có tiền, lừa cậu thêm vài lần, cậu vẫn vui vẻ.

Đáng tiếc, người bán nhà bán đất chỉ có một người này, không có lựa chọn nào khác.

Ôn Độ chậm rãi đi về, Triệu Kiến Đông đã về nhà, đang lo lắng cho cậu nên đi đi lại lại trong sân. Lúc thấy cậu xuất hiện ở đầu ngõ, anh ấy lập tức lao tới hỏi: “Tiểu Độ, em đi đâu vậy? Em không nói một lời mà đi ra ngoài, giờ mới về, anh còn tưởng em làm sao chứ.”

“Xin lỗi, em có việc đột xuất nên không kịp nói với anh, lần sau sẽ không thế nữa.”

Khi Ôn Độ quay lại lấy tiền, cậu không gặp Triệu Hiểu Phi, cậu cũng không tiện đi vào phòng Đại Ni và Nhị Ni để tìm người.

Triệu Hiểu Phi không biết đã đi đâu với Uông Bình.

Cậu tưởng rằng sẽ nhanh chóng quay lại, ai ngờ chỗ đó hơi xa. Ông lão đi nhanh, cũng không bằng người trẻ, đi đi về về mất kha khá thời gian.

“Thì ra là vậy.”

Triệu Kiến Đông thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ đều là người ngoại tỉnh, đến nơi xa lạ, kho" tránh khỏi phải cẩn thận.

Bây giờ bên ngoài không yên bình lắm.

“Về sau buổi tối em đừng đi ra ngoài một mình nữa. Nếu có chuyện gì, em cứ đợi anh, anh gọi hai công nhân đi cùng em. Bây giờ những công nhân này chỉ hận không được đi theo chúng ta làm việc thôi đó. Đừng thấy bọn họ hiền lành, thật ra những người đồng hương ở đây nhiều hơn chúng ta.”

Triệu Kiến Đông cảm thấy anh ấy như một tên ngốc vậy, bây giờ những người Phụng Thiên đến miền nam, quả thực không tìm được mấy người.

Trong lúc nói chuyện, hai người kia đã về đến nhà, Triệu Kiến Đông đóng cửa lại, mới thấp giọng nói tiếp với Ôn Độ: “Những người trên công trường cũng thường xuyên liên lạc với những người đồng hương khác. Bọn họ nói rằng dù là đi làm ở nhà máy hay ở công trường, nhiều ông chủ không trả tiền lương. Làm việc ba tháng, không nhận được một đồng nào.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 112


“Hơn nữa, những ông chủ đó còn bắt họ dậy làm việc từ 6 giờ sáng, đến 12 giờ đêm mới cho về ngủ. Ăn uống cũng không tốt, cả tháng không thấy được miếng thịt nào. So với bọn họ, chúng ta mới thực sự là lương tâm chân chính. Thảo nào người ta kiếm được nhiều tiền hơn.”

Ôn Độ cũng đã nghe qua những chuyện này.

Trước đây cậu cũng từng bị người ta ức h**p như vậy.

Làm việc mấy tháng liền, không nhận được một xu nào, còn bị bắt nạt rồi đuổi việc.

“Anh Đông, kinh doanh phải lấy chữ tín làm đầu, làm người phải lấy lương tâm làm trọng. Những kẻ lòng dạ đen tối như vậy sẽ không thể làm ăn lâu dài được.” Cậu không Muốn Triệu Kiến Đông đi vào con đường sai trái.

Có những người một khi đã nếm được vị ngọt thì sẽ nghiện.

Hơn nữa còn không cai được.

Đến lúc đó con tim sẽ ngày càng dơ bẩn, ngày càng đen tối. Sau này, bọn họ còn có thể lừa gạt người khác, coi thường người khác là kẻ ngu ngốc. Bọn họ có thể lừa được bao nhiêu người, kiếm được bao nhiêu tiền?

Tiếng xấu đó sẽ lan truyền khắp nơi rồi ai cũng biết.

Sau này, việc làm ăn sẽ trở nên khó khăn.

Triệu Kiến Đông cũng chỉ nghĩ vậy thôi, chứ không thực sự có ý định làm như vậy.

“Anh chỉ nói vậy thôi, chứ không thực sự làm vậy đâu.”

Ôn Độ liếc nhìn anh ấy một cái không nói gì, con đường là do chính mình đi. Lòng người cũng có thể thay đổi. Không cùng đạo lý thì không thể hợp tác được. Cậu sẽ theo dõi Triệu Kiến Đông, một khi phát hiện vấn đề sẽ lập tức đuổi cổ.

Vào nhà rồi, Triệu Kiến Đông vẫn cảm thấy hơi lạnh.

Anh ấy rùng mình, quay đầu nhìn ra ngoài, bên ngoài không có gió cũng không có mưa, sao lúc nãy lại lạnh thế nhỉ?

Ôn Độ trở lại tầng trên, nhìn mảnh giấy chứng nhận đất và lá thư nhà gửi đến đặt cạnh nhau trên bàn. Nhìn chiếc hộp sắt frong tay, cậu suy nghĩ một lúc rồi đứng dậy đặt nó lên nóc nhà.

Cậu cau mày, luôn cảm thấy nơi này không đủ an toàn.

Nhưng không thể tìm được nơi nào phù hợp hơn.

Ôn Độ cất hộp đi, vỗ tay, cầm quần áo đi tắm.

Sáng hôm sau, cậu lại đến công trường sớm để làm việc.

Nông trường Hồng Tinh.

Ôn Oanh cũng dậy sớm, hôm nay cô bé phải đi học.

Tóc cô bé dày, tay nhỏ không thể chải nổi, nên bây giờ cô bé không bao giờ chải tóc. Buổi sáng thức dậy rửa mặt xong, cô bé tóc tai bù xù ngồi trên giường, trông như một người điên vậy.

Ôn Thiều Ngọc chống chọi với gió lạnh từ bên ngoài đi vào, xoa tay hít một hơi thật sâu rồi mới nói: “Oanh Oanh, bây giờ con ra ngoài như thế này, trông giống như người có bệnh tâm thần ở nhà họ Bạch thôn bên cạnh ấy.”

Oái!

Lời còn chưa dứt, Ôn Thiều Ngọc đã ôm đầu kêu một tiếng.

Hắn quay lại trừng mắt nhìn bà Ôn hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại đánh con?”

“Đánh cái thằng hay nói vớ nói vẫn như mày là đúng. Mày nói cái gì vậy hả? Lấy con gái ruột ra so sánh với thằng ngốc, tao không mày thì đánh ai? Con gái mày vốn đã ngốc hơn những đứa trẻ bình thường, nói thế vài lần, lỡ nó lại giống thằng ngốc kia thật thì sao?”

Bà Ôn tức giận.

Ôn Oanh: “...”

Ôn Thiều Ngọc trốn sang một bên, mới nói: “Vậy chính mẹ nói cũng chẳng dễ nghe gì! Đúng không, Oanh Oanh?”

Ôn Oanh: “...”

Lúc này, cô bé chỉ muốn cắt tóc.

“Bà ơi, con có thể cắt tóc được không ạ? Cắt ngắn như các bạn nam lớp con ấy.”

Suy nghĩ của Ôn Oanh rất đơn giản, con trai có thể cắt tóc ngắn thì con gái cũng có thể cắt tóc ngắn và cô bé cũng có thể cắt tóc.

Trước đây, cô bé đã mơ thấy rất nhiều cô gái xinh đẹp cắt tóc ngắn mà vẫn rất đẹp.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 113


Ôn Oanh mở to đôi mắt đen láy, nhìn thấy bà nội và ba đều im lặng.

“Xong rồi, xong rồi, ngốc thật rồi! Có đứa con gái nào cắt tóc ngắn như vậy chứ!” Ôn Thiều Ngọc ôm mặt, cảm thấy con gái hắn bây giờ trông càng ngốc nghếch hơn.

Bà Ôn tức giận tát thêm một cái vào mặt con trai: “Đừng có suốt ngày nói nhảm, mau ăn đi, ăn xong rồi thì hai ba con cút đi cho khuất mắt tao. Nhìn thấy là bực mình.”

“Được rồi!”

Ôn Thiều Ngọc đi lấy cơm trên bàn.

Bà Ôn cầm chiếc lược, ngồi vào mép giường rồi gọt Ôn Oanh lại: “Bà chải tóc cho con.”

“Vâng ạ!”

Ôn Oanh vui vẻ chạy đến, ngồi trước mặt bà nội, để bà nội chải tóc cho cô bé.

Tóc cô bé rất dày và cứng, chất rất đẹp.

Lần hiếm hoi bà Ôn cất công tỉ mỉ, tết cho cô bé hai bím tóc từ đỉnh đầu hai bên, cuối cùng dùng dây buộc tóc màu đỏ buộc lại. Bên dưới còn thắt thêm một chiếc nơ.

Ôn Thiều Ngọc bưng mẻ bánh mì vào, nhìn thấy con gái đã tết tóc xong, cố ý trêu chọc: “Ai da, đây là tiểu thư nhà ai vậy.”

Ôn Oanh còn ngượng ngùng cười.

Cô bé xuống đất chạy đến trước tủ, kiễng chân nhìn vào chiếc gương nhỏ, ngắm nghía mãi, lúc ăn cơm khóe miệng vẫn không ngừng nở nụ cười.

Đến cổng trường, Ôn Oanh đã học ngoan.

Cô bé không đợi Ôn Thiều Ngọc lên tiếng đã nói: “Tạm biệt ba, con vào trường đây ạ.”

Nói xong, cô bé bước từng bước nhỏ đi rất nhanh, trong chớp mắt đã hòa vào đám bạn học, chỉ còn trông thấy cái đầu

nhỏ.

Nhìn con gái hớn hở như vậy một lúc, rồi Ôn Thiều Ngọc đạp xe đến Trạm máy móc làm việc.

Tiết học đầu tiên buổi sáng là tiết của giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp, cả lớp bỗng chốc im lặng.

Ôn Oanh nhìn thầy giáo bằng ánh mắt trông mong, muốn hỏi điểm thi giữa kỳ nhưng lại không dám.

Tống Lệ Dĩnh cũng không lén ăn bánh ngọt nữa, muốn nói chuyện với Ôn Oanh, cô nhóc nhìn Ôn Oanh mấy lần mà Ôn Oanh đều không nhận ra, chỉ tập trung nhìn thầy giáo, mong thầy giáo sớm công bố điểm thi giữa kỳ.

“Lần thi này, lớp chúng ta có ba bạn đạt điểm tối đa môn toán và ngữ văn. Vương Sảng, Trương Linh Thu và Ôn Oanh. Mọi người vỗ tay chúc mừng ba bạn đi. Mong rằng ba bạn học sinh này có thể...”

Ôn Oanh nghe thấy mình đạt được hai điểm tối đa, vô cùng vui vẻ, không còn nghe thấy gì vào nữa.

Cô bé mở hộp bút chì, lấy bút ra, nghiêm túc viết lên vở của mình: “Anh ơi, em thi được hai điểm 100 đó. Lớp em chỉ có ba người được 100 điểm thôi. Sau này em sẽ luôn cố gắng thi được 100 điểm...”

Ôn Oanh viết thư cho anh trai xong, đặt bút xuống tiếp tục chăm chú nghe thầy giáo đọc điểm của các bạn.

“Bạn cuối cùng là Tống Lệ Dĩnh, Tống Lệ Dĩnh thi môn Toán được 59 điểm, môn Ngữ văn được 61 điểm. Là học sinh đứng cuối lớp. Tổng Lệ Dĩnh cần phải học tập theo bạn cùng bàn, không nên lơ là trong giờ học, không tập trung nghe giảng.”

Tống Lệ Dĩnh cũng không đỏ mặt, đôi mắt ngây thơ của cô nhóc vẫn nhìn theo thầy giáo. Đợi đến khi thầy giáo không nhìn nữa, cô nhóc mới cất bài thi vừa phát xuống vào cặp sách, nhỏ giọng nói với Ôn Oanh.

“Mẹ tớ không quan tâm tớ thi tốt hay không. Nếu không phải vì tất cả trẻ em frong thôn đều phải đi học, mẹ tớ đã không muốn cho tớ đi học rồi! Dù sao mẹ tớ cũng chỉ quan tâm tớ có thể nấu cơm cho mẹ mỗi ngày hay không thôi.”

nấu con mình cầu có liên

Ôn Oanh nhíu mày, nhân lúc thầy giáo quay vào bảng viết bài, nhỏ giọng khuyên Tống Lệ Dĩnh: “Học tập có thể thay đổi vận mệnh. Cậu có thể đến những nơi tốt hơn, kiếm được rất nhiều tiền, mua rất nhiều đồ ngon, không cần phải tự nấu cơm mỗi ngày nữa.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 114


Tống Lệ Dĩnh không thể tưởng tượng được cuộc sống như vậy, cô nhóc cũng chưa từng thấy qua.

Bây giờ cô nhóc cảm thấy việc mỗi ngày ba lén lút cho cô nhóc một xu, mẹ mua cho cô nhóc một ít bánh ngọt để ở nhà, mỗi ngày cho cô nhóc cầm hai miếng đi học, cuộc sống như vậy là tốt lắm rồi.

Dù sao cô nhóc cũng không thích học, cô nhóc nguyện sống cả đời như vậy.

Ôn Oanh với khuôn mặt bầu bĩnh, rất băn khoăn: “Nhưng học tập rất quan trọng!”

“Ừ ừ, vậy cậu cố gắng học nhé.”

Tống Lệ Dĩnh đút tay vào trong hộc bàn, nhưng mắt vẫn hướng về phía thầy giáo. Nhân lúc thầy quay lưng, cô nhóc lại bẻ một miếng bánh nhỏ bỏ vào miệng.

Bánh thật ngọt, ngọt đến mức cô nhóc không nỡ chia sẻ với Ôn Oanh.

Nhưng Ôn Oanh cứ nhìn chằm chằm, khiến Tống Lệ Dĩnh cảm thấy ngượng ngùng.

Thế là Tống Lệ Dĩnh cúi đầu xuống giả vờ như không nhìn Ôn Oanh.

Ôn Oanh không ăn bánh, cô bé chỉ thấy hành động của Tống Lệ Dĩnh là không tốt. Nhưng cô bé lại không biết nên nói chuyện phải trái với Tống Lệ Dĩnh như thế nào. Đến giờ tan học, Ôn Oanh viết tâm sự của mình vào thư, kể cho anh trai nghe.

Trở về Sở Thành.

Nửa đêm, Ôn Độ bị đau chân làm cho tỉnh dậy. Mức độ đau này không đến mức không thể chịu đựng được, nhưng nó khiến cậu không thể ngủ được. May là trời sắp sáng rồi, Ôn Độ rời giường xuống nhà.

Triệu Hiểu Phi dậy từ bốn giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng cho công nhân. Lúc này, nhìn thấy Ôn Độ xuống nhà, chị ấy vô cùng ngạc nhiên: “Sao hôm nay em dậy sớm thế?”

Nhìn thấy sắc mặt Ôn Độ không được tốt, chị ấy lập tức lau tay và đi đến hỏi: “Tiểu Độ, em sao vậy? Sắc mặt em không ổn lắm.”

“Em bị đau chân, không ngủ được nên dậy.”

Kiếp trước Ôn Độ cũng từng bị đau chân, mức độ đau cũng y như bây giờ.

Cậu định ra ngoài chạy bộ một vòng, trở về là ổn thôi.

Triệu Hiểu Phi vội vàng kéo cậu lại: “Tiểu Độ, hôm qua em bị cảm lạnh hả? Hay là mệt mỏi?”

“Không cảm lạnh, cũng không mệt. Hôm qua em đi bộ không nhiều.” Ôn Độ giải thích.

Triệu Hiểu Phi nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ: “Lạ thật, không phải cảm lạnh, cũng không phải mệt mỏi, thì không thể là đau nhức do phát triển. Em đã hai mươi rồi, có phải mới mười hai đâu.”

Ôn Độ thật sự chỉ mới mười hai tuổi: “

Đau do phát triển sao?

Vậy nên đây là đau do phát triển?

Ôn Độ chưa bao giờ quan tâm đến chuyện này, cậu chỉ nghe qua những từ như vậy, nhưng chưa bao giờ nhận ra bản thân cũng từng trải qua.

“Làm thế nào để hết đau do phát triển ạ?”

Hiện tại không có mạng, sách liên quan cũng không có, muốn tìm thì phải đến thư viện trong thành phố. Hiện tại người duy nhất có thể hỏi là Triệu Hiểu Phi, nên cậu trực tiếp hỏi chị ấy.

Triệu Hiểu Phi tưởng rằng cậu mới nghe qua từ này, nên nhiệt tình giải thích cho Ôn Độ thế nào là đau do phát triển.

“Em cao lớn như vậy, tức là lúc mười mấy tuổi, chân thường xuyên bị đau phải không? Khoảng từ mười một, mười hai tuổi, có khi phát triển quá nhanh, ban đêm sẽ bị đau chân, đau đến mức khó chịu.”

“Đây là biểu hiện điển hình của việc thiếu dinh dưỡng. Trước đây rất nhiều trẻ em đều bị đau, vì cơ thể thiếu dinh dưỡng. Đau thì nhịn là hết.”

Triệu Hiểu Phi vừa nấu ăn vừa nói, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt biến đổi liên tục của Ôn Độ.

“Chẳng nói ai xa, nói em trai chị đó. Lúc nhỏ Đông Tử gầy nhom như con khỉ ấy, bỗng dưng có một năm, nó cao lên vùn vụt. Ban đầu nó còn thấp hơn chị một cái đầu, nhưng chỉ một tháng không gặp, bỗng dưng nó đã cao hơn chị nhiều, giọng nói cũng thay đổi. Gầy nhom như con khỉ, vô cùng xấu xí. Lúc đó chị còn chê bai với mẹ chị là, sao

Đông Tử lại xấu như vậy?”

“Mẹ chị nói, cũng giống như chó mèo vậy, khi đến tuổi dậy thì, chúng sẽ trở nên xấu xí.”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 115


Ôn Độ nghe xong, lặng lẽ quay người rời đi.

Cậu không đi đâu khác, trực tiếp đến cửa hàng tạp hóa, đặt mua một trăm quả trứng. Nghĩ đến việc trong nhà có phụ nữ mang thai, hai đứa trẻ con, cộng thêm cậu và Triệu Kiến Đông, tổng cộng là sáu người.

Mỗi người một quả trứng mỗi ngày, vậy là hai trăm quả trứng.

“Chủ tiệm, tôi mua hai trăm quả trứng. Ông cứ đếm trước đi, lát nữa tôi qua lấy!” Nói xong, Ôn Độ rời đi.

Cậu nhớ mấy hôm nay có thấy một ông lão dắt bò vào thành phố nên đến hỏi xem ông lão có thể cung cấp sữa cho nhà cậu mỗi ngày không.

Ông lão ngồi dưới gốc cây cổ thụ, người qua lại khá đông, nhưng không ai mua sữa của ông ấy cả.

Ôn Độ tiến đến hỏi thẳng ông lão: “Ông ơi, sữa bán thế nào vậy?”

Ông lão nhìn Ôn Độ, nhìn vào cái bình trong tay cậu, mới thong thả nói: “Bình to như của cậu, ba hào một bình.”

Giá cũng khá đắt.

Nhưng với một bình này, mỗi người trong nhà có thể uống một cốc, không tính là đắt.

Tra Vậy thì cho tôi một bình trước. Bắt đầu từ ngày mai, ông có thể giao sữa đến mỗi ngày không?

Ôn Độ nói thẳng: “Vậy thì cho tôi một bình trước. Bắt đầu từ ngày mai, ông có thể giao sữa đến mỗi ngày không? Tôi ở trong con ngõ phía trước, ông đi qua sẽ thấy một cửa hàng tạp hóa. Đi thêm khoảng năm mươi mét, nhà có cây đu đủ trước cửa là nhà tôi. Tôi họ Ôn, đây là tiền sữa một tháng, tôi thanh toán cho ông trước.”

Ôn Độ móc ra chín đồng, đưa cho ông lão.

Ông lão đã quanh quẩn ở đây nhiều ngày rồi, một giọt sữa cũng không bán được, kết quả là hôm nay lại có một đơn hàng lớn.

Mặc dù sau này phải giao sữa mỗi ngày, nhưng một tháng có chín đồng.

Ông lão rất vui mừng, bàn tay run run đưa ra: “Cậu đưa bình cho tôi, tôi vắt sữa cho cậu ngay bây giờ.”

“Được.”

Mười mấy phút sau, Ôn Độ bưng một bình sữa đi đến trước cửa hàng tạp hóa. Người trong cửa hàng tạp hóa đã xếp trứng đặt vào giỏ lớn bên cạnh.

Ôn Độ đi vào, trả tiền: “Chủ tiệm, lát nữa tôi sẽ bảo cháu tôi mang giỏ qua cho ông.”

“Không vội, không vội, chúng tôi cũng chưa cần dùng ngay.”

Chủ tiệm rất nhiệt tình.

Ôn Độ một tay bưng sữa, một tay xách giỏ trứng về nhà, làm cho Triệu Hiểu Phi sợ hãi.

“Em mua những gì thế này? Sao em mua nhiều trứng vậy? Công nhân được ăn thịt mỗi ngày là đã xa xỉ lắm rồi, sao còn cho họ ăn trứng nữa?”

Triệu Hiểu Phi tim đau như cắt, chỉ nghĩ đến việc những thứ này biến thành tiền là đã đau lòng không chịu nổi.

Ôn Độ đặt trứng lên kệ ngoài nhà: “Đây không phải để cho công nhân ăn, mà là cho chúng ta ăn. Chị Tiểu Phi, sau này mỗi sáng chị luộc sáu quả trứng. Mỗi người một quả.”

“Ngoài ra, đây là sữa, nấu sữa hơi tốn công. Phải đun lửa lớn, sau khi sôi thì tắt Bếp đi. Đợi đến khi sữa không sôi nữa thì tiếp tục đun, lặp lại bốn, năm lần là có thể uống được. Sau này mỗi sáng đều có người mang sữa đến, em đã trả tiền rồi. Đến lúc đó phiền chị Tiểu Phi nhé.”

Triệu Hiểu Phi nghe nói nấu sữa có bước như vậy, lập tức nghiêm túc ghi nhớ.

“Không phiền, có gì mà phiền chứ?”

Trên bếp đang đun một nồi canh, giờ cũng gần xong rồi.

Triệu Hiểu Phi nhấc nồi canh xuống, đổ sữa vào một nồi nhỏ khác để nấu thử. Theo lời Ôn Độ, chị ấy đun đến lần thứ năm mới bưng sữa vào nhà.

Uông Bình cũng dậy sớm, bình thường khi nấu ăn Triệu Hiểu Phi không cho chị ấy vào. Không phải vì muốn chị ấy kiêng khem, mà là vì giờ chị ấy không thể ngửi được mùi dầu mỡ, nên chỉ đứng ngoài rửa rau và thái rau.

“Ăn sáng thôi.”

Triệu Hiểu Phi luộc sáu quả trứng, nhưng chị ấy không ăn.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 116


Ôn Độ cũng không nói gì, rót cho mỗi người một ly sữa, cậu uống nhiều nhất. Cậu tự lấy một quả trứng, rồi chia những quả trứng còn lại cho bọn họ.

“Sau này ngày nào cũng ăn như vậy. Đây đều là những thứ bổ sung dinh dưỡng mà cơ thể cần. Đại Ni và Tiểu Ni ăn cái này, não bộ phát triển tốt, cơ thể khỏe mạnh, bổ sung canxi, sẽ không ảnh hưởng đến chiều cao.”

“Chị Uông ăn trứng uống sữa mỗi ngày, đứa nhỏ frong bụng sẽ phát triển tốt. Còn anh Đông và chị Tiểu Phi, hai người cũng giống như em, trước đây đã vất vả nhiều, giờ phải ăn nhiều để bồi bổ, tránh cho xương cốt quá giòn, va vào là gãy.”

Sau khi nghe những lời tâm tình của Ôn Độ, mọi người trong nhà ai cũng vô cùng cảm kích. Bọn họ thầm ghi nhớ ơn nghĩa này trong lòng.

Ôn Độ đã viết thư hồi âm và gửi đi, đồng thời cũng gửi về nhà mấy trăm đồng. Cậu biết bà nội là một bà cụ rất kỹ tính, khi ông nội mất, một mình bà đã dựa vào số tiền tiết kiệm để nuôi dạy con gái nên người hiểu biết, lễ nghĩa, còn con trai thì... khỏe mạnh, cường tráng. Bà là một người vô

cùng khôn ngoan.

Số tiền mà ông nội để lại c*̃ng đã dần cạn kiệt. Từ nay về sau, cậu sẽ không để bà nội lo lắng về vấn đề sinh kế c*̉a gia đình nữa. Chắc chắn bà sẽ có một tuổi già an nhàn, hạnh phúc và trở thành bà nội hạnh phúc nhất trong thôn.

Nông trường Hồng Tinh.

Ôn Oanh ngồi xếp bằng trên giường, nhìn bà nội và ba với vẻ mặt đắc ý.

Bà nội xem qua bài thi hai lần rồi lại nhìn sang con trai, hai mẹ con vô cùng ăn ý cùng nhìn Ôn Oanh với ánh mắt ngạc nhiên.

Họ không thể ngờ rằng Ôn Oanh, cô bé có vẻ ngốc nghếch, chậm chạp và không thông minh cho lắm, lại có thể thi được điểm tuyệt đối.

Có lẽ điều này cũng giống như việc ai đó không thể làm việc nặng, không có sức để ăn cơm, nhưng khi học hát thì lại có giọng hát trời phú, cao vút và mượt mà, như được tổ sư thưởng cơm cho vậy.

Phải chăng tất cả những ưu điểm của Oanh Oanh nhà bọn họ đều dành cho việc học tập?

Bà Ôn quyết định sáng mai sẽ hấp cho cô bé một quả trứng gà, luộc thêm một quả nữa. Biết cô bé thích ăn đậu phụ, thích ăn thịt, nên bà sẽ mua thêm thịt.

Dù sao bây giờ mỗi tháng con trai bà cũng có thể kiếm về mười đồng.

Mỗi tháng bà chỉ cần đưa cho con trai năm hào tiền tiêu vặt là đủ.

Bà Ôn đã quyết định, tính toán ngày tháng, mai là mùng bốn, đúng ngày họp chợ. Năm nay lại cho phép họp chợ, nhà nhà đều có thể đến chợ mua sắm.

Bà Ôn đặt bài kiểm tra xuống, cố gắng làm cho mình vui vẻ hơn một chút: “Tốt lắm, tiếp tục cố gắng nhé.”

Bà cầm bài kiểm tra đi rồi.

Đợi mẹ đi rồi, Ôn Thiều Ngọc lập tức đưa tay bế con gái lên, định bế lên thật cao, nhưng sau khi cố gắng, hắn phát hiện ra rằng hình như hắn không có khả năng này. Ôn Thiều Ngọc cười gượng ôm lấy con gái, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

“Oanh Oanh giỏi quá, lại có thể thi được hạng nhất. Thằng nhóc của nhà bên cạnh thấy bảo thông minh lắm, mà thi cử cũng không bằng con. Tiểu Bảo cũng vậy, đều không bằng con. Con mới là đứa trẻ thông minh nhất!”

Ôn Oanh được khen có chút ngượng ngùng.

Cô bé cười tủm tỉm vươn tay ra, giơ một ngón tay và nói: “Ba ơi, con chỉ giỏi có thế này thôi, anh trai mới giỏi ạ!”

“Đúng vậy, con trai con là giỏi nhất nhà!”

Ôn Thiều Ngọc vô cùng tự hào về con trai hắn.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 117


Cậu giống như người ba mà hắn chưa từng gặp mặt, đều là những người cứng cỏi.

Hắn tự cảm thấy không bằng.

Ôn Thiều Ngọc đi ra ngoài Bếp phụ giúp, miệng còn hát: “Điêu Đức Nhất có mưu đồ gì?”

Vừa hát xong theo điệu chèo, hắn đã bị bà Ôn tát một cái: “Tao thấy mày mới là kẻ bụng đầy mưu mô đó, mau đi đốt lửa, không ăn cơm à?”

Nghe tiếng ba xin tha, Ôn Oanh mỉm cười mở sách ra tiếp tục đọc.

Cô bé muốn học thêm nhiều từ để lần sau viết thư cho anh trai không cần dùng phiên âm nữa.

Trong nhà còn có một cuốn từ điển được bảo quản rất tốt nhưng đã cũ kỹ lắm rồi.

Hiện tại Ôn Oanh đã học phiên âm rồi, chỉ cần học thêm một thời gian nữa, cô bé sẽ có thể tra cứu từ điển. Lúc đó chắc chắn sẽ khiến anh trai ngạc nhiên.

Nhưng hiện tại cô bé vẫn chưa học hết bảng phiên âm chữ Hán, rất nhiều phiên âm đều là do ba day.

Ôn Oanh thở dài.

Cảm thấy tiến độ học tập của bản thân quá chậm, cần phải tăng tốc độ.

Vừa nấu cơm, bà Ôn vừa tranh thủ hé cửa nhìn vào trong, thấy cháu gái đang học bài, bà nhỏ giọng nói với con trai: “Con trai con gái đều giỏi giang hơn mày. Con trai mười hai tuổi đã ra ngoài lăn lộn, con gái tuy nhìn ngốc nghếch nhưng đầu óc đầy kiến thức.”

“Ngay lần thi đầu tiên con bé đã đạt được điểm tuyệt đối, cả thôn mình, học sinh cùng lớp có hơn tám mươi đứa, chỉ có ba đứa thi được 100 điểm. Mày nhìn lại mày xem, chẳng có gì ra hồn, lấy vợ rồi còn để vợ bỏ đi.”

Vừa nhắc đến vợ, nụ cười nịnh hót trên mặt Ôn Thiều Ngọc lập tức biến mất.

Hắn nhỏ giọng nói: “Mẹ, Nhiễm Tú Trân muốn về thành phố, chúng ta cũng không thể giữ lại được. Cô ta muốn đi thì cứ để cô ta đi. Hơn nữa, ở nhà cô ta chẳng làm được việc gì ra hồn, không phải mẹ còn ghét bỏ thân thể tiểu thư yếu ớt của cô ta sao? Đi rồi thì chẳng còn ai làm mẹ

chướng mắt nữa.”

Bà Ôn nghe vậy lập tức nổi giận: “Mày nói cái gì vậy? Bên ngoài người ta chê cười con dâu con bỏ đi, mày vui lắm à? Mẹ không mất mặt à?”

“Mẹ, con trai mẹ thiếu gì con dâu ạ? Mẹ không biết có bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho con. Giờ con làm việc ở Trạm máy móc nông nghiệp, nhiều người muốn gả vào nhà mình lắm.”

Ôn Thiều Ngọc đắc ý nói, chưa dứt lời, bà Ôn đã quất ngay một chiếc chổi vào đầu hắn.

“Úi? Mẹ! Đánh người không đánh mặt mà!”

Ôn Thiều Ngọc đứng dậy nhảy sang bên cạnh.

Bà Ôn cười lạnh: “Câm miệng cho tao! Với cái đức hạnh của mày, muốn lấy vợ thì cút ra khỏi nhà tự lập đi. Đồ nhà tao mày đừng hòng động vào, tất cả đều là của Tiểu Độ và Oanh Oanh.”

Ôn Thiều Ngọc vỗ vỗ lên đầu giả vờ như gạt bụi, nói: “Mẹ kích động cái gì vậy chứ? Con nói người ta giới thiệu đối tượng cho con, nhiều người muốn gả vào nhà mình, chứ có nói con muốn kết hôn đâu? Cả đời này con không định kết hôn nữa đâu. Con thấy như vậy rất tốt rồi.”

“Có con trai con gái, nhà họ chúng ta cũng có người nối dõi tông đường, chuyện nối dõi tông đường cứ giao cho Tiểu Độ là được. Con chỉ muốn sống những ngày tháng phóng khoáng của riêng mình thôi.”

Bà Ôn tức đến mức hoa mắt chóng mặt, cuối cùng bà cũng nhận ra, đứa con trai này chính là điển hình của một người đàn ông vô trách nhiệm.

Một người ăn no, cả nhà không đói.

Ôn Oanh nghe thấy những gì ba và bà nói, cô bé lập tức viết lên giấy: “Anh ơi, mau về nhà đi! Ba định lấy vợ mới, chúng ta sắp có mẹ kế rồi!”
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 118


Ôn Oanh nhớ lại kiếp trước mình đã từng nghe thấy bài dân ca ấy.

“Rau cải à, vàng úa trên đồng... Chỉ sợ cha, lấy mẹ kế thôi... Em trai được ăn mì, chị được húp canh...”

Hu hu hu!

“Oanh Oanh không muốn húp canh đâu.”

Cô bé muốn viết thư cho anh trai, để bảo anh trai mau trở về.

Ôn Oanh nhanh chóng làm xong bài tập, rồi (bắt đầu viết thư.

“Anh ơi, rất nhiều người đang giới thiệu đối tượng cho ba đó. Chắc là mùa xuân năm sau, chúng ta sẽ có em trai.”

“Em trai sẽ ăn mì, còn chúng ta chỉ được húp canh. Oanh Oanh thích ăn thịt cơ, Oanh Oanh chỉ Muốn ăn thịt thôi. Anh ơi, anh mau về đi, về đuổi mẹ kế đi!”

Ôn Thiều Ngọc bước vào phòng, phát hiện con gái đang cặm cụi viết, khen ngợi nói: “Oanh Oanh học chăm thật đấy. Ba xem con viết gì nào?”

“Ba đọc không hiểu đâu!”

Ôn Oanh nghiêng người về phía trước, dùng cánh tay che đi, cảnh giác nhìn ba chằm chằm.

“Ba không hiểu á? Ba là cũng học cấp ba đó!” Ôn Thiều Ngọc mặt đầy đắc ý: “Nếu không phải sợ ba thi đại học rồi đi mất, một mình bà nội chăm sóc hai đứa các con không thể sống nổi, thì giờ ba đã là người thành phố rồi.”

Bà Ôn vào nhà nhấc chân đá vào mông hẳn một cái: “Đi lấy cơm đi.”

Ôn Thiều Ngọc lập tức đi lấy cơm.

“Oanh Oanh đừng viết nữa, mau dọn bàn rồi đến ăn cơm đi.”

“Con biết rồi, bà nội.”

Ôn Oanh nhìn bà nội ra ngoài, lập tức gấp lá thư đã viết xong, giấu vào sách giáo khoa rồi cho vào cặp. Ngày mai đi học, vào buổi trưa, cô bé sẽ đến bưu điện hỏi cách gửi thư.

Nếu chờ đến khi thư của anh trai gửi tới, rồi cô bé mới gửi thư đi, thì ba cũng sẽ thấy thư của cô bé.

Lá thư này tuyệt đối không thể để ba thấy được.

Buổi trưa tan học, Ôn Oanh ăn cơm rất nhanh.

Cô bé ăn no xong, cầm lá thư †rong tay, lén chạy ra cổng trường. Cô bé không ra ngoài ngay, mà chạy đến chỗ bác bảo vệ gõ cửa.

“Ông ơi, ông có thể giúp cháu một việc được không ạ?”

Ôn Oanh nói giọng mềm mại, ngữ khí chậm rãi, khuôn mặt vô cùng có phúc khí, rất dễ mến.

Ông lão đứng ở cửa hỏi: “Việc gì vậy cháu?”

“Cháu muốn đến bưu điện ở đối diện để gửi một lá thư cho anh trai, nhưng cháu không dám đi một mình. Ông có thể đứng ở cổng trường trông chừng cháu một lúc được không?” Cô bé lo lắng có bọn buôn người.

Câu này Ôn Oanh không nói ra.

Ông lão thêm chút than vào lò, đứng dậy mặc áo khoác: “Đi thôi, ông sẽ đưa cháu qua đó.”

“Ông ơi, ông đưa cháu qua sẽ không làm ông chậm trễ công việc chứ?” Ôn Oanh biết nhiều ông chủ không cho phép nhân viên tự ý rời khỏi vị trí, nếu không sẽ bị trừ lương.

Không biết liệu hiệu trưởng có trừ lương của ông ấy không.

Ông lão nghe vậy mỉm cười trêu chọc nói: “Chà, cháu cũng hiểu nhiều đấy nhỉ.”

“Cháu mới học lớp một, chỉ hiểu một chút thôi ạ.”

Ôn Oanh nắm tay ông lão, băng qua đường cái, đi thêm năm mươi mét đến bưu điện.

Cô bé quay lại nhìn ông lão, ông lão nói: “Ông không đi đâu, ông sẽ ở bên ngoài đợi cháu.”

“Vâng!”

Ôn Oanh vội vàng đi vào bưu điện.

Bên trong bưu điện có một ô cửa nhỏ, Ôn Oanh nhón chân lên cũng không nhìn thấy, cô bé lấy ra những đồng xu đã tiết kiệm từ lâu để trên bàn.

“Cô ơi, cháu muốn mua một con tem tám xu và một phong bì. Cô có thể giúp cháu viết địa chỉ trên lá thư này lên không ạ? Cháu vẫn chưa biết viết chữ.”

Cô bán vé liếc nhìn Ôn Oanh, cầm lấy mấy đồng xu, đưa cho cô bé một con tem và một phong bì, chỉ vào bàn bên cạnh nói: “Cháu qua đó đi, nhờ cô kia viết giúp cháu.”

“Cảm ơn cô ạ.”

Ôn Oanh rất lễ phép, cầm phong bì đi tìm một cô khác.
 
Thập Niên 80: Em Gái Của Nam Chủ Trong Niên Đại Văn Đã Trở Lại
Chương 119


Cô bé vừa định nói, thì cô kia đã nói: “Gửi thư đến Sở Thành phải không?”

“Đúng ạ, cháu gửi thư cho anh trai.” Ôn Oanh mềm mại trả lời, cô bé cảm thấy cô này thật tốt bụng.

Nhân viên bưu điện giúp Ôn Oanh viết địa chỉ xong, lại dán tem giúp cô bé.

“Xong rồi, cháu tự bỏ thư vào hòm hay để cô giúp cháu bỏ vào?” Nhân viên hỏi Ôn Oanh.

Ôn Oanh không tự bỏ vào được nên cô bé đưa lá thư cho nhân viên: “Cô ơi, vẫn phải làm phiền cô thêm một chút ạ!”

“Không phiền.”

Nhân viên nhìn cô bé trước mặt với khuôn mặt đáng yêu, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều. Hơn nữa, cô bé còn rất ngọt ngào và biết cách nói chuyện.

“Được rồi, thư đã được dán kín, chiều nay sẽ được gửi đi. Sau bảy hoặc mười ngày nữa, anh trai của cháu sẽ nhận được thư.” Nhân viên mỉm cười nói với Ôn Oanh.

Ôn Oanh vui vẻ gật đầu: “Cảm ơn cô, cháu phải về lớp học đây!”

“Về đi.”

Nhân viên đứng dậy, nhìn Ôn Oanh chạy ra ngoài, cùng một ông lão thong thả đi về phía trường học. Đợi đến khi hai người vào trong trường, cô ấy mới quay lại.

Nhân viên bán vé thấy cô ấy vào, hỏi: “Chị có vẻ thích cô bé đó nhỉ?”

“Trông rất có phúc.”

Cô ấy thản nhiên nói một câu, rồi ngồi xuống chỗ làm việc của mình và tiếp tục công việc.

Ôn Oanh trở về lớp, Tống Lệ Dĩnh tò mò hỏi cô bé: “Cậu đi đâu vậy?”

“Đi gửi thư cho anh trai tớ!”

Ôn Oanh có chút phấn khích, không thể kìm chế được muốn chia sẻ với bạn thân.

Tống Lệ Dĩnh đầy ngưỡng mộ “Cậu giỏi thật đó, đã biết viết thư rồi! Tớ còn không biết viết chữ, c*̃ng không biết phải viết gì. Tớ muốn viết thư cho em gái tớ, em tớ bị mẹ gửi về quê. Đợi khi tớ lớn lên, tớ sẽ đi gặp em tớ. Nếu em tớ muốn về, tớ sẽ đưa em ấy về. Đó là em gái tớ, em ruột của tớ mà!”

Ôn Oanh không hiểu lắm hỏi: “Tại sao em gái cậu lại bị gửi về quê vậy?”

“Bởi vì mẹ tớ muốn sinh con trai. Mẹ tớ trọng nam khinh nữ, không thích tớ chút nào. Mẹ còn nói, bây giờ tớ đã đi học rồi. Từ mùa hè năm sau, sẽ bắt tớ theo mẹ ra đồng làm ruộng.”

Tống Lệ Dĩnh vừa nói vừa uống hết ly nước trên bàn, sau đó lại chạy đi đùa giỡn với các bạn khác, trông có vẻ vô lo vô nghĩ.

Nhưng nói cô nhóc vô lo vô nghĩ, thật ra trong lòng cô nhóc lại luôn nhớ về em gái.

Ôn Oanh không hiểu được suy nghĩ của Tống Lệ Dĩnh, nên cũng không muốn nghĩ nữa.

Dù sao thì, mẹ ruột của Tống Lệ Dĩnh vẫn sẽ mua bánh cho cô nhóc.

Nếu ba cô bé cưới mẹ kế, sau này cô bé sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi! Sau này không những không có thịt ăn, mà còn phải húp canh mỗi ngày!

Ôn Oanh cảm thấy lúc đó chắc chắn cô bé sẽ còn khổ hơn Tống Lệ Dĩnh nhiều.

Tống Lệ Dĩnh chỉ cần nấu cơm, làm việc, thì mẹ cô nhóc sẽ không đánh cô nhóc.

Mẹ kế thì không giống vậy, cô bé sẽ trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của mẹ kế, còn trở thành người hầu không công của mẹ kế nữa.

Nếu gặp phải người mẹ kế lương thiện thì còn đỡ, nhưng làm gì có mấy người mẹ kế lương thiện?

Ôn Oanh nghĩ ngợi rồi thở dài, cô bé mong anh trai sớm nhận được thư của cô bé.

Được em gái nhắc đến, Ôn Độ nhìn những công nhân đang làm việc trên công trường, chỉ có một số ít người đội mũ bảo hộ bện bằng dây mây. Các biện pháp bảo hộ lao động khác cũng ít ỏi đáng thương.

Hiện tại chỉ là xây nhà xưởng, sau này nếu là xây nhà cao tầng thì sao?
 
Back
Top Dưới