Ngôn Tình Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 20: 20: Hù Dọa


“Cô chờ đó, ngày mai ta viết thư gửi đến mỏ than kêu lão tam trở về ly hôn cùng ngươi, khiến cô mang theo hai đứa con riêng đi xin cơm”Nói một chữ ra đều là “con riêng” Vệ Hồng Vệ Đông đứng bên cạnh nghe, đầu cúi xuống rũ rượi, khó trách hai chị em cả đời cảm thấy mình kém hơn so với Căn Hoa Căn Bảo là thân sinh nhà họ Lục, luôn bị ủy khuất không dám cáo trạng.Bởi vì luôn có người nhắc nhở bọn chúng không phải thân sinh cốt nhục nhà họ Lục, bọn chúng là ăn cơm trắng nhưng so ra còn kém hơn cả Căn Hoa Căn Bảo là xứng đáng, dù có cố gắng thế nào cũng đều là con riêng, là phế vật.Một khi như vậy đứa nhỏ giống như nước chảy đến đâu bèo trôi đến đó, không có ý chí, thậm chí còn học cái xấu, làm chuyện xấu hẳn là chuyện thường tình.Nghĩ đến đây Vệ Mạnh Hỉ tức giận, một phen đoạt lấy cái cuốc dùng hết sức nện vào chân bà Lục.Cuốc này là công cụ của đại đội mỗi ngày dùng cuốc đất đá, sắc bén còn hơn lưỡi hái, công lực lớn như vậy nếu thật sự nện xuống có thể cắt lìa nửa bàn chân.

Bà Lục không nghĩ tới Vệ Mạnh Hỉ thật sự sẽ làm, nháy mắt quên phản ứng chỉ vội vàng nhắm chặt mắt lại tưởng tượng hôm nay thật sự sẽ chết trong tay con dâu.Nhưng chờ mãi không thấy đau đớn, bỗng nhiên bà nghe tiếng cười của mọi người, mở mắt ra thấy cái cuốc thẳng tắp c ắm vào mũi giày bên phải.

Bà sợ hãi giật giật đầu ngón chân.“Ai ui ông trời ơi, cuộc sống này làm sao đây, con dâu muốn bức tử mẹ chồng, thiên lôi giáng xuống đánh chế con người độc ác tâm can đen tối đi đi a.....” Bà Lục cảm thấy trong lòng như bị cái cuốc tạp một cái, gào khóc kêu trời.“Thím, trước đừng......”“Sống không nổi nữa a, lão tam sao ngươi không trở về, mẹ ở nhà bị người ta bức tử a...”Những người khác bên ngoài đều nhìn bà Lục bằng cặp mắt xấu hổ giùm bà, mặc kệ bà la lối thế nào cũng không ai để vào taiCuối cùng ông Lục rống lên một tiếng, nhìn xuống thấy chất lỏng màu vàng từ ống quần rơi xuống tí tách, trong nháy mắt một mùi khai của nước tiểu bao trùm xung quanh, mặt ông đều giận tím tái, đánh chết ông cũng không thể tưởng tượng được ở Thái Hoa Câu thôn cả đời cái mặt già này của ông lại bị bà vợ nhà mình quăng đi hết.“Còn chưa đủ mất mặt, lăn trở về cho tôi!”Bà Lục trợn tròn mắt “Ông không cho tôi làm chủ mà còn… Cuộc sống này vô pháp qua mà…” Vẫn là sinh nhiều con, cũng không có bảo dưỡng gì, cứ tự nhiên tè trong quần mà bản thân cũng không biết.Vì sự kiện này từ hôm nay trở đi, mấy đứa nhỏ nghịch ngợm ở thôn lấy đó làm bài vè trêu chọc nhà họ Lục: “Lão bà tử, vác cái cuốc, miệng như cái loa, không ai c ởi quần xuy xuy, liền tè trong quần”Miệng ra lời vào, nhiều người đàm tiếm, nhà họ Lục ba ngày liền không có mặt mũi bước ra khỏi cửa.Ban đêm……………….“Lần sau ta nghe một tiếng con riêng nào nữa thì đừng trách cái cuốc không có mắt” Đây là Vệ Mạnh Hỉ cảnh cáo bà lần cuối vào ban đêm.Sau lần này trải qua mấy ngày bên tai Vệ Mạnh Hỉ thanh tịnh không ít.

Uy phong lẫm liệt không sợ trời đất như bà Lục cũng có như ngày hôm nay.Cha mẹ chồng hiện xem cô như bị thứ gì không sạch sẽ bám vào người, còn trộm cô đi tìm bà đồng bên ngoài về trừ tà, nghe nói chuẩn bị tới nhà nhảy loạn giả thần giả quỷ.

Cô cũng không để bụng, cái cô quan tâm là tiểu Ô Ô bình an vượt qua nguy hiểm của đời trước, còn phải chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo.Nhân lúc thời tiết sáng sủa cô đem chăn đệm ra phơi.

Nhà đứa nhỏ nhiều không nước tiểu thì cũng có mùi lạ nên cần giặt sạch.

Dù không có xà phòng nhưng giặt thế này cũng làm bay mùi khó chịu.Thái Hoa Câu ánh sáng mặt trời đặc biệt nhiều, cứ như vậy phơi một ngày cảm nhận được mùi vị của ánh mặt trời.Đến nỗi công việc bên kia thì liền tùy tâm đi, việc nhẹ thì dẫn đứa nhỏ đi mò cá, còn việc nặng thì diện lý do đau đầu, dù sao cha mẹ chồng đối với cô cũng không ưa gì, mà họ cũng không dám đi trêu chọc cô.Bên này chị dâu cả Vương Xuân Mai hỏi chồng mình: “Anh nói thử xem, mẹ nói đều là sự thật?”Anh hai cả: “Nói gì?”“Là thím ba lấy cái cuốc đánh mẹ đó” Còn bị dọa tới nổi tè ra quần“Thôi đừng quan tâm, lời mẹ nói cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, em cũng đừng nghe bàn tán này đó bên ngoài” Thím ba nhát gan như chim cút thì làm sao dám đánh mẹ chứ?Anh em nhà họ Lục đều biết, mẹ bọn họ cũng không phải đèn cạn dầu, tính tình như hổ ai cũng rõ ràng.“Để ý tai vách mạch rừng, anh nói xem thím ba có phải bị bệnh đầu óc liền choáng váng?”Vương Xuân Mai nói chuyện một hồi vẫn không thấy chồng trả lời, đáp lại cô là tiếng ngáy, cô đành âm thầm thở dài.Cô còn muốn nói chuyện đưa hai đứa con trai đi học đâu, chuyện học hành là đại sự trong thôn.Hai vợ chồng nhà chú hai nói ngọt một tiếng, mặt mày mẹ chồng liền hớn hở dâng hết thứ tốt cho chú thím ấy, nhà mẹ đẻ thím hai điều kiện tốt nên giúp đỡ chút ít.

Chú ba tuy rằng không ở nhà nhưng tiền lương cũng khiến cuộc sống không kém ai, em chồng thứ tư có thể tìm nhà chồng tốt để gả qua, so ra cũng không kém mấy.

Còn chú năm về sau thi đại học, không chừng tiền đồ còn sáng lạng hơn chú ba..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 21: 21: Chị Dâu Ba Miệng Lưỡi


Nói tới nói lui cũng chỉ có gia đình cô là xui xẻo, đã không có công tác lại không có tiền.

Vẫn là con trai cả tự môn lập hộ về sau còn phải cấp hai ông bà dưỡng già, cứ tưởng tượng đến tính bà mẹ chồng ngực của cô lại cảm thấy khó chịu.Phơi chăn đệm xong, Vệ Mạnh Hỉ trải trên đất một lớp rơm rạ rồi mang tiểu Ô Ô ra phơi nắng.

Đen một chút cũng không sao, miễn hấp thụ canxi là được.Tiểu nha đầu cũng thích ánh mặt trời làm trên người ấm áp, trước khi mẹ đều để bé trong phòng chơi, không thường xuyên tiếp xúc bên ngoài thì làm sao thân thể phát triển được.Vệ Mạnh Hỉ, một tay vuốt bụng nhỏ của bé một bên suy nghĩ sự tình.

Thân thể tiểu Ô Ô không thể dựa vào cơm nước không là điều dưỡng được, còn phải uống thêm sữa bột.Ăn uống phải phù hợp với từng giai đoạn của lứa tuổi, đặc tính đồ ăn, sữa mẹ lại không có nên hiện tại đối với thân thể bé uống sữa bột là tốt nhất, dễ tiêu hóa, còn cung cấp canxi.Đồ bổ sung canxi cho con gái nha, đến nằm mơ cô đều mong muốn cho con gái trẻ khỏe mạnh nhanh lớn.Nhưng vấn đề là phiếu sữa bột không dễ kiếm, ngay cả cán bộ không phải nhà nào cũng có, thử hỏi cô đi kiếm ở đâu?“Con nghe xã viên khác nói cô ta cư nhiên dám đánh mẹ.

Mẹ nói thử xem có chỗ nào không thoải mái? Nếu không con dẫn mẹ đi bệnh viện kiểm tra, người già phải bảo dưỡng kỹ, nếu mẹ có chỗ nào khó chịu phải nói ra….” Một giọng nói bén nhọn vang lên“Ai ui con dâu, nhà này cũng có con nhớ tới mẹ” Bà Lục cảm động đến độ muốn khóc.Vệ Mạnh Hỉ suy nghĩ mới nhớ tới, người đang nói chính là chị dâu hai Vương Tú Phương, nhà mẹ đẻ có anh trai đi làm ở cung tiêu xã, lại là con gái duy nhất trong nhà nên từ nhỏ đã được cưng chiều.

Mặc dù đã gả đến đây nhiều năm nhưng mỗi lần về nhà là đem thứ ngon tốt trở lại.

Con trai thứ hai miệng lưỡi lại trơn tru thích làm người ta vui vẻ, thường xuyên theo Vương Tú Phương về nhà mẹ đẻ cơm no rượu say.Hễ đến ngày mùa là hai vợ chồng đùn đẩy nói đau đầu, cuốn hành lý về nhà mẹ đẻ.

Hai vợ chồng ông bà Lục thấy thì thấy cũng không lấy đó mà hổ thẹn, còn cảm thấy con trai nhà mình có năng lực, nếu là người khác còn không tìm được nhà vợ có tiền như vậy đâu.Vệ Mạnh Hỉ không có hứng thú màn mẹ chồng tình thâm của hai người, cô đang nghĩ nên tìm ai có thể mua được sữa bột.“Ngoan nha, ngày mai mẹ cho Ô Ô uống sữa bột thơm thơm nha….”“A a a a a!” Tiểu Ô Ô miệng phun bong bóngVệ Mạnh Hỉ cực thích bộ dáng này của tiểu nha đầu, tuy rằng tiểu nha đầu chưa biết nói, chưa biết đi đường nhưng ở cái thời đại phát triển lạc hậu này với tuổi của tiểu nha đầu làm cô chân chính ý thức được cái quan trọng nhất của sinh mệnh.Nói đến nhà họ Lục bên này, Vương Tú Phương ăn vạ ở đông phòng.

Bà Lục mặc chiếc áo ngoài màu đen có mùi, nguyên bản là màu trắng nhưng bị thấm nước nhuộm thành màu vàng đen.“Con dâu, ngồi lên giường đất đi”Vương Tú Phương thấy ghê tởm, nhìn giường đất cùng màu sắc của áo đen thui cô nói: “Không quấy rầy mẹ nghỉ ngơi, nhà mẹ đẻ con bên kia có cho nửa cân đường trắng, chờ lát nữa con pha cho mẹ uống ngọt miệng”.Nghe đường trắng bà Lục thèm ch ảy nước miếng.

Kỳ thật trong nhà cũng không phải nghèo khó mà còn dư dả so với nhà bình thường.

Con trai thứ ba gửi tiền về tích góp không chỉ đơn giản là ba bốn trăm đồng.Trước khi vợ cũ Lục Quảng Toàn chết, tiền lương của anh chỉ cấp gửi cho vợ cũ nhưng bà Lục không biết xấu hổ khóc nháo đòi thắt cổ giúp đòi giúp cô nhận đi nhận nên bà thu hồi được một ít không chịu cấp toàn bộ cho con dâu thứ ba, ba năm kia tích góp một hồi cũng được sáu bảy trăm.

Hiện tại cưới Vệ Mạnh Hỉ nhà bọn họ cũng vẫn như cũ cướp lấy không ít, cũng năm sáu trăm.Không tính tới phiếu gạo này nọ, bọn họ luyến tiếc sử dùng nên nổi thành tiền.

Trong tay hiện tại ít nhất có 2000 đồng tiền.Bà Lục lấy số tiền này trong tay như như miếng mồi treo tâm tư mấy đứa con trai, người khác phỏng chừng không biết nhưng Vương Tú Phương cô là ai? Anh trai cô ở cung tiêu xã làm phó chủ nhiệm, chị dâu thì công tác ở tín dụng công xã, nhiều lần hai người thấy bà Lục cầm tiền đi gửi nên trong số tiết kiệm có bao nhiêu Vương Tú Phương rất rõ ràng.“Mẹ, con nhận ra nhà người khác có tốt cách mấy cũng không bằng nhà mình, chúng ta là phụ nữ, gả đi ra ngoài chính là như bát nước đổ đi, chỉ có nhà họ Lục mới chính là nhà của con”.“Sao? Về nhà mẹ đẻ bọn họ khi dễ con?” Nói đến bà Lục có điểm hưng phấnThông gia thân thích càng là đối thủ, chính là đối thủ dùng ân huệ nhỏ lung lay con trai bà.“Còn không phải tại cái bụng này của con không biết cố gắng, khó khăn lắm mới có thai liền muốn ăn thức ăn mặn, chị dâu nhìn con như cái đinh trong mắt, con chịu khổ cũng không sao nhưng lo chính là con trai trong bụng.

Đây chính là cháu trai nhà học Lục a, nếu muốn ngôi sao sáng trên bầu trời còn cho được nữa huống chi……”Thật đúng là người ta muốn khóc, bà Lục đau lòng muốn chết.

Nhà học Lục không thiếu con trai nhưng con trai thứ hai của bà lại thiếu một đứa con trai.Vương Tú Phương giả bộ khóc đưa tay lên lau nước mắt “Bất quá chị dâu là người ngoài, nhưng anh trai là ruột thịt, anh trai con nói có cách cấp chồng con tìm cái công tác”.“Gì?” Bà Lục thiếu chút nữa rơi từ giường đất xuống “Công tác gì? Có chính thức không? Tiền lương một tháng bao nhiêu? Có trợ cấp phiếu gạo không?”“Là quản lý kho hàng ở cung tiêu xã kêu Triệu Lạt Đầu năm nay về hưu nhưng ông ấy không có con cái nên không có ai truyền phần công tác xuống dưới, anh trai con nghĩ bỏ ra ít tiền đem hộ chồng con dưới chuyển xuống dưới tên anh trai, tháng sau có thể thế phần công tác ở cung tiêu xã.Bà Lục nghe cảm thấy công việc này hấp dẫn.“Đến lúc đó mẹ chân chính có hai người con trai ở ngoài ăn cơm nhà nước, là độc nhất vô nhị ở thái hoa câu này.

Chồng con thế nào mẹ cũng biết, anh ấy hiếu thuận nhất chính là mẹ, là tri kỷ của mẹ, đối với cha anh ấy cũng chưa từng để bụng nhiều đến vậy.

Mẹ nói xem có phải vậy không?”Bà Lục nhớ tới nhiều năm này chỉ có con trai thứ hai là tri kỷ của bà, so ra với năm đứa con thì cũng chẳng kém ai, trong lòng bà hưởng thụ cực kỳ.“Chồng con còn nói nếu có được phần công tác này, nhận tiền lương mẹ là người đầu tiên anh ấy hiếu kính, cho mẹ ăn thật nhiều đồ hộp, đường trắng, còn phải cho mẹ cắt vài chục mét vải sợi tổng hợp làm mấy bộ quần áo để mọi người ở Thái Hoa Câu này đỏ mắt nhìn mẹ”.Nghĩ đến hình ảnh này miệng bà Lục cười đến tận mang tai.“Ai du con dâu, thật đúng là đứa con dâu ngoan hiền nhất nhà này, cưới được con phần mộ tổ tiên cũng bốc khói xanh, vậy con nói thử xem phần công việc của Triệu Lạt Đầu phải tốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng lạc hộ? Phải tắc cho phía trên bao nhiêu nữa?”“Không nhiều lắm, hơn nữa tính phần quan hệ luôn là 2000 đồng”.“Gì? 2000 đồng?” Mặt bà Lục biến sắc trầm ngâm một lát “Con đi về nghỉ ngơi trước, kêu thằng hai qua đây một chuyến”..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 22: 22: Cô Em Chồng


Bà cũng không phải dạng người ăn chay, mặc dù con dâu miệng lưỡi ba hoa nhưng chung quy vẫn là người khác họ, chỉ đứa từ trong bụng bà chui ra mới tin tưởng được.May mắn là con trai thứ hai và Vương Tú Phương nói giống hệt nhau, thậm chí lần này nói càng tỉ mỉ hơn.

Nếu đi làm ở cung tiêu xã hắn sau này sẽ tiếp bà đi trong thành sinh sống ở nhà lầu, rồi còn cho bà suy nghĩ xem muốn ở chỗ nào, ở lầu nào....“Yên tâm đi, nhà chúng ta có hai cuốn sổ tiết kiệm, một cái cha anh đang giữ, cái còn lại là ở chỗ mẹ.

Cha anh có đồng ý hay không thì mẹ đều có biện pháp, anh biết chữ thì xem giúp mẹ xem trong này có bao nhiêu”.Không biết từ chỗ nào bà Lục móc ra một cuốn sổ nhỏ, anh hai Lục nghiêm túc nhìn qua một lần “chỉ có 700 đồng, vẫn chưa đủ”.Bà Lục nói: “Không có việc gì, tiền lương của thằng ba hẳn cũng gửi về tới rồi, còn có tiền thưởng năm trước có đến 90 đồng.

Chúng ta lấy phiếu gạo ta đổi thêm một ít, hẳn được 200 đồng”.Nhắc đến lương mà nhấc đầu ngón tay lên đếm “Hôm nay 23 rồi cũng nên về tới rồi chứ, các con hôm nay trở về có thấy người phát thư không?”Anh hai Lục tâm tư đều đặt lên cuốn số tiết kiệm, không suy nghĩ gì bèn trả lời “Không”.“Không được, ngày khác kêu cha anh đi hỏi một chút để sớm lấy tiền về cho an tâm”.*******Lại nói Vệ Mạnh Hỉ lúc này ôm đứa nhỏ ở cửa thôn đợi khoảng nửa giờ, đợi một hồi cũng thấy xa xa có hai chiếc xe đạp chạy lại đây, nhìn kỹ thì thấy được hai người mặc áo sơ mi trắng đang chạy về hướng này.Đương nhiên Vệ Mạnh Hỉ không phải đợi tiểu tử chạy phía trước mà là cô gái ở phía sau.“Chú năm, cô tư!”Căn Hoa Căn Bảo như cái đuôi nhỏ đi theoVệ Mạnh Hỉ nhìn xung quanh một vòng “Vệ Hồng đi đâu rồi?” Gần đây bốn cái đuôi nhỏ đi theo sau mông cô, tự nhiên không thấy Vệ Hồng lải nhải cô có điểm không quen.Mấy đứa nhỏ nhìn nhau đều nói không biết.

Không chừng trên đường đi gặp được tiểu đồng bọn rồi cùng nhau đi chỗ khác chơi.

Vệ Mạnh Hỉ nghĩ vậy rồi lẳng lặng nhìn hai người tuổi trẻ phía trước.Chú năm với cô tư là long phượng thai, nghe nói này là gien di truyền từ tổ tiên.

Tuy long phượng thai nhưng nhìn khác nhau hoàn toàn.

Cô tư lớn lên thành thật, làn da hơi ngâm, không nhẵn nhụi, nhìn chung không tính là đẹp, nhưng cho người ta cảm giác kiên định.

Còn chú năm thì làn da non mịn, cao gầy, nghe người trong thôn nói nhà họ Lục có Lục Quảng Toàn là đẹp nhất rồi tới chú năm này.Tuy vậy có một điểm khác là cô tư thành tích học tập giỏi, mỗi lần thi đều đạt điểm tuyệt đối cho nên ở được sủng ái ở nhà họ Lục.“Chị ba” Lục Quảng Mai dừng xe đạp lại sờ sờ đầu Căn Hoa “Ô Ô đỡ hơn chút nào không chị?” Lần trước cô trở về có nghe nói qua bụng Ô Ô có vấn đề, sợ là bị bệnh gì đó mới bị phồng lên.

Mọi người trong nhà đều cảm thấy kì quái, dù có thiếu dinh dưỡng cũng không có phình to như vậy, vì bọn họ khi còn nhỏ cũng thiếu ăn nhưng không có như tiểu Ô Ô.Vệ Mạnh Hỉ cảm kích sự quan tâm của cô em chồng trước mặt “Hồi đầu tuần có trở về nhà ngoại mượn vài đồng mang Ô Ô lên bệnh viện huyện khám với uống thuốc rồi”.Lục Quảng Mai nhìn chị dâu một cái rồi quan sát tiểu cháu gái, thấy sắc mặt quả thật tươi tắn hơn lần trước một chút.

“Mượn bao nhiêu chị nhớ kỹ, chờ anh ba cuối năm trở về rồi trả lại một lần”.Cô em chồng biết ăn nói, không uổng công bỏ tiền ăn học nhiều năm qua nên Vệ Mạnh Hỉ đối với Lục Quảng Mai ưa thích thêm vài phần.

Sau đó chị dâu em chồng tâm sự thêm ví dụ như hỏi cô ở trường việc học thế nào, bạn cùng phòng có dễ sống chung không, có thiếu chi phí sinh hoạt không....?Lục Quảng Mai cảm thấy kì lạ, từ lúc nào chị dâu ba mới này lại nói chuyện nhiều như vậy...!Nói thật cô không thích chị dâu ba lúc nào cũng nhát gan giống như chim cút nhỏ vậy, cảm cô như vậy thật mất mặt với hình tượng phụ nữ mạnh mẽ ở xã hội đương thời mới.“Người xem bệnh cho Ô Ô là bác sĩ Hồ, nói Ô Ô thiếu dinh dưỡng, cần phải nằm việc theo dõi tiêm thuốc bổ sung dinh dưỡng.

Nhưng không có điều kiện ở nán lại bệnh viện theo dõi, bác sĩ thấy hoàn cảnh nên bảo là không tiêm dinh dưỡng cũng được nhưng cần phải uống sữa bột.

Quan trọng là hiện tại cần phải có phiếu sữa bột mới được”.

Chợ đen không phải cô chưa từng đi qua mà chợ đen huyện này cũng có bán vài thứ đồ vậy này nọ, còn phải đề phòng trị an bất ngờ đột kích.Lục Quảng Mai suy nghĩ một hồi hỏi “Là cung tiêu xã nào?”“Là cung tiêu xã ở kế bên công xã Hướng Dương” Thở dài một hơi, Vệ Mạnh Hỉ lại đưa tay lau nước mắt “Nhưng chị không có tiền, cũng không có phiếu, ngay cả quan hệ cũng không.....”Lục Quảng Mai vung tay lên nói “Khóc gì mà khóc, phụ nữ xã hội mới không có chuyện gì làm khó được chúng ta, này để em nghĩ cách”..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 23: 23: Vệ Hồng Đào Góc Tường


Nói xong cũng không đợi Vệ Mạnh Hỉ liền một mình dắt xe đạp vừa đi vừa hát “Tháng 5 hoa nở khắp vùng quê, hoa tươi đỏ thẳm như màu máu chiến sĩ....” hòa theo giọng hát tiếng chuông xe đạp kêu leng kengBài hát cùng với bản tình ca ôn nhu không giống nhau, bài hát “tháng 5 hoa nở” đã từng nổi nhưng hiện tại không phải bài thịnh hạnh nhất của giới trẻ.Vì sao Vệ Mạnh Hỉ không tìm người khác mà đi tìm Lục Quảng Mai giúp đỡ? Một mặt là trong nhà họ Lục người có lương tâm nhất chính là cô tư, mặt khác cô tư cũng có mối quan hệ bên ngoài.Đừng nhìn bề ngoài cô em chồng không được xinh đẹp nhưng thành tích học tập rất nổ trội, là sinh viên ưu tú và thuộc đại biểu của đoàn ủy học sinh huyện Hồng Tinh.

Người tiên phong trong các thành tích và giao tế rộng rãi.Quan trọng nhất chính là đối tượng của cô em chồng kêu Triệu Tinh có cha mẹ làm cán bộ trong hệ thống cung tiêu của huyện.

Năm trước tốt nghiệp cao trung được phân phối đến cửa hàng bán lẻ cung tiêu xã Ánh Dương làm người bán hàng, hiện tại có thể cung cấp sữa bột cho tiểu Ô Ô chỉ có người này.Triệu Tinh người này không tồi, tuy rằng nhan sắc thuộc hàng bình thường nhưng tính cách ôn nhu, rất biết chăm sóc người.

Đời trước là bốn năm sau hai người kết hôn, vẫn luôn là Vệ Mạnh Hỉ hâm mộ vợ chồng ân ái.Xin lỗi vì kế hoạch của chính mình nên ân tình này cô ghi nhớ, về sau nhất định sẽ trả.Được dịp cô tư chú năm nghỉ nghè về nhà, cả nhà họ Lục được bữa ăn ngon.

Vương Xuân Mai cùng mẹ chồng đứng bếp làm vằn thắn, Vương Tú Phương thì miệng ngậm xí muội, dựa khung cửa nhìn vào, mặc dù không làm nhưng miệng mồm như rót mật chọc mẹ chồng cười như nở hoa.Vệ Mạnh đi vào sân nhà chuẩn bị đem tiểu Ô Ô đang ngủ say đặt trên giường đất.

Việc này cần phải có người ở bên cạnh trông chừng, không khéo lăn xuống đất u đầu.Người lớn bận làm việc thì nhiệm vụ trông em gái giao cho tụi nhỏ, nhưng dù gì vẫn là con nít thiên tính thích chơi, vì thế Vệ Mạnh Hỉ chia nhóm ra luân phiên trông em.

Đứa nhỏ nhiều không sợ chia ít mà chỉ sợ chia không đồng đềuHôm nay đến phiên Vệ Hồng trực ban, Vệ Mạnh Hỉ vừa định ra ngoài tìm người thì thấy Vương Phú Phương ưởn bụng đi tới: “Nha, thím ba đi đâu mà mẹ tìm thím cả buổi, việc nhà không làm lại có thời gian ra ngoài lười nhác”.Vệ Mạnh Hỉ liếc cô ta một cái: “Muốn nói lười nhác nhất nhà này thì không hai qua thím hai, lười giống như con lừa, đuổi không chịu đi làm việc”“Cô!” Vương Tú Phương không nghĩ tới Vệ Mạnh Hỉ cư nhiên dám cãi lại cô, còn cắn cô ngược lại một cái, sau đó âm dương quái khí nói: “Không phải ta nói chứ, nha đầu thì mệnh nha đầu thôi, lại không phải “trái ớt nhỏ”, dù thím có xem như tâm can bảo bối che chở thì sau này cũng gả cho tôm nhừ cá thúi đâu”.Đây là đang mắng tiểu Ô Ô, lời này chọ đến Vệ Mạnh Hỉ “Yo thím hai cũng gả cho “trái ớt” không ra gì đó thôi, cái này cũng xem như tôm nhừ cá thúi như thím vừa mới nói không?”Vương Tú Phương xem mình như có nửa hộ khẩu trên trấn nhưng lại gả cho một tên chân đất, đây là việc làm cô chua xót.

Mấu chốt là con thứ hai nhà họ Lục quả thật không làm gì ra hồn, ăn thì nhiều nhưng không có tài cán gì, Vệ Mạnh Hỉ mắng không sai, nghĩ đến đây cô càng nghẹn khuất trong lòng hận không thể xông lên cắn lại Vệ Mạnh Hỉ một ngụm.Vệ Mạnh Hỉ không cho đối phương cơ hội đáp trẻ liền xoay người đi vào nhà.

Hiện giờ cô là chân trần không sợ không có giày để mang, đừng nói chị em dâu đang mang thai dám chọc chó điên cô, dù là mẹ chồng ở trong bếp nghe thấy cô mắng con trai mình cũng không dám hé răng.Chưa tìm được “bà đồng” cao minh thần thánh đuổi đi thứ mọi người cho là “không sạch sẽ” trên người cô thì trong nhà học Lục không một ai dám hó hé chọc cô.Nghĩ lại cũng đúng, chỉ cần cô đủ mạnh mẽ, không nhân nhượng thì đối phó với dạng cực phẩm này dễ như trở bàn tay.Tiêu Ô Ô hô hô ngủ say, bộ ng ực thở phập phồng lên xuống, Vệ Mạnh Hỉ lấy quần áo đắp thêm lên cho tiểu nha đầu rồi lấy chăn quấn một vòng chỗ ngũ ngừa tiểu nha đầu lăn xuống.

Trong đầu cô đang lo lắng không biết cô em chồng có mua được sữa bột hay không nữa? Kinh nghiệm đời trước nói cho cô biết, không thể đem kỳ vọng cao đặt lên một người không quá thân thiết.

Nếu sữa bột không mua được thì trước mắt dùng thứ khác thay thế vậy.Sữa bò? ở thôn Thái Hoa Câu không có nuôi bò sữa.Sữa dê? Thật ra đại đội có 2 đầu dê nhưng nghĩ tới mùi vì khó ngửi của sữa dê không biết Ô Ô có chịu uống không.“Mẹ, con nói cho mẹ nghe một bí mật” Đứa nhỏ chạy lại thầm thì nóiVệ Mạnh Hỉ quay đầu lại nhìn: “Con chạy đi đâu mặt mày đỏ bừng đầy mồ hôi dữ vậy?”Vệ Hồng học Vệ Đông bộ dáng lau mồ hôi “Con vừa mới nghe bà nội mới nói chuyện, bà nội nói đem tiền của ba mới đưa cho bác hai, để bác hai đi cung tiêu xã làm”.Vệ Mạnh Hỉ suy nghĩ một hồi mới biết người Vệ Hồng nói là ai, nguyên lai nha đầu đầu vừa rồi không đi cùng cô đến cửa thôn là đào góc tường ở đông phòng nghe lén.

Phòng nhà họ Lục tọa bắc triều nam, bức tường phía bắc có một cửa sổ, ở giữ cửa sổ và bức tường có một dãi lối đi rất nhỏ, chỉ có người gầy mới có thể đi qua được, cho nên hai mẹ con bà Lục nói chuyện không sợ người khác đi nghe lén, nhưng họ lại bỏ quên mất Vệ Hồng..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 24: 24: Muốn Phân Gia


Lúc mới vừa gả vào, bà Lục thường dùng đồ ăn dụ dỗ Vệ Hồng làm tiểu gián điệp cho mình cho nên Lục Quảng Toàn chân trước nói gì với Vệ mạnh Hỉ là chân sau bà Lục đều biết hết.

Không những vậy còn nháo mấy lần, cảm thấy Vệ Mạnh Hỉ là yêu tinh hút máu, đem con trai bà hút cạn, một ngày nào đó châm ngòi ly gián tình mẫu tử hai mẹ con bà.

Sau đó bà tống cổ con trai thứ ba đi về mỏ than, lúc này tiểu gián điệp Vệ Hồng cũng hết giá trị lợi dụng.Mấy ngày nay Vệ Mạnh Hỉ vẫn luôn dạy Vệ Hồng không được nhiều chuyện đi nói lung tung, nhưng lại quên nhắc nhở tiểu nha đầu không được có cái tính thích đi đào góc tường nghe lén.“Mẹ, bà nội mới còn muốn kêu mẹ về nhà bà ngoại vay tiền cho bác hai”.Chắc chắn nghe cô hai ngày trước về nhà mẹ đẻ mượn tiền cho Ô Ô xem bệnh nên cảm thấy suối cô đi đây mà.

Vệ Mạnh Hỉ cười lạnh, con của bà là bảo bối, còn con của Vệ Mạnh Hỉ tôi là cỏ dại sao? Đúng là tưởng bở.Vệ Mạnh Hỉ híp mắt nhìn về hướng cửa sổ, đôi mắt linh động “Con xác định nghe được là sổ tiết kiệm?”Tiểu nhà đầu Vệ Hồng gật đầu thật mạnh, tuy rằng nó không biết đó để làm gì nhưng nghe bà nội mới với bác hai nói chuyện giống như là đồ vật quý nên hẳn là thứ tốt.“Vậy con có thấy họ lấy cuốn sổ tiết kiệm từ chỗ nào không?”Vệ Hồng lắc đầu, nó vóc người lùn có chút éc còn không với tới bệ cửa sổ nên không thấy họ lấy từ đâu ra “Con chỉ nghe âm thanh bà nội mới gõ tường”.Vệ Mạnh HỈ nghe xong đã hiểu kết cấu phòng ở, lão bà kia nhất định đem giấu trong bức tường, đây là phòng đất đỏ, không phải gạch xanh.

Thông thường nhà nông sống vất vả, có ý thức phòng ngừa nguy hiểm nên có mấy nhà sẽ làm mật thất nhỏ trên tường.“Bọn họ còn nói chờ ba mới trở lại sẽ nói ba ly hôn cùng mẹ, không cần chúng ta nữa” Vệ Hồng ủy khuất, nước mắt đua nhau rơi xuống.

Bọn họ thật sự ăn nhờ ở đậu như vậy quá đủ rồi, không có chỗ ở cố định thật giống bọn chó hoang, ai cũng có thể đánh chửi, muốn đuổi đi là đuổi.Dù trước đây ở tiệm cơm quốc doanh hay nhà bà ngoại trong huyện, bây giờ đến nhà bà nội mới, ai cũng không hoanh nghênh bọn họ.Vệ Mạnh Hỉ cũng đau lòng, cô là người lớn có thể thích ứng với cảnh ngộ này nhưng còn đứa nhỏ thì sao? Bọn chúng có biết gì đâu? Từ lúc sinh ra liền không được người hoanh nghênh, không ai chào đón một nhà cô.“Ngoan, bọn con muốn phân gia sao?”Vệ Hồng chớp đôi mắt to ngập nước “Phân ...!Phân gia, vậy thì chúng ta sẽ không có ăn”.“Không cần lo, mẹ sẽ không để các con bị đói, phân gia chúng ta sẽ có nhà chỉ thuộc về chúng ta, có giường đất chỉ thuộc về chúng ta, muốn ăn cái gì liền ăn cái đó, muốn lười nhác ngủ đến mấy giờ cũng được, trừ bỏ mẹ ra không ai được phép mắng chửi các con”.Vệ Hồng khóc rồi lại cười, tưởng tượng hình ảnh hạnh phúc....“Ngoan, mẹ không phải quả hồng mềm mặc cho bọn họ muốn bót là bóp, mẹ là cây xương rồng rất lợi hại, nếu bọn họ dám khi dễ chúng ta, mẹ sẽ đâm chết bọn họ”.Đột nhiên “Phụt” một tiếng...Là tiếng cười của Vệ Hồng với một đứa nhỏ khác.

Vệ Mạnh HỈ quay đầu lại thấy tiểu Ô Ô không biết tỉnh lại lúc nào mà lúc này đang nằm mở to mắt nghe cô nói chuyện, đôi mắt to chớp chớp như có thể nghe hiểu được.*****Vì có Lục Quảng Mai hùng hồn nói lý lẽ đả thông tư tưởng nam nữ bình đẳng nên lúc này hai vợ chồng ông Lục không dám không cho mẹ con Vệ Mạnh Hỉ ngồi vào bàn cơm.Không cần Vệ Mạnh nói gì chị em Căn Hoa Vệ Hồng ăn ngấu nghiến, ăn bù cho những ngày trước đây bọn nó không ăn uống no đủ, hận không thể bưng cả tô sủi cảo lên ăn một lần.Buổi tổi trước khi đi ngủ nghe cái loa nhỏ Vệ Hồng thuật lại chuyện phân gia, đứa nào đứa nấy nghe hưng phấn thiếu chút nữa ngủ không yên.“Mẹ con muốn một trương giường đất, một mình ngủ trên đó cho đã” Nó còn muốn không có nước tiểu đọng trên giường đất.“Con cũng muốn hoa cài đầu xinh đẹp giống cô tư” Lúc đó nó trở thành đứa nhỏ xinh đẹp nhất toàn thôn.Vệ Mạnh Hỉ nhìn về phía Căn Hoa Căn Bảo đang cười tủm tỉm mà không nói gì, “Hai đứa thì muốn cái gì?”“Con….

Bọn con có thể sao?” Bọn nó cho rằng phân gia rồi thì sẽ không có mẹ mới nữa.“Đương nhiên, hai đứa đều đi theo mẹ, đến lúc đó năm anh chị em phải tương thân tương ái yêu thương lẫn nhau, nếu ai dám không ngoan thì đánh tét mông đứa đó”.“Con có thể nghe Radio sao?” Căn Hoa thử thăm dò hỏi.Nó cũng từng đi đến ký túc xá của cô tư mới biết được nguyên lai trên thế giới này còn có một cái hộp sắt pháp ra âm thanh, nó thích cái đài chất bán dẫn kia của cô tư, có thể nghe được nhiều bài hát từ trong đó nữa.“Có thể”..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 25: 25: Mỹ Vị Trước Khi Ngủ


Căn Bảo nghe cũng có chút nóng lòng muốn thử “Con muốn mua một cây bút máy được không?” Mỗi lần nó cây bút máy cắm trong túi áo của chú năm nó đều mở to mắt hâm mộ nhìn vài lần, nó muốn cầm sờ thử, nếu có thể viết vài chữ chắc sẽ đẹp lắm? Nhưng chú năm ghét bỏ nó làm dơ bút máy nên không cho sờ, rõ ràng đó là cây bút trước kia ba nó thường treo trước ngực, nghe nói lúc ba đi học cao trung được trường học phát cho làm khen thưởng.“Mẹ vẫn chưa hỏi em gái con đâu” Vệ Đông dẩu miệng, làm sao mọi người có thể bỏ quên em gái trứng kho của nó chứ.Vệ Mạnh Hỉ cười “Được được, vậy tiểu Ô Ô của chúng ta muốn gì?”Tiểu Ô Ô dường như nghe được mẹ với anh chị nói gì, trong miệng bèn kêu “Ê ê ê” chỉ vào mấy tờ báo dán tường.Vì tiếc tiền mua vôi nên nhà họ Lục vẫn dùng giấy báo rồi dán lên bằng hồ, báo chí, giấy trên tường là nhặt từ sách vỡ trong trường của cô với chú em chồng và Lục Quảng Toàn mang về từ mỏ than.“Em gái muốn báo chí nha”Vệ Đông không tin, báo chí một là không thể ăn, hai là không thể uống thì làm sao em gái muốn cái này được chứ.

Nó nhảy xuống giường lê đôi dép chạy tới, ánh mặt tập trung nhìn chằm chằm vào mấy tờ báo trên tường rồi tức khắc cười haha “Em gái muốn ăn vịt nướng lớn……”Thật không hổ là em gái tiểu trứng kho thông minh tuyệt đỉnh, đáng yêu của nó.Thì ra trên tờ báo viết về một cửa hàng vịt nướng lâu đời, kèm theo đó là một con vịt to màu vàng óng ánh, sau đó đều nghe âm thanh nuốt nước miếng ừng ực của đám nhỏ.“Mẹ nói xem vịt nướng sẽ có mùi vì gì a?”“Da nướng màu vàng kim óng ánh, giòn giòn, cắn một cái sẽ tuôn mỡ, thịt vừa mềm vừa thơm, còn có nước sốt kèm theo, chấm một miếng chỉ có thể nói là tuyệt vời” Vệ Mạnh Hỉ không ngờ mình đã từng nghĩ tới dầu mỡ thực vật không tốt cho sức khỏe nhưng bây giờ nằm mơ cũng không có được.“Oa oaa!” Bọn nhỏ đồng thời kinh hô lên nuốt nước miếng đợt này tới đợt khác.Nhớ tới độc nhất vô nhị của tam quan Vệ Mạnh Hỉ nháy mắt trở nên hứng thú “Mẹ không chỉ biết mùi vị vịt nướng, còn biết thịt kho tàu, các con ngoan ngoãn nhắm mắt lại dùng đầu tưởng tượng một chút là có thể ăn được”.“Bọn con đã nhắm mắt xong rồi, mẹ mau nói nhanh đi.“Thịt kho tàu có màu sắc đỏ sắc nâu, mỗi miếng có thịt mỡ đan xen, kho lâu mỡ từ trong thịt tuôn ra, ăn vào miệng cảm nhận được mùi vị mỡ ứa ra từ miếng thịt, thơm ngào ngạt….”“Sao mẹ biết nhiều món ngon quá vậy?”Vệ Mạnh Hỉ chỉ cười không nói, chồng trước là đầu bếp tiệm cơm quốc doanh, cô từng sống một khoảng thời gian ở tiệm cơm làm công, ít nói nhưng siêng năng nên nhận được yêu thích từ nhiều vị đầu bếp, còn nó cô có thiên phú rồi dạy cho cô mấy kiến thức cơ bản, lăn lê bò lết ăn cơm ở cửa hàng, dần dần tự đúc kết ra riêng cho bản thân.Nâu ăn ngoài phương diện thiên phú thì sự nổ lực càng quang trọng.“Mẹ thật giỏi, biết thật nhiều thứ” Ở suy nghĩ của con nít bọn nó cảm nhận mẹ biết hết mọi thứ trên đời, không chuyện gì là không biết, trừ khi mẹ của bọn nó không muốn biết thôi.“Khuya rồi, mau ngủ đi.

Trước khi ngủ mẹ cho các con thêm món thịt đầu heo xào hành, ăn no rồi ngủ, chịu không?”“Dạ dạ được được”Cô học theo giọng của Từ Tam Quan “ Này thịt đầu heo nhiều mỡ ít thịt, nhất định phải ướp muối vừa phải mới giòn rồi thái lát.

Cho dầu vào chảo thật nóng, bỏ thêm hoa tiêu tạo mùi hương rồi bỏ vào xào, sau đó bỏ hành là xào một hồi mùi vị hành lá và thịt tỏa hương, ăn giòn tan trong miệng…..”Một đêm này phòng của Vệ Mạnh Hỉ tiếng nuốt nước miếng kéo dài tận khuya.******Ngày hôm sau nhớ đến sữa bột Vệ Mạnh Hỉ lại đến trước mặt cô em chồng lượn hai vòng.Đời trước tính em cô em chồng được nhất trong nhà nên cô rất thưởng thức, thậm chí cùng cô em chồng làm bằng hữu, nhưng cô em chồng không để ý cô, cùng lắm có cho tiên vì thương nhóm cháu trai cùng cháu gái.

Vệ Mạnh Hỉ từng chủ động tiếp xúc vài lần nhưng nhân gia không muốn tiếp cô nên dần dần trở nên xa cách.Cô chỉ có thể nói với bản thân, Cái Vệ Mạnh Hỉ thiếu người thì cô nhất định ghi nhớ về sau nhất định báo đáp.Chỉ có gặp khó khăn mới biết được nợ nhân tình mới khó trả nhất.Lục Quảng Mai giao tiếp rộng, một phần là cô có tham gia hoạt động đoàn ủy, mặt khác cô thường đi khắp nơi tìm tài liệu ôn tập bổ túc cùng giáo viên, sang năm sắp thi đại học đến nơi, cô thuộc khoa văn nên không thể theo kịp môn bên tự nhiên, cần phải học bổ túc.“Nơi này chị có 10 đồng chị cầm trước, nếu không đủ thì chờ anh ba em về đưa thêm được không?”Lục Quảng Mai không có thu tiền Vệ Mạnh Hỉ “Em sẽ trực tiếp đi tìm anh ba lấy, chị không đưa, đã không có tiền còn thích làm người giàu.”“Ô Ô cũng là cháu gái em, nếu không có tiền em cũng sẽ nghĩ cách.

Nhưng chị đó, một người phụ nữ trong xã hội mới sao lại mềm yếu như vậy, mạnh mẽ lên, tham gia hoạt động chính trị bên phụ nữ, cải thiện địa vị phụ nữ trên phương diện kinh tế với chính trị…”.
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 26: 26: Đánh Hội Đồng


Vệ Mạnh Hỉ cũng muốn mình ở bộ dạng mạnh mẽ rồi, nhưng hiện tại cô cần thiết tỏ ra đáng thương.Điểm này của Lục Quảng Mai cũng làm cô thích, Quảng Mai nhận thức rất rõ về người phụ nữ này và quan niệm hôn nhân là do chính mình quyết định vì người sinh hoạt cùng mình đến cuối đời chỉ có một.

Theo cô nhớ được cô em chồng kết hôn cùng Triệu Tinh lúc sau vẫn không có con, còn từng nói qua với cô vài lần vấn đề sinh sản của phụ nữ là loại áp lực vô hình.Những lời này rất nhiều năm sau Vệ Mạnh Hỉ mới hiểu, hận không thể quay lại lúc đó dựng ngón cái cho một cái tán thưởng với cô em chồng.Bất quá đây chỉ là chuyện của đời trước, cái quan trọng nhất hiện tại của cô là nhanh đi mua sữa bột cho con gái nhỏ, làm mẹ lo lắng nhất chính là làm sao có thể chăm sóc con mình một cách tốt nhất.Đang nghĩ ngợi bỗng nhiên bốn củ cải nhỏ quay trở lại, nhưng không có gặp cô gọi miệng nhí nhố như thường ngày mà cú đầu sợ hãi bước đi, nhìn bộ dạng như muốn chuồn nhanh về phòng.“Đứng lại”.Vệ Đông sợ tới mức ngẩng đẩu “A” một tiếng, trên trán xuất hiện vết thương màu đỏ thẫm, còn có vết máu chảy dọc xuống theo cầm rồi thấm vào cổ áo.Vệ Mạnh HỈ chạy nhanh qua giữ chặt Vệ Đông lại, múc nước rửa sạch cho nó vừa hỏi bị như thế này.

May mắn là vết thương không sâu, nhìn qua giống như bị cục đám là bị thương.

Ba đứa còn còn lại đứng kế bên quần tóc tóc tai cũng loạn lên hết.Xem ra là đánh hội đồng đây mà.Từ đầu Vệ Đông bẹp miệng không muốn bất cứ lời nào, Vệ Mạnh Hỉ hỏi riết mới nặn ra một câu đã nghẹn khuất từ lâu “Nói cho mẹ cũng vô dụng”.Vệ Mạnh Hỉ nghiêm mặt nói: “Trước kia là mẹ không bảo vệ tốt các con, mẹ xin lỗi các con.

Nhưng về sau sẽ không như vậy nữa, các con cho em cơ hội sửa chữa lại được không?”“Mẹ thật sự sẽ sữa chữa?”“Mẹ thề với với mặt trời, nếu nói dối sẽ dùng miệng làm thịt đầu heo xào hành cùng thịt kho tàu cho các con”.Vệ Đông nuốt nước miếng, “Là Thiết Trụ nó đi trêu chọc con, nói con là con riêng, còn hù dọa em gái”.“Dọa thế nào?”“Nói nói đem em gái bỏ trên núi cho sói ăn, ném vô hồ làm thức ăn cho cá, bán cho người Nhật Bản....!Nên con xông lên đánh nói”.Đứa nhỏ Thiết Trụ này miệng cũng đủ thâm độc, đánh chết cũng đáng “Con chỉ 4 tuổi nó 8 tuổi, đánh không lại nên cả đám xông lên luôn đúng không?”“Dạ!” Bốn đứa nhỏ ngẩng đầu ưỡn ngực tự hào, kiếm chuyện bọn nó thì được nhưng đụng đến em gái là bọn nó không thể nhịn.Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ xuất hiện dòng nước ấm, tuy rằng tương lai đời trước bọn chúng trở mặt thành thù, đấu đá lẫn nhau nhưng hiện tại nhìn thấy một đám tiểu gia hỏa dũng cảm, đáng yêu cô thấy hết sức vui mừng.“Mẹ đừng tức giận, lần này gây rắc rối chính là bọn con, Thiết Trụ thế nào cũng đi cáo trạng bà nội đánh bọn con, bọn con đã trưởng thành nên tự chịu trách nhiệm nha”.Vệ Mạnh Hỉ không nghĩ tới cư nhiên là Vệ Hồng nói, xem ra cái miệng nhỏ của tiểu nha đầu này còn biết ăn nói như vậy.Căn Hoa Căn Bảo yên lặng dọn dẹp lại bản thân, còn giúp mẹ đổ nước giặt khăn lông.Thiết Trụ là con trai lớn của anh hai Lục và Vương Tú Phương, nhưng không phải con trai ruột.

Hai vợ chồng kết hôn cũng năm sáu năm nhưng vẫn không có đứa nhỏ, ăn tùm lum thuốc tây rồi tới thuốc đông y nhưng vẫn không có tin tức gì.

Không chỉ nhà họ Lục có ý kiến, nhà họ Vương cũng cảm thấy con gái nhà mình không có thai được nhất định là do con rể có vấn đề.

Cũng vì chuyện này hai nhà thiếu chút nữa bẻ mặt nhau..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 27: 27: Thiết Trụ 1


Đúng lúc đó anh trai Vương Tú Phương nói mình có đồng sự, hai vợ chồng đều đã mất để lại một đứa con trai khoảng ba bốn tuổi tính đưa vào cô nhi viện, không bằng đưa cho vợ chồng em gái em rể nuôi, không chừng may mắn cho bọn họ một đứa con trai.

Lỡ bọn họ không sinh được con thì cũng có người dưỡng lão cho bọn họ về sau.Đứa nhỏ mới 4 tuổi cơ bản đối với cha mẹ ruột không có ấn tượng gì nhiều nên chỉ cần nuôi nấng chăm lo tốt cho nó liền sau này ghi nhớ công ân.Thật đúng như lời anh trai Vương Tú Phương nói, bỏ công nuôi 4 năm cuối cùng cũng có kết quả.

Mới tháng trước Vương Tú Phương quả thật đã mang thai.

Lúc này bà Lục lại bắt đầu ghét bỏ Thiết Trụ chiếm đồ ăn, có thể là cháu trai nhiều, nhà anh cả Lục là hai đứa con trai, thêm Căn Bảo.

Đối với cháu ruột còn lạnh lùng huống chi Thiết Trụ không có nửa miếng máu mủ.Dù vậy địa vị của Thiết Trụ không có đáng thương như Vệ Đông, vì dù sao nhà họ Vương vẫn còn phát đạt, ông ngoại Vương cùng cậu vẫn rất thích Thiết Trụ.

Bọn họ nói nếu không nuôi được thì có thể dẫn Thiết Trụ về nhà ông ngoại Vương.Bọn Vệ Hồng Căn Hoa khẩn trương nhìn mẹ, lại sợ mẹ biến về bộ dạng giống lúc trước quay lại trách bọn nó không nghe lời gây chuyện.Thật ra lúc Vệ Hồng Vệ Đông mới đến nhà họ Lục cũng không nhát gan, bị khi dễ thời điểm đều cùng nói với Vệ Mạnh Hỉnhưng Vệ Mạnh Hỉ không chỉ đòi công đạo cho bọn nó còn la bọn nó gây rắc rối, còn nói bọn họ ăn nhờ ở đậu sống không dễ dàng nên đừng đi chọc phiền toái khiến người không thích.

Nhưng lúc đó cô nhịn rồi rốt cuộc đổi lấy được cái gì?“Bị ủy khuất phải đi đòi lại mới được!”“Hả?” Bốn tiểu gia hỏa há hốc mồm“Đi, mẹ mang bốn đứa đi đòi lại công đạo”.Cây đa lớn ở cửa thôn, một nhóm nam hài khoảng bảy tám tuổi đang đè một bé nam gầy yếu xuống đất rồi lần lượt đánh khiến gương mặt vốn dĩ thanh tú trở nên lấm lem.Một đứa trong đám chơi xấu xướng lên: “Đứa nhỏ không cha ở với ai, ở với chó bị chó cắn, ở với mèo bị mèo cào, cưới tức phụ bị tức phụ đánh, tên nhóc bị lão bà không cần!”.“Mẹ, là bọn nó lại bắt nạt Nhị Đản”.Vệ Mạnh Hỉ trong nói thầm nói, mấy đứa này đúng không có ai giáo dục mà.

Nhị Đản mồ côi ba từ nhỏ là ba Nhị Đản đi quân ngũ rồi hy sinh trên chiến trường, được quốc gia truy phong liệt sĩ và cấp tiền an ủi.Một đứa nhỏ lớn đầu c ởi quần rồi lôi “trái ớt” ra, còn kêu đồng bọn mở miệng Nhị Đản ra.

Đây là muốn tiểu trong miệng Nhị Đản đây mà.

Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy ghê tởm, vốn dĩ nghĩ đám nhóc này bị chiều hư nhưng căn bản không phải như vậy, chính là tiểu súc sinh!Đối với tiểu súc sinh này, thù cũ thêm thù mới nên dạy cho chúng nó một bài học mới được.Vệ Đông cùng Căn Bảo giải thích thêm Vệ Mạnh Hỉ mới biết đây không phải là lần đầu bọn chúng khi dễ Thiết Đản.

Ba Nhị Đản tham gia quân ngũ từ lúc Nhị Đản còn chưa được sinh ra, vợ con ở nhà trông ngóng tin tức nhưng ai ngờ năm trước nhận được thư thông tri hi sinh cùng một bút tiền an ủi của quốc gia.Một nhà liệt sĩ nên có thư ký đội trưởng chiếu cố, mặc dù người trong thôn có nói sau lưng mấy lời nhưng vẫn trước mặt tôn kính không có làm bậy.

Huống hồ mẹ Nhị Đản cũng không phải loại người thích đi trêu chọc gây thị phi nên chẳng sợ mâu thuẫn với người nào, nhiều chuyện không bằng biết ít chuyện tốt hơn.Như vậy theo lý mà nói đứa nhỏ Nhị Đản này cũng không gây thù hằn gì với ai.Nhưng Thiết Trụ lại xem Nhị Đản như cái đinh trong mắt, chuyện này cũng bắt đầu từ bộ quân trang trên người của Nhị Đản..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ
Chương 28: 28: Thiết Trụ 2


Ba Nhị Đản tham gia quân ngũ mấy năm, bộ đội đặc thù bảo mật nên viết thư gửi về cũng không nhiều lắm chứ đừng nói có thời gian trở về thăm vợ con.

Chỉ là năm trước gửi về cho vợ con một bộ quân trang cũ mình từng mặc qua.

Mẹ Nhị Đản vì an ủi Nhị Đản, sửa lại tính cách nhút nhát của nó nên lấy bộ quân trang đó sửa thành quần áo tiểu con nít cho Nhị Đản.

Từ lúc mặc vào liền đỉnh đỉnh bộ ng ực nhỏ trở nên mạnh dạn hơn, giống như ba ba đang bảo hộ nó.Thời buổi này quân trang chính là biểu tượng vinh quang anh hùng nên khiến toàn bộ thôn đều hâm mộ, đặc biệt là Thiết Trụ.Thiết Trụ tuy ở nhà họ Vương có thể ăn uống nhưng không có cậu tham gia quân ngũ nên thứ tốt như thế này dùng tiền cũng mua không được.Mua không được thì chỉ có thể đi đoạt!Nhị Đản ngày thường nhút nhát, không thể đánh trả nên mới xuất hiện cảnh này bị Thiết Trụ đánh, thấy mặc quân trang càng bị đánh nhiều hơn.Mà lúc này không chỉ đánh mà còn vũ nhục nhân cáchVệ Mạnh Hỉ nghiến răng đi lại đẩy một đám tiểu la la ra “Tránh ra”.Người lớn vẫn là có uy của người lớn, với gần đây mọi người truyền miệng nhau có chó điên dám cầm cuốn đánh mẹ chồng nên bọn nhỏ nghe sợ không dám phản kháng.Vệ Mạnh Hỉ kéo Nhị Đản lên chỉ vào bộ quân trang hỏi: “Là ai làm dơ?”Thiết Trụ ăn đến béo ì ịch chỉ lộ ra hai con mắt nhỏ xíu liếc xéo cô: “Là thím ba à, ta làm đó, thế nào?” Thím ba này nhát gan giống chim cút nhỏ đâu, vẫn luôn bị mẹ nó mắng mỏ không dám cãi lại, dù sao cũng bị bà nội chán ghét, “Dơ thì sợ gì, đằng kia có đập nước lớn, đi giặt một chút không phải được rồi sao?”Vệ Mạnh Hỉ nhớ tới đời trước Nhị Đản chết là mặc quân trang, nhóm xã viên nói là do Nhị Đản thèm cá nên xuống nước bắt cá rồi chết đuối.

Nói vậy có khả năng là Nhị Đản đi xuống nước giặt quân trang nên bị chết đuối đi?”Khó trách lúc cô nhắc nhở mẹ Nhị Đản đừng cho đứa nhỏ xuống nước thì mẹ Nhị Đản một mực chắc chắn là con trai cô không sẽ không đi bờ sông, ngay cả mương cũng không dám đi nữa mà, vì hồi nhỏ Nhị Đản từng bị một lần sặc nước nên ám ảnh còn sợ nước.Đứa nhỏ nhát gan sợ nước như vậy thì làm sao tự ý đi đập chứa nước như vậy? Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy mà là theo bản năng vì bị người khác làm dơ quân trang, muốn cẩn thận đem quần áo ba để lại giặt sạch để ba ba ở bên cạnh bảo vệ cho mình.Đầu sỏ gây tội không thể không nghi ngờ ai khác chính là đám lâu la này.Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ phát lạnh, xem bọn nó cùng học bộ dáng của đám du côn nâng cằm trợn mắt nhìn người kìa, coi mà tức sôi máu, cô bèn đi qua nắm mông Thiết Trụ đánh cho mấy phát “Một đám mất dạy, dám bắt nạt người khác!”Thiết Trụ trợn tròn mắt “Vệ Mạnh Hỉ bà bị điên rồi đúng không?”“Dám gọi Vệ Mạnh Hỉ hả, tên của ta để mầy kêu à? Lão nương là thím ba của mầy, không biết lớn nhỏ, hôm nay lão nương liền thay cha mẹ mầy dạy dỗ lại mầy”.

Nói xong cô nhặt cây dưới cây lên đánh nó.Vệ Mạnh HỈ gầy nhưng thường làm việc nhà nông, Thiết Trụ lại béo nên đánh vài cái nó liền khóc òa lên, miệng còn mắng “Vệ Mạnh Hỉ là chó điên”.Được lắm, chó điên cắn người thì sẽ không cần phụ trách nha.

Nghe vậy Vệ Mạnh HỈ càng đánh hăng hái, thề hôm nay phải đánh cho nó ị ra quần.Không được bao lâu, vốn dĩ như con gà chiến không sợ chiến trường Thiết Trụ đau chịu không nổi khóc lóc hô cha gọi mẹ “Thím ba, con sai rồi, không dám nữa….”“Thím ba…..

huhu không dám nữa….

Đau… đ…au, thật không dám nữa… huhu”Vệ Mạnh Hỉ không phải muốn đem nó đánh cho tàn phế, chỉ muốn hù dọa nó nên biết khống chế lực đánh, sau đó ngừng tay hỏi: “Biết sai chưa?”“Biết….

đã biết” Nó sờ mông, đau đến nghiến răng.“Sai chỗ nào?”“Không nên khi dễ Nhị Đản, không đi đoạt quân trang của Nhị Đản”.“Còn gì nữa?”“Còn có….” Hai mắt nó đảo tới đảo lui “Không khi dễ Vệ Hồng Vệ Đông, Căn Hoa Căn Bảo, không hù dọa đòi ném xuống Ô Ô”..
 
Back
Top Bottom