Ngôn Tình Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 41: 41: Xuất Phát Lên Đường


Chân Lục Tiểu Ngọc là do bị té nên mới thành ra như thế này.

Sự tình phải nói đến ngày Vệ Mạnh Hỉ đến lấy tiền, lúc đó tạm thời cô phải lấy tiền tham ô cùng phiếu gạo ra, nghĩ qua thêm hai ngày có thể đắp vào lỗ thủng nhưng ai ngờ tan tầm bỗng nhiên Sở Trưởng cùng Chủ nhiệm quay trở về, không biết phát điên cái gì mà suốt đêm bàn bạc về khoản thu chi.Một bên cô lo lắng mình bị phát hiện tham ô, một mặt lại lo về nhà lấy tiền thì bị chồng đánh một trận, trời lại tối không cẩn thận thời điểm lái xe đạp bị ngã.

Xui xẻo thêm lúc ấy trời mưa tầm tã, trên đường không một bóng người, cô té vào cái mương thúi, hôn mê đến hừng đông mới có người phát hiện.Đưa đi đến bệnh viện bác sĩ nói chân tạm thời không có vấn đề gì, nhưng bị gãy xương rất nghiêm trọng, phải nằm viện nửa tháng.Mấy ngày sau chồng cô đi theo đơn vị công tác, sổ tiết kiệm lại nằm trên người hắn, đến tiền đi khám bệnh cũng không có, chân lại không động đậy, sự tình cứ vậy kéo dài, đến khi vết thương gần tốt lên chồng cô mới trở về.Biết bị con dâu nhà họ Lục hố nên trước tiên Lục Tiểu Ngọc tới muốn đòi tiền.“Tiền gì?” Ánh mắt của bà Lục như muốn xẹt lửa, “Lục Tiểu Ngọc, ngươi đúng là công phu sư tử ngoạm, ngày thường kêu ngươi cháu gái, ngươi đem bản thân mình quý giá quá phải không? Há mồn 500 đồng, chẳng khác nào ngươi đi cướp đi”.Lục Tiểu Ngọc không nghĩ tới bọn họ không dám nhận, tức khắc lấy ra biên lai Vệ Mạnh Hỉ đã ký tên, “Các người đừng ở đây xướng tuồng nữa, cậu đến lấy một lần, con dâu nhà bà cũng tới lấy, thế nào, tưởng nhà bà là sở bưu chính muốn ai đến lấy cũng được à?”“Từ từ, cái gì con dâu ở đây?” Ông Lục cũng bắt đầu nắm được tin mấu chốt.Mười phút sau, toàn bộ thôn Thái Hoa Câu vang lên một tiếng rống vang dội, bà Lục hoàn toàn bị chọc tức điên lên nữa.“Vệ Mạnh Hỉ người thật sự an gan hùm mật gấu!”.“Ngươi cái tang môn tin, hôm nay lão nương nhất định đánh chết ngươi”.Bà Lục gào lên đến nổi mặt mà tím tái, tay chân vô lực, muốn giết người nhưng không có sức lực, chỉ biết kéo yết hầu gào khan.

Ông Lục còn có sức lực hơn, muốn xông vào nhà Vệ Mạnh Hỉ đánh người nhưng đại đội trưởng thư ký ngăn lại.Mang tội danh cha chồng cạy cửa phòng con dâu không tính rồi, đằng này lại muốn đánh con dâu, đồn ra ngoài không phải bị người ta cười cho thúi mặt sau?Nhóm xã viên cũng nghị luận sôi nổi, không biết sự việc thế nào, chỉ nhìn vào cửa phòng nhà Vệ Mạnh Hỉ đóng chặt nói: “ Tiểu Vệ cô đừng sợ, có hiểu lầm gì cứ ra nói rõ ràng, đừng chọc giận thím Lục nữa”.Hai vợ chồng già đã bốn năm chục tuổi, giận tím mặt như gan heo, nếu tiếp tục chắc thở không nổi nữa.Con dâu chọc tức ba mẹ chồng đến chết, chuyện này nói ra xét về mặt lẽ phải thế nào cũng bị nước miếng dìm chết.Cửa khóa là từ bên trong, trên giường đất lại phồng lên giống như có người nằm, trong phòng chậu rửa cùng mấy cái chén bể vẫn còn, hôm nay Vệ Mạnh Hỉ lại không đi làm việc, không phải ở trong nhà giả chết thì còn đi chỗ nào được nữa?Bà Lục đẩy cửa sổ, tay chống nạnh mắng: “Tang môn tinh lăn ra đây cho lão nương, đừng tưởng rằng giả chết trên giường đất có thể gạt được ta, cái đuôi cáo của ngươi ta thấy hết rồi”.Đối với Vệ Mạnh Hỉ bà không ngân giọng gào lên thì cô ta còn rất đắc ý, bà còn quay đầu nhìn nhóm xã viên khoe khoang: “Các người chờ xem đi, hôm nay nếu ta không dạy cho cái tang môn tinh này một trận ta không phải người nữa”.Trước kia không phải bà chỉ cần dùng miệng có thể làm cho cô ta khóc lóc thảm thiết sao?Hôm nay bà phải để tất cả mọi người đại đội xem hôm nay chó điên Vệ Mạnh Hỉ này, vẫn phải ngoan ngoãn tự động đi mở cửa, cuối cùng còn phải quỳ trước mặt bà dập đầu.****Lúc này bà Lục còn không biết con dâu chó điên của bà đã tới lộ lớn, còn gọi chiếc máy kéo đi huyện Hồng Tinh.Dọc đường đi bọn nhỏ hưng phấn kích động đến nổi nói năng lộn xộn: “Mẹ....!Chúng ta bây giờ....!đi nhà bà ngoại sao?”Nói đến nhà bà ngoại bọn nó nhìn hai bên lộ tưởng tượng đó là nơi tốt đẹp biết bao.Đứa nhỏ giống như chó con, nhớ ăn chứ không nhớ đánh.

Bọn nó nhớ kĩ là mẹ dạy bọn nó nói dối là đi nhà bà ngoại ăn sủi cảo, nói nhiều lần liền tin là thật, làm sao nhớ được trước kia bị một nhà bà ngoại đuổi bọn nó với mẹ ra khỏi nhà?Đến nước này Vệ Mạnh Hỉ cũng không giấu diếm bọn nhỏ nữa, nghiêm mặt nói: “Mẹ mang mấy đứa đi tìm ba”.“Hả???”“Sao??”“Vậy nhà kia của chúng ta thì sao?” Bọn nó đã đem căn phòng từng nuôi gia súc kia thành nhà của bọn nó..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 42: 42: Ngồi Xe Xuyên Đêm


Vệ Mạnh Hỉ nhìn mà đau xót, chỗ kia chỉ là kế sách tạm thời cho kế hoạch hôm nay nhưng bọn nhỏ lại không biết, cho rằng gian nhà thấp bé ở cửa thôn có mùi phân của gia súc là nhà chân chính của mình, là nơi che mưa chắn gió cả đời.

“Về sau chúng ta sẽ có nhà của chính mình, nhưng sẽ có chút vất cả, các con nguyện ý đi cùng mẹ sao?”Này còn hỏi, đương nhiên là bọn nó nguyện ý nha“Hiện tại có hối hận cũng không kịp”.

“Mới không hối hận đâu” Vệ Hồng nhỏ giọng nói, nghĩ lại có điểm tiếc nuối, “Vậy về sau mẹ có thể mua giày da nhỏ cho con sao?”Vệ Mạnh Hỉ cười sung sướng, chỉ cần thoát ly khỏi hố phân kia, về sau tự do bay nhảy, Vệ Mạnh Hỉ cô có bản lĩnh mang bọn nhỏ đi thì cũng sẽ có khả năng là cho bọn nhỏ có cuộc sống sung sướng, hạnh phúc.

Thật nhanh máy kéo đã đến huyện thành, Vệ Mạnh Hỉ dẫn theo bọn nhỏ đi đến bến xe, cô nhớ không lầm huyện Hồng Tinh có hai chuyến xe chạy tuyết tỉnh thành, mà chuyến xe cuối cùng là hai giờ chiều.

Tuy nhiên không có đồng hồ nên không biết khái niệm thời gian là gì, may mắn có ông trời còn thương cô, chuyến xe hôm nay có một bà lão thân thể không khỏe, vừa lên xe liền ói, tài xế cùng người bán vé sợ bà làm dơ xe nên kêu bà xuống xe ói xong rồi quay lại, cũng nhờ thời gian trì hoãn này, trước lúc xe xuất phát mẹ con cô đã bắt kịp xe.

Một người mẹ trẻ tuổi, trên mặt một màu đen thôi, trên người còn phát ra mùi lạ, không biết đã mấy ngày rồi vẫn chưa tắm rửa.

Trong ngực cô còn bọc một đứa bé chưa dứt sữa, trên vai vác cái bao đã cũ nát, phía trước còn có hai bé trai, một đứa cầm ấm nước, đứa còn lại xách một túi lưới hoa quả dại.

Chính giữa là hai bé gái, một đứa còn cầm một hộp sắt, nhìn qua hộp sữa mạch nha đã dùng hết lấy ra để đựng lương khô.

Người lớn và đứa nhỏ ăn mặc rách tung tóe, nhìn giống như dân chạy nạn“Các ngươi đi đâu?” Người bán vé cảnh giác hỏi.

Chắc không phải lưu mạnh đâu nhỉ.

“Đi tìm ba ba để xem bệnh cho em gái” Vệ Đông đĩnh đạc giọng nói.

Đúng lúc này tiểu Ô Ô ngẩng đầu lộ ra gương mặt than đen đúa, đây là mẹ bôi lên cho bé.

Người phụ nữ bán vé nhìn ngẩn người, đứa nhỏ này trông cũng quá đáng thương nên thở dài một tiếng “Thư giới thiệu đâu?”Vệ Mạnh Hỉ móc thư giới thiệu cất trong lòng ngực ra, lúc đi khám bệnh cho bọn nhỏ cô đã xin hai lần thư giới thiệu nhưng chỉ dùng một tờ, lần thứ hai thì được người quen bác sĩ Hồ giới thiệu đã kê cho cô tờ giấy chứng minh chuyển tuyến khám bệnh, tờ giấy này nếu đi tới mỏ than Kim Thủy vẫn có thể sử dụng để khám bệnh được.

“Mang đứa út đi khám bệnh, sẵn tiện dẫn theo bọn nhỏ đi thăm cha nó”.

Người bán vé lúc này mới cho Vệ Mạnh Hỉ lên xe, may mắn là mấy chỗ ngồi gần cuối không có người ngồi, làm bọn nhỏ vui mừng muốn nhảy cẩn lên.

Ô tô lớn nha, còn có bốn bánh đâu! Quả thực bọn nó mơ cũng không thấy được thứ tốt này, ngoài kia thông qua cửa kính còn được ngắm cảnh, bọn nó chưa bao giờ thấy được điều này.

Đáng tiếc là chỗ ngồi chỉ có hai cái cửa sổ, bốn tiểu gia hỏa ai cũng muốn ngồi gần cửa sổ nên cứ ríu rít một hồi không ngừng.

Vệ Mạnh Hỉ quay qua nghiêm mặt nói: “Yên lặng, không được lộn xộn, ngồi xoay vòng, mỗi đứa ngồi mười phút”.

Nói mười phút nhưng không biết tính thế nào mười phút, chỉ biết mỗi lần quẹo qua khúc cua là được mười phút, mỗi lần hai đứa kia ngồi ở cửa sổ là hai đứa còn lại lại trông ngóng nhanh đến khúc cua để đổi chỗ, chẳng bao lâu bốn đứa ai cũng mệt mỏi.

Nhìn đám nhãi con rủ rượi, Vệ Mạnh Hỉ nhìn qua thấy xót, cũng may cuộc tranh giành đã kết thúc, không thôi vẫn còn nghe bọn nó luyên thuyên không ngừng, đến lúc đó không chỉ cô nhức đầu mà hành khách cũng sẽ phàn nàn.

Đứa nhỏ 4 tuổi tinh lực hữu hạn, một lát sau liền dựa vào nhau mà ngủ hết.

Nhìn cục cưng trong ngực ốm yếu bệnh tật, lại quay sang nhìn bốn đứa nhỏ vô tư vô lo, Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy một đường đi giống như chạy nạn này sợ gặp nhiều khó khăn nên cô phải lựa chọn hình thức ngụy trang này, đợi đến mỏ than rồi sẽ tẩy rửa cho bọn chúng.

Kỳ thật tiền đã sớm về tới tay rồi, trước đó cô có thể đi nhưng cô muốn đem thân thể đứa nhỏ điều dưỡng tốt lên trước, nhưng chờ một ngày lại một ngày trong lòng cô cảm thấy có gì đó không ổn.

Cũng may trên đường đi đến bưu chính có hỏi thăm qua biết được Lục Tiểu Ngọc bị té gãy chân chưa xuất viện, chồng cô ta lại không có ở nhà, bằng không cô cũng không dám kéo dài thời gian.

Xe chạy vùn vụt trong đêm tối, tiếng ngáy ngủ, tiếng nghiến răng ken két từng đợt của mọi người vang lên, Vệ Mạnh Hỉ không ngủ được, cũng không phải không ngủ được mà căn bản cô không dám ngủ.

Thời buổi này rời nhà hoặc nương nhờ họ hàng, thăm bạn bè hoặc đi nam bắc kiếm ăn, ai biết được bên trong có du côn hay ăn trộm gì không, trên người cô còn cất nhẫn cùng 500 đồng tiền mặt đây này.

Cô cố ý ngụy trang trên người vừa hôi vừa dơ như thế này chính là muốn né ăn trộm, hy vọng bọn họ buông tha cho ăn mày như cô.

Vừa cảnh giác vừa mê man một hồi cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng đã đến bến xe đường dài của tỉnh thành.

Vệ Mạnh Hỉ đánh thức mấy đứa nhỏ, trước xuống xe rồi tìm tuyến xe đi đến mỏ than Kim Thủy, trên bảng thông báo có ghi rõ, xe tám giờ sáng mới xuất phát chạy khoảng hai giờ đồng hồ, tầm mười giờ rưỡi là đến nơi.

Tính cũng không xa lắm.

.
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 43: 43: Mỏ Than Kim Thủy


Hiện tại chưa có đường cao tốc, xe lửa không đón khách mà chỉ để chở than đá, đi một lần mất tận cả ngày, hèn gì khó trách Lục Quảng Toàn không thường trở về.

Công tác ở mỏ than một năm được hai lần trở về thăm người thân, mỗi lần được nghỉ khoảng ba ngày.

Thời gian ngắn lay hoay không được bao lâu, nếu về chỉ thêm chịu tội.Tỉnh thành dù sao cũng là thành phố lớn, người qua lại đông, hơn nữa trời còn tối nên Vệ Mạnh Hỉ không dám lơi là, bèn lấy dây thừng buộc vào eo mình, đầu còn lại buộc bốn đứa nhỏ còn lại nối đuôi nhau, lập tức biến thành cái cây năm người.Gió đêm lành lành lạnh bốn đứa nhỏ dựa vào nhau ngồi dưới mái hiên trạm xe, hiện tại khoảng bốn giờ rưỡi và phải đợi đợi chuyến xe tám giờ rưỡi.May măn là hừng đông sáng nên trạm xe mở cửa, có nước sôi Vệ Mạnh Hỉ liền đi lấy nước nóng, mở hộp cơm nắm ra, cơm đã nguội và cứng, ăn vào sẽ khó chịu dạ dày huống chi mấy đứa nhỏ.Vệ Mạnh Hỉ thấy vậy đi pha một chén sữa bột nóng hầm hập cho bọn nhỏ.

Ăn thì cứ ăn đi chỉ cần trên người có tiền là không sao, tới mỏ than rồi có thể nghĩ cách kiếm lại sao cũng được.Lúc đầu Vệ Mạnh Hỉ đã đoán sai, cô nghĩ là trạm xe năm 1980 sẽ có bán đồ ăn như bánh bao nóng này nọ, không câu nệ bao nhiêu tiền, có thể mua cho bọn nhỏ ăn đồ nóng.

Nhưng hiện tại thì trạm xe tỉnh thành này trừ bỏ nước sôi thì cái gì cũng không có, cô lại không dám đi xa, nên tạm thời nhịn đói đỡ.Thời điểm xe tới mấy mẹ con lên xe.

Chuyến xe lần này khó ngồi hơn ở tuyến huyện đi lên, nghe nói đi đường quốc lộ có ổ gà khó đi nên tài xế đã đi đường vòng xa lộ.Đường núi cong cong còn chưa tính, trên mặt đường toàn than đá nên rất vằn, nếu cô không buộc dây thừng thì chắc bọn nhỏ bị xốc nảy nhảy dựng lên.Cửa sổ xe mở quá lớn, gió thổi mạnh không chịu nổi, cô sợ bọn nhỏ bị cảm mạo, đưa tay kéo lại chỉ chưa lỗ nhỏ, mở nhỏ quá thì bị ngộp.Mấu chốt là rất nhiều hành khách là công nhân, không chỉ ngáy ngủ còn thêm mùi hôi, Vệ Mạnh không phải kiểu người say xe nhưng cũng có cảm giác muốn nôn.Bọn nhỏ mỗi người mỗi sắc mặt, chốc lát lại hỏi khi nào tới nới, còn bao lâu nữa...!Thời gian chỉ có mấy giờ đồng như nhưng cảm giác như tận một năm, nửa đường còn đói bụng, đứa này đòi đi tiểu, đứa kia la muốn đi ị, một mình cô lôi kéo mấy đứa nhỏ, chịu đựng ánh mắt xem thường của tài xế mà xin nhân gia dừng xe chờ một chút để đi xuống giải quyết, lại sợ không chú ý bỏ quên đứa nào đó, một mặt lại sợ không cẩn thận xe chạy bỏ luôn.Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy lúc này cô thật đúng là kiểu chạy nạn, thật sự giống như đem cái khổ của đời sau dồn lại lúc này.

Nhưng nghĩ lại một mình cô dẫn theo một đám nhóc ra ngoài, quả thực là một bà mẹ siêu nhân!Lắc lư một hồi như từ ác mộng bừng tỉnh lại, lúc mặt trời lên cao cũng là lúc mẹ con cô đứng trước cổng lớn của mỏ than.Nhìn trên đầu tường gạch đỏ, phía trên cao treo bốn chữ to “Mỏ Than Kim Thủy”, cửa trái có bảng hiệu “Cục Quặng vụ tỉnh Thạch Lan”, Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy hết sức quen thuộc.Nơi này đã từng là nơi cô khởi nghiệp cũng là nơi tìm thấy sự ấm áp.Cô dùng khăn lông thấm nước lau mặt cho bọn nhỏ, lúc này bọn nhỏ không còn bộ dáng ăn mày như trước.“Người nhà của ai đây?” Bảo vệ ở cửa nhìn hình ảnh quen thuộc, một ngày có rất nhiều phụ nữ mang con đến thăm người thân.Mỏ than Kim Thủy ở tỉnh Thạch Lan là quặng lớn nhất của quốc gia, công nhân ở đây có khoảng bảy tám nghìn người, với số lượng này hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu mỏ quặng số một tại tỉnh Thạch Lan.Vệ Mạnh Hỉ lấy thư giới thiệu ra “Chồng tôi là Lục Quảng Toàn, ở đội kỹ sư hầm mỏ số ba”.Bảo vệ không nghĩ tới nhìn tiểu đồng chí này còn nhỏ mà ăn nói rất rõ ràng, tuy còn giọng điệu địa phương nhưng lần đầu tiên đến thăm người thân mà có thể nói được rõ ràng thế này thì không nhiều.

Có người nói chồng làm bên hầm mỏ, nhưng hầm mỏ nhiều như vậy lại không biết chính xác nằm ở đội nào..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 44: 44: Mỏ Than Kim Thủy 2


Thấy vậy, thái độ bảo vệ đối với mẹ con cô cũng hòa nhã, ôn nhu hỏi: “Từ Dương Thành đến sao?”“Phải, chú cũng là người Dương Thành sao?”“Không phải, là vợ tôi người Dương Thành”.

Nguyên lại lão nhân tên là Hạ Hữu Phú, đừng nhình chỉ làm bảo vệ nhưng là nhân viên chính thức của ban bảo vệ, so với những công nhân đào than đá thì đây mới là cương vị tốt.Cái này không phải gọi là dăm ba câu liền thành nửa cái đồng hương sao.“Phải rồi, chồng cô gọi là gì?”“Lục Quảng Toàn, kỹ sư hầm mỏ đội số 3”.Hạ Hữu Phú sửng sốt, thở dài một cái rồi tìm đồng sự đến thay ca, trực tiếp dẫn mẹ con Vệ Mạnh Hỉ đi đến ký túc xá.

Trên đường đi còn nhiệt tình giới thiệu này nọ cho mẹ con cô, nào là nơi này là nhà ăn, chỗ kia là khu làm công, chỗ đó là bệnh viện của mỏ quặng, còn nói thêm chỗ nào là quảng trường, câu lạc bộ của công nhân......Bên trong mỏ than Kim Thủy có đầy đủ ăn, mặc, ở, đi lại, đồ dùng gì cũng đầy đủ.

Có thể xem như một phần xã hội thu nhỏ trong này, so với thôn Thái Hoa Câu thì phương tiện hơn nhiều.Bọn nhỏ nhìn thấy tòa nhà lầu bốn tầng gạch đỏ liền há miệng to “A” một tiếng, nguyên lại ba lại ngủ ở chỗ tốt như vậy, là nhà lầu đó! Còn nữa chỗ ba ăn cơm thì ra rất náo nhiệt a! Thì ra nhân viên tạp vụ chỗ ba ai cũng đen như vậy a!Lúc nảy Vệ Mạnh Hỉ thấy Hạ Hữu Phú nghe đến tên Lục Quảng Toàn liền kinh ngạc, là tên có vấn đề hay “kỹ sư hầm mỏ đội số 3” có vấn đề?Nhưng miệng của lão nhân rất kín, cho dù cô hỏi thế nào cũng không nói ra, Vệ Mạnh Hỉ chỉ có thể từ từ tìm hiểu.Công nhân nơi này cùng công nhân nhà máy hầm mỏ khác không giống nhau, nhà máy hầm mỏ hiệu quả và lợi ích như thế nào hiệu quả không biết được nhưng ít nhất nơi đó sạch sẽ, không giống nơi này ai cũng đen thùi lùi, chỉ có thể nhìn thấy mắt với hàm răng.Tiểu Ô Ô mới vào còn sợ không dám nhìn, sợ các chú kì lại này là người ăn tiểu hài tử, mãi đến bên trong ký túc xá mới dám lặng lẽ ngẩng đầu lên quét mắt một cái, nếu gặp phải ai đen thui liền lập tức trốn vào ngực của mẹ, trong miệng còn lí nhí kêu sợ một tiếng.Nhìn vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.Vệ Mạnh Hỉ không sợ, đời trước cô nuôi lớn bọn nhỏ, rồi có sự nghiệp trong tay, tất cả đều gắn bó ở nơi gọi là “than đá đen thui” chỗ này, mọi người biết cô là Vợ của Lục Quảng Toàn còn thường xuyên chiếu cố sinh ý của cô, đôi khi không phải tay nghề của cô làm ngon mà chính là nhận được sự đồng tình ủng hộ của các nam công nhân.Nói một cách rộng hơn thì những người được cho đen thui ở đây là họ phải miệt mài cả ngày lẫn đêm thăm dò, khai quật và rồi vận chuyển, nếu không có những người này thì người dân lấy đâu ra cái để sưởi ấm? Công nghiệp nặng của quốc gia làm sao phát triển? Sắt thép, chế tạo, công nghiệp hóa chất,....!để đạt được thứ hạng cao đều là mồ hôi nước mắt ở nơi hậu phương tiếp viện.Về công hay tư Vệ Mạnh Hỉ đều kính nể bọn họ.Vì thế nhóm công nhân ở ký túc xá liền phát hiện hôm nay cư nhiên tiểu tức phụ xinh đẹp, gặp người liền cười, không biết nhà ai mà may mắn đến vậy.Vốn dĩ mỏ than nam nhiều, nữ thì ít, đa số người hạ giếng đào than đá là nam, hầu như không có nữ.

Cả ngay quần quật bên trong động tối đen, bỗng nhiên có một người khác phái đến khiến mọi người oanh động một trận, huống hồ Vệ Mạnh Hỉ lại xinh đẹp.Dáng vẻ cùng ngũ quan và khí chất này cũng đủ khiến cả nhóm bàn luận sôi nổi về cô một hồi lâu.Dù thấy vậy nhưng Vệ Mạnh Hỉ không sợ, đời trước cô từng là bà chủ, có dạng người nào mà cô chưa từng gặp qua, Thậm chí có thể nói là bình tĩnh giữa một đám đông đàn ông.Bọn nhỏ đối với cầu thang xoắn ốc hết sức hứng thú, trong chốc lát đi lên thật cao bậc thang nhìn xuống, thỉnh thoảng lại đi xuống ngước nhìn lên, thậm chí còn sảng khoái bò xuống, phát hiện gì mới mẻ là chạy lại báo cáo với mẹ bọn nó liền..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 45: 45: Mỏ Than Kim Thủy 3


Một đám cứ ríu rít một chút đứa này chạy lại gọi mẹ, xíu nữa có đứa kia lại kêu mẹ, cứ tới lui quài Vệ Mạnh Hỉ đưa mắt nhìn bọn nó, vốn dĩ cô có chút say xe, hiện tại ồn ào muốn phát bực à.

Đặc biệt thằng con Vệ Đông kia của cô, giọng nó lớn hào sảng gì đâu, gặp ai chuẩn bị đi làm, ai bưng cơm hay người ta chuẩn bị đi tắm nó đều quen thuộc chào hết, không bỏ sót một ai, cái miệng nhỏ thân thiết gọi “anh trai”, cứ một hồi như vậy ai cũng biến thành thân thích của nó.

Vệ Mạnh Hỉ: “! ! ! !.

.

” Im lặng, thằng này mắc bệnh linh tinh!Nói tới ký túc xá cả Lục Quảng Toàn, đời trước cô không có tới qua, lúc đến mỏ than là mùa hè năm 1981, lúc đó ký túc xã đã được phân phối sắp xếp lại, cô chỉ biết có người nghe được thân phận của cô thì thường xuyên tiếp tế giúp đỡ mẹ con cô.

Hiện tại cô đang theo Hạ Hữu Phú lên lầu, trong lòng cô cũng khá tò mò, phòng ký túc xã của kỹ sư trông thế nào? Khẳng định không giống với công nhân đào than đá bình thường, bảy tám người chen chúc ở chung một phòng đi.

Nhưng mà nhìn gian ký túc xá trước mắt này, cô liền tỉnh mộng.

Đây là một phòng nhỏ khoảng bảy tám mét vuông, cửa sổ rất nhỏ, ánh sáng cũng kém, bên trong có chiếc giường tầng, nhưng chỉ có giường ở gần cửa là không có người.

Một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang dựa vào đầu giường đọc sách, thân hình phi thường đơn sơ đạm bạc, cánh tay thô hơn so với Vệ Mạnh Hỉ không kém.

Vệ Mạnh Hỉ rốt cuộc cũng biết vì sao Hạ Hữu Phú lại có biểu cảm như vậy, điều kiện ở thế này căn bản không nên có của một kỹ sư.

Tuy rằng không giống so với tưởng tượng nhưng Vệ Mạnh Hỉ cũng không thất vọng, nàng tới nơi này làm người nhà tùy quặng, không phải đến hưởng phúc, chỉ cần tay nghề đời trước không mất thì đời này cô vẫn có thể trở thành nhà giàu mới nổi.

“Xin chào, Tiểu đồng chí, xin hỏi Lục Quảng Toàn ở nơi nà sao?”Nam thanh niên ngẩng đầu, vẻ mặc ngơ ngác gật đầ, “Các người là! ! !.

”“Đây là vợ Lục Quảng Toàn mang con đến thăm người thân, những người khác đâ hết rồi?” Hạ Hữu Phú sốt rột hỏi, đi tìm cũng hơi khó khăn, vì ở quặng này công nhân nhiều nên ông không thể nhớ hết mặt của người ở ký túc xá, đến đây là vừa đi vừa hỏi thăm, nhờ nhân viên tạp vụ thay ca cũng không tốt.

Vệ Mạnh Hỉ cảm ơn bảo vệ, nói ông nhanh đi làm công tác của mình, cô lại nghĩ thầm người tốt như vậy về sau có cơ hội sẽ cảm tạ nhân gia.

Nam thanh niên lên Lưu Lợi Dân, Vệ Mạnh Hỉ đương nhiên biết người này, vì đời trước lúc cô tới mỏ than chính là tiểu tử này hỗ trợ cô, bao gồm cả việc hướng đơn vị xin bồi thường phí sinh hoạt cho mẹ con cô nhi quả phụ cô, thậm chí túp lều sau núi, bình thường nếu không đi làm sẽ đến tiệm cơm nhỏ hỗ trợ cô rửa bát.

Đáng tiếc sau này tiểu tử cưới vợ, nói thế nào nhỉ? Nếu không phải lần đó kết hôn thì nhân sinh của tiểu tử này sẽ khác.

Gặp lại người quen, Vệ Mạnh Hỉ nhiệt tình cười “Xin chào”.

Lưu Lợi Dân co quắp đứng dậy chạy đi lấy ấm nước nhưng điều kiện ở ký túc xã hữu hạn, không có cái ly nên anh chỉ đành lấy ra cái ly tráng men súc miệng, trên ly còn dòng chữ “vì nhân dân phục vụ”.

Mấy đứa nhỏ cao hứng đến hỏng rồi, tuy rằng ký túc xá âm u ẩm ướt, còn có mùi vị hơi hôi nhưng đây chính là hương vị “thành phố” của ba ba, đây chính là nơi ở của ba nha.

Vệ Mạnh Hỉ đánh giá ký túc xá, quả thật rất nhỏ.

Công tác ở mỏ than, trừ phi lãnh đạo cấp bậc cao, bằng không thì sẽ đãi ngộ thế này.

Một giếng mỏ phải ở dưới làm việc trong suốt tám giờ đồng hồ, nếu gặp phải thời điểm nhiều than, nhân thủ không đủ thì phải ở dưới tận mười mấy tiếng.

Điều kiện làm việc khó tránh khỏi bị thấm nước, sập hàm mỏ, khí gas bị rò rì, biết bao điều nguy hiểm đang rình rập, vậy mà chỉ có thể ở trong một địa phương nhỏ.

.
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 46: 46: Mỏ Than Kim Thủy 4


Bọn nhỏ cho rằng nhà lầu chính là thành phố nhưng kỳ thật cũng chẳng khác nông thôn, chẳng qua việc ăn, mặc, ở, đi lại có đầy đủ hơn so với nông thôn.

Nhóm công nhân cơ bản đều chỉ ở chỗ này, tiền lương hàng tháng đều gửi về nhà cho vợ con, không có thời gian đi ra ngoài chi tiêu cái gì, nghĩ qua thấy cuộc sống tẻ nhạt đến mức nào.Vì thế, trên giường của Lục Quảng Toàn, không có gì nhiều ngoài sách vở.

Trừ bỏ các sách về Vật lý, thủy văn học, sách về công trình quặng mỏ, sách thời đại học thì có nhiều sách tiếng anh.Vì phát triển sinh ý và mở cửa hàng ở nước ngoài, cô cũng từng học qua mấy năm tiếng anh, tuy cuối cùng không có khai cửa hàng ở nước ngoài như dự định nhưng mấy năm học cô cũng kết nhiều bạn nước ngoài, trong đó có một du học sinh người Đức học chuyên ngành khoa học công nghệ.Quyển sách ở cuối giường của Lục Quảng Toàn là cuốn sách tiếng anh màu lam, giống như cô đã từng nhìn thấy một du học sinh đã từng cầm qua, những cuốn sách viết vào thập niên 70 nhưng bên trong nội dung nói về máy móc, công trình tự động hóa, kỹ thuật đo lường, những từ ngữ chuyên ngành mới mẻ này sẽ rất phổ biến ở nhiều năm về sau.Nghĩ đến đây cô có hơi giật mình, theo lý mà nói những kỹ thuật này trước mắt dẫn đầu thế giới, Lục Quảng Toàn chỉ là công nhân mỏ than bình thường thì làm sao biết đến được?Lưu Lợi Dân vội vàng nói: “Chị dâu đừng lo lắng, anh Quảng Toàn làm việc đào than đá chỉ là tạm thời, về sau anh ấy nhất định sẽ trở lại cương vị làm kỹ sư, anh ấy chưa từng từ bỏ việc học tập là sự thật”.Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ hơi động, lúc trước xem mắt xác thật Lục Quảng Toàn là kỹ sư, cô còn thấy qua giấy tờ chứng minh công tác của anh, mấy năm nay trong thôn vẫn đồn rằng anh là kỹ sư, nhưng nhìn hoàn cảnh sống trước mắt cùng thái độ của Hạ Hữu Phú, lại cùng thân phận không khớp này, hay là .....Vệ Mạnh Hỉ đoán không sai, hiện tại Lục Quảng Toàn không phải đang giữ vị trí kỹ sư.

Năm đó anh với tư cách là hạng nhất thành tích tốt nghiệp cao trung toàn thành phố và hạng ba toàn tỉnh được chiêu công vào mỏ than Kim Thủy, là trường duy nhất của cả nước được tuyển sinh, chắc chắn anh là một học sinh giỏi.Lục Quảng Toàn cứ vậy mà vào mỏ than làm việc và được bồi dưỡng trở thành kỹ sư, năm 1978 còn được quặng đề cử đi học đại học Công Nông Binh nhưng đáng tiếc chờ đợi vẫn không có tin tức gì, cứ như vậy bằng cấp của anh chỉ dừng lại ở cấp cao trung.“Anh Quảng Toàn chưa từng hối hận khi cùng chị kết hôn....!ai da có một số việc vẫn là để anh Quảng Toàn nói cùng chị sẽ tốt hơn, dù anh ấy có phải bị hạ giếng cải tạo thì cũng không hối hận khi kết hôn cùng chị” Mặt của tiểu thanh niên đỏ bừng nói giúp cho Lục Quảng Toàn.Vệ Mạnh Hỉ cảm thấy mình bước chân vào mỏ than Kim Thủy tựa hồ sơ có một Lục Quảng Toàn khác.

Đời trước nói Lục Quảng Toàn là người tốt nên nhiệt tình chiếu cố cô, nhưng cụ thể tốt như thế nào thì họ lại không nói thêm, chỉ biết mỗi lần nhắc đến đại học Công Nông Binh thì ai cũng bày ra biểu cảm tiếc nuối.Lúc này đây anh vẫn là người tốt, thậm chí nghe ra được ý tứ của Lưu Lợi Dân về Quảng Toàn, không lẽ vì kết hôn cùng cô nên bị cắt chức kỹ sư?Đằng sau nhất định có chuyện gì mà cô vẫn chưa biết đây! Hơn nữa chuyện này không thể hỏi ai, chỉ có thể hỏi trực tiếp Lục Quảng Toàn.Cô bỗng nhớ đến đời trước vì anh mà đáng tiếc, không phải vì tình yêu nam nữ mà tiếc cho một nhân tài, cho một phần tử tri thức, thậm chí cô cả gan suy đoán, việc tử vong đối với ngành sản xuất này là một sự tổn thất lớn.Đều nói nhìn nét chữ như nhìn người, Vệ Mạnh Hỉ nhìn chữ của Lục Quảng Toàn nét nào nét nấy vô cùng tinh tế và hào phóng, khí khái, không giống như chính mình cực khổ luyện tập, thậm chí bỏ tiền thuê danh sư dạy nhưng vẫn giới hạn đến độ tinh tế mà thôi.Xem ra bản thân cô vẫn chưa hiểu hết người chồng đời trước của mình cho lắm, chỉ dừng ở việc thoáng qua mà thôi..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 47: 47: Lục Quảng Toàn


Đương nhiên Vệ Mạnh Hỉ làm sao sinh khí cho được, bởi vì ban đầu cả hai kết hôn là vì lợi ích lẫn nhau, nhà họ Lục kia toàn lũ lòng lang dạ sói, nhưng Lục Quảng Toàn thì khác, anh không giống kiểu đề phòng cô, chứng tỏ nhân phẩm anh không kém, đời này có thể cùng nhau đưa cuộc sống tốt lên hay không thì còn phải chờ xem.Đang nghĩ ngợi một hồi thì bỗng nhiên cửa ký túc xã “kẽo kẹt” một tiếng, ánh sáng vừa hé mở liền tối sầm lại.Mọi người, ngay cả Ô Ô trong ngực đều không tự chủ được nuốt nước miếng một cái ực.Người đàn ông rất cao, cao hơn cả trong trí nhớ của Vệ Mạnh Hỉ, ít nhất khoảng 1m87, dáng người gầy, trên người mặc đơn giản là chiếc áo sơ mi, khuôn mặt pha nét chữ điền cùng trái xoan, mang nét cương nghị nhưng vẫn có điểm suy nhược.“Mọi người sao đến đây?” Lục Quảng Toàn ngẩn người nói.Anh ngẩn ra một hồi rồi lục lại ký ức sâu thẳm về người vợ trước mặt này, một năm chỉ có về quê một lần, tính từ lúc kết hôn đến giờ hai người bọn họ gặp nhau khoảng ba lần.Lục Quảng Toàn sờ đầu Căn Hoa Căn Bảo, ánh nhìn đầu tiên là anh cảm thấy hai đứa nhỏ này khác so với trước, năm ấy trở về thăm nhà nhìn hai đứa nhỏ vừa gầy vừa dơ giống như cây cải thìa, anh có hỏi mẹ tại sao không chăm sóc bọn nhỏ, bà Lục ăn vạ rồi kể lể hoàn cảnh trong nhà có bao nhiêu khó khăn, trách móc anh sống bên ngoài quen nên không biết ở nông thôn khổ thế nào, con cái nhà ai không phải lớn lên như vậy sao.Nhưng hiện tại nhìn xem, tuy quần áo cũ nhưng khuôn mặt sạch sẽ, không còn dáng vẻ dinh dưỡng bất lương như trước mà thay vào đó là hoạt bát.Nhìn hai đứa nhỏ mà trong lòng anh đau lòng, nhất thời không biết nói gì, sau đó anh đi lại xem con gái út trong lòng vợ.Tiểu Ô Ô vừa mới tỉnh ngủ, vừa nóng nực vừa đói, ngồi xe lăn lộn lâu như vậy nên cả người ủ rượi.

Đối với người xa trước mặt vừa gầy vừa xa lạ không cho chút mặt mũi nào, đem cái đầu nhỏ vùi vào ngực mẹ, chỉ chừa lại cái óc phía sau cho Lục Quảng Toàn.Đương nhiên anh cũng không xem nhẹ Vệ Hồng Vệ Đông, anh tiến lên kêu tên rồi sờ đầu bọn nó.Kỳ lạ là năm đứa nhỏ không đứa nào vui vẻ, huống chi kêu một tiếng “ba ba”, còn bĩu môi thời phì phò.

Vệ Mạnh Hỉ cũng không nghĩ đến mới tới nơi này ngày đầu tiên mà gặp hoàn cảnh thế này.Không khí nhất thời cực kỳ rơi vào xấu hổ.“Mấy mẹ con chờ một chút”.

Lục Quảng Toàn dường như nhớ đến gì đó, buông hộp cơm bằng nhôm trong tay, bên trong chỉ có bánh bột ngô thô màu vàng.

Anh quay lại từ dưới phía chăn đệm lấy ra mấy trương phiếu gạo và hai khối tiền, xong đi mượn hộp cơm của Lưu Lợi Dân rồi nhanh chóng ra cửa.Lục Quảng Toàn vừa ra khỏi cửa nhóm tiểu gia hỏa liền thở phào nhẹ nhõm.“Con không thích ba mới đâu” Vệ Hồng dẫn đầu bày tỏ rõ lập trường của mình.“Con….

Con…..

chúng con cũng…… vậy” Căn Hoa giống như nhìn thấy giặc.Chuyện này rất đơn giản, ở trong lòng nhóm tiểu gia hỏa cho rằng người yêu thương bọn nó phải giống như mẹ bọn nó vậy, nói lời ôn nhu với bọn nó, giúp bọn nó tranh đua, xử đẹp người nào khi dễ bọn nó, cho bọn nó ăn ngon, làm không được mấy việc này chính là không yêu thương bọn nó rồi.Hừ hư ba ba!Đừng nhìn chỉ nhìn những lúc bọn nó đoàn kết nhất trí, kỳ thật trong lòng bọn nó đều có so sánh rõ rệt, lấy quan hệ huyết thống cùng lợi ích gia đình, một đôi có mẹ ruột, một đôi có ba ruột, nhìn Vệ Hồng Vệ Đông có mẹ ruột tốt như vậy, Căn Hoa Căn Bảo đương nhiên không tránh khỏi so sánh với ba ruột của mình.Vệ Mạnh Hỉ có thể hiểu được, anh cùng cô là nửa đường kết thành vợ chồng, dù đứa nhỏ là con ruột nhưng nhiều năm không gặp cha, đứa nhỏ đã sớm quên hình dạng của anh ra sao, đột nhiên muốn thân cận không phải dễ dàng.Quan trọng nhất hiện tại là cô mệt lả người, không có dư thừa sức lực suy nghĩ đây đó, đem cảm xúc của bọn nhỏ gác qua một bên, cô muốn đi vệ sinh trước..
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 48: 48: Chuyện Ở Nhà Vệ Sinh


Dọc đường đi vì không có nhà vệ sinh nên cô không dám uống nước, chỉ có thể chịu đựng không đi vệ sinh, hiện tại cảm thấy nghẹn đến hỏng rồi.

“Cái kia, tiểu Lưu đồng chí, cho tôi hỏi một chút nhà vệ sinh ở đâu?”Lưu Lợi Dân đỏ mặt nói cho cô rồi bổ sung thêm “chị dâu yên tâm đi đi, em xem bọn nhỏ cho”.

Vệ Mạnh Hỉ không rảnh lo nhiều, đem tiểu Ô Ô cho bốn đứa nhỏ, dặn không được đi ra khỏi phòng ký túc xá, “Đói bụng thì mấy đứa ăn trước bánh bột ngô của ba nghe chưa? Rửa tay sạch, đừng đút cho em gái miếng lớn quá, nghe thấy không?” bao nhiêu đó chắc cũng đủ lót dạ.

“Hừ, bọn con mới không ăn đâu” bánh bột ngô của hư ba ba tuy có chút thơm nhưng chắc chắn sẽ có độc, nếu không thì cũng sẽ đắng hoặc cay, ăn vào sẽ gầy đi!Nhà vệ sinh không có trong ký túc xá mà ở tòa nhà công nhân đối diện, đi qua mất phải ba bốn phút, kết quả là đi đúng thời điểm các cô gái văn phòng tan tầm nên vẫn còn đứng xếp hàng ở nhà vệ sinh.

Vệ Mạnh Hỉ mặc một kiện quần áo giải phóng cũ đánh mụn vá, nhìn vào không biết bộ đồ mặc mấy đời nào truyền xuống, nhưng vóc dáng cô cao khoảng 1m7, eo cong lưng thẳng, đứng chung hàng hiển lên sự nổi bật.

Có vài nữ đồng chí lẳng lặng xem cô, suy đoán không biết cô là người nhà của ai.

Chờ vào được nhà vệ sinh, trung gian được ngăn cách bởi vách tường xi măng, lúc này cô mới ngồi xổm xuống, liền nghe thấy có người đang nó chuyện.

“Các cô có xem Lý Mạc Sầu không?”“chậc chậc… là thích đuổi theo nhân gia, không biết xấu hổ”.

“Hư còn đuổi theo người ta mượn sách, lão bà Lục Triển Nguyên tuy đã mất nhưng đã cưới nhị hôn, cô ta không phải quá mê muội sao?”“Là vì mê muội nên mới gọi là Lý Mạc Sầu đó”.

Mọi người cười ầm lên.

Vệ Mạnh Hỉ âm thầm buồn cười trong lòng, khó trách ban đầu nghe Lý Mạc Sầu, Lục Triển Nguyên quen quen, thì ra là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng mấy năm trước của Cảng Thành tên là “Minh Báo”.

Tuy rằng tin tức lúc đó bế tắc nhưng tiểu thuyết loại đồ vật xưa này rất được các cô gái trẻ tuổi yêu thích, tuy không thể mở rộng phạm vi phổ biến nhưng trong vòng vây nhỏ hẹp nếu có người xem qua hoặc nghe qua thì mức độ nổi tiếng sẽ nhanh chóng mở rộng.

Đó là bộ tiểu thuyết võ hiệp, nữ chính là Lý Mạc Sầu sư tỷ, vì cuộc tình tan vỡ trong quá khứ với mối tình đầu đã khiến Lý Mạc Sầu trở thành con người tàn nhẫn và độc ác, trở thành nữ ma đầu mọi người chán ghét “Xích Luyện Tiên Tử”.

Mối tình đầu của Lý Mạc Sầu đương nhiên là Lục Triển Nguyên.

Xem xem các nữ đồng chí tuổi trẻ, sức tưởng tượng phong phú, còn lấy cho nhân vật biệt hiệu, xem ra Lý Mạc Sầu cùng Lục Triển Nguyên trở nên phong vân ở mỏ quặng này rồi, có cơ hội cô muốn xem thử.

Trút xong bầu tâm sự cô trở lại ký túc xá, lập tức bị cảnh tưởng trước mắt làm sợ đến ngây người.

Lục QUảng Toàn cư nhiên dùng chậu rửa mặt đựng thức ăn mang về………Phía trên là hai phần ba cơm trắng, sau đó là đồ ăn theo thứ tự thịt xào cọng tỏi non ngũ vị, đậu phụ hầm rau củ cùng khoai tây thái sợi chua cay, tất cả khiến người ta phải nuốt nước miếng, đồ ăn ở mỏ quặng tốt nhất bất quá chỉ có thế này sao?Ngay từ đầu anh mang về bánh bột ngô kia là để bản thân ăn, nhìn qua hết sức đạm bạc và cô đơn làm sao.

Bây giờ xem đi, không phải anh ngốc tới nổi hết thuốc chữa, Vệ Mạnh Hỉ trước không cùng anh so đó nữa.

“Có rửa tay chưa?”“Rồi”.

“Sao còn không ăn, đợi mẹ lại đút à?”Nhóm tiểu gia hỏa nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cuối cùng vẫn khuất phục trước mệnh lệnh của mẹ.

Hừ! Bọn nó là sợ mẹ, không phải là vì thịt của hư ba ba đâu, ăn thịt của hư ba ba bọn nó sẽ gầy đi mất.

Nói thật đầu bếp ở mỏ quặng này cũng bình thường, thịt ba chỉ thái không đủ mỏng, tương cũng không có mùi vị, cọng tỏi non xào chưa chín kỹ, ăn cay miệng, nhưng không có biện pháp a, đây là lần đầu cô được ăn một đốn thịt heo đứng đắn sau khi trọng sinh.

.
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 49: 49: Đi Nhà Khách


“Mẹ, thịt ăn ngon”.

“Mẹ, con có thể ăn hết một chén”.

“Con có thể ăn một chậu”.

“Con có thể ăn được một nồi luôn a, nếu chúng ta mang nồi sắt đến thì tốt biết mấy…….

” Căn Bảo tiếc nuối nói, bọn nó có thể đi bắt cá, ếch đồng, còn có thể đào rau dại, có nồi sắt nấu thì tốt quá.

Bọn nó có thể đoán được nguyên nhân tại sao ba chỉ ăn bánh bột ngô rồi, chính là trong ký túc xá không có nồi sắt để làm đồ ăn nha.

Vệ Mạnh Hỉ nghe bọn nhỏ nói liêng thiêng mà nhức cả đầu, chỉ ừ ừ có lệ.

“Mẹ, mẹ nói xem, có phải vậy không a?”“Yên lặng chút đi, có ăn cũng không bịt được miệng của mấy đứa nữa” Tuy có kiên nhẫn ừ ừ với từng đứa nhưng dọc đường đi ồn ào muốn chết, không nói không được mà.

Lưu Lợi Dân bưng hộp cơm đi tìm không gian khác, để lại một nhà bảy người.

Nhóm tiểu gia hỏa ăn như quỷ chết đói đầu thai, ngay cả tiểu Ô Ô mới đút một muỗng liền vươn tay muốn ăn tiếp, ăn đến nổi miệng nhỏ căn phồng lên.

Vệ Mạnh Hỉ chọn miếng thịt ba chỉ mỏng rồi dùng chiếc đũa kẹp với cơm, mỡ tan trong miệng thơm ngào ngạt, trách sao ai không thích ăn chứ.

Lục Quảng Toàn thì ngược lại, giống như không thích ăn chỉ cặm cuội ăn xong bánh bột ngô.

Vệ Mạnh Hỉ đương nhiên nhìn thấy, muốn nói gì đó lại thôi, không quản anh thích ăn gì, làm cha là vậy đó chính bản thân mình có đói nhưng phải cho bọn nhỏ no, đây là truyền thống từ cổ chí kim của người tỉnh Thạch Lan.

Đã sinh ra thì phải nuôi nấng và chăm sóc bọn nó.

Ăn uống no nê xong một đám ngáp liên miên, tuy đã ngủ ở trên xe nhưng không gian chật hẹp, không ai ngủ ngon giấc, hiện tại Vệ Mạnh Hỉ không nghĩ bất cứ việc gì ngoài việc đi ngủ.

“Anh xin nghỉ mang mấy mẹ con đi nhà khách nghỉ ngơi”.

Vệ Mạnh Hỉ nghiêng đầu xem Lục Quảng Toàn chủ động bế lên hai đứa con gái, bên trái một đứa, phải một đứa, động tác hơi lạ nhưng thực vững vàng, không ngã hai đứa nhỏ.

“Không cần xin nghỉ, anh cứ đến ban đi làm đi” Bằng không ai kiếm tiền cho mấy mẹ con xài a.

Tầm mắt hai người chạm vào nhau, rồi thật nhanh né tránh.

Vệ Mạnh Hỉ không muốn lãng phí thời gian của anh “Mẹ con tôi sẽ sống lâu dài ở mỏ quặng này”.

Quả nhiên, lông mày của Lục Quảng Toàn hơi giật giật, cái gì anh cũng chưa nói, ngược lại hỏi thăm trên đường mấy mẹ con đến đây có thuận lợi không? Có đi qua nhiều địa phương không? Ngồi xe trong bao lâu?Từng giao tiếp với nhiều người, làm sao Vệ Mạnh Hỉ không nhìn ra anh đây là đang tìm đề tài để nói chuyện với cô.

Cũng làm khó anh, anh dùng lời quan tâm chiếu cố thay vì khiến cho cô và bọn nhỏ khó xử.

Vệ Mạnh Hỉ quan tâm đến sự kiện “Tôi có gửi thư, anh có nhận được không?”Cô sốt ruột đến hoảng, chạy trốn là một chuyện, cái quan trọng là cô muốn thay đổi vận mệnh đời trước tránh sự cố sụp hầm mỏ.

“Thư gì?” Vẻ mặt không giống nói dối.

Vệ Mạnh Hỉ tức giận trong lòng, xem ra bị người ta chặn đầu rồi, mặc dù gửi lúc không có mặt Lục Tiểu Ngọc nhưng vẫn khó đảm bảo an toàn.

Cô quyết định đổi đề tài, vụ sập hầm mỏ để nhắc lại sau đi, “Tôi nói chính là sự thật, tôi đến lần này chính xác là chạy trốn, mẹ của anh muốn giết tôi đấy”.

Lục Quảng Toàn dừng bước, sắc mặt thay đổi.

“Tôi hỏi anh, anh gửi tiền lương về nhà là cho tôi và bọn nhỏ hay cho mẹ anh?”Đây là câu hỏi chí mạng, Lục Quảng Toàn nuốt nước miếng một cái.

“Được rồi, vậy đổi câu hỏi, tôi lấy tên tôi đi nhận tiền lương anh gửi về đó, không có vấn đề gì đi?”“Ừ”.

“Tôi lấy tiền lương đi xem bệnh cho con gái anh, việc này thì đâu có gì sai?”Tiểu Ô Ô dường như được các anh chị dạy, đôi mắt mông lung buồn ngủ, vén cái áo lên lộ ra cái bụng nhỏ nhô lên thở phập phồng.

Lục Quảng Toàn nhìn thấy trong lòng đau xót không dư vị gì tả nổi, cái bụng như vậy chắc chắn là bị bệnh “Không sai”.

“Tôi dùng tên của mình lãnh đơn gửi tiền lương của anh để đi xem bệnh cho con gái, còn đem tiền tiêu hết, mẹ của anh làm trò trước mặt mọi người trong thôn muốn g**t ch*t tôi, anh nói xem tôi làm sao không thể chạy trốn, nếu không phải chờ anh về hốt xác tôi à?”.
 
Thập Niên 80 Dưỡng Oa Ở Khu Vực Khai Thác Mỏ Dịch
Chương 50: 50: Pha Trò


Lục Quảng Toàn trợn tròn mắt, hoàn toàn không có từ nào để nói pha lẫn sự hụt hẫng.

Là một người từng tuổi này thì anh chắc chắn sẽ không hoàn toàn tin lời từ một phía nhưng lấy tính cách của mẹ mình anh tin sự thật là mẹ anh đã là ra loại chuyện này nên mặc kệ cha mẹ anh ầm ĩ thế nào anh vẫn đổi tên đơn gửi tiền.

Vệ Mạnh Hỉ cũng biết anh không thể hoàn toàn tiếp thu sự thật mâu thuẫn nội bộ gia đình này nên tiếp đó cô cũng không nói thêm gì.

Nhà khách mở quặng không xa, đi vài phút là đến, sau khi đặt phòng xong thì anh không cần an bài gì nhiều, trước tìm nhân viên mượn cái chậu, tiện đường mua một cái khăn lông trắng mới.

Vệ Mạnh Hỉ chịu đựng mùi vị trên người thật lâu, không quan tâm nước có ấm không mà trực tiếp mở nước máy lên tắm rửa.

Ở mỏ than Kim Thủy nóng hơn so với thôn Thái Hoa Câu nên nước xả ra cũng phần nào nóng, nước cuốn đi bơ dẩn trên người, chờ tắm xong đi ra thì nhóm tiểu gia hỏa đã hô hô ngủ ngon lành.

Đứa nhỏ nhiều, lại nghịch ngợm nên ngủ một chút không thành thật, đứa này xoay qua, đứa nọ gác lên người đứa kia, còn đứa thì vừa ngủ vừa bẹp miệng , Căn Hoa còn nói mớ: “Đau bụng quá”.

Vệ Mạnh Hỉ vội vàng đi qua xoa bụng nó: “Sao rồi, đau bụng mẹ dẫn xuống lầu đi nhà vệ sinh”.

Nhưng trong chốc lát vẫn không có phản ứng, Căn Hoa được mẹ xoa bụng mềm mại qua lại, không biết có bị hoa mắt không, cô còn phát miệng khóe miệng đứa nhỏ này còn cười nhếch lên một cái.

“Con bị làm sao vậy? Không chừng ăn nhiều quá bị đau bụng rồi”.

Vệ Mạnh Hỉ lo lắng, lâu ngày như vậy mới ăn lại nhiều cơm trắng với thịt nên bị đau bụng không, ai ngờ Căn Bảo mở miệng nói “Chắc là chị ăn đồ ăn của hư ba ba nên bị trúng độc”.

Nói xong, lại không nghe thấy âm thanh nói chuyện của hư ba ba, nó hé con mắt ra, vừa lúc bắt gặp được ánh mắt của mẹ nên nhanh lẹ nhắm chặt mắt lại, ậm ự giả bộ ngủ.

Vệ Mạnh Hỉ: “……………”Hai cái đứa này! Làm trò mà!Cũng thật tinh ra, thì ra bọn nó bất mãn với ba nhưng không dám nói thẳng, bày đặt cố ý nói mớ đề phát tiết ra chứ gì.

Vệ Mạnh Hỉ cười xem như không nhìn thấy gì, người đàn ông đang đứng ở cửa sổ nghe chẳng nói gì, trái tim như bị chôn vùi dưới nấm mồ.

Được rồi, muốn viếng mồ mả hiện tại không được nha, phải đợi đến sang năm thanh minh đi.

Vệ Mạnh Hỉ chửi thầm, đưa tay vuốt bím tóc của mình, bây giờ có một chai dầu gội đầu, tắm lại lần nữa thì còn gì tuyệt vời bằng.

Trong phòng này tuy bảy người đều là dinh dưỡng bất lương nhưng đầu tóc của hai người lớn tại đặc biệt tốt, tóc nhiều có màu đen huyền, còn nhóm tiểu gia hỏa thì vàng hoe lưa thưa, cũng không biết về sau tẩm bổ lại có thay đổi nổi không đây.

Vệ Mạnh Hỉ lau mồ hôi trên trán cho tiểu Ô Ô, trong lòng tràn đầy hy vọng.

Cô tin tưởng, lúc này đây mình có thể khiến cuộc sống trở nên tốt hơn, tuyệt đối sẽ không dựa dẫm vào bất kỳ ai, bao gồm người chồng trước mắt này, không biết tính tình của anh ta tốt hay xấu.

“Việc khác đừng lo lắng, trước mắt nghỉ ngơi hai ngày, ngày mai tan ca sớm, anh dẫn mẹ con đi làm quen hoàn cảnh nơi này”.

Tầm mắt của người đàn ông rơi vào đứa con gái út, nói anh không đau lòng là giả, mặc dù con gái không quan tâm anh.

“Con gái bị bệnh em cũng đừng vội, hậu thiên anh xin nghỉ rồi đi đến bệnh viện tổng của quặng khám”.

Vệ Mạnh Hỉ lúc này mới hừ hừ một tiếng, tỏ vẻ đồng ý.

Sột soạt sột soạt một hồi anh móc từ trong túi ra một xấp phiếu gạo và tiền đưa cho toàn bộ cho Vệ Mạnh Hỉ “Cơm chiều đi nhà ăn ăn đi, nhớ kêu nhiều thịt một chút”.

Vệ Mạnh Hỉ cũng không khách khí mà lấy toàn bộ, nhìn sơ qua có khoảng mười lăm mười sáu đồng, chắc hẳn trên người anh có tích lũy riêng, mỗi tháng anh được 28 đồng, gửi về nhà 20 đồng, ở đây không ăn không uống nhiều nên có khả năng còn tiền.

.
 
Back
Top Bottom