Ngôn Tình [Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 40


Bà nghiêng đầu liếc nhìn Tiền Giai Ninh, chỉ nhìn thấy cô cười híp mắt chào hỏi với mọi người, cô được khen cũng không hề đỏ mặt, giống như đã trở thành thói quen.

“Hôm nay tôi dùng đậu xanh làm lương bì, nhẹ nhàng khoan khoái ngon miệng lại có thể giảm nhiệt mùa hè, năm hào một phần, bảo đảm ăn ngon.” Tiền Giai Ninh lấy lương bì ra, Lý Uyển Trân nghe vậy thì lập tức bị dọa giật mình, năm hào một phần cũng quá đắt rồi, bà vội vàng chắn trước mặt Tiền Giai Ninh và hơi lo lắng liếc nhìn khách hàng đang vây quanh, sợ bọn họ trở mặt mắng Giai Ninh lòng dạ đen tối.

Tiền Giai Ninh không hiểu nên kéo Lý Uyển Trân ra: “Mẹ, mẹ che con làm gì, con muốn bán lương bì.”

“Đúng đó đúng đó, chị cả mời chị đi qua bên cạnh trước đi, tôi phải về nhà gấp. Tiểu Mễ cho tôi một phần trước, thêm nhiều dưa leo, tôi chỉ thích dưa leo thái sợi do cô thái.” Người phụ nữ xếp hàng đầu tiên vui vẻ móc ra năm hào đặt ở trong hộp giấy đựng tiền của Tiền Giai Ninh, sau đó cô ấy duỗi cổ nhìn Tiền Giai Ninh nắm lấy một nắm dưa leo thái sợi to đặt ở trong chậu, cô ấy lập tức cười vui vẻ không thể khép được miệng.

“Tôi cho cô thêm một ít hạt mè và đậu phộng vỡ, ăn rất ngon.”

Tiền Giai Ninh múc hai muỗng lớn bỏ vào, lại ngẩng đầu hỏi: “Ăn tỏi và ớt không?”

“Bỏ thêm đi, tôi có thể ăn cay.”

Tiền Giai Ninh thả một muỗng vào, ớt đỏ trông rất ngon miệng, những người xếp hàng ở phía sau duỗi cổ nhìn thấy cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Lý Uyển Trân thấy người xếp hàng càng ngày càng dài ở trước gian hàng nhà mình, có mấy người bán thức ăn ở bên cạnh mong chờ liếc nhìn, thậm chí có hai người trực tiếp dứt khoát nhanh nhẹn đạp xe ba bánh rời đi, Lý Uyển Trân nhìn đến ngẩn người.

“Tiểu Mễ, ngày mai cô chuẩn bị cái gì thế?” Một ông chú đặt tiền vào trong hộp tiền, sau đó ông ấy không kịp chờ đợi đã hỏi, mỗi ngày đều có người hỏi câu hỏi như vậy, nhưng bình thường Tiền Giai Ninh đều nói là: “Không biết, phải ngày mai lục sách dạy nấu ăn rồi mới quyết định.” Mặc dù câu trả lời này vô cùng không bình thường, nhưng mọi người đã nghe quen nên sau này bọn họ cũng cảm thấy không phải là tật xấu gì.

Vốn tưởng rằng không nhận được câu trả lời, ai ngờ Tiền Tiểu Mễ đưa lương bì đã làm xong cho ông ấy và nghiêm túc hỏi: “Mọi người muốn ăn cái gì? Ngày mai tôi có thể tùy ý làm.”

Những người xếp hàng mua lương bì lập tức kích động, sau đó có một đứa trẻ hét lên: “Khoai tây chiên! Thịt viên chiên! Vòng cá mực chiên!”

Một nhóm người già toét miệng vui vẻ: “Gà kho tiêu, đầu thỏ cay, phổi phu thê cắt miếng, mua về có thể làm đồ nhắm rượu.” Mấy bà cụ nhảy cẫng lên: “Bánh bao, bánh bao thịt lớn, cháu tôi thích ăn nhất.”

Người bán bánh bao ở bên cạnh nghe vậy thì vô cùng buồn rầu, tôi có bánh bao thịt lớn mà bà lại không mua, ghét bỏ tôi bỏ ít thịt hay là thế nào?

Ý kiến của những khách hàng ở đây vẫn chưa thống nhất thì người bán đùi gà ở bên cạnh cũng chạy tới tham gia náo nhiệt: “Đầu heo kho lần trước của cô rất, ngày mai làm món đó bán đi.” Lý Uyển Trân cảnh giác nhìn anh ta, người này là người cùng nghề, phải cẩn thận anh ta sẽ ngáng chân cô.

Nghe đủ loại câu trả lời, Tiền Giai Ninh hơi nhức đầu: “Tôi cũng không làm được nhiều như vậy, thế này đi, tôi định mở một cửa hàng nhỏ, kinh doanh vào lúc nghỉ đông nghỉ hè và cuối tuần, mọi người muốn ăn cái gì thì trực tiếp đi vào trong cửa hàng để gọi.”

Nghe cô nói như vậy thì khách hàng bỗng nhiên nhận ra Tiền Giai Ninh còn là một học sinh, những khách cũ bị Tiền Giai Ninh nuôi quen miệng lập tức luống cuống, rối rít hỏi: “Cô đi học trung học cơ sở hay là học cấp ba?”

Tiền Giai Ninh cười híp mắt trả lời: “Tôi đi học trễ, nhập học mới lên lớp mười một, nghỉ hè không có chuyện gì làm nên dựa theo sách dạy nấu ăn học mấy món ăn để trải nghiệm cuộc sống mà thôi.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 41


Người bán đùi gà ở bên cạnh cũng sắp khóc, mình bỏ tiền mua tay nghề bí truyền của Lão Phương Tử và đã nấu bảy tám năm mà vẫn không ngon bằng Tiền Giai Ninh xem sách dạy nấu ăn, còn có công lý nữa hay không.

Nuốt những giọt nước mắt cay đắng xuống, anh ta bất chấp nguy hiểm bị mất mặt hỏi: “Sách dạy nấu ăn gì thế? Có phải công thức bí truyền được mua từ con cháu của ngự trù không?”

Tiền Giai Ninh đưa lương bì cho khách hàng, sau đó cô lại lấy ra một cái mới và băm thành năm khúc: “Không phải, đó là sách hàng thanh lý mà tôi dùng một hào để mua ở nhà sách của chúng ta, nếu anh muốn mua thì phải nhanh lên, mấy ngày nay tôi đã nói cho rất nhiều người biết, tối hôm qua lúc đi ngang qua đó tôi nhìn thấy nó đã tăng giá lên đến hai hào, mà cũng không còn dư lại mấy quyển.”

Người bán đùi gà nghe xong thì lo lắng, anh ta nhìn thấy các công nhân viên chức tan làm ở gần đây cũng xếp hàng mua lương bì, đùi gà của anh ta cũng không có ai hỏi han.

Nhìn cảnh tượng náo nhiệt ở trước sạp của Tiền Giai Ninh, anh ta dứt khoát không bán đùi gà nữa, sau khi thu dọn đồ đạc thì anh ta trực tiếp đạp xe ba bánh chuẩn bị đi mua sách dạy nấu ăn, nếu anh ta có thể cướp được một quyển thì có lẽ anh ta sẽ trở nên giàu có.

Vốn dĩ người xếp hàng mua lương bì không quan tâm người bán đùi gà đi đâu, chuyện mà bọn họ quan tâm bây giờ đó là nếu Tiền Giai Ninh đi học thì cô có bày sạp nữa hay không.

Tiền Giai Ninh dùng cánh tay lau mồ hôi, chỉ vào Lý Uyển Trân- người đang giúp đỡ bên cạnh mình: “Đây là mẹ tôi, sau khi tôi nhập học thì mẹ tôi sẽ bày sạp, mọi người hãy nhận đúng người và đừng tìm nhầm.”

Nhìn vẻ mặt tràn đầy mông lung của Lý Uyển Trân, các khách hàng hơi không yên tâm: “Tiểu Mễ à, mẹ cô nấu ăn có ngon không? Chúng tôi muốn ăn vị mà cô nấu.”

Tiền Giai Ninh mỉm cười: “Cô yên tâm, những món sau này mà mẹ cháu bán đều được cháu nêm nếm ở nhà, đảm bảo sẽ không để cho cô thất vọng.”

Sau khi nghe vậy, có khách hàng nhẹ nhàng thở ra, nhưng có người cảm thấy cho dù do cô nêm nếm nhưng để người khác nấu thì cũng sẽ tạo ra sự khác biệt, nên bọn họ tập trung chú ý vào những gì Tiền Giai Ninh đã nói về chuyện mở cửa hàng: “Vậy khi nào cháu mở cửa hàng? Và cháu bán gì thế?”

“Có đủ món kho và rau xào.” Tiền Giai Ninh nói: “Dự định mở cửa hàng ở cổng nhà của cháu, có lẽ ở đó sẽ không lớn, nên số người tiếp đón cũng có hạn, hơn nữa có thể giá cả cũng sẽ đắt hơn quán cơm ở bên ngoài.”

Nghe vậy, Lý Uyển Trân lại bắt đầu run rẩy, sao con gái lại thành thật như vậy, cái gì cũng nói ra ngoài, cô đã nói giá của cô đắt, thì người ta còn có thể đi ăn sao? Đây không phải là ngu ngốc sao!

“Giá cả sẽ đắt hơn à…” Một người đàn ông trung niên nghe vậy thì do dự một lát, ngay khi Lý Uyển Trân nặng lòng cảm thấy có lẽ khi cô mở cửa tiệm thì sẽ không có nhiều khách hàng, thì bà lập tức nhìn thấy người đàn ông trung niên kia bỗng nhiên mỉm cười vui mừng hớn hở: “Đắt hơn một chút cũng tốt, nếu quá rẻ thì nhất định chúng tôi ở xa sẽ không cướp được vị trí. Tiểu Mễ lúc cháu khai trương tiệm cơm thì cháu nhất định phải lên tiếng đấy, tôi đang muốn mời mấy ông chủ ăn cơm nhưng vẫn chưa tìm được chỗ tốt, quả thực là có rất ít tiệm cơm ngon ở trong thành phố của chúng ta.”

Một ông bác ở phía sau cũng gật đầu: “Đắt thì đắt thôi, dù sao thì đồ bán ở quầy hàng của cháu cũng không rẻ, tôi đã sống một đời và cũng sắp già rồi nên tôi thích ăn những món hơn hơn, cháu yên tâm tôi nhất định sẽ đi ăn.”

Một ông cụ ở bên cạnh cũng thét to: “Chờ đến ngày cháu khai trương thì nhất định ông sẽ đi cổ vũ, à, cháu biết xào rau chứ?”

Lý Uyển Trân nghe xong thì trợn mắt hốc mồm, ngay cả con gái của tôi có biết xào rau hay không mà ông cũng không biết, nhưng ông lại gân giọng hò hét cổ vũ, tấm lòng của ông thật sự quá lớn!
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 42


Cân nhắc đến lưu lượng khách hàng vào buổi trưa và khả năng chấp nhận của người dân xung quanh, Tiền Giai Ninh mang năm trăm cái lương bì ra, lúc đầu Lý Uyển Trân còn lo lắng bán không hết sẽ bị hỏng, bây giờ bà mới biết cô bé nhà mình là một bảng hiệu sống, không có bán không hết chỉ có cướp không được.

Chẳng mấy chốc mà dưa chuột sợi với cà rốt sợi mang đến đã bán hết, Tiền Giai Ninh dạy cách làm lương bì trộn cho Lý Uyển Trân, cô lấy một ít dưa chuột và cà rốt đã rửa sạch ra gọt vỏ chuẩn bị thái sợi.

Tiền Giai Ninh lấy dao phây Thực lão đưa ra, hơi điều chỉnh tư thế, giơ tay thái xuống, dường như chỉ mấy giây sau mấy lát dưa chuột mỏng như cánh ve xuất hiện trên thớt. Nhẹ nhàng xếp lát dưa chuột, chẳng mấy chốc sau, lát dưa chuột đã biến thành dưa chuột sợi có độ dài ngắn dày mỏng như nhau.

Lý Uyển Trân trộn lương bì xong đưa cho một chàng trai trẻ đứng phía trước, lại phát hiện chàng trai trẻ này không hề nhìn về phía bà, hai mắt chàng trai trẻ đang sáng lấp lánh nhìn con gái bà thái dưa chuột sợi, Lý Uyển Trân ho khan một tiếng, cao giọng hơn: “Nhóc, lương bì của cháu này.”

Chàng trai trẻ lấy lại tinh thần mới phát hiện bản thân đang sơ suất, hơi ngại ngùng ho khan, cười mỉm nói: “Tiểu Mễ thái rau giỏi quá.”

Lý Uyển Trân mím môi: “Tiểu Mễ nhà bác học tập càng tốt hơn.”

Chàng trai trẻ nhớ tới tuổi của Tiền Giai Ninh, hơi đỏ mặt, xách lương bì chạy nhanh như chớp.

Mấy bác gái xếp hàng phía sau buồn cười nhìn dáng vẻ anh ấy chạy trối chết, vừa móc năm hào ra bỏ vào hộp tiền, vừa cười nói với Lý Uyển Trân: “Con gái xinh xắn lại có năng lực nên nhiều người nhớ thương, bà nhìn xem, bộ dạng con bé như này không biết sau này sẽ có bao nhiêu con trai thích đây.”

Lý Uyển Trân nghe thấy lời này lại không khỏi nhớ tới chuyện Tiền Giai Ninh yêu sớm, sắc mặt bà hơi u ám.

Hai vợ chồng Lý Uyển Trân đều là người thương con, bình thường Lý Uyển Trân đều nhìn thấy rõ cảm xúc của Tiền Giai Ninh có sự thay đổi, chứ đừng nói đến chuyện yêu sớm.

Thật ra từ lúc Trần Khải theo đuổi Tiền Giai Ninh, Lý Uyển Trân đã phát hiện cảm xúc của Tiền Giai Ninh có gì đó không đúng từ lúc về nhà rồi, chỉ là do từ khi lên cấp ba hoàn cảnh thay đổi nhiều cùng với áp lực học tập lớn, cảm xúc của Tiền Giai Ninh cũng hơi bất ổn nên không muốn nói với bố mẹ chuyện ở trường học.

Chứ đừng nói sau khi yêu đương cô còn có thêm mấy bí mật nhỏ của riêng mình, không kể được mấy câu, Lý Uyển Trân vẫn luôn cố nhịn không dám hé răng, trong tối ngoài sáng nói rất nhiều chuyện thi đại học, hy vọng bản thân cô có thể tự suy nghĩ cẩn thận.

Hai vợ chồng Lý Uyển Trân và Tiền Quốc Thịnh sốt ruột suốt hai tháng, chưa kịp thương lượng được các đối phó thì Tiền Giai Ninh đã mang phiếu điểm với xếp hạng tầm trung về, trong nháy mắt ấy Lý Uyển Trân cảm thấy sự âu lo của bà đã uổng phí.

Cũng may, dường như Tiền Giai Ninh vì chuyện này mà tỉnh ngộ, khóc một hồi rồi ngủ hai ngày cuối cùng cũng trưởng thành, chẳng những cắt đứt với Trần Khải mà còn biết sinh hoạt khó khăn, ngoại trừ ban ngày ra bày quán, buổi tối còn nghiêm túc đọc sách.

Chỉ với sự nghiêm túc lúc tối Tiền Giai Ninh làm bài tập, Lý Uyển Trân cảm thấy chờ đến bài thi đợt khai giảng cô có thể lấy được vị trí thứ nhất.

Con cái đi mấy đường vòng khó khăn cuối cùng cũng quay về với đường chính, Lý Uyển Trân sợ nhất là mấy chuyện yêu đương, bà vội vàng cười nói: “Tiểu Mễ nhà tôi vẫn còn nhỏ, chờ tốt nghiệp đại học xong yêu đương cũng không muộn.” Nói xong bà hơi lo lắng nhìn Tiền Giai Ninh, sợ cô không vui.

Lúc này Tiền Giai Ninh đã sống lại một kiếp nên cực kỳ hiểu suy nghĩ của Lý Uyển Trân, cô cũng ngẩng đầu cười đáp: “Mẹ cháu nói rất đúng, giờ còn chưa biết thi trường đại học nào đâu, bây giờ nhắc đến mấy chuyện này có hơi sớm quá.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 43


Lý Uyển Trân thở dài nhẹ nhõm, lại cười tươi tắn tiếp khách hàng, nhưng nhóm người xếp hàng chờ mua lương bì lại không vui, mấy người kinh ngạc nhìn nhau: “Có phải chờ Tiểu Mễ thi đậu đại học là chúng tôi không được ăn mấy món con bé làm nữa không thế. Ai nha trời ạ, ở Tri Thành chúng ta cũng có trường đại học mà, thế này thì buồn lắm.”

Tiền Giai Ninh cười: “Nghỉ đông và nghỉ hè có thể đến quán nhỏ của cháu nha, mấy ngày nay cháu đang nhanh chóng tìm người dọn nhà đây, cố gắng tranh thủ khai trương cửa hàng sớm.”

***

Hai ngày nay Tiền Giai Ninh dẫn Lý Uyển Trân làm quen với nơi cô bày quán, mấy khách hàng cũ đều biết Tiền Tiểu Mễ chuẩn bị mở cửa hàng, sau này có thể giao chuyện bày quán cho mẹ.

Có Lý Uyển Trân tham gia, Tiền Giai Ninh lập tức được thảnh thơi hơn nhiều, ban ngày Lý Uyển Trân ra ngoài bày quán, buổi tối Tiền Giai Ninh dạy bà làm lương bì. Thứ này nói dễ thì không dễ mà khó lại không khó quá, tốc độ chậm hoặc căn đo độ ấm không đủ là sẽ không làm ra được độ trong như ý với hương vị dẻo mịn và dai giòn phù hợp.

Lý Uyển Trân làm việc nhiều năm ở xưởng dệt, ngón tay cực kỳ linh hoạt, hơn nữa lần này bà được ăn cả ngã về không xin từ chức làm cái này nên càng để ý hơn gấp một trăm hai mươi lần. Cho dù lương bì lúc đầu làm ra không đủ tiêu chuẩn, bà không nhụt chí, mà càng quan sát kỹ Tiền Giai Ninh làm mẫu hơn, bản thân bà cũng rút kinh nghiệm từ những lần thất bại, chưa đến một tiếng sau Lý Uyển Trân đã làm ra được lương bì đạt tiêu chuẩn.

Lý Uyển Trân nhẹ nhàng thở ra, cầm lấy khăn lông ở bên cạnh lau mồ hôi trên trán cho Tiền Giai Ninh, bà cũng lau mặt một lượt: “Tiểu Mễ con về nghỉ đi, ở đây để mẹ làm là được.”

Cái này là việc quen tay hay làm, Tiền Giai Ninh cầm cốc nước ấm mà Lý Uyển Trân mới rót cho cô: “Vậy con về phòng đọc sách trước, chờ mẹ làm xong lương bì rồi hai mẹ con mình bàn bạc chuyện hợp tác kinh doanh.”

Lý Uyển Trân cười ngẩng đầu nhìn cô: “Nghiêm túc quá.”

Với trí nhớ hiện tại của Tiền Giai Ninh, cô đã ôn tập xong kiến thức lớp mười rồi, cô còn tiện đường ôn tập lại một lượt kiến thức cấp hai luôn.

Ôn tập xong kiến thức đã từng học, Tiền Giai Ninh hỏi mượn sách giáo khoa lớp mười một của hàng xóm ở bên cạnh để chuẩn bị chuẩn bị nội dung bài mới, dù sao thì sau này cô phải vừa học tập vừa kiếm tiền, nhân lúc vẫn còn đang nghỉ hè, cô phải đẩy nhanh tiến độ.

Lớp mười một ở kiếp trước, Tiền Giai Ninh bởi vì yêu đương nên lúc đi học thường xuyên ngẩn ngơ, thành tích nát bét.

Chờ sau khi cô mở sách giáo khoa toán lớp mười một ra, hình ảnh giáo viên giảng bài ở kiếp trước lập tức xuất hiện trong đầu, cô không chỉ nhớ giảng giải kỹ lưỡng của giáo viên trong giờ học, thậm chí đến cả câu hỏi mà giáo viên đưa ra cũng nhớ rõ.

Tiền Giai Ninh kinh ngạc, kiếp trước lúc đi học cô còn không nhớ được nhiều thứ như thế, đan dược mà Thái Thượng Lão Quân luyện ra quá nghịch thiên, có thể sánh kịp với một hệ thống học bù rồi nha

Đã có plug-in như vậy, Tiền Giai Ninh bắt đầu tập trung ôn lại nội dung bài lớp mười một, Lý Uyển Trân đã làm xong lương bì và mì căn để ngày mai bán, sau đó bà bổ một đĩa dưa hấu ướp lạnh, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Tiền Giai Ninh ra.

Nhìn con gái ngồi trước bàn học tập, nụ cười trên gương mặt Lý Uyển Trân càng tươi hơn, bà không dám quấy rầy Tiền Giai Ninh nên chỉ cẩn thận bê đĩa dưa hấu rồi ngồi trên giường.

Mãi đến khi Tiền Giai Ninh làm xong đề, duỗi lưng, lúc này Lý Uyển Trân mới đứng lên nhẹ giọng hỏi: “Mệt chưa, mau qua đây ăn dưa hấu đi.”

Tiền Giai Ninh hoảng sợ, quay đầu lại mới phát hiện Lý Uyển Trân bê dưa hấu chờ ở đó không biết bao lâu, cô vội vàng đứng lên nhận lấy dưa hấu, lại lấy cái ghế nhỏ ra cho bà ngồi.
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 44


Cắn một miếng dưa hấu mát lạnh ngọt lành, Tiền Giai Ninh nhồm nhoàm nói: “Lần sau mẹ cứ gọi con đi á, không cần chờ đâu.”

“Việc học quan trọng hơn.” Lý Uyển Trân cười chờ Tiền Giai Ninh gặm dưa hấu xong, bà đưa khăn ướt cho cô lau tay rồi mới hỏi: “Chuyện hợp tác kinh doanh mà con nói là cái gì thế?”

Tiền Giai Ninh đỏ mặt cười nói: “Không giấu gì mẹ, lần này con ra ngoài bày quán không phải chỉ là hứng thú nhất thời, do con muốn tích cóp tiền nên mới ra quyết định, cho nên tiền bán hàng của con không thể trợ cấp cho nhà mình được, bây giờ cũng vậy sau này cũng thế.”

Lý Uyển Trân nhìn Tiền Giai Ninh, trên mặt bà không có quá nhiều bất ngờ: “Tiền con kiếm được là của con, mẹ lấy làm gì chứ, còn tiền bày quán sau này mẹ kiếm được mẹ cũng sẽ đưa cho con một nửa, dù sao thì những người đó đến vì món con làm, số tiền còn lại đã đủ nhà ta dùng rồi. Nhưng mà…”

Lý Uyển Trân chuyển lời, vẻ mặt bà nghiêm túc hơn: “Nhưng tiền đưa cho con thì con phải cất kỹ, không được đưa cho mấy người lạ ở ngoài đâu đấy.”

Đương nhiên Tiền Giai Ninh biết ý tứ trong lời của Lý Uyển Trân, cô nghiêm túc gật đầu: “Mẹ yên tâm đi ạ, con biết cái gì quan trọng hơn mà.”

“Vậy là tốt rồi.” Lý Uyển Trân chỉ nhắc đến chứ không định đi sâu vào đề tài này, ngược lại bà lại nói đến chuyện khai trương cửa hàng: “Mẹ cảm thấy ý tưởng sữa chữa nhà kho thành quán cơm của con không tốt lắm, chỗ đó vừa nhỏ mà tiền sữa chữa cũng không ít, tính lại sẽ thấy không có lời. Đúng lúc nhà mẹ đẻ dì Trương ở bên cạnh nói muốn bán nhà để đến nhà con trai ở tỉnh thành ở, mẹ định sẽ mua lại căn nhà kia, con dọn dẹp một chút là có thể dùng. Cho dù sau này có không mở cửa hàng thì hai căn hộ gần nhau này có thể chia cho con với em trai con mỗi người một căn, tiện đường chăm sóc lẫn nhau.”

“Mẹ nghĩ xa quá rồi.” Tiền Giai Ninh cười, nhưng trong đầu cô lại nhớ đến kiểu nhà hàng tại nhà nổi tiếng của thế hệ sau, không ít quán đều mở trong một cái sân nhỏ như này: “Vậy được, coi như con vay tiền mẹ mua nhà, chờ con kiếm được tiền lời rồi con sẽ trả cho mẹ.”

“Trả gì mà trả, đến lúc đó căn hộ kia viết thẳng tên con lên, coi như cho con một cái nhà trước.” Lý Uyển Trân xoa tóc Tiền Giai Ninh, bà trìu mến nói: “Chỉ cần con học tập thật tốt rồi thi vào trường đại học tốt, đừng có qua lại với con trai lung tung là được.”

Trong lòng Tiền Giai Ninh thấy ấm áp, vành mắt cũng hơi đỏ lên: “Mẹ yên tâm, sẽ không vậy nữa đâu.”

Đều là hàng xóm quen biết nhiều năm, mà trong tay Lý Uyển Trân có tiền mặt nên chưa đến hai ngày đã làm thủ tục xong xuôi, dì Trương cầm tiền rồi đi theo con trai luôn, bà ấy đưa chìa khoá cho Tiền Giai Ninh.

Bởi vì nhà mẹ đẻ dì Trương không có dựng mấy căn nhà kho nhỏ nên trông rộng rãi hơn nhiều, năm kia con trai dì Trương kiếm được tiền mang về lát gạch cho sân, lại trông thêm chút hoa cỏ, nhìn qua có cảm giác thanh tao tĩnh lặng.

Bố cục căn nhà không khác nhà họ Tiền lắm, phía đông có hai căn phòng ngủ, ở giữa có một phòng khách nhỏ với WC cả phòng bếp, phía tây lại có một gian nhà khác, nếu muốn làm quán ăn thì sẽ có rất nhiều chỗ cần phải sửa lại.

Tiền Giai Ninh về đến nhà viết viết vẽ vẽ trên giấy, cô định sẽ chia căn nhà kia thành hai, hai căn phòng ngủ liền nhau ở phía đông sẽ cải tạo thành phòng bếp, mấy phòng khác sẽ tạo thành đại sảnh, còn nhà vệ sinh thì sẽ xây trong sân, dù sao có ống dẫn nước nên không sợ sẽ có mùi hôi bay ra.
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 45


Trong mấy ngày Tiền Giai Ninh không bày quán, trong lòng mấy người già trẻ ở Tri Thành thấy buồn so, tuy bình thường ngoài lương bì ra thì Lý Uyển Trân còn bán thêm bánh bao với mấy món kho do Tiền Giai Ninh cho mọi người đỡ thèm, nhưng không được nhìn thấy cô gái lúc nào cũng cười tươi tắn cứ làm mọi người thấy như thiếu thiếu gì đó.

“Tôi bảo này mẹ Tiểu Mễ, bao giờ thì Tiền Tiểu Mễ nhà bà mở quán thế?” Một ông bác mua lương bì với một con thịt đầu heo xong không chịu đi, mà cứ đứng đó như thể đang chờ Lý Uyển Trân cho một đáp án: “Đừng có trả lời qua loa có lệ với bọn tôi, nói thẳng ngày mấy là được.”

Lý Uyển Trân cười nói: “Thật ra không phải tôi trả lời qua loa với mọi người, mà là do lúc trước Tiểu Mễ vẫn chưa quyết định được ngày, nhưng hôm nay lúc tôi ra ngoài con bé nói ngày hai mươi lăm có thể khai trương, căn nhà ở phía nam đường số một khu phía Đông, bảng hiệu đã làm xong rồi, tên là cửa hàng Tiền Tiểu Mễ.”

Ông bác bật cười: “Tên này hay, nhìn thấy tên là không đi nhầm được!” Ông bác ngửi mùi thịt đầu heo đang cầm trong tay, cảnh giác nhìn chàng trai trẻ đứng phía sau: “Vậy tôi bảo con trai tôi đi chiếm chỗ trước, nếu không đến lúc ấy lại chẳng lấy được gì.”

Lý Uyển Trân suýt thì quỳ với ông bác này, ông bác ông tỉnh đi, hôm nay mới ngày hai mươi thôi, ông tha cho con trai ông một mạng đi!

Lúc Tiền Tiểu Mễ trang trí lại nhà ở hàng xóm tò mò sang nhìn thử, chờ đến khi tấm biển “cửa hàng Tiền Tiểu Mễ” được treo lên mọi người càng tò mò hơn, không phải Tiền Tiểu Mễ đang học cấp ba sao, sao giờ lại mở cửa hàng rồi, định sẽ thôi học à?

Lúc trước Tiền Tiểu Mễ chỉ bày quán ở ba phía Đông, Nam, Tây thành phố, không cùng hướng với nhà cô ở. Tuy Tri Thành không lớn, nhưng thời gian Tiền Giai Ninh bày quá ngắn, mà giờ lại đang giữa hè nóng bức, trừ khi có chuyện quan trọng thì mọi người đều ở nhà hóng mát, cho nên không có hàng xóm nào biết chuyện Tiền Giai Ninh ra ngoài bày quán bán thức ăn còn làm ra được chút danh tiếng.

Nhìn bảng hiệu, mấy người hàng xóm túm lấy Tiền Giai Ninh hỏi: “Tiểu Mễ cháu định mở cửa hàng gì thế? Nhìn thế này không biết là quán nào cả?”

Đối với sự tò mò của hàng xóm, Tiền Giai Ninh tốt tính cười: “Quán cơm ạ.”

“Vậy cháu không dùng tên này được đâu.” Một bác gái vô cùng có kinh nghiệm nói: “Tên này của cháu nhìn không giống quán cơm nha, thế thì sao mà khách hàng người ta vào được? Cháu nhìn quán cơm Mĩ Vị ở đầu phố phía Bắc kìa, vừa nhìn thôi đã hút khách hàng rồi, cháu nghe bác gái nhanh đi đổi tên trước khi khai trương đi.”

“Đúng đấy.” Mấy người khác cũng túm tụm đến đấy mồm năm miệng mười đưa ý kiến: “Thím thấy trong sân cháu có trồng một ít hoa cỏ, quá lãng phí diện tích, cả trong phòng cũng có thể để thêm mấy cái bàn nữa, nghe lời thím, nhổ mấy c** ** đi là có thể để thêm mấy cái bàn nữa.”

Đối với kiến nghị của hàng xóm, Tiền Giai Ninh chỉ hơi cười cười: “Một mình cháu không làm hết việc được, như vậy là được rôi, mà quán cơm này của cháu cũng không mở cả ngày, chỉ có đến cuối tuần cháu được nghỉ mới buôn bán.” Mấy người hàng xóm nghe xong lập tức bày ra vẻ mặt “Đây là đồ ngốc à”, bọn họ vừa định khuyên cô thì đúng lúc này bàn ghế được đưa đến, Tiền Giai Ninh vội vàng đi đến dẫn công nhân khiêng bàn ghế vào.

Nhìn mấy cái bàn vuông cổ xưa, mấy bác gái cùng lắc đầu: “Đứa nhỏ này làm việc không biết suy nghĩ gì cả, bàn vuông kia thì ngồi được mấy người, bà phải nhìn mấy cái bàn tròn to ở quán cơm Mĩ Vị kia kìa, tuy không đẹp bằng mấy cái bàn này nhưng có thể ngồi được nhiều người, như thế mới kiếm được tiền.”

“Làm gì có đầu óc, có ai mở quán cơm mà như trò đùa thế này đâu, bình thường còn không buôn bán gì, thế này không phải đang làm trò cười sao.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 46


“Lại chả thế à, mà này tôi nói thật hai vợ chồng Lý Uyển Trân cũng to gan thật đấy, mua nhà xong là vứt cho con luôn, bản thân lại không thèm để ý tý gì, bà ta không sợ tiền mất tật mang sao? Này, sao gần đây không thấy bà ta đâu nhỉ? Làm gì không biết?”

“Năm giờ sáng tôi thấy bà ta đã dậy đạp xe ba bánh đi bán đồ ăn rồi, bên trên để không ít đồ, có khả năng là đi bày quán ở chỗ nào rồi.”

“Bà nói xem, nhà này hay thật đấy, Lý Uyển Trân lại đi bỏ công việc ổn định đi bày quán bán hàng, bà cứ nhìn đi, kiểu gì cũng có ngày bà ta hối hận cho xem.”

Mấy bác gái tầm bốn năm mươi tuổi đứng trước cửa nhà Tiền Giai Ninh, lải nhải mấy chuyện tào lao, mãi đến khi sắp giữa trưa bọn họ mới nhớ ra chồng mình sắp tan làm về nhà ăn cơm, lúc này mới vội vàng tản ra nhanh chóng về nhà nấu cơm.

Lý Hồng bà chủ quán cơm Mĩ Vị đứng trước cửa quán mình nhìn xe chở bàn ghế rời đi, lúc này mới cau mày vào nhà, túm ông chồng nhà mình đang uống bia ăn đậu phộng: “Ông còn uống nữa à, ông có thấy không, đầu phố Nam cũng có quán cơm rồi.”

Triệu Đại Tráng ông chủ quán cơm Mĩ Vị chẳng thèm để ý nói: “Tôi hỏi thăm đội thi công của nhà đấy lâu rồi, là con bé học lớp mười một nhà họ Tiền mở cửa hàng, phải đến cuối tuần với lúc nghỉ mới mở cửa.”

Ông ta gắp đậu phộng ném vào trong miệng, cười mỉa mai: “Một con nhóc con thì nấu được cái gì, còn một tuần mới mở cửa một lần, tôi với bà không cần coi nó là đối thủ cạnh tranh đâu, mấy ngày nữa là nó tự lăn lộn thất bại thôi ấy mà.”

Bà chủ Lý Hồng nghe lời này thì càng tò mò, bà ta ngối đối diện Triệu Đại Tráng rót đầy bia cho ông ta: “Sao vợ chồng nhà ông Tiền để cho nó tung hoành thế nhỉ? Nhà nó cũng chả phải nhà khá giả gì cho cam, một tháng nhiều nhất chỉ kiếm được một trăm đồng, nhà nó không sợ bị lỗ vốn à?”

“Có phải bà không biết hai ông bà nhà họ Tiền chiều con đâu.” Triệu Đại Tráng uống một ngụm bia ướp lạnh, sảng khoái hà hơi: “Bà cứ chờ đến lúc khai trương thì xem thử đi, chắc chắn đến một mống khách cũng không có, đến lúc đó bà cứ khịa mấy câu là được.”

Nghe vậy, Lý Hồng lại nhẹ nhàng thở ra, hai vợ chồng Tiền Quốc Thịnh đều là người đi làm, con nhóc Tiền Giai Ninh kia chỉ mới mười tám, cả nhà đấy chẳng chọn được ra ai biết nấu ăn để buôn bán, đúng là bà ta lo lắng thừa mà.

***

Đến sáng hôm khai trương, Tiền Giai Ninh dạy sớm đi qua cánh cửa nhỏ giữa hai nhà, ủ bột băm nhân thịt, chuẩn bị bán bữa sáng hôm nay. Tri Thành ở phía bắc Trung Quốc, dân cư ở đây thích ăn mì hơn, bữa sáng mà Tiền Giai Ninh chuẩn bị lấy mì bún làm chủ đạo, tiểu long bao đã nặn xong được để trong lồng hấp cao mười tầng, một trăm cái hoành thánh nhân tôm tinh xảo được để trên đĩa mẹt trúc, bên cạnh để rất nhiều mì sợi cán tay. Lúc này Tiền Giai Ninh đang lấy thịt ba chỉ làm nước sốt thịt băm trước cái nồi to, cái bát to bên cạnh là món dưa cải đã được tẩm ướp sẵn.

Múc sốt thịt thơm nức ra, Tiền Giai Ninh nhìn đồng hồ treo tường trên tường, đã đến sáu giờ rưỡi sáng, cô cởi tạp dề ra hơi thấp thỏm bất an hỏi: “Bên ngoài có người đến không?”

Tụ Bảo Bồn ở trong đầu Tiền Giai Ninh dào dạt đắc ý nói: “Đương nhiên có, cô chính là học trò duy nhất của Thực lão ở nhân gian, cô tự tin vào tay nghề của bản thân chút đi được không? Tôi bảo cô này, đến cả củ cải dưa muối mà cô muối cũng thơm hơn món thịt heo kho của người khác đấy.”

Tiền Giai Ninh chỉnh lại quần áo trước cửa kính, hít sâu một hơi mới bắt lấy tháo chốt cửa mở cửa ra, cô lập tức hoảng sợ trước một hàng dài người xếp hàng.

So với Tiền Giai Ninh ngơ ngác, mấy người lớn tuổi xếp hàng trước mặt cô kích động như được tiêm máu gà: “Có phải đến giờ ăn sáng rồi không? Bác bảo này, bác dậy từ lúc bốn giờ sáng đấy, cuối cùng cũng lấy được vị trí đầu tiên như ý muốn.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 47


Tiền Giai Ninh lấy lại tinh thần, vội vàng tránh ra: “Vậy mời bác vào, nhưng mà chỗ của cháu nhỏ nên ít chỗ, mỗi lần chỉ tiếp được hai mươi lăm người thôi.” Cô nhìn hàng dài, thấy cũng có đến năm sáu mươi người.

Bác trai nghe thấy chỉ tiếp được hai mươi lăm người, lập tức nhấc chân chạy vào bên trong, chân cảng còn linh hoạt hơn cả người trẻ tuổi.

Tuy Tiền Giai Ninh có hơi kinh ngạc khi nhìn thấy nhiều người như thế đến ủng hộ, nhưng mấy người hàng xóm còn kinh ngạc hơn cả cô, sáng sớm có người ra ngoài mua đồ ăn thấy có mấy chục người xếp hàng ở đầu phố Nam thì hơi ngơ ngác.

Thiên tính của người Trung Quốc là thích hóng chuyện, nhìn thấy nhiều người xếp hàng như thế cũng bỏ việc của mình đi sang hỏi chuyện, đặc biệt là bác gái nói mấy ngày nữa là nhà họ Tiền sẽ tiền mất tật mang, một đám nghi ngờ nhìn bọn họ: “Mọi người ở đây làm gì thế?”

Một người phụ nữ trung niên do tới chậm một bước nên không kịp đi vào cùng mấy người đợt đầu tiên, nhìn ánh mắt tò mò của bọn họ thì càng không vui hơn, bĩu môi nói: “Không nhìn thấy xếp hàng à, đương nhiên là đến để ăn sáng rồi!” Bà ta phe phẩy cái quạt hai lần, không nhịn được cáu gắt với người phía sau: “Tất cả là tại ông chồng chết tiệt nhà tôi, ra ngoài rồi ông ta mới nhớ ra quên mang tiền, chuyển về nhà lấy lại vừa hay làm lỡ mất một chuyến xe buýt, nếu không thì tôi đã xếp trước rồi.”

Người đàn ông bị mắng chết tiệt rụt cổ không dám lên tiếng, yên lặng mà xoay người sang chỗ khác nghển cổ nhìn vào bên trong.

“Xếp hàng ăn sáng?” Các bác gái hàng xóm càng ngơ hơn: “Ở nhà con bé á?”

Đang hỏi thì bỗng nhiên có mấy chàng trai trẻ đẹp xe như bay đến, bởi vì tốc độ quá nhanh nên lúc đến trước mặt suýt chút nữa thì không thắng được xe, vội vàng nhảy xuống đẩy xe sang bên cạnh, vừa la hét bảo đến muộn rồi đến muộn rồi vừa vội vàng nhanh chóng ra phía sau xếp hàng.

Phong cách này không đúng lắm nha, nhà ông Tiền khai trương quán đến pháo còn chưa đốt mà đã có nhiều người đến như thế, quần chúng vây xem liếc nhìn nhau chẳng hiểu đầu đuôi tai nheo gì.

Hàng xóm ngẩn ra, bình thường chỉ có gần ba mươi hộ bán đồ ăn sáng từ phố Nam đến phố Bắc, mà chỉ có một nửa người ra ngoài mua đồ ăn sáng, bình thường đều bán hết ở phố này rồi sang phố khác, hôm nay có nhiều người đến như thế thì không cần đổi chỗ khác đã bán hết rồi.

Ông Triệu vừa dọn sạp bán bánh nướng cho hàng xóm láng giềng, vừa lấy đồ mà vợ mình đưa đến đẩy ra phía đối diện nhà Tiền Giai Ninh, kéo giọng dùng sức thét to: “Bánh nướng bánh bao cháo gạo kê! Mới nấu nóng hổi đây!”

Vốn ông ta tưởng sẽ có rất nhiều người đến đây, ai ngờ mấy người đó lại không nghe thấy như bị điếc, đến cả đầu cũng không quay sang.

Ông Triệu hơi sửng sốt, chẳng lẽ là giọng của ông ta còn chưa đủ, ông ta lại gân cổ lên rao thêm một lần: “Bánh nướng bánh bao cháo gạo kê, không cần xếp hàng, mua ăn ngay!”

“Trời ạ nói nhỏ thôi!” Một dì đứng sau xếp hàng không vui: “Lớn tiếng thế làm gì, định hét cho tôi điếc luôn à?”

Ông Triệu bị khí thế của dì kia áp đảo, thưa dạ giải thích một câu: “Chỗ tôi không cần xếp hàng.”

“Tưởng gì, quán cơm sáng dưới lầu nhà tôi cũng không cần xếp hàng.”

Ông Triệu ngẩn ra: “Vậy cô đến đây mua làm gì.”

Vẻ mặt kia nhìn ông ta như thể đang lo cho đồ ngốc, thương hại lắc đầu, vừa cầm cây quạt quạt gió, vừa xoay người không thèm chú ý đến ông ta nữa.

Ông Triệu gãi đầu, hàng xóm hóng hớt ở bên cạnh cũng bàn tán sôi nổi, không ngờ đường số một phía Đông nhỏ hẹp lại có ngày náo nhiệt như thế.

Có người vui vẻ cởi mở đi đến trước đội xếp hàng, tò mò hỏi một câu thay cho tiếng lòng của đại đa số quần chúng ăn dưa trên phố: “Mọi người từ đâu đến thế? Họ hàng nhà Tiểu Mễ à? Đến ủng hộ cho con bé à?”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 48


“Ôi trời, nếu nhà tôi mà có họ hàng như Tiểu Mễ thì đã vui gần chết rồi.” Một chị gái hơn ba mươi tuổi che miệng cười không ngừng: “Nhà tôi ở khu ký túc xá nhà máy điện ở phía Tây thành phố, lúc trước Tiểu mễ bán thức ăn ở chỗ chúng tôi, tôi nói chú hương vị thật sự là quá tuyệt vời.”

Cô ấy quay đầu nhìn hàng xóm đang hóng hớt ở bên cạnh, dùng ánh mắt như nhìn đồ ngốc nhìn bọn họ: “Mấy người ở gần thế mà lại không xếp hàng sớm á? Thế thì mấy người không ăn được gì rồi.”

Bác gái nghĩ nát óc cũng không tưởng tượng ra được hương vị sẽ ngon đến mức nào, nhưng bà ta biết thứ gì có thể hấp dẫn được bà ta khi mua đồ, bà ta vừa nhìn hàng dài người xếp hàng vừa hỏi: “Có phải đồ nhà Tiểu Mễ bán rất rẻ không? Nếu bánh bao thịt rẻ thì tôi cũng đi mua mấy cái về cho cháu trai tôi ăn.”

Tiếng nói của bà ta vừa dứt, người xếp hàng bật cười: “Nghĩ gì thế, bánh bao của Tiền Tiểu Mễ đắt gấp đôi các hàng khác.”

Bác gái vừa định bước chân đi ra sau xếp hàng lập tức sững lại, bà ta quay đầu dùng vẻ mặt không tin nổi nhìn nhóm người này: “Đắt gấp đôi mà mấy người còn đến ăn? Tiền nhiều nha?”

Cùng lúc đó, xếp hàng người cũng mang đồng tình nhìn bọn họ: “Đây là dạng keo kiệt rồi.”

***

Tiền Giai Ninh sắp xếp xong cho hai mươi lăm người, Tiền Gia Phong giúp đỡ phát phiếu xếp số cho mấy người xếp hàng sau, để hai mươi số vào sân chờ trước, thuận tiện duy trì trật tự, sợ có người vì xếp hàng mà gây sự cãi nhau.

Tuy diện tích sân không rộng lắm, nhưng được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, có cây táo có cây nho, ở giữa còn có hai lu nước trồng hoa súng và nuôi cá chép.

Mấy bác trai vào trong sân thấy bàn đá cờ tướng là sáng hết cả mắt lên, hai người tay nhanh mắt lẹ lấy được bàn đánh cờ, có mấy người khác ngồi bên cạnh có người định đứng quanh xem. Mấy bác gái chọn ngồi ghế tựa gỗ bên cạnh lu nước, có thể nhìn hoa mà lại có thể xem cá. Hai cô gái thích ghế bập bênh bên cây táo, vừa ngồi nói chuyện vừa đung đưa ghế tựa cũng khá thú vị. Mấy người còn lại không có gì để chọn, chỉ có thể ngồi ở hành lang dài dưới giàn nho nhỏ, thuận tay vặt một quả nhỏ bỏ vào trong miệng, thế mà lại thấy vị cũng không tệ.

Tiền Giai Ninh tiếp đón khách một câu rồi vào bận việc, nhóm thực khách đầu tiên nhìn lồng hấp tỏa ra hơi nóng trước cửa kính to, hoành thánh tinh xảo, thịt sốt bóng nhẫy dầu mà không nhịn được nuốt nước miếng.

Tiền Giai Ninh đi vào phòng bếp rửa sạch tay một lần, lúc này cô mới đi đến cửa sổ gọi: “Ai là số một, đến gọi món.”

Bác trai thứ nhất lập tức đứng lên, ông ấy nhân lúc Tiền Giai Ninh chưa vào đã nhìn thực đơn hôm nay dán trên tường mấy lần để xem sẽ ăn gì rồi: “Một lồng bánh bao một bát hoành thánh, cô nhóc có bán dưa muối không?”

“Dưa muối hôm nay miễn phí.” Sau khi Tiền Giai Ninh xoay người cho một bát hoành thánh vào nồi, cô mới lấy lồng hấp trên nồi hấp xuống, lại bỏ lên trên thêm mười lồng nữa. Tiền Giai Ninh chỉ hộp trên quầy thu ngân: “Bác trai để tiền ở kia đi, cháu lấy bánh bao cho bác.”

Bỏ số tiền hào đã chuẩn bị sẵn vào, Tiền Giai Ninh đưa lồng hấp ra từ cửa đưa cơm: “Bác trai, do cháu không có ai hỗ trợ, chì làm việc một mình nên làm phiền bác tự bê ra bàn ạ.”

“Không sao, chân cẳng bác nhanh nhạy lắm.” Bác trai bê bánh bao chưa kịp lấy dưa muối đã vội vội vàng vàng gắp một cái tiểu long bao cho vào miệng, cắn rách vỏ bánh bao mỏng hơi trong suốt, nước canh mang theo mùi thơm của thịt chảy vào trong miệng, cực kỳ tươi ngon, bác trai bị mùi hương này hấp dẫn đến quên cả thêm giấm, cắn hai miếng đã hết cái bánh bao.

L!ếm nước sốt ngoài miệng, bác trai kích động ồn ào: “Cái này còn thơm hơn bánh bao thịt lớn lần trước Tiểu Mễ làm.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 49


Tiền Giai Ninh mang hoành thánh đã làm xong ra cửa sổ gọi: “Bác Lý đến lấy hoành thánh.”

Người ở số hai đã gấp không chờ nổi: “Hai lồng bánh bao, một bát mì trộn tương.”

Tiền Giai Ninh nhìn ông ta hơi nhíu mày: “Bác Vương, chỗ cháu có quá nhiều người xếp hàng, cho nên đồ ăn ở đây không thể gọi mang về.”

“Gọi mang về cái gì?” Bác trai sang sảng vỗ lên bụng mình nói: “Bác bảo này, chỗ này còn chưa chắc đã đủ cho bác ăn đâu.”

Tiền Giai Ninh yên lặng quay đầu đi lấy bánh bao, người ở bên ngoài đánh cờ tướng nghe thấy giọng bác Vương đã chẳng để ý ăn pháo của đối phương nữa, nhảy lên ồn ào về phía cửa sổ: “Ông Vương ông kiềm chế tý đi, nếu ông mà ăn hết bánh bao thì tôi không để yên cho ông đâu!”

Chẳng mấy chốc thẻ xếp số trong tay Tiền Gia Phong đã phát gần hết, lúc cậu ấy đang xoa cái bụng sôi ùng ục định đi xin Tiền Giai Ninh chút đồ ăn, có bốn người xuống xe từ trạm xe buýt đường số một phía Đông, nhìn đội xếp hàng dài dằng dặc, mấy người vừa chạy vừa kêu r3n: “Thảm rồi thảm rồi, có khi lần này thật sự không ăn được rồi.”

Tiền Gia Phong đếm thẻ số trong tay thấy vừa hay còn dư lại bốn tấm, chờ kia bốn người kia chạy đến cậu ấy nhanh chóng nhét thẻ số vào tay bọn họ: “Mọi người đến vừa đúng lúc chỉ còn lại bốn số, nếu tý nữa còn có người đến thì làm phiền hãy bảo bọn họ là ngày mai đến sau.”

Bốn người thở hồng hộc nhận thẻ số cảm ơn, chờ hô hấp ổn định lại là mồ hôi trên mặt lập tức chảy ra, bác gái xếp hàng phía trước thấy thế vội lấy quạt quạt gió cho bọn họ: “Vận may của mấy đứa tốt đấy, thế mà lại đuổi kịp chuyến xe cuối cùng.”

Tiền Gia Phong hoàn thành nhiệm vụ chị gái giao cho, vào sân đến vòi nước rửa mặt rồi chạy vào phòng bếp: “Chị, em đói bụng.” Tiền Giai Ninh vừa đưa mì trộn tương cho khách hàng vừa quay đầu sang nhìn cậu ấy: “Em muốn ăn bánh bao hay ăn mì?”

Vừa nãy lúc Tiền Gia Phong đi vào nhìn thấy bộ dạng nhóc béo chơi thân với cậu ấy nhất ở phía Tây thành phố cầm một cái bánh bao hút nước thịt, làm cậu ấy thèm đến ch** n**c miếng: “Em muốn ăn bánh bao, lấy cho em nhiều một chút.”

Tiền Giai Ninh lấy một cái đĩa ra, gắp lên đấy cho cậu ấy mười cái bánh bao, lại nhét thêm một đôi đũa vào tay cậu ấy, vội vội vàng vàng dặn dò: “Em tự đi tìm một chỗ ngồi ăn đi.”

Tiền Gia Phong bê bánh bao ra thấy trong sân hết chỗ, cậu ấy tìm luôn một cái ghế gấp ngoài cửa để ngồi, gắp một cái bánh bao lên cắn một miếng, nước canh nóng hôi hổi chảy ra, trong đó có một ít còn bắn lên tay Tiền Gia Phong. Tiền Gia Phong cũng bất chấp bị bỏng, cậu ấy vội đưa nơi bị cắn ra lên bên miệng thổi thổi, rồi vội vội vàng vàng húp nước canh tươi mà không ngấy vào miệng, nước thịt thơm lừng nóng hôi hổi lan ra trong miệng, môi răng vẫn còn lưu hương.

Cậu ấy có cảm giác như một cái bánh bao ăn hai miếng đã hết sạch, Tiền Gia Phong lại gắp thêm một cái, chưa kịp bỏ vào miệng đã nghe thấy mấy tiếng nuốt nước bọt ở xung quanh.

Cậu ấy ngơ ngác ngẩng đầu, thấy mấy người xếp hàng bên cạnh dùng ánh mắt tỏa ra ánh sáng xanh nhìn đĩa bánh bao của cậu ấy như thể sói đói đang nhìn thấy thỏ, làm cậu ấy sợ đến mức dịch sang bên cạnh hai bước.

“Nhóc chạy ra xa thế làm gì?” Một chàng trai trẻ hét to nói: “Em đang ăn gì thế?”

“Bánh bao nhân nước.” Tuy Tiền Gia Phong cảm thấy nhiều người nhìn chằm chằm cậu ấy ăn như thế có hơi đáng sợ, nhưng bánh bao nhân nước khi nãy ăn thật sự quá ngon, Tiền Gia Phong cảm thấy cho dù có thêm mấy chục người nhìn thì cậu ấy cũng có thể ăn hết.

Lại cắn thêm một cái bánh bao, mùi hương thơm lừng lại tràn ra, xung quanh vang lên tiếng nuốt nước bọt hết đợt này đến đợt khác. Mấy người hàng xóm cơm nước xong xuôi ra hóng hớt cũng không chịu nổi, ỷ vào bản thân có quen biết Tiền Gia Phong, mấy người đi đến: “Gia Phong à, đây là bánh bao chị cháu gói à.”
 
[Thập Niên 80] Đưa Hệ Thống Mê Tiền Về Năm 80
Chương 50


Bác gái Vương vừa nói vừa nhìn bánh bao trong suốt trắng như tuyết, theo động tác của Tiền Gia Phong có thể mơ hồ nhìn thấy nước canh sóng sánh bên trong: “Ngửi mùi thơm quá.”

Tiền Gia Phong cảnh giác lùi ra phía sau hai bước, cậu ấy cứ cảm thấy như bác gái này muốn cướp bánh bao của cậu ấy ăn.

Nhìn ánh mắt đề phòng của Tiền Gia Phong, mặt già của bác gái Vương hơi đỏ lên: “Nhìn bộ dạng keo kiệt của thằng nhóc thối này xem, làm như bác mày ăn bánh bao xong không trả tiền nhà mày ấy.”

Bà ta đứng lên đội xếp hàng mãi chẳng thấy ngắn đi bao nhiêu, lấy hai hào trong túi ra đưa cho Tiền Gia Phong: “Đi mua cho bác hai cái đi.”

Vẻ mặt Tiền Gia Phong cạn lời nhìn bà ta: “Hôm nay đã hết chỗ rồi bác gái Vương, nếu bác muốn mua bánh bao thì sáng mai bác đến xếp hàng sớm đi. Còn có bánh bao của chị cháu chỉ bán theo lồng, một lồng mười cái ba đồng.”

“Cái gì? Ba đồng!” Bác gái Vương lập tức nổ tung: “Cướp tiền đấy à? Làm ăn đen tối thế hả!”

Gần đây Tiền Gia Phong đi theo chị gái bán hàng nên cũng rất hiểu giá hàng hoá: “Bác gái, thịt heo bây giờ đã hai đồng một cân, ba hào một cái bánh bao nhân nước thật sự không đắt, bác không biết chị cháu làm cái này phải mất bao nhiêu công sức đâu.”

Bác gái Vương cau mày, chỉ vào ông Triệu bán từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa bán được cái bánh bao nào nói: “Bánh bao nhân thịt heo cải trắng của bác Triệu mới có một hào một cái, lại còn to gấp đôi cái của mày.”

Tiền Gia Phong đưa con tôm bóc vỏ bên trong bánh bao cho bác gái Vương xem: “Ở chỗ chị cháu chỉ cho tôm bóc vỏ, tôm to hôm qua mua về rất tươi ngon nên rất đắt.”

Cậu ấy nhướng mày nhìn ông Triệu, cười nhạo: “Bánh bao của bác Triệu rất rẻ, nhưng bác có thấy bác ấy bán được không?”

Ông Triệu đang rao hàng, lập tức bị những lời này của Tiền Gia Phong chặn họng, ông ta nhìn mấy người tình nguyện xếp hàng một hai giờ cũng không muốn mua bánh bao một hào một cái của ông, sắc mặt ông ta hơi khó chịu đi về phía Tiền Gia Phong.

Tiền Gia Phong mới vừa gắp bánh bao lên ngẩng đầu đã thấy ông Triệu đi đến trước mặt, cậu ấy sợ hãi lùi ra sau hai bước: “Bác Triệu làm gì thế, không được bí quá làm liều đánh trẻ con.”

“Nhìn trình độ văn hoá của mày xem, đến cả từ cũng dùng không đúng, mày mới bí quá hoá liều ấy.” Ông ta bước hai bước đến cạnh Tiền Gia Phong, nhân lúc cậu ấy chưa phản ứng kịp cầm một cái tiểu long bao bỏ vào trong miệng, hàm răng nhẹ nhàng cắn xuống, nước canh được bọc trong tiểu long bao lập tức tràn ra khắp miệng ông Triệu mùi hương bay ra bốn phía.

Nhấm nháp hương vị trong miệng, sắc mặt ông Triệu hơi xám xịt, ông ta lấy ra năm hào trong túi đưa cho Tiền Gia Phong, cô đơn quay đầu bắt đầu dọn quán.

Nhìn thấy hành động của ông Triệu, láng giềng xung quanh chẳng hiểu sao: “Sao thế ông Triệu, không bán nữa à?”

“Còn bán gì nữa?” Ông Triệu lộ ra một nụ cười khó coi: “Bánh bao của tôi còn không bằng được một phần mười của người ta, tôi lấy đâu ra mặt mũi để bán bánh bao ở đây nữa.”

Ông ta thở dài nhìn người vừa xếp hàng vừa quạt: “Tôi biết vì sao những người này chịu xếp hàng lâu thế để ăn bánh bao của Tiểu Mễ rồi, nếu đến lượt tôi thì tôi cũng tình nguyện xếp hàng mua bánh bao của con bé rồi, hương vị này đủ để tôi nhớ cả đời.”

****

Dậy từ năm giờ sáng bận đến chín giờ rưỡi, sau khi vị khách cuối cùng ăn no, cuối cùng Tiền Giai Ninh cũng được thở phào nhẹ nhõm ngồi trên ghế, nhìn hộp tiền đầy ắp mà không nhịn được nở nụ cười.

“Tiền Tiểu Mễ cô biết cô kiếm được bao nhiêu tiền lời không?” Giọng nói của Tụ Bảo Bồn trong đầu còn kích động hơn cả Tiền Giai Ninh, Tiền Giai Ninh còn chưa kịp nói chuyện, cậu đã vội vàng nói ra một con số: “Bốn trăm chín mươi tám đồng, cô cứ yên tâm tôi là Tụ Bảo Bồn hào phóng, tôi sẽ đăng ký cho cô một nghìn đồng tiền ảo.”
 
Back
Top Bottom