Ngôn Tình Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 100: Chương 100


Tần Hiểu Muội và Tần Chí Hoa tạm thời được thu xếp ổn thỏa, Hiểu Muội ngủ trong phòng ngủ phụ với mẹ Lâm Xuân Hoa, Tần Chí Quân mượn thêm một chiếc giường xếp từ quân đội, buổi tối Tần Chí Hoa sẽ ngủ ngoài phòng khách.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Xuân Hoa liền đưa Tần Hiểu Muội đến chợ Môn Đầu Câu, Tần Chí Hoa làm sao có thể ngốc ở trong quân khu một mình được, hơn nữa, anh ấy cũng muốn ra ngoài nhìn ngắm xung quanh nên cũng đi theo.

truyện teen hay
Lúc này khu chợ lớn đã rất nhộn nhịp, cả con đường dài tấp nập các gánh hàng rong.

Lâm Xuân Hoa vừa đi vừa chỉ tay vào các sạp hàng mà bà ấy hay mua cho Tần Hiểu Muội xem, rồi tỉ mỉ kể lại cho cô ấy nghe bình thường bà ấy chuẩn bị đồ ăn cho Cố Uyển như thế nào.
Tần Hiểu Muội cẩn thận ghi chép những điều này lại.

Tần Chí Hoa đi theo phía sau hai người, anh ấy dạo qua rừng sạp hàng một và thấy không chỉ có người nông dân mang rau củ đến bán, còn có người bán cả thịt, trứng, tôm cá, gà vịt mà trước đó chỉ có trạm thực phẩm mới có.
Tần Chí Hoa dạo được đến nửa chợ, thấy các món như quần áo, găng tay chống nắng, cái kim sợi chỉ hay quần dài quần cộc đều có bán, anh ấy nhanh chóng đuổi theo hỏi Lâm Xuân Hoa: “Mẹ, chợ ở chỗ này ngày nào cũng có nhiều người như vậy ra bán đồ hả?"
Lâm Xuân Hoa gật đầu nói: “Vào những ngày mưa thì sẽ ít hơn, nhưng ngày nào cũng sẽ có người ra bán.”
Tần Chí Hoa nghe xong giống như đang suy tư điều gì đó, đến khi Lâm Xuân Hoa mua các món đồ xong phải trở về, anh ấy nói với Lâm Xuân Hoa mình muốn ở lại đây dạo thêm một lát rồi sẽ tự về sau.

Lâm Xuân Hoa chỉ nghĩ là vì lần đầu anh ấy đến nơi này nên thấy mới mẻ, lại thêm đường trở về khu đóng quân cũng không khó tìm, nên bà ấy mặc kệ anh ấy muốn làm gì thì làm.

Bà ấy chỉ dặn dò anh ấy đừng về quá muộn, đừng để cả nhà phải đợi anh ấy về ăn cơm trưa là được rồi.
Tần Chí Hoa đứng một lúc mấy tiếng đồng hồ gần mấy quầy hàng tạp hóa bán quần áo, anh ấy nhìn xem người ta làm thế nào để chào hàng, cũng để ý xem mấy người chủ của các sạp hàng đó bán được bao nhiều tiền trong một buổi sáng.

Đợi đến khi các sạp bán rau lần lượt giải tán, anh ấy mới vội vàng trở về.
Lúc anh ấy về đến nhà thì Tần Hiểu Muội đang dọn cơm lên, Tần Chí Quân cũng đã trở về.

Lâm Xuân Hoa dạy dỗ anh ấy: “Chạy được ra ngoài thì không muốn trở về nữa à, muộn thêm chút nữa là còn muốn cả nhà phải đợi con về mới được ăn cơm sao? Mau đi rửa tay rồi ăn cơm.”

Tần Chí Hoa ngượng ngùng cười cười, anh ấy chạy vào nhà vệ sinh rửa tay rồi ra ngồi vào bàn ăn.
Tần Chí Quân lại thấy tò mò, hỏi anh ấy: “Ở chợ nhìn thấy cái gì thú vị rồi hả?”
Thật ra Tần Chí Hoa đang muốn hỏi ý kiến của anh cả về chuyện này, nghe thấy anh hỏi liền nói: “Hôm nay em nhìn thấy rất nhiều người bày sạp hàng ra bán trên con đường ở chợ, anh, bây giờ đất nước thật sự không bắt mấy người đầu cơ trục lợi nữa rồi hả?”
Mọi người trong gia đình đều có thể nhận ra đây không phải chỉ là sự hứng thú bình thường, đặc biệt là Tần Chí Quân.

Anh nghe thấy anh ấy hỏi đến chuyện này thì vô thức nhìn sang Cố Uyển, nhướng mày, không trả lời mà hỏi ngược lại Tần Chí Hoa: “Có ý tưởng gì à?”
Tần Chí Hoa đặt đũa xuống, ngồi ngay ngắn nói: “Hôm nay em quan sát một sạp hàng nhỏ bán áo ba lỗ, quần cộc với các kiểu quần áo dành cho người lớn tuổi, từ hơn tám giờ em quan sát đến mười một giờ, anh đoán xem chưa đến ba tiếng đồng hồ ông ta bán được bao nhiêu tiền?”
Tần Chí Quân nhướng mày, đến cả Lâm Xuân Hoa và Tần Hiểu Muội cũng nhìn anh ấy chằm chằm, chỉ có Cố Uyển là nhếch khóe miệng lên, một nụ cười nhẹ nhàng lộ ra trên gương mặt cô.
Tần Chí Hoa thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người, hai ngón trỏ của anh song song nhau đưa về phía trước: “Hơn 11 tệ, dù chỉ kiếm được khoảng 4 tệ thì cũng nhiều hơn tiền công đi làm việc vặt cả ngày của em rồi đó.

Hơn nữa đó chỉ mới ba tiếng đồng hồ thôi, em hỏi rồi, cái chợ đó bắt đầu từ lúc sáu giờ sáng, theo em tính thì cả ngày người ta không chỉ kiếm được nhiêu đó thôi đâu.”
Nếu như là trước đây, chỉ cần Lâm Xuân Hoa nghe thấy con trai nhắc đến những thứ này, bà nhất định là người đầu tiên phản đối.

Trước kia, nhóm người đi theo phái tư sản, hay nhóm đầu cơ trục lợi có người nào là có kết cục tốt đâu.

Nhưng bà ấy cũng ở thành phố B được mấy tháng nay rồi, bà thấy những người buôn bán nhỏ đúng thật càng ngày càng nhiều.

Hơn nữa người khác không nói, ngay cả con bé Uyển chỉ làm mấy tháng mà đã kiếm được gần 1000 tệ luôn kìa, đây là ví dụ thành công nhất mà bà ấy biết được đó.
Lâm Xuân Hoa nghĩ đến điều này nên vô thức nhìn sang Cố Uyển, Cố Uyển cười nói: “Thật ra hai năm trước đã kêu gọi cải cách mở cửa, con thấy tình hình chung đã thay đổi, suy nghĩ này của em ba cũng rất tốt, bày sạp hàng ra bán thì có vẻ như không vẻ vang gì lắm, nhưng thật sự tiền kiếm được cũng kha khá.

Dù sao thì bây giờ muốn mua một ít đồ cũng không dễ dàng gì, cung cầu đang mất cân bằng rất rõ ràng, mắt nhìn của em ba cũng rất nhạy bén đó, nếu như chịu thêm chút khổ chắc chắn sẽ không kém.”
Đôi mắt Tần Chí Hoa ngay lập tức sáng lên, anh ấy không ngờ người đầu tiên lên tiếng ủng hộ anh ấy lại là chị dâu cả.

Anh ấy kích động nói: “Chị dâu cả cũng thấy làm cái này ổn phải không? Có mặt mũi hay không có mặt mũi cũng có quan trọng gì đâu, quan trọng nhất vẫn là lợi ích thực tế mà."
Anh ấy chuyển sang nói với Tần Chí Quân và Lâm Xuân Hoa: “Thật ra hôm qua khi con vừa đến thành phố B đã thấy ở trong thành phố rất tốt, nhà đẹp đường rộng, món đồ có thể mua được cũng nhiều hơn trong huyện chúng ta.

Hôm qua nhìn thấy nhà anh cả, con thật sự rất ngưỡng mộ, con nghĩ nếu con chỉ làm việc vặt tiếp thì cả đời này của con cũng chỉ có thể ngưỡng mộ mà thôi."
Anh ấy nhìn anh cả và chị dâu cả của mình, lưỡng lự nói: “Anh cả, nếu chính sách thật sự cho phép làm buôn bán nhỏ, vậy em có thể ở lại chỗ anh một khoảng thời gian để làm thử không?”
Tần Chí Quân còn chưa kịp nói gì, Lâm Xuân Hoa đã quở trách: “Con xem con đang nói gì vậy hả, nếu con thật sự muốn bày sạp bán hàng, con về trấn của chúng ta bán không được à.

Anh cả con ngày nào cũng bận rộn, bây giờ đến bản thân Uyển Uyển cũng cần người đến chăm sóc, con còn muốn thêm phiền phức gì nữa.”
Hàng lông mày đang nhướng lên của Tần Chí Hoa buông xuống một chút, anh ấy muốn nói trong trấn thì làm sao tốt bằng thành phố B được, thế giới ở đây rộng lớn đến nhường nào.

Nhưng anh ấy cũng biết mẹ mình nói không hề sai, anh ấy hai mươi mốt tuổi rồi, nếu ở chỗ anh cả chị dâu cả thì thật sự sẽ thêm phiền phức cho anh chị, trái tim tràn đầy nhiệt huyết của anh ấy tê cứng lại.

Cố Uyển biết, mẹ chồng lo lắng khi em chồng đến đây thì sẽ tăng thêm gánh nặng cho cô, nhưng nói thật thì Hiểu Muội đang ở đây, không bao lâu nữa mẹ chồng cũng sẽ đến đây tiếp tục chăm sóc cô, giúp cô chăm sóc đứa bé.

Nếu Tần Chí Hoa thật sự ở lại đây thì cũng không cần cô phải ra sức làm gì cả, chỉ thêm một miệng ăn thôi.
Hai nhà vốn dĩ là hàng xóm, cô cũng biết rõ tính cách của Tần Chí Hoa, khi cô cần đến sự giúp đỡ, mẹ và em gái đều đến, họ có thể đến giúp đỡ cô thì cô giúp lại Tần Chí Hoa cũng có là gì đâu.
Cô nhìn sang Tần Chí Quân, tình cảm của hai vợ chồng vô cùng tốt, lúc này Tần Chí Quân chỉ cần nhìn vào mắt cô thôi cũng đại khái biết được suy nghĩ của cô, anh liền gật đầu.
Cố Uyển thấy anh cũng có suy nghĩ giống mình nên cô nói với Lâm Xuân Hoa: “Mẹ, thật ra con thấy nếu muốn làm buôn bán thì điều kiện ở thành phố B tốt hơn ở trấn của chúng ta nhiều lắm, em ba có ý tưởng này là rất tốt.

Ở lại đây cũng không sao cả chỉ là không đủ phòng thôi, em ba tạm thời cứ ở phòng khách trước, kéo thêm màn bên cạnh giường cho em ba là được rồi, đợi thử xem nếu có thể làm được lâu dài thì mình nghĩ thêm cách khác để sắp xếp.

Hiểu Muội ở đây, không bao lâu nữa mẹ cũng đến, thật ra cũng không phiền gì đến con đâu.”
Tần Chí Hoa vốn dĩ đang buồn bã, nghe thấy cô nói lời này và biết chuyện này vẫn còn cơ hội, anh ấy vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, mẹ, con ở chỗ anh cả chị dâu cả thử một khoảng thời gian ngắn thôi.

Nếu thật sự có thể kiếm được tiền, con xem đến lúc đó con sẽ dùng một ít tiền ra thuê một căn phòng ở Môn Đầu Câu, hoặc là làm thế nào đó, cuối cùng cũng sẽ có cách sắp xếp ổn cả thôi.

Chắc chắn không phải mọi người trong thành phố B đều là người bản địa đâu đúng không?"
Trong tay anh ấy có thư giới thiệu và chứng minh do người trong thôn đưa, anh ấy lại đến nhà anh cả thăm người thân, có lẽ ở lại thành phố B mấy tháng không có vấn đề gì.

Nếu thật sự làm được, đến lúc đó rồi nghĩ cách khác vậy.
Lúc này Tần Chí Quân cũng nói: “Mẹ, con nghĩ đây cũng là một con đường để Chí Hoa đi, dù sao thì nó cũng còn trẻ, để nó thử xem cũng không sao cả.

Còn về việc thêm gánh nặng cho tụi con, không có chuyện này đâu, đều là người nhà cả thôi nên không cần nói những lời này.

Nếu nó thật sự có thể đi vững được trên con đường này, thì sẽ tốt hơn rất nhiều so với nghề thợ xây hiện tại đấy, đến lúc đó con sẽ nghĩ, cách để làm thủ tục tạm trú ở bên này cho nó."
Tần Chí Hoa thấy anh cả với chị dâu cả nhà mình đều chịu giúp đỡ anh ấy, anh ấy nhìn chằm chằm Lâm Xuân Hoa và gật đầu với bà ấy.

Anh ấy thật sự muốn được lăn lộn ở thành phố B, cả đời chỉ làm ruộng rồi làm công những ngày tháng như vậy anh ấy có thể nhìn thấy được kết cục của mình.
Lâm Xuân Hoa cũng mong con cái đều sống tốt, thấy con dâu và con trai đều không có ý kiến gì, bà ấy nói: “Anh cả và chị dâu cả của con đều đối tốt với con, vậy thì con cứ thử đi.

Có điều, mẹ nói trước ở đây luôn, có được hay không thì một tháng là đủ để biết rồi, con phải tìm chỗ khác ở, không thể cứ chen chút ở đây suốt được.

Anh cả con sắp có đến hai đứa con rồi này, đứa trẻ vừa ra đời thì căn nhà này sẽ chật chội ngay thôi, không được để đến lúc đó rồi mà vẫn còn dây dưa ở đây, nếu thật như vậy thì sau này không ai dám đưa tay ra giúp đỡ con nữa đâu.”
Tần Chí Hoa vui mừng, vỗ ngực nói: “Aiz, mẹ của con ơi, mẹ còn không tin vào nhân phẩm của con nữa hả? Con cảm kích anh cả với chị dâu cả, chắc chắn sẽ không khiến anh chị khó xử, đợi khi nào con kiếm được tiền rồi con sẽ mua quần áo đẹp cho cháu.”
Cả nhà nghe vậy đều bật cười, đến Tần Hiểu Muội cũng lén mỉm cười, thế này xem như là anh ba cô ấy đã được như ý.

Lúc còn trên tàu hỏa anh ấy rất ngưỡng mộ cô ấy vì cô ấy được ở lại thành phố B đến mấy tháng.
Bữa cơm ấm cúng cứ như vậy trôi qua.

Mấy ngày liền, chỉ cần trời vừa sáng là Tần Chí Hoa chạy ra ngoài, muốn buôn bán được thì phải mò tìm xem hàng hóa được lấy từ đâu.

Lâm Xuân Hoa thì lại bận rộn chuyển giao công việc trong nhà lại cho Tần Hiểu Muội, bà ấy nhìn cô ấy suốt mấy ngày, thấy cô ấy đã làm chắc tay hơn mới yên tâm.

Bà ấy nói với Cố Uyển khoảng mấy ngày này là sẽ trở về.

Trước khi đi, bà ấy lặng lẽ cho Tần Chí Hoa 50 tệ, nói: “Tiền này là tiền lúc trước mẹ mang theo, chị dâu con cũng không chịu cho mẹ dùng, con muốn làm buôn bán mà phải không, mẹ cho con tiền này xem như là tiền vốn.

Lúc anh hai con ra ở riêng thì nhận được 60 tệ, mẹ thế này cũng không phải là thiên vị con đâu, sau này nếu con ra ở riêng thì tiền mặt sẽ không nhiều như thế nữa, phần này xem như mẹ đưa trước cho con.”
Tần Chí Hoa thật sự rất vui, theo lý mà nói anh ấy là một người còn chưa cưới vợ nữa, làm sao nhận được tiền ra ở riêng trước như bây giờ được.

Một số tiền lớn thế này, ngoài các khoản chi tiêu thì cũng phải tích góp gần một năm.
Anh ấy ôm lấy Lâm Xuân Hoa, nói: “Cảm ơn mẹ, con nhất định sẽ chăm chỉ kiếm tiền, sau này sẽ hiếu kính với mẹ và ba gấp trăm lần ngàn lần."
Lâm Xuân Hoa bật cười, dù chuyện hiếu thuận đó vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, nhưng có câu nói này của con trai, trong lòng bà vẫn rất thoải mái.

Bà vỗ vỗ tay anh ấy nói: “Được, mẹ với ba con đợi con về hiếu thuận đó, cũng đừng quên lòng tốt của anh cả với chị dâu cả của con.”
Tần Chí Hoa gật đầu, lòng tốt của anh cả và chị dâu cả anh ấy sẽ ghi nhớ trong lòng.
Vào ngày mười tháng mười, Lâm Xuân Hoa được Tần Chí Hoa đưa lên chuyến tàu trở về quê.

Trên tay bà ấy ngoài túi hành lý đựng các quần áo vào vật dụng, còn có rất nhiều đồ ăn thức uống mà Cố Uyển nhét vào.

Có món để bà ấy ăn lúc trên xe, cũng có các món đồ dinh dưỡng, trà ngon rượu ngon cho bà ấy và ông nhà, đều là đồ tốt mà người ta cho để hiếu thuận với họ.
Trước lúc đi còn đưa bà ấy vé xe với 50 tệ, kêu bà ấy mang theo để chi tiêu trong gia đình, nếu lần sau bà ấy đến nữa thì cũng có tiền để mua vé xe, không thể để hai ông bà cụ tốn kém như vậy được.
Mấy tháng này Lâm Xuân Hoa ở đây được ăn ngon, mặc đẹp, sống tốt, lại thêm mỗi ngày đều ở bên cạnh Cố Uyển nên tâm trạng bà ấy vô cùng tốt.

Lâm Xuân Hoa thấy bản thân như trẻ ra vậy, đầu óc vô cùng thoải mái, dường như sức khỏe cũng tốt hơn trước.
Số tiền mà bà ấy mang theo lúc đến đây vẫn chưa dùng đến, lúc trở về trong túi không những có thêm quần áo mới, còn có thêm tiền với nhiều đồ tốt như vậy nữa.

Nói thật, trước lúc ra khỏi cửa bà ấy còn kéo tay Cố Uyển không nỡ đi.
Mấy hôm nay Tần Chí Hoa và Tần Hiểu Muội mới nhìn thấy mối quan hệ giữa hai người họ khi sống chung với nhau, nói thật thì mẹ bọn họ đối xử với chị dâu cả rất tốt, còn tốt hơn với mấy đứa con ruột như bọn họ.

Hôm nay thấy chị dâu cả thu dọn đồ đạc giúp mẹ họ, cái này phải mang theo, cái kia cũng phải mang theo, cuối cùng họ cũng hiểu ra.
Dùng tấm lòng đổi lấy tấm lòng, nếu có ai đối xử tốt với họ như vậy, nhất định họ cũng sẽ xem người đó như bảo vật để yêu thương giống như mẹ họ vậy..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 101: Chương 101


Tần Chí Hoa đưa mẹ mình lên xe lửa, còn anh ấy thì đi loanh quanh khắp thành phố B, trên tay anh ấy có 20 tệ lúc đi ba cho cộng thêm 50 tệ khi nãy của mẹ là có tổng cộng 70 tệ.
Ở nông thôn thì đây là một khoản tiền lớn, nhưng nếu muốn gây dựng sự nghiệp ở đây thì lại không quá dễ dàng, anh ấy định kiếm mấy món nhỏ rẻ về bán.

Nhưng ở Môn Đầu Câu lại bán rất nhiều đồ ăn, hàng tạp hóa bán quần áo lại rất ít, anh ấy tính toán tiền vốn của mình rồi định đi nhập ít quần cộc về bán.
Hôm qua, anh ấy đi lang thang khắp Môn Đầu Câu cả một ngày, mua một bao thuốc với ý muốn hỏi thăm nguồn hàng của chủ bán quần áo.

Một đám buôn bán tinh ranh, nhận được thuốc lá thì hút, nói chuyện lại đánh Thái Cực, Tần Chí Hoa làm gì cũng không hỏi được thông tin nào hữu dụng.
May mà người đàn ông trung niên bán giày kia còn hơi phúc hậu, nói với anh ấy chỗ này chỉ toàn quầy hàng cố định, mọi người đã biết nhau được một năm nên cũng có chút giao tình, có biết cũng không nói.
Không hỏi được ở bên Môn Đầu Câu, Tần Chí Hoa tiễn mẹ về rồi lại quyết định đến thành phố B.

Thành phố B rất khác Môn Đầu Câu, nơi này rất rộng lớn, anh ấy chỉ cần đi nửa tiếng là lại thấy một khu chợ nhỏ tự phát.
Có kinh nghiệm vấp phải trắc trở ở Môn Đầu Câu, lần này Tần Chí Hoa đã tinh ranh hơn, có câu nói người cùng nghề sẽ kỵ nhau, anh ấy hỏi nguồn cung cấp thì có khác gì đang cướp bát cơm nhà người ta đâu.

Cho nên, sau khi đi hai phiên chợ sáng, anh ấy không mở miệng hỏi thẳng, mãi đến khi nhìn thấy một thanh niên khoảng hai tư hai lăm tuổi ở một phiên chợ khác.
Sở dĩ Tần Chí Hoa chú ý đến anh ta là vì anh ta dẫn theo một bé gái khoảng ba bốn tuổi đến bày hàng, những người khác thấy có người đến quầy hàng của mình sẽ há miệng rao hàng, mà anh ta lại xấu hổ không biết nên chào hàng thế nào.

Tần Chí Hoa đi đến ngồi xổm xuống tùy tiện lật xem quần trước sạp của anh ta, thanh niên kia thấy có người đến mua hàng nên cũng ngồi xổm xuống nói: “Nhập từ xưởng lớn Thiên Tân, cậu nhìn xem, một cái 4 hào 5.”
Tần Chí Hoa hơi kinh ngạc, 4 hào 5 sao? Quần ở Môn Đầu Cầu phải ít nhất phải 5 hào mới bán.
Anh ấy sờ thử chất liệu, khá tốt nha.

Cân nhắc một lúc rồi nói mấy câu: “Anh này, thật ra tôi có cái này rồi nhưng tôi vẫn mua ba cái, tôi muốn hỏi thăm chuyện này chút.”
Thanh niên kia nghe thấy câu đầu của anh ấy đã nghĩ chắc không bán được rồi, nhưng nghe thấy anh ấy sẽ mua ba cái thì anh ta nhìn Tần Chí Hoa đầy nghi ngờ, hỏi: “Cậu muốn nghe ngóng chuyện gì?"

Tần Chí Hoa nghĩ một lúc, nhỏ giọng nói: “Là thế này, anh tôi làm việc ở đây, tôi đến đây thăm người thân, tôi định mở một quầy hàng nhỏ gần thị trấn chỗ anh ấy làm việc, nhưng lại không tìm thấy nguồn cung cấp, nên muốn hỏi anh thử nguồn cung cấp của mấy cái này.

Anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không bán ở đây đầu, cũng không cướp khách của anh.”
Thanh niên kia nghe thấy vậy thì rũ mắt, Tần Chí Hoa thấy anh ta không lập tức từ chối liền cảm thấy có hy vọng.

Anh ấy nói tiếp: “Anh xem thử như này có được không, nếu như anh chỉ cho tôi, thì tôi sẽ cho anh 5 tệ để tạ lễ.”
Thanh niên nghe thấy câu này thì nhìn con gái bên cạnh mình, nói với Tần Chí Hoa: “Được, nhưng buổi sáng tôi còn phải trông sạp, buổi chiều tôi dẫn cậu đi.”
Tần Chí Hoa nghe vậy vui mừng, móc thuốc lá trong túi đưa cho thanh niên kia, thanh niên đẩy về nói: “Tôi không hút thuốc lá.”
Tần Chí Hoa cười cất thuốc lá đi, nói: “Thật ra tôi cũng không hút, mấy thứ này chỉ tổ tốn tiền, chẳng qua lúc ra ngoài làm việc thì mang theo bao thuốc cho dễ nói chuyện với người ta.”
Lúc anh ấy chọn ba cái rồi đưa tiền cho thanh niên kia, thanh niên đẩy lại, nói: “Vừa nãy cậu nói không thiếu thứ này thì đừng mua nữa, tôi dẫn cậu đi một chuyến mà được 5 tệ tiền tạ lễ đã đủ cao rồi.”
Tần Chí Hoa bật cười, nói: “Mua cái này cũng không thừa, coi như hôm nay tôi với anh có duyên, mua ủng hộ anh.”
Trong ánh mắt thanh niên hơi do dự, lúc nhận tiền cũng chỉ nhận 1 tệ, trả lại ba hào năm bị lẻ ra cho Tần Chí Hoa.

“Vậy cảm ơn cậu, tôi lấy cậu giá vốn thôi.”
Tần Chí Hoa nhận lấy số tiền lẻ kia bỏ vào túi, mấy cái quần cũng nhét thẳng vào túi quần, bê một tảng đá ở gần đấy đến đây ngồi xuống, lại hỏi anh ta: “Tôi nghe khẩu âm của anh không giống người phương bắc lắm, cũng từ nơi khác đến đây à?”
Thanh niên kia gật đầu, nói: “Tôi tên Hà Thành, từ thành phố Tô Châu đến đây.”
Ngồi ở bên cạnh Hà Thành bày sạp hàng cả một buổi sáng, Tần Chí Hoa đã hiểu rõ tình huống của anh ta.

Hóa ra mấy năm trước anh ta kết hôn với một thanh trí thức đến làng, kết quả năm kia nữ thanh niên trí thức đó quay về thành phố, vốn dĩ cô ta nói về rồi sẽ nghĩ cách dẫn anh ta với con cùng nhau tới đây, nhưng sau khi về thành phố thì mất liên lạc.
Người trong thôn nói cô ta sẽ không quay lại, nhưng Hà Thành không muốn tin nên tháng trước anh ta đã liên hệ với một nam thanh niên trí thức trong thôn bọn họ ở thành phố B, anh ta mang theo con đến thành phố B để tìm người.
“Vậy bây giờ anh đã tìm được người chưa?" Tần Chí Hoa hỏi anh ta.

Hà Thành lắc đầu, thành phố B lớn như vậy, nam thanh niên trí thức kia cũng không biết rõ vợ của anh ta là người chỗ nào, tìm người nào đâu có dễ.

Hơn mười một giờ trưa, phiên chợ cũng dần ít người hơn, Hà Thành cũng muốn dọn quán đưa con về nhà ăn cơm.

Anh ta ôm con gái, Tần Chí Hoa lấy bao vải bọc hàng hóa lại hộ anh ta, đi về cùng với anh ta.

Trên đường về, anh ấy mua bốn cái bánh bao, cho bé gái kia một cái, lại cho Hà Thành một cái, hai cái còn lại để dành làm cơm trưa.
Hà Thành không chịu nhận, Tần Chí Hoa lại đưa cho bé gái kia.

Bé gái nhìn bánh bao, lại nhút nhát sợ sệt nhìn Tần Chí Hoa, cuối cùng dùng ánh mắt dò hỏi ba mình xem có thể nhận không.

Hà Thành nhìn con gái, trong mắt đều là mềm mại, nghĩ một lúc rồi cảm ơn Tần Chí Hoa, nhận lấy hai cái bánh bao đưa cho con gái.

Đôi mắt cô nhóc hơi cong cong, quay đầu nhẹ nhàng nói với Tần Chí Hoa: “Cảm ơn chú ạ.”
Nói đến cũng trùng hợp, chỗ Hà Thành ở nằm tại vùng ngoại thành của thành phố B, chuyến xe buýt đi cũng là chuyến xe Tần Chí Hoa về Môn Đầu Câu, bọn họ xuống xe ở một thị trấn nhỏ cách Môn Đầu Câu mấy trạm dừng, anh ta thuê một căn nhà nông thôn nhỏ của đồng hương.
Tần Chí Hoa nghĩ đến tháng sau mình cũng phải đi thuê nhà, nên hỏi giá nhà với anh ta, nghe nói một tháng ba tệ năm hào, trong lòng hơi tính toán.

Có lẽ do cách làm người của Tần Chí Hoa khá tốt, buổi chiều lúc Hà Thành dẫn anh ấy đi xem nguồn cung cấp cũng nhắc nhở anh ấy mấy thứ phải lưu ý khi mở quán với khi nhập hàng.

Hàng của anh ta là do người bạn của nữ thanh niên trí thức kia chỉ, tại thôn Tử Thủy, bên trong có rất nhiều nhà buôn.
Lần đầu Hà Thành nhập hàng cũng từng bị chơi bẩn, hàng bên trên là đồ tốt còn bên dưới thì nhét thêm vải vụn cho đủ.

Anh ta kể một số thủ đoạn nham hiểm của nhà buôn mà anh ta biết cho Tần Chí Hoa, lúc anh ta dẫn anh ấy đến nhà buôn mà anh ta thường lấy, còn hỗ trợ nhập hàng hóa có giá trị hơn 30 tệ.

Tần Chí Hoa coi như đã học được phương pháp từ Hà Thành, anh ấy cũng không nuốt lời, lập tức đưa 5 tệ tiền tạ lễ đã nói khi sáng cho Hà Thành.

Đúng là buổi sáng Hà Thành muốn kiếm số tiền này, nhưng sau khi quen biết Tần Chí Hoa anh ta lại không nỡ lấy.

Tần Chí Hoa liền nhét tiền vào túi áo anh ta, nói: “Anh với con sống ở đây cũng không dễ dàng gì, tôi thấy anh là người khá tốt nên đối xử như bạn bè thân quen.

Tôi ở Môn Đầu Câu, cách thị trấn anh ở khoảng mấy trạm, sau này tôi sẽ đến chơi, nếu anh có việc gì cứ đến Môn Đầu Câu tìm tôi, ở bên ngoài có thêm bạn tức là có thêm đường mà?”
Chờ lúc anh ấy khiêng đồ về nhà thì đã đến chạng vạng.

Cố Uyển và Tần Hiểu Muội thấy anh ấy mang đồ về, cười nói: “Tìm được nguồn cung cấp rồi?"
Tần Chí Hoa vui vẻ gật đầu, nói: “Gặp được một người đàn ông mang con gái từ Tô Châu đến đây mở sạp, em mua ít đồ cho anh ta mới lấy được nguồn cung cấp."
Tần Chí Quân vào cửa đã thấy em trai mình đang kể chuyện làm sao tìm được nguồn cung cấp với vợ mình và Hiểu Muội, lại nói người đàn ông tên Hà Thành kia mang theo con gái đến đây tìm vợ.
Anh nghe xong thì thở dài, loại chuyện này mấy năm nay cũng không có gì lạ, hai năm không có tin tức, tám chín phần mười nhà gái vừa về thành phố đã được người nhà sắp xếp cho tái hôn rồi.

Buổi tối mọi người quay về phòng mình, Tần Chí Quân ở lại phòng khách hỏi Tần Chí Hoa còn đủ tiền không, Tần Chí Hoa cười nói: “Đủ, trước khi đi mẹ cho em hết số tiền mẹ mang theo rồi, 50 tệ, mẹ bảo coi như đưa em tiền phân gia trước để làm buôn bán.”
Tần Chí Quân nghe thấy vậy cũng cười, nói: “Làm ăn cho tốt, có khó khăn hay tiền nong không thuận lợi thì nói cho anh cả hoặc chị dâu đều được.”
Đúng lúc ngày hôm sau là thứ bảy, cũng là lần đầu Tần Chí Hoa ra bày sạp bán hàng, cả nhà thức dậy rất sớm.

Cố Uyển nói có Hiểu Muội ở nhà với cô là được, cô bảo Tần Chí Quân đi theo xem sao, còn cố ý bảo anh mặc quân trang đi.
“Năm ngoái, lần đầu tiên em đi bán hàng gặp phải một bà cụ hung dữ ma cũ bắt nạt ma mới, có anh đi theo sau bọn họ mới biết kiêng nể, sau này mới không dám gây sự với em ba.”.

truyện teen hay
Hôm qua Tần Chí Hoa có nghe Hà Thành bảo người ngoài đến đây rất dễ bị xa lánh bắt nạt, tuy cảm thấy mình có thể đối phó được, nhưng nghe thấy chị dâu bảo anh cả đi theo, anh ấy vẫn rất cảm động.

Cảm động được một lúc mới chợt nhận ra, nghẹn họng sững sờ nhìn Cố Uyển hỏi: “Chị dâu, năm ngoái chị cũng đi bán hàng á?"
Cố Uyển cười gật đầu, nói: “Đúng vậy, chị từng bày sạp hàng ở phiên chợ sáng thành phố B một thời gian.”

Tần Chí Hoa nể phục, nếu không phải không đủ thời gian, anh ấy đã định hỏi toàn bộ quá trình chị dâu mở sạp bán hàng rồi.

Tần Chí Quân vỗ đầu vai anh ấy, cười nói: “Đi nhanh thôi, bày sạp không phải là đi mua đồ đâu, đến chậm sẽ mất chỗ tốt.”
Tần Chí Hoa vừa khiêng bao hàng của mình vừa chào Cố Uyển cùng Hiểu Muội, rồi đi theo anh cả.
Trên đường đi anh ấy không nhịn được hỏi anh cả, chị dâu mở sạp bán cái gì, nghe thấy là săn gà rừng trong núi thì trong lòng rất hâm mộ, đây là buôn bán không mất vốn đấy.
“Vậy mẹ cũng biết à?”
Tần Chí Quân cười, nói: “Chắc đã biết rồi, anh thấy mẹ với Uyển Uyển không giấu nhau gì cả.”
Tần Chí Hoa nghĩ thầm, bảo sao lúc trước anh ấy bảo định buôn bán mà mẹ lại chẳng nói gì, hoá ra khi trước chị dâu đã nói chuyện này rồi.
Nhắc đến mối quan hệ của Cố Uyển và Lâm Xuân Hoa rất tốt, Tần Chí Hoa lại nói: “Vận may của anh cả tốt thật, anh không biết chị dâu hai ở nhà làm ầm ĩ đến mức nào đâu, không hòa hợp được với ai trong nhà mình.

Em thấy anh hai bị kẹp ở giữa cũng khó chịu, không giống chị dâu cả tí nào, anh sống tốt hơn anh hai nhiều.”
Lần trước Tần Chí Quân nghe thấy đột nhiên phân gia cũng đã đoán được có chút ít liên quan đến em dâu mà thằng hai lấy, chỉ là mẹ anh đến đây lại không chịu nói nên anh cũng không thể hỏi.
Bây giờ nghe thấy Tần Chí Hoa nhắc đến, anh mới hỏi cụ thể, Tần Chí Hoa khá thân với anh nên không giấu diếm gì, kể hết mọi chuyện của Vương Hải Quyên cho Tần Chí Quân nghe, nói: “Vốn dĩ anh hai còn khuyên, sau đấy thì tức quá nên dẫn người về thẳng nhà mẹ đẻ, phải đến đầu tháng tám ông thông gia đến tìm ba, anh hai mới đến đón người về.

Nói thật, em thấy anh hai với chị dâu hai như thế cũng không dám lấy vợ, nếu nhỡ nhìn nhầm người rồi lấy về thì sau này lại khổ ra.”
Tần Chí Quân nghe xong cũng thấy hơi đồng tình với em hai của mình, nhớ lại năm trước anh lỡ chọc giận cô nhóc, Chí Cương còn bày kế cho anh bảo nếu đối tượng giận thì có thể mua quà để dỗ dành, lúc nói còn như kiểu có kinh nghiệm lắm, khi đó em ấy hẳn là thật sự thích Vương Hải Quyên.
Không nghĩ sau khi kết hôn lại biến thành bộ dạng này, hy vọng lần này tính tình của em dâu đã thật sự giảm bớt, sau này cuộc sống của Chí Cương cũng dễ dàng hơn.
Lúc hai anh em đến phiên chợ còn chưa đến sáu giờ, nhưng đã có rất nhiều người đến chợ, Tần Chí Hoa quan sát được mấy ngày cũng biết kiểu chợ tạm hai bên đường như này không có quầy hàng cố định, chỉ có đến trước thì được, ai lấy được ngày nào thì dùng ngày ấy.
Tần Chí Hoa chọn chỗ mà mọi khi mấy người bán quần áo hay ngồi, sau khi chọn chỗ xong thì trải tấm vải bọc hàng ra, một xấp quần đủ loại màu.
Cố Uyển nói không sai, người bán quần kia là người của thôn bên cạnh, mấy ngày nay Tần Chí Hoa đi loanh quanh nên ông ta đã nghe được tin có một tên tiểu tử từ đâu đến hỏi chỗ nhập quần, bây giờ nhìn thấy anh ấy bày sạp bán quần giống mình, sắc mặt rất khó nhìn.
Ông ta có ý đến gây sự, lại bị một người bán hàng đến cùng kéo lại, ý bảo ông ta nhìn quân nhân đứng sau sạp kia: “Ông nhìn kỹ huân chương kia đi.”
Người bán quần nhìn qua, hai vạch hai sao, đây là Trung tá đúng không?
Khí thế của ông ta lập tức giảm hơn nửa, không dám đi lên kiếm chuyện nữa mà đi sang con đường đối diện với Tần Chí Hoa bày sạp hàng.
Tai mắt Tần Chí Quân rất nhanh nhạy, nhìn thấy tất cả phản ứng của hai người kia, không ngờ cô nhóc kia lại rõ mấy chuyện mờ ám này như vậy, không biết lúc trước cô bán hàng đã gặp bao nhiêu khó khăn tủi thân, khi đó anh cách xa như vậy, không biết chuyện gì cả, có ai có thể chống lưng cho cô đây?
Nghĩ đến đây trong lòng anh lại hơi nhói lên..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 102: Chương 102


Đứng bên cạnh sạp của Tần Chí Hoa mấy tiếng, nhìn thấy em ấy đã bán thành công mấy cái, Tần Chí Quân cảm thán em ba của anh sinh ra là để ăn chắc chén cơm này.

Có lẽ cũng do đã quan sát người ta mấy ngày, lúc gặp vị khách đầu tiên anh ấy không hề bối rối, miệng lưỡi sắc bén tay chân linh hoạt, có thể khiến người không muốn mua phải mua, muốn mua thì mua nhiều hơn.
Tần Chí Quân yên tâm, cũng không tiếp tục đứng đây nữa mà mua một ít thịt ngoài chợ đặt ở chỗ Tần Chí Hoa, còn anh thì bắt xe đi vào thành phố.

Không bao lâu nữa thời tiết thành phố B sẽ chuyển lạnh, bây giờ bụng Cố Uyển đã rất lớn, mấy cái quần là nhờ mẹ giúp sửa thành loại cho phụ nữ mang thai mặc.

Chỉ là anh từng hỏi ông Lâm, sau thời gian đầu bụng sẽ to lên rất nhanh, áo bông với áo lông năm ngoái anh mua cho cô chắc chắn sẽ không mặc vừa.
Đi một vòng quanh cửa hàng bách hóa, Tần Chí Quân nghĩ mùa đông năm ngoái Cố Uyển ở nhà của Phương Tử Quân có tường sưởi ấm, nhưng khu nhà tập thể ở đây lại không có.
Anh quan sát quầy quần áo nữ, lại hỏi người bán hàng áo bông nào ấm hơn.

Người bán hàng nghe thấy phải chọn cái ấm, trực tiếp đề cử cho anh mua áo lông vũ.
“Nếu muốn ấm thì loại áo lông vũ mới ra năm nay là tốt nhất, tuy đắt nhưng vừa ấm vừa mềm lại còn nhẹ, lúc mặc rất thoải mái.”
Anh hỏi giá, 98 tệ một cái, thật sự rất đắt, một tháng tiền lương của anh chỉ vừa đủ mua một cái áo lông vũ như này.

Nhưng khi Tần Chí Quân cầm cái áo khoác kia trên tay, thật sự rất nhẹ, nghĩ bây giờ bụng của Cố Uyển càng ngày càng lớn, mùa đông lại mặc áo bông dày nặng nữa có lẽ sẽ cảm thấy khó chịu.

“Nhẹ như này, thật sự giữ ấm được?”
Anh chưa từng nghe nói đến áo lông vũ bao giờ.

“Giữ ấm tốt hơn áo bông nhiều, tất cả được lót bởi lông tơ dưới bụng vịt, vừa nhẹ vừa mềm lại còn ấm.

Bởi vì lông tơ dưới bụng vịt khó lấy, sản lượng rất ít, nên cửa hàng bách hóa của chúng tôi không còn nhiều hàng." Người bán hàng đã bán được vài cái, chính cô cũng từng mặc thử, cảm giác thật sự không giống nhau.
Tần Chí Quân thấy vậy, nói với cô là cho phụ nữ có thai mặc rồi lấy cái lớn nhất, anh nghĩ một lúc rồi mua cho Chí Hoa và Hiểu Muội mỗi người một cái áo bông rồi mới về.

Chờ đến khi anh về đến Môn Đầu Câu, trên chợ đã không còn người mấy, hàng hóa trước sạp của Tần Chí Hoa cũng ít hơn buổi sáng.
Thấy anh quay trở lại, Tần Chí Hoa kích động ghé sát vào cạnh anh nói nhỏ: “Anh, buổi sáng em bán được 15 tệ tiền hàng đấy.”
Tần Chí Quân kinh ngạc, lần trước anh nghe nói có một sạp hàng bán quần trong chợ được 11 tệ trong một buổi sáng.

Khi đó chỉ có một mình nhà đó bán, hôm nay có đến hai nhà cùng bán quần mà sao lại bán được nhiều thế?
Chẳng qua trong chợ không phải chỗ nói chuyện, anh nhìn đồng hồ nói: “Sắp mười một giờ rồi, anh thấy chợ cũng sắp tan hết, thu dọn đồ rồi về thôi.”
Chờ ra khỏi chợ rồi anh mới hỏi Tần Chí Hoa, hóa ra giá gốc của quần này là ba hào, sạp bán giá 5 hào.

Thấy có người muốn mua một cái, thế là Tần Chí Hoa lặng lẽ nói với người ta mua ba cái sẽ giảm 2 hào, chỉ cần 1 tệ 3 hào là được.
Đại đa số người đều muốn chiếm của hời có thể tiết kiệm được hai hào này, cho nên có rất nhiều khách hàng lấy ba cái, trừ chi phí đi thì mỗi ba cái sẽ kiếm được bốn hào.

Tần Chí Hoa nói: “Cũng có người chỉ mua một cái, em tính thử rồi, buổi sáng lời được 5 tệ."
Sau đó bắt đầu vui vẻ tính với Tần Chí Quân, một ngày có thể kiếm được 5 tệ, một tháng trừ những ngày thời tiết không tốt ra, chỉ tính riêng hai mươi ngày thôi sạp đã kiếm được 100 tệ rồi.
Khi trước anh ấy không hề dám nghĩ đến chuyện này, Tần Chí Hoa được tiền lời một buổi sáng cổ vũ, rơi vào trạng thái cực kỳ hưng phấn.

Tần Chí Quân cũng thấy vui thay cho em ấy, cười cổ vũ.
Về đến nhà, Hiểu Muội đang ở phòng bếp xào rau, Tần Chí Hoa đi sắp xếp lại hàng hóa của mình, Tần Chí Quân xách túi trên tay dẫn Cố Uyển về phòng trước, lấy chiếc áo lông mà anh mua cho cô làm quà ra, hỏi cô có thích hay không.

Nhìn thật sự rất đẹp, Cố Uyển vừa nhận lấy cái áo đã thấy cảm giác không giống những cái áo khác, hỏi: “Cầm nhẹ quá?”
“Đây là áo lông vũ, là kiểu mới ra, dùng lông tơ trên bụng vịt để lót, mặc ấm lại còn nhẹ.”
Cố Uyển nghe thấy vậy đã biết chắc chắn cái này không rẻ.
Từ trước đến nay Tần Chí Quân đều đưa tiền cho Cố Uyển giữ, cái này lại không giấu được cô, nên anh nói giá thật.

Cố Uyển nghe vậy thì hơi đau lòng.

“Cái áo này chỉ mặc được mấy tháng, sinh con xong rồi đâu còn mặc được nữa, sao phải mua cái tốt như vậy làm gì? Hơn nữa lúc trước mẹ còn mua cho em không ít vải với bông, vốn dĩ em thấy quần áo mùa đông năm nay chỉ mặc được có một năm nên định tự làm để mặc."
“Em mặc thấy ấm với thoải mái là đã đáng rồi.” Tần Chí Quân nắm tay cô nhìn kỹ, “Mỗi ngày em đều may quần áo với áo bông cho con, với tính cách của em đã làm quần áo rồi thì sao có thể thiếu Hiểu Muội và Chí Hoa được? Như thế thì phải làm biết bao bộ chứ, anh không muốn em phải vất vả như vậy, ông Lâm nói sinh đôi còn mệt hơn sinh một nhiều.

Em nên nghỉ ngơi nhiều vào, anh thấy quần áo của con vẫn đủ, còn vài tháng nữa mà đừng để bản thân phải mệt quá.”
Cố Uyển bật cười, nói: “Em có chừng mực mà."
Thấy còn hai cái túi, cô hỏi anh: “Anh mua cho Hiểu Muội và em ba sao?"
Tần Chí Quân gật đầu, anh biết cô đối xử với người nhà rất tốt, sẽ không so đo tính toán gì nhưng anh vẫn giải thích: “Hai đứa đều ở bên này, anh nghĩ mua cho hai đứa mỗi đứa một cái áo bông cho cả hai cùng vui.”
Cố Uyển cảm thấy việc này anh làm khá tốt, cười nói: “Nên làm mà.”
Cô nhỏ giọng nói bên tai anh: “Hiểu Muội sắp được làm cô nên rất vui vẻ, làm quần áo cho bé con còn tích cực hơn em nhiều.

Tối hôm qua lúc chúng ta về phòng ngủ rõ ràng em ấy mới bắt đầu đan quần, mà sáng nay em thấy đã đan được một đoạn dài rồi, chắc là thức đêm làm việc, sáng nay em bảo em ấy vẫn còn nhiều thời gian, không cần phải thức đêm như thế."
Nói tới đây cô tựa lên vai Tần Chí Quân: “Em cảm thấy gả cho anh thật tốt, ba mẹ tốt, người trong nhà cũng cực kỳ tốt, không có chuyện gì khiến người khác khó xử hay phiền lòng.

Buổi sáng lúc chị dâu Thu Mai đến may áo bông có nói với em, nói nhìn thấy mẹ thương em như vậy làm chị ấy hâm mộ em có mẹ chồng tốt, lúc nhìn thấy em chồng cũng tốt như vậy, còn nói thẳng là em có phúc.”
Tần Chí Quân thấy cô khen một lượt cả nhà anh, mà lại không nhắc gì đến anh, anh nhướn mày nói: “Chẳng lẽ người tốt nhất không phải anh sao?"
Nghe vậy, Cố Uyển bật cười.
“Vợ chồng chúng ta là một, trách em quên mất anh, anh là tốt nhất.”
Tần Chí Quân không nhịn được hôn lên má cô, cười nhẹ nói: “Thật ra người tốt nhất là vợ anh, dịu dàng hiền huệ lại hiếu thuận, bởi vì em tốt, cho nên mọi người mới thích.”
Cố Uyển thấy anh lại bắt đầu khen, nghĩ đến bên ngoài còn có Hiểu Muội và Tần Chí Hoa, hai vợ chồng bọn họ lại đóng cửa ở trong phòng thì ra thể thống gì nữa, cô chỉ hai túi giấy kia, nói: “Anh cầm áo, chúng ta ra ngoài đi.”
Tần Chí Quân gật đầu, xách túi giấy lên đi ra ngoài với Cố Uyển.
Không đợi đến sau giờ ăn cơm, anh đưa cho em trai em gái mỗi người một cái túi giấy “Đêm qua chị dâu hai đứa bảo anh đến cửa hàng bách mua quần áo mùa đông cho hai đứa, nhìn thử xem có thích không.”
Cố Uyển thấy người đàn ông này lại bình tĩnh giúp cô thu mua lòng người, liền cảm thán một người đàn ông như anh còn tinh tế như vậy, cô cười nhìn anh không nói câu nào.

Lúc nãy trên đường về Tần Chí Hoa nhìn thấy anh cầm túi giấy, anh ấy còn tưởng anh mua đồ cho chị dâu, không nghĩ tới còn có phần của mình, vui vẻ cầm lấy túi giấy hỏi: “Em cũng có? Cảm ơn anh cả chị dâu, để em xem thử xem nào.”
Tần Hiểu Muội hơi ngượng ngùng, nói với Cố Uyển: “Năm nay chị mới may quần áo mới cho em rồi, trả lại đồ mùa đông của em đi.

Hai cháu sinh ra có rất nhiều chỗ phải tiêu tiền, Tiểu Uyển chị đừng có lãng phí lên người em làm gì cả, em có mang theo quần áo mùa đông mà."
Cố Uyển cười nói: “Chút này không đáng là bao cả, đây cũng là tấm lòng của anh trai em.

Anh ấy thấy hai người đến đây nên muốn mua chút đồ cho hai người vui hơn, ăn xong rồi em nhìn thử xem có thích không.”
Thật ra Tần Hiểu Muội đã nhìn thấy áo bông màu đỏ rực trong túi giấy, đôi mắt cô ấy sáng lấp lánh, màu đỏ thẫm như vậy rất hiếm thấy đặc biệt là áo bông, mọi người đều mặc màu xanh đen nhưng màu sắc tươi sáng như này chắc chắn rất đẹp.
Chưa lấy ra xem đã thích một vạn lần rồi, đến khi lấy ra nhìn kiểu dáng xinh đẹp, đường may thủ công tinh tế, Tần Hiểu Muội cười đến mức híp cả mắt lại.

Cô ấy lớn như vậy rồi nhưng hai bộ quần áo đẹp nhất đều do anh cả với Tiểu Uyển mua cho, cô cũng nói theo Tần Chí Hoa: “Đẹp lắm ạ, cảm ơn anh cả chị dâu.”
Cô ấy thường hay gọi Tiểu Uyển bởi vì thói quen, bây giờ lại cố ý kêu chị dâu, tuy cô ấy và Cố Uyển bằng tuổi nhau nhưng lúc này cô lại giống chị dâu, điều này càng khiến người ta thấy đau lòng.
Tần Hiểu Muội đầy cảm kích không biết trả lại như thế nào, muốn mua đồ cho cháu nhưng cô ấy lại không có tiền, chỉ có thể làm chút đồ thủ công, làm thêm chút quần áo tất mũ đệm chăn cho cháu rồi chăm sóc Tiểu Uyển thật tốt mới được.
Mấy ngày sau khi Hiểu Muội đến, ông Lâm có đến bắt mạch cho Cố Uyển một lần, thấy có một cô gái khác lại đến sống ở đây, ông dặn lại những việc cần chú ý lần nữa.

Một cô gái như cô ấy ghi nhớ kỹ từ chuyện lớn chuyện nhỏ phải chăm sóc phụ nữ mang thai như thế nào, còn hỏi chi tiết không ít vấn đề.
Sau này cô ấy làm tất cả theo lời dặn của bác sĩ, cô ấy nhớ kỹ khi nào nên nghỉ ngơi, khi nào nên đi bộ, thời tiết tốt thì cô xuống dưới tầng đi bộ với Cố Uyển một lúc, thời tiết không tốt thì hai người cùng đi bộ trên hành lang tầng hai.
Bên này bọn họ hoà thuận vui vẻ, chuyện làm ăn của Tần Chí Hoa cũng dần ổn định, nhưng ở thôn Thanh Hồ tâm trạng của Lâm Xuân Hoa lại không tốt chút nào.
Cũng không có gì khác, bà ấy đến thành phố B sống mấy tháng nên người trong thôn ai thấy bà ấy cũng giữ lại nói chuyện một lúc.

Sau khi về, hôm sau bà ấy đi dạo quanh thôn một vòng, hóa ra những lời bà ấy nói với Vương Hải Quyên đã bị thêm mắm thêm muối truyền đi, ngay cả chuyện Hiểu Muội và Chúc Phượng Tiên cãi nhau to trong thôn cũng được kể lại cho Lâm Xuân Hoa.
Sao Lâm Xuân Hoa không giận được, bà ấy về nhà đóng cửa mắng Tần Đại Hữu một trận, thế mà ông ấy lại không kể lại những chuyện này với bà ấy.

“Ông nhanh nói cho tôi biết tại sao lần này tôi về ai cũng bảo tôi thiên vị đến tận trời thế hả, tôi đây chứng thực rồi lại vội vàng về hầu hạ cô ta làm gì?”
“Lại còn nói tôi bất công, sao không thấy nó hiếu thuận như con bé Uyển bao giờ? Còn nữa, Hiểu Muội còn chưa nói gì nó đâu, nhìn nó xem có ra dáng chị dâu không?"
Bà ấy tức giận đến đấm ngực, cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi nên mới bỏ mặc con dâu cả về đây tìm khó chịu.

Động tĩnh bên này kỳ thật Vương Hải Quyên có thể nghe được chút ít, nghĩ lại tất cả những chuyện mình từng làm, cô ta cắn môi không dám nói câu nào.

Nếu có thể quay ngược thời gian cô ta sẽ không làm như vậy, lúc ấy ngoại trừ sướng miệng ra thì cô ta không được gì cả, ngược lại còn đắc tội với chồng và cả nhà chồng.
Tần Đại Hữu ở trong phòng nhỏ giọng khuyên nhủ: “Thằng hai đưa con bé về nhà mẹ đẻ hai tháng, đầu tháng tám đón về tôi thấy tính cách cũng tốt hơn rồi, mấy ngày nay nấu cơm còn gọi tôi sang ǎn."
Lâm Xuân Hoa liếc ông ấy một cái, nói: “Mấy bữa cơm đã mua chuộc được ông rồi à?"
Tần Đại Hữu cứng họng.
“Sao lại nói mấy bữa cơm đã mua chuộc được tôi, đằng nào thằng hai cũng kết hôn với con bé rồi, lại còn sắp sinh con, không ngóng trông hai đứa nó sống tốt còn có thể làm gì nữa? Tôi thấy con bé đã biết thu bớt tính tình rồi, nếu đã thay đổi rồi thì thôi chúng ta đừng tính toán chuyện cũ nữa, chuyện gì qua cũng đã qua rồi, mong cuộc sống của con bé với thằng hai tốt là được.”
Lâm Xuân Hoa chả buồn chú ý đến ông ấy, sao bà ấy có thể không mong con thứ hai sống tốt, chỉ là đột nhiên nghe thấy mấy câu bàn tán như vậy khiến cảm xúc của bà ấy bị đè nén.
Bởi vì việc này, tuy Lâm Xuân Hoa quay về nhưng lại không làm theo kế hoạch lúc đầu, bảo Vương Hải Nguyên đến ăn cơm với bà ấy, lại quản việc nhà giúp cô ta.
Bà ấy không vui.

Có lẽ là do ở thành phố B quá thư thái, đột nhiên phải chịu cơn tức này khiến Lâm Xuân Hoa khó chịu.

Ngày hôm sau bà ấy đến cung tiêu xã mua mấy cân len sợi tốt, ở nhà đan vài bộ quần áo nhỏ.
Mỗi ngày nấu cơm sẽ nấu nhiều hơn, một là do bà ấy đi lâu rồi nên cần bồi bổ thêm cho Tần Đại Hữu, hai là tiện đường múc thêm một bát cho Vương Hải Quyên, cho thằng hai với đứa bé trong bụng cô ta chút mặt mũi.
Tần Chí Cương tự làm mấy việc như giặt quần áo, Lâm Xuân Hoa không nói gì.

Bà ấy dành năm sáu ngày làm hai cái áo lông nhỏ, gọi Tần Chí Cương đến đưa một cái cho anh ấy, nói: “Đây là làm cho con của con, trời sắp lạnh rồi, vừa sinh là dùng được luôn.”
Đương nhiên một bộ khác để dành cho đứa bé trong bụng Cố Uyển, lúc về bà ấy nhận nhiều tiền của cô như vậy, Lâm Xuân Hoa không định giữ lại dùng cho bản thân, mà bà ấy định chuẩn bị thêm mấy bộ quần cho trẻ con rồi mang đến đấy.

Trẻ con lớn nhanh, làm to một chút, năm nay cổ tay áo ống quần hơi rộng, sang năm sẽ mặc vừa.
Một bộ áo lông khiến Tần Chí Cương rất cảm động, anh ấy biết mấy hôm nay mẹ tức giận, nhưng dù vậy bà ấy vẫn mua len về đan quần áo cho con anh ấy, anh ấy há miệng th ở dốc đột nhiên không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ nói một câu: “Mẹ, cảm ơn mẹ.”
Anh ấy muốn xin lỗi vì những chuyện khi trước mà vợ mình đã làm, nhưng lời đến miệng lại không tài nào nói ra nổi.

Lâm Xuân Hoa thấy anh ấy như vậy, trong lòng bà ấy vẫn mềm ra, mở miệng hỏi: “Đã chuẩn bị xong mấy thứ như quần áo giày tất cho con chưa?”
Dù có tức Vương Hải Quyên, nhưng rất cuộc bà ấy vẫn nhớ con trai với đứa cháu chưa ra đời.

Lần trước Vương Hải Quyên để lại cho bà ấy ấn tượng lười biếng và keo kiệt, nên bây giờ bà ấy không yên tâm lắm, hỏi hang kỹ càng tất cả đồ vật chuẩn bị cho đứa bé chưa sinh, sợ lỡ như chuẩn bị không đầy đủ lại khiến đứa bé phải chịu khổ..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 103: Chương 103


Thời gian trôi qua thật nhanh, Vương Hải Quyên từ trạm y tế của trấn sinh được một cậu con trai, nặng sáu cân hai, đứa cháu đầu tiên của nhà họ Tần, Trần Đại Hữu đặt tên gọi ở nhà cho đứa trẻ là Sáu Cân.

Từ trạm y tế về đến nhà họ Tần, Tần Đại Hữu gọi điện cho Tần Chí Quân, Tần Chí Quân khi nghe tin cháu trai mình chào đời cũng rất mừng cho Tần Chí Cương, nhờ Tần Đại Hữu làm giúp anh một bao tiền mừng 20 tệ cho đứa trẻ, coi như là tấm lòng của anh và Cố Uyển, để Chí Cương mua ít đồ cho đứa bé.
“Vài ngày nữa con sẽ chuyển tiền cho ba.”
Tần Đại Hữu vui vẻ đồng ý, rồi hỏi xem Cố Uyển có ổn không, nghe Lâm Xuân Hoa nói thằng ba ở lại đó dựng sạp hàng buôn bán, ông lại tranh thủ hỏi thêm chút tình huống.
Tần Chí Quân nói rằng Cố Uyển vẫn ổn, đồng thời cũng giải thích cặn kẽ tình hình hiện tại của Tần Chí Hoa cho ba mình.
“Sáng nào cũng có hai quầy hàng, một bán quần áo, một bán táo, đến trưa chợ tan cũng không rảnh rỗi, gánh táo bánh rong khắp các phố hẻm, tuy vất vả nhưng thu nhập cũng rất đáng kể, một ngày có thể kiếm được 6, 7 tệ.”
“Nhiều như vậy sao?” Tần Đại Hữu bất ngờ.
“Vâng, nhưng cái này tùy thời tiết nữa.

Nếu thời tiết xấu thì không làm được, táo sẽ bị hư hao.”
Tần Chí Quân nói con số này, thực ra là đã che giấu, chỉ là làm ba mẹ cảm thấy yên tâm.
Vào buổi tối, Tần Chí Quân quay lại và nói với cả nhà rằng vợ Tần Chí Cương đã sinh được một cậu con trai, tên ở nhà là Sáu Cân, cả nhà ai ai cũng vui mừng khôn xiết.
Cố Uyển bây giờ đã được bảy tháng, bụng lại giống như tám chín tháng, buổi tối Tần Chí Quân không chịu để cô may quần áo, đọc sách, lúc nào anh cũng phải bắt cô về phòng nghỉ ngơi sớm.
Anh pha nước nóng rồi mang vào phòng rửa mặt chân tay cho Cố Uyển, từ khi cô mang thai anh đã quen như vậy rồi.

Chưa kể gần đây, đừng nói là để Cố Uyển xách chậu xô, ngay cả bày đồ ăn người một nhà đều cướp làm, không dám để Cố Uyển động chân động tay vào bất cứ việc gì.
Hai vợ chồng lên giường, Tần Chí Quân ngồi ở cuối giường, nắm lấy chân của Cố Uyển, nhẹ nhàng xoa xoa bắp chân cho cô.

Gần đây vào ban đêm, bắp chân của cô hay bị chuột rút, thường vì đau mà tỉnh dậy lúc nửa đêm.

Tần Chí Quân hỏi qua ông Lâm và biết rằng một phần do đứa trẻ phát triển hấp thụ canxi từ mẹ, còn mặt khác, cô mang thai song sinh, bụng to dần, cân nặng cũng tiếp tục tăng, gây gánh nặng cho đôi chân, cơ bắp mệt nhọc quá sức gây nên chuột rút.
Ông ấy bảo anh nên cho Cố Uyển ăn nhiều cá và các sản phẩm từ đậu nành để bổ sung canxi, tối đến nên cho cô ngâm chân cùng với xoa bóp để giảm mỏi cơ và khuyến khích nằm nghiêng về phía bên trái.

Tần Chí Quân đều nhất mực tuân theo mà làm.
Lúc này anh vừa xoa bóp cho vợ, vừa nói chuyện với hai đứa nhỏ trong bụng.
“Các con ở trong bụng mẹ kiềm chế một chút nhé, mẹ phải mang thai một lúc hai đứa nên chịu khổ nhiều rồi, các con phải ngoan ngoãn, sau này hiếu thuận với mẹ biết chưa.”
Cố Uyển thấy anh như thế liền bật cười, nói: “Anh ngày nào cũng nhắc mãi, bọn nhóc trong bụng chưa chắc đã nghe được đâu.”
Tần Chí Quân cảm thấy hai đứa nhỏ có thể nghe thấy, đưa tay đặt ở trên bụng của Cố Uyển, cười hỏi: “Nhóc con, nghe thấy không nào?”
Cố Uyển cảm thấy được vị trí dưới lòng bàn tay Tần Chí Quân bị đứa trẻ đạp, thì ra là có đáp lại anh thật.
Tần Chí Quân mặt mày hớn hở, nói: “Anh nói đều nghe thấy hết đó, các con giống em, thông minh lắm.”
Anh vừa nói xong, bụng Cố Uyển nhấp nhô vết đạp giống một chuỗi bọt khí nhỏ, lại như những con cá dạo chơi trong nước hân hoan.
Không chỉ thông minh mà còn thích được khen ngợi.
Lông mày Cố Uyển dịu đi rất nhiều, bụng mỗi ngày một to, tình yêu và kỳ vọng của cô với đứa con trong bụng càng ngày càng nhiều, tưởng tượng xem đó là con trai hay con gái, rồi nghĩ xem chúng sẽ trông như thế nào.
“Tần đại ca, anh nghĩ trong bụng là một trai một gái? Hay là hai trai hoặc hai gái?”
Tần Chí Quân xoa bụng cười: “Anh nghĩ nhiều khả năng là một trai một gái, em có thấy trong hai đứa, một đứa sẽ hoạt bát hơn còn một đứa lại trầm tính không?”
Cố Uyển gật đầu, “Em cũng cảm thấy như vậy, nếu là một cậu con trai và một cô con gái thì tuyệt nhất.”
Nghĩ đến tên ở nhà của cháu mình là Sáu Cân, cô nói với Tần Chí Quân: “Chúng mình cũng đặt tên ở nhà cho con đi, gọi cho thân mật.”
Tần Chí Quân gật đầu, xuống giường lấy một cuốn sổ từ trong ngăn kéo, mở ra một trang cho Cố Uyển xem: “Tên khai sinh anh đặt không ít, em chọn thử đi, còn tên ở nhà thì do em đặt.”
Cố Uyển nhìn vào cuốn sổ, có hơn mười tên con trai, hơn hai mươi tên con gái.

Cô xem kỹ từng tên một, chỉ vào tên Tần Tuệ nói: “Em nghĩ đứa hoạt bát và năng động hơn có thể là con trai, dùng chữ Tuệ này đi? Thông minh, hiểu biết, cũng mang nghĩa là thông tuệ nữa.”
Tần Chí Quân đặt thử hơn chục cái tên, nhưng thật ra cũng không biết nên dùng cái nào, nghe Cố Uyển nói như vậy liền thấy Tần Tuệ thật hay, gật đầu nói: “Vậy thì gọi là Tần Tuệ, tên ở nhà thì gọi là gì?”
Tên ở nhà thì, người ở quê hay đặt tên ở nhà bằng cái tên xấu hoặc rất bình thường tùy ý, như Đầu Đá, Sáu Cân, thì mới dễ nuôi
Cố Uyển nhớ lại giấc mơ khi cô vừa mang thai, bất ngờ nói: “Không thì gọi là Bình An?”
Chỉ mong con trai khỏe mạnh bình an là được.
Cố Uyển đặt tên, Tần Chí Quân không nói xấu hay tốt, cho dù có bị gọi là Trứng Thối cũng sẽ nói là tốt, một cái tên xấu thì sẽ dễ nuôi.

Huống hồ, ý nghĩa bình an cực kì tốt, nên tên ở nhà của Tần Tuệ đã được quyết định.
Khi chọn tên cho con gái mình, Cố Uyển cảm thấy rằng cái tên đầu tiên Tần Chí Quân viết là Tần Duyệt rất hay.
“Nếu là con gái, em muốn con bé hạnh phúc mỗi ngày, tên khai sinh là Tần Duyệt, tên ở nhà là Điềm Bảo, được không?”
“Điềm Bảo, Điềm Bảo.” Tần Chí Quân lặp lại hai lần, mắt sáng lên: “Cái tên này thật hay, nghe như được ngâm trong một hũ mật ong nhỏ ngọt ngào.”
Sau khi xoa bóp chân cho Cố Uyển, anh tắm rửa sạch sẽ, tắt đèn nằm xuống giường.

Cố Uyển ngủ nghiêng về bên trái theo lời ông Lâm nói, đối mặt với Tần Chí Quân.

Tần Chí Quân vốn rất sợ đè nặng cô, nhưng giờ anh đã quen rồi.

Mùa này ban đêm trong núi tương đối lạnh, Tần Chí Quân khi ngủ liền ôm Cố Uyển, thân nhiệt anh ấm nóng, Cố Uyển cũng thích dựa vào anh mà ngủ.
Đứa nhỏ nghịch ngợm, lúc này còn chưa muốn ngủ, hết lần này đến lần khác duỗi chân đạp vào bụng Cố Uyển, Tần Chí Quân thấy vậy liền nhẹ vuốt bụng Cố Uyển cười: “Bình An và Điềm Bảo ngoan đi, đừng làm phiền mẹ."
Có được cái tên, khi gọi lên liền cảm thấy rất khác, tràn đầy hương vị hạnh phúc, anh ôm Cố Uyển trong vòng tay, như thể anh đang ôm cả thế giới vào lòng.
Cuối tháng mười một, Tần Chí Quân định dẫn đội đi làm nhiệm vụ, ít nhất phải mười ngày nửa tháng mới trở về, lúc này Cố Uyển đã gần tám tháng, Tần Chí Quân vừa lo vừa cảm thấy áy náy.

Chức nghiệp quân nhân, tại thời điểm này liền cảm thấy không tốt, việc nước luôn trước việc nhà, ngày thường anh rất thương Cố Uyển, nhưng lúc này nhất định phải nghe theo sắp xếp của bên trên.

Cố Uyển sợ anh khi ra ngoài làm nhiệm vụ còn không yên tâm chuyện trong nhà, nên cô vất vả thuyết phục một phen, nhưng đều vô ích.
Tần Chí Quân đến Môn Đầu Câu, nơi Tần Chí Hoa thuê nhà, kêu anh ấy tạm thời về khu nhà tập thể ở vài ngày: "Ông Lâm nói rằng sinh đôi có thể sinh sớm hơn, tuy xác suất này không lớn nhưng anh đi lần này mười ngày nửa tháng thật sự không yên lòng.

Việc nhà hàng ngày đã có Hiểu Muội lo, nhưng nếu nhỡ có chuyện gì, chỉ e con bé một thân một mình lại là con gái sợ sẽ luống cuống tay chân.”
Tần Chí Hoa tự nhiên không nói hai lời, mỗi sáng sớm đều ra quầy hàng mua đồ ăn mang đến, trưa chiều cũng không dám đi bán rong, cứ ngốc ở nơi đóng quân.
Nói về Lâm Xuân Hoa đang chăm sóc Vương Hải Quyên ở cữ, trong lòng lại thấp thỏm lo cho tình hình Cố Uyển bên kia.

Hôm nay bà rốt cuộc không nhẫn nại được liền gọi điện thoại cho bên quân đội, kết quả nghe nói Tần Chí Quân đã đi ra ngoài làm nhiệm vụ.

Lâm Xuân Hoa làm sao có thể an tâm, cúp điện thoại về nhà cứ đứng ngồi không yên, ngay cả khi bế Sáu Cân cũng không để tâm hoàn toàn.
Vừa lúc Tần Đại Hữu hôm nay đi kết tiền công còn chưa về, bà ngay cả một người để thương lượng cũng không có.

Cho đến chạng vạng khi Tần Đại Hữu trở về, Lâm Xuân Hoa đã gấp đến độ miệng nổi rộp cả lên.
“Nhà thằng hai đã ở cữ được hơn hai mươi ngày rồi, ông xem mấy ngày cuối này có nên kêu nhà thông gia bên kia qua đây giúp một tay không?”
Ngón tay Tần Đại Hữu đặt trên đầu gối gõ gõ, buông tiếng thở dài.

“Tôi sợ vợ thằng hai lại không vui.”
Vấn đề này đã thảo luận được mấy hôm.
Ông ấy không nói câu này còn được, Lâm Xuân Hoa còn cảm thấy xem nhẹ chuyện của nhà thằng hai thì không tốt lắm.

Nhưng ông vừa nói lời này, Lâm Xuân Hoa liền nổi giận.
“Nó vẫn còn chưa vui sao, tôi phục vụ nó hơn một tháng rồi, nó cũng nên cười tít mắt mới phải.

Trước đây nó như vậy, ông nghĩ tôi còn thèm quan tâm nó sao, còn không phải là do tôi để ý đến thể diện của thằng hai và lúc này còn thêm cả Sáu Cân.”
Mặc dù tức giận, nhưng những lời này bà ấy cũng ép đến thật thấp, phụ nữ ở cữ nếu tức giận sẽ kéo bệnh vào người.

Lâm Xuân Hoa tuy không thích Vương Hải Quyên, nhưng cũng không muốn cô ta gặp xui xẻo.
Hai vợ chồng già ngồi đối diện nhau trong phòng, rốt cuộc cũng không bàn bạc được gì.
Vậy mới nói con cái càng đông càng lắm mối lo, năm ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, làm sao dễ dàng bỏ mặc đứa con nào được? Chưa nói đến việc Lâm Xuân Hoa thích Cố Uyển hơn, Tần Đại Hữu mặc chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn, bản thân ông ấy cũng thiên vị Cố Uyển một ít.
Ông ấy sống đến ngần này tuổi đầu rồi, phúc của bốn người con cũng chẳng được bao nhiêu, chỉ có con dâu cả là nhớ đến hai ông bà già từ cái ăn cái mặc tiêu dùng.
Những thứ thuốc lá rượu ngon, còn có trà ngon, tình cờ gặp một ông già ăn chơi trong làng đến nhà, lấy ra mời người ta một chút, không biết là nở mày nở mặt đến nhường nào.
Tần Đại Hữu còn như vậy, thì càng đừng nói đến Lâm Xuân Hoa, người đã sống cùng Cố Uyển vài tháng.

Trong lòng bà ấy luôn nhớ đến việc này, cả đêm đều lăn qua lộn lại không ngủ được, nửa đêm xoay người ồn ào đến mức Tần Đại Hữu cũng thức giấc.

Lâm Xuân Hoa phát giác được liền thấp giọng nói với Tần Đại Hữu: “Tôi thật sự không an tâm, Chí Quân không có ở nhà, Hiểu Muội dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, có thể quán xuyến được gì chứ.”
Cũng trở mình hơn nửa đêm, Tần Đại Hữu thuyết phục bà ấy: “Nơi đóng quân có bác sĩ y tá, bà đừng tự hù mình, người già tịnh tâm, chắc chắn mọi thứ thuận lợi.

Bà ráng đợi thêm vài ngày nữa nhà thằng hai ở cữ xong, bà lại đi đến thành phố B để chăm sóc Cố Uyển, giúp con bé chăm con, đến lúc ấy bà muốn ở đó bao lâu tùy thích, con bé muốn học lên đại học, bà qua đó giúp nó đỡ đần một tay người trong thôn cũng không có gì để bàn tán.”
Lâm Xuân Hoa dần dần thuận theo ông ấy, đúng vậy, cũng chỉ là mấy ngày.

Cái cần làm cũng làm cả rồi, còn chút xíu cỏn con nữa thôi mà.
Chỉ nói đến việc qua bên đó chăm con trông cháu vài năm, Lâm Xuân Hoa đã cảm thấy có hơi áy náy với chồng mình.
“Mấy ngày nữa tôi qua đó chăm con trông cháu, để lại ông một mình ở đây tự mình giặt giũ, cũng vất vả đấy.

Tôi biết thừa mấy cái món sở trường của ông rồi, không phải cơm chan nước sôi thì cũng úp mì.”
Tần Đại Hữu cười cười, cái này mà khổ gì, mấy năm trước còn không có gì ăn, giờ cuộc sống đã tốt lắm rồi.
Mấy ngày này Lâm Xuân Hoa cảm thấy ngày tháng trôi qua rất chậm.

Cuối tháng mười một, Vương Hải Quyên vừa hết ở cữ, Lâm Xuân Hoa liền đem những túi lớn nhỏ đã đóng gói từ sớm kêu Tần Đại Hữu chở tới ga tàu hỏa.
Vương Hải Quyên:...
Bà lão này thiên vị đến không biên giới, đối với cháu trai trưởng cũng chưa thấy để tâm như vậy.
Ngẫm lại thì, nhà người ta là sinh đôi, so với đứa cháu đầu tiên của nhà họ Tần thì cũng đâu hiếm lạ gì.
Trong lòng cô ta chua xót, nhưng cũng không dám thể hiện ra mặt hay nói thành lời.
Trong nhà ga đợi tàu, Tần Đại Hữu cũng không yên tâm lắm: “Không cần gọi điện báo cho Chí Hoa đón bà sao?”
Lâm Xuân Hoa xua tay ra hiệu không cần: “Lần trước Chí Hoa ngồi xe buýt tiễn tôi ra ga tàu, tôi nhớ đường cả rồi.”
Nói đi phải nói lại, bà cũng là người đến thành phố B mấy lần, sao mà quên được cơ chứ.
Lại nói Tần Đại Hữu: “Ông cũng nên đi đây đi đó nhiều một chút, nếu không thì sau này ra ngoài, ông lại bỡ ngỡ hơn cả tôi ấy.”
Tần Đại Hữu nhìn bà vợ mình sắc mặt hiện rõ đắc ý ha ha cười, nói đến đi thành phố B là cứ như vậy vui mừng, chứng tỏ bà ở đó sống rất vui vẻ và an nhàn, vậy cũng tốt.
Tần Chí Quân nhận nhiệm vụ còn chưa về, Lâm Xuân Hoa lại chẳng báo cho ai biết, chính mình xách theo mấy cái túi lớn đến khu đóng quân, bà ấy cũng bản lĩnh, ngồi một tuyến xe buýt, lại đổi sang xe mua hàng của bộ đội mà đến nơi.
Binh lính lái xe mua hàng thấy bà tay xách nách mang, bèn giúp bà mang hai túi to đến nhà Tần Chí Quân..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 104: Chương 104


Lúc đó, Tần Hiểu Muội đang ở trong phòng dùng máy may để may quần áo mùa đông cho anh ba, tiếng máy may kêu rè rè, đột nhiên cô ấy nghe thấy bên ngoài Cố Uyển kích động hô một tiếng "Mẹ".
Sau đó lại nghe thấy mẹ cô ấy vui mừng lại khẩn trương, nói: “Uyển Uyển, đừng đứng dậy, đừng đứng dậy, con cứ ngồi đi.”
Tần Hiểu Muội dừng đạp máy may, đứng dậy chạy ra ngoài.
“Mẹ, mẹ quay lại rồi?”
“Ừ, mẹ quay lại rồi đây.” Lâm Xuân Hoa cũng chưa nhìn kỹ Tần Hiểu Muội, mà xoay người chào hỏi binh lính đưa bà ấy đến và mời anh ta ở lại nghỉ ngơi.
Người binh lính lái xe đâu dám ở lại, lịch sự xin phép rời đi.

Lâm Xuân Hoa nhìn thấy trên bàn có một đ ĩa táo, bước nhanh tới lấy một trái chạy đuổi theo đưa cho anh ta.
Lúc quay trở lại, nhìn thấy một đ ĩa đầy táo, nhớ rằng ông nhà nói thằng ba bán thứ này, lại thấy nó để cho Uyển Uyển không ít, Lâm Xuân Hoa đối với con trai thứ ba là khá hài lòng.
“Mẹ, sao không báo với con một tiếng mà đã tới rồi, mẹ có thể đi từ ga tàu tìm đến đây sao? Nhỡ không tìm được thì phải làm sao, nên gọi điện để chúng con ra đón mới phải.” Cố Uyển kéo bà ấy ngồi xuống, Tần Hiểu Muội cũng ngồi xuống trên ghế sô pha, trong lòng cảm thấy chị dâu nói đúng, mẹ cô thật là liều lĩnh.
Lâm Xuân Hoa nhìn thấy Cố Uyển, trong lòng lúc này mới thả lỏng, nghe được lời cô nói, bà ấy đáp: “Mẹ tự tìm được, không nên gây phiền hà cho các con làm gì.

Mấy ngày trước mẹ gọi điện, lại nghe được tin Chí Quân đi làm nhiệm vụ rồi, con nói thử xem lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà nó vẫn dám đi, bây giờ nó còn chưa trở về?”
Cố Uyển lắc đầu nói: “Có thể còn năm sáu ngày nữa mới về ạ.”
Lâm Xuân Hoa cảm thấy gả cho một quân nhân thật không dễ dàng gì, vỗ nhẹ vào tay Cố Uyển nói: “Chí Quân không ở bên cạnh con có lo không? Cũng khổ cho con, vợ quân nhân không dễ dàng gì.”
Sau đó, bà ấy nhẹ nhàng chạm vào bụng của Cố Uyển qua áo lông vũ, tấm tắc nói: “Mẹ mới về chưa đầy hai tháng thôi, sao mà bụng đã lớn thế này.”
Trông còn lớn hơn bụng của vợ thằng hai lúc sắp sinh, lúc nãy vừa bước vào cửa thấy Cố Uyển đứng dậy đón, nhìn đến bụng cô to đến như vậy, bà ấy sợ hãi phải bảo cô ngồi yên.
Cố Uyển tự nhiên rất lo, trong mười ngày kể từ khi Tần Chí Quân rời đi, bụng của cô lớn lên từng ngày, đừng nói là mẹ chồng gần hai tháng không gặp thấy to, ngay cả chính Tần đại ca lúc này mà nhìn cũng sẽ cảm thấy bụng to lên quá nhanh, so với mười ngày trước thì to lên hai ba vòng.
“Mười ngày gần đây phát triển rất nhanh, bản thân con cũng cảm thấy mỗi ngày đều lớn thêm một vòng, bất quá còn có Hiểu Muội giúp đỡ, mấy ngày nay em ba cũng đã chuyển về, ngay cả công việc kinh doanh mỗi buổi chiều đều hoãn lại, vì vậy con không có gì phải lo lắng, giờ có mẹ ở đây con cũng thấy an tâm hơn."
“Chỉ là tối đi ngủ nhìn bụng mình cũng thấy căng to quá, theo nhẽ, tính ra phải hai tháng nữa mới sinh, đến lúc đó bụng lại lớn đến cỡ nào nữa chứ.”
Lâm Xuân Hoa thấy cô thực sự căng thẳng thì vội vàng an ủi.
“Đừng sợ, sau khi ăn tối mẹ sẽ đến nhà quân y Lâm nhờ ông ấy đến khám cho con."

Lâm Xuân Hoa tới, không chỉ có Cố Uyển yên tâm hơn nhiều, mà Tần Hiểu Muội cũng thở phào nhẹ nhõm, trước đó ông Lâm quân y cũng có nói rằng sinh đôi có thể được sinh sớm hơn.

Sau khi anh cả đi làm nhiệm vụ, cô ấy nhìn bụng của Cố Uyển lớn nhanh như vậy, thật sự sợ chị dâu mình sẽ sinh sớm, tối vừa rồi đỡ Cố Uyển đi ngủ, cô ấy căng thẳng không nguôi.
Lâm Xuân Hoa nói chuyện với Cố Uyển một lúc, sau đó mới nhìn sang con gái của mình, đôi mắt sáng lên.
“Ôi không ngờ đấy, Hiểu Muội, đứng lên để mẹ xem xem.”
Nghe vậy, Tần Hiểu Muội ngơ ngác, ngoan ngoãn đứng lên.

Lâm Xuân Hoa bước tới, để con gái xoay một vòng, nói: “Vẫn là anh trai cả và chị dâu của con nuôi tốt nhé, trắng lên nhìn sáng sủa hẳn, chiếc áo bông màu đỏ này cũng rất đẹp, có phong cách nữa, anh trai và chị dâu mua cho con hả?"
Tần Hiểu Muội bật cười, mẹ cô ấy cũng thật tuyệt, giờ mới chịu để mắt đến cô ấy.
“Vâng, chị dâu nhờ anh trai mua cho, anh ba cũng có một chiếc, mua ở cửa hàng bách hóa, chị dâu Thu Mai nói rằng chiếc áo này không hề rẻ.”
Cô ấy có được anh cả chị dâu tuyệt vời, điểm tốt này phải kể cho mẹ nghe mới được, giúp chị Cố Uyển ghi điểm trong mắt mẹ, mà ngờ đâu trong lòng mẹ cô ấy, Cố Uyển vốn đã được điểm tuyệt đối rồi, nói chung là rất vừa lòng.
Con trai con dâu đối xử tốt với con gái mình, trong lòng Lâm Xuân Hoa càng thêm phấn khởi, bà ấy cũng biết Cố Uyển là người như thế nào, bà cũng không nói lời khách sáo, chỉ là trong lòng đều ghi nhớ điểm tốt của con dâu.
Bây giờ đã là mười hai giờ trưa, Cố Uyển sợ Lâm Xuân Hoa ở trên tàu ăn không ngon, nên kêu Hiểu Muội nấu cơm trước.

Lâm Xuân Hoa nghe vậy trợn mắt, sao đến giờ vẫn chưa nấu cơm? Bà ấy còn tưởng mọi người đã ăn cả rồi chứ.
Cố Uyển nói Tần Chí Hoa hôm nay có chút chuyện, có lẽ sẽ trở về lúc một giờ, bọn họ dù sao cũng không đói, cho nên mới nghĩ đến một giờ ăn cho tiện.
Lâm Xuân Hoa nghe vậy...
Bà ấy không nỡ nói Cố Uyển, nên quay sang nói con gái mình.
“Con cũng thật không biết suy nghĩ, chị dâu con đang mang thai song sinh, sao có thể để chị dâu đợi Chí Hoa được, Chí Hoa về muộn hâm nóng lại là được rồi.”
Cố Uyển thấy Hiểu Muội bị trách cứ, nhanh chóng giữ chặt Lâm Xuân Hoa nói: “Mẹ, cái này sao trách Hiểu Muội được? Là do con gần đây thèm ăn, mười một giờ là pha sữa mạch nha uống rồi, lại còn ăn thêm ba miếng bánh ngọt, nên một lúc không thấy đói, Hiểu Muội thấy con ăn như thế mới nghe theo con đi nấu cơm muộn ạ.”
Tần Hiểu Muội gật đầu, cô ấy là người không đáng tin vậy sao?
Lâm Xuân Hoa cho là, sữa mạch nha và mấy miếng bánh ngọt nhỏ làm sao có thể no được, bây giờ phải vào bếp nấu bữa trưa.

Cơm đã nấu rồi, thịt cũng hấp trong nồi hấp cơm, lúc này chỉ có một món rau xào nấu canh là được, Lâm Xuân Hoa tay chân nhanh nhảu, một món mặn một canh nhanh chóng được dọn ra.

Để lại phần cơm cho con trai mình, mười hai giờ rưỡi ba mẹ con cùng nhau ăn trước cho nóng.
Một giờ rưỡi Tần Chí Hoa trở về, Chu Trường An cùng một người đàn ông trung niên khác giúp anh ấy khiêng một cái cũi màu gỗ đi lên.
Anh ấy thấy Lâm Xuân thì ngớ người, chờ hỏi xong chuyện mẹ tới đây thế nào, thì liền giơ ngón tay cái khen ngợi Lâm Xuân Hoa.
Lâm Xuân Hoa không nghe lời xu nịnh của anh ấy, bà ấy qua xem cái cũi.

Bà đã từng nhìn thấy thứ này rồi, trong cửa hàng bách hóa nơi bán quần áo trẻ em, loại này cũng không khác mấy, nhìn không to lắm mà đắt thật, Lâm Xuân Hoa hỏi thử, mất đến 58 tệ.

Thằng nhóc này giỏi lắm, ở quê của bọn họ mất tiền tìm thợ mộc đều có thể làm được cái giường lớn.
Tần Chí Hoa đưa 5 hào phí vận chuyển cho người đàn ông trung niên chở đồ bằng xe ba bánh, cũng cảm ơn Chu Trường An đã đưa hai người đi.
Người lạ không được tùy ý vào nơi đóng quân, lúc mang đồ vào, Chu Trường An đương nhiên đi theo người ta ra ngoài.

Sau khi hai người rời đi, Lâm Xuân Hoa nhìn thằng ba nhà mình, hỏi: “Kiếm được vậy cơ à? Đợt hè vừa rồi mẹ thấy trong cửa hàng bách hóa, 58 tệ lận.”
Tần Chí Hoa cười toe toét, giơ hai ngón tay ra vẫy vẫy.
“Con đã nhờ Hà Thành giúp một tay, bao gồm cả chi phí nguyên vật liệu nhân công, tổng cộng là 20 tệ.

Tính ra cũng hời.” Trong lời nói anh ấy rất tự hào vì đã tiết kiệm được hàng mấy chục tệ.
“Tặng cho các cháu, chị dâu lần này song sinh.

Con nghĩ rằng chiếc giường một mét rưỡi sẽ đủ cho một gia đình bốn người.

Cái giường này hai bên có song bảo vệ, con còn dặn Hà Thành là làm sao có thể tháo rời, tháo rời rồi đặt một bên trên giường lớn sẽ rất vừa vặn.

Hai đứa cháu nhỏ có thể ngủ trên giường nhỏ, cũng có thể nằm ở cả giường lớn của anh trai và chị dâu, bọn nhóc sẽ không bị rơi xuống đất.”
Mắt Lâm Xuân Hoa sáng lên, hỏi Tần Chí Hoa: “Chiều cao giống nhau không?”
“Giống nhau, con nhờ Hiểu Muội đo mà.” Làm sao anh ấy có thể lơ là một chi tiết nhỏ như vậy.
Lâm Xuân Hoa vỗ vỗ anh ấy, nở nụ cười hãnh diện: “Trông ra dáng chú rồi đó, không tệ.”
Cố Uyển cũng rất thích cái cũi này, tay sờ dọc cái song, làm thật tỉ mỉ, không một vết xước.
Tần Chí Hoa nhìn thấy cô, cười hỏi: “Chị dâu, cái này được không?”
Cố Uyển khen ngợi chân thành: “Cực kì tốt, em ba thật có tâm, thay mặt Bình An và Điềm Bảo cám ơn chú.”
Lâm Xuân Hoa nhận thấy tên của cháu đã được đặt xong cả rồi, liền chuyển sự chú ý từ cái cũi sang đứa cháu nhỏ, khen rằng Bình An và Điềm Bảo nghe rất hay, rồi hỏi Cố Uyển: “Cảm giác như một trai và một gái hả con?”
Cố Uyển gật đầu nói: “Con và Tần đại ca đều cảm thấy trong hai đứa sẽ có một cậu bé hoạt bát năng động, còn một cô bé thì trầm tính hơn, nhưng điều này không thể chuẩn được, nên cứ đoán vậy rồi đặt tên theo, sau này không phải thì đổi lại.”
“Nghĩ vậy thì sao không như vậy cơ chứ? Con có nhớ khi con hỏi Hách Thu và Hách Đông rằng trong bụng con có em trai hay em gái không, một người nói là em trai và người kia nói là em gái, lúc đó, không nghĩ là sinh đôi, người ta nói trẻ con mồm miệng rất linh, mẹ thấy đúng là long phượng thai đó.”
Chuyện là như vậy, Cố Uyển nheo mắt mỉm cười, cô cũng mong mình sẽ sinh được một trai một gái, trai gái song toàn thật tốt.
Tần Hiểu Muội và Tần Chí Hoa định xách cũi vào phòng xem thử, Lâm Xuân Hoa đã đỡ Cố Uyển đứng lui ra xa, đợi đến khi hai đứa em trai em gái đem cũi vào mới vào xem thử.

Không nhịn được lại khen ngợi Tần Chí Hoa một lần nữa.
Khi Tần Chí Hoa ăn cơm, Lâm Xuân Hoa mở một cái túi lớn bà ấy mang theo, từ bên trong lấy ra mấy thứ tã lót của cháu, quần áo len, quần áo bông, giày đầu hổ, mũ nhỏ được gấp gọn gàng chiếm hơn một nửa túi.

“Đều là đồ mẹ may ở nhà, giặt sạch rồi phơi khô, đợi Bình An và Điềm Bảo chào đời rồi tự tay mặc cho chúng.”
Bà ấy từ bên trong lấy ra một lọ đường đỏ lớn, thấy vậy Cố Uyển đau lòng: ”Thứ này trong cửa hàng bán lẻ cũng bán, xa như vậy mẹ đem theo nhọc công quá.”
Lâm Xuân Hoa lắc đầu, nói: “Có gì mà nhọc công đâu, phần lớn thời gian là ngồi trên xe, đồ bán ở cửa hàng tạp hóa làm sao tốt được bằng cái này.

Đây là đường đỏ viên do nhà Trương Hà Hoa tự làm đấy, con gái bà ấy lấy chồng ở làng lân cận vào năm ngoái, mẹ lấy phiếu thịt và tiền đổi được nhiều lắm, đến ngày con ở cữ thì đem cái này ra ngày ngày nấu cháo.”
Bà về quê chưa đầy hai tháng, còn phải chăm sóc vợ chồng em hai và đứa bé, lại còn may bao nhiêu là quần áo, không biết bà đã dành bao nhiêu đêm để thắp đèn.

Còn có đường đỏ, chỉ vì chất lượng tốt hơn chút, bà ấy đã hao tốn bao nhiêu công sức, chuyện này bảo Cố Uyển phải nói gì mới tốt, cô không nói nên lời, trong lòng lại vô cùng cảm kích mẹ chồng.

Tần Hiểu Muội dọn từng món đồ vào phòng của Cố Uyển, cất kỹ vào tủ.

Gần đây, hầu hết quần áo của Cố Uyển đều được Hiểu Muội thu dọn rồi cất vào tủ quần áo.

Tầng tủ trên thì không nói, tầng giữa và tầng dưới Cố Uyển phải ngồi xuống để cất, Hiểu Muội nhìn đến kinh hãi, cô lúc này cúi xuống cũng không nhìn thấy ngón chân mình nữa rồi.
Chập tối, Lâm Xuân Hoa đi mời ông Lâm đến khám cho Cố Uyển, bụng của cô quả thực rất lớn, nhưng thân thể điều hòa tốt, nước da hồng hào, không có gì đáng lo, ông Lâm chỉ có thể nói nguyên nhân là do sinh đôi.

Thật ra ông cũng chưa từng thấy mang song sinh bụng to như thế này, lại dặn dò hết sức cẩn thận đừng để bị đụng trúng.
Lâm Xuân Hoa tiễn ông ấy, nói trời càng ngày càng lạnh, thời gian sinh nở là vào tháng hai, lúc đó ở thành phố B sẽ có tuyết rơi, bà ấy lo lắng rằng sẽ sinh con trên đường tới bệnh viện.
Ông Lâm nghĩ một hồi, giới thiệu một nữ bác sĩ quân y cho: “Cô ấy ngoài ba mươi tuổi, có một số kinh nghiệm về sản khoa, sống trong cùng một khu nhà với gia đình tôi, lát nữa tôi sẽ nói chuyện với cô ấy, nếu sinh trên đường đến viện có cô ấy đi theo xe, như vậy có thể an tâm hơn.”
Lâm Xuân Hoa chính là tính nói những lời này, lại nghe được là một nữ bác sĩ quân y, quả thật là chuyện vui mừng ngoài ý muốn.
“Vậy thì thật tốt, nhưng vẫn phải cảm ơn bác sĩ Lâm, nếu ông không ngại thì đưa tôi đến nhà bác sĩ đó một chuyến, tôi cùng ông qua đó nhờ vả cho có lòng thành.”
Ông Lâm thấy dáng vẻ sốt sắng của bà ấy với vấn đề của Cố Uyển, cũng hiểu rõ, mỉm cười nói rằng điều đó nên làm, rồi dẫn Lâm Xuân hoa đi theo.
Vào ngày năm tháng mười hai, ngày chín tháng mười một âm lịch, ngày thứ ba sau khi Lâm Xuân Hoa đến, thành phố B có tuyết rơi.
Giữa trưa, bụng của Cố Uyển bỗng nhiên đau một hồi, Lâm Xuân Hoa đang nấu trứng luộc đường cho Cố Uyển ở trong bếp thì nghe thấy giọng nói run rẩy của Cố Uyển:
“Mẹ, Hiểu Muội, con đau bụng quá.”
Tần Hiểu Muội sững sờ, nhanh chóng gọi Lâm Xuân Hoa.
Lâm Xuân Hoa vừa trải qua việc Vương Hải Quyên sinh nở vào cuối tháng mười, lúc này bà ấy là người bình tĩnh nhất, dìu Cố Uyển vào phòng tắm, nói cô xem lại xem có bị chảy máu không.

Ở bên ngoài đợi một lúc, nghe được Cố Uyển trong phòng tắm nói có thấy máu, bà lại trấn an một câu, sau đó kêu Tần Hiểu Muội đi tìm Chính ủy Chu mượn xe đến bệnh viện, rồi kêu Tần Chí Hoa đi tìm nữ bác sĩ quân y mà bà ấy đã nhờ trước đó để đi cùng họ.
Hai đứa em trai, em gái vội vàng đi ra ngoài, Lâm Xuân Hoa đi vào phòng của Cố Uyển nhanh chóng thu dọn bốn bộ quần áo trẻ em, tã lót còn có quần áo thay cho Cố Uyển, còn lấy từ trong tủ toàn bộ tiền và tem phiếu mà bình thường Cố Uyển hay cất.
Tần Hiểu Muội chạy một mạch đến văn phòng tiểu đoàn một, nhờ một binh lính chạy đi báo giúp cô ấy, nhưng tiếc là Chính ủy Chu không có ở đó, trong phòng làm việc chỉ có một người, người binh lính nói với cô ấy đó là Phó Tiểu đoàn trưởng Giang.
Tần Hiểu Muội nghe nói là Phó tiểu đoàn trưởng, nghĩ đều có thể làm chủ, liền chạy đến báo rõ tình hình.
Giang Hạo nghe nói cô ấy là em gái của lão đại nhà mình, lại nghe đến Cố Uyển sắp sinh, anh ấy bảo cô ấy quay về đợi, rồi quay người đi tìm xe.
Tần Hiểu Muội không thấy xe sao dám quay về, chạy theo sau Giang Hạo, đến khi anh ấy vào văn phòng lấy chìa khóa xe, cô ấy liền theo xe jeep đến khu nhà tập thể mới cảm thấy an tâm hơn được một chút..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 105: Chương 105


Thời điểm sinh của Cố Uyển rất đẹp, là vào ban ngày, lại có Lâm Xuân Hoa ở đây, nên dù có chút hoảng hốt nhưng cũng không xảy ra chuyện gì lớn.
Do tình huống của Cố Uyển đặc thù, Giang Hạo trên đường đi lái xe rất bình ổn, tuy là hơi chậm nhưng an toàn.

Bản thân nữ bác sĩ quân y cũng đã từng sinh con, nên trấn an Cố Uyển: “Đây là thai đầu tiên của cô, từ lúc bắt đầu đến khi sinh phải mất bảy tám tiếng, nếu chậm thì mười mấy tiếng cũng có, đừng quá căng thẳng, cứ thả lỏng ra đi.”
Cố Uyển gật đầu, trong lòng vẫn hơi sợ hãi.
Giang Hạo lái xe từ nơi đóng quân đến bệnh viện mất một tiếng rưỡi, chủ yếu là do không dám lái xe nhanh trên đường núi đường đất, sau khi vào khu thành phố thì ổn hơn.

Nữ bác sĩ quân y hiển nhiên rất quen thuộc với bệnh viện quân đội, cô ấy giúp tìm một bác sĩ sản khoa mà cô ấy quen, Tần Chí Hoa thì đi xử lý thủ tục nhập viện và thanh toán.
Mọi chuyện đã đi vào ổn định, bác sĩ kiểm tra rồi cho biết cổ tử c ung đã mở bằng một ngón tay rưỡi, yêu cầu Cố Uyển nằm xuống nghỉ ngơi một lúc, khoảng thời gian giữa các lần đau đẻ nhiều hơn trước khi vào phòng sinh.
Giang Hạo tranh thủ lúc này đến căng tin bệnh viện mua một ít hoa quả, đồ ăn nhẹ, đồ hộp và thực phẩm dinh dưỡng rồi mang vào phòng bệnh, lúc này anh ấy mới cùng nữ bác sĩ quân y chào tạm biệt Lâm Xuân Hoa.

Lâm Xuân Hoa cảm ơn họ một lần nữa rồi tiễn họ ra ngoài.
Giang Hạo được Tần Chí Quân chỉ dạy từ khi còn là một tiểu binh, anh ấy đều quen biết Lâm Xuân Hoa và Cố Uyển, trước khi đi còn nói với Lâm Xuân Hoa: “Tiểu đoàn trưởng không có ở nơi đóng quân, nếu chị dâu có việc gì thì bác cứ gọi điện thoại cho văn phòng, lúc chị dâu xuất viện bác cũng báo trước cho cháu, cháu qua đây đón mọi người.”
Lâm Xuân Hoa liên tục gật đầu cảm ơn, chờ tiễn người đi rồi trở về phòng bệnh, nhìn vào đồ trong túi liền nói với Cố Uyển rằng người thanh niên này là một chàng trai tốt, làm việc rất chu đáo.

Bà ấy hỏi Cố Uyển bây giờ còn đau không, Cố Uyển vừa mới đau một hồi, sắc mặt hơi tái nhợt, lắc đầu không nói gì.

Lâm Xuân Hoa đắp chăn lên người cô, nói: “Con nhắm mắt lại nghỉ ngơi, không đau thì ngủ một giấc, tính toán con sẽ phải sinh vào ban đêm, bây giờ cũng đã chập tối rồi, mẹ qua căng tin mua một ít đồ ăn, con tranh thủ lúc không đau thì ăn nhiều một chút, khi sinh mới có sức mà sinh."
Năm đó Tần Chí Quân bị thương bà ấy đã chăm sóc anh ở đây vài ngày, căng tin của bệnh viện ở đâu bà ấy nắm rõ.

Để Tần Hiểu Muội ở đây cùng Cố Uyển, bà ấy và Tần Chí Hoa đi mua đồ ăn.
Chọn được những món ngon cho Cố Uyển về tranh thủ ăn cho nóng, nhưng Cố Uyển không còn cảm giác ngon miệng, ăn vài miếng là ăn không nổi.

Trong khoảng thời gian này y tá đến hỏi thăm tình hình vài lần, đến tám giờ tối, thời gian đau đẻ của Cố Uyển đã rút ngắn xuống còn hơn hai mươi phút một lần, Lâm Xuân Hoa gọi bác sĩ đến xem, sau khi kiểm tra, cổ tử c ung đã mở đến ba ngón tay, gọi y tá đẩy cả người cả giường vào phòng sinh.
Trong phòng sinh, Lâm Xuân Hoa và những người khác không được vào, ba mẹ con lo lắng chờ đợi tin tức bên ngoài.

Thỉnh thoảng một y tá mở cửa gọi, người nhà của ai ai đó có ở đó không, người mẹ đã sinh con trai...
Lâm Xuân Hoa vội vàng chạy đến hỏi con dâu Cố Uyển như thế nào, sinh hay chưa?
Có rất nhiều người sinh con, các y tá cũng không đủ kiên nhẫn để nghe và kiểm tra từng lời nói được, họ đều quá bận rộn, nếu họ chưa gọi tên thì có nghĩa là chưa sinh, sinh rồi thì sẽ thông báo, phanh một tiếng liền đem cửa đóng lại.
Cố Uyển lúc này toát mồ hôi lạnh vì đau đớn, trong phòng sinh có bảy tám bà mẹ, một số khóc lóc chửi tên ai đó, một số thì khóc lóc la hét rằng họ sẽ không sinh con nữa.
Một nữ bác sĩ đến nhìn bảng tên ở cuối giường của cô, hỏi cô là bạn của chủ nhiệm Trần à, bảo cô đừng căng thẳng, đau thì hãy hít thở sâu, không đau thì nhắm mắt nghỉ ngơi, sẽ còn nhiều lần đau nữa, lúc này nên tiết kiệm sức lực, nếu không khi sinh không còn sức mà chịu đựng thì sẽ rất khổ.

Cố Uyển ngơ ra một lúc mới nhận ra chủ nhiệm Trần chính là nữ bác sĩ quân y đã giúp cô tìm bác sĩ, liền vội gật đầu, thều thào nói lời cảm ơn với nữ bác sĩ.
Nữ bác sĩ nhìn cô đau đến tái mặt nhưng chỉ lặng lẽ chịu đựng, không khóc không gào liền rất có hảo cảm, cười nói: “Em như này là đúng rồi, khóc sẽ làm cho không khí lọt vào ruột, lúc sinh chỉ đau nhiều hơn thôi, nằm nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng căng thẳng.”

Tám giờ hơn vào phòng sinh, cơn đau nối tiếp từng cơn, mỗi lần thời gian đau đều kéo dài hơn.

Đến mười giờ, Cố Uyển vốn đang có thể nhắm mắt hít thở sâu, chịu đựng cơn đau, lúc này liền không thể chịu đựng được nữa.

Cô toát mồ hôi vào giữa trời đông, lại nghe được sản phụ giường bên cạnh vừa đau vừa chửi mắng chồng, Cố Uyển bỗng nhớ ra rằng cô sắp sinh rồi nhưng Tần Chí Quân vẫn chưa về, mũi cay cay, nước mắt chảy dài, không biết là do đau hay là do tủi thân nữa.
Lúc này Tần Chí Quân đang ở đâu?
Tần Chí Quân vẫn luôn nhớ đến Cố Uyển nên nhiệm vụ lần này tiến hành thật nhanh, anh muốn trở về sớm hơn một hai ngày.

Lúc này, anh đang ngồi ở ghế phụ lái trên một chiếc xe, xe vừa tiến vào thành phố B không lâu.
Tần Chí Quân không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng từ chập tối anh đã cảm thấy trong lòng có hơi hốt hoảng, hình dung không ra là cảm giác gì, tim đập nhanh, nôn nao bồn chồn không ngớt.
Anh gõ ngón tay lên đầu gối không ngừng, trước đây chưa bao giờ có cảm giác này.

Xe chạy ngang qua cổng lớn khuôn viên Thành ủy, anh đột ngột hô dừng xe, sau đó vội vàng xuống xe thương lượng với đồng chí gác cổng, muốn mượn điện thoại trong phòng bảo vệ của bọn họ gọi cho trạm gác nơi đóng quân một chút.
“Tôi là Tần Chí Quân, đồng chí có thể qua nhà tôi gọi em trai hoặc em gái tôi nhận điện thoại được không?”
Lại nói đến trạm giác bên này, năm giờ chiều đã nhận được chỉ thị của Giang Hạo, nếu Tiểu đoàn trưởng Tần về, kêu anh mau đến bệnh viện quân đội, vợ anh sắp sinh rồi.

Đúng lúc này, nhận được điện thoại của Tần Chí Quân, người binh lính vội vàng truyền đạt lại tình hình.
Tần Chí Quân nghe nói Cố Uyển sắp sinh và đang nằm trong bệnh viện quân đội thì tim anh như muốn nhảy ra ngoài.

Anh cúp máy cảm ơn các chiến sĩ ở đây, sau đó liền vội vàng lên xe, nhờ đồng đội đưa vào bệnh viện quân đội trước.
“Tiểu đoàn trưởng, sao lại vào bệnh viện vậy?” Anh bỗng nhiên xuống xe gọi điện, vừa lên xe lại tự nhiên muốn đưa đến bệnh viện, khiến binh sĩ cùng làm nhiệm vụ với anh bị một phen hốt hoảng.
“Vợ tôi sắp sinh, đang nằm trong bệnh viện quân đội.”
“Chị dâu sắp sinh? Tôi nói Tiểu đoàn trưởng anh làm sao từ tối hôm qua đến giờ vẫn luôn bồn chồn, được rồi, chúng ta đi qua, ở đây cách bệnh viện quân đội không xa.”
Người lính lái xe quay đầu đi đến bệnh viện quân đội, trong lòng thở dài, máu mủ ruột rà thật là lợi hại, nếu Tần Tiểu đoàn trưởng không đột nhiên bước ra khỏi xe gọi điện mà về nơi đóng quân rồi mới đi, thì cũng phải mất ít nhất ba tiếng đồng hồ.
Xe dừng trước cổng bệnh viện quân đội, hơn mười quân nhân đang làm nhiệm vụ cùng Tần Chí Quân bước xuống xe, một nhóm binh lính trang bị vũ trang bước vào, y tá tưởng rằng có người bị thương khi họ thực hiện nhiệm vụ, kết quả là Tần Chí Quân đã vội vàng chạy đến, hỏi có sản phụ nào tên Cố Uyển đến chưa.
Cô ta ngẩn người, Tần Chí Quân gấp gáp nói: “Tôi là chồng cô ấy, vừa đi làm nhiệm vụ về.”
Y tá lúc này mới phản ứng lại, kiểm tra giúp anh, liền nói: “Phòng bệnh số 136.”
Nói rồi chỉ cho anh hướng đến đó.

Một nhóm người đi đến phòng số 136, liền thấy Tần Chí Hoa ở phòng bệnh đang trông đồ đạc, nhưng Cố Uyển thì không có ở đó.
“Anh cả đã về rồi, nhanh lên, chị dâu đang ở trong phòng sinh, anh nhanh qua đó, mẹ và Hiểu Muội đều ở đó rồi.”
Tần Chí Hoa nhìn thấy anh cả, liền vội vàng chỉ hướng phòng sinh để anh mau qua đó.
Tần Chí Quân nghe thấy người đã vào phòng sinh, liền co chân chạy đến, từ xa đã nghe được một giọng nữ hét lên: “Có người nhà của Cố Uyển ở đây không? Sản phụ sinh được một cặp song sinh, là hai con trai.”
“Có, ở đây, chúng tôi là người nhà của Cố Uyển.” Là tiếng mẹ anh.
“Cả hai đều là con trai ạ, không có con gái sao?”
“Cả hai đều là con trai.” Cô y tá mỉm cười.

Vừa nói xong Tần Chí Quân đã chạy tới cửa phòng sinh, cũng không rảnh quan tâm chào hỏi mẹ mình, liền vội vàng hỏi y tá: “Cố Uyển thế nào rồi, tôi là chồng của cô ấy, cô ấy không sao chứ?”
Y tá thấy một quân nhân đột nhiên chạy tới, lại nghe là chồng của sản phụ, liền cười nói: “Sản phụ vẫn ổn, mẹ con đều bình an vô sự.”
Tần Chí Quân thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn, cảm ơn!”
Y tá thông báo cho người nhà xong, đóng cửa trở lại phòng sinh, mỉm cười nói với Cố Uyển: “Bên ngoài có một quân nhân vừa mới tới, nói là chồng em, đến hỏi thăm tình hình của em đó.”
Cố Uyển vừa chịu cơn đau thập tử nhất sinh, mãi mới bình tĩnh được một chút, lại nghe nói đã sinh được hai đứa con trai, còn nghĩ Điềm Bảo của mình đi đâu rồi, liền nghe thấy Tần Chí Quân đã tới, cũng không biết có phải vì kích động hay không, bụng lại đau chết đi sống lại.
Bác sĩ bên cạnh đột nhiên kêu lên: “Còn có một đứa trẻ nữa, sinh ba rồi!”
Phòng sinh náo nhiệt hẳn lên, một vài bác sĩ không có việc gì chạy tới bên cạnh, người sản phụ đợi sinh không bị đau dữ dội ở bên cạnh ngoái đầu sang nhìn, sinh ba sao, hiếm thấy, thật đáng ngưỡng mộ.
Cố Uyển nghe được sinh ba, bản thân cũng sững sờ, chỉ là cô không ý thức được gì nữa, đứa nhỏ còn lại chui ra thật nhanh, đầu óc cô nhất thời trống rỗng.
Cửa phòng sinh lại mở ra, vẫn là y tá vừa rồi, vui vẻ hét lên: ”Người nhà Cố Uyển, sản phụ sinh ba, đứa thứ ba là con gái.”
Lâm Xuân Hoa và Tần Hiểu Muội nhảy dựng lên vì vui mừng: “Điềm Bảo à, là Điềm Bảo đó!”
Ngay cả Tần Chí Quân cũng toét miệng cười, con gái của anh, anh có một đứa con gái.
Cô y tá cười nói: “Gia đình các vị thật may mắn, sinh ba rất hiếm thấy, mỗi năm có khi còn không có lấy một lần.”
Cô đóng cửa phòng sinh rời đi, một đám quân nhân ở hành lang bên ngoài tụm lại chỗ Tần Chí Quân nở nụ cười: “Tiểu đoàn trưởng thật lợi hại, sinh ba luôn!”
Tần Chí Quân vuốt tóc, cười như tên ngốc, vợ mình một lần sinh ba đứa, một lúc anh có đến ba đứa con.
Thấy anh cười ngơ ngác, Hách Binh gọi đám người rời đi trước, bọn họ vừa mới trở về sau nhiệm vụ, ở đây cũng không hay cho lắm.
“Tôi sẽ dẫn mọi người trở về giao trả nhiệm vụ trước.”
“Trở về cho các đồng chí xả hơi hút thuốc.”
Tần Chí Quân vẫy vẫy tay để bọn họ đi, ánh mắt nhanh chóng hướng về cửa phòng sinh..
 
Thập Niên 80: Cô Vợ Là Hồ Ly Tinh
Chương 106: Chương 106


Vốn tưởng là sinh đôi, kết quả sinh ba đứa, y tá đẩy Cố Uyển và ba đứa nhỏ đến phòng bệnh 136 để thu xếp sau sinh, cả nhà vẫn chưa ai có phản ứng gì.

Một hàng ba đứa bé được cẩn thận sắp xếp ngay ngắn trên giường sơ sinh gây cho mọi người chấn động thị giác quá lớn.
Ba đứa nhỏ có ngoại hình giống nhau rất khó phân biệt.

Hai đứa bên trái đỏ hỏn da nhăn nheo, đứa ngoài cùng bên phải trông đẹp hơn hai đứa còn lại, da không đỏ cũng không nhăn, còn có một nốt ruồi đỏ nhỏ giữa hai lông mày.
Lâm Xuân Hoa hỏi y tá: “Đây là đứa lớn?”
Y tá phá lên cười nói: “Từ trái sang phải, đây là đứa thứ ba, là con gái, nốt ruồi nhan sắc này là cái dễ xác định nhất, chắc là hai người anh nhường nhịn cô em gái này lắm, con bé nặng nhất, bốn cân tám lạng, đứa con cả bốn cân, đứa thứ hai bốn cân hai lạng.

Trên tay mấy đứa trẻ có đánh số, nên không dễ nhầm đâu.”
Phải nói rằng, sinh ba mà có cân nặng như vậy thì đã là rất tuyệt rồi, có những người mang thai đôi, thời kỳ mang thai bồi bổ không tốt lúc sinh ra cũng không tốt được như trường hợp sinh ba này.
Hai y tá giải thích một số điều cần chú ý cho Cố Uyển và gia đình cô ấy trước khi rời đi, Tần Chí Hoa đợi những người khác đi ra ngoài và đóng cửa phòng.
Cố Uyển thực sự rất mệt, bác sĩ yêu cầu cô phải nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng cô nhìn ba đứa trẻ bên cạnh giường lại không muốn nhắm mắt.
Tần Chí Quân lúc này mới có thể nói chuyện với Cố Uyển, khi cô sinh con anh không ở bên cô, trong lòng anh thật ra rất áy náy, nhưng mẹ và các em trai em gái ở bên cạnh, nên anh không thể nói lời sến sẩm.

Cũi được đặt ở giữa hai giường bệnh, Tần Chí Quân ngồi ở bên kia giường của Cố Uyển, giúp cô vén tóc bởi vì mướt mồ hôi mà dán ở trên mặt ra sau tai, trong lòng có biết bao điều muốn nói, nhưng thốt ra khỏi miệng chỉ là câu anh xin lỗi.
Cố Uyển cong môi, người đàn ông ngốc nghếch này đã chạy theo kể từ khi cô được đẩy ra khỏi phòng sinh, đôi mắt anh hàm chứa nhiều điều muốn nói, rồi cái gì cũng không thốt lên được, đến giờ anh vẫn chưa nhìn mấy đứa trẻ vài lần.

Cô nắm tay anh, cười nói: “Ba đứa con bảo bối.”

Đôi mắt cô sáng ngời, tràn đầy hạnh phúc.
Tần Chí Quân rất muốn nói rằng vợ của mình thật tuyệt vời, nhưng khi nhìn đến em trai và em gái ở bên cạnh, anh lại thấy xấu hổ.
Ngược lại, Lâm Xuân Hoa lại hớn hở nói ra điều mình muốn nói: “Uyển Uyển nhà chúng ta thực sự rất tuyệt vời, một lúc cho mẹ thêm những ba đứa cháu.”
Cả gia đình đều cười vang, quây quần xem bọn trẻ.

Thật là bé nhỏ, nhỏ đến mức Tần Chí Quân thậm chí không dám dùng tay chạm vào.
Cố Uyển lần lượt chỉ vào ba đứa nhỏ nói: “Đây là Bình An, là đứa hoạt bát nhất, lúc mới sinh, thằng bé còn quay đầu lại nhìn em với vẻ mặt kỳ quái; đứa thứ hai ngay từ đầu em còn tưởng là Điềm Bảo, kết quả nghe thấy là con trai thì ngơ ngác luôn, thằng bé và Điềm Bảo đều không thích động đậy, khi sinh xong bị bác sĩ vỗ mông liền khe khẽ khóc hai tiếng rồi lăn ra ngủ luôn.”
Cả nhà nhìn thử quả nhiên là như vậy, Bình An rút tay từ trong tã lót chỉ chỉ quơ quơ khắp nơi, hai mắt đen láy, đặc biệt thích hóng hớt tiếng người nói chuyện, nghe thấy tiếng nói ở phía bên nào là quay đầu nhỏ về bên đó, còn hai đứa còn lại thì yên tĩnh lặng lẽ.
Cố Uyển tiếp tục nói: “Bác sĩ nói bác sĩ Trung y lần trước bắt mạch bảo là hai đứa, có thể là do đứa thứ hai và thứ ba không thích cử động, hai đứa nó nếu nhịp đập tim hơi đồng đều liền dễ bị sót.”
Lại nói rằng Điềm Bảo có thể thích ba ba hơn.
“Bác sĩ đều cho là em sinh xong rồi, thậm chí em còn nghĩ là đã tốt, nhưng y tá bước vào nói rằng Tần đại ca đến rồi, còn hỏi về tình trạng của em ở ngoài phòng sinh, bụng em đột nhiên đau thắt một cơn, sau đó lại nghe bác sĩ nói còn một đứa nữa sắp ra.”
Một nhóm người khi nghe thấy câu chuyện này thì cười phá lên, đều nói rằng cô con gái thân với ba hơn.
Trong ba đứa bé, Điềm Bảo là đứa tròn trịa nhất, cộng thêm với nốt ruồi nhỏ màu đỏ giữa lông mày, nhìn đặc biệt đáng yêu.

Lại nghe được con gái sau khi nghe thấy mình tới mới chịu chui ra, Tần Chí Quân nhìn cô nhóc trong mắt đều là niềm vui thích, lúc này đều có thể nhìn ra anh cưng đứa bé này hơn.
Việc sinh nở diễn ra suôn sẻ, trong phòng sinh nhiều người không thể ngủ được, Lâm Xuân Hoa bảo Tần Chí Hoa đưa Hiểu Muội đến một khách sạn nhỏ bên cạnh bệnh viện ở lại một đêm, bà ấy và Tần Chí Quân thì ở chỗ này chăm sóc cho Cố Uyển và mấy đứa bé.
“Anh trai con đã về, ngày mai con có thể quay trở lại với công việc làm ăn được rồi.

Con chỉ đường cho Hiểu Muội, buổi tối Hiểu Muội ngủ một giấc ngon lành, ngày mai lại đến thay phiên cho mẹ.

Nhớ sáng sớm ngày mai đi cùng anh ba của con mua cặp móng giò, ở nhà nấu canh với đậu tương đem qua đây, lại đem thêm hai bộ đồ cho bọn trẻ, tuy rằng ở bệnh viện có một bộ, nhưng đám trẻ này mà bĩnh ra thì cũng không đủ thay đâu.”
Hai anh em gật đầu đồng ý, ra khỏi viện tìm một chỗ để ở.
Lâm Xuân Hoa kêu Cố Uyển nhắm mắt ngủ dưỡng sức: “Con nghỉ ngơi tốt thì mới nhanh có sữa, mấy đứa bé mới có cái để ăn.”
Cố Uyển cũng biết điều này, nhìn những đứa trẻ vài lần, cô liền nhắm mắt lại, cô cũng thực sự mệt mỏi, rất mau liền chìm vào giấc ngủ.
Tần Chí Quân không nhắm nổi mắt, vợ sinh ra ba đứa con xinh đẹp như vậy, anh nhìn ngắm thế nào cũng không đủ, vừa nhìn những đứa con vừa nhẹ giọng nói chuyện cùng Lâm Xuân Hoa.

Nghe mẹ nói bà gọi điện thoại lại đây thì biết anh có nhiệm vụ phải thực hiện nên gấp rút chạy đến, bà vừa đến được ba ngày thì vợ anh có dấu hiệu sinh đẻ, Tần Chí Quân cảm thấy quả thật là may mắn.

“Cũng may là có mẹ ở đây, nếu không con cũng không dám nghĩ, Hiểu Muội và Chí Hoa làm sao có thể xử lý được.”
Y tá đã nhắc nhở rằng trong bệnh viện cũng có việc ăn trộm trẻ em, mặc dù Tần Chí Quân đã khóa trái cửa, nhưng cả đêm cũng không dám chợp mắt.

Lâm Xuân Hoa làm hết việc cho ba đứa nhỏ ăn rồi đi tè, Tần Chí Quân tay chân thô ráp, anh lại vừa đi làm nhiệm vụ về nên không dám động vào bọn trẻ, cho nên Lâm Xuân Hoa cả đêm cũng không ngủ được mấy.
Vì là sinh ba, lại sinh không đủ tháng, Cố Uyển phải ở lại bệnh viện bảy ngày mới được xuất viện trở về nơi đóng quân.

Trong khoảng thời gian này, chuyện của ba đứa trẻ ngoài Cố Uyển và Lâm Xuân Hoa không ai khác có thể giải quyết được, cho nên việc nấu canh bồi bổ cho Cố Uyển đành rơi vào tay Hiểu Muội, cô ấy mỗi ngày đều phải chạy từ đơn vị đến bệnh viện.
Trong khoảng thời gian nghỉ phép này, Giang Hạo và một vài đại đội trưởng của tiểu đoàn một đến bệnh viện thăm hỏi, trước khi đi ai cũng để lại một phong bao đỏ rồi mới chạy, những sáu bảy người, Lâm Xuân Hoa đẩy ra không nhận cũng không được.
Khi xuất viện, Giang Hạo lái xe đến đón, Cố Uyển bị Lâm Xuân Hoa bịt chặt từ đầu đến chân, nói rằng ở cữ không nên gặp gió.

Bọn họ ba người mỗi người bế một đứa trẻ, Giang Hạo phụ trách xách đồ đạc.
Tần Chí Quân ôm đứa con thứ hai Đa Đa, thân thể cứng đờ không thể cử động, sau khi Cố Uyển lên xe rồi cẩn thận giao đứa bé cho Cố Uyển, cả người mới bình thường lại.
Tên ở nhà Đa Đa này là được gia đình chọn sau khi bàn bạc, đứa thứ hai quá trầm tĩnh, trừ bỏ biết tè dầm hoặc đói bụng thì đều ngủ, nếu không phải bác sĩ nói đứa trẻ bình thường không có vấn đề gì thì cả nhà ai cũng sẽ lo lắng rằng thằng bé có ổn hay không.
Gọi đứa thứ hai là Đa Đa cũng vì nó là niềm vui ngoài dự đoán, thêm nữa cũng là vì mong đứa trẻ này hoạt bát hơn, tuy ngoan ngoãn như nó là tốt, nhưng trẻ con hiếu động thì vẫn hơn.
Xe chạy đến dưới lầu khu nhà tập thể, cảnh ba người nhà họ Tần mỗi người ôm một đứa trẻ trên tay thật sự quá tuyệt diệu, cho dù Cố Uyển vẫn đang trong thời kỳ ở cữ, nhưng trong nhà không ít vợ quân nhân đến thăm những đứa trẻ.
Tuy nhiên, hầu hết họ đều mang theo những thứ như trứng, đường đỏ,...!nhất định không đến tay không, ví dụ những người có mối quan hệ tốt với nhà họ Tần như Điền Thanh Hương và Uông Thu Mai, đã tự tay vồ lấy một con gà mái mang lại đây.
Lâm Xuân Hoa rất vui mừng, đem hạt dưa ngon cùng đồ ăn vặt ra lại pha trà chiêu đãi họ, nhưng đứa bé còn nhỏ, lúc này khó có thể nhìn thấy nhiều người như vậy, liền nói đợi đầy tháng mấy đứa, mời họ đến nhà ăn cơm và thăm những đứa trẻ.
Cái cũi do Tần Chí Hoa tặng lúc có công dụng rất lớn, ba đứa bé, một gia đình năm người nếu không có chiếc giường này chắc sẽ ngủ chồng lên nhau mất.
Cố Uyển những ngày ở cữ ăn ngon nhưng ngủ không được, ba đứa trẻ nhận ra cô, còn nhận ra hơi của anh chị em, cả ba đứa đều phải nằm cùng nhau, phải gần Cố Uyển mới được.
Lúc ở bệnh viện, đều cùng ở một phòng nên Lâm Xuân Hoa không nhận ra, đến khi về nhà, Lâm Xuân Hoa sợ giường của Cố Uyển chật chội nên muốn bế một đứa sang phòng của mình ngủ cũng không được, ba anh em lần lượt thay nhau được bế, không cần biết là bế đứa nào đi thì chỉ cần tách ra là cả ba đứa đều khóc ầm trời, kể cả Đa Đa ngày nào cũng ngoan ngoãn im ru ngủ nay cũng khóc đến kinh thiên động địa.
Thử mấy lần rồi cũng không dám thử nữa, ba đứa cùng nhau òa khóc, cả khu nhà sắp bị nhà họ làm loạn hết cả.
Để cho Cố Uyển có thời gian ở cữ tốt, Lâm Xuân Hoa tối đến nghe được động tĩnh là sẽ vào phòng của Cố Uyển để giúp dỗ đứa trẻ, còn nói với cô là chỉ cần cho mấy đứa trẻ ăn rồi đi ngủ, mấy việc trong nhà đều để Hiểu Muội làm.

Mỗi khi những đứa trẻ ngủ được một chút, Lâm Xuân Hoa liền luôn chân luôn tay đi chợ mua thức ăn, nấu ăn giặt giũ quần áo ướt tã lót bĩnh ra của ấy đứa trẻ thế là hết ngày.
Vốn định để mấy đứa trẻ sinh ra thì cho Tần Hiểu Muội về, bây giờ sinh ba rồi thì làm sao còn rời đi được.

Lúc Lâm Xuân Hoa muốn gọi điện thoại cho Tần Đại Hữu ở nhà báo tin vui, Cố Uyển liền kéo tay bà ấy nói, hay là để ba qua đây luôn.
“Dù sao thì lúc này lúa cũng đã gặt, trong nhà cũng không có việc gì phải lo, về nơi ở thì lấy rèm ngăn tạm chỗ ở của em ba lại cho Hiểu Muội cũng được, huống hồ còn một tháng hơn nữa là tết rồi, mẹ không có nhà, sợ ba cũng lạc lõng.”
Lâm Xuân Hoa thực sự lo lắng Tần Đại Hữu, chỉ là mỗi ngày chăm cháu nên cũng lãng quên đi vấn đề này, Cố Uyển đã nói vậy, lúc gọi về nhà bà ấy liền bàn bạc với Tần Đại Hữu: “Ông này, hay là ông cũng qua đây đi, một mình ông ở nhà sao mà ổn được, Chí Hoa hiện đang thuê nhà ở một thị trấn gần khu quân sự, làm ăn cũng ổn định.

Ông ở với nó cũng được, hoặc qua đây ở cùng phòng với tôi, rồi để Hiểu Muội qua chỗ thằng ba kéo rèm ngăn phòng ở, còn đỡ hơn việc để ông đón tết một mình.”
Tần Đại Hữu do dự, không nỡ để lại những cánh đồng mà ông ấy chăm nom cả đời.

Lâm Xuân Hoa nghe vậy nói: “Đợt lúa này cũng gặt cả rồi, cùng lắm còn ít cỏ trên đồng, ông qua đây nhìn cháu trai cháu gái ông này, để lớn chút nữa lại nhìn không ra, ba đứa bé như được đúc ra từ một khuôn vậy, cháu gái Điềm Bảo nhà mình còn có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ giữa hai lông mày.

Năm hết tết đến, ở đây đón năm mới, năm sau quay về trồng ruộng hay làm cái gì thì mình bàn bạc với nhau sau.”
Tần Đại Hữu nghe nói ba đứa cháu trai cháu gái giống nhau như đúc, liền động lòng, đứa nhỏ nhà thằng hai phần lớn thời gian là do con dâu hai chăm rồi, ông ấy cũng không tiện xem, nên nghe vợ nói về ba đứa cháu ông cũng rất muốn đi thăm.
Thực ra ông ấy ở nhà cũng chỉ là ăn tạm bợ, thằng hai thỉnh thoảng sẽ gọi ông ấy tới ăn, Tần Đại Hữu biết con dâu hai gọi là gọi vậy thôi, nhưng ánh mắt không có một chút nhiệt tình nào cả.

Nghe vợ nói vậy, ông cũng có chút dao động.
“Tôi cũng đâu biết bế trẻ con, đi qua không phải thêm phiền sao?” Vợ và con gái ở bên đó có thể góp sức, ông ấy qua đó thì làm được gì chứ, cái gì cũng không biết mà còn ăn chực của con cái, thời buổi này có ai dư dả gì đâu.
Lâm Xuân Hoa đã ở cùng ông ấy mấy chục năm, chỉ cần nghe giọng nói là biết ông ấy lo lắng cái gì, cười nói: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, tôi nói với ông rồi, hôm nay trước khi gọi điện thoại, chính Uyển Uyển nói rằng muốn ông qua đây đấy, con bé nói sợ tôi không ở nhà, ông đón năm mới lạnh lẽo cô đơn.

Tôi nói ông nghe này, con dâu cả nhà mình không hay nói lời khách sáo, con bé muốn ông qua đây ở thì thực trong lòng nó muốn vậy.

Đứa con dâu tốt như vậy, không có lòng dạ hẹp hòi như thế, ông qua đây giúp tôi, ban ngày đi mua rau cỏ thì tôi không cần sai Hiểu Muội đi nữa.”
Tần Đại Hữu nghe thế gật đầu, nói rằng thu xếp việc nhà cửa ổn thỏa, bán một số lương thực để kiếm tiền rồi sẽ qua.

Đã lên chức ông rồi, không nên đem túi rỗng đi thăm cháu.
Đầu tháng một, Tần Đại Hữu mau chóng đến thành phố B trước ngày đầy tháng cháu hai ngày.
Đoàn đại biểu của Tần Chí Quân đến thành phố B tham gia cuộc thi Chiến sĩ giỏi, Tần Chí Hoa và Hà Thành thì đến Thiên Tân để chạy hàng nên không ở thành phố B, cuối cùng Lâm Xuân Hoa suy nghĩ một chút liền nhờ người bà ấy quen là Giang Hạo.

Nhưng không dám để Giang Hạo đi một mình đón, sợ không quen nhau thì khó tìm ra, lúc ấy còn rắc rối hơn, thêm việc Tần Đại Hữu cũng không biết chữ, không biết biển báo ghi cái gì, cuối cùng kêu Tần Hiểu Muội cùng anh ấy đi đón Tần Đại Hữu..
 
Back
Top Bottom