Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 120: Chương 120


Thím Giang tức đến độ vung tay múa chân hành hung con mình một trận, đổ bao tiền cho nó ăn học, mà giờ đến một đứa học sinh tiểu học nó cũng không bằng được, tức c.h.ế.t mất thôi.

Bí thi chi bộ thôn là người khôn khéo, thấy thế thì giật mình: “Đông Tử, con đi thử làm xem, con lớp 9 rồi mà.”

Đông Tử là con trai độc nhất trong nhà, rất được chiều chuộng, nghe gọi đến tên bèn liếc xéo một cái rất mất hứng: “Ba, ba đừng lộn xộn, loại đề toán này khó lắm, con không biết làm, ba không di truyền cho con tí thông minh nào thì đừng có trách con chứ.”

Những thôn dân khác nghe nói thế đều ngạc nhiên ngây ra, một con nhóc ranh mới đi học còn giỏi hơn cả một cậu học sinh lớp 9 ư? Sao lại như thế được nhỉ?

Bí thư chi bộ thôn nhìn sang những đứa trẻ khác, bọn nhỏ đồng loạt lắc đầu, thật sự không biết làm đâu.

Thấy thế, thím Giang liền ngậm miệng, ánh mắt nhìn Lạc Di cũng thay đổi, như nhìn một sinh vật kì quái nào đó.

Con trai thứ ba nhà họ Lạc kia sinh được một đứa nhỏ thông minh, sắp phất lên rồi.

Tâm trạng Lạc Quốc Cường lúc này hết sức phức tạp, Lạc Di cũng là người nhà ông ta, theo lí mà nói, ông ta hẳn nên vui vẻ mới phải, nhưng ông ta lại vẫn không vui nổi.

Trong lúc mọi người đang xúm vào xem, Lạc Di vẫn cứ một vẻ ngoan ngoãn xấu hổ, như là không biết mình vừa đưa ra một vấn đề khó đến thế nào, cũng không biết mọi người ở đây đang chấn động ra sao.

Trông cô lúc này hệt một cô bé con ngây thơ không biết gì.

Nhưng cũng vào lúc này, Lạc Quốc Vinh lại ra vẻ thần bí, móc ra một thứ.

Ánh mắt mọi người đồng loạt sáng lên: “Cái gì đấy? Phiếu công nghiệp à? Ở đâu ra?”

“Hề hề.” Lạc Quốc Vinh chỉ cười cười không chịu nói, vẻ mặt cực kì đắc ý và vênh váo.

Lạc Quốc Cường ghét nhất cái vẻ tiểu nhân đắc chí của chú em mình, bèn lạnh giọng quát lên: “Chú lấy ở đâu ra? Tôi nói chú biết, nếu xuất xứ bất chính thì đừng trách tôi không nể tình thân.”

Lạc Quốc Vinh biết rõ thói cư xử của ông anh mình, cho nên mới cố tình chọc giận ông ta: “Đây là phần thưởng của Tiểu Di, mười phiếu công nghiệp, con gái em giỏi như vậy đó.”

Người xung quanh ồ lên kinh ngạc, ai nấy đều thèm nhỏ dãi trước xấp phiếu công nghiệp kia, tranh nhau nói: “Quốc Vinh, tôi lấy đồ đổi phiếu của chú nhé, tôi muốn mua cái phích nước nóng quá rồi.”

“Quốc Vinh Quốc Vinh, để cho tôi đi, tôi với chú là chỗ anh em thân thiết cơ mà.”

“Quốc Vinh à, cô với mẹ cháu thân nhau nhất, cháu phải để cho cô một phiếu đấy.”

Vì mười phiếu công nghiệp này, tất cả mọi người đều xuất ra mọi cách để tranh đoạt, nhưng phiếu công nghiệp quả thực quá quý giá đối với người nông dân, ai mà không muốn chứ?

Lạc Quốc Vinh cảm thụ được làn sóng nhiệt tình trước nay chưa từng có, ông hớn hở cười cười, vung tay ra hiệu cho mọi người dừng lại: “Được được, đều là chỗ thân quen, không có vấn đề gì hết. Không vội không vội, tôi còn có cái này nữa.”

Ông khom người, nhấc cái túi dưới chân lên, lôi từ trong đó ra mấy thứ, cứ mỗi lần rút tay lại khiến người xung quanh ồ lên kinh ngạc.

Như thể cảm thấy chưa đủ, ông còn cao giọng kể ra: “Một cân thịt ba chỉ, một cân gạo, tối nay làm hết, thái miếng to, kho tàu, không cần ăn dè, nghĩ đến thôi đã thấy hạnh phúc rồi.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 121: Chương 121


Những người xung quanh nghe mà thèm ứa nước miếng, ghen tị đến phát bực.

Xem ra con gái cũng có đứa thông minh đấy nhỉ, hay là mình cũng đưa con gái mình đi học xem thế nào?

Lạc Quốc Vinh khoe khoang rạng rỡ mặt mày một phen rồi quay sang phía anh trai mình: “Anh cả, anh hôm nay cũng được bữa ăn chực ngon lành nhờ phúc con gái em, thấy vui chứ?”

Lạc Quốc Cường ghen tị lắm rồi, nhưng vẫn không thể hiện ra ngoài mặt: “Ăn chực cái gì, nói khó nghe thế…”

Lạc Quốc Vinh bĩu môi, quay đầu đi: “Vậy thôi, tối nay anh đừng ăn mấy thứ này.”

Lạc Quốc Cường đã muốn chửi ầm lên trong lòng, mẹ nó chứ, à không đúng, mẹ nó cũng là mẹ mình.

Bà cụ Lạc hay tin vội chạy tới, cùng đi còn có đàn chị em thân thiết trong thôn, một đám bà già tóc hoa râm da nhăn nheo vây quanh cha con Lạc Quốc Vinh.

Ánh mắt bà cụ Lạc như gắn chặt lên miếng thịt, đã lâu chưa được ăn thịt rồi, thèm quá: “Đây thực sự đều là phần thưởng của Lạc Di?”

Sao lần này nó hào phóng thế nhỉ, dám lấy hết ra? Đây tuyệt đối không phải phong cách làm việc của nhà thằng ba.

“Mẹ, mẹ nói gì thế, dù có bán con cũng chả kiếm đâu ra mấy thứ này đâu.” Lạc Quốc Vinh lại thò tay vào trong túi, huênh hoang lấy ra năm xấp vải.

Đây đó lại vang lên tiếng hít hà, trời ơi, năm xấp vải! Chỗ vải đó phải bao nhiêu tiền chứ?

Cô cháu gái nhà họ Lạc này thật đúng là ôm vàng về nhà, đi học mấy hôm liền có thể kiếm được bao nhiêu đồ đắt tiền như thế.

Lạc Di ngại ngùng cười cười, thực ra mấy xấp vải này đều có tì vết, ví dụ như có vệt nhuộm lem hay có vết mốc, nhưng có sao đâu, đều dùng được hết.

Bà cụ Lạc nhìn chòng chọc vào xấp vải, tim đập thình thịch, chỉ muốn giật phắt về tay mình ngay.

Năm xấp vải nhuộm, bà ta đã sắp xếp dùng thế nào cả rồi, cho bà ta một xấp, cho bé cưng Xuân Mai một xấp, con cả một xấp, còn hai xấp vải kia thì cất đi, đợi khi nào nhà có chuyện vui thì dùng.

Lạc Quốc Vinh nhướng mày, cầm xấp vải màu lam đậm đưa tới trước mặt bà ta, lớn tiếng nói: “Mẹ, đây là quà Tiểu Di biếu bà nội cháu nó, thường ngày mẹ đối xử với con gái con rất tệ, đến cả miếng cơm tẻ cũng không muốn cho con bé ăn, nhưng mà vừa có phần thưởng là con bé liền nghĩ tới bà nội ngay, mẹ có thấy lương tâm bị cắn rứt không?”

Cắn cái đầu mày, thằng hỗn hào, bà cụ Lạc vung tay đánh con một cái, biếu bà ta là chuyện đương nhiên, không có bà ta thì làm sao có con ranh đó được.

Lạc Quốc Vinh cười hì hì, né người đi: “Mẹ, con thấy hẳn mẹ nhận miếng vải này cũng ngại nhỉ, chi bằng nhường cho người khác đi…”

Bà cụ Lạc hung tợn giật lấy: “Tao là mẹ mày.”

Thằng ranh hỗn láo chỉ biết chọc tức mẹ nó.

Lần tay lên mảnh vải, mịn quá, bà ta sung sướng nheo mắt.

Đám chị em thân thiết bên cạnh cũng nhao nhao hâm mộ: “Ôi, vải bông dày này, chắc là ấm lắm.”

“Mẹ Quốc Cường à, bà có phúc ghê, có cháu gái mang thịt mang gạo trắng về cho ăn, lại còn có quần áo mới mà mặc, sướng nhất cái thôn này đấy.”

“Thấy bảo Xuân Mai có phúc vận, nhưng mà theo tôi thì Lạc Di cũng không kém đâu.”

“Gì mà không kém, tôi thấy Lạc Di còn mạnh hơn cả Xuân Mai ấy chứ, Xuân Mai có thấy bóng dáng đâu đâu, bà đó, đừng có thiên vị thái quá, đều là cháu ruột cả…”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 122: Chương 122


Bà cụ Lạc nghe đến đó, sắc mặt liền thay đổi: “Ai thiên vị? Toàn nói linh tinh, về nhà ăn cơm đi.”

Vừa bước qua cổng, bà cụ Lạc tức thì đòi ngay mấy miếng vải còn lại, Lạc Quốc Vinh không chịu: “Mẹ, mẹ tham vừa chứ, có một mảnh rồi còn muốn lấy tất à? Một mình mẹ mặc năm bộ à? Muốn làm địa chủ một lần cho đã nghiền à?”

Lạc Quốc Cường biến sắc: “Câm mồm, nói lung tung cái gì đấy? Chú không còn bé bỏng gì đâu, đừng có cả ngày…”

Lạc Quốc Vinh thấy vợ mình từ trong nhà đi ra, bèn đưa mắt ra hiệu, hai người hiểu ý nhau ngay.

“Tiểu Thanh, bữa tối mình nấu nhé, gạo thịt này bỏ ra làm cả đi.” Lạc Quốc Vinh cười ha hả, “À đúng rồi, anh cả nói không muốn ăn, kiến quyết không ăn đồ của cháu gái, đừng ai ép anh cả ăn kẻo xấu hổ, cơm tối không cần nấu phần nhà anh cả.”

Lạc Quốc Cường cứng mặt rồi, chị dâu cả trợn to mắt như không tin nổi, đôi song sinh càng sốt ruột cuống lên: “Cha mẹ cháu không ăn nhưng chúng cháu có ăn mà, chú ba, chú đừng để ý lời hai ông bà đó, ổng lớn rồi mà chẳng biết điều gì.”

Vợ chồng Lạc Quốc Cường nghẹn họng, nuôi không hai thằng ranh này rồi sao?

Cơm tối gồm có khoai tây xào, thịt kho tàu với cơm gạo tẻ, cả nhà họ Lạc đều ăn rất vui sướng.

Bát cơm với từng hạt trong trong căng đầy, chan nước kho thấm đượm mùi thịt, một miếng lại một miếng, ngon muốn nuốt luôn lưỡi.

Mỗi người được chia bốn miếng thịt kho tàu, đám nhỏ ăn vô cùng vui vẻ.

Chỉ có hai vợ chồng Lạc Quốc Cường không có phần, đành trơ mắt nhìn, miệng gặm bánh màn thầu làm bằng bột ngô, khô như muốn cào xước họng.

Lạc Quốc Cường còn có thể nhẫn nhịn, nhưng dâu lớn nhà họ Lạc ngửi mùi thịt thơm ngào ngạt, nước miếng ứa đầy miệng rồi, mắt nhìn chằm chằm miếng thịt trong bát con trai đầy khát vọng, chỉ trông mong có đứa nào cho mình một miếng.

Đã mấy tháng không được ăn thịt rồi, thèm c.h.ế.t mất.

Nhưng hai thằng con ăn hăng say như thể linh hồn cũng bay lên trời rồi, đâu còn nhòm ngó gì đến cha mẹ nữa.

Bà cụ Lạc thực ra cũng muốn cho con trai cả một miếng, nhưng bà ta vừa mở miệng, Lạc Quốc Vinh đã vươn đũa tính gắp thịt trong bát bà ta, khiến bà ta sốt ruột, chỉ chăm chú bảo vệ bát cơm.

Sau khi ăn xong bữa tối, Lạc Quốc Vinh đặt bát xuống, kéo vợ con về phòng: “Hôm nay nhà này đã cống hiến rất nhiều, cho nên mọi người chia nhau rửa bát đi nhé.”

Bà cụ Lạc vội gọi con trai lại: “Thằng ba, ngồi xuống, mẹ muốn hỏi cái này.”

Lạc Quốc Vinh ợ lên một tiếng rồi ngáp dài: “Căng da bụng chùng da mắt, có gì để mai hẵng nói đi mẹ.”

Ông nhanh nhẹn đóng cửa phòng lại, nhốt hết những ồn ào bên ngoài, bốn người nhìn nhau, cùng cười rộ lên.

Hôm sau, bà cụ Lạc còn chưa kịp tìm cách lấy nốt những xấp vải kia từ tay con thứ ba thì trong thôn đã truyền khắp những tin tức xấu, chẳng mấy chốc đã đến tai bà ta.

Có người nói bà ta bất công, có người lại chê cười bà ta già rồi lẩm cẩm, lại có người cười bà ta mù mở, cũng có người trào phúng bà ta xử sự bất công, nói chung là tiếng xấu gì cũng có.

Trước đây mọi người đều biết những chuyện này, nhưng không muốn nói ra, vì nói ra thì sẽ dẫn đến mích lòng người ta, lần này chẳng biết vì sao, tất cả mọi người đều rôm rả bàn chuyện xấu nhà họ Lạc.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 123: Chương 123


Thậm chí còn có người nói Lạc Quốc Cường là loại người giả dối, ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, đối xử cực kì hà khắc với anh em trong nhà, chỉ biết lợi dụng mẹ mình hút m.á.u các em mà thôi.

Cái lợi đều về ông ta, cái hại thì các em nhận hết, tiếng lành ông ta hưởng, tiếng xấu các em gánh.

Người hai mặt như thế thật đáng sợ, và càng không đáng tin tưởng, lần sau tuyển cử nhất định phải đuổi đội trưởng này xuống, chọn một người khác lên thay.

Lời đồn càng lúc càng khoa trương, đợi đến khi đương sự biết thì nó đã truyền đi khắp chốn, ngay cả những thôn kế bên cũng đã nghe nói tới, Lạc Quốc Cường sôi sục trong lòng, giận mà không làm gì được.

Bà cụ Lạc tức điên lên, chửi mắng mấy người nhắc tới chuyện này nhiều nhất, người ta chỉ nói một câu: “Nói có sai đâu, bà lại lựa chọn ra mặt làm người xấu, thằng cả nhà bà lại núp sau lưng bà đấy thôi, bà đó, trông thì tưởng khôn ngoan lắm, thực ra rất dại, vì thằng cả mà xích mích với cả thằng hai thằng ba, có đáng không?”

Bà cụ Lạc tái mặt, nhưng thận trọng ngẫm lại cũng cảm thấy, hình như người ta nói đúng…

Có chuyện gì không tốt đều sẽ do bà ta đứng ra, nhà thằng ba cũng do bà ta dốc sức chèn ép…

Dừng, dừng ngay, bà ta vội vã lắc đầu, xua đi những ý nghĩ kì quái nọ, bất kể thế nào cũng không thể tiếp tục nghĩ nữa.

Bà ta đã có thói quen che chở cho nhà con cả, bởi vì ngày sau muốn vợ chồng con cái nó chăm mình lúc già yếu.

“Quốc Cường nhà tôi rất giỏi, Xuân Mai nhà tôi còn là người có phúc vận cơ đấy, có thể vượng cả nhà.”

Bà cụ Kiều cũng là một người chua ngoa đáo để, bà ta liên tiếp sinh năm đứa con trai, sống trong thôn này không cần sợ bất cứ ai, lúc này, bà ta nhìn bà cụ Lạc, cười khẩy: “Thế á? Sao tôi cứ cảm thấy Lạc Di nhà bà mới là đứa có tiền đồ nhất, Xuân Mai từng được thưởng cái gì rồi? Có giấy khen không? Có phần thưởng không?”

Bà cụ Lạc ngớ người, lắp bắp nói: “Nó… Nó nhặt được nấm ăn, nhặt được cá…”

Bà ta đã cực lực bênh vực cháu gái cưng, nhưng lại không có cơ sở nên giọng điệu trở nên nhút nhát hẳn.

Bà cụ Kiều hừ một tiếng: “Lại chẳng đáng mấy hào, Lạc Di đi thi một chuyến là kiếm về 10 phiếu công nghiệp, gạo thịt vải vóc đều có, tất cả đều là những thứ có tiền cũng không mua được.”

Bà cụ Lạc tức lên: “Tôi thèm vào! Tôi đây chỉ thích ăn cá đấy.”

Bà cụ Kiều lập tức nở nụ cười: “Vậy đưa miếng vải kia cho tôi, tôi cho bà ba hào, chúng ta là chỗ chị em mấy chục năm qua, bà cũng biết con người tôi thế nào mà, tôi không có ý xấu, đừng chấp nhặt với tôi nhé.”

Vì một xấp vải, bà ta cũng coi như dốc hết sức.

Bà cụ Lạc nghẹn lời.

Không để ý người ta đã sa sầm mặt, bà cụ Kiều lấy tiền ra, đếm đếm rồi tính nhét vào tay bà cụ Lạc như muốn cưỡng chế bà ta bán vải, miệng còn lầm bầm: “Bà nói nghe coi có phải hai chị em nó khắc nhau không, Xuân Mai vừa đi khỏi nhà, Lạc Di liền đột nhiên giỏi hẳn lên.”

Bà cụ Lạc giật thót người, không nói còn không nhận ra, vừa nói liền khiến bà ta tỉnh táo hẳn, có khi nào đúng là như vậy không?

Nhưng bà ta vẫn rất cứng miệng cãi: “Đấy là mê tín dị đoan…”

Bà cụ Kiều liếc xéo một cái, người của thế hệ bọn họ ai mà chẳng mê tín, chẳng qua chỉ lén lút, không dám công khai trước mặt người khác thôi.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 124: Chương 124


“Sau này tử tế với con bé Lạc Di một chút đi, không thiệt đâu.”

Bà cụ Lạc nghiến răng: “Tôi sẽ bắt nó nghỉ học.”

Chèn ép con ranh đó thì sẽ không ai gây trở ngại cho tiền đồ cháu gái yêu của bà ta được nữa.

Bà cụ Kiều lắc đầu, người này bất công thái quá rồi: “Thôi đi bà, lãnh đạo huyện người ta còn đang mong con bé đại diện huyện đi giành vinh quang về, bà mà dám chống đối lãnh đạo huyện, bà có tin cái ghế đội trưởng của Quốc Cường bị người ta đá đổ luôn không?”

Bà cụ Lạc tức trợn mắt, cách này không được, cách kia cũng không xong, vậy phải làm sao: “Làm sao bây giờ? Tôi đã nhờ lão thầy mù xem số cho Xuân Mai, ổng nói con bé có mệnh phú quý, là quý nhân phúc thọ song toàn nhà tôi mà.”

Bà ta chỉ nhớ nhờ người tính số mệnh cho con cháu nhà con trai cả, còn về Lạc Di, bà ta chưa bao giờ để bụng.

Bà cụ Kiều nhìn bà ta một cái, nói vu vơ: “Thì cho ở riêng đi, không phải một nhà nữa thì không gây trở ngại được cho nhau, thế thôi.

“Không được.”

Bà cụ Lạc lập tức bác bỏ không cần suy nghĩ, “Cho chúng nó ở riêng rồi, thằng ba sẽ không nghe lời tôi nữa.”

Các con ở riêng, quyền uy của bà ta trong cái nhà này làm sao còn giữ được, như vậy thì an hưởng tuổi già thế nào đây? Làm thế nào để người nhà tiếp tục nghe lời bà ta nữa?

Bà cụ Kiều cười ha hả: “Nói cứ như là bây giờ nó nghe lời bà lắm vậy.”

Bà cụ Lạc cứng họng.

Bà Kiều nhét tiền vào tay bà ta: “Không ở riêng cũng được, chỉ cần đối xử công bằng là ổn rồi, cái gì Xuân Mai có thì Lạc Di cũng phải có, như thế chẳng phải ổn thỏa rồi sao?”

Chính bà cụ Kiều cũng cư xử rất thiên vị, nhưng đối tượng bà ta thiên vị chính là cháu trưởng, người gánh vác việc lớn trong nhà sau này, không giống bà bạn đây, lại đi thiên vị một đứa cháu gái, thật không sao hiểu nổi.

Bà cụ Lạc tức anh ách cả bụng, Lạc Di nó xứng sao? Cái thứ do Ngô Tiểu Thanh sinh ra thì có thể là thứ tốt sao: “Không bao giờ.”

Bà ta vùng tay ra, tiền vung vãi xuống đất: “Đừng để tôi nghe được những lời nhảm nhí đó nữa, hừ.”

Bà ta quay đầu bước đi, không biết rằng bà cụ Kiều vừa bĩu môi sau lưng mình một cái, cúi đầu nhặt tiền rồi lại lần sờ hai tờ phiếu công nghiệp trong túi áo, hào hứng ra ngõ tìm các chị em bạn già buôn chuyện, thêm mắm dặm muối cho sự bất công của bà cụ Lạc để chuyện lan đi khắp nơi.

Lạc Quốc Cường mấy ngày này cũng không được sống yên, đi tới đâu, người ta cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt là lạ.

Ánh mắt ấy không còn sự tôn trọng kính nể như dĩ vãng mà chỉ toàn khinh thường, bất mãn, hoặc nhìn tò mò xem trò vui.

Lòng Lạc Quốc Cường lúc này uất nghẹn không chịu nổi, rất muốn được biện giải cho bản thân, nhưng người ta lại chẳng nói trước mặt ông ta nên không thể đi tới mà phủ nhận được.

Dâu cả nhà họ Lạc, vợ Lạc Quốc Cường thiếu kiên nhẫn hơn, bà ta hung hăng đi gây gổ đánh người ta một trận, bị đánh mặt mũi bầm dập, về nhà tố cáo với chồng lại bị chồng mắng cho một phen.

Lạc Quốc Cường là đội trưởng, vợ ông ta sao có thể chủ động đi đánh nhau với người dân trong thôn như thế được?

Thấy tình thế ngày càng nghiêm trọng, bà cụ Lạc tức phát uất, hạ quyết tâm, buộc Lạc Quốc Vinh đi ra làm sáng tỏ chuyện này, hòng cứu vãn danh dự nhà mình, cụ thể là danh dự của con cả và chính bà ta.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 125: Chương 125


Lạc Quốc Vinh nhanh nhảu đồng ý rồi, nhưng đi ra ngoài lại nói như thể mẹ mình dùng d.a.o gí vào cổ ép mình thanh minh cho anh trai, ông không muốn c.h.ế.t nên đành phải nhận lời.

Và thế là, lần này thì bà cụ Lạc có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được vết nhơ ấy, đồng thời chính Lạc Quốc Cường cũng bị mang tiếng lây.

Mẹ mình ép bức em ruột mình như vậy, bản thân thật sự không biết gì sao? Hay là chỉ giả vờ không biết?

Nếu thật sự không biết thì chỉ chứng tỏ một điều, năng lực của ông ta quá kém.

Nếu giả vờ không biết, vậy tức là nhân phẩm quá kém.

Bất kể là thế nào, Lạc Quốc Cường đều mang tiếng xấu. Trước còn có người đứng ra chắn tai chắn tiếng giùm ông ta, ông ta núp sau lưng là được, nhưng hiện tại không làm thế được, bởi tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm từng cử động của ông ta, làm gì cũng bị người ta soi xét từng chi tiết và phân tích.

Tình thế ngày càng bết bát, lại sắp đến năm mới rồi, Lạc Quốc Cường nóng ruột bồn chồn, không biết nên hóa giải tình huống này thế nào.

Điều khiến ông ta càng suy sụp hơn nữa là lãnh đạo công xã đã gọi ông ta lên, nhìn chằm chằm hồi lâu, nhìn đến nỗi ông ta sởn da gà, mãi mới dám hỏi: “Chủ nhiệm, có… có chuyện gì ạ?”

Lãnh đạo nghiêm mặt bảo: “Đồng chí là đội trưởng đội sản xuất thôn Lạc Gia, là cán bộ, mà cán bộ thì phải làm gương tốt cho dân, danh tiếng phải trong sạch, như thế mới khiến người ta phục và nghe theo chỉ đạo.”

Giọng điệu lãnh đạo rất dửng dưng, nhưng sự bất mãn trong đó vẫn khiến Lạc Quốc Cường run lên: “Vâng vâng, ngài nói rất đúng ạ.”

Lãnh đạo lại chỉ cho một câu: “Xử lí cho tốt chuyện nhà thì mới làm việc nước được, gia đình hòa hợp thì mọi chuyện đều thuận lợi.”

Lạc Quốc Cường thật muốn khóc tại chỗ, chuyện đó đã truyền tới tận tai lãnh đạo rồi sao? Là đứa nào, đứa nào thiếu đạo đức đến thế?

“Nhà chúng tôi rất hòa hợp ạ, con cháu hiếu thảo với người trên, bảo vệ người dưới, tình cảm anh em cũng gắn bó…”

Ông ta cực lực che giấu, trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh, miệng lắp bắp tự biên tự diễn nhưng thực chất quá chột dạ nên giọng càng lúc càng nhỏ.

Lãnh đạo công xã nheo mắt nhìn ông ta một cái, đồng chí này không được rồi, tính tình không thành thật, tác phong cũng không nghiêm chỉnh, vốn còn muốn đề đạt đi lên, nhưng hiện giờ xem ra vẫn nên để ở cơ sở tiếp tục rèn luyện thôi.

“Thật à? Sao tôi lại nghe người ta nói đồng chí dựa vào mẹ hút m.á.u các em để làm lợi cho mình? Đây là xã hội mới, tác phong đó không ổn đâu.”

Tội danh này thật quá khó nghe, đủ để hủy hoại toàn bộ tiền đồ chính trị của một người.

Lạc Quốc Cường một lòng một dạ muốn bò lên trên, lại không biết cơ hội mà ông ta mong ngóng bao lâu vừa mới vuột qua tay.

“Không hề, tuyệt đối không có chuyện đó, đều là lời đồn bậy, tôi…” Lạc Quốc Cường nóng ruột đến sắp khóc rồi, ông ta cố sức giải vây cho mình, “Tôi đúng là có hơi nghiêm khắc một chút trong việc quản lí thôn dân ở cơ sở, cho nên có người không hài lòng, thừa cơ trả thù, chứ ba anh em chúng tôi vẫn rất hòa thuận.”

Lãnh đạo công xã không nói gì, chỉ phất phất tay, Lạc Quốc Cường run rẩy rời khỏi đó.

Cửa vừa đóng lại, chân ông ta đã nhũn ra, đứng không nổi, phải tựa vào tường quệt mồ hôi, bấy giờ mới phát hiện lưng áo đã ướt đẫm.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 126: Chương 126


Chuyện này đã bị làm to lên rồi, phải xử lí sao đây?

Ông ta bắt đầu suy tính, ngẫm nghĩ hồi lâu mới rẽ sang phòng tổng hợp tìm người quen: “Cán bộ Tưởng, gần trưa rồi, chúng ta ra tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa đi.”

Cán bộ Tưởng có mối quan hệ khá tốt với Lạc Quốc Cường, thấy sắc mặt ông ta không ổn liền biết có chuyện.

Tiệm cơm quốc doanh, Lạc Quốc Cường gọi một đĩa thịt kho tàu, một phần cá kho, một đĩa trứng đúc thịt băm, coi như dốc túi mời khách.

Quả nhiên, cán bộ Tưởng nhìn bàn cơm, sắc mặt giãn ra, trò chuyện cũng cởi mở hơn.

Ăn được nửa chừng, bầu không khí đã trở nên thân thiện, Lạc Quốc Cường mới nhẹ giọng tìm hiểu: “Có ai ở sau lưng chơi tôi à?”

Lẽ nào ông ta đang vướng đường ai? Không phải chứ.

Theo lí mà nói, chút chuyện này không thể bị thổi lớn đến như vậy, chắc chắn phải có người đứng đằng sau thúc đẩy.

Cán bộ Tưởng gắp một miếng thịt kho tàu, nhồm nhoàm nhai: “Không ngoài người thôn ông, ông đã có xích mích với ai, trong lòng hẳn cũng biết rõ.”

“Tôi thì có thể có xích mích với ai…” Lạc Quốc Cường xưa nay luôn biết lối cư xử sao cho được lòng người, lại có giao thiệp rộng, gặp ai cũng niềm nở, tự thấy mình không có kẻ thù mới phải.

Chợt ông ta khựng lại, trong đầu lóe lên một cái tên: “Chẳng lẽ là chú ba nhà tôi?”

Cán bộ Tưởng cũng từng gặp Lạc Quốc Vinh, người này đầu óc khá lanh lợi, nhưng hơi thiên về láu cá lưu manh hơn là người làm việc đàng hoàng.

“Chú ba nhà ông mà có năng lực này, ông còn có thể ngồi vững đến giờ sao? Có mà đã sớm bị người ta cưa ghế rồi.”

Không phải ông ta khinh thường Lạc Quốc Vinh mà người này đã từng bị chèn ép suốt mấy chục năm mà chưa hề có năng lực phản kháng, đời này cũng chỉ vậy mà thôi.

Mối nghi ngờ trong lòng Lạc Quốc Cường tan đi, cũng phỉa, chú ba không có bản lĩnh ấy, cùng lắm cũng chỉ có thể ồn ào trong thôn được vài câu, không gây nên được sóng gió gì.

“Vậy là ai nhỉ?”

Cán bộ Tưởng nể tình Lạc Quốc Cường dốc túi đãi bữa thịnh soạn này, bèn gợi ý một chút: “Là ai không quan trọng, quan trọng là vấn đề này nên giải quyết thế nào, còn tiếp tục như vậy, chỉ sợ ông sẽ sớm bị đá xuống đấy, mau xử lí gọn gàng đi.”

Lạc Quốc Cường sa sầm mặt lại, khó khăn lắm mới trèo lên được chức đội trưởng, không thể bị người ta cho rớt đài như vậy được.

“Tôi biết rồi, cảm ơn ông, có tin gì mới thì báo cho tôi biết với nhé.”

Dọc đường về, Lạc Quốc Cường suy tư tỉ mỉ mọi mặt, cuối cùng hạ quyết tâm.

Vừa về tới nhà, ông ta đã vào buồng tìm mẹ: “Mẹ à, hay là nhà ta ở riêng đi.”

Bà cụ Lạc đang mải nghĩ tối nay ăn gì, tay vội vàng lấy đồ ăn ra chuẩn bị, nghe con cả nói thế liền trợn to mắt, không thể tin nổi: “Con nói cái gì? Ở riêng?”

Ai nói ở riêng cũng đều có khả năng, nhưng chỉ có thằng cả không thể nào tự dưng nói thế, bởi vì nó mới là người được lợi nhiều nhất, điều này bà ta cũng biết.

Lạc Quốc Cường không muốn tách ra ở riêng, nhưng ông ta còn cách nào nữa đâu: “Anh em chúng con lớn cả rồi, cây lớn phân cành, cũng nên ở riêng đi thôi, con không muốn bị người ta chỉ trỏ, nói con hút m.á.u em mình ăn sung mặc sướng.”

Bà cụ Lạc lập tức biến sắc, nổi giận đùng đùng bước ra ngoài: “Đứa nào dám nói vậy? Để mẹ tới tận nhà hỏi xem.”

Lạc Quốc Cường khẽ thở dài một tiếng: “Là lãnh đạo công xã nói.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 127: Chương 127


Bà cụ Lạc khựng lại, rồi lặng lẽ quay về phòng, coi như chưa nói gì.

Lạc Quốc Cường ngồi xuống, rót cốc nước ừng ực uống, cá kho hôm nay hơi mặn: “Mẹ, chỉ cần cho chú ba ra ở riêng là được rồi.”

Đá thằng cứng đầu nhất đi, thằng hai thành thật ngu xuẩn thì để ở nhà, chú ấy không láu cá như chú ba, cũng không dám ra ngoài nói lung tung.

Bà cụ Lạc dường như cũng đã bị con thuyết phục, thằng ba ngày ngày làm trò, nhà cửa không yên cũng là thật: “Để mẹ nghĩ lại đã.”

Lạc Quốc Cường hiểu rõ tính tình mẹ mình nhất, biết bà ta đã hơi d.a.o động, bèn không khuyên thêm.

Màn đêm buông xuống, bà cụ Lạc len lén đi tìm lão thầy mù thôn bên, nhờ lão ta xem tướng số cho hai đứa cháu gái.

Thầy bói mù vừa nghe thấy ngày sinh tháng đẻ quen tai kia bèn thắc mắc:

“Xuân Mai nhà bà chính là người có mệnh vận Tử Vi trên trời giáng xuống, ở cổ đại thì đó chính là mệnh đế vương đó, tiếc rằng chỉ là một đứa con gái, như thế chỉ có thể làm vợ quan lớn, nhưng như vậy cũng đủ để vượng người bên cạnh rồi. Mệnh này rất hợp với bà, có nó bên cạnh, bà đến lúc già không phải lo cơm áo, có người hầu kẻ hạ, mấy cái đó tôi đã nói rồi, sao còn muốn tính lại?”

Chớ thấy người ta hùng hùng hổ hổ tuyên bố muốn diệt phong kiến mê tín mà lầm, mỗi khi gặp chuyện gì, ai nấy đều lập tức muốn tìm người tính cho ngay.

Đây chính là điển hình của hiện tượng ‘ngoài miệng thì nói không cần nhưng thân thể lại rất thành thật’.

“Ông tính giúp tôi cái nữa.” Bà cụ Lạc lại đọc ngày sinh tháng đẻ của Lạc Di.

Ông thầy bói mù bấm ngón tay, tính một lúc rồi nói: “Cái này hả, ngày nhỏ tầm thường, thiếu niên hiếu thắng thích trội hơn người, trung niên mới hiển vinh. Đây là mệnh Văn Khúc Tinh, không chạm sách vở không hiển lộ, vừa chạm vào liền hiện ra lập tức, vận hạnh xung thiên.”

Bà cụ Lạc kích động vỗ bàn, nói quá đúng, chuẩn phát sợ.

Thì ra là Văn Khúc Tinh à, chẳng trách lại nổi bật nhanh như thế, nhưng tính ra vẫn kém xa Tử Vi Tinh.

“… Không cho học hành thì cả đời tầm thường sao?”

Nếu là vẫn không được thì không cho nó đi học nữa, nhà họ Lạc có một cô cháu gái xuất sắc là đủ rồi.

Thầy bói mù gõ bàn: “Trừ khi chưa từng chạm vào sách vở, còn nếu đã cầm sách lên thì áp không nổi nữa, càng áp càng bị phản lại mạnh, người áp chế Văn Khúc Tinh sẽ bị phản phệ.”

Bà cụ Lạc căng thẳng: “Phản phệ? Là sao?”

Ông thầy mù nói thẳng không do dự: “Gây ra chuyện gì thì phải nhận báo ứng gấp mấy lần.”

Bà cụ Lạc hoảng hồn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, sắc mặt ông thầy bói mù trở nên nghiêm túc: “À đúng rồi, mệnh hai người này tương khắc nhau, như nước với lửa vậy, tuyệt đối không thể đặt chung một chỗ, bằng không, có một người được là một người còn lại sẽ bị đè ép xuống.”

Bà cụ Lạc bỏ lại hai hào tiền công, rời khỏi đó với sắc mặt nặng nề.

Đợi bà ta đi khỏi, ông lão mù mới lần trong túi ra một tờ phiếu công nghiệp, v**t v* đầy trân trọng, có cái này có thể mua cho con gái một món đồ cưới ra dạng ra hình rồi.

Tờ mờ sáng, cả nhà Lạc Quốc Vinh đã bị dựng dậy, khi vào nhà chính, thấy mọi người đều đã có mặt.

Bên kia là những người cao tuổi đức cao vọng trọng trong thôn, Lạc Di vừa liếc thấy họ, đáy mắt liền thoáng một tia vui sướng, việc này thành công rồi.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 128: Chương 128


Thật không uổng công cô tốn bao tâm tư, bỏ ra bao nhiêu phiếu công nghiệp quý giá.

Một đêm không ngủ, bà cụ Lạc trông tiều tụy hẳn, vành mắt lờ mờ thâm, sắc mặt đặc biệt tăm tối.

Ông ba là người có địa vị cao nhất trong dòng tộc họ Lạc ở thôn này, cũng là người cao tuổi có uy vọng cao nhất, thấy con cháu đến đông đủ mới cất tiếng hỏi: “Gọi chúng tôi tới đây có việc gì không?”

Bà cụ Lạc nói với vẻ không cam lòng lắm: “Tôi muốn cho con tôi ra riêng.”

Nói hết câu, bà ta chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Câu nói đó hệt như một tiếng sét đánh ngang tai, người nhà họ Lạc đều choáng váng, sắc mặt thay đổi.

Lạc Quốc Vinh hơi nhếch khóe miệng, cuối cùng cũng đợi được đến ngày này.

Mấy cụ già đều chau mày lộ vẻ không hài lòng: “Mẹ Quốc Cường, bà phải nghĩ cho kĩ, thôn chúng ta chưa có tiền lệ này bao giờ.”

“Không thể tách ra ở riêng, tôi cho rằng nhà các người nên bàn lại cho kĩ, đừng có phá hỏng lề thói của thôn.”

Bà cụ Lạc rên rẩm thở dài: “Tôi cũng không muốn thế, nhưng thằng ba này quá bất hiếu, lại chỉ biết gây chuyện cho cả nhà…”

Lạc Quốc Vinh lập tức cãi lại: “Mẹ, mẹ lại đổ oan cho con, con chưa làm gì sai đã bị chụp mũ bất hiếu như thế, ai da, mẹ ruột vu oan quả đúng là chuyện khiến người ta đau lòng nhất, thời buổi này lòng người thật đáng sợ…”

Bà cụ Lạc nghe giọng con thứ ba nói đã thấy bực dọc, vì sao nó không thể yên phận nghe lời?

Bà ta lúc này chỉ muốn cho nó một cái tát, nhưng lại không dám, đành trừng mắt nhìn Lạc Quốc Vinh: “Mày không muốn ở riêng?”

Cả ngày lèo nhèo muốn ở riêng, lúc này còn vờ vịt cái gì, được hời còn khoe mẽ à.

“Không ở riêng.” Lạc Quốc Vinh tỏ vẻ kiên quyết, lắc đầu thật mạnh, “Sức khỏe con không tốt, không làm được việc nặng, Tiểu Thanh là một phụ nữ nhu nhược, chỉ có thể làm mấy việc nhẹ nhàng, chúng con không tự nuôi gia đình được, hiện giờ ăn uống sinh hoạt đều theo nếp nhà, đang tốt đẹp, sau này bọn nhỏ nhà con đi học đi làm cũng còn muốn dựa vào nhà ta hỗ trợ nữa cơ mà.”

Ngô Tiểu Thanh nở nụ cười bẽn lẽn: “Bốn miệng ăn nhà chúng em phải dựa vào anh cả nuôi rồi, chị dâu, vất vả cho chị.”

Dâu cả nhà họ Lạc đã choáng váng trước cung cách vô sỉ của vợ chồng nhà này, lửa giận bùng lên: “Không thấy mất mặt à.”

Lạc Quốc Vinh cợt nhả: “Sống thoải mái là được, cần gì mặt mũi chứ.”

Nói năng hệt như một tên vô lại hết ăn lại nằm, mặt dày vô sỉ.

Lạc Quốc Cường tức xám mặt, nếu so trình độ mặt dày, quả thật không ai qua được chú ba.

Chị dâu cả tức đến hổn hển: “Ở riêng, nhất định phải cho ở riêng.”

Lạc Quốc Vinh cười hề hề: “Không ở riêng, nhất định không ở riêng, cứ không ở riêng đấy.”

Vụ này Lạc Quốc Vinh muốn nhấn mạnh thật rõ, không phải chính ông muốn tách ra mà là người trên nhất quyết muốn đẩy gia đình ông đi. Là nhánh trưởng muốn tách ra ở riêng nha.

Ông còn phải sinh hoạt trong thôn này, còn con cái phải nuôi, cho nên không thể trở thành người phá hoại nề nếp của thôn.

Bà cụ Lạc tức đến trợn trắng mắt, nếu không phải năm đó bà ta sinh thằng con thứ ba này ở nhà, có lẽ giờ bà ta đã hoài nghi liệu có phải năm xưa bế nhầm con người khác chăng?
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 129: Chương 129


“Thôi ngay, tôi đã quyết định rồi, hôm nay mời các bô lão tới là để làm chứng cho nhà tôi.”

“Tôi muốn thế này, tách nhà thằng út ra ở riêng, bên cạnh trạm xá có một gian nhà bỏ hoang đúng không? Nhà chúng tôi chi tiền mua lại, phân cho nhà thằng ba.”

Nếu đã tách ra thì đuổi đi xa hẳn đi, để tránh Lạc Di không đi xa quá lại chèn ép mệnh vận của Xuân Mai.

Một căn nhà dột nát thì đáng mấy đồng? Thôi cứ cho nó để đuổi đi cho khuất mắt, Lạc Quốc Cường là đội trưởng, việc này không khó làm.

Hai đứa cháu nhà thằng cả cũng đang lớn rồi, vài năm nữa là đủ tuổi lấy vợ sinh con, cũng cần thêm phòng riêng, nhà thằng ba ra riêng, vừa lúc có hai gian phòng trống.

Các bô lão đồng loạt nhíu mày, đó là căn nhà của một hộ tuyệt hậu, đổ nát lại khuất nẻo, người trong thôn chẳng ai để mắt.

Lạc Quốc Vinh tỏ vẻ tức giận, nhảy dựng lên: “Mẹ, giữa mùa đông mà mẹ muốn đuổi cả nhà con ra ngoài? Lại còn đuổi ra cái nhà hoang cũ đấy? Lòng mẹ độc ác quá rồi, làm thế khác nào đẩy cả nhà con vào chỗ chết?”

Bà cụ Lạc tức giận đến độ gân xanh trên trán giật lia lịa, bà ta bóp trán, đè lửa giận xuống: “Nhà đó tuy cũ nhưng sửa lại một chút cũng ở tạm được, Quốc Cường sẽ phụ trách sửa sang lại tốt, đồ đạc trong nhà chúng mày đều có thể mang đi hết.”

Bà ta tự thấy mình làm thế đã là rất công tâm, nhưng Lạc Quốc Vinh vẫn không hài lòng: “Chỉ có thế? Không chia tiền? Không chia gà? Không chia lương thực? Nồi niêu xoong chảo bát đũa cũng không chia?”

Ngô Tiểu Thanh tỏ vẻ kinh ngạc ra mặt: “Mẹ, mẹ lại muốn giúp anh cả hút m.á.u chúng con, chẳng trách người ta đều nói mẹ bất công đến phát rồ rồi…”

Vừa nghe tới hai chữ ‘hút máu’ này, đầu Lạc Quốc Cường như ong lên từng đợt, ông ta vội vàng nói: “Mẹ còn chưa nói xong, chú thím đừng nóng vội.”

Lạc Quốc Cường quay sang đưa mắt ra hiệu cho bà cụ Lạc, bà ta mới hậm hực miễn cưỡng nói: “Trong nhà chỉ có 89 đồng, cả cái nhà này ăn uống gì cũng đều phải bỏ tiền, bọn nhỏ đi học cũng cần tiền, cho nên không tiết kiệm được mấy đồng, vầy đi, chia làm bốn phần, cho chúng mày 22 đồng. Gà thì… cho 3 con.”

Chia chác thế này thật chẳng khác nào cắt thịt bà ta, đau lòng c.h.ế.t mất.

Cho nên bà ta muốn kiếm chỗ bù lại: “Dù ra riêng nhưng mày vẫn là con trai tao, mỗi tháng phải đưa tao tiền dưỡng lão, hai đồng một tháng.”

Lạc Quốc Vinh tức giận muốn chết, nhưng ngoài mặt vẫn cười hì hì: “Chỉ có 89 đồng? Mẹ, mẹ đừng lừa con làm gì, con lại không đần độn như anh hai, trong nhà tối thiểu cũng phải có 300.”

Anh hai của Lạc Quốc Vinh đang yên lặng ngồi nghe, chợt cảm thấy mình bị kéo vào làm nền.

Bà cụ Lạc nổi trận lôi đình, chỉ giỏi moi tiền của nhà! Đấy là tiền để dành cho cháu trai cháu gái con nhà thằng cả sau này dựng vợ gả chồng.

“Tin hay không tùy mày, dù sao thì tao cũng chỉ lấy ra được ngần ấy.”

Sắc mặt Lạc Quốc Vinh thay đổi liên tục, mấy vị bô lão ngồi bên thấy thế, chỉ sợ hai bên làm căng, bèn vội góp lời hòa giải.

Khuyên bảo hồi lâu, Lạc Quốc Vinh mới ra vẻ hậm hực nhượng bộ: “Mẹ là mẹ con, mẹ nói sao thì là vậy, con nghe lời mẹ lần này, dù không ăn không uống cũng phải nộp lên báo hiếu, có trách thì trách con đây trời sinh đã hiếu thảo quá, không thay đổi được.”

Bà cụ Lạc bị xỉa xói một hồi, sắc mặt đã khó coi đến cực điểm, trời sinh hiếu thảo? Hừ.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 130: Chương 130


Nhưng các vị bô lão thấy thế lại rất hài lòng, cảm thấy thằng nhóc Lạc Quốc Vinh này trưởng thành rồi, biết trên biết dưới, biết hiếu thảo nhượng bộ mẹ, vì thế, ai nấy đều ngợi khen không dứt lời, danh tiếng của nhà Lạc Quốc Vinh cũng đã khá lên.

Lạc Quốc Cường sợ còn nói nữa thì lại cãi vã ồn ào, bèn vội đứng lên: “Vậy chuyện đó cứ quyết định thế đi.”

Hai bên đều đồng ý, các vị bô lão bề trên khác cũng không có gì để nói.

Dưới sự chứng kiến của đông đảo mọi người, thỏa thuận ra riêng đã được viết ra, hai bên kí tên ấn dấu tay trên ba bản, mỗi bên giữ một bản, một phần giao cho bên làm chứng giữ.

Lạc Quốc Vinh lấy được thỏa thuận ở riêng rồi, lòng âm thầm trút một hơi nhẹ nhõm rồi liếc nhìn về phía vợ mình.

Ngô Tiểu Thanh đang tươi cười rạng rỡ, len lén giơ ngón cái với ông, Lạc Quốc Vinh hớn hở trong lòng, vợ ông đang khen ông làm tốt lắm kìa.

Lạc Di đứng bên, híp mắt cười nhìn cha mẹ, trông vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng yêu, hoàn toàn không giống một kẻ giật giây sau tất cả những sóng gió này.

Đã xử lí xong xuôi rõ ràng, các vị bô lão bề trên đều ra về, chợt có một giọng nói vang lên: “Từ từ đã, còn thỏa thuận ở riêng của chi thứ hai nhà con đâu?”

Đó là con dâu thứ hai của bà cụ Lạc, bà ta chờ đợi đến lượt nhà mình thảo luận vụ ra riêng, lòng còn đang thầm nhủ, có nhà chú ba đi đầu kiếm chuyện, chi thứ hai nhà bọn họ theo sau là được, không cần ra mặt làm mất lòng ai mà vẫn nhặt được của hời, thật tốt.

Nhưng chờ mãi, bên chú ba nói xong rồi, lại chẳng ai đề cập đến nhà họ?

Bà cụ Lạc đang bực dọc phiền lòng, nghe vậy bèn quát lên: “Nhà chị thì không ở riêng, thành thật mà sống yên ổn đi, đừng có học người ta cả ngày chỉ biết gây chuyện thị phi.”

Chị dâu hai lập tức nôn nóng, không cho ra riêng? Không được, bà ta muốn ra ở riêng đã lâu lắm rồi.

Bà ta bèn giật tay chồng kéo tới: “Quốc Khánh, ông mau nói gì đi chứ.”

Lạc Quốc Khánh do do dự dự một hồi, cụp mắt không dám nhìn ai, lí nhí nói: “Hay là, tách ra cả đi?”

Bà cụ Lạc lập tức hồng con mắt, bắt đầu khóc lóc vẻ thương tâm lắm: “Quốc Khách, con không cần mẹ nữa à? Con cũng muốn bỏ mẹ lại à? Như thế này mẹ chịu không nổi.”

Bác hai nhà họ Lạc từ nhỏ đã hướng nội, ăn nói vụng về, cho nên không được lòng người khác, gần như lúc nào cũng không nhận được sự chú ý của ai, đồng thời cũng là người con bị đối xử lạnh nhạt nhất.

Nhưng người càng không được yêu thương thì lại càng thèm khát tình thân.

Lần đầu thấy mẹ khóc vì mình, ông ta lập tức kích động, lắp bắp nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc, không ra riêng thì thôi, con không muốn ở riêng nữa… Á!”

Bác hai vừa bị vợ véo một cái thật mạnh vào hông, bác gái hai bắt đầu giở giọng vặc lại mẹ chồng: “Mẹ à, chúng con là người thật thà, nhưng người thật thà thì cũng có lúc không chịu được phải phát cáu đấy.”

Bà cụ Lạc xưa nay chưa từng để mắt đến con dâu, bà ta cho rằng, chỉ cần con trai nghe lời mình thì con dâu sẽ phải hiếu thảo với bà ta.

“Tao chỉ nói chuyện với con tao thôi.”

Giọng điệu khinh khi này đã chọc thẳng vào tim gan người con dâu thứ hai, nhớ lại mười mấy năm khổ cực làm trâu làm ngựa, bà ta không nhịn được nữa.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 131: Chương 131


“Mẹ, nghe mẹ nói gì kìa, người không biết còn tưởng Quốc Khánh là chồng mẹ cơ đấy, hay là cứ đuổi con đi đi, hai người sống với nhau luôn cho rồi?”

Lời này quá th* t*c quá ti tiện, khiến tất cả đều trợn mắt há hốc miệng.

Lạc Di cũng sợ ngây cả ra, lực sát thương của bác gái hai lớn như thế, thường ngày thật sự không nhìn ra đấy.

Bác gái hai thực ra cũng biết lời này quá đáng, nhưng bà ta đã không còn cách nào khác, cơ hội ra riêng chỉ có một mà thôi, bỏ lỡ e là cả đời này phải nai lưng ra làm trâu làm ngựa cho nhà Lạc Quốc Cường mất.

Chồng mình ngu độn, nhưng chính bà ta lại không ngu.

Bà cụ Lạc đã tức run người, mắt như tối sầm lại, người lảo đảo như sắp đổ vật ra.

Lạc Quốc Khánh thật sự là người con hiếu thảo, thấy thế liền nôn nóng, trở tay tát cho vợ một cái: “Con mụ yêu tinh hại người này, cút ngay cho tao.”

Bác gái hai đã bị đánh đến sưng má, dấu bàn tay trên mặt hằn lên đỏ ửng, cơn giận bùng lên không thể kiềm chế: “Được, vậy thì mẹ con các người tự mà sống với nhau đi, hai chúng ta li hôn.”

Một câu li hôn vừa thốt ra chẳng khác nào một quả b.o.m vừa nổ tung trước mắt mọi người.

Trăm dặm quanh đây đều không có nhà nào li hôn, li hôn chính là loại gièm pha mất thể diện bậc nhất.

Không khí như đọng lại, chợt một giọng nói êm ái cất lên: “Thôn chúng ta chuẩn bị nổi tiếng rồi, vụ li hôn đầu tiên lại ở ngay nhà chúng ta, nếu người khác hỏi tôi nguyên nhân li hôn là gì, tôi nên đáp thế nào nhỉ? Tôi là người thật thà, không dám nói dối, chẳng lẽ phải nói thực là mẹ chồng muốn sống với con trai, cho nên đuổi con dâu đi…”

Đó là Ngô Tiểu Thanh, bà trông rất ngoan hiền, diện mạo thiên hướng dịu dàng nhu mì, nhưng lời nói ra lại có thể khiến người ta tức chết.

Bà sẽ giúp một tay nếu việc này nằm trong phạm vi năng lực của mình, còn người ta có ghi tạc trong lòng hay không thì tùy, bà cũng không quan tâm lắm.

Bà cụ Lạc tức muốn điên rồi, con dâu nhà mình toàn là loại người gì thế này.

“Câm mồm, mày không nói cũng không ai bảo mày câm đâu.”

Lạc Quốc Cường cảm thấy da đầu tê dại đi rồi, anh em nhà mình, ai nấy đều thuộc dạng sói đội lốt cừu, bình thường thì giả thật thà hiền hậu, đến thời điểm mới bung ra bản chất của mình, cuối cùng thì ông ta cũng đã biết Lạc Di giống ai rồi, cả nhà đó đều thành tinh.

Nhà chú ba, từ trên xuống dưới đều không phải hạng vừa, có đầu óc lại có tâm cơ, phiền c.h.ế.t mất.

“Đừng ồn ào nữa, muốn ra riêng thì tách luôn đi, nhưng tôi nói trước, sau này có hối hận cũng đừng mong quay đầu lại.”

“Được.” Bác gái hai mừng rỡ nói ngay, đây là cái hố lửa không đáy, khó khăn lắm mới tóm được cơ hội thoát ra, có ngu mới muốn quay đầu lại.

Bác hai Lạc Quốc Khánh lại không chịu, nhưng vợ ông ta lấy việc li hôn để uy h.i.ế.p ông ta phải đồng ý, vì thế, bác hai chỉ có thể ôm đầu ngồi thụp xuống, im lặng khổ sở, như một kẻ bị dồn vào đường cùng.

Cuối cùng, chi thứ hai cũng ra ở riêng, điều kiện giống như chi thứ ba nhà Lạc Di, điều bất đồng duy nhất là nhà bác hai sẽ tiếp tục ở lại nơi này, gian nhà hiện tại cũng được chia cho nhà ấy.

Lạc Quốc Cường gọi mười mấy thanh niên trai tráng tới, vất vả suốt một ngày để sửa sang lại căn nhà cũ mua lại cho gia đình Lạc Quốc Vinh, thay nóc, thay mái, trát tường, đổ xỉ và bùn khô đắp nền.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 132: Chương 132


Mọi chi phí đều do Lạc Quốc Cường chi ra, còn trả cho quỹ thôn 10 đồng mua lại căn nhà đó, rồi làm giấy tờ sở hữu nhà cho Lạc Quốc Vinh.

Nói là một gian phòng nhưng thực chất diện tích của nó khá lớn, hơn ba chục mét vuông, Lạc Quốc Vinh nhờ người ngăn thành ba gian nhỏ, còn đắp cái bếp trước nhà, thế là nơi này trông đã giống một căn nhà đầy đủ ‘ngũ tạng’, phơi nắng vài ngày là có thể dọn vào ở.

Người dân trong thôn đều xúm đến xem, đây là hộ gia đình đầu tiên ra riêng ở đây, cho nên ai cũng tò mò, mỗi người nói một cách.

Vợ chồng Lạc Quốc Vinh không để bụng, thể diện có, của cải cũng có, bị tổn hại vài câu lại chẳng mất miếng nào.

Trước mặt bao người, Lạc Quốc Cường vỗ vai em trai, lớn tiếng nói: “Chú ba này, dù đã ở riêng nhưng chúng ta vẫn cứ là anh em, có chuyện gì cứ tới tìm tôi, cái gì có thể giúp được tôi nhất định sẽ giúp.”

Ông ta muốn diễn cảnh gia đình êm ấm, anh em thân thiết, Lạc Quốc Vinh cũng không muốn trở mặt với nhau, bèn phối hợp diễn một lát.

Người ngoài thấy hai anh em không điên cuồng trở mặt thành thù, không có trò vui gì để xem, cho nên cũng dần mất đi hứng thú.

Tối đó, hơn chục nhân khẩu nhà họ Lạc tụ lại cùng ăn một bữa tối, sau bữa cơm này, ngày mai các nhà sẽ tự nấu riêng.

Bà cụ Lạc vẫn còn bực bội, cho nên chỉ cho cả nhà ăn cháo khoai lang, cháo rất loãng, một bát chỉ có vài hạt gạo, còn lại đều là khoai.

Lạc Di ghét ăn khoai lang lắm, nhưng nghĩ tới những ngày về sau đều không cần phải sống dựa vào thái độ của ai, muốn ăn gì thì ăn, lòng liền rất vui sướng.

Bà cụ Lạc đang tức anh ách đầy bụng, sầm sì cái mặt già nua, nhìn ai cũng thấy chướng mắt.

Ngó qua Lạc Di thấy cô đang cười, bà ta lập tức bốc hỏa: “Lạc Di, ra ở riêng nên mày mừng thế à?”

Bà ta muốn tìm chỗ trút giận, chỉ tiếc lại tìm nhầm người.

Nhìn bà nội hung ác trừng mắt với mình, Lạc Di vẫn hoàn toàn không sợ, cong cong khóe mắt: “Mừng chứ ạ, bởi vì đã tách ra ở riêng đúng như mong muốn của bà, bà vui thì cháu cũng vui, cháu là cháu gái hiếu thảo nhất của bà mà, người cả thôn đều biết.”

Thịt của cô có thể ăn không cần trả lãi sao? Vải của cô có thể dùng không thấy gai người sao? Làm gì có chuyện đó, tất cả đều là các bước chuẩn bị sẵn cho lúc này đấy.

Bà cụ Lạc nghẹn lời.

“Bà nội, cháu về rồi.”

Đó là tiếng của Lạc Xuân Mai, bà cụ Lạc lập tức đặt bát xuống, kích động chạy ra cửa.

“Sao về vào giờ muộn thế này? Đi đường buổi tối không an toàn đâu, lần sau đừng như vậy nhé, bà nội sẽ lo cho cháu lắm đấy…”

Vừa gặp lại cháu gái cưng, trong mắt bà ta chỉ còn lại mình cô nàng, mọi thứ khác đều bị quẳng ra xa.

Lạc Xuân Mai ở nhà cô ruột một thời gian dài, nay mới chịu về, nhà bác cả thấy con gái về cũng rất vui mừng, nhiệt tình kéo vào hỏi thăm không ngớt.

Lạc Xuân Mai trông mập hẳn ra so với trước, đầy đặn lên, có da có thịt, đúng là kiểu mà người lớn tuổi thích nhất, vì trông có phúc.

“Dượng đưa cháu về mà, bà ơi, có gì ăn không ạ?”

Bà cụ Lạc bấy giờ mới nhìn thấy con rể, bèn nhiệt tình đón vào nhà, châm trà rót nước, lăng xăng quanh hai chú cháu hồi lâu.

“Để bà đi nấu mì cho hai dượng cháu nhé, có mì gạo đấy.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 133: Chương 133


Lạc Quốc Vinh liếc xéo một cái, xem đi, đối đãi khác biệt như thế đó, người bình thường phải chịu phân biệt đối xử kiểu đó hồi lâu thì cũng sẽ trở nên b**n th** thôi.

Lạc Xuân Mai nhìn nồi cháo khoai lang trên bàn: “Cả nhà ăn gì thì cháu ăn cái đó cũng được ạ, không cần làm riêng cho cháu đâu, chỉ làm cho dượng út bát mì là đủ, bà nhớ cho nhiều dầu một chút.”

Giọng điệu cô ta nhỏ nhẹ dịu dàng, lời lẽ rất thức thời, biết trên biết dưới, lại săn sóc đến tâm tình của người khác, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu hẳn.

Dượng út rất cảm động, vợ chồng họ quả thực không phí công thương con bé rồi, nó là đứa biết điều và biết nhớ ơn.

Bấy giờ bà cụ Lạc mới hỏi đến, vì sao cô út lại bỗng để Lạc Xuân Mai về nhà, ở đó có chuyện gì rồi sao?

Lạc Xuân Mai mỉm cười sung sướng: “Cháu có chuyện vui muốn thông báo, là chuyện lớn ạ.”

Bà cụ Lạc nghe nói thế, lập tức vui mừng hẳn, không còn hối hận chuyện ở riêng nữa.

Xem đi, vừa mới cho nhà Lạc Di ra riêng, Xuân Mai đã gặp chuyện tốt rồi.

Người nhà họ Lạc đều vội hỏi: “Nói mau đi, có chuyện vui gì thế, để mọi người cùng vui với nào.”

Lạc Xuân Mai vui mừng hớn hở lại vừa có vẻ xấu hổ ngại ngùng, nói: “Có người để mắt đến cháu ạ.”

Lạc Di ngây người ra, không phải chứ? Cô nàng định bắt cá hai tay sao? Bỏ qua nam chính sao?

Mà những người nhà họ Lạc còn lại thì đều lộ vẻ mê mang không hiểu ra sao.

Lạc Quốc Vinh nhanh mồm nhanh miệng kêu to: “Cái gì cơ? Cháu mới bao tuổi hả? Sao lại không yên phận như thế hả?”

Mọi người đều nói cô cháu gái này là người mang phúc vận, nhưng ông luôn cảm thấy cô cháu mình quả thật chính là một cục phiền phức biết đi.

Mới mấy tuổi đầu đã qua lại mờ ám với nam thanh niên trí thức, bám dính người ta không biết xấu hổ là gì, như thể mấy đời chưa được thấy đàn ông vậy.

Giờ lại gây ra chuyện gì nữa rồi? Thật là, không thể yên ổn mà sống hay sao?

Lạc Xuân Mai ngơ người, một lúc sau mới chợt nhận ra lời mình nói có vấn đề, vội vàng xấu hổ chữa lại: “Chú ba, chú nghĩ đi đâu thế ạ? Chuyện không có gì mờ ám đâu ạ, mọi người đều nghĩ bình thường, chỉ mình chú nghĩ sai…”

Lạc Quốc Vinh đã ra riêng nên lúc này triệt để giải phóng bản ngã, không cần cố kị ai: “Cháu chính là loại người từng dính chuyện trai gái đấy, giả vờ giả vịt thuần khiết cho ai xem cơ?”

Lạc Xuân Mai tức muốn khóc, nước mắt tí tách chảy xuống, trông đáng thương vô cùng.

Bà cụ Lạc đau lòng ôm lấy cháu gái cưng, hung hăng trừng con trai một cái: “Lạc Quốc Vinh, mày có còn biết nói tiếng người không đấy? Đây là cháu ruột của mày.”

Lạc Quốc Vinh bất mãn: “Chính nó nói có người để mắt nó mà.”

Bà cụ Lạc ngậm miệng.

Lạc Xuân Mai lau nước mắt, cười cười ra vẻ kiên cường cứng cỏi: “Tại cháu nóng ruột nói sai ạ, cái này không trách được chú ba.”

Chậc, xem xem, đúng là một cô bé ngoan ngoãn biết điều, nhận hết ấm ức về mình để cho cả nhà khỏi khó xử, Lạc Quốc Vinh liếc xéo cô nàng một cái.

Lạc Xuân Mai mím môi, nói: “Bà nội, ba, mẹ, con từng giúp một vị lãnh đạo ở công xã một việc nhỏ, lãnh đạo thấy nhân phẩm con tốt, bèn muốn nhận con làm con gái nuôi, mọi người thấy có nên đồng ý không ạ?”

Người nhà học Lạc ngây ra, thì ra là để mắt kiểu đó à, thế thì đúng là chuyện tốt rồi.

Làm con gái nuôi của lãnh đạo là có thể dựa hơi lấy tiếng, chưa biết chừng còn một bước lên mây.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 134: Chương 134


Dương út tươi cười đế thêm: “Xuân Mai nhà ta vận hạnh lớn, phẩm hạnh tốt, lọt vào mắt lãnh đạo, nhưng con bé không dám tự quyết định, cho nên muốn về nhà hỏi ý cha mẹ và bà, đây là một cơ hội hiếm có, mọi người hãy nghĩ kĩ nhé.”

Bác gái vội cười toe toét: “Còn phải nghĩ cái gì? Nhận lời ngay thôi chứ.”

Bà ta sắp được làm thân thích với lãnh đạo công xã rồi, ôi chao ôi, nghĩ thôi đã thấy kích động, sau này, cả ba đứa nhà bà ta đều được nhờ rồi.

Bà cụ Lạc cũng vui vẻ ra mặt, Xuân Mai đúng là đứa bé mang phúc vận thật: “Xuân Mai, bà biết ngay cháu là cô bé có phúc lớn mà, bà mừng cho cháu lắm.”

Lạc Quốc Cường là người mừng nhất, tưởng như đã sơn cùng thủy tận rồi, ai dè lại xuất hiện một con đường mới: “Xuân Mai, con làm tốt lắm, con đúng là niềm kiêu hãnh của ba mẹ.”

Quá tốt rồi, vào thời điểm khó khăn nhất của ông ta, con gái lớn lại một lần nữa ‘vượng’ cha, trợ giúp ông ta thoát khỏi khốn cảnh.

May mắn này, quả thực đến quá đúng lúc.

Cặp sinh đôi tuy còn nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu được ý nghĩa vụ việc này ra sao.

Bám được vào một mối quan hệ thân thích tốt, đó chính là lợi thế cực lớn sau này.

Hai đứa nhỏ bèn vây xung quanh Lạc Xuân Mai, kêu chị thân thiết vô cùng.

Bác gái cả còn tự mình xuống bếp, nấu một nồi mì gạo, chần quả trứng gà, nhìn con gái cưng ăn, lòng vui sướng vô cùng.

Bác gái hai mắt đảo lia lịa, lòng thầm hối hận trước kia kiên quyết đòi ở riêng, như thế thì giờ làm sao có thể hưởng phúc ké đây?

Bà ta bèn mặt dày đi lên lấy lòng Lạc Xuân Mai, hạ mình đến hết mức.

Lạc Di nhìn một hồi, ngáp dài, kéo áo Ngô Tiểu Thanh ý muốn đi ngủ.

Ngô Tiểu Thanh lập tức đứng lên, dắt hai con về phòng.

Nhà bác cả có tương lai cỡ nào thì cũng chẳng liên quan gì đến nhà mình.

Lạc Xuân Mai nhìn thấy thế, bèn ngẩng đầu dõi theo, đáy mắt lóe lên một tia không vui.

“Lạc Di này, nghe nói em được giải gì đó, chúc mừng em nhé.”

“Cảm ơn.” Lạc Di lễ phép đáp.

Lạc Xuân Mai nhìn chằm chằm vào cô em họ này một cái, con nhỏ này đặc biệt xuất sắc trong học hành, khiến người bên cạnh nó trông thật ngu xuẩn.

“Nhưng mà ấy, mấy cái cuộc thi vớ vẩn này thắng được thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu em ạ, nói sao cũng không phải cuộc thi liên quan đến học tập thật sự, chị lớn hơn em vài tuổi, cũng coi như có kinh nghiệm hơn rồi, nghe chị khuyên một câu này, hãy để tâm vào việc học thôi, tranh thủ thi lấy thành tích tốt, đó mới là trách nhiệm của người học sinh.”

Cô ta thuyết giáo với thân phận chị lớn, đứng ở góc độ đạo đức, vừa có vẻ thiện lương lại vừa rất dịu dàng.

Ngô Tiểu Thanh hơi nhíu mày, đáy mắt sâu thẳm, cô gái nhỏ này thật sự coi gia đình bà toàn người ngu sao?

Gia đình bác cả có cái tật xấu đó là quá đề cao bản thân, tưởng mình là thông minh nhất.

Bác gái hai cũng vuốt đuôi: “Xuân Mai nói đúng đó, Lạc Di, cháu nghe lời chị cháu đi.”

Lạc Di cười cười vẻ ngây thơ như một cô bé con chẳng rõ thế sự: “Cuộc thi tính nhẩm chỉ là cuộc thi vớ vẩn ạ? Thật hay giả đấy chị?”

Chuyện Lạc Di thắng giải nhất một cuộc thi lớn, mọi người đều đã biết, Lạc Xuân Mai cũng biết, cho nên mới ghen tị đến phát cuồng.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 135: Chương 135


Lạc Di cái gì cũng kém cô ta, nhưng lại nổi danh như thế, thậm chí giờ còn nổi danh hơn cô ta.

Cô ta có thể bố thí chút đỉnh cho người không bằng mình, nhưng tuyệt đối không cho phép ai mạnh hơn mình được.

“Đương nhiên là thật chứ, dù em thi được giải nhất cũng chẳng có ích gì cho sau này, chỉ lãng phí thời gian học tập thôi, lần sau không nên đi tham gia nữa.”

Bác gái cả tươi cười nhìn con gái như đang nhìn một báu vật, đắc ý hết sức: “Xuân Mai nói không sai đâu.”

Lạc Di hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen láy lấp lánh sáng: “Thì ra là thế, để lần sau em gặp lãnh đạo thị trấn sẽ nói với họ như thế này, chị họ cháu là người rất có kiến thức, chị ấy nói mấy cuộc thì vô dụng thế này thật lãng phí thời gian và tinh lực, đấy chính là biểu hiện thất trách của lãnh đạo, hẳn nên mau chóng thay đổi những lệch lạc này, hủy bỏ cuộc thi đi.”

Những lời này quá đường hoàng dõng dạc, chọc thẳng vào sĩ diện của người nhà họ Lạc, khiến ai nấy trợn mắt há hốc miệng.

Lạc Di còn nghiêm trang nói tiếp: “Chị Xuân Mai, em sẽ không tham công, nhất định sẽ nói tên chị ra, để các lãnh đạo biết đó là công lao của chị.”

Lạc Xuân Mai hoảng hốt cả lên, mặt trắng bệch ra, công lao đó có đánh c.h.ế.t cô ta cũng không muốn nhận đâu: “Không không… Con người chị thích khiêm tốn, không thích phô trương quá…”

Lạc Di vẫn nghiêm túc khẳng định: “Cần thiết phải tuyên dương ra, chị không tham công là do nhân phẩm chị tốt, nhưng nếu em không nói thì sẽ là cái sai của em, chị họ, chị cứ chờ đi, nhất định các lãnh đạo sẽ biểu dương chị.”

Những người lớn ngó nhau, sắc mặt phức tạp, Lạc Quốc Cường chăm chăm nhìn vào Lạc Di, con bé này là khờ thật hay giả ngu?

Lạc Quốc Vinh không nhịn nổi bèn bật cười ha hả, con gái ông giỏi quá đi, chỉ một câu đã dồn Lạc Xuân Mai vào thế bí.

Lạc Xuân Mai tái xanh mặt mày, nghẹn muốn c.h.ế.t mà vẫn phải vắt óc kiếm cớ: “À ừm… Đã tồn tại tức là phải hợp lí, có lẽ do tầm nhìn của chị có hạn, không nhìn ra được lợi ích sau những cuộc thi thế này, các lãnh đạo hẳn là không sai đâu.”

Cô ta muốn nổi danh, nhưng không phải bằng phương thức này, trước mặt các vị lãnh đạo đầu đầy sỏi ấy, chút mưu kế của cô ta chẳng đáng nhìn.

Lạc Di vẫn rất ngây thơ nắm chặt tay, mím môi nghiêm nghị: “Chị Xuân Mai không sai được, nhất định là lãnh đạo sai rồi, chị Xuân Mai, chị phải kiên trì giữ vững quan điểm, em sẽ hết lòng ủng hộ chị.”

Lạc Xuân Mai quả thực muốn gào lên, tôi sai rồi, thật đấy, xin tha cho!

Cô ả cắn răng, lấy từ trong túi ra một miếng vải đỏ, vải này cô nàng vốn định mang về làm bộ đồ mới để mặc vào dịp tết: “Chị có một xấp vải này đẹp lắm, tặng cho em nè.”

Mắt Lạc Di sáng rực lên, xấp vải này đẹp, cô thích nó.

Nhưng tay Lạc Di vẫn chắp sau lưng, mặt lộ vẻ hơi ngượng ngùng: “Vậy thì ngại quá, em không thể lấy được.”

Miệng thì nói rất đường hoàng đấy, nhưng nếu hai mắt mày đừng có sáng rực lên thế thì sẽ đáng tin hơn. Lạc Xuân Mai tức muốn hộc m.á.u rồi: “Chúng ta là người một nhà mà, nếu em không nhận thì tức là coi thường chị, không coi chị là người nhà, chị sẽ giận đấy.”

“Thôi được.” Lạc Di ra vẻ miễn cưỡng nhận lấy, tâm tình vui vẻ còn tiện thể phát thẻ người tốt, “Chị Xuân Mai, chị thật là tốt bụng.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 136: Chương 136


Lạc Xuân Mai: “…” Con nhỏ này nó đang trào phúng mình, nhưng mình không có chứng cứ.

Nhìn cháu gái yêu quý rũ đầu như con gà chọi vừa thua trận, bà cụ Lạc xót lắm, bèn quắc mắt nhìn Lạc Di: “Tuy đã ở riêng nhưng nhà chúng mày vẫn là một phần của gia đình này, Xuân Mai vẫn là chị họ mày, mày phải biết tôn kính, bảo vệ chị họ…”

Đã ở riêng rồi mà còn muốn đè đầu cưỡi cổ bọn họ ư, làm sao Lạc Di có thể chịu, cô lờ đi giả như không nghe thấy.

Lạc Xuân Mai hốt hoảng kêu to: “Ở riêng? Ở riêng gì cơ?”

Bấy giờ bà cụ Lạc mới nhớ khi ấy Lạc Xuân Mai không có mặt, bèn giải thích một câu: “Hôm nay các nhà ở riêng rồi.”

“Sao có thể tách ở riêng được? Như vậy sao được ạ?” Lạc Xuân Mai nôn nóng vô cùng, “Bà, chúng ta là người một nhà, hòa thuận vui vẻ sống với nhau không tốt sao, nhiều người cang náo nhiệt mà, bà cũng có thể để mắt trông coi từng cháu nội của mình mà.”

“Đã tách ra rồi.” Bà cụ Lạc không muốn nói nhiều về việc này, sắc mặt lộ vẻ mệt mỏi.

Lạc Xuân Mai đã hoảng đến toát mồ hôi đầy đầu, cô ta kéo chặt cánh tay bà cụ Lạc không chịu buông.

“Tách ra rồi cũng có thể hợp lại mà bà, bà, cháu là người hiểu bà nhất, bà thích nhất là người một nhà quây quần bên nhau đông đủ, nhất định không phải do bà chủ động đề xuất ở riêng đúng không.”

Cô ta ngước lên nhìn Lạc Quốc Vinh: “Chú ba, bà đã lớn tuổi như thế rồi, chú không nên gây ra nhiều chuyện phiền phức như thế khiến bà phiền lòng, người xưa có câu, con cái muốn báo hiếu mà cha mẹ chẳng còn ở bên, mẹ chỉ có một mà thôi, đừng làm ra chuyện gì khiến bản thân hối hận không kịp.”

Lạc Di nhìn cô ta, mắt lộ vẻ kì quái, hình như Lạc Xuân Mai đã quá lo lắng vì chuyện này nhỉ, có gì đó không ổn lắm.

Lạc Quốc Vinh luôn rất chướng mắt với phẩm hạnh của cô cháu gái này, chẳng muốn đôi co, ông nói thẳng: “Buồn ngủ ghê, chúng ta đi ngủ sớm chút đi, mai còn phải dọn sang nhà mới.”

Một nhà bốn khẩu vui vui vẻ vẻ đi về phòng mình, Lạc Xuân Mai vọt tới trước mặt chặn đường họ lại, sắc mặt lộ vẻ đáng thương.

“Thím ba, cháu xin thím, thím hãy khuyên chú ba đi, người một nhà nào có thù hằn gì ghi trong lòng, có gì không phải thì cứ nói ra để tất cả cùng tìm cách giải quyết, mọi người hẳn nên đồng tâm hiệp lực cùng nhau tiến tới, không thể ở riêng được.”

Ngô Tiểu Thanh cũng đã nhận ra điều khác lạ, âm thầm quan sát cô ta: “Xuân Mai, chủ ý tách ra ở riêng là từ bà nội và ba cháu, các cụ trong thôn cũng đã tới làm chứng…”

“Không thể nào.” Lạc Xuân Mai không dám tin vào tai mình.

Ngô Tiểu Thanh cong môi, giọng lạnh đi: “Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ, không giấu nổi tâm tư, thoáng cái đã lộ rồi.”

Lạc Xuân Mai cứng mặt, bấy giờ mới nhận ra mình quá hoảng hốt nên đã thất thố, lòng vừa sợ lại vừa hối hận: “Thím ba, thím nói gì cháu không hiểu.”

“Không hiểu thì thôi, cứ tiếp tục giả đơn thuần đi.” Ngô Tiểu Thanh nhẹ nhàng đẩy kẻ ngáng đường ra, kéo con gái về phòng.

Sáng hôm sau thức dậy, Lạc Di nhìn cha mẹ đang hào hứng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chuyển sang nhà mới, lòng cũng phấn khởi theo.

Thực ra trong phòng này cũng chẳng có mấy thứ đáng tiền, chỉ có vài món đồ tùy thân, nhét vào vài bọc là có thể xách đi.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 137: Chương 137


Lạc Quốc Vinh tháo giường buộc lại, đây là chiếc giường do chính tay ông tự đóng khi kết hôn, cực kì chắc chắn, dùng bao năm vẫn chưa hề có dấu hiệu hỏng.

Cùng với đó là hai chiếc rương gỗ đỏ, đây là đồ cưới của Ngô Tiểu Thanh, chăn màn gì đó cũng gấp gọn mang đi.

Lạc Quốc Cường đã lên tiếng, những người khác không cần biết nghĩ gì trong lòng cũng đều tới phụ một tay khiêng đồ chuyển nhà, chẳng mấy chốc đã xong.

Lạc Xuân Mai đứng bên nhìn, viền mắt thâm sưng, có lẽ cả đêm ngủ không nổi, miệng vẫn liên tục lải nhải: “Chú ba, thím ba, chú thím thực sự không muốn cân nhắc lại một chút sao? Ở riêng sẽ bị người ngoài chỉ trỏ, cũng sẽ không tốt cho các em.”

Lạc Quốc Vinh đã bực lắm rồi, thật đúng là không biết ý biết tứ gì: “Chó ngoan không chắn đường, dẹp ra.”

Ông chỉ muốn đối xử tốt với vợ con mình, còn với người khác, chưa bao giờ muốn dành cho một chút kiên nhẫn, dù người đó là cháu ruột ông.

Lạc Xuân Mai không thể thuyết phục được Lạc Quốc Vinh, bèn chuyển mắt sang phía Lạc Di đang đứng ôm chiếc gối nhỏ.

“Lạc Di, chẳng mấy khi chị mới về nhà một chuyến, chị em ta ở lại đây tâm sự chút đi, em không muốn biết người lãnh đạo kia là ai sao?”

“Không muốn.” Lạc Di từ chối thẳng thừng, cô chẳng có chút hứng thú gì với việc đó cả, vì nó đâu có liên quan gì đến nhà cô.

Ngẫm lại một chút, cô còn nói: “À đúng rồi, chị Xuân Mai nè, Từ Mông đã ra viện rồi đó, hiện đang ở bên khu nhà tNgô Tiểu Thanh, anh ta chuẩn bị kết hôn với Liễu Diệp đấy, hai người đó thật là xứng đôi.”

“Kết hôn?” Lạc Xuân Mai biến sắc, kết hôn sớm vậy sao? Cô ta nhớ là phải hai năm nữa họ mới kết hôn cơ mà, sao lại sớm thế?

Vì tin này, cô ta bắt đầu bối rối và hỗn loạn, bởi vì cô ta còn tưởng mình vẫn có nhiều thời gian để chinh phục nam chính.

Cô ta không tiếp tục dây dưa với Lạc Di nữa mà vội vã bỏ đi.

Lạc Di nhìn theo bóng cô ta đi xa dần, khóe miệng cong lên.

“Tiểu Di, mau qua đây.”

“Con qua ngay đây.”

Nhà mới đã được quét dọn sạch sẽ, ngăn thành ba gian, một gian cho hai vợ chồng cùng Lạc Nhiên ở, một gian là phòng của Lạc Di, một gian còn lại là chỗ ăn cơm.

Một tấm ván gỗ, hai băng ghế dài, thế là thành chiếc giường nhỏ, Lạc Di cũng rất hài lòng rồi, có được một phòng riêng thế này đã là quá hạnh phúc, cô không còn cần gì thêm.

Lạc Di vui sướng vừa lẩm nhẩm hát nhỏ vừa sửa soạn lại phòng riêng, Lạc Nhiên hí hửng theo sau lưng giúp đỡ, hai chị em phối hợp nhịp nhàng trông cũng ra dáng lắm.

Nhà bác cả bác hai không nán lại lâu, chuyển đồ tới rồi ra về hết, Lạc Quốc Vinh không mời ở lại dùng cơm, nhà cũng chẳng dư dật gì. Ông hì hục ngoài sân bào khúc gỗ, chuẩn bị làm bàn ăn và bàn học cho con.

Ngô Tiểu Thanh thì tất bật quây ổ gà, nhà có ba con gà riêng, cần chỗ làm ổ cho chúng ở.

Thầy thuốc Lý xách đồ mừng nhà mới tới, thấy cả nhà Lạc Quốc Vinh đang hăng hái sửa sang trong ngoài.

“Trông được đấy, cũng ra một cái nhà rồi.”

Lạc Quốc Vinh cười hề hề: “Tới là được rồi, còn mang đồ làm gì?”

Nói là nói thế, nhưng ông vẫn rất tự nhiên thò tới xem: “Cái gì đây, để tôi xem với nào.”

Thầy thuốc Lý nhìn tay ‘lưu manh’ này, cảm thấy vẫn là người đó thôi, chẳng tiến bộ được gì.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 138: Chương 138


Hôm nay ông ấy mang tới đây những món đồ trước kia Lạc Quốc Vinh gửi ở chỗ ông ấy, còn mang theo một chiếc nồi, để nấu mì hay đun nước đều tiện hơn.

Lạc Quốc Vinh không khách khí, nhận lấy: “Đúng là chỉ ông bạn mới hiểu lòng tôi, tôi đang cần nồi sắt đây.”

Nhà cũ chỉ có một chiếc nồi, đương nhiên phải để lại cho nhà bác cả.

Lạc Quốc Vinh xắn tay áo, múc nước trong lu sành, rửa tay rồi đi vo gạo nấu cháo, động tác rất thành thục.

Thầy thuốc Lý vừa ý nhất là điểm này, một người đàn ông chịu làm việc nhà, lại còn làm khá tốt, chứng tỏ người này thực sự chân thành yêu gia đình.

Cháo nấu khá đặc, lại cho thêm chút thịt băm, thêm ít rau xanh, thế là được một nồi cháo thịt băm và rau.

Một nhà bốn khẩu cùng với thầy thuốc Lý ngồi xổm ăn cháo, trong nhà chưa có ghế.

Cháo khá ngon, nuốt xuống đến đâu ấm áp đến đó, ăn xong một bát, toàn thân ấm sực, ai nấy đều mỉm cười vui sướng.

Muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, không ai soi mói, không ai quản thúc, cũng không ai hà khắc với mình, có thể ăn đến no mới thôi, cuộc sống như thế mới là sống chứ.

Thầy thuốc Lý sờ sờ bụng, hài lòng thở ra một hơi.

Lạc Quốc Vinh nhìn ông ấy: “Hai nhà chúng ta gần nhau, sau này ông cứ qua đây ăn cơm với nhà tôi đi, chúng tôi ăn gì thì ông ăn cái đó.”

Khi nhà ông rơi vào tình thế khó khăn nhất, chỉ có thầy thuốc Lý không ngại, chạy vạy khắp nơi giúp đỡ.

Ân tình này, ông luôn khắc ghi trong lòng.

Thầy thuốc Lý thấy lòng ấm áp, người ngoài hay nói Lạc Quốc Vinh tính lưu manh, chỉ thích chơi bởi lêu lổng, không nghiêm túc, nhưng lại không biết người này sống tình nghĩa thế nào.

Ông ấy khoát tay: “Không cần đâu, tôi ăn qua loa là xong ngày ấy mà.”

“Ông là sư phụ Tiểu Di, đệ tử hiếu thảo với sư phụ cũng là lẽ đương nhiên mà.” Lạc Quốc Vinh vẫn còn nhớ chuyện hái thảo dược, nếu không có thầy thuốc Lý, hai cha con họ thì biết cái gì mà lần mò chứ.

“Đúng đấy sư phụ.” Lạc Di cười tít mắt, gật đầu phụ họa, vẻ vui mừng đầy mặt, trông đã thấy thích mắt.

Nơi này hòa thuận vui vẻ tràn ngập, nhưng bên khu tNgô Tiểu Thanh thì không được hài hòa cho lắm.

Từ Mông nửa nằm nửa ngồi trên giường, bên chân bị thương đang được treo cao, sắc mặt vàng ệch, râu ria nhếch nhác, trông vô cùng sa sút.

Lạc Xuân Mai ngây ra nhìn anh ta, nước mắt lã chã lăn trên má: “Sao lại bị thương ra nông nỗi này? Nếu biết thế, em nhất định sẽ liều mạng tới thăm anh, mấy ngày nay em bị nhốt ở nhà cô út, không được đi đâu, nhưng trong lòng em vẫn nhớ anh…”

Cô ta khóc lóc kể lể, như thể vô cùng đau lòng, nước mắt nhòe mi, trông thật yểu điệu đáng yêu lại đáng thương.

Nhưng Từ Mông đang rất bực dọc, khóc lóc cái quỷ gì, anh ta bị thương như thế này là do ai làm hại đấy? Lúc này còn vờ vịt vô tội cái gì?

“Em tới đây, người nhà em có biết không đấy?”

Tiền thuốc men của anh ta đã được chi trả, nhưng sinh hoạt phí đã cạn kiệt, anh ta không đi làm, lấy đâu ra tiền và lương thực mà ăn uống?

Nghe giọng điệu Từ Mông dường như đã khác trước, Lạc Xuân Mai căng thẳng: “Sao vậy ạ?”

Cô ta biết Từ Mông bị thương, nhưng không ngờ lại bị thương nặng đến thế.

Từ Mông bóp trán: “Sau này đừng tới đây nữa.”

Lạc Xuân Mai luống cuống: “Anh giận em à? Không phải em không muốn tới thăm anh mà là không thể đi được, em có viết thư giải thích với anh rồi mà, anh không nhận được sao?”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 139: Chương 139


Tuy không thể gặp mặt nhưng cô ta có thể viết thư mà, lấy thư từ giữ tâm người ta, cứu vãn hình tượng, đây chính là chiêu cô ta giỏi nhất.

Từ Mông không tin nửa lời Lạc Xuân Mai nói, anh ta chưa từng nhận được chữ nào, mà dù có nhận được thư, anh ta cũng không muốn đọc.

Chợt một bóng người mảnh khảnh bước nhanh vào: “Anh Từ, ăn cơm thôi.”

Đó là Liễu Diệp, cô ấy đang cầm mấy củ khoai lang đi vào.

Liễu Diệp thoáng liếc nhìn Lạc Xuân Mai, nở một nụ cười nhiệt tình: “Xuân Mai tới à, sao lại đứng thế? Mau ngồi đi, đừng khách khí, cứ coi như nhà mình đi.”

Cô ấy cư xử như thể mình là bà chủ nhà này khiến Lạc Xuân Mai tức giận cành hông: “Thư tôi viết bị chị giấu hết rồi đúng không?”

“Thư gì?” Liễu Diệp lộ vẻ ngơ ngác, “Đã lâu không gặp, trông cô mập lên rồi này, khỏe mạnh hồng hào, ôi, hâm mộ quá.”

Từ Mông càng thêm uất nghẹn, khi anh ta chịu khổ chịu nạn, cô nàng kia vẫn thoải mái ăn sung mặc sướng, còn béo lên, vậy mà dám vác mặt tới nói nhớ nhung anh ta, hừ.

Đây chính là ‘thích’ của cô ta đấy.

Lạc Xuân Mai cắn môi, lòng hốt hoảng: “Hai người chuẩn bị kết hôn?”

“Phải.” Từ Mông lập tức đáp ngay.

Nhưng Liễu Diệp lại phủ nhận: “Không phải.”

Lạc Xuân Mai ngây người, thế này là sao? Nam cam tâm tình nguyện, nữ không muốn? Bị đổi vai sao?

Liễu Diệp mỉm cười: “Hai người trò chuyện tiếp đi, tôi ra ngoài nhé, không quấy rầy hai người đâu.”

Cô ấy càng tỏ ra hào sảng, Từ Mông càng lo lắng, vội túm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy, ánh mắt chuyên chú mà si tình: “Liễu Diệp, em đừng đi, anh với cô ta chẳng có gì để nói cả.”

Trước đây, khi Liễu Diệp ra sức lấy lòng anh ta, tình si lại chân thành, anh ta chẳng thèm để tâm đến, bởi vì thứ càng dễ có được thì càng chẳng đáng chú ý.

Nhưng nay, cô ấy cứ lúc xa lúc gần, anh ta không thể phán đoán tâm tư, lòng lại càng thêm để ý.

Hơn nữa, hiện giờ mọi chuyện của anh ta đều phải nhờ đến Liễu Diệp, không có cô ấy là không được.

Liễu Diệp mỉm cười rút tay ra: “Xuân Mai chẳng mấy khi tới chơi, anh cứ trò chuyện với cô ấy đi.”

Liễu Diệp nhanh nhẹn quay đầu rời khỏi phòng, Từ Mông nôn nóng kêu lên: “Anh với cô ta thực sự không có gì mà.”

Đáy mắt Lạc Xuân Mai như trầm xuống, n.g.ự.c nặng trịch như có đá tảng đè lên, có phải cô ta đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất rồi chăng?

Nhưng không sao, dù hai người bọn họ có thực sự ở bên nhau rồi, cô ta cũng có cách chia rẽ họ thôi.

Trên đời này làm gì có đôi tình nhân nào không thể tách ra, chỉ xem bạn có biết nỗ lực không thôi.

Đàn ông ấy mà, chính là cái thứ chuyên có mới nới cũ.

Từ Mông vẫn mãi nhớ thương Liễu Diệp, thái độ với Lạc Xuân Mai đã bắt đầu không còn kiên nhẫn: “Cô đi đi.”

Lạc Xuân Mai lập tức điều chỉnh phương án chinh phục, mặt lộ vẻ mất mát: “Em hiểu rồi, em chỉ tới thăm anh chút thôi, như vậy em thỏa lòng rồi.”

Cô ta hít sâu một hơi, như là khổ sở lắm, lại như cố gắng kiên cường nói tiếp: “Cuối tuần này nhà em có bữa tiệc vui, anh với Liễu Diệp cùng tới uống chén rượu mừng nhé.”

Nếu bây giờ cô ta c.h.ế.t sống bám lấy, chắc chắn Từ Mông sẽ rất phản cảm, nhưng cô ta cư xử lí trí như thế này, lòng Từ Mông lại thoáng thấy khó chịu: “Việc vui gì vậy?”

“Bí mật.” Lạc Xuân Mai đưa ngón tay lên môi suỵt khẽ một cái, động tác ngây thơ xinh đẹp động lòng người.
 
Back
Top Bottom