Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,430
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8RECuqxhgfppFvWUk6O9SbUXN3HtOr2wdINRA_z1OTXVbtSKJzf_vmL-lCurxc2vKYdwxj6Mdb7C3-AalM8vGUDotgAxscAFiNc_84JiEDaFvTPdQw7bOd8LjYbvwh3AnVF9UdUtbj6SYdgJ7VPBu8=w215-h322-s-no

Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Tác giả: Quan Oánh Oánh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lạc Di, một cô gái sống trong một thế giới hư cấu, với cha mẹ và bản thân đều là những kẻ không đáng để người ta quan tâm. Trong một cuốn sách mà cả gia đình cô xuất hiện, nữ chính tốt bụng và ngoan hiền bên cạnh nhà cô sinh và trở thành kẻ đáng ghét, khiến cả gia đình của Lạc Di thê thảm tơi bời.

Tuy nhiên, cô quyết tâm thay đổi số phận bằng việc chăm chỉ học hành. Trong quá trình này, cô đã phải đối mặt với nhiều rắc rối và bị kiện cáo sai trái. Nhưng may mắn thay, cô luôn nhận được bồi thường và trở nên giàu có.

Sau đó, khi cô được chấp nhận vào đại học thủ đô, một nữ chính khác tuyên bố rằng chính cô mới là nhân vật trùng sinh trong cuốn sách. Thế nhưng, Lạc Di đã không để ý đến điều đó và cộng điểm hơn nữa khi tìm được tình yêu đích thực của mình trong một nhà khoa học nổi tiếng.

Và cuối cùng, họ hai đã tuyên bố kết hôn và quyết định đi đăng ký cục dân chính. Cuộc sống của Lạc Di đã hoàn toàn thay đổi, và cô trở thành một nữ cường trong tình yêu và sự nghiệp. Hãy đọc truyện để cảm nhận hành trình của cô ấy.​
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 1: 1: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên


Tháng chín trời nóng bức, nắng nóng đến không thở được, ve sầu trên cây kêu réo không ngừng.

Khắp nơi trong thôn Lạc Gia, trên những cánh đồng lúa bát ngát, những bông lúa vàng óng trĩu cành, không còn nhìn thấy ngọn lúa đâu nữa, một điểm báo hiệu cho một vụ mùa bội thu.

Những người dân trong thôn mồ hôi đầm đìa, giơ liềm bay nhanh như múa, đến chỗ nào là bống lúa đồng loạt đổ xuống, mấy người phụ nữ cấp tốc đuổi theo, bó thành từng bó một cách rất thành thạo, xếp thành từng đòn gánh để gánh lúa lên xe ba gác, đưa đến sân phơi nắng của nhà kho sản xuất, toàn bộ quá trình phân công hợp tác, trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Bọn trẻ con cũng không hề nhàn rỗi, tốp năm tốp ba nhặt những bông lúc rơi trong ruộng.

Khi màn đêm buông xuống, không khí vẫn nóng bức như cũ, không có một cơn gió nào.

Tay Lạc Di đeo một cái làn rách, nhặt bông lúa bỏ vào đó, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn em trai Lạc Nhiên một cái.

Tuy rằng Lạc Nhiên tuổi còn nhỏ, trông có vẻ xanh xao vàng vọt, nhưng mà cũng cố gắng ra sức nhặt bông lúa.

Không riêng gì hai chị em bọn họ, bọn trẻ con trong thôn cũng đang làm việc, ngày mùa bận rộn không một ai là rảnh rỗi hết, cả thôn tổng động viên.

Sắc mặt Lạc Di đỏ bừng, miệng đắng lưỡi khô, mệt mỏi thở hổn hển, cái lưng đau nhức đến nỗi không đứng thẳng lên được, bụng thì đói sôi ùng ục, mồ hôi hột to như hạt đậu lăn từ trên trán xuống mắt, cay cay, nhịn không được mà chớp chớp mắt.

Cô biết là làm ruộng vất vả, nhưng mà không ngờ lại vất vả như vậy, chỉ là cúi người nhặt lúa mà đã đòi cái mạng nhỏ rồi.

Cô là người lớn lên ở thành thị, từ trước đến giờ chưa từng xuống ruộng, ai ngờ lại xuyên vào một cuốn niên đại văn, thành một cô bé vào năm 1970 ở thôn Lạc Gia, hơn nữa còn sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ.

Thời kỳ năm 1970 thiếu ăn thiếu mặc, thức ăn chính là cơm khoai lang, cũng không nhất định là được ăn no.

Cổ họng cô khô đến bốc khói, hai chân nặng nề như đeo chì, dứt khoát đặt mông ngồi xuống mặt đất, không muốn nhúc nhích.

Không thể tiếp tục sống những ngày tháng như thế nào nữa rồi, hu hu.

Lạc Nhiên nện bước chân ngắn lon ton chạy đến, nghiêng đầu lo lắng nhìn chị gái mình, dáng vẻ nhỏ bé có chút đáng yêu.

Lạc Di đưa tay kéo một phát, lôi kéo cả em trai ngồi xuống luôn, ừm, nghỉ ngơi thích hợp là vì để làm việc tốt hơn.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 2: 2: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 2


Một giọng nói đàng hoàng chính nghĩa vang lên: “Em họ Di, tất cả mọi người đều đang làm việc, em lại trốn ở bên cạnh lười biếng, hành vi này không tốt đâu, nghe chị nào, đứng lên tiếp tục làm đi.

”Một cô bé chải kiểu tóc thắt bím nhìn cô với vẻ không hài lòng, chau mày, sắc mặt nghiêm túc.

Lạc Di vừa nhìn thấy cô ta đã đau đầu, là chị họ con nhà bác cả, Lạc Xuân Mai, một cô gái dịu dàng, thiện lương, giản dị, chăm chỉ, danh tiếng ở trong thôn rất tốt.

Còn là người có phúc nổi tiếng khắp gần xa, cái kiểu người rất may mắn nữa.

Nghe nói, sau khi Lạc Xuân Mai sinh ra được một năm thì hai người em trai sinh đôi của cô ta liền ra đời, nói là cô ta mang đến phúc phận, người nhà cô ta rất thích cô ta.

Mà trong quá trình trưởng thành của cô ta thì vận may liên tục kéo đến, lúc người khác hái nấm không được, bắt cá không xong thì cô ta có thể.

Thỉnh thoảng cô ta còn giúp người trong thôn phá giải khó khăn và tai họa, nhân duyên với mọi người rất tốt, chức đội trưởng của Lạc Quốc Cường cũng là nhờ cái duyên tốt của con gái nên mới được chọn.

Đây cũng là nguyên nhân mà người nhà họ Lạc coi cô ta như hòn ngọc quý trên tay, ngay cả bà cụ Lạc trọng nam khinh nữ cũng coi cô ta như là vận mệnh của mình, có thể nói cô ta là một đứa cháu được yêu thương nhất nhà nhọ Lạc, cháu trai cũng phải xếp đằng sau cô ta.

Điều này rất thích hợp với thiết kế nhân vật nữ chính.

Còn cô, chì là một nữ phụ làm bia đỡ đạn thôi, ôi.

Một câu này rất vang, dẫn đến không ít ánh mắt của người dân trong thôn, các bà các cô thay nhau mở miệng.

“Cũng đều là cháu gái nhà Lạc A Ngưu, một đứa thì siêng năng, ngoan ngoãn, để tâm đến công việc, một đứa thì chỉ biết lười biếng, chênh lệch lớn quá.

”“Không chỉ có siêng năng thôi đâu, còn rất có phong thái của chị cả, lại rất yêu thương anh chị em, biết bảo ban em gái em trai, nếu như tôi có cháu gái như thế này thì nằm mơ cũng cười tỉnh luôn ấy.

”Té đi, cái bảo ban này cô đâu có thèm, ai thấy cần thì mang đi đi, trong lòng Lạc Di điên cuồng cà khịa.

“Ai nói không phải đâu chứ, tôi cũng rất thích cô bé Xuân Mai này, nói chuyện thì nhẹ nhàng, ấm áp dịu dàng, ngoan ngoãn hiểu chuyện, lòng dạ lương thiện, số phận may mắn, là điều đặc biệt của thôn Lạc Gia chúng ta.

Còn cô bé Lạc Di này thì không được, cả ngày chỉ biết ham chơi tham ăn, làm gì cũng không xong.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 3: 3: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 3


Lời này của mọi người rõ ràng đã truyền đến tai Lạc Di, khóe miệng cô kéo ra, khen nữ chính thì cứ khen thôi, tại sao phải hạ người khác xuống thế chứ?Thần quỷ ơi? Cô chỉ là một cô bé mười tuổi, cánh tay bắp chân nhỏ bé, không ăn không uống nhặt bông lúa đến trưa, mệt mỏi thành như thế này rồi còn làm gì cũng không xong saoLạc Xuân Mai lớn hơn cô bốn tuổi, làm cô cháu gái có phúc phần được yêu thương chiều chuộng nhất, bình thường cũng không xuống ruộng, chỉ ở trong nhà nhúng nhúng rửa rửa, chỉ là đến mùa vụ thì ra ruộng một chút, cũng chỉ là làm việc nhặt bông lúa thôi mà, rốt cục thì nhìn tài giỏi hơn cô từ chỗ nào vậy?Lạc Di không nhịn được mà nhìn Lạc Xuân Mai một chút, à, cô ta cúi đầu xuống và khóe miệng hơi nhếch lên… Này là đang âm thầm vui sướng? Đắc ý?Trong lòng cô run lên, cảm giác thật sự không ổn, hình như nữ chính không biểu hiện ra sự lương thiện.

Cô vừa xuyên đến chưa bao lâu, chỉ biết hoàn cảnh nhà mình và những chuyện đã từng xảy ra, còn đối với kịch bản sau đó thì cô hoàn hoàn không biết gì cả.

Ai bảo cô không lấy được kịch bản nữ chính chứ.

Lạc Di vừa muốn nói gì đó thì tiếng kèn trong đội vang lên: “Các đồng chí cố gắng thêm một chút nữa, thức trọn đêm nay, tranh thủ đưa lúa vào nhà kho trong đêm, các đồng chí, thời điểm để thử thách mọi người đến rồi…”Đội trưởng Lạc Quốc Cường cầm một cái loa lớn động viên kí.ch thích tinh thần người dân trong thôn, từng câu từng chữ đều cổ vũ mọi người, người dân trong thôn đều bị kí.ch thích lòng nhiệt tình, từng người đều nhiệt tình hơn một trăm phần trăm.

Lạc Xuân Mai mỉm cười nhìn cha mình, dường như còn mang theo cả sự kiêu ngạo nữa.

Nhưng mà vào lúc này, một tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, làm cho người dân trong thôn giật mình thốt lên, nhao nhao nhìn sang.

Cách đó không xa, một bóng dáng lung lay sắp ngã, sau đó lập tức ngã xuống trong ruộng.

Sắc mặt Lạc Di trở nên rất khó coi, cô vội lao ra: “Cha cháu ngất xỉu rồi, cứu mạng với.

”Lạc Nhiên cũng chạy đến, hai mắt Lạc Quốc Vinh nhắm chặt, không nhúc nhích, trên trán chảy ra máu tươi, nhìn rất ghê người.

Hai chị em quỳ xuống đất, nước mắt rơi xuống lộp bộp: “Cha ơi, cha ơi.

”Một bên khác, Ngô Tiểu Thanh điên cuồng lung lay thân thể của chồng mình, kêu gào khóc lóc:“Cha nó ơi, ông đừng dọa tôi, đừng có xảy ra chuyện gì đấy, nếu như ông có chuyện gia bất trắc thì ba mẹ con chúng tôi phải sống thế nào đây? Mẹ ông là một người bất công, anh cả ông lại là người chỉ lo thanh danh của mình, mặc kệ sự sống chết của anh em…”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 4: 4: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 4


Cảnh tượng này kết hợp với tiếng kêu khóc thảm thiết của hai đứa bé, đừng nhắc đến là thê thảm như thế nào, nhưng mà sắc mặt những người dân trong thôn thì đều mang vẻ mặt kỳ quái, không có ý định đi lên giúp đỡ.

Đội trưởng Lạc Quốc Cường bị kêu réo điên cuồng, tức đến nỗi xanh cả mặt, lại nữa, lại nữa!“Đây là lần thứ mấy ngất xỉu trong tháng này rồi? Hả? Làm được một chút việc là lại ngất xỉu, có còn là đàn ông nhà nông không hả? Nhanh đứng lên làm việc cho tôi.

”Bản thân ông ta là đội trưởng, phải lấy mình làm gương thì mới có thể làm mọi người phục được, cái đứa em ba này từ lần này đến lần khác hết ăn lại nằm, không chịu một chút thua thiết nào hết, còn thích giả bệnh, làm mất hết mặt mũi của ông ta.

Ngô Tiểu Thanh tức giận hét lên: “Anh cả, anh như này là có ý gì? Nói chồng em giả vờ ngất sao? Cùng là anh em với nhau, thể trạng của anh cường tráng, chồng em lại không có, từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, tất cả là do khi còn bé anh quá ngang ngược cướp hết đồ ăn trong nhà ăn đấy…”Giọng nói chua ngoa ầm ĩ làm cho Lạc Quốc Cường đau cả đầu, bực bội lau mặt một cái, phiền chết đi được.

“Nói lung ta lung tung, nó chưa từng ăn ít chút nào hết, từ nhỏ nó đã lười biếng, điểm này mọi người đều biết.

”Ông ta có uy tín rất cao trong đội, duy chỉ có không giải quyết được nhà em ba, thật sự là nén giận, một người thì khôn lỏi, một người thì là người đàn bà đanh đá có chút văn hóa.

Ngô Tiểu Thanh phẫn nộ đến nỗi mặt đỏ bừng, quát lên lớn tiếng hơn bất kỳ người nào: “Anh cả, có người nói như anh vậy sao? Còn là người một nhà đấy, tôi thấy còn không bằng so với hàng xóm bên nhà nữa.

”Ngô Tiểu Thanh cũng không dễ chọc, miệng mồm rất biết nói chuyện, nhanh nhảu lanh lợi:“Cũng đúng, hàng xóm thì không có lợi ích mâu thuẫn gì, anh đó, ước gì chồng tôi chết rồi đuổi hết mẹ góa con côi chúng tôi ra đường cho chết đói luôn.

”Lời này rất nghiêm trọng, ánh mắt mấy người dân trong thôn nhìn đội trưởng có chút kỳ lạ.

Anh chị em cãi nhau thì rất bình thường, nhưng mà cãi nhau xong thì vẫn là người một nhà, người trong thôn coi trọng nhất là tình thân huyết thống, kiên trì không chia nhà ở riêng cũng là một nét đẹp truyền thống.

Bà cụ Lạc vẫn còn sống, chưa chia nhà ở riêng, người ba gia đình đều ở sống chung cùng bà cụ.

Lạc Quốc Cường nhíu mày, cảm thấy cãi nhau với đàn bà thì quá thấp kém, mà còn là em dâu của mình, cãi nhau thắng cũng mất mặt.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 5: 5: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 5


Lạc Xuân Mai đứng ra giải vây rất đúng lúc, dịu dàng ấm áp nói:“Thím ba, mặc dù thím là người lớn, cháu là con cháu, nhưng mà cháu vẫn muốn nói một câu, câu này nói xong rồi, bất kể là cha mẹ cháu, hay là cháu, hay là bà nội thì đều hy vọng người một nhà hòa thuận, mong chờ chú ba tiến bộ đi lên, thím ba, thím cũng nghĩ như vậy, đúng không ạ?”Trên mặt cô ta là nụ cười ôn hòa, lại có lễ phép, lời nói rất có lý, lộ vẻ rất có tố chất, người khóc lóc om sòm gào thét như Ngô Tiểu Thanh không thể nào so sánh với cô ta được.

Trong lòng Ngô Tiểu Thanh bực bội, không nói nên lời phản bác, nhưng mà luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Cô cháu gái này từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng mà bà không thể thích nổi, giống như là cách một cái gì đó.

Những người dân trong thôn ở bên cạnh thì khen ngợi không dứt miệng:“Xuân Mai còn hiểu chuyện hơn là chú ba thím ba của cô bé nữa, không dễ dàng gì mà.

”“Tôi rất thích nghe cô bé nói đạo lý, giọng nói ấm áp dịu dàng, còn dễ nghe hơn hát nữa.

”Người trong thôn không nhìn ra cái nào không đúng, nhưng mà người trải qua những tin tức bùng nổ như Lạc Di thì lại nhìn rất rõ, hừ, người chị họ này không đơn giản, sở trường nhất là giẫm lên người khác để đề cao thanh danh của mình, còn làm cho người khác khen ngợi nữa.

Cô có chút không vui, dựa vào cái gì mà cô ta lại giẫm lên gia đình cô? Chỉ dựa vào cô ta là nữ chính sao?“Đừng ồn ào nữa, tính mạng cha cháu quan trọng hơn.

” Lạc Di nước mắt rưng rưng nhìn về phía Lạc Quốc Cường, hốc mắt đỏ bừng: “Bác cả, cầu xin bác rủ lòng từ bi mau cứu cha cháu với, cháu quỳ xuống dập đầu với bác…”Đã nói như vậy rồi, còn từ chối thế nào được nữa?Nếu thật sự có gì đó xảy ra thì không ai chịu được trách nhiệm này, cho dù trong lòng Lạc Quốc Cường có không thích đi nữa thì cũng phải cân nhắc đến dư luận.

Lạc Quốc Cường vội vàng ngăn cản cháu gái quỳ xuống, cô cháu gái này từ trước đến nay không hề có chút cảm giác tồn tại nào, không ngờ là cũng có một mặt hiếu thảo như vậy, ông ta có chút mềm lòng:“Ai đến đây đi, đưa Quốc Vinh đến phòng y tế.

”Lạc Di cũng chỉ là giả vờ giả vịt một chút thôi, chứ không hề có ý quỳ xuống, nhanh chóng đứng thẳng lên luôn, ai mà không biết diễn chứ?Người sống trên đời, tất cả nhờ vào kỹ năng diễn xuất.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 6: 6: Giả Vờ Ngất - Cả Thôn Tổng Động Viên 6


Lạc Xuân Mai nhìn cô em họ với vẻ sâu xa, ánh mắt lóe lên.

Một người dân trong thôn cõng Lạc Quốc Vinh đi về phía phòng y tế, Ngô Tiểu Thanh một tay kéo con gái, một tay kéo con trai chạy theo phía sau, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Những người dân khác vô cùng ghen tỵ, nhao nhao xông đến ầm ĩ với đội trưởng:“Đội trưởng, lần này bảo thầy thuốc nói rõ ràng một chút, là thật sự có bệnh hay là giả vờ? Ông cũng không thể lúc nào cũng bao che cho anh em nhà mình được.

”“Đúng đó, đội trưởng, tôi không có ý kiến gì với ông, nhưng mà vợ chồng Quốc Vinh quá không ra gì, hở một chút là lại lười biếng, ông phải dạy dỗ cho đàng hoàng đấy.

”“Lần nào cũng lảng tránh làm việc, còn chẳng bằng mấy thanh niên tri thức kia nữa, mất mặt quá đi mất.

”Lạc Quốc Cường còn có thể làm gì được? Chỉ có thể cười khổ.

Ông ta không muốn dạy dỗ sao? Là không dạy được ấy!Một đoàn người xông vào phòng y tế, bác sĩ vừa nhìn thấy Lạc Quốc Vinh thì khóe miệng lại giật giật một cái, nhưng mà lại nhanh chóng tiến lên đón: “Mau đặt xuống trên giường, tôi khám xem thế nào.

”Người dân trong thôn nhìn thầy thuốc đi tới đi lui kiểm tra thân thể, tò mò hỏi: “Bác sĩ Lý, thật sự là bị ngất xỉu sao?”Lạc Di căng thẳng nhìn bác sĩ, một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, tóc hơi bạc, ông ta cau mày rồi nói: “Vừa đói vừa khát cộng thêm làm việc quá sức, thể lực không thể chịu đựng được nữa nên mới ngất xỉu.

”Ngô Tiểu Thanh lập tức kêu khóc, kêu từng tiếng cha nó ơi làm cho người ta thấy chua xót, trong lòng Lạc Di kéo căng lên, âm thầm lo lắng, là thật sự ngất xỉu sao?Người dân nghe thấy lời này thì im lặng, được rồi, nếu thật sự ngất xỉu thì không có gì có thể soi mói được nữa rồi.

Chỉ là có chút tò mò nên hỏi tiếp: “Vậy sao mà cứ động một tý là ngất xỉu vậy?”“Thân thể yếu ớt.

” Bác sĩ chỉ nói câu này.

Người dân lại im lặng, chào hỏi một tiếng rồi vội vàng đi làm việc, thật sự là một đồng chí tốt yêu quý lao động.

Đợi người vừa đi thì bác sĩ lại đưa tay bóp nhân trung của Lạc Quốc Vinh, chỉ nghe một tiếng hét thảm thương vang lên, Lạc Quốc Vinh dùng một tay xua tay ông ta đi, ngồi bật dậy: “Đau đau đau.

”Tiểu Lạc Nhiên lập tức hé miệng cười, cha khỏe rồi, vui quá.

Ngô Tiểu Thanh nhếch miệng, tìm một chỗ rồi ngồi xuống, thả lỏng như ở trong nhà mình, dáng vẻ nhìn mãi thành quen.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 7: 7: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 1


Bác sĩ tức giận trừng mắt nhìn: “Lần nào cũng làm như vậy, sớm muộn gì cũng lộ tẩy.

”Lạc Quốc Vinh lập tức hoạt bát nhanh nhẹn như người không có chuyện gì, cười đùa hớn hở vòng tay lại thành quyền: “Hì hì, không lộ tẩy được, có ông giúp đỡ tôi mà, nhanh kê đơn vài cái đường đỏ để tôi bồi bổ.

”Đường đỏ là thứ quý hiếm, nhưng mà bệnh nhân thì có phúc lợi này.

Bác sĩ lắc lắc đầu, móc ra một cái chìa khóa mở ngăn kéo ra, cẩn thận lấy ra một bọc đường đỏ nhỏ, nói: “Thật sự là đời trước nợ ông mà.

”Lạc Di trợn mắt há mồm, vô cùng sửng sốt, cái này… là giả vờ sao? Không phải chứ? Kỹ năng diễn xuất còn tốt hơn cô nữa? Chuyện này không khoa học!Vấn đề là, tại sao vị bác sĩ này lại đồng ý giúp đỡ chứ?Nước đường đỏ ngọt ngào trôi xuống bụng, cả người đều cảm thấy thoải mái hơn, Lạc Di l**m môi một cái, lần đầu tiên cô cảm thấy nước đường đỏ ngon như vậy.

Cả nhà mỗi người một ngụm uống hết một chén nước đường đỏ lớn, trên mặt đều tươi cười, trong lòng rất vui vẻ.

Lạc Di nhìn khuôn mặt vui mừng của cha mẹ, rồi lại nhìn em trai, trong mắt cũng hiện lên ý cười ấm áp.

Ở trong xã hội trọng nam khinh nữ này, vợ chồng Lạc Quốc Vinh đối xử với các con như nhau, có cơm thì cùng ăn, có canh thịt thì cùng uống, điều này làm Lạc Di rất hài lòng.

Ông thầy thuốc nhìn cả nhà này với vẻ ghét bỏ, lần nào cũng đến uống ké nước đường: “Nhanh nhanh xéo đi.

”Nếu không phải là vào lúc thiên tai ba năm trước, Lạc Quốc Vinh đã cho ông ta hai củ khoai lang, cứu được mạng con ông ta thì ông ta cũng không thèm che giấu cho.

Lạc Quốc Vinh lập tức nằm bẹp ra giường bệnh, tỏ ra dáng vẻ yếu ớt, giả vờ giống như thật, có thể thấy được là một người lão luyện.

Ngô Tiểu Thanh nhìn ra ngoài một chút, sắc trời đã rất muộn rồi, bình thường đến giờ này đã được ăn cơm tối: “Không biết là bữa tối ăn cái gì, chắc là mẹ đã chuẩn bị xong rồi đấy nhỉ.

”Vừa dứt lời, Lạc Quốc Vinh vừa rồi còn thoi thóp ngồi bật dậy, đôi mắt sáng lấp lánh: “Người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa là đói hoảng, đi, đi về nhà ăn cơm thôi.

”Ngô Tiểu Thanh lập tức làm ra vẻ đỡ Lạc Quốc Vinh suy yếu đi về nhà, hai người phối hợp rất ăn ý, gặp được người trong thôn thì giải thích, đây là do làm việc mệt mỏi quá nên mới đổ bệnh, thầy thuốc bảo về nhà tĩnh dưỡng.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 8: 8: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 2


Vừa đi vừa tuyên truyền, chỉ sau chốc lát đã truyền khắp toàn thôn.

Lạc Di nắm tay em trai chậm rãi đi theo phía sau, khóe miệng không nhịn được mà hơi vểnh lên.

Nhà họ Lạc chỉ có bốn gian phòng nhà đất mái lá rách rưới, bà cụ ở nửa gian, nửa gian là chỗ ăn cơm, còn lại mỗi nhà được chia một gian, ở đằng trước thì dựng một cái phòng bếp nhỏ.

Bà cụ Lạc làm chủ gia đình, trông coi tất cả mọi chuyện từ to đến nhỏ trong nhà, mỗi ngày ăn gì uống gì đều do bà cụ quyết định.

Tất cả tiền đều giao cho bà cụ, không thể giữ tiền riêng, cho dù con trai cả là đại đội trưởng thì cũng phải nghe bà cụ, chính là ngang ngược như vậy đó.

Bình thường thì ba cô con dâu thay phiên nhau nấu cơm, nhưng mà ngày mùa đều xuống ruộng làm việc nên bà cụ Lạc tự mình ra tay, chuẩn bị cơm nước cho mười mấy miệng ăn.

Hôm nay là ngày mùa, vì để bổ sung thể lực cho nhóm con cháu, bà cụ cố ý lấy ra một chút gạo mà bình thường không nỡ ăn, nhặt thêm mấy củ khoai lang rồi cho vào một cái nồi nấu chung với nhau, chỉ một lát sau đã có một nồi cơm khoai lang nóng hổi.

Còn chưng thêm một nồi bánh bột ngô, xào một ít rau và làm dưa chuột trộn gia vị, đây đều là những món thường xuyên ăn.

Bà cụ còn cố ý mua hai miếng đậu hũ, làm một nồi canh trứng đậu hũ, trứng gà lơ lửng trong bát canh, nhìn rất hấp dẫn.

Ngay đúng lúc bưng nồi lên thì Lạc Xuân Mai đi vào: “Bà nội, cháu đến giúp bà, bà vất vả rồi.

”Dưới ánh đèn lờ mờ, cô ta cầm lấy một cái gáo nước múc nước vào chậu, rửa mặt và tay sạch sẽ, còn lấy một chút dầu con sò để xoa tay.

Mặc dù cô ta mặc quần áo chắp vá, nhưng mà trên mặt lại mang nụ cười, nói chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng, đặc biệt thích sạch sẽ, làn da trắng nõn, không giống cô gái được nuôi ở nông thôn.

Dầu con sò cũng chỉ có một mình cô ta dùng, là đặc quyền mà bà cụ cho.

bà cụ Lạc quay đầu nhìn thấy đứa cháu gái mình yêu quý nhất, cười híp cả mắt: “Vẫn là cháu ngoan nhất.

”Bà cụ nhanh chóng múc thêm một bát canh đậu hũ nữa ra, còn cố ý múc nhiều trứng và đậu hũ, Lạc Xuân Mai cũng không thấy nóng, uống một ngụm hết sạch, không hề thừa chút nước canh nào cả.

Sau khi uống xong, cô ta không nhịn được mà l**m môi một cái: “Ngon lắm ạ, bà nội, tay nghề nấu ăn của bà tốt quá.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 9: 9: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 3


Dạo này chỉ khi có thân thích đến nhà thì mới có thể mua một miếng đậu hũ mời khách, bình thường thì tiền đâu ra mà mua?Người trong thành muốn ăn đậu hũ còn phải dùng phiếu nữa đấy.

Bà cụ Lạc nhìn mà xót xa trong lòng, đâu phải tay nghề nấu ăn của bà cụ tốt? Rõ ràng là bình thường ít khi được ăn.

Không biết bà cụ lấy ở đâu ra một quả trứng gà nóng: “Ăn đi, bà cho cháu bồi bổ thân thể, hôm nay đã mệt lắm rồi phải không? Bà đã nói rồi, bảo cháu ở nhà giúp bà nấu cơm.

”Bình thường bà cụ không cho cháu gái xuống ruộng, cháu gái mới mười bốn tuổi, qua mấy năm nữa đã có thể lấy chồng rồi, phải bảo dưỡng da dẻ cho tốt.

Bà cụ còn tính gả cháu gái đến trong thành, làm người trong thành hưởng phúc, cả nhà còn có thể được nhờ.

Nhưng mà cháu gái mình lại kiên trì, nói gì mà không thể ngáng chân, không thể làm chủ đề của mọi câu chuyện, không thể để cho người cha đội trưởng khó xử, muốn lấy mình làm gương.

Đứa bé hiểu chuyện biết bao.

Hai mắt Lạc Xuân Mai sáng lên, thỉnh thoảng cũng được ăn một quả, nhưng mà vẫn thấy thèm, cô ta cầm lấy quả trứng luộc cũng không vội vàng ăn ngay, mà là chia thành hai phần, một nửa thì cứng rắn đút vào miệng cho bà cụ Lạc, khó có khi bà cụ Lạc được ăn miếng ngon như thế, trong lòng còn ngọt hơn uống nước đường.

“Xuân Mai, nhanh ăn đi, đừng để những người khác nhìn thấy.

”Tất cả đều nói bà cụ thiên vị cháu gái lớn, cháu gái lớn hiếu thuận bà cụ như vậy, có thể không thiên vị sao?Thực ra thì bà cụ Lạc thường xuyên thiên vị Lạc Xuân Mai, lén lút cho ăn gì đó bồi bổ thân thể, nhưng mà nếu như để những người khác trong nhà biết thì chắc chắn sẽ không vui.

Lạc Xuân Mai cầm nửa quả trứng, vẻ mặt có chút bất an: “Như vậy không tốt đâu ạ, đều là người một nhà, sau này cùng nhau ăn.

”bà cụ Lạc chỉ thích đứa nhỏ hiểu chuyện biết điều như vậy: “Cháu đó, cái gì cũng tốt, chỉ là lương thiên quá.

”Khóe miệng Lạc Xuân Mai hơi nhếch lên, vừa định cho trứng gà vào trong miệng thì một bàn tay to từ bên cạnh đưa qua, lập tức cướp đi quả trứng gà.

Lạc Xuân Mai chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay trống rỗng, cơn tức từ trong lòng dâng lên, quay đầu trừng mắt nhìn về phía người đến, là Lạc Quốc Vinh, sắc mặt ông rất khó coi.

Cô ta thầm than một tiếng không ổn, lui về phía sau mấy bước trốn phía sau lưng bà cụ Lạc, dáng vẻ sợ hãi khiếp đảm, làm cho bà cụ Lạc đau lòng không thôi: “Con một đống tuổi rồi sao có thể cướp đồ ăn của cháu gái, nhanh trả lại đi.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 10: 10: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 4


Lạc Quốc Vinh đã biết mẹ già thiên vị từ lâu, thỉnh thoảng lại lén lút cho cháu gái ăn thêm, nuôi đến nỗi béo béo trắng trắng, mà hai đứa con trai con gái của ông thì không có phần, gầy trơ cả xương.

Lúc này bắt quả tang đang thiên vị, ông có thể vui được sao? Ngay trước mặt bà cụ, ông cố ý cắn một miếng trứng gà, cười rất vui vẻ, sau đó đưa chỗ lòng đỏ trứng còn lại cho Lạc Di, lòng trắng trứng cho Lạc Nhiên.

Lạc Nhiên vẫn còn là trẻ con, há mồm ra ăn luôn, ăn rất ngon miệng, lần trước ăn trứng gà đã là lúc Tết, mùi vị đó vẫn làm thằng bé nhớ nhung đến nay.

Sau khi Lạc Nhiên ăn xong, còn chép chép cái miệng nhỏ, vẫn chưa đã thèm.

Lạc Di nhìn thấy thế thì trong lòng cảm thấy rất khó chịu, trong nhà nghèo, trứng gà trong nhà đều tích trữ để đổi lấy dầu muối tương giấm, trừ khi đổ bệnh mới có thể ăn một bát trừng hầm.

Cô đút chỗ lòng đỏ trứng vào miệng em trai, nhóc con vui đến nỗi nhảy cẫng lên, trên mặt là một nụ cười tươi, giống như chú cún con đang lấy lòng chủ nhân, chị gái đối xử với nó rất tốt, nó rất thích chị gái.

Hành động của Lạc Quốc Vinh trong mắt bà cụ là khiêu khích! Bà cụ tức giận mắng: “Đồ mất nết, lời bà đây nói mà anh không nghe sao? Tôi nuôi anh được cái gì? Ông nó ơi, ông chết sớm, để lại một mình tôi chịu khổ như thế này…”Bà cụ là quả phụ ở trong thôn, một tay nuôi nấng ba đứa con, tính tình rất mạnh mẽ ngang ngược, ý muốn kiểm soát cực mạnh.

Lạc Quốc Vinh đã quen nhìn dáng vẻ kêu la này của mẹ mình, lập tức học theo dáng vẻ của bà cụ lăn ra đất một vòng: “Cha ơi, nếu như cha còn sống thì tốt biết bao, cha cũng không biết đứa con trai út mà cha thương nhất bị bắt nạt thành cái gì rồi, con khổ quá, đời này khổ quá, con sắp bị ép đến không còn đường sống rồi.

”Một người đàn ông như ông lại không biết xấu hổ khóc lóc om sòm, đúng là được di truyền giống hệt nhau.

Bà cụ Lạc tức giận trừng mắt, dùng tay đập vào đầu con trai một cái: “Ai ép anh? Hả? Đồ không có lương tâm, bà đây tay dính phân dính nước tiểu nuôi anh lớn lên, anh thì tốt rồi, có vợ thì quên mẹ, suốt ngày đối nghịch với tôi.

”Con trai là ruột thịt, cho dù đã làm sai chuyện gì thì cũng là bị người khác dạy hư.

Chuyện này đương nhiên là do con dâu út rồi, bà cụ quay đầu đổ hết tội lỗi lên đầu Ngô Tiểu Thanh: “Năm đó không nên để cái sao chổi này vào nhà, anh cứ không chịu nghe tôi, đòi sống đòi chết nhất định phải cưới cô ta, Ngô Tiểu Thanh, sau khi cô vào nhà đã làm mấy chuyện tốt rồi? Cả ngày lười nhác, chỉ biết xúi giục chồng gây chuyện với người trong nhà!”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 11: 11: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 5


Trước đây bà cụ rất thương con trai út, nhưng mà con trai út không biết cố gắng, không để ý sự phản đối của bà cụ, nhất định phải cưới người có hoàn cảnh gia đình phức tạp như Ngô Tiểu Thanh, hoàn toàn chọc giận bà cụ.

Thành phần gia đình của đối phương không tốt, con người lại nũng nịu, không làm được việc nhà nông.

Ngoại hình xinh đẹp thì có thể làm cơm ăn à?Ngô Tiểu Thanh đã biết mẹ chồng ngứa mắt mình từ lâu, làm sao được, tình cảm của vợ chồng bọn họ rất tốt, chồng bà rất che chở bà, con trai con gái đủ cả, bà sợ cái gì chứ.

“Mẹ, nếu như mẹ đối xử công bằng thì ai mà gây chuyện chứ? Có câu nói rất hay, gả gà theo gà mà gả chó thì theo chó, con nghe chồng con.

”Ngô Tiểu Thanh không giống những người khác, bà đã từng được đi học, lúc còn trẻ thì ngoại hình và khí chất đều rất tốt, là một mỹ nhân, năm đó có không biết bao nhiêu chàng trai muốn lấy bà, nếu không phải là có biến cố đó chợt ập đến thì bà cũng không có khả năng gả cho một nông dân không biết được mấy chữ.

Lạc Quốc Vinh còn nhiều tật xấu hơn, nhưng mà có một điểm tốt, đó là ngoan ngoãn phục tùng bà, có thể bảo vệ bà.

Bà cụ Lạc toàn thân phát run, tay chỉ vào mặt Ngô Tiểu Thanh: “Có tin là tôi bỏ cô không!”Mấy năm nay Ngô Tiểu Thanh đấu trí đấu dũng với mẹ chồng, đã sớm tích lũy được vô số kinh nghiệm, vì vậy da mặt phải dày, phải vứt bỏ mặt mũi:“Tin tin tin, đến lúc đó con sẽ đi đến cổng chính quyền trên thị trấn kêu khóc, mẹ chồng ép con trai ly hôn con dâu là cặn bã của thời đại trước? Hay là thời đại phong kiến quay lại? Chủ tịch đã từng nói, mỗi người đều có quyền tự do hôn nhân, ai phản đối thì người đó là phần tử phản động.

”Lạc Di nhìn mẹ mình vơi vẻ kính sợ, năng lực chiến đấu này quá đỉnh, một người gánh hai.

Có phụ mẫu như thế nào, cô chỉ cần ở bên cạnh khen lợi hại là được.

Những lời này của Ngô Tiểu Thanh làm cho sắc mặt bà cụ Lạc hết xanh lại đỏ, đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đen, nhưng mà sững sờ chứ không dám nói gì, cục tức nghẹn ở cổ họng, khó chịu đến nỗi thân thể lảo đảo.

Người đàn bà đanh đá không đáng sợ, chỉ sợ người đàn bà đanh đá có văn hóa.

Ngô Tiểu Thanh vừa định đưa tay ra đỡ bà cụ thì Lạc Xuân Mai đã nhanh tay hơn bà một bước, đỡ lấy bà cụ Lạc lùi về sau hai bước, ánh mắt có vẻ đề phòng: “Thím ba, thím bớt nói vài cậu đi, dù sao thì bà nội cũng là người lớn, phải nhường nhịn hiếu thuận với người lớn, người lớn nói cái gì thì chúng ta nghe cái đó, bất hiếu chính là không bằng heo chó.

Đương nhiên, không phải là cháu nói mọi người, mọi người đừng nhạy cảm.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 12: 12: Cả Nhà Đều Là Cực Phẩm 6


Một câu cuối cùng không nói còn đỡ, nói ra thì còn có vẻ ám chỉ.

Ngô Tiểu Thanh nhíu mày, nhìn sang nồi cơm trắng bóng, bà liếc mắt với chồng mình một cái, Lạc Quốc Vinh lập tức xới cơm, còn để một chiếc bánh bột ngô trên bát cơm đầy, khoai lang thì cạo sang một bên, bình thường đã ăn đủ rồi.

Bình thường đều chỉ ăn gạo thô chưa xay kỹ, hôm nay ăn gạo tinh, không phải nói đến chuyện ngon như thế nào.

Ông đưa bát cơm cho Lạc Di, nhẹ nhàng đẩy cô một cái bảo cô về phòng.

Lạc Di lập tức ôm chặt lấy, quay đầu chạy về phía phòng nhà mình.

Lạc Nhiên chạy theo sau như cái đuôi nhỏ, vừa chạy vừa nuốt nước bọt, thèm chết đi mất.

Mà Ngô Tiểu Thanh thì múc hai bát canh đậu hũ, đều vớt cái, có Lạc Quốc Vinh chặn phía trước, bà cụ Lạc không ngăn cản được, tức đến nỗi lại bắt đầu mắng chửi, nói lười thì còn lười hơn heo, ăn thì lại ăn nhiều hơn heo.

Hai vợ chồng cũng không nói lại, ôm lấy đồ ăn chạy về gian phòng của mình.

Vừa đóng cửa lại thì đã cách tiếng mắng chửi của bà cụ Lạc ở bên ngoài, vui vẻ ôm lấy bát cơm, cơm trắng oáng ánh đầy tràn thật là ngon!Đậu hũ vừa non vừa mềm, ăn rất ngon! Trứng gà thơm thơm béo béo, ăn càng ngon hơn!Chửi thì cứ chửi thôi, cũng không mất miếng thịt nào hết, cơ hội khó có được, ăn no mới là quan trọng nhất.

Bình thường bà cụ tính đầu người nấu cơm, rất hà tiện, mọi người chỉ có thể ăn lửng dạ, tiết kiệm được đều lén lút cho ba chị em Lạc Xuân Mai.

Ở bên ngoài, Lạc Xuân Mai nghe tiếng chửi mắng của bà nội, cúi đầu nhìn nồi cơm thiếu đi non nửa, không vui nhíu mày, trong lòng cô ta hừ lạnh một tiếng, hai vợ chồng chú út vẫn cực phẩm như thế, con trai con gái mà bọn họ sinh ra cũng là tiểu cực phẩm, đều là đồ đáng ghét!Lạc Nhiên sờ sờ cái bụng nhỏ nhô lên của mình, hài lòng cười ngây ngô: “Nếu như ngày nào cũng có cơm ăn thì tốt quá.

”Ước mơ của trẻ con chỉ đơn giản như vậy thôi.

Ngô Tiểu Thanh nhìn vào mắt, âm thầm thở dài một hơi, ông nội bà là đại địa chủ, khi còn bé bà đã từng được ăn ngon mặc đẹp, sống một cuộc sống hạnh phúc của một đại tiểu thư.

Đáng tiếc, cha bà không có tiền đồ, bị người xấu xa dẫn dụ nghiện thuốc phiện, gia tài bạc triệu cũng lụn bại sạch trơn, bà từ một đại tiểu thư không lo cơm áo biến thành kẻ nghèo hèn.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 13: 13: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần…


Ai mà ngờ vì vậy mà trời xui đất khiến thoát được một kiếp, không phải bị xử tội, chỉ có thể nói là sự đời khó liệu.

Trước lúc bà phát hiện không hợp lý thì quyết định nhanh chóng gả vào nhà họ Lạc mấy đời là nông dân nghèo, nhờ sự che chở của nhà họ Lạc, sống một cuộc sống nhà nông bần hàn, cũng tránh được nguy hiểm.

Những năm này sống không tốt không tệ, mẹ chồng chán ghét, người nhà chồng khinh bỉ, người trong thôn bài xích bà, nhưng mà Lạc Quốc Vinh đối xử với bà rất tốt, có miếng ăn thì chia cho bà một nửa, bà bình an sống tiếp là được, còn cầu cái gì nữa?Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ gầy trơ xương của con trai và con gái thì không nhìn được mà chua xót trong lòng.

Lạc Quốc Vinh là người qua loa, không chú ý đến cảm xúc của vợ mình, ông ôm con trai vào lòng xoa nhẹ: “Cha sẽ cố gắng để các con có một cuộc sống tốt.

”“Cha tốt quá, cha tuyệt quá.

” Miệng nhóc con như bôi mật, nói chuyện rất ngọt.

Không khí trong gian phòng nhỏ rất hòa thuận vui vẻ, ấm áp thắm thiết, Lạc Di tựa trên đầu vai Ngô Tiểu Thanh, trong mắt đều là ý cười, tuy nghèo nhưng mà có người nhà như thế này thì cô rất thích.

Ngô Tiểu Thanh sờ sờ mái tóc mềm mượt của con gái, nhẹ nhàng nói: “Quốc Vinh, Tiểu Di đã mười tuổi rồi, nếu không đi học nữa thì sẽ chậm mất.

”Có nghèo cũng không thể nghèo giáo dục được, bất kể nam nữ gì cũng phải đi học.

Nhưng mà trong nhà họ Lạc, chỉ có con trai là được đi học, số tiền không nhiều lắm trong nhà đều dùng trên người con trai.

Đương nhiên, Lạc Xuân Mai luôn luôn là ngoại lệ, cô ta lớn tuổi nhất, đang học lớp chín ở công xã, chỉ cần cô ta muốn học tiếp thì trong nhà có đập nồi bán sắt cũng muốn chu cấp cho cô ta đi học.

Về phần cháu đích tôn của nhà họ Lạc thì nói muốn tranh cho thằng bé một suất sinh viên công nông binh, cái này tư tưởng rất cứng nhắc, yêu cầu gia đình có bối cảnh trong sạch, biểu hiện tốt, thanh danh tốt, cho nên nhà họ Lạc rất chú ý đến phương diện này.

Ba đứa con nhà anh cả, con trai nhà anh hai, cung cấp cho bốn đứa bé này đi học đã móc rỗng cái nhà vốn đã nghèo rớt mồng tơi này.

Lạc Quốc Vinh khẽ thở dài một hơi, ông đã từng đề cập đến không chỉ một lần, nhưng mà lần nào cũng bị bà cụ từ chối, nói cái gì mà con gái đi học cũng chỉ được hời cho người ngoài, ở nhà mẹ đẻ làm nhiều việc chút mới là việc nên làm.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 14: 14: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 2


Về phần Lạc Xuân Mai thì không giống, cô ta là người có phúc, đi học đọc sách thì có ích, tương lai nhất định có thể gả cao, nhà mẹ đẻ cũng được thơm lây.

Nói chắc chắn như vậy cứ như là ăn chắc nhà chồng tương lại vậy, cái tật gì thế không biết.

“Anh sẽ nghĩ cách, dù có phải vay tiền cũng phải chu cấp cho Tiểu Di đi học.

”Đối xử không công bằng như vậy, còn muốn vợ chồng bọn họ liều sống liều chết làm việc, hy sinh vì cái nhà này, dựa vào cái gì chứ?Ngô Tiểu Thanh cau mày, ai chịu cho bọn họ vay tiền được? Mọi người đều biết trong tay bọn họ không có tiền, không trả nổi.

“Nếu có thể ở riêng thì tốt.

”Lạc Quốc Vinh cũng muốn ở riêng, tiền nằm trong tay chính mình, muốn tiêu như thế nào thì tiêu như thế đó, nhưng mà… rất khó.

Lạc Di yên lặng nghe cha mẹ trò chuyện, hoàn toàn hiểu được tình cảnh của nhà mình.

Bác cả là đội trưởng, là chuyện tốt cũng là chuyện xấu.

Chuyện tốt là không ai dám bắt nạt, chuyện xấu là, quyền lên tiếng hoàn toàn nằm trong tay nhà bác cả và bà cụ.

Được thôi, Lạc Di lập một nhiệm vụ thiết yếu: trước tiên kiếm chút tiền, tích lũy chút vốn liếng.

Nhiệm vụ thứ yếu: thuận lợi đi học.

Sáng sớm bốn bề yên tĩnh, tất cả mọi người đang ngủ bù, phòng bếp trống rỗng, không có cái gì cả, tất cả gạo đường dầu muối đều khóa trong phòng của bà cụ.

Không ai hiểu mẹ bằng con, Lạc Quốc Vinh liếc mắt, biết là bà cụ cố ý!Ông sờ lên cái bụng rỗng, nhìn sắc mặt vợ con uể oải, sau đó quay người đi ra ngoài: “Anh đi vay thầy thuốc Lý mấy củ khoai lang, lót dạ trước một chút.

”Nhận sai với bà cụ là chuyện không thể nào.

Một khi đã cúi đầu thì người nhà ông sẽ sống càng khó khăn hơn.

Lạc Di giật mình, nhanh chóng đuổi theo: “Cha, chờ con với, con đi nữa.

”Khi Lạc Quốc Vinh đến phòng y tế thì thầy thuốc Lý đã đến, đang ôm một quyển sách xem không rời mắt.

“Khụ khụ.

”Thầy thuốc họ Lý, nhìn thấy là cha con bọn họ đến thì khóe miệng giật giật: “Sao anh lại đến đây? Đường đỏ không thể lấy thêm được nữa đâu.

”“Cho tôi vay bốn củ khoai lang trước đi, tối nay sẽ trả lại.

”thầy thuốc Lý nhìn thoáng qua với vẻ đồng tình, chỉ vào góc chỗ để cái hốt rác, để ông tự lấy.

Lạc Quốc Vinh cũng không khách sáo với ông ấy, dạo này vay tiền thì khó, nhưng mà vay mấy củ khoai lang thì không khó.

Lạc Di cười tủm tỉm đi đến trước mặt thầy thuốc Lý, mở to đôi mắt hiếu kỳ nhìn chằm chằm quyển sách trong tay ông ta, là một quyển sách trung y.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 15: 15: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 3


“Bác Lý, cháu có thể xem một tý được không ạ?”thầy thuốc Lý nhìn vẻ mặt khát vọng của cô, trong lòng khẽ thở dài một hơi, đứa nhỏ này muốn đi học đây mà, đáng tiếc.

Ông ấy âm thầm đưa sách đến, Lạc Di mở ra xem, bên trong giới thiệu dược liệu, tranh và chữ phối hợp với nhau, sinh động như thật.

Lạc Di ra vẻ ngây thơ chỉ vào một cây cỏ thuốc: “Bác Lý ơi, đây là cái gì vậy ạ?”“Cỏ xa tiền, có tác dụng thanh nhiệt và làm sáng mắt.

”“Cái này thì sao ạ?”“Cây thanh hao, có tác dụng thanh nhiệt giải nóng, dừng cơn ngứa.

”“Cái này thì sao ạ?”“Trọng lâu, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, tiêu sưng giảm đau, có thể sử dụng như thuốc hạ sốt.

”Nói một hồi, thầy thuốc Lý kinh ngạc phát hiện Lạc Di đã nhìn thấy là sẽ không quên, dược thảo có vẻ ngoài giống nhau mà người bình thường không phân biệt được thì cô lại nói không hề sai chút nào.

Thế thì cũng thần kỳ quá đi mất.

Ông ấy không khỏi kích động reo lên: “Quốc Vinh, Tiểu Di nhà ông thông minh quá, tư chất như vậy rất hiếm có, nhất định phải cho con bé đi học.

”Lạc Quốc Vinh cũng sợ ngây người, con gái của ông trâu bò như vậy sao? Không phải chứ?“Thông minh giống mẹ con bé!”Nhà họ Lạc không có gen học giỏi, thành tích của mấy đứa cháu trai cháu gái rất bình thường, nhưng mà nhà họ Ngô thì không giống, có cả tú tài.

Đi học, nhất định phải đi học!Nhưng mà vấn đề là, tiền đâu ra? Một đồng tiến cũng ép chết được một người anh hùng.

Đưa tay đòi tiền từ bà cụ thì nghĩ cũng đừng nghĩ.

Lạc Di mím mím môi, có chút căng thẳng hỏi: “Bác Lý ơi, trên núi gần đây cũng có thảo dược phải không ạ? Có thể bán lấy tiền không?”“Được chứ, tất nhiên là được rồi.

”Thầy thuốc Lý theo học một thầy thuốc trung y mấy năm, trị đau đầu sốt cảm thì không có vấn đề gì, nhưng mà cao siêu hơn thì lại không được: “Nhưng mà người bình thường không phân biệt được cỏ dại với thảo dược khác nhau nên cũng không ai lên núi đào.

”Hai mắt Lạc Quốc Vinh sáng lên, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, theo bản năng nhìn về phía con gái.

Hai cha con liếc nhau, xác nhận qua ánh mắt, nghĩ rằng cùng nhau đi, cứ làm như thế đi!Trước khi đi, Lạc Quốc Vinh cưỡng ép mượn sách đi, sau khi cả nhà ăn xong một bữa khoai lang luộc thì đeo giỏ trúc lên núi.

Lạc Nhiên tuổi còn quá nhỏ, Ngô Tiểu Thanh ở nhà với nó, bà cũng không leo núi được.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 16: 16: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 4


Đường núi gập ghềnh khó đi, nhưng mà đối với Lạc Quốc Vinh mà nói thì cũng không được coi là gì cả.

Vào mấy năm thiên tai trước đó, toàn bộ người trong thôn không có lương thực mà ăn, tìm miếng ăn khắp nơi, ông và mấy đứa trẻ trong thôn rủ nhau lên núi hái rau dại, tìm trừng chim, tìm quả dại, nghĩ hết cách để sống sót.

Cây cối um tùm, tre trúc tươi tốt, đường mòn uốn lượn khúc khuỷu, hai bên sườn núi mọc đầy cỏ dại rậm rạp, trong một bụi cây có cả hoa dại không biết tên trộn lẫn trong đó, phong cảnh rất đẹp.

Không khí rất mát mẻ và trong lành, có một mùi gỗ thông tự nhiên thơm mát, Lạc Di không nhịn được mà hít sâu mọt hơi.

Lạc Quốc Vinh một tay nắm tay con gái, một tay chống gậy gỗ, mắt quan sát bốn phía, tai nghe ngóng xung quanh, vô cùng cẩn thận, bởi vì trên núi có rất nhiều loại nguy hiểm.

Ánh mắt của ông rơi xuống một chỗ: “Nhìn kìa, đó là cái gì?”“Hạt dẻ!” Hai mắt Lạc Di sáng lên, hạt dẻ có hàm lượng dinh dưỡng rất cao, có thể nướng ăn, luộc lên ăn, làm điểm tâm, cách ăn thì có rất nhiều, cũng được coi là một loại lương thực.

Lạc Quốc Vinh thành thạo leo lên cây, dùng gậy gỗ đập lộp bộp lộp bộp một trận, những quả cầu gai nhỏ rơi xuống như mưa, ào ào nện xuống mặt đất.

Lạc Di đứng xa xa, trong lòng không biết vui vẻ đến thế nào, có thể ăn no nê rồi.

“Cha ơi, đủ rồi, nhiều hơn nữa chúng ta cũng không mang về hết, ngày mai lại đến.

”Lạc Quốc Vinh nhảy xuống khỏi cây, vỏ hạt dẻ quá khó để tách ra, ông cũng không cần sự hỗ trợ của con gái, một mình ngồi trên tảng đá lột lớp vỏ gai, lấy hạt dẻ bên trong ra, ném từng hạt từng hạt vào bao bố, lúc ra ngoài đã chuẩn bị nhiều một chút, bây giờ thì hay rồi, đã phát huy được tác dụng.

Ông cười đắc ý, không cho bọn họ ăn cơm phải không? Được thôi, độc chiếm hạt dẻ, không giao nộp lên đâu!Lạc Di cũng không chịu ngồi yên, cô di chuyển xung quanh, bỗng nhiên, tầm mắt của cô dừng lại, ồ, quen quá.

Cô rút một cây rồi chạy về phía Lạc Quốc Vinh: “Cha, cha nhìn một chút xem, đây có phải là trọng lâu không?”“Trọng lâu? Là cái gì?” Lạc Quốc Vinh đang đắm chìm trong sự vui sướng khi bội thu hạt dẻ, vẫn chưa kịp phản ứng lại.

“Còn được gọi là bốn lá một hoa hoặc bảy lá một hoa, vị đắng, tính hàn, thanh nhiệt giải độc…” Lạc Di bô lô ba la nói ra một đống công hiệu, Lạc Quốc Vinh nghe mà ngây người, con bé đều nhớ hết sao?.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 17: 17: Người Có Phúc Đã Tính Là Gì Nhà Ông Chính Là Thần… 5


Thấy cha mình không có phản ứng, Lạc Di có chút sốt ruột: “Thầy thuốc Lý nói có thể dùng làm thuốc hạ sốt, cha, mau lấy sách thuốc ra so sánh một chút xem.

”Lạc Quốc Vinh ngơ ngác lấy sách thuốc ra, tay run run lật trang giấy, càng sốt ruột thì càng không lật ra đến, rốt cục là tờ nào chứ?“Trang thứ hai mươi chín.

” Giọng nói lanh lảnh của Lạc Di vang lên bên tai ông.

Lạc Quốc Vinh lật nhanh trang giấy, quả nhiên đã tìm thấy hình ảnh trọng lâu ở trang thứ hai mươi chín, giống hệt thứ mà Lạc Di đang cầm trong tay.

Con ngươi của ông co lại, trong lòng nhận lấy sự kinh ngạc cực lớn: “Tiểu Di, làm sao mà con biết là ở trang hai mươi chín?”Vẻ mặt Lạc Di khó hiểu: “Không phải là hôm qua đã xem rồi sao?”Dáng vẻ như đương nhiên của Lạc Di làm cho Lạc Quốc Vinh không nhìn được mà nghi ngờ cuộc đời, người với người có khác biệt nhau lớn như thế sao?Hôm qua ông cũng đã xem rồi, nhưng mà cái gì cũng không nhớ rõ, chứ đừng nói cái gì mà nội dung của từng trang.

Nhưng mà, cô con gái mười tuổi của ông thì chỉ xem một chút thôi mà đã nhớ kỹ rồi!Ôi trời, người mà ông sinh đâu phải con gái! Rõ ràng là một tiểu thần đồng!Người có phúc thì là cái đinh gì chứ, nhà ông là thần đồng đây này!!!Hoàng hôn, khói bếp bay lên từ bốn phía, Ngô Tiểu Thanh dẫn theo con trai đứng ở chân núi, trong lòng lo lắng bất an.

Đi cả ngày, đến giờ này vẫn chưa về, thật sự là làm cho người ta lo lắng, không phải là xảy ra chuyện gì đấy chứ?Đợi đến khi sắc trời tối xuống, những người dân trong thôn đều trở về ăn cơm tối, rốt cục thì Ngô Tiểu Thanh cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, người đàn ông sắp bị hai cái bao tải đè bẹp kia không phải là Lạc Quốc Vinh sao?Bà nhanh chân chạy lên đón, tháo hết đồ xuống, mở ra xem thì thấy một túi hạt dẻ, cái này tốt, có thể lấp đầy cái bụng.

Còn một túi này… rau dại sao? Sao lại hái nhiều như vậy?Lạc Quốc Vinh đầu đầy mồ hôi, mệt mỏi thở hồng hộc, hai mắt lóe sáng khác thường.

“Mấy cái này là thảo dược, có thể bán lấy tiền.

”Ngô Tiểu Thanh hưng phấn thốt lên: “Thật sao? Đi đến chỗ nào bán? Bệnh viện sao?”“Giao cho thầy thuốc Lý là được, ông ấy sẽ xử lý.

” Thảo dược phải trải qua xử lý mới bán được giá, chuyện chuyên môn thì giao cho người có chuyên môn làm đi.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 18: 18: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời


Một bên khác, Lạc Di cũng ném cái sọt trúc đã đeo cả quãng đường dài rồi, cô đặt mông ngồi xuống đất, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cả người rã rời không chịu nổi, mệt chết bảo bảo rồi.

Chuyện kiếm tiền này cũng khó quá, chỉ mỗi việc đi con đường núi này thôi đã quá sức rồi, chớ nói chi là chuyển đồ hái được xuống.

Lạc Nhiên hớn hở xoay quanh cô, gọi chị à chị ơi, cái miệng nhỏ rất ngọt, còn lấy bánh cao lương đã lén lút để dành cho Lạc Di ăn nữa.

Lạc Di đưa một cái hạt dẻ đã nướng chín ra, Lạc Nhiên ăn hạt dẻ nướng thơm ngào ngạt, lập tức cười tươi như hoa nở.

Phòng y tế của đội ở ngay dưới chân núi, vốn là một căn nhà bỏ hoang trong thôn, sau khi thu dọn lại một chút thì trở thành phòng y tế của đội, tổng cộng có hai gian phòng đơn sơ, một gian phòng sung làm phòng khám, một gian phòng cho người ở, cung cấp cho thầy thuốc Lý ở đây.

Dưới ánh đèn lờ mờ, thầy thuốc Lý nhìn chỗ thảo dược rồi lại nhìn cô gái nhỏ với nụ cười ngại ngùng, ông ấy có chút kinh ngạc: “Không sai, đúng là trọng lâu, là Lạc Di phát hiện sao?”Ngoại trừ trọng lâu thì còn có lá dâu tằm, cỏ xa tiền, cây thạch xương bồ, cây kim ngân… chủng loại rất phong phú, đều không sai loại nào.

Lạc Quốc Vinh cười toét miệng, mặt mày hớn hở chém gió: “Đúng vậy, Tiểu Di rất lợi hại, nhìn một cái là nhận ra ngay, tôi cũng thấy không thể tưởng tượng nổi, tôi thấy cũng không khác gì cỏ dại gần đó, làm thế nào mà con bé phân biệt được?”“Càng thần kỳ hơn là quyển sách thuốc đó của anh dày như vậy mà con bé cũng xem một lần là nhớ, bảo tôi lật đến trang hai mươi chín để xác nhận trọng lâu, ha ha ha, bây giờ trẻ con đều thông minh như vậy sao? Hay là con gái tôi đặc biệt thông minh?”“Tiểu Di nhà tôi bình thường không thể hiện, thật thà không thích nói chuyện, thực ra đầu óc rất thông minh đấy, đúng không? Con nhà anh cũng thông minh như vậy sao? Nó biết tìm thảo dược không? Biết xem sách thuốc không?”Lạc Quốc Vinh đắc ý vô cùng, hoàn toàn không nhìn thấy thầy thuốc Lý đang lườm ông, càng không nói đến ghen tỵ như thế nào, ông ấy vốn cũng có vợ con, nhưng mà mấy năm trước xảy ra chút chuyện, vợ ông ấy ồn ào ly hôn rồi mang theo con đi bước nữa, lấy chồng xa, ông ấy cũng không biết là đã đi đâu.

“Đắc ý cái gì chứ, người thông minh là con gái anh, cũng có phải là anh đâu.

”“Thì cũng là tôi sinh ra.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 19: 19: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời 2


Thấy bọn họ gây ầm ĩ, đấu võ mồm không dứt, người ngoài cho rằng bọn họ không hợp nhau, thực ra thì tình cảm của bọn họ không tệ, đây là phương thức ở chung đặc biệt của bọn họ.

Ngô Tiểu Thanh sờ đầu con gái với vẻ mặt tự hào, quyết định phải chu cấp cho con gái đi học, không thể để lãng phí tư chất tốt được.

Bà cũng không có yêu cầu gì khác, chỉ cần Tiểu Di có thể học lên trung cấp, tốt nghiệp xong thì được sắp xếp việc làm, đời này coi như hoàn toàn trở mình, thành người trong thành được ăn lương thực, tương lai lấy một người đàn ông có điều kiện tương đương, không cần phải lo nghĩ gì nữa.

Lạc Di chỉ cảm thấy trên đầu ấm áp, ngẩng đầu cười ngọt ngào: “Mẹ, mẹ giúp con phụ đạo, con tranh thủ hai năm học xong tiểu học, tiết kiệm học phí cho em trai đi học, có được hay không ạ?”Cô tự đặt ra một mục tiêu nhỏ cho mình, hai năm học xong tiểu học, hai năm học xong cấp hai, hai năm học xong cấp ba, mười sáu tuổi lên đại học, hoàn hảo.

Muốn thoát khỏi đói nghèo ở niên đại mà tài nguyên thiếu thốn như thế này thì quá mức bình thường là không được, phải phóng đại sự nổi bật lên, bất kể là ai cũng không thể đỡ nổi hào quang của cô.

Muốn nổi danh phải thừa cơ làm sớm.

“Được được, mẹ phụ đạo cơ bản cho con, nhưng mà không có tài liệu giảng dạy tiểu học, người nhà anh cả và anh hai chắc chắn sẽ không cho chúng ta mượn đâu.

”“Chỗ này của tôi có.

” Thầy thuốc Lý lấy ra mấy quyển sách giáo khoa, là sách giáo khoa toán học và ngữ văn đến lớp năm của tiểu học, là sách mà con của ông ấy từng dùng.

Ông ấy nhẹ nhàng v**t v* sách vở, trong ánh mắt ẩn chứa chút ưu thương.

Lạc Quốc Vinh nhìn thấy thế thì vỗ nhẹ bờ vai ông ấy: “Đừng buồn bã, một ngày nào đó cha con sẽ được trùng phùng, nếu không thì để cho con tôi nhận anh làm cha nuôi nhé?”Thầy thuốc Lý có chút động lòng, nhưng mà suy nghĩ một chút rồi vẫn từ chối.

“Cha, con đói rồi.

” Nhóc con Lạc Nhiên ôm bụng, mở to đôi mắt nhìn cha mẹ.

Trẻ con thích chạy nhảy, tiêu hóa nhanh, lúc này đã đói bụng kêu ục ục rồi.

Lạc Di cũng đói bụng, ở trên núi đã ăn hạt dẻ nướng, nhưng mà quãng đường đi xuống tiêu hao quá nhiều thể lực, bây giờ đã đói lắm rồi.

Lạc Quốc Vinh mỗi tay kéo một đứa con đi ra ngoài: “Anh Lý, giao cho anh đấy, à đúng rồi, để lại mấy cân hạt dẻ cho anh làm đồ ăn khuya.

”.
 
Back
Top Bottom