Ngôn Tình Thập Niên 70 Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chính Truyện Niên Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chính Truyện Niên Đại
Chương 40: 40: Trước Khi Kết Hôn 3


“Hằng ngày chung sống mà ông ấy cũng chưa từng nói ra ư?” Phương Kiếm Bình cẩn thận nhớ lại, ấn tượng của anh với cha thực sự rất mơ hồ, “Công việc của ông ấy và mẹ tôi rất bận, tôi được ông bà nội nuôi lớn.” “Thư tay thì sao?” Phương Kiếm Bình: “Để tôi về xem lại.” Nam thanh niên thở dài một hơi, vỗ vỗ vai tỏ vẻ đồng cảm với anh. Phương Kiếm Bình buồn cười nhìn dáng vẻ của anh ta đang nghĩ rằng anh nhảy vào hố lửa, “Tiểu Phương thực ra không ngốc, chỉ là có chút đơn thuần vô tâm.

Cô ấy mặc dù là người nông thôn, nhưng chúng ta bây giờ không phải cũng giống Tiểu Phương hay sao?” Hộ khẩu cũng đã ở đây rồi, bây giờ bọn họ đích thực là người nông thôn.Phương Kiếm Bình lại nói: “Tiểu Phương là nông dân, nhưng cũng là công nhân ở nông trường.

Sau này nghỉ hưu còn có lương hưu, nói không chừng còn sống tốt hơn chúng ta.” “Cô ấy còn có lương hưu?” Anh ta không dám tin hỏi lại.Phương Kiếm Bình gật đầu, nhìn anh ta với vẻ mặt ngạc nhiên: “Cậu không biết sao?” Anh thanh niên đã quên mất.Phương Kiếm Bình vỗ vai anh ta: “Cậu nên chúng mừng tôi.”“Chúc mừng cậu trở thành phò mã gia nhà họ Trương?” anh ta nhìn vào phòng không thấy Tiểu Phương đi ra mới dám nói tiếp: “Cậu không sợ một ngày nào đó cô ấy tức giận, liền bẻ gãy đôi tay và đôi chân gầy guộc này của cậu à?”Phương Kiếm Bình trước đây có sợ, nhưng trải qua một thời gian chung đụng thì không sợ nữa: “Nói chuyện tử tế với cô ấy, đừng nói cô ấy đần hay ngốc, Tiểu Phương nghe có thể chấp nhận được.”“Có thể chấp nhận được mà còn đánh cậu ngất xỉu rồi khiêng về nhà?”Phương Kiếm Bình nghĩ lại chuyện tối hôm qua: “Tôi nói cô ấy đừng càn quấy.

Nếu tôi đi cùng cô ấy, đợi sau khi cô ấy ngủ thiếp đi rồi mới quay về, có lẽ sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy.”“May là cậu không quay về.

Bằng không cậu càng nói càng sẽ không rõ ràng.”Phương Kiếm Bình: “Cậu xem cậu đó, lại nói vậy rồi.”“Tôi ——” Anh ta nghe thấy tiếng bước chân liền vội vàng nuốt lời định nói trở lại, quay đầu lại nhìn, thấy bí thư chi bộ thôn cùng với vợ ông ấy đang bước tới bên này, “Cha mẹ vợ cậu tới rồi kìa, để nói sau đi.” Đoạn lại nói, “Nếu cậu đã suy nghĩ kỹ rồi, vậy tôi tôn trọng lựa chọn của cậu, chúc cậu hạnh phúc.”Phương Kiếm Bình: “Không hạnh phúc cũng tốt hơn ở bên đó.”Ít nhất ở đây được ăn ngon.Anh ta cho rằng anh đang nói tới chuyện của Lưu Quý Tân và Đoạn Y Nhiên, “Cũng phải.

Nhưng mong phía cháu của Lưu Quý Bình có thể tới tố cáo hắn ta, cho hắn ngồi vài năm.”Phương Kiếm Bình cảm thấy khả năng này không lớn, bởi vì không tạo thành thương tổn thực chất cho anh ta.

Nếu tính ra, Trương Tiểu Phương cho hắn hai cú đánh kia còn nghiêm trọng hơn cả sai lầm mà Lưu Quý Tân phạm phải.Chỉ mong tổ trưởng Tôn nể mặt bí thư Trương, sau đó đề nghị tòa án xét xử lại, bởi vì chuyện hắn và Đoàn Y Nhiên làm có ảnh hưởng rất xấu.Bí thư Trương đến: "Sao lại đứng bên ngoài? Tiểu Phương đâu? ” Phương Kiếm Bình: “Ở bên trong ạ, chúng cháu ở ngoài này nói chút chuyện.”Ông Trương nhịn không được đánh giá hai người, hoài nghi bọn họ đang nói con gái nhà ông: "Trời lạnh thế này, có chuyện gì không thể vào phòng nói? ” Người thanh niên nghe thấy vậy sắc mặt có chút không tự nhiên.Cha Trương thấy anh ta như vậy cũng liền đổi sắc.Phương Kiếm Bình biết ông đang hiểu lầm, mặc dù không rõ ông đang nghĩ gì, nhưng không thể để ông hiểu lầm vậy được.

Dù sao cũng sắp trở thành người một nhà, bèn nghĩ ra một lý do: “Chúng cháu đang nói về việc học đại học.”Anh chàng kia sửng sốt, trong nháy mát không kịp phản ứng lại.Trước mặt cha Trương, sao anh có thể nói đến việc này.Cha Trương hỏi: “Cháu muốn đi học à?”Phương Kiếm Bình chỉ thuận miệng lấy một cái cớ để nói, không nghĩ tới ông sẽ hỏi vậy, có chút hoảng hốt không nghĩ ra phải trả lời ông thế nào.Trầm tư một khắc, nói: “Cháu và Tiểu Phương sắp kết hôn rồi.”Thôn nhà họ Trương không có cây ngô đồng, Phương Kiến Bình không ở lại được.Anh thực sự là có suy nghĩ như vậy, vừa vặn Tiểu Phương chê anh giống như một mẹ già, lần đăng ký kết hôn này sẽ không làm.

Cùng lắm thì đi dạo một vòng đến nông trại rồi trở về nói với người trong thôn là xong.

Qua một thời gian, Phương Kiếm Bình trở về thành phố, lại đi dạo một vòng nói bọn họ ly hôn. Cha Trương: “Khoan hãy nói kết hôn hay không kết hôn.

Trước tiên nói xem, cháu có muốn đi hay không.”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chính Truyện Niên Đại
Chương 41: 41: Kết Hôn 1


Phương Kiếm Bình không thể nói ra chữ “không”.Cho dù sau khi tốt nghiệp vẫn bị điều về nông thôn, Phương Kiếm Bình cũng muốn đi.Có thể đi đại học chứng minh vẫn còn có hy vọng.Phương Kiếm Bình không muốn lừa ông: “Cháu nghe theo Tiểu Phương.”Cha Trương hiểu: “Tiểu Phương đến rồi.”Phương Kiếm Bình giật mình, quay đầu nhìn theo tầm mắt của ông, anh nhìn thấy Tiểu Phương một tay cầm mền một tay xách một túi đồ đi từ trong phòng ra.Trương Tiểu Phương không thể không quan sát bản thân, không có vấn đề gì mà.“Nhìn con làm gì?”Cha Trương lập tức nói: “Tiểu Phương, cha hỏi Kiếm Bình có muốn đi học đại học không, Kiếm Bình nói muốn nghe theo con.

Con bảo cậu ấy đi thì cậu ấy sẽ đi, không muốn để cậu ấy đi thì cậu ấy sẽ kết hôn với con.”Trương Tiểu Phương không nhịn được cau mày, trong thời gian ngắn như vậy lại có thể nói đến chuyện đi học đại học.Mấy người bọn họ ăn no rửng mỡ sao.Đây không phải là tìm vấn đề nan giải cho cô sao.Đương nhiên cô không hy vọng Phương Kiếm Bình sẽ đi.Thứ nhất hai người họ vẫn chưa có tình cảm, Phương Kiếm Bình đã bay đi rồi chắc chắn sẽ không trở về nữa.

Thứ hai, hiện tại trường đại học Công Nông Binh có vẻ rất nổi tiếng, nhưng mười năm sau vẫn chưa nổi tiếng bằng các trường chuyên ngàng trước sau cách mạng mười năm.Phương Kiếm Bình không phải là người làm việc lớn, nào có thể để lỡ trường đại học Công Nông Binh.Nhưng có thể về thành phố thì cũng có hy vọng, một người giỏi đoán ý người và hiểu nhân tình thế thái như cô nào có thể khiến Phương Kiếm Bình tuyệt vọng.Mùa thu trường đại học mới khai giảng.Hiện tại có để anh đi cũng không đi được.Trương Tiểu Phương cảm thấy cô vẫn có cơ hội: “Đi đi, sao lại không đi? Đi học đại học đi.

Cha, con có thể đi học không? Thóc đâu mà đãi gà rừng, vì vậy hãy cho con vào danh sách đi.”Cha Trương hối hận vì đã lắm lời: “Con đừng nói leo.

Kiếm Bình, Tiểu Phương nói rồi đấy.”Phương Kiếm Bình nghe thấy rồi, anh cũng không bất ngờ, bởi vì Trương Tiểu Phương không thích anh như trước, còn có thể là bởi vì anh bị Lưu Quý Tân tính kế nên cô chê anh ngốc.“Cháu nghe thấy rồi ạ.”Cha Trương: “Cháu có muốn đi không?”Trương Tiểu Phương cau mày, sao cha cô lại cố chấp như vậy chứ.“Anh ấy muốn đi thì có thể đi sao? Cha không nỡ cho con nhưng lại cam lòng cho anh ấy sao?”“Con có thể đừng nói leo không hả?” Cha Trương trừng mắt.Trương Tiểu Phương tỏ vẻ vô tội: “Con nào có nói leo? Phương Kiếm Bình, anh nói đi!”Phương Kiếm Bình cảm thấy bí thư chi bộ thôn không thể để anh đi vào lúc này.Người trong thôn tin rằng Tiểu Phương ngốc nghếch không hiểu những chuyện nam nữ, hai người họ không thể xảy ra chuyện gì.

Cũng không tin anh và nhà Trương Tiểu Phương không có giao dịch gì.Ông nội anh đã từng nói, bản chất con người là như vậy.Bí thư chi bộ Trương cho anh vào danh sách, bề ngoài người trong thôn sẽ không nói gì nhưng cũng sẽ bàn tán ở sau lưng rằng anh đã hứa sẽ cho nhà Trương Tiểu Phương bao nhiêu lợi ích.Nhiệm ký làm bí thư chi bộ của ông cũng sắp kết thúc rồi.Người thông minh như bí thư chi bộ chắc chắn sẽ không làm loại mất cả chì lẫn chài lợi bất cập hại.Phương Kiếm Bình cười rồi lắc đầu.Cha Trương cay mày: “Tiểu Phương như vậy, chú cho con bé đi thì con bé có bản lĩnh đi sao?”Phương Kiếm Bình bị hỏi ngược lại.Trương Tiểu Phương hỏi ngược lại: “Cha không cho con đi sao cha biết con không thể đi?”“Con biết một cộng một bằng mấy? Con có biết một ngày có mấy tiếng không? Một năm có bao nhiêu ngày không?” Cha Trương liên tục chất vấn.Trương Tiểu Phương quay sang phía Phương Kiếm Bình: “Cha tôi bị ngốc hay sao ấy? Một cộng một bằng hai đến Đại Hoàng còn biết, ông ấy lại không biết?”“Khụ!” Phương Kiếm Bình thật sự không muốn cười.Vị thanh niên trí thức kia cũng không muốn cười, nhưng anh thật sự không nhịn được, vội vàng che miệng lại.Cha Trương tức giận, muốn gõ lên đầu Trương Tiểu Phương: “Con bé hỗn láo này!”Phương Kiếm Bình biết ông sẽ động thủ, liền vội vàng ngăn lại.Cao Tố Lan thở dài, tại sao lại hỏi những chuyện rõ ràng như thế này chứ.Phương Kiếm Bình ăn ngay nói thật càng làm tổn thương tình cảm a.Lão già này, không biết phải hồ đồ một chút trong cuộc sống sao.May mà cô con gái ngốc không hiểu chuyện đã thoát được rồi..
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chính Truyện Niên Đại
Chương 42: 42: Kết Hôn 2


Cao Tố Lan kéo người bạn già của mình: “Ông làm gì vậy? Đừng để người khác chê cười chứ.

Kiếm Bình, đây là quần áo và khăn mặt và Tiểu Phương, cháu cầm cho con bé đi.

Đến cửa nhà tắm thì đưa cho con bé.

Tiểu Phương, con đã dọn dẹp đồ đạc xong chưa?”Thanh niên tri thức đi theo Tiểu Phương, nói: “Những thứ còn lại đều ở chỗ cháu rồi ạ.”Cao Tố Lan quan sát một chút, thấy hai cái chăn và một túi quần áo, còn có chậu rửa mặt và bàn chải đánh răng: “Chỉ có một chút như vậy thôi sao?”Phương Kiếm Bình gật đầu.Cao Tố Lan: “Vậy được, thím về trước đây.” Bà ngừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu: “Về sau có thiếu thứ gì thì lại mua, Tiểu Phương, đừng nghịch nước, tắm xong rồi thì mau chóng về ngay nhé.”Trương Tiểu Phương nghĩ đến buổi trưa sẽ có đồ ăn ngon: “Mẹ ở nhà thịt gà rồi hầm nhé, mẹ rửa sạch rau rồi đợi con về con làm nhé.”Cao Tố Lan thuận miệng hỏi: “Con làm giúp mẹ sao?”Trương Tiểu Phương kiếp trước hay kiếp này đều sẽ không: “Con nói cho mẹ cách làm.

Mẹ nghe thấy chưa ạ?” Nói xong còn ra vẻ nghiêm túc.Cao Tố Lan thấy cô giả vờ tỏ vẻ nghiêm túc lại muốn trách mắng cô.

Nhưng cô nghe không hiểu tiếng người, nếu nói thì lại không kết thúc được: “Nghe thấy rồi.

Mẹ sẽ rửa rau, con bảo mẹ làm thế làm thì mẹ làm thế ấy.” Sau đó bà nói với người bạn già của mình: “Ông mua thêm hai con cá đi.

Cho dù không báo cho em của ông, chỉ gọi nhà lão nhị và mẹ của chúng ta cũng không đủ ăn.”Cha Trương gật đầu: “Được!”Cao Tố lan: “Ông mang tiền chưa?”“Tôi mang rồi.”Cha Trương nói xong thì lấy mấy đồng trong túi ra đưa cho Phương Kiếm Bình.”Phương Kiếm Bình nói theo tiềm thức: “Cháu có tiền rồi ạ.”Cha Trương: “Cháu cầm cho Tiểu Phương đi.

Đến nhà tắm thì hỏi con bé muốn bao nhiêu thì đưa cho con bé bấy nhiêu.”Trương Tiểu Phương cố ý trêu chọc cha của cô, cô đưa tay ra bắt lấy.Người cha già sợ hãi né tránh.Trương Tiểu Phương vui vẻ bật cười ha ha.Cha Trương lại muốn đánh cô.Phương Kiếm Bình vội vàng kéo Trương Tiểu Phương: “Đi mau!”Trương Tiểu Phương túm lấy anh bỏ chạy.Bốn nam ba nữ ở điểm thanh niên trí thức thấy cảnh này đều không nhịn được mà nhíu mày, Phương Kiếm Bình thật sự muốn cưới cô gái như thế này làm vợ sao?Mười tám tuổi nhưng lại có tâm trí của một đứa trẻ tám tuổi, cuộc sống sau này phải sống thế nào đây.Không có con thì còn tốt.

Ngộ nhỡ có con, há chẳng phải Phương Kiếm Bình phải làm cha vừa phải làm mẹ mà còn phải chiếu cố cho hai người sao.Cao Tố Lan nhìn thấy biểu cảm của bảy người thì cảm thấy xấu hổ, sau đó lại không kiềm được mà sầu muộn, con gái ngốc như vậy sau này phải làm thế nào đây.Phương Kiếm Bình còn không cho bọn họ đánh cô.Chẳng lẽ phải giao cho anh quản?Cao Tố Lan đột nhiên cảm thấy cũng không phải là không thể.Con gái thích anh mấy năm rồi, mặc dù hiện tại không thích nữa nhưng cũng nguyện ý nghe lời anh, còn biết nghiêng về phía anh.

Nói không chừng nếu để anh ra mặt thì thật sự có thể khiến con gái thông minh–––Không thông minh cũng được, hiểu chút việc người là được.Cao Tố Lan càng nghĩ càng cảm thấy cách này rất tốt, bà không khỏi nhìn về phía Phương Kiếm Bình.“Thím, có phải chúng cháu sẽ về nhà thím trước không?” Thanh niên trí thức cầm đồ giúp không nhịn được hỏi.Cao Tố Lan thu tầm mắt lại, cười nói: “Đi.

Trưa này mọi người đến nhà thím ăn cơm đi.”Thanh niên trí thức cười lắc đầu: “Một lát nữa chúng cháu còn phải đến kho lương thực ạ.”Cao Tố Lan nhớ ra hôm nay bà cũng phải đi: “Cháu nói với lão Lục nhà thím một tiếng, sáng nay chúng ta không đến nhé.Thôn họ Trương quá lớn, một thôn có hơn hai trăm hộ.

Bí thư chi bộ thôn bận nên không đến tím bốn tiểu đội trưởng.

Bình thường, những tiểu đội trưởng này quản công việc trong đội mình, nhưng vẫn thay nhau ghi công điểm vào sổ.Lão Lục của nhà họ Trương là người của đội hai, Trương Tiểu Phương nhà bà thuộc đội bốn nên Trương lão Lục là người ghi cho cô.

Bí thư chi bộ thôn, tức cha của Trương Tiểu Phương nói với bên ngoài, sợ hàng xóm tìm bọn họ nhờ ghi nhiều điểm hơn khiến bọn họ khó xử.

Thật ra là sợ tiểu đội này không thân thiết với tiểu đội kia, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì đánh nhau đùa giỡn, như vậy thì bất lợi cho sự đoàn kết của cả thôn..
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chính Truyện Niên Đại
Chương 43: 43: Kết Hôn 3


Thanh niên trí thức vừa nghe thấy lời này, thì bà phải trở về nấu cơm: “Buổi chiều thì sao ạ?”“Buổi chiều thì phải đi.” Trong nhà có thêm một người, nếu không kiếm được chút công điểm, thì cuối năm không được chia cá và thịt thì tết lấy gì ăn.Mặc dù thôn nhà họ Trương đã giao cho nông trường, nhưng ví dụ như lợn trong chuồng và cá trong ao cá, đợi đến cuối năm khi mổ heo bắt cá thì nông trường chỉ lấy một phần.

Những phần khác sẽ được bí thư chi bộ thôn phân chia theo điểm công việc.Không thể phân chia theo đầu người, nếu không năm sau sẽ không có ai làm việc.Thanh niên trí thức vừa nghe thấy khẩu khí của bà thì liên tưởng đến công điểm, lại không nhịn được mà hâm mộ: “Sau khi Kiếm Bình chuyển đến nhà thím là có thể hưởng phúc rồi.Cao Tố Lan thầm nghĩ, nếu cho cậu phúc này cậu có muốn không.“Phúc gì chứ.

Đừng ba ngày thì cãi nhau một trận nhỏ, năm ngày cãi nhau một trận lớn với Tiểu Phương là thím thắp hương cảm tạ ngay.”Thanh niên trí thức nghĩ đến sự ngốc nghếch của Trương Tiểu Phương, nhất thời cảm thấy lời nói của anh ấy không thích hợp: “Thím, ở chỗ bọn cháu còn có mấy đôi giày đang phơi bên ngoài của Kiếm Bình, cháu về đợi phơi khô rồi mang đến cho cậu ấy.”Cao Tố Lan nói: “Lát nữa thím sẽ đến lấy.”“Không phải thím phải nấu cơm sao?”Cao Tố Lan nói: ‘Rất nhanh thôi.

Con bé Tiểu Phương rất ham chơi, không biết được khi nào mới về.”Trương Tiểu Phương của trước đây rất ham chơi, nhưng Trương Tiểu Phương của hiện tại biết việc nào nặng việc nào nhẹ.

Hơn nữa, cô cũng sợ nếu về trễ, mẹ cô sẽ gọi bà nội cô đến ăn gà.Người ở nông thôn dậy rất sớm, trời vừa tờ mờ sáng đã dậy rồi, họ dắt vật nuôi ra ngoài để tránh đi vệ sinh bậy trong nhà.Thôn nhà họ Trương cách nông trường cũng gần, mặc dù buổi sáng vì chuyện của Lưu Quý Tân và Đoạn Y Nhiên làm mà trì hoãn một lúc lâu, đoàn Trương Tiểu Phương đến nông trường cũng mới mười giờ.Phương Kiếm Bình ngẩng đầu nhìn mặt trời, thấy trời vẫn còn sớm, hỏi: “Chú, hay là để Tiểu Phương đi tắm trước, sau đó chúng ta đi lĩnh chính được không ạ?”Cha Trương nhìn mái tóc bết dầu của con gái mình: “Vậy tắm rửa sạch đi.

Chú nhớ hình như không cần phải chụp ảnh.

Hai đứa có chụp không?”Trương Tiểu Phương vội vàng nói: “Chụp ạ!”Ở kiếp trước hay kiếp này thì đây cũng là lần đầu tiên cô kết hôn, không thể làm qua loa được.“Con biết như thế nào là chụp ảnh không?”Trương Tiểu Phương lườm ông, cha cô có ngốc không vậy, ngay cả chụp ảnh cũng không biết.Cha cô lại hối hận vì lắm chuyện: “Vờ như cha chưa hỏi đi.

Kiếm Bình, cháu đưa con bé đi tắm đi, sau đó cháu đi chợ với chú.

Sau này nếu chú không có thời gian thì cháu đi mua rau nhé.

Còn phải mua kem đánh răng và bàn chải đánh răng cho Tiểu Phương.

Lúc về chú sẽ nói cho cháu biết tiệm chụp ảnh ở đâu.”Phương Kiếm Bình cũng không định chụp ảnh, bởi vì công việc ở nông thôn quá mệt, nếu có chút thời gian thì chỉ muốn đi ngủ, cho nên mặc dù đã ở đây gần ba năm, nhưng thật ra số lần đến nông trường cũng ít ỏi gần như có thể đếm được trên mười ngón tay giống như số lần đến huyện thành Thanh Hà.Phương Kiếm Bình nghĩ sau này hai vợ chồng già gần năm mươi tuổi, Trương Tiểu Phương lại có tính tình trẻ con, sau này sẽ có rất nhiều chuyện mà anh phải ra mặt: “Cháu đi ngay.”Đưa Trương Tiểu Phương đến cửa, Phương Kiếm Bình không yên tâm, nhìn thấy có đồng chí nữ đang định đi vào, Phương Kiếm Bình nhỏ giọng nhờ người ta giúp anh nhắc nhở Trương Tiểu Phương một chút.Trương Tiểu Phương không thật sự ngốc, cô cũng là người phương bắc, cô biết khi đi tắm phải ngâm nước trước rồi mới kì cọ.Nước trong bể có hơi nóng, cô chống đỡ một lúc mới quen với nhiệt độ nước, một lúc sau thì gần như ngâm trong nước.Bốn mươi phút sau, Trương Tiểu Phương quấn khăn khô đi ra ngoài.Phương Kiếm Bình vừa đến cửa nhà tắm thì nhìn thấy cô, anh không nhịn được hỏi: “Nhanh như vậy đã đi ra rồi, cô tắm sạch chưa?”Trương Tiểu Phương đảo mắt, nghiêng đầu nghiêm túc hỏi: “Anh nhìn giúp tôi xem?”“Tôi–––––” Cảnh tượng không cẩn thận nhìn thấy vào buổi sáng đột nhiên xuất hiện trong đầu, mặt Phương Kiếm Bình đỏ bừng: “Đừng nói bậy.” Anh nhanh chóng chuyển đề tài: “Gội đầu chưa?”Trương Tiểu Phương lấy khăn ra.Phương Kiếm Bình nhìn thấy tóc cô vẫn ướt sũng liền vội vàng quấn khăn lại cho cô: “Đừng để gió lạnh thổi vào, cảm lạnh đấy.

Khi nào chụp ảnh thì lấy xuống.

Chúng ta đi lĩnh giấy kết hôn trước.Trương Tiểu Phương đưa túi xách cho anh.Phương Kiếm Bình nhận lấy rồi mở ra: “Đã cầm hết đồ đạc chưa?”Trương Tiểu Phương liếc mắt nhìn anh: “Tôi không có ngốc.”Phương Kiếm Bình cười nói: “Là tôi ngốc.

Đi thôi.”Trương Tiểu Phương đi theo, cô thấy trên mặt anh không có chút biểu cảm không cam lòng nào, cô không nhịn được hỏi anh: “Anh thật sự muốn kết hôn với tôi sao?”.
 
Back
Top Bottom