Ngôn Tình Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ

Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 40: 40: Ý Định Nghiên Cứu


“Lão Tề, ông muốn gì sao? Có phải muốn uống nước không?”“Khụ khụ......!Lão Hứa, nếu lần này tôi thật sự không được, ông....!ông nhớ rõ phải đem cuốn sổ của tôi cất kỹ.....!Trong đó có thành quả 20 năm nghiên cứu của tối...!Nếu....!Nếu có cơ hội....!Tôi hy vọng ông có thể đem theo nó về....!Mặc kệ là đưa cho ai....”Hứa Thanh Viễn bật khóc, nắm chặt tay bạn tốt: “Lão Tề, ông đừng nói như vậy, thời điểm chúng ta khó khăn nhất chúng ta còn có thể vượt qua, hiện tại mọi thứ đã càng ngày càng tốt hơn, ông không thể bỏ cuộc sớm như vậy được...Lão Ngô và những người khác cũng đã kiếm đủ tiền, chờ hôm nay bọn họ trở về, chúng ta liền đưa ông lên trấn trên khám bệnh.”“Yên tâm đi.....!thân phận này của tôi sao có thể khám bệnh......” Tề Tư Tuấn đã sớm chuẩn bị tâm lý, ông cũng chỉ còn một hơi tàn.Vào lúc hai người bọn họ sinh ly tử biệt.

Lục Thừa đã đem nước nóng bước vào.Đáng tiếc, Lục Thừa không phải bác sĩ, anh không biết khám bệnh, nhưng lúc trước anh từng nghe Diệp Kiều nói qua, Tề Tư Tuấn suy yếu như vậy có thể là do tụt huyết áp, nếu có thể ăn bổ sung gì đó có đường nói không chừng sẽ giúp ông ấy cảm thấy dễ chịu hơn.Mặc kệ như thế nào, nếu ông ấy có thể vượt qua được thời khắc này, anh sẽ dùng tiền mời bác sĩ đến đây.Lục Thừa đã lăn lộn tại thôn Hạ Hà hơn hai mươi năm, luận về các mối quan hệ không ai có thể so với anh.Phải biết rằng anh nhìn có vẻ phong khoáng nhưng lại là người bảo hộ rất tốt cho nhóm thanh niên trẻ của thôn Hạ Hà, ở thập niên 70, nông thôn tụ đoàn rất nghiêm trọng, Hạ Hà thôn giàu có vẫn luôn bị những thôn khác bài xích, trước kia khi Lục Thừa chưa lộ diện, những người cùng thế hệ với anh không biết đã bị người dân thôn khác vây quanh đánh bao nhiêu lần, mỗi lần đều thật sự rất thảm, cho đến khi Lục Thừa mang theo Đại Ngưu đấu đá lung tung, lúc này mới tạo ra uy danh khiến người ta sợ hãi.Lục Thừa cầm lên cái ly bị vỡ một góc trên bàn, pha một cóc sữa mạch nha, nhanh chóng đưa đến bên cạnh giường.“Hứa lão tiên sinh, tôi có thể cho ông ấy uống sữa mạch nha không?”Hứa Thanh Viễn đã bị hành động của anh làm cho ngây ngốc, miệng giật giật: “Sữa mạch nha sao?”Đồ vật quý giá như vậy, tên tiểu tử này nói cho liền cho sao?Lục Thừa nhìn thấy ông ấy không phản đối, liền đến bên cạnh giường lớn, tay trái hơi dùng sức liền đem Tề Tư Tuấn từ trên giường đỡ lên, sau đó đưa cái ly đến bên môi đang khô nứt của ông.“Tề lão tiên sinh, ngài uống một chút đi, uống xong ngài sẽ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

ووVừa rồi anh nghe thấy Hứa Thanh Viễn gọi ông ấy là “Lão Tề”, cũng liền gọi theo.Tề Tư Tuấn không còn nhớ rõ đã bao lâu rồi ông không nếm được vị ngọt như vậy nữa, năm đó ông được quốc gia cấp học bổng đi học tại một quốc gia xinh đẹp.Ông học kinh tế học, lúc ấy ở quốc gia xinh đẹp phồn vinh, tại thị trường đầu cơ tài chính (thị trường chứng khoán) ông cũng kiếm được không ít tiền lời, ông đã từng hưởng thụ qua rất nhiều thứ, nếu không phải nghĩ về quê hương, ông sẽ không dứt khoát mà kiên quyết trở về, chỉ là không nghĩ đến, thứ chờ đợi ông trở về không phải là cái mà ông mong đợi mà là một con đường không có lối thoát.Bên môi cảm nhận được vị ngọt, Tề Tư Tuấn theo bản năng uống nó.Thân thể ông suy yếu chủ yếu là do trong lòng không vui, hơn nữa là do thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng.Bây giờ, khi ông ấy uống sữa mạch nha ngọt ngào, tâm trạng liền trở nên tốt hơn (hầu hết mọi người đều cảm thấy vui vẻ khi được ăn đồ ngọt), tuột huyết áp, dẫn đến choáng váng đầu óc cũng đã tốt hơn rất nhiều.Tâm trạng của ông ấy đã trở nên dễ chịu hơn không ít.Hứa Thanh Viễn ở một bên thở ra một hơi nhẹ nhõm, cầm lấy khăn tay bên cạnh lau trán mình.Lục Thừa không ngẩng đầu lên nói: “Hứa lão tiên sinh, tôi cũng pha cho ngài một ly sữa mạch nha, nó ở trên bàn, ngài uống thử xem.”“Tôi sao?” Hứa Thanh Viễn có chút sửng sốt, “Tôi không cần đâu, cứ để cho lão Tề uống đi”“Tôi có mang đến đây hai hộp sữa.” Lục Thừa đặt Lão Tề xuống, cười nói.

“Hôm qua tôi mua ở thành phố, ngài đừng khách sáo, đợi lát nữa tôi còn muốn nhờ ngài giúp tôi một việc.”Nếu vừa mới vào cửa Lục Thừa đã nhờ Hứa Thanh Viễn giúp đỡ, nhất định Hứa Thanh Viễn sẽ không để ý đến anh, nhưng trải qua chuyện vừa rồi, Hứa Thanh Viễn cảm thấy tên tiểu tử Lục Thừa này nhân phẩm thật sự không tôi.Anh không những không ghét bỏ ông già sắp chết mà còn nhiệt tình giúp đỡ.Thấy Hứa Thanh Viễn không có động tĩnh gì, Lục Thừa dứt khoát đem ly sữa mạch nha bưng tới, trực tiếp nhét vào trong tay Hứa Thanh Viễn.Sau đó, Lục Thừa kéo cho mình một cái ghế dài rồi ngồixuống, sống lưng thẳng tắp, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm túc.

“Hứa lão tiên sinh, vừa nãy tôi đã nói qua, tôi mới trở về từ Thâm Thành.

Ở Thậm Thành tôi làm công việc bán máy ghi âm và sữa chữa nó.”“Ừ, vừa rồi cậu đã nói rồi.” Hứa Thanh Viễn không cách nào từ chối, đành phải bưng lấy cái ly bắt đầu uống.Sữa mạch nha ngọt ngào mang theo mùi sữa thoang thoảng, là sản phẩm dinh dưỡng quý hiếm hiện nay, Hứa Thanh Viễn cảm thấy cơ thể của mình tốt hơn rất nhiều, không biết có phải tác dụng của tâm lý hay không.“Sau một thời gian dài bán máy ghi âm, tôi phát hiện quốc gia chúng ta không có năng lực chế tạo các linh kiện máy móc, mỗi lần sữa chữa một cái máy ghi âm, tôi phải đi mua linh kiện từ nước ngoài.

Tôi thật sự không cam long."Hứa Thanh Viễn nghe xong cũng cảm thấy khó chịu.Lục Thừa tiếp tục nói: “Tôi liền nghĩ, liệu mình có thể tự xây dựng một cái nhà máy sản xuất linh kiện hay không? Nhưng thật sự tôi đọc không nhiều sách, không biết nên bắt đầu từ đâu, cho nên muốn đến đây hỏi xem một chút, không biết chỗ ngài có chuyên gia nào thuộc lĩnh vực này không.”Lục Thừa mong đợi mà nhìn về phía Hứa Thanh Viễn.“Cậu muốn tự mình làm máy ghi âm sao?Hứa Thanh Viễn nghe anh nói xong, chính xác nắm bắt được vấn đề.“Vâng!” Gương mặt của Lục Thừa có chút đỏ, sợ Lão Hứa sẽ cảm thấy anh quá mức vọng tưởng.

“Nếu có thể nghiên cứu ra được linh kiện, tôi xác thật muốn sản xuất ra máy ghi âm.

Kỳ thật máy ghi âm rất đơn giản, những thứ khác tôi đều có thể giải quyết được, chỉ là tôi không có biện pháp lấy được một số bộ phận.

ووHứa Thanh Viễn lại hỏi một ít về mạch điện và máy móc liên quan, sau đó mới xác nhận là Lục Thừa không lừa ông.Lục Thừa cũng từ những lời nói của đối phương biết được Hứa Thanh Viễn cực kỳ quen thuộc đối với lĩnh vực này.Vì thế Lục Thừa thử thăm dò: “Hẳn là ngài rất am hiểu đối với những thứ như máy ghi âm đúng không? Không biết lúc trước ngài có từng nghiên cứu qua hay chưa?”Hứa Thanh Viễn chưa kịp trả lời, Tề Tư Tuấn đã khoẻ iu hơn một chút liền ngồi dậy, dựa vào đầu giường nói:“Đừng nói là máy ghi âm, nếu không phải lúc trước...!Quốc gia chúng ta đã có thể tự mình chế tạo ra ti vi rồi.”Hứa Thanh Viễn ngắt lời của Lão Tề nói: “Haiz, nhắc lại những cái đó để làm gì, bây giờ tôi cũng rất tốt rồi, mỗi ngày nung đúc tình cảm.”“Ông...!Khụ khụ khụ......”Lời nói của Tề Tư Tuấn còn chưa nói ra, liền trực tiếp họ khan một trận.Hứa Thanh Viễn vội vàng giúp ông ấy thuận khí.Lục Thừa nhìn thấy trạng thái của ông ấy tốt hơn, hẳn là chịu được việc di chuyển, liền hỏi: “Hay là chúng ta đi trung tâm y tế ở trấn trên đi, tôi ra ngoài mượn xe.”Tề Tư Tuấn ngăn cản anh: “Tiểu đồng chí, cậu xem tình trạng của chúng tôi bây giờ, làm sao có tiền mà đến trung tâm y tế chứ.” УLục Thừa ngay lập tức hiểu rõ đối phương đang lo lắng chuyện gì” Không sao, tôi có thể trả tiền”Hứa Thanh Viễn vừa định từ chối, liền nghe thấy Lục Thừa nói: “Số tiền này cũng không phải tôi tuỳ tiện bỏ ra, nếu hai vị có thể tạo ra máy ghi âm có cộng nghệ tương tự, tôi sẽ chia hoa hồng cho các vị, xem như cổ phiếu kỹ thuật.

Nếu hai vị cảm thấy trực tiếp lấy tiền bất tiện, tôi có thể đổi thành vật tư cho các vị, rồi chia thành từng phần gửi đến đây.”“Hai vị yên tâm, tôi là người thôn Hạ Hà, cùng thôn Thượng Hà giao dịch hơn mười năm, ở đây cũng có bạn bè của tôi.

Đồ vật khẳng định có thể đưa đến đây một cách an toàn, cuộc sống của các vị cũng có thể tốt hơn rất nhiều.Hứa Thanh Viễn cùng Tề Tư Tuấn nhìn nhau.Sau khi suy xét một lúc lâu, thật sự không muốn để mọi người cứ như vậy ở đây chờ chết, rốt cuộc Hứa Thanh Viễn cũng gật đầu đồng ý.“Lúc học ở trường, tôi học về nghiên cứu điện tử và máy móc, tôi có thể giúp cậu.

Chỉ là, chúng tôi ở đây không chỉ có hai người.”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 41: 41: Học Nghề


“Không sao, càng nhiều người càng tốt.”Trước khi đến đây, Lục Thừa đã biết về những việc ở chuồng bò, biết được nơi này có 5 người.

Chỉ là bọn họ am hiểu về lĩnh vực gì thì anh không biết.Những người khác vẫn chưa đi làm về, Hứa Thanh Viễn đã quyết định giúp đỡ Lục Thừa, ông ấy yêu cầu Lục Thừa nói rõ những vấn đề khó khăn một cách cụ thể.“Là như thế này....!Mỗi lần tôi mở máy ghi âm ra, bên trong có một mảnh điện từ, chỉ cần tôi chạm nhẹ vào nó, nó liền không hoạt động nữa.”Lục Thừa đã sửa chữa qua rất nhiều máy ghi âm, cho nên giờ phút này miêu tả rất rõ ràng.“Mảnh điện từ kia trông như thế nào?” Hứa Thanh Viễn vừa nghe, liền cầm lấy ngòi bút ở bên cạnh lên, phác hoạ lại hình dáng của mảnh điện từ trên cuốn sổ.Lục Thừa nhìn đến đôi mắt phát: “Không sai, chính là nó❞“Tốt, tôi đã biết.” Hứa Thanh Viễn cũng nhẹ nhàng thở ra.Mấy năm nay ông ấy mù tịt thông tin, lại sợ khoa học kỹ thuật phát triển nhanh quá, kiến thức của ông đã trở nên lỗi thời.

Nhưng qua lời nói của Lục Thừa, ông ấy biết được công nghệ hiện tại tương tự với công nghệ ông từng biết, nhưng vậy thì quá tốt rồi.Rất nhanh, Hứa Thanh Viễn đã phác thảo ra được một bản vẽ, tất cả các linh kiện điều được vẽ một cách tỉ mĩ, rõ ràng đến mức có thể đem đi sản xuất ngay.“Tôi sẽ nói rõ cho cậu biết những yêu cầu về máy móc và dây chuyền cụ thể để sản xuất ra các linh kiện này...”Hứa Thanh Viễn hy vọng bản thân có thể giúp được Lục Thừa, cũng hy vọng những công nghệ này không đi theo ông xuống đất, càng hy vọng nó có thể được sử dụng “những nghiên cứu trước đây của ông, những kiến thức bị học sinh xem thường” để những người bạn đồng hành của ông thể có một cuộc sống tốt hơn.Dù sao tuổi của ông cũng đã rất lớn, nếu thật sự bị tra ra ngọn nguồn, ông cũng có thể gánh chịu hậu quả.Lục Thừa không hề biết suy nghĩ thật sự của Hứa Thanh Viễn, chỉ nghiêm túc lắng nghe, cố gắng để ghi nhớ.Hai người bọn họ, một người dạy, một người học, thời gian rất nhanh đã trôi qua.Ba người còn lại trong chuồng bò kéo theo cơ thể mệt mỏi trở về.Hứa Thanh Viễn giới thiệu Lục Thừa cho bọn họ, biết được Lục Thừa muốn đưa lão Tề lên trấn trên để khám bệnh, tất cả mọi người đều rất cảm kích.“Hôm nay, ba người chúng tôi ra ngoài làm việc cả một ngày cũng chỉ kiếm được tổng cộng 3 đồng, cậu cầm lấy đi."Lão Ngô, người lớn tuổi nhất trong đám trung niên bọn họ từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, đem tiền từ bên trong khăn tay lấy ra đưa cho Lục Thừa.Lục Thừa vội vàng cự tuyệt: “Không cần đâu, tôi có tiền.”“Cầm đi!” Lão Ngô rất cố chấp, “Nếu cậu không lấy tiền, mấy người bọn ta sẽ rất ngại khi để cậu đưa lão Tề đi.”Vài người trong số bọn họ tuổi đã rất lớn, nếu đi theo lên trấn trên sẽ làm liên luỵ người khác.

Huống hồ thân phận của bọn họ lại quá nhạy cảm, Lục Thừa có thể dựa vào mối quan hệ để đưa lão Tề đi đã không dễ dàng gì, bọn họ tuyệt đối không có khả năng rời khỏi chuồng bò.Biết bản thân không thể lay chuyển được năm ông lão ở trước mặt, Lục Thừa đành phải nhận lấy, quyết định lát nữa sẽ dùng số tiền này đi mua chút nhu yếu phẩm.Điều kiện sinh hoạt ở chuồng bò thật sự quá khổ, cái gì cũng đều thiếu.Không bao lâu, Lục Thừa tìm đến một cái xe kéo.Bọn họ hợp lực đem Tề Tư Tuấn nâng lên rồi bỏ lên xe kéo.Sau khi đến trung tâm y tế ở trấn trên, Lục Thừa bận trước bận sau làm các loại thủ tục, những việc này Tề Tư Tuấn đều nhìn thấy.Sau khi Lục Thừa sắp xếp xong mọi thứ, mới cầm lấy một sấp bản vẽ thật dày của Hứa Thanh Viễn đưa trở về nhà.“Kiều Kiều, về nhà cùng anh không?” sau khi Lục Thừa trở lại thôn Hạ Hà, việc đầu tiên là đi đến xưởng thực phẩm nhìn xem, phát hiện Diệp Kiều vẫn còn chưa xong việc.Diệp Kiều quay đầu lại nhìn anh, nở nụ cười: “Học Siêu, cậu dựa theo phương pháp vừa rồi của tôi làm là được.”Lưu Học Siêu nghiêm túc ghi lại, nghe xong dùng sức gật đầu: “Vâng, thưa sư phó.”Diệp Kiều cởi tạp dề từ trên người xuống, đi về phía Lục Thừa đang chờ, hai người sóng vai nhau trở về nhà.“Mọi chuyện có thuận lợi không?” Giọng nói nhẹ nhàng của Diệp Kiều vang lên.“Mọi thứ đều khá thuận lợi, anh đã lấy được bản vẽ.” trong giọng nói của Lục Thừa ẩn chứa sự vui vẻ.“Vậy thì quá tốt rồi.”Giọng nói của hai người càng ngày càng xa, Lưu Học Siêu hâm mộ mà khép lại cuốn sổ, lẩm bẩm một mình.“Không biết các cô trong thôn bao giờ mới giới thiệu đối tượng cho mình?”Buổi tối, trước khi hai người đi ngủ, Diệp Kiều chợt nhớ tới đám bọn Nhị Ngốc đã giúp cô rất nhiều.“Đúng rồi, Lục Thừa, anh có còn nhớ trước khi anh xuống phía nam đã để lại đám Nhị Ngốc ở lại thôn để giúp đỡ em không? Lần này nếu anh lại đi xuống phía Nam thì đưa theo bọn họ đi cùng đi, em thấy bọn họ đều khá tốt.”“Lần này anh sẽ đưa theo bọn họ đi, ở bên kia Thâm Thành thật sự rất thiếu người.” Lục Thừa gật đầu, ngay sau đó hỏi: “Sao vậy, trong thôn có người bắt nạt em sao?”“Anh nói linh tinh gì vậy, trong khoảng thời gian này, Nhị Ngốc giúp đỡ em rất nhiều, em thấy cậu ấy rất được.”“Ừ, tuy rằng cái tên Nhị Ngốc nghe không hay, nhưng lại là người thật thà, lại chịu khó làm việc.

Số tiền mà anh đưa cho em sau hôm đám cưới có không ít tiền là cùng Nhị Ngốc kiếm được.

Nhà cậu ấy có người làm việc ở trạm thu hồi phế phẩm, bọn anh tìm được rất nhiều thứ tốt ở đó.Nói xong, Lục Thừa chuyển đề tài: Thật ra, anh rất muốn đưa em đến Thâm Thành nhìn thử.”Diệp Kiều quay đầu nhìn anh, cười nói.“Thật sự em cũng rất muốn đến Thâm Thành, nhưng phảichờ sau khi xử lý xong những việc ở đây đã.

Hiện tại xưởng thực phẩm vẫn chưa hoàn toàn ổn định.” “Ừ.” Lục Thừa nghĩ một lúc rồi nói, “Lần này anh sẽ đưa bọn Nhị Ngốc đi trước, anh cũng tính sẽ mua một ít phòng ở.

Như vậy, chờ đến lúc em đến Thâm Thành, chúng ta có thể sống ở đó.”Ở niên đại này, mua nhà, mua đất thật sự là một khoản đầu tư tốt.Diệp Kiều trở mình, áp nữa người vào lòng ngực Lục Thừa, tay sờ lên cằm anh, gật đầu.“Vậy anh phải cố gắng lên, về sau cho em đến Thâm Thành là bà chủ cho thuê trọ, Ha ha ha ha....Nói đến bà chủ cho thuê trọ, trong đầu Diệp Kiều liên xuất hiện hình ảnh trong phim “Kung fu” của Châu Tinh Trì, sau đó liền bật cười.Lại nói tiếp, ở niên đại này, ngành giải trí ở Cảng Thành hẳn là cực kỳ phồn thịnh.Không biết cô có cơ hội nhìn thấy Chậu Tinh Trì lúc còn trẻ hay không?A, quên mất, năm 1973, Châu Tinh Trì chỉ mới 11 tuổiLục Thừa hoàn toàn không biết vợ mình đang cười vì cái gì, nhưng chỉ cần nhìn thấy Diệp Kiều vui vẻ như vậy, Lục Thừa cũng cảm thấy vui vẻ theo.Anh hơi cúi đầu, hôn lên môi cô, trằn trọc mà hôn.Mấy ngày nay, hai người quá bận rộn cho nên không có Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Thừa rời giường từ rất sớm đến trung tâm y tế ở trấn trên để gặp Tề Tư Tuấn.Bởi vì cuộc sống sinh hoạt khó khăn, Tề Tư Tuấn ban đầu chỉ bị cảm mạo bình thường nhưng do để lâu ngày cho nên suýt chút nữa trở thành viêm phổi..
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 42: 42: Chặn Nước


Sáng sớm Diệp Kiều đi đến xưởng thực phẩm xem xét, hôm qua ở nhà ănCô đã nghe trưởng thôn nói:"Hai ngày sau xưởng thực phẩm sẽ xây dựng xong, về sau bọn họ không cần cực khổ làm tương ớt ở nhà ăn nữa".Hơn nữa trưởng thôn còn nói hương vị tương ớt đặc biệt ngon, nên đơn đặt hàng đã kín lịch đến tận tháng sau.

(mọi người làm 1 mẻ tương ớt mất khoảng 10 ngày, vì sân hiện tại quá nhỏ nên một lần cũng chỉ làm được tối đa ba lô hàng mà thôi.)Trên đường đi tới xưởng thực phẩm, Diệp Kiều nghe thấy người dân thôn Hạ Hà tốp năm tốp ba nói gì đó.“Sao sông này lại đột nhiên không có nước thế này?”“Tôi còn phải nấu cơm giặt đồ nữa, bây giờ phải làm sao đây.”“Không thể nào, con sông này chưa bao giờ khô cạn như vậy.”Đây chả khác nào lấy mất nguồn nước sinh hoạt của họ!Tiếng nói chuyện ngày càng nhiều, Diệp Kiều bất giác dừng bước chân.Tiến đến bên bờ sông, con sông vốn nhiều nước đã không còn nữa, giữa sông, bùn lầy cùng những con cá sắp chết lại có thể thấy được rõ ràng.Diệp Kiều nhíu mày, suy nghĩ về thời tiết gần đây cùng tương lai lịch sử, dần dần loại bỏ khả năng do thiên tại gây ra, như vậy cũng chỉ còn họa do con người gây ra?Có không ít người có suy nghĩ giống với Diệp Kiều.Thôn dân ồn ào cãi nhau một lúc liền kéo nhau tiến đến nhà trưởng thôn.Chờ Diệp Kiều chạy tới, trước cửa nhà trưởng thôn đã bị vây chặt như nêm cối.Nhìn thấy Diệp Kiều tới đây, các thôn dân nhường ra một con đường cho cô đi.“Diệp Kiều, cô đã đến rồi.”Lão trưởng thôn vẫn cầm điếu thuốc phun khói như cũ, nhưng biểu tình trên mặt lại không được vui cho lắm.“Trưởng thôn, có chuyện gì vậy?”Nói thật Diệp Kiều vừa đến thôn Hạ Hà không lâu, tuy nói đã kết hôn và làm xưởng trưởng tại đây, nhưng cũng không biết quá nhiều chuyện trong thônTrưởng thôn thì khác, buổi sáng vừa thấy sông không còn nước, lập tức hiểu ngay, này khẳng định do thôn Thượng Hà làm.Còn vì sao bọn họ lại muốn làm như vậy......Đại khái là xuất phát từ ghen ghét đi.“Ai, cô cứ từ từ, tôi đã kêu Học Siêu đi hỏi thăm rồi, sẽ trở lại sớm thôi.”Tuy rằng trong lòng trưởng thôn đã có suy đoán, nhưng dù sao cũng chỉ là suy đoán, hiện tại tất cả thôn dân đang tập trung ở đây, ông nói thẳng ra, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâuDiệp Kiều gật đầu, thuận tiện giúp đỡ trưởng thôn trấn an, bình ổn cảm xúc của người dân.Đợi không lâu sau đó Lưu Học Siêu đã quay trở về.Mọi người lại một trận xôn xao.“Học Siêu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”“Đúng vậy, mau nói đi Học Siêu, có phải có người đang dở trò hay không? chúng ta lập tức đi tìm hắn tính xổ!”Lưu Học Siêu không có lập tức nói thẳng, mà lại đi đến bên cạnh lão trưởng thôn, ở bên tai ông nhỏ giọng nói mấy câu.Lão trưởng thôn nhíu chặt lông mày, một lúc lâu không nói chuyện.Điều này làm cho thôn dân đang đứng chờ xung quanh ngày càng lo lắng.Một ít người không nhịn được đi đến thượng nguồn nhìn thử, tới nơi lập tức nhìn thấy cửa sông dã bị người thôn Thượng Hà chặn lại đến kín mítViệc này, Diệp Kiều cũng biết nguyên nhân trong đó.Lưu kinh và mọi người gọi con sông này là Ngọc Dương.Xung quanh con sông có rất nhiều thôn làng, nhưng chỉ có thôn Thượng Hà cùng thôn Hạ Hà là có quân hệ mật thiết nhất với con sông này.Hai thôn, một thôn ở đầu sông, một thôn ở cuối sôngThôn Thượng Hà ở đầu con sông nên nguồn nước dồi dào, tài nguyên phong phú, nên vẫn luôn phát triển rất tốt.Nhưng theo thời gian trôi qua, dân cư ngày càng đông đúc dẫn tới rừng rậm bị thu hẹp đất màu bị xói mòn nghiêm trọng, dần dần tài nguyên trở lên cằn cỗi.Xuống thôn Hạ Hà hoàn cảnh sống lại trái ngược hoàn toàn.Mới đầu, thôn Hạ Hà là một nơi không ai thèm tới chim không thèm ị, nguồn nước thì ít ỏi, sinh hoạt khó khăn, nhưng dần dần, con sông đem chất dinh dưỡng phong phú đều đưa tới mảnh đất phía dưới, ngược lại làm cho thổ địa ở đây ngày càng màu mỡ.Cũng chính vì như vậy, mới có thể sản xuất ra loại đậu lành tốt nhấtTrong những năm thôn Thượng Hà phát triển, cũng không giúp đỡ thôn Hạ Hà dù chỉ một lần, hiện tại nhìn thấy thôn Hạ Hà ngày càng phát triển hơn trước, dần xuất hiện xưởng thực phẩm, xưởng quần áo, ô tô một chiếc nối tiếp một chiếc đi đến thôn, thôn Thượng Hà lại bắt đầu đỏ mắt ghen tị.Hai thôn kỳ thật mâu thuẫn không sâu, bởi vì ở gần nhau, mà đã có nhiều cặp kết hôn sinh conLần này Diệp Kiều chuẩn bị tuyển công nhân cho xưởng thực phẩm, người từ thôn Thượng Hà gả đến thôn Hạ Hà liền lặng lẽ nói cho nhà mẹ đẻ biết.Thường xuyên qua lại, một truyền mười, mười truyền trăm, người bên thôn Thượng Hà cũng theo dõi vị trí công nhân mà xưởng thực phẩm tuyển dụng.Chỉ là vị trí này cũng không nhiều, một thôn Hạ Hà thôi cũng đã không đủ chia, cho nên lúc trưởng thôn Thượng Hà tìm đến lão trưởng thôn xin ít vị trí, thì ông trực tiếp cự tuyệt.Lúc sau Diệp Kiều lại mang người thôn Hạ Hà đến xưởng quần áo làm việc, thôn Thượng Hà lại bắt đầu ghen tị.Xưởng quần áo được Diệp Kiều thành lập quá nhanh, không đợi thôn Thượng Hà kịp phản ứng, bên kia Diệp Kiều đã mang theo một nhóm người bắt đầu làm việc.Thôn Thượng Hà vẫn không chịu từ bỏ, lại tìm đến lão trưởng thôn nói chuyện này như cũ, lần này thái độ của ông tuy rằng không kiên quyết như lần trước, nhưng vẫn không đáp ứng.Làm cho người thôn Thượng Hà vốn đang không vui trở lên đặc biệt bất mãn.Kết quả, mấy ngày hôm trước thôn dân Thượng Hà thôn lại nhìn đến Lục Thừa cùng Diệp Kiều mua 30 cái máy may, hấp tấp tiến vào thôn Hạ Hà.Điều này làm cho bất mãn tích tụ lâu nay, hoàn toàn bộc phát.Trưởng thôn Thượng Hà tên là Mã Lai Tài, là người mắt nhỏ khôn khéo.Mắt thấy thôn Hạ Hà tốt hơn theo từng ngày, vậy mà ngay cả ít thịt cũng không muốn chia cho họ, khiến hắn cực kỳ bất mãn.Vì thế, ở dưới sự súi dục của thôn dân, trực tiếp dẫn người đem sông chặn lại.Thôn Hạ Hà không phải muốn phát triển sao? Không phải muốn làm giàu sao? Xem các ngươi không có nước còn có thể phát triển làm giàu được nữa không!Giờ phút này Mã Lai Tài đang ở thượng nguồn trên sườn núi, xa xa nhìn người dân thôn Hạ Hà vây quanh lão trưởng thôn, cảm thấy tâm tình thoải mái vô cùng.“Hừ! Cho các ngươi ăn mảnh!”Sau khi Diệp Kiều hiểu hết tiền căn hậu quả, có chút ngoài ý muốn: “Bọn họ này không phải vô cớ gây rối hay sao?”Mỗi thôn đều có một phương hướng phát triển riêng.Các ngươi không muốn tự mình làm, còn nghĩ người khác phải đút cho các ngươi ăn sao?Trên đời này làm gì có chuyện không làm mà đòi có ăn!Lão trưởng thôn cũng có chút bất đắc dĩ: “Lần đầu tiên từ chối tôi thấy có vẻ quá quyết liệt nên thái độ lần thứ hai không rõ ràng như trước nữa, vậy mà không nghĩ đến bọn họ lại trực tiếp làm như thế.”“Này căn bản không phải do thái độ của trưởng thôn không đúng, mà là suy nghĩ của bọn họ có vấn đề.”Diệp Kiều nghĩ nghĩ, lại nhìn người dân thôn Hạ Hà đang cực kì tức giận.“Trưởng thôn, nếu thôn dân biết những việc này do thôn Thượng Hà làm.

Lấy tình hình hiện tại, thế nào cũng xảy ra chuyện.”“Ai nói không phải đâu, nhưng cứ để yên cho thôn Thượng Hà làm bậy như vậy tôi cũng không cam lòng.”Diệp Kiều nghĩ nghĩ, đôi mắt hơi nhướng lên.“Chúng ta không thể để yên cho bọn họ được.

Thôn Thượng Hà dám vô cớ gây rối như vậy, chúng ta đây liền không để cho bọn họ được sống tốt.”Trong lòng lão trưởng thôn lo lắng, chỉ sợ con dâu thứ Lục gia lại làm điều gì ngốc nghếch.“Kiều Kiều, bác không đồng ý làm những việc trái pháp luật đâu!”Diệp Kiều sửng sốt, bị lão trưởng thôn chọc cười.“Bác Lưu, bác đang nghĩ đến chuyện gì vậy! Cháu cũng không phải tìm người đi đánh bọn họ, ý của cháu chính là nhờ thư kí công xã ra làm chủ cho chúng ta.

Hơn nữa các xưởng thực phẩm và quần áo của chúng ta đều đang giúp cho mọi người ngày càng sống tốt hơn.

Hiện tại còn là hạng mục phát triển trọng điểm của thành phố Bắc Hà, chẳng lẽ ngài thư kí đây lại không giúp chúng ta sao?”“Đúng đúng đúng! Cháu nói đúng!” Lão trưởng thôn lập tức hiểu ý của cô, đôi mắt sáng lên, trực tiếp gọi Lưu Học Siêu: “Học Siêu, ngươi hiện tại chạy nhanh đi một chuyến tới công xã.”Trước khi Lưu Học Siêu đi, Diệp Kiều kéo cậu ta lại nói hai câu.“Hiện tại cảm xúc thôn dân đang kích động, người thôn Thượng Hà có thể làm ra chuyện như vậy, chứng tỏ cảm xúc cũng không ổn, anh đi nhất định phải đem trạng thái của người dân diễn tả rõ ràng.”“Sư phụ, cô yên tâm đi, con biết phải nói như thế nào mà."Bên này Lưu Học Siêu chạy chậm rời khỏi nhà trưởng thôn, Diệp Kiều vừa định khuyên các thôn dân bình tĩnh một chút, liền nghe được tiếng tức giận quát to từ nơi xa.“Mọi người mau tới đây, thôn Thượng Hà đúng là không phải người, chúng nó đã chặn sông không cho nước chảy xuống nữa rồi!”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 43: 43: Hai Thôn Mâu Thuẫn


Lời này vừa nói ra, Diệp Kiều cùng lão trưởng thôn lập tức đứng ngồi không yên!Chỉ sợ tình hình sẽ càng trở lên tồi tệ hơn! “Mọi người lập tức bình tĩnh lại cho tôi!” Lão trưởng thôn vội vàng la to.

Nhưng giờ phút này các thôn dân đều đang rất kích động, mặc kệ trưởng thôn và Diệp kiều trấn an thế nào cũng vô dụng.

Hầu hết các thôn dân giống như tìm được kẻ thù chung, kéo nhau tiến đến thôn Thượng Hà như một cơn lũ.

Diệp Kiều cùng thôn trưởng nhìn nhau, hiểu rõ giờ phút này không thể ngồi im được nữa, lập tức nhanh chân chạy theo sau.

Người Thôn Hạ Hà mênh mông cuồn cuộn tiến đến thôn Thượng Hà.

Mà bên phía thôn Thượng Hà giờ phút này, một số thôn dân vẫn còn đang đắc ý.

Cũng may thôn trưởng Mã Lai Tài vẫn còn sáng suốt, vừa thấy người thôn Hạ Hà muốn tới gây sự, lập tức phóng loa tập hợp tất cả thôn dân.

“Tất cả thôn dân thôn Thượng Hà lập tức chú ý! tất cả thôn dân thôn Thượng Hà lập tức chú ý!""Người bên thôn Hạ Hà đang hùng hổ tiến về phía chúng ta, rất nhiều người tay cầm cuốc và xẻng, chúng ta không thể ngồi yên chờ chết được, nếu lần này chúng ta nhát gan lùi bước, như vậy về sau chỉ có thể đứng yên nhìn thôn Hạ Hà ngày càng tốt hơn, mà chúng ta đất đai vẫn cằn cỗi như cũ, không thể nào giàu có được! ! Sau khi nghe những lời nói đó, tâm trạng kích động của người thôn Thượng Hà hoàn toàn bùng nổ.

Vốn dĩ mấy ngày nay, bởi vì người bên thôn Hạ Hà không đáp ứng yêu cầu của họ, mà cực kì khó chịu.

Bên kia thì hay rồi, thôn Hạ Hà đã tự mình tìm tới cửa, vậy thì đừng trách bọn họ không khách sáo!Nghĩ như vậy, cảm xúc của các thôn dân thôn Thượng Hà trở nên cực kỳ phẫn nộ, tiện tay cầm lấy các công cụ bên cạnh, làm ra tư thế muốn cùng thôn Hạ Hà phân cao thấp.

Lần này dưới sự tức giận, thanh niên trai tráng và đàn ông trung niên của hai thôn toàn thể xuất động, gộp lại cũng hơn trăm người.

Cuối cùng thôn dân hai bên phẫn nộ gặp nhau ở cửa thôn Thượng Hà.

Diệp Kiều cùng thôn trưởng không ngừng tăng tốc độ cuối cùng cũng đuổi kịp.

“Mã Lai Tài! Ông muốn làm gì?!”Lưu Thiên Hà còn đang thở gấp, duỗi tay chỉ về phía Mã Lai Tài đang chậm rãi đi ra từ trong đám người.

Mã Lai Tài khinh miệt nhìn về phía Lưu Thiên Hà, cái lão già này vậy mà vẫn còn làm trưởng thôn, đúng là cậy già lên mặt.

“Tôi muốn làm gì? Tôi chỉ muốn tìm công bằng mà thôi! Dựa vào cái gì người thôn Thượng Hà chúng tôi liều sống liều chết chỉ có thể trồng trọt trên đất đai cằn cỗi để kiếm thức ăn, còn các ông lại có thể được nhiều tài nguyên như vậy, các nhà máy lần lượt được xây dựng.

Không phải nói là chủ nghĩa cộng sản hay sao, tất cả mọi người cùng giúp nhau làm giàu có phải tốt hơn không! Còn các người làm như vậy chính là trở thành những kẻ lót đường cho tư ban!"Sắc mặt Lưu Thiên Hà nháy mắt liền thay đổi, sức nặng của ba chữ " Nhà tư bản" cũng đủ đè chết hắn mấy trăm lần.

“Mã Lai Tài ông đang nói vớ vẩn gì vậy! Nhà máy mà thôn chúng tôi đang xây dựng là một trong những hạng mục trọng điểm phát triển của thành phố, là tài sản chung của tập thể, vấn đề nằm ở thôn của ông mới đúng, đây là muốn kiếm chuyện với thôn của chúng tôi đúng không?!”Hiện tại Thôn Thượng Hà vẫn trong tầm kiểm soát ,mọi thứ đều nằm dưới sự sắp xếp của Mã Lai Tài, nhìn lại thì thôn Hạ Hà có vẻ hơi quá đáng.

Ngay trước khi lão trưởng thôn cùng Diệp Kiều chạy đến, hai bên đã bắt đầu chửi bới nhau.

Từ công kích cá nhân đến thăm hỏi mười tám đời tổ tông,chỉ còn thiếu điều xông vào choảng nhau.

Cũng may Diệp Kiều và những người khác đã tới kịp lúc.

“Mọi người trước bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút, đánh nhau rồi thì ai cũng không được chỗ tốt nào cả.

”Diệp Kiều là xưởng trưởng của thôn Hạ Hà, hơn nữa xưởng quần áo được thành lập cũng nhờ công lao của cô, giờ phút này cô lên tiếng vẫn có chút hiệu quả.

Mã Lai Tài nghe thấy tiếng của Diệp Kiều , không để ý tới Lưu Thiên Hà nữa, quay đầu đánh giá Diệp Kiều từ trên xuống dưới.

“Nói vậy vị này chính là Diệp xưởng trưởng trong truyền thuyết đây sao, Diệp xưởng trưởng đúng là người bận rộn, trước kia tôi đến tìm cô đều không gặp được người.

Diệp Kiều nhíu mày.

Thường ngày đúng là cô rất bận rộn, nhưng cũng chỉ bận ở trong thôn, ngẫu nhiên mới có thể đi trấn trên hoặc là thành phố một chuyến, nên muốn tìm cô thật sự là rất dễ dàng.

Mã Lai Tài thấy Diệp Kiều không nói chuyện, cảm thấy không thú vị, đành phải quay lại nhìn về phía Lưu Thiên Hà.

“Lão trưởng thôn, ông vừa tới cũng đừng đổ hết chuyện lên trên đầu thôn chúng tôi.

Nếu lần trước ông đáp ứng yêu cầu nhỏ của tôi, lúc trở về tôi cũng có cái giải thích với thôn dân, thì sự việc cũng sẽ không thành như bây giờ.

Hiện tại ông nhìn đi, tôi cũng không thể quản được nữa.

”Lưu trưởng thôn búng cái tẩu một cách thô bạo, hừ lạnh một tiếng.

“Đừng tưởng rằng tôi không biết ông đang âm mưu cái gì, nếu thôn các người có cái bản lĩnh đó, thì cũng không chiếm chút tiện nghi của thôn chúng tôi.

”Mã Lai Tài bị chọc trúng chỗ đau cũng không tức giận, ngược lại còn cười ha ha.

“Ha ha ha, chẳng còn cách nào khác, chúng tôi ở thượng nguồn lại chẳng có chút ưu thế nào cả mà ngược lại bọn hạ nguồn các người sống càng ngày càng tốt, cái này còn không phải do thôn mấy người cướp mất ưu thế của bọn tôi sao? Cho nên để cho mấy người mất chút máu cũng là đương nhiên, huống chi con sông này vốn là của chúng tôi, chúng tôi muốn làm gì mà chẳng được.

”???.

Mã Lai Tài vừa thốt ra những lời này, Diệp Kiều cùng trưởng thôn còn chưa kịp tức giận, thôn dân phía sau bọn họ đã xông lên trước.

“Ông nói cái gì! Sông này rõ ràng là của mọi người, không lí nào là của thôn Thượng Hà!”“Đúng vậy, người lớn già cái đầu rồi cũng phải có một chút xấu hổ đi chứ, sông kia rõ ràng không phải của thôn Thượng Hà !”“Thôn các ông tự ý chặn lại con sông của mọi người, còn có mặt mũi đứng ở đây nói sao.

”Các thôn dân thôn Hạ Hà ngày càng kích động, bên phía thôn Thượng Hà cũng không cam lòng yếu thế.

“Thế nào, muốn đánh nhau sao, tới đây, ông sợ mày chắc.

”“Này nhá con sông vốn dĩ bắt đầu từ thôn thượng hà chúng tôi, chúng tôi muốn xử trí nó như thế ào mà chả được!”Hai bên không ngừng cãi cọ qua lại, dần có dấu hiệu muốn xông vào đánh nhau.

Diệp Kiều đột nhiên hô to một tiếng: “Đều dừng lại hết đi!"Diệp Kiều vừa hô ra , thôn Hạ Hà dần an tĩnh lại, ngược lại thôn Thượng Hà không nghe lời cô nói.

Mã Lai Tài nhìn Diệp Kiều tại thôn Hạ Hà có chút địa vị, không khỏi đối với cô có chút coi trọng, cũng giơ tay ý bảo các thôn dân an tĩnh lại.

Hai bên dần im lặng.

Diệp Kiều hỏi: “Tôi nghe trưởng thôn nói, mọi người cũng muốn đến xưởng thực phẩm làm công nhân, đến xưởng quần áo làm nữ công?”Mã Lai Tài không nghĩ tới cô lại thẳng thắn như vậy, ông sửng sốt một lúc mới gật đầu nói.

“Đúng vậy, bất kể làm tương ớt hay là may quần áo, thôn chúng tôi đều có những người làm rất giỏi, mọi người không phải nên giúp đỡ nhau làm giàu hay sao, điều này cũng được nhà nước ủng hộ.

”Diệp Kiều bị suy nghĩ ăn cướp của ông ta làm cho tức đến bật cười: “Ý của ông là nói, tất cả mọi người cùng nhau giàu có đúng không? Xung quanh đây không phải còn một vài thôn làng đó sao, các ông cũng nên gọi họ tới đây đi chứ, sao lại chỉ có thôn của ông thế này.

”“Việc này sao mà giống nhau được, chúng ta đều cùng uống nước một dòng sông mà lớn lên, hơn nữa hai thôn chúng ta kết hôn qua lại cũng nhiều, này cũng không khác gì là một làng cả.

”Mã Lai Tài vẫn tiếp tục nói những lời ngụy biện.

Diệp Kiều cũng không sợ hãi: “Nếu tốt như vậy, vì sao cần phải có thôn Thượng Hà, còn phải có ông làm trưởng thôn, chi bằng hủy bỏ thôn Thượng Hà, trực tiếp biến thành thôn Hạ Hà không phải càng tốt hơn sao.

”Mã Lai Tài không nghĩ tới cô gái này khó đối phó như vậy, lập tức nói sang chuyện khác.

“Cô nói thế nào cũng vô dụng thôi, con sông này vốn dĩ là của thôn Thượng Hà, thôn chúng tôi muốn làm gì thì làm.

”“Điều này không đến lượt ông quyết định.

” Diệp Kiều lạnh lùng nhướng mày.

Từ xa Diệp Kiều đã nhìn thấy bóng dáng của Lưu HọcSiêu cùng Từ Tranh Quang của công xã Quảng Lương.

“Mọi người đang làm gì ở đây?!” Bóng dáng của Từ Tranh Quang còn chưa tới thì giọng nói uy nghiêm của ông đã truyền đến trước tiên.

Thân thể Mã Lai Tài lập tức run lên, ánh mắt lập loè.

“Thư ký, sao ngài lại tới đây, chúng tôi chỉ là mâu thuẫn nhỏ, ngài không cần phải tự mình tới đâu.

”“Mâu thuẫn nhỏ? hai thôn các người đều đứng ở nơi này,ông còn dám nói với tôi chỉ là mâu thuẫn nhỏ, ông cho rằng mắt tôi bị mù à!”Mặt Mã Lai Tài đỏ bừng, một câu phản bác cũng không dám nói.

“Ông còn không biết xấu hổ mà đứng ở đây! Còn không đem người giải tán!” Từ Tranh Quang lười cùng hắn nhiều lời, trực tiếp hạ lệnh.

“Nhưng…”“Nhưng cái gì mà nhưng! ! già một bó tuổi rồi, ông không biết xấu hổ à?! Lão Hứa, coi chừng họ cho tôi!” Từ Tranh Quang trực tiếp ngắt lời ông ta, nói xong ông cùng văn phòng chủ nhiệm cũng theo tới đi đến ủy ban của thôn Thượng Hà.

“Ông cũng lại đây!”Mã Lai Tài hướng thôn Thượng Hà đưa mắt ra hiệu, chính mình vội vàng đuổi kịp thư ký bước chân.

Lão trưởng thôn Lưu Thiên Hà cũng đi theo qua.

Bên trong phòng ủy ban của thôn Thượng Hà lúc này.

Từ Tranh Quang đang tức giận chỉ tay vào mũi của Mã Lai Tài không ngừng mắng mỏ.

“Nói cho tôi biết, ông mang theo thôn dân làm bậy, đây là muốn tạo phản đúng không.

Nếu như Lần này ông không đến kịp thời, chỉ sợ lúc đó tình hình không thể cứu vãn được nữa, đến lúc đó công xã bọn họ sẽ thật sự nổi danh.

Mã Lai Tài cảm thấy bản thân là người bị hại, ông còn đang suy nghĩ chiếm một chút ích lợi cho thôn của mình.

“Không phải, thư ký, ngài xem bọn họ, là bọn họ mang theo công cụ đánh đến cửa thôn chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ là tự vệ.

” Từ Tranh Quang lại duỗi ngón tay chỉ vào ông ta, hận sắt không thành thép.

“Lưu Thiên Hà, ông nói đi.

”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 44: 44: Ngang Ngược


Thật ra trên đường đi Lưu Học Siêu đã nói rõ tình hình ở đây cho ông biết, nhưng khi nhìn thấy Mã Lai Tài nguy biện, ông không thể chịu được mà đi ngang qua sân khấu.Lão trưởng thôn nhìn thấy Từ thư ký đến đây, lập tức nhẹ nhõm thở dài, lại kể cho ngài ấy chuyện mấy ngày nay Mã Lai Tài gây rối, cùng với vụ việc chặn nước sông không cho nước chảy xuống thôn Hạ Hà.Sau khi Lưu trưởng thôn nói xong, Mã Lai Tài lập tức biện minh.“Thư ký, ngài cũng không thể nghe một mình ông ta nói được, không phải quốc gia chúng ta tuyên truyền mọi người cùng nhau làm giàu hay sao, tôi chỉ là muốn bọn họ giúp thôn chúng tôi một chút thì có làm sao đâu? Hơn nữa Hai thôn chúng tôi cũng thường xuyên qua lại với nhau, ngày thường càng không thiếu chuyện liên hông một nửa cô dâu bên thôn của họ đều đến từ thôn chúng tôi, nên hai thôn chúng tôi vốn dĩ là thông gia thân càng thêm thân.”“Lại nói đến chuyện con sông, thôn chúng tôi không hề cố ý chặn nước sông lại, mà là bởi vì gần đây chúng tôi cần rất nhiều nước để tưới hoa màu, nên mới phải làm như vậy, chúng tôi không hề nhằm vào bất cứ ai cả.”Từ Tranh Quang nghe xong Mã Lai Tài vô sỉ đem mọi chuyện đổi đen thay trắng, suýt chút nữa là cho ông ta một cái tát.“Ý của ông là nói thôn Hạ Hà có chuyện tốt gì cũng phải mang lên chia một phần cho thôn của ông đúng không? Chẳng lẽ trong tay tôi có hạng mục gì cũng phải đem tới cho ông! bất cứ hạng mục nào của thành phố Bắc Hà chúng ta cũng phải mang đến cho thôn của ông đúng không!”“Còn thông gia, nhà ai có thông gia như ông đúng thật là xui xẻo.”“Làm trưởng thôn, ông không nghĩ cách dẫn dắt thôn dân của mình làm giàu, mà chỉ nghĩ dựa dẫm vào người khác, vậy trưởng thôn như ông để làm gì? Dứt khoát đừng làm nữa!”“Ông còn nói mọi người cùng nhau làm giàu sao? Ông có chắc đó là những gì Quốc gia đã nói không? Hay là người giàu trước giúp đỡ người giàu sau! Ông thậm chí còn không nắm rõ chính sách quốc gia mà còn ở đây ăn nói bậy bạ!”Mã Lai Tài bị Thư Kí mắng tới nổi không thể ngẩng đầu lên nổi.“Lại nói xưởng thực phẩm và xưởng quần áo ở Thôn Hạ Hà, cũng là do cô Diệp Kiều đây có bản lĩnh, tương ớt mà cô ấy làm ra đã được đích thân thị trưởng khen ngợi, xưởng quần áo cũng là do Diệp Kiều đàm phán với người khác mới có thể xây dựng lên, nếu ông có bản lĩnh đó thì sao không đi nói đi, suốt ngày suy nghĩ vớ vẩn.”“Hơn nữa hai cái nhà máy này thì cần bao nhiêu người chứ? Thôn Hạ Hà bọn họ có thể tự mình bố trí, làm gì tới lượt ông!“Vậy......!Thì tôi......”Mã Lai Tài lập tức nhận ra, lần này Từ thư kí thực sự tức giận, trong lòng hoảng sợ tới mức không biết làm sao cho đúng.“Ông đừng làm loạn nữa, lát nữa hãy đi xoa dịu cảm xúc của mọi người.

Nếu không, lần sau công điểm của thôn ông sẽ là thôn cuối cùng được nêu tên!”Từ Tranh Quang tung ra đòn cuối cùng!Sau khi thu hoạch vụ mùa kết thúc, mỗi thôn dân đều phải đẩy lương thực đến công xã để nộp thuế, lúc bình thường đã phải xếp hàng hết cả một ngày trời.

Nếu lần sau thôn Thượng Hà bị xếp xuống vị trí cuối cùng, thôn dân sẽ phải đợi càng lâu, vừa mệt vừa đói, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ oán hận người làm trưởng thôn là ông ta.Mã Lai Tài cảm thấy thật thất bại, ông ta không thể làm gì được nữa.Thật ra lần này ông chỉ muốn uy h**p Lưu Thiên Hà một chút thôi, khiến ông ta nhường ra một ít vị trí cho thôn Thượng Hà bọn họ, không nghĩ tới Lưu Thiên Hà làm việc không theo lẽ thường, trực tiếp mời thư kí công xã tới đây, thật độc ác!Rõ ràng là người nhà đánh nhau, cố tình còn muốn cáo trạng lên công đường!Mã Lai Tài tức chết rồi!Nhưng ông thật sự không còn cách nào khác, chỉ còn cách nghiến răng đồng ý yêu cầu của thư kí.Khi bốn người bọn họ rời khỏi ủy ban thôn, con sông dưới sự chủ trì của chủ nhiệm công xã đã được khơi thông.Thôn Hạ Hà giành được thắng lợi, mọi người vui mừng trở về thôn.Bọn họ đi rồi, Mã Lai Tài đứng tại chỗ lẩm bẩm lầu bầu.

“Chẳng lẽ thật sự không còn biện pháp nào khác sao?” Thôn bọn họ thật sự rất nghèo, cũng muốn kiếm tiền!Vì sao thôn của họ không có nổi một người tài giỏi a?!“Nhà máy thật sự là hạng mục do cô gái Diệp Kiều kia lên thành phố giành lấy được sao?”Tình cờ lúc đó có thôn dân Thượng Hà đi ngang qua trả lời câu hỏi của ông.“Trưởng Thôn, ông không biết sao, em gái của tôi đã gả qua thôn Hạ Hà, hiện tại em ấy đều đang dùng máy may để may quần áo đó.

Hơn nữa nghe nói mấy cái máy may đó không phải do thôn Hạ Hà bỏ tiền ra mua, mà là Diệp kiều tư mình bỏ tiền túi ra.”Mã Lai Tài kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, tức giận mắng.

“Tại sao anh không nói sớm!”Thôn dân gãi đầu: “Tôi nghĩ rằng ông đã biết rồi......”Mã Lai Tài do chân muốn đá anh ta, đối phương thấy vậy vội vàng bỏ chạy.Mã Lai Tài thở dài: “Nếu thôn Thượng Hà chúng ta có thể cưới được một tức phụ tài giỏi như vậy thì tuyệt biết mấy.”Sau khi giải quyết xong rắc rối ở thôn Thượng Hà, trưởng thôn mang Diệp Kiều đến gặp riêng Từ thư kí.Từ thư kí vui vẻ khích lệ vài câu, sau đó dẫn mọi người rời đi.Trước khi đi, thôn trưởng nhắc nhở Diệp Kiều chuẩn bị cho việc khai trương xưởng thực phẩm vào ngày mai.Diệp Kiều cười đồng ý.Xưởng thực phẩm ở thôn của cô cuối cùng cũng xây dựng xong và có thể chính thức vận hành, lần trước cô nhờ bọn Nhị Ngốc tìm nhiều cái bình chứa, bọn họ đều làm không tồi.Sau khi tiễn trưởng thôn trở về, Diệp Kiều suy nghĩ, rồi mang theo Lưu Học Siêu tới nhà ăn, nói cho cậu ta biết một ít điều cần lưu ý khi làm tương ớt.Trước khi đi tới phía nam, cô cần phải thu xếp ổn thỏa công việc của xưởng thực phẩm.

Công thức làm tương ớt luôn nằm trong tay cô, Lưu Học Siêu là học trò của cô, mấy ngày nay quan sát cũng là một người rất tốt, kỹ năng nấu ăn của cậu ta cũng tiến bộ rất nhanh, nên có thể tín nhiệm được.Lần trước tại sự cố thanh niên trí thức, Vu Văn Hiên biểu hiện cũng không tồi, cũng có thể giúp cô quản lý xưởng thực phẩm.Diệp Kiều chậm rãi lên kế hoạch, Lục Thừa bên kia thì đang thăm hỏi một số người già trong kho, anh ấy cũng gặp được một em trai tại thị trấn Đại Hà sẽ đi cùng với anh đi về phía nam.Lần này Lục Thừa trở về, là nghĩ dẫn mọi người cùng đi về phía nam kiếm tiền.Sau khi Biết được Lục Thừa kiếm được rất nhiều tiền, mọi người đều rất vui mừng.“Lục ca đúng là lợi hại.”“Đúng vậy, Lục ca kiếm được tiền cũng không quên chúng ta, chúng ta khẳng định đều nghe Lục ca!”“Lục ca......!Em khả năng không đi Thâm Thành được.”Sau khi Lục Thừa giải thích công việc ở phía nam, các anh em đều phản ứng rất khác nhau, đa số mọi người đều tỏ vẻ muốn đi kiếm tiền, nhưng một số ít lại vì trên có ba mẹ già dưới có con nhỏ, cả nhà đều dựa vào mình anh ta, nên không thể nào rời đi thôn Hạ Hà.Lục Thừa hoàn toàn có thể hiểu được sự lựa chọn của họ.“Không thành vấn đề, những người ở lại tôi cũng sẽ thường xuyên liên lạc, đúng lúc mọi người giúp tôi chiếu cố năm người ở chuồng bò của thôn Thượng Hà.”“Chuồng bò ở thôn Thượng Hà á ?”Về những người ở chuồng bò của thôn Thượng Hà, Lục Thừa không giải thích gì nhiều mà chỉ nói giúp anh chăm sóc họ và sẽ thường xuyên gửi tiền về.Các anh em cũng không hỏi nhiều.Cuối cùng, ban đầu có hơn hai mươi người đi theo Lục Thừa, nhưng bởi vì trong nhà có việc nên có chín người không thể đi về phía nam, cho nên chỉ còn mười sáu người có thể đi theo Lục Thừa đi Thâm Thành phát triển.Sau khi dặn dò mọi người nhanh chóng chuẩn bị, Lục Thừa quyết định quay lại Thâm Thành vào tuần sau.Ban đầu anh nghĩ sẽ đi ngay, nhưng bởi vì gặp Diệp Kiều mà anh không muốn đi nữa, nhưng mà anh biết, anh cần thiết phải đi, chỉ có như vậy tương lai của anh và Diệp Kiều mới có thể đảm bảo.Diệp Kiều hiện giờ là xưởng trưởng của hai nhà máy ở thôn Hạ Hà, nếu anh chỉ làm một ít buôn bán nhỏ, thì quan hệ giữa anh và Diệp Kiều sẽ ra sao? Có phải khoảng cách của hai người sẽ ngày càng lớn hơn không?.Nghĩ đến đây, quyết tâm xây dựng sự nghiệp của riêng anh càng thêm mãnh liệt.Trên đường trở về thôn Hạ Hà, Lục Thừa từ xa đã nghe thấy tiếng mọi người bàn tán chuyện xảy ra vào buổi sáng ở thôn Thượng Hà.“Mã Lai Tài đúng là không biết xấu hổ, vị trí công nhân xưởng thực phẩm của thôn chúng ta còn không đủ chia, bọn họ còn tới chiếm vị trí nữa.”“Đúng vậy, không phải thư ký công xã đã nói hai cái nhà máy mà thôn chúng ta có được đều là nhờ ơn của Diệp xưởng trưởng, lần này xưởng thực phẩm sẽ có đợt khảo sát, tôi xem ai còn dám gây sự hay không.”Lục Thừa nhíu mày.Hôm nay anh đi sớm, trời còn chưa sáng đã xuất phát đi lên trấn trên bệnh xã, nên việc hai thôn xung đột vào sáng nay anh hoàn toàn không biết .Nhưng sau khi nghe vài câu, Lục Thừa cũng đại khái hiểu được tình hình lúc đó, hẳn là thôn Thượng Hà đến gây sự nhưng chưa kịp làm gì đã bị Diệp Kiều giải quyết.Chờ Lục Thừa tìm thấy Diệp Kiều, cô đang hướng dẫn mọi người làm quen với dây chuyền sản xuất.Những người đi theo cô là những người đàn ông có ngoại hình đẹp và thân hình cường tráng.Thanh niên và trung niên, mạnh mẽ, linh hoạt và chịu đựng được gian khổ.Vì làm tương ớt thực ra là một công việc không dễ dàng, thường đòi hỏi sự nỗ lực lâu dài.Tất nhiên, việc này vẫn tốt hơn nhiều so với việc quanh năm cày cấy ngoài ruộng.Lục Thừa đi đến bên cạnh Diệp kiều, Diệp Kiều nhìn anh mỉm cười, rồi tiếp tục giảng giải cho mọi người.Lục Thừa đứng bên cạnh, nhìn cô nghiêm túc làm việc, cảm thấy lúc này Diệp Kiều đặc biệt xinh đẹp.Xử lý xong công việc, Diệp Kiều vươn vai, Lục Thừa ôn nhu nhẹ nhàng xoa bóp bả vai cho cô.“Anh nghe nói buổi sáng Mã Lai Tài lại tới đây gây phiền phức đúng không?”.
 
Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ
Chương 45: 45: Em Trai


“Ừm, thôn bọn họ đã đem nước sông chặn lại.

Nhưng hiện tại mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi.” Diệp Kiều dùng hai ba cậu liền đem chuyện xung dột xảy ra vào sáng nay nói hết cho Lục Thừa nghe.Cả hai vừa đi vừa kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra vào ngày hôm nay.Điều này đã trở thành thói quen của hai người họ, muốn đối phương biết mọi thứ về mình, họ muốn tìm hiểu về nhau nhiều hơn nữa, lại hiểu nhau thêm một chút nữa thôi......Họ chia sẻ cho nhau những bí mật và những áp lực trong công việc.Mối quân hệ như vậy khiến Diệp Kiều cảm thấy rất thoải mái, để có được mối quan hệ vợ chồng hòa thuận như vậy, cũng là nhờ có sự tinh tế của Diệp Kiều cùng với sự hợp tác của Lục Thừa.Thời gian trôi qua nhanh chóng, lại một tuần bận rộn nữa trôi qua, , tất cả thợ may cũng đã hoàn thành xong 5000 chiếc áo sơ mi.Diệp Kiều mang ; theo chị dâu cùng nhau đi lên công xã mượn điện thoại để gọi cho xưởng quần áo Bắc Hà.Sau khi nhận được tin báo, chị Lâm tỏ ra rất ngac nhiên về tốc độ hoàn thành, cũng tỏ vẻ sẽ mau chóng lại đây lấy hàng.Trên đường trở về thôn, Viên Hiểu Quyên không ngừng kể cho Diệp Kiều nghe những chuyện mà cô đã làm trong thời gian qua.Khuôn mặt cô ấy tràn đầy sự tự tin và toát ra sức hấp dẫn của một người phụ nữ thành đạt.“Vào ngày đầu tiên sau khi thuê được máy may, hiệu suất làm việc của các nữ công nhân tăng lên nhanh chóng, thành phẩm làm ra các đường may rất đẹp và tỉ mỉ nên không cần lo lắng về việc làm lại.

Những người khác thấy vậy cũng muốn thuê và chỉ trong thời gian ba ngày, toàn bộ 30 cái máy may đều đã được thuê hết, còn những người không kịp thuê thì lại tiếc nuối vì bản thân không nhanh tay hơn.”“Nên có thể khẳng định.

Nhân loại có thể đứng đầu chuỗi thức ăn không phải dựa vào việc đi bằng hai chân, mà là dựa vào việc giỏi sử dụng công cụ.”Viên Hiểu Quyên chớp chớp mắt, em dâu ba nhà cô lại bắt đầu nói những điều mà cô khổng hiểu nữa rồi.

“Kiều Kiều, em nghĩ lần này chúng ta có thể kiếm được bao nhiêu tiền?”“Có lẽ mỗi người đều thu được hơn 20 đồng đi.” Trước đó Diệp Kiều đã tính đại khái qua một lần.Lúc gọi điện thoại chị Lâm nói rằng cô ấy sẽ đến sau vài ngày nữa, nên vào buổi chiều ngày hôm sau Diệp Kiều rất bất ngờ khi nhìn thấy xe của chị Lâm và những người khác đến đây.Lần này Nhậm Hiểu Tĩnh không đến, bởi vì bụng cô ấy đã to hơn trước nên không thể tới đây, cho nên đã nhờ chị Lâm người lần trước giao hàng đến đây giúp cô ấy chạy tới đây một chuyến.Khi chị Lâm nhìn thấy những chiếc áo sơ mi được may tỉ mỉ và tinh xảo, không khỏi cảm thán.“Tay nghề của những công nhân này còn tốt hơn nhiều so với những nữ công nhân trong nhà máy của chị nữa.”Diệp Kiều cười cười: “Đây cũng là nhờ có dồng chí Viên Hiểu Quyên đã giúp đỡ.” “Không có đâu, tôi chỉ là làm những gì bản thân có thể giúp thôi.”Nếu là trước kia, khi nhận những lời khen như thế này, Viên Hiểu Quyên chắc chắn sẽ rất kích động và trở lên nói năng lộn xộn, nhưng mấy ngày nay được làm quản lý cùng với tiếp thu những tư tưởng tiến bộ, cô hiện tại đã bình tĩnh hơn nhiều.“Với lại đây cũng là công sức chung của mọi người, tôi chỉ lo là thôn chúng tôi có nhiều công nhân nữ quá, sợ sau này không đủ việc cho mọi người làm thôi.”“Với chất lượng này, chờ tôi mang về, xưởng trưởng nhìn thấy nhất định sẽ rất hài lòng, về sau khẳng định cùng mọi người hợp tác lâu dài, lúc đó không chỉ có 5000 chiếc áo sơ mi này đâu.”Viên Hiểu Quyên nghe vậy lập tức mừng rỡ: “vậy thì thật tốt quá, cô không biết đâu Diệp Kiều của chúng tôi vừa mới mua cho xưởng quần áo 30 cái máy may, cũng nhờ những cái máy đó, hiệu suất làm việc của chúng tôi mới có thể nhanh như vậy.”Chị Lâm đã rất kinh ngạc khi nghe thấy điều đó.Thôn Hạ Hà nho nhỏ này đúng là khiến người khác phải mở rộng tầm mắt, 30 cái máy may nói mua là mua.Diệp Kiều thấy cô ấy hiểu lầm, vội vàng giải thích: “những cái máy đó cũng không được sử dụng miễn phí, cần phải trả hai xu cho một lần sử dụng.”Chị Lâm gật đầu: “Vậy cũng đáng, khó trách các em làm vừa nhanh vừa tốt như vậy.”Nói xong, chị Lâm trực tiếp lấy tiền, thanh toán ngay tại đây.Sau khi kết toán xong xuôi, chị Lâm nắm lấy tay Diệp Kiều khen cô không dứt miệng, sau đó lấy ra hợp đồng mua tương ớt rồi bàn với cô."Tương ớt mà em làm thật sự ăn rất ngon, bây giờ căn tin của xưởng chị không thể nào thiếu tương ớt được nữa, mắt thấy tương ớt mua lần trước sắp hết, xưởng trưởng lập tức kêu chị tới đây mua thêm, đây cũng là hợp đồng mua bán lâu dài.

Diệp xưởng trưởng, về sau em nhất định sẽ rất bận rộn cho coi.”Diệp Kiều vui vẻ cầm lấy bản hợp đồng.“Chị Lâm, chị yên tâm, xưởng thực phẩm của thôn bọn em đã chính thức bắt đầu sản xuất.

Sau này dù có nhiều đơn hàng đi chăng nữa bọn em đều có thể hoàn thành.”“Ha ha ha, Diệp xưởng trưởng của chúng dã tâm đúng là không nhỏ nha.”Mọi người cười nói với nhau, cùng tiến tới nhà ăn, lần này vẫn là Diệp Kiều tự mình xuống bếp chiêu đãi chị Lâm.Chị Lâm vẫn luôn nhớ nhung những món ăn do Diệp Kiều làm, lần trước rời đi mấy ngày sau cô vẫn còn nói về những món ăn đó, lần này tuy tới đây để làm nhiệm vụ, nhưng trong nội tâm cô lại cảm thấy ăn cơm so với nhiệm vụ còn quan trọng hơn.Sau khi tiễn chị Lâm trở về, Diệp Kiều cùng Viên Hiểu Quyên lập tức trả hết tiền lương cho các nữ công nhân trong xưởng may.5000 áo sơ mi, 50 công nhân, cổ áo 5 xu, tay áo 5 xu, phía trước và sau áo 10 xu, còn dư lại 1 hào thì cho Viên Hiểu Quyên và ba quản lí khác.Lần này trả lương, một nữ công nhân trung bình có thể lấy được 20 đồng, nhưng nhờ có máy may, nên có người có thể trực tiếp nhận được ba đến bốn mươi đồng, còn lại những người khác thì chỉ nhận được hơn mười đồng mà thôi.Tuy vậy điều này cũng đã khiến mọi người cực kì vui mừng.Dù sao cũng chưa đến một tháng mà đã kiếm được nhiều tiền như vậy, ai mà không vui cho được.Còn Diệp Kiều cùng Lục Thừa cho thuê máy may cũng kiếm được hơn bốn mươi đồng.Khi đơn đặt hàng của xưởng quần áo nhiều hơn trong tương lai, lúc đó ước mơ mỗi người có một cái máy may sẽ không còn là xa vời nữa.Viên Hiểu Quyên vỗ vỗ tay, chờ mọi người đều nhìn qua, mới bắt đầu cười nói:“Hôm nay mọi người nghỉ sớm chút, hơn hai ngày nữa sẽ có nhiều đơn hàng hơn đang chờ chúng ta.”Nghe được sắp tới sẽ có đơn hàng thứ hai, các nữ công nhân đều cảm thấy yên tâm hơn hẳn, các cô mong công việc này sẽ lâu dài và có khoản thu nhập ổn định hơn, điều này rất quan trọng đối với các cô.Nhìn vào số tiền có trên tay và so sánh với những người khác, một nữ công nhân thấp thỏm nhìn về phía Diệp Kiều.Diệp Kiều nhận ra cô ấy do dự liền hỏi: “A Liên, cô có gì muốn hỏi sao?”“Diệp xưởng trưởng, tôi là muốn hỏi một chút, là cô có còn chiếc máy may nào cho thuê không?”Hóa ra là chuyện này.Diệp Kiều suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “30 cái máy may hiện tại đang được cho thuê tạm thời sẽ không tăng thêm, thật ra mọi người có thể tự mình bỏ tiền ra mua một cái máy may về dùng, cá nhân tôi cảm thấy vẫn có lời.”Nhóm nữ công nhân này trung bình một tháng có thể kiếm được hơn ba mươi đến bốn mươi nhân dân tệ, sau này khi có nhiều đơn đặt hàng, mọi người sẽ kiếm được càng nhiều tiền hơn chứ không ít đi.Ba ngày sau, xưởng quần áo thành phố Bắc Hà trực tiếp giao tới 20.000 mảnh vật liệu, lần này không chỉ may áo somi.“Đây là những nhu cầu của các trung tâm mua sắm trong thành phố, loại áo sơ mi và quần tây này rất phổ biến ở phía nam, xưởng chúng tôi thực sự rất bận rộn lên làm không xuể, xưởng trưởng thấy mọi người ở đây có rất nhiều người và máy móc được trang bị đầy đủ nên đã trực tiếp nhận đơn hàng cho mọi người.”Đây chính là một đơn hàng lớn ước tính khoảng 20.000 sản phẩm, giá cũng cao, một cái áo cánh dơi năm hào, một cái quần bốn hào.Viên Hiểu Quyên lập tức vui vẻ không thôi.Diệp Kiều cũng cười.Nhờ đó mà công việc gia công của xưởng quần áo của cô cũng sẽ dần ổn định hơn, sau này khi có cơ hội, các cô sẽ tiếp tục phát triển lớn hơn nữa, khi kinh tế khá hơn, họ cũng có thể tự mình tham gia thiết kế.Xưởng quần áo bên này kẻ tới người đi, tương ớt bên kia cũng không nhàn rỗi.Xét cho cùng bên kia cũng là khu công nghiệp tập thể của thôn, được những công nhân chính thức trong biên chế làm việc.Dưới sự dẫn dắt của Diệp Kiều, Lưu Học Siêu dần phụ trách khu phân phối nguyên liệu làm tương ớt, Vu Văn Hiên thì đang cố gắng tiến đến chức quản lý tầng.Mọi thứ đều đang diễn ra một cách ngay ngắn và trật tự.Hôm này, Diệp Kiều đang ở nhà nghỉ ngơi, thì giọng nói của người đưa thư đột nhiên vang lên từ ngoài cửa.“Diệp Kiều có ở đây không? Có người gửi thư cho cô này.”Nhận lấy bức thư, Diệp Kiều có chút tò mò, sau khi thấy người nhận đúng là mình, cô vẫn không thể đoán ra được là ai đã gửi bức thư này.Dù sao Lục Thừa cũng đã trở về, theo lý thì sẽ không có ai viết thư gửi cho cô nữa.Nhưng sau khi Diệp Kiều mở bức thư ra, ký ức của nguyên chủ lập tức ùa về.Đây là lá thư do em trai của nguyên chủ Tổ gửi tới.Diệp DiệuHóa ra lần trước ở cửa hàng bách hóa Diệp Diệu Tổ từ xa đã nhận ra Diệp Kiều, cậu ta không thể nào quên được chuyện này.Sau khi về tới nhà, trong bữa cơm cậu ta đã không chờ được mà nói chuyện này với mẹ mình Lâm Uyển.Lâm Uyển đặt đũa xuống, vẻ mặt tức giận nói: “Cái gì mà đi mua sắm ở cửa hàng bách hóa, nó không phải là đi nông thôn trồng trọt sao? Con nha đầu đáng chết đó, lúc trước tìm công việc cho thì không đi, giúp nó tìm một gia đình tốt thì lại không gả, cố tình tự mình báo danh đi xuống nông thôn, con nghĩ gia đình chúng ta giàu lắm sao? Còn đi mua sắm, đừng nói là nhà chúng ta, ngay cả những người làm trong nhà máy, ai có thể mỗi ngày đều đến trung tâm mua sắm chứ? Còn mua túi lớn túi nhỏ, đây rõ ràng là không cần tiền nữa mà.”Lâm Uyển cảm thấy con trai mình nhất định là bị hoa mắt, nên cũng không để chuyện này ở trong lòng.Bị mẹ mình răn dạy, nhưng Diệp Diệu Tổ vẫn không chịu bỏ cuộc.Anh ta không cảm thấy là mình bị hoa mắt, chính mắt anh ta đã nhìn Thấy Diệp Kiều ăn mặc còn tốt hơn so với gã đi mua sắm trong cửa hàng bách hóa.Nhưng mà Lâm Uyển không tin......Diệp Diệu Tổ phiền chán, đột nhiên ngồi dậy.Đúng là trước khi rời đi Diệp Kiều đã lừa bọn họ một vố nhưng lỡ như hiện tại cô ta sống còn tốt hơn gã, chẳng lẽ cô ta lại không cho người em trai này một chút chỗ tốt hay sao?!Rốt cuộc trong ấn tượng của anh ta, Diệp Kiều chính là một con mọt sách, đặc biệt dễ lừa.“Hắc hắc, mình có thể viết cho chị ta một lá thư....”Nghĩ đến là làm, Diệp Diệu Tổ lập tức đứng dậy viết một bức thư cho Diệp Kiểu thể hiện anh ta rất nhớ cô, còn lấy tem trong ngăn kéo ra cẩn thận dán lên.Vì vậy......vào lúc này Diệp Kiều nhìn thấy chính là một phong thư “tình cảm chân thành”..
 
Back
Top Dưới