Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 20: Chương 20


"Bên ngoài lạnh mau cài cúc áo lại.

" Mạnh Phỉ nhìn không nổi bộ dạng này của đứa con dứt khoát đặt Diệp Ngư lên giường, đi qua mặc quần áo cho Diệp Mễ, Diệp Ngư nằm ở trên giường chớp đôi mắt nhìn cả nhà này, cảm thấy mặc dù cha mẹ chị gái của cô hiện tại hơi chút cực phẩm nhưng không khí trong gia đình ngược lại rất ấm áp.

Tuyệt đối phải giúp bọn họ thoát khỏi cực phẩm trở thành người tốt, đi con đường chủ nghĩa chăm chỉ làm giàu.

Diệp Mễ mặc xong quần áo cùng chú ba Diệp ra khỏi cửa, trong lòng đang tính toán.

Năm quả trứng gà trong nhà thêm bốn quả của mấy đứa trẻ con khác cho cô bé thì một ngày cô bé có chín quả trứng, nhà cô bé ba người một ngày ăn ba quả còn dư sáu quả.

Mấy ngày nay tích lũy được ba mươi sáu quả vậy là sắp đủ một rổ rồi, đợi thêm mấy ngày lúc qua năm mới thì bảo cha cầm đi hợp tác xã bán sau đó mua cho cô bé một ít bánh gạo hoặc là mua cho em gái một cái trống lắc cũng được.

Trước đó vài ngày Triệu Nhị Hổ nói em gái nó có trống lắc chơi, em gái của Diệp Mễ đẹp hơn em gái của Triệu Nhị Hổ thì nhất định cũng phải có một cái trống lắc.

Đên bên cạnh ổ gà, Diệp Mễ khom lưng vươn tay vào bên trong ổ! Chú ba Diệp ở trong sân giặt tã, nước giữa mùa đông đều bị đóng băng nên anh ấy chuẩn bị đi ra bờ sông giặt, mang theo ống nhổ vừa đi được mấy bước thì Diệp Mễ bên kia gào lên vẻ mặt đưa đám qua đây: "Cha, không có trứng gà.

"Chú ba Diệp là một người tinh quái lập tức nghĩ tới gần như chắc chắn là bị người khác lấy đi, cửa lớn của nhà họ Diệp cả tối đều không mở nên tuyệt đối là người trong nhàm.

Cha với mẹ khẳng định sẽ không làm ra cái việc lấy trứng gà như thế, chị dâu cả trước giờ làm việc sẽ không tuyệt tình như vậy, như thế nào cũng sẽ để lại cho anh ấy hai quả.

Vậy chỉ có thể là chị dâu hai.

Chú ba Diệp liền nói: "Hôm nay trời lạnh có thể gà mái già nhà chúng ta không đẻ trứng, con đi ra lấy trứng gà của đám Đại Trụ đi, cha giặt tã cho em gái con.

"Diệp Mễ nghe thế liền đi, lời nói dối của chú ba Diệp thật có lý, hôm nay trời lạnh gà mái già cũng không chắc sẽ đẻ trứng, còn có trứng gà vừa đẻ ra đã bị đông nứt, gà mái già trong nhà đám trẻ con ăn kẹo của cô bé cũng đều đẻ ít hơn bình thường, Diệp Mễ cũng tin là thật.

Chủ yếu là cô bé hoàn toàn không nghi ngờ chú ba Diệp sẽ lừa nhóc.

Đối với cha mẹ cực phẩm của bản thân, Diệp Mễ vô cùng tin tưởng.

Chú ba Diệp ở bên bờ sông giặt sạch sẽ tã sau đó mang tã với ống nhổ quay về nhà, vác lên lưng cái sọt, lưỡi liềm cùng dây thừng chuẩn bị lên sườn núi gần đó đi vài vòng xem xem có thểa hay không gặp được một vài động vật gì đó bị đông chết mang về bồi bổ cho Mạnh Phỉ.

Nhưng thật ra anh ấy không ôm hi vọng nhiều lắm.

Mặc dù thôn Đại Liễu Thụ ở bên dưới chân núi nhưng không phải ở giữa sườn núi, cách rừng cây già một khoảng xa, nhiều nhất cũng chỉ gặp được một hai con thỏ lạc đàn còn động vật lớn thì đừng mong đợi, nhưng ngày lạnh như này con thỏ ngốc mới chạy nhảy ở bên ngoài.

Đi ngang qua ruộng của anh hai, chú ba Diệp tiện tay nhổ luôn hai cây củ cải lớn của nhà bọn họ.

Cướp trứng gà của vợ anh còn muốn giả vờ như không có chuyện gì?Tôi nhổ vào!Con mẹ nó mơ đẹp quá!Trên sườn núi cũng là cảnh sắc một mảnh trắng xóa nhìn không thấy sắc xanh của cỏ, thỉnh thoảng có mấy gốc cây già trụi lủi cô độc run rẩy trong từng đợt gió rét lạnh, duy nhất chỉ có mấy cây ô rô cùng cây tùng già quật cường mang theo một chút sắc xanh, chú ba Diệp càng nhìn càng cảm thấy hôm nay không có hi vọng, dứt khoát thu thập một chút củ cải.

Anh cầm củ cải trong tay giật bỏ lá đi, một trận gió thổi tới thổi bay lá củ cải chú ba Diệp quăng trong không trung ra phía sau cây ô rô.

Chú ba Diệp liền nghe thấy một tiếng "be be".

Phía sau cây ô rô vang lên tiếng sột soạt một con dê núi mẹ đang mang thai đi ra, trong miệng còn đang nhai lá củ cải chú ba Diệp vứt đi.

"Be be!" Dê mẹ kêu lên.

Mắt chú ba Diệp nhìn không ngừng.

Dê núi!Đang mang thai!Là một con dê cái!Cũng không thể tha cho nó được!.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 21: Chương 21


Chú ba Diệp chuẩn bị lấy ra lưỡi liềm đột nhiên cảm thấy ngón tay nhói lên, củ cải bụp một tiếng rớt xuống lăn đến trước mặt con dê mẹ, con dê mẹ không khách khí cắn hai ba miếng đã hết sau đó đi hai bước về phía chú ba Diệp tiếp tục kêu be be.

Chú ba Diệp có một ý nghĩ lớn gan.

Một tay nắm dây thừng một tay khác cầm củ cải, chú ba Diệp từng bước từng bước lại gần con dê mẹ, quăng củ cải xuống đất để con dê mẹ cúi xuống ăn, lúc đó dây thừng của chú ba Diệp buộc lên cổ con dê mẹ.

Ăn xong củ cải con dê mẹ mới phát hiện trên cổ mình nhiều hơn một đồ vật lập tức muốn nổi giận, chú ba Diệp là một người đánh nhau giỏi cứ theo đó đánh rầm rầm vào đầu con dê mẹ, đánh một trận cứ như thế đã khiến con dê mẹ ngoan ngoãn lại.

"Be be be!"Con dê mẹ ngoan ngoãn bị chú ba Diệp dắt về nhà, vì để tránh nó kêu loạn trên đường chú ba Diệp đi ngang qua ruộng nhà ai cũng nhổ mấy cây rau, ngay cả bên đường đột nhiên xông tới mấy con thỏ hoang cũng không đi bắt, cứ như vậy thuận lợi dắt hai con dê về đến nhà cột ở trong chuồng heo, tiện tay quăng qua hai bó rơm dùng để nhóm lửa, con dê mẹ cam chịu số phận cúi đầu xuống ăn cũng không hề sợ lạ.

Chú ba Diệp cảm thấy thật sự kì lạ.

Loại dê núi hoang dã này sao lại xuất hiện ở sườn núi nhỏ chứ? Còn vừa hay bị anh bắt gặp?Lòng bàn tay truyền đến một hồi ấm áp, chú ba Diệp nhìn về phía lòng bàn tay phải chợt chú ý tới dị thường.

Lòng bàn tay phải của anh có một cái bớt nhỏ màu hồng lẳng lặng nằm đó, hình dáng lớn nhỏ giống như đúc cái bớt trong lòng bàn tay phải của con gái út.

Nhớ lại hôm nay lúc anh nắm bàn tay phải của con gái cảm nhận được một nguồn nhiệt lượng, lại nghĩ tới lời lúc trước Quan Âm Bồ Tát nói với mình trong giấc mơ, chú ba Diệp lập tức hiểu rõ ý của Quan Âm Bồ Tát.

Con gái út của anh chính là một người có phúc!Là một đứa bé có phúc!Dê núi nhất định là con gái út mang tới!Ai yo thật giỏi thật giỏi!Chú ba Diệp bên này nghĩ tới ngây người, bên kia con dê mẹ bắt đầu kêu lên, nó ăn củ cải với cỏ khô có sức lực rồi, sữa cũng dồi dào cứ như thế sinh ra một con dê con, dê non uống không được bao nhiêu sữa khiến cho vú căng lên đau đớn, nó liền be be kêu lên.

Chú ba Diệp lập tức phản ứng lại, một tay bịt miệng con dê một tay bắt lấy bình làm bằng ngói, dùng tuyết chà xát mấy cái thì bắt đầu vắt sữa dê.

Chỉ lo hai nhà kia nghe thấy nên anh còn cố ý vừa vắt vừa ho giả vờ học tiếng dê kêu: "Khụ khụ khụ, be be.

"Tôn Chiêu Đệ là người đầu tiên nghe thấy dê kêu, sáng sớm hôm nay cô ta đi ra đi vào lấy trứng gà cho rằng không cần vội nhưng không ngờ rằng bị đổ bệnh, nằm ở trên giường nước mắt nước mũi liên tục chảy ra, cơ bản là dậy không nổi nhưng không ngăn được cô ta nghe thấy tiếng dê kêu, cô ta liền hỏi chồng mình ở kế bên: "Chồng, em nghe thấy bên ngoài có tiếng dê kêu.

"Tiếng dê kêu này nghe rất quen giống như con dê rừng có chửa mà lúc cô ta lên núi nhặt củi nhìn thấy mấy ngày trước, cô ta lén lút sờ mấy ngày rồi, con dê đã không còn sợ người nữa, cô ta suy nghĩ để tìm ngày kêu chồng mình đi lên núi bắt về, không phải bị người khác bắt trước rồi chứ?Diệp Hoà Bình lắng nghe một chút thì bĩu môi nói: "Là chú ba, sáng sớm rảnh rỗi không có việc gì làm học tiếng dê kêu dỗ con gái chú ấy thôi.

"Tôn Chiêu Đệ nghiêng tai lắng nghe một chút, luôn cảm thấy không giống với lúc đầu mình nghe thấy nên muốn để Diệp Hòa Bình đi ra ngoài xem: "Chồng, em luôn cảm thấy không giống với lúc nãy em nghe thấy, anh đi ra ngoài xem xem, chẳng lẽ là con dê lúc trước em nói với anh.

"Diệp Hòa Bình không giống với chú ba Diệp, anh ta căn bản không nghe lời Tôn Chiêu Đệ, kéo chăn qua đầu chuyển người một cái: "Không đi, làm sao trùng hợp như vậy được, khẳng định không phải.

"Tôn Chiêu Đệ tức đến mức nức cục nhưng lại không thể làm gì.

.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 22: Chương 22


Sữa của con dê mẹ này rất nhiều, chú ba Diệp vắt một hồi được hơn nửa cái bình ngói con dê mẹ mới không kêu nữa, chú ba Diệp đối với vấn đề ăn uống rất là có nghiên cứu, biết đồ có mùi tanh như này xử lý như nào uống mới ngon, anh bưng sữa vào phòng bếp, ngoài ra tìm một cái hũ sạch đổ một nửa ra.

Cỏ khô bỏ vào cửa sổ bếp lò phòng bếp, lửa lớn bắt đầu chuyển thành lửa nhỏ, kẹo sữa thỏ trắng không nỡ ăn kia cũng bỏ vào nấu với nhau, tranh thủ vẫn chưa bị người phát hiện chú ba Diệp bưng hũ sữa về phòng.

“Nhanh nhanh, sữa dê tươi còn bỏ thêm một cục kẹo sữa thỏ trắng, nhân lúc còn nóng nhanh uống đi, hôm nay đổi khẩu vị cho em.

”Tim Mạnh Phỉ lập tức nhấc lên cao.

Cô không thèm quan tâm trứng gà cái gì nữa, thôn Đại Liễu Thụ nhà nhà người người đều nuôi năm sáu con gà, những con gà này đều là tài sản riêng của mỗi thôn dân, mất đi một hai con ngoài việc ra đường chửi mắng thì cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Nhưng mà sữa bò sữa dê trừ đội sản xuất bên kia thì không có nơi nào có thể làm ra những thứ này, trộm của nhà nước với trộm của người dân trong thôn mang tính chất không giống nhau.

Mạnh Phỉ là người từ trong thành phố tới biết nhà nước tuyệt đối không thể đắc tội, lúc đó mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra: “Anh nhanh chóng đem những thứ này trả lại cho đội sản xuất đi! Anh Diệp ơi là anh Diệp, sao anh gan lớn như vậy rồi hả? Hả?”Chú ba Diệp lúc đó biết cô hiểu lầm nên lập tức kể lại chuyện xảy ra hôm nay, nhưng rất biết điều không nói ra chuyện này có liên quan đến con gái nhà mình, suy cho cùng bây giờ là buổi sáng tai vách mạch rừng, vẫn là đợi đến buổi tối lúc nằm ở trong chăn nói thì an toàn hơn.

“Anh nói anh lên núi một chuyến kết quả nhặt được hai con dê núi một lớn một nhỏ?” Mạnh Phỉ trợn mắt há miệng làm sao cũng không tin được chuyện này, không chỉ mình cô mà ngay cả Diệp Ngư cũng không tin cô vậy mà có bản lãnh lớn như thế.

Tám phần là ông cha tùy tiện lấy cô ra nói dối.

Khẳng định là trộm ở đâu đó.

Mạnh Phỉ cũng biểu hiện không tin, không phải cô ấy không tín nhiệm chú ba Diệp, thực tế là chuyện này quá mức không thể tưởng tượng nổi rồi, mặc dù cô ấy biết chú ba Diệp trước giờ không nói dối mình nhưng ngộ nhỡ thì sao? Trộm đồ của nhà nước nếu như bị người phát hiện, làm không tốt thì có thể bị ngồi tù đấy.

“Không được, em phải đi xem thử.

”Chú ba Diệp cũng không tức giận, anh với Mạnh Phỉ chính là một đôi trời sinh, một ánh mắt đã hiểu đối phương đang nghĩ gì, biết cô ấy đây là vì muốn tốt cho ngôi nhà nhỏ của bọn họ, lập tức hầu hạ vợ thay quần áo, trong ngoài đều giúp cô mặc lên, vẫn không yên tâm nên cướp lấy Diệp Ngư trên tay cô đặt lên giường, đặt cái vò đựng sữa dê nóng vào trong tay cô.

“Ôm cho ấm người, con gái còn nhỏ lỡ bị đông lạnh thì không tốt nên trước đừng mang theo.

”Diệp Ngư: ! Được thôi.

Mạnh Phỉ với chú ba Diệp đi ra ngoài, Diệp Ngư chỉ có thể chớp mắt nhìn xà nhà, nhà mới này của cô bày biện thật là giản dị, xà nhà cũng là cây gỗ thô sơ chưa được xử lý qua, trên nóc nhà cũng là cỏ tranh, giường thật ra là giường đất, dụng cụ nhà cửa cũng không có mấy thứ, tranh Tết dán trên tường cũng đã phai màu, cửa tủ quần áo thì rớt mất một nửa.

Ai có thể nghĩ hai người chú ba Diệp sứt mẻ khó coi thế này lại giấu một trăm đồng tiền ở trong phòng đây.

Hai người chú ba Diệp vẫn chưa quay lại, mùi sữa trong phòng rất lâu vẫn chưa tản đi, sữa dê núi hoang thuần tự nhiên này mùi vị tự nhiên thơm hơn nhiều so với sản phẩm của Y Lợi Mông Ngưu, Diệp Ngư ngửi ngửi thì đói rồi.

Diệp Ngư: …Hai người bọn họ sao vẫn còn chưa quay lại??Đến chuồng heo nhìn Mạnh Phỉ cũng ngạc nhiên rồi, hai con dê núi một lớn một nhỏ đang ở trong này, nhìn bên ngoài không giống với dê rừng nuôi ở trong thôn, sự thật mạnh hơn lời hùng biện, Mạnh Phỉ trợn to mắt: “Thì ra trên đời này thật sự có chuyện tốt bánh từ trên trời rơi xuống sao?”Chú ba Diệp gật đầu ôm lấy Mạnh Phỉ, đầu đặt lên vai Mạnh Phỉ, một bụng hoài bão chí lớn, anh đối với chuồng heo rách khua tay một cái rất có ý tứ hào phóng.

“Đợi con dê nhỏ dứt sữa thì con dê mẹ này lại có thể sinh con rồi, chúng ta để con dê đực bên nhóm sinh sản phối giống, sinh dê con đầy một chuồng heo, chuồng heo này được nhà chúng ta nhận thầu rồi!”“Anh nghĩ thật đẹp.

” Mạnh Phỉ đánh anh một cái, trong lòng tưởng tượng đẹp vô cùng, cảnh tượng chú ba Diệp miêu tả ra thật khiến cô rung động, cô vô cùng rung động nhưng cô cũng biết đây là điều không thể.

“Đừng nói giỡn nữa, hai con dê này anh chuẩn bị xử lý như nào?”“Sao em lại hiểu anh như thế?” Chú ba Diệp thỏa mãn cảm khái một câu.

“Anh chuẩn bị tặng hai con này cho đội trưởng để cùng anh ta kéo quan hệ, đợi đến lúc năm mới giết heo cho nhà chúng ta nhiều thêm cân thịt hai xấp vải bố, sau đó đợi đến lúc bắt đầu công việc của năm thì bảo anh ta cho anh công việc đơn giản một chút.

”“Một cân không được, đòi nhiều hơn, dê mẹ của nhà chúng ta có thể sinh con, còn dắt theo một con non nữa.

”Như này đổi lại là Tôn Chiêu Đệ thì khẳng định sẽ không đem dê ở trong tay mình tặng cho người ta, làm sao cũng phải nuôi dưỡng thật tốt, nhưng Mạnh Phỉ không có suy nghĩ như vậy, cắt cỏ cho dê ăn chăn dê rất mệt, cô mới lười phải như vậy.

Ăn nhiều thêm cân thịt cũng được.

“Được, chúng ta cùng nhau đi nói với đội trưởng, thuận tiện xem xem sữa dê này có thể để anh mỗi ngày vắt nửa vò không…”Hai người cứ như vậy dắt con dê ra ngoài…Hoàn toàn quên mất con gái nhỏ ở trong phòng.

Quên rồi.

Quên thật rồi.

.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 23: Chương 23


Mãi cho đến lúc tới cửa nhà đội trưởng, chú ba Diệp mới đột nhiên nhớ ra nhà bọn họ bây giờ có thêm một đứa con gái nhỏ.

Anh đã năm năm rồi không bế con nít, Diệp Ngư lại vô cùng ngoan ngoãn nghe lời không khóc không nháo, một tuần cơ bản là không đủ để anh thích ứng sự biến động thành viên trong nhà, nếu không phải con dê núi nhỏ kêu lên một tiếng thì anh vẫn không nhớ tới con gái út đâu.

“Ơ, Diệp Ngư nhà chúng ta vẫn nằm trên giường một mình đó!”“Thật là, quên mất!” Mạnh Phỉ trước tiên kinh ngạc hô một tiếng, ngay sau đó hồi phục lại sự bình tĩnh.

“Kệ đi, dù sao nó cũng không biết bò, cũng đến cửa nhà đội trưởng rồi, chúng ta vẫn là trước bàn cho xong chuyện rồi lại quay về.

”“Em nói đúng.

” Chú ba Diệp bước lên gõ cửa.

Cửa lớn nhanh chóng được mở ra, đội trưởng đội sinh sản Thiết Thanh ló mặt ra khỏi cửa, trong lòng chú ba Diệp lộp bộp một tiếng: “Vì nhân dân phục vụ! Đội trưởng, tôi đến cống hiến cho đội sinh sản đây.

”Danh tiếng của chú ba Diệp bình thường ở thôn Đại Liễu Thụ phải nói là vô cùng xấu, đội trưởng đội sản xuất cũng khó chịu với cái người bình thường thích dở mánh lới trộm cắp này, nhất là vào ngày đặc biệt như hôm nay.

Ba ngày trước vợ của anh ta dậy sớm cho heo ăn thì bị ngã, sinh non con trai, thân thể hư nhược nên vợ vẫn không có sữa, nước cơm cũng ăn không vào, mắt nhìn con trai ngày ngày bị đói ngay cả khóc cũng giống như con chuột kêu, chú ba Diệp lại cứ đến cửa vào lúc này, anh ta đưa mặt ra ngó, đang chuẩn bị đuổi chú ba Diệp về thì mũi thính ngửi thấy mùi sữa Mạnh Phỉ đang ôm trong lòng, hai mắt lập tức không di chuyển đi.

“Đây, đây là sữa?”Bò dê lừa ngựa trong đội sinh sản đều chưa sinh con, sữa này ở đâu ra đây?Nghe nói vợ chú ba Diệp mấy ngày trước cũng sinh rồi, lẽ nào là vợ chú ba Diệp vắt ra?Chú ba Diệp vừa nhìn thấy ánh mắt phức tạp xen lẫn cảm kích với ngại ngùng của anh ta liền biết đội trưởng hiểu lầm rồi, lập tức không vui: Sao người này còn rình mò sữa của con gái mình chứ? Sữa đó anh còn không nỡ chạm một chút đều giữ lại cho con gái mình đấy, người này sao dám mơ đẹp như thế?Người ta nói chú ba Diệp mơ mộng nhưng anh thấy đội trưởng cũng rất mơ đẹp đấy, anh mạnh mẽ đánh mông dê mẹ một cái, dê mẹ vốn là cảm thấy từ trong chuồng heo rách chắn gió che mưa bị kéo tới chỗ này hứng gió thổi rất không thoải mái rồi, còn đột nhiên bị đánh một cái, kêu lên be be thu hút sự chú ý của đội trưởng chuyển đến người nó.

Mắt đội trưởng không tốt lại thêm tuyết với dê núi cũng là một mảnh trắng xoá, nửa ngày anh ta mới nhìn thấy con dê: “Đây, đây là dê? Còn là một con dê có con có sữa?! Ở đâu ra đây?!”Dê trong đội sinh sản tai bị khuyết một khối, con dê này tai hoàn hảo, lại xem chân với lông cũng không giống có người chăm sóc riêng, đội trưởng nuốt hai ngụm nước bọt đè thấp giọng nói: “Bắt được ở trên núi sao?”“Làm sao có thể, chú ba Diệp tôi đây là người hiểu chuyện, trên núi là chỗ của nhà nước, tôi có thể lên đó sao? Hôm nay đi bờ sông giặt tã cho con gái, thấy nó dắt theo con ngốc nghếch đứng đó nhìn, tôi tiện tay vứt cho nó hai củ cải, nó không chịu đi nữa, tôi biết nhất định không thể giữ lại ở nhà tôi, đây là dê hoang ở trên núi là tài sản của nhà nước nên dẫn nó đến đây.

”Làm sao mà đội trưởng không hiểu rõ suy nghĩ thật sự của chú ba Diệp cho nên trước để người tiến vào, cửa lớn vừa đóng thì nói chuyện từ sáng cho đến trưa, còn giữ hai người họ ở lại ăn cơm trưa, cuối cùng hai bên định xuống giá của hai con dê.

“Được, miệng chú ba Diệp cậu lưu loát tôi nói không lại, giết heo đón Tết bình thường phân cho mỗi người cân thì nhà của ngươi cho thêm hai cân rưỡi, vải thì đồ vật này không dễ làm, coi như làm được thì người ta cũng không nhất định bán trong hội chợ, vừa hay trong thôn của cậu út nhà tôi sản xuất bông vải thì vải thô nhiều, cho cậu thêm hai xấp, qua năm thì sắp xếp cho cậu đến chuyên nuôi súc vật được không?”Nuôi súc vật thật sự là một phần công việc tốt cũng là việc có lợi nhất, hai người chú ba Diệp không ngớt lời đồng ý, lúc này con trai sinh non nhà đội trưởng lại bắt đầu hừ hừ khóc, chú ba Diệp hô một tiếng đứng dậy xắn tay áo lên.

“Đội trưởng, nhà anh có chuột hả? Anh để đó cho tôi, chú ba Diệp tôi có sở trường chính là bắt chuột!”Đội trưởng: …“…Đó là khuyển tử*.

”*Chỉ con trai của đội trưởng“Ồ chó con à, chó con…” Chú ba Diệp vẫn còn muốn biểu hiện biểu hiện, Mạnh Phỉ vội vàng dùng cùi chỏ đẩy anh một cái, đưa vò sữa lạnh chưa uống hớp nào cho đội trưởng.

“Đội trưởng, đứa nhỏ chắc là đói rồi, sữa này là chồng tôi vắt được sáng nay, còn bỏ vào đó một viên kẹo sữa thỏ trắng uống rất ngon, đứa nhỏ chắc chắn thích uống.

”.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 24: Chương 24


Cuối cùng thì hai con dê đã có thể đổi được không ít đồ. Lúc mổ lợn chia nhiều hơn cho chú ba Diệp hơn hai cân thịt ngon, một cân mỡ, hai tấm vải thô màu xám xanh có thể may cho Diệp Mễ một bộ quần áo, ba miếng bánh bông lan, còn hứa là sẽ cho anh ấy đảm nhiệm việc chăn nuôi gia súc. Bánh bông lan là do vợ đội trưởng nhồi nhét cho Mạnh Phỉ. Đứa con trai sinh non của cô ấy rất thích uống loại sữa dê đã được nấu chín đó, miệng tu chùn chụt, mới một lúc đã uống hết một bình sữa, tiếng khóc nghe cũng đã rõ ràng rồi.Vui tới mức cô suýt chút nữa đã muốn quỳ xuống lạy hai vợ chồng chú ba Diệp, dù có nói như nào thì cũng cứ nhất quyết nhét bánh bông lan cho họ, nếu không phải vì biết hai vợ chồng chú ba Diệp chưa dọn ra ngoài ở, tùy tiện thêm một vật sống trong nhà sẽ khó giải thích, thì cô nhất định sẽ tự mình đem con gà mái đẻ được nhiều trứng nhất trong nhà nhét vào tay Mạnh Phỉ.Hai vợ chồng chú ba Diệp liên tục xua tay: “Như thế thì ngại quá, cũng không phải là thứ đồ gì đáng giá cho lắm...!Tôi có thể lấy thêm một giỏ nữa không? Đậy thêm chút cỏ lên trên, đừng để người khác nhìn thấy nhé.” Đội trưởng: ...Vợ đội trưởng: ...Cuối cùng hai vợ chồng chú ba Diệp tay xách nách mang rời đi. Diệp Ngư vừa nhìn thấy hai vợ chồng bọn họ là đói tới khóc luôn. Cô vốn định hùng hùng hổ hổ tới dọa hai người nọ hai tiếng rồi thôi, ai ngờ đứa nhỏ đã không khóc thì thôi, mà khóc thì khóc tới long trời lở đất, tiếng khóc vang dội, cho dù là chú ba Diệp và Mạnh Phỉ thay phiên nhau dỗ dành con, chính nó cũng tự cố gắng để nín khóc nhưng nước mắt cũng không có dấu hiệu dừng lại. Diệp Ngư: ...Dù sao cũng mất mặt rồi, vậy thì cho mất sạch luôn đi.

Tới bến luôn!Ầm ĩ tới hai ba nhà bên cạnh rồi, bà Diệp cũng tới gõ cửa. Tuy rằng bà không thích cháu gái, nhưng sau này cũng đã suy ngẫm lại rồi, cảm thấy sinh cũng sinh rồi, cũng không thể nhét lại vào bụng, để nó chết cóng hoặc chết đói cũng là tạo nghiệt, bé gái ăn cũng không nhiều, lại còn là con của con trai mình, dứt khoát nuôi là được rồi.Lại nói, hôm đó bà cũng nhìn thấy rồi, đứa cháu gái đích tôn này trông rất thanh tú, trong lòng cũng có vài phần yêu thích, nhưng lại không bỏ được sĩ diện của bản thân, muốn thông qua cách khống chế việc gà đẻ trứng để khiến Mạnh Phỉ ôm cháu gái ra ngoài cho bà xem chút, nào ngờ hôm nay đột nhiên nghe được tiếng cô cháu gái luôn luôn ngoan ngoãn bỗng nhiên khóc thành như vậy. Bà cho rằng hai vợ chồng chú ba Diệp nhất thời nóng giận mà đánh đứa nhỏ. Tuy rằng hai vợ chồng chú ba Diệp trước giờ chưa từng đánh Diệp Mễ, còn khá chiều chuộng cơ, không biết tại sao bà lại cho rằng hai người họ là loại cha mẹ sẽ đánh con cái.

Không chỉ mỗi bà Diệp nghĩ như vậy, ngoài người trong gia đình của chú ba Diệp ra, người trong thôn Đại Liễu Thụ đều nghĩ như vậy. Đặc biệt là thế hệ làm cha mẹ hiện tại trong thôn, bọn họ đều biết được sự lợi hại của chú ba Diệp, anh là một người nóng nảy, ngay cả anh chị em ruột cũng đánh, càng khỏi nói đến con cái. Tới thế hệ của những đứa trẻ, bạn bè đồng trang lứa sau khi bị đánh đều thích lấy Diệp Mễ ra để tự an ủi mình. “Hic, hôm nay tôi lại bị cha đánh.” “Tuần trước cậu vừa bị đánh xong mà.”“Tôi lại bị đánh rồi, bởi vì tôi đem bình nước cha tôi hay uống cho chó uống.”“Chúng mình so với Diệp Mễ, tính ra cũng khá hạnh phúc rồi đấy.”“Đúng đấy.

Một tháng thì cha tôi đánh tôi ba lần.”“Mẹ tôi một tháng đánh tôi một trận, còn lấy chổi lông gà đánh nè.”“Diệp Mễ, cha tôi nói cha cậu toàn dùng xiên sắt nung nóng để đánh cậu, đánh tới cong cả cây mới dừng tay có đúng không vậy?”“Tôi còn nghe nói cha cậu một ngày đánh cậu tám trận, đá cậu một phát từ đầu giường bên này sang đầu giường bên kia.” “Diệp Mễ...”Giọng của Diệp Mễ yếu ớt vang lên. “Nhưng mà từ trước tới nay cha đã đánh tôi bao giờ đâu...”Đám trẻ đồng trang lứa không đứa nào tin. “Diệp Mễ đúng là bị cha đánh tới ngu luôn rồi.” Bà Diệp đập cửa rầm rầm: “Thằng ba, đừng đánh con bé, nó còn nhỏ, đừng đánh nó.”Chú ba Diệp tay chân luống cuống vì tiếng hét của Diệp Ngư vừa lớn vừa đanh, anh với Mạnh Phỉ thay nhau dỗ dành cũng không có tác dụng gì.

Trong đầu hai người chỉ toàn tiếng khóc đau lòng của cô con gái út nên không ai nghe thấy tiếng đập cửa của bà Diệp.Bà Diệp đập cửa cả nửa buổi mà không có ai đáp lời nên trong lòng không khỏi nóng nảy, lúc này bà thấy được con dâu cả và con dâu thứ cùng đi ra nên vội giữ hai người lại rồi bật khóc:“Chiêu Đệ à, Hồng Anh à, các con nói thử xem, có chuyện gì xảy ra vậy? Hai vợ chồng thằng ba đang đánh đứa nhỏ à, nó mới bao tuổi mà hai đứa đó lại ra tay tàn nhẫn vậy.

Hai con nghe tiếng đứa nhỏ khóc đi, mẹ đau lòng chết mất.”.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 25: Chương 25


Hôm nay đầu của Tôn Chiêu Đệ vốn đã không thoải mái, bây giờ lại phải nghe tiếng khóc thét kia thì càng thấy đau đầu hơn, cô ta khó chịu mà đi qua đập cửa.“Chú ba!” Vừa cất tiếng, cô ta còn không nhận ra nổi giọng nói khàn khàn kia của mình chứ đừng nói tới đôi vợ chồng trong phòng. Tiếng khóc vẫn vang dội như cũ, cổ họng Tôn Chiêu Đệ đau rát, đầu cũng nhức ong ong.

Cô ta cảm thấy không gian xung quanh như đang quay mòng mòng khiến cả người khó chịu không thôi.“Đừng khóc, đừng khóc nữa! Đã bảo đừng khóc cơ mà!! Đau đầu chết đi được!”Không chỉ mình Tôn Chiêu Đệ cảm thấy đầu như muốn nổ tung mà cả Lưu Hồng Anh cũng cảm thấy hai bên tai mình như bị đục vào tai nên cô ta cũng tiến lên gõ cửa.Bà Diệp gõ cả nửa buổi mà hai vợ chồng còn không nghe chứ đừng nói tới việc hai người mới tới gõ.

Lưu Hồng Anh gõ nhưng cửa vẫn không mở, tâm lý cô tacũng sắp bị dày vò tới không chịu nổi nữa.Hôm nay đang yên đang lành, sao vợ chồng chú ba Diệp lại đánh con bé? Một đứa nhỏ còn chưa bò được thì có thể làm sai đến mức nào mà đánh nó chứ? Có thể là vợ chồng chú ba Diệp đang đánh cho bọn họ xem mà thôi, hoặc tám chín phần là vợ chồng chú ba Diệp muốn thông qua việc đánh con bé để thể hiện sự bất mãn với bọn họ.

Thế nhưng bọn họ đang bất mãn về cái gì cơ?Bà Diệp đâu có lén cho bọn họ cái gì?Lén cho đồ?Lưu Hồng Anh đột nhiên nhớ tới trứng gà mà bà Diệp nói tới hôm qua.Cô ta vội đi vào chuồng gà xem thử, không còn quả trứng nào.

Cô ta lại nằm sấp xuống khe cửa nhà chú ba Diệp để ngửi thử thì lại không thấy có mùi gì.

Điều này đúng là không bình thường chút nào nên Lưu Hồng Anh vội hỏi:“Mẹ, trứng gà hôm nay mẹ lấy rồi hả?”“Mẹ lấy làm gì, không phải hôm qua mẹ đã bảo là cho con và Chiêu Đệ lấy cho mấy đứa nhóc ăn bồi bổ hay sao?”Lúc này bà Diệp mới kịp nhận ra: “Con nói xem, hôm nay hai vợ chồng thằng ba Diệp đánh con là vì hôm nay không được ăn trứng gà sao?! Sao hai đứa đó lại khốn nạn như vậy chứ??”Lưu Hồng Anh thầm nghĩ, đứa con trai út của mẹ còn không phải vậy chắc! Thế nhưng ngoài mặt cô ta lại vờ trấn an: “Có khi không phải thế đâu ạ, chắc là do con bé quậy quá đấy ạ.”Cô ta nói nhưng bản thân cô ta còn không tin!Các cô biết hết những lo lắng của Diệp Ngư trong mấy ngày nay, cho dù có đói hóp bụng thì cũng không hé răng nói gì, tới tận bây giờ cũng chưa từng nghe con bé khóc tới vậy.

Đây chắc chắn là vợ chồng chú ba Diệp đánh nó!Tôn Chiêu Đệ cảm thấy rất không thoải mái, sao chị dâu cả lại nói kiểu như vì cô ta lấy trứng đi nên vợ chồng chú ba Diệp mới đánh con bé vậy? Cứ như đang nhắm vào cô ta.

Vậy là Tôn Chiêu Đệ liền hét lên:“Lấy có hai quả trứng mà vợ chồng bọn họ đã đánh con bé rồi à? Vậy nếu như con em không để ý mà cầm mất kẹo của nó đi thì bọn họ còn sẽ mổ bụng con em ra luôn à?”Lần này là chọc ngoáy thẳng thừng.Bà Diệp có thể mắng chú ba Diệp là không sinh được con trai, mắng anh là đứa khốn nạn vì bà là mẹ của anh.

Mẹ mắng con thì là chuyện thường, chứ còn để bà Diệp nghe người khác mắng con trai bà như thế thì có khả năng, bà sẽ chính là người đầu tiên không vui.

Lời của Tôn Chiêu Đệ hồi nãy giống như đang mắng chú ba Diệp là kẻ giết người vậy, tất nhiên là bà Diệp sẽ không muốn nghe lắm.“Này, vợ thằng hai, ý con đang nói là con đã lấy hết trứng đi đúng không? Nhà thằng ba ồn ào như vậy đấy, có phải con vui lắm đúng không?”Tôn Chiêu Đệ nhất thời luống cuống, không hiểu lời của bà Diệp là có ý gì.

Rõ ràng hôm qua bà Diệp bảo hai cô có thể lấy trứng đi, sao hôm nay lại đổi ý rồi?“Trứng gà, trứng gà...”“Trứng cái rắm ấy!” Bà Diệp khom lưng nhặt lên một nắm tuyết to rồi nhét vào sau cổ Tôn Chiêu Đệ.

Tôn Chiêu Đệ bị lạnh đột ngột nên nhảy lên rồi hét lớn một tiếng, thế nhưng bà Diệp vẫn không buông tha cho cô ta mà đuổi theo sau, liên tục ném tuyết vào người cô ta.Tôn Chiêu Đệ vốn đã bị cảm nên trong người khó chịu, bây giờ lại còn bị bà Diệp đuổi đánh, mà nguyên nhân còn là do cô ta cầm đi mấy quả trứng gà mà thôi.

Cô ta càng nghĩ càng thấy bà Diệ thiên vị, đầu đau như búa bổ, hơi thở ngàng càng nóng, cổ họng khô rát không nói nên lời.

Cả người cô ta giờ đã đuối sức, trong lòng cũng ngày càng khó chịu nên rã người mà ngã xuống dưới nền tuyết.“Tôi không muốn sống nữa...”Bà Diệp còn không nhìn ra được chắc? Lúc trước vợ thằng ba cũng làm bộ như vậy, bà đã từng bị chiêu này qua mắt một lần rồi, bây giờ đã có kinh nghiệm nên không thể để cho con dâu thứ hai lừa nữa!Thế là bà Diệp cũng ngồi thụp xuống, không hề chê mặt đất lạnh mà bắt đầu khóc rống lên:“Tôi đây cũng không sống nữa, con dâu đánh bà già này rồi… già rồi nên càng ngày càng ghét hơn...”Lưu Hồng Anh trợn mắt há hốc mồm.Tiếng khóc trong nhà chú ba Diệp dần hạ xuống còn tiếng khóc trong sân nhà lại ngày càng lớn.Tôn Chiêu Đệ không còn dám lấy trứng gà trong nhà nữa, cho dù bà Diệp có ăn nói dễ nghe bao nhiêu hay thái độ có chân thành đến đâu, cô ta cũng không dám lấy nữa..
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 26: Chương 26


Bánh bông lan ngon thì ngon nhưng tiếc là không thể để quá lâu, lúc buổi tối chú ba Diệp lấy ra một miếng, tách ra hai phần ba, miếng to cho Mạnh Phỉ, miếng nhỏ cho Diệp Mễ, ánh mắt thèm liếc nhìn miếng bánh trên tay họ, buộc mình phải quay đầu ra chỗ khác.

“Ăn đi, thứ ngon như vậy cũng chỉ có thể ăn vài ngày thôi, sau này không có mà ăn đâu, phải đợi đến hết năm đi chợ trong thành mới có.

”Mùi thơm ngọt nhẹ lan tỏa trong phòng, Diệp Ngư bất giác nuốt hai ngụm nước bọt, luôn cảm thấy cha và mẹ của mình thâm tàng bất lộ.

Hình như cho dù ở riêng, cô cũng không đến mức đói chết.

Diệp Mễ vừa nhìn thấy bánh bông lan liền biết mẹ của mình chắc chắn là lại mang về thứ gì đó ngon, nếu chú ba Diệp đã cho, cô bé sẽ thành thật ăn, vừa ăn ánh mắt vừa đảo xung quanh, chú ba Diệp vừa nhìn đã biết cô bé chắc chắn đang định giở trò gì.

“Nghĩ gì vậy?”Bị bắt gặp nhưng Diệp Mễ không hề cảm thấy xấu hổ, dù sao cha bé cũng giỏi hơn mình rất nhiều, cô bé cũng không nghĩ giấu giếm gì: "Cha, con thèm ăn thịt.

"Diệp Ngư: Chị ơi, em cũng thèm.

Chú ba Diệp: ! Mạnh Phỉ: ! Chú ba Diệp gãi gãi đầu, nắm được một tầng gầu: “Cũng không thiếu thứ con ăn, nếu nói nhà chúng ta ăn không được ngon thì thật là đến heo cũng cười, sao con lại thèm như thế? Thôi được rồi, vài ngày nữa trong thôn sẽ giết lợn Tết, đợi được chia thịt rồi đặc biệt làm nửa cân ăn.

”Vừa nghe có thịt ăn, Diệp Mễ vô cũng đắc chí rất vui vẻ: “Vậy từ ngày mai con sẽ không ăn cơm nữa”“Ơ, không ăn cơm vậy sao còn ăn bánh bông lan? Để cha ăn hộ con, con hãy để cái bụng ngày mai còn ăn thịt nữa.

” Chú ba Diệp nói đùa với cô bé.

Nghe chú ba Diệp nói như vậy, Diệp Mễ đột nhiên lo lắng, một mạch ăn hết bánh bông lan trong tay giống như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm vậy, l**m l**m ngón tay: “Hết rồi ạ.

”“Nhìn cái bộ dạng của con kìa.

” Chú ba Diệp ném cái chăn vào mặt nhóc: “Đi ngủ đi.

”Buồn!Con gái của anh còn không nỡ để anh ăn một miếng bánh.

Ngày mổ lợn mà Diệp Mễ mong chờ đếm từng ngón tay cuối cùng cũng đến.

Đây là một ngày mặt trời tỏa nắng rực rỡ hiếm có trong mùa đông, nhà nhà đều quây quần trong khuôn viên đội sản xuất của thôn, trên chỗ đất trống trong vườn đã đặt cái nồi, đun nước sôi sùng sục, bên cạnh còn có những cây củi làm thành cái giá, một vài cái bàn và cái kệ, còn có một người vừa nhìn đã biết là cao thủ mổ lợn.

Thời năm 70, vùng nông thôn muốn ăn thịt cũng không dễ dàng, cũng chỉ có khi cuối năm mổ lợn chia nhau, các gia đình đều theo đầu người và công việc sẽ được chia mấy cân thịt như vậy, số còn lại sẽ được giao cho công xã, cung cấp cho người trong thành phố.

Chỉ mấy cân thịt như vậy, để chia rồi ăn cơ bản là không đủ, đặc biệt là những nhà có nhiều trẻ em người lớn ít công việc ít, chỉ có thể đổi vài cân cân thịt băm nhỏ, trộn với bắp cải và củ cải để làm bánh sủi cảo.

Dù có như thế, mỗi người cũng chỉ có thể ăn vài miếng thỏa mãn cơn thèm, cũng chỉ nếm thử mùi vị miếng thịt, không những không cảm thấy đỡ thèm mà ngược lại càng thèm hơn.

Thèm suốt một năm, không dễ dàng có thể ăn được thịt, những đứa trẻ năm ngoái vẫn còn chưa nếm thử mùi vị của thịt mặt còn ngơ ngác, trên mặt những người lớn và đứa trẻ khác đều là vẻ mặt tươi cười rạng rỡ.

Chú ba Diệp đứng ở vị trí tốt nhất để bảo vệ Mạnh Phỉ, Diệp Mễ ôm đùi anh nhìn con lợn ch** n**c dãi bị trói và hét ầm lên, Mạnh Phỉq ôm Diệp Ngư vào lòng.

.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 27: Chương 27


Lần trước khóc một trận dữ dội, chú ba Diệp và Mạnh Phỉ cuối cùng cũng hiểu sức mạnh của con gái mình, lần sau sẽ không dám để Diệp Ngư ở trong phòng một mình nữa, vừa nghĩ đến bọn họ xem mổ lợn rồi chia thịt lợn đem về nhà sao cũng phải mất cả buổi sáng, sợ rằng Diệp Ngư sẽ làm ồn thêm, hay cứ đem Diệp Ngư đến cùng xem mổ lợn.

Cả ngày ăn no rồi lại ngủ, ngủ chán rồi lại ăn, bình thường còn có thể uống một ngụm sữa dê ngọt bùi thay đổi khẩu vị, Diệp Ngư trông rất đẹp, cơ bản so với những đứa trẻ bình thường khác là rất đẹp.

Bây giờ thậm chí còn trắng hồng hơn, mọi người đều vô cùng yêu thích, hễ là người dân gặp qua Diệp Ngư thì không có ai là không khen cô.

“Ôi, đứa bé này thật xinh đẹp.

”“Còn phải nói sao, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai xinh đẹp như vậy, giống như búp bê trong bức tranh Tết vậy.

”Chỉ có ba người đàn ông từ nhỏ đến lớn bị chú ba Diệp đánh, luôn bị chú ba Diệp bắt nạt một cách tàn nhẫn, trong những lời khen ngợi còn mang một chút tự hào đắc ý.

Haizz ông chú ba Diệp này dù có giỏi thì làm sao? Không phải là chỉ sinh ra hai đứa con gái sao? Con gái là món hàng phải bù tiền vào, sớm muộn gì cũng phải gả đi cho nhà người ta làm trâu làm ngựa cho nhà người ta, vẫn là con trai tốt hơn, có sức lực khỏe làm việc, mỗi khi tết đến chia thịt chia lương thực theo đầu người thì đều được chia nhiều, khi đánh nhau thì nhiều con trai vẫn oai phong hơn ít con trai.

Chú ba Diệp gần đây chìm đắm chăm sóc vợ con, không thường xuyên gây ồn ào, những người đàn ông này thường không để ý đến chú ba Diệp rốt cuộc là người giỏi đến mức nào, thế mà những người dao động lại xem thường chú ba Diệp.

“Anh ba, đừng nản lòng, lần sau nhất định sẽ là con trai.

”“Anh ba, em nghe vợ Ngọc Lương nói rồi, nhận thức tư tưởng của anh cao, với lại không muốn sinh con trai muốn sinh con gái, tư tưởng này em không so được, thôi thì chúc anh lần sau sinh con gái vậy.

”“Chị ba, chị xem, hay là nuôi Tiểu Hổ nhà em, dù sao cũng cảm thấy như có con trai.

”Nơi nhỏ này không có hoạt động giải trí gì, cái tin nhỏ xíu không đến nửa ngày là có thể truyền đi khắp thôn, chuyện cái thai này của chú ba Diệp vẫn là con gái nháy mắt đã truyền khắp trong thôn, đồng thời tin lan truyền còn có tư tưởng con trai thì chú ba Diệp than phiền con gái bớt phiền.

Mọi người đều chế giễu chú ba Diệp, rõ ràng ba người này có ý đồ xấu, vậy là không có ai đứng ra khuyên, có thể thấy rằng nhân duyên của chú ba Diệp rốt cuộc kém đến mức nào.

Diệp Ngư đã tức giận thay cho ba mẹ cô, những người này bị vấn đề gì vậy, sinh con trai thì cứ sinh đi, ba mẹ cô không muốn con trai mà muốn con gái thì làm sao? Chỉ muốn sinh con trai không muốn con gái là đúng à? Nếu ngược lại như vậy là ngu xuẩn sao?Bây giờ trọng nam khinh nữ, có bản lĩnh thì đám con trai sau này lớn lên muốn cưới vợ thì đừng trách từ sính lễ đến trách phụ nữ, đừng buồn khi con trai không lấy được vợ? Nếu thích con trai như vậy, có bản lĩnh thì tự sinh đi?Cơ thể của em bé không được tốt, một khi tinh thần kích động là sẽ muốn khóc, may mà Mạnh Phỉ kịp thời phát hiện, vội vàng ôm đứa bé dỗ dành một chút, Diệp Ngư cố nén nước mắt lại.

Mạnh Phỉ và chú ba Diệp thở phào nhẹ nhõm.

Chú ba Diệp không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ vợ và con khóc, khó lắm mới dỗ Diệp Ngư nín khóc, tâm trạng tốt của anh cũng biến mất.

.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Của Cực Phẩm
Chương 28: Chương 28


“Các đồng chí lãnh đạo cũng đã nói rồi, phụ nữ có thể nửa đầu đội trời, thứ đàn ông có thể làm thì phụ nữ cũng có thể làm, thứ mà đàn ông không thể làm, phụ nữ vẫn có thể làm.

Ông có thể sinh con không? Ông có thể nấu ăn hay tạo ra lửa không? Ông có thể làm quần áo hay may quần không? Ông có phải là mẹ ông sinh ra không? Mẹ ông có phải là phụ nữ không? Vợ ông có phải phụ nữ không? Em gái ông có phải phụ nữ không? Ông dựa vào đâu mà con thường phụ nữ?”Những người đàn ông này ngạc nhiên không nói nên lời.

Chú ba Diệp không những sẽ tấn công kẻ thù, mà còn sẽ thu phục quần chúng, sau khi mắng xong ba người này, anh quay lại và nói chuyện với một bà cô già đang đứng bên cạnh anh.

“Thím à, thím thử nói xem, những điều bọn họ nói là thứ chết tiệt gì vậy, đàn bà gả cho người đàn ông rồi giúp đàn ông dọn dẹp nhà cửa hầu hạ cha mẹ, sinh con cho đàn ông, sưởi ấm giường, giặt quần áo, nấu cơm, còn phải cùng đàn ông làm việc chăm chỉ, nuôi bản thân, những thứ này có cái gì không phải là công lao, phụ nữ thì đã làm sao?”Bà cô già này cùng những người phụ nữ bên cạnh cảm thấy những lời chú ba Diệp nói quá chuẩn!Những ông cụ đó trong nhà luôn cho rằng những người phụ nữ dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, nấu nướng rất đơn giản, có mấy người đàn ông giống như chú ba Diệp hiểu được nỗi vất vả của họ, thay họ lên tiếng? Tất cả dồn dập đứng về phía chú ba Diệp, lên án ba người đàn ông đó.

“Chú ba Diệp này bình thường làm việc không đáng tin cậy, những lời anh ta nói thật sự rất có lý, phụ nữ thì làm sao? Phụ nữ không phải là người à? Những việc đàn ông mấy người có thể làm, phụ nữ chúng tôi cũng có thể làm, có gì ghê gớm đâu?”“Đúng vậy, dựa vào đâu mà coi thường phụ nữ?”“Có bản lĩnh thì con trai mấy người trưởng thành rồi không tìm vợ đi?”Miệng của các bà hoạt bát hơn ba người đàn ông bọn họ nhiều, ba người đàn ông này dù thế nào cũng không ngờ được bọn họ không chế giễu được chú ba Diệp, ngược lại tự làm cho bản thân trúng đạn, thấy mình yếu thế, nhanh chóng thanh minh: “Chúng tôi không phải là coi thường phụ nữ… chỉ là so với con gái thì con trai sẽ tốt hơn! đàn ông đều cảm thấy như vậy.

”“Đúng vậy đúng vậy, hơn nữa chúng tôi nói là đàn ông không sinh được con trai thì có liên quan thì đến mấy người.

”Những lời này như đâm thấu tâm can của những nam nữ chưa sinh được quý tử đang xem náo nhiệt.

Thôn Đại Liễu Thụ rất trọng nam khinh nữ, nếu như một người đàn ông không có con trai, vậy người đó quả thật không thể ngẩng đầu trong đám người, cả cái thôn Đại Liễu Thụ vài trăm người cũng chỉ có chú ba Diệp thích con gái như vậy, yêu con gái và vợ cho họ sướng lên tận trời.

Trong lòng những người phụ nữ không có con trai vô cùng ngưỡng mộ Mạnh Phỉ, và họ không tin vào đàn ông trong nhà.

Những người đàn ông không có con trai thì miễn bàn, vốn dĩ không có con trai, mỗi người bọn họ đều thấy bản thân thiếu hụt, lại nghe thêm người bên trái trong ba người kia nói “con trai luôn mạnh hơn con gái”, người bên phải “người đàn ông không sinh được con trai”, càng tức đến nỗi muốn đánh người.

“Những lời này tôi không muốn nghe nữa, chú ba Diệp mới vừa hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, vẫn còn trẻ chán, tại sao lại không sinh được con trai?” Con mẹ nó ông đây còn lớn hơn chú ba Diệp bốn năm tuổi, chú ba Diệp đã không sinh được, chả nhẽ anh ta sinh được sao? Không được không được, chú ba Diệp nhất định phải sinh được con trai!“Con người chú ba Diệp này giác ngộ cao! Đáng để mọi người học tập!” “Chúng tôi giác ngộ cũng cao, Quan Âm Bố Tát Bà phù hộ cái thai sau của tôi là một cậu bé đi ạ.

”Địa vị quyết định cách suy nghĩ.

Phải một lời trái một lời, ba người đàn ông đến tìm chú ba Diệp gây khó dễ nghĩ nát óc, bọn họ không hiểu: Rõ ràng chú ba Diệp đã sinh con gái, là thứ phải bù tiền vào, đáng nhẽ ra không ngẩng đầu dậy được trước mặt bọn họ mới đúng chứ, tại sao bọn họ ngược lại trở thành đối tượng mọi người coi thường.

.
 
Back
Top Bottom