Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 340: Nhận Làm Con Thừa Tự (8)


Mà hiện tại, Bạch Giai Tuệ vừa mới ly hôn, cực kỳ nghèo túng, ba mẹ Bạch Giai Tuệ chỉ sợ không ném được gánh nặng này đi.

Bạch Giai Tuệ được nhắc nhở, cũng nghĩ đến cửa ải này.

Cô ấy không có tình cảm gì với ba mẹ, hiện tại lập tức nghĩ xong đối sách, ngồi xổm xuống: "Tiểu Phong, Tiểu Thâm, thím nhờ hai đứa giúp thím một chuyện."

Bạch Giai Tuệ nói cho Sở Phong, Sở Thâm nên làm như thế nào.

Đến ngày hôm sau, Bạch Giai Tuệ mang theo Tam Ni, Sở Phong và Sở Thâm trở về nhà mẹ đẻ.

Vừa nghe nói Bạch Giai Tuệ ly hôn đã quay về, không đợi Bạch Giai Tuệ bước vào sân nhà mẹ đẻ, một người phụ nữ tóc ngắn, cằm nhòn nhọn đã bưng một chậu nước bẩn đứng ở kia.

Nhìn thấy Bạch Giai Tuệ, mẹ kế gật gật đầu: "Giai Tuệ đã trở về rồi. Ai da, mẹ đổ một chậu nước rửa mặt trước."

Nói xong, thình thịch một tiếng, nhanh nhẹn hắt nước rửa mặt ra ngoài sân.

Bà ta cắn răng, lúc này mới đi thẳng vào vấn đề, liếc Bạch Giai Tuệ: "Giai Tuệ, chuyện của con, mẹ và ba con cũng nghe nói một ít rồi, con biết đấy, mẹ kế khó làm, có một số việc, mẹ chưa bao giờ dám nói với con, sợ người khác nói mẹ đối xử với con không tốt."

“Nhưng hôm nay, con xem con làm ra chuyện gì? Ly hôn, nhà họ Bạch chúng ta nào có phụ nữ ly hôn? Con khiến ba con mất sạch mặt mũi nhiều năm như vậy!"

Sau khi mẹ kế nói, trong phòng truyên đến một tiếng vang lớn.

Ba Bạch Giai Tuệ ném một cây gậy gỗ trên mặt đất, gậy gỗ trên mặt đất nứt thành hai đoạn, đây là cố ý ném cho Bạch Giai Tuệ xem. Bọn họ một người ném gậy gỗ, một người hắt nước, ra oai phủ đầu, ngay cả cửa sân cũng không cho Bạch Giai Tuệ tiến vào.

Mẹ kế liếc mắt vào trong phòng, lại nói: "Sáng sớm ba con đã tức giận, sáng sớm mẹ khuyên ông ấy rồi. Con gái à, anh trai, em trai con đều thành gia rồi, nếu ngay lúc này con trở về, chị dâu và em dâu con sẽ nghĩ như thế nào? Hôn nhân của con hỏng rồi, không thể phá hỏng cả hôn nhân của anh trai và em trai con chứ."

Lời này nói rất hợp tình hợp lý, ngay cả Bạch Giai Tuệ cũng cười khổ, theo cách nói này, nếu mình trở vê mang thêm phiền toái cho bọn họ, vậy đúng là tội nhân tội ác tày trời.

Bên này quả nhiên cũng là ổ sói.

May mắn, cô ấy đã đăng ký hộ khẩu ở đội sản xuất thứ chín, không dời về.

Bạch Giai Tuệ giả vờ hai mắt rưng rưng, cô ấy vốn rất gầy yếu, hiện tại càng như rất khổ sở: "Mẹ, mẹ nói với ba một tiếng, con ở bên kia... Con ở bên kia không sống nổi nữa!"

"Hai người giúp con, bên kia chê Tam Ni của con là con gái, không bao giờ chịu cho con bé chút thứ tốt nào, lại chỉ có công việc làm không hết, con và con gái con không có chỗ ngồi..."

Mẹ kế càng nhíu mày, lại có thêm một đứa con gái, đây chính là hai miệng!

Dù có thể gả ra ngoài thu lễ hỏi, nhưng nào có thâm sơn cùng cốc nào thu được lễ hỏi cao? Bà ta chưa từng thấy nhà ai gả con gái kiếm lời.

Lúc này, Sở Phong, Sở Thâm cũng ló đầu ra, nắm quần áo Bạch Giai Tuệ kêu: "Thím, thím chúng cháu không muốn rời xa thím, thím..."

Mẹ kế thấy lại có thêm hai đứa trẻ, một hơi trong lòng suýt thì nghẹn lại.

Bạch Giai Tuệ đã ly hôn rồi còn có hai đứa nhỏ có quan hệ tốt như vậy với nó à? Đấn lúc đó, hai đứa này lì lợm la l**m ở đây ăn ké uống ké thì làm sao bây giờ?

Không được, kiên quyết không thể tiếp nhận Bạch Giai Tuệ. Mẹ kế vừa định nói điểm cái gì, ba Bạch bên trong cũng đã lao tới.

Ông ta hung dữ chỉ vào Bạch Giai Tuệ nói: "Mày cút cho tao! Mẹ mày là con quỷ đoản mệnh, tới mày cũng ly hôn, hai mẹ con mày đều khiến ông đây mất mặt! Ông đây coi như chưa từng nuôi mày, cút cho tao!"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 341: Nhận Làm Con Thừa Tự (9)


Hai mắt Bạch Giai Tuệ hàm chứa nước mắt: "Ba, lúc trước ba uống say, ba dùng trái bầu đánh vào trán mẹ, sau đó mẹ bị bệnh không dứt. Mẹ con chết, là chết vì đau đầu. Lúc trước ba nợ mẹ con, cả đời ba còn không rõ. Nhân tình nhạt hơn trà, hôm nay ba không cho con về, là muốn con chết ở đội sản xuất thứ chín sao?"

"Hay là muốn thấy con và con gái con chết?"

Ba Bạch nghe nhắc tới vợ trước, có hơi mất tự nhiên, vẫn hâm hầm nói: "Mày là người đã gả ra ngoài, chính là bát nước hắt ra ngoài! Hiện tại mày qua về nhà họ Sở thì về, không thể quay về thì tao cũng không quan tâm mày đi đâu? Chết cũng chết xa một chút."

"Được."

Bạch Giai Tuệ thu nước mắt, nói với hàng xóm xem náo nhiệt: "Hôm nay là ta không cần con, không phải con không cần ba, con là người đã gả ra ngoài, sau này con sống hay chết, đều cùng không liên quan đến mấy người."

Nói xong, Bạch Giai Tuệ dập đầu với ba Bạch một cái, nắm tay bọn nhỏ rời đi.

Sau lưng khe khẽ nói nhỏ như thế nào, cô ấy đã không để bụng nữa.

Núi xanh trâm mặc, gió thu đưa lạnh. trong lòng Bạch Giai Tuệ lại thấy khoan khoái, cảm giác như đã hoàn toàn chặt đứt những thứ trói buộc mình.

Sau này, cô ấy có sổ hộ khẩu của mình, cô ấy chính là chủ hộ.

Các cán bộ của đội sản xuất thứ chín đều là người lương thiện hiếm thấy, sẽ không bạc đãi cô ấy. Cô ấy có đôi tay này, sẽ không đói chết.

Sau này, cô ấy muốn cho con gái mình ăn cái gì thì ăn cái đó, muốn làm việc gì thì làm việc đó, không bao giờ phải nhìn sắc mặt người khác nữa, không cần làm "Vợ" "Con gái là món hàng lấy tiên" của người khác.

Hiện giờ cô ấy vẫn bần cùng, nhưng bước chân lại rất ổn, cuối cùng cô ấy cũng thấy được ngày mai đẹp đẽ, cực kỳ đẹp đẽ.

Bạch Giai Tuệ không khỏi mỉm cười.

Hôm nay, Niên Xuân Hoa nghe nói Bạch Giai Tuệ về nhà mẹ đẻ, bà ta cười lạnh một tiếng, ba mẹ nhà mẹ đẻ Bạch Giai Tuệ kia là thứ gì, người khác không rõ, nhưng bà ta có thể không rõ sao?

Niên Xuân Hoa cố ý canh giữ ở cửa đội, chờ trò cười của Bạch Giai Tuệ.

Kết quả, Bạch Giai Tuệ và đám người Sở Phong vừa nói vừa cười trở về, trên mặt tràn đầy ý cười như nhặt được tiền!

Niên Xuân Hoa xoa xoa đôi mắt, sao có thể? Chẳng lẽ ba mẹ Bạch Giai Tuệ đổi tính?

Bà ta theo bản năng nói: "Không nên, cô ta không nên bị ba mẹ kéo tới xin lỗi sao?"

Đội trưởng phụ nữ đi ngang qua bên cạnh trợn trắng mắt: "Tôi nói chứ Niên Xuân Hoa, trời lạnh như thế, bà đứng đây hứng gió lâu như vậy, chỉ vì xem con dâu trước khóc lóc quay về?"

"Vậy khả năng bà không thấy rồi! Hiện tại Bạch Giai Tuệ ở ký túc xá trường học, những thứ xô chậu gì đó đều có sẵn, thanh niên trí thức trước đó, lúc đi đều không mang đi, hơn nữa đội trưởng cố ý gọi tôi tới đây nói với bà một tiếng, Bạch Giai Tuệ người ta đã ly hôn với Sở Chí Bình nhà bà rồi, công điểm cô ấy kiếm được sẽ không ghi vào sổ nhà bà nữa."

"Đội trưởng thấy trừ công điểm của Bạch Giai Tuệ đi rồi, công điểm nhà bà năm nay thiếu nhiều, cho bà đi thẩm tra đối chiếu, miễn cho đến lúc đó bà lại cãi cọ."

"Cái gì?" Niên Xuân Hoa vừa nghe thấy không có công điểm, giống trời sập vậy.

Bà ta cũng không rảnh lo xem "Trò cười" của Bạch Giai Tuệ, công điểm là chuyện lớn hơn trời, bà ta giữ chặt tay đội trưởng phụ nữa: "Sao có thể? Sao công điểm nhà tôi năm nay lại thiếu? Có phải nhớ lầm hay không?" Đội trưởng phụ nữ trợn trắng mắt: "Sao có thể nhớ lầm? Ủy ban đội đã thẩm tra đối chiếu rất nhiều lần, bà cũng không nghĩ xem, Sở Chí Nghiệp nhà bà vẫn luôn lười biếng, ba ngày nghỉ bệnh, năm ngày chân đau, anh ta đi làm được mấy ngày công? Sau đó Phúc Đoàn kia nhà bà xem sinh trai hay sinh gái cho người ta, cả nhà bà đều không tới làm công, chỉ có Bạch Giai Tuệ, Sái Thuận Anh và Sở Chí Bình tới làm công."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 342: Nhận Làm Con Thừa Tự (10)


"Sau đó người nhà bà bị Triệu Mãnh đánh, Phúc Đoàn bị đánh đến bò ra đất, cần đi bệnh viện chăm sóc bọn họ, trong ruộng càng không có ai làm công. Mấy ngày nay Sái Thuận Anh cũng trở vê nhà mẹ đẻ..."

"Bà tự tính đi, quanh năm suốt tháng, mấy người rốt cuộc đang làm gì? Chỉ như này, công điểm nhà bà có thể có bao nhiêu, gần như tất cả đều là con dâu nhà bà làm c* li"

"Hiện giờ tốt rồi, năm nay nhà bà ngoại trừ nộp lương thực đội sản xuất tính theo đầu người, các người còn nợ đội sản xuất tiền!"

Cái gì?

Niên Xuân Hoa ngây ngốc tại chỗ, còn nợ tiền?

Niên Xuân Hoa vốn dĩ muốn xem trò cười của Bạch Giai Tuệ, hiện tại mình lại thành trò cười lớn nhất, ở cửa đội có không ít người đều đang cười trộm.

Ai ấy nhỉ? Ức h**p đến mức người khác ly hôn, còn muốn tới xem trò cười của người ta, tâm địa quá đen tối, trong lòng quá hung ác, ngược lại sống không tốt.

Niên Xuân Hoa buồn một hồi lâu tại chỗ, mới tự mình an ủi: "Không có việc gì, Chí Nghiệp có tiền lương, Chí Nghiệp có tiền..."

"Mẹ! Mẹt"

Có người đang gọi Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa giương mắt nhìn lên, thấy Sở Chí Mậu chạy tới, kẹp Đại Tráng dưới khuỷu tay, chạy suýt chút nữa rơi mất giày.

"Con làm gì đấy?" Niên Xuân Hoa đang lo tìm không thấy chỗ xả tức, nhanh chóng mắng chửi người.

Sở Chí Mậu gào như mẹ đã chết: "Mau đem Đại Tráng về nhà! Con nói sao Sái Thuận Anh lần này vê nhà mẹ đẻ lại không bị em trai đuổi đi!" “Thứ gì?" Niên Xuân Hoa không nghe rõ.

"Hình như năng lực sinh dục của em trai cô ấy xảy ra vấn đề, muốn lấy Đại Tráng của chúng ta làm con trai cậu ta, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ mà nói dù sao nhà họ Sở các người cũng có Phúc Đoàn rồi, con làm bác ba cho Phúc Đoàn là đủ rồi, dù sao đây cũng là truyền thống nhà họ Sở các người."

Niên Xuân Hoa:...

Sở Chí Mậu thật sự muốn khóc, anh ấy thật sự không muốn làm bác ba này, ai hiểu chi?

Lúc này, phía sau lại có một người đàn ông chạy tới: "Sở Chí Mậu anh đứng lại đó cho tôi! Đại Tráng đã đồng ý làm con trai tôi rồi, anh cướp cái gì mà cướp!"

Sở Chí Mậu:... Súc sinh con Đại Tráng này, ăn cây táo, rào cây sung đúng không?

Cố tình lúc này, Đại Tráng đang ngây ngốc, cũng điên cuồng giãy giụa: "Ba, buông con ra, con đã đồng ý với cậu rồi, cậu nói cho con và em gái con ăn trứng gà! Con là nam tử hán, chuyện đã đồng ý với cậu thì phải làm được."

Đại Tráng sắp bị Sở Chí Mậu kẹp chặt.

Cậu bé không ngừng giãy giụa, Sở Chí Mậu dần dần lực bất tòng tâm, nghe thấy tên chó con Đại Tráng "hiếu thuận" này phát biểu như vậy, lúc này mới tức giận tét một cái vào mông của Đại Tráng.

"Thằng nhóc hư đốn, ba bảo con nhận ba lung tung sao! Ba mới là ba của conl" Sở Chí Mậu tức muốn hộc máu, bắt lấy Đại Tráng đang muốn giơ chân chạy như điên.

Nhưng Đại Tráng lại rất ngốc.

Vừa bị đánh cậu bé ngay lập tức hét lên như lợn bị giết: "Cậu ơi, ba cháu đánh cháu! Cậu mau cứu cháu, cháu đã hứa sẽ làm con trai của cậu rồi mà!"

Giọng nói của Đại Tráng rất lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Tất cả mọi người đều hơi kinh hãi nhìn qua, nhà họ Sở này sao lại muốn đổi con trai rồi?

Trước kia là Sở Chí Bình không làm một người ba ruột tốt lại muốn đi làm bác hai cho Phúc Đoàn. Sau đó Sở Học Văn và Sở Học Võ lại không cần mẹ ruột, vội vàng vì Phúc Đoàn mà đánh mẹ ruột của mình.

Bây giờ vậy mà lại biến thành con trai Sở Chí Mậu cũng muốn nhận người khác làm ba nữa sao?

Nhà này sao lại thích đổi ba đổi bác như vậy chứ?

Sở Chí Mậu bị Đại Tráng làm tức chết. Được lắm, lúc trước anh ấy còn đang cười hai đứa con trai của anh hai, bây giờ lại phát hiện con trai mình còn ngu ngốc hơn nhiều.

Cảm xúc trong lòng anh ấy thật sự rất phức tạp không thể nói rõ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 343: Ba Tai Họa (1)


Nhưng cho dù như thế nào, Đại Tráng vẫn là con của mình, Sở Chí Mậu không thể đưa Đại Tráng cho em vợ được.

Nếu không, kết quả hôm nay của anh hai mình, ngày mai có thể là của anh ấy.

Sở Chí Mậu chạy thở hồng hộc: "Thằng nhóc con nhà con, chỉ vì con mấy quả trứng gà mà con đã trở thành con trai người ta, trở vê ba sẽ lột da của conl"

Đại Tráng đúng lý hợp tình hét lên: "Sao lại chỉ gọi là mấy quả trứng được chứ? Con lớn như vậy rồi cũng nhớ rằng con mới được ăn trứng có một lần. Nếu không phải ngày hôm đó cậu cho con và em gái ăn hai quả trứng chiên thì gân như con đã quên mất mùi vị của trứng rồi."

Cậu bé hoài niệm l**m l**m môi: "Không trách được em Phúc Đoàn mỗi ngày đều muốn ăn trứng gà, mùi vị này con cũng thích ăn."

Các đội viên vây lại xem:... thì ra bởi vì gia đình Niên Xuân Hoa quá bất công và thiên vị như vậy, ngay ít trứng gà cũng không cho con ruột ăn nên con ruột mới phải chạy sao?

Đại Tráng rất gầy, ở nhà Niên Xuân Hoa quả thật chưa từng nhận được thứ gì tốt.

Mỗi ngày cậu bé trơ mắt nhìn Phúc Đoàn ăn canh trứng gà, uống nước đường đỏ, còn mình với em gái thì không có gì cả.

Ngoài miệng Đại Tráng không nói nhưng trong lòng khát vọng đối với trứng gà lại càng ngày càng mạnh.

Bởi vậy, khi cậu mợ cho cậu bé và em gái ăn trứng chiên, hơn nữa còn nói, nếu như làm con trai của cậu thì mỗi ngày đều có thể được ăn trứng gà. Đại Tráng suy nghĩ một chút về nhà mình, bà nội chỉ biết thiên vị, ba thì vô dụng, còn mẹ thì bị coi thường. Cậu bé hỏi: "Cháu có trứng để ăn, còn em gái cháu. Vậy em gái cháu Nhị Ni có thể ăn trứng không?"

Cậu và mợ vừa nghe lại càng vui mừng hơn, cảm thấy đứa nhỏ Đại Tráng này luôn nhớ đến tình thân, có tình người nên càng thích hơn.

Mợ nói: "Có thể, Nhị Ni cũng có trứng thơm ngon để ăn, cả hai cháu đều có!" Cô ấy không có một đứa con nào, nếu như có thể có được một người con tốt, vậy đương nhiên cô ấy rất vui.

Vì thế, người chưa từng thấy qua thứ tốt như Đại Tráng liền lập tức đồng ý.

Lúc sau, Sở Chí Mậu đi đến nhà mẹ đẻ của Sái Thuận Anh, cả người mồ hôi lạnh phát hiện con trai của mình suýt chút nữa đã thành con nhà người khác, vội vàng cướp Đại Tráng vê.

Sở Chí Mậu tức muốn hộc máu: "Chỉ vì trứng gà, trứng gà..."

Anh ấy càng nói càng tức giận, hơn nữa Đại Tráng không hợp tác, cuối cùng lại bị cậu em vợ Sái Dân Đắc đuổi kịp.

Sái Dân Đắc cũng thở hồng hộc, túm lấy cổ áo Sở Chí Mậu: "Trứng gà thì sao chứ? Anh xem thường trứng gà, vậy anh đã cho Đại Tráng và Nhị Ni ăn trứng gà bao giờ chưa?”

"Cái gì? Ngay cả Nhị Ni cậu cũng muốn?" Sở Chí Mậu suýt chút nữa đấm cậu ấy một cái. Người này thì gọi là em rể gì chứ? Người này phải gọi là tai họa.

Ba đứa con của anh ấy, Sái Dân Đắc lại muốn lấy đi hai đứa. Hợp lại thì cả đời anh ấy chuyên môn làm đồ cưới cho Sái Dân Đắc sao?

Sái Dân Đắc cũng hơi xấu hổ nhưng vẫn mặt dày chỉ trích Sở Chí Mậu: "Anh đừng để ý đến tôi, tôi đều nghe chị tôi nói rôi. Mỗi ngày Phúc Đoàn nhà anh đều ăn ngon uống say, ăn trứng gà uống nước đường đỏ, thỉnh thoảng còn có kẹo ăn. Đại Tráng, Nhị Ni và Khang Khang hoàn toàn không được gì cả. Mỗi ngày chúng đều trông mong nhìn Phúc Đoàn ăn gì. Phải không, Sở Chí Mậu, tôi cũng không rõ?" "Nếu nhà anh đã làm việc tuyệt như vậy xem thường mấy đứa nhỏ này đến kẹt khe cửa, vậy các người không cần con nhưng tôi cần. Đến lúc này anh lại luyến tiếc sao?"

Sái Dân Đắc càng nói càng cảm thấy mình có lý, ý nghĩ xấu hổ chột dạ vừa rồi tan thành mây khói, sống lưng càng thẳng hơn.

Sở Chí Mậu thì giận dữ mắng: "Cậu còn cân mặt mũi sao! Người nhà họ Sái các người có phải ra ngoài cũng không cần mặt mũi nữa hay không? Đây là con tôi, tôi có thể không muốn nó sao?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 344: Ba Tai Họa (2)


"Tôi vừa mới cãi nhau với chị gái cậu mấy ngày, cậu liên duỗi dài cổ chờ giành đứa nhỏ từ nhà tôi đi. Cậu thật sự hèn hạ. Thật sự. Lừa một đứa nhỏ cậu đúng là vô lý!"

Về phần chuyện trứng gà, Sở Chí Mậu nửa điểm cũng không dám đáp lại.

Sái Dân Đắc liền hừ lạnh một tiếng: "Đây cũng không phải là tôi lừa trẻ con, đây là lựa chọn của Đại Tráng. Anh hỏi Đại Tráng ở nhà anh nhiều năm như vậy đã từng được ăn trứng gà mấy lần, hỏi Phúc Đoàn ở nhà anh ăn trứng gà bao nhiêu lần, đây không phải là chuyện rõ ràng sao?"

Đại Tráng cũng kịp thời trả lời: "Cháu đã ăn một lần, em trai và em gái thì chưa được ăn lần nào. Về phần Phúc Đoàn thì mỗi ngày em ấy đều được ăn, răng của em ấy vì uống nước đường đỏ mà đều bị sâu hết."

Nói xong, Đại Tráng nghiêm túc nhìn Sở Chí Mậu: "Ba, ba đừng ngăn cản con. Không phải Phúc Đoàn cũng được chúng ta nhận nuôi sao? Cuộc sống tốt hơn nhiều so với chúng con. Cậu nhận nuôi con và em gái thì con và em gái con cũng sẽ được đối xử tốt."

"Khang Khang cũng rất gầy. Cậu, cậu có muốn nhận nuôi cả Khang Khang không?" Cậu bé lại nói với Sở Chí Mậu: "Nếu cậu không nuôi nổi Khang Khang vậy ba lại tìm cho Khang Khang một gia đình nhận nuôi tốt hơn."

Trong lòng Đại Tráng, quy củ nhà bọn họ không giống với nhà người khác, nhà bọn họ chỉ có thể được nhận nuôi mới sống tốt được.

Con ruột ngược lại sống kém hơn cả những người. Bởi vậy Đại Tráng không được học hành hiện tại chỉ ước gì ba người bọn họ đều được nhận nuôi.

Sở Chí Mậu:... Thằng nhóc giỏi lắm, con thật có hiếu.

Các đội viên khác ở bên cạnh xem náo nhiệt đều thấy rất hứng thú, đồng thời cũng cảm thấy nhà Niên Xuân Hoa có ngày hôm nay là đương nhiên.

Một nhà Niên Xuân Hoa quá thiên vị, quy củ cũng rất kỳ lạ. Vì cái gọi là "phúc" mà phá vỡ sự gắn kết của gia đình.

Bây giờ con cái ruột thịt đều ngóng trông mình được nhận nuôi, có thể hình dung gia đình bà ta đã làm tổn hại mối quan hệ giữa mọi người như thế nào.

Cuộc sống không phải là ăn mặc và đi lại sao? Đại Tráng muốn ăn ngon một chút, điều này không sai.

Chẳng lẽ còn có thể trông cậy vào Đại Tráng ăn rau nuốt cám nhìn Phúc Đoàn ăn uống ngon mà vẫn còn có thể ôm đùi Niên Xuân Hoa và Sở Chí Mậu nói muốn làm con cháu cho các người sao?

Cảnh giới tư tưởng của Đại Tráng không cao như vậy đâu.

Sở Chí Mậu tuyệt đối không tiếp nhận được đứa nhỏ của mình biến thành con của người khác, anh thương lượng với Sái Dân Đắc: "Như vậy, cậu muốn có một đứa con đúng không? Anh hai của tôi vừa ly dị, anh ấy có hai người con trai."

"Sau này anh trai tôi nhất định sẽ còn cưới vợ nữa. Hai đứa nhỏ này về sau... Cậu hiểu chứ? Vì vậy cậu chỉ cần nhận nuôi một trong số họ là tốt rồi."

"Tôi thèm vào! Sở Chí Mậu anh muốn hại chết tôi sao?!"

Vẻ mặt của Sái Dân Đắc giống như gặp phải điều xui xẻo: "Anh đang đùa giỡn với tôi đúng không? Tôi đã nghe người ta nói hai anh em Sở Học Văn và Sở Học Võ vì Phúc Đoàn mà đánh mẹ ruột của mình. Anh bảo tôi nuôi bọn họ là muốn nhìn tôi chết đi sao?"

Hiện tại tai tiếng của Sở Học Văn và Sở Học Võ đã truyền ra từ lâu.

Ngay cả Sái Dân Đắc không thể sinh con cũng chướng mắt hai người anh em như vậy.

Hết lần này tới lần khác các đội viên cũng cảm thấy lời này không sai, Sái Dân Đắc vốn là cậu, không có khả năng sinh con muốn nuôi một đứa con của chị gái, tuy rằng... Nhìn lại cũng coi như xuất binh có danh nghĩa.

Nhưng Sở Chí Mậu lại bảo cậu ấy đi nuôi Sở Học Văn và Sở Học Võ, cái này quả thật quá thiếu đạo đức.

Sở Chí Mậu lau mồ hôi trên đầu: "Không phải, hai đứa cháu trai của tôi cũng không kém như mọi người nói. Không tin bọn chúng đều ở đây cậu nhìn xem, chúng đều rất ra dáng người lớn."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 345: Ba Tai Họa (3)


Sái Dân Đắc cũng hơi muốn nhìn xem hai anh em đã thúc đẩy ba mẹ ruột ly hôn là như thế nào, theo bản năng cậu ấy quay đầu lại nhìn.

Sở Chí Mậu lập tức ôm lấy Đại Tráng bỏ chạy.

Anh ta không quan tâm cậu em vợ này có con hay không, cậu ấy không có con thì cũng không phải do Sở Chí Mậu hại. Sở Chí Mậu vội vàng chạy.

Đợi đến khi Sái Dân Đắc phát hiện phía sau không có người, quay đầu lại liền nhìn thấy Sở Chí Mậu chạy nhanh hơn thỏ.

Cậu ấy vội vàng đuổi theo hét lên: "Sở Chí Mậu! Anh buông đứa nhỏ xuống. Anh mau đi làm chú ba của Phúc Đoàn đi. Người một nhà các người ngay cả một quả trứng gà cũng không cho đứa nhỏ ăn còn có mặt mũi nữa sao!"

Đại Tráng cũng hét lên: "Ba, ba, đặt con xuống. Con muốn con và em gái con được ăn trứng, con muốn được ở với cậu."

Ba người kẻ chạy người đuổi, các đội viên nhìn thấy vẻ mặt đều hỗn loạn.

Cho đến khi Niên Xuân Hoa phản ứng lại, ba người này đã chạy trốn, bà ta không đuổi kịp.

Cả đời này Niên Xuân Hoa chưa từng gặp phải loại chuyện này, vẻ mặt tức giận dậm chân, đau đớn nói với các đội viên đang xem náo nhiệt: "Sái Dân Đắc kia đến đội của chúng ta cướp đứa nhỏ, sao các người cũng không giúp đỡ ngăn cản một chút?"

Các thành viên trong đội nhìn nhau.

Thật vậy, trong trường hợp bình thường, họ nên đoàn kết chống lại kẻ thù bên ngoài.

Thế nhưng, vừa rồi đích thực không có ai có suy nghĩ này trong đầu. Một thành viên trong đội suy nghĩ ngay lập tức nói: "Chủ yếu là do Sái Dân Đắc nói đúng." Một thành viên khác tiếp lời, nói với Niên Xuân Hoa: "Đúng là mỗi ngày nhà bà đều nhắc đến Phúc Đoàn có phúc, những đứa trẻ khác thì không có phúc, một chút đồ ăn ngon cũng không cho những đứa trẻ còn lại ăn, cũng giống như Sái Dân Đắc nói là xem thường những đứa nhỏ còn lại."

"Nếu các người xem thường lại không đối xử tốt thì đưa bọn trẻ cho cậu nó đi... Chuyện này cũng không thành vấn đề đúng không?" Mọi người đều nghĩ như vậy.

Đó cũng không phải là người khác, đó là cậu ruột.

Ở nông thôn, cháu trai vốn là một nửa con của cậu, có chung dòng máu. Tuy rằng Sái Dân Đắc có l* m*ng một chút, nhưng cũng không phải là quá đáng.

Niên Xuân Hoa:...

Bà ta vừa gấp vừa tức giận lại bị chặn lời nên chỉ có thể mặc kệ những người này, oán hận đuổi theo hướng mấy người Sở Chí Mậu chạy.

Sở Chí Mậu, Sái Dân Đắc kẻ chạy người đuổi.

Sở Chí Mậu chạy đến bên cạnh túp lều nhà mình, mấy ngày nay đang sửa nhà còn thiếu chút nữa mới hoàn thành.

Nhà mới xây vì không có người giúp đỡ, Sở Chí Nghiệp lại lười nhác, Niên Hoa Xuân thì cưng chiều thương Phúc Đoàn, mọi công việc đều đổ lên đầu người khác. Trong lòng người khác đương nhiên không vui, lúc sửa nhà đều cảm thấy tức giận.

Tính tới tính lui, chỉ có một mình Lý Tú Cầm cần cù sửa chữa nhà cửa.

Cho nên ngôi nhà mới này nhìn qua chỗ nào cũng có vấn đề, không hề vững chắc thoáng đãng như trước.

Phúc Đoàn mặc quần áo đẹp ngồi ở cửa, trong tay bưng một cái bát sứ, bên trong bát sứ là canh trứng gà vàng mềm mịn.

Bởi vì quanh năm lao động nên đôi tay của Lý Tú Cầm rất thô ráp, cô ấy lau nước hơi nước còn sót lại trên chén sứ cho Phúc Đoàn: "Phúc Đoàn, đây là canh trứng hôm nay, lát nữa bà nội vê con nhớ nói cho bà ấy biết, bây giờ mẹ đi sửa phòng chứa củi."

Mấy đứa nhỏ còn lại của Lý Tú Cầm thèm thuồng nhìn Phúc Đoàn ăn canh trứng gà, mùi thơm mê người làm cho bọn họ không nhịn được nuốt nước miếng.

Lý Tú Cầm cảm thấy như vậy không tốt, sao lại có kiểu thèm thuồng nhìn người khác ăn như vậy?

Cô ấy võ vai mấy đứa trẻ bảo chúng vào nhà.

Phúc Đoàn cầm bát sứ trắng đựng canh trứng vàng, tuy rằng nhìn những đứa nhỏ khác không có thức ăn, chỉ có một mình mình có cô ta cũng hơi ngượng ngùng, nhưng loại đối đãi đặc biệt này, mới chân chính làm cho Phúc Đoàn có cảm giác an toàn, cảm giác hạnh phúc ngọt ngào dâng lên trong lòng.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 346: Ba Tai Họa (4)


Cô ta không khỏi cười ngọt ngào hai tiếng, ngay sau đó, múc một thìa canh trứng gà muốn bỏ vào miệng.

Đúng lúc đó Sở Chí Mậu mang theo Đại Tráng chạy tới chỗ này.

Đại Tráng liều mạng giãy giụa muốn đi tìm Sái Dân Đắc làm cho Sở Chí Mậu sứt đầu mẻ trán. Kết quả chớp mắt lại nhìn thấy Phúc Đoàn đang ăn một mình còn cười ngọt ngào như thế.

Sở Chí Mậu nhất thời cảm thấy đắng lòng. Con trai anh ấy bởi vì một quả trứng gà cũng không được ăn mà lôi kéo em gái và em trai không muốn làm con của anh ấy nữa, còn năm tháng này Phúc Đoàn vẫn bình yên vô sự.

Bây giờ cả nhà đang sửa nhà, cho dù mọi người bận rộn như thế nào thì mỗi ngày đều phải dành thời gian hấp cho cô ta một bát canh trứng gà.

Cuối cùng Sở Chí Mậu cũng nhớ tới một câu lúc trước Bạch Giai Tuệ nói khi cãi nhau với Niên Xuân Hoa: Những quả trứng gà kia cũng có một phần của cô ấy, dựa vào cái gì cô ấy không thể ăn? Tại sao con cô ấy không thể ăn?

Lúc này, Đại Tráng ở phía sau vẫn còn đang giãy giụa: "Ba, ba buông con ra, con muốn đi tìm cậu."

Sở Chí Mậu tức giận đến mức hành động không hề suy nghĩ.

Anh ấy vốn không có tố chất gì, lúc này từng bước tiến lên đoạt lấy canh trứng gà từ trong tay Phúc Đoàn, đưa cho Đại Tráng nói: "Thằng nhóc hư đốn, ăn ăn ăn, cho con ăn!"

Không phải chỉ là trứng gà sao? Từ nay về sau anh ấy cũng cho con mình ăn không được sao?

Đại Tráng suýt chút nữa không biết cố gắng mà ch** n**c miếng, nhưng cậu bé là hổ, một ít lễ nghi cơ bản nhất thì Đại Tráng vẫn có. Đại Tráng nói: "Ba, ba không thể cướp đồ của người khác. Lúc trước Nhị Ni bị người ta cướp đồ, em ấy đã buồn rất lâu."

Đó là lần Nhị Ni lấy được quả lựu mọc hoang rồi bị chính Niên Xuân Hoa cướp đi cho Phúc Đoàn ăn, còn nói rằng chỉ có Phúc Đoàn mới xứng đáng được ăn nó.

Sở Chí Mậu thiếu chút nữa tát vào đầu Đại Tráng: "Con là thằng nhóc, ngay cả ba con cũng đã không cần rồi mà còn biết không thể cướp đồ của người khác nữa sao?"

Phúc Đoàn vốn định ăn canh trứng gà ngon, không ngờ bát đã bị người bưng đi.

Cô ta làm sao chịu loại uất ức này, nhìn Sở Chí Mậu một chút rồi lại nhìn Đại Tráng, nước mắt liền dần dần tích góp trong mắt.

Lý Tú Cầm cũng bị tiếng động bên này chú ý tới, vừa thấy Phúc Đoàn muốn khóc, đầu liền nhịn không được mà nóng lên.

Phúc Đoàn mà khóc thì Niên Xuân Hoa kiểu gì cũng muốn gây phiền toái cho người khác?

Lý Tú Cầm chống nạnh: "Anh ba, anh như vậy là sao? Ngay cả đồ của trẻ con anh cũng muốn cướp, anh có biết lý lẽ gì không chứ?"

Bình thường Sở Chí Mậu sẽ không cãi nhau với em dâu mình nhưng bây giờ là thời điểm đặc biệt.

Sở Chí Mậu cũng xắn tay áo lên: "Tôi liền nghe không hiểu, cái gì gọi là cướp trứng gà? Quả trứng này không có một phần của tôi sao? Mỗi ngày nó đều ăn ngày, ăn đêm. Bây giờ tôi để cho con tôi ăn một lần thì sao chứ?"

"Tôi còn chưa nói nó ăn nhiều chiếm nhiều đâu! Cô muốn đánh tôi đúng không?”

Sở Chí Mậu nói đến phần này, Lý Tú Cầm không nói tiếp được nữa.

Trong mắt cô ấy hiện lên một sự kinh hãi không thể giải thích được. Cái này... Đúng là Phúc Đoàn ăn nhiều uống nhiều, lý là như vậy, nhưng mấu chốt là sao đột nhiên Sở Chí Mậu lại muốn chiếm lý lẽ này?

Trước đây thời gian dài như vậy không phải là tất cả đều trôi qua sao?

Phúc Đoàn cũng không biết hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô ta nhìn sắc mặt Sở Chí Mậu luôn cảm thấy có chút sợ hãi.

Có vẻ như trong tương lai, một cái gì đó sẽ thay đổi.

Lúc này, Sái Dân Đắc cũng chạy tới đây, vừa thấy màn đối đầu của Sở Chí Mậu và Lý Tú Cầm cậu ấy liền không nhịn được bật cười.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 347: Ba Tai Họa (5)


Sái Dân Đắc nói: "Được rồi, được rồi. Nhà anh ăn một quả trứng gà mà lại phiên phức như vậy, kéo tới kéo lui, đứa nhỏ đi theo tôi đó là hưởng phúc. Anh cũng không cần sợ nuôi Đại Tráng vô ích, sau này cho dù anh chết lên núi, tôi cũng vẫn để cho Đại Tráng đến dập đầu cho anh rồi đưa quan tài anh lên núi."

"Đại Tráng cũng nhớ kỹ, sẽ không quên anh."

Sở Chí Mậu nhìn Sái Dân Đắc vô sỉ.

Sái Dân Đắc nói: "Anh là anh rể ruột của tôi, tôi còn có thể hại anh sao? Anh xem hiện tại là điều kiện của mình là gì, mỗi một phần tiền kiếm được đều phải đóng vào cho công chung, mà công chung lại đưa cho nhà con trai út. Tôi hỏi anh với tình hình như thế này, năm sau Đại Tráng có tiên đi học không? Anh không có!"

"Đại Tráng đi theo tôi, tôi cam đoan chỉ cần thằng bé có thể học thì bao lâu tôi cũng có thể cung cấp cho nó."

Sái Dân Đắc nói lời này, trong lòng Sở Chí Mậu có thể nói chính là sự vạch trần và buộc tội.

Anh ấy quả thật không biết năm sau Đại Tráng đi học thì tiền đâu ra, điểm công anh ấy kiếm được đều ghi vào trong công chung, cuối cùng thì sao?

Trong công chung tiêu xài rất lớn, hơn nữa có cái gì cũng tăng cường cho Phúc Đoàn và Sở Chí Nghiệp.

Trứng gà là nông sản vốn có thể bán được đều bị Phúc Đoàn ăn sạch, hiện tại Phúc Đoàn ăn trứng gà chính là tiêu tiền.

Cứ như thế này, năm tới làm thế nào có tiên để đi học! Sở Chí Nghiệp có tiền lương thì còn có thể tích góp được, có thể nghĩ cũng biết, số tiền kia nhất định cho đứa nhỏ nhà chú út đi học, không phải cho con của anh ấy.

Ngoan ngoãn thì chính mình và con trai của mình đều phải thành bùn dưới chân nhà chú út.

Sở Chí Mậu không ngừng tính toán trong lòng, lúc này Lý Tú Cầm thấy anh ấy hình như ngây ngẩn cả người, đi lên muốn lấy đi bát sứ trắng.

Sở Chí Mậu phản ứng lại, không cho cô ấy lấy đi, tranh đoạt hai bên, nghe được một tiếng giòn vang lên, bát sứ trắng từ trên xuống rơi xuống vỡ vụn thành hai nửa, canh trứng gà bên trong cũng đổ xuống đất.

Lý Tú Cầm, Sở Chí Mậu:...

Sở Chí Mậu bỗng nhiên cảm thấy thoải mái. Được, muốn cướp đúng không. Lý trí của anh ấy cũng bị đập vỡ cùng với cái bát này.

Bây giờ vỡ rồi không ai ăn là tốt nhất!

Sở Chí Mậu hung tợn giẫãm một chân lên canh trứng gà nói: "Ai cũng đừng mong được ăn! Phần trứng gà của nhà các người đã bị một mình Phúc Đoàn ăn hết từ lâu rồi. Bây giờ là trứng gà của nhà chúng tôi. Người nhà chúng tôi không được ăn, dù là cho chó ăn cũng không thể để cho những người còn lại ăn."

Phúc Đoàn cắn chặt cánh môi, cho tới bây giờ cô ta không ngờ tới sẽ nghe được những lời như vậy.

Cô ta chỉ ăn trứng gà, vậy mà trong nhà lại có người có ý kiến lớn như vậy.

Cô ta mang đến may mắn lớn như vậy cho gia đình, Phúc Đoàn cũng không ngờ cái gọi là "may mắn" kia của mình vốn không mang đến chút lợi ích cho nhà con trai thứ hai và thứ ba.

Ngược lại bởi vì đủ loại bất công mà gieo tai họa trong lòng người ta, hại nhà con hai và con ba trở thành như bây giờ.

Nhưng lúc này Phúc Đoàn rất oan ức, theo phán quyết "may mắn" của mình thì chính Sở Chí Mậu là người đến cướp đồ của cô ta trước.

Vì thế, khi Sở Chí Mậu ngồi xổm xuống dọn dẹp mảnh vỡ bát sứ trắng, xoẹt một tiếng, Sở Chí Mậu bị mảnh vụn cứa đứt tay. Phúc Đoàn mừng thầm.

Nhưng cô ta hoàn toàn không ngờ tới, đây chính là khởi đầu cho thời khắc tối tăm nhất của mình ngày hôm nay.

Vốn Sở Chí Mậu vẫn còn một bụng tức giận, lúc này tay bị cứa, anh ấy là một người đàn ông không sợ đau nhưng cơn tức giận không rõ trong lòng lại trỗi dậy.

Sở Chí Mậu cũng không nhặt mảnh sứ còn sót lại nữa gân cổ họng lên mắng một câu tục tu: "Con trai của ông đây đến một quả trứng gà cũng không được ăn, mà người khác mỗi ngày đều được ăn, cũng không sợ ăn đến ruột thủng bụng nát! Mảnh vỡ này, ai ăn nhiều nhất thì người đấy đi mà thu dọn!"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 348: Ba Tai Họa (6)


Giọng nói của anh ấy rất lớn, bốn chữ ruột thủng bụng nát vừa nói ra, các đội viên bên ngoài cũng đều nhìn qua, theo bản năng nhìn về phía Phúc Đoàn.

Không ai biết là những quả trứng này sẽ vào bụng ai?

Bốn chữ ruột thủng bụng nát chính là mắng Phúc Đoàn, nhưng người khác mắng quả thật đúng, Phúc Đoàn chỉ có thể chịu đựng.

Nếu như không phải cô ta ăn mảnh thì không bị mắng là ăn một mình như vậy.

Phúc Đoàn bị mắng ác độc như vậy cũng không ai đứng ra nói giúp cho cô ta. Cô ta nắm lấy ngón tay, hận không thể đào một cái lỗ chui xuống.

Sở Chí Mậu lại tức giận xông vào nhà lấy giỏ đựng trứng gà ra.

Lúc này Niên Xuân Hoa đã chạy tới nơi, thấy Sở Chí Mậu làm loạn, theo bản năng liền mắng anh ấy: "Thằng ba! Mày muốn làm gì? Mày là đồ đoản mệnh, mày..."

Sở Chí Mậu hỏi: "Mẹ, trứng gà nhà chú út đã bị ăn hết từ lâu rồi, những quả trứng này là của nhà chúng con và của nhà anh hai. Con chia làm hai phân, một phần cho anh hai, một phần là của con."

Niên Xuân Hoa:?22

Nếu anh ấy chia trứng gà vậy thì Phúc Đoàn ăn gì? Không thể lại đi mua nữa.

Cũng không biết gần đây Sở Chí Nghiệp đang làm gì, vừa mới đi làm đã phải tiêu không ít tiền.

Vì vậy, Niên Xuân Hoa nói: "Mày nói điên rồ gì vậy? Phúc Đoàn mang đến may mắn lớn như vậy cho chúng ta, không có con bé thì Sở Chí Nghiệp có thể có được công việc tốt sao? Con người phải biết ơn."

"Đó là chuyện của của chú tư, mẹ bảo chú tư đi mà báo ân, con cần gì phải báo ân chứ!" Sở Chí Mậu cũng hiểu được ý của Niên Xuân Hoa. Anh ấy xem như đã thấy rõ ràng, trong lòng Niên Xuân Hoa hoàn toàn không nghĩ cho mình. Thầm nghĩ anh ấy làm trâu làm ngựa cho em trai, con trai của anh ấy thì giống như người ở người hầu cho Phúc Đoàn.

Vì thế, Sở Chí Mậu tức điên giơ tay lên liền ném tất cả trứng gà xuống dưới đất.

Vỏ trứng bị vỡ, lòng đỏ chảy ra, vỡ vụn.

Niên Xuân Hoa lập tức khóc lóc kêu lên, nhào tới muốn đánh Sở Chí Mậu: "Mày phí phạm đồ ăn, mày sẽ bị trời đánh."

Sở Chí Mậu có thể sinh ra một người lộn xộn như Đại Tráng thì chính anh ấy mà làm loạn thì cũng rất dọa người.

Sở Chí Mậu nổi giận đùng đùng nói: "Biết mẹ sẽ không cho con những quả trứng này, thay vì để cho những quả trứng này bị da mặt dày kia ăn, không bằng con đập hết để cho chó ăn, chó còn có thể vẫy đuôi với con."

"Cho Phúc Đoàn ăn sao? Nó chưa bao giờ biết chừng mực, còn cùng Sở Học Văn Sở Học Võ hại anh hai con ly hôn, bây giờ còn muốn làm hại ail"

Đây là lần đầu tiên ở trước mặt mọi người có người nói rõ Sở Chí Bình và Bạch Giai Tuệ ly hôn không chỉ có liên quan đến hai anh em Sở Học Văn, mà còn có liên quan đến Phúc Đoàn.

Sở Chí Mậu chỉ vào Phúc Đoàn, lớn tiếng nói: "Là do mỗi ngày Phúc Đoàn đều được ăn trứng gà, chị dâu thứ hai của con lo lắng sợ đứa nhỏ nhà mình sang năm không có tiền đi học nên mới cãi nhau với mẹ. Sau này là Phúc Đoàn giống như một thần bà nói đội trưởng Lưu muốn về hưu, chú ba muốn lên thay, mẹ liền lấy thịt lấy đồ đi đưa cho chú ba, chú ba không cần thì mẹ lại móc sạch tài sản trong nhà chúng ta."

“Chị dâu thứ hai tức giận, lúc này gia đình mới ly tán."

"Mẹ, con hỏi mẹ một chút, Phúc Đoàn làm nhiều chuyện như vậy, năng lực như vậy, nó có biết mỗi ngày nó ăn trứng gà nhưng những đứa nhỏ khác thì không có, vậy trong lòng những đứa trẻ khác có dễ chịu không? Nó có thể không biết Sở Học Văn và Sở Học Võ vì nó mà ghét bỏ mẹ ruột mình không?"

"Tại sao nó lại coi là điều hiển nhiên mà hưởng thụ những thứ này?"

Cũng là hôm nay Sở Chí Mậu không chịu nổi nữa mới vạch trần bộ mặt của Phúc Đoàn ở trước mặt mọi người.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 349: Ba Tai Họa (7)


Nếu không cho dù những người khác nói gì thì cũng chỉ dám lén lút nói sau lưng. Hơn nữa dù sao cũng là lời đồn đãi bên ngoài, không rõ có đúng là thật hay không. Sở Chí Mậu là người nhà họ Sở đã tự mình nói ra đương nhiên sẽ khác.

Trong lúc nhất thời vẻ mặt mọi người nhìn Phúc Đoàn đều thay đổi.

Ba người Phúc Đoàn, Sở Học Văn, Sở Học Võ hiện giờ nghiễm nhiên trở thành đứa trẻ khiến người ta ghét và sợ hãi nhất trong đội sản xuất số 9.

Nhà nào có trẻ con như thế này đều phải làm loạn đến gà chó không yên.

Nếu là ba người này không hiểu chuyện thì ba mẹ có thể giáo dục, nhưng bọn họ vốn không phải là không hiểu chuyện, bọn họ hiểu hết, chỉ là tâm hoàn toàn lệch lạc.

Sắc mặt Phúc Đoàn trắng bệch, hoàn toàn không thể tưởng tượng được sẽ có một ngày như vậy. Trước kia cô ta vẫn xem thường người không có phúc, thế nhưng, những người "vô phúc" này tạo thành chủ thể của thế giới.

Bọn họ liên hợp với nhau cùng phản kháng, nóng nảy, lực lượng hội tụ dường như làm cho người ta khó có thể chống cự.

Niên Xuân Hoa run rẩy tay, còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Sở Chí Mậu chặn miệng: "Mẹ! Mẹ đừng tưởng rằng mình có thể dọn dẹp sạch sẽ, những chuyện này, đều là do mẹ làm chỗ dựa cho Phúc Đoàn. Nếu mẹ làm, nếu trong mắt mẹ chỉ có em tư và Phúc Đoàn vậy thì chúng ta chia nhà là được rồi!"

Sở Chí Mậu vung tay lên, đưa ra quyết định chia nhà.

Nếu không chia nhà, một vài đứa con của anh ấy sẽ bị "nhận nuôi".

Niên Xuân Hoa như bị đánh một gậy cảnh báo, những người còn lại cũng xì xào bàn tán.

Ở nông thôn bởi vì đủ loại chuyện chia nhà không ít, nhưng giống như gia đình Niên Xuân Hoa, bức nhà con thứ hai đến mức ly hôn, nhà con trai thứ ba thì tự mình náo loạn muốn chia nhà, thật sự là hiếm thấy.

Chú hai Triệu ở trong đám người, thở dài.

Ông ấy đã nói từ lâu rằng nhà này chắc chắn sẽ tan rã.

Khuôn mặt già đời này của Niên Xuân Hoa cũng sắp không nhịn được nữa, bà ta run rẩy một cái.

Không, không thể chia nhà.

Tuy rằng hiện tại Sở Chí Nghiệp đã có bát cơm vàng, thế nhưng, hôm nay đội mới nói, năm nay điểm công của nhà bà ta quá ít, phải trừ lương thực đi, có lẽ còn phải nợ tiền đội sản xuất.

Không thể chia nhà được.

Nếu như Sở Chí Mậu, Sái Thuận Anh cũng bị chia đi, năm nay bà ta, Sở Chí Nghiệp, Lý Tú Câm cũng không có làm việc gì. Đến lúc đó bọn họ sẽ làm sao bây giờ?

Niên Xuân Hoa cắn răng nói: "Không, không thể chia nhài"

Sở Chí Mậu lại nói: "Phải chia, cuộc sống này không thể sống nổi nữa!"

Người luôn luôn cứng rắn như Niên Xuân Hoa lúc này không ngờ lại chảy ra vài giọt nước mắt nói: "Chí Mậu, con là trong bụng mẹ bò ra. Trước kia là mẹ làm sai một chút, nhưng mẹ già rồi... Mẹ có thể thay đổi."

Niên Xuân Hoa làm bộ muốn khóc muốn gào thét, thúc lên dáng vẻ như mình sắp chết.

Ngay cả Sái Dân Đắc ở một bên cũng lắc đầu.

Chiêu chết người này của Niên Xuân Hoa đưa ra, lần này Sở Chí Mậu nhất định không chia nhà được.

Trong đội chính là như vậy, cho dù ba mẹ làm gì, con cái muốn chia nhà, lân đầu tiên đều rất khó chia. Cho dù là Sở Chí Quốc và Trân Dung Phương lúc trước cũng là hao phí rất nhiều sức lực mới chia được nhà.

Tuy rằng Sở Chí Mậu làm loạn nhưng xác thật không phải là người bất hiếu, còn có dư luận trong đội, anh ấy cũng phải chú ý —— anh ấy cũng không thể làm hỏng danh tiếng của mình.

Ở trong đội, danh tiếng xấu không chỉ có con trai không lấy được vợ, con gái không lấy được người tốt, ngay cả đến chuyện ngày lễ tết làm việc không có ai đến giúp đỡ cũng rất mất mặt.

Quả nhiên Sở Chí Mậu cắn răng, biết lần này không phân nhà được, anh ấy đè giọng nói: "Không chia nhà nhưng con có điều kiện."

"Con nói xem, mẹ đều có thể đồng ý với con."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 350: Ba Tai Họa (8)


"Sau này, Phúc Đoàn ăn một quả trứng gà, bọn nhỏ của con cũng phải ăn một quả trứng gà. Phúc Đoàn uống một chén nước đường đỏ, con của con cũng phải có. Tất cả đối xử công bằng."

Niên Xuân Hoa rất đau nhưng vẫn cắn răng đồng ý.

"Còn có một điều kiện khác, cho dù như thế nào, con và Thuận Anh mấy năm nay kiếm được nhất định đủ cho con của con sang năm đi học. Đến lúc đó tiền học hành nhất định phải lấy ở công chung ra."

Niên Xuân Hoa cũng sẽ không để cho Đại Tráng không có học, ngẫm lại rất thoải mái mà đồng ý.

Bà ta cũng không chú ý tới Sở Chí Mậu nói là bọn nhỏ.

"Mẹ đã đồng ý với con. Bây giờ con cũng không nên náo loạn nữa chứ?" Niên Xuân Hoa nói.

Sở Chí Mậu thì lắc đầu: "Còn có một điểm, nhất định phải để Phúc Đoàn ở trước mặt mọi người nói được làm được, nó cam kết sau này không cần mỗi ngày ăn một quả trứng gà, uống một chén nước đường đỏ nữa."

Sở Chí Mậu nói với tất cả các thành viên trong đội ở đây: "Bây giờ là lúc nào, nhà ai có thể cung cấp cho một đứa trẻ mỗi ngày ăn trứng và nước đường đỏ chứ? Sở Chí Mậu tôi hôm nay ở chỗ này làm loạn, mọi người có thể còn cho rằng tôi thật sự keo kiệt đến điên rồi, vì mấy quả trứng làm đến như vậy."

"Thật ra không phải."

Anh ấy lại nói: "Tôi là vì tiết kiệm gia đình, gia đình muốn có tiền tiết kiệm, trẻ em muốn đi học, không tiết kiệm thì sao có thể làm được?"

Thật ra bình thường Sở Chí Mậu vốn sẽ không đáng tin cậy như vậy.

Đàn ông nhà Niên Xuân Hoa đều nghe mẹ, bình thường vợ nhìn cách làm việc sai trái của Niên Hoa Xuân Hoa, các bà vợ cũng muốn nói nhưng đàn ông thì sao?

Ví dụ như Sở Chí Bình, bởi vì anh ấy không quan tâm đến những thứ đó lại còn cảm thấy sao vợ mình lại tính toán chỉ li một chút đồ vật như vậy?

Trước kia Sở Chí Mậu cũng là dáng vẻ như vậy.

Nhưng Sái Thuận Anh không chịu nổi liền bỏ vê nhà mẹ đẻ, mặc kệ một đống chuyện rối rắm này. Mấy đứa con cũng muốn chạy trốn khỏi nhà này, cảm giác nguy cơ trong lòng anh ấy liên tăng lên, bắt đầu tính toán được mất trong nhà.

Đàn ông và phụ nữ đều giống nhau.

Cái gì mà mắt nhìn của phụ nữ hẹp hòi còn đàn ông thì có tâm nhìn rộng lớn chứ? Đây đều là thành kiến vốn có, chỉ cân giống như Sái Thuận Anh mặc kệ không quan tâm, Sở Chí Mậu chịu đau, anh ấy tính kế so với ai cũng cần mãn hơn, thái độ so với bất kỳ người phụ nữ nào cũng hung dữ hơn.

Các đội viên còn lại nghe Sở Chí Mậu nói cũng cảm thấy Sở Chí Mậu nói có lý.

Những năm nay, cho dù là gia đình giàu có bình thường cũng không chịu nổi ngày nào cũng ăn trứng gà uống nước đường đỏ lãng phí được.

Không ít đội viên nhìn khuôn mặt trắng nõn mượt mà của Phúc Đoàn, giờ khắc này trong lòng đều có loại phản cảm nói không nên lời, trắng nõn mượt mà là đẹp mắt, thế nhưng, đó là hút máu người khác.

Chú hai Triệu khuyên nhủ: "Xuân Hoa, Phúc Đoàn nhà bà cũng nên được quản lý rồi."

Da mặt Niên Xuân Hoa co giật, Phúc Đoàn thì đỏ mặt, sắc mặt giống như muốn chảy máu.

Chú hai Triệu nói: "Trứng gà và nước đường đỏ kia rất ngon, chúng tôi ai mà không muốn ăn chứ? Nhưng vào thời điểm mấu chốt, hai thứ này có thể bổ sung dinh dưỡng nhanh nhất, nếu trong nhà có đứa nhỏ nào không cẩn thận bị bệnh, ăn chút đường đỏ với trứng gà đó là tốt nhất. Bây giờ Phúc Đoàn khỏe mạnh nó ăn, sau này khi nhà bà thật sự muốn dùng thì làm sao bây giờ?"

Thời đại nào thì có cuộc sống của thời đại đó.

Không thể thu không đủ chỉ được.

Niên Xuân Hoa làm sao không biết đạo lý này, nhưng mà... may mắn của Phúc Đoàn, sao có thể giống với đạo lý bình thường được chứ?

Bây giờ Niên Xuân Hoa chỉ cảm thấy có khổ mà không nói nên lời, vì bảo vệ gia đình này, bà ta nhăn mặt: "Tôi biết rồi, sau này tôi sẽ không như vậy nữa. Phúc Đoàn chỉ là một đứa trẻ bảo con bé hứa hẹn gì chứ?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 351: Ba Tai Họa (9)


Sở Chí Mậu liên "phì" một tiếng: "Mẹ, bình thường mẹ đều nói Phúc Đoàn rất có năng lực, bây giờ lại nói nó còn nhỏ sao? Con biết, mẹ vẫn nói Phúc Đoàn có phúc, dựa theo tính cách của mẹ, nếu sau Phúc Đoàn lại muốn ăn trứng gà mỗi ngày, mẹ sẽ không được lập tức đồng ý sao?"

Anh ấy liếc mắt nhìn Phúc Đoàn một cái: "Cho nên, hôm nay con nhất định cần Phúc Đoàn phải hứa, nếu không chúng ta liền chia nhà đi."

Niên Xuân Hoa thật sự không có cách nào, hiện tại gia đình này không thể chia ra.

Bà ta nháy mắt với Phúc Đoàn, Phúc Đoàn hứa hẹn một chút, cũng không tính là chịu uất ức gì.

Phúc Đoàn muốn khóc nhưng không khóc được, sững sờ tại chỗ, các đội viên còn lại thấy lúc này cô ta còn giống như không hiểu gì, nhao nhao không nhìn nổi.

Nếu là đứa trẻ bình thường thì bọn họ còn tin là thật sự cô ta không kịp phản ứng.

Nhưng Phúc Đoàn lại một đứa trẻ như vậy, tất cả những gì cô ta làm đều là "việc lớn".

Bao nhiêu chuyện hại người cô ta đều làm, hiện tại người khác nói rõ ràng như vậy, cô ta còn có thể không hiểu sao?

Thím Phương nói: "Phúc Đoàn, đã đến lúc này rồi, cháu làm một lời hứa đi. Dù sao khác, sự đoàn kết và hài hòa của một gia đình quan trọng hơn bất cứ điều gì khác. Cháu không thể trơ mắt nhìn nhà bà nội cháu vì mình mà chia tách được."

"Cháu không thể báo ân như báo thù..."

Dưới sự thúc giục của mọi người, Phúc Đoàn không chịu cũng thật sự sợ bị ngàn người buộc tội. Cô ta túm quần áo của mình nói: "Từ nay về sau mỗi ngày cháu sẽ không ăn trứng gà và uống nước đường đỏ nữa."

Khi cô ta mở miệng, mọi người nhìn thấy cô ta bị sâu răng do uống nước đường liền lắc đầu. Đứa nhỏ này thật đúng là một tai họa, phá vỡ không khí yên bình của gia đình để một mình được sống tốt.

Hôm nay, chuyện này coi như là cho qua.

Sái Dân Đắc thấy náo loạn thành như vậy, Sở Chí Mậu thà rằng chia nhà cũng muốn con của mình, cậu ấy biết hôm nay anh ấy sẽ không đồng ý chuyện của Đại Tráng.

Nhưng không sao, Sái Dân Đắc vẫn còn nhiều thời gian.

Dù sao cháu trai là một nửa con của cậu. Coi như hôm nay Sái Dân Đắc là vì cháu ngoại và chị gái mà hết giận.

Sái Dân Đắc vẫy vẫy tay với Đại Tráng nói: "Đại Tráng, lần sau lại cùng em gái đến nhà cậu chơi nhé."

Mắt Đại Tráng sáng ngời, vừa định đồng ý đã bị Sở Chí Mậu bịt miệng lại.

Hoa nở hai đầu, mỗi bông một cành. Sức lực của con người có hạn, mỗi ngày vì Niên Xuân Hoa và Phúc Đoàn mà chuyện trong nhà náo loạn đến gà chó không yên, mỗi ngày đều "trấn áp" người khác vì bất công sinh ra phản kháng, còn đám người Sở Phong thì đang hái thuốc.

Lần này, là thật sự hái thuốc chứ không phải là để phân biệt thảo dược.

Trạm y tế bên đội sản xuất khám bệnh không mất tiền, liên quan đến kê đơn thuốc mới mất một ít. Chỉ một chút tiền như vậy, làm thế nào để duy trì hoạt động của trạm y tế chứ?

Ngoài trợ cấp của nhà nước, hầu hết các bác sĩ chân đất tại các trạm y tế sẽ nhận được một số loại thảo mộc hoặc tự mình đi hái thuốc.

Thời kỳ gian khổ đều là như vậy. Sở Phong, Sở Thâm và Tam Ni liền theo bác sĩ chân đất đi lấy thuốc. Thuốc lấy được đương nhiên phải cho bác sĩ chân đất, nhìn không có lời, nhưng cũng không thể tính như vậy.

Bác sĩ chân đất quen biết nhiều loại thảo dược. Lúc hái thuốc, bà ấy có thể tùy tiện đề cập vài câu, điều này sẽ có lợi rất nhiều cho Sở Phong.

Đó là chưa kể đến kinh nghiệm hái thuốc phong phú của bác sĩ chân đất, kinh nghiệm vào núi, bà ấy biết các loại thảo mộc thích phát triển ở đâu.

Nghiêm khắc mà nói, xem như đám người Sở Phong cũng được hưởng ánh sáng.

Ngụy Nguyên cũng chính là bác sĩ buộc lưỡi hái bên hông, sau lưng đeo chổi và cuốc, đi ở phía trước mở đường.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 352: Ba Tai Họa (10)


Bà ấy nhìn thấy một gốc thảo dược, cẩn thận đào nó lên rồi vẫy vẫy tay với bốn đứa nhỏ tử. Sở dĩ nói là bốn người là bởi vì Diệp Quân Chi cũng ở đây.

Hôm nay Diệp Công đi đội sản xuất khác, bởi vì đường xá quá xa nên không tiện mang theo Diệp Quân Chi. Diệp Quân Chi cũng không muốn ở bệnh viện với Cố Đình Sâm, mấy ngày nay Cố Đình Sâm rất đáng sợ.

Cậu ta không thể nào chấp nhận chuyện mình bị liệt mặt, hơn nữa bởi vì cậu ta đánh người không thành mà bị hại, chuyện náo loạn còn rất lớn.

Hiện tại cho dù nghe các y tá cùng nhau nói điều gì thì Cố Đình Sâm cũng sẽ nghi thân nghi quỷ, cảm thấy đối phương đang cười nhạo cậu ta trộm gà không thành còn mất nắm gạo, lại làm cho bản thân tàn tật cả đời.

Sở Phong đã từng trải qua, cuối cùng cũng trả lại cho cậu ta.

Mấy ngày nay tính tình Cố Đình Sâm đều nóng như than, hễ động đến là bốc cháy.

Diệp Quân Chi không muốn chịu sự tức giận của cậu ta, dứt khoát trả tiền thuê người hỗ trợ chăm sóc Cố Đình Sâm một chút, còn mình thì trở lại đội sản xuất số 9 đi hái thuốc cùng bác sĩ.

Ngụy Nguyên vẫy tay một cái mấy đứa nhỏ liền đi tới.

Bà ấy cầm trong tay một cây có thân tím tái: "Đây gọi là kinh giới, có thể làm đổ mồ hôi giải nhiệt, chữa cảm lạnh cũng có thể dùng nó. Ngoài ra, nó cũng có thể được sử dụng để nấu canh và đun nước uống."

Đối với chuyện này Sở Thâm không có hứng thú, hiển nhiên cũng không thèm nhớ tới hình dáng của loại dược thảo này.

Tam Ni cũng chỉ cảm thấy gốc thảo dược này đẹp, nghĩ làm thế nào để vẽ nó thật đẹp. Chỉ có Sở Phong và Diệp Quân Chi rất có hứng thú với mấy thứ này. Sở Phong ghi nhớ kỹ đặc tính và công hiệu của những loại thảo dược này, ước gì mình có thể học thuộc lòng chúng.

Có lẽ lúc trước cô luôn lo lắng Phúc Đoàn "may mắn" có thể sẽ ra tay với sức khỏe của người nhà nên hiện tại đối với thảo dược liên cực kỳ hứng thú.

Ngụy Nguyên cũng nhìn ra điểm này, tập trung dạy Sở Phong và Diệp Quân Chi.

Sở Phong cũng rất có thiên phú, cô nhìn qua nghe qua dường như không quên, còn có thể suy một ra ba. Ví dụ như Ngụy Nguyên nói thói quen phát triển của kinh giới, Sở Phong thường xuyên có thể tìm được nó ở nơi không khác biệt lắm.

Điều này làm cho Ngụy Nguyên trong lòng cảm thấy rất yêu quý cô, khi dạy dỗ Sở Phong cũng có vài phần là tình cảm chân thật.

Mấy người đi đường núi một lúc lâu, hiện tại ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.

Diệp Quân Chi ngồi bên cạnh Sở Phong, dịu dàng nói với cô: "Chuyện lúc trước, thật sự rất xin lỗi cậu."

Sở Phong nghi hoặc nhìn cậu bé, Diệp Phương chỉ áy náy nói: "Lúc trước Cố Đình Sâm muốn đánh cậu là do chúng tôi không có quản tốt cậu ta. Mọi người không cần lo lắng, ông Lục đã dạy giỗ cậu ta, nhà cậu ta cũng sẽ không làm phiền mọi người nữa."

Cậu bé cười một tiếng: "Vốn nhà ông Lục muốn đến nhà mọi người xin lỗi nhưng tạm thời xảy ra chuyện, vài ngày nữa ông ấy sẽ tới."

Sở Thâm hừ lạnh một tiếng, không thích dáng vẻ này.

Hiện tại đối với loại người thành phố như Cố Đình Sâm và Diệp Quân Chi này cô không có hảo cảm gì.

Sở Phong cũng biết chuyện này không liên quan gì đến Diệp Quân Chi. Loại người như Cố Đình Sâm cũng giống như Sở Học Văn và Sở Học Võ hoàn cảnh gia đình tốt nhưng không chịu nhận người thân, người khác vốn không thể quản được cậu ta.

Sở Phong nói: "Không sao."

Đồng thời, trong đầu cô điên cuồng nhớ lại, đã từng có người tên là Diệp Quân Chi này không.

Sau khi thức tỉnh hết ký ức, trí nhớ của Sở Phong mới hoàn chỉnh một chút, Diệp Quân Chi...

Nhớ lại một vòng, ở trong góc ký ức Sở Phong nhớ lại Diệp Quân Chi, cơ thể cậu bé yếu ớt, chết rất sớm, trong truyện may mắn vàng đen kia, tên của Diệp Quân Chi chỉ xuất hiện khi Cố Đình Sâm tán tỉnh Phúc Đoàn.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 353: Ba Tai Họa (11)


Ví dụ như Cố Đình Sâm "bắt nạt" Phúc Đoàn, tình huống đang kịch liệt, Cố Đình Sâm sẽ nói: "Chẳng lẽ muốn anh yếu đuối như em họ Diệp Quân Chi của anh thì em mới sao?”...

Diệp Quân Chi, một người yếu đến mức trở thành đối tượng so sánh của nam nữ chính may mắn trong truyện.

Về sau, Diệp Quân Chi chết sớm, Sở Phong cũng không biết nguyên nhân cái chết của cậu bé.

Cô có chút nghi hoặc, hiện tại Diệp Quân Chi nhìn qua cũng không yếu ớt, Sở Phong cũng không nhiều lời hỏi, có đôi khi quan hệ không quen hỏi chuyện thân mật của người khác lại sẽ bị người ta nghi ngờ.

Việc thu thập thuốc ngày hôm nay là rất thuận lợi.

Phần lớn thuốc đều bị Ngụy Nguyên lấy đi, bà ấy đây không phải là lợi dụng người khác, thuốc của bà ấy đều là lấy ra chữa bệnh cho đội viên.

Ngụy Nguyên vẫn chia một ít thảo dược dưỡng sinh cho ba người Sở Phong: "Mọi người mang về nấu canh uống, rất bổ dưỡng."

Bà ấy lại nói với Diệp Quân Chỉ: "Cháu ở trường mà không chịu nổi lửa nấu cơm thì tôi sẽ không phân biệt thảo dược cho cháu nữa."

Diệp Quân Chi lễ phép nói: "Đây là chuyện nên làm."

Ngụy Nguyên không khỏi thích cậu bé hơn. Phải như Diệp Quân Chi và Sở Phong thì mới là đứa trẻ lễ phép. Lần trước Cố Đình Sâm và Phúc Đoàn đến trạm y tế tính tính như thế nào chứ. Ngụy Nguyên thật sự là nghĩ lại cũng đau đầu.

Bên kia, Diệp Công lúc này đã trở về đội sản xuất số 9.

Ông ấy thay một bộ quần áo, muốn đến nhà Sở Phong xin lỗi. Nhưng hôm nay Diệp Công mang về một ít thuốc trị thương tay, ông ấy định mang đến cho nhà Niên Xuân Hoa trước.

Diệp Công dẫn theo Diệp Phương Chi vừa đến trước cửa nhà Niên Xuân Hoa, chợt nghe thấy tiếng trách móc của Niên Xuân Hoa: "Chí Nghiệp, sao con lại đòi tiền nữa?! Không phải mấy ngày hôm trước mới đưa cho con một khoản sao? Con như vậy, thì nhà chúng ta bao nhiêu tiên cho đủ?"

"Anh lấy tiền đi làm gì vậy, hả?"

Diệp Công cũng nhíu mày, ông ấy vừa mới tìm được công việc tốt cho Sở Chí Nghiệp.

Tại sao Sở Chí Nghiệp lại tiêu nhiều tiền như vậy?

Buổi tối trên người Diệp Công đầy bụi bặm ông ấy vừa thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Ông ấy và Diệp Quân Chi đi tới bên ngoài nhà Niên Xuân Hoa, từ xa con chó trong đội đã hướng về phía hai người sủa. Chủ chó đi ra thấy hai người Diệp Công, võ vỗ đầu chó, ngượng ngùng vẫy tay với Diệp Công.

Diệp Công cũng mỉm cười đáp lại.

Bên trong, mặc dù những người Niên Xuân Hoa nghe thấy tiếng chó sủa, nhưng chó ở nông thôn thấy người là sủa, thấy mèo cũng sủa nên bọn họ đã quen rồi.

Niên Xuân Hoa vẫn tiếp tục nói.

Bà ta xụ mặt: "Chí Nghiệp, con nói cho mẹ biết, có phải là ở bên ngoài con giao du với bạn bè không đứng đắn gì rồi phải không?”

Sở Chí Nghiệp cà lơ phất phơ ngồi trên ghế dài giống như một đại gia, trước mặt còn bày ly trà ngon do Lý Tú Cầm pha. Anh ta tự cảm nhận được thân phận đã khác trước đây, nheo mắt nhìn mẹ ruột mình.

Sở Chí Nghiệp lười biếng nói: "Mẹ, con làm sao có thể kết giao bạn bè với người không đứng đắn chứ? Bây giờ thân phận con là ai chứ? Thân phận của bọn họ là gì?" "Con có thể làm loại những chuyện hạ thấp mình như thế sao? Những người con nói chuyện qua lại đều là những người làm việc chính thức." Anh ta hừ nhẹ một tiếng: "Những người khác con còn chướng mắt!"

Diệp Quân Chi ở bên ngoài nghe thấy lại càng chắc chắn suy đoán lúc trước đó của mình.

Sở Chí Nghiệp này nhất định không phải thứ tốt gì.

Con người có "đẳng cấp" thì sẽ sinh ra phân biệt, đó là một điều không thể tránh khỏi. Nhưng chỉ là Sở Chí Nghiệp mới lên chức được mấy ngày, trong lúc nói chuyện anh ta cũng đã coi kết giao với những người khác là hạ thấp mình.

Tính cách phù phiếm như vậy, có thể là người tốt được sao?

Nhưng trên mặt Diệp Công lại không nhìn ra vui hay giận, ông ấy so với Diệp Quân Chi càng bao dung hơn, đối với Sở Chí Nghiệp cũng có cách nhìn khác.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 354: Diệp Công (1)


Có người ngoài miệng nói chuyện khó nghe, nhưng lúc trước Sở Chí Nghiệp không biết thân phận của ông ấy đã liền liều mạng cứu ông ấy, tấm lòng ngây thơ như thế này không thể là giả được.

Niên Xuân Hoa án trách nhìn Sở Chí Nghiệp: "Con nói chuyện đừng nói lung tung, phải biết cách đối nhân xử thế"

Nhưng Niên Xuân Hoa vẫn không yên tâm Sở Chí Nghiệp bỗng nhiên tiêu tốn nhiều tiên như vậy, bà ta không cạy được miệng Sở Chí Nghiệp, liền đổi đề tài: "Chí Nghiệp, lúc trước tại sao con không đi làm cảnh vệ?”

Làm cảnh vệ có thể quen rất nhiều người! Đó đều là kết giao với những nhân vật lớn.

Niên Xuân Hoa nghe nói, cho dù là một số người làm tài xế cho các nhân vật lớn cuối cùng cũng không phải người thường, chính là bởi vì đã nối lên đường của nhân vật lớn kia.

Sở Chí Nghiệp "chậc" một tiếng: "Mẹ, nói mẹ ngốc cũng không sai."

Niên Xuân Hoa:...

Niên Xuân Hoa vẫn cảm thấy mình thông minh, cả đội sản xuất số 9 đều tìm không ra mấy người thông minh như bà ta. Nếu người khác nói lời này thì Niên Xuân Hoa nhất định mắng chết người đó.

Nhưng người nói lời này lại chính là đứa con trai út của bà ta.

Niên Xuân Hoa liền cảm thấy đứa con trai út này đích thực đã kế thừa sự thông minh của bà ta, đầu óc anh ta cũng xoay chuyển rất nhanh.

Nhưng họ lại không biết người khác nhìn chỉ cảm thấy là mẹ con bọn họ đều lười biếng, tham lam luôn tự cho là mình thông minh.

Vì vậy, Niên Xuân Hoa hỏi: "Con nói sự thật cho mẹ nghe một chút." Sở Chí Nghiệp hừ một tiếng: "Nếu con đi làm cảnh vệ, không phải rất nhiều người đi tới đi lui sao? Con sẽ phải cười và khom lưng cúi chào bọn họ, những người khác hắt hơi có thể nhấn chìm con, con sẽ không đi. Đi đến hợp tác xã mua bán, chưa nói mỗi người mua đồ đều phải nịnh nọt con, liền nói đến chuyện..."

Khi Sở Chí Nghiệp muốn nói thêm một chút về "chỗ tốt" của hợp tác xã mua bán, bỗng nhiên Phúc Đoàn ho khan hai tiếng.

Không biết vì sao Phúc Đoàn cảm thấy trong lòng rất hoảng hốt. Phúc Đoàn nhìn ra ngoài cửa, cửa phòng đóng chặt, hôm nay toàn bộ cửa nhà đã sửa xong.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Diệp Công nhìn vê phía cửa hỏi: "Có ai ở nhà không?”

Sở Chí Nghiệp kinh hãi, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh. Niên Xuân Hoa lại không sợ hãi như vậy, chỉ là bà ta cũng cảm thấy có vài lời nói riêng tư để Diệp Công nghe được thì không tốt, vội vàng gọi Lý Tú Cầm đi mở cửa.

Sau khi Lý Tú Câm mở cửa, Diệp Công và Diệp Quân Chi tiến vào.

Diệp Công cầm một gói thuốc lớn đưa cho Niên Xuân Hoa đi ra đón mình: "Đây là đơn thuốc được người khác kê sau khi nghe tôi kể về các triệu chứng của Chí Nghiệp. Họ nói bác sĩ đông y này y thuật rất cao. Bà cho Chí Nghiệp uống, nếu hiệu quả tốt, sau này tôi sẽ tiếp tục đi kê đơn thuốc."

Niên Xuân Hoa vui vẻ nhận lấy: "Làm khó Diệp Công lo lắng rồi. Haiz. Trước kia ở bệnh viện bàn tay đó của Chí Nghiệp trị không ít tiền, hôm nay ngài lại tốn kém như vậy."

Mấy người nói chuyện một lúc.

Diệp Công cười nhìn về phía Sở Chí Nghiệp, ông ấy cười tủm tỉm nói: "Chí Nghiệp, vừa rồi tôi vào nghe mẹ cậu nói cậu đã tiêu không ít tiền sao?"

Ông ấy dò hỏi: "Chẳng lẽ có người thấy cậu là người mới nên làm khó cậu sao?"

Không nên, người trong đơn vị đều rất khôn khéo, người nhảy dù giống như Sở Chí Nghiệp càng không ai sẽ làm khó dễ anh ta.

Diệp Công lại nhìn tư thế ngồi của Sở Chí Nghiệp. Lúc này Sở Chí Nghiệp cà lơ phất phơ, ngay cả tất cũng không đeo, chân trần tùy tiện giãm lên ghế dài.

Diệp Công có nhiều năm kinh nghiệm, trải qua nhiều lần chìm nổi, cho dù đối với Sở Chí Nghiệp có cách nhìn khoan dung đến đâu nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí.

Sở Chí Nghiệp tiêu tiên rất nhiều, đặc thù của hợp tác xã mua bán... Diệp Công lo lắng Sở Chí Nghiệp lợi dụng chức vụ, làm ra chuyện gì hại nước hại dân.

Vậy thì tội lỗi của anh ta sẽ lớn lắm.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 355: Diệp Công (2)


Cho nên, Diệp Công nhìn chằm chằm Sở Chí Nghiệp, rõ ràng nét mặt ông ấy cũng không quá nghiêm túc, nhưng chính một đôi mắt như vậy, lại làm cho đáy lòng Sở Chí Nghiệp phát lạnh. Anh ta vô thức ngồi thẳng người dậy.

Anh ta nuốt nước bọt, lúc này sự "thông minh" của Sở Chí Nghiệp đã không còn nhìn thấy, anh ta nói như cầu cứu nói: "Mẹ, mẹ..."

Niên Xuân Hoa vội vàng đau lòng đến cứu đứa con mình rứt ruột đẻ ra nói: "Diệp Công, Chí Nghiệp, thằng bé..."

Diệp Công tóc bạc trắng, thân thiện nói với Niên Xuân Hoa: "Em gái, bà đừng hoảng hốt, đứa nhỏ ở bên ngoài dùng một khoản tiền lớn như vậy, phải hỏi rõ ràng, nếu không đây không phải là yêu cậu ấy mà là hại cậu ấy."

Diệp Công mang theo một loại khí thế làm cho người ta không thể nào phản bác, ngay cả lưu manh như Niên Xuân Hoa cũng trấn tĩnh liền không nói nữa, cảm thấy Diệp Công nói cũng không sai.

Diệp Công hỏi Sở Chí Nghiệp: "Chí Nghiệp, cậu nói đi."

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt thông thái đầy thăng trâm của Diệp Công, Sở Chí Nghiệp dường như phát run, anh ta nuốt nước bọt nói: "Tôi, tôi chỉ cảm thấy đồ ăn ở nhà không ngon. Người khác bỏ phiếu, tôi trả tiên, chúng tôi đến nhà hàng ăn cơm."

"Ngày nào cũng đi sao?" Diệp Công hỏi.

"Ngày nào cũng đi."

"Chỉ đơn giản như vậy?"

Sở Chí Nghiệp sắp không chịu nổi, nhưng anh ta thật sự không thể nói hết, chuyện kia vẫn còn nằm ngoài tâm tay. Bây giờ ngay cả câu hỏi của Diệp Công Sở Chí Nghiệp cũng không chống đỡ được. Anh ta hơi sợ, anh ta thật sự còn phải làm chuyện kia sao?

Nhưng lúc này qua đôi mắt anh ta Phúc Đoàn đã nhìn thấy sự lo lắng trong lòng anh ta. Cô ta liền nghĩ gần đây mình xảy ra nhiều chuyện như vậy, bây giờ ba mới không thể cũng xảy ra chuyện được.

Cô ta sẽ sử dụng "may mắn" của mình để giúp cho người ba mới này.

Trong lòng Phúc Đoàn không ngừng cầu nguyện và ước nguyện, đồng thời dùng giọng nói trẻ con cầm sách tiếng Anh chạy đi hỏi Diệp Công: "Ông ơi ông, từ này đọc như thế nào ạ?"

Sau khi bị gián đoạn như vậy, cuối cùng trong lòng Diệp Công đối với Sở Chí Nghiệp kia không hiểu sao lòng khoan dung lại lần nữa chiếm thế thượng phong.

Ông ấy dạy dỗ đơn giản nói: "Chí Nghiệp, cậu đến một môi trường mới muốn có mối quan hệ tốt với tất cả mọi người là chuyện bình thường. Tuy nhiên, tốt quá thì hóa lốp."

Sở Chí Nghiệp đã gặp qua cửa ải này, vội vàng nói: "Vâng, vâng."

Diệp Công lại nhìn vê phía sách tiếng Anh của Phúc Đoàn, giải thích cho cô ta.

Mồ hôi lạnh trên trán Sở Chí Nghiệp suýt chút nữa bốc lên, kéo Niên Xuân Hoa sang một bên nói nhỏ: "Mẹ, mẹ nói không sai, đứa trẻ Phúc Đoàn này, thật sự rất có phúc.”

Tuy rằng Niên Xuân Hoa không hiểu đã xảy ra chuyện gì, vẫn đắc ý nói: "Đó còn không phải sao? Phúc Đoàn chính là ngôi sao may mắn trên trời."

Niên Xuân Hoa khen Phúc Đoàn nhưng bà ta hoàn toàn không ngờ bởi vì Phúc Đoàn dùng "may mắn" này làm gián đoạn nên Sở Chí Nghiệp không nhận được dạy giỗ.

Dã tâm kia trong lòng anh ta càng tăng lên. Hơn nữa trong lòng anh ta nghĩ có "may mắn" nên càng không kiêng nể gì, càng tự cao tự đại.

Diệp Công giải thích cho Phúc Đoàn xong liền muốn lập tức ra vê nhưng bị Niên Xuân Hoa nhất định phải giữ lại ông ấy và Diệp Quân Chỉ lại ăn cơm tối.

Diệp Công không từ chối được nên chỉ có thể cảm ơn sau đó ngôi xuống.

Lý Tú Cầm cố ý nấu thêm một món ăn, mọi người ngồi xuống. Không biết tại sao, Phúc Đoàn đặc biệt chủ động đưa cho Diệp Quân Chi một cái bát.

Tay chân cô ta ngắn ngủn, cơ thể tròn trịa cố gắng nghiêng về phía trước, đưa bát cho Diệp Quân Chi.

"Anh Diệp, của anh."

Diệp Quân Chi nói một câu cảm ơn sau đó âm thầm lau sạch dấu vết trên cái bát.

Đối với việc Phúc Đoàn to gan lớn mật cố tình dẫn Cố Đình Sâm đi đánh người cậu bé không có bất kỳ hảo cảm gì.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 356: Diệp Công (3)


Đây chỉ là một phần, điều khiến Diệp Quân Chi kiêng ky nhất chính là ngày đó cậu bé nghe thấy Niên Xuân Hoa và Sở Chí Nghiệp nói một câu: "Lời Phúc Đoàn nói rất đúng, may mà mẹ bảo con đi cứu người."

Lời này thật kỳ lạ.

Mọi người còn chưa động đũa, đứa nhỏ của Lý Tú Cầm đã rất hiểu chuyện nói: "Cảm ơn Phúc Đoàn."

"Cảm ơn Phúc Đoàn."

Liên tục vang lên ba tiếng làm cho Diệp Công và Diệp Quân Chi đồng loạt kinh ngạc, sao bỗng nhiên lại cảm ơn Phúc Đoàn?

Bọn họ cũng không biết quy tắc kỳ quái trước khi ăn cơm ở nhà Niên Xuân Hoa. Đại Tráng lại đập mạnh đũa, lần này Đại Tráng đến nhà cậu mình thì phát hiện trước khi ăn cơm nhà cậu vốn không cần nói cảm ơn ai.

Đại Tráng náo loạn nói: "Ba, con ở nhà mình ăn chút cơm mà cũng phải nói cảm ơn Phúc Đoàn sao? Con không nói, nhà cậu con vốn không có quy định này."

"Lúc con ở nhà cậu ăn cơm hỏi cậu ấy, cậu nói đồ ăn đều là do cậu ấy và mợ đi làm đổi được, con là cháu ngoại của cậu ấy, ăn cơm cậu đổi lấy là lẽ đương nhiên, không cần cảm ơn bất kỳ ail"

"Nếu như còn bắt con phải nói cảm ơn với Phúc Đoàn, tối nay con sẽ không ăn, ngày mai con sẽ đi tìm cậu."

Đại Tráng dần dần có lòng tự trọng, tại sao ăn cơm ở nhà mình mà còn phải nói cảm ơn người ta?

Sở Chí Mậu cũng buông đũa: "Con trai, con không cần nói, Khang Khang cũng không cần nói!" Nhị Ni và Thái Thuận Anh còn ở nhà mẹ đẻ.

Sở Chí Mậu lạnh lùng nói: "Nếu ai yêu cầu con tôi nói lời cảm ơn vì đã ăn nhiêu hơn, chiếm nhiều hơn, vậy thì chia nhà đi!"

Một câu nói đã chặn lại những lời còn lại của Niên Xuân Hoa.

Sở Chí Nghiệp, Lý Tú Cầm cũng không nói thêm gì, không phải là ít nói một câu cảm ơn thôi sao? Đây cũng không phải là vấn đề gì lớn.

Nhưng mà trong lòng Lý Tú Cầm lại có một suy nghĩ mơ hồ lóe lên.

Tại sao những đứa nhỏ này đều phản kháng, từ chối nói lời cảm ơn với Phúc Đoàn, vì sao mấy đứa con của mình lại nghe lời quá đáng như vậy?

Ngay cả trứng cũng không muốn ăn.

Lý Tú Cầm vừa nhìn thấy ba đứa nhỏ của mình, bọn họ đều vùi đầu yên lặng ăn cơm, không giống Sở Học Văn và Sở Học Võ, cũng không giống Đại Tráng và Nhị NI.

Chuyện quái gì đang xảy ra với con cô ấy vậy?

Ý nghĩ thoáng qua Lý Tú Cầm cảm thấy quá mơ hồ, cô ấy không nắm bắt được, trong lúc nhất thời chỉ nghĩ có lẽ con mình ngoan ngoãn.

Lại nói Diệp Công và Diệp Quân Chi đều không phải kẻ ngốc, bọn họ nhận ra quy định ăn cơm kỳ lạ ở nhà Niên Xuân Hoa, thật sự là đứng ngồi không yên.

Diệp Công lớn tuổi như vậy cũng không thể nói lời cảm ơn với Phúc Đoàn chứ?

Diệp Quân Chi càng không muốn. Lúc này cậu bé cảm thấy cực kỳ ghê tởm người nhà này.

Diệp Quân Chi buông đũa xuống nói: "Ông Lục, không phải ông còn muốn đến nhà Sở Phong sao? Lát nữa mọi người đều sẽ đi ngủ."

Bên vùng nông thôn này điện còn chưa phổ biến, mọi người đều ngủ sớm.

Diệp Công cũng buông đũa xuống:

"Đúng vậy, ông quên mất." Ông ấy đứng lên nói với Niên Xuân Hoa: "Em gái, chúng tôi còn có việc, không ăn cơm với mọi người được, tôi đi trước. Diệp Công lớn tuổi gọi Niên Xuân Hoa một câu em gái cũng không tính là lợi dụng bà ta.

Niên Xuân Hoa phát hiện hình như là bởi vì lời nói cảm ơn với Phúc Đoàn, đắc tội Diệp Công và Diệp Quân Chị, trong lòng liền mang theo hối hận, bà ta liên đứng lên giải thích: "Này, không phải như vậy. Trẻ con nói chuyện không biết phân biệt. Lúc trước tôi chỉ nói đùa với chúng nó thôi."

"Sao có thể trước khi mỗi lần ăn cơm đều phải nói cảm ơn với Phúc Đoàn chứ? Trẻ con không hiểu chuyện nên mới coi đó là thật."

Lúc này Đại Tráng đang ăn nếu không nhất định vạch trần Niên Xuân Hoa.

Diệp Công làm sao có thể không nhìn thấy sự bối rối trên khuôn mặt của Niên Xuân Hoa, ông ấy không mặn không nhạt nói một câu: "Đúng, người một nhà không thể có những quy định kỳ lạ này."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 357: Diệp Công (4)


"Gia tộc lực hướng tâm là thứ quan trọng nhất."

Sau khi nhắc nhở câu này, ông ấy mỉm cười và nói: "Tôi thật sự có việc phải đi, cho nên tôi đi trước."

Nụ cười trên mặt Niên Xuân Hoa biến mất: "Mọi người muốn đến chỗ Sở Chí Quốc sao?" Bây giờ Niên Xuân Hoa vừa nghĩ đến Sở Chí Quốc hữu danh vô thực trong ủy ban đội, Trân Dung Phương thì ở trong đội nghề phụ liền tức giận.

Không có may mắn thì nên có kết cục tồi tệ mới đúng.

Cho tới bây giờ Niên Xuân Hoa đều chán ghét đứa con trai lớn "ngu ngốc" đần độn. Bà ta mách lẻo trước mặt Diệp Công: "Haiz, có một số lời tôi làm mẹ vốn không nên nói, nhưng tôi nghĩ, làm người vẫn phải trung thực và hiểu biết."

Bà ta thần bí nói: "Con trai cả và con dâu lớn của tôi tuy người ngốc nhưng tâm tư đen tối, không hiếu thuận với người mẹ như tôi còn chưa tính, hai người bọn họ đều không có văn hóa gì, một người đi ủy ban đội, một người đi đội nghề phụ."

"Nơi này khó khăn, rất khó lường." Bà ta cắn răng nói: "Diệp Công, ông phải điều tra thật kỹ. Niên Xuân Hoa tôi là một người công chính, đừng thấy bọn họ là con dâu và con trai tôi, nếu bọn họ làm chuyện không nên làm, chiếm vị trí không nên chiếm, ông nên rút thì cứ rút!"

Diệp Công cau mày thật chặt.

Tuy rằng quả thật ông ấy có ác cảm không thể giải thích được với gia đình Sở Chí Quốc, cũng có hảo cảm đối với đám người Niên Xuân Hoa.

Thế nhưng, hiện tại Diệp Công đã phát hiện ra quy định kỳ lạ của một nhà Niên Xuân Hoa "ăn cơm phải nói cảm ơn Phúc Đoàn", ông ấy biết, gia đình bình thường sẽ không làm loại chuyện này.

Bây giờ đối với gia đình Niên Xuân Hoa, Diệp Công có chút phòng bị, nghe vậy cũng phát hiện vấn đề trong lời nói của Niên Xuân Hoa.

Niên Xuân Hoa luôn miệng nói mình chỉ là công chính, đại công vô tư tố cáo con trai và con dâu của mình, nhưng Diệp Công nhìn bao nhiêu người, khi nói những lời kia Niên Xuân Hoa nghiến răng nghiến lợi, một sự hận thù sắp cắn thủng người.

Cái này không giống mẹ đối xử với con trai của mình, mà là như kẻ thù, mong đối phương xui xẻo mà chết thật nhanh.

Tại sao bà ta lại có một trái tim độc ác như vậy?

Rõ ràng vừa rồi Sở Chí Nghiệp nói Niên Xuân Hoa ngu ngốc nhưng bà ta lại rất vui.

Diệp Công giấu những nghi vấn này ở trong lòng, tuyệt đối không thể hiện ra, nói: "Có lẽ là không, đội trưởng Lưu và những người khác là người tốt."

Nói xong, liền dẫn Diệp Quân Chỉ rời đi.

Khi hai người sắp rời đi, bỗng nhiên Phúc Đoàn từ trên ghế xuống, chạy về phía Diệp Quân Chị, lấy từ trong túi quần ra một viên kẹo đưa cho cậu ấy nói: "Anh Diệp, anh không ăn cơm, ăn một viên kẹo sẽ không đói bụng.

Diệp Quân Chi không nhận: "Xin lỗi tôi không được ăn kẹo."

Đối với Phúc Đoàn to gan lớn mật này cậu bé không thích. Cô ta dẫn theo Cố Đình Sâm đi đánh người nên cậu bé không có bất kỳ hảo cảm nào, hơn nữa, cậu bé còn cảm thấy Phúc Đoàn có chút tà ác.

Lúc trước Diệp Quân Chi nghe Niên Xuân Hoa nói qua một câu: "Phúc Đoàn nói rất đúng, cũng là mẹ thông minh bảo con đi cứu người."

Những lời này làm cho Diệp Quân Chi ngẫm lại đều cảm thấy kỳ lạ, lại suy nghĩ đến thái độ của người ở đội sản xuất số 9 đối với Phúc Đoàn này, cậu bé càng cảnh giác thêm mười hai vạn phần.

Bây giờ Diệp Quân Chi lại càng không biết vì sao tự nhiên Phúc Đoàn cho mình kẹo.

Cậu bé đã từ chối.

Diệp Quân Chi không biết nhưng Đại Tráng biết.

Đại Tráng đã phát hiện ra tính cách của Phúc Đoàn. Lúc trước Sở Thâm không để ý tới Phúc Đoàn, Phúc Đoàn liền bám lấy. Ngay cả lúc trước cậu bé không thấy rõ bộ mặt thật của Phúc Đoàn, cậu bé cũng chơi cùng Phúc Đoàn, Phúc Đoàn lại đối với cậu bé rất bình thường.

Khi Đại Tráng phát hiện người bị bắt nạt lại chính là em gái ruột mình Nhị Nị, thì liền xa cách với Phúc Đoàn, nhưng sau đó Phúc Đoàn lại bám lấy cậu bé.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 358: Diệp Công (5)


Hiện tại Diệp Quân Chi chi đối với Phúc Đoàn rất lạnh nhạt. Phúc Đoàn không phải lại muốn tạo mối qua hệ tốt với cậu bé để có thêm một anh trai cưng chiều cô †a sao?

Đại Tráng cực kỳ khinh thường, vẫn là Nhị Ni tốt.

Trên thế giới này không có cô em gái nào tốt hơn so với Nhị Nil

Diệp Quân Chi và Diệp Công rời khỏi nhà Niên Xuân Hoa. Trên đường, Diệp Công hỏi Diệp Quân Chi: "Mấy ngày nay ở trong đội, cháu đã từng giao tiếp với người nhà Sở Chí Quốc chưa?"

Diệp Quân Chi lắc đầu: "Không, bọn họ đều rất bận rộn. Nhưng cháu có đi hái thuốc cùng Sở Phong và Sở Thâm."

"Hả?" Diệp Công hỏi: "Cháu nghĩ sao về hai đứa trẻ này?"

"Rất kiên định, cũng rất thông minh." Diệp Quân Chỉ trả lời, cậu bé thậm chí thêm một câu rất tốt bụng."

Nếu như không phải tốt bụng thì làm sao có thể mang theo Tam Ni người rõ ràng có thể chất kém hơn chứ? Nếu không tốt bụng, làm sao có thể đi lấy thuốc giúp bác sĩ chân đất?

Diệp Công lại không ngờ hai đứa trẻ có thể được Diệp Quân Chi đánh giá cao như vậy.

Diệp Công coi trọng nhất chính là Diệp Quân Chỉ, tuy rằng cậu bé chỉ mới chín tuổi, nhưng rất thông minh. Loại thông minh này không chỉ là học tập thông suốt, ngay cả cách nhìn người và xử sự cũng rất tốt.

Diệp Quân Chi thì cụp mắt lại, cậu bé phát hiện lời nói vừa rồi của Niên Xuân Hoa vẫn tạo thành ảnh hưởng đối với ông Lục.

Nếu không, ông Lục sẽ không hỏi cậu bé và người nhà Sở Chí Quốc có tiếp xúc qua hay không.

Lúc này Diệp Công thật sự là tràn ngập tò mò đối với cả nhà Sở Chí Quốc. Ông ấy lại muốn đi xem một chút, cả nhà Sở Chí Quốc rốt cuộc là phật hay ma?

Là phật như Diệp Quân Chi nói, hay là ma khiến Niên Xuân Hoa nghiến răng nghiến lợi, tiếc không thể mong bọn họ chết sớm.

Diệp Công dự định sẽ nói chuyện thêm một lát với nhà Sở Chí Quốc, nhưng không ngờ ông ấy vừa đến suýt chút nữa ngay cả cửa cũng không vào được....

Diệp Công kinh ngạc nhìn rất nhiều thùng gỗ lớn bày ra trước cửa, trong thùng đều là nước sôi, hơi nóng bốc lên.

Sở Chí Quốc đang cầm nắp thùng gỗ lên đậy lại rồi xỏ đòn gánh thẳng xuyên qua dây thừng, nhấc hai cái thùng gỗ lên, đòn gánh thẳng cũng bị cong một chút.

Nhìn thấy Diệp Công đến, Sở Chí Quốc chào hỏi ông ấy, sau đó gọi: "Dung Phương, có khách đến, em tiếp khách một chút."

"Được rồi!" Bên trong Trân Dung Phương trả lời.

Sở Chí Quốc gánh vật nặng nên không thể nói chuyện nhiều với Diệp Công, vội vàng gánh thùng gỗ rời đi.

Diệp Công kinh ngạc, thấy Trân Dung Phương đầu đầy mồ hôi đi ra, không nhịn được hỏi: "Buổi tối như vậy, mọi người muốn làm gì thế?"

Trân Dung Phương vội vàng mời hai người vào, trong nhà bày đầy thùng gõ, Trân Dung Phương thu dọn một chỗ mời hai người ngồi xuống nói: "Thật ngại quá, hiện tại trong nhà quá bừa bộn."

Cô ấy lau mồ hôi: "Bây giờ phải gánh nước nóng đến nhà nuôi tằm của đội nghề phụ."

"Cái gì?" Trong ấn tượng của Diệp Công, tằm không thể uống quá nhiều nước, chưa kể là nước sôi. Tằm cần nước có thể lấy từ lá dâu tằm, nếu uống quá nhiều nước ngược lại sẽ không tốt.

Trân Dung Phương giải thích: "Gần đây thời tiết lạnh quá, tằm vẫn không chịu ngủ." Nếu không chịu ngủ thì tằm sẽ không nhả tơ, trong đội sẽ không có tiến bộ.

Điều này chạm vào lĩnh vực mà Diệp Công không hiểu, ông ấy sống đến già vẫn muốn học liền dò hỏi: "Vì vậy, để làm nóng lên sao?"

"Vâng." Trân Dung Phương vừa rót nước vào nồi vừa nói: "Chúng tôi đã nghĩ rất nhiều biện pháp, nghe nói ở thành phố lớn, có thể chiếu đèn để làm nóng lên, nhưng ở nông thôn chúng tôi không có điều kiện này."

"Cũng có thể dùng than củi làm nóng lên, nhưng than củi vừa đốt lên thì thật sự rất nhiều khói, lo lắng tằm không chịu được."

"Sau đó chúng tôi liền nghĩ đến, nếu không thì dùng thùng gỗ đổ đầy nước nóng, đặt thêm một ít đệm lên nắp thùng gỗ, cách nhiệt độ đệm thích hợp rồi chúng tôi đặt hộp tằm ở bên trên, tương đương với phía dưới có nhiệt độ truyền qua, tằm có thể ấm lên."

Ấm áp, nó sẽ phát triển, lột xác và nhổ tơ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 359: Diệp Công (6)


Cho nên, Trần Dung Phương vội vàng đun rất nhiêu nước nóng, còn tìm rất nhiều đội viên để mượn thùng gõ.

Đến lúc đó chỉ cần tháo tạm phần tay cầm trên thùng là được.

Diệp Công nghe được gật đầu, thật sự là người miền núi tự có diệu kế, trí tuệ lao động khổ cực của quần chúng không thể khinh thường.

Lúc này ấn tượng của ông ấy đối với Trần Dung Phương đã thay đổi rất nhiều, lần đó tuy rằng Trân Dung Phương dùng bính âm ghi chép, nhưng từ phương diện khác mà nói, cũng là cô ấy siêng năng cẩn thận chứng minh.

Không nói đến chuyện khác, buổi tối còn ở chỗ này vì tằm của đội sản xuất mà nghĩ hết biện pháp, phần trách nhiệm này không phải người bình thường có thể so sánh được.

Diệp Công suy nghĩ lại hỏi: "Sao chỉ có hai người bận rộn, người khác thì sao?"

Trân Dung Phương ngáp một cái nói: "Chúng tôi đều đã bàn bạc xong, hai chúng tôi làm trước nửa đêm, sau nửa đêm thì đổi người, thay phiên nhau làm."

Nếu không thân thể sắt đánh cũng không chịu nổi.

Trong lúc nói chuyện, Sở Chí Quốc đã gánh xong hai thùng nước và quay trở về lại gánh thùng thứ hai.

Toàn bộ quá trình, anh ấy cũng không chào hỏi, làm quen với Diệp Công nhiều, cũng không vì chuyện của Cố Đình Sâm mà giận chó đánh mèo hay thể hiện ra mặt.

Ngay cả Trần Dung Phương cũng không nói thêm mấy câu với Diệp Công, trong lòng chỉ có công việc.

Diệp Công bỗng nhiên cảm thấy hổ thẹn, không muốn nói chuyện để thử nhân phẩm của bọn họ nữa. Sau khi thay Cố Đình Sâm xin lỗi, ông ấy vội vàng dẫn theo Diệp Quân Chỉ rời khỏi đây.

Người khác đang hao tâm tổn sức lao động cho đội sản xuất, ông ấy và Diệp Quân Chi làm sao không biết xấu hổ mà ở đó gây thêm phiền toái chứ?

Nếu như nói Diệp Công và Diệp Quân Chỉ rời khỏi nhà Niên Xuân Hoa cảm nhận được bầu không khí kỳ quái ghê tởm nơi đó, thì khi bọn họ rời khỏi nhà Trân Dung Phương lại hoàn toàn ngược lại.

Diệp Công đi trong gió lạnh, nếu Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc thật sự giống như Niên Xuân Hoa ám chỉ, là dựa vào thủ đoạn nào đó để lấy được chức trong ủy ban đội. Vậy thì, những gì vợ chồng họ nên làm là nói chuyện với ông ấy nhiều hơn.

Dù sao ông ấy cũng vừa mới vì ân cứu mạng của Sở Chí Nghiệp mà sắp xếp một công việc tốt cho Sở Chí Nghiệp.

Hiện giờ Cố Đình Sâm gây họa, ông ấy đi xin lỗi, bọn họ có thể nhân cơ hội này đưa ra một số yêu cầu không quá đáng, Diệp Công sẽ không từ chối.

Nhưng người ta lại không hề có suy nghĩ này.

Lúc này Diệp Công chỉ than thở sự hẹp hòi của mình và thành kiến khó hiểu trước kia.

Lúc này ông ấy hoàn toàn tự kiểm điểm lại mình. Cả đời này Diệp Công tự nhận mình không thông minh hơn người khác, ông ấy có thể có được ngày hôm nay, sở trường duy nhất có thể là thường xuyên tự kiểm điểm mình hơn so với người khác.

Diệp Công hoàn toàn tỉnh lại, tâm cũng bình tĩnh, ảnh hưởng của việc được cứu mạng và được "may mắn" mang đấn liền biến mất.

Ông ấy nghĩ đến dáng vẻ Niên Xuân Hoa nghiến răng nghiến lợi cầu mong hai đứa con trai và con dâu này chết sớm, nghĩ đến bà ta không ngừng nói xấu Sở Chí Quốc với mình.

Lại nghĩ đến hai vợ chông Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc một câu không nói Niên Xuân Hoa không tốt.

Chênh lệch cao thấp giữa nhân phẩm bọn họ thật sự quá lớn.

Lúc này, Diệp Công nhìn thấy chú ba Sở làm cỏ trên ruộng đất sở hữu riêng trở vê, Diệp Công đi lên trước nói chuyện với chú ba Sở vài câu.

Sau đó, cuối cùng Diệp Công không nhịn được hỏi: "Đội phó Sở, Sở Chí Nghiệp cứu tôi và Sở Chí Quốc là anh em sao? Tính cách của hai người này trong đội sản xuất như thế nào?"

Chú ba Sở như mở ra máy hát nói.

Thực tế ông ấy đã sớm muốn tìm Diệp Công nói vê chuyện cấp công việc kia của Sở Chí Nghiệp, tâm địa của anh ta quá phù phiếm, đó chính là đang hại anh ta.
 
Back
Top Bottom