Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 180: Bẽ Mặt (6)


Thái Thuận Anh mỗi ngày đều nhốt Sở Đóa ở nhà làm việc, phải nói rằng, một người con gái không thể ra ngoài thì sẽ phát điên.

Vì thế, Sở Phong, Sở Thâm muốn đưa Sở Đóa đi cũng không có cách nào đưa được.

Sở Phong nhìn Đại Tráng đầy khí thế nói: "Tôi không gọi cậu là anh Tráng. Anh trai tôi là Sở Thâm. Bản thân cậu không có em gái sao?"

Đại Tráng nói: "Phúc Đoàn? Em gái Phúc Đoàn rất ngoan."

Sở Phong lắc đầu: "Phúc Đoàn là em gái cậu, nhưng không phải cậu còn có một đứa em gái Sở Đóa sao? Sở Đóa còn không kêu cậu là anh Tráng, sao tôi phải gọi, tôi phải gọi cậu là Tiểu Tráng."

Đại Tráng đột nhiên nhốn nháo trong gió, tại sao cậu bé lại thành Tiểu Tráng? Đại Tráng búng ngón tay, Đại Tráng, Tiểu Tráng, cậu bé chẳng phải biến thành nhỏ hơn rồi?

Đại Tráng không vui, chống nạnh hét lên: "Dựa vào đâu mà chị gọi tôi là Tiểu Tráng? không được gọi tôi như vậy.

Sở Phong không quan tâm đến nhe nanh múa vuốt của cậu bé, bình tĩnh nói: "Cậu không phải Tiểu Tráng thì ai là Tiểu Tráng? Lần trước, tôi và anh trai cho Sở Đóa một quả lựu dại, lựu dại của Sở Đóa lại bị cướp đi, cậu là anh trai, cướp lựu dại của em gái mình, làm gì có em gái nào tôn trọng cậu?”

Đại Tráng sửng sốt: "Chị đổi oan cho tôi, tôi cướp lựu dại hồi nào?"

"Ồ, cậu không cướp lựu dại, có nghĩa là anh trai Tráng như cậu, không bảo vệ tốt em gái của mình, một người anh trai không thể bảo vệ em gái của mình còn có mặt mũi yêu cầu người khác gọi mình là anh Tráng?" Sở Phong từng bước tiến gần, không còn cách nào, tình cảnh của Sở Đóa quá phức tạp. Mặc ký ức hiện tại của cô bé rất mờ nhạt, nhưng Sở Đóa ở kiếp trước, hình như trượt chân rơi xuống nước chết đuối, căn bản không hề sống đến tuổi trưởng thành.

Niên Xuân Hoa có nhiều cháu trai cháu gái, đương nhiên không thèm quan tâm đến đứa cháu gái Sở Đóa này, thậm chí còn nói với Sở Chí Mậu và Thái Thuận Anh, đứa trẻ không có phúc nuôi không lớn, chết sớm tốt hơn là chết muộn.

Sở Chí Mậu và Thái Thuận Anh đã tin, bọn họ vốn không thèm quan tâm đứa con gái này, chút bi thương đó chẳng qua là chút tình cảm cuối cùng của một người làm ba làm mẹ mà thôi.

Sở Phong lại cảm thấy, một người con gái không được quan tâm, quanh năm bị áp lực đối xử phân biệt, có thể sống nổi đến lúc thành niên mới là không dễ.

Có vài phụ huynh ở đây, không một người ngoài nào có thể giúp đỡ được Sở Đóa, ngoài Đại Tráng. Đại Tráng tính tình nóng nảy, nhưng tốt bụng, lại là con trai cả của Thái Thuận Anh, còn nghịch ngợm đến mức dám cãi lại Niên Xuân Hoa, nếu có được sự bảo vệ của Đại Tráng, Sở Đóa có thể sống một cách dễ dàng.

Bây giờ, Đại Tráng đã thành công bị Sở Phong dẫn xuống mương.

Cậu bé nghĩ, đúng vậy, cậu bé đường đường là anh Tráng, ai dám bắt nạt em trai mình? Ai dám bắt nạt em gái mình?

Sứ mệnh làm một người anh trai của Đại Tráng liên sống lại.

Cậu bé hùng hổ quay đầu nói: "Có phải các người? Các người ai cướp quả lựu dại của em gái tôi? Mau nói cho tôi biết!"

Tất cả mọi người:...

Mấy đứa trẻ không nói gì, lần trước Đại Tráng làm vỡ một cái bát lớn, khi bị Niên Xuân Hoa đánh không nói một lời, không một giọt nước mắt rơi, bây giờ y hệt vua của những đứa trẻ, mấy đứa trẻ đều cúi đầu.

Phúc Đoàn ánh mắt sáng lóe, quả lựu dại... Cô bé cắn môi: "Anh Tráng, lần trước bà nội cho em một quả lựu dại, nhưng Phúc Đoàn không biết là quả lựu dại của Sở Đóa." Phúc Đoàn chỉ nhớ mùi vị của quả lựu dại, rất ngọt, ngọt tận trong lòng.

Đại Tráng không nghĩ là cô bé, Phúc Đoàn xinh xắn trắng trẻo mũm mĩm, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, là đứa em gái mà cậu bé yêu quý nhất.

Đại Tráng chỉ vào Phúc Đoàn: "Em... em..."

Cậu bé suy sụp, sao có thể là Phúc Đoàn? Hai đứa em gái tranh nhau quả lựu dại, cậu bé nên giúp ai?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 181: Bẽ Mặt (7)


Hơn nữa, Phúc Đoàn mỗi ngày đều được ăn có nhiều món ngon như vậy, tại sao còn muốn cướp quả lựu dại của Sở Đóa?

Cuối cùng, Đại Tráng chỉ nghẹn ngào một câu: "Vậy sau này em không được làm như vậy nữa." Phúc Đoàn nặng nề ậm ừ, cụp mắt xuống, dùng hàng mi che đi đôi mắt hơi buồn.

Sở Phong cười lạnh một tiếng, kéo Sở Thâm: "Đi thôi."

Cô bé nói với Đại Tráng: "Vỏ ve sầu ở trên cây, các người đông người như vậy, đi theo chúng tôi cũng vô ích, tôi và anh trai sắp trở về nhà rồi, mọi người muốn hái vỏ ve sầu thì lên cây hái, ở trên lá cây cũng có, chú ý an toàn là được."

Nói xong, không quay đầu liền rời đi.

Đại Tráng bối rối một lúc, hơi xấu hổ không tiện đi theo, ủ rũ hỏi đứa trẻ bên cạnh: "Có phải nó khinh thường anh không?"

Bởi vì bản thân cậu bé là anh Tráng, không bảo vệ tốt em gái của mình.

Phúc Đoàn tim đập thình thịch, vội vàng nói: "Làm sao có thể? Phúc Đoàn thích anh Tráng!"

Đại Tráng không vui như tưởng tượng, dáng vẻ vẫn ủ rũ, Phúc Đoàn là em gái, có thích một người anh trai không thể bảo vệ em gái mình không? Không đúng, cậu bé vừa rồi đã bảo vệ Phúc Đoàn, vì thế mà Phúc Đoàn mới thích cậu bé, nhưng cậu bé không bảo vệ được em gái Sở Đóa, chắc chắn không thích cậu bé.

Đại Tráng rất buồn.

Từ xa, Sở Phong, Sở Thâm đã đi trên đường về nhà.

Sở Thâm có chút khó hiểu: "Em gái, mặc dù chúng ta không hái vỏ ve sâu, nhưng tại sao em lại nói cho Đại Tráng?” Sở Thâm không thích người trong nhà Niên Xuân Hoa.

Sở Phong nhẹ giọng giải thích: "Dù sao bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ biết, em nói cho cậu ta, hi vọng cậu ta có thể nhớ đến em gái, đối tốt với Sở Đóa một chút."

Sở Đóa, một cô gái đáng thương.

Trong tiểu thuyết Phúc Khí, nữ chính phúc khí sẽ vì phúc khí, thoát khỏi sự trói buộc trọng nam khinh nữ ở thời đại này, trở thành người được ba mẹ cưng chiều nhất, giống như Phúc Đoàn thậm chí còn vì phúc khí, cầu bé trai cho người ta, đạt được sự săn đón hầu hết mọi người.

Nhưng, các cô gái ở thời đại này không vì vậy mà đạt được bất cứ sự đối đãi tốt nào, thậm chí lúc cằn cỗi, Niên Xuân Hoa vì ưu ái Phúc Đoàn, sẽ lấy ra đồ đặc của những cô con gái để Phúc Đoàn hưởng.

Nữ chính phúc khí có phúc khí lớn như vậy, có thể đoán định được nam nữ, có thể giải quyết bệnh dịch gà một cách không khoa học, giải quyết nguy cơ mà tất cả người lớn đều không giải quyết được, nhưng, không thể giải quyết được nỗi khổ của những cô gái này.

Những phúc khí này hình như rất biết, nên rơi ở nơi nào, không nên rơi ở nơi nào.

Những nỗi khổ này, ngược lại làm nổi bật nữ chính phúc khí có phúc, hưởng thụ, là nhóm đối chiếu may mắn và vận may, tàn nhẫn nói: "Hạnh phúc, được xuất phát †ừ sự so sánh."

Trên người Sở Phong là nhóm đối chiếu sự bi thương.

Thời tiết dân trở nên mát mẻ, có câu thơ rằng "Xuân giang thuỷ noãn áp tiên tri").

Tuy nhiên, ở Đội sản xuất thứ 9, người đầu tiên cảm nhận được thời tiết mát mẻ hơn không phải là những chú vịt mà là những đội viên đang vùi đầu làm việc trên cánh đồng, khi họ dùng cuốc xuống đất chỉ thấy mặt đất cứng ngắc, bùn cũng đã đóng băng. Các loại cây trông thích hợp để gieo vào mùa thu cần phải được gieo nhanh chóng, các đội viên đã sàng lọc hạt giống, loại bỏ những hạt lép và chọn ra những hạt tròn mẩy nhất, đẹp nhất mới gieo xuống, nhưng suy cho cùng công việc cũng không nhiều bằng trong vụ thu hoạch mùa thu.

Mùa thấp điểm đang đến, và bây giờ các đội viên háo hức đi làm để kiếm công điểm. Trong khoảng thời gian này, Trần Dung Phương đảm nhận việc vặt của đội nghề phụ, tình hình cũng được coi là tốt hơn so với một số đội viên đang nhàn rỗi ở nhà, Sở Chí Quốc rất khỏe, anh ấy cũng đảm nhận công việc đào đất với cái cuốc trên vai.

Nông dân là những người mệt và khổ nhất, nhưng cũng sợ nhàn rỗi nhất.

Nhàn rỗi, có nghĩa là nghèo.

(*) Đây là bài thơ đề tranh Huệ Sùng của Tô Thức, Dịch nghĩa: (vế phía trước) Bên ngoài bụi trúc, hoa đào nở hai ba cành, (vế phía sau) Sông sang xuân, nước ấm lên, con vịt là biết trước tiên.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 182: Thu Linh (1)


Đội viên nào nhàn rỗi ở nhà thì đan giày dép rơm, đan thúng, khâu đế giày, các chị em cần mãn thì lấy hộp kim chỉ ra may vá, bảo người lớn trẻ nhỏ trong nhà c** q**n áo ra, họ xỏ chỉ thêu thùa, sửa lại cho quần áo to hơn để năm tới còn có thể sử dụng tiếp, những người tâm tư cẩn thận hơn sẽ thêu một số bông hoa nhỏ, cỏ và động vật nhỏ để che đậy sự thật rằng đây là quần áo cũ, chắp vá mãi lại mặc tiếp.

Mọi người đều rất tiết kiệm như vậy đấy.

Trân Dung Phương cắn đứt chỉ, cô ấy còn phải sớm đến đội nghề phụ, Trần Dung Phương đứng dậy thu dọn đồ đạc: "Tôi đi trước nhé, bọn nhỏ còn đang đợi tôi nấu cơm."

Người nhà quê đều nhiều chuyện, các đội viên tụ lại một chỗ thêu thùa đều biết rằng Trân Dung Phương phải đến đội nghề phụ.

Trân Dung Phương không khoe khoang, tính tình cô ấy dè dặt.

Lưu Hồng Mai xua xua tay: "Còn khách sáo với chúng tôi nữa sao, cháu mau đến đội nghề phụ đi, đừng chậm trễ. Thím nghe chồng thím nói rằng có một số đội nghề phụ của các công xã bên ngoài đã phát triển rất tốt, tăng thu nhập của các đội viên, mỗi ngày mọi người đều có việc để làm, đội nghề phụ của cháu phải cố lên nhé, nếu đội nghề phụ của đội sản xuất của chúng ta cũng có thể tốt như vậy, thì chúng ta sẽ không phải khâu đế giày nữa, tất cả chúng ta sẽ đến đội nghề phụ để làm việc."

"Thật sao?" Có đội viên lập tức sáng mắt lên, có thể mỗi ngày đều làm việc sao?

Lưu Hồng Mai bèn kể câu chuyện của mình nghe được một cách sống động khiến mọi người vô cùng thích thú.

Trân Dung Phương cũng mỉm cười với mọi người, và hứa ngay cả khi cô ấy mài giữa đầu óc cũng sẽ ở lại đội nghề phụ và trong tương lai sẽ cùng các chị em của mình phát tài - đây đương nhiên là một câu đùa, nhưng mọi người nghe xong không khỏi ấm lòng.

Khi Trần Dung Phương rời đi, thím Phương thở dài: "Ôi, thật ghen tị."

Ai không muốn làm việc nhiều hơn? Không phải là muốn làm việc, chỉ thuần túy là thèm công điểm mà thôi.

Đống kim trong tay thím Phương ngày càng ít đi, từ một cục sợi cũng dân thành một cục nhỏ như quả táo tàu, trong mắt thím Phương có ghen tị hâm mộ, nhưng không đố kị: "Nhà của Dung Phương bây giờ càng ngày càng khấm khá, nợ nần đã trả hết. đợi đến chừng phơi khô lương thực, ó thể được trả lại sạch sẽ lương thực. Từ đó, cô ấy cũng có thể thẳng lưng được rồi, Chí Quốc tuy nghèo nhưng lại ân cần và sẵn sàng làm việc chăm chỉ. Sau này nhà họ sẽ càng hòa thuận và tốt đẹp."

Thím Phương nói trái nói phải: "Trước đây, khi Chí Quốc và Dung Phương tách hộ khẩu có bao nhiêu người, trong lòng nghi ngờ, bao nhiêu người thầm chỉ tay sau lưng nói họ bất hiếu với mẹ, sau này sẽ có quả báo, hơn nữa Xuân Hoa Nhi lại còn chắc chắn rằng hai người họ sẽ gặp xui xẻo cùng cực, mà bây giờ kết quả thế nào chứ?"

Thím Phương cười cười, ý bà rất rõ ràng.

Niên Xuân Hoa thích nguyền rủa người ta xui xẻo, nhưng ông Trời có mắt, và các cán bộ của Đội sản xuất thứ chín cũng có mắt, những người chăm chỉ sẽ không bao giờ chết đói.

Khi thím Phương nói điều đó, Vương Oánh không vui.

Vương Oánh đã tìm thấy năm tệ ấy.

Lúc đầu khi cô ta không thể tìm thấy năm tệ, Vương Oánh đã khóc và nằm trên mặt đất để tìm kiếm nhưng không tìm thấy gì, cô ta chỉ nghĩ rằng mình vô tình làm rơi tiền khi đang cho lợn và gà ăn, đã đi đến cái chuồng lợn dơ dáy và như lật ngược nó lên nhưng chẳng thấy gì ngoài mùi hôi thối, còn mắt thì đỏ hoe sưng húp vì khóc.

Cuối cùng vẫn là câu nói vô tâm vô phế của Phúc Đoàn: "Có phải lúc nấu ăn đã sơ ý ngã vào đống củi?"

Vương Oánh đi tìm, quả nhiên tìm được năm tệ của mình trong đống củi, vui mừng đến mức gặp được mọi người đều nói rằng Phúc Đoàn là một đứa bé may mắn, hoàn toàn không để ý đến chuyện mất tiền đến tìm được tiền tại sao đều liên quan đến Phúc Đoàn!
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 183: Thu Linh (2)


Phúc Đoàn chỉ tùy tiện mở miệng nói một câu thôi phúc khí đã lớn như vậy rồi kia đấy.

Vì vậy, đứa bé mà cô ta đang mang trong bụng chắc chắn sẽ là bé trai cho coi.

Vương Oánh hạnh phúc đến nỗi mặt đầy vẻ hớn hở, và cô ta càng trở nên thân thiết hơn với gia đình Phúc Đoàn và Niên Xuân Hoa, thậm chí còn không thích gia đình của Trân Dung Phương.

Niên Xuân Hoa nói rất đúng, Phúc Đoàn có phúc như vậy, những kẻ bắt nạt Phúc Đoàn có thể có một cuộc sống tốt đẹp không? Gia đình tan nát kẻ mất người vong còn có thể tốt đến đâu chứ!

Đúng vậy, sau khi gia đình Trần Dung Phương trả hết tiên, khi Niên Xuân Hoa nói rằng Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc không may mắn và nghèo khó, sẽ không ai tin bà ta và còn nhìn bà ta cười nhạo, như vậy, cứ như thể rằng Niên Xuân Hoa làm mẹ, làm nội thật quá khắt khe chua chát, không thấy điều tốt của người khác, người ta được gì thì ghét còn người ta thua mình cái gì thì cười nhạo vậy.

Niên Xuân Hoa mất mặt như thế, cuối cùng chỉ có thể cười haha nói: "Tiền à, tiên thì trả hết, nhưng nhà họ không có phúc đâu. Phúc Đoàn nhà tôi có phúc như vậy, ban đầu tôi không gánh nổi cuộc sống của nhà gia đình cô ấy nó đâu, nhà nó ác độc lắm, nếu không có vấn đề gì về tiền bạc, sợ rằng cũng sẽ có vấn đề về thể chất."

Khi Niên Xuân Hoa nói điều này, nghĩ vê cái chết trong mỏ của Sở Chí Quốc trong tương lai, bệnh tật của Trân Dung Phương và Sở Thâm bị đánh gãy chân và Sở Phong bị bọn côn đồ hủy hoại, liền cảm thấy hết thảy đều có số của nó.

Những người khác chỉ nhìn bà ta như một kẻ ngốc.

Có đội viên trực tiếp cười nói với bà ta: "Xuân Hoa Nhị, bà thích đoán mệnh cho người khác như vậy, sao không bày sạp chuyên đoán mệnh xem phúc cho người ta chứ?”

Niên Xuân Hoa chỉ có thể nén giận không biểu lộ ra mặt: "Những ngành nghề thấp kém như vậy tôi sẽ làm à?"

Nếu như bà ta thực sự làm, bà ta sẽ không bị bắt làm gương chứ?

Những người khác càng cười to hơn, lộ ra một chút khinh thường, Niên Xuân Hoa xem thường những thầy bói cấp thấp đó, nhưng bà ta nói chuyện không phải toàn là những lời chỉ có thây bói mới nói sao.

Ngoại trừ những người quan tâm đến Niên Xuân Hoa, cũng có một số người không hề quan tâm đến Niên Xuân Hoa, theo bọn họ, Niên Xuân Hoa giống như mất trí vậy, mong chờ gì ở bà ta đây?

Muốn gia đình con trai trưởng và con dâu của mình tan nát để chứng tỏ phúc khí của mình hơn con chăng? Đây không phải là thuần túy ngu ngốc sao?

Tuy nhiên, ngoài những người này, cũng có rất nhiều người tin vào thần thánh, yêu ma quỷ quái và những điều bí ẩn, và Vương Oánh là một trong số họ.

Cô ta là một người ủng hộ trung thành của Phúc Đoàn.

Bụng Vương Oánh không quá lộ liễu, nhưng cô ta cố ý ưỡn lên, thỉnh thoảng còn gõ vào eo, giống như bị đau thắt lưng lắm vậy, cô ta duỗi eo một cách lười nhác: "Ôi, mang thai con trai rồi mệt mỏi ghê."

Cô ta nhìn xung quanh: "Mặc dù mọi người đều nói rằng gia đình của Trần Dung Phương đang làm ăn tốt, nhưng theo tôi, cuộc sống của thím Xuân Hoa lại thoải mái hơn, hàng ngày có thịt để ăn hàng ngày có nước để uống, đó là một phúc khí lớn mà không ai khác có thể cầu được đâu."

Một cô gái bị dọa xám hồn: "Ngày nào cũng ăn thịt uống rượu?"

"Nhà bà ấy sao làm được như vậy? Dạo này nhà bà ấy có việc gì tốt?" Cô ấy hỏi.

Vương Oánh lộ ra nụ cười thần bí: "Làm nghề gì? Đó là phúc khít Chúng ta không thể ghen tị với họ." Thím Hoa "hứ”" một tiếng, nói với cô gái vừa lên tiếng hỏi kia: "Đừng để ý đến nó, ngày nào cũng giả thần giả quỷ. Những ngày này gia đình Niên Xuân Hoa đã kiếm được việc làm ở đâu? Trước đây, bà ta nghĩ Đội trưởng Lưu sẽ rời khỏi, nhưng thứ chống lưng cho cậu ấy mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 184: Thu Linh (3)


"Bây giờ Đội trưởng Lưu dứt khoát không sắp xếp công việc cho bà ta nữa, sợ là sắp xếp cho bà ta bà ta lại bà ta lại không vừa ý liền bị bà ta nói chuyện quả báo, thế là là đội trưởng Lưu chỉ đành nhờ Phó đội trưởng Sở sắp xếp công việc cho gia đình bà ấy."

Phó đội trưởng Sở thì sao, không muốn người ta cảm thấy mình là người làm việc thiên tư, cũng chẳng chiếu cố cho gia đình bà ta.

Sở Chí Nghiệp nhà bà ta là một con ma lười đầu thai chuyển thế, hay dùng mánh lới lười biếng.

Những ngày này, ngay cả Niên Xuân Hoa và Lý Tú Cầm cũng trở nên lười biếng.

Bây giờ Sở Chí Bình, Sở Chí Mậu và cả Thái Thuận Anh là những người lao động duy nhất trong gia đình bà ta."

"Chậc, đây không phải là ba người làm nuôi cả một nhà sao?" Cô gái vừa nói cũng thấy khiếp, một nhà nhiều miệng ăn như vậy mà chỉ có ba người đi làm sao?

Vừa nói, cô ấy lại thắc mắc: "Đã như vậy, sao nhà bà ấy ngày nào cũng ăn thịt uống rượu?"

Thím Hoa cười lạnh một tiếng: "Chỉ là giả thần giả quỷ thôi!"

Bà ấy đã nhịn bốn tuần rồi, sau khi xác định xung quanh chẳng có ai mới đè giọng xuống, nói: "Mấy ngày nay, không phải trong đội nói rằng Phúc Đoàn nói rằng ai mang thai con trai thực sự sẽ mang thai con trai sao? Người ta nói rằng Phúc Đoàn, chạm vào bụng ai, là mang thai con trai, một khi tin tức được đưa ra, chưa kể các đội sản xuất gần đây, thậm chí các công xã khác cũng đến tìm Phúc Đoàn đấy."

Giữa thanh thiên bạch nhật, cô dâu nhỏ nghe vậy sao mà hoảng hốt như vậy? Thật là ngoài tâm nhận thức người thường mà. Thím Hoa nói: "Mỗi lần như vậy, bọn họ đều mang theo thuốc lá, rượu, đường và thịt, đến nhà Xuân Hoa vào đêm khuya, vì sao lại vậy? Bởi vì là để Phúc đoàn sờ bụng của mình hay của vợ mình. Khoảng thời gian này, nhà Niên Xuân Hoa có thịt ăn là như vậy mà ra."

Ngoại trừ Vương Oánh nghe xong cảm thấy thoải mái, cảm thấy rằng nó đã chứng minh Phúc khí lớn của Phúc Đoàn, những người khác chỉ nghe cho vui.

Cô gái kia sờ sờ cái gáy phát lạnh của mình: "... Đây, đây không phải là phù thủy sao?"

Trước đây, đội sản xuất nào không có phù thủy chứ?

Thực hiện một số phương pháp mà thậm chí không biết có hữu ích hay không, một số phương pháp có thể mang lại cho người ta sự an ủi vê tâm lý, một số phương pháp khác sẽ kéo dài thời gian điều trị, có tốt có xấu, nhưng nói chung, những người có bị buộc, bắt đắc dĩ mới phải trở thành phù thủy đều là những người nghèo. Nói cái gì mà người âm, rồi gì mà soi trứng hỏi gạo, phù thủy nào cũng ít khi nhìn thấy mặt trời, giam mình trong căn phòng nhỏ để tạo không khí huyền bí. Nếu không phải bước đường cùng, sẽ không có ai làm việc này.

Cô gái này cũng đã học tiểu học, lên cấp hai thì gia đình cho rằng con gái có học cũng vô dụng, không cho học nữa nên lấy chút tiền sính lễ rôi gả đến Đội sản xuất thứ chín.

Cô ấy nói: "Cháu nghĩ những phù thủy mà cháu gặp trước đây đa phần đều là người nghèo, cháu từng nghe mẹ nói rằng con dâu nào không sống nổi với mẹ chồng nữa thì tự vẫn xuống giếng, nhưng nếu được cứu sống thì sẽ có chút bản lĩnh thuộc về cõi âm, cháu thấy chuyện này rất kỳ quái, thứ kỳ quái không phải quỷ thân, mà là lòng người."

Thím hai Tống vốn đang im lặng, nghe đến đây mới nhướng mày: "Người tự sát về cơ bản không thể sống sót, nhưng người ta chỉ có dũng khí tự sát một lần, sau khi được cứu sẽ không còn nữa. Loại dũng khí này, để có năng lực kiếm sống sinh nhai, tất nhiên có rất nhiều phù thủy, đều là người đáng thương. Nếu không, tại sao chúng ta ít nghe thấy có đàn ông làm việc này? Bởi vì trong đội, đàn ông có thể sống sót nếu họ có thực lực có sức khỏe. Còn một số gia đình thì sao, cho dù đàn ông ăn nhậu, gái gú, cờ bạc thì họ vẫn coi đàn ông là chủ gia đình, nếu họ có thể tồn tại thì không cần giở mưu ma chước quỷ."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 185: Thu Linh (4)


Nhưng nhà Niên Xuân Hoa này có nhiều sức lao động như vậy, tốt biết mấy? Tại sao lại nghĩ không thông mà giở mưu ma chước quỷ thế này?

Cuối cùng, thím hai Tống kết luận: "Cho nên, thím không có con gái, trong nhà nếu có con gái, nhất định sẽ cho nó đi học trung học cơ sở hoặc trung học kỹ thuật, hay là lên thành phố làm công nhân cũng được, ở lại đội sản xuất khổ quá."

Mọi người lắng nghe rồi trâm ngâm.

Vương Oánh thì lại ngẩn ra, không phải chứ, sao lại có thể nói đến đây rồi?

Phúc khí của Phúc Đoàn có thể giả?

Tại sao họ không tò mò về những điều bí ẩn này chút nào vậy!

Có dì Tống - người tiên phong chống lại yêu ma quỷ quái, và thím Hoa - người cục súc nóng tính hay chọc vào chỗ đau của gia đình Niên Xuân Hoa, qua một thời gian, không một người nào đến đây thêu thùa kiếm thêm thu nhập nào ghen tị với Phúc Đoàn có thể ăn thịt.

Suy cho cùng, với nếp sống trong đội này đây, mấy thứ tà giáo dị giáo gì gì đó có thể tôn tại cả đời không? Nếu đội trưởng và cán bộ phát hiện ra, họ có thể không tự do ăn uống đi lại đâu.

Nhưng Vương Oánh nghe không nổi nữa, cô ta cảm thấy những người này chẳng qua là ghen tị mà thôi.

Vương Oánh nói: "Nếu mấy người cảm thấy phúc khí của Phúc Đoàn là giả, mấy người thể tự mình đi báo cáo, dù sao đi chăng nữa, Phúc Đoàn có thể nhìn thấy thai nhi, nếu không linh, rất nhiều người sẽ không đến tìm nó."

Thím Hoa liếc trắng mắt nhìn cô ta một cái: "Chúng ta điên rồi sao? Bọn họ đều là người trong thôn với nhau, tại sao lại báo cáo họ?”

Đừng nhìn thím Hoa và Niên Xuân Hoa nếu họ không đối phó với nhau, vừa gặp liền có chuyện, nhưng loại chuyện ném đá giấu tay, gây sự gây thù chuốc oán bà ấy tuyệt đối không làm.

Bà ấy cũng không phải người ngu, bình thường cãi nhau chí chóe, nhưng nếu báo cáo, tất nhiên sẽ trở mặt thành thù, bà ấy đi báo cáo người ta, những thôn dân khác sẽ cho rằng bà ấy không có việc gì làm nên thích báo cáo người ta thì sao?

Lúc đó không phải bà ấy sẽ trở thành kẻ phản bội quần chúng sao, thím Hoa không làm những việc như tự mình bôi tro trát trấu vào mặt mình.

Thím Hoa xua tay với Vương Oánh vẫn còn đang muốn nói gì đó: "Được rồi, được rồi, thím biết con tin vào phúc khí, con ước gì mình mang thai con trai."

Bà ấy lại liếc nhìn bụng cô ta: "Bụng còn chưa lộ rõ, ngày nào cũng chống eo cũng không biết ngại, muốn lấy lòng Phúc Đoàn Niên Xuân Hoa thì đến nhà họ mà lấy lòng, chỉ ở đây nói lời tốt đẹp với họ, họ sẽ không nghe thấy đâu."

Vương Oánh:... Cô ta không phải là đối thủ của thím Hoa, hằm hằm cầm lấy đồ thêu và bỏ đi.

Màn giương cung bạt kiếm kết thúc với việc Vương Oánh thất bại, nhưng khoảng 30% đội sản xuất và công xã là những người không mê tín như dì Hứa và dì Tống, 70% còn lại tin vào những điều bí ẩn này ở một mức độ nào đó.

Vì vậy, trong khoảng thời gian này, Phúc Đoàn đã thực sự trở thành người được kính trọng nhất trong đội, ai đến cũng phải nể nang.

Sở Thâm và Sở Phong không quá quan tâm đến việc Phúc Đoàn có được tôn trọng hay không, vào cuối mùa thu và đầu mùa đông, hầu hết ve sầu sẽ chui xuống đất nên rất khó để thu thập vỏ ve sầu vào thời điểm này.

Ngay cả khi vẫn còn một số tàn dư trên cây, nó không còn đáng giá so với thời gian và sức lực đã đầu tư.

Cuối thu đầu đông là tiết trời mát mẻ, ngoại trừ một số loại thảo mộc trung y, bọn trẻ không có cách nào kiếm tiền. Nhưng cho dù là vị thuốc Trung Y mọc dại đi nữa, các đội viên cũng biết nhìn hàng, nếu hữu dụng từ cũng đã tự mình đi cắt từ lâu. Chỉ có ở chỗ sâu trong rừng rậm, mới có thể có càng nhiều Trung y thảo dược, nhưng Sở Phong nghĩ, vận khí của bọn cô không tốt, vẫn là cẩn thận một chút, không nên đi.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 186: Thu Linh (5)


Sở Thâm và Sở Phong cũng có thời gian nghỉ ngơi, đưa Sở Lê đi cắt ngải cứu mỗi ngày, đến trường nghe lén bài giảng của giáo viên và sống cuộc sống của mình một cách sôi nổi.

Sở Thâm ngoại trừ thỉnh thoảng có chỗ trống, sờ sờ túi của mình, nói: "Trống rỗng." Thở dài một hơi: "Nếu là trước đây, đã có thể bán rất nhiều vỏ ve sầu."

Sở Lê khẽ mỉm cười, Sở Phong cũng trêu chọc cậu ấy: "Anh ơi, chúng ta còn nhỏ, làm sao có thể quanh năm kiếm tiền, cũng nên nghỉ ngơi đi."

"Cũng đúng."

Sở Thâm cũng không vội, rong ruổi khắp nơi tìm vỏ ve sầu, những gì Sở Thâm học được là không có gì phải vội vàng, vội vàng là sẽ hỏng chuyện.

Sau khi ba đứa trẻ cắt ngải cứu xong, chúng tìm thấy một ít đậu tằm dưới gốc cây, và cắt những hạt đậu tằm trong vỏ đậu tằm, để lại một lỗ ở giữa, để chúng có thể tạo ra một chiếc còi màu xanh lá cây, có thể phát ra âm thanh vui tai khi thổi bằng miệng.

Hầu hết trẻ em trong nước đều chơi trò này.

Sức sống của đậu tằm thậm chí còn bền bỉ hơn, những thứ này một năm bốn mùa đều có thể tìm thấy ở nhiều nơi.

Sở Thâm làm ba cái còi, mỗi người một cái, má thổi thành hình con ếch, âm thanh tuy lớn nhưng trong tiếng gió hoang vu và tiếng lá cây xào xạc, rất dễ hòa vào thiên nhiên.

Căn nhà tranh thấp nép mình dưới gốc cây óc chó, lá cây óc chó không chịu được khí lạnh của mùa thu đông, giờ lác đác khô héo, mép lá úa vàng như sương giá, nhưng vẫn chưa vào đông, gió lạnh vẫn chưa rõ rệt mấy, cây óc chó vẫn chưa đến nỗi rụng lá trơ trọi. Dưới tàng cây óc chó, mơ hồ có hai nam một nữ đang đi cùng nhau, hai tay người đàn ông đút túi quần, có vẻ hơi lo lắng, cũng có hơi cà lơ phất phơ.

Người phụ nữ có khớp xương to và dày, bộ dáng tuy mộc mạc không ăn diện nhưng mái tóc được chải bằng nước và mặc quần áo chỉnh tê nhất. Sở Thâm có ánh mắt sắc bén, nhìn thoáng qua: "Đây không phải là... là..."

"Đan Thu Linh."

Sở Phong nhớ cô ta.

Trong đội sản xuất thứ chín, mối quan hệ giữa gia đình Đan Thu Linh và gia đình Trần Dung Phương thực sự rất xa, cũng không phải là họ hàng ruột thịt nên cô không biết gọi Đan Thu Linh theo vai vế của mình là gì.

Đan Thu Linh là con gái duy nhất trong gia đình, trong thời đại ngày nay, thật không dễ dàng để một cô con gái duy nhất có thể nuôi sống gia đình.

Nhà quê đúng là giản dị, nhưng giản dị cũng man rợ, bởi vì quá giản dị, có người còn coi cái ác như một lẽ thường tình.

Vì Đan Thu Linh là con gái một nên một số người thân từ lâu đã dùng miệng thám tính truy hỏi về tài sản của gia đình Đan Thu Linh.

Tài sản của gia đình Đan Thu Linh không nhiều, âm mưu của họ hàng cũng không nhiều, ngay cả câu hỏi cũng thẳng thắn và đơn giản: "Nhà ông chỉ có một cô con gái, sau này ông sẽ làm gì với gia nghiệp đây?”

Những ánh mắt sắc bén đó quét qua đồ đạc của gia đình của Đan Thu Linh, chúng sắp bị nuốt chửng, những âm mưu toan tính không che giấu lại càng khiến người ta kinh tởm.

Đan Thu Linh cố gắng hết sức, cô ta sẵn sàng làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ ai khác, cô ta có thể ăn một bát cơm lớn cho một bữa, cô ấy có xương to, lông mày rậm và khuôn mặt rám nắng, trông rất kiên cường, chống đỡ mái nhà của chính mình. Đan Thu Linh cao hơn và khỏe hơn những người đàn ông bình thường, và tính tình cũng không vừa, khiến những người thân thích xem người khác như cỏ rác cũng không dám bắt nạt cô ta. Nhưng trong những năm gần đây, Đan Thu Linh đã già đi nhưng chuyện hôn sự của cô ta vẫn chưa ổn định.

Ý nghĩ nọ của bà con họ hàng lại trỗi dậy.

Ông Đơn và bà Vu muốn tìm một gia đình tốt cho Đan Thu Linh càng sớm càng tốt, họ đã già, và một ngày nào đó họ sẽ khuất bóng lìa trần, nếu như những người thân không biết xấu hổ kia lại đến chia tài sản, chia đất đai, cho dù là một miếng ngói cũng muốn chia, Đan Thu Linh sao có thể không làm ầm ï với họ?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 187: Thu Linh (6)


Cặp vợ chồng già lo lắng rằng tính khí của Đan Thu Linh quá bạo lực, nhưng cô ta quá yếu để cạnh tranh đấu đá với một nhóm họ hàng xấu xa, vì vậy họ muốn Đan Thu Linh kết hôn càng sớm càng tốt.

Sau khi kết hôn, gia đình bên nam tốt xấu gì cũng có thêm vài người giúp đỡ Đan Thu Linh, để con gái họ không phải bơ vơ.

Vì vậy, trong mùa thấp điểm, Đan Thu Linh được ba mẹ cô ta đưa từ cánh đồng về để đi xem mắt.

Ba mẹ hai bên mở cuộc gặp mặt trong nhà, hai nam nữ lớn tuổi nhưng chưa cưới sẽ ra ngoài hàn huyên tâm sự, dạo chơi, vun đắp tình cảm.

Đan Thu Linh kín như hũ nút, nhưng nghĩ đến sự ủy thác của ba mẹ, cô ta vẫn lịch sự nói: "Anh đã từng đến đội sản xuất thứ chín của chúng tôi chưa? Tôi đưa anh đi dạo nhé?”

Thấy Đan Thu Linh tích cực như vậy, anh ta đút tay vào túi, cười nói: "Được."

Sở Phong, Sở Thần, Sở Lê như những con mèo nhỏ nấp dưới gốc cây đại thụ khác, lo lắng sẽ quấy rây người khác bồi dưỡng tình cảm, nhưng lại chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này, hiện tại vừa tò mò vừa sợ hãi, không dám ra ngoài thu hút sự chú ý của mọi người, liền siết chặt chiếc còi xanh trong tay.

Đan Thu Linh câu có câu không trò chuyện với chàng trai trẻ, chàng trai trẻ không nhiệt tình lắm nhưng cũng không lạnh lùng lắm.

Ngay khi Sở Phong và những người khác đang tự hỏi liệu một cuộc trò chuyện như vậy có thành công hay không, Đan Thu Linh đột nhiên thoáng thấy một bóng dáng nhỏ bé màu đỏ vụt qua, như thể đang lao đến mảnh đất riêng của mình vậy.

Mảnh đất là của Đan Thu Linh.

Gà nhà cô nuôi thả ở đó, trên ruộng vẫn còn vài con đang nheo mắt, Đan Thu Linh lại nhìn bóng người chạy vụt qua, suýt nữa thì tim ngừng đập vì sợ hãi.

Đây không phải là Phúc Đoàn sao?

Hiện tại, trong mắt Đan Thu Linh, Phúc Đoàn là sát thủ gà vịt, lần trước nó bừa bãi cho gà ăn cỏ độc, giở trò với Niên Xuân Hoa để nói dối mẹ cô ta, nói rằng Phúc Đoàn là tiên nữ, Đan Thu Linh nhớ hết.

Thấy con nhãi Phúc Đoàn lại sắp lại gân gà của mình, Đan Thu Linh vội vàng hét lên: “Phúc Đoàn! Tránh xa gà nhà tao ral"

Nghe thấy giọng nói này, Phúc Đoàn khựng lại, cắn môi quay đầu lại, nhìn thấy Đan Thu Linh giống như một con gà mái già đang bảo vệ con của mình.

Cô bé... cô bé sẽ không bắt gà của dì ấy, tại sao lại phản ứng dữ dội như vậy?

Phúc Đoàn cảm thấy oan ức và không vui.

Đan Thu Linh nghĩ rằng một đứa trẻ như vậy không thể hiểu lời của cô ta, vì vậy cô ta chỉ có thể dọa nạt: "Mày tránh xa gà của tao ra, nếu không tao sẽ nói với người lớn nhà mày."

Phúc Đoàn mím chặt môi, đôi mắt như hạt ngọc trai đen có chút chán nản, nhưng chàng trai trẻ bên cạnh Đan Thu Linh không biết tình hình cụ thể, vì vậy anh ta mỉm cười: "Nó chỉ là một đứa trẻ mà thôi, đừng bận tâm đến nó làm gì."

Đan Thu Linh nói: "Đấy là tại anh không bị nó hại chết gà nhà anh đấy, lần trước nó cho gà của tôi ăn cỏ độc, may mắn là không có chuyện gì xảy ra, nếu có chuyện gì xảy ra thì năm nay tôi đã bận rộn vô ích rồi."

Đan Thu Linh tỏ ra uy nghiêm khi nhắc đến tài sản của gia đình mình, người thanh niên nghẹn họng, cảm thấy có chút không vui.

Anh cảm thấy Đan Thu Linh quá thiếu nữ tính, sao cô ấy có thể nói chuyện như vậy? Nhưng nghĩ đến những lời ba mẹ nói, Đan Thu Linh có thể làm việc được, vai to eo tròn lại khỏe, lại vừa nhìn là biết tướng mắn đẻ nên vẫn không nói gì.

Nhưng Phúc Đoàn cau mày, làm sao Phúc Đoàn có thể chịu được loại oan ức này?

Trong khoảng thời gian này, Phúc Đoàn là người được kính trọng và săn đón nhất trong đội, không ai dám chống lại cô bé, và mọi người đều ca ngợi cô bé là Đứa trẻ có phúc.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 188: Thu Linh (7)


Sở Phong thầm nghĩ rằng điều đó không tốt, theo luật của Tiểu thuyết Phúc Khí, Đan Thu Linh sẽ gặp xui xẻo.

Cô muốn ngăn nó lại, nhưng cô không biết Đan Thu Linh sẽ xui xẻo như thế nào, vì vậy cô chỉ có thể tiến từng bước mội.

Phúc Đoàn vẫn trông không biết gì, trắng trẻo và tròn trịa, bước từng bước nhỏ từ khu đất riêng của nhà Đan Thu Linh, chạy đến trước mặt Đan Thu Linh và chàng trai trẻ, nói một cách trẻ con: "Hai người đến đây chơi à? Cháu cũng thường chơi với các anh trai của mình."

Đan Thu Linh hơi đỏ mặt, cô ta không biết cách đối phó với những lời nói của trẻ con, nhưng còn chàng trai trẻ đã có một niềm yêu mến không thể giải thích được với Phúc Đoàn khi nhìn thấy Phúc Đoàn.

Anh ta cúi xuống và nói với một tâm trạng tốt: "Cháu mấy tuổi rồi?"

Phúc Đoàn ngẩng mặt lên và nói: "Năm nay cháu bảy tuổi."

Cô bé đột nhiên cau mày, nhìn Đan Thu Linh, duỗi ngón tay ra và đếm một hai, ba, bốn...

Cô bé đếm, Đan Thu Linh và chàng trai trẻ liền rợn da gà, Đan Thu Linh nuốt nước bọt: "Mày đang đếm gì vậy?"

Phúc Đoàn vừa ngoan ngoãn vừa ngây thở nở nụ cười:"Đếm các em gái! Trong bụng dì, trong tương lai sẽ có các em gái!"

Một mớ hỗn độn gì đây, tại sao Đan Thu Linh lại cảm thấy bối rối như vậy, cô ta xua tay: "Mau về đi, về muộn người lớn trong nhà chắc sẽ rất nóng lòng đấy."

Cái gì mà sau này sẽ có em gái? Nghĩa là sau này cô sẽ có con gái?

Đan Thu Linh không tin vào những điều mê tín này, sinh con gái cũng không tệ, lấy sự hiếu thuận của cô ta với ba mẹ mà nói, có bao nhiêu người đàn ông trong Đội sản xuất số 9 hiếu thảo được như cô ta?"

Nhưng Phúc Đoàn không chịu rời đi, ngoan cố đứng tại chỗ, đếm trên ngón tay út, một, hai, ba, bốn... Cô bé nói một cách nghiêm túc và bướng bỉnh: "Đầu là em gái!" Đan Thu Linh sắp trợn tròn mắt, con nhãi này ở đâu ra vậy trời?

Cô ta không quan tâm chút nào, nhưng chàng trai trẻ bên cạnh cô ta lại trâm ngâm, ngăn Đan Thu Linh đang chuẩn bị rời đi, quỳ xuống và hỏi Phúc Đoàn: "Cháu tên là Phúc Đoàn? Là Phúc Đoàn mà gần đây có thể phán xem thai là trai hay gái đấy à?"

Phúc Đoàn gật đầu: "Vâng."

Sau đó... khuôn mặt của chàng trai trẻ đột nhiên trở nên nghiêm túc, anh ta chỉ vào Đan Thu Linh và hỏi Phúc Đoàn: "Cháu nói rằng trong tương lai cô ấy sẽ sinh con gái?"

Phúc Đoàn ừ một tiếng: "Em gái cụt một chân, một cô bé cụt một chân."

Vẻ mặt của chàng trai trẻ thay đổi, và anh ta đột nhiên trở nên thờ ơ lạnh nhạt. Anh ta mím môi và nhìn Đan Thu Linh, nhưng anh ta không hề có một ý cười nào, thẳng thắn phất tay với Đan Thu Linh, rồi quay trở về.

Đan Thu Linh:...

Cô ta suýt chút nữa đã cảm thấy khó hiểu, sau đó khi cô ta liền nhận ra thì cười lạnh một tiếng, Đan Thu Linh khinh thường mà nắm tay lại, không chút buồn bã.

Phúc Đoàn vẫn cứ quan sát biểu cảm của Đan Thu Linh, khuôn mặt tròn trĩnh dần trở nên bối rối khó hiểu, tại sao... dì ấy không buồn bực chứ?

Theo lí mà nói, đại phúc khí của cô bé đã cảm nhận được những chuyện xấu của Đan Thu Linh.

Làm sao dì ấy có thể không buồn bã chút nào khi một điều tồi tệ như vậy xảy ra? Phúc Đoàn vẫn còn đang không biết nên phản ứng thế nào, Đan Thu Linh đã hừ lạnh và liếc nhìn cô bé: "Mày còn nhỏ như vậy mà đã tinh tướng vậy rồi! Mày có biết em gái cụt một chân là gì không? Mày năm nay bao nhiêu tuổi, biết xấu hổ là gì không, mau trở về đi!"

Dù sao thì Đan Thu Linh cũng là người lớn, vì vậy Phúc Đoàn cũng hoảng sợ thuận theo con đường quay trở về nhà sau khi bị mắng như thế này.

Đan Thu Linh không về nhà ngay mà đứng dưới gốc cây óc chó xoa xoa mặt, buổi xem mắt thất bại, quay về sẽ lại bị cằn nhẳn... mà mẹ cô đã sinh ra cô là một cô con gái, bây giờ, Châu Nham chắc chắn sẽ quay lại nói rằng cô ta cũng sẽ chỉ sinh con gái, thật là phiên phức.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 189: Thu Linh (8)


Mặc dù Đan Thu Linh đã quen với điều đó trong nhiều năm, nhưng mỗi lần phải đối mặt với những nhận xét này thực sự rất khó chịu.

Đan Thu Linh đứng dưới gốc cây không nói tiếng nào, như thể gót chân của cô ta đã mọc rễ.

Từ phía sau cái cây lại có âm thanh xào xạc.

Hai đứa Sở Phong và Sở Lê thò đầu ra trước. những cô bé ở nông thôn thực sự phát triển rất sớm, đặc biệt là Sở Phong và Sở Lê đã trải qua nỗi đau sâu sắc của trọng nam khinh nữ, lúc này mới có thể càng hiểu Đan Thu Linh hơn.

Ngay cả khi ba mẹ của Đan Thu Linh rất tốt với dì ấy, thì làm sao những lời đàm tiếu và những lời chỉ trích cổ hủ trong môi trường xấu xa này không làm tổn thương Đan Thu Linh?

Trong môi trường xấu xa này, trái tim của Đan Thu Linh thực sự đang trong quá trình bị xé nát và tự chữa lành.

Lúc này, Sở Phong càng hiểu sâu sắc hơn "Phúc khí" của Phúc Đoàn đáng sợ như thế nào.

Đan Thu Linh đã từng sinh một con trai và một con gái, nhưng bây giờ Phúc Đoàn nói rằng dì ấy sinh bốn cô con gái, bởi vì Đan Thu Linh đã xúc phạm Phúc Đoàn, vì vậy, giá trị phổ quát trong Tiểu thuyết Phúc Khí là sinh ra con trai là chuyện tốt và chuyện xấu là sinh ra con gái?

Hình như nghĩ lại, năm xưa đối đầu với Phúc Đoàn cũng chỉ sinh con gái, người nào tốt với Phúc Đoàn thì có cả con trai và con gái.

Sau đó, những người phản đối Phúc Đoàn trở thành tư liệu sống cho sự xui xẻo và bị vả mặt, kẻ phản diện chỉ sinh con gái khóc huhu mỗi ngày, đánh con gái, mắng mỏ, dìm con gái xuống bùn nhơ, nào được cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn như Phúc Đoàn.

Cơn gió mùa thu quét qua hơi đau, Sở Phong chưa bao giờ hung hãn như vậy với Phúc Đoàn.

Nữ chính phúc khí, nữ chính phúc khí, phúc khí của cô ta sao không gọi là nam chính phúc khí chứ?

Cô phải học tập chăm chỉ và tránh xa cái " Kẻ có Phúc Khí" này.

Đan Thu Linh ngạc nhiên nhìn ba đứa trẻ không biết từ đâu chui ra, cô ta chưa bao giờ giỏi đối phó với trẻ con, ở nông thôn, nếu một người con gái muốn bảo vệ một gia đình thì phải hung dữ, phải chua ngoa, vì vậy Đan Thu Linh thực sự không có kinh nghiệm sống hòa hợp với trẻ em.

Cô ta nghĩ rằng hôm nay mình đã đâm vào một cái đội ngũ trẻ em gì đây?

Giọng điệu của Đan Thu Linh cứng như sắt thép: "Đã muộn như vậy rồi, còn ở đây làm gì? Sao còn chưa về nhài"

Sở Phong nói: "Vừa rồi chúng cháu đều thấy."

Đôi mắt cô dịu dàng và kiên định: "Người đàn ông đó là thứ côn đồ lưu manh, đi đường lúc nào cũng nhét tay vào túi, không lịch sự chút nào, không xứng với dì."

Sở Lê cũng lấy hết can đảm: "Đúng... chú ấy cũng không cao bằng dì."

Sở Thâm cũng thuận theo lời của hai cô em gái: "Chú này hình như cháu có gặp rồi. Chú ấy người công xã khác, nhà có chín người chị, lại là con trai một, nghe nói chú ấy lười lắm".

Bởi vì lười biếng nên mới muốn tìm một cô vợ làm việc siêng năng cần mẫn chứ sao.

Đan Thu Linh:... Mặc dù lời nói lộn xộn, nhưng cô ta vẫn nghe ra lời an ủi từ lời nói của chúng.

Thật mới mẻ làm sao. Đan Thu Linh trước đây đi xem mắt chưa bao giờ thành công, và mỗi lần mọi người đều nói cô ta không tốt, nếu cô ta không thích đối phương, bà mối sẽ nói rằng cô ta khắt khe kén chọn, nếu đối phương không thích cô ta, bà mối sẽ nói rằng cô ta quá nóng tính và có nhiều khuyết điểm, dù sao quanh co tới lui cũng là lỗi của cô ta. Không ngờ hôm nay lại có mấy tên nhóc đến đây an ủi mình.

Càng không nghĩ tới trong lòng sao cứ chua xót như vậy, câu an ủi bọn nhóc này cũng có ích lắm.

Đan Thu Linh thấp giọng nói: "Cảm ơn, nhưng dì không tức giận, và dì cũng không thích chiếc áo sơ mi hoa lòe loẹt của thằng lưu manh đó. Là ba mẹ dì bảo dì đi hẹn hò với anh ta."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 190: Thu Linh (9)


"Nói chuyện với anh ta, đối với dì mà nói, đó chỉ là phép lịch sự mà thôi, nếu như không hẹn hò thành công cũng không cần xé rách mặt mũi, nhưng dì cảm thấy như vậy đã là xé rách mặt mũi rồi, lúc anh ta rời đi, còn không có nói chào dì, chắc là chạy về cáo trạng rồi”.

Đan Thu Linh xoa mặt: "Thôi được rồi, dì phải về nhanh đây, nếu không ba mẹ dì sẽ làm ầm ï lên."

Đan Thu Linh vây tay với nhóm của Sở Phong, rồi vội vã về nhà.

Sở Phong biết rằng vấn đề này còn lâu mới kết thúc.

Theo danh tiếng hiện tại của Phúc Đoàn, cô khẳng định rằng "cô bé cụt một chân và em gái cụt một chân" của Đan Thu Linh chắc chắn sẽ gây ra rất nhiều rắc rối, chàng trai trẻ đó cũng có vô số cuộc hẹn hò mù quáng, để khiến cho người ta không cảm thấy lần này đi xem mắt thất bại không phải là vấn đề của anh ta, anh ta nhất định sẽ công khai "vấn đề" của Đan Thu Linh, khiến Đan Thu Linh bị người đời thóa mạ chỉ trích.

Vẻ mặt Sở Phong lạnh lùng, cô càng thêm nóng lòng muốn biết làm thế nào đẻ tránh xa Phúc Đoàn, đối mặt với "Phúc khí" đáng sợ của Phúc Đoàn, chẳng lẽ những người khác chỉ có thể chịu đựng sao?

Một câu nói khiến Phúc Đoàn không hài lòng, người khác sẽ phải trả giá gấp mười, trăm lần, nghìn lân sao?

Đáng tiếc, Sở Phong không biết đối phó với thứ siêu nhiên Phúc Đoàn này như thế nào, cho nên cô chỉ có thể tận lực tránh xa Phúc Đoàn.

Sau khi trở vê nhà, Sở Phong và Sở Thâm nói với Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc về vấn đề này.

Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc đã sống ở nông thôn quá lâu nên họ đã quá quen thuộc với các quy tắc của nông thôn.

Trân Dung Phương ngừng khuấy thìa, Sở Chí Quốc ngẩng đầu lên khỏi giỏ tre.

Trần Dung Phương mở miệng: "... Thu Linh, e rằng sẽ phải chịu khổ rồi."

Sở Chí Quốc cũng cau mày thật chặt: "Đứa nhỏ Phúc Đoàn này, sao có thể nói vậy? Nếu lời này mà truyền ra, sau này Đan Thu Linh làm sao có thể gả cho ai nữa?" Người của thời đại này, có dấu ấn của thời đại. Thứ đầu tiên mà Sở Chí Quốc nghĩ đến vẫn cứ là chuyện chung thân đại sự của nam nữ, lông mày anh ấy cau lại thật sâu: "Sao nó có thể nói như vậy? Đó là bởi vì Đan Thu Linh bảo nó không được đến gần gà nhà cô ấy?"

Chỉ với một câu này, làm sao Phúc Đoàn có thể bị ấm ức như vậy?

Sở Chí Quốc đứng dậy: "Không được, anh phải đi tìm Phúc Đoàn."

Không đợi Sở Phong ngăn cản, Trần Dung Phương nói: "Anh đi Phúc Đoàn làm cái gì? Nhà chúng ta có quan hệ gì với Phúc Đoàn? Đừng có đi làm loạn thêm nữa, anh không nhìn ra tình huống rõ ràng như thế nào sao?ĐÐi đi, mẹ của anh sẽ có thể đánh bay anh ra cửa bằng chổi chà."

Sở Chí Quốc ngoan ngoãn ngồi lại.

Trân Dung Phương nói: "Chuyện này, ngoại trừ Thu Linh thì không ai có thể giúp cô ấy.

Sở Phong sâu sắc tin tưởng, rằng ở vùng nông thôn trong thời đại này, sự thiếu hiểu biết là đại đa số, mà nữ chính phúc khí thịnh hành vì sự thiếu hiểu biết.

Nữ chính may mắn là một vị phúc tinh, và nhân vật phản diện phụ là một vị thân xui xẻo, bị người khác chế nhạo.

Đan Thu Linh là một cô gái chưa chồng, nếu người khác nghe thấy Phúc Đoàn nói rằng Đan Thu Linh trong tương lai chỉ có thể có một cô con gái cụt chân, một em gái cụt chân, và còn có những người muốn tuyển chọn con dâu hay vợ, nhất định sẽ phải xem xét chuyện này. Đây chỉ là vấn đề thứ hai. Hôn nhân suy cho cùng vẫn luôn xếp sau cuộc sống.

Điều quan trọng nhất là một số người hâm mộ của Phúc Đoàn và mấy tam cô lục bà nhất định sẽ lấy sự việc này làm trò hề bàn luận trên bàn cơm bàn trà, nếu ngày nào cũng có người chế nhạo Đan Thu Linh và ba mẹ của Đan Thu Linh, cho dù Đan Thu Linh có tinh thân mạnh mẽ đến đâu đi nữa, dù là trái tim kim cang bất khả xâm phạm đi nữa, vậy còn ba mẹ già của cô ấy thì sao?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 191: Cái Cuốc (1)


Sở Phong rơi vào trâm tư, Đan Thu Linh... không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự cứu mình.

Nếu dì ấy đáp lại những tin đồn này trong im lặng, dì ấy sẽ chỉ bị những tin đồn đó đẩy vào tình thế tuyệt vọng, thà là cứ làm ầm ï lên còn hơn. Tóm lấy Phúc Đoàn và làm ầm ï lên một trận, suy cho cùng thì Đan Thu Linh hiện không có thai. Phúc Đoàn nói gì đi nữa thì vẫn còn là điều đáng nghi ngờ. Nếu tốt thì đó là một lời tiên tri về vận may. Nếu tệ đây chẳng phải là một lời nguyền, phá hoại thanh danh người †a sao?

Làm ầm ï với Phúc Đoàn, lật mọi chuyện rối tung lên, để sau này dù người khác có cười nhạo ta, thì trước tiên họ sẽ cười cái mồm xui xẻo của Phúc Đoàn, tự làm tự chịu, sau đó mới cười Đan Thu Linh, chuyện này hai bên đều bị hắt nước bẩn, không chỉ mỗi Đan Thu Linh chịu trận bị người đời cười nhạo. Áp lực cũng nhẹ bớt.

Đương nhiên, Sở Phong cũng có bí mật cân nhắc, Sở Phong phát hiện, phúc khí Phúc Đoàn cũng biết mềm nắn rắn buông. Nếu Đan Thu Linh kịp phản ứng lại, tối nay dì ấy đến chỗ Phúc Đoàn để làm ầm lên, đó sẽ là cơ hội đầu tiên, nếu sau khi tin đồn bắt đầu thì đã quá muộn.

Nhưng Sở Phong không dám nói cho Đan Thu Linh biết phải làm như thế nào, phúc khí của Phúc Đoàn giống như một công cụ gian lận mạnh mẽ.

Nếu Đan Thu Linh làm như vậy rồi làm ơn mắc oán thì sao?

Bản thân Sở Phong sẽ chịu được áp lực của những phúc khí và không cúi đầu trước phúc khí, nhưng cách người khác sống, không phải là thứ cô có thể châm ngòi thổi gió.

Mặt khác, Đan Thu Linh ở nhà đã thực sự tức giận.

Cô ta nắm chặt tay, những đường gân trên tay quanh năm hoạt động đều nổi lên, từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như báo gấm. Nhà của Đan Thu Linh rất sạch sẽ, trên bàn có một ngọn đèn dầu, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu vào mặt người, mơ hồ lộ ra những rãnh mờ, gió sương, chính là khuôn mặt đã bị đau khổ gột rửa qua, khiến vẻ mặt của ông Đơn và bà Vu thậm chí còn đau khổ hơn. Họ chỉ có một cô con gái, tuổi đã xế chiều sắp khuất bóng, tâm nguyện lớn nhất của họ là Đan Thu Linh có thể kết hôn với một gia đình tốt, để sau khi họ chết, nó sẽ không phải bơ vơ không nơi nương tựa.

Thật không ngờ đến, Phúc Đoàn nói một câu "cô bé cụt một chân, và em gái cụt một chân" đã làm tan vỡ hy vọng của ông Đơn và bà Vu.

Ông Đơn ngồi xổm trên mặt đất, lấy tay che đầu, đầu đau đến mức không biết phải làm sao, mà bà Vu vẻ mặt cay đắng nói: "Thu Linh, hay là chúng ta cầm đồ đến nhà Châu Nham nói chuyện đi, dù thế nào con bé Phúc Đoàn cũng chỉ là một đứa trẻ, người khác nói nó thông minh, nhưng mẹ thấy nó không chính xác lắm."

Bà Vu là một người rất mê tín, bà cụ là một trong những người người quỳ xuống lạy Phúc Đoàn, nhưng liên quan đến con gái, Bà Vu muốn tự lừa người dối mình không còn mê tín nữa, bỗng nhiên can đảm lên. So với cái gì mà lão với tiên nữ bồ tát, bà cụ chỉ muốn con gái mình được tốt. Phúc Đoàn... Dù là Bồ tát phương nào, dựa vào cái gì lại hại con gái bà?

Bà Vu lục lọi đống rơm dưới cửa hàng, tìm thấy một chiếc khăn tay có hoa trắng trên nên xanh, chiếc khăn được gói kỹ càng, bà Vu run run lấy ra một xấp tiền mười xu và cả đống phiếu tạp nham.

"Thu Linh, ngày mai cầm số tiền này đến hợp tác xã mua bán mua ít bánh trứng gà, mang đến nhà Châu Nham."

Đan Thu Linh ngồi trên ghế như một con hổ, kiềm chế tính khí của mình: "Mẹ ơi, mua bánh trứng gà gì chứ? Con có mua cũng là mua bánh trứng gà cho mẹ ăn. Tại sao con phải mua cho ba mẹ của Châu Nham và Châu Nham ăn?"

Bà Vu nói: "Con nhỏ này, nếu con kết hôn, ba mẹ của nó sẽ không phải là ba mẹ của con hay sao?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 192: Cái Cuốc (2)


Đan Thu Linh xoa mặt: "Tôi không muốn mua, ba mẹ con chỉ có hai người, ba mẹ anh ta nuôi lớn con chắc? Trưng ra khuôn mặt chết chóc đó đòi làm ba mẹ con sao. Làm gì có chuyện tốt như vậy. Nếu anh ta không thích con chính là không thích con, con còn phải cầu xin anh ta? Ngày mai con còn phải đi cuốc đất, con không có thời gian."

Bà Vu tức giận đến đánh cô ta một cái, Đan Thu Linh mặt không đổi sắc, như bị mèo cào, bà cụ rất tức giận với con hổ cái này: "Mẹ lười nói với mày, ngày mai mẹ tự mình đi."

Ông Đơn đột nhiên từ dưới đất ngẩng đầu lên: "Đừng... Thu Linh, con nên đi đi, mẹ con bị đau chân."

"Chân bị thương?" Đan Thu Linh cau mày, định nhấc tay Bà Vu.

"Sao đột nhiên chân lại bị thương? Có phải bệnh thấp khớp lại tái phát rồi không?”

Vẻ mặt của Bà Vu không được tự nhiên, bà không muốn Đan Thu Linh vén quần của mình, nhưng Đan Thu Linh, người không biết ý nhị làm sao cô ta có thể hiểu được điều này?

Vừa vén lên, chỉ thấy trên chân mẹ có những vết đỏ, da bị rách, vết thương còn mới. Sắc mặt cô ta trở nên lạnh lùng: "Có chuyện gì vậy?"

Ánh mắt của Bà Vu né tránh: "Mẹ già rồi, sơ ý ngã va vào chân bàn."

"Mẹ cho rằng con sẽ tin sao?" Đan Thu Linh tức giận đến ngạt thở, nghĩ đến ba mẹ của Châu Nham, ba mẹ của Châu Nham độc đoán như thế nào, khi họ mới đến nhà cô, họ đã bắc cầu nói rằng cô ta đã quá già để kết hôn.

Kết quả là khi ba mẹ của Châu Nham vừa rời đi, dáng vẻ bệ vệ của ba mẹ cô ta dường như đã mất đi. Đan Thu Linh híp mắt: "Bọn họ đẩy mẹ?!" Cô ta tức giận đến mức lập tức lấy một cái cuốc từ trong kho củi ra, vác lên vai, định ra ngoài tính sổ với ba mẹ Châu Nham.

Bà Vu vì tức giận đến dở sống dở chết, Ông Đơn vội vàng nói: "Này, này, con làm sao vậy? Đêm rồi còn muốn đi vượt núi tìm nhà họ sao? Đó là bởi vì bọn họ sắp rời đi, mẹ con đang vội vàng ngăn cản bọn họ, bọn họ mới hất... mẹ con còn đứng chưa kịp vững."

Đôi mắt Đan Thu Linh tối sâm và tức giận: "Vậy bọn họ không biết xin lỗi sao? Đẩy người ta bị thương, sẽ phải nói câu xin lỗi, phải không? Khi họ quay về trưng cái bộ mặt như người chết vậy, có giống như đã nói một lời xin lỗi không? Hôm nay con sẽ yêu cầu họ một lời giải thích!" Đan Thu Linh nói.

Nhưng không ngang tàng thì không được, đứa con gái độc nhất trong nhà chốn nhà quê, nếu không ngang tàng thì đã bị họ hàng, làng xóm ăn h**p đến chết mất.

"Nếu mày chỉ muốn giải thích vì sao lại mang theo cuốc?" Ông Đơn mắng cô ta. Đan Thu Linh không nói, đã bắt đầu đi giày, thấy con có vẻ kiên quyết, bà Vu đã bật khóc: "Nếu mày đi gặp họ, mẹ sẽ sống không nổi đâu! Thu Linh, tại sao mày lại như hổ như sói vậy? Nếu mày đến nhà Châu Nham để gây rắc rối, họ sao có thể không nói rằng mày không thể có con trai mà chỉ có con gái? Đến lúc đó để coi mày còn sống nổi không, có gả cho người ta hay không?”

Đan Thu Linh liếc mắt: "Cứ để họ nói thôi!"

Đó sao có thể là chuyện lớn gì chứ?

Bà Vu vỗ ngực: " Mày muốn giết mẹ sao con? Khi đó mẹ sinh ra mày đã nhận bao nhiêu ánh mắt khinh thường chứ, mẹ sẽ không hại con, mẹ không muốn con bị người ta chỉ trích như thế này! Mẹ chỉ muốn con được hạnh phúc, có một gia đình và có người chăm sóc con khi ba mẹ không còn nữa”.

"Cái thằng Châu Nham kia ấy à, là con chăm sóc nó hay nó chăm sóc cho con?"

Bà Vu rơi nước mắt: "Bất kể thế nào cũng có một người để chăm sóc lẫn nhau chứ. Tóm lại, những năm qua, nhà chúng ta cũng có một số tài sản. Nhà của Châu Nham... Không được là không được, mày không thể làm điều đó. Mẹ luôn có thể tìm cho mày một người tốt, cho dù có người nói mày chỉ sinh được con gái, mẹ cũng sẽ tìm cho mày được người tốt, mẹ có tiên, mẹ dành dụm của cải cả đời cho mày, cho nên mày sẽ không bị ức h**p."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 193: Cái Cuốc (3)


Bà cụ lại bắt đầu đếm tiên một lần nữa, như thể bà ấy đang đếm tương lai của Đan Thu Linh sau khi bà ấy qua đời.

Trái tim của Đan Thu Linh như nuốt phải dao, rất đau.

Cô ta không thể cãi lại ba mẹ mình, cô ta chỉ là không thể nhìn thấy ba mẹ mình đã già tóc bạc phơ mà vẫn lo lắng nhiều như vậy.

Số tiền đó là tiền dành dụm của cả nhà, ốm đau bệnh tật cũng không dám xài, có thể trì hoãn bao lâu càng hay đến đó, bây giờ lại muốn dùng tiền để tìm một người đàn ông cho cô ta? Sao đột nhiên lại thành ra thế này! Vì Châu Nham? Không, Châu Nham chỉ là một thằng ngu xuẩn, trước đây, các buổi xem mắt thất bại, ba mẹ cô cũng không vì thế mà nản lòng. À há, Đan Thu Linh đã nghĩ ra rồi.

Vì Phúc Đoàn, đứa trẻ đó sợ rằng thế giới này không hỗn loạn, nhìn bụng cô ta rồi nói những câu như "cô gái cụt một chân, em gái cụt một chân", cứ đếm một, hai, ba, bốn... như đang xem kịch... rồi vỗ tay nói: ""Đều là em gái!"

Vì câu nói khó hiểu này mà mẹ sợ mình không lấy được chồng, khiến mẹ hoảng rồi. Đôi mắt Đan Thu Linh đột nhiên bốc hỏa, cô ta bị cơn giận đó nuốt chửng, đi xem mắt với Châu Nham không thành công thì cũng chỉ là chuyện bình thường, nhưng họ đã đẩy mẹ cô ta, cô ta muốn tìm lại cái công lý này, nhưng ngoài ra, cái công bằng ở chỗ Phúc Đoàn cô ta cũng muốn lấy lại!

Lời nói của Phúc Đoàn kia chắc chắn sẽ tạo ra những tin đồn lan truyền trong đội. Đan Thu Linh biết những tin đồn trong đội cực nghiêm trọng, cô ta không thể để ba mẹ mình bị tin đồn bao trùm, huống hồ là nhìn họ vì tin đồn này mà tiêu tan cả gia đình!

Đan Thu Linh đột nhiên gâm lên, buộc dây giày và đứng dậy.

Thay vào đó, ông Đơn và Bà Vu nhảy dựng lên, ông Đơn nghĩ rằng cô ta sẽ gây rắc rối cho nhà Châu Nham: "Mày không được phép đến nhà Châu Nhaml" Đan Thu Linh nói: "Con sẽ không đến nhà Châu Nham, muộn thế này con không muốn qua núi, nguy hiểm lắm! Con đến nhà Phúc Đoàn, mắc gì nó lại nói thế? Nó từ sáng đến tối chỉ biết lảm nhảm ma ma quỷ quỷ, hại người chưa đủ, hại đến cả conl"

Đan Thu Linh hoàn toàn không quan tâm đến việc có con trai con gái gì hết, và cô ta cũng thực sự không muốn kết hôn.

Nhưng Phúc Đoàn kia... dựa vào việc phán người ta sinh con trai hay con gái, nó giống như một phù thủy trong đội vậy, bao nhiêu người vì Phúc Đoàn nói rằng họ có thể có con trai liền mang đến cho nó biết bao lợi ích, nó thật sự không biết trong tình huống này, nói cô ta có một đứa con gái cụt một chân, một em gái một chân là đan hại cô ta hay sao?

Ông Đơn và Bà Vu dừng lại, họ không muốn con gái mình mang tiếng như vậy, cũng không muốn nhìn thấy con gái mình bị phán xét chỉ trích, họ cũng nghĩ nên nói chuyện với người nhà Phúc Đoàn.

Một đứa trẻ nhỏ như vậy, thực là quá khiến người ta khó chịu.

Ông Đơn nói: "Cha sẽ đi với conl"

Đan Thu Linh trả lời: "Tốt hơn là cha nên ở nhà chăm sóc mẹ, con có thể tự làm được, đừng làm phiền thêm."

"Ông Đơn:... vậy cũng tốt, dù sao không nói đến sức lực lớn của con gái ông, cô con gái của ông thật ra rất giỏi xử lý mọi việc, nhiều năm như vậy cô không để người khác lợi dụng mình, nhưng cô cũng không để gia đình không hòa thuận với bất cứ ai trong đội. Về chừng mực nó vẫn rất hiểu chuyện.

Nhưng Ông Đơn vẫn còn có hơi sợ hãi: "Con đi nói thì đi đi, nhưng cầm cuốc làm cái gì?"

Đan Thu Linh đã như hổ ra khỏi lông, lao ra ngoài: "Nhà họ nhiều người như vậy, con không mang theo cuốc, không phải sẽ thua thiệt vê khí thế sao? Yên tâm đi, hiện tại trong nhà người ta không hưởng được "phúc", dám liều lĩnh với con sao?" Ông Đơn không sợ ba người con trai của Niên Xuân Hoa sẽ liều lĩnh chiến đấu với Đan Thu Linh, nhưng lại sợ tính khí nóng nảy này của Đan Thu Linh.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 194: Cái Cuốc (4)


Ông cụ vội vàng nói với Đan Thu Linh, Đan Thu Linh uể oải nói rằng mình đã hiểu, rồi biến mất.

Buổi đêm ở quê, chó hoang và chó nhà cấu kết với nhau, chó nhà nằm trên đất của mình, giả vờ ngủ chập chờn, nhưng thực ra là nhìn chằm chằm vào chỗ tối, nếu ai đó muốn ăn cắp thứ gì, chó nhà sẽ là người đầu tiên không bỏ qua cho họ.

Đàn chó hoang đi dạo dọc đường, ngoe nguẩy đuôi thưởng thức ánh trăng, nhưng khi nhìn thấy Đan Thu Linh oai vệ đang vác cuốc, đàn chó nhà vươn cổ ra nhìn rồi nhanh chóng co rúm lại với nhau.

Đàn chó hoang cũng cụp đuôi, chúng chủ động nhường đường cho Đan Thu Linh. Người phụ nữ này thật đáng sợ, có sát khít

Ở bên ấy, gia đình của Niên Xuân Hoa không biết rằng tai họa sắp xảy ra.

Niên Xuân Hoa bảo Sở Chí Mậu xoa bóp vai gáy cho bà ta, nhắm mắt hưởng thụ, Lý Tú Cầm cũng ra dáng một người vợ, ngồi trên ghế đẩu, trong tay cầm một chiếc lọ men hoa sơn trà, thổi thổi trà nóng, nhấp một ngụm trà nóng, khỏi phải nói thoải mái như thế nào.

Lý Tú Cầm cảm thấy bây giờ cô ta đã xoay người được rồi, Phúc Đoàn là con gái dưới tên của cô ta, Phúc Đoàn thật có phúc khí, nói cái gì chính là c** **, cô ta bây giờ cũng đang được hưởng ké.

Cô ta là người đắc ý nhất trong số những nàng dâu của Niên Xuân Hoa.

Vì vậy, tất cả công việc trong bếp và chuồng trại đều giao cho Thái Thuận Anh, Thái Thuận Anh vừa phải bận rộn với cái nồi, vừa phải canh lửa trong bếp, đôi khi còn phải chăm sóc đàn gà trong chuồng gà. Thật sự rất bận rộn đến mức chân không chạm đất, mệt chết được.

Trong khoảng thời gian này, Thái Thuận Anh bận rộn cả ngày lẫn đêm, cô ta mệt mỏi đến mức sụt đi vài kg, trông cô ta như chỉ còn một bộ xương, trên môi xuất hiện những vết rộp khô.

Không có cách nào, Phúc Đoàn nhà này có phúc, cái gì cũng không làm được, thân là mẹ của Phúc Đoàn, Lý Tú Cầm cũng phải hưởng chút phúc nên ngừng làm, Niên Xuân Hoa lại càng không thể.

Những người đàn ông của gia đình thì?

Nếu họ bị yêu cầu làm công việc, Niên Xuân Hoa sẽ là người đầu tiên xé nát Thái Thuận Anh ra bã. Cho dù Thái Thuận Anh có nhờ các con giúp đỡ như thế nào thì khả năng của chúng rốt cuộc cũng có hạn.

Thái Thuận Anh lảo đảo, từ sau nồi đi vòng qua bếp, muốn ném ít củi vào bếp, Phúc Đoàn và anh trai Sở Học Văn đang chơi ở đó, Thái Thuận Anh yếu ớt nói:

"Phúc Đoàn, Học Văn, tránh đường nào."

Phúc Đoàn đang chơi trò nhặt que, cô bé rải rất nhiều que xuống đất, nhặt một que không cho que còn lại dịch chuyển, cô bé mải mê đến mức không nghe thấy lời Thái Thuận Anh nói.

Thái Thuận Anh gần như không thể đứng vững được nữa, vội vàng nói: "Phúc Đoàn, nhường đường..."

Cô ta thúc giục lần thứ hai, Phúc Đoàn cắn môi nhìn cô ta một cái, định lặng lẽ tránh ra.

Niên Xuân Hoa vội đỡ Phúc Đoàn lên, chửi: "Mày nhất định phải đi từ đây đến đó sao? Mày một đứa lớn như vậy, không biết đi đường vòng hay sao?"

Niên Xuân Hoa Niên mắng đến nước bọt văng tứ tung, Thái Thuận Anh oan ức giải bày: "Me, con không có..."

Niên Xuân Hoa không nghe cô ta giải thích: "Mấy ngày nay mẹ đều quan sát mày, làm sao, bắt mày làm chút việc liên không vui sao? Mẹ lại nói cho mày biết, hiện tại cuộc sống trong nhà rất tốt, có phúc khí, nhất định phải quý trọng!" "Đặc biệt, phải đối tốt với Phúc Đoàn! Phúc Đoàn có phúc khí lớn. Thái Thuận Anh cô - người không có phúc, hãy hưởng chút phúc khí. Mày làm nhiều việc hơn có thể chết sao? Gia đình chúng ta bây giờ đều nhờ vào Phúc Đoàn, mọi người phải đối xử tốt với Phúc Đoàn và tôn trọng Phúc Đoàn! Cô, Thái Thuận Anh, chỉ là đi đường thôi cũng làm khó Phúc Đoàn, cô có phải là một đứa ăn cháo đá bát không? Hả?"

Niên Xuân Hoa đang lấy cớ mắng mỏ Thái Thuận Anh để quở mắng mọi người trong gia đình.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 195: Cái Cuốc (5)


Trong những ngày này, gia đình được tặng rất nhiều lễ vật, đường trắng, bánh trứng gà, rượu... đủ thứ, còn có người nhét phong bao lì xì, những thứ đó phần lớn đều được đưa vào tài khoản của công, rất nhiều người nhìn chằm chằm vào những thứ đồ này.

Niên Xuân Hoa giáo dục chúng biết phục tùng.

Phải cho chúng biết rằng những thứ đó vốn là do phúc khí của Phúc Đoàn mang lại, và họ nên hài lòng nếu có thể hưởng chút phúc khí của Phúc Khí, đừng có suy nghĩ về những thứ không thuộc về mình.

Thái Thuận Anh vốn đang rất hư nhược, hiện tại bị mắng té tát cào mặt như thế, thân thể liên loạng choạng. Cô ta bỗng cảm thấy, cuộc sống này thật khó sống mà.

Phúc khí, phúc khí.

Đúng, Phúc Đoàn có thể phán người ta sinh con trai hay gái, hình như rất có phúc khí.

Nhưng mà, Thái Thuận Anh cô đây đã có được gì chứ?

Thứ cô ta có nhiều hơn chính là công việc làm mãi không xong, có thêm một tiểu tổ tông lúc nào cũng buộc phải tươi cười hoan nghênh.

Cho dù là các con cô ta cũng thường nghe Niên Xuân Hoa cay nghiệt mắng mình, hiện tại cũng đã quen, cảm thấy cô ta thật đáng đời phải làm việc, đáng đời bị mắng.

Thái Thuận Anh không biết chuyện gì đang xảy ra, cô ta chỉ vô cùng đau khổ và khó chịu.

Thái Thuận Anh thực sự không hiểu, con người vốn cũng là động vật, nhưng con người được ban cho một số văn hóa ấm áp trên các thuộc tính của động vật, vì vậy hầu hết các gia đình của mọi người sẽ khoan dung lẫn nhau và phân công lao động cho nhau.

Nhưng gia đình của Niên Xuân Hoa thì không.

Trong gia đình của Niên Xuân Hoa, phúc khí chính là tiền tệ lưu thông.

Phúc Đoàn rất có phúc khí, nâng đỡ nhóm Lý Tú Cầm - những người được coi là mẹ, nên cô ta cũng phải hưởng thụ chút phúc khí, nhưng cho dù có phúc khí đến đâu, việc nhà ở nhà cũng sẽ không giảm đi, mà lại rơi vào một mình người xui xẻo là Thái Thuận Anh hay sao? Trong tương lai, nếu các con của Thái Thuận Anh lớn lên, mọi công việc sẽ là việc của các con của cô ta.

Cá lớn nuốt cá bé, giai cấp này đè đầu cưỡi cổ giai cấp khác, gia đình của Niên Xuân Hoa là ví dụ điển hình của sự tàn khốc giữa các giai cấp.

Chính nhờ nhìn ra điểm này, Bạch Giai Tuệ đã kiên quyết tách nhà và thoát khỏi cảnh này.

Niên Xuân Hoa tiếp tục mắng Thái Thuận Anh: "Đừng cảm thấy oan ức, nhiễm chút phúc khí lớn của Phúc Đoàn, mày mới có thịt để ăn và đường để uống. Ngày hôm nay tốt hơn nhiều so với trước đây, đừng có không biết đủ!" Thành thật làm việc đi. Thái Thuận Anh quay mặt đi, không muốn các con nhìn thấy cảnh mình bị la mắng và khóc lóc.

Cô ta cả đời nghèo khó, quả đúng là cơ hội được ăn thịt rất ít, nhưng giờ cô ta quá mệt mỏi.

Không phải cô ta không đi làm, lẽ nào cô ta kiếm được ít như vậy sao?

Cô ta có thể không ăn thịt mỗi bữa, dù sao cũng đã nhiều năm như vậy, cô ta chỉ muốn sau khi làm việc thì được nghỉ ngơi một chút, không phải nấu cơm cho cả nhà, rửa vô số bát đĩa, và làm việc nhà không ngừng, bị mắng không ngứớt.

Thái Thuận Anh chỉ muốn có mong cầu cơ bản nhất của "con người", nhưng cô ta không thể nhận ra điều đó.

Không cách nào, Niên Xuân Hoa cho rằng mình xui xẻo, nếu xui xẻo, chỉ có thể bị người có phúc khí nhào nắn vặn bóp?

Kiếp trước, có bao nhiêu người bị phúc khí của Phúc Khí đè bẹp.

Ngay khi Niên Xuân Hoa mắng Thái Thuận Anh xong, sau đó lảm nhảm khen ngợi phúc khí của Phúc Đoàn với các thành viên trong gia đình, cho Phúc Đoàn ăn từng ngụm một trứng gà rượu gạo đường nâu, Phúc Đoàn đang vui vẻ uống trứng gà rượu gạo đường nâu ngọt ngào tận tâm can thì bên ngoài giống như có người lấy đá đập tường cửa nhà mình?

Ngay sau đó, một giọng nữ thô lỗ cộc cằn và cực kỳ cay độc truyên đến: "Phúc Đoàn, đồ khốn vô liêm sỉ, mau cút ra đây cho tao! Niên Xuân Hoa, thứ lão bất tử này, ngay cả con cháu cũng không giáo dục nổi, còn không màu cút ra đây!"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 196: Cái Cuốc (6)


Âm thanh trong đêm như tiếng sấm mùa xuân, khiến những con chó gần đó giật mình sủa vang.

Đan Thu Linh nâng cuốc và cuốc mạnh trên mặt đất, đập vỡ nát một hòn đá ngày tại đó, sát khí ngay lập tức khiến cả đàn chó phải im lặng.

Cô ta tiếp tục mắng: "Phúc Đoàn, bây giờ mày câm họng rồi hả, dám làm mà không dám chịu? Sao còn không cút ra đây!”...

Nghe giọng nói vang lên, trong lòng người nhà Niên Xuân Hoa liền kinh ngạc khỏi bàn, đó là ai?

Tại sao đột nhiên mắng Phúc Đoàn? Làm sao một đứa trẻ như Phúc Đoàn có thể đắc tội người khác?

Niên Xuân Hoa vẫn giáo huấn mọi người rằng Phúc Đoàn là phúc tinh trên trời, nhưng con hổ cái Đan Thu Linh này đã mắng Phúc Đoàn là thứ đồ không biết xấu hổ, khiến Niên Xuân Hoa ôm một bụng tức nhưng chẳng kịp nói bất cứ điều gì.

Chà, Phúc Tinh đầy phúc khí cũng có thể chịu mắng mỏ như vậy sao?

Về phần Phúc Đoàn, Phúc Đoàn nào đã nghe qua những lời nghiêm trọng như vậy? Trong khoảng thời gian này, mọi người đều nói rằng Phúc Đoàn hiển linh và Phúc Đoàn có phúc khí, trời sinh có phúc, Phúc Đoàn được mọi người ủng hộ.

Ngay cả trong câu chuyện tiên nữ ban đầu, mọi người vẫn quan tâm cô bé như một đứa trẻ, và không nói nặng lời với cô bé.

Vì vậy, khi nghe thấy những lời ác ý thẳng thắn và những lời lăng mạ lớn tiếng như vậy, Phúc Đoàn cảm thấy khó chịu, đôi mắt tròn đen trắng rõ ràng của cô bé ứa nước mắt. Niên Xuân Hoa cả giận run lên: "Ai dám mắng Phúc Đoàn như vậy?"

Không sợ quả báo sao?

Phúc Đoàn cũng quay lại, cố nhìn xem đó là ai. Lúc này, Sở Chí Bình, Sở Chí Mậu và những người khác cũng mở cửa lao ra ngoài, bọn họ là con trai của Niên Xuân Hoa, người bên ngoài cứ gọi Niên Xuân Hoa là lão bất tử (*), làm sao họ chịu được?

(*) Chỉ người già vô dụng, mãi không chết (chửi)

Ba anh em lao ra, đồng tử co lại.

Đan Thu Linh cầm cái cuốc đặt trước mặt mình, vẻ mặt tuyệt vọng, hai mắt đỏ ngầu. Đan Thu Linh... Họ đều biết rằng Đan Thu Linh rất khỏe, ăn cơm còn ăn nhiều hơn hai người đàn ông, và làm việc tốt hơn.

Bây giờ cô ta đang cầm một cái cuốc, trông giống như cô ta đang chiến đấu để giành lấy mạng sống của mình.

Sở Chí Bình vẫn bình tĩnh, kiềm chế những người anh em bốc đồng của mình: "Đan Thu Linh, cô vô duyên vô cớ đến đây mắng mẹ tôi, tại sao lại mắng cháu gái tôi làm chi?"

"Vô duyên vô cớ?”

Đan Thu Linh nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, tiếp tục chửi bới: "Con Phúc Đoàn đó là thứ hạ tiện, nhà mày không giáo dục được nó cho tốt, để nó ra ngoài đi nói tào lao như phun phân khắp nơi, đừng trách người khác giáo dục nó giúp nhà mày."

Sở Chí Bình vẫn không hiểu: "Chuyện gì xảy ra?"

Đan Thu Linh vung cuốc đập xuống đất, lũ dế sợ đến mức nhảy loạn xạ trong bụi cỏ.

Đan Thu Linh trề môi với Phúc Đoàn phía sau Sở Chí Bình: "Này, ra ngoài rồi sao, mày lại đây cho mọi người biết chuyện gì đang xảy ra, nếu mày không thể giải thích rõ ràng, đừng trách tao giãm mặt mày xuống đất."

Phúc Đoàn... Phúc Đoàn rất sợ hãi.

Đan Thu Linh đang mang một cái cuốc, uy nghiêm như một tòa tháp sắt, ánh sáng lạnh lẽo trên cái cuốc suýt nữa chọc thủng trái tim của Phúc Đoàn.

Cô bé lại nghĩ đến việc hôm nay vận dụng phúc khí để phán rằng tất cả các con của Đan Thu Linh đều là em gái, có lẽ cô bé đã biết tại sao Đan Thu Linh lại đến tìm phiền phức rồi?

Làm sao có thể như vậy? Làm sao có thể hung dữ như vậy?

Từ lâu, vận may của Phúc Đoàn luôn âm thầm khiến người khác xui xẻo, người khác chỉ có thể trách họ xui xẻo, mỗi lân nhìn thấy những người đó than thở cho rằng mình xui xẻo, Phúc Đoàn lại thực sự rất vui.

Không ngờ được, tại sao đến Đội sản xuất số chín lại khác?

Sở Phong, Sở Thâm suýt chút nữa rớt xuống hố phân lại chọn cục đá khiến nước phân dâng lên hất đầy người cô bé.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 197: Cái Cuốc (7)


Đan Thu Linh bị phúc khí của cô bé phán rằng chỉ có thể sinh con gái, dì ấy không những không thừa nhận mình xui xẻo, ở nhà khóc một mình mà đến quấy rầy cô bé... lúc này Phúc Đoàn sợ hãi rồi, hối hận nói Đan Thu Linh như vậy rồi, cô ấy sợ Đan Thu Linh một cuốc bổ xuống, mình sẽ bị tách làm hai, như thế thì không có bất cứ phúc khí nào có thể cứu được cô bé.

Những người này, những người này...

Phúc Đoàn sắp khóc rồi, không có phúc thì không có phúc, sao lại họ lại hung dữ như vậy!

Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng nõn, non nớt và tròn trịa của Phúc Đoàn, khóc đến đau lòng thương tâm, nhào thẳng vào lòng Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa vội vàng an ủi: "Phúc Đoàn không khóc, không khóc, những kẻ bắt nạt Phúc Đoàn sẽ gặp xui xẻo!"

Thu Linh cười khẩy một tiểng, lại "Xì" một tiếng: "Trước khi bà mày xui xẻo bà mày sẽ đào một cái lỗ lớn trên đầu nó!"

Niên Xuân Hoa cũng sợ hãi run rẩy một cái, chống nạnh mắng: " Đan Thu Linh, đầu óc cô có vấn đề rồi chắc! Cô đến đây mắng một đứa trẻ như vậy, không thấy mắc cỡ hả?"

Bởi vì Đan Thu Linh ngoác mồm ra chửi, hàng xóm xung quanh cũng nghe ồn ào, mù mờ mà đứng xem náo nhiệt trước mặt.

Quả thật, bọn họ cũng chẳng hiểu gì, Đan Thu Linh này điên rồi chắc? Mắng một đứa bé là thứ hạ tiện, câu này nặng nề lắm đấy?

Đan Thu Linh cũng nói với Phúc Đoàn câu “cô gái cụt một chân, em gái cụt một chân". Nàng ngẩng đầu hướng mọi người nói: "Mọi người đều là hàng xóm, ngươi làm sao không biết? Nàng thật may mắn, trong khoảng thời gian này giống như ma nữ, trong đội còn nói vợ người này sẽ sinh con trai, còn vợ của người đó sẽ sinh con gái.", nghe nói nhà nào sinh con trai sẽ có phúc khí, huống hồ tổ phúc này có biết sinh con trai hay con gái ý nghĩa không?"

Đan Thu Linh cười lạnh: "Con nhãi Phúc Đoàn nhà bà nó có phải là con nít thường đâu, nó là con quỷ thì có. Có đứa con nít nhà ai mà mở miệng nói câu như " Một cô bé cụt một chân, em gái cụt một chân" không hả?Nó đã từng cụt mất mấy cái chân mà dám mở miệng nói như thể không có gì, dửng dưng như không vậy?"

Lời này của Đan Thu Linh, đúng là sỉ nhục thực sự.

Không trách được, môi trường sinh thái chốn thôn quê mà, nếu như cô ta không hung dữ, không mắng chửi, thế thì bị Phúc Đoàn hố cho đến chết mất thôi. Mà cô ta còn không tin rằng Phúc Đoàn nó chẳng hiểu những lời đó, con nhãi ranh này, người bé tí mà mưu mô quỷ kế, thâm độc như gì!

Sắc mặt Phúc Đoàn tức khắc đỏ bừng. Niên Xuân Hoa tức đến mức run rẩy: "Cô, cô, nhưng nó là con nít mà, nó có biết gì đâu, cho dù nói gì đi chăng thì chớ, cô cũng không thể độc ác như vậy!"

Cũng bởi vì Niên Xuân Hoa ngó thấy bộ dạng muốn liều mạng đến chết của Đan Thu Linh, nếu không thì bà ta đã nhào lên xé xác Đan Thu Linh từ lâu rồi, chứ không hề dễ nói chuyện như vậy.

Con người Niên Xuân Hoa cũng rất thú vị, thấy cứng thì mềm, thấy mềm thì cứng. Đan Thu Linh thì trực tiếp lớn tiếng la làng la xóm nói chiều nay Phúc Đoàn chạy qua đất nhà cô ta, bị cô ta nói một câu không được lại gần gà nhà cô ta, liền chạy đến chỉ vô bụng cô ta bắt đầu đếm đếm, nhìn thì có vẻ ngây thơ nhưng nhìn không khí rồi đếm một, hai, ba, bốn... cuối cùng lại vỗ tay, nói: "Đều là em gái!"

Đan Thu Linh còn hét lớn với Phúc Đoàn chính xác từng chữ câu "Một cô bé cụt một chân, em gái cụt một chân". Cô ta lại ngẩng đầu với bà con chòm xóm: "Mọi người đều là chòm xóm với nhau, có cái gì mà không biết nữa chớ? Con nhãi con Phúc Đoàn gân đây cứ như phù thủy vậy, cứ ở trong đội hồi thì nói vợ người này sinh con trai, dâu bà nọ sinh con gái, nhà ai bị nói sẽ sinh con trai thì sẽ tặng lễ cho nhà nó, dưới tình huống như thế này, con nhãi Phúc Đoàn có thể không hiểu ý nghĩa của việc sinh con trai hay con gái sao?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 198: Cái Cuốc (8)


"Tôi, một là chưa kết hôn và thứ hai là tôi không có thai, tôi chỉ mới nói một câu bảo nó tránh xa gà nhà tôi ra, nó liên nói với đối tượng xem mắt của tôi rằng tôi chỉ có thể sinh con gái, tôi không quan tâm đến việc sinh con trai hay con gái, hay lấy chồng hay không, nhưng Phúc Đoàn ý tốt gì khi nói ra điều này không? Hả?" "

"Những người khác lại hỏi nó xem họ đang mang con trai hay con gái, đều là mang đồ đến tặng, mời nó xem giúp cho. Tôi nào có mời nó đến, nó lại xông xông xộc đến nói, có phải là thứ hạ tiện không? Tôi mắng nó là thứ hạ tiện, có sai không?”

Hàng xóm:... Bây giờ, không ai biết nói gì.

Đan Thu Linh mắng một đứa trẻ như thế này thì hơi quá, nhưng đúng là khi người khác đi xem mắt, Phúc Đoàn lại xông đến lên tiếng bàn tán không đâu, quả thực là kiếm chuyện nghe mắng.

Đặc biệt là ánh mắt một số nữ đội viên chợt lóe lên, phụ nữ càng hiểu rõ nỗi khổ của phụ nữ, ở nông thôn không có bức tường nào kín gió, công bằng mà nói, nếu như lúc bọn họ đang đi xem mắt tìm đối tượng lại bị một ả phù thủy trong đội xông xồng xộc đến nói một câu như vậy, không biết sẽ nhận được bao nhiêu ánh mắt khinh thường?

Phụ nữ ở nông thôn thật khổ sở mà.

Vì vậy, Đan Thu Linh không có lỗi gì với Phúc Đoàn, họ đều ở trong cùng một đội, sao nó lại có thể nói như vậy? Một số nữ đội viên lớn tuổi thậm chí còn cho rằng nếu ai đó nói như vậy về con gái của họ, họ nhất định sẽ liều mạng đánh ả ta.

Cho dù lúc này Phúc Đoàn có khóc lóc đau lòng đến đâu, cho dù khuôn mặt nhỏ tròn trắng nõn của cô bé có nở một nụ cười đầy phúc khí như thế nào đi nữa cũng không còn khiến người ta thấy đáng thương.

Thay vào đó, một nữ đội viên nói: Phúc Đoàn, con cũng đừng khóc nữa, lại xin lỗi Thu Linh, con là bậc con cháu, một đứa trẻ nhỏ như vậy, làm sao con hiểu những điều như cụt hay không cụt chân chứ, có một số điều con không được nói "

Phúc Đoàn cắn môi suýt nữa cắn đến chảy máu, yêu cầu cô bé xin lỗi Đan Thu Linh, cô bé không làm được... Cô bé có phúc như vậy, Đan Thu Linh là ai chứ? Chỉ là một người không có phúc mà thôi.

Niên Xuân Hoa như bị sốt rét, nói với Đan Thu Linh: "... Cô, Phúc Đoàn nhà tôi chuẩn lắm đấy! Chuẩn, linh, những gì nó nhìn thấy đều chính xác, trẻ em chỉ biết nói thật, làm sao có thể có tâm ma quỷ kế gì được chứ? Cô đang đổ lỗi cho người khác vì mình không có phúc sao?”

Nói xong, Niên Xuân Hoa hỏi dân làng: "Trong khoảng thời gian này, mọi người đều nghe nói rồi chứ, Phúc Đoàn của gia đình tôi nói rằng ai sinh con trai sẽ sinh con trai, ai sinh con trai sẽ con gái sẽ sinh con gái!"

Các đội viên đều ngại lên tiếng.

Những ngày này, mặc dù không còn nhạy cảm như trước, nhưng một số bóng đen vẫn khắc sâu trong lòng thế hệ cũ, nếu tám chuyện họ sẽ không tham gia vào những lời quái lực loạn thần như vậy.

Ngay cả khi có những người trẻ tuổi muốn làm theo lời của Niên Xuân Hoa, đều bị gia đình xua tay và bảo câm mồm lại. Niên Xuân Hoa ngu ngốc, đừng để bị bà ta dắt xuống hố.

Đan Thu Linh thì trực tiếp nói thẳng tại trận: "Tỷ lệ sinh nam nữ không phải là 50:50 sao? Đoán đại thì ai mà chả làm được chớ? Cho đến nay, mọi người thấy tỉ lệ đúng là bao nhiêu lần? Có đến năm mươi lần sao, mà dám nói ở đây mình nói chuẩn. Bà đó, cũng thấp hèn giống như con nhãi Phúc Đoàn, chỉ lợi dụng mong muốn có con trai của người khác."

"Đứa thì mới bảy tám tuổi đầu, lần trước đã giả thần giả quỷ nói mình là tiên nữ trị dịch gà, không đi học cách trị dịch gà với đội, chỉ muốn tự mình đi tìm thuốc, lần này lại giả vờ mình có thể phán được người khác sinh nam hay nữ, chẳng phải là để mọi người khen nó có phúc sao?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 199: Cái Cuốc (9)


"Chỉ ước ao sao nguyên cái đội này ai cũng thừa nhận các người có phúc, người khác không có phúc, toàn đội đều sẽ dựa vào ánh mắt các người mà sống, cái tâm tư này của bà ai chẳng nhìn rat"

Niên Xuân Hoa sắp run lên vì tức giận.

Phúc Đoàn thực sự có thể chữa khỏi bệnh dịch gài

Thực vật thần kỳ của Phúc Đoàn... Phúc Đoàn thực sự có thể phân biệt được nam và nữ, đó là đại Phúc khí của Phúc Đoàn

Hôm nay, Đan Thu Linh dốc toàn lực làm ầm ï lên, cô ta mắng: "Đối với một đứa trẻ như Phúc Đoàn, mồm xui xẻo cũng không sao, bà là người lớn mà cũng đê tiện như vậy sao? Bà không biết dạy nó sao?"

Đan Thu Linh hiện đang mắng mỏ Niên Xuân Hoa, trước mặt nhiều người như vậy, các con trai của Niên Xuân Hoa đã không thể chịu đựng được nữa, nếu không những người khác sẽ nói họ vô dụng, họ sẽ nói họ hèn nhát, họ phải dạy Đan Thu Linh một bài học.

Ngay lập tức, họ lao về phía Đan Thu Linh.

Ba người ông lớn tấn công cùng lúc quả là đáng sợ, nhưng Đan Thu Linh cũng không phải là kẻ ăn chay.

Cô ta có khớp xương thô to, nước da ngăm đen, từng thớ thịt trên người quanh năm tắm mát ở quê, sức lực khỏe như bò.

Đan Thu Linh cầm cuốc lên và đập không ngừng, có câu nói Mềm sợ cứng, cứng sợ ngang tàng, ngang tàng sợ liều lĩnh.

Đan Thu Linh lúc này đang chơi chiêu liều mạng, cộng thêm Sở Chí Bình và những người khác thua về lí, chẳng mấy chốc không dám lại gần, sợ bị cuốc chết tươi. Đan Thu Linh mắng: "Ba người các ngươi nhảy dựng lên, cho rằng mình dũng cảm chắc? Một đám ngu xuẩn nhát chết. Chu Chí Bình, anh không cần vợ con nữa, lại muốn làm bác hai của người ta, an nhàn không? Sở Chí Mậu, con trai của anh trước khi ăn của người ta phải nói lời cảm ơn, an nhàn lắm sao! Mấy người đều là thứ hèn nhát!"

Chỉ một câu nói chứa súng đạn và gậy gộc, anh em nhà họ Sở không thể ngẩng cao đầu. Những người xem cũng đúng lúc thuyết phục: " Thu Linh, dù sao Phúc Đoàn cũng là một đứa trẻ, chỉ cần coi như nó là đứa không hiểu chuyện là được, đừng tính toán với nó làm gì."

"Xuân Hoa Nhi, mấy người cũng vậy, giờ Thu Linh cũng tới cửa rồi, mấy người ít nhất cũng nên xin lỗi người ta, ngươi lui một bước ta lui một bước chuyện này cứ như thế cho qua, đều là bà con chòm xóm, lẽ nào sau này chúng ta không còn chạm mặt sao?”

Mọi người đều dùng phương pháp khuyên răn của tổ tiên để lại.

Đan Thu Linh hoàn toàn không nghe khuyên.

Có người hạ tiện chính là hạ tiện, cô ta lùi một bước, bọn họ có thể tiến một bước.

Không lâu sau, chú ba Sở cũng đến với tư cách là đội phó.

Hóa ra là Sở Phong và những người khác đã nghe thấy tiếng chó sủa, nhìn ra ngoài và phát hiện ra rằng chính Đan Thu Linh đã hung hăng cầm cuốc đi về phía nhà của Niên Xuân Hoa, biết có chuyện xảy ra liền nhanh chóng cho người đi mời Lưu Thiêm Tài và chú ba Sở.

Lưu Thiêm Tài và chú ba Sở đang ăn cùng bàn, một hạt đậu phộng họ còn chưa kịp ăn đã nghe có chuyện xảy ra.

Lưu Thiêm Tài bây giờ quá lười quản lý chuyện của gia đình Niên Xuân Hoa, nếu quản lí chặt chẽ hơn, Niên Xuân Hoa có thể lại nói rằng anh ấy đang trả thù riêng, nếu quản không chặt chẽ thì anh ấy là người chịu trách nhiệm, sau khi suy nghĩ về việc đó liền để chú ba Sở tự xử lý.

Chú ba Sở đi tới, sau khi nghe hết nội dung, sắc mặt trâm xuống, mắng: "Ai là phù thủy có thể phán sinh nam hay nữ?"

Ông ấy nhìn Phúc Đoàn thật sâu.

Phúc Đoàn suýt chút nữa ngất đi, chỉ biết là mình đang bám chặt vào chân Niên Xuân Hoa, hoảng sợ đến mức không nói được lời nào.

Chú ba Sở lạnh lùng nhìn Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa toát mồ hôi lạnh, gia đình bà ta đúng là đã nhận lễ vật từ những người đó...

Bọn họ đã giữ bí mật rất tốt, nhưng không ngờ lại lọt vào tai của cán bộ theo cách này.
 
Back
Top Bottom