Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 40: Cơ Hội (4)


Các bà con láng giềng lấy thím hai Tống cầm đầu, cổ quái nhìn Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa bị điên rồi? Dám nhắc đến mấy thứ mê tín dị đoan trước mặt đội trưởng?

Quả nhiên Lưu Thiêm Tài cười lạnh một tiếng, đang tính mở miệng giáo dục bà ta thì Niên Xuân Hoa lập tức phản ứng lại, Phúc Đoàn còn nhỏ, phúc khí nhiều cũng không có khả năng thay công xã đi học tập kỹ thuật nuôi tằm. Còn nữa, Niên Xuân Hoa đánh giá, những người này không tin tưởng Phúc Đoàn có phúc khí lớn trong người.

Niên Xuân Hoa cảm thấy bản thân phải ngậm bồ hòn, rõ ràng đời trước Phúc Đoàn có nhiều phúc khí nhất, đám thỏ con, gà rừng hoang dã từng đám từng đám chui vào trong lòng Phúc Đoàn nằm, có Phúc Đoàn, nhà bà ta có thể nhẹ nhàng làm giàu, căn bản không cần phải chịu một chút khổ não nào, người khác liều sống liều chết vẫn không thể đuổi kịp số lẻ của nhà bà ta.

Nhưng có điều, bà ta trọng sinh, người khác không biết. Cho nên người khác không tin bà ta.

Niên Xuân Hoa vội vàng sửa miệng: “Ây da, ý tôi không phải thế, chỉ là tôi…” Niên Xuân Hoa cắn chặt răng: “Chính là tôi cảm thấy sao lại là Trần Dung Phương?”

Không thể chọn người không có phúc khí đó, nhỡ phá hủy chuyện tốt của đội thì phải làm sao?

Lưu Thiêm Tài không chút khách sái nói: “Không phải Trần Dung Phương, chẳng lẽ lại là bà? Tôi chọn Trần Dung Phương, một là quả thực Trần Dung Phương biết nuôi tằm, cái này có liên quan sâu xa đến nhà cô ấy, kinh nghiệm nuôi tằm của đội chúng ta rất ít, tính ra thì còn kém cả cô ấy.”

“Hai, Trần Dung Phương từng học tiểu học, dù chưa học xong, nhưng năng lực lý giải của cô ấy cũng không tệ, cũng biết viết bút ký, vừa rồi lúc giảng giải phương pháp cho chúng tôi cũng có logic rất rõ ràng, cô ấy biết cách dạy người khác.”

“Ba, sự kiện lá dâu lần này chứng tỏ Trần Dung Phương quan tâm tới tập thể, quan tâm tằm của chúng ta có ăn được không, người cũng cẩn thận, phẩm cách vô cùng tốt. Tôi chọn cô ấy, là bởi vì năng lực, phẩm cách, tố chất của cô ấy, không phải bởi vì phúc khí gì đó. Chẳng lẽ tùy tiện có một người nào đó tới nói ai là người có phúc khí, là tôi phải chọn người đó à. Nếu thế, các đội viên có phục hay không?”

Thím hai Tống là người đầu tiên nói: “Không phục!”

Những người còn lại cũng nói theo: “Tôi cũng không phục, tự bản thân tôi nói tôi có phúc khí nhiều, vậy cũng được tính sao”

Thậm chí còn có người nói: “Ngày nào Xuân Hoa cũng nói mình có phúc khí, nhưng đâu thấy bà ta biết nuôi tằm đâu.”

Cái mọi người muốn, là một tiêu chuẩn hàng thật giá thật, chứ không phải thứ phúc khí hư vô mờ mịt, nếu không, ai dám tin tưởng chứ?

Ai cam tâm làm đá kê chân cho cái người được gọi là nhiều phúc khí?

Niên Xuân Hoa bị mọi người châm chọc, tức đến ứa gan, nhưng bà ta không thể lay chuyển được đội trưởng và mọi người, nên chỉ đành giận dỗi mà thôi. Bà ta cảm thấy mấy người này đều là đồ ngốc, chỉ có mình bà ta nhìn thấu hết thảy.

Cố tình, Lưu Thiêm Tài còn nghiêm túc nói: “Niên Xuân Hoa, tôi phát hiện tư tưởng của bà có vấn đề rất lớn, bà đi tìm đội trưởng chính trị một chuyến đi, bảo anh ta dạy cho bà một khóa. Cái gì mà phúc khí hay không phúc khí, ngày nào cũng treo từ đó ra khỏi mồm, mê tín phong kiến, không khí tốt đẹp đều bị bà làm hỏng rồi!”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 41: Điển Hình (1)


Gì cơ? Niên Xuân Hoa ngây người, lại phải đi tiếp nhận giáo dục tư tưởng? Cái bà ta nói đều là thật mà, phúc khí là thứ quan trọng nhất, sao bọn họ lại không tin bà ta chứ?

Lưu Thiêm Tài vội vàng xuống ruộng, đội mũ rơm, rồi vội vàng rời đi.

Tuy rằng thời tiết âm u, nhìn như có thể mưa bất cứ lúc nào, nhưng ở nông thôn, nắng cũng tốt mà mưa cũng tốt, không thể trì hoãn công việc. Trên trời đầy mây cũng che bớt nắng gắt, vậy lúc thu hoạch vụ mùa sẽ càng thêm mát mẻ.

Anh ấy đi rồi, các đội viên còn lại cũng lục tục đi theo.

Nhưng vẫn có người thích xem náo nhiệt, tiến đến chế nhạo Niên Xuân Hoa: “Xuân Hoa, bà nghĩ thế nào? Dám ở trước mặt đội trưởng nói những lời này đó, cái gì mà có phúc khí hay không có phúc khí, bà lén lút nói chuyện cùng chúng tôi cũng được, nhưng những lời này đó không nên bàn luận trước mặt mọi người, bà như này không phải là tự chuốc nhục sao?”

Một người khác nhịn cười nói: “May là đang ở thời đại bây giờ đó, nếu lùi lại mấy năm trước, số bà sẽ rất thảm đấy.”

Những lời này nói không sai, ngày thường Niên Xuân Hoa cứ nhai đi nhai lại vài câu, mọi người cũng biết tính tình bà ta như thế nào, ai sẽ quan tâm một hai câu nói vớ vẩn của bà ta cơ chứ? Nhưng Niên Xuân Hoa không nên chạy đến trước mặt đội trưởng làm loạn, can thiệp vào việc chọn người đi nuôi tằm.

Đừng nói đội trưởng không đồng ý, ngay cả bọn họ cũng không đồng ý.

Ai mà không biết học nuôi tằm là việc tốt? Trần Dung Phương lại có năng lực thật sự, vậy nên mọi người mới tâm phục khẩu phục, nếu đổi lại là Niên Xuân Hoa, bọn họ sẽ có đầy chuyện để nói.

Niên Xuân Hoa bà ta thì dựa vào đâu? Dựa vào cái mồm trắng răng của bà ta nói bản thân có phúc khí à?

Vô duyên vô cớ nói Niên Xuân Hoa bà ta có phúc, chẳng lẽ những người khác lại không bằng Niên Xuân Hoa sao? Không bao giờ có đạo lý ấy.

Niên Xuân Hoa rũ đầu, trái một câu phải một câu đâm chọc bà ta khiến bà ta tức vô cùng. Những người này thì biết cái gì? Đi cùng gió chính là mưa.

Bọn họ không biết được phúc khí mang đến điều tốt thế nào đâu, nói ngay như đời trước, bọn họ liều sống liều chết kiếm công điểm, trồng cây tự ăn tự túc, thì có ích lợi gì đâu? Đám thỏ con gà rừng đều muốn chui vào lòng Phúc Đoàn, những người này liều sống liều chết kiếm tiền, vẫn không có nổi thịt ăn, còn không xách dép được cho Phúc Đoàn.

Niên Xuân Hoa bị chế nhạo đến mất hết mặt mũi, hận không thể nói cho đám người này biết về phúc khí của Phúc Đoàn trong tương lai, nói tương lai Trần Dung Phương sẽ xui xẻo như thế nào.

Nhưng bà ta nói không nên lời, ai sẽ tin bà ta đây?

Niên Xuân Hoa rất tức giận, rõ ràng là Trần Dung Phương ra khỏi nhà hái lá dâu thì gặp trời mưa, là chính cô ta mang đến chuyện xui xẻo ấy, nhưng sao bà ta lại không gặp được chuyện tốt là được cử đi học nuôi tằm chứ? Niên Xuân Hoa tức giận, nhìn chằm chằm vào mặt đất lầy lội dưới trời mưa

Thời buổi này vẫn chưa có đường xi măng, vậy nên chỉ sau một trận mưa thu đổ xuống, mặt đất đã lầy lội không chịu được, vô cùng trơn trượt.

Niên Xuân Hoa nhìn chằm chằm, bỗng nhiên nở nụ cười.

Các bà con láng giường nhìn thấy nụ cười kỳ lạ kia thì không hiểu mô tê gì cả, Niên Xuân Hoa bị choáng váng sao? Bị đội trưởng chính trị giáo huấn là chuyện đáng mừng vậy sao?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 42: Điển Hình (2)


Một người trong thôn không nhịn được, tò mò hỏi: “Xuân Hoa, bà cười cái gì?”

Niên Xuân Hoa nào còn dáng vẻ khép nép cung kính như lúc ở cùng đội trưởng như vừa rồi, bà ta thoải mái liếc mắt qua mọi người trong thôn rồi nói: “Ban đầu tôi đã nói gì với các bà nào?”

“Nói gì?” Thấy bộ dạng như thể đã tính trước của bà ta, một vài người trong thôn bị bà ta doạ sợ.

Có thật là Niên Xuân Hoa không biết cái gì không? Ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người Niên Xuân Hoa, hít thật sâu rồi nín thở, không dám thở mạnh, sợ bỏ lỡ điều gì đó.

Niên Xuân Hoa ngẩng cao đầu nói: “Trời mưa a.”

Bà ta vỗ tay một cái bép: “Tôi nói cho các bà biết, Phúc Đoàn là sao sáng mà ông trời gửi xuống! Con bé muốn mưa là trời mưa ngay, nếu không nhờ con bé, số lương thực vụ thu con trai con dâu tôi phơi ngoài kho sẽ bị ướt hết, đây không phải phúc khí thì là gì?”

“Giờ trong nhà chúng tôi không phơi lương thực, lương thực đều được phơi ở chỗ đại sản xuất, nhưng các bà nghĩ lại mà xem, các bà cũng sợ lúc đang phơi hạt tiêu, phơi ớt, dây leo thì bị mưa làm cho ướt nhẹp đúng không? Các bà cứ chê tôi cứ nhắc mãi phúc khí hay không phúc khí, nhưng cái tôi nói là đúng, là chuẩn! Có phúc khí là có phúc khí, không có phúc khí…”

Bà ta đảo mắt về phía Trần Dung Phương, Sở Phong Sở Thâm nói: “Cô ta đi nuôi tằm thì trời liền đổ mưa, rõ ràng đây chính là sự thật, chẳng lẽ còn không cho người khác nói sao? Đội trưởng không nói tôi nói, đó là vì đội trưởng ở trên cao, nhưng hộ nông dân của chúng ta nhỏ bé, trong nhà thường có ít thần thần quỷ quỷ, các thứ tín ngưỡng linh tinh, người càng ở vị trí cao, thì càng không hiểu được!”

Trần Dung Phương suýt chút nữa thì phì cười: “Trong đội sản xuất của chúng ta, ai cũng không hiểu được vì sao, bất cứ chuyện gì mẹ đều muốn chen chân vào cho bằng được. Có thời gian rảnh như vậy, không bằng mẹ sớm đi tìm đội trưởng đội chính trị để nghe giáo dục lại tư tưởng đi.”

Cô ấy nói xong, bèn kéo Sở Phong Sở Thâm rời đi, lo lắng bị Niên Xuân Hoa dính dáng tới.

Còn lại mình Niên Xuân Hoa tức đến run bần bật, nhìn mọi người xung quanh nói lớn: “Nhìn xem, làm gì có cô con dâu nhà ai mất dạy như cô ta. Không kể phúc khí, cái gì cô ta cũng không biết, sau này kết cục của cô ta sẽ rất thảm cho mà xem.”

Thím hai Tống lẩn bên trong đám đông trợn trắng mắt, thím ấy nghe được lời Niên Xuân Hoa nói là “Trong nhà ai cũng có thần thần quỷ quỷ, đội ttrưởng không hiểu gì hết”, thím hai Tống đã cảm thấy mỗi câu nói của Niên Xuân Hoa đều như người mất trí.

Thần thần quỷ quỷ, dù sao thím hai Tống cũng chưa từng thấy bọn chúng.

Hơn nữa thím ấy cũng rõ ràng tường minh, mấy thứ thần thần quỷ quỷ chưa từng làm nông dân sống tốt, ngược lại là Đảng, là đội trưởng dẫn dắt lao động.

Lao động là vinh quang, kiếm công điểm là quang vinh, Trần Dung Phương nuôi tằm cũng là quang vinh, mà Niên Xuân Hoa nói toàn mấy thứ thần thần quỷ quỷ, thím hai Tống không biết quang vinh ở chỗ nào. Thím ấy lười xem Niên Xuân Hoa khoe khoang, một lát sau liền bỏ đi.

Trừ thím hai Tống ra, có một số người trong thôn bị Niên Xuân Hoa nói trúng suy nghĩ, tin đến năm sáu phần.

Một người trong thôn mắt đầy hưng phấn, trong lúc nghỉ chân, mọi người ghé vào nhau bàn luận chuyện thần thần quỷ quỷ vốn đang rất k*ch th*ch.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 43: Điển Hình (3)


Cô ta thần bí nói: “Hình như đúng thật là có chuyện như bà ta nói, làm quan quan trọng uy quyền, đủ dương khí, mấy thứ này đúng là chỉ có chúng ta là người trong nhà mới biết được.”

Một cảm xúc kỳ lạ tràn ra, sắc mặt các hương thân kích động, như thể bọn họ vừa biết được một chân lý huyền diệu của thế gian.

Có người run run mở miệng: “Đội trưởng đủ dương khí, cho nên mới không bị tìm tới, vậy, vậy Phúc Đoàn rốt cuộc là gì?”

Niên Xuân Hoa liếc người kia một cái: “Không phải đã nói rồi sao, Phúc Đoàn là sao sáng mà ông trời gửi xuống! Gửi đến đội sản xuất của chúng ta, đó chính là đại phúc khí! Nếu không làm sao chúng ta có thể cất lương thực vào sớm cho được? Nếu lương thực mà bị mưa làm cho uớt nhẹp, không phơi khô, chúng ta sẽ phải chịu đói, có phải không mọi người?”

“Nếu không phải sao sáng ông trời gửi xuống, sao nó có thể biết được thời gian khi nào trời mưa? Nếu không phải sao sáng ông trời gửi xuống, tại sao Trần Dung Phương đi học nuôi tằm trời lại đổ mưa?”

Những lời này tựa như một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, mọi người mồm năm miệng mười bắt đầu thảo luận.

“Xuân Hoa, câu này của thím nói rất đúng.”

“Cũng đúng, Trần Dung Phương vừa ra khỏi nhà thì lập tức xui xẻo, hai vợ chồng bọn họ cũng rất cần mẫn, không lười biếng, không chơi, không đánh bạc, theo lý mà nói, trong đội chúng ta ai cũng có thể nghèo, nhưng bọn họ thì không thể.”

Niên Xuân Hoa chốt một câu: “Đó đều là bởi vì cô ta không có phúc khí, phúc khí đều có định số cả...”

Niên Xuân Hoa mở đầu, bọn họ tranh thủ thời gian rảnh rỗi lúc ngày mùa, thường thường mang chuyện nhà Trần Dung Phương xui xẻo ra nói, bằng chứng của phúc khí kém, một số học thuyết linh tinh thần quái, khiến thời tiết hơi nóng mùa thu cũng có chút lạnh.

Nhưng vào lúc này, một thanh âm trầm thấp uy nghiêm vang lên: “Các bà tụ tập ở chỗ này làm cái gì?”

Giọng của đám người Niên Xuân Hoa nhỏ dần lại, một lúc sau liền tản ra, trên mặt ai nấy đều không được tự nhiên lắm, cái không khí thần thần bí bí kia đều bị thanh âm ấy làm cho tan tác.

Người nói đội chiếc mũ rơm, cũng không để thèm để ý tới nửa bên mũ rơm đã sắp rách nát, anh ta mặc quần lửng màu xanh dài đến đầu gối, trên đùi trên chân toàn là bùn, chắc chắn mới lội từ dưới ruộng lên đây. Sau lưng còn có mấy ông lão bà lão, tay cầm lưỡi hái, tất cả mọi người đều ướt đẫm mồ hôi.

Đúng là đội trưởng đội chính trị Trương Phong, chuyên phụ trách mảng tư tưởng, giáo dục.

Trán Trương Phong rịn mồ hôi, từng giọt chảy xuống khoé mắt, anh ta híp mắt: “Niên Xuân Hoa, lại là chuyện của bà nữa à? Mới vừa nãy tôi gặp đội trưởng, đội trưởng bảo tôi mau tới tìm bà, nói bao nhiêu lần là phải bài trừ tư tưởng mê tín thời phòng kiến, bà nghe không hiểu tiếng người à?”

Niên Xuân Hoa không được tự nhiên, vừa rồi trong hội bà tám, bà ta là người mở đầu câu chuyện, thần thần bí bí dẫn chuyện kể cho bọn họ nghe, hiện tại lại bị đội trưởng bắt tại trận thế này.

Trương Phong đảo mắt qua một lượt, lấy kinh nghiệm nhiều năm công tác của anh ta để đánh giá, đám người tụ tập ở đấy chắc chắn là có vấn đề, ánh mắt trốn tránh, không dám đối diện với anh ta.

Trương Phong trầm giọng: “Các bà không bắt đầu đi làm việc đi, tụ tập ở chỗ này nói chuyện gì đấy?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 44: Điển Hình (4)


Một người con dâu nhỏ tuổi, da mặt mỏng, lập tức cúi đầu: “Tôi xuống ruộng ngay bây giờ đây.”

Cái biểu tình trốn tránh kia càng là bằng chứng chắc chắn hơn cho phỏng đoán của anh ta. Trương Phong nghiêm khắc, cao giọng nói: “Tôi hỏi các cô các bà tụ tập ở đây nói chuyện gì!”

Bọn họ lặng lẽ xô đẩy Niên Xuân Hoa, nói cái gì mà sao sáng cái gì mà phúc khí, tất cả đều là do Niên Xuân Hoa mở đầu.

Niên Xuân Hoa thấy không tránh nổi, nuốt nước bọt, đánh bạo nói: “Tôi nói là... là cháu gái Phúc Đoàn nhà tôi cảm thấy trời hôm nay sẽ mưa, tôi chạy vội kêu con dâu của tôi thu lương thực vụ thu vào, kết quả trời mưa thật, nên tôi mới nói cháu gái tôi có phúc khí của tạo hóa, có thể mang đến chuyện tốt cho đội.”

Niên Xuân Hoa cũng không ngốc, cố ý nói cho thật êm tai một loạt lý do thoái thác, nhưng Trương Phong ở cùng đội sản xuất với bà ta, anh ta thừa biết đức hạnh của Niên Xuân Hoa là cỡ nào.

Trương Phong chỉ vào người con dâu nhỏ vừa rồi nói: “Cô nói đi, các cô vừa rồi đang nói chuyện gì.”

Cô ta không bỏ được sĩ diện, nhanh nói: “Bà ta nói Phúc Đoàn là sao sáng trời cao phái đến, có đại phúc khí, có thể cảm nhận được trời mưa, bảo mọi người thu cất lương thực. Nhà Trần Dung Phương không nuôi phúc tinh, nhất định sẽ gặp báo ứng.”

Trương Phong hít khí lạnh, biểu tình nghiêm túc, đám người sau lưng anh ta không nhịn được phụt cười một cái.

Đám người Niên Xuân Hoa càng luống cuống, không biết đám người sau lưng kia cười cái gì.

Trương Phong nói: “Có muốn biết bọn họ đang cười cái gì không?”

"Có.” Con dâu nhỏ rụt rè nói.

Trương Phong cao giọng, gằn từng chữ một nói: “Bởi trong mấy người đằng sau lưng tôi đây, có đến ba người đoán được rằng hôm nay trời mưa, cất dọn hết số lương thực còn lại trong sân phơi vào! Các cô các bà vừa nói gì mà sao sáng cơ? Chẳng lẽ ông trời gửi nhiều sao sáng đến đội sản xuất của chúng ta như vậy à?”

Toàn bộ đội sản xuất lương thực đều tập trung ở đây, một cái sân phơi căn bản không đủ phơi, đội sản xuất có mấy cái sân phơi lớn, ngày mùa khi trường học đóng cửa, sân thể dục của trường đều mở ra để phơi lương thực.

Hết thảy đều là vì lương thực.

Niên Xuân Hoa và đồng bọn của bà ta không thể tưởng tượng được, sao bọn họ đều đoán được hôm nay trời sẽ mưa?

Mấy người hơi lớn tuổi chút trong thôn hình như nghĩ tới cái gì đó, mặt bắt đầu đỏ lên, cả đầu Niên Xuân Hoa toàn là phúc khí, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác nói: “Sao lại đoán được hết?”

Không có khả năng, phúc khí của Phúc Đoàn mới là mạnh nhất.

Trương Phong nhìn bà ta giận sôi máu: “Đội sản xuất của chúng ta vẫn theo khuôn cũ của nông dân trước đây, từ trước đến nay chỉ cần nhìn mây trên trời, nhìn chim bay, nhìn côn trùng rắn rết bò dưới đất là đã có thể đoán được trời mưa hay không, làm gì có nông dân nào đi làm mà lại không nhìn trời! Không thể đoán chính xác được thời tiết, nhưng đó đều là kinh nghiệm mà người đi trước để lại, là dựa trên hoa màu chúng ta trồng để khẳng định. Ông trời làm mưa chúng ta không quản được, không đến lượt chúng ta sắp đặt, nhưng những kinh nghiệm ấy đã cho nông dân chúng ta biết bao lương thực.”

Trương Phong càng nói càng phát hoả, quay đầu về phía một đám rảnh rỗi nói chuyện phiếm, đánh giá: “Các cô các bà đứng đây nói linh tinh cái gì mà phúc khí với không phúc khí, đã có thời gian rảnh thì không bằng xuống ruộng, trời mưa thế này sẽ dễ bắt được giun đất, đó mới là điều nông dân chúng ta nắm chắc, nhìn xem, nghĩ xem, rồi hãy tự hỏi, các cô các bà ở chỗ này nói cái gì mà phúc khí, chẳng lẽ cơm ăn của các cô các bà mấy chục năm qua đều dựa vào phúc khí của các cô các bà, chứ không phải đôi tay của các cô các bà à? Có phúc mà không có đội sản xuất, thì các cô các bà đã đói chết từ lâu rồi!”

Lời này quả rất nặng nề.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 45: Điển Hình (5)


Nhưng Trương Phong nhịn không được, nói bao nhiêu lần là phải bài trừ mê tín phong kiến, Niên Xuân Hoa một mình mê tín thao thao bất tuyệt thì thôi. Đằng này cả đám tụ tập với nhau sùng bái mê tín phong kiến, khiến người khác hoảng sợ, sao có thể chấp nhận được? Nếu truyền ra ngoài, đội sản xuất số 9 của bọn họ đều phải ăn dưa lạc hết.

Mấy người nói chuyện với Niên Xuân Hoa đã xấu hổ ngượng chín mặt, không chỉ vì bị mắng, mà nhiều hơn là xấu hổ.

Hiện tại bọn họ như tự tát mình một bạt tai thật đau, sao có thể tin tưởng Niên Xuân Hoa chứ, sao có thể ngu xuẩn như vậy?

Sau lưng Trương Phong, có một bà lão tay mắt nhanh lẹ qua kéo con dâu của mình về: “Đi, về nhà đi.”

Mất mặt quá đi thôi, người khác đều tiếp thu tư tưởng tiến bộ, bọn họ lại cùng Niên Xuân Hoa xì xào bàn tán làm tư tưởng lui bước. Chỉ có người từng trải qua khổ cực mới biết được phúc khí hay không phúc khí đều chỉ là giả, người xấu số, người tốt số đều có đôi tay cả thôi.

Hết thảy chìm nổi đều không thể nói chắc chắn được, có người xấu số nghèo khổ, nhưng thân thể lại khỏe mạnh, có người tốt số hưởng phú quý vinh hoa, nhưng bên trong hôi bại mục nát, chân đạp lên xương cốt của bao người, đó là chuyện đã nhìn mãi thành quen rồi.

Bọn họ đã từng trải qua nhiều điều, cũng đủ khổ để hiểu sống đến ngày hôm nay đều là nhờ một đôi bàn tay cần cù lao động.

Trương Phong cũng vẫy vẫy tay: “Tan, tản ra hết đi, việc đang rất vội, mọi người đừng nghĩ chuyện này nữa, mau bắt đầu làm việc đi.”

Niên Xuân Hoa khom lưng, tránh sau lưng cô con dâu thứ hai là Bạch Giai Tuệ, nhấc chân định lặng lẽ rời đi.

Trương Phong trừng mắt sắc lẹm: “Niên Xuân Hoa, bà đừng có đi vội, bà là điển hình cho mọi người học tập, bà ở lại tôi sẽ cho bà làm việc thật "tốt".”

Niên Xuân Hoa mắt hoa hoa choáng váng, vừa rồi bà ta là người mở đầu của chuyện thần thần bí bí, sao bây giờ lại trở thành điển hình rồi. Mấy người bị Niên Xuân Hoa mê hoặc cũng không nói một lời, cúi đầu chạy nhanh tránh đi chỗ khác.

Khi Niên Xuân Hoa đang được giáo huấn một cách cay nghiệt, Trần Dung Phương, Sở Phong và Sở Thâm đã đi làm việc khác.

Thời tiết nắng nóng, nắng gắt đầu thu đến dữ dội, cho dù trời vừa mưa mùa thu cũng giống như một chiếc nồi hơi lớn chứa đầy hơi nóng. Nước mưa rơi xuống mặt đất nóng bỏng và bốc hơi ngay lập tức, làm tiêu tan toàn bộ sức nóng bỏng rát vào không khí.

Trần Dung Phương, đội mũ rơm và cầm liềm, đứng trên ruộng lúa cúi xuống, tay cầm một nắm lúa kêu "xoẹt", một nắm lúa vàng óng nặng trĩu đã bị cắt đứt.

Sau khi Sở Chí Quốc hái lá dâu, anh ấy không nghỉ ngơi, chân anh ấy không khỏe, không đủ sức lực, nhưng nhìn thấy các thành viên trong đội làm việc hăng hái, Trần Dung Phương đổ mồ hôi đầm đìa vì kiệt sức, Sở Chí Quốc không thể nghỉ ngơi cho được.

Trần Dung Phương lau mồ hôi trên đầu, khi cô ấy đi đến chiếc thùng bên cạnh cánh đồng để múc một bát trà Khổ Đinh để giải nhiệt, cô ấy nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó.

Sở Chí Quốc chống nạng, dựa nửa người vào thùng, vung hai tay đập lúa thật mạnh, như vậy để hạt thóc trên lúa rơi vào thùng. Công việc này tốn nhiều công sức, nhất là từ đôi bàn tay.

Nhìn thấy Sở Chí Quốc, Trần Dung Phương vội vàng đặt bát trà xuống, đi tới: “Chí Quốc, sao anh lại ở đây? Không phải anh đi hái lá dâu sao?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 46: Khen Thưởng (1)


Sở Chí Quốc không nghỉ tay, cười mỉm, trả lời Trần Dung Phương: “Anh đã hái bảy lưng thùng lá dâu rồi, đủ rồi, tằm trong đội sản xuất bây giờ ăn không nhiều như thế đâu. Dung Phương, em đừng lo lắng cho anh, chân của anh cũng không cần dùng lực, chỉ là động tý tay, không sao cả.”

Vẻ mặt Trần Dung Phương lo lắng, đôi chân của Sở Chí Quốc quan trọng nhất là không được chạm vào nước. Vị trí của mảnh ruộng này khá ổn, thùng đập không đặt trên ruộng. Miễn là chân của Sở Chí Quốc không bị ngâm trong nước, sẽ không có chuyện gì.

Biết tính của Sở Chí Quốc, cô ấy nói với anh ấy: “Vậy anh cẩn thận, buổi tối về nhà em sẽ lau lại chân cho anh bằng rượu thuốc.”

“Được rồi.” Sở Chí Quốc nở nụ cười đáp lại.

Cả Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương đều là những người thật thà và làm việc rất chăm chỉ.

Nhiều đội viên trong nhóm đã rất ngạc nhiên khi thấy hai người họ giống như đang thi đấu, khắp người tràn đầy nguồn năng lượng vô tận.

Ngay cả Lưu Thiêm Tài, người cũng đã rất nỗ lực, cũng thầm gật đầu, tính cách của cặp đôi này thực sự không còn gì để nói. Nếu không phải trình độ học vấn thấp thì đã có thể phát triển lên cao hơn rồi.

Sau một ngày tuốt lúa, các thành viên trong đội trả lại công cụ sản xuất cho lữ đoàn, Lưu Thiêm Tài làm một bản tóm tắt thường ngày, khi đang định kết thúc một ngày để về nhà, Lưu Thiêm Tài đột nhiên nói: “Hôm nay chúng ta tuốt lúa, có vài người tôi nhất định phải biểu dương.”

Ai? Các thành viên trong đội nhìn trái nhìn phải, nhưng họ không biết đó là ai.

Vẻ mặt Niên Xuân Hoa thờ ơ, bà ta vừa mới bị đội trưởng phê bình, người được biểu dương chắc chắn không phải là bà ta, cũng không phải con dâu Lý Tú Cầm, người đã nhận trước ngũ cốc mùa thu.

Bà ta cảm thấy mình quá cao giọng, không phải nói tiền bạc không thể tiết lộ sao? Kiếp trước, Niên Xuân Hoa đã tận mắt nhìn thấy phúc khí của Phúc Đoàn lớn như thế nào, những người khác còn muốn so bì với Phúc Đoàn? Thật sự không cả bằng một ngón chân của cô bé.

Đội trưởng chính trị đã nói sai, kinh nghiệm của nông dân cũng không tốt bằng phúc khí của Phúc Đoàn.

Kinh nghiệm của nông dân có thể khiến những thỏ con và chim trĩ tranh nhau chui vào vòng tay người ta sao?

Vì biết không phải là người nhà của mình, Niên Xuân Hoa cũng không quá để ý, hai tay đặt trên đùi chờ chuyện kết thúc để về nhà.

Không ngờ, Niên Xuân Hoa đột nhiên nghe thấy hai cái tên quen thuộc.

Lưu Thiêm Tài nghiêm túc nói: “Hôm nay tôi muốn khen ngợi Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương, họ đã thể hiện tốt trong vụ thu hoạch mùa thu, tranh giành vị trí đầu tiên và lấy việc tập thể làm việc của mình... Nhằm động viên mọi người hăng hái lao động sản xuất và khen thưởng những đội viên xuất sắc, tôi dự định, cộng thêm cho Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương thêm một điểm công, đối với vụ thu hoạch trong vài ngày tới, ai làm việc nhiều nhất và thể hiện tốt nhất sẽ nhận được thêm điểm lao động! Tất cả chúng ta hãy làm việc cùng nhau để hoàn thành vụ thu hoạch mùa thu càng sớm càng tốt!”

Một điểm công? Theo thu nhập và chi tiêu của đội sản xuất thứ chín trong những năm trước, một điểm công là mười xu.

Một số thành viên trong đội không khỏi suy nghĩ, hôm nay Sở Chí Quốc hái lá dâu và làm công việc vất vả nhất là gặt lúa, tính điểm công, Sở Chí Quốc kiếm được tám điểm công, Trần Dung Phương cũng kiếm được bảy điểm, ít hơn Sở Chí Quốc.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 47: Khen Thưởng (2)


Nhưng Trần Dung Phương biết nuôi tằm, vào đội nghề phụ, vào thời gian nông nhàn mọi người đều nghỉ ngơi, nhưng Trần Dung Phương lại có thể kiếm được điểm công.

Cứ như vậy, cộng với điểm công được đội trưởng thưởng, Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương kiếm được mười sáu điểm công mỗi ngày, tức là một tệ sáu!

Một tệ sáu, trọn vẹn một tệ sáu.

Tay Niên Xuân Hoa run run, Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc xui xẻo như thế, còn có thể kiếm được một tệ sáu mỗi ngày? Phải biết là, con trai út Sở Chí Nghiệp của bà ta còn chưa bao giờ kiếm được nhiều điểm công như thế trong một ngày.

Kiếp trước, Trần Dung Phương chỉ là một bảo mẫu ốm yếu, xui xẻo, không có phúc, làm sao có bản lĩnh như vậy?

Dưới đài, một số thành viên trong đội đã thì thầm trò chuyện: “Ngày đó Xuân Hoa cũng nói rằng Chí Quốc và Dung Phương trong tương lai vẫn sẽ nghèo, nhưng hiện tại tôi thấy thì không phải vậy.” Người thím nói: “Tôi chỉ thấy người lười biếng thì mới nghèo, chứ chưa từng thấy người nào chăm chỉ mà nghèo cả, kiểu người này, chỉ cần chịu động tay, cuộc sống cũng không đến nỗi thậm tệ.”

Một người thì thầm nói: “Nhưng Xuân Hoa nói rằng bọn họ không có phúc.”

“Cái miệng của Xuân Hoa, cô còn không biết à, bà ấy đối với con dâu, rất là ghê gớm.” Một người thím trợn tròn mắt, trầm giọng nói: “Nghe nói Trần Dung Phương xui xẻo, kết quả Trần Dung Phương được chọn vào đội nghề phụ, còn được cử đi học hỏi nâng cao kinh nghiệm nuôi tằm, bà ta còn nói nhà mình có phúc, hôm nay lại bị đội trưởng phê bình, đây là phúc gì vậy? Phúc lười biếng! Phúc xảo quyệt!”

“Chậc chậc, thím không thấy, lúc đó, khi Trần Dung Phương nói chuyện về nuôi tằm, nói rõ ràng như vậy, đội trưởng còn phải phục. Có bản lĩnh này, không ngày nào phải buồn bã cả!”

Đầu Niên Xuân Hoa vo ve, bà ta như sắp chết vì lo lắng.

Ánh mắt nhìn ra xa, một tệ sáu... Bà ta nghiến răng nghiến lợi không thèm để ý, dù sao vận khí cũng vào nhà rồi, sau này tất cả những chuyện tốt đẹp đều là của bà ta.

Nhưng, bà ta chỉ đang lo lắng Sở Chí Quốc sẽ bị một tệ sáu này che mắt, càng không tin hồ ly tinh và bọn nhãi ranh kia không có phúc, làm hại việc của bà ta!

Niên Xuân Hoa không có động tĩnh gì, cô con dâu thứ ba Thái Thuận Anh, người ngồi cách bà ta vài ghế, đang âm thầm lo lắng.

Đội trưởng yêu cầu Trần Dung Phương nói vài lời, nhưng Trần Dung Phương cảm thấy ngại ngùng và lo lắng khi nói trước mặt mọi người, cái này thì hơi phô trương quá.

Thái Thuận Anh luôn có mâu thuẫn với Trần Dung Phương, cô ta và Trần Dung Phương lần lượt gả vào nhà họ Sở, mẹ chồng Niên Xuân Hoa rất ghê gớm, có thể nói bà ta đối với mấy cô con dâu đều không tốt, ngoại trừ con dâu út Lý Tú Cầm, người được con trai út nuông chiều, chưa bao giờ bị Niên Xuân Hoa lớn tiếng bao giờ.

Nhưng, Trần Dung Phương này thì lại khác.

Cùng trong một nhà nhưng Sở Chí Quốc biết bảo vệ Trần Dung Phương, trong khi chồng cô ta, Sở Chí Mậu, chỉ biết ủ rũ, nghẹn ngào cho rằng mẹ nói đúng.

Sau đó, Thái Thuận Anh và Trần Dung Phương lần lượt mang thai, cả hai đều có bụng tròn, cả hai đều bị Niên Xuân Hoa coi thường, thường xuyên chịu đựng sự tức giận của bà ta. Nhưng Sở Chí Quốc biết đưa Trần Dung Phương tách hộ, còn Sở Chí Mậu nửa lời cũng không dám nói.

Chuyện lúc đó xảy ra như vậy, Thái Thuận Anh đã hiểu ra.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 48: Khen Thưởng (3)


Những người con trai của nhà họ Sở, kể cả Sở Chí Quốc, người đã tách khỏi hộ, đều là những người hiếu thảo, Niên Xuân Hoa là chủ trong nhà nói một là một, hai là hai.

Trong thời gian Thái Thuận Anh đẻ con, đã bị phùng tùng, nhưng cô ta oán, hận. Không thể hận chồng mình, càng không thể hận Niên Xuân Hoa, vậy phải hận ai đây?

Cô ta chỉ có thể hận Trần Dung Phương, hai người đều là con dâu, tại sao Trần Dung Phương lại khác? Người ta nói con dâu hai mươi năm đã thành mẹ chồng, cả nhà cùng khổ, sao Trần Dung Phương lại tách hộ sớm, tự mình làm chủ gia đình?

Vì thế, mỗi khi nghe Niên Xuân Hoa mắng Trần Dung Phương là không có phúc và hai đứa trẻ cũng là lũ gà bệnh dịch, Thái Thuận Anh rất vui.

Con người này, nếu không chịu mất mát này thì sẽ luôn có những mất mát khác chờ đợi. Nếu Trần Dung Phương không phải chịu những thứ khổ của một đứa con dâu, chắc chắn cô ấy phải chịu khổ ở những nơi khác.

Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc trở nên nghèo khó giống như lòng mong đợi của Thái Thuận Anh, nhưng tại sao bây giờ Trần Dung Phương vẫn có thể kiếm được nhiều điểm công và nhận được nhiều sự chú ý như vậy?

Ngày hôm nay cô ta chỉ có sáu điểm công!

Trong lòng Thái Thuận Anh hoảng sợ, khom người nghiêng người về phía Niên Xuân Hoa: “Mẹ, con cảm thấy chuyện này rất lạ.”

Niên Xuân Hoa vốn đã tức giận, thấy cô con dâu thứ ba lén lén lút lút, liền liếc xéo: “Có gì lạ đâu!”

Thái Thuận Anh nuốt nước miếng: “Mẹ, mẹ thử nghĩ xem, chân của anh trai bây giờ còn chưa lành, mà Trần Dung Phương cũng chỉ là một người phụ nữ, làm sao cô ấy có thể biểu hiện tốt được như vậy? Thưởng điểm công, không phải là nên thưởng cho người làm việc nhiều nhất sao?”

Cô ta cẩn thận nhìn sắc mặt Niên Xuân Hoa: “Con cảm thấy đội trưởng đang lừa chúng ta sao ý? Hôm nay cậu út cũng đi gặt lúa. Cậu út tay chân linh hoạt, con cảm thấy cậu út mạnh hơn cả anh cả.”

Những lời này đánh trúng tâm lý của Niên Xuân Hoa.

Trong lòng Niên Xuân Hoa, cậu con trai út thông minh, có năng lực và có tài ăn nói, hơn hẳn thằng con cả ngu ngốc ngàn lần.

Vừa nhắc đến cậu út, trái tim Niên Xuân Hoa rực lên như một con gà mái già bảo vệ lũ gà con, Trần Dung Phương vẫn đang cố gắng kìm nén sự lo lắng của mình và nói trước mặt mọi người, Niên Xuân Hoa chợt đứng dậy, khiến mọi người kinh ngạc.

Thấy lại là Niên Xuân Hoa, Lưu Thiêm Tài trầm giọng hỏi: “Niên Xuân Hoa, bà đứng lên làm gì?”

Niên Xuân Hoa ngẩng cao đầu nói: “Báo cáo đội trưởng, tôi không phục!”

Niên Xuân Hoa cao giọng nói: “Xã là xã của nhân dân, đội sản xuất là đội sản xuất của nhân dân. Mặc dù Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc là con trai và con dâu của tôi, nhưng tôi vẫn muốn công bằng, chân của Sở Chí Quốc chưa lành. Trần Dung Phương là phụ nữ, không mạnh mẽ như đàn ông, tôi không nghĩ biểu hiện của họ tốt nhất, tôi nghĩ phần thưởng nên trao cho những người xứng đáng.”

Hàm ý rằng Sở Chí Quốc,Trần Dung Phương không đủ tốt.

Ý kiến của Niên Xuân Hoa khiến toàn cảnh trở nên vô cùng khó xử.

Mọi người kinh ngạc nghĩ, năm nay Xuân Hoa quá hồ đồ, chỉ thấy có người muốn lấy danh dự về cho nhà mình, chưa từng thấy có người vứt danh dự nhà mình đi.

Lưu Thiêm Tài không biết nên vui hay nên giận: “Vậy bà cảm thấy ai xứng đáng với điểm công này?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 49: Khen Thưởng (4)


Niên Xuân Hoa sẽ không nói thẳng thừng rằng bà ta nghĩ là con trai út của mình, Sở Chí Nghiệp là người tốt nhất, bà ta nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Nhiệm vụ quan trọng nhất của vụ thu hoạch bây giờ là thu hoạch lúa. Tôi nghĩ rằng phần thưởng nên được chọn trong số đó.”

Đôi mắt của bà ta liếc vòng quanh cánh đồng: “Sở Chí Nghiệp, Trương Vệ Cường, Bạch Phúc Hữu, chọn những người này, mong đội trưởng xem xét!”

Lưu Thiêm Tài gật đầu liên tục, đều là người cùng một thôn, nếu anh ấy không hiểu Niên Xuân Hoa đang âm mưu gì, thì chả khác gì ăn uổng cơm bao nhiêu năm như vậy.

Không phải bà ta đang muốn tiến cử Sở Chí Nghiệp sao.

Lưu Thiêm Tài mỉm cười hiền lành: “Những người khác tôi không nói, đầu tiên không thể là Sở Chí Nghiệp. Hôm nay Sở Chí Nghiệp làm việc lười biếng, hấp tấp, cuối cùng cậu ta chán nản, mệt mỏi vì đập lúa, mà điều cậu ta đi cắt lúa với các đồng chí nữ, cậu ta còn không cắt nhanh bằng cả các đồng chí nữ, được rồi, không phải tôi làm đội trưởng mà nói nhảm, mọi người đều nhìn ra rồi đúng không?”

Niên Xuân Hoa sửng sốt, tại sao Chí Nghiệp lại như vậy? Không phải chứ, Chí Nghiệp là người ngoan ngoãn và có năng lực nhất.

Một số người từng làm việc với Sở Chí Nghiệp phàn nàn rất nhiều: “Lần nào cậu ta cũng lười, lúa còn không được đập sạch. Tùy tiện đập vài cái, còn bao nhiêu thóc dính trên cây lúa đều bị cậu ta vứt sạch, đúng là lãng phí lương thực!”

Người cắt lúa cũng không vui: “Lúa cậu ta cắt không được sạch, lần nào chúng tôi cũng phải cắt lại chỗ cậu ta đã cắt.”

Sở Chí Nghiệp bị nói cho mặt mày đỏ bừng, không ngoi đầu lên được.

Anh ta lười biếng, nhưng anh ta không đi tranh điểm thưởng, tất cả là lỗi của mẹ, nếu bà ta không đề cập đến mình thì sẽ không có chuyện gì xảy ra. Anh ta cũng không phải là người duy nhất lười biếng trong đội sản xuất.

Đứa con trai út yêu quý của Niên Xuân Hoa bị sỉ nhục trước mặt mọi người, lời nói đã chuẩn bị sẵn của Niên Xuân Hoa nghẹn lại trong cổ họng, lên không được, xuống cũng không xong, một lúc lâu sau, bà ta mới nghẹn ngào nói ra một câu: “Vậy… không phải Sở Chí Nghiệp, thì cũng không phải Sở Chí Quốc, Trần Dung Phương.”

Lưu Thiêm Tài hỏi ngược lại: “Tại sao không thể là họ?”

Vì họ không có phúc! Những người không có phúc không phải là làm chuyện gì cũng không suôn sẻ sao?

Niên Xuân Hoa thiếu chút nữa đã thốt ra những lời này, nhưng hôm nay bà ta mới được giáo huấn, lo lắng đến mức không nói nên lời, mặt ủ rũ không nói nên cậu.

Lưu Thiêm Tài dường như đã nhìn thấu Niên Xuân Hoa, hừ lên một tiếng: “Chân của Sở Chí Quốc thật sự không tốt, nhưng cậu ấy không lãng phí đôi tay của mình, hôm nay cậu ấy đi hái lá dâu. Trần Dung Phương cắt lúa, gánh rất nặng. Hôm nay cô ấy gánh được mười một tấn lúa về đập ruộng, đó là lần nhiều nhất!”

“Bà không tin đội trưởng tôi thì cứ hỏi những người làm ruộng hôm nay xem, ai cũng có mắt, công việc đồng ruộng ngày hôm nay ai chăm chỉ, ai không chăm chỉ, mọi người đều biết.”

Niên Xuân Hoa chán nản tại chỗ, thấy đội trưởng thực sự tức giận, một thành viên trong đội nhanh chóng kéo bà ta ngồi xuống: “Xuân Hoa, chúng tôi đều thấy rằng con trai và con dâu của bà thực sự có năng lực, vì vậy đừng làm loạn nữa.”

Người nói chuyện hơi có chút khó chịu, một ngày mệt mỏi, vốn sớm được nhận công, về nhà nghỉ ngơi sớm không phải tốt hơn sao? Sao Niên Xuân Hoa cứ nhất thiết phải làm loạn chứ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 50: Khen Thưởng (5)


Nghĩ thử, nếu đội trưởng bất công, những người làm ruộng chẳng phải là người phản đối đầu tiên sao?

Niên Xuân Hoa hôm nay đã gây ra rất nhiều rắc rối, cuối cùng, không những điểm công rơi vào tay Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc, mà ngày mai Sở Chí Nghiệp cũng không được phép làm việc trên ruộng lúa.

Cần phải biết, mặc dù thu hoạch lúa mệt mỏi và khô khan, nhưng nó có nhiều điểm công nhất. Đối với nông dân mà nói, quan trọng nhất là gieo trồng vào mùa xuân, thu hoạch vào mùa thu, sau vụ thu hoạch, muốn kiếm điểm lao động cũng không dễ dàng.

Nói cách khác, năm nay nhà Niên Xuân Hoa mất đi một người lao động, rất có thể sẽ nghèo đi.

Niên Xuân Hoa vừa lo lắng vừa tức giận, trên đường ra về, bà ta túm lấy Sở Chí Nghiệp, hỏi: “Hôm nay sao con có thể lười biếng vậy hả? Nếu con không lười biếng, chỉ cần con làm việc bình thường, anh trai con sẽ không thể đuổi kịp con.”

Thái Thuận Anh im lặng một bên, chỉ có mẹ anh ta mới nghĩ rằng Sở Chí Nghiệp hay ăn lười làm này là người có năng lực.

Sở Chí Nghiệp cười đùa nói: “Mẹ, một ngày gặt lúa tám điểm công, cắt lúa một ngày sáu điểm, nhưng đập lúa tốn công sức gấp mấy lần cắt lúa, mẹ, mẹ tính toán xem nên cắt lúa hay đập lúa?”

Niên Xuân Hoa vặn vẹo mặt trách móc: “Chỉ có con thông minh!”

Trên thực tế, Niên Xuân Hoa mơ hồ biết rằng cậu út lười biếng, nhưng cậu út lại nhanh trí, trong khi cậu cả thì rất ngu ngốc, chỉ biết làm việc chăm chỉ.

Trong tương lai, khi chính sách được nới lỏng, cậu út sẽ khởi nghiệp, có đầu óc thông minh, không cần vất vả cũng có thể kiếm được nhiều tiền, cộng với phúc khí của Phúc Đoàn, cuộc sống của gia đình họ sẽ càng ngày càng khá giả.

Còn đối với hồ ly tinh và lũ gà dịch bệnh kia, những bọn người không may mắn thì có kết cục như thế nào?

Niên Xuân Hoa càng nghĩ càng thấy mát lòng mát dạ. Thái Thuận Anh nhìn dáng vẻ vui mừng của mẹ chồng mà không hiểu nổi, bây giờ công việc của em chồng bị ảnh hưởng, mẹ chồng sao lại vui vẻ đắc chí đến thế cơ chứ?

Thái Thuận Anh cũng không dám nói gì, thấy trời đã tối: “Mẹ, con về trước đây.”

Niên Xuân Hoa khẽ ừ một tiếng: “Về nấu cơm đi, đúng rồi, lấy một quả trứng trong hũ gạo về làm canh trứng, bưng đến cho Phúc Đoàn ăn đi."

"Gì cơ ạ?" Thái Thuận Anh không thể tin vào tai mình, cô ta phát hiện ra rằng mẹ chồng rất tốt với Phúc Đoàn, như thể Phúc Đoàn là con gái ngoài giá thú của bà ta vậy, điều này thật sự nằm ngoài lẽ thường.

Niên Xuân Hoa hung dữ nhìn sang, Thái Thuận Anh rụt rè xoa xoa tay: "Mẹ, không phải hôm qua Phúc Đoàn mới vừa ăn trứng rồi sao? Tháng trước mẹ còn nói rằng mẹ sẽ lấy trứng đi bán, năm sau cho bọn Đại Tráng đi học kia mà."

Đó là tiền học đấy.

Có ai trong đội sản xuất mỗi ngày được ăn trứng không? Nếu một mình Phúc Đoàn ăn, thu nhập của gia đình sẽ không còn nữa. Đội sản xuất chỉ kết toán vào cuối năm, bình thường chỉ có thể trông đợi vào con gà mái già đẻ trứng để trợ cấp cho sinh hoạt gia đình.

Thái Thuận Anh nhớ rằng, trước kia con gái cô ta bị ốm và muốn ăn một quả trứng, Niên Xuân Hoa đã mắng rằng con bé mắc bệnh công chúa, thèm ăn đến chết rồi, chết cũng không cho ăn trứng gà.

Niên Xuân Hoa mắng: "Cô thì biết cái gì? Chỉ với việc hôm nay cô làm tôi xấu như vậy, tôi còn không so đo với cô, cô là cái thứ thành sự thì ít bại sự thì nhiều, còn Phúc Đoàn thì sao chứ, nói trời mưa thì trời mưa, cô thì cũng xứng so sánh với Phúc Đoàn đại phúc khí sao?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 51: Cãi Cọ (1)


Thái Thuận Anh mở miệng, nhưng dù sao cô ta cũng không dám trái lời Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa nghiêm mặt nói: "Yên tâm đi, về phần tiền học, tôi tự có tính toán riêng.”

Với Niên Xuân Hoa mà nói, hai đứa con ranh đáng mất mặt xấu hổ của Sở Chí Quốc thì học cái gì kia chứ? Có thể viết được tên, có thể kiếm được nhiều công điểm hơn bằng cách giúp đỡ đội sản xuất sớm hơn là được rồi.

Sở Chí Quốc kiếm tiền cho Phúc Đoàn ăn học mới là điều có phúc khí, đó mới là lối thoát của nó.

Niên Xuân Hoa đứng gác ở lối vào sân tập thể, khi nhìn thấy Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc đi ra, bà ta bước lên phía trước, liếc nhìn Trân Dung Phương một cách u ám: "Chí Quốc, lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con."

Sở Chí Quốc siết chặt tay Trân Dung Phương: "Mẹ, mẹ có việc gì có thể nói thẳng bây giờ đi."

Lửa giận trong lòng Niên Xuân Hoa đột nhiên bùng lên, nhưng bây giờ bà ta có chính sự với Sở Chí Quốc, vì vậy cuối cùng bà ta cũng đành nén cơn giận.

Sắc mặt Niên Xuân Hoa lạnh lùng, hừ một tiếng: "Chí Quốc, trong nhà anh có một bà cố nội muốn làm nữ hoàng đấy, anh chỉ biết bảo vệ nó không nhận mẹ ruột, anh đang cho rằng mình làm đúng, mẹ không thèm so đo với anh."

Đôi mắt đục ngầu của bà ta xoay qua lại, khóe miệng cong xuống, lộ ra một vòng cung tự phụ và ác ý: "Nhưng mẹ nhắc nhở anh, nếu trong nhà có tiền thì nên tự mình giữ lấy, đừng để một người phụ nữ lấy hết tiên chạy mất."

Một tệ sáu, đó là một tệ sáu lận đó.

Nếu một tệ sáu này được đưa cho Phúc Đoàn ăn học thì thật là có phúc khí biết bao? Không thể để Trần Dung Phương giữ nó được.

Trân Dung Phương khó chịu đến mức ngứa răng, cô ấy muốn giận dữ mà quay về ngay tại chỗ, lúc cô ấy và Sở Chí Quốc nghèo khó, Niên Xuân Hoa sợ mình sẽ bị nhiễm vận nghèo. Lúc cô ấy và Sở Chí Quốc cùng nhau kiếm được một ít công điểm, Niên Xuân Hoa ngay lập tức nhảy dựng lên sợ rằng cô ấy - một "người ngoài cuộc" - sẽ chiếm lợi ích riêng.

Sở Chí Quốc siết chặt vợ để ngăn cô ấy tức nước vỡ bờ.

Sở Chí Quốc nói: "Mẹ, công điểm cuối năm kết toán, Dung Phương và con không biết quản lý, nếu không con gửi cho mẹ giữ giúp chúng con là được?"

Đôi mắt Niên Xuân Hoa sáng lên, bà ta nhanh chóng nói: "Vậy mới đúng! Con là do mẹ sinh ra, chỉ có mẹ mới có thể đối xử chân thành với con."

Sở Chí Quốc cười cười: "Nhưng trước đây con và Dung Phương đã vay của cán bộ không ít lương thực, nếu mẹ muốn lấy tiền tiết kiệm của con và Dung Phương, con và Dung Phương không đủ khả năng trả lại tiền lương thực, mẹ phải trả lại giúp con đấy."

Vẻ mặt của Niên Xuân Hoa thay đổi ngay lập tức, bà ta trả?

Ai biết Sở Chí Quốc đã mượn bao nhiêu lương thực?

Ai biết cuối năm thu nhập của đội sản xuất sẽ là bao nhiêu, mười sáu công điểm này mặc dù rất nhiều, nhưng nếu cuối năm đội sản xuất sa sút, có lẽ bọn họ sẽ không thu được ngần ấy tiền!

Chưa kể phải trả lại lương thực! Niên Xuân Hoa nhanh chóng tránh xa Sở Chí Quốc, sợ rằng dính dáng đến họ, bà ta tức giận nói: "Mấy người tự vay thì tự đi mà trả, liên quan gì đến tôi?"

"Phì..

Rất nhanh đã có người cười rộ lên, hóa ra có đội viên thích hóng chuyện, chuyện trong nhà của Niên Xuân Hoa và cả nhà con trai cả của bà ta, các đội viên ưa buôn chuyện rất thích xem.

Một bà thím đang dựa vào cửa, cắn hạn bí trong tay: "Xuân Hoa Nhi, đây là bà không đúng kia mà, bà muốn quản lý tiền của Chí Quốc mà lại không trả nợ cho Chí Quốc, bà đúng là con tì hưu có vào mà không có ra(*), đây không phải là ép con trai và con dâu bà đi xin ăn sao?”

(*) Tỳ hưu là con thú không có hậu môn, có ăn vào nhưng không... ra.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 52: Cãi Cọ (2)


Rất nhiều người đang cười nhạo, Niên Xuân Hoa không nhịn được, nói cứ như bà ta tính toán lắm không bằng, bà ta không phải là vì Chí Quốc sẽ dính được đại phúc khí của Phúc Đoàn hay sao?

Niên Xuân Hoa mắng bà thím kia: "Việc nhà của tôi, liên quan gì đến mấy người? Có rảnh quá thì ngó lại coi hôm nay mình ỉa ra cái gì kìa, quản chuyện nhà bà được chắc, bà không có tư cách đó đâu!"

Niên Xuân Hoa là người hay kiếm chuyện ầm ï, nhưng thím Hoa này lại dám trực tiếp đối đầu với Niên Xuân Hoa, cũng là một kẻ có bản lĩnh đáng gờm.

Thím Hoa ném vỏ hạt bí đi, định kiếm chuyện phải không?

Niên Xuân Hoa bà ta chả đủ tư cách đó đâu, thím Hoa liếc xéo nhìn Niên Xuân Hoa: "Bà đây ỉa ra toàn gạo, kê và ngô thơm phưng phức đấy. Sao, bà muốn ăn không? Bà có thể ỉa ra mưu kế gì, ai nấy cũng đều rõ ràng cả, không phải chỉ có mười sáu công điểm đã khiến bà đỏ con mắt rồi sao? Bà cứ nói câu nào câu nấy là mình có phúc, nhưng không biết tự mình kiếm sao?"

Niên Xuân Hoa tức giận đến phát run, hai tay chống nạnh chửi lại: "Bà còn có thể ỉa ra lúa, kê, ngô sao? Miệng cùng với lỗ đít bà là chung một lỗ hả."

Thím Hoa không chịu yếu thế: "Còn đỡ hơn cái miệng với cái lỗ đít mọc lộn chỗ như bà, đến cả con trai và con dâu nhà mình mà còn tính toán thiệt hơn, lỗ đít hay lòng dạ của bà đều đen tối y như nhaul"

Hai bên người qua kẻ lại, trận khẩu chiến nổ ra tưng bừng, chiến tranh không thuốc súng bắt đầu. Những người phụ nữ trong đội sản xuất cãi nhau, đôi khi cãi đến hàng giờ đồng hô.

Cả Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương đều không thích tham gia náo nhiệt, thấy hai bên khẩu chiến tưng bừng, cãi cọ mấy lần cũng vô ích nên đành phải bỏ đi. Đi bộ đến cánh đồng, cách xa đám đông, Sở Chí Quốc thò tay vào túi quân màu xanh xám của mình, lấy ra một số tờ tiền nhàu nát, hai tờ một tệ và hai tờ mười xu, tức là hai tệ và hai xu.

Sở Chí Quốc đưa nó cho Trân Dung Phương, hơi ngại ngùng nói: "Dung Phương, em giữ số tiền này đi."

Trân Dung Phương nhìn thấy thì kinh ngạc: "Anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Anh đã mang dép rơm tới hợp tác xã mua bán rồi à?"

"Ừ, hợp tác xã mua bán nói rằng dép rơm họ thu được vào mùa đông năm ngoái là đủ rồi, không quá thiếu. Một đôi dép rơm giá ba xu, và chỉ thu một lần này nữa thôi, sau này không lấy thêm nữa. Dung Phương... ở với anh, em đã chịu khổ rất nhiều rồi. Bây giờ về sau, toàn bộ số tiền của anh đều cho em giữ hết." Sở Chí Quốc chân thành nói.

Trân Dung Phương quay đầu đi, lau lau nước mắt: "Anh đang nói cái gì vậy, em chưa bao giờ hối hận khi ở bên anh."

Sở Chí Quốc nắm lấy tay cô ấy, hứa hẹn: "Em đừng lo, hôm nay lúc tuốt lúa anh đã nhìn kĩ rồi, hạt lúa rất mẩy, năm nay nhất định bội thu. Sau khi thu hoạch, sau khi công điểm và lương thực được giao cho đội, sẽ phân phát một ít lương thực. Có khoai lang, gạo, và ngô, chúng ta có thể trả một ít lương thực rồi." Trân Dung Phương không thể không biến nước mắt thành tiếng cười.

Sở Chí Quốc thấp giọng nói: "Hơn nữa, anh nghe đội trưởng nói rằng sau vụ thu hoạch mùa thu, quốc gia sẽ xây đường."

"Tuyệt quá." Trân Dung Phương vui vẻ nói, việc làm đường nhất định sẽ cần người, có lẽ đến lúc đó sẽ có thể lấy công điểm, vừa hay bù đắp cho việc thiếu việc làm trong mùa thấp điểm.

Trần Dung Phương thích làm việc, chỉ có làm việc cô ấy mới có thể kiếm được công điểm, mới có tiền có thức ăn, cô ấy muốn trả hết nợ nước ngoài sớm, tiết kiệm tiền tiết kiệm, năm sau cho con đi học, cô ấy muốn dựa vào đôi tay chính mình để góp phần cho việc chung của đất nước. Hai vợ chồng đạp lên màn đêm đi bộ về nhà, ngay khi đặt đồ đạc xuống, họ nhận ra có điều gì đó không ổn. Sở Phong và Sở Thâm không ở nhà, hai đứa trẻ ban đêm có thể đi đâu chứ?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 53: Cãi Cọ (3)


Hai đứa trẻ luôn rất hiểu chuyện, chưa bao giờ vê khuya nên hai vợ chồng lập tức đi tìm. Ở phía bên kia, cuộc khẩu chiến giữa Niên Xuân Hoa và thím Hoa đã kết thúc với tỷ số hòa, mặc dù Niên Xuân Hoa không thua nhưng thím Hoa đã vạch trần tất cả những điều xấu xí trong cuộc đời bà ta ra. Khi Niên Xuân Hoa về đến nhà, bà ta tức giận ngồi xuống bàn ăn, các cô con dâu liền ngoan ngoãn vội vàng phục vụ thức ăn. Niên Xuân Hoa trừng mắt: "Trứng hấp của Phúc Đoàn đâu?"

Thái Thuận Anh lấy một chiếc đũa đặt lên bàn: "Vẫn đang hấp trong nồi."

Nghe nói có trứng hấp, các con của Bạch Giai Tuệ, Thái Thuận Anh, Lý Tú Câm không chịu nổi mà nuốt nước bọt, Bạch Giai Tuệ nhanh chóng ôm lấy đứa con của mình.

Niên Xuân Hoa nhìn thấy điều đó, nhưng không để tâm chút nào, muốn ăn trứng hấp à? Nếu là Phúc Đoàn, bọn chúng muốn ăn bao nhiêu trứng hấp cũng không được, ai bảo bọn chúng không có phúc khí như Phúc Đoàn?

Niên Xuân Hoa lo lắng rằng con trai con dâu của mình sẽ ăn vụng, vì vậy bà ta tự mình mang trứng hấp đưa cho Phúc Đoàn. Phúc Đoàn ăn một cách ngon lành bằng một chiếc thìa nhỏ, tuy rằng cô bé hơi xấu hổ khi một mình ăn trứng trước mặt nhiều người như vậy, nhưng trái tim cô bé ngọt ngào hơn cả uống mật ong.

Bà nội thật tốt, cách đối xử đặc biệt của bà ta mới khiến Phúc Đoàn thực sự cảm thấy an toàn.

Phúc Đoàn hút một ngụm canh trứng, trên khuôn mặt tròn tròn lộ ra vẻ nghi hoặc: “Bà nội, bà không vui sao?”

Niên Xuân Hoa nói: "Nào có, bà nội vui lắm, Phúc Đoàn đến nhà bà nội, bà nội là người vui vẻ nhất." Phúc Đoàn mím môi, xấu hổ cười, Lý Tú Cầm cũng nhanh chóng xen vào, nói trước mặt mẹ chồng: "Hôm nay con đã thu hoạch trước lúa thu, đội trưởng tuy không thưởng công điểm cho con, nhưng cho phép con phơi lúa sau vụ thu hoạch vài ngày ở đập ruộng lớn."

Niên Xuân Hoa không thể nhịn cười: "Đây là phúc khí mà Phúc Đoàn mang đến cho chúng ta. Đó là điều tốt."

Muốn phơi lúa ở đập ruộng lớn thì điểm công không tính là thấp, còn nhẹ nhàng nhất nữa chứ, rất thích hợp với phụ nữ như Lý Tú Cầm, nhiều người muốn nghỉ ngơi bằng cách phơi lúa. Và... có người lén bỏ gạo vào túi mang về nhà nữa.

Điều này không thể nói quang minh chính đại đâu.

Niên Xuân Hoa sung sướng ôm lấy Phúc Đoàn, nói với một chút tiếc nuối: "Nhưng bà thực sự không hiểu, Chí Quốc thì thôi đi, dù sao đó cũng là hạt giống bò ra khỏi bụng bà, nhưng Trân Dung Phương có phải là người làm từ sắt thép không? Một người phụ nữ làm sao có thể hái nhiều lá dâu như vậy, kiếm được nhiều công điểm như vậy, còn được thưởng?"

Nhà bà ta có chuyện tốt thì đó là lẽ đương nhiên, nhưng đám người Trần Dung Phương làm sao lại có chuyện tốt được chứ? Niên Xuân Hoa thực sự khó hiểu.

Hai mắt Phúc Đoàn mờ mịt, động tác dùng thìa nhỏ múc canh trứng chậm lại, làm sao có thể?

Sao mẹ Trần lại được thưởng, ánh mắt của cô bé tối sầm lại, không phải cô bé không thích mẹ Trần được thưởng, chỉ là rõ ràng cô bé cảm giác được...

Niên Xuân Hoa nhận thấy Phúc Đoàn đang trong trạng thái xuất thần, hỏi: "Phúc Đoàn, có chuyện gì vậy?”

Phúc Đoàn đặt thìa xuống, khẽ cau mặt: "Không có gì."

"Phúc Đoàn, con có tâm sự gì đều có thể nói với bà nội, nội sẽ làm chủ cho con."

Niên Xuân Hoa nghĩ rằng ai đó đã khiến cho Phúc Đoàn tức giận.

Lúc này Phúc Đoàn mới cắn môi nói: "Chỉ là... Con cảm thấy hôm nay mẹ Trần và những người khác sẽ gặp xui xẻo." Bạch Giai Tuệ vừa nghe mấy lời thần thần bí bí như vậy liền vội vàng bịt tai con mình lại.

"Hái lá dâu liền gặp mưa sao?" Niên Xuân Hoa đặt bát xuống hỏi, đây cũng là một chuyện xui xẻo, không ngờ bà ta vừa làm ầm ï lên, Trân Dung Phương lại được lợi lớn, muốn đi công xã để khoe khoang! Tim Phúc Đoàn đập nhanh: "Không, là càng xui xẻo hơn nữa."

Càng xui xẻo hơn nữa? Nó có thể là gì đây?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 54: Rắn Độc (1)


Xa xa, âm thanh Trân Dung Phương gọi hai đứa trẻ truyên đến, Niên Xuân Hoa tự hỏi, chẳng lẽ chuyện xui xẻo này có liên quan đến hai đứa bé hay sao?

Sở Phong và Sở Thâm tìm kiếm vỏ ve sầu khắp nơi. Vỏ ve sầu là một dược liệu tốt hay còn gọi là vẩy ve sầu, có tác dụng tránh gió, giảm nhiệt, có giá trị dược liệu cao.

Hiện nay hầu hết việc buôn bán đều bị cấm, nhưng cả nước đang thiếu dược liệu nên trạm y tế sẽ nhận vỏ ve sầu. Hai anh em vất vả cả ngày cũng chẳng thu được bao nhiêu. Sở Phong và Sở Thâm rất mệt mỏi, họ biết rằng vỏ ve sầu rất khó tìm, nếu dễ tìm thì đã bị những đứa trẻ của đội sản xuất tìm thấy và đưa cho trạm y tế cả rồi. Chạy rong ruổi khắp một buổi trưa nắng cháy, chỉ nhặt được vài vỏ ve, dần dà chẳng ai muốn vất vả mất công, mà con nít, thiếu nhất chính là sự quyết tâm.

Nhưng Sở Phong có sự kiên định, Sở Thâm cũng vậy, chúng đều bị Niên Xuân Hoa coi thường và mắng là lũ ôn dịch xui xẻo, thay vào đó, chúng nín nhịn, muốn nổi bật hơn người, không thể để những gì Niên Xuân Hoa nói trở thành sự thật.

Sở Thâm ở dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn tán cây cao lớn: "Em gái, anh muốn trèo lên nhìn một chút.”

Sở Phong lắc đầu, cảm thấy có gì đó không đúng: "Anh trai, cái cây này không dễ trèo lên, chúng ta hãy tìm một cái cây dễ trèo và an toàn hơn, hơn nữa cũng không thể trèo quá cao." Sở Phong lo lắng.

Trong câu chuyện phúc khí, chim trĩ và thỏ nhỏ hoang dã sẽ chui vào vòng tay của nữ chính phúc khí, và nữ chính phúc khí có thể tìm thấy những dược liệu tốt mà lão sơn dân khổ cực đi mòn gót giày cũng không thể tìm thấy.

Khi Phúc Đoàn ăn thiếu một miếng thịt, ba liền bị gãy chân, mẹ liền bị rắn cắn, Sở Phong và Sở Thâm cũng đổ bệnh. Vào đêm Phúc Đoàn rời đi, gia đình bốn người suýt chết vì một khúc gỗ thông rơi từ xà nhà xuống.

Phúc khí của Phúc Đoàn thực sự đáng sợ, hình như có một cảm giác rằng những người thuận theo cô bé sẽ thuận lợi và những người chống lại cô bé đều sẽ diệt vong.

Bây giờ, vì sự an toàn của bản thân và anh trai mình, Sở Phong đã cẩn thận hết mức có thể. Trước khi trèo lên cây, Sở Phong sẽ trải cỏ khô dày bên dưới, vì sợ rằng Sở Thâm sẽ ngã xuống. Trước khi trèo lên cành, trước hết dùng tay thử xem cành có mục ruỗng không. Cả Sở Phong và Sở Thâm đều cẩn thận, khi trời vừa tối, hai anh em từ cánh đồng ở nông thôn trở về nhà với thành quả trong ngày. Khi chúng đến mảnh đất tư nhân được giao cho Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc, ánh mắt Sở Thâm trở nên sắc bén: "Em gái, hình như anh đã nhìn thấy một vài vỏ ve sầu trên cây quýt."

Bây giờ đất thuộc vê nhà nước còn đất tư nhân thì do đội sản xuất chia theo từng đầu người, đội viên được chia một ít ruộng để tự trồng rau cải thiện đời sống, đội viên chỉ có quyên sử dụng.

Sở Phong cũng nhìn thấy vài vỏ ve sầu đó, cô bé đếm chúng, có năm vỏ ve sầu, hơn nữa, cây quýt này không cao và có nhiều cành, thích hợp để leo trèo.

Sở Thâm đưa vỏ ve sầu trong ngực cho Sở Phong: "Em gái, anh leo lên hái đây."

Sở Phong nhận lấy vỏ ve sầu, như thường lệ mà dặn dò: "Anh, cẩn thận nhé, kiểm tra cành cây trước khi trèo xem có ổn không."

"Anh biết!" Sở Thâm đồng ý và làm theo, có đứa trẻ nào trong đội sản xuất chưa từng trèo cây hay nhặt trứng chim đâu?

Sở Phong cũng cẩn thận đến mức không thể không nhặt những viên đá sắc nhọn trên mặt đất một cách không thể cẩn thận hơn, cô bé lắc lắc đầu, họ thường trồng đi trông lại trên mảnh đất tư nhân này, nhưng bây giờ không biết vì sao, trong lòng đất lại có vài viên đá sắc nhọn. Nếu chẳng may ngã vào nó... Sở Phong nhặt hòn đá nhọn lên, ngẩng đầu nhìn anh trai mình đang ở trên cây quýt, cái cây này không cao chút nào, tán lá rậm rạp như một chiếc ô xanh.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 55: Rắn Độc (2)


Sở Thâm trên đó cực kì an toàn, không có dấu hiệu gì cho thấy sẽ rơi xuống. Trong bóng đêm mờ mịt, thân thể Sở Thâm dường như run lên, hình như đã nhìn thấy cái gì đó rất kinh khủng.

Con ngươi của Sở Phong co rút lại, một con rắn mảnh mai từ cành cây ngoi thẳng lên, cái đầu dẹt hình tam giác nhắm thẳng vào Sở Thâm. Toàn thân Sở Thâm toát mồ hôi lạnh, ngay cả hét lên cũng không thể, sau khi mất đi phản ứng liên mất thăng bằng, từ trên cây rơi xuống, vào lúc đó con rắn độc cũng phát động công kích, ngã xuống cùng Sở Thâm. Sở Thâm ngã xuống đất, con rắn độc lao nhanh về phía trước, Sở Thâm sợ hãi nhắm mắt lại.

BịchI

Có tiếng vật gì đó mở ra, Sở Thâm hoảng hốt mở mắt ra, Sở Phong cầm cành cây khầu mạnh con rắn độc ra, con rắn độc bị quăng xuống đất, cô bé như điên mà nhắm vào con rắn độc quất nó hàng chục cái, cho đến khi lớp da nó bị xé rách, dần dần ngừng cử động. Sở Phong di chuyển một tảng đá lớn và ném nó qua để đè lên con rắn độc không biết còn sống hay đã chết.

"Em, em gái."

Sở Thâm kinh ngạc mở miệng nói. Sở Phong dường như cũng bị rút hết sức lực: "Anh, anh có bị cắn không?"

"Không." Sở Thâm sợ hãi, mặt cắt không còn một giọt máu: "Trông giống như một con rắn gai màu đỏ. Làm sao trên cây có thể có loại rắn độc như vậy?"

Rắn đúng là có thể leo cây, nhưng rắn thích bóng râm, mặt đất mát nhất là vào buổi chạng vạng tối, thân cây bị ánh nắng chiếu nên nóng, huống chỉ rắn thường thích ở trong hốc râm và bụi cỏ.

Sở Thâm đã trèo nhiều cây như vậy, đây là lần đầu tiên cậu ấy gặp một con rắn trên cây. Nếu Sở Phong không hành động kịp thời, cậu ấy sẽ bị rắn độc cắn! Sở Phong và Sở Thâm nhìn nhau, chúng đều nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt nhau.

Mặt trăng ngày càng lên cao, Sở Chí Quốc và Trân Dung Phương đi khắp nơi để tìm Sở Phong và Sở Thâm, nhưng họ không thể tìm thấy chúng, họ hét lớn, nhưng không ai đáp lại.

Trân Dung Phương hỏi từng nhà xem hai đứa trẻ có đến nhà người khác và được các đội viên nhiệt tình mời ở lại ăn tối hay không.

Thật không may, không có ai cả. Tiếng Sở Chí Quốc và Trân Dung Phương tìm con nhanh chóng lan ra, Niên Xuân Hoa đang ngồi ăn trên bàn cũng nghe thấy. Niên Xuân Hoa ôm lấy Phúc Đoàn, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu, hai đứa ôn dịch kia biến mất rồi?

Đối với Trân Dung Phương, đây thực sự là một bất hạnh lớn. Đối với bà ta, đó là một niềm vui lớn. Không còn hai đứa ôn dịch chết toi kia, Sở Chí Quốc nhất định sẽ giúp đỡ nuôi nấng Phúc Đoàn. Nghĩ đến một tệ sáu hôm nay, trong mắt Niên Xuân Hoa tràn đầy vẻ nuối tiếc.

Khi Bạch Giai Tuệ nghe thấy tiếng gọi tha thiết của Trần Dung Phương ở bên ngoài, cô ấy cũng không thể ngồi yên được nữa, đều là người làm ba làm mẹ nên cô ấy biết khi xảy ra chuyện như thế này sẽ có cảm giác lo lắng như thế nào. Bạch Giai Tuệ nháy mắt với chồng của mình - Sở Chí Bình, nói: "Mẹ, Tiểu Phong và Tiểu Thâm hình như không thấy đâu rồi, con ra ngoài xem nhé."

"Đứng lại!" Niên Xuân Hoa không hài lòng mà liếc Bạch Giai Tuệ: "Mẹ thấy con đúng là chó mang dây xích quản chuyện bao đồng, hai đứa ôn dịch chết toi của Trần Dung Phương tìm không thấy thì cứ tìm không thấy, con đi tìm cái gì? Không phải con có đầu óc sao, Phúc Đoàn không phải đã chỉ rõ hay sao, hôm nay nhà bọn họ sẽ gặp phải vận rủi lớn, con nhúng tay vào chuyện xui xẻo làm gì?"

Niên Xuân Hoa nhìn thấy những cô con dâu vô dụng này bà ta liền nổi cơn, đứa nào cũng vô tích sự như nhaul Bị Niên Xuân Hoa mắng, Sở Chí Bình không dám cãi lại mẹ mình, ngoan ngoãn ngồi xuống, còn Bạch Giai Tuệ thì cảm thấy hơi chạnh lòng, chẳng lẽ lời Phúc Đoàn nói là chính xác sao?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 56: Rắn Độc (3)


Tiểu Phong và Tiểu Thâm là cháu trai và cháu gái của Niên Xuân Hoa, những lúc bình thường Niên Xuân Hoa không muốn gặp cũng không sao, vào thời điểm này mà cô ấy cũng không được phép ra ngoài tìm. Bạch Giai Tuệ cúi đầu, từ chuyện này suy rộng ra một chút liên bắt đầu lo lắng cho những đứa con của mình. Phúc Đoàn vừa đến, đã ăn hết trọn bốn quả trứng.

Không phải cô ấy keo kiệt, con gái cô ấy từ khi sinh ra đến giờ chưa từng ăn một quả trứng nào. Con gà mái đẻ trứng đó, cô và Sở Chí Bình cũng có một phần mà, tại sao con gái cô ấy không thể ăn chứ? Bạch Giai Tuệ lo lắng, mẹ chồng cô ấy luôn trọng nam khinh nữ như thế, nhưng khi Phúc Đoàn đến, mẹ chồng cô ấy lại ưu ái cô bé hết mức, cô ấy càng thực sự lo lắng rằng con gái mình sau này sẽ càng không được hoan nghênh nữa.

Thái Thuận Anh thì suy nghĩ rất nhiều, nhìn Phúc Đoàn, rồi lại nhìn Niên Xuân Hoa.

Phúc Đoàn vừa nói đám người Trân Dung Phương còn sẽ gặp chuyện càng xui xẻo, bọn họ liền gặp xui xẻo, chẳng lẽ Phúc Đoàn này thật sự linh như vậy sao? Nó thực sự có thể mang lại may mắn?

Niên Xuân Hoa vươn cổ, lắng nghe tiếng hét của Trân Dung Phương bên ngoài, càng nghe càng sảng khoái.

Niên Xuân Hoa ngâm nga một điệu nhạc, nắm tay Phúc Đoàn ra ngoài hóng chuyện. Bên ngoài, đôi mắt của Trần Dung Phương đỏ hoe, tiếng hô hoán cũng khản đặc, Sở Chí Quốc cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Thím hai Tống và những người khác xúm lại xung quanh, thím hai Tống vỗ nhẹ vào vai Trần Dung Phương: "Dung Phương, chị đừng lo lắng, con nít mà, có lẽ chúng nó chỉ là không có quan niệm gì về thời gian mà cứ chơi thôi, bé ba của em cũng vậy, không có chuyện gì đâu, chị cứ an tâm." Ngay khi thím hai Tống vừa an ủi xong, giọng nói cố ý kéo dài của Niên Xuân Hoa từ xa truyền đến: "Thứ ôn dịch... Sở Phong và Sở Thâm không thấy nữa rồi sao?"

Niên Xuân Hoa đi tới, chưa thấy người đã nghe tiếng, bà ta vỗ đùi đen đét: "Mau đi tìm đi, trời tối rồi, e là bọn chúng rơi xuống vách núi hay hố sâu gì rồi? Lúc trước cặp song sinh xui xẻo ở công xã Hoa Sen cũng thế, lúc trời tối hai đứa nó rơi xuống giếng, tìm mãi cũng không thấy, sau này do nước hôi thối quá nên mới tìm được. Nếu hai đứa nhãi ranh xảy ra chuyện gì nên nhặt xác sớm để không ảnh hưởng đến nước uống trong đội."

Thím hai Tống tính khí tốt như vậy cũng không chịu nổi nữa rồi: "Xuân Hoa Nhị, bà đang nói cái gì vậy!"

"Dù sao bà cũng là bà nội của cháu bé, bà nói ra những lời này không biết táng tận lương tâm sao chứ hả!"Một số đội viên cũng không thể nghe lọt tai được nữa, họ tràn đầy sự phẫn nộ và chỉ trích cho ra nhã. Những lời này thực sự cay độc tàn nhẫn. Cho dù mâu thuẫn giữa Niên Xuân Hoa và Trần Dung Phương có lớn đến đâu, cũng không thể nguyên rủa con cháu như vậy.

Niên Xuân Hoa ưỡn ngực ngẩng đầu lên: "Tôi nói là sự thật, con nít mà buổi tối tìm không được, nhất định phải đi tìm những nơi này, các người không thích nghe mà thôi."

Bà ta thay Phúc Đoàn chỉnh lại tóc, bắt đầu thuyết pháp: "Đã gân nửa đêm rồi, những người nên về sớm thì nên vê cho sớm, tôi đã nói rồi, hai đứa nó không có phúc khí, các người còn không tin."

"Mỗi ngày ba bữa đau bệnh hai lần tai nạn, trên mặt không còn chút thịt nào, đó là tướng xui xẻo! Mấy người cứ nhìn Phúc Đoàn đây này, người có khuôn mặt tròn và khuôn mặt tươi cười mới là người có phúc khí." Niên Xuân Hoa làm như thể người khác không hiểu: "Các người không tin tôi, nói cũng vô ích, Niên Xuân Hoa tôi nói dối khi nào?" Trong đêm tối, mặc dù một số thành viên trong đội cảm thấy rằng lời nói của Niên Xuân Hoa quá độc địa, nhưng họ thực sự tin tưởng bà ta. Sở Thâm tám tuổi và Sở Phong bảy tuổi, đứa trẻ lớn như vậy nếu như có thể cùng nhau xảy ra chuyện, thực sự là xui xẻo cùng cực.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 57: Rắn Độc (4)


Lại nhìn Phúc Đoàn trắng nõn, non nóớt, tròn trịa, thím hai Tống không khỏi rùng mình.

Thím ấy không tin vào những điều đó, nhưng bây giờ thím ấy có chút sợ hãi, Phúc Đoàn mặt tròn và tươi cười là may mắn, Sở Phong và Sở Thâm không có phúc khí thì nên chịu cảnh mất tích sống chết không rõ sao?

Sở Phong và Sở Thâm cũng là những đứa bé ngoan ngoãn, lễ phép và siêng năng mà.

Nếu tác dụng của phúc khí lớn như vậy, thì người có phúc khí dù như thế nào đều tốt, còn người không có phúc khí, như gia đình của Trân Dung Phương, dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thành sự, vậy người như vậy có còn nghị lực gì để sống?

Thấy mọi người đều im lặng, Niên Xuân Hoa đắc thắng khịt mũi: "Phúc khí là một thứ rất bí ẩn mà."

Thím hai Tống thực sự tức muốn chết, nói: "Dù sao Phúc Đoàn cũng ở chung ăn chung một nồi với Tiểu Phong và Tiểu Thâm lâu như vậy, bây giờ anh chị biến mất không tìm thấy, Phúc Đoàn lại không buồn chút nào, tôi không tin phúc khí gì đó lại thiển cận như vậy!"

Niên Xuân Hoa cười lạnh chế nhạo, vừa định bác bỏ, Trần Dung Phương đột nhiên gầm lên như một con sư tử cái cuồng nộ, vùng ra khỏi vòng tay của thím hai Tống, lao đến trước ánh mắt kinh hãi của Niên Xuân Hoa, phịch một tiếng, đè Niên Xuân Hoa xuống đất.

Đôi mắt của Trần Dung Phương đỏ hoe, trở nên tàn nhẫn: "Bà giấu Tiểu Phong và Tiểu Thâm đi đâu rồi có đúng không? Ban ngày, bà không vui khi chúng tôi nhận được vài điểm thưởng. Bây giờ con tôi đã xảy ra chuyện, bà vui sướng như vậy, là bà có đúng không?” "Trả lại con cho tôi! Trả lại cho tôi!"

Niên Xuân Hoa sắp mất bình tĩnh, bà ta không nghĩ tới Trân Dung Phương sẽ đột nhiên nổi khùng lên, liên liều mạng muốn bẻ gãy tay Trân Dung Phương, nhưng không được: "Ả điên... buông ra..."

Nó không có phúc thì không có phúc, không nên ở đây tự nhận mình là xui xẻo chứ? Cô ta đang phát điên vì điều gì? Niên Xuân Hoa không bao giờ ngờ rằng ở kiếp trước, những người xui xẻo đó đã bị "phúc khí” của Phúc Đoàn hành hạ cho đến khi mất tinh thần, vì vậy họ đổ lỗi cho số phận đen đủi của mình, chấp nhận kiếp này đến đâu hay đến ấy. Tất nhiên, Trân Dung Phương sẽ không chấp nhận số phận. Trân Dung Phương hoàn toàn mất lí trí, cô ấy giống như một con thú cái bảo vệ con bê, các đội viên cũng rất lo lắng, muốn cứu Niên Xuân Hoa, nhưng cũng cảm thấy rằng Niên Xuân Hoa đáng bị như vậy.

Vốn dĩ Trân Dung Phương không tìm được hai đứa trẻ, thần kinh luôn căng thẳng, lúc này Niên Xuân Hoa từ đâu nhảy ra khẳng định hai đứa trẻ không có phúc khí, chết ở đâu rồi, không phải là đổ dầu vào lửa sao?

Đáng đời.

Có người mẹ nào khi gặp chuyện như vậy lại không muốn b*p ch*t đối phương cơ chứ?

Thím hai Tống tự hỏi bản thân, nếu là thím ấy, có lẽ còn có thể dựng Niên Xuân Hoa dậy đá cho mấy cái.

Nhưng suy cho cùng, dân làng không thể trơ mắt nhìn Trân Dung Phương bóp cổ Niên Xuân Hoa đến chết, mọi người tiến lên kéo kéo họ ra, kể cả Thái Thuận Anh và Sở Chí Mậu, nhưng họ không thể kéo được Trần Dung Phương đi.

Niên Xuân Hoa tức muốn chết mà xả giận thì ít, làm sao điều này có thể xảy ra được? Bà ta chỉ là nói thật, thứ xui xẻo không có phúc khí như Trân Dung Phương dựa vào đâu mà đánh bà ta chứ?

Vào thời điểm quan trọng, Sở Chí Quốc vẫn còn lý trí, anh ấy cố nén đau khổ và kéo Trân Dung Phương đi: "Dung Phương, đừng lo lắng, trong vòng một đêm sẽ tìm thấy Tiểu Phong và Tiểu Thâm thôi. Giết người sẽ phải đền mạng, đến lúc ấy, Tiểu Thâm Tiểu Phong trở về sẽ không được gặp em nữa."

Trân Dung Phương rất đau lòng, nhưng cô ấy biết rằng cô ấy không thể giết Niên Xuân Hoa trước mặt nhiều người như vậy được, vì vậy cô ấy nuốt lệ, buông tay.

Sở Chí Quốc cũng không dễ chịu gì, cầu xin các đội viên: "Tối nay cảm phiền mọi người giúp tôi tìm các con của mình, ai tìm thấy chúng, tôi - Sở Chí Quốc, nhất định sẽ trọng tạ, cho dù là kí giấy vay nợ tôi cũng sẵn lòng."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 58: Rắn Độc (5)


Các thành viên trong đội lần lượt lắc đầu, kí giấy ghi nợ gì cơ chứ, người trong làng trong xóm, nếu có thể giúp một tay đều sẽ giúp. Niên Xuân Hoa cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất, sau khi ho một lúc lâu, bà ta cuối cùng cũng hoàn hồn khi nghe tin Sở Chí Quốc chịu kí giấy vay nợ. Niên Xuân Hoa rùng mình, tiêu nhiều tiền như vậy cho hai đứa nhãi xui xẻo? Đây không phải là ném tiền qua cửa sổ sao?

Niên Xuân Hoa vội vàng bò dậy, dùng giọng điệu của người từng trải mà giáo huấn: "Chí Quốc, hai đứa kia của con tìm không được thì thôi, vạn vật đều có vận mệnh của nó, đừng cố chấp nữa, tiêu tiền cho người không có phúc khí cũng không đáng. Nghe lời mẹ, quay vê giúp mẹ nuôi dưỡng Phúc Đoàn, trở thành bác cả của Phúc Đoàn, điều đó tốt hơn bất cứ điều gì khác..."

Sở Chí Quốc hoàn toàn bộc phát, không còn quan tâm đến lý trí của mình nữa, chỉ thẳng vào mũi Niên Xuân Hoa: "Bây giờ tốt nhất là bà cút cho khuất mắt tôi mau lên! Bà nghĩ là vừa rồi tôi bảo Dung Phương không được đánh bà là vì bà chắc? Tôi không muốn chậm trễ thời gian tìm hai đứa con của tôi!"

Sự bộc phát của một người bình thường kín tiếng thậm chí còn kinh thiên động địa hơn bất cứ ai, toàn bộ khuôn mặt của Sở Chí Quốc nổi đầy gân xanh, Niên Xuân Hoa sợ đến mức nhất thời mất giọng. quên mất mình muốn nói gì.

Vào giờ phút này, không ai phàn nàn bất bình giúp Niên Xuân Hoa, họ đều cảm thấy rằng bà ta đáng đời đáng kiếp.

"Sở Chí Quốc tôi hôm nay có lời nói luôn ở đây, đời này kiếp này tôi chỉ có hai đứa con là Tiểu Thâm Tiểu Phong, ai có phúc gì đi nữa tôi cũng chẳng thèm làm bác cả của nó đâu!"

Phúc Đoàn cắn môi, giật giật hai ngón tay mềm mại, cúi thấp đầu không biết đang nghĩ gì. Niên Xuân Hoa tức giận đến nghiến răng, sao có thể có người ngay cả phúc khí cũng không cần? Các đội viên đều cúi đầu nhìn xuống, không ai có ý định nói đỡ lời cho Niên Xuân Hoa. Theo lời họ, Niên Xuân Hoa đúng là khùng điên mất trí.

Ai lại thay vì làm ba ruột, lại chịu làm bác làm chú của người khác chứ? Chỉ vì bà ta nói suông rằng sẽ có phúc khí hả? Rồi nếu họ tự nói mình có phúc khí, chẳng phải cả thế giới đều công nhận họ là chú và ba sao? Thế thì cần giống nòi của họ làm gì, chỉ làm ba của người khác thôi vậy.

Thím hai Tống đã quá mệt mỏi với việc Niên Xuân Hoa làm ầm ï như vậy: "Xuân Hoa Nhi, đừng có gây sự, nếu chỉ một câu nói có phúc khí có thể khiến người khác không cần con của mình nữa, thế giới sẽ đảo điên như thế nào kia chứ. Nếu không giúp tìm được người thì quay về đi. Đi đi."

"Đúng vậy, Xuân Hoa nhi, bà đi về đi! Bà không thích hợp ở đây!"

"Bà không giống người lắm rồi đấy! Biến về đi, ở đây ai đâu mà cần đến bà."

Giờ đây toàn là tiếng mọi người xua đuổi, tất cả mọi người đều đuổi Niên Xuân Hoa về. Chẳng còn một Niên Xuân Hoa mở miệng ngậm miệng đều là phúc khí, bây giờ cuối cùng bà ta cũng phải nhận sự phẫn nỗ của đám đông.

Thấy mọi người đuổi mình đi với thái độ thù địch, toàn thân Niên Xuân Hoa run rẩy, thâm nghĩ đấy là mấy người chưa từng thấy phúc khí của Phúc Đoàn tốt như nào đấy chứ.

Dựa vào phúc khí của Phúc Đoàn ở kiếp trước, người khác có hao tâm tốn sức ra sao cũng chẳng sánh kịp với nhà bà ta. Nuôi con, nuôi cháu chẳng phải chỉ để dưỡng già thôi sao? Bà ta nghĩ nghĩ, cơn giận trong lòng không thể nào lắng xuống cho nổi, hùng hồn hét lớn: "Đi? Tôi không đi? Có gì đâu mà tìm? Hai đứa nhãi ranh xui xẻo kia từ trước đến giờ chưa từng về muộn như vậy, bây giờ vân không quay lại tức là đã xảy ra chuyện, có thể tìm thấy cái cục cứt!"

Niên Xuân Hoa nói thẳng một mạch: "Tôi sẽ đứng đây chống mắt xem chuyện xui xẻo của tụi nói"

Trong làn gió đêm, đột nhiên có một tiếng nói yếu ớt: "Ba, mẹ."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 59: An Toàn (1)


Hai đứa trẻ nắm tay nhau, bước ra khỏi đêm tối đầy trăng sao, cả hai đứa tuy lấm lem nhưng thần sắc không giống vậy, đặc biệt là đôi mắt trong veo và toàn thân tràn đầy sức sống.

Thím hai Tống nhìn thấy liền cảm thấy nhẹ nhõm. Với cơ thể thẳng như sắt thép và tinh thần sáng láng nhường này, có vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Phúc Đoàn thì kinh ngạc nhìn sang, tại sao nó lại khác với những gì cô bé cảm ứng được?

"Bọn trẻ đã về rồi!" Thím hai Tống kinh ngạc nói.

Niên Xuân Hoa vốn vận toàn bộ nội công la hét ban nãy, lúc này thậm chí quên gây ra tiếng động, không thể tin được mà nhìn Sở Phong và Sở Thâm, làm thế nào mà hai đứa ôn dịch chết toi lại bình an vô sự trở vê? Làm sao chúng có thể không bị gì cơ chứ? Ở kiếp trước, gia đình của Trần Dung Phương không may mắn, hết lần này đến lần khác gặp chuyện xui xẻo. Bây giờ bọn nhãi chẳng hề hấn chi sất, Sở Chí Quốc lại dễ dàng kiếm được một tệ sáu nữa kial

Ngay cả Phúc Đoàn cũng khẽ cau mày, cô bé rõ ràng cảm nhận được chuyện xui xẻo của nhà mẹ Trần cơ mà... Ngay khi Phúc Đoàn cau mày, cô bé phát hiện ra rằng Sở Phong đang nhìn cô bé với ánh mắt lạnh lùng, Phúc Đoàn vô thức cắn môi.

Thím hai Tống an ủi Trần Dung Phương: "Em đã nói rồi mà, hai đứa bé luôn ngoan ngoãn như vậy, lại quen thuộc với đội sản xuất, sẽ không có chuyện gì đâu."

Ánh mắt thím ấy lướt sang Niên Xuân Hoa: "Cái gì mà phúc với chả khí, đều là phong kiến mê tín dị đoan, sau tai nạn của cặp song sinh rơi xuống giếng ở xã Hoa Sen, xã Hoa Sen đã tiến hành các biện pháp bảo vệ miệng giếng nên về cơ bản không có tai nạn nào xảy ra nữa. Giống như mấy chục năm trước, nông thôn dùng toilet lộ thiên, nói chỉ con nít, người lớn say rượu ngã vào đó cũng chết, sau này xây toilet kiểu mới, có xảy ra những chuyện đó nữa đâu?" Thím hai Tống càng nói, trong lòng càng sáng tỏ: "Đó đều là những mối nguy hiểm tiềm ẩn. Những nơi có mối nguy hiểm tiềm ẩn cao thì xác suất xảy ra tai nạn càng cao. Những nơi có mối nguy hiểm tiềm ẩn thấp thì người lớn và trẻ em sẽ càng an toàn hơn. Thay vì nói đến phúc khí, không bằng nói là xác suất, Tiểu Phong và Tiểu Thâm ngoan ngoãn như vậy, khả năng xảy ra tai nạn sẽ rất nhỏ."

Khi thím hai Tống nói điều này, nhiều người cho rằng rất có đạo lí. Có người nói ngay: "Quả thật, từ khi đội sản xuất bắt đầu sửa lan can giếng, sửa rào ao nuôi cá, trồng cây ở những nơi dễ sạt lở, đến nay trong đội chưa từng xảy ra những chuyện như vậy."

Có những người từ lâu đã không ưa Niên Xuân Hoa cứ lấy chuyện tang thương nhà người ta mà nói rằng đấy là bằng chứng của việc không có phúc khí cũng nói: "Dù sao cả gia đình bình yên vô sự là tốt rồi, còn hơn mấy người cứ muốn người khác gặp tai nạn để chứng tỏ người ta không có phúc khí như họ!" Người nói câu này cũng là một người đã làm bà, làm mẹ, chướng mắt những người như Niên Xuân Hoa.

Bên cạnh đó, một số đội viên khác cũng không thích Niên Xuân Hoa. Đều là cùng một đội, Niên Xuân Hoa thường thích khoe khoang, hay nói mình có phúc khí, người khác không có phúc khí bằng bà ta thì thôi đi, hiện tại con của người ta suýt chút nữa gặp tai nạn, bà ta còn buông lời châm chọc để chứng minh rằng họ không có phước bằng bà ta. Đây là gì? Rõ ràng là bỏ đá vào giếng, thứ ghen ăn tức ở thấy ai hơn thì ghen ghét ai thua thì cười nhạo!

Một số đội viên cũng lo lắng rằng một ngày nào đó họ hụt chân và họ sẽ trở thành cái thang để Niên Xuân Hoa bước chân leo lên.

Bọn họ nói: "Xuân Hoa Nhi, nơi này không có gì xui xẻo cho bà xem đâu, hay là bà về nhà ngủ đi thôi."
 
Back
Top Bottom