Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 20: Quyết Liệt (4)


Lần đầu tiên Niên Xuân Hoa nhìn thấy đứa con trai này phẫn nộ như vậy, bà ta thoáng nhìn Sở Phong suýt thì ngã, không chỉ không áy náy, ngược lại còn nghĩ sao Sở Chí Quốc dám ngỗ nghịch với người làm mẹ như bà ta như vậy?

Bà ta liếc xéo một cái, trở nên không vui: "Nó chắn đường của Phúc Đoàn, tôi tùy tiện hất một cái, là tự nó đứng không vững." Nói xong, liếc mắt nhìn Sở Phong, nghĩ đến đời trước cô bé nghèo kiết hủ lậu mất mặt, châm chọc nói: "Người nghèo nhiều tai nạn, tự mình không có phúc khí thì trách ai?"

Sở Chí Quốc nhất thời máu nóng dồn lên não, nghe nói là một chuyện, chính tai nghe thấy mẹ của anh ấy giày xéo Tiểu Phong lại là một chuyện khác.

Anh ấy đỏ mặt tía tai, Phúc Đoàn sợ hãi đến mức trốn sau lưng Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa đau lòng Phúc Đoàn, mắng: "Anh làm gì? Đừng doạ Phúc Đoàn nhà tôi!"

Sở Chí Quốc nhìn Phúc Đoàn trắng nõn mượt mà, nhìn lại Sở Phong suy nhược ốm yếu, nở một nụ cười châm chọc: "Mẹ, mẹ đẩy ngã Tiểu Phong, mẹ không đau lòng, lại trách nó không có phúc khí. Phúc Đoàn đứng ở đây như này, mẹ đau lòng vô cùng, Phúc Đoàn là báu vật, Tiểu Phong của con chính là cỏ rác sao?"

Niên Xuân Hoa bĩu môi: “Sở Phong có thể so sánh với Phúc Đoàn sao? Phúc Đoàn có phúc khí, nó có thể so sánh được sao? Nhìn Phúc Đoàn trông như thế nào, nó trông như thế nào?”

Sở Phong bị suy dinh dưỡng, nhìn qua như một con mèo bị đông lạnh.

Trong nguyên tác, Phúc Đoàn thân là nữ chính, tự nhiên không giống với tất cả các cô bé trong đội, mượt mà đáng yêu làm cho người nhìn là thích. Bởi vì có "phúc khí", Niên Xuân Hoa thiên vị cô bé, khinh bỉ tất cả những đứa trẻ khác, ấy là điều đương nhiên trong nguyên tác.

Nếu có đứa trẻ nào vọng tưởng so sánh với Phúc Đoàn, thì chính là nữ phụ ác độc.

Sở Phong sẽ không vì một Niên Xuân Hoa vô tri mà tức giận, mà lại cho rằng biểu hiện của Niên Xuân Hoa không tồi, bà ta càng làm lạnh lòng của Sở Chí Quốc, càng có lợi với Sở Phong.

Quả nhiên trái tim Sở Chí Quốc vừa băng giá vừa phẫn nộ.

Anh ấy vốn cũng thích Phúc Đoàn nhưng không đại biểu anh ấy có thể để mặc mẹ anh ấy dùng Phúc Đoàn để giày xéo con gái mình.

"Tiểu Phong săn sóc hiểu chuyện, chia sẻ giúp trong nhà từ trên xuống dưới! Con bé rất tốt, nó là đứa con gái con kiêu ngạo nhất!" Trong mắt Sở Chí Quốc toàn là tơ máu: "Ban ngày, mẹ mắng Tiểu Phong Tiểu Thâm ở công xã, vu hãm Dung Phương ngược đãi Phúc Đoàn, đây là chuyện người một người làm bà nội nên làm sao?"

Trong quá khứ Niên Xuân Hoa nào đã từng bị con trai trưởng rống như vậy?

Bà ta mắng: "Tôi mắng chúng nó thì sao? Đầu óc của anh ngu ngốc lú lẫn, tôi nói cho anh biết, hai đứa con của anh kém hơn hẳn Phúc Đoàn, sau này cho dù đi học cũng bị đuổi học mà thôi! Tôi mắng chúng nó thì sao, còn có Trần Dung Phương nữa, nó chính là hồ ly tinh khắc chồng, sớm muộn gì cũng khắc chết anh!"

Niên Xuân Hoa trùng sinh biết trước tương lai, đẩy hết tất cả trách nhiệm lên người mấy người Sở Chí Quốc vô phúc, Trần Dung Phương khắc chồng. Còn về chính bà ta, đương nhiên là một người mẹ tốt.

Niên Xuân Hoa càng nói càng tức, nghĩ đến chuyện mất mặt hôm nay trên công xã, còn muốn nhào lên đánh mẹ con hai người họ.

Sở Chí Quốc bắt lấy tay bà ta, đẩy bà ta ra, Niên Xuân Hoa căn bản không nghĩ đến Sở Chí Quốc lại dám phản kháng, hơi không đứng vững, té lăn xuống đất.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 21: Quyết Liệt (5)


Bà ta cố ý ai da một tiếng, Sở Chí Quốc lại không đến đỡ bà ta dậy.

Ánh mắt của anh ấy lạnh lẽo, phẫn nộ như đang rỉ máu, trong lúc nhất thời Niên Xuân Hoa cũng có hơi bị doạ.

Cả đầu của Sở Chí Quốc đang vọng đi vọng lại tiếng nhục mạ bén nhọn của Niên Xuân Hoa, nhìn về phía vợ con mình, trên mặt mọi người chết lặng một mảnh.

Sở Chí Quốc chưa từng cảm thấy mình là một phế vật một cách rõ ràng như lúc này, đến vợ con cũng không bảo vệ được, làm mọi người đã cảm thấy tập mãi thành thói quen chịu nhục bị mắng.

Anh ấy nâng tay lên, bỗng nhiên tát mình một cái thật mạnh!

Trừ Sở Phong cảm thấy không phá thì không xây được ra thì những người còn lại giật nảy mình, Trần Dung Phương yên lặng rơi lệ, Niên Xuân Hoa ngã dưới đất cũng suy nghĩ, con trai cả vốn đã vô dụng không lẽ bị bà ta mắng cho ngu rồi?

Niên Xuân Hoa nói: "Chí Quốc, dù sao anh cũng bò từ trong bụng mẹ ra ngoài, chỉ cần anh nghe lời của mẹ, đối tốt với em trai, đối tốt với Phúc Đoàn, tương lai của anh sẽ tốt…"

"Cút!”

Ngoài dự kiến của Niên Xuân Hoa, khoé mắt của Sở Chí Quốc muốn nứt ra, không cho phân trần mà chỉ vào cửa: "Cút, cút ra ngoài cho tôi!"

Niên Xuân Hoa nào từng phải chịu sự đãi ngộ này bao giờ, đến Phúc Đoàn cũng sợ đến mức dán vào chân bà ta.

Không ngờ con trai lớn luôn luôn hiếu thuận vậy mà lại ngỗ nghịch với mình như vậy, Niên Xuân Hoa tức giận nói: "Chỉ vì mấy đứa nhãi con và một con hồ ly tinh, anh muốn đuổi mẹ anh đi? Mẹ nói này, chúng nó không có phúc! Sớm muộn gì cũng hại chết anh!"

Đời trước Sở Thâm Sở Phong mất mặt xấu hổ, làm gì có tạo hoá giống Phúc Đoàn? Chí Quốc mắt mờ rồi!

Mặt Sở Chí Quốc mang theo sự bi ai: "Mẹ không cần nói nữa. Dung Phương rất tốt, không phải hồ ly tinh gì cả, cái sai duy nhất là Dung Phương đã gả cho con, Tiểu Phong Tiểu Thâm sai vì thành con cái của con, bởi vì thế mới cho mẹ có cơ hội giày xéo bọn họ. Mẹ khinh thường con, nên cũng khinh thường vợ con của con."

"Mẹ cảm thấy con không có tiền đồ, không bằng em trai, vợ của con không bằng em dâu, con con không bằng Phúc Đoàn. Chúng con vô luận là hiếu thuận với mẹ như thế nào, mẹ cũng sẽ không nhìn chúng con lấy một cái. Mẹ, tim mẹ con không ủ ấm được, con cần phải phụ trách với vợ con mình, lúc trước khi cưới Dung Phương, con đã hứa sẽ đối tốt với cô ấy, hiện giờ mẹ đi vu cáo Dung Phương ngược đãi trẻ con, con con không có cái ăn, đến buổi tối cũng phải bện giày rơm."

Tiếng nói của Sở Chí Quốc lộ ra mỏi mệt và kiên định: "Loại ngày tháng này con chịu đựng quá đủ rồi, con muốn gánh vác trách nhiệm của một người chồng người ba, trách nhiệm nuôi mẹ sau này con cũng sẽ không thoái thác, nhưng vợ con con mẹ cũng đừng hòng ức h**p nữa. Mẹ đi đi."

Sở Phong rũ mắt, Sở Chí Quốc can đảm cẩn trọng không hồ đồ, tất cả những gì anh ấy làm trước đây là bởi vì khó bỏ tình thương của mẹ, nên hai mắt mới có thể phủ bụi trần.

Một người phải trải qua bao nhiêu trắc trở, mới có thể nhìn thấu người mẹ sinh dưỡng mình thật ra xem thường mình, lời ngon tiếng ngọt ngẫu nhiên bà ta nói ra đều là vì muốn bóc lột mình?

May mắn Sở Phong đã giúp anh ấy nhìn thấu rõ ràng, Niên Xuân Hoa tình nguyên nâng đỡ Phúc Đoàn không có huyết thống, cũng muốn áp bức vợ con của anh ấy, đây thành cọng rơm cuối cùng làm Sở Chí Quốc suy sụp. Ép đến mức anh ấy phải vựng dậy từ trong thống khổ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 22: Xui Xẻo (1)


Sở Chí Quốc khập khiễng, đưa quần áo của Phúc Đoàn cho Niên Xuân Hoa, rồi mở cửa ra.

"Mang đồ đi đi."

Niên Xuân Hoa tức giận đến mức bàn tay phát run, trong lòng còn có chút hốt hoảng.

Trước đó khi bà ta lấy lương thực của nhà con lớn, con lớn cũng từng tức giận, nhưng không bình tĩnh thế này. Bộ dáng bình tĩnh này giống như đã nhìn thấu tất cả, làm Niên Xuân Hoa hoảng hốt không thôi.

Dù cho anh ấy có không bằng Chí Nghiệp, thì cũng vẫn là con cả của bà ta.

Đôi tay của Niên Xuân Hoa phát run: "Tôi không đi! Quần áo mấy người đưa không đủ! Tôi không biết mấy người có lấy đủ quần áo của Phúc Đoàn xuống hay không, tôi phải tự mình đi tìm!"

Thực tình không phải Niên Xuân Hoa nghi ngờ họ không lấy đủ quần áo của Phúc Đoàn, mà là muốn tuyên thệ chủ quyền, chứng minh bà ta còn có thể làm chủ với nhà của Sở Chí Quốc.

Không ngờ rằng, Sở Chí Quốc làm gì còn có dáng vẻ ôn hòa dịu dàng trước đó: "Mẹ, đưa đồ cho mẹ rồi, tôi bảo mẹ đi đi."

Niên Xuân Hoa đâu chịu? Trước đó đừng nói là phòng ngủ, ngay cả lu gạo mà bà ta cũng có thể tùy tiện lật ra!

Niên Xuân Hoa muốn cứng rắn xông vào, tuy Sở Chí Quốc bị què chân tạm thời, nhưng sức lực vẫn khỏe, anh ấy kẹp tay bà ta ở dưới khuỷu tay kéo lôi ra ngoài cửa, rồi rầm một tiếng đóng cửa lại.

"Tôi nhắc lại một lần cuối cùng, cút cho tôi!!" Anh ấy gầm nhẹ.

Con thỏ dù có ôn thuần dịu dàng đi chăng nữa, khi sống không nổi cũng sẽ chém giết diều hâu.

Niên Xuân Hoa đứng không vững, ngồi bệt xuống đất.

Bà ta gào lên, miệng lẩm bẩm nói không có phúc, con trai cả không có phúc!

Nếu không phải không có phúc, thằng cả sao lại bị ma xui quỷ khiến, vì chiều ý con hồ ly tinh tinh khắc chồng, hai đứa nhóc con không có phúc, mà đẩy bà ta ra khỏi nhà? Bà ta đã sống lại thêm một lần, đứa con trai cả có ngu ngốc đến đâu, thì cũng là con trai của bà ta.

Chỉ cần anh ấy nghe lời bà ta, đối tốt với Phúc Đoàn, cố gắng nuôi dưỡng Phúc Đoàn, cho dù phúc khí không bằng Chí Nghiệp, nhưng cũng tốt hơn là chết dưới đống than ở kiếp trước!

“Bà nội, đứng dậy đi ạ.” Phúc Đoàn dùng tay chân nhỏ bé đi tới đỡ Niên Xuân Hoa.

Cô bé mở to đôi mắt tròn xoe, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Thực tế, sau khi đến nhà ba Sở, mẹ Trần, Phúc Đoàn vẫn luôn không thoải mái.

Cả ba Sở và mẹ Trần đối xử với cô bé đều không phải là đặc biệt nhất, Phúc Đoàn mơ hồ biết được sự khác biệt giữa cô bé với Sở Thâm và Sở Phong, cô bé luôn cảm thấy sớm muộn gì họ cũng sẽ đối xử tệ bạc với mình. Người bà mới, hiện tại mới là người đối xử tốt nhất với cô bé, nghĩ rằng không ai có thể so bì được với cô bé, vì thế mà Phúc Đoàn cảm thấy an toàn hẳn.

Niên Xuân Hoa ôm Phúc Đoàn như một món bảo bối, sự bất bình và phẫn uất khi bị con trai đuổi ra khỏi nhà khiến bà ta rơi nước mắt: “Phúc Đoàn ngoan của bà nội, con xem, thằng khốn bất hiếu không nghe lời này, sẽ có kết thúc tốt đẹp chứ?”

Phúc Đoàn chớp chớp mắt, cô bé vẫn chưa hiểu những lời này cho lắm.

Niên Xuân Hoa khóc: “Đám khốn kiếp chết tiệt này! Chúng nó không có kết cục tốt đâu! Chúng nó sẽ bị sét đánh!”

Mặc dù Phúc Đoàn không hiểu lắm những gì bà ta nói vừa rồi, nhưng cô bé cũng là một cô bé thông minh, thấy bà nội đối xử tốt với mình có thái độ như vậy, cô bé thầm nghĩ, nếu bà nội khó chịu như vậy, thì bà nói đúng.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 23: Xui Xẻo (2)


Họ chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Cô bé vừa nghĩ xong thì trong nhà xảy ra chuyện lạ.

Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương nắm tay nhau trong im lặng, dừng lại một chút, Sở Chí Quốc đau lòng nói: “Dung Phương, tất cả là lỗi của anh. Anh đã giác ngộ quá muộn, anh đã làm em và mấy đứa trẻ phải chịu khổrồi.”

Sở Chí Quốc nắm chặt tay Trần Dung Phương, như thể muốn cho cô ấy cảm giác an toàn, cũng như muốn cảm nhận hơi ấm từ người vợ, anh ấy nói: “Anh, Sở Chí Quốc, xin thề, sau này nhất định sẽ cho em và bọn trẻ những ngày tháng tốt đẹp nhất...”

Lời chưa nói xong, Sở Phong thấy ở trên rơi xuống vài hạt bụi.

Cô bé tỉ mỉ, ngước lên nhìn, trên xà ngang nhà một mảnh thông khô vỡ vụn, hạt bụi vi vu rơi xuống.

Nhà nông đốt củi, quanh năm chất đống củi khô trên xà, khi cần thì lấy ra dùng. Tại sao những khúc gỗ đã được xếp rất gọn đột nhiên lại rơi xuống?

Hai mắt của Sở Phong co lại, cô bé chưa kịp nói gì liền đẩy Sở Thâm sang một bên, sau đó lao về phía Sở Chí Quốc và Trần Dung Phương.

Sở Chí Quốc bị gãy chân nên đứng không vững, Trần Dung Phương không chuẩn bị trước, ba người ngã sang một bên, phịch một tiếng, bụi tung tóe khắp nơi, gỗ thông vừa rồi đập vào chỗ họ vừa đứng.

Lực rơi mạnh khiến gỗ thông chia làm hai.

Nếu vừa rồi không phải Sở Phong đẩy họ ra thì...

Bốn người còn lại đều bị sốc với những thứ xảy ra vừa rồi, Trần Dung Phương là người đầu tiên phản ứng, cô ấy kéo Sở Phong qua và nhìn từ trên xuống dưới ba lần để chắc chắn rằng không có chuyện gì xảy ra với con bé. Sở Thâm ở bên kia vẫn đang choáng váng, vẫn an toàn, khi đó cô ấy mới như trút được một gánh nặng, cô ấy lặng lẽ khóc thầm.

Một nhà bốn người, lúc đầu thì suýt chết đói, giờ lại suýt chết vì bị gỗ thông đè xuống, sao cô ấy có thể không khóc chứ?

Họ đã làm gì sai? Họ chưa từng làm chuyện gì xấu, nếu là do Phúc Đoàn, họ đã nuôi Phúc Đoàn cả một năm rưỡi.

Khi ngôi nhà đang im lặng, tiếng la hét và chửi rủa của Niên Xuân Hoa bên ngoài trở nên gay gắt hơn.

“Sở Chí Quốc, mày và người nhà mày đều là một lũ dịch gà xui xẻo, lũ quỷ lỗi thời nói láo tự hại mình!”

Cả nhà Sở Chí Quốc thoát chết trong gang tấc, nghe những lời nguyền rủa sắc lạnh như vậy, chưa nói đến Trần Dung Phương, trong lòng Sở Chí Quốc càng lạnh giá hơn.

Anh ấy nhìn quanh vợ con xanh xao tiều tụy, chống gậy đỡ họ lên khỏi mặt đất, cúi xuống nhặt mảnh gỗ thông ném trước bếp lò, rồi khập khiễng bước ra cửa mở.

Ánh đèn vàng lờ mờ đột nhiên xuất hiện, Niên Xuân Hoa híp mắt vươn cổ, muốn nhìn xem sau tiếng ầm vừa rồi, nhà con trai cả đã xảy ra chuyện gì.

Có phải là tủ đựng chén bị đổ không? Hay là hai nhóc con bị ngã rồi?

Thế nhưng, Niên Xuân Hoa kéo làn da già nheo của bà ta ra, thất vọng khi thấy mọi thứ trong nhà đều ổn, tủ và bàn đều không bị hỏng, Trần Dung Phương ngồi bên bàn, cảnh giác nhìn bà ta, ngay cả hai đứa nhóc con cũng nhìn về hướng của bà ta.

Tại sao lại khác với những chuyện xui xẻo ở kiếp trước?

Sở Chí Quốc lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ nhìn cái gì vậy? Xem mẹ có nguyền rủa chết chúng con không?”

Niên Xuân Hoa không khỏi đỏ mặt, sao có thể như vậy? Ở kiếp trước, trong nhà con cả có náo động, không phải là vì có chuyện xấu sao?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 24: Xui Xẻo (3)


Tại sao trong vụ náo động lớn vừa rồi, họ lại không gặp xui xẻo?

Sở Chí Quốc thấy rõ được vẻ mất tự nhiên trên mặt Niên Xuân Hoa: "Mẹ, nếu mẹ thật sự nguyền rủa được người khác, vậy lúc trước khi giặc Nhật đánh tới, đáng ra mẹ nên đi nguyền rủa giặc Nhật, tại sao lúc đó mẹ không có bản lĩnh lớn như vậy chứ?”

Niên Xuân Hoa nghe xong lời này thì cảm thấy bị sỉ nhục.

Lời nói này, không phải ý bảo bà ta vô dụng sao?

Nếu đội trưởng nói lời này, Niên Xuân Hoa sẽ sợ bị nói tư tưởng có vấn đề, nhưng con trai lớn nói lời này, khiến cho Niên Xuân Hoa cảm thấy con trai lớn luôn luôn chất phác có thể hiểu cái gì?

Niên Xuân Hoa trừng mắt: “Tao không thể nguyền rủa mày sao? Chí Quốc, nhà chúng mày xui xẻo! Bây giờ chúng mày không gặp xui, đó là bởi vì phúc khí của Phúc Đoàn lưu lại cho chúng mày còn chưa tiêu tan!”

Phúc khí mà Phúc Đoàn ban cho còn chưa tiêu tan?

Sở Chí Quốc nhìn Phúc Đoàn đang bám chặt vào tay Niên Xuân Hoa, hôm nay anh ấy nghe Dung Phương nói, mẹ anh ấy nói rằng Phúc Đoàn trắng trẻo, mũm mĩm, vừa nhìn tướng mạo là biết có phúc, có vận may, anh ấy bật cười.

Nhưng, có phúc thì liên quan gì đến anh ấy? Có dù có phúc khí, lẽ nào Sở Chí Quốc anh ấy còn được hưởng tí nào sao?

Sở Chí Quốc hỏi: “Phúc Đoàn đã ban phúc khí gì cho chúng con? Mấy ngày nay, con bị gãy chân, Dung Phương suýt bị rắn cắn, con cái đều ốm cả, trong nhà chỉ có Dung Phương chăm sóc gia đình, con cái ốm đau cũng chia sẻ gánh nặng, con làm vài cái đây thừng để hỗ trợ gia đình, cả nhà con ăn từng bữa cơm đều phải dựa vào bản thân, không dựa vào người khác, lúc khó khăn nhất có đội trưởng giúp đỡ, chẳng lẽ Phúc Đoàn vừa mới đến, tất cả công lao đều trở thành của con bé sao?”

“Mẹ nói xem, nhà con dựa vào phúc khí gì của Phúc Đoàn chứ?”

Những lời của Sở Chí Quốc không nhắm vào Phúc Đoàn, mà nhắm vào Niên Xuân Hoa. Tất cả sự ghét bỏ mà Niên Xuân Hoa dành cho anh ấy, anh ấy có thể chịu đựng, nhưng không thể chịu đựng việc bà ta vì ghét bỏ anh ấy mà ghét cả hai đứa con của mình. Nếu mù quáng chấp nhận những gì mẹ anh ấy nói về việc nhà họ được phúc khí do Phúc Đoàn ban cho, chẳng phải cũng đang chấp nhận việc mẹ anh ấy đã mắng Tiểu Phong và Tiểu Thâm là gà bệnh dịch sao?

Sự chăm sóc chu đáo của Dung Phương không so được với cái gọi là phúc lành, đúng là nực cười! Điều này là không thể chấp nhận được, Sở Chí Quốc nghèo, nhưng nghèo một cách có khí phách.

Sở Chí Quốc nói chuyện với Niên Xuân Hoa cả buổi, không muốn liên lụy quá nhiều đến Phúc Đoàn, nhưng Phúc Đoàn lại cúi đầu, nghịch ngợm ngón tay trắng nõn nà.

Đôi mắt ngăm đen của cô bé khẽ rung lên, quả nhiên, cô bé biết rằng, ba Sở ủng hộ đám người mẹ Trần, vẫn là bà nội tốt nhất, bà nội thích cô bé nhất, bảo vệ cô bé nhiều nhất, cô bé cảm thấy cuộc đời rất may mắn.

Niên Xuân Hoa tức giận đến phát run, phúc khí của Phúc Đoàn lớn như vậy, sao Chí Quốc lại không được hưởng chứ?

Nhưng bà ta ăn nói kém, lần này con trai cả nói những lời này, dường như đã có lý do, Niên Xuân Hoa cũng không tìm ra được phúc khí mà Phúc Đoàn mang đến cho bọn họ ở đâu. Bà ta vắt óc nghĩ ngợi, tìm kiếm, muốn tìm ra những chuyện mà nhà con cả được hưởng phúc khí từ Phúc Đoàn.

Nhưng, tìm nó ở đâu?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 25: Xui Xẻo (4)


Trong nhà Sở Chí Quốc, cơm ăn áo mặc đều là kinh tế tập thể nhà nước cấp, hoặc là tự mình tìm việc kiếm tiền, đến các hợp tác xã mua bán để trao đổi hàng hóa, đây là cuộc sống của nông dân bình thường thời đại này, không hề có chút liên quan nào với phúc khí của Phúc Đoàn cả.

Sở Chí Quốc thấy dáng vẻ của Niên Xuân Hoa cứ khăng khăng đòi tranh luận vài ba điểm vô lý, cảm thấy thật nhàm chán.

Điều mà mẹ anh ấy muốn phản bác không phải là đạo lý, mà là muốn mạnh hơn, muốn chiến thắng. Trong lòng bà ta cảm thấy anh ấy không tốt bằng em trai, con cái của anh ấy không tốt bằng Phúc Đoàn, đây là nhận thức có sẵn của bà ta, không thể thay đổi.

Sở Chí Quốc lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ cho rằng cả nhà con xui xẻo, vậy mẹ mau trở về đi, kẻo cản trở vận may của mẹ.”

Anh ấy chán nản đóng cửa lại, Niên Xuân Hoa có chút bối rối, mặc dù vừa rồi bà ta chửi rủa với Sở Chí Quốc, nhưng đó là thói quen của bà ta, cho dù Sở Chí Quốc có ngu ngốc đến đâu, có kém cỏi hơn em trai đến đâu, thì cũng là con trai của bà ta.

Lùi một bước, với năng khiếu của Phúc Đoàn, sắp tới Phúc Đoàn lên thành phố học tập, còn phải để Chí Quốc bỏ tiền ra!

Niên Xuân Hoa vội vàng nói: “Mày dám! Mẹ nói mày làm là vì lợi ích của bản thân mày, sao mày lại cố chấp như vậy! Cho mày phúc khí mà mày lại ném ra ngoài!”

Vừa nói vừa đập cửa vài cái.

“Phúc khí của mẹ con không quan tâm, mẹ đi nhanh đi!”

Không ai mở cửa cho bà ta, Sở Chí Quốc không tin vào phúc khí chút nào, phúc khí gì mà còn phải tựa lưng vào vợ con chứ?

Niên Xuân Hoa mắng chửi một hồi lâu, khiến bản thân tự phát chán, bà ta thật sự rất tức giận!

Đã rất lâu rồi không gặp người không ủng hộ bà ta và Phúc Đoàn?

Niên Xuân Hoa cảm thấy khó chịu, Phúc Đoàn chớp đôi mắt: “Bà nội đừng buồn, bà có phúc.”

Phúc Đoàn nghĩ bà nội là tốt nhất, nghe bà nội khen ngợi, trái tim cô bé ngọt ngào hơn cả mật ong.

Niên Xuân Hoa liền ôm lấy cô bé, vừa cảm động vừa oán hận quay về phía cửa nhà Sở Chí Quốc: “Phúc Đoàn ngoan, cháu có phúc khí lớn, sau này cháu sẽ khiến những người đó phải hối hận!”

Niên Xuân Hoa ở đây chửi rủa, từng hộ nhà của đội sản xuất cách nhau không xa, giọng nói ngang tàn của Niên Xuân Hoa đêm nay đã vang ra nửa ngọn đồi, làm phiền giấc ngủ của nhiều người.

Thím hai Tống ngáp một cái, ngái ngủ đi ra, lúc đầu nghe tiếng chó mắng còn tưởng là ăn trộm, nhưng sau khi nghe kỹ mới biết là Niên Xuân Hoa lại quậy phá.

Thím hai Tống có chút chán ghét, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng thuyết phục bà ta: “Xuân Hoa, bà sao vậy? Muộn như vậy còn không đi ngủ, ngày mai chúng ta còn phải đi làm. Bà không ngủ thì cũng đừng làm phiền người khác ngủ.”

Đôi mắt Niên Xuân Hoa đỏ hoe, muốn nói đúng sai: “Thím hai, thím không biết sao, tôi khổ sở lắm, vất vả nuôi nấng thằng con trai trưởng thành, bây giờ lớn rồi không còn cần người mẹ ruột này nữa, ruột thịt của tôi không cần đến tôi nữa!”

Nếu là người khác thì sẽ thực sự tin, nhưng thím hai và Trần Dung Phương quá thân thiết nên thím ấy biết rõ vợ chồng họ là người như thế nào.

Thím hai Tống nói: “Xuân Hoa, bà suy nghĩ nhiều quá, trước kia ngay cả một cái bánh Dung Phương và Chí Quốc cũng mang cho bà nửa cái, bà lại không nương tay mà lấy lương thực của họ, bây giờ bà lại nói bọn họ bất hiếu, thế những lương thực đấy bà ăn trắng rồi sao?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 26: Xui Xẻo (5)


Niên Xuân Hoa có chút xấu hổ, nhưng bà ta cũng biết rằng con trai cả và con dâu cả của mình tuy ngốc thì ngốc thật, nhưng không phải người bất hiếu.

Nhưng, họ không có phúc! Lòng hiếu thảo của con quỷ nghèo thì có ích lợi gì? Làm người, phải biết chấp nhận số phận của mình.

Niên Xuân Hoa thở dài, nói kiểu khác: “Chúng nó thỉnh thoảng cũng có hiếu, nhưng lòng chúng nó quá ác! Phúc Đoàn chỉ là một đứa trẻ, chúng nó lại bắt nạt con bé. Lần này tôi đến để lấy quần áo của Phúc Đoàn, tôi phải kiểm tra xem có thiếu quần áo nào không, nếu thiếu thứ gì, tôi phải dùng vé vải đi may, ôi, thím xem, đối với trẻ con mà lòng dạ đã độc ác như thế, sau này tôi già không làm gì được, làm sao tôi có thể nhờ cậy vào chúng nó chứ?”

Thím hai Tống nghe là đã hiểu, tất cả chỉ là cái cớ.

Thím ấy nhíu mày: “Có thiếu quần áo gì không? Không phải chỉ cần bảo Phúc Đoàn đếm là được rồi sao? Phúc Đoàn có bao nhiêu quần áo thì chính con bé phải biết rõ ràng chứ. Dù sao họ cũng là con trai và con dâu của bà, vài chục năm nữa, bà vẫn phải dựa vào họ, đừng làm loạn quá đáng nữa.”

Thím hai Tống nhìn Phúc Đoàn trắng trẻo nõn nà, vỗ vỗ đầu cô bé: “Phúc Đoàn, cháu giỏi thật đấy, sao không tự mình đếm quần áo đi? Mau khuyên bà nội đừng tức giận nữa.”

Thím hai Tống cũng có ý tốt, nếu như hai nhà xảy ra chuyện, chẳng phải Phúc Đoàn là người chịu thiệt sao? Nhưng Phúc Đoàn cắn môi và cúi đầu, tại sao... người khác cãi nhau sao lại liên quan đến cô bé chứ?

Cô bé cảm thấy bà nội đang ủng hộ và đối xử tốt với mình.

Phúc Đoàn không hiểu, chỉ nói bà nội đừng giận, cô bé mở gói bọc ra, ngập ngừng nói quần áo không bị thiếu.

Khi thím hai Tống nghe thấy giọng nói lắp bắp của cô bé, cảm thấy thái độ của Phúc Đoàn có chút kỳ lạ, nhưng thím ấy không nghĩ nhiều về chuyện đó.

Niên Xuân Hoa không còn gì để nói, bà ta dẫn Phúc Đoàn trở về nhà.

Trong phòng.

Sau khi nghe bọn họ rời đi, Trần Dung Phương nói với hai đứa trẻ: “Đừng nghe bà nội nói, các con cũng không kém hơn bất kỳ người nào, cả ba mẹ đều cảm thấy các con rất giỏi.”

Sở Chí Quốc cũng nói: “Đúng!”

Điều mà anh ấy không thể chấp nhận nhất là mẹ của anh ấy nói rằng Phúc Đoàn có phúc khí, coi thường con mình, một khi sự tự tin của đứa trẻ bị phá hủy, sẽ rất khó để xây dựng nó lên.

Sở Phong nói: “Con biết, bà nội vừa mắng chúng con, nhưng bà ta không mắng nổi chúng con đâu, chúng con sẽ cố gắng.”

Sở Phong sẽ không bị ảnh hưởng, cô bé lo lắng cho Sở Thâm, Sở Thâm thật sự là một đứa trẻ, mới tám tuổi thôi.

Sở Thâm ưỡn ngực trước cái nhìn của Sở Phong, em gái của cậu ấy không bị ảnh hưởng, cậu ấy đương nhiên cũng sẽ không bị ảnh hưởng.

Sở Thâm nói: “Con cũng giống em gái.” Thật ra, vừa rồi Sở Thâm bị khúc gỗ rơi xuống dọa sợ, rất muốn khóc, nhưng cậu ấy nghe bà nội mắng chửi, lại cắn răng nhịn không được khóc, mặc dù cậu ấy còn nhỏ, biết rằng bà nội coi thường gia đình mình, ngược lại phải làm tốt hơn.

Khi Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc thấy hai đứa trẻ rất hiểu chuyện, nhất thời vừa nhẹ nhõm vừa khó chịu.

Trần Dung Phương cẩn thận, ngước nhìn lên để kiểm tra gỗ thông trên xà ngang.

“Kỳ lạ.” Trần Dung Phương nói: “Những khúc gỗ này xếp đống ngay ngắn, không có chút nào lỏng lẻo, tại sao vừa rồi đột nhiên rơi xuống một cái?”

Có lẽ đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 27: Lá Dâu (1)


Sở Phong biết, đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Trong quyển sách phúc khí này, tác giả ca ngợi và cảnh báo: Ai tốt với Phúc Đoàn thì sẽ được thơm lây, còn ai không tốt với Phúc Đoàn thì sẽ gặp xui xẻo!

Trước đây, Phúc Đoàn không thể chịu được một chút ủy khuất nào, ai dám so bì với Phúc Đoàn, thì đều bị tát vào mặt. Bây giờ, ba mẹ Sở Phong không muốn chấp nhận rằng con họ không có phúc bằng Phúc Đoàn, như thế không phải là bị đối phương tát vào mặt sao.

Việc khẩn cấp trước mắt là nhắc nhở ba mẹ tránh xa vầng sáng của Phúc Đoàn, Sở Phong không muốn do bất cẩn mà bọn họ sẽ gặp xui xẻo.

Màn đêm như một người đẹp huyền bí, ngọn đèn dầu như một tấm lưới vàng mờ ảo thấp thoáng trên khuôn mặt người đẹp.

Dùng đèn dầu có chút tốn kém, hiện tại không còn có việc gì làm, Trần Dung Phương thổi tắt đèn dầu, cả nhà mượn ánh sáng của trăng chuẩn bị đi ngủ.

Sở Phong nhân cơ hội hỏi những điều vẫn đang khúc mắc trong lòng: “Mẹ, ban ngày lúc ở phòng thị chính, con nghe dì Ngô nói, Phúc Đoàn bảo gia đình chúng ta không cho em ấy ăn thịt phải không ạ?”

Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này mà đã đắc tội với nữ chính phúc khí hay sao?

Nhưng trong ký ức của Sở Phong, mỗi khi cả nhà ăn thịt, đều sẽ không giấu Phúc Đoàn.

Ban đầu Phúc Đoàn là khách, ăn chỉ có nhiều hơn chứ không có chuyện ít hơn, sau này dần dần trở trở nên thân thiết, cứ hễ có gì ăn cũng đều chia cho ba đứa nhỏ.

Thật không ngờ Phúc Đoàn lại có thể nói ra những lời như vậy.

Sở Phong đoán rằng tất cả những điều xui xẻo đến với nhà cô bé trong khoảng thời gian này đều có liên quan đến thái độ của nữ chính phúc khí.

Sở Thâm bĩu môi: “Phúc Đoàn có phải là đã nhớ sai không vậy?”

Sở Thâm có chút không vui, vốn dĩ ban đầu cậu ấy cũng thích Phúc Đoàn, nhưng lần này mẹ cậu ấy bị hiểu lầm và bị người ta trách móc, Phúc Đoàn vậy mà cũng không nói lời nào.

Trần Dung Phương nở nụ cười có chút chua xót: "Con bé chắc hẳn là đang nghĩ về lúc đó..."

“Trước đó ba tháng, hai đứa con đổ bệnh, trạm y tế nói hai con bị suy dinh dưỡng, lúc đó mẹ đang ở trong nhà nấu miếng thịt xông khói cuối cùng, mẹ và ba của các con đang chia phần thịt của mình cho các con, chứ không phải là không cho Phúc Đoàn.”

Sống mũi Trần Dung Phương chợt cay cay: “Ngoại trừ lần đó ra thì không còn lần nào nữa.”

Sở Phong chợt nghĩ, thời buổi này nhà nhà đều không mấy khá giả, thời điểm mà có thịt để ăn chỉ đếm trên đầu ngón tay, mỗi người trong gia đình mỗi lần chỉ được ăn hai ba miếng thịt.

Lần này, vì cơ thể của mình và anh trai không đủ dinh dưỡng mà sinh bệnh, ba mẹ liền nhường phần thịt của mình để cho hai đứa con bổ sung dinh dưỡng, bản thân họ cũng không hề ăn thịt, thật không ngờ, Phúc Đoàn nhìn thấy rồi giữ trong lòng, cô bé cho rằng mọi người không cho cô bé ăn thịt.

Sở Phong cũng nghĩ lại, sau vụ trước đó Sở Chí Quốc bí mật đi tìm sơn trân, muốn mang chúng đi đổi một chút tiền, cũng chính vì từ đó mà anh ấy đã ngã từ trên núi xuống và bị gãy chân.

Sở Phong và anh trai thì đi cắt cỏ, hai đứa trẻ đã quen với công việc đồng áng từ khi còn nhỏ, hai tay đều chi chít những thương tích.

Trần Dung Phương khi đang làm việc cũng bị rắn cắn chảy máu, may mắn là không phải rắn độc.

Khi những chuyện này xảy ra, Phúc Đoàn vẫn cứ trắng tròn.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 28: Lá Dâu (2)


Đây cũng là đặc trưng điển hình của nữ chính đầy phúc khí, nữ chính việc gì cũng đều không phải làm, nếu mà ai đối xử không tốt với nữ chính thì nhất định sẽ bị “xui xẻo” bám lấy. Trong trí nhớ của nguyên chủ, có vài người cùng đội thậm chí chỉ vì cãi nhau với nữ chính phúc khí có một câu mà bị rơi xuống sông trong mùa đông lạnh giá.

Tuy được vớt lên kịp thời nhưng cũng bị ốm một trận lớn.

Sở Phong trầm ngâm, khó khăn lớn nhất mà gia đình Sở Chí Quốc phải đối mặt lúc này là khó khăn trong sống qua ngày, tạm thời không nên tiếp xúc với nữ chính phúc khí này, kẻo vô tình khiến cô bé cảm thấy uất ức.

Sở Phong nắm chặt bàn tay của Trần Dung Phương, nói: “Mẹ đừng có đau lòng, chúng con sẽ không hiểu lầm mẹ đâu.”

Sở Thâm cũng theo đó mà gật đầu.

Trần Dung Phương nhìn hai đứa con của mình, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp, Sở Phong lại nói: “Ba mẹ, hiện tại Phúc Đoàn đang được bà nội nuôi, sau này nhà chúng ta tốt nhất nên tránh xa Phúc Đoàn một chút. Bà nội rất quý Phúc Đoàn, nếu gia đình chúng ta mà tiếp xúc với Phúc Đoàn nhiều, con sợ bà nội sẽ nổi lên nhiều tâm niệm.”

Trần Dung Phương làm sao mà không biết đến điều này? Hơn nữa, hiện tại cô ấy có chút sợ sệt đối với Phúc Đoàn, và tất cả những thứ có dính dáng liên quan đến Phúc Đoàn.

Trần Dung Phương đáp: “Mẹ biết rồi, chỉ là không biết ý ba của các con sao thôi.”

Cô ấy cười trêu Sở Chí Quốc làm anh ấy đỏ ngượng cả mặt, nghĩ đến những gì vợ con anh ấy phải chịu đựng vì sự yếu đuối trước đây của mình, anh ấy thật sự không dám ngẩng đầu lên, nắm lấy bàn tay Trần Dung Phương, anh ấy nói: “Anh nghe em mà.”

Một đêm trôi qua.

Ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, Trần Dung Phương ra ngoài làm việc, Sở Chí Quốc cũng đi theo.

Chân của Sở Chí Quốc vẫn chưa lành hẳn, nhưng anh ấy vẫn có thể làm những công việc khác. Tiểu đội sản xuất số 9 nuôi tằm, nhu cầu lá dâu rất lớn, việc hái lá dâu không quá vất vả, nhưng lương không cao, hầu hết những công việc này đều là do những người phụ nữ yếu chân tay đi làm.

Sở Chí Quốc không sợ mất mặt, anh ấy cảm thấy chỉ cần trả hết tiền lương thực cho đội sản xuất, có thể mang lại cho vợ con anh ấy có một cuộc sống tốt là được rồi, còn lại mọi thứ chỉ là hư danh.

Sở Phong và Sở Thâm cũng không hề nhàn nhã gì.

Sở Phong mang Sở Thâm cùng đi cắt cỏ, hiện tại mỗi đội sản xuất đều có nhiệm vụ bàn giao thống nhất việc thu mua gà, lợn cho cấp trên. Đội sản xuất nếu nuôi những thứ này thì không thể nuôi đại trà được, cho nên việc thu mua lợn gà sẽ thống nhất là sẽ thả rông cho mỗi hộ gia đình, tới lúc đó đội sẽ thống nhất rồi bàn giao.

Nhiệm vụ này cũng có thể kiếm được chút tiền.

Sở Phong cho rằng có rất nhiều loại cỏ mà heo thích ăn, chẳng hạn như cây gai nước, đậu dại.

Những cỏ dại này phát triển rất nhanh, chúng mọc lên nhìn trông rất tươi tốt, chẳng mấy chốc, hai anh em đã cắt đầy cái gùi.

Đây vẫn chưa thể gọi là xong, đứa trẻ vẫn tràn đầy năng lượng, Sở Phong dẫn Sở Thâm trèo lên cây để lấy vỏ ve sầu, đây cũng là một dược liệu.

Theo lý mà nói, cả nhà họ mỗi người một công việc, người lớn thì nỗ lực kiếm tiền, trẻ con cũng giúp làm những công việc vừa với sức mình, không có mâu thuẫn gì với nữ chính phúc khí là được, cuộc sống vì thế cũng sẽ không trở nên khó khăn.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 29: Lá Dâu (3)


Nhưng đương nhiên mọi chuyện sẽ không hề dễ dàng như vậy.

Không có sự xui xẻo của vai phụ thì làm sao có thể tôn lên cái vận khí tốt của nữ chính được.

Con người Niên Xuân Hoa này cho rằng, nhà bà ta cũng không hề giàu có gì, vì vậy mà đã mang Phúc Đoàn về nhà mình nuôi, bà ta biết Phúc Đoàn có vận khí tốt, Chí Nghiệp và người vợ của anh ta là Lý Tú Cầm chắc chắn cũng sẽ bằng lòng nghe theo bà ta, chỉ có điều ánh mắt của nhà đứa thứ hai quá nông!

Buổi tối hôm qua bà ta cho Phúc Đoàn ăn món trứng chiên thơm ngào ngạt, thấy vậy sắc mặt nàng dâu thứ hai không tốt lắm.

Bà ta cũng thừa biết suy nghĩ của cô con dâu thứ hai, chẳng phải là trứng gà rất đắt, cho nên cô ấy muốn mang ra chợ đen bán sao? Nếu không thì cô ấy cũng muốn cho mấy đứa con của mình ăn số trứng ấy. Niên Xuân Hoa làm chỗ dựa Phúc Đoàn ngay tại chỗ, mắng đứa con dâu thứ hai một trận, đúng là đồ mắt mù! Phúc Đoàn không xứng ăn trứng thì còn ai xứng nữa?

Nhưng sau khi mắng xong, Niên Xuân Hoa cũng biết rằng, sau khi bị mắng như vậy, đứa con dâu thứ hai này chắc chắn không phục.

Niên Xuân Hoa nghĩ rằng bà ta phải để cho cô con dâu thứ hai nhìn thấy được phúc khí to lớn của Phúc Đoàn, và cũng để cô ấy nhìn thấy sự xui xẻo của gia đình Chí Quốc, lúc đó phải cho cô ấy mở to mắt biết bà ta là một người mẹ khôn ngoan như thế nào.

Trùng hợp là vào buổi trưa, Phúc Đoàn hốt hoảng chau mày, nói rằng có cảm giác trời sắp mưa. Niên Xuân Hoa ngay lập tức chạy đến chỗ Lý Tú Cầm đang phơi lương thực vụ thu ở bãi đất trống, bảo cô ta hãy thu hết lương thực vào trong nhà trước.

Nói thì cũng thật đúng lúc, Niên Xuân Hoa vừa mới bảo thu hết lương thực vụ thu vào nhà thì trời bắt đầu đổ mưa.

Nhìn nước mưa rơi xuống đất bắn lên từng bọt nước, trong lòng Niên Xuân Hoa cảm thấy vui vẻ, bà ta thầm nói, chuyện tốt đều sẽ đến với nhà chúng ta, bà ta nhớ không nhầm thì hôm nay con trai cả của bà ta và người nhà của nó sẽ ra ngoài hái lá dâu! Mà lá dâu nuôi tằm thì lại không được để dính nước!

Gia đình con trai cả thực sự đã gặp xui xẻo!

Niên Xuân Hoa vui vẻ như mùa xuân về, mưa bão đến rồi lại đi một cách nhanh chóng, đợi cơn mưa mùa thu này tạnh, bà ta sẽ ngay lập tức chạy đến nhà của Sở Chí Quốc.

Bà ta nhất định phải nói ra, để cho mọi người biết Phúc Đoàn là một tiểu phúc tinh, gia đình đứa con trai cả sẽ luôn gặp điều xui xẻo, đến lúc đó, hừ, đứa con trai này tự nhiên sẽ hiểu ra và sẽ bỏ mặc con hồ ly cùng mấy đứa ranh con xui xẻo kia, rồi hiểu ra giúp bà ta nuôi Phúc Đoàn mới là việc đáng phải làm.

Nhà Niên Xuân Hoa và nhà Sở Chí Quốc thực ra cũng không xa lắm, ở nông thôn, mặc dù đã tách hộ rồi nhưng khoảng cách hai nhà vẫn cách nhau không xa.

Lúc này, vì cơn mưa xối xả đến bất chợt rồi đi cũng rất nhanh, cho nên những đội viên đi làm đồng về đều ngồi trước cửa gác chân, vừa lo chuyện đồng áng, vừa hưởng thụ sự mát mẻ sảng khoái do cơn mưa thu mang đến.

Mọi người đang rất vui vẻ thì chợt thấy Niên Xuân Hoa vui vẻ đi tới, thím hai Tống dùng quạt đuôi mèo xua đuổi những con muỗi đen đang bay xung quanh mình đi, cất tiếng chào hỏi: "Xuân Hoa, bà đi đâu mà vui thế?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 30: Lá Dâu (4)


“Đúng, có chuyện gì mà vui thế?” Làm nông cũng không nhàn rỗi gì, sau khi mọi người ăn cơm uống trà xong thì thường rất thích kể nhau nghe những câu chuyện vui buồn ở nông thôn.

Niên Xuân Hoa bắt gặp nhiều ánh mắt đổ dồn về mình như vậy, bà ta rất đắc ý.

Bà ta vuốt vuốt tóc mai, đắc ý mà nói to: “Không có gì vui cả, chỉ là tôi cảm thấy Phúc Đoàn nhà tôi phúc khí to lớn, là tinh tú trên trời.”

“Cái gì?” Thím hai Tống nghi ngờ mình nghe lầm, nhìn lên nhìn xuống Niên Xuân Hoa mấy lần, nhất thời cảm thấy hối hận vì hỏi Niên Xuân Hoa điều đó.

Con người Xuân Hoa này có cái gì mà lại đắc ý như vậy? Cái gì mà ngôi sao tinh tú? Thím hai Tống Thím Tống chỉ nghe qua quần chúng nhân dân đánh ngã ngưu quỷ xà thần thôi.

Thím hai Tống là một người rất có hiểu biết, đừng nghĩ rằng tất cả người dân sống dưới quê đều không biết gì, thím hai Tống đã từng trải qua cuộc vận động bài trừ mê tín dị đoan, hơn nữa, thím hai Tống đã trải qua không ít chuyện, khi còn nhỏ, có rất nhiều người hoạt động nghề thầy bói bà đồng, nhưng không một người nào có thể làm cuộc sống của người dân trở nên tốt hơn.

Những thứ thực sự có thể làm cuộc sống của mọi người trở nên tốt hơn chỉ có thể là khoa học và xã hội mới.

Thím hai Tống cúi đầu nở nụ cười, mỗi người đều có những cách nghĩ riêng của mình, thím ấy cũng không tranh luận với Niên Xuân Hoa. Ngoại trừ thím ấy ra, có không ít người khi nghe đến những thứ như ma quỷ thì lại có cảm giác thích thú.

“Thím Xuân Hoa, sao thím lại nói như vậy?”

“Đúng, hãy nói cho chúng tôi nghe đi.”

Niên Xuân Hoa thấy mọi người đều đã bị thu hút bởi câu chuyện của mình, trên mặt liền lóe lên tia đắc ý, hơi ngẩng đầu lên, nói thần thần bí bí: “Phúc Đoàn của gia đình chúng tôi có phúc lớn, trận mưa vừa nãy đổ xuống, con dâu nhà tôi mới đầu đang phơi lương thực vụ thu, nhưng do được Phúc Đoàn nhắc nhở, chúng tôi mới kịp thu lương thực vụ thu vào nhà.”

“Mọi người ngẫm lại xem, Phúc Đoàn này là người bình thường sao? Người bình thường muốn được đặt tên là Phúc Đoàn, có khi người không xứng với tên ấy chứ.”

Niên Xuân Hoa thoáng nhìn thấy cô con dâu thứ Bạch Giai Cầm, còn có cả hai đứa con trai và một đứa con gái của cô ấy. Trong lòng bà ta có chút mỉa mai, bà ta nói:

“Đứa trẻ Phúc Đoàn, đến nhà ai thì sẽ mang lại phúc khí tới nhà đó, nhưng nhà ai mà đối xử không tốt với Phúc Đoàn thì liền bị xui xẻo bám lấy, điển hình như là gia đình nhà Chí Quốc chẳng hạn.”

“Gia đình nhà Chí Quốc thì sao?” Các đội viên hoang mang hỏi, gia đình nhà Chí Quốc chằng phải đang rất tốt sao?

Niên Xuân Hoa hừ nhẹ một tiếng: “Chí Quốc nhà nó hôm nay đi hái lá dâu, nhà nó đi hái lá dâu thì liền gặp phải mưa, đây không phải là quá đen đủi hay sao! Là bản thân chúng nó không cần phúc tinh nên mới thế.”

Những gì Niên Xuân Hoa nói, phần lớn mọi người chỉ nghe cho vui, cũng có người mê muội, cho rằng những lời Niên Xuân Hoa nói là đúng, chẳng lẽ Phúc Đoàn thật sự là phúc tinh sao?

Thím hai Tống nghe không lọt tai.

Nếu Niên Xuân Hoa chỉ nói Phúc Đoàn là phúc tinh, thím hai Tống mặc dù không tin những điều này, cũng không chấp nhặt với bà ta, dù sao ai cũng đều cảm thấy con cái của nhà mình rất tốt. Nhưng tại sao lại nâng lên rồi lại dẫm xuống, mang gia đình Chí Quốc ra để tâng bốc Phúc Đoàn?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 31: Lá Dâu (5)


Thím hai Tống và Trần Dung Phương có mối quan hệ khá tốt, lúc gia đình Trần Dung Phương đói kém, thím hai Tống cũng đưa chút đồ qua, nhưng Trần Dung Phương biết rằng nhà thím ấy cũng không hề dễ dàng gì, cho nên cô ấy không nhận.

Lúc này, thím hai Tống vừa thật lòng vừa cố ý nói: “Tú tinh may mắn như vậy sao có thể đến một nơi nghèo khó của chúng ta được, nếu là phúc tinh, lên tỉnh lỵ, đi Bắc Kinh không phải tốt sao? Những người công nhân làm trong thành phố so với những người nông dân như chúng ta thì khấm khá hơn nhiều.”

Thím hai Tống vừa nói những lời này xong, lập tức có vài người tỉnh mộng trở lại.

Đúng vậy, tất cả mọi người đều chung sống cùng một nơi, tại sao Niên Xuân Hoa lại cho rằng Phúc Đoàn khác họ? Không phải tất cả họ đều giống nhau sao.

Niên Xuân Hoa đương nhiên không tin những lời của thím hai Tống, Phúc Đoàn chính là phúc tinh, bà ta cúi đầu suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không nghĩ ra vì sao phúc tinh lại đến cái nơi làng quê nghèo đói này.

Niên Xuân Hoa lăn lộn nhiều rồi, về phần mắng chửi thì không chịu thua ai, bà ta chỉ nghĩ một chút rồi lên tiếng ngay: “Đó là thiên cơ, thế nào gọi là thiên cơ? Đó là bí mật tuyệt đối không được tiết lộ!”

Phì….Có người suýt nữa bật cười, thiên cơ làm sao có thể dễ dàng để cho Niên Xuân Hoa bà ta biết được?

Cả đời mọi người đều là dân thôn quê, nếu thật sự Niên Xuân Hoa bà ta có điều may mắn này, tại sao nhiều năm như vậy rồi bà ta vẫn không thể bay ra khỏi cái chốn làng quê nghèo đói này?

“Thím Xuân Hoa, cái gọi là thiên cơ thì chỉ có mình thím được biết, còn những người chúng tôi thì sao biết được?” Một bà thím đang ngồi ở cửa nhà nghỉ chân cười nói: “Nếu thím đã biết được thiên cơ, vậy tại sao còn chui ở cái nơi khỉ ho cò gáy này của chúng tôi làm gì?”

Niên Xuân Hoa bị ánh mắt trào phúng của mọi người đảo qua, tức giận nhưng không thể nói ra việc mình đã sống lại, nét mặt bà ta không thể giữ nổi sự bình tĩnh, chỉ muốn phản bác lại.

Bà ta đáp trả: “Nếu Phúc Đoàn nhà tôi không phải là phúc tinh, vậy tại sao gia đình Chí Quốc lại đen đủi như vậy? Hiện tại trong đội của chúng ta, người nghèo nhất cũng chỉ có nhà chúng nó.”

Trong lúc Niên Xuân Hoa đang nói chuyện thì Sở Thâm và Sở Phong đi ra ngoài cắt cỏ cho heo đã về.

Bầu trời u ám, khắp nơi toàn là hơi nước ẩm thấp.

Trên lưng Sở Phong và Sở Thâm đeo đầy một gùi cỏ, từ xa đi tới.

Từ xa xa đã có thể nghe thấy giọng nói thần bí rõ ràng của Niên Xuân Hoa: “Nhà chúng nó, đi hái lá dâu thì gặp trời mưa, đây đúng thật là xui xẻo mà. Tôi sớm đã biết, các ông các bà tưởng rằng tôi hồ đồ sao? Thực ra tôi là đang nhìn xa trông rộng, những người mà không có phúc thì làm việc gì cũng không thuận, cứ liều mà làm ý thì chỉ có lay lắt qua ngày thôi!”

“Còn nữa, nhà chúng nó còn có hai đứa con nít, mọi người xem, không phải người đọc sách, mà gầy như cái củi khô, khó mà làm nông được!”

Câu sống lay lắt qua ngày có nghĩa là nhiều nhất thì cũng chỉ đủ húp bát cháo, vừa đủ không chết đói.

Sở Thâm lạnh người, cậu ấy suy cho cùng vẫn là một đứa nhỏ, nghe được câu khẳng định chắc chắn, dè bỉu bọn họ thế này, sâu trong lòng cậu ấy bỗng chốc lạnh đến thấu xương.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 32: Kinh Nghiệm (1)


Cái cảm giác buồn bã, uất ức, khó chịu và bị phân biệt đối xử nơi chốn đông người này, đã lớn dần lên trong tâm hồn bé nhỏ của cậu ấy.

Sở Phong nắm lấy tay của Sở Thâm, bàn tay truyền đến một cảm giác ấm áp đến lạ thường.

Sở Thâm đưa mắt nhìn em gái, người em vẫn như lúc nãy, đôi mắt tràn đầy những tia hi vọng. Sở Thâm dường như cũng đã bình tĩnh trở lại, đúng, họ mới vừa đi cắt cỏ, họ có tay có chân, những lời bà nội nói đều là giả dối.

Sở Phong nói: “Không đánh chết được chúng ta, thì chỉ có thể làm cho chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn thôi.”

Sở Phong dắt Sở Thâm đi về phía trước, khi nhìn thấy mọi người đang ngồi ở cửa nhà nghỉ chân tránh mưa, hai đứa trẻ liền đi tới chào hỏi một cách ngọt ngào và lễ phép, người này gọi là chú, người kia gọi là thím, những người này đều trong cùng một đội và đều có quan hệ họ hàng với nhau.

Mọi người cũng mỉm cười đáp lại, đồng thời cùng than vãn trong lòng.

Nhìn hai anh em nhà này, trên lưng còn mang một gùi cỏ đầy chặt thế kia, lại rất hiểu chuyện và đáng yêu, sao nhìn thế nào cũng không giống như loại người mà Niên Xuân Hoa đã nói?

Trái lại Niên Xuân Hoa bà ta đã chửi con dâu thì thôi đi, còn muốn giày xéo những đứa trẻ này? Cho dù nhà họ đã ra ở riêng nhưng lòng dạ con người này vẫn quá là độc ác.

Sở Phong dắt Sở Thâm tới chào hỏi thím hai Tống, thím hai Tống có vai vế rất lớn, Sở Phong nói: “Thím, thím ăn cơm chưa?”

Ở nông thôn, khi muốn chào hỏi ai đó thì người ta sẽ hay dùng câu “bạn ăn cơm chưa” để thay lời chào, đây là một dạng nghi lễ.

Thím hai Tống nở nụ cười dịu dàng đáp: “Thím cũng sắp ăn cơm, ba mẹ các con không có ở nhà, con với Thâm Thâm tới nhà thím ăn cơm đi?”

Sở Phong lễ phép trả lời: “Dạ không, cảm ơn thím, con và anh trai đang về nhà ăn cơm.” Sở Thâm cũng nói một cách dứt khoát: “Chúng con cảm ơn thím.”

Thím hai Tống nở nụ cười tươi như hoa.

Niên Xuân Hoa nhìn dáng điệu của hai anh em khi chào hỏi người khác, như thể họ đang rất ổn vậy, trong lòng bà ta lại chợt nổi cơn giận, nếu không phải tại con hồ ly tinh và hai đứa ranh con này, thì con trai bà ta đã đứng về phía bà ta rồi.

Bà ta nhổ xuống đất một miếng nước bọt: “Chúng mày ăn cái gì, suốt ngày chỉ biết có ăn, ba mày đi hái lá dâu thì gặp trời mưa, còn hai đứa chúng mày thì chỉ biết ăn thôi!”

“Vô phúc mới sinh ra những cái thứ ăn cháo đá bát này!”

Bầu không khí vui vẻ chợt trở nên khó xử, có người nghe được Niên Xuân Hoa cằn nhằn thì cũng lẩm bẩm thầm, gia đình Trần Dung Phương và Sở Chí Quốc này hình như là rất xui xẻo, nếu không tại sao lại vô phúc như những lời Niên Xuân Hoa nói?

Mặc dù những lời đó có chút mê tín dị đoan, nhưng những lời Niên Xuân Hoa nói có vẻ rất hợp lý.

Sở Phong thấy vậy, lên tiếng: “Bà nội, lá dâu tích trữ trong nhà vẫn còn, ba mẹ cháu sẽ giao lá dâu khô cho đội sản xuất.”

Có lá dâu khô? Những lời này vừa nói ra, nét mặt gay gắt ban đầu của dân làng cũng trở nên nhẹ nhõm, có lá dâu khô đương nhiên là tốt rồi, gần đây gia đình Sở Chí Quốc thực sự rất khó khăn, bất cứ ai cũng đều không muốn gia đình nhà Sở Chí Quốc lâm vào con đường cùng, dù sao cũng cùng một đội, chưa kể đến việc tình cảm hàng xóm thân thích, nếu họ thực sự khó khăn thì vẫn phải giúp họ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 33: Kinh Nghiệm (2)


Niên Xuân Hoa xụ cái mặt già nua xuống, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường nói: “Đứa trẻ con như mày, chỉ có nói dối là nhanh, nhà chúng mày làm gì có lá dâu tích trữ, tích trữ lá dâu khô để làm cái gì?”

Nếu là trước đây, Niên Xuân Hoa công nhận Trần Dung Phương là người chăm chỉ, hái nhiều lá dâu cũng là điều đương nhiên. Nhưng trong khoảng thời gian này, Trần Dung Phương vừa bận rộn việc trong nhà lại vừa bận rộn việc bên ngoài, trong nhà sao lại có lá dâu được? Lại nói, họ tích trữ lá dâu cũng chả có tác dụng gì cả.

Niên Xuân Hoa nghiêng người nhìn Sở Phong, nhìn cái dáng người kia cũng đủ hiểu bà ta đang đắc ý cỡ nào.

Bà ta nói: “Không có phúc chính là không có phúc, cho mày mười quả tim thì cũng không thể nghĩ đến việc hôm nay trời lại đổ mưa và tích trữ trước lá dâu đâu, mày cho rằng gia đình mày là đang có phúc sao?”

Trong lời nói, bà ta tâng bốc Phúc Đoàn lên tận trời xanh và đạp gia đình Sở Phong xuống đất.

Sở Phong cũng không muốn tranh cãi nhiều, sau khi cùng Sở Thâm trở về nhà, rất nhanh hai người đã đeo hai túi da rắn sau lưng quay lại đó, mở túi da rắn ra, không có gì khác ngoài lá dâu xanh.

Phiến lá rộng, khô, xanh mơn mởn, đây là loại lá dâu ưa thích của tằm.

Thím hai Tống và người dân trong làng đều bị đống lá dâu này làm cho ngạc nhiên. Lúc đầu, bọn họ còn tưởng rằng hai đứa nhỏ không muốn bị Niên Xuân Hoa sỉ nhục nên cãi lại, nhưng không ngờ rằng trong nhà họ lại thực sự có nhiều lá dâu đến như vậy.

Có lá dâu khô nhiều như vậy, hôm nay đi hái lá dâu có bị dính mưa hay không cũng không sao cả, số lá dâu khô này thì mang đi giao nộp, còn số lá dâu ướt kia phơi khô vài này là có thể nộp cho đội sản xuất rồi.

Sở Phong lên tiếng: “Thím ơi, số lá dâu này giao nộp cho đội nghề phụ phải không ạ? Chân ba cháu vẫn chưa khỏi hẳn, cháu và anh trai có thể thay ba đi giao được không ạ?”

“Được được được.” Thím hai Tống nở nụ cười toe toét: “Căn nhà thứ ba ở ngã ba vịnh Ngư Trì chính là chỗ của đội nghề phụ.” Thím hai Tống đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Niên Xuân Hoa, cố ý nói: “Gia đình nhà Dung Phương sớm đã có chuẩn bị, làm gì có chuyện không có phúc khí, trời thỉnh thoảng đổ mưa, cứ đi ra ngoài làm việc gặp trời đổ mưa là không có phúc sao? Ai trong số chúng ta cũng sẽ có lúc gặp xui xẻo như vậy thôi.”

“Đúng vậy.” Có một vài thành viên đội không nuốt nổi sự phô trương khoe khoang của Niên Xuân Hoa, bèn lên tiếng: “Là nông dân, sáng đội nắng, chiều dầm mưa, việc này chúng tôi đã quen rồi.”

“Đây gọi là mất phúc sao? Vậy Xuân Hoa, trước kia khi mà chú Tam Căn ra đồng cũng không ít lần gặp chuyện xui xẻo, bà cũng nhiều lần gặp xui mà.”

Niên Xuân Hoa nghe những lời này xong, sắc mặt trở nên tái mét, những người này, bà ta thầm nghĩ không cần quan tâm đến những con người ngu ngốc này, phúc khí của Phúc Đoàn ở kiếp trước lớn dường nào và Trần Dung Phương chúng nó xui xẻo biết bao, chính bản thân bà ta đã được trải nghiệm.

Thím hai Tống tỏ ý khen ngợi nhìn hai anh em: “Trước khi trời mưa hai đứa cháu đã cắt cỏ heo xong rồi, heo nhà con cũng không bị đói nữa, không giống như mọi người ở đây, làm việc xong đợi một lúc sau mới đi cắt cỏ heo được, không biết đường có bị trơn không nữa, Xuân Hoa, nhà bà đã cắt cỏ heo chưa?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 34: Kinh Nghiệm (3)


Sắc mặt Niên Xuân Hoa trở nên u ám, đương nhiên nhà bà ta chưa cắt cỏ heo rồi.

Niên Xuân Hoa không hiểu, rõ ràng cái chuyện xui xẻo này là Sở Chí Quốc đi ra ngoài hái lá dâu rồi gặp phải mưa, tại sao bây giờ lại trở thành thế này, những người kia không ngớt lời khen ngợi hai hai đứa ranh con kia là hiếu thảo, biết giúp đỡ ba mẹ.

Niên Xuân Hoa nghe mà chói cả tai, im lặng một lúc, bà ta tiến lên phía trước một bước, túm chặt lấy Sở Phong: “Lá dâu của nhà mày lấy ở đâu ra? Chúng mày làm gì có thời gian mà tích trữ được nhiều lá dâu như vậy? Có phải là đã trộm của đội phải không?”

“Lá dâu là tài sản chung của tập thể, chúng mày dựa vào đâu mà dám tích trữ nhiều lá dâu thế này, cũng đâu thể biết có phải đang tạo phản hay không!”

Niên Xuân Hoa túm lấy cánh tay Sở Phong như một con đại bàng tóm lấy một con gà con, lực bóp không hề biết nặng nhẹ, Sở Thâm muốn lao đến cứu em gái mình, nhưng vừa chạy tới thì đã bị Niên Xuân Hoa đẩy ra.

Dù sao cơ thể Sở Phong cũng yếu ớt, cho nên không có cách nào để giãy giụa thoát ra, Niên Xuân Hoa nhìn cô bé bằng ánh mắt hung ác, cô bé cũng nắm lấy cánh tay Niên Xuân Hoa mà cấu véo gào khóc: “Bà nội buông tay cháu ra, tay cháu sắp gãy rồi!”

Niên Xuân Hoa cảm nhận được cơn đau, bà ta không ngờ rằng con gà yếu ớt này lại không biết thế nào là sợ, lại dám bóp chặt tay bà ta không buông, Niên Xuân Hoa đau như kim châm xát muối.

Bà ta một mình nuôi bốn đứa con trai, một đứa con gái, ngoại trừ người con trai út, tất cả những đứa còn lại bà ta đều đánh rồi, hiện tại cơn tức đã lên tới đỉnh điểm, bà ta chỉ muốn tát cho Sở Phong một bạt tai.

Thím hai Tống và những người khác ở bên cạnh còn chưa có chết, không thể trơ mắt nhìn Niên Xuân Hoa đánh một đứa nhỏ như vậy được, bọn họ lập tức tiến lên ngăn cản.

Hơn nữa nhìn Sở Phong khóc rất thảm, còn nói tay cô bé sắp gãy luôn rồi, mọi người hoảng hốt, nhanh chóng dùng lực kéo Niên Xuân Hoa ra.

Niên Xuân Hoa bị bảy tám cánh tay kéo ra, cơ thể mất thăng bằng, đứng không vững, chân loạng choạng lùi về sau bảy tám bước rồi ngã ngồi phịch xuống vũng nước.

Nước bùn cứ thế mà bắn văng khắp người Niên Xuân Hoa, tóc, mí mắt và miệng bà ta đều bị dính bùn, Niên Xuân Hoa phì phì phì nhổ hết bùn từ trong miệng ra.

Thím hai Tống vội vàng nói: “Xuân Hoa! Cánh tay con bé đã yếu, bà vặn tay con bé như thế, nếu gãy thì phải làm sao?”

“Rồi bà ăn nói làm sao với Chí Quốc, Dung Phương, còn lời nói dặn dò giao phó của chú Tam Căn ở thế giới bên kia nữa?” Thím hai Tống nổi giận đùng đùng, những người khác cũng nói theo: “Cho dù bà có mâu thuẫn với gia đình họ thì cũng không thể trút giận lên người một đứa trẻ như vậy.”

“Cho dù người lớn có lỗi với bà, thì chuyện này cũng không liên quan đến mấy đứa nhỏ.”

Niên Xuân Hoa vẫn đang bận khạc bùn nên chưa kịp nói gì! Bà ta làm trẹo cánh tay cô bé thì đã làm sao? Suýt chút nữa bà ta cũng bị cô bé véo đau chết đến chết rồi.

Niên Xuân Hoa khó khăn lau nước bùn trên mặt xuống và nói: “Con ranh con đó, tôi…..”

“Bà thử động vào con bé thêm lần nữa xem, tôi sẽ sống chết với bà!” Một giọng nói cực kì giận giữ từ đằng sau truyền đến, người đó không ai khác chính là Trần Dung Phương với con mắt đỏ au.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 35: Kinh Nghiệm (4)


Cô ấy vừa cầm số lá dâu từ đội sản xuất trở về thì nhìn thấy mẹ chồng mình đang túm lấy Sở Phong, Sở Phong thì khóc khản cả cổ, cơn tức giận của cô ấy đã lên tới đỉnh điểm rồi.

Sự oán giận và uất ức trong nhiều năm qua, trong một khoảnh khắc đã nổ tung.

Trần Dung Phương chạy vài bước đến trước mặt Niên Xuân Hoa, rồi tức khắc cầm chiếc liềm từ trong cái gùi ra.

Chiếc liềm, người phụ nữ gầy guộc yếu đuối với đôi mắt đỏ hoe, trên mặt vẫn hiện lên sự căm hận và điên cuồng, ánh mắt này làm Niên Xuân Hoa có chút giật mình, bà ta không thể mở mắt hoàn toàn, cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nói: “Cô muốn làm cái gì?”

Trần Dung Phương đáp: “Nếu bà còn ức h**p con gái của tôi nữa, còn chửi rủa chúng nó nữa, cho dù phải liều cái mạng này thì tôi cũng phải giết bà, bà thường nói tôi vô phúc, vậy bà có phúc sao? Tôi đã bị bà ức h**p cả một đời rồi, tôi chịu quá đủ rồi, tôi sẽ lấy cái mạng vô phúc này để đổi lấy cái mạng của bà, tôi cảm thấy tính như vậy cũng tốt!”

Dù cho thím hai Tống và mọi người kéo Trần Dung Phương ra nhưng cô ấy vẫn không buông chiếc liềm trong tay xuống. Cô ấy kiên quyết muốn bảo vệ hai đứa con của mình, như là một nữ chiến binh uy phong lẫm liệt vậy.

Niên Xuân Hoa cảm thấy chột dạ, Trần Dung Phương nói không sai, sau này bà ta có thể nhận được phúc khí vô tận, còn Trần Dung Phương thì cả người vướng víu bệnh nặng, một người mẹ ốm yếu không đáng để bà ta tính toán.

Niên Xuân Hoa không dám phản bác lại cô ấy, lúc này sự kiêu ngạo của bà ta phần lớn đã bị dập tắt, bà ta chỉ lẩm bẩm trong miệng: “Phản rồi, phản rồi.”

So với sự chua ngoa lúc trước của Niên Xuân Hoa thì hai câu này nhẹ như lông hồng, nhưng Trần Dung Phương vẫn vung chiếc liềm lên, cắt đi một đoạn tóc của Niên Xuân Hoa: “Tôi nói là bà không được ức h**p, chửi rủa chúng nó nữa, bà nghe chưa?”

Khi lưỡi liềm chạm đến cổ Niên Xuân Hoa, bà ta vô cùng sợ hãi, những người dân bên cạnh thì không ngừng thuyết phục bà ta: “Thím Xuân Hoa, thím hãy nhanh đồng ý đi, vốn dĩ thím cũng không nên mắng mỏ người khác như vậy.”

“Xuân Hoa, đừng làm loạn nữa, cả ngày bà cứ làm loạn lên như vậy, gia đình sao có thể thịnh vượng được!”

Niên Xuân Hoa vừa sợ hãi, vừa cảm thấy mất mặt, cả đời này của bà ta chưa từng chịu thất bại bao giờ, nhưng bà ta vẫn phải hứa vội vàng: “Tôi không bắt nạt nữa, không mắng nữa.”

Trần Dung Phương nghiến răng: “Bà dám thề không?”

“Tôi thề, tôi thề.” Niên Xuân Hoa run rẩy nói, lúc này bà ta giống như một con gà trống bại trận, thấy vậy Trần Dung Phương mới chịu cất chiếc liềm đi.

Niên Xuân Hoa dè dặt di chuyển ra khỏi vũng nước bùn, sau đó gọi đứa con dâu Bạch Giai Cầm đang đứng bên ngoài qua giúp mình, ngay sau khi xác định bản thân đã cách Trần Dung Phương một khoảng cách an toàn rồi bà ta mới nói: “Cô hống hách với tôi, tôi không thèm tính toán, nhưng lá dâu trong nhà cô có phải là đi trộm không? Nếu như không phải, vậy nhà cô dự trữ nhiều lá dâu khô như thế kia là để làm gì? Có phải là đào góc tường xã hội chủ nghĩa không?”

“Đừng nói cô đã đoán trước được hôm nay trời sẽ mưa, cô thì làm gì có chút phúc khí nào.”

Vấn đề này không thể tránh khỏi, tội danh này, thậm chí nó còn nghiêm trọng hơn so với tội danh ngược đãi của Trần Dung Phương mà Niên Xuân Hoa đã thêu dệt.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 36: Kinh Nghiệm (5)


Trần Dung Phương lạnh lùng đáp: “Trước thì có tội ngược đãi, giờ thì có tội này, bà không hại chết tôi thì không chịu được đúng không?”

Niên Xuân Hoa bắt gặp ánh mắt của cô ấy thì có chút sợ sệt, nhưng ngay lập tức ngẩng đầu lên, bà ta có phúc khí, Trần Dung Phương thì có phúc khí gì chứ? Bà ta cần gì phải hại Trần Dung Phương?

Trần Dung Phương đã không còn để ý tới bà ta, cô ấy mở chiếc túi da rắn ra, nhìn mọi người xung quanh nói: “Số lá dâu này đều là trong sạch, đường đường chính chính tôi mang về.”

“Đây đều là số lá dâu tôi hái tích trữ từ trước, lá dâu vào mùa thu thường khô, chúng ta đều biết rằng tằm không thể ăn lá dâu có dính nước, nhưng con tằm lại không thích ăn lá dâu quá khô. Trước đây khi tôi hái lá dâu, tôi sẽ cho chúng vào túi da rắn và rưới một ít nước lên trên, qua một đến hai đêm thì mang ra, những lá dâu này không có nước trên bề mặt, lại còn tươi, dùng để nuôi tằm là tốt nhất.”

“Bà ngoại tôi từng là thợ thêu cho người khác, việc cho ăn và nuôi tằm bà đều biết cả, thời gian này gia đình tôi có nhiều chuyện, tôi bận bịu quá nên tôi đã nghĩ đến cách này, lúc trước tôi cũng đã có nói qua với đội trưởng đội nghề phu rồi, họ cũng đã đồng ý.”

“Tôi không đoán được hôm nay trời sẽ mưa, nhưng mưa mùa thu thường rất thất thường, không thể vì trời mưa mà để tằm đói được, việc chuẩn bị kỹ bao giờ cũng tốt hơn.”

Thím hai Tống và những người khác hiểu ra, việc hái lá dâu của gia đình Trần Dung Phương căn bản không liên quan gì đến vận may hay xui xẻo cả, đây là trí tuệ và sự cần cù của người dân lao động và là kinh nghiệm được truyền lại từ nghề nuôi tằm.

Theo lời của Trần Dung Phương, bỗng nhiên, từ xa vang lên những tiếng vỗ tay ròn rã.

Bộp, Bộp, Bộp!

Trần Dung Phương vừa dứt lời, tiếng vỗ tay thanh thúy từ đằng sau vang lên không ngừng.

Đám người quay đầu lại nhìn lại, đúng là đoàn của đội trưởng Lưu Thiêm Tài.

Lúc bấy giờ đang là mùa thu hoạch, đám người Lưu Thiêm Tài đầu đội mũ rơm, trên ống quần dính chút bùn tiến tới.

Lưu Thiêm Tài thật không ngờ, ở chỗ này lại có thể nghe được những lời như vậy. Trần Dung Phương vậy mà lại am hiểu trồng dâu nuôi tằm, hơn nữa còn quan tâm đám tằm có ăn được không.

Anh ấy không ngừng gật đầu, nhìn Trần Dung Phương nói: “Cô nuôi tằm tốt như vậy tại sao trước kia không nói ra? Đội nghề phụ của chúng ta vừa hay đang thiếu một nhân tài như cô đây.”

Trần Dung Phương gọi một tiếng đội trưởng, cô ấy trước kia không hề thể hiện ra tài năng này của mình, có lẽ là bởi vì làm con dâu của Niên Xuân Hoa quá khó khăn.

Băm cỏ cho heo, cho gà ăn, dọn phân trong chuồng, tất thảy những việc đó khiến cho mấy người con dâu của bà ta bận tới bận lui, Niên Xuân Hoa thậm chí còn nghĩ đến việc phải kiểm soát tất thảy công việc của con dâu.

Hơn nữa bà ta vẫn luôn không thích Trần Dung Phương, mỗi ngày đều gây khó dễ cho cô, Trần Dung Phương cố được thì cố, không được thì đành chịu.

Lưu Thiêm Tài đi đến chỗ túi da rắn để lá dâu bên cạnh, lau khô tay, thích thú không buông mà lật qua lật lại xem chỗ lá dâu xanh tươi, sau đó anh ấy nhận xét với người kế bên: "Đúng là so với lá dâu vừa thu hoạch đợt mùa thu tốt hơn nhiều, xem ra cả đội chúng ta đều ngọa hổ tàng long rồi.”

Có lẽ, Trần Dung Phương chính là người được chọn...
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 37: Cơ Hội (1)


Anh ấy lại nói: “Trần Dung Phương, về nuôi tằm, lá dâu, cô còn biết gì nữa không, có thể chia sẻ không?”

Lúc Lưu Thiêm Tài nói lời này mang theo ý cười, các đội viên bên cạnh không thiếu một ai đều đồng loạt nghiêm túc mà nhìn lại về phía Trần Dung Phương.

Trần Dung Phương có chút luống cuống, Sở Phong nhẹ nhàng nhắc nhở cô ấy: “Mẹ.”

Sở Phong biết, Trần Dung Phương thật ra rất tài giỏi, chỉ là cô ấy thiếu một chút dũng khí để thể hiện tài năng này.

Trần Dung Phương xốc lại tinh thần, nhìn con gái mình, cô ấy cảm thấy như có thêm đồng minh, tự tin hơn chút.

Trần Dung Phương lấy lại bình tĩnh: “Chút kĩ thuật trồng dâu nuôi tằm này của tôi cũng là do bà ngoại chỉ dạy, thật ra cũng chẳng có gì khó, nuôi tằm quan trọng nhất chính là sạch sẽ, vệ sinh, tiêu độc. Cửa phòng nuôi tằm nhất định phải mở ra để thông gió, tằm bệnh, tằm chết nhất định phải kịp thời nhặt ra ngoài, tiêu độc có thể dùng thuốc tẩy hoặc dấm đều được…”

Trần Dung Phương một bên nói, Lưu Thiêm Tài một bên gật đầu.

Trần Dung Phương nói, đại đội của đội nghề phụ cũng biết một chút, nhưng không thể so với cô ấy biết nhiều và cụ thể như vậy. Đội sản xuất số 9 trước kia chưa từng nuôi tằm, hiểu biết về lá dâu cũng chưa tường tận, vậy nên kỹ thuật của bọn họ biết quả thật không được đầy đủ và chính xác. Ví dụ như khi vệ sinh tằm, Trần Dung Phương nói đừng nói dụng cụ nuôi tằm, phòng nuôi tằm cần quét tước, ngay cả tường trên phòng nuôi tằm cũng phải quét dọn sạch sẽ.

Mà điều này, bọn họ trước kia đều nghĩ rằng không quan trọng nên xem nhẹ.

Lưu Thiêm Tài một bên nghe, một bên móc bút ra ghi chú lại.

Niên Xuân Hoa nhìn cảnh trước mắt, không khỏi nghĩ thầm Trần Dung Phương bình thường này vậy mà cũng có thể tạo sự chú ý đến như vậy? Trần Dung Phương nếu thật sự hiểu biết như vậy, tại sao trước kia lại có thể khom lưng ốm yếu đi làm một bảo mẫu?

Niên Xuân Hoa cố ý nói: “Mèo mù vớ cá rán, ăn may chó ngáp phải ruồi. Đội trưởng, cậu đừng nghe cô ta nói bậy, cô ta thì biết cái gì? Cô ta còn chưa học xong tiểu học nữa!”

Trên vở của Lưu Thiêm Tài đột nhiên viết sai một nét, bị làm phiền khiến anh ấy khó chịu: “Cô ấy không biết thì bà biết sao? Cô ấy không học hết tiểu học thì bà cảm thấy bà tài giỏi hơn cô ấy sao, bà học hết tiểu học sao?”

Niên Xuân Hoa sửng sốt, bà ta đương nhiên không học hết tiểu học rồi. Nhưng, nhưng bà ta có phúc khí a.

Bà ta không phục còn muốn tranh luận tiếp thì bị Lưu Thiêm Tài nghiêm khắc nói: “Hiện tại những gì Trần Dung Phương nói đều đúng, cô ấy trồng dâu nuôi tằm rất tốt, bà không hiểu biết gì thì đứng đây phá rối.”

Một số người nhịn không được cười rộ lên, lần này Trần Dung Phương không có trêu chọc Niên Xuân Hoa mà tự bà ta chủ động quấy rối, đáng đời.

Niên Xuân Hoa bị Lưu Thiêm Tài nói cho ngượng chín mặt. Bà ta ở nhà chính là chủ nhà, nói một không ai dám nói hai, bây giờ muốn bày trò làm xấu mặt hai người con dâu lại bị đội trưởng nói không hiểu biết gì, mặt Niên Xuân Hoa trên tối sầm lại, âm thầm nghĩ cách vớt vát lại thể diện.

Bà ta cũng tỉ mỉ ngồi nghe Trần Dung Phương giảng về bí quyết nuôi tằm, rốt cuộc bà ta cũng nắm được cụ thể.

Niên Xuân Hoa vỗ đùi: “Tôi không hiểu? Nuôi mấy con tằm mà tốn nhiều công sức như vậy? Không bằng bỏ ra công sức như vậy đi làm đồng không tốt hơn sao?” Bà ta giấu giếm đắc ý nói: “Dung Phương, không phải tôi nói cô, không cần nghĩ đến những đường ngang ngõ tắt đó, người vừa sinh ra đã định là có phúc khí hay không, cô không có cái mệnh ấy, vẫn nên thành thành thật thật...”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 38: Cơ Hội (2)


Trần Dung Phương căn bản bỏ ngoài tai những gì bà ta nói, Sở Phong cùng Sở Thâm cũng mặc kệ bà ta.

Không thể không nói, loại hành vi lưu manh vô lại của Niên Xuân Hoa khiến trái tim hai anh em nhà họ Sở không hẹn mà cùng trở nên mạnh mẽ hơn.

Đúng như câu nói kia: Đánh không chết bọn họ, sẽ chỉ khiến bọn họ trở nên mạnh mẽ hơn thôi.

Lưu Thiêm Tài nhíu chặt mày, tranh thủ hiện tại nhiều người, anh ấy nói cho mọi người nghe: “Lời này của bà nói ra không đúng rồi. Lần này bí thư đi ra ngoài học tập, một vài đội trừ bỏ hoa màu chăm sóc tốt, nghề phụ cũng làm ổn, đội viên ăn cũng no, ăn cũng ngon. Hoa màu, nghề phụ cái nào cũng đều phải ổn định, mới là xu thế phát triển trong tương lai.”

"Có một công xã Thủy Nghiền Tử nuôi tằm vô cùng tốt, cung cấp cho công xưởng trong thành rất nhiều tơ tằm, có năm lợi nhuận từ tơ tằm còn cao hơn nhiều so với hoa màu!”

Đám người nhịn không được líu lưỡi, tiền lời một năm của mấy loại hoa màu so ra còn kém mấy con tằm nho nhỏ?

Ánh mắt mọi người đều nóng lên, nhìn về phía Trần Dung Phương, nếu là phương pháp nuôi tằm của Trần Dung Phương tốt, chẳng phải đội sản xuất bọn họ cũng có thể làm sao?

Tuy rằng việc quan trọng nhất của đội sản xuất là sản xuất lương thực chính, nhưng chỉ cần giao giao được lương thực công, phê duyệt được, là có thể trồng cây kinh tế.

Đám người sôi nổi nói: “Vậy đội trưởng, đội chúng ta có thể nuôi được nhiều tằm như vậy hay không?”

“Đúng vậy, không phải là chú ý vệ sinh, hái nhiều lá dâu thôi sao! Bảo Dung Phương dẫn đầu, hướng dẫn mọi người.”

Vừa nghe đến tiền, đôi mắt mọi người đều sáng lên, căn bản không ai để ý tới phúc khí, mệnh số của Niên Xuân Hoa là cái gì, Niên Xuân Hoa bị quên lãng mà đứng một bên, lời nói mới rồi xem như nói vô ích.

Nhưng bà ta cũng không rời đi ngay, nếu đi rồi, chẳng phải chứng tỏ rằng bà ta bại trận sao?

Lưu Thiêm Tài trả lời vấn đề của một đám đội viên, cũng vui mừng nói: “Trần Dung Phương, cô nói vệ sinh rất quan trọng đối với việc nuôi tằm, nhưng vừa lúc điều kiện vệ sinh này, chúng ta, haizz.”

Trừ phòng thị chính ra, trường học và mấy địa phương khác đều được xây bằng tường xi măng, còn lại có hộ nhà ai không phải lều tranh tường đất bùn đất?

Nói ngay riêng lá dâu thôi, lá dâu là đồ ăn của tằm nên nhất định phải sạch sẽ, nhưng có đôi khi trên mặt đất có một đống, nhưng tầng lá dâu phía dưới không thể ăn được. Chưa nói tới lãng phí, có đôi khi không cẩn thận cầm lá dâu hỏng cho tằm ăn, tằm lập tức sinh bệnh, đã thế còn có rắn trùng chuột kiến nhiều không đếm được.

Trần Dung Phương nghĩ nghĩ: “Có biện pháp, mọi người tới nhà của tôi xem.”

Các đội viên giống như một con rồng dài, đi về phía nhà Trần Dung Phương.

Nhà Trần Dung Phương thật ra rất nhỏ, lúc trước khi cô ấy mang thai Sở Phong, bởi vì bụng cô ấy tròn, Niên Xuân Hoa nói là vì cô ấy mang thai con gái, nên việc trong nhà ngoài ngõ cô ấy vẫn đều phải làm cả. Thời gian mang thai của Trần Dung Phương sống không được tốt, mệt nhìn muốn xót.

Vậy nên, Sở Chí Quốc cứ thế dẫn cô ấy đi tách hộ, xây nhà khác. Cũng bởi vậy mà Niên Xuân Hoa thường mắng Trần Dung Phương là hồ ly tinh.

Nhà cỏ tường đất hai ba gian, nhưng thắng ở cái được dọn dẹp sạch sẽ, đã vậy còn có một phòng củi rất nhỏ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 39: Cơ Hội (3)


Tiến vào phòng chất củi, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là sạch sẽ, quá sạch sẽ, củi lửa dùng để nấu cơm đều chất đống, trên mặt đất ngay cả một chút củi lửa bừa bộn cũng tìm không thấy.

Phòng chất củi được xây thông gió, hai cái túi da rắn an ổn đặt trong góc, Lưu Thiêm Tài nói: “Đây là lá dâu?”

Trần Dung Phương nói: “Đúng vậy.”

Thím hai Tống cũng nhìn bốn phía xung quanh: “Nhà chị sạch sẽ ghê.” Trần Dung Phương nói: “Đều là tiểu Phong, tiểu Thâm quét tước cả, gần đây chị không có thời gian dọn dẹp.”

Thím hai Tống nghe xong, liền khen Sở Phong Sở Thâm hiểu chuyện.

Niên Xuân Hoa nghe nóng ruột thật sự, hai cái nhãi con kia hiểu chuyện thì có ích gì, cần phải khen vậy không? Nhưng bà ta lại khó mà nói gì được.

Lúc này Trần Dung Phương lấy ra một đoạn vải mưa hồng xanh trắng dài: “Loại vải này chống nước cách ẩm, có thể trải xuống đất, đặt lá dâu lên trên. Nếu hơi ẩm vô cùng nhiều, có thể treo nó lên, cho lá dâu vào trong đó.

“Còn có cái này, vòng long não.” Trần Dung Phương nói: “Phòng côn trùng.”

Lưu Thiêm Tài liên tục gật đầu, quả là rất đáng tin cậy, Trần Dung Phương rất đáng tin cậy, đúng là người bản thân anh ấy muốn tìm.

Lưu Thiêm Tài hỏi: “Trần Dung Phương, cô có muốn gia nhập đội nghề phụ không?”

Đội nghề phụ? Thời buổi này, gia nhập đội nghề phụ chính là một chuyện tốt! Bởi vì đội nghề phụ lao động không cần phải cố hết sức, bình thường lúc làm việc đồng áng, người của đội nghề phụ bận rộn làm việc đồng áng, cũng vẫn kiếm được công điểm như thường. Vào lúc nông nhàn, người trong đội nghề phụ lại kiếm được công điểm từ nghề phụ, cho nên mọi người đều muốn gia nhập vào đó.

Nhất thời mọi người đều nhìn Trần Dung Phương bằng ánh mắt hâm mộ, tuy rằng hâm mộ, nhưng lại không đố kỵ.

Bởi vì Trần Dung Phương xác thật có chút ít bản lĩnh, cô ấy cẩn thận và có kinh nghiệm, phương pháp, tất cả những thứ ấy mọi người đều thấy được.

Trần Dung Phương cũng biết nên bắt lấy cơ hội này: “Đội trưởng, tôi bằng lòng.” Giọng nói có phần không tự tin, dù sao học vấn của cô ấy cũng không cao.

Lưu Thiêm Tài cổ vũ mà nhìn về phía cô ấy: “Cô đừng sợ, đại biểu công xã Thủy Niễn Tử qua một thời gian ngắn nữa sẽ đến truyền thụ kinh nghiệm nuôi tằm, giao lưu lẫn nhau, đây là điều bí thư Hồng vất vả lắm mới giành được. Chúng tôi cũng phải phái người đi học tập, cô là người thích hợp nhất.”

Niên Xuân Hoa ở một bên nghe mà ngây ngốc luôn rồi? Tới công xã giao lưu học tập?

Sao loại chuyện tốt này không phải của nhà mình, ngược lại rơi xuống người không có phúc khí là Trần Dung Phương?

Niên Xuân Hoa vì điều này mà không vui, Phúc Đoàn nhiều phúc khí đã vào nhà bà ta rồi, chuyện tốt đáng ra phải thuộc về nhà bà ta mới đúng, Niên Xuân Hoa không vui mà ngẩng đầu hỏi: “Đội trưởng, sao lại quyết định cho Trần Dung Phương đi học tập?”

Giọng điệu của Lưu Thiêm Tài không nghe ra vui hay buồn: “Sao nào? Bà có ý kiến?”

Niên Xuân Hoa nói: “Tôi cảm thấy, Trần Dung Phương không có phúc khí, nhỡ đâu làm hỏng chuyện…”

Lưu Thiêm Tài lạnh lùng hỏi bà ta: “Cái gì là phúc khí? Bà cho rằng người nào nhiều phúc có thể phục chúng?”

“Đương nhiên là phúc khí của Phúc Đoàn nhiều nhất……” Niên Xuân Hoa theo bản năng nói ra những lời này, rồi chợt thấy ánh mắt của mọi người đều có chút cổ quái.
 
Back
Top Bottom