Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 120: Giáo Dục (7)


Thầy Tần suýt chút nữa không nhịn được cười, đứa trẻ này quá thành thật, thây ấy nói: "Hôm đó, hai đứa cháu rõ ràng không biết chữ cũng muốn chạy đến mượn sách, cho chú một sự xúc động rất lớn, có bao nhiêu người muốn cố gắng hết sức để có được kiến thức, chú không muốn lãng phí kiến thức của mình. Mẹ của các cháu, không biết vài chữ, nhưng trong quá trình chống lại bệnh dịch gà, cô ấy nhớ được không ít chữ, một quyển sổ chỉ chít toàn là phiên âm, còn những người khác, họ đều là người tốt, trên người của đội sản xuất thứ chín có tính cứng rắn, đập không vỡ, đánh không bại, chú cũng là một phần trong đó, cũng muốn có sợi dẻo dai này."

Đương nhiên, ngoại trừ số ít người tuyên truyền phúc khí, sức mạnh của người đó quả nhỏ, không thể chống lại trào lưu.

Thầy Tần nói: "Năm sau các cháu đi học, nhận hai cây bút chì, hai cuốn sổ này, coi như là lời cảm ơn của chú với hai cháu. Hai cháu nhất định phải học thật giỏi, không được phụ lòng tài năng của mình."

Sở Phong Sở Thâm suy nghĩ một lúc, từ chối lòng tốt của người khác sẽ không thể hiện cho sự lễ phép.

Hai đứa trẻ nhận lấy, cúi đầu với thây Tần, đồng thanh nói: "Cảm ơn chú Tần!"

Thầy Tần lại mở ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ: "Cái này, lát nữa đưa cho đội trưởng các cháu, đây là kinh nghiệm phòng dịch của chú và bác sĩ Chung căn cứ vào sự tình lần này tổng kết được, anh ấy nhất định cần sử dụng, chú sắp phải rời đi rồi, trước khi trời tối phải đến được thành phố."

Sở Phong Sở Thâm nhận cuốn sách, bên trên chi chít chữ, danh sách kinh nghiệm được liệt kê rõ ràng, nhìn vào là biết đặt rất nhiều tâm huyết trong đó.

Sở Phong nhìn những ký tự giống như chiếc kẹp tóc màu đen tuyền này, trước đây, thây Tần sau mấy năm mới đến thành phố. Nữ chính phúc khí tặng cho thầy Tần rất nhiều sự ấm áp, mỗi ngày đến trò chuyện cùng thầy ấy, những lời thể hiện sự dễ thương, giọng nói trẻ con nhưng chứa đựng một trí tuệ vĩ đại, thây Tần được nữ chính phúc khí khuyên bảo thành công, điều này mới trở nên phấn chấn, nỗ lực tìm kiếm con đường đi lên thành phố làm việc.

Nhưng hiện tại, bản thân thầy Tân khuyên giải bản thân, lông mày tràn đầy sự kiên định.

Cuối cùng là được người khác khuyên giải được, hay là bản thân tự khuyên giải được, Sở Phong không rõ. Nếu là bản thân cô bé, cô bé sẽ chọn bản thân tự khuyên giải, bởi vì dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào nước thì nước chảy, chỉ có nội tâm bản thân lớn mạnh mới thật sự lớn mạnh.

Khi Sở Phong Sở Thâm sắp rời khỏi phòng mượn đọc, ngoài phòng mượn đọc có một vị khách bất ngờ đến.

Phúc Đoàn ôm theo những cuốn truyện tranh tiếng Anh nhiều màu sắc đi tới, nhìn thấy Phúc Đoàn, thầy Tân cũng mỉm cười gọi cô bé vào: "Phúc Đoàn đến rồi, ăn cơm trưa chưa?”

"Cháu ăn rồi." Phúc Đoàn xoa bụng, cô bé trưa hôm nay được ăn củ khai lang rất đẹp, ngọt, bà nội còn lén lút cho cô bé uống nước đường đỏ.

Cô bé phát hiện Sở Phong Sở Thâm cũng ở đây, trên mặt tròn trĩnh có chút nghỉ hoặc, tại sao họ còn ở đây? Lễ nào thầy Tần dạy bọn họ tiếng Anh? Phúc Đoàn ngồi lên ghế băng nhỏ, bàn chân nhỏ lắc lắc, cảm thấy không thích thú.

Chú Tần đã từng nói, không phải ai cũng có khả năng học tiếng Anh, nếu không được học tập một cách hệ thống, những người có thể phát âm rõ ràng giống như cô bé rất ít.

Phúc Đoàn cảm thấy, anh Thâm thì thôi, trước đây khi anh Thâm dắt cô bé đi bắt châu chấu, nhìn rất lanh lợi, còn chị Phong... chắc là không được thông minh như vậy. Khi Phúc Đoàn nhìn Sở Phong Sở Thâm, không hề biết trong lòng thầy Tần cũng rất phức tạp.

Thầy Tần cũng biết chuyện về tiên nữ.

Ngay từ đầu thầy ấy đã không tin, công hội nhân vật chính của sự kiện tiên nữ là Phúc Đoàn thông minh như vậy, nhưng, vẫn cứ là cô bé. Thầy Tần rất đau lòng, thất vọng, Phúc Đoàn mới bảy tuổi.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 121: Giáo Dục (8)


Một xã hội mới, đứa trẻ bảy tuổi, cùng thầy ấy học tiếng anh, dành thời gian ở phòng mượn đọc, cô bé không nên mê tín, cổ hủ như vậy.

Thầy Tần dường như lướt qua khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm của Phúc Đoàn, quần áo trang sức hiện đại xinh đẹp đáng yêu, nhìn thấy một linh hôn mục nát cũ kỹ, linh hôn hút thuốc, vênh chân, trong làn khói lượn lờ nói với giọng điệu tự đắc: “Tôi có phúc, tôi có phúc."

Còn lại người bình thường, không có phúc, giống như loài giun dế dưới cân cô bé.

Thầy Tần rùng mình, thâm nghĩ bản thân gần đây đọc quá nhiều sách, suy nghĩ quá nhiều. Có điều, thầy ấy đối với Phúc Đoàn quả thực không còn sự yêu quý kiểu nhìn thế nào cũng thấy tốt như trước đây nữa, điều kỳ lạ nhất là với sự yêu quý không quá sâu sắc, nhưng thầy ấy cũng không ghét Sở Phong Sở Thâm.

Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Thầy Tần không thể hiểu nổi, cuối cùng chỉ cho rằng những thành kiến của mình ảnh hưởng đến suy nghĩ.

Thầy Tần bây giờ có một chuyện khác phải làm, anh ấy điềm đạm nói với Sở Phong Sở Thâm: "Tiểu Phong Tiểu Thâm, hai cháu ra ngoài đợi chú một lát, chú với Phúc Đoàn có vài lời muốn nói."

Hai anh em cũng không muốn tiếp xúc nhiều với Phúc Đoàn, không nói gì ra bên ngoài đợi, sắc mặt thầy Tần trở nên nghiêm túc, lông mày cau lại, có vài nét nếp nhăn không nhìn thấy.

Trong phòng, Phúc Đoàn cau mày, có chút kinh ngạc, lần đầu tiên cô bé thấy thây Tần nghiêm túc như vậy. Phúc Đoàn chớp mắt, nắm chắt tay: "Chú Tần, chú sao vậy?"

"Phúc Đoàn, chuyện tiên nữ đang ồn ào xôn xao trong đội sản xuất, có phải liên quan đến cháu?" Thầy Tần nghiêm túc hỏi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phúc Đoàn có chút đỏ lên, không lập tức trả lời, thầy Tần nói thành khẩn: "Cháu còn nhỏ, Phúc Đoàn, không phải chú đã nói cho cháu con đường đúng đắn rồi sao? Con đường đúng đắn chính là kiến thức đúng đắn, dùng kiến thức để trang bị cho bản thân, chú từng nói với cháu cần học nhiều kiến thức phòng chống dịch gà, cháu không đi thì thôi, cháu có biết trong đội sản xuất có bao nhiêu đứa trẻ đều ở đó học tập, ở đó giúp thêm một tay không?”

Phúc Đoàn lần đầu tiên bị thây Tần nói lời nặng như vậy, cúi đầu xuống, trong lòng đầy uất ức.

Không phải cô bé không giúp đỡ... cô bé dựa vào phúc khí đi tìm thảo dược.

"Phúc Đoàn, tài năng ăn nói của cháu rất tốt, nhưng tài năng giỏi như thế nào cũng phải cực khổ rèn luyện. Không cực khổ rèn luyện, tài năng giống như ngọc bọc trong mặt đá, chỉ có thể làm một tảng đá lớn, sau khi rèn luyện mới được điêu khắc thành ngọc bích." Trong lòng thầy Tần thật sự lo lắng, nhưng thầy ấy không chịu nổi khi nhìn đứa trẻ đi sai đường.

"Chú biết, dưới quê có một vài phụ huynh khá ngu muội, nhưng Phúc Đoàn, cháu không thể học theo họ. Ví dụ như là đại loại những lời như phúc khí, cháu nghe thì không sao, cháu chỉ là đứa trẻ bình thường, nhất định không được thật sự để trong lòng, từ đó mà trở nên bảo thủ, không chịu nỗ lực, chú sợ cháu sẽ là một Phương Trọng Vĩnh* tiếp theo."

*Phương Trọng Vĩnh: một nhân vật trong tác phẩm "Thương Trọng Vĩnh" của Trung Quốc, đại diện cho ý nghĩa có năng lực nhưng do đi sai đường nên không thể phát huy.

Thầy Tần thật sự rất lo lắng, không quan tâm Phúc Đoàn nhỏ như vậy nghe có hiểu chuyện cổ thông minh khi còn nhỏ không nhất thiết mang lại thành công khi lớn của Phương Trọng Vĩnh không.

Thực ra thầy ấy lo lắng dư thừa.

Bởi vì Phúc Đoàn hoàn toàn nghe không hiểu đạo lý lớn như vậy, rơm rớm nước mắt, chú Tần... lại có có thể nói cô bé không phải thực sự có phúc khí.

Tại sao chú Tần lại coi thường cô bé như vậy?

Thấy Phúc Đoàn khóc, thầy Tần hiểu sai ý, thầy ấy thở dài, cảm thấy lời mình nói có chút nặng, nhanh chóng lấy ra vài cuốn sách trong ngăn kéo: "Phúc Đoàn, đây là sách Tiếng Anh chú tặng cháu, chú dạy cho cháu ký hiệu phiên âm từ lâu rồi, bây giờ không có chú cháu cũng biết những từ đơn đọc như thế nào, chú sắp phải rời đi rồi, cháu nhớ phải học tập chăm chỉ, không được phụ lòng với tài năng của mình."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 122: Giáo Dục (9)


Những lời tương tự, thầy Tần đã nói với Sở Phong Sở Thâm rồi, nhưng hiệu quả nhận lại hoàn toàn khác.

Phúc Đoàn vẫn còn khóc, cúi đầu xuống không khỏi có chút nức nở, cô bé thật sự có phúc khí, tại sao nhiều người như vậy lại không tin...

Thầy Tần bị tiếng khóc làm cho muốn nổ tung cái đầu, hơn nữa thầy ấy cũng sợ, dù sao thây Tần và Phúc Đoàn cũng không có quan hệ thân thích, kết quả khiến người ta phải khóc, nếu Niên Xuân Hoa tìm đến làm ầm, thầy Tần không thể gánh nổi, không chừng còn phải mang theo tiếng xấu gấp trăm lần.

Thầy Tần không còn cách khác, phải dỗ dành Phúc Đoàn hồi lâu, cuối cùng Phúc Đoàn mới ngừng khóc, để Phúc Đoàn rời đi.

Thầy ấy mệt mỏi đưa chìa khóa phòng mượn đọc cho Sở Phong, nhờ cô bé giao lại cho đội trưởng, tạm thời rời khỏi đội sản xuất thứ chín.

Trên lông mi của Phúc Đoàn vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt nhỏ, đôi mắt đỏ hoe như thỏ con, Sở Phong nhẹ nhàng chào hỏi Phúc Đoàn, Sở Phong thì lại chán ghét, nắm lấy tay Sở Phong vội vàng kéo đi.

Sở Phong biết Sở Thâm đang sợ điều gì, sợ lát nữa Niên Xuân Hoa thấy Phúc Đoàn khóc, hiểm lầm rằng hai đứa trẻ làm cho khóc. Cô bé đi theo sát Sở Thâm.

Phúc Đoàn cắn môi, cô bé luôn cảm thấy anh Thâm tránh mặt mình.

Từ khi Phúc Đoàn đến nhà Niên Xuân Hoa, mấy đứa trẻ của Bạch Giai Tuệ, Thái Thuận Anh, Lý Tú Câm đều yêu thích đứa em gái mới này, Phúc Đoàn mũm mĩm xinh đẹp, lại nhận được sự yêu quý của Niên Xuân Hoa, hài lòng hơn nhiều so với mấy đứa em gái bị đàn áp âm u.

Phúc Đoàn mỗi ngày đều tỏa sáng, nhưng thứ không đạt được mới là thứ tốt nhất, Phúc Đoàn nghĩ đến Sở Thâm. Con châu chấu mà anh Thâm bắt được to hơn so với của các anh trai khác, anh Thâm có chiếc mũi cao, mặt mũi điển trai, so với những anh trai khác có một sức quyến rũ khó tả.

Cô bé muốn nối lại tình xưa với anh Thâm.

Phúc Đoàn suy nghĩ, con người nhỏ bé thở hổn hển chạy về phía trước, đuổi theo Sở Thâm đang nắm chặt tay Sở Phong: "Anh Thâm... chị Phong."

Sở Phong hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Phúc Đoàn chỉ háo hức nhìn chằm chằm vào Sở Thâm, hai ngón tay xoa xoa góc áo, lấy hết can đảm: "Anh Thâm, có phải anh ghét Phúc Đoàn không?”

Sở Thâm cau mày, ban đầu cậu bé không muốn nói chuyện, định sải bước lớn về phía trước, nhưng Phúc Đoàn chạy đến trước mặt Sở Thâm ngăn cậu bé lại, dưới sự mặt dày của Phúc Đoàn, Sở Thâm cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, Sở Thâm trả lời chắc như đỉnh đóng cột: "Phải, tao ghét mày."

Phúc Đoàn sững sờ.

"Bởi vì mày, tao, mẹ tao, em gái tao bị mắng bao nhiêu lần rồi? Tao và em gái tao bị mắng là nhãi ranh dịch gà, mày là tiên nữ có phúc, nếu tao tiếp tục chơi với mày, vậy sẽ là nhãi ranh dịch gà hầu hạ tiên nữ, không bao giờ! Mày chơi một mình đi"

Phúc Đoàn do dự nói: "Mặc dù em có phúc... nhưng em cũng không coi thương anh..."

Anh Thâm biết bắt châu chấu, Phúc Đoàn quả thực rất thích cậu bé. Còn về chị Phong, Phúc Đoàn không muốn lừa dối bản thân, quan hệ của hai đứa trẻ không được tốt.

"Mày không coi thường tao, nhưng tao coi thường mày. Không chơi với một tiên nữ có phúc như mày, tao vẫn rất vui vẻ, chúng ta không cùng đường." Sở Thâm nói không chút lưu tình. Cậu bé mới tám tuổi, ngày ngày cùng Sở Phong lên núi xuống núi, sau khi tính khí được cởi mở, không còn quan tâm đến sự chấn áp không có phúc đó của Niên Xuân Hoa nữa.

Những nô lệ ở xã hội cũ mới phải chống lại địa chủ.

Cậu bé là người của xã hội mới, không lẽ phải thừa nhận bản thân không có phúc khí như người ta, ngày ngày đi nịnh bợ người ta? Đi chết đi!

Phúc Đoàn hai mắt đẫm lệ, cơ thể nhỏ bé lắc qua lắc lại.

Anh Thâm tại sao lại ghét cô bé như vậy? Những lời đó giống như nhát dao đâm vào tim Phúc Đoàn, nhưng Phúc Đoàn không muốn trách anh Sở Thâm, lúc đầu anh Thâm đưa cô bé đi bắt châu chấu, Phúc Đoàn rất thích.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 123: Hố Phân (1)


Phúc Đoàn lau nước mắt: "Anh Thâm, em xin lỗi... sau này anh chơi nhiều với em đi." Phúc Đoàn chân thành ngước khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm lên: "Anh chơi với em, sẽ được hưởng vận may, bà nội sẽ không mắng anh nữa."

Phúc Đoàn mờ ảo cảm thấy rằng, những người tiếp xúc với cô bé, đều sẽ được thơm lây, mặc dù vận may đó không so được với cô bé, nhưng cũng là phúc khí.

Sở Thâm dường như sắp buồn nôn, dạ dày cuồn cuộn một hồi: "Tay chân tao khỏe sao phải hưởng phúc khí từ mày, tao không thể dựa vào chính mình sao? Tao không thể tiếp tục chơi với mày nữa, mày đi đi!"

Sở Phong bây giờ là một đứa trẻ, nếu là một người trưởng thành đã va đập với xã hội, nhất định sẽ động lòng với lời nói của Phúc Đoàn, tiếp xúc với Phúc Đoàn sẽ được thơm lây vận may. Nhưng Sở Thâm mới tám tuổi, khí thế tuổi trẻ hết sức bồng bột, trong lòng luôn cảm giác bản thân có thể nắm cả mảng trời.

Làm gì có dự định ăn nhờ ở đậu, mưu cầu kiếm sống chứ?

Sở Thâm cau mày, Phúc Đoàn chưa từng chịu sự ruồng bỏ như vậy, bình thường các anh trai đều tâng bốc cô bé, các chị gái đều ngưỡng mộ cô bé. Nước mắt của Phúc Đoàn càng ngày càng chảy nhiều.

Sở Phong lo sẽ càng nghiêm trọng hơn, Phúc Đoàn mà khóc lóc dẫn Niên Xuân Hoa tới đây, sẽ không được ổn lắm.

Cô bé nói với Phúc Đoàn: “Chị và anh trai còn có chuyện, bọn chị đi trước."

Phúc Đoàn ngây người đứng đó, lau nước mắt, không khỏi cúi đầu nghĩ này nghĩ nọ. Chị Phong thì không sao, chị Phong và cô bé vẫn luôn không được thân thiết, nhưng anh Thâm hiểu lầm cô bé, Phúc Đoàn không thể chịu nổi.

Cô bé tưởng rằng bây giờ anh Thâm chưa nhìn ra phúc khí của mình, đợi sau khi nhìn ra phúc khí của cô bé rồi, anh Thâm sẽ xoay tâm chuyển ý. Vì vậy, khi Sở Phong, Sở Thâm đi tìm đội trưởng để đưa cuốn ghi chép và chìa khóa, Phúc Đoàn mang theo cuốn sách Tiếng Anh trở về nhà, cô bé đặt cuốn sách lên bàn, ngồi lên băng ghế: "Bà nội."

Niên Xuân Hoa "ài" một tiếng: "Phúc Đoàn, từ bên ngoài về có nóng không? Có muốn uống chút nước đường không?"

Phúc Đoàn lắc đầu, mấy ngày nay uống nước đường nhiều đến nỗi răng cô bé có chút đau, bây giờ cô bé không muốn uống, hơi nghiêm túc nói: "Bà nội, con cảm giác đội chúng ta có chuyện lớn sắp xảy ra, phân thành một chuyện tốt, một chuyện xấu."

Niên Xuân Hoa đặt cái gáo bầu trong tay xuống, đôi mắt tam giác trở nên nghiêm trọng, lau tay vào tạp dề trên người: "Phúc Đoàn, có chuyện gì?"

Thái Thuận Anh lúc này còn chưa đi làm, vểnh tai lên nghe.

Trong sân nhỏ của một dân làng, một cô bé bảy tuổi giả vờ nói những chuyện vô căn cứ, hai người lớn tập chung tinh thần lắng nghe, cảnh tượng này nghĩ thế nào cũng thấy kỳ dị, Thái Thuận Anh càng cảm thấy chột dạ, cả người bị một nỗi sợ hãi thần bí nắm lấy, càng vì sự tò mò không thể tả hết càng thêm sự phấn khích.

Phúc Đoàn chớp mi: "Cháu cảm thấy, chuyện xấu là đội trưởng sắp phải đổi, chuyện tốt là nhà họ Sở sắp có một đội trưởng lên đảm nhiệm."

Niên Xuân Hoa và Thái Thuận Anh nhìn nhau, Thái Thuận Anh cảm thấy chuyện này quá vô căn cứ, đứa trẻ Phúc Đoàn này sao lại nói bậy vậy chứ? Đội trưởng Lưu Thiêm Tài đang đảm nhiệm rất tốt, dựa vào đâu mà đổi đội trưởng?

Niên Xuân Hoa thì lại đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt càng ngày càng sáng lên: "Đúng, Phúc Đoàn nói đúng."

"Dịch gà lần này, bệnh dịch gà, là đội trưởng Lưu giải quyết chuyện này, nhưng lúc bắt đầu, mệnh lệnh bên trên là tiêu hủy những con gà bệnh, đội trưởng Lưu không hề nghe lời cấp trên, suy nghĩ của anh ta có vấn đề, anh ta không đủ trung thành với lãnh đạo, cho dù bây giờ có thuận lời giải quyết tốt chuyện này, nhưng suy nghĩ có vấn đề, anh ta vẫn bị sa thải!"

Niên Xuân Hoa tính toán, vỗ hai tay: "Đội trưởng mới nhà họ Sở... Đúng, chắc chắn là chú ba Sở, chú ba trong đội luôn có uy danh, trước đây còn từng làm đội trưởng dân quân, bình thường trong đội ngoài đội trưởng Lưu ra chính là chú ba quản việc, chú ba lớn tuổi hơn đội trưởng Lưu, tư cách và sự từng trải càng sâu rộng, đội trưởng Lưu đi xuống rồi, còn không phải chú ba sẽ lên chức sao?”
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 124: Hố Phân (2)


Trong mắt Niên Xuân Hoa tóe lên sự hưng phấn, đây là cái gì, là vận khí của Phúc Đoàn.

Kiếp trước, Lưu Thiêm Tài rất tốt với Phúc Đoàn, vì vậy chức đội trưởng này làm rất thuận lợi, ở kiếp này, Lưu Thiêm Tài dám nói Phúc Đoàn không phải tiên nữ, còn nhiều lần nói giúp cho nhà Trân Dung Phương, đây không phải là xui xẻo sao? Mà nhà họ Sở bọn họ, bởi vì có Phúc Đoàn đến, vì vậy chuyện tốt rơi xuống nhà họ Sở.

Niên Xuân Hoa rất vui, đưa chuyện này nói cho Thái Thuận Anh: "Nhìn thấy chưa, đây chính là phúc khí của Phúc Đoàn, sau này cô nhớ phải đối tốt với Phúc Đoàn chút, nếu không, cô cẩn thận gặp xui xẻo!"

Thái Thuận Anh suy nghĩ, cũng có lý.

Phúc Đoàn một đứa trẻ nhỏ như vậy, những chuyện này trong đội cũng không rõ ràng, cô ta cảm thấy rằng, đây thực sự Phúc Đoàn có phúc khí.

Một thời gian nữa, Thái Thuận Anh càng nịnh nọt Phúc Đoàn.

Niên Xuân Hoa suy đi nghĩ lại, chuyện này, bọn họ sớm đã biết rồi, phải để chuyện này để trở thành lợi ích càng lớn hơn mới được. Chú ba Sở tuổi đã lớn, nếu vài năm nữa về hưu, chú ba Sở có thể dìu dắt Chí Nghiệp, đó mới là chuyện vui lớn thật sự của nhà bọn họ.

Vì thế Niên Xuân Hoa chịu đựng nỗi đau, nói với Thái Thuận Anh: "Cô đi gọi Tú Cầm về đây, bảo nó đích thân đem túi đường cát này cho chú ba Sở. Nhà ta là gia đình lịch sự, cần phải hiểu tình cảm con người, họ hàng càng di chuyển lại càng thân thiết."

"Được ạ." Thái Thuận Anh lau nước trên tay.

Bây giờ mẹ chồng chịu sai khiến cô ta rồi, là chuyện tốt, mẹ chồng nếu không sai khiến cô ta, cô ta mới sợ mẹ chồng giở thủ đoạn. Niên Xuân Hoa bảo Lý Tú Cầm đi đưa đồ, đương nhiên là có kế hoạch của mình.

Trong nhà có bốn đứa con trai, bà ta yêu thương nhất là con trai út Sở Chí Nghiệp, nếu như bảo đứa con dâu khác đi, sự ưu ái đó không chừng rơi vào người đứa con trai khác, vì vậy, người đưa đồ bắt buộc phải là Lý Tú Cầm.

Sau khi dặn dò, Niên Xuân Hoa cũng đi làm.

Trên cánh đồng, tất cả mọi người đang làm việc, không có một ai lười biếng. Trong đội lương thực mùa thu được thu hoạch càng nhiều, lương thực phân đến họ càng nhiều.

Lời mà Thái Thuận Anh gọi Lý Tú Cầm về đưa túi đường cát trắng, cũng để cho những người đang làm việc nghe thấy.

Một vài người không khỏi vểnh tai lên nghe, Lý Tú Cầm cũng không kiềm chế lại, cao giọng nói: “Cái gì? Tặng đường?”

Mẹ mất trí rồi sao? Tại sao lại lấy đường trong nhà tặng người ngoài chứ?

Thái Thuận Anh liên tục bảo cô ta nhỏ tiếng chút, Lý Tú Cầm thấy ánh mắt xung quanh, hạ giọng xuống: "Được rồi, tại sao lại tặng đường? Đường rất đắt?" Bình thường, đi làm rất mệt mỏi, say nắng, lo lắng,... vê nhà làm chút nước đường uống, thân thể mới có nhiều sức lực.

Đường và lương thực, muối đều là đồng tiền lớn.

Thái Thuận Anh nháy mắt: "Em không cần quan tâm, mẹ bảo em đi, thì em đi đi"

Thím Hoa cũng nghe thấy động tĩnh bên đó, không khỏi cười lạnh một tiếng: "Đúng vậy, giờ không phải tết không phải ngày lễ, kêu cô đi tặng đường thì đi đi, hôm nay tặng đường mai tặng lương thực, ai không biết còn tưởng rằng trong nhà có nhiều sản nghiệp không bao giờ hết."

Bà ấy cũng coi như là kết thành hận thù với Niên Xuân Hoa, vừa tỉa râu đỏ trên bắp ngô xuống, vừa không khỏi châm chọc: "Xuân Hoa này, hôm ấy vài người cẩu thả lạy bà ta vài lần, sợ tưởng rằng bà ta là đứa trẻ thiện tài trên trời! Đi khắp nơi cho đồ, bỏ tài sản trong nhà phân phát ra ngoài, vứt ra ngoài, sợ rằng vứt ra muộn biểu thị gia đình không có phúc, giống với nhà của chúng taI

Các đội viên không thể nhịn được, trên cánh đồng bật cười đến mức run hết bả vai.

Lời của thím Hoa mặc dù khó nghe, nhưng nghĩ kĩ thì quả thực là như vậy, Niên Xuân Hoa luôn miệng nói bản thân có phúc, người khác không có phúc, thật sự có thể nghĩ như vậy.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 125: Hố Phân (3)


Bây giờ không phải tết, trong đội cũng không có ai sinh nhật, cưới vợ, đang yên lành tại sao lại tặng đường cát trắng? Cả năm nay, người nghèo cưới vợ cũng là nhận được chút rượu, chút đường.

Lập tức, có người nhỏ giọng nói: "Cuối cùng thì Xuân Hoa muốn làm gì? tại sao càng ngày càng ngu?”

"Ai mà biết được? Sợ là bị đập vỡ sọ não rồi?"

"Theo tôi nghĩ, chắc là sa sút trí nhớ sớm!"

Lý Tú Cầm, Thái Thuận Anh đều nghe thấy cuộc trò chuyện này, bọn họ là con dâu của Niên Xuân Hoa, nghe thấy những lời này đương nhiên sẽ xấu hổ, nhưng Lý Tú Cầm không biết đã xảy ra chuyện gì, Thái Thuận Anh biết chuyện này nhạy cảm, không tiện nói bên ngoài, chỉ có thể chấp nhận sự thiệt thòi này.

Thái Thuận Anh cúi đầu tiếp tục bẻ ngô, Lý Tú Cầm đỏ mặt, sau khi lau mồ hôi trên người, vội vã trở vê từ cánh đồng để tặng đường cát trắng.

Tất cả mọi người đều thì thào nói Niên Xuân Hoa có phải điên rồi, ngoài hai người, một người là Trần Dung Phương. Con người Trần Dung Phương rất giữ được bình tĩnh, tất cả những chuyện liên quan đến mẹ chồng Niên Xuân Hoa, cô ấy cơ bản đều không tham gia, tránh gây ra phiền phức.

Người còn lại là Bạch Giai Tuệ, Bạch Giai Tuệ không muốn nói chuyện quá nhiều với Lý Tú Cầm và Thái Thuận Anh, hai người này dốt nát, một người ngu ngốc sợ Niên Xuân Hoa đến đỉnh điểm, nối giáo cho giặc, không dám ghét hận Niên Xuân Hoa, càng hận chị dâu.

Thời gian làm việc cứ thế trôi qua, một bãi ngô vàng ươm đều được đem đi, chỉ còn lại thân cây. Những thân cây ngô này sau này cũng sẽ được khiêng về, sau khi phơi khô sẽ là củi nhóm lửa rất tốt, chất đống trong đất thay vào đó sẽ nán lại việc gieo trông tiếp theo. Lưu Thiêm Tài đợi người bẻ bắp ngô ở một ngọn đồi khác, người của hai đội tụ lại tại đây.

Sắc trời màu vàng kim, quần áo màu xanh màu vàng, cùng với chiếc mũ rơm trên đầu của các đội viên, hòa quyện vào nhau thành một khung cảnh tuyệt vời giữa con người và thiên nhiên.

Lưu Thiêm Tài cười cởi chiếc mũ rơm trên đầu xuống quạt, động viên các đội viên: "Sau ngày hôm nay, tất cả ngô đều được thu hoạch xong! Đợi lương thực được phơi khô, chúng ta có thể chia lương thực rồi! Một năm bội thu lớn!"

Lưu Thiêm Tài có tâm động viên tích cực các đội viên: "Anh Tống, năm nay nhà anh biểu hiện rất tốt, tôi nhớ có phải chị dâu thích ăn ngô nhất phải không? Đến lúc đó bánh ngô cho chị dâu ăn nol"

Anh Tống được nhắc đến vui vẻ đáp lại.

Lưu Thiêm Tài nói: "Chí Quốc, Phương Dung, hai người biếu hiện tốt nhất năm nay, nhà hai người năm nay không không phải chịu đói nữa!"

Trân Phương Dung, Sở Chí Quốc mỉm cười, trong mắt tràn đầy khao khát sống, khi ăn no rồi mới nghĩ xa xôi hơn được. Tiểu Phong Tiểu Thâm ăn no rồi mới có sức lực đi học.

Lưu Thiên Tài thoáng thấy Niên Xuân Hoa ở một góc của cánh đồng, là một đội trưởng, Lưu Thiêm Tài biết rõ không thể đàn áp đội viên một cách mù quáng, những ngày này quả thực Niên Xuân Hoa phạm rất nhiều lỗi, nhưng, cũng không làm ra tai hoạ gì lớn.

Vì thế Lưu Thiêm Tài thân thiết nói: "Thím Xuân Hoa, nhà thím đông người, đến lúc đó chia lương thực cho nhà thím nhất định không phải ít!"

Nếu là trước đây, Niên Xuân Hoa sẽ tươi cười nịnh nọt đội trưởng vài câu, nhưng Niên Xuân Hoa bây giờ không giống lúc trước nữa, bà ta nhẹ nhàng nhướng mi mắt, không hứng thú liếc nhìn Lưu Thiêm Tài, ăn trên ngồi trước quay mặt sang một bên, không biết nặng nhẹ hừ lên một tiếng. Tất cả mọi người đều không nghĩ rằng Niên Xuân Hoa lại có phản ứng như vậy.

Lưu Thiêm Tài có chút xấu hổ, không nói gì, con trai thứ hai của Niên Xuân Hoa, Sở Chí Bình cao giọng nói: "Cảm ơn, đội trưởng!" Nói xong, Sở Chí Bình thì thâm nói: "Mẹ, mẹ sao vậy? sao lại làm như vậy với đội trưởng?"

Không phải trước đây bà ta từng nói, quan có hạt vừng lớn hơn cũng là quan sao?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 126: Hố Phân (4)


Lưu Thiêm Tài là đội trưởng đội sản xuất, bình thường sắp xếp việc làm cho mọi người, mặc dù anh ấy chưa bao giờ thiên vị, nhưng nếu như đắc tội với anh ấy, Sở Chí Bình cũng lo sẽ bị sắp đi làm một công việc không được tốt.

Niên Xuân Hoa biết việc thay đổi trưởng không thể rêu rao trước mọi người, mơ hồ nói: "Con hiểu cái gì, con bao nhiêu tuổi rồi? Còn dám quản chuyện của mẹ!"

Thím Hoa cao giọng nói: "Ôi trời! Xuân Hoa của chúng ta thật khác quá, chân trước thì tặng đường cát trắng, chân sau thì không cả thèm nhìn mặt đội trưởng, xem ra Xuân Hoa bây giờ không phải đại phú nữa mà là đại quý, bà trèo lên cành cao nào rồi? Nói ra cho chúng tôi vui vẻ cái nào!"

"Cái gì? Tặng đường cát trắng?" Bây giờ, các đội viên nam cũng thì thâm với nhau, về chuyện bát quái này, phản ứng của đội viên nam nữ đều giống nhau.

Mấy người già hút thuốc nhìn Niên Xuân Hoa, tất cả đều lắc đầu, trước đây chú hai Lưu khuyên Sở Chí Bình dù sao cũng lương thiện, nói với Niên Xuân Hoa: "Xuân Hoa, bà nghĩ thế nào thế? Bây giờ cũng chẳng phải ngày lễ gì, sao bà lại tặng món quà lớn như vậy? Có phải nơi ân tình gì của người ta không?"

Niên Xuân Hoa căng mặt: "Tôi thì nợ ân tình gì?! Không phải tôi đã nói, trong đội sản xuất chúng ta, chẳng có mấy ai có cuộc sống tốt hơn tôi!"

Nếp nhăn trên mặt chú hai Lưu dường như dịu đi, bị thái độ của Niên Xuân Hoa đẩy lùi lại, nghĩ lại rồi lẩm bẩm: "Vậy phải tiết kiệm, nuôi cả nhà không phải dễ dàng... Không thể cái gì cũng tặng."

Chú hai Lưu lễ phép tốt bụng, thấp chí có mấy người tốt bụng còn nói thẳng: "Chú nói với bà ta làm gì, tôi thấy bà ta thật ngu xuẩn! Hồ đồ!"

"Bại một nhà thì dễ, kiếm một nhà mới khó!" Một ông già cũng họ Sở tức giận nói: "Trước đây trong đội phòng dịch gà, bà ta chưa từng đi, chú thấy bà ta sống tốt chưa? Cả ngày từ sáng đến tối chỉ nói phúc khí, chưa từng đặt suy nghĩ ở chỗ đúng đắn, loại người này, sớm muộn cũng khiến nhà họ Sở sụp đổi"

"Bây giờ cái đuôi còn cao hơn cả trời, đội trưởng có gì đắc tội với bà ta không?" Mọi người sôi nổi nói, Lưu Thiêm Tài vốn rất uy tín, hơn nữa còn chỉ huy bảo vệ được gà của mọi người, chính là lúc mà mọi người biết ơn nhất.

Niên Xuân Hoa lúc này nhảy ra ngoài rõ ràng là coi thường Lưu Thiêm Tài, cho Lưu Thiêm Tài xem sắc mặt, bất luận là thật lòng kính phục Lưu Thiêm Tài, hay đơn giản là không thể coi Niên Xuân Hoa như một con người, đều xôn xao nói bà ta không đúng.

Niên Xuân Hoa dường như không thể thở nổi.

Những người này còn không ngại mắng bà ta ngu xuẩn?

Đúng là câu trả lời cho câu nói: Trên thế giới người ngu ngốc chiếm 90%, người thông minh chỉ chiếm 10%. Bây giờ những kẻ ngu ngốc đều không biết Lưu Thiêm Tài sắp không phải là đội trưởng nữa, còn ở đây lời lẽ đanh thép chỉ trách bà ta? Điều này chẳng phải cũng giống như việc bọn họ sống chết cũng không tin vào phúc khí của Phúc Đoàn sao?

Niên Xuân Hoa càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng uất ức, hiện tại thời tiết nóng không thể chịu nổi, Niên Xuân Hoa không thể nói ra chuyện Phúc Đoàn dựa vào phúc khí mà biết được Lưu Thiêm Tài sắp bị "sa thải".

Đủ loại cảm xúc chồng chất trong lòng bà ta, cuối cùng hóa thành ngọn lửa khó tả, Niên Xuân Hoa đột nhiên cởi chiếc mũ rơm trên đầu ra, ném xuống đất: "Tôi không làm nữa!"

Niên Xuân Hoa rời khỏi cánh đồng ngô, khoanh tay nói với Lưu Thiêm Tài: "Còn nửa tiếng nữa là tôi hoàn thành công việc trong ngày. Anh không thể trừ hết điểm công ngày hôm nay của tôi, trừ một phần thì tôi có thể chấp nhận, bây giờ tôi có việc, tôi đi trước đây."

Tất cả mọi người:... Đến cả thím Hoa người thích đối đầu với Niên Xuân Hoa nhất cũng bị Niên Xuân Hoa dọa không nói nên lời, điên rồi sao? Đây là phản ứng đầu tiên của mọi người. Niên Xuân Hoa tại sao bây giờ... lại kỳ lạ như vậy?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 127: Hố Phân (5)


Lưu Thiêm Tài cũng là lần đầu tiên gặp phải cái đầu gai như vậy, anh ấy tái mặt: "Niên Xuân Hoa, bà lại muốn làm gì?"

"Bây giờ bà có chuyện gì? Nếu là lý do chính đáng, tôi có thể xem xét cho bà rời đi trước. Nhưng nếu không có lý do chính đáng, mời bà phải ở lại. Nếu mọi người đều về sớm giống như bà, đội sản xuất chúng ta làm sao phát triển công việc được?"

Niên Xuân Hoa ngẩng đầu lên: "Đội trưởng, không phải tôi thường xuyên về sớm, hôm nay tôi vê sớm đương nhiên là có lý do của tôi, anh không phải hỏi hiểu, tôi đi đây."

Nói xong, bà ta kiêu ngạo như con gà trống lớn, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang rời đi.

Lưu Thiêm Tài rất tức giận, nhưng Niên Xuân Hoa dáng vẻ nước đổ đầu vịt, một đồng chí nam như Lưu Thiêm Tài, lẽ nào còn phải dùng tay kéo Niên Xuân Hoa lại?

Anh ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn Niên Xuân Hoa rời đi, tức giận nói với mọi người xung quanh: "Nếu đã như vậy, điểm công cần phải trừ thì sẽ trừ! Bây giờ vụ thu hoạch sắp kết thúc, chúng ta chăm chỉ làm cho bản thân chúng ta!"

Mọi người tiếp tục lao động, nhưng sự khác thường của Niên Xuân Hoa vẫn khắc sâu trong lòng mọi người.

Thậm chí có người còn lén lút qua hỏi Sở Chí Bình: "Mẹ anh bị điên rồi sao? Hay là chúng tà rồi? Hay là đưa bà ta đi bệnh viện khám đi?"

"Đội trưởng của chúng ta mặc dù là một người tốt bụng, nhưng vụ thu hoạch sắp kết thúc rồi, sau này phải một khoảng thời gian dài nữa không thể làm việc kiếm nhiều điểm công như vậy, mẹ anh có thái độ làm việc như vậy... đến lúc đó đội trưởng e là không thể giao công việc quan trọng cho nhà anh nữa." Làm sao Sở Chí Bình lại không biết điêu này chứ, anh ấy lo nghĩ ôm đầu, ngồi xổm trên đất một hồi lâu không muốn đứng dậy.

Bắt đầu từ lúc nào, nhà bọn họ lại trở thành như thế trong đội? Tất cả mọi người đều cảm thấy bọn họ ngu ngốc, nhà bọn họ ngày ngày cãi nhau, không ngày nào yên ổn, có vẻ bắt đầu từ khi Phúc Đoàn đến, Phúc Đoàn đem đến cho gia đình một vài chuyện tốt, nhưng tại sao cuộc sống của bọn họ càng ngày càng mất mặt, càng ngày càng xấu mặt?

Những ngày này, đến cả người vợ Bạch Giai Tuệ cũng xa lánh anh ấy, con gái Tam Ni cũng không thân thiết với anh ấy.

Sở Chí Bình không nghĩ ra câu trả lời, một mực vì lòng hiếu thuận, không dám phản kháng lại người mẹ Niên Xuân Hoa, chỉ có thể ôm tất cả nỗi thống khổ trong bụng.

Nắng tắt dân xuống thung lũng, khi ánh chiều tà rực rỡ tắt dân, sắc màu của đêm tỏa sáng trên những chiếc lá bên sườn đồi, cả đội viên nghỉ việc.

Màn đêm yên tĩnh, thời gian lặng lẽ trôi đi, chớp mắt đã qua hai ngày.

Sở Phong Sở Thâm lên núi tìm ve sầu như thường lệ, ve sầu của bọn trẻ đem đi đổi lấy một ít tiền, lấy được chút lợi lộc, hai anh em càng có động lực hơn.

Hai đứa trẻ đi qua vịnh Phong Lâm, Lưu Thiêm Tài cũng ở đó, trông dáng vẻ hình như đang nhìn cây cối trên núi, những cây này có vài cây bị chết, thích hợp để cho các đội viện kéo về, làm củi đối.

Nhìn thấy Sở Phong Sở Thâm, Lưu Thiêm Tài mỉm cười chào hỏi hai anh em: "Hai đứa cháu sao lại đi xa thế? Đi xa quá ba mẹ hai cháu sẽ lo lắng."

Sở Thâm nói: "Cháu và em gái sẽ trở về trước lúc trời tối."

Khi họ đang nói chuyện, một vài giọng nói nhỏ nhẹ theo tiếng gió bay đến, là một vài người phụ nữ đang hái lá dâu. lá dâu ở đây là tằm bản địa, lá dâu bản địa khá nhỏ, tổng thể cũng cao hơn so với giống tằm tốt, bọn họ hái lá dâu, tầm nhìn bị che lấp, không nhìn thấy bên dưới có người.

Một người phụ nữ nói: "Bà biết không, Tú Cầm nói với tôi..." bà ấy thần thần bí bí nhìn xung quanh: "Đội trưởng của chúng ta có thể sẽ bị sa thải."

"Cái gì?!" Những người phụ nữ khác ngừng hái lá dâu: "Chuyện này không thể nói bừa được."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 128: Hố Phân (6)


Người phụ nữ đó nói: "Tôi cũng không tin, nhưng Tú Cầm nói sự thật. Bà nghĩ thử xem, Niên Xuân Hoa là người như thế nào? Bình thường những chuyện nịnh bợ cán bộ trong đội, bà ta nhanh chân hơn ai khác, nếu không phải bà ta chắc chắn đội trưởng sắp bị sa thải, lúc ở trên cánh đồng hôm đó, tại sao bà ta đột nhiên công khai mâu thuẫn với đội trưởng?"

"Không đúng, bọn họ sao lại biết được?" Người phụ nữ hái lá dâu vừa nghĩ vừa khó hiểu.

Người phụ nữ đó nhìn trái nhìn phải: "Tôi nói cho các bà biết, các bà đừng nói cho ai. Chuyện này... nhà Niên Xuân Hoa vốn không muốn nói toạc ra ngoài, luôn giữ bí mật, nhưng Lý Tú Cầm không chịu được người trong đội nói bọn họ là kẻ ngốc, mới lén lút nói cho tôi. Đứa trẻ Phúc Đoàn này, không hiểu là thứ tà thuật hay là tâm linh gì nữa.”

"Một đứa trẻ còn bé như vậy, bình thường nói chuyện chậm rì rà, nhưng đột nhiên có thể nói ra chuyện trong đội sắp đổi đội trưởng, còn nói đội trưởng mới là nhà họ Sở. Bà nghĩ xem, không có tâm linh mà có thể nói ra lời như vậy sao?"

Sở Phong Sở Thâm nghe thấy lời này, tim đập thình thịch, vô thức nhìn Lưu Thiêm Tài.

Trên mặt Lưu Thiên Tài không chút biểu tình dư thừa, chắp tay ra sau lưng, không nói lời nào để cắt ngang những người phụ nữ này.

Người phụ nữ đó nói: "Chuyện bệnh dịch gà lần này mặc dù đã được giải quyết, nhưng đội trưởng đã vi phạm mệnh lệnh bên trên, nói là lấy công chuộc tội... Gà của chúng ta đã sử dụng bao nhiêu thuốc kháng sinh? Gà sử dụng quá nhiều thuốc kháng sinh cũng không tốt lắm. Vậy nên, đội trưởng chắc chắn sẽ bị sa thải, nghe nói người được bổ nhiệm mới sẽ là chú ba Sở, vì thế, đường cát trắng của nhà Niên Xuân Hoa tặng cho chú ba Sở." Những người phụ nữ khác đều kinh ngạc: "Thảo nào hôm đó bà ta dám như vậy với đội trưởng."

"Không, sao tôi cảm thấy đáng sợ như vậy?" Một người phụ nữ sờ sờ cổ mình: "Phúc Đoàn, một đứa trẻ nhỏ như vậy, biết những chuyện này? Trong lòng tôi cảm thấy hoảng loạn."

Còn không phải sao? Bao gồm cả người phụ nữ đang nói kia, trên cổ có cảm giác ớn lạnh.

Nếu Phúc Đoàn thực sự có khả năng dự đoán tai họa và phúc khí, không chừng mọi người sẽ kính nể, nhưng Phúc Đoàn nói đội trưởng Lưu sắp bị thay thế, đổi đội trưởng mới... Nhà Niên Xuân Hoa ngoài mặt không thể hiện bất kỳ giọng điệu nào, núp sau lưng lấy lòng đội trưởng mới, bề ngoài điệu bộ làm trái lại với đội trưởng hiện tại, giống như một con rắn độc, ai mà không sợ chứ?

Một người phụ nữ khác trực tiếp nói: "Tôi không tin chú ba Sở là người như vậy. Lần này đội trưởng là vì ai? Còn không phải vì chúng ta sao, nếu vì chuyện này, đội trưởng bị sa thải, sau này chưa chắc sẽ có một đội trưởng thực sự đối với chúng ta tốt như thế. Chú ba Sở là một người hiểu chuyện, ông ấy sẽ không làm như vậy."

Người phụ nữ nói đầu tiên nói: "Hiểu chuyện thì hiểu chuyện, nhưng chuyện này không do chú ba Sở quyết định!"...

Họ vừa nói vừa hái, động tác rất nhanh, đã hái được một lưng đầy lá dâu, cõng lên lưng rời đi.

Sở Thâm lo lắng hỏi: "Chú Lưu..."

Lưu Thiêm Tài lúc này mới hoàn hồn lại, cười nói: "Không phải các cháu muốn đi chơi sao? Mau đi đi, về sớm chút, đừng để ba mẹ các cháu lo lắng."

Nhìn thấy vẻ mặt bận tâm của anh ấy, Sở Phong nhịn không nổi liên hỏi: "Chú Lưu, chú sẽ không bị thay thế." Đừng nói người khác, bí thư Hồng sẽ bảo vệ Lưu Thiêm Tài đến chất. Còn về việc Phúc Đoàn cảm nhận được... xuyên không lâu như vậy, Sở Phong Sở Thâm đã trải qua nhiều chuyện như thế, vâng quang của Phúc Đoàn quả thực lớn, nhưng cũng không phải một trăm phần trăm là đúng, ví dụ cô bé và Sở Thâm gặp phải rắn, không phải không cắn chết bọn họ sao?

Lưu Thiêm Tài gượng cười: "Không sao, chú có tính toán, bọn trẻ các cháu không cần lo những chuyện như vậy, chú sẽ không sao."

Trong lòng Sở Phong Sở Thâm đều cảm thấy khó chịu.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 129: Hố Phân (7)


Đặc biệt là Sở Phong, cô bé biết lân này nếu như không có Lưu Thiêm Tài khống chế đại cục, chuyện bệnh dịch gà này chỉ có thể dựa vào phúc khí của Phúc Đoàn mới có thể giải quyết, mà phúc khí lớn của Phúc Đoàn sẽ không che chở cho nhà cô bé, đến lúc đó, Sở Phong, Trần Dung Phương bọn họ đều trở thành trò cười cho cả đội, là bằng chứng cho sự vô phúc của họ.

Gà của Thím Hoa, thím hai Tống bọn họ đều sẽ chết.

Sở Phong đột nhiên nghĩ tới gì đó: "Chú, hôm đó chú Tần nhờ chúng cháu giao cho chú sổ ghi chép, chú có giao cho công xã không?"

Cuốn sổ đó rất quan trọng, khi Sở Phong và Sở Thâm đến phòng mượn đọc để mượn sách, để mượn một cuốn sách có các ví dụ quy mô lớn về phòng chống và kiểm soát bệnh dịch gà là rất khó, nhưng đội sản xuất thứ chín đã đối kháng với dịch gà bệnh dịch gà chết lần này, có những ví dụ tích cực vê phòng chống và kiểm soát bệnh dịch gà trên quy mô lớn, cuốn sổ này rất quan trọng.

Bác sĩ Chung và thầy Tần cũng biết điều này nên đã đưa cuốn sổ ghi chép cho Lưu Thiêm Tài.

Lưu Thiêm Tài nói: "Bên trên đó đều là kinh nghiệm tập thể về cách phòng ngừa và kiểm soát bệnh dịch gà, bệnh dịch gà chết, dựa trên đội sản xuất của chúng ta làm bản chính... Chú vốn định đưa nó cho công xã sau, nhưng bây giờ có vẻ, chiều nay chú sẽ đi một chuyện."

Anh ấy cũng cảm thấy, anh ấy làm đội trưởng không được lâu. Những ngày này, bên trên quả thực có vài tin đồn.

Nếu đã như vậy, trong nhiệm kỳ của anh ấy, nhanh chóng giao những gì cần phải giao.

Lưu Thiêm Tài quay trở lại với tâm trạng phức tạp, bóng lưng anh ấy biến mất ở góc vịnh Phong Lâm, Sở Phong và Sở Thâm cũng nặng nề đi về phía trước. Phúc khí.

Phúc khí.

Hai từ phúc khí giống như ngọn núi lớn, nặng trịch đè trong lòng Sở Thâm, khiến cậu bé hết hơi khó thở. Sở Thâm vốn rất vui vẻ, cả đội cùng nhau vượt qua khó khăn, Lưu Thiêm Tài cũng là một đội trưởng tốt, kết quả thì sao? Bởi vì không có phúc khí, vì thế tất cả đều là công cốc?"

Sở Phong nhìn thấy Sở Thâm trầm mặc: "Anh trai, anh đừng buồn, chẳng phải còn chưa quyết định sao?"

Sở Thâm lắc đầu, cậu bé đã đoán ý qua lời nói và sắc mặt rồi: "Vừa rồi sắc mặt chú Lưu... Hazzz, anh nhìn thấy sự buồn bã."

Sở Phong không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cô bé biết, thái độ tích cực vẫn tốt hơn tiêu cực: "Lên lên xuống xuống vốn là chuyện thường tình, chú Lưu đã lấy được lòng tin của mọi người rồi, điều này những người khác có cầu cũng không cầu được, nếu chú ấy đã có lòng tin và uy danh, trong đội sản xuất nhỏ nhoi của chúng ta, cho dù tạm thời bị phạt, tương lai chú ấy chắc chắn sẽ được phục hồi lại."

Huống chỉ, chuyện đó chưa đâu vào đâu cả. Sở Phong cảm thấy Lưu Thiêm Tài không thể nào bị sa thải, phúc khí của Phúc Đoàn quả thực khủng khiếp, nhưng không phải có thể trị bách bệnh.

Sở Thâm cười miễn cưỡng, không để em gái lo lắng.

Hai người đi đến một ngã ba đường, một bóng người nhỏ bé vụt qua trước mặt.

Phúc Đoàn mặc một bộ quần áo đẹp, ăn mặc giống như một con búp bê có phúc, cô bé vốn dĩ đi chơi trò chơi cùng với mấy người anh trai, từ xa thấy Sở Thâm đi đến, Phúc Đoàn muốn chạy đến chơi cùng cậu bé.

Tâm trạng Sở Thâm vốn đang rất tệ, nhìn thấy Phúc Đoàn đáng ghét, kéo theo Sở Phong, hai người đổi đường khác. Phúc Đoàn sững người tại chỗ, cô bé cũng không phải thánh nhân, mấy lần bị phớt lờ, Phúc Đoàn đã vô cùng tức giận. Cô bé có chút uất ức, cô bé đối xử tốt với anh Thâm như vậy, nhưng anh Thâm và chị Phong lại... Phúc Đoàn uất ức như vậy, trong sự tối tăm dường như có thứ gì đó đang thay đổi, một đống củi bên ngã ba đường di chuyển.

Sở Phong Sở Thâm vừa đi đến đó, Sở Phong càng cảm thấy dưới chân mình có gì đó không ổn.

Trong không khí có mùi hôi thối.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 130: Hố Phân (8)


Trong thôn có chó hoang mèo hoang, thỉnh thoảng có mùi hôi thối cũng là chuyện bình thường, nhưng Sở Phong biết bản thân là vai phụ trong tiểu thuyết Phúc Khí, luôn rất cẩn thận, hơn nữa bây giờ còn làm cho Phúc Đoàn không vui, vì thế cô bé lại càng cẩn thận, cẩn thận, hết sức chăm chú quan sát xung quanh, rất nhanh cảm thân có gì đó không đúng.

Sở Phong kéo Sở Thâm: "Anh trai đừng động đậy!"

Sở Thâm nghe theo không động đậy, nghi hoặc nhìn em gái.

Sở Phong chỉ vào chân cậu bé, Sở Thâm nhìn xuống, dọa cậu bé sợ tê tái hết da đầu.

Trong khe hở miệng của đống vỏ cây cỏ khô, là một cái hố đen xì, bên trong bốc ra một mùi thối kinh khủng-là phân chuồng.

Ở nông thôn, hầu hết các loại cây trồng đều cần bón bằng phân chuồng, các đội viên vì để thuận tiện hơn, đào những cái hố này bên cạnh mặt đất, thông thường, những cái hố này rất nông, xung quanh còn vây quanh nhiều thứ, tránh người khác giãm vào. Nhưng hố này không có, trên hố chất đầy củi che đậy cái hố.

Nếu Sở Phong và Sở Thâm rơi vào đó, cả người sẽ bị bao phủ bởi phân, mặc dù sẽ không chết, nhưng đến lúc đó sẽ bị Niên Xuân Hoa cười nhạo, cũng nghĩ đến, không quan tâm họ không có phúc, đi bộ cũng có thể rơi xuống hố phân.

Bây giờ, Sở Phong và Sở Thâm đã dẫm ở lề, rất dễ ngã xuống, đặc biệt là Sở Phong, dưới chân cô bé có một mảnh cỏ khô trơn trượt, cô bé đang từ từ trượt xuống.

Phúc Đoàn thấy anh Thâm, chị Phong trước mặt không nhúc nhích, trực giác nói cho cô bé biết, anh Thâm, chị Thâm đã gặp phải chuyện xấu nào đó.

Phúc Đoàn mím môi, đi dọc theo con đường: "Anh Thâm, chị Phong, làm sao vậy? Trên đường có thứ gì sao?"

Đầu ruộng, một người thím đang làm việc nghe thấy lời này liền thò đầu ra: "Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Phúc Đoàn ngẩng đầu: "Không biết, hai người bọn họ đều không động đậy. Kỳ lạ, con đường này ngày nào cháu cũng đi, bình thường không có thứ gì cả."

Lý Tú Cầm cũng ở đầu ruộng bên đó, thờ ơ đặt cái cuốc trong tay xuống, nhìn Sở Phong Sở Thâm, cô ta vốn biết bên đó có một cái hố phân, nhưng không nói rõ ràng, muốn nhìn hai người này rơi xuống: "Phúc Đoàn, cháu đi tìm Trân Phương Dung, hai đứa con nhà họ hình như gặp phải phiên phức gì đó. Đoàn đường này cháu đi không xảy ra chuyện gì, đó là trong mệnh của cháu có phúc khí, nếu như một người giống như nhãi ranh dịch gà, vậy thì..."

Phúc Đoàn gật đầu, phúc khí sao?

Cô bé yên tâm gật đầu, chuẩn bị đi tìm Trần Phương Dung.

Lúc này, Sở Phong Sở Thâm níu được vào một cái cây bên cạnh, Sở Phong, Sở Thâm đồng thời dùng lực, treo lên trạc cây bình an rời khỏi bên lê của hố phân.

Đồng thời, Sở Thâm nhanh tay nhanh mắt, ném một hòn đá lớn xuống dưới.

Một tiếng bụp!

Hòn đá rơi vào hố phân, vũng phân bắn tung tóe, tất cả đều bắn vào người Phúc Đoàn, đến cả Lý Tú Câm muốn đến xem trò vui, trên người cũng bị dính không ít.

Phúc Đoàn là nữ chính trong tiểu thuyết Phúc Khí, vốn sẽ không gặp chuyện xui xẻo như vậy, nhưng, hiện tại rõ ràng là một nhân họa.

Phương hướng của hòn đá mà Sở Thâm ném chính là Phúc Đoàn, Phúc Đoàn vốn ăn mặc như một búp bê có phúc, bây giờ trên người toàn phân đen sì sì, giống như một con búp bê phân! Lý Tú Cầm phát hiện quần áo mình ướt, run rẩy lau một ít ra ngón tay.

Cảm giác dính dính và mùi buồn nôn ấy, Lý Tú Cầm bịt miệng oe vài tiếng. Là phân!

Thật sự là phân, cô ta bị phân đổ vào!

Sao lại hay như vậy, không phải Sở Phong và Sở Thâm rơi vào trong sao, người lại là cô ta biến nguy thành an? Lý Tú Cầm tức giận đến phát run, quần áo của cô tai

Lý Tú Cầm hổn hển, ngay sao khi từ đồng ruộng trở về, đi đánh Sở Thâm: "Nhãi ranh dịch gà nhà mày! Đứa trẻ xui xẻo! Tao cho mày ném đá xuống hố phân à, hôm nay tao thay mẹ mày đánh chết mày!"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 131: Hố Phân (9)


Sở Thâm hai mắt đỏ lên, một chút cũng không sợ, ưỡn ngực về phía trước: "Lại đây! Lại đây xem chúng ta ai có thể đánh ail"

Sở Thâm nghe được lời chế giễu của Lý Tú Cầm là thật, dựa vào đâu mà loại người như Lý Tú Cầm có thể chế nhạo cậu bé là nhãi ranh dịch gà, mà cậu bé không thể phản kháng chứ?"

Sở Thâm ngồi xổm xuống nhặt một hòn đá lớn sắc bén lên, đỏ mắt nhìn Lý Tú Cầm: "Thím dám đến đây tôi sẽ liều mạng với thím! Mẹ tôi còn không mắng tôi là nhãi ranh dịch bệnh, thím nghĩ thím là ai, tôi không trêu ghẹo gì thím, thím lại đến mắng tôi chế giếễu tôi! Bây giờ thím đến đây, xem chúng ta ai đánh chết ai?"

Sở Phong cũng lặng lẽ nhặt một hòn đá lớn từ dưới đất lên, chuyện này Phật Tổ còn tức giận, huống chi là cô bé? Ở nông thôn, đôi khi phải tàn nhãn một chút.

Nếu bạn hèn nhát, cô ta tưởng rằng bạn sợ cô ta.

Phúc Đoàn đó, không phải đến để xem trò cười sao? Chuyện trong quá khứ gần đây, đã khiến sự chán ghét của Sở Phong đối với Phúc Đoàn đạt đến cực điểm, cho dù Sở Thâm không ném hòn đá đó, không chừng Sở Phong trực tiếp nắm cành cây đến đạp Phúc Đoàn xuống hố phân.

Lý Tú Cầm đầy giận dữ, thấy hòn đá trong tay Sở Phong Sở Thâm, cơn tức giận đã giảm xuống rất nhiều. Trong đầu cô ta quay cuồng, người lớn đánh trẻ con, không cần biết cô ta đánh thắng không, cho dù có thắng cũng mất tiền phí đi bệnh viện, không đáng!

Lý Tú Cầm giữ thẳng áo hét lên: "Tao chỉ buột miệng nói ra câu nhãi ranh dịch gà, cho dù tao có sai, mày cũng không được làm như thết Trẻ con phải có dáng vẻ của trẻ con, phải hiểu lễ phép! Bộ quần áo trên người tao mày phải đền, cả quần áo của Phúc Đoàn, chúng mày cũng phải đền!"

Ồn ào ở đây thu hút không ít người đến, mấy người thím lộ ra vẻ lúng túng, nhà Niên Xuân Hoa, Lý Tú Cầm quả thực đáng ghét, nhưng chuyện hôm nay... Hazzz, Sở Thâm quả là hơi bốc đồng!

Thím Phương nói: "Bỏ đi, Tú Cầm. Chúng ta ngày nào cũng ở đồng làm việc, làm gì có bộ đồ nào là không dính phân, cô để bọn trẻ giặt trả là được, đòi đền một bộ quần áo mới, không phải cô đang làm khó người ta sao? Cô cũng mắng chửi người †a mà."

Lý Tú Câm không vui vẻ mà bỏ qua như vậy!

Còn cả Phúc Đoàn, làm sao Phúc Đoàn có thể chịu được sự uất ức này? Cô bé có phúc khí lớn như vậy, trên người làm sao có thể dính phân được?

Rõ ràng cô bé cảm nhận được là Sở Phong Sở Thâm rơi xuống hố phân!

Phúc Đoàn rơm rớm nước mắt, đứng tại chỗ không biết phải làm thế nào. Muốn động đậy một chút, nhưng cứ động đậy nước phân đen sì lại tí tách chảy xuống chân, làm bẩn hơn, đến khóc còn không dám, sợ há miệng ra nước phân sẽ rơi vào trong việc. Cô bé có phúc khí lớn như vậy, làm sao lại gặp phải chuyện này?

Các anh trai đứng bên cạnh vốn muốn đến an ủi Phúc Đoàn, nhưng người Phúc Đoàn thực sự quá hôi thối, bọn chúng bịt mũi trốn ra xa.

Sở Phong trực tiếp nói: "Thím tư, chúng cháu sẽ không đền bù quần áo mới cho thím. Khi cháu và anh trai suýt nữa ngã vào hố phân, là thím mở miệng ra nói nhãi ranh dịch gà mắng chúng cháu, trước khi chúng cháu đến đây chưa từng chọc ghẹo gì thím. Nếu thím không tin, có thể đi tìm ba mẹ cháu, đi công xã, đi lên đội tìm đội trưởng."

Sở Thâm sai, nhưng Lý Tú Cầm cũng sai, cùng lắm là hai bên xin lỗi nhau, bọn trẻ cũng lấy quần áo của Lý Tú Cầm đi giặt. Nhưng Lý Tú Cầm bắt nạt hai đứa trẻ, coi thường mở miệng ra sỉ vả hai đứa trẻ, danh tiếng càng xấu hơn.

Lý Tú Câm chưa bao giờ thấy một đứa trẻ bướng bỉnh như vậy.

Nhưng cô ta không có gan đi tìm Trân Dung Phương và Sở Chí Quốc. Bây giờ, hai người họ ghét nhất là người khác chửi con cái của bọn họ là nhãi ranh dịch gà, nghe thấy lời này sẽ liều mạng với người ta.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 132: Hố Phân (10)


Trân Dung Phương là một người lương thiện như vậy, vậy mà lần trước còn kề dao vào cổ Niên Xuân Hoa, khiến Niên Xuân Hoa thề không chửi hai đứa trẻ là nhãi ranh dịch gà nữa.

Lý Tú Câm sợ khi mình bước ra khỏi cửa, ngược lại bị Trần Dung Phương cầm dao chặt.

Thím Phương muốn làm dịu mọi chuyện nên nói với Lý Tú Cầm: "Cô cũng thế, dù sao cô cũng là thím, cô chế diễu hai đứa trẻ làm gì? Giờ thì xong rồi, cô là người nói trước, có lý lại trở thành vô lý, không nói vài lời khó nghe có khó đến vậy à? Nếu tôi gọi con của cô là nhãi ranh dịch gà thì cô có vui không?”

Người này, tại sao không thể đặt mình trong hoàn cảnh người khác chứ?

Làm gì có ba mẹ nào nghe con mình ngày đêm bị chửi là nhãi ranh dịch gà mà không tức giận chứ?

Bây giờ Trần Dung Phương cứng rắn như vậy, theo bà ấy nghĩ, đều là do Niên Xuân Hoa, Lý Tú Cầm bọn họ ép!

Sắc mặt Lý Tú Cầm thay đổi vài lần, đương nhiên cô ta cũng không muốn con cái của mình bị chửi là nhãi ranh dịch gà, nhưng... nhà cô ta không phải có Phúc Đoàn sao? Con nhà Trân Dung Phương đương nhiên là không giống.

Lý Tú Câm không cam lòng: "Vậy quần áo của Phúc Đoàn thì sao?"

Sở Thâm trực tiếp nói: "Phúc Đoàn mấy ngày này luôn quấy rầy tôi và em gái tôi! Tôi đã nói cho nó biết rồi, chúng tôi không muốn chơi với nó, nó lại đến chặn chúng tôi, nếu không phải vì tránh nó, tôi và em gái đã không phải đổi đường đi, mấy ngày nay chúng tôi bị nó quấy rây không thể chịu nổi. Quân áo của nó chúng tôi có thể giặt, nhưng với yêu cầu, Phúc Đoàn không được quấy rầy chúng tôi nữa!"

Cậu bé trực tiếp quay sang Phúc Đoàn nói: "Mày nghe rõ chưa?" Trước mặt nhiều người như vậy, Phúc Đoàn bị ném xuống bùn, thím Phương bĩu môi, khó để nói Phúc Đoàn sai. Nếu con của thím Phương mất mặt như vậy, dù có đánh, bà ấy cũng phải khiến cho cái tính nết này phải sửa đổi, nhưng Phúc Đoàn này là đôi mắt của Niên Xuân Hoa, thím Phương nghĩ nhiều còn hơn nghĩ ít.

Nhưng, bà ấy cũng lẩm bẩm, tại sao Phúc Đoàn lại trơ trến như vậy? Trước đây Niên Xuân Hoa đã mắng Sở Phong Sở Thâm như thế nào, Phúc Đoàn chỉ đứng một bên trơ mắt ra nhìn, ngay cả một đứa trẻ bốn năm tuổi cũng phải biết rằng hai gia đình không nên đối đầu với nhau.

Sao cô bé vẫn còn dính sát vào?

Trước mặt nhiều người như thế, Phúc Đoàn bị mất hết mặt mũi, cô bé không thể nhịn được nữa, nước mắt trộn lẫn với phân chảy xuống, trên bộ quần áo đẹp hơn của tất cả đứa trẻ trong nhà Niên Xuân Hoa đó nhuốm những dấu vết đen đen, thối không thể ngửi nổi.

Phúc Đoàn dù sao cũng là một đứa trẻ, khóc lóc nói: "Rõ ràng cháu cảm giác họ sẽ gặp chuyện xấu..."

"Tại sao chuyện xấu lại đổ lên người cháu..."

Cô bé khóc thảm thiết, giọng nói không được to, lời nói khiến thím Phương bọn họ không nghe thấy, Sở Phong Sở Thâm ở bên cạnh nghe rõ ràng, sắc mặt càng lạnh lùng.

Sở Phong nắm chặt tay, cảm thấy bản thân làm không sai. Phúc Đoàn quả nhiên có vấn đề.

Sở Phong cũng cảm thấy Sở Thâm làm đúng, Phúc Đoàn vừa rồi chạy tới rõ ràng là đến để xem trò cười của họ.

Sở Thâm càng nghĩ, như vậy, trước đây những chuyện như mẹ cậu bé suýt nữa bị rắn cắn, ba bị gãy chân, có phải bởi vì Phúc Đoàn ăn sót miếng thịt nào?

Suy đoán của Sở Thâm cực kỳ gần sát với sự thật, toàn thân cậu bé giống một cái gai của sự miễn cưỡng, vẫy hòn đá nhọn trong tay, đoạn tuyệt nói với Phúc Đoàn: "Phúc Đoàn, tao không cần biết mày có bao nhiêu phúc khí, sau này phúc khí của mày còn dám làm hại tao và em gái, trước khi tao chết nhất định sẽ lôi mày chịu tội thay!"

Lời này cậu bé nói rất nhỏ giọng, nhưng đúng lúc bị Phúc Đoàn nghe thấy, sắc mặt Phúc Đoàn tái nhợt.

Sau sự cố này, cô bé dường như cũng phát hiện ra, phúc khí của cô bé là vận khí tốt, nhưng không thể tránh khỏi nhân họa... Anh Thâm bây giờ trông thật đáng sợ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 133: Hố Phân (11)


Sở Thâm đã chịu đủ rồi, lúc đầu gia đình cậu bé suýt bị khúc gỗ từ trong nhà đè chết, cậu bé suýt nữa bị rắn cắn chết... Những chuyện trong quá khứ đều rất kỳ lạ, có hình bóng phúc khí đáng sợ của Phúc Đoàn. Sở Thâm càng cảm, thay vì cả đời sống dưới cái bóng phúc khí của người khác, tốt hơn là chiến đấu với phúc khí, bảo vệ sự bình yên của ba mẹ, em gái.

Sở Phong nghe Sở Thâm nói có vẻ hướng về sự xấu xa, Sở Phong nghiêm túc nói: "Anh trai, đừng nói nhảm”"

Đâu đáng để lấy mạng sống của mình cho người khác?

Hai anh em không còn muốn dây dưa với nhóm người này nữa, đánh một dấu vết cần phải làm ở bên cạnh hố phân, để tránh người khác ngã xuống, sau đó rời đi.

Lý Tú Cầm không cam lòng, cũng chỉ đành bỏ qua, cô ta cay đắng nói: "Dám đối xử tệ với Phúc Đoàn, đợi chuyện xui xẻo đi!"

Thím Phương nhìn Lý Tú Câm ngu ngốc, không biết ai mới gặp phải chuyện xui xẻo đây?

Bà ấy chỉ thấy ác giả ác báo, trời có mắt.

Hai con người Lý Tú Câm và Phúc Đoàn này, đúng là bước vào nhà có chung đặc điểm giống Niên Xuân Hoa, đều hy vọng người khác gặp xui xẻo để chứng minh phúc khí của Phúc Đoàn? Thế nhưng bây giờ người bị nước phân đổ vào người là ai?

Thím Phương chán ghét bịt mũi đi ra xa: "Tú Cầm, cô mau về nhà thay quần áo đi, đưa cả Phúc Đoàn về đổi bộ khác, nước phân rất bẩn, mặc lâu không tốt cho sức khỏe."

Đêm đó, Niên Xuân Hoa cũng biết chuyện này.

Bởi vì tóc của Phúc Đoàn cũng bị dính nước phân, phải dùng nước nóng gội đầu, tắm cả người.

Niên Xuân Hoa nổi giận đùng đùng gội đầu cho Phúc Đoàn, bà ta biết Phúc Đoàn là một em bé có phúc, sẽ không mắng Phúc Đoàn, nhưng khó tránh giận cá chém thớt Lý Tú Cầm: "Cô có ngu không? Một người làm mẹ như cô mà không bảo vệ được Phúc Đoàn, cô không sợ bọn họ đem hết phúc khi đi à!"

Lý Tú Cầm bị mắng té tát, nhưng bản thân cô ta cũng bị oan ức.

Tự Phúc Đoàn ngu ngốc, nhìn thấy người khác gặp chuyện xui xẻo, không biết đường tránh, nóng lòng leo lên chẳng phải để giúp đỡ, ngược lại còn ở đó nói bản thân chưa từng gặp tình cảnh như thế, không phải là để đâm vào tim người khác sao? Thảo nào Sở Thâm phát điên ném hòn đá xuống.

Tại sao lại trở thành tham gia cùng cô bé rồi!

Nhưng Lý Tú Cầm biết, trong nhà này, đạo lý không có ý nghĩa gì.

Trong nhà này phúc khí chính là đồng tiên mạnh, người có phúc nói chuyện có thể cao giọng, Phúc Đoàn hoàn toàn đúng, cần phải được tâng bốc ở trong lòng.

Lý Tú Câm một bên giặt quần áo của mình, một bên nổi giận lôi đình, cô ta mơ hồ chấp nhận bản thân có lỗi, sau đó nói: "Phúc Đoàn, sau này cháu đừng đi tìm Sở Phong Sở Thâm nữa, hôm nay Sở Thâm chà đạp cháu như vậy, sau này cháu chơi với các anh trai trong nhà nhiều chút."

Phúc Đoàn nghẹn ngào gật đầu, cô bé sẽ không bao giờ đi gặp Sở Thâm nữal Đặc biệt là nghĩ đến câu nói "phúc khí của mày hại bọn tao, tao sẽ giết mày" đầy nham hiểm của Sở Thâm, cô bé thật sự có chút sợ hãi.

Niên Xuân Hoa căng mặt: "Được rồi, Phúc Đoàn còn nhỏ, không phải chuyện gì lớn. Nhiệm vụ quan trọng nhất của nhà chúng ta bây giờ đó là tạo mối quan hệ tối với chú ba Sở, chuyện này lớn hơn tất cả mọi thứ!"

Đang nói, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Một giọng nữ mỏng manh nhẹ nhàng nói: "Niên Xuân Hoa, mở cửa." Giọng nói này, là vợ của chú ba Sở, Triệu Quỳnh.

Niên Xuân Hoa nghe thấy giọng nói của Triệu Quỳnh, lập tức tươi cười.

Đây chẳng phải là vợ của đội trưởng tương lai sao, phải nịnh nọt, trong nhà mới có chuyện tốt được!

Niên Xuân Hoa gọi Thái Thuận Anh chải đầu cho Phúc Đoàn, chải tóc từ từ, mới có thể rửa sạch mùi nước phân còn sót lại. Niên Xuân Hoa đích thân đi mở cửa, trên mặt tươi cười: "Thím ba đến rồi!"

Niên Xuân Hoa tươi cười, thấy Triệu Quỳnh ôm một cái túi màu đen: "Ôi trời, thím ba đến thì đến, sao còn mang theo đồ?" Bà ấy trách móc nói: "Không mang theo đồ gì cả, họ hàng với nhau sao phải xa lạ như thết"

Triệu Quỳnh vừa bước vào, liên ngửi thấy một mùi hôi thối.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 134: Đội Trưởng (1)


Bà ấy vô thức cau mày lại, nhưng không thất lễ. Triệu Quỳnh là khách, đương nhiên không thể khơi ra cái gai của chủ nhà, giả vờ như không ngửi thấy mùi này, nhiệt tình nói chuyện với Niên Xuân Hoa vài lời, Niên Xuân Hoa gọi Nhị Ni bưng trà lên. Nông dân không có trà ngon, bản địa gọi là trà Khổ Đinh, uống cái này để giải nhiệt.

Triệu Quỳnh có chút gò bó, không hề động vào nước trà, có chút bối rối nhìn Niên Xuân Hoa: "Xuân Hoa, em đến là để trả đồ."

Bà ấy đặt túi đen lên bàn, cầm ra thứ đồ bên trong, chính là đường cát trắng mà Niên Xuân Hoa bảo Lý Tú Cầm đem tặng. Túi màu vàng trắng, đường bên trong giống như tuyết trắng, rất đẹp mắt.

Niên Xuân Hoa cầm đường cát trắng nhét lại cho Triệu Quỳnh: "Thím ba, thím như vậy là ý gì? Những năm nay chú ba luôn âm thâm chăm sóc nhà chị không ít, đường cát trắng này nhà thím xứng đáng nhận."

Triệu Quỳnh lắc đầu: "Xuân Hoa, chị đừng nói bậy, những năm nay Hảo Dân chưa bao giờ làm những việc thiên tư, giúp nhà chị ở chỗ thiếu người xây nhà, làm, thiếu người sửa soạn đám cưới, ông ấy bỏ ra chút sức lực."

Triệu Quỳnh bình tĩnh, trong lòng sắp chửi mắng người rồi.

Niên Xuân Hoa không phải đang nói xằng bậy sao? Lời này nói giống như nói Sở Hảo Dân dùng quyền lực để giúp bà ta! Muốn bám vào mối quan hệ cũng không nên bám theo kiểu vậy chứ. Sở Hảo Dân cũng sắp nghỉ hưu rồi, cả đời trong sạch, không thể vì giây phút quan trọng này mà xảy ra chuyện.

Niên Xuân Hoa l**m môi, có chút lo lắng, chú ba này không nhận quà, cơ hội quyết định cho nhà bà ta không còn cách nào xoay chuyển thành chuyện tốt lớn hơn.

Đó là một chuyện tốt lớn! Niên Xuân Hoa sợ Triệu Quỳnh không hiểu: "Thím ba, chị biết thím nói có lý, nhưng đường cát trắng này không phải chị tùy ý đem tặng, chị không phải người không biết lễ phép, sao có thể vô duyên vô cớ đến tặng đồ, sắp thăng chức... Nên tặng quà, đây là chúc mừng, chứ không cần nhà thím làm gì cả."

Triệu Quỳnh nghe thấy thăng chức, càng đầy sự tà hoả không thể thoát ra được.

Niên Xuân Hoa còn tưởng Triệu Quỳnh không dám tin, cũng đúng, chuyện tốt như vậy, Triệu Quỳnh một người phụ nữ ở quê, sao có thể lường trước được?

Chỉ có phúc khí của Phúc Đoàn mới biết được!

Niên Xuân Hoa hét vào bên trong, gọi Phúc Đoàn ra, kéo Phúc Đoàn đến nói với Triệu Quỳnh: "Phúc Đoàn, mấy ngày nay luôn nói nhà thím sắp cho chuyện vui, chị ngâm nghĩ miệng trẻ con trong sạch, lời nói ra rất linh, cũng nghĩ nhà thím có phải thật sự có chuyện vui, chú ba nhận chức nhiều năm như vậy rồi, có phải sắp thăng chức rồi?

Ý định ban đầu của Niên Xuân Hoa là để Triệu Quỳnh nhìn thấy Phúc Đoàn, biết được lời nói của Phúc Đoàn linh, sau khi có Phúc Đoàn, chú ba làm đội trưởng sẽ giúp gia đình họ càng nhiều chuyện tốt.

Không ngờ, Triệu Quỳnh vẫn luôn nhẫn nhịn cuối cùng không chịu nổi nữa: "Thăng chức cái gì, đứa trẻ nhỏ như thế này thì nói được cái gì? Xuân Hoa, chị làm như vậy, chị xem nhà em phải làm người như thế nào đây?"

Triệu Quỳnh vốn không có thành kiến gì với Phúc Đoàn, nhưng bây giờ bắt đầu khó chịu với Phúc Đoàn.

Niên Xuân Hoa không ngờ bà ấy lại phản ứng mạnh như vậy, nghi hoặc hỏi: "Thím ba, thím nói như vậy là ý gì?"

Triệu Quỳnh nói: "Đội trưởng lần này chịu áp lực lớn như vậy, dẫn dắt chúng ta đối kháng bệnh dịch gà, trong lòng mọi người đều cảm kích cậu ấy, cho dù cậu ấy xảy ra chuyện gì, Hảo Dân nhà em sẽ không làm chuyện trái lương tâm! Bây giờ đội trưởng Lưu vẫn còn đảm nhiệm, chị lại đến nhà em tặng quà, cản trở với đội trưởng, trên đời này không có bức tường nào không thoáng gió, chị muốn để cho tất cả mọi người nghĩ nhà em là loại người vong ân bội nghĩa sao?"

Triệu Quỳnh rất biết lễ nghĩa, bà ấy nói: "Hảo Dân nhà em mấy năm nữa là nghỉ hưu rồi, thăng chức cũng chẳng được nữa, cũng không dư ra bao nhiêu lương hưu. Xuân Hoa, hôm nay em đến đây để nói rõ ràng, có vài suy nghĩ chị không được nghĩ đến."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 135: Đội Trưởng (2)


Bà ấy đứng dậy, không có ý định ở lại làm khách nữa, liếc nhìn Phúc Đoàn, nhắc nhở nói: "Còn cả Phúc Đoàn, năm sau chắc Phúc Đoàn cũng đi học rồi, có thời gian thì giúp người nhà làm chút chuyện, không thì xem sách, đừng suốt ngày trông nhà người khác xem có chuyện tốt hay chuyện xấu nào."

Cổ dài như thế, không sợ sét đánh sao?

Nói xong, Triệu Quỳnh rời đi.

Không phải Triệu Quỳnh gây khó dễ với đứa trẻ Phúc Đoàn này, mà chuyện này thật sự quá ghê tởm.

Bây giờ Hảo Dân ra ngoài đều phải cúi đầu, sợ bị người khác chỉ trích sau lưng, Niên Xuân Hoa tặng quà này, thật sự khiến nhà bà ấy không biết đối nhân xử thết Tốt rồi, chuyện này thì có là gì.

Sắc mặt Phúc Đoàn đỏ bừng, cô bé... Cô bé sao có thể trông chuyện tốt chuyện xấu nhà người khác chứ, cô bé chỉ là cảm nhận được mà thôi!

Niên Xuân Hoa thấy Triệu Quỳnh không khách khí như vậy, sắc mặt tối sầm lại, đợi sau khi Triệu Quỳnh đi, bà ta mới nói: "Thật sự làm bà ta thở hổn hển rồi, chú ba còn chưa lên làm đội trưởng, bà ta tưởng mình vĩ đại lắm sao? Còn không phải do Phúc Đoàn đến nhà họ Sở, chuyện tốt này mới đến lượt bà ta sao? Lúc trước chú ba đảm nhiệm vị trí đó được bao lâu, nhưng một chút cũng không có động tĩnh gì!"

Niên Xuân Hoa hỏi Phúc Đoàn: "Phúc Đoàn, nhà bà ta còn chuyện tốt nào không?”

Hôm nay, Triệu Quỳnh bắt nạt Phúc Đoàn, chuyện tốt này chưa chắc rơi vào nhà họ nữa.

Phúc Đoàn cảm thấy được: "Con mơ hồ cảm thấy, nhà họ vẫn sẽ có chuyện tốt..." Niên Xuân Hoa bĩíu môi, hung dữ nói: "Thật là hời với bà ta quát"

Bà ta nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Quỳnh đến đây hôm nay, dù sao Triệu Quỳnh cũng là phụ nữ mang họ ngoại, có lẽ sợ người nhà liên lụy đến mình. Nếu là chú ba, chú ba nhất định sẽ không quan tâm mấy đứa cháu này. Thực ra chú ba Sở và Niên Xuân Hoa là người cùng một thế hệ, ở nông thôn có nhiều cách gọi, Niên Xuân Hoa gọi chú ba chính là gọi theo các con.

Niên Xuân Hoa nghĩ ngợi, mặc dù đường cát trắng rất đắt, nhưng không phải quá ngon.

Theo bà ta nghĩ, phải tặng một thứ đồ ngon hơn, lần này, không thể tặng cho Triệu Quỳnh nữa, phải đích thân đưa cho chú ba Sở, chú ba nhất định sẽ không từ chối, há miệng mắc quai, nã nhân thủ đoạn*, đến lúc đó chú ba sẽ quan tâm đến mấy đứa cháu!

*Nã nhân thủ đoạn: lấy thứ gì đó của người khác thì cũng rụt tay lại với người ta.

Nian Chunhua hạ quyết tâm, dùng khăn khô lau khô tóc cho Phúc Đoàn rồi đi ngủ.

Tối hôm đó, Sở Phong Sở Thâm đang vui vẻ đếm số tiền nhỏ mà họ đã tiết kiệm được, gảy vỏ ve sầu mới tìm được, Sở Thâm vui vẻ cầm bút mực vẽ lên giấy, chỉ để lại một vết cào màu trắng.

Sở Phong cười nhắc nhở: "Anh trai, không có mực!"

Sở Thâm gõ vào đầu: "Cái đầu này của anh, anh quên mất rồi! Để lúc nào chúng †a đi học thì sẽ mua mực.”

Sở Phong không nhắc nhở cậu bé, năm thứ nhất đều dùng bút chì. Đợi sau khi viết chữ quen rồi, sau đó mới từ từ sử dùng bút mực.

Sở Phong bây giờ rất thích đọc sách, đọc càng xa càng tốt, để thoát khỏi sự thống trị phúc khí đáng sợ của Phúc Đoàn.

Đối tốt với Phúc Đoàn thì sẽ được thơm lây, không đối tốt với Phúc Đoàn sẽ gặp xui xẻo, lời này thật sự khiến người khác hoảng sợ. Cái gì là tốt, cái gì là không tốt, còn phải xem bản thân phúc đoàn nghĩ như thế nào, cũng chính là, người khác có gặp xui xẻo không hoàn toàn dựa vào tâm trạng của Phúc Đoàn.

Trải qua những ngày này... Sở Phong hận không thể các xa đi xa Phúc Đoàn chút.

Gia đình của Sở Phong Sở Thâm rất yên bình, nhưng gia đình của Niên Xuân Hoa đầy sự suy nghĩ xấu, đêm về thật khó để gia đình nhà bà ta yên bình chút.

Người gặp xui xẻo đầu tiên vẫn là Bạch Giai Tuệ, ban đêm, trái tim của Bạch Giai Tuệ đập một cách không cam lòng, cô ấy không biết bản thân bị làm sao, mặc dù Lý Tú Cầm bị liên lụy bởi Phúc Đoàn, bị mắng oan một trận, nhưng cô ta vẫn lau nước mắt chìm trong giấc ngủ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 136: Đội Trưởng (3)


Con của Thái Thuận Anh, Nhị Ni chịu sự đối xử như thế, học lực trung học cơ sở và tính độc lập tự tôn được nảy sinh của Bạch Giai Tuệ, trở thành nguồn cơn đau đớn, xé nát trái tim cô ấy từng tấc một.

Chỉ cần Bạch Giai Tuệ chịu thua, học theo Thái Thuận Anh, cô ấy sẽ có cuộc sống tốt, nhưng cô ấy không muốn, cô ấy cảm thấy còn tệ hơn cả cái chết.

Điều đáng sợ hơn là chìm đắm trong màn đêm đó là, cơ thể trong đêm tối nhưng tâm luôn hướng sáng.

Sở Chí Bình bị tiếng ồn làm cho ngủ không được: "Em làm sao vậy?"

Bạch Giai Tuệ đứng dậy, mặt không biểu tình nói: "Em đi tìm Tam Ni" Sở Chí Bình lau mặt, tỉnh lại sau giấc ngủ: "Không đúng, muộn như vậy rồi, em đi tìm Tam Ni làm gì?”

Bạch Giai Tuệ nói: "Em muốn dạy Tam Ni về lòng tự tôn tự ái. Hôm nay tại sao người Phúc Đoàn lại dính đây phân? Quả thực nguyên nhân là do Sở Thâm, nhưng, Sở Thâm đã nói không biết bao nhiêu lân không chơi với Phúc Đoàn rồi, Phúc Đoàn vẫn cứ quấy rây thằng bé, tình trạng ở thôn chúng ta không phải anh không biết."

"Có người mười mấy tuổi rồi vẫn chưa được đi học, sau đó kết hôn sinh con, một vài đứa trẻ, đặc biệt là con trai không hề giống với con gái, ba mẹ con gái sợ con gái chịu thiệt, ba mẹ con trai sợ con trai không thể tận dụng được, chưa bao giờ dạy dỗ con trai giáo dưỡng. Trong tình cảnh như vậy, em phải dạy Tam Ni của chúng ta hiểu chuyện, tự tôn tự ái, học cách phòng bị, không rơi vào miệng lưỡi người khác, tránh làm tổn thương bản thân."

"Phúc Đoàn lần này khởi đầu không tốt, mẹ không nói với con bé, nhưng em phải lấy chuyện này để dạy dỗ con cái của em, em không thể để con cảm thấy chuyện này là đúng."

Bạch Giai Tuệ nói xong liền ngồi dậy, Sở Chí Bình kích động, năn nỉ nói: "Ôi trời ơi, bây giờ em đi dạy dỗ Tam Ni, theo mẹ nghĩ, không phải là đánh vào mặt Phúc Đoàn sao? Mẹ đang không vui, hơn nữa, những chuyện của trẻ con bảy tám tuổi sao có thể phê bình như thế được?"

Bạch Giai Tuệ tránh tay anh ấy ra, khó tránh khỏi sự chán ghét trong ánh mắt: "Anh đúng là không ra gì, con gái của mình mà không thèm để ý, còn sợ đánh trúng mặt ail"

Sở Chí Bình sắc mặt tái xanh, lông mày có chút uất ức, anh ấy cũng có chút áy náy, nhưng vẫn cảm thấy người một nhà nên giữ thể diện cho nhau.

Bạch Giai Tuệ hít một hơi thật sâu, quay mặt đi: “Anh yên tâm, em sẽ nhỏ tiếng một chút, sẽ không để người khác nghe thấy."

Lòng Sở Chí Bình lúc này mới vui trở lại, tưởng rằng vợ cuối cùng cũng nghĩ cho mình.

Nhưng anh ấy không ngờ rằng, từ sâu trong ánh mắt Bạch Giai Tuệ đều là sự thờ ơ, cô ấy không thể trông chờ vào người chồng cổ hủ, hèn nhát, hiếu thảo này, đến thất vọng cũng chẳng có, đương nhiên sẽ không tranh chấp, tranh luận với anh ấy.

Bạch Giai Tuệ từ trong phòng ngủ đi ra, dường như nghĩ tới gì đó, lạnh lùng quay đầu lại: "Đúng rồi, ngày mai anh nói với mẹ một tiếng, em đi làm không cùng chỗ với họ nữa."

Sở Chí Bình lâm bầm nói: "... Sao lại không cùng chỗ nữa?"

"Em không thể để mất thêm vì người này." Bạch Giai Tuệ bình tĩnh nói: "Trứng trong nhà ít đi thì thôi không tính, đã là chuyện thường tình rồi. Bây giờ, ngay cả đường cát trắng trong nhà cũng phải cho đi, người ta đã không cần rồi, còn bị hắt hủi mặc dù thể hiện ý tốt, gần như lấy hết gia sản trong nhà đem đi tặng rồi, em chưa bao giờ thấy nhà ai trong đội mất mặt nhưng nhà chúng ta. Anh biết tính khí của mẹ anh, em nói với bà ấy nhưng bà ấy không chịu hiểu, em không làm cùng chỗ với bà ấy nữa, trốn đi là được chứ gì?" Bạch Giai Tuệ thờ ơ đi ra ngoài.

Sở Chí Bình vò tóc, anh ấy bị thái độ thờ ơ của vợ làm tổn thương trái tim rỉ máu, chuyện gì vậy, nhà anh ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy!

Tại sao ngày nào cũng dường như cãi nhau không hết.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 137: Đội Trưởng (4)


Sở Chí Bình gân như muốn hét lên, muốn đấm vào ngực mình thật hung ác, không phải anh ấy không cảm thấy mất mặt, nhưng, đó là mẹ anh ấy!

Người mẹ sinh ra anh ấy, nuôi dưỡng anh ấy, một đứa con trai như anh ấy có thể làm được gì?

Bạch Giai Tuệ gọi Tam Ni ra ngoài, hai mẹ con dưới ánh trăng nói chuyện rất lâu.

Ngày hôm sau, bầu trời quang đãng.

Hôm nay các đội viên đã làm việc vô cùng chăm chỉ, bởi vì hôm nay là ngày đội sản xuất tổ chức cuộc họp đội viên thường kỳ. Tại cuộc họp đội viên, đội trưởng sẽ dựa vào biểu hiện, nhu cầu sản xuất qua lại để phân chia công việc.

Nếu lương thực cần thu hoạch ngày hôm này đều được thu hoạch, vào mùa thu chỉ trông một số loại cây có điều kiện mặt trời thích hợp, một chuyện quan trọng còn lại đó là cày đất. Mùa thu là màu tốt để cày đất, đất không bị đóng băng như mùa đông, cày đất có thể làm cho đất màu mỡ hơn, giảm sâu bệnh.

Cày đất không cần nhiều người như vụ thu hoạch, bởi vì cực kỳ vất vả, sức lực cần nhiều, vì thế điểm công việc cao, các đội viên đều mong bản thân được đi cày đất. Nói chung là không muốn nghỉ ngơi.

Mọi người đều nỗ lực biểu hiện tốt ngày hôm nay.

Trần Dung Phương, Sở Chí Quốc như kim đồng hồ, không biết mệt mỏi. Các đội viên trong đội vô cùng ngạc nhiên, sự chăm chỉ làm việc của cặp vợ chồng này, họ xứng đáng mỗi lần được đội trưởng biểu dương!

Ngoại trừ một người, Niên Xuân Hoa.

Niên Xuân Hoa bĩu môi, hai người không có phúc này lấy lòng đội trưởng Lưu có tác dụng gì? Không có phúc là không có phúc, đội trưởng Lưu sắp bị sa thải rồi, bọn họ chỉ là làm việc vô íchI

Niên Xuân Hoa đỡ cuốc một cách tượng trưng, đi dạo bên Sở Chí Nghiệp: "Mẹ nhờ con mua thịt, con mua được chưa?" Ở nông thôn không có phiếu thịt, muốn ăn thịt phải dùng thịt ba rọi đã để dành từ ngày Tết, nếu là trong đội hoặc trong xã sẽ giết lợn chia thịt.

Nhưng Niên Xuân Hoa có một vài người thân trong thành phố, bà ta để Sở Chí Nghiệp mang lương thực đi để đổi lấy một vé thịt, một vé thịt cộng với một tệ có thể mua một miếng thịt.

Sở Chí Nghiệp nói: "Mua được rồi, đem tặng cho chú ba rồi."

Niên Xuân Hoa thần bí nói: "Con đưa cho chú ba con hay thím ba?"

Sở Chí Nghiệp hôm nay phải đi rất lâu, mỏi đến chân mềm nhữn: "Con đưa cho con của chú ấy, để nó trực tiếp đưa cho chú ba, con làm gì có thời gian đợi chú ba trở về! Chú ba chắc chắn ở đồng ruộng, con cũng không thể đi lên đồng tặng chú ấy thịt, như vậy không phải quá bắt mắt sao!"

Niên Xuân Hoa cười sờ sờ trán của anh ta: "Con, từ nhỏ đã thông minh rồi!" Bà ta không tin, những năm nay còn có người có thể từ chối ăn thịt sao?

Sở Chí Nghiệp cười tự mãn, cà lơ phất phơ cầm cuốc đào đất, đất đào lên hấp ta hấp tấp.

Đúng lúc Lưu Thiêm Tài thấy anh ta làm việc không chăm chỉ, định nói vài câu, Niên Xuân Hoa xệ mặt xuống, lườm Lưu Thiêm Tài.

Mong muốn thuyết phục người khác trở nên tốt đẹp của Lưu Thiêm Tài cũng dừng lại, anh ấy cũng chẳng phải ba của Sở Chí Nghiệp. Niên Xuân Hoa và Sở Chí Nghiệp như thế này, sau này khi bị dạy dỗ sẽ không làm việc của anh ấy.

Bọn họ tưởng rằng làm việc cho đội sản xuất có phải là bị lợi dụng? Nuôi thành tính khí hấp tấp này, không có ích lợi gì.

Lưu Thiêm Tài không nói gì mà rời đi, Niên Xuân Hoa có chút không quen, bà ta vốn nghĩ rằng nếu Lưu Thiêm Tài dám nói về đứa con trai út của mình, bà ta sẽ chế giễu người đội trưởng này. Không ngờ... thật sự không hứng thú.

Rất nhiều người nhìn thấy hành vi của Niên Xuân Hoa, một người phụ nữ có chút thân với bà ta lo lắng nói: "Xuân Hoa, bây giờ bà thật sự không sợ đội trường sao?"

Niên Xuân Hoa kiêu ngạo ngẩng đầu lên: "Đội trưởng và đội viên không phải giống nhau sao? Đều là phục vụ vì nhân dân. Tôi sợ anh ta làm gì... Hơn nữa, hôm nay có một cuộc họp đội. Tôi sợ là có chuyện gì đó, người có phúc khí, ít nhiều cũng chỉ lớn như vậy, hết phúc khí rồi, phải đi xuống thôi."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 138: Đội Trưởng (5)


Lời này của Niên Xuân Hoa không nhỏ giọng, Lưu Thiêm Tài đi xa mặt không biểu cảm, chỉ giả vờ như không nghe thấy, một số đội viên thâm cảm thấy Niên Xuân Hoa quá thực tế và cay độc, không thể quan thân.

Nhưng cũng không nói gì nhiều.

Một lúc sau, đã đến giờ họp đội viên.

Lưu Thiêm Tài đang ở trên đài, anh ấy làm việc rất tỉ mỉ, anh ấy viết ra tất cả những gì đã xảy ra trong đội trong khoảng thời gian này, tổng kết kinh nghiệm giáo dục, đọc từng bản thảo một, thỉnh thoảng ghi lại một số ghi chú mới.

Đầu tiên anh ấy cảm ơn tất cả các đội viên đã đóng góp trong bệnh dịch gà, sau đó biểu dương đến bác sĩ Chung, Trân Dung Phương, Sở Chí Quốc và những người khác, cũng biểu dương thầy Tần đã rời đi, còn gửi lời chúc của thầy Tần tới mọi người.

Khi nhắc đến những hành động vĩ đại chung tay chống lại bệnh dịch gà, các đội viên đều không nhịn được mà rơi nước mắt.

Mấy người nhà Niên Xuân Hoa không ăn ý, gia đình bọn họ giống như khác loài trong đội sản xuất thứ chín, mọi người khóc, bọn họ lại không hề xúc động.

Sở Chí Nghiệp cảm thấy những người này thật ngu ngốc, anh ta không đồng cảm với những kẻ ngu ngốc. Sở Chí Bình và Sở Chí Mậu rất xấu hổ, thời khắc quan trọng như vậy, gia đình bọn họ lại... chỉ có Bạch Giai Tuệ đến trụ sở phòng trị để góp sức, lúc này cô ấy cũng không kìm được nước mắt.

Còn về Niên Xuân Hoa, rất đắc ý! Bây giờ bà ta chỉ muốn đợi Lưu Thiêm Tài bị sa thải!

Lưu Thiêm Tài lúc này cũng liếc nhìn nhà Niên Xuân Hoa, anh ấy nói một cách vô tư: "Vào thời điểm này khi cả đội đoàn kết như một, một số người trong đội làm việc chưa được tốt, chỉ chú ý đến lợi ích cá nhân, không quan tâm đến lợi ích tập thể. Tôi với tư cách là đội trưởng, tôi xin hỏi mọi người, nếu phòng trị bệnh dịch gà của cả tập thể không được khống chế, gà của bản thân có được khỏe mạnh không? Đây là bệnh truyền nhiễm, có thể lây qua không khí, nước và mùi."

Thím Hoa nói đầu tiên: "Không!"

Sở Chí Bình và những người khác cúi đầu xuống, Niên Xuân Hoa thấy sự xấu hổ như vậy, nghiến chặt răng càng ghét Lưu Thiêm Tài hơn.

Bà ta trực tiếp lớn tiếng nói: "Đội trưởng, chúng tôi bận rộn một ngày rồi, còn phải về nhà nấu cơm! Anh có thể nói nhanh vào vấn đề chính được không!"

Lưu Thiêm Tài nói: "Tất cả những gì tôi nói đều là trọng điểm. Nếu bà cảm thấy không phải, vậy mời bà lên đây nói?"Lưu Thiêm Tài đột nhiên vỗ bàn: "Bà lên đây!"

Người đất còn có ba phần tức giận, huống chi là người! Lưu Thiêm Tài làm đội trưởng nhiều năm như vậy, sự uy nghiêm khi tức giận đó, sao Niên Xuân Hoa có thể chịu được?

Niên Xuân Hoa vô thức rùng mình vài cái, tính bướng bỉnh của bà ta dường như giảm đi năm phần. Bà ta sốt lên, trước mặt nhiều người như vậy không thể nhận mình kinh sợ, nhưng cũng không thể nhận bản thân mình sai, quay mặt đi chỗ khác.

Tay của Lưu Thiêm Tài cũng run lên, không ngờ trong đội lại có một người gió chiều nào xoay chiều ấy, thừa cơ hãm hại như vậy.

Anh ấy tự hỏi, bản thân chẳng có chỗ nào có lỗi với Niên Xuân Hoa. Nhà Niên Xuân Hoa đông người, khi anh ấy sắp xếp công việc cũng xem xét về chuyện này, cố gắng để gia đình họ kiếm được nhiều điểm công hơn, thật không ngờ, thật không ngờ...

Lưu Thiêm Tài nói về một số chuyện nữa, rồi nói: "Hôm nay, đội chúng ta còn có chuyện liên quan đến việc điều động nhân sự cần phải thông báo với mọi người, tiếp theo, mời bí thư Hồng." Hồng Thuận đang ngồi bên dưới, chỉ là góc nhìn của Niên Xuân Hoa không thấy được anh ấy.

Khi Hồng Thuận đứng dậy, anh ấy tế nhị liếc nhìn Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa siết chặt tay, đây là kiểu ánh mắt gì? Có chút đáng sợ, bà ta có đắc tội Hồng Thuận sao?

Thực ra Hồng Thuận làm bí thư, nếu không nhìn thấy suy nghĩ của Niên Xuân Hoa thì thật nực cười.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 139: Đội Trưởng (6)


Những ngày này, đội sản xuất thứ chín ngấm ngầm có tin đồn rằng Lưu Thiêm Tài sẽ bị thay thế, Niên Xuân Hoa đã vài lần coi thường Lưu Thiêm Tài, Hồng Thuận đều biết những chuyện này.

Đừng nói là Lưu Thiêm Tài, Hồng Thuận cũng thất vọng.

Tục ngữ có câu, một người rời đi, trà sẽ nguội, nhưng Lưu Thiêm Tài còn chưa rời đi, điệu bộ của Niên Xuân Hoa này đã bắt đầu đẩy Lưu Thiêm Tài vào bức tường.

Hồng Thuận là một bí thư, cũng sợ loại người này. Anh ấy hết lòng vì nhân dân, nhưng nếu một ngày nào đó anh ấy rời đi, những người mà anh ấy đã từng giúp đỡ lại đối xử với anh ấy như vậy, Hồng Thuận nghĩ, bản thân khổ sở biết bao.

Trong lòng Hồng Thuận đã thay đổi cách nhìn về Niên Xuân Hoa, càng thay đổi suy nghĩ, không muốn che giấu những gì anh ấy muốn nói trong lòng nữa...

Hồng Thuận bước lên bục, vẫn nói về chuyện bệnh dịch gà, đặc biệt là nói về Lưu Thiêm Tài. Lưu Thiêm Tài có công, cũng có lỗi, nhưng đối với tổ chức mà nói, không phục tùng mệnh lệnh là lỗi lớn nhất.

Trân Dung Phương không nhịn được: "Bí thư, đội trưởng đều là vì chúng tôi, nếu có hiểu lầm, chúng tôi đi giải thích có được không? Chúng tôi ký sách Vạn Dân, hay là còn có biện pháp nào? Không thể làm lạnh tấm lòng của người tốt được."

Thím hai Tống và mọi người cũng ào ào nói: "Đúng, chuyện này cũng không phải một mình đội trưởng làm, lúc đầu không phải mọi người đều che giấu sao?"

Có một hai người dẫn đầu, người nói cũng nhiều hơn, trong phòng thị chính đột nhiên tràn ngập tiếng xin tha thứ thay cho Lưu Thiêm Tài.

Lưu Thiêm Tài đột ngột nghẹn ngào, quay lưng đi, không để các đội viên nhìn thấy nước mắt đang rơi của anh ấy. Niên Xuân Hoa nghe thấy những âm thanh này, nghiến răng không nói gì, dưới sự lãnh đạo của bà ta, ngoại trừ Bạch Giai Tuệ, những người còn lại trong gia đình không dám nói gì, cúi đầu khom lưng, bọn họ thực sự trông không giống người của đội sản xuất thứ chín. May mà, bây giờ mọi người đều không quan tâm đến bọn họ.

Hồng Thuận rất cảm động, sự cống hiến của Lưu Thiêm Tài, dù sao cũng rất đáng giá.

Hồng Thuận giơ tay, yêu cầu mọi người im lặng: "Tôi biết mọi người không nỡ chia tay đội trưởng của mình, quốc có quốc pháp, gia có gia quy..." Anh ấy úp úp mở mở: "Nhưng, quốc pháp cũng có tình người, Lưu Thiêm Tài làm tất cả chỉ vì nhân dân, tất cả đều vì nhân dân, anh ấy đã cứu vãn tài sản của mọi người, anh ấy đã không phụ lòng tin của tổ chức!"

Tiếng vỗ tay như sấm.

Niên Xuân Hoa càng nghe càng thấy bất ổn, chuyện này là như thế nào? Tại sao, tại sao vẫn khen ngợi Lưu Thiêm Tài?

Niên Xuân Hoa cảm thấy như thể băng ghế dưới mông mọc chiếc gai, bà ta đứng ngồi không yên, dài cổ chờ nghe những lời Hồng Thuận nói. Hồng Thuận uy nghiêm nói: "Lưu Thiêm Tài, anh có sợ sẽ không được đảm nhiệm chức đội trưởng nữa không?”

Lưu Thiêm Tài quay đầu lại, đã lau sạch nước mắt, anh ấy cười nhẹ nhõm: "Tôi không sợ. Bất cứ ai trở thành đội trưởng đều là vì nhân dân, tôi cũng là một phần của nhân dân. Tôi từ quần chúng đến, trở về với nhân dân quần chúng là điều đương nhiên..

Niên Xuân Hoa nắm chặt tay, đúng đúng, chính là như vậy, Lưu Thiêm Tài không thể làm đội trưởng, anh ta không có phúc khí... còn dám nói Phúc Đoàn không phải là tiên nữ, phúc khí của anh ta chắc chắn sắp kết thúc.

Nếu không, bà ta mấy ngày nay không phải đã đắc tội chết Lưu Thiêm Tài sao? Niên Xuân Hoa gần như không thở nổi, liền nghe Hồng Thuận nói: "Lưu Thiêm Tài không tuân theo mệnh lệnh của cấp trên, không nên làm đội trưởng nữa, nhưng..."

"Anh chiều theo ý dân, khống chế được bệnh dịch gà, không để bất kỳ vật lây nhiễm nào lọt ra ngoài, thậm chí còn cứu được đàn gà của đội sản xuất, cho các công xã xung quanh, đội sản xuất thể hiện rõ một lần đồng tâm hiệp lực của mọi người, một điển hình cho sự đồng lòng chống thiên tai."
 
Back
Top Bottom