Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn

Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 400


Diệp Quân Chi đứng dậy: "Đến giờ cơm, chúng ta đi mua chút đồ ăn cho cô ấy."

Dù sao thân phận hiện tại của bọn họ cũng là người thân của Lưu Giai Ni. Vừa hãy trưa hôm nay bọn họ ăn một bữa cơm trưa cùng Lưu Giai Ni cô độc.

Sở Phong và Diệp Quân Chi đi mua cơm, bệnh viện có căng tin, ngoại trừ nhân viên và bệnh nhân ở đây có thể dùng thẻ công nhân mua cơm, bọn họ cũng có thể dùng vé và tiền để mua.

Diệp Quân Chi mua một ít đồ ăn thanh đạm mang về phòng bệnh.

Cậu bé và Sở Phong vừa đến cửa phòng bệnh liên nghe thấy bên trong có người đang lẩm bẩm nói. Diệp Quân Chi và Sở Phong theo bản năng nhấc nhẹ bước chân.

Trong phòng bệnh, Lưu Giai Ni không nằm trên giường mà cuộn mình dưới gầm giường.

Cô ấy vẫn nói một câu: "... Chúng tôi không thiên vị, không thiên vị."

"Không được, đó là chị gái của con, đó là chị gái của con..."

Lưu Giai Ni nói xong, nước mắt giống như thủy triều đau đớn tuôn ra. Cô ấy lau sạch nước mắt trên mặt, lại ôm lấy đầu, đau khổ đập đầu vào giường bệnh.

Một lát sau, cô ấy lại giống như lấy được thứ gì đó từ trong giường bệnh ra, trống rỗng ôm một luồng không khí, nỉ non nói: "Mẹ đưa con đến bệnh viện, mẹ đưa con đến bệnh viện..."

Sở Phong và Diệp Quân Chi ngay lập tức nhận ra, hiện tại Lưu Giai Ni đang lặp lại hành động đã làm khi cứu con gái lớn của mình.

Lúc này Lưu Giai Ni bị đau đớn bao trùm, lại muốn quỳ xuống dập đầu, cô ấy dập một cái, đầu đây máu. Sở Phong và Diệp Phích Chi đều không thể thấy cô ấy tự làm thương mình như vậy, vọt vào đỡ Lưu Giai Ni dậy, không cho cô ấy làm chuyện ngu ngốc nữa.

Sau một hồi náo loạn, y tá trong bệnh viện cũng chạy tới, lúc này mới ngăn được Lưu Giai Ni.

Nữ bác sĩ vốn đang ăn cơm cũng chạy về, vừa thấy tình hình liền thở dài: "Không phải tôi bảo hai người đừng hỏi cô ấy nữa sao?"

Diệp Quân Chi lắc đầu: "Chúng cháu không hỏi cô ấy, chỉ định mang cơm đến cho cô ấy."

Nữ bác sĩ vừa thấy hộp thức ăn trong tay Sở Phong, trong mắt ấm áp, may mắn, hai người này coi như có lương tâm. Nữ bác sĩ đã gặp qua rất nhiều bệnh nhân bị gia đình bỏ rơi.

Trong mắt cô ấy có thêm một chút ánh sáng mềm mại: "Được, tôi biết rồi. Hai cháu đi trước đi không một lát nữa cô ấy sẽ làm thương các cháu."

"Nếu các cháy thật sự muốn thăm cô ấy, ngày mai hoặc là ngày khác hãng quay lại. Tôi cũng sẽ đi tìm trường hợp của cô ấy, tôi là bác sĩ chính thứ hai của cô ấy, bác sĩ đầu tiên của cô ấy không phải là tôi, hồ sơ đó tôi sẽ đi tìm cho hai cháu xem."

Sở Phong và Diệp Phương Chi không có cách nào, chỉ có thể đồng ý.

Dù sao tuổi hai người cũng còn nhỏ, Diệp Quân Chi đối với chuyện đúng sai thì rất tàn nhẫn, nhưng lại không thể nào độc ác với người vô tội được. Lòng tốt sẽ làm cho dao trở thành mềm, làm cho mọi chuyên trở lên rắc rối.

Họ lên xe trở về đội sản xuất số 9.

Khi bọn họ rời đi được nửa tiếng thì Lưu Giai Ni trong bệnh viện lại hoảng hốt, mặc quần áo bông vào để quần áo bệnh nhân rồi rời khỏi bệnh viện.

Cô ấy nghe thấy, Phúc Đoàn.

Sở dĩ Lưu Giai Ni mắc bệnh là nghe lén Sở Phong và Diệp Quân Chi nói chuyện. Phúc Đoàn... cái tên này đều khiến Lưu Giai Ni sợ hãi. Con gái út của cô ấy không phải tên là Phúc Đoàn, nhưng nếu cô ta đổi tên thì cái tên thực sự giống như phong cách của cô ta.

Chẳng lẽ Phúc Đoàn bây giờ còn muốn hại người nữa sao?

Lưu Giai Ni bị bệnh hơn một năm, mê man, không biết hôm nay là ngày bao nhiêu.

Lúc đầu, cô ấy cảm thấy Sở Phong và Phúc Đoàn tuổi tác tương tự, sợ cô giống như Phúc Đoàn. Nhưng sau đó, Lưu Giai Ni đánh giá Sở Phong rất nhiều, cô gái này càng giống con gái lớn của cô ấy hơn.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 401: Gặp Nhau (1)


Con gái lớn của cô ấy cũng tốt bụng như vậy. Sở Phong tốt bụng thì không muốn lợi dụng cô ấy, không muốn làm tổn thương cô ấy.

Lưu Giai Ni mê man, chuyển nguyện vọng muốn bảo vệ con gái lớn lên người Sở Phong. Cô ấy không thể nhìn Phúc Đoàn lại làm hại người nữa, cô ấy muốn đi tìm Phúc Đoàn, cô ấy không thể trốn tránh nữa.

Hiện tại Lưu Giai Ni vừa nhắm mắt lại đều là dáng vẻ con gái lớn của mình chết không nhắm mắt.

Lưu Giai Ni nghiêng ngả lảo đảo, đi tới thẳng tới nhà ga. Đã rất lâu cô ấy không tiếp xúc với người khác, cố hết sức lực vừa nói vừa khua tay múa chân: "Mọi người có nhìn thấy hai đứa nhỏ, một nam một nữ, bọn họ lên xe nào không?"

Người ở trạm xe buýt hoặc là lắc đầu, hoặc là lấy Lưu Giai Ni giống người điên, còn có người không có ý tốt muốn bắt cóc Lưu Giai Ni.

May mắn lúc trước học thức của Lưu Giai Ni không tệ, cô ấy bị bệnh, nhưng bệnh này không phải phát bệnh liên tục.

Cuối cùng Lưu Giai Ni dựa vào sự sàng lọc của mình, ngồi lên xe đi tới đội sản xuất số 9.

Cô ấy không có vé, là do xe của tài xế và nhân viên bán vé không đủ người, bọn họ cũng muốn kéo thêm vài hành khách, liền mở một con mắt nhắm một mắt, thu tiên của Lưu Giai Ni, để cô ấy đi ghế sau ngồi, trên đường gặp phải trạm kiểm soát liền ngồi xổm xuống chỗ ngồi.

Sở Phong và Diệp Phích Chi vì lòng tốt mà không lừa gạt Lưu Giai Ni, Lưu Giai Ni cũng vì lòng tốt mà giúp đỡ họ.

Lòng tốt là một thứ rắc rối, nhưng có đôi khi ông trời mở mắt cũng sẽ ban cho lòng tốt một ít ấm áp. Trong vài ngày liên tiếp.

Bởi vì mùa thu và đông là hai mùa cao điểm của bệnh viêm phế quản, Diệp Quân Chỉ lại bị bệnh thêm mấy ngày. Lần trước Sở Phong nhìn thấy cậu bé ở đó suýt chút nữa ho ra phổi.

Vì sức khỏe của Diệp Quân Chi nên hai người không đi tới bệnh viện nữa.

Thoáng cái, đã đến ngày Sở Chí Bình của nhà Niên Xuân Hoa cưới vợ.

Từ lúc nhờ người mai mối làm mai đến khi kết hôn còn chưa tới nửa tháng, hai người bọn họ đã định làm chuyện tốt. Thứ nhất, nhà Trương Thiến cũng chính là nhà gái không chờ được, lo lắng chồng cũ sẽ lại quấy rây.

Thứ hai, Niên Xuân Hoa nghĩ đến trong nhà thật sự là quá ít người làm việc. Mấy ngày nay, chân Phúc Đoàn đã bị gấy, thỉnh thoảng Lý Tú Cầm còn bảo Phúc Đoàn giúp đỡ cho gà ăn.

Phúc Đoàn vốn không giỏi làm nông nghiệp, trong lòng lại cảm thấy uất ức, càng không cẩn thận.

Cô ta khập khiễng đi cho gà ăn, bịch một cái liền ngã xuống lối đi cạnh chuồng gà, người dính đầy đất bẩn.

Phúc Đoàn liền gào sống gào chết ngay tại chỗ, Niên Xuân Hoa lập tức mắng Lý Tú Cầm, nhưng Lý Tú Cầm này thì sao? Đó là một cây kim bông.

Lý Tú Cầm cũng khóc ngay tại chỗ, lau nước mắt nói: "Mẹ, con chỉ để Phúc Đoàn bưng một cái bát nhỏ cho gà ăn. Nó chỉ cần rắc đồ ăn trong bát cho gà là được, đây không phải là chuyện thuận tay là làm được sao? Con không ngờ Phúc Đoàn lại bị ngã."

Thật ra Lý Tú Cầm muốn nói, chỉ có lợn mới có thể ngu ngốc thành dáng vẻ này. Phúc Đoàn vốn là không quan tâm đến công việc.

Nhưng lời này, đương nhiên không thể nói ra như vậy.

Lý Tú Cầm liền nước mắt nước mũi giàn giụa khóc lóc kể lể: "Con còn không phải vì muốn tốt cho Phúc Đoàn sao? Trong khoảng thời gian này con đi ra ngoài, mỗi ngày đều nghe người ta nói xấu Phúc Đoàn nhà chúng ta. Con nghĩ, cũng để Phúc Đoàn làm việc gì đó trong khả năng của mình để bịt miệng của những người đó. Mẹ, lòng con như thế nào mẹ còn không hiểu sao?"

Nói xong, Lý Tú Cầm liền ủ rũ rời đi.

Cô ấy trốn đến bên cạnh cửa khu nhìn, bên ngoài một số người thấy Phúc Đoàn và Niên Xuân Hoa lại bắt nạt làm Lý Tú Cầm khóc, tất cả đều tấm tắc nói lạ.

Đêều nói mẹ kế khó làm, xem ra thật đúng là không sai.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 402: Gặp Nhau (2)


Lý Tú Cầm đối với Phúc Đoàn không tệ nhưng vẫn có thể bị Niên Xuân Hoa bắt nạt, bị Phúc Đoàn tố cáo. Thử hỏi hôm nay nếu Lý Tú Cầm để cho con ruột của mình đi cho gà ăn, con cái ruột thịt sẽ gào khóc thảm thiết tố cáo với Niên Xuân Hoa sao?

Tuy rằng trong viện Niên Xuân Hoa và Phúc Đoàn không nghe được người khác nói chuyện, nhưng biểu cảm kiêng ky, ghét bỏ trên mặt người khác là không thể giả được.

Phúc Đoàn và Niên Xuân Hoa trong lòng lúc này lộp bộp một chút.

Phúc Đoàn vội vàng thu nước mắt.

Cứ như vậy Niên Xuân Hoa nghĩ, trong nhà phải nhanh chóng lấy vào một người có thể làm việc, chỉ cần có đủ người làm thì Phúc Đoàn có thể không phải làm việc nữa, trong nhà cũng sẽ không náo loạn.

Vì vậy, gia đình Niên Xuân Hoa gõ khua chiêng gõ trống chào đón cô dâu.

Ở nông thôn làm việc muốn náo nhiệt vui mừng thì mời ban thanh nhạc gánh hát từ đội bên cạnh. Trong bữa tiệc, rượu thịt và đồ ăn đều là người của đội đến làm giúp, hỗ trợ nấu cơm rửa bát.

Anh giúp tôi, tôi sẽ giúp anh.

Nhưng lần này, không có nhiều người đồng ý giúp đỡ gia đình Niên Xuân Hoa. Trước đây toàn bộ người nhà Niên Xuân Hoa đều là nông dân. Sau này Sở Chí Nghiệp nhà bà ta có bát cơm vàng, lúc đó chắc chắn sẽ có người đến cầu xin Sở Chí Nghiệp.

Những lời này nhà Niên Xuân Hoa đều nói ra hết. Điều này khiến cho một số người trên mặt không dễ chịu, sao bọn họ có thể đi xin Sở Chí Nghiệp được chứ?

Chẳng lẽ lấy nước tương còn phải nhờ Sở Chí Nghiệp giúp bọn họ lấy nhiều hơn một chút sao?

Những người này ngược lại càng không muốn giao tiếp với nhà Niên Xuân Hoa.

Vì thế, lần này không có ai đến giúp nhà Niên Xuân Hoa nấu cơm nấu đồ ăn. Bà ta càng thêm bận rộn, lân này còn chủ động gọi Phúc Đoàn giúp đỡ bưng thức ăn.

Nhưng đây còn không phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là trong đội không có ai đến tham gia hôn lễ của nhà Niên Xuân Hoa, đều xa lánh nhà bà ta.

Một người già nói rất đúng: "Chúng tôi đều sợ, mỗi ngày nhà Niên Xuân Hoa đều nói có phúc có phúc. Bây giờ đội trưởng bọn họ tốt, không cho mấy người đó lên đường lối. Nhưng lỡ như một ngày nào đó hướng gió sẽ thay đổi thì sao?"

Niên Xuân Hoa mê tín dị đoan, tư tưởng lạc hậu như vậy, luôn áp bức người khác, nếu như đặt ở trước kia đó là ăn không hết thì gói ghém mang đi.

Vì vậy, nhà Niên Xuân Hoa lại luống cuống.

Ở bên chỗ cô dâu Trương Thiến tới nhiều người thân như vậy, nhà bà ta lại không có nhiều người như thế, đó không phải là để cho nhà cô dâu chê cười sao?

Niên Xuân Hoa liền bảo Sở Chí Bình đến từng nhà mời người đến.

Sở Chí Bình đáng thương, kết hôn lần thứ hai cũng không cảm thấy vui vẻ gì, ngược lại còn phải cúi người xuống trước, đi cầu ông nội xin bà nội.

Dù sao đi nữa người ta cũng vứt bỏ thể diện để đến, người của đội sản xuất số 9 cũng không phải thật sự là tâm địa sắt đá vẫn là dân dần đi tới nhà Niên Xuân Hoa, xem như diễn cho xong tình huống này.

Lần này nhà Niên Xuân Hoa mới mổ lợn không lâu, đồ ăn cũng coi như phong phú.

Sở Phong và Sở Thâm cũng ở đây, nhà cô và nhà Niên Xuân Hoa dù sao cũng là họ hàng, tặng chút lễ rồi đến ăn cơm.

Trong bữa tiệc, bởi vì Sở Phong và Sở Thâm thường xuyên đến trạm y tế giúp đỡ, hơn nữa bọn họ thường xuyên giúp nhà cắt cỏ lợn, hái thảo dược nên đã đi qua không ít đội.

Người thân nhà cô dâu Trương Tiểu Phượng cũng biết hai người bọn họ, hỏi: "Ai, hai đứa nhỏ các cháu rốt cuộc là con nhà ai? Tôi thường xuyên thấy cháu."

Sở Phong và Sở Thâm liền trả lời, nói mình là con trai và con gái của con trai lớn của Niên Xuân Hoa, Niên Xuân Hoa là bà nội các cô.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 403: Gặp Nhau (3)


Họ hàng nhà Trương Tiểu Phượng liên hiểu rõ, không để ý tới Sở Phong và Sở Thâm, lại nói chuyện với người thân xung quanh mình: "Nghe nói Trương Tiểu Phượng gả cho nhà này, nhà này không hợp với con trai lớn của mình, càng suýt chút nữa hại cháu trai cháu gái chết đói."

"Nghe nói, bà nội nhà này rất mê tín dị đoan, cảm thấy một đứa trẻ nhận nuôi có phúc, những người còn lại không có phúc, ở nhà liên bắt nạt bọn họ đến choáng váng."

Sở Phong, Sở Thâm:...

Bọn họ liếc mắt một cái, hiểu rõ mình bị người ta lấy ra dùng làm súng.

Hiện tại, có lẽ họ hàng nhà Trương Tiểu Phượng đã lợi dụng vấn đề này, uy h**p Niên Xuân Hoa không được bắt nạt Trương Tiểu Phượng.

Quả nhiên, một người đàn ông ở bàn bên cạnh buồn bực uống một ngụm rượu, sau đó ngửa đầu gọi: "Bà thông gia! Bà thông gia!"

Niên Xuân Hoa bận rộn ở bên trong vội vàng đi ra, cười hớn hở nói: "Thông gia, sao vậy?"

Người đàn ông uống rượu này dường như tửu lượng không được tốt lắm, cũng dường như là mượn rượu giả điên, ông ta chỉ tay vào Sở Phong và Sở Thâm nói: "Nghe nói đây là cháu trai cháu gái của bà. Bà cảm thấy cháu trai cháu gái của mình không có phúc, nhưng lại thích cái kia gọi là gì, Phúc Đoàn?”

Nụ cười trên mặt Niên Xuân Hoa đóng băng, miệng ai lại to như vậy chứ?

Bà ta oán hận trừng mắt với Sở Phong và Sở Thâm một cái, nhưng lại lập tức biến thành ý cười. Ngày vui này, Niên Xuân Hoa cũng không muốn làm ầm ï lên.

Niên Xuân Hoa cười nói: "Không có chuyện đó, tôi đối với các cháu trai cháu gái đều bình đẳng, rất công bằng!" Không ai nói gì hết.

Trên đời mọi chuyện đều như vậy, càng thiên vị càng phải nhấn mạnh mình công bằng công chính, giống như chính mình nói vài câu, người khác liền tin là thật.

Người đàn ông say rượu nheo mắt lại: "Có câu này của bà, tôi yên tâm rồi."

Ông ta nói to: "Con gái nhà tôi, một đứa con cũng chưa có. Còn tôi, vẫn luôn chịu khổ chịu tội nuôi nó lớn như vậy, mọi người đều là người làm ba làm mẹ. Con người tôi mỗi ngày đều hút thuốc rồi uống rượu, bác sĩ nói phổi của tôi đều đen hết rồi, tôi sợ là không sống được bao lâu nữa."

"Ba, ba nói gì vậy?" Một người phụ nữ mặc áo đỏ vọt ra từ trong phòng, trên tóc có một bông hoa đỏ, chính là cô dâu của hôm nay Trương Tiểu Phượng.

Trương Tiểu Phượng có khuôn mặt tròn phúc hậu, nhưng cũng không mập đến mức béo ục jch, sắc mặt trong trắng lộ hồng, vẻ mặt rất tốt.

Cô ta ôm lấy ba mình nói: "Ba, ba còn phải sống lâu trăm tuổi, nói lung tung cái gì vậy."

Ba của Trương Tiểu Phượng võ võ tay cô ta, sau đó nói với Niên Xuân Hoa: "Con gái này của tôi, mặc dù là lấy chồng thứ hai, nhưng đó là người khác có lỗi với nó, không phải nó có lỗi với người ta! Còn tôi có một tâm nguyện, chỉ xem hôm nay bà thông gia có đồng ý hay không."

Niên Xuân Hoa bị đặt trong tình huống này, bà ta cũng không thể nói không đồng ý được.

Trong lòng Niên Xuân Hoa chửi mẹ nó, thầm nghĩ nhà này không dễ sống chung, mặt ngoài thì tươi cười nói: "Đồng ý, chuyện của ông thông gia đương nhiên tôi phải đồng ý rồi."

Ba của Trương Tiểu Phượng liền nói: "Sở Chí Bình nhà bà có hai đứa con trai, nhưng mà, Trương Tiểu Phượng nhà tôi cũng không thể hạn chế sinh đẻ. Người ta thường nói, nhiều con trai thì nhiều phúc, nhiều con gái thì sống lâu. Nhà bà cũng không thể làm ra chuyện cưới một người phụ nữ về để giúp các người nuôi lớn con cháu, phụ nữ cả đời không sinh con, già rồi liền bị một cước đá ra ngoài!"

Niên Xuân Hoa tất nhiên đồng ý.

Nhìn thấy chuyện khôi hài này, mấy người thím Phương và Chu Phương đang ngồi bên một bàn khác ghé tai nhau: "Nhà cô dâu này lợi hại quá."

"Sau này cuộc sống của Sở Học Văn và Sở Học Võ sợ là sẽ khó khăn."

Chuyện này còn chưa xong xuôi đã nói thẳng muốn con gái của mình sinh con ruột, người nhà họ Trương này làm bộ mạnh mẽ giống như thổ phỉ vậy.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 404: Gặp Nhau (4)


Chu Phương vội vàng nhìn về phía Sở Học Văn và Sở Học Võ.

Kết quả không nhìn thì không sao nhưng vừa nhìn đã giật nảy mình. Hai anh em Sở Học Văn và Sở Học Võ này một trái một phải ngồi bên cạnh Phúc Đoàn, không ngừng gắp thức ăn cho Phúc Đoàn: "Phúc Đoàn, em ăn cái này đi."

"Phúc Đoàn, em ăn cái này của anh đi."

Chu Phương:...

Trong lòng bà ấy cảm thấy khinh bỉ. Hôm nay là ngày tốt của Sở Chí Bình, hai anh em Sở Chí Bình không lo lắng cho tình cảnh của mình, cũng không muốn đi xem mẹ ruột ở ký túc xá trường học.

Còn đang vây quanh Phúc Đoàn.

Hừm, bản thân mình không đứng dậy nổi thì người khác quan tâm thế nào cũng vô dụng, Chu Phương liền không nói gì nữa.

Trương Tiểu Phượng thì khéo léo đưa đẩy nói: "Ba, bà nói gì vậy? Hai đứa nhỏ đều còn nhỏ, nhìn xem, hiểu biết bao nhiêu. Chờ qua vài năm bọn họ lớn rồi con mang thai cũng được mà."

Trương Tiểu Phượng chỉ tay, tất cả mọi người đều thấy hai anh em Sở Học Văn và Sở Học Võ đang xum xoe chăm lo cho Phúc Đoàn.

Sự vô tâm vô phế kia khiến không ít người lắc đầu, cảm thấy hai đứa nhỏ này đã hỏng rồi.

Bởi vì Phúc Đoàn mà đi đánh mẹ ruột của mình, hiện tại ba ruột của mình tái hôn, bọn họ cũng không quan tâm. Không ít người đang suy nghĩ, quả thật Trương Tiểu Phượng nên sinh thêm một đứa nữa.

Nếu không mẹ ruột còn bị hai anh em này đánh đập, cô ta là mẹ kế, già rồi còn không bị đuổi ra ngoài sao? Nên sinh, nên sinh.

Ba của Trương Tiểu Phượng cũng trừng mắt nhìn Trương Tiểu Phượng: "Con còn chờ mấy năm nữa sao? Cơ thể này của ba, con bảo ba chờ vài năm thì ba còn có thể bế cháu ngoại nữa sao? Con thật bất hiếu!"

Ông ta lại nói với Niên Xuân Hoa: "Tôi thấy bà là một người mẹ chồng tốt, gia nghiệp lớn, chẳng lẽ không nuôi nổi cháu của mình sao? Con không được nói nữa, ngày vui đừng chọc làm ba con tức giận!"

Hai ba con nhà này kẻ xướng người họa, cho dù Trương Tiểu Phượng vào cửa mấy tháng liền mang thai, trong đội cũng sẽ không có người nói Trương Tiểu Phượng là mẹ kế chỉ lo mình, không để ý đến Sở Học Văn và Sở Học Võ.

Dù sao ba người ta muốn bế cháu ngoại, Niên Xuân Hoa cũng đồng ý.

Người nào có chút khả năng cũng nghĩ thầm, Trương Tiểu Phượng này nhất định không phải là người hiền lành.

Bà mối Hà thì nhanh chóng ăn cơm xong, một nhà Trương Tiểu Phượng quá độc ác quá tàn nhãn. Khó trách trước kia Trương Tiểu Phượng và chồng cũ đã đay nghiến bố mẹ chồng như vậy, chồng cũ cũng giúp cô ta.

Nếu không phải Trương Tiểu Phượng ngoại tình bị phát hiện thì cuộc hôn nhân này thật đúng là sẽ không rời.

Bà mối Hà vội vàng ăn cơm xong mượn cớ rời đi, dù sao kết hôn sống cùng nhau đều là bọn họ tự nguyện đồng ý. Cô ấy chỉ là người mai mối giật dây bắc cầu, sau này xảy ra chuyện gì không liên quan đến cô ấy.

Vì vậy, một đám cưới đã kết thúc.

Sở Phong và Sở Thâm ăn cơm xong cũng không có ý giúp Niên Xuân Hoa rửa bát, dùng tốc độ ánh sáng rời đi, tránh cho vì thiếu người bị Niên Xuân Hoa bắt đi rửa bát.

Ba Trương Tiểu Phượng say rượu, hiện tại Trương Tiểu Phượng phải đi chăm sóc ba mình. Tóm lại Trương Tiểu Phượng không thể giúp cả nhà Niên Xuân Hoa xử lý chuyện nồi niêu xoong chảo.

Đây cũng là Trương Tiểu Phượng cùng ba cô ta bàn bạc xong, ngày cô dâu mới qua cửa làm sao có chuyện phải rửa bát cùng ngày chứ?

Nhưng bọn họ đã sớm hỏi thăm rõ ràng nhà Niên Xuân Hoa rồi, người nhà này chính là không xem con dâu là người, không phải gió đông áp gió tây, chính là gió tây áp gió đông.

Hôm nay là ngày vui, Trương Tiểu Phượng cũng sẽ không rửa chén.

Sái Thuận Anh cũng không rửa, chỉ còn lại có một mình Lý Tú Cầm, một mình cô ấy làm sao có thể rửa được nhiều như vậy?
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 405: Gặp Nhau (5)


Không khỏi, Lý Tú Cầm lại muốn gọi con của mình ra giúp đỡ. Nhưng hiện tại cô ấy sợ nhất là đứa nhỏ của mình cảm thấy họ mang giày cho Phúc Đoàn cũng không xứng, vì thế làm việc nhất định phải gọi Phúc Đoàn, phải đối với mấy đứa nhỏ đều giống nhau.

Lý Tú Cầm gọi mấy người Phúc Đoàn và Sở Hướng Đông ra giúp rửa bát.

Phúc Đoàn chưa từng rửa nhiều bát như vậy, rửa sạch, Phúc Đoàn thật sự chịu không nổi liên khóc lên.

Đây là hàng trăm cái bát! Phúc Đoàn không thèm để ý đám người Lý Tú Cầm cũng đang rửa bát. Cô ta cảm thấy mình bị ngược đãi. Cho dù trước kia ở nhà họ Tống hay là trước đó ở nhà Trần Dung Phương, Phúc Đoàn cũng chưa từng chịu qua loại uất ức này.

Lần này Phúc Đoàn thật sự muốn phản kháng đến cùng, trên chân cô ta còn có vết thương, Lý Tú Cầm là mẹ mới sao có thể ngược đãi cô ta như vậy?

Lần này Phúc Đoàn khóc không ngừng cũng không nhịn được, chờ Niên Xuân Hoa bị chú ý đi tới, Phúc Đoàn liên nghẹn lại, nói dối: "Bà nội, chân, chân đau!"

Dáng vẻ này giống như cô ta rửa chén ảnh hưởng đến vết thương ở chân.

Niên Xuân Hoa hung tợn nhìn về phía Lý Tú Cầm. Lý Tú Cầm kiên quyết lại bình tĩnh: "Mẹ, tay con còn bị thương, nhiều chén như vậy không rửa sạch mà trả lại cho người ta. Sau này chúng ta vĩnh viên không thể mượn được bát nữa!"

Nếu như là bình thường thì kim bông của Lý Tú Cầm sẽ ổn.

Nhưng hôm nay Niên Xuân Hoa vừa ăn kim bông của ba con Trương Tiểu Phượng nên rất tức giận. Hơn nữa bà ra tức giận sáng nay Lý Tú Cầm đến cửa viện khóc, để cho mình và Phúc Đoàn bị chê cười.

Vì thế Niên Xuân Hoa trở nên hung ác. Trương Tiểu Phượng muốn vào nhà xưng bá đúng không? Hôm nay bà ta liền giết gà cho khỉ xem, để Trương Tiểu Phượng nhìn một chút vê bổn phận làm dâu ở nhài

Niên Xuân Hoa giơ tay lên liền tát Lý Tú Cầm một cái, tất cả con cái của Lý Tú Cầm đều khóc lên.

Cái này còn chưa tính xong, Niên Xuân Hoa túm tóc Lý Tú Cầm, lôi cô ấy ra bên ngoài đại viện, mắng to: "Tao đánh chết mày, mày là đồ con dâu ôn dịch! Mày dám ngược đãi Phúc Đoàn!"

"Mày tưởng tao không biết sao? Phúc Đoàn không phải là trong bụng mày bò ra, mày đối với Phúc Đoàn không có tâm! Người khác đều nói mẹ kế ác, tao thấy mày cũng không khác biệt!"

"Phúc Đoàn người ta nếu có mẹ ruột, có thể bị mày chà đạp như vậy sao?"

Lý Tú Cầm bị tát vài cái, cô ấy lại có thể nhịn rất tốt. Hiện tại con cái của cô ấy đều hiếu thuận, Sở Chí Nghiệp tuy rằng là nửa tàn tật, nhưng có công việc tốt. Lý Tú Cầm có hy vọng về tương lai, cũng không cứng rắn và quyết liệt như những người vợ khác.

Cô ấy chịu đựng nỗi đau, rơi nước mắt nói: "Mẹ, tay con cũng bị thương, con gái con trai con đều rửa bát, không phải chỉ để một mình Phúc Đoàn rửa, con không ngược đãi Phúc Đoàn."

Hiện tại có không ít người bị trò khôi hài của nhà Niên Xuân Hoa hấp dẫn tới.

Vốn buổi tối không có chuyện gì, bọn họ nghe thấy nhà Niên Xuân Hoa vừa mới làm xong đám cưới liền khóc rống lên thì đều vây quanh.

Sở Phong và Trần Dung Phương cũng ở trong số đó. Đôi mắt đỏ hoe giàn giụa nước mắt của Lý Tú Cầm nhìn về phía Trân Dung Phương.

Đến bước này xem như cô ấy đã hiểu được tâm lý lúc trước Trần Dung Phương bị mắng ngược đãi Phúc Đoàn. Phúc Đoàn này chẳng lẽ không nâng đỡ cô ta, không kính cô ta thì đều coi như là ngược đãi cô ta sao?

Đúng, cuộc sống nông thôn khổ như vậy, nhưng tất cả mọi người đều khổ giống nhau. Cô ấy có thể làm gì được chứ?

Chẳng lẽ cô ấy phải làm trâu làm ngựa, để Phúc Đoàn làm công chúa sao?

Cho dù Lý Tú Cầm có là kim bông nhưng bị nhiều người nhìn thấy mình bị đánh như vậy, cô ấy cũng sẽ cảm thấy xấu hổ, cũng sẽ khó chịu.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 406: Gặp Nhau (6)


Hai gò má Lý Tú Cầm đỏ bừng nói: "Mẹ, yêu cầu của mẹ và Phúc Đoàn thật sự là quá cao, con đối với Phúc Đoàn so với con trai con gái của con còn tốt hơn, mẹ và Phúc Đoàn cũng nói con không được. Cho dù con có bảo Phúc Đoàn cho gà ăn, Phúc Đoàn cũng phải tố cáo."

"Lý Tú Cầm con dám nói. Đừng nói con không phải mẹ ruột của Phúc Đoàn, cho dù là mẹ ruột của Phúc Đoàn cũng không sống nổi với Phúc Đoàn!"

Đầu lưỡi cùng răng còn phải đánh nhau, chỉ có một chút thiệt thòi này mà tính tình của Phúc Đoàn cũng không thể chịu được, cho dù là mẹ ruột thì cũng phải bị cô ta hành hạ.

Niên Xuân Hoa càng tức giận, bà ta tức giận đến mức không chọn lời mà nói: "Phúc Đoàn là ngôi sao may mắn, nếu Phúc Đoàn có mẹ ruột thì còn có chuyện gì với mày nữa chứ?!"

Ngay lúc bên này ầm ï, đội sản xuất số 9 có một người phụ nữ toàn thân bẩn thỉu.

Lưu Giai Ni ngồi xe chỉ có thể ngồi trên đường tỉnh lộ, đến ngã tư phải xuống xe tự mình đi đường núi đến đội sản xuất số 9. Cô ấy không biết đường, vừa đi vừa hỏi đường, dọc đường luôn bị ngã, cho dù là mặt đất bằng phẳng cũng có thể bị ngã.

Giống như ông trời muốn ngăn cản Lưu Giai Ni đến đội sản xuất số 9 vậy.

Thế nhưng, ý chí của Lưu Giai Ni rất kiên định, những xui xẻo này gợi lên hồi ức không tốt trong quá khứ của cô ấy, nhưng cũng làm cho cô ấy càng cố chấp. Nhất định là cô ta, nhất định là Phúc Đoàn ở đây.

Lưu Giai Ni hỏi đường và sống sót đi đến đội sản xuất số 9.

Lúc cô ấy đến nơi này đã khát nước không chịu được. Cô ấy nằm sấp xuống ruộng uống một chút nước lạnh cho đỡ đói. Nhìn thấy một đám người vây quanh cửa nhà Niên Xuân Hoa, Lưu Giai Ni liền đi lên phía trước, muốn hỏi người khác biết Phúc Đoàn, hoặc là Sở Phong, Diệp Quân Chi ở đâu không?

Lưu Giai Ni chen chúc trong đám đông.

Chỉ liếc mắt một cái, Lưu Giai Ni liền nhận ra Phúc Đoàn.

Phúc Đoàn vàng, gầy đi, nhưng gương mặt này cô ấy có làm ma cũng sẽ không quên!

Nhìn thấy như vậy cả người Lưu Giai Ni đều run rẩy, tinh thần lại không bình thường.

Bên cạnh, Lý Tú Cầm còn đang bị Niên Xuân Hoa mắng, Niên Xuân Hoa mắng to: "Mày là một bà mẹ kế ghê tởm ác độc, hành hạ đứa trẻ mồ côi Phúc Đoàn! Mày bắt nạt kẻ yếu, mẹ ruột Phúc Đoàn mà thấy sẽ đánh chết mày!"

Lý Tú Cầm vẫn khóc, nghiến răng nghiến lợi khóc: "Con đối với Phúc Đoàn không thẹn với lương tâm. Nếu nói con đối với nó không tốt, con cũng không tin mẹ ruột của Phúc Đoàn chịu được nó, chỉ bảo rửa chén mà đã nói con ngược đãi nó."

Lưu Giai Ni bỗng nhiên rùng mình mạnh một cái, dường như lời nói của Lý Tú Cầm gợi lên hồi ức của cô ấy. Những hồi ức đau đớn này lại khiến Lưu Giai Ni cố gắng chống đỡ để gặp lại Phúc Đoàn.

Cô ấy đối với Phúc Đoàn không thẹn với lương tâm. Hôm nay, cho dù là chết, Lưu Giai Ni cũng không thể nhìn Phúc Đoàn làm hại người nữa.

Cô ấy chết lặng nói: "Không, mẹ ruột cũng không sống nổi với Phúc Đoàn. Cô nói đúng, mẹ ruột cũng phải bị Phúc Đoàn hại chết."

Tiếng nỉ non của Lưu Giai Ny không lớn không nhỏ, trong những tình huống hỗn loạn như vậy rất dễ bị người ta bỏ qua.

Tuy nhiên, Lưu Giai Ni là một gương mặt mới, ăn mặc bẩn thỉu, từ lâu đã thu hút sự chú ý của không ít người trong đội.

Người trong đội nghe thấy lời này đều nhíu mày, có ý gì?

Cái gì gọi là "đúng, cho dù là mẹ ruột của Phúc Đoàn, cũng không sống nổi với Phúc Đoàn?”

Người này nói chuyện sao lại lộn xộn như vậy? Tuy rằng người trong đội không thích Phúc Đoàn, nhưng cũng cảm thấy lời này quá phóng đại, Phúc Đoàn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Đâu có đứa trẻ bảy tuổi nào trên thế giới tra tấn mẹ ruột của mình chứ? Chỉ thấy một số mẹ ruột vì thiên vị hoặc vì nguyên nhân này lý do khác mà tra tấn đứa nhỏ.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 407: Một Quá Khứ (1)


Mọi người đều không tin, cảm thấy người lang thang này đúng là tinh thân không bình thường.

Mấu chốt, đây là câu chuyện vê may mắn/"may mắn" lớn nhất, bất cứ điều gì không thể che giấu đi được may mắn, nó có thể trở thành mũi dao quang minh chính đại đâm vào trái tim của nhân vật phụ.

Sở Phong cũng nhìn thấy Lưu Giai Ni, đồng tử cô co rụt lại, sao Lưu Giai Ni lại đến đây?

Lúc này, người trong đội lo lắng tinh thần Lưu Giai Ni không bình thường, nhao nhao cách xa cô ấy một chút. Niên Xuân Hoa cũng nhìn về phía Lưu Giai Ni.

Hết lần này tới lần khác Lưu Giai Ni còn lặp đi lặp lại nỉ non: "Mẹ ruột, cũng không nuôi được Phúc Đoàn. Mẹ ruột, cũng phải bị Phúc Đoàn hại."

Niên Xuân Hoa tức giận, hiện tại bà ta lại không đánh được Lý Tú Cầm, đám người Trần Dung Phương đã xông ra bảo vệ Lý Tú Cầm. Niên Xuân Hoa không thể nào đánh được Lý Tú Cầm nữa.

Bà ta liếc mắt một cái liền nhìn thấy người phụ nữ quê người điên điên khùng khùng này.

Niên Xuân Hoa "phi" một tiếng, tiến lên muốn đánh Lưu Giai Ni: "Cô là người phụ nữ ở đâu đến vụng trộm với đàn ông trong đội sản xuất số 9 của chúng tôi, còn dám bịa đặt cho Phúc Đoàn nhà tôi!"

"Phúc Đoàn là hiếu thuận nhất, hiểu chuyện nhất! Một người ngoài như cô dựa vào cái gì mà bêu xấu Phúc Đoàn nhà tôi?"

Lúc này, Phúc Đoàn cũng đầy nước mắt.

Cô ta không nhìn thấy Lưu Giai Ni, Phúc Đoàn chỉ biết nhiêu người vây quanh nhau như vậy, thanh danh của cô ta không thể hủy hoại được nữa. Phúc Đoàn quả thật có chút thông minh, cô ta cúi đầu, mang theo tiếng khóc thê thảm: "Phúc Đoàn không làm những việc đó."

Cô ta khóc đến đau lòng: "Các bá các bác, bọn họ bởi vì cháu ăn mặc hơi sạch sẽ một chút, liền đố ky cháu. Chẳng lẽ cháu chỉ có thể mặc quần áo xấu xí nhất cả nhà sao? Bà cháu lấy vé vải làm quần áo cho cháu, bà cháu yêu thương cháu, không muốn cháu làm gì cả, cháu bị tất cả mọi người ghét."

"Chẳng lẽ bởi vì cháu không phải con ruột, cháu nhất định phải ăn mặc xấu nhất, làm nhiều việc nhất, cháu không thể sống tốt sao? Chân cháu bị đau, rửa chén ảnh hưởng đến chân đau, cháu sai ở đâu?"

Đây là lần đầu tiên Phúc Đoàn lấy thân thế của mình ra nói chuyện.

Người ở thế gian, phần lớn đều đồng tình với người yếu đuối. Quả thật Phúc Đoàn cũng có tính xấu xa nhưng cô ta khóc đến thương tâm thê thảm như vậy, lại làm cho không ít người trước kia cảm thấy ghét cô ta đều động lòng thương hại.

Phúc Đoàn... dù sao cũng là một đứa trẻ mồ côi.

Cô ta ăn nhiều một chút, ăn đẹp một chút, không làm việc, hình như cũng không có gì, mấy thứ này đều không thay đổi được sự thật thân thế thê thảm của Phúc Đoàn.

Sở Phong nghe thấy lời ngụy biện giảo hoạt như vậy, mày nhăn lại. Lúc này Đại Tráng cũng mang theo Nhị Ni đứng ở bên cạnh nhìn.

Đại Tráng há miệng thành hình chữ "0”.

Không phải, rõ ràng ở nhà bị ngược đãi chính là cậu bé và em gái mình, như thế nào mà lại bị Phúc Đoàn đánh ngược lại một đòn đây?

Đại Tráng cảm thấy Phúc Đoàn nói có vấn đề, nhưng miệng cậu bé ngốc lại không tìm ra vấn đề trong lời nói của Phúc Đoàn.

Sở Phong nhẹ nhàng nói một câu với Đại Tráng, hai mắt Đại Tráng sáng lên, đúng vậy! Đại Tráng lập tức nhảy ra ngoài: "Chẳng lẽ bởi vì tôi và em gái tôi là con ruột, chúng tôi nhất định phải ăn mặc kém nhất, làm nhiều việc nhất. Những đứa con ruột này như chúng tôi không thể sống một cuộc sống tốt sao?"

Đại Tráng như mở ra máy hát, tay chống hông: "Em gái tôi, Nhị Ni và cả Tam Ni trói cùng một chỗ còn không quan trọng bằng Phúc Đoàn!"

Đại Tráng giơ ngón tay mình ra nói: "Đây là mấy ngày trước tôi nhặt củi bị thương, mấy ngày nay tôi cũng giúp rửa chén làm việc, tôi có khóc không? Tôi có tố cáo không? Mỗi lần cô khóc, cả gia đình tôi đều náo loạn không ngừng, bát vỡ vụn, nồi đập nát. Phúc Đoàn, cô có thể khóc ít hơn vài tiếng được không? Cô khóc ít vài tiếng thì thím tư cũng sẽ không bị đánh."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 408: Một Quá Khứ (2)


Đại Tráng liếc mắt nhìn thật sự rất xem thường, cô ta thật phiền phức.

Trong khoảng thời gian này Đại Tráng hiểu không ít chuyện, biết từng đường kim mũi chỉ đều là tiền, những cái bát bị đập vỡ kia tất cả đều mua bằng tiền.

Cho nên, cậu bé bắt đầu ghét và căm hận Phúc Đoàn dẫn đến gia đình không yên.

Có Đại Tráng làm gián đoạn một như vậy, một ít đội viên suýt chút nữa bị Phúc Đoàn dẫn theo đều phục hồi lại tỉnh thần.

Đúng vậy, Phúc Đoàn đáng thương, nhưng những đứa nhỏ của nhà Niên Hoa Xuân vốn không đáng thương sao?

Tài nguyên trong nhà cũng chỉ có bấy nhiêu như vậy, Phúc Đoàn muốn ăn nhiều chiếm đoạt tất cả tài nguyên trong nhà, những đứa nhỏ vô tội còn lại thì thế nào? Làm thế nào ba mẹ của những đứa trẻ còn lại làm sao có thể cam tâm tình nguyện được chứ?

Trên đời này, mỗi người đều đáng thương.

Không phải là ai đáng thương thì người khác sẽ cam tâm tình nguyện nhường đường cho người này.

Một số đội viên tỉnh lại, càng kiêng ky Phúc Đoàn hơn. Suy nghĩ của đứa trẻ này quá lệch lạc, những lời nói tâm địa gian xảo này khiến cho những người lớn như bọn họ cả đời chỉ giao tiếp với đồng ruộng suýt chút nữa đều bị cô ta làm lạc đường.

Một số người theo bản năng lui về phía sau một bước, cách xa Phúc Đoàn một chút.

Phúc Đoàn ngàn vạn lần không nghĩ tới mọi chuyện lại biến thành như vậy. Lý Tú Cầm biết rõ chân cô ta bị thương, còn để cho cô ta rửa bát, đó không phải là xấu sao, chính là nên đụng phải chuyện xui xẻo này sao?

Tại sao bà nội dạy giỗ Lý Tú Cầm một trận còn có thể làm cho cô ta bị mọi người ghét bỏ đây?

Ngay khi Phúc Đoàn suy nghĩ trăm lần cũng không giải thích được, trong lòng uất ức lại khó chịu thì Lưu Giai Ni đã tránh thoát khỏi Niên Xuân Hoa hung dữ.

Lưu Giai Ni gần từng chữ nói: "Vì sao tôi lại bịa đặt cho Phúc Đoàn ư? Bởi vì tôi là mẹ ruột của Phúc Đoàn."

Cái gì?

Tất cả mọi người đều sững sờ, Phúc Đoàn cũng mới nghe được giọng nói quen thuộc này. Cô ta theo bản năng nhìn lại, hai mắt Phúc Đoàn mở to.

Đó thực sự là mẹ cô tai

Giờ phút này Phúc Đoàn không có vui sướng, chỉ có sự thù hận và bối rối.

Cô ta luôn cảm thấy Lưu Giai Ni muốn nói số chuyện không tốt, Phúc Đoàn theo bản năng muốn đẩy Lưu Giai Ni đi, nhưng cô ta tay ngắn chân ngắn, sao lại đẩy ra được chứ?

Vì thế trong tình thế cấp bách Phúc Đoàn lại há miệng gào sống gào chết, rồi khóc lớn.

Bây giờ dù sao cô ta cũng là một đứa trẻ, giống như muốn dùng tiếng khóc thê lương của mình che lại lời nói của Lưu Giai Ni trong chốc lát, hoặc là muốn dùng tiếng khóc để cho người ta giúp ngăn cản Lưu Giai Ni.

Thế nhưng, giờ phút này không ai ngăn cản Lưu Giai Ni.

Mọi người đều có mắt, có thể nhìn, có tai để có thể lắng nghe.

Phúc Đoàn này ăn mặc sạch sẽ, ngoại trừ dính một ít đầu mỡ do vừa rửa chén ra thì quần áo vừa vặn lại nhìn rất đẹp. Mặt cô ta tuy vàng và gầy đi một chút nhưng vẫn mập hơn tất cả trẻ con nhà Niên Xuân Hoa. Còn Lưu Giai Ni thì sao?

Gần hai năm sống trong bệnh viện tâm thần làm cho cô ấy gầy như một mảnh giấy, quần áo trên người bẩn đến mức không thể nhìn ra màu sắc, tóc đều đã chuyển sang màu hoa râm.

Quan trọng nhất là Lưu Giai Ni có một mình, dù thế nào cũng không có khả năng làm hại Phúc Đoàn.

Vì thế có đội viên bị tiếng khóc gào thét chói tai của Phúc Đoàn làm cho không chịu nổi liền hét to một tiếng: "Đừng gào thét nữa! Mỗi ngày gào khóc cái gì không biết. Người ta còn chưa làm gì mày, mày đã khóc rồi. Tốt xấu gì cũng nghe người †a nói xong đã."

Phải.

Một cán bộ ủy ban đội cũng nhận ra tình huống này không đúng, nghiêm túc nói: "Để người ta nói hết đi."

Người này suy nghĩ, lúc trước Phúc Đoàn đến đội sản xuất số 9 là bởi vì được đặt ở công xã, là một đứa bé mồ côi.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 409: Một Quá Khứ (3)


Nhưng người phụ nữ này tự xưng là mẹ của Phúc Đoàn. Nếu Phúc Đoàn kia không phải là mồ côi, đội sản xuất số 9 của bọn họ nuôi cô ta thì sẽ là không danh chính ngôn thuận.

Lỡ như phải gánh trên lưng cái tiếng là bắt cóc hãy buôn người thì sẽ không tốt.

Điều tra, chuyện này nhất định phải điều tra!

Cán bộ thấy Niên Xuân Hoa vẫn còn muốn kéo quần áo của Lưu Giai Ni, mắng: "Niên Xuân Hoal Để cho người ta nói xong. Chẳng lẽ bà còn muốn đánh người sao? Ngày này qua ngày khác bà có thể đừng làm côn đồ gây rối được không? Bà đánh cô ấy, không sợ người nhà của cô ấy còn cả các thành viên trong đội của cô ấy đến đánh bà sao?”

"Mỗi ngày chỉ biết mắng chửi đánh đấm, mình lại không có bản lĩnh gì, gây họa cho đội sản xuất, không phải là chúng tôi đi giải quyết sao? Giống như lần trước chuyện của mấy người Triệu Mãnh vậy."

Vừa nghe thấy Triệu Mãnh, tay Niên Xuân Hoa run rẩy vài cái, vội vàng buông ra.

Lưu Giai Ni lúc này mới chân chính tự do, cô ấy sững sờ nhìn Phúc Đoàn bị mắng không tình nguyện ngừng khóc. Sợ hãi, sợ hãi và thù hận cùng nhiều loại cảm xúc trộn lẫn với nhau.

Cuối cùng, trên khuôn mặt của cô ấy biến thành một dòng sông, dòng sông từ những giọt nước mắt, chảy thành từng dòng trên khuôn mặt của cô ấy.

Lưu Giai Ni nói: "Phúc Đoàn, Tống Phúc, con khóc cái gì vậy? Sao con lại khóc, mẹ lại chọc con, lại làm cho con cảm thấy không vui sao?"

Đôi mắt mờ nhạt của cô ấy đảo qua, nhìn xung quanh: "Trong một lát nữa có phải sẽ có cái cây nào sẽ đổ xuống hoặc có một chiếc xe nào sẽ đâm vào mẹ không?” Làm cho Phúc Đoàn khóc hay không vui đều sẽ gặp phải xui xẻo.

Lưu Giai Ni sinh ra Phúc Đoàn cũng không thể hiểu được đạo lý này.

Trước kia, hễ làm cô ấy làm cho Phúc Đoàn khóc một chút, cho dù là đi xe đạp cũng có thể ngã xuống cống. Lưu Giai Ni xui xẻo đủ rồi, Phúc Đoàn chính là hoàng đế.

Cho dù là hầu hạ cô ta một chút không tốt, một chút không tỉ mỉ, đều sẽ bị cô ta trừng phạt.

Lưu Giai Ni xui xẻo đủ rồi, hiện tại cô ấy không sợ nữa. Nỗi sợ hãi trong đôi mắt của cô ấy đều biến thành nóng lòng muốn thử, mang theo ánh sáng kỳ quái, nói với Phúc Đoàn: "Không có việc gì, con để mẹ xui xẻo đi, mẹ không sợ, mẹ đã sớm muốn chết rồi."

"Chị gái con chết rồi, ba con cũng chết, mẹ ở bệnh viện hai năm, mẹ sống còn có ý nghĩa gì nữa chứ? Mỗi ngày mẹ sống đều là đau khổ."

Phúc Đoàn cắn chặt môi dưới, không ngừng lui vê phía sau.

Lưu Giai Ni tay không vũ khí không biết là khóc hay cười. Niên Xuân Hoa thấy tình hình không tốt, giang hai tay muốn bảo vệ Phúc Đoàn: "Người phụ nữ này điên rồi!"

"Đúng, tôi điên rồi, từ ngày con gái tôi chết tôi đã điên rồi."

Nước mắt Lưu Giai Ni chảy dài, nhìn Phúc Đoàn mặc dù vàng gầy hơn rất nhiều nhưng vẫn "trắng nõn tròn trịa": "Mẹ và ba con đã sinh ra con thì đây là tội nghiệt của chúng ta! Còn chị gái con thì sao? Chị gái con đã làm gì sai chứ?!"

"Chị con chỉ lớn hơn con mấy tuổi, con là một đứa trẻ, chị con cũng là một đứa trẻ. Trẻ con thì làm sao không có lúc cãi nhau chứ? Mẹ nhớ lần đó, ba con đi công tác mang theo hai món đồ chơi khủng long về, con một cái, chị con một cái. Cũng bởi vì cái của chị con lớn hơn con một chút mà tối hôm đó, ở trong bếp chị con liền bị ngã, đồ chơi bị vỡ nát, chân chị gái con cũng bị gãy." "Một lần, chúng ta cho rằng là ngẫu nhiên, nhưng sau đó chúng ta phát hiện vốn không phải ngẫu nhiên."

"Chị gái con cãi nhau với con một lần, sẽ gặp xui xẻo một lần. Chị con lớn hơn con một chút, có đôi khi chúng ta đi làm bận, để con và chị con ở nhà chơi. Đợi đến khi chúng ta trở về, con sẽ đến tìm chúng ta tố cáo, nói chị gái không cho con ăn kẹo."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 410: Một Quá Khứ (4)


"Chị con không có kẹo! Ở tuổi đó con bé đang thay răng, chúng ta đã sớm cất kẹo trong nhà, chúng ta liên không phạt chị con. Sau đó con lại cảm thấy chúng ta thiên vị chị con, chị con liên ngã xuống cầu thang, đầu đều bị vỡ."

Lưu Giai Ni tràn đầy đau khổ: "Mẹ và ba con chưa từng thiên vị ai, chỉ là conl Con cảm thấy người khác không chiêu chuộng một mình con, không nâng con lên trời, không đánh người trêu chọc con để cho con xem, để cho con trút giận thì đó chính là đối với con không tốt. Sau đó cả nhà chúng ta đều sẽ xui xẻo!"

"Sau đó, mẹ và ba con lần lượt gặp xui xẻo liền phát hiện ra vấn đề của con. Con là con ruột của chúng ta, tuy rằng chúng ta sợ hãi, nhưng cũng muốn làm người một nhà với con."

"Chúng ta tận tình khuyên bảo nói cho con, chị gái tuổi cũng còn nhỏ, các con đều là trẻ con, các con phải nhường nhịn lẫn nhau. Trên đời này không có ai sinh ra đã phải nhường ai, nâng đỡ ai. Con là người, chị gái con cũng là người."

Nhưng Phúc Đoàn không nghe.

Phúc Đoàn "may mắn" nghe theo cô ta thì sống, chống cô ta thì chết. Hơn nữa, bởi vì bản thân Phúc Đoàn lòng dạ hẹp hòi, loại "may mắn" này có thể làm cho bất kỳ ai chỉ cần cãi nhau với Phúc Đoàn một câu cũng có thể bị trừng phạt lớn lao.

"Cuối cùng, chị gái con ngã chết trong phòng tắm. Phòng tắm bằng phẳng, làm thế nào con bé chết được chứ? Con bé ngã chết trong phòng tắm. Đáng sợ giống như lúc mẹ nói con vài câu, sau khi ra ngoài liên bị một con chó điên đuổi cắn."

Lời nói của Lưu Giai Ni lộn xộn, vô cùng hỗn loạn.

Cô ấy đã không nói chuyện với mọi người trong một thời gian dài lại có quá nhiều oán hận.

Thế nhưng Lưu Giai Ni sẽ không sai, cô ấy đã sống cùng Phúc Đoàn sáu năm. Sáu năm cũng đủ để cô ấy hiểu được "may mắn" kỳ quái khó lường của Phúc Đoàn.

Tất cả những người trong đội sản xuất số 9 đều sợ hãi.

Có chút tâm tư nổi lên, trực tiếp liên tưởng đến một loạt chuyện lúc trước Sở Chí Quốc gãy chân, Trần Dung Phương bị rắn cắn. Cho dù ngay cả Sở Chí Mậu cũng nghĩ đến chuyện mình chỉ mắng Phúc Đoàn một câu đã bị đứt tay.

Sở Phong thấy vẻ mặt của mọi người đều sợ hãi, trong lòng cô hơi bình tĩnh.

Đây mặc dù là thế giới truyện may mắn, nhưng cũng là một thế giới chân thật, những người này đều có thật.

Tất cả mọi người đều có mắt, người khác có điều gì đó kỳ lạ thì tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.

Lần đầu tiên, lần thứ hai xui xẻo thì mọi người không nói, nhưng năm rộng tháng dài đều bởi vì một người mà gặp xui xẻo, trong lòng mọi người làm sao có thể không có ý kiến?

Lưu Giai Ni nói ra toàn bộ tức giận và không cam lòng, cô ấy rất muốn có được một đáp án.

Nhưng Phúc Đoàn chỉ cắn chặt môi, dù thế nào cũng không chịu nói.

Phúc Đoàn cảm thấy, mình có phúc, những người còn lại đều không có phúc. Vì sao phải so sánh cô ta với những người không có phúc đó? Cô ta luôn biết mình có khả năng thao túng một số việc, cô ta giống như một vị thân, những người làm cho cô ta không hài lòng sẽ phải gặp xui xẻo.

Đó không phải là điêu hiển nhiên sao?

Phúc Đoàn sụt sịt mũi muốn trở về, nhưng vừa nhìn thì đám người Sở Chí Mậu đã ôm lấy Nhị Ni và Đại Tráng cách xa cô ta tám mét.

Tất cả mọi người đều sợ Phúc Đoàn, không thể chọc vào đều muốn trốn tránh.

Một người run rẩy nói: "Vậy, vậy Phúc Đoàn đến xã chúng ta như thế nào?" Niên Xuân Hoa thì tức giận sôi máu. Phúc Đoàn... bà ta biết Phúc Đoàn có chút năng lực, nhưng kiếp trước Niên Xuân Hoa lại đi theo Phúc Đoàn hưởng thụ phúc lớn.

Bà ta ngoan cố nói: "Cô bịa đặt bừa bãi cái gì vậy! Cô nói mình là mẹ của Phúc Đoàn thì cô chính là mẹ của Phúc Đoàn sao? Cô có bằng chứng gì không?"

"Giám định quan hệ mẹ con, có thể không?" Lưu Giai Ny chất phác nói: "Tôi còn biết Phúc Đoàn sinh ra ở bệnh viện nào, biết sinh nhật của nó, hàng xóm trước kia của tôi cũng đều biết nó."

Niên Xuân Hoa:...

Lần này bà ta không thể phản bác lại.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 411: Tiểu Sơn (1)


Thật ra bà ta vốn không có cách nào chống lại chuyện này, người khác hoàn toàn tin tưởng Lưu Giai Ni.

Lưu Giai Ni lại cất công chạy tới đây vu oan cho một đứa nhỏ làm gì chứ? Hơn nữa, lúc ấy Phúc Đoàn vừa nhìn thấy Lưu Giai Ni liền cố ý gào sống gào chết, điều đó không thích hợp tất cả mọi người đều nhìn thấy.

Đứa nhỏ này trong lòng có tính toán.

Tất cả mọi người đều đang suy nghĩ, Phúc Đoàn này, ngay cả mẹ ruột đến gặp cô ta cũng bị vu khống là không phải mẹ ruột của cô ta, có thể là thứ tốt gì chứ? Không trách được lại xứng với Sở Học Văn và Sở Học Võ như vậy.

Phúc Đoàn nhạy bén nhận thấy mọi người chán ghét và sợ hãi mình.

Sự bất lực trong lòng Phúc Đoàn lần đầu tiên sâu đậm như vậy. Cô ta vặn vặn quần áo của mình, không biết nên xử lý chuyện trước mặt như thế nào.

Nhìn vẻ mặt của mọi người, rõ ràng mọi người cũng biết cô ta có phúc, người đắc tội với cô ta sẽ bị xui xẻo, tại sao mọi người còn không đến nâng đỡ, nịnh nọt cô ta chứ?

Không nói nâng niu kính trọng thì ít nhất cũng đừng đề phòng cô ta giống đề phòng vị thần chuyên gieo rắc bệnh dịch như vậy.

Phúc Đoàn c*n m** d***, Niên Xuân Hoa cực kỳ tức giận. Nhà bà ta có phúc lớn, kiếp trước bà ta được hưởng những chuyện tốt đẹp, những chuyện bà ta thật sự đã trải qua, trong lòng Niên Xuân Hoa chính là chân lý.

Suy nghĩ của bà ta làm sao có thể vì vài câu nói của Lưu Giai Ni mà dao động được chứ?

Niên Xuân Hoa tức muốn hộc máu nói: "Cô là mẹ ruột của Phúc Đoàn sao lại có thể làm như vậy? Không muốn nhìn thấy Phúc Đoàn sống tốt liền muốn ở chỗ này phá hủy cuộc sống của Phúc Đoàn sao? Trên đời này có người nào như cô không?”

Toàn thân Lưu Giai Ni đều bẩn thỉu, vẻ mặt cực kỳ bi thương, do uống thuốc quá lâu nên trạng thái tinh thân của cô ấy vừa nhìn đã biết là bị tổn thương.

Lưu Giai Ni nghẹn ngào nói: "Lúc trước tôi làm mẹ, không thực sự không hề có lỗi với Phúc Đoàn."

"Tôi làm quân mới cho Phúc Đoàn, tìm mọi cách làm đồ ăn cho nó. Có thể nói một trái tim thì tôi đã cho nó hơn một nửa. Nhưng miễn là tôi làm cho nó không hài lòng một chút, chẳng hạn như nó kiện chị gái mình mà tôi không hung hăng đánh đập chị gái nó thì tôi sẽ gặp xui xẻo."

"Người khác nói làm bạn với vua như làm bạn hổ. Tôi làm bạn với con gái cũng giống như gần hổ. Làm mẹ như vậy, các người có ai làm được không?"

Lưu Giai Ni đỏ mắt, cô ấy rơi vào một tình tiết tự chứng thực nào đó, rơi nước mắt hỏi những người xung quanh: "Để các người đến làm mẹ như vậy, các người có ai làm được không?”

Người được hỏi có chút bối rối sợ hãi, cuống quít xua tay.

Lưu Giai Ni lại hỏi người khác: "Cô có thể làm được không?"

Người nọ hoảng sợ, vỗ vỗ ngực nói: "Cô cũng đừng dọa tôi, tôi nào dám làm mẹ của Phúc Đoàn chứ?" Cô ấy thật sự bị dọa. Giống như sợ Lưu Giai Ni ném Phúc Đoàn cho cô ấy vậy, cô ấy vội vàng nói: "Nhìn xem bây giờ bác hai của Phúc Đoàn có kết cục gì? Lý Tú Câm đối với Phúc Đoàn tốt biết bao, hiện tại không phải cũng bị đánh thành như vậy sao? Tôi không dám."

Cô ấy cũng không muốn bị đánh đập và chửi mắng mỗi ngày.

Hôm nay là ngày vui của Sở Chí Bình, nhưng người phụ nữ này lại không lựa lời nói ra những lời "bây giờ Sở Chí Bình có kết cục gì”, cũng không ai phản đối.

Gia đình sở Chí Bình tốt như vậy đều bị chia rẽ, hai đứa con trai cũng không có người quan tâm, giống như những tên côn đồ. Con gái lại không thân với Sở Chí Bình.

Tuy rằng đám cưới lần hai là chuyện vui, nhưng cũng không ai hâm mộ.

Đại đa số đội viên đều giống như suy nghĩ của người phụ nữ này, cẩn thận ngẫm lại, mỗi lần Phúc Đoàn ở nhà làm loạn, trẻ con trong nhà đều bị đánh. Lý Tú Cầm mỗi ngày đều chải tóc cho cô ta, đối tốt với cô ta nhưng khi bảo cô ta rửa bát thì vẫn bị đánh.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 412: Tiểu Sơn (2)


Bọn họ làm sao có thể bảo đảm trong cuộc sống sẽ không có lúc nào làm Phúc Đoàn không vui được chứ?

Lưu Giai Ni thấy sắc mặt mọi người dường như không đành lòng, cũng không kích động như vậy, cô ấy biết hiện tại điều mọi người quan tâm nhất là gì.

Rốt cuộc Phúc Đoàn đến đội sản xuất số 9 như thế nào?

Lưu Giai Ni đến đây chính là muốn giải quyết tất cả mọi chuyện, cô ấy nói: "Từ khi con gái lớn của tôi qua đời, tôi và ba của Tống Phúc, cũng chính là ba của Phúc Đoàn càng ngày càng sợ hãi, cũng càng ngày càng hối hận."

"Chúng tôi sợ có thể có một ngày nào đó, chúng tôi không làm cho Phúc Đoàn hài lòng, kết cục của chúng tôi cũng chính là cái chết. Chúng tôi càng hối hận, vì sao lúc Phúc Đoàn có biểu hiện khác thường, chúng tôi không kịp thời hành động dẫn đến cái chết của con gái lớn."

"Vì vậy, chúng tôi đã đưa ra một quyết định."

Lưu Giai Ni đờ đẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn ra một bãi đất trống.

"Chúng tôi không thể nuôi Phúc Đoàn được nữa, chúng tôi sợ. Đúng, chúng tôi đáng xấu hổ, chúng tôi vậy mà có thể muốn vứt bỏ nó, chúng tôi không phải là người, là súc sinh. Nhưng chúng tôi thật sự rất sợ hãi, không ai có thể hiểu được nỗi sợ này."

Nỗi sợ hãi đó như hình với bóng.

Phúc Đoàn trắng nõn mượt mà đáng yêu, nhưng cô ta và "may mắn" của cô ta lại giống như thần quỷ cẩn thận nhất, vô hình trốn ở chỗ tối, chờ trừng phạt người đắc tội với Phúc Đoàn.

Sở Phong lại rất có thể hiểu được nỗi sợ hãi này.

Theo quan điểm của cô, Phúc Đoàn có "may mắn" nên liệt kê ra điều lệ rõ ràng. Ví dụ như để cho người khác không bắt cô ta rửa bát, để người khác lúc làm việc đều phải đặt cô ta lên hàng đầu. Như vậy người khác có "hướng dẫn sử dụng" phạm phải kiêng kị sẽ ít hơn một chút và cũng không thảm như vậy.

Nhưng may mắn của Phúc Đoàn lại là để cho người khác lần lượt gặp xui xẻo trong thời gian dài mới rút ra được bài học.

Đứa trẻ có phúc như vậy nhưng lại không có hướng dẫn sử dụng thì ai không sợ chứ? Không ai biết từ lúc nào mà mình gãi đến chỗ ngứa của cô ta, chạm vào vảy ngược của cô ta.

Lưu Giai Ni luôn miệng mắng mình là súc sinh, bản thân vô sỉ, uổng công làm người.

Cô ấy nói: "Ngày hôm đó, tôi và ba của Tống Phúc đã mặc quần áo đẹp cho Tống Phúc, chúng tôi quyết định gửi nó đi thật xa. Ban đầu, điểm đến của chúng tôi là một trại trẻ mồ côi."

Cô ấy cười nhếch mép mỉa mai, có lẽ cảm thấy mình đem con gái ruột thịt của mình đưa đến cô nhi viện, thực sự không phải người.

Nhưng Lưu Giai Ni không có cách nào khác.

Cảm xúc lâu đời nhất của con người là nỗi sợ hãi.

"Ba nó mượn xe của đơn vị, chúng tôi lái xe, khi đi ngang qua xã Phượng Hoàng thì xe lại xảy ra sự cố. Chúng tôi không có cách nào, đầu tiên chỉ có thể đi đến thị trấn để sửa xe. Lúc này, Phước Đoàn nói nó bị say xe, chúng tôi liền đặt nó ở công xã Phượng Hoàng trước."

Trên mặt Lưu Giai Ni xuất hiện một nụ cười, nụ cười vô cùng đáng sợ.

"Sau đó, khi chúng tôi đi ngang qua một cây cầu thì gặp núi lở, núi đổ xuống, cây cầu cũng bị sụp, chiếc xe rơi xuống dòng suối bên dưới."

"Động cơ hoàn toàn bị hỏng, nước suối tràn vào trong xe của chúng tôi, ngay sau đó là vụ nổ lớn..." "Ba Phúc Đoàn tử vong tại chỗ, còn tôi thì may mắn sống sót."

Lưu Giai Ni ngẫm lại, vì sao mình còn sống? Có lẽ bởi vì dù sao mình cũng sinh ra Phúc Đoàn, cô ấy mang thai tháng mười, trải qua một loạt vấn đề như vết rạn da, sa t* c*ng mới sinh ra được Phúc Đoàn.

"May mắn" của Phúc Đoàn có lẽ dựa vào đó mới giữ lại cho cô ấy một mạng.

Tuy nhiên, Lưu Giai Ni vẫn nằm liệt giường vào tháng 3.

Sau đó, Lưu Giai Ni đã khai báo là chồng mình và Phúc Đoàn đã chết.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 413: Tiểu Sơn (3)


Cô ấy biết Phúc Đoàn đang ở công xã Phượng Hoàng, thế nhưng, bảo cô ấy làm sao đối mặt với một người đã hại chết con gái và chồng của mình đây?

Ngày đó gió nhẹ mây quang, hơn một tháng cũng không có mưa, núi sao lại đột nhiên sụp đổ được đây?

Phúc Đoàn sao lại đột nhiên bị say xe?

Đúng vậy là Phúc Đoàn "may mắn ra tay, làm cho tới bây giờ người ta đều tra cũng không tìm ra manh mối. Nhưng sở dĩ con người là người không phải là máy móc. Nếu là máy móc thì chỉ nhìn vào chứng cớ, còn người sẽ biết được sự thật thông qua cảm nhận các chỉ tiết.

Lưu Giai Ni nói xong, tất cả mọi người đều hoảng sợ.

Diệp Quân Chi cũng ho vài tiếng. Thì ra cậu bé nghe thấy nơi này náo loạn nên đã tới đây.

Lúc này Diệp Quân Chi mới rõ ràng cảm giác được, lúc trước mình dám ra tay với Phúc Đoàn, quả thực giống như là nhặt vê một cái mạng từ Quỷ Môn Quan.

Nghe thấy tiếng ho của cậu bé, Sở Phong quay đầu lại, Diệp Quân Chỉ nói với người xung quanh một câu xin đi qua.

Cậu bé đi tới trước mặt Sở Phong. Thì thầm hỏi: "Bây giờ thì sao?"

Vậy mà Lưu Giai Ni lại tìm được đến đội sản xuất số 9. Điều này nằm ngoài dự liệu của Sở Phong và Diệp Quân Chi. Lưu Giai Ni vạch trần Phúc Đoàn ở trước mặt mọi người, có thể bị phúc khí của Phúc Đoàn trả thù không?

Sở Phong lắc đầu, mũi tên đã bắn vào dây cung thì không còn đường để quay đầu.

Hiện tại Lưu Giai Ni đã nói nhiều như vậy, đã đắc tội chết với Phúc Đoàn. Xác thực mà nói, từ lúc Lưu Giai Ni xuất hiện ở đội sản xuất số 9, Lưu Giai Ni nhất định sẽ bị ghi hận, sẽ gặp xui xẻo.

Không bằng cứ để Lưu Giai Ni nói thoải mái, giải thích rõ ràng hết đi.

Khi Lưu Giai Ni nói xong, ánh mắt những người còn lại nhìn Phúc Đoàn đã khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung.

Phúc Đoàn thì cắn chặt môi, vậy... lại không liên quan đến cô ta.

Náo loạn đến pháp luật, cũng không liên quan đến chuyện của cô tal

Là do bọn họ tự mình muốn vứt bỏ cô ta nên may mắn của cô ta mới ra tay. May mắn của cô ta lớn như vậy, làm con gái bọn họ, còn chưa nói đến việc bọn họ bất kính vậy mà còn muốn đưa cô ta đến cô nhi viện.

Đây không phải là người xấu sao?

Đáng tiếc người khác không nghĩ như vậy, chuyện trên thế gian làm sao có thể giải thích rõ ràng được?

Vứt bỏ con cái là đáng chết, nên bị băm thành trăm mảnh quả không sai. Nhưng chuyện Lưu Giai Ni gặp phải... Đó cũng không phải là một chuyện mà một người bình thường có thể gặp.

May mắn của Phúc Đoàn cũng quả thật là không có logic.

Lúc này, cán bộ ủy ban đội nghiêm túc nói: "Đừng nói đến chuyện thân lực kỳ lạ, phải tin vào khoa học! Tên cô là gì? Nếu cô là mẹ ruột của Phúc Đoàn, Phúc Đoàn cũng không phải là người của đội sản xuất số 9 của chúng tôi. Ngày mai cô mang giấy chứng nhận rồi dẫn Phúc Đoàn về."

Cán bộ này tuy ngoài miệng nói rất dễ nghe nhưng thực tế cũng là kinh hoàng.

Ai gặp Phúc Đoàn mà không sợ chứ? Trừ khi là vạn năm làm chó liến, có thể đảm bảo mình vẫn có thể nịnh nọt Phúc Đoàn mà không chọc giận cô ta.

Người này tên là Nghiêm Vũ, Nghiêm Vũ vừa nói xong, Niên Xuân Hoa liền không vui. Làm sao có thể để cho người ta đưa Phúc Đoàn đi được?

Nói thật, Niên Xuân Hoa nghe những chuyện Lưu Giai Ni gặp phải lại cảm thấy Phúc Đoàn quá mạnh, chỉ với phúc khí này thì ai dám chống đối với Phúc Đoàn?

Niên Xuân Hoa nói: "Tôi nuôi Phúc Đoàn lâu như vậy, đều có tình cảm rồi, tôi không trả người!"

Bà ta xoay mặt sang một bên, vẻ mặt bất mãn.

Gương mặt Nghiêm Vũ co rút, Niên Xuân Hoa không phân biệt tốt xấu đúng không? Anh ấy muốn giúp nhà bà ta loại trừ Phúc Đoàn tai họa vậy mà bà ta lại không hiểu sao?

Không đợi Nghiêm Vũ nói gì, Sở Chí Mậu liên trắng mặt: "Mẹ! Mẹ đang nói cái gì vậy?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 414: Tiểu Sơn (4)


Anh ấy rất sợ, trong khoảng thời gian này Sở Chí Mậu không cho Phúc Đoàn ăn một mình. Trước kia anh ấy cũng không sợ, nhưng hiện tại... Sở Chí Mậu sợ mình một ngày nào đó mình sẽ biến mất.

Trong khoảng thời gian này anh ấy bị đứt tay những ba lần.

Lần trước ở trong ruộng còn gặp phải một con rắn độc, chỉ là Sở Chí Mậu lo lắng mình nói ra ngược lại sẽ bị Niên Xuân Hoa nói đây là kết quả bất hiếu nên mới một mực giấu diếm.

Hiện tại, chân Sở Chí Mậu suýt chút nữa bị dọa cho mêm nhũn.

Thì ra anh ấy mới nhặt được một mạng trở về.

Sở Chí Mậu nói với Niên Xuân Hoa: "Mẹ ruột của Phúc Đoàn cũng đến rồi, mẹ lại muốn chiếm lấy Phúc Đoàn không buông, làm sao có lý này được chứ?"

Phải mau đưa Phúc Đoàn đi thôi.

Sở Chí Mậu dường như muốn hét lên, anh ấy không muốn may mắn, không muốn làm bác ba của may mắn, anh ấy tình nguyện vẫn nghèo khó, chỉ cần cả nhà bình an khỏe mạnh là đủ rồi.

Nhưng Niên Xuân Hoa không muốn.

Niên Xuân Hoa sớm đã bị phúc quý mê hoặc, bà ta hung hăng mắng Sở Chí Mậu: "Mày thì biết cái gì chứ! Làm người phải có lương tâm! Người phụ nữ này lúc trước đã không cần Phúc Đoàn, bây giờ có thể cần Phúc Đoàn sao?"

Đáng tiếc Lưu Giai Ni nói: "Tôi muốn."

Lưu Giai Ni đã nghĩ ra, cô ấy coi mình là người chết.

Lưu Giai Ni chết lặng nói: "Tôi đã sinh ra nó, đây là trách nhiệm của tôi." Cho dù là trách nhiệm nuôi Phúc Đoàn lớn lên, hay là trách nhiệm không cho Phúc Đoàn đi ra ngoài hại người, Lưu Giai Ni đều phải gánh vác.

Lưu Giai Ni nói: "Tôi từng có một công việc ở thành phố, sau đó tôi ở lại bệnh viện trong hai năm, nhưng tôi vẫn có thể tiếp tục làm việc để nuôi nó."

Lưu Giai Ni nhìn về phía Phúc Đoàn nói: "Con đi theo mẹ đi, không liên quan đến người khác."

Đồng tử Phúc Đoàn co rụt lại, có hoảng sợ ngắn ngủi xẹt qua trong mắt cô ta.

Phúc Đoàn cũng không dám trở về cùng Lưu Giai Ni. Chị gái Tống Tinh bởi vì cô ta mà chết, ba cũng là... Phúc Đoàn bị trả thù quá nhiều. Bây giờ cô ta sợ Lưu Giai Ni cũng trả thù mình.

Hơn nữa, những ngày ở nhà Niên Xuân Hoa tốt hơn nhiều.

So với tất cả những đứa trẻ khác Phúc Đoàn đều được yêu thích hơn. Cuộc sống như thế này mới là điều Phúc Đoàn thích. Hơn nữa nhà bà ta cũng đã ôm đùi rồi thì sau này không có khả năng kém hơn.

Phúc Đoàn lắc đầu, hiện tại cô ta không biết nên làm gì bây giờ, chỉ có thể gào khóc.

Dù sao tuổi cô ta cũng không lớn. Lần này co dù người khác làm thế nào để Phúc Đoàn không gào thét thì cô ta vẫn cứ gào thét đến cùng.

Tất cả mọi người đều im lặng, không dám lên tiếng nghiêm túc ngăn cản cô ta, lo lắng mình bị trả thù.

Lưu Giai Ni chết lặng nói: "Nếu con không đi theo mẹ, vậy mẹ sẽ đi tự thú. Lúc trước mẹ muốn vứt bỏ con, là lỗi của mẹ." Ít nhất là về mặt pháp lý, Lưu Giai Ni đã sai.

"Mẹ đi tù là được." Trong tù, ít nhất cô ấy không cần lo lắng những chuyện xui xẻo đột ngột kia.

Tất nhiên, nó sẽ tốt hơn nếu cô ấy có thể bắn hay giết cô ấy thì càng tốt. Cô ấy không muốn sống, nhưng cũng không muốn bị cái gọi là may mắn hại chết, nếu có thể có một cách chết khác thì Lưu Giai Ny cam tâm tình nguyện.

Phúc Đoàn vẫn khóc, Niên Xuân Hoa nhìn Lưu Giai Ni như kẻ thù.

Hiện tại Sở Chí Mậu cũng chịu không nổi, anh ấy thấy tình hình này không đúng, mẹ quả nhiên là bị điên rồi.

Phúc Đoàn kinh khủng như vậy, mẹ anh ấy còn muốn nâng cô ta trong lòng bàn tay.

Sở Chí Mậu mang theo sợ hãi nói: "Mẹ, nếu mẹ muốn Phúc Đoàn, vậy chúng ta chia nhà đi. Nhà chúng con chưa từng có lỗi với Phúc Đoàn, bao gồm cả con cũng không có. Con không cho nó ăn một mình, nhưng hàng ngày chưa từng hà khắc với nó. Con kiếm ăn trên đồng ruộng, lòng con lớn, con không có tâm tư chú ý đến cảm xúc của nó như vậy."
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 415: Chân Tướng (1)


"Con hơi sợ... con phải suy nghĩ lại vì con cái của con."

Niên Xuân Hoa tức giận đến mức đánh Sở Chí Mậu, người khác lắc đầu, ngược lại cảm thấy Niên Xuân Hoa điên rồi.

Phúc Đoàn ở nhà bà ta, sau này trong đội cũng không dám qua lại với nhà bà ta nữa. Mẹ ruột người ta đã đồng ý nuôi Phúc Đoàn, mẹ ruột vẫn là người thành phố, Niên Xuân Hoa ngăn cản cái gì chứ?

Vì thế, một đoàn người náo loạn cũng không có biện pháp, chỉ có thể đến ủy ban đội tranh luận.

Sở Phong và Diệp Quân Chi rất quan tâm đến Lưu Giai Ni, vốn định đi theo.

Kết quả, tai Sở Phong bỗng nhiên nghe được một câu: "Tiểu Sơn..."

Cô quay đầu lại nhìn lại thì nhìn thấy trong đám người bà Bạch tóc bạc trắng, vẻ mặt sợ hãi: "Chẳng lẽ Phúc Đoàn là Tiểu Sơn..."

"Thật giống, rất giống."

Sở Phong và Diệp Quân Chi vốn định rời đi liền dừng lại, Tiểu Sơn?

Tiểu Sơn nào?

Khi bọn họ muốn nhìn kỹ lại thì bà Bạch đã kín như bưng biến mất trong đám người, đi về phía nhà mình.

Sở Phong và Diệp Quân Chi liếc nhìn nhau.

Diệp Quân Chi nghĩ đi nghĩ lại liền hỏi: "Cậu muốn đi hỏi sao?"

Hiện tại bên ủy ban đội đang bàn bạc về vấn đề quyền nuôi dưỡng Phúc Đoàn. Nhưng chuyện lớn như vậy, thật ra vốn không phải do ủy ban đội định đoạt, càng không phải do Sở Phong hay Diệp Quân Chi quyết định.

Mà là việc của ba bên Phúc Đoàn, Lưu Giai Ni và Niên Xuân Hoa quyết định, ủy ban đội cũng chỉ có thể điều chỉnh.

Bọn họ có đi đến đó cũng vô dụng, chi bằng dành thời gian ở nơi quan trọng hơn.

Bà Bạch nói Tiểu Sơn... Có liên quan gì đến Phúc Đoàn?

Sở Phong suy nghĩ trong chốc lát nói: "Đi, chúng ta đi hỏi một chút."

Thật ra bọn họ biết rõ lai lịch của Phúc Đoàn cũng không có tác dụng gì, mấu chốt là, làm thế nào để phá giải "may mắn lớn" của Phúc Đoàn.

Cũng không thể mỗi lần đều phải bán thảm, đều giống như mấy người Triệu Mãnh, trước tiên bị hại đến nông nỗi cực kỳ bi thảm sau đó mới có được quyền ân xá tức giận.

Điều đó cũng quá bi thảm rồi.

Sở Phong, Sở Thâm và Diệp Quân Chỉ đi tới nhà bà Bạch. Bây giờ là chiều tối, bà Bạch đang hái rau trong ruộng nhà mình, chuẩn bị mang về nấu ăn.

Đầu bà ấy tóc bạc trắng, động tác chậm chạp, Sở Phong lập tức tiến lên hái giúp bà ấy.

Bà Bạch cười cong mắt: "Đứa nhỏ này, bà còn làm được, làm sao còn cân cháu giúp đỡ chứ?" Bà ấy vô cùng nghỉ ngờ: "Trễ thế này sao các cháu còn không về nhà?”

Sở Thâm do dự nói: "Vừa rồi bà nói Tiểu Sơn là có ý gì vậy?"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt bà Bạch thay đổi rõ rệt. Bà ấy luôn là một bà lão hiền lành, đối với ai cũng rất tốt. Ở nhà thì đối xử tử tế với con dâu với các cháu, ra ngoài thì đối xử tốt với người thân hàng xóm.

Nhưng giờ phút này, bà Bạch hiếm khi nghiêm túc nói: "Đây không phải là chuyện những đứa trẻ các cháu nên hỏi. Mau trở về đi, tránh cho người lớn nhà các cháu lo lắng." Bà ấy chắp tay ra sau lưng muốn rời đi.

Sở Phong cũng không từ bỏ, cô suy nghĩ một chút, đi theo bên cạnh bà Bạch nói: "Vừa rồi bà nói, chúng cháu đã nghe được. Phúc Đoàn và Tiểu Sơn đó có quan hệ gì?"

Cô không vòng vo mà trực tiếp mở miệng hỏi thẳng.

Bà Bạch hiền lành, thế nhưng, ở thời đại này hiền lành còn sống tốt và thường giỏi quan sát lòng người hơn so với người nóng nảy. Trước và sau khi sống lại tuổi của Sở Phong cũng không lớn, cô ở trước mặt người già như vậy không có lựa chọn khoe khoang mắt nhìn, mà là dùng sự chân thành cảm động lòng người.

Sở Phong nói: "Chúng cháu có chút xích mích với Phúc Đoàn nên cũng hơi sợ hãi."

Cô nói ra lo lắng của mình, nếu bà Bạch biết Phúc Đoàn là cái gì, như vậy, hẳn là có thể hiểu được nỗi sợ hãi của cô, cũng có thể giúp cô.

Quả nhiên bà Bạch dừng lại một chút.

Bà ấy cũng đã nghe qua chuyện xích mích giữa nhà Sở Phong và Phúc Đoàn.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 416: Chân Tướng (2)


Nếu Phúc Đoàn thật sự là... vậy thì phải nhắc nhở mấy người Sở Phong.

Bà Bạch thở dài, kéo mấy người Sở Phong sang một bên, nhìn xung quanh rồi mới cực nhỏ giọng nói: "Bà chỉ là một bà lão chuyên làm nông, bà cũng không có kiến thức gì. Hơn nữa, những thứ mê tín dị đoan phong kiến kia đều không đúng, mê tín dị đoan phong kiến đều là sai."

Bà Bạch cẩn thận nói.

Trải qua thời đại đó, đối với những lời sắp nói ra bà ấy vô cùng cẩn thận, sợ rước họa vào thân.

Đám người Sở Phong gật gật đầu, cam đoan không tin vào mê tín dị đoan, cũng đảm bảo không truyên ra ngoài.

Chỉ có bọn họ biết, Phúc Đoàn quả thật tà môn. Phúc Đoàn "may mắn" theo cô ta thì sống, chống cô ta thì chết, không nói logic, không nói khoa học.

Người bình thường như họ đều muốn mình sống tốt, ngoại trừ việc siêng năng, cố gắng, dùng phương thức lao động khoa học canh tác ra, thì muốn đối phó với Phúc Đoàn thật đúng là không thể dựa theo biện pháp thông thường.

Trừ khi mấy người Sở Phong lấy được vũ khí hạng nặng, hỏa lực áp chế tất cả.

Nhưng giết người là vi phạm luật pháp.

Thấy mấy người cam đoan, trước kia Sở Phong và Sở Thâm cũng thường xuyên nói chuyện với bà Bạch. Cuối cũng bà Bạch cũng dỡ bỏ sự phòng bị, bà ấy nói: "Khi còn bé bà đã nghe mẹ và bà nội bà từng kể về một truyền thuyết."

"Ở thời điểm đó của chúng ta, vùng nông thôn khắp nơi đều là truyền thuyết, không có người quản lý, càng truyên càng trở lên tà ác. Một chuyện truyền tới truyền lui, truyền đến sau lưng có thể đã sớm bị người khác phóng đại làm thay đổi dáng vẻ." "Nhưng truyền thuyết này, thật ra muôn miệng một lời, mọi người đều nói giống nhau.”

"Ở Xuyên Địa của chúng ta, có một người gọi là Tiểu Sơn Bồ Tát." Bà Bạch nói.

Tiểu Sơn, Bồ Tát?

Chỉ riêng mấy chữ này hợp lại với nhau đã là sự tồn tại làm cho người ta nghe không hiểu được.

Thấy vẻ mặt của mấy người mê mang, bà Bạch không nhịn được nở nụ cười: "Đương nhiên các cháu không biết. Thời này, ai dám nói lung tung mấy thứ này chứ? Hơn nữa thời buổi này nào có Ngưu Quỷ Xà Thần?"

Dù sao bà Bạch cũng chưa từng thấy qua.

Chỉ có Phúc Đoàn này, quá tà ác.

Sở Thâm nuốt nước bọt nói: "Tiểu Sơn Bồ Tát rốt cuộc là cái gì?"

Bà Bạch nói: "Mẹ bà nói cho bà biết. Trước kia có người sẽ nuôi "Tiểu Sơn Bồ Tát". Tiểu Sơn Bồ Tát thích sạch sẽ, nhưng lễ vật cung phụng thì khác nhau. Có người thích hương thơm của trái cây, có người cần trứng gà và nước sạch, quanh năm Tiểu Sơn Bồ Tát đều cần những thứ này."

Sở Thâm mở to hai mắt: "Trái cây? Lấy đâu ra nhiều trái cây như vậy? Mùa hè và mùa thu thì không sao nhưng mùa đông thì lấy đâu ra trái cây?"

Sở Phong và Diệp Quân chỉ thì im lặng, nghĩ đến mỗi ngày Phúc Đoàn đều phải ăn canh trứng gà, uống nước đường đỏ.

Bà Bạch cười với Sở Thâm: "Mùa đông không có thì đi mua, người nuôi Tiểu Sơn Bồ Tát đều có rất nhiều tiền. Tiểu Sơn Bồ Tát sẽ làm cho mọi việc trong nhà bọn họ thuận lợi, còn có thể dự đoán tương lai."

"Ví dụ như, có người cung phụng Tiểu Sơn Bồ Tát, lúc đầu rất nghèo, sau đó Tiểu Sơn Bồ Tát sẽ báo mộng, nói cho người ta biết dưới gốc cây nào có kho báu, để cho người đó đi đào, còn nói cho người đó làm sao để làm ăn kiếm tiền, có tai họa gì có thể tránh được."

Lần này, ngay cả Sở Thâm cũng lâm vào trầm tư.

Nhặt tiền, tránh tai họa... Những chuyện này, hình như Phúc Đoàn cũng đã làm.

Lúc trước Phúc Đoàn nhặt được tiên, còn có bản lĩnh dự đoán họa phúc của cô ta. Từng việc từng việc này cộng lại, quả thật rất giống truyền thuyết này.

Trên thế giới có điều trùng hợp ngẫu nhiên nào không?

Diệp Quân Chi bỗng nhiên xen vào: "Đã như vậy, chẳng phải mỗi người đều muốn nuôi một Tiểu Sơn Bồ Tát sao?"

Một thứ tốt như vậy lại không được lan truyền, nhất định là có bẫy.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 417: Chân Tướng (3)


Bà Bạch thở dài một tiếng, xua tay nói: "Cũng không thể nuôi bừa bãi được. Người nuôi Tiểu Sơn Bồ Tát, đến cuối cùng cũng không có kết quả tốt, cơ bản đều là nhà tan cửa nát, chết hoặc tàn phế. Cho dù là có núi vàng núi bạc thì có ích lợi gì chứ? Ai là người muốn hưởng thụ."

"Tại sao vậy?" Diệp Quân Chỉ hỏi

"Bởi vì Tiểu Sơn Bồ Tát còn có một đặc tính quan trọng, đó chính là keo kiệt." Bà Bạch nói: "Trước kia mẹ bà nói cho bà biết, cho dù người nuôi Tiểu Sơn Bồ Tát cung phụng muộn một chút, hoặc là trong nước sạch cung phụng mà dính chút bụi, đều sẽ bị trừng phạt, hoặc là cụt tay cụt chân, hoặc là sinh bệnh nặng."

"Cơ bản, không có một hộ gia đình nào có thể cung cấp tốt cho Tiểu Sơn Bồ Tát. Cuối cùng những người này không thỏa mãn yêu cầu của Tiểu Sơn Bồ Tát, hoặc là so với trước kia nghèo gấp mười lần, gấp trăm lần, hoặc là mặc dù có gia tài bạc triệu nhưng nhà tan cửa nát, không ai có thể dùng số tiền này."

Sở Phong, Sở Thâm và Diệp Quân Chi:...

Phúc Đoàn hình như quả thật cũng rất keo kiệt.

Một yêu cầu nhỏ không thỏa mãn được cô ta liên sẽ gặp phải xui xẻo.

Lúc này là chiều tối, trên người Sở Thâm vô cớ dâng lên cảm giác lạnh lẽếo, cậu ấy thu quần áo lại nói: "Vậy, cũng không nên nuôi loại vật này nữa."

"Đúng vậy, người làm việc trong sạch thì làm sao có thể nuôi chứ? Nhưng mà, rừng lớn chim gì cũng có, trên thế giới chưa bao giờ thiếu người phải đi đường tắt, cho dù biết rõ cái giá phải trả, nhưng cũng luôn có tâm lý của dân chơi cờ bạc, cảm thấy mình có thể là người may mắn duy nhất kia."

Lúc này Sở Phong thật cẩn thận hỏi: "Nếu như... gặp phải Tiểu Sơn Bồ Tát như vậy thì phải làm sao?" Sắc mặt bà Bạch thay đổi: "Bà cũng không biết, bà chưa từng gặp qua. Trước kia mẹ bà cũng chỉ nói cho bà biết, nếu như nhìn thấy nhà người nào quá sạch sẽ thì tuyệt đối không được đi vào. Bởi vì người nuôi Tiểu Sơn Bồ Tát sẽ rất thích sạch sẽ."

Bà Bạch nói nhiều như vậy cũng có chút sợ hãi.

Cũng không phải là sợ thần sợ quỷ, mà là sợ bị đội sản xuất bắt.

Quỷ thần cái gì, dù sao cả đời bà Bạch cũng chưa từng trải qua trách phạt của ma quỷ, nhưng đội sản xuất thật sự có quyền xử phạt bà ấy.

Bà Bạch nói: "Những thứ này các cháu không được mang ra nói lung tung. Bà cũng là tùy tiện nói một chút, Phúc Đoàn là một con người, ở dưới ánh mặt trời cũng có bóng, chỉ là hơi kỳ lạ mà thôi... Ai biết được."

Bà Bạch vội vàng trở về nhà, làm cho Sở Phong, Sở Thâm và Diệp Quân Chi đứng nhìn nhau.

Ba người mắt to trừng mắt nhỏ, vấn đề này thật rất khó.

Bọn họ cũng không phải đạo sĩ, giải quyết chuyện này như thế nào đây?

Sở Thâm thực tế nhất, suy nghĩ một lát nói: "Nếu không chúng ta không để ý tới cô ta nữa. Qua một thời gian ngắn có thể chuyển nhà thì sẽ chuyển nhà."

Ý của Sở Thâm chính là, bắn sáu điểm đi*.

*Bắn sáu điểm đi: biểu đạt sự tuyệt vọng khi đối mặt với nghịch cảnh mà đối thủ quá mạnh và đồng đội quá đáng thương.

Nhưng không thể làm được.

Cậu ấy cũng đã có dũng khí, nhưng lúc đó, cậu ấy nghĩ rằng Phước Đoàn là con người.

Sở Phong thì lắc đầu: "Anh, anh đã quên mấy người Lưu Giai Ni tính toán đưa Phúc Đoàn đi, lúc cô ta rời đi thì liền xảy ra tai nạn xe." Cô căn cứ vào đủ loại dấu hiệu suy đoán: "Giả thiết Phúc Đoàn thật sự là Tiểu Sơn Bồ Tát gì đó, như vậy người có ba phần sợ quỷ thần, quỷ thần có bảy phần sợ người. Mấy người Triệu Mãnh, ông Tam không lừa dối, cũng không làm gì với Phúc Đoàn."

Ngược lại là người sợ Phúc Đoàn, người nhận "phúc" của Phúc Đoàn thì rất dễ bị ảnh hưởng.

Không thể lùi lại.

Diệp Quân Chi lại bỗng nhiên nói một câu: "Kumanthong."

Sở Phong, Sở Thâm đồng loạt nhìn qua.

"Kumanthong là cái gì?"
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 418: Chân Tướng (4)


Thời đại này không giống như sự bùng nổ thông tin của thế hệ sau, đội sản xuất cũng không biết những thứ như Kumanthong.

Diệp Quân Chi giải thích: "Lúc trước ta nghe người ta nói, bên Nam Dương có Kumanthong, cũng là cần người cung phụng, lấy lòng, sau đó thay đổi vận mệnh, số phận cho người ta."

Ba người bọn họ giống như bị mù, cái gì cũng không rõ ràng.

Thời đại này cũng không có hàng quán linh tinh.

Chỉ có thể đoán mò, tóm tắt mù quáng.

"Tôi suy đoán, nếu Phúc Đoàn có chút giống Tiểu Sơn Bồ Tát, mà Tiểu Sơn Bồ Tát lại có chút giống Kumanthong. Vậy chúng một đặc điểm của là đều cần người khác cung phụng, nếu như không có người cung phụng, nó sẽ không có quyền lực."

Sở Thâm chợt tỉnh ngộ, cậu ấy búng tay một cái: "Giống như lúc mới bắt đầu, khi đó bà nội tuyên dương xung quanh là Phúc Đoàn có phúc, nhiều người tin. Khoảng thời gian đó Phúc Đoàn giống như thật sự nghĩ cái gì sẽ có cái đó. Sau này khi tất cả mọi người nhìn thấu chỉ có thể dựa vào chính mình, người tin lời của bà nội ít đi, sau đó Phúc Đoàn liền không có linh như vậy nữa."

Ngay cả Lưu Giai Ni nhớ lại tất cả mọi thứ về Phúc Đoàn cũng nói mọi người đều nói cô ấy có phúc.

Sở Phong cũng tỉnh tế hồi tưởng lại tất cả, phát hiện thật sự là như vậy.

Kiếp trước, Phúc Đoàn muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, bởi vì toàn bộ đội sản xuất đều kính trọng cô ta, lấy lòng cô ta, năng lực của cô ta mạnh nhất.

Đời này, Phúc Đoàn lại ảm đạm hơn rất nhiều. Bởi vì từ sau sự kiện bệnh dịch gà, mọi người đều nhận ra đoàn kết mới là sức mạnh, dựa vào chính mình mới có lối thoát. Kiếp trước, những người vì Phúc Đoàn mà xui xẻo luôn không ngừng tự hỏi mình có phải vì đắc tội với Phúc Đoàn nên mới bị xui xẻo hay không, từ đó lâm vào sợ hãi tự trách, ngược lại càng xui xẻo hơn.

Đời này, bọn họ không có loại tâm tính này, ngược lại càng ngày càng tốt hơn.

Sở Phong đột nhiên nhanh trí, nếu như Phúc Đoàn thật sự là thứ siêu nhiên gì đó, như vậy thì những thứ siêu nhiên đó là vô hình và chỉ có thể ở trong lòng của mọi người.

Nếu không tin cô ta, bạn vẫn có thể sống.

Nếu tin cô ta thì bạn sẽ đặt mạng sống của mình vào tay cô ta.

Đời này đám người Niên Xuân Hoa, Vương Oánh rất tin Phúc Đoàn, cho nên Phúc Đoàn còn có sức mạnh, nhưng không lớn như vậy. Sở Phong, Sở Thâm năm lần bảy lượt đắc tội Phúc Đoàn, Diệp Quân Chi ra tay với Phúc Đoàn vẫn còn có thể sống, ngoại trừ do bọn họ cẩn thận ra, do năng lực của Phúc Đoàn yếu, mà còn một nguyên nhân là họ không tin vào Phúc Đoàn.

Đồng nghĩa là, chỉ cần người trong đội sản xuất trên dưới một lòng, không ai bị Phúc Đoàn mê hoặc. Như vậy, Phúc Đoàn chỉ là một "người bình thường”.

Vận mệnh của bọn họ có thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi Phúc Đoàn.

Mấy người Sở Phong bàn luận xem làm thế nào để tránh được may mắn của Phúc Đoàn.

Họ bàn bạc nửa ngày, biện pháp hiệu quả nhất là không chủ động tiếp xúc với Phúc Đoàn, tuyệt đối, nhất định trong lòng không được tin Phúc Đoàn có phúc, không nên sinh ra sợ hãi đối với cô ta.

Đương nhiên, biện pháp triệt để nhất là tất cả mọi người trong đội sản xuất đều không tin Phúc Đoàn có phúc, như vậy may mắn hại người của Phúc Đoàn sẽ từ từ suy yếu, thậm chí là biến mất.

Tuy nhiên từ xưa đến nay, lòng người chính là thứ khó kiểm soát nhất. Con người ngay cả trái tim của mình cũng không khống chế được, làm sao có thể để cho ba đứa trẻ nhức Sở Phong đi khống chế lòng người khác được chứ?

Trong lúc nhất thời, Diệp Quân Chi lo lắng nhiều nhất lại là người thất vọng và bi quan nhất, cậu bé quá hiểu bản chất bội bạc xảo quyệt của con người.

Cũng giống như các con bạc biết kết quả của việc cờ bạc bừa bãi nhưng vẫn sẽ đi vào sòng bạc để kiếm lời.
 
Thập Niên 70: Xuyên Thành Chị Gái Phúc Đoàn
Chương 419: Phân Chia (1)


Một số người biết khả năng kỳ diệu của Phúc Đoàn, khi sợ hãi cũng sẽ chọn vâng lời cô ta để nhận được nhiều may mắn hơn.

Giống như những người nuôi Tiểu Sơn Bồ Tát và Kumanthong, lòng tham của con người là vô đáy, là điều tà ác nhất, có thể nuôi dưỡng Phúc Đoàn bừa bãi.

Diệp Quân Chi lại ho vài tiếng, cậu bé ho nhiều lắm, khuôn mặt đỏ bừng.

Sở Thâm đồng cảm vỗ lưng cho cậu bé, Sở Phong cũng giúp chắn gió.

Bệnh này của Diệp Quân Chi, xem như làm hại Phúc Đoàn mà bị.

Đi hai bước là ho, gió thổi liền phát bệnh.

So với em gái Lâm còn tốt hơn một chút.

Sở Phong có thể nhìn thấy rõ sự buồn bã và mỉa mai trong đôi mắt của Diệp Quân Chi, cô không nhịn được nói: "Tuy rằng chúng ta không có cách nào kiểm soát được suy nghĩ của người khác, nhưng chúng ta vẫn làm giống như lúc trước đây vậy là tốt rồi."

Giống như trước đây, với trí tuệ và nỗ lực của tập thể, không phải hầu hết mọi người đều cam tâm tình nguyện, thành thật kiên định dựa vào sức lao động của mình để kiếm tiên sao?

Đầu cơ trục lợi mặc dù "thơm" nhưng những người như vậy luôn chiếm thiểu số.

Ba đứa trẻ cổ vũ lẫn nhau, khuyến khích lẫn nhau, trong gió mùa đông của đội sản xuất số 9, họ quên đi danh tính của mình, quên đi sự khác biệt giữa thành thị và nông thôn.

Giờ phút này, bọn họ chặt chẽ nhất, cũng thuần khiết nhất.

Phía ủy ban đội.

Mấy người Sở Phong phán đoán không sai, ngoại trừ Sở Chí Mậu đắc tội Phúc Đoàn lời lẽ chính đáng yêu cầu Phúc Đoàn đến từ đâu thì trở về nơi đó.

Niên Xuân Hoa thì kiên quyết muốn giữ Phúc Đoàn "đáng thương" ở lại, nói mẹ ruột cô ta bị bệnh tâm thần, vốn không xứng nuôi Phúc Đoàn.

Những người còn lại, hoặc là ánh mắt lóe lên, sau khi phản ứng lại bắt đầu nghĩ đến ôm đùi, giúp Phúc Đoàn và Niên Xuân Hoa nói chuyện.

Hoặc là chuyện không liên quan đến mình, không dám đắc tội Phúc Đoàn chỉ dám nhìn từ xa.

Lưu Thiêm Tài rít sâu một hơi thuốc, nắm chặt tóc, nhìn rõ suy nghĩ mờ ám của các đội viên.

Mẹ kiếp, con người, đây là con người!

Lúc trước một đám chính nghĩa hiên ngang lẫm liệt, bây giờ biết rõ Phúc Đoàn là tai họa, bọn họ lại bởi vì lợi, muốn cung phụng cho cô tal

Nhưng Lưu Thiêm Tài không kiểm soát được lòng người.

Quả thật tình trạng tỉnh thần của Lưu Giai Ni không tốt, cho dù kiện tụng, chỉ sợ cô ấy cũng không phải là người giám hộ tốt nhất.

Lưu Thiêm Tài xua tay, giống như mất đi tất cả sức lực.

Anh ấy mệt mỏi nói: "Ai thích nuôi thì nuôi đi."

Niên Xuân Hoa vừa nghe thấy lời này liên vui vẻ. Nơi này là đội sản xuất số 9, chỉ cần bà ta không đồng ý cho Phúc Đoàn đi, Lưu Giai Ni có dùng vũ lực cũng không thành.

Lưu Giai Ni thì môi mấp máy, hôm nay cô ấy đã nhắc nhở đến mức này, người khác tự tìm đường chết, cô ấy không ngăn được.

Cô ấy đờ đẫn nói: "Vậy tôi đi sẽ đầu thú."

Cô ấy thà ngồi tù còn hơn tiếp xúc với Phúc Đoàn ở bên ngoài nữa.

Niên Xuân Hoa đắc ý cười cười, cảm thấy mình thắng. Nào biết sau một giây sau, Sở Chí Mậu liền kiên định nói: "Được, nếu mẹ đã quyết định, con làm con trai cũng không thể nói gì. Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta chia nhà đi."

Khuôn mặt già nua của Niên Xuân Hoa bị tát mạnh một cái, giống như bà ta muốn mắng gì đó nhưng lại không mắng được.

Mấu chốt lúc này, Sở Chí Quốc cũng nói: "Mẹ, sau này vấn đề dưỡng lão của mẹ, con cũng giống như em ba."

Ngụ ý, chính là cũng phải hoàn toàn tách biệt với Niên Xuân Hoa.

Trước mặt nhiều người như vậy, Niên Xuân Hoa không khác nào bị mọi người xa lánh, bà ta tức giận mắng: "Thằng cả, thằng bai"

"Có phải chúng mày muốn bất hiếu không?”

Sở Chí Quốc lại nói: "Mẹ, dù sao chúng con cũng phải suy nghĩ cho người nhà của mình."

Chỉ một câu ngắn gọn như vậy, mọi người đều hiểu.
 
Back
Top Bottom