Ngôn Tình Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 40: 40: Mua Xe Đạp


Hai tay cô trống không giống như không mua gì.

Tốt lắm, vẫn biết tiết kiệm tiền để sống qua ngày, nhưng trong lòng anh lại có chút bất mãn.

Em gái nhà mình biết điều như thế, em rể lại lợi dụng việc đó để không mua đồ cho, thế thì hơi quá đáng rồi, xem ra cần tìm thời điểm thích hợp dạy dỗ cậu ta mới được.

Tuy nhiên, ngay sau đó Triệu Quốc Đống thấy em rể đi sau em gái, xách theo túi lớn túi nhỏ còn mua nhiều hơn cả lúc vợ mình đi mua sắm, đến gần còn nghe tiếng lộp cộp của đôi giày da trên chân! Nếu biết chuyện sẽ như này thì khi nãy anh đã làm bóng đèn rồi.

Cho dù rất yêu thương em gái nhưng Triệu Quốc Đống không thể không thừa nhận cô đúng là đồ phá của.

Giày da này chất lượng gia công rất tốt, ít nhất cũng phải mười mấy tệ, bày tiệc rượu cũng không tốn nhiều tiền như vậy.

Ngoài các cô gái thành phố có gia cảnh khá giả hoặc phụ nữ có công việc tốt thì người bình thường chẳng ai lại chi từng đó tiền để mua giày da cả.

Triệu Quốc Đống đang định nói em gái vài câu thì Triệu Gia Lệ òa lên nói:"Cửa hàng bách hóa vừa nhập về một lô xe đạp, em cũng mang theo phiếu xe đạp đến rồi, hay là chúng ta mua một chiếc về nhà đi, bằng không nhiều đồ như vậy cũng không tiện chở về.

"Từ Thiên Thành còn có thể nói gì khác: "Đưa phiếu cho anh, anh vào xem có thể giành được không.

"Triệu Quốc Đống kinh ngạc không nói lên lời, vừa mở miệng dạy dỗ em gái một trận thì em rể đã cầm phiếu lao vào đám đông giành giật mua xe.

Không lâu sau Từ Thiên Thành đẩy một chiếc xe đạp mới tinh ra.

Triệu Gia Lệ nhanh chóng tới đón, không tiếc lời khen ngợi: "Oa, anh thật lợi hại, nhiều người không giành được đâu đó!"Thực ra Từ Thiên Thành định trả lời "cũng thường thôi", thế nhưng đứng trước đôi mắt trong suốt và sáng rỡ kia thì đột nhiên lời gì cũng không nói được, thậm chí còn có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.

"Anh hai, anh đạp chiếc xe mượn được này đi giao nộp con dao đi! Chúng em còn muốn tới bưu điện nữa.

""Anh hai, anh chở thêm vài thứ nữa nhé, Từ Thiên Thành còn phải chở em!""Chất nhiều hơn một chút nữa, lát chúng em tới bưu điện còn có đồ người nhà anh ấy gửi.

"Triệu Quốc Đống: "! "Thật sự muốn lấy kim khâu miệng con bé lại.

Cuối cùng thì Từ Thiên Thành bỏ tiền ra mua hai túi vải bạt lớn.

Ngoài son môi, bút kẻ mày và xà phòng thì cho tất cả đồ vào, buộc lên phía sau chiếc xe mà Triệu Quốc Đống đi.

Sau đó, hai vợ chồng đi đến bưu điện, Từ Thiên Thành nhận túi lớn đồ đạc một cách quen thuộc.

.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 41: 41: Tính Toán Kiếm Tiền


Triệu Gia Lệ dùng hết sức bình sinh mới cởi được nút buộc bao tải, xem xem bên trong có thứ gì tốt không.Thịt bò khô, kẹo sữa thỏ trắng, hai lon sữa lúa mì, tám đồ hộp và một ít mực khô, còn có tiền và phiếu.Triệu Gia Lệ tấm tắc khen thầm, trong nhà có mỏ thật là tốt quá!Bây giờ tất cả những thứ này đều là của mình, đường sữa và đồ hộp chia cho u và hai chị dâu.Uống canh mực hầm rất tốt cho sức khỏe, từng này thì cả nhà mình chắc có thể ăn bốn đến năm bữa.Nhân lúc Triệu Gia Lệ đang bới đồ trong bao, Từ Thiên Thành liếc mắt nhìn giấy gửi tiền, lông mày hơi nhíu lại.Mỗi lần gửi thư cho gia đình anh đều nhắc không cần gửi tiền, nhưng hàng tháng họ vẫn gửi qua, một số phiếu sắp đến hạn khiến anh không thể không nhanh chóng sử dụng.Từ Thiên Thành biết rằng mẹ lo anh cuộc sống ở nông thôn quá khó khăn, nên anh đành tiếp nhận để người nhà không phải nhọc lòng.Chỉ là bây giờ anh đã kết hôn rồi, dù có là hôn nhân trên danh nghĩa thì cũng đã lập gia đình, không nên để người nhà nuôi Triệu Gia Lệ.Chút công điểm anh tích góp do làm công việc đồng áng mặc dù có thể lo được cho khẩu phần ăn của bọn họ, nhưng lại không thể mua sắm này nọ như bây giờ.Cơ bản họ không khác người dân làng bình thường là bao, khiến trong lòng anh cảm thấy có chút thất bại.Từ Thiên Thành thầm tính toán số tiền còn lại trong tay, nếu cứ tiếp tục tiêu xài hoang phí, cộng với chi phí thuốc men hàng tháng của Triệu Gia Lệ, thì cùng lắm cũng chỉ được khoảng hai năm.Anh không biết mình sẽ ở đây bao lâu, liệu có xảy ra tình huống ngoài ý muốn nào hay không.Tốt nhất là tìm cách kiếm thêm tiền để duy trì mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày, sau này khi ly hôn thì còn có thể để lại một khoản tiền cho Triệu Gia Lệ sinh sống.Sinh lời nhiều nhất chính là đầu cơ trục lợi, chỉ có điều rủi ro quá lớn.Anh là gia chủ tương lai của nhà họ Từ, không thể vì một chút lợi nhuận nhỏ mà mạo hiểm lớn như vậy, anh cần phải có một công việc chính thức mới được.Công việc phù hợp có thể tìm được ở nông thôn là không nhiều, những việc nhiều tiền thì có nhiều người tranh giành, toàn là việc cho một người, không thể an bài nhiều vị trí làm việc.Nếu là thành phần của anh trước kia thì chắc chắn không thể cạnh tranh nổi, bây giờ kết hôn rồi đâm ra lại dễ dàng không ít.Tác giả có lời muốn nói:Nam chính có lẽ không được lòng người lắm, tính cách không hoàn hảo, trọng nam khinh nữ, dối trá, bạc tình, đạo đức giả, tự tư tự lợi, đối tốt với người khác cũng vì có mục đích.

Ngay cả khi trong lòng thực sự rung động mà vẫn luôn có ý định ly hôn, bỏ vợ để về thành phố.

Thế nhưng...!đi không được.Những tâm tư này của anh Triệu Gia Lệ đều nắm rõ như lòng bàn tay, tuyệt đối sẽ không chịu khổ, càng không thể dễ dàng bị dụ.

Thực ra dù so với bất cứ ai thì xuất thân của cô và hoàn cảnh lớn lên đều lạnh lẽo hơn, càng am hiểu ngụy trang.

Nam chính hiện tại vẫn còn rất ngây thơ, so với nữ chính đúng là đồng thau chống đối vua, vẫn bị đè bẹp, không có khả năng trở mình.Tất nhiên đây chỉ là tiểu thuyết, là cá nhân tôi thích thể loại oan gia vui vẻ này.

Khi chênh lệch thân phận xung đột với tư tưởng.

Bản chất của tư bản là bóc lột và chèn ép, sẽ không tồn tại bất kỳ tình tiết hoa mỹ và tẩy trắng.

Trên thực tế nếu gặp người đàn ông như vậy thì phải tránh xa, bằng không sẽ bị tổn thương..
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 42: 42: Làn Da


Kiểm kê xong, Triệu Gia Lệ buộc lại túi da bạt, ngẩng đầu nhìn mặt trời càng lên cao: “Nhiệt độ càng ngày càng nóng, chúng ta nhanh trở về thôn đi!”Mặc dù ngồi trên xe đạp gió thổi mát rượi nhưng xe không có mái che, cô cũng không mang nón che nắng.

Làn da quanh năm không ra nắng của cô không thể chịu được ánh nắng chói chang, nếu không cẩn thận da sẽ chuyển sang màu đỏ, thậm chí có cảm giác bỏng rát.

Nói cho cùng thì do cơ thể này quá yếu ớt, nhưng làn da thực sự rất đẹp.

Làn da cô trắng nõn như phát sáng, thuần khiết không tì vết, non nớt nhẵn mịn, cho dù kem lót tốt đến mấy cũng không đạt được hiệu quả như vậy.

Mỗi khi tắm táp, Triệu Gia Lệ đều không kìm được yêu chính bản thân mình.

Có được làn da đẹp như vậy, phần nào đã bù đắp được cho nỗi đau mất đi đôi chân dài miên man.

Cô quyết định nếu tương lai phát tài thì nhất định phải mua những sản phẩm chăm sóc da tốt nhất cho mình.

Từ Thiên Thành buộc chặt đồ, đôi chân dài nhoáng một cái cưỡi trên chiếc xe đạp, hai chân vững vàng đặt trên mặt đất, giữa đ*ng q**n và yên xe vẫn còn một ít khoảng trống.

Triệu Gia Lệ thấy vậy thì không ngừng hâm mộ.

Hiện tại chiều cao của cô hơi bất tiện cho việc đi chiếc xe đạp kiểu cũ này, không biết sau này liệu cô có cao thêm nữa không.

Ở phía nam, chiều cao của Triệu Đại Cường và Vương Mỹ Quyên không tính là thấp.

Ba anh trai cô cũng cao, đặc biệt là anh hai cao khoảng cao 1 mét 8, chỉ có người em gái là cô chiều cao quá thấp.

Dù khuôn mặt ưa nhìn đến đâu nhưng nếu vóc dáng không theo kịp thì phong thái và khí chất sẽ bị giảm đi rất nhiều.

Cô cẩn thận ngồi lên yên ghế sau, hai tay theo thói quen ôm chặt vòng eo của người đàn ông.

Cơ thể Từ Thiên Thành nhất thời cứng ngắc, nhưng anh nhanh chóng thả lỏng.

Có một lần thì sẽ có lần hai, dù sao anh cũng không mất một miếng thịt, tùy theo cô đi!Chiếc xe đạp nhanh chóng băng qua con đường đá tương đối bằng phẳng ở thị trấn.

Gió mát thổi qua mặt, không lạnh như buổi sáng.

Triệu Gia lệ híp mắt hưởng thụ.

“Từ Thiên Thành, anh ăn cái gì mà cao như vậy?”Anh hai đã được coi là cao rồi, đứng chung một chỗ mà Từ Thiên Thành còn cao hơn cả cái đầu, ít nhất cũng phải 1 mét 88.

Nghe vậy, khóe môi Từ Thiên Thành hơi cong lên: “Không ăn gì đặc biệt, đến tuổi dậy thì dáng người tự cao lên vậy thôi.

”Cùng là đến tuổi dậy thì, vì sao dáng người của nguyên thân không cao vụt lên như vậy?.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 43: 43: Đổ Lỗi Cho Từ Thiên Thành


Trong lòng Triệu Gia Lệ chua xót, cô lẩm bẩm tự an ủi mình:“Đại đa số người phương bắc đều cao, mình như vậy ở phương nam cũng tính là không thấp, nếu vận động nhiều, bổ sung tốt thì vẫn có thể khả cao lên nữa.

”Từ Thiên Thành đang vểnh tai nghe câu nói tiếp theo của cô không khỏi bật cười.

Trước đây hai người rất ít khi ra ngoài cùng nhau, cũng không so sánh chiều cao bao giờ, bây giờ nghĩ lại giữa hai người chênh lệch chiều cao đến ba mươi phân, chẳng trách vừa rồi cô sẽ hỏi loại vấn đề này.

Thật ra anh không có khái niệm về cao thấp hay béo gầy của người khác giới.

Sau này khi trở lại thành phố, có lẽ anh sẽ tìm một quý cô có địa vị xã hội và dung nhan đoan chính để kết hôn, sinh ra thế hệ sau có phẩm chất tốt hơn để kế thừa công việc kinh doanh của gia đình.

Hiển nhiên cô vợ hiện tại không thể trở thành con dâu trưởng của nhà họ Từ, nhỏ hơn một chút cũng không sao.

Dù sao tương lai của bọn họ cũng không còn ở với nhau nữa, bây giờ trông cũng khá thuận mắt.

***Gần trưa hai người mới về đến nhà, Triệu Quốc Đống dẫn đầu xuất phát sớm hơn đã về trước họ gần nửa tiếng đồng hồ.

Vương Mỹ Quyên thông qua con trai đã biết chuyện tiêu hoang của con gái mình.

Có điều khi nhìn thấy chiếc xe đạp mới tinh và đôi giày da bóng loáng, bà vừa bàng hoàng vừa tức giận, lập tức quờ lấy một chiếc chổi lông muốn xông lên đánh.

“Ai bảo con hoang phí nhiều tiền như này, hôm nay tiêu hết rồi, sau này không muốn sống nữa hả?”Triệu Gia Lệ hoảng sợ, vội vàng trốn sau lưng Từ Thiên Thành, dùng hai tay giữ chặt áo anh để tự bảo vệ mình:“U ơi, u bình tĩnh chút đi, con đã đăng ký kết hôn, coi như là người lớn rồi, rất nhiều người đang nhìn đấy! Thế này thì khiến con mất mặt quá.

”Cô không nói thì còn tốt, khi cô vừa nói lời này Vương Mỹ Quyên giận đến nỗi định vòng qua đánh cô:“Đồ ranh con, trưởng thành cứng cáp rồi hả, chỉ cần bà đây còn sống, mày có năm mươi sáu mươi tuổi, bà muốn đánh thì cứ đánh.

”Từ Thiên Thành vội vàng ngăn lại:“U hiểu lầm rồi.

Xe đạp này là do con muốn, để sau này làm gì cũng thuận tiện hơn.

Giày da là quà cưới của con tặng cho Lệ Lệ, trong thành phố đều như vậy.

Dù sao không thể vì con xuống nông thôn mà sơ suất với cô ấy được.

”“Đúng vậy đúng vậy, anh ấy mua rất nhiều đồ, con, con chỉ là… chỉ là không kịp ngăn cản mà thôi.

”Triệu Gia Lệ trốn ở phía sau anh nhát gan gật đầu, không chút do dự đổ lỗi sang cho Từ Thiên Thành.

“U, nếu con từ chối, chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy con quá hẹp hòi, mang ra ngoài sẽ mất mặt đó.

”.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 44: 44: Dùng Xong Là Bỏ


Từ Thiên Thành: “! ”Chợt anh cảm thấy trăm triệu đau lòng.

Đã nói là sẽ tốt hơn với anh rồi mà!Dùng xong là vứt, gặp chuyện thì đẩy ra chịu tội, không một chút do dự, đúng là thứ độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Dương Hiểu Bình đứng bên canh sắp ghen ghét đến mức mặt mày méo mó.

Tại sao em cô lại tốt số như vậy, gặp phải một thanh niên trí thức ngu ngốc lại nhiều tiền, hoàn toàn khác với những thanh niên trí thức hết ăn lại nằm rồi vứt bỏ vợ con mà chị ta tưởng tượng.

Sau khi nghe xong, Vương Mỹ Quyên cũng cảm thấy có lý, cơn tức giận trong lòng bà cũng tan đi phân nửa.

Thực ra bà cũng không muốn làm điều này, bởi vì bà sợ con rể nghĩ rằng con gái bà thấy tiền là mắt sáng, chỉ biết tiêu không biết giữ, không có gia giáo, bà mới phải đóng vai ác như thế này.

Triệu Gia Lệ từ phía sau Từ Thiên Thành ló ra một cái đầu nhỏ, chậm rãi nói:“Mà không phải toàn bộ chỗ vải bông này là để làm quần áo cho con, mọi người cũng đều cũng có phần mà.

U và thầy làm một bộ áo lót, con tự mình làm hai bộ, Đại Nha Đại Hổ và Tiểu Muội mỗi đứa một bộ.

”Dương Hiểu Bình nghe tin Đại Hổ và Tiểu Muội nhà mình cũng có quần áo mới, trong lòng rất vui vẻ.

Hai đứa nhỏ nhiều hơn Đại Nha nhà chị dâu cả một bộ, cũng không nghĩ tới Đại Nha nhà chị cả đã mười một tuổi, cao lớn không ít, kỳ thực sẽ dùng không ít vải bông chút nào.

Cố nén cơn chua xót sắp trào ra, chị ta vội vàng chạy tới khuyên giải:“U, Lệ Lệ cũng đang nghĩ cho nhà chúng ta mà! Vải bông này chất lượng tốt lại vừa rẻ, còn không mất phiếu vải, thật sự rất đáng mua.

U đừng giận, kết hôn là chuyện vui cả đời chỉ có một lần, tiêu thì tiêu đi, tiêu hết thì kiếm, cũ không đi mới không đến được ạ!”Mặc dù chị dâu ba đang nói thay cho mình, nhưng Triệu Gia Lệ vẫn không kìm được nổi da gà khắp người.

Vốn tưởng rằng da mặt mình đã đủ dày rồi, không ngờ núi này còn cao hơn núi kia.

So với chị ba có thể co vào duỗi ra được như con rùa ngàn năm thành tinh thì cô chỉ là con gà con.

Vương Mỹ Quyên mà không biết chút toan tính của cô con dâu ba thì bà đã sống uổng hơn 50 năm này rồi, bà trợn mắt trừng chị ta:“Đừng chen miệng vào, có phải cô thấy nhà ít việc quá phải không, có muốn tôi chia sẻ thêm việc cho cô không.

”Dương Hiểu Bình ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Dù sao mục đích giúp đỡ em chồng đã đạt được, chị ta tin tưởng Triệu Gia Lệ sẽ không so đo đến chuyện của hai ngày trước, sau này có thể hưởng ké nhiều thứ hơn nữa.

.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 45: 45: Vừa Ốm Yếu Vừa Hề Hước


“Con tính toán kiểu gì vậy? Tiểu Từ thì sao? Con không làm một bộ đồ nào cho nó đâu.

”Vương Mỹ Quyên quay lại nhìn cô con gái không bớt lo đang trốn sau lưng con rể.

“Anh ấy có một ít quần áo may sẵn do người nhà gửi đến, không thích những chất liệu này.

”Triệu Gia Lệ không dám làm loạn nữa, còn nhỏ giọng bổ sung:“Quần áo của anh ấy còn nhiều hơn cả con, chiếm hơn nửa tủ quần áo, toàn đồ mới đấy ạ.

”Vương Mỹ Quyên tức giận vỗ đầu cô một cái:“Tiểu Từ không thiếu thì con không mua, nào có ai làm vợ như con chứ, chỉ biết đòi này muốn kia.

Có biết vợ chồng cần phải quan tâm chăm sóc lẫn nhau thì mới bền lâu không?”Triệu Gia Lệ bĩu môi.

Bền lâu là cái quỷ gì chứ, một khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc thi hai người sẽ chia tay, từ đó trở đi cô sẽ lấy lại được cuộc sống độc thân tươi đẹp của mình.

Thấy con gái không có phản ứng, Vương Mỹ Quyên nhướng mày:“Con nghe thấy thì chít chít một tiếng, có muốn u đánh gãy chân chó của con không?”Để giữ chân chó của mình, Triệu Gia Lệ nhịn nhục: “Chít!”Từ Thiên Thành không nhịn được cười ra tiếng.

Anh không biết nhà họ Triệu làm thế nào mà nuôi dạy được cô nàng hề hước vừa ốm yếu vừa buồn cười như vậy.

Hà Chiêu Đệ và Triệu Quốc Đống cũng cười.

Vương Mỹ Quyên suýt thì không thể giữ vẻ mặt nghiêm khắc nữa:“Con bớt một bộ đồ lót ra rồi làm cho tiểu Từ.

Quyết định như vậy đi, nếu con dám tiêu tiền của tiểu Từ bừa bãi, cẩn thận u đánh gãy chân con.

”Triệu Gia Lệ còn có thể nói gì nữa, cô chỉ có thể bất lực nhìn mảnh vải chưa kịp ôm nóng thì đã rời khỏi mình, bị đưa vào trong phòng của mẹ cô và khóa trong tủ, có lẽ sẽ không thể nhìn thấy nó cho đến khi tiệc cưới kết thúc.

Lần này thật mất mặt, trong lòng nghẹn một bụng tức giận, cô bèn chạy tới chỗ ông anh hai đã làm chuyện xấu, siết chặt nắm đấm nhỏ của mình dúng sức đập mạnh vào người anh ta:“Đều là lỗi của anh, tại anh hết, có người anh nào chơi đểu em gái mình như anh không?”Từ Thiên Thành mang những đồ khác vào trong phòng.

Sợ cô sẽ mất kiểm soát cảm xúc lại phát bệnh phải nhập viện, anh đứng ở cửa lớn tiếng gọi: “Lệ Lệ, vào dọn đồ của em đi!”Triệu Gia Lệ hừ một tiếng, trừng mắt nhìn anh hai một cái rồi mới xoay người đi vào trong phòng.

Triệu Quốc Đống bất đắc dĩ thở dài.

Trước đây, em gái anh sức khỏe kém, cả ngày buồn bã ủ rũ khiến người ta xót xa, bây giờ cuối cùng cũng hoạt bát hơn nhưng lại quá ồn ào, làm anh trai như có chút không chống đỡ được, may mắn là có em rể gánh vác.

.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 46: 46: Đồ Của Anh Cũng Là Của Em


Vừa nghĩ vậy, anh cảm thấy cuộc hôn nhân của hai đứa không còn không đáng tin cậy nữa, dù sao trong thị trấn cũng không ai giàu có sẵn sàng vung tiền cho em gái tiêu như em rể.

“Cái đứa con gái tiêu hoang này, đến thị trấn mua bao nhiêu đồ mà dọn dẹp lâu vậy chứ?” Dương Hiểu Bình chỉ hận không thể mở cửa sổ ra nhìn.

Bọn họ nhìn thấy gần hết túi mà anh hai chở về bằng xe đạp, chủ yếu là vải bông, cây bông, kẹo và thịt để đãi tiệc.

Còn đám đồ đạc chất đầy ở đằng trước xe đạp mà em cô và thanh niên Từ mới mua thì không.

Vương Mỹ Quyên đi ra múc nước thì đúng lúc nhìn thấy con dâu ba đang nghiêng đầu:“Vợ thằng ba, con không đi làm việc còn ở đây xem cái gì? Trưa nay có còn muốn ăn cơm nữa không đấy?"Dương Hiểu Bình sợ hết hồn, vội vàng ngồi xổm xuống tiếp tục nhặt rau.

Mặc dù cô cảm thấy rất buồn khi bớt đi một chiếc áo, nhưng chuyến đi này có thể được coi là bội thu.

Bánh xà phòng mà Triệu Gia Lệ nhớ nhung nhiều ngày thì đã có.

Đồ cưới và váy mới để mặc sau cô cũng mua rồi, còn có các loại mỹ phẩm và sản phẩm chăm sóc da của thập niên 70 để có thể khiến cô trông thật đẹp.

Cùng với thịt bò khô, kẹo bơ cứng và sữa mạch nha từ nhà giàu nhất họ Từ gửi đến, có cả đồ ăn thức uống, sẽ giúp cô bổ sung dưỡng chất, bồi bổ cho cơ thể.

Từ Thiên Thành lấy hải sản khô và một nửa kẹo bơ cứng đưa cho Vương Mỹ Quyên.

Vốn dĩ anh muốn chia cả thịt bò khô và sữa mạch nha nữa, nhưng Triệu Gia Lệ đã ôm chặt vào lòng không cho chia.

“Em là một bệnh nhân đấy, thực sự cần bổ sung dinh dưỡng, anh đã chia một nửa số kẹo bơ cứng rồi, vả lại còn dư một ít đường trái cây mà chúng ta mua cho tiệc cưới nữa.

”Với lại cái quan trọng nhất là cô vẫn muốn cao thêm, sữa mạch nha là sản phẩm từ sữa giàu đạm, uống thêm vài hộp nữa không chừng lại có tác dụng.

Yêu cầu của Triệu Gia Lệ không cao, chỉ cần cô cao 1 mét 6 là được rồi.

Chênh lệch giữa đôi chân dài 1 mét 68 của lúc trước và 1 mét 57 của hiện tại là quá lớn, hiện giờ trong lòng cô có một khát vọng lớn lao với chiều cao, không hề thua kém phẫu thuật trị bệnh chút nào.

Từ Thiên Thành có chút đau đầu, lại không tiện lấy đồ từ trong ngực của cô.

“Chia một hộp đi, tháng tới anh đưa hết cho em, được không?”“Không được!”Triệu Gia Lệ lập tức từ chối, coi như đương nhiên:“Tháng sau gửi tới cũng là của em, chúng ta kết hôn rồi thì đồ của anh là đồ của em, do em quyết, khi nào cơ thể khỏe lại thì em sẽ chia một ít.

".
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 47: 47: Quá Thân Mật


Cô không phải là người đặc biệt keo kiệt, nhưng hiện tại dáng cô thấp bé, thể chất yếu ớt, cho dù tập thể dục mỗi ngày nhưng cơ thể rất dễ bị mệt mỏi.

Hơn nữa do sự hạn chế của thời đại nên cô không được ăn những thứ giàu chất đạm như thịt, cá, trứng, sữa mỗi ngày, nhưng bắt buộc phải chăm sóc miệng và bụng để nuôi dưỡng cơ thể cho khỏe hơn.

Nhìn thân hình nhỏ nhắn cùng khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt của cô, trong lòng Từ Thiên Thành bắt đầu do dự.

Ngay khi bên kia thỏa hiệp, Triệu Gia Lệ được nước lấn tới, vui mừng hôn gió một cái: “Chụt chụt, anh là người tốt nhất! Tốt thứ ba trên thế giới.

”“! ”Không cần đoán cũng biết người thứ nhất và thứ hai là cha mẹ cô.

Về phần người thứ ba, sau khi bị đẩy ra làm vật cản đường, Từ Thiên Thành cảm thấy chỉ khi mình để cô tác oai tác quái thì mới cố cho vị trí thứ ba để lấy lệ với mình mà thôi.

Chỉ là, ‘chụt chụt’ kia là ý gì?Anh cảm thấy hơi! Quá thân mật rồi.

Khi anh đang chìm trong suy nghĩ, Triệu Gia Lệ cất hộp sữa mạch nha quý giá vào chiếc tủ nhỏ của mình như một con chuột hamster nhỏ giấu thức ăn, rồi khóa lại.

Trên tay cô còn hai viên kẹo bơ cứng, cô mở lớp giấy gói ra ăn một viên.

Nhân lúc người đàn ông này không để ý, cô nhét viên còn lại vào miệng anh.

Hương vị ngọt ngào của sữa nháy mắt thấm vào giữa môi và răng, khiến Từ Thiên Thành sửng sốt.

“Đúng là ngon ghê!”Vị sữa trong kẹo bơ cứng ở thế kỷ 21 rất nhạt, còn ngọt khé rất ngấy, Triệu Gia Lệ vừa ăn đã thấy ngán, không giống như vị sữa béo ngậy thơm ngon ngọt ngào bây giờ.

Cô chia kẹo bơ cứng thành hai nửa không đều nhau:“Trong nhà gửi tới nhiều kẹo sữa như vậy chắc anh cũng thích ăn, nên sau này chúng ta mỗi người một nửa.

”Từ Thiên Thành không thích đồ ngọt cho lắm, hiện tại trong miệng tràn ngập vị ngọt ngào của sữa, anh đột nhiên cảm thấy cũng không tệ lắm.

***Vào buổi chiều, Triệu Gia Lệ ngoan ngoãn ở trong phòng thiết kế bộ đồ cưới lý tưởng cho cô.

Mặc dù cuộc hôn nhân này chỉ là hình thức, vào những năm 1970 ở nông thôn thì làm tương đối đơn giản, nhưng cô vẫn muốn trở thành cô gái xinh đẹp nhất thôn.

Mai sau mà nói đến cô dâu nào xinh đẹp nhất thì người đầu tiên mà mọi nghĩ đến phải là cái tên Triệu Gia Lệ này.

Nhưng cho dù không lấy chồng, cô cũng là cô gái xinh đẹp nhất trong thôn, dù trong thị trấn thì cũng không thấy được mấy ai như cô.

Nhất là cô có làn da trắng nõn không tì vết, người ta thường nói một trắng che ba xấu, huống chi cô còn không xấu, mà còn rất đẹp!.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 48: 48: Thiết Kế Váy Cưới


Thật đáng tiếc khi cuộc hôn nhân đầu tiên của cô lại dành cho gã Từ Thiên Thành thối tha kia, nhưng may mắn khuôn mặt anh ta đủ đẹp trai, mang ra ngoài cũng khá hãnh diện.

Nghĩ như vậy trong lòng Triệu Giai Lệ cảm thấy cân bằng hơn một chút.

Hơn nữa khi ở thành phố Bắc Kinh người đàn ông thối tha kia quang vinh cỡ nào, còn chưa đính hôn mà người trong nhà làm như tuyển chọn Thái tử phi, kén cá chọn canh, một hàng dài thiên kim tiểu thư xếp hàng bâu lấy.

Bây giờ xuống nông thôn vì muốn kiếm sống mà anh phải cưới một thôn cô như này, không chừng trong lòng khó chịu lắm ấy chứ!Nghĩ kiểu này khiến tâm tình cô trở nên xinh đẹp hơn.

Hai năm tới còn đủ cho anh ta phải chịu.

Suy cho cùng cô không phải là nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp.

Trước đó cô chỉ học vẽ phác thảo như một sở thích trong hai năm, sau lên cấp ba thì trong nhiêu năm liền cô chẳng vẽ gì cả.

Quá trình thiết kế váy cưới của Triệu Gia Lệ không hề dễ dàng, ưu điểm duy nhất là cô có thể nhớ nhiều kiểu quần áo thông qua nhiều lần dạo quanh các trung tâm mua sắm lớn.

Ở thời đại này, cổ áo không được quá thấp, chiều dài của váy không được quá ngắn, nếu lộ ra một đoạn chân trắng nõn, người trong thôn sẽ cho rằng không đứng đắn.

Mặc dù cô không quan tâm đến cái nhìn của thế gian, nhưng đồng chí Vương Mỹ Quyên chắc chắn là người đầu tiên không đồng ý.

Ngoài ra, cô không thể sử dụng kiểu sườn xám, bởi làm như vậy thì sẽ bị chụp mũ là tiểu tư sản, nên cô quyết định mượn cổ của kiểu áo Tôn Trung Sơn để làm cổ áo cưới.

Kiểu ôm sát người, chiều dài ở vị trí bắp chân, cổ áo và tay áo thì vẽ một ít hoa văn hoa sen xinh đẹp.

Về phần tấm vải kia thì được thiết kế thành cổ búp bê đáng yêu, dưới ngực có bóp nhỏ khoảng hai ba phân, chân váy xếp ly bồng bềnh như nụ hoa, vừa dễ thương vừa khiến cơ thể trông cao hơn.

Không có cách nào, hiện tại cô không có ưu thế về chiều, hơn nữa cô chắc chắn không cao tới 1 mét 6, cho nên chỉ có thể đi theo phong cách loli thì sẽ phù hợp hơn.

Phải mất gần hai giờ để sửa đi sửa lại mới tạm đạt được hiệu quả mà cô muốn.

Vào buổi tối, Vương Mỹ Quyên về nhà sớm để nấu ăn, Triệu Gia Lệ nhân cơ hội cho bà xem thiết kế của mình: “U, cứ làm theo hình này để may váy cưới, chắc chắn rất đẹp.

"Vương Mỹ Quyên tỉ mỉ xem vài lần: “Đúng là khá đẹp đấy.

”“Đúng vậy ạ, không nhìn một chút là do ai thiết kế.

” Triệu Gia Lệ đắc ý hếch cằm, nếu mà có đuôi thì cô đã dựng thẳng nó lên trời rồi.

.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 49: 49: Chuẩn Bị


“Nếu con có năng lực như vậy, sao không tự mình làm đi?”Vương Mỹ Quyên không nhịn được nữa, chọc chọc vào đầu cô: “Vẽ một bức tranh thì tính là gì, chỉ biết tìm việc cho bà đây thôi.

”“U nhiều con trai như vậy, nhưng chỉ có mình con là con gái, đương nhiên u phải cưng chiều con rồi, sau này con có tiền đồ rồi sẽ xây cho u một căn nhà thật lớn, đón u lên thành phố hưởng thụ.

”Triệu Gia Lệ ôm lấy cánh tay bà, nửa làm nũng nửa nghiêm túc nói.

Vương Mỹ Quyên cười không ngậm miệng lại được.

Dù không trông mong vào con gái có thể xây nhà cho mình đi thành phố hưởng thụ, nhưng nghe lời này bà cảm thấy trong lòng thật thoải mái.

Không như ba thằng con trai thằng nào thằng nấy đần độn như nhau, không biết nói lời hay dỗ dành bà.

Kết hôn có con rồi là cả ba thằng đều chỉ nghĩ đến ngôi nhà nhỏ của riêng mình, càng không tri kỷ bằng cô con gái này.

Sau bữa tối, bà đo kích thước, ngồi trước máy may, dựa vào đèn dầu hỏa chiếu sáng để làm ra hình dạng đại khái của váy cưới.

Ngày mai bà sẽ tiếp tục thêu họa tiết, nhân dịp bây giờ thằng con hai trở về hỗ trợ thì phải nhanh làm tiệc rượu, để cặp vợ chồng trẻ có thể ngẩng mặt sống ở trong thôn này.

***Màn đêm dần trở nên tối đen, ngoài cửa sổ thấp thoáng tiếng ếch nhái kêu.

Mùa hè sắp đến, muỗi bắt đầu xuất hiện, ở phía Nam nhiều núi rừng sông nước càng ẩm thấp nên muỗi lại càng nhiều hơn.

Trên giường đã mắc màn chống muỗi đầy miếng vá, chờ đến khi tổ chức xong tiệc cưới thì mới thay cái mới được.

Triệu Gia Lệ lấy chiếc quạt hương bồ ra sức quạt mạnh một lúc, sau khi xác định rằng bên trong không có muỗi, cô mới leo lên giường và khép màn lại.

“Lát nữa lên giường đi ngủ anh nhớ cẩn thận kẻo muỗi bay vào nhé.

”Từ Thiên Thành đang đọc sách, giống như hàng ngàn thanh niên trí thức ở nông thôn, họ không từ bỏ việc học thêm kiến thức, mong muốn mình trở nên ưu tú để có thể trở về thành phố trong tư thế vẻ vang.

Anh không nghe rõ cô gái nói gì nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Sau khi nhận được câu trả lời, Triệu Gia Lệ không nói gì thêm.

Cô chưa hoàn thành bài tập yoga tối nay, nhưng cô mệt đến mức không thể nhấc mí mắt lên.

Cô híp mắt, chốc lát sau cô tiến vào trong mộng đẹp.

Đợi đến khi Từ Thiên Thành đặt cuốn sách xuống, xuyên qua màn chống muỗi thì thấy cô nằm trên giường, dáng ngủ tạo thành một chữ “大”.

Anh bước tới gạt nhang muỗi ra, vươn tay vỗ vỗ cánh tay cô.

Không có phản ứng.

.
 
Thập Niên 70 Vợ Cũ Pháo Hôi Của Nhà Giàu Số 1
Chương 50: 50: Bị Muỗi Đốt


Nếu không phải còn nghe thấy có tiếng hít thở khe khẽ, Từ Thiên Thành còn tưởng rằng cô lại phát bệnh.

Ban ngày, khi cô mở đôi mắt hạnh nhân tròn xoe ra, luôn có một vầng sáng lấp lánh, giống như viên đá đen bóng và trong suốt, nhưng vào ban đêm khi cô nhắm mắt lại đi ngủ, anh mới phát hiện cô yên tĩnh đến đáng sợ.

Một chút ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu chiếu lên góc nghiêng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy, không có chút máu, mỏng manh như một con búp bê bằng sứ chạm vào sẽ vỡ tan tành.

Chẳng trách khi đăng ký kết hôn xong cô lại kích động một cái sẽ phát bệnh.

Từ Thiên Thành nghĩ thầm, rồi anh nhẹ nhàng xoay người cô lại đẩy vào trong, sau đó nhẹ nhàng đắp chăn cho cô.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, lý trí quay trở lại trong đầu, anh không thể tin được, vừa rồi anh lại nhẹ nhàng và cẩn thận với cô thôn nữ kiêu ngạo ương ngạnh này như vậy, mà trong khi anh chưa bao giờ quan tâm chăm sóc chị em họ như thế này.

Trong đêm yên tĩnh không có âm thanh, mọi thứ đều im lặng.

Chàng trai vuốt tóc lên, luôn cảm thấy có điều gì đó đang đi chệch hướng.

***Sáng hôm sau thức dậy, Triệu Gia Lệ thấy trên cánh tay và bàn chân của cô có nhiều nốt mẩn đỏ như bệnh sởi.

Rất ngứa, càng gãi ngứa lại càng không thể khống chế được, loại cảm giác khi gãi ngứa này sướng đến phát điên rồi.

Trong bữa sáng, Vương Mỹ Quyên cũng nhận thấy trên mu bàn tay của con gái mình có vài vết nốt đỏ, trên nền da trắng như tuyết xung quanh trông hơi đáng sợ.

“Làm sao mà thành ra thế này? Hôm qua trên đường về con có nghịch hoa cỏ dại gì không?”Triệu Gia Lệ vô tội lắc đầu: “Con không có chơi, đây là bị muỗi đốt đó.

”Động tác của Từ Thiên Thành dừng lại.

“Không phải các con đã giăng màn trong phòng rồi ư? Sao mà vẫn bị muỗi đốt vậy?”Triệu Gia Lệ giơ ngón tay nhỏ mảnh khảnh chỉ vào hung thủ gây tội: “Không phải do anh ấy dụ vào sao.

”Vương Mỹ Quyên không thể nói gì hơn.

Hai vợ chồng ngủ không thể so với ngủ một mình, thôi thì lấy một ít ngải cứu để hun khói mỗi đêm trước khi đi ngủ thì muỗi sẽ ít hơn nhiều.

Triệu Gia Lệ cũng cảm thấy mình đã tính sai khi quên mua một chai nước hoa.

Muỗi ở nông thôn vừa to vừa độc, sau khi gãi rách da kết vải thì càng ngứa ngáy dữ dội hơn.

Triệu Gia Lệ cảm thấy vô cùng khó chịu, sợ rằng gãi sẽ để lại sẹo nên cô chỉ có thể khốn khổ chịu đựng.

May mắn thay, mẹ cô đã lén đi tìm một ông thầy thuốc già trong làng kê cho đơn thuốc nam thanh nhiệt giải độc, đun với nước đem tắm rửa hai lần là khỏi.

Biết mình đã làm cô thành như này, mỗi đêm Từ Thiên Thành đều đốt ngải cứu sau khi đóng cửa kỹ.

Trong phòng đã ít muỗi hơn, lại có màn che kín, sau này Triệu Gia Lệ ít khi bị muỗi đốt.

.
 
Back
Top Bottom