Hài Hước Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 20: Chương 20


Hồ Yến Hoa xua tay từ chối: "Không được, các con giữ lại ăn đi, còn Đại Nữu thì lát nữa mẹ bảo chị dâu con đến đón.

"Hồ Yến Hoa nói xong, tầm mắt dừng ở thức ăn và cơm trên bàn, trong lòng không khỏi lo lắng, vội vàng vẫy tay với Lâm Tú Quyên: "Tú Quyên, con lại đây chút.

"Lâm Tú Quyên nghi hoặc đi đến bên cạnh bà: "Sao vậy mẹ?"Hồ Yến Hoa hít sâu một hơi, cảm giác vui mừng vì con gái trở nên hiểu chuyện đã biến mất, bà liếc nhìn hai anh em nhà họ Tạ bên kia, nhỏ giọng nói: "Tú Quyên, mẹ biết con có tiền trợ cấp của con rể, nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí như thế, còn phải nghĩ cho tương lai.

" Con gái dù có tái giá cũng phải để lại một ít cho hai anh em nhà này, nếu không sẽ bị lên án chỉ trích cả đời.

Đối mặt với ánh mắt lo lắng của Hồ Yến Hoa, Lâm Tú Quyên vội vàng trấn an nói: "Mẹ, con có chừng mực mà, mẹ cứ yên tâm.

"Hồ Yến Hoa vẫn không yên tâm, nhưng bây giờ không phải thời điểm tốt để nói chuyện, bà nhìn cô nói: "Ngày mai bỏ chút thời gian về nhà một chuyến.

"Lâm Tú Quyên bất lực gật đầu, vừa định mở miệng đã thấy Lâm Tú Mỹ lo lắng nói: "Thím ơi, chị Lệ đang cãi nhau với bà nội ở nhà.

"Nói xong, Lâm Tú Mỹ phát hiện hai người không có phản ứng như mình mong đợi, thế là nhíu mày nói tiếp: "Thím à, chị Lệ cãi nhau với bà nội ở nhà, thím mau đến khuyên nhủ đi, chị Lệ cũng thật là, dù thế nào bà nội cũng là trưởng bối trong nhà mà.

""Tú Mỹ, đây là chuyện nhà cháu, chúng tôi không nên xen vào.

" Hồ Yến Hoa vẻ mặt khó xử nói.

Lâm Tú Mỹ ngây người, mở miệng nói: "Thím, chúng ta là người một nhà mà.

"Hồ Yến Hoa xua tay: "Người thân còn khó giải quyết việc trong nhà, huống chi chúng tôi đã được nhận nuôi ra ngoài rồi, chuyện này các người phải tự quyết định, chẳng lẽ về sau mẹ chồng nàng dâu nhà ai cãi nhau cũng phải tìm chúng tôi phân xử sao, trong thôn có hội phụ nữ, ở đó mới phụ trách vấn đề này.

"Chờ Lâm Tú Mỹ thất vọng rời đi, Hồ Yến Hoa nhìn bóng lưng cô ta phi một tiếng, nhỏ giọng nói: "Lâm Tú Mỹ này thoạt nhìn không có ý tốt, Tú Quyên, sau này con tránh xa nó một chút.

"Nghĩ đến vừa rồi cô ta lén lút nói xấu sau lưng nữ chính, Lâm Tú Quyên chậm rãi gật đầu: "Mẹ, con biết rồi, mẹ yên tâm đi.

"Hồ Yến Hoa vừa quay đầu liền nhìn thấy Tạ Viễn Đình đang ngó ra ngoài nhìn xung quanh, duỗi tay gõ gõ trán cô: "Vào ăn cơm trước đi, nhớ ngày mai về nhà một chuyến đấy.

"Không có Hồ Yến Hoa tới chủ trì công đạo, Lâm Tú Mỹ vô cùng thất vọng, vừa rồi Trương Vĩnh Phương trở về, cô ta lựa lời nói những gì Lâm Tú Lệ nói khi trở về từ thành phố cho bà ta nghe, quả nhiên bà ta trực tiếp đá văng cửa phòng hai, chỉ tay mắng to Lâm Tú Lệ là cái đồ ăn cháo đá bát.

Lâm Tú Mỹ đoán không sai, còn lâu Lâm Tú Lệ mới để yên cho Trương Vĩnh Phường mắng, lập tức cãi lại, cô ta là muốn mọi người trong thôn đến nhìn dáng vẻ Lâm Tú Lệ la lối khóc lóc, kiếp này còn lâu cô ấy mới tạo được ấn tượng tốt với người trong thôn, cô ta muốn cho tất cả mọi người biết Lâm Tú Lệ là một con nhỏ đanh đá.

Đến hội phụ nữ lại phải đi qua nhà, Lâm Tú Mỹ nhất thời có chút do dự, nếu Trương Vĩnh Phương biết cô ta tìm người của hội phụ nữ đến đây, nhất định sẽ nuốt sống cô ta, dù sao cũng là người một nhà, sao có thể bêu rếu chuyện xấu trong nhà ra ngoài, mà Trương Vĩnh Phương biết cô ta gọi người tới, cũng sẽ không nói gì nữa.

Lâm Tú Mỹ bực bội đá đá cục đá ven đường, không phải lúc trước Lâm Tú Quyên cũng không thích Lâm Tú Lệ sao, cơ hội lần này tốt như vậy sao cô lại không tới? Ngay lúc cô ta đang do dự không biết có nên đến hội phụ nữ hay không, Trương Vĩnh Phương vẻ mặt tức giận từ trong sân đi ra, nhìn thấy cô ta không khỏi tức giận nói: "Giờ này rồi không ở nhà nấu cơm còn chạy đi đâu thế con bé chết tiệt kia?"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 21: Chương 21


Lâm Tú Mỹ không ngờ lửa bén tới mình nhanh như vậy, Trương Vĩnh Phương mắng chửi người khác lại cực kỳ khó nghe, cô ta vội vàng bước vào sân nhẹ giọng giải thích: "Bà nội, cháu đi tìm vợ chồng bác cả tới phân xử, lần trước bác cả xử lý chuyện này xong, nhà chị Lệ ỷ vào có bác ấy chống lưng mà không thèm để bà vào mắt.

"Nghe Lâm Tú Mỹ nói thế, Trương Vĩnh Phương cũng ghi hận Lâm Ái Quốc, quả nhiên là cái loại ăn cháo đá bát, may mà lúc trước cho nhận nuôi cả nhà nó.

Lâm Tú Mỹ vừa nói vừa chú ý đến biểu cảm của Trương Vĩnh Phương, nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của bà ta, khóe môi nhếch lên một vòng cung nhỏ, sau đó tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Tiếc là bác gái cả nói đây là chuyện nhà chúng ta, bọn họ không thể đến.

""Tao biết nhà chúng nó chẳng ra gì mà, hôm nay tức chết tao rồi.

" Trương Vĩnh Phương vỗ ngực nói.

"Bà nội, để cháu đỡ bà trở về uống chút đường đỏ, những chuyện này không đáng để tức giận, hại sức khỏe lắm.

" Lâm Tú Mỹ vẻ mặt ngoan ngoãn đỡ Trương Vĩnh Phương về phòng.

Trương Vĩnh Phương đưa tay vỗ vỗ vai cô ta: "Cháu ngoan, không uổng công bà thương cháu, không giống cái lũ ăn cháo đá bát kia, lúc nào cũng làm bà tức chết.

" Câu cuối cùng là Trương Vĩnh Phương nói với cửa sổ phòng hai bên kia.

Lâm Tú Mỹ rũ mắt che giấu vẻ đắc ý của mình, mọi thứ đang diễn ra theo hướng mà cô ta mong đợi, bây giờ chỉ cần chờ danh ngạch đề cử sinh viên là cô ta có thể rời khỏi đây và hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Về phần Cố Minh Trác, không biết sau khi mình rời đi anh ấy có nhớ mình hay không.

Lời chỉ cây dâu mắng cây hoè của Trương Vĩnh Phương truyền qua cửa sổ, Chu Vân Hoa lo lắng nhìn Lâm Tú Lệ, hôm nay con gái và mẹ chồng xảy ra tranh chấp vì mình, nghĩ đến đây hốc mắt bà ấy nóng lên, duỗi tay vỗ vai Lâm Tú Lệ, nhỏ giọng nói: "Tú Lệ, con chịu khổ rồi.

"Lâm Ái Dân cúi đầu im lặng, người trong thôn đều biết mẹ ông ấy thiên vị, trước đây khi nhà anh cả chưa được nhận nuôi, mặc dù ông ấy không được yêu thương, nhưng cũng tốt hơn cuộc sống nhà anh cả, bây giờ trong nhà chỉ còn lại ông ấy và em ba, sự đối lập liền rõ ràng, thậm chí mẹ ông ấy còn đối xử với em gái đã lấy chồng tốt hơn cả bọn họ.

Lâm Tú Lệ luôn giỏi xem mặt đoán ý, cô ấy kìm nén cảm xúc, sau đó mới chậm rãi mở miệng: "Con chịu khổ một chút cũng không sao, nhưng mẹ à, cơ thể của mẹ và em trai trong bụng mới là quan trọng nhất, bác sĩ cũng nói cái thai này của mẹ không khỏe, lỡ xảy ra chuyện gì sẽ là một xác hai mạc, đến lúc đó con và Tú Bình phải làm sao đây?"Dưới sự ra hiệu của Lâm Tú Lệ, hốc mắt của Lâm Tú Bình cũng đỏ theo, nắm chặt lấy cánh tay của Lâm Ái Dân: "Cha, cha nghĩ cách đi, con không muốn trở thành một đứa trẻ không có mẹ đâu.

""Nói bậy cái gì đấy.

" Lâm Ái Dân quát lớn.

Nhìn thấy Lâm Tú Lệ đang nắm tay mình, Chu Vân Hoa rốt cuộc lấy hết dũng khí mở miệng, giọng điệu cầu xin: "Ái Dân, chia nhà đi, coi như vì đứa bé trong bụng.

""Thím ba sợ mẹ sinh con đến thế, còn không phải là sợ mẹ sinh con trai, sợ tất cả đồ thuộc về Lâm Văn Đào sau này đều phải chia cho em trai sao, cha, chia nhà đi, chúng ta có thể không cần đồ, nhưng không thể mặc kệ an nguy của mẹ được.

"Không biết qua bao lâu, cuối cùng Lâm Ái Dân cũng ngẩng đầu, kiên định nói: "Được, ngày mai anh sẽ đi nói với cha mẹ.

"*Lâm Tú Quyên tiễn Hồ Yến Hoa rồi mới trở lại phòng chính, thấy hai anh em nhà họ Tạ đang ngồi ngay ngắn chờ mình, Đại Nữu bên cạnh đang vui vẻ ăn móng giò, Lâm Tú Quyên bước tới xoa đầu Tạ Viễn Đình, dịu dàng nói: "Đói thì mau ăn đi.

"Đây là bữa ăn khiến Lâm Tú Quyên thoả mãn nhất trong nửa tháng kể từ khi đến đây, cô xoa xoa bụng, thực sự rất hài lòng, trước đây có lẽ cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại cảm thấy thỏa mãn vì một nồi móng giò kho tàu.

Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 22: Chương 22


Từ lúc bắt đầu ăn, Tạ Viễn Đình không hề dừng đũa, đúng là chị dâu không lừa cô bé, món này còn ngon hơn thịt, ngay cả canh cũng ngon như vậy, sau khi uống ngụm canh cuối cùng trong bát, cô bé ngước mắt nhìn Lâm Tú Quyên: "Chị dâu, lần sau chúng ta mua giò heo ăn tiếp nhé.

"Trong mắt Lâm Tú Quyên tràn đầy ý cười: "Không thành vấn đề.

"Lúc Đại Nữu được đưa về bụng đã tròn vo, vẻ mặt thoả mãn khiến chị dâu Tiền Ái Anh phải liếc nhìn Lâm Tú Quyên mấy lần, xem ra sau khi trải qua chuyện này, cô em chồng này của cô ấy đã thật sự trưởng thành hơn chút rồi.

Lâm Tú Quyên không buồn tìm hiểu cảm xúc trong mắt cô ấy là gì, ăn uống no say xong thì nên đi ngủ, cô còn chưa kịp rời đi đã trông thấy một đám người đang vội vã đi về phía bên này.

Thấy Lâm Tú Quyên sững sờ đứng đó, Tiền Ái Anh nhanh chóng kéo cô sang một bên, ghé sát vào tai cô nhỏ giọng nói: "Đây đều là những người hôi hám sống trong chuồng bò, tính tình rất hung dữ.

"Ánh mắt Lâm Tú Quyên loé lóe, người ở trong chuồng bò, chính là người thân nam chính sao? Ngay khi cô còn đang lơ đễnh, Cố Minh Trác cầm đầu đã bước vào sân, Tiền Ái Anh vội vàng ôm chặt Đại Nữu trong lòng mình.

Vẻ mặt những người này tràn đầy tức giận, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao? Trong đầu Lâm Tú Quyên có ý nghĩ này, dừng một chút, sau đó đi theo vào trong sân.

Vừa tiến vào đã nghe thiếu niên cầm đầu nói: "Chúng cháu không phải người vô lý, chỉ hi vọng đội trưởng tìm lại công bằng cho chúng cháu.

"Lâm Ái Quốc vẻ mặt ôn hòa: "Minh Trác, cháu yên tâm, chú nhất định sẽ cho mọi người một lời giải thích, cháu đưa mẹ cháu đến sở y tế khám bệnh trước đi.

"Lâm Tú Quyên nghe thấy hai chữ Minh Trác này ánh mắt chợt lóe, quả nhiên là nam chính, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhóm người này đến rồi đi vội vàng, khi bọn họ rời đi là anh hai đi cùng, trong mắt Lâm Tú Quyên hiện lên vẻ nghi hoặc, sau đó lập tức nghe thấy giọng nói tức giận của Lâm Ái Quốc từ phòng chính: "Đại Hổ này làm trò gì vậy, tự nhiên dội gáo nước lạnh vào nơi ở của người ta, anh đến nhà họ Trương một chuyến.

"Rõ ràng Tiền Ái Anh cũng rất sửng sốt, mới đầu còn tưởng nhóm người này đến đây gây sự, nhưng bây giờ lời cha chồng nói rõ ràng không phải vậy.

Người nhà họ Lâm đều bối rối, không hiểu Trương Đại Hổ giở trò gì, nhân lúc những người này ra ngoài làm việc mà dội nước lạnh vào chuồng bò, quan trọng hơn là Tống Ngọc Mai vẫn ở bên trong, Tống Ngọc Mai vốn đang bị bệnh lại bắt đầu phát sốt, cho nên Cố Minh Trác mới tức giận như thế.

Ánh mắt Lâm Tú Quyên lấp loé, cô nhớ ra trong truyện nói có một người thích Lâm Tú Mỹ tên Trương Đại Hổ, nghĩ đến cảnh ban ngày cô ta mang đồ đến chuồng bò, cô đột nhiên có một suy nghĩ táo bạo.

——Lâm Ái Quốc trầm mặt đến nhà họ Trương, người nhà họ Trương ai nấy đều khó hiểu: "Đội trưởng Lâm, trễ như vậy rồi còn có chuyện gì sao?"Lâm Ái Quốc chỉ vào Trương Đại Hổ đang cúi đầu, trầm giọng nói: "Tự hỏi hôm nay Đại Hổ nhà các người đã làm ra chuyện tốt gì? Người ta tới đại đội Tây Lĩnh chúng ta để tiếp nhận cải tạo, không phải tới cho các người bắt nạt.

"Người nhà họ Lâm càng khó hiểu hơn, nhao nhao nhìn về phía Trương Đại Hổ: "Đại Hổ, con làm cái gì mà đội trưởng lại tức giận như vậy?"Trương Đại Hổ vốn cho rằng chuyện này thần không biết quỷ không hay, đối diện với ánh mắt sắc bén của Lâm Ái Quốc, anh ta chột dạ cụp mắt xuống, hai tay buông thõng bên hông vô thức siết chặt thành nắm đấm.

"Đội trưởng Lâm, anh có nhầm lẫn gì không, Đại Hổ nhà chúng tôi luôn thành thật thì sao có thể làm chuyện này?" Cha Trương Đại Hổ nghi ngờ hỏi.

"Đúng vậy, bình thường Đại Hổ nhà chúng tôi không tiếp xúc gì với chuồng bò bên đó, hơn nữa người ở đó cũng không phải người tốt.

" Mẹ Trương Đại Hổ nói câu cuối cùng vẻ mặt không tin.

Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 23: Chương 23


Lâm Ái Quốc nghe vậy không khỏi cười nhạo một tiếng: "Người ở đó có tốt hay không cũng không liên quan đến cô, cho dù bọn họ không phải người tốt, cũng không rảnh phiền các người làm gì, sao vậy, các người đang muốn hồng vệ binh ra tay sao?"Nhắc tới đây người nhà họ Trương cuối cùng cũng im lặng, chị dâu Trương Đại Hổ có chút oán trách liếc nhìn anh ta, nhỏ giọng trề môi lẩm bẩm: "Đang yên đang lành đi trêu chọc người ta làm gì?""Ngày mai nhớ đi xin lỗi người ta, nếu không bọn họ lại làm ầm lên, không ai có miếng ngon ăn đâu.

""Cái gì, muốn chúng tôi đi xin lỗi đám người sống trong chuồng bò đó?" Người nhà họ Trương không thể tin được.

"Làm sao, không muốn? Các người cho rằng bọn họ dễ chọc sao?" Lâm Ái Quốc cười lạnh.

Người ở trong chuồng bò đều rất cứng cỏi, loại không sợ chết, mấu chốt là đám người này rất đoàn kết, nghĩ đến đây, người nhà họ cũng thay đổi sắc mặt.

Trương Đại Hổ không khỏi siết chặt lòng bàn tay khi nghĩ đến cảnh mình nhìn thấy ban ngày, anh ta không hiểu tại sao gần đây Lâm Tú Mỹ lại lạnh nhạt với mình như vậy, hóa ra là coi trọng con trai của đám người trong chuồng bò kia, cho nên anh ta mới muốn dạy cho bọn họ một bài học.

"Trương Đại Hổ, cậu có nghe thấy lời tôi vừa nói không, nếu nhóm người này vì cậu mà gây rắc rối, đội chúng ta không được đội sản xuất tiên tiến thì cậu có chịu trách nhiệm không?" Lâm Ái Quốc không khỏi nhấn mạnh câu cuối cùng.

Trương Đại Hổ thay đổi ý định, sau đó bất đắc dĩ gật đầu: "Ngày mai cháu sẽ xin lỗi.

"——Đêm nay xác định là một đêm không ngủ, cả nhà Lâm Tú Lệ đắm chìm trong niềm vui chia nhà sắp tới, Lâm Tú Mỹ đắm chìm trong niềm vui giẫm lên chân Lâm Tú Lệ, nam chính trong chuồng bò thì lo lắng cho sức khỏe của mẹ, Lâm Tú Quyên suy nghĩ, nếu mình không có chuyện gì thì suy nghĩ xem ngày mai về nhà nên đáp trả Hồ Yến Hoa thế nào.

Tạ Viễn Đình đợi hồi lâu không thấy Lâm Tú Quyên quay lại, không nhịn được nhìn sang anh trai bên cạnh: "Anh à, anh nói xem sao chị dâu vẫn chưa về, có phải thím có chuyện cần nói với chị ấy không.

"Nhìn em gái cụp mắt xuống, Tạ Viễn Hướng biết cô bé đang lo lắng gì, tuy Lâm Tú Quyên nói tạm thời cô không có ý định tái hôn, nhưng còn người nhà cô thì sao, kể cả cô có tái hôn cậu cũng không quan tâm, không ngờ em gái lại để ý nhiều như vậy, nghĩ đến đây, cậu duỗi tay xoa đầu cô bé: "Chắc là nói chuyện phiếm với người nhà quên mất thời gian thôi.

"Có lẽ là vì không có Tạ Viễn Chí để dựa vào như trước nên Tạ Viễn Đình trở nên bám lấy Lâm Tú Quyên, mặc dù lúc trước Lâm Tú Quyên đã trấn an cô bé, nhưng cô bé vẫn không có cảm giác an toàn.

Gặp phải tình huống như vậy sẽ luôn nghĩ rằng chị dâu đang bàn chuyện tái hôn ở nhà thím.

Lúc Lâm Tú Quyên trở về liền trông thấy hai đứa bé đang uể oải ngồi ở cổng sân, cô hơi ngạc nhiên: "Đang đợi chị sao?"Tuy rằng đã vào đầu xuân, nhưng buổi tối vẫn hơi lạnh, nói xong lập tức lôi Tạ Viễn Đình vào trong nhà.

"Lần sau đừng đợi chị nữa, ngủ sớm đi, biết chưa?" Nói xong, cô bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Tạ Viễn Hướng, giải thích: "Vừa rồi đột nhiên có một nhóm người tới nhà, xảy ra chút chuyện, nên mới về trễ.

"Cảm giác bất an trong lòng Tạ Viễn Đình nhanh chóng biến mất, tò mò hỏi: "Có chuyện gì ạ?"Lâm Tú Quyên không định để bọn họ biết mấy chuyện vớ vẩn này, thế là tùy tiện nói: "Chị cũng không rõ lắm, đã muộn rồi, đi ngủ sớm chút đi.

"——Nửa đêm, cuối cùng cơn sốt của Tống Ngọc Mai cũng hạ xuống, Cố Minh Trác thở phào nhẹ nhõm, sau đó có chút tự trách mình, nếu như anh ấy vẫn luôn để ý bà ấy thì đã không xảy ra chuyện như vậy.

Năm đầu tiên bị đày xuống, chuyện như vậy thường xuyên xảy ra, nhưng sau khi tới đại đội Tây Lĩnh cải tạo, người trong đội tuy tránh né nhưng sẽ không vô cớ làm chuyện tổn thương bọn họ, cho nên hôm nay anh ấy mới tức giận như vậy.

Không ai hiểu con bằng mẹ, Tống Ngọc Mai giơ tay nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay anh ấy: "Mẹ không sao, con đừng lo lắng, chỉ là mấy năm nay quá ổn định nên quên phòng bị mà thôi.

"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 24: Chương 24


Thân phận của bọn họ bây giờ đặc thù, Tống Ngọc Mai cũng không muốn con trai đứng ra bảo vệ mình.

Cố Viễn Thần biết vợ lo lắng, duỗi tay kéo chăn cho bà ấy, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: "Chiều nay cô gái lần trước em gặp mang thuốc đến, còn chưa kịp nấu cho em nữa.

""Ý của anh là Tú Lệ?" Giọng điệu Tống Ngọc Mai có chút hưng phấn.

Cha con nhà họ Cố hiếm khi nhìn thấy Tống Ngọc Mai vui vẻ, vì thế tò mò nhìn bà ấy: "Mẹ rất thích cô ấy sao?""Đứa trẻ đó rất có tài, tiếc là người lớn trong nhà thiên vị, không cho học tiếp.

" Tống Ngọc Mai vẫn luôn dạy học và giáo dục, luôn trân trọng nhân tài từ tận đáy lòng, ngay cả trong hoàn cảnh hiện tại cũng không nhịn được tiếc thay Lâm Tú Lệ.

Cố Minh Trác nghe vậy thì nhớ tới ánh mắt có chút ranh mãnh của cô gái lúc chiều, khó có thể tưởng tượng cô ta lại được người lớn trong nhà thiên vị.

Lâm Ái Quốc không công khai những gì Trương Đại Hổ đã làm, chỉ lén thoả thuận hòa giải với người ở chuồng bò bên kia, ngoài việc trả tiền thuốc men cho Tống Ngọc Mai, còn phải tặng thêm mười quả trứng gà, tuy người nhà họ Trương xót tiền muốn chết, nhưng bị Lâm Ái Quốc giám sát nên không thể không làm.

Mặc dù những người trong chuồng bò không hài lòng với cách xin lỗi này, nhưng cũng biết rõ đây là kết quả tốt nhất.

Bọn họ may mắn được phân vào đại đội Tây Lĩnh, đội trưởng đội sản xuất khác căn bản không thèm để ý những chuyện này, bị bắt nạt chỉ có thể tự phản kháng, kết quả ai cũng bị thiệt.

Mặc dù bề ngoài sự việc này đã trôi qua, nhưng mọi người cũng biết rõ nhà họ Cố và nhà họ Trương đã kết thù.

——Buổi sáng hôm nay ở nhà họ Lâm cũng không yên bình, khi cả nhà vừa ăn sáng xong chuẩn bị đi làm, Lâm Ái Dân đã đề xuất với Trương Vĩnh Phương chuyện chia nhà.

Trương Vĩnh Phương tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại: "Thằng hai mày nói gì đấy?""Mẹ, con nói chúng ta chia nhà đi.

" Thời gian cả đêm càng làm cho quyết tâm của Lâm Ái Dân mạnh mẽ hơn.

"Rầm" một tiếng, là tiếng ông cụ Lâm Thiết Trụ đập vào mặt bàn, sau đó là giọng nói tức giận: "Chúng tao còn chưa chết mà mày đã muốn chia nhà?"Lâm Tú Mỹ cúi đầu che đi nụ cười trên môi, kiếp trước chia nhà cũng là phòng hai nói ra, lúc đó náo loạn vì Chu Vân Hoa khó sinh mà bà nội không cho đến bệnh viện, khi đó cả thôn đều đứng về phía phòng hai nên ông bà nội phải thoat hiệp, cuối cùng phòng hai không chỉ được chia nhà mà còn có Tiếng tốt, kiếp này, sao có thể để bọn họ như ý như vậy.

Lần này Lâm Ái Dân không làm Lâm Tú Lệ thất vọng, ông ấy ngẩng đầu lên bắt đầu khuyên nhủ: "Cha mẹ, Vân Hoa mang thai sức khỏe kém, bác sĩ nói sẽ tốn rất nhiều tiền, con không muốn liên lụy đến cha mẹ và nhà em ba.

Cho dù chia nhà chúng ta vẫn sẽ ở cùng nhau, vẫn hiếu kính như trước.

"Trương Vĩnh Phương biết thừa bọn họ vẫn còn bất mãn vì chuyện sữa mạch nha hôm qua, không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Vợ mày quý giá quá, đội sản xuất nhiều người có thai như thế, mày thấy có ai chỉ hưởng phúc không làm việc như nó hay không?""Đúng vậy, chị dâu hai, hôm qua không phải mẹ còn đặc biệt lấy tiền cho nhà chị đi mua sữa mạch nha sao, lúc trước em mang thai Văn Đào còn không có đãi ngộ như thế.

" Chu Xuân Hoa thầm nghĩ chia nhà thì tốt, bà ta cũng không muốn bị con ma bệnh Chu Vân Hoa này liên lụy.

Quả nhiên, sau khi Chu Xuân Hoa nói xong, sắc mặt Trương Vĩnh Phương càng thêm khó coi, lúc này Lâm Văn Đào tám tuổi nghe nói mình là cháu nội lớn của nhà họ Lâm mà không có đãi ngộ như đứa bé trong bụng thím hai, không nhịn được đi lên đẩy bụng Chu Vân Hoa một phát: "Cháu cũng muốn sữa mạch nha, thím hai có sinh nữa cũng là con gái, thà cho cháu uống còn hơn.

"Lâm Tú Lệ còn chưa kịp dạy cho nó một bài học thì đã nghe giọng nói đau đớn của Chu Vân Hoa: "Bụng tôi…"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 25: Chương 25


Giữa trưa về nhà mẹ đẻ, Lâm Tú Quyên mới nghe được chuyện xảy ra buổi sáng ở nhà họ Lâm, cô không hiểu tại sao Lâm Tú Mỹ lại có thái độ thù địch với một đứa trẻ chưa được sinh ra như vậy, may mà đứa bé không sao.

"Phải nói người phòng ba có nhiều dã tâm, chắc là bọn họ sợ cái thai này là con trai nên mới sinh sự với phòng hai.

" Hồ Yến Hoa phân tích suy đoán của mình.

"Có lẽ, vậy chuyện đó giải quyết thế nào?" Không có gì lạ khi Lâm Tú Quyên quan tâm, đúng là bọn họ đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm nhưng vẫn còn dính dáng, vậy nên Lâm Ái Quốc lại bị gọi tới chủ trì công đạo, với thân phận người nhà họ Lâm.

"Nghe nói quyết tâm chia nhà của Ái Dân lần này rất kiên định, có lẽ sẽ sớm chia ra thật.

" Hồ Yến Hoa nói đến đâu không nhịn được thổn thức, nếu năm đó bọn họ không được nhận nuôi ra ngoài thì sẽ phải chịu những gì bây giờ phòng hai đang chịu.

Lâm Tú Quyên gật đầu, đã xảy ra chuyện như vậy, nếu cả nhà nữ chính không thể thuận lợi chia nhà thì hết nói nổi, xem ra tuy Lâm Tú Mỹ trọng sinh, nhưng chuyện gì phải đến vẫn sẽ đến, dù sao trọng sinh cũng không phải cho cô ta một cái đầu mới.

"Được rồi, đừng nói chuyện không hay về nhà bọn họ nữa, hôm nay mẹ gọi con về là có chuyện muốn hỏi con.

" Hồ Yến Hoa vẻ mặt nghiêm túc.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của bà ấy, Lâm Tú Mỹ không khỏi tự hỏi liệu mình có đoán sai mục đích bà gọi mình về hay không, thế là nghiêm túc nhìn Hồ Yến Hoa: "Dạ, mẹ nói đi.

""Tiền trợ cấp của con rể còn lại bao nhiêu?" Có trời mới biết cô con gái ngốc này của bà đã tiêu hết tiền hay chưa, vừa nghĩ đến khả năng này, Hồ Yến Hoa đã không nhịn được lập cập run răng, tận mấy trăm đấy.

Lâm Tú Quyên nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, hoá ra là chuyện này, hại cô lo lắng không thôi: "Con tiết kiệm mà, tiền đó cũng không phải của mình con, còn của hai anh em kia nữa.

"Hồ Yến Hoa đưa tay nhéo cánh tay cô: "Con nghĩ mẹ đang nhớ thương à, mẹ chỉ sợ đến khi tái hôn con lại tiêu hết không còn đồng nào, đến lúc đó phải giải thích thế nào với hai anh em nhà họ Tạ kia đây, còn bị người ta mắng chửi cả đời nữa.

"Lâm Tú Quyên cảm thấy cần nhân cơ hội này nói chuyện tái hôn cho xong.

Lâm Tú Quyên giả vờ tùy tiện nói: "Hôm trước thím Xuân Mai tới tìm con, nói muốn con xem mắt với con trai út nhà họ Chu ở thôn Thủy Tuyền.

""Cái gì, cái đồ già đó, con út nhà họ Chu là một thằng ham ăn lười làm mất dạy, thế mà bà ta cũng dám tới tìm con, mẹ phải đi xé miệng bà ta mới được.

" Hồ Yến Hoa tức giận nói là làm, lập tức đứng dậy.

Lâm Tú Quyên giữ chân Hồ Yến Hoa lại, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, con đương nhiên biết ý xấu của thím ấy, nên đã đuổi thím ấy đi lâu rồi, bây giờ nói với mẹ là muốn mẹ biết, hiện tại con tái hôn cũng chỉ có mấy loại người này thôi, mà rõ ràng bọn họ đang nhắm đến tiền trợ cấp trong tay con.

""Vậy chẳng lẽ ý của con là không tái hôn?" Nói xong gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Tú Quyên, đại khái là nghĩ đến thằng nhóc Chu Thần kia.

"Con không có nói như vậy, chỉ là con cảm thấy mình hiện tại vẫn chưa tới mười chín tuổi, không cần tái hôn sớm, mẹ yên tâm, con đã sớm chán ghét Chu Thần kia rồi.

" Lâm Tú Quyên bảo đảm.

Hồ Yến Hoa nghi ngờ nhìn cô: "Thật sao?" Bọn họ nóng lòng để cô tái hôn là vì sợ cô lại bị thằng Chu Thần kia dụ dỗ, nên đúng là gần đây tìm người làm mai rất nhiều, nhưng ai cũng cố ý vô tình hỏi chuyện tiền trợ cấp, rõ ràng không có ý tốt, bọn họ đã khiến Tú Quyên vấp ngã một lần, cho nên lần này nhất định phải cẩn thận lựa chọn.

Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 26: Chương 26


Lâm Tú Quyên nhếch khoé môi: "Đương nhiên, lần trước anh ta còn mang sữa bột tới nhà kho cho con, còn hỏi thăm tiền trợ cấp, con ném luôn cái cốc xuống gầm bàn.

"Nói đến đây, Lâm Tú Quyên mới nhớ ra hình như lúc đó Chu Thần nói có thời gian sẽ lại đến tìm mình?"Mẹ biết thằng nhóc này không có ý tốt, con nghĩ xem nếu lúc đó nó dám nghiêm túc tới cầu hôn, chúng ta có thể từ chối sao, rõ ràng còn muốn trở về thành phố.

" Nói đến đây, Hồ Yến Hoa không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Lâm Tú Quyên nhìn Hồ Yến Hoa, nhẹ nhàng nói: "Con biết cha mẹ muốn tốt cho con, đúng là Tạ Viễn Chí rất tốt với con, tiếc là.

" Nói rồi kể lại chuyện lúc trước Tạ Viễn Chí đưa tiền phiếu cho mình.

Lâu lắm rồi con gái không gần gũi với mình như vậy, mới đầu Hồ Yến Hoa còn không quen, mãi cho đến khi nghe cô nói xong mới thở dài: "Lúc trước cha mẹ thấy được sự chân thành của cậu ấy, cộng thêm con gả qua cũng không phải chịu tính cha mẹ chồng, mỗi tháng còn có tiền trợ cấp cậu ấy gửi về, cuộc sống sẽ chỉ ngày càng có nhiều hy vọng, ai ngờ sau này lại xảy ra chuyện như thế.

" Nói dứt lời hốc mắt Hồ Yến Hoa cũng đỏ hoe, gần đây bà và Lâm Ái Quốc đều cảm thấy áy náy, nếu không phải vì bọn họ thì Tú Quyên đã không trở thành quả phụ khi còn trẻ.

Lâm Tú Quyên không thể thay mặt nguyên chủ nói lời tha thứ hay không trách bọn họ, chỉ vỗ nhẹ vào lưng bà: "Mọi chuyện đã qua rồi, mẹ yên tâm, cuộc sống sau này sẽ ngày càng tốt hơn.

""Mẹ biết mục đích hôm nay con tới, con yên tâm, cha mẹ sẽ không ép con tái hôn, con không gật đầu thì ai nói cũng vô ích.

" Hồ Yến Hoa vỗ bả vai Lâm Tú Quyên, xem như đảm bảo với cô.

Thấy mục đích của mình đã đạt được, Lâm Tú Quyên không còn giả vờ nữa, gật đầu: "Mẹ, mẹ tin tưởng con, con rất có chừng mực.

"——"Chắc chắn là chị ta đang giả vờ.

Chẳng phải bác sĩ nói không sao rồi sao? Tại sao Chu Vân Hoa lại ác độc như thế, nghĩ ra cách này để hãm hại Văn Đào của chúng ta?" Chu Xuân Hoa ác ý nhìn Chu Vân Hoa đang đau đớn nằm trên giường.

Lâm Tú Lệ lạnh lùng nhìn Chu Xuân Hoa: "Ý của thím ba là chỉ cần mẹ tôi và đứa trẻ trong bụng không chết là Lâm Văn Đào không có tội, đúng không.

"Có lẽ là ánh mắt của Lâm Tú Lệ quá lạnh lùng, Chu Xuân Hoa không khỏi có chút yếu ớt: "Không phải bác sĩ nói không sao rồi sao, với cả một đứa bé như Văn Đào thì có bao nhiêu sức lực chứ.

"Trương Vĩnh Phương liếc nhìn Chu Vân Hoa đang nằm trên giường bệnh, nhớ tới lời bác sĩ vừa nói, trong lòng có chút đau xót, không khỏi nghĩ đến lời Lâm Ái Dân nói lúc sáng, không chia nhà thì chẳng lẽ chờ Chu Vân Hoa tiêu hết tiền trong nhà sao?"Tôi cũng là trẻ con, để tôi đẩy thím ba một cái thử xem?" Lâm Tú Lệ nói rồi tiến lên.

"Ôi ôi ôi, Lâm Tú Lệ, sao mày lại đối xử với trưởng bối như thế?" Chu Xuân Hoa thét to.

Lâm Tú Mỹ giả điếc giả mù, trong đầu cô ta chỉ có một suy nghĩ, đó là lần này tuyệt đối không được chia nhà, nếu không phòng hai sẽ lại được cả danh lẫn lợi như kiếp trước, nọ không chừng đây là màn kịch đã bàn trước của bọn họ.

Nghĩ đến đây, cô ta có chút oán hận liếc nhìn Chu Xuân Hoa và Lâm Văn Đào, bọn họ liên lụy đến cô ta, còn có Lâm Văn Đào, nếu muốn đẩy thì sao không dứt khoát đẩy cho sảy thai luôn đi?Trương Vĩnh Phương càng nhìn càng bực bội, thúc giục nói: "Nếu đã không có chuyện gì thì Tú Lệ với Tú Bình ở lại chăm sóc mẹ đi, những người khác mau trở về.

"Lâm Tú Lệ liếc nhìn Lâm Ái Quốc đang đứng một bên làm nền, rồi nhìn Lâm Vĩnh Phương: "Bà nội, không vội, chuyện hôm nay vẫn chưa xong đâu!"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 27: Chương 27


Trương Vĩnh Phương không vui nhìn Lâm Tú Lệ: "Mất mặt tới bệnh viện rồi, mày còn muốn gây rắc rối gì nữa?""Nhà thím ba còn không sợ mất mặt thì người bị hại nhà cháu sao phải sợ?" Lâm Tú Lệ hỏi ngược lại.

Lúc này Lâm Tú Mỹ đã bình tĩnh lại, suy nghĩ quay đi quay lại mấy nghìn lần, sau đó mới bước lên phía trước nói: "Chị Lệ, chuyện hôm nay là lỗi của Văn Đào, nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà, cắt đứt quan hệ vẫn còn dính dáng, nếu chị làm ầm ĩ lên, chẳng phải sẽ để người khác chê cười nhà họ Lâm chúng ta sao? Chị nói mặt mũi của ông bà phải để đi đâu?"Lâm Tú Lệ vẫn luôn không rõ sự thù địch của Lâm Tú Mỹ với mình từ đâu mà ra, theo trí nhớ trước đây của nguyên chủ, giữa hai người cũng không xảy ra tranh chấp gì lớn.

Ngay cả lúc này còn không quên bôi xấu trước mặt Trương Vĩnh Phương và những người khác.

Lâm Tú Mỹ nói xong thì liếc nhìn Lâm Ái Quốc bên cạnh, thấy vẻ mặt ông vẫn bình thường, cô ta khi khỏi có chút lo lắng, sao ông có thể thờ ơ như vậy, không phải ông tới để hoà giải sao, chẳng lẽ phòng hai đã tìm đến ông từ trước rồi?Lâm Tú Lệ thu hết biểu cảm của những người có mặt vào đáy mắt: "Chúng ta hãy đến cục công an để làm rõ những gì đã xảy ra ngày hôm nay, ai mà biết Lâm Văn Đào có cố ý hay không, không chia nhà thì chẳng lẽ ngày nào chúng tôi cũng phải lo lắng cho an nguy của mẹ à?""Nói đi nói lại, chúng mày vẫn muốn chia nhà có phải không?" Mặc dù Trương Vĩnh Phường nói những lời này với Lâm Tú Lệ, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lâm Ái Dân.

Khoé môi Lâm Ái Dân lộ ra nụ cười chua xót: "Mẹ, không phải chúng con muốn chia nhà, mà là không thể không chia nhà, từ khi Vân Hoa mang thai đến giờ đã xảy ra rất nhiều chuyện, đứa trẻ trong bụng Vân Hoa là hi vọng cuối cùng của con, chẳng lẽ mẹ cũng không muốn con trai mình có con nối dõi sao?"Lâm Tú Lệ nghe vậy nhíu mày, sau đó cúi đầu, bỏ đi, loại quan niệm này của bọn họ không thể thay đổi ngay lập tức được, hiện tại quan trọng nhất chính là chia nhà.

Đây là lần đầu tiên Lâm Ái Dân lộ vẻ đau khổ như vậy trước mặt Trương Vĩnh Phương, Trương Vĩnh Phường nhất thời sững sờ, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Vậy cũng không thể để con bé này tùy tiện đến cục công an làm loạn, nếu chuyện này lộ ra, chẳng phải nhà họ Lâm chúng ta sẽ thành trò cười cho cả đại đội Tây Lĩnh sao, còn thằng bé Đào Đào này, nó là cháu trai ruột của con, chẳng lẽ con nỡ lòng để nó bị bàn tán sau này?""Vậy mẹ tôi không phải người nhà họ Lâm à, suýt chút nữa một xác hai mạng cũng là do bà ấy xui xẻo sao?" Lâm Tú Lệ nói xong nhìn thẳng vào mắt Trương Vĩnh Phương, lòng người thiên vị, sao bà ta còn mặt mũi nói ra những lời này.

Trương Vĩnh Phương nhìn Chu Vân Hoa sắc mặt tái nhợt trên giường bệnh, ngượng ngùng nói: "Không phải bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng sao?""Đó là bởi vì mẹ tôi may mắn, chứ không phải vì Lâm Văn Đào hiểu chuyện nhẹ tay.

" Lâm Tú Lệ nhớ lại tình hình lúc đó, vẫn thấy hơi sợ hãi.

"Ái Quốc, con nói xem chuyện này giải quyết thế nào?" Trương Ái Phương cầu cứu nhìn Lâm Ái Quốc.

"Này phải hỏi ý của nhà Ái Dân, bọn họ nói cũng không sai, đã đến lúc cần dạy dỗ Văn Đào đàng hoàng rồi, nó lớn đến thế chẳng lẽ lại không biết không được đẩy phụ nữ có thai sao? Huống chi còn là trưởng bối của nó.

" Lam Ái Quốc cau chặt mày, tuy đã sớm biết Trương Vĩnh Phương thiên vị, nhưng ông vẫn không ngờ đến lúc này rồi bà ta vẫn bảo vệ Lâm Văn Đào.

Chu Xuân Hoa lập tức trở nên lo lắng, gắt gao lườm Lâm Tú Lệ: "Con bé này sao mày lại ác độc như thế, làm loạn đến cục công an thì sau này Văn Đào làm người thế nào.

"Lâm Tú Lệ không thèm tranh cãi với đám người này nữa, dặn dò Lâm Tú Bình chăm sóc mẹ trên giường bệnh, sau đó xoay người đi đến cục công an, cho dù cục công an có từ chối tiếp nhận thì hù doạ bọn họ là được rồi.

——"Sau đó thì sao?" Lâm Tú Quyên tò mò nhìn Lâm Ái Quốc, cô cũng muốn biết hiện tại cục công an có tiếp nhận những chuyện này hay không.

Trong mắt Lâm Ái Quốc ánh lên ý cười: "Phải nói Tú Lệ cũng là một nhân tài, vốn dĩ những việc này tới cục công an, những người ở đó nhất định sẽ bảo con bé đến hội phụ nữ, nhưng Tú Lệ kể lể một đống, nói Lâm Văn Đào bị người lớn sai khiến, cố ý làm tổn thương người khác, cuối cùng một đồng chí của cục đến tìm hiểu tình huống, làm cả nhà thằng ba sợ như chim cút.

"Lâm Tú Quyên không khỏi bật cười, Lâm Tú Lệ quả nhiên là nữ chính, cho dù Lâm Tú Mỹ trọng sinh cũng đừng mong lợi dụng được cô ấy.

Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 28: Chương 28


"Phải nói cả nhà chú ba kia thật xứng đáng, đúng rồi, kiểu gì cũng phải bị trừng phạt một chút, nếu không sẽ không thể thay đổi.

" Hồ Yến Hoa chỉ cần nhớ lại năm đó trước khi nhận nuôi, trong lòng lập tức đầy lửa giận.

"Đồng chí công an nói nếu phòng hai có lòng tha thứ thì không phạt, nếu không tha thứ thì phải phạt, đồng chí công an còn chưa nói phạt cái gì, cả nhà thằng ba đã bắt đầu xin tha.

" Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, khoé môi Lâm Ái Quốc không khỏi cong lên.

"Cụ thể bọn họ nói gì cha cũng không biết, sau đó còn đi mời người của hội phụ nữ đến chia nhà, sau lần này cuộc sống của phòng hai chắc sẽ tốt hơn trước.

" Lâm Ái Quốc nói xong thì hơi xúc động, tình cảm của ông với em hai từ nhỏ đã khá tốt, mãi đến sau khi được nhận nuôi mới dần trở nên xa lạ, tuy được nhận nuôi nhưng dù sao vẫn là anh em ruột, ông cũng hi vọng ông ấy có thể sống thật tốt.

Tuy Hồ Yến Hoa là con dâu cả, nhưng năm đó cũng bị Trương Vĩnh Phương tra tấn vì Chu Xuân Hoa châm dầu vào lửa, cho nên bà mở miệng nói: "Cả nhà chú ba này toàn là thứ gì đâu không, Tú Quyên, sau này con tránh xa bọn họ ra, còn có Lâm Tú Mỹ kia nữa, chẳng biết gần đây có âm mưu gì, hôm trước tự nhiên đến trước mặt mẹ nịnh hót, nhưng nếu nó tự thích giúp thì cứ giúp.

""Mẹ yên tâm, con hứa sẽ tránh xa nó.

" Không cần Hồ Yến Hoa dặn dò, Lâm Tú Quyên cũng sẽ tránh xa Lâm Tú Mỹ, nhớ tới lần trước cô ta nói xấu Lâm Tú Quyên thì nhíu mày, chẳng lẽ kiếp trước nguyên chủ vẫn đến với Chu Thần?"Được rồi, con ra ngoài lâu như vậy, hai đứa trẻ trong nhà sẽ lo lắng lắm, mau về nhà đi, lời con vừa nói mẹ sẽ chuyển lại cho cha con.

"——Sau khi ra khỏi nhà họ Lâm, tâm trạng của Lâm Tú Quyên rất thoải mái, sau cuộc trò chuyện hôm nay, cô tin chắc trong thời gian ngắn sẽ không ai tìm tới ép mình xem mắt.

Người của hội phụ nữ trở về bàn tán chuyện nhà họ Lâm làm ầm ĩ lên cục công an, không đến nửa ngày, toàn bộ đội sản xuất đều biết chuyện.

Có người đồng cảm với phòng hai, đương nhiên cũng có người cảm thấy phòng hai làm quá mọi chuyện, có người nói chuyện chia nhà, thậm chí trong lòng cũng có ý định như vậy, tóm lại đề tài chính của đại đội Tây Lĩnh hôm nay chính là nhà họ Lâm.

Ngay cả những người sống trong chuồng bò cũng biết tin này, Tống Ngọc Mai nghe xong không khỏi thở dài: "Cả nhà Tú Lệ cũng thật khổ, cũng may con bé có thể vực dậy, nếu lần này yếu ớt chịu đựng thì chắc sẽ bị bắt nạt cả đời.

"Cố Viễn Thần cũng khen ngợi: "Là một đứa trẻ quyết đoán.

"Cố Minh Trác nhìn chằm chằm túi thuốc bắc trước mặt, nhớ lại ánh mắt có chút ngượng ngùng của cô gái hôm đó, lại nghĩ tới sự cứng cỏi vừa rồi của cô ấy, lần đầu tiên Cố Minh Trác tò mò với người khác giới.

Trương Vĩnh Phương và những người khác trở về mới biết tin tức bị truyền khắp nơi, tuy rất tức giận nhưng cũng không thể làm gì, chỉ có Lâm Tú Mỹ nắm chặt lòng bàn tay, trong lòng oán hận nói, Lâm Tú Lệ, lần này lại là Lâm Tú Lệ hủy hoại thanh danh nhà bọn họ, nghĩ đến ánh mắt của những người kia trên đường trở về, cô ta siết chặt đầu ngón tay, quyết định để Lâm Tú Lệ nếm trải cảm giác như vậy.

Chia nhà theo ý muốn, còn lấy được không ít đồ từ phòng ba, tâm trạng của Lâm Tú Lệ rất vui vẻ, chỉ cần chia nhà, cô ấy có thể thoải mái công khai lấy đồ trong nông trại ra, cũng không cần phải bận tâm giải thích quá nhiều cho người khác.

Ngoại trừ Lâm Ái Dân cảm thấy hơi nặng nề, những người khác đều nở nụ cười trên mặt, đặc biệt là Chu Vân Hoa, sau khi biết đã thật sự chia nhà, cảm giác đau bụng lúc trước cũng không còn nữa, quả nhiên là người gặp chuyện vui tâm tình sảng khoái.

Không cần lo lắng về Trương Vĩnh Phương và phòng ba, hơn nữa vỗn dĩ đang ở thành phố, Lâm Tú Lệ nhanh chóng tìm cớ rời bệnh viện đến chợ đen, cơ thể của Chu Vân Hoa thật sự cần được bổ sung dinh dưỡng, còn có Tống Ngọc Mai bên kia nữa, không biết bà ấy uống thuốc lần trước bệnh viện kê có hiệu quả không?Lúc Lâm Tú Quyên đang ngủ gà ngủ gật trong nhà kho, một bóng đen bao trùm đầu cô, vừa ngẩng đầu lên đã thấy khuôn mặt tươi cười của Chu Thần, cô lạnh lùng nói: "Anh tới đây làm gì?"Hình như Chu Thần không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, dịu dàng nói: "Đương nhiên là tới thăm em rồi, Tú Quyên, ngày mốt chúng ta cùng nhau vào thành phố đi.

"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 29: Chương 29


Trên môi Chu Thần luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt, chắc chắn cô sẽ không từ chối, dù sao em họ cô cũng nói, bây giờ cô lạnh nhạt với mình là vì tức giận với biểu hiện lúc trước của mình, quan trọng nhất là đợi một trăm ngày nữa, người mai mối cô sẽ càng ngày càng nhiều, nghĩ đến tiền trợ cấp trong tay cô, Chu Thần nhất định phải giành lấy bằng được.

Lâm Tú Quyên không biết người này lấy đâu ra tự tin, nếu cô đã đảm bảo trước mặt Hồ Yến Hoa thì tất nhiên sẽ làm được, trong mắt cô ngập tràn lạnh lẽo nhìn người đối diện, giọng điệu giễu cợt: "Thanh niên trí thức Từ có biết anh tới tìm tôi không, hay là cô ta bày mưu cho anh tới đây?"Sự hoảng loạn trong lòng Chu Thần vụt qua, làm sao Lâm Tú Quyên lại biết chuyện của mình với Từ Thiến, anh ta nhanh chóng ổn định lại tâm trạng, giọng điệu nuông chiều và bất lực: "Tú Quyên, anh không liên quan gì đến thanh niên trí thức Từ, chỉ là cùng là thanh niên trí thức nên thường xuyên liên lạc thôi.

"Lâm Tú Quyên cúi đầu, chán nản nhìn đầu ngón tay mình, phía trên có phần màu trắng hình lưỡi liềm, xem ra sức khỏe của cô hiện tại rất tốt, nghe thấy lời ngụy biện của Chu Thần, cô cười nhẹ một tiếng, bước lên phía trước, nhỏ giọng nói: "Không có gì à, vậy chẳng lẽ chuyện chui vào bụi cây là giả sao? Anh nói xem, nếu tin tức bị truyền ra ngoài, có phải thanh niên trí thức Từ sẽ bị người ta gọi là giày rách không?"Giữa hai lông mày Chu Thần đột nhiên giật giật, lạnh lùng nói: "Lâm Tú Quyên, cô nói bậy gì đó?""Tôi nói cái gì không phải anh hiểu rõ nhất sao, đừng tưởng tôi không biết các người đang âm mưu cái gì, nếu còn tiếp tục đến trước mặt làm tôi ghê tởm, thì đừng trách tôi đi báo cáo các người quan hệ nam nữ bậy bạ.

" Lâm Tú Quyên lạnh lùng nói.

Nhìn bóng lưng chạy trối chết của Chu Thần, khoé môi Lâm Tú Quyên càng cong hơn, nói đến đây cô còn phải cảm ơn Tạ Viễn Hướng đã cho mình biết chuyện này, nghĩ đến người tối qua đứng trước cửa phòng mình, ý cười trên mặt Lâm Tú Quyên càng sâu hơn, cậu tự nguyện nói chuyện này với mình, tức là đã thật sự bắt đầu tin tưởng mình rồi.

Khi Chu Thần trở lại điểm thanh niên trí thức, Từ Thiến đang lấy nước, thấy anh ta trở về thì hơi kinh ngạc: "Nói xong rồi?"Lâm Tú Quyên đoán không sai, đúng là Từ Thiến biết chuyện này, cô ta ở giữa bày mưu tính kế, cô ta tốt với Chu Thần là vì coi trọng đồ người nhà anh ta thường xuyên gửi đến, tuy không đáng giá nhưng có nghĩa người nhà quan tâm Chu Thần, cũng có nghĩa anh ta có khả năng trở lại thành phố cao hơn những người khác.

Biết chuyện giữa anh ta và Lâm Tú Quyên, cô ta cũng là người động viên Chu Thần đi tìm Lâm Tú Quyên, thứ nhất là muốn lợi dụng thân phận con gái đội trưởng của cô để được chia việc nhẹ nhàng, thứ hai là vì tiền trợ cấp trong tay cô, có tiền là có thể tìm cách nhờ người nhà mua cho một công việc, như vậy liền có thể công khai trở lại thành phố.

Ý tưởng này là một thanh niên trí thức lúc trước gặp trong thành phố nói với cô ta, vậy nên hiện tại cô ta rất coi trọng tiền trợ cấp trong tay Lâm Tú Quyên.

Chu Thần cũng biết Từ Thiến cho mình những cái ngon ngọt kia cũng là vì muốn lợi dụng mình, hưởng thụ niềm vui là một chuyện, nhưng anh ta không muốn mình bị ảnh hưởng, nếu bị báo cáo tác phong có vấn đề thì đời này sẽ không thể trở về thành phố.

Thấy Chu Thần không nói gì, Từ Thiến có chút bực bội, không khỏi cao giọng nói: "Chu Thần, em đang hỏi anh đấy.

"Chu Thần lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, trầm giọng nói: "Lâm Tú Quyên biết kế hoạch của chúng ta, còn nói muốn tố cáo chúng ta quan hệ nam nữ, trong khoảng thời gian này thành thật một chút đi.

"Từ Thiến sững người nhìn bóng dáng Chu Thần, nhíu mày tự hỏi, chẳng lẽ Chu Thần đã giải quyết xong Lâm Tú Quyên, nhưng lại không muốn chia sẻ lợi ích với mình nên mới cố ý nói như thế?Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Thập Niên 70 Tôi Ăn Dưa Trong Truyện Niên Đại
Chương 30: Chương 30


Lần này chia nhà, Lâm Tú Mỹ không chỉ oán hận Lâm Tú Lệ mà còn vì Lâm Ái Quốc ghi hận Lâm Tú Quyên, cho nên mới chạy đến tìm Chu Thần nói mấy lời đó.

Trong mắt cô ta hiện lên ý hận, hiện tại trò cười trong thôn chính là người nhà bọn họ, qua mấy hôm nữa, cô ta phải đợi trò cười của Lâm Tú Quyên mới được.

Ở kiếp trước, sau khi Tạ Viễn Chí chết Lâm Tú Quyên rất nhanh đã ở cạnh Chu Thần, đáng tiếc Chu Thần người ta là thanh niên trí thức, làm gì có chuyện cưới dân quê như cô, huống chi còn có một đời chồng, về sau vẫn là cha mẹ tìm cho cô một nhà chồng trong thành phố.

Đối phương cũng có một đời vợ, nhưng lại đối xử rất tốt với Lâm Tú Quyên, thậm chí còn tìm cho cô một công việc, mặc dù sau này bị Tạ Viễn Chí trở về làm mất công việc, nhưng tốt xấu gì cũng làm công nhân khá lâu, kiếp này cô còn lâu mới may mắn như vậy, ở đó mà chờ bị Chu Thần hận cả đời, chờ Tạ Viễn Chí trở về hung hăng trả thù.

"Tú Mỹ, làm gì mà ngẩn người ra đấy, còn không mau đem quần áo đi giặt đi.

" Giọng nói sắc bén của Chu Xuân Hoa vang lên, những việc này vốn của Chu Vân Hoa, bây giờ lại đổ hết lên đầu bà ta, đương nhiên bà ta không chịu, thế là chỉ có thể sau Lâm Tú Mỹ làm.

Mặc dù Lâm Tú Mỹ không muốn, nhưng bây giờ không phải là thời điểm tốt để chống cự, lần này nhà họ Lâm mất mặt lớn như vậy, Trương Vĩnh Phương đổ lên đầu Chu Xuân Hoa, tự nhiên Chu Xuân Hoa sẽ đổ lên đầu cô ta, bảo rằng tại cô ta khăng khăng đứa trẻ trong bụng Chu Vân Hoa là con trai, chỉ sợ vốn là con gái cũng bị cô ta nhắc mãi mà biến thành con trai.

Mặc dù thanh danh của nhà họ Lâm đã nát bét, nhưng Lâm Tú Mỹ vẫn không bỏ cuộc, ngày nào đi làm cũng nỗ lực biểu hiện, được rất nhiều người khen ngợi, trong lúc đầu óc quay cuồng, cô ta vẫn cố gắng nhớ lại xem việc cắt tỉa kiếp trước Lâm Tú Lệ nói làm như thế nào.

Đại đội Tây Lĩnh có một vườn ăn trái, trái cây thu hoạch được thuộc về mọi người, nhưng cây trong vườn kết rất ít trái, hương vị cũng không ngon.

Ở kiếp trước Lâm Tú Lệ đã được người trong thôn và lãnh đạo công xã ưu ái vì chuyện này, kiếp này, cơ hội này nên thuộc về cô ta mới phải, trước khi đến vườn trái cây, Lâm Tú Mỹ cũng không quên đến chuồng bò một chuyến.

Những người khác trong chuồng bò đều đã đi làm, chỉ còn lại Tống Ngọc Mai vẫn chưa hồi phục, bà ấy không biết Lâm Tú Mỹ, cho nên rất kinh ngạc khi cô ta đến: "Cô bé đến đây có việc gì sao?"Lâm Tú Mỹ có chút thất vọng trước phản ứng của Tống Ngọc Mai, có vẻ như Cố Minh Trác đã không nhắc đến mình trước mặt bà ấy, quả nhiên là người sống trong chuồng bò, tính tình vừa xấu vừa dữ, tuy bất mãn trong lòng nhưng trên mặt lại tỏ vẻ ngoan ngoãn: "Không có việc gì ạ, cháu cố ý tới thăm thím thôi, nghe nói sức khỏe thím khi tốt nên cháu mang đồ cho thím.

" Nói rồi lấy từ trong túi ra hai quả trứng gà mình ăn trộm sau lưng Trương Vĩnh Phương.

Tống Ngọc Mai nhìn chằm chằm trứng gà trong tay cô ta, trong mắt tràn đầy cảnh giác: "Cảm ơn lòng tốt của cháu, nhưng vô công bất thụ lộc, trứng này tôi không thể nhận được.

"Lâm Tú Mai trợn tròn mắt, bây giờ vẫn còn có người chê đồ đưa tới tận cửa sao, chẳng lẽ người này ở trong chuồng bò đến ngu rồi? Cô ta cố gắng gượng cười: "Thím à, cháu quen Cố Minh Trác, cháu thật sự không phải người xấu đâu.

"Lời này của Lâm Tú Mỹ càng làm Tống Ngọc Mai cảnh giác hơn, Minh Trác nhà bà ấy biết kết bạn từ bao giờ, lại còn là một cô bé, chẳng lẽ cô bé này có ý đồ khác?Lúc này Lâm Tú Lệ từ thành phố trở về vừa vặn cũng tới chuồng bò, nhìn thấy Lâm Tú Mỹ ở đó, giọng điệu khó chịu nói: "Cô đến đây làm gì?"Truyện được dịch và đăng tải tại .

com.
 
Back
Top Bottom