Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 220


Ra khỏi cổng trường, không có tên ngốc Nguyễn Hồng Quân kia làm phiền, Nguyễn Thu Nguyệt mới có cơ hội nói với Nguyễn Khê chuyện lúc sáng. Cô bé nói nhỏ với Nguyễn Khê: “Chị cả, sao hồi sáng chị lại chọc giận ba chứ? Hơn nữa nguyên nhân không phải chuyện gì khác mà là do ba bảo mẹ đi mua đồ cho chị với Nguyễn Khiết.”

Nguyễn Khê khẽ cười: “Ông ta là ai chứ? Sao lại không thể chọc? Chị thật sự không cần bọn họ mua gì cho chị cả. Quên chính là quên. Ai thèm mấy thứ bồi thường vờ vĩnh đó chứ. Giống như chuyện bỏ chị sống dưới quê mười mấy năm không thèm quan tâm, đừng nghĩ chỉ cần đưa chị lên thành phố dối trá sống mấy năm thì sẽ bù đắp được, sau này bọn họ đối xử với chị có bao nhiêu thật lòng chứ. Nếu bọn họ muốn lừa với chị thì chị cũng không cần thiết phải giả vờ khách sáo với bọn họ. Hơn nữa chị chỉ nói có một câu là dù có mua chị cũng sẽ không cảm kích bọn họ, vậy mà ông ta tức giận gì chứ? Sao hả? Không lẽ chị phải cảm thấy biết ơn ông ta hay sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô: “Nhưng nói như thế thì bọn họ sẽ ngày càng không thích chị.”

Nguyễn Khê khẽ mỉm cười: “Tại sao chị phải cần bọn họ thích chị chứ? Nếu thích chị sẽ mặc kệ chị sống dưới quê sao? Hơn nữa không thích chị và càng ngày càng không thích chị thì có gì khác nhau chứ? Đối với chị, dù sao cũng giống nhau, không vấn đề gì cả. Chị đến đây không phải để lấy lòng họ, càng không phải để hao phí tâm sức làm họ thích chị. Đương nhiên, nếu họ không làm phiền chị, chị cũng không vô cớ làm bọn họ xấu mặt.”

Nguyễn Thu Nguyệt mím môi suy nghĩ, nhận ra Nguyễn Khê thật sự không cần phải lấy lòng ba mẹ cô. Nguyễn Khê khác với mấy anh chị em bọn họ, cô tự kiếm ra tiền, lại không có tình cảm gì với cái nhà này thì lấy lòng ba mẹ còn có ích lợi gì chứ?

Hay là, tính toán để sau này bọn họ sắp xếp cho một công việc?

Nhưng cho dù không thích đi nữa thì sau này Nguyễn Trường Phú cũng sẽ sắp xếp công việc cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết. Dù sao đi nữa, cũng đã đón về từ dưới quê rồi, đây là có ý muốn chịu trách nhiệm. Dù bình thường không thích, nhưng với sự tình này cũng không thể không quan tâm được.

Họ không thích cô, nhưng sau này phải sắp xếp cho cô, dù saô cô cũng là người của nhà họ Nguyễn.

Thậm chí Nguyễn Thu Nguyệt không khỏi nghĩ, nếu cô bé cũng có tiền, cô bé cũng sẽ cứng rắn như thế, hừ!

Không phải cô bé không nghĩ đến chuyện đó, sau khi hiểu chuyện cô bé đã từng nghĩ, khi cô bé đi làm và có thể tự lập, không muốn về thì sẽ không về. Do bây giờ vẫn còn nhỏ, không thể tự lập được, thế nên chuyện gì cũng chỉ có thể chịu đựng.

Cha mẹ mặc kệ cô bé nhịn, bị Nguyễn Thu Dương bắt nạt cô bé cũng bỏ qua, chuyện gì cũng có thể chịu đựng được.

Lần này, ngay lúc bọn họ vừa đón Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết về đã mặc kệ bọn họ, không lẽ bọn họ nghĩ Nguyễn Khê cũng sẽ nhẫn nhịn? Cách bọn họ xử lý mọi chuyện thật bất ngờ, vô cùng cẩu thả, đã vậy còn không cho người khác hay sao?

Nghĩ đến đây Nguyễn Thu Nguyệt bình tâm lại, nhìn Nguyễn Khê nói: “Chị cả, chỉ cần chị không sao là được.”

Nguyễn Khê xoa đầu cô bé: “Chúng ta đều giống nhau.”

Đương nhiên, Nguyễn Khê không định hao phí tâm sức lấy lòng Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, cũng không phí sức rảnh rỗi chọc bọn họ cãi nhau. Lần này làm rùm beng lên, đơn giản là bởi vì cô mới vừa đến, mà bọn họ lại xử lý mọi chuyện một cách ghê tởm như thế.

Chuyện này cô đã sớm nghĩ đến, sau này cô sẽ không giao tiếp nhiều với Nguyễn Trường Phú.

DTV

Cô mỗi ngày đều phải đi học, hàng ngày Nguyễn Trường Phú cũng phải đi làm, lúc bận rộn ông ta còn ngủ lại công ty, đôi khi còn đi công tác mười này nửa tháng không về. Cơ hội bọn họ gặp nhau tính ra cũng không nhiều.

Còn về phần mẹ ruột Phùng Tú Anh, cô đương nhiên đã nhìn ra từ sớm. Phùng Tú Anh vốn không muốn lãng phí chút tâm tư nào trên người cô, thế nên những chuyện không quan trọng đều bỏ qua, vì vậy càng không có mấy lần trò chuyện cùng cô.

Không giao tiếp hay tương tác với nhau nhiều thì đương nhiên cũng sẽ không cãi nhau thường xuyên.

Không mong đợi ở nhau điều gì thì cũng đừng đeo bộ mặt sĩ diện đó lên, tốt nhất cứ sống với nhau bằng bộ mặt thật đi.

Nguyễn Thu Nguyệt cũng rất thoải mái khi nói đến chuyện này, không còn gì muốn nói nữa, dù sao nói tới nói lui cũng chỉ có thế, không có ý nghĩa. Đi chung với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một lúc, cô bé bỗng nhớ đến chuyện khác, lập tức vội vàng nhìn sang Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: “Chị cả, chị họ, gần đây hai chị có cảm thấy Nguyễn Thu Dương có gì đó là lạ hay không?”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thật sự không quan tâm nhiều đến Nguyễn Thu Dương, lập tức lắc đầu, chỉ hỏi: “Lạ chỗ nào?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 221


Nguyễn Thu Nguyệt hắng giọng, nói nhỏ: “Hai người không chú ý sao? Lúc hai người vừa đến được hai ngày, sáng nào Nguyễn Thu Dương cũng tranh nhà vệ sinh với bọn em, nhưng mấy ngày gần đây, đều vệ sinh sau cùng.”

Nguyễn Khê nhớ lại, gật đầu nói: “Hình như là vậy, có vấn đề gì à?”

Nguyễn Thu Nguyệt dựng ngón trỏ lên, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hơn nữa, mỗi ngày cô ta không chỉ xuống nhà cuối cùng, mà sau khi ngồi xuống còn quay sang hỏi Diệp Thu Văn một câu là, có chỗ nào cảm thấy không khỏe hay không.”

Chuyện này thật ra Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không nhớ rõ lắm, dù sao cũng không chú ý xem Nguyễn Thu Dương đang làm gì.

Nguyễn Thu Nguyệt là bị Nguyễn Thu Dương ức h.i.ế.p thường xuyên nên mới hình thành thói quan chú ý đến cô ta.

Trong ánh mắt nghi ngờ của Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, cô bé tiếp tục nói: “Ngày nào em cũng ngồi ăn sáng cạnh Nguyễn Thu Dương, trong nhà này mũi của em là thính nhất, em phát hiện mấy ngày gần đây mùi kem dưỡng da trên người chị ta thay đổi rồi.”

Cuối cùng Nguyễn Khê cũng nghe ra trọng điểm trong câu chuyện này, trong đầu cô hồi tưởng lại những điều Nguyễn Thu Nguyệt vừa nói, một lát sau cô nhìn Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Ý của em là… Cô ta trộm kem dưỡng da của Diệp Thu Văn hả?”

Nguyễn Thu Nguyệt giơ ngón cái lên: “Thông minh!”

Cô bé giống như một thám tử nhỏ: “Mũi của em chắc chắn không sai, gần đây Nguyễn Thu Dương dùng cùng loại kem dưỡng da với chúng ta. Hơn nữa, ngày nào cô ta cũng hỏi Diệp Thu Văn có chỗ nào không thoải mái hay không là do cô ta biết kem dưỡng da của Diệp Thu Văn sẽ làm ngứa mặt. Cô ta dùng kem dưỡng da của Diệp Thu Văn, sau đó đổ kem dưỡng da của mình vào thay.”

Nguyễn Khiết nhớ lại: “Nhưng sáng nay Diệp Thu Văn nói cơ thể của cô ta không có chỗ nào không khỏe cả mà.”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Nguyễn Khiết không biết cô cười chuyện gì, ngơ người ra.

Nguyễn Thu Nguyệt lấy tay chỉ vào thái dương, vừa chỉ vừa nói với Nguyễn Khiết: “Chị họ, chị ít nhiều gì cũng phải suy nghĩ một chút chứ.”

DTV

Nguyễn Khiết nắm dây đeo cặp đi về phía trước, mím môi ngẫm lại một lát, sau đó hoảng hốt quay đầu nhìn về phía Nguyễn Thu Nguyệt, có chút háo hức nói: “Chị biết rồi! Diệp Thu Văn nói dối! Kem dưỡng da của cô ấy vốn không gây ngứa!”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy.”

Nguyễn Khiết đưa tay lên che miệng, ngạc nhiên nói: “Không phải chứ? Rốt cuộc cô ta đã nói dối bao nhiêu chuyện rồi chứ?”

Nguyễn Thu Nguyệt bày ra một tư thế nói: “Em muốn lột cái mặt nạ dối trá đó của cô ta xuống!”

Do trung học tan học có hơi muộn, thế nên như thường lệ, Nguyễn Thu Dương đứng đợi trước cổng trường trung học. Chờ đến khi Diệp Thu Văn bước ra khỏi cửa, cô ta chạy đến ôm lấy cánh tay của Diệp Thu Vãn rồi cùng nhau về nhà.

Hôm nay tâm trạng của cô ta không tốt, gặp Diệp Thu Văn lập tức mắng cho Nguyễn Khê thương tích đầy mình.

Cô ta vừa đi vừa đá mấy hòn đá dưới chân, một bụng oán khí nói: “Chị cả, chị nói xem có phải cô ta khắc em hay không hả? Mặc kệ ở bất cứ chỗ nào, dù cho ở nhà hay trong trường, chỉ cần em gặp phải cô ta, em lập tức gặp phải chuyện xui xẻo.”

Diệp Thu Văn hít một hơi rồi nói: “Không phải đã sớm nói với em rồi hay sao, bảo em đừng trêu chọc cô ta, là do em không nhớ kỹ. Cô ta ngay cả ba cũng dám chọc, làm cho ba tức đến thế, vậy mà em còn dám đụng vào cô ta, chị thật sự là thua em luôn.”

Nguyễn Thu Dương thấy Diệp Thu Văn sắp không còn kiên nhẫn với cô nữa, giọng nói không chút dịu dàng, đành nhếch môi đồng ý: “Được rồi, sau này em sẽ nhớ thật kỹ, về sau tuyệt đối không bao giờ chủ động đi trêu chọc cô ta nữa. Chúng ta cứ bình tĩnh mà đợi, đợi đến một ngày nào đó ba không còn kiên nhẫn nữa mà động thủ đánh cô ta, sau đó đem cô ta về lại quê.”

Diệp Thu Văn liếc cô một cái: “Hy vọng lần này em có thể thật sự kiên định.”

Nguyễn Thu Dương lập tức dơ ba ngón tay lên: “Em thề!”

Đợi đến khi bọn họ về đến nhà thì Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng về theo sau.

Hiện tại, Nguyễn Hồng Quân đã thẳng thừng không để hai người Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương vào mắt, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, cố ý đi trước mặt bọn họ, chẳng những không chào hỏi mà còn nói to một câu: “Chị cả, em vượt qua kẻ thù để đến gặp chị đây!”

Nguyễn Thu Dương: “...”

Cô ta thật sự muốn tiến lên đá c.h.ế.t tên ngốc này!

Diệp Phàm đi theo đằng sau cũng từ bên cạnh bọn họ đi qua.

Nguyễn Thu Dương không quan tâm tên ngốc Nguyễn Hồng Quân kia, nhưng lại đưa tay ôm lấy cánh tay của Diệp Phàm, sau khi tóm lấy xong còn nhìn cậu ấy hỏi: “Anh ba, sao anh cũng ăn cây táo rào cây sung cùng bọn người Nguyễn Khê vậy hả? Chị Thu Văn mới là chị ruột của anh mà.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 222


Diệp Phàm liếc cô ta một cái: “Đều là người một nhà cả, không phân biệt ruột hay không ruột, hơn nữa Nguyễn Khê cũng là chị ruột của em.”

Nguyễn Thu Dương: “...”

Những người này đều là ai thế! Là ai thế!

Diệp Phàm không nói nhiều với cô ta, gỡ tay cô ta ra rồi đi vào nhà.

Bước đến bỏ cặp xuống ghế sô pha trong phòng khách, sau đó vào phòng bếp giúp Phùng Tú Anh xới cơm, dọn cơm.

Bình thường ở nhà cậu ấy thường tình nguyện giúp đỡ mỗi khi có cơ hội, dù sao cũng không phải ba mẹ ruột của cậu ấy, thế nên cậu ấy không thể xem mọi thứ là điều hiển nhiên mà tận hưởng. Cậu ấy không nghịch ngợm như Nguyễn Hồng Quân, lúc còn bé chững chạc hơn Nguyễn Hồng Quân nhiều. Đó là do cậu ấy cảm thấy mình không có tư cách để tùy hứng, sợ gây thêm nhiều phiền phức cho Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh.

Cơm và chén bát được dọn xong, cũng vừa lúc Nguyễn Trường Phú về nhà.

Ông ta không chỉ về nhà mà còn ôm rất nhiều đồ về.

Những người khác không có phản ứng gì, chỉ có Nguyễn Hồng Quân nhìn thấy những thứ kia xong trong nháy mắt trở nên hào hứng. Cậu bé vọt đến trước mặt Nguyễn Trường Phú, mắt sáng lên nói: “Ba, sao ba lại mang nhiều món linh tinh về như thế ạ?”

DTV

Hơn nữa nhìn sơ qua hầu như đều là đồ mới!

Nguyễn Trường Phú không để ý đến cậu bé, duỗi chân đá cậu sang một bên, nhìn về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nói: “Hai đứa qua đây”

Những lời cần nói buổi sáng đã nói xong, cãi cũng đã cãi rồi, lúc này đương nhiên Nguyễn Khê sẽ không đối đầu với ông ta. Nhưng cũng vẻ mặt cũng không dịu xuống, bình tĩnh dẫn Nguyễn Khiết đến trước mặt ông ta, nhìn ông ta nói: “Có chuyện gì?”

Rõ ràng Nguyễn Trường Phú vẫn còn tức giận, trừng mắt nhìn cô nói: “Nhìn này! Cả buổi sáng ông đây không làm gì cả, chỉ chuẩn bị những thứ này cho con và Tiểu Khiết thôi đấy! Cặp mới, đầy đủ dụng cụ học tập mới, còn có cả quân phục, mới cả đấy, chưa có ai mặc đâu! Còn có cả sách giáo khoa, sách ngoại khóa mà con cần, những gì ba có thể tìm thấy đều ở hết trong đây này.”

Nguyễn Khê đương nhiên biết, trừ sách ra, những món linh tinh khác đều là loại tốt nhất của thời đại này, mỗi món đều hợp thời nhất. Thấy hai mắt phát sáng của Nguyễn Hồng Quân là biết, đó là con của công nhân viên chức, thế mà cũng thích thú với mấy món này, yêu thích không nhịn nổi.

Đại khái là do bình thường Nguyễn Trường Phú không quen Nguyễn Hồng Quân, thế nên Nguyễn Hồng Quân luôn lấy trộm quần áo của ông ta để mặc ra ngoài.

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Trường Phú, vẻ mặt không đổi, một lúc sau đáp lại bằng một chữ: “Ồ.”

Thấy Nguyễn Khê như thế, Nguyễn Trường Phú có bộ dáng như không nhịn nổi một bụng lửa giận này nữa, lớn tiếng nói: “Ba không cần con cảm kích gì ba, cũng không dám mong con cảm kích ba, chỉ là Nguyễn Trường Phú ba nợ con mà thôi!”

Dứt lời kêu Nguyễn Hồng Quần và Diệp Phàm: “Bê đi đi, đặt trong phòng của chị hai con đấy.”

Nguyễn Hồng Quân vội vàng đáp ứng tiến lên, đưa tay ôm lấy phân nửa những món linh tinh này vào ngực, chừa lại một nửa cho Diệp Phàm.

Sau đó cậu bé vừa đi lên lầu vừa nuốt nước miếng nói: “Ngay lúc này, em đối với chị cả và chị họ của em trào dâng một cảm giác ghen tị vô hạn. Chúng nó đang dần lớn mạnh lên, dường như sắp nổ tung ra!”

Sau đó cậu bé còn “A” lên năm tiếng theo nhịp.

Diệp Phàm trợn trắng mắt nghe cậu bé a.

Dưới lầu, những người khác đều ngồi xuống bàn ăn.

Vẻ mặt ai nấy đều có chút kỳ lạ, đương nhiên mỗi người đều có suy nghĩ riêng.

Nguyễn Thu Dương ngồi không yên, lập tức kéo Diệp Thu Văn một cái: “Chị cả, chị vào nhà vệ sinh với em.”

Diệp Thu Văn nói được sau đó đứng dậy cùng cô ta vào nhà vệ sinh.

Vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, Nguyễn Thu Dương cau mày, nói nhỏ: “Trời ơi, đây là có ý gì cơ chứ? Sáng nay, Nguyễn Khê chọc cho ba tức như thế, ngay cả buổi sáng cũng không ăn, vậy mà ông ấy còn bận rộn hơn nửa ngày ở chỗ làm, sau đó đem về cho bọn họ nhiều đồ tốt như thế. Bộ quân trang đó, em hỏi ông ấy biết bao nhiêu lần rồi mà ông ấy chưa từng cho em mặc thử!”

Vẻ mặt của Diệp Thu Văn cũng không tốt lắm, trong lòng thậm chí còn nảy sinh cảm giác nguy cơ. Cô ta không hiểu tại sao Nguyễn Trường Phú lại như thế? Sáng nay bị Nguyễn Khê chọc tức đến thế, kết quả vậy mà lại phản ứng như thế? Sao có thể thế được?

Tuy trên mặt ông ta tỏ vẻ vô cùng tức giận như trước, nhưng hành động lại không giống. Rõ ràng đến mức Nguyễn Thu Dương cũng nhìn ra được!

Ông ta là đang muốn lấy lòng Nguyễn Khê sao?

Sau khi nảy ra cái suy nghĩ này, chính cô ta cũng cảm thấy sợ hãi.

Trong nhà đông người như thế, từ trước đến nay chỉ có người khác lấy lòng Nguyễn Trường Phú, làm gì có chuyện Nguyễn Trường Phú đi lấy lòng người khác cơ chứ?
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 223


Cô ta thật sự không hiểu, rốt cuộc Nguyễn Khê đã chạm đến dây thần kinh nào của ông ta rồi?

Chuyện này cũng thật kỳ lạ!

Cô ta luôn nghĩ rằng, bây giờ Nguyễn Trường Phú có chút bao dung với Nguyễn Khê là do cô ta vừa từ dưới quê lên. Chỉ cần chờ thêm một chút thời gian nữa thôi thì sự kiên nhẫn của ông ta dành cho Nguyễn Khê sẽ bị mài mòn. Cộng thêm cả tính khí nông nổi của Nguyễn Khê, nói chuyện còn khó nghe như thế, chắc chắn sẽ không thể sống tốt trong ngôi nhà này.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, có vẽ không phải thế.

Cổ họng cô ta khô khốc, ngơ ngác một hồi lâu cũng không thốt ra được chữ gì.

Nguyễn Thu Dương thấy cô ta không nói gì, đứa tay lay người cô ta, làm cô ta tỉnh táo lại, rồi nhìn cô ta nói: “Chị họ, chị có nghe em nói gì không vậy hả? Ba có ý gì đây? Chắc không phải là ông ấy uống nhầm thuốc phải không?”

Diệp Thu Văn hoàn hồn, nhẹ nhàng hít sâu một hơi: “Chị cũng không hiểu nổi, chị cảm thấy hiện giờ chúng ta đừng đụng vào chuyện này, cứ quan sát tình huống rồi nói tiếp, bây giờ quay lại ăn cơm trước đã.”

Nguyễn Thu Dương tức đến mức muốn giậm chân: “Như thế này sao em có thể nuốt trôi được! Ngay cả một hạt cơm em cũng không nuốt nổi!”

Diệp Thu Văn nghe cô nói thế, cảm giác bụng no căng, ngay cả một hạt cơm cũng không ăn vào.

Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương từ nhà vệ sinh trở lại nhà ăn, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng từ trên lầu đi xuống.

Nguyễn Hồng Quân ngồi vào bàn, cười cười, l.i.ế.m môi một cái nói với Nguyễn Trường Phú: “Ba, gần đây con rất ngoan, không đánh nhau gây sự khiến ba phiền lòng, ba cũng làm cho con một bộ quân phục đi.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cậu bé một cái: “Ba thấy con vẫn phải ngoan ngoãn hơn.”

Nguyễn Thu Dương tiếp tục hỏi: “Vậy con thì sao?”

Lúc nhìn cô ta, sắc mặt Nguyễn Trường Phú lập tức trầm xuống: “Con còn không biết xấu hổ mà mở miệng hỏi à? Con còn không ngoan bằng nó đâu! Gần đây con đã cãi nhau bao nhiêu trận ở trong nhà rồi, có cần ba kể rõ từng trận ra không?”

Nguyễn Thu Dương cúi đầu cắn môi, nói nhỏ: “Nguyễn Khê không cãi nhau à? Là chị ta đến mới cãi nhau đó. Chị ta cãi lại cả nhà ấy, sáng sớm đã cãi ba rồi, mà ba còn mang quân phục cho chị ta với Nguyễn Khiết.”

Nguyễn Trường Phú nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Dương, trầm giọng nói: “Bởi vì nó không cố tình gây sự, cùng lắm là có hơi không buông tha cho người khác.”

Thấy sắc mặt Nguyễn Trường Phú thay đổi, giọng cô ta cũng dần dần bé lại, chưa nói xong đã vùi đầu ăn cơm rồi.

Cả ngày từ sáng đến tôi cô ta đều bị chọc tức, thực sự là sắp tức c.h.ế.t rồi.

DTV

Ăn cơm xong cô ta lên lầu, ngồi vào bàn học, lấy bài tập ra, nhìn đề toán học c.h.ế.t tiệt trong vở, tức đến mức cắn chặt răng, sau đó lấy bút bắt đầu chép cái đề toán học c.h.ế.t tiệt này.

Phòng bên cạnh, Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt vào phòng đóng cửa lại.

Bọn họ còn chưa cả đặt cặp sách xuống đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.

Nguyễn Khê mở cửa ra nhìn thì thấy Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đang đứng bên ngoài.

Nguyễn Hồng Quân cười: “Chị cả, vừa rồi em mới chỉ cầm thôi chưa sờ kĩ, chị cho em xem lại đi.”

Nguyễn Khê đương nhiên là không keo kiệt, mở cửa ra: “Vào đi!”

Tuy Diệp Phàm không thèm thuồng ra mặt như Nguyễn Hồng Quân nhưng cậu ấy cũng thích những thứ đồ này. Cậu ấy vào phòng cùng Nguyễn Hồng Quân, cùng cậu bé xem cặp sách mới, đồ dùng học tập mới, quan trọng nhất là bộ quân phục mới.

Nguyễn Hồng Quân cầm bộ quân phục trong tay, hít mạnh một hơi, trợn tròn mắt: “Thơm quá đi!”

Diệp Phàm đứng bên cạnh huých cậu bé một cái: “Khoa trương vậy?”

Nguyễn Hồng Quân khôi phục bình thường trong một giây: “Tất nhiên rồi!”

Nếu không phải hai bộ quân phục này là của con gái thì cậu bé đã mượn mặc mấy hôm rồi.

Hai người xem xong đồ dùng, hít xong quân trang thì không làm phiền Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt nữa, vì dù sao họ cũng là con gái. Họ vừa đóng cửa lại, Nguyễn Hồng Quân bỗng sang gõ cửa phòng Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn.

Diệp Thu Văn mở cửa ra, hỏi cậu bé: “Sao vậy?”

Nguyễn Hồng Quân tùy ý liếc mắt một cái: “Ồ, không có gì, điều tra tình địch một chút.”

Diệp Thu Văn: “…” Sao không có ai đánh c.h.ế.t cái thằng nhóc này đi.

Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đi rồi, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đương nhiên là xem mấy thứ đồ đó.

Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt chủ yếu là xem đồ dùng học tập và quân phục, cặp sách, dù sao những thứ này cũng khiến cho người ta yêu thích. Nguyễn Khiết thậm chí còn mặc vào cho Nguyễn Thu Nguyệt xem, cười ngại ngùng hỏi cô bé: “Sao? Có phải là không hợp không?”

Nguyễn Thu Dương lắc đầu nói: “Không mà, rất hợp, rất đẹp.”

Nguyễn Khê không xem quân phục, cũng không xem cặp mới, đồ dùng học tập mới, cô lấy sách giáo khoa và tài liệu ngoại khóa ra đặt lên bàn.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 224


Nguyễn Trường Phú giúp cô tìm được kha khá sách vở và tài liệu, sách vở của các môn chính có, mà tài liệu ngoại khóa cũng có, hơn nữa còn chưa viết vào.

Nguyễn Khiết thử quân phục xong thì cởi ra cho Nguyễn Thu Nguyệt mặc thử.

Nguyễn Thu Nguyệt nhỏ người, mặc vào thừa ra cả đoạn giống như trang phục diễn tuồng vậy, cô bé phất tay áo xoay một vòng. Xoay xong cô cởi quân phục ra đặt lên giường, quay đầu lại bỗng thấy rất nhiều đồ dùng học tập ở góc bàn.

Cô bé bước đến cạnh bàn, vươn tay cầm lấy cái cốc uống nước lên: “Cái này là mẹ mua cho chúng ta sao?”

Nguyễn Khê đã nhìn thấy từ lâu, bây giờ chỉ liếc qua một cái, đáp: “Chắc vậy.”

Nguyễn Thu Nguyệt đặt cốc nước xuống bàn nhìn cô: “Chị sẽ không trả lại có mẹ đúng không?”

Nguyễn Khê cười một cái: “Đương nhiên sẽ không, là họ nợ chị mà.”

Nguyễn Thu Nguyệt nằm bò ra bàn nhìn Nguyễn Khê cười: “Chị cả à, sao em cảm thấy chị giỏi thế nhỉ?”

Nguyễn Khê nhoẻn miệng cười: “Giỏi chỗ nào?”

Nguyễn Thu Nguyệt cười: “Dù sao cũng rất giỏi.”

Làm ba cô bé giận, làm ba mẹ cô bé mất mặt như vậy, vừa xấu hổ lại vừa bẽ mặt, sau đó họ còn phải mua những thứ cần mua cho chị ấy, làm những việc cần làm cho chị ấy, sau đó còn không thể không nhận là mắc nợ chị ấy.

Nợ chị ấy bao nhiêu? Nợ chí ấy mười năm đời người.

Vĩnh viễn là thật.

Tối nay tâm trạng tốt, Nguyễn Thu Nguyệt cũng không muốn đi làm phiền Nguyễn Thu Dương phá hỏng tâm trạng như vậy.

Ngủ một giấc thật ngon, hôm sau lại vui vẻ học tập.

Hôm nay là thứ bảy, học hết bài, ngày mai là chủ nhật có thể nghỉ ngơi một ngày.

Hôm qua ở lớp năm nghe giảng một hôm, Nguyễn Khiết cảm thấy không có gì áp lực, cho nên hôm nay Nguyễn Khiết không đưa cô ấy đến tiểu học nghe giảng nữa, mà lấy sách đến cấp hai, vào phòng học năm nhất cấp hai ngồi.

Bởi vì chưa từng tiếp xúc với nội dung kiến thức cấp hai, bây giờ học kỳ đầu lại sắp kết thúc, chương trình học đã quá nửa, cho nên Nguyễn Khiết có chăm chỉ nghe giảng cũng không hiểu hết.

Chiều tối, trên đường về nhà, cô ấy nói với Nguyễn Khê: “Không được. Nghe giảng như vậy cũng không được.”

Nguyễn Khê hiểu, nói: “Hay là dành thời gian học từ cơ bản trước, kiến thức cơ bản của tiểu học chúng ta đã học qua rồi, tự học chắc là không có vấn đề gì. Chúng ta cùng nhau học, em có gì không hiểu thì cứ hỏi chị.”

Nguyễn Thu Nguyệt thấy hai chị đau khổ như thế thì có chút không hiểu: “Cũng không cần thiết phải học như vậy mà.”

Cô bé nghĩ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không biết tình hình nên giải thích với họ: “Chỉ cần nhân phẩm không có vấn đề, bình thường không làm gì phạm pháp, giác ngộ chính trị tốt là lấy được bằng cấp hai ngay, không cần quá quan tâm đến thành tích học tập. Đến lúc các chị lấy được bằng cấp hai là ba có thể sắp xếp ổn thỏa cho các chị.”

Có những lời không thể nói quá rõ rằng, Nguyễn Khê cười nói: “Thu Nguyệt, em chưa từng sống ở quê nên không thể hiểu được cảm giác của bọn chị. Em có biết cái cảm giác muốn đi học nhưng ngay cả sách cũng không được chạm vào là gì không? Em không biết cơ hội này của bọn chị không dễ gì mới có. Nếu em có thể cảm nhận được thì em cũng sẽ liều mạng tiếp thu tri thức.”

Nói xong cô vỗ vai Thu Nguyệt: “Em nghĩ xem, thế giới này có rất nhiều người không được đi học, có rất nhiều người muốn đi học mà cũng không được, mà em lại có thể ở đây học tập thì em còn lý do gì mà không cố gắng học tập tri thức hơn?”

Nguyễn Thu Nguyệt nghĩ rồi có chút xấu hổ gật đầu: “Chị cả nói đúng.”

Nói xong cô bé ôm tay Nguyễn Khê: “Sau này em nghe chị.”

Nguyễn Khiết hình như cảm nhận được nguy cơ đó nên ôm tay Nguyễn Khê

kéo về phía mình.

DTV

Nguyễn Khê không kìm được bật cười, bên phải một đứa, bên trái một đứa, vui vẻ thoải mái đi về phía trước.

Nguyễn Khê nói là làm, buổi tối sau khi ăn cơm tắm rửa xong thì ở trong phòng học bài cùng Nguyễn Khiết. Hai cô gái học bài đầu tiên của học kỳ một, học từ kiến thức nhập môn cơ bản nhất, dắt tay hăm hở tiến lên.

Nguyễn Thu Nguyệt ỷ vào thông minh, học qua loa đối phó với thi cử thì không thành vấn đề, cho nên bình thường lúc về nhà sẽ không làm bài tập. Nhưng hôm nay nghe Nguyễn Khê nói vậy thì cũng chạy đến góp vui, cùng nhau làm bài tập.

Vì thế ba chị em cùng ngồi trước bàn học đến khi hoàng hôn dần tắt, bật đèn học lên, lại học đến đêm khuya.

Học tập đương nhiên ngủ sâu, nhưng sáng hôm sau họ lại không thể ngủ nướng. Gần đến giờ ăn sáng, Nguyễn hồng Quân chạy lên lậu gọi họ dậy.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt cũng không tức giận, nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn cơm.

Xuống đến nhà ăn, những người khác đã ở đó rồi.

Bây giờ Nguyễn Thu Dương chóc ngoáy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mà nhìn Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Em sáu bây giờ ghê ha, ngủ đến giờ mới dậy, lại còn để người khác phải lên gọi, lại còn để ba mẹ phải đợi.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 225


Nguyễn Thu Nguyệt ngồi cạnh cô ta, không lên tiếng đáp lại, chỉ hít mạnh hai cái rồi quay sang hỏi Diệp Thu Văn: “Chị Thu Văn, hôm nay chị có cảm thấy cơ thể có chỗ nào không thoải mái không?”

Diệp Thu Văn nghe vậy thì cảm thấy có chút là lạ, bởi vì quá quen rồi. Nhưng nhất thời không nghĩ ra lạ chỗ nào, còn hỏi lại: “Không có, rất tốt.”

Nguyễn Thu Nguyệt cười: “Vậy thì tốt, ăn cơm trước đi.”

Trong lòng Diệp Thu Văn vẫn cảm thấy nghi ngờ nhưng không hỏi nhiều.

Cô ta cầm đũa ăn cơm, lúc ăn cơm xong, sau khi ăn cơm xong, lúc chuẩn bị đứng lên rời đi thì đột nhiên bị Nguyễn Thu Nguyệt gọi lại.

Nguyễn Thu Nguyệt không chị gọi cô ta mà còn gọi cả Nguyễn Thu Dương.

Tính cách Nguyễn Thu Nguyệt không tốt như Diệp Thu Văn, hùng hổ nói: “Gọi tao với chị cả làm gì?”

Ăn cơm xong rồi, hôm nay là chủ nhật có thời gian, có thể nói chuyện rõ ràng.

Nguyễn Thu Nguyệt đứng lên khỏi ghế, nhìn Nguyễn Trường Phú nói: “Ba, con đã nhẫn nhịn mấy ngày rồi, hôm nay trước mặt ba, trước mặt tất cả mọi người trong nhà con phải vạch trần hai chuyện xấu trong nhà, một chuyện là của Nguyễn Thu Dương, một chuyện là của Diệp Thu Văn.”

Nguyễn Trường Phú nghe vậy thì vô thức: “Lại làm cái gì rồi?”

Nguyễn Thu Nguyệt cầm cổ tay Nguyễn Thu Dương giơ lên nói: “Vậy con sẽ nói ngắn gọn thôi. Con, chị cả và chị họ dùng kem bảo vệ da nên Nguyễn Thu Dương đố kỵ, vì thế chị ta đã dùng trộm kem bảo vệ da của Diệp Thu Văn. Con không biết mọi người có chú ý không, sáng nào Nguyễn Thu Dương cũng hỏi Diệp Văn Thu, hôm nay cơ thể có gì không thoải mái hay không. Vừa rồi trước khi ăn cơm con cũng hỏi, mọi người cũng nghe thấy rồi, Diệp Thu Văn luôn nói cơ thể mình không có gì không thoải mái cả.”

Nói đến đấy, người khác vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng Diệp Thu Văn lại lập tức tái mặt.

Nguyễn Thu Dương bị vạch trần chuyện dùng trộm kem bảo vệ da cũng lập tức bối rối, lập tức đẩy tay Nguyễn Thu Nguyệt ra, vội vàng phủ nhận: “Con mắt nào của mày thấy tao dùng trộm kem bảo vệ da của chị cả? Không có chứng cứ thì đừng có nói vớ vẩn.”

Nguyễn Hồng Quân thích nhất là nhúng tay vào những chuyện như này, thấy Nguyễn Thu Dương có tật giật mình thì lập tức nhảy vào, cố làm ra vẻ nói: “Nguyễn Thu Dương, rõ ràng là chị nói dối! Chị ngu nhất nhà nên lần nào nói dối cũng vô cùng rõ! Chị thừa nhận đi!”

Nguyễn Thu Dương quả thật muốn đi lên đánh c.h.ế.t thằng nhóc này: “Rõ ràng là mày mới ngu nhất nhà!”

Nguyễn Hồng Quân không nhận, trợn tròn mắt: “Nói vớ vẩn, chị mới ngu nhất ấy.”

Nguyễn Thu Dương: “Mày ngu nhất.”

Nguyễn Hồng Quân: “Chị siêu ngu vô địch thiên hạ.”

Nguyễn Thu Dương: “Nhường mày cả đấy”

DTV

Nguyễn Hồng Quân trợn mắt: “Chị chơi xấu!”

Nguyễn Thu Dương vẫn còn muốn cãi lại, thì Nguyễn Trường Phú lại vỗ bàn cắt ngang.

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Thu Nguyệt: “Thu Nguyệt, không được nói lung tung, lấy bằng chứng ra.”

Nguyễn Thu Nguyệt không phí lời, xoay người chạy lên lâu: “Mọi người đi theo con.”

Phùng Tú Anh không đứng dậy, cái nhà này gần đây náo loạn khiến bà ta đau hết đầu, bà ta sắp phiền c.h.ế.t rồi.

Bây giờ bà ta thậm chí có chút hối hận, hối hận vì đưa Nguyễn Khê từ quê lên.

Nếu không phải vì con bé và Nguyễn Khiết thì cái nhà này cũng không ầm ĩ như vậy.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết biết ngọn nguồn sự việc nên đương nhiên cũng không theo lên lầu. Nhưng Nguyễn Hồng Quân thì lại lại không bở qua, cãi nhau với Nguyễn Thu Dương xong thì lập tức phi thẳng lên lầu.

Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn vẫn đứng cạnh bàn ăn, sắc mặt biến đổi.

Sau đó cô ta cuối cùng cũng không nhịn nữa hỏi Nguyễn Thu Dương một câu: “Em dùng trộm kem bảo vệ da của chị?”

Nguyễn Thu Dương bắt đầu ậm ừ, bắt đầu nói không thành lời.

Như vậy mà còn chưa rõ ư, Diệp Thu Văn cuối cùng cũng không gắng gượng nổi, ngồi sụp xuống vùi mặt vào cánh tay. Một lát sau, cô ta lại ngẩn đầu lên nhìn Nguyễn Thu Dương: “Muốn dùng sao không bảo chị?”

Rốt cuộc là vì sao, vì sao lại hại cô ta?

Nguyễn Thu Dương nặn ngón tay, ậm ừ không nói gì.

Lát sau, Nguyễn Thu Nguyệt dẫn Nguyễn Trường Phú và Nguyễn Hồng Quân từ trên lầu xuống.

Trong tay cô bé cầm hai lọ kem bảo vệ da, một lọ là của cô bé, một lọ khác là của Diệp Thu Văn. Bởi vì lọ của Diệp Thu Văn bị trộn với kem bảo vệ da kém chất lượng nên mùi đã có hơi khang khác, có lẽ là gần đây tâm trạng của Diệp Thu Văn không tốt nên không chú ý.

Nguyễn Thu Nguyệt đặt hai lọ kem xuống, đứng bên cạnh, không nói gì.

Nguyễn Trường Phú sầm mặt nhìn Nguyễn Thu Dương, nghiêm nghị hỏi cô ta trước: “Nói! Có phải là con dùng trộm kem bảo vệ da của chị cả không? Dùng hết lại lấy kem bảo vệ da kém chất lượng bỏ vào?”

Nguyễn Thu Dương bị ông ta làm cho giật mình hoảng sợ, nước mắt lập tức rơi xuống, mếu máo gật đầu: “Vâng.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 226


Nguyễn Hồng Quân đứng sau cán bộ gương mẫu Nguyễn Trường Phú, vô cùng đau đớn nói: “Không nhìn ra đó nha, người ngu nhất nhà lại dám làm chuyện này!”

Nguyễn Thu Dương bây giờ không dám nói gì, chỉ gảy ngón tay cúi đầu khóc.

Nguyễn Trường Phú lại nhìn Diệp Thu Văn, bảo cô ta: “Đứng lên.”

DTV

Giọng điệu cứng rắn này chắc hẳn là chưa bao giờ nói với Diệp Thu Văn.

Diệp Thu Văn từ từ đứng dậy, cũng cúi đầu.

Nguyễn Trường Phú hỏi cô ta: “Thành thật trả lời ba, mặt con thoa kem bảo vệ da kém chất lượng có con ngứa hay không?”

Diệp Thu Văn đứng đó không nói gì, nước mắt trào ra từ khóe mắt, chảy xuống miệng.

Ánh mắt Nguyễn Trường Phú trầm xuống, tiếng nói bỗng trầm xuống mấy độ: “Trả lời ba!”

Diệp Thu Văn bị dọa giật mình, không dám nói dối vội vàng lắc đầu: “Không ạ.”

Nếu đây không phải là Diệp Thu Văn thì Nguyễn Trường Phú đã lấy thắt lưng ra đánh từ lâu rồi.

Ông ta nhịn xuống một hồi rồi nhìn Diệp Thu Văn nói: “Chuyện ngủ nghỉ lần trước là giả ba đã không nói gì con rồi, ba bênh vực con, kết quả kem bảo vệ da lại là giả! Bây giờ ba không có cách nào bào chữa cho con nữa rồi, con nói cho ba biết đi, còn bao nhiêu chuyện là giả nữa?”

Ông ta giận đến mức n.g.ự.c phập phồng: “Thu Văn, ba luôn tận tâm tận lực nuôi dưỡng con, muốn cái gì có cái đấy, muốn con trở thành tấm gương tốt, để em trai em gái học tập theo, học tập tinh thần cứng cỏi, vững vàng của con, học con vô tư cao thượng như thế nào, con thực sự làm ba vô cùng thất vọng! Hành động này của con, nói nhỏ thì là dối trến lừa dưới, nói lớn thì là chủ nghĩa hưởng lạc, nói nghiêm trọng thì là tư tưởng của giai cấp tiểu tư sản…”

Diệp Thu Văn bị ông ta dọa sợ: “bụp” lập tức quỳ xuống.

Cô ta khom người trước mặt Nguyễn Trường Phú, cúi đầu nói: “Ba, con xin lỗi, con sai rồi.”

Thấy sự tình sắp không không chế được, Phùng Tú Anh ở bên cạnh vội nói: “Chuyện trong nhà thì giải quyết trong nhà, đừng âm ĩ đề người khác chê cười, đâu có…đâu có nghiêm trọng vậy đâu.”

Nguyễn Trường Phú đứng nhìn Diệp Thu Văn hồi lâu, rốt cuộc không thực sự phân tích vấn đề từ mức độ của đấu tranh giai cấp và đấu tranh đường lối, quay sang nhìn Phùng Tú Anh, nghiêm nghị nói: “Từ giờ trở đi không được thiên vị bất kỳ ai trong nhà, tất cả phải đối xử bình đẳng.”

Ông ta nói xong lại nhìn Nguyễn Thu Dương: “Dẫn chị cả của con cút về phòng đi! Hôm nay hai đứa con ở trong phòng suy nghĩ lỗi lầm đi! Không được ra ngoài, cũng không được ăn cơm. Mỗi đứa viết một bản kiểm điểm một nghìn chữ, đến giờ cơm tối đọc trước mặt tất cả mọi người.”

Nguyễn Thu Dương không dám nói, vội vàng kéo Diệp Thu Văn đứng lên.

Cô ta đỡ Diệp Thu Văn lên lâu, nhưng vừa đi hết cầu thang, Diệp Thu Văn bỗng vươn tay đẩy Nguyễn Thu Dương ra.

Cô ta không đề phòng nên suýt nữa bị đẩy ngã. Diệp Thu Văn đẩy cô ta xong thì vươn tay lau nước mắt, tức giận nói: “Em tránh xa chị ra.”

Bị người chị gái thân yêu nhất đối xử như vậy, Nguyễn Thu Dương càng tủi thân, nước mắt đã khô lại ào ào chảy xuống khắp mặt, cô ta không lau mà bước theo Diệp Thu Văn: “Chị cả, xin lỗi, em thực sự không cố ý?”

Diệp Thu Văn không để ý cô ta, vào phòng, đóng cửa.

Nguyễn Thu Dương đứng ngoài cửa, trong lúc nhất thời tiến không được, lùi chẳng xong. Cô ta đứng ngoài cửa hít mũi, gảy ngón tay, tiếp tục khe khẽ giải thích với cánh cửa: “Chị cả, em thực sự không cố ý hại chị…”

Cô ta nói rồi lại hít mũi: “Em thấy Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt dùng kem bảo vệ da tốt, trong lòng không kìm được ghen tỵ, em cũng muốn dùng. Nhưng em không dám bảo chị, cho nên em nhất thời hồ đồ…oa…”

Nói đến đây cô ta lại đứng khóc.

Nguyễn Thu Dương khóc một hồi thì nghe được tiếng bước chân lên lầu, cô ta vội vàng lau nước mắt, hít mũi, để mình không thể thảm, đáng thương.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt lên lầu, lên hết cầu thang thì thấy Nguyễn Thu Dương đang đứng ngoài phòng Diệp Thu Văn. Nguyễn Khê nhìn cô ta hỏi: “Sao vậy? Diệp Thu Văn không cho cô vào à?”

Nguyễn Thu Dương không nhìn Nguyễn Khiết, giọng nói mang theo giọng mũi: “Liên quan quái gì đến chị.”

Nguyễn Khê cười một cái, không nói gì đẩy cửa vào phòng. Sau đó giọng nói của Diệp Thu Văn truyền ra: “Em mau vào phòng đi, đừng có đừng ngoài cửa giống như chị bắt nạt em ấy.”

Nguyễn Thu Dương thấy Diệp Thu Văn chú ý đến mình thì lại không kìm được, viền mắt ươn ướt, mếu máo nghiêng người vào phòng.

Để Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không tiếp tục hóng chuyện nữa, sau khi vào phòng cô ta lập tức khóa trái cửa.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đương nhiên không rảnh để hóng chuyện của họ, ba người đi vào phòng bên cạnh, ngồi vào bàn, tiếp tục mở sách vở ra làm bài tập.

Thực ra Nguyễn Khê muốn ôn tập và luyện tập thêm kiến thức cấp hai, còn kiến thức cơ bản thì không có gì đáng ngại.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 227


Nhưng Nguyễn Khiết lại học cấp hai từ con số không, nên có chút vất vả, khó khăn trong việc tự học khá lớn, đều là Nguyễn khê đem đến.

Học tập nên rất nhanh đã đến trưa, Nguyễn Khê lấy bút máy ra hút đầy mực, viết một bức thư gửi về nhà và một bức thư gửi cho Lăng Hào. Bởi vì khoảng cách quá xa nên đương nhiên chỉ nói chuyện vui không nói chuyện xấu, chủ yếu là nói mấy chuyện tốt.

Ví dụ như mấy chuyện của Nguyễn Hồng Quân, chuyện Nguyễn Thu Nguyệt và hai đứa cô sống chung với nhau, còn cả chuyện Diệp Phàm nhiệt tình với bạn tốt. Còn chuyện về Nguyễn Trường Phú, Phùng Tú Anh, Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Hồng Binh thì chỉ tóm lược qua qua chứ không nói kỹ.

Viết thư xong cô cẩn thận gấp thư lại, bỏ vào trong túi.

Ăn cơm trưa xong cô không lên lầu mà đi ra ngoài mua phong thư và tem thư. Sau khi viết địa chỉ nhận thư và dán tem xong, cô bỏ hai phong thư vào hòm thư màu xanh lá.

Sau khi bỏ thư hòm xong, Nguyễn Khiết vẫn còn nhìn hòm thư từ cửa chuyển phát, nói: “Không biết bao giờ mới đến nhỉ.”

Nguyễn Khê tính qua qua: “Nhanh nhất là nửa tháng, chậm nhất là một tháng cũng chưa đến.”

DTV

Thư từ đây đi qua từng trạm một đến công xã Thiên Phượng, phải mất một thời gian dài mới đến công xã, người đưa thư lại phải lấy thư chuyển lên núi, người đưa thư đó phụ trách cả núi Phượng Minh nên phát thư vô cùng chậm.

Ba người từ bưu cục về nhà, vừa đi vừa nói chuyện, về đến nhà cũng không làm gì khác mà về phòng học tiếp.

Nguyễn Thu Nguyệt không có nhiều bài tập như vậy nên đã làm xong từ hôm qua rồi, hôm nay ngồi cạnh bàn đọc chút sách bên ngoài.

Lúc đang đọc sách thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ bên ngoài.

Đương nhiên các cô cũng nhận ra là không phải tiếng gõ cửa phòng mình.

Sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa, Nguyễn Thu Nguyệt ngừng đọc sách, nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, vội vàng vểnh tai lên nghe.

Một lát sau, tiếng mở cửa của phòng bên cạnh vang lên, sau đó là tiếng đóng cửa.

Nguyễn Thu Nguyệt đứng dậy khỏi bàn học, áp sát người vào tường nghe ngóng.

Nhưng nghe ngóng hồi lâu vẫn không nghe thấy gì.

Phòng bên cạnh, Phùng Tú Anh bưng cơm nóng vào phòng, Diệp Thu Văn lập tức khóa trái cửa.

Nguyễn Thu Dương cảm động muốn khóc, vừa định lên tiếng đã bị Phùng Tú Anh “suỵt”, nền đành nuốt xuống.

Phùng Tú Anh đặt đồ ăn lên bàn học, khe khẽ nói với họ: “Ba các con đang ngủ trưa, ngủ say rồi, phải một lát nữa mới tỉnh lại, các con mau ăn đi.”

Diệp Thu Văn ôm Phùng Tú Anh một cái, cảm động nói: “Cảm ơn mẹ.”

Nguyễn Thu Nguyệt cũng cảm động, bước đến ôm Phùng Tú Anh một cái rồi ngồi xuống ăn cơm cùng Diệp Thu Văn.

Phùng Tú Anh lui lại hai bước ngồi xuống giường, thở dài một tiếng: “Haizz, gần đây trong nhà gà bay chó sủa không yên, không biết lúc nào mới có thể yên bình. Còn cãi nhau nữa thì đúng là không sống nổi mất.”

Nguyễn Thu Dương đáp: “Để Nguyễn Khê đi là được mà, đều tại chị ta, Thu Nguyệt cũng bị chị ta dạy hư. Lúc chị ta chưa đến, Thu Nguyệt hiền lành biết bao, bị chị ta quản đến mức nghe lời răm rắp.”

Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Thu Dương: “Con cũng sai. Con đã làm hại chị cả mấy lần rồi?”

Nguyễn Thu Dương ậm ừ: “Con không cố ý…”

Phùng Tú Anh lại nhìn Diệp Thu Văn, giọng nói dịu lại: “Thu Văn, con cũng thật là, con vẫn luôn được coi trọng ở trong nhà, ba con vẫn luôn coi trọng con nhất, con vướng vào những chuyện dối trá đó làm gì? Nếu con muốn dùng kem tốt thì cứ bảo mẹ là được.”

Diệp Văn Thu cúi đầu, mặt và tai đỏ bừng.

Phùng Tú Anh còn khó chịu hơn Diệp Văn Thu, tiếp tục nói: “Từ nhỏ con đã có chính kiến, đã có kiến thức, là người có triển vọng, có thể làm chuyện lớn. Là học sinh xuất sắc tiêu biểu của trường, ở nhà cũng phụ giúp mẹ rất nhiều, mẹ hay quên trước quên sau, không chu đáo, bình thường con đều ghi nhớ mọi chuyện rồi nhắc nhở mẹ. Nếu lần này không phải Tiểu Khê vừa đến đã chọc giận con, con cũng sẽ không không quan tâm đến chuyện của con bé, mẹ cũng sẽ không quên mua đồ cho con bé…”

Bà ta dừng một chút lại nói: “Trong những đứa trẻ trong nhà, con là đứa ngoan ngoãn nhất, giỏi giang nhất, khiến ba mẹ ít lo lắng nhất, con có thể diện dùng chút đồ tốt cũng là lẽ thường, mọi người đều hiểu, Thu Dương cũng hiểu, sẽ không so đo với con. Nhưng con không nên, không nên dùng trò dối trá để gạt ba mẹ.

Diệp Thu Văn cúi đầu, một hồi lâu sau mới nói: “Mẹ, con thực sự biết con sai rồi…”

Phùng Tú Anh thấy cô ta như vậy thì có chút bối dối, cử động người nói: “Thu Văn, con cũng không cần quá buồn, mẹ cũng không có ý trách con hay dạy dỗ con, con vốn thông minh nên chắc là con hiểu ý mẹ, Ba con bây giờ đang tức giận, các con đừng khiến ông ấy tức giận hơn, sau này ngoan ngoãn hơn là được.”

Diệp Thu Văn cúi đầu: “Dạ, con biết rồi mẹ.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 228


Phùng Tú Anh ngồi trên giường đợi Diệp Văn Thu và Nguyễn Thu Dương ăn cơm xong rồi bê bát đũa đi, trước khi đi còn cẩn thận dặn dò Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương: “Viết kiểm điểm cẩn thận, buổi tối đọc cẩn thận, thành khẩn một chút.”

Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương đáp: “Con biết rồi mẹ.”

Phùng Tú Anh bưng khay đồ ăn ra ngoài, vừa ra đã thấy ba người Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt đứng ngoài cửa. Nhìn dáng vẻ của ba người giống như là cố ý đợi bà ta.

Khi ánh mắt chạm nhau, không khí ngưng đọng lại.

“…” Phùng Tú Anh bưng khay đồ ăn, sững sờ.

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn bà ta nói: “Ba nói hôm nay không cho phép họ ăn cơm.”

Phùng Tú Anh hồi thần, nói: “Không ăn cơm, chỉ bưng nước cho hai đứa nó thôi.”

Nói xong bà ta không đứng lại nữa, vội vàng bàn ăn xuống lầu.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhìn bà ta xuống lầu, sau đó nhìn nhau, xoay người quay về phòng.

Ngồi vào bàn học trong phòng, Nguyễn Thu Nguyệt lấy sách đọc thêm ra, nói: “Đói có hai tiếng đã không nỡ, có thể nhớ kỹ dạy dỗ cái quái gì, sợ là còn cảm thấy mình hoàn toàn không sai ấy.”

Nguyễn Khê bình thản nói: “Mặc kệ bà ta đi, bà ta chiều quen rồi, cứ để bà ta tiếp tục chiều đi. Từ nhỏ đến lớn Diệp Thu Văn hẳn là chưa từng chịu uất ức như vậy, bà ta không nhìn nổi cũng là chuyện bình thường, các em cứ mặc kệ bà ta.”

Diệp Thu Văn có lẽ là một đứa trẻ đáng tự hào nhất mà Phùng Tú Anh nuôi nấng, có lẽ là từ nhỏ đã cho bà ta thể diện, ngoan ngoãn, hào phóng, giỏi giang, đi đến đâu cũng khiến bà ta nở mày nở mặt, cho nên bà ta luôn để Diệp Thu Văn kiêu ngạo.

Trong lòng bà ta Diệp Thu Văn là tốt nhất, cũng là người không thể chịu tủi thân nhất, phạm chút sai lầm cũng không sao.

Nguyễn Thu Nguyệt cũng không muốn nghĩ nhiều về chuyện này, nói: “Cho dù lo em cũng không thèm lo đâu, khuôn mặt giả dối của chị ta cũng sắp bị em xé rách rồi, sau này ở trong nhà cũng không được thiên vị, đừng có ra vẻ chị cả là được.”

Nguyễn Khiết ở bên cạnh tiếp lời: “Hôm nay chị ta đã quỳ xuống rồi, mất mặt như vậy chắc sau này sẽ không như thế nữa đâu.”

Nguyễn Thu Nguyệt: “Không như thế là tốt nhất.”

Cả ngày Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương không ra khỏi phòng trừ lúc đi vệ sinh.

DTV

Nói là ở trong phòng kiểm điểm, nhưng Nguyễn Thu Dương vẫn đọc cuốn tiểu thuyết mà cô ta chưa đọc xong. Trình độ viết kiểm điểm của cô ta có hạn, cô ta liền đến cạnh Diệp Thu Văn ra vẻ thông minh, bảo Diệp Thu Văn nghĩ hộ mình một chút để mình chép ra.

Trước đây Diệp Thu Văn quả thục thường xuyên giúp cô ta chuyện này, thậm chí còn nhiều lần viết hộ cô ta.

Cô ta có địa vị trong lòng Nguyễn Thu Dương không chỉ dựa vào cái danh xưng “chị cả” thôi đâu.

Bình thường cô ta cũng phải tốn chút mánh khóe, giúp Nguyễn Thu Dương giải quyết một vài vấn đề mà cô ta không thể tự giải quyết được, chút ân huệ đó khiến Nguyễn Thu Dương cảm thấy cô ta rất lợi hại lại còn đối tốt với cô ta, vì thế trân thành tận tâm với cô ta như Thiên Lôi sai đâu đánh đấy.

Nhưng bây giờ Diệp Thu Văn hoàn toàn không muốn quan tâm đến Nguyễn Thu Dương, chỉ lạnh mặt nói: “Tự viết.”

Nguyễn Thu Dương bây giờ không dám cọ lên người cô ta, nói khẽ: “Chị cả, em thực sự không biết viết thế nào…”

Tuy tính tình cô ta không chín chắn nhưng trước đây ở nhà chưa từng phạm sai lỗi lầm lớn, lối lầm nhỏ cũng rất ít, bình thường Diệp Thu Văn cái gì cũng quan tâm cô ta, cô ta có bắt nạt Nguyễn Thu Nguyệt thì Diệp Thu Văn cũng không nói gì, trong nhà vẫn luôn thái bình.

Cô ta nói: “Em chưa từng viết bản kiểm điểm…”

Diệp Thu Văn quay đầu nhìn cô ta: “Vậy em cảm thấy chị từng viết?”

Từ nhỏ đến lớn lúc nào cô ta cũng được khen, có viết thì cũng là viết bài phát biểu, chưa từng viết loại bản kiểm điểm này. Nếu không phải Nguyễn Thu Dương hại cô ta hai lần thì trong đời cô ta không bao giờ có vết nhơ này.

Nguyễn Thu Dương bị cô ta vặn lại thì không nói ra lời, một lát sau liền xoay người đi, cầm bút máy xoay xoay, rồi viết ba chữ “bản kiểm điểm” ở giữa dòng đầu tiên trên tờ giấy kẻ ô đỏ.

Đến giờ cơm tối, cả nhà ngồi vào bàn cơm, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương cầm bản kiểm điểm đứng bên cạnh.

Tất cả mọi người đều nhìn họ, Nguyễn Trường Phú lên tiếng: “Ai đọc trước?”

Nguyễn Thu Dương mấp máy môi, lên tiếng: “Chị cả viết ổn hơn, chị cả đọc trước.”

Diệp Thu Văn: “…”

Diệp Thu Văn khẽ thở dài, mở bản kiểm điểm trong tay ra, cúi xuống nhìn bản kiểm điểm rồi bắt đầu đọc.

Những người ngồi trước bàn cơm chăm chú nghe cô ta đọc, nhất là Nguyễn Hồng Quân, lại còn cau mày như lãnh đạo.

Sau khi cô ta đọc xong, Nguyễn Trường Phú vẫn không nói gì, Nguyễn Hồng Quân lên tiếng trước: “Không có ích, quá phí lời, hình thức chiếm hơn một nửa, tổng kết lại chính là mấy chữ “giả, vô cùng trống rỗng”, chưa thực sự tự kiểm điểm bản thân.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 229


Lúc cậu bé nói, Nguyễn Trường Phú nhìn chằm chằm cậu bé, có vẻ muốn cho cậu bé ăn đánh.

Cậu bé nói xong thì chạm phải ánh mắt của Nguyễn Trường Phú, vội vàng giơ tây lên nói: “Thủ trưởng, ngài đưa ra mấy lời bình đi.”

Đây không phải là thi diễn thuyết nên Nguyễn Trường Phú không bình luận, ông ta lập tức nhìn về phía Nguyễn Thu Dương: “Của con đâu?”

Nguyễn Thu Dương từ từ mở bản kiểm điểm trong tay, hắng giọng nói: “Ba mẹ thân yêu, con xin lỗi, gần đây con phạm phải hai lỗi lầm nghiêm trọng, một lần là lỡ mồm lỡ miệng nói ra sự thật chị cả có thể ngủ cùng người khác khiến chị ấy mất mặt. Lần thứ hai là dùng trộm kem bảo vệ da của chị cả, dùng trộm đồ là không đúng, lại còn vạch trần sự thật chị cả có thể dùng kem bảo vệ da kém chất lượng, lại khiến chị ấy mất mặt…”

Nói đến đây cô ta lại hắng giọng: “Con biết con phạm sai lầm không thể tha thứ, con xin lỗi Tổ quốc, con xin lỗi Đảng, con xin lỗi người dân, con xin lỗi ba mẹ thân yêu, càng xin lỗi chị cả thân yêu của con…”

Lúc cô ta đọc đến đoạn thứ hai, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt không kìm được nữa cúi đầu bật cười. Nguyễn Hồng Quân không giấu, bật cười thành tiếng, ngay cả Diệp Phàm cũng không kìm được mà cong môi.

Nhưng Nguyễn Trường Phú không cười, sầm mặt nói: “Ba thấy con không hề biết mình sai chỗ nào.”

Ông ta vừa nói ra, mấy người Nguyễn Khê đều không cười nữa, chỉ có Nguyễn Hồng Quân vẫn đang cười.

Nguyễn Trường Phú lườm Nguyễn Hồng Quân vỗ mạnh bàn một cái: “Cười cái gì!”

Nguyễn Hồng Quân khoa trương ngậm miệng, răng cắn chặt môi để không cười nữa.

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Thu Dương: “Rốt cuộc con có biết mình sai ở đâu không?”

Nguyễn Thu Dương tủi thân: “Con biết ạ, không phải là con đã nói rồi đó sao?”

Nguyễn Trường Phú túc muốn chết, thực sự muốn đứng dậy đánh cô ta.

Nguyễn Hồng Quân thực sự không kìm được, lại mở miệng: “Đồng chí, tôi nói cho chị biết, từ đầu đến cuối chị chỉ sai một chuyện, đó là dùng trộm kem bảo vệ da của chị cả, dùng trộm đồ là không đúng. Những chuyện khác chỉ là chị ngu thôi, nhưng nói ngu cũng không sai, thậm chí còn nói thành sự thật cho nên chị không cần viết bản kiểm điểm, suy nghĩ này có vấn đề nghiêm trọng, đồng chí, tôi hi vọng đồng chí chú ý bản thân.”

Nguyễn Thu Dương nghe đến đây thì sầm mặt, xông lên quát Nguyễn Hồng Quân: “Mày bớt nói láo đi! Mày mới ngu!”

Nguyễn Hồng Quân còn chưa lên tiếng, Nguyễn Trường Phú đã tức giận đập bàn một cái: “Con còn mặt mũi mà cãi à? Xem xem bản thân mình đã viết cái gì đi, ba thấy đầu óc con toàn là hồ dán, lên trên tiếp tục kiểm điểm cho ba.”

Nguyễn Thu Dương tức giận cất bản kiểm điểm, quay người lên lầu.

Nguyễn Trường Phú thu hồi cảm xúc nhìn Diệp Thu Văn: “Ba thực sự hi vọng con biết bản thân mình sai, cũng nhớ kỹ lần phạt này. Sau này làm người, làm việc đều phải thành thật, cũng phải giản dị, làm tấm gương tốt cho các em. Chủ nghĩa hưởng lạc là thói xấu không nên có, ba đang suy nghĩ đưa con về quê sống hai năm.”

Từ đầu đến cuối Diệp Thu Văn đều không ngẩng đầu, thấp giọng đáp: “Ba, con biết rồi ạ.”

Diệp Thu Văn không nói gì, cầm bản kiểm điểm quay người rời đi.

Lúc lên lầu thì thấy Nguyễn Thu Dương đang ngồi trước bàn học cầm bút trút giận lên bản kiểm điểm.

Diệp Thu Văn không quan tâm cô ta, ngồi xuống đầu giường, dựa vào gối ngẩn người.

Trong lúc ngẩn người, trong lòng cô ta nghĩ, cô ta không muốn về quê sống, tuyệt đối không muốn từ ngôi nhà tốt nhất về ngôi nhà kém nhất. Cô ta vẫn luôn là người xuất sắc nhất trong nhà, kiên quyết không về quê sống sau khi tốt nghiệp, hai năm cũng không được.

Cho nên cô ta không thể phạm sai lầm, nhất là sai lầm nghiêm trọng, cô ta phải tránh xa Nguyễn Thu Dương ngu xuẩn này.

Nhà ăn dưới lầu.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết ăn cơm xong đứng dậy chuẩn bị về phòng thì bị Nguyễn Hồng Quân gọi lại.

DTV

Nguyễn Hồng Quân nói với hai cô: “Chị cả chị họ, hôm nay quản trường của khu có chiếu phim, hai chị có muốn đi xem không?”

Nghe thấy chiếu phim, mắt Nguyễn Khiết sáng lên.

Nguyễn Khê cười với Nguyễn Hồng Quân: “Đi chứ.”

Lúc này Nguyễn Hồng Quân vội đứng lên: “Vậy em dẫn hai chị đi. Em đã bảo người giữ chỗ rồi.”

Xem chiếu phim là hoạt động giải trí thường lệ của khu họ, có khi là một tuần một lần, có khi là hai tuần một lần, nhưng mỗi lần đều chiếu vào tối chủ nhật, Nguyễn Trường Phú và Nguyễn Tú Anh đương nhiên không quản những cái này.

Lúc Nguyễn Hồng Quân dẫn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ra ngoài, Nguyễn Thu Nguyệt hỏi một câu: “Có chỗ của chị không?”

Nguyễn Hồng Quân cởi cặp sách sau lưng đeo lên trước ngực: “Cùng đi đi.”

Nói xong cậu bé lại hỏi Diệp Phàm: “Anh ba, anh đi không?”

Diệp Phàm nghĩ rồi nói: “Vậy thì cùng đi đi.”

Phùng Tú Anh vội vàng kéo Diệp Phàm: “Tiểu Phầm, đưa cả em trai đi cùng đi.”

Diệp Phàm đương nhiên là không có ý kiến, dắt Nguyễn Hồng Binh đi cùng.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 230


Nguyễn Thu Dương ở trên cửa sổ tầng hai thấy bọn họ đi chơi, chỉ có cô ta và Diệp Thu Văn phải ở trên lầu tự kiểm điểm, hơn nữa bây giờ Diệp Thu văn lại còn không quan tâm, không nói chuyện với cô ta, cô ta ấm ức đến mức phồng má bĩu môi.

Nhóm Nguyễn Khiết, Nguyễn Khê đến quảng trường cùng Nguyễn Hồng Quân, đúng là có người giữ một hàng giúp họ. Chỗ ngồi không phải là ghế mà là bậc thềm, bậc thềm là hình bán nguyệt, từng bậc, từng bậc lên cao.

Bọn họ đến bậc thêm ngồi xuống thành hàng, vừa hay là vị trí cách màn ảnh đẹp nhất.

DTV

Bởi vì trẻ con trong khu tập thể khá đông, nên quảng trường khá ồn ào, nhất là đám choai choai đang b.ắ.n s.ú.n.g kia, tiếng cãi nhau ầm ĩ không dứt bên tai, ầm ĩ không chịu được.

Đến khi bầu trời tối đen, chiếu phim cũng bắt đầu, quảng trương cũng dần dần yên lặng.

Nguyễn Khiết ngồi cạnh Nguyễn Khê, níu cánh tay Nguyễn Khê, vô cùng chăm chú xem phim, ngay cả mắt cũng không chớp.

Xem phim trong hoàn cảnh thiếu sáng được một lúc, Nguyễn Khê nhìn mọi người xung quanh, bỗng nhớ đến đêm trước Tết Nguyên đán, bọn họ cùng nhau ngồi lên cỏ, xem phim ở sân thể dục của trường trung học cơ sở Thiên Phượng.

Bên trái cô là Lăng Hào, Chu Tuyết Vân, Nguyễn Thúy Chi, bên phải là Nguyễn Khiết và Lưu Hạnh Hoa.

Đến thành phố cũng chưa lâu, nhưng lúc này cô bỗng cảm thấy mình rời xa núi Phượng Minh rất lâu, rất lâu rồi. Nghe tiếng chuyển động của máy chiếu phim, cô không kìm được mà nhớ về những người ở núi Phượng Minh.

Ông nội, bà nội, cô ba, chú năm, cả Lăng Hào nữa…

Cả ông thợ may sẽ không bao giờ gặp lại…

Khi xem phim xong trở về nhà thì trời đã rất khuya, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt không học nữa, sau khi tắm rửa xong xuôi liền lên giường đi ngủ.

Sau khi tắt đèn, Nguyễn Khê nằm trên giường và nói với Nguyễn Khiết: “Tự nhiên thấy nhớ nhà quá, chị nhớ ông nội bà nội, cô ba và chú năm, cũng nhớ Lăng Hào nữa, không biết là sau khi chúng ta đi rồi họ sống thế nào, có nhớ chúng ta hay không.”

Nguyễn Khiết nghe cô nói thế cũng chợt thấy thương cảm, nhất là vào buổi đêm bốn phía tối om thế này, tất cả những cảnh tượng sống dưới quê mười mấy năm hiển hiện trong đầu, gương mặt cười vui đầy nếp nhăn của Lưu Hạnh Hoa và Nguyễn Chí Cao hiện lên rõ mồn một.

Chốc lát sau, Nguyễn Khiết nói: “Chị, sau này chúng ta sẽ không trở về nữa sao?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy: “Dĩ nhiên phải về chứ, đợi đến Tết thì về, chúng ta tự mình về thôi.”

Nguyễn Khiết cười: “Ừm, em về cùng chị nhé.”

Nói rồi hai người cùng vai kề vai nhau nằm đó, nhớ đến từng ngọn núi từng cây cỏ khe suối, họ khép đôi mắt lại từ từ chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ họ lại trở về núi Phụng Minh, hai chị em đang xắn ống quần bắt cá dưới con suối, con cá bơi lách qua bàn chân họ.

Hôm nay là ngày thứ Hai, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương đã kết thúc hình phạt bị phạt cấm túc, mặc dù kết thúc hay không kết thúc thì cũng chẳng có gì khác nhau, đằng nào thì cũng có người lén mang đồ ăn đến phòng của họ, cho nên họ hoàn toàn không bị bỏ đói một buổi nào cả.

Sau khi hết bị cấm túc, tất nhiên là vào buổi sáng hai cô ta vẫn y như bình thường, họ ở trên tầng tắm rửa sửa soạn một lượt, thắt b.í.m tóc thật ngay ngắn và đeo lên chiếc cặp không mới cũng chẳng cũ, sau đó đi xuống phòng ăn dùng bữa sáng.

Nguyễn Trường Phú nhìn hai người họ rồi hỏi: “Tự kiểm điểm thế nào rồi?”

Diệp Thu Văn gật đầu, nói với giọng điệu vô cùng thành khẩn: “Con đã biết sai rồi, con sẽ sửa.”

Nguyễn Trường Phú biết không cần quá nhấn mạnh với Diệp Thu Văn, thế là ông ta lại nhìn Nguyễn Thu Dương: “Còn con thì sao?”

Nguyễn Thu Dương nhìn Nguyễn Trường Phú một cái, sau đó thấp giọng nói một cách cẩn trọng: “Con cũng biết sai rồi, sau này con sẽ sửa. Con không dám dùng trộm đồ của người khác, cũng không khiến ba tức giận nữa đâu, ngày nào con sẽ thật ngoan ngoãn, không gây thêm rắc rối gì nữa.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô ta: “Con có thể bớt làm ba tức giận một chút thôi đã là tốt lắm rồi.”

Thái độ của Nguyễn Thu Dương cũng rất thành khẩn: “Con sẽ cố gắng.”

Có sai lầm thì cũng không thể mãi níu lấy không buông, đến lúc này coi như Nguyễn Trường Phú đã bỏ qua cho hai người họ.

Ông ta lại chuyển sự chú ý lên người khác, trông thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không mặc quân trang mới và cũng không mang cặp sách, ông ta bèn hỏi một câu: “Tại sao lại không mặc đồ ba lấy về cho tụi con? Còn có cặp sách với đồ dùng học tập nữa, hình như hai ngày nay không thấy hai đứa mang đến trường.”

Nguyễn Khê ngẩng đầu lên đáp: “Bây giờ vẫn chưa đi học chính thức, dự thính không cần giao thiệp làm quen gì với người khác, định là để tới năm sau khi đi học chính thức thì mới mặc, cặp sách với đồ dùng học tập mới cũng để tới lúc đó hẵng dùng.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 231


Nguyễn Trường Phú nghĩ bụng trẻ nhỏ có suy nghĩ của trẻ nhỏ, nên cũng không hỏi thêm gì nhiều.

Nhưng Nguyễn Khê cảm thấy có một số chuyện cô cần phải nói trước với ông ta một tiếng, dù sao thì tất cả mọi chuyện khi đi học của cô và Nguyễn Khiết đều do ông ta sắp xếp, mà ông ta cũng coi như tận tâm, cho nên cô lại nói với Nguyễn Trường Phú: “Hôm thứ bảy con và Nguyễn Khiết đã đi nghe thử một buổi học của lớp bảy, chúng con không thể theo kịp tiến độ của chương trình giảng dạy, không nghe hiểu được nội dung mà giáo viên giảng, cho nên chúng con dự định là sẽ tạm thời không đi dự thính nữa để khỏi lãng phí thời gian, cứ ở nhà tự học trước đi đã.”

Nguyễn Trường Phú không có ý kiến gì với chuyện này, dự thính thì không có học bạ, cũng không tính là giáo viên nào quản lý, nên có đi học hay không cũng chẳng có ảnh hưởng gì, ông ta chỉ nói: “Hai đứa tự coi mà làm thôi, nhưng tới lúc đã có học bạ rồi thì không được làm vậy nữa đấy.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Chúng con biết rồi, sau khi làm xong học bạ thì chúng cháu sẽ tuân thủ nghiêm ngặt quy định của nhà trường.”

Nguyễn Trường Phú gật đầu, ông ta cảm thấy Nguyễn Khê hiểu chuyện nên cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi ăn xong bữa sáng, mọi người lục tục kéo nhau ra cửa người đi học kẻ đi làm. Lúc Nguyễn Hồng Quân đi còn cố ý đến chào Nguyễn Khê một tiếng, đồng thời biểu đạt tình cảm ngưỡng mộ của mình một phen, sau đó bị Diệp Phàm bước tới đạp một phát mới đuổi đi.

Thái độ của Diệp Thu Văn rất cương quyết, lúc ra cửa cũng không đợi Nguyễn Thu Dương, cô ta đeo cặp rồi một mình bước đi thật nhanh.

Nguyễn Thu Dương đi ở sau lưng vô cùng buồn bã, cho đến lúc Tô Manh Manh đuổi kịp và bắt chuyện với cô ta thì tâm trạng của cô ta mới tốt lên một chút, sau đó bèn nói với Tô Manh Manh với vẻ tủi thân: “Chị cả giận mình rồi, cứ như là sẽ không bao giờ để ý đến mình nữa vậy.”

Tô Manh Manh nhìn Diệp Thu Văn đi ở đằng trước, cô bé giơ tay khoác qua cánh tay của Nguyễn Thu Dương: “Mình sẽ không bao giờ bỏ mặc cậu đâu.”

Nguyễn Thu Dương lập tức thấy cảm động: “Manh Manh, cậu là người đối xử với mình tốt nhất đó.”

Tô Manh Manh: “Ai bảo cả hai đứa mình đều ngốc chứ.”

DTV

Nguyễn Thu Dương: “...”

Bỗng dưng cô ta lại cảm thấy tâm trạng không tốt nữa.

Sau khi đứng trước mặt tất cả mọi người trong nhà đọc bản kiểm điểm thì cảm giác tồn tại của Diệp Thu Văn ở nhà lại giảm đi một ít. Lúc Nguyễn Khê còn chưa đến, nếu nói cảm giác tồn tại của cô ta ở nhà là mười phần, vậy thì bây giờ chỉ còn khoảng ba bốn phần thôi.

Nhưng cô ta cũng không cả ngày mặt nặng mày nhẹ, dù sao thì Nguyễn Trường Phú không thích thế. Chỉ có điều là cô ta không còn thích ra vẻ như trước nữa, lúc trước cô ta hệt như là chủ của cái nhà này, chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào lo liệu, với người nào cũng bày ra dáng vẻ chị cả người đảm đương gia đình.

Tình cảm giữa cô ta và Nguyễn Thu Dương đã hoàn toàn rạn nứt, không phải là kiểu chị em giận hờn vu vơ với nhau, mà rõ ràng là cô ta đã lánh xa Nguyễn Thu Dương, cho dù hai người ở cùng một phòng đi chăng nữa thì cô ta cũng cố gắng duy trì khoảng cách, không nói nhiều lời.

Thời gian mà cô ta ở nhà với Phùng Tú Anh tương đối nhiều, đôi khi Nguyễn Thu Dương sẽ lên tầng góp chuyện, lúc đó cô ta lại im lìm không nói gì. Phùng Tú Anh nhận ra được cô ta vẫn còn đang giận Nguyễn Thu Dương, nên bảo Nguyễn Thu Dương hãy tránh mặt cô ta một tí, đừng có góp chuyện trước mặt cô ta.

Thế là Nguyễn Thu Dương như kẻ bị bỏ rơi trong nhà, không có ai chịu chơi với cô ta cả.

Dĩ nhiên là cô ta không để Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt vào trong mắt, yêu cầu về bạn bè của cô ta vẫn rất cao.

Cô ta thích Diệp Thu Văn là bởi vì phương diện nào của Diệp Thu Văn cũng tốt cả, bất kể là ở nhà hay là ở trường Diệp Thu Văn đều là một người rất nổi bật.

Mặc dù bây giờ ở nhà cô ta không còn nổi bật như thế nữa, nhưng Nguyễn Thu Dương vẫn cảm thấy chỉ có Diệp Thu Văn mới xứng làm chị cả của cô ta.

Ở trường học, không có ai không rõ không có ai là không biết về sự tồn tại của Diệp Thu Văn, cô ta có vẻ ngoài xinh đẹp mà bản thân lại rất xuất sắc, mỗi lần trường học có hoạt động gì hầu như đều cho cô ta lên phát biểu. Sự giác ngộ tư tưởng và biểu hiện chính trị của cô ta là bậc nhất, là người được trời sinh ra để làm cán bộ.

Mỗi khi Nguyễn Thu Dương nhắc đến Diệp Thu Văn với người khác liền cảm thấy tràn đầy tự hào, còn khi nhắc đến Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt thì lại vô cùng chê bai, lúc ra đường cô ta không bằng lòng nói đó chính là người chị cả ruột thịt của cô ta, còn có chị họ từ dưới quê lên gì gì đó, với cả cô em gái mờ nhạt kia nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 232


Còn Tô Manh Manh à, cái chính là tính cách của cô bé và cô ta rất hợp cạ, hai người các cô đều thích ăn diện, thích được xinh đẹp, cách ăn mặc của Tô Manh Manh rất thời thượng nên có khá nhiều quan điểm tương đồng với cô ta, hơn nữa chức vụ của bố Tô Manh Manh cũng không thấp.

Nguyễn Thu Dương khinh thường Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt, thì tất nhiên là Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyện cũng không thèm để cô ta trong mắt, mặc cho ở nhà có ai để ý tới cô ta hay không, dù sao thì các cô cũng không muốn để ý, tránh để chưa nói lời nào đã gây gổ.

Nếu không thực sự cần thiết thì Nguyễn Khê cũng sẽ không đi nói chuyện với Phùng Tú Anh, bởi vì cô có thể cảm nhận được rõ ràng rằng Phùng Tú Anh không thích cô. Đối với Nguyễn Thu Nguyệt bà ta chỉ là lơ là, nhưng đối với cô bà ta là không thích thật, tất nhiên cũng xem thường cô.

Chắc chắn mười mươi rằng trong lòng bà ta đang nghĩ ráng nuôi cô và Nguyễn Khiết hai năm, chờ đến lúc hai cô đủ tuổi trưởng thành thì sắp xếp chuyện cưới gả cho hai cô.

Đúng thế, cô là một đứa nhỏ quê mùa lớn lên ở dưới quê, chân dính phèn lại không có kiến thức, ăn nói khó nghe mà tính tình lại dễ cáu, trừ việc dùng lời nói mang theo sự châm chọc để đ.â.m chọt người ta ra thì không có tài cán gì, so với người thông minh và ưu tú toàn diện như Diệp Thu Văn, tất nhiên là một người trên trời, một người dưới đất, sao cô có thể sánh kịp chứ!

Cho dù cô không sánh kịp đi nữa thì cũng sẽ không nhọc công phí sức so với người ta làm gì, càng không bao giờ hao tốn tâm huyết để làm cho Phùng Tú Anh phát hiện ra ưu điểm của cô để khiến bà ta thay đổi cách nhìn về cô, bời vì Phùng Tú Anh không xứng để cô nịnh nọt hay giả vờ nghe lời, cả đời này của cô sẽ không bao giờ nịnh nọt người như Phùng Tú Anh.

Nhưng còn Nguyễn Trường Phú thì lại không thể hiện rõ ra mặt là thích ai hay không thích ai, ai phạm sai lầm thì ông ta sẽ mắng người đó, ai làm đúng làm tốt thì sẽ khen ngợi người đó, thông thường ông ta đều không có tính chủ quan, đương nhiên ông ta cũng chẳng mấy khi có mặt ở nhà.

Ngày thường trừ lúc ăn cơm ra thì hầu như Nguyễn Khê rất hiếm khi nhìn thấy ông ta. Đôi khi ngay cả giờ ăn cũng không gặp được, bởi vì ông ta phải tăng ca mở họp ở cơ quan, hoặc là đi công tác xa, hễ đi là đi rất nhiều ngày không thấy trở về.

Khi Nguyễn Trường Phú vắng nhà thì trong nhà rất lộn xộn, nhất là Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Thu Dương hai người cãi nhau như cơm bữa. Bình thường thì Nguyễn Khê không can dự vào chuyện gì cả, còn Phùng Tú Anh thì chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng tìm đến Diệp Thu Văn, nâng cô ta lên thật cao, chỉ thiếu nước đem lên bàn thờ thôi.

Nguyễn Khê sẽ quan sát những điều này, nhưng lại không lãng phí thời gian và tâm sức để quan tâm những chuyện đó. Mỗi ngày phần lớn thời gian cô đều kéo theo Nguyễn Khiết vùi đầu học tập, lật mở cuốn sách trong tay đến cũ sờn, học thuộc kiến thức như nuốt sách, một đề làm đi làm lại nhiều lần đến nát nhừ.

Cho dù trường học cho nghỉ hè, khi mùa hè đến mọi người đều đang chơi thì cô và Nguyễn Khiết vẫn chỉ lo cặm cụi học tập.

Bình thường thì Phùng Tú Anh không quan tâm đến cô và Nguyễn Khiết, nếu không thật sự cần thiết bà ta cũng sẽ không nhiều lời, và từ đó đến giờ bà ta chưa từng bước vào phòng của hai cô. Bà ta chỉ biết hai người các cô cứ ở lì trong phòng không bước ra ngoài, thế là trong lòng bà ta càng không hài lòng và càng không thích hai cô hơn.

DTV

Những đứa khác thì ít nhất cũng có thể giúp một tay một chân làm việc nhà, lúc nào cũng mẹ ơi mẹ à tìm bà ta, nhưng Nguyễn Khê lên thành phố đã lâu như vậy rồi mà vẫn không chịu gọi bà ta một tiếng mẹ, cô với cả Nguyễn Khiết hai người trừ ăn cơm ra thì không hề quan tâm gì đến những chuyện khác.

Đôi khi bà ta nhìn mà thấy giận, bà ta cho rằng mình đúng thật đã mang của nợ từ dưới quê về nhà.

Mà quả thực là Nguyễn Khê về đây để đòi nợ, chứ không phải là để góp phần tạo dựng bầu không khí vui vẻ hòa thuận cho ngôi nhà này. Cô có việc mình cần làm, thời gian hai năm rưỡi không hề thư thả, cho nên cô chỉ có lòng dạ quan tâm bản thân mình và Nguyễn Khiết thôi.

Từ hạ sang thu, từ thu sang đông, mỗi ngày cô đều học.

Tâm trí của cô chỉ xoay quanh chuyện học hành, không để ý đến sớm hay tối, thời gian trôi qua rất nhanh.

Lúc sắp hết mùa đông, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bắt đầu lên kế hoạch cho một chuyện - về quê ăn Tết.

Thực ra cũng chẳng cần phải lên kế hoạch gì cả, chỉ cần nói với Nguyễn Trường Phú một tiếng, đến lúc thì mua vé xe trở về là xong.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 233


Tất nhiên là Nguyễn Trường Phú không có thời gian để về quê, ông ta thường xuyên bận rộn đến mức ngay cả ngôi nhà này cũng không về, nếu không thì không thể nào có chuyện lâu như thế mà ông ta lại không về quê được. So với việc trông chờ vào Phùng Tú Anh sẽ dắt các cô về, thì không bằng các cô cầu trời khấn phật còn hơn, do đó Nguyễn Khê dự định là sẽ tự mình quay về.

Cô không phải là một cô gái mười sáu tuổi thật, cũng không phải thực sự là chưa từng đi xa nhà hay chưa từng nhìn thấy thế thái nhân tình, cô đã từng đi rất nhiều nơi từ trời nam đến đất bắc, cô hoàn toàn có khả năng dắt theo Nguyễn Khiết ngồi xe lửa về núi Phụng Minh.

Để không khiến chuyện này có vẻ quá đột ngột, cô đã tính toán thời gian, trước đó một vài ngày thì nói với Nguyễn Trường Phú chuyện này.

Để không làm lỡ thời gian khác của Nguyễn Trường Phú, cô bèn nhắc chuyện này với ông ta ở trên bàn ăn, ngay lúc bầu không khí đang tốt cô nói với ông ta: “Sắp đến Tết rồi, con với Tiểu Khiết rất nhớ ông bà nội, cho nên chúng con định là sẽ về quê ăn Tết.”

Nguyễn Trường Phú nghe thấy câu nói này thì vô thức khựng lại, chỉ hỏi: “Xa như thế thì về thế nào được?”

Nguyễn Khê đã sớm có chuẩn bị, cô trả lời với vẻ đương nhiên: “Đi xe lửa về.”

Nguyễn Trường Phú giải thích: “Vấn đề ở đây không phải là đi xe lửa hay đi máy bay, mà là không có ai dắt các con về được, ba không có thời gian rỗi, mà cho dù có về đi nữa thì cũng chỉ ở lại được một hai ngày, đi về phải mất thời gian nửa tháng. Mẹ con thì không được tích sự gì, bước ra đường là lạc mất phương hướng không biết đông tây nam bắc, bà ta không dẫn các con về được.”

Nguyễn Khê nhìn ông ta chớp chớp mắt: “Thế lúc nhận được thư, lần đầu tiên đi đến quân khu tìm bác, sao bà ta lại đi được?”

Nguyễn Trường Phú đáp: “Thì dĩ nhiên là vừa đi vừa hỏi đường người ta, lúc đó còn suýt chút lạc đường mất rồi đấy, cũng từ sau lần ấy, bà ta không dám đi đâu xa một mình nữa, bắt buộc phải ba dẫn đi mới được, con đang nghi ngờ gì thế?”

Nguyễn Khê cười lắc đầu: “Không có gì, con có thể tự quay về được.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô: “Đến bà ta cũng chỉ đi từ trong núi về đây được một lần, con còn nhỏ quá, con làm không được đâu.”

Nguyễn Khê đáp: “Sao lại không được chứ? Con biết chữ, con cũng đã xem và nhớ hết những tấm biển chỉ đường và biểu tượng của sân ga xe lửa rồi, con biết hết chúng có ý nghĩa là gì, biết cách đi và cách về. Hơn nữa trên đường đi cũng không cần đổi chuyến xe khác, từ đây đi xe lửa thẳng một mạch đến trong huyện, sau đó lại đi xe lửa trong huyện đến công xã nhân dân, thế là con có thể tìm về nhà được rồi.”

Nguyễn Trường Phú thấy cô nói rất rành mạch trôi chảy bèn nhìn cô với cặp mắt khác. Dù sao thì năm đó khi ông ta đi khỏi núi đến chỗ bộ đội làm lính thì mù tịt chẳng khác gì một đứa ngáo ộp, ngu nga ngu ngơ chẳng biết gì cả.

Nhưng ông ta vẫn không yên tâm: “Lỡ đi lạc thì làm sao?”

Nguyễn Khê lại nói: “Nếu thật sự đi lạc thế thì con sẽ tìm đến đội tuần tra hoặc là đồn công an, bác cho con số điện thoại văn phòng của bác đi, chỉ cần báo tên của bác và có thêm số điện thoại của bác nữa, thì chắc chắn sẽ có người đưa con đến khu nhà.”

Nguyễn Trường Phú nghe cô nói một mạch, ông ta cảm thấy cô có tư duy vô cùng rõ ràng và mạch lạc, khiến ông ta không thể nói thêm gì nữa. Nhằm để quản lý việc di chuyển của người dân, quả thực có rất nhiều đội nhóm tuần tra ở các nơi, chuyên làm việc như đưa mọi người về nhà.

Đương nhiên, những người được đội tuần tra đưa về đó đều là những người không có thư giới thiệu mà lén trốn ra ngoài.

Ngoài đội tuần tra ra, thì đến đồn cảnh sát tìm cảnh sát cũng có thể.

Chốc lát sau, ông ta nhìn Nguyễn Khê và nói một câu: “Không ngờ con hiểu biết nhiều thế đấy, là ba xem thường con rồi. Với đầu óc này của con, thực sự là muốn đi lạc cũng không lạc được, không ngốc tí nào.”

Nguyễn Khê đáp: “Con đã ở thành phố được hơn nửa năm rồi, nếu đến những thứ này mà cũng không biết, vậy không phải uổng công ở đây à?”

Nguyễn Trường Phú gật đầu: “Nhưng mà ba vẫn phải nghĩ lại đã.”

Nguyễn Khê còn chưa lên tiếng thì Nguyễn Hồng Quân ở bên cạnh đột nhiên chen mặt vào cười nói: “Ba, vậy ba cũng tính con vào trong đó rồi nghĩ luôn nhé, con đã muốn về thăm quê lâu lắm rồi, lần trước ba sống c.h.ế.t cũng không chịu cho con đi, đi học cái quỷ gì không biết…”

DTV

Trông thấy sắc mặt của Nguyễn Trường Phú trở nên xấu đi, cậu bé vội đổi giọng: “Thêm mấy ngày nữa là con được nghỉ đông rồi, lần này sẽ không ảnh hưởng đến chuyện học hành, ba cho con đi cùng với chị cả đi, tốt nhất là ba cho con thêm một khẩu s.ú.n.g lục, con đảm bảo sẽ đưa chị an toàn về đến nhà!”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 234


Nguyễn Trường Phú không kìm được trợn mắt với cậu bé: “Con lại góp vui gì nữa đây?”

Sau đó Nguyễn Hồng Quân còn chưa nói gì, Nguyễn Thu Nguyệt lại lên tiếng: “Ba, con cũng muốn đi nữa, con muốn biết ông bà nội trông như thế nào, tiện thể ngắm nhìn phong cảnh của núi Phụng Minh, chị cả bảo rằng núi Phụng Minh rất là đẹp.”

Nguyễn Hồng Quân cần gấp có thêm người viện trợ, thế là cậu bé vội dùng tay len lén chạm vào Diệp Phàm.

Diệp Phàm đành phải hắng hắng giọng rồi nói theo: “Vậy con cũng muốn đi, con cũng muốn về thăm ông bà nội, từ đó đến giờ con chưa từng được gặp họ, chắc chắn là họ cũng rất muốn nhìn thấy tụi con.”

Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm: “Mấy đứa đừng gây thêm chuyện nữa, phải ngồi xe lửa tận hai ngày rưỡi, đến huyện rồi đi lên trấn còn chưa hết, phải đi thêm hai ngày đường từ trấn vào trong núi nữa, mấy đứa chịu nổi à?”

Nguyễn Hồng Quân vỗ mấy cái vào n.g.ự.c mình: “Ông đây đã luyện thành một thân cơ bắp, chưa từng biết sợ hãi với những chuyến huấn luyện dã ngoại trong quân đội, con có thể hoàn thành nó rất tốt, cho nên việc đi đường một hai ngày với con chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ!”

Phùng Tú Anh: “Con chưa từng đi, con không hề biết nó như thế nào.”

Hiếm khi Nguyễn Trường Phú không trừng mắt với Nguyễn Hồng Quân, nhưng ông ta cũng không tiếp lời cậu bé, chốc lát chợt nhìn Nguyễn Thu Dương và hỏi: “Con đi không?”

Nguyễn Thu Dương nghe thế thì vội co người lại một chút: “Có đánh c.h.ế.t con cũng không đi đâu.”

Nguyễn Trường Phú lại hỏi Diệp Thu Văn: “Thu Văn, con thì sao?”

Diệp Thu Văn trả lời với vẻ khéo léo và ân cần: “Con ở nhà đón Tết với ba mẹ.”

Nguyễn Trường Phú lại nghĩ thêm một hồi, ông ta nhìn sang Nguyễn Khê và nói: “Hồng Quân, Thu Nguyệt và Tiểu Phàm đi theo con về được không?”

Nguyễn Khê nhìn sang Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm, chúng đều là những đứa trẻ vâng lời dễ coi sóc, hơn nữa tuổi cũng không còn nhỏ nữa, không giống với Nguyễn Hồng Binh cần có người cõng đi, thế là cô bèn gật đầu với Nguyễn Trường Phú đáp rằng: “Được.”

Nguyễn Trường Phú gật đầu nói: “Được, giỏi lắm, có bản lĩnh đấy.”

Lát sau ông ta lại nói: “Ba cũng muốn về quê thăm ông bà nội của mấy đứa, nhưng mà bận rộn quá không dứt ra được nên hết cách. Nếu mấy đứa đều muốn về, vậy thì ba cho phép đấy, giúp ba về đấy coi sóc ông bà nội của mấy đứa cho chu đáo.”

Nguyễn Hồng Quân nghe ông ta nói thế thì rất chi là phấn khích, cậu bé đập mạnh bàn một phát rồi đứng phắt dậy: “Hú hú! Yeah!”

Đợi cho cậu bé qua cơn phấn khích, Nguyễn Trường Phú lại bảo: “Đứa nào cũng không còn nhỏ nữa, quả thực là phải cho tụi nó ra ngoài đi đây đi đó rèn luyện, nếu không thì lại thiếu bản lĩnh ngoài thực tế, nhất là hai đứa Hồng Quân với Tiểu Phàm đấy, đến lúc phải học cách cáng đáng rồi.”

Nguyễn Hồng Quân vẫn đang phấn khích, cậu bé vỗ vào bắp tay mình: “Chuyện gì ông đây cũng cáng đáng được hết!”

Nguyễn Trường Phú không để ý đến cậu bé nữa, ông ta nhìn Nguyễn Khê và nói: “Tiểu Khê, ăn cơm xong ba sẽ ghi số điện thoại phòng làm việc của ba cho con, con giữ trên người cho cẩn thận, tốt nhất là nhớ kĩ trong đầu. Ba sẽ chuẩn bị đầy đủ vé xe lửa cho mấy đứa, rồi bên huyện thành ba cũng sẽ liên hệ một chiếc xe cho, bảo tài xế chờ mấy đứa ở sân ga xe lửa, đến lúc đó sẽ đưa tụi về thẳng công xã nhân dân từ sân ga luôn. Đến công xã nhân dân rồi thì ba bó tay, mấy đứa phải tự đi vào trong núi đấy.”

Nguyễn Khê nghe xong bèn gật đầu: “Như vậy là được rồi.”

Nguyễn Trường Phú nhìn sang Phùng Tú Anh: “Mấy ngày tiếp theo em may hết đồ mới cho mấy đứa nhỏ đi, để tụi nhỏ mặc đồ mới về quê đón Tết. Sau đó đến cửa hàng mua ít đồ để mấy đứa mang về cho ông bà nội tụi nhỏ, đừng có mua món gì nặng nề, đi đường khó xách lắm. Đừng có từ sáng đến tối cứ lơ mơ cẩu thả, đầu óc cứ như úng nước ấy, cái gì cũng không nghĩ tới.”

Nguyễn Khê rũ mắt, trên môi cô là một nụ cười rất nhạt nhòa - gì mà nghĩ tới hay không nghĩ tới chứ, chỉ cần để tâm thì sẽ không có chuyện không nghĩ tới. Còn nếu không để tâm thì cho dù có nghĩ tới đi nữa thì cũng có thể phớt lờ đi.

DTV

Với những chuyện mà Nguyễn Trường Phú dặn dò thì Phùng Tú Anh vẫn sẽ ghi nhớ thật kỹ và làm ổn thỏa mọi việc, bà ta cũng không muốn nói điều gì khác, bảo sao thì bà ta làm vậy, thế là bà ta bèn gật đầu trả lời: “Em biết rồi.”

Nguyễn Trường Phú tiếp tục căn dặn: “Chừng nào đi thì lấy đủ tiền và phiếu mua đồ ăn cho tụi nhỏ, đưa cho Tiểu Khê giữ, đừng quên đấy. Trời đang lạnh như thế, không thể cứ ăn lương khô suốt đường đi được, chí ít cũng phải ăn thứ gì đó âm ấm.”

Phùng Tú Anh vẫn không có ý kiến gì mà chỉ gật đầu: “Nhớ rồi.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 235


Sự việc nói tới đây coi như đã xong xuôi, năm nay quyết định sẽ chia làm hai tốp để đón năm mới, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm về quê ăn Tết với ông bà nội, còn Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Hồng Binh thì ở nhà ăn Tết với hai người họ.

Mặc dù trong lòng của Phùng Tú Anh thấy không hài lòng nhưng bà ta không dám đứng trước mặt phản đối quyết định của Nguyễn Trường Phú.

Chuyện này đến đây coi như đã tính toán ổn thỏa, Nguyễn Trường Phú lại nhớ đến một chuyện khác, thế là ăn cơm xong ông ta buông đũa xuống và hỏi Diệp Thu Văn: “Đúng rồi, Thu Văn, con có dự tính gì cho mình chưa? Học kì này kết thúc là con đã tốt nghiệp cấp hai rồi. Tiểu Phàm còn nhỏ, qua cái Tết này nó mới mười lăm, không thể tính toán gì cho nó được, chỉ có thể để nó đi học cấp ba. Nhưng con sang năm là mười bảy rồi, không còn nhỏ nữa.”

Dĩ nhiên là Diệp Thu Văn từng nghĩ tới chuyện này, nếu như không tiếp tục đi học thì cô ta chỉ còn lại hai con đường có thể đi. Một là Nguyễn Trường Phú sẽ sắp xếp cho cô ta vào làm quân nhân trong bộ đội, còn một con đường khác là gia nhập công xã ở nông thôn.

Ngoài ra cho dù có đi làm quân nhân đi nữa, thì khởi điểm cũng phải vào bộ đội địa phương trước. Cô ta đã từng đi theo Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh sống ở nơi của bộ đội địa phương, biết được những ngày tháng ở nơi đó không dễ sống, thêm vào đó nếu làm quân nhân thì mỗi ngày đều phải huấn luyện vô cùng cực khổ.

Sau khi cân nhắc xong xuôi, cô ta chọn con đường tốt nhất bây giờ, hơn nữa nói ra cũng đầy đủ lý do.

Cô ta nhìn Nguyễn Trường Phú và nói: “Con muốn học tiếp cấp ba, con muốn ở bên ba mẹ hai năm nữa, con không nỡ rời xa hai người.”

Nếu như ở lại đi học tiếp cấp ba thì cô ta còn có thể sung sướng thêm hai năm nữa. Hơn nữa có thể nói trường học chính là sân khấu của cô ta, cô ta cũng được xem là một nhân vật có tiếng và có địa vị nhất định trong trường.

Nếu đi làm lính, cô ta chính là một tên lính mới gà mờ không có địa vị gì cả.

Tuy rằng sớm muộn gì cũng sẽ bước lên con đường đó, nhưng cô ta vẫn muốn sung sướng thêm hai năm nữa rồi hẵng đi.

Nguyễn Trường Phú thấy cô ta vẫn muốn học tiếp thì cũng tôn trọng suy nghĩ của cô ta, ông ta bèn nói: “Được thôi, vậy con với Tiểu Phàm đi học thêm hai năm nữa vậy. Đợi đến lúc tốt nghiệp cấp ba rồi thì hẵng cân nhắc sắp xếp cho hai đứa luôn một thể.”

Diệp Thu Văn gật đầu: “Cảm ơn ba.”

Lúc này thì không còn chuyện gì khác cần bàn nữa, Nguyễn Trường Phú đứng lên đi ra cửa đi dạo loanh quanh.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt ăn cơm xong cũng đứng dậy đi lên tầng.

Khi vào phòng ngồi xuống, Nguyễn Thu Nguyệt nói với vẻ hào hứng: “Cuối cùng thì em cũng được trông thấy ông bà nội, cả phong cảnh trên núi Phụng Minh nữa, chắc chắn là kì nghỉ đông này sẽ thú vị lắm cho mà xem.”

Nguyễn Khê nói trước với cô bé: “Hành trình đi đến đó không vui như em nghĩ đâu.”

Dù sao thì chuyện ngồi xe lửa và leo núi đều không phải là chuyện nhẹ nhàng thoải mái.

Nguyễn Thu Nguyệt cười nói: “Em không sợ!”

Nguyễn Khê cười vỗ vai cô bé: “Không sợ thì tốt.”

Nguyễn Thu Nguyệt cầm cây bút chì lên xoay trên ngón tay, rồi lại nhỏ giọng nói: “Vốn là em còn tưởng năm sau sẽ không cần nhìn thấy bản mặt của Diệp Thu Văn nữa, không ngờ là chị ta vẫn chưa đi mà muốn tiếp tục học cấp ba. Người ta ai ai cũng nôn nóng được đi làm lính, chị ta lại không muốn đi.”

Nguyễn Khê cũng không nghĩ gì nhiều mà chỉ thuận miệng nói một câu: “Làm lính vất vả biết bao nhiêu chứ.”

Nguyễn Thu Nguyệt đáp: “Thế không tốt hơn gia nhập công xã dưới nông thôn à? Sau khi học xong cấp ba vẫn phải đi mà? Theo em thấy thì không bằng sớm ngày đi, sớm ngày thực hiện xong nghĩa vụ quân sự, cố gắng thăng cấp ở lại trong quân ngũ. Làm cán bộ trong đơn vị không hay hơn là học ở trường ư?”

Nguyễn Khiết tiếp lời: “Chắc là mỗi người có một cách nghĩ khác nhau.”

Nguyễn Thu Nguyệt ngẫm nghĩ một lúc: “Cũng đúng, mẹ đối xử tốt với chị ta mà còn chống lưng cho chị ta nữa, cô ta sống ở nhà này rất sung sướng, ở trường thì lại có tiếng tăm có mặt mũi, không giống với chúng ta, không ai xem trọng, chỉ ước gì có thể mau mau dọn ra ngoài tự lập, hầy…”

Nguyễn Khê đưa tay đánh đầu cô bé: “Mới có tí tuổi đầu em thở dài cái quỷ gì…”

Nguyễn Thu Nguyệt xoa xoa đầu mình: “Qua Tết là em được mười tuổi rồi đấy, lớn lắm rồi.”

DTV

Nguyễn Khiết nói: “Vẫn còn là con nít thôi.”

Nguyễn Thu Nguyệt phiền muộn: “Đúng là nhỏ một xíu, chí ít em còn phải ráng vượt qua sáu năm nữa.”

Đang nói thì cô bé nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: “Ngưỡng mộ hai chị thật, cố gắng thêm hai năm nữa là đã tốt nghiệp cấp hai, vừa khéo tuổi cũng vừa đủ, có thể đi ngay luôn cũng được. Rời khỏi cái nơi quái quỷ này, đi đến một vùng đất mới và cố gắng tạo ra thành tích.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 236


Nguyễn Khiết vẫn có chút lo lắng: “Không biết đến lúc đó sẽ sắp xếp cho chúng ta như thế nào.”

Nguyễn Thu Nguyệt đáp: “Chị họ, chị cứ yên tâm đi, từ nhỏ hai chị đã lớn lên ở dưới quê, nói thế nào thì cũng không có khả năng sẽ cho hai chị về quê gia nhập công xã nông thôn nữa đâu, đầu óc của ba em vẫn bình thường. Khả năng cao là sẽ để hai chị đi làm quân nhân, vào bộ đội rồi thì phải dựa vào chính mình. Có tài năng thì sẽ được thăng cấp và ở lại trong quân ngũ, không có tài cán gì thì sau khi thực hiện xong hai năm nghĩa vụ quân sự sẽ giải ngũ về lại đây,tới đó thì bảo ba giúp tìm cho một công việc. Hoặc là bản thân mình có tí bản lĩnh thì chuyển ngành về đây, chuyển thẳng từ quân ngũ sang cơ quan chính phủ.”

Nghe Nguyễn Thu Nguyệt nói thế, trong phút chốc Nguyễn Khiết chợt cảm thấy viễn cảnh tương lai trở nên rất rõ ràng.

Trong lòng cô ấy thấy vui mừng, nụ cười trên mặt cũng trở nên rạng ngời: “Vậy cũng rất tốt.”

Kết quả cô ấy vừa vui mừng nói dứt lời thì đã lãnh một cú búng trán.

Nguyễn Khê búng xong thì khẽ thổi ngón tay mình và nói: “Em đừng tưởng rằng như thế là được phép thả lỏng nhé, đọc sách đi.”

Nguyễn Khiết giơ tay xoa trán, đành phải tiếp tục đi đọc sách.

Nguyễn Thu Nguyệt mỉm cười nhìn cô ấy, sau đó cũng đi làm bài tập.

Các cô học đến mười giờ đúng thì rửa mặt và nghỉ ngơi, hôm sau thức dậy, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn ở mãi trong phòng không bước ra ngoài, chỉ cho vùi đầu đọc sách, còn Nguyễn Thu Nguyệt thì vẫn giống như bình thường đi học đúng giờ.

Sau khi học xong buổi sáng về đến nhà thì cô bé phát hiện Phùng Tú Anh đã gọi người đến nhà lấy số đo để chuẩn bị may quần áo cho họ.

Lúc lấy số đo của Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân, Phùng Tú Anh đứng bên cạnh nhìn rồi nói: “Hai đứa đi góp chuyện làm gì vậy? Ngồi xe lửa hai ba ngày cộng với đi đường núi hai ba ngày, bộ hai đứa tưởng cảm giác đó dễ chịu lắm hả? Bây giờ đổi ý vẫn còn kịp, theo mẹ thấy thì hai đứa mau đi nói với ba một tiếng, đừng có đi về theo nữa.”

Nguyễn Hồng Quân tỏ ra rất nghiêm túc: “Chị cả với chị họ đều là con gái mà còn chịu được, Nguyễn Thu Nguyệt cũng không sợ nữa là, chẳng lẽ con với Diệp Phàm hai thằng con trai lại không chịu nổi chút cực khổ này ư? Con muốn về thăm quê từ lâu rồi, là tại ba mẹ cứ mãi nói không có thời gian không có thời gian, lần trước thì bảo con phải đi học nên không được về. Bây giờ khó khăn lắm mới có được cơ hội tốt như thế này, dù sao thì lần này con về chắc chắn phải về.”

Phùng Tú Anh khuyên bảo hết nước hết cái: “Hai đứa nó lớn lên ở trong núi nên quen từ bé rồi, mấy đứa sao có thể so với hai đứa nó được chứ? Từ nhỏ đến lớn hai đứa nó đi được bao nhiêu con đường núi, còn mấy đứa đi được bao nhiêu? Không có người lớn dẫn đi, mẹ yên tâm nổi ư?”

Nguyễn Hồng Quân nhìn bà ta: “Mẹ, nếu mẹ không yên tâm, vậy thì mẹ dắt tụi con về đi.”

Phùng Tú Anh lập tức nói: “Mẹ không thể dắt mấy đứa đi được, lần trước đi về đã ê ẩm cả người hết một hai tháng trời, giống như là bị tháo khớp xương vậy. Mẹ cũng không biết rành đường, đông tây nam bắc còn không phân biệt rõ được nữa là.”

Nguyễn Hồng Quân lại nói: “Chị cả có thể đi được đấy, không phải tối qua mẹ đã nghe rồi à, đi theo chị cả là được rồi.”

Phùng Tú Anh không muốn nói linh tinh với cậu bé nữa: “Mẹ không đi.”

Nguyễn Hồng Quân nói: “Đằng nào thì con cũng đi.”

DTV

Nói rồi cậu bé lại nhìn Diệp Phàm và hỏi: “Còn anh thì sao?”

Diệp Phàm đáp: “Đi chung với em, giúp chị Tiểu Khê trông chừng em.”

Nguyễn Hồng Quân trợn mắt trắng: “Em không cần ai trông chừng hết, có mà anh đừng có khóc réo gọi mẹ giữa đường là được.”

Phùng Tú Anh khẽ hít một hơi: “Sao mà nói mãi hai đứa vẫn không hiểu vậy, không thể làm mẹ bớt lo lắng như chị Thu Văn, Thu Dương à? Tết đến thì cứ ngoan ngoãn ở nhà ăn Tết, cực khổ một chuyến như vậy làm gì chứ?”

Nguyễn Thu Nguyệt thực sự không thể nghe nổi nữa, cô bé hắng giọng lên tiếng: “Có cần lấy số đo của con nữa không?”

Lúc này Phùng Tú Anh mới quay đầu nhìn thấy cô bé, bà ta bèn kêu người lấy số đo của cô bé.

Bên kia Nguyễn Hồng Quân không tiếp tục đứng đó nữa, cậu bé nhảy vọt lên lầu, kêu Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xuống cùng nhau đo người may đồ. Lúc Nguyễn Thu Nguyệt lấy số đo thì Phùng Tú Anh không nói thêm một câu nào nữa.

Đến lúc Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xuống thì bà ta đi thẳng vào nhà bếp xới cơm.

Trong mắt của bà ta, Nguyên Khê và Nguyễn Khiết là hai cục nợ lớn, còn Nguyễn Thu Nguyệt là cục nợ nhỏ bị hai cô lôi kéo thành ra hư hỏng. Cứ vô duyên vô cớ gây thêm chuyện cho cái nhà này khiến bà ta cảm thấy phiền lòng, bản thân bà ta bị dày vò thì cũng thôi đi, bây giờ lại kéo theo cả Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 237


Nếu không liên quan đến Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm, bà ta cũng sẽ không quan tâm đến chuyện này làm gì.

Các cô thích đi đâu thì đi, đừng nói đến chuyện về núi Phụng Minh đón năm mới, cho dù có lên thiên đình đón năm mới bà ta cũng không quan tâm.

Bà ta không quan tâm đến Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt thì đương nhiên các cô cũng chẳng quan tâm đến bà ta. Sau khi ba người lấy số đo xong thì đến phòng ăn ăn cơm, lúc ăn cơm cũng không nói chuyện, ăn xong thì các cô lập tức lên tầng.

Hôm nay Nguyễn Trường Phú không về nhà ăn cơm trưa, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm cũng không nghỉ trưa, hai cậu ăn cơm xong liền ra ngoài, còn Nguyễn Hồng Binh thì lẽo đẽo theo sau hai cậu, không thì ra ngoài tìm những người bạn đồng trang lứa của mình.

Trong phòng ăn chỉ còn lại Phùng Tú Anh, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương, ba người còn chưa ăn hết cơm trong bát.

Phùng Tú Anh là người ăn xong đầu tiên và buông đũa, bà ta ngồi hít một hơi: “Các con xem có giống của nợ không, hằng ngày ăn cơm xong buông đũa xuống quệt miệng rồi lên tầng mất tiêu, không tới giờ ăn thì không xuống. Đã hơn nửa năm rồi, cũng không biết ngày ngày trốn trong phòng làm cái quái gì. Lúc trước Thu Nguyệt còn chủ động giúp được chút việc, bây giờ Thu Nguyệt cũng lười nhác theo rồi.”

Bây giờ Nguyễn Thu Dương không dám nói tiếng nào trước mặt của Diệp Thu Văn, hầu như lúc nào cũng lặng thinh không nói.

Diệp Thu Văn an ủi Phùng Tú Anh: “Mẹ, mẹ đừng quan tâm đến họ nữa. Bây giờ thế này không tốt hơn là Nguyễn Khê cứ thường xuyên nói mấy lời khó nghe khiến chúng ta ngượng ngùng ư? Mẹ cũng biết tính nết của cô ta, ăn nói không có tiếng nào lọt tai hết.”

Phùng Tú Anh nghĩ lại thấy cũng đúng, khỏi phải nghe mấy lời chướng tai đó nữa.

Thôi bỏ đi, cứ nhịn chúng nó thêm hai năm nữa vậy.

Bà ta không nói chuyện này nữa, tuy nhiên bà ta vẫn không muốn thấy Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm đi theo cô chịu khổ, lo là các cậu sẽ không chịu nổi, thế là bà ta bèn nói với Diệp Thu Văn: “Thu Văn, con khuyên thử Tiểu Phàm đi, nói nó bảo với Hồng Quân ở lại đây đón Tết, đừng có đi theo về quê nữa. Hai đứa nó không hề biết con đường đó khó đi như thế nào, trong lúc hứng trí nhất thời đòi đi theo, chắc chắn tám phần mười là sẽ khóc ở trên đường.”

Nhớ đến thái độ hơn nửa năm nay của Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân đối với mình, Diệp Thu văn vô thức hít vào một hơi thật sâu. Cô ta và hết miếng cơm cuối cùng trong bát rồi buông đũa xuống, nhìn Phùng Tú Anh và nói: “Con thì khuyên không được hai đứa nó đâu, tụi nó không nghe lời con.”

Trong lòng của Phùng Tú Anh cảm thấy rất bức bối và ngột ngạt: “Ba của con cũng thật là, không biết nghĩ thế nào mà lại đồng ý cho hai đứa nó đi về cùng.”

Nguyễn Thu Dương bỗng dưng nói một câu: “Ba cũng đã quyết định rồi, đi thì cứ đi đi, để tụi nó nếm chút mùi đau khổ.”

Phùng Tú Anh nhìn về phía Nguyễn Thu Dương, chốc lát sau bèn thở phào một hơi: “Thôi bỏ đi, nếu đã không cản được thì cứ để chúng nó đi theo cho biết thế nào là khổ cực cũng tốt, tới chừng đó thế nào chúng nó cũng biết, mẹ không cho chúng nó đi, rốt cuộc có phải vì tốt cho chúng nó hay không.”

Nếu đã như vậy thì Phùng Tú Anh cũng không còn xoắn xuýt chuyện này thêm nữa.

Sau khi lấy hết số đo của mấy đứa nhỏ, bà ta cầm phiếu mua vải đến tiệm mua vải để may quần áo mới cho mấy đứa nhỏ đón Tết, sau đó lại mua thêm một ít thức ăn tiện nhẹ dễ cầm theo để các cô mang về quê cho Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa.

Khi đã làm xong xuôi mọi việc thì cũng đến ngày trường cho nghỉ phép, vào đêm trước ngày xuất phát, bà ta ở trong phòng của Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm giúp hai cậu thu xếp hành lí, cứ càm ràm mãi dặn dò rất nhiều thứ, cứ sợ hai người các cậu sẽ chịu vất vả.

Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm không cần bà ta thu xếp hành lí, nhưng bà ta vẫn khăng khăng muốn tự tay làm, nếu không thì sẽ thấy không yên tâm.

Và mỗi khi càm ràm xong một câu, bà ta đều xác nhận lại một lượt: “Có nghe không đấy? Có nhớ chưa?”

DTV

Nguyễn Hồng Quân chê phiền nên không muốn trả lời, nhưng Diệp Phàm lại đáp bà ta với vẻ rất nghiêm túc: “Nghe rồi. Đã nhớ cả rồi.”

Nghe Diệp Phàm nói thế bà ta liền thấy yên tâm, bà ta giúp các cậu xếp đồ xong thì đặt sang một bên, sau đó lại gọi Nguyễn Hồng Quân: “Hồng Quân, con lên đó kêu chị hai của con xuống, mẹ đưa tiền với phiếu mua đồ ăn cho chị, sau lại dặn dò nó thêm đôi điều.”

Nguyệt Hồng Quân đứng phắt lên từ chỗ bàn học, sau đó đi nhanh lên tầng gọi Nguyễn Khê.

Chốc lát sau cậu bé và Nguyễn Khê cùng nhau đi xuống, dẫn theo cả Nguyễn Khiết bước vào phòng.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 238


Phùng Tú Anh và Nguyễn Khê hệt như ngược từ trường, chỉ cần hai người đối mặt với nhau thì khoảng cách giữa họ trở nên rất rõ rệt. Trên gương mặt hai người đều không có sắc thái tình cảm gì, mà đều trưng ra vẻ mặt lạnh như tiền, giống như là có thù với nhau vậy.

Chung sống với nhau đến nay đã được hơn nửa năm, nhưng tình cảm mẹ con giữa hai người không có chút tiến triển nào, ngược lại mối quan hệ giữa hai người xa cách hay thậm chí còn tệ hơn so với lần đầu tiên gặp mặt. Hồi đó suy cho cùng thì chưa thân quen, không có chung sống với nhau ngày nào, cho nên Phùng Tú Anh vẫn còn cảm thấy áy náy rất nhiều với Nguyễn Khê, mà thái độ của Nguyễn Khê đối với bà ta phần nhiều là xa cách và khách sáo, nhưng sau khi ở chung với nhau và hiểu biết nhau rồi thì tất cả những thứ này đều biến mất sạch sẽ.

DTV

Không vì nguyên nhân gì khác, mà chính là bởi vì sự áy náy của Phùng Tú Anh đối với Nguyễn Khê quá ít ỏi, ít đến nỗi bà ta quên mất mua sắm đồ đạc cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khi hai cô vừa mới đến, ít đến nỗi bà ta cho rằng chỉ cần đón Nguyễn Khê về đây rồi chăm sóc qua loa cho xong là xem như đã bù đắp cho cô rồi.

Nhưng tiếc là Nguyễn Khê lại không phải là người có thể đối phó qua loa, và cô càng không chấp nhận những người chỉ biết qua loa lấy lệ.

Thế là những việc như thế cứ ngày một chất chồng, Nguyễn Khê đã nhìn thấu thứ tình cảm giả tạo của bà ta, đồng thời dứt khoát xé xuống chiếc mặt nạ đó, không giữ cho bà ta chút thể diện nào cả, nhưng Phùng Tú Anh lại là người sợ rắc rối và ưa sĩ diện, nên tất nhiên sẽ ghét bỏ Nguyễn Khê vì cô lắm chuyện phải lo, tính tình nóng nảy lại thích làm khổ người khác, bà ta cho rằng cô đến đây để đòi nợ, thế là bà ta càng ngày càng không ưa cô, thậm chí thấy cô phiền phức, kết quả là hai người dần dần thấy không vừa mắt đối phương.

Chiếc mặt nạ giả tạo đã bị xé xuống từ lâu nên dĩ nhiên không cần phải giả vờ khách sáo với nhau làm gì nữa.

Phùng Tú Anh đưa tiền và phiếu mua thức ăn cho Nguyễn Khê, bà ta mở miệng nói: “Nếu con đã dẫn tụi nhỏ đi, thứ khác mẹ mặc kệ, nhưng con phải săn sóc đàng hoàng cho Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm, hai đứa nó chưa từng đi tới nơi xa như thế, mà cũng chưa từng chịu khổ kiểu đó.”

Nguyễn Khê chán chẳng muốn quan tâm đến bà ta, cô cầm lấy tiền và phiếu mua thức ăn trong tay rồi đếm thử.

Nguyễn Hồng Quân ở bên cạnh lên tiếng: “Mẹ, mẹ đừng có càm ràm nữa, con với Diệp Phàm không cần ai chăm sóc đâu.”

Nói dứt lời cậu bé nhìn sang Nguyễn Khê đang ngồi đếm tiền: “Chị cả cứ yên tâm đi nhé, chị không cần phải chăm sóc em với Diệp Phàm đâu, bọn em là đàn ông con trai, có thể chăm sóc lại cho chị, chị họ với cả em sáu nữa, có việc gì chị cứ giao cho chúng em nhé.”

Phùng Tú Anh nhìn cậu bé nói: “Mấy đứa mới bao lớn? Làm được chuyện gì hả?”

Đã có bài học trước đó nên Phùng Tú Anh không dám qua loa lấy lệ với Nguyễn Khê nữa, kẻo cô lại gây chuyện vô lí, cho nên tiền và phiếu mua hàng bà ta đều đưa đủ cả. Nguyễn Khê đếm xong thì bỏ ngay vào túi rồi nói với bà ta: “Chắc là có thể xách hành lí được nhỉ?”

Phùng Tú Anh nghe thế thì tức tối, tự biết là mình không đấu võ mồm lại cô, bà ta bèn nói với Nguyễn Hồng Quân: “Nghe chưa, chị dẫn mấy đứa đi theo là để mấy đứa xách hành lí đó, vậy mà mấy đứa còn khăng khăng đòi đi cho bằng được, nói thế nào cũng không chịu nghe.”

“Bà cứ ở đấy khích bác ly gián đi.”

Nguyễn Khê nói với bà ta câu này xong liền bỏ đi.

Nguyễn Hồng Quân lại bắt đầu cảm thấy phiền, bèn mở miệng nói Phùng Tú Anh: “Vốn dĩ là chuyện vui, ba cũng đã thoải mái cho phép rồi, bảo tụi con ra ngoài học tập rèn luyện, trở về thăm hỏi đàng hoàng ông bà nội, để cho ông bà nội có được một cái Tết vui vẻ nhiều niềm vui, thế mà mẹ ngày nào cũng càm ràm càm ràm. Nếu như chị cả bị mẹ làm cho tức giận rồi không muốn dắt tụi con về nữa, con sẽ trách mẹ cả đấy!”

Phùng Tú Anh cảm thấy rất tủi thân: “Mẹ càm ràm là vì ai hả?”

Nguyễn Hồng Quân nằm trên giường, cậu bé không nói thêm gì nữa, vớ lấy chiếc gối úp lên mặt.

Diệp Phàm ra mặt làm người giảng hoà, cậu ấy an ủi Phùng Tú Anh: “Mẹ, con sẽ chăm sóc cho Nguyễn Hồng Quân mà, mẹ cứ yên tâm.”

Nguyễn Hồng Quân lại giở chứng, cậu bé đập chiếc gối qua bên cạnh: “Con không cần ai chăm sóc!”

Sắc mặt của Phùng Tú Anh rất khó coi, bà ta không nói thêm lời nào nữa, trong lòng nín nhịn đến ấm ức, bà ta đứng dậy mở cửa rồi đi ra ngoài. Bà ta trở về phòng mình ngồi bên giường lau nước mắt. Đứa con trai mình nuôi lớn cũng như thế, bà ra thấy bản thân mình mang số khổ.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 239


Hành lí của Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt là do các cô tự thu xếp, hôm sau từ sáng sớm các cô đã thức dậy rửa mặt đánh răng, xong xuôi thì xách hành lí xuống tầng, sau khi ăn bữa sáng với Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm thì các cô ra cửa lên chiếc xe Jeep được Nguyễn Trường Phú sắp xếp để đưa đến sân ga xe lửa.

Tất cả mọi người trong nhà đều đi ra cổng chính, Nguyễn Trường Phú đứng ngoài cửa dặn dò Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân: “Hai đứa con là đàn ông con trai, tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, trên đường đi nhớ phải chăm sóc cho Tiểu Khê, Tiểu Khiết với Thu Nguyệt, chăm sóc thật tốt cho mấy chị em gái biết chưa?”

Nguyễn Hồng Quân rất thích nghe câu này, cậu bé đặt hành lí xuống rồi soạt một phát khép chân lại thực hiện kiểu chào quân đội, đáp với vẻ vô cùng mạnh mẽ hăng hái: “Thủ trưởng! Ngài cứ yên tâm! Con và Diệp Phàm chắc chắn sẽ đưa họ an toàn về đến nhà, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

Nguyễn Trường Phú thấy cậu bé như vậy liền muốn trừng cậu bé, ông ta mắng: “Cút!”

Kết quả Nguyễn Hồng Quân lại đáp một tiếng: “Rõ! Thủ trưởng!”

Nói dứt lời cậu bé liền xách hành lí lên rồi chạy qua chỗ xe, sau khi chất hành lí của mình xong liền quay lại xách hành lí cho Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt.

Phùng Tú Anh vẫn cảm thấy lo lắng không yên, bà ta chỉ nói với Diệp Phàm: “Tiểu Phàm, nhất định phải trông chừng Hồng Quân nhé.”

Đương nhiên Diệp Phàm gật đầu dạ vâng: “Mẹ cứ yên tâm.”

Sau khi chất hành lí lên xe xong, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm lục tục leo lên xe ngồi, sau khi tài xế khởi động xe bèn tùy ý vẫy tay vài cái với mấy người trong nhà qua ô cửa xe.

Đến khi ra khỏi cổng khu nhà, trông Nguyễn Hồng Quân có vẻ vô cùng nhẹ nhõm thoải mái: “Ôi chao, cuối cùng cũng đi khỏi rồi, lỗ tai nhẹ hơn hẳn.”

Nghe thấy câu này, Nguyễn Khê quay đầu nhìn ra sau, cười nói: “Nếu lúc vào đến núi gặp mặt ông bà nội mà em còn có thể thư thái như bây giờ, chị sẽ phục em.”

Nguyễn Hồng Quân lập tức phấn chấn ngồi thẳng lưng dậy: “Chị cả, chị đừng có khinh thường em nhé.”

Nguyễn Khê không dám khinh thường cậu bé, cô nắm tay thành nắm đ.ấ.m giơ lên với cậu bé: “Hành trình của chúng ta chính thức bắt đầu, cố lên!”

Nguyễn Hồng Quân lại càng phấn chấn hơn, cậu bé siết chặt nắm đ.ấ.m hét lên một tiếng: “Cố lên!!!”

Giọng của cậu bé rất lớn, khiến cho tất cả mọi người trên xe đều giật mình một phen, ngay cả tài xế cũng hết hồn.

DTV

Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm đứa ngồi bên trái đứa ngồi bên phải của cậu bé, sau khi qua cơn giật mình thì âm thầm trợn mắt.

Tên ngốc.

Con đường lùi dần về phía sau dưới con xe Jeep đang lăn bánh, con đường kế tiếp phải đi còn rất dài. Năm người không mang theo quá nhiều đồ đạc, đến sân ga rồi lên xe lửa, dưới sự hướng dẫn của Nguyễn Khê mọi người mang gửi hành lí và ngồi vào vị trí ghế của mình, bắt đầu một cuộc hành trình dài đằng đẵng.

Nguyễn Khê thấy rất khó chịu khi ngồi xe lửa nên không hay nói chuyện, trái ngược với Nguyễn Hồng Quân cứ líu la líu lo nói không ngớt lời.

Trên đường đi ngoài tán dóc thì thời gian còn lại đều dùng để ngắm cảnh bên ngoài ô cửa xe. Có nơi thì hoang vu hẻo lánh, có nơi lại được phủ một mảnh tuyết trắng xóa, đôi khi còn có một gian nhà nhỏ đang nhả ống khói trên nền tuyết trắng.

Mới đầu Nguyễn Hồng Quân còn rất phấn khích, nhưng sau khi xe đi được tròn một ngày trời, cậu bé cũng bắt đầu thấm mệt. Nhưng sức lực của cậu bé hồi phục rất nhanh, chỉ cần dựa vào xe đánh một giấc là lại tràn trề tinh thần hoạt bát trở lại ngay.

Cậu bé như thế cũng hay, có thể làm vực dậy tinh thần của cả nhóm.

Kết thúc chuyến hành trình ngồi xe lửa hai ngày rưỡi, những người khác ít nhiều gì đều thấy hơi mệt, duy chỉ có một mình Nguyễn Hồng Quân sau khi xuống xe bước vào sảnh của sân ga vẫn còn sung sức mà giãn gân giãn cốt. Sau khi co giãn người xong cậu bé nói với vẻ thoải mái: “Đi xa nhà cũng chỉ có thế thôi, có gì khó khăn đâu chứ, vậy mà cứ nói như đáng sợ lắm ấy, em còn tưởng đâu là trên đường đi sẽ gặp phải hổ cơ.”

Nguyễn Khê nhìn cậu bé mỉm cười: “Đi nào, đi tới công xã nhân dân.”

Nguyễn Hồng Quân trong nháy mắt lại tràn trề tinh thần, cậu bé bước một bước dài bày ra tư thế xung phong: “Tiến lên!”

Khi ra bên ngoài sân ga thì có một chiếc xe Jeep do Nguyễn Trường Phú sắp xếp đang ở đó chờ họ. Họ xách luôn hành lí lên xe, đi về công xã nhân dân Thiên Phụng bằng con xe Jeep. Sau khi đến công xã thì không vội đi tiếp mà lấp đầy bụng trước, sau đó nghỉ lại một tối ở nhà khách.

Sau khi nghỉ ngơi một đêm lấy lại tinh thần, họ lại xuất phát đi lên núi Phụng Minh.
 
Back
Top Dưới