Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 200


*Thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là nếu hài lòng với những gì mình có thì bạn sẽ thấy vui vẻ. Đích đến của đời người là giữ được tâm trạng vui vẻ. Tiền bạc không phải là mục tiêu duy nhất để theo đuổi; cuộc đời còn có những thứ khác quan trọng hơn, chẳng hạn một cơ thể khỏe mạnh, một người yêu biết cảm thông chia sẻ, một gia đình đàm ấm hạnh phúc, một công việc yêu thích.

Nguyễn Thu Nguyệt đã quen với việc chạy vặt cho người khác nên nghe xong liền chạy đi luôn.

Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh không rời khỏi khu nhà lớn nên rất nhanh đã bị Nguyễn Thu Nguyệt tìm thấy gọi quay về.

Khi Nguyễn Thu Nguyệt cùng với Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh về đến nhà bước vào trong phòng, hai người Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng vừa hay đi xuống lầu. Mấy người họ gặp nhau ở bên ngoài phòng ăn, Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân với Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết đều đồng thời nhìn sang đối phương.

Nguyễn Khê chưa gặp Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân bao giờ, nhưng cũng có thể phân biệt ra nhờ thông qua tuổi tác.

Diệp Phàm bây giờ đã mười bốn tuổi, trông như một thiếu niên, trên người mặc một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, bất kể dáng vẻ hay cách ăn mặc của cậu ấy thì cả người cũng chỉ có hai chữ - sạch sẽ.

Còn Nguyễn Hồng Quân mới mười một tuổi, vẻ ngoài vẫn còn trẻ con nhưng cậu bé cũng không thấp hơn Diệp Phàm là mấy.

Cậu bé mặc một bộ quân phục cũ, bộ đồ trên người rộng hẳn một vòng, tay áo và ống quần đều phải xắn lên. Cậu bé không cài khuy áo nên mặc lên người không được chỉn chu, mũ quân phục trên đầu đội lệch sang một bên, quần áo có đẹp đến mấy thì cậu cũng không thể ăn mặc sao cho chỉnh tề nổi.

Cậu bé còn có một khẩu s.ú.n.g lục bằng gỗ trong tay, hễ đi đến đâu liền “biubiubiu” vài cái.

Khi “biu” đến chỗ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, cậu bé “ồ” lên một tiếng trông như một kẻ ngốc vậy, nói: “Không ai được phép nói, để em đoán thử, hai người hẳn là chị hai và chị họ của em đúng không!

Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh nói: “Thế em lại đoán nữa xem, ai là chị hai, ai là chị họ.”

Nguyễn Hồng Quân cầm khẩu s.ú.n.g lục bằng gỗ, đi vòng quanh Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một vòng, nhìn họ một lượt sau đó đứng lại hướng tay chỉ vào Nguyễn Khê: “Chị chính là chị hai! Có phải không?”

Nguyễn Khê vừa định mở miệng ra chào hỏi với cậu bé thì lúc này Nguyễn Trường Phú ở phòng ăn đi ra.

Ông ta nhìn thấy Nguyễn Hồng Quân thì không nói lời nào, tiến lên xách tai cậu bé lôi vào phòng: “Mày lại ăn trộm quần áo của ông đây có phải không hả?”

Khuôn mặt của Nguyễn Hồng Quân bị nhéo đau đến nhăn nhúm lại, miệng không ngừng nói: “Cha cha cha cha...đau đau đau đau đau... nhẹ tay nhẹ tay nhẹ tay chút...á á á á...”

Nguyễn Khiết không nhịn nổi nữa liền bật cười một tiếng.

Nguyễn Thu Nguyệt đến gần Nguyễn Khê và Nguyên Khiết nói: “Mấy chị đừng để ý nó, nó chính là một đứa ngốc.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn chưa nói câu nào thì Diệp Phàm đã tiến lên chào hỏi họ: “Em chào các chị, em là Diệp Phàm.”

DTV

Nguyễn Khê trả lời đơn giản và lịch sự: “Chào em, chị là Nguyễn Khê.”

Nguyễn Khiết tiếp lời: “Chị là Nguyễn Khiết.”

Diệp Phàm rất lịch sự và có phần khách sáo nói: “Cùng nhau vào ăn cơm thôi.”

Cậu ấy vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng Diệp Thu Văn gọi: “Đều mau vào đây ăn cơm đi.”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết theo Diệp Phàm, Thu Nguyệt đến phòng ăn, vào đến bên trong chỉ thấy Nguyễn Hồng Quân đã bỏ mũ và quần áo quân phục xuống.

Áo khoác ngoài cũng cởi ra, trên người chỉ mặc đúng một cái áo ba lỗ trắng.

Nguyễn Trường Phú nhìn một lượt mọi người trong phòng, lên tiếng hỏi: “Đều đã làm quen hết chưa? Có cần phải giới thiệu lại không?”

Những người khác không nói gì, ngược lại Nguyễn Hồng Quân nói luôn: “Giới thiệu lại đi, con vẫn còn chưa quen biết hết đâu.”

Giọng cậu bé nói có chút giống như ra lệnh, Nguyễn Trường Phú nghe vậy mặt liền tối sầm lại: “Mày ăn nói tử tế lại cho ông.”

Nguyễn Hồng Quân bị doạ làm cho giật mình, kiên quyết trốn phía sau Diệp Phàm.

Nguyễn Trường Phú trừng mắt nhìn cậu bé: “Ra đây, tự mình giới thiệu.”

Lần này Nguyễn Hồng Quân lại dứt khoát đi ra, nói với Nguyễn Khê và Nguyên Khiết: “Em là Nguyễn Hồng Quân, là người đàn ông giỏi nhất trong nhà.”

Nguyễn Trường Phú lại tiếp tục trừng mắt với cậu bé làm cho cậu lập tức thu lại vẻ mặt tươi cười.

Nguyễn Khê vẫn làm bộ dáng như không có gì, khách khí nói: “Chị là Nguyễn Khê.”

Nguyễn Hồng Quân vô cùng tự đắc: “Chị quả nhiên là chị hai.”

Nói xong cậu bé nhìn sang Nguyễn Khiết: “Vậy thì đây chính là chị họ của em rồi.”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Chị là Nguyễn Khiết.”

Bây giờ mọi người đều quen biết nhau rồi, cả nhà cứ thế rất tự nhiên ngồi xuống cùng nhau ăn cơm.

Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương ngồi cạnh nhau, viền mắt của hai người còn hơi ửng đỏ, hoàn toàn không hề mờ đi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 201


Nguyễn Hồng Quân vẫn luôn để ý đến tiểu tiết, nhìn Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương nói: “Chị cả và chị tư, hai người bị sao vậy? Mắt đỏ hoe, không phải là đánh nhau ở nhà chứ? Hai người giật tóc à? Có cào mặt không thế?”

Nguyễn Trường Phú cảm thấy Nguyễn Hồng Quân nói nhiều quá ồn ào nên lại lườm cậu bé một cái.

Nguyễn Hồng Quân mới kìm lại chút, lẩm bẩm nói: “Gì mà đến nói chuyện cũng không cho người khác nói...”

Mấy đứa trẻ khác trên bàn đều biết ý, không có ai tiếp lời, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh cũng không nhắc đến nữa.

Nguyễn Trường Phú vừa ăn cơm vừa nhìn sang Nguyễn Khê nói: “Bọn con mới đến nơi này, mọi thứ vẫn còn chưa quen, thế thì nên làm quen với môi trường ở đây đã. Trước tiên cứ đi dạo ở quanh khu viện lớn, đừng ra ngoài chạy lung tung, ba sợ bọn con chạy ra lại lạc mất. Đợi đến chủ nhật khi nào rảnh thì gọi cho Thu Văn, Thu Dương....không thì gọi thằng nhóc Hồng Quân đưa bọn con ra ngoài chơi.”

Nguyễn Khê không quan tâm đến mấy chuyện này, chỉ mở miệng hỏi: “Khi nào bọn con có thể đi học?”

Nghe được lời này, Nguyễn Trường Phú còn chưa nói gì, Nguyễn Hồng Quân ở bên cạnh đã đáp lại: “Mấy chị sao vừa đến lại muốn đi học rồi? Đi học buồn chán c.h.ế.t đi được, lại cũng chẳng có tác dụng gì, cả ngày ở trong phòng học nghe mấy lời ong ong giảng bài của giáo viên, nghe mà đau cả đầu.”

Nguyễn Trường Phú không còn sầm mặt lại với Nguyễn Hồng Quân nữa, ngữ khí cũng không còn nặng nề như trước: “Im ngay.”

Nguyễn Hồng Quân mím chặt môi lại, không nói lời nào nữa.

Lúc này Nguyễn Trường Phú lại nhìn sang Nguyễn Khê nói: “Chờ ba thu xếp chút đã, vẫn còn hộ khẩu, học tịch, rất nhiều thứ cần phải làm, không có đơn giản đâu. Bọn con học đến năm mấy tiểu học rồi, vậy thì trực tiếp học từ năm nhất trung học cơ sở luôn có được không?

Nguyễn Khê gật đầu: “Được ạ.”

Nguyễn Thu Dương ở bên cạnh đột nhiên nói: “Rắc rối như vậy thì chi bằng không đi còn hơn, tiểu học còn chưa học xong, lên trung học thì có ích gì, đi rồi cũng chỉ là mở mắt to mà nhìn nghe cũng chẳng hiểu gì. Theo con thấy, ở nhà phụ giúp mẹ trồng rau nuôi gà vẫn tốt hơn, là nhà quê đến thì giỏi nhất mấy việc này rồi, đi học chỉ tổ lãng phí...”

Trong lúc Nguyễn Thu Dương đang nói, Diệp Thu Văn liên tục ở bên cạnh thúc nhẹ vào cánh tay cô ta, nhưng cô ta vẫn không chịu dừng lại, thậm chí còn vung tay Diệp Thu Văn ra, sau đó nhìn Nguyễn Khê nói tiếp: “Tôi nói đúng chứ?”

Trên bàn ăn ngập tràn mùi thuốc súng, những người khác đều sững sờ.

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Dương, không thèm chớp mắt mà nói: “Ba mẹ cô cũng là người nhà quê đó, cô vậy mà lại khinh thường ba mẹ mình như vậy sao? Nông dân nghèo làm mất mặt của cô đúng không? Cô là tiểu thư nhà tư bản từ đâu đến à?”

Nghe đến năm chữ “tiểu thư nhà tư bản”, Nguyễn Thu Dương lập tức trừng mắt lại “Chị nói ai là nhà tư bản?”

Nguyễn Khê vẫn chưa kịp nói ra, Nguyễn Trường Phú đã đập đũa xuống bàn “rầm” một cái.

Ông ta kìm nén cơn giận lại sau đó nhìn Nguyễn Thu Dương: “Cút ra ngoài.”

Nguyễn Thu Dương giận dữ đỏ cả mặt, đứng phắt dậy nói: “Dựa vào đâu bảo con cút? Con vẫn còn chưa ăn no mà! Sao ba không bảo chị ta cút đi? Chị ta nói ba là nhà tư bản, ba không nghe thấy sao?”

Nhìn thấy Nguyễn Trường Phú sắp nổi trận lôi đình, Diệp Thu Văn vội vàng kéo Nguyễn Thu Dương, nhanh chóng lôi cô ta đi.

Vừa được kéo lên lầu, Nguyễn Thu Dương đã ngồi bệt xuống đất nức nở khóc.

Cô ta vừa khóc vừa nói: “Sao lúc nào cũng mắng em.”

Diệp Thu Văn nhỏ giọng nói: “Thu Văn, em sau này vẫn là nên bớt nói lại đi, nếu không thì người chịu thiệt chỉ có mình em thôi.”

DTV

Nguyễn Thu Dương không hiểu, khịt mũi nói: “Em nói có chỗ nào không đúng chứ? Bọn họ đi học chỉ lãng phí thời gian, lãng phí tiền của, có ích lợi gì chứ? Còn không bằng ở nhà giúp mẹ làm việc, em thấy có vấn đề gì đâu?”

Diệp Thu Văn nhẹ nhàng nói: “Có ích hay không thì cũng là chuyện của bọn họ, bọn họ muốn đi học thì cứ đi, ở nông thôn không có cách nào đi học được. Giờ đến thành phố nhất định là vì muốn đi học, em quan tâm nhiều như vậy làm gì?”

Nguyễn Thu Dương: “Em chính là nhìn không vừa mắt bọn họ.”

Diệp Thu Văn lại hỏi: “Vậy em muốn một ngày khóc mấy lần? Hôm nay đã là lần thứ hai rồi. Chúng ta không chọc tức cô ta thì không phải xong rồi sao, nước sông không phạm nước giếng. Nếu như cô ta chủ động đến trêu chọc chúng ta, ba nhất định sẽ dạy cho cô ta một bài học.”

Nguyễn Thu Dương sụt sịt mũi: “Chị ta dù có chủ động đến trêu chọc chị, làm chị tức phát khóc, ba cũng không nói gì đâu!”

Diệp Thu Văn nói: “Đó là bởi cô ta mới đến, ba mẹ đương nhiên sẽ đối với cô ta bao dung hơn. Đợi một thời gian rồi, ai cũng không còn nhẫn nại nữa, đến lúc đó nếu như cô ta lại còn bắt nạt chúng ta, ba mẹ nhất định sẽ đứng ra bảo vệ.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 202


Mũi Nguyễn Thu Dương ửng ửng hồng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, vậy sau này em sẽ coi bọn họ như không khí.”

Diệp Thu Văn gật đầu: “Làm như vậy là đúng rồi.”

Sau khi Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn đi lên lầu, trên bàn ăn không một ai nói chuyện nữa. Ngay cả Nguyễn Hồng Quân, bình thường nghịch ngợm và tò mò giờ cũng cắm đầu ăn cơm, không nói một câu nào.

Suốt cả quá trình, Nguyễn Trường Phú cứ xây xẩm mặt mày, Phùng Tú Anh cũng không biểu lộ gì cả, chỉ chuyên chú ăn cơm.

Nguyễn Khiết không bình tĩnh được như Nguyễn Khê, cô ấy vừa cúi đầu ăn cơm, trong lòng không ngừng căng thẳng.

Nguyễn Khê chỉ làm như không có chuyện gì xảy ra, bình thản ăn xong bữa rồi đặt đũa xuống, chào mọi người một tiếng, sau đó liền cùng Nguyễn Khiết đứng dậy đi ra ngoài. Bọn họ không đi lên lầu mà ra bên ngoài phòng hít thở không khí, nhưng cũng không đi quá xa.

Nguyễn Khiết nhìn Nguyễn Khê nhỏ giọng nói: “Trong lòng Nguyễn Thu Dương thật sự là rất coi thường chúng ta nhỉ?”

Nguyễn Khê thở hắt ra một tiếng: “Cô ta là ai chứ? Chúng ta còn cần cô ta xem trọng sao? Nếu lần sau còn không biết điều, chị sẽ trực tiếp dạy dỗ cô ta, chị là chị cả, giáo huấn một chút cũng coi như là việc nên làm.”

Nói xong cô lại tiếp tục nói với Nguyễn Khiết: “Chính vì bọn họ đều coi thường chúng ta, cảm thấy chúng ta từ nông thôn chỉ biết trồng rau nuôi gà, làm việc nhà, vậy nên chúng ta càng phải cố gắng học tập, rõ chưa?”

Nguyễn Khiết quả thực vẫn không hiểu lắm, cô ấy hỏi: “Nếu chúng ta học giỏi, liệu chú có tìm cho chúng ta một công việc trong thành phố không? Nếu hộ khẩu chuyển sang rồi, có lẽ là sẽ tìm được một công việc nhỉ?”

Nói cho cùng chuyện này có liên quan với việc đi học, nhưng cũng không mật thiết lắm, quan trọng nhất vẫn là phải xem Nguyễn Trường Phú.

Chỉ cần Nguyễn Trường Phú sắp xếp công việc cho bọn họ, hoặc là gửi vào trong quân đội, bọn họ sẽ liền giống Nguyễn Hồng Quân, thành tích học tập có tốt hay không cũng chẳng có ích gì. Cho nên ban nãy Nguyễn Hồng Quân mới nói đi học cũng chẳng có gì tốt.

DTV

Nếu như trong nhà không thu xếp được, dù cho là người thành phố, ngay cả thành tích có tốt đến đâu chăng nữa, thì vẫn phải về quê làm thanh niên trí thức mà thôi.

Nguyễn Khê biết nghi hoặc trong lòng cô ấy, trước mắt cô cũng không biết giải thích vấn đề này thế nào, vậy nên cô chỉ nói: “Đừng chỉ trông cậy vào chú, cho dù chú có sắp xếp công việc cho chị, chị cũng không muốn đi, vẫn là nên học hành cho thật tốt trước đã.”

Nguyễn Khiết chớp chớp mắt nhìn Nguyễn Khê: “Dạ.”

Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy từ ngoài cửa vang lên tiếng: “Chị cả!”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy Nguyễn Thu Nguyệt vừa ăn cơm xong đi ra, đang vẫy tay với bọn họ.

Sau khi vẫy tay xong liền chạy đến trước mặt Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, thở hồng hộc.

Nhà họ Nguyễn có nhiều con cháu nhưng Nguyễn Khê có ấn tượng tốt nhất là với Nguyễn Thu Nguyệt, bây giờ Nguyễn Thu Nguyệt lại luôn miệng gọi cô là chị cả, cô càng có ấn tượng tốt hơn với cô bé.

Vì thế cô cười tươi, nhìn cô bé hỏi: “Em không sợ Diệp Thu Văn sẽ tức giận sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Chị ta không biết tức giận đâu, chị ta chỉ biết khóc thôi, huhu huhu...”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không nhịn được cùng nhau cười lên.

Đừng thấy Nguyễn Thu Nguyệt mới có vài tuổi mà lầm, Nguyễn Khê cảm thấy tuổi tâm hồn cô bé phải nói là đã trưởng thành rồi. Trông thì có vẻ ngây ngô khờ khạo thế, trong nhà lại là người ít có cảm giác tồn tại nhất, nhưng thật ra trong lòng cái gì cũng rõ, hầu như đều có thể nhìn ra được.

Nếu không phải là đã nhìn thấu, khi thấy cha mẹ đối tốt với Diệp Thu Văn như thế, Nguyễn Thu Dương lại cứ ức h.i.ế.p cô bé, thì cô thật sự sẽ bực đến c.h.ế.t rồi.

Cô bé lại nhìn Nguyễn Khê nói: “Em rất thích tính cách của chị, từ nay về sau chị chính là chị cả của em!”

Nguyễn Khê nhìn cô bé cười: “Vậy thì chị sẽ miễn cưỡng chấp nhận em vậy.”

Nguyễn Thu Nguyệt đáp lại: “Đừng có miễn cưỡng chứ, có người em gái như em, chị tuyệt đối sẽ không thiệt đâu.”

Nguyễn Khê vẫn không nhịn được cười lên: “Được, vậy chị sẽ nhanh chóng gấp rút thu nhận em vậy.”

Nguyễn Thu Nguyệt quay đầu lại nhìn: “Có cần em dẫn mấy chị đi dạo xung quanh xem không, đi từ khu viện lớn này ra.”

Sắc trời xung quanh đều đã tối dần, nhưng vẫn đủ thời gian đi dạo một vòng cho tiêu cơm. Nguyễn Khê tạm thời cũng chưa muốn lên lầu chạm mặt Nguyễn Thu Dương, lập tức gật đầu nói: “Được, vậy đi dạo một vòng trước vậy.”

Nguyễn Thu Nguyệt liền dẫn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi ra bên ngoài.

Căn viện lớn này là đại đội gia đình của quân khu, thực ra cũng không khác chung cư là mấy, chỉ là cơ sở vật chất hỗ trợ càng thêm đầy đủ. Mấy cái như cửa hàng, tiệm cắt tóc, nhà trẻ, chợ rau củ, hội trường lớn đều có cả, có thể nói sinh sống rất thuận tiện.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 203


Ba người vừa đi dạo vừa trò chuyện, Nguyễn Khiết sau khi thả lòng thì nói cũng nhiều hơn. Trong lòng cô ấy vẫn để ý đến chuyện của Diệp Thu Văn, thế nên hỏi Nguyễn Thu Nguyệt: “Nhà bọn em có phải đều là Diệp Thu Văn nói mới được tính hả?”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Khiết nói: “Không phải, cha em nói mới được tính.”

Nhưng một lúc sau cô bé lại nói thêm một câu: “Nhưng Diệp Thu Văn như mặt trời của gia đình em vậy, tất cả mọi người đều vây quanh chị ta.”

Nguyễn Khiết không hiểu: “Tại sao vậy?”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Em không biết, dù sao thì vẫn luôn là như vậy. Cha của em làm việc rất bận rộn, có nhiều lúc không ở nhà, mấy chuyện nhỏ lặt vặt cũng không mấy để ý. Mẹ em bình thường thì có chuyện gì cũng hỏi ý kiến Diệp Thu Văn trước tiên, Nguyễn Thu Dương thì cái gì cũng nghe theo chị ta tất. Diệp Phàm là em trai ruột của chị ta nên đương nhiên cũng nghe theo nốt. Còn tên ngốc Nguyễn Hồng Quân đó thì chỉ biết lén trộm đồ của cha mặc ra ngoài chơi, chẳng có chuyện gì gây gổ với người khác, chuyện trong nhà nó cũng chẳng quan tâm, chẳng có gì để nói cả.”

Nguyễn Khiết lại hỏi: “Nhưng cha mẹ em luôn đưa cho chị ta những đồ tốt nhất trong nhà, bọn em không có ý kiến gì sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Nguyễn Thu Dương cho rằng đó là điều Diệp Thu Văn xứng đáng có được, chị ấy khen Diệp Thu Văn, giờ nói chị ấy là tín đồ của Diệp Thu Văn thì cũng không khoa trương. Mấy tên con trai Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân thì thế nào cũng được, không thích so bì, không thích tranh chấp. Chỉ còn lại có mỗi mình em, em nào dám có ý kiến gì, Nguyễn Thu Dương không bắt nạt em là tốt rồi. Nhưng mà em ngày nào cũng bị chị ấy bắt nạt, cũng chẳng có ai giúp em cả, con cái trong nhà quá nhiều, em cũng không phải lớn nhất hay nhỏ nhất nên gần như trở nên vô hình.”

Nguyễn Khê nghe xong thì cười, sau đó hỏi một câu: “Thế bọn em mặc lại quần áo cũ của Diệp Thu Văn à?”

Nguyễn Thu Văn đáp lại: “Đương nhiên là phải mặc rồi, Chị ta mặc xong thì đưa Nguyễn Thu Dương, chị ấy mặc xong thì lại đưa cho em. Quần áo đều không bị rách hỏng nên cũng không thể vứt, dương nhiên là phải mặc vào, không phải còn gửi cho chị nữa sao? Bởi vì quần áo không hỏng, em với Nguyễn Thu Dương trừ lúc tết được may quần áo mới ra, những lúc khác đều không có. Chị ta lại lớn nhất nên cũng hết cách.”

Nói xong cô bé nhìn Nguyễn Khê: “À, em nhớ ra rồi, hồi trước điều kiện trong nhà không được tốt lắm, mẹ có nói qua với bọn em, Diệp Thu Văn và Diệp Phàm có mấy trăm tệ tiền trợ cấp nên mẹ phải đối tốt với họ hơn một chút, bảo bọn em đừng ganh tị và tranh giành, sau này rồi sẽ quen thôi. Thật ra Diệp Phàm không khác bọn em là mấy, chỉ có Diệp Thu Văn là có cuộc sống tốt hơn. Đặc biệt chị ta rất làm dáng, gì mà không được ngủ cùng phòng với người khác nếu không sẽ chẳng thể ngủ được, một bộ quần áo mặc bao lâu thì sẽ không mặc nữa, nếu không cơ thể sẽ ngứa ngáy khó chịu, kem dưỡng da không được loại kém, không thì mặt sẽ mẩn ngứa, trời, nhiều vô kể luôn...”

Nguyễn Khê nghe vậy chỉ cười, còn Nguyễn Khiết nghe xong thì tròn mắt kinh ngạc, cô ấy ở nông thôn từ nhỏ, kiến thức quả có hơi hạn hẹp, nên cô ấy không thể tưởng tượng ra được có người sống cuộc sống như vậy, là công chúa thời xưa sao?

Quả thực khó tưởng tượng, cô ấy sững sờ một lúc mới nói: “Thật hay giả thế?”

Nguyễn Thu Nguyệt quay đầu nhìn cô ấy: “Mọi việc đều là thật cả, nhưng nếu chị hỏi em mấy tật xấu này của Diệp Thu Văn là thật hay là giả thì em không rõ, em cũng không dám nói bừa, dù sao thì chị ta chính là có nhiều tật xấu.”

Nguyễn Khiết nhìn sang Nguyễn Khê.

DTV

Cô chỉ chậm rãi nói: “Đứa trẻ biết khóc sẽ có sữa uống, hơn nữa Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đã tốn rất nhiều tâm tư và sức lực với cô ta, càng cho đi nhiều tình cảm càng sâu đậm, đương nhiên sẽ không để cô ta chịu tủi thân. Mấy đứa trẻ khác trong nhà cũng không có ý kiến gì, đều không tranh với cô ta, vậy nên càng ngày thói quen càng tự nhiên, càng thành lẽ dĩ nhiên.”

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong thì gật đầu: “Chị Cả, em thấy chị nói rất đúng.”

Nguyễn Khê nhịn không được cười khi nghe cô bé gọi tiếng chị cả, lại hỏi cô bé: “Vậy thì thái độ của em đối với cha mẹ như thế nào?”

Quả nhiên Nguyễn Thu Nguyệt thực sự nhìn ra: “Thái độ gì chứ, dù sao bọn họ cũng không thích em, em thì có thể có thái độ gì với bọn họ chứ? Hơn nữa nói thêm chỉ khiến chị đau lòng, so với chị em còn tốt hơn nhiều rồi, chị chắc là hận bọn họ lắm nhỉ?”

Nguyễn Khê thở dài: “Chị với em chả khác nhau là bao, chị cũng không quan tâm. Bọn họ nhiều con như vậy, thêm hay bớt một người như chị cũng chả ảnh hưởng gì, hơn nữa chắc họ sẽ chẳng mong đợi ở chị được mấy, chị phí sức đi ghét bọn họ làm gì.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 204


Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Khê mỉm cười: “Đúng là vậy, chẳng trách em với chị lại hợp ý, hoá ra chúng mình là đồng bệnh tương liên.”

Ba người trò chuyện rôm rả, đi dạo quanh khu viện lớn rồi về nhà.

Đến nhà thì lục đục đi đánh răng rửa mặt, rồi mỗi người đi về phòng mình nằm ngủ.

Nằm trên giường khoá trái cửa phòng lại, Nguyễn Khê nói với Nguyễn Khiết: “Nhìn thấy chưa, dù có nuôi dưỡng bên người cũng không nhận được hạnh phúc, nên bị làm ngơ hay sẽ bị làm ngơ đây. Em nghĩ xem, mấy đứa nhỏ bên cạnh còn không chăm sóc đến, bọn họ làm gì phí tâm sức cho người từ nông thôn đến như chị? Chị thấy Nguyễn Thu Nguyệt còn không bằng chị, chị tốt xấu gì vẫn còn ông nội, bà nội thương, còn có cả chú năm che chở, còn có cả em gái là em nữa, Nguyễn Thu Nguyệt thì có gì chứ?

Bị làm ngơ thì cũng thôi đi, còn bị Nguyễn Thu Dương bắt nạt.

Nguyễn Khiết thở dài: “Nói như vậy hình như cũng đúng.”

Nguyễn Khê: “Nên biết hài lòng với những gì mình có.”

Trong căn phòng ở phía Bắc, trong đêm đen nặng nề trôi, Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Thu Nguyệt đang nằm ngủ cạnh nhau trên giường.

Ngay từ đầu, hai người hòa hoãn với nhau, không ai để ý đến đối phương. Họ nằm quay lưng vào nhau, xem nhau như không khí.

Sau khi nằm nghiêm ngủ một giấc, Nguyễn Thu Dương bỗng nhiên nằm ngửa ra, cô ta dang rộng chân tay, cánh tay dang ra cố tình va vào người Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Nguyệt không muốn chạm vào cô ta nên đã dịch người để tránh né. Vậy mà khi cô bé vừa tránh người đi thì Nguyễn Thu Nguyệt cũng chuyển động rồi dịch đến chỗ cô bé. Sau vài lần như vậy, Nguyễn Thu Nguyệt bị ép thẳng đến bên mép giường.

DTV

Nguyễn Thu Nguyệt hít một hơi thật sâu để nhịn đi cơn tức nhưng cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa. Cô bé bỗng duỗi chân ra rồi đá Nguyễn Thu Dương một cái.

Nguyễn Thu Dương chưa kịp phòng bị đã bị đá một phát, cô ta kêu lên: “Ai ui!”. Rồi lại mắng tiếp: “Con nhóc này, mày muốn c.h.ế.t à? Mày vẫn còn đang giận tao đúng không?”

Nguyễn Thu Nguyệt kìm lại cơn tức giận hỏi cô ta: “Cuối cùng chị còn cần bao nhiêu chỗ nữa?”

Nguyễn Thu Dương cố ý siết chặt bên hông cô bé hơn một chút, cô ta bóp mạnh đến nỗi một nửa người của Nguyễn Thu Nguyệt bị treo trên không.

Cô ta nói: “Tao muốn ngủ bao nhiêu chỗ thì tao ngủ bấy nhiêu chỗ đấy. Không phải mày vừa đi nhận cái cô chị nhà quê gì đó hay sao, sao mày không đi mà ngủ với cô ta ấy? Đừng có ngủ với tao nữa! Phòng của cô ta hướng về phía mặt trời nên ngủ sẽ thoải mái hơn đấy!”

Hôm nay, cô ta bị Nguyễn Khê bắt nạt mà Nguyễn Thu Nguyệt ngược lại còn vô cùng vui vẻ khi thấy người khác gặp nạn.

Suýt chút nữa thì Nguyễn Thu Nguyệt đã bị cô ta đẩy ra khỏi giường, cô bé không muốn nói nhảm nữa nên bèn duỗi chân ra rồi đá một cái nữa vào cô ta.

Nguyễn Thu Dương bị cô bé đá thì tức lắm, lúc đó cô ta cũng đưa chân ra và đá lại cho bõ giận.

Cô ta đá Nguyễn Thu Nguyệt một cái thật mạnh khiến cô bé không có chỗ để nằm nên ngã xuống đất.

Một tiếng “ầm” vang lên rồi truyền đến phòng Nguyễn Khê ở bên cạnh.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đang chuẩn bị đi ngủ. Ngay khi họ đang chuẩn bị ngủ thì Nguyễn Khê bị âm thanh đó làm giật mình rồi sợ hãi mở to mắt. Theo bản năng cô vểnh lỗ tai lên nghe ngóng.

Nguyễn Khiết đang chìm vào giấc ngủ cũng bị đánh thức. Lần đầu tiên cô ngủ trong tòa nhà như thế này nên còn chưa quen, vì vậy cô ấy lo lắng ôm lấy cánh tay của Nguyễn Khê và hỏi cô: “Có chuyện gì xảy ra vậy? Nhà sắp bị sập rồi sao?”

Cô ấy vừa nói xong thì nghe thấy tiếng đánh nhau của Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Thu Dương từ phía căn phòng bên cạnh truyền đến.

Nguyễn Khê nói: “Phòng bên cạnh có đánh nhau.”

Nguyễn Khiết nghe vậy nói: “Nguyễn Thu Dương và Thu Nguyệt sao?”

Nguyễn Khê: “Chắc là hôm nay Thu Nguyệt đến chỗ chúng ta nên thấy được Nguyễn Thu Dương bị ức h.i.ế.p đến bật khóc. Con bé lại hả hê khi thấy cô ta gặp nạn mà cái cô Nguyễn Thu Dương này không tìm được nơi để trút giận nên mới đổ hết lên đầu Thu Nguyệt. Bình thường cô ta đã thích bắt nạt Thu Nguyệt rồi, hai người họ không thể nào yên ổn ngủ cùng nhau được.”

Cô vừa nói vừa kéo chăn đứng dậy, Nguyễn Khiết cũng vội vàng theo sau cô.

Nguyễn Khê vội vàng mở cửa rồi đi ra ngoài. Lúc cô đi đến phòng bên cạnh thì vươn tay ra để bật đèn. Cô chỉ thấy Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Thu Nguyệt, một người quỳ trên giường, một người đứng trước giường, hai người đang giật tóc nhau.

Nguyễn Khê không do dự nhiều, cô tiến lên túm tóc Nguyễn Thu Dương và bảo cô ta: “Bỏ tay ra!”

Nguyễn Thu Dương hét lên một tiếng, ngay tức khắc cô ta buông Nguyễn Thu Nguyệt ra.

Sau đó cô ta lại quát Nguyễn Khê: “Đồ quê mùa kia! Tôi đánh nhau với Nguyễn Thu Nguyệt liên quan gì đến cô chứ? Cô đứng có xen vào chuyện của người khác! Căn bản cô cũng không phải thành viên trong cái nhà này, tốt hơn là cô nên thành thật đi!”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 205


Nguyễn Khê cũng lười nói chuyện với cô ta. Cô lớn hơn Nguyễn Thu Dương bốn tuổi, về thân hình và thể lực cũng hơn hẳn cô ta. Cô không buông tóc Nguyễn Thu Dương ra mà tiếp tục kéo, lôi bằng được cô ta ra khỏi giường.

Sau đó, dưới tiếng hét nỉ non của Nguyễn Thu Dương, cô kéo cô ta ra ngoài phòng của Diệp Thu Văn. Cô giơ tay gõ cửa hai cái, Diệp Thu Văn vừa mở cửa phòng ra, cô đã đẩy Nguyễn Thu Dương vào trong: “Từ hôm nay trở đi, cô ta sẽ ngủ với cô!”

Diệp Thu Văn sững sờ mất một lúc.

Trong nhà này chưa từng có ai sắp đặt cho cô như thế này.

Nguyễn Khê cũng chẳng thèm để ý đến tâm trạng và vẻ mặt của cô ta mà tiếp tục nói: “Cô không phải là người rộng lượng và thấu tình hiểu lý nhất sao? Cô có thấy hai người họ hợp nhau không? Cô cao quý lắm à mà cứ phải ngủ một mình một phòng? Ngủ cùng với người khác không được hả? Vậy thì từ đêm nay cô bắt đầu làm quen đi là vừa! Nếu không đến khi kết hôn xong lại đòi chia phòng!”

Nói xong, cô vẫn không quan tâm sắc mặt của Diệp Thu Văn trông như thế nào mà quay lại nháy mắt với Nguyễn Thu Nguyệt. Rồi vội vàng kéo Nguyễn Khiết về phòng. Sau khi đã vào phòng cô cũng thuận tay khóa trái cửa luôn, Nguyễn Khiết đứng bên cạnh cô cũng không nhúc nhích gì.

Nguyễn Thu Nguyệt phối hợp với Nguyễn Khê rất ăn ý, cô bé cũng chạy nhanh về phía phòng mình rồi chốt cửa lại.

Dù là Nguyễn Khê có nhét cô ta vào trong đó thì tất nhiên Nguyễn Thu Dương cũng sẽ không cướp phòng của Diệp Thu Văn. Cô ta biết rằng mình không thể chiếm tiện nghi của Diệp Thu Văn nên chắc chắn sẽ vẫn đi đến chỗ của Nguyễn Thu Nguyệt rồi đứng ngoài cửa liều mạng gõ.

Nguyễn Thu Nguyệt trong phòng vẫn không mở cửa nên cô ta vừa gõ vừa mắng.

Tiếng động càng ngày càng lớn, lầu dưới không muốn nghe cũng không được. Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh thật sự sắp phát điên rồi. Từ chiều tối đến giờ đã xảy ra bao nhiêu rắc rối, còn để người ta sống yên ổn không đây!

Sắc mặt Nguyễn Trường Phú tối sầm, Phùng Tú Anh cũng không khá hơn là mấy.

Nguyễn Hồng Quân và Diệp Phàm là những con cú đêm nên hai người còn chưa ngủ. Khi nghe thấy tiếng động thì Nguyễn Hồng Quân nhảy bật dậy như con cá chép, vểnh lỗ tai lên nói: “Nếu em đoán không sai thì trên lầu đang đánh nhau.”

Cậu vừa dứt lời thì nghe được tiếng Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh mở cửa đi lên cầu thang.

Từ khi ăn cơm xong đến giờ Nguyễn Hồng Quân vẫn luôn kìm nén ngọn lửa không nói chuyện phiếm trong lòng. Cậu bé không biết giữa Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Dương đã xảy ra chuyện gì, có hỏi thì cũng không ai chịu nói cho cậu. Bây giờ có trò hay để xem, cậu nhanh chóng mở cửa chạy lên lầu.

Khi lên đến trên lầu, chỉ thấy Nguyễn Thu Dương đang đứng ở ngoài cửa phía Bắc đập cửa, đầu óc tóc tai bù xù như bị chó cắn, quần áo trên người cũng có dấu vết bị xé rách. Mà Diệp Thu Văn thì đứng ở trước cửa phòng mình nhìn cô ta.

Nguyễn Trường Phú thấy Nguyễn Thu Dương như vậy thì không khỏi tức giận, cởi dép trên chân mình ra rồi chạy qua chỗ cô ta.

Nguyễn Thu Dương sợ hãi hét lên rồi chạy qua trốn sau lưng Diệp Thu Văn và hét về phía Nguyễn Trường Phú: “Sao cha lại muốn đánh con! Là Nguyễn Khê, chị ta kéo tóc con rồi lôi con ra khỏi phòng. Từ hôm nay trở đi, chị ta còn bắt con ngủ với chị cả nữa! Nguyễn Thu Nguyệt thì khóa trái cửa phòng, em ấy không cho con vào ngủ chung với!”

Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh tức đến phát điên rồi, các dây thần kinh trong não họ bị kéo căng ra đau đớn.

Nguyễn Trường Phú nhịn cơn tức xuống rồi xỏ dép lê vào. Sau đó ông ta đi đến bên ngoài cửa phòng của Nguyễn Thu Nguyệt gõ cửa, nói: “Thu Nguyệt, mau mở của ra để chị tư vào ngủ đi.”

DTV

Một lúc sau, trong phòng cũng không có động tĩnh gì. Đột nhiên tiếng Nguyễn Thu Nguyệt khóc truyền ra, cô bé vừa khóc vừa nói: “Rõ ràng là chị tư không cho con ngủ mà đạp con xuống giường. Đầu gối con bị đạp đau nên chị cả mới đến giúp con. Con không dám mở cửa đâu, chị tư nhất định sẽ đánh con tiếp mất. Nếu chị ấy không muốn ngủ cùng con thì có thể ngủ với chị Thu Văn mà, quan hệ giữa hai người họ rất tốt, tại sao không để chị ấy ngủ cùng với chị Thu Văn chứ? Chị Thu Văn thích chị tư như vậy nên chắc chắn sẽ giúp đỡ chị ấy, nhất định sẽ không từ chối đâu. Nếu không tin thì bác hỏi chị Thu Văn đi.”

Sau khi vào phòng, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫn đứng ở ngoài cửa mà không lên giường.

Nghe thấy Nguyễn Thu Nguyệt khóc lóc thảm thiết nói những lời này, Nguyễn Khê mím môi, khóe miệng tràn đầy ý cười.

Đứng ngoài cửa phòng Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Trường Phú tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong. Nếu như bình thường có sức khỏe thì không sao, đằng này ông ta lại chạy ngược chạy xuôi trên đường hơn mười này mới về đến nhà.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 206


Sáng mai còn phải dậy sớm đến đơn vị để làm việc, ông cũng chẳng còn hơi sức đâu mà quản mấy việc này.

Nếu còn làm ầm ĩ lên thì không biết đêm nay đến khi nào mới có thể ngủ được.

Ông ta thật sự không còn cách nào nữa nên đành xin sự giúp đỡ của Diệp Thu Văn - người rộng lượng và hiểu chuyện.

Những đứa trẻ khác gây rắc rối, đặc biệt là hôm nay, đánh đứa này nhiều hơn đứa kia cũng chẳng có tác dụng gì, chẳng lẽ còn muốn gây rắc rối đến nửa đêm?

Vì vậy ông ta không còn cách nào khác, đành nhìn về phía Diệp Thu Văn nói: “Thu Văn, cha và mẹ mệt đến mức không thể cử động nổi rồi. Con có thể cho Thu Dương ở lại chỗ con một đêm không? Ngày mai đợi mọi chuyện qua đi thì để Thu Dương trở về chỗ cũ ngủ là được.”

Nguyễn Trường Phú xấu hổ năn nỉ cô.

Diệp Thu Văn sao có thể ngây thơ, không hiểu chuyện như Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt được?

Cô ta không thể.

Cô mím môi, gật đầu nói: “Cha mẹ, cha mẹ đều mệt cả rồi, hai người mau đi nghỉ ngơi đi. Thu Dương cứ giao cho con. Trong ngày con đã nghỉ ngơi rồi, tối nay nghỉ muộn một chút cũng không sao. Ngày mai hai người còn phải đi làm sớm nên nghỉ ngơi sớm đi ạ.”

Nguyễn Trường Phú thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt ông cũng tốt hơn, ông tùy tiện nói lớn: “Từng người các con hãy học theo chị cả kìa! Một đám vô tâm không có tim gan, không khóc thì phá! Phá đến mức cả nhà không khi nào yên ổn được! Các con có biết cha mẹ mệt mỏi như thế nào không? Chị cả con không thể ngủ chung phòng với người khác, vậy mà lại sẵn sàng để cho Thu Dương ngủ cùng mình một đêm kìa, đây là tình thần gì chứ! Từng ngưòi các con học theo tấm gương của chị cả cho cha!”

Lời này không chỉ nói cho một mình Nguyễn Thu Dương nghe mà nói cho tất cả con gái trên lầu nghe.

Nguyễn Thu Dương đứng bên cạnh nói: “Chị cả nhà chúng ta là tốt nhất!”

Nguyễn Trường Phú trừng mắt lườm cô ta: “Con còn không bằng một nửa của con bé, nửa đêm gây ra nhiều rắc rối như vậy!”

Nguyễn Thu Dương không phục: “Cái này do con sao? Rõ ràng là do Nguyễn Khê! Cha có thấy trong nhà ầm ĩ như vậy mà chị ta còn không ra kia kìa?”

Nguyễn Trường Phú lại liếc cô ta một cái: “Câm miệng, mau đi ngủ đi!”

Nói xong, ông cũng không đứng đấy nữa, xoay người xuống lầu chuẩn bị đi ngủ.

Kết quả ngay khi ông ta vừa quay lại đã thấy Nguyễn Hồng Quân cà lơ phất phơ đứng sau lưng mình.

Ông ta lại nhướng mày: “Lên đây làm cái gì? Không có việc gì làm phải không?”

Nguyễn Hồng Quân sợ ông nhất nên xoay người dang rộng cẳng chân chân, một bước nhảy ba cái bậc thang trông y như con khỉ đang nhảy về phòng mình vậy. Về đến phòng cậu bé nhảy lên giường nằm xuống, thở vào một hơi nói: “Còn may là mình trốn nhanh, nếu không thì xong đời rồi.”,

Diệp Phàm ở bên cạnh cậu bé tựa đầu vào gối đọc sách: “Vậy mà bày đặt đi xem náo nhiệt.”

Nguyễn Hồng Quân: “Em không được xem phần đắc sắc nhất. Lúc em lên thì đã cãi nhau xong rồi, đáng tiếc đáng tiếc…”

Diệp Phàm: “…”

Nguyễn Hồng Quân không chịu ngồi yên lại tiếp tục nói: “Em nói cho anh nghe, chị gái nhà quê kia của em cực kỳ tuyệt vời. Nhìn dáng vẻ của chị ấy không chỉ xinh đẹp mà còn có khí chất, đôi mắt của chị ấy như biết nói vậy. Nhưng tính cách của chị ấy lại nóng nảy cực kì, không ngờ tới cũng không nghĩ tới, em có thể đợi được một người mà có thể thu phục được Nguyễn Thu Dương. Chức vụ của chị cả cũng muốn lung lay rồi.”

Diệp Phàm không có hứng thú: “Nhàm chán…”

Nguyễn Hồng Quân lại tiếp tục nói: “Nghiêm túc mà nói, nếu có đánh nhau thật, em nhất định sẽ ủng hộ chị cả ở dưới quê kia. Em thích tính tình nóng nảy, bộc trực này của chị ấy, cái gì khó chịu thì sẽ làm luôn, em lại không thích chị cả. Chị ấy cứa cho em cảm giác… kiểu như…”

Cậu bé dừng lại nghĩ một lúc lâu mới mở miệng: “Kiểu như quá đỗi tốt, nên bị giả trân ý, anh hiểu không? Anh có thấy giống em không? Hơn nữa chị ấy như chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì, cực kì hiểu chuyện lại biết cách làm việc, nhưng những thứ tốt đẹp trong nhà đều là của chị ấy, đầu óc em ngốc nghếch quá nên không thể hình dung ra được.”

Diệp Phàm thật sự không có hứng thú, ai sở hữu cái gì trong nhà cũng chẳng liên quan gì đến cậu ấy. Cậu gấp sách lại rồi để lên bàn học cạnh giường rồi kéo rèm nằm xuống nói: “Đi ngủ đi, ngày mai chúng ta còn phải đi học đấy.”

DTV

Nguyễn Hồng Quân cũng nằm xuống: “Đi học đi học đi học, không hiểu sao anh lại thích đi học như vậy luôn ấy? Dù sao cha cũng sẽ sắp xếp cho chúng ta vào quân đội, lấy cái bằng tốt nghiệp là được rồi.”

Diệp Phàm không nói nữa, cậu nhắm mắt đi ngủ.

Trên lầu, Diệp Thu Văn đưa Nguyễn Thu Dương vào phòng rồi còn lấy lược chải đầu giúp cô ta.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 207


Nguyễn Thu Dương nhìn Diệp Thu Văn, giường cô ta cũng không dám lên, chỉ hỏi: “Chị cả, có thật là em có thể ngủ không?”

Diệp Thu Văn gật đầu nói: “Ngủ đi, ngày mai Thu Nguyệt sẽ hết giận, mọi việc sẽ ổn thôi.”

Nguyễn Thu Dương do dự một lúc lâu mới đi lên giường, sau đó cô nói với Diệp Thu Văn: “Nguyễn Thu Nguyệt là loại ăn cây táo, rào cây sung. Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cuối cùng đám người Nguyễn Khê đến, con nhóc đó lập tức phản bội chúng ta. Chắc chắn con nhóc đó nghĩ Nguyễn Khê có thể chống lưng cho nó nên mới dám làm như vậy. Cứ chờ khi cha mẹ hết mệt xem, Nguyễn Khê sẽ không dám kiêu ngạo như vậy nữa đâu.”

Diệp Thu Văn hít nhẹ một hơi: “Đừng làm ầm ĩ lên là được. Cha mẹ không thích những đứa ồn ào nhất.”

Nguyễn Thu Dương đáp: “Em sẽ nhớ kỹ điều này, dù sau này có xảy ra chuyện gì, em chắc chắn cũng sẽ phải kiềm chế tính khí của mình lại đấy.”

Diệp Thu Văn duỗi tay tắt đèn: “Được rồi, mau đi ngủ thôi.”

Phòng bên cạnh.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nằm đến trên giường, nhỏ giọng cười một trận.

Nguyễn Khiết nói: “Vừa rồi Thu Nguyệt bị Nguyễn Thu Dương đánh thành như vậy cũng không khóc, vậy nên vừa nãy là con bé giả vờ đúng không?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đầu gối cũng không có đau.”

Nguyễn Khiết tò mò: “Không biết tâm trạng của Diệp Thu Văn bây giờ như thế nào.”

Nguyễn Khê nói: “Mới vừa được Nguyễn Trường Phú khen một trận, lại dùng hành động lấy được lòng của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, chắc là cô ta đang cực kì vui sướng đây. Cô ta càng hiểu chuyện như vậy càng làm người khác đau lòng, hơn nữa cô ta còn cố tình làm lớn chuyện bản thân phải chịu thiệt thòi, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh nhất định sẽ không để cho cô ta phải chịu uất ức. Trong cuộc sống thường ngày, họ cũng sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ cô ta.”

Hiểu chuyện là bằng lòng trả giá thay người khác, là sẽ không cố ý để mọi người thấy mình là người phải hy sinh trong chuyện đó. Diệp Thu Văn chỉ làm một việc cỏn con mà muốn dựa vào cách nói quá của mình mà nhận phần thiệt cô ta phải chịu đựng lên gấp mười lần.

DTV

Vừa rồi cô ta làm quá như vậy, nói là trong ngày cô ta đã nghỉ ngơi rồi, buổi tối nghỉ ít hơn một chút cũng chẳng có sao. Tự nhiên Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh sẽ cảm thấy cô ta hiểu chuyện lại còn phải chịu uất ức, thế mà lại hy sinh giấc ngủ của mình.

Nguyễn Khiết nghĩ một lúc lại nói: “Cô ta để ý nhiều thật đấy.”

Nguyễn Khê: “Vậy nên cô ta mới tốt quá như vậy chứ!”

Mặt khác, những đứa trẻ thường vô tình không khóc thì nháo, nháo đến mức khiến người lớn đau đầu. Không khiến người lớn bực đến nghiến răng nghiến lợi thì cũng làm họ muốn đánh c.h.ế.t bọn chúng. Bỗng nhiên trong đám đó có một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy, có thể đặt đâu ngồi đấy, ai mà không đau lòng cơ chứ?

Người này chính là đợi như vậy.

Sao Càn Long có thể không biết Hoà Thân tham lam nhưng Hoà Thân lại biết cách làm ông ta bằng lòng!

Từ lúc trở về khi trời chạng vạng tối, những náo nhiệt ban ngày cũng đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

Nguyễn Khiết ôm lấy cánh tay của Nguyễn Khê rồi cũng từ từ chìm vào mộng đẹp, cô ấy ngủ đến không biết trời trăng đất mây gì.

Hai người đã có thói quen dậy sớm nên dù ở đây không có việc gì làm cũng vẫn dậy sớm như vậy. Mà trong phòng khác, Phùng Tú Anh cũng định đi nấu bữa sáng, Nguyễn Trường Phú cũng chuẩn bị đi làm, mấy đứa trẻ còn lại cũng phải đi học. Vậy nên ai ai cũng dậy sớm, rửa mặt xong sẽ đến nhà ăn thưởng thức bữa sáng cùng nhau.

Không khí trên bàn cơm sáng nay tốt hơn hôm qua một chút.

Đầu tiên Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết rồi nói: “Cũng không có việc gì làm, sao hai người các con không ngủ thêm một lúc nữa rồi dậy? Lăn lộn trên đường nhiều ngày như vậy mà không mệt sao?”

Nguyễn Khê lắc đầu: “Đã thành thói quen rồi, không ngủ thêm được ạ.”

Nguyễn Trường Phú ừ một tiếng rồi lại nói: “Không biết hộ khẩu và học tịch của các con bao giờ mới làm xong. Ba định dành thời gian để đến trường hỏi hoặc là các con có thể đến trường học trước. Muốn học lớp nào thì học. Ngồi ở phía sau không lên tiếng là được, con thấy sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Vâng.”

Nguyễn Trường Phú suy nghĩ một lúc lại nói: “Các con còn chưa học xong tiểu học, ba sợ là hai đứa không thể theo kịp năm đầu của trung học cơ sở. Học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi mà hai đứa còn chưa học được kiến thức cơ bản của trung học cơ sở. Ba nghĩ, các con chỉ cần học nửa năm ở tiểu học rồi hẵng bắt đầu năm nhất trung học cơ sở với các bạn khác vào đầu năm sau được không?”

Nguyễn Khê cũng nghĩ tới điều đó: “Có thể đến trường trung học cơ sở để chào hỏi không ạ?”

Nguyễn Trường Phú ngạc nhiên: “Các con muốn đến trung học để học á?”

Nguyễn Thu Dương: “Phụt…”

Cười c.h.ế.t mất, tiểu học còn chưa học xong mà muốn học lên cấp hai, vậy mà còn dám nói ra ngoài nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 208


Diệp Thu Văn ngồi bên cạnh khẽ chạm cô ta một chút, cô ta lập tức ngưng cười. Nguyễn Trường Phú cũng không quản cô ta, tiếp tục nói với Nguyễn Khê: “Được được được, nhưng các con nghe giảng có hiểu được không? Hơn nữa cũng không có vấn đề gì, chẳng qua đi học thì phải chăm chỉ, không được nghịch ngợm phá phách.”

Nguyễn Khê nói: “Bọn con sẽ không làm vậy.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô một lúc rồi đi gật đầu: “Cứ như vậy đi, ba đỡ mất thời gian sắp xếp ổn thoả cho mấy đứa đi học nhóm tập đọc. Các con muốn học cái nào thì tự mình chuẩn bị đi, ba cũng không phải quản nhiều nữa.”

Nguyễn Khê: “Cảm ơn bác.”

Những lời cô nói đều là thật lòng, Nguyễn Trường Phú nghe vậy sắc mặt cũng thấy đổi một chút.

Ánh mắt ông nhìn Nguyễn Khê theo bản năng cũng dịu đi vài phần: “Ăn cơm đi!”

Nói hai câu ông lại đi chuyển sự chú ý lên người Diệp Thu Văn: “Thu Văn, tối hôm qua còn ngủ cùng phòng với Thu Dương, không ngủ được à? Nếu thật vậy thì xin nghỉ học một buổi để ở nhà nghỉ ngơi đi!”

Diệp Thu Văn mở miệng ra định nói chuyện thì lời chưa kịp ra đã bị Nguyễn Thu Dương dùng giọng mũi chặn họng: “Chị cả đi ngủ rất sớm, con gọi chị ấy còn không tỉnh, thật sự không cần phải nghỉ học đâu cha. Thật ra đêm qua con lại lo lắng quá nên mất tự nhiên. Cả một đêm không chợp mắt được, mệt c.h.ế.t con rồi!”

“…”

Mặt của Diệp Thu Văn lập tức đỏ lên.

Đêm qua cô ta đã xác nhận rằng Nguyễn Thu Dương đã ngủ thì mới ngủ. Ai ngờ căn bản Nguyễn Thu Dương không hề ngủ. Cô ta không ngủ cũng không sao nhưng trong trường hợp này lại nói ra mấy lời này, này là muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô rồi!

Nguyễn Thu Dương đúng là heo!

Đương nhiên tất cả mọi người trên bàn đều nhìn về phía cô ta ngay lập tức. Nguyễn Hồng Quân chớp mắt nói: “Chị cả, không phải chị nói rằng chị không thể ngủ cùng phòng với người khác sao? Thì ra trước giờ là chị nói dối mọi người?”

Diệp Thu Văn gằn giọng viện cớ: “Chắc tại hôm qua chị quá mệt mỏi.”

Nguyễn Thu Nguyệt đầy vè ngây thơ hỏi: “Nhưng hôm qua chị nói với cha mẹ là mình đã nghỉ ngơi trong ngày rồi, buổi tối nghỉ ngơi một lát là được mà? Tại sao trong ngày đã nghỉ ngơi mà đêm đến còn mệt nhỉ?”

Diệp Thu Văn: “…”

Ngay cả vùng da dưới lông mi cũng đỏ lên.

Nguyễn Hồng Quân là một tên ngốc, cậu bé lại dùng chiếc đũa chỉ vào Diệp Thu Văn nói tiếp: “Chị cả đừng chống cự vô ích nữa! Chị mau nói thật đi có phải từ trước đến nay chị vẫn luôn nói dối bọn em không? Nhất định là không phải không ngủ được!”

Thấy không khí trên bàn sắp trở nên vô cùng xấu hổ, khuôn mặt của Diệp Thu Văn đỏ đến mức gần như rỉ máu.

Lúc này, Nguyễn Thu Dương nhận ra những gì cô ta nói, cái này là vì cô ta buồn ngủ quá nên mất khôn!

Vì thế cô ta vội vàng sửa lại: “Con nói sai rồi! Tối qua chị cả không ngủ!”

Nguyễn Hồng Quân lại dùng chiếc đũa chỉ về phía cô ta: “Nguyễn Thu Dương, em còn không biết chị đang nói dối sao, em liếc mắt cái là thấy rồi! Đồng chí thân mến, chị có biết nói dối là một phẩm chất cực kì xấu và cuối cùng nó sẽ hủy hoại cuộc sống của người nói không?”

Nguyễn Trường Phú thấy phiền quá, giơ tay đánh lên đầu cậu bé một cái.

DTV

Nguyễn Hồng Quân không dám lải nhải nữa, cậu lập tức cúi đầu húp một ngụm cháo lớn, ngay cả mặt cũng không dám ngẩng lên.

Nguyễn Trường Phú nói: “Ăn cơm đi! Cơm nước xong thì cút đi học!”

Diệp Thu Văn đỏ mặt cúi đầu, sau đó từ từ đặt đôi đũ trong tay xuống, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nói: “Cha mẹ, con ăn no rồi. Con đi học trước đây.”

Nói xong, cô ta không đợi Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh trả lời đã đứng khỏi ghế.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết liếc mắt nhìn nhau, tật xấu mắc cỡ của cô ta lại tái phát rồi, cô hắng giọng một cách nặng nề.

Ăn sáng xong, ngoài Phùng Tú Anh, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ra thì người trong nhà đều lục tục ra ngoài, Nguyễn Trường Phú đi làm, những người khác đi học, học cấp một, cấp hai, cấp ba đều phải ra khỏi khu tập thể, Nguyễn Hồng Binh học mẫu giáo thì vẫn ở trong khu tập thể.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết tạm thời chưa đi học, cũng không có việc gì khác nên ở nhà.

Cả buổi sáng Phùng Tú Anh đều vội vội vàng vàng, không rảnh tay một lúc nào. Đầu tiên là dọn vệ sinh tầng trên tầng dưới, sau đó phơi thảm, giặt quần áo cho cả nhà rồi đi mua thức ăn, lúc ngơi tay thì đã đến trưa.

Quần áo caủa Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đương nhiên không cần bà ta giặt, phòng cũng không cần bà dọn. Hai người tự giặt quần áo của mình rồi phơi lên cho khô, cũng không đi mua thức ăn cùng Phùng Tú Anh mà về phòng trên lầu nghỉ ngơi.

Lên lầu, vào phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống, có thể nói chuyện nhẹ nhàng.

Nguyễn Khiết nắm tay Nguyễn Khê nói: “Ôi trời ơi, nói không ngủ được khi ở cùng phòng với người ta rõ ràng là gạt người. Vừa rồi thực sự là xấu hổ, nếu là em thì em sẽ tìm một cái lỗ để chui xuông cả đời không lên nữa.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 209


Nguyễn Khê cười: “Em có thấy vẻ mặt của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh khi ấy không? Chị buồn cười c.h.ế.t mất.”

Nguyễn Khiết cong môi, ngại ngùng nói: “Em không dám nhìn ai hết, hình như là xấu hổ giống em.”

Nguyễn Khê thở ra: “Được rồi, chắc là Nguyễn Thu Dương sẽ ở cùng với Diệp Thu Văn.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ rồi nói: “Lỡ chị ta không đồng ý thì sao?”

“Cãi nhau? Đánh nhau?” Nguyễn Khê cười nói: “Vậy không phải là dáng vẻ cô ta xây dựng lên càn sụp đổ à?”

Nguyễn Khiết nghĩ: “Hình như cũng đúng.”

Thời gian buổi sáng khá ngắn, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ở trong lòng nói chuyện rồi nghỉ ngơi một lúc, rất nhanh đã đến trưa. Trong lúc Phùng Tú Anh nấu cơm, đám trẻ cũng đeo cặp đi học về.

Mọi người đi về nên căn nhà vốn đang yên tĩnh dần dần trở nên ồn ào.

Nhất là Nguyễn Hồng Quân, cậu bé lấy ra một khẩu s.ú.n.g gỗ, đi đến đâu là b.ắ.n

“biu biu biu” đến đó.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ở trong phòng không ra. Không lâu sau đó hai người nghe thấy Nguyễn Hồng Quân gọi to: “Chị hai yêu dấu và chị họ ơi, ông già đã về rồi này, hai chị mau xuống ăn cơm đi!”

Ông già đương nhiên là Nguyễn Trường Phú, ba của bọn chúng.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe vậy thì đi xuống, đến nhà ăn ăn cơm trưa.

Phùng Tú Anh đang ở trong nhà bếp xới cơm, Diệp Phàm giúp bày bát lên bàn, Nguyễn Thu Nguyễn chia đũa, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Thu Dương đã ngồi vào bàn với Nguyễn Trường Phú rồi, còn Diệp Thu Văn thì không về.

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Thu Dương hỏi: “Chị cả con đâu?”

Nguyễn Thu Dương hắng giọng, nói nhỏ: “Chị ấy nói, lớp chị ấy buổi trưa có việc nên không về.”

Nguyễn Hồng Quân ở cạnh cười đùa: “Ôi chao, buổi sáng chị khiến chị ấy mất mặt như vậy, chị ấy còn để ý chị à?”

Nguyễn Thu Dương lập tức lườm cậu bé: “Không có chuyện của em, em nói ít một chút thì c.h.ế.t à? Từ sáng đến tối cứ léo nhéo không ngừng, em không cảm thấy mình rất ồn à?”

Nguyễn Hồng Quân không phục: “Ở trong nhà chị mới là người ồn nhất, cằn nhằn hết cái này lại đến cái khác, vậy mà chị còn mặt mũi bảo em ồn ào à?”

Thấy hai đứa con lại sắp cãi nhau, Nguyễn Trường Phú vỗ bàn một cái, Nguyễn Thu Dương lập tức im miệng.

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Thu Dương: “Không ăn cơm thì cút ra ngoài cho ông.”

Nguyễn Hồng Quân le lưỡi không nói nữa.

Nguyễn Thu Dương lườm cậu bé, cũng không dám nói nữa.

Phùng Tú Anh ngồi vào bàn: “Hai đứa nói ít thôi!”

Hai người họ không nói, bữa cơm cũng yên lặng.

Trưa nay Nguyễn Trường Phú có thời gian nên định ở nhà nghỉ ngơi một lát.

Ông ta vào phòng nằm xuống nhưng lại không ngủ, thấy Phùng Tú Anh dọn dẹp trong bếp xong cũng vào phòng.

Ông ta không ngủ, hơi chống người dậy, dựa vào đầu giường, nhìn Phùng Tú Anh nói: “Em nói xem, Thu Văn, có phải là con bé thực sự vẫn luôn lừa chúng ta không? Con bé vốn không có tật xấu ngủ chung với người khác thì sẽ không ngủ được đúng không.”

Phùng Tú Anh ở bên cạnh bước đến, nhẹ nhàng hít vào một hơi: “Sáng sớm lúc ăn cơm nó đỏ mặt, anh không nhìn thấy sao? Ăn nửa cái bánh bao đã đi, trưa lại không về ăn cơm, anh thấy sao?”

Nguyễn Trường Phú thở dài: “Con bé vẫn luôn muốn một mình ngủ một phòng, chúng ta cũng không phải không đồng ý, tại sao lại phải nói dối như vậy? Bảo Thu Dương nói ra trước mặt mọi người, khó xử lắm.”

Phùng Tú Anh tiếp lời: “Đúng là rất khó xử.”

Nói xong bà ta lại hỏi Nguyễn Trường Phú: “Bây giờ phải nói thế nào đây? Là để Thu Dương ngủ với con bé, hay là để Thu Dương tiếp tục ngủ với Thu Nguyệt? Cái khác không sợ, chỉ sợ hai đứa cãi nhau. Thu Dương hình như thấy Tiểu Khê đến rồi nên cũng bắt đầu ầm ĩ.”

Trước lúc Tiểu Khê đến đây, chưa từng thấy hai chị em cãi nhau cái gì, con bé thua Nguyễn Thu Dương mấy tuổi, bình thường sẽ không làm gì Nguyễn Thu Dương. Bây giờ cũng ghê gớm, động chút là khóc lóc, cãi nhau, còn giật tóc đánh nhau nữa.

Nguyễn Trường Phú nghĩ: “Nếu Thu Dương có thể ngủ cùng phòng với người khác, không có tật xấu không ngủ được, vậy thì để Thu Dương ngủ với con bé đi. Không phải con bé thân với Thu Dương sao? Hơn nữa Thu Dương vốn muốn ngủ phòng hướng mặt trời, bây giờ lại không hợp nhau với Thu Nguyệt, cứ để hai đứa tách ra, tránh gà bay cho sủa.”

DTV

Phùng Tú Anh nghĩ: “Cũng được. Có lẽ Thu Văn sẽ hiểu, từ trước đến giờ con bé vẫn luôn ngoan nhất. Cũng không phải chúng ta không muốn cho con bé một mình một phòng, nhưng tình hình bây giờ không cho phép, chỉ có thể để con bé tủi thân một chút.”

Nguyễn Trường Phú: “Ừ, làm vậy đi.”

Buổi sáng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghỉ ngơi rồi nên buổi trưa cũng không ngủ trưa.

Nguyễn Thu Nguyệt không có thói quen ngủ trưa, ăn cơm xong liền lên phòng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chơi. Bây giờ cô bé coi như đã tìm thấy tổ chức riêng của mình trong nhà, cảm thấy nói chuyện cũng trở nên mạnh mẽ hơn, tâm trạng cũng khá tốt.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 210


Ở trong nhà không có gì làm, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi mua ít đồ, dẫn cả Nguyễn Thu Nguyệt đi theo luôn.

Lúc xuống dưới lầu, Nguyễn Thu Nguyệt hỏi hai người: “Có đi xin tiền mẹ không?”

Nguyễn Khê lắc đầu nói: “Không cần, bọn chị có tiền.”

Nguyễn Thu Nguyệt tò mò: “Các chị lấy tiền ở đâu?”

Nghe vậy Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Nguyệt cười: “Trước đây bà nội cho chị.”

Tâm trạng của Nguyễn Thu Nguyệt tốt lên: “Bà nội tốt vậy sao? Em chưa từng gặp bà nội.”

Nguyễn Khiết nói: “Có cơ hội em có thể đi thăm bà nội với bọn chị.”

Nguyễn Thu Nguyệt: “Mẹ bảo quê quê mình xa lắm, đi một lượt về phải mất năm ngày, lại phải đi đường núi thêm hai ba ngày nữa. Cho nên lần này về quê, ba mẹ chỉ dẫn em trai theo, chứ không dẫn bọn em theo, mẹ bảo là không có cách nào dẫn theo được.”

Nguyễn Khê đáp: “Đúng là rất xa. Đi đường rất khổ.” Hơn nữa ngồi xe lửa cũng vô cùng ê ẩm người.

Nguyễn Thu Nguyệt lại tò mò hỏi: “Vậy quê như thế nào?”

Nguyễn Khê cười nói: “Non xanh nước biếc, rất đẹp.”

Nguyễn Thu Nguyệt rất hứng thú với núi Phượng Minh, dọc đường hỏi rất nhiều, nghe Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết kể lại cho cô bé cuộc sống ở quê như thế nào. Trâu đắm mình trong nước, ruộng bậc thang trên núi xanh tươi, vàng óng, cô bé ra sức tưởng tượng.

Ba người vừa đi vừa nói chuyện một hồi thì đến quầy bán quà vặt, mỗi người mua một que kem.

Sau khi ra khỏi quầy bán quà vặt, họ không lập tức rời khỏi cửa hàng mà tìm một chỗ mát ngồi ăn kem.

Nguyễn Khiết cắn một miếng kem bơ nói: “Oa, cái này ngon ghê vừa lạnh vừa mát, em chưa từng được ăn luôn ấy.”

Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh cười nói: “Vậy chị từ từ ăn, cố gắng cảm nhận mùi vị của nó đi.”

Nguyễn Khiết gật đầu với cô bé, vui vẻ nếm từng chút từng chút chứ không cắn.

Ở phía xa, Nguyễn Thu Dương cũng đang ăn kèm cùng bạn học Tô Manh Manh.

Tô Manh Manh đang ăn kem thì thấy Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết bước ra từ quầy bán quà vặt, tò mò hởi Nguyễn Thu Dương: “Hai người kia là ai vậy? Người đang đi cùng với Thu Nguyệt ấy, sao mình chưa từng gặp nhỉ?”

Bọn họ sống cùng một khu, ba mẹ đa số là đồng nghiệp, đi học cũng đi học cùng nhau, cho nên về cơ bản mọi người trong khu đều biết nhau. Cô bé chưa từng gặp Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhưng lại quen Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Dương ăn kem nói: “Ở quê đến.”

Tô Manh Manh hiểu rồi, là chị gái của Nguyễn Thu Dương ở quê. Cô bé nhìn chằm chằm Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một hồi, lại nói: “Ôi, người nào là chị ruột của cậu vậy? Là người mặc áo đỏ ngắn tay hay là người mặc váy trắng kia? Lớn lên xinh đẹp ghê, khuôn mặt giống như nặn ra vậy, thực sự xinh đẹp.”

Nguyễn Thu Dương xùy một tiếng ra vẻ giễu cợt: “Mắt cậu có vấn đề à? Đẹp chỗ nào? Đen như phân lừa ấy.”

Tô Manh Manh nói: “Không đen mà, chỉ là không trắng thôi, chắc là ở quê phơi nắng, ở trong thành phố một thời gian là trắng. Nếu chị ấy trắng hơn thì mình cảm thấy chị ấy còn xinh hơn cả chị cả Diệp Thu Văn của cậu, thực sự rất xinh đẹp.”

Nguyễn Thu Dương liếc mắt nhìn cô bé: “Cậu thực sự bị mù à? Sao chị ta có thể xinh đẹp hơn chị cả của mình được?”

Chị cả Diệp Văn Thu của cô ta là nhân vật làm mưa làm gió trong trường, là cô gái xinh đẹp nhất trường. Cho dù là cấp một cấp hai hai cấp ba thì cũng không có ai xinh đẹp hơn chị cả của cô ta, một đứa ở dưới quê lên thì xinh cái gì?

Tô Manh Manh thấy Nguyễn Thu Dương hình như giận rồi thì nói: “Mình chỉ nói có thể thôi mà.”

Nguyễn Thu Dương hừ một cái: “Hoàn toàn không thể, được không? Một đứa nhà quê, cho dù có trang điểm, có đắp bột mì lên mặt thì cũng không thể che được cái vẻ quê mùa ấy, càng không thể xinh đẹp hơn chị cả mình được.”

Tô Mnah Manh phản ứng hơi chậm, bây giờ mới nhìn ra manh mối, cô bé nhìn Nguyễn Thu Dương hỏi: “Cậu không thích chị ấy?”

Nguyễn Thu Dương đảo mắt xem thường: “Chị ta vừa đến đã làm chỉ cả mình khóc, lại chiếm phòng của mình, sau đó còn hại mình bị ba mẹ mắng, suýt nữa còn bị đánh. Chị ta còn giúp Nguyễn Thu Nguyệt đánh mình, cậu thấy sao?”

DTV

Tô Manh Mnah ngẩn ra: “Ghê gớm vậy sao? Không nhìn ra luôn ấy!”

Nguyễn Thu Dương lại hừ một cái: “Sớm muộn gì mình cũng phải báo thù xả giận cho chị ta xem.”

Tô Manh Manh hắng giọng, cúi đầu cắn một miếng kem. Đầu óc như chúng mình thì báo thù cái gì, dẹp cái ý kiến này đi thì hơn.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt ăn kem xong thì rời khỏi cửa hàng quốc doanh.

Bởi vì buổi chiều Nguyễn Thu Nguyệt vẫn còn phải đi học, nên bọn họ cũng không đi lâu, chỉ tận dụng khoảng thời gian buổi trưa đi ngắm và mua chút gì đó cần cho sinh hoạt, ví dụ như kem bảo vệ da, khăn tay, dây buộc tóc, giấy, bút, cục tẩy…
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 211


Nguyễn Khê không chỉ mua cho mình và Nguyễn Khiết mà còn mua cho cả Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Nguyện cầm lọ kem bảo vệ da thì vui c.h.ế.t đi được, cô bé nói với Nguyễn Khê: “Cảm ơn chị cả, cái này em từng thấy mẹ mua cho Diệp Thu Văn dùng rồi. Mẹ mua cho chị ấy loại này, bởi vì chị ấy bảo mặt chị ấy thoa loại kém sẽ ngứa.”

Nguyễn Khiết lại nói: “Em và chị đều chưa từng dùng kem bảo vệ da đâu.”

Bọn họ ở trên núi không mua được loại đồ này, cho dù trăm cay nghìn đắng đi lên trấn, có mua thì cũng chỉ mua chút kem bôi nẻ, chưa từng dùng loại kem thơm thơm này. Người trên quê không dùng cũng không thấy có vấn đề gì.

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn Nguyễn Khiết một cái, thu lại vẻ tươi cười trên mặt, lại nhìn Nguyễn Khê nói: “Chị cả, sao chị lại không bảo mẹ mua cho chị?”

Nguyễn Khê cười: “Không muốn tiêu nhiều tiền của họ.”

Nguyễn Thu Nguyệt: “Chị không tiêu còn không phải bị người khác tiêu đó à.”

Nguyễn Khê: “Tiêu tiền của ai nhiều thì sau này cũng trông cậy nhiều vào người đó.”

Nguyễn Thu Nguyệt nghĩ: “Nói vậy cũng đúng.”

Nguyễn Thu Nguyệt thấy sắp muộn nên nhanh chóng về nhà, vừa về đến nhà đã có bạn học gọi cô ấy ở ngoài, thể nên cô chào Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết rồi đeo cặp đi học cùng bạn.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lên lầu thì thấy Phùng Tú Anh đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng của Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Thu Dương.

Nguyễn Khê ngó qua: “Sau này em ấy sẽ ở cùng Diệp Thu Văn sao?”

Phùng Tú Anh đáp: “Ừ. Nếu Thu Văn có thể ở cùng người khác, thì để Thu Dương ở cùng con bé đi, tránh ngày nào cùng cãi nhau với Thu Nguyệt, cãi nhau đến mức gà bay cho sủa không để người khác yên.”

Tối qua cô chỉ tức giận kéo Nguyễn Thu Dương đến ở với Diệp Thu Văn, trong lúc nóng giận bảo Nguyễn Thu Dương sau này ở cùng với Diệp Thu Văn đi, buổi sáng có hi vọng, ai ngờ lại nhanh vậy, bây giờ đã thành hiện thực rồi.

Sau này cô và Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt sẽ không bị Nguyễn Thu Dương làm phiền nữa.

Thoải mái quá đi!

Diệp Thu Văn còn sĩ diện hơn Nguyễn Khê nghĩ nhiều. Buổi trưa cô ta không về ăn cơm, buổi tối vẫn lấy cớ có việc bận trên trường, tan học cũng không về nhà đúng giờ. Chờ cả nhà rửa mặt chuẩn bị nghỉ ngơi cô ta mới mang cặp sách về.

Một ngày đói bụng, bụng kêu cồn cào. Sau khi cô ta về cũng không lên lầu trước mà đi phòng bếp tìm đồ ăn.

Lúc đang tìm thì quay đầu lại, thấy có người đứng sau lưng, cô ta sửng sốt.

Nhìn thấy là Phùng Tú Anh, cô ta thở phào nhẹ nhõm: “Mẹ, con vừa học xong nên mới trở về… con hơi đói bụng… tìm đồ gì ăn…”

Phùng Tú Anh biết cô ta một ngày rồi không ăn cơm nên đặc biệt để dành đồ ăn lại cho cô ta. Bà ta nghe thấy tiếng động nên mới đi xuống, nhìn thấy Diệp Thu Văn hoảng sợ và xấu hổ như vậy, bà ta chỉ nói: “Chờ một chút, mẹ hâm nóng đồ ăn cho con.”

Diệp Thu Văn xấu hổ, vội vàng nói: “Để con tự làm.”

Phùng Tú Anh tất nhiên không để cô ta làm, bảo cô ta ra ngoài nhà ăn ngồi, hâm nóng đồ ăn bưng lên bàn, đặt trước mặt cô ta nói: “Ngồi xuống từ từ ăn, mọi người trong nhà cũng không nói gì, con đừng nghĩ nhiều.”

Diệp Thu Văn trầm mặc, ngồi xuống bàn ăn, cúi đầu không nói.

Phùng Tú Anh ngồi nhìn cô ta một lúc rồi nói: “Thu Văn, mẹ đã bàn với cha con, bây giờ Thu Dương, Thu Nguyệt không hòa hợp, nếu ở cùng nhau không biết còn náo loạn đến đâu. Thế nên mẹ bàn một lúc, con có thể ngủ nghỉ với Thu Dương được không?”

Nghe vậy, Diệp Thu Văn ngước mắt nhìn Phùng Tú Anh.

Thật ra cô ta không muốn. Mặc dù trước đây Nguyễn Thu Dương kiêu ngạo, nói chuyện càng không để ý gì, thường bị Nguyễn Trường Phú mắng hết lần này đến lần khác. Chuyện này cũng không ảnh hưởng đến cô ta, đó là đang giúp cô ta. Nhưng bây giờ, cô ta cảm thấy Nguyễn Thu Dương là một cái hố.

Nhưng Phùng Tú Anh đều vậy, nếu cô ta không đồng ý thì sẽ khiến Phùng Tú Anh, Nguyễn Trường Phú thấy khó xử. Chuyện cô ta không thể ngủ cùng phòng với người khác đã bị vạch trần, nếu không đồng ý thì cô ta lại không hiểu chuyện, phẩm chất có vấn đề.

DTV

Vì thế cô ta sợ sai nguyên tắc, gật đầu: “Vâng, được ạ.”

Phùng Tú Anh: “Vẫn là Thu Văn hiểu cho cha mẹ.”

Diệp Thu Văn cười khan: “Vâng.”

Sau đó khi cô ta vừa nói xong, một người khác đột nhiên chạy vụt vào nhà ăn.

Nguyễn Hồng Quân là người có thể vui vẻ chơi đùa mà không cần lo chuyện bao đồng. Tay cậu bé cầm một cây kiếm gỗ, đứng ở bàn ăn quay một vòng chỉ vào Diệp Thu Văn, nhìn chằm chằm cô ta: “Đồng chí cuối cùng cũng quay lại. Buổi sáng không nhận tội bây giờ mời trả lời câu hỏi của tôi. Chị đang nói dối sao?”

Phùng Tú Anh & Diệp Thu Văn: “…”

Vẻ mặt Diệp Thu Văn hoàn toàn sụp đổ.

Trước kia cô ta chỉ cảm thấy người nhà và bốn đứa em khác nhau trong nhà gây rắc rối, nhưng đều có chừng mực.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 212


Trước giờ đều không chọc gì đến cô ta, cô ta cũng không cảm thấy gì, bây giờ thực sự là hàm răng cũng ngứa!

Nhưng cô ta không thể bộc phát, nếu làm vậy cô ta không phải là người chị dịu dàng tốt tính nữa.

Cô ta nghẹn không nói được lời nào. Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Hồng Quân: “Còn không đi ngủ? Muốn ba tới đánh cho phải không?”

Nguyễn Hồng Quân vẫn chỉ vào Diệp Thu Văn: “Con phải biết chân tướng nếu không không ngủ được.”

Diệp Thu Văn: “…”

Giết cô ta đi, sao lại có đồ ngốc như thế này vậy?

Phùng Tú Anh đứng dậy đi ra ngoài: “Con đứng ở đây, mẹ đi gọi ba tới.”

Nguyễn Hồng Quân thấy Phùng Tú Anh đứng dậy đi, lập tức túm lấy tay bà ta, thay đổi giọng điệu: “Mẹ mẹ, đừng, đừng, đừng, đừng, đừng, con về ngủ giờ đây, chắc chắn ngủ được.”

Kết quả lúc sắp đi cậu bé lại dùng kiếm chỉ vào Diệp Thu Văn: “Chắc chắn là cô đang nói dối! Biu~”

Diệp Thu Văn: “!!!”

Làm ơn trực tiếp g.i.ế.c cô ta đi được không? Được không?

Diệp Thu Văn một bụng tức giận ăn cơm, cố gắng không để lộ ra biểu cảm gì trên mặt.

Phùng Tú Anh hâm cơm cho cô ta thì đi về phòng, lên giường trong phòng nói với Nguyễn Trường Phú: “Em đã bàn với Thu Văn để Thu Dương ngủ với con bé rồi. Con bé không nói gì mà đồng ý rồi.”

Vậy thì tốt rồi, Nguyễn Trường Phú lên tiếng: “Vậy là tốt rồi.”

Diệp Thu Văn ăn cơm xong thì lên lầu. Lúc mở cửa phòng ra đã nhìn thấy Nguyễn Thu Dương ở trên giường cô ta, chiếm một nửa, dựa vào đầu giường lật xem tiểu thuyết chưa đọc xong. Cô ta đọc chưa hết, đọc nhiều mà không hiểu.

Nhìn thấy Diệp Thu Văn mở cửa bước vào phòng, Nguyễn Thu Dương lập tức đặt cuốn tiểu thuyết xuống, nhìn Diệp Thu Văn: “Chị cả, mẹ bảo em sau này ngủ với chị. Mẹ mang các đồ của em vào đây rồi.”

Diệp Thu Văn không vui vẻ nhưng vẫn cố gắng gượng cười: “Ồ, được rồi.”

Nguyễn Thu Dương càng vui vẻ: “Từ nay mỗi đêm chúng ta có thể ở cạnh nhau rồi.”

Diệp Thu Văn không muốn ở cùng cô ta mỗi đêm, tối hôm qua đã làm cô ta tổn thương rồi.

Cô ta mở tủ lấy quần áo ra, không trả lời câu đó, chỉ nói với Nguyễn Thu Dương: “Chị đi rửa mặt một lúc.”

Chờ Diệp Thu Văn cầm quần áo rời đi, Nguyễn Thu Dương tiếp tục lật xem tiểu thuyết, vẫy chân vui vẻ, miệng ngâm nga một bài hát tràn đầy tình cảm chiến đấu mãnh liệt.

Đến khi Diệp Thu Văn rửa mặt xong quay lại, cô ta đặt cuốn tiểu thuyết xuống nói chuyện phiếm với Diệp Thu Văn.

DTV

Diệp Thu Văn tạm thời không có tâm trạng trò chuyện với cô ta, cô ta tắt đèn rồi nằm xuống.

Nguyễn Thu Dương cũng nằm xuống nhưng miệng vẫn không ngừng lại, tiếp tục nói bên cạnh Diệp Thu Văn: “Chị cả, chị yên tâm, chờ một thời gian ba mẹ không còn kiên nhẫn với Nguyễn Khê, em nhất định sẽ tìm cách trả thù cô ta, thay chị trút giận.”

Diệp Thu Văn quay lưng về phía cô ta, nói: “Thôi bỏ đi, đừng làm phiền nữa.”

Nguyễn Thu Dương ngồi dậy nói: “Như vậy sao được? Hai ngày nay chúng ta đã phải chịu tủi thân, xấu hổ nhiều như vậy, chẳng lẽ đều không tính sao?”

Diệp Thu Văn nghĩ thầm trong lòng – chị à, chính chị mới làm tôi xấu hổ tủi thân như thế! Tôi có ý tốt cho ngủ cùng, không để nằm dưới đất mà quay đầu đã tát tôi một cái rồi!

Vì vậy cô ta nói: “Ừ, đều quên đi.”

Cô ta không muốn gây ra chuyện gì xấu hổ nữa, không còn mặt mũi!

Nguyễn Thu Dương nuốt không trôi chuyện này: “Phải tính, chị không tính toán gì nhưng em phải tính sổ chuyện này.”

Diệp Thu Văn: “…”

Cứ việc tính sổ đi, đừng hố tôi là được!

Trong phòng phía bắc, Nguyễn Thu Nguyệt giang tay chân thành chữ đại trên giường. Không có Nguyễn Thu Dương khó chịu ở cạnh cô bé, cô bé chỉ thấy sảng khoái, không khí xung quanh cũng trở nên trong lành lạ thường.

Bây giờ cô bé một mình một phòng, giường cũng một mình một cái, muốn ngủ thế nào cũng được, lăn thế nào thì lăn. Lăn một lúc lại bò dậy lấy kem bảo vệ da mà Nguyễn Khê mua cho cô bé từ cặp sách, vừa mở ra đã ngửi thấy mùi hương.

Lọ nhỏ này chỉ trong chốc lát đã tuyệt vời ngay.

Thật là thoải mái!

Thoải mái đi ngủ, hôm sau cũng thoải mái mà tắm rửa ăn uống đi học, bắt đầu một ngày mới.

Cô bé đi học cũng mang kem bảo vệ da mà Nguyễn Khê mua cho đặt trong cặp sách. Ở trường học không có dùng tới, giữa trưa lúc tan học, cô bé đi trên đường đưa cho bạn học xem, vui vẻ: “Chị mình mua cho mình đó.”

Bạn học cô bé biết chị mà cô bé nói là ai, hâm mộ nói: “Oa, chị cậu thật tốt.”

Nguyễn Thu Nguyệt vui vẻ, còn mở ra cho bạn học ngửi mùi thơm.

Dùng cũng không dám dùng, mỗi lần cô bé chỉ lấy ra một ít.

Sau đó khi bạn học nghe xong trả lại cho cô bé đúng lúc Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh tình cờ đi ngang qua.

Ánh mắt Nguyễn Thu Dương nhạy bén, liếc mắt đã thấy được kem bảo vệ da trong tay Nguyễn Thu Nguyệt.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 213


Lúc nhìn thấy nó, đôi mắt cô ta trợn tròn.

Nhưng lúc này cô ta bình tĩnh hơn, không chặn Nguyễn Thu Nguyệt trên đường nữa.

Cô ta kéo Tô Manh Manh đi nhanh hơn, đến nhà trực tiếp chạy lên lầu, mở cửa phòng đã thấy kem bảo vệ da của Diệp Thu Văn vẫn ở trên bàn không di chuyển. Vì vậy cô ta bối rối, không biết Nguyễn Thu Nguyệt lấy kem bảo vệ da kia ở đâu.

Cô ta nghi ngờ đóng cửa lại, đúng lúc Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết vừa ra khỏi phòng.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết coi cô ta như không khí, cũng không chào mà lập tức đi thẳng xuống lầu.

Nguyễn Thu Dương bĩu môi, cũng xuống lầu đến nhà ăn.

Giữa trưa hôm nay Nguyễn Trường Phú không về, Diệp Thu Văn cũng không về, trên bàn chỉ có tám người.

Trên bàn cơm ngoài Nguyễn Hồng Quân nói nhiều, người khác không ai nói gì.

Lúc sắp ăn cơm xong, Nguyễn Thu Dương không nhịn được, nhìn Nguyễn Thu Nguyệt hỏi một câu: “Trên đường tôi thấy kem bảo vệ da kia ở đâu hả? Có phải trộm tiền trong nhà đi mua không?”

Nguyễn Thu Nguyệt bình tĩnh nhìn cô ta: “Là chị tôi mua cho tôi, có chuyện gì à?”

Phùng Tú Anh nghe không hiểu: “Kem bảo vệ da cái gì?”

Nguyễn Thu Dương đặt đũa xuống, đi thẳng vào phòng khách lấy cặp sách của Nguyễn Thu Nguyệt mang đến. Sau đó trước mặt mọi người, lấy kem bảo vệ da ra đặt trên bàn: “Chính là cái này. Nhà ta chỉ có chị cả mới dùng thôi.”

Phùng Tú Anh còn chưa nói gì, Nguyễn Khê đã nhìn Nguyễn Thu Dương nói: “Tôi mua cho Thu Nguyệt, làm sao vậy?”

Nguyễn Thu Dương hung hăng hỏi: “Lấy tiền ở đâu?”

Nguyễn Khê nhìn cô ta: “Bà nội cho, ý cô là sao?”

Nguyễn Thu Dương chỉ biết gằn giọng: “Bà nội… bà nội… cho khi nào?”

Nguyễn Khê liếc cô ta một cái: “Đầu óc cô có vấn đề à?”

Nguyễn Thu Dương không nói nữa. Phùng Tú Anh nhìn cô ta nói: “Nhà không có tiền đâu, nhanh ngồi xuống ăn cơm đi.”

Nguyễn Thu Dương cảm thấy không thú vị, đành ngồi xuống ăn tiếp.

Vừa ăn trong lòng cô ta càng cảm thấy chu xót – ngay cả Nguyễn Thu Nguyệt cũng có thể dùng thứ tốt như thế mà cô ta lại không có!

Bây giờ có năm cô gái trong nhà, chỉ có kem bảo vệ da của cô ta là kém nhất!

Cô ta không so với Diệp Thu Văn, nhưng Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt đều có đồ tốt hơn cô ta, chuyện này sao có thể chịu được!

Vì vậy cô ta quay đầu nhìn Phùng Tú Anh nói: “Mẹ, con cũng muốn kem bảo vệ da này.”

Phùng Tú Anh nhìn cô ta một cái: “Da con vẫn tốt, không cần đâu.”

Nguyễn Thu Dương tủi thân: “Nhưng con muốn!”

Phùng Tú Anh nói: “Nhà nhiều người như vậy, ai cũng muốn dùng đồ tốt nhất thì lấy gì ăn đây? Chị cả phải dùng cái này vì làn da của con bé kém, con cũng không phải không biết.”

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt không tiêu tiền của gia đình, bà ta cũng không quản được.

Nguyễn Thu Dương vừa ăn vừa nín thở, càng nghĩ càng tủi thân, đôi mắt hơi ướt.

Nhưng trên bàn cơm cũng không ai để ý cô ta. Nguyễn Hồng Quân lại quan tâm đến bà nội của cô hơn, hỏi Nguyễn Khê: “Chị hai, bà nội có rất nhiều tiền à? Em nghe ông nội là bí thư lữ đoàn, vậy quê của chúng ta rất giàu phải không?”

Nguyễn Khê lắc đầu: “Ở trên núi cuộc sống rất khó khăn.”

Nguyễn Hồng Quân nghĩ ngợi: “Bà nội chắc rất quý chị nên mới cho chị nhiều tiền như vậy.”

Nguyễn Khê cố ý liếc nhìn Phùng Tú Anh: “Bà sợ chị ở đây bị thiệt thòi thôi.”

Phùng Tú Anh bị ánh mắt cô nhìn đến làm đỏ bừng mặt. Bà ta im lặng một lát rồi cười khan: “Tiểu Khê, Tiểu Khiết, hai ngày nay vừa về mẹ bận quá, lại ồn ào đến đau đầu cho nên cũng quên mất đưa con đi mua đồ. Là sơ suất của mẹ, buổi chiều mẹ dẫn đi mua được không? Nghĩ xem muốn mua cái gì, rồi mua cả.”

Quên mất? Sơ suất?

Nguyễn Khê mỉm cười: “Không cần đâu, con tự mua được rồi.”

Phùng Tú Anh vẫn cười nói: “Chúng ta đi xem một chút đi, hoặc là mua một tấm vải may một bộ mới.”

“…”

DTV

Nụ cười trên mặt Phùng Tú Anh không giữ được. Cả khuôn mặt chậm rãi suy sụp.

Nguyễn Thu Dương tức giận nói: “Mẹ nói vậy còn im lặng à? Mẹ tốt bụng dẫn đi mua đồ thế mà nói như vậy sao? Ông bà không dạy nói chuyện lễ phép với người lớn à?”

Phùng Tú Anh không chờ Nguyễn Khê lên tiếng, vội vàng vươn tay nắm lấy tay Nguyễn Thu Dương để cô ta không nói nữa.

Việc này đúng là sơ suất của bà ta. Vừa nhận hai đứa nhỏ tới, bà ta nên dẫn các cô đi mua đồ dùng hàng ngày, lại làm cho các cô mấy bộ quần áo mới, giày mới gì đó.

Kết quả vì hai ngày nay ầm ĩ nhiều việc, bà ta quản cái này quản cái kia nên quên mất.

Nếu Phùng Tú Anh chủ động dẫn cô đi mua đồ, Nguyễn Khê có thể cân nhắc nhận lời. Bây giờ cô nhắc tới giống như cô đang cầu xin bà ta điều gì đó, cô tất nhiên sẽ không muốn.

Cô ăn no buông đũa xuống, không muốn nói mấy lời vô nghĩa với Phùng Tú Anh và Nguyễn Thu Dương nữa.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 214


Buổi chiều Phùng Tú Anh gõ cửa phòng cô muốn dẫn Nguyễn Khiết đi mua đồ. Cô cũng không mở chỉ nói: “Không cần đâu, để dành tiền nuôi con gái lớn quý giá của mẹ đi, không có tiền thì không được.”

Phùng Tú Anh bị lời nói gai góc, khó chịu của cô làm cho xấu hổ. Vì thế đứng ngoài cửa hít một hơi thật lâu, tự giễu cợt rồi quay người đi.

Bà ta cảm thấy con bé này quá vô lý, không chịu buông một chút.

Không muốn thì thôi, không muốn thì bà ta cũng đỡ phiền.

Nguyễn Thu Dương vì chuyện kem bảo vệ da mà nửa ngày sau vẫn thấy khó chịu. Lúc đi học cũng không nghe giảng, nằm ra bàn thất thần, nghĩ ngợi vì sao mình không thể có một lọ kem bảo vệ da như thế.

Điều cô ta không chấp nhận được là Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt đều tốt hơn cô ta.

Mơ màng cả buổi trưa ở trường, sau khi tan học về nhà, trong đầu cô ta vẫn là chuyện này. Dù là lúc ăn cơm hay buổi tối lúc tắm rửa vẫn nghĩ đến.

Sau khi cô ta tắm rửa xong về phòng, duỗi tay muốn lấy kem bảo vệ tay để dùng, cô ta vô thức thu lại tay cầm, chậm rãi đưa tay sang lọ kem bảo vệ da của Diệp Thu Văn, cẩm lấy, mở ra, đưa đến bên mũi ngửi mùi thơm.

Những thứ tốt có mùi thơm khác nhau, nó rất thơm.

Cô ta từ trước đến nay không lén động vào đồ Diệp Thu Văn, tâm trạng thấp thỏm khẩn trương. Cô ta lo lắng vội vàng khóa trái phòng, sau đó lấy một ít kem bảo vệ da, nhìn gương bôi lên mặt.

Lúc vừa bôi xong, cô ta cảm thấy cả người mình xinh đẹp hơn, thơm hơn.

Cô ta không nhịn được vui vẻ sung sướng, đặt lại kem bảo vệ da của Diệp Thu Văn lại như cũ.

Vừa buông ra cô ta chợt nhớ gì đó, vội vàng cầm kem bảo vệ da lên. Cô ta mở lọ kem ra lần thứ hai, nhìn chỗ đã lấy, dùng ngón tay xoa đi vết đã lấy.

Nhìn thấy vết đã lau, trong tâm cô ta chột dạ, cảm thấy lọ kem bị thay đổi rõ ràng. Sợ bị Diệp Thu Văn phát hiện ra nên cô ta mở lọ kem của mình ra, lấy một ít cho vào lọ kem của Diệp Thu Văn.

Dù sao đều là màu trắng, nếu bị khuấy rồi chắc chắn không nhìn ra được.

Sau khi làm xong, Nguyễn Thu Dương cảm thấy rất hoàn hảo, tâm trạng cũng thoải mái hơn. Sau đó cô ta để hai lọ kem vào từng vị trí cũ, trực tiếp nằm hình chữ đại trên giường, vừa sờ mặt vừa suy nghĩ.

DTV

A! Thơm quá! Mềm quá!

Sau khi Nguyễn Thu Dương, Diệp Thu Văn ở một phòng, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Thu Nguyệt thường phớt lờ họ. Vì thế con gái trong nhà chia thành hai nhóm nhỏ. Ngày thường ai chơi nhóm đấy, không can thiệp vào chuyện của nhau, không làm phiền náo loạn, nước sông không phạm nước giếng.

Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết yên ổn trải qua đến thứ năm. Trong bữa cơm tối, Nguyễn Trường Phú lấy hai chứng chỉ có đóng dấu giao cho Nguyễn Khê: “Làm tốt rồi, mang đến trường chỉnh sửa là được.”

Nguyễn Khê nhận chứng chỉ nhìn qua, đôi mắt hiện lên ý cười, nói với Nguyễn Trường Phú: “Cảm ơn bác.”

Nguyễn Trường Phú rất thích cô, con bé này càng lớn càng đẹp. Ông ta và Phùng Tú Anh sinh nhiều con nhưng Nguyễn Khê lớn lên xinh đẹp, ưu tú nhất, hội tụ tất cả ưu điểm của hai vợ chồng ông ta.

Vì vậy ông ta nói với Nguyễn Khê: “Đừng giữ một vẻ mặt thế, cười nhiều mới tốt.”

Nghe ông ta nói vậy, Nguyễn Khê lập tức ngưng nụ cười trên mặt.

Nguyễn Trường Phú: “…”

Được rồi, ông ta không xứng.

Nhưng Nguyễn Khê vẫn lịch sự với ông ta, nhìn ông ta nói: “Có thể phiền bác giúp con và Tiểu Khiết có một bộ sách giáo khoa không, cũng như một số tài liệu học ngoại khóa đều phải có, đặc biệt là sơ trung và cao trung.”

Chuyện này không thành vấn đề nhưng Nguyễn Trường Phú vẫn hỏi cô: “Đọc có hiểu không?”

Nguyễn Khê: “Không hiểu thì từ từ học.”

Nguyễn Thu Dương xùy một cái ở bên cạnh: “E rằng không phải vứt ở nhà vệ sinh.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô ta, cô ta lập tức ngậm miệng cúi đầu ăn cơm.

Vì vậy Nguyễn Trường Phú không mắng cô ta, nhìn Nguyễn Khê: “Vậy ba sẽ tìm cho con.”

Nghĩ ngợi một lúc: “Nếu muốn học thì tìm chị Thu Văn hoặc em Tiểu Phàm ấy. Hai đứa nó học rất tốt, nhất là Tiểu Phàm, mỗi môn đều đạt điểm cao, thi cử cũng đứng đầu trong lớp.”

Nguyễn Khê: “Không cần đâu, phiền phức quá.”

Diệp Thu Văn không nói gì, Diệp Phàm nói: “Không phiền đâu, tới tìm em là được, dù sao em cũng ở lầu dưới.”

Nguyễn Khê nhìn cậu ấy, không nói thêm nữa chỉ nói: “Cảm ơn.”

Diệp Phàm: “Em cũng có rất nhiều tài liệu học tập ngoài khóa, đều là em tự tìm ở hiệu sách. Nếu chị cần có thể mượn xem. Nhưng em không có sách cao trung, sang năm em lên cao trung sẽ cho chị mượn.”

Nguyễn Khê ngẩn người nhìn cậu ấy: “Ồ, được rồi.”

Lúc này Nguyễn Hồng Quân chợt nói với Diệp Phàm: “Nhìn anh ấy kìa, cuối cùng cũng gặp được người thích học như anh ấy, nhìn anh ấy vui vẻ đến nỗi muốn lấy hết bảo bối tích cóp cho người ta.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 215


Diệp Phàm như đứa ngóc nhìn Nguyễn Hồng Quân: “Em đừng nói nữa.”

Nguyễn Hồng Quân làm mặt quỷ với cậu ấy: “Em cứ nói!”

DTV

Diệp Phàm: “…” Thằng ngốc.

Nhưng Nguyễn Hồng Quân nói đúng, trong nhà có nhiều trẻ như vậy, không ai thích học như cậu ấy. Diệp Thu Văn học rất tốt nhưng điểm cũng chỉ cao vừa. Nguyễn Thu Nguyệt có thành tích không tệ nhưng cô bé còn quá nhỏ.

Nguyễn Hồng Binh còn đi mẫu giáo không nói tới, còn dư lại Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Hồng Quân là hai đứa ngốc, đi học thì ngủ, thấy sách vở là đau đầu, chỉ xem tiểu thuyết. Cặp sách mang hàng ngày cũng không có nhiều sách, đều là mấy món đồ chơi linh tinh.

Ở nhà không có ai cùng sở thích với cậu ấy.

Thật ra trường học không có nhiều, mọi người cũng không thích học.

So với điểm cao, ý thức cao và biểu hiện tốt càng quan trọng hơn.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Nguyễn Khê cẩn thận cất chứng minh dự thính vào cặp sách. Ngoài chứng minh dự thính ra thì trong cặp còn có bút, có vở mới tinh, có vả một hộp bút bằng sắt. Trong hộp bút có bút chì, cục tẩy, gọt bút chì và mấy đồ dùng học tập khác.

Cất cẩn thận xong cô và Nguyễn Khiết để cặp lên bàn, tắt đèn lên giường ngủ.

Nguyễn Khiết không buồn ngủ, vừa nghĩ đến ngày mai phải đến trường đi học, cô ấy vừa căng thẳng vừa kích động. Lớn lên ở quê bao năm chưa từng thấy việc đời, cho nên có chút không kiềm chế được mà vừa căng thẳng vừa vui mừng.

Không ngủ được cô ấy quay sang nói chuyện khe khẽ với Nguyễn Khê: “Thu Nguyệt nói trong trường đa số là trẻ con trong khu tập thể, đa số là con em cán bộ, như em thì loại gì cũng không phải, lại còn từ quê xuống…”

Nguyễn Khê biết cô ấy lo lắng người khác xem thường, lo sẽ mất mặt, cô nắm tay cô ấy nói: “Không phải là có chị đi học cùng em à, sợ cái gì? Đến lúc đó em cẩn thận chút là được, chúng ta đến ta để học tập còn những cái khác không quan trọng.”

Nguyễn Khiết nhẹ nhàng hít vào, gật gật đầu: “Chúng ta đến để học tập, chúng ta đến để học tập.”

Nguyễn Khiết cười: “Phải nhớ kỹ trong lòng.”

Nguyễn Khiết nhẩm đi nhẩm lại một hồi thì không còn căng thẳng nữa, lại hỏi Nguyễn Khê: “Chị, ngày mai chúng ta đến trường thì học lớp nào? Bác cả bảo là tùy chúng ta, vậy em nghe chị.”

Nguyễn Khê suy nghĩ rồi nói: “Chúng ta vào lớp năm nghe giảng một ngày, nếu không có vấn đề thì chúng ta học cấp hai luôn. Nhưng chương trình học kỳ một của cấp hai đã quá nửa rồi, chúng ta không theo kịp cho nên phải tự học.”

Nguyễn Khiết nghiêng đầu nhìn Nguyễn Khê: “Tự học?”

“Ừ” Nguyễn Khê nói: “Mục tiêu của chúng ta là, hai năm rưỡi tiếp theo không làm gì cả, vận dùng hết tất cả tài nguyên có thể sử dụng được bên cạnh, thầy giáo hoặc bạn học có thành tích tốt như Diệp Phàm, học hết tất cả nội dung kiến thức của cấp hai và cấp ba, cho dù không ăn không ngủ cũng phải làm được.”

Nguyễn Khiết bị cô dọa rồi: “Hai năm rưỡi? Học hết kiến thức cấp hai và cấp ba?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy: “Có thể không?”

Nguyễn Khiết nói: “Nếu có chí thì nhất định được.”

So với thời đại của Nguyễn Khê thì áp lực học tập của thời đại này vô cùng thấp, cấp hai và cấp ba chỉ có hai năm, những người đi học đó dường nhưu cũng chẳng ra làm sao bởi vì thời đại này coi trọng những người có tư tưởng, giác ngộ chính trị hơn, thành tích học tập tốt vốn được chú ý.”

Rất nhiều người học đếp cấp hai hoặc tốt nghiệp cấp ba, một bộ phận nhỏ đi lính, phần lớn về quê trở thành thanh niên có trình độ văn hóa, rất nhiều người có trình độ văn hóa thấp. Nói là thanh niên tri thức nhưng thực ra là không có tri thức.

Trong hoàn cảnh như vậy, đăng ký thi vào đại học hay cao đẳng, tuy rằng người tham gia thi rất nhiều nhưng thực sự mà nói thì người có năng lực cạnh tranh mạnh không nhiều. Dù sao từ lúc đăng ký thi đến lúc thi cũng chỉ có hai tháng ôn tập.

Trong vòng hai năm rưỡi bọn họ toàn tâm toàn ý, dốc lòng hướng đến việc này thì khả năng thi đỗ là rất cao.

Nguyễn Khiết thấy Nguyễn Khê luôn tràn đầy tự tin hướng về phía trước như vậy, chỉ cần là chuyện muốn làm, sau khi đã hạ quyết tâm thì nói gì cũng phải làm xong, lần nào cô ấy cũng bị lây nhiễm, vì thế mà lần này cô ấy cũng tràn đầy năng lượng như vậy.

Trước đây, khi vẫn ở quê, trong lòng cô ấy vẫn còn nghi ngờ, không dám tin mình thực sự có thể bước ra khỏi núi lớn. Nhưng bây giờ Nguyễn Khê đã đưa cô ấy ra khỏi đó rồi, cô ấy còn lý do gì để không cố gắng hơn đây?

Học thì học! Cô ấy nhấy định có thể!

Sáng hôm sau, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cuối cùng cũng giống những đứa trẻ khác trong nhà. Hai cô bé rửa mặt xong, lúc xuống nhà ăn cơm còn đeo cặp trên lưng, hơn nữa trong cặp không có gì khác ngoài đồ dùng cần thiết cho học tập.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 216


Người trong nhà lục tục ngồi xuống ăn cơm, Nguyễn Thu Dương bước vào thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp trên lưng thì không quen, lúc ngồi xuống còn bĩu môi khinh thường.

Nhưng lúc này cô ta không đụng chạm Nguyễn Khê và Nguyên Khiết, sau khi ngồi xuống cô ta nhìn Diệp Thu Văn hỏi: “Chị cả, hôm nay chị cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không khỏe không?”

Từ sau chuyện đổi phòng, Diệp Thu Văn ở trong nhà không còn hoạt bát như trước kia nữa, dáng vẻ nữ chủ nhân cũng không đạt như trước nữa rồi. Cô ta thấy Nguyễn Thu Dương quan tâm mình thì lắc đầu nói: “Rất khỏe, không sao.”

Nguyễn Thu Dương âm thầm thở phào, cưới nói: “Không sao thì tốt, em vẫn sợ chị ngủ với em không quen.”

Diệp Thu Văn: “…”

Đừng nhắc đến chuyện ngủ nghỉ này có được không?

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết không quan tâm Nguyễn Thu Dương, cầm đũa ăn cơm.

Nguyễn Trường Phú là người cuối cùng rửa mặt xong đến nhà ăn, ông ta bước vào thì thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo cặp trên lưng nên nhìn nhiều hơn chút. Sau đó ông ta ngồi vào bàn, hỏi: “Ngày đầu tiên đi học sao không mặc quần áo mới?”

Nguyễn Khê nghe vậy thì ngẩng đầu lên nhìn ông ta: “Quần áo mới ở đâu ạ?”

Nguyễn Trường Phú cầm đũa quay đầu nhìn Phùng Tú Anh: “Hai đứa mới đến lại phải đi học, em không mua quần áo cho chúng à? Bao nhiêu ngày trời làm cái gì vậy hả?”

Phùng Tú Anh không lên tiếng. Nguyễn Khê cúi đầu nói: “Không có quần áo mới, không có giày mới, cũng không có đồ dùng sinh hoạt mới, càng không có đồ dùng học tập mới, chả có gì hết.”

Nguyễn Trường Phú buông đũa xuống nhìn Phùng Tú Anh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Sắc mặt Phùng Tú Anh khó coi, bà ta ậm ừ: “Hai hôm vừa rồi vẫn cứ ầm ĩ tranh cãi, trong nhà lại nhiều việc, em cũng quên mất. Anh cũng biết bình thường toàn là Thu Văn nhớ những chuyện này, đầu óc em cứ hay quên trước quên sau, không nhớ được.”

Nguyễn Trường Phú nhẹ nhàng hít vào: “Quên bao nhiêu ngày như vậy?”

Giọng nói Phùng Tú Anh rất nhẹ: “Sau đấy nhớ ra rồi thì Tiểu khê lại đang cáu kỉnh với em, em gõ cửa bao nhiêu lần hỏi hai đứa thì hai đứa lại sống c.h.ế.t không cần. Như thế thì em còn có cách gì nữa?”

Nguyễn Trường Phú nến giận: “Có cách gì, có cách gì, em không thể tự đi mua à?”

Phùng Tú Anh: “Em cũng không biết chúng cần gì…nhất là vải..cũng không biết phải cắt may cần gì nào…”

Nguyễn Trường Phú sầm mặt cầm đũa lên: “Hôm nay em đến cửa hàng mua hết những đồ cần mua, để cẩn thận vào phòng hai đứa. Quần áo thì em không cần phải lo, anh tự đi tìm mua cho hai đứa.”

Phùng Tú Anh đỏ bừng mặt, cúi đầu không nói gì.

Lúc này Nguyễn Khê lại lên tiếng: “Đồ đạc bọn con đã tự mua rồi, không cần nữa.”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô: “Đây không phải là vấn đề các con cần hay không cần! Đây là vấn đề phải và nhất định phải!”

Nguyễn Khê cười một cái: “Là vấn đề mặt mũi của thủ trưởng đi.”

Lời này khiến mặt Nguyễn Trường Phú tê rần, ông ta hắng giọng: “Con bé này, không làm cho người khác nghẹn họng thì sẽ không nói chuyện đúng không?”

Nguyễn Khê không có cách nào ôn hòa nhã nhặn, chỉ nói: “Hai người muốn mua thì mua, dù sao con cũng sẽ không cảm kích hai người.”

Nói năng không lễ phép như vậy! Nguyễn Trường Phú hoàn toàn tức giận, đôi lông mày dựng thẳng: “bộp” - ông ta đập đôi đũa trong tay xuống bàn, sầm mặt, tức giận vưới Nguyễn Khê: “Tôi không cần chị cảm kích! Tốt nhất là cả đời này chị đừng có gọi ba mẹ!”

Giọng điệu và ánh mắt của Nguyễn Khê càng cứng rắn: “Không gọi thì không gọi, cả đời này chú cũng đừng mong nghe thấy tôi gọi chú là ba!”

Nguyễn Trường Phú tức giận đập bàn, thậm chí còn muốn lật bàn. Cơm ăn không vô, nhẫn nhịn một hồi rồi ông ta lập tức đứng dậy, lúc xoay người ông ta còn hung hăng đá ghế một cái, xoay người rời đi.

Ông ta đá ghế, những người khác đều sợ, chỉ có Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết là vẫn bình thản.

Phùng Tú Anh lại lên tiếng hỏi: “Cơm không ăn? Thế còn mau hay không?”

Nguyễn Trường Phú giậm chân: “Em nói xem!”

Tiếng quát này khiến những người khác càng sợ, sợ đến mức trái tim như muốn nhảy luôn ra ngoài.

Khoa trương nhất đương nhiên phải kể đến Nguyễn Hồng Quân, cháo trong miệng còn chưa nuốt xuống, hoảng sợ đến mức há hốc miệng, cháo chảy xuống từ khóe miệng cậu bé. Sau đó mỗi lần hoảng sợ, đều khoa trương run lên một cái.

DTV

Lúc Nguyễn Trường Phú đi rồi, cậu bé mới phản ứng lại, nuốt cháo trong miệng xuống, nhìn Nguyễn Khê, không ngừng nháy mắt, hỏi:

“Không phải em đang mơ đó chứ? Chị vừa mới cãi nhau với ông già? Khiến ông ấy tức giận đi mất rồi? Cơm cũng không ăn?”

Trâu bò đấy!

Cậu bé vươn tay ôm tay Nguyễn Khê, ánh sáng trong mắt giống như hai tia laser, nhìn Nguyễn Khê nói: “Từ nay về sau, chị chính là đại ca của em, à không phải, chị chính là chị cả của em, xin nhận của đàn em một lạy.”

Nguyễn Khê: “…”

Những người khác: “…”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 217


Diệp Thu Văn ăn xong rời đi trước, Nguyễn Thu Dương chưa ăn xong cái bánh bao đã đuổi theo.

Hai người vừa ra khỏi cửa, Nguyễn Thu Dương đã trợn to mắt nói: “Ôi trời ơi, Nguyễn Khê, chị ta bị điên rồi à? Cả nhà chúng ta chưa từng có ai dám nói với ba như vậy luôn. Chị ta vậy mà làm ba tức giận không ăn sáng, bỏ đi luôn.”

Diệp Thu Văn cũng thực sự kinh ngạc, cô ta không ngờ Nguyễn Khê không chỉ khiến cô ta, Nguyễn Thu Dương và Phùng Tú Anh tức giận mà còn dám làm Nguyễn Trường Phú tức giận, đúng là không biết lễ phép. Vừa ngồi vào bàn cơm, ngay cả hít thở cô ta cũng không giám hít thở mạnh.

Trong nhà không một ái dám nói với Nguyễn Trường Phú như vậy.

Cô ta nói: “Có thể là điên rồi.”

Nguyễn Thu Dương nắm tay cô ta: “Cái tính tình này của chị ta sẽ không có ai thích, mẹ không thích, bố cũng không thích. Cứ đợi mà xem, cứ như vậy thì chẳng bao lâu nữa chị ta nhất định sẽ bị ba đánh. Đến lúc đó em thêm dầu vào lửa để ba đuổi chị ta về quê luôn, trong nhà lại khôi phục bình thường, hihi…”

Diệp Thu Văn nhẹ nhàng hít vào, không nói gì.

Nguyễn Khê cơm nước xong thì ra ngoài cũng Nguyễn Khiết và Nguyễn Thu Nguyệt, còn chưa ra khỏi cửa chính, Nguyễn Hồng Quân đã cắp đ.í.t theo sau. Cậu bé kéo Nguyễn Thu Nguyệt sang một bên, đi cạnh Nguyễn Khê nói: “Chị cả, hôm nay em hộ tống chị đến trường.”

Nguyễn Thu Nguyệt: “…” Ngu ngốc.

Bình thường Nguyễn Hồng Quân đều đi cùng Diệp Phàm, Nguyễn Hồng Quân đi cạnh Nguyễn Khê, Diệp Phàm đương nhiên cũng đuổi theo. Vì thế nhà họ Nguyễn ngoài Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương ra thì đều đi học cùng nhau.

Trên đường đi, Nguyễn Hồng Quân thấy ai cũng giới thiệu: “Hey! Đây là chị cả của tôi, chị ruột của tôi, chị ruột hiểu không?”

Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm đỡ trán: “…”

Sao không có ai đến đánh c.h.ế.t cái thằng ngốc này đi.

Nguyễn Khê quả thật cũng có chút xấu hổ, vì thế nói Nguyễn Hồng Quân: “Chúng ta đừng thấy người ta là lại giới thiệu có được không?”

Nguyễn Hồng Quân rất nghe lời, lập tức đồng ý: “Được. Chị cả nói cái gì em làm cái đấy.”

Nguyễn Khiết ở bên cạnh không nhịn dược cười, mím môi để mình không cười thành tiếng.

Nhưng động tĩnh ở phía sau vẫn quấy nhiễu đến Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương ở phía trước. Nguyễn Thu Dương quay lại nhìn dáng vẻ ngu ngốc đó của Nguyễn Hồng Quân, mặt đầy ghét bỏ, nói: “Thằng ngốc đó có phải là bị hâm hay không? Nguyễn Khê cãi ba khiến ba tức giận bỏ đi mà nói vui vẻ cái gì? Muốn bị đánh cùng à? Đã ngu thì cũng thôi đi lại còn kéo anh ba đi cũng bọn họ, đúng là thiệt thòi cho anh ba mà.”

Nói xong cô ta liền gọi Diệp Phàm: “Anh ba, anh đi nhanh chút đi.”

Diệp Phàm nghe vậy thì nhìn cô ta đáp: “Không vội.”

Nguyễn Thu Dương vẫn muốn gọi nhưng Diệp Thu Văn không muốn gọi nữa, khẽ kéo tay Nguyễn Thu Dương, cô ta liền không gọi nữa.

Nguyễn Thu Dương rất không vui: “Ý gì vậy? Làm như cô ta là chị cả trong nhà không bằng, tất cả mọi người phải cắp đ.í.t theo sau. Rõ ràng chị mới là chị cả trong nhà, chị ta chính là một đứa nhà quê! Anh ba thật là, ai thực sự là chị ruột cũng không biết.”

Diệp Thu Văn bị cô ta nói vậy thì trong lòng buồn bã, hít thở sâu không nói gì.

Nguyễn Khê không quan tâm hai người Nguyễn Thu Dương và Diệp Thu Văn, vừa đi vừa nói chuyện với đám Nguyễn Hồng Quân, hỏi bọn họ học lớp mấy.

Nguyễn Thu Nguyệt không để Nguyễn Hồng Quân phí lời, ngắn gọn đáp: “Nhà chúng ta đa số là bảy tuổi đang học mẫu giáo, nhưng Diệp Thu Văn bởi vì một vài nguyên nhân mà học muộn hai năm. Chị ta và anh ba đều đang học năm hai cấp hai, năm nay tốt nghiệp cấp hai, nếu không có gì thay đổi thì sang năm sẽ lên năm nhất cấp ba. Nguyễn Thu Dương hiện tại đang học lớp năm, anh năm học lớp bốn, em học lớp hai.”

Nguyễn Khê nghe xong thì gật đầu tỏ vẻ biết rồi.

Nguyễn Hồng Quân vừa rồi không được nói, vội vàng hỏi: “Chị cả, hôm nay chị định học lớp mấy? Nếu không thì đến lớp em đi, chuyện gì ở lớp em cũng là em quyết định, em bảo kê chị.”

Nguyễn Khê nhìn cậu bé cười: “Chị đến lớp năm.”

DTV

Đoàn người đi bộ về trường, sau đó tạm biệt nhau bên đường.

Hai người Diệp Thu Văn và Diệp Phàm đi về phía trường trung học cơ sở bên kia đường. Những người còn lại đều đi thẳng đến trước cổng trường tiểu học bên đường.

Tất nhiên, Nguyễn Thu Dương và Nguyễn Khê vẫn bất hòa với nhau, giữa hai người đều có một khoảng cách nhất định.

Nguyễn Thu Dương vừa vào trường đã biến mất không thấy tung tích.

Đến khu dạy học của trường, nhóm người Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân lại tạm biệt nhau một lần nữa. Nguyễn Thu Nguyệt đi về phía lớp hai, Nguyễn Hồng Quân đến lớp bốn, còn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thì đến dãy lớp năm.

Lúc tạm biệt nhau, Nguyên Hồng Quân nói với Nguyễn Khê: “Chị cả, em học lớp này này, có chuyện gì cứ đến tìm em nha.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 218


Chờ cho Nguyễn Hồng Quân nói xong, lấy bài thi trong cặp ra rồi vào lớp, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mới tiến vào phòng học trước mặt. Vào lớp, bọn họ cũng không biết chỗ nào còn trống, thế nên chỉ có thể đứng đợi ở cuối lớp.

Chuông vào học vang lên, giáo viên cầm theo tài liệu giảng dạy bước vào lớp. Sau khi cùng các bạn học trong lớp đứng lên chào cô, Nguyễn Khê thấy còn hai chỗ trống cạnh bàn chót, lập tức kéo Nguyễn Khiết sang ngồi.

Hai người bọn cô hiện giờ vẫn chưa có sách giáo khoa, thế nên chỉ có thể lấy vở và bút ra, ngồi tại chỗ nhìn giáo viên với tấm bảng đen, tập trung nghe giảng. Nguyễn Khê nghe giảng rất tự nhiên, không chút căng thẳng, thế nên thỉnh thoảng cô có hơi lơ đãng. Sau đó, lúc cô đang vừa nhìn bảng vừa ngơ người ra, bỗng nghe thấy từ ngoài cửa lớp truyền vào hai tiếng: “Báo cáo!”

Nguyễn Khê hoàn hồn lại, cùng các bạn học khác nhìn về phía cửa lớp. Vừa nhìn đã thấy Nguyễn Thu Dương đang ôm cặp đứng cạnh một cô gái buộc tóc hai chùm, hai tay để sau đầu chờ giáo viên cho vào lớp.

Giáo viên đưa mắt nhìn hai người, cũng không kêu vào lớp, chỉ hỏi: “Vừa mới đi đâu?”

Nguyễn Thu Dương nói: “Đau bụng, đi vệ sinh.”

Giáo viên đưa mắt liếc hai người một cái, có chút không hài lòng nói: “Vào đi.”

Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh thả tay xuống bước vào lớp, nhưng vừa mới đi được hai bước đến lối đi giữa hai dãy, cô ta phát hiện chỗ ngồi của cô ta và Tô Manh Manh đã bị người khác chiếm. Hơn thế nữa, người chiếm chỗ của cô ta vậy mà lại là Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Ai cho bọn họ ngồi đó, làm ô uế cả chỗ ngồi của cô ta!

Lúc Nguyễn Thu Dương đi về phía chỗ ngồi của mình, đối diện với Nguyễn Khê, ánh mắt đã tối sầm xuống.

Cô ta định bước đến bên cạnh bàn học, sau đó thẳng thừng bảo Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cút xuống. Kết quả cô ta chỉ vừa mới bước đến bên cạnh bàn học, còn chưa kịp mở miệng, bỗng nghe giáo viên đang đứng trên bục giảng nói: “Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh, hai em đứng ở cuối lớp nghe giảng đi!”

Nguyễn Thu Dương: “!”

Những lời cô ta định nói nghẹn hết trong cổ họng, vô thức quay đầu lại thốt lên một câu: “Tại sao chứ?”

Giáo viên không hài lòng nhìn cô ta chằm chằm: “Học mười tiết, em đã đi trễ hết tám tiết. Em nói xem?”

Thấy Nguyễn Thu Dương không chịu, ông ta lại khiển trách: “Mau lên! Đừng làm lãng phí thời gian của mọi người.”

Giáo viên này là vị giáo viên không dễ chọc nhất trong lớp bọn họ, Nguyễn Thu Dương hết cách, chỉ có thể nén giận, cùng Tô Manh Manh đứng trước tấm bảng cuối lớp. Lúc đứng đó cô ta biểu môi, ánh mắt vẫn hung hăng nhìn chằm chằm vào Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê vốn không quay lại, thế nên đương nhiên không thể nào nhìn thấy được ánh mắt và vẻ mặt của cô ta.

Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, Nguyễn Thu Dương khẳng định đang tức chết.

Cô cũng không quan tâm đến cô ta, để cô ta tự mình nghẹn c.h.ế.t đi.

Nguyễn Thu Dương thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xem cô ta như không khí, còn ngồi vào chỗ của cô ta và Tô Manh Manh nghe giảng bài, hơn nữa giáo viên thỉnh thoảng còn nhìn hai bọn họ để giảng, cô ta tức đến mức n.g.ự.c như muốn nổ tung, nhưng cũng chỉ có thể nhịn xuống.

DTV

Sắp hết tiết dạy, cô ta xém chút đã không thể nhịn nổi, đúng lúc có một cơ hội tốt bày ra trước mắt cô ta.

Giáo viên viết một đề bài trên bảng, hỏi có bạn nào biết làm không.

Đề bài hơi khó, đã có mấy người lên bảng, viết viết vẽ vẽ một lúc cuối cùng cũng lắc đầu về chỗ.

Thấy không ai giải được, lúc giáo viên vừa định bắt đầu giảng cách làm thì Nguyễn Thu Dương đang đứng cuối lớp thốt lên một câu: “Chúng ta không biết, nhưng không phải là hôm nay trong lớp có hai bạn học lớn đến dự thính hay sao, bọn họ chắc chắn là biết cách giải đúng không?”

Vừa dứt lời, giáo viên và tất cả các bạn trong lớp đều nhìn về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết quả thực lớn, đặc biệt là đứng giữa đám con nít lớp năm này thì khác biệt cũng khá rõ ràng.

Nguyễn Khê quay lại nhìn Nguyễn Thu Dương một cái, trong lòng hiểu rõ, cô ta đang ôm một bụng tức, không có việc gì làm nên muốn xem cô và Nguyễn Khiết xấu hổ. Cô ta biết bọn cô chưa từng được đi học, thế nên ngay cả câu hỏi của lớp hai hay lớp ba cũng chưa chắc có thể trả lời được.

Nhưng dù sao cũng chỉ là tâm lý của một đứa nhỏ, có cơ hội lập tức muốn trả thù. Dù sao cũng chỉ muốn thấy cô và Nguyễn Khiết không thoải mái là được.

Do Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nghe giảng chăm chú nhất lớp, thế nên giáo viên có ấn tượng vô cùng tốt với bọn cô, rất nhiều lần khi giảng bài đều nhìn về phía hai cô mà giảng. Thế nên lúc này thái độ cũng rất tức, chỉ hỏi: “Có muốn thử một chút không?”

Sợ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết có gánh nặng tâm lý, ông ta còn bổ sung thêm một câu: “Chỉ là thử một chút thôi, không muốn cũng không sao.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 219


Nguyễn Thu Dương lại bồi thêm một câu: “Bọn họ cũng đã lớn như thế rồi, sẽ không mất mặt như vậy chứ.”

Tiết tấu được dẫn dắt rất tốt, trong nhất thời các bạn nhỏ trong lớp đều gật đầu đồng tình.

Nguyễn Khê không biết nói gì chỉ mỉm cười đầy bất đắc dĩ, đứng dậy nói: “Thầy ơi, để em thử một chút đi.”

Giáo viên lấy ra một cây phấn trong hộp, chờ đến khi Nguyễn Khê bước đến bục giảng ông ta đưa cho cô. Nguyễn Khê đứng trên bảng, không chút do dự viết đáp án.

Đề bài của học sinh lớp năm, dù có khó đến mức nào đi nữa thì đối với cô mà nói cũng chỉ là một chuyện đơn giản.

Cô giải xong bài toán một cách dễ dàng, sau đó bước đến mép bục giảng đặt phấn xuống rồi quay về chỗ ngồi của mình.

Lúc này, giáo viên đưa mắt nhìn các bạn học khác trong lớp, hỏi mọi người: “Mọi người cảm thấy đúng hay sai?”

Không ai lên tiếng, Nguyễn Thu Dương trợn mắt xùy một tiếng: “Tất nhiên là sai rồi!”

Giáo viên nhìn về phí cô ta, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói có chút nóng nảy: “Bạn học Nguyễn Thu Dương, xem ra em biết cách làm đúng không? Vậy phiền em nói thử xem bài này giải thế nào hả?”

Nguyễn Thu Dương vậy mà nói một cách hợp tình hợp lý: “Đề khó như thế, tất nhiên em không biết giải rồi.”

Cô ta ngay cả dạng đề thông hiểu đơn giản cũng không biết làm!

Tuy cô ta không biết cách giải, nhưng cô ta biết đối với trình độ của hai chị em vùng núi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết này mà nói, chắn chắn cũng không biết cách giải. Bọn họ ở quê, vốn không có giáo viên, tiểu học cũng chỉ học có hai hay ba năm, một đề bài lớp năm khó thế này làm sao có thể giải ra?

Giáo viên nhìn cô ta chằm chằm một lúc, sau đó lấy viên phấn trên bục giảng ném lại vào hộp phấn, rồi đưa mắt nhìn các học sinh khác trong lớp, cuối cùng mở miệng nói: “Đây chính là đáp án tiêu chuẩn, mọi người hãy xem thật kỹ cho thầy!”

Dứt lời lại nhìn về phía Nguyễn Thu Dương: “Nguyễn Thu Dương, chép phạt đáp án tiêu chuẩn này mười lần cho tôi! Chép đến khi nào hiểu thật rõ mới thôi! Nếu còn chưa hiểu, lại chép thêm mười lần nữa! Tiết sau tôi sẽ kiểm tra!”

Nguyễn Thu Dương bỗng ngây người, cặp mắt trừng lớn như mắt bò.

DTV

Cô ta vừa định cất tiếng thì chuông tan học bên ngoài phòng học vang lên.

Giáo viên thu dọn giáo án rồi chạy lấy người, đạp lên âm cuối cùng của tiếng chuông bước ra khỏi lớp.

Chuông ngừng, học sinh trong lớp đều quay đầu lại xem chuyện vui của Nguyễn Thu Dương, có người còn nghịch ngợm lặp lại: “Nguyễn Thu Dương, chép mười lần! Nếu vẫn còn chưa hiểu thì chép thêm mười lần nữa!

Tiếp đó lại có người nói: “Đây gọi là gì nhỉ? Đây gọi là tự bê đá đập chân mình!”

Dứt lời, trong lớp phát ra một trận tiếng cười, dù Nguyễn Thu Dương mặt dày đến đâu thì lúc này cũng đỏ bừng.

Lúc này, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đã thu dọn sắp xong cặp sách.

Lúc cầm cặp đứng lên, Nguyễn Khê nhìn về phía Nguyễn Thu Dương cười nói: “Vui không?”

Mặt Nguyễn Thu Dương đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, bởi vì cô ta không đánh lại Nguyễn Khê nên không dám ra tay với Nguyễn Khê, càng không nói lại cô. Cô ta nghẹn đến mặt mày đỏ bừng, nhìn theo Nguyễn Khê ra khỏi lớp, tay xiết chặt lấy quai cặp.

Tô Manh Manh đứng bên cạnh nhìn thấy Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết ra khỏi lớp, hỏi nhỏ Nguyễn Thu Dương một câu: “Đây là kế hoạch trả thù của cậu à? Hình như không thể làm cho cô ta đẹp mặt, cũng không có hả giận…”

Nguyễn Thu Dương tức muốn chết, quay sang nhìn Tô Manh Manh.

“...”

Ngại ngùng, hình như cũng không nói gì sai.

Biểu cảm của Tô Manh Manh cứng lại, yên lặng về chỗ.

Không chỉ có một lớp năm trong trường, sau khi Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ra khỏi lớp của Nguyễn Thu Dương lại bước vào một lớp khác. Không còn bàn trống, thế nên chỉ có thể bê thêm hai cái ghế ngồi cuối lớp tập trung nghe giáo viên giảng bài.

Nghe xong mấy tiết của buổi sáng, khi tiếng chuông tan học vang lên lại tự nhiên thu dọn tập vở về nhà. Lúc ra khỏi lớp, Nguyễn Khê nghe thấy Nguyễn Hồng Quân đang đứng trước cửa lớp của cậu bé hét lên: “Chị cả, em ở lại chờ anh ba, chị về trước đi! Chúng ta gặp nhau ở nhà!”

Mỗi lần Nguyễn Khiết nghe Nguyễn Hồng Quần nói chuyện đều không nhịn được mỉm cười.

Cả Nguyễn Khê cũng không nhịn cười được chứ không chỉ có mình Nguyễn Khiết.

Có một đứa em trai như thế này, phong cách rất đỉnh nha!

Nguyễn Thu Nguyệt đi từ trong lớp ra, cả một đường đều nhìn Nguyễn Hồng Quân với vẻ ghét bỏ.

Cô bé đeo cặp đi đến trước mặt Nguyễn Khê, mở miệng nói: “Chị cả, em nói có đúng hay không? Cậu ấy thật sự là một tên ngốc.”

Nguyễn Khê nhịn không được bật cười, hắng giọng nói: “Chúng ta về nhà trước đi.”

Do muốn đi chung với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, nên Nguyễn Thu Nguyệt không đi với bạn học nữa. Dù sao cô bé cũng có nhiều bạn học, hơn nữa cũng quen thân với nhau, còn ở chung trong cùng một đại viện, tùy tiện kéo một người nào đó cũng là bạn cả.
 
Back
Top Dưới