Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 380


Nguyễn Thu Nguyệt lắc đầu: “Sau khi chị đi, bọn họ đã hoàn toàn thất vọng về Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương hư hỏng lại chuyên gây họa, nên bọn họ đối với em rất tốt. Chủ yếu là do thành tích học tập của em tốt, nên càng ngày càng được coi trọng.”

Nguyễn Khê khẽ hít một hơi: “Vậy cũng tốt mà, em sống tốt là được rồi.”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Bọn họ cũng nhớ chị, thường xuyên nhắc đến chị, muốn chị về thăm.”

Nguyễn Khê mỉm cười: “Nhớ chị làm gì chứ, chị cũng không có quan hệ gì với bọn họ cả.”

Quan hệ giữa bọn họ và Nguyễn Thu Nguyệt có thể chữa lành từng chút một, dù sao cô bé cũng được bọn họ nuôi từ sơ sinh lớn lên, dù có tức giận, tủi thân hơn nữa thì cũng có tình cảm, nhưng đối với cô lại không hề có.

Ở quê, cô sống đến năm sáu tuổi, là được Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa nuôi lớn.

Hơn nữa, một giây trước kia cô nhận được thư thông báo trúng tuyển, Phùng Tú Anh vẫn giữ thái độ không nghe, không hỏi với cô, không hề dành cho cô chút tình cảm nào đáng nói. Sau khi cô nhận được thư thông báo, bà ta lập tức đổi sắc mặt, trong miệng bắt đầu có chữ nhớ nhung.

Nhớ nhung đó ở đâu ra cơ chứ?

Quan hệ giữa cô và bọn họ so với quan hệ giữa Nguyễn Khiết và bọn họ cũng không kém hơn bao nhiêu. Ăn ở chỗ bọn họ ba năm, sau đó mua đồ báo đáp bọn họ cũng được, nhưng đừng mong nhận cha con mẹ con gì đó.

Bọn họ có nhiều con như vậy, trước kia không thiếu một đứa con gái như cô, bây giờ và sau này cũng không thiếu.

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Em hiểu chị, nên em không khuyên chị.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt nói chuyện phiếm rồi ngủ lúc nào không hay, hôm sau tỉnh dậy hơi muộn. Nguyễn Thúy Chi không gọi hai người, để hai người ngủ thêm một lúc. Cô ấy đặt đồ ăn sáng trong nồi ấm, đợi hai người dậy rồi ăn.

Lúc hai người thức dậy đã tám chính giờ rồi, cả hai rửa mặt rồi đi ra ăn sáng.

Hai người đang ăn thì Nguyễn Trường Phú từ bên ngoài quay về. Chiều nay ông ta có chuyện phải làm, nên ăn sáng xong cũng không đi vội mà đi dạo xung quanh.

Thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ăn sáng, ông ta bước vào hỏi: “Mới dậy sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt ngáp một cái, nói: “Dạ, đêm qua nói chuyện khuya quá.”

Nguyễn Trường Phú lại hỏi: “Tiểu Khê, hôm nay con xin nghỉ sao?”

Nhất thời Nguyễn Khê không kịp phản ứng, theo bản năng thốt lên: “Xin gì ạ?”

Nguyễn Trường Phú kéo ghế ngồi xuống: “Đương nhiên là xin nghỉ không đi làm rồi.”

DTV

“Ồ.” Nguyễn Khê cúi đầu ăn một miếng cháo: “Đã nghỉ việc rồi. Cũng đã nghỉ một năm.”

Nghe vậy, Nguyễn Trường Phú sửng sốt, cau mày nhìn cô: “Con nói gì cơ?”

Nguyễn Khê nhìn ông ta, nhắc lại: “Công việc nhà trường giới thiệu, con đã bỏ rồi, không làm nữa.”

Ánh mắt Nguyễn Trường Phú sầm lại, bỗng ông ta vỗ bàn.

Mặt bàn bị ông ta vỗ nảy lên, Nguyễn Thu Nguyệt cầm bánh bao trong tay bị ông ta dọa sợ hết hồn.

Nguyễn Trường Phú nhìn chằm chằm Nguyễn Khê, giận đến mức tóc dựng ngược lên, ông ta trầm giọng nói: “Ai bảo con bỏ hả? Chuyện lớn như vậy, con cũng không bàn với người nhà sao? Nói bỏ là bỏ à? Đây là công việc ở Bắc Kinh đó!”

Nguyễn Khê ngẩng đầu lên nhìn ông ta, chân mày cũng nhíu lại. Cô không vui nói: “Liên quan gì đến bác chứ?”

Nguyễn Trường Phú vỗ mạnh xuống bàn lần nữa: “Ba là ba con! Chuyện này không liên quan đến ba thì liên quan đến ai chứ?”

Nguyễn Khê cũng đập mạnh đũa xuống bàn: “Nhét tôi xuống dưới quê mười mấy năm không quan tâm, sao khi đó ông không nói ông là ba tôi? Tôi nói này Nguyễn Trường Phú, chuyện của tôi, ông nội, bà nội, cô ba, chú năm, ai cũng có tư cách quản, nhưng ông không có tư cách đó! Ông là cha của Diệp Thu Văn, ông có rảnh thì đi quản cô ta đi!”

Nguyễn Trường Phú bị cô chọc giận nói không nên lời, nhưng cơn tức trong người vẫn không giảm đi chút nào, nắm đ.ấ.m cũng siết thật chặt.

Nguyễn Khê nhìn ông ta, tức giận nói tiếp: “Ông cho rằng ông đón tôi vào thành, cho tôi ăn uống ba năm thì những chuyện trước kia sẽ xóa sạch sao? Ông nằm mơ đi! Nguyễn Trường Phú, ông có nghĩ nếu tính tôi không như bây giờ, nếu tính tôi giống như Nguyễn Khiết. Nếu tôi một mình đi vào thành, đối mặt với Diệp Thu Văn, Nguyễn Thu Dương và Phùng Tú Anh, ông cảm thấy cuối cùng tôi sẽ thế nào? Ông có nghĩ tới hay không?”

Nguyễn Trường Phú siết chặt nắm đ.ấ.m đối diện với ánh mắt của Nguyễn Khê.

Hiển nhiên ông ta không hiểu những lời cô nói, vì những điều này chỉ là giả thiết mà thôi.

Nguyễn Thúy Chi làm việc trong nhà chính, nghe được động tĩnh bên này thì vội vàng chạy tới.

Vừa mới vào, cô ấy đã ngửi thấy bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Cô ấy hỏi: “Đang yên đang lành làm sao vậy?”

Nguyễn Trường Phú tức giận không biết trút đi đâu, quay đầu lại nói với Nguyễn Thúy Chi: “Em còn hỏi anh à? Nó muốn bỏ việc mà bọn em cũng để nó bỏ à? Nó còn nhỏ không biết nặng nhẹ, bọn em làm người lớn cũng không để ý à?”

Nguyễn Thúy Chi ú ớ không nói nên lời.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 381


Lúc này Nguyễn Khê lại nói: “Ông cũng không có tư cách nói chuyện với cô ba!”

Cơn tức giận của Nguyễn Trường Phú đã đến đỉnh điểm: “Nó làm em gái ruột của ba, ba là anh cả của nó, sao ba không có tư cách?”

Nguyễn Khê cười nhạt: “Ông còn biết ông là anh cả của cô ấy à? Cô ấy ở nhà chồng bị đánh, lúc cô ấy bị thương, ông ở đâu cơ chứ? Lúc cô ấy ly hôn với tên đàn ông chó má Lưu Hùng, ở quê bị mọi người chỉ vào mũi mà mắng, ông ở đâu cớ chứ? Chắc ông cũng không nhớ chồng cô ấy tên gì đúng không?”

Nghe vậy, Nguyễn Trường Phú quay đầu nhìn về phía Nguyễn Thúy Chi.

Nguyễn Thúy Chi đứng cạnh cửa không có biểu hiện gì, mím môi không lên tiếng.

Nguyễn Trường Phú ngạc nhiên hỏi: “Đã bao lâu rồi.”

DTV

Nguyễn Thúy Chi không giận, mở miệng nói: “Chồng trước của em tên Lưu Hùng, đã ly hôn mười năm rồi.”

Nguyễn Trường Phú chưa kịp nói chuyện, Nguyễn Khê nói tiếp: “Ông đừng có nói không ai nói cho ông biết. Lúc chú năm kết hôn, cô ba luôn ở nhà, chồng và tất cả các con của cô ấy đều không xuất hiện, ông cũng không để ý. Chỉ khi ông thấy có gì đó không đúng thì mới hỏi thôi! Ông mà hỏi thì chẳng ai gạt ông không nói cả!”

Nguyễn Trường Phú nhìn Nguyễn Thúy Chi, nghẹn họng không nói nên lời, chỉ đành phải nuốt xuống những lời định nói ra.

Nguyễn Khê nhìn ông ta: “Ông còn gì muốn nói nữa?”

Nguyễn Trường Phú rời mắt khỏi mặt đất, siết chặt nắm đ.ấ.m không nói gì thêm nữa.

Thấy ông ta không nói lời nào, Nguyễn Khê cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.

Nguyễn Thúy Chi không muốn để chuyện vớ vẩn này làm trễ nãi công việc, thấy Nguyễn Trường Phú không nói gì nữa, cô ấy do dự một hồi rồi nói: “Anh cả, nếu anh không còn chuyện gì khác thì em đi làm việc tiếp đây…”

Nói xong, cô ấy xoay người đi, về nhà chính tiếc tục làm việc.

Ăn xong, Nguyễn Khê buông chén xuống. Nguyễn Thu Nguyệt luôn im lặng vội vàng chồng chén của mình lên chén của cô, cầm đũa của cô nữa, cùng mang đi rửa. Nguyễn Khê nhận lấy, không để cô bé rửa, dù sao cô bé cũng là khách.

Nguyễn Trường Phú ngồi cạnh bàn một hồi, đứng dậy chào Nguyễn Thúy Chi một tiếng rồi vội vàng ra ngoài.

Chờ Nguyễn Trường Phú đi, Nguyễn Thu Nguyệt mới lên tiếng nói chuyện: “Chị bỏ việc thật à?”

Nguyễn Khê gật đầu nói: “Không bỏ thì ai mang cô ba và mọi người làm giàu chứ?”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Đúng là… Tiếc thật…”

Nguyễn Khê cười nói: “Chị không có mệnh làm quan, cũng không có lòng với chuyện đó. Cái gì mà cục phó, cục trưởng, không có sức hấp dẫn với chị. Chị thích may quần áo, chị muốn làm chuyện chị thích.”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn cô: “Nói thật, chị cả, em khâm phục chị nhất đấy, chị dám làm chuyện người khác không dám làm. Em tin chị nhất định có đạo lý của chị, không phải là tùy hứng, càng không làm liều.”

Nguyễn Khê cười nói: “Cảm ơn Thu Nguyệt nhà chúng ta.”

Bầu không khí đã dễ chịu hơn, Nguyễn Thu Nguyệt còn nói: “Em đã học lớp mười một rồi, không tới hai năm nữa sẽ thi lên đại học. Nếu em thi đậu thì sẽ được ở cùng mọi người. Ở nhà rất chán, ở cùng mọi người thú vị hơn.”

Trọng điểm của Nguyễn Khê lại lệch đi: “Giờ đã có mười hai lớp rồi à?”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, cũng đổi thành mùa Thu khai giảng rồi. Lúc đổi là lúc em đang học lớp năm, nên phải học thêm nửa năm lớp năm, học một năm rưỡi, không thì giờ em đã lên đại học rồi.”

Hai người vừa nói vừa rửa chén, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh từ bên ngoài về.

Hai người đi ra cửa, Nguyễn Hồng Binh nói: “Chị cả, hai người dậy rồi, có vào thành chơi không?”

Nguyễn Khê nhìn đồng hồ, đạp xe vào thành đúng đến giờ cơm trưa, nên cô gật đầu: “Đi chứ.”

Nói xong, Nguyễn Khê dọn dẹp sơ qua một chút, đeo túi da trên lưng rồi đẩy xe đạp, đưa theo ba người Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh ra ngoài. Nguyễn Đại Bảo và Nguyễn Nguyệt còn quá nhỏ, đưa ra ngoài không tiện nên không đưa theo hai đứa bé.

Sau khi ra ngoài Nguyễn Hồng Quân đạp xe chở Nguyễn Hồng Binh, Nguyễn Khê đạp xe chở Nguyễn Thu Nguyệt, trên đường nếu mệt sẽ đổi lại một chút.

Vì thời gian không gấp nên họ có tâm trạng đạp xe ngắm cảnh, nên di chuyển tương đối chậm.

Nguyễn Thu Nguyệt ngồi trên xe nhẹ nhàng ôm lấy eo Nguyễn Khê, nói chuyện với cô: “Vậy là lúc đầu bọn em theo chị về nông thôn, lúc trở về em hỏi chị có phải cô ba kết hôn rồi không, lúc đó chị không nói là vì cô ba ly hôn rồi sao?”

Nguyễn Khê trả lời: “Đúng, khi đó em còn nhỏ, chuyện quá phức tạp nên không nói với em.”

Nguyễn Thu Nguyệt khẽ thở dài nói: “Không ngờ cô ba đã phải trải qua nhiều thứ như vậy, khoảng thời gian đó nhất định rất khó khăn, nhưng bây giờ đều đã qua rồi, chú hiện tại rất tốt, coi như cô ba đã được đền đáp xứng đáng.”

Nguyễn Khê thoải mái nói: “Đúng vậy, đền đáp xứng đáng, sau này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 382


Cứ từ từ đạp xe như vậy, khi đến thành phố đã là giữa trưa, bụng cũng đã đói, Nguyễn Khê lập tức đưa Nguyễn Thu Nguyệt, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh đi tìm nơi ăn trưa.

Đây là lần đầu tiên Nguyễn Hồng Quân và hai người họ tới Bắc Kinh, đương nhiên phải dẫn họ đi ăn gì đó mới được.

Nguyễn Khê lập tức đưa bọn họ tới một quán đồ ăn Tây, đỗ xe ở trong nhà xe rồi đi vào trong tìm chỗ trống, lấy thực đơn từ tay người phục vụ, đưa ra trước mặt họ nói: “Các em xem xem, gọi muốn nào cũng được, ăn no thì thôi.”

Biết rõ hiện tại Nguyễn Khê có tiền, Nguyễn Hồng Quân cười nói: “Chị cả, vậy bọn em không khách sao đâu nhé.”

Nguyễn Khê khẽ cười: “Nếu giờ mà còn khách sao chị sẽ nổi giận với các em đó.”

Nói xong bốn người đều bật cười.

Đương nhiên bọn họ sẽ không quá khách sáo, nhìn thực đơn một chút rồi gọi vài món mình thích ăn.

Nguyễn Khê định buổi chiều sẽ dẫn bọn họ đi tới mấy nơi nổi tiếng trong thành phố để họ tham quan một chút, có thể chơi một vài trò chơi, không chơi được thì để sáng hôm sau lại chơi tiếp, vừa khéo chiều ngày mai Nguyễn Khiết phải đi nghe tọa đàm khoa học một chút.

Nhưng thời tiết buổi trưa vô cùng nóng, cho nên Nguyễn Khê không đưa họ đi tham quan ngay. Vừa hay cô có chút chuyện phải làm, nên đưa họ đi một chuyến đến nhà bà cụ Châu trước.

Mặc dù Nguyễn Khê đã sớm không còn tham gia quầy hàng nhưng cũng không thể sống mà không nhận việc may vá, mở hàng vài năm có tích góp được tình cảm của một số khách quen, những năm này cô đều giúp họ may quần áo, làm xong thì đưa tới cho họ.

Nguyễn Khê đưa Nguyễn Hồng Quần đạp xe tới cổng nhà bà cụ Châu, để xe đạp ở cạnh cổng, đi vào trong cánh cổng lớn khép hờ, gọi hai tiếng vào bên trong: “Bà Châu.”

Một lát sau, trong nhà truyền đến tiếng của bà cụ Châu: “Ai đó? Vào đi.”

Nguyễn Khê đưa ba người Nguyễn Hồng Quân đi vào trong sân, họ đi qua phòng chính vén bức rèm che côn trùng đi vào gian phòng bên trong, vào nhà thấy bà cụ Châu đang ngả người trên chiếc giường nhỏ, một tay cầm một cái quạt hương bồ, cô cười nói: “Bà Châu, là cháu.”

Dáng vẻ bà cụ Châu như vừa mới tỉnh ngủ, từ từ lên tiếng: “Là Tiểu Khê đấy à.”

Nói xong mới ngồi dậy nhìn Nguyễn Hồng Quân hỏi: “Đây là ai vậy?”

Nguyễn Khê cười nói: “Bọn họ là em trai và em gái cháu, theo tới chơi ạ.”

Bà cụ Châu không hỏi nữa, dùng quạt hương bồ trong tay chỉ chỉ cái ghế nói: “Mau ngồi xuống nói chuyện, tự mang ghế ra ngồi đi.”

Nguyễn Khê không định ở lại lâu, đương nhiên không ngồi xuống. Cô mau chóng đặt quần áo lên trên giường, nói với bà cụ Châu: “Bà Châu, cháu mang quần áo làm xong rồi tới, chúng cháu còn có việc, không ở lại quấy rầy bà thêm nữa.”

Bà cụ Châu tin tưởng tay nghề của Nguyễn Khê, không kiểm tra quần áo đứng lên nói: “Chờ một lát, bà đi lấy tiền cho cháu.”

Bà cụ đi vào phòng một lát rồi ra ngoài, để tiền vào tay Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê nhận tiền công xong khách sáo nói: “Bà Châu, bà nghỉ ngơi đi, chúng cháu đi trước. Rảnh cháu sẽ lại tới thăm bà, lần tới thời gian nói chuyện sẽ nhiều hơn, cháu sẽ nói chuyện với bà ạ.”

Bà cụ Châu đưa bọn họ ra ngoài, lúc đưa ra phòng chính bà cụ chợt nhớ ra gì đó, vội kéo Nguyễn Khê lại hỏi: “Tiểu Khê, cháu là người từ bên ngoài tới đúng không?”

Nguyễn Khê gật đầu nói: “Cháu là người ở nơi khác.”

Bà cụ Châu nhìn cô nói: “Vậy cháu có thể hỏi giúp bà một chút xem có người muốn mua nhà trong thành phố không.”

Nguyễn Khê lo lắng suy nghĩ một chút, chỉ chỉ xuống chân: “Là căn nhà này sao?”

DTV

Bà cụ Châu gật đầu nói: “Cơ thể bà gần đây thực sự không thể cố gắng được nữa, bà đã bàn với người trong nhà sẽ ra nước ngoài nghỉ ngơi rồi. Căn nhà này sau này sẽ không có người ở, vừa hay bọn nó ở nước ngoài gặp chút chuyện thiếu tiền, cho nên bà nghĩ nên bán căn nhà này đi đổi lại ít tiền. Nhưng người địa phương đều đã có nhà rồi, họ cũng chán ở nhà trệt rồi, muốn ở nhà cao tầng cho nên không ai muốn mua. Đương nhiên, người có thể lập tức lấy ra nhiều tiền như vậy thực sự không có mấy người. Bà nghĩ nếu như người từ bên ngoài đến ở lại đây thì có thể sẽ đồng ý mua.”

Nguyễn Khê chớp chớp mắt: “Bà chắc chắn muốn bán nhà sao?”

Bà cụ Châu thở dài nói: “Muốn bán mà không được, cũng đi đi lại lại một thời gian rồi.”

Nguyễn Khê nuốt nước bọt, hỏi: “Vậy bà định bán bao nhiêu vậy ạ?”

Bà cụ Châu nói: “Người trong nhà có thể thương lượng, mười hai nghìn.”

Tim Nguyễn Khê đập nhanh hơn vài nhịp, nhìn bà cụ Châu cười một chút nói: “Vậy nếu được… cháu mua nhé?”

Bà cụ Châu sững sờ, ngây người một lúc bất ngờ nói: “Cháu mua sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Vâng, trong tay cháu vừa khéo có chút tiền, hơn nữa cháu không có nhà ở trong thành phố, vẫn luôn muốn mua một căn, nhưng luôn bận rộn nên không có thời gian để tìm. Nếu bà thực sự muốn bán vậy thì để cháu mua, cháu sẽ không mặc cả với bà đâu.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 383


Như thế này đúng là đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được thì lại chẳng tốn chút công sức nào, bà cụ Châu vui vẻ cười nói: “Nếu như cháu thực sự định mua thì đương nhiên là tốt quá rồi, bán cho cháu trong này bà thực sự yên tâm.”

Bà cụ biết rõ Nguyễn khê mở hai cửa tiệm quần áo ở trong thành phố, trong tay không thiếu tiền, chỉ là bà cụ không ngờ cô lại có ý định muốn mua nhà, nếu không đã sớm hỏi cô rồi. Nếu Nguyễn Khê muốn mua thì bà cụ đương nhiên cảm thấy vô cùng ổn, trong lòng càng cảm thấy thoải mái hơn so với việc bán cho người khác.

Nguyễn Khê cầm lấy đai an toàn của túi da: “Vậy bà đừng tìm người khác để hỏi nữa, cháu về chuẩn bị tiền một chút rồi mấy ngày nữa sẽ tới tìm bà. Quyền sở hữu căn nhà này của bà không có vấn đề gì đấy chứ?”

Nghe nói nhiều căn nhà có quyền sở hữu không rõ ràng, một căn nhà có thể đứng tên nhiều người. Như vậy khi bán nhà sẽ rất phiền phức, vì phải được tất cả mọi người đồng ý, thủ tục sang tên cũng sẽ rườm rà hơn.

Bà cụ Châu nói: “Nhà của bà không có vấn đề gì, quyền sở hữu đứng tên bà, thủ tục đơn giản lắm. Cháu xem có nhà có tới mấy hộ gia đình ở, như vậy phiền lắm, phải được từng nhà đồng ý mới được.”

Vậy thì đơn giản, Nguyễn Khê cười nói: “Được, vậy bà chờ cháu về chuẩn bị tiền kỹ càng, rồi tới tìm bà.”

Bà cụ Châu vui vẻ nắm lấy tay của cô: “Ôi dào, may nhờ có cháu đồng ý mua nếu không nhà bà thực sự không thể bán được. Tiểu Khê, cháu là người phóng khoáng, bà thực sự rất thích cháu!”

Nguyễn Khê cười vỗ vỗ vào tay bà cụ: “Vừa khéo cháu cũng đang thiếu chỗ ở.”

Hai người bù trừ lẫn nhau, cả hai đều vui vẻ.

Nguyễn Khê đi từ trong nhà ra ngoài cửa, nụ cười trên môi vẫn không hề thu lại.

Nguyễn Hồng Quân mang xe đạp tới, nhìn Nguyễn Khê nói: “Chị cả, tại sao em cảm thấy so với chị bà cụ kia vẫn vui vẻ hơn vậy? Bỏ ra số tiền tiền mười hai nghìn để mua căn nhà cũ đó, hơn nữa còn là nhà trệt, đáng sao?”

Nguyễn Khê dong xe đạp tới cười nói: “Nhà trong thành phố, còn có cửa trước như thế này, đương nhiên là đáng rồi. Hiện tại cũng không có nhà cao tầng để mua, muốn sắp xếp để ở lại thành phố chỉ có thể mua những căn nhà trệt như vậy thôi.”

Nói xong cô ngồi lên xe đạp, Nguyễn Thu Nguyệt ngồi lên ghế sau.

Nguyễn Hồng Quân cũng ngồi lên xe, Nguyễn Hồng Binh đuổi theo vài bước rồi cũng nhảy lên phía sau.

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Những mười hai nghìn đồng đó, dù chị có muốn hay không, thuận miệng nói mua như vậy khiến em có chút bối rối đó, mười nghìn mà cứ như một trăm đồng vậy, mua nhà mà cứ như mua rau cải.”

Nguyễn Khê không nhịn được bật cười: “Cũng không thể coi là tùy ý được, sau này khi mở cửa hàng xong trong tay có tiền thì chị lại mua, nhưng thời buổi này không có ai rao bán nhà cửa, trừ khi cả ra đình ra nước ngoài, hoặc bởi vì công việc khá nên mua nhà cao tầng ở, gia đình dọn đi cả rồi mới nghĩ tới chuyện rao bán. Hơn nữa thực tế còn có những nhà nhỏ, tận bốn người có quyền sở hữu, thậm chí là năm bảy người, muốn nhiều người như vậy đồng ý bán già thực sự không dễ. Hiếm khi bà Châu muốn rao bán, vậy chị lập tức lấy đi, không thể do dự dù chỉ một giây được.”

Do dự dù chỉ nửa giây cũng là không tôn trọng tứ hợp viện!

Nguyễn Thu Nguyệt nghe xong gật đầu: “Vậy thì mua nó đi, để có thể sống trong thành phố dễ dàng hơn một chút!”

Bốn anh chị em họ vừa đạp xe vừa nói chuyện, Nguyễn Khê dẫn bọn họ đi tới gần cổng Thiên A, chơi ở quảng trường một lát, một bà cụ bán kem lạnh gần đó mời bọn họ mua.

Lúc này ở cửa trường học, những người rao bán đồ lạnh ở ven đường hoặc băng rôn quảng cáo đều dùng xe đạp kéo một cái thùng ra ngoài, trên thùng viết chữ. Bên trong lót một cái chăn trắng như tuyết, tất cả đồ lạnh đều bọc lại ở trong chăn.

DTV

Khi mở thùng kéo chăn bông ra, hơi lạnh lập tức phả lên mặt.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt muốn vị bơ, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh thì muốn đậu đỏ.

Ăn xong kem lạnh toàn thân mát mẻ thoải mái, bọn họ chơi ở quảng trường thêm một lát, sau đó đạp xe tới Thiên Đàn cách đó tám dặm.

Bốn người chơi ở tường vọng âm trong Thiên Đàn một chút, chủ yếu là vì Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh đã điên lên rồi.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Vân thử thử đứng hai bên tường vọng âm, Nguyễn Hồng Quân nằm nhoài ra nghe tiếng vọng, che miệng nói nhỏ: “Hồng Binh, trên m.ô.n.g em có nốt ruồi đó.”

Nguyễn Hồng Binh còn chưa lên tiếng, Nguyễn Thu Nguyệt đã nằm ngoài trên vách nghe thấy tiếng vọng, liếc mắt nói: “Trẻ con!”

Vì vậy nên Nguyễn Hồng Binh lại gần nói: “Đúng vậy, đồ trẻ con!”

Nguyễn Khê ở bên cạnh mỉm cười.

Vốn dĩ Nguyễn Khê còn muốn dẫn họ đi công viên Bắc Hải chèo thuyền nhưng không đủ thời gian, cho nên không thể đi. Lúc gần chạng vạng tối, cô dẫn bọn họ tới bộ giáo dục.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 384


Nguyễn Khiết tan ca đi ra ngoài, thấy bọn họ có chút vui mừng.

Nguyễn Khê nói với cô ấy: “Đi thôi, bọn chị tới đón em tan ca, đêm nay đến nhà em ăn trực, ngủ lại nhà em luôn.”

Nguyễn Khiết cười nói: “Được, đi, chúng ta đi mua đồ ăn.”

DTV

Vì không có ý định ra ngoài ăn cơm tiệm nên năm người họ ngồi trên ba chiếc xe đạp, đi đến cửa hàng thực phẩm mua thịt, mua thịt xong thì ra chợ mua rau và thức ăn, sau đó mang về nhà nấu cơm.

Nguyễn Khiết ở một khu chung cư cao tầng, là phòng do đơn vị chia, ba phòng ngủ một phòng khách. Thời đại này có thể ở loại chung cư cao tầng này coi như đã thoải mái và hãnh diện hơn ở nhà trệt rồi. Có một căn nhà như vậy cũng đủ để người ta hâm mộ.

So với nhà của bà cụ Châu, Nguyễn Hồng Quân và những người khác đương lại thích nhà của Nguyễn Khiết hơn.

Nguyễn Thu Nguyệt còn nói: “Chị cả, nếu chị không từ chức, có lẽ cũng có thể được chia đến nhà như vậy đó.”

Hiện tại nhà chưa được buôn bán nhiều, có được đều nhờ có đơn vị phân chia cho.

Nguyễn Khê cười nói: “Chị thích ở nhà trệt hơn.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi vào trong bếp nấu cơm, để cho ba người Nguyễn Hồng Quân chơi ở phòng khách. Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông đã mua cả tivi, ba người họ ở ngoài say sưa xem tivi.

Nguyễn Khiết biết Nguyễn Khê vẫn luôn muốn mua nhà trong thành phố, mà trong thành phố chỉ có nhà trệt sân vuông là dễ bán, vừa rồi còn nhắc tới nhà trệt cô ấy nói với Nguyễn Khê: “Gần đây Trần Vệ Đông khá bận, chờ anh ấy rảnh rỗi thì để anh ấy tìm giúp chị.”

Nguyễn Khê cười nói: “Tự chị đã tìm được một căn rồi.”

Nguyễn Khiết đừng ở bếp nhặt rau, nhìn Nguyễn Khê một cái: “Thật sao? Mua được không? Cần bao nhiêu tiền vậy?”

Nguyễn Khê thái khoai tây thành sợi: “Nhà của một người khách quen cũ của chị, thường hay may quần áo cho bà ấy. bà ấy muốn ra nước ngoài để dưỡng lão, vừa hay con trai bà ấy cần dùng tiền nên phải bán nhà, nói là mười hai nghìn.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút: “Vậy cũng không quá đắt.”

Nguyễn Khê nói: “Đợi đến khi Trần Vệ Đông rảnh rỗi, em để anh ấy giúp chị xem qua một chút, tốt nhất là tìm luôn hai căn, đến lúc đó cô ba và mọi người có thể chuyển đến thành phố ở cả, không thể ở nông thôn mãi được, trường học không được tốt.”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Được, để em nhờ anh ấy xem giúp chị.”

Hai người vừa trò chuyện vừa nấu cơm ở trong phòng bếp, nấu cơm xong thì bảo ba người Nguyễn Hồng Quân rửa tay ăn cơm.

Khi tắt tivi rồi rửa tay xong, Nguyễn Thu Nguyệt hỏi: “Không chờ anh rể về ăn cùng sao ạ?”

Nguyễn Khiết nói: “Đêm nay anh ấy phải trực lại ở đơn vị, không về đâu.”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: “Vâng.”

Bọn họ không nhắc tới Trần Vệ Đông nữa, năm người ngồi xuống ăn cơm, cơm nước xong xuôi thì lại xem tivi ăn trái cây cắn hạt dưa nói chuyện, sau đó từng người đi tắm rồi trở về phòng ngủ.

Mặc dù phòng ngủ trong nhà có đủ, những Nguyễn Khiết. Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ở chung một phòng. Hiếm khi thấy ba chị em ở cùng một chỗ, tối hôm qua chưa thể nói chuyện cẩn thận nên đương nhiên hôm nay phải ngủ cùng nhau để nói chuyện.

Vì thể tới tận đêm khuya ba người họ mới ngủ.

Mặc dù ngủ muộn nhưng sáng sớm ba người họ đã dậy rồi. Nguyễn Khiết đi làm, Nguyễn Khê dẫn theo ba người Nguyễn Hồng Quân đi tới công viên Bắc Hải chơi nửa ngày, chèo thuyền hóng gió, buổi trưa vẫn ăn cơm ở tiệm.

Ăn cơm xong xuôi, bốn người họ tìm nơi nghỉ ngơi thêm một lát, sau đó gần đến thời gian phải tới bộ giáo dục.

Sau khi vào trong bằng vé, phát hiện trong hội trường đã có rất nhiều người ngồi ở đó, đương nhiên hầu như đều là các học sinh trung học khoảng mười sáu mười bảy tuổi. Phía trước đã bị ngồi cả, Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Hồng Quân và mọi người ngồi ở phía sau.

Dù sao thì ghế ở hội trường hàng sau cao hơn hàng trước, trước sau đều có loa, ngồi ở phía trước hay sau cũng không có gì ảnh hưởng, thứ gì nên nhìn vẫn có thể nhìn, nên nghe vẫn có thể nghe được.

Buổi trưa ăn cơm no, thời tiết buổi chiều cực kỳ nóng nực, hơn nữa hôm qua ngủ muộn nên sau khi ngồi xuống Nguyễn Khê cảm thấy mí mắt có hơi nặng, bắt đầu ngáp rồi buồn ngủ.

Mặc dù buồn ngủ, dù tọa đàm này không chuẩn bị cho những người có độ tuổi như cô nhưng đã tới cả rồi, đương nhiên cô cũng muốn xem thử xem phong thái của những viện sĩ của viện nghiên cứu kia nên cố gắng giữ vững tinh thần.

Giữ vững tinh thần chờ đến khi tọa đàm bắt đầu, mc điều khiển chương trình lên sân khấu nói xong lời dạo đầu, mời một vị viện sĩ có tuổi lên sân khấu.

Nguyễn Khê tựa lưng vào ghế ngồi, căng mắt ra nghe.

Viện sĩ đang nói về các vì sao trong vũ trụ, nói về hố đen và các hố sâu khác, thực ra cũng khá thú vị, những Nguyễn Khê càng nghe càng buồn ngủ. Cô đưa tay lên bịt miệng lại ngáp mấy lần, thực sự không thể chống đỡ nổi, dựa lưng vào ghế ngủ thiếp đi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 385


Nguyễn Thu Nguyệt ngồi ở bên cạnh cô chăm chú lắng nghe, không hề cảm thấy buồn ngủ.

Nguyễn Khê ngủ gật, đến nỗi ngả đầu tựa vào vai Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Thu Nguyệt quay đầu về phía cô nhìn rồi mỉm cười, để cho cô dựa vào vai mình ngủ tiếp, bản thân tiếp tục nghe giảng.

Những thứ viện sĩ này nói cô bé đều thích, càng nghe càng thú vị, vừa nghe đã có cảm giác như mình đang ở trong vũ trụ vậy, cảm giác như vừa hoàn thành một chuyến du lịch tuyệt đẹp trong ngành khoa học vậy.

Nhưng sau đó trên sân khấu đột nhiên xuất hiện một người phát ngôn trẻ, khiến hội trường có chút rắc rối nhỏ.

Nguyễn Thu Nguyệt có thể hiểu được lý do của rắc rối nhỏ này, vì là người trẻ tuổi, ngoại hình rất ưa nhìn hơn nữa không chỉ ưa nhìn, khi mc điều khiển chương trình giới thiệu thông tin có rất nhiều danh hiệu, còn trẻ tuổi như vậy mà lại có không ít thành tích nghiên cứu.

Mặc dù cô bé nghe không hiểu lắm nhưng vừa nghe đã biết là một nhân vật lợi hại.

Người vừa rồi lên sân khấu phát biểu chính là người thuộc thế thế ông bà, bây giờ đột nhiên lại mời một người hơn hai mươi tuổi lên sân khấu, vừa ưa nhìn lại còn có những danh hiệu cao cấp, các cô gái nhỏ trong hội trường không náo loạn một chút mới là lạ.

Tất cả mọi người đều trong độ tuổi thanh xuân hoạt bát, những phản ứng này là hoàn toàn bình thường.

Vì bên cạnh Nguyễn Thu Nguyệt không có bạn nữ nào, Nguyễn Khê lại ngủ thiếp đi, nên cô bé không thể nói chuyện với ai.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh còn không hiểu tại sao lại xảy ra rắc rối nhỏ này, cho nên quay đầu hỏi Nguyễn Thu Nguyệt: “Sao thế? Người này lợi hại hơn so với hai người trước sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt cười một chút: “Thực ra không phải, hai người trước đều là viện sĩ.”

Bình thường những người được chọn làm viện sĩ nhỏ nhất cũng đã bốn mươi năm mươi tuổi, người này mới hơn hai mươi tuổi nhất định không phải viện sĩ.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh có chút nghi ngờ, người trên sân khấu cũng bắt đầu lên tiếng, bọn họ lập tức nghiêm túc nghe giảng không nói nữa.

Khung xương của Nguyễn Thu Nguyệt gầy gò, Nguyễn Khê tựa lên vai cô bé ngủ không được thoải mái. Cảm thấy đầu bị đau, cô mơ màng ngẩng đầu lên, sau đó lại dựa đầu vào ghế ngủ.

Vừa mới chìm vào giấc ngủ thì có người ở bên cạnh đẩy vai cô.

Cô bị lắc nên tỉnh lại, giật mình mở mắt ra, thấy Nguyễn Khiết đã tới từ khi nào, ngồi ở bên cạnh cô. Cô vẫn biết rõ mình ở đâu, nhỏ giọng nói: “Sao vậy?”

Nguyễn Khiết chỉ chỉ người phát ngôn trên sân khấu, nhỏ giọng nói: “Đó là Lăng Hào phải không?”

Nghe nói vậy, Nguyễn Khê tỉnh táo hơn một chút, quay đầu lại nhìn về phía người phát ngôn ở trên sân khấu. Vừa thấy ánh mắt cô đã có chút bất ngờ, chớp chớp mắt nhìn về phía Nguyễn Khiết, sau đó lại quay đầu nhìn về phía người phát ngôn trên sân khấu.

Nguyễn Khiết nhỏ giọng hỏi một lần nữa: “Có phải không?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn về phía Nguyễn Khiết, nói chuyện có chút nghẹt thở, thấp giọng nói: “Không phải đơn vị của em tổ chức sao? Mời người ta tới mà em không biết à, sao lại hỏi chị vậy?”

Nguyễn Khiết nhỏ giọng nói: “Không phải em phụ trách, sao em biết được chứ, em chỉ là một đứa chậm chạp. Vừa làm xong việc thì vội chạy tới đây, tới rồi thì thấy trên sân khấu có tiếng nói, cảm thấy khá giống anh ấy nhưng không biết có phải hay không.”

Nguyễn Khê nghe Nguyễn Khiết nói xong thì lại di chuyển ánh mắt lên sân khấu.

Nguyễn Khiết nói không sai, người này dáng vẻ nhìn giống Lăng Hào, nhưng cô lại có cảm giác hình như không phải. Gương mặt Lăng Hào có chút non nớt, mà khuôn mặt và ngũ quan của người trẻ tuổi này có đường nét rất rõ ràng, cả khuôn mặt toát lên vẻ tuấn tú.

Quan trọng nhất là cách nói chuyện và ánh mắt cũng không hề giống.

Nguyễn Khiết ở bên cạnh hỏi: “Chị cảm thấy có phải không?”

Nguyễn Khê lắc đầu một cái: “Không biết nữa.”

Vì muốn xác nhận, cô quay đầu nhìn về phía Nguyễn Thu Nguyệt, nhỏ giọng hỏi: “Họ giới thiệu người phát ngôn này tên là gì vậy?”

Nguyễn Thu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Em không để ý.”

Vừa rồi cô bé chỉ để ý tới vụ gây rối và gương mặt của người này.

Nguyễn Khê lại gần Nguyễn Khiết nhìn người trẻ tuổi trên sân khấu nói nhỏ: “Có lẽ là không phải đâu.”

Nguyễn Khiết nhìn kỹ lại một lát, nói: “Nhìn qua thì thấy giống nhưng nhìn kỹ một chút thì thực sự cảm thấy không phải là anh ấy.”

DTV

Dù sao người ta cũng đang nói, các học sinh cũng nghe rất nghiêm túc, hai người không nói tiếp nữa.

Đương nhiên sau khi ngủ một giấc Nguyễn Khê không còn buồn ngủ nữa, ngồi trên ghế nhìn người trẻ tuổi đang nói chuyện trên sân khấu. Bởi vì không nghe từ đầu nên cô không hiểu người đó nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt người đó.

Sau khi người trẻ tuổi này nói xong, buổi tọa đàm cũng kết thúc.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 386


Mc điều khiển chương trình nói xong lời kết thúc, học sinh trong hội trường cũng từ từ đứng dậy bắt đầu rời đi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng nhau đứng dậy, cô hỏi: “Đi luôn sao?”

Nguyễn Khiết nói: “Đi chứ, em còn phải trở về làm việc nữa.”

Nói xong hai người đi theo sau Nguyễn Hồng Quân, ra khỏi hội trường.

Tại chỗ ngồi ở hàng thứ nhất ở hội trường, người phát ngôn trẻ tuổi và hai viện sĩ kia đứng dậy. Cậu đứng dậy nói với một trong hai viện sĩ kia hai câu, qua khoảng trống thấy có hai gương mặt quen thuộc.

Ánh mắt anh rung động một chút rồi tập trung ánh mắt lên gương mặt người ở bên trái, thấy cô đang đứng nói vài câu với người bên phải rồi cùng ba học sinh ngồi ở phía sau đi ra khỏi cửa sau của hội trường.

Viện sĩ thấy cậu đang nói chuyện thì thất thần, tò mò liếc nhìn xuống hàng ghế sau, hỏi cậu: “Sao thế?”

Người trẻ tuổi khôi phục lại tinh thần, vẻ mặt lập tức căng thẳng, vội nói với viện sĩ: “Thầy Chử, em có chút chuyện ra ngoài một chút.”

Trong hội trường còn nhiều học sinh còn chưa đi hết, đương nhiên cậu trong đi ra phía sau mà lập tức đi ra cửa trước cũng các học sinh. Sau khi rời khỏi cậu vội vã nhìn xung quanh nhưng không thấy người vừa mới nhìn thấy ở hội trường.

Cổ họng cậu như bị thứ gì đó chặn lại, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Một lát sau cậu quay lại hội trường, lên sân khấu cầm mic mở lên gọi: “Nguyễn Khê! Tôi là Lăng Hào!”

“Khê Khê! Tôi là em Lăng Hào!”

“Tôi là cậu em trai đó đây!”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vừa đi qua chỗ ngoành ở hội trường, lúc đang tăng tốc bước đi thì chợt nghe thấy trên loa truyền đến tên của mình, Nghe thấy giọng nói, cô và Nguyễn Khiết lập tức ngẩn người dừng chân lại.

Một lát sau, Nguyễn Khiết nói: “Là Lăng Hào, anh ấy đang gọi chị.”

Nguyễn Khê lấy lại tinh thần, cũng Nguyễn Khiết xoay người lại, đi từ trong góc ra thì thấy Lăng Hào vội vã ra ngoài từ cửa chính hội trường, Sau khi ra ngoài cậu nhìn xung quanh, lúc nhìn sang bên này thì vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Khê.

Hai người đứng nhìn nhau cách nhau khoảng hai mươi mét, trong nháy mắt cả thế giới đều trở lên yên tĩnh.

Trong nhà hàng, Nguyễn Khê và Lăng Hào ngồi đối mặt với nhau trên bàn ăn.

Nguyễn Thu Nguyệt ngồi bên trái Nguyễn Khê, bên phải là Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh.

Bốn người ngồi đối diện với một người.

Nguyễn Hồng Quân nhếch miệng cười, hắng giọng một cái rồi lên tiếng: “Em… Em Lăng Lăng à?”

Lăng Hào: “…”

Nguyễn Thu Nguyệt mím chặt môi để mình không bật cười.

Nói xong Nguyễn Hồng Quân quay lại nhìn về phía Nguyễn Khê: “Chị cả, đây là ai vậy? Chị còn có người bạn lợi hại như vậy à?”

Nguyễn Khê nhìn Lăng Hào mỉm cười, cảm thấy có chút mới lạ: “Nếu được thì cậu tự giới thiệu một chút đi?”

Lăng Hào hắng giọng hai lần nói: “Chúng ta từng gặp nhau rồi, lúc đó các em và Khê Khê ở trong thôn, vẫn còn tương đối nhỏ.”

Vừa nói vậy, Nguyễn Thu Nguyệt đột nhiên nhớ ra, ánh mắt sáng lên nói: “À à, vậy thì em nhớ ra anh rồi, anh chính là người con trai ở trong nhà sàn đó, mẹ anh từng khám chân đau cho em, đúng không?”

Lăng Hào gật đầu với cô bé: “Đúng.”

Có thể gặp lại thực sự là một niềm vui bất ngờ, Nguyễn Khê nhìn cậu nói: “Cậu thay đổi nhiều thật, tôi thực sự không nhận ra, khi đó còn như như vậy… mà… bây giờ đã… như vậy…”

Nếu như cậu ấy không gọi cô thì chắc chắn cô sẽ không chủ động đi gặp cậu ấy.

Lăng Hào lên tiếng: “Lớn rồi, thực sự có chút thay đổi, cậu cũng thay đổi rất nhiều.”

Nguyễn Khê nhìn cậu chớp chớp mắt, không nhịn được cười hỏi: “Vậy mà cậu còn dám gọi tôi? Còn gọi qua loa ở hội trường…”

Mọi người đều nghe thấy, lúc đó tất cả học sinh đều nhìn về phía cậu, có người còn vừa nhìn vừa che miệng cười. Ai có thể ngờ được rằng giảng viên mới một giây trước còn vô cùng bình tĩnh một giây sau lại tự nhận mình là em trai ngoan như vậy chứ.

Thực sự là chuyện lớn cỡ nào cũng có thể xảy ra.

DTV

Dù sao thì thực sự quá xấu hổ, Lăng Hào hắng giọng nói: “Lúc đó không nghĩ nhiều như vậy, chỉ nghĩ là nếu như thực sự là cậu, vất vả lắm mới gặp ở đây, nếu bỏ lỡ thì sau này có thể không gặp được nữa.”

Nghe anh nói như vậy, đột nhiên Nguyễn Khê cảm thấy có chút thương cảm.

Nhưng gặp lại là chuyện tốt, cô vừa cười vừa nói: “Không sao mà, Tiểu Khiết đang làm việc cho bộ giáo dục, không chừng ngày nào đó con bé phát hiện trong danh sách có tên cậu, sau đó cho tôi biết.”

Lăng Hào nhìn cô: “Nếu như cậu biết là tôi, cậu sẽ tìm tôi sao?”

Nguyễn Khê nghĩ một lát, cười nói: “Có thể… tôi sẽ miễn cưỡng đi tìm cậu.”

Dù sao bây giờ cậu đã sống tốt như vậy, hơn nữa cũng đã xa cách nhiều năm, không liên lạc với nhau, làm gì có cô gái nào không ngại ngùng đột nhiên đi tìm cậu chứ, nhìn như thể đang cố bám víu vào mối quan hệ vậy, nghĩ đã thấy xấu hổ đến mức tê cả da đầu.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 387


Cô vừa cười vừa nói: “Nhưng tôi sẽ rất mừng cho cậu, ra ngoài chắc chắn sẽ ba hoa một chút về cậu. Mọi người nhìn bạn còn bé còn tôi xem, hiện tại đã tài giỏi như vậy rồi, là nhà khoa học đó, còn làm ở viện nghiên cứu lợi hại nhất đất nước này. Đặc biệt là đám người Cao Hải Dương đó, tôi phải về nói vào mặt bọn chúng, khi còn bé chúng luôn bảo cậu là đồ ngốc nghếch.”

Lăng Hào bật cười: “Cũng không có gì để khoe khoang đâu, chỉ là công việc bình thường thôi.”

Nguyễn Khê thấy anh mỉm cười, có chút bất ngờ, lúc này mới thấy chút quen thuộc trên người anh, mới cảm nhận được chút liên kết với cậu bé mười ba mười bốn tuổi trước kia.

Lúc anh cười lên, rất giống khi còn nhỏ.

DTV

Khuôn mặt người đang tươi cười trước mắt từ từ dung hợp lại với khuôn mặt tươi cười của cậu thiếu niên trong trí nhớ, lúc này trong lòng Nguyễn Khê mới chắc chắn… anh thực sự là Lăng Hào, là người con trai từng ở chung thôn bị cô gọi là em trai đó.

Nói vài câu thì món ăn được dọn lên, vì vậy lên năm người họ vừa ăn cơm vừa nói chuyện. Cảm giác quen thuộc ngày càng nhiều hơn, chủ đề nói chuyện đương nhiên cũng nhiều hơn, nói rất nhiều về cuộc sống của từng người.

Cuộc sống của Lăng Hào thực ra rất đơn giản, sau khi trở về thì đến trường, sau này nghe nói sẽ khôi phục kỳ thi đại học nên tập trung học tập, ba bốn tháng sau thuận lợi thông qua bài kiểm tra.

Khi học đại học cậu được một nhân tài có thành tích bồi dưỡng đặc biệt, từ sớm đã có người chỉ dẫn nên không học đồng bộ với những người khác. Ở trường học anh tham gia các dự án nghiên cứu khoa học, vì biểu hiện tốt nên đương nhiên được nhận vào viện nghiên cứu cao cấp nhất.

Vì thành quả nghiên cứu rất nhiều nên hiện tại địa vị ở viện nghiên cứu cũng không thấp.

Đương nhiên, anh không nói bản thân mình khác với những người khác, anh chỉ nói rất đơn giản, như thế bản thân cũng bất cứ người bình thường nào khác vậy. Chỉ học tập đọc sách rồi vào viện nghiên cứu, ngày nào cũng làm các dự án.

Còn Nguyễn Khê cũng nói rất đơn giản, nói mình mà Nguyễn Khiết ở lại thành phố chủ yếu là để học tập, bù đắp lại cơ hội đến trường bị thiếu hụt suốt mười mấy năm, thi đại học ở đây rồi sau khi tốt nghiệp cũng ở lại luôn.

Lăng Hào hỏi cô: “Hiện tại cậu ở đơn vị nào?”

Nguyễn Khê cười một chút rồi nói: “Không đơn vị nào cả, tôi đang làm ăn riêng.”

Lăng Hào có chút bất ngờ: “Trường học phân chia cho cậu công việc cậu không muốn à?”

Nguyễn Khê nói: “Đi được nửa đường, trải nghiệm một chút, cảm thấy không hợp nên không làm nữa.”

Lăng Hào gật đầu, không tiếp tục hỏi chuyện công việc nữa. lại hỏi: “Vậy bây giờ cậu ở đâu?”

Nguyễn Khê: “Hiện tại đang ở nông thôn, ở cùng với cô ba và mọi người. Nhưng hôm qua vừa mới đi xem một căn nhà trong thành phố, nếu như thuận lợi thì có thể mua, có thể sẽ ở trong thành phố này.”

Lăng Hào nhìn cô: “Mọi người trong nhà cậu cũng tới đây sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Ở trong núi cũng không có đường thoát, họ tới đây làm ăn cùng tôi.”

Lăng Hào gật đầu, không nói sâu hơn nữa, lại hỏi: “Cậu ở nông thôn nào? Định mua nhà ở đâu trong thành phố vậy?”

Nguyễn Khê nói: “Là một căn nhà ở trong hẻm ở bên kia.”

Suy nghĩ một chút rồi cô nói cặn kẽ thông tin cho anh biết.

Nguyễn Khê và Lăng Hào đang nói chuyện, vì Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt không có kinh nghiệm sống ở nông thôn như họ nên không nói gì xen vào, luôn im lặng không nói gì.

Sau khi cơm nước xong, Lăng Hào lại lấy từ túi ra một tờ giấy, đưa đến trước mặt Nguyễn Khê, nói với cô: “Đây là số điện thoại phòng làm việc của tôi, nếu có chuyện gì thì có thể gọi điện tới tìm tôi.”

Nguyễn Khê nhìn anh mỉm cười, mặc dù cảm thấy mình sẽ không có chuyện gì cần tìm người nghiên cứu khoa học như anh, nhưng vẫn đón nhận cười nói: “Được, vậy khi rảnh rỗi tôi sẽ gọi điện quấy rầy cậu.”

Thấy cô nói vậy, Lăng Hào cũng cười theo.

Nguyễn Khê thích nhìn anh cười, chỉ khi cười lên mới có cảm giác thân thiết.

Dáng vẻ của anh hiện tại rất khác so với lúc nhỏ, khi còn nhỏ anh không cười, nhìn có vẻ ngốc nghếch và buồn bực, còn mây giờ lúc không cười lại khiến người ta có cảm giác cách xa nghìn dặm, khiến người khác cảm thấy khó mà tới gần.

Kể cả cô cũng có cảm giác như vậy.

Cơm nước xong xuôi cũng không tiện ở lại nhà hàng lâu thêm, năm người đứng dậy đi ra khỏi nhà hàng.

Bên ngoài trời đã hoàn toàn tối, cũng gần đến lúc mọi người phải về nhà. Nguyễn Khê dẫn ba người Nguyễn Hồng Quân đứng trước mặt Lăng Hào, nhìn cậu nói: “Nếu lần này cậu đã mời bọn tôi rồi thì sau này rảnh rỗi tôi sẽ mời lại cậu.”

Lăng Hào gật đầu với cô: “Được.”

Nói tới đó cũng gần tới lúc mọi người phải chia nhau ra về nhà.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 388


Lăng Hào đứng tại chỗ nhìn Nguyễn Khê đạp xe chở Nguyễn Thu Nguyệt đi xa, lúc khoảng cách đã xa khoảng mười mấy mét, Nguyễn Khê chợt điều khiển xe bằng một tay, vừa đạp xe vừa quay đầu lại vẫy tay với cậu.

Cậu không nhịn được mà mỉm cười, đuôi mắt và khóe miệng càng cong hơn.

Vì thời gian đã muộn, Nguyễn Khê không thể đi đêm đưa ba người Nguyễn Hồng Quân về quê được, mà lại đưa về nhà Nguyễn Khiết. Bốn người lên tầng rồi gõ cửa, đợi đến khi cửa mở Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Khiết nói: “Lại phải đụng chạm một đêm nữa rồi.”

Ở lại đây không thành vấn đề, Nguyễn Khiết nói: “Mau vào đi!”

Đêm nay Trần Vệ Đông không trực, đang ở nhà, đứng cạnh Nguyễn Khiết chào hỏi Nguyễn Khê và mọi người.

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt cũng lễ phép chào anh ấy, còn gọi là anh rể.

Nguyễn Khê vào phòng, Nguyễn Khiết kéo tay cô hỏi: “Nói chuyện với Lăng Hào thế nào rồi?”

Nguyễn Khê không khách sáo khi đến nhà cô ấy, lập tức vào bếp rót nước nói: “Không có gì cả, chỉ là lâu ngày gặp lại, nói chuyện đơn giản một chút, trao đổi chút thông tin hiện tại, chị nói cho cậu ấy biết địa chỉ, cậu ấy cho chị số điện thoại ở văn phòng.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút chuyện buổi chiều, tựa vào kệ bếp cười nói: “Buổi chiều anh ấy cầm mic gọi chị trong hội trường như vậy, chuyện đã lan ra khắp đơn vị chúng ta rồi, chị không biết chứ có nhiều đồng nghiệp nữ hâm mộ chị lắm đấy.”

Trần Vệ Đông ở ngoài thu xếp cho ba người Nguyễn Hồng Quân tắm rửa, rồi bật tivi cho họ xem.

Nguyễn Khê cầm cốc nước uống hai ngụm, nhìn về phía Nguyễn Khiết: “Hâm mộ ư?”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Ừm, lúc đó tên chị lập tức trở thành điểm nhấn. Chị thấy dáng vẻ của anh ấy lúc giảng bài ở sân khấu, làm sao có thể nghĩ rằng sẽ làm chuyện sau đó được chứ? Em thực sự khâm phục anh ấy quá.”

Nguyễn Khê không nhịn được mỉm cười: “Không phải em Lăng Lăng mới là người trở thành tâm điểm sao?”

Nhớ tới chuyện Lăng Hào còn tự xưng mình là em Lăng Lăng, Nguyễn Khiết không nhịn được cúi đầu xuống cười.

Thực sự cậu rất khác so với trước đây, khiến người ta cảm thấy vừa thương cho sự xấu hổ của anh lại vừa buồn cười.

Khi còn nhỏ anh thực sự rất hợp với danh xưng em trai này nhưng hiện tại thực sự không có chút liên quan nào.

Nguyễn Khê uống hết cốc nước, tỉnh táo lại một chút còn nói: “Không gặp nhiều năm như vậy, còn không liên lạc dù chỉ một lần, chị không ngờ cậu ấy vẫn nhớ tới chị, cậu nhóc này thực sự không tệ, không uổng công lúc trước chị đối xử tốt với cậu ấy.”

Nguyễn Khiết suy nghĩ một chút: “Có lẽ trong thời gian hai năm ở nông thôn, cảm nhận trong lòng anh ấy đã thay đổi.”

Dù sao Nguyễn Khê cũng đã xuất hiện trong cuộc sống của anh khi anh cần nhất, bảo vệ anh trong hai năm đó, làm bạn với anh, nở nụ cười ấm áp với anh, đưa than sưởi ấm trong những ngày tuyết rơi thực sự còn khiến người ta ấn tượng hơn cả thêm hoa trên gấm.

Nguyễn Khê khẽ hít một hơi: “Ra ngoài được đã là tốt, em xem bây giờ cậu ấy lợi hại quá rồi.”

DTV

Nguyễn Khê gật đầu: “Không còn là cậu bé ngốc để người khác tiếp tục bắt nạt nữa.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đứng trong bếp nói chuyện tán gẫu về quá khứ ở nông thôn, tới khi ba người Nguyễn Hồng Quân đã tắm xong, Nguyễn Khê mới ra ngoài tắm rửa. Thời gian không còn sớm nữa, rửa mặt xong thì mỗi người đều trở về phòng riêng để ngủ.

Đêm nay còn có Trần Vệ Đông ở nhà, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt ở một phòng.

Nguyễn Thu Nguyệt nằm bên cạnh Nguyễn Khê nói chuyện với cô: “Em càng ngày càng cảm thấy các chị ở nông thôn tình cảm vẫn sâu đậm hơn. Chị nhìn Lăng Hào xem, nhiều năm không gặp nhưng vừa nhìn thấy chị đã liều lĩnh như vậy.”

Nguyễn Khê nằm nói: “Vì khoảng thời gian ở nông thôn vất vả mà, cho nên chỉ cần một chút ngọt cũng sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào, đương nhiên sẽ khắc sâu vào trong trí nhớ. Đợi đến khi sau này cuộc sống trở lên tốt hơn, ăn thịt cũng sẽ không cảm thấy thơm như trước đây ăn khi nghèo đói nữa, cái này cũng là một đạo lý đó.”

Đặc biệt là khi đó Lăng Hào còn nhỏ tuổi, tình cảm của trẻ em càng thêm đơn giản không chút vấy bẩn, trong ký ức càng thêm quý giá hơn.

Nguyễn Thu Nguyệt thầm nói: “Em không có những người bạn như vậy, hâm mộ thật.”

Nguyễn Khê bật cười: “Không phải em có chị sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt nằm cạnh ôm lấy cánh tay Nguyễn Khê: “Sau hai năm nữa em cũng tới tìm chị.”

Ánh mặt trời vừa ló rạng, xuyên qua mái hiên lộ ra những tia sáng.

Lăng Hào ăn sáng xong thì tới văn phòng, vừa ngồi xuống, còn chưa kịp ấm chỗ thì một đồng nghiệp đi tới bên bàn làm việc của anh rồi đứng lại, tựa vào bàn làm việc của anh, trong tay cầm cốc nước vừa uống vừa nhìn anh chằm chằm.

Lăng Hào: “Có chuyện gì sao?”

Đồng nghiệp hắng giọng: “Em Lăng Lăng?”

Lăng Hào: “…”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 389


Bỗng nhiên đồng nghiệp nhếch mép nở một nụ cười: “Em Lăng Lăng à em có muốn uống nước không? Anh rót cho em một cốc nhé?”

Lăng Hào: “…”

Đồng nghiệp nhìn biểu cảm trên gương mặt Lăng Hào, mỉm cười đi tới kéo anh lại gần, nhìn anh, tiếp tục hỏi: “Em Lăng Lăng, Khê Khê là ai vậy? Tại sao em không kể cho bọn anh biết thế.”

Lăng Hào đặt tay lên chán: “Cút!”

Đồng nghiệp vẫn mặt dày ôm anh, bắt đầu diễn: “Tôi không cút, cậu còn không chịu nói cho người ta biết sao, rốt cuộc Khê Khê là ai vậy? Tôi cứ tưởng rằng trong lòng cậu chỉ có cái phòng thí nghiệm, không ngờ trong lòng cậu còn có một cô gái!”

“…”

Lăng Hào nhắm mắt lại mặc cho cậu ấy lắc qua lắc lại.

Khi đang bị đồng nghiệp làm cho xấu hổ lúng túng thì viện sĩ Chử đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng làm việc, gọi anh một cách nặng nề: “Em Lăng Lăng, đi theo tôi đến phòng thí nghiệm.”

Phụt…

Những người khác trong phòng thí nghiệm đều bật cười.

Đồng nghiệp ôm Lăng Hào càng cười to hơn, buông cánh tay thả Lăng Hào ra.

Lăng Hào đứng dậy đi ra khỏi văn phòng, đến cạnh viện sĩ Chử nói: “Thầy Chử, thầy cứ gọi em là Lăng Hào đi.”

Viện sĩ Chử cười nói: “Em Lăng Lăng không phải dễ nghe hơn sao, thân thiết hơn nữa chứ.”

Lăng Hào: “…”

Ánh nắng mắt trời sáng chói lọt vào qua khe cửa sổ, chiếu thành một mảng màu trắng trên bệ cửa sổ, mảng màu trắng di chuyển theo tia sáng, rơi xuống mép bệ cửa sổ, rồi chiếu vào sàn nhà trước giường và một góc của đôi dép.

Nguyễn Khê khoan thai tỉnh dậy ở trên giường, hai mắt mở ra chớp chớp mấy cái.

Khi cô vừa thức dậy, Nguyễn Thu Nguyệt cũng đã tỉnh, hỏi Nguyễn Khê bằng giọng mũi: “Mấy giờ rồi ạ?”

Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông thức dậy sớm nhưng không gọi hai người dậy, bận rộn cả ngày hôm qua nên mệt gần chết, lần này lại ngủ rất lâu.

Nguyễn Khê vươn tay sờ chiếc đồng hồ nhỏ trên bàn đầu giường, nhìn một cái rồi nói: “Sắp chín giờ rồi.”

DTV

Nguyễn Thu Nguyệt vén chiếc chăn mỏng lên rồi rời giường, đeo dép đi đến bên cửa sổ và kéo rèm ra.

Ánh nắng mặt trời ngay lập tức chiếu vào, Nguyễn Khê bị chói mắt nheo mắt lại.

Sau khi thích ứng được với ánh nắng bên ngoài, hai người cùng nhau vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh vẫn đang ngủ trong phòng, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt không đánh thức hai người dậy.

Vốn dĩ hôm qua định nghe bài giảng xong thì sẽ trở về, nhưng vì gặp được Lăng Hào nên nán lại thêm một đêm. Vì thế hôm nay không sắp xếp kế hoạch gì, lại đi chơi công viên ngắm cảnh cũng rất mệt nên cho bọn họ ngủ thêm một chút.

Sau khi tắm rửa xong Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt cùng nhau vào bếp làm bữa sáng. Trứng gà bột mì thêm hành lá cắt nhỏ, muối và thêm chút nước rồi khuấy đều, sau đó cho dầu vào chảo nóng, rán thành bán trứng vàng ruộm, xếp từng chiếc bánh vào trong đĩa.

Nấu xong xuôi bưng lên bàn ăn, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh mới thức dậy.

Nguyễn Thu Nguyệt nói với hai người họ: “Hai người dậy đúng lúc đấy.”

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh ngửi thấy mùi thơm của bánh trứng, lập tức chạy đi rửa mặt.

Sau khi tắm rửa xong thì vui vẻ quay lại rồi ngồi xuống, cầm đũa lên cùng ăn sáng với Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt.

Nguyễn Khê ăn no nên đặt đũa xuống và nói: “Chơi hai ngày cũng mệt lử rồi, hôm nay các em nghỉ ngơi ở đây đi, xem ti vi xong rồi đi ngủ. Chị ra ngoài làm chút chuyện, buổi chiều xử lý xong thì chúng ta cùng nhau trở về.”

Nguyễn Thu Nguyệt cũng ăn no xong đặt đũa xuống: “Chị đi rút tiền mua nhà bà cụ đó hả?”

Nguyễn Khê nhìn cô bé rồi mỉm cười: “Cái gì em cũng biết.”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Em không muốn ở lại đây xem ti vi với mấy đứa này, mấy đứa toàn xem những thứ em không thích, chị cả, cho em đi với chị đi, vừa vặn có người làm bạn đi cùng của chị.”

Nguyễn Khê nhìn cô bé: “Bên ngoài nóng lắm, em có muốn đi không?”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn bên ngoài một cái: “Không sao cả, dù gì ở trong phòng cũng nóng.”

Nguyễn Khê gật đầu nói: “Được, vậy em đi với chị.”

Nói xong cô đứng dậy, đi vào phòng lấy túi da rồi đi ra phòng ăn, cô lấy một ít tiền và phiếu đồ ăn đưa cho Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh, nói với hai người họ: “Ăn cơm xong thì rửa bát nhé, buổi trưa các em tự kiếm chỗ nào đi ăn đi.”

Nguyễn Hồng Quân nhận lấy tiền rồi gật đầu nói: “Vâng ạ.”

Nói xong câu này, Nguyễn Khê đưa Nguyễn Thu Nguyệt ra ngoài.

Để không làm Nguyễn Khê quá mệt, Nguyễn Thu Nguyệt tự mình đạp xe đạp.

Hai người đạp xe đến ngân hàng trước, Nguyễn Khê rút mười hai nghìn nhân dân tệ trong ngân hàng ra. Cô gói xấp tiền mười hai nghìn tệ lại rồi cất vào trong túi, rồi lại đi đến Phòng giáo dục với Nguyễn Thu Nguyệt để tìm Nguyễn Khiết giúp mình một chút.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 390


Nguyễn Khiết giúp Nguyễn Khê in bản hợp đồng ra, đưa cho Nguyễn Khê và nói: “Đi đi, xử lý xong thủ tục thì nhanh chóng dọn đến, sau này chú năm và dì năm đi làm có thể thuận tiện hơn chút, chúng ta cũng có thể gặp nhau thường xuyên hơn.”

Nguyễn Khê thực sự có kế hoạch này, sau khi mua nhà xong thì đưa Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến dọn vào trước. Vì họ phải coi cửa hàng trong thành phố, hàng ngày phải chạy đi chạy lại từ thành phố về nông thôn, đường xá xa xôi thực sự rất bất tiện. Vừa vặn vào học kỳ tiếp theo, cho Nguyễn Đại Bảo đến trường học trong thành phố để học.

Nguyễn Thúy Chi muốn đưa các cô gái ở dưới quê đi làm việc, Nhạc Hạo Phong nhập hàng cũng chuyển đến dưới quê, hơn nữa bây giờ Nguyễn Nguyệt còn nhỏ, chưa tới lúc đi học nên không vội chuyển đến trước.

Nguyễn Khê nhận hợp đồng và nói: “Vậy chị qua đó trước, em quay lại làm việc đi.”

Nguyễn Khiết vẫy tay với hai người, quay người đi vào công ty.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt nhận được hợp đồng thì không lập tức đi tìm bà cụ Châu, mà là đi tìm một nơi để ăn trưa trước. Đạp xe đi rồi tùy ý tìm một quán mì bên đường, hai người đi vào, mỗi người gọi một tô mì xào.

Khi đang ăn mì, Nguyễn Khê hỏi Nguyễn Thu Nguyệt: “Có phải ngày mai ông Nguyễn trở về đúng không?”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu: “Lẽ ra tối nay là xử lý xong việc rồi. Sáng sớm mai sẽ đi tàu về, buổi tối mới về nhà.”

Nguyễn Khê nhìn cô bé rồi mỉm cười: “Vậy các em có muốn ở lại chơi không?”

Nguyễn Thu Nguyệt nói: “Ở lại ạ.”

Nguyễn Khê: “Vậy thì đợi chị có thời gian rảnh sẽ đưa các em đến Cố Cung, Bát Đạt Lĩnh, Di Hòa Viên... Hoặc là các em tự mình thương lượng một chút, còn muốn đi đâu chơi, chị đều đưa các em tới đó.”

Nguyễn Thu Nguyệt nghe thấy những địa danh này thì vô cùng phấn khích, không giấu được ý cười trên khóe miệng và nói: “Thật sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Không dễ gì được tới đây, đương nhiên muốn cho các em chơi thật là vui vẻ.”

Nguyễn Thu Nguyệt há to miệng ăn mì: “Chị cả, chị là người chị tốt nhất.”

DTV

Sau khi ăn xong Nguyễn Khê không trì hoãn lâu, lại đạp xe chở Nguyễn Thu Nguyệt đến trước cửa, đi thẳng vào trong con hẻm để tìm nhà bà cụ Châu.

Lần này bà cụ Châu không có ở nhà, hai người đành phải đứng ngoài cổng đợi một lúc.

Trong con hẻm đều có người đi lại, có người đạp xe đạp bấm chuông inh ỏi, còn có tốp ba tốp bốn trẻ con xúm lại một chỗ chơi với nhau, hai bé lăn con quay bằng thép chạy phía trước, ba bé đuổi theo ngay phía sau, khi con quay bằng thép đổ xuống thì đổi người.

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn một lúc rồi mỉm cười nói: “Khắp nơi trên đất nước đều giống nhau. Mấy bé trai trong đại viện của chúng ta cũng thích chơi trò này hồi còn nhỏ. Lăn con quay rồi chạy như điên khắp đại viện, ai ai cũng muốn thể hiện bản lĩnh của mình.”

Nguyễn Khê nhìn mấy bé trai đó chơi con quay một hồi, mỉm cười nói: “Dưới quê chúng ta chưa từng thấy ai từng chơi trò này.”

Vì căn bản không tìm được con quay thép, nên rất nhiều đứa trẻ đều chơi con quay trên chiếc xe đạp bỏ đi. Vùng quê nghèo đến mức ngay cả một chiếc xe đạp cũng không thể nhìn thấy, chưa nói đến có thể có những con quay thép bỏ đi được đám trẻ con lấy để chơi.

Trong ký ức thời thơ ấu của bản thân Nguyễn Khê cũng không có thứ này, suy cho cùng đây không phải là đồ chơi ở thời đại này.

Cô cảm thấy khá thú vị, cứ nhìn chằm chằm một hồi lâu.

Đợi rất lâu nhưng bà cụ Châu vẫn chưa trở về, Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt rất kiên nhẫn, cũng không ngại chờ đợi.

Sau khi nhìn đám trẻ con chơi con quay thép, Nguyễn Thu Nguyệt lại quay đầu nhìn về phía tứ hợp viện của bà cụ Châu, chuyển chủ đề nói: “Người ở thủ đô đúng là giàu có, trước đây cũng sống trong tứ hợp viện như vậy, căn nhà trong Hồng Lâu Mộng cũng gần giống như vậy.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Căn nhà trong Hồng Lâu Mộng rất lớn, sân viện của bà cụ Châu chắc được coi là nhị tiến, bởi vì trong đây còn có một cánh cửa. Mà nơi mẹ Giả sống một mình chính là sân viện ngũ tiến, em nghĩ xem toàn bộ Giả phủ lớn đến mức nào.”

Nguyễn Thu Nguyệt cảm khái nói: “Nhà cửa xa hoa, gia tộc trâm anh thi hương.”

Nguyễn Khê nói: “Chúng ta không thể nhìn được Giả phủ trong Hồng Lâu Mộng, nhưng có thể dành thời gian để đến Cung vương phủ, tòa nhà do Hòa Thân xây dựng. Người ta đều nói ‘một tòa Cung vương phủ, chiếm một nửa lịch sử của thời nhà Thanh’, tòa nhà đó thực sự rất lớn.”

Nguyễn Thu Nguyệt gật đầu nói: “Được ạ, em muốn đi xem hết.”

Vì thường ngày cô bé đọc rất nhiều sách, nên cô bé có hứng thú với những di tích văn hóa cổ này, muốn được tận mắt chiêm ngưỡng.

Còn Nguyễn Khê rất có hứng thú với những tòa tứ hợp viện, tòa nhà cổ, còn muốn bỏ thêm tiền mua thêm mấy căn.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 391


Ngoài ngôi nhà cần để ở bây giờ ra, cô còn cần thêm nhà là vì tứ hợp viện cổ xưa này rất có giá trị để đầu tư trong thời đại hiện giờ.

Thật ra, trong thời đại hiện giờ rất dễ chơi đồ cổ, bởi vì có rất nhiều những thứ đồ xưa cũ, vẫn chưa có người nào làm giả. Về cơ bản, nếu có tiền thì sẽ chơi đồ cổ, có khi còn lấy được rất nhiều bảo bối có giá trị, nhưng cô lại không có khiếu về phương diện này.

Cô không biết đánh giá nên sẽ không chơi đồ cổ, nhưng mua tứ hợp viện cũng không tệ.

Chỉ cần có tiền có thể đầu tư, lựa chọn đầu tiên trong thời đại này phải là tứ hợp viện. Sau này bất động sản và nhà đất bị thổi nóng lên, giá trị của căn viện tử được giữ gìn tương đối tốt này sẽ lên tới mấy trăm triệu, mấy tỷ nhân dân tệ.

Bởi vì có lạm phát, giữ tiền trong tay sẽ không ngừng mất giá trị, nhưng mua một căn tứ hợp viện, vậy thì nó sẽ vĩnh viễn tăng giá trị.

Hai người đứng bên cạnh con sư tử đá trước cổng nhà nói chuyện, một lúc sau bà cụ Châu chống gậy trở về. Gần đây trông bà cụ càng thêm già, tóc bạc trắng cả đầu, vì bị bó chân nên đi lại không được vững.

Không đợi bà cụ đến gần, Nguyễn Khê đã chào hỏi bà cụ: “Cháu chào bà Châu.”

Bà cụ Châu nghe thấy giọng nói thì nhìn sang, mỉm cười nói: “Tiểu Khê à, cháu đến rồi.”

Nguyễn Khê đi tới trước mặt bà cụ Châu, đỡ bà cụ đi đến cổng viện tử. Đợi bà cụ móc chìa khóa trên người ra, Nguyễn Khê nhận lấy chìa khóa của bà cụ rồi đi mở cửa, mở cửa xong cô trả lại chìa khóa cho bà cụ Châu.

Bà cụ Châu vừa đi vào trong nhà vừa nói: “Bà vừa mới đi ra ngoài, các cháu không đợi lâu đúng không?”

Nguyễn Khê đỡ bà cụ đi qua ngưỡng cửa: “Không lâu ạ, chỉ đợi một lát thôi, bà cẩn thận dưới chân, nhỡ đâu bị vấp ngã.”

Bà cụ Châu đi rất chậm, đi qua hai cánh cửa rồi đến viện tử, đến nhà chính thì đẩy cửa rồi đi vào.

Khi ngồi xuống giường đấy, bà cụ nhìn Nguyễn Khê và nói: “Có phải cháu đến đây để mua lại căn viện tử này của bà không?”

Nguyễn Khê ngồi xuống đối diện với bà cụ Châu, mỉm cười nói: “Đúng vậy ạ, vừa rồi cháu đã đi rút tiền, cháu đến căn viện tử này của bà thường xuyên nên cháu cũng không cần đi xem, chỉ cần bà đồng ý là bán, chúng cháu lập tức ký hợp đồng, làm thủ tục.

Nguyễn Thu Nguyệt không tham gia vào những chuyện quan trọng của Nguyễn Khê, tự mình chuyển chiếc ghế bành đến rồi ngồi xuống bên cạnh.

Bà cụ Chu hỏi: “Cháu chuẩn bị xong hợp đồng chưa?”

Nguyễn Khê trực tiếp lấy hợp đồng ra, đặt lên giường đất đối diện với bà cụ Châu.

Thật ra bà cụ Châu đọc không hiểu được, đọc một hồi thì bà nói: “Bà đọc không hiểu mấy cái thứ này, ký vào đây à? Lấy tất cả giấy tờ chứng nhận, rồi đến Cục quản lý nhà đất để làm thủ tục sang tên đúng không?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Vâng làm như vậy ạ.”

Bà cụ Châu và Nguyễn Khê đã quen biết nhau từ lâu, bà cụ rất tin tưởng cô, vì thế bà cũng không định đọc thêm. Nguyễn Khê đồng ý mua nhà của mình nên bà cảm thấy rất vui, bà trực tiếp hỏi mượn Nguyễn Khê một cây bút, bàn tay run rẩy hỏi Nguyễn Khê phải ký ở chỗ nào.

DTV

Nguyễn Khê chỉ cho bà cụ chỗ để ký, nhưng bà cụ Châu còn chưa đặt bút xuống

chỗ để ký, thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói truyền tới từ cửa nhà chính: “Mẹ, mẹ đang ký cái gì vậy?”

Bà cụ Châu quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy đó là con trai bà đã trở lại.

Bà cụ Châu dừng bút lại và nói: “Ký hợp đồng này, ký xong là sẽ bán nhà đi, bán nhà xong thì chẳng phải sẽ có tiền ứng cho con sao? Đúng lúc con về nhà, vậy con tới giải quyết đi, không có vấn đề gì thì hôm nay đi làm thủ tục sang tên.”

Ông Châu đặt vali hành lý xuống rồi đi tới, khách khí chào hỏi Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt một tiếng, sau đó cầm lấy tờ hợp đồng trên giường đất lên lật xem. Sau khi đọc qua xong, ông nhìn Nguyễn Khê và nói: “Cháu muốn mua nhà à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Cháu cũng mang tiền đến đây rồi.”

Ông Châu biết được tình hình cụ thể, nếu không ông cũng sẽ không quay trở lại ngay lúc này. Ông muốn trở về xem bán nhà, nhân tiện đưa bà cụ Châu ra nước ngoài, sau này nếu không có việc gì thì cũng không quay lại nữa.

Ông cầm lấy bản hợp đồng rồi suy nghĩ, nhìn về phía Nguyễn Khê và nói: “Như thế này đi, để đảm bảo an toàn, cháu trả trước bốn nghìn tệ, chúng ta ký hợp đồng xong. Sau đó, cháu trả tiếp bốn nghìn tệ nữa, chúng ta mang hết giấy tờ đến Cục quản lý nhà đất để làm thủ tục sang tên, đợi xét duyệt xong thì cháu nộp tiền thuế, rồi trả tiếp bốn nghìn tệ còn lại cho chú, chú sẽ giao chìa khóa cho cháu, cháu thấy thế nào?”

Nguyễn Khê không định làm phiền bà cụ Châu như vậy, nhưng con trai bà đã đưa ra đề nghị như vậy, đương nhiên cô đồng ý, cũng để đảm bảo an toàn cho cô, vì thế cô gật đầu nói: “Được ạ, cứ làm như lời chú nói đi.”

Vì vậy bà cụ Châu đã ký tên và lăn dấu vân tay theo sự chỉ dẫn của con trai bà.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 392


Sau khi Nguyễn Khê ký xong và ấn dấu vân tay, cô trả trước bốn nghìn nhân dân tệ tiền đặt cọc cho họ.

Con trai của bà cụ Châu không có nhiều thời gian, ông cũng không định ở lại trong nước lâu vì chuyện này, thấy thời gian không còn nhiều. Ông trực tiếp lấy tất cả tài liệu giấy tờ rồi đưa bà cụ Châu đi cùng với Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt đến Cục quản lý nhà đất.

Đầu năm nay số người đi mua nhà vô cùng ít, đương nhiên cũng không có người đến xử lý nghiệp vụ mua nhà.

Nguyễn Khê lại trả thêm bốn nghìn nhân dân tệ, lấy giấy tờ ra của mình ra phối hợp với bà cụ Châu và con trai bà bà cụ để làm thủ tục sang tên.

Sau khi hoàn tất các thủ tục, người của Cơ quan Quản lý nhà đất nói với cô, việc thẩm duyệt sẽ mất hai ngày, yêu cầu cô hai ngày nữa tới nộp tiền thuế.

Sau khi ra khỏi văn phòng Cục quản lý nhà ở, Nguyễn Khê nhìn ông Châu và nói: “Vậy thì hôm nay cháu trở về trước, ngày kia cháu tới nộp tiền thuế, nếu tất cả không có vấn đề gì thì cháu sẽ đưa bốn nghìn nhân dân tệ còn lại cho chú, chú đưa chìa khóa nhà cho cháu.”

Ông Châu gật đầu nói: “Nếu thẩm duyệt không có vấn đề gì thì cháu tới nộp tiền thuế.”

Hai bên vừa nói xong, Nguyễn Khê mỉm cười chào bà cụ Châu: “Bà Châu, bây giờ cháu về nhà trước, ngày kia cháu sẽ lại đến thăm bà, tới lúc đó sẽ trò chuyện vui vẻ với bà.”

Dù sao sau khi đưa chìa khóa bà sẽ rời đi với con trai của mình, sau này cũng sẽ không gặp lại nhau nữa.

Bà cụ Châu nắm tay cô: “Đi cẩn thận nhé.”

Nguyễn Khê vẫy tay với bà, giao bà cho con trai, sau đói đạp xe rời đi với Nguyễn Thu Nguyệt.

Hai người đạp xe đạp đến nhà của Nguyễn Khiết, lên lầu rót hai cốc nước rồi ngồi nghỉ ngơi một lúc, xem ti vi thư giãn một chút, sau đó để lại một mẩu giấy trên bàn cà phê, rồi đưa Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh về nhà.

Bốn người họ đạp xe đi trong gió, đạp xe chạy như bay.

DTV

Nguyễn Khê rất vui mừng vì đã mua được tòa tứ hợp viện, Nguyễn Hồng Quân làm gì cũng đều vô cùng vui vẻ.

Khi có gió thổi cậu bé phải lao nhanh đến, khiến cho tóc và quần áo của mình đều bay lên.

Khi về đến nhà, đúng lúc trong nhà vừa chuẩn bị ăn tối, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh dựng xe, rửa tay rồi ngồi xuống ăn cơm. Nguyễn Trường Phú cũng làm việc xong rồi từ thành phố trở về, ngồi đối diện với Nguyễn Khê để ăn cơm.

Vì trước đó đã cãi nhau một trận, bầu không khí giữa hai người lúc này không được tốt lắm.

Không phải Nguyễn Trường Phú vẫn đang tức giận, mà là bị Nguyễn Khê làm cho nghẹn họng không nói được gì, cho nên bây giờ trong lòng ông ta cảm thấy mình đuối lý. Nhưng còn phải lo mặt mũi người làm cha, làm anh cả, vì thế trông có vẻ gượng gạo.

Ông ta gọi ba chị em Nguyễn Hồng Quân: “Ăn cơm xong thì thu dọn một chút, sáng mai ngồi xe lửa về nhà.”

Nguyễn Thu Nguyệt cắn một miếng bánh bao, nhìn ông ta và nói: “Bây giờ con chưa muốn về, con vẫn chưa được rất nhiều nơi con muốn đi. Mấy đứa muốn ở đây chơi một chút, đợi đến khi kỳ nghỉ hè kết thúc thì con về nhà.”

Nguyễn Trường Phú nói: “Chơi ba ngày rồi mà còn chưa đủ sao? Ra ngoài chơi mà không cần tiêu tiền sao? Các con ở lại đây thêm một ngày thì phải tốn thêm mộtmiệng ăn, các con cho rằng đây là chuyện bình thường sao?”

Nguyễn Thu Nguyệt còn chưa lên tiếng, Nguyễn Thúy Chi đã nói: “Cũng chỉ là chuyện bày thêm ba đôi đũa mà thôi, có gì mà phiền phức chứ, trong nhà đã có nhiều người như vậy, thêm ba đứa nó cũng không nhiều. Đã chơi chưa đủ thì cứ ở lại chơi đi.”

Nguyễn Khê nói tiếp: “Bác đừng lo lắng về chuyện tiền nong, không tốn nhiều tiền đâu.”

Nguyễn Trường Phú không thèm nhìn Nguyễn Khê mà nói: “Con đừng cho rằng bây giờ cháu kiếm được chút tiền là hoàn toàn vô tư không lo lắng. Không chừng một ngày nào đó có chính sách thay đổi thì chuyện này coi như xong đời, nghỉ việc rồi thì con ổn định một chút đi, lập kế hoạch tốt cho tương lai.”

Giọng điệu và lời nói của ông ta khi đang nói chuyện vẫn bình thường, đương nhiên Nguyễn Khê không tỏ vẻ gì, chỉ nói: “Cho dù lập kế hoạch tốt cũng không kém điều này, hay là bác không muốn chúng con ở cùng nhau vun đắp tình cảm chị em?”

Nguyễn Trường Phú lại bị cô làm cho nghẹn họng không nói được lời nào, lập tức nói: “Cô ba và chị cả mấy người đã nói như vậy, vậy thì các cháu cứ ở lại đi, bọn họ không chê phiền phức, thì ba còn sợ cái gì? Ở lại cũng đúng lúc, trong nhà được sạch sẽ.”

Nguyễn Hồng Quân nhếch miệng cười: “Được ạ, chúng con sẽ ở lại.”

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt ở lại không chịu đi. Sáng sớm ngày hôm sau, đương nhiên Nguyễn Trường Phú đã tự mình xách túi rời đi. Nguyễn Khê không dậy sớm để tiễn ông ta, Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Trường Sinh đã đưa Nhạc Hạo Phong và Tiền Xuyến đi tiễn ông ta.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 393


Vì mới ra ngoài chơi hai ngày nên vẫn cảm thấy hơi mệt, tiếp sau đó còn có việc phải làm, hai ngày qua Nguyễn Khê không định đưa bọn trẻ ra ngoài đi chơi.

Nguyễn Khê nghỉ ngơi ở nhà một ngày, làm công việc cắt may quần áo.

Chiều hôm sau cô lại đạp xe đi lên thành phố, gói ghém đủ tiền xong thì đến Cục quản lý nhà đất để nộp tiền thuế.

Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh không đi, Nguyễn Thu Nguyệt không muốn ở trong nhà đi cùng cô lên thành phố.

Hai người đến thành phố giao tiền trước, giao tiền xong cầm biên lai đi tới nhà của bà cụ Châu.

Vẫn chưa nhận được giấy chứng nhận bất động sản ngay, còn phải đợi vài ngày nữa mới đi nhận.

Đi đến trước nhà bà cụ Châu, Nguyễn Khê đã đi dạo phố mua một chút đồ ăn.

Cả ngày hôm nay, ngoài việc đưa bốn nghìn nhân dân tệ còn lại cho con trai bà cụ Châu, lấy được tất cả chìa khóa trong tứ hợp viện. Cô còn ngồi dưới gốc cây táo trong viện tử của tứ hợp viện và trò chuyện một hồi lâu với bà cụ Châu.

DTV

Khi bà cụ Châu đứng dậy và rời đi với con trai, bà nói với Nguyễn Khê: “Sau này, bà không được mặc quần áo do cháu may nữa rồi.”

Nguyễn Khê mỉm cười nói: “Nói không chừng sau này cháu cũng ra nước ngoài, đến lúc đó cháu sẽ đi tìm bà.”

Bà cụ Châu nghe thấy vậy thì mỉm cười nói: “Vậy thì tốt, bà chờ cháu.”

Nguyễn Khê mỉm cười, hít một hơi hạ quyết tâm —— một ngày nào đó quần áo do cô may sẽ được đưa ra nước ngoài.

Những chuyện mà kiếp trước cô còn chưa kịp làm thì kiếp này nhất định phải làm xong.

Chủ nhật.

Mặt trời khuất nửa mặt sau những tầng mây.

Đi ra khỏi cổng lớn của tứ hợp viện, mồ hôi Trên đầu Nguyễn Khê túa ra nhễ nhại. Cô bước qua ngưỡng cửa rồi chạy thẳng đến chiếc xe ba bánh đậu bên cạnh con sư tử đá, đi tới cúi người xuống ôm một cái chăn nặng năm cân ở phía trên lên, duỗi thẳng lưng đi vào bên trong.

Chăn che khuất tầm mắt của cô, cô quay đầu sang một bên để nhìn.

Kết quả còn chưa đi đến ngưỡng cửa, đột nhiên có người đưa tay ra cầm lấy chiếc chăn trong tay cô. Cô còn cho rằng người này là Nguyễn Hồng Quân, vừa buông tay ra muốn nói chuyện, ánh mắt nhìn lướt qua thì thấy Lăng Hào đang cầm lấy chiếc chăn trong tay cô, cô lập tức sững sờ.

Sững sờ xong cô bất ngờ nở nụ cười, giọng điệu kinh ngạc theo bản năng: “Sao cậu lại tới đây?”

Lăng Hào ôm chiếc chăn bông trả lời: “Chủ nhật rảnh rỗi, ra ngoài đi dạo một chút, đang chuyển nhà à?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Vừa mới lấy được chìa khóa, chuyển tất cả những thứ cần dùng đến đây.” Bao gồm cả chăn bông mùa đông gì đó.

Cô cảm thấy hơi ngại khi gọi Lăng Hào làm những chuyện này, vì vậy cô vội vàng đưa tay ra muốn nhận lấy.

Nhưng cô còn chưa chạm vào chiếc chăn, Lăng Hào đã cúi xuống và nói: “Để tôi giúp cậu đi, cậu xách ít đồ nhẹ nhàng đi.”

Nguyễn Khê do dự một chút rồi rút tay về: “Được, vậy tôi đi lấy quần áo.”

Nói xong cô quay người đi về, xách theo một túi quần áo trở lại.

Hai người đi tới đi lui vào trong viện tử, đi đến cổng thứ hai thì đúng lúc gặp Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh.

Nguyễn Hồng Quân nhìn thấy anh cũng rất ngạc nhiên, nói: “Hả? Đây không phải là em Lăng Lăng sao?”

Lăng Hào: “...”

Anh hắng giọng một cái, nghiêm túc sửa lại xưng hô với Nguyễn Hồng Quân: “Lăng Hào.”

Mặc dù Nguyễn Hồng Quân đã trầm ổn hơn trước đây, nhưng cậu bé vẫn không biết ngại ngùng là gì, cười ha ha trực tiếp kéo Nguyễn Hồng Binh ra ngoài.

Ở bên cạnh, Nguyễn Khê đang xách túi cũng mím môi cúi đầu mỉm cười.

Lăng Hào nhìn cô, nhìn một hồi lâu mới hỏi: “Ngày hôm đó có phải tôi quá mất mặt không?”

Nghe thấy câu này, Nguyễn Khê vội vàng dập tắt nụ cười trên mặt, ngẩng đầu hắng giọng nói: “Không... không đâu...”

Lăng Hào: “Tôi đã bị đồng nghiệp trong đơn vị cười nhạo suốt một tuần.”

Điều này... vậy thì không còn cách nào...

Nguyễn Khê lại không nhịn được bật cười, cố nén lại rồi nhìn anh và nói: “Quả thực..... Có một chút...”

Lăng Hào thấy Nguyễn Khê vừa muốn cười vừa cố nhịn lại, bản thân cũng không nhịn được cười phá lên.

Khi anh cười như vậy, Nguyễn Khê hoàn toàn không kìm được, thế là hai người cùng nhau cười không ngừng, hơn nữa còn cười đến khó thở.

Cười một hồi, Nguyễn Khê vội vàng hắng giọng: “Mau đi thôi, mau đi thôi, đồ nặng quá, mau ôn vào phòng đặt xuống đi.”

Lăng Hào cũng không cười nữa, ôm chăn đi theo Nguyễn Khê đi vào nhà, đặt chăn vào căn phòng phía đông.

Nguyễn Thu Nguyệt ở trong phòng thu xếp đồ đạc, nhìn thấy Lăng Hào cũng thấy bất ngờ, sững sờ một chút mới cười chào hỏi anh: “Chào nhà khoa học.”

Lăng Hào không nhịn được lại giới thiệu một lần nữa: “Không được gọi, gọi anh là Lăng Hào là được rồi.”

Nguyễn Thu Nguyệt cười cười: “Được rồi, anh Lăng Hào.”

Vừa nói dứt lời, Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh lại khiêng bao tải đi tới.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 394


Hai người buông bao tải xuống, thở một hơi lau mồ hôi như hạt châu, nói: “Chuyển thêm một chuyến nữa thì cũng gần đủ rồi.”

Không vội về chuyển ngay lập tức, Nguyễn Khê gọi bọn họ: “Nghỉ ngơi một lát, uống chút nước đi.”

Nguyễn Hồng Quân này cũng không vội vã đi làm việc, cùng Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt đi theo Nguyễn Khê đến phòng chính, Lăng Hào cũng tự nhiên đi phía sau cùng, đến phòng, năm người ngồi quanh bàn tròn, bưng ly lên uống nước.

Nước đã được đun sôi để nguội, bây giờ lại lạnh buốt, vừa vặn để uống giải nóng.

Nguyễn Hồng Quân uống một ngụm là xong một cốc nước lớn, để ly xuống sảng khoái thở phào một hơi.

Hô xong cậu nhìn về phía Lăng Hào hỏi: “Chị cả gọi anh tới giúp bọn em dọn nhà à?”

Nguyễn Khê vừa muốn nói không phải, người ta khó khăn lắm chủ nhật mới được nghỉ ngơi một chút, sao có thể gọi anh đến làm công việc thể lực được, nhưng cô còn chưa nói khỏi miệng, Lăng Hào đã nhìn thẳng Nguyễn Hồng Quân gật đầu đáp lời: “Ừm.”

Nguyễn Khê cứng lưỡi sửng sốt một chút, không nói nên lời đành phải cong khóe miệng cười với anh một cái.

Ngược lại Nguyễn Hồng Quân rất không khách sáo, còn cười nói: “Vậy đợi lát nữa anh chạy xe xích lô chứ sao.”

Lăng Hào cũng không từ chối, trực tiếp đồng ý: “Được.”

Nguyễn Khê đưa tay ta đập cậu một chút: “Được cái gì mà được.”

Nói xong nhìn về phía Nguyễn Hồng Quân: “Nếu như em mệt vậy để chị chạy cho.”

Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh nhìn bọn họ cướp đến cướp đi, yên lặng bưng chén nước uống nước.

Bởi vì Nguyễn Thu Nguyệt và Nguyễn Hồng Binh không giúp đỡ được cái gì, cho nên đến nông thôn khuân đồ Nguyễn Khê đều không cho bọn họ đi theo. Chỉ là kéo đồ vật qua, để bọn họ giúp chuyển vào, đều dọn dẹp từng gian phòng một chút.

Nghỉ ngơi xong, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân chuẩn bị trở về chuyển một chuyến cuối cùng, lần này có Lăng Hào đi theo hỗ trợ.

Ba người đi ra khỏi cửa lớn của viện, Lăng Hào trực tiếp đi thẳng tới ngồi lên xe xích lô.

Nguyễn Khê theo tới bên cạnh anh, trực tiếp kéo cánh tay anh, kéo anh xuống xe: “Xuống đây xuống đây, tôi chạy.”

Tự thân chiếc xe xích lô tương đối nặng, mà lại có ba bánh xe, chạy vừa mệt lại vừa chậm, không bằng cưỡi xe đạp nhẹ nhàng. Nếu anh thật sự muốn đi theo giúp đỡ, vậy để anh chạy xe đạp là được rồi.

Nhưng Lăng Hào ngồi không nhúc nhích, nhìn cô nói: “Tôi chạy.”

Nguyễn Khê: “…”

Quả nhiên là không phải đứa nhỏ khi còn bé, cách nói chuyện cũng thay đổi.

Khi còn bé anh nghe lời, trên cơ bản cô nói cái gì thì chính là cái đó, xưa nay sẽ không có khó thương lượng như vậy.

Đã như thế…

Nguyễn Khê do dự một chút, buông cánh tay của anh ra: “Vậy cậu chạy đi.”

DTV

Nguyễn Hồng Quân cưỡi xe đạp đặt chân đến bên cạnh Lăng Hào, nói với anh: “Anh cưỡi qua đó là được rồi, em hơi chậm, lúc trở về em kéo, đến lúc đó anh chạy xe đạp.”

Lăng Hào quay đầu nhìn Nguyễn Hồng Quân: “Không có việc gì, để anh tới kéo.”

Nguyễn Hồng Quân cười lên: “Nếu như anh không ngại mệt mỏi vậy thì tốt quá rồi.”

Ba người cưỡi xe ra khỏi hẻm lên đường, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân đạp xe đạp, Lăng Hào chạy xe xích lô.

Nguyễn Hồng Quân đạp xe lải nhải bên cạnh Lăng Hào: “Anh thật sự không thích nói chuyện nhỉ, xem xét chính là kiểu người khó gần, có phải nhà khoa học các anh đều như vậy không? Nhưng vậy làm sao có thể kết giao bạn bè được?”

Cái này là hỏi kiểu gì vậy, Nguyễn Khê hắng giọng với Nguyễn Hồng Quân, nhưng Nguyễn Hồng Quân không có phản ứng.

Lăng Hào nói: “Không có thời gian và cơ hội kết bạn.”

Nguyễn Hồng Quân: “Quả nhiên là không có bạn bè.”

Lăng Hào: “Cũng không phải, đồng nghiệp chính là bạn bè.”

Nguyễn Khê nhìn hai người trò chuyện kiểu này, cũng chỉ biết mặc kệ, yên lặng ở bên cạnh lắng nghe.

Nguyễn Hồng Quân còn nói: “Vậy chắc chắn là anh không có bạn gái.”

Lăng Hào không có nhận lời này, chợt nhìn về phía Nguyễn Khê hỏi: “Chị Khê Khê thì sao?”

Bởi vì không có tham gia nói chuyện phiếm, trong một thời gian ngắn Nguyễn Khê không phản ứng kịp, mở miệng hỏi: “Hả? Chị cái gì?” Bạn gái sao?

Lăng Hào không hỏi lại lần nữa, Nguyễn Hồng Quân nói tiếp: “Chị ấy à, chị ấy là một người cô đơn, tất cả tâm tư đều đặt trên chuyện bán quần áo. Anh có biết chị họ Nguyễn Khiết của em không, chị ấy còn nhỏ hơn chị cả của em một tuổi, chị ấy đã kết hôn từ sớm rồi, bây giờ cũng sắp sinh em bé, sắp trở thành người trong đại viện chúng em. Cô ba còn suốt ruột dùm chị cả của em, nói muốn tìm bà mối để tìm đối tượng cho chị ấy.”

Nói xong Nguyễn Hồng Quân còn hỏi Lăng Hào: “Người trong nhà anh không sốt ruột sao?”

Lăng Hào nói: “Người trong nhà không quản anh nhiều như thế.”

Có thể là mấy năm ở nông thôn quản anh quá chặt, dẫn tới cá tính trở nên âm thầm buồn bực, trong lòng Chu Tuyết Vân vẫn cảm thấy mắc nợ anh, sau đó cơ bản không quản thúc anh nữa. Chuyện anh không muốn làm thì Chu Tuyết Vân sẽ không sắp xếp cho anh.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 395


Nguyễn Hồng Quân tiếp tục hỏi: “Vậy anh bao lớn rồi? Nhìn cũng không kém chị cả của em là mấy đâu.”

Lăng Hào gật đầu: “Cũng gần bằng.”

Nguyễn Khê đã bắt kịp đề tài, ở bên cạnh lên tiếng: “Nói chính xác thì c** nh* hơn tôi một tuổi.”

Lăng Hào liếc nhìn cô một cái: “Nhỏ hơn một tuổi không có gì khác biệt với bằng tuổi.”

Nguyễn Hồng Quân rõ ràng: “Khó trách khi còn bé chị cả của em quản anh, gọi anh là đứa con yêu, cũng bởi vì anh nhỏ hơn chị ấy, chị ấy xem anh trở thành em trai nhỏ, cho nên mới gọi anh như vậy.” Nói xong Nguyễn Hồng Quân đột nhiên cười: “Em còn hoài nghi có phải lúc đầu chị ấy còn muốn gọi anh là oắt con hay không.”

Nguyễn Khê cũng không nhịn được cười một cái, lại nhịn xuống nhìn về phía Nguyễn Hồng Quân: “Chớ nói nhảm, không chỉ là bởi vì nhỏ tuổi, là khi đó dáng dấp của cậu ấy rất bé nhỏ, lại mềm mềm đáng yêu, như vậy ai gặp mà không muốn tới bóp hai cái? Chính là nhóc con đáng yêu đó.”

Nguyễn Hồng Quân vẫn cười: “Anh xem, có phải oắt con không?”

Nguyễn Khê trợn mắt nhìn Nguyễn Hồng Quân một cái, cậu ở bên cạnh muốn nhiên chặc lưỡi một tiếng rồi nói: “Em không nhớ kỹ chút nào, cũng không tưởng tượng được khi còn bé vừa mềm vừa đáng yêu là dạng gì, thật là khó có thể tưởng tượng…”

Dáng dấp hiện tại của Lăng Hào tuyệt đối không mềm không thơm càng không đáng yêu.

Lăng Hào đạp xe hắng giọng: “Đều đã qua rồi, bây giờ đã lớn lên, không phải em trai cũng không phải đứa con yêu.”

Nhìn anh kháng cự như thế, Nguyễn Khê lại không nhịn được cười được, xem ra xưng hô con yêu này đã làm anh bị tổn thương.

Ba người cứ nói chuyện phiếm trên đường đi, đi về hướng nông thôn.

Tới nông thôn đậu xe vào sân xong, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân dẫn Lăng Hào vào trong nhà uống nước. Rót nước, ngồi xuống nghỉ ngơi, uống một ngụm lớn cho đỡ mệt.

Nguyễn Thúy Chi nghe được động tĩnh, đi từ phòng chính đến bên này, vào nhà lập tức nói: “Có phải mệt c.h.ế.t hay không? Cô đã nói chờ dượng cháu rảnh rồi, để dượng giúp cháu chuyển, các cháu nhất định phải tự mình chuyển, vừa đi vừa về xa như vậy.”

Nguyễn Khê thả ly trong tay xuống, nói tiếp: “Chỉ có chút chuyện nhỏ này, không thành vấn đề với chúng cháu.”

Nguyễn Thúy Chi vừa muốn nói lại thôi, chợt nhìn thấy một bộ mặt lạ hoắc đứng lên khỏi bàn, tất nhiên là do nhìn thấy cô ấy vào nhà mới lễ phép đứng lên chào hỏi. Cô ấy hơi sửng sờ, đôi mắt tỏa sáng, cười hỏi: “Tiểu Khê, đây là ai thế?”

Thằng nhóc này lớn lên dáng dấp không tệ nha, vóc dáng cũng cao, nhìn đúng là tuấn tú lịch sự.

Nguyễn Khê cũng đứng lên: “Cô cũng không nhận ra sao? Lăng Hào đó.”

Nguyễn Thúy Chi lộ vẻ mặt kinh ngạc: “Hả?”

Hả xong cô ấy mới cẩn thận nhìn kỹ Lăng Hào, thần sắc trên mặt đều là vẻ không dám tin.

Lăng Hào lên tiếng nói: “Bác gái, cháu là Lăng Hào.”

Nguyễn Thúy Chi vẫn là không thể nào dám tin tưởng, cười nói: “Cháu biến hóa lớn quá đi, không giống với khi còn bé, bác nhớ rõ khi còn bé dáng dấp cháu như thế nào, mỗi ngày đều đến tiệm may học tập cùng với Tiểu Khê Tiểu Khiết.”

Cô ấy còn tưởng là Nguyễn Khê thông suốt tìm được đối tượng, đột nhiên mang về đây.

Nếu đã không phải thì tất nhiên cũng không đề cập đến cái này nữa, Nguyễn Thúy Chi lại hỏi: “Lăng Hào cháu cũng ở Bắc Kinh à?”

DTV

Lăng Hào gật gật đầu: “Vâng, ở chỗ này làm việc.”

Nguyễn Thúy Chi cười nói: “Vậy thì rất tốt, sau này có rảnh thì thường xuyên tới chơi.”

Thật ra cô ấy biết Lăng Hào ở Bắc Kinh, mấy ngày trước Nguyễn Khê dẫn theo bọn người Nguyễn Thu Nguyệt đi chơi trong thành phố trở về, mấy đứa bé đã nói tới chuyện này, chỉ nói lúc trước bị người ta xem như đồ ngốc, bây giờ anh ấy khó lường lắm.

Nhất là Nguyễn Trường Sinh nghe vô cùng kinh ngạc: “Là thằng bé ngốc kia à? Khi còn bé như quả dưa?”

Bây giờ lại nhắc tới hỏi một lần, tất nhiên là để trò chuyện.

Trò chuyện vài câu, Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân cũng không đứng lại nữa, tranh thủ thời gian mang đồ đạc còn lại lên xe. Chiếc xe xích lô không thể chứa hết được, buộc vào đằng sau xe đạp như mấy chuyến trước đó.

Lăng Hào và Nguyễn Khê, Nguyễn Hồng Quân cùng chào hỏi với Nguyễn Thúy Chi, sau đó đạp xe đi khỏi sân.

Xe xích lô chở đồ càng nặng hơn, tất nhiên Lăng Hào không để Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân chạy. Nguyễn Khê là nữ giới sức yếu, Nguyễn Hồng Quân còn nhỏ tuổi, chỉ có anh là thích hợp chạy nhất, cho nên vẫn là để Nguyễn Khê và Nguyễn Hồng Quân đi xe đạp.

Đi ra ngoài hơn nửa giờ, Nguyễn Hồng Quân quay đầu nói: “Chị cả, em chạy xe qua đó trước, đến lúc đó em để đồ đạc xuống, trở lại đón chị, em chạy xe của chị.”

Nguyễn Khê ổn định hơi thở: “Em đi đi, đến thì nghỉ ngơi đi.”

Nguyễn Hồng Quân không đáp lời này, đạp xe đi mất, đạp chiếc xe sắp bay lên.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 396


Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Hồng Quân đi xa, quay đầu lại nói với Lăng Hào: “Chúng ta không vội, từ từ chạy là được.”

Lăng Hào nhìn cô cười một cái: “Tôi cũng không vội.”

Nguyễn Khê quay đầu lại nhìn anh một cái, lúc xe loạng choạng muốn lệch đi mới vội vàng đỡ lại nhìn về phía trước. Giống như cô lại phát hiện có chỗ anh tương đối giống với trước kia, chỉ có lúc nói chuyện với cô mới có thể bật cười nhẹ nhõm.

Cũng không phải nói anh không cười với người khác, chỉ là ít cười, ngẫu nhiên cười một chút cũng chỉ dừng lại trên khóe miệng.

Nguyễn Khê nhẹ nhàng hít một hơi, nhìn con đường trước mắt, cũng không tự giác khẽ mỉm cười một cái.

Mà Nguyễn Hồng Quân vừa đi, cậu giống như cũng bằng lòng chủ động nói chuyện, bỗng nhiên mở miệng hỏi Nguyễn Khê: “Lâu như vậy không yêu đương kết hôn, là vẫn chưa gặp được người thích hợp hay sao?”

Nói đến tuổi tác của cô cũng không còn nhỏ nữa, theo điều kiện của cô, không nên cô đơn đến bây giờ. Lúc trước anh còn tưởng tượng, hắn là cô sẽ sớm tìm được người trong lòng đi vào con đường hôn nhân, trải qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Thật sự anh không nghĩ tới, đến bây giờ cô vẫn còn là một người độc thân, dù sao Nguyễn Khiết cũng đã kết hôn rồi.

Đương nhiên cho dù là không nghĩ tới, cho dù trong lòng đã xác định trước, nhưng hôm đó thấy được cô xuất hiện trong lễ đường, thậm chí không xác định có phải là cô hay không, trong khoảnh khắc đó anh vẫn mất lý trí mất khống chế.

Là trò cười náo loạn thật lớn nhưng anh cũng không hối hận.

Cho dù bây giờ cô đã kết hôn, anh và cô vẫn là người xa lạ, anh cũng không hối hận khi ngày đó đã làm như vậy.

Nghe anh hỏi như vậy, Nguyễn Khê quay đầu liếc anh một cái, trả lời: “Chắc duyên phận chưa tới.”

Tuy nói cô vẫn luôn bề bộn nhiều việc, trong đầu cũng không chừa lại nhiều không gian để nghĩ đến chuyện này, thật sự cô cũng không quan trọng không vội vã, nhưng cũng không cố gắng tránh né hay bài xích chuyện này.

Dù sao cũng chưa gặp được, vậy thì cứ như vậy thôi.

Bốn năm đại học, trường học không cho phép yêu đương, mọi người cũng đều lo học tập, không có ai biểu hiện có ý tứ với cô ở phương diện kia. Sau khi tốt nghiệp cô tưởng là Hứa Chước sẽ thổ lộ với cô, nhưng Hứa Chước cũng không nói.

Ngược lại cô từng cân nhắc, nếu như Hứa Chước thổ lộ với cô, cô sẽ từ chối hay là lựa chọn thử với anh ấy một chút xem sao.

Đương nhiên bởi vì thời gian quen biết nhau quá lâu, quen từ lúc trung học tới đại học, làm bạn với nhau bảy tám năm, thật sự là quá quen, cho nên cũng không có cảm giác tim đập thình thịch k*ch t*nh mênh mông, hắn là anh ấy cũng thế.

DTV

Hứa Chước không có bảy tỏ đã rời xa rồi, đây cũng coi như quên đi.

Lúc làm việc ở cục Công thương, cũng có đồng nghiệp thích giật dây giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng không gặp được người nói chuyện hợp ý, có hai người lấy lòng cô, có ý tứ theo đuổi cô, nhưng sau khi cô đưa đơn từ chức thì họ lập tức rút tay lại.

Thế giới của người trưởng thành đều thực tế, tìm kiếm một đối tượng kết hôn, không có ai đang tìm kiếm tình yêu.

Từ chức đến nay đã một năm, phần lớn thời gian cô đều ở tại nông thôn, vẽ tranh quần áo cắt xén vải vóc, hoặc là tự mình đi vào thành phố nhìn một vòng, nhìn khách quen một chút, chọn lựa sợi và vật liệu tổng hợp.

Mấy người Nguyễn Thúy Chi muốn giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng bọn họ lại không muốn bà mai nông thôn tìm kiếm đàn ông ở nông thôn cho cô. Sau đó bọn họ lại không biết gì về người trong thành phố, chỉ có thể tạm dừng lại, trông cậy vào Nguyễn Khê tự mình tìm.

Chính Nguyễn Khê lại không tích cực, luôn nói là tùy duyên, còn không phải kéo dài tới bây giờ sao.

Nhưng Nguyễn Khê không nói kỹ càng những lời này, cô hỏi lại: “Cậu thì sao?”

Lăng Hào nói: “Tôi cảm thấy mình còn nhỏ.”

Nguyễn Khê: “…”

Có ý gì! Cô lớn hơn anh một tuổi là già sao!

Coi như số tuổi hai đời cộng lại, cô cũng cảm thấy mình vẫn là mười tám tuổi!

Lăng Hào nhìn biểu cảm trên mặt cô thì bật cười: “Tôi giống như cậu, đều còn nhỏ, tôi cảm thấy không cần phải gấp.”

Nguyễn Khê thu hồi biểu cảm trên mặt, hài lòng nói: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”

Tuổi mụ hai mươi lăm, tuổi tròn hai mươi bốn, có gì mà phải gấp?

Kiếp trước cô cũng sắp ba mươi, cũng chưa từng vội việc này, cuộc sống dễ chịu làm sao.

Nói tới đây, giữa Nguyễn Khê và Lăng Hào liền yên tĩnh lại. Nhất là Lăng Hào, phảng phất tháo dỡ tất cả đề phòng trên người, vẻ mặt nói chuyện và ngữ khí cũng thay đổi rất nhiều, không còn cảm giác vô cùng xa lạ như trước đó.

Hai người song song, vừa nói chuyện vừa đi về phía trước.

Đi được càng xa, cảm giác khoảng cách càng ngày càng ít, cảm giác quen thuộc cùng càng ngày càng nhiều.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 397


Mặt mày Lăng Hào nhớ lại, Nguyễn Khê không tự giác nhớ tới năm mình mười bốn tuổi, cô và Lăng Hào đi lên trấn trên mua rượu cho ông thợ may, sóng vai đi trên đường núi. Mệt mỏi sẽ tay trong tay, cuối cùng gần như là lôi kéo nhau đi lên trấn trên.

Bóng dáng hai bạn nhỏ khi đó, chậm rãi trùng khớp với cảnh tượng hiện tại.

Cô nhìn Lăng Hào không nhịn cười được, Lăng Hào cũng cười một chút.

Ký ức nhạt nhòa của hai năm đó đột nhiên bị nhen lửa, màng bụi bay tán loạn, nhiệt độ truyền đến hiện tại, tám năm thời gian cùng khoảng cách giữa bọn họ dường như giờ phút này tan đi thành mây khói.

Lúc hai người trò chuyện sắp chạy đến trong thành phố, Nguyễn Hồng Quân cưỡi xe đạp trống trở về. Cậu vọt tới trước mặt Nguyễn Khê rồi phanh lại, đưa xe xích lô cho Nguyễn Khê, đón lấy xe đạp của Nguyễn Khê, nói: “Chị cả chạy xe xích lô nghỉ ngơi một lát đi.”

Nếu cậu đã trở lại thì Nguyễn Khê cũng không khách khí với cậu.

Cô leo lên chiếc xe trống, sau khi đi vào thành, chợt nghĩ tới chút gì đó, quay đầu nói với Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào: “Các em từ từ chạy, về thẳng nhà đi, chị đi mua một ít đồ.”

Cô chạy xe đạp không đi trước, chạy đi mua rất nhiều đồ ăn, đồ ăn vặt cũng có, hoa quả cũng có, còn mua một trái dưa hấu.

Cô mua đồ xong mà Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào còn chưa tới. Thế là cô đi đến phòng bếp cầm hai cái chậu lớn ra, đến máng bằng đá trong sân múc một chậu nước máy, đặt dưa hấu vào trong đó ngâm.

Vừa ngâm xong dưa hấu, Nguyễn Hồng Quân và Lăng Hào đến, thế là mấy người hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, chuyển tất cả mọi thứ vào phòng, phân chia đặt vào phòng nên đặt, sau đó cùng ngồi vào bàn ở phòng chính ăn dưa hấu.

Nguyễn Hồng Quân gặm một miếng dưa hấu lớn, thoải mái nói: “Thật là ngọt!”

Nguyễn Khê không để ý tới cậu nhiều, nhìn về phía Lăng Hào hỏi: “Cậu muốn ăn cái gì? Đợi lát nữa mời cậu đi ăn.”

Lăng Hào ăn dưa hấu nói: “Tôi không chọn, gì cũng được.”

Nguyễn Khê đành phải nhìn về Nguyễn Hồng Quân cực khổ nhất: “Lão Ngũ, em muốn ăn cái gì?”

Nguyễn Hồng Quân hoàn toàn không khách khí nói: “Em muốn ăn thịt!”

Như ước nguyện của cậu, sau khi ăn xong dưa hấu lại nghỉ ngơi một hồi, Nguyễn Khê lập tức dẫn bọn họ đến tiệm cơm. Vào trong chọn một bàn toàn thịt, Thịt lợn, thịt cừu, thịt bò, cá, tôm, có thịt nào gọi thịt đó.

Nguyễn Hồng Quân cười vui vẻ: “Thật sự là chị cả ruột.”

Lúc ăn cơm, Nguyễn Khê nhìn Lăng Hào nói: “Bữa này không tính, lần sau tôi lại tìm thời gian mời cậu ăn cơm.

DTV

Loại chuyện như thế nào tất nhiên Lăng Hào không khách khí, không từ chối, lên tiếng nói: “Được.”

Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt không nói lời nào, thật sự rất đói bụng, cầm đũa quét ngang một trận.

Cơm nước xong xuôi ra khỏi tiệm cơm về nhà, ba người no bụng đến mức đánh nấc.

Lúc năm người trở lại Tứ hợp viện, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến cũng đã đóng cửa hàng, ăn xong cơm tối trở về. Sau khi bọn họ trở về cũng không nhàn rỗi, thu dọn đồ đạc trong phòng mình, trải giường chiếu, xếp chăn, chỉnh lý quần áo.

Bọn họ đã nói với Nguyễn Khê, phòng chính để Nguyễn Khê ở, không gian cũng đủ lớn, Nguyễn Khê có thể bày biện bàn dài và máy móc xem như phòng làm việc, sau này ở đây chuyên tâm làm thiết kế, vẽ, tạo mẫu, sẽ không có ai làm phiền.

Mà Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến ở gian phía đông, tổng cộng có ba gian phòng, khai giảng sẽ đón Nguyễn Đại Bảo lên, cũng ở gian phía đông.

Còn lại gian phía Tây trông chưa có ai ở, tạm thời làm phòng cho khách, ai tới thì để họ ở.

Vì cửa nhà quay về hướng Bắc nên quanh năm không có ánh sáng mặt trời chiếu vào, không có người ở thì để một chút đồ lặt vặt.

Nhìn thấy mấy người Nguyễn Khê cơm nước xong xuôi trở về, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến ngừng công việc trong tay lại, còn chưa nói chuyện với Nguyễn Khê thì họ thấy được Lăng Hào, Nguyễn Trường Sinh trước tiên lên tiếng hỏi một câu: “Hả? Đây là ai vậy?”

Lần này Nguyễn Khê còn chưa lên tiếng, Nguyễn Hồng Quân đã nói: “Chú không biết? Lăng Hào đó.”

Vừa nói như vậy, đầu Nguyễn Trường Sinh lập tức nhảy số, vội vàng đi lên nắm lấy tay Lăng Hào: “Như thế này nếu là đang đi trên đường thật sự không dám nhận, nghe bọn Tiểu Khê nói bây giờ cậu là nhà khoa học rất lợi hại.”

Lăng Hào nói: “Không lợi hại gì, rất bình thường.”

Nguyễn Trường Sinh buông tay của Lăng Hào ra, vẫn cười nói: “Thật sự là không nghĩ tới, khi còn bé là đứa trẻ im lặng không nói lời nào như thế, bây giờ lại có thể biến thành như thế này. Lúc ấy cảm thấy cậu ngốc, bây giờ mới biết là chúng tôi ngốc.”

Ai cho rằng đọc sách là một điều xấu, tất cả đều là đồ đần!

Lăng Hào đứng đấy hàn huyên vài câu với Nguyễn Trường Sinh, lại nói xuống nói chuyện phiếm.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 398


Thấy bóng đêm bên ngoài ngày càng sâu hơn, Nguyễn Khê nhìn thời gian trên đồng hồ rồi hỏi Lăng Hào: “Thời gian không còn sớm, nếu không cậu về trước đi? Tôi sợ cậu về muộn quá sẽ không tiện.”

Dù sao bây giờ anh ở trong đơn vi, vẫn đừng trở về muộn quá mới tốt.

Lăng Hào nhìn bóng đêm bên ngoài, gật đầu với Nguyễn Khê, đứng dậy nói với mấy người Nguyễn Trường Sinh: “Thật sự thời gian không còn sớm, mọi người còn phải dọn dẹp phòng ở, vậy tôi không làm phiền nữa, đi về trước.”

Nói xong anh lại nhìn về phía Nguyễn Khê: “Có chuyện gì cần, cậu thì liên lạc bằng điện thoại.”

Nguyễn Khê gật gật đầu với anh: “Được rồi.”

Lăng Hào chuẩn bị đi, lúc ra cửa Nguyễn Khê đi theo sau đưa anh ra ngoài.

Nguyễn Trường Sinh muốn đi tiễn cùng, bị Tiền Xuyến kéo một cái, đưa mắt ra hiệu, anh ấy lập tức dừng lại. nhìn Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến không đưa ra ngoài, tất nhiên Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt cũng không đi ra ngoài.

Nguyễn Khê đưa Lăng Hào đến cửa chính, dặn dò anh: “Trời tối rồi, trên đường cẩn thận một chút.”

Lăng Hào quay đầu đáp lời: “Tôi sẽ cẩn thận, cậu trở về nhanh đi.”

Nguyễn Khê nhìn anh đi xuống bậc thềm, vòng qua sư tử đá trước cửa.

Lúc anh muốn đi đến bên cạnh chiếc xe đạp, cô chợt lên tiếng gọi anh: “Lăng Hào.”

Lăng Hào dừng bước chân, quay người lại trong màn đêm, nhìn về phía cô đợi cô nói chuyện.

Nguyễn Khê do dự một hồi rồi nói: “Thư cậu viết cho tôi sau khi về thành phố, tất cả tôi đều không nhận được, lúc ấy bởi vì trong đầu toàn là chuyện khác, mà biết cậu về thành phố tôi cũng yên lòng, biết cậu sẽ trải qua tốt đẹp nên không lo lắng cho cậu, cho nên cũng không suy nghĩ nhiều. Sau này tôi mới biết được, thư bị người ta đốt mất, tôi còn đánh cô ta một trận.”

Lăng Hào đứng tại chỗ một hồi lâu, một lát nói: “Thật xin lỗi, tôi cũng không có suy nghĩ nhiều Tôi sợ luôn viết thư sẽ làm phiền cuộc sống của cậu, sau khi khôi phục kỳ thi đại học thì không gửi nữa… Có lẽ tôi nên viết thêm mấy phong thư… Có lẽ… Hẳn là gửi về nông thôn…”

Nguyễn Khê hơi cong khóe miệng lên: “Không có việc gì, cậu muốn nói cái gì tôi đều biết.”

Lăng Hào nhìn cô, khóe miệng cũng cong lên, ánh mắt như nước.

Ban đêm trong hẻm rất yên tĩnh, hai người đứng cách bóng đêm nhìn nhau cười, mặt trăng tròn trịa treo trên đầu hẻm, chiếu sáng hai con sư tử đá trước cửa, cũng chiếu sáng khuôn mặt của hai người.

Trong lòng dễ chịu, Nguyễn Khê còn nói: “Nhanh đi về đi, tuần sau mời cậu đi ăn cơm.”

Lăng Hào cười đáp lời: “Vậy tôi tới tìm cậu.”

Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, ánh sáng nhàn nhạt.

Nguyễn Khê đứng ở ngoài cửa lớn nhìn bóng dáng Lăng Hào biến mất trong ngõ hẻm, nhẹ nhàng thở phào một hơi, tâm tình rất tốt trở về nhà, trở tay đóng cửa lớn rồi cài chốt cửa, quay người đi vào cửa thứ hai đi đến phòng phía đông.

Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến còn muốn tiếp tục thu dọn đồ đạc, chính Nguyễn Khê cũng muốn dọn dẹp, cho nên cô cũng không nán lại phòng phía đông quấy rầy cặp đôi này, kêu Nguyễn Thu Nguyệt cùng nhau đi về phòng chính.

Đêm nay Nguyễn Hồng Quân và Nguyễn Hồng Binh ngủ trong một phòng khác ở gian phía đông, trải cái giường là được.

Nhưng hai người họ cũng không nhàn rỗi, trước tiên tìm quần áo đi tắm rửa.

Bọn người đi rồi, Nguyễn Trường Sinh hỏi Tiền Xuyến: “Làm sao không cho anh đưa tiễn Lăng Hào?”

Tiền Xuyến vừa thu dọn quần áo vừa nói: “Hai đứa bé chia xa nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới gặp lại, hiếm khi có buổi chủ nhật rảnh rỗi gặp nhau, cả ngày đều có bọn Hồng Quân đi theo, đã sắp đi rồi, anh để người ta nói riêng mấy câu không được sao?”

Nguyễn Trường Sinh nhìn Tiền Xuyến, suy nghĩ một lát: “Em là có ý gì vậy?”

Tiền Xuyến ngẩng đầu nhìn Nguyễn Trường Sinh một cái: “Anh nói xem em có ý gì?”

Nguyễn Trường Sinh lại suy nghĩ một lát, ý nghĩ chợt lóe, dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ nói: “Em đừng nói là, anh thật sự nhớ lại, hồi thằng nhóc này mười ba mười bốn tuổi đã nhớ thương Tiểu Khê nhà mình, còn từng nắm tay Tiểu Khê nhà mình nữa! Khi đó mỗi ngày thằng bé này chơi cùng Tiểu Khê Tiểu Khiết, còn bị những đứa trẻ khác ở trong thôn chê cười. Không phải là nhiều năm như thế mà tên nhóc này vẫn còn nhớ nhung Tiểu Khê nhà mình chứ?”

Tiền Xuyến nói: “Tám chín phần là vậy.”

Năm đó, lần thứ nhất Nguyễn Khê trở về nhà ăn tết sau khi vào thành phố, Tiền Xuyến đã cảm thấy Lăng Hào đối với Nguyễn Khê có lẽ không đơn giản chỉ là bạn bè. Đương nhiên khi đó Tiền Xuyến cũng không xác định được, dù sao cũng còn nhỏ, không có khả năng phân biệt rõ được tình bạn bè và tình yêu.

Nhưng lần này Tiền Xuyến lại nhìn thấy Lăng Hào, cô ấy đã cảm thấy Lăng Hào đối với Nguyễn Khê thật sự không đơn giản như vậy.

DTV

Tiền Xuyến cảm thấy nếu là thật cũng thật tốt, hai người quen biết từ nhỏ, hiểu rõ nhau.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 399


Quan hệ khi còn bé tốt như vậy, nói rõ giữa hai người rất hợp ý nhau. Nếu họ có thể ở cùng nhau, chẳng phải tốt hơn là Nguyễn Khê chỉ ngẫu nhiên bắt lấy một người sao?

Hơn nữa bây giờ đứa nhỏ Lăng Hào này có nhiều triển vọng hơn.

Nguyễn Trường Sinh nghĩ rồi cười nói: “Cũng không biết thằng nhóc này có phúc đó hay không.”

Tiền Xuyến cũng cười cười: “Em cảm giác rất có thể.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Thu Nguyệt trở lại trong phòng chính cùng nhau thu dọn đồ đạc, xếp lại tất cả quần áo giày đệm chăn. Cần mặc cần dùng đều xếp ở chỗ dễ dàng tìm được, mọi thứ đều được đặt chỉnh tề.

Sắp xếp đến một cái hộp sắt hình tròn, viền đỏ đáy vàng, trên nắp hộp là hình vẽ hằng nga bay lên cung trăng.

Nguyễn Thu Nguyệt cầm trên tay nhìn một chút, hỏi Nguyễn Khê: “Trong này đựng cái gì thế?”

Nguyễn Khê đưa tay nhận lấy, vừa mở ra vừa nói: “Trước kia cất giữ một vài thứ, thượng vàng hạ cám.”

Mở ra xem, chỉ thấy bên trong đặt một chút thư, còn có tem các loại.

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn thấy một cái mới lạ, cầm trên tay nhìn một chút, cười nói: “Ơ? Đây là đồng hồ bỏ túi à? Còn đang chạy này, sao chị lại có thể có loại đồ vật này, nếu ở trước kia thì thứ này không phải ai cũng có thể tùy tiện mua được đâu?”

Nguyễn Khê nhìn chữ phía sau đồng hồ bỏ túi kia, cười nói nói: “Đúng là đồ cổ, người ta tặng.”

Nguyễn Thu Nguyệt nhìn hết một lượt hai mặt trái phải, nhìn thấy chữ ‘Hào’ kia, cô bé lập tức hiểu được ý nghĩa, hơi vui mừng và bất ngờ nhìn về phía Nguyễn Khê: “Là anh Lăng Hào đưa cho chị à?”

Nguyễn Khê đưa tay nhận lấy cái đồng hồ bỏ túi từ tay cô bé, nhìn một hồi rồi so sánh với thời gian của chiếc đồng hồ báo thức trên bàn nhỏ bên cạnh, chỉnh thời gian: “Đúng vậy, trước kia lúc cậu ấy và cha mẹ đi đến nông thôn thì lén mang theo, chị đi đến thành phố thì đưa cho chị.”

Cô còn nhớ rõ khi đó tách ra, trong lòng Lăng Hào không nỡ để cô đi, nhưng mà ngoài miệng không nói, vẫn luôn lén lút đi theo cô trên sườn núi rất lâu, dáng vẻ huyên náo kia của anh cũng khiến cô rơi không ít nước mắt.

Sở dĩ lúc ấy buồn như vậy, tất nhiên không bỏ được nguyên nhân có tình cảm tốt, những thật ra chủ yếu nhất là những năm này giao thông và thông tin liên lạc không phát triển, trong lòng hai người đều biết, từ biệt như thế, sau này cơ hội gặp mặt chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, cơ bản là càng đi càng xa.

Có gì đáng buồn hơn là mất mát, nếu là biết sẽ không mất đi, tin tưởng vững chắc tất cả sẽ không thay đổi, khoảng cách và thời gian sẽ không thay đổi được bất kỳ thứ gì, vậy cũng không phải đỏ vành mắt, càng không phải rơi nước mắt.

DTV

Mà lại bởi vì một con d.a.o sắc, mạnh mẽ lôi m.á.u thịt ra cho nên khổ sở sẽ mãnh liệt hơn. Tình huống như vậy nếu đặt ở xã hội hiện đại có hệ thống thông tin phát triển sau khi tách ra cũng có ít nhiều liên hệ, rời khỏi thế giới của nhau như vậy thật ra cũng không có cảm giác gì.

Sau khi tách ra sẽ có cuộc sống của riêng mình, không còn tham gia vào cuộc sống của nhau nữa.

Mỗi ngày đều hối hả khắp nơi vì cuộc sống và học tập của riêng mình, thậm chí là sứt đầu mẻ trán, liền hoàn toàn rời khỏi thế giới của nhau một cách tự nhiên.

Có thể trùng phùng lần nữa là một sự bất ngờ trong đời, cũng là một niềm vui.

Nguyễn Khê chỉnh xong đồ hồ bỏ túi, cầm trong tay nhìn một hồi, vươn tay cười thả lên bàn.

Kim đồng hồ bên trong mặt đồng hồ nhích từng cái, đuổi theo thời gian hướng về phía trước.

Cuối tháng tám, không khí sáng sớm mát rượi thấm vào phổi.

Nguyễn Khê đứng trên đài ngắm trăng, sửa sang cổ lại lại cho Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt, chỉnh sửa xong lại vỗ nhẹ bờ vai của bọn họ, hít nhẹ một hơi nói: “Đi thôi, lên xe lửa đi, lần sau nghỉ lại tới tìm chị cả.”

Một tuần rồi bọn họ chơi rất sảng khoái, chỗ nên đi đều đã đi một lần.

Hai ngày nữa lập tức đến khai giảng đi học lại, thật sự là không thể kéo dài được nữa, nhất định hôm nay phải đưa bọn nó về.

Nguyễn Hồng Quân đáp lời, xách túi hành lý dẫn theo Nguyễn Hồng Binh và Nguyễn Thu Nguyệt lên xe lửa, sau khi cất kỹ hành lý ngồi xuống, cậu bé nhô đầu ra từ cửa sổ nói với Nguyễn Khê: “Chị cả, vậy chúng em đi đây.”

Vừa nói vừa phất tay với Lăng Hào đứng bên cạnh: “Anh Lăng Hào, lần sau gặp lại.”

Nguyễn Khê và Lăng Hào phất tay với bọn nó, chờ xe lửa đi xa mới thả tay xuống.

Nguyễn Khê quay đầu lại nhìn về phía Lăng Hào, cười một chút nói: “Cảm ơn cậu hỗ trợ đưa bọn nó, chúng ta trở về đi.”

Lăng Hào nhìn cô, nói: “Có phải quá khách sáo rồi không?”

Nguyễn Khê: “Tôi đây là có lễ phép.”

Hai người nói chuyện rồi cùng nhau quay người đi ra ngoài, ra ngoài cưỡi lên xe đạp, đi vào trong thành phố.
 
Back
Top Bottom