Ngôn Tình Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 40: 40: Lục Vân Sâm Lái Xe Đưa Về


Nhóm dịch: Phù DuThẩm Bảo Trân cảm thấy Lục Vân Sâm không tệ, đương nhiên cũng muốn em gái ở chung với anh nhiều hơn, nhưng mà cha mẹ ở nhà còn chờ tin tức, còn phải về nhà báo tin cho cha mẹ chuyện bên này thành, không thể để cho bọn họ ở nhà lo lắng mới phải.

“Cha mẹ con còn chờ tin tức ở nhà, hồi sáng đi mẹ con còn nói nấu cơm trưa đợi tụi con về nhà ăn cơm, hôm khác ra ngoài dạo đi.

”Tần Mỹ Liên tưởng tượng cũng đồng ý gật đầu, “Đúng vậy, ngày mai thím với chú của Vân Sâm đưa Vân Sâm tới cửa chào hỏi trước, chờ trưởng bối hai nhà gặp mặt nhau rồi mới ra ngoài đi dạo cũng không muộn.

” Vốn dĩ tình huống của Thẩm Uyển Chi đã đặc thù.

Đến lúc đó trưởng bối hai nhà gặp mặt, chuyện này mới càng hợp quy củ hơn, tuy đều nói tự do yêu đương, nhưng tình cảm được trưởng bối chúc phúc mới càng quang minh chính đại không phải sao.

“Vậy thì thím, tụi con về trước.

”“Mỹ Liên, bà với đám Yêu Muội Nhi về trước đây.

”Tần Mỹ Liên nói, “Thím còn định giữ mọi người lại ăn cơm trưa, nếu đã vội về nhà thì lần sau ăn vậy.

”“Thím, sau này vẫn còn nhiều thời gian ăn mà.

” Thẩm Bảo Trân nói.

“Đúng đúng, sau này là người một nhà.

” Còn lo không cơ hội sao.

“Bà cố, mọi người về kiểu gì?” Lục Vân Sâm vốn muốn hỏi Thẩm Uyển Chi, nhưng nghĩ ở đây còn có lão trưởng bối, cho nên liền quay đầu hỏi bà Lưu.

“Bọn ta ngồi máy kéo trong thôn trở về.

” Máy kéo vốn dĩ là Thẩm Kiến Quốc sắp xếp tới chở bọn họ, tất nhiên phải đợi thì bọn họ mới về được.

Máy kéo? Vậy chắc đi nhẹ nhàng thoải mái hơn so với xe bò, cũng coi như phương tiện cao cấp nhất trong thôn để ra ngoài, chỉ là Lục Vân Sâm nghĩ tới bộ dáng mềm mại kia của Thẩm Uyển Chi, giữa trưa là lúc mặt trời to nhất, lại nắng, để cô lắc lư trên xe phơi nắng mà về, anh rất đau lòng.

Thích một người tâm tình sẽ trở nên rất kỳ quái, muốn để cô có thứ tốt nhất, nếu mà không cho được sẽ đau lòng, sẽ khổ sở, sẽ tự trách.

“Bà cố, để con lái xe chở mọi người về.

” Anh biết còn chưa chính thức tới cửa chào hỏi, tùy tiện xuất hiện không tốt, nói, “Con chỉ đưa mọi người tới cửa thôn, mọi người tới rồi con lập tức đi ngay.

”Bà Lưu cười nói, “Cũng được, thật ra cũng không nghiêm trọng như vậy, coi như là đưa bà già bà về là được.

”Tuy rằng người khác đều là chở thêm, chở Thẩm Uyển Chi mới là mục đích chính, nhưng bà Lưu là lão trưởng bối mà, trên xe có bà ai cũng không thể nói cái gì.

Có Lục Vân Sâm chở, Thẩm Bảo Trân lại đi nói với chú lái máy kéo một tiếng không cần chờ bọn cô.

Sau đó lại về nhà lấy hai bộ quần áo cho Nữu Nữu mới ngồi lên xe của Lục Vân Sâm về thôn Đại Yển.

Lúc lên xe, bà Lưu ngồi ghế phụ, Thẩm Bảo Trân ngồi ở ghế sau với em gái.

Lúc ở trên xe, Thẩm Uyển Chi căn bản cũng chưa hề đơn độc nói chuyện với Lục Vân Sâm, nhưng bà Lưu thì lại hỏi Lục Vân Sâm tương đối nhiều.

Đương nhiên đều là tình huống cơ bản trong nhà, mấy cái này anh cũng đã nói với Thẩm Uyển Chi rồi, chỉ là lúc bà Lưu hỏi anh vẫn như cũ không có chút nào không kiên nhẫn, nghiêm túc nói tình huống trong nhà, giống như một lão cán bộ nghiêm túc vậy.

Thẩm Uyển Chi nghĩ nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, hôm sau anh tới cửa hẳn còn phải giải thích lại lần nữa.

Đây là con rể sao? Trốn không thoát nhà mẹ vợ hỏi ba lần liên tục.

Trước kia mấy cái này cũng không liên quan gì đến Thẩm Uyển Chi, dù sao cô kết hôn hay không cũng không có người thúc giục, cũng không ai quản.

Cho nên cũng không chú ý, bây giờ nghe cảm giác còn rất thú vị, nhịn không được lại cười.

Thẩm Uyển Chi rất thích cười, gần đây bởi vì chuyện của Tiêu Văn Thao khóc còn nhiều hơn cười, hôm nay coi như lần đầu tiên cười vui vẻ trong khoảng thời gian này, tuy chỉ là không có tiếng động.

Nhưng cười vẫn rất là hấp dẫn người.

Lục Vân Sâm nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Uyển Chi thì cô đã cười rất vui vẻ.

Lúc đó anh cũng chưa hiểu cái gì, chỉ nhớ rõ mặt mũi thanh lệ của thiếu nữ, cười rộ lên vừa ngọt vừa mềm.

Cũng thường xuyên sẽ nhớ tới bộ dáng cô cười.

Lục Vân Sâm từ kính chiếu hậu trong xe nhìn thoáng qua người ta cười, nhịn không được hai mắt nhìn nhiều thêm chút.

Chính là vì cái này nên không chú ý tình hình giao thông, không có tránh ổ gà trên đường, xe jeep quân dụng to lớn rất dễ tránh một cái hố, nhưng người trên xe cũng bị xóc không chịu nổi, đặc biệt là bà Lưu cũng bị hoảng sợ.

Cuống quít chụp tay cầm ở nóc xe, còn lẩm bẩm, “Xe này cũng chỉ có thể tránh mưa thôi, để bà nói còn không êm bằng máy kéo của bà đâu.

” Máy kéo còn không có xóc như vậy, mới vừa rồi đó, nếu không có cửa xe chắn, bộ xương già này của bà không phải trực tiếp bị văng ra rồi sao?Bà Lưu nói làm trong xe trở nên trầm mặc khác thường, chỉ có âm thanh động cơ nổ vang.

Thẩm Bảo Trân thoáng nhìn qua Lục Vân Sâm đang không nói chuyện, một màn vừa rồi cô nhìn thấy rõ ràng.

Nhưng người trẻ tuổi ấy mà, mình cũng từng yêu đương, có gì mà không hiểu nhưng vẫn nhắc nhở một câu, “Lục đồng chí, đường ở nông thôn không thể so được với trong thành, hố rất nhiều, tốt nhất lái xe đừng phân tâm.

”Thái độ Lục Vân Sâm rất tốt, gật đầu nói dạ, em sẽ chú ý.

Sau đó đều nghiêm túc lái xe, không dám phân tâm một chút nào.

Thẩm Uyển Chi nép cạnh chị gái, khoác cánh tay chị, Thẩm Bảo Trân duỗi tay chọt trán cô một chút, có loại cảm giác bất đắc dĩ với đứa con nít làm sai.

Thẩm Uyển Chi kinh ngạc, chuyện này không liên quan tới cô mà.

Ánh mắt Thẩm Bảo Trân ý nói, sao mà không liên quan tới em, em cười với người ta, làm người ta phân tâm đó.

Máy kéo trong thôn đi trước một hồi lâu, nhưng tốc độ xe kia chậm, Lục Vân Sâm rất nhanh đã đuổi kịp máy kéo, lúc hai xe gặp nhau, anh cũng không giảm tốc độ, xe vèo một cái đã vượt qua.

Lúc này sắp giữa trưa, vốn dĩ đã đói bụng, còn phơi nắng, người trong xe trở về bị nắng tới thở thoi thóp, nhưng có người mắt sắc một chút đã phát hiện Thẩm Uyển Chi ngồi trong xe jeeep vừa chạy qua.

“Ui chao, đó là Thẩm Yêu Muội Nhi à?”Lời này nháy mắt làm người trong xe trở nên hăng hái, sôi nổi ngẩng đầu nhìn quanh, bất quá chỉ nhìn tới đít xe.

“Chị dâu Quế Chi, chị không nhìn nhầm chứ? Chiếc xe vừa rồi là xe quân đội, con bé Thẩm Yêu Muội Nhi có thể ngồi trên chiếc xe kia sao?” Người nói chuyện chính là người hạ thấp Thẩm Uyển Chi hồi sáng, cũng chính là con gái của bà ta gả cho người đàn ông kết hôn lần hai, gần đây còn bị nhà chồng ghét bỏ, cho nên bà ta không thể nhìn con nhà người ta tốt.

“Tôi không thể nhìn nhầm được, mắt của tôi nổi tiếng lợi hại ở thôn Đại Yển chúng ta đó, chim nhạn ngậm cái gì trong miệng bay qua tôi cũng thấy rõ được đấy.

” Tuy lời này của bà ta có chút khoa trương hiềm nghi, nhưng cũng đủ để chứng minh ánh mắt bà ta tốt, cũng sẽ không nhìn nhầm.

“Có lẽ đúng thật là Thẩm Yêu Muội Nhi đấy, khó trách cũng không thèm ngồi chung xe với chúng ta, thì ra là ngồi xe jeep an toàn hơn.

”“Cơ mà ai lái xe thế, chưa từng nghe nhà họ Thẩm còn có bà con tham gia quân ngũ nha.

”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 41: 41: Nhà Họ Thẩm Thật Biết Sinh


Nhóm dịch: Phù DuLúc này Lý Tú Nga ở bên cạnh đập tay xuống hừ lạnh một tiếng, “Bà con cái gì? Người ta sắp sửa là con rể nhà họ Thẩm rồi.

” Bà đại khái biết điều kiện của người hôm nay Thẩm Uyển Chi đi xem mắt.

Bây giờ nhà trai tự mình đưa Yêu Muội Nhi về nhà, xem ra xem mắt đã thành rồi.

“Tú Nga, bà biết cái gì à?” Có người thò qua tò mò hỏi.

Lý Tú Nga có chút đắc ý dào dạt nói, “Tôi có thể biết được cái gì chứ, còn không phải là Yêu Muội Nhi đi xem mắt quan quân ở thành Bắc Kinh sao.

” Mấy ngày nay bà đã cực chán ghét sắc mặt của mấy người này, rõ ràng chuyện không liên quan đến bọn họ, vậy mà càng muốn nhào tới lải nhải mấy câu với người nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm đều nói không có liên quan gì với Tiêu Văn Thao, bọn họ chỉ vì mấy viên kẹo đã thích tung tin bậy bạ về người ta rồi.

Còn không phải là do ghen ghét nhà người ta sao, thích ghen ghét thì giờ ghen ghét cho đủ đi, nhà họ Thẩm người ta đúng thật là chướng mắt họ Tiêu, bây giờ thì tốt rồi, trực tiếp tìm tới thành Bắc Kinh luôn, quá tốt, họ Tiêu hắn tính là cái rắm gì.

“Tú Nga bà không có khoác lác chứ? Quan quân ở thành Bắc Kinh có thể coi trọng Thẩm Yêu Muội Nhi sao?”“Nhìn không trúng là thế nào? Thành Bắc Kinh không phải cũng chỉ có hai con mắt một cái miệng à, Yêu Muội Nhi của tôi kém chỗ nào? Làng trên xóm dưới có ai đẹp như Yêu Muội Nhi nhà họ Thẩm người ta? Tào Thục Phân bà thử nói con gái của bà đi, hơn được Yêu Muội Nhi người ta sao? Yêu Muội Nhi muốn văn hóa có văn hóa, muốn ngoại hình có ngoại hình, người ta là nên tìm quan quân ở thành Bắc Kinh, con gái của bà cái gì cũng không có chỉ xứng đáng gả cho đàn ông kết hôn lần hai.

”Tào Thục Phân bị Lý Tú Nga chế nhạo như vậy lập tức muốn động tay, Lý Tú Nga còn sợ bà ta à, xắn tay áo lên so với bà ta, người trên xe mau chóng cản hai người lại, đây là ở trên xe, nếu đánh nhau mà lỡ rớt xuống xe bị cán qua thì làm sao.

Con rể Tào Thục Phân là xã viên trong đội ở thôn khác, hiện giờ vốn dĩ là tuyển thôn bí thư chi bộ, con rể bà ta lẽ ra có cơ hội, thậm chí con rể bà ta được gọi một lần, không ngờ cuối cùng thông cáo phát ra lại là Thẩm Kiến Quốc.

Bà ta làm gì từng tức giận như vậy, cho nên Thẩm Uyển Chi bị Tiêu Văn Thao quấn lên, chính là do công lao mồm mép lợi hại của bà ta đồn ra, thật là hận không thể để thanh danh người ta càng khó nghe càng tốt.

Mà Lý Tú Nga chán ghét bà ta một phần là do có quan hệ tốt với Chúc Xuân Nhu, mặt khác là do chồng Tào Thục Phân từng là nhân viên ghi điểm trong thôn, từng cắt xén công điểm nhà bà, tuy đã là chuyện nhiều năm trước, nhưng bà vẫn còn nhớ kỹ đó, gặp mặt không có chuyện gì cũng thích dùng lời nói đâm chọt bà ta.

Trên xe còn cãi cọ ồn ào, Lục Vân Sâm đã đưa mấy người Thẩm Uyển Chi đến cửa thôn, lúc về lại gặp chiếc xe kéo kia, lúc này bởi vì là nhìn chính diện, những người này đều thấy rõ ràng mặt mũi của anh.

“Trời ạ, thằng nhóc này thật là đẹp mắt quá vậy.

”“Còn không phải sao, quá hút người.

”Trên xe đều là người đã kết hôn, trắng trợn nói thẳng khen người ta đẹp.

Khen xong lại bắt đầu hâm mộ nhà họ Thẩm, “Mấy bà nói nhà họ Thẩm gia gặp vận may lớn gì vậy chứ, con rể sao một người tốt hơn so với một người vậy.

”“Ông già người ta tài giỏi đó mà, biết tìm như vậy mà.

”“Chỉ là nói đi nói lại thì hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc đúng là biết sinh, con cái mỗi đứa đều đẹp, cũng không biết người ta sinh kiểu gì.

” Sao mà nhà mình lại thua một khoảng lớn vậy chứ.

Lại nói hai vợ chồng Thẩm Kiến Quốc ông ta cũng không đẹp tới đâu mà.

Tào Thục Phân nghe mọi người thảo luận, tức đến ngứa răng, sao chuyện tốt gì đều để nhà Thẩm Kiến Quốc vớt được hết vậy, dựa vào cái gì chứ?Vốn dĩ nghĩ là Thẩm Yêu Muội Nhi sẽ gả cho tên đàn ông kết hôn lần hai, cũng không cao quý bao nhiêu so với nhà mình, đâu biết ngay loại thời điểm này người ta còn có thể tìm được quan quân ở thành Bắc Kinh nữa chứ.

Chỉ là người quan quân trẻ tuổi này có biết Thẩm Yêu Muội Nhi có quan hệ mờ ám với người đàn ông khác hay không vậy?Bởi vì chuyện ngày hôm qua, tinh thần Chúc Xuân Nhu cả buổi sáng đều không yên, sợ lúc này xem mắt lại không thành.

Cho nên vẫn luôn đứng chờ ở cửa sân, thật vất vả nhìn thấy con gái về, lại không muốn tạo áp lực cho con, không vội hỏi, chỉ là nhìn thấy con gái tới cửa, vẫn nhịn không được hỏi, “Yêu Muội Nhi, hôm nay có thành không?”Thẩm Uyển Chi nhìn dáng vẻ lo lắng của mẹ, nhớ tới lời Lục Vân Sâm nói lúc đưa bọn cô về, nói cô không cần lại lo lắng, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, gật gật đầu nói, “Thành.

”“Cứ vậy là thành rồi?” Chúc Xuân Nhu không xác định quay đầu lại nhìn bà Lưu và con gái hai Bảo Trân hỏi.

“Xuân Nhu, mau đi chuẩn bị, ngày mai Vân Sâm sẽ đưa trưởng bối tới cửa đó.

” Bà Lưu vui cười hớn hở nói.

“Ngày mai? Nhanh vậy à?” Chúc Xuân Nhu nghĩ nghĩ hỏi, “Điều kiện ưu tú như vậy sao còn gấp như vậy chứ? Có phải có vấn đề gì không?” Làm mẹ chính là như vậy, chỉ cần liên quan tới con cái, mọi thứ đều có lý do lo lắng.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 42: 42: Nỗi Lo Của Người Làm Mẹ


Nhóm dịch: Phù Du“Xuân Nhu à, bà còn có thể hại Yêu Muội Nhi của chúng ta sao, hôm nay bà đánh cược bản mặt già này hỏi rõ ràng rành mạch tổ tông mười tám đời của người ta luôn rồi, ba người ta là lão quân nhân, đến cặp mắt nhìn đủ loại người của bà già này mấy thập niên cũng cảm thấy thằng nhóc này thanh liêm chính nghĩa, tuyệt đối sẽ không có vấn đề.

”Chúc Xuân Nhu chắc chắn là tin bà Lưu, bà gả qua đây thì mẹ chồng đã không thích, từ mang thai đứa đầu đến lúc sinh Yêu Muội Nhi đã được bà Lưu chăm sóc không ít, mấy năm nay người hai nhà hoàn toàn xem như là người một nhà.

Hai vợ chồng bà hiếu thuận với bà Lưu, tết nhất lễ lộc đều luôn để một phần lễ hiếu kính bà Lưu.

Bà Lưu cũng coi bọn họ như con cái của mình, khi Thẩm Uyển và Thẩm Ngọc Cảnh còn nhỏ, Chúc Xuân Nhu phải đi làm, các chị thì đi học, ban ngày rất nhiều lúc đều là bà Lưu giúp đỡ trông hai đứa nhỏ.

Cho nên đối với hai đứa nhỏ kia hoàn toàn coi như cháu của mình, trước kia lúc Thẩm Uyển Chi đang học cao trung, mỗi tuần về nhà, bà Lưu luôn phải làm chút đồ ngon đem qua, ngẫu nhiên còn phải lén đưa mấy xu cho cô làm tiền tiêu vặt.

“Bà Lưu, bà đừng nghĩ nhiều, con chỉ là nóng nảy, trong đầu không giấu được chuyện, bà cũng biết chuyện Yêu Muội Nhi của chúng ta gặp phải, người làm mẹ con đương nhiên lo lắng, đối phương còn muốn đưa Yêu Muội Nhi đi xa như vậy, nói câu không dễ nghe, người tốt thì không có gì để nói, nhưng nếu gặp người không tốt, con chạy tới nơi thì bông kim châm cũng lạnh hết rồi, nếu gần một chút thì trong nhà xào một phần thịt con cũng có thể kêu con về nếm thử, xa thì đúng là bất lực mà.

” Gả xa là chuyện làm cha mẹ khó chịu nhất từ trước đến nay, đặc biệt là người cưng con như Chúc Xuân Nhu, đứa lớn gả đến tỉnh Lâm Thành cách vách bà cũng khó chịu rất lâu, hơn nữa vốn dĩ đứa lớn còn ở đoàn văn công chạy khắp cả nước nữa.

Con gái út thì vẫn luôn ở trước mặt, xa nhất chỉ là đi tới huyện thành, con người lại đơn thuần, sao bà yên tâm cho được chứ.

Cho nên có chút ý nghĩ lo lắng này nọ chui ra thì làm sao cũng không đừng lại được.

“Sao mà bà không hiểu chứ, Xuân Nhu con cũng là làm mẹ người ta, nhưng con yên tâm, bà đã hỏi thăm rất rõ rồi, Bảo Trân cũng nghe ở bên cạnh, ngày mai người ta sẽ tới cửa, con lại nghiêm túc tìm hiểu một chút, hôn nhân là chuyện lớn, không thể qua loa được, lo lắng của con bà cũng biết, cô gái nhỏ đi đến nơi xa như vậy, chưa nói một mình đi xa như vậy, cho dù là gả ở gần đây, cha mẹ cũng đều lo lắng, bà hiểu mà.

” Tuy bà không có con gái, nhưng cháu gái xuất giá bà cũng là lén khóc mấy trận, vô cùng hiểu sự khó chịu của Chúc Xuân Nhu.

Chúc Xuân Nhu nói mà hốc khô sáp, nếu Yêu Muội Nhi không gặp phải loại chuyện này, bà đâu đến nỗi vội vàng gả con bé ra ngoài làm gì? Theo ý bà, ít nhất phải như con hai con ba vậy, nghiêm túc lựa chọn kỹ càng một người ăn lương thực hàng hoá ở quanh đây thôi.

Khoảng cách gần, hiểu tận gốc rễ, sau này có con, còn có thể giúp đỡ một chút, lui một vạn bước mà nói, con rể nếu thật sự không tốt, nhà mẹ đẻ còn nhận được tin tức kịp thời một chút, có người nhà mẹ đẻ chống lưng không đến mức bị người ta bắt nạt.

Xa như vậy đừng nói người nhà mẹ đẻ chống lưng, tới tin tức cũng không nghe được.

“Mẹ, yên tâm đi, con cũng gặp người ta rồi, đoan đoan chính chính, cũng hiểu lễ nghĩa, người ta nghe nói chuyện này của em gái thì vẫn kiên định đứng về phía em gái, còn nói không chỉ có tin tưởng em gái mà cũng sẽ bảo vệ em gái nữa.

” Thẩm Bảo Trân nói.

Nghe mọi người đều nói như vậy, Chúc Xuân Nhu cũng yên tâm một chút, đặc biệt là nghe nói đối phương vì chưa chính thức tới cửa, nên lái xe đưa bọn về cũng chỉ lái xe tới cửa thôn, không có vào thôn.

Có thể chủ động tránh tị hiềm cho thanh danh con gái mình, trái ngược với Tiêu Văn Thao, nháy mắt cảm thấy thằng nhóc này cũng không tệ, không đúng, Tiêu Văn Thao ở trước mặt anh quả thực còn không người nữa.

Chỉ biết thoả mãn bản thân, nào có nửa phần tránh tị hiềm cho Yêu Muội Nhi? Đó là hành vi cướp bóc thì có.

Kỳ thật lúc bà tới nhà bà Lưu, cũng coi như từng thấy người ta, lúc đó còn cảm thấy hai thằng nhóc đều không tệ, chỉ là lúc ấy coi người ta như người lạ, kiểu gì cũng không nghĩ tới một trong hai sẽ trở thành con rể của mình.

“Bà Lưu, là thằng nhóc nào vậy?” Hy vọng là đứa biết ăn nói kia, lúc ấy bà chính là ở bên cạnh nhìn cậu ta nói chuyện tri kỷ, ân cần hỏi an bà Lưu, dỗ cho bà Lưu cười không ngừng được.

Yêu Muội Nhi theo người như vậy, sinh hoạt cũng biết nóng biết lạnh, đi chỗ xa như vậy, tâm tư con gái vốn dĩ đã mẫn cảm, có người chồng hiểu tình cảm, biết săn sóc dỗ dành người ta thì ngày tháng cũng sẽ thư thái hơn.

Làm mẹ thường nghĩ nhiều, suy xét cũng nhiều, từ sinh con nhỏ đến củi gạo mắm muối cũng phải tính toán thay con gái một lần, hận không thể đem tất cả điều không tốt để mình chịu, cả đời bọn nhỏ phải luôn hạnh hạnh phúc phúc, sống khoái hoạt vui sướng.

“Đứa lớn lên vừa đẹp vừa tri kỷ đó.

” Bà Lưu nhớ lại Lục Vân Sâm gặp hôm nay, tuy không nói nhiều lời, nhưng nhìn anh bưng nước cho Yêu Muội Nhi sợ cô bị phỏng, còn chủ động lột quýt, đây còn không phải vừa đẹp vừa tri kỷ sao? Một người đàn ông biết suy nghĩ cho bạn từ những việc nhỏ nhặt, ở chuyện lớn cũng sẽ không kém.

Chi tiết rõ nhân phẩm, việc nhỏ rõ nhân tâm.

Chúc Xuân Nhu tự động quy định là Tịch Trí Ngôn biết ăn nói, đều nói con rể mới tới cửa, mẹ vợ vừa lòng, vậy thì người con rể này chính là tốt nhất.

Tất cả lo lắng dưới điều kiện được mẹ vợ coi trọng cũng sẽ trở nên không còn quan trọng như vậy.

Là cậu ta thì tốt, là cậu ta thì tốt!!“Bảo Trân, nhà trai nói ngày mai tới cửa, là tới lúc nào của ngày mai?” Chúc Xuân Nhu nghĩ tới người mình vừa lòng kia, tâm tư cũng càng thêm nhiệt tình một chút, biết được thời gian, bà định giết con gà trống nuôi trong nhà, lại lấy thịt khô cất trữ ra rửa sạch sẽ đem nấu.

Con rể cũng là nửa đứa con trai, chỉ cần đối tốt với con gái bà, sau này đều là con của Chúc Xuân Nhu bà, tất nhiên đều sẽ càng đối xử tốt hơn nữa.

Bà Lưu ở bên cạnh nói tiếp, “Bà kêu bọn Mỹ Liên tới buổi sáng, cũng có thể vừa kịp cơm trưa, buổi chiều còn có thể để hai đứa nhỏ ở chung nhiều một chút, Xuân Nhu con cảm thấy bà sắp xếp như vậy có ổn không?” Bởi vì gấp gáp chọn ngày kết hôn, mọi chuyện đều cố gắng siết chặt thời gian, gặp mặt sẽ lập tức thương lượng chọn ngày kết hôn.

“Ổn ổn, bà Lưu sắp xếp đều ổn hết.

” Ba đứa con gái trước của mình kết hôn, rất nhiều chuyện đều là bà Lưu sắp xếp giúp, có bà Lưu sắp xếp Chúc Xuân Nhu cũng yên tâm.

Hơn nữa bà cũng nghĩ thông rồi, thật sự phải càng nhanh càng tốt, Tiêu Văn Thao giống như là quả bom hẹn giờ vậy, ai biết hắn trốn ở đâu nhìn chằm chằm chứ?.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 43: 43: Dưa Tháng Tám


Nhóm dịch: Phù DuNhớ lại hôm qua con gái mình đến trấn trên bị người ta chơi như vậy, Chúc Xuân Nhu cũng không dám kiêu căng nữa, có người thật lòng che chở con gái mình, đây không phải điều mình muốn sao?Giữa trưa bà Lưu liền ăn cơm ở nhà họ Thẩm, ăn cơm xong bà Lưu nói, “Hôm nay bà mua chút thịt ba chỉ, trong nhà còn chút gạo nếp, bà cũng đem qua đây luôn, ngày mai làm món thịt hấp ngọt¹ đi, Vân Sâm rất có thành ý, người nhà mẹ đẻ chúng ta cũng phải có thái độ chân thành chứ.”(¹thịt hấp ngọt (Tian Shao Bai 甜烧白 Steamed White): món ăn làm từ thịt lợn của Tứ Xuyên, đặc trưng của thịt này vừa mềm vừa ngon.

Những lát thịt lợn béo dày bọc cơm nếp sau khi được rưới rượu nấu, đường và các gia vị khác.

Khi hấp món ăn lên, mỡ tan vào cơm, khiến mỗi miếng thịt trở nên dẻo, ngọt.

Đây là phiên bản tráng miệng của món thịt kho tàu của Tứ Xuyên, và thậm chí còn có thể ngon hơn.)Thịt hấp ngọt là món người Xuyên Thành thích nhất, cũng là món không thể thiếu trên bàn tiệc, lễ lạc tết nhất đều phải làm một phần, ở cái niên đại này, thịt vốn dĩ đã hiếm, thịt hấp ngọt là không chỉ cắt thịt ba chỉ thành hai miếng, ở giữa còn kẹp rau mùi, cắn một ngụm đầy miệng đều là vị ngọt của thịt, có thể lý giải là thèm lâu rồi, cho nên làm một phần thịt hấp ngọt đó là tiêu chuẩn cao nhất để đãi đãi khách quý.“Bà Lưu, cái này sao lại để bà tốn tiền được, con lập tức lấy tiền trả bà.”“Xuân Nhu, con xem bà như người ngoài sao, đây coi như bà đãi con rể cháu cố đi, có gì không thể xài chứ.”Lại nói bà Lưu chính là phú hộ hiếm có trong thôn bây giờ, trong tay bà có phiếu lưu hành cả nước cháu trai cho, tiện hơn nhiều so với người trong thôn đi mua thịt, bây giờ bà sống một thân một mình, con trai lớn ở khoáng đá, nhà con thứ hai ở cùng thôn, nhưng ở một đội khác.Tuổi này của bà cũng là tuổi chờ mấy đứa con trai gửi tiền lương dưỡng già, mấy đứa con trai đều hiếu thuận, tuy không có con gái, nhưng Chúc Xuân Nhu bên cạnh lại chăm sóc bà, thân thể thường ngày tốt, không có đau ốm, còn có thể đan chút đồ thủ công đem đi đổi tiền.Cho nên tất nhiên phải chịu trách nhiệm đảm đương thân phận tổ tông giúp đỡ bọn tiểu bối.Chúc Xuân Nhu cũng không tiếp tục dây dưa, dù sao bà cũng coi bà Lưu như bà nội ruột mà hiếu thuận, cứ khách khí mãi thì thật sự sẽ khiến ra bà Lưu tổn thương.Có bà Lưu chưng thịt hấp ngọt, trong nhà chỉ cần giết một con gà, lại nấu một món thịt khô, xào hai món rau bản địa.Đãi con rể mới phải cho tốt, ba đứa con rể lần đầu tới cửa trước đây cũng như vậy không khác mấy, chỉ là đứa lớn lúc đó có thiếu một chút, điều kiện lúc đó thật sự là rất kém.“Tới chiều mẹ lấy thịt khô ra rửa, Tiểu Cảnh con ra sau núi đào chút măng đi, thời tiết này làm thịt khô xào măng ăn là ngon nhất.”“Vậy tôi đi giết gà.” Thẩm Kiến Quốc nói.“Hôm nay mà ông giết gà cái gì, mai dậy rồi giết, để qua đêm không còn tươi nữa.”Những chuyện này từ trước đến nay đều Chúc Xuân Nhu lo liệu, nếu bà đã nói như vậy, Thẩm Kiến Quốc cũng nghe như vậy, vợ nói thế nào thì ông làm thế đó.Còn Thẩm Bảo Trân thì qua giúp mẹ, mau chóng chuẩn bị may quần áo mới cho em gái, trong nhà không có máy may, còn phải tới nhà người có máy may trong mượn một chút.Sắp xếp khua chiêng gõ mõ cũng phải gọn gàng ngăn nắp, có lẽ vì sẽ lại xuất hiện giữa đường xem mắt bị cự tuyệt, tâm trạng cả nhà cũng nhẹ nhàng không ít.“Con đi lên núi đào măng với anh út nha.” Lúc xem mắt Thẩm Uyển Chi còn có loại cảm giác mình phải gả cho người ta, về nhà thì loại cảm giác này hình như đã biến mất.Có lời hứa của Lục Vân Sâm, trong lòng cũng không cần nghĩ chuyện của Tiêu Văn Thao nữa, cô giống như lại quay về bộ dáng cả ngày chỉ biết lôi kéo anh út lên núi tìm thổ sản vùng núi lúc đầu, chuyện đầu óc cân nhắc cũng chỉ có kiếm tiền ăn cơm khô.Hai anh em tới sau núi, ở đây có một mảnh rừng trúc lớn, theo lý thì măng mùa đông đều mọc số lượng lớn phải tới tháng 11.Nhưng ở tháng này cũng có, chẳng qua là rất ít, bởi vì mưa nhiều, măng vào thời tiết này sẽ vô cùng non.Xào thịt khô là tuyệt nhất.Măng là loại vô cùng hút dầu, nếu mà không đủ dầu, sẽ bay ra một mùi sáp cũ, dùng cách nói ở địa phương thì chính là ăn thịt người, vốn dĩ đã là niên đại thiếu dầu, ăn xong thì càng thèm thịt.Cho nên đồ có thơm ngon, cũng không có người nào sẽ đến đào về ăn.Hôm nay lên núi có vận khí tốt, không chỉ có đào được măng, còn nhặt được một chút nấm mối ngon.“Vừa lúc phải giết gà, đến lúc đó đem mấy chỗ xương ra hầm món canh gà nấm mối, thơm càng thêm thơm.” Thẩm Uyển Chi nghĩ gần đây mình không thể ra chợ đổi tiền, vậy thì làm cho người nhà ăn vậy.“Tiểu Ngũ.” Thẩm Ngọc Cảnh hái măng bỏ vào sọt, tới đựng nấm giúp cô, bỗng nhiên gọi em gái lại.“Anh út, làm sao vậy?” Thẩm Uyển Chi còn ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Thẩm Ngọc Cảnh đứng bên cạnh.Thẩm Ngọc Cảnh cũng ngồi xổm xuống theo, ngồi xổm bên cạnh em gái, cũng chỉ nhìn cô không nói gì.“Làm sao vậy?” Thẩm Uyển Chi phủi bùn đất trong tay, khó hiểu nhìn hắn.Lúc này Thẩm Ngọc Cảnh mới lấy một món đồ ở bên hông ra, dùng tay bẻ ra đưa tới trước mặt Thẩm Uyển Chi, “Cho em ăn.”“Oa, dưa tháng tám.” Thẩm Uyển Chi vừa muốn duỗi tay qua lấy, lại phát hiện trên tay mình đều là bùn thì nói, “Về nhà rồi ăn.”Dưa tháng tám², vắt tháng chín, là quả dại mọc trên núi, vỏ bọc thịt quả rắn chắc, chỉ cần chín là vừa ngọt vừa thơm.(²dưa tháng tám ( 八月瓜): là một loại cây thân gỗ thường xanh thuộc chi Holboellia trong họ Holboellia.

Thân và cành có đường nét rõ ràng.

Lá kép hình cọ, lá chét gần như có lông, hình trứng, hình trứng thuôn dài, hình mũi mác hẹp hoặc hình mũi mác thẳng.

Phần gốc tròn hoặc rộng hình nêm, đôi khi gần như cụt, mặt trên màu xanh đậm và sáng bóng, mặt dưới màu xanh nhạt; nhiều hoa tạo thành chùm giống như chùm hoa; hoa đực màu xanh và trắng; quả có hình thuôn hoặc hình bầu dục không đều, khi chín có màu đỏ tía, hạt nhiều, hình trứng ngược, vỏ hạt màu nâu.

Thời kỳ ra hoa từ tháng 4 đến tháng 5, thời kỳ đậu quả từ tháng 7 đến tháng 9.Dưa tháng tám được phân phối khắp lưu vực sông Dương Tử ở Trung Quốc và có thể được tìm thấy ở hầu hết các thị trấn và làng mạc.

Sinh ra ở bìa rừng ở độ cao 1.600 đến 3.600 mét.

Cây ưa khí hậu mát mẻ, ẩm ướt, thích hợp trồng ở vùng đất phù sa có chứa mùn hoặc đất sâu.

Nhân giống bằng hạt và xếp lớp.Thân và dây dưa tháng 8 có thể dùng làm thuốc, có vị đắng, tính se, tính bình.

Nó có tác dụng thanh nhiệt và thúc đẩy ẩm ướt, kích hoạt lưu thông máu và thông kinh mạch, thúc đẩy khí và giảm đau.

Nó được sử dụng cho nước tiểu ngắn màu đỏ, nước tiểu đục, phù nề, đau khớp thấp khớp, vết bầm tím, tắc nghẽn tiết sữa, viêm tinh h0àn, sa tử c ung và thoát vị.

Hái quả khi chín, gọt vỏ trực tiếp và ăn sống hoặc nướng.

Cũng có thể trồng làm cây cảnh, quả màu vàng nâu sẽ xuất hiện từ tháng 8 đến tháng 9.)Vị của thịt quả vừa mềm vừa xốp, hương vị có chút giống chuối nhưng nhiều dầu hơn so với chuối.Ở niên đại thiếu thốn vật tư, trái cây cũng không phong phú, trái cây vị ngọt càng thêm thiếu, loại quả dại này ngược lại càng hấp dẫn người ta.Chỉ là thứ này là dây leo phải bò lên, có đôi khi phải bò lên trên cây rất cao, mọc thấp lại dễ bị người ta hái được, cho nên có thể ăn được cũng không dễ dàng.“Anh đút em.” Thẩm Ngọc Cảnh nói, lại lột vỏ trái cây ra một chút, đút thịt quả vào miệng em gái.“Ăn ngon quá.” Thẩm Uyển Chi đúng là loại người tham ăn, trước kia sau khi ăn cơm xong đều phải ăn trái cây sau cơm sau.Tới đây không mấy cái này, liền đánh chủ ý lên quả dại, cái gì mà ngâm tháng ba, dưa trên đất hoang đều thành thứ tốt cải thiện sinh hoạt của cô.“Ở trên cây đằng trước có rất nhiều, anh đi hái cho em.” Thẩm Ngọc Cảnh thấy em gái thích, nhớ lại lúc tới đây nhìn thấy quả mọc trên cây ở phía trước rất nhiều, định đi hái hết cho cô.Vỏ dưa tháng tám rất dày, có thể để lâu, để trong nhà ăn từ từ.Chỉ là lúc Thẩm Uyển Chi đi theo Thẩm Ngọc Cảnh qua mới phát hiện dưa tháng tám mọc cao quá, là loại độ cao mà lúc ngẩng đầu nhìn lên mũ cũng phải rớt ấy.“Em gái, em đứng dưới tán cây chỉ chỗ cho anh, anh leo lên cây hái cho em.” Thẩm Ngọc Cảnh nói xong bỏ sọt xuống chuẩn bị leo lên..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 44: 44: Báo Cáo Kết Hôn


Nhóm dịch: Phù DuThẩm Uyển Chi mau chóng giữ chặt hắn, “Anh út, cao lắm, bỏ đi.

” Cô không biết leo cây, Thẩm Ngọc Cảnh biết, nhưng cái này cũng quá cao, không có đồ bảo hộ, lỡ té xuống thì làm sao bây giờ, quá nguy hiểm.

Đúng là cô thích ăn, nhưng cũng không thể để anh ruột mạo hiểm.

Thẩm Ngọc Cảnh nói, “Không sao, cao cỡ này còn làm khó được anh út em à?”“Anh út……” Thẩm Uyển Chi giữ chặt tay hắn không buông.

“Tiểu Ngũ, em sắp đi rồi, chuyện anh út có thể làm cho em không nhiều lắm, chỉ là trích dưa tháng tám thôi, không có gì, nếu hái dưa cũng không làm được thì anh út thật không biết phải gì cho em nữa.

” Lúc Thẩm Ngọc Cảnh nói chuyện, thần sắc trong mắt ngưng trọng, trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới phải tách ra với em gái.

Hai người một lớn lên cùng nhau, hắn không chỉ là con trai duy nhất trong nhà, mà còn là anh trai của Thẩm Tiểu Ngũ.

Từ nhỏ hắn đều cực kỳ muốn chăm sóc đứa em gái duy nhất này, trước kia em gái đều phản ứng hắn mấy, hắn cũng chỉ yên lặng quan tâm cô.

Sau đó em gái trưởng thành, tính cách cũng thay đổi, quan hệ của hai người tốt hơn một chút rồi, em gái chủ động đến gần hắn, đi đâu cũng thích anh út anh út mà kêu hắn, cũng tương đối ỷ lại người anh trai này, thời gian một năm phảng phất như đền bù chuyện hai anh em chưa có thân thiết trước đây.

Thẩm Ngọc Cảnh biết em gái giống ba người chị, sớm muộn gì cũng phải gả chồng.

Lúc nghe cha mẹ tán gẫu, sẽ không để em gái gả xa, muốn để người ở bên cạnh, ở chỗ gần một chút.

Cho nên trong lòng hắn căn bản không nghĩ em gái sẽ rời xa bọn họ, mãi đến xảy ra chuyện của Tiêu Văn Thao, Thẩm Ngọc Cảnh mới phát hiện vậy mà trong nhà không bảo vệ được em gái, mà chuyện người làm anh như hắn có thể làm cho em gái lại càng ít, nhìn em gái sẽ một thân một mình tới Tây Bắc, hắn căn bản không biết phải làm cái gì.

Không giải quyết được Tiêu Văn Thao, hắn trừ bỏ áy náy thì là cảm thấy mình vô dụng, không thể đơn giản chỉ là thứ em gái thích cũng không làm được.

Thẩm Uyển Chi nghe anh út nói như vậy, lúc này mới nhớ hai ngày này anh út dường như vẫn luôn không nói bao nhiêu, trước kia hắn luôn ồn ào với mình, hai ngày này yên tĩnh không ít.

Cô nghĩ là do bị chuyện của Tiêu Văn Thao nháo cho không có tâm trạng, không nghĩ là bởi vì chuyện mình phải kết hôn.

Áy náy và khổ sở của anh út cô nhìn ở trong mắt, lên tiếng an ủi nói, “Anh út, anh đã rất tốt với em rồi, đời này có thể làm con gái của cha mẹ, có thể làm em gái anh em đã rất vui rồi, em với anh đều có cuộc sống của riêng mình, anh đừng thấy áy náy, cũng không cần cảm thấy không thể bảo vệ tốt cho em, em đã mười tám, anh cũng mới mười tám……”Con trai mười tám mười chín tuổi, sinh hoạt có kế hoạch ở điều kiện kinh tế như vậy, niên đại quản lý tập thể, thời đại làm người rất bất đắc dĩ, đừng nói cha mẹ đều bất đắc dĩ, đến người sống hai đời như cô gặp phải chuyện này cũng bị sợ tới mức không biết làm sao.

Có đôi khi, không phải chuyện gì cũng dựa vào sức trâu và không sợ chết là có thể giải quyết, thời đại dựa vào hoàn cảnh thì đúng là bạn thật không thể làm gì được.

Mình tốt xấu gì còn biết quỹ đạo tương lai có hình dạng gì, bọn họ tới tương lai có dạng biến số nào cũng không biết, còn có biện pháp gì đây?“Tiểu Ngũ, em có thể làm em gái anh, anh út cũng rất vui, chúng ta cũng không nói chuyện nữa, để anh út hái dưa tháng tam cho em, không phải ngày mai em rể tới sao? Có nhiều thêm một người kêu anh là anh út, coi như anh hái về đãi em rể đi.

” Thẩm Ngọc Cảnh nói xong liền thử thử góc độ, sau đó bắt đầu trèo lên cây.

Thẩm Uyển Chi mới nghĩ đến một vấn đề, Lục Vân Sâm đã qua 25 tuổi, anh út mới mười tám, nhưng hình như anh cũng gọi anh út theo mình à nha.

Trong đầu cô đều là bộ đáng lão cán bộ đứng đắn của Lục Vân Sâm, vừa nghiêm túc vừa đoan chính, thoạt nhìn rõ ràng cũng lớn tuổi hơn so với anh út, anh chịu gọi anh út theo mình sao?Nếu kêu thì anh út chấp nhận được sao? Trong đầu cô bỗng nhiên nghĩ tới trường hợp quái dị như vậy, nhịn không nổi bật cười, kỳ thật cuộc sống cũng không tệ như vậy nha.

Lục Vân Sâm đã về chỗ tạm trú liên tục hắt xì hai cái, anh tới đây tạm thời ở ký tức xá, trong phòng có hai cái giường, anh và Tịch Trí Ngôn ở chung một phòng, mau chóng xếp đồ bỏ vào rương, để ở một bên, chuẩn bị lát nữa đem đi.

Anh về xin nghỉ với thủ trưởng ở đây trước, lại liên hệ với chỗ tạm trú bên Tây Bắc đánh báo cáo kết hôn.

Lão thủ trưởng bên kia cũng rất đau đầu với chuyện hôn nhân của anh, chợt vừa nghe tới muốn đánh báo cáo kết hôn, lại giục gấp, cầm điện thoại oán giận một câu tràn trề năng lượng, “Thằng nhóc thúi cậu, hoặc là vẫn luôn không có tin tức, mới vừa nhận được tin lại giục gấp là sao, coi bộ đội chỉ phục vụ một mình cậu à?”Lục Vân Sâm ở đầu đây bên kia không nói lời nào, người bên kia điện thoại hừ một tiếng, “Được rồi, cũng đừng giả đáng thương trước mặt tôi, ông đất đặc cách phê cho câu, xin sau ba ngày là có thể đưa tới Xuyên Thành, không chậm trễ cậu cưới vợ.

”“Cảm ơn thủ trưởng!” Tuy rằng đối phương cũng không nhìn thấy, nhưng Lục Vân Sâm vẫn thẳng lưng, đứng tư thế quân nhân tiêu chuẩn, chỉ thiếu làm cái quân lễ nữa thôi.

Lúc này lính cần vụ¹ đối diện lên tiếng, chắc là đang nhắc nhở lão thủ trưởng ăn cơm.

(¹lính cần vụ: nhân viên giúp những việc vặt trong sinh hoạt của một cán bộ trung cao cấp.

)Lục Vân Sâm nghe thấy liền nói, “Vậy tôi đây không chậm trễ thủ trưởng ăn cơm nữa.

”Đối phương lại hừ lạnh một tiếng, “Tôi ăn cơm trưa cái gì nữa, không phải còn lo sắp xếp chuyện xin phép cho cậu đây sao?”“Thủ trưởng, ăn cơm không thể chậm trễ được, không vội như vậy.

”“Phải không? Xem ra cậu cũng không gấp lắm, dù sao cũng độc thân nhiều năm rồi, vậy tôi cũng không phê liền cũng được.

” Mấy năm nay lão thủ trưởng vì chuyện hôn nhân Lục Vân Sâm đã nhọc lòng không ít, này đột nhiên lập tức muốn kết hôn, cảm giác có chút hụt hẫng, có loại cảm giác heo tốt mình nuôi rốt cuộc cũng thông suốt, biết ngặm cải trắng rồi, đúng là vừa tức vừa an ủi, cũng nhịn không được nói lời khiến người bên kia bị nghẹn.

Cho cậu lúc trước luôn không nghe lời, bây giờ biết gấp gáp cưới vợ rồi?“Thủ trưởng, vậy tôi liền ở lại Xuyên Thành.

” Cảm xúc Lục Vân Sâm đạm mạc, ngữ điệu bình thường, bộ dạng đúng thật giống như sẽ không quay về.

Làm người đối diện sợ tới mức tay cũng siết chặt ống nghe, Lục Vân Sâm đủ ưu tú ông cũng biết, người xuất sắc đi tới đâu cũng dễ bị chú ý, ông mới luyến tiếc để binh lính mình cực khổ bồi dưỡng bỏ chạy, lạnh lùng nói, “Thằng nhóc thúi, còn dám uy h**p tôi, quần áo cậu mặc là ông đây tự mình khoác quân trang lên cho cậu, cậu không về xem thử?”“Vậy báo cáo kết hôn của tôi……”“Được rồi, ông đây có thể để thằng nhóc thúi cậu độc thân luôn hay gì? Lại nói tôi không phê không phải cậu sẽ lật luôn văn phòng của tôi à?”“Sẽ không.

”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Tức
Chương 45: 45: Thích Cái Đẹp Là Nông Cạn


Nhóm dịch: Phù DuLục Vân Sâm nói kiên định như vậy, lão thủ trưởng còn có chút cảm động, ông biết trong lòng Lục Vân Sâm có mình mà, chỉ là còn chưa cảm động xong đã nghe đối phương lại nói, “Lật văn phòng không hiệu quả bằng lật nhà.

”Thủ trưởng lại bị uy h**p trực tiếp cúp điện thoại, cúp điện thoại rồi mới mắng một câu, “Thằng nhóc thúi, chờ cậu về rồi xử cậu sau.

” Tuy rằng là mắng người nhưng ngữ khí cũng là dung túng.

Lính cần vụ lại nhắc nhở nên đi ăn cơm trưa lần nữa, thủ trưởng vừa mới giải phẫu ở bệnh viện Bắc Kinh xong lại về Tây Bắc, không nói giỡn được.

Cuộc sống bên này vốn dĩ đã khổ nếu còn không chú ý thì không được.

Tịch Trí Ngôn không nghĩ là người ta sáng sớm ra ngoài, giữa trưa về đã lập tức đánh báo cáo kết hôn, đây cũng quá nhanh rồi đó.

“Lão Lục, cậu nói thật với tôi đi, có phải là cậu đã sớm để ý con gái người ta hay không, hay là đối phương là Chức Nữ hạ phàm du ngoạn hả?” Gấp gáp như vậy là sợ người ta xoay chuyển trời đất, đổi ý không đồng ý?Lục Vân Sâm vốn dĩ không muốn để ý hắn, bản thân mình đang rất vội, không rảnh nói giỡn với hắn, nhưng nhớ lại lời thím nói, người bên Xuyên Thành kết hôn yêu cầu nhà trai đưa bạn bè người thân tới của ngày đầu tiên để đưa sính lễ cho nhà gái, chính sách quốc gia bây giờ rất nghiêm, không long trọng giống trước kia như vậy, sính lễ đưa cũng ít đi, nhưng vẫn còn hình thức.

Đến lúc đó còn phải để bạn bè giúp đỡ nói với cha mẹ vợ là anh muốn đưa con gái bọn họ đi, cũng coi như là phân đoạn lấy lòng trưởng bối, con người Tịch Trí Ngôn này giỏi nhất là cái này.

Cho nên hắn nhẫn nại tính tình nói, “Tháng sau phải về Tây Bắc, thời gian gấp rút, cho nên chuyện này cũng cần làm gấp.

”“Phải không?” Tịch Trí Ngôn cảm thấy sao lại không tin được vậy?Nhưng trước giờ người này nói chuyện không lọt một giọt nước, hắn cũng nhìn không ra khác thường, chỉ là tò mò hỏi, “Đúng rồi, cô ấy đẹp không?” Tịch Trí Ngôn cũng rất tò mò với mấy chuyện này, đặc biệt tò mò người coi trọng Lục Vân Sâm là dạng gì, chắc là đẹp nhỉ, rốt cuộc người theo đuổi Lục Vân Sâm ở chỗ tạm trú cũng không ít, hộ sĩ bệnh viện chỗ tạm trú, giáo viên trường học…… Hình như cũng rất đẹp.

Còn có cô gái nhỏ ở trạm thông tin, lúc mới tới cũng khiến cho chỗ tạm trú đều oanh tạc, người ta một lòng một dạ dừng trên người Lục Vân Sâm, kết quả anh nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Lúc ấy chỗ tạm trú đều đồn ánh mắt Lục Vân Sâm quá cao, đời này có khi chỉ có thể cưới tiên nữ.

Không nghĩ tới hôm nay vừa xem mắt, lúc về còn muốn vội kết hôn như vậy, tuyệt đối không tệ được.

“Cô ấy?” Lục Vân Sâm lạnh lùng, nhíu mày nhìn Tịch Trí Ngôn.

Tịch Trí Ngôn còn đắm chìm trong bầu không khí bát quái, bị Lục Vân Sâm nhìn chằm chằm như vậy, cảm thấy cả người sởn gai óc, mình cũng chỉ thấp hơn anh nửa cấp, còn là bạn học lúc ở trường quân đội, bình thường Lục Vân Sâm cũng chỉ lạnh lùng một chút, còn tính ở chung được, hiện tại sao cảm giác trong cái lạnh còn có chút nguy hiểm là thế nào.

“Chị dâu?”“Ừ.

” Lục Vân Sâm gật đầu.

Tịch Trí Ngôn:…… Người này bắt đầu so đo như vậy hồi nào vậy, bình thường không phải mình cũng hay kêu thẳng tên cậu ta hay sao? Giờ chỉ một cái xưng hô cũng so đo?“Chị dâu tôi đẹp không?” Thôi đi, lười so đo, chị dâu thì chị dâu, ai bảo mình nhỏ hơn cậu ta một ngày chứ?“Tịch Trí Ngôn, cậu là một cái quân nhân, sao lại nông cạn như vậy? Đầu óc cũng chỉ chia ra người đẹp với khó coi thôi sao?”Tịch Trí Ngôn đột nhiên bị lên lớp dạy dỗ: ???Không đợi hắn phản ứng lại, Lục Vân Sâm đã nhanh chóng bỏ đi.

Tịch Trí Ngôn đứng tại chỗ nhìn bóng người vô tình bỏ đi, lẩm bẩm một câu, “Thích cái đẹp là nông cạn là thế nào?”“Phó đoàn trưởng Tịch, chắc anh không biết rồi.

” Tịch Trí Ngôn là phó đoàn trưởng đoàn số 5, bây giờ là theo đoàn số 3 của Lục Vân Sâm tới đây trợ giúp nhiệm vụ cho bọn họ.

Nói chuyện đúng là binh lính đoàn số 3.

Tịch Trí Ngôn thoáng nhìn qua người bên cạnh, hỏi, “Cậu biết cái gì?”“Người xem mắt với Lục đoàn trưởng của chúng tôi chính là cháu gái ruột của Lưu doanh trưởng đó.

”Chuyện này Tịch Trí Ngôn biết mà, nhưng cái này có liên quan gì với lời hắn vừa nói sao?“Anh ngẫm lại vẻ ngoài của Lưu doanh trưởng, cháu gái với chú ruột không phải có nét giống một chút sao?”Hắn không nói rõ, nhưng Tịch Trí Ngôn vỗ đầu một cái, nhớ lại bộ dáng của Lưu Đại Hữu, gương mặt kia nói thế nào ấy nhỉ? Cũng không thể nói không ưa nhìn, nhưng lại thuộc về loại nhìn không ổn.

Tịch Trí Ngôn cảm thấy Lưu Đại Hữu có chút không phúc hậu, nếu không nhờ có lão Lục hắn có lẽ bị thương đến mạng cũng không giữ nổi đến giờ rồi, còn tưởng hắn giới thiệu con gái cho Lục Vân Sâm là để báo ân, cái này sợ là không phải báo thù chứ?“Phó đoàn trưởng Tịch đã hiểu chưa, ngẫm lại bộ dáng của cô gái kia, Lục đoàn trưởng của chúng tôi đúng là người tốt mà.

” Lúc hắn nói chuyện có chút tiếc hận, Lục đoàn trưởng chỗ nào cũng tốt, chính là ánh mắt không ra gì mà.

Tịch Trí Ngôn bừng tỉnh đại ngộ, khó trách mấy cô gái đẹp ở chỗ tạm trú, một người Lục Vân Sâm cũng không thích, thì ra là thích nghi gia nghi thất¹ à, không thể không nói sở thích này đúng là độc đáo thật.

(¹nghi gia nghi thất: nên cửa nên nhà, thành vợ thành chồng, cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình.

Ở đây ý nói nam chính chỉ quan tâm vợ chồng hoà thuận, cái khác thì không quan tâm.

)Nghĩ như vậy liền liếc nhìn người bên cạnh, hất mặt nghiêm túc nói, “Chẳng lẽ người chỉ biết chia đẹp với khó coi sao? Làm quân nhân mà trông mặt bắt hình dong, nông cạn.

”Binh lính đáp lời gãi đầu: ??? Thích cái đẹp sao lại nông cạn chứ? Hắn không tin phó đoàn trưởng Tịch không thích cô gái xinh đẹp.

Nông cạn thì nông cạn đi, hắn vẫn thích lớn lên thuận mắt một chút, tưởng tượng bộ dáng của Lưu doanh trưởng, nhịn không được run lập cập, khó trách lần trước Lưu doanh trưởng phải giới thiệu em gái họ của hắn cho người ta, người ta nhảy cẫng lên cự tuyệt.

Cũng chỉ có người chính khí lẫm liệt như Lục đoàn trưởng của bọn họ không coi trọng tướng mạo nhỉ? Nói cho cùng thì là bọn họ nông cạn thôi.

Sáng sớm hôm sau, nhà họ Thẩm gia đã bắt đầu bận rộn.

Thẩm Kiến Quốc sáng sớm đã dậy giết gà, Chúc Xuân Nhu nấu một nồi nước sôi to, đợi lát nữa vặt lông gà.

Thẩm Bảo Trân cũng dậy sớm, quét sân trước sân sau một lượt, hôm qua cô nhìn nhà thím của Lục Vân Sâm, vừa giàu có lại sạch sẽ, tuy bọn cô không giàu bằng, nhưng sạch sẽ thì có thể bảo đảm.

.
 
Back
Top Bottom