Ngôn Tình Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,533
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-70-tieu-kieu-the-me-ke.jpg

Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Tác giả: Triều Dự
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Triều Dự

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Khác, Truyện Gia Đấu

Giới thiệu:

Cha mất sớm, để lại cho Mạnh Ninh vừa lên đại học một "bát sắt*", một nhà tứ hợp viện và một cậu em trai nhỏ.

*bát sắt: Một phần công việc ổn định.

Bên ngoài có người mợ lòng dạ độc ác xoay tay thèm muốn, trong có bác trai lòng dạ mưu mô như hổ rình mồi.

Mạnh Ninh lực bất tòng tâm: Đến lúc nên tìm một ông chồng lợi hại ra mặt rồi.

Vợ ngoại tình để lại cô con gái ba tuổi, Hàn Cánh nhờ anh trai, chị dâu và bố mẹ chăm sóc giúp.

Trong một lần về quê nghỉ phép, anh lại phát hiện trên tay trên mặt con gái có vết thương do giá rét, quần áo mỏng manh, tóc vàng khô sơ, nước mũi nhỏ lòng tòng bên miệng, còn bị lũ trẻ con chỉ thằng mặt chửi là loại con hoang không có mẹ.

Còn cháu gái nhà mình thì sắc mặt hồng hào, quần áo gọn gàng sạch sẽ, ngẩng cao đầu ồn ào trong đám người.

Hàn Cánh ôm con gái, thầm nghĩ: Đã đến lúc tìm một mẹ kế tốt bụng lương thiện cho con gái rồi.

Mạnh Ninh vô tình làm hỏng cuộc xem mắt của Hàn Cánh, nhìn người đàn ông này mặc quân phục, khuôn mặt chính khí, thân thủ nổi trội, đưa về giải quyết đám người thân lưu manh du côn ở nhà là phù hợp nhất.

Cô nghĩ tới chỉ cần chăm sóc con gái giúp anh ta, tháng nào cũng có tiền lương vào túi, không cần phải gặp nhau hàng ngày, cũng không tệ chút nào.

Thế là Mạnh Ninh gạt tóc lên bên tai, để lộ ra sườn mặt dịu dàng, rồi tự đề cử bản thân: "Đồng chí Hàn, hay là để tôi làm vợ đồng chí nhé?"

Hàn Cánh nhìn cô gái trông còn nhỏ hơn em gái mình này, nhướng mày: "Hôn nhân không phải trò đùa..."

"Tôi biết." Mạnh Ninh khẽ đẩy cậu em trai đứng bên cạnh, ra sức tiếp thị: "Không dối gạt anh, em trai tôi là do tôi một tay nuôi lớn. Anh xem tôi nuôi có béo trắng khỏe khoắn không."

Hàn Cánh dời mắt sang cậu nhóc mập mạp bên cạnh.

Cậu bé có khuôn mặt hồng hào, quần áo sạch sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, không gây ồn ào, cũng không đòi hỏi.

Đúng là không tệ.

Mạnh Ninh khẽ bảo: "Đông Đông, chào đi em."

Đông Đông ngoan ngoãn vái chào Hàn Cánh: "Cháu chào chú ạ."

Mạnh Ninh xấu hổ: "Không phải chú."

Đông Đông khựng lại, lắp bắp: "Vậy, anh, anh rể?"

Hàn Cánh: "..."

Cô vợ nhỏ yêu kiều vừa có năng lực lại biết nấu ăn x ông chồng già nghiêm túc chưa từng cởi móc gài

Giới thiệu vắn tắt: Tiểu mẹ kế làm mỹ thực nuôi con vượt sóng gió ở thập niên 70

Tag: Thập niên, làm ruộng, mỹ thực, mẹ kế, quân nhân​
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 1: 1: Tang Sự


Tháng 10 âm lịch năm 1975, Nam thị.Vải trắn quấn trên mái nhà cong, mùi đàn hương phảng phất khắp nơi.Trước linh đường người tới người lui, hết tốp này tới tốp khác.Mạnh Ninh mặc đồ tang màu trắng rộng thùng thình quỳ gối một bên, đôi mắt sưng đỏ.Nghe bác gái phía đối diện chợt gào khóc to hơn, cô biết là có người tới."Ninh Ninh, tới đây."Bạn tốt ở đơn vị của bố cô là Từ Thịnh gọi cô tới, rồi dẫn cô đi tới trước mặt hai người mặc đồ Tôn Trung Sơn, chỉ vào từng người giới thiệu cho cô: "Đây là bác Cao, đây là dì Ngưu."Mạnh Ninh ngoan ngoãn chào: "Cháu chào bác Cao, dì Ngưu."Dì Ngưu nắm tay Mạnh Ninh, nhiệt tình thân thiết:"Cháu ngoan, nhớ phải chăm sóc bản thân cẩn thận.

Sau này có việc gì thì cứ tới tìm dì Ngưu, dì Ngưu ở đây."Những lời như vậy, Mạnh Ninh đã nghe nói không biết bao nhiêu lần mấy ngày nay rồi.Lúc này cô cũng chỉ gật đầu: "Cảm ơn dì Ngưu ạ."Từ Thịnh ra hiệu cho Mạnh Ninh lấy que hương cho hai người, rồi cùng bọn họ lại thắp thêm nén hương nữa.Sau đó, trước mặt hai vị lãnh đạo, ông ta đưa một phong bì dày cho Mạnh Ninh."Ninh Ninh, đây là chút tấm lòng của các cô các bác ở đơn vị gửi cho cháu."Dì Ngưu nắm tay Mạnh Ninh qua lớp phong bì: "Cháu ngoan, cháu nhận lấy đi, sau này còn nuôi bản thân với cả em trai nữa."Mạnh Ninh vâng dạ, trong lòng lại lo lắng một chuyện khác."Dì Ngưu ạ, cháu, mấy ngày tới cháu không thể lập tức đi nhận công việc của bố cháu được ạ."Bố của Mạnh Ninh là Mạnh Thành làm quản lý mua sắm hàng ở xưởng sắt thép.

Theo lý thì Mạnh Thành không làm, công việc này sẽ chuyển cho Mạnh Ninh.Nhưng chức vị quản lý mua hàng có vẻ to, không thể nào tùy tiện giao cho một cô gái còn chưa tới hai mươi tuổi được.Bác Cao nãy giờ không nói gì bèn lên tiếng:"Cháu gái đừng vội, cũng đừng sợ.

Công việc này, bác chắc chắn để lại cho cháu.

Chờ bao giờ rảnh rỗi, cháu tới đơn vị, bác sẽ tự mình thu xếp cho cháu."Nhận được đáp án, Mạnh Ninh thở phào một hơi, trong lòng coi như hài lòng.Bất kể là thu xếp công việc gì thì cũng coi như là ổn định, dù sao cũng có thể kiếm được năm sáu trăm đồng."Cháu cảm ơn bác Cao, cảm ơn dì Ngưu ạ."Từ Thịnh vừa dẫn hai lãnh đạo đi thì bác gái ba của Mạnh Ninh lập tức tới."Ninh Ninh, bọn họ đến làm gì thế?"Mạnh Ninh cúi đầu dọn dẹp chút tàn hương rơi dưới nền:"Đến thắp hương cho ba cháu.

Dù sao ba cháu gặp chuyển lúc làm trong đơn vị, nên lãnh đạo tới an ủi.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 2: 2: Bác Ba Đòi Tới Ở


Bác ta nhìn chằm chằm phong thư phình lên trong túi quần Mạnh Ninh: "Vậy thì chắc đền không ít tiền đâu nhỉ?"Mạnh Ninh không hé răng, thế là ngay trước mặt mọi người, bác ta lập tức sầm mặt xuống."Ninh Ninh ạ, bác nói với cháu thế này nhé, bếp nhà cháu chẳng còn chút gạo nào.

Lần này phải túc trực linh cữu ba ngày, họ hàng người thân tới nhiều như vậy, theo tục lệ thì chúng ta phải giữ người lại ăn cơm.Bây giờ cháu ở đây túc trực ba cháu không đi đâu được.

Không thì, cháu đưa bác ít tiền, bác mua ít gạo với rau cỏ cho."Mạnh Ninh im lặng lắng nghe, rồi mỉm cười: "Được ạ."Mạnh Ninh lấy phong bì ra, chỉ chừa lại phần danh sách ở cuối cùng trong đó.Còn lại thì cô đưa hết cho bác ba, cười dịu dàng nói: "Vậy cháu làm phiền bác ạ."***Ba ngày sau hạ táng Mạnh Thành ở nghĩa trang mà ông đã chọn từ trước.Mạnh Ninh nắm tay Đông Đông, ôm di ảnh theo đám họ hàng người thân đi về nhà.Vừa bước vào cửa nhà, còn chưa kịp đặt di ảnh xuống thì cô đã nghe thấy bác trai ba Mạnh Tây lên tiếng ra chiều ta đây trưởng bối."Ninh Ninh ạ, hai chị em ở vậy thì cũng không phải biện pháp.

Bác bảo bác gái với anh Khải của cháu tới đây ở vài ngày với hai đứa."Mạnh Khải là con trai cả của Mạnh Tây, lớn hơn Mạnh Ninh ba tuổi.Anh ta không học đại học, cũng không có công việc ổn định, giờ đang làm công nhân tạm thời tại xưởng sắt thép, do lúc trước Mạnh Thành thu xếp cho."Bác ba ạ, không cần đâu."Mạnh Ninh hiểu rõ mời thần đến dễ, tiễn thần đi khó, bèn nhanh chóng từ chối: "Bác ba ạ, cháu đã nộp đơn xin với nhà trường rồi.

Mai cháu sẽ dọn đồ mang Đông Đông tới trường ở.

Bên đó có phân cho ký túc xá một người.""Trường học còn cho cháu dẫn trẻ con đến ở?"Bác gái hỏi với vẻ không tin:"Ninh Ninh, cháu đừng có quyết định linh tinh.

Thế này đi, cháu cứ yên tâm đi học, bác ở nhà chăm sóc Đông Đông cho.""Chúng cháu thuộc diện đặc biệt, trường học sẽ phê chuẩn.

Bác gái ạ, xem bác nói gì thế này.

Em Toàn còn nhỏ như vậy, bình thường bác chăm sóc em Hoàn đã đủ vất vả rồi, sao cháu nỡ làm phiền bác."Mạnh Hoàn chính là con út của Mạnh Tây, nhỏ hơn Đông Đông hai tuổi, giờ mới ba tuổi, còn chưa đi nhà trẻ."Không có gì phải ngại." Mạnh Tây phất tay: "Bác gái của cháu lo được."Bác gái ba cũng mở miệng: "Bác dẫn cả em Hoàn tới ở cùng, cháu cứ yên tâm đi."Vậy là muốn kéo bao nhiêu người tới ở?.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 3: 3: Ép Buộc


Mạnh Ninh lạnh mặt."Hai bác ạ, Đông Đông đã sắp đến tuổi học tiểu học rồi, mà thằng bé cũng ngoan ngoãn nghe lời.

Ngày thường cháu không bận học hành, nên đưa đón hàng ngày cháu vẫn làm được, các bác cứ yên tâm đi.Vả lại, hai bác ạ, cháu là chị gái ruột của thằng bé, chẳng lẽ cháu còn muốn hại nó hay sao?"Bác gái ngượng ngùng nói: "Có ai nói vậy đâu, con bé này cháu nói gì thế, có ai có ý đó đâu mà.""Cháu biết hai bác đều muốn tốt cho cháu."Mạnh Ninh nín giận lá mặt lá trái:"Người biết chuyện đều hiểu là hai bác quan tâm tới cháu, chứ người không biết còn tưởng hai bác nhân lúc bố cháu mới chết, mộ chưa xanh cỏ đã vội vàng mưu toan cướp đồ nhà cháu ấy chứ."Mạnh Ninh bình tĩnh nhìn thẳng vào bác gái ba, khiến bác ta phải né tránh dời mắt đi.Bác ta liên tục nói: "Cái con bé này nói linh tinh gì thế, cháu xem cháu kìa, trong lòng chỉ giỏi nghĩ lung tung."Mạnh Ninh chỉ nở nụ cười chứ không nói gì.Nhưng bác trai ba thì tức quá không nhịn được vỗ bàn quát lên: "Cái thằng chó chết nào dám nói như vậy, tao dùng nắm đấm đánh chết nó.""Ninh Ninh, dọn hai phòng ra để bác gái và anh cháu chuyển vào ở, để cho bọn họ chăm sóc hai chị em hai đứa.

Bác xem ai dám nói linh tinh, bác đánh chết kẻ đó."Mạnh Ninh bất động, cô nhìn thẳng vào mắt Mạnh Tây mà không hề sợ hãi."Bác ba ạ, cháu đã nói rồi, bọn cháu có thể tự chăm sóc bản thân.

Vả lại, dù cho cháu không chăm sóc được Đông Đông thì còn có mẹ cháu cơ mà.

Mẹ cháu vẫn còn sống cơ mà, nên dù thế nào cũng không dám làm phiền bác ạ."Mạnh Ninh đã ngứa mắt cả nhà bác ba vốn tiểu nhân tham lợi từ lâu.Cô chỉ hận bố cô Mạnh Thành không thể xác chết vùng dậy ngay lúc này để xem anh trai tốt của ông đang có ý đồ thâm độc gì.Nếu thật sự muốn chăm sóc, sao không để cô và em trai chuyển đến nhà bọn họ ở.Hóa ra tới đây ở, chẳng mang gì cả, ăn chùa uống chùa, có phải là còn định mang một số thứ đi không.Hay là ỷ vào nhiều người nên chiếm luôn làm của riêng.Bác trai quát to:"Một đứa con gái như cháu thì hiểu gì chứ.

Người nhà họ Mạnh chúng ta khi nào thì cần người khác họ tới nuôi.

Ninh Ninh, người lớn nói sao thì cháu cứ làm như vậy đi.

Đây là chuyện một cô gái tốt nên làm.Cháu đi dọn dẹp vào, lấy rượu ngon của ba cháu ra, bác với cô với bà của cháu đã bận cả ngày trời rồi.

Tối để bác gái làm một bữa ngon, người lớn các bác uống chén rượu cho đỡ mệt.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 4: 4: Chỉ Trích


Bác ta nói với vẻ đúng tình hợp lý như hoàn toàn coi nhà của Mạnh Thành thành nhà của mình, hệt như điều theo lý nên làm.Mạnh Ninh cười lạnh:"Bác ạ, nhà chúng cháu không có rượu cũng không có gạo hay mì.

Muốn ăn thì cũng được thôi, ra cửa rẽ phải tới tiệm cơm quốc doanh, muốn ăn gì có nấy.""Ơ cái con bé này, sao giờ nói gì cũng không nghe nhỉ.

Cháu mà như thế, bố cháu xuống dưới có yên tâm được không?"Bác gái ba như tốt bụng khuyên nhủ:"Bác trai cháu làm vậy là vì tốt cho cháu đấy.

Cháu xem, cô với bà cháu không phải đã bận bịu cả ngày rồi, đến cả một bữa ngon cháu cũng không mời bọn họ, chuyện này mà người ngoài biết thì còn ra gì nữa.""Thưa cô, bà, cậu và mợ," Mạnh Ninh lần lượt nhìn mọi người và nở nụ cười."Mọi người cứ yên tâm.

Hôm nay bố cháu mới hạ táng, cháu thực sự không còn sức lực thết đãi mọi người nữa ạ.Chờ tới đầu thất, cháu sẽ lần lượt tới nhà tạ lễ.

Nếu ai còn cảm thấy không được, cháu sẽ quỳ tới cửa cũng được.Nhưng hôm nay, bố cháu vừa đi, nếu ai dám dùng cái giá người bề trên ép buộc cháu, như vậy chính là mọi người đang dồn chị em cháu vào chỗ chết.

Chẳng bằng chúng ta đi thẳng tới cục cảnh sát nói cho rõ.Mọi người nhìn xem đây là cái lý của nhà ai! Bố cháu vừa chết, đã có người vội vàng đòi tới nhà cháu ăn uống miễn phí.

Nhà cháu chỉ còn cháu với em trai, chẳng lẽ để mặc những người đó giày vò sao."Bác gái ba bèn giơ tay túm lấy cổ tay Mạnh Ninh, siết chặt tới mức cổ tay cô đau đớn, bà ta the thé rít lên:"Mạnh Ninh, cái con nhỏ này, cháu xem cháu đang nói gì thế! Bác ba của cháu là anh ruột của bố cháu đấy, nhà bác làm sao lại đi tham đồ nhà cháu được."Bác trai cũng phất tay áo, mắt trợn trừng mắng:"Cháu yên tâm, đồ nhà cháu, nhà bác chẳng thèm.

Con bé này cứ như đồ vô ơn, đề phòng chúng ta như phòng cướp.

Đúng là khiến người ta thất vọng mà.Hai bác trông cháu từ nhỏ tới lớn, thế mà không hiểu người thân.

Con nhỏ chết tiệt."Mạnh Ninh sớm đoán được sẽ có ngày này, nên cô cứng mềm không ăn, giữ nguyên chiến tuyến không nhượng bộ.Cuối cùng bà ngoại của Mạnh Ninh vẫn ngồi một bên nói chuyện với cô cả của Mạnh Ninh nói chen vào:"Thôi bác ba của con bé làm cho hai chị em nó nghỉ ngơi hai ngày đã.

Nay Mạnh Thành vừa đi, hai đứa nó cũng khó chịu trong lòng mà.

Mấy anh chị đừng ép con bé quá."Nói với bà ngoại của Mạnh Ninh là Vương Đại Hoa, Mạnh Tây khách sáo hẳn:"Chủ yếu là cháu sợ hai đứa nó tuổi còn nhỏ lỡ đâu xảy ra chuyện, không ai chăm lo.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 5: 5: Bà Ngoại Khuyên Nhủ


Mợ Vương Na nghịch móng tay, tỏ ra xem trò hay mãi đâm mệt:"Qua năm là Ninh Ninh đã hai mươi tuổi rồi.

Ở thôn chúng tôi, có khi là mẹ của mấy đứa trẻ rồi ấy chứ.

Chẳng còn là trẻ con nữa."Mạnh Tây nghẹn lời, cô cả Mạnh Cúc cũng khuyên nhủ:"Được rồi, chú ba, biết chú có ý tốt rồi.

Chúng ta cũng nên cho Ninh Ninh chút thời gian.

Nếu Ninh Ninh có gì ấm ức thì nhớ tìm bác.

Bác sẽ giúp cháu."Mạnh Tây không chịu được, nên không thèm làm trái lại Mạnh Cúc, mà đứng dậy đạp ghế rồi hùng hổ bỏ đi.Mạnh Ninh chấp nhận lời của Mạnh Cúc, rồi tiễn hai nhóm người rời đi.Họ hàng nhà họ Mạnh đi trước, mới tới bên nhà ngoại.Mợ Vương Na đưa phong bì và danh sách cho Mạnh Ninh:"Đây là họ hàng bên nhà ngoại chúng ta, cũng không có mấy người.

Mợ và cô của cháu đã bàn là không bày tiệc, chút tiền này hai chị em giữ lại mà dùng.""Cháu làm phiền mợ rồi.""Không sao đâu."Vương Na xua tay: "Bên nhà nội cháu có đưa danh sách bên đó cho cháu không?"Mạnh Ninh cười: "Bác gái ba có đưa cho cháu rồi."Danh sách thì đưa, nhưng tiền thì không.Có điều chuyện này không cần nói cho mợ và người khác biết.Dù sao thứ cô muốn đòi lại không chỉ chừng này tiền.Vương Na giơ tay khẽ phẩy chút bụi bặm trên vai Mạnh Ninh.Ánh chiều tà mùa thu chiếu lên khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Mạnh Ninh, lên đôi hàng mi dài và cong của cô, như phủ thêm một tầng hào quang nhạt, làm cho làn da cô trông càng trắng mịn.Vương Na mỉm cười, nói với bà ngoại Vương Đại Hoa:"Mẹ ơi, theo con thấy trong mấy đứa con gái nhà chúng ta, Ninh Ninh phải nói là xinh xắn nhất, chọn toàn ưu điểm của Lệ Phương thôi."Ngưu Lệ Phương là mẹ đẻ của Mạnh Ninh, giờ đã đi bước nữa với người trong thành phố, cũng đã sinh con.Vương Đại Hoa dùng bàn tay già nua nhăn nheo nắm lấy tay Mạnh Ninh, dịu dàng khuyên bảo:"Ninh Ninh ạ, bà ngoại biết trong lòng cháu khó chịu.

Nhưng chúng ta làm việc gì thì cũng phải nhìn phía trước.Cháu học đại học rồi, hẳn là những đạo lý cháu biết còn nhiều hơn với bà già chuyên mót ăn ngoài ruộng như bà nhiều.

Có đôi khi chúng ta thà chịu thiệt chứ không thể để miệng lưỡi thiên hạ đồn thổi được.Nhất là cháu, một đứa con gái còn chưa lấy chồng, thì lại càng phải cẩn thận hơn.

Không thì mồm mép chỉ hàng xóm láng giềng thôi cũng đủ nhấn chìm cháu rồi."Mạnh Ninh chậm rãi rút tay khỏi tay của Vương Đại Hoa, giả bộ ngoan ngoãn nhưng chỉ rũ mắt xuống không đáp..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 6: 6: Cậy Già Lên Mặt


Vương Đại Hoa thích cậy già lên mặt, lại tiếp tục lải nhải:"Ở chung với chú bác, chịu chút thiệt nhỏ, chứ đừng ngang ngạnh kẻo người ta mắng.

Để khỏi sau này cháu khó tìm nhà chồng tốt, đừng có như mẹ cháu."Nghe Vương Đại Hoa nhắc tới Ngưu Lệ Phương, Mạnh Ninh nở nụ cười:"Bà ngoại, những gì bà nói cháu hiểu mà.

Nhưng mẹ cháu đã tái hôn, bố cháu cũng đi rồi, trong nhà chỉ còn lại cháu với em trai.Nếu thân bằng cố hữu muốn tiếp tục thân cận với nhà cháu thì cứ tiếp tục, đó là phúc của cháu và Đông Đông.Còn không muốn tiếp tục lui tới, đó cũng là số mệnh đã định cháu và Đông Đông duyên họ hàng mỏng."Vương Đại Hoa nghe vậy thì ngẩn người.Mạnh Ninh đã tranh thủ kéo bà ta ra ngoài."Bà ngoại ạ, là họ hàng với nhau, lui tới là được, hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau cũng là điều nên làm.

Nhưng nếu ai định tranh thủ kiếm hời hút máu cháu, cháu sẽ không để yên đâu."Vương Đại Hoa nhíu mày, giọng có chút bất mãn: "Ninh Ninh."Mạnh Ninh ôm Vương Đại Hoa đi qua cửa, giọng vẫn dịu dàng như trước: "Bà ngoại ạ, bà nhìn dưới chân cẩn thận kẻo ngã."Vương Đại Hoa cúi đầu nhìn dưới chân, lại nghe thấy giọng Mạnh Ninh vang lên bên tai."Bà ạ, cháu không giống bố mẹ cháu.

Cháu ấy à, vốn là loại người ngang ngạnh."Mãi cho tới lúc ngồi lên chiếc xe trâu về quê, Vương Đại Hoa vẫn còn lải nhải với Vương Na: "Mẹ Tiểu Ngư, con xem có phải Ninh Ninh nó đổi tính rồi không?"Vương Na quấn chiếc khăn trùm đầu màu đỏ sậm, bĩu môi:"Mẹ ruột của con ơi, con đã nói với mẹ từ trước rồi, đừng thấy ngày thường Ninh Ninh không nói gì, nhưng trong lòng đã có toan tính sẵn.Không nói chuyện khác, chỉ riêng tính cách nghiện cá cược ít khi về nhà của Mạnh Thành, mà con bé có thể dỗ cho mấy năm nay Mạnh Thành không tìm vợ kế, đây là có bản lĩnh thật đấy.""Lệ Phương ly hôn đã được năm năm rồi mà.

Trong năm năm này, toàn bộ cả trong lẫn ngoài nhà đều do một mình Mạnh Ninh quản lý.

Lễ tết gì con bé chưa từng thiếu vắng nhà chúng ta.Nhà chúng ta cũng được, nhà họ Mạnh cũng vậy, thậm chí là cả láng giềng, khi nhắc tới Ninh Ninh, có ai là nói được lời không tốt chứ.""Ninh Ninh rất hiếu thuận."Vương Đại Hoa không hiểu ý trong lời của Vương Na, chỉ nhiệt tình than thở: "Con bé này đúng là số khổ mà."Vương Na bĩu môi, không tiếp lời mẹ chồng.Vương Đại Hoa thỉ than thở chốc lát rồi lại nói:"Có điều Ninh Ninh cũng có bản lĩnh đấy.

Bất kể thế nào, bây giờ con bé đã thi đỗ đại học rồi.Đại học ấy, nghe người ta nói, tới đó học thì hàng tháng đều được cho tiền, mà tốt nghiệp xong còn được tìm việc cho nữa.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 7: 7: Chúng Ta Không Còn Bố Nữa


Mấy câu này ngày nào mẹ chồng cũng lải nhải, Vương Na nghe tới lỗ tai sắp mọc kén.Bà ta lười tiếp lời, chỉ khẽ ngước mí mắt, hà hơi một cái.Những gì bà ta cảm thấy hứng thú là mấy lời tiếp theo mà mẹ chồng nói.Quả nhiên Vương Đại Hoa nhìn con trai đang trong gió rét phía trước."Mạnh Thành đi rồi, theo lý là phải để công việc lại cho Ninh Ninh.

Nhưng Ninh Ninh còn phải đi học đại học, Đông Đông còn nhỏ, nhà họ Mạnh bọn họ cũng không thiếu công việc này.

Để sau này mẹ nói với Ninh Ninh, bảo con bé nhường công việc này cho bố Tiểu Ngư."Vương Đại Hoa nhìn bóng dáng cao to của con trai mình, vui vẻ trở lại:"Đây chính là cơm nhà nước, bát sắt đó.

Con trai mẹ cũng sắp được ăn cơm nhà nước rồi."Cậu của Mạnh Ninh là Ngưu Đại Lực khẽ quất lên mông trâu: "Mẹ, con bé Ninh Ninh có chịu không?""Sao lại không chịu!"Vương Đại Hoa trợn mắt:"Nhớ năm đó, lúc Đông Đông mới sinh ra, nhà Mạnh Thành còn không đủ gạo để ăn.

Tuần nào cũng tới nhà ta ăn chực, chúng ta có tỏ ra không chịu với chúng nó đâu!"Đúng là không có chuyện không chịu, nhưng mỗi tuần người ta đến đều không coi người ta ra gì, không phải bảo xuống ruộng gặt lúa thì cũng bắt lên núi đốn củi.Không phải là giày vò ác quá, nên khi Mạnh Thành lên làm quản lý, phất lên rồi, mối quan hệ hai nhà cũng không trở thành như vậy.Vương Na không lạc quan như mẹ chồng, nhưng trước mặt chồng mình, bà ta không tiện xung đột với mẹ chồng, chỉ đề nghị:"Mẹ ạ, Mạnh Thành mất rồi, dù sao cũng phải bảo Lệ Phương về một chuyến.

Không nói tới chuyện tới thắp hương mộ Mạnh Thành một hai nén hương, về thăm hai đứa trẻ cũng tốt.

Giờ chắc chắn hai chị em Ninh Ninh vẫn muốn gặp Lệ Phương mà."Vương Đại Hoa gật đầu, lòng như có suy nghĩ: "Con nói đúng."Buổi tối, Mạnh Ninh làm một bát canh trứng gà đơn giản, màu vàng óng ánh, thêm chút dầu vừng, mùi thơm phả vào trong mũi.Đông Đông nuốt nước bọt, ngoan ngoãn xách chiếc ghế nhỏ tới ngồi trước bàn ăn, phía đối diện với Mạnh Ninh.Ăn được một hai miếng thì Đông Đông đột nhiên cúi đầu xuống rồi hỏi một câu."Chị ơi, sau này chúng ta không có bố nữa ạ?""Ừ."Ánh đèn màu vàng lấp lóe trong sân, trên bầu trời ánh sao thưa thớt, một vầng trăng cô đơn vắt vẻo giữa tầng trời."Thường ngày ba không quan tâm tới chúng ta, có hay không cũng chẳng có gì khác biệt."Mạnh Ninh nhấp chút canh trứng cuối cùng: "Không có gì phải khổ sở cả."Đông Đông còn nhỏ, không nhớ lâu, nên thường thất vọng với Mạnh Thành nhiều hơn là hy vọng, nhưng thằng bé thật sự không ngờ có một ngày Mạnh Thành lại không còn nữa..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 8: 8: 90 Điểm Xấu Chỉ Có 10 Điểm Tốt


"Nhưng em vẫn thấy khổ sở.

"Cậu bé đặt thìa xuống, nước mắt lăn dài trên gò má, giơ hai ngón tay ra: "Chỉ có một chút chút khổ sở thôi.

"Mạnh Ninh v**t v* đầu cậu bé, hôn lên khuôn mặt cậu rồi ôm cậu vào trong ngực: "Có chị ở đây.

Chị sẽ không bao giờ bỏ Đông Đông của chúng ta đâu.

""Vâng! Vâng!"Đông Đông gật đầu thật mạnh, khóc hu hu hồi lâu trong lòng Mạnh Ninh, rồi mới rưng rưng ngửa đầu hỏi thành thật:"Chị ơi, chị thật sự không thấy khó chịu chút nào sao?"Bàn tay đang v**t v* lưng cậu bé của Mạnh Ninh hơi khựng lại: "Chị cũng có một chút như vậy.

"Mạnh Thành sống phóng khoáng cả đời, thất tín về tình cảm, không chung thủy trong hôn nhân.

Ông ta từng đánh vợ, cũng từng mắng Mạnh Ninh.

Sau khi ly hôn, ông ta để Đông Đông cho một mình Mạnh Ninh chăm sóc.

Ngày nào ông ta cũng uống say bét nhè, chẳng thèm về nhà, mối quan hệ nam nữ thì lại càng chán không muốn nói.

Một nhân viên lương năm mươi trở lên, mà để lại cho hai chị em có hai mươi.

Mà ông ta còn là người sĩ diện, có rượu ngon thuốc xịn thì đều cho các chú các bác, hoàn toàn không để ý tới gia đình mình sống như nào.

Ông ta chưa từng nghĩ tới chuyện tích cóp tiền bạc cho hai con.

Có khi đánh bài thua không còn đồng nào, ông ta sẽ về nhà trấn lột chút tiền nhỏ nhoi mà hai chị em bọn họ gom mãi mới có.

Mạnh Ninh cũng biết, từ sau khi bố mẹ ly hôn, cái nhà này chỉ còn lại hai chị em cô mà thôi.

"Ba là kẻ xấu, xấu tới 90 điểm.

"Đông Đông lại khóc:"Nhưng ba cũng từng đưa em tới trường, từng dẫn em đi chạy bộ, dạy em học bài, còn dẫn em tới trường thăm chị.

Ba vẫn được 10 điểm tốt.

""Đúng.

Đông Đông nói rất đúng.

"Mạnh Ninh dịu dàng đáp, trong giọng như có chút hoài niệm:"Đến Tết ba luôn nhớ kiếm tôm về làm cho chúng ta ăn; tuy lương hàng tháng ba đưa chúng ta rất ít, nhưng tháng này cũng đưa cho chúng ta đủ loại phiếu vé; lúc chị đi học đại học, ba cũng tìm người, cũng góp sức giúp đỡ.

"Đông Đông nói rất mạnh mẽ: "Ba cũng có mặt tốt.

""Đúng.

"Mạnh Ninh kéo ống tay áo bao lấy lòng bàn tay lành lạnh của mình, vẫn dịu dàng nói tiếp: "Chỉ là, ông ấy không hợp làm một người bố.

"Hoặc có lẽ, ông ấy vốn không phải là một người bố tốt.

Sáng sớm hôm sau.

Đông Đông mắc tiểu nên tỉnh dậy, mặc quần áo mùa thu chạy xuống giường ra ngoài đi tiểu.

Gió lạnh sáng sớm thổi thốc qua làm cậu bé tức thì tỉnh táo.

Lúc này, mùi đồ ăn thơm nức mũi đã bay ra từ trong phòng bếp.

"Chị ơi, chị đang nấu gì thế?""Bánh bao hấp.

".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 9: 9: Bánh Bao Hấp


Mạnh Ninh đeo tạp dề, cầm lồng hấp, tranh thủ nhìn ra ngoài cửa, trợn mắt lên: "Mạnh Hồng, bây giờ em lập tức về phòng mặc quần áo.

""Hì hì.

"Đông Đông làm mặt quỷ rồi chạy về phòng.

Chốc lát sau, mặc đồ xong xuôi, Đông Đông cầm hai tờ giấy với một tờ danh sách chạy tới.

"Chị ơi, đây là cái gì?"Mạnh Ninh cổ vũ Đông Đông đặt câu hỏi, cô không lừa dối cậu bé mà trả lời rất nghiêm túc:"Đây là danh sách ghi người phúng viếng bác gái ba đưa cho hôm qua.

Bên trên ghi rõ mấy ngày nay có ai tới, cho bao nhiêu tiền phúng viếng.

"Đông Đông cái hiểu cái không: "Nhưng mà chị, có hai tờ này bị trùng lặp nè.

"Mạnh Ninh lau tay, ngồi xuống nhận lấy tờ danh sách, chỉ cho Đông Đông xem, chuyển trọng tâm:"Vậy Đông Đông cảm thấy chữ của hai tờ bị lặp này có giống nhau không? Có giống một người viết không?"Đông Đông nhìn thật kỹ, chắp tay sau lưng như thầy giáo rồi gật đầu.

"Chắc chắn là giống nha, chị xem nè, nét câu ở cuối đều giống nhau, chấm đen ở giữa cũng giống nốt.

"Mạnh Ninh sờ đầu cậu bé, cười nói: "Được rồi, mau đi rửa mặt đi.

Rửa mặt xong là chúng ta ăn sáng được rôi.

""Vâng ạ!"Lừa Đông Đông xong, Mạnh Ninh cầm danh sách ghi tên mà tối qua ghi lại, chậm rãi xé đi mấy tờ đầu.

Cô làm cẩn thận, xé các góc đều sạch sẽ.

Sau đó cô vo tròn lại rồi vứt vào trong ngọn lửa.

Ba mất rồi, không ai có thể nằm mơ tiếp tục hút máu bọn họ được nữa.

Chờ Đông Đông mặc đồ tử tế, rửa mặt xong xuôi, Mạnh Ninh cũng bưng hai lồng bánh bao lên.

Đông Đông tự giác tới bếp bưng cháo, Mạnh Ninh thì bưng nước chấm mình tự chế.

Cô pha nước chấm với dấm chua, thêm ít dầu vừng, bên trên là tương hạt tiêu Mạnh Ninh tự chế.

Mùi cay xộc lên, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Một lồng bánh bao hấp đủ sáu cái.

Mỗi cái bánh bao nho nhỏ, nhưng vỏ mỏng nhân nhiều, phết dầu thơm nức, lại nhúng vào nước chấm đủ cả chua cay của Mạnh Ninh thực sự là k*ch th*ch vị giác, trong khoang miệng tràn ngập mùi thịt.

"Chị, em có thể ăn được thêm hai lồng nữa nha.

"Đông Đông ăn hết cái này tới cái khác, miệng bị cay tới đỏ bừng lên, còn dính ít dầu mỡ, nhìn cậu bé mà tâm tình cô tốt đẹp hơn nhiều.

"Có ăn được cũng không cho phép ăn.

"Mạnh Ninh lạnh lùng vô tình: "Còn cháo nữa.

Hôm nay chị nấu món cháo bí đỏ em thích ăn nhất đấy.

Em có ăn không?""Có ạ.

" Đông Đông hợp khẩu vị, nhưng vẫn tỏ ra mạnh miệng: "Chị, em có thể ăn được hết.

""Thế thì cũng không được.

" Mạnh Ninh sợ Đông Đông no quá, nên không cho.

"Vâng.

".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 10: 10: Tới Cục Cảnh Sát


Tốc độ ăn của Đông Đông chậm dần, ăn gì cũng tỏ ra vô cùng quý trọng, trên khuôn mặt nhỏ không còn vẻ sung sướng như ban nãy nữa.Mạnh Ninh dùng đũa chọc bánh bao, cười an ủi:"Em ngoan ngoãn đi, lát nữa chị dẫn em ra ngoài làm việc.

Xong xuôi, chị đưa em đi ăn nhé."Đông Đông trưởng thành sớm hơn so với những đứa trẻ khác, cũng nhạy cảm hơn hẳn, nên nghe vậy, cậu bé lập tức hỏi mà không nghĩ ngợi: "Chị, lát nữa chị đi đâu cơ?"Mạnh Ninh đáp tỉnh queo: "Cục cảnh sát."Trên đường đi tới cục cảnh sát, Mạnh Ninh đã nhắc trước Đông Đông: "Lát nữa chúng ta cần nhờ chú cảnh sát giúp đỡ.""Chị ơi, tại sao ạ? Có người bắt nạt chị ạ?"Mạnh Ninh nghiêng đầu cười: "Không đâu, làm gì có ai dám bắt nạt chị.

Em còn không hiểu tính chị sao, ai dám bắt nạt chị, chị sẽ xé xác kẻ đó ra."Đông Đông đúng là ngoan ngoãn tới mức khiến người ta đau lòng: "Còn có em nữa, ai dám bắt nạt chị, em sẽ cắn sẽ đá kẻ đó.""Được."Mạnh Ninh không ngăn cản lòng tốt của em trai:"Nhưng chúng ta làm gì cũng phải lượng sức mình.

Với người mà ta không đánh lại, chúng ta phải dùng trí.""Chị ơi, dùng trí là sao ạ?""Chính là dùng đầu óc đấy."Mạnh Ninh nắm bàn tay nhỏ bé của Đông Đông:"Chính như hôm nay, bác gái cầm tiền nhà chúng ta.

Chúng ta tới nhà hỏi, chắc chắn bác ấy sẽ không đưa, còn có thể khiến chúng ta bị mang cái tiếng bất hiếu không hiểu chuyện.

Cho nên chúng ta chỉ có thể đi tìm chú cảnh sát nhờ giúp đỡ thôi."Đông Đông trẻ con nên suy nghĩ cũng rất trẻ con: "Chú cảnh sát sẽ giúp chúng ta chứ ạ?""Đương nhiên rồi.

Chú cảnh sát là người công chính nhất."Dắt Đông Đông đi tới cửa cục cảnh sát, Mạnh Ninh ngồi xuống, sửa cổ áo lại cho cậu bé, rồi đưa lòng bàn tay còn hơi ấm áp khẽ v**t v* khuôn mặt nhỏ:"Đông Đông là một cậu nhóc nam tử hán rồi, vậy lát nữa, bất kể là xảy ra chuyện gì, nhóc nam tử hán không được sợ, được không?"Đông Đông cực kỳ ấm áp, cậu bé học cô áp bàn tay nhỏ bé lên khuôn mặt trắng nõn của Mạnh Ninh rồi khẽ vuốt: "Chị ơi, em không sợ đâu.

Chị cũng đừng sợ, em sẽ bảo vệ chị."Mạnh Ninh không kìm được thấy sống mũi cay cay: "Ừ."Với bức từng bao leo đầy dây leo, cánh cửa sắt tróc lở nước sơn trông khá cổ xưa mở ra hai bên, trước cửa là hai con sư tử đá trông đầy uy nghiêm và trang trọng.Mạnh Ninh cố nén sự bồn chồn trong lòng, nắm tay Đông Đông từng bước đi vào trong..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 11: 11: Lần Đầu Gặp Mặt


Bước qua cửa là vào trong sảnh.

Nơi đây chỉ có đúng một viên cảnh sát, người này còn đang lôi kéo một người đàn ông mặc quân phục, trông cực kỳ nhiệt tình và tha thiết.

"Anh Cánh à, đã đến giờ cơm rồi, trưa nay chúng ta uống với nhau một ly nhé.

"Mạnh Ninh vô thức nhìn đồng hồ treo tường, mới chỉ chín giờ ba mươi lăm phút thôi mà.

Đây là giờ cơm gì chứ?Dù sao Mạnh Ninh còn là sinh viên đang đi học, nên cũng có chút trí thức, không kìm được bất mãn với viên cảnh sát kia.

Đây chẳng phải là lười biếng trong công việc sao?"Có người đến kìa.

"Hàn Cánh nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, bèn nghiêng đầu liếc nhìn, là một cô gái gầy gò với một đứa bé mập mạp trắng trẻo.

Có lẽ là trong nhà cũng có trẻ con nên lần đầu tiên nhìn thấy Đông Đông, Hàn Cánh lại cảm thấy hợp nhãn.

Trông cậu bé mập mạp, tròn vo, khuôn mặt nhỏ hồng hào, đôi mắt đào hoa giống hệt chị gái, bớt hai phần xinh đẹp, thêm đôi chút đáng yêu.

Ban nãy Trương Bằng chỉ lo lôi kéo Hàn Cánh, nay người đi tới trước mắt thì anh ta mới ngẩng đầu nhìn.

Anh ta khẽ nhíu mày, cầm cuốn sổ trên bàn đưa cho cô: "Đăng ký trước đã.

"Trên tay một lớn một nhỏ này đều quấn vải trắng, nhất là cô gái, đôi mắt đỏ bừng, chắc chắn là cãi cọ chuyện gia đình.

Không gì khác ngoài mẹ chồng ác độc, bác cả vô lương tâm, hoặc nhà mẹ đẻ hoặc nhà ngoại mưu toan chiếm lợi.

Cô gái tóc thắt bím hai bên, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay trông còn ngây thơ, e là còn chưa kết hôn, không có quyền quyết định trong nhà.

Đây mới là khó làm nhất.

Giúp một lần thì dễ, nhưng nếu bản thân không đứng vững được thì cục cảnh sát không thể suốt ngày chạy quanh chuyện nhà bọn họ được.

Thôi cứ nhường cho Hội Phụ nữ bên cạnh sớm cho lành.

Loại chuyện già này còn phải có các bác các cô bên đó ra mặt, bất kể là khóc lóc ăn vạ hay chửi rủa đánh nhau, bên kia đều xử gọn được.

Một tay Trương Bằng níu chặt Hàn Cánh, tay kia gãi cằm nhìn dòng chữ nhỏ xinh đẹp mà Mạnh Ninh viết trên sổ đăng ký, là một cô gái được ăn học.

Anh ta cho rằng bác Hà của Hội Phụ nữ bên cạnh càng có thể giải quyết hơn, dù sao các bác gái bên kia ngoài thích giải quyết các loại chuyện gia đình này, còn thích lôi kéo các cô gái xinh đẹp làm mai.

Nhất là kiểu con gái trông vừa ngoan ngoãn xinh đẹp lại vừa có ăn học như cô gái này.

"Đăng ký xong rồi, vậy cô có chuyện gì?""Có người lấy trộm tiền của nhà chúng tôi.

".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 12: 12: Khóc Lóc Tố Cáo


Mạnh Ninh đưa hai danh sách cho Trương Bằng, cố gắng ăn nói cho lô gic: "Bốn ngày trước, ba tôi qua đời khi làm việc.

Đơn vị của ông đưa tới vàng tử tuất và tiền phúng viếng tổng cộng ba trăm chín mươi sáu đồng.Ngoài ra, trong ba ngày qua, tiền phúng viếng người ta tới nhà ghi vào danh sách cũng có một trăm mười bảy đồng, tất cả là năm trăm mười hai đồng.

Tất cả đều do bác ba của tôi nắm giữ."Nói tới đây, Mạnh Ninh khựng lại, hốc mắt đỏ ứng, trong ánh mắt toát lên vẻ đau thương."Hôm qua, hạ táng ba tôi, sau khi họ hàng thân thích đi rồi, bác gái đưa danh sách ghi tiền phúng viếng này lại cho tôi."Mạnh Ninh khựng lại, giọng trầm xuống, mang theo chút cô đơn chua xót:"Tôi biết tang lễ của ba đều do bác ba lo liệu.

Là bậc con cháu, ngay khi ba vừa đi, tôi không nên vì chút tiền phúng viếng nho nhỏ này mà làm um lên với nhà bác ba, khiến cho ba có đi cũng không yên lòng.""Nhưng thật sự vì trời bắt đầu lạnh, bắt đầu mùa đông rồi, em trai tôi còn nhỏ, không chịu nổi gió buốt, cần tiền và tem phiếu để làm vài bộ đồ mùa đông, trong nhà cũng không còn gạo mì than củi nữa.""Tôi biết bác ba giúp tôi làm tang lễ cho ba, như vậy là có ơn với tôi.

Tôi cũng không cần bác ba trả lại hết, chỉ cần cho mười hai mươi đồng cũng được, để chị em tôi có thể mua mấy cân lương thực, thêm một hai bộ đồ đông là đủ rồi."Vành mắt Mạnh Ninh đỏ ửng, đôi mắt hoa đào như ngập một tầng hơi nước, cô lặng lẽ véo bắp đùi mình.Mạnh Ninh sợ đau, luôn không dám ra tay mạnh với bản thân.Nhưng không làm gì thì đương nhiên không khóc được.Cuối cùng cô cũng chỉ có thể khiến đôi mắt mình rơm rớm nước mắt, cúi đầu dụi dụi mắt, trông như cô vợ nhỏ bị bắt nạt.Đông Đông ôm đùi Mạnh Ninh, thấy cô khóc như không khóc, cậu bé cũng muốn khóc theo, bèn nghẹn ngào gọi: "Chị ơi, đừng khóc."Nhìn hai chị em trước mặt đang sắp trình diễn cảnh ôm nhau khóc lóc, câu nói "hay là hai người ra cửa rẽ trái tìm hội liên hiệp phụ nữ đi" của Trương Bằng có thế nào cũng không thốt được thành lời."Có chứng cứ gì không?"Thấy Trương Bằng cuối cũng đã chịu nhận danh sách, Mạnh Ninh cảm thấy thở phào, vội nói:"Đây là danh sách ghi tiền phúng điếu.

Sổ này là của đơn vị ba tôi ghi, có đóng dấu.

Mỗi một khoản tiền đều có thể tìm người ở đơn vị của ba tôi để đối chiếu.Còn sổ kia là do bên nhà bác ba tôi ghi, trong đó hẳn là họ hàng thân thích của bên ba tôi hoặc nhà bác ba.

Sổ này tôi không rõ lắm.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 13: 13: Bông Hoa Sen Trắng


Mạnh Ninh nhớ rõ cô từng nghe người ta nói rằng lời nói dối thật nhất chính là trộn lẫn chín phần thật, một phần giả.

Thật giả hỗn hợp, thật thật giả giả.

Tiền phúng viếng của đơn vị chắc chắn là rõ ràng sáng tỏ, Mạnh Ninh không đụng chạm từ nào.

Còn người tới nhà phúng viếng đều là bạn của Mạnh Thành, khả năng lưu động rất cao.

Nhiều hơn hay ít đi, trừ bản thân Mạnh Thành thì không ai biết rõ được.

"Vậy nhà các cô không còn chút lương thực nào sao?""Vốn là còn một ít.

"Mạnh Ninh rũ mắt:"Nhưng bác gái ba của tôi nói là mấy ngày nay người tới nhà phúng viếng, khóc tang giúp cũng đều phải mời lại ăn cơm.

Cho nên lương thực nhà chúng tôi thật sự không đủ, bác ấy mới lấy tiền đi mua.

"Trương Bằng không biết nên nói cô gái này thế nào: "Chẳng lẽ cô đưa tất cả tiền phúng điếu cho bác gái mình ư?"Mạnh Ninh định vị bản thân chính là một cô gái nhỏ ấm ức rơi vào đường cùng mà không biết cách phản kháng.

Lúc này cô cũng chỉ ngoan ngoãn rũ mắt xuống, trông hệt như để mặc người ta giày vò chà đạp: "Đúng vậy.

""Cô không đi tìm bọn họ mà đòi.

" Trương Bằng không thể tin nổi: "Một khoản tiền lớn như vậy mà?""Tôi không dám.

"Hàn Cánh hơi nhíu mày, không có ý kiến gì với lời Mạnh Ninh nói, chỉ nghiêng đầu nhìn cô.

Mạnh Ninh cúi thấp đầu, cảm thấy có người đang nhìn mình.

Cô sợ hãi ngẩng đầu lên, liếc nhìn Hàn Cánh vốn đứng yên tại chỗ nãy giờ.

Đôi mắt hạnh rơm rớm nước mắt ấy lại lập tức rũ xuống, hệt như một nàng thỏ đang hoảng sợ.

Gió thu lùa vào trong sảnh, thổi tung bay tà áo mỏng manh rộng thùng thình trên người cô.

Cơ thể gầy gò hệt như chiếc lá có thể rụng xuống sân bất cứ lúc nào bên ngoài, càng khiến cô trông bất lực và đáng thương hơn.

Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy cô gái này giống gì đó.

Nhưng giống cái gì đây?Hàn Cánh khẽ ngây người, bên tai nghe tiếng hai người hỏi đáp, nhìn cô gật đầu vâng dạ, cần cổ nhỏ xinh cong xuống như không chịu nổi.

Anh đột nhiên nhớ ra.

Cô hệt như bông hoa sen trắng mà anh nhìn thấy khi ôm con gái tới gò đất nhỏ bắt chim sẻ mùa hè năm ngoái, một bông hoa trải qua mưa dầm gió phá, tuy nhu nhược nhưng vẫn tỏa ra vẻ đẹp rạng ngời.

Nghĩ vậy, sắc mặt Hàn Cánh dịu đi hẳn, anh bắt đầu thấy nhớ con gái ở nhà.

Gần một năm không gặp, không biết con gái có nhận ra anh nữa không.

Mạnh Ninh đến không đúng lúc, hôm nay lạ có hoạt động phối hợp cảnh sát và ủy ban.

Ngoài Trương Bằng, cảnh sát trong cục thành phố đều bị điều đi, chỉ còn hai ba người dưỡng lão cùng một sĩ quan cảnh sát trẻ mới được điều tới đây.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 14: 14: Ấn Tượng Đầu Tiên


Dựa theo quy định, ra ngoài phá án thì phải có hai người đi với nhau.

Trương Bằng không gọi được cảnh sát dưỡng lão, chỉ có thể mang theo người trẻ kia.

Nhưng không còn ai ở lại trông Hàn Cánh, Trương Bằng lại sợ anh chạy mất.

Mời người này ăn một bữa thật quá khó.

Trương Bằng rối rắm, bèn thương lượng với Mạnh Ninh:"Hay là tôi giải quyết vụ này giúp cô, cô chặn đại ca của tôi lại, đừng cho anh ấy đi giúp tôi.

"Mạnh Ninh: "?!"Cô chậm rãi quay sang nhìn Hàn Cánh, còn quan sát anh cẩn thận.

Người đàn ông trước mặt cao ráo khỏe khoắn, khuôn mặt sâu sắc, góc mặt góc cạnh sẵn bén, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím, trông không giận mà vẫn đầy uy nghiêm.

Nhất là khi anh nghiêng đầu liếc nhìn cô, ánh mắt ấy cực kỳ lạnh nhạt.

Trên người anh như tỏa ra khí thế túc sát, hoàn toàn không hợp với chốn đô thành náo nhiệt phồn hoa.

Hàn Cánh lại hoàn toàn khác biệt hẳn với những chàng trai mà cô từng gặp ở trường học.

Hoặc giả có lẽ không chỉ giới hạn trong trường học mà thôi.

Mạnh Ninh lịch sự dời mắt đi, cô vội lắc đầu xùa tay liên tục, nghiêm túc nói:"Đồng chí, dáng vẻ này của đại ca anh là như muốn đánh tôi ấy, vứt tôi có phải không khác gì vứt cải trắng không, tôi không giúp được đâu.

"Trương Bằng bật cười, bèn nói đùa:"Đại ca của tôi không ra tay với nữ đồng chí tay trói gà không chặt như cô đâu.

Cô cứ yên tâm, thoải mái tinh thần đi.

Nếu thật sự không được, cô mà thấy đại ca tôi định đi thì bảo em trai cô ôm đùi anh ấy.

Đại ca tôi không đánh trẻ con đâu, chắc chắn anh ấy sẽ không làm được gì.

"Hàn Cánh cũng khẽ mỉm cười, giơ chân khẽ đạp Trương Bằng rồi nói: "Đi làm việc của cậu đi, tôi ở đây chờ cậu tới mười hai giờ trưa.

"Trương Bằng: "!!!"Hạnh phúc tới quá đột ngột!!Trương Bằng mừng rỡ, vội cầm mũ, vừa lải nhải với Hàn Cánh rằng "quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy", hoặc "Anh Cánh, anh là đàn ông con trai chắc chắn không được lừa em đâu".

Anh ta lại vừa hô to với viên cảnh sát trẻ: "Khang Phi Khang Phi, đi thôi đi thôi, đi phá án!"Trong sảnh vang vọng tiếng của Trương Bằng, khiến nơi đây có vẻ náo nhiệt hẳn.

Mạnh Ninh khẽ thở phào một hơi, môi mím lại, đây coi như là khởi đầu tốt đẹp rồi.

Trương Bằng dẫn người tới chỗ xưởng sắp thép nơi Mạnh Thành làm việc lúc sinh thời để đối chiếu danh sách xem là thật hay giả, sau đó lại dẫn người tới nhà tập thể xưởng nồi hơi chỗ nhà của Mạnh Tây ở.

Lúc bọn họ tới, Mạnh Tây còn chưa tan làm, trong nhà chỉ còn bác gái bà Mạnh Hoàn mới ba tuổi.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 15: 15: Tới Nhà Mạnh Tây


Trong dãy nhà ngang ở khu tập thể.

Mấy bác gái lớn tuổi ngồi dưới tán cây tán gẫu, chăm trẻ, may vá quần áo gia đình.

Trương Bằng theo Mạnh Ninh tới thẳng nhà Mạnh Tây.

Trong hành lang dài có hơn mười nhà.

Cửa nhà nào bị gõ vang, bốn năm nhà khác sẽ ló đầu ra xem.

Hoặc là xem trò hay, hoặc là tốt bụng chỉ đường giúp.

Hôm nay là thứ Ba, ngày đi làm, hành lang vốn chật hẹp ngày thường nay trống trải như không có ai.

Trương Bằng gõ cửa nhà Mạnh Tây, phía sau là vài hàng xóm rảnh rỗi ở nhà thích hóng chuyện.

Bác ba đang ở trong nhà đếm tiền, nghe thấy tiếng gõ cửa, bèn lấy chăn phủ lên, rồi nhìn Mạnh Hoàn đang chạy nhảy trên giường, đẩy đẩy đầu nó, khẽ nói: "Không được nói cho người khác chuyện hôm nay mẹ đếm tiền nhé, lát nữa mẹ dẫn con đi mua kẹo ăn.

"Mạnh Hoàn mới ba tuổi nên chưa hiểu gì, chỉ biết tham ăn: "Mua nhiều nhiều.

""Mua cho con mười cái!"Bác gái tức giận chọc nó cái nữa: "Nợ con đấy!"Cửa mở ra, bác gái thấy bên ngoài có hai viên cảnh sát thì sửng sốt: "Các anh tìm ai vậy?""Mạnh Tây và Giang Bình.

" Trương Bằng chống cửa, thản nhiên hỏi: "Bà là Giang Bình?""Đúng vậy.

""Thế thì vào tâm sự thôi.

"Phía bên này Trương Bằng còn chưa đi vào chủ đề chính, thì tin cảnh sát tới tìm Mạnh Tây đã mọc chân chạy khắp tòa nhà tập thể.

Xuất phát từ nguyên tắc phá án phải công khai công bằng, Trương Bằng mở hé cửa, chứ không đóng hẳn lại.

Cánh cửa khép hờ không ngăn được tâm hồn thích hóng chuyện của hàng xóm láng giếng, người ngoài cửa càng lúc càng nhiều, cánh cửa vốn khép hờ bị người ta vô tình cố ý đẩy cho mở toang ra.

Có người biết chuyện bèn chạy tới xưởng hô to: "Mạnh Tây mau về nhà, cảnh sát đến nhà các anh rồi.

"Danh tiếng của Mạnh Tây ở tòa nhà tập thể này vốn bình thường.

Mạnh Tây vốn nóng tính, còn Giang Bình thì ham lợi nhỏ.

Trong nhà ông ta có ba đứa con, con cả hai mươi ba tuổi, chưa kết hôn, không nhà cũng không có việc.

Thằng thứ hai thì từ nhỏ đã trộm cắp, không ra người ngợm gì.

Đứa thứ ba còn nhỏ, nhưng lại có một bà mẹ rất thích chiếm hời của người ta.

Có đôi khi bọn họ đi dạo ở dưới lầu, bất kể gặp hàng xóm nào, Giang Bình đều bảo thằng bé chào chú chào anh, bảo chú bảo anh ôm con đi mua bánh trứng mua kẹo cho con đi.

Giang Bình cực kỳ thích giở trò khôn vặt này với mấy ông bà sĩ diện, thời này ai có nhiều tiền, ai dế kiếm được lương thực chứ?Một viên kẹo không đáng mấy xu, một bánh trứng cũng là như vậy, nhưng có ông to bà lớn nào lại đi hợp tác xã cung tiêu chỉ để mua một cái?Mua bánh trứng mà có một cái, mang tiếng kẹt sỉ thì sao!.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 16: 16: Tra Hỏi


Vả lại thằng bé kia thích đòi mua đồ, có ai dư tiền cũng không chịu được.Cánh đàn ông không tiện mở miệng, có người có vợ lợi hại, chạy tới chặn ngay cửa nhà Giang Bình gào giọng lên chửi mắng.Giang Bình cũng là kẻ ngang ngược, nên chuyện cãi nhau qua lại thường xuyên xảy ra.Dần dà thanh danh nhà Mạnh Tây ở khu tập thể này cũng không tốt, số người có giao tình không nhiều, nhưng những kẻ nín nhịn chờ xem trò hay của nhà bọn họ lại không ít.Mạnh Ninh không để ý tới tiếng ồn ào ngoài cửa, ôm Đông Đông ngồi trên băng ghế gần cửa, nghe Trương Bằng nghiêm giọng tra hỏi:"Có phải số tiền năm trăm mười hai đồng phúng điếu bố của Mạnh Ninh đang ở trong tay bà không?"Giang Bình kinh hãi trong lòng, lập tức thề thốt phủ nhận:"Không, tôi không hề lấy nhiều tiền như vậy.

Oan uổng quá.

Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự chưa thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.""Vậy bà thấy bao nhiêu tiền?"Trương Bằng đưa danh sách ra trước mặt Giang Bình:"Tốt nhất là bà thành thật kể rõ tình hình mọi chuyện cho chúng tôi nghe.

Bà nên biết rằng, số tiền liên quan tới vụ án này đã lên tới năm trăm đồng, là có thể bị tạm giam rồi."Viên cảnh sát trẻ Khang Phi vờ đóng vai người tốt:"Đúng vậy đồng chí Giang.

Nếu chúng tôi đã tới tìm bà, chắc chắn là có nắm giữ chứng cứ liên quan rồi.

Bây giờ bà nói rõ tình huống là có thể giảm tội hoặc không bị xử phạt."Giang Bình có ngang ngược đến mấy thì cũng chỉ ngang ở khu nhà mình, thuộc dạng dân chúng bình thường.Nhưng đối mặt với cảnh sát tới tận cửa tìm mình, trong lòng bà ta khá hèn nhát.Bà ta siết chặt tay vịn của ghế, nhìn Mạnh Ninh đang ngồi ở cửa với đôi mắt đỏ bừng, thế là định nhào tới túm Mạnh Ninh như thể vừa tìm ra người hại mình.Không ngờ nửa đường bà ta bị Khang Phi cản lại.Giang Bình rít lên gào khóc:"Ninh Ninh, cháu làm gì vậy! Trời đất chứng giám, là ai lấy hơn năm trăm đồng của nhà các cháu! Cả đời bác còn chưa thấy nhiều tiền như vậy! Ai lấy kẻ đó không được chết tử tế."Mạnh Ninh nghiến răng, véo làn da mịn màng trên cổ tay mình, nước mắt lập tức ùa lên.Cô nhìn Giang Bình, nước mắt như hạt đậu cứ rơi xuống từng giọt một."Bác ạ, cháu biết bác và bác trai lo mẹ của cháu và em trai bỏ đi rồi, bố chết nên không giữ được tiền.

Cho nên, mới lấy hết tiền phúng điếu người ta mang tới hôm làm tang bố cháu.Nhưng mà, bác gái ạ, trong thị trấn này có ai mà không biết cái tính ham mê cá cược của bố cháu, trong nhà đã không còn một xu nào rồi.".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 17: 17: Lời Ra Tiếng Vào


Nước mắt như chẳng thể ngăn nổi, cô ôm Đông Đông, nước mắt cứ trào ra."Bác ạ, bây giờ sắp bắt đầu vào đông rồi.

Trường Đông Đông đang đòi nộp phí than sưởi ấm, nhưng hai chị em cháu đến cả tiền làm quần áo mùa đông đều không có.Bác ơi, không thì bác cho hai chị em cháu năm mười đồng cũng được, chí ít cho bọn cháu sống sót qua mùa đông này đã."Mạnh Ninh túc trực bên linh cữu ba ngày, tối qua lại thức nguyên một đêm, sắc mặt tiều tụy tới mức không thể tiều tụy hơn.Khuôn mặt mộc nhỏ nhắn, đôi mắt hạnh sưng đỏ, nước mắt hoen đầy vành mi, nước mắt cứ lăn xuống.Cô khóc rưng rức như vậy, ấm ức tới mức người qua đường nghe xong đều phải siết chặt nắm đấm.Huống chi là đám người tới hóng chuyện bên ngoài.Đám người đó lập tức bàn tán xôn xao."Mạnh Tây đúng là không phải người.

Bố người ta chết rồi, còn chưa đủ đáng thương hay sao, thế mà còn có thể lấy đi mấy đồng mạng sống cuối cùng của hai đứa nhỏ! Đây chẳng phải là dồn người ta vào chỗ chết ư?"Bác gái nhà bên lòng đầy căm phẫn:"Bọn họ làm vậy là muốn giết người mà! Giết người đó! Đồng chí cảnh sát, các chú nhất định phải thẩm vấn bọn họ cho kỹ.

Bọn họ làm vậy là phạm pháp mà!""Trên tay người ta còn đeo băng vai hiếu kia kìa.

Bố ruột vừa đi, hai vợ chồng bọn họ đã bắt chẹt con người ta rồi.

Đồng chí sĩ quan cảnh sát, ngàn vạn lần đừng để mấy đứa trẻ cho bọn họ nuôi.Nhà bọn họ không nuôi được đứa trẻ ngoan nào đâu! Thằng con thứ hai nhà bọn họ lúc trước còn trộm tiền nhà chúng tôi nữa."Một cô vợ trẻ ôm con ở nhà đối diện nhổ một bãi nước bọt vào cửa nhà Mạnh Tây:"Đồng chí cảnh sát, các anh nhất định phải điều tra hai vợ chồng bọn họ thật kỹ vào.

Nhất là Giang Bình, người này có quan hệ nam nữ rất hỗn loạn, cả ngày ôm con đi dụ dỗ chồng nhà người khác.

Không biết đứa con này của bọn họ rốt cuộc là của ai nữa."Nhà của cô vợ trẻ này cũng có mấy đứa con, cuộc sống khá khốn khó.Bọn họ còn không nỡ bỏ tiền mau bánh trứng cho con mình ăn, mà khiến chồng phồng má giả người mập mua cho con nhà người khác, con mình thì chỉ có thể đứng nhìn mong mỏi.Người làm mẹ thấy vậy có ai mà chịu được, cho nên mắng chồng xong lại mắng Giang Bình, mà còn gặp lần nào mắng lần đó.Một số lời về quan hệ bất chính lan truyền trong đám người.Có kẻ lười biếng còn cười nhạo trong đám người:"Không ngờ Mạnh Tây còn là một tên mọc sừng, nuôi không con cho người ta bao nhiêu năm như thế chứ."Những tiếng cười xấu xa hư hỏng liên tục vang lên trong đám người..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 18: 18: Đe Dọa


Mắt thấy người bên ngoài càng lúc càng ăn nói hạ lưu, Trương Bằng để ý tới Mạnh Ninh và mấy đứa bé, bèn đứng dậy: "Nếu bà không nói gì, vậy chúng ta đổi chỗ khác."Trán Giang Bình toát mồ hôi hột:"Đi, đi đâu! Tôi không đi đâu hết! Chủ nhà tôi còn chưa về! Tôi không đi đâu hết!"Trương Bằng nói:"Số tiền của vụ án liên quan tới bà đã là một con số lớn rồi.

Theo lý thì bà có nghĩa vụ phải phối hợp chúng tôi điều tra.Chúng tôi dẫn bà tới cục cảnh sát để điều tra thêm.

Nếu cuối cùng điều tra ra bà trong sạch, chúng tôi sẽ để bà về nhà.""Tôi không đi."Giang Bình nhớ người ở quê nói rằng bị mang đi là sẽ không thể về được nữa, phòng tuyến kháng cự trong lòng càng ngày càng buông lỏng: "Tôi không phạm pháp, tôi không đi."Khang Phi vẫn còn trẻ, nên cậu ta bước lên một bước, nắm lấy cổ tay Giang Bình: "Phối hợp với cảnh sát điều tra là nghĩa vụ của bà."Giang Bình không thoát được, theo bản năng cho rằng Khang Phi muốn dẫn bà ta đi, cuối cùng không nhịn được òa khóc: "Tôi thật sự không lấy nhiều tiền như vậy."Thấy Giang Bình có vẻ sắp khai thật, Trương Bằng biết nên tận dụng thời cơ, bèn hếch cằm ra hiệu Khang Phi buông bà ta ra."Nói đi."Khang Phi buông tay, tinh mắt xách ghế ngồi bên cạnh Mạnh Ninh ngay gần cửa, cậu ta đưa mắt nhìn đám người bên ngoài.Đám người dần im lặng trở lại.Giang Bình nắm chặt hai tay lại với nhau, cực kỳ bất an: "Tôi, tôi chỉ cầm hơn ba trăm đồng."Trương Bằng sầm mặt, gõ bàn:"Hơn ba trăm đồng chính xác là bao nhiêu? Nếu đã khai báo thì phải khai thật tất cả.

Chớ chơi trò che giấu với tôi.""Ba, ba trăm chín mươi sáu."Bà ta vừa dứt lời, đám người ngoài cửa lại nổ tung."Thế này là bốn trăm rồi.

Giang Bình đúng là lòng dạ độc ác, lấy số tiền này rồi, trong nhà hai chị em kia làm gì còn xu nào nữa.Bốn trăm đồng lận! Hai chị em này mà ăn tiêu tiết kiệm là có thể dùng được mấy năm rồi.""Không phải sao, đây đều là tiền phúng viếng mà.

Người ta tặng quà cho anh, tới lúc người ta có việc thì không phải là còn phải trả lại sao.Vợ chồng bọn họ lấy mất khoản tiền này, như chờ tới lúc người ta có việc, hai chị em này không có gì mang ra, không phải khiến người ta nói hai đứa nó sau lưng sao?""Anh mới tới đây thôi đúng không?"Quần chúng nhiệt tình giải thích:"Bây giờ không phải là chuyện có đáp lẽ được không, mà quan trọng hơn là hai chị em này có sống tiếp được không.

Chút tiền cuối cùng trong nhà bị lấy mất, đều bị cái gia đình vô lương tâm này lấy sạch.Giờ thằng bé còn không có tiền đóng học phí, mà sắp mùa đông tới nơi rồi, trong nhà chẳng còn chút lương thực nào.

Hai vợ chồng bọn họ muốn giết người đây mà!".
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 19: 19: Từ Từ Nghĩ


Bên ngoài càng nói lại càng xa, người nghe tiếng mò đến càng lúc càng nhiều, thậm chí bên ngoài còn vang lên tiếng cắn hạt hướng dương tanh tách.Bên ngoài ồn ào thoải mái, bên trong nhà lại lạnh lùng băng giá.Giang Bình còn đang giải thích:"Tiền này, tôi, tôi không định lấy đi.

Tôi còn mua cho nhà Mạnh Ninh ba mươi cân bột mì, mười cân thịt lợn với ít rau dưa.

Tôi, tôi cũng phải chi tiền mà."Mạnh Ninh nhíu mày, kết hợp với số lương thực thực phẩm ăn mấy ngày nay, chắc chắn không nhiều tới mức đó.Dù sao người đều thức thời.Nhà này vừa mất bố, lương thực lại đắt đỏ, nhà người ta chỉ còn lại mỗi một bé gái mồ côi thêm một em trai nhỏ nữa.Dù nhà có thiếu đồ ăn tới mấy thì cũng không thể nào mặt dày mò tới chia chén canh được.Cho nên, mấy ngày ngay ngoài thân thích họ hàng thân thiết với Mạnh Thành thì không có người khác ở lại ăn uống.Ngay cả bữa trưa Mạnh Ninh thuê người ta làm lúc hạ táng, những người khác cũng không ở lại ăn.Bọn họ đều giúp việc xong là về.Mạnh Ninh đang định nói gì đó thì Khang Phi khẽ lắc đầu, trên khuôn mặt trẻ tuổi là nụ cười mỉm ra hiệu cho cô tiếp tục nghe.Mạnh Ninh chỉ có thể dằn lòng xuống, nghe Trương Bằng tiếp tục tra hỏi."Ba mươi cân bột mì?""Đúng." Giang Bình vô thức nhắc lại: "Ba mươi cân.""Vậy nhà bà còn nhiều phiếu lương thực phết đấy nhỉ."Trương Bằng mỉm cười:"Bà nói đi, mua ở hợp tác xã cung tiêu nào, để chúng tôi đi tìm xe.

Gì chứ một mình bà mua đi hơn nửa túi bột mì to như vậy, chắc chắn chủ tiệm người ta nhớ lâu lắm.""Đây, đây..."Giang Bình chạm phải ánh mắt sắc bén của Trương Bằng, khiến bà ta cảm thấy tất cả tâm tư của mình đều bị phơi bày không chỗ giấu.Căn phòng vốn nóng nực nhưng lại khiến bà ta tự dưng rùng mình một cái: "Có lẽ là tôi nhớ nhầm rồi.

Đúng, nhớ nhầm."Bột mì thì có mua thật, nhưng nhà bọn họ sớm không còn phiếu lương thực tinh nữa rồi.Bà ta là kiểu tiêu tiền người khác nên không xót của, ra chợ đen mua.Nhưng bà ta sao dám nói."Vậy bà cứ từ từ nghĩ đi.

Nếu nghĩ không ra, chúng ta đổi chỗ khác để nghĩ tiếp."Trương Bằng nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay, sắp tới mười một giờ rồi: "Nghĩ ra chưa?"Giang Bình nhìn đứa bé đang ngơ ngác ngồi trên đùi mình, bà ta không thể bị bắt được.Mạnh Tây là kẻ không thể trông cậy vào, bà ta bị bắt rồi, con mình thì phải làm sao?Giang Bình cắn răng, nhắm mắt lại rồi khe khẽ thở ra một hơi: "Tôi, không mua lương thực.""Bây giờ lại là không mua rồi?""Tôi nhớ nhầm.".
 
Back
Top Bottom