Khác Thập Niên 70 Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Nuông Chiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Nuông Chiều
Chương 40: Chương 40


Cô trực tiếp dừng chân lại, quay đầu liền mắng Thẩm Văn Ngạn đang chạy đến.“ Thẩm Văn Ngạn, có phải là anh không hiểu tiếng người không hả! Tôi đã nói là anh đừng có gọi tôi như thế, nghe không hiểu sao?”[ Thẩm Văn Ngạn giá trị phản cảm +1.]Thẩm Văn Ngạn cầm bánh bột bắp yêu thích mà bản thân nhịn đau muốn đưa Lâm Đường Đường, muốn dỗ dành cô, không ngờ đến bản thân lại bị mắng chửi vào mặt.Anh ta cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng ta cảm thấy Lâm Đường Đường có thể lớn tiếng mắng chửi anh ta như thế, ngược lại có thể chứng minh bản thân trong lòng cô có vị trí rất quan trọng.Bằng không tại sao Lâm Đường Đường phải để ý mình kêu cô như thế nào chứ?Nghĩ đến đây, Thẩm Văn Ngạn lại lần nữa trưng ra bộ mặt tươi cười, đem bánh bột bắp của mình ra triển lãm một cái rồi nhét lại vào tay Lâm Đường Đường.“ Anh nói rồi! Cho dù em có nói như thế nào đi nữa thì anh nhất định cũng sẽ không bỏ cuộc đâu! Em vẫn luôn không có ăn cơm đàng hoàng, hôm nay đến bánh bột bắp mà em cũng không ăn, đợi đến buổi tối khẳng định sẽ đói bụng cho xem.

Nên anh đặc biệt đem bánh của anh đến cho em, em cũng đừng có vì giận anh mà không nhận, có được không?”Anh tự nhận bản thân đã biểu hiện phi thường hào phóng có phong độ, nhưng mà Lâm Đường Đường lại không nhịn cười được.Lâm Đường Đường đẩy tay anh ta ra, vẻ mặt nhìn anh ta giống như đang nhìn một thằng ngốc.“ Thẩm Văn Ngạn, đầu óc anh có vấn đề rồi phải không? Anh cho rằng bản thân mình là một đại tình thánh sao? Anh nên đi đến bờ sông mà soi lại khuôn mặt mình đi, xem xem bây giờ bộ dạng của anh xấu xí ra sao? Có thể đừng có quấn lấy tôi nữa có được không? Tôi thật sự cảm thấy rất là phiền!”Bây giờ cô còn một đống vấn đề cần phải giải quyết, mà cái tên Thẩm Văn Ngạn này có giả bộ thì thì cũng nên giả bộ sao cho giống một chút có được hay không?Chỉ là đi cảnh cáo Giang Tiểu Nhã ha Hà Ngọc Anh làm dáng một chút, thoạt nhìn còn có thành ý hơn một chút.

Biết rõ cô không thiếu ăn, thịt khô cũng có thể tùy tiện tặng, mà bây giờ còn cầm một cái bánh bột bắp đến đây làm bộ làm tịch.Thủ đoạn muốn tay không bắt sói này quả thật thấp kém đến muốn bệnh![ Thẩm Văn Ngạn giá trị phản cảm +1.]Lâm Đường Đường ném lại một đống câu rồi liền trực tiếp rời đi.Cô biết Thẩm Văn Ngạn tính lòng tự trọng lớn, thời điểm này anh ta sẽ không đuổi theo cô, chỉ khi anh ta một lần nữa đã xây dựng xong tâm lý thì anh ta mới đến.Mà cũng bởi vì vậy nên cô mới càng bực mình.

Người này giống như kẹo mạch nha, vì lấy được thứ mình muốn mà hoàn toàn không biết xấu là gì, làm sao cũng không chịu bỏ cuộc.Hơn nữa độ chán ghét của anh ta và Giang Tiểu Nhã đối với cô đã đến mức sắp đầy rồi, về sau nói không chừng hai người họ sẽ bắt tay với nhau đối phó cô.Bọn họ chính là nam nữ chủ trong nguyên tác!Hơn nữa thời gian mà cô hạ tuyến trong nguyên tác cũng đã không còn cách bao lâu nữa!Thời gian nửa năm, không chỉ đủ để tích lũy giá trị phản cảm của hai người họ hợp lực hại cô, đồng thời cũng đủ thời gian Hà Ngọc Anh trở về, tiếp tục làm tay sai cho Giang Tiểu Nhã sử dụng.Cô nhất định phải nghĩ cách để rời khỏi nhà ở của thanh niên trí thức!Bởi vì lo lắng bị phát hiện mình lén lút ăn cái gì, cũng sợ Thẩm Văn Ngạn lại lần nữa không biết xấu hổ mà đi đến đây, Lâm Đường Đường không còn cách nào chỉ đành đi đến chân núi.Tuy rằng sắc trời đã có chút tối nhưng cô nhớ hôm nay Vạn Túng cũng đi đến núi chặt cây.Lâm Đường Đường không biết vì sao, khi tưởng tượng Vạn Túng ở bên cạnh mình thì cô cũng sẽ không còn lo lắng có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.Cô không thể bỏ tiền để tự xây nhà, bởi vì cô là người thành phố, hộ khẩu cũng không thuộc về nơi này.

Chờ đến khi có tin tức những thanh niên trí thức được trở về thành, còn phải chờ rất nhiều năm nữa, cô chờ không nổi!Đợi được đến lúc đó chỉ sợ mồ cô cũng đã xanh cỏ.

Biện pháp duy nhất mà cô có thể nghĩ đến chính là tìm người để gả đi.Chỉ cần gả đến trong thôn thì cô mới có thể dọn ra khỏi nơi ở của thanh niên trí thức.Giống như những nữ thanh niên trí thức đã gả vào trong thôn, các cô ấy sẽ dọn đến ở trong nhà của chồng mình.

Nhà ở của thanh niên trí thức ban đầu có mười mấy nữ thanh niên trí thức, bây giờ chỉ còn thừa lại mấy nữ thanh niên trí thức có ánh mắt cao.Nhưng cô mới có 18 tuổi, chưa từng yêu đương với ai, cũng chưa từng thích qua ai, bây giờ có thể gả cho ai chứ? Hơn nữa, cho dù cô muốn gả thì chưa chắc đã có người đàn ông nào trong thôn dám cưới.Cho dù có người dám vượt qua áp lực của mẹ mình mà cưới cô thì về sau cô nhất định sẽ có không ít lục đục cùng mẹ chồng mình, hơn nữa hệ thống cũng sẽ nguy cơ bị bại lộ.Một khi không thể giải thích được nguồn gốc đồ vật của mình thì nhất định cô sẽ bị coi là yêu ma quỷ quái.

Đến lúc đó kết cục vẫn là cái chết, hơn nữa còn là cái chết thê thảm!Chuyện này đúng là quá khó!“ Haizz!”Lâm Đường Đường buồn bực thở dài, định tạm thời đi về trước rồi suy nghĩ chọn người sau.Lúc này Vạn Túng kéo một khúc gỗ to đi từ trên núi xuống.

Sức lục Vạn Túng thật sự rất lớn, một khúc gỗ to ước chừng gần bằng một cái em người, lại được anh kéo dễ dàng trên mặt, nhẹ nhà liền đã có thể kéo đi thật xa..
 
Thập Niên 70 Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Nuông Chiều
Chương 41: Chương 41


Vạn Túng không có nhìn thấy Lâm Đường Đường, nhưng Lâm Đường Đường lại sáng mắt lên, nhanh chóng chạy đến bên anh.“ Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi! Cái này là chặt về để làm cái bàn cho tôi sao?”Vạn Túng hiển nhiên là không ngờ đến hôm nay Lâm Đường Đường vẫn xuất hiện ở chỗ này.

Anh nhìn xung quanh một chút, giọng nói so với hôm qua còn lo lắng hơn chút ít.“ Đúng, là làm cái bàn cho cô! Đã trễ thế này rồi sao cô còn ở chỗ này? Rất nguy hiểm.”Bên đen bên trong núi cùng chân núi đều rất nguy hiểm, hơn nữa không chỉ nguy hiểm vì những động vật trên núi, mà còn là vì còn có khả năng gặp những tên bất lương.Thông qua hai ngày qua Vạn Túng đã biết Lâm Đường Đường bây giờ cùng trước kia không hề giống nhau, cô là một nữ đồng chí có tâm địa rất tốt, cho nên không nhịn được muốn nhắc nhở cô thêm một câu.Lâm Đường Đường gục đầu xuống, trong giọng nói có chút buồn buồn.“ Tôi biết chỗ này rất nguy hiểm, nhưng mà cũng không còn cách nào.”Suy sút ngắn ngủ xong, Lâm Đường Đường lại lần nữa giơ lên nụ cười tươi.“ Hơn nữa, còn không phải là hôm nay anh sẽ đến đây chặt cây sao? Tôi rất yên tâm khi đến đây.”Người nói vô tâm, người nghe có ý.Vạn Túng trong lòng căng thẳng, tay giống như đã mất hết sức lực, khúc gỗ kia thiếu chút nữa cũng không kéo đi nổi!Lỗ tai anh có chút nóng lên, hơn nữa độ nóng đó còn có xu thế lan đến trên mặt.

Vạn Túng cắn chặt răng, lại lần nữa dùng sức nắm chặt sợi dây thừng, mắt nhìn về phía trước.“ Tại sao một hai cứ phải đến chỗ này?”Lâm Đường Đường là một đồng chí nữ, có chuyện gì mà phải nhất định đến chân núi? Cũng không có khả năng là đi nhặt cây cỏ hay nhánh cây khô linh tinh.Lâm Đường Đường nhớ lại chuyện hôm nay liền buồn bực.Thiên hạ này to lớn, vậy mà lại không có chỗ nào có thể để cho cô an tâm mà ăn một bữa cơm! Đến chỗ nào cũng đều có khả năng có người phát hiện, chỗ nào cũng không an toàn!“ Bởi vì hôm nay tâm trạng không tốt, thiếu chút nữa đã bị người ta hại chết.”Lâm Đường Đường không thể nói ra toàn bộ sự thật, nhưng có một việc cũng có thể nói cho Vạn Túng biết.Vạn Túng nhăn mi, lại lần nữa cúi đầu nhìn về phía Lâm Đường Đường.“ Đã xảy ra chuyện gì?”Lâm Đường Đường cảm giác ở đây không có ai mà cô có thể thật sự kể khổ, ngay cả dương hồng cô cũng phải châm chước nói chuyện.Nhưng Vạn Túng là một người tích chữ như vàng, hơn nữa anh cũng là người đầu tiên ra tay giúp đỡ cô.

Đặc biệt khi đó toàn bộ người dân trong thôn đều tránh cô như tránh tà.Điểm thiện ý nho nhỏ này càng thêm trở nên quý giá, cũng đáng để cô chia sẻ một phần tín nhiệm.

Lâm Đường Đường đem chuyện hố phân buổi chiều, còn có chuyện đinh mũ đã xảy ra trong nhà ở thanh niên trí thức, nói lại với Vạn Túng, còn đem phỏng đoán cũng lo lắng của bản thân mình nói ra.Vạn Túng càng nghe sắc mặt càng âm trầm.Vạn Túng không nghĩ đến, con gái có thể vì ganh tị mà có thể đi hại người như thế.

Tưởng tượng Lâm Đường Đường, nếu như không phát hiện được mọi chuyện thì sẽ có hậu quả ra sao, trong lòng Vạn Túng cảm thấy thật sự hoảng.Hố phân nói sâu không sâu, chỉ cao chừng 1m8 nhưng người rơi vào bên trong nhất định sẽ thối muốn chết, càng miễn màn chuyện tìm cách leo lên.Lâm Đường Đường chỉ mới đào có mấy củ khoai tây mà ta đã có thể biến thành như vậy, nếu như rơi vào hố phân thì tám phần chắc chắn là sẽ không lên được.Hơn nữa hai nữ thanh niên trí thức muốn hại cô, nhất định cũng sẽ không có lòng tốt mà kêu người đến giúp cô.

Đến lúc đó nói không chừng Lâm Đường Đường sẽ khuất nhục mà chết dưới hố phân.Đến chuyện mũ đinh, đây thuần túy chính là tội ác.

Cho dù không chết người, nhưng nhất định sẽ bị đâm cho chảy máu, cho dù ra sao thì hậu quả Lâm Đường Đường cũng không thể nhận nổi.Trách không được cô sẽ lo lắng như vậy, thậm chí còn chạy đến nơi xa như thế.

Chỉ sợ nơi ở thanh niên trí thức kia, cô đã không thể ở nổi nữa.Nhưng anh cũng thể nghĩ được biện pháp gì tốt để giúp được cô.Loại tâm trạng mà biết người khác muốn hại mình mà còn phải ở cùng với người đó, anh cũng có thể lý giải được.

Nhưng anh là một người ngoài cuộc, thậm chí cũng không phải là người trong nhà ở của thanh niên trí thức, anh có thể giúp được gì?Cũng không thể giúp cô xây một phòng ở cho riêng cô được.

Cũng không thể đem tất cả những người khác đuổi ra ngoài.Trừ khi Lâm Đường Đường có lý do hợp lý để dọn ra ngoài.

Nhưng loại lý do này chỉ có một.

ghĩ đến đây Vạn Túng trầm mặt.“ Tôi có thể đến nhà anh ngồi một lúc không? Xem như tiện thể xem anh làm cái bàn như nào, thuận tiện cũng chơi cùng Tiểu Tranh và Tiểu Chiêu một lúc, bọn họ rất đáng yêu.”Lâm Đường Đường không muốn về nhà ở thanh niên trí thức bây giờ.

Chò dù là ở đó có quạt điện đi nữa.Vạn Túng đoán được suy nghĩ của cô, biết trong lòng cô còn sợ hãi không dám về.Cho nên, dù trong lòng Vạn Túng không muốn cho biết hoàn cảnh gia đình của mình thì anh vẫn không nói nên lời cự tuyệt.“ Nếu như anh không phản đối thì tôi coi như anh đã đồng ý đó.”Ảm đạm trên mặt Lâm Đường Đường cũng nhanh chóng biến thành chờ mong cùng hưng phấn, đi ở bên cạnh Vạn Túng hết chạy lại nhảy, giống như một đứa trẻ hoạt bát..
 
Back
Top Bottom